- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 39 : Mạc huynh, ngươi tới để ăn xin đấy à? (2) (c381-c390)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 39 : Mạc huynh, ngươi tới để ăn xin đấy à? (2) (c381-c390)
❮ sautiếp ❯Chương 381: Mạc huynh, ngươi tới để ăn xin đấy à? (2)
Từ khi Thất Tinh Tháp xây thành tới bây giờ, mới có mấy người thông qua? Tuy ba người bọn hắn đều tính là thiên kiêu, nhưng ai dám chắc nhất định có thể thắng được các đời thiên tài đi trước?
Chỉ là, nghĩ đến Mộng Vân Chân, trong lòng Bạch Nhạc khó tránh khỏi dâng lên cảm giác vô lực.
Thực lực càng mạnh, hắn liền càng cảm nhận được rõ ràng chênh lệch giữa mình và Vân Mộng Chân.
Nếu vứt bỏ Thông Thiên Ma Công không tính, hiện tại bản thân hắn ngay cả Vân Mộng Chân lúc chín tuổi đều không bằng.
Oanh!
Giữa lúc ba người còn đang trầm mặc suy tư, lại một đợt linh lực xung kích đánh tới.
Nháy mắt, mưa kiếm đầy trời bất thần trút xuống, nếu lơ là uy hiếp từ mưa kiếm này, đây không nghi ngờ là màn cảnh tượng vô cùng huyễn lệ.
Trên thực tế, mặc dù trước đó Bạch Nhạc đã từng đối mặt qua một đợt mưa kiếm đổ ập xuống, nhưng khi ấy mọi chuyện diễn ra quá gấp, căn bản không kịp có thời gian tử tế quan sát, lúc này ngẩng đầu nhìn lên mưa kiếm tràn ngập thiên địa hung hãn trút xuống, trong lòng chấn động khó mà dùng ngôn ngữ để hình dung.
Mỗi một thanh kiếm từ trên trời rơi xuống đều là do tinh quang ngưng tụ mà thành, nếu chỉ riêng từng thanh, tự nhiên không tính là gì, nhưng một khi tụ tập, lại huyễn lệ lóa mắt không gì sánh bằng!
Thẳng đến lúc này, Bạch Nhạc mới thực sự ý thức được, mấy ngôi sao trên trời kia thực ra chính là cội nguồn lực lượng của Thất Tinh Tháp!
Tầng thứ năm, trên trời có năm ngôi sao!
Chỉ nháy mắt thất thần, lập tức liền khiến Bạch Nhạc chịu thiệt, mưa kiếm trút xuống trước mặt không quản ngươi có cảm thấy nó huyễn lệ loá mắt hay không, thoáng chốc, trên thân Bạch Nhạc đã chịu mấy vết chém, máu tươi ùn ùn trào ra.
Coong!
Bị đau, lúc này Bạch Nhạc mới hồi thần, kiếm trong tay bất ngờ vung lên, hóa thành một phiến nhỏ kiếm ảnh, vững vàng bảo vệ bản thân.
Cùng lúc, linh lực xung kích cũng theo tới, tuy vẫn là cảnh giới Nhập Vi, lại khiến linh lực trong người Bạch Nhạc suýt chút thì hỗn loạn.
Chẳng qua, cũng may trước đó Bạch Nhạc đã triệt để cải biến linh lực trong cơ thể, rất nhanh liền dần thích ứng được.
Đây chính là lợi ích nhờ việc tiêu tốn một ngày triệt để cải biến phương thức vận hành trong cơ thể.
So với Lý Phù Nam và Văn Trạch tận khi vào đây mới bắt đầu vội vàng tham ngộ, hiện tại Bạch Nhạc lại đã tham ngộ thông thấu cả rồi.
Rất nhanh, Bạch Nhạc thậm chí đã có thể phân tâm đi quan sát tình hình của bọn Lý Phù Nam.
Văn Trạch không có gì để nói cả, tu hành cũng là kiếm đạo, mũi kiếm chỉ tới đâu, nơi ấy hóa thành một phiến nhỏ tử mang, phòng thủ rất vững chắc, chỉ lấy kiếm đạo mà luận, thực lực Văn Trạch tuyệt đối không kém thua Bạch Nhạc, mưa kiếm tuy lợi hại, nhưng muốn đả thương đến hắn gần như là điều không thể.
Song vấn đề ở chỗ, lúc Văn Trạch ứng phó linh lực xung kích lại không được dễ dàng như vậy, mỗi đợt linh lực xung kích đánh tới, linh khí trong cơ thể hắn đều sẽ xuất hiện một tia hỗn loạn, thế nên kiếm thế cũng theo đó bị ảnh hưởng, cứ phải đánh ra mấy kiếm mới có thể hoãn thần lại được.
Hơn nữa, Bạch Nhạc có thể nhìn ra, Văn Trạch cũng đã sắp nhập môn cảnh giới Nhập Vi, cứ tiếp tục với tiến độ này, không bao lâu nữa liền sẽ bước vào cảnh giới Nhập Vi, khi ấy, mưa kiếm và linh lực xung kích khó mà tạo thành uy hiếp cho hắn.
Bên phía Lý Phù Nam lại là một bức tình cảnh hoàn toàn khác.
Lý Phù Nam đi con đường tu pháp, một thân thủ đoạn toàn ở trên đạo pháp, thân thể lại tương đối yếu.
Điều này đồng nghĩa với tỉ lệ sơ sót càng lớn, chỉ cần bị một hai đạo mưa kiếm đột phá đạo pháp phong tỏa rơi lên thân mình, liền sẽ khiến hắn hứng chịu tổn thương cực nặng.
Khi trước Bạch Nhạc từng thấy qua Hà Tương Tư, tự nhiên rõ ràng, ở trong Thất Tinh Tháp, linh lực xung kích ảnh hưởng tới tu pháp giả lớn đến mức nào.
Mới ở tầng thứ hai, ảnh hưởng từ linh lực xung kích đã đủ khiến cho Hỏa Lăng của Hà Tương Tư tán loạn, càng đừng nói tới đây đã là tầng thứ năm.
Nhưng rõ ràng trình độ khống chế đối với đạo pháp của Lý Phù Nam mạnh hơn Hà Tương Tư rất nhiều.
Hàn ý cửu trọng sơn, nhất bộ nhất trọng thiên!
Chỉ có hiểu được cực sâu Hàn Sơn Quyết, mới có thể đạt tới hiệu quả thế này.
Giờ đây, Bạch Nhạc thấy được rõ ràng, bên người Lý Phù Nam được bao phủ bởi một tầng hàn khí dày đặc, mưa kiếm trút về phía hắn bị hàn khí trực tiếp phong bế, căn bản không thể cận thân.
Chỉ khi linh lực xung kích đánh tới mới sẽ khiến hàn khí có điều suy giảm, nhưng Lý Phù Nam phản ứng cực nhanh, không đợi mưa kiếm mất đi khống chế tiếp tục rơi xuống, hắn đã kịp thời ra tay, lần nữa ổn định cục diện.
Hơn nữa, so với Văn Trạch, khả năng khống chế linh lực của Lý Phù Nam càng thêm thuần thục, một khi bước vào cảnh giới Nhập Vi, trong ba người, Lý Phù Nam rất có thể mới là phía ứng đối nhẹ nhàng nhất.
Có lẽ chính bởi lý do này, cho nên Lý Phù Nam mới tự tin tuyên bố muốn lập hiệp nghị quân tử với hai người Bạch Nhạc, nhằm ước thúc đối phương không được xuống tay ngáng chân.
Thấy rõ trạng thái hai người, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi có chút cảm thán.
Quả nhiên đây mới thực sự là chỗ đáng sợ của thiên tài?
Chương 382: Mạc huynh, ngươi tới để ăn xin đấy à? (3)
Tuy mình đã chiếm trước tiện nghi, nhưng rốt cuộc chỉ có thể miễn cưỡng ngang hàng với đối phương mà thôi!
Hít sâu một hơi, trong lòng Bạch Nhạc bất giác sinh ra một tia ngạo ý!
Dù cùng đứng trên điểm khởi đầu thì đã sao? Chẳng lẽ mình sẽ thua bởi bọn hắn ư? Nói câu không dễ nghe, nếu ngay cả Lý Phù Nam và Văn Trạch đều không sánh bằng, hắn còn tư cách gì đuổi theo bước chân Vân Mộng Chân?
Chớp mắt, Bạch Nhạc thu hồi tâm thần, toàn lực ứng phó và tham ngộ đợt linh lực xung kích kết hợp mưa kiếm tiếp theo.
… … ……
Ùng ùng!
Ma khí trong cơ thể ma khí chợt nổ bung, tóe bắn tràn ra, nghênh đỡ linh lực xung kích, Mạc Vô Tình cũng theo đó mở mắt ra.
Ma khí đỏ ngòm, như huyết nguyệt trong đêm tối, xúc mục kinh tâm!
– Thì ra ma khí còn có thể thao túng tinh tế đến vậy… Bạch Nhạc, hi vọng ngươi chạy xa chút, đừng để ta dễ dàng đuổi được!
Trong mắt chớp qua sát khí lạnh như băng, Mạc Vô Tình bất thần đứng dậy, rảo bước đi tới lối vào tầng thứ năm!
Giống như Bạch Nhạc, nháy mắt khi vừa bước vào tầng thứ năm, Mạc Vô Tình lập tức đụng phải linh lực xung kích, tức thì, cảnh mưa kiếm đầy trời trực tiếp dọa cho Mạc Vô Tình chảy một thân mồ hôi lạnh!
Kiếm trong tay cuốn lên một mảnh gió xoáy màu máu, lao thẳng đến mưa kiếm trước mặt!
Mưa kiếm khủng bố rơi trên gió xoáy màu máu, lập tức phát ra từng hồi tiếng va chạm thanh thúy, chỉ là không đợi Mạc Vô Tình kịp thở phào một hơi, linh lực xung kích đã lần nữa đánh tới, gió xoáy màu máu thật không dễ dàng mới ngưng tụ lại được bỗng chốc sụp đổ.
Khắc sau, Mạc Vô Tình bị mưa kiếm đập mặt đánh mộng.
Không có gió xoáy màu máu, chỉ bằng thanh kiếm trong tay, há có thể ngăn trở được mưa kiếm đầy trời này.
Thoáng chốc, trên thân đã liên tiếp chịu hơn mười kiếm, cũng may cường độ thân thể ma tu vượt xa đệ tử chính đạo, bằng không chỉ với lần này cũng đủ khiến Mạc Vô Tình bị thương nặng.
– Phốc, ha ha ha, Mạc huynh, ngươi tới ăn xin đấy à?
Tùy theo đợt linh lực xung kích kết thúc, tiếng cười đáng hận của Bạch Nhạc lập tức vang lên.
Bộ quần áo bảnh bao trên thân Mạc Vô Tình đã bị mưa kiếm cắt cho rách nát tả tơi, thế còn chưa hết, trên người còn có từng đạo vết thương đỏ lòm, nhếch nhác vô cùng.
Đương sơ Bạch Nhạc không thấy được bộ dạng chật vật của Văn Trạch và Lý Phù Nam, giờ vừa khéo bắt được cảnh này của Mạc Vô Tình, há lý nào lại không bỏ đá xuống giếng.
Nghe được tiếng kêu của Bạch Nhạc, Mạc Vô Tình đột nhiên cả kinh, vô thức siết chặt kiếm trong tay!
Giương mắt nhìn lên, lúc này hắn mới phát hiện, không chỉ Bạch Nhạc, Văn Trạch và Lý Phù Nam cũng đang ở cách đó không xa.
Chỉ là so với hắn, trạng thái ba người rõ ràng tốt hơn nhiều.
Trong lòng lộp bộp một tiếng, Mạc Vô Tình ý thức được, sợ rằng lần này mình nguy to.
…
Sở dĩ Mạc Vô Tình tự tin xông lên là bởi hắn cảm thấy, hai người Văn Trạch và Lý Phù Nam bị hắn bức lên tầng thứ năm, tất sẽ chống đỡ cực kỳ gian nan, một khi hắn có điều đột phá, không khó để chiếm ưu thế.
Còn về Bạch Nhạc, mặc dù trước đó khiến hắn chịu chút thiệt nhỏ, nhưng luận thực lực lại vẫn kém hắn xa, như thế, chỉ cần hắn đột phá, tự nhiên liền có thể vững vàng đứng ở thế bất bại.
Nhưng hắn làm sao cũng không ngờ được, tầng thứ năm lại sẽ khủng bố thế này, nương theo linh lực xung kích còn có cả mưa kiếm đầy trời.
Chẳng những đánh cho hắn trở tay không kịp, quan trọng hơn là, vô luận Bạch Nhạc hay bọn Lý Phù Nam, hẳn đều đã trước một bước thích ứng với hoàn cảnh ở tầng thứ năm, hơn nữa còn vừa khéo tụ lại.
Đối với hắn mà nói, đây đúng là tin tức tệ hại không gì bằng.
Một bước sai, từng bước sai!
Hắn không ngờ trong hoàn cảnh thế này, Lý Phù Nam và Văn Trạch vẫn khoái tốc thích ứng được, đồng thời cũng tính sai thái độ của bọn hắn đối với Bạch Nhạc.
Ba người này không hề mâu thuẫn với nhau, nhưng đến lượt hắn khả năng cao liền sẽ bị vây công.
Tâm niệm chuyển động như điện, ngoài miệng Mạc Vô Tình lại vẫn không chịu tỏ ra yếu thế:
– Làm sao, muốn động thủ?
– Cơ hội khó được, nếu dễ dàng bỏ qua Mạc huynh như vậy, sợ rằng chính chúng ta đều khó mà thuyết phục bản thân.
Nhướng mày, Lý Phù Nam nhàn nhạt mở miệng nói.
Ba người bọn Bạch Nhạc có thể bình an vô sự, một là bởi vì ai nấy đều gần như bắt đầu từ cùng một điểm, hai là cả ba đều cùng là đệ tử chính đạo, không đến vạn bất đắc dĩ, tự nhiên không muốn giao thủ với nhau, chọc người chế nhạo.
Nhưng Mạc Vô Tình lại khác, chính ma không đội trời chung, hai bên vốn chính là cừu địch! Trước đó không động thủ, chẳng qua là vì không tìm được cơ hội thích hợp để xuống tay mà thôi.
Nhưng giờ Mạc Vô Tình chủ động đưa tới cửa, há lý nào lại không nhân cơ hội giết chết Mạc Vô Tình.
– Trời cho mà không lấy, ắt bị trời phạt!
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc cũng lạnh lùng nói.
Nháy mắt, Thu Hoằng Kiếm hiện ra trong tay, Bạch Nhạc là người đầu tiên xuất thủ, trực tiếp giết thẳng về phía Mạc Vô Tình.
Người bên ngoài nghĩ thế nào Bạch Nhạc không biết, nhưng giữa hắn và Huyết Ảnh Ma Tông tuyệt đối là huyết hải thâm thù, tuyệt không bởi vì giết Phá Nam Phi liền xong xuôi.
Chương 383: Mạc Vô Tình bị đánh giá thấp
Cơ hội tốt như thế đặt ngay trước mắt, há có lý nào lại buông bỏ, dù cho Lý Phù Nam và Văn Trạch không muốn ra tay, sợ rằng Bạch Nhạc cũng sẽ nghĩ cách bức bọn hắn ra tay.
Vù vù!
Mũi kiếm khẽ rung, Bạch Nhạc vừa ra tay liền xuất hết toàn lực!
Linh Tê Nhất Kiếm!
Sớm đã có qua một lần giao thủ, lúc ra tay Bạch Nhạc tự nhiên không cần phải dò xét, mũi kiếm nhắm thẳng đến yết hầu Mạc Vô Tình.
– Cút!
Chỉ chớp mắt, Mạc Vô Tình vừa nãy còn đang nhếch nhác không thôi, lúc này trên thân lại chợt cuộn lên sát cơ ngập trời, ma khí tràn ra, gần như thoáng chốc liền tuôn đến bên người Bạch Nhạc, tiếng cút kia cũng ầm vang như xuân lôi!
Sát khí và ma khí ngưng tụ thành một phiến sóng triều màu máu, hung hãn cuốn tới Bạch Nhạc.
Lúc ở tầng thứ tư, Mạc Vô Tình còn chưa nắm giữ phương pháp Nhập Vi, thao túng đối với ma khí có vẻ cực kỳ thô ráp, vậy nên mới bị Bạch Nhạc thừa cơ, tựa hồ ngạnh kháng một kích từ Mạc Vô Tình.
Nhưng giờ đây Mạc Vô Tình đã đột phá, cũng nắm giữ lực lượng Nhập Vi, mặc dù cảnh giới khả năng không hoàn mỹ được như Bạch Nhạc, nhưng đối với hắn mà nói, thực lực đề thăng đã rất lớn! Trong tình huống như vậy, Bạch Nhạc lại động thủ với hắn, há lý nào còn có thể nhặt được tiện nghi.
Đừng thấy bộ dạng Mạc Vô Tình có vẻ chật vật dị thường, nhưng trên thực tế, gần gần chỉ là hơi chút nhếch nhác mà thôi, bằng vào thực lực gần như đã đạp nửa bước vào Tinh Cung Cảnh kia, dù bị mưa kiếm đánh thương, song thật ra thương thế không hề nghiêm trọng như biểu hiện bên ngoài.
Chí ít còn lâu mới nghiêm trọng như Bạch Nhạc tưởng tượng!
Cheng một tiếng, Mạc Vô Tình chỉ tùy ý giơ lên kiếm trong tay, liền nhẹ nhàng ngăn trở một kích toàn lực của Bạch Nhạc.
Ma khí cuộn lên, trực tiếp hất văng Bạch Nhạc đi ra.
Chỉ một kích này, Bạch Nhạc liền ý thức được, mình đã quá xem thường Mạc Vô Tình.
Nếu chỉ có một mình Bạch Nhạc, sợ rằng hắn đã ngay lập tức rơi vào hiểm cảnh, cũng may nếu đã động thủ, Lý Phù Nam và Văn Trạch tất sẽ không đứng ngoài bàng quan.
– Ngưng!
Bước ra một bước, nháy mắt hàn khí khủng bố bao phủ lấy Mạc Vô Tình, như thể muốn trực tiếp đóng băng hắn vậy.
Ngay lúc đó, Văn Trạch cũng đâm kiếm tới!
So với Bạch Nhạc, hai người này ra tay mới thực sự mang đến uy hiếp trí mạng cho Mạc Vô Tình.
– Nhiên Huyết!
Không chút do dự, Mạc Vô Tình tức tốc thi triển ra Nhiên Huyết Thuật.
Vô luận Văn Trạch hay Lý Phù Nam, một đấu một Mạc Vô Tình đều không sợ, nhưng khi đối phương liên thủ, hắn tất phải liều mạng.
Tinh huyết trong cơ thể bất ngờ thiêu đốt, chỉ thoáng chốc ngắn ngủi, khí tức trên thân Mạc Vô Tình đã tăng vọt gấp đôi, nơi mũi kiếm chỉ tới, một đạo gió xoáy màu máu cao hơn mười mét đột nhiên cuốn thốc lên, lao vút về phía hai người.
Răng rắc!
Nháy mắt, hàn khí mới vừa ẩn ẩn ngưng tụ thành hình đã nứt vụn, vụn băng nhỏ mịn rơi lả tả trên đất!
Văn Trạch cũng không muốn chính diện cứng đối cứng với Mạc Vô Tình, bị bức nhường ra một con đường.
– Có gan thì đuổi theo ta!
Trong mắt chớp qua hung quang, cường hành chém ra một con đường, Mạc Vô Tình căn bản không chút dây dưa, trực tiếp lao vào sâu trong tầng thứ năm.
Bằng vào loại pháp môn liều mạng hại người hại mình là Nhiên Huyết Thuật, cường hành bức lui Lý Phù Nam và Văn Trạch, song trên thực tế, trong lòng Mạc Vô Tình cũng biết, thật đánh tiếp, hắn tuyệt đối không phải đối thủ!
Hiện tại hắn đang ở rìa tầng thứ năm, đã không cách nào lùi xuống, vậy chỉ còn cách tiếp tục xông về phía trước!
Ở chỗ này, lúc đối mặt linh lực xung kích, hắn ứng phó càng chật vật, nhưng nếu tiếp tục thâm nhập sâu vào bên trong, bọn Lý Phù Nam cũng khó chống được, dù vì thế mà bị thương càng nặng, hết thảy cũng đều đáng giá.
Ma tu trước nay không sợ chết, đương sơ bước vào tầng thứ năm sau bọn Lý Phù Nam không phải là vì Mạc Vô Tình nhát gan, mà là vì theo đuổi quyền lợi lớn nhất.
Nhưng từ khoảnh khắc nhìn thấy đối phương, Mạc Vô Tình liền đã rõ ràng, lần này mình chịu chắc rồi.
Tình huống như thế, hắn chỉ còn nước đánh liều, dùng phương thức càng thêm điên cuồng, bức ép bản thân rút ngắn chênh lệch giữa hai bên! Dù phải mạo hiểm tánh mạng hắn cũng không tiếc.
Trơ mắt nhìn Mạc Vô Tình xông vào sâu trong tầng thứ năm, Lý Phù Nam và Văn Trạch rất phối hợp thu tay lui về.
Tuy bọn hắn cũng muốn giết Mạc Vô Tình, nhưng tuyệt đối không muốn vì vậy mà tổn thất quá nhiều lợi ích.
Mạc Vô Tình là bị bức đành chịu, còn bọn họ thì đều đang yên đang lành, tự nhiên không muốn cùng theo mạo hiểm.
– Hay cho Mạc Vô Tình, ngược lại là chúng ta xem thường hắn.
Nhìn theo bóng lưng Mạc Vô Tình, Văn Trạch nhẹ giọng nói.
…
Tàn nhẫn, quyết đoán, đây mới là thiên kiêu ma đạo được Huyết Ảnh Ma Quân ký thác kỳ vọng!
Có thể đi đến bước này, không ai là hạng bình phàm, tuy tạm thời ở thế hạ phong, nhưng tuyệt đối sẽ không cúi đầu nhận thua, mà sẽ nỗ lực lấy phương thức càng thêm điên cuồng để lật ngược thế cục!
Tựa như trước đó, Lý Phù Nam và Văn Trạch bị Mạc Vô Tình bức lên tầng thứ năm, rất nhiều lúc, được mất tạm thời không thể quyết định đến thắng bại sau cùng.
Chương 384: Đó là … lực lượng của Tinh Cung
Ngược lại là Bạch Nhạc, lúc này sắc mặt càng thêm phần khó coi.
Khi trước nhẹ nhàng đối mặt với linh lực xung kích, mang đến cho Bạch Nhạc giả tượng, rằng tựa hồ giữa hắn và bọn Lý Phù Nam đã không có chênh lệch gì đáng kể.
Nhưng trên thực tế, lần này giao thủ với Mạc Vô Tình lại lần nữa nhắc nhở Bạch Nhạc, muốn thực sự đạt tới trình độ đủ sức đối đầu với bọn Lý Phù Nam, hắn còn có một chặng đường rất dài phải đi.
Trong Thất Tinh Tháp, hắn đang tiến bộ, song đối phương cũng không ngừng tiến bộ!
Yên ắng lui ra một đoạn, Bạch Nhạc không thốt nửa lời, trầm tư ngồi xuống, tranh thủ từng giây từng phút đi tham ngộ thôi diễn, tính thử đề thăng thực lực bản thân.
– Không hỏi tu vi, chỉ nhìn ngộ tính thiên phú!
Trong lòng khe khẽ lặp lại câu nói này, rất nhanh Bạch Nhạc liền triệt để bình tĩnh lại.
Điều hắn cần làm, vốn không phải là lập tức vượt lên bọn Mạc Vô Tình, mà là mượn cơ duyên Thất Tinh Tháp để đi được càng xa, thậm chí giành lấy truyền thừa, khi ấy mới là thời điểm hắn thực sự kéo gần sai lệch với đối phương.
Thời gian lặng lẽ trôi đi.
Nửa ngày sau, Lý Phù Nam là người đầu tiên đột phá, lại không giao lưu với bất kỳ ai, trực tiếp tiến thẳng đến trung tâm tầng thứ năm.
Lý Phù Nam rời đi, mang đến cho Văn Trạch kích thích rất lớn, ước chừng nửa canh giờ sau, Văn Trạch cũng đứng dậy.
– Bạch sư đệ, ngươi còn phải ở lại đây?
Nghe được Văn Trạch hỏi dò, lúc này Bạch Nhạc mới từ từ mở mắt:
– Đa tạ Văn sư huynh quan tâm, ta còn chưa chuẩn bị xong.
– Đã vậy, ta đi trước một bước, Bạch sư đệ, chính ngươi cẩn thận!
Nếu đổi thành người khác, chứng kiến Lý Phù Nam và Văn Trạch lần lượt rời đi, trong lòng ắt sẽ có chút nóng nảy, nhưng mà, Bạch Nhạc lại hoàn toàn không có cảm giác này.
Hắn biết rõ, vô luận là Lý Phù Nam hay Văn Trạch, trên thực tế đều chọn lập tức rời đi ngay khi bước vào cảnh giới Nhập Vi.
Bởi vì thực lực bọn hắn sớm đã đạt tới Linh Phủ hậu kỳ, thậm chí là Linh Phủ đỉnh phong, đối với bọn hắn mà nói, cảm ngộ cảnh giới Nhập Vi chính là miếng ghép bù đắp chỗ thiếu hụt, đây càng giống như một loại thủ đoạn, một phương thức giúp bọn hắn có thể tiếp tục xông tới.
Nhưng Bạch Nhạc lại khác, ngay từ lúc vừa mới bắt đầu, mục đích chính của hắn là giành lấy càng nhiều cơ duyên thích hợp bản thân trong Thất Tinh Tháp, tìm được công pháp truyền thừa, cảm ngộ càng nhiều pháp môn để đề thăng bản thân.
Ở mỗi một tầng, Bạch Nhạc đều nhất định phải chờ đến khi hoàn toàn tham ngộ huyền cơ trong đó, lúc này mới sẽ bước đến tầng tiếp theo.
Đây là con đường mà hắn lựa chọn, trước đây lạc hậu lâu như vậy, Bạch Nhạc đều có thể dung nhẫn, bây giờ há sẽ bởi vì đối phương đi trước một bước liền gấp gáp?
Hơn nữa, thực ra, Bạch Nhạc cũng đã ngộ được biến hóa trong mưa kiếm đầy trời kia.
Trong Thất Tinh Tháp, không có khảo nghiệm nào là vô dụng!
Mưa kiếm đầy trời kia vô cùng huyền diệu, ở trong mắt Lý Phù Nam, đó là một loại đạo pháp, nhưng ở trong mắt Bạch Nhạc và Văn Trạch, đó lại càng giống một loại thần thông kiếm đạo!
Tùy theo thời gian đẩy dời, Bạch Nhạc không ngừng cảm thụ lực lượng mưa kiếm, lại đột nhiên phát hiện, truy cùng bản chất, cũng như linh lực xung kích, đây căn bản là một loại kỹ xảo vận dụng linh lực!
Ý thức được điểm này, tốc độ tham ngộ của Bạch Nhạc lập tức tăng nhanh.
Chớp mắt, lại nửa ngày trôi qua.
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc nhìn lên năm ngôi sao sáng rực trên bầu trời, trong lòng bất thần cả kinh, phảng phất như bỗng chốc xé mở hết thảy sương mù, triệt để hồi thần lại!
– Không đúng, đó là… lực lượng của Tinh Cung!
… … … ..
Hai ngày rưỡi trôi qua, người trên chủ phong Thất Tinh Tông lại không giảm đi bao nhiêu.
Trời đã triệt để tối lại, tinh quang từ từ vẫy xuống, rơi trên thân mỗi người, giữa hư không, Thất Tinh Tháp sáng lên rực rỡ, hấp dẫn ánh mắt chúng nhân.
Ai cũng rõ ràng, sau đêm nay, Thất Tinh Tháp sẽ cường hành đóng lại, khi ấy tất cả người trong Thất Tinh Tháp sẽ bị chuyển đi ra.
Vô luận là Lý Phù Nam, Văn Trạch hay Mạc Vô Tình, có thể nói đều là thiên tài xuất sắc nhất trong mấy chục năm qua, lần Thất Tinh Tháp mở ra này cũng được công nhận là lần khả năng cao sẽ có người vượt qua.
– Lão tổ, Thất Tinh Tháp thật chỉ có thể vào một lần?
Nhìn Thất Tinh Tháp, Dương Bằng không khỏi có chút tiếc nuối, hỏi dò.
Lắc đầu, Tinh Hà lão tổ chậm rãi đáp:
– Mỗi người chỉ có thể vào Thất Tinh Tháp một lần, đây là quy củ do tổ sư Thất Tinh Tông định ra, khí tức mỗi người tiến vào đều được Thất Tinh Tháp ghi lại, căn bản không khả năng đi thêm lần thứ hai.
Tinh Hà lão tổ tự nhiên biết tâm tư Dương Bằng, lấy sủng ái hắn dành cho Dương Bằng, nếu có khả năng, hắn tự nhiên cũng muốn để cho Dương Bằng vào thêm mấy lần, như thế, dù là mài cũng có thể mài ra hiệu quả được.
Đáng tiếc, đây là thiết luật của Thất Tinh Tháp, căn bản không thể làm trái!
Hoặc nói cách khác, lấy thực lực hắn bây giờ, chí ít không cách nào làm trái!
Câu này tuyệt đi ý niệm trong đầu Dương Bằng.
Chương 385: Đốn ngộ, bóc mở truyền thừa
Quệt môi, Dương Bằng nhìn lên Thất Tinh Tháp hỏi:
– Lão tổ, ngươi nói xem, lần này bọn hắn có thể cùng lúc thông qua Thất Tinh Tháp khảo nghiệm không?
– Không đâu!
Tinh Hà lão tổ lắc đầu nói:
– Mỗi lần Thất Tinh Tháp mở ra, chỉ cần có người xông qua, vô luận đã mở ra bao lâu, Thất Tinh Tháp đều sẽ cường hành đóng lại!
Truyền thừa tổ sư Thất Tinh Tông lưu lại trong Thất Tinh Tháp, vĩnh viễn chỉ dành cho thiên tài xuất sắc nhất trong mỗi một thế hệ!
Có thể được nhớ kỹ, vĩnh viễn chỉ có đệ nhất!
– Thế chẳng phải, từ giờ trở đi, Thất Tinh Tháp có thể đóng lại bất cứ lúc nào?
Dương Bằng kinh ngạc hỏi.
– Không sai!
Khẽ gật đầu, Tinh Hà lão tổ giải thích nói:
– Nhưng mà, muốn thông qua Thất Tinh Tháp khảo nghiệm, bản thân điều này đã rất khó, còn muốn sớm hoàn thành, vậy thì gần như không thể!
Thoáng ngừng một lát, Tinh Hà lão tổ từ tốn nói tiếp:
– Chí ít, ta không cho rằng ai trong bọn hắn có thể làm được.
Có thể sớm hoàn thành Thất Tinh Tháp khảo nghiệm, trước kia Tinh Hà lão tổ không biết có ai làm được hay không, nhưng vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia lại xác thực làm được.
Chỉ là, thiên hạ này có mấy người như Đạo Lăng Thánh Nữ?
Vô luận Lý Phù Nam hay Văn Trạch, hoặc là Mạc Vô Tình kia, ở Thanh Châu có thể tính là thiên kiêu đứng đầu, nhưng nếu đưa mắt khắp thiên hạ, vậy lại không tính là gì.
Rốt cuộc, nghiêm cách mà luận, chỉ có mỗi mình Văn Trạch tính là đệ tử thiên tông, nhưng dù là Văn Trạch, ở trong Đạo Lăng Thiên Tông thậm chí còn không có tư cách làm đệ tử chân truyền.
Chẳng qua, nếu có người thật xông qua Thất Tinh Tháp, được đến truyền thừa của Thất Tinh tổ sư, cộng thêm đổ ước giữa Tử Dương Chân Nhân và Huyết Vô Ngân khi trước, không chừng thật có khả năng đản sinh một thiên tài không thua gì đệ tử chân truyền thiên tông.
…
Lực lượng Tinh Cung!
Minh ngộ trong chớp mắt đó khiến trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên cuộn lên một phiến sóng gió ngất trời.
Thẳng cho tới nay, chênh lệch giữa Linh Phủ và Tinh Cung hệt như một đạo lạch trời vắt ngang, tư duy của Bạch Nhạc một mực dừng ở cấp độ Linh Phủ, chính bởi vậy, hắn một mực thấy mưa kiếm đầy trời này có gì đó không đúng.
Mãi đến lúc này, Bạch Nhạc mới đột nhiên ý thức được, đây thật ra vốn là lực lượng thuộc về Tinh Cung, thế là hết thảy lập tức thông thoáng rộng mở.
Hắn căn bản chưa từng tiếp xúc qua lực lượng Tinh Cung, cũng căn bản không dám nghĩ theo hướng này, tự nhiên mà vậy liền không thể nào hiểu rõ huyền cơ trong đó, càng đừng nói tới khống chế lực lượng kiểu này.
Trên thực tế, không chỉ mỗi Bạch Nhạc, ngay cả bọn Văn Trạch và Lý Phù Nam sợ rằng cũng không ý thức được điểm này.
Bản thân lực lượng Tinh Cung không tính là gì, nhưng ý nghĩa cất chứa đằng sau đó lại đủ để lật đổ nhận thức của Bạch Nhạc.
Bởi vì như vậy đồng nghĩa với, mặc dù không bước vào Tinh Cung, lại có thể điều động lực lượng kiểu này ở một trình độ nào đó!
Tức là, cường giả hàng đầu trong Linh Phủ Cảnh hoàn toàn đủ khả năng vượt cấp khiêu chiến cao thủ Tinh Cung Cảnh!
Đương nhiên, trên thực tế trước đó Bạch Nhạc cũng đã miễn cưỡng có thể tính là chém giết qua cao thủ Tinh Cung Cảnh.
Mặc dù Phá Nam Phi chết dưới tay Tô Nhan, nhưng thực ra là bị Bạch Nhạc liều mạng đánh cho lưỡng bại câu thương, nhờ đó mới khiến Tô Nhan nhẹ nhàng một kích diệt sát.
Nhưng mà ở trong trận chiến kia, sở dĩ có thể khiêu chiến Phá Nam Phi, thứ Bạch Nhạc dựa vào lại không phải lực lượng bản thân, mà là Côn Ngô Kiếm!
Nếu không có Côn Ngô Kiếm, dù hắn thi triển Thông Thiên Ma Công, đạo ma song tu đối mặt cường giả Tinh Cung Cảnh, kết cục cũng sẽ vẫn không có bất kỳ dư địa phản kháng nào.
Nhưng bây giờ, ở trong Thất Tinh Tháp, nhìn lên mưa kiếm đầy trời kia, Bạch Nhạc đột nhiên ý thức được, Linh Phủ Cảnh tu hành đến cực trí, mặc dù không có Côn Ngô Kiếm cũng vẫn có thể phát huy ra lực lượng Tinh Cung Cảnh, đủ sức đương đầu với cường giả Tinh Cung Cảnh!
Oanh!
Lại một đợt linh lực xung kích đánh tới, nhưng mà, lần này nhìn lên mưa kiếm đầy trời, ánh mắt Bạch Nhạc đã hoàn toàn khác biệt.
Sát na đó, trong lòng Bạch Nhạc là một mảnh trống rỗng, phảng phất như khoảnh khắc này trọn cả thế giới đều ngừng lại, chỉ còn mỗi phiến mưa kiếm huyễn lệ kia!
Đốn ngộ!
Đối với tu hành giả mà nói, đốn ngộ là cơ duyên chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, không quá khi nói rằng, một lần đốn ngộ có giá trị hơn cả mười năm khổ tu!
Tiến vào trạng thái đốn ngộ dưới mưa kiếm đầy trời vốn là điều cực kỳ nguy hiểm, một khi mưa kiếm trút xuống, chẳng những sẽ lập tức cắt đứt trạng thái đốn ngộ, thậm chí bởi vì không có phòng ngự, tu hành giả có khả năng sẽ bị trực tiếp chém giết đương trường.
Nếu như bọn Văn Trạch và Lý Phù Nam có mặt tại trường, lúc này sợ rằng sớm đã tròn mắt vì kinh hãi.
Bạch Nhạc cứ thế bình tĩnh đứng đó, ngước mắt nhìn lên mưa kiếm đầy trời, hắn không xuất kiếm, cũng không hề có ý ngăn cản mưa kiếm này.
Khăng khăng mưa kiếm đáng sợ kia lại tựa hồ vòng quanh Bạch Nhạc mà đi, rõ ràng đã đến đỉnh đầu, nhưng phảng phất như bị lực lượng nào đó dẫn dắt, đột ngột lệch sang một bên, quét ngang qua thân Bạch Nhạc.
Chương 386: Đốn ngộ, bóc mở truyền thừa (2)
Còn về linh lực xung kích thì càng không cần phải nói nhiều, lúc này Bạch Nhạc như thể dung nhập vào trong phiến mưa kiếm, căn bản không hề phải chịu bất cứ ảnh hưởng nào.
Áo trắng như tuyết, chống kiếm đứng nghênh đón mưa kiếm đầy trời không ngừng trút xuống, lại không cách nào ảnh hưởng mảy may đến thiếu niên áo trắng kia.
Cảnh này như một bức tranh phong thủy tuyệt đẹp.
Đáng tiếc, hiện trường lại không có khán giả, càng không ai có thể vẽ ra được cảnh tượng tuyệt đẹp đến vậy.
… … ……
Phốc!
Phun ra một búng máu tươi, nét mặt Mạc Vô Tình trắng bệch như giấy, nhưng mạt sát khí nơi giữa hai hàng mi vẫn khiến người nhìn mà kinh hãi.
– Văn Trạch, giữa ngươi ta không thù không oán, tại sao ngươi cứ phải bức ép không tha?
Chỉ vào lối vào gần đó, Mạc Vô Tình lạnh lùng nói:
– Lối vào ở ngay kia, từ nửa canh giờ trước, Lý Phù Nam sớm đã bước vào, sao ngươi còn dây dưa ở đây với ta? Chẳng lẽ ngươi thật tưởng rằng có thể giết được ta?
So với Lý Phù Nam và Văn Trạch, Mạc Vô Tình bước vào tầng thứ năm quá muộn, mặc dù hắn điên cuồng thúc đẩy bản thân tới cực hạn, song tốc độ cảm ngộ vẫn chậm thua đối phương một nhịp.
Lúc Lý Phù Nam bước vào tầng thứ sáu, Mạc Vô Tình ở ngay gần đó, lại hoàn toàn không dám ra tay ngăn cản.
Nhưng mà, hắn làm sao cũng không ngờ được, ngay sau đó Văn Trạch cũng chạy tới, lại không lập tức bước vào, ngược lại trực tiếp ra tay với hắn.
Chỉ lấy thực lực mà luận, Mạc Vô Tình không sợ Văn Trạch, rốt cuộc, Văn Trạch còn chưa bước đến Linh Phủ đỉnh phong, hơn nữa phẩm chất Tử Phủ cũng không hoàn mỹ, dù bằng vào công pháp Đạo Lăng Thiên Tông có thể bù đắp chút sai lệch, song chưa hẳn đã có thể thắng được hắn.
Nhưng vấn đề ở chỗ, trong cái Thất Tinh Tháp chết tiệt này lâu lâu lại tới một đợt linh lực xung kích!
Văn Trạch đã hoàn toàn thích ứng, có thể thong dong ứng đối, Mạc Vô Tình lại kém chút, mỗi lần Văn Trạch đều nhân lúc này động thủ, hai ba lần liên tiếp như vậy, Mạc Vô Tình lập tức rơi vào thế bị động, chỉ biết khổ sở chống đỡ.
– Ta nói rồi, chỉ cần ngươi theo ta bước vào tầng thứ sáu, ta đương nhiên sẽ không ở lại đây dây dưa với ngươi!
Mắt lạnh nhìn Mạc Vô Tình, Văn Trạch bình tĩnh hồi đáp.
– Đối thủ của ngươi là Lý Phù Nam! Ngươi dừng lại đây vướng víu với ta càng lâu, khả năng bại dưới tay Lý Phù Nam lại càng lớn!
Phẫn hận nhìn Văn Trạch, Mạc Vô Tình tức tối nói.
– Ta biết, nhưng ta… yên tâm khi để ngươi ở lại chỗ này!
Khẽ nhướng mày, Văn Trạch nhàn nhạt đáp.
Lý Phù Nam đã rời đi sớm hơn hắn nửa canh giờ, dù lập tức đuổi theo, chưa hẳn đã có thể theo kịp, huống hồ còn ở lại đây dây dưa với Mạc Vô Tình.
Đạo lý đó, Văn Trạch há có thể không biết?
Nhưng khi thấy được Mạc Vô Tình canh chừng ở lối vào, hắn vẫn quyết đoán ra tay.
Không phải hắn không tính ra được mất, cũng không phải hắn hận thù gì Mạc Vô Tình, mà là vì lo cho Bạch Nhạc.
Cảnh giao thủ trước đó giữa Bạch Nhạc và Mạc Vô Tình, hắn thấy được rõ ràng, mặc dù thiên phú Bạch Nhạc không sai, tốc độ cảm ngộ trong Thất Tinh Tháp cũng cực nhanh, nhưng thật đến khi phải động thủ, lại vẫn kém xa Mạc Vô Tình.
Tùy theo thời gian đẩy dời, Mạc Vô Tình tất sẽ dần dần thích ứng ảnh hưởng từ linh lực xung kích và mưa kiếm, khi ấy, Bạch Nhạc chạy tới, gặp phải Mạc Vô Tình thủ ở chỗ này, khả năng cao sẽ chết dưới tay Mạc Vô Tình.
Tuy thường ngày Văn Trạch hơi có chút kiêu ngạo tự phụ, thậm chí khiến người sinh tâm chán ghét, nhưng một khi hắn đã nhận chuẩn bằng hữu, thường thường sẽ càng thành tâm hơn những người khác.
Dù cho bởi vậy mà sẽ giảm đi khả năng xông qua Thất Tinh Tháp, hắn cũng không tiếc.
Gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt Văn Trạch, Mạc Vô Tình trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng khẽ cắn môi, đạp bước tiến vào tầng thứ sáu.
Mặc dù hắn nghĩ không thông, tại sao Văn Trạch cứ phải liều mạng giúp Bạch Nhạc như vậy, nhưng khi cảm nhận được vẻ kiên trì trong mắt Văn Trạch, hắn liền biết, hắn đã không còn lựa chọn nào khác!
… … ……
Đứng nguyên tại chỗ ước chừng hai canh giờ, Bạch Nhạc mới lần nữa mở mắt ra, lập tức lại có một đợt mưa kiếm trút xuống.
Nhưng mà, lúc này đối mặt với mưa kiếm huyễn lệ, Bạch Nhạc lại chẳng hề sợ hãi.
Khẽ nhấc tay lên, Bạch Nhạc nhẹ nhàng bắt lấy một đạo kiếm vũ, kiếm quang do tinh lực ngưng tụ mà thành kia bỗng chợt ngoan ngoãn dị thường, cứ vậy khe khẽ rơi vào trong lòng bàn tay Bạch Nhạc, chớp mắt sau đó liền vỡ tan, hóa thành một cỗ linh lực tinh thuần dung nhập vào tay hắn.
– Kiếm Linh Vũ… Thì ra đây mới là tên của môn thần thông này?
Giơ chân lên, Bạch Nhạc cứ thế tùy ý đạp bước đi ra, lững thững nhìn lên mưa kiếm đầy trời, hệt như đấy chỉ là cơn mưa phùn nhè nhẹ không cần phải để tâm.
Hai canh giờ đốn ngộ, Bạch Nhạc đã từ trong mưa kiếm ngộ ra thần thông truyền thừa, mưa kiếm diễn hóa mà ra kia làm sao còn có thể thương tổn được đến hắn.
Từ cảnh giới Nhập Vi đến thần thông Kiếm Linh Vũ, Bạch Nhạc tựa hồ đã mò ra manh mối về truyền thừa của Thất Tinh lão tổ!
Chương 387: Đồ cùng chủy kiến
Dù hiện tại mới chỉ ở tầng thứ năm, nhưng khắc này, Bạch Nhạc đã rõ ràng ý thức được, chặng đường tiếp theo sẽ khá là nhẹ nhàng!
Nếu nói, toàn bộ Thất Tinh Tháp chính là khảo nghiệm Thất Tinh lão tổ lưu lại, như vậy thần thông Kiếm Linh Vũ mà hắn mới cảm ngộ vừa rồi chính là cánh cửa mở ra truyền thừa, chỉ cần từng bước đi tiếp, cuối cùng giành lấy truyền thừa mà thôi.
Giờ này khắc này, Bạch Nhạc đột nhiên vô cùng mong chờ lần nữa gặp lại bọn Mạc Vô Tình.
… … ……
Bình minh, chân trời ló rạng.
Ban mai hàng lâm, đồng nghĩa với, lần Thất Tinh Tháp mở ra này sắp chuẩn bị kết thúc.
Nhưng mà, đúng lúc đó, trong Thất Tinh Tháp chợt tỏa ra hà quang bảy màu huyễn lệ!
Biến cố đột nhiên này khiến chúng nhân không khỏi ngây ngốc!
Dù là Tử Dương Chân Nhân và Huyết Vô Ngân đang một mực dưỡng thần cũng phải mở mắt ra.
– Đó là cái gì?
Nhất thời, đám đông loạn thành một đoàn, ai nấy đều nhìn chằm chằm lên hà quang bảy màu trên Thất Tinh Tháp.
– Lão tổ, đó là?
Trong lòng đã có chút suy đoán, Dương Bằng nhịn không được quay sang Tinh Hà lão tổ hỏi dò.
Trên thực tế, không chỉ mỗi Dương Bằng, lúc này, ánh mắt tất cả mọi người đều bất giác dời đến trên thân Tinh Hà lão tổ.
Liếc nhìn chúng nhân một lượt, Tinh Hà lão tổ lập tức đưa mắt nhìn sang Tử Dương Chân Nhân và Huyết Vô Ngân nói:
– Hai vị, xem ra các ngươi không giữ được tiền cược rồi, chỉ là không biết, lần này ai mới là người thu được phần cơ duyên kia.
Người khác không rõ ràng, nhưng Tinh Hà lão tổ lại biết, dị động bây giờ của Thất Tinh Tháp chính là dấu hiệu đã có người mở ra truyền thừa Thất Tinh tổ sư lưu lại, không bao lâu nữa, lần Thất Tinh Tháp khảo nghiệm này sẽ kết thúc.
Bây giờ điều duy nhất cần quan tâm, chính là người thu được truyền thừa rốt cuộc là ai!
Ở một khía cạnh nào đó, người này thậm chí có khả năng ảnh hưởng đến hướng đi tiếp theo của thế cục Thanh Châu.
….
Tinh quang thành biển!
Bắt đầu từ khoảnh khắc bước vào tầng thứ sáu Thất Tinh Tháp, tinh quang xung quanh liền trút xuống gần như không ngừng không nghỉ, phảng phất như toàn bộ tầng thứ sáu đã triệt để bị tinh quang bao phủ!
Linh lực xung kích khủng bố chỗ nào cũng có, một đợt tiếp một đợt đánh tới, vĩnh không ngừng nghỉ!
Trong tinh quang bao phủ, mưa kiếm đầy trời cũng cách mỗi trăm nhịp thở lại sẽ bạo phát một lần.
Tuy về mặt uy lực có vẻ không khác mấy tầng thứ năm, nhưng đáng sợ nhất là ở bốn chữ không ngừng không nghỉ!
Một khi bước vào tầng thứ sáu, liền đồng nghĩa với ngươi sẽ không có thời gian để thở dốc!
Muốn qua Thất Tinh Tháp, vậy thì tất phải xông!
Chữ xông này bắt đầu được thể hiện rõ rệt từ tầng thứ sáu.
Nháy mắt khi ngươi đặt chân lên tầng thứ sáu, nghĩa là, ngươi nhất định phải dốc hết toàn lực lao thẳng đến tầng tiếp theo, bằng không, dù là mài cũng đủ sức mài chết ngươi.
Nếu nói năm tầng đầu là chỉ dẫn ngươi tu luyện một cách ôn hòa, vậy thì tầng thứ sáu chính là trường khảo nghiệm khốc liệt nhất.
Đáng sợ ở chỗ, trừ người Thất Tinh Tông ra, người khác ở chỗ này, đến cả cơ hội lui ra đều không có!
Không vượt qua được, nhất định phải chết!
Nếu có người từ trên không trung nhìn xuống liền sẽ phát hiện, hiện tại trong biển tinh quang kia tồn tại một luồng gió xoáy màu máu, một đạo kiếm khí màu tím và một tòa băng sơn, cả ba chính đang gánh lấy áp lực, đồng thời hướng tới trung tâm tinh quang!
Ba dị tượng này chính là đại biểu cho ba người bọn Lý Phù Nam.
Trong ba người, Lý Phù Nam tiến đến sớm nhất, cũng đi ổn nhất, dưới sự bao phủ của Hàn Sơn Quyết, cả người Lý Phù Nam như một tòa băng sơn di động, ngạnh kháng hết thảy công kích, chậm rãi tiến về phía trước.
Mặc dù tốc độ không phải nhanh nhất, nhưng lại vững như bàn thạch, hiện tại khoảng cách đến lối vào tầng tiếp theo chỉ còn chừng một phần ba.
Trong ba người, tốc độ Văn Trạch nhanh nhất, toàn thân như một đạo lợi kiếm màu tím, phá mở hết thảy trở ngại trước mặt, tiến thẳng không ngừng! Nhưng mà, phương thức này cũng đồng nghĩa với rủi ro đập nồi dìm thuyền, một khi linh lực trong cơ thể không cách nào chèo chống, hắn rất có thể sẽ trực tiếp vẫn lạc.
Hơn nữa, bởi vì xuất phát chậm thua Lý Phù Nam, hiện tại Văn Trạch mới chỉ xông được phân nửa.
Còn về Mạc Vô Tình thì vẫn một mực lấy một loại phương thức quỷ dị tiến về phía trước, lúc nhanh có thể nháy mắt xông qua khoảng cách cực xa, nhưng lúc chậm, thường thường lại không cách nào tiến lên trước một bước!
Đạo lý rất đơn giản, Lý Phù Nam và Văn Trạch đều sớm đã làm tốt chuẩn bị rồi mới xông vào tầng thứ sáu, còn hắn thì là bị bức đi vào, căn bản không hề có chuẩn bị, hiểu biết đối với mưa kiếm và linh lực xung kích không đủ để hắn tiếp tục chống đỡ, chỉ là trong ba người, thân thể Mạc Vô Tình lại cường hãn nhất, mặc dù phải gánh chịu thương tổn nhiều nhất, song vẫn miễn cưỡng cắn răng tiếp tục gượng chống!
Hơn nữa, dưới áp lực tử vong này, mỗi thời mỗi khắc, cảnh giới Mạc Vô Tình đều có đề thăng, mỗi khi nhiều thêm chút cảm ngộ, hắn lại có thể nhảy ra được một khoảng tương đối lớn, cứ thế lặp lại! Cuối cùng có thể đi bao xa, hoàn toàn quyết định bởi tốc độ tham ngộ của hắn nhanh hay chậm! Hiện tại mới chỉ đi được một phần ba lộ trình.
Chương 388: Đồ cùng chủy kiến (2)
Theo như thế cục trước mắt thì thấy, không chút nghi ngờ phần thắng của Lý Phù Nam là lớn nhất, nhưng không thể loại bỏ khả năng hai người còn lại có thể nghịch tập.
Nhưng chính trong cục diện như thế, tầng thứ sáu nghênh đón người xông cửa thứ tư.
Song khác với ba người kia, lúc ở tầng thứ năm Bạch Nhạc đã ngộ ra thần thông Kiếm Linh Vũ, đồng nghĩa hắn đã kích phát truyền thừa của Thất Tinh lão tổ, hiện tại đối với hắn mà nói, những công kích này chẳng những không phải uy hiếp, ngược lại còn là một loại chỉ dẫn!
Thân ảnh hơi lắc, Bạch Nhạc trực tiếp không nhìn hết thảy uy hiếp xung quanh, giống như cá nhập biển chim về trời, nhẹ nhàng hướng thẳng đến trung tâm tầng thứ sáu.
Chỉ sau một khắc đồng hồ ngắn ngủi, Bạch Nhạc đã thấy được đạo gió xoáy màu máu trong tinh quang!
– Mạc huynh, lâu rồi mới gặp!
Mang theo mấy phần hài hước, Bạch Nhạc quẳng lại một câu liền vượt lên trước, hoàn toàn không cho Mạc Vô Tình cơ hội đáp lời.
– Bạch Nhạc? !
Sát na đó, Mạc Vô Tình như nhìn thấy quỷ, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh Bạch Nhạc, thậm chí hoài nghi liệu có phải mình hoa mắt không.
So với hắn, tốc độ Bạch Nhạc thực sự quá nhanh, mới chớp mắt đã trực tiếp vượt qua bên cạnh hắn, hơn nữa còn nhẹ nhàng vứt hắn lại đằng sau.
Mạc Vô Tình thấy được rõ ràng, nếu nói ba người bọn hắn đều dựa vào tu vi bản thân để ngạnh kháng, như vậy Bạch Nhạc lại như đi dạo, hồn nhiên không có nửa điểm áp lực.
Mà đấy, gần gần mới chỉ là bắt đầu mà thôi!
Lát sau, Bạch Nhạc đã nhẹ nhàng đuổi kịp Văn Trạch.
– Văn sư huynh, ngươi thế nào?
– …
Chợt nghe được tiếng kêu, thế xông của Văn Trạch đột nhiên chựng lại, đợi thấy rõ trạng thái hiện tại của Bạch Nhạc, Văn Trạch không khỏi trợn tròn mắt:
– Bạch Nhạc? Sao ngươi làm được?
– Thời gian có vẻ đã không nhiều, Văn sư huynh, ta đi trước một bước!
Lời này nhất thời khó mà giải thích rõ ràng, Bạch Nhạc khẽ cười một tiếng, không dừng lại thêm, rất nhanh liền đã vượt lên Văn Trạch mà đi.
Chứng kiến trạng thái bây giờ của Mạc Vô Tình và Văn Trạch, trong lòng Bạch Nhạc bất giác dâng lên cảm giác thống khoái không nói nên lời.
Chỉ là, đến lúc chạm mặt Lý Phù Nam, cảm giác thống khoái này chợt tan biến.
Cơ hồ ngay nháy mắt khi nhận thấy Bạch Nhạc đang đuổi theo, trong mắt Lý Phù Nam chớp qua một tia hàn mang, hung hăng thúc giục hàn khí bên người, trực tiếp cuốn thốc về phía Bạch Nhạc.
Vốn Bạch Nhạc đang định chào hỏi Lý Phù Nam một tiếng, nhưng không đợi Bạch Nhạc kịp mở miệng liền đã bị đối phương xuống tay.
Đột nhiên không kịp phòng, cả người Bạch Nhạc bỗng chốc sa vào trong hàn triều!
Đối mặt linh lực xung kích và mưa kiếm, Bạch Nhạc có thể thong dong ứng đối, nhưng khi bị cuốn vào trong hàn khí, lập tức liền chịu ảnh hưởng cực lớn! Kiếm ý trong cơ thể đột ngột bạo phát, Bạch Nhạc theo đó trở tay, rút ra Thu Hoằng Kiếm.
– Lý sư huynh, ngươi đây là có ý gì?
Trong mắt chớp qua hàn ý, Bạch Nhạc lạnh lùng mở miệng hỏi.
– Bạch sư đệ, truyền thừa Thất Tinh tổ sư lần này, ta bắt buộc phải lấy cho bằng được, chỉ cần ngươi nguyện ý rời đi, có điều kiện gì ngươi cứ nói.
Hàn khí triệt để bao phủ Bạch Nhạc, Lý Phù Nam mới thở phào một hơi, nhìn vào Bạch Nhạc chậm rãi nói.
– Lý Phù Nam, ta nhớ được, trước đó chúng ta đã định qua hiệp nghị quân tử, tựa hồ còn là ngươi đề nghị.
Một tay chống kiếm, nét mặt Bạch Nhạc hơi lạnh, nhàn nhạt hỏi.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Lý Phù Nam chậm rãi lắc đầu:
– Bạch Nhạc, đây là cơ hội vượt long môn duy nhất của ta, vô luận thế nào, ta đều sẽ không buông tha!
– Vậy nên, ta phải buông tha?
Yên ắng nhìn Lý Phù Nam, Bạch Nhạc trào phúng hỏi ngược lại.
– Ngươi nhất định phải buông tha!
Lạnh lùng mở miệng, Lý Phù Nam chém đinh chặt sắt nói:
– Có thể thiên phú và ngộ tính của ngươi quả thực tốt hơn ta, nhưng ở chỗ này… Thứ quyết định hết thảy không chỉ mỗi hai thứ kia, mà còn có lực lượng!”
Quy tắc Thất Tinh Tháp là không hỏi tu vi, chỉ nhìn ngộ tính thiên phú!
Nhưng vấn đề ở chỗ, chỉ cần có người, liền không cách nào có được công bằng trăm phần trăm.
Tỷ như hiện tại, Lý Phù Nam rất rõ ràng, tốc độ của hắn không khả năng nhanh hơn Bạch Nhạc, nhưng khi hắn dùng hàn khí bao phủ Bạch Nhạc, tình hình lại sẽ khác.
Ở khắc này, thứ quyết định thắng bại không còn là thiên phú và ngộ tính, mà là thực lực tuyệt đối!
Nhìn vào Lý Phù Nam, Bạch Nhạc đột nhiên cười rộ lên.
Nháy mắt, tất cả ký ức trước đây về Lý Phù Nam lần nữa hiện ra trong đầu.
Lần đầu tiên Bạch Nhạc nhìn thấy Lý Phù Nam là ở trong trấn nhỏ, huyết tế bóc mở, Bạch Nhạc vì cứu Tô Nhan, giả bộ bị mị hoặc của Tô Nhan khống chế.
Khi đó, Lý Phù Nam không chút để ý Bạch Nhạc chết sống, mặc dù đánh lên cờ đại nghĩa ngăn cản huyết tế, nhưng bắt đầu từ lần kia, ấn tượng của Bạch Nhạc đối với Lý Phù Nam liền đã không quá tốt.
Đến sau, lần thứ hai gặp mặt là ở trong Thanh Châu Thành.
Lý Phù Nam cùng theo bọn Dương Bằng tiến vào Bạch phủ, song không phải thật quan tâm Bạch Nhạc, mà là vì tham dò quan hệ giữa Bạch Nhạc và tên truyền nhân Ma Quân kia! Sau khi thăm dò không có kết quả, Lý Phù Nam dứt khoát rời đi, trong toàn bộ quá trình, không hề có nửa lời áy náy vì chuyện trước đây hắn suýt nữa giết chết Bạch Nhạc và Tô Nhan.
Chương 389: Kiếm Linh Vũ
Tiếp sau là ở trong Thất Tinh Tông, lúc Lý Phù Nam và Văn Trạch phát sinh xung đột, bởi vì Hà Tương Tư yêu cầu, Bạch Nhạc đứng ra xoa dịu hai người.
Từ ngoài mặt thì có vẻ như trận chiến kia là do Văn Trạch tận lực khiêu khích, nhưng nếu tử tế hồi tưởng liền sẽ phát hiện, thật ra là Lý Phù Nam cố ý tỏ rõ xuất thân Hàn Sơn, cố ý dẫn lên tâm tư Văn Trạch.
Hơn nữa lúc đối mặt Văn Trạch, hắn cũng cố tình khích nộ, mục đích tự nhiên chính là muốn mượn cơ hội đạp Văn Trạch xuống, thành tựu danh tiếng thiên kiêu đệ nhất Thanh Châu của hắn.
Từ đầu tới đuôi, Lý Phù Nam hoàn toàn khác với hình tượng quân tử khiêm tốn có lễ mà hắn gieo vào trong lòng những đệ tử khác.
Đây là một tên ích kỷ công lợi từ đầu đến chân!
Kể cả trước đây sau khi bước vào Thất Tinh Tháp, hắn không lập tức chọn cách động thủ với Mạc Vô Tình, mà một đường xông lên, tưởng muốn vung ra những người khác!
Nhưng mà, khi trước, Lý Phù Nam một mực chiếm lấy thượng phong, nhờ đó mới không khiến người ý thức được bộ mặt thật của hắn mà thôi.
Giờ đây, mắt thấy Bạch Nhạc sắp vượt lên trước, Lý Phù Nam rốt cục trở mặt, lộ ra thủ đoạn đê hèn.
Những ý niệm này chậm rãi phù hiện lên trong đầu Bạch Nhạc, lúc nhìn lại Lý Phù Nam, trong mắt Bạch Nhạc chỉ còn mỗi lạnh lùng.
– Giả như … ta nói không thì sao?
Bình tĩnh nhìn Bạch Nhạc, Lý Phù Nam lạnh lùng đáp:
– Vậy thì chết!
– Người chết, liền không cách nào tranh được với ta!
– Lý sư huynh định ra tay với ta? Ngươi không sợ chuyện này truyền ra sẽ hủy đi danh dự ngươi khổ tâm xây đắp bao năm?
Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nói.
– Ai biết được?
Trong mắt chớp qua sát khí nhàn nhạt, Lý Phù Nam bình tĩnh mở miệng nói:
– Bạch Nhạc, ta đã cho ngươi cơ hội, là chính ngươi không biết quý trọng! Đã vậy… Đi chết đi!
Vừa dứt lời, Lý Phù Nam bước ra trước một bước, hàn khí khủng bố bất chợt hóa thành băng hàn vô tận, điên cuồng trút tới Bạch Nhạc.
Hàn ý cửu trọng sơn, nhất bộ nhất trọng thiên!
Một bước bước ra này, đồng nghĩa với Lý Phù Nam đã thực sự động sát cơ, hơn nữa, không có dư địa để quay vần.
Tử nạn trong Thất Tinh Tháp, vậy liền chết không đối chứng, ai có thể biết được Bạch Nhạc chết như thế nào?
Dù trong lòng Mạc Vô Tình và Văn Trạch có chút hoài nghi, song không cách nào khiến người khác tin, thậm chí hắn đều không cần giải thích, chỉ cần nói không thấy Bạch Nhạc là được.
Không ai sẽ vì một người chết mà đi truy cứu tới cùng.
Một tên tiểu nhân vật không chút bối cảnh mà thôi, chết thì chết… Ai quan tâm?
…
Vù vù!
Gần như đồng thời với Lý Phù Nam động thủ, kiếm trong tay Bạch Nhạc cũng hất lên, tích tắc, kiếm ý khủng bố bạo phát, chính diện đón lấy hàn khí cuốn tới chém mạnh.
Kiếm như thu hoằng, sắc như sương tuyết!
Chỉ một nhịp thở, Thu Hoằng Kiếm ở trong tay Bạch Nhạc đã toát ra quang hoa huyễn lệ.
Trước khi bước vào Thất Tinh Tháp, Bạch Nhạc vẫn cảm thấy người Huyết Ảnh Ma Tông, Mạc Vô Tình mới là kẻ địch hắn cần phải đối phó, không ngờ, đến lúc này, hắn và Mạc Vô Tình sát vai mà qua qua, lại phải phân ra sinh tử với Lý Phù Nam.
Đương sơ Bạch Nhạc từng thấy qua Lý Phù Nam thi triển Hàn Sơn Quyết, nhưng thực sự động thủ thì đây mới là lần đầu tiên.
Lực lượng Tử Phủ được điều động triệt để, kiếm khí đan xen, cường hành chém ra một con đường trong phiến hàn triều.
Trước lúc nắm giữ cảnh giới Nhập Vi, đây căn bản là điều không thể tưởng tượng.
So với trước khi bước vào Thất Tinh Tháp, thực lực Bạch Nhạc đã đề thăng rất nhiều!
– Vô dụng thôi, người nắm được lực lượng Nhập Vi không chỉ mỗi mình ngươi!
Nhìn Bạch Nhạc, Lý Phù Nam vẫn không chút động dung.
Thực lực Bạch Nhạc đề thăng, nhưng tương tự, lực lượng hắn cũng đề thăng!
Trước khi bước vào Thất Tinh Tháp, hắn đã là Linh Phủ đỉnh phong, đạp nửa chân đến Tinh Cung Cảnh, mà giờ, bước vào cảnh giới Nhập Vi, đối với Lý Phù Nam mà nói, chính là bù đắp thiếu sót cuối cùng của Linh Phủ Cảnh!
Khắc này, trong Linh Phủ Cảnh, Lý Phù Nam gần như đã tính là hoàn mỹ, cũng chính bởi vậy, dù ở tầng thứ sáu này phải đối mặt với linh lực xung kích và mưa kiếm không ngừng không nghỉ, hắn vẫn có thể thong dong ứng đối.
Lại bước ra một bước, uy lực hàn triều cơ hồ tăng lên gấp đôi, con đường vừa nãy bị kiếm trong tay Bạch Nhạc chém ra, lúc này lần nữa bị hàn triều bao phủ, thậm chí đan xen một ít băng hoa!
Phải biết, những băng hoa này không phải để cho đẹp, mỗi một đóa băng hoa đều tỏa ra lực lượng cực mạnh, đủ để nháy mắt giết chết cường giả Linh Phủ sơ kỳ bình thường.
Đây là bước thứ hai!
– Lý Phù Nam, muốn giết ta, chút lực lượng ấy còn chưa đủ!
Trong mắt chớp qua hàn mang, Bạch Nhạc lạnh lùng trào phúng nói.
Trong hàn triều, kiếm nơi tay Bạch Nhạc càng lúc càng nhanh, kiếm quang hình thành nên một màn quang mạc trước người, cường hành bảo hộ chính mình vào bên trong.
– Hay cho một tay khoái kiếm! Gọi là Ngu Kiếm đúng không?
Không để ý tới Bạch Nhạc trào phúng, Lý Phù Nam hờ hững mở miệng nói:
– Kiếm pháp không sai, đáng tiếc… Ngươi quá yếu!
Trong lúc nói chuyện, Lý Phù Nam đã bước ra bước thứ ba!
Chương 390: Kiếm Linh Vũ (2)
Nháy mắt, băng hoa chợt bay lượn khắp trời, hóa thành từng đạo lưỡi dao khủng bố, hung hãn cuốn tới Bạch Nhạc.
Tùy theo cảm ngộ cảnh giới Nhập Vi, hiểu biết của Lý Phù Nam đối với Hàn Sơn Quyết càng thêm thấu triệt, những chỗ rườm rà vô dụng đều bị hắn vứt bỏ, mỗi một phần lực lượng đều có thể được lợi dụng hoàn mỹ, như vậy khiến hắn thi triển càng thêm nhẹ nhàng, uy lực cũng càng thêm khủng bố.
Băng hoa bay múa, như một tầng băng tuyết dày đặc bao phủ, che rợp cả vòm trời, khiến người không thấy rõ cảnh vật chung quanh.
– Còn chưa đủ!
Chỉ chớp mắt, trên thân Bạch Nhạc đã bị bao phủ bởi một tầng ánh sáng đỏ, lực lượng Tử Phủ hoàn mỹ triệt để kích phát đi ra, ngay lúc đó, Bạch Nhạc chợt biến chiêu, kiếm ý sôi trào, nháy mắt chuyển thủ thành công!
Thân vô thải phượng song phi dực, tâm hữu linh tê nhất điểm thông!
Linh Tê Nhất Kiếm!
Đối mặt cao thủ tu pháp như Lý Phù Nam, nếu chỉ một mực phòng ngự, đứng nguyên tại chỗ cho hắn không ngừng thi triển đạo pháp công kích, trong cùng cảnh giới, dù là ai đều khó mà chống đỡ được, huống hồ thực lực Bạch Nhạc còn không bằng đối phương.
Muốn phá cục, cách duy nhất là áp sát, dùng kiếm trong tay chém ra một con đường, xông đến trước mặt đối phương, đánh ra một kích trí mạng!
Bạch Nhạc dốc hết toàn lực, lực lượng của một kiếm này không nghi ngờ đủ để làm được điểm kia.
Chỉ sát na, Bạch Nhạc bất chợt đột tiến đến cách Lý Phù Nam chưa đến năm thước!
Nhưng mà, đúng lúc này, Lý Phù Nam cũng đã bước ra bước thứ tư!
Hàn ý cửu trọng sơn, nhất bộ nhất trọng thiên!
Mỗi bước ra một bước, đồng nghĩa lực lượng Hàn Sơn Quyết được đề thăng một tầng, hàn triều nháy mắt ngưng băng, tích tắc, trước mặt Bạch Nhạc chợt bị băng phong, dù Bạch Nhạc toàn lực thi triển Linh Tê Nhất Kiếm cũng khó mà tiến thêm.
Cùng lúc, càng nhiều hàn ý thuận thế tuôn tràn về phía Bạch Nhạc, nháy mắt, cả người Bạch Nhạc đã bị nhốt trong một phiến tầng băng.
– Kết thúc rồi, Bạch Nhạc… Trên đường xuống hoàng tuyền, ngươi đừng ghi hận ta!
Bàn tay nhè nhẹ ấn xuống, lớp băng mỏng kia chợt khoái tốc ngưng tụ, chưởng mà rơi xuống, chính là thời điểm Bạch Nhạc và lớp băng kia cùng lúc bị đánh vụn.
Nhưng mà, nháy mắt khi chưởng kia gần rơi xuống, trong tầng băng đột nhiên tuôn ra một luồng kiếm ý khủng bố!
Oanh một tiếng!
Lớp băng vây khốn Bạch Nhạc chợt vỡ nát, tuôn ra từ bên trong là một phiến mưa kiếm huyễn lệ!
Kiếm Linh Vũ!
Bị nhốt trong tầng băng, Bạch Nhạc cuối cùng đành phải thi triển ra thần thông Kiếm Linh Vũ.
Bản thân thứ này vốn là lực lượng không phải Linh Phủ Cảnh nên có, mà là lực lượng chỉ Tinh Cung Cảnh mới có thể thực sự chưởng khống, lấy thực lực hiện tại của Bạch Nhạc cũng chỉ có thể miễn cưỡng thi triển ra mà thôi, căn bản không phát huy ra được hết uy lực.
Nhưng tuy thế, cũng tuyệt không phải tầng băng mỏng manh kia có thể ngăn trở.
Vốn Lý Phù Nam không quan tâm Bạch Nhạc thi triển thủ đoạn gì, rốt cuộc trước đây lúc ở tầng thứ năm, hắn từng thấy qua Bạch Nhạc và Mạc Vô Tình giao thủ, vô luận thiên phú Bạch Nhạc cao bao nhiêu, nhưng khi thực sự ra tay, lại ngay cả một kiếm của Mạc Vô Tình đều không đỡ nổi, thực lực như thế há được hắn để vào trong mắt?
Nhưng kiếm này vừa ra, lại khiến hắn không khỏi chấn kinh.
Nháy mắt đó, Lý Phù Nam có thể cảm nhận được rõ ràng khí tức giống như mưa kiếm đầy trời ngoài kia.
– Thần thông truyền thừa? !
Gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, lúc này Lý Phù Nam mới kịp hồi thần.
Lần này bước vào Thất Tinh Tháp, mục đích của hắn là thu lấy truyền thừa của Thất Tinh tổ sư, nhưng ai mà ngờ, Bạch Nhạc lại gần gần bằng vào cảm ngộ mưa kiếm không ngừng trút xuống kia liền có thể thu được thần thông truyền thừa!
Đây là ngộ tính khủng bố cỡ nào?
Nhất thời, sát ý trong lòng Lý Phù Nam càng tăng mạnh.
Đến thời khắc này, hắn càng tin tưởng vững chắc lựa chọn chém giết Bạch Nhạc là đúng, bằng không, lấy thiên phú và ngộ tính của Bạch Nhạc, một khi đi trước hắn một bước, xông lên tầng thứ bảy, truyền thừa tất vượt ngoài tầm tay hắn.
Trên thực tế, đi tới bước này, trong lòng Lý Phù Nam đã ẩn ẩn cảm thấy được, cái gọi là khảo nghiệm Thất Tinh Tháp thật ra nằm ở sáu tầng đầu! Một khi xông đến tầng thứ bảy, khả năng cao liền sẽ trực tiếp tiếp thu truyền thừa.
Ngộ tính Bạch Nhạc càng cao, hắn liền càng rõ ràng, muốn thu lấy truyền thừa, nhất định phải giết chết Bạch Nhạc.
Bằng không, dù hắn trước một bước đi lên tầng thứ bảy, nếu lúc thu lấy truyền thừa còn phải khảo nghiệm ngộ tính, e rằng hắn tuyệt không phải đối thủ của Bạch Nhạc.
Cũng may… Bạch Nhạc suy cho cùng chỉ là Linh Phủ trung kỳ mà thôi!
Nháy mắt, Lý Phù Nam bước ra bước thứ năm!
…
Hàn ý ngưng băng!
Bước ra một bước này, khí tức trên thân Lý Phù Nam theo đó lần nữa tăng vọt, phảng phất như không khí chung quanh đều theo đó bị đống kết, hóa thành một phiến tiểu thiên địa bị đóng băng!
Vô luận thần thông kiểu gì, rốt cục đều cần người thi triển, không có đủ lực lượng chống đỡ, liền không khả năng phát huy ra được hết uy lực của thần thông.
Đừng nói thần thông, ngay cả Hàn Sơn Quyết cũng là như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










