- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 3 : Linh Tê Kiếm Quyết (2) (c21-c30)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 3 : Linh Tê Kiếm Quyết (2) (c21-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 21: Linh Tê Kiếm Quyết (2)
Không có tràng cảnh một đống lớn điển tịch công pháp tùy ngươi chọn lựa như trong tưởng tượng, bản thân Linh Tê Kiếm Tông chỉ là một tông môn Huyền cấp, đệ tử nội môn còn tốt một chút, nhưng đối với đệ tử ngoại môn mà nói, căn bản là không có quá nhiều lựa chọn.
Bạch Nhạc đại khái quét một chút, công pháp Dẫn Linh cảnh tu luyện, hết thảy chỉ có hơn mười bộ, trừ cái đó ra còn có một số kỹ pháp, bất quá tự nhiên bị Bạch Nhạc bài trừ, bây giờ hắn cần nhất không thể nghi ngờ là công pháp tu luyện, về phần kỹ pháp tranh đấu với người, tạm thời còn không nóng nảy.
Thời gian có hạn, Bạch Nhạc vội vàng nhìn hơn mười bộ công pháp tu luyện một lần, lại rất nhanh bị một môn công pháp tên là Linh Tê Kiếm Quyết hấp dẫn.
Nguyên nhân rất đơn giản, chỉ có loại công pháp này là ẩn chứa kiếm kỹ ở bên trong, kể từ đó, hắn có thể tiết kiệm điểm cống hiến chọn lựa một loại kỹ pháp khác.
Mặc dù còn không rõ ràng, chọn lựa một loại kỹ pháp cần bao nhiêu điểm cống hiến, nhưng tuyệt đối không phải là một con số nhỏ.
Bản thân Bạch Nhạc xuất thân tạp dịch, sớm đã quen tính toán tỉ mỉ, có biện pháp tiết kiệm tiền, sao lại không làm?
Huống chi Linh Tê Kiếm Quyết, danh tự này xem xét liền phù hợp với Linh Tê Kiếm Tông, hiển nhiên không phải là phàm phẩm.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhạc lập tức quyết định, trực tiếp cầm Linh Tê Kiếm Quyết đi ra ngoài.
– Linh Tê Kiếm Quyết?
Nhìn thấy công pháp Bạch Nhạc lựa chọn, trong lòng tên đệ tử Truyền Pháp điện kia âm thầm lắc đầu, nhưng không có mở miệng nhắc nhở.
Bởi vì danh tự của công pháp này mang theo hai chữ kiếm kỹ, đệ tử ngoại môn bị lừa dối hiển nhiên không phải số ít, cũng không để ý thêm một người Bạch Nhạc.
Cái gọi là Dẫn Linh cảnh, là quá trình không ngừng từ trong thiên địa dẫn linh khí nhập thể, ở trong quá trình Dẫn Linh, chẳng những linh lực trong cơ thể sẽ tăng nhiều, thân thể cũng sẽ tùy theo được rèn luyện, mà công pháp Dẫn Linh cảnh tu luyện, trên thực tế là pháp môn trợ giúp đệ tử Dẫn Linh.
Dựa theo Linh Tê Kiếm Quyết nói, bản thân luyện kiếm là một quá trình Dẫn Linh, không chỉ giúp thân thể hấp thu linh lực, hơn nữa có thể tự nhiên rèn luyện cơ thể, thời điểm chân chính tu thành Linh Tê Kiếm Quyết, linh lực trong cơ thể dư dả, tự nhiên có thể xông mở Linh Phủ.
Đây là một quá trình nước chảy thành sông, cũng là phương thức tu luyện an toàn hữu hiệu nhất.
Bất quá khuyết điểm là, tiến cảnh chậm chạp, hơn nữa yêu cầu đệ tử nhất định phải có thiên phú nhất định với kiếm đạo, nếu cảm ngộ không ra kiếm đạo trong Linh Tê Kiếm Quyết, sẽ vĩnh viễn không cách nào tu thành Linh Tê Kiếm Quyết mở ra Linh Phủ.
Cũng chính là nguyên nhân này, sau khi rất nhiều đệ tử ngoại môn chọn lựa Linh Tê Kiếm Quyết, chẳng mấy chốc sẽ phát hiện, căn bản không có hi vọng tu thành, chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ, lần nữa góp nhặt điểm cống hiến đến đổi những công pháp khác, lãng phí rất nhiều thời gian một cách vô ích.
Đương nhiên, Bạch Nhạc không rõ ràng nội tình ở trong đó, ôm bản Linh Tê Kiếm Quyết kiếm được không dễ này, vui vẻ đi ra ngoài.
Làm xong vấn đề thân phận và công pháp, sau đó phải giải quyết, tự nhiên là vấn đề chỗ ở.
Nhà gỗ chỗ cũ của Bạch Nhạc không chỉ đơn sơ, mấu chốt nhất là linh khí mỏng manh, căn bản không thích hợp tu luyện.
Nguyên bản dựa theo ý nghĩ của Bạch Nhạc, đây là vấn đề rất dễ giải quyết, nhưng thời điểm chân chính tìm tới Tạp Vụ Điện, Bạch Nhạc mới hiểu được, mình quá ngây thơ rồi.
– Đầy? Đầy là có ý gì?
Nhìn vẻ mặt đối phương không kiên nhẫn nói với mình biệt viện phân phối cho đệ tử ngoại môn ở đã đầy, Bạch Nhạc phát mộng.
– Ngươi là vừa trở thành đệ tử ngoại môn?
Đệ tử Tạp Vụ Điện phụ trách phân phối biệt viện vẻ mặt khinh thường mở miệng nói.
– Vâng!
Bạch Nhạc có chút đau lòng từ trên người lấy ra chút bạc vụn, đưa cho đệ tử Tạp Vụ Điện kia, cười bồi giải thích nói.
– Hôm nay ta vừa mới trở thành đệ tử ngoại môn, mong sư huynh chỉ điểm.
Nhìn cũng không nhìn những bạc vụn kia, vẻ mặt đệ tử Tạp Vụ Điện khinh bỉ mở miệng nói.
– Vị sư đệ này, nếu ngươi lấy ra được điểm cống hiến, hết thảy đều dễ nói, về phần những tiền bạc để tạp dịch dùng này, thì không cần lấy ra mất mặt xấu hổ.
– A?
Nghe đến đây, con mắt Bạch Nhạc trợn tròn, những bạc này là trước kia hắn thật vất vả mới ở dưới mập mạp bóc lột bảo tồn, lấy ra đã rất đau lòng, nhưng ai có thể nghĩ tới, đến trong miệng người ta đã thành thứ mất mặt xấu hổ.
Nhìn thấy Bạch Nhạc đích thật là cái gì cũng không hiểu, lúc này đệ tử kia mới nhẫn nại giải thích.
– Dựa theo quy củ, đệ tử ngoại môn có thể tới Linh Hà Phong chọn lựa biệt viện ở lại, bất quá biệt viện dưới núi Linh Hà Phong, tính toán đâu ra đấy cũng chỉ có mấy chục cái, làm sao đủ chia?
– Muốn vào ở, rất đơn giản, chỉ cần ngươi lấy ra điểm cống hiến, có thể từ trong Tạp Vụ Điện thuê lại!
– Thuê?
Bạch Nhạc không thể tưởng tượng nổi nhìn đối phương hỏi.
– Thế nào, còn không vui?
Đệ tử kia cười lạnh một tiếng, khinh thường nói.
– Nói thật cho ngươi biết, biệt viện ở trong tay Tạp Vụ Điện, tổng cộng cũng chỉ có mười gian, cho dù ngươi muốn thuê, cũng phải xếp hàng mới được.
Chương 22: Linh Tê Kiếm Quyết (3)
– …
Đối với đệ tử Tạp Vụ Điện mà nói, dựa vào những biệt viện này vơ vét của cải, vốn chính là quy tắc ngầm được thừa nhận, căn bản không sợ bị người ta biết.
– Đương nhiên, cũng có biện pháp không tiêu tiền!
Nhìn bộ dáng Bạch Nhạc không giống như có điểm cống hiến, đệ tử kia tiếp tục nói.
– Có lá gan, ngươi trực tiếp đi khiêu chiến những sư huynh có biệt viện kia, đánh thắng, tự nhiên có thể vào ở.
Lần này, không cần đối phương giải thích, Bạch Nhạc cũng có thể minh bạch, đệ tử có thể trực tiếp vào ở, tất nhiên đều là người nổi bật chân chính trong ngoại môn, muốn từ trong tay những người này tranh đoạt biệt viện, nói nghe thì dễ.
– Vị sư huynh này, vào biệt viện ở, có trợ giúp rất lớn với tu luyện sao?
Bạch Nhạc nháy nháy mắt, cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng hỏi.
– Cái gọi là Dẫn Linh, là quá trình dẫn linh khí nhập thể, biệt viện ở Linh Hà Phong linh khí nồng đậm hơn địa phương khác mấy lần, ngươi nói có trợ giúp hay không?
Đệ tử kia lắc đầu, khinh thường đáp.
Gấp mấy lần?
Trả lời như vậy nhất thời làm Bạch Nhạc líu lưỡi không thôi, ngay lúc này, trong lòng không khỏi dâng lên một loại suy nghĩ mơ hồ.
Hắn nhớ tinh tường, hôm qua hắn đánh cược với Vân Mộng Chân, nhất định phải trong vòng ba tháng mở Linh Phủ.
Vân Mộng Chân xuất thân Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ sợ điều kiện tu hành vượt xa biệt viện ở Lạc Hà Phong nhiều a? Dù vậy, Vân Mộng Chân cũng dùng ba tháng mới mở ra Linh Phủ, bây giờ mình không có điều kiện gì, dựa vào cái gì so với Vân Mộng Chân?
Theo bản năng, Bạch Nhạc đã ý thức được, mình bị nữ nhân kia hố.
Ôm hi vọng vạn nhất, Bạch Nhạc tiếp tục hỏi.
– Xin hỏi sư huynh, nếu như một mực ở trong biệt viện tu hành, bình thường bao lâu có thể mở ra Linh Phủ?
Nói với Bạch Nhạc nửa ngày, đệ tử này hiển nhiên đã không kiên nhẫn được nữa, tức giận mở miệng nói.
– Thời gian Dẫn Linh, từ ba năm đến mười năm không giống nhau, biệt viện chỉ là thủ đoạn phụ trợ, chủ yếu vẫn là nhìn thiên phú cá nhân! Có thể ở trong vòng ba năm Dẫn Linh, cũng đã là thiên tài không tầm thường.
– Ba năm?
Bạch Nhạc sững sờ, mở to hai mắt nhìn.
– Đừng ở đây nằm mơ, có thể ở trong vòng ba năm hoàn thành Dẫn Linh, trong tông tối đa không cao hơn mười ngón, nếu như ngươi thật có thiên phú tốt như vậy, sớm đã được thu làm đệ tử nội môn, đầu cần ở ngoại môn tranh đoạt tài nguyên.
– …
Những lời này của đối phương, triệt để đập vỡ ảo tưởng của Bạch Nhạc!
Cũng chỉ có đến giờ khắc này, Bạch Nhạc mới thật sự hiểu, người có thể trở thành Thánh nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, thiên phú đến cùng khủng bố như thế nào.
– Ba!
Hung hăng cho mình một bạt tai, Bạch Nhạc cắn răng nghiến lợi mắng.
– Vân Mộng Chân, ngươi hố lão tử! ! !
Không vào được biệt viện ở Linh Hà Phong, Bạch Nhạc cũng lười lưu lại trong tông môn, lần nữa quay lại phòng nhỏ dưới chân núi của mình.
Mặc dù linh khí nơi này mỏng manh, nhưng lại thắng ở vắng vẻ yên tĩnh không người quấy rầy.
Mặc dù nghe đối phương nói, ít nhất ba năm mới có thể hoàn thành dẫn linh, thế nhưng tóm lại cũng phải cần mình thử một chút mới có thể biết kết quả.
Dựa theo Thông Thiên Ma Quân nói, tư chất của mình vốn bình thường, nhưng đạt được nguyên âm của Vân Mộng Chân, đã cải thiện tư chất của mình rất lớn, nếu không cũng sẽ không bị Thông Thiên Ma Quân nhìn trúng.
Huống hồ, trước đó Bạch Nhạc tu ra linh lực chỉ là cơ duyên xảo hợp, chưa hề chân chính tu luyện qua, mà bây giờ Linh Tê Kiếm Quyết bày ở trước mặt, mới là công pháp tu luyện thứ nhất mà Bạch Nhạc thực sự tiếp xúc đến.
Trở lại trong phòng nhỏ, ổn định tâm thần, Bạch Nhạc lật ra Linh Tê Kiếm Quyết tìm hiểu.
Không giống những công pháp tu luyện khác, tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết là từ đầu đến cuối chung một nhịp thở với kiếm pháp, Dẫn Linh cảnh chia làm cửu trọng, Linh Tê kiếm pháp cũng chỉ có chín chiêu, dần dần tiến lên, mỗi một chiêu đều đối ứng một tầng của Dẫn Linh cảnh, luyện thành toàn bộ chín chiêu kiếm pháp, liền có thể tự nhiên bước vào Dẫn Linh cửu trọng, xung kích Linh Phủ cảnh.
Mà bây giờ Bạch Nhạc phải tu luyện trước nhất, là chiêu thứ nhất của Linh Tê kiếm pháp, Linh Tê Nghênh Khách!
Dựa theo Linh Tê Kiếm Quyết ghi chép, chiêu này cực kỳ đơn giản, vẻn vẹn chỉ là một thức mở đầu, thậm chí không có bất kỳ chiêu thức biến hóa, nhưng một thức mở đầu đơn giản này, chân chính tu luyện lại không đơn giản chút nào.
Vô luận là tư thế cầm kiếm, hay vị trí hai chân đứng thẳng, đều phải không kém chút nào, như thế mới có thể chính thức mượn kiếm quyết dẫn linh khí nhập thể.
Bạch Nhạc vốn tưởng rằng, mình đã tu ra linh lực, tu luyện thức thứ nhất sẽ không tốn sức chút nào, nhưng chân chính tu hành mới phát hiện, hoàn toàn khác biệt mình tưởng tượng.
Trước đó Bạch Nhạc chỉ là một tạp dịch nho nhỏ, tự nhiên không có bất luận cơ sở kiếm đạo gì, trước hôm nay thu hoạch được bội kiếm do tông môn tặng, thậm chí ngay cả kiếm cũng không có cầm qua, chỉ là học xong thức mở đầu đã rất không dễ dàng.
Trong bất tri bất giác, bóng đêm lặng yên bao phủ đại địa.
Ông!
Chương 23: Công pháp không trọn vẹn
Một tiếng kiếm minh vang lên, cả ngày không ngừng tìm tòi và điều chỉnh, giờ khắc này, Bạch Nhạc mới rốt cục chân chính học xong thức mở đầu.
Dù vất vả, nhưng khi tiếng kiếm minh kia vang lên, linh khí tuôn vào trong cơ thể, phảng phất như cả người và kiếm hòa thành một thể, loại cảm giác thoải mái cùng thỏa mãn kia, không nghi ngờ khiến Bạch Nhạc cảm thấy hết thảy nỗ lực đều đáng giá.
Chỉ là rất nhanh Bạch Nhạc liền phát hiện, hết thảy chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.
Học được và tu thành, còn có khoảng cách cực lớn.
Mấu chốt nhất là, chiêu thức mở đầu này, trừ dẫn linh ra, còn có hiệu quả tôi thể, mà cái này cũng ý nghĩa… đau đớn to lớn!
Từ lúc bày ra kiếm quyết mở đầu bắt đầu, không quá nửa khắc, Bạch Nhạc liền không chịu nổi đau đớn đáng sợ kia, bị ép dừng lại kiếm quyết.
Dù vậy, cả người Bạch Nhạc giống như mới vừa trong nước vớt ra, mồ hôi ướt sũng, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất.
– Cái công pháp quái quỷ gì a, có cần biến thái như vậy hay không!
Lau mồ hôi lạnh, Bạch Nhạc nhịn không được chửi ầm lên.
Chỉ là mắng thì mắng, nhưng Bạch Nhạc lại không có ý tứ buông tha.
Làm tạp dịch ròng rã sáu năm, nếu ngay cả dũng khí chịu khổ cũng không có, Bạch Nhạc đâu thể sống đến bây giờ?
Ngược lại, Bạch Nhạc trân quý cơ hội có thể tu luyện hơn bất kỳ ai khác!
Từ khi hắn bước vào Linh Tê Kiếm Tông bắt đầu, hắn vẫn đang chờ đợi ngày này, sao sẽ bởi vì một chút đau đớn mà từ bỏ.
Mới khôi phục được một ít thể lực, Bạch Nhạc lại điên cuồng tu luyện.
Không điên cuồng không sống được!
Suốt cả đêm, ngoại trừ lúc khôi phục thể lực, Bạch Nhạc cơ hồ không có nghỉ ngơi nửa khắc, thẳng đến sáng sớm ngày thứ hai, triệt để sức cùng lực kiệt, lúc này mới ngã trên mặt đất ngủ mê man.
… ….. …
– Vân tiên tử, bất quá là một chuyện nhỏ, ngài phân phó một tiếng, ta tự nhiên sẽ tự mình mang hắn đến, sao làm phiền đại giá của ngài.
Từ Phong dẫn đường ở trước người Vân Mộng Chân, trực tiếp đi tới trước phòng nhỏ, đồng thời cao giọng nói.
– Bạch Nhạc, Vân tiên tử giá lâm, còn không mau ra nghênh tiếp.
Nhưng vừa nói xong, Từ Phong và Vân Mộng Chân đồng thời thấy được Bạch Nhạc nằm ở trước nhà.
Trong nháy mắt, trong lòng Từ Phong không khỏi giật mình.
Trước đó Vân Mộng Chân đã nói, Bạch Nhạc có ân với nàng, lúc này mới qua một ngày, nếu Bạch Nhạc mơ hồ chết ở chỗ này, thì mình sẽ thành chê cười.
Không giống Từ Phong, khi nhìn thấy Bạch Nhạc, thần niệm của Vân Mộng Chân đã quét tới trước, dù còn cách một đoạn, nhưng có thể xác định Bạch Nhạc chỉ là ngủ thiếp đi mà thôi.
Chậm rãi đi đến trước người Bạch Nhạc, ánh mắt của Vân Mộng Chân rơi xuống trên tay hắn, cho dù là trong giấc mộng, Bạch Nhạc vẫn nắm kiếm thật chặt, có thể nhìn ra vết tích mồ hôi thấm thấu quần áo.
Nếu lại quan sát kỹ, còn có thể thấy trên da Bạch Nhạc rịn ra chất bẩn, hiển nhiên đều là từ trong lỗ chân lông bài xuất.
Tôi thể!
Hơn nữa là lấy phương thức kiếm đạo tôi thể cực đoan.
Lấy tầm mắt của Vân Mộng Chân tự nhiên minh bạch, loại phương thức tu luyện này rất gian nan, cũng có thể suy đoán ra, Bạch Nhạc trải qua tu luyện điên cuồng cỡ nào, mới có thể mệt mỏi thành bộ dáng này.
Nghĩ đến Bạch Nhạc gian nan cùng chấp nhất, giờ khắc này trong lòng Vân Mộng Chân không khỏi có chút phức tạp.
– Linh Tê Kiếm Quyết?
So với Vân Mộng Chân, Từ Phong rung động quả thực càng khó mà diễn tả bằng lời.
Thân là trưởng lão của Linh Tê Kiếm Tông, hắn càng rõ ràng tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết gian nan, trong Linh Tê Kiếm Tông, đệ tử tuyển chọn môn công pháp này cũng không phải số ít, nhưng chỉ là nhập môn đã cực kì khó khăn, sau khi cảm thụ được kiếm đạo tôi thể thống khổ, còn có thể kiên trì nổi càng là phượng mao lân giác.
Bình thường mà nói, một đệ tử ngoại môn, từ lúc bắt đầu đến khi tu luyện ra cảnh giới như vậy, chí ít cũng phải cần gần mười ngày! Nhưng Bạch Nhạc lại chỉ dùng một đêm, trong thời gian này ăn bao nhiêu đắng, tiếp nhận bao lớn thống khổ, quả thực khó có thể tưởng tượng.
– Môn công pháp này, ở quý tông rất nổi danh sao?
Vân Mộng Chân hơi nhíu mày, nhẹ giọng hỏi.
Từ Phong cười khổ một cái, giải thích nói.
– Là rất nổi danh, nhưng kỳ thật chỉ là một môn công pháp không trọn vẹn.
Những chuyện này có thể tính là bí mật của Linh Tê Kiếm Tông, cho dù là đệ tử nội môn, thậm chí đệ tử chân truyền cũng không rõ ràng chân tướng trong đó.
Chỉ là bị Vân Mộng Chân bắt gặp, Từ Phong tự nhiên không cách nào giấu diếm.
– Thực không dám giấu giếm, đây là tổ sư của Linh Tê Kiếm Tông ta truyền thừa, ngày xưa thời điểm Linh Tê Kiếm Tông cường thịnh, càng là công pháp nhập môn chỉ có đệ tử chân truyền mới có thể tu hành!
Hơi gật đầu, đối với sự tình này Vân Mộng Chân cũng có nghe thấy.
Đừng nhìn Linh Tê Kiếm Tông chỉ là một tông môn Huyền cấp, nhưng nghe đồn tổ sư của Linh Tê Kiếm Tông lại là một vị cường giả khủng bố, đáng tiếc vẫn lạc quá sớm, nếu không Linh Tê Kiếm Tông tuyệt đối không chỉ quy mô như bây giờ.
Từ Phong tiếp tục giải thích nói.
– Đáng tiếc, Linh Tê Kiếm Quyết nguyên bộ còn có khẩu quyết tâm pháp lại thất truyền.
Nếu không dựa theo tâm pháp tu luyện, chẳng những có thể trợ giúp lý giải kiếm ý, hơn nữa có thể giảm đau đớn do tôi thể mang tới rất lớn!
Chương 24: Công pháp không trọn vẹn (2)
– Mấu chốt nhất là, thiếu khẩu quyết tâm pháp, cũng dẫn đến môn kiếm quyết này mất đi kiếm ý truyền thừa hạch tâm nhất, cho dù cưỡng ép tu đến cuối cùng, hiệu quả cũng không mạnh hơn những công pháp khác, ngược lại sẽ hao phí thời gian dài cùng tinh lực, có thể nói là tốn công mà không có kết quả…
Nói đến đây, Từ Phong chỉ sợ Vân Mộng Chân bất mãn, lần nữa giải thích nói.
– Ta cũng không nghĩ tới Bạch Nhạc lại chọn trúng Linh Tê Kiếm Quyết, trở về ta làm chủ để hắn đi Truyền Pháp điện lựa chọn một môn công pháp khác.
– Bạch Nhạc là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông, nên xử lý như thế nào là chuyện của các ngươi, ta chỉ quan tâm lúc nào có thể tìm được Thông Thiên Ma Quân mà thôi.
Thần sắc của Vân Mộng Chân lộ ra mấy phần đạm mạc, tiện tay lấy ra một viên thuốc ném cho Từ Phong.
– Cho hắn ăn vào, chờ hắn tỉnh lại, mang hắn đến gặp ta.
Nói xong, lúc này Vân Mộng Chân mới quay người rời đi.
Bạch Nhạc đã mệt đến sức cùng lực kiệt, cho dù có đan dược trợ giúp, cũng không phải nhất thời bán hội có thể khôi phục, Vân Mộng Chân cũng không có kiên nhẫn chờ ở chỗ này.
Từ Phong có chút run lên, nhìn Vân Mộng Chân rời đi, lúc này mới vội vàng cho Bạch Nhạc ăn đan dược.
Đừng nhìn Vân Mộng Chân biểu hiện rất lạnh lùng, nhưng có viên thuốc này, đã đủ để chứng minh thái độ của Vân Mộng Chân.
Sau khi ăn đan dược, qua tầm một nén nhang thời gian, Bạch Nhạc mới tỉnh lại.
– Từ trưởng lão?
Nhìn thấy Từ Phong, Bạch Nhạc cũng giật nảy mình, vội vàng từ dưới đất bò dậy.
– Ngươi tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết?
Nhìn Bạch Nhạc, Từ Phong trầm giọng hỏi.
– Vâng!
Bạch Nhạc nhẹ gật đầu, thận trọng hỏi.
– Đệ tử tối dạ, là đệ tử tu luyện có vấn đề gì sao?
– Ngươi rất tốt!
Từ Phong khoát tay áo, giải thích nói.
– Chỉ là môn công pháp này rất khó nhập môn, lão phu thấy ngươi tu hành không dễ, đặc cách cho ngươi vào Truyền Pháp điện lựa chọn một môn công pháp khác!
– Đa tạ Từ trưởng lão!
Bạch Nhạc nghe vậy đại hỉ, chỉ là trong lòng xoay chuyển, lần nữa mở miệng nói.
– Từ trưởng lão, đệ tử không sợ chịu khổ, tạm thời còn không muốn thay đổi công pháp, chỉ là… Nghe nói biệt viện dưới Linh Hà Phong đối với tu luyện rất có trợ giúp, không biết đệ tử có thể dùng cơ hội thay đổi công pháp lần này, đổi lấy một gian biệt viện hay không?
Nghe vậy, Từ Phong cũng không nhịn được âm thầm gật đầu, sự tình đệ tử Tạp Vụ Điện ăn mảnh, hắn tự nhiên cũng có nghe thấy, chỉ là không thèm để ý mà thôi.
Hơn nữa, Bạch Nhạc nếm thử qua đau đớn khi tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết, lại còn nguyện ý kiên trì, có thể thấy được tâm hướng đạo kiên quyết, như thế cũng làm cho ấn tượng của Từ Phong đối với Bạch Nhạc càng tốt hơn mấy phần.
Lại thêm Vân Mộng Chân, Từ Phong tự nhiên không ngại giúp Bạch Nhạc một tay.
– Việc nhỏ mà thôi, lát nữa ngươi trực tiếp đi Linh Hà Phong, nói là lão phu cho ngươi đi chọn lựa biệt viện ở lại.
– Đa tạ Từ trưởng lão!
Trong lòng Bạch Nhạc cuồng hỉ, lập tức khom người vái chào, lần này cảm tạ ngược lại là chân tâm thật ý.
– Không cần đa lễ, Vân tiên tử còn có một số sự tình liên quan tới Thông Thiên Ma Quân muốn hỏi ngươi, ngươi nhanh qua gặp Vân tiên tử đi, sự tình khác không cần để ý.
– Vân tiên tử, ngươi tìm ta?
Lần nữa bước vào chỗ ở của Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc thành thành thật thật hành lễ.
– Loại chuyện tu luyện này, không phải liều mạng sẽ hữu dụng, coi như ngươi làm mình mệt mỏi chết, cũng không có khả năng trong vòng ba tháng mở ra Linh Phủ.
Vân Mộng Chân xoay người lại nhìn Bạch Nhạc, khinh miệt châm chọc nói.
Từ Phong không rõ vì cái gì Bạch Nhạc liều mạng như vậy, nhưng nàng lại biết.
Mặc dù trong lòng có chút động dung vì Bạch Nhạc kiên trì cùng chấp nhất, nhưng ngoài miệng lại tuyệt đối không chịu thừa nhận, hơn nữa không biết tại sao, chỉ cần gặp Bạch Nhạc, nàng sẽ rất khó khống chế tâm tình của mình.
Nghe Vân Mộng Chân nói, Bạch Nhạc tự nhiên rõ ràng buổi sáng mình kiệt sức bị Vân Mộng Chân thấy được, sắc mặt lộ ra một tia xấu hổ, chỉ là nghĩ lại, dáng vẻ càng chật vật của Vân Mộng Chân mình cũng không phải chưa thấy qua, trong lòng lập tức thăng bằng rất nhiều.
Dù sao nơi này cũng không có người khác, Vân Mộng Chân nói chuyện khó nghe, hắn cũng lười giả vờ giả vịt.
– Ngươi gọi ta tới, sẽ không chỉ vì đả kích ta chứ?
Bạch Nhạc trợn trắng mắt, tức giận hỏi lại.
– Thanh kiếm bên người Thông Thiên Ma Quân kia, ngươi có thấy qua hay không?
Nói đến chính sự, sắc mặt của Vân Mộng Chân cũng ngưng trọng hơn mấy phần.
Trước đó tu vi của nàng không có hoàn toàn khôi phục, không cảm ứng được khí tức của Côn Ngô Kiếm cũng không quá để ý.
Thế nhưng cả ngày hôm qua, Vân Mộng Chân tự mình bay vào phía sau núi điều tra, lại vẫn không cảm ứng được khí tức của Côn Ngô Kiếm, kết quả này lập tức để Vân Mộng Chân bất an.
Dù sao lúc trước nàng một đường đuổi theo Thông Thiên Ma Quân không thả, chính là vì đoạt lại Côn Ngô Kiếm, bây giờ bỏ ra cái giá lớn như vậy, lại không thể tìm về Côn Ngô Kiếm, kết quả này, quả thực khiến Vân Mộng Chân có chút khó mà tiếp nhận.
Chương 25: Vừa ăn cướp vừa la làng
Huống hồ, thời gian kéo càng lâu, tin tức càng khó phong tỏa, một khi tin tức Thông Thiên Ma Quân xuất hiện ở Linh Tê Kiếm Tông truyền ra, vô số người của Ma môn, chỉ sợ đều sẽ chen chúc tới, đến lúc đó, lại muốn tìm Côn Ngô Kiếm về sẽ càng khó khăn.
Đương nhiên, bây giờ nàng tìm Bạch Nhạc đến hỏi thăm lần nữa, ngược lại cũng không phải thật hoài nghi Bạch Nhạc, chỉ là vô ý thức muốn tìm càng nhiều manh mối mà thôi.
– Không có a!
Trong lòng Bạch Nhạc run lên, nhưng mặt ngoài vẫn không có lộ ra nửa điểm dị thường.
– Trước đó không phải đã nói với ngươi rồi sao, lúc ấy ta cũng ngất đi, chờ khi tỉnh lại, là tình cảnh như thế, về sau ngươi liền…
– Đủ rồi!
Mí mắt đột nhiên nhảy một cái, nghe Bạch Nhạc lại muốn nhắc tới chuyện lúc trước, Vân Mộng Chân lập tức hận đến nghiến răng nghiến lợi.
– Là chính ngươi hỏi, không phải ta muốn nói.
Bạch Nhạc hậm hực hừ một tiếng, nhỏ giọng thầm thì.
– …
Mặc dù hận không thể một tay chụp chết tên khốn này, nhưng cuối cùng Vân Mộng Chân vẫn khống chế được tâm tình của mình.
– Từ ngày mai trở đi, đệ tử ngoại môn của Linh Tê Kiếm Tông cũng phải vào trong quần sơn tìm kiếm tung tích của Thông Thiên Ma Quân! Sự tình liên quan tới thanh kiếm kia, ta sẽ không nói cho những người khác, bất quá ngươi phải cẩn thận lưu tâm, chỉ cần có thể tìm về thanh kiếm kia, cho dù ngươi không cách nào mở ra Linh Phủ, ta cũng có thể tha cho ngươi một mạng.
Sự tình liên quan tới Côn Ngô Kiếm, bây giờ hẳn còn không có truyền ra, quan hệ đến mặt mũi của Đạo Lăng Thiên Tông, nàng không muốn càng nhiều người biết! Cho dù muốn mượn lực lượng của Linh Tê Kiếm Tông tìm kiếm, cũng không thể nói phá.
So với những người khác, mặc dù Bạch Nhạc đáng giận, nhưng dù sao sự tình Bạch Nhạc biết đã đủ nhiều, cũng không quan tâm biết thêm một chút.
Kể từ đó, so với những người khác, Bạch Nhạc ngược lại là người nàng có thể tín nhiệm nhất ở Linh Tê Kiếm Tông lúc này.
– Ta có thể không đi sao?
Bạch Nhạc nháy mắt, vẻ mặt vô tội nhìn Vân Mộng Chân hỏi.
Để hắn đi tìm Côn Ngô Kiếm, đây không phải là điển hình của trộm hô bắt trộm sao? Chỉ cần nghĩ đến cái này, Bạch Nhạc liền khó tránh khỏi có chút chột dạ.
– Ngươi cứ nói đi?
Sắc mặt Vân Mộng Chân khó coi nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, lạnh lùng hỏi ngược lại.
– …
… … …….
Đi ra chỗ ở của Vân Mộng Chân, chuyện này rất nhanh liền bị Bạch Nhạc quên sạch sành sanh.
Sự tình tìm kiếm Côn Ngô Kiếm và Thông Thiên Ma Quân đã chú định không có kết quả, nơi nào trọng yếu bằng mình tu luyện.
So với Vân Mộng Chân chỉ biết uy hiếp không cho chỗ tốt, thì vị Từ trưởng lão kia đáng yêu hơn nhiều lắm, phiền phức mà mình mệt mỏi chết cũng khó có thể giải quyết, đối với người ta mà nói, bất quá chỉ là chuyện một câu nói mà thôi.
– Đây là Bạch sư đệ a?
Đi vào Lạc Hà phong, mới vừa báo ra danh tự, liền có đệ tử tiến lên đón, chủ động giải thích nói.
– Ta là đệ tử ký danh của Từ trưởng lão, Dương Nghiên!
Dương Nghiên, nghe được cái tên này, trong lòng Bạch Nhạc bỗng nhiên xiết chặt.
Đối với danh tự đệ tử nội môn trong tông môn, có lẽ Bạch Nhạc còn lạ lẫm, nhưng danh tự mấy thiên tài xuất sắc nhất, Bạch Nhạc lại nghe nhiều nên thuộc! Không có cách nào, những đệ tử nội môn kia cách tiểu tạp dịch như Bạch Nhạc quá xa, nhưng những thiên tài ngoại môn này, lại là đề tài câu chuyện mà mập mạp thường xuyên lấy ra chém gió, tự nhiên sẽ nhớ rõ.
Dương Nghiên này, ở toàn bộ ngoại môn, thực lực tuyệt đối có thể xếp vào trước mười.
Thả ở trước kia, loại nhân vật này chỉ sợ ngay cả nhìn cũng không nhìn Bạch Nhạc một cái, nhưng hôm nay lại có vẻ hiền hòa như thế, quả thực để trong lòng Bạch Nhạc có chút phức tạp.
Đương nhiên, ý nghĩ như vậy cũng chỉ lóe lên ở trong đầu Bạch Nhạc, rất nhanh liền phản ứng lại.
– Bạch Nhạc bái kiến Dương sư huynh!
– Đồng môn sư huynh đệ, cần gì đa lễ.
Dương Nghiên khoát tay áo, không có chút giá đỡ mở miệng nói.
– Sư tôn đã phân phó, sự tình biệt viện, ta sẽ an bài giúp Bạch sư đệ.
Có Dương Nghiên trợ giúp, thời điểm liên hệ với Tạp Vụ Điện, tự nhiên không có bất kỳ khó khăn gì, dễ dàng liền an bài Bạch Nhạc vào một gian biệt viện.
Thời điểm giúp Bạch Nhạc xử lý những chuyện này, Dương Nghiên cũng nói bóng nói gió không ngừng nghe ngóng quan hệ giữa Bạch Nhạc và Từ trưởng lão, đáng tiếc, mặc cho hắn thăm dò như thế nào, Bạch Nhạc cũng không có lộ ra một chút.
Không phải Bạch Nhạc muốn che giấu, mà hắn và Từ trưởng lão căn bản không có bất cứ quan hệ nào a!
Về phần sự tình nhận biết Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc càng không dám lộ ra, nếu không vạn nhất truyền đến tai nữ nhân kia, đây không phải là muốn bị diệt khẩu sao.
Đưa tiễn Dương Nghiên, Bạch Nhạc mới chính thức có thời gian đến quan sát tỉ mỉ căn biệt viện này.
Kỳ thật cả biệt viện chỉ không đến ba trăm mét vuông, nhưng từ khi bước vào tiểu viện, Bạch Nhạc có thể rõ ràng cảm nhận được một trận linh lực nồng đậm, cho dù không tu hành, cũng có thể làm người cảm thấy tâm thần thanh thản.
Chương 26: Vào núi gặp ma
Mặc dù trong phòng bố trí không xa hoa, nhưng lại lộ ra mấy phần tinh xảo, vô luận là đồ dùng trong nhà hay vật dùng tu luyện đều đầy đủ mọi thứ.
So với phòng nhỏ của Bạch Nhạc trước đó, điều kiện nơi này quả thực là Thiên Đường.
Ở trong phòng dạo qua một vòng, rất nhanh Bạch Nhạc liền bình tĩnh lại, hắn biết rõ hết thảy bắt nguồn từ cái gì.
Mặc dù bây giờ mượn mấy phần vận khí đạt được Từ trưởng lão thưởng thức, nhưng cuối cùng, thực lực của mình mới là mấu chốt nhất.
Trong thời gian ngắn, người khác không rõ quan hệ của mình và Từ trưởng lão, tự nhiên không dám tùy tiện động thủ.
Nhưng thời gian dài, giấy chung quy không gói được lửa, nghĩ đến vị Từ trưởng lão kia cũng sẽ không thật chú ý tới sự tình của tiểu nhân vật như mình, nếu không thể biểu hiện ra đầy đủ tiềm lực và giá trị, chỉ sợ không bao lâu sẽ bị đào thải ra ngoài.
Muốn không bị đào thải, biện pháp duy nhất là nắm chặt hết thảy thời gian cùng cơ hội tu luyện.
Cổ tay khẽ đảo, bội kiếm tới tay, có kinh nghiệm tối hôm qua, chỉ trong khoảnh khắc, Bạch Nhạc lần nữa bày ra thức mở đầu của Linh Tê Kiếm Quyết.
Không giống thời điểm ở phòng nhỏ, cơ hồ là trong nháy mắt, Bạch Nhạc liền cảm nhận được vô số linh khí điên cuồng tràn vào trong cơ thể mình, trình độ dẫn linh so với trước đó, chí ít đề cao ba đến năm lần.
Mặc dù thống khổ cũng theo đó tăng lên, nhưng kết quả này vẫn để Bạch Nhạc cao hứng không ngậm miệng được.
Khổ một chút thì sợ cái gì, chỉ cần có hiệu quả, cho dù Bạch Nhạc đau đến chết đi sống lại, cũng sẽ không lùi nửa bước.
Hơn nữa, từ khi nắm chặt kiếm, Bạch Nhạc liền ẩn ẩn cảm giác được, tựa hồ trong cõi u minh có một thanh âm nói với mình, đây mới là con đường thích hợp mình nhất!
Cho nên cho dù biết rõ tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết cực kì gian nan, nhưng Bạch Nhạc không có ý nghĩ từ bỏ chút nào.
Tất cả thành công đều không phải ngẫu nhiên, tu hành càng không được đầu cơ trục lợi.
Mặc dù Bạch Nhạc chỉ là một tiểu nhân vật không có nhiều kiến thức, nhưng đối với điểm này nhìn càng thêm thấu triệt hơn những thiên tài khác.
Trong cơ thể Bạch Nhạc có linh lực, hơn nữa thậm chí không yếu hơn đệ tử ngoại môn bình thường khác, có thể tập sát Cát Chí Dương là chứng cứ rõ ràng.
Nhưng vấn đề ở chỗ, cỗ lực lượng này kỳ thật không phải thuộc về Bạch Nhạc, nó đến từ Vân Mộng Chân, đến từ Thông Thiên Ma Công mơ mơ hồ hồ tự động vận hành.
Mà như thế, Bạch Nhạc tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết, trước nhất muốn làm, cũng không phải tăng cường linh lực trong cơ thể, mà là những linh lực ở trong cơ thể mình, thông qua phương thức dẫn linh, triệt để hóa thành lực lượng thuộc về hắn.
Linh Tê Kiếm Quyết rất khó nhập môn, cái này cũng không phải chỉ là nói suông.
Nếu như không có Vân Mộng Chân, trong cơ thể không có linh lực, cho dù Bạch Nhạc lại điên cuồng tu luyện như thế nào, thì so với những đệ tử khác tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết cũng nhanh không được bao nhiêu, càng không có khả năng biểu hiện loá mắt như thế.
Đây là vận khí, nhưng vận khí không có khả năng vĩnh viễn nương theo ngươi!
Cho nên Bạch Nhạc biết rõ tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết gian nan, cũng không muốn thay đổi công pháp.
Bởi vì hắn rõ ràng hơn ai hết, mình thiếu sót nhất là căn cơ và nội tình, mà những cái này chỉ Linh Tê Kiếm Quyết mới có thể mang đến cho hắn.
Nếu như có thể, Bạch Nhạc không muốn ra ngoài tìm kiếm tốn thời gian.
Đáng tiếc, hắn không có quyền lợi lựa chọn, vô luận là Linh Tê Kiếm Tông phân công xuống nhiệm vụ, hay Vân Mộng Chân yêu cầu, hắn đều không có tư cách cự tuyệt.
Trời vừa tảng sáng, Bạch Nhạc liền bị ép đi theo những đệ tử ngoại môn khác tràn vào hậu sơn.
Đệ tử ngoại môn, nói trắng ra thì ngoại trừ có được linh lực, thì không khác người bình thường quá lớn, muốn lục soát cả dãy núi, nhất định phải triệt để phân tán ra.
Kể từ đó, đại đa số đệ tử ngoại môn đều lựa chọn người quen kết bạn mà đi.
Về phần Bạch Nhạc, bản thân vừa mới gia nhập ngoại môn, tự nhiên không có ai quen thuộc, ngược lại là Dương Nghiên hôm qua vừa mới quen biết kéo hắn vào trong đội ngũ.
– Dương sư huynh, chúng ta rất bội phục thực lực của ngươi, thế nhưng ngươi cũng không thể tùy tiện kéo một tiểu gia hỏa vào cản trở a?
Bên Dương Nghiên hết thảy chỉ có bốn người, mỗi một cái đều là nhân vật nổi danh trong ngoại môn, quét mắt liền có thể nhìn ra Bạch Nhạc vừa mới bước vào Dẫn Linh cảnh không bao lâu, lúc này liền có người lạnh lùng phản đối.
– Đinh sư đệ, lời này của ngươi sợ là không đúng.
Dương Nghiên nhíu mày, nhàn nhạt mở miệng.
– Lần này chúng ta lên núi, cũng không phải săn giết Yêu thú, mà là tìm kiếm manh mối của ma đầu, mặc dù thực lực của Bạch sư đệ không cao, nhưng ai dám nói, người may mắn phát hiện đầu mối, sẽ không phải là Bạch sư đệ?
Trưởng lão của Linh Tê Kiếm Tông cũng không nói rõ người muốn tìm là Thông Thiên Ma Quân, nhưng đã dặn dò qua, nếu như gặp phải đối phương, đệ tử ngoại môn tuyệt đối không thể cậy mạnh động thủ, chỉ cần phát ra tín hiệu đã là công lớn.
Kể từ đó, chính như Dương Nghiên nói, càng quan trọng hơn có lẽ là vận khí, mà không phải thực lực.
Chương 27: Vào núi gặp ma (2)
Huống chi, Dương Nghiên kéo Bạch Nhạc đến, cũng không phải không có nguyên nhân!
Từ Phong ở trong tông môn, trên thực tế là trưởng lão chưởng quản Chấp Pháp điện, chẳng những thực lực cực mạnh, hơn nữa xưa nay cho người ta ấn tượng thiết diện vô tư.
Nhưng hết lần này tới lần khác, vị Từ trưởng lão thiết diện vô tư kia, lại tự mình phá lệ cho Bạch Nhạc, để hắn giúp Bạch Nhạc lựa chọn một biệt viện tu luyện.
Bạch Nhạc như vậy, làm sao có thể không khiến Dương Nghiên coi trọng.
Phải biết, mặc dù trên danh nghĩa hắn là đệ tử ký danh của Từ Phong, nhưng trên thực tế lại không có tình cảm gì đáng nói, cho dù sau này hắn có thể mở Linh Phủ, trở thành đệ tử nội môn, cũng chưa chắc được Từ Phong thu vào môn hạ.
Nhưng nếu mượn cơ hội lần này, xử lý sự tình gọn gàng, có lẽ có thể vào pháp nhãn của Từ Phong cũng không nhất định.
Kể từ đó, Dương Nghiên vốn có chủ tâm muốn kéo tốt quan hệ với Bạch Nhạc, thấy Bạch Nhạc bị làm khó dễ, tự nhiên là phải ra mặt giúp Bạch Nhạc.
– Tất cả mọi người là đồng môn sư huynh đệ, cần gì chú ý như thế.
Thấy Dương Nghiên có chút buồn bực, nữ tử bên cạnh vội vàng tiến lên hoà giải.
Nghe nữ tử này nói, sắc mặt của Dương Nghiên mới hòa hoãn mấy phần.
– Bạch sư đệ, ta đến giới thiệu giúp ngươi, vị này là Liễu Như Tân Liễu sư muội, bây giờ đã là Dẫn Linh bát trọng.
– Gặp qua Liễu sư tỷ!
Mỗi khi Dương Nghiên giới thiệu một người, Bạch Nhạc lại thành thành thật thật khom mình hành lễ, tư thái thả rất thấp, kể từ đó, cho dù những người khác có chút bất mãn với Bạch Nhạc, cũng không tiện làm khó, bầu không khí rất nhanh liền hòa hoãn xuống.
Dương Nghiên giới thiệu, Bạch Nhạc cũng yên lặng ghi tạc danh tự của mọi người vào trong lòng.
Ngoại trừ Liễu Như Tân, người vừa mới chất vấn Bạch Nhạc tên là Đinh Tuấn, giống như Dương Nghiên, đầu là cao thủ Dẫn Linh cửu trọng, chỉ thiếu chút nữa liền có thể mở Linh Phủ, tiến vào nội môn.
Còn người từ đầu đến cuối chưa hề nói chuyện tên là Phong Thần, thực lực chỉ có Dẫn Linh thất trọng, nhưng cho Bạch Nhạc cảm giác lại nguy hiểm nhất.
Sau khi giới thiệu xong, mọi người liền đi về hậu sơn.
Đừng nhìn Bạch Nhạc ở hậu sơn chặt củi nhiều năm, nhưng trên thực tế xưa nay hắn chưa hề đi vào hậu sơn.
Nghe bọn hắn trò chuyện, Bạch Nhạc mới hiểu được, thực lực của Yêu thú ở trong hậu sơn khác nhau cực lớn, giống như người tu hành của nhân loại, thực lực của Yêu thú cũng có phân chia rõ ràng.
Yêu thú cũng chia làm chín cấp, nhưng cái này lại không có bất cứ quan hệ nào với Dẫn Linh cảnh cửu trọng.
Thực lực Yêu thú cấp một đã tương đương với Dẫn Linh cảnh, cho dù là cao thủ Dẫn Linh cảnh đứng đầu như đám người Dương Nghiên, nhiều nhất cũng chỉ có thể ứng phó một vài Yêu thú cấp ba, lại hướng lên nhất định phải do cường giả mở ra Linh Phủ mới có thể ứng phó.
Nghe đồn, cho dù là cao thủ Linh Phủ cảnh đỉnh phong, cũng chưa chắc có thể mạnh hơn Yêu thú cấp chín.
Hơn nữa trên Yêu thú cấp chín, còn có Yêu thú Vương cấp, thậm chí Hoàng cấp.
Bất quá đây không phải sự tình đám người Bạch Nhạc bây giờ nên quan tâm, hơn nữa trong hậu sơn của Linh Tê Kiếm Tông cũng không khả năng có Yêu thú cường đại như thế.
Đương nhiên, sau khi hiểu rõ tình huống, Bạch Nhạc mới hiểu được vì sao Đinh Tuấn phản đối hắn gia nhập.
Trên danh nghĩa, lần này vào hậu sơn là vì tìm kiếm manh mối ma đầu, nhưng trên thực tế đối với đám người Dương Nghiên mà nói, lại là cơ hội lên núi săn giết Yêu thú, phải biết tuy những Yêu thú này nguy hiểm, nhưng đồng dạng toàn thân là bảo bối, vô luận là luyện khí, luyện đan đều cần vật liệu trên người Yêu thú, cho dù là điểm cống hiến tông môn, cũng có thể dùng cái này đổi lấy.
Trên thực tế, so với làm nhiệm vụ tông môn, săn giết Yêu thú mới thật sự là phương thức thu hoạch điểm cống hiến lớn nhất.
Chỉ là dưới tình huống bình thường, vào hậu sơn săn giết Yêu thú không thể nghi ngờ là có nguy hiểm cực lớn, sơ sẩy một cái sẽ chết ở trong miệng Yêu thú, nhưng hôm nay tông môn thống nhất hạ lệnh vào núi tìm kiếm manh mối, một khi gặp nguy hiểm, phát ra tín hiệu cầu cứu, chẳng mấy chốc sẽ có đệ tử nội môn thậm chí trưởng lão tông môn cứu viện, tính nguy hiểm tự nhiên là giảm mạnh.
Đối với đám người Dương Nghiên mà nói, cái này tự nhiên là cơ hội tuyệt vời.
Rắn có đường rắn, chuột có đường chuột!
Những đệ tử tầng dưới chót này, tự nhiên có đạo sinh tồn của riêng mình, cho dù Vân Mộng Chân bằng vào thân phận, lợi dụng toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông, nhưng thật muốn như cánh tay sai sử, nào có đơn giản như vậy.
Nghĩ đến nơi này, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi âm thầm lắc đầu.
Bất quá đối với hắn mà nói, cái này lại vừa vặn, cùng một chỗ săn giết Yêu thú, dù sao cũng tốt hơn đi tìm Thông Thiên Ma Quân đã sớm chết nha.
Trong nháy mắt đã bảy ngày trôi qua.
Từ khi lên núi bắt đầu, kỳ thật Bạch Nhạc càng giống như một người làm việc vặt, thời điểm gặp được Yêu thú, cũng không cần hắn xuất thủ, thậm chí thời điểm phân giải thi thể, xử lý tài liệu Yêu thú, hắn cũng không giúp được gì.
Việc duy nhất có thể trợ giúp cả đội, chính là đốn củi, nhóm lửa, nấu cơm…
Chương 28: Vào núi gặp ma (3)
Mặc dù Dương Nghiên có tâm giao hảo với Bạch Nhạc, nhưng trong một đội ngũ như thế, dù sao cũng không phải một mình hắn có thể định đoạt.
Huống chi nếu ngay cả việc vặt vãnh như vậy cũng không làm, như vậy còn có lý do gì phân cho Bạch Nhạc, dù chỉ là một chút xíu chỗ tốt?
Đương nhiên trên thực tế, Bạch Nhạc đối với cái này cũng vui vẻ chịu đựng.
Lúc trước bản thân Bạch Nhạc là tạp dịch, loại việc vặt này đối với hắn mà nói, không có bất kỳ độ khó gì, hơn nữa cũng không cảm thấy mất mặt.
Mấu chốt nhất là, ở trong quá trình này, Bạch Nhạc có thể từ trên thân những người khác hấp thu kinh nghiệm cùng tri thức.
Vô luận là quen thuộc tập tính của các loại Yêu thú, vị trí yếu hại, hay phân giải thi thể, xử lý vật liệu Yêu thú, đây đều là đồ vật trước đó Bạch Nhạc chưa hề tiếp xúc qua, đối với đám người Dương Nghiên mà nói là đồ vật thường thức, nhưng đối với Bạch Nhạc đều là kinh nghiệm đáng giá học tập.
Xuất thân tầng dưới chót, ưu điểm lớn nhất của Bạch Nhạc ở chỗ này, nguyện ý liều mạng học tập bất luận kiến thức gì hữu dụng với mình.
Từ ban đầu chỉ là đốn củi nhóm lửa, càng về sau bắt đầu giúp đỡ xử lý thi thể Yêu thú, Bạch Nhạc rất giỏi chịu khó, kể từ đó, cho dù là Đinh Tuấn nguyên bản nhìn Bạch Nhạc không vừa mắt, cũng không tiện lại làm khó Bạch Nhạc.
– Bạch sư đệ, tay nghề của ngươi thật quá tốt, nếu thực lực mạnh hơn chút nữa, sư tỷ cũng sẽ động tâm a.
Từ trên tay Bạch Nhạc tiếp nhận thịt của Hổ Kiếm Nha vừa nấu chín, Liễu Như Tân cười nhẹ trêu ghẹo.
– Liễu sư muội, lời này ta nhớ kỹ thay ngươi! Đừng nhìn thực lực của Bạch Nhạc bây giờ không mạnh, nhưng thiên phú tuyệt đối không kém, ta xem không đến mấy năm, hắn có thể mở ra Linh Phủ, đến lúc đó ngươi và Bạch sư đệ kết làm đạo lữ, cũng là một đoạn giai thoại.
Dương Nghiên cười ha ha, trêu chọc Liễu Như Tân.
Liễu Như Tân mỉm cười nhìn Bạch Nhạc, cũng không có phản đối.
Bạch Nhạc cười hì hì một tiếng, tính tình vốn thoải mái, biết mọi người đang trêu đùa hắn, cũng không để ý thuận miệng nói.
– Vậy thì tốt, có thể được Liễu sư tỷ ưu ái, tiểu đệ cầu còn không được, nhưng chỉ mong ngày sau Liễu sư tỷ không nên đổi ý mới tốt.
– Phi, đẹp mặt ngươi a!
Liễu Như Tân nhẹ gắt một cái, mắt thấy không trêu chọc được Bạch Nhạc, liền không tiếp tục dây dưa nữa.
Này chỉ là trêu đùa, mọi người không có coi là thật, chỉ là ai cũng không chú ý tới, trong mắt Phong Thần lại lộ ra một tia hàn ý.
– Đúng rồi, Bạch sư đệ, còn không có hỏi qua, ngươi tu luyện công pháp gì, sao mấy ngày nay không thấy ngươi tu luyện, không phải là đang mượn cơ hội lười biếng chứ?
Lời nói xoay chuyển, Liễu Như Tân hỏi.
Nâng lên cái này, Bạch Nhạc không khỏi nhún vai.
– Liễu sư tỷ, cũng không phải ta lười biếng không muốn tu luyện, chỉ là ta tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết, một khi tu luyện toàn thân đau nhức kịch liệt, rất lâu không thể khôi phục, bây giờ ở trong núi, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm, ta không dám làm loạn.
– Linh Tê Kiếm Quyết? Bạch sư đệ, sao ngươi lại chọn công pháp này chứ.
Nghe đến nơi này, Liễu Như Tân cũng không nhịn được có chút nhíu mày.
– Trách không được ngươi không tu luyện, môn công pháp này, căn bản chính là hố người.
Lần này nếu thuận lợi, lúc trở về hẳn có thể phân cho ngươi không ít điểm cống hiến, ngươi sớm đổi một môn công pháp khác đi.
– Đa tạ sư tỷ nhắc nhở, ta hiểu được.
Bạch Nhạc tự nhiên minh bạch Liễu Như Tân có ý tốt, bất quá loại chuyện này, Bạch Nhạc không có hứng thú giải thích.
Bạch Nhạc nói nhẹ nhõm, là bởi vì hắn không cảm thấy Linh Tê Kiếm Quyết kém cỏi, hơn nữa từ tâm tính mà nói, Bạch Nhạc chưa từng cảm thấy mình kém ai.
Nhưng rơi vào trong tai đám người Liễu Như Tân, lại hoàn toàn hiểu sai ý, dù sao loại công pháp như Linh Tê Kiếm Quyết, vốn rất khó tu luyện, rất nhiều đệ tử thường thường mấy tháng cũng khó mà nhập môn, Bạch Nhạc tuyển môn công pháp này, không có cách nào tu luyện tự nhiên là bình thường.
Mấu chốt nhất là, trong lúc vô tình Bạch Nhạc nói, lại để đánh giá của mấy người giảm lớn với hắn.
Lúc đầu Liễu Như Tân nhìn thấy thái độ của Dương Nghiên đối với Bạch Nhạc, nguyên bản trong lòng cũng ôm một chút ý nghĩ, nếu không cũng không mở miệng trêu chọc.
Chỉ là nghe Bạch Nhạc tu luyện Linh Tê Kiếm Quyết, liền triệt để tắt ý nghĩ này.
Thậm chí xem như Dương Nghiên, trong lòng cũng bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình.
Linh Tê Kiếm Quyết ở trong tông môn thanh danh rất lớn, phàm là có chút bối cảnh, trước khi chọn lựa công pháp đều sẽ được nhắc nhở, tuyệt đối sẽ không chọn công pháp gân gà như vậy.
Nếu Bạch Nhạc thật có quan hệ với Từ trưởng lão, không có đạo lý sai lầm sơ đẳng như vậy.
Giải thích duy nhất chính là, có lẽ Bạch Nhạc thật không có bất kỳ bối cảnh gì, chỉ là vận khí tốt được Từ trưởng lão ban ân một chút mà thôi.
– Chúng ta rời địa phương dò xét đã không gần, nếu đi tiếp nữa, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm, ta thấy không bằng ngày mai liền trở về đi.
Đột nhiên, Phong Thần một mực không nói lời nào lại mở miệng nói.
Nghe vậy, mấy người không khỏi nao nao.
Chương 29: Vào núi gặp ma (4)
Mặc dù bây giờ cũng coi như xâm nhập hậu sơn, nhưng trên thực tế xuất hiện Yêu thú vẫn chỉ là Yêu thú cấp ba, dựa theo thực lực của mấy người, đủ để tự vệ.
Phải biết trước đó săn giết Yêu thú, đều chỉ là một chút Yêu thú cấp một cấp hai, cũng không đáng tiền, thật muốn đạt được lợi ích, làm sao cũng phải săn giết một vài Yêu thú cấp ba mới được, lúc này đột nhiên nói trở về, có chút không có đạo lý a.
Chỉ là vừa nghĩ lại, mấy người liền hiểu ý tứ của Phong Thần, đây là không muốn mang Bạch Nhạc chơi a.
Trước đó ngầm đồng ý Bạch Nhạc đi theo, kỳ thật chủ yếu vẫn là bởi vì từ thái độ của Dương Nghiên, phát giác thân phận của Bạch Nhạc có thể có chút khác biệt! Nhưng hôm nay biết Bạch Nhạc tu luyện là Linh Tê Kiếm Quyết, khả năng không có bối cảnh gì, tự nhiên không nguyện ý mang theo vướng víu như Bạch Nhạc để chia lợi ích.
Trên thực tế, cho dù là Bạch Nhạc, giờ khắc này cũng đã nhận ra bầu không khí dị dạng.
Chung quy là người tâm tư linh xảo, chỉ hơi suy nghĩ một chút, Bạch Nhạc liền mờ mờ ảo ảo đoán được đại khái, trong lòng càng lạnh lẽo.
Xem như vì lợi ích, nhưng những người này trở mặt cũng quá nhanh đi.
Nguyên lai những thiên tài ngoại môn này diễn xuất, kỳ thật không khác mập mạp và những đệ tử tạp dịch kia bao nhiêu.
Tình người ấm lạnh, không ngoài như vậy.
Trong lòng chuyển qua vô số suy nghĩ, Dương Nghiên cuối cùng vẫn không nắm chắc được quan hệ giữa Bạch Nhạc và Từ trưởng lão, trầm ngâm một chút lúc này mới lên tiếng.
– Ta thấy nên đợi thêm hai ngày đi, muốn đổi lấy một môn công pháp khác, cần điểm cống hiến cũng không ít, săn giết hai con Yêu thú cấp ba, mới có thể phân cho Bạch sư đệ đủ điểm cống hiến.
Chúng ta cẩn thận một chút, sẽ không có nguy hiểm quá lớn.
Nghe hắn nói, người bên ngoài còn không có tỏ thái độ, Bạch Nhạc đã trực tiếp mở miệng nói.
– Không cần, đa tạ hảo ý của Dương sư huynh! Chỉ là Yêu thú cấp ba với ta mà nói, quá nguy hiểm.
Bạch Nhạc dừng một chút, tiếp tục nói.
– Mấy vị sư huynh có thể thử một chút, nhưng ta nhát gan không dám tham dự, sáng sớm ngày mai tự ta trở về là được.
Trước đó có thể cùng những người này cười cười nói nói, nhưng một khi phát hiện ý đồ của đối phương, Bạch Nhạc lại một chút do dự cũng không có, trực tiếp biểu lộ thái độ.
Mặc dù thực lực còn yếu, nhưng tính tình của Bạch Nhạc kiêu ngạo bực nào? Thời điểm làm tạp dịch, đối mặt mập mạp khi nhục cũng không khuất phục, huống chi là hiện tại.
Săn giết hai con Yêu thú cấp ba mới có thể chia đủ điểm cống hiến? Coi Bạch Nhạc ta là ăn xin sao?
Lời đã nói đến loại trình độ này, lưu lại nữa, chẳng phải chứng minh mặt dạn mày dày chiếm tiện nghi của người ta, chỉ có thể càng để cho người ta xem thường! Loại chuyện này, có lẽ người khác sẽ làm, nhưng Bạch Nhạc lại tuyệt đối không làm được.
Có một số việc có thể thỏa hiệp, nhưng có chút kiêu ngạo tuyệt đối không thể lùi bước.
Bạch Nhạc lời nói uyển chuyển, nhưng trên thực tế mấy người đều không phải người ngu, tự nhiên nghe ra chân ý.
Giờ khắc này, dù cho là Dương Nghiên cùng Liễu Như Tân cũng không nhịn được có chút xấu hổ.
Dù sao Bạch Nhạc là Dương Nghiên mang tới, mà lời vừa rồi lại là Liễu Như Tân gợi lên, đang tính toán có nên nói vài lời đến hòa hoãn không khí hay không, thì trên đỉnh đầu mấy người, một thanh âm mang theo vài phần ngạo mạn và mỉa mai đột nhiên truyền đến.
– Cái danh môn chính phái rắm chó gì, bất quá là ngụy quân tử bụng dạ hẹp hòi, ta nhổ vào!
– Người nào?
Đột nhiên nghe được thanh âm của đối phương, trong lòng mọi người kinh hãi, vội vàng nắm chặt kiếm, đồng thời nhìn lại trên cây, trong mắt tràn đầy vẻ khẩn trương.
– Gia gia đang ngủ, lại bị những ngụy quân tử các ngươi đánh thức, sự tình không biết xấu hổ như vậy, ngay cả người trong Ma Môn chúng ta cũng chưa chắc làm ra được, nhưng các ngươi còn có thể nói lẽ thẳng khí hùng như thế!
Đối phương vẫn chưa hiện thân, chỉ có thể nhìn thấy một thân ảnh mơ hồ.
Nhưng những lời này, lại khiến mọi người đồng thời biến sắc!
Ma Môn! ! !
Chính tà bất lưỡng lập, người trong Huyền Môn gặp được đệ tử Ma Môn, cho tới bây giờ đều chỉ có một chữ “giết”!
Nhưng đồng dạng, bên kia cũng giống như vậy a!
Người trong Ma Môn ở dưới Đạo Lăng Thiên Tông và tông môn chính đạo chèn ép, đã sớm nhiều năm không hiện thế.
Ai có thể nghĩ tới, lại có người Ma Môn xuất hiện ở trong hậu sơn của Linh Tê Kiếm Tông, hơn nữa vừa lúc bị bọn hắn đụng phải.
Mấu chốt nhất là, cho tới giờ khắc này, bọn hắn còn không phát hiện được khí tức của đối phương, hiển nhiên thực lực của đối phương vượt xa mấy người bọn họ, đây mới thực sự là sự tình đòi mạng a!
– Ầm!
Cơ hồ nghĩ cũng không cần nghĩ, trong nháy mắt, Dương Nghiên trực tiếp phát ra tín hiệu cầu cứu.
Một tia khói lửa xinh đẹp phóng lên trời, nhưng khói lửa ngay cả nhánh cây cũng không thể đột phá, trong nháy mắt bay ra, liền bị một bàn tay màu đen đánh tan.
Ngay lúc đó, thân ảnh trên cây cũng thuận thế rơi xuống.
Thấy rõ thân ảnh của đối phương, con ngươi của Bạch Nhạc không khỏi co rụt lại.
Chương 30: Linh Tê Nghênh Khách
Bạch Nhạc làm sao cũng không nghĩ tới, đối phương lại là một người lùn ăn mặc giống như đồng tử, nhìn thân hình tựa như một hài tử tám chín tuổi, mặc một cái yếm màu đỏ, trên đầu còn ghim hai cái bím tóc.
Nhưng thanh âm lại tràn đầy tang thương, tựa như một lão nhân sáu bảy mươi tuổi, khuôn mặt dữ tợn đáng sợ, trên người tràn đầy lệ khí, làm sao cũng không hợp với một hài tử.
– Không cần phí tâm tư, đụng vào gia gia, coi như vận khí của các ngươi không tốt!
Người lùn cười lạnh một tiếng, sâm nhiên mở miệng nói.
Phát ra tín hiệu bị đánh gãy, tim của mấy người bỗng nhiên chìm đến đáy cốc.
Chỉ bằng vào chiêu này, liền đủ để chứng minh, đối phương chí ít cũng có được thực lực Linh Phủ cảnh, bây giờ cầu cứu vô vọng, chỉ bằng vào mấy người bọn hắn đụng phải đối phương, có thể nói đã bước vào Quỷ Môn quan nửa bước.
– Âm Dương Quỷ Đồng?
Dương Nghiên nhìn chằm chằm đối phương, đột nhiên mở miệng nói.
– Ha ha, nghĩ không ra còn có chút kiến thức! Nếu biết danh hào của gia gia, còn muốn động thủ hay không?
Âm Dương Quỷ Đồng nhìn Dương Nghiên một cái, lạnh lùng mở miệng nói.
Trong nháy mắt, sắc mặt của Dương Nghiên trở nên trắng bệch.
Âm Dương Quỷ Đồng, người khác không rõ, nhưng đối với hắn mà nói, tuyệt đối là ác mộng khó tan.
Mười năm trước, hắn vẫn chỉ là một hài tử chín tuổi phàm tục, Ma Môn tứ ngược Duyện Châu phủ, ma đầu dẫn đội là Âm Dương Quỷ Đồng này!
Âm Dương Quỷ Đồng trắng trợn bắt hài đồng từ năm đến mười tuổi, lấy thủ đoạn tàn khốc hấp thu tinh huyết của hài đồng tu luyện, mà lúc trước Dương Nghiên chính là một trong mấy hài tử bị Âm Dương Quỷ Đồng bắt.
Nếu không phải trùng hợp đụng phải Từ trưởng lão của Linh Tê Kiếm Tông đi ngang qua Duyện Châu phủ, Dương Nghiên sớm đã chết ở lúc đó.
Sau trận chiến kia, Âm Dương Quỷ Đồng bị trọng thương, cuối cùng thừa dịp lúc Từ Phong cứu người giả chết thoát thân, cũng chính bởi vì trùng hợp này, sau khi Dương Nghiên bước vào Linh Tê Kiếm Tông, mới có cơ hội trở thành đệ tử ký danh của Từ Phong.
Phải biết mười năm trước, Âm Dương Quỷ Đồng cũng đã là cao thủ Linh Phủ cảnh.
Đối mặt cao thủ như vậy, không phát ra tín hiệu cầu cứu, chỉ bằng mấy người bọn họ, căn bản không có một chút phần thắng.
– Trốn!
Tâm niệm thay đổi thật nhanh, cơ hồ không có chút do dự gì, Dương Nghiên hô to một tiếng, lập tức quay người chạy thục mạng vào rừng sâu.
Dương Nghiên vừa trốn, những người khác cũng phản ứng lại, bao quát Bạch Nhạc ở bên trong, năm người chia ra chạy trốn!
Nếu là ma đầu bình thường, cũng chưa chắc có thể ngăn được tất cả mọi người, nhưng địa phương kinh khủng nhất của Âm Dương Quỷ Đồng ở chỗ, thời điểm hắn tàn sát hài đồng tu luyện, còn luyện hóa một vài hài tử tư chất xuất chúng thành quỷ đồng.
Cơ hồ là đồng thời, năm con quỷ đồng bay ra, trong rừng cây vang lên thanh âm quỷ tru, chỉ chớp mắt liền ngăn năm người lại.
Luận thực lực, Bạch Nhạc ở trong năm người là yếu nhất, cho dù hết toàn lực, cũng đâu có thể nhanh qua quỷ đồng truy sát.
Chỉ trốn ra hơn mười mét, Bạch Nhạc liền bị quỷ đồng chặn đường đi.
Trong lúc sống còn, Bạch Nhạc không có chút do dự, khoát tay vung kiếm, cơ hồ không có trải qua bất luận suy nghĩ gì, xuất thủ chính là Linh Tê Kiếm Quyết thức thứ nhất Linh Tê Nghênh Khách!
Trước đó Bạch Nhạc căn bản không có học qua bất luận pháp môn chiến đấu gì, thời điểm cùng mập mạp liều mạng tranh đấu, cũng chỉ là dựa vào một hơi huyết dũng, dựa vào linh lực áp chế mới chém giết đối phương.
Bây giờ đối mặt quỷ đồng, Bạch Nhạc có thể sử dụng, cũng chỉ có chiêu Linh Tê Nghênh Khách này.
Đừng nhìn thời gian tu luyện ngắn ngủi, nhưng Bạch Nhạc tổng cộng chỉ học được một chiêu này, ở trong vô số lần tu luyện, đã sớm luyện vô cùng thuần thục.
Ông!
Trong nháy mắt xuất kiếm, vừa lúc là thời điểm quỷ đồng kia nhào lên, một kiếm này vừa vặn chặn được công kích của quỷ đồng!
Linh lực trong cơ thể thuận theo một kiếm này ầm vang, trong miệng quỷ đồng phát ra một tiếng kêu rên, chỉ một kiếm này, một cánh tay đã bị chém rơi xuống.
Chỉ là quỷ đồng sớm đã bị Âm Dương Quỷ Đồng luyện thành hung khí giết người, căn bản không sợ tử vong, mặc dù bị đau, nhưng vẫn không lùi bước, thân hình ở trên không trung nhoáng một cái, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ hung lệ, lần nữa lao về phía Bạch Nhạc.
Toàn thân toát ra mồ hôi lạnh, Bạch Nhạc không có bất kỳ biện pháp nào, chỉ có thể giữ vững kiếm quyết, y nguyên lấy một chiêu này ứng đối.
Nhưng khiến Bạch Nhạc không nghĩ tới là, thức mở đầu nhìn như bình thường, vậy mà tinh diệu như thế, trong mơ hồ phong bế hết thảy lộ tuyến tiến công của quỷ đồng kia.
Linh Tê Nghênh Khách vốn là kiếm chiêu phòng thủ, lấy bất biến ứng vạn biến!
Nếu ngươi không đến công, thức kiếm chiêu này căn bản không có bất cứ uy hiếp gì, nhưng nếu không có hảo ý, một kiếm này có thể ngăn lại tất cả công kích của ngươi.
Bản thân Linh Tê Tổ sư là cao thủ kiếm đạo đỉnh phong của thế gian, có thể nói Linh Tê Kiếm Quyết là tâm huyết cả đời của hắn, nếu không phải ngoài ý muốn vẫn lạc, không kịp truyền xuống tâm pháp, môn công pháp này căn bản là một truyền thừa đỉnh cấp không thua Thiên Tông.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










