- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 29 : Một kiếm này, xuất ra vô hối (c281-c290)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 29 : Một kiếm này, xuất ra vô hối (c281-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 281: Một kiếm này, xuất ra vô hối
Nhưng giờ kéo dài lâu vậy rồi, huyết ảnh tế đàn sớm đã chân chính thành hình, chỉ thiếu bước hiến tế cuối cùng liền hoàn thành huyết tế, đánh thức Huyết Chi Tu La, dưới tình huống như vậy, Bạch Nhạc có muốn giết Cổ Hiên cũng đã quá muộn.
Tròng mắt đột nhiên co rụt lại, khắc này, dù là Bạch Nhạc, trong lòng đều không khỏi nảy sinh tình tự bất an.
Vết thương của Cổ Hiên chính đang khôi phục với tốc độ khủng bố, khiến hắn rõ ràng ý thức được, Cổ Hiên tuyệt đối không phải nói ngoa, tới nước này, dù hắn dốc hết toàn lực, tựa hồ cũng đã không cách nào giết chết Cổ Hiên.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây thực sự là tin ác mộng!
Phải biết, thế không chỉ có nghĩa là huyết tế thành công!
Nếu đã lộ ra thân phận trước mặt Cổ Hiên, đồng nghĩa với Bạch Nhạc đã mất đi hết thảy ngụy trang, một khi huyết tế hoàn thành, Cổ Hiên ắt sẽ tung tin này ra ngoài, khi ấy, đừng nói Huyết Ảnh Ma Tông, dù là tông môn chính đạo cũng tuyệt đối không bỏ qua cho hắn.
Lúc đó mới thực sự là chết cũng thành xa vọng.
– Không!
Tức thì, hai mắt Bạch Nhạc đỏ ngầu, điên cuồng vung kiếm, lần nữa chém tới Cổ Hiên.
Nhưng mà, khắc này, Cổ Hiên thậm chí lười phải ngăn cản, trên mặt hiện vẻ châm chọc, lành lạnh mở miệng nói:
– Bạch Nhạc, giờ ta đúng thật không làm gì được ngươi, nhưng ngươi sai là sai ở chỗ, không nên chọn động thủ với ta ở đây!
– Ngươi không giết chết được ta! Đợi ta hoàn thành huyết tế, đánh thức Huyết Chi Tu La, nhất định sẽ rút gân lột da ngươi, lấy huyết diễm nung khô thần hồn ngươi, khiến ngươi thống khổ bảy bảy bốn chín ngày mới được chết!
Ngay khi còn đang hét lên, trên thân Cổ Hiên đột nhiên bùng lên huyết diễm khủng bố, điên cuồng thiêu đốt ngay trong biển máu!
Lực lượng biển máu không ngừng ngưng tụ, dũng mãnh trút vào trong huyết ảnh tế đàn, khí tức trên thân Cổ Hiên cũng theo đó càng lúc càng mạnh!
Vô luận Bạch Nhạc điên cuồng cỡ nào, đâm bao nhiêu kiếm lên người hắn, hết thảy đều uổng công.
Nhiều đến mấy, vết thương khủng bố đến mấy cũng sẽ mượn nhờ tiên huyết xung quanh, khôi phục lại như cũ với tốc độ cực nhanh.
Chính như Cổ Hiên đã nói, khắc này hắn tựa hồ có được bất tử chi thân, khiến người tuyệt vọng!
…
– Không có thực lực Tinh Cung Cảnh, không có chí bảo trấn áp số mệnh, ngươi có dùng thủ đoạn gì cũng không khả năng cắt đứt huyết tế!
Cười lạnh một tiếng, Cổ Hiên lại căn bản không tiếp tục để ý Bạch Nhạc, toàn lực thúc giục hiến tế, bắt đầu đánh thức Huyết Chi Tu La.
Nói ra câu này, bản ý của Cổ Hiên vốn là muốn khiến Bạch Nhạc triệt để tuyệt vọng, nhưng không ngờ, chính câu nói đó, nháy mắt liền khiến Bạch Nhạc hồi thần, cường hành ngưng lại công kích trên tay.
Dù Cổ Hiên không nói, kỳ thật Bạch Nhạc cũng hiểu, dựa vào bản thân đâm loạn kiểu này, căn bản sẽ không tạo được bất kỳ kết quả gì, chỉ là dùng đấy để phát tiết cảm xúc thôi.
Nhưng chính câu nói kia lại khiến trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên khẽ động, một ý niệm điên cuồng chớp qua trong đầu.
Hắn tự nhiên không có được thực lực Tinh Cung Cảnh, mặc cho hắn nghĩ nát đầu cũng không khả năng trong thời gian ngắn đột phá đến Tinh Cung Cảnh.
Nhưng mà, chí bảo trấn áp số mệnh. . .
Ai nói hắn không có?
Côn Ngô Kiếm!
Đây chính là bảo vật trấn giáo của Đạo Lăng Thiên Tông, thế mà còn không tính là chí bảo, Bạch Nhạc thật sự không biết bảo vật thế nào mới được tính là chí bảo.
Chỉ là, từ đương sơ Thông Thiên Ma Quân phong ấn Côn Ngô Kiếm vào trong thần hồn Bạch Nhạc đến nay, Bạch Nhạc căn bản không cách nào sử dụng Côn Ngô Kiếm, vậy nên hắn mới không nhớ ra, thẳng đến khi nghe Cổ Hiên nhắc nhở mới chợt hồi thần!
Côn Ngô Kiếm, đây là hi vọng duy nhất bây giờ của hắn.
Chỉ là, tuy Côn Ngô Kiếm giấu trong thần hồn, nhưng muốn lấy đi ra không phải là chuyện dễ, nhất thời, Bạch Nhạc thậm chí không biết nên bắt đầu từ đâu.
Vô số ký ức như phù quang lược ảnh chớp qua trong đầu Bạch Nhạc.
Đương sơ lúc khai mở Tử Phủ, Bạch Nhạc từng kiến lập liên hệ với Côn Ngô Kiếm, chỉ là cảm ứng đó cực kỳ yếu ớt, yếu ớt đến mức ngay cả ý định thử nghiệm cũng chưa từng hiện ra trong tâm trí Bạch Nhạc.
Nhưng giờ đây, Bạch Nhạc đã bị đẩy vào tuyệt cảnh, nếu không muốn chết, hắn nhất định phải dùng hết mọi cách thử xem sao.
Tâm thần chìm vào thần hồn, Bạch Nhạc thử dùng thần niệm kích phát Côn Ngô Kiếm, nhưng mặc hắn dò xét thế nào, Côn Ngô Kiếm đều không có nửa điểm phản ứng.
Ngắn ngủi chừng trăm nhịp thở, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, lại quả thực dài dằng dặc như mấy chục năm.
Thoáng chốc, ngay cả chính bản thân Bạch Nhạc đều không khỏi có chút hoảng loạn.
Cường hành cắn đầu lưỡi một cái, mượn đau nhức để bản thân lần nữa tỉnh táo lại, Bạch Nhạc nhớ tới tình cảnh lúc mình khai mở Linh Phủ, trong đầu chớp hiện linh quang, lần nữa vươn tay đè lên chuôi kiếm!
Kiếm tâm!
Đương sơ Bạch Nhạc đã tu ra kiếm tâm, giờ lần nữa cầm kiếm, rất nhanh liền tìm được loại trạng thái ngộ kiếm khi trước, trong lòng
Kiếm tâm tương thông!
Chương 282: Một kiếm này, xuất ra vô hối (2)
Dùng thần niệm câu thông Côn Ngô Kiếm, vốn điều này đã là phương hướng sai lầm! Đối với cường giả đỉnh cấp như Thông Thiên Ma Quân mà nói, dùng thần niệm, thần hồn để khống chế Côn Ngô Kiếm tự nhiên là chuyện rất đơn giản, nhưng lấy chút thực lực hiện tại của Bạch Nhạc, muốn dùng thần niệm câu thông, quả thực không khác gì người si nói mộng.
Chỉ có kiếm đạo mới có thể khiến cho Côn Ngô Kiếm cảm nhận được tâm ý của hắn!
Thần kiếm có linh, thần kiếm cỡ như Côn Ngô Kiếm, bản thân liền đã có linh, không phải vật chết có thể so sánh.
Ngay khi Bạch Nhạc dùng kiếm đạo để kích phát Côn Ngô Kiếm, nháy mắt, Côn Ngô Kiếm phảng phất như được Bạch Nhạc đánh thức từ trong giấc ngủ say.
Nếu là lúc bình thường lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc, dù có kiến lập được một tia liên hệ với Côn Ngô Kiếm thì cũng đừng nghĩ được đáp lại, khăng khăng giờ đây Bạch Nhạc đang ở trong huyết ảnh tế đàn!
Ngô Kiếm bị đánh thức, cơ hồ chỉ chớp mắt liền cảm nhận được khí tức huyết ảnh tế đàn.
Bao nhiêu năm qua, Côn Ngô Kiếm một mực nằm trong tay mạch Thánh Nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, một khi đụng phải lực lượng tà ác như thế, tự nhiên lập tức sẽ bị xúc động.
Như thế, Bạch Nhạc liền cảm nhận được Côn Ngô Kiếm hồi ứng.
Chỉ là, với thực lực Bạch Nhạc bây giờ, muốn luyện hóa Côn Ngô Kiếm căn bản là điều không thể.
Hơn nữa, phong ấn Thông Thiên Ma Quân bố xuống cũng không phải là thứ hắn bây giờ có thể đánh vỡ được, dù Bạch Nhạc có gấp cỡ nào cũng vô dụng.
Phải biết, nếu đánh vỡ phong ấn trước khi luyện hóa Côn Ngô Kiếm, Côn Ngô Kiếm vừa thoát đi ra, sợ rằng việc đầu tiên nó làm sẽ là chém chết tiểu ma đầu Bạch Nhạc này.
Thông Thiên Ma Quân há cho phép nguy hiểm như thế xuất hiện.
Trên thực tế, lúc này sau khi thực sự kiến lập liên hệ với Côn Ngô Kiếm, Bạch Nhạc liền rõ ràng cảm nhận được vi diệu trong đó.
Chỉ là, giờ nên làm gì?
Không cách nào sử dụng Côn Ngô Kiếm, Bạch Nhạc liền không thể đánh nát bất tử chi thân của Cổ Hiên, liền không cách nào ngăn cản huyết tế, kết quả tự nhiên cũng chỉ có con đường chết!
Khắc này, Bạch Nhạc bị ép vào tuyệt cảnh, cứ thế đứng đó trầm mặc suốt một khắc đồng hồ.
Lúc lần nữa ngẩng đầu, trong mắt Bạch Nhạc đột nhiên hiện lên vẻ quyết đoán.
Bạch Nhạc rất sợ chết, sợ chết hơn bất kỳ ai, nhưng mà, khắc này, khi đã bị đẩy vào tuyệt cảnh, Bạch Nhạc lại có chút thoải mái.
Cùng lắm thì chết thôi!
Nếu sau cùng đã khó tránh khỏi cái chết, vậy tại sao không khiến cho cái chết của bản thân mình có giá trị, có ý nghĩa chút?
Côn Ngô Kiếm bị phong ấn trong thần hồn, có phong ấn của Thông Thiên Ma Quân ở đấy, hắn không cách nào dụng, nhưng chỉ cần Bạch Nhạc chết đi, phong ấn tự nhiên sẽ vỡ nát, khi đó liền bay ra từ trong thần hồn Bạch Nhạc, bằng vào uy lực bản thân Côn Ngô Kiếm, hẳn cũng đủ nhẹ nhàng chém giết Cổ Hiên, hủy diệt huyết ảnh tế đàn.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đấy tựa hồ đã là cách duy nhất để ngăn cản huyết tế.
Lấy cái chết của mình hắn, đổi lấy an toàn cho toàn bộ Thanh Châu Thành, đổi lấy sinh cơ cho những người quen thuộc và cả không quen thuộc kia.
Phải biết, nếu huyết tế hoàn thành, tất cả mọi người trong Thanh Châu Thành hẳn đều phải chết, dù là Dương Bằng sợ rằng cũng tự thân khó bảo, càng không cách nào bảo vệ Bạch Thanh Nhã.
Những điều đó tựa như từng sợi tơ, ràng buộc lấy Bạch Nhạc, đồng thời khiến Bạch Nhạc càng thêm phần thản nhiên thoải mái.
Trong mắt chớp qua vẻ bình tĩnh, cả người Bạch Nhạc phảng phất thong dong lên nhiều.
Thật ra, chết cũng đâu có gì quá đáng sợ!
Nhưng mà, khắc ấy, trong đầu Bạch Nhạc bất giác hiện ra đạo thiến ảnh như tiên nữ kia.
– Vân Mộng Chân, xem ra, ván này. . . ta phải thua rồi!
Nhẹ giọng lẩm bẩm, Bạch Nhạc đặt tay lên kiếm, trong mắt hiện vẻ thong dong, thoáng chốc, hết thảy lực lượng đột nhiên triệt để bạo phát!
– Nhiên Huyết!
Tử chí đã sinh, Bạch Nhạc triệt để buông ra tất cả ràng buộc!
Dù chết cũng phải chết cho vinh quang, như sao băng, tán phát quang huy lộng lẫy nhất.
– Thôn Thiên!
Cùng lúc, Bạch Nhạc lần nữa cường hành thi triển Thôn Thiên Quyết, điên cuồng thôn phệ tất cả lực lượng xung quanh!
Vù vù!
Kiếm trong tay rền vang một tiếng, phảng phất cũng cảm nhận được tử ý của Bạch Nhạc!
Linh Tê Nhất Kiếm!
Hết thảy lực lượng có thể sử dụng đều dung nhập vào trong một kiếm này, khắc đó, tất cả đồng loạt tán phát ra quang thải lấp lánh.
Một kiếm này, không vì giết địch, chỉ để kết thúc!
Lấy tính mạng bản thân làm đại giá, đổi lấy phong ấn trong thần hồn nứt vụn, để cho Côn Ngô Kiếm đi ra hoàn thành chém giết sau cùng!
Một kiếm này, xuất ra vô hối!
….
Mũi kiếm áp sát, vô luận là lực lượng Thôn Thiên Quyết hay Đốt Huyết Thuật, khắc này đều đồng loạt bạo phát.
Bởi vì Đốt Huyết Thuật, huyết dịch khắp toàn thân Bạch Nhạc đều đang thiêu đốt, bởi vì tùy tiện thi triển Thôn Thiên Quyết, dù là Thông Thiên Ma Thể tiểu thành cũng căn bản không cách nào gánh chịu cỗ lực lượng này phản phệ, vô luận gân cốt hay nội tạng, lúc này đều sẽ theo đó tan nát.
Có thể nói, chỉ trong nháy mắt, Bạch Nhạc đã bức chính mình đến trong tuyệt cảnh phải chết.
Vù vù!
Một kiếm xuyên tim, một kiếm này dốc hết toàn bộ lực lượng của Bạch Nhạc, không chút trở ngại đâm vào thân thể Cổ Hiên, điên cuồng phá hủy thân thể Cổ Hiên.
Chương 283: Thần kiếm nhận chủ
Nhưng mà, gần như đồng thời, vô số huyết sắc xung quanh lại lấy tốc độ càng nhanh, khoái tốc trút vào trong người Cổ Hiên, tu bổ hết thảy vết thương.
Chính như Cổ Hiên đã nói, bây giờ ở đây, hắn chính là bất tử chi thân, dù Bạch Nhạc đã liều mạng đến vậy, cũng vẫn không cách nào mang đến cho hắn một kích trí mạng.
Chứng kiến hết thảy trước mắt, khóe miệng Bạch Nhạc không khỏi nhếch lên ý cười tự giễu.
Nếu gần gần chỉ như vậy mà thôi, một kiếm này cùng lắm tính là liều mạng, há có thể xưng là kết thúc?
Hắn biết, một kiếm này không khả năng giết chết Cổ Hiên, trên thực tế, mục đích kiếm này cũng không phải để giết địch!
Kiếm thế đã hết, nhưng kiếm ý lại chưa hết!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, thân thể hắn cũng là kiếm, mang theo tia lực lượng sau cùng, Bạch Nhạc hung hãn lấy thân làm kiếm, trực tiếp đánh tới Cổ Hiên.
Lấy thân làm kiếm, không chết không thôi!
Oanh!
Cơ hồ trong nháy mắt, huyết sắc khủng bố chung quanh thân thể Cổ Hiên điên cuồng tuôn trào vào trong người Bạch Nhạc, phá hủy từng chút sinh cơ trên người hắn.
Sức cùng lực kiệt!
Vô luận thân thể hay thần hồn đều đã căng đến giới hạn, Bạch Nhạc gần như dùng sạch tia khí lực cuối cùng, cứ vậy lặng lẽ chờ đợi tử vong hàng lâm.
Một khắc sau, bởi vì thần hồn trọng thượng, Côn Ngô Kiếm giấu ở sâu trong thần hồn rốt cuộc tìm được cơ hội!
Coong!
Một tiếng kiếm rền vang, chớp mắt, dù là phiến huyết sắc tại trường cũng không cách nào che lấp được kiếm quang khủng bố kia.
Bạch Nhạc lấy tính mạng bản thân làm đại giá, cường hành giải trừ phong ấn trong thần hồn, rốt cục để cho Côn Ngô Kiếm phá phong ấn đi ra!
Kiếm ý khủng bố gào thét lao ra, cơ hồ chỉ trong nháy mắt, Côn Ngô Kiếm cuốn theo một mạt kiếm quang lộng lẫy, trực tiếp chém thẳng tới Cổ Hiên.
Chỉ một nhịp thở, thân thể Cổ Hiên bị xuyên thủng, vô luận xung quanh có bao nhiêu huyết sắc tuôn vào đều không thể ảnh hưởng được tới Côn Ngô Kiếm.
– Không!
Cảm nhận được thân thể chính đang từ từ tan ra, Cổ Hiên vốn đang tĩnh tâm toàn lực chủ trì huyết tế chợt bừng tỉnh, nhìn thanh bảo kiếm đâm vào thân thể mình kia, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng!
Côn Ngô Kiếm!
Bảo vật trấn giáo của Đạo Lăng Thiên Tông!
Khắc này, Cổ Hiên mới đột nhiên nhớ ra, nghe đồn, Thông Thiên Ma Quân giết tới Đạo Lăng Sơn, cường hành cướp đi Côn Ngô Kiếm, sau đó Đạo Lăng Thánh Nữ một đường truy sát, chính là vì đoạt về Côn Ngô Kiếm!
Nếu Bạch Nhạc đã được đến Thông Thiên Ma Quân truyền thừa, Côn Ngô Kiếm rất có thể cũng ở trên người Bạch Nhạc.
Chỉ là. . .
Tỉnh ngộ này đến quá muộn.
Cái gọi là bất tử chi thân, ở trước mặt thần kiếm như Côn Ngô Kiếm căn bản không tính là gì, chỉ trong một khoảnh khắc, từ thân thể cho đến thần hồn Cổ Hiên đều bị san bằng triệt để!
Thế còn chưa hết, Côn Ngô Kiếm phá phong ấn mà ra, cảm thụ được lực lượng huyết ảnh tế đàn, tiếp sau liền chém tới huyết ảnh tế đàn gần như đã triệt để thành hình!
Oanh!
Dưới một kiếm này, huyết ảnh tế đàn khổng lồ cứ vậy nứt vụn, trong huyết sắc đột nhiên truyền ra tiếng gầm giận dữ! Bên dưới tế đàn, một bàn tay màu máu hung hãn vươn ra, phảng phất như muốn chui lên từ trong không gian hư vô.
Nhưng mà, đối mặt Côn Ngô Kiếm, nửa bàn tay mới vừa lộ ra lần nữa bị kiếm khí chém nát, chỉ mấy hơi nhịp thở liền lần nữa yên tĩnh lại.
Ngay lúc đó, toàn bộ tế đàn bắt đầu tan vỡ!
Côn Ngô Kiếm chuyển quanh một vòng giữa trời, có vẻ muốn phá tan huyết hà phá không mà đi, nhưng lại tựa hồ phát giác được điều gì, quanh quẩn trên không trung chốc lát, sau đó lần nữa rơi xuống mặt đất, nơi Bạch Nhạc đang hôn mê, lúc nào cũng có thể triệt để mất đi sinh cơ.
Từ trước tới nay, Côn Ngô Kiếm một mực do mạch Thánh Nữ của Đạo Lăng Thiên Tông chưởng khống, tựa hồ sớm đã đánh lên ấn ký Đạo Lăng Thiên Tông.
Nếu không có huyết ảnh tế đàn, Côn Ngô Kiếm đã cởi bỏ phong ấn, ắt sẽ trực tiếp phá không bay đi, căn bản không để ý Bạch Nhạc chết sống.
Nhưng mà, bây giờ trước là chém giết Cổ Hiên, sau lại hủy diệt huyết ảnh tế đàn, chặt đứt bàn tay Huyết Chi Tu La gần như đã thức tỉnh kia.
Lực lượng bản thân Côn Ngô Kiếm tiêu hao cực lớn, trong tình huống không có ai khống chế, căn bản không cách nào tự động phá không mà đi.
Quan trọng hơn hết là, khắc này Bạch Nhạc đã sắp chết, nhưng nó vẫn cảm nhận được một tia khí tức của Vân Mộng Chân trên thân Bạch Nhạc.
Dù rất yếu ớt, nhưng đấy dù sao cũng là khí tức thuộc về Vân Mộng Chân, khiến nó bất giác cảm thấy thân cận.
Thần kiếm có linh, nó tự nhiên biết được đã kiến lập liên hệ với Bạch Nhạc, nó được cởi bỏ phong ấn đi ra cũng là nhờ Bạch Nhạc hi sinh!
Chính sự hi sinh bất kể sinh tử vì tru ma này đã giành được tán đồng từ Kiếm Linh Côn Ngô Kiếm.
Hết thảy trùng hợp cùng lúc diễn ra, bởi thế mới khiến Côn Ngô Kiếm bay về bên người Bạch Nhạc.
Vù vù!
Phát ra một tiếng rền vang, nháy mắt, Côn Ngô Kiếm chợt hóa thành kiếm quang, đột nhiên đâm rách mi tâm Bạch Nhạc, lần nữa bay về trong thần hồn.
Thần kiếm nhận chủ!
Đã không còn phong ấn, nhưng lúc này, Côn Ngô Kiếm lại tự nguyện về lại trong thần hồn Bạch Nhạc, tự động nhận chủ.
Chương 284: Huyết sắc băng sơn
Nháy mắt khi Côn Ngô Kiếm bay về trong thần hồn, kiếm ý tự nhiên bảo hộ thần hồn đã sắp tan vỡ của Bạch Nhạc.
Thần hồn bất diệt, đồng nghĩa Bạch Nhạc lần nữa có được hi vọng sống!
Thoáng chốc, Thông Thiên Ma Công tự phát vận chuyển, điên cuồng thôn phệ lực lượng xung quanh, tu bổ thân thể cho Bạch Nhạc.
Huyết sắc xung quanh vốn là lực lượng tinh huyết thuần túy, bên trong cất chứa sinh cơ khổng lồ.
Trước đó bị Cổ Hiên khống chế hút vào huyết ảnh tế đàn, giờ huyết ảnh tế đàn bị hủy, liền hoàn nguyên thành lực lượng thuần túy nhất.
Cổ Hiên có thể bằng vào cỗ lực lượng này không ngừng khôi phục thương thế, mất đi huyết ảnh tế đàn khống chế, mượn Thông Thiên Ma Công, Bạch Nhạc tự nhiên cũng có thể hấp thu lực lượng này.
Côn Ngô Kiếm bảo vệ thần hồn, Thông Thiên Ma Công không ngừng thôn phệ sinh cơ, hai thứ phối hợp với nhau, cường hành kéo Bạch Nhạc trở về từ trong Quỷ Môn Quan.
Thậm chí còn không chỉ có vậy!
Dạo một vòng bên bờ sinh tử, phá rồi lại lập, trong bất tri bất giác, dưới sự vận chuyển của Thông Thiên Ma Công, Bạch Nhạc cường hành đột phá bình cảnh, thuận thế đẩy ma công đến Linh Phủ trung kỳ!
Chỉ là, đối với Bạch Nhạc mà nói, nguy cơ còn xa xa mới kết thúc.
Bị trọng thương như vậy, tuy giữ được mạng nhỏ, nhưng trong thời gian ngắn, Bạch Nhạc lại vẫn căn bản không cách nào tỉnh lại.
Quan trọng hơn là, tùy theo huyết ảnh tế đàn sụp đổ, huyết hà không cách nào duy trì không gian này trong thời gian dài, lúc này chính đang từ từ tan vỡ.
Cổ Hiên đã chết, nhưng trước đó lại có rất nhiều người tận mắt chứng kiến truyền nhân Ma Quân xông vào huyết hà, giả như bọn hắn phát hiện Bạch Nhạc ở đây, như vậy tự nhiên khó mà che giấu thân phận tiếp được.
…
– Điều này sao có thể!
Giữa trời, nhìn vào huyết ảnh tế đàn vốn đã thành hình từ từ tan vỡ, trong mắt Phá Nam Phi lộ ra vẻ hoảng loạn khó mà tin tưởng, nhịn không được kinh hô thành tiếng.
Không có bất kỳ chút dấu hiệu nào, ngay khi tất cả mọi người cho rằng huyết tế gần hoàn thành, mọi thứ bỗng thành công cốc.
Đối với Phá Nam Phi mà nói, đả kích này thực sự quá lớn.
– Hiên nhi!
Nháy mắt, Phá Nam Phi tức tốc bay tới huyết hà tán loạn, muốn từ trong đó tìm ra khí tức Cổ Hiên.
Mấy năm gần đây, hắn dồn quá nhiều tâm huyết lên thân Cổ Hiên, có thể nói, Cổ Hiên chịu tải hết thảy hi vọng của hắn.
Nhưng lúc này, huyết ảnh tế đàn sụp đổ, huyết hà tán loạn, đồng nghĩa với, Cổ Hiên ở trong đó chủ trì huyết tế tất đã hữu tử vô sinh, ôm theo một tia hi vọng sau cùng, Phá Nam Phi điên cuồng nhảy vào trong huyết hà.
– Giết!
So với Phá Nam Phi, lúc này trong lòng Ngô Tuyết Tùng lại cuồng hỉ không thôi
Huyết tế rốt cục làm sao lại thất bại, đối với hắn mà nói, kỳ thực đã không quá quan trọng, quan trọng là, khắc này, nguy cơ Thanh Châu Thành đã được giải trừ, chuyện còn lại, chính là phản kích!
Mở ra huyết tế, đối với Huyết Ảnh Ma Tông mà nói, bản thân liền là một trường đánh cược.
Thành công, huyết tẩy Thanh Châu Thành, hoành áp Thanh Châu, dù là Thất Tinh Tông cũng phải nhượng bộ lui binh! Nhưng nếu bại, đối với Huyết Ảnh Ma Tông lại là một trường ác mộng không cách nào ma diệt.
Đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông nổi lên kia, giờ mất đi huyết tế chống đỡ, làm sao còn có thể tranh phong với đệ tử các tông môn Thanh Châu!
Gần như ngay lập tức, thế cục bỗng chốc đảo ngược.
Tùy theo tiếng hạ lệnh của Ngô Tuyết Tùng, trong Thanh Châu Thành, tất cả đệ tử chính đạo lập tức tinh thần đại chấn, đồng loạt triển khai phản kích, tiếng giết chấn thiên!
Ngay lúc đó, Ngô Tuyết Tùng giơ ngang kiếm trong tay, thuận thế đánh lén về phía Phá Nam Phi.
Trước hắn không ngăn trở được Phá Nam Phi, không phải vì Phá Nam Phi mạnh hơn hắn, mà là mượn lực lượng huyết tế, Phá Nam Phi có thể phát huy ra lực lượng vượt xa bình thường.
Nhưng giờ đây, huyết tế đã thất bại, dù là Phá Nam Phi cũng đã không khả năng khống chế lực lượng huyết hà, hắn còn gì phải sợ?
Một kiếm này xé rách trời đêm, như là thiểm điệm trong bóng tối, chói mắt
Phốc!
Tâm thần vốn đã thất thủ, Phá Nam Phi ngạnh kháng một kiếm này, miệng lập tức phun ra một búng máu tươi, cả người rơi vào trong huyết hà.
Trong huyết hà, Phá Nam Phi phảng phất từ thấy được một thân ảnh phập phồng, huyết hà bao phủ, hắn căn bản thấy không rõ dung mạo đối phương, lại không cảm giác được nửa điểm khí tức.
Cơ hồ ôm theo tia hi vọng sau cùng, Phá Nam Phi không để ý thương thế trên người, lần nữa tiến tới chỗ thân ảnh kia.
– Phá Nam Phi, ngươi tự thân khó bảo toàn, lại còn muốn cứu người?
Cười lạnh một tiếng, Ngô Tuyết Tùng kiếm phát sau mà đến trước, thẳng tới ngăn ở trước mặt Phá Nam Phi.
Vô luận Phá Nam Phi bạo nộ thế nào, song hắn cũng rõ ràng, bản thân không khả năng cứu người trước sự ngăn cản của Ngô Tuyết Tùng, vô luận thân ảnh kia có phải Cổ Hiên hay không, hắn đều bó tay hết cách.
– Ngô Tuyết Tùng, đây là ngươi ép ta! Hôm nay dù phải phân ra sinh tử với ngươi thì đã sao?
Trong mắt chớp qua sát ý điên cuồng, Phá Nam Phi lập tức quyết đoán buông bỏ dự định cứu người, toàn lực thi triển ma công, trực tiếp tế ra Tinh Cung, hung hãn giết tới Ngô Tuyết Tùng.
Chương 285: Huyết sắc băng sơn (2)
– Giết!
Mặc dù Phá Nam Phi bị ngăn lại, nhưng những đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông khác cũng đều thấy được cảnh này, tức thì, mấy tên đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông ở gần đó vội nhào tới đạo thân ảnh trong huyết hà kia.
Đối với bọn hắn mà nói, mặc dù huyết tế thất bại, nhưng nếu có thể cứu được Cổ Hiên, vậy cũng là công lớn.
Đúng lúc này, bên phía chính đạo, Lý Phù Nam và đám người còn lại cũng có phản ứng, đồng loạt tuôn ra, ngăn cản đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông.
Đặc biệt là Lý Phù Nam, ở trong đám đệ tử chính đạo này, chỉ có hắn là thấy được rõ ràng.
Huyết tế không khả năng vô duyên vô cớ thất bại, như vậy khả năng lớn nhất chính là tên truyền nhân Thông Thiên Ma Quân kia thi triển thủ đoạn nào đó, ở trong huyết hà chém giết Cổ Hiên!
Bây giờ đạo nhân ảnh phập phồng trong huyết hà đó, khả năng cao không phải Cổ Hiên, mà là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân.
Vô luận đối phương còn sống hay đã chết, nếu có thể bắt về truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, đó mới thực sự là đại công!
– Ngưng!
Bước ra trước một bước, huyết hà trước mặt bỗng chốc ngưng kết thành băng!
Hàn ý cửu trọng sơn, nhất bộ nhất trọng thiên!
Khắc này Lý Phù Nam lần nữa triển hiện ra thực lực khủng bố, cường hành dùng Hàn Sơn Quyết triệt để đóng băng mảnh huyết hà nơi có đạo thân ảnh kia, biến huyết hà thành một tòa núi băng màu máu!
Như thế, tự nhiên càng chặn lại hết thảy khí tức, vô luận là ai cũng đừng hòng nhìn ra bất kỳ manh mối nào từ trong băng sơn.
– Tìm chết!
Mắt thấy Lý Phù Nam tính trực tiếp dời đi tòa núi băng màu máu kia, những người khác lập tức không khỏi điên cuồng!
Dù lấy thực lực Lý Phù Nam, đối diện với vây công kiểu này cũng căn bản không có cách nào chống đỡ, bị ép rơi vào đường cùng, đành phải bỏ bị núi băng, thối lui sang bên cạnh.
Mất đi khống chế, núi băng màu máu đột nhiên rơi xuống, hung hăng nện trên mặt đất.
– Giết!
Trong mắt chớp qua vẻ kinh dị, Dương Bằng tức tốc dẫn theo đệ tử Thất Tinh Tông bên người xông tới chỗ núi băng.
Mặc dù hắn không thấy được rõ ràng như Lý Phù Nam, song có lẽ từ trong biểu hiện của Lý Phù Nam đã ngửi ra được một tia dị dạng!
Giả như hiện tại người bị đóng băng thực sự là vị cao thủ kia, như vậy chỉ cần đoạt lấy tòa núi băng này, tự nhiên liền có thể biết được thân phận chân chính của đối phương.
Thực lực bản thân Dương Bằng không mạnh, nhưng đám đệ tử Thất Tinh Tông này lại không thể khinh thường, một khi kết trận, nháy mắt liền giữ chặt bốn phía núi băng, điên cuồng triển khai giết chóc.
Ùng ùng!
Ngay khi chúng nhân tại trường đang chiến đấu kịch liệt, trong hư không, đột nhiên truyền đến từng hồi tiếng kinh lôi khủng bố!
Một mạt huyết sắc khủng khiếp từ sâu trong trời đêm bổ xuống, trực tiếp xuất hiện trên Thanh Châu Thành.
Gần như đồng thời, một đạo tinh quang lấp lánh cũng đuổi tới, hóa thành kiếm quang huyễn lệ giữa không trung!
Tinh Hà kiếm khí!
Nháy mắt khi thấy được tinh quang kiếm kia, tất cả đệ tử Thất Tinh Tông lập tức lộ ra vẻ hưng phấn.
Tinh Hà lão tổ!
Không ngờ lão tổ Thất Tinh Tông lại chạy tới đúng lúc này.
– Tinh Hà lão tổ, ngươi ta vướng víu một đêm, lại không phân thắng bại, chẳng lẽ ngươi tưởng có thể phân ra thắng bại ở chỗ này?
Chớp mắt, mạt huyết sắc kia đột nhiên hóa thành thân ảnh một người trung niên, áo choàng ám đỏ như hỏa diễm thiêu đốt, giữa trời đêm càng thêm phần chói mắt, quanh thân trung niên tán phát sát ý vô tận, khiến người hít thở không thông.
– Huyết Vô Ngân, đến cảnh giới như ngươi ta, cần gì phải cố lộng huyền hư! Trận chiến Thanh Châu này, Huyết Ảnh Ma Tông ngươi bại rồi, hệt như năm đó ngươi từng nuốt phải quả đắng vậy.
Thân khoác một bộ Thất Tinh đạo bào, lão giả thong dong xuất hiện trước mặt trung niên, nhàn nhạt mở miệng nói.
….
– Huyết tế thất bại, nhưng ta chưa bại!
Cười lạnh một tiếng, Huyết Vô Ngân không đáng nói:
– Tinh Hà lão tổ, ngươi tưởng Thanh Châu bây giờ vẫn là Thanh Châu như trước đây?
Năm đó trong trận chiến Thanh Châu, Huyết Ảnh Ma Tông đại bại, thậm chí dù là bản thân Huyết Ảnh Ma Quân Huyết Vô Ngân cũng bị trọng thương, không thể không ẩn mình vào bóng tối, khiến cho toàn bộ thế lực Huyết Ảnh Ma Tông phải triệt thoái khỏi Thanh Châu.
Giờ đây Huyết Ảnh Ma Tông ngóc đầu trở lại, tuy huyết tế thất bại, nhưng Huyết Ảnh Ma Quân Huyết Vô Ngân vẫn bình yên vô sự, ai dám nói trận chiến này đã kết thúc?
– Cần gì phải thế?
Lắc đầu, Tinh Hà lão tổ nhàn nhạt nói:
– Đây đã không phải lần đầu tiên giao thủ giữa ngươi ta, ta không làm gì được ngươi, ngươi cũng không thắng được ta! Có ta ở đây, ngươi không nhúng tay được vào đại chiến Thanh Châu, cứ đánh tiếp, sẽ chỉ khiến người Huyết Ảnh Ma Tông các ngươi bỏ mạng vô ích.
– Có bao nhiêu đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông tử trận, tự nhiên cũng sẽ có bấy nhiêu người chính đạo vẫn lạc!
Vẫn điềm nhiên như không, Huyết Vô Ngân nhàn nhạt mở miệng nói:
– Trước đây đối tượng có thể trấn áp Huyết Ảnh Ma Tông ta không phải là các ngươi, mà là Đạo Lăng Thiên Tông.
Đạo Lăng Thiên Tông!
Nhắc tới bốn chữ này, phảng phất trong nháy mắt, tất cả mọi người đều trầm mặc.
Chương 286: Huyết tế thất bại, nhưng ta chưa bại
Từ xưa tới nay, cái tên Đạo Lăng Thiên Tông phảng phất như ngọn núi lớn đè lên tâm đầu hết thảy người trong ma đạo, khiến bọn hắn hít thở không thông.
Nếu không có trận chiến Đạo Lăng Sơn, mặc dù người Huyết Ảnh Ma Tông âm thầm làm chút động tác, thì cũng vĩnh viễn chỉ là làm trong âm thầm, căn bản không dám đứng ra ngoài sáng.
Thiên hạ vẫn cứ là thiên hạ trước đây, nhưng Đạo Lăng Thiên Tông lại đã không còn là Đạo Lăng Thiên Tông trước đây!
– Rốt cục ngươi muốn như thế nào?
Trầm mặc khoảnh khắc, Tinh Hà lão tổ chậm rãi mở miệng nói.
– Ta muốn tất cả mọi người đều dừng tay, để cho đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông bình yên lui ra Thanh Châu.
Vươn ra một đầu ngón tay, Huyết Vô Ngân lạnh lùng nói.
– Được!
Thoáng trầm ngâm một lúc, Tinh Hà lão tổ bình tĩnh đáp.
Chính như Huyết Vô Ngân nói, mặc dù huyết tế thất bại, nhưng Huyết Vô Ngân còn chưa bại, lấy thực lực Huyết Vô Ngân, hoàn toàn có đủ tư cách đưa ra điều kiện như vậy.
Tựa hồ sớm đoán được hồi đáp của Tinh Hà lão tổ, Huyết Vô Ngân lần nữa vươn ra đầu ngón tay thứ hai:
– Ta muốn vạch ra một khu vực ở Thanh Châu để trùng kiến sơn môn Huyết Ảnh Ma Tông.
– Không khả năng!
Tinh Hà lão tổ lập tức kiên quyết cự tuyệt.
– Không có gì là không khả năng cả.
Cười lạnh một tiếng, Huyết Vô Ngân gằn giọng nói:
– Nếu ngươi cự tuyệt, ta liền đạp bằng từng tông môn tại Thanh Châu! Để xem, Tinh Hà lão tổ ngươi có thể bảo vệ được mấy nơi.
– . . .
Nháy mắt, Tinh Hà lão tổ không khỏi ngây dại, uy hiếp này hữu hiệu hơn bất cứ lời đe dọa nào.
Tuy hắn không sợ Huyết Vô Ngân, nhưng một khi đối phương phát điên lên, những tông môn Thanh Châu kia, lại có mấy ai gánh được tổn thất như thế?
Không có Đạo Lăng Thiên Tông chế áp, chỉ bằng tông môn bản địa Thanh Châu, đúng thật không có năng lực đuổi Huyết Ảnh Ma Tông ra khỏi Thanh Châu.
Huyết tế thất bại, gần gần chỉ khiến Huyết Ảnh Ma Tông không đến mức quá ngông cuồng, không cách nào áp đảo trên đầu hết thảy tông môn Thanh Châu mà thôi.
Đây đã không phải vấn đề hắn có nguyện ý hay không, mà là hắn căn bản không cách nào cự tuyệt.
– Huyết Vô Ngân, ngươi nghĩ cho rõ ràng, mặc dù thực lực Đạo Lăng Thiên Tông có điều suy giảm, song đó vẫn là Đạo Lăng Thiên Tông.
Trầm mặc khoảnh khắc, Tinh Hà lão tổ đột nhiên trầm giọng nói.
– Đó là chuyện của ta!
Không chút nhún nhường, Huyết Vô Ngân lạnh lùng đáp.
– Được!
Liếc nhìn Huyết Vô Ngân một cái thật sâu, sau cùng Tinh Hà lão tổ vẫn đáp ứng.
– Được, đã vậy, chúng ta dừng tay ở đây.
Huyết Vô Ngân mãn ý, mở miệng nói.
– Chậm đã!
Hừ lạnh một tiếng, Tinh Hà lão tổ trầm giọng nói tiếp:
– Ngươi có điều kiện, lão phu tự nhiên cũng có điều kiện! Lão phu chỉ một yêu cầu, chuyện huyết tế đã được diễn ra một lần này thôi, nếu ngươi còn dám thử lần nữa bóc mở huyết tế. . .
Dù phải liều mạng phá nát Thanh Châu, lão phu cũng tất không chết không thôi với ngươi.
Đón lấy ánh mắt Tinh Hà lão tổ, cảm nhận được thái độ kiên quyết kia, dù là Huyết Vô Ngân cũng không thể không làm ra nhượng bộ:
– Được!
Nháy mắt khi vừa dứt lời, Huyết Vô Ngân không để ý những người khác, cứ thế phá không rời đi.
Điều kiện đã bàn xong, hắn liền không cần lo lắng bên phía chính đạo có người dám đổi ý.
– Đi!
Người chính đạo vốn đang giằng co với đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, lúc này cũng theo đó dừng tay, trơ mắt nhìn đám đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông rời khỏi Thanh Châu Thành.
– Chậm đã!
Mắt thấy có đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông muốn mang đi tòa núi băng màu máu kia, Lý Phù Nam lập tức bước ra trước một bước, ngăn lại nói:
– Các ngươi muốn đi là chuyện của các ngươi, nhưng không được mang đi thứ này.
Ngay lúc đó, Phá Nam Phi cũng hạ xuống:
– Trong đây là đệ tử của ta, chẳng lẽ ngươi dám ngăn cản?
Không đợi Lý Phù Nam lên tiếng, Ngô Tuyết Tùng cũng đuổi tới:
– Có phải đệ tử ngươi hay không, cái đó còn chưa chắc! Không bằng đánh nát ra xem, đợi chúng ta thấy được rõ ràng, nếu thật là đệ tử kia, tự nhiên ngươi có thể mang đi, nhưng nếu không phải. . . vậy thì phất định phải lưu lại.
Chuyện Lý Phù Nam có thể đoán ra, Ngô Tuyết Tùng tự nhiên cũng ẩn ẩn hiểu được.
Giả như trong núi băng màu máu này thực sự là Cổ Hiên, tự nhiên không có gì để nói nữa cả, nhưng nếu là tên truyền nhân Ma Quân kia, vậy thì vô luận thế nào đều không thể để cho đối phương mang đi.
Sắc mặt thoáng hiện vẻ khó coi, nhưng Phá Nam Phi cũng hiểu, chuyện đến nước này, đã không còn cách khác.
Hừ lạnh một tiếng, Phá Nam Phi vung chưởng trực tiếp đánh tới núi băng.
Phanh một tiếng, chớp mắt, núi băng màu máu nứt nẻ. ..
– Đệ tử bái kiến sư tôn!
Giãy thoát đi ra từ trong núi băng, bộ dạng Cổ Hiên có vẻ vô cùng nhếch nhác, nét mặt trắng bệch không còn một tia huyết sắc.
Thấy bên trong thực sự là Cổ Hiên, vô luận Lý Phù Nam hay Ngô Tuyết Tùng đều không khỏi có chút thất vọng, lại thêm trước đó đã thương thảo xong, giờ tự nhiên không lý do tiếp tục ngăn cản, đành phải nhường đường.
Hừ lạnh một tiếng, Phá Nam Phi vung tay áo lên, nắm lấy Cổ Hiên phá không rời đi.
Chương 287: Sơ hở và … hiểu sai
… . ..
Mang theo Cổ Hiên bay khỏi Thanh Châu Thành, thoáng chốc, Phá Nam Phi lần nữa hạ xuống, hất tay một cái, trực tiếp ném Cổ Hiên xuống đất, ngay lúc đó, một cỗ ma khí khủng bố đột nhiên bạo phát, hung hăng áp tới Cổ Hiên.
– Nói, ngươi rốt cuộc ai?
Trong mắt chớp qua hàn ý, Phá Nam Phi lành lạnh mở miệng nói.
Đối phương giấu giếm được Ngô Tuyết Tùng và bọn Lý Phù Nam, nhưng tuyệt đối không dấu được qua mắt hắn!
Hắn thực sự quá quen thuộc với Cổ Hiên, từ khoảnh khắc đối phương hiện thân hắn liền đã rõ ràng, đây tất nhiên không phải Cổ Hiên, chỉ là dưới tình huống đương thời, hắn không tiện nhiều lời, đành lấy đó làm cái cớ, trước mang người đi ra cái đã.
Thẳng tới khắc này, rời khỏi Thanh Châu Thành rồi mới đột nhiên trở mặt.
Ngẩng đầu, nhìn vào Phá Nam Phi, trên mặt Cổ Hiên theo đó lộ ra ý cười, trầm giọng mở miệng nói:
– Nếu đã biết ta là giả, lại vẫn mang ta đi ra. . .
Ngươi việc gì phải biết rõ còn cố hỏi?
– Ngươi tưởng ta không dám giết ngươi?
Hàn quang trong mắt tóe xạ, Phá Nam Phi lành lạnh nói.
– Giết ta. . .
Ngươi biết đi đâu tìm Thông Thiên Ma Công?
Đón lấy ánh mắt đối phương, Cổ Hiên bình tĩnh hỏi ngược lại.
…
Cái tên Cổ Hiên này, tự nhiên chính là Bạch Nhạc!
Mãi đến tận lúc này, Bạch Nhạc hồi tưởng lại vẫn không khỏi ướt đẫm một thân mồ hôi lạnh, cơ hồ vài giây ngay trước khi Phá Nam Phi đánh nát núi băng màu máu, hắn mới vừa tỉnh lại.
Nếu không phải Huyết Vô Ngân và Tinh Hà lão tổ chạy tới, lúc đàm phán dây dưa chút thời gian, sợ rằng Bạch Nhạc sớm đã bị người phát hiện.
Bức đến đành chịu, Bạch Nhạc nhân khi Phá Nam Phi đánh nát núi băng, thi triển Thiên Cơ Biến, hóa thành bộ dạng Cổ Hiên.
Mặc dù ngẫm lại thật ra có rất nhiều sơ hở, nhưng với tình hình khi đó, căn bản không ai để ý tới những chi tiết này.
Giờ tuy rơi vào trong tay Phá Nam Phi, đồng thời cũng dễ dàng bị nhìn ra không phải Cổ Hiên, nhưng chí ít, đối phương còn chưa biết thân phận hắn!
Quan trọng hơn hết là, Bạch Nhạc tin chắc một điều, so với Thông Thiên Ma Công, thù giết đồ đệ gì đó đều là nói nhảm, căn bản chẳng có nghĩa lý gì cả!
Không chút vòng vèo, Bạch Nhạc vừa mở miệng liền trực tiếp điểm ra Thông Thiên Ma Công, tính là thừa nhận thân phận truyền nhân Thông Thiên Ma Công.
– Thật to gan!
Trong mắt tóe xạ tinh mang, giơ tay lên, Phá Nam Phi trực tiếp bắt lấy cổ Bạch Nhạc, xốc hắn lên, quát:
– Giết đệ tử ta, phá hoại huyết tế, giờ còn dám nói điều kiện, xem ra ngươi thật không biết chữ “chết” viết như thế nào!
Bị Phá Nam Phi túm lấy cổ họng, nhưng Bạch Nhạc lại vẫn chẳng hề có ý định phản kháng, thậm chí ánh mắt trước sau vẫn bình tĩnh như một:
– Người trong ma đạo chúng ta, cừu hận gì đó đều là nói nhảm, chỉ có quyền lợi mới là vĩnh hằng! Chẳng lẽ Thông Thiên Ma Công còn không bằng được cái mạng đệ tử ngươi?
– . . .
Gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Phá Nam Phi trầm mặc hồi lâu, sau cùng vẫn ném Bạch Nhạc xuống đất:
– Nói ra điều kiện của ngươi đi!
Giết chết đối phương thì rất dễ, nhưng muốn bức hỏi Thông Thiên Ma Công, vậy thì tương đối khó.
Phá Nam Phi rất rõ ràng, nếu đối phương đã dám không chút sợ hãi đàm phán với mình, dựa vào chính là điểm này, muốn có được Thông Thiên Ma Công, hắn liền tất phải đáp ứng điều kiện của đối phương.
– Thống khoái!
Gật đầu, Bạch Nhạc thong dong nói:
– Ta cần có một thân phận, thân phận Cổ Hiên này. . . rất thích hợp!
Tâm niệm điện chuyển, trong đầu Bạch Nhạc chớp qua một đạo linh quang.
Phá Nam Phi đánh nát núi băng ngay trước mặt nhiều người như vậy, bằng với qua mặt được những người khác, với tình hình lúc này, nếu có thể thay thế thân phận Cổ Hiên, đối hắn mà nói, không nghi ngờ là lớp ngụy trang cực có lợi.
Hơn nữa, chỉ cần có Phá Nam Phi phối hợp, điều này cơ bản dễ như trở bàn tay.
– Có thể!
Không chút do dự, Phá Nam Phi lập tức đáp ứng.
Trước sau gì Cổ Hiên cũng đã chết, người chết liền không có bất kỳ giá trị nào nữa.
– Ta cần dưỡng thương trước, ngươi giúp ta an bài thân phận Cổ Hiên.
Đợi sau khi khôi phục, tự nhiên ta sẽ truyền Thông Thiên Ma Công cho ngươi.
Nhìn vào Phá Nam Phi, Bạch Nhạc bình tĩnh nói.
– Những điều kiện này ta đều có thể đáp ứng, chẳng qua, để đáp lại. . .
Có phải ngươi cũng nên nói cho ta biết, ngươi rốt cục là ai?
Mắt lạnh nhìn Bạch Nhạc, Phá Nam Phi trầm giọng hỏi.
– Ta nói, ngươi sẽ tin ư?
Ung dung khẽ cười, Bạch Nhạc hỏi ngược lại.
Câu này khiến Phá Nam Phi nhất thời hơi ngớ, với tình hình như vậy, vô luận đối phương nói gì, hắn đều sẽ không tin, như vậy vấn đề này tự nhiên cũng chẳng có nghĩa lý gì.
Điều duy nhất hắn phải làm chính là gắt gao trông chừng đối phương, trước khi giao ra Thông Thiên Ma Công, không được cho đối phương bất kỳ cơ hội nào để thoát ly tầm khống chế.
… …
– Không ở đây?
Dẫn theo Bạch Thanh Nhã về lại Bạch gia, không chút ngoài ý, vô luận là Tô Nhan hay Bạch Nhạc đều sớm đã mất tăm.
Bạch Thanh Nhã tử tế hỏi qua hạ nhân trong phủ, đáng tiếc không được đến bất cứ manh mối hữu dụng nào, Bạch Nhạc cứ như thể đột nhiên bốc hơi khỏi thế gian.
Chương 288: Sơ hở và … hiểu sai (2)
– Bạch cô nương, không cần quá mức lo lắng, không có tin tức, đôi khi chính là tin tức tốt nhất.
Khoát khoát tay, Dương Bằng nhẹ giọng an ủi:
– Bạch huynh đệ cát nhân tự có thiên tướng, hắn tuyệt đối không phải người chết yểu, chắc không bao lâu nữa liền sẽ an toàn đi về.
Mặc dù lời này thực sự không có gì đáng tin, nhưng giờ đây Bạch Thanh Nhã cũng chỉ có thể tự an ủi mình như thế.
Thu xếp ổn thỏa sự tình Bạch gia, Dương Bằng không ở lại lâu, rất nhanh liền rời đi.
Trận chiến Thanh Châu Thành thực sự dẫn lên ảnh hưởng quá lớn, hiện tại có thể nói khắp nơi đều sa vào hỗn loạn, trong thời gian ngắn căn bản khó mà bình tĩnh được.
Huống hồ, có rất nhiều chuyện hắn đều nghĩ chưa thông, cần gặp qua lão nhân mới có thể làm ra phán đoán.
… ..
– Hai lần bị Tô Nhan dùng mị hoặc khống chế? Điều này sao có thể!
Chu Mộng Dương chém đinh chặt sắt nói.
Lý Phù Nam truyền tin về Hàn Sơn, bản thân Chu Mộng Dương vốn cũng quan tâm tin tức Bạch Nhạc, hỏi đến chuyện này, lại trực tiếp làm ra phán đoán.
– Không thể nào?
Hơi ngớ, Lý Phù Nam có chút nghi hoặc hỏi.
Mặc dù hắn thừa nhận Bạch Nhạc thật có vài phần xuất sắc, song cũng chỉ đến thế mà thôi, đối mặt loại ma nữ như Tô Nhan, thất thủ có gì là lạ? Sao Chu trưởng lão lại phản ứng lớn thế?
– Trước đây lúc Bạch Nhạc theo ta đi gặp Thiên Thu huynh, trong tình thế không chút phòng nhưng ngay cả ảo trận đều không vây khốn được hắn! Thiên Thu huynh quý cái tài của hắn, ngay cả khi hắn không muốn bái sư, lại vẫn truyền cho hắn thần thông huyễn thuật Thiên Cơ Biến! Ngươi nghĩ xem, nhân vật như vậy, há là Tô Nhan có thể mị hoặc khống chế?
Mắt lạnh nhìn Lý Phù Nam, Chu Mộng Dương trầm giọng nói.
– Mộng Thiên Thu trưởng lão truyền cho hắn huyễn thuật thần thông?
Nghe thế, dù là Lý Phù Nam đều không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh.
Người ngoài không rõ ràng, nhưng với thân phận của hắn, há lại không biết sự cường đại của Mộng Thiên Thu.
Riêng luận huyễn thuật chi đạo, đừng nói Thanh Châu, dù đưa mắt khắp toàn thiên hạ, sợ rằng cũng không có mấy người dám nói mạnh hơn Mộng Thiên Thu.
Có thể được đến Mộng Thiên Thu ưu ái, thậm chí truyền thụ huyễn thuật thần thông, há sẽ dễ dàng bị Tô Nhan mị hoặc, đấy chẳng phải trò cười?
Nhưng mà. . . tại sao Bạch Nhạc phải làm như thế?
Thoáng trầm ngâm, lát sau Lý Phù Nam mới không kìm được nghi hoặc, hỏi:
– Chu trưởng lão, ta nhớ được, trước đây tin tức về Huyết Ảnh Ma Tông chính là Bạch Nhạc này truyền về đầu tiên? Nếu vậy, sao hắn lại cấu kết với Huyết Ảnh Ma Tông?
– Không phải cấu kết với Huyết Ảnh Ma Tông, sợ là cấu kết với yêu nữ kia mới đúng.
Hừ lạnh một tiếng, Chu Mộng Dương khá là tức giận nói.
Hắn từng tiếp xúc qua với Bạch Nhạc, vô luận thiên phú tài hoa hay là nhân phẩm khí độ đều khiến hắn xem trọng vài phần.
Hơn nữa không chỉ mỗi hắn, Mộng Thiên Thu cũng rất tán thưởng.
Nếu nói người này là hạng gian tà, Chu Mộng Dương vô luận thế nào đều không tin.
Rốt cuộc, khả năng hắn và Mộng Thiên Thu đồng thời nhìn lầm người nào đó thực sự quá thấp.
Nhưng giờ đây, sự thực đặt ở trước mắt, như vậy, giải thích duy nhất chính là Bạch Nhạc có cấu kết với yêu nữ Tô Nhan kia!
Vứt bỏ chính tà bất luận, Tô Nhan tuyệt đối là mỹ nữ hiếm gặp! Bạch Nhạc thân là thiếu niên, nếu bị Tô Nhan dụ dỗ, động xuân tâm, vậy cũng không có gì là lạ.
Xưa nay đều là hồng nhan họa thủy!
Trước giờ cũng không thiếu thiên tài chính đạo bị yêu nữ ma đạo mê hoặc.
– Tra, dù phải lật tung toàn bộ Thanh Châu cũng phải tìm ra yêu nữ kia cho ta! Một hạt giống tốt đang yên đang lành, không thể cứ vậy hủy trong tay ma nữa kia được!
Sợ rằng vô luận Bạch Nhạc hay Tô Nhan đều không nghĩ tới, Chu Mộng Dương lại liên tưởng tới phương diện này.
Đi ra từ Thanh Châu Thành, Tô Nhan lại có chút do dự.
Theo lý mà nói, huyết cấm đã giải trừ, Bạch Nhạc cũng đã chết, nàng không còn bất kỳ điều gì ước thúc nữa cả, đáng ra phải nên nhân cơ hội này xa chạy cao bay, triệt để thoát khỏi Huyết Ảnh Ma Tông mới đúng.
Nhưng đến lúc rời đi, Tô Nhan lại không khỏi ngần ngừ bất định.
Rời Huyết Ảnh Ma Tông, nàng có thể đi đâu?
Chính tà không đội trời chung, thoát ly Huyết Ảnh Ma Tông, thậm chí rời khỏi Thanh Châu, nàng cũng vẫn cứ là ma tu, vẫn là đối tượng chính đạo không dung.
Thực lực Linh Phủ Cảnh, nghe qua không yếu, nhưng trên thực tế, lại còn lâu mới đủ đảm bảo an toàn cho nàng.
So với cứ vậy hoảng loạn đào tẩu, chẳng bằng tạm thời tiếp tục lưu lại Huyết Ảnh Ma Tông.
Huyết Ảnh Ma Quân hiện thân, thậm chí bức Tinh Hà lão tổ không thể không làm ra nhượng bộ, cho phép Huyết Ảnh Ma Tông trùng kiến sơn môn ở Thanh Châu, đây chính là đại sự.
Rốt cuộc không ai biết chuyện nàng phản bội tông môn, lại không có huyết cấm ước thúc, tạm thời lưu lại sẽ càng được an toàn.
Huống hồ, theo như tin tức nàng nhận được, mặc dù Cổ Hiên không chết, nhưng cũng bị thương nặng, hơn nữa tạm thời không thể đột phá Tinh Cung Cảnh.
Như vậy, chí ít đoạn thời gian này không cần phải lo lắng Cổ Hiên ra tay với mình.
Nghĩ vậy, Tô Nhan quyết định lần theo ký hiệu tông môn lưu lại, chạy tới chỗ tông môn tụ tập.
Chương 289: Biết nhưng vẫn giả hồ đồ
– Tô sư tỷ!
Về lại trong sơn cốc nơi đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông tụ tập, rất nhanh Tô Nhan liền tìm được người quen:
– Tiểu sư đệ ở đâu?
Quan hệ giữa nàng và Cổ Hiên rất đặc thù, nếu đã trở về, lại biết tin Cổ Hiên bị thương, nàng tự nhiên không thể tránh mà không gặp.
Huống hồ, nàng cũng phải phải nghĩ cách từ trong miệng Cổ Hiên tìm hiểu xem, rốt cục Bạch Nhạc đã chết thật hay chưa.
Dù huyết ảnh tế đàn sụp đổ, chỉ có một mình Cổ Hiên đi ra, song không biết vì sao, nghĩ đến Bạch Nhạc, Tô Nhan lại luôn có cảm giác bất an.
Rõ ràng không có bất kỳ lý do nào cả, nhưng nàng vẫn không quá tin Bạch Nhạc lại chết dễ dàng như vậy.
– Cổ sư huynh bị thương, giờ đang nghỉ ngơi ở chỗ sư phụ, Tô sư tỷ ngươi tự thân tới tìm là được.
Cổ Hiên bị thương, người khác không dám đi chọc, nhưng Tô Nhan lại khác.
Thoáng chút do dự, sau cùng Tô Nhan vẫn quyết định chạy tới chỗ Cổ Hiên cư trú.
Hiện tại Cổ Hiên đang nghỉ ngơi trong một nơi sơn động lâm thời mở ra, Phá Nam Phi chính đang đứng trước sơn động xử lý chuyện Huyết Ảnh Ma Tông, thấy Tô Nhan đi tới cũng gần gần chỉ liếc mắt một cái chứ chưa hề ngăn cản.
Chuyện giữa Cổ Hiên và Tô Nhan, hắn tự nhiên cũng biết, song hoàn toàn không để ở trong lòng.
Giờ nếu đã đáp ứng đối phương, giúp hắn ngụy trang thân phận Cổ Hiên, tự nhiên không thể cách tuyệt người khác thăm hỏi, đặc biệt là với người quen thuộc Cổ Hiên như Tô Nhan.
Huống hồ, tưởng muốn giấu qua người khác, há đâu chỉ mỗi đối phương, Phá Nam Phi cũng nhất định phải giấu.
Chỉ có như vậy, hắn có thể đảm bảo tin tức không bị tiết lộ, để hắn có đầy đủ thời gian từ trong miệng đối phương bức hỏi ra Thông Thiên Ma Công.
Chỉ cần đảm bảo đối phương thời thời khắc khắc nằm trong tầm giám thị, không thể chạy trốn, đối với hắn mà nói, vậy là đủ rồi.
…
– Tiểu sư đệ, ngươi thế nào rồi?
Bước vào sơn động, từ xa xa liền thấy được Cổ Hiên, Tô Nhan nhẹ giọng mở miệng nói.
Nghe được giọng Tô Nhan, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên khẽ động, chỉ là ngoài mặt vẫn không có bất kỳ phản ứng nào, nhàn nhạt quét nhìn Tô Nhan một cái, không thốt nửa lời.
Bạch Nhạc không quá rõ ràng quan hệ giữa Tô Nhan và Cổ Hiên rốt cục là thế nào, với tình hình lúc này, liều lĩnh tiếp lời sẽ chỉ khiến bản thân lộ ra sơ hở, ngược lại, trầm mặc không đáp, hết thảy để cho đối phương tự mình đi đoán, tự mình đi nói, ngược lại sẽ càng dễ dàng làm rõ mục đích của đối phương.
– Tiểu sư đệ, được mất nhất thời không cần quá để ở trong lòng, ta tin tưởng ngươi nhất định có thể đột phá.
Không cách nào từ trên người Bạch Nhạc nhìn ra được tâm tư gì, Tô Nhan đành phải tiếp tục nói:
– Còn nói, chí ít ngươi mới là người thắng, gia hỏa tỏ vẻ thần bí kia chẳng phải đã bị ngươi giết chết?
– Ngươi cho rằng đấy là điều đáng để kiêu ngạo?
Hừ nhẹ một tiếng, Bạch Nhạc lạnh lùng đáp.
– Người ta không phải có ý này.
Khẽ cáu một tiếng, Tô Nhan thuận thế ngồi xuống bên người Bạch Nhạc:
– Người ta chỉ là lo lắng cho ngươi thôi mà.
Tâm niệm điện chuyển, đến cái lúc này, Bạch Nhạc dù ngu đến mấy cũng hiểu ra được quan hệ mập mờ giữa Tô Nhan và Cổ Hiên, ngón tay khẽ vươn ra, đột ngột nắm chặt cằm Tô Nhan, khều nhẹ nói:
– Thấy ta chịu thiệt, có phải ngươi rất cao hứng?
– Tiểu sư đệ, ngươi đúng là nghĩ oan cho người ta!
Nguýt nhẹ một cái, Tô Nhan tựa người lên thân Bạch Nhạc, nhẹ giọng thỏ thẻ:
– Ngươi quên rồi, ngươi từng đáp ứng, đợi ngươi bước vào Tinh Cung Cảnh liền cưới ta.
Nói đến đây, Bạch Nhạc lập tức hiểu ra được bảy tám phần, nhàn nhạt đáp:
– Ngươi yên tâm, không bao lâu nữa, ngươi sẽ được như nguyện.
– Khanh khách, người ta đương nhiên tin tưởng ngươi! Không việc gì là được, tiểu sư đệ, ta có thể chờ ngươi mà.
Mỉm cười điểm nhẹ lên miệng Bạch Nhạc, Tô Nhan lập tức đứng dậy đi ra ngoài.
Liếc mắt nhìn theo, Bạch Nhạc lại không đứng dậy mà nhắm mắt, tiếp tục trị liệu.
Hiện tại hắn thực sự có chút không mà nắm bắt tâm tư Tô Nhan, tự nhiên không dám lộ ra chút nào dị thường, có thể sớm đuổi đi Tô Nhan, tự nhiên tốt nhất.
Nhưng mà, Bạch Nhạc căn bản không biết, ngay khoảnh khắc xoay người, trong mắt Tô Nhan chớp qua một tia kinh hãi khó phát hiện ra được.
Dù đối phương ẩn dấu rất kỹ, song Tô Nhan vẫn nhạy cảm ý thức được, đối phương tuyệt đối không phải Cổ Hiên!
Đạo lý rất đơn giản, bởi vì trong toàn bộ quá trình tiếp xúc, dù là lúc đối phương cố ý làm ra động tác vươn tay nắm lấy cằm nàng, nàng đều không thể từ trong mắt đối phương nhìn ra nửa điểm dục vọng.
Cổ Hiên có tâm tư gì với nàng, nàng quá biết rõ ràng, đó là dục vọng hận không thể nuốt ngay lấy nàng !
Ở trước mặt nàng, Cổ Hiên cũng chưa từng che giấu dục vọng này, bởi vì căn bản không cần thiết.
Một người không có khả năng trong thời gian ngắn đột nhiên phát sinh biến hóa lớn vậy được!
Thế thì, giải thích duy nhất chính là. . .
Người này căn bản không phải Cổ Hiên!
Nghĩ tới đó, Tô Nhan làm sao có thể không kinh hãi vạn phần!
Quan trọng hơn là, nàng vừa khéo biết được một người có bản lĩnh thay đổi dung mạo thế này … đó là Bạch Nhạc!
Chương 290: Biết nhưng vẫn giả hồ đồ (2)
Người khác không rõ ràng nhưng nàng lại biết, trước đây bước vào trong huyết hà truy sát Cổ Hiên chính là Bạch Nhạc.
Nghĩ thông điểm này, hết thảy manh mối bỗng chợt hiện lên rõ nét!
Khó trách huyết tế lại thất bại, bởi vì người chủ trì huyết tế là Cổ Hiên đã bị giết trong huyết hà, không thất bại mới là lạ.
Nhưng mà, sau khi giết chết Cổ Hiên, Bạch Nhạc lại không cách nào thoát thân, thế là đành phải ngụy trang thành bộ dạng Cổ Hiên, theo Phá Nam Phi đi về.
Đúng vậy, cũng chỉ có Bạch Nhạc mới dám to gan lớn mật như thế!
Hiện tại vấn đề là. . .
Phá Nam Phi rốt cục đã biết hay chưa?
Theo như phản ứng đầu tiên, Tô Nhan tự nhiên cảm thấy Phá Nam Phi chưa biết, bằng không, thù giết đồ đệ, Phá Nam Phi hẳn đã sớm bằm thây vạn đoạn đối phương mới đúng.
Nhưng chỉ cần hồi thần lại, Tô Nhan liền rõ ràng, điều này căn bản không chút đạo lý.
Ngay cả nàng đều có thể nhận ra được Cổ Hiên là giả, lấy hiểu biết của Phá Nam Phi đối với ái đồ Cổ Hiên, làm sao có thể không phát hiện ra dị thường?
Nghĩ vậy, Tô Nhan lại cố ý quan sát sơn động một phen, rất nhanh liền phát hiện, vị trí Phá Nam Nhi đang đứng nhìn qua có vẻ hết sức bình thường, lại vừa khéo chắn trước sơn động, đảm bảo đối phương tuyệt đối không cách nào chạy trốn đi được.
Thế là, Tô Nhan đã có thể khẳng định tám chín phần, rằng Cổ Hiên kia chính là do Bạch Nhạc giả trang.
Trong đầu chuyển qua những ý niệm này, Tô Nhã gần như ngay lập tức sinh ra ý nghĩ đào tẩu.
Vô luận là Bạch Nhạc hay Phá Nam Phi, đối với nàng mà nói, đều căn bản không phải đối tượng nàng có thể phản kháng.
Nhưng mà, ý nghĩ này vừa hiện lên liền bị chính nàng dập tắt.
Không khác, nàng căn bản không dám!
Giả như Bạch Nhạc đã đạt thành hiệp nghị nào đó với Phá Nam Phi, như vậy tất sẽ không ẩn dấu tin tức về nàng, với tình hình này, một khi nàng dám đào tẩu, sợ rằng sẽ ngay lập tức bị thanh trừ!
Nháy mắt, Tô Nhan không khỏi hối hận!
Không đâu lại đi tìm đường chết, huyết cấm đã giải trừ, mình còn chạy về đây làm gì?
Giờ nên làm thế nào?
… … … . ..
– Không cần kể nữa, cao thủ ma đạo áo xanh mà ngươi nói kia chính là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân!
Lẳng lặng nghe xong Dương Bằng tường thuật sự việc, Tinh Hà lão tổ bình tĩnh mở miệng nói.
– Cái gì?
Dù cho trên thực tế trong lòng Dương Bằng sớm đã có một ít suy đoán, nhưng đến khi thực sự nghe được Tinh Hà lão tổ xác nhận, hắn vẫn bị dọa cho nhảy dựng!
– Lão đầu tử, ngươi không lầm đấy chứ?
– Bằng vào thực lực Linh Phủ sơ kỳ, trừ phi là Thông Thiên Ma Công, ngươi nghĩ xem còn ai có thể bước vào huyết hà?
Lắc đầu, Tinh Hà lão tổ nhàn nhạt nói.
Nghe thế, Dương Bằng không khỏi nhảy dựng lên:
– Nói vậy, lẽ nào truyền nhân Thông Thiên Ma Quân đã chết trong huyết hà?
– Chết?
Cười lạnh một tiếng, Tinh Hà lão tổ trầm giọng nói:
– Nếu truyền nhân do Thông Thiên Ma Quân đích thân chọn lựa lại chết dễ dàng như vậy, há chẳng phải thành trò cười.
– Nhưng mà. . .
Nhất thời, đầu óc Dương Bằng vẫn có chút mù mờ.
– Ai nói với ngươi, người sống sót kia nhất định là đệ tử Phá Nam Phi?
– . . .
Câu nói này khiến Dương Bằng càng thêm sợ hãi cả kinh.
– Lão đầu tử, nếu ngươi cái gì cũng biết cả, tại sao còn để cho Phá Nam Phi mang người đi?
– Lưu lại thì thế nào?
Liếc mắt nhìn Dương Bằng một cái, Tinh Hà lão tổ nhàn nhạt hỏi.
– Diệt cỏ tận gốc thôi!
Dương Bằng buột miệng đáp.
Đừng thấy trước đó hắn luôn mồm bô bô cao thủ huynh, như thể coi đối phương là tri kỷ vậy, nhưng thực ra, đứng trên vấn đề lập trường kiểu này, Dương Bằng lại vô cùng rõ ràng, trừ phi hắn thật chán sống mới đi kéo lên quan hệ với truyền nhân Thông Thiên Ma Quân.
– Diệt cỏ tận gốc, hắc! Ngươi là vị cao thủ nào, đến lượt ngươi ra tay diệt cỏ tận gốc.
Trong mắt tràn đầy vẻ trào phúng, Tinh Hà lão tổ lạnh lùng hỏi.
– . . .
Dương Bằng rốt cuộc không ngốc, Tinh Hà lão tổ vừa nói vậy, lập tức hắn liền hồi thần.
– Lão đầu tử, ý ngươi là. . .
– Tin tức truyền nhân Thông Thiên Ma Quân xuất thế tất đã truyền ra, ngươi nghĩ xem, là ta không biết, hay Huyết Ảnh Ma Quân không biết?
Cười lạnh một tiếng, Tinh Hà lão tổ không đáng nói:
– Chỉ có loại ngu xuẩn như Phá Nam Phi mới nảy sinh mưu đồ với Thông Thiên Ma Công.
– . . .
– Tại sao?
Dương Bằng vẫn có chút mơ hồ:
– Dù không bức hỏi ra được Thông Thiên Ma Công, nhưng chỉ cần bắt hắn lại, dẫn lên Đạo Lăng Thiên Tông, vậy cũng có thể thu được lợi ích cực lớn!
– Đồ ngu!
Lạnh lùng nhìn Dương Bằng, Tinh Hà lão tổ trầm giọng mắng:
– Lợi ích, lợi ích! Ta tưởng mấy năm gần đây ngươi kết giao giao hữu khắp nơi, tính khí hào hiệp lên nhiều, chẳng lẽ đến giờ vẫn chưa nhìn thấu hai chữ danh lợi?
Từng ấy năm tới nay, đã rất ít khi Tinh Hà lão tổ răn dạy hắn bằng giọng điệu gay gắt như thế.
Nháy mắt, Dương Bằng bị dọa cho mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, vội vàng quỳ xuống, cũng không dám gọi lão đầu tử này kia nữa:
– Còn mong lão tổ dạy ta!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![Vô Tận Thôn Phệ [Dương Trần] Vô Tận Thôn Phệ [Dương Trần]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/04/Vo-Tan-Thon-Phe-Duong-Tran-Audio-Truyen.jpg)
