- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 236 : Phong ấn phủ đầy bụi! (c2351-c2360)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 236 : Phong ấn phủ đầy bụi! (c2351-c2360)
❮ sau❯Chương 2351: Phong ấn phủ đầy bụi!
Nhìn Bạch Nhạc, Thần Nữ hơi nheo mắt, lạnh lùng nói:
– Ngươi không thay đổi được bất cứ chuyện gì, từ chối ta sẽ chỉ thêm nhiều người chết hơn!
Ánh mắt đảo qua những người khác, Thần Nữ lạnh lùng nói:
– Hiện tại giao Thế Giới Chi Tâm ra, bọn họ còn có thể sống! Nhưng nếu từ chối… chết không chỉ có ngươi mà còn cả bọn họ!
Bạch Nhạc đã trọng thương, Mặc Quân, Tuyệt Tiên, còn cả những người tham gia trận chiến này bây giờ đều đã bị thương rất nặng.
Cho dù tử thủ không lùi cũng không đỡ được Thần Nữ và Côn Bằng liên thủ công kích.
Không có bất kỳ phần thắng nào!
Liều mạng đa phần cũng không thay đổi được kết quả.
Tựa như Côn Bằng từng nói với Bạch Nhạc, không phải tất cả nỗ lực đều nhất định sẽ có kết quả, không phải cứ kiên trì đều sẽ thành công.
Con đường này trước đây Thần Tôn còn không thể đi thông, bằng vào trạng thái bây giờ của Bạch Nhạc, sao có thể đi nổi?
Trên mặt nở nụ cười rực rỡ, Bạch Nhạc nhìn người khác, cao giọng hỏi:
– Các ngươi sợ chết không?
Nhìn Bạch Nhạc, nhìn thi thể cùng máu tươi đầy đất, nhiệt huyết trong lòng mỗi người dường như đều bị châm lửa.
– Không sợ!
Những Thanh Vân Kỵ còn sống dẫn đầu cao giọng la, nhiệt huyết này giống như ảnh hưởng tới mọi người xung quanh, trong khoảnh khắc liền tạo lên một đợt tiếng gầm khủng bố.
Bất Tử Thanh Vương, Tuyệt Tiên, Mặc Quân, Bạch Cốt phu nhân, Tô Nhan… những người quen thân với Bạch Nhạc, lúc này trên mặt cũng đều là sự kiên định.
Giống như Vân Mộng Chân, cho dù Bạch Nhạc chọn như thế nào, bọn họ đều sẽ kiên định đứng về phía hắn.
Máu, không thể chảy vô ích.
Cảnh tượng này cho dù là Thần Nữ và Côn Bằng cũng cảm thấy chấn động.
Bọn họ vẫn luôn cao cao tại thương, bao quát muôn dân, những người ngay cả Thần Linh Cảnh cũng chưa đạt tới này ở trong mắt họ tựa như con kiến nhỏ, nhưng nay thái độ khi những người này đối mặt với cái chết lại vẫn hung hăng chấn động tâm can họ.
Cho dù lấy sự lạnh lùng của Thần Nữ, lúc này trong lòng cũng không khỏi hiện lên sự giãy dụa.
Chỉ là sự giãy dụa đó cũng nhanh chóng bị áp chế.
Siêu thoát, nói thì dễ nghe, nhưng đã nhiều năm như vậy, ai có thể làm được?
Ngay cả Thần Tôn cũng thất bại, dựa vào cái gì mà tin Bạch Nhạc có thể thành công.
Nàng không tin bất kỳ kẻ nào, chỉ tin bản thân mình!
Chỉ có tự tay luyện hóa Thế Giới Chi Tâm mới có thể siêu thoát, vượt qua đại kiếp thiên địa, khiến cho tất cả được tân sinh.
– Vậy các ngươi đi chết đi!
Trong mắt hiện lên sát khí khủng bố, Thần Nữ bước ra một bước, bàn tay đột nhiên vươn ra, trong chớp mắt, hư không liền tự nhiên sinh ra vố gai nhọn, đâm về phía tất cả mọi người.
– Chôn vùi!
Thần lực kinh khủng nổ tung, dường như cả vùng trời đều run rẩy theo.
Thần thông thiên đạo!
Hơn nữa còn là thần thông giết chóc kinh khủng nhất.
– Thôn Thiên!
Trong tích tắc, Bạch Nhạc liền gượng bay ra ngoài, thần vực mở bung, hóa thành một đóa kiếm liên huyễn lệ trên không trung.
Bản thân đã bị thương nặng, bây giờ lần nữa mạnh mẽ thi triển Thôn Thiên Quyết, Bạch Nhạc đã chuẩn bị để bỏ mình.
Người khác không đỡ được công kích của Thần Nữ, chỉ có mở hoàn toàn thần vực ra, thậm chí khiến thần vực hoàn toàn tan vỡ mới có thể nuốt chửng được thần thông kinh khủng này của Thần Nữ.
Giờ khắc này, Bạch Nhạc đã cận kề cái chết.
– Ta không nhận mệnh!
Ánh mắt nhìn Thần Nữ, Bạch Nhạc cười to nói:
– Có thể ta dồn toàn lực cũng không có cách nào thay đổi vận mệnh! Nhưng chí ít ta không bị vận mệnh thay đổi!
– Giết!
Bạch Nhạc điên cuồng cũng kéo theo người khác, lúc này mỗi người đều đỏ mắt.
Không thể cùng sinh, vậy liền cộng tử!
Khi tất cả mọi người đánh cược tính mệnh, dùng hết sức mạnh cuối cùng để công kích, sự chấn động đó quả thực không có cách nào diễn tả bằng lời.
Cho dù là Thần Nữ hay Côn Bằng, thậm chí là Tứ Phương Yêu Thần, lúc này cũng vì thế mà tim đập nhanh.
Nhưng, sức mạnh chính là sức mạnh.
Sức mạnh tuyệt đối không vì ai liều mạng, ai có dũng khí mà bị xóa nhòa.
Chưa tới trăm hơi thở, kiếm liên huyễn lệ liền bắt đầu tan vỡ.
Khi Bạch Nhạc ở trạng thái đỉnh cũng không phải đối thủ của Thần Nữ, đừng nói gì là bây giờ thân thể đã bị trọng thương.
Thôn Thiên Quyết có thể thôn phệ tất cả sức mạnh, nhưng cũng có cực hạn chịu tải.
Hiển nhiên, sức mạnh này đã vượt qua cực hạn mà Bạch Nhạc có thể chịu tải.
Thần vực tan vỡ cũng có nghĩa là sinh mệnh của Bạch Nhạc chạy tới phần cuối.
Tựa như một tràng pháo hoa huyễn lệ, cho dù sáng lạn mỹ lệ cỡ nào cuối cùng rồi sẽ kết thúc.
Đây là Bạch Nhạc đang dùng tính mạng làm giá, chống lại vận mệnh.
Mặc dù biết rõ căn bản sẽ không có kết quả, cũng vẫn có can đảm dứt khoát rút kiếm với vận mệnh.
Như là Diệp Huyền, Giang Nhược Hư, còn cả tín niệm của mình, vì giấc mộng mà chết đi, miệt thị cái chết!
Lúc này bao gồm cả bọn Bất Tử Thanh Vương, mỗi người không nhịn được mà rơi lệ.
Thần vực tan vỡ, đóa kiếm liên kia cũng điêu tàn, có nghĩa là Bạch Nhạc vẫn lạc!
Nhưng mà ngay khi thần vực tan vỡ, thậm chí thân thể của Bạch Nhạc cũng bắt đầu tan vỡ, lại đột nhiên có một luồng sức mạnh kinh khủng phát ra từ trong cơ thể Bạch Nhạc.
Chương 2352: Thần Tôn
Thông Thiên Ma Công điên cuồng vận chuyển, dường như thứ vẫn luôn phong ấn sâu trong thần hồn của Bạch Nhạc lúc này đang ầm ầm nổ tung.
Từ khi bắt đầu có được truyền thừa Thông Thiên Ma Công, Bạch Nhạc vẫn luôn cảm nhận được có gì đó phong ấn ở sâu trong thần hồn của mình.
Khi thực lực không ngừng tăng lên, không ngừng nhận được truyền thừa hoàn chỉnh, nhưng vẫn có nhiều thứ phủ đầy bụi, không có cách nào mở ra được.
Bạch Nhạc vẫn cho là mình nhận được truyền thừa không đủ hoàn chỉnh tử Thông Thiên Ma Quân, không phải Tạo Hóa Thông Thiên Quyết hoàn chỉnh, nhưng một khắc này, phong ấn giấu sâu trong thần hồn rốt cục cũng hoàn toàn bị mở ra.
Một giây này dường như toàn bộ thiên địa đều tĩnh lại.
Thôn thiên!
Sức mạnh kinh khủng kia quét ngang cả thiên địa, uy lực của Thôn Thiên Quyết dường như nháy mắt đã tăng lên trăm lần, nghìn lần.
Đó là một loại điên cuồng ngay cả trời cũng có thể nuốt chửng.
Trong nháy mắt, cho dù là Thần Nữ, Côn bằng hay Tứ Phương Yêu Thần, trong mắt cũng hiện lên vẻ sợ hãi.
Người ngoài chưa chắc biết, nhưng bọn họ không thể nhận sai khí tức này được.
Đó là… khí tức của Thần Tông!
Đó mới chân chính là Tạo Hóa Thông Thiên Quyết chấn thước cổ kim, uy hiếp chư thiên!
– Thần Tôn!!
Trong mắt là hận ý, Thần Nữ lớn tiếng quát.
Kiếm liên đã tan vỡ lần nữa ngưng tụ lại, diễn hóa thành hư ảnh nhàn nhạt trên đỉnh đầu Bạch Nhạc.
Hai tay chắp ở phía sau, chân mày hơi nhướng lên, mang trên mặt vài phần lạnh lùng, không nói một lời đã tỏa ra sự bá đạo bễ nghễ thiên hạ.
– Một vạn năm, tính khí của ngươi quả thực không thay đổi chút nào.
Ánh mắt nhìn Thần Nữ, Thần Tôn nhàn nhạt nói, chỉ là trong mắt lại hiện lên vài phần chán ghét.
– Ha ha ha ha, tính khí của ngươi cũng không chút thay đổi! Ta chờ ngươi một vạn năm, chỉ chờ được một câu như vậy sao?
Trong mắt hiện lên sự thống hận, Thần Nữ lạnh lùng nói.
– Giữa ta với ngươi đã sớm không có bất kỳ quan hệ gì… chờ ta? Để làm gì?
Lắc đầu, Thần Tôn từ tốn nói:
– Một vạn năm, ngươi mãi mãi vẫn ích kỷ như thế! Chỉ là một viên Thế Giới Chi Tâm… ngươi có thể bỏ qua tất cả kiên trì! Cần gì nói tới việc chờ ta!
Những lời này nhất thời khiến sắc mặt Thần Nữ ảm đạm.
Một vạn năm trước, giữa Thần Tôn và Thần Nữ vốn từng có một đoạn tình cảm lưu luyến, đáng tiếc bởi vì tính khí của hai người chênh lệch quá lớn, thái độ với sự vật cũng trống đánh xuôi kèn thổi ngược, vì thế mỗi người đi một ngả.
Từ khi Bạch Nhạc gặp Thần Nữ liền có thể phát hiện chỉ cần nhắc tới Thần Tôn, thái độ của Thần Nữ sẽ hơi khác thường.
Chỉ là chuyện trước đây trừ vài người rất tinh tường với Thần Tôn và Thần Nữ ra, người ngoài căn bản không ai biết, thời gian đã trôi đi cả vạn năm, đương nhiên càng không ai biết nữa.
– Đệ tử bái kiến sư tôn!
Thất thần một chút, rốt cục Bạch Nhạc phục hồi lại tinh thần, vẻ mặt phức tạp khom người cúi đầu với Thần Tôn.
Bây giờ dáng vẻ của Thần Tôn giống y đúc Thông Thiên Ma Quân trước đây Bạch Nhạc nhìn thấy.
Chỉ là khi đó thế gian không có cả Thần Linh, nên căn bản không ai nhận ra Thông Thiên Ma Quân chính là Thần Tôn.
Đã nhiều năm trôi qua đều mang danh truyền nhân của Thần Tôn, nhưng thực tế đây mới là lần đầu Bạch Nhạc thật sự gặp Thần Tôn.
– Ngươi rất tốt, vô cùng tốt!
Ánh mắt nhìn bạch Nhạc, sắc mặt của Thần Tôn ôn hòa đi nhiều, nhẹ giọng nói:
– Ngày xưa hóa thân của ta vẫn chưa thức tỉnh ký ức, nghiêm chỉnh mà nói… thật ra ngươi cũng không tính là đệ tử của ta! Có điều tất cả việc ngươi làm xứng đáng với phần truyền thừa này!
Thông Thiên Ma Quân là một hóa thân của Thần Tôn, bản thân cũng không biết mình là Thần Tôn, đương nhiên càng không thể nói cho Bạch Nhạc biết.
– Sư tôn, tại sao người lại ở trong thần hồn của ta?
Nhìn Thông Thiên Ma Quân, rốt cục Bạch Nhạc vẫn không nhịn được mà hỏi.
– Bởi vì… ta đã sớm vẫn lạc rồi!
Bật cười lớn, Thần Tôn bình tĩnh đáp lời.
Câu nói này mới thật sự long trời lở đất.
Đừng nói là Bạch Nhạc, cho dù là Thần Nữ, Côn Bằng và Tứ Phương Yêu Thần đều không khỏi hoảng sợ, khó tin nhìn về phía Thần Tôn.
Trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ, lúc này Bạch Nhạc mới nhớ ra trước đó Thần Nữ từng nói, nếu Thần Tôn không ở trên cửu thiên, vậy nhất định đã vẫn lạc.
Nhưng nay Thần Tôn lại thật sự xuất hiện, thậm chí có thể vẫn duy trì ký ức và tư duy, chuyện này cũng quá quỷ dị đi?
– Thân hóa thiên địa… Thế Giới Chi Tâm, ngươi thật sự đã vẫn lạc?
Giọng nói có chút run rẩy, Thần Nữ nhìn chằm chằm Thần Tôn, lớn tiếng hỏi.
Rất nhiều chuyện bạch Nhạc không rõ, nhưng tới cảnh giới của Thần Nữ thì có thể đoán ra được.
Thần Tôn vẫn muốn siêu thoát, nhưng vẫn không có cách gì để bước ra được một bước cuối cùng.
Từng ấy năm tới nay, Thần Nữ vẫn cho rằng Thần Tôn đã lên cửu thiên, nhưng lại không ngờ Thần Tôn đã chọn thân hóa thiên địa!
Thiên địa đại kiếp nào dễ dàng vượt qua như vậy!
Lúc trước bọn Thần Nữ nỗ lực ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, lấy cái giá là hủy diệt Chúng Tinh Tiểu Thế Giới để vượt qua thiên địa đại kiếp, nhưng vẫn thất bại.
Tất cả mọi người cho rằng những thần linh này vẫn lạc cùng với Thế Giới Chi Tâm vỡ nát dẫn tới việc trì hoãn thiên địa đại kiếp.
Chương 2353: Thần Tôn (2)
Nhưng thực tế, thật sự có thể khiến thiên địa đại kiếp trì hoãn vạn năm lại là Thần Tôn!
Rất nhiều chuyện tựa như những tầng cửa sổ, không nói ra thì không rõ, nhưng chỉ cần vạch trần thì lập tức làm người ta suy nghĩ được rõ ràng.
Hóa thân Thông Thiên Ma Quân, thậm chí ngay cả ký ức cũng chưa được thức tỉnh, không phải Thần Tôn không muốn mà là mất đi Thế Giới Chi Tâm, quy tắc thiên địa không được đầy đủ nên ông ấy không có cách để thức tỉnh ký ức!
Chưa từng bước vào cảnh giới Siêu Thoát, nhưng Thần Tôn lại lấy phương thức hy sinh chính mình để khởi động cả thiên địa!
Thông Thiên Ma Quân truyền đạo, sau đó vẫn lạc, thật ra có nghĩa là hóa thân cuối cùng của Thần Tôn vẫn lạc.
Từ một khắc đó, Thần Tôn đã hoàn toàn chết đi.
Còn ông ấy mượn tay của Thông Thiên Ma Quân phong ấn sâu trong thần hồn của Bạch Nhạc, trừ truyền thừa ra chỉ còn lại một luồng tàn hồn.
Bình thường thì cho dù là khi nào, ông ấy cũng không thể tỉnh lại nữa.
Bây giờ sở dĩ có thể thức tỉnh, một là vì Bạch Nhạc đã tới biên giới cái chết, thần hồn suýt nữa đã hoàn toàn tan vỡ nên mới khiến tàn hồn của ông ấy thức tỉnh; một phần nguyên nhân mấu chốt khác chính là vì Thế Giới Chi Tâm.
Thế Giới Chi Tâm nằm trong tay Bạch Nhạc, khi khí tức của Thế Giới Chi Tâm rơi vào trên tàn hồn khiến Thần Tôn lần nữa mượn sức mạnh của nó để thức tỉnh.
Không giống Thần Nữ, lúc này trong mắt Côn Bằng không khỏi hiện lên tia sáng, vốn dục vọng đã tắt đang lần nữa sôi trào!
Thần Tôn đã vẫn lạc, sở dĩ thức tỉnh là dựa vào một luồng tàn hồn cùng với sức mạnh của Thế Giới Chi Tâm mà thôi.
Chuyện này đã định trước, Thần Tôn căn bản không có khả năng trọng sinh.
Không lâu nữa, luồng tàn hồn của Thần Tôn cũng sẽ hoàn toàn biến mất, đến lúc đó gã còn có cơ hội đoạt lại Thế Giới Chi Tâm.
– Tất cả luôn có cái giá phải trả.
Ngẩng đầu nhìn Thần Nữ, Thần Tôn bình tĩnh đáp:
– Không có cách nào siêu thoát liền dung nhập vào thế giới này… để lại không chỉ là truyền thừa, mà còn có cả hy vọng siêu thoát, chuyện này ngươi sẽ vĩnh viễn không hiểu.
Trong mắt hiện lên vẻ đau đớn, Thần Nữ lập tức cười lạnh:
– Nếu như ngươi đã chết thì sao có thể ngăn được ta lại? Ta sẽ vẫn đoạt lại Thế Giới Chi Tâm, hoàn thành Siêu Thoát!
– Luyện hóa Thế Giới Chi Tâm thì nhất định có thể siêu thoát sao?
Nhìn Thần Nữ, Thần Tôn lạnh nhạt hỏi ngược.
Câu nói này khiến Thần Nữ đột nhiên bị khựng lại.
Luyện hóa Thế Giới Chi Tâm thật sự là cách vượt qua thiên địa đại kiếp, nhưng luyện hóa nó chưa chắc là biện pháp để siêu thoát.
Cho tới nay truyền thuyết truyền lưu cũng chỉ là có hy vọng siêu thoát mà thôi.
– Tâm tính của ngươi sẽ quyết định ngươi vĩnh viễn không có cách nào siêu thoát! Cảnh giới chưa tới, cho dù cho ngươi thêm một vạn năm, mười vạn năm ngươi cũng không có cách nào tiến thêm!
Lắc đầu, Thần Tôn tiếp tục nói:
– Còn như ta có thể ngăn ngươi lại hay không… căn bản không phải việc ta phải làm.
– Truyền thừa là vì hậu nhân có thể làm tố hơn! Hắn là người thừa kế mà ta lựa chọn… đương nhiên cũng sẽ do hắn ngăn cản ngươi!
Lần này đừng nói là Thần Nữ, cho dù là Bạch Nhạc cũng mơ hồ.
Dựa vào mình ngăn cản Thần Nữ?
– Vậy ta liền giết hắn, xem thử ngươi có thể làm khó dễ được ta không!
Trong mắt là vẻ tàn nhẫn, Thần Nữ vươn một trảo ra, nhất thời tạo ra Thiên Đạo Chi Kiếm, hung hãn chém về phía Bạch Nhạc.
Từ yêu sinh hận!
Đối với Thần Tôn, cảm xúc của Thần Nữ cực kỳ phức tạp, có yêu, cũng có hận.
Chuyện Thần Tôn muốn làm, chính là chuyện mà bây giờ nàng muốn ngăn cản.
– Tạo Hóa Thông Thiên!
Trong giây lát, cả vùng trời dường như đều đình trệ, hư ảnh của Thần Tôn lần nữa tăng vọt, bao phủ Bạch Nhạc bên trong, sừng sững giữa thiên địa.
Tạo Hóa Thông Thiên Quyết!
Trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn!
Đây mới là sự bá đạo của Thần Tôn!
– Côn Bằng, còn không động thủ cùng với ta? Hắn chỉ còn một luồng tàn hồn, không chống đỡ được lâu nữa!
Thiên Đạo Chi Kiếm chém lên hư ảnh hóa thân của Thần Tôn nhưng không có cách nào đột phá, Thần Nữ lớn tiếng quát.
– Tíu tíu!
Trong miệng kêu lên chói tai, trong mắt Côn Bằng hiện lên hung quang, cũng nhào tới Thần Tôn, mở cái miệng lớn hóa thành luồng hấp lực kinh khủng, dường như muốn cùng cắn nuốt cả Thần Tôn và Bạch Nhạc.
Chỉ là bây giờ Thần Tôn thậm chí không thèm liếc mắt nhìn bọn họ.
– Trước đó ngươi nhận được chỉ là tàn thiên, bây giờ ta liền truyền cho ngươi Tạo Hóa Thông Thiên Quyết chân chính! Nhớ kỹ, ngươi chỉ có thời gian một khắc đồng hồ, sau một khắc… tất cả sẽ do ngươi đối mặt!
Nhìn Bạch Nhạc, Thần Tôn ôn hòa nói.
Trong lúc nói chuyện, Thần Tôn chỉ ra một ngón tay, trong chớp mắt liền có một sức mạnh đạo đạo dung nhập vào thần hồn của Bạch Nhạc.
Truyền thừa!
Truyền thừa lúc trước Bạch Nhạc chưa nhận được bây giờ rốt cục đã được Thần Tôn bù đắp.
Ngay lúc đó, ánh mắt của Thần Tôn không khỏi lần nữa nhìn ra bên ngoài.
Rất nhiều chuyện không giống như nhân quả.
Lúc trước hóa thân Thông Thiên Ma Quân mặc dù không thức tỉnh ký ức, nhưng vẫn duy trì bản tính và sự hào hiệp của ông ấy.
Khi gặp được Bạch Nhạc, ông ấy thật sự có thể đoạt xá trọng sinh!
Chương 2354: Truyền thừa, chính là hy vọng
Đến cảnh giới của Thần Tôn, chỉ cần không muốn chết thì không ai có thể giết được ông ấy, cho dù chỉ còn một luồng tàn hồn cũng có thể đoạt xá trọng sinh, chờ cơ hội thức tỉnh.
Nhưng làm vậy đối với Thần Tôn căn bản không có chút ý nghĩa nào.
Cho dù bây giờ ông ấy thực sự tỉnh lại cũng vẫn không có cách nào bước được bước cuối cùng, không có cách nào siêu thoát.
Nhưng Thần Nữ và Côn Bằng sẽ không thể tạo thành uy hiếp gì với ông ấy được.
Nếu ông ấy không luyện hóa Thế Giới Chi Tâm thì cũng khó tiến thêm.
Cho nên từ khi chọn thân hóa thiên địa để kéo dài sự bắt đầu của thiên địa đại kiếp, con đường mà Thần Tôn lựa chọn chính là truyền thừa!
Đoạt xá trọng sinh? Quá xem nhẹ Thần Tôn rồi!
Có mấy lời ông ấy không nói.
Bạch Nhạc là người ông ấy chọn để thừa kế, nhưng thực tế khi để lại phần truyền thừa này, ông ấy cũng để lại thủ đoạn ngăn chặn.
Trên thực tế, giả sử Bạch Nhạc không chọn tử chiến mà do áp lực lại chọn luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, như vậy ông ấy sẽ tỉnh lại.
Có điều lúc đó, khả năng ông ấy lựa chọn không phải là truyền thừa, mà là hủy diệt!
Cho dù Bạch Nhạc cường đại thế nào, Thần Tôn đều có đủ tự tin để giết được hắn.
Cũng may lựa chọn của Bạch Nhạc khiến ông ấy có thể bỏ qua một tia chấp niệm và cố kỵ cuối cùng.
Lúc trước chuyện ông ấy không làm được, bây giờ Bạch Nhạc chưa chắc không làm được.
Cho dù Bạch Nhạc cũng không làm được, ông ấy cũng tin Bạch Nhạc nhất định sẽ lựa chọn giống mình, tiếp tục để lại truyền thừa, chờ đời sau nhận truyền thừa để hoàn thành!
Truyền thừa chính là hy vọng!
Đây mới là con đường ông ấy lựa chọn!
Ùng ùng!
Đầu óc giống như nổ tung, dường như thời gian lại trở về trước đây khi Bạch Nhạc mới có được truyền thừa Thông Thiên Ma Công.
Chỉ là so với sự yếu đuối trước đây, bây giờ Bạch Nhạc đã có năng lực nhận được truyền thừa hoàn chỉnh.
Đây mới thực là Truyền Thừa Đại Đạo, không chỉ là Tạo Hóa Thông Thiên Quyết, cũng có Thần Tôn lý giải thiên địa, đại đạo và siêu thoát.
Loại truyền thừa này không còn là kế thừa cứng nhắc mà giống như là một loại giảng thuật, một loại chỉ dẫn.
Thứ ông ấy muốn không phải Bạch Nhạc trở thành ông ấy thứ hai, mà là trở thành Bạch Nhạc độc nhất vô nhị.
Đây mới là ý nghĩa truyền thừa!
Trên thực tế Bạch Nhạc vẫn luôn làm như vậy.
Mặc dù Tạo Hóa Thông Thiên Quyết cường đại, nhưng đối với Bạch Nhạc, thứ hắn kiên trì trong lòng vẫn luôn là kiếm đạo.
Bây giờ tìm hiểu Tạo Hóa Thông Thiên Quyết cũng khiến hắn đứng ở một độ cao khác, quay đầu lại sẽ lần nữa có cơ hội tìm hiểu kiếm đạo.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đối với Bạch Nhạc bây giờ dường như căn bản không cảm giác được thời gian đang trôi đi.
Thời gian một khắc thật ra vô cùng ngắn.
Ngẩng đầu, cuối cùng nhìn sâu Thần Nữ một cái rồi nhẹ thở dài, hư ảnh của Thần Tôn rốt cục chậm rãi tiêu tán.
Thật lòng ông ấy còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng đến cuối cùng, tất cả lại hóa thành một tiếng thở dài.
Ông ấy không ngăn cản được Thần Nữ, chính như trước đây Thần Nữ cũng không thể ảnh hưởng tới quyết định của ông ấy.
Sau đó sẽ có kết quả như thế nào, ông ấy cũng không khống chế được.
Thời đại thuộc về ông ấy đã sớm kết thúc.
Bây giờ là thời đại thuộc về Bạch Nhạc!
– A!!!
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Thần Nữ gào thét đau đớn.
Nhận biết của nàng rất nhạy cảm, lúc này nàng có thể cảm giác được khí tức của Thần Tôn đã hoàn toàn biến mất.
Từ khắc này trở đi, Thần Tôn thông thiên triệt địa, uy hiếp chư thiên mới thật sự đã chết, không để lại chút dấu vết gì.
Thậm chí lúc này nàng không biết rốt cục trong lòng nàng cảm thấy thế nào.
Phẫn nộ? Đau đớn? Hối hận?
Có thể không có gì cả.
Cho dù như thế nào, người kia đều từng chiếm một vị trí quan trọng nhất trong lòng nàng.
Nàng đau khổ tìm kiếm vạn năm chính là muốn gặp lại Thần Tôn một lần, nhưng lại không thể ngờ lần cuối cùng gặp mặt này lại là phương thức như vậy, lại là kết quả như này!
– Tíu tíu!
Trong miệng rít lên, Côn Bằng lần nữa nhìn chằm chằm Bạch Nhạc.
Nó cũng không có tâm trạng phức tạp như Thần Nũ, thứ nó quan tâm chỉ có Thế Giới Chi Tâm.
Mà lúc này, Thế Giới Chi Tâm đang trong tay Bạch Nhạc.
Chỉ cần giết chết hắn, nó có thể cướp được Thế Giới Chi Tâm.
Chuyện khác đối với nó không quan trọng.
Chỉ là ngay lúc Côn Bằng nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, cảm nhận được nguy hiểm, Bạch Nhạc theo bản năng giơ tay lên.
Thần lực sôi trào chợt hóa thành kiếm ảnh trên không trung, hung hăng chém xuống Côn Bằng.
Mặc dù chỉ truyền thừa trong một khắc đồng hồ, nhưng Bạch Nhạc hiển nhiên đã không còn là Bạch Nhạc trước đó nữa.
Một khắc truyền thừa này là tất cả lý giải của Thần Tôn đối với thiên địa, đối với siêu thoát.
Mặc dù về thực lực, đối với Bạch Nhạc cũng không có gì thay đổi quá lớn, nhưng trên cảnh giới lại sớm cách biệt một trời.
Vốn dĩ đối mặt với Côn bằng, Bạch Nhạc hầu như rất khó có lực đối kháng gì đáng nói, bây giờ thực lực đâu chỉ tăng vọt mấy lần, mặc dù chỉ là một kiếm thuận tay cũng đã đủ ngăn cản sự tấn công của Côn Bằng.
Mà cho tới lúc này, rốt cục Bạch Nhạc mới mở mắt, thật sự tỉnh lại.
Đôi mắt đó sáng lòa cả ánh sao!
Chương 2355: Hai kẻ điên
Hít thở không thông!
Đón nhận ánh mắt của Bạch Nhạc, lúc này Côn Bằng cảm nhận được cảm giác đè nén hít thở không, trong nháy mắt đó, nó thậm chí sinh ra ảo giác đang đối mặt với Thần Tôn.
Vốn còn muốn nhân lúc Thần Nữ chưa phản ứng kịp để giành trước cướp Thế Giới Chi Tâm, bây giờ Côn Bằng nhất thời lui lại.
– Dựa vào cái gì ngươi lại tự phụ như vậy?
Nhìn vị trí Thần Tôn biến mất, Thần Nữ lớn tiếng mắng.
Nước mắt chảy xuống, lúc này Thần Nữ cũng không khống chế được cảm xúc của mình nữa, đến lúc này nàng mới có thể cảm nhận được sự đau đớn thấu tim gan kia.
– Tiền bối…
Nhìn Thần Nữ đang đau đớn, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Chỉ có từng yêu mới có thể hiểu được sự đau đớn này.
Thần Tôn nói Thần Nữ vì Thế Giới Chi Tâm mà bỏ lại tất cả kiên trì, nhưng bây giờ Bạch Nhạc lại cảm nhận được về mặt tình cảm, có thể Thần Tôn vẫn luôn sai.
– Cút ngay!
Chợt ngẩng đầu, trong mắt Thần Nữ tỏa ra sát khí khủng bố, lớn tiếng quát.
Trong chớp nhoáng này, cho dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi cảm thấy lạnh lòng.
Mặc dù trước đó Thần Nữ đã xuất thủ với hắn, từng nói lời uy hiếp, nhưng Bạch Nhạc chưa bao giờ cảm nhận được sát khí nồng nặc như vậy ở trên người Thần Nữ.
Trước đó khi đối mặt với Thần Tôn, Thần Nữ vẫn luôn đè nén tâm tình, nhưng nay khi tận mắt thấy Thần Tôn vẫn lạc, tâm tình này đã hoàn toàn bộc phát.
– Ngươi vĩnh viễn cứ tự cho là đúng như thế!
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, nhưng Thần Nữ nói chuyện lại vẫn dùng giọng điệu nói chuyện với Thần Tôn.
– Ngươi vĩnh viễn chấp nhất vào con đường siêu thoát, trong mắt ngươi chỉ thấy chúng sinh, vĩnh viễn không phải là ta!
– Cái gì mà Thế Giới Chi Tâm! Giả sử thật sự muốn luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, hà tất ta phải tạo ra Chúng Tinh Tiểu Thế Giới chứ?
– Ngươi vĩnh viễn cao cao tại thượng như thế! Ta đâu phải chưa từng bại bởi ngươi?
– Cả đời ta chưa bao giờ thất bại bởi bất cứ ai! Ngươi cho rằng ngươi chết là hết hay sao?
– Không, ngươi cứ ở trên trời nhìn cho ta! Ta sẽ chứng minh cho ngươi thấy ta mới đúng!
– Hủy diệt chúng sinh thì sao? Ta nhất định sẽ chứng minh cho ngươi thấy! Ta mới đúng! Người sai là ngươi!
Ầm!
Trong lúc nói chuyện, thần lực trên người Thần Nữ chợt nổ tung, hóa thành một luồng trùng kích kinh khủng tấn công Bạch Nhạc.
Căn bản không cho Bạch Nhạc cơ hội nói chuyện, công kích của Thần Nữ đã tới.
Keng!
Không dám do dự, trở tay cầm Nghịch Ma Kiếm, mang theo kiếm quang huyễn lệ nghênh đón công kích của Thần Nữ.
Khủng bố!
Cho dù trước đó khi cướp đoạt Thế Giới Chi Tâm, Bạch Nhạc cũng chưa từng thấy Thần Nữ kinh khủng như vậy.
Thần uy ngập trời.
Lúc này Thần Nữ mới chính thức đánh như điên, dường như tất cả cảm xúc đang ầm ầm giải tỏa trong công kích của nàng.
Từng nhát Thiên Đạo Thần Thông không ngừng tấn công.
Giả sử là Bạch Nhạc trước kia, chỉ sợ trong khoảnh khắc sẽ bị Thần Nữ giết chết.
Nhưng nay sau khi nhận được truyền thừa của Thần Tôn, cảnh giới của Bạch Nhạc đã tăng tới chóng mặt, mặc dù một khắc đồng hồ quá ngắn, cảnh giới vẫn chưa thể hóa thành sức mạnh bản thân của Bạch Nhạc, nhưng tầm mắt không còn giống trước, lúc xuất thủ uy lực phát ra cũng không giống trước đây.
Một kiếm tiếp một kiếm, nhưng Bạch Nhạc vẫn bị Thần Nữ đánh bẹp.
Ngày xưa Thần Nữ có thể sánh ngang danh tiếng với Thần Tôn, thực lực mạnh vượt xa dáng vẻ trước đó Bạch Nhạc chứng kiến.
Nhưng mà đối với Bạch Nhạc, chuyện này cũng không phải là chuyện xấu.
Vừa nhận được truyền thừa, Bạch Nhạc cũng đang cần một trận đại chiến, chuyển hóa những truyền thừa của Thần Tôn trở thành cảnh giới kiếm đạo của bản thân.
Mặc dù bị Thần Nữ đánh bẹp, nhưng chỉ cần không tan vỡ, thực lực của Bạch Nhạc cũng sẽ càng ngày càng mạnh.
Ánh mắt lấp lóe, mắt thấy Bạch Nhạc càng đánh càng hăng, Côn Bằng cũng không nhịn được nữa.
– Thần Nữ, ta tới giúp ngươi!
Hai cánh rung lên, Côn Bằng nhất thời gia nhập vây công Bạch Nhạc,
Chỉ là làm Côn Bằng không thể ngờ là nó nhúng tay lại chợt hấp dẫn sát khí của Thần Nữ qua nó.
– Ngươi thì là cái thá gì, ta muốn giết người còn cần ngươi tương trợ?
Trong tích tắc, Thần Nữ bỏ qua Bạch Nhạc, hung hãn đánh về phía Côn Bằng.
– Thần Nữ, ngươi làm gì vậy?
Cho dù Côn Bằng cũng không thể phản ứng kịp, chợt bị Thần Nữ công kích, vừa sợ vừa né, lớn tiếng quát.
– Ngươi là cái thá gì? Chỉ là một con súc sinh lại dám mơ ước Thế Giới Chi Tâm! Ta trảm ngươi trước, sau lại giết Bạch Nhạc!
Trong mắt tăng vọt sát khí, Thần Nữ không chút do dự đổi hướng công kích, Thiên Đạo Chi Kiếm chém thẳng về phía Côn Bằng.
Mặc dù Côn Bằng có thể nói chuyện, thậm chí ở một mức độ nào đó còn sở hữu linh trí của nhân loại, tuy nhiên dù sao cũng không phải là người, càng không thể hiểu được tình cảm của Thần Nữ.
Đối với Thần Nữ, trận chiến này là nàng đang đấu với Thần Tôn.
Nàng đánh bại Bạch Nhạc, thậm chí giết truyền nhân của Thần Tôn là Bạch Nhạc, cướp đoạt Thế Giới Chi Tâm là vì chứng minh với Thần Tôn nàng mới là người đúng, nàng mới là người thật sự có thể bước vào cảnh giới Siêu Thoát mà không chỉ đơn thuần một mục đích là cướp Thế Giới Chi Tâm.
Chương 2356: Trảm Côn Bằng
Côn Bằng nhúng tay vào trận chiến này thậm chí còn nói muốn giúp nàng, quả thực đang chọc vào chỗ đau trong lòng Thần Nữ.
Lúc trước nàng đã đánh không lại Thần Tôn, bây giờ ngay cả đối phó với truyền nhân của Thần Tôn cũng cần người bên ngoài giúp đỡ hay sao?
Huống chi trong lòng nàng hiểu rõ, cái gọi là hỗ trợ của Côn Bằng chẳng qua là muốn nhân cơ hội mưu lợi bất chính, cướp đoạt Thế Giới Chi Tâm mà thôi.
Vì thế, nàng sao không thể nổi sát khí với Côn Bằng cho được?
Còn như Bạch Nhạc càng không chút do dự, quay đầu chuyển mục tiêu sang Côn Bằng.
Nhiều người chết trong tay Côn Bằng như vậy, chỉ bằng điểm này, hắn phải giết Côn Bằng báo thù.
Trước đó bị Thần Nữ đánh không thở nổi, không có cách nào xuất thủ, bây giờ có cơ hội này đương nhiên sẽ không do dự, lúc này đổi kiếm phong nhắm thẳng Côn Bằng.
Phải biết trước đó Côn Bằng đã bị thương, đối mặt với một mình Thần Nữ đã khó ứng phó, huống chi còn thêm cả Bạch Nhạc.
Trong chốc lát, Côn Bằng liền cảm nhận thấy uy hiếp của cái chết, lông vũ toàn thân dựng đứng.
– Kẻ điên! Hai người các ngươi đều điên cả rồi!
Rít lên một tiếng, lúc này Côn Bằng muốn thoát đi.
Mặc dù muốn cướp Thế Giới Chi Tâm, nhưng nay ở trong trạng thái này, nếu không chạy nó sẽ bị giết, nào còn chống đỡ tiếp được.
Chỉ là đã tới mức này, Bạch Nhạc nào tha cho nó thoát thân được.
Thật vất vả mới làm Côn Bằng bị thương, nếu như nay để nó thoát thân thành công, không lâu nữa nó sẽ khôi phục lại, uy hiếp sau này sẽ quá lớn.
Nhiều người chết trong trận chiến này như vậy, Bạch Nhạc sao có thể để cảnh này tái diễn được.
– Muốn đi? Nào dễ vậy!
Hừ lạnh, trong chớp mắt, Bạch Nhạc bước ra một bước, Nghịch Ma Kiếm chợt tuôn ra ánh sáng khủng bố, dường như trong nháy mắt xé rách hư không, đâm thẳng về nơi yếu hại của Côn Bằng.
Nhất Kiếm Phi Tiên!
Cho dù trước đó bị Thần Nữ đánh bẹp, Bạch Nhạc cũng không dùng Cực Đạo Chi Kiếm, nhưng nay đối mặt với Côn Bằng muốn chạy trốn, Bạch Nhạc không chút do dự thi triển ra Cực Đạo Chi Kiếm, thậm chí không cố kỵ sau đó khả năng còn phải đối mặt với Thần Nữ.
Cực Đạo Kiếm Tiên!
Xưa nay công phạt đệ nhất!
Từ thượng cổ tới nay, nói riêng về lực công kích, không gì có thể vượt được Cực Đạo Kiếm Tiên, cũng chính vì vậy mới có thể mang tới uy danh hiển hách cho Cực Đạo Kiếm Tiên.
Trước đó Bạch Nhạc chưa có được truyền thừa hoàn chỉnh của Thần Tôn, chính là lấy Cực Đạo Chi Kiếm, một kiếm phá được phòng ngự của Côn Bằng, đâm vào trong máu thịt, thi triển ra Thôn Thiên Quyết nên mới có thể kìm chân được nó, cho người khác cơ hội vây công Côn Bằng.
Bây giờ cảnh giới của Bạch Nhạc đã tăng lên, lần nữa thi triển Cực Đạo Chi Kiếm, uy lực càng tăng vọt.
Chỗ khủng bố của Cực Đạo Chi Kiếm ở chỗ chỉ chém ra một kiếm, nhưng sức mạnh trong một kiếm này là toàn bộ sức mạnh của Cực Đạo Kiếm Tiên.
Sát khí dâng cao, Bạch Nhạc căn bản không cố kỵ gì, toàn bộ tâm lực đều dung hợp vào một kiếm này.
Quá nhanh!
Tốc độ của bản thân Côn Bằng đã rất nhanh, cho dù là Bí Phong Yêu Thần cũng không có cách nào so được với Côn Bằng, nhưng trước một kiếm này lại không có chỗ trống tránh né.
Đây không phải tốc độ mắt thường có thể thấy được, không, phải nói là đó là tốc độ gần như không thể nhìn thấy được.
Dường như một kiếm này vượt qua không gian, xuất hiện trước người Côn Bằng.
Phụt!
Kiếm quang khủng bố chợt nổ tung, toàn bộ sức mạnh thần vực đều tỏa ra hết, áp chế toàn bộ không gian.
Kiếm phong chém vào cánh trái của Côn Bằng, dường như là đồng thời kiếm liên chợt nở rộ, vô số kiếm khí tỏa ra, hung hăng xé rách huyết nhục, gân cốt của Côn Bằng.
Trong tích tắc, nửa đoạn cánh của Côn Bằng đã bị chém rụng.
– Tíu tíu!
Miệng rên rỉ, thậm chí Côn Bằng không để ý tới nửa đoạn cánh bị gãy, giùng giằng tiếp tục bỏ chạy ra xa.
Chỉ là cánh chỉ còn một nửa, tốc độ của nó cũng giảm đi nhiều, làm sao có thể thoát được truy kích của Thần Nữ!
– Thiên Đạo Gia Tỏa!
Tầng tầng xiềng xích nhất thời khóa thân thể Côn Bằng lại, Thần Nữ tiếp tục lướt về phía Côn Bằng, một cước đạp lên đỉnh đầu nói, đạp nó từ trên không trung xuống.
Ùng ùng!
Thân hình khổng lồ của Côn Bằng giáng xuống, lần nữa đập nát một ngọn núi, máu tươi văng đầy núi, chật vật không chịu nổi.
Lăng không hạ xuống, Bạch Nhạc cũng không định dừng tay, giống như sao băng, một kiếm lần nữa đâm vào đầu của Côn Bằng, máu tươi vẩy ra, vốn toàn thân đã đầy máu, bây giờ càng hoàn toàn bị nhiễm đỏ.
– Ta chịu thua! Bạch Nhạc, tha cho ta, ta không tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm nữa!
Kiếm phong cắm trên đầu nói, lúc này Côn Bằng bị thương nặng rốt cục chịu thua.
Quá kinh khủng!
Bây giờ cho dù chỉ phải đối mặt với mình Bạch Nhạc nó cũng không có niềm tin chắc chắn đánh thắng, đừng nói là còn có cả Thần Nữ, căn bản không có cơ hội chuyển mình.
– Súc sinh chính là súc sinh, không có chút tôn nghiêm nào! Đến bây giờ mới như con chó vẫy đuôi mừng chủ, ngươi khác gì đám chó ngu xuẩn kia chứ? Súc sinh như vậy lại dám tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm?
Thuận thế hạ xuống, Thần Nữ mắt lạnh châm chọc.
– Cho ta thêm một cơ hội! Ta lập tức quay lại Đông Hải, không tiếp tục xuất hiện nữa.
Chương 2357: Trảm Côn Bằng (2)
Đối với sự châm chọc của Thần Nữ, Côn Bằng không thèm quan tâm, lần nữa xin tha mạng.
So với sinh mệnh, tôn nghiêm thật sự không đáng một đồng.
– Cho ngươi một cơ hội…
Nhìn Côn Bằng, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Vậy ngươi có thể cho bọn họ cơ hội nữa sao?
Nhìn Đạo Lăng Sơn đã bị tàn phá không chịu nổi, Bạch Nhạc nhẹ giọng hỏi ngược.
Từ khi lần đầu nhìn thấy Côn liền không cảm nhận được thiện ý gì.
Tiến vào Thâm Hải Thành là bởi vì Côn muốn mượn tay hắn mở phong ấn, mục đích là thôn phệ Thâm Hải nhất tộc, mặc dù cuối cùng thỏa hiệp, nhưng đó là vì Bạch Nhạc có thực lực đủ mạnh để đàm phán với nó, cũng có vốn liếng để uy hiếp được nó.
Trận chiến ở Đạo Lăng Thiên Tông này đã có bao nhiêu người chết trong tay Côn Bằng?
Những người này mỗi người đều là một món nợ máu.
Nhìn Côn Bằng bây giờ đáng thương biết bao, nhưng vẫn không thể làm Bạch Nhạc khoan thứ.
Nợ máu nhất định phải trả bằng máu!
– Phụt!
Rút kiếm ra, Bạch Nhạc không chút do dự, ngay sau đó lại đâm xuống một kiếm, kiếm ý khủng bố ăn mòn theo vết thương thẳng vào đầu Côn Bằng.
– Tíu tíu!
Lần nữa hét thảm, Côn Bằng cố gắng giãy dụa, chỉ là thân thể lại lần nữa bị Thiên Đạo Gia Tỏa trói buộc, căn bản không có cách nhúc nhích.
Một kiếm lại một kiếm chém vào cơ thể.
Sinh mệnh lực của Côn Bằng thực sự quá mạnh, cho dù đã khó có thể phản kháng, Bạch Nhạc cũng trảm gần trăm kiếm mới có thể giết được Côn Bằng.
Thân hình khổng lồ giống như một ngọn núi chặn ngang Đạo Lăng Sơn.
Nhìn mà giật mình.
Ai ngờ tồn tại có thể so với Thần Nữ lại chết yểu ở Đạo Lăng Sơn!
Chỉ là đối với Bạch Nhạc, tất cả vẫn chưa kết thúc.
– Trận chiến của chúng ta còn chưa kết thúc.
Mắt lạnh nhìn Bạch Nhạc, Thần Nữ lành lạnh nói:
– Ta không chiếm lợi từ ngươi, cho ngươi một canh giờ điều tức! Hôm nay giữa ngươi và ta cũng phải phân sinh tử!
Giết Côn Bằng, sự tức giận của Thần Nữ vẫn chưa biến mất.
Không lập tức động thủ với Bạch Nhạc là vì nàng muốn chứng minh mình mạnh hơn Thần Tôn.
Bạch Nhạc cũng không khách khí, cũng không ráng chống đỡ muốn giao thủ với Thần Nữ ngay bây giờ.
Vẫy tay gọi Tiểu Bạch Long và bọn Bất Tử Thanh Vương tới, nhìn thi thể của Côn bằng, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Các ngươi phân phó mọi người phân chia thi thể Côn Bằng ra làm đồ ăn, lúc còn sống nó muốn nuốt chúng ta, bây giờ trở thành thức ăn, được mọi người ăn tươi coi như là nhân quả tuần hoàn.
Bây giờ trên Đạo Lăng Sơn có không ít người bị thương vong thảm trọng, mà thịt của Côn Bằng là vật chữa thương tốt nhất.
Thậm chí ăn vào còn có thể xúc tiến tu hành.
Đây là cơ hội cả đời khó gặp.
Trên thực tế đây cũng là một trong những căn nguyên xung đột giữa Yêu tộc và nhân tộc.
Việc này tự có người khác xử lý, nhưng đối với Vân Mộng Chân, Bạch Cốt phu nhân thì quan trọng nhất vẫn là sự an toàn của Bạch Nhạc.
– Chàng thế nào rồi?
Không nỡ hạ xuống cạnh Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân nhẹ giọng hỏi.
– Không sao cả!
Khẽ cười, Bạch Nhạc xua tay ra hiệu:
– Chẳng qua bị thương da thịt một chút, không có gì nghiêm trọng.
– Thật sự phải động thủ với Thần Nữ sao?
Bạch Cốt phu nhân cũng lại gần, lo lắng hỏi.
Thực lực của Thần Nữ quá kinh khủng, cho dù bây giờ Bạch Nhạc có được truyền thừa hoàn chỉnh của Thần Tôn cũng vẫn làm người ta không yên lòng.
– Tóm lại là phải đối mặt.
Gật đầu, bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Nhân dịp này xử lý chuyện của nàng luôn.
Trầm ngâm, Bạch Nhạc tiếp tục nói:
– Tam đại thiên tông hay Ma tông, Thanh Châu chúng ta cũng vậy… đều không có thù oán gì, mượn cơ hội lần này hóa giải ân oán, khiến thiên hạ trở về hòa bình! Như vậy cho dù xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn cũng sẽ không gây nhiễu loạn quá lớn.
– Không có gì ngoài ý muốn! Tứ Phương Yêu Thần không phải vẫn còn đó sao, tiếp tục liên thủ với bọn họ, Thần Nữ thì sao chứ, chẳng lẽ còn có thể thắng được nhiều người chúng ta hay sao?
Bạch Cốt phu nhân trầm giọng nói.
– Không được!
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp:
– Thần Nữ muốn đi, chúng ta không ngăn được! Nếu nàng ấy không muốn, ắt sẽ tạo lên sát nghiệt vô biên… trên đời này không ai ngăn cản nổi!
Nếu Bạch Nhạc liên thủ với Tứ Phương Yêu Thần, Thần Nữ đương nhiên không làm gì được hắn, nhưng còn người khác?
Bất Tử Thanh Vương, Bạch Cốt phu nhân, Tuyệt Tiên, Mặc Quân, những người thân quen này sao có thể mãi trốn trong Tứ Phương Yêu Trận được?
Còn cả những người khác của Đạo Lăng Sơn, thậm chí người của Thanh Châu… một khi Bạch Nhạc dám từ chối, Thần Nữ ắt sẽ tạo nên sát nghiệt ngập trời, không cần nghi ngờ, Thần Nữ tuyệt đối có thể làm ra chuyện như vậy.
Chúng Tinh Tiểu Thế Giới trước đây chính là một ví dụ rõ ràng.
Thậm chí Thần Nữ còn không thèm hỏi đã nói luôn cho Bạch Nhạc thời gian một canh giờ, không hề lo Bạch Nhạc dám từ chối cũng là vì thế.
Có mấy lời không cần phải nói ra cũng có thể uy hiếp nhất định.
– Đừng lãng phí thời gian nữa, giờ hắn cần thời gian để khôi phục thương thế, điều chỉnh trạng thái.
Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói.
Vừa nói vậy, bọn Bạch Cốt phu nhân mới nhớ ra, tuy trong lòng vẫn lo lắng nhưng không dám ảnh hưởng tới Bạch Nhạc, cùng nhau lui ra ngoài.
Chương 2358: Không có gì là nhất định
– Đi tới Thánh Nữ Phong, nơi đó có Bồ Đề Thụ, mượn bồ đề ngộ đạo, khôi phục trạng thái sẽ nhanh hơn nhiều.
Vân Mộng Chân nói.
Nhắc tới ngộ đạo bồ đề, chân mày của Bạch Nhạc không khỏi nhướng lên.
– Người của Phật tông đâu?
Trận chiến ở Đạo Lăng Sơn thực sự quá lớn, người khác tới tham gia náo nhiệt nhưng lại không thấy người của Phật tông đâu.
Trước đó thế cục quá căng thẳng, Bạch Nhạc nhất thời không nhớ ra, bây giờ nhắc tới ngộ đạo bồ đề thì mới ý thức được.
– Không biết!
Lắc đầu, Vân Mộng Chân giải thích:
– Trong khoảng thời gian này, Phật tông không tiếp tục liên lạc với ta, giống như đột nhiên biến mất vậy…
Dừng một lát, Vân Mộng Chân tiếp tục nói:
– Chàng không cần phân tâm, việc này chúng ta sẽ xử lý, mặc dù Phật tông còn dị tâm nhưng chúng ta cũng đối phó được, không tạo ra sóng gió gì đâu.
Nghe Vân Mộng Chân nói, lúc này Bạch Nhạc mới yên lòng, theo Vân Mộng Chân bay về Thánh Nữ Phong, hạ xuống cây bồ đề, ngồi xếp bằng điều tức tinh thần.
Đối với Bạch Nhạc, tạm thời không cần suy nghĩ quá nhiều, nhưng đối với bọn Vân Mộng Chân thì hiển nhiên không thể cứ chờ như vậy.
Một canh giờ rất ngắn, nhưng cũng đủ để làm rất nhiều chuyện.
– Thần Nữ, Thần Tôn đã nói cho dù luyện hóa Thế Giới Chi Tâm cũng chưa chắc có thể siêu thoát, ngươi cần gì phải dồn ép như vậy?
Sắc mặt của Tứ Phương Yêu Thần khó coi nhìn chằm chằm Thần Nữ.
– Hắn nói thì nhất định là thật sao? Bản thân hắn không phải cũng chết rồi đấy thôi?
Trong mắt là sát khí khủng bố, Thần Nữ lạnh lùng nói.
Tứ Phương Yêu Thần cũng bị một câu nói này chặn họng.
Thần Tôn nói chưa chắc là đúng, nhưng lời mà ông ấy nói ra đương nhiên có phân lượng hơn nhiều so với người khác.
Huống chi, đứng trên lập trường bọn họ, cho dù thế nào cũng không thể để người khác luyện hóa Thế Giới Chi Tâm được.
Nhưng trạng thái bây giờ của Thần Nữ thì sao đàm phán đây?
Lạnh lùng nhìn Tứ Phương Yêu Thần, Thần Nữ cũng lười uy hiếp bọn họ.
Tứ Phương Yêu Thần vốn bất tử, cho dù là nàng cũng không thể thật sự giết được đối phương, đương nhiên không nói tới uy hiếp gì được.
– Chuyện Thần Tôn nói đương nhiên không nhất định đều đúng! Đã vậy, Thần Nữ có nghĩ tới không… Thần Tôn chưa chắc đã chết thật!
Chậm rãi đi tới trước mặt Thần Nữ và Tứ Phương Yêu Thần, Vân Mộng Chân nhẹ giọng nói.
– Cái gì?
Chân mày đột nhiên nhướng lên, ánh mắt băng lãnh của Thần Nữ chợt nhìn Vân Mộng Chân, lành lạnh nói:
– Rốt cục ngươi muốn nói gì?
– Ta nhớ trước đó Thần Nữ từng nói, Thần Tôn thân hóa thiên địa, nói cách khác, ông ấy chỉ dung nhập vào trong thiên địa thôi! Nếu đã có thể dung nhập thì sao không thể lần nữa tách rời thiên địa?
Nhìn Thần Nữ, Vân Mộng Chân nghiêm túc nói:
– Bây giờ chuyện chúng ta không làm được, chưa chắc về sau nhất định không làm được!
– Giống như trước khi quy tắc thiên địa khôi phục, thần linh của thế gian đều chỉ có thể trốn trong tiểu thế giới, ngủ say, nhưng không phải không có cách nào tỉnh lại.
Trong nháy mắt, trong mắt Thần Nữ đột nhiên tỏa ra ánh sáng khiếp người.
Loại tưởng tượng của Vân Mộng Chân chắc chắn đã đả động tới nàng.
Người dưới Thần Linh căn bản không có cách nào hiểu được sự cường đại của Thần Linh, tựa như bây giờ nàng không thể hiểu được sự cường đại của Siêu Thoát Cảnh vậy.
Một khi siêu thoát chính là thoát khỏi ràng buộc của thế giới này, tất cả phép tắc của thế giới này đều không thể bó buộc mình nữa.
Giả sử thật sự tới cảnh giới đó thì sẽ đứng ở một cấp bậc cao hơn, chưa chắc không thể như Vân Mộng Chân nói, tách Thần Tôn ra khỏi thế giới này.
Nghĩ vậy, trong lòng Thần Nữ không khỏi hiện lên sự hưng phấn.
Nghĩ thử, giả sử trước tiên nàng bước vào siêu thoát, sau đó sẽ tách rời Thần Tôn khỏi thế giới này, cứu sống lại, lúc đó sẽ khiến Thần Tôn quỳ gối trước mặt nàng, chứng minh nàng mới là đúng, chẳng phải đó mới là lúc thực sự vui vẻ hay sao.
Thế Giới Chi Tâm!
Lúc này, tâm tư luyện hóa Thế Giới Chi Tâm của Thần Nữ cũng càng mãnh liệt hơn.
Chỉ có luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, nàng mới có thể bước vào Siêu Thoát Cảnh.
Chỉ nhìn vẻ mặt của Thần Nữ, Vân Mộng Chân liền hiểu được suy nghĩ của nàng.
Chỉ là đây là chuyện mà Vân Mộng Chân đã sớm dự liệu, đương nhiên không có gì ngoài ý muốn.
Nhìn Thần Nữ, Vân Mộng Chân tiếp tục nói:
– Cho tới giờ chưa ai từng luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, cho nên… chuyện Thần Tôn nói chưa chắc là đúng, nhưng chưa chắc là sai?
– Ngươi muốn nói gì?
Khẽ nhíu mày, Thần Nữ hỏi lần nữa.
– Rất đơn giản!
Ngẩng đầu nhìn Thần Nữ, Vân Mộng Chân nghiêm túc nói:
– Thần Nữ muốn luyện hóa Thế Giới Chi Tâm đương nhiên không có gì đáng trách, nhưng… cũng không cần thiết phải giết Bạch Nhạc!
– Cho dù ngươi có muốn thừa nhận hay không, ngươi cũng cần phải hiểu! Bạch Nhạc thật sự là người có khả năng bước vào Siêu Thoát Cảnh nhất bây giờ!
Một câu nói này làm trong lòng Thần Nữ hơi nảy lên.
Xác thực khi bỏ qua tình cảm và lập trường cá nhân, cho dù là nàng cũng không khỏi bội phục thiên phú và tâm tính của Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc này giả sử có đủ thời gian thì thật sự có khả năng bước vào Siêu Thoát Cảnh nhất.
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn
Mục lục








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










