- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 234 : Phần thắng thật nhiều (c2331-c2340)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 234 : Phần thắng thật nhiều (c2331-c2340)
❮ sautiếp ❯Chương 2331: Phần thắng thật nhiều
– Ngươi căng thẳng vì nữ nhân này như vậy, chẳng lẽ ngay cả sinh tử của nàng cũng không quan tâm sao?
Ánh mắt nhìn vào Vân Mộng Chân, Côn Bằng lần nữa uy hiếp.
– Buông!
Dường như là đồng thời, Vân Mộng Chân đột nhiên thoát được khỏi lòng Bạch Nhạc, đẩy hắn ra, duy trì khoảng cách hơn một mét với hắn, trong mắt cũng là vẻ lạnh lùng, dường như cho dù Bạch Nhạc mới vừa cứu nàng cũng không làm nàng nổi lên chút sóng gió nào trong lòng.
– Ngươi thật đúng là biết chọn người để uy hiếp.
Cười lạnh, Thần Nữ khinh thường nói:
– Nàng ta tu hành Vong Tình Thiên Công, bây giờ đã mất hết tính người! Sợ là Bạch Nhạc bây giờ cũng không có cách nào lấy được Thế Giới Chi Tâm từ tay nàng ta, ngươi uy hiếp gì chứ?
Vong Tình Thiên Công!
Liếc Vân Mộng Chân, Côn Bằng liền hiểu Thần Nữ không nói dối.
Nữ nhân này thật sự đã tu hành Vong Tình Thiên Công, đã vong tình, lấy trạng thái này nó thật sự không có cách nào dùng Vân Mộng Chân để uy hiếp Bạch Nhạc.
Vốn dĩ nắm chắc một kích lại bị Bạch Nhạc và Thần Nữ phá rối làm nó tức giận không thôi, nhưng nhất thời vẫn không có cách nào phá giải tình thế này.
– Hình như chư vị đã quên gì đó?
Tứ Phương Yêu Thần cũng chậm rãi hiện thân, lạnh giọng nói:
– Thần Nữ, Côn Bằng, chúng ta chưa chắc làm gì được các ngươi! Nhưng nếu các ngươi còn dám ra tay tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm như vậy… thì liền trở mặt thôi! Chúng ta sẽ phát động trận pháp, đồng quy vu tận! Cho dù các ngươi không chết cũng đừng mong mang được Thế Giới Chi Tâm ra ngoài!
Trong mắt hiện lên sự uy hiếp, Bí Phong Yêu Thần tiếp tục nói:
– Bọn ta bất tử bất diệt, cùng lắm để Thế Giới Chi Tâm lần nữa trở về bản nguyên, chúng ta chơi lại từ đầu.
Chỗ khó chơi nhất của Tứ Phương Yêu Thần không phải ở thực lực như thế nào, mà là vì bất tử bất diệt!
Bọn họ căn bản không thể thật sự chết, còn cả uy hiếp của Tứ Phương Yêu Trận đã đủ để trở thành ác mộng của bất kỳ ai.
Bây giờ Tứ Phương Yêu Thần đã tức giận, nhất thời làm tất cả mọi người thêm vài phần cố kỵ.
Cục diện như vậy thực sự quá hỗn loạn.
– Chuyện này dù sao cũng phải giải quyết!
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc chậm rãi nói.
Ai cũng nhìn ra cục diện bây giờ đã lâm vào bế tắc, nhưng vấn đề chung quy vẫn phải giải quyết.
Bây giờ Vân Mộng Chân đã bị thương, ở trong Tứ Phương Yêu Trận này, Tuyệt Tiên và Mặc Quân cũng phải nhận áp lực cực lớn, muốn nói tới chuyện giải quyết, Bạch Nhạc mới là người muốn làm nhất.
– Chuyện này đương nhiên phải giải quyết, nhưng ngươi có biện pháp giải quyết gì sao?
Nhìn Bạch Nhạc, Thần Nữ nhàn nhạt hỏi.
– Thế Giới Chi Tâm chỉ có một, chẳng lẽ ngươi muốn chia đều ra à?
Âm Hỏa Yêu Thần cũng giễu cợt.
– Thế Giới Chi Tâm đương nhiên không thể chia đều, nhưng cơ hội có được nó thì có thể công bằng.
Đối với sự trào phúng của Âm Hỏa Yêu Thần, Bạch Nhạc không chút phật lòng, ung dung nói.
– Ồ?
Nghe được lời nói của Bạch Nhạc, Thần Nữ lại có vài phần hứng thú, nhàn nhạt nói:
– Bây giờ dáng vẻ nói chuyện của ngươi lại có cái bóng của Giang Nhược Hư, đáng tiếc… hắn chết quá sớm!
Mặc dù luận thực lực, Giang Nhược Hư thực sự không coi là gì, nhưng nếu nói về tâm cơ thủ đoạn, sức phán đoán đối với thế cục thì có thể nói là thiên hạ vô song.
Cho dù là Thần Nữ cũng khắc sâu ấn tượng đối với Giang Nhược Hư.
Nhắc tới Giang Nhược Hư, Bạch Nhạc cũng không khỏi thở dài:
– Nếu như Giang tiên sinh chưa gặp bất trắc, có thể cục diện cũng chưa đến nỗi rơi vào tình thế bị động như này.
Từ khi rời khỏi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, khi Bạch Nhạc đối mặt với chuyện gì cũng nghĩ nếu như Giang tiên sinh ở đây thì sẽ làm như thế nào.
Không thể không nói, Bạch Nhạc làm vậy được lợi ích nhiều.
Nhưng hắn cũng hiểu, mình dù sao cũng không phải là Giang Nhược Hư, cho nên đa phần không nghĩ ra được phương thức phá cuộc hoàn mỹ.
– Cho nên, bây giờ ngươi có ý định gì?
Thần Nữ tiếp tục hỏi.
– Nếu đã rơi vào cục diện bế tắc thì không ngại mỗi người chúng ta đều lui một bước.
Ngẩng đầu nhìn mọi người, Bạch Nhạc chậm rãi nói.
– Tứ Phương Yêu Thần mở Tứ Phương Yêu Trận thả mọi người chúng ta ra ngoài.
– Thần Nữ và Côn Bằng cũng cam đoan chí ít sẽ không chủ động xuất thủ cướp đoạt Thế Giới Chi Tâm.
Dừng một lát, Bạch Nhạc tiếp tục nói:
– Ta cũng sẽ không thu hồi lại Thế Giới Chi Tâm, để Vân Mộng Chân tạm thời giữ Thế Giới Chi Tâm, đương nhiên, nàng cũng phải đảm bảo trong thời gian này sẽ không thử luyện hóa Thế Giới Chi Tâm.
– Mọi người chúng ta đều tự lùi một bước… thoát ra khỏi thế cục giương cung bạt kiếm này, một lần nữa thương nghị người sở hữu Thế Giới Chi tâm.
– Dựa vào cái gì mà chúng ta phải đồng ý với ngươi?
Bí Phong Yêu Thần cười lạnh nói:
– Cứ tiếp tục như này, người không chịu nổi trước tiên phải là ngươi mới đúng.
– Đương nhiên, ở trong Tứ Phương Yêu Trận, Tuyệt Tiên, Mặc Quân đại ca, cả Tiểu Bạch Long, bọn họ đều khó có thể chịu được áp lực như này! Có thể không lâu nữa sẽ bỏ mạng trong đại trận.
Đối với chất vấn của Bí Phong Yêu Thần, Bạch Nhạc cũng không tránh né, thẳng thắn thừa nhận, chỉ là lời nói chợt chuyển, tỏ ra ác liệt.
Chương 2332: Phần thắng thật nhiều (2)
– Nhưng ngươi cũng cần phải hiểu! Bọn họ không có ảnh hưởng gì tới kết quả tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm!
Trong mắt lóe lên tia sáng lạnh, Bạch Nhạc từ tốn nói:
– Nếu bọn họ vì vậy mà vẫn lạc, ta cam đoan… cho dù bỏ qua việc tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm, ta cũng nhất định sẽ truy sát các ngươi tới sau này!
– Đương nhiên là các ngươi bất tử bất diệt! Ta không có khả năng giết chết các ngươi hoàn toàn… nhưng nếu ta cứ luôn dây dưa không dứt, các ngươi có mấy phần chắc chắn có thể bảo vệ Thế Giới Chi Tâm? Huống chi, nếu như ta liên thủ với Thần Nữ hoặc Côn Bằng thì sao?
Hừ nhẹ, nhưng hiển nhiên đối với uy hiếp của Bạch Nhạc, Tứ Phương Yêu Thần vẫn cảm thấy kiêng kỵ.
Nhìn thấy tạm thời có thể bức lui được Tứ Phương Yêu Thần, Bạch Nhạc xòe bàn tay ra tiếp tục nói:
– Vẫn là câu nói kia, chúng ta không ai có cách nào có được Thế Giới Chi Tâm, như vậy không bằng để tất cả mọi người có thời gian suy nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.
– Ta tin không ai muốn lúc nào cũng phải căng thẳng thần kinh, phòng bị đối phương ra tay?
Câu nói này làm trong lòng tất cả mọi người không khỏi suy nghĩ.
Xác thực bọn họ giằng co ở đây không biết bao nhiêu nguy hiểm, thời khắc đều căng thẳng thẳng thần kinh, phòng bị đối phương tuyệt đối không thiếu.
Cho dù là Thần Nữ và Côn Bằng cũng cảm thấy mệt chết.
– Cho dù muốn tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm cũng không cần quá vội vàng đi?
Đưa một ngón tay ra, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Một năm, lấy một năm làm hạn định! Mọi người chúng ta đồng thời ký kết khế ước thần hồn, trong vòng một năm duy trì sự cân bằng hiện tại, một năm sau… mỗi người dựa vào thủ đoạn của mình một lần nữa tranh đoạt, như thế nào?
Một năm, thời gian này rất vi diệu.
Thời gian quá ngắn không đủ để người ta nghĩ ra cách giải quyết, ngược lại thì sẽ khiến người ta bất an.
Mà thời gian một năm lại có vừa vặn.
– Được!
Yên lặng trong chốc lát, Côn Bằng là người đầu tiên mở miệng phụ họa.
Trước đó gã từng có tiếp xúc với Bạch Nhạc, cũng tin đây là cách giải quyết tốt nhất trước mắt.
Huống chi, trước đó trong trận chiến, gã cũng đã bị thương, mặc dù không nghiêm trọng lắm nhưng lại mất đi cơ hội đột nhiên ra tay, còn muốn cướp Thế Giới Chi Tâm dưới tình huống mọi người đã có phòng bị thì sẽ rất khó khăn.
– Có thể!
Liếc nhìn Bạch Nhạc, Thần Nữ cũng tỏ thái độ theo.
Hai người này bản thân có thực lực mạnh nhất, bây giờ bọn họ đều đã đồng ý, đương nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Do dự một chút, Tứ Phương Yêu Thần cũng đồng ý.
Cho tới lúc này, rốt cục Bạch Nhạc mới thở phào một hơi.
Mọi người đồng thời ký kết khế ước thần hồn, lúc này Tứ Phương Yêu Trận mới mở ra để tất cả mọi người rời khỏi phạm vi đại trận.
– Đi!
Không chút do dự, lúc này Bạch Nhạc dẫn theo Tuyệt Tiên và Mặc Quân cùng Tiểu Bạch Long cùng nhau rời khỏi tầng tử quang.
Nơi đây đối với bọn Tuyệt Tiên vẫn có áp lực quá lớn.
Bây giờ tạm thời giải quyết được nguy hiểm thì có thể quay về Thanh Châu một chuyến để điều chỉnh, sau đó nghĩ cách sau.
– Thời gian một năm quá ngắn, ngươi làm như thế rốt cục có ý nghĩa gì?
Ngồi trên lưng Tiểu Bạch Long, Tuyệt Tiên khó hiểu hỏi.
– Chuyện xấu!
Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp:
– Cục diện bây giờ đối với chúng ta là một cái bẫy chết! Chỉ có thể nghĩ biện pháp phá vỡ tử cục trước thì mới làm chuyện xấu được.
Trong mắt hiện lên sự thâm thúy, Bạch Nhạc nhẹ nói tiếp:
– Mới rồi Thần Nữ nhắc tới Giang tiên sinh làm ta nhớ tới lời mà Giang tiên sinh từng nói! Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối, phần thắng thật nhiều thì mới là đúng đắn.
– Mặc dù ta chưa biết giải quyết chuyện này như thế nào… nhưng chỉ cần có thể tranh thủ thêm chút thời gian thì có thể sẽ có chuyện xấu mới! Cũng có thể tăng thêm phần thắng!
– Dù phần thắng tăng thêm ít cũng vẫn đáng giá.
Nghe lời nói của Bạch Nhạc, Tuyệt Tiên và Mặc Quân không khỏi trầm mặc.
Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối, phần thắng thật nhiều mới là đúng đắn.
Cho dù Bạch Nhạc chỉ thuật lại nhưng vẫn có thể làm bọn họ sinh ra cảm giác thán phục.
Từ phần thắng để cân nhắc thế cục, phương thức như vậy xác thực bọn họ chưa nghĩ tới.
Một lúc lâu sau, Tuyệt Tiên mới nhẹ giọng thở dài:
– Không ngờ thế gian còn có nhân vật như vậy… tiếc là chưa từng gặp, đáng tiếc, đáng tiếc.
– Thời gian một năm, muốn đột phá tới Siêu Thoát Cảnh quả thực là vô căn cứ.
Lắc đầu, bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói.
Trở về từ Cửu Thiên Chi Lộ, mọi người kể hết tình huống hiện tại ra, cùng nhau thảo luận khả năng phá cuộc.
Tô Nhan nhắc tới chuyện Bạch Nhạc lần nữa đột phá, liền bị Bất Tử Thanh Vương phản bác.
Thực lực của Tô Nhan quá thấp, căn bản không rõ chuyện siêu thoát trắc trở như thế nào.
Đến cảnh giới như Bạch Nhạc, trong khoảng thời gian ngắn muốn đột phá thêm gần như không thể, tất cả mọi chuyện đều như vậy, càng tới đỉnh cao, muốn đột phá càng thêm khó khăn.
Tu hành một năm đã muốn đại sát tứ phương, áp chế Côn Bằng và Thần Nữ, chuyện cười này tuyệt đối không buồn cười.
Nếu thật có khả năng đó, bọn Thần Nữ và Côn Bằng căn bản không bằng lòng với đề nghị như vậy.
Chương 2333: Thần Tôn ở đâu?
Đây cũng chính là sự vi diệu khi Bạch Nhạc đưa ra thời hạn một năm.
Nếu dài hơn, đối phương tuyệt đối sẽ không bằng lòng.
– Đột phá là đơn giản nhất, cũng là biện pháp giải quyết về bản chất nhất, nhưng nếu không thông… vậy cũng chỉ có thể thử xem có thể thuyết phục một phương hay không.
Nheo mắt lại, Dạ Nhận chen lời:
– Bạch Nhạc, ngươi có nghĩ tới chuyện liên thủ với Tứ Phương Yêu Thần không?
– Tứ Phương Yêu Thần?
Mí mắt của Bạch Cốt phu nhân đột nhiên nảy lên:
– Chuyện này sao có thể!
– Không có gì là tuyệt đối không thể được.
Lắc đầu, Bất Tử Thanh Vương tiếp lời:
– Từ một mức độ nào đó, mục đích của Tứ Phương Yêu Thần tương đồng với chúng ta! Tứ Phương Yêu Thần tuyệt đối sẽ khong luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, chuyện này là điều kiện tiên quyết để chúng ta hợp tác.
Nhắc tới chuyện này, cho dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi bị lay chuyển.
– Đương nhiên, Tứ Phương Yêu Thần có chút tàn nhẫn, thích giết chóc, thế nhưng… không có gì không thể thay đổi! Bây giờ phần thắng của bọn họ cũng rất thấp, nếu chúng ta đồng ý liên thủ, bắt họ từ bỏ việc lạm sát kẻ vô tội tuyệt đối không phải việc khó gì! Ân oán ngày xưa tạm thời bỏ qua là được.
Sở dĩ Bạch Nhạc va chạm với Tứ Phương Yêu Thần, nguyên nhân rất lớn là do những hài tử kia, nếu không phải Tứ Phương Yêu Thần tàn sát những hài tử kia thì Bạch Nhạc căn bản không động thủ sớm như vậy.
Nhưng trái lại, sở dĩ Tứ Phương Yêu Thần muốn trắng trợn giết chóc nhiều hài tử như thế cũng là vì bảo vệ Thế Giới Chi Tâm!
Giả sử Bạch Nhạc có thể liên thủ với bọn họ đương nhiên sẽ không cần lấy phương thức đó để tăng cường thực lực.
Không có ân oán gì là tuyệt đối không thể bỏ qua được.
– Để sau rồi nói đi, không phải vạn bất đắc dĩ, ta không muốn liên thủ với Tứ Phương Yêu Thần.
Hơi trầm ngâm một chút, Bạch Nhạc vẫn nói:
– Huống chi, Tứ Phương Yêu Trận cũng không phải vô địch! Thần Nữ và Côn Bằng đều có năng lực thoát được Tứ Phương Yêu Trận! Hơn nữa… chuyện khi trước ảnh hưởng quá lớn, thời điểm này nếu như chúng ta liên thủ với Tứ Phương Yêu Thần, trên đạo nghĩa thì không hợp chút nào.
Có vài ảnh hưởng không thể nhìn thấy, bọn Thần Nữ có thể không quan tâm, thế nhưng Bạch Nhạc cũng rất khó mà không nghĩ tới.
Từ tâm tính, bây giờ Bạch Nhạc vẫn duy trì suy nghĩ phàm tục.
– Ngươi có ý kiến gì?
Nhìn Bạch Nhạc, Mặc Quân trầm giọng hỏi.
– Tạm thời chưa có… nhưng ta cảm thấy chí ít cần tìm Thần Nữ và Côn Bằng để nói chuyện.
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp lời.
– Nói chuyện gì?
Bất Tử Thanh Vương không hiểu, hỏi.
– Một vấn đề mà ta vẫn luôn không hiểu…
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Ngươi muốn nói chuyện gì?
Trên Đạo Lăng Sơn, Vân Mộng Chân ngồi dưới cây bồ đề, nhìn Thần Nữ bình tĩnh hỏi.
– Nhân tình, sau đó vong tình! Trước đây Vong Tình tiên tử bị khốn khổ vì tình nên mới sáng chế ra Vong Tình Thiên Công… người khác không biết nhưng ta lại biết rõ, Vong Tình Cảnh không phải cực hạn, nếu có thể lại có tình… có thể xưng là Thái Thượng!
Khóe miệng hiện lên sự đùa cợt, Thần Nữ thong thả nói.
Trong mắt là sự giãy dụa, nhưng lại vẫn hóa hư vô.
– Thần Nữ đến không phải chỉ để nói với ta những chuyện này thôi nhỉ?
Vân Mộng Chân lạnh lùng hỏi ngược.
– Là… vì đổi lấy sức mạnh, ngươi mạnh mẽ hoàn toàn chìm vào Vong Tình Cảnh, bây giờ không ra được.
Nhìn sâu Vân Mộng Chân một lúc, Thần Nữ nhẹ giọng nói.
Nói xong lời này, Thần Nữ dứt khoát đứng dậy, không nhiều lời với Vân Mộng Chân nữa, đi thẳng,
Tới đàm luận là muốn thăm dò, rốt cục Vân Mộng Chân đã mất đi chính mình hay chưa.
Bây giờ nhìn ra Vân Mộng Chân đã hoàn toàn chìm vào Vong Tình Cảnh, lời kế tiếp thì không cần phải nói nữa.
Đi ra từ Đông Hải, tốn chưa tới nửa tháng, Bạch Nhạc liền tìm được Côn Bằng.
– Ngươi tới làm gì?
Hạ lên một hòn đảo, Côn Bằng chỉ liếc mắt, hờ hững hỏi.
– Trước đây tiền bối có thể luyện hóa huyết mạch, ta cũng giúp một chút mà… bây giờ cần gì phải lạnh lùng như thế?
Giang tay ra, Bạch Nhạc khẽ cười nói.
– Ngươi đã giúp ta, ta cũng đã giúp ngươi… giữa chúng ta sớm đã thanh toán xong, không ai nợ ai.
Côn Bằng trầm giọng đáp.
– Ta biết không ai nợ ai, nhưng ít ra… tình cảm thì vẫn có mà?
Bạch Nhạc cũng không giận, tùy ý nói.
Lần này, Côn Bằng cũng không phủ nhận, yên lặng chút rồi mới lên tiếng:
– Ngươi không cần thăm dò! Thế Giới Chi Tâm, ta là tình thế bắt buộc phải có, không có chỗ để thương lượng.
– Trước không nói tới chuyện Thế Giới Chi Tâm.
Khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Ta muốn biết Thần Tôn ở đâu, hoặc có lẽ là… Thần Tôn có thể ở đâu?
Nhìn chằm chằm mắt của Côn Bằng, trong mắt Bạch Nhạc tràn đầy nghiêm túc.
Chuyện này vô cùng quan trọng.
Đối với Bạch Nhạc, đây chính là cơ hội duy nhất để phá cuộc.
– Ngươi là truyền nhân của Thần Tôn lại đi hỏi ta?
Cười lạnh, Côn Bằng hỏi ngược.
– Cho ta truyền thừa chỉ là hóa thân của Thần Tôn, thậm chí Thần Tôn chân chính ta cũng chưa từng gặp… không biết đương nhiên cũng là hợp tình hợp lý.
Bạch Nhạc bình tĩnh đáp:
– Nhưng ngươi và Thần Nữ lại khác, các ngươi hiểu Thần Tôn! Nếu nói trên đời này còn ai có thể đoán được vị trí của ông ấy thì nhất định là các ngươi.
Chương 2334: Đáp án tuyệt vọng
– Biết thì như thế nào?
Côn Bằng khinh thường nói:
– Chẳng lẽ ngươi vẫn chờ Thần Tôn hiện thân để giải quyết tất cả xung đột hay sao?
– Dĩ nhiên không phải!
Lắc đầu, Bạch Nhạc chậm rãi nói:
– Nếu Thần Tôn có thể giải quyết tất cả xung đột, hóa giải thiên địa đại kiếp thì trước đây ông ấy đã làm rồi, cần gì chờ tới giờ.
– Nhưng chí ít ta có thể biết được… con đường kế tiếp nên đi như thế nào.
Bạch Nhạc nghiêm túc nói:
– Tiền bối cần phải hiểu, ta xác thực là không muốn luyện hóa Thế Giới Chi Tâm! Ta chỉ muốn biết rõ con đường ta cần đi… trước đây con đường ông ấy không thể đi thông, ta chưa chắc không thể!
– Tu hành vốn là đời sau mạnh hơn đời trước! Đây mới là ý nghĩa chân chính của truyền thừa, không phải sao?
Lúc này, Bạch Nhạc có vẻ tự tin mà cường đại.
Thần Tôn tuyệt thế vô địch kia bây giờ đối với hắn dường như cũng không còn là không thể vượt qua, không thể tưởng tượng được.
Giang sơn đời nào cũng xuất hiện anh hùng!
– Chuyện đó liên quan gì tới ta?
Côn Bằng vẫn có vẻ vô cùng lạnh lùng.
Gã vốn không phải người tu hành, đối với gã, thiên phú và huyết mạch chiến thắng tất cả, truyền thừa với không truyền thừa gì đó, xác thực không liên quan gì tới gã.
– Hơn hai mươi năm trước, thậm chí ta còn không biết trên thế gian tồn tại thần linh! Đối với ta, Hóa Hư đã là điểm kết thúc của tu hành.
Nhìn Côn Bằng, Bạch Nhạc chậm rãi nói:
– Những năm gần đây, thần linh không ngừng xuất hiện, các ngươi nói là vì Thế Giới Chi Tâm trở về bản nguyên, quy tắc thiên địa khôi phục, nhưng… ta cho rằng đây chính là một con đường, mở ra thì tự nhiên sẽ có người sau đi tới.
– Luyện hóa Thế Giới Chi Tâm là con đường duy nhất thật sao? Cho dù là lấy phương thức này để đột phá tới Siêu Thoát Cảnh, nó cũng vẫn là tử lộ! Bởi vì không ai có thể tìm được viên Thế Giới Chi Tâm thứ hai, hoặc có lẽ là… chí ít cần vài vạn năm, mấy trăm ngàn năm, thậm chí là lâu hơn nữa mới có thể tạo ra Thế Giới Chi Tâm.
– Thần Tôn đưa ra siêu thoát, cũng vẫn luôn đi trên con đường này! Mặc dù ông ấy cũng chưa thành công, nhưng ít nhất đã chỉ ra một con đường cho người đời sau! Bây giờ ta cũng nguyện tiếp tục đi trên con đường này.
Nếu có thể thành công, như vậy liền dẫn ra một con đường cho các cường giả Thần Linh bây giờ… có thể không lâu nữa sẽ có người thứ hai, thứ ba được siêu thoát! Trong chuyện này có thể sẽ có cả tiền bối.
Dừng một lát, Bạch Nhạc tiếp tục nói:
– Cho dù thất bại, đối với tiền bối cũng không có bất kỳ tổn thất nào! Tiền bối vẫn có thể tiếp tục tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm, thậm chí còn giảm bớt một người uy hiếp.
– Nhưng đối với người khác lại chưa chắc không phải là hy vọng… cho dù ta chết trên con đường này, ta tin trong tương lai sẽ có người lần nữa đi lên con đường đó! Đến lúc ấy, khả năng thành công của họ sẽ nhiều hơn ta vài phần…
Những lời này có vẻ hơi thiên về cảm xúc, nhưng trên thực tế đây cũng là những lời miêu tả nội tâm thật sự của Bạch Nhạc.
Cho dù là Côn Bằng, lúc này cũng không khỏi trầm mặc.
– Ngươi thật sự rất giống Thần Tôn… các ngươi là cùng một loại người.
– Tương lai e rằng cũng sẽ có người giống bọn ta xuất hiện! Đây cũng là ý nghĩa của truyền thừa, cũng là căn nguyên mà nhân loại có thể không ngừng phát triển!
Bật cười lớn, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Nói thật, tự ta cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày ta lại nói ra những lời này… trước đây ta không biết lựa chọn của Thông Thiên Ma Quân, nhưng nay… ta lại có thể đồng cảm được tâm tình đó.
– Trên Cửu Thiên Chi Lộ, ngắm nhìn bầu trời…. cũng làm ta càng thêm kiên định với suy nghĩ này.
– Tu hành không có phần cuối! Cho dù hy vọng xa vời cỡ nào, cho dù…. sẽ gian khổ bậc nào! Ta đều muốn ra ngoài xem thử tinh không chân chính!
Những lời này khiến Côn Bằng cũng phải cảm thán.
Gã đương nhiên cũng đã nhìn lên trên Cửu Thiên Chi Lộ, vô số sao trời kia chính là hành trình mà mỗi cường giả Thần Linh đều muốn bước lên.
– Ta hiểu ngươi, thế nhưng ngươi cũng cần phải hiểu… không phải tất cả sự kiên trì đều có ý nghĩa.
– Rất có thể khi đã dùng hết tất cả, thứ mang tới cũng chỉ có thất lạc và tuyệt vọng!
– Thần Tôn như thế… ngươi cũng như thế!
– Trên cửu thiên!
Yên lặng trong chốc lát, lúc này Côn Bằng rốt cục chậm rãi nói:
– Nếu như Thần Tôn còn sống, như vậy… hắn nhất định trên cửu thiên!
Đây là một đáp án ngoài dự liệu, nhưng lại hợp tình hợp lý.
Không còn tồn tại là không thể, mặc dù khó tin nhưng cũng là đáp án duy nhất.
– Trên cửu thiên… đây thực sự là đáp án làm người ta tuyệt vọng.
Thở dài, Mặc Quân nhẹ giọng nói.
Trở về từ Đông Hải, Bạch Nhạc không lên nổi tinh thần, lần nữa truy hỏi, Mặc Quân mới nhận được đáp án này của Bạch Nhạc.
Cũng chính vì vậy, Mặc Quân mới có khả năng hiểu được cảm giác bị đánh bại, thậm chí là tuyệt vọng của Bạch Nhạc.
Nếu có đủ thời gian, có thể một ngày trong tương lai Bạch Nhạc sẽ có thể đạp lên cửu thiên.
Chương 2335: Đáp án tuyệt vọng (2)
Nhưng, không có thời gian nữa!
Thời gian một năm đã là thời hạn cuối cùng Bạch Nhạc có thể kéo dài rồi.
Một năm sau, chuyện này sẽ có một kết quả, Thế Giới Chi Tâm cũng nhất định sẽ có chủ.
Trong một năm này, khả năng Bạch Nhạc bước được lên cửu thiên hoàn toàn không có.
– Ta không biết rốt cục nên làm như thế nào.
Ngồi dưới đất, Bạch Nhạc ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, nhẹ giọng nói.
– Mặc Quân đại ca, ngươi biết không? Trước đây ta chỉ là một tạp dịch của Linh Tê Kiếm Tông… nguyện vọng duy nhất của ta chính là thuận lợi bước lên con đường tu hành! Áo gấm về nhà, báo thù cho cha mẹ! Đây cũng là động lực để ban đầu cho dù ta phải ăn bao nhiêu vị đắng cũng cắn răng kiên trì.
– Sau đó ta gặp Vân Mộng Chân… trời xui đất khiến thành nam nhân của nàng! Mặc dù ta có một vạn lý do có thể giải thích đó không phải ý định của ta! Mặc kệ như thế nào, ta đều cho rằng ta nợ nàng… sau đó ở chung, ta càng đắm chìm trong sự thích nàng!
– Thiếu niên mến mộ, đó là lần đầu tiên trong cả đời này, ta yêu một người! Dù giữa ta và nàng tồn tại khoảng cách cực lớn, ta vẫn không chịu bỏ qua… đây cũng là động lực mà mấy năm nay ta kiên trì.
– Bây giờ ta đã vang danh thiên hạ, trở thành Cực Đạo Kiếm Tiên… nhưng, nàng đã rời bỏ ta!
Trên mặt là sự khổ sở, Bạch Nhạc lấy ra một bầu rượu, dùng sức rót đầy mồm, tiếp tục nói:
– Ta gánh vác càng nhiều trách nhiệm, giống như phải đội cả một ngọn núi… ta càng muốn đi thẳng, nhưng ta mệt chết rồi.
– Bây giờ thứ ta có thể thấy… chỉ có tuyệt vọng!
– Ngươi biết không? Ta thường nói ta không tin số mệnh!
– Nhưng mà… ta thật sự không biết ta còn có thể kiên trì được bao lâu nữa!
– Có đôi khi ta thật nghĩ, không bằng dứt khoát từ bỏ đi! Bất kể đại kiếp thiên địa, bất kể thiên hạ thương sinh, bất kể kiên trì và mộng tưởng… ta bỏ mặc tất cả, tận hưởng lạc thú trước mắt! Cứ vậy sống qua ngày với Thanh Nhã tỷ, Tô Nhan, Đổng Thục Nghi, mặc kệ tương lai còn một năm cũng tốt, một ngày cũng được.
Bạch Nhạc nói liên tục, thậm chí cuối cùng không biết mình đang nói gì.
Mặc Quân cứ vậy lẳng lặng ngồi bên cạnh hắn, nhìn và nghe.
Gã có thể cảm giác được sự đau khổ của Bạch Nhạc.
Nhưng lời an ủi gì cũng không nói ra miệng được.
Đó là một loạt phát tiết đủ mọi cảm xúc dung tạp, hoàn toàn bộc phát.
Mệt, cũng đã say.
Lần này, Bạch Nhạc mê man trọn bảy ngày bảy đêm.
Đối với một cường giả Thần Linh, đây quả thực là chuyện không thể tưởng được.
Mặc Quân cứ vậy canh giữ bên người Bạch Nhạc, không để bất kỳ ai tới gần.
Mấy năm nay, Bạch Nhạc quá mệt mỏi rồi! Cũng cần phát tiết dạng này.
Chỉ có phát tiết hết tâm tình thì mới có thể bắt đầu lại.
Dưới áp lực, không tan vỡ chính là niết bàn, trọng sinh!
Mỗi ngày đều là một ngày mới.
Bạch Nhạc giống như bệnh nặng một trận, khi tỉnh lại, cả người đều mệt mỏi rã rời, nhưng khiến Mặc Quân thấy ngoài ý muốn là trên mặt Bạch Nhạc vẫn nở một nụ cười rực rỡ.
Ánh mặt trời chiếu lên người, ấm áp.
– Công tử!
– Bạch Nhạc!
Cách đó không xa, Tô Nhan, Bạch Cốt phu nhân cũng vẫn canh giữ ở đó, chỉ là trước đó Mặc Quân không cho bất kỳ ai qua đây nên chỉ có thể đứng từ xa nhìn, chờ đợi.
Bây giờ nhìn thấy Bạch Nhạc tỉnh lại, các nàng vô cùng kích động.
– Nghĩ rõ ràng rồi sao?
Cũng không để ý tới người khác, Mặc Quân nhẹ giọng hỏi.
Người khác không biết tại sao Bạch Nhạc lại đột nhiên say tới bất tỉnh, mệt mỏi bất tỉnh, nhưng Mặc Quân lại biết rõ.
– Nghĩ rõ ràng rồi!
Bật cười lớn, Bạch Nhạc đứng dậy từ dưới đất, nhẹ giọng đáp:
– Mặc Quân đại ca, cảm ơn ngươi.
– Không có gì phải cảm ơn, ta chỉ là không muốn bất kỳ ai quấy rối phán đoán và quyết định của ngươi thôi… ngươi thật sự quá mệt mỏi rồi, ngươi có thể lựa chọn nghiêng về quyền lợi.
Mặc Quân nhẹ giọng đáp.
Gã có khả năng lý giải được sự tuyệt vọng đó.
Lúc trước khi suýt bị vây chết trong huyễn cảnh, nếu không phải nhờ Bạch Nhạc, gã có thể đã vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.
– Mỗi người đều không thể bỏ qua lợi ích, nhưng ta không phải mọi người… ta là Bạch Nhạc!
Bật cười, Bạch Nhạc mang theo vài phần trêu tức, lại mang theo vài phần nghiêm túc nói.
Ta là Bạch Nhạc, bốn chữ đơn giản lại tỏa ra sự tự tin cường đại.
Lúc này Mặc Quân như lại được nhìn thấy thiếu niên ở nơi phàm tục đang rời núi trước kia.
Khốn cảnh và tuyệt cảnh có thể làm người ta tuyệt vọng, nhưng lại có một số người nhìn thấy ánh rạng đông từ trong tuyệt vọng.
– Côn Bằng nói, không phải cứ kiên trì là sẽ có kết quả.
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc nói:
– Nhưng ta muốn nói, không kiên trì thì nhất định sẽ không có kết quả!
– Ta không tin số mệnh!
– Cái gọi là vận mệnh, một kiếm chém tan!
Đối với một người, tâm tính thực sự là thứ quan trọng nhất.
Mặc dù Bạch Nhạc vẫn chưa nghĩ được cách gì tốt, nhưng lần này ma luyện tâm cảnh đã làm cả người hắn có vẻ ung dung hơn nhiều.
Ra khỏi Thanh Châu, Bạch Nhạc lần nữa ra ngoài cửu châu.
Thế giới này rất lớn,chí ít lớn hơn tưởng tượng nhiều.
Chương 2336: Ta là Bạch Nhạc
Lúc trước Bạch Nhạc không có năng lực đạp biến thiên hạ, nhưng bây giờ lại khác, thực lực tuyệt đối đủ để cho hắn đạp lên mỗi tấc đất trên thiên hạ này.
Đối với Bạch Nhạc, đây là cơ hội để cảm nhận thiên địa, cảm nhận thế giới này, cũng là quá trình có thể nghiệm chứng lời nói của Côn Bằng, Thần Tôn rốt cục đã tới nơi nào.
Hơn nữa sau khi Bạch Nhạc đi tới càng nhiều nơi, trong quá trình cảm ngộ, hắn ngoài ý muốn phát hiện ra thu hoạch nhiều hơn dự đoán rất nhiều.
Cảm ngộ thiên địa cũng làm Kiếm Liên Tiểu Thế Giới bất giác lột xác.
Từ thế giới đơn thuần chỉ có kiếm, giờ đã bao hàm toàn diện, càng ngày càng chân thực, cũng càng lúc càng giống một thế giới thật.
Tốn hơn nửa năm, Bạch Nhạc mới lần nữa trở lại Thanh Châu.
Chỉ là hắn đi khắp thiên hạ nhưng vẫn chưa tìm được tung tích của Thần Tôn.
Loại trừ đi những khả năng không thể, đáp án cuối cùng còn lại, cho dù có sai lầm như thế nào cũng nhất định là chân tướng.
Rất nhiều chuyện khi đổi góc độ khác để suy nghĩ thì sẽ cho ra kết quả không giống nhau.
Trước đó Bạch Nhạc cho rằng kết quả này rất tuyệt vọng, bởi vì trong vòng một năm, hắn căn bản không có khả năng bước lên cửu thiên.
Nhưng bây giờ quay đầu lại, Bạch Nhạc lại ý thức được nếu như Thần Tôn thật sự có thể bước lên cửu thiên, như vậy dựa vào cái gì mà hắn không thể?
Hoặc có lẽ là Cửu Thiên Chi Lộ có thể không phải không có cách đi thông.
Bước lên cửu thiên cũng chưa chắc nhất định là siêu thoát, nhưng chí ít… có hy vọng tăng thêm thực lực.
Giang Nhược Hư từng nói, trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối.
Đạo lý tương thông, như vậy trên cửu thiên tuyệt đối không phải không có cách nào lên được, cho dù bây giờ chỉ còn lại mấy tháng ngắn ngủi.
– Hơn nửa năm không gặp, thực lực của ngươi quả nhiên lại tăng lên không ít.
Sâu trong tầng tử quang, Bạch Nhạc gặp lại Thần Nữ.
– Bái kiến Thần Nữ.
Khẽ khom người, Bạch Nhạc hành lễ.
– Thời hạn một năm sắp tới, ngươi nghĩ ra chủ ý chưa?
Thần Nữ tùy ý hỏi.
– Vẫn chưa!
Gượng cười, Bạch Nhạc thành thật trả lời:
– Ta hy vọng trong vòng một năm này có thể có biến số gì đó, đáng tiếc… cũng không có!
– Ta lại nghĩ ngươi muốn trong vòng một năm tăng cao tu vi đủ để chống lại ta và Côn Bằng cơ.
Nhìn Bạch Nhạc, Thần Nữ từ tốn nói.
– Thời gian một năm… quá ngắn! Nếu ta thật có bản lĩnh đó, sợ là các ngươi chưa chắc dám tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm với ta.
Bật cười, Bạch Nhạc tùy ý đáp lời.
Có phần ngạc nhiên nhìn Bạch Nhạc, Thần Nữ nói:
– Tâm tính của ngươi hình như rất nhẹ nhàng.
– Chỉ là đã nghĩ thông một việc mà thôi.
Nhún vai, Bạch Nhạc nhẹ đáp:
– Côn Bằng nói nếu như Thần Tôn còn sống thì nhất định là ở trên cửu thiên… ngươi thấy thế nào?
Nghe vậy, Thần Nữ không khỏi yên lặng trong chốc lát rồi nói:
– Ngươi có nghĩ tới chưa… có thể hắn thật sự đã chết.
Câu nói này nhất thời khiến Bạch Nhạc nhảy nhó trong lòng.
– Điều này sao có thể chứ, ta tu hành tới nay mới được bao lâu? Trước đây ông ấy còn hóa thân thành Thông Thiên Ma Quân cho ta truyền thừa, sao có thể chết được?
– Vì sao không thể?
Thần Nữ nhàn nhạt hỏi ngược:
– Nếu như Thần Tôn thật sự không sao… ngươi cho rằng tại sao hắn lại phải hóa thân thành Thông Thiên Ma Quân?
Câu nói này nháy mắt đã hỏi khó Bạch Nhạc.
Rất nhiều chuyện trước đây không rõ, nhưng tới cảnh giới hiện tại quay lại suy nghĩ thì thật sự thấy có vấn đề.
Lúc trước khi Bạch Nhạc còn rất nhỏ yếu, cảm thấy Thông Thiên Ma Quân chính là đệ nhất thiên hạ.
Nhưng nay nhìn lại, Thông Thiên Ma Quân đâu tính là gì?
Đến cảnh giới như Thần Tôn, nếu không phải bất đắc dĩ thì cần gì phải lấy phương thức như vậy để hóa thân?
– Ta vẫn luôn nghĩ, con đường này… có thể đã sai từ đầu!
Liếc nhìn Bạch Nhạc, Thần Nữ từ tốn nói:
– Ta thừa nhận ngươi xác thực là rất xuất sắc, cũng xứng với thân phận truyền nhân của Thần Tôn! Nhưng mà… không sống ở thời đại đó, ngươi sẽ không hiểu Thần Tôn kinh diễm như thế nào!
– Một con đường ngay cả hắn cũng đi không được… ta không nghĩ còn ai có thể đi được nữa! Đó cũng là nguyên nhân ta kiên trì tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm.
– Đại kiếp thiên địa luôn là một sự đoạn tuyệt.
– So với việc không ngừng trì hoãn, chẳng thà để ta tự tay tới đoạn tuyệt.
Trong mắt là vẻ lãnh đạm, Thần Nữ tiếp tục nói:
– Chí ít ta có thể bảo vệ cho nhân loại ở mức độ lớn nhất! Ngươi nhất định phải hiểu, đa phần hy sinh không thể tránh được.
– Đây cũng là lần cuối ta nói cho ngươi những thứ này… lần sau gặp nhau, nếu ngươi còn không thay đổi thái độ, như vậy chúng ta chính là kẻ địch.
– Người đối địch, ta sẽ không hạ thủ lưu tình!
Cái gì là đúng, cái gì là sai?
Nhiều lúc giữa đúng và sai, thật ra không có giới hạn chặt chẽ, chẳng qua là do lập trường khác biệt mà thôi.
Những lời này của Thần Nữ làm cho Bạch Nhạc thật sự hiểu thái độ của Thần Nữ, chuyện này không có chỗ thương lượng.
Hắn căn bản không có lý do gì để thuyết phục Thần Nữ hoặc Côn Bằng.
Mọi người đều có lập trường khác biệt.
Chương 2337: Bắt đầu ở Đạo Lăng, kết thúc ở Đạo Lăng
Buông tâm tư xuống, còn lại mấy ngày, Bạch Nhạc vẫn luôn ở tầng tử quang, nỗ lực tìm kiếm phương thức có thể bước lên cửu thiên.
Đáng tiếc trên đời này không có nhiều chuyện ngoài ý muốn vui vẻ như vậy.
Cách kỳ hạn một năm chỉ còn nửa tháng, Bạch Nhạc trở lại Thanh Châu.
– Bạch Nhạc, Càn Đế tới.
Không lâu sau khi nhận được tin Bạch Nhạc trở lại Thanh Châu, Càn Đế và Lệ Tâm Vũ liền chạy tới Thanh Châu Thành.
Chẳng qua là so với trước đây, tình thế đã trái ngược hẳn.
Bây giờ cho dù là Càn Đế cũng phải chờ, xem Bạch Nhạc có muốn gặp gã hay không.
Không liên quan tới thân phận, bây giờ thực lực của Bạch Nhạc thật sự quá mạnh.
– Càn Đế?
Chân mày hơi nhíu, lúc này Bạch Nhạc liền hiểu ra:
– Liên quan tới Tứ Phương Yêu Thần?
– Chắc vậy!
Gật đầu, Bất Tử Thanh Vương đáp:
– Trước kia chúng ta cũng nghĩ tới chuyện hợp tác với Tứ Phương Yêu Thần, đối với Tứ Phương Yêu Thần thì càng phải như vậy… trong tất cả mọi người, người duy nhất họ có thể hợp tác bây giờ cũng chỉ còn có ngươi.
Chuyện này vốn mang tính tương đối, chuyện Bạch Nhạc có thể nghĩ tới, Tứ Phương Yêu Thần đương nhiên cũng có thể nghĩ đến, đây cũng không có gì ngạc nhiên.
– Ý của Thanh Vương thế nào?
Hơi trầm ngâm, Bạch Nhạc nhẹ giọng hỏi.
– Hợp tác!
Nhìn Bạch Nhạc, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng đáp:
– Thời gian một năm, chuyện xấu ngươi chờ mong cũng chưa từng xuất hiện! Chí ít cho tới giờ, chúng ta không có biện pháp nào hơn… như vậy, hợp tác với Tứ Phương Yêu Thần chính là cách có phần thắng nhất bây giờ.
– Vậy thì nói chuyện thôi!
Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Trong chốc lát, Càn Đế và Lệ Tâm Vũ liền được dẫn vào trong Bạch phủ.
Bạch Nhạc không chủ động đi nghênh tiếp, cứ vậy ngồi trong Thính Hương Thủy Tạ, chờ Càn Đế và Lệ Tâm Vũ qua đây.
– Bái kiến Bạch tiên sinh!
Nhìn Bạch Nhạc, tâm trạng của Càn Đế có chút phức tạp, nhưng vẫn khẽ khom người hành lễ.
Mặc dù thân là đế vương, nhìn như có được thiên hạ nhưng trên thực tế, khi đối mặt với cường giả đứng đầu này, gã thật sự không có tư cách tự cao tự đại.
Cho dù trước đó Bạch Nhạc có thân phận như thế nào, bây giờ Bạch Nhạc cũng là vị Cực Đạo Kiếm Tiên duy nhất trên đời này.
– Không dám nhận, Bạch Nhạc thân là Thanh Châu phủ chủ, ngươi là quân, ta là thần! Không nhận nổi cái cúi đầu của bệ hạ.
Phất tay áo một cái nâng Càn Đế lên, Bạch Nhạc bình tĩnh nói.
Quân thần!
Hai chữ đơn giản này cũng làm tâm trạng Càn Đế suy sụp.
Mở miệng, nhất thời Càn Đế không biết cần phải trả lời như thế nào.
– Bệ hạ, Lệ tiên sinh, mời ngồi.
Tự tay đưa thủ thế mời, Bạch Nhạc nhẹ nói.
Ngay lúc đó, Tô Nhan cũng dâng trà cho hai người.
Đợi sau khi hai người ngồi xuống, lúc này Bạch Nhạc mới tiếp tục nói:
– Ngày xưa khi ta lần đầu gặp bệ hạ đã từng đề cập tới chuyện Diệp Huyền đại sư.
Ban đầu Bạch Nhạc vốn muốn gia nhập với Càn Đế, đáng tiếc vì chuyện của Diệp Huyền, Bạch Nhạc không muốn làm đao trong tay Càn Đế nên mới tan vỡ.
Bây giờ nhớ lại, Càn Đế cũng không khỏi đầy tâm trạng.
Cũng may Bạch Nhạc không có ý quấn quýt với chuyện này, nhắc tới không phải muốn làm nhục Càn Đế.
– Quân yếu thần mạnh, trong lòng bệ hạ khó chịu cũng có thể hiểu! Ngày xưa lúc Diệp Huyền đại sư còn sống, Đại Càn Vương Triều cũng là dạng bố cục này! Có thể nói, trước đây Đại Càn Vương Triều có thể duy trì được đều là công lao của Diệp Huyền Đại Sư! Nhưng… từ đầu tới cuối, Diệp Huyền đại sư chưa từng muốn chiếm lấy nó.
Bạch Nhạc nói tiếp:
– Chúng ta là người tu hành, giữa người tu hành, quan hệ quân thần vốn là càng vi diệu! Bệ hạ muốn chấp chưởng cửu châu, nhưng thời gian lộng quyền độc tài khi xưa đã trôi qua rồi.
– Chính nhưu Diệp Huyền đại sư, ta cũng nguyện tuân thủ nghiêm ngặt thân phận quân thần… chỉ là, ta hy vọng bệ hạ có thể có nhận thức thanh tỉnh!
Càn Đế không ngờ Bạch Nhạc lại dùng phương thức này để thức tỉnh gã, làm rõ quan hệ giữa hai người.
Yên lặng trong chốc lát, cuối cùng Càn Đế thở dài nói:
– Là trẫm sai!
– Diệp Huyền đại sư là quốc cữu công, trẫm không nên gạt bỏ công tích của ông ấy! Ngươi yên tâm, sau khi trẫm trở về sẽ truy phong Diệp Huyền đại sư là quốc sư, dành đãi ngộ tương ứng cho Diệp gia, để Diệp Huyền đại sư được nhận hương khói cung phụng muôn đời!
Đã nhiều năm trôi qua, đã nhiều lần nhắc tới chuyện Diệp Huyền, nhưng lần này Càn Đế không thể không lui bước.
Hơi ôm quyền, bạch Nhạc nhẹ giọng:
– Như vậy, Bạch Nhạc nói cảm tạ bệ hạ thay Diệp Huyền đại sư.
– Việc này là do lỗi của trẫm, bây giờ cũng nên do trẫm bồi thường.
Khẽ vuốt cằm, Bạch Nhạc thản nhiên nói:
– Lần này bệ hạ đến không chỉ là vì chuyện của Diệp Huyền đại sư nhỉ?
Nhắc tới chính sự, Càn Đế nghiêm mặt, lần nữa nói:
– Lần này trẫm đến đây là mang tới một câu nói thay cho Tứ Phương Yêu Thần! Tứ Phương Yêu Thần hứa hẹn, chuyện lạm sát kẻ vô tội tuyệt đối sẽ không phát sinh nữa, bọn họ nguyện liên thủ với ngươi, bảo vệ Thế Giới Chi Tâm.
Đây là chuyện trong dự liệu, Bạch Nhạc cũng không thấy bất ngờ, chỉ nhàn nhạt hỏi:
– Vì sao là bệ hạ đến đây?
Chương 2338: Lại đến Đạo Lăng Sơn
Gượng cười, Lệ Tâm Vũ tiếp lời:
– Bạch tiên sinh cần biết rõ, nếu như một thân một mình, Tứ Phương Yêu Thần không dám vào Thanh Châu! Nhưng nếu tới đông đủ khó tránh sẽ sinh ra hiểu lầm không đáng có.
Lúc trước Bạch Nhạc có thể một mình giết Bí Phong Yêu Thần, bây giờ thực lực đã tăng lên, Tứ Phương Yêu Thần nào dám tùy ý tới cửa.
Bây giờ chỉ cách thời hạn một năm có nửa tháng nữa, lúc này nếu lại bị Bạch Nhạc trảm, khả năng sẽ hoàn toàn mất đi tư cách tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm.
Vì thế, Càn Đế tự nhiên trở thành người truyền lời thích hợp nhất.
– Tứ Phương Yêu Thần muốn liên thủ thế nào?
Bạch Nhạc hỏi.
– Tứ Phương Yêu Thần nói nếu Bạch tiên sinh có lòng liên thủ, có thể tới Vương thành một chuyến.
Càn Đế đáp lời.
Rất nhiều chuyện truyền lời không thể rõ ràng, chỉ có tự mình gặp mặt nói chuyện mới có thể thủ tín.
– Được!
Gật đầu, Bạch Nhạc cũng không đồng ý ngay, uống một chén trà rồi tiễn khách.
– Công tử, thật sự muốn hợp tác với Tứ Phương Yêu Thần?
Chờ đối phương đi rồi, Tô Nhan ngồi cạnh Bạch Nhạc, hỏi.
– Có thể đây là cách duy nhất bây giờ.
Gật đầu, Bạch Nhạc đáp:
– Vân Mộng Chân còn ở Đạo Lăng Sơn, chuyện này tất sẽ kết thúc ở Đạo Lăng Sơn… bằng một mình ta thì không gánh nổi nàng, cũng không giữ được Thế Giới Chi Tâm.
– Ý ngươi nói Vân Mộng Chân sẽ không giao thế Giới Chi Tâm ra?
Lần này Bạch Nhạc không trả lời, chậm rãi đứng dậy, đứng trước cửa sổ nhẹ nói:
– Ngày xưa Thông Thiên Ma Quân một mình lên Đạo Lăng Sơn, vì thế mới có những chuyện sau đó… bây giờ Thế Giới Chi Tâm lại ở trên Đạo Lăng Sơn.
– Bắt đầu ở Đạo Lăng, kết thúc ở Đạo Lăng… cũng tốt!
– Không thể nào!
Nhìn Bạch Nhạc, Bí Phong Yêu Thần từ chối chắc như đinh đóng cột:
– Ngươi muốn cướp Thế Giới Chi Tâm từ tay Vân Mộng Chân, lại vẫn muốn đảm bảo cho sự an toàn của nàng ta, sao có thể làm được?
Trước đó khi Bạch Nhạc tới đầm luận, hắn còn rất vui vẻ, nhưng sau khi Bạch Nhạc đưa ra điều kiện này, Tứ Phương Yêu Thần nhất thời tức giận.
Thế Giới Chi Tâm ở trong tay Vân Mộng Chân, trừ phi Vân Mộng Chân bằng lòng đàng hoàng giao ra, bằng không sao có thể bảo đảm cho nàng an toàn.
– Trên đời này không có chuyện gì là không thể.
Lắc đầu, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Ta sẽ cố gắng tự mình đoạt lại Thế Giới Chi Tâm, nếu như không làm được… vậy thì trấn áp cả Vân Mộng Chân và Thế Giới Chi Tâm ở trong Tứ Phương Yêu Trận.
Mí mắt nảy lên, Bí Phong Yêu Thần cũng trầm mặc.
Cùng trấn áp Vân Mộng Chân và Thế Giới Chi Tâm ở trong Tứ Phương Yêu Trận vẫn có tính khả thi nhất định, điều kiện tiên quyết là phải phong bế thần vực của Vân Mộng Chân trước.
Bây giờ uy hiếp lớn nhất dù sao cũng là Thần Nữ và Côn Bằng.
– Đã như vậy, chuyện đối phó với Vân Mộng Chân sẽ do ngươi phụ trách, nếu chúng ta xuất thủ thì không có cách nào đảm bảo sự an toàn cho nàng ta.
Âm Hỏa Yêu Thần nói.
– Được!
Không chút do dự, Bạch Nhạc đồng ý luôn.
Lúc trước Thế Giới Chi Tâm là hắn cho Vân Mộng Chân, bây giờ đương nhiên nên do đích thân hắn lấy về.
Để người khác xuất thủ với Vân Mộng Chân, hắn cũng không có cách nào an tâm được.
Đạo Lăng Sơn!
Dường như là vừa khớp, thời gian vẫn là ở tháng sáu.
Cách thời gian trước đây Thông Thiên Ma Quân một mình lên rcuBMWGế Lăng Sơn đã hơn ba mươi năm.
Khi Bạch Nhạc lần nữa bước lên Đạo Lăng Sơn, cảm giác tang thương quả thực không có cách nào diễn tả bằng ngôn từ.
Ước định trước đây của bọn Bạch Nhạc mặc dù người biết không nhiều, nhưng đây không phải Cửu Thiên Chi Lộ mà là ở Đạo Lăng Sơn, rất nhiều chuyện không thể gạt được người khác.
Khi Bạch Nhạc tới Đạo Lăng Sơn, trên đó đã hội tụ đủ cao thủ.
Hầu như cường giả Thần Linh biết tới đều đến Đạo Lăng Sơn.
Trừ họ còn có rất nhiều cao thủ Hóa Hư đến xem náo nhiệt, mặc dù trong lòng họ hiểu căn bản không thể nhúng tay vào loại chiến đấu này, nhưng chính mắt nhìn thấy những cao thủ như thế giao thủ cũng làm họ chạy theo như vịt rồi.
Đương nhiên, trên thực tế đối với đa số mọi người, bọn họ thậm chí còn không biết Thế Giới Chi Tâm là gì chứ đừng nói tới kết quả của trận chiến này có thể sẽ dẫn tới toàn bộ thế giới bị hủy diệt.
– Công tử!
Đi theo cạnh Bạch Nhạc, Tô Nhan có phần lo lắng mở lời.
Lần này không chỉ có những cường giả Thần Linh như Bạch Cốt phu nhân, Tô Nhan còn mang theo một vạn Thanh Vân Kỵ, cho dù không thể giúp nhưng cũng là tấm lòng thành của nàng.
– Yên tâm đi!
Trên mặt nở nụ cười rực rỡ, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Ta rất lợi hại, từ ngày đầu tiên ngươi biết ta thì nên biết chứ… ta sẽ không thua!
– Chư vị đường xa tới đây, mời lên núi!
Đạp trên không trung, giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Vân Mộng Chân chậm rãi vang lên.
Ngay lúc đó, Vân Mộng Chân còn bỏ đi cấm chế của đại trận hộ tông, để tất cả mọi người đều có thể bước vào Đạo Lăng Sơn.
Cho tới cảnh giới này, đại trận hộ tông thực sự đã không còn tác dụng gì, so với đó chẳng thà dứt khoát mở ra, càng có vẻ ý chí.
Tất cả trưởng lão, đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông bây giờ cũng đều duy trì đề phòng, canh giữ trên núi.
Chương 2339: Lại đến Đạo Lăng Sơn (2)
Không luận thực lực như thế nào, nhưng chí ít khí thế chưa bao giờ yếu.
– Đi thôi!
Ngẩng đầu từ xa nhìn một cái, bước ra một bước, Bạch Nhạc đạp lên hư không, leo thẳng lên Đạo Lăng Sơn.
Chỉ là bây giờ Bạch Nhạc không còn toàn thân áo trắng nữa mà thay bằng màu áo xanh ban đầu quen biết Vân Mộng Chân.
Một người, một kiếm, một thanh sam!
– Bái kiến Bạch phủ chủ!
– Bái kiến Bạch tiên sinh!
Sau khi Bạch Nhạc bước lên Đạo Lăng Sơn, mọi người ở xung quanh cho dù có thân phận gì, lập trường thế nào đều khom người hành lễ với Bạch Nhạc.
Chỉ bằng thực lực bây giờ của Bạch Nhạc đã đáng giá cho sự tôn trọng này.
– Bạch phủ chủ, mời!
Đứng trước mặt Bạch Nhạc, thần sắc của Vân Mộng Chân vẫn có vẻ cực kỳ bình tĩnh, dường như Bạch Nhạc tới cũng không thể khiến trong lòng nàng nổi lên bất kỳ gợn sóng nào, lạnh nhạt nói.
– Tíu tíu!
Trong lúc nói chuyện, một tiếng kêu chói tai chợt xé rách chân trời.
Côn Bằng bay tới bầu trời Đạo Lăng Sơn, hai cánh che khuất khoảng trời khiến người ta sinh ra cảm giác sợ hãi trong lòng.
Đây là Côn Bằng đã thu liễm khí tức rồi, bằng không uy thế thực sự chỉ riêng Đạo Lăng Sơn này sợ rằng không có mấy ai có thể đứng thẳng được.
– Không cần nói nhảm nhiều! Kỳ hạn một năm đã tới, Vân Mộng Chân hãy giao Thế Giới Chi Tâm ra, bằng không không chỉ ngươi, hôm nay toàn bộ Đạo Lăng Sơn sẽ đều bị san thành bình địa!
Bốn người chậm rãi xuất hiện, tư thế ngang ngược tứ phương vây quanh Thánh Nữ Phong.
Tứ Phương Yêu Thần!
– Bổn tông đã lập phái vạn năm, không phải ai muốn diệt cũng có thể diệt, Tứ Phương Yêu Thần có thể xuất thủ thử xem!
Hơi nhíu mày, trong mắt Vân Mộng Chân lóe sát cơ, nhàn nhạt đáp.
– Đại giáo thượng cổ còn đã đoạn tuyệt truyền thừa, chỉ là một Đạo Lăng Thiên Tông thì cần gì tiếc nuối.
Trong hư không, thân ảnh của Thần Nữ cũng chậm rãi xuất hiện:
– Một năm trước ngươi đã không thủ được Thế Giới Chi Tâm, bây giờ đương nhiên càng không thủ được! Đừng tưởng tu hành Vong Tình Thiên Công liền có thể không sợ hãi! Nếu ngươi không giao Thế Giới Chi Tâm ra… hôm nay ta sẽ giết ngươi!
Trừ một vài tình huống tất ít, còn đâu Thần Nữ đều có khuôn mặt rất bá đạo.
Giống như lúc còn ở Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, vì đạt mục đích, thậm chí Thần Nữ không tiếc tàn sát sinh linh của cả một tiểu thế giới, đừng nói gì tới vài người của Đạo Lăng Sơn.
– Vân Mộng Chân, đưa cho ta đi!
Đứng trước người Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Nghe đồn ngươi liên thủ với Tứ Phương Yêu Thần… cho ngươi, để ngươi cấu kết với bọn chúng làm việc xấu sao?
Dường như không phát hiện ra ý tốt của Bạch Nhạc, khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng, Vân Mộng Chân châm chọc không chút cố kỵ.
Trước đó chuyện Bạch Nhạc tới Vương thành vốn không thể gạt được người có tâm, bây giờ bị Vân Mộng Chân nói toạc ra như thế nhất thời làm mọi người xôn xao.
Đa số mọi người không biết nội tình, chỉ biết Tứ Phương Yêu Thần xưa nay tàn nhẫn thích giết chóc, trước đó đã tàn sát mấy vạn hài tử!
Lúc trước không phải Bạch Nhạc là kẻ địch của Tứ Phương Yêu Thần sao? Sao chỉ mới chớp mắt đã liên thủ với Tứ Phương Yêu Thần rồi?
Trong lòng hơi đau xót, Bạch Nhạc chậm rãi nhắm mắt lại ổn định cảm xúc, sau đó mới chậm rãi nói:
– Vậy thì đánh một trận thôi!
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc mở mắt, nhìn Vân Mộng Chân nghiêm túc nói:
– Trước đây chúng ta lần đầu gặp gỡ ở Linh Tê Kiếm Tông, ta đã từng nói… sẽ đuổi theo bước chân của nàng, thậm chí vượt qua cả nàng! Bây giờ, ta tới thực hiện lời hứa hẹn đây!
Dừng một chút, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Ta cũng đã nói ta sẽ cưới nàng trước mặt mọi người trong thiên hạ!
– Trận chiến này sẽ là cái kết cho tất cả! Nếu thua, ta mặc nàng xử trí! Nếu thắng, ta chẳng những muốn lấy lại Thế Giới Chi Tâm, còn muốn cưới nàng làm vợ trên Đạo Lăng Sơn này!
Vù vù!
Trong nháy mắt, toàn bộ Đạo Lăng Sơn như ong vỡ tổ.
Cho dù là ai cũng không ngờ, Bạch Nhạc lại nói ra mấy câu như thế.
Hắn muốn động thủ với Vân Mộng Chân thì thôi đi, lại còn muốn cưới Vân Mộng Chân làm vợ, chuyện này làm người ta kinh ngạc nhất.
Đương nhiên còn nhiều người cảm thấy hưng phấn nữa.
Lúc trước cảm tình giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân có rất nhiều người biết, chẳng những rất nhiều người ngoài, cho dù là đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông cũng có nhiều người bị cảm động, vui mừng tác thành.
Bây giờ thấy Bạch Nhạc thật sự đề cập chuyện này trên Đạo Lăng Sơn thì làm sao có thể không hưng phấn!
Nao nao, hiển nhiên đây là chuyện Vân Mộng Chân cũng không ngờ tới, thậm chí nhất thời không phản ứng kịp.
Càng không ai chú ý tới, sâu trong mắt Vân Mộng Chân hiện lên sự giãy dụa.
Mặc dù đã hoàn toàn rơi vào Vong Tình Cảnh, nhưng câu nói này lại vẫn khiến Vân Mộng Chân suýt nữa không khống chế được cảm xúc, mạnh mẽ thoát ra khỏi Vong Tình Cảnh.
Chỉ là, dị dạng này nhanh chóng bị áp chế hoàn toàn.
– Bạch phủ chủ nói đùa, Đạo Lăng Thánh Nữ trọn đời phụng đạo, sao có thể nói tới chuyện cưới gả?
Lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân nhàn nhạt từ chối.
Chương 2340: Linh Tê Kiếm Quyết
– Ha ha ha ha, trên đời này tất cả quy củ không phải đều dùng để phá bỏ hay sao? Nếu nàng thắng đương nhiên có thể tiếp tục làm Đạo Lăng Thánh Nữ của nàng, nàng muốn trọn đời phụng đạo cũng tùy nàng, nhưng nếu bại… ta không quan tâm nàng có phải Đạo Lăng Thánh Nữ hay không!
Ngửa mặt lên trời cười to, Bạch Nhạc không thèm quan tâm tới thái độ của Vân Mộng Chân, ngạo nghễ nói:
– Vân Mộng Chân, nàng là nữ nhân của ta, ba mươi năm trước đã là! Cho dù biến thành dáng vẻ gì, nàng cũng chạy không thoát được!
Ai cũng không ngờ Bạch Nhạc lại ăn nói bá đạo như vậy, chuyện này không giống với thái độ trước đây của Bạch Nhạc.
Người chưa quen thuộc với Bạch Nhạc đều vì thế mà hưng phấn.
Nhưng người thật sự biết rõ tâm tư của Bạch Nhạc, như Tô Nhan và Bạch Cốt phu nhân thì trong lòng đầy căng thẳng.
Bây giờ biểu hiện của Bạch Nhạc càng bá đạo thì có nghĩa là, trong lòng Bạch Nhạc đã tồn tại tử chí.
Cho dù là Côn Bằng hay Thần Nữ đều quá cường đại, muốn tranh chấp với tồn tại như thế nhất định phải chuẩn bị sẽ vẫn lạc.
Cưới Vân Mộng Chân ở Đạo Lăng Sơn, đây là lời hứa mà từ rất sớm Bạch Nhạc đồng ý với Vân Mộng Chân.
Bây giờ Vân Mộng Chân tu hành Vong Tình Thiên Công, vứt bỏ tất cả tình cảm, nhưng hắn lại không quên.
Hắn chọn thực hiện lời hứa ở thời điểm này cũng có nghĩa là, hắn cho rằng đây là cơ hội duy nhất hắn có thể thực hiện lời hứa.
Ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay bật cả máu, Tô Nhan vẫn hồn nhiên không biết.
Trừ lo lắng cho Bạch Nhạc ra, còn có cảm giác phức tạp và thất lạc nói không nên lời.
Cho dù Bạch Nhạc không nói gì, nhưng nàng cũng biết rõ, từng ấy năm, người Bạch Nhạc thực sự yêu vẫn chỉ có Vân Mộng Chân.
Cho dù là nàng hay Bạch Cốt phu nhân đều không sánh được Vân Mộng Chân.
Chuyện này không liên quan tới ai trả giá nhiều, tình yêu vốn không phải giao dịch ngang bằng.
Nhưng nay, ngay cả tâm tư ghen tuông nàng cũng không có, trước mặt sinh tử… những chuyện đó đã không còn là gì, nếu có lựa chọn, nàng thà vĩnh viễn không được ở cùng Bạch Nhạc cũng muốn hắn được sống sót.
Nhưng chuyện gì trên đời này cũng không thể chi phối bởi một bên tình nguyện.
Vù vù!
Đối mặt với tuyên cáo bá đạo như vậy của Bạch Nhạc, thậm chí Vân Mộng Chân không tiếp tục phản bác.
Vong Tình Thiên Công vốn vứt bỏ tất cả tình cảm, những chuyện này đều không thể lay động tâm can của nàng.
Huống chi, tình huống này, giải thích và phản bác không có bất kỳ ý nghĩa gì, chỉ có thắng bại mới quyết định tất cả.
Cầm Côn Ngô Kiếm trong tay, Vân Mộng Chân đi đầu công kích Bạch Nhạc.
Nguyệt kiếm màu trắng chợt chém xuống từ không trung, như một vầng trăng tròn xé rách bầu trời.
Chỉ cần một kiếm này, thực lực kinh khủng của Vân Mộng Chân liền hiện ra.
Thời gian một năm qua, Vân Mộng Chân cũng không nhàn rỗi, so với một năm trước trên cửu thiên, thực lực của Vân Mộng Chân đã mạnh hơn rất nhiều.
Nếu cường giả Thần Linh bình thường sợ rằng không thể tiếp nổi một kiếm thuận tay này của Vân Mộng Chân.
Chỉ là bây giờ, đối mặt với Vân Mộng Chân là Bạch Nhạc.
Thần sắc bình tĩnh, đối mặt với một kiếm này, Bạch Nhạc không cảm thấy ngoài ý muốn, bàn tay khẽ đảo, Nghịch Ma Kiếm đã vào tay.
Kiếm phong khẽ nhếch, không hoa mỹ, chỉ là một kiếm chiêu đơn giản.
Bình thường tới mức Đạo Lăng Thiên Tông bình thường cũng có thể tìm hiểu.
Linh Tê Nghênh Khác!
Tinh Tê Kiếm Quyết!
Đây là đầu nguồn kiếm chiêu mà Bạch Nhạc học được khi mới bước lên kiếm đạo.
Bây giờ bất kỳ một vị đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông nào dường như cũng có thể thi triển.
Nhưng thi triển ra từ tay Bạch Nhạc, uy lực của kiếm này cũng biến hóa long trời lở đất.
Coong!
Trong nháy mắt, nguyệt kiếm màu trắng liền bị đỡ lấy.
Kiếm Đạo Tông Sư!
Bây giờ lý giải của Bạch Nhạc đối với Kiếm Đạo thực sự rất cao, dù chỉ là kiếm chiêu bình thường nhất, ở trong tay hắn cũng có thể tỏa ra phong thái khác biệt.
Hơn nữa lúc này, Bạch Nhạc thi triển Linh Tê Kiếm Quyết hiển nhiên còn có ý nghĩa khác.
Hắn và Vân Mộng Chân vốn quen biết ở Linh Tê Kiếm Tông, khi đó hắn chỉ là một tên tạp dịch nho nhỏ.
Lấy Linh Tê Kiếm Quyết nghênh chiến với Vân Mộng Chân cũng là nỗ lực của Bạch Nhạc cố gắng lay động tâm can của Vân Mộng Chân, khiến nàng nhớ lại chuyện ngày xưa.
Mười chiêu Linh Tê Kiếm Quyết đơn giản thi triển ra, tỏa ra sức mạnh lay động tâm hồn.
Vân Mộng Chân vẫn đè đánh Bạch Nhạc, tuy nhiên vẫn không có cách nào đánh tan phòng ngự của hắn.
Chỉ là khi nhìn sâu trong mắt lại càng lúc càng nhiều sự giãy dụa.
Nếu như là Vân Mộng Chân trước đó còn duy trì được lý trí, chỉ sợ sớm đã không thể khống chế cảm xúc.
Nhưng nay Vân Mộng Chân tự dồn vào tử địa, làm mình hoàn toàn chìm vào Vong Tình Cảnh, muốn thoát được rất rất khó.
Khi cảm xúc sâu trong lòng Vân Mộng Chân ổn định, công kích của nàng càng sắc bén hơn.
Phụt!
Uy lực của Vong Tình Thiên Công chân chính xuất hiện, Bạch Nhạc rốt cục không có cách nào dễ dàng ngăn cản được công kích của Vân Mộng Chân, trên ngực trúng một kiếm, trên thanh sam loang ra một vết máu.
Trong mắt là sự đau khổ.
Hít sâu một hơi, kiếm chiêu của Bạch Nhạc lại đổi.
Kiếm Linh Vũ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Khí Xung Tinh Hà [Dịch] Khí Xung Tinh Hà](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Khi-Xung-Tinh-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)







