- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 221 : Các ty kỳ chức (mỗi người một việc riêng) (c2201-c2210)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 221 : Các ty kỳ chức (mỗi người một việc riêng) (c2201-c2210)
❮ sautiếp ❯Chương 2201: Các ty kỳ chức (mỗi người một việc riêng)
Ánh mắt trầm xuống, Càn Đế lạnh giọng nói:
– Cứ chiếu theo ý tiên sinh mà làm, giờ trẫm liền phản hồi vương thành, binh phát Thanh châu! Chuyện Phật tông chắc phải làm phiền tiên sinh.
Hơi hơi khom lưng cúi đầu, Lệ Tâm Vũ trầm giọng đáp nói:
– Thần, tất không nhục mệnh!
…
– Giấu được nhất thời, không giấu được một đời.
Lắc đầu, Bất Tử Thanh Vương nhẹ giọng thở dài nói:
– Ngươi dùng cách này để cứu Đạo Lăng Thiên Tông, không nghi ngờ là đang dẫn lửa thiêu thân!
Đối với phong cách hành sự của Càn Đế, Bất Tử Thanh Vương tính là cực kỳ thấu triệt, lần này Bạch Nhạc lừa gạt Càn Đế, giải vây cho Đạo Lăng Sơn, Càn Đế không hạ mình để tiếp tục động thủ với Đạo Lăng Thiên Tông, như vậy, cục tức lần này tất sẽ được xả trên thân Bạch Nhạc và Thanh châu.
– Tứ phương yêu thần sẽ không dễ dàng ly khai Ung châu, chúng ta cũng không phải trái hồng mềm, dám đến, vậy thì cứ để hắn đến.
Cười lạnh một tiếng, Bạch Cốt phu nhân khinh thường đáp nói.
– Nào có đơn giản như vậy.
Lắc lắc đầu, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói:
– Lần này Phật tông chịu thiệt lớn như vậy, nơi nào nhịn được! Chỉ cần Càn Đế lấy Thanh châu ra làm hứa hẹn, Phật tông tất sẽ phối hợp phản đánh với Càn Đế … Khoan nói mười vạn yêu binh và đệ tử Phật tông liên thủ, chúng ta có thể ngăn trở được hay không, chỉ riêng ba vị cường giả thần linh này, chúng ta nên phải ứng phó thế nào?
– Vân Mộng Chân thì sao?
Bạch Cốt phu nhân nhíu mày nói:
– Chúng ta giúp nàng giải vây cho Đạo Lăng Thiên Tông, chẳng lẽ giờ Thanh châu gặp nạn, nàng liền có thể khoanh tay đứng nhìn?
Liếc mắt nhìn sang Bạch Nhạc một cái, cuối cùng Bất Tử Thanh Vương vẫn không lên tiếng.
– Nàng sẽ không tới.
Thở dài một tiếng, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Nếu là thế lực ngang nhau, có lẽ nàng sẽ suất lĩnh đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông tới cứu viện, nhưng nếu hoàn toàn nằm ở liệt thế … Nàng sẽ không động.
– Làm sao có thể!
Bạch Cốt phu nhân không khỏi có chút khó hiểu:
– Khoan nói đến quan hệ giữa ngươi và nàng, dù đứng ở góc độ đạo nghĩa, Đạo Lăng Thiên Tông cũng không lý nào lại thấy chết mà không cứu.
– Ngươi không hiểu Vong Tình Thiên Công đồng nghĩa với cái gì.
Bất Tử Thanh Vương giải thích:
– Hết thảy mọi thứ thuộc về tình tự và cảm xúc cá nhân đều đã bị vứt bỏ, đối với nàng mà nói, bây giờ chỉ có lợi ích, không có ỳ cảm tình.
– … Tại sao lại như vậy?
Bạch Cốt phu nhân vẫn khó mà tin tưởng nhìn sang Bạch Nhạc.
Nhưng Bạch Nhạc lại chưa hề đưa ra đáp án phủ định.
Vong Tình Thiên Công khủng bố tới mức nào, người chưa thực sự được chứng kiến, căn bản sẽ không hiểu nổi.
Cố Vong Tình trước đây chính là ví dụ rõ ràng nhất!
Vì quyền lợi, thậm chí ngay cả sư tôn một tay nuôi nấng hắn nên người đều có thể tự tay giết chết… Tồn tại như thế, nơi nào còn có cảm tình hay đạo nghĩa để nói chuyện!
Nhưng so với nguy hiểm trước mắt có thể sẽ gặp phải, đau đớn trong lòng Bạch Nhạc mới là điều càng khiến người lo lắng.
Yêu càng sâu, tổn thương lại càng lớn.
Với tình cảnh này, dù là Bất Tử Thanh Vương cũng căn bản không biết nên dùng phương cách gì để an ủi Bạch Nhạc.
– Lần lượt giải quyết từng tên thôi.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc không muốn tiếp tục vướng víu chuyện này, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Trận chiến trước đó, Thanh Vân Kỵ tử thương không nhẹ, Thanh Vương, ngươi nghĩ cách tận hết khả năng tăng cường quân bị, bổ sung Thanh Vân Kỵ… Chuyện cường giả thần linh ngươi không cần quản, chỉ cần ngăn trở yêu binh là được.
– Vâng!
Gật đầu, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng đáp.
– Phương trưởng lão!
Quay sang Phương Đỉnh, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Ngươi đại biểu Ma tông, tận hết khả năng mời chào cao thủ ma đạo, lần này chúng ta nhất định phải bảo vệ cho được Thanh châu!
– Tông chủ yên tâm, chỉ cần ngươi hạ lệnh một tiếng, Ma tông tất sẽ vì ngài như thiên lôi sai đâu đánh đó!
Phương Đỉnh lập tức khom lưng đáp.
– Ta đi liên hệ người Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, chúng ta nhận đại ân của ngươi, kiểu gì cũng sẽ không bàng quan đứng nhìn, trận chiến này, chúng ta chưa hẳn sẽ thua!
Đinh lão cũng cùng theo tỏ thái độ.
– Ta đi liên hệ Đạo môn!
Bạch Cốt phu nhân tiếp lời:
– Đại địch trước mặt, không nói để bọn hắn tham gia trận chiến tranh này, chí ít cũng phải gây thêm chút áp lực cho Phật tông.
– Những việc này chúng ta có thể giải quyết được … Nhưng mà cường giả thần linh, vậy lại chỉ có thể dựa vào chính ngươi.
Bất Tử Thanh Vương nhẹ giọng nói:
– Ngươi có ý tưởng gì không?
– Từ lúc đi ra Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Thần Nữ một mực không biết tung tích … Vốn là không có năng lực kia, nhưng giờ, ngược lại có thể thử xem.
Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói:
– Lấy tính cách Thần Nữ, tất sẽ không liên thủ với tứ phương yêu thần… Nếu tìm được Thần Nữ, vậy liền có thể phá cục.
Thần Nữ? !
Nhắc đến cái tên này, Bất Tử Thanh Vương không khỏi khẽ rung.
– Không sai!
Gật gật đầu, Bất Tử Thanh Vương cũng mở miệng nói:
– Ngươi và Thần Nữ vốn đã có giao tình, nếu có thể tìm được Thần Nữ, chỉ bằng Càn Đế và đám lừa ngốc Phật tông thì tính là gì!
– Ta thử xem sao.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.
Chương 2202: Các ty kỳ chức (mỗi người một việc riêng) (2)
Thật ra sự tình không hề lạc quan như trong tưởng tượng, chỉ là với tình huống trước mắt, hắn nhất định phải ổn định nhân tâm, dù là biên tạo ra thì cũng phải mang đến hi vọng cho người khác, bằng không, một khi nhân tâm tán đi, vậy liền chết chắc.
Bên ngoài cửu châu lớn vượt xa tưởng tượng, hơn nữa, lâu vậy rồi không thấy tung tích Thần Nữ, hắn căn bản không biết nên bắt đầu từ đâu.
Chẳng qua, đối với Bạch Nhạc mà nói, trước mắt lại có một điều manh mối.
Chỉ là chuyện này tạm thời còn không tiện nói với người khác.
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, Bạch Nhạc lập tức mở miệng nói:
– Việc này không nên chậm trễ, mọi người chia ra hành động đi … Ta cũng xuất phát luôn!
– Được!
Chúng nhân dồn dập đứng dậy, hướng về phía Bạch Nhạc ôm quyền hành lễ.
… ….. .
Đạo Lăng Thiên Tông!
Tin tức Lăng Tiên vẫn lạc đã truyền khắp thiên hạ, nhưng bởi vì Càn Đế tấn công, thế nên vẫn một mực chưa kịp cử hành tang lễ cho Lăng Tiên.
Giờ đây Càn Đế và Lệ Tâm Vũ đã lui đi, tạm thời không còn uy hiếp, tự nhiên liền cần phải cử hành một trường tang lễ long trọng cho Lăng Tiên.
Vân Mộng Chân lấy thân phận Thánh Nữ quảng phát thiệp mời, chẳng những Tiên Du Kiếm Cung và Thái Cực Đạo mà hết thảy tông môn cấp Địa trong Đạo môn đều thu được thiệp mời.
Nhưng trong đó, lại không bao gồm Thanh châu.
– Bái kiến Thánh Nữ!
Trên Thánh Nữ Phong, Văn Trạch lần nữa chạy tới trong động phủ Vân Mộng Chân.
– Văn chân nhân, có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi.
Bình tĩnh ngồi trước bàn đá, Vân Mộng Chân nhàn nhạt mở miệng nói.
– Thánh nữ, sao không mời Bạch phủ chủ tham dự tang lễ Lăng Tiên lão tổ?
Không chút do dự, Văn Trạch trực tiếp hỏi nói.
– Lúc còn sống Lăng Tiên lão tổ vốn đã không hợp với Bạch Nhạc, cử hành tang lễ tự nhiên không nhất thiết phải mời hắn.
Vân Mộng Chân nhàn nhạt đáp nói.
– Thánh Nữ!
Trong mắt lộ ra vẻ ngưng trọng, Văn Trạch trầm giọng nói:
– Ngươi biết ta muốn nói điều gì!
Không đợi Vân Mộng Chân hồi đáp, Văn Trạch đã nói tiếp:
– Mặc dù Càn Đế bị bức lui, nhưng đối phương tất sẽ không bởi thế mà chịu để yến! Lần này cử hành tang lễ, Đạo môn tề tụ, chính là cơ hội tốt nhất để liên thủ Đạo môn! Thế mà ngươi lại không mời Bạch Nhạc, khác gì chiếu cáo Đạo môn nói muốn phân rõ giới hạn với Bạch Nhạc … Thế chẳng phải là vong ân phụ nghĩa ư? !
Lạnh lùng liếc mắt nhìn Văn Trạch một cái, Vân Mộng Chân lạnh giọng nói:
– Văn chân nhân, chú ý cách dùng từ của ngươi! Bạch Nhạc đúng là phủ chủ Thanh Châu phủ, điều này không sai, song hắn cũng là tông chủ Ma tông… Đồng đạo Đạo môn tới tiễn đưa Lăng Tiên lão tổ thì can hệ gì tới Ma tông?
– Ngươi!
Văn Trạch không khỏi tức đến nghẹn họng.
Song Vân Mộng Chân vẫn chẳng có vẻ gì là bị đánh động:
– Văn Chân Nhân, ta biết ngươi và Bạch Nhạc tương giao tâm đầu ý hợp, nhưng mà … Mong ngươi nhận rõ tình thế, ngươi trước là một trong Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, sau đó mới là bằng hữu của Bạch Nhạc.
– Tình cảm cá nhân, tuyệt không thể vượt lên trên tông môn!
– …
…
Lương châu, Điệp Chướng Sơn.
Đây là nơi Ma tông tọa lạc, cũng là chỗ Mặc Quân ẩn cư.
Trước kia Bạch Nhạc không có mặt ở cửu châu, Ma tông còn có thể phát triển an ổn như thế, trên thực tế có được liên quan trực tiếp với uy hiếp trong âm thầm của Mặc Quân.
Mà giờ đây, Bạch Nhạc lần nữa yên ắng quay về, mục đích tự nhiên cũng là Mặc Quân.
Bạch Nhạc nói muốn tìm Thần Nữ, nhưng Thần Nữ há lại dễ dàng tìm được như vậy, so sánh ra, Mặc Quân mới là cường giả thần linh mà hắn thật thấy được, dù không thể mời Mặc Quân xuất sơn, cũng có thể từ trong miệng Mặc Quân được đến càng nhiều tin tức.
Lúc trước sở dĩ Bạch Nhạc quyết định rời khỏi cửu châu cũng là bởi có liên quan đến kiến nghị của Mặc Quân.
Chỉ là, thái độ Mặc Quân còn rất mơ hồ, Bạch Nhạc không dám khẳng định Mặc Quân nhất định sẽ hỗ trợ, cho nên mới không thông báo cho bất cứ người nào mà chỉ đến đây một mình.
Một cái đạp bước, đi đến trong tiểu thế giới nơi Mặc Quân đang ở!
Thần niệm thoáng khẽ đảo qua, Bạch Nhạc lập tức phát hiện, bên trong tiểu thế giới này chỉ còn thừa lại một đỉnh núi màu đen cực lớn.
Khác với trước kia, phải đến khi bước đến Thần Linh Cảnh Bạch Nhạc mới thực sự hiểu được lực lượng ở cái đẳng cấp này, cơ hồ ngay khi ánh mắt dời đi qua, trong lòng Bạch Nhạc lập tức hiểu ra.
Trước đó không phải Mặc Quân một mực tránh không gặp, mà là bởi vì, ngọn núi này vốn chính là Mặc Quân.
– Ngươi quả nhiên là người có thể sáng tạo kỳ tích.
Gần như cùng lúc, giọng Mặc Quân lập tức vang lên.
Lăng không đứng trước đỉnh núi, trong đầu Bạch Nhạc chớp qua vô số ý niệm, ánh mắt gắt gao rơi lên trên đỉnh núi.
– Ngươi là… Sơn Thần? !
Trước đây Mặc Quân từng nói qua với Bạch Nhạc, sở dĩ hắn nguyện ý trợ giúp Bạch Nhạc là bởi từng chịu ân huệ của Bạch Nhạc, chỉ là Bạch Nhạc làm sao đều không nghĩ ra được giữa đối phương và chính mình lại có liên quan.
Thẳng đến giờ khắc này, Bạch Nhạc nhận ra ngọn núi màu đen kia vốn chính là đối phương, trong lòng mới đột nhiên kinh giác.
– Không sai!
Chương 2203: Gặp lại Mặc Quân
Trên đỉnh núi bỗng chợt huyễn hóa ra thân ảnh một người, vừa khéo giống hệt với vị Sơn Thần trong ký ức của Bạch Nhạc!
– Không thể nào!
Trên mặt hiện rõ vẻ chấn động, Bạch Nhạc khó mà tin tưởng nói:
– Trong quan tài đồng không phải là ảo cảnh ư?
– Mộng hay là thật… Đến cái cảnh giới này rồi, chẳng lẽ ngươi còn không rõ ràng?
Trong lòng đột nhiên khẽ chấn, lúc này Bạch Nhạc mới đột nhiên hiểu ra ý của đối phương.
Ảo cảnh và chân thực vốn chỉ là cách nhau một tia!
Lúc trước khi tu vi còn vô cùng nhỏ yếu, Bạch Nhạc liền cùng Mộng Thiên Thu học qua Huyễn Thuật Chi Đạo, đồng thời được đến thần thông Thiên Cơ Biến và Đại Mộng Thiên Thu.
Đương thời, thật ra Bạch Nhạc ẩn ẩn đã biết được, khi huyễn thuật tu hành đến cực trí liền sẽ hóa thành chân thực!
Như vậy, giả như thật có cường giả thần linh tu hành Huyễn Thuật Chi Đạo, hóa hư huyễn thành chân thực, lại có gì là không thể?
Nhất niệm thông thấu!
Nghĩ thông điểm này, hết thảy tự nhiên liền đều rõ ràng.
– Cho nên, trong quan tài đồng là một huyễn thuật thế giới chân thực? Ngươi cũng thiếu chút nữa chết ở bên trong?
– Không, ta đích thực đã chết ở trong đó!
Lắc đầu, Mặc Quân chậm rãi nói:
– Sở dĩ ta nói thiếu ngươi nhân tình, một là bởi vì trong huyễn cảnh, ngươi xác thực đã giúp ta chữa trị thương thế , khiến ta triệt để tỉnh lại! Quan trọng hơn là… Ngươi mang Thần Nữ rời khỏi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, lại đánh nát quan tài đồng! Chúng Tinh Tiểu Thế Giới hủy diệt, Huyễn Cảnh Thế Giới cũng bịhủy diệt, ta được đến Thế Giới Chi Tâm ôn dưỡng, nhờ vậy mới có thể khiến cho ý thức về lại bản thể.
– …
Khúc chiết trong đó rõ ràng phức tạp hơn xa so với tưởng tượng của Bạch Nhạc.
Những điều này đúng thật chỉ có giải thích bây giờ mới có thể giúp hắn hiểu được, bằng không, không đến cảnh giới kia, rất nhiều chuyện căn bản không cách nào giải thích thông, càng không thể nào hiểu được.
– Vô luận thế nào, hai chúng ta không ai nợ ai!
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc nghiêm túc thi lễ một cái, nhẹ giọng nói.
Chính như Sơn Thần nói, hắn đã thực hiện hứa hẹn khi trước, trợ giúp Bạch Nhạc bước vào Thần Linh Cảnh, cũng cho trợ giúp Ma tông, như vậy phần ân tình thiếu nợ đã được trả sạch.
Sở dĩ Bạch Nhạc nói câu này, chính là muốn cho đối phương biết thái độ của mình!
Dù đã biết rõ chân tướng, nhưng hắn bây giờ hoàn toàn không có ý mang ân cầu báo.
Thoáng ngừng một lát, hồi lâu sau Bạch Nhạc mới nói tiếp:
– Ta tới đây là muốn hỏi xem xem … Tiền bối có biết Thần Nữ hạ lạc ở đâu không?
– Không cần phải xưng tiền bối!
Khoát khoát tay, Mặc Quân nhẹ giọng nói:
– Ngươi là truyền nhân Thần Tôn, giờ lại đã bước đến Thần Linh Cảnh, ngươi ta luận giao ngang hàng là được rồi.
– Được!
Bạch Nhạc cũng không già mồm, trực tiếp đáp ứng.
– Thần Nữ ở đâu ta không biết, nhưng ta có một suy đoán.
Trầm ngâm khoảnh khắc, lát sau Mặc Quân mới nói tiếp:
– Trên chín tầng trời!
– Cái gì?
Hơi ngớ, Bạch Nhạc ngơ ngác hỏi.
– Chẳng lẽ trước nay ngươi chưa từng thử xem … Một đường phi hành thẳng lên chín tầng trời, đến cùng có thể thấy được cái gì?
– …
Ngây người mất một lúc, lời này của Mặc Quân nhất thời khiến Bạch Nhạc có cảm giác bản thân như ếch ngồi đáy giếng.
Đương nhiên, điều này cũng không thể trách Bạch Nhạc!
Rốt cuộc, thời gian tu hành của Bạch Nhạc thực sự quá ngắn ngủi, căn bản không có thời gian, cũng không có cơ hội để đi suy ngẫm mấy vấn đề kiểu này.
Hơn nữa, loại chuyện như bay đến tận cuối chân trời, trừ cường giả thần linh, thực sự không ai dám nghĩ.
– Mặc đại ca, ngươi thử qua rồi sao?
Thuận theo ý đối phương, Bạch Nhạc đổi giọng gọi đại ca.
– Ta từng thử qua, một mực bay lên trên, chỉ là… Bằng vào thực lực ta, căn bản không thể đi đến tận cùng.
Lắc lắc đầu, Mặc Quân giải thích nói:
– Hiện nay, trên đời này, nếu nói có người có thể lên chín tầng trời, trừ Thần Tôn ra, sợ rằng cũng chỉ có mỗi mình Thần Nữ.
– Không thể đi đến tận cùng?
Bạch Nhạc nghi hoặc hỏi.
– Không sai, hệt như xuống biển sâu, càng đi lên liền phải gánh chịu áp lực càng lớn, hơn nữa, trên chín tầng trời còn có cương phong, dù là thần thể cũng rất khó thừa nhận cương phong kéo xé!
Ma Quân nói tiếp:
– Mặc dù ngươi đã bước đến Thần Linh Chi Cảnh, nhưng bằng vào thực lực hiện nay … Không có bất kỳ hy vọng nào.
Cười khổ một tiếng, đối với bản thân, Bạch Nhạc vẫn rất tự biết rõ ràng.
Đừng thấy hiện giờ lúc giao thủ hắn thậm chí đã có thể đè lên Nhiên Cổ Phật mà đánh, nhưng trên thực tế, thực lực hiện tại của Nhiên Cổ Phật còn lâu mới khôi phục về lại được trạng thái đỉnh phong! Xa không nói, dù là Hải Thần chết ở trong tay Thần Nữ, Bạch Nhạc cũng vạn vạn không phải là đối thủ.
Muốn sánh ngang hàng với Thần Nữ và Thần Tôn? Đấy là điều hiện thời Bạch Nhạc căn bản không dám tưởng tượng.
Theo như lời Mặc Quân nói, tưởng muốn chủ động đi tìm Thần Nữ, vậy gần như căn bản không có bất kỳ khả năng nào.
– Tứ phương yêu thần sẽ không dễ dàng ly khai Ung châu, chẳng qua, chỉ dựa vào Càn Đế và Phật tông, ngươi quả thực khó mà ứng phó được.
– Mặc đại ca, vì sao một mực ở lại chỗ này?
Nhìn vào Mặc Quân, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng hỏi.
Chương 2204: Thuyết phục Mặc Quân, bố cục thiên hạ
Trước đó ở Bán Thần Chi Cảnh, Mặc Quân từng biểu thị sẽ không ly khai bí tàng không gian này, song lại không nói rõ lý do, giờ Bạch Nhạc đã biết thân phận đối phương, thế là bèn nhịn không được lần nữa hỏi lại.
…
– Ngươi cho rằng, tại sao tứ phương yêu thần lại sẽ không dễ dàng ly khai Ung châu?
Nhìn vào Bạch Nhạc, Mặc Quân không trả lời mà hỏi ngược lại.
Hơi ngớ, Bạch Nhạc có chút ngập ngừng đáp nói:
– Chẳng lẽ là bởi vì Mặc đại ca?
– Đúng, nhưng cũng không đúng!
Lắc đầu, Mặc Quân giải thích:
– Không sai, tứ phương yêu thần đúng là đề phòng ta, nhưng không chỉ là đề phòng một mình ta.
– Bằng vào sức lực của một mình ta thì còn không cách nào lay động được tứ phương yêu thần! Nhưng giờ đây, trong thiên hạ này, ẩn thân trong bóng tối chờ đợi cơ hội, há lại chỉ có một người?
Vừa nói đến đó, Bạch Nhạc lập tức hiểu ra.
Hiện thời cường giả thần linh lộ ra ngoài sáng mới chỉ dừng ở mấy người này thôi, nhưng mà, trên thực tế, há lại chỉ có lác đác mấy vị này.
Những người này đều đang chập phục trong bóng tối, chính là đang chờ đợi cơ hội!
Còn về cơ hội gì? Vậy lại càng đơn giản!
Tứ phương yêu thần trông chừng cái gì ở Ung châu?
Thế Giới Chi Tâm!
Mặc dù tất cả cường giả thần linh trong thiên hạ đều đang ngấp nghé Thế Giới Chi Tâm, nhưng mà, một là, tứ phương yêu thần thực lực cường hãn, một khi liên thủ, khó ai có thể lay động được, mặt khác, chúng nhân đều đang đề phòng lẫn nhau, ai cũng không muốn động thủ trước để vô duyên vô cớ làm lợi cho người khác.
Thế là dẫn đến, tất cả mọi người đều đang chờ đợi cơ hội!
Mà tứ phương yêu thần thì vẫn gắt gao thủ ở Ung châu, căn bản không rời đi.
Trong đó, điểm hay nhất nằm ở chỗ, tứ phương yêu thần chiếm giữ Thế Giới Chi Tâm, lại một mực không cách nào luyện hóa Thế Giới Chi Tâm!
Sự tồn tại của bọn hắn chính là để ngăn cản người khác luyện hóa Thế Giới Chi Tâm.
Đừng thấy hiện giờ Càn Đế đang liên thủ với tứ phương yêu thần, nhưng điều kiện căn bản để hai bên liên thủ chính là Càn Đế tất phải phát thề, tuyệt không sinh tâm ngấp ngé đối với Thế Giới Chi Tâm, trợ giúp tứ phương yêu thần bảo vệ Thế Giới Chi Tâm, không để cho bất cứ kẻ nào luyện hóa.
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, lát sau Bạch Nhạc mới mở miệng nói:
– Nếu là như vậy, lúc Thanh châu gặp nạn, ta có thể thỉnh mời Mặc đại ca ra tay trợ giúp được không?
– Ta nói rồi, ân tình giữa ta với ngươi đã thanh toán xong.
Không đáp ứng thỉnh cầu của Bạch Nhạc, Mặc Quân bình tĩnh đáp nói.
Ân cứu mạng, chỉ đổi lấy hai hứa hẹn từ hắn, cùng với một ít tin tức.
Điều này tựa hồ có vẻ rất không công bằng, nhưng chuyện trên đời này vốn cũng đâu có gì là tuyệt đối công bằng.
– Càn Đế thế lớn, nếu lại liên hợp Phật tông, công hạ Thanh châu… Như vậy, phóng mắt khắp toàn thiên hạ, sợ rằng đã không ai có thể ngăn cản Càn Đế.
Bạch Nhạc cũng không tức giận, càng không có ý nhắc lại chuyện xưa, ngược lại chăm chú giải thích nói.
– Hiện thời, tam đại thiên tông ngoài mặt liên hợp, nhưng bên trong đây đó lại vẫn đề phòng lẫn nhau … Không cách nào thực sự liên thủ lại được! Ý tưởng của Càn Đế chính là chia để trị! Lần này hắn tính thử tiêu diệt Đạo Lăng Sơn, bị ta ngăn lại… Nhưng nếu tiếp theo không có ai giúp ta, mặc cho Thanh châu bị công hãm, Càn Đế liền sẽ tiếp tục nghĩ cách phân liệt tam đại thiên tông, chia ra mà đánh!
– Nói một câu không khách khí, với thực lực Càn Đế, có lẽ Mặc đại ca không quá để tâm, nhưng một khi để hắn nhất thống cửu châu, thực lực tất sẽ lần nữa tăng vọt! Người thiên hạ chạy đến nương nhờ người sẽ càng lúc càng nhiều… Tới lúc đó, tứ phương yêu thần chỉ biết càng thêm an phận, cơ hội mà các ngươi muốn chờ, khi nào mới đến?
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói tiếp:
– Mặc đại ca nói ta là người có thể sáng tạo kỳ tích như vậy, tại sao không nguyện tin tưởng ta một lần?
– Chỉ khi ta ngăn trở được công kích từ Càn Đế, thậm chí đánh trọng thương Càn Đế, suất lĩnh Ma tông liên hợp tam đại thiên tông phản công Ung châu, vậy mới có thể bức cho Ung châu đại loạn, tứ phương yêu thần lộ ra sơ hở!
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Huống hồ, người khác không biết tâm ý của ta, nhưng Mặc đại ca hẳn nên biết rõ… Ta không có tâm ngấp nghé Thế Giới Chi Tâm, con đường mà ta muốn đi nằm ở trên chín tầng trời, chứ không phải ở Thế Giới Chi Tâm.
Nói xong phen lời này, Mặc Quân rốt cục cũng lần nữa trầm mặc.
Không nói cảm tình, chỉ nói lợi hại, không thừa nhận cũng không được, những lời này của Bạch Nhạc quả thực rất có đạo lý.
Cảnh này khiến hắn không khỏi lần nữa do dự.
– Mặc dù Mặc đại ca gửi thân trong bí tàng không gian, nhưng đối với thế cục bên ngoài vẫn rõ như lòng bàn tay, hiển nhiên một mực quan chú hết thảy, chắc cũng biết, lời ta nói tuyệt đối không phải hư ngôn! Giúp ta, cũng chính là đang giúp chính bản thân ngươi.
Nhìn vào Mặc Quân, Bạch Nhạc thành khẩn nói.
Đón lấy ánh mắt Bạch Nhạc, Mặc Quân trầm mặc khoảnh khắc, cuối cùng mới cười lên, nói:
– Kỳ thực ta phải hiểu, ta không cự tuyệt ngươi được! Hệt như lúc ở trong huyễn cảnh, ngươi lấy thân thể phàm nhân xoay chuyển càn khôn … Ngươi là người có thể sáng tạo kỳ tích.
Chương 2205: Thuyết phục Mặc Quân, bố cục thiên hạ (2)
Nghe vậy, Bạch Nhạc lập tức đại hỉ:
– Đa tạ Mặc đại ca!
– Không cần nói cảm tạ, có thể thuyết phục ta là bởi vì ngươi đúng thật vô cùng xuất sắc, hơn nữa, như thế cũng có lợi cho ta!
Khoát khoát tay, Mặc Quân nói tiếp:
– Chẳng qua, chỉ một mình ta thì không đủ… Càn Đế và Phật tông đáng sợ hơn xa ngươi tưởng tượng, trận chiến này, hi vọng dành cho ngươi vẫn rất mờ mịt.
– Chuyện do người làm!
Không chút động dung, Bạch Nhạc nghiêm túc hồi đáp:
– Ta trước nay không tin số mệnh, không đến khoảnh khắc sau cùng, ta sẽ không buông bỏ.
… .. .
Dự châu!
Không quá vất vả, Lệ Tâm Vũ liền tìm được Nhiên Cổ Phật!
Trong mười năm qua, Phật tông đã mọc lên như nấm, trên khắp cửu châu, gần như nơi nơi đều có tín đồ Phật tông, tuy không cách nào so sánh được với trong Thanh châu, nhưng để đệ tử Phật tông có một nơi để dừng chân thì lại tuyệt đối không phải việc khó.
Bản thân vị trí địa lý của Dự châu vốn đã rất tốt, nằm ở trung tâm cửu châu, với các châu đều có tiếp nhưỡng.
Cũng chính bởi vậy, cho nên thẳng cho tới nay, vô luận là tam đại thiên tông hay là Đại Càn Vương Triều, bởi vì có điều kiêng kỵ, cho nên nơi này chưa từng có thế lực nào khống chế tuyệt đối cả.
Nhưng giờ đây, thiên hạ rối loạn, Dự châu liền trở thành vùng đất tất tranh!
Phật tông chọn đặt chân ở chỗ này, liền có thể thấy được chí hướng cao xa.
– Cổ Phật!
Hai tay hợp mười, Lệ Tâm Vũ mỉm cười hành lễ nói.
– A di đà phật! Bần tăng gặp qua Lệ tiên sinh!
Hồi lễ, Nhiên Cổ Phật nhẹ giọng đáp.
– Cổ phật, ta không nói chuyện phiếm nữa … Lần này tới đây, ta đại biểu cho Càn Đế, tưởng muốn liên thủ với Phật tông tiến đánh Thanh châu, không biết ý Cổ Phật thế nào?
Không chút nào nói nhảm, Lệ Tâm Vũ đi thẳng vào vấn đề.
Hơi ngớ, Nhiên Cổ Phật thoáng trầm ngâm mất một lúc mới chậm rãi nói:
– Không biết Lệ tiên sinh có thể làm chủ thay cho Càn Đế được không?
– Tất nhiên!
Gật gật đầu, Lệ Tâm Vũ trầm giọng nói:
– Lúc tới, bệ hạ đã đưa ra hứa hẹn, chỉ cần đánh chết Bạch Nhạc, đánh hạ Thanh châu, nhân đó để cho Phật tông kiến lập Phật quốc ở Thanh châu, đương nhiên… Trên danh nghĩa, tất phải quy thuộc Đại Càn Vương Triều.
– Không chỉ mỗi Thanh châu!
Nhiên Cổ Phật nhìn vào Lệ Tâm Vũ, bình tĩnh nói.
Khẽ nhíu mày, Lệ Tâm Vũ lập tức mỉm cười nói tiếp:
– Cổ Phật nói phải, điều Phật tông muốn là truyền giáo, là tín ngưỡng, còn điều bệ hạ muốn là nhất thống! Giữa đây đó không hề có xung đột! Cho nên, ta có thể thay bệ hạ hứa hẹn, chỉ cần đánh hạ Thanh châu… Bệ hạ sẽ lập Phật giáo làm quốc giáo!
Dừng một cái, Lệ Tâm Vũ lại nói tiếp:
– Đương nhiên, làm đại giá, sau này, đối mặt Đạo môn… Phật tông cũng phải xuất ra một phần lực, trợ giúp bệ hạ nhất thống thiên hạ!
Nhận việc luận sự liền rơi xuống hạ thừa, nếu Lệ Tâm Vũ đã tự thân đứng ra, điều cần làm chính là bố cục thiên hạ.
…
Bảy ngày sau.
Trên Đạo Lăng Sơn, tất cả cao thủ Đạo môn đều tề tụ về đây tham gia tang lễ Lăng Tiên.
Nhưng mà, sau khi đến nơi, chúng nhân mới phát hiện, lần này trong số người được Đạo Lăng Thiên Tông mời không có Bạch Nhạc.
Với thế cục mẫn cảm bây giờ, điểm này lập tức liền dẫn lên tất cả mọi người coi trọng.
– Vân Mộng Chân đây là muốn phân rõ giới hạn với Thanh châu?!
Trên Đạo Lăng Sơn, vô số người chụm đầu ghé tai nhỏ giọng thảo luận.
Khóe miệng Trương Côn nhếch lên ý cười lạnh lùng, lại vẫn một mực không lên tiếng.
Trước đó Bạch Nhạc mời hắn đến Đạo Lăng Sơn trợ giúp Vân Mộng Chân, hắn tự nhiên rõ ràng, đối với chuyện này, Bạch Nhạc đã trả ra bao nhiêu, thế mà mới qua đi mấy ngày?
Vừa được đến ân huệ từ Bạch Nhạc, tránh qua công kích từ Càn Đế, kết quả chỉ chớp mắt lại đã trở mặt không quen biết.
Chẳng những gióng trống khua chiêng cử hành tang lễ cho Lăng Tiên, thậm chí còn không chút che lấp cự tuyệt thỉnh mời Bạch Nhạc, cường hành phân rõ giới hạn với Thanh châu.
Hành vi như thế, khiến Trương Côn cảm thấy rất trơ trẽn!
Song hắn rốt cục đại biểu Tiên Du Kiếm Cung mà đến, vậy nên đối với chuyện này chỉ có thể giữ thái độ trầm mặc.
Trên thực tế, người ôm theo cách nghĩ tương tự như Trương Côn không phải số ít.
Nhưng mà vị Thánh Nữ Vân Mộng Chân này đã bước vào Thần Linh Cảnh, như vậy Đạo Lăng Thiên Tông liền vẫn cứ đứng hàng tam đại thiên tông, sừng sững không ngã.
Trong tình huống đó, không ai sẽ vì Bạch Nhạc mà đi đắc tội Đạo Lăng Thiên Tông.
Nói cho cùng, Bạch Nhạc vẫn là tông chủ Ma tông, chứ không phải người trong Đạo môn.
Tang lễ được cử hành đúng hạn, không lâu sau khi vừa bắt đầu, một chiếc Bạch Cốt Thuyền đột nhiên ngang trời bay tới!
Người chưa đến, giọng Bạch Cốt phu nhân đã trước một bước truyền tới.
– Lăng Tiên đại táng, sao Thánh Nữ không thông báo một tiếng? Thanh châu ta không mời mà tới, Thánh Nữ sẽ không trách tội chứ?
Ông!
Nháy mắt, toàn trường lập tức ồ lên tiếng xôn xao.
Dù là ai cũng không thể ngờ, trong tình cảnh Đạo Lăng Thiên Tông đã tỏ rõ thái độ, người Thanh châu lại vẫn tới, hơn nữa, tới không phải Bạch Nhạc, mà là vị Bạch Cốt giáo chủ này!
Chương 2206: Tang lễ Lăng Tiên
Chỉ một nhịp thở, Bạch Cốt Thuyền hạ xuống, Bạch Cốt phu nhân thong dong đi xuống từ trên Bạch Cốt Thuyền, trên mặt mang theo ý cười, phảng phất không chút nào phát hiện mình là người rất không được hoan nghênh.
Quan trọng hơn hết là, Bạch Cốt phu nhân chỉ đến một mình!
Căn bản không mang theo bất kỳ ai khác, cứ thế một thân một mình bước lên Đạo Lăng Sơn.
– Đổng giáo chủ nói quá lời, kẻ đến là khách, sao lại nói trách tội được.
Ánh mắt rơi trên thân Bạch Cốt phu nhân, Vân Mộng Chân hờ hững mở miệng nói:
– Chỉ là… Đạo ma bất lưỡng lập, bản tông tễ thân một trong tam đại thiên tông Đạo môn, thân phận có khác, không tiện mời giáo chủ dâng hương.
– Hay cho câu đạo ma bất lưỡng lập!
Bạch Cốt phu nhân cười nhẹ nói:
– Từ hơn hai mười năm trước, Ma Thi Vương tiến đánh Đạo Lăng Sơn, Ma tông cứu viện Đạo Lăng, ta vốn tưởng rằng, đạo ma bất lưỡng lập đã thành lời đồn chuyện nhảm, không ngờ lại là ta nghĩ nhiều.
Những lời này như là một bạt tai quất lên mặt tất thảy đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông!
Chuyện năm đó đến nay vẫn rành rành ngay trước mắt, nếu không phải Bạch Nhạc, nếu không phải những ma tu kia trợ giúp, đương thời Đạo Lăng Thiên Tông đúng thật đã bị huỷ diệt, nơi nào còn có thể gượng chống được đến ngày nay.
Thế mà lúc này, Vân Mộng Chân lại nói đạo ma bất lưỡng lập, quả thực hơi khó để phục chúng.
Không nói người ngoài, dù là những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông như bọn hắn đều khó miễn cảm giác xấu hổ!
Thế này là thế nào?
Chẳng phải một mực vẫn nói, Thánh Nữ và Bạch Nhạc là tình lữ ư?
Trước đó, vì Bạch Nhạc, Thánh Nữ không ít lần phát sinh xung đột với trưởng lão khác trong tông môn, sao giờ lại biến thành bộ dạng như thế này.
– Đạo chính là đạo, ma chính là ma! Vốn đã phân biệt rõ ràng, cái gọi là cứu viện, chẳng qua chỉ là đây đó lợi dụng lẫn nhau dưới sức ép từ đại thế mà thôi, không thể nói ân huệ gì được! Nếu Đổng giáo chủ cho là, dựa vào một ít chuyện xưa kia liền có thể mạt trừ hết thảy ân oán giữa hai bên đạo ma, vậy thì khó miễn quá ngây thơ chút.
Thần sắc thản nhiên, hoàn toàn không có vẻ gì là bị ảnh hưởng, Vân Mộng Chân hời hợt ứng nói.
– Thì ra chỉ là lợi dụng lẫn nhau!
Gật gật đầu, Bạch Cốt phu nhân ra vẻ hoảng nhiên đại ngộ, nói:
– Đã vậy, giờ tà ma ngoại đạo là ta đến Đạo Lăng Sơn, chắc cũng là không mang ý tốt, sao Thánh Nữ không ra tay bắt giết ta để tế điện trước lăng Lăng Tiên?
Ngôn từ sắc bén như đao!
Ngay từ lúc mới đến, mỗi câu mỗi chữ Bạch Cốt phu nhân thốt ra đều sắc bén tựa như đao phong, chém ở trước mặt Vân Mộng Chân.
Nói ra những lời này, dù là những người xem náo nhiệt kia cũng không khỏi lau mồ hôi lạnh thay cho Bạch Cốt phu nhân.
Khiêu hấn trần trụi như thế, chẳng lẽ thật không sợ Vân Mộng Chân trở mặt?
Phải biết, giờ đây Vân Mộng Chân chính là cường giả thần linh chân chính, trong khi Bạch Cốt phu nhân tuy khí thế không rơi xuống hạ phong, nhưng rốt cục chỉ là bán thần, nếu thật động thủ, sợ rằng ngay cả một chiêu của Vân Mộng Chân đều không tiếp nổi.
– Người tới là khách, Đổng giáo chủ chỉ cần đừng làm phiền tang lễ của Lăng Tiên lão tổ, bản tông đương nhiên sẽ không ra tay với Đổng giáo chủ.
Đáng tiếc, tình tự Vân Mộng Chân vẫn chẳng hề có chút ba động nào.
Tức giận, phẫn nộ?
Những cảm xúc vốn nên thuộc về người bình thường kia, trên thân Vân Mộng Chân lại căn bản chẳng hề tồn tại.
Dù là Bạch Cốt phu nhân, khắc này trong lòng cũng có được cảm giác chấn kinh khó mà diễn tả bằng lời.
Dù cho trước đó đã từ trong miệng Bất Tử Thanh Vương nghe nói qua về sự khủng bố của Vong Tình Thiên Công, nhưng đến khi nàng thực sự đối mặt với Vân Mộng Chân, tình tự chấn kinh kia vẫn rất khó tả!
Người như thế… Thực sự quá đáng sợ.
Mất một lúc để định thần, lát sau Bạch Cốt phu nhân mới lần nữa mở miệng:
– Đã vậy, hôm nay ta liền mượn Đạo Lăng Sơn để ôn chuyện một phen với cố nhân, Thánh Nữ sẽ không ngăn cản chứ?
Ôn chuyện?
Ôn cái khỉ khô!
Trong lòng chúng nhân tại trường đều rõ ràng ý đến của Bạch Cốt phu nhân, chỉ là lời này nói ra, lại quả thực không có điểm nào để xoi mói cả.
– Đổng giáo chủ xin cứ tự nhiên!
Liếc mắt quét nhìn Bạch Cốt phu nhân một cái, tiếp đó Vân Mộng Chân không để ý đến đối phương nữa mà quay sang tiếp tục hoàn thành tang lễ cho Lăng Tiên.
Đương nhiên, Bạch Cốt phu nhân cũng không lập tức mở miệng, cứ thế lẳng lặng đứng đợi tất cả trình tự của tang lễ được hoàn thành.
Đúng như lời Vân Mộng Chân vừa nói, dù đến, nhưng Bạch Cốt phu nhân lại không dâng hương, càng không hành lễ.
Thẳng đến khi hết thảy kết thúc, lúc này Bạch Cốt phu nhân mới lần nữa mở miệng nói:
– Thánh Nữ nói đạo ma bất lưỡng lập, ta lại muốn hỏi hỏi chư vị xem… Tất cả mọi người đều cảm thấy như vậy ư?
Đạo Lăng Thiên Tông đã phân rõ giới hạn với Thanh châu, song Bạch Cốt phu nhân vẫn không buông bỏ ý định tranh thủ các thế lực đạo môn khác.
Hiện tại, Thanh châu thực sự quá cần giúp đỡ.
Đối mặt Bạch Cốt phu nhân, nhất thời, chúng nhân không khỏi trầm mặc.
Chương 2207: Nhất súc tức phát
Bằng tâm mà luận, đối với Bạch Cốt phu nhân, hoặc có lẽ là đối với Bạch Nhạc, bọn hắn đều bội phục, nhưng với tình hình trước mắt, đứng ra không nghi ngờ chính là đánh mặt Đạo Lăng Thiên Tông, bọn hắn làm sao có thể dễ dàng tỏ thái độ được?
Trầm mặc khoảnh khắc, trong đám đông, Trương Côn lửng thững bước đi ra:
– Phân chia đạo ma vốn là cách nói ngày xưa, giờ cường giả thần linh đều đã xuất thế, còn cần gì phải câu nệ phân biệt môn hộ đạo ma? Bạch phủ chủ làm người, ta rất bội phục! Ta cũng cho rằng, chỉ có nhân vật như Bạch phủ chủ mới có thể giải thích xác đáng chữ “Ma” kia!”
– Người khác có nhận hay không ta không quản được, nhưng ít ra Tiên Du Kiếm Cung ta … Nhận Bạch phủ chủ làm bằng hữu!
….
– Phá băng!
Đứng ở bên người Vân Mộng Chân, Thượng Quan Vân nhẹ giọng nói.
Lập trường bất đồng, thái độ tự nhiên liền cũng bất đồng.
Trước đó, Thượng Quan Vân một mực đứng ở lập trường trung lập, hơn nữa ở vấn đề đối đãi Bạch Nhạc, trước nay hắn luôn nhất quán không quá xem trọng, cho nên cũng một mực không được Vân Mộng Chân để ý.
Nhưng hôm nay tùy theo thái độ Vân Mộng Chân biến hóa, người thân cận với Vân Mộng Chân trước kia như Văn Trạch ngược lại bị cho ra rìa, trong khi Thượng Quan Vân lại bởi thế lần nữa nắm lấy quyền lực.
Vân Mộng Chân đã nói không nhúng tay vào chuyện Bạch Cốt phu nhân, tự nhiên không thể đổi ý.
Nhưng nếu là trong tình huống bình thường, kỳ thực căn bản sẽ không người đáp lại Bạch Cốt phu nhân, rốt cuộc, Đạo Lăng Thiên Tông đã tỏ rõ thái độ, không ai lại đi tùy tiện làm chim đầu đàn!
Song Trương Côn lại khác!
Trương Côn vốn là nhân vật kiệt xuất nhất trong thế hệ này của Tiên Du Kiếm Cung, chấp chưởng Tuyệt Tiên Kiếm, được đến Tuyệt Tiên truyền thừa, giờ đây chính là nhân vật đại biểu của Tiên Du Kiếm Cung.
Do hắn ra mặt đáp lời Bạch Cốt phu nhân, người khác tự nhiên sẽ không có áp lực quá lớn, như thế, tự nhiên liền tính là phá băng.
– Tùy nàng đi thôi.
Nhàn nhạt liếc mắt nhìn về hướng Bạch Cốt phu nhân một cái, Vân Mộng Chân bình thản nói:
– Giờ nói hay đến mấy cũng vô ích, mười vạn yêu binh kéo tới, còn có chí ít ba vị cường giả thần linh… Tuyệt Tiên và Lục Tiên bất động, những người này dù giờ có đáp ứng, đến lúc đó cũng sẽ không ra tay.
– Thánh Nữ… Chúng ta thật không nhúng tay ư?
Hơi có chút do dự, Thượng Quan Vân lần nữa hỏi.
Lăng Tiên đã chết, hiện tại Vân Mộng Chân chính là ý chí của Đạo Lăng Thiên Tông, đối với hắn mà nói, tự nhiên càng cần suy đoán tâm ý của Vân Mộng Chân.
Tuy hiện nay Vân Mộng Chân thật có vẻ vô cùng lãnh khốc, song rốt cuộc phần cảm tình với Bạch Nhạc thì vẫn còn đó.
Nói thật, sâu trong lòng hắn thậm chí cũng từng hoài nghi, liệu có phải Vân Mộng Chân bị Lăng Tiên lão tổ đoạt xá, nhưng qua mấy ngày tiếp xúc vừa rồi, hắn lại có thể khẳng định, Vân Mộng Chân vẫn là Vân Mộng Chân kia.
Lạnh lùng quét Thượng Quan Vân một cái, Vân Mộng Chân thậm chí không mở miệng, lại đã khiến sống lưng Thượng Quan Vân ướt đẫm mồ hôi.
– Là ta hồ đồ!
Hơi hơi khom lưng, Thượng Quan Vân vội vàng giải thích.
– Cho nàng một canh giờ… Một canh giờ sau, đuổi nàng đi xuống Đạo Lăng Sơn.
Khe khẽ nhắm mắt lại, trầm mặc khoảnh khắc, Vân Mộng Chân lập tức xoay người, lạnh lùng mở miệng nói.
… … ….. .
– Cân quắc không kém tu mi a!
Từ Đạo Lăng Sơn trở về, Trương Côn thành thực kể lại đầu đuôi sự thể cho Tuyệt Tiên và chưởng giáo nghe.
Nhẹ giọng khen ngợi một tiếng, Khương Phàm nhịn không được mở miệng nói:
– Đôi lúc ta thật hâm mộ Bạch Nhạc, chẳng những bản thân xuất sắc, bên người còn có giai nhân như thế làm bạn, chỉ đáng tiếc… Nếu không có Vong Tình Thiên Công, Vân Mộng Chân… Ai.
Nhắc tới Vân Mộng Chân, Khương Phàm không khỏi có chút thổn thức.
Đứng từ góc độ kẻ bàng quan mà nói, hắn cũng cho rằng, những năm gần đây, Bạch Nhạc đã vì Vân Mộng Chân mà trả giá quá nhiều.
Dù là người lòng dạ sắt đá, sợ rằng cũng phải bị phần cảm tình này đánh động.
Đáng tiếc, mắt thấy sắp đến lúc tu thành chính quả, Vân Mộng Chân lại tu thành Vong Tình Thiên Công.
– Nói như vậy, ngươi thật tưởng muốn trợ giúp Bạch Nhạc một tay?
Tuyệt Tiên lại không quá để ý tới mấy điều kia, lẳng lặng nhìn vào Trương Côn hỏi.
Trong chuyện này, Trương Côn chưa hề được hắn cho phép.
– Là đệ tử tự ý làm chủ… Còn mong sư tôn trách phạt!
Vì trợ giúp Bạch Cốt phu nhân, Trương Công không chỉ đại biểu chính mình tỏ thái độ, mà còn kéo theo cả Tiên Du Kiếm Cung.
– Không sao!
Khoát khoát tay, Tuyệt Tiên từ tốn nói:
– Ta cũng rất hân thưởng Bạch Nhạc, nói Tiên Du Kiếm Cung ta nhận hắn làm bằng hữu, ngược lại cũng không sai!
Không đợi Trương Côn hồi đáp, Tuyệt Tiên đã nói tiếp:
– Chỉ là, ngươi phải hiểu, trừ phi tứ phương yêu thần xuất thủ, bằng không… Vô luận là ta, hay là Lục Tiên, đều tuyệt đối sẽ không tiếp tục nhúng tay can thiệp vào chuyện Thanh châu! Càng nhiều lúc, chuyện của bản tông đều là do ngươi và tông chủ quyết định.
– Đệ tử không dám!
– Không có gì không dám cả, đệ tử Tuyệt Tiên ta, chút đảm đương ấy tự nhiên phải có.
Chương 2208: Nhất súc tức phát (2)
Khoát khoát tay, Tuyệt Tiên bình tĩnh nói:
– Chuyện này, nên làm thế nào, ngươi tự hành quyết định! Chẳng qua, lời xấu nói trước… Vô luận ngươi làm ra quyết định gì, hậu quả cũng cần chính ngươi gánh chịu! Ta sẽ không vì ngươi mà đi giải quyết hậu quả.
Trong lòng khẽ chấn, giờ Trương Côn mới hiểu được ý của Tuyệt Tiên.
– Ý sư tôn là …
– Ta chẳng có ý gì cả.
Khoát khoát tay, Tuyệt Tiên bình tĩnh nói:
– Chuyện Thanh châu ta sẽ không nhúng tay can thiệp! Chẳng qua… Ngươi đã nói bản tông nhận Bạch Nhạc làm bằng hữu, như vậy, không ngại cho hắn tới xem kiếm điển của bản tông.
Tức thì, trong mắt Trương Côn lập tức lộ ra vẻ hưng phấn, lúc này mới mở miệng nói:
– Đệ tử hiểu!
– Không chỉ bản tông… Phía Thái Cực Đạo chắc cũng như thế!
Liếc mắt nhìn Trương Côn một cái, Tuyệt Tiên nói tiếp:
– Đương nhiên, quyền quyết định vẫn nằm ở ngươi … Ngươi nhất định phải hiểu rõ ràng, ngươi làm như thế nào, ảnh hưởng tới không chỉ là mỗi cá nhân ngươi, mà còn là toàn bộ tông môn!
– Ta có thể nhìn vào các ngươi… Nhưng không cách nào vĩnh viễn nhìn vào, tựa như Lăng Tiên! Có lẽ, người nào đó trong tương lai, ta cũng sẽ chết!
– Tương lai… Thuộc về các ngươi.
Trong mắt lộ ra vẻ tang thương, Tuyệt Tiên như muốn ám chỉ điều gì, nhẹ giọng nói.
… … …
Cơ hồ đồng thời với tin tức ở Đạo Lăng Sơn truyền đi, Càn Đế cũng đích thân hạ chỉ, thảo phạt Thanh châu!
Mười vạn yêu binh đi ra Ung châu, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi đã vượt qua Ký, Dự Lương châu, nhắm thẳng đến Thanh châu.
Đồng thời từ phía Dự châu, Phật tông cũng truyền xuống pháp chỉ, tuyên xưng Bạch Nhạc nhục phật, công khai phối hợp Đại Càn Vương Triều cùng lúc tiến đánh Thanh châu, cứu vớt chúng sinh Thanh châu.
Nhất thời, thiên hạ chấn động!
Ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về Thanh châu.
Thanh Vân Thiết Kỵ lần nữa được đến khuếch sung, song chẳng qua cũng mới chỉ ba vạn.
Tu hành giả Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, tu hành giả Ma tông tu cũng đều phối hợp tùy quân, trú đóng ở biên cảnh Thanh châu.
Ai cũng có thể dự cảm được, đây tất sẽ là một trường huyết chiến.
Mặc dù không có cường giả thần linh ra tay, song tất sẽ mang đến thương vong cực lớn.
Tin tức tốt duy nhất chính là, bách tính Thanh châu hoàn toàn nghiêng về bên ủng hộ Bạch Nhạc, tự phát dùng đủ loại phương thức trợ giúp Thanh châu quân.
Ngay cả những tín đồ phật giáo, trước tình thế đó lựa chọn đứng về Bạch Nhạc chứ không phải Phật tông.
Những năm gần đây, căn cơ Bạch Nhạc đánh xuống ở Thanh châu thực sự quá vững chắc.
Ngược lại, ở đầu bên kia Càn Đế và Bạch Nhạc một mực vẫn chưa lộ diện.
Đương nhiên, trên thực tế, vô luận là Bạch Nhạc hay Càn Đế cũng đều sẽ không xuất thủ sớm như thế!
Điều cường giả thần linh mang đến, vĩnh viễn là tác dụng then chốt, giải quyết dứt khoát mọi chuyện.
Không có hoàn toàn chắc chắn, tuyệt đối sẽ không tùy tiện ra tay.
Chiến tranh đã ở ngay trước mắt!
Mà giờ này khắc này, Bạch Nhạc lại không phản hồi Thanh châu, mà thỉnh theo lời mời xuất hiện ở trong Tiên Du Kiếm Cung.
Trương Côn tự thân ra mặt thỉnh mời, chỉ là không nói rõ lý do.
Điều này khiến Bạch Nhạc có chút ngạc nhiên, song cũng hiệu được, phía sau tất có Tuyệt Tiên trao ý
Vô luận thế nào, ở cái lúc này, hắn đều tất phải tận lực tranh thủ tam đại thiên tông chống đỡ, tự nhiên không có lý do để cự tuyệt.
…
– Bạch phủ chủ, sư tôn bế quan, không tiện kinh động.
Bên trong Tiên Du Kiếm Cung, hai người Trương Côn và Khương Phàm tiếp đón Bạch Nhạc, nhưng Tuyệt Tiên thì lại một mực chưa lộ diện.
Nói là bế quan, tự nhiên chỉ là cái cớ.
Loại quan đầu này, Tuyệt Tiên tránh mà không gặp, bản thân điều này đã nói rõ thái độ rồi.
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc hơi hơi ôm quyền, nhưng trong lòng lại khó tránh khỏi có chút thất vọng.
– Chuyện Đạo Lăng Sơn, ta nghe nói qua … Đa tạ tương trợ!
Nhìn vào Trương Côn, Bạch Nhạc nhẹ giọng cảm tạ.
– Bạch phủ chủ nói quá lời.
Lắc lắc đầu, Trương Côn nhẹ giọng giải thích:
– Bạch phủ chủ có ân với ta, làm người lại quang minh lỗi lạc, xưa nay Côn mỗ luôn rất bội phục, có thể làm bằng hữu với Bạch phủ chủ, đấy là vinh hạnh của ta.
– Đa tạ!
Bật cười một tiếng, Bạch Nhạc lạp tức nói:
– Đã vậy, ta liền không ở lâu, cáo từ!
Tuyệt Tiên tránh không gặp, thái độ đã vô cùng rõ ràng, với tình hình này, tự nhiên không việc gì phải lưu lại.
Chuyện lớn như vậy, Trương Côn cũng tốt, Khương Phàm cũng được, trên thực tế, giờ đây đều đã không có quyền quyết định.
– Bạch phủ chủ xin dừng bước.
Thấy Bạch Nhạc muốn đi, Trương Côn vội mở miệng nói.
– Trương huynh còn có chuyện gì?
Bạch Nhạc có chút ngoài ý hỏi.
– Thật không dám giấu, lần này mời Bạch phủ chủ vốn là chủ ý của ta.
Thoáng ngừng một lát, Trương Côn nói tiếp:
– Tam đại thiên tông truyền thừa lâu đời, tự nhiên đều có một ít truyền thừa, bản tông lấy kiếm đạo vi tôn, tiền bối từng lưu lại một bộ kiếm điển, dù là sư tôn cũng khen không dứt miệng.
Trên mặt lộ ra ý cười, Trương Côn nói tiếp:
– Bạch phủ chủ cũng tu hành kiếm đạo, không ngại lưu lại tham khảo một phen.
–
Tức thì, cả người Bạch Nhạc thoáng ngây ngốc!
Chuyện quái quỷ gì vậy?
Chương 2209: Kiếm điển
Tam đại thiên tông đều có bí tàng điển tịch, điều này Bạch Nhạc rất rõ ràng, nếu không có để uẩn thâm hậu, tam đại thiên tông làm sao đủ khả năng xưng bá nhiều năm như vậy.
Kiếm điển mà ngay cả Tuyệt Tiên đều khen không dứt miệng, tất phải cực kỳ trân quý, loại bí điển như thế, trước nay luôn được giữ kín như bưng, dù là đệ tử bản tông cũng khó mà thấy được, càng đừng nói tới người ngoài.
Thế mà hôm nay, Trương Côn lại nói, có thể cho Bạch Nhạc quan sát kiếm điển, khiến Bạch Nhạc làm sao có thể không kinh thán?
Chứng kiến ý cười trên mặt Trương Côn, tâm niệm điện chuyển, nháy mắt Bạch Nhạc liền hiểu ra.
Tuyệt Tiên!
Toàn bộ Tiên Du Kiếm Cung, cũng chỉ có Tuyệt Tiên mới có cái quyền lực làm ra quyết định như thế.
Nháy mắt, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi sinh ra một tia cảm kích.
Trầm mặc khoảnh khắc, Bạch Nhạc lập tức hướng về cung điện nơi Tuyệt Tiên đang bế quan khom lưng cúi đầu.
– Bạch phủ chủ, mời!
Giơ tay làm tư thế mời, Trương Côn lập tức đi trước dẫn đường cho Bạch Nhạc.
Lần này, Bạch Nhạc cũng không già mồm, cứ thế đi thẳng theo Trương Côn bước vào trong Kiếm Các, một đường mở ra cấm chế dày đặc, lúc này Bạch Nhạc mới thấy được kiếm điển ở sâu trong Kiếm Các!
Nói là kiếm điển, nhưng trên thực tế lại không phải một quyển sách, mà là một thanh kiếm!
Một thanh ngọc kiếm, lộ ra tầng tầng kiếm ảnh, lộ ra một mạt tiên linh khí.
– Bạch phủ chủ, kiếm điển bị phong ấn ở đây, chỉ cần cầm kiếm liền có thể tham ngộ, nhưng mà, mỗi người quan sát kiếm điển lại thấy được những thứ khác nhau … Chẳng qua, trước nay luôn có một loại thuyết pháp, nói thiên phú kiếm đạo càng cao, khả năng sẽ được đến truyền thừa kiếm đạo càng huyền ảo!
Dừng một cái, Trương Côn nói tiếp:
– Còn nữa, quy củ bản tông, vô luận bất cứ người nào, thời gian quan sát kiếm điển đều không thể vượt quá ba ngày, còn mong Bạch phủ chủ hiểu cho!
– Túc cảm thịnh tình, Bạch Nhạc hiểu!
Trong lòng dâng lên cảm kích, Bạch Nhạc lần nữa hành lễ cảm tạ.
Tiến lên trước một bước, Bạch Nhạc khe khẽ nhắm tròng mắt lại, chậm rãi vươn tay về hướng ngọc kiếm.
Nhưng mà, ngay nháy mắt khi Bạch Nhạc vươn tay ra, cả người lại phảng phất như chợt rơi vào trong một phiến không gian hư vô, xung quanh có vô số kiếm chiêu chém tới.
Nháy mắt, Bạch Nhạc liền hồi thần.
Kiếm điển bậc này, tự nhiên không phải ai tưởng muốn xem là có thể xem, muốn tham ngộ, nhất định phải có tư cách đấy mới được.
Mà những kiếm chiêu này chính là khảo nghiệm, nếu ngay cả cửa ải đó đều không thể vượt qua, vậy liền căn bản không có tư cách tham ngộ kiếm điển.
Hơn nữa, loại khảo nghiệm này căn bản không có quan hệ trực tiếp với thực lực, có chăng chỉ là khảo nghiệm đối với lĩnh ngộ kiếm đạo.
Đương nhiên, lấy thực lực thần linh, nếu muốn cường hành tham ngộ thì cũng không hẳn không được, nhưng mà, như thế liền mất đi bản ý của tham ngộ, sợ rằng chưa hẳn sẽ được đến chỗ tốt, ngoài ra, người ta có ý tốt để ngươi tới tham ngộ kiếm điển, nếu ngươi lại dùng sức mạnh, vậy chẳng phải là muốn trở mặt với Tiên Du Kiếm Cung?
Cũng may, khảo nghiệm thế này, đối với Bạch Nhạc mà nói không tính là điều gì đó quá mức khó khăn.
Luận kiếm mà thôi, sớm từ lúc Bạch Nhạc còn vô cùng nhỏ yếu liền đã không chỉ một lần luận kiếm với ngươi, loại phương thức khảo nghiệm kiếm đạo đơn thuần hiện giờ cũng chính là sở thích của Bạch Nhạc.
Lấy chỉ làm kiếm, chớp mắt, Bạch Nhạc đã xuất trên trăm kiếm, không ngừng hóa giải, đồng thời không ngừng đề thăng lĩnh ngộ của bản thân đối với kiếm đạo.
Đứng ở bên cạnh nhìn vào Bạch Nhạc, trong mắt Trương Côn không khỏi chớp qua một tia khâm phục.
Bản thân hắn cũng từng tham ngộ kiếm điển, tự nhiên biết được gian nan trong đó.
Từ lúc vươn tay chuẩn bị đi nắm ngọc kiếm, trên thực tế, tham ngộ đối với kiếm điển cũng đã bắt đầu.
Trong tình thế không có tâm lý chuẩn bị, chỉ riêng cửa này liền đã đủ để ngăn lại đại đa số thiên tài.
Ngay cả chính bản thân Trương Côn cũng từng thất bại chừng khoảng sáu lần, sau cùng mới thành công.
Nhưng giờ đây, Bạch Nhạc rõ ràng không có chút chuẩn bị nào cả, nhưng ngay từ lần đầu tiên đã ổn định cục diện, phảng phất căn bản không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì, trực tiếp bắt đầu tiến hành tham ngộ kiếm điển.
Phải biết, đây không phải điều mà thực lực có khả năng ảnh hưởng tới được, muốn tham ngộ kiếm điển, vậy thì nhất địch phải làm theo quy tắc của kiếm điển.
Nói cách khác, dù không luận tới cảnh giới, thiên phú và lĩnh ngộ ở phương diện kiếm đạo của Bạch Nhạc đã mạnh trên hắn rất nhiều.
Đây là một thiên tài kiếm đạo chân chính!
Dù không phải truyền nhân Thần Tôn, chỉ bằng vào kiếm đạo, Bạch Nhạc đã là thiên tài có thể xông ra một phiến thiên địa của riêng mình!
Giả như, đổi chỗ mà luận, Bạch Nhạc xuất thân từ Tiên Du Kiếm Cung, thành tựu chưa hẳn đã thấp hơn hiện tại bao nhiêu, nhưng nếu Trương Côn hắn ở vào hoàn cảnh của Bạch Nhạc, vậy thì, sớm đã không biết chết bao nhiêu lần!
Thành công, trước nay không có ngẫu nhiên.
Từ đương sơ hắn được đến Tuyệt Tiên truyền thừa, Tuyệt Tiên cũng đã nói qua câu này.
Bây giờ, nhìn vào Bạch Nhạc tham ngộ kiếm điển, Trương Côn càng thêm hiểu rõ ý nghĩa của câu nói kia.
Nhưng mà, cục diện Bạch Nhạc đang phải đối mặt hiện giờ, thực sự quá gian nguy.
Chương 2210: Kiếm điển (2)
Lần này tham ngộ kiếm điển, không biết Bạch Nhạc đến cùng có thể được đến bao nhiêu lợi ích từ trong đó.
Khoanh chân ngồi xuống, ngay cách chỗ Bạch Nhạc không xa, Trương Côn cũng lần nữa tiến hành tu hành.
Tuy không so được trực tiếp tham ngộ kiếm điển, nhưng tu hành ở phụ cận kiếm điển thế này cũng có thể mang đến thu hoạch không nhỏ, đối với Trương Côn mà nói, trợ giúp ở trình độ như thế đã là điều vô cùng hiếm thấy.
Muốn thực sự bước đến Thần Linh Cảnh, hắn đúng thật còn có một đoạn đường rất dài cần phải đi.
Đồng thười với đó, ánh mắt Tuyệt Tiên phảng phất cũng xuyên qua trùng trùng cấm chế, trực tiếp rơi trên thân Bạch Nhạc.
Sinh ra ý niệm để cho Bạch Nhạc tham ngộ kiếm điểm, đấy chẳng qua là linh quang chớp động, đến cùng là đúng hay sai, dù là chính bản thân hắn, hiện nay cũng rất khó xác định.
Đáng tiếc người như thế lại không phải đệ tử Tiên Du Kiếm Cung …
….
– Giết! ! !
Tiếng giết chấn thiên vang lên trên khắp toàn Thanh châu đại địa, nơi nơi đều là huyết chiến điên cuồng, không chỉ Thanh Vân Kỵ, người Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, người Ma tông, thậm chí người các tông môn tại Thanh châu cũng đều tập kết lại, chém giết với yêu binh.
Lệ Tâm Vũ tự thân chủ đạo trận đại chiến này, đồng thời cũng tận mắt chứng kiến sự cường hãn của tu hành giả Thanh châu.
Thiên hạ cường quân!
Ba vạn Thanh Vân Kỵ càng là mang đến cho hắn cảm giác chấn kinh không thốt được nên lời, sợ rằng ngay cả lúc Đại Càn Vương Triều ở thời kỳ đỉnh phong nhất, cấm vệ quân cũng chỉ như thế mà thôi!
Quân đội như thế đã hình thành nên quân hồn, chỉ cần còn một người vẫn sống, Thanh Vân Kỵ liền sẽ không diệt vong.
Bằng tâm mà luận, hắn rất tán thưởng quân đội như vậy, tán thưởng người như vậy!
Nhưng hắn lại tất phải tự tay hủy diệt đối phương!
Không liên quan tới đúng sai, chỉ là lập trường khác biệt mà thôi.
Vô luận Thanh châu kháng cự kịch liệt đến thế nào cũng đã không còn ý nghĩa, bởi vì, ở phương diện cường giả thần linh, phía Thanh châu thực sự thua sút quá nhiều.
Một khi hắn đích thân ra tay, liền đủ để nghịch chuyển trọn cả chiến cuộc.
– Lệ tiên sinh, mời ngài ra tay, cứ đánh tiếp kiểu này, chúng ta căn bản không công phá được Thanh châu!
Thủ hạ đại tướng quỳ gối trước mặt Lệ Tâm Vũ, máu me đầy mặt mở miệng nói.
Trừ sự cường hãn của bản thân Thanh Vân Kỵ ra, sự chỉ huy của Bất Tử Thanh Vương cũng nảy đến tác dụng cực kỳ then chốt, riêng luận quân trận giao phong, phóng mắt khắp toàn thiên hạ bây giờ, sợ rằng không ai có thể thắng qua được vị Bất Tử Thanh Vương này.
– Ba ngày!
Lệ Tâm Vũ trầm giọng nói:
– Ba ngày sau ta sẽ đích thân ra tay, đoạt lấy Thanh châu!
Không phải Lệ Tâm Vũ không muốn tự thân động thủ, mà là một khi cường giả thần linh nhúng tay, tất sẽ mang đến đả kích mang tính hủy diệt, đối với dân tâm không nghi ngờ là một loại thương hại.
Quan trọng hơn là, hắn không có nắm chắc chiến thắng được Bạch Nhạc.
Nếu yêu cầu Phật tông động thủ, Nhiên Cổ Phật sẽ chỉ yêu cầu càng nhiều, đây không phải điều mà hắn, hoặc có lẽ là Càn Đế vui vẻ muốn thấy, bằng vào giao phong bình thường để nắm lấy Thanh châu, đấy mới là lựa chọn tốt nhất.
… … …..
Hoàng Lương nhất mộng, tiện thị bách niên!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, cảm giác chính là như thế, đến khi thực sự bắt đầu tham ngộ kiếm điển, thời gian phảng phất như đã không còn tồn tại, mỗi thời mỗi khắc đều dằng dặc tựa như mấy năm.
Từ tu hành tới nay, Bạch Nhạc chưa bao giờ tiếp xúc qua với truyền thừa kiếm đạo một cách có hệ thống như vậy.
Thẳng cho tới nay, hắn chỉ dựa vào chỉ là vài ba truyền thừa thần thông kiếm đạo lẻ tẻ, kết hợp với ngộ tính cực cao của bản thân mình.
Những điều này giúp hắn cường hành bước đến Thần Linh Cảnh, song như thế vẫn là không đủ.
So với kiếm tiên chân chính như Tuyệt Tiên, về mặt kiếm đạo, Bạch Nhạc vẫn sai lệch rất lớn.
Lần tham ngộ kiếm điển này, không nghi ngờ đã giúp hắn bù đắp phần căn cơ còn thiếu kia.
Từ kiếm chiêu, kiếm ý, đến kiếm khí đơn giản nhất, rồi lại đến thần thông pháp môn, tất thảy những gì Bạch Nhạc học qua trước đó, khắc này đều tự nhiên dung làm một thể, hình thành một bộ hệ thống hoàn chỉnh!
Trước đây, tuy Bạch Nhạc có thể miễn cưỡng xưng được là đại sư kiếm đạo, song lại vẫn thiếu khuyết một loại linh tính hóa mục nát thành thần kỳ!
Mà giờ đây, Bạch Nhạc lại đã từng bước hướng đến tông sư kiếm đạo chân chính!
Không thể không nói, ánh mắt Tuyệt Tiên thật sự quá tốt!
Qua mấy lần ngắn ngủi tiếp xúc, lại đã nhìn ra được vấn đề lớn nhất trên thân Bạch Nhạc!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, muốn hóa giải tử cục trước mắt, điều cần nhất không phải là mượn tới bao nhiêu trợ thủ, mà là thực lực bản thân đề thăng.
Để cho Bạch Nhạc tham ngộ kiếm điện, trợ giúp có thể mang đến vượt xa so với hắn đích thân ra tay hỗ trợ Bạch Nhạc.
Ông!
Trên ngọc kiếm tỏa ra một mạt quang mang xán lạn, bàn tay Bạch Nhạc rốt cục cũng xuyên qua trùng kiếm ảnh cách trở, rơi lên trên chuôi kiếm.
Chỉ tích tắc, trọn cả Kiếm Các bùng lên quang hoa!
Vô luận là Trương Côn đang trong tu hành hay là đệ tử Tiên Du Kiếm Cung, khắc này đều bị cảnh tượng kia kinh động!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Audio] Lão Nạp Phải Hoàn Tục dịch [Audio] Lão Nạp Phải Hoàn Tục dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Lao-Nap-Phai-Hoan-Tuc-dich-SE-Audio-Truyen-Hay.jpg)






