- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 22 : Thân phận hư cấu (2) (c211-c220)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 22 : Thân phận hư cấu (2) (c211-c220)
❮ sautiếp ❯Chương 211: Thân phận hư cấu (2)
– Ta không muốn đối địch với Huyết Ảnh Ma Tông, có điều… Đã may mắn gặp dịp, bất kể các ngươi đang lên kế hoạch gì ở Thanh Châu, ta nghĩ ta đều có tư cách chia một chén canh.
Ngẩng đầu, nhìn Đàm Duyệt Cường, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia tham lam, lạnh lùng nói.
– Bạch huynh, chuyện này ta không làm chủ được! Nếu ngươi thật sự muốn biết, ta có thể giúp ngươi liên hệ với sư tôn, có điều… Với bộ dạng này của các hạ, sợ rằng không thể nào bàn việc được?
Ý của Đàm Duyệt Cường rất rõ ràng, ngươi muốn chiếm tiện nghi, không thành vấn đề, nhưng ngươi phải thể hiện ra thực lực của ngươi chứ?
Ta chỉ là một tiểu nhân vật, ngươi uy hiếp ta căn bản không có tác dụng gì, nếu thực sự có lòng tin, vậy tỏ rõ thân phận, tới bàn với sư tôn Phá Nam Phi của ta là được.
Nếu ngươi thực sự có bối cảnh khiến Huyết Ảnh Ma Tông nhượng bộ hoặc là nhận thua, tất nhiên cái gì cũng bàn được, nếu không… Không cần phải nói những lời vô nghĩa này nữa.
Nghe thấy những lời này, Bạch Nhạc không khỏi nhớ tới đánh giá của Lý Húc Ngang đối với Đàm Duyệt Cường này.
Thực lực có bao nhiêu thì không nhắc tới, nhưng ít ra đích xác xứng với bốn chữ xảo quyệt như cáo.
Chỉ là, cái này vừa hay hợp với tâm ý của Bạch Nhạc, hắn đang lo không tìm thấy manh mối của Huyết Ảnh Ma Tông, đây quả thực chính là đang ngủ gật được đưa gối.
– Ngươi không cần chơi những tiểu tâm tư này với ta, ta đã dám nói những lời này, tất nhiên cũng có sự tự tin này.
Hừ lạnh một tiếng, Bạch Nhạc tiếp tục nói,
– Phá Nam Phi thì ta tất nhiên sẽ gặp, nhưng không phải hiện tại.
– Ta không giết ngươi, trở về nói với Phá Nam Phi, lúc ta đột phá Tinh Cung cảnh, chính là khi ta tới gặp hắn.
Bỏ lại những lời này, Bạch Nhạc lập tức xoay người bước đi.
Những gì nên nói đều nói xong rồi, ở lại nơi này tất nhiên không có ý nghĩa.
Hắn tất nhiên muốn lập tức từ trong miệng Đàm Duyệt Cường ép hỏi ra tung tích của Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng rất nhiều chuyện, căn bản là không gấp được.
Đàm Duyệt Cường không phải là loại tiểu nhân vật như Lý Húc Ngang, muốn giết tất nhiên dễ dàng, nhưng muốn bức đối phương thổ lộ manh mối của Huyết Ảnh Ma Tông lại rất khó khăn.
Huống chi, Bạch Nhạc còn cần mượn miệng hắn, triệt để chứng thực thân phận mới này, nếu hiện tại mà giết hắn, chẳng những đả thảo kinh xà, hơn nữa sẽ khiến kế hoạch lúc trước của nó đều trôi theo dòng nước.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, Phá Nam Phi và Huyết Ảnh Ma Tông giống như một con cá lớn, phải rắc mòii từng chút một, từ từ khiến bọn họ mắc câu mới được.
– Bạch huynh, nếu có tin tức, ta thông tri cho ngươi thế nào?
Nhìn thấy Bạch Nhạc muốn đi, Đàm Duyệt Cường liền truy hỏi.
– Khi cần ta sẽ tìm ngươi!
Nói xong câu này, Bạch Nhạc đã rời khỏi phòng, chỉ chớp mắt đã biến mất trong đám người tiếng động ầm ĩ.
Khi trở lại Bạch phủ, đã là giữa đêm khuya.
Bạch Nhạc không giải trừ lệnh cấm, cho dù là Bạch Thanh Nhã cũng không thể tùy tiện bước vào Thính Hương Thủy Tạ, lúc trở về, tất cả vẫn giống hệt lúc trước.
Tìm một cái túi lớn, bỏ thi thể của Lý Húc Ngang vào trong đó, lại đút thêm mấy hòn đá lớn, trực tiếp ném vào trong hồ, hủy thi diệt tích.
Xử lý xong việc này, Bạch Nhạc mới thay áo trắng, lững thững bước ra khỏi Thính Hương Thủy Tạ.
Nội tình của việc này, hắn thậm chí ngay cả Bạch Thanh Nhã cũng không định nói.
Dẫu sao, dính vào càng sâu, biết càng nhiều lại càng nguy hiểm, nếu không cần thiết thì Bạch Nhạc không muốn để Bạch Thanh Nhã phải gánh vác một chút nguy hiểm nào, cũng không muốn Bạch Thanh Nhã lo lắng cho mình.
Một Lý Húc Ngang chết, nhưng Bạch Nhạc vẫn không dám khẳng định, trong Bạch phủ có còn thám tử khác ẩn tàng hay không.
Biện pháp tốt nhất, chính là không cho bất kỳ ai biết, giả bộ không biết gì.
Hôm đó, để chúc mừng Bạch Nhạc thuận lợi đột phá, trong Bạch phủ, lại bày tiệc rượu chúc mừng, Bạch Nhạc bộ dạng chí đắc ý mãn, tuyệt đối không nhìn ra một chút khác thường.
Cơ hồ đồng thời vào lúc Bạch Nhạc mở tiệc, mấy bóng người trong Bạch phủ cũng lặng lẽ rời phủ đệ, truyền tin tức Bạch Nhạc thành công đột phá cho Đàm Duyệt Cường.
Nghe người phía dưới đưa tới tin tức, Đàm Duyệt Cường không khỏi hơi nhíu mày.
Tất cả manh mối, đều giống như cao thủ ma đạo thần bí lúc trước nói, nhưng Bạch Nhạc lại giống như không biết gì, điều này khiến hắn càng lúc càng không nắm bắt được quan hệ của Bạch Nhạc và đối phương.
Đối phương bảo hộ Bạch Nhạc, có thể lý giải là giúp Bạch Nhạc, nhưng cũng có khả năng là đang lợi dụng Bạch Nhạc, coi Bạch Nhạc là một quân cờ hữu dụng.
Có điều, bất kể là loại nào, ít nhất, từ tin tức đưa về cho thấy, cơ hồ đã có thể khẳng định đối phương tất nhiên là có liên quan tới Bạch Nhạc!
Chỉ cần xác định được điểm này, chuyện có thể báo cáo lên tông môn.
– Bạch Nhạc!
Chậm rãi lặp lại một lần cái tên này, trong mắt Phá Nam Phi không khỏi lộ ra một tia sát cơ lạnh như băng.
Toàn bộ bố cục ở Thanh Châu, dường như từ khi cái tên Bạch Nhạc này xuất hiện trong tầm nhìn của hắn, bắt đầu loạn cả lên, đồng thời dần dần phát triển đến tình trạng hiện giờ.
Cao thủ ma đạo phía sau Bạch Nhạc là ai, kỳ thật Phá Nam Phi không quan tâm, bởi vì cái đó không quan trọng.
Chương 212: Dựa thế phản kích
Sự sinh tồn của ma đạo, vốn không có thổ nhưỡng ôn hòa, bất kể là xuất phát từ sự tự tin đối với bản thân hay là Huyết Ảnh Ma Tông, kỳ thật Phá Nam Phi đều không sợ đối phương.
Nếu theo bản tâm, Phá Nam Phi thậm chí muốn tự mình xuất thủ tập sát Bạch Nhạc, nhằm chặt đứt liên hệ.
Về phần sự uy hiếp của đối phương, với tính tình của Phá Nam Phi, sao lại thèm để ở trong lòng.
Chỉ là, đối phương muốn chia một chén canh trong kế hoạch của Huyết Ảnh Ma Tông ở Thanh Châu, cái này lại nằm ngoài dự đoán của Phá Nam Phi.
Đối phương có thân phận thần bí, lại biết được bao nhiêu về kế hoạch của Huyết Ảnh Ma Tông, những cái này đều rất khó đoán được.
Lập tức, trong lòng Phá Nam Phi xuất hiện vô số suy nghĩ.
– Sư tôn, chuyện Thanh Châu Phủ Chủ tặng linh dược cho Bạch Nhạc chắc là thật… Mục đích chính là để hắn truy tra tung tích của chúng ta.
Thấy Phá Nam Phi có chút do dự, Đàm Duyệt Cường lập tức mở miệng hiến kế,
– Một khi đã như vậy, chúng ta ngại gì mà không… Dựa thế phản kích.
Cả chuyện đã lộ ra ngàn đầu vạn tự, nhưng trên thực tế, chỉ cần tiếp tục để nhãn điểm ở trên người Bạch Nhạc, lại lộ ra vô cùng đơn giản.
– Truyền tin tức ra… Nửa tháng sau, mở lại Huyết Ảnh Tế Đàn.
Tin tức đôi khi rất bí mật, nhưng đôi khi, lại truyền ra nhanh chóng.
Chỉ trong thời gian ba ngày, bất kể là Hàn Sơn, Thất Tinh Tông, hay là phủ Thanh Châu đều đã nhận được tin tức Huyết Ảnh Tế Đàn mở lại.
Đương nhiên, sự thật giả của tin tức, không ai dám xác định, nhưng loại chuyện mở lại Huyết Ảnh Tế Đàn này, cho dù chỉ có một phần vạn xác suất là thật, đều tuyệt đối không ai dám lơ là.
Phải biết rằng, Huyết Ảnh Tế Đàn mở ra, đồng thời có nghĩa là huyết tế!
Một hồi huyết tế, thường thường có thể sẽ thổi quét mấy vạn, thậm chí là mấy chục vạn người.
Đương nhiên, đối với một số người tu hành nào đó mà nói, bọn họ kỳ thật cũng không bận tâm tới sự sống chết của người thường.
Nhưng cho dù là để giữ gìn thanh danh chính đạo, bọn họ cũng phải nhúng tay.
Cái thứ thanh danh này, nhìn thì hư vô mờ mịt, nhưng trên thực tế, lại gắn chặt với căn cơ địa vị thống trị của toàn bộ chính đạo.
Ví dụ rất đơn giản.
Tất cả người tu hành cũng đều không phải từ hòn đá nhảy ra, đại đa số đệ tử trung hạ tầng, kỳ thật đều ở trong thế tục, thông qua tầng tầng sàng lọc, cuối cùng lựa chọn ra.
Những người đến từ thế tục này, có thể không rõ sự phân chia thực lực của môn phái trong thế giới tu hành, bọn họ chỉ có ấn tượng đơn giản nhất.
Tông môn nào thường ngày trừ ma vệ đạo, cứu được nhiều người, có thanh danh tốt hơn, tất nhiên sẽ trở thành lựa chọn ưu tiên.
Những đệ tử này, nhìn thì thiên phú và thực lực cũng không cao, cũng rất ít có khả năng trở thành cường giả chân chính, nhưng trên thực tế, những đệ tử này, mới là căn cơ ở tầng dưới cùng của tất cả tông môn.
Nếu những tông môn chính đạo này đều thấy chết mà không cứu, một khi thanh danh bị hủy diệt, lại muốn từ trong thế tục chiêu mộ đệ tử, chính là thật sự quá khó khăn.
Huống chi, cho dù bỏ qua những hư danh này không nói.
Chỉ từ sự an toàn của bản thân bọn họ mà nói, bọn họ cũng phải dốc hết toàn lực ngăn cản huyết tế.
Bởi vì một khi huyết tế thành công, cũng có nghĩa là cao thủ của Huyết Ảnh Ma Tông, có thể thông qua huyết tế thu hoạch được lực lượng khủng bố hơn! Một khi để Huyết Ảnh Ma Tông sống lại, mục tiêu của bọn họ, thế tất sẽ không phải những người thường này nữa, mà là các tông môn lớn của Thanh Châu.
– Đây là một cái bẫy.
Nghe tin tức thuộc hạ báo lên, mí mắt Ngô Tuyết Tùng cũng không nhếch lên, thản nhiên mở miệng nói.
– Vậy ý của người là?
– Không cần để ý tới! Cho Phá Nam Phi mượn mười lá gan, hắn cũng không dám mở lại Huyết Ảnh Tế Đàn một cách trắng trợn như vậy, đơn giản chỉ là một số thủ thuật che mắt mà thôi.
Nâng chung trà lên uống một ngụm, Ngô Tuyết Tùng thuận miệng nói,
– Phái một độ Thanh Vân Kỵ tới góp náo nhiệt đi, người khác không cần vọng động.
Dừng một chút, Ngô Tuyết Tùng lại mở miệng nói,
– Truyền lời cho Bạch gia, bảo hắn tranh thủ trước khi Huyết Ảnh Tế Đàn mở ra, tìm được địa điểm huyết tế.
– Cái này…
Nghe thấy lời nói của Ngô Tuyết Tùng, người bên cạnh không khỏi hơi ngạc nhiên,
– Đại nhân, e là Bạch gia không có năng lực này?
Vừa rồi còn nói là một cái bẫy, sao trong chớp mắt lại đưa ra loại mệnh lệnh không thể tưởng tượng này.
Đối với Bạch Nhạc, đối với Bạch gia mà nói, đây căn bản chính là một nhiệm vụ cơ hồ là không thể hoàn thành.
– Ta tất nhiên biết Bạch gia không có năng lực này.
Thản nhiên đáp một câu, Ngô Tuyết Tùng tiếp tục nói,
– Nhưng, lần này Huyết Ảnh Ma Tông vốn là vì hắn mà đến. . .
Hắn không nhảy ra, vở diễn này làm sao mà diễn được nữa?
– …
– Đi đi, cứ dựa theo lời ta nói mà làm.
Không định giải thích thêm, Ngô Tuyết Tùng bình tĩnh phân phó.
Từ lúc ban đầu, Bạch Nhạc vốn là mồi bên Thất Tinh Tông và Hàn Sơn chọn ra để dụ Huyết Ảnh Ma Tông mắc câu.
Cũng chính bởi vì vậy, lúc trước Ngô Tuyết Tùng mới đưa cho Bạch Nhạc những linh dược đó.
Chương 213: Ai là cá?
Đạo lý rất đơn giản, lợi ích thì ngươi đã cầm rồi, như vậy hiện giờ nguy hiểm tới, tất nhiên cũng nên do ngươi gánh, đây vốn là cái giá mà ngươi phải trả.
Đừng nhìn lúc trước Ngô Tuyết Tùng dường như vô cùng thưởng thức Bạch Nhạc, nhưng trên thực tế, căn bản không phải vậy, cho ngươi lợi ích, chỉ là để ngươi theo lý đi chết mà thôi.
Quân cờ chung quy vẫn chỉ là quân cờ!
– Tiểu Nhạc, ngươi thật sự muốn ra khỏi thành à?
Ngồi bên cạnh Bạch Nhạc, trong mắt Bạch Thanh Nhã đầy vẻ lo lắng.
Tuy Bạch Thanh Nhã không hiểu tình huống, nhưng lại biết, hiện giờ trong thành Thanh Châu có Thanh Châu Phủ Chủ tọa trấn mới là an toàn nhất, một khi rời khỏi cũng có nghĩa là nguy hiểm rất lớn.
Hắn biết Bạch Nhạc có bản lĩnh, là người tu hành, thậm chí còn lợi hại hơn Bạch Mộc tu luyện ở Hàn Sơn rất nhiều, nhưng, kẻ địch Bạch Nhạc phải đối mặt, cũng lợi hại hơn xa bọn Bạch Thương Hải.
– Yên tâm đi, Thanh Nhã tỷ.
Cười khẽ đứng dậy, vỗ vỗ tay Bạch Thanh Nhã, Bạch Nhạc chậm rãi nói,
– Không chỉ là bọn họ đang đợi, kỳ thật ta cũng đang đợi ngày này. . .
Chuyện rồi cũng phải làm một cái kết thúc, như vậy cũng không có gì không tốt.
Trên thực tế, sau khi từ chỗ Đàm Duyệt Cường trở về, Bạch Nhạc một mực đang đợi Huyết Ảnh Ma Tông làm ra phản ứng.
So sánh với Huyết Ảnh Ma Tông, Bạch Nhạc thật sự quá bị động, hắn phải chờ đối phương ra chiêu trước, mới có thể thấy chiêu dỡ chiêu, làm ra phản kích.
Truyền ra tin tức này, dẫn hắn ra khỏi thành là không sai, nhưng. . .
Huyết Ảnh Ma Tông chưa chắc đã biết, bọn họ dẫn đến là một tồn tại gì.
Đệ tử Linh Tê Kiếm Tông tất nhiên không cản được sát cục của Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng nếu là truyền nhân của Ma Quân… Vậy chưa chắc đã biết được ai thắng ai thua.
Trong mắt lộ ra một tia tinh mang, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi dâng lên một loại cảm giác máu nóng cuồn cuộn.
Các ngươi đã muốn bức ta xuất thủ, vậy thì… Như các ngươi mong muốn!
Ra khỏi thành Thanh Châu, trên đường đi, Bạch Nhạc không biết bị bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm.
Trong đây vừa có thám tử của Huyết Ảnh Ma Tông, cũng có cơ sở ngầm của Thanh Châu Phủ Chủ.
Bắt đầu từ lúc Bạch Nhạc đáp ứng Chu Mộng Dương và Mộng Thiên Thu trở thành mồi, trên thực tế, hắn đã bị bức phải trồi lên mặt nước, hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người, cũng thành bia ngắm sống.
Cưỡi một con khoái mã, vừa rời khỏi phủ Thanh Châu, Bạch Nhạc lập tức giục ngựa chạy như điên về xa xa.
Rời khỏi thành Thanh Châu, chuyện đầu tiên Bạch Nhạc muốn làm chính là nghĩ biện pháp thoát ly khỏi tầm mắt mọi người.
Chỉ có cắt đuôi được tất cả cơ sở ngầm, mới có thể hạ nguy hiểm xuống thấp nhất, cũng chỉ có như vậy, Bạch Nhạc mới có thể thi triển Thiên Cơ Biến, dùng một loại thân phận khác để lộ diện.
Một đường chạy như điên mấy chục dặm, lúc này Bạch Nhạc mới từ trên ngựa nhảy xuống, mặc cho ngựa tiếp tục chạy về phía trước, mà bản thân thì lặng lẽ rời khỏi.
Tìm một vị trí hẻo lánh, đổi áo trắng có tính dấu hiệu trên người, thay áo xanh, thậm chí ngay cả bội kiếm tùy thân cũng để vào trong túi trữ vật.
Khi Bạch Nhạc đi ra, khí chất đã theo đó mà thay đổi, cả người lộ ra một tia khí tức tà mị, vẻ mặt vẫn lộ ra có chút bình thường, nhưng hai mắt lại tạo cho người ta một loại cảm giác thâm thúy, giống như có thể khiến người ta không kìm lòng được mà sa vào trong đó.
Hơi phân biệt phương vị một chút, Bạch Nhạc tới thẳng sơn cốc lúc trước Huyết Ảnh Ma Tông ẩn thân.
Đây là địa điểm duy nhất có liên quan tới Huyết Ảnh Ma Tông mà Bạch Nhạc đã biết, hiện giờ muốn tìm manh mối, cũng chỉ có thể quay về đây.
Đương nhiên, có lẽ Đàm Duyệt Cường vẫn đang ở trong Vạn Hoa Lâu của thành Thanh Châu, đó mới là phương thức giản tiện nhất để liên hệ với Huyết Ảnh Ma Tông.
Nhưng vấn đề là ở chỗ, hiện giờ Bạch Nhạc không dám tới đó.
Không phải hắn không thể quay về thành Thanh Châu, mà là cơ hồ có thể khẳng định, nếu đối phương vẫn ở đó, vậy tất nhiên đã bày ra cạm bẫy trùng trùng, chỉ cần hắn dám lộ diện, chỉ sợ cũng không cần truy tra manh mối gì nữa, trực tiếp phân sinh tử trong Vạn Hoa Lâu.
Động thủ ở thành Thanh Châu, tuyệt đối là chuyện ngu xuẩn nhất, trước tiên không nói tới thắng bại, một khi ra tay đánh nhau, sẽ không thể qua được cảm giác của Ngô Tuyết Tùng! Hiện giờ không dám gặp người, không chỉ là Huyết Ảnh Ma Tông, thân phận này của Bạch Nhạc cũng không thể để Ngô Tuyết Tùng nhận ra chút dấu vết.
Ngay khi Bạch Nhạc vừa rời khỏi không lâu, thớt ngựa một mình chạy như điên đó cũng bị người ta cản lại.
– Đội trưởng, tiểu tử đó bỏ ngựa đào tẩu rồi.
Quay đầu ngựa, sau khi kiểm tra ngựa, người đó lập tức lui về, trầm giọng hồi báo.
Đội kỵ binh này, toàn bộ đều mặc khôi giáp màu xanh, ước chừng chỉ có hơn trăm người, nhưng túc sát chi khí trên người lại đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải chú ý.
Nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện, đội kỵ binh này, mỗi người kỳ thật đều là người tu hành, trừ người đầu lĩnh tu vi là Linh Phủ ra, người khác toàn bộ cũng đều là thực lực Dẫn Linh thất trọng trở lên.
Thanh Vân Kỵ!
Ở phủ Thanh Châu, đây chính là một bộ phận lực lượng quan trọng nhất trong tay Ngô Tuyết Tùng.
Chương 214: Ai là cá? (2)
Ba ngàn Thanh Vân Kỵ, nếu không suy xét tới nhân tố cường giả Tinh Cung cảnh, thậm chí đủ để san bằng một tông môn Huyền cấp.
– Ngu xuẩn!
Trong mắt lộ ra một tia lãnh ý, đội trưởng dẫn đầu không khỏi mắng thành tiếng.
Vốn dựa theo kế hoạch của hắn, đội Thanh Vân Kỵ này của mình bản thân chính là âm thầm theo dõi Bạch Nhạc, thậm chí hắn còn chuẩn bị đưa tín phù liên lạc cho Bạch Nhạc, một khi gặp phải người của Huyết Ảnh Ma Tông, Bạch Nhạc chỉ phụ trách làm mồi dụ, Thanh Vân Kỵ rất nhanh có thể tới nơi giết đệ tử của Huyết Ảnh Ma Tông.
Đừng nhìn đội Thanh Vân Kỵ này chỉ có hơn trăm người, hơn nữa chỉ có một mình hắn là cường giả Linh Phủ cảnh, nhưng bản thân Thanh Vân Kỵ lại không phải người tu hành bình thường, mà là quân đội!
Dựa vào chiến trận, nếu thực sự chém giết, hơn trăm người này sẽ liền thành một thể, kỷ luật nghiêm minh, đủ để vây giết cường giả Linh Phủ hậu kỳ.
Nhưng không đợi hắn gặp mặt ngả bài với Bạch Nhạc, Bạch Nhạc đã một mình chạy trước, lại triệt để cắt ngang toàn bộ kế hoạch của hắn.
Đương nhiên, Bạch Nhạc có chết hay không, kỳ thật hắn cũng không quan tâm, nhưng bởi vậy mà mất đi một cơ hội lập công, bảo hắn làm sao có thể không tức giận?
– Đội trưởng, chúng ta chúng ta phải làm gì?
– Còn có thể làm gì nữa, tìm đi.
Có chút căm tức quất một roi, lập tức dẫn đầu lao đi.
– Viên Viên, ngươi có lạnh không, gió bên này lớn quá, chúng ta đến bên kia ngồi.
Trong sơn cốc, một thanh niên ân cần nhìn nữ tử bên cạnh, nói.
Cơ hồ là đồng thời, một thanh niên mặt lộ vẻ đáng khinh ở cách đó không xa không nhịn được cười thành tiếng, chỉ vào thanh niên vừa rồi, nói.
– Tiếu Vượng, đầu óc ngươi bị nước vào à? Tiểu Đàm chính là Linh Phủ cảnh, ngươi đã bao giờ nghe nói cao thủ Linh Phủ cảnh sợ gió lạnh chưa?
– Họ Dương, ngươi không nói không ai bảo ngươi câm đâu!
Nghe thấy lời nói của đối phương, trên mặt Tiếu Vượng đỏ lên, lập tức thẹn quá hóa giận quay lại, trợn mắt nhìn.
– Ha ha ha, Dương Bằng ta bằng hữu trải khắp thiên hạ, cái dựa vào chính là phần chân thành dám nói thật này, chân thành đó ngươi hiểu không?
Đứng dậy, Dương Bằng cười đùa cợt nhả nói,
– Tiếu tiểu tử, ngươi có thời gian ở đây hiến ân cần, chẳng thà tu luyện cho tốt, ngay cả Linh Phủ cảnh cũng chưa bước vào, còn không bằng vị sư tỷ này của ngươi, cũng muốn theo đuổi người ta, không thấy mất mặt à?
– …
Những lời này, lại lập tức khiến cho Tiếu Vượng mặt đỏ tai hồng, tức mà không nói ra lời.
Nữ tử bên cạnh hắn tên là Đàm Y Viên, là sư muội của hắn, cũng là đối tượng hắn luôn ngưỡng mộ, người quen thuộc với Tiếu Vượng đều biết, mấy năm qua, hắn cơ hồ mỗi ngày đều đi theo phía sau Đàm Y Viên hiến ân cần, quả thực là bày ra tư thế không phải nàng thì không cưới.
Đáng tiếc, Đàm Y Viên lại thủy chung thường thường thờ ơ với hắn, tuy không cự tuyệt rõ ràng, nhưng lại tuyệt đối không có chút đáp lại.
Lần này truyền ra tin tức Huyết Ảnh Ma Tông xuất thế, muốn mở lại Huyết Ảnh Tế Đàn, vốn chỉ có đệ tử Linh Phủ cảnh mới có thể xuống núi tra xét, nhưng Tiếu Vượng lại cứ cố đi theo.
– Dương sư huynh, ta kính ngươi là đệ tử Thất Tinh Tông, nhưng ngươi trào phúng sư đệ ta như vậy, không khỏi có chút quá đáng rồi.
Nữ tử vốn một mực không nói gì nghe vậy cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, thản nhiên mở miệng nói,
– Tiếu sư đệ chưa bước vào Linh Phủ, là vì muốn củng cố căn cơ, trùng kích Tử Phủ chi cảnh, tu vi tạm thời không bằng ta mà thôi.
Cũng là Dương sư huynh, thân là đệ tử Thất Tinh Tông, gần ba mươi mới bước vào Linh Phủ, không biết có gì đáng để kiêu ngạo?
– Tu vi thì có là gì?
Bị Đàm Y Viên giáp mặt châm chọc như vậy, Dương Bằng cũng không thèm quan tâm, ngược lại nói với vẻ khinh thường,
– Dương Bằng ta, bằng hữu trải khắp thiên hạ, cho dù là vị Đại sư huynh Lý Phù Nam xuất sắc nhất của các ngươi cũng là hảo huynh đệ của ta! Trên đời này, cái gì là quan trọng nhất, chính là bằng hữu.
Chỉ có bằng hữu nhiều, chuyện gì mà không thể giải quyết?
Nhắc tới Lý Phù Nam, bất kể là Đàm Y Viên hay là Tiếu Vượng đều không khỏi nhíu mày.
Ở Hàn Sơn, thanh danh của Lý Phù Nam ở trong các đệ tử đã không có người thứ hai có thể sánh bằng, hiện giờ sớm đã bước vào Linh Phủ hậu kỳ, chuẩn bị trùng kích Tinh Cung cảnh, quan trọng nhất là, hiện giờ Lý Phù Nam chỉ mới hai mươi bốn tuổi!
Một khi thuận lợi bước vào Tinh Cung cảnh, cho dù với so với thiên tài của những Thiên tông đó, cũng không kém chút nào.
Thậm chí có lời đồn, hy vọng để tương lai Hàn Sơn tấn thăng tông môn Địa cấp chính là ở trên người vị Đại sư huynh này.
Nếu người ngoài nói như vậy, bọn họ đã sớm trở mặt rồi, nhưng Dương Bằng này lại đúng là quen biết với Lý Phù Nam, tuy chưa chắc đã là hảo huynh đệ gì đó như lời hắn nói, nhưng loại chuyện này, trừ khi là Lý Phù Nam tự mình đứng ra phủ nhận, người ngoài làm sao có thể phản bác?
Huống chi, tuy thực lực của Dương Bằng không được tốt lắm, nhưng dẫu sao cũng là đệ tử của Thất Tinh Tông, cũng không phải là đại sự gì, cho nên không tiện bởi vì đấu vài câu võ miệng mà trở mặt.
Chương 215: Ai là cá? (3)
Ngay khi Đàm Y Viên đang không biết nên đáp lại thế nào, cách đó không xa đột nhiên vang lên một trận tiếng bước chân.
Thanh niên áo xanh chậm rãi bước vào trong sơn cốc, xuất hiện trước mặt bọn họ.
Quan trọng nhất là, bọn họ từ trên người đối phương không cảm nhận được bất kỳ khí tức gì.
– Người nào?
Một tay ấn kiếm, Đàm Y Viên có phản ứng đầu tiên, trầm giọng hỏi.
Chậm rãi bước vào sơn cốc, ánh mắt Bạch Nhạc dừng lại trên người ba người một chút, liền trực tiếp dời đi, về phần chất vấn của Đàm Y Viên, lại coi như không nghe thấy, không có hứng thú đáp lại.
Bất kể là Đàm Y Viên, hay là Dương Bằng, chẳng qua cũng chỉ là thực lực Linh Phủ sơ kỳ, căn bản không mang tới bất kỳ uy hiếp gì, về phần Tiếu Vượng chỉ có Dẫn Linh cảnh đó, lại trực tiếp bị bỏ qua.
– Vị huynh đệ này, tại hạ Dương Bằng, bình sinh thích nhất là kết giao bằng hữu, không biết xưng hô thế nào, chúng ta kết giao bằng hữu nhé?
Ngược lại với Đàm Y Viên, Dương Bằng giở ra vẻ tùy tiện có thừa, tiến lên ôm quyền, cao giọng mở miệng nói.
– Ta khuyên các ngươi tốt nhất là mau chóng rời khỏi đi.
Nghe thấy lời nói của Dương Bằng, Bạch Nhạc cuối cùng cũng nhướn mắt, thản nhiên nói, giọng nói có chút trầm thấp, nhưng lại lộ ra một cỗ mị lực khác lạ.
– Huynh đệ nói vậy là có ý gì?
Lắc đầu, Dương Bằng có chút bất mãn nói,
– Mọi người chúng ta đều tới tìm tung tích của Huyết Ảnh Ma Tông, bất kể là ai có thể có phát hiện, đều là chuyện tốt, chẳng lẽ ngươi còn sợ không được chia công lao à?
Chỉ là, lần này Bạch Nhạc không quan tâm tới hắn nữa, ánh mắt nhìn bóng râm trong rừng cây cách đó không xa, thản nhiên mở miệng nói,
– Các ngươi còn muốn chờ bao lâu nữa?
Nhìn thấy Bạch Nhạc chẳng buồn để ý tới mình, bản thân Dương Bằng có chút bất mãn, muốn phát hỏa, chỉ là còn chưa nói ra, trong lòng lập tức dâng lên một tia bất an, đành nuốt trở vào.
– Không ngờ, đúng là một con cá lớn.
Trong lúc nói, chỗ bóng râm đột nhiên xuất hiện thân ảnh của mấy người, vừa hiện thân đã lờ mờ tạo thành thế bao vây, vây Bạch Nhạc và bọn Dương Bằng lại.
Từ khi Bạch Nhạc tới gần bên này, đã cảm nhận được mấy đạo khí tức và áp lực bí mật.
Cơ hồ dựa vào trực giác, Bạch Nhạc đã phán đoán ra nơi này tất nhiên có người của Huyết Ảnh Ma Tông ẩn thân, chỉ là, lần này bản thân Bạch Nhạc có lòng muốn thử thực lực của mình, căn bản không có ý tránh né, lập tức đi tới.
Về phần bọn Dương Bằng, Bạch Nhạc căn bản không để ở trong lòng, lúc trước nhắc nhở một câu, bọn họ đã không chịu đi, tất nhiên cũng kệ bọn họ.
– Ai là cá, e là phải giao thủ mới biết! Huyết Ảnh Ma Tông tìm trăm phương ngàn kế, không phải là muốn dẫn dụ ta ra à? Hiện tại ta đã tới rồi… Hy vọng các ngươi sẽ hối hận!
Chắp tay sau lưng, khóe miệng Bạch Nhạc hơi nhếch lên, thản nhiên nói.
Tuy Bạch Nhạc kiêu ngạo, nhưng khi thể hiện ra, lại luôn khá là khiêm tốn.
Nhưng hiện giờ, khi dùng thân phận ma đạo xuất hiện, Bạch Nhạc lại cố ý hoàn toàn thể hiện ra một mặt bá đạo này, thế là, cũng có thể dùng sự chênh lệch trên tính cách, triệt để chia tách Bạch Nhạc và thân phận này.
– Càn rỡ!
Hừ lạnh một tiếng, một đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông cách Bạch Nhạc gần nhất thân hình nhấp nhoáng, lập tức rút đao ra chém tới Bạch Nhạc.
Tuy có chút kiêu ngạo, nhưng dám ra tay, đối phương cũng có vốn liếng để kiêu ngạo, bản thân có thực lực Linh Phủ trung kỳ, hơn nữa xưa nay nổi danh hung hãn, đao trong tay, còn là một thanh linh khí.
Thực lực như vậy, cho dù là chống lại cường giả Linh Phủ cảnh cũng có sức đánh một trận.
Một đao này trong nháy mắt hóa thành một đạo huyết ảnh gào thét mà đến.
Lúc này, bất kể là Dương Bằng hay là Đàm Y Viên đều không khỏi hơi biến sắc, lúc trước không thể nhận thấy đối phương trốn bên cạnh, đã khiến bọn họ cảm thấy có chút bất an, hiện giờ nhìn thấy một đao này, tâm lại lập tức chìm vào đáy cốc.
Nói một cách không hề khoa trương, nếu đổi chỗ, bất kể Đàm Y Viên hay là Dương Bằng tự thấy đều tuyệt đối không thể cản được một đao này.
Nhưng mà, ngay sau đó, tất cả mọi người không khỏi trợn tròn mắt.
Đối mặt với một đao khủng bố này, người áo xanh thân phận thần bí đó không ngờ ngay cả tránh cũng lười chẳng muốn tránh, cứ như vậy tùy tiện vươn một bàn tay trắng nõn ra, nhẹ nhàng tóm một cái, một đao đủ để trảm sát cường giả Linh Phủ cảnh đó không ngờ cứ như vậy bị hắn chộp vào tay, không thể đi tới nửa phần.
Tay không bắt dao sắc!
Khủng bố nhất là, cho tới lúc này, trên người đối phương không ngờ cũng không có chút khí tức tiết ra ngoài, nói cách khác, chỉ dựa vào Nhục thân chi lực, cứng rắn cản một đao này!
Trong chớp mắt này, giống như ngay cả không khí cũng trở nên ngưng trệ.
Bàn tay trắng nõn đó đừng nói là đổ máu bị thương, thậm chí ngay cả một chút da cũng không rách.
– Chỉ có chút thực lực như vậy thôi à? Đúng là khiến ta thất vọng rồi.
Đồng thời vào lúc lên tiếng, chân trái Bạch Nhạc hơi bước ra một bước, đột nhiên tung người nhảy tới, tay còn lại vỗ vào ngực đối phương.
Chương 216: Các ngươi, đánh đủ chưa?
Nhìn thì không dùng chút khí lực nào, nhưng mà, một chưởng này trong nháy mắt đã đánh cho ngực của đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông lõm vào, tất cả xương trước ngực đều vỡ vụn, cả người bay ngược ra sau, ngã ra hơn mười thước mới hung hăng rơi xuống đất.
Đồng thời, thanh trường đao đó cũng dễ dàng bị Bạch Nhạc đoạt lấy.
Tóm một cái, vỗ một cái.
Chỉ là hai chiêu, đã trực tiếp khiến một vị cường giả Linh Phủ trung kỳ bị thương nặng, thậm chí đoạt lấy binh khí của đối phương, hơn nữa căn bản không điều động linh lực, chỉ dựa vào Nhục thân chi lực, đã làm được điểm này, thực lực như vậy không tránh khỏi quá khủng bố rồi.
Đây còn là người sao, quả thực chính là một con hung thú hình người!
Phải là công pháp thối thể khủng bố cỡ nào, mới có thể thối luyện ra được Nhục thân chi lực nghe rợn cả người này.
Tuy ngoài mặt không có bất kỳ biến hóa gì, nhưng trên thực tế, cho dù là bản thân Bạch Nhạc, trong lòng cũng dâng lên sóng gió động trời.
Thông Thiên Ma Thể!
Thì ra đây là uy lực của Thông Thiên Ma Thể sao?
Mới chỉ là bước vào cảnh giới tẩy cân mà thôi, nếu thực sự tu luyện Thông Thiên Ma Thể tới cảnh giới đại thành, vậy sẽ là lực lượng khủng bố cỡ nào?
– Cùng tiến lên!
Sau một thoáng thất thần ngắn ngủi, mấy đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông còn lại cũng đột nhiên có phản ứng, tồn tại khủng bố như vậy, căn bản không phải là bất kỳ ai trong bọn họ có khả năng chống lại, biện pháp duy nhất chính là vây công.
Hiện giờ đệ tử nơi này ước chừng có bảy vị, mỗi một người đều là thực lực Linh Phủ cảnh, một khi liên thủ với nhau, cho dù đối mặt với tồn tại như Đường Hách, cũng dám đánh một trận.
– Tới hay lắm.
Trong mắt lộ ra một tia tinh mang, Bạch Nhạc không lùi mà tiến, tay vung một cái, trực tiếp ném đao vừa cướp được ra ngoài.
Đồng thời, dưới chân đột nhiên bước một bước, cả người từ dưới đất bay lên, đánh ra một quyền.
Trong mấy hơi thở, Bạch Nhạc đã trực tiếp xâm nhập vòng vây của đối phương, chỉ là, hiện giờ Bạch Nhạc nào có bộ dạng bị vây công, rõ ràng là lấy một địch bảy, lại vẫn bày ra tư thế chủ động công kích.
Trong phút chốc, trên người Bạch Nhạc đã trúng không ít công kích, nhưng mà dựa vào Thông Thiên Ma Thể tiểu thành lại trực tiếp chống đỡ được.
Nhục thân chi lực như vậy, quả thực khiến người ta tuyệt vọng!
– Các ngươi, đánh đủ chưa?
Liếc một cái, thấy quần áo trên người bị chém rách, Bạch Nhạc hừ lạnh một tiếng, cơ hồ là đồng thời vào lúc lên tiếng, trên người đột nhiên bộc phát ra một cỗ ma khí khủng bố.
Nhục thân cường hoành, nhưng thế không có nghĩa là Bạch Nhạc chỉ có Nhục thân chi lực.
Lúc trước không sử dụng ma khí, là có ý muốn thử uy lực của Thông Thiên Ma Thể, hiện giờ đã nhìn ra kết quả, sao còn đi chịu đòn một cách vô ích nữa.
Từ khi có được Thông Thiên Ma Công tới nay, Bạch Nhạc một mực đều chỉ ở dưới tình huống bị người ta đẩy vào tuyệt cảnh, mới điều động lực lượng của Thông Thiên Ma Công để liều mạng, hiện giờ lại lần đầu tiên chủ động thi triển Thông Thiên Ma Công để đối địch.
Bỏ qua tất cả công pháp huyền môn, thậm chí ngay cả kiếm cũng không dùng, Bạch Nhạc là đang dùng một loại phương thức hoàn toàn khác để chiến đấu.
Lúc này Bạch Nhạc không còn là đệ tử tông môn Huyền cấp bình thường đó nữa, mà là truyền nhân của Ma Quân.
Vị cao thủ đệ nhất dùng sức của bản thân giết lên Đạo Lăng Sơn, đánh tan thần thoại đạo lăng bất bại Thông Thiên Ma Quân đó.
Tu vi càng đề thăng, Bạch Nhạc lại càng có thể cảm nhận được sự cường đại và kinh diễm của Thông Thiên Ma Quân.
Lúc trước khi bước vào Linh Phủ, Bạch Nhạc ở trong lòng đã tiếp nhận vị sư tôn Thông Thiên Ma Quân này, hiện giờ quyết tâm dùng thân phận của ma đạo, thậm chí là là dùng thân phận truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân một lần nữa xuất thế, nhất định phải làm được vô địch trong cùng cấp, hoành hành thiên hạ, như vậy mới không phụ cái tên thông thiên.
Đây là trận chiến đầu tiên Bạch Nhạc dùng thân phận này để xuất thế, liền quyết định Bạch Nhạc tất nhiên sẽ không cho đối phương chút cơ hội.
Ầm!
Trong cơ thể ma khí điên cuồng vận chuyển, phối hợp với lực lượng khủng bố đó của Thông Thiên Ma Thể, trong nháy mắt liền khiến tốc độ của Bạch Nhạc tăng mạnh.
Bất kể là gì chắn ở trước mặt, đều một quyền đánh tan!
Trong phút chốc, một người chắn trước người Bạch Nhạc bị một quyền này trực tiếp đánh vào ngực, một quyền làm vỡ tim, ngay cả rên cũng không kịp rên một tiếng đã trực tiếp mất mạng.
– Liều mạng với ngươi!
Mắt thấy Bạch Nhạc một quyền đấm chết một người, mấy đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông còn lại biến sắc, trong mắt khó có thể ức chế được một tia sợ hãi.
Đến nước này rồi, làm sao còn có người dám ôm lòng cầu may, cơ hồ là ngay lập tức, sáu đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông còn lại đồng thời thi triển ra Nhiên Huyết Thuật.
Lúc này áp lực mà Bạch Nhạc mang tới cho bọn họ thật sự là quá lớn, đó là một loại cảm giác áp bức gần như hít thở không thông, trừ Nhiên Huyết Thuật ra, bọn họ không nghĩ ra bất kỳ khả năng nào có thể chống lại đối phương.
Đúng như Bạch Nhạc lúc trước đã nói, đây đâu phải bọn họ câu được một con cá lớn, rõ ràng đối phương mới là thợ săn, mà bọn họ thì là con cá ngốc nghếch bị câu lên.
Chương 217: Một quyền đánh nổ
Thật lòng mà nói, nhiều cao thủ Linh Phủ cảnh như vậy không tiếc thi triển Nhiên Huyết Thuật, nếu thật sự có thể trên dưới một lòng, liều mình đánh nhau, cho dù là có Thông Thiên Ma Thể, Bạch Nhạc chỉ sợ cũng phải tránh phong mang.
Dẫu sao, Thông Thiên Ma Thể của hắn chỉ mới tiểu thành, vẫn chưa đạt tới loại trình độ có thể không đếm xỉa tới công kích của Linh Phủ cảnh.
Đáng tiếc, nhìn đối phương, trong lòng Bạch Nhạc lại cười lạnh.
Nếu người không quen thuộc với ma đạo, có lẽ sẽ bị lừa gạt, nhưng Bạch Nhạc lại tiếp xúc quá nhiều lần với những người trong ma đạo này, bọn họ đều vì tư lợi, căn bản không có tình cảm gì với nhau, khi không dính dáng tới tiện nghi thì không thành vấn đề.
Nhưng một khi gặp phải nguy hiểm, ngươi hy vọng bọn họ lấy ra khí phách đồng sinh cộng tử, lại căn bản là chuyện không thể.
Từ ngoài mặt, bọn họ bày ra tư thế ngọc nát đá tan, nhưng trên thực tế, bọn họ đã không có chút hy vọng nào đối với kích sát đối phương.
Thi triển Nhiên Huyết Thuật, muốn bày ra tư thế cá chết lưới rách, khiến đối phương có kiêng kị, sau đó mượn cơ hội bức lui đối phương để đào tẩu mà thôi.
Nhìn thấu điểm này, Bạch Nhạc sao còn có thể lùi bước.
Dưới chân bước ra một bước, trực tiếp không đếm xỉa tới công kích của mấy người khác, nhắm thẳng tới mặt của người ở gần nhất mà đánh.
Huyết Ảnh Trảo!
Mắt thấy Bạch Nhạc lao về phía mình, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đó giật nảy mình, lúc này mới thực sự liều mạng kích phát ra tất cả lực lượng trong cơ thể, thi triển Huyết Ảnh Trảo tóm tới cổ họng của Bạch Nhạc.
Vào loại thời khắc này, hắn đã nhìn thấy rõ, hy vọng mình ngăn cản được công kích của Bạch Nhạc căn bản là không có bất kỳ khả năng nào, sinh cơ duy nhất chính là liều mạng! Dùng một loại đấu pháp lưỡng bại câu thương, bức cho Bạch Nhạc phải biến chiêu, cược Bạch Nhạc sẽ cố kỵ tới mấy người khác, không chịu dùng thương đổi thương với hắn.
Phập!
Tâm niệm xoay chuyển rất nhanh, thậm chí có thể nói, suy nghĩ trong đầu hắn còn chưa hiện lên xong, quyền đầu của Bạch Nhạc đã đánh tới.
Lập tức, quyền đầu của Bạch Nhạc trực tiếp nện lên trên mặt đệ tử đó, lực lượng khủng bố trong nháy mắt nổ tung, dưới một quyền, toàn bộ mặt đều bị đánh cho lõm vào, trong nháy mắt liền mất mạng.
Đương nhiên, cái giá của cố giết đối phương, chính là Bạch Nhạc cũng phải chịu một kích của Huyết Ảnh Trảo.
Rầm một tiếng, trên cổ Bạch Nhạc cũng bị ngón tay của đối phương rạch ra một lỗ hổng, cho dù vết thương không sâu, nhưng thế cũng có nghĩa là, từ lúc động thủ tới giờ, Bạch Nhạc lần đầu tiên bị thương.
Đáng tiếc chút thương tích này lại đổi được một mạng người.
Thông Thiên Ma Thể được Bạch Nhạc thôi động đến cực hạn, mới miễn cưỡng đỡ được một kích này, vào lúc như thế này, nếu đệ tử của Huyết Ảnh Ma Tông khác công tới, Bạch Nhạc thế tất sẽ bị thương nặng.
Nhưng mà, đúng như Bạch Nhạc đoán, những người này căn bản chính là năm bè bảy mảng, khi thấy Bạch Nhạc giết đệ tử đó, người khác liền rất ăn ý đồng thời thu tay lại, bỏ chạy tứ tán.
Từ lúc ban đầu bọn họ đã đoán sai thực lực của đối phương, dưới loại tình huống này, căn bản không ai có tâm tư liều mạng, chỉ cần có thể giữ được tính mạng, truyền tin tức về là đủ rồi.
– Còn muốn chạy à? Nào có dễ dàng như vậy!
Nếu đổi lại là người khác, tập sát hai người, bức lui đối phương là đủ rồi, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, lại căn bản không có chuyện như vậy.
Hắn chưa hài lòng với chỉ dọa lui đối phương, lần này đối mặt với Huyết Ảnh Ma Tông sẽ có bao nhiêu nguy hiểm, chỉ có trong lòng Bạch Nhạc là rõ nhất! Hắn cần phải không ngừng hạ sát thủ, dùng một mặt tàn nhẫn nhất gặp người, như vậy mới có thể tạo được tác dụng uy hiếp, ở trên hạn độ lớn nhất đả kích lòng tin và dũng khí của đối phương, như vậy trong cuộc sống sau này sẽ có thêm mấy phần sinh cơ.
Nhanh như thiểm điện!
Trực tiếp không đếm xỉa tới vết thương trên cổ, Bạch Nhạc nhảy lên đuổi theo.
– Ở lại cho ta.
Ma khí ngập trời, phút chốc hóa thành một bàn tay to lớn đánh xuống, sau một kích, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đi ở cuối cùng lập tức bị một chưởng này vỗ trúng.
Đương nhiên, một chưởng cách không này, tất nhiên không thể giết chết hắn, thậm chí ngay cả đả thương được đến hắn cũng khó, nhưng thế có nghĩa là, sự chạy trốn của hắn bị cắt ngang, không thể không lại đối mặt với người áo xanh khủng bố này.
– Ngươi đừng khinh người quá đáng!
Sắc mặt dữ tợn, bị Bạch Nhạc cường hành giữ lại, nhưng cũng đồng thời kích phát hung tính trong lòng hắn, Nhiên Huyết Thuật lại bùng nổ, gần một nửa tinh huyết trong người trong nháy mắt này đều bốc cháy lên, vốn chính là thực lực Linh Phủ trung kỳ, lại được đẩy lên tới Linh Phủ hậu kỳ.
Đồng thời, kiếm trong tay đột nhiên ra khỏi vỏ, giống như một con giao long đang gào thét hung hăng đánh tới Bạch Nhạc.
Lúc này, cho dù là Bạch Nhạc cũng cảm nhận được một tia cảm giác nguy hiểm.
Đương nhiên, Bạch Nhạc có thể lui, hơn nữa, kỳ thật đối phương cũng không thật sự có gan liều mạng với Bạch Nhạc, chỉ cần Bạch Nhạc chịu lui, tất nhiên có thể tránh được một kích này, chỉ mượn cơ hội này, đối phương tất nhiên cũng có thể thuận thế đào tẩu.
Chương 218: Ngươi muốn kết giao bằng hữu với ta?
Chỉ là, đã đánh đến mức này, Bạch Nhạc sao có thể để cho đối phương thong dong rút đi.
Trong mắt hiện lên một tia tinh mang, Bạch Nhạc lạnh giọng nói,
– Chỉ là Nhiên Huyết Thuật, chẳng lẽ ta lại không biết à?
Nhướn mày, cơ hồ là đồng thời, trên người Bạch Nhạc cũng dấy lên một tia màu máu, cũng thi triển ra Nhiên Huyết Thuật.
Lúc ấy khi tập sát Đường Hách, Bạch Nhạc từ trên người Đường Hách có được Nhiên Huyết Thuật, hơn nữa là Nhiên Huyết Thuật rất dễ tu thành, chỉ là một mực không có cơ hội thi triển mà thôi, hiện giờ dưới sự bức bách của đối phương, Bạch Nhạc không muốn tùy tiện để lộ Thôn Thiên Quyết, chỉ có thể thi triển Nhiên Huyết Thuật để đối kháng.
Ầm!
Mượn lực lượng của Nhiên Huyết Thuật, thực lực của Bạch Nhạc cũng theo đó mà tăng vọt, không né tránh, Bạch Nhạc vẫn đánh ra một quyền, đón đỡ chính diện một kiếm này!
Quyền kiếm giao kích, trùng kích khủng bố đó cơ hồ khiến người ta hít thở không thông, cho dù là mấy đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đã chạy ra được một đoạn cự ly, cũng có thể cảm nhận được sự khủng bố của một kích này, theo bản năng quay đầu lại nhìn.
Keng một tiếng, trường kiếm trong tay đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đó không ngờ bị một quyền này đập cong, phát ra một tiếng gào thét, rời tay bay đi.
Trường kiếm rời tay, tất nhiên cũng có nghĩa là trận chiến này đã phân ra thắng bại.
Đánh bay trường kiếm, dư của một quyền này chưa hết, đập thẳng tới ngực đệ tử đó, hóa giải đại bộ phận lực lượng, tuy một quyền này không thể kích sát đối phương, nhưng cũng trong nháy mắt đánh nát xương ngực của đối phương, giống như một con chó chết ngã xuống đất, không thể giãy dụa được nữa.
Đánh gục một người này, Bạch Nhạc vẫn không chịu bỏ qua, thân hình nhấp nhoáng, trực tiếp bắt lấy trường kiếm vừa bị hắn đánh bay, bàn tay tóm một cái, ném thanh trường kiếm này đi.
Kiếm như cầu vồng!
Cho dù Bạch Nhạc không thi triển kiếm đạo, nhưng đến cảnh giới này, một kích tùy ý cũng ngầm có kiếm ý, trường kiếm phá không, phát sau mà đến trước, trực tiếp đâm thủng ngực, lại đóng đinh một người trên mặt đất.
Cho tới giờ phút này, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông còn lại mới triệt để trốn ra khỏi tầm mắt của Bạch Nhạc.
Trong vũng máu, Bạch Nhạc ngạo nghễ mà đứng, giống như Tu La!
Tất cả đều phát sinh thật sự quá nhanh, nhanh đến mức bọn Tiếu Vượng và Đàm Y Viên thậm chí căn bản kịp phản ứng, cho tới lúc này mới không nhịn được mà hít một hơi lạnh, cả người lạnh toát, nhìn thân ảnh người áo xanh đứng trong vũng máu đó, ngay cả dũng khí chạy trốn cũng không có.
Trong phút chốc, lấy một địch bảy, khiến đối phương ba chết một thương, chỉ trốn được ba người! Nếu tính cả người từ lúc ban đầu đã bị Bạch Nhạc đánh cho bị thương nặng, lại đạt tới loại mức độ không thể tưởng tượng ba chết hai thương.
Đây còn là người sao?
Để tay lên ngực tự hỏi, toàn bộ Hàn Sơn, chỉ sợ cũng chỉ có vị Đại sư huynh được bọn họ sùng bái mới có thể miễn cưỡng làm được điểm này?
Trong ma đạo, từ bao giờ lại xuất hiện một nhân vật hung dữ như vậy?
Đây cũng là một điểm quan trọng nhất… Đối phương là Ma tu!
Đừng nhìn đối phương dường như có cừu oán với Huyết Ảnh Ma Tông, giết cho máu chảy thành sông, nhưng ai có thể đảm bảo, đối phương sẽ không thuận tay tiêu diệt cả những đệ tử chính đạo bọn họ?
Nghĩ tới đây, hai người không khỏi đều có chút khẩn trương.
Nhưng mà, bất kỳ ai cũng không ngờ rằng, khác với và bọn họ, Dương Bằng nhìn đối phương, trong mắt lại tỏa sáng, không hề có ý sợ hãi, ngược lại còn chủ động nghênh đón.
– Vị huynh đệ này, đa tạ ơn cứu mạng! Giới thiệu lại một lần nữa, tại hạ đệ tử chân truyền của Thất Tinh Tông, Dương Bằng, dương của cây dương, bằng của bằng hữu! Bình sinh tâm nguyện lớn nhất chính là quảng giao bằng hữu thiên hạ, không biết có thể kết giao bằng hữu với huynh đệ không?
Ôm quyền, Dương Bằng nghiêm trang nói.
Nghe thấy lời nói của Dương Bằng, Bạch Nhạc cũng không khỏi hơi ngẩn ra, có chút kinh ngạc mở miệng nói,
– Ngươi muốn kết giao bằng hữu với ta? Kết giao bằng hữu với một Ma tu?
Trận chiến vừa rồi, Bạch Nhạc cũng không hề che giấu, có thể nói là ma uy ngập trời, trừ khi mắt Dương Bằng bị mù, nếu không há có thể không nhìn ra hắn là Ma tu.
Đệ tử Thất Tinh Tông, thậm chí còn là đệ tử chân truyền, lại muốn kết giao bằng hữu với một Ma tu, thế chẳng phải là nực cười à.
– Ma tu thì sao?
Xua tay, Dương Bằng chẳng hề để ý nói,
– Lão đầu tử nhà ta từng nói, Ma tu cũng chỉ là lựa chọn một loại pháp môn tu hành khác mà thôi, tuy đi lầm đường tu hành, nhưng cũng không đến nỗi một gậy đánh chết hết.
Người trong Huyết Ảnh Ma Tông là yêu nhân ma đạo khát máu ác độc, khiến người người đều muốn giết, nhưng loại nhân vật giống như huynh đệ, cho dù là Ma tu, Dương Bằng ta cũng bội phục vạn phần.
Những lời này, Dương Bằng nói rất lão khí hoành thu, bộ dạng như người từng trải, chỉ là khi nhắc tới lão đầu tử nhà ta, cũng khiến trong lòng Bạch Nhạc hiểu ra.
Có thể nói ra những lời như Ma tu chỉ là lựa chọn một loại pháp môn tu hành khác mà thôi, bất kể là lòng dạ hay là thực lực, đều thế tất hơn xa loại đầu đường xó chợ.
Chương 219: Ngươi muốn kết giao bằng hữu với ta? (2)
Chỉ dựa vào một câu này, liền có thể nhìn ra, tuy thực lực của bản thân Dương Bằng không được tốt lắm, nhưng tất nhiên có một xuất thân bất phàm.
Cái này cũng giải thích, vì sao Dương Bằng rõ ràng chỉ có thực lực như vậy, lại có thể làm đệ tử chân truyền của Thất Tinh Tông.
Nếu không phải sau lưng có chỗ dựa to lớn, chỉ sợ tuyệt đối không thể nói ra được những lời não tàn như muốn kết giao với Ma tu, phải biết rằng, ở nơi này còn có hai đệ tử Hàn Sơn ở bên cạnh, một khi lời này bị truyền ra, chính là phiền phức rất lớn.
Chỉ là nghĩ một chút, Bạch Nhạc không khỏi buồn cười,
– Ngươi là sợ ta giết ngươi à?
Một câu vạch trần tiểu tâm tư của Dương Bằng, trên mặt Dương Bằng cũng không khỏi hơi đỏ lên, chỉ là lập tức lại không bận tâm gật đầu, trực tiếp thừa nhận,
– Không sai, ta đích xác là có loại tâm tư này, có điều, đó không phải trọng điểm! Nếu không có ngươi, sợ là ta đã sớm chết trên tay những người của Huyết Ảnh Ma Tông đó rồi, cái mạng nhỏ này vốn chính là ngươi cứu, ngươi muốn lấy lại, ta cũng không hề oán hận.
Vỗ vỗ ngực, Dương Bằng tiếp tục nói,
– Đương nhiên, nếu có thể lưu lại cái mạng này, ta tất nhiên càng cảm kích hơn! Bỏ qua sinh tử không nhắc tới, ta đích xác muốn kết giao bằng hữu với ngươi, cho dù ngươi ngay sau đó có giết ta, ta cũng vẫn nói như vậy.
Những lời này, nghe qua thì dường như có chút nói hưu nói vượn, nào có chuyện biết rõ ngay sau đó sẽ bị giết, lại vẫn muốn kết giao bằng hữu với đối phương, thế không phải là bậy bạ à?
Nhưng Bạch Nhạc ngược lại có thể từ trên người Dương Bằng cảm nhận được một tia chân thành.
Tuy tên này có chút ba phải, nhưng đúng như bản thân hắn nói, đối với hắn mà nói, quảng giao bằng hữu thiên hạ, dường như đã trở thành một loại tín niệm, bất kể là những lời này không đáng tin thế nào, được nói ra từ trong miệng người này, đều mang theo mấy phần chân thành.
Nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Nhạc ngược lại có ấn tượng tốt hơn đối với Dương Bằng.
– Kết giao bằng hữu thì không cần thiết, có điều…Cái mạng nhỏ này của ngươi, ta cũng có thể trả lại cho ngươi.
Khóe miệng hơi nhếch lên, Bạch Nhạc thản nhiên mở miệng nói.
– Không phải, cái mạng nhỏ này của ta ngươi có trả hay không không quan trọng, kết giao bằng hữu với ngươi mới là chuyện quan trọng nhất.
Hoàn toàn không có lòng vui sướng vì nhặt về được tính mạng, Dương Bằng rung đùi đắc ý nói,
– Nhân vật thiên kiêu giống như ngươi, có thể gặp được đã là vận khí, nếu đi ngang qua, lại ngay cả tên của ngươi cũng không biết, đó quả thực là tiếc nuối rất lớn, Dương Bằng ta không thể lưu lại loại tiếc nuối này.
– Ngươi không biết thì tốt hơn.
Liếc Dương Bằng một cái, Bạch Nhạc vẫn bất vi sở động.
Cơ hồ là đồng thời, mắt Bạch Nhạc không khỏi híp lại.
Trong giây lát, Dương Bằng và Tiếu Vượng cùng nghe thấy tiếng vó ngựa trầm thấp, từ ngoài sơn cốc truyền tới, giống như tiếng sấm sét.
– Thanh Vân Kỵ!
Thậm chí không cần nhìn, chỉ bằng vào tiếng vó ngựa này, có thể khiến Dương Bằng đoán được được thân phận của người đến.
Toàn bộ Thanh Châu, cũng chỉ có Thanh Vân Kỵ mới có thể có phần uy thế này.
Biến sắc, Dương Bằng vội vàng mở miệng nói,
– Vị huynh đệ này, ngươi mau thu liễm khí tức đi, giống như khi ngươi vừa tới ý! Những Thanh Vân Kỵ này không dễ chọc đâu, ta yểm trợ cho ngươi.
Nói xong, Dương Bằng lập tức quay sang Tiếu Vượng và Đàm Y Viên nói,
– Hai người các ngươi, nếu ai dám để lộ ra chút khẩu phong, chính là kẻ địch của Dương Bằng ta, cho dù trở mặt với Hàn Sơn, ta cũng tất phải giết các ngươi.
Lúc trước Dương Bằng còn nói cười với Tiếu Vượng và Đàm Y Viên, bộ dạng dường như rất có hảo cảm, nhưng lúc này, Dương Bằng lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, không hề bận tâm tới tình cảm.
Lập tức, bất kể là trong lòng Đàm Y Viên hay là Tiếu Vượng, đều không khỏi giật thót.
Không nói đến thực lực khủng bố của đối phương, cho dù là Thanh Vân Kỵ tới cũng không biết có thể lưu lại hay không, chỉ dựa vào những lời uy hiếp này của Dương Bằng, đã khiến bọn họ không dám manh động rồi.
Đừng nhìn Dương Bằng rất nhiều lúc giống như có chút không đáng tin.
Nhưng một khi hắn trở nên nghiêm túc, lại đích xác có năng lượng cực kỳ khổng lồ.
Hai người bọn họ đúng là không thể trêu vào Dương Bằng.
Chỉ là… Dương Bằng không ngờ vì một Ma tu mà uy hiếp bọn họ như vậy, thực sự khiến bọn họ cảm thấy không thể tưởng tượng được.
Mí mắt hơi nhướn lên, Bạch Nhạc tất nhiên cũng nghe thấy lời nói của Dương Bằng, nhưng lại không tin hoàn toàn, tuy thu liễm khí tức, nhưng trong lòng vẫn duy trì đề phòng, lẳng lặng đứng tại chỗ, đồng thời, dưới chân hơi xê dịch, đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông bị hắn làm cho thương nặng lại bị giẫm một cước, lập tức triệt để chết ngất đi.
Đây là hắn cố ý lưu lại người sống, không thể bị Thanh Vân Kỵ phát hiện.
Trong giây lát, tiểu đội Thanh Vân Kỵ hơn trăm người lập tức xâm nhập sơn cốc, xuất hiện ở trước mặt mấy người.
Vừa ngẩng đầu, những Thanh Vân Kỵ liền nhìn thấy thi thể của đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông, đồng tử không khỏi hơi co rút lại, lập tức đều tự nhiên nhìn tới trên người Bạch Nhạc.
Chương 220: Ngươi muốn kết giao bằng hữu với ta? (3)
Tuy không nhìn thấy tất cả chuyện vừa rồi, nhưng dựa vào bản năng, bọn họ có thể cảm giác được chỉ sợ đều là người áo xanh lai lịch không rõ trước mặt này làm ra.
Giơ roi ngựa, trong mắt đội trưởng Thanh Vân Kỵ cầm đầu đầy vẻ ngưng trọng, trầm giọng nói,
– Thanh Vân Kỵ tuần tra, các hạ là ai, hãy xưng tên ra!
Hai tay chắp sau lưng, thần sắc Bạch Nhạc vẫn lạnh lùng, lại hoàn toàn không có ý trả lời.
Nếu không cần thiết, Bạch Nhạc không muốn xung đột với Thanh Vân Kỵ, bởi vì điều đó có nghĩa là sẽ đối địch với vị Thanh Châu Phủ Chủ đáng sợ kia! Nhưng đồng dạng, Bạch Nhạc cũng sẽ không cúi đầu trước Thanh Vân Kỵ, hắn, hiện giờ không phải là đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông đó, mà là Ma tu, truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân.
– Diệp đội trưởng, vị này là bằng hữu của ta, thân phận không tiện lộ ra, nể mặt ta, bỏ qua nhé?
Hơi ôm quyền, Dương Bằng lập tức gạt mọi người đi ra, nhìn đối phương mở miệng nói.
– Dương Bằng?
Cho tới, đối phương mới thấy rõ Dương Bằng, thần sắc lập tức dịu đi mấy phần.
Tuy Thanh Vân Kỵ xưa nay không có liên quan gì với tông môn Thanh Châu, nhưng vị Dương Bằng này lại là ngoại lệ duy nhất.
Đúng như như Dương Bằng nói, hắn đúng là bằng hữu ngàn vạn, dựa vào cỗ sức mạnh với ai cũng dám kết giao đó, cho dù là người của Thanh Vân Kỵ, cũng có chút giao tình với hắn.
Đội trưởng đội Thanh Vân Kỵ này tên là Diệp Kiến Tường, lúc trước không chỉ có một lần uống rượu với Dương Bằng.
Vì Dương Bằng mà làm trái với nguyên tắc thì tất nhiên là không được, nhưng mặt mũi thì ít nhiều cũng vẫn phải nể một chút.
Hơi gật đầu, Diệp Kiến Tường lập tức mở miệng nói,
– Đã là bằng hữu của ngươi, tất nhiên không phải phỉ nhân, có điều…Chuyện nơi này là sao?
– Chỉ là mấy nhân vật nhỏ của Huyết Ảnh Ma Tông, mấy người chúng ta vừa liên thủ giết chết.
Mắt cũng không chớp lấy một cái, Dương Bằng mở miệng nói.
– Ồ?
Mày hơi nhíu lại, Diệp Kiến Tường không khỏi lại quan sát ba cỗ thi thể trên mặt đất.
Bằng vào nhãn lực của hắn, tất nhiên có thể phán đoán ra, ba người chết toàn bộ đều là thực lực Linh Phủ cảnh, muốn tập sát ba vị cao thủ Linh Phủ cảnh, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.
Dương Bằng nói rất dễ nghe, nhưng trên thực tế, hắn có bao phần thực lực, trong lòng Diệp Kiến Tường vẫn biết rõ.
Về phần hai đệ tử Hàn Sơn bên kia, khí tức bình thản, hiển nhiên không giống như bộ dạng vừa giao thủ với người ta, như vậy rất rõ ràng, sợ rằng ba người này đều là bị người áo xanh không muốn lộ thân phận kia mà giết.
Có thể có phần thực lực này, chỉ sợ tất nhiên cũng có chút quan hệ với Thất Tinh Tông, chỉ là Dương Bằng đã ra mặt nhận lấy, hắn lại không thể từ trên người Bạch Nhạc nhận thấy điều gì dị thường, tất nhiên cũng không tiện truy hỏi nữa.
Dẫu sao, cho dù là Thanh Châu Phủ Chủ cũng không muốn tùy tiện đắc tội với Thất Tinh Tông.
– Yêu nhân của Huyết Ảnh Ma Tông gần đây làm việc cực kỳ càn rỡ, tự các ngươi cẩn thận một chút.
Gật đầu, Diệp Kiến Tường lập tức quay đầu ngựa, dẫn theo Thanh Vân Kỵ chạy ra ngoài sơn cốc.
Cho tới khi thấy đối phương đã đi sạch, Dương Bằng mới thở phào nhẹ nhõm,
– Không sao, ta ít nhiều cũng có chút giao tình với Thanh Vân Kỵ, không có đại sự gì, có điều, nơi này không nên ở lâu, chúng ta hay là đổi chỗ khác nói chuyện đi.
Nhìn Dương Bằng một cái rất sâu, Bạch Nhạc cũng có chút không ngờ đối phương lại thật sự yểm hộ cho mình.
Có điều, bất kể là nói như thế nào, cuối cùng cũng nhận một cái nhân tình của đối phương, dưới loại tình huống này, Bạch Nhạc tất nhiên cũng không tiện trực tiếp rời khỏi, tay tóm một cái, bắt lại đệ tử ma đạo đã ngất đi kia, đi vào trong rừng cây bên cạnh.
Nhìn thấy Bạch Nhạc không cự tuyệt, Dương Bằng lập tức tinh thần phấn chấn đi theo sau.
Về phần Tiếu Vượng và Đàm Y Viên, thật lòng mà nói, bọn họ là không muốn nhúng tay vào, chỉ là bắt đầu từ lúc yểm hộ vừa rồi, bọn họ đã bị Dương Bằng cường hành kéo xuống nước, hiện tại còn muốn thoát thân thì lấy có dễ dàng như vậy.
Huống chi, đừng nhìn hiện tại người áo xanh đó dường như rất dễ nói chuyện, nhưng một khi bọn họ lộ ra ý đồ muốn chạy trốn, nói không chừng đối phương sẽ cho rằng là bọn họ muốn đi tìm Thanh Vân Kỵ mật báo, trực tiếp hạ sát thủ, thế mới là oan uổng.
Bọn họ lại không thể vô tâm vô phế như Dương Bằng.
Đương nhiên, trên thực tế, Bạch Nhạc không bận tâm tới suy nghĩ của bọn họ, càng không có ý định giết người diệt khẩu, nếu đối phương rời khỏi, Bạch Nhạc tuyệt đối sẽ không ngăn cản.
Ném đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông đang trọng thương xuống đất, mũi chân Bạch Nhạc nhẹ nhàng đá một cái, lập tức một cỗ ma khí tinh túy ùa vào thân thể đối phương, trong mấy hơi thở, quả trứng xui xẻo đó đã tỉnh lại.
– Tiền bối tha mạng.
Tỉnh lại, khóe mắt nhìn thấy một thân áo xanh đó, trong lòng đệ tử này liền dâng lên một cỗ sợ hãi khó có thể diễn tả bằng lời, vội vàng cầu xin tha thứ.
Bộ dạng không hề có cốt khí này, lập tức khiến bọn Tiếu Vượng trợn tròn mắt.
Chỉ là, đối phương hiển nhiên không có cảm giác này, cốt khí? Thứ đó đáng giá bao tiền?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










