- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 219 : Chuẩn bị phản công (2) (c2181-c2190)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 219 : Chuẩn bị phản công (2) (c2181-c2190)
❮ sautiếp ❯Chương 2181: Chuẩn bị phản công (2)
Thoáng chút suy tư, Bạch Nhạc trầm giọng mở miệng nói:
– Thanh Vương, Tô Nhan các ngươi chuẩn bị chút, chỉ cần thu được tin tức từ ta, tùy thời chuẩn bị phản công! Duyện châu, Thanh châu là căn cơ của chúng ta, nhất định phải trước một bước nghĩ cách thu hồi, bằng không, mất đi căn cơ, sợ rằng chúng ta rất khó đứng vững gót chân.
– Càn Đế và tứ phương yêu thần liên thủ, vô luận chân tướng thế nào, chỉ sợ đều không phải trong khoảng thời gian ngắn có thể giải quyết, chúng ta nhất định phải chuẩn bị đối kháng trong thời gian dài.
– Được!
Bất Tử Thanh Vương trầm giọng đáp.
– Thục Nghi, ngươi theo ta đi Lương châu một chuyến … Thông báo cho phía Ma tông, chuẩn bị phối hợp chúng ta hành sự.
Lúc trước chôn xuống chiếc đinh ở Lương châu, mục đích chính là để phòng bị Phật tông.
Bây giờ, Phật tông quả nhiên bội phản, như vậy tự nhiên liền cần Ma tông xuất thế, muốn náo thì náo lớn một phen.
– Yên tâm, phía Ma tông một mực có liên hệ, chỉ cần ngươi ra lệnh, Ma tông lập tức có thể xuất sơn!
– Đi Lương châu, ngươi muốn đi Tiên Du Kiếm Cung?
Bất Tử Thanh Vương lần nữa hỏi.
– Không sai!
Gật đầu, Bạch Nhạc trầm giọng đáp:
– Trước đó Tuyệt Tiên từng nhắc nhở ta chú ý Càn Đế và Phật tông, bây giờ quả nhiên ứng nghiệm … Nếu tam đại thiên tông và tứ phương yêu thần đã có giao thủ, tìm bọn hắn hỏi mới dễ được đến chân tướng nhất.
– Đúng rồi … Phía Đạo Lăng Thiên Tông thế nào?
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc lần nữa hỏi.
– Không rõ ràng lắm! Những năm gần đây, Vân Mộng Chân một mực bế quan, không thấy có tin tức gì.
Tô Nhan tiếp lời.
Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc tạm thời đè xuống ý niệm liên quan tới Đạo Lăng Thiên Tông.
Vân Mộng Chân không xuất quan, Đạo Lăng Thiên Tông vẫn sẽ do Lăng Tiên chấp chưởng, hắn đi cũng chẳng ý nghĩa gì, chí ít, giờ hắn còn chưa có hứng thú làm một trận với Lăng Tiên.
– Việc này không nên chậm trễ, phân đầu hành động đi.
Khoát khoát tay, Bất Tử Thanh Vương trầm giọng nói.
– Không được… E là chí ít còn phải để lỡ hai ngày.
Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc vuốt vuốt cánh mũi nói.
– Có ý gì?
– Vừa nãy ta nói, lần này… Ta không chỉ mang về một người.
Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Vậy lại thế nào? Giờ tuy đã ném mất Thanh châu, nhưng Đông Hải vẫn là địa bàn của chúng ta, dù ngươi có mang về người của nguyên một tông môn, chúng ta cũng an bài được hết.
Khoát khoát tay, Thanh Vương có vẻ không sao cả nói.
Khụ khụ!
Có chút lúng túng ho khan một tiếng, Bạch Nhạc đành chịu nói:
– Sợ là còn nhiều hơn chút so với trong dự đoán của Thanh Vương.
Thoáng ngưng trệ, Thanh Vương hồ nghi nhìn vào Bạch Nhạc:
– Không lẽ ngươi mang mấy ngàn, trên vạn người trở về?
– Cái kia… Nhiều thêm chút nữa!
– … Đến cùng là bao nhiêu?
Không chỉ Bất Tử Thanh Vương, tất cả mọi người đều phát giác tựa hồ có gì đó không đúng, Bạch Cốt phu nhân cũng tiếp lời hỏi.
Vuốt vuốt sống mũi, Bạch Nhạc trải tay ra, nhún vai nhẹ giọng đáp:
– Mấy chục vạn!
Phốc!
Nháy mắt, Đinh lão đứng không vững, trực tiếp té ngồi trên ghế.
– Ngươi nói bao nhiêu?
– Chắc phải mấy chục vạn… Không tính kỹ, ta mang người của một tộc trở về.
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc ra vẻ đành chịu, nhẹ giọng nói.
– …
…
– Ngươi muốn khiến Đông Hải Tiên Đảo chúng ta đổi chủ?
Nhìn vào đám đông chen chúc, Bạch Cốt phu nhân buồn bực nghiêng đầu trừng mắt nhìn Bạch Nhạc hỏi.
– …
Lúng túng vuốt vuốt cánh mũi, Bạch Nhạc không dám tiếp lời.
Bản thân Đông Hải Tiên Đảo vốn là nơi Bạch Cốt Thần Giáo dung thân, mấy năm nay tùy theo quá trình kinh doanh, nhân số không ngừng tăng lên, cộng với phía Thanh Châu xảy ra biến cố, lại tới một nhóm lớn người, giờ đây có thêm người Thâm Hải nhất tộc … Quả thực chen chúc vô cùng, người Bạch Cốt Thần Giáo ngược lại trở thành thiểu số.
– Mười mấy vạn người … Ngươi cũng thật dám mang về.
Hừ nhẹ một tiếng, Bạch Cốt phu nhân bực mình gắt:
– Ta phải nói trước cho rõ ràng, chỗ này của ta chỉ cho bọn hắn ở tạm, đừng để thành cưu chiếm tước sào (cu gáy chiếm tổ chim sẻ)! Còn cả Băng Hàm kia nữa, ánh mắt nhìn ngươi cứ như tiểu yêu tinh, đừng tưởng ta không thấy được gì.
– …
Lần này Bạch Nhạc mới thật đụng phải biệt khuất lớn bằng trời.
– Ngươi nói cái khác, ta đều nhận, nhưng ta và nàng thật sự hoàn toàn trong sạch.
Cười lạnh một tiếng, Bạch Cốt phu nhân lại không nể mặt Bạch Nhạc chút nào:
– Ngươi cùng với ai mà chẳng trong sạch?
– …
Hậm hực hừ hừ một tiếng, Bạch Nhạc sáng suốt lảng sang chuyện khác:
– Yên tâm, Đông Hải lớn lắm, chỉ cần cho bọn hắn một đoạn thời gian, bọn hắn tự nhiên có thể tìm được nơi an thân! Huống hồ, không mất bao lâu… Hai châu Thanh, Duyện đều sẽ được thu hồi, tới lúc đó, mười mấy vạn người này, tùy tiện làm sao đều có thể an trí được cả.
– Những việc này đều là việc nhỏ … Tứ phương yêu thần và Càn Đế mới là họa lớn trong lòng!
Gật gật đầu, thần sắc Bạch Cốt phu nhân cũng theo đó ngưng trọng mấy phần.
Nói đến chuyện Thâm Hải nhất tộc chẳng qua là để châm chọc Bạch Nhạc một chút, trên thực tế, bản thân Bạch Cốt phu nhân cũng không quá để tâm việc này, nếu không phải hiện giờ thời cuộc phức tạp, chút phiền phức mà đám người này mang đến thật không tính là gì.
Chương 2182: Bạch tiểu hữu
– Cơm phải ăn từng ngụm, sự tình tự nhiên cũng phải làm từng chuyện từng chuyện một.
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc hờ hững nói:
– Đối với người khác mà nói, thần linh có thể chính là điểm kết thúc, nhưng đối ta tới nói… Đấy mới chỉ là điểm bắt đầu.
Đây không phải lời khoác lác, trên thực tế, xác thực đúng là như vậy!
Chỉ có thực sự bước vào Thần Linh Chi Cảnh mới hiểu được cảnh giới này bao la cỡ nào.
Tu hành vốn không có điểm dừng.
Huống hố, con đường Bạch Nhạc muốn đi vốn là Siêu Thoát Chi Lộ, kế tiếp cần phải đối mặt sẽ chỉ là càng nhiều khiêu chiến.
Vô luận Càn Đế cũng tốt, tứ phương yêu thần cũng được, chẳng qua đều chỉ là đá kê chân trên con đường siêu phàm kia mà thôi.
– Ngươi có lòng tin là tốt.
Nhìn vào Bạch Nhạc, trên mặt Bạch Cốt phu nhân lộ ra một tia ôn nhu, nhẹ giọng nói:
– Việc vặt khác, cứ giao cho chúng ta xử lý là được.
– Sáng sớm ngày mai, ta liền sẽ rời đi … Ta có dự cảm, sự tình có thể sẽ càng vướng tay vướng chân hơn xa so với trong tưởng tượng.
Thứ như dự cảm, đối với người thường mà nói, có thể thuần túy là nói dóc, nhưng đối với cường giả thần linh mà nói, vậy lại tuyệt không đơn giản.
… … …..
– Bạch phủ chủ mời trở về đi, lão tổ đang bế quan, không tiếp khách.
Trước sơn môn Tiên Du Kiếm Cung, Bạch Nhạc bị cản lại.
– Ngươi đã biết thân phận ta, vì sao còn dám ngăn cản?
Một thân áo trắng, Bạch Nhạc mặt không đổi sắc, nhàn nhạt mở miệng nói.
– Bạch phủ chủ, không phải ta muốn làm khó ngươi! Lão tổ đã phân phó, trong lúc bế quan, tuyệt đối không tiếp khách! Bạch phủ chủ vì sao mà đến, lòng dạ ngươi ta đều biết rõ… Chỉ là, bản tông quả thực không giúp được gì.
Hơi hơi ôm quyền, trưởng lão Tiên Du Kiếm Cung trầm giọng đáp nói.
– Ta còn không nói gì, ngươi đã biết ý đến rồi?
Khóe miệng hơi hơi nhếch lên, Bạch Nhạc khẽ cười nói.
– Thanh Châu luân hãm, mười vạn yêu binh đi ra Ung châu, giờ đây… Bạch phủ chủ chỉ có thể co súc trong ngóc ngách Đông Hải, ý đến thế nào, còn cần nói nữa sao?
Trưởng lão kia lắc lắc đầu nói:
– Bạch phủ chủ, mời ngươi về đi!
– Trận chiến Ung châu, ba vị lão tổ đều bị trọng thương… Giờ đây, tam đại thiên tông ốc còn không mang nổi mình ốc, vị trưởng lão đây sợ là đánh giá quá cao địa vị của các ngươi trong lòng ta rồi.
Bật cười, Bạch Nhạc lắc đầu nói:
– Lần này ta đến, chúng ta ai giúp ai, sợ rằng còn nói không chuẩn.
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, trên mặt trưởng lão kia bất giác hiện lên ý cười châm chọc.
– Bạch phủ chủ, giờ đã không phải mười năm trước… Một tên bán thần không tính là gì.
Khẽ lắc đầu, Bạch Nhạc từ tốn nói:
– Khó trách tam đại thiên tông nhật lạc tây sơn, để loại nhân vật như ngươi nắm quyền, nếu có thể thay đổi được gì, đấy mới là kỳ quặc.
– Bạch phủ chủ!
Bị Bạch Nhạc chế nhạo như vậy, trưởng lão kia nhất thời thẹn quá thành giận:
– Thanh Châu đã luân hãm, ta kêu ngươi một tiếng Bạch phủ chủ là nể mặt ngươi, ngươi đừng có tự làm mất mặt chính mình!
Khe khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc nhìn vào đối phương, thong thả nói:
– Ngươi có muốn đánh cược với ta một ván không?
– Đánh cược gì?
Hừ lạnh một tiếng, trưởng lão kia trầm giọng hỏi.
– Trong vòng mười giây, ta muốn Tuyệt Tiên lão tổ tự thân tới mời ta đi vào.
Khóe môi nhếch lên ý cười, Bạch Nhạc tùy ý mở miệng nói.
– Người si nói mộng!
Trong mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ, trưởng lão kia cười lạnh nói:
– Bạch Nhạc, ngươi thật đúng là cuồng đến không biên! Hôm nay, nếu ngươi có thể bước một bước vào bản tông, ta quỳ xuống gọi ngươi gia gia!
– Ta không có cháu trai lớn thế này.
Cười nhẹ, Bạch Nhạc lắc đầu nói.
– Ngươi!
Bị nhục nhã như thế, trưởng lão kia lập tức phát nộ, chỉ nghe leng keng một tiếng, bảo kiếm xuất vỏ, lạnh lùng chỉ hướng Bạch Nhạc, bộ dạng như thể một lời không hợp liền muốn động thủ.
– Hả?
Nhướng mày, chỉ tích tắc, một cỗ khí tức khủng bố đột nhiên quét ngang mà ra.
Trưởng lão kia vốn còn hoành hành ngang ngược, trong đầu chợt oanh một tiếng, phảng phất chịu một trọng chùy, đầu óc bị đánh mộng, mắt tối sầm lại, trực tiếp phun ra một búng máu!
Phốc thông!
Cả người mất đi khống chế, nháy mắt, hai đầu gối mềm nhũn, phốc một tiếng trực tiếp quỳ rạp xuống.
– Có bằng hữu từ phương xa tới, đáng mừng lắm thay! Bạch tiểu hữu, so đo với tiểu bối như thế làm gì, có phải hơi mất thân phận quá rồi không.
Giữa trời đột nhiên vọng tới thanh âm.
– Bái kiến lão tổ!
Nhất thời, chúng đệ tử Tiên Du Kiếm Cung khác ở xung quanh đồng loạt quỳ xuống.
– Ở trước mặt tiền bối, Bạch Nhạc chẳng qua chỉ là vãn bối mà thôi.
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc mỉm cười hồi đáp.
– Bạch tiểu hữu, mời!
Một mạt kiếm quang hạ xuống từ trên núi, hóa thành quang kiếm huyễn lệ, rơi ở trước mặt Bạch Nhạc.
Bật cười, đạp bước đi ra, Bạch Nhạc đặt chân lên quang kiếm kia, chỉ một nhị thở, quang kiếm đã lần nữa động lên, lao vút đến thẳng đỉnh núi mà đi.
Tận mắt chứng kiến cảnh này, trong lòng tất cả đệ tử Tiên Du Kiếm Cung đều không khỏi hơi lạnh!
Miệng lần nữa phun ra một búng máu tươi, trưởng lão kia nhìn theo bóng lưng Bạch Nhạc rời đi giữa trời, trong lòng bất giác tràn ngập tuyệt vọng và sợ hãi!
Chương 2183: Đạo Lăng ta… Bất bại!
Thần linh!
Có thể khiến hắn không chút sức lực để phản kháng như vậy, chỉ có thể là cường giả thần linh.
Nhưng mà … Giờ mới chỉ mười năm qua đi!
Trong vòng mười năm ngắn ngủi, Bạch Nhạc đã bước đến Thần Linh Chi Cảnh, tễ thân ngang hàng với Tuyệt Tiên lão tổ … Điều này làm sao có thể!
– Cung trưởng lão!
Gần như đồng thời, một đạo thân ảnh từ giữa không trung hạ xuống trước sơn môn, nhìn về phía trưởng lão kia, trong mắt lộ ra mấy phần thương hại, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Từ lúc nào mà Cung trưởng lão có thể đại biểu tông chủ và lão tổ để làm ra quyết định? Tông chủ có lệnh, mời Cung trưởng lão vào Hình đường giải thích.
– …
…
Lần trước tới, Bạch Nhạc còn chỉ có thể giả mượn danh tiếng Giang Nhược Hư để che giấu tai mắt người khác, nhưng giờ đây thì không cần phải tiếp tục làm bất kỳ điều gì để che lấp nữa.
Lấy ra thân phận cường giả thần linh, tự nhiên liền được đến tiếp đãi quy cách tối cao.
– Cung nghênh Bạch phủ chủ!
Đứng ở trước đại điện, chưởng giáo Tiên Du Kiếm Cung cúi người hành lễ.
– Khương tông chủ khách khí!
Ôm quyền hồi lễ, Bạch Nhạc tùy ý đáp nói.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Khương Phàm cười khổ một tiếng, sâu trong lòng lại không khỏi sinh ra một tia tình tự cực phức tạp.
Thiếu niên đương sơ hắn còn có thể từ trên cao nhìn xuống, giờ lại đã thành cường giả thần linh, tốc độ trưởng thành của Bạch Nhạc thực sự quá nhanh, dù tâm thái hắn bình hòa đến mấy, lúc này vẫn khó mà khống chế tình tự trong lòng .
Giờ đây, mặc dù hắn thân là chưởng giáo Tiên Du Kiếm Cung, lại thậm chí chỉ có thể ngước nhìn đối phương.
Lửng thững bước vào trong đại điện, Tuyệt Tiên sớm đã chờ sẵn ở đó.
– Bạch tiểu hữu, từ biệt mười năm… Không ngờ bây giờ gặp lại, ngươi thật đã có thể sánh vai cùng ta.
Tự tay châm một chén trà, Tuyệt Tiên nhẹ giọng mở miệng nói, trong ngữ khí mang theo mấy phần thổn thức.
Mặc dù hắn đúng là rất đánh giá cao Bạch Nhạc, song tốc độ trưởng thành như thế, quả thực quá đỗi kinh người.
– Chỉ là vận khí tốt thôi.
Ngồi xuống trước mặt Tuyệt Tiên, Bạch Nhạc chỉ với một câu nói hời hợt liền lướt qua chuyện này, hơi hơi ôm quyền nói:
– Mười năm này biến hóa lớn quá, vậy nên chuyên trình tới để thỉnh giáo tiền bối.
– Mười năm qua … Đúng là thương hải tang điền.
Nhắc tới chuyện này, Tuyệt Tiên cũng không khỏi thở dài.
– Nghe nói tiền bối bị thương?
Nhìn vào Tuyệt Tiên, Bạch Nhạc thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, sau đó mở miệng hỏi.
– Không sai, đúng là chịu chút thua thiệt… Chẳng qua, so với Lăng Tiên, ta đã tính là vận khí rất tốt.
Gật đầu, Tuyệt Tiên nhẹ giọng nói.
Nghe thế, Bạch Nhạc không khỏi đột nhiên nhướng mày:
– Lăng Tiên?
Thở dài một tiếng, Tuyệt Tiên nói tiếp:
– So với đến chỗ này, kỳ thực ta cho rằng, giờ ngươi càng nên phải đi Đạo Lăng Sơn một chuyến.
– Còn mong tiền bối giải hoặc!
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc không hiểu hỏi.
– Lăng Tiên… Hẳn nên không chống qua được kỳ hạn nửa tháng!
Câu này vừa ra, quả thực không khác gì sét đánh ngang tai!
Mặc dù Bạch Nhạc một mực có vướng mắc với Lăng Tiên, nhưng nghe nói thế vẫn không khỏi đột nhiên biến sắc.
Vô luận giữa hắn và Lăng Tiên có ân oán gì, song Lăng Tiên rốt cuộc vẫn là cường giả thần linh của Đạo Lăng Thiên Tông, giờ đây Đạo Lăng Thiên Tông vẫn là một trong tam đại thiên tông, thậm chí là đứng đầu trong tam đại thiên tông, nguyên nhân chính là bởi có Lăng Tiên tọa trấn.
Nếu Lăng Tiên vẫn lạc… Sợ rằng tất sinh đại biến!
Từ tư tình mà luận, Vân Mộng Chân và Đạo Lăng Thiên Tông nói gì cũng có liên quan không dứt bỏ được.
Từ đại cục mà luận, hiện tại Càn Đế liên thủ tứ phương yêu thần, tứ ngược thiên hạ, chỉ bằng một mình Bạch Nhạc tự nhiên khó có thể ngăn cản, biện pháp tốt nhất chính là liên thủ với tam đại thiên tông!
Lúc này, vô luận từ bất kỳ phương diện nào mà nói, Lăng Tiên chết đi, tuyệt đối đều là tin dữ.
– Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
Bạch Nhạc có chút khó mà tin tưởng hỏi:
– Ba người tiền bối liên thủ, thiên hạ này đều có thể đi ngang, Càn Đế còn chưa thống nhất cửu châu, thực lực cùng lắm chẳng qua chỉ ngang ngửa tiền bối … Chỉ bằng tứ phương yêu thần liền có thể chém giết Lăng Tiên?
– Ngươi còn không hiểu tứ phương yêu thần đồng nghĩa với cái gì …
Lắc lắc đầu, lúc này Lăng Tiên mới chậm rãi kể cho Bạch Nhạc nghe về lai lịch tứ phương yêu thần.
… … ..
Đạo Lăng Sơn!
Trong thánh địa, Vân Mộng Chân từ từ mở mắt, cả người hiện vẻ rất phiêu miểu.
Trước mặt, Lăng Tiên đã từ bộ dạng trung niên khi trước hóa thành một lão giả mặt đầy nếp nhăn, trên người tràn ngập tử khí, nhưng trên mặt lại vẫn lộ ra ý cười.
Bảy ngày.
Một thân Thần Chi Bản Nguyên của Lăng Tiên đã dung nhập vào trong cơ thể Vân Mộng Chân, trợ giúp nàng bước ra bước cuối cùng, thành công mở ra Thần Vực, thực sự trở thành cường giả thần linh!
Loại phương thức cường hành giúp người phá cảnh này, trước nay đều vô cùng gian nguy!
Mặc dù Vân Mộng Chân đúng thật đã thành công, nhưng đại giá chính là tính mệnh của Lăng Tiên, cùng với… tất cả tình cảm!
Vong Tình Thiên Công!
Vốn Vân Mộng Chân một mực khống chế tu hành Vong Tình Thiên Công, đồng thời với đề thăng tu vi thì cũng vẫn duy trì lý trí và cảm tình!
Chương 2184: Đạo Lăng ta… Bất bại! (2)
Song cân bằng này đã bị phá vỡ tùy theo Lăng Tiên cường hành truyền công!
Sự bá đạo của Vong Tình Thiên Công quả thực siêu quá tưởng tượng.
Vân Mộng Chân thuận lợi bước đến Thần Linh Chi Cảnh, nhưng đồng thời cũng không cách nào áp chế ảnh hưởng từ Vong Tình Thiên Công được nữa, tất cả cảm xúc và tình tự đều theo đó tan biến.
– Vì cái gì?
Lẳng lặng nhìn vào Lăng Tiên, Vân Mộng Chân trầm giọng hỏi.
– Người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết! Có câu, nhi nữ tình trường anh hùng khí đoản.
Chậm rãi lắc đầu, Lăng Tiên trầm giọng nói:
– Ngươi thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, trách nhiệm gánh vác trên thân không chỉ là chính ngươi, thậm chí không chỉ là mỗi mình bản tông, mà là toàn bộ thiên hạ! Lòng dạ ngươi nhất định phải cứng rắn lên, chỉ có như vậy… Mới có thể tiếp tục sinh tồn dưới Thiên Địa Đại Kiếp, dẫn theo càng nhiều người sống sót.
– Nhưng ngươi không hỏi qua, ta có nguyện ý hay không.
Thần sắc bình tĩnh, Vân Mộng Chân nhàn nhạt nói.
– Có nguyện ý hay không? Ha ha ha ha!
Phảng phất nghe được chuyện cười gì đó, Lăng Tiên ngạo nghễ nói:
– Thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, đây chính là số mệnh của ngươi! Dưới Thiên Địa Đại Kiếp, ai hỏi qua chúng sinh có nguyện ý hay không?
Trong mắt chớp qua một tia lăng lệ, Lăng Tiên lần nữa nói:
– Vân Mộng Chân, ngươi cường đại hơn xa chính bản thân ngươi tưởng tượng! Hiểu không?
– Số mệnh …
Nghe được hai tiếng này, trong mắt Vân Mộng Chân chớp qua một tia giãy dụa, song chỉ nháy mắt liền bình tĩnh lại.
– Những thứ đó … Không quan trọng.
Trầm mặc khoảnh khắc, thần sinh Vân Mộng Chân lập tức khôi phục lạnh lùng.
Nguyên nhân đã không quan trọng, bởi vì, Vong Tình Thiên Công đã đại thành.
– Ha ha ha ha, không sai, không quan trọng!
Trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn, Lăng Tiên nói tiếp:
– Đi thôi, từ hôm nay trở đi, Đạo Lăng Thiên Tông sẽ do ngươi chấp chưởng, thiên hạ này… Cũng mặc ngươi rong ruỗi!
– Đạo Lăng ta… Bất bại!
… … .. .
– Hô!
– Thở ra một hơi thật dài, đầu óc Bạch Nhạc không khỏi có chút lăng loạn.
Không phải năng lực lý giải của hắn không đủ, mà là chuyện Tuyệt Tiên nói tới, lượng tin tức trong đó thực sự quá lớn.
Tứ phương yêu thần không ngờ lại khả năng cao có liên quan đến Thiên Địa Đại Kiếp, hơn nữa, mỗi một vị yêu thần đều có được thực lực cường giả thần linh đỉnh cấp nhất, lại thêm yêu tộc xuất thế… Đây nghiễm nhiên là bộ khí thế muốn quét ngang thiên hạ!
– Ý tiền bối thế nào?
Trầm ngâm một lúc lâu, lát sau Bạch Nhạc mới lần nữa hỏi.
– Ý ta thế nào đã không quan trọng.
Lắc đầu, Tuyệt Tiên nhẹ giọng nói:
– Thanh danh tam đại thiên tông rất lớn, nhưng trên thực tế, đến hiện nay, lại tính được là gì? Lòng người khó đoán, ở trước mặt Thế Giới Chi Tâm, ai cũng chưa hẳn có thể tín nhiệm!
– Còn nữa, một khi Lăng Tiên vẫn lạc, Càn Đế tất sẽ không bỏ qua cơ hội tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông… Ta không biết Lăng Tiên còn sẽ có hậu thủ gì, chẳng qua, trận chiến này, Đạo Lăng Thiên Tông đã không thể tránh.
– Nên làm thế nào, chính ngươi cân nhắc… Còn có Phật tông!
Thở dài một tiếng, Tuyệt Tiên nhẹ giọng nói:
– Chúng ta khả năng đã đánh giá thấp lực lượng Phật tông … Thời gian mười năm qua đi, Phật tông đã không phải Phật tông của ngày xưa.
…
– Phật tông truyền bá tựa như ôn dịch! Hai châu Thanh Duyện sớm đã nở hoa khắp đất, thậm chí các châu khác cũng nơi nơi có dấu tích Phật tông! Bây giờ Càn Đế và Phật tông đạt thành hiệp ước, thế phát triển càng tấn mãnh… Nhân quả này là do ngươi trồng xuống!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Tuyệt Tiên bình tĩnh nói.
Nhân quả nhân quả, có nhân mới có quả!
Đương sơ, dưới sự bức bách của Càn Đế, Bạch Nhạc không thể không liên thủ với Phật tông.
Mặc dù điều này đúng thật đã hóa giải thế công của Càn Đế, nhưng cũng chính bởi thế mà khiến cho Phật tông đặt chân, nở hoa khắp đất ở Thanh châu!
Có thể nói, giờ đây Phật tông đại hưng, thành là mối họa trong lòng, đầu nguồn chính bởi sự thỏa hiệp đương sơ của Bạch Nhạc.
Phần nhân quả này cũng chỉ có thể tính lên đầu Bạch Nhạc.
Tuyệt Tiên nói, Phật tông truyền bá tựa như ôn dịch, lời này nghe có vẻ khủng bố, nhưng trên thực tế, tình huống đúng thật kinh người như thế.
Giáo lí Phật tông nhắm đến chúng sinh bình đẳng, khuyên người hướng thiện, hơn nữa có được sức ảnh hưởng cực lớn đối với người ở tầng dưới chót.
Quan trọng hơn hết là, phương thức tu hành của Phật tông cực kỳ đặc thù, trừ bản thân tu hành ra, càng nhiều là dựa vào tín ngưỡng để tu hành, vô luận người nào, chỉ cần tin phật, liền đều có thể thu được nguyện lực, đề thăng tu vi.
Một ít tăng lữ rõ ràng nửa điểm tu hành đều không hiểu, chỉ cần có thể truyền giáo, có thể khiến cho người khác tín ngưỡng Phật tông, liền tự nhiên thu được nguyện lực, trở thành tu hành giả.
Như thế, phát triển tự nhiên tấn mãnh.
Những điều này, đừng nói Bạch Nhạc, dù có là Càn Đế trước đây, thậm chí lão tổ tam đại thiên tông đều căn bản không nghĩ đến.
– Tất phải gặp một lần những người này!
Trầm ngâm khoảnh khắc, lát sau Bạch Nhạc mới mở miệng nói:
– Ít ngày nữa, Thanh Vân Kỵ sắp xuất hiện ở Đông Hải, thu hoạch hai châu Thanh, Duyện, đến lúc đó, tất phải đánh giao đạo với bọn họ … Nếu như không thể thuyết phục ta …
Chương 2185: Nguyện nghe tông chủ sai phái
Thoáng ngừng một cái, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra sát khí băng lãnh, âm trầm nói:
– Ta có thể sùng phật, tự nhiên liền cũng có thể diệt phật!
… … …
Đi ra từ Tiên Du Kiếm Cung, Bạch Nhạc liền đến thẳng Ma tông.
Tuyệt Tiên đúng thật đã bị thương, trong thời gian ngắn không cách nào khôi phục, với tình hình như thể, chuyện liên thủ với Tiên Du Kiếm Cung tự nhiên không cần phải nhắc lại.
Hơn nữa, rất nhiều chuyện không chỉ dừng ở vấn đề đúng sai và giao tình, càng then chốt hơn chính là quyền lợi!
Đứng trên lập trường Bạch Nhạc và Tuyệt Tiên, có thể không để ý đến những ích lợi này, nhưng đối với người mặt dưới mà nói, vậy lại không thể không trọng thị.
Muốn thực sự liên thủ với tam đại thiên tông, Bạch Nhạc trước phải thu dọn sạch sẽ cục diện rối rắm trước mắt cái đã.
Mà Ma tông, không nghi ngờ chính là thanh kiếm sắc bén nhất trên tay Bạch Nhạc!
– Cung nghênh tông chủ!
Bên này Bạch Nhạc mới vừa chạy tới, lập tức liền kinh động đến đệ tử Ma tông thủ vệ, nhất thời, tất cả mọi người xung quanh đồng loạt quỳ vái.
Mười năm không thấy, những người trong Ma tông này lại vẫn hiện vẻ kích động dị thường.
Đối với bọn hắn mà nói, Bạch Nhạc mới là lãnh tụ tinh thần!
Mấy năm nay, tùy theo Ma tông kiến lập, bọn hắn cũng theo đó được đến chỗ tốt thiết thực, có mặt đại kỳ là Bạch Nhạc, đệ tử Ma tông hành tẩu thiên hạ rất ít khi bị người làm khó dễ, rất nhiều nơi, thậm chí thái độ của chúng nhân đối với Ma tông còn không khác gì với tam đại thiên tông.
Hiện tại, Đạo môn, Ma tông, Phật giáo tạo thành thế chân vạc!
Vốn thiếu hụt duy nhất của Ma tông, chính là khuyết thiếu một vị cường giả thần linh, mà giờ đây tùy theo Bạch Nhạc đột phá, không nghi ngờ đã bù đắp điểm khuyết hãm sau cùng này.
– Ngươi muốn lên Đạo Lăng Sơn?
Tụ tập chúng trưởng lão Ma tông lại một nơi, Bạch Nhạc không chút nào che giấu, trực tiếp nói ra mục đích của mình.
Chỉ là vừa nói ra lời này, đừng nói người ngoài, dù là Bạch Cốt phu nhân cũng có chút thất thần.
– Lăng Tiên gần vẫn lạc… Càn Đế sẽ không bỏ qua cơ hội thế này.
Chậm rãi ngẩng đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Chúng ta muốn đối kháng Càn Đế và tứ phương yêu thần, nhất định phải tranh thủ tam đại thiên tông, thậm chí là toàn bộ lực lượng Đạo môn, về công về tư, ta đều không thể khoanh tay đứng nhìn Đạo Lăng Thiên Tông bị huỷ diệt.
Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Huống hồ, Ma tông cũng cần phát ra tiếng nói của riêng mình.
– Chia binh hai đường!
Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Một mặt, đi ra Đông Hải, thu phục Duyện châu, Thanh châu! Mặt khác, một bộ phận đệ tử Ma tông theo ta lên Đạo Lăng Sơn… Mười năm, ta rất muốn xem xem, hiện tại Đại Càn Vương Triều đã có được thực lực mạnh cỡ nào.
– Nếu chỉ riêng Đại Càn Vương Triều thì còn đỡ.
Nhưng hiện nay, ngươi muốn phản công Thanh châu, liền ắt sẽ đứng ở phía đối lập với Phật tông … Sợ rằng Phật tông chưa hẳn nguyện ý.
Bạch Cốt phu nhân lắc đầu nói:
– Giống như năm đó, nếu bây giờ triệt để bức đẩy Phật tông về phía Càn Đế… Cục diện sẽ chỉ càng thêm phức tạp!
– Cho nên, ta muốn trước đi Đạo Lăng Sơn một chuyến!
Lắc đầu, Bạch Nhạc chậm rãi đáp nói:
– Muốn chèn ép Phật tông, nhất định phải lôi kéo Đạo môn cùng lên tiếng … Nếu Đạo Lăng Thiên Tông có thể đứng chung một chỗ với chúng ta, lúc đối mặt Phật tông, lực lượng tự nhiên sẽ càng nhiều.
Nói đến nước này, đám người Bạch Cốt phu nhân tự nhiên cũng hiểu, Bạch Nhạc tâm ý đã quyết.
Thoáng trầm mặc khoảnh khắc, lúc này Bạch Cốt phu nhân mới khẽ khom lưng, suất tiên mở miệng nói:
– Nguyện nghe tông chủ sai phái!
Bạch Cốt phu nhân tỏ thái độ, lập tức dẫn lên tất cả mọi người cộng minh!
– Nguyện nghe tông chủ sai phái!
Nháy mắt, tất cả trưởng lão Ma tông đều đồng thanh ứng tiếng.
… … …
– Bí mật không phát tang!
Trên Đạo Lăng Sơn.
Vân Mộng Chân đi ra từ trong thánh địa, Lăng Tiên cũng theo đó triệt để vẫn lạc.
Đệ tử mặt dưới có thể không rõ ràng tình hình, nhưng tin tức về cái chết của Lăng Tiên lại không giấu được một ít trưởng lão thường xuyên có mặt ở thánh địa.
Mà giờ đây, Vân Mộng Chân sau khi trọng chưởng Đạo Lăng Thiên Tông, mệnh lệnh thứ nhất được ban hành chính là bí mật không phát tang.
Lăng Tiên vẫn lạc, tất nhiên phải được đại táng rình rang, nhưng không thể bây giờ.
Cái chết của Lăng Tiên đối với toàn bộ Đạo Lăng Thiên Tông mà nói thì đều là đả kích cực lớn, những lúc thế này, nhân tâm mới là điều quan trọng nhất!
Nếu nhân tâm tán mất, vậy chính là đại hạ tương khuynh (lầu cao nghiêng đổ), không thể cứu vãn.
– Thánh Nữ… Lão tổ bị thương mà về! Chuyện này, sợ rằng không giấu được bao lâu.
– Có thể giấu qua một ngày là một ngày!
Trong mắt chớp qua một tia hờ hững, Vân Mộng Chân lạnh lùng nói:
– Chúng ta cần có càng nhiều thời gian để chuẩn bị… Lúc tin tức Lăng Tiên lão tổ vẫn lạc truyền ra, quá nửa sẽ là lúc chúng ta phải đối mặt Càn Đế.
– Vâng!
– Thánh nữ, còn có một tin …
Dừng một cái, trưởng lão kia rốt cục vẫn chậm rãi mở miệng nói:
– Trước đó được đến tin tức, Bạch Nhạc trở về!
– …
Tức thì, nét mặt Vân Mộng Chân không khỏi cứng lại, trong mắt hiện lên một mạt giãy dụa nhỏ không thể thấy, song chỉ nháy mắt liền khôi phục như thường.
Chương 2186: Mưu đồ toàn cục
– Biết rồi.
Vân Mộng Chân phản ứng rất bình tĩnh, thế nên trưởng lão kia vốn một bụng đầy lời muốn nói, khắc này lại đành phải nuốt ngược vào lòng.
Dù không biết vì sao, nhưng hắn có cảm giác, Vân Mộng Chân giờ đây, tựa hồ không quá giống với trước kia.
Loại biến hóa này… Họa phúc khó liệu!
Nhưng ít ra, với hắn mà nói, cảm thụ trực quan nhất bây giờ chính là Vân Mộng Chân trở nên càng đáng sợ.
Khẽ khom lưng, không dám nói gì thêm, trưởng lão kia lập tức lui xuống.
…
– Bạch Nhạc!
Trong mắt hiện lên một tia sát khí, Càn Đế lành lạnh lặp lại cái tên này.
– Vâng!
– Theo như tin tức được đến, Bạch Nhạc trước là đi hải ngoại, giờ chẳng những đã trở về, hơn nữa chính đang mưu đồ đoạt về hai châu Thanh Duyện, hiện tại càng là đã đi Tiên Du Kiếm Cung.
Người mặt dưới thành thật hồi bẩm.
Trên đời này không có bức tường nào là không lọt gió, lấy để uẩn và thực lực hiện nay của Đại Càn Vương Triều, vô luận là ở Đông Hải, Tiên Du Kiếm Cung hay là Ma tông, trên thực tế đều có cài cắm tai mắt.
Những tai mắt này có thể địa vị sẽ không quá cao, nhưng dùng để truyền đạt một ít tin tức cơ bản thì tuyệt đối đủ rồi.
– Thật to gan!
Hừ lạnh một tiếng, Càn Đế lệ thanh quát mắng.
– Người này trước nay vẫn luôn to gan lớn mật, lần này trở về, dám náo ra động tĩnh lớn như vậy, tất có ý đồ, bệ hạ không thể quá mức xem thường.
– Lệ tiên sinh quá lo lắng!
Khoát khoát tay, Càn Đế chậm rãi nói:
– Trước đây trẫm chính bởi vì quá coi khinh hắn, cho nên mới chịu thiệt một lần! Sai lầm tương tự, trẫm sẽ không phạm phải lần thứ hai.
Thoáng ngừng một lát, Càn Đế cười lạnh nói tiếp:
– Huống hồ, giờ khác với ngày trước, tứ phương yêu thần đứng ở sau lưng trẫm, Phật tông cũng đã thành địch nhân của hắn! Dù hắn có tìm được chỗ dựa vững chắc nào đó ở hải ngoại thì cũng không đủ để lật trời.
Khẽ gật đầu, Lệ tiên sinh cũng tiếp lời:
– Không sai, luận thực lực, chúng ta đã quan tuyệt thiên hạ, đúng thật không sợ bất cứ kẻ nào, chỉ cần cẩn thận đừng để trúng phải quỷ kế của hắn, vậy liền vạn vô nhất thất.
– Cứ để hắn nhảy nhót thêm mấy ngày đi.
Khoát khoát tay, Càn Đế bình thản nói:
– Cứ án theo kế hoạch của chúng ta mà làm, đừng để hắn ảnh hưởng đến đại cục của chúng ta … Còn có ba ngày, Lệ tiên sinh và trẫm cùng đi Đạo Lăng Sơn một chuyến, thế nào?
– Nghe danh Đạo Lăng Sơn đã lâu, trước giờ vẫn luôn ngưỡng mộ, lần này, thần sẽ để người tu kiến một tòa hành cung ở Đạo Lăng Sơn cho bệ hạ.
Khẽ khom lưng, Lệ tiên sinh mỉm cười nói.
– Ha ha ha ha ha, tốt! Rất tốt, trẫm nghe nói, vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia chính là mỹ nhân hiếm gặp, đến lúc đó, dứt khoát cùng lúc thu vào trong cung.
Cất tiếng cười to, Càn Đế đắc ý nói.
… .. .
– Tứ phương yêu thần sẽ không khinh động, Lăng Tiên đã chết, lần này tấn công Đạo Lăng Sơn, tứ phương yêu thần sẽ không xuất thủ.
Dẫn theo một đám cao thủ Ma tông về lại Đông Hải.
Ngồi ở trước bàn, Bất Tử Thanh Vương lấy ra sa bàn thôi diễn chiến cuộc, đồng thời phân tích thế cục hiện tại.
– Bây giờ cường giả thần linh của Đại Càn Vương Triều không chỉ có mỗi tứ phương yêu thần và Càn Đế.
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, Phương Đỉnh tiếp tục nói:
– Lương châu tiếp giáp với Ung châu, đối với chuyện Đại Càn Vương Triều, ta cũng có nghe thấy! Hiện giờ người Càn Đế tín nhiệm nhất chính là Lệ tiên sinh! Người này lai lịch bất minh, tên là Lệ Tâm Vũ, người Đại Càn Vương Triều xưng hắn là Lệ tiên sinh, còn người ngoài thì xưng hắn là… Tâm Ma!
– Tên Tâm Ma này không hề có bất kỳ liên quan nào đến tông môn chúng ta.
Hùng Kình biện giải nói.
– Đấy là tất nhiên, kẻ này tâm tính ác độc, hại người vô số, Ma tông chúng ta sao có thể dung được hắn.
Khoát khoát tay, Phương Đỉnh nói tiếp:
– Khoan nhắc đến tâm tính, thủ đoạn và thực lực người này lại cực kỳ khủng bố! Nghe đồn, hắn chẳng những là cường giả thần linh, thậm chí còn là tồn tại cực mạnh trong hàng ngũ cường giả thần linh.
– Lần này nếu muốn đi Đạo Lăng Sơn… Kẻ này tất là đại địch!
– Lai lịch Lệ tiên sinh, bản vương ngược lại có biết chút ít …!
Thanh Vương xen lời nói:
– Đây là nhân vật cùng thời với Càn Đế, tinh thông Thần Hồn Chi Đạo, giết người ở vô hình, cực kỳ đáng sợ! Nghe đồn, ngày xưa hắn đã bị chém giết, lại không ngờ còn sống được đến hôm nay.
– Rồi sẽ có lúc phải gặp mặt thôi!
Bạch Nhạc tiếp lời nói:
– Nếu có cơ hội, lần này vừa khéo diệt trừ luôn đứa này!
– Không sai! Nếu có thể chém giết người này, bằng với chặt đứt đi một tay của Càn Đế!
Bất Tử Thanh Vương tiếp lời:
– Hiện giờ ưu thế của chúng ta nằm ở chỗ, chuyện ngươi đột phá thần linh vẫn còn là bí mật! Thời gian mười năm ngắn ngủi, không ai có thể ngờ ngươi lại đột phá được cả.
Khẽ gật đầu, đối với điểm này, Bạch Nhạc không có ý kiến.
Đích xác như thế!
Dù là Tuyệt Tiên, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, sợ rằng cũng căn bản khó mà tin tưởng mình lại bước đến Thần Linh Cảnh.
Thời gian mười năm, đối với cường giả thần linh mà nói, thật sự quá ngắn.
– Động thủ đi!
Chương 2187: Mưu đồ toàn cục (2)
Trong mắt chớp động tinh mang, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Thanh Vương trước thu phục Duyện châu, sau đó binh chỉ Thanh châu!
– Bản vương cũng đang có ý này! Hiện nay Thanh châu đang là căn cơ của Phật tông, một khi động tới Thanh châu, Phật tông tất sẽ phản kích… Nếu muốn nhúng tay sự tình ở Đạo Lăng Sơn, ngươi không thể bạo lộ thực lực quá sớm, không bằng dứt khoát chậm chút, trước thu phục Duyện châu, đợi đến chuyện Đạo Lăng Sơn! Hiệp lấy uy thế, nhắm thẳng Thanh châu, một hơi bình định.
– Về mặt chiến sự, ta không hiểu lắm, còn phải làm phiền Thanh Vương.
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói cám tạ.
– Phía ta không có gì nguy hiểm cả, ngược lại là ngươi… Tất phải cẩn thận! Lệ Tâm Ma tuyệt đối không dễ chọc, giờ Lăng Tiên đã vẫn lạc, giả như Càn Đế đến cùng hắn, ngươi phải sẵn sàng tâm lý đối mặt hai vị cường giả thần linh.
Lắc đầu, Thanh Vương nhẹ giọng nói.
– Yêu binh không cần để ở trong lòng, lần này Ma tông ta sẽ ra tay trước, bọn hắn không có phòng bị, tất chịu thiệt to! Duy có cường giả thần linh… Vậy lại không phải chỉ bằng nhân số liền ảnh hưởng được đến chiến cuộc.
– Chư vị yên tâm, ta nếu đã dám nhúng tay, tự nhiên sớm có mấy phần nắm chắc!
Lắc đầu, Bạch Nhạc tự tin mở miệng nói.
Lúc trước khi mới chỉ là bán thần, Bạch Nhạc đã dám động thủ với Càn Đế, giờ bước đến Thần Linh Cảnh, thực lực bạo trướng, tự nhiên càng thêm tự tin gấp bội.
Trận chiến này không chỉ là giúp Đạo Lăng Thiên Tông, mà còn là hắn lần nữa lên tiếng!
Muốn khiến người sợ hãi, nhất định phải cầm ra thực lực khiến người sợ hãi mới được.
Chỉ vậy mới có thể chấn nhiếp thiên hạ, nắm giữ thế chủ động trong tranh đấu sắp tới.
Vô luận Đại Càn Vương Triều hay Phật tông thì cũng đã thành thế, tưởng muốn kích sụp, nhất định phải đánh ra chiến tích khiến người tin mục mới được, như thế, vô luận là tam đại thiên tông hay người khác, lúc chọn bên mới sẽ có điều lưỡng lự, chứ không phải nghiêng hẳn về phía đối phương.
– Đã vậy, bản vương liền chờ tin tốt lành!
Bật cười, Bất Tử Thanh Vương nhẹ giọng nói.
– Việc này không nên chậm trễ, bên này xuất phát trước đi!
– Xuất phát!
Cười ha hả một tiếng, Bất Tử Thanh Vương lập tức đứng dậy, rảo bước đi ra gian phòng!
Thanh Vân Kỵ và chúng cao thủ Thanh châu sớm đã chờ sẵn bên ngoài.
Thấy Bất Tử Thanh Vương đi ra, trong lòng ai nấy tại trường đều không khỏi rung lên!
– Xuất phát!
Vung tay, Bất Tử Thanh Vương ngạo nghễ sảng giọng nói.
– Tất thắng! Tất thắng! Tất thắng!
Tức thì, tất cả mọi người đều nhiệt huyết sôi trào, tùy theo Bất Tử Thanh Vương như là thác lũ cuồn cuộn, ùn ùn tiến về phía trước.
Từ lúc bị bức rời khỏi Thanh châu, trong lòng ai nấy tại trường đều ôm theo một bụng phẫn nộ, chờ ngày đánh trả.
Mà giờ đây, thời khắc này rốt cục cũng đến.
Những người đương sơ từng ở Thanh châu này mới là những người có được lòng tin tuyệt đối với Bạch Nhạc, chỉ cần Bạch Nhạc trở về, vô luận địch nhân phải đối mặt là ai, bọn hắn đều không có nửa điểm ngập ngừng!
…
– Văn chân nhân, mời trở về đi, Thánh Nữ đang tu hành, không gặp bất cứ người nào.
Trên Thánh Nữ Phong, Văn Trạch đã đứng ở chỗ này gần một canh giờ, nhưng chờ đến sau cùng lại chỉ được đến câu nói như vậy.
Hít sâu một hơi, Văn Trạch trầm giọng nói:
– Ngươi xác định thật truyền lời của ta cho nàng rồi?
– Văn chân nhân nói đùa, dù ta có lá gan lớn bằng trời thì cũng làm sao dám lừa gạt Thánh Nữ.
Cười khổ một tiếng, nữ đệ tử kia nhẹ giọng hồi đáp:
– Không giấu Văn chân nhân, từ mấy ngày trước đây đi ra từ thánh địa, trạng thái của Thánh Nữ tựa hồ một mực không đúng lắm … Hiện nay dù là những người phục thị bên cạnh như chúng ta cũng không quá dám nói chuyện với nàng.
Trầm mặc khoảnh khắc, Văn Trạch thở dài một tiếng nói:
– Đa tạ cho biết, đã làm phiền rồi.
Hạ xuống từ trên Thánh Nữ Phong, trong lòng Văn Trạch không khỏi càng thêm phần bất an.
Hiện tại hắn đã đứng hàng Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, hơn nữa, xưa nay vốn có quan hệ sâu đậm với Vân Mộng Chân, nếu là lúc bình thường, hắn cầu kiến, Vân Mộng Chân không lý nào lại không gặp.
Huống hồ, lần này… Hắn vốn không phải vì mình mà đến, thậm chí để người truyền lời, chỉ rõ hiện tại Bạch Nhạc đang ở ngay dưới Đạo Lăng Sơn, nhưng dù là thế, Vân Mộng Chân vẫn cự tuyệt gặp mặt, vậy lại thực sự quá quỷ dị.
Hết cách, Văn Trạch đành phải yên ắng xuống núi đi gặp Bạch Nhạc.
– Không thấy?
Khẽ nhướng mày, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên sinh ra một loại dự cảm chẳng lành.
– Ngươi xác định, nàng không phải bị Lăng Tiên khống chế?
– Không thể nào!
Văn Trạch lắc đầu nói:
– Lăng Tiên lão tổ đã trọng thương, một mực ở trong thánh địa, hiện nay Thánh Nữ lại đang ở trong Thánh Nữ Phong, làm sao sẽ bị uy hiếp.
Tựa hồ nghĩ đến điều gì, Văn Trạch nói tiếp:
– Nghe đệ tử truyền lời nói, hai ngày trước sau khi đi ra từ thánh địa, trạng thái Thánh Nữ một mực không đúng lắm …
Tức thì, trong mắt Bạch Nhạc đột nhiên chớp qua một tia tinh mang!
– Nàng đã đi gặp qua Lăng Tiên?
– Vâng! Thánh Nữ xuất quan, gặp lúc lão tổ bị thương, tự nhiên trước phải đi qua gặp lão tổ.
Văn Trạch giải thích.
– Đã xảy ra chuyện!
Chương 2188: Lạnh lùng
Hít sâu một hơi, nội tâm Bạch Nhạc đột nhiên trầm xuống, cảm giác bất an càng thêm cường liệt.
Lăng Tiên căn bản không phải bị trọng thương, mà là gần chết!
Với tình cảnh rơi vào đường cùng đó, Lăng Tiên sẽ làm ra chuyện gì, căn bản không cách nào dự đoán! Dù là đoạt xá cũng không phải không có khả năng!
Nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Nhạc lập tức khẩn trương!
Lập tức đứng bật dậy, trầm giọng mở miệng nói:
– Đi, ngươi theo ta đi Thánh Nữ Phong một chuyến, vô luận thế nào, ta nhất định phải nhìn thấy Vân Mộng Chân!
– Như vậy sao được!
Nghe được lời này, Văn Trạch không khỏi bị dọa nhảy dựng, vội cự tuyệt nói:
– Trước đây quan hệ giữa ngươi và bản tông vốn đã chẳng lấy gì làm hòa thuận, Lăng Tiên lão tổ càng là một mực muốn giết ngươi, dù lúc này Lăng Tiên lão tổ bị thương, ngươi tùy tiện lên Đạo Lăng Sơn tất cũng sẽ nguy hiểm trùng trùng … Nếu lại phát sinh xung đột với lão tổ, ngươi khiến Thánh Nữ phải tự xử thế nào?
– Xung đột?
Cười lạnh một tiếng, Bạch Nhạc lạnh giọng nói:
– Ta từ Tiên Du Kiếm Cung mà đến, chính miệng Tuyệt Tiên nói, Lăng Tiên căn bản không phải trọng thương, mà là gần chết! Người cuối cùng hắn gặp là Vân Mộng Chân, với tình hình đó, ngươi bảo ta làm sao yên tâm cho được?
– Ngươi nói cái gì?
Ông một tiếng, đầu óc Văn Trạch tưởng như suýt nữa thì nổ tung, không phải hắn không giữ được bình tĩnh, mà là chuyện này ảnh hưởng thực sự quá lớn, khiến hắn không thể không sợ!
Giả như hết thảy đúng như Bạch Nhạc nói, vậy thì rất có thể đã xảy ra chuyện lớn!
Sắc mặt thoáng hiện vẻ âm tình bất định, Văn Trạch trầm tư một lúc, sau cùng vẫn chọn cách tin tưởng lời của Bạch Nhạc.
– Đi, ta mang ngươi lên núi!
… … …
– Văn Chân Nhân!
Có Văn Trạch dẫn đường, Bạch Nhạc lại dùng Thiên Cơ Biến thu liễm khí tức, giả bộ một tên đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông bình thường, tự nhiên không dẫn lên bất cứ kẻ nào hoài nghi.
Một đường sướng thông không trở, trực tiếp đi lên Thánh Nữ Phong.
Nữ đệ tử truyền lời trước đó thấy Văn Trạch đi mà quay lại, không khỏi có chút ngạc nhiên, thoáng hiện vẻ khó xử nói:
– Văn chân nhân, thời gian ngắn như vậy, ta thực sự không cách nào lại đi hồi bẩm Thánh Nữ, hay là … Ngài mai ngài lại đến?
– Không đợi được ngày mai!
Không chờ Văn Trạch kịp trả lời, Bạch Nhạc đã trực tiếp mở miệng nói.
– Làm càn!
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, nữ đệ tử kia lập tức nhíu mày, trầm giọng quát mắng.
Một tên đệ tử bình thường, lại dám nói ra lời lẽ như vậy.
– Ta muốn gặp nàng, ai cũng không ngăn được.
Chỉ một nhịp thở, thần thông Thiên Cơ Biến tán đi, lập tức lộ ra tướng mạo vốn có của Bạch Nhạc.
Nháy mắt đó, tròng mắt nữ tử kia đột nhiên co rụt lại, hoa dung thất sắc, thấp giọng thì thào:
– Bạch Nhạc, ngươi thật lớn mật, sao dám tới nơi này.
– Sự gấp tòng quyền… Ta hoài nghi Thánh Nữ có khả năng gặp nguy hiểm, bất đắc dĩ mới phải nhờ Văn huynh dẫn ta lên núi.
Nhẹ giọng xin lỗi, Bạch Nhạc nghiêm mặt nói:
– Xin nhờ, hết thảy mọi chuyện, đợi ta gặp qua Thánh Nữ rồi hẵng nói.
– …
Hô hấp có chút gấp thúc, trầm mặc rất lâu, cuối cùng nữ đệ tử kia mới thỏa hiệp.
– Bạch phủ chủ, mời!
Quan hệ giữa Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân, cả thiên hạ đều biết, nàng lại là người một mực hầu hạ bên cạnh, tự nhiên cũng biết! Huống hồ, trạng thái hai ngày nay của Vân Mộng Chân đúng thật bất thường, với tình hình đó, nàng quả thực không dám ngăn cản Bạch Nhạc.
– Đa tạ!
Hơi hơi ôm quyền nói một tiếng cảm tạ, Bạch Nhạc lập tức cất bước đi vào trong động phủ!
Coong!
Gần như đồng thời, một tia kiếm khí màu trắng chợt bắn ra từ trong động phủ, lao thẳng về phía nữ đệ tử kia!
Biến cố thực sự quá đột nhiên, dù là Bạch Nhạc cũng căn bản không kịp phản ứng.
Phốc!
Tia kiếm khí kia đâm vào đầu gối nữ đệ tử, tức thì, nữ đệ tử kêu lên thảm thiết, đầu gối bị kiếm khí trực tiếp giảo nát, phịch một tiếng quỳ rạp xuống trên đất.
– Chưa từng thông bẩm liền dám bỏ mặc người khác tiến vào, ngươi thật lớn mật!
Khắc sau, giọng Vân Mộng Chân từ bên trong vọng ra.
Nháy mắt, tất cả mọi người, bao gồm cả Bạch Nhạc lẫn Văn Trạch đều không khỏi biến sắc!
– Thánh Nữ!
Nữ đệ tử vừa nãy kia càng là bị dọa cho hoa dung thất sắc!
Nàng đi theo Vân Mộng Chân rất nhiều năm, không dám nói tình như tỷ muội, nhưng chí ít quan hệ cũng vô cùng thân hậu, qua nhiều năm vậy rồi, Vân Mộng Chân thậm chí chưa từng nặng lời lấy một câu, nhưng giờ đây lại trực tiếp ra tay, còn ác như vậy, hỏi sao nàng không sợ hãi!
– Nể tình ngươi theo ở bên cạnh ta nhiều năm, tội chết có thể miễn… Lui xuống đi, kể từ hôm nay, không cần lại đi theo ta!
– Thánh Nữ thứ tội, ta không dám nữa!
Nghe được lời này của Vân Mộng Chân, nữ đệ tử kia không màng tới đau đớn, vội vã dập đầu xin tha.
– Vân Mộng Chân!
Trong mắt chớp qua một mạt nộ ý, Bạch Nhạc lạnh giọng quát nói:
– Ngươi chừng nào thì biến thành bộ dạng này, là ta bức nàng thả ta đi vào, không liên quan gì tới nàng cả, ngươi cứ phát bực tức lên người ta là được rồi!
– Giữa ngươi ta, tự nhiên cũng phải làm một cái kết thúc.
Chương 2190: Phản công Thanh Châu
Rất lâu sau, Bạch Nhạc mới đột nhiên buông ra Vân Mộng Chân!
Không có gì đáng sợ hơn điều này.
Vân Mộng Chân không phản kháng, bởi vì vô luận là dục vọng cũng tốt, tình cảm cũng được, đối với nàng mà nói, hết thảy đã không tồn tại.
Thái độ bình thản đó mới là điều khiến người tuyệt vọng nhất!
Thậm chí Bạch Nhạc hoài nghi, bây giờ dù mình có muốn thân thể Vân Mộng Chân, nàng cũng chưa hẳn đã phản kháng!
Chỉ là… Đây là điều hắn muốn ư?
– Giờ tin rồi chứ?
– …
Sắc mặt thoáng tái đi, Bạch Nhạc lui lại hai bước, lần nữa ngã ngồi về lại trên ghế đá.
– Trở về đi, quên đoạn cảm tình này, có lẽ, chúng ta còn có cơ hội để hợp tác.
– Hợp tác, giờ ngươi nói chuyện hợp tác với ta?
Nhìn vào Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc cười ra nước mắt.
– Càn Đế và tứ phương yêu thần liên thủ, vô luận là tam đại thiên tông hay là chính ngươi đều không thể đơn độc đương cự, chỉ có liên thủ mới có thể chống lại được!
– Phải là chỉ có liên thủ mới có cơ hội để ngươi cướp đoạt Thế Giới Chi Tâm chứ?
Trong mắt chớp qua vẻ bình thản, Bạch Nhạc trầm giọng nói.
– Tùy ngươi nói thế nào cũng được.
Không hề có ý biện giải, Vân Mộng Chân bình tĩnh đáp nói.
Từ tốn đứng dậy, Bạch Nhạc quay lưng đi, nhẹ giọng nói:
– Tin tức về cái chết của Lăng Tiên không làm giả được, ít ngày nữa Càn Đế sẽ đến… Ngươi, tự giải quyết cho tốt!
Nói xong lời này, Bạch Nhạc lập tức đi ra bên ngoài động phủ.
Khắc ấy, thống khổ trong lòng Bạch Nhạc thật có thể nói là đau thấu tim gan.
Bạch Nhạc đi rất chậm, mỗi một bước đều có vẻ trầm trọng dị thường.
Bạch Nhạc một mực chờ đợi Vân Mộng Chân mở miệng giữ lại.
Đáng tiếc, thẳng đến khi hắn bước đến lối ra, Vân Mộng Chân vẫn chưa mở miệng.
Đột nhiên quay đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Nếu thời gian có thể đảo lưu, về lại lúc trước kia … Vân Mộng Chân, ngươi có hối hận không?
Hối hận không?
Tình màn cảnh tượng xưa cũ như bức tranh thủy mặc phù hiện trong đầu, trong lòng hơi có chút đau nói, song cuối cùng vẫn tiêu tán thành vô hình.
Lẳng lặng nhìn vào Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân trầm tư hồi lâu, cuối cùng vẫn không trả lời.
Trên thực tế, Bạch Nhạc không có ý hồi đáp Vân Mộng Chân.
Nhìn vào Vân Mộng Chân, trên mặt Bạch Nhạc lộ ra ý cười xán lạn, nhẹ giọng nói.
– Ta không hối hận.
Gần như đồng thời với lúc nói ra lời này, Bạch Nhạc thuận thế bước ra động phủ, không quay đầu lại.
…
Ánh mặt trời rất chói mắt, tựa như nội tâm Bạch Nhạc lúc này.
– Bạch phủ chủ, Thánh Nữ nàng?
Vừa đi ra, Văn Trạch liền chạy đến nghênh đón, trên mặt thoáng hiện vẻ ngập ngừng hỏi.
Nhìn vào Văn Trạch, nhất thời Bạch Nhạc không biết nên trả lời thế nào cho phải.
Về mặt tình cảm mà luận, quan hệ giữa Văn Trạch và hắn vốn không sai, lần này bốc lên phong hiểm lớn như vậy, dẫn hắn đi lên Đạo Lăng sơn, phần ân tình này, hắn nhất định phải gánh nợ, về tình về lý, chuyện này hắn tất phải cho Văn Trạch một câu trả lời thỏa đáng.
Nhưng giờ đây… Hắn biết giải thích thế nào?
Càn Đế sắp tới tấn công, đại địch trước mặt, cái lúc này, lại để người biết Vân Mộng Chân đã không còn cảm xúc, hậu quả sẽ thế nào, Bạch Nhạc căn bản không dám dự đoán!
Tuy Vân Mộng Chân đã nói rõ muốn chặt đứt nhân quả với hắn, nhưng mà… Tình cảm há lại dễ dàng chặt đứt như vậy được.
Vô luận thế nào, hắn cũng không khả năng làm ra bất cứ chuyện gì bất lợi với Vân Mộng Chân.
Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Bạch Nhạc mới nhẹ giọng mở miệng nói:
– Không sao cả, không phải loại kết quả xấu nhất như dự tính kia … Thánh Nữ không việc gì!
– Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?
Nhìn ra được có gì đó không đúng trên mặt Bạch Nhạc, Văn Trạch lần nữa hỏi.
Vươn tay vỗ vỗ vai Văn Trạch, Bạch Nhạc nhẹ giọng thở dài một tiếng, song sau cùng vẫn không nói gì, trực tiếp đi thẳng xuống dưới núi.
Nhìn theo bóng lưng Bạch Nhạc rời đi, Văn Trạch muốn đuổi theo, nhưng rốt cục vẫn nhịn lại.
Tuy không rõ ràng đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn hiểu được, chuyện tới nước này mà Bạch Nhạc vẫn không chịu nói, tất đã có phiền phức cực lớn.
Thậm chí hắn hoàn toàn không tư cách đi nhúng tay vào phiền toái này.
Ngay khi trong đầu Văn Trạch lướt qua những ý niệm kia, Vân Mộng Chân chậm rãi bước ra từ trong động phủ.
– Văn chân nhân, triệu tập chư vị trưởng lão đệ tử, theo ta đi thánh địa!
– Thánh Nữ!
Nghe được giọng của Vân Mộng Chân, Văn Trạch đột nhiên hồi thần, quay người hướng về Vân phía Mộng Chân thi lễ.
Nhưng, vừa ngước mắt nhìn lên, thấy được biểu tình hờ hững kia của Vân Mộng Chân, lời vốn đã đến bên mồm lại bị cường hành nuốt ngược trở về.
Định thần một phen, lúc này Văn Trạch mới trầm giọng mở miệng nói:
– Thánh Nữ, thật đã xảy ra đại sự?
Nhìn xuống dưới núi xa xa, Vân Mộng Chân trầm mặc khoảnh khắc, lát sau mới nhàn nhạt mở miệng nói:
– Lăng Tiên… Vẫn lạc!
… … ….. .
Như là núi lở biển gầm!
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, tin tức đã truyền khắp thiên hạ!
Lăng Tiên, vẫn lạc!
Toàn bộ tu hành giới ồ lên xôn xao, ai nấy khi nghe được tin tức này, phản ứng đầu tiên đều là khó mà tin tưởng, nhưng tin tức đích thực được truyền ra từ Đạo Lăng Thiên Tông, hơn nữa, đã báo tang thiên hạ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Yến Thập Tam Cô Tịch [Dịch] Yến Thập Tam Cô Tịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Yen-Thap-Tam-Co-Tich.jpg)




