- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 216 : Một phỏng đoán khác (c2151-c2160)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 216 : Một phỏng đoán khác (c2151-c2160)
❮ sautiếp ❯Chương 2151: Một phỏng đoán khác
Trên thực tế, lúc này đối phương đã dần mất đi nhẫn nại.
Từ sớm nhất là mười năm, giờ trực tiếp đổi thành nửa năm, uy hiếp cũng theo đó tăng cao.
Bạch Nhạc không chút hoài nghi năng lực đối phương!
Mặc dù thực lực người ở đây đều có vẻ hơi yếu, nhưng trong đó tất không bao gồm vị Đại Tế Tư chủ tể hết thảy kia!
Phải biết, mặc dù nơi đây có kết giới, nhưng đối phương lại có được khả năng rời đi trong thời gian ngắn.
Điều này bằng với, trong tình huống hiện tại, Bạch Nhạc rất khó trốn thoát đối phương truy sát.
Huống hồ, dù không có yếu tố đó, Bạch Nhạc cũng sẽ không buông tha cơ hội trước mắt.
Thời gian dần trôi.
Từ sau khi thu lưu Băng Hàm, mấy ngày nay, Băng Hàm liền giúp Bạch Nhạc quản lý hết thảy phủ đệ, mọi sự vụ đều được nàng xử lý ngay ngắn rõ ràng!
Thoát khỏi thân phận khuất nhục kia, đối với Băng Hàm mà nói, nàng đúng thật đã nghênh tới một nhân sinh hoàn toàn khác trước.
Hơn nữa, dưới sự chỉ điểm của Bạch Nhạc, ở khía cạnh tu hành nàng cũng có tiến cảnh rất lớn.
Đương nhiên, so sánh ra, Bạch Nhạc lại không được thoải mái như vậy.
Sao lần trở mặt với Chu Thì Mậu, bằng với hắn cự tuyệt giao du cùng người khác, giờ đây tất cả tu hành giả cấp cao trong tòa thành dưới đáy biển đều ôm thái độ kính nhi viễn chi đối với Bạch Nhạc, dù là Lý Lân, thỉnh thoảng phụng mệnh tới, đối mặt Bạch Nhạc cũng giữ thần sắc lạnh như tiền.
May mà Bạch Nhạc không để ý tới mấy cái này.
Tìm một cái cớ, Bạch Nhạc mấy lần đến bên cạnh kết giới, cảm thụ lực lượng nơi đó.
Nhưng quái dị chính là, theo như Bạch Nhạc cảm giác được, tầng kết giới kia tựa hồ không phải căn nguyên của lực lượng trớ chú, thậm chí càng như là một tầng bảo hộ, ngăn cản lực lượng trớ chú lan tràn ra ngoài.
Điều này hoàn toàn trái ngược với nhận thức lúc đầu của Bạch Nhạc.
Ẩn ẩn, trong lòng Bạch Nhạc sinh ra một loại phỏng đoán khác.
… … …..
Thời gian nửa năm hơi lắc mà qua!
Lý Lân lần nữa tới cửa, chỉ là lần này có vẻ không khách khí như trước.
– Bạch Nhạc, kỳ hạn nửa năm đã đến, Đại Tế Tư để ta tới hỏi ngươi, đã có tiến triển gì chưa?
Căn bản không thông báo, Lý Lân trực tiếp xông vào trong phủ, thậm chí trực tiếp đá văng cửa phòng Bạch Nhạc.
Mí mắt hơi nhảy, Bạch Nhạc chậm rãi đưa mắt nhìn sang Lý Lân:
– Xem ra ngươi dám chắc ta không tìm ra được cách để giải quyết?
Ngữ khí Bạch Nhạc rất bình tĩnh, thậm chí sâu trong mắt còn lộ ra sát khí nhàn nhạt, thái độ đó nhất thời khiến Lý Lân không khỏi có chút bất an.
Hắn rất muốn để cho Bạch Nhạc nếm mùi đau khổ, nhưng hắn cũng biết, nếu Bạch Nhạc thật tìm được cách, Đại Tế Tư là sẽ không ra tay với Bạch Nhạc động thủ, thậm chí còn đáp ứng đủ loại yêu cầu vô lý của Bạch Nhạc!
Dù Bạch Nhạc có đòi mạng hắn, sợ rằng Đại Tế Tư chưa hẳn đã cự tuyệt!
Nghĩ vậy, khí thế Lý Lân lập tức hạ xuống, thoáng ngừng một lát, lúc này mới mở miệng nói:
– Có lời gì thì đi mà nói với Đại Tế Tư! Chẳng qua, ta nhắc nhở ngươi… Ngươi tốt nhất thật tìm ra cách, bằng không …
Nửa đoạn sau Lý Lân không nói hết, nhưng ý tứ trong đó lại đã biểu đạt hết sức rõ ràng.
– Công tử!
Đứng trong sân viện, Băng Hàm có chút khẩn trương nhìn vào Bạch Nhạc.
Nửa năm nay ở chung, Băng Hàm sớm đã có cuộc sống khác biệt một trời một vực so với ngày xưa, giờ đây thậm chí nàng còn căng thẳng hơn cả Bạch Nhạc!
Chuyện này không chỉ liên quan đến Bạch Nhạc mà còn liên quan đến vận mệnh của nàng!
Có thể tưởng tượng, giả như Bạch Nhạc không cách nào khiến cho Đại Tế Tư thoả mãn, như vậy một khi Bạch Nhạc chết, nàng sẽ phải đối mặt với vận mệnh thế nào.
Giờ nàng đã quen với cuộc sống hiện tại, nếu bắt nàng lần nữa trở lại cảnh khuất nhục trước kia, nàng thà chết đi cho xong!
– Yên tâm đi, không sao cả.
Không để ý tới Lý Lân, Bạch Nhạc chậm rãi bước đến bên người Băng Hàm, vỗ vỗ tay nàng, mềm giọng an ủi nói.
– Nô tỳ không sợ, sống hay chết, nô tỳ đều ở bên công tử!
Ngước mắt nhìn lên, trên mặt Băng Hàm lộ ra vẻ kiên định, trầm giọng đáp.
Hừ lạnh một tiếng, Lý Lân liếc mắt nhìn Băng Hàm một cái thật sâu, song vẫn không nói gì.
– Đi thôi!
Nhàn nhạt liếc Lý Lân, không đợi đối phương dẫn đường, Bạch Nhạc đã trực tiếp hướng đến vị trí cung điện Đại Tế Tư.
… … …
Lần nữa bước vào đại điện, Đại Tế Tư vẫn ngồi ở chỗ cũ, như thể căn bản chưa từng di động qua.
– Bạch Nhạc bái kiến Đại Tế Tư!
Khẽ khom lưng hành lễ, thái độ Bạch Nhạc có vẻ chẳng khác gì lúc mới vừa đến.
– Nhìn bộ dạng ngươi, hẳn là đã tìm được cách hóa giải trớ chú?
Chậm rãi mở mắt, Đại Tế Tư nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, trầm giọng hỏi.
– Không dám nói hóa giải, nhưng chí ít … đã có chút manh mối.
Bạch Nhạc nhàn nhạt đáp.
– Hả?
Tựa hồ khá là ngạc nhiên, ngữ khí Đại Tế Tư mang theo mấy phần trào phúng nói:
– Ngươi cho rằng, nói mấy lời này liền có thể lấp liếm qua mặt được ta?
– Đại Tế Tư trước cứ nghe qua rồi hẵng làm quyết định.
Trải tay ra, Bạch Nhạc không sao cả nói.
– Nói đi!
Trầm mặc một lúc, Đại Tế Tư nhàn nhạt nhìn vào Bạch Nhạc nói.
Chương 2152: Đâm phá chân tướng
– Có một số chuyện sợ rằng không thích hợp để quá nhiều người nghe được.
Liếc mắt nhìn Lý Lân, Bạch Nhạc trực tiếp nói.
Thoáng chút ngưng trệ, trên mặt Lý Lân lộ ra vẻ bực bội, song vẫn không dám mở miệng.
– Lui xuống đi!
Khoát khoát tay, Đại Tế Tư ra hiệu Lý Lân lui xuống.
Khắc này, phảng phất thời gian đảo lui về lại lúc Bạch Nhạc mới vừa đến đây.
Ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt Bạch Nhạc sáng rực.
– Trước khi ta nói, có phải Đại Tế Tư cũng nên nói cho ta biết … Ngươi đến cùng đã giấu giếm ta cái gì?
– Giấu giếm?
Lạnh lùng nhìn vào Bạch Nhạc, Đại Tế Tư hờ hững nói:
– Ta giấu giếm ngươi cái gì mới được? Không lẽ ngươi cho rằng, nói mấy câu vu vơ liền có thể khiến ta bỏ qua ngươi?
– Mấy câu vu vơ, tự nhiên vô dụng … Nhưng mà, giả như điều ta nói là đúng thì sao?
Trên mặt lộ vẻ giễu cợt, Bạch Nhạc nhàn nhạt hỏi ngược lại.
Không đợi đối phương trả lời, Bạch Nhạc đã thản nhiên nói tiếp.
– Tỷ dụ như… Đầu nguồn trớ chú!
…
– Ngươi có ý gì?
Đột nhiên nhướng mày, Đại Tế Tư lạnh lùng hỏi.
– Ta đã ở đây hơn nửa năm, những chỗ có thể đi đều đi khắp cả, song vẫn không thể phát hiện bất cứ vết tích nào của đầu nguồn trớ chú.
Thần sắc bình tĩnh, Bạch Nhạc nhìn vào đối phương nhẹ giọng nói:
– Mới đầu, ta tưởng thực lực của mình không đủ, không thể phát hiện ra vết tích trớ chú, nhưng đến sau, ta lần nữa đi xem kết giới thì mới phát hiện, thì ra tư duy mình đã sa vào trong vòng lặp tuần hoàn.
Đại Tế Tư một mực không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc, chờ đợi hắn nói tiếp.
– Ta từng gặp qua một loại kết giới tương tự trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới! Hiệu quả của kết giới kia hẳn là tương đồng với kết giới ở đây … Tác dụng của nó thật ra không phải là hạn chế, mà là bảo hộ! Chỉ là đối tượng bảo hộ không phải các ngươi, mà là thế giới bên ngoài.
– Cũng chính từ lúc đó, ta mới ý thức được … Thật ra ta tìm sai hướng rồi.
Trong mắt lộ ra vẻ tự tin, Bạch Nhạc bình tĩnh nói tiếp:
– Kỳ thực, đầu nguồn trớ chú nằm ở ngay trên người Đại Tế Tư ngài.
– Hoặc có lẽ nói chính xác hơn thì là … Đối tượng bị nguyền rủa căn bản không phải là Thâm Hải nhất tộc, mà chỉ một mình Đại Tế Tư ngài, ta nói đúng không?
– …
Sau nháy mắt trầm mặc, Đại Tế Tư lập tức cười lạnh.
– Sức tưởng tượng rất phong phú, đáng tiếc dùng sai chỗ!
Mắt lạnh nhìn Bạch Nhạc, Đại Tế Tư hờ hững nói: “
– Mỗi một đời Đại Tế Tư tối đa chỉ có nghìn năm thọ mệnh, đây là chuyện mà người người đều biết! Chẳng lẽ ngươi muốn nói, trớ chú sẽ lan tràn đến trên thân mỗi một đời Đại Tế Tư?
– Trớ chú đương nhiên sẽ không lan tràn.
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc không chút để ý, nhẹ giọng giải thích nói:
– Đây chính là vòng lặp tư duy tuần hoàn không lối thoát mà ta nói đến … Thứ mắt mình nhìn thấy, chưa hẳn đã là chân thực!
– Mỗi một đời Đại Tế Tư đều chỉ có thọ mệnh nghìn năm, điều này không sai, nhưng mà … Giả như các đời Đại Tế Tư đều là cùng một người thì sao?
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc thản nhiên nói.
– Đoạt xá đối với người khác là điều vô cùng trắc trở, nhưng đối với cường giả thần linh mà nói, hiển nhiên không phải chuyện khó khăn gì.
– Ta nhớ được, lúc ta vừa tới, ngài nói qua, ngài tối đa chỉ có thể chống đỡ thêm mười năm.
Chỉ ra ngoài điện, Bạch Nhạc nói tiếp:
– Nhưng mà, sau đó ta hỏi qua Lý Lân thì biết hắn không phải Đại Tế Tư đời tiếp theo!
– Hắn nói, các đời Đại Tế Tư trước nay luôn là nữ nhân, hơn nữa chỉ đến trăm năm sau cùng khi Đại Tế Tư sắp qua đời mới bắt đầu tiến hành bồi dưỡng.
– Nhưng hơn nửa năm qua, ta đã hỏi dò … biết được ngài không hề có ý định bồi dưỡng Đại Tế Tư đời tiếp theo.
– Trên thực tế, đừng nói người ngoài như ta! Dù là tộc nhân của ngài, thậm chí là thân tín như Lý Lân đều không biết gì về nhân tuyển Đại Tế Tư được ngài chọn!
– Đương nhiên, ngài có thể nói là vì đảm bảo tính công chính và an toàn cho Đại Tế Tư mới.
– Nhưng, liệu ta có thể cho rằng … Trước giờ không hề có cái gọi là truyền thừa, có chăng chỉ là từng lần từng lần đoạt xá trong hơn vạn năm qua!
Trong mắt chớp động tinh mang, Bạch Nhạc nói tiếp.
– Còn một chuyện nữa … Ngươi rõ ràng sớm đã biết, công pháp ta tu hành có thể khắc chế trớ chú, lại một mực không thực sự ra tay cướp đoạt, bức hỏi công pháp tu hành của ta.
Trải tay ra, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên ý cười trào phúng, tiếp tục nói:
– Không phải là trong lòng ngươi còn có từ bi, không nhẫn tâm xuống tay, mà bởi vì ngươi rất rõ ràng, công pháp Thần Tôn không đoạt được.
– Mặc dù thẳng cho tới nay ngươi luôn giả bộ không quá rõ ràng về chuyện thời thượng cổ, thậm chí ngay cả Thần Tôn là ai đều không biết … Nhưng mà, những chi tiết nhỏ lại không lừa được người.
– Nếu thật có truyền thừa, loại chuyện như đầu nguồn trớ chú tất sẽ được đời đời tương truyền, làm sao còn cần đi tra xét ghi chép trong tộc! Ngươi chẳng qua là đang dùng cách này để che giấu chân tướng thôi.
Chương 2153: Đâm phá chân tướng (2)
Chậm rãi ngồi thẳng người dậy, tùy theo Bạch Nhạc từ từ vạch trần chân tướng, Đại Tế Tư rốt cục cũng nghiêm túc.
– Thú vị đấy … Vậy theo như ngươi phỏng đoán, nếu đầu nguồn trớ chú bắt đầu từ ta, tại sao người khác cũng sẽ biến thành bộ dạng kia?
– Bởi vì chỉ có như thế, ngươi mới có thể sống sót!
Tinh mang lóe lên trong mắt, Bạch Nhạc lạnh lùng nói:
– Ngươi tất phải chuyển gả lực lượng trớ chú này đến trên thân mỗi người trong tộc, như vậy mới có thể khống chế lực lượng trớ chú ở mức mà ngươi gánh chịu được!
– Mỗi người nơi đây, vô luận là người thường hay tu hành giả, từ sinh ra đến chết đi đều đang giúp ngươi hấp thu lực lượng trớ chú! Cho nên, ngươi căn bản không để ý bọn hắn sống chết, cũng không để ý bọn hắn tu hành đến trình độ nào.
– Trước nay ngươi chưa từng để ý sinh tử của bọn hắn, ngay cả đám bán thần Chu Thì Mậu và Lý Lân cũng tương tự, bọn hắn rõ ràng đã có được cảnh giới Bán Thần, lại không có được chiến lực tương xứng với tu vi! Đấy không chỉ là bởi vì ở đây bọn hắn khuyết thiếu kinh nghiệm chiến đấu, mà là bởi, ngươi căn bản không truyền cho bọn hắn bất cứ pháp môn thần thông nào!
– Ngươi không cần bọn hắn có được thực lực cường đại, đối với ngươi mà nói, bọn hắn chỉ là phương tiện giúp ngươi hấp thu lực lượng trớ chú mà thôi!
– Nếu có thể hóa giải lực lượng trớ chú, dù bọn hắn có chết sạch, ngươi cũng sẵn lòng!
– Diện mạo nhìn qua tưởng như do huyễn thuật biến thành khi trước mới thật là chính ngươi, người sống từ vạn năm trước đến bây giờ, ta nói đúng không? Thâm Hải Tế Tư!
Đương sơ khi Bạch Nhạc vừa mới tới, đối phương từng nói qua, nàng là Thâm Hải Tế Tư!
Cái gọi là Đại Tế Tư, trên thực tế chỉ là xưng hô đối với trong tộc mà thôi, thân phận chân chính của nàng vẫn luôn là Thâm Hải Tế Tư, chỉ một vị Thâm Hải Tế Tư duy nhất.
– Đặc sắc lắm!
Khe khẽ vỗ tay, Thâm Hải Tế Tư chậm rãi đứng dậy:
– Không thể không thừa nhận, Thần Tôn có một đệ tử không tầm thường! Thật khiến người hâm mộ.
Tiếng nói trầm thấp vang lên, nương theo đó còn là sát khí khủng bố!
Khắc này, Bạch Nhạc có thể cảm giác được rõ ràng, phảng phất ngay cả hô hấp đều trì trệ.
– Ta rất ngạc nhiên, tại sao ngươi lại muốn bóc trần hết thảy?
Thâm Hải Tế Tư nhàn nhạt hỏi:
– Ngươi nên hiểu, nếu ngươi không bóc trần những điều này, ta còn sẽ cho ngươi cơ hội, mặc dù cũng sẽ cho ngươi một ít trừng phạt nho nhỏ… Nhưng ta sẽ không sớm giết chết ngươi!
– Là cái gì, cho ngươi lá gan bóc trần chân tướng?
Tức thì, trong khắp toàn cung điện, nơi nơi đều tràn ngập sát cơ như là thực chất!
Từ lúc Bạch Nhạc tiến vào tòa thành dưới đáy biển tới nay, đây là lần đầu tiên Thâm Hải Tế Tư nảy sinh sát ý chân thực như vậy với hắn.
Đối mặt với một vị cường giả thần linh, dù là Bạch Nhạc cũng bị bức cho hít thở không thông.
– Đâm phá chân tướng là bởi chỉ có như thế, chúng ta mới có khả năng liên thủ.
Không bị cỗ áp lực kia hù dọa, thần sắc Bạch Nhạc vẫn bình thản như thường, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Trước đó ngươi nói một câu rất đúng! Không quản vì sao tới đây, từ khoảnh khắc ta bước đến nơi này, ta liền không phải chỉ vì cứu ai, mà còn là vì cứu chính mình.
…
Tại sao dám đâm phá chân tướng?
Bởi vì Bạch Nhạc dám chắc, vị Thâm Hải Tế Tư này càng không nỡ bỏ qua cơ hội như thế, giết mình dễ dàng, nhưng còn muốn tìm được cơ hội thoát khốn tương tự lại là điều rất khó.
Chỉ cần mình không cắn chết muốn đối nghịch với hắn, như vậy dù bị phát hiện chân tướng, đôi bên vẫn còn dư địa để xoay vần.
Áp lực ngạt thở ập tới, Thâm Hải Tế Tư chậm rãi bước đến, phảng phất mỗi bước đều đạp vào trong tâm tạng Bạch Nhạc.
Nhưng mà, toàn bộ quá trình, Bạch Nhạc lại vẫn một mực ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt đối phương, không hề có nửa điểm lùi bước.
Đi tới bên người Bạch Nhạc, Thâm Hải Tế Tư rốt cục dừng bước, đồng thời, áp lực phô thiên cái địa kia cũng tan biến sạch sẽ!
– Ngươi là người thông minh… Ta thích người thông minh.
Chậm rãi về lại trên chiếc ghế ban nãy, lần nữa ngồi xuống, lúc này Thâm Hải Tế Tư mới nói tiếp:
– Nói đi, ngươi muốn làm thế nào, còn nữa… Ngươi tưởng muốn cái gì?
Cởi bỏ ngụy trang, Thâm Hải Tế Tư dứt khoát không vòng vèo nữa, trực tiếp mở miệng nói.
– Nếu ngươi đã biết Thần Tôn, vậy hẳn phải biết, lực lượng trớ chú này với ngươi là ác mộng, nhưng với ta mà nói, đấy lại là cơ hội đề thăng thực lực.
Bạch Nhạc cũng không tiếp tục che lấp, trực tiếp nói thẳng.
Mí mắt hơi nhảy, mặc dù sớm biết Thần Tôn lợi hại, nhưng thật đến khi nghe được lời này, trong lòng Thâm Hải Tế Tư vẫn không khỏi sinh ra cảm giác đố kỵ.
Quá cường đại!
Nếu chỉ có một tia khả năng nhỏ nhoi, nàng cũng phải giết chết Bạch Nhạc, bức hỏi ra Thông Thiên Tạo Hóa Quyết cho bằng được.
Đáng tiếc, trong lòng nàng rất rõ ràng, công pháp của Thần Tôn không cách nào cướp đoạt, dù cho Bạch Nhạc nguyện ý thì cũng không thể truyền cho người khác, càng đừng nói là bức bách.
Chương 2154: Người như thế, sẽ không nói dối
Không để ý đối phương nghĩ gì, Bạch Nhạc thản nhiên nói tiếp.
– Ngươi tưởng muốn hóa giải trớ chú, thoát khốn mà ra, còn ta thì muốn nhân cơ hội đột phá Thần Linh Cảnh, đây đó đều lấy được điều mình cần! Sau khi chuyện này kết thúc, chúng ta cũng không ai nợ ai.
– Được!
Không có bất kỳ do dự nào, Thâm Hải Tế Tư lập tức đáp ứng điều kiện.
– Ta thích cách nói chuyện thẳng thắn này, ngươi là truyền nhân Thần Tôn, nếu không tất yếu, ta tuyệt đối không muốn đối địch với ngươi.
– Trước đừng đáp ứng dứt khoát như vậy, ta còn có điều kiện.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng nhắc nhở.
– Hả?
Hơi có chút ngoài ý, Thâm Hải Tế Tư nhìn vào Bạch Nhạc hỏi nói.
– Trước đó thế nào ta không quản, nhưng mà … Ta muốn ngươi đảm bảo an toàn cho những người vô tội kia.
Nói đến đây, trong mắt Bạch Nhạc chớp qua một tia do dự.
– Có ý gì?
– Ngươi hiểu ý ta mà!
Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Trớ chú được hóa giải, ngươi thân là cường giả thần linh tự nhiên sẽ không sao cả, nhưng mà những người bình thường và tu hành giả cấp thấp kia thì lại không cách nào sinh tồn dưới biển sâu … Thậm chí, ngươi sẽ còn chủ động để bọn hắn thay ngươi gánh chịu một phần lực lượng phản phệ?
– Loại người như Chu Thì Mậu ta không quan tâm, nhưng những người vô tội kia, ta nhất định phải cứu! Ngươi cũng nhất định phải đảm bảo an toàn cho những người này, bằng không, ta sẽ không giúp ngươi hóa giải lực lượng trớ chú.
Sâu trong mắt lộ ra một tia giễu cợt, lạnh lùng nhìn Bạch Nhạc hồi lâu, sau cùng Thâm Hải Tế Tư cũng đáp ứng.
– Có thể! Chỉ cần có thể hóa giải lực lượng trớ chú, sống chết của những người kia, đối với ta mà nói thì chẳng có bất kỳ ý nghĩa nào cả! Ngươi muốn cứu, tất nhiên tùy ngươi.
– Một lời đã định!
Thấy đối phương đáp ứng, Bạch Nhạc thở phào một cái, lần nữa nữa.
– Được rồi, điều kiện đã bàn xong, ngươi tính hóa giải lực lượng trớ chú thế nào?
Có chút bực bội khoát khoát tay, Thâm Hải Tế Tư lạnh lùng hỏi.
– Ta cần phải khoái tốc luyện hóa lực lượng trớ chú, song cũng cần bảo trì ở một mức độ có thể khống chế được, một khi ta không cách nào kịp thời luyện hóa, tất phải tạm thời ngừng lại, cứ thế không ngừng lặp lại… Khả năng liền sẽ hóa giải được lực lượng trớ chú.
– Đây là điều không thể!
Lắc lắc đầu, Thâm Hải Tế Tư lạnh lùng nói:
– Chính ngươi cũng cảm giác được, lực lượng trớ chú không phải cố định, mà là không ngừng tăng trưởng, bằng không, trên vạn năm qua, ta sớm đã chậm rãi hóa giải xong những lực lượng này, việc gì cần phải ngươi giúp đỡ.
– Vậy thì chưa hẳn!
Bạch Nhạc bình tĩnh đáp nói:
– Cho dù lực lượng trớ chú không ngừng nảy sinh, song cũng vẫn sẽ có một tốc độ nhất định! Chỉ cần tốc độ luyện hóa nhanh hơn tốc độ sinh ra liền có thể dần dần hóa giải… Qua nhiều năm vậy rồi, Đại Tế Tư ngươi có thể khống chế ảnh hưởng từ lực lượng trớ chú ở mức độ này, không đến nỗi tiếp tục ác hóa, đấy chẳng phải chính là chứng cứ rõ ràng nhất?
– …
Nghe vậy, trong mắt Thâm Hải Tế Tư đột nhiên chớp động tinh mang!
Câu này mới tính là nói đến điểm then chốt, khiến nàng không thể không nghiêm túc suy xét đề nghị của Bạch Nhạc.
Nhưng mà, sức thuyết phục của Bạch Nhạc còn không chỉ dừng lại ở đó!
Nhún nhún vai, không đợi Thâm Hải Tế Tư hồi đáp, Bạch Nhạc đã nói tiếp:
– Còn nữa, Đại Tế Tư tựa hồ quên mất, thực lực ta sẽ còn tiếp tục đề thăng!
– Ta nói rồi, đối với ngươi lực lượng trớ chú là nguy hiểm chí mạng, nhưng đối với ta lại là cơ hội để đề cao tu vi! Ta không ngừng luyện hóa lực lượng trớ chú, tu vi cũng sẽ theo đó không ngừng tăng lên, trong quá trình này, hiệu quả suy yếu lực lượng trớ chú sẽ càng rõ ràng.
– Đợi khi ta thực sự bước đến Thần Linh Cảnh, lấy thực lực thần linh, chí ít có tám thành nắm bắt một hơi hóa giải lực lượng trớ chú, đúng không nào?
Nghe vậy, Thâm Hải Tế Tư đột nhiên đứng bật dậy, trong ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhạc đã nhiều thêm mấy phần hưng phấn!
Không sai!
Hiện giờ Bạch Nhạc mới chỉ là bán thần, đúng thật rất khó hóa giải lực lượng trớ chú, nhưng giả như thực lực Bạch Nhạc không ngừng đề thăng, vậy lại là chuyện khác!
Vừa bước đến thần linh, chênh lệch sẽ là một trời một vực.
Tám thành!
Không sai!
Đúng như lời Bạch Nhạc nói, chỉ cần cứ thế không ngừng lặp lại, quả thực có chí ít tám thành nắm chặt hóa giải lực lượng trớ chú.
Về điểm này, Bạch Nhạc không hề nói dối!
Mà đây mới là điểm quan trọng nhất trong toàn bộ chuyện này.
Chỉ khi thực sự thấy được Bạch Nhạc có hi vọng hóa giải trớ chú, nàng mới thực hiện hứa hẹn với Bạch Nhạc.
– Được! Ta đáp ứng!
Không có bất kỳ chút do dự nào, Thâm Hải Tế Tư trực tiếp đáp ứng.
– Ta cần một ít thời gian để chuẩn bị.
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc tùy ý nói:
– Còn nữa, Chu Thì Mậu tất phải bị phạt nặng! Bộ mặt hắc ám kia nhất định phải ngưng hẳn từ ngày hôm nay … Ta tin tưởng Đại Tế Tư có năng lực để làm điều đó.
Mí mắt hơi nhảy, lần này Đại Tế Tư không phản bác.
Chương 2155: Ta trước nay không tin số mệnh
Nếu ngay từ mới đầu Bạch Nhạc đã đề ra điều kiện như vậy, có lẽ nàng sẽ dứt khoát cự tuyệt, nhưng giờ đây đợi đến khi nàng chân chính ý thức được, Bạch Nhạc có hi vọng hóa giải lực lượng nguyền rủa, tâm tính tự nhiên cũng theo đó đổi khác.
Giết một số người, cảnh cáo một số người mà thôi… Đây lại là tòa thành dưới đáy biển nằm dưới sự khống chế của nàng!
Ý chí của nàng, chính là quy củ duy nhất ở chỗ này.
Huống hồ … Đến cái lúc này rồi, Bạch Nhạc lại vẫn băn khoăn đến những người bình thường kia, đúng thật là cố chấp ngây thơ!
Người như thế, đôi lúc sẽ rất chán ghét, nhưng đôi lúc lại có vẻ vô cùng khả ái!
Bởi vì người như thế… Sẽ không nói dối.
…
– Đại Tế Tư!
Thấy Bạch Nhạc bình thản đi ra từ trong cung điện, Lý Lân không nhịn được tiến vào, thử thăm dò hỏi nói.
– Mấy chuyện bẩn thỉu của bọn Chu Thì Mậu kia, ngươi tham dự đến đâu?
Lạnh lùng liếc mắt nhìn Lý Lân, Đại Tế Tư nhàn nhạt hỏi.
Câu hỏi này khiến trong lòng Lý Lân đột nhiên vừa nhảy, vội giải thích nói:
– Đại Tế Tư minh giám, ta với bọn hắn không có quan hệ gì cả, cũng không tham dự, chỉ thỉnh thoảng uống qua mấy bữa rượu thôi.
Đối mặt với vị Đại Tế Tư này, mặc dù hắn cực lực chối cãi, song sau cùng vẫn không dám nói dối.
– Vậy thì mau chóng tách mình ra khỏi chuyện này.
Nhìn Lý Lân một lát, Đại Tế Tư cuối cùng không có ý truy cứu Lý Lân, nhàn nhạt phân phó nói.
– Đại Tế Tư muốn động hắn?
Lý Lân có chút khó mà tin tưởng hỏi ngược lại.
Rất khó tưởng tượng, vốn tưởng là Bạch Nhạc chết chắc, nhưng chỉ chớp mắt lại đổi thành thanh trừ Chu Thì Mậu, tương phản thực sự quá lớn.
– Không chỉ hắn… Tất cả người liên quan đến những chuyện bẩn thỉu kia đều phải bị thanh trừ một phen.
Ngước mắt nhìn lên, Đại Tế Tư bình thản nói:
– Ta lười nhác quản việc này, không có nghĩa là ta sẽ vĩnh viễn không quản… Hiểu chưa?
– …
Sợ hãi thất kinh, sống lưng Lý Lân bất giác lạnh toát.
Kết quả này là điều hắn vạn vạn không nghĩ tới, hơn nữa, hoàn toàn có thể khẳng định, chuyện này tất có liên quan với Bạch Nhạc.
Có thể làm thay đổi thái độ của Đại Tế Tư, chứng tỏ Bạch Nhạc còn đáng sợ vượt xa trong tưởng tượng của hắn.
Lại liên hệ đến thái độ trước đó của mình, Lý Lân thật có chút sợ.
Lần này, người Bạch Nhạc quyết tâm muốn giết là Chu Thì Mậu chứ không phải hắn.
Nhưng nếu đổi thành muốn giết hắn thì sao?
Đại Tế Tư sẽ bởi vì Bạch Nhạc mà hi sinh hắn ư? Khắc này, trong lòng hắn thật không dám chắc.
– Tin tức dừng ở đây… Ta chỉ cho ngươi thời gian một ngày, hiểu chưa?
Quét mắt liếc nhìn Lý Lân, Đại Tế Tư lần nữa mở miệng nói.
– … Vâng!
Cung kính thi lễ một cái, Lý Lân đầu đầy mồ hôi lạnh lui xuống.
Loại chuyện này, bản thân hắn thật không dính dáng gì mấy, bởi vì chí hướng hắn không nằm ở đấy, hơn nữa, hắn cũng rất được Đại Tế Tư tín nhiệm.
Nhưng mà, điều đó không đồng nghĩa với người bên cạnh hắn đều sạch sẽ!
Đến thân phận và địa vị như bây giờ, bên người chú định tụ lại nhóm lớn người, một khi bắt đầu thanh trừ, những người kia tất sẽ tao ương.
Giờ đây, Đại Tế Tư có thể cho hắn thời gian một ngày để chuẩn bị, tính là đã võng pháp khai ân.
Trong tình hình đó, hắn nhất định muốn giải quyết dứt khoát, trừ số ít hạch tâm bên người ra, những người khác tất phải vứt bỏ.
Còn về Chu Thì Mậu … Trong lòng Lý Lân âm thầm cân nhắc hồi lâu, song sau vẫn bỏ đi ý niệm nhắc nhở đối phương.
Một mặt, thời gian cấp bách, hắn đã có chút ốc không mang nổi mình ốc, quan trọng hơn hết là, trong lòng hắn rất rõ ràng, muốn giết Chu Thì Mậu là Bạch Nhạc, nếu đã được đến Đại Tế Tư đồng ý, như vậy, dù hắn có mật báo thì cũng rất khó thay đổi kết cục.
Hơn nữa, một khi sinh biến, sợ rằng chính bản thân hắn cũng bị cuốn vào.
Với tình huống trước mắt, hắn tự nhiên không khó để làm ra lấy hay bỏ.
… .. .
– Công tử!
Xa xa thấy được Bạch Nhạc an toàn trở về, trong lòng Băng Hàm không khỏi kích động, vội chạy đến nghênh đón.
– Yên tâm đi, ta nói rồi, sẽ không sao đâu.
Trên mặt lộ ra ý cười ôn hòa, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
– Công tử vô sự là được, nếu bởi vì ta mà liên lụy công tử, đấy mới là chết trăm lần không hết tội.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Làm gì nghiêm trọng thế, chẳng qua chỉ là chút việc nhỏ thôi.
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, lúc này Bạch Nhạc mới nói tiếp:
– Nghỉ ngơi một ngày cho khỏe, ngày mai ta dẫn ngươi đi kết thúc nhân quả.
– Nhân quả gì?
Băng Hàm không hiểu hỏi.
… … …..
Sáng sớm hôm sau, Bạch Nhạc dẫn theo Băng Hàm lần nữa bước đến trong phủ đệ Chu Thì Mậu.
Khác với lần làm thượng khách khi trước, bây giờ Bạch Nhạc mới vừa đến, trọn cả phủ đệ lập tức loạn lên, hạ nhân trong phủ vội đi báo tin cho Chu Thì Mậu.
Phụ trách thủ vệ trơ mắt nhìn Bạch Nhạc bước vào trong, lại nửa điểm dũng khí để ngăn cản đều không thăng lên nổi.
Ở chỗ này, đẳng cấp vô cùng sâm nghiêm.
Đám tu hành giả cấp thấp kia, vô luận thế nào cũng không dám ngăn cản một vị bán thần.
Chương 2156: Ta trước nay không tin số mệnh (2)
– Bạch Nhạc, ngươi muốn làm gì? !
Mới vừa chạy đến không lâu, Bạch Nhạc liền nghe được tiếng quát phẫn nộ của Chu Thì Mậu.
Mặc dù đứt mất một cánh tay, nhưng đối với cường giả bán thần mà nói, đấy không tính là vấn đề nghiêm trọng gì, tay cụt cũng đã sớm được hắn nối liền.
Trận chiến đương sơ, khi đến tai Đại Tế Tư, Đại Tế Tư vẫn chống lưng cho hắn, điều này khiến trong lòng Chu Thì Mậu không đến nỗi quá sợ hãi về Bạch Nhạc.
Tuy Bạch Nhạc lợi hại, nhưng ở chỗ này, mọi chuyện sau cùng vẫn sẽ do Đại Tế Tư quyết định.
Nhàn nhạt quét mắt liếc nhìn Chu Thì Mậu, Bạch Nhạc bình thản nói:
– Ta tới kết liễu một đoạn nhân quả.
Chu Thì Mậu liếc mắt thấy được Băng Hàm đi theo sau lưng Bạch Nhạc, lập tức cười lạnh nói:
– Ta còn tưởng là chuyện gì, thì ra là vì tiện nhân này, làm sao, thổi nửa năm gió bên gối liền khiến ngươi không biết mình là ai nữa?
Lần nữa gặp lại Chu Thì Mậu, Băng Hàm vẫn bị dọa cho cả người không ngừng run rẩy.
Đối với nàng mà nói, Chu Thì Mậu chính là ác mộng, hơn nữa còn là loại ác mộng gần như không cách nào tỉnh lại!
Dù sau này được Bạch Nhạc cứu đi, nhưng mỗi đêm mơ phải ác mộng cũng vẫn khiến nàng sợ đến mức không cách nào ngủ được.
Giờ đây, nàng thậm chí đề không nổi dũng khí tiến lên chất vấn.
Cũng may, Bạch Nhạc không có ý định để nàng đứng ra.
Mang nàng đến chỉ là muốn để nàng tận mắt thấy được kết cục của Chu Thì Mậu.
Đương nhiên, cũng là muốn nhân đây lập quy củ.
Để tất cả mọi người đều biết, tuy chỉ là một kẻ đến từ bên ngoài, nhưng Bạch Nhạc đúng thật có được sức ảnh hưởng cực lớn, đủ sức chấn nhiếp hết thảy.
– Xem ra lần trước giáo huấn ngươi còn chưa đủ khắc sâu, không khiến ngươi biết được, đứng ở trước mặt ta phải nên làm thế nào.
Khóe miệng thoáng khẽ nhếch lên, Bạch Nhạc lộ ra vài phần khinh miệt, nhàn nhạt nói.
– …
Trong lòng hơi nhảy, Chu Thì Mậu ẩn ẩn cảm giác được có gì đó không đúng, nhưng đột nhiên nhớ đến, mấy ngày trước Lý Lân từng nói với hắn, kỳ hạn nửa năm sắp đến, trong cơn phẫn nộ, Đại Tế Tư tất sẽ xử lý Bạch Nhạc, thế là trong lòng liền thả lỏng ít nhiều.
Tâm niệm khẽ chuyển, Chu Thì Mậu tự cho là nhìn thấu tâm tư Bạch Nhạc, cười lạnh nói:
– Họ Bạch, kỳ hạn nửa năm đến rồi, ngươi không cách nào ăn nói với Đại Tế Tư đúng không? Làm sao, muốn nhân khi còn chưa bị Đại Tế Tư xử trí, tính tới đây đùa giỡn uy phong với ta?
Thoáng ngừng một lát, Chu Thì Mậu không đáng nói:
– Ta khuyên ngươi vẫn nên thực tế chút thì hơn! Còn nữa, đừng tưởng rằng ngươi thật có thể cứu được tiện nhân kia, đợi sau khi Đại Tế Tư xử trí ngươi xong, ta làm sao cũng sẽ bắt nàng về… Ngươi không thay đổi được vận mệnh của nàng đâu! Từ lúc sinh ra nàng đã chú định là tiện nhân, đây là vận mệnh của nàng!
Vừa nói, Chu Thì Mậu vừa nháy mắt cho hạ nhân.
Lần trước hắn ăn lỗ lớn, giờ tự nhiên không khả năng không chút chuẩn bị, lần này hắn tất phải cho Bạch Nhạc một bài học, nhặt về thể diện mất đi lúc trước.
Không hề có ý nổi giận, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Lẽ nào không ai nói qua cho ngươi ? … Ta trước nay không tin số mệnh!
…
Đúng là không người nào nói với Chu Thì Mậu.
Không chỉ hắn, trong khắp toàn Thâm Hải Chi Thành, hiểu biết của tất cả mọi người đối với Bạch Nhạc đều gần như là con số không.
Trận chiến lần trước với Chu Thì Mậu chỉ khiến tất cả mọi người thấy được thực lực khủng bố của Bạch Nhạc, cùng với bộ mặt ngây thơ và cố chấp.
Đương nhiên, bởi vì Bạch Nhạc bị Đại Tế Tư trách mắng một trận, chuyện này cũng bởi vậy mà kết thúc.
Nhưng mà, lần ăn lỗ lớn kia kỳ thật cũng đã dọa sợ Chu Thì Mậu, mặc dù hắn không tin, dưới sự áp chế của Đại Tế Tư, Bạch Nhạc lại vẫn dám ra tay với hắn, nhưng thế không ảnh hưởng đến hắn sớm làm ra một ít chuẩn bị.
Thoáng chốc, chợt có ba cỗ khí tức tiếp cận đến gần bên này.
Người đến không một ngoại lệ đều là cường giả bán thần.
Thế là, tính cả Chu Thì Mậu liền có trọn vẹn bốn vị cường giả bán thần đồng thời đối mặt với Bạch Nhạc.
Mắt thấy cường viện đã tới, Chu Thì Mậu lập tức thở phào một hơi, cười lớn nói:
– Ngươi tin hay không tin số mệnh, lão tử không biết, nhưng lão tử biết, hôm nay nhất định diệt ngươi nửa cái mạng! Ngươi yên tâm, ta sẽ không giết chết ngươi, ta sẽ đánh ngươi như con chó chết, sau đó ném tới trước mặt Đại Tế Tư, để Đại Tế Tư xử lý.
– Đúng là không biết trời cao đất dày! Bạch Nhạc, ngươi thật tưởng rằng ngươi là vô địch chắc?
Đám người vừa tới cũng mở miệng nói.
Bọn hắn vốn là cùng một nhóm với Chu Thì Mậu, lần trước Chu Thì Mậu chịu thiệt cũng đã dọa sợ bọn hắn, thế là tự phát liên thủ lại, một khi Bạch Nhạc lần nữa nhảy ra, cả đám lập tức chung tay đối phó Bạch Nhạc.
Trừ cái đó ra, hạ nhân phủ Chu Thì Mậu cũng đã yên ắng chạy tới chỗ Lý Lân báo tin.
Nếu có thể thắng tự nhiên tốt nhất, nhưng nếu không thể, chỉ cần ngăn chặn Bạch Nhạc, Lý Lân đại biểu Đại Tế Tư đến, liền cũng đủ để trấn áp Bạch Nhạc.
Lần này, Chu Thì Mậu hiển nhiên đã nắm chắc phần thắng.
Chương 2157: Nghiền áp
Đáng tiếc, từ đầu đến cuối, thần sắc Bạch Nhạc vẫn luôn hờ hững, phảng phất căn bản không nghe được lời của hắn, cũng không để ý đến hết thảy uy hiếp tại trường đang nhắm đến mình.
– Một đàn dê, có thế nào cũng vẫn là một đàn dê! Các ngươi căn bản không hiểu, chênh lệch giữa chúng ta lớn đến cỡ nào.
Nhàn nhạt nhìn vào đám người trước mắt, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên ý cười châm chọc, nhàn nhạt nói:
– Cùng lúc nhảy ra cũng tốt, đỡ ta phải mất công đi tìm… Các ngươi, lên cùng một lúc đi.
Hai tay chắp sau lưng, Bạch Nhạc chẳng hề có vẻ gì là căng thẳng, trực tiếp mở miệng nói.
– …
Không ai nghĩ đến Bạch Nhạc sẽ kiêu ngạo tới vậy.
Đây đó đều cùng là cường giả bán thần, lấy bốn chọi một, ngươi lấy đâu ra tự tin?
– Tìm chết!
Cắn răng, Chu Thì Mậu là người đầu tiên động thủ, trở tay cầm đao, hung hãn chém tới Bạch Nhạc.
Lần này Bạch Nhạc tới để tìm hắn, đám bán thần kia cũng là hắn tìm đến, muốn ra tay, tự nhiên hắn phải là người lên trước.
Có kinh nghiệm lần trước, Chu Thì Mậu tựa hồ rất cẩn thận, không dám tiếp tục dùng thân thể máu thịt đối kháng với Bạch Nhạc, mà dốc hết toàn lực vào thanh chiến đao này.
Nghe đồn, đây là binh khí của một vị cường giả thần linh ngày xưa, uy lực vô cùng!
Chém ra một đao, liền lộ ra vẻ túc sát, khí thôn sơn hà.
Đao này vừa ra, dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi thoáng khẽ nhíu mày.
– Đao tốt!
Dù đã cách qua vạn năm, Bạch Nhạc phảng phất vẫn có thể cảm nhận được sự bất phàm của thanh chiến đao này, sát ý xung thiên kia hệt như lôi đình từ trên chín tầng trời trút xuống!
Đao là đao tốt, đáng tiếc… Người cầm đao lại sớm đã không phải vị cường giả thần linh xưa kia!
Bước ra một bước, Nghịch Ma Kiếm đột nhiên xuất vỏ, mũi kiếm hơi hơi chếch lên, Bạch Nhạc thậm chí tròng mắt đều không nháy lấy một lần liền đã dùng kiếm đẩy ra đao kia!
Quá nhanh!
Không cần tận lực đi thi triển, chỉ tự nhiên triển khai ngu kiếm, song cũng đã triển hiện ra lực lượng kinh người!
Đao kiếm tương kích, chí ít chín phần lực đao trong một đao kia của Chu Thì Mậu đã bị hóa giải!
Cùng lúc, mũi kiếm đẩy thanh đao kia, thậm chí còn tinh chuẩn quét qua cổ tay Chu Thì Mậu.
– Cùng lên!
Một kiếm này cũng dọa cho ba người còn lại nhảy dựng.
Mặc dù trước đó bọn hắn sớm biết Bạch Nhạc khó chơi, song thật không ngờ lại khủng bố đến mức ấy.
Mắt thấy Chu Thì Mậu phải chịu thiệt, ba người lập tức đồng thời xuất thủ, vây công về phía Bạch Nhạc.
Một kích liên thủ của bốn vị cường giả bán thần, đúng thật vô cùng khủng khiếp.
Đổi thành người khác, sợ rằng sớm đã tạm thời tránh lui!
Nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, động tác của những người này lại quá chậm.
Nếu là giao phong cứng đối cứng, dù lấy sự cường hãn của Bạch Nhạc, hiện giờ cũng khó mà đồng thời đương cự với bốn vị bán thần!
Song vấn đề ở chỗ… Đám gọi là bán thần này, căn bản không có nửa điểm kỹ xảo đáng nói!
Không có pháp môn thần thông, thậm chí ngay cả công kích cho ra hồn đều không thi triển được, chỉ biết dùng phương thức thô bạo nhất hòng lấy bạo lực nghiền ép!
Cách chiến đấu như thế, thực sự yếu đến đáng thương!
Đây giống như người thường đánh lộn vậy, nói tới sức mạnh, ai nấy đều kém không nhiều, nhưng một bên chỉ có trình độ đánh lộn đầu đường, bên còn lại thì là vương bài tinh anh đi ra từ bộ đội đặc chủng!
Dù lực lượng tương đương, chênh lệch lại là một trời một vực.
Mũi kiếm hơi lắc!
Người khác thậm chí còn không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì, kiếm của Bạch Nhạc đã như thái sơn áp đỉnh, nghiền ép về phía Chu Thì Mậu.
Quan sơn như kiếm!
Một kiếm này của Bạch Nhạc chính là lấy sơn thế trầm trọng, hung hãn nghiền ép đi qua!
Phốc!
Nháy mắt, cả người Chu Thì Mậu trực tiếp bị đánh bay.
Trong mắt chớp qua một tia hờ hững, Bạch Nhạc thuận thế theo kịp, vung cước đạp lên ngực Chu Thì Mậu, trực tiếp chấn nát xương sườn, khiến Chu Thì Mậu lập tức phun ra một búng máu.
– Đao tốt thế này, rơi vào tay ngươi đúng là lãng phí!
Cổ tay khẽ đảo, Bạch Nhạc lập tức đoạt lấy đao của Chu Thì Mậu.
– Ta không dùng đao, nhưng cũng cảm nhận được, đao ý trong thanh đao này là một cỗ quyết tuyệt nhất vãng vô tiền, quên cả sống chết! Hạng người ham sống sợ chết như ngươi, làm sao xứng với đao như thế!
Trong lúc nói chuyện, đầu Bạch Nhạc không thèm quay lại, nắm chặt chuôi đao, bỗng chợt trở tay bổ ra sau lưng!
Oanh!
Chỉ một kích, ba người còn lại đã bị một đao kia cường hành chém lui!
Quá mạnh!
Dù Bạch Nhạc không biết dùng đao, nhưng chỉ bằng một đao thuận tay chém ra vừa rồi, uy lực cũng đã cường đại vượt xa lúc ở trong tay Chu Thì Mậu quá nhiều.
Đám gọi là bán thần này chẳng qua chỉ là công cụ Thâm Hải Tế Tư dùng để giúp nàng chịu tải lực lượng trớ chú mà thôi!
Lấy một tỉ dụ không được thỏa đáng cho lắm thì là!
Đám người này ở trong mắt Thâm Hải Tế Tư chỉ như heo được nuôi, lúc cần thì lôi cả mổ thôi.
Bán thần như thế, thậm chí còn không bằng Hóa Hư bên ngoài!
Nếu chỉ bằng chút người dạng này liên thủ liền có thể uy hiếp được Bạch Nhạc, e là Bạch Nhạc sớm đã chết không biết bao nhiêu lần!
Chương 2158: Ngươi chạy không thoát
Từ lúc Chu Thì Mậu cướp trước một bước ra tay cho tới đồng thời đánh tan bốn người, toàn bộ quá trình thậm chí còn không mấy chục nhịp thở.
Coong!
Nắm chặt chuôi đao, đột nhiên ném mạnh, mũi đao bỗng chợt xuyên thấu thân thể một người trong đó, trực tiếp đóng đinh đối phương trên mặt đất.
…
– Ngươi dám giết người?
Trợn mắt há hốc mồm chứng kiến cảnh này, ai nấy đều kinh ngốc.
Trước đó lúc Chu Thì Mậu kêu gào cũng chỉ dám nói đánh phế Bạch Nhạc rồi đưa cho Đại Tế Tư xử trí, chứ căn bản không nghĩ tới giết chết đối phương.
Nhưng mà, giờ đây Bạch Nhạc lại gọn gàng dứt khoát, thậm chí ngay cả một tiếng bắt chuyện đều không đánh, cứ thế trực tiếp chém giết một vị bán thần!
Cơ hồ ngay khi đối phương vừa lên tiếng, Bạch Nhạc đã vươn tay chộp tới, thần hồn cường giả bán thần vừa mới trốn ra được liền bị bóp ở trong tay.
Trong mắt lộ ra vẻ khinh miệt, Bạch Nhạc lạnh lùng nói:
– Loại súc sinh như các ngươi, có bị thiên đao vạn quả cũng đều khó mà chuộc hết tội… Giết, đã là tiện nghi cho các ngươi!
– … Bạch Nhạc, ngươi sẽ hối hận! Ngươi nhất định sẽ hối hận!
Chu Thì Mậu tức đến độ toàn thân run rẩy, lớn tiếng quát mắng.
Đáng tiếc, giờ hắn đã bị dọa cho tiếng nói đều phát run, quát lớn như vậy, lại nghe thế nào đều có vẻ ngoài mạnh trong yếu.
– Ngươi chạy không thoát!
Bàn tay đột nhiên nắm chặt, thần hồn bị bắt lại kia cũng theo đó triệt để chôn diệt!
Đây mới thật là thần hồn câu diệt, dù có thần linh đích thân tới cũng không cứu được.
Một kích này, đồng thời tuyên cáo quyết tâm của Bạch Nhạc!
Hắn không phải đe doạ, càng không có ý định đàm phán bất cứ điều kiện gì với đối phương.
Hắn muốn dùng loại phương thức bạo lực nhất này để giết cho người khác phải sợ hãi, giết cho không còn ai dám tùy ý làm xằng.
Đừng nói người khác, dù là Băng Hàm, khắc này cũng kinh ngốc!
Bạch Nhạc nói muốn dẫn nàng đi kết liễu một đoạn nhân quả, nhưng thật không ngờ lại sẽ kết liễu theo cách như thế này? !
– Giết!
Miệng phun ra một tiếng “giết”, kiếm trong tay Bạch Nhạc lần nữa vung lên, hung hăng tiếp tục giết về phía những người khác.
Thấy được rồi thì ngừng?
Đối với Bạch Nhạc mà nói, căn bản không tồn tại ý niệm này!
Một mạt kiếm quang huyễn lệ chớp lên, nháy mắt liền thêm một người bị chém.
Quá nhanh!
Nhanh đến mức thậm chí không kịp phản ứng, kiếm phong đã xuyên thủng tâm tạng.
Kinh nghiệm chiến đấu của những người này vốn đã yếu, giờ thậm chí đến cả cơ hội triển khai Bán Thần Lĩnh Vực đều không có, cứ thế liền bị trực tiếp giết chết.
Thẳng đến khắc này, Chu Thì Mậu và đám còn lại rốt cục mới hồi thần.
Cái gọi là chuẩn bị của bọn hắn, ở trước mặt sát thần kia tuyệt đối chính là một chuyện cười.
Trốn!
Khắc này, ý niệm duy nhất trong đầu hai người bọn hắn chính là trốn!
Chỉ có trốn đến chỗ Đại Tế Tư mới có thể mượn tay Đại Tế Tư trừng phạt Bạch Nhạc, giữ được tính mạng.
Luận chém giết, thực lực bọn hắn cực kém, nhưng nếu chạy trốn, tốc độ lại không tính chậm.
Sinh tử quan đầu, đến cái lúc này, bọn hắn đã không màng hết thảy, nháy mắt, tường viện phủ đệ bị trực tiếp đụng nát, cả đám cắm đầu cuồng chạy về phía cung điện Đại Tế Tư.
Không cần nói Chu Thì Mậu, tên bán thần còn lại chạy tới giúp, lúc này cũng đã hối hận đến xanh cả ruột.
Đang yên đang lành, Bạch Nhạc vốn không nghĩ đến hắn, nhưng giờ thì hay rồi, có khác gì chủ động đưa tới cửa cho người ta giết đâu.
Mắt nhìn đối phương bỏ chạy thục mạng, trên mặt Bạch Nhạc lại vẫn duy trì vẻ lãnh đạm, phảng phất căn bản không có bất cứ tình tự ba động nào!
Trốn?
Nếu Bạch Nhạc thật nguyện ý đuổi theo, bằng thực lực hai người bọn hắn thì chạy làm sao được.
Nhưng giờ đây, mục đích của Bạch Nhạc chính là muốn bầu không khí chấn nhiếp và sợ hãi này được đến tối đại hóa!
– Ở lại đây, ngươi phụ trách cứu người… Ai dám không phục tùng, giết không tha!
Quay mắt nhìn sang Băng Hàm, Bạch Nhạc thản nhiên mở miệng nói.
– Vâng, công tử!
Trong lòng đột nhiên hơi nhảy, Băng Hàm vội vã ứng tiếng.
Đám Chu Thì Mậu tuy đã trốn rồi, nhưng hiện giờ trong phủ vẫn có một số ít thủ vệ, chỉ bằng một thân một mình, trong lòng Băng Hàm hơi có chút bỡ ngỡ, nhưng mà, với tình cảnh này, nàng sao dám làm trái ý Bạch Nhạc.
Giẫm nhẹ bước chân, căn bản không có ý liếc mắt nhìn lại xung quanh, Bạch Nhạc đã tung người truy sát đối phương.
Còn về Băng Hàm, Bạch Nhạc chẳng có gì phải lo lắng.
Trước khoan nói hiện giờ đám người tại trường đã bị hắn dọa cho sợ mất mật, chưa chắc đã có người dám phản kháng.
Chỉ bằng một ít pháp môn thần thông hắn truyền cho Băng Hàm trong suốt nửa năm qua cũng đủ giúp Băng Hàm tự bảo vệ mình.
Rốt cuộc, bản thân Băng Hàm vốn đã là tu hành giả Tinh Hải Cảnh, một khi được đến Bạch Nhạc chỉ điểm, thực lực tự nhiên đề thăng cực nhanh.
Đối với đám người đã mất đi dũng khí ở đây, chừng đó là đủ rồi.
… … …
Mặc dù bọn Chu Thì Mậu đã trốn được một đoạn cự ly.
Nhưng sai lệch giữa bọn hắn và Bạch Nhạc thực sự vẫn quá lớn.
Căn bản chưa chạy được bao xa liền lần nữa bị Bạch Nhạc đuổi kịp.
Chương 2159: Ngươi chạy không thoát (2)
Chỉ là, giờ đây Bạch Nhạc không sốt ruột hạ thủ, mà cứ thế không nhanh không chậm đuổi theo phía sau đối phương, một đường hướng đến cung điện Đại Tế Tư.
Cảm giác vô hạn tiếp cận tử vong kia khiến bọn Chu Thì Mậu kinh hãi không thôi.
Liều mạng muốn chạy, khăng khăng lại làm sao cũng chạy không thoát.
Hệt như chạy trốn ở trên cầu, từng thời từng khắc nhịp cầu không ngừng đổ gãy, bức ngươi không thể không liều mạng chạy về phía trước mới có thể giữ được mạng sống!
– Lý Lân đâu? ! Lý Lân đâu? !
Chu Thì Mậu nhịn không được chửi ầm lên.
Trước đó hắn đã đánh tiếng với Lý Lân, một khi xảy ra chuyện liền sẽ sai người đi thông báo Lý Lân, đối phương cũng hứa hẹn hội lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới, nhưng qua lâu vậy rồi mà chẳng thấy bóng dáng Lý Lân đâu, hỏi sao hắn không bực bội cho được.
Luận thực lực, thật ra Lý Lân chưa hẳn đã mạnh hơn hắn bao nhiêu, song rốt cuộc thân phận Lý Lân đặt ở kia.
Nếu Lý Lân đứng ra, dù Bạch Nhạc ngang ngược thế nào cũng phải cho vài phần mặt mũi.
Dù sao, trong chuyện lần trước, Bạch Nhạc cũng bị trách mắng một phen.
Bạch Nhạc càng đuổi càng gần, giờ đây đã chỉ cách bọn hắn không đến hai mươi thước, nhưng chính trong tuyệt cảnh đó, Chu Thì Mậu rốt cục cũng thấy được cửa lớn cung điện Đại Tế Tư!
Cuồng chạy về hướng cung điện, đồng thời tiếng kêu cứu của Chu Thì Mậu cũng vọng ra.
– Cứu mạng, Đại Tế Tư cứu mạng!
Chỉ chớp mắt, Chu Thì Mậu đã thấy được thân ảnh Lý Lân trước cửa điện.
Nhưng mà, như thể không nghe thấy tiếng hô của hắn, vô luận hắn kêu gào thế nào, Lý Lân cũng một mực đứng yên ở đó, không hề có ý nhúc nhích.
Phốc!
Phía sau đột nhiên truyền đến cảm giác đau đớn!
Chu Thì Mậu lập tức cảm thấy hai chân mát lạnh, cả người ngã ngào trên đất.
Ở ngay trước cửa điện, Bạch Nhạc bất thần đuổi kịp, trực tiếp chém đi hai chân, khiến hắn ngã xuống đất, không ngừng bò trườn về phía trước, lưu lại hai đạo vết máu xúc mục kinh tâm trên đất.
Tên còn lại thì càng không may!
Đầu lâu bị Bạch Nhạc trực tiếp chém rung, lăn lông lóc sang bên, hệt như bóng cao su, một cột máu phun lên từ nơi cổ gáy.
Lúc này, Chu Thì Mậu rốt cục cũng bò đến bên người Lý Lân, vươn tay níu lấy ống quần Lý Lân.
– Cứu ta, Lý huynh, cứu ta!
Nhưng hồi đáp hắn vẫn là bản mặt lạnh lùng, không có một tia cảm tình.
Thoáng chốc, Bạch Nhạc cũng đã chạy tới, giơ chân đạp trên lưng Chu Thì Mậu, hờ hững nói:
– Ta nói rồi, ngươi chạy không thoát.
Dù có đến ngay trước mặt Đại Tế Tư, ngươi cũng tất phải chết… Bởi vì người muốn giết ngươi vốn chính là Đại Tế Tư!
– … Không thể nào, không thể nào! Ngươi gạt ta, ta muốn gặp Đại Tế Tư!
Sắc mặt dữ tợn, Chu Thì Mậu giận dữ kêu hét cuồng loạn.
…
Đã mất đi hai chân, trên người Chu Thì Mậu nhầy nhụa vết máu, lại vẫn giãy dụa bò vào trong đại điện.
Hắn không cam tâm, cũng không tin Đại Tế Tư lại sẽ dung túng Bạch Nhạc như vậy.
Lần này, Bạch Nhạc thậm chí không thèm ngăn cản hắn.
Chỉ là, Bạch Nhạc không ngăn trở, nhưng không có nghĩa là không có người ngăn trở!
Giơ chân, đột nhiên vung ra một cước, Lý Lân trực tiếp đá bay Chu Thì Mậu ra ngoài.
– Lý Lân! ! !
Một cước này mới chính thức khiến Chu Thì Mậu triệt để tuyệt vọng!
Rõ ràng đã gần trong gang tấc, chỉ cần bò thêm về phía trước một bước, hắn liền có thể đẩy ra cửa điện.
Nhưng một bước này, lại xa tận chân trời!
– Ngươi cần gì phải giãy dụa, thật ra ngươi đã sớm đoán được chân tướng!
Từng bước đi tới Chu Thì Mậu, Lý Lân nhàn nhạt mở miệng nói:
– Chu Thì Mậu, ngươi là người thông minh, hà tất làm chuyện ngu xuẩn như thế … Cam chịu số phận đi, nể tình ngươi ta quen biết một trận, sau khi ngươi chết, ta sẽ giúp ngươi chiếu cố người nhà.
– Lý Lân! ! ! Là ngươi cấu kết với hắn, ngươi không được chết tử tế!
Điên cuồng rống giận, trong mắt Chu Thì Mậu tràn ngập cừu hận, phảng phất hận không thể ăn tươi nuốt sống Lý Lân.
Đáng tiếc, tựa như những người xưa kia bị hắn làm nhục.
Ánh mắt cừu hận không giết được người.
Cho nên, vô luận hắn phẫn nộ thế nào thì cũng không thể thay đổi kết cục.
Đáng sợ nhất chính là, sâu trong nội tâm hắn thật ra vô cùng rõ ràng, những gì Lý Lân nói đều là thật.
Đã trốn đến đây, làm sao có thể giấu qua được Đại Tế Tư.
Nếu không phải ý của Đại Tế Tư, ai dám động thủ ở chỗ này? !
Lý Lân vẫn từng bước đi tới trước mặt hắn, như thể những người không chịu phục bị hắn giết chết khi xưa, vung cước đạp nát tâm tạng, chôn diệt thần hồn!
Trước đại điện hiện vẻ vô cùng máu tanh.
Lý Lân thoáng khẽ nhíu mày.
– Hắn vốn không nên trốn được tới nơi này.
Thực lực Bạch Nhạc thế nào hắn cũng biết được ít nhiều, nếu không phải cố ý, Chu Thì Mậu căn bản không thể trốn được tới đây.
– Nếu Đại Tế Tư đã đáp ứng thanh trừ đám rác rưởi này, hẳn nên càng phải cho bọn hắn chấn nhiếp càng lớn! Nếu không thể khiến cho tất cả mọi người đều sợ hãi, lại làm sao cấm chỉ được hành vi không khác gì súc sinh kia.
Thần sắc hờ hững, Bạch Nhạc hoàn toàn không có ý xin lỗi, nhàn nhạt mở miệng nói.
– …
Thoáng chút ngưng trệ, Lý Lân trầm mặc một lúc, sau cùng vẫn không nói gì.
Chương 2160: Thanh trừ và … bế quan
Hắn đúng thật vô cùng bất mãn với Bạch Nhạc, song hắn cũng hiểu, có thể khiến cho Đại Tế Tư làm ra quyết định như thế, Bạch Nhạc đã không phải là đối tượng mà hắn động đến được.
– Người đâu!
Trầm giọng mở miệng, lập tức liền có hạ nhân vội vã chạy tới.
Lý Lân nhẹ giọng nói:
– Quét dọn sạch sẽ chỗ này, Đại Tế Tư không thích mùi máu tanh.
– Đại Tế Tư chờ ngươi ở bên trong.
Nói xong, Lý Lân bước nhanh ra ngoài.
Chu Thì Mậu đã bị Bạch Nhạc giết, kéo theo đó còn giết ba vị cường giả bán thần, chừng ấy đủ để cuộn lên sóng gió ngất trời trong Thâm Hải Chi Thành!
Hơn nữa, rất nhanh còn sẽ có càng nhiều người bị liên lụy.
Đáng được ăn mừng chính là, hắn may mắn trốn qua được kiếp này.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc không nói gì thêm, đẩy ra cửa điện, chậm rãi đi vào.
Đại giá cho lần giết người này là hắn không còn thời gian dư thừa nữa.
Trước khi hóa giải trớ chú, sợ rằng sẽ không có cơ hội rời khỏi chỗ này nửa bước.
Cái chết của bọn Chu Thì Mậu đồng nghĩa với, bộ mặt hắc ám ở Thâm Hải Chi Thành theo đó bị đánh nát.
Nhưng mà, với hắn mà nói… Nguy hiểm thực sự, giờ chỉ mới bắt đầu.
… .. .
– Đại Tế Tư!
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc liếc mắt thấy được Thâm Hải Tế Tư ngồi trên vương tọa.
Vô luận vừa nãy bên ngoài ầm ĩ thế nào, vị Thâm Hải Tế Tư này thậm chí đều không có ý mở mắt.
– Bắt đầu đi.
Tựa hồ vừa mới chợt tỉnh, Thâm Hải Tế Tư chậm rãi giơ tay lên, tức thì, trọn cả đại điện phảng phất bị một tầng quang mạc vô hình bao phủ, cách tuyệt khí tức nơi đây với bên ngoài.
Cùng lúc, trên thân Thâm Hải Tế Tư đột nhiên lộ ra một cỗ lực lượng trớ chú khủng bố, tứ ngược khắp bốn phía đại điện.
So với lực lượng trớ chú trong tình huống bình thường, giờ đây lực lượng trớ chú chí ít đã đề thăng gấp trăm lần!
Mặc dù trong lòng Bạch Nhạc sớm đã có tâm lý chuẩn bị nhất định, song vẫn bị dọa cho nhảy dựng.
– Mở!
Chỉ tích tắc, Bạch Nhạc bị bức phải trực tiếp triển khai Bán Thần Lĩnh Vực, toàn lực vận chuyển Thông Thiên Ma Công, thôn phệ những lực lượng trớ chú kia!
Nháy mắt, toàn thân Bạch Nhạc đã bị khói đen che phủ, trên mặt lộ ra vẻ dữ tợn, hiển nhiên đang sa vào trong thống khổ cùng cực.
Muốn hóa giải lực lượng trớ chú há là chuyện dễ dàng.
Từ giờ khắc này, gần như mỗi giây mỗi phút Bạch Nhạc đều phải đắm chìm trong cảm giác thống khổ kia.
Giết chết đám người Chu Thì Mậu, thậm chí còn yêu cầu Thâm Hải Tế Tư tiến một bước thanh trừ những người kia, điều kiện như vậy mà đối phương cũng chịu đáp ứng, cái giá phải trả tự nhiên không nhỏ!
Lực lượng trớ chú mà những người này vốn nên phải nhận, giờ đây một cách tự nhiên được chuyển gả đến trên thân Bạch Nhạc.
Thâm Hải Tế Tư nắm bắt một cách hoàn mỹ đối với trạng thái của Bạch Nhạc, vĩnh viễn sẽ khống chế lực lượng trớ chú ở mức cực hạn mà Bạch Nhạc có thể chịu đựng, thẳng đến khi Bạch Nhạc triệt để chịu hết nổi mới sẽ tạm thời đình chỉ!
Như vậy liền có thể để cho Bạch Nhạc lấy tốc độ nhanh nhất, trợ giúp nàng hóa giải lực lượng trớ chú.
Còn đại giá, gần gần chỉ là Bạch Nhạc phải gánh chịu càng nhiều thống khổ mà thôi.
Ai sẽ để ý?
… … …
Chu phủ!
Lý Lân chậm rãi bước vào trong, theo sau là một đội vệ binh!
Trong phủ hiện nay sớm đã hỗn loạn vô cùng.
Bạch Nhạc đi rồi, có một vài người tính thử công kích Băng Hàm nhằm khống chế đối phương để uy hiếp Bạch Nhạc, không ngờ lại đều bị Băng Hàm chém giết!
Đặt biệt là đa phần những người công kích nàng đều là bọn đã từng vũ nhục qua nàng, điều này càng khiến phẫn nộ trong lòng Băng Hàm bạo tăng.
Một hơi chém giết hơn mười người, phẫn uấn trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng được tuyên tiết.
Đương nhiên, trường giết chóc này cũng trực tiếp dẫn đến khắp toàn Chu phủ không còn bất cứ tiếng nói phản đối nào.
Chính trong tình cảnh đó, Lý Lân bước vào trong phủ.
Lập tức liền có không ít người vốn có quen biết với Lý Lân chạy đến nghênh đón, nỗ lực cáo trạng.
Đáng tiếc, thứ đón chờ bọn hắn lại là mũi đao băng lãnh!
So với Băng Hàm, Lý Lân ra tay càng thêm tàn nhẫn, cũng càng triệt để.
– Phụng lệnh Đại Tế Tư, thanh trừ dư nghiệt Chu Thì Mậu … Kẻ nào dám phản kháng, giết không tha!
Tiếng nói lạnh như băng chậm rãi vang lên, triệt để đánh nát tia huyễn tượng sau cùng trong lòng những người còn lại!
Muốn giết bọn hắn không phải là Bạch Nhạc, mà là Đại Tế Tư, đây mới thực sự là điều đáng sợ nhất.
– Lý … Đại nhân, công tử đâu?
Băng Hàm thấy Lý Lân, trong mắt có chút sợ hãi, song vẫn cắn răng bước đến hành lễ hỏi dò.
– Bạch Nhạc được đến Đại Tế Tư xem trọng, kể từ hôm nay sẽ bế quan tu hành trong hành cung Đại Tế Tư, ngươi không cần phải nhọc lòng.
Quét mắt liếc nhìn Băng Hàm, Lý Lân nhàn nhạt mở miệng nói.
– Vận khí ngươi rất tốt … Chẳng qua, ngươi nên hi vọng hắn có thể kiên trì được đến sau cùng.
Lưu lại một câu ý vị sâu xa, Lý Lân bước nhanh rời đi!
Trường thanh trừ này do hắn chủ trì, đồng nghĩa với, hắn sẽ chặt đứt hết thảy manh mối có thể liên lụy đến mình.
Còn về phải giết bao nhiêu người… Hắn không quan tâm!
…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









