- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 217 : Mười năm khổ tu (c2161-c2170)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 217 : Mười năm khổ tu (c2161-c2170)
❮ sautiếp ❯Chương 2161: Mười năm khổ tu
Một trường thanh trừ oanh oanh liệt liệt, tác động đến chí ít hơn ngàn người, nhưng có lẽ bởi vì là ý chí của Đại Tế Tư, cho nên căn bản không hề dẫn lên phong ba quá lớn, sau chẳng qua mấy tháng liền dần dần chìm xuống.
Tuy không dám nói triệt để ngăn chặn loại chuyện hắc ám kia, nhưng chí ít, đại bộ phận đều đã bị phơi ra ánh sáng, số ít còn lại cũng biến thành hành vi trong bí mật.
Đối với người ở tầng đáy Thâm Hải Chi Thành mà nói, đây không nghi ngờ là chuyện tốt.
Song vẫn có một vài người biết được, hết thảy điều này thật ra không phải bắt nguồn từ Đại Tế Tư, mà là bắt nguồn từ nỗ lực kiên trì của Bạch Nhạc.
Phủ đệ phân cho Bạch Nhạc trước đó không bị thu hồi, Băng Hàm vẫn ở lại chỗ này, xử lý gọn gàng sự vụ trong phủ.
Lúc Bạch Nhạc ở đây, cảm giác này còn không mãnh liệt, nhưng giờ, Băng Hàm ý thức được, mình đã y luyến Bạch Nhạc
Một trường yến hội như là ác mộng, lại hoàn toàn thay đổi cuộc đời nàng.
Đối với Bạch Nhạc, nàng ôm đầy cảm kích, song cũng có được tự ti rất lớn.
Mỗi ngày, nàng sẽ đứng trước cửa điện, nhìn về hướng cung điện xa xa, hi vọng thấy được thân ảnh kia trở về…
Ngày qua ngày, năm qua năm!
… … … …
– Hô!
Miệng thở dốc một hơi, Bạch Nhạc đặt mông ngã nhào trên đất, trên người ướt đẫm mồ hôi.
– So với lần trước lại kiên trì nửa canh giờ… Ngươi đúng thật rất bất phàm.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Thâm Hải Tế Tư không khỏi nhẹ giọng tán thán.
Bắt đầu từ lúc Bạch Nhạc tới đây bế quan luyện hóa lực lượng trớ chú, thái độ của nàng đối với Bạch Nhạc cũng theo đó thay đổi từng ngày.
Mới đầu là giày vò mang tính chất trả đũa, thẳng đến giờ đây là hân thưởng, không thể không nói, Bạch Nhạc đã từng chút từng chút dùng hành động thực tế khiến nàng tin phục.
Thời gian gần mười năm, Bạch Nhạc cơ hồ không có lấy một ngày nghỉ ngơi.
Mỗi ngày đều tu hành theo phương thức cực hạn, thống khổ đó, người khác không biết, nhưng nàng lại là người hiểu rõ ràng nhất.
Người như thế, đáng để bất kỳ ai đều kính phục!
– Ta chẳng qua mới kiên trì không đến mười năm, Đại Tế Tư lại đã chống đỡ vạn năm… So sánh ra, thế này có tính là gì.
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc đè ra ý cười mệt nhọc, nhẹ giọng đáp nói.
Đến khi thực sự luyện hóa lực lượng trớ chú, Bạch Nhạc mới hiểu được, tại sao vị Đại Tế Tư này một mực trong cung điện, tưởng như bất động trên vương tọa, không phải bởi nàng quen với ngồi như thế, mà là bởi vì, chỉ có như thế, nàng mới có thể hạn chế thống khổ ở mức nhỏ nhất.
– Khác nhau chứ!
Lắc lắc đầu, Đại Tế Tư từ tốn nói:
– Ta đã duy trì thống khổ này đến một trạng thái tương đối cân bằng, trong khi ngươi một mực ở mép biên cực hạn … Nếu cứ một mực ở trong trạng thái cực hạn này, đừng nói vạn năm, nghìn năm ta cũng chưa hẳn đã có thể chống đỡ được.
Đại Tế Tư không chút giấu diếm hân thưởng mà nàng dành cho Bạch Nhạc, nhẹ giọng nói:
– Bạch Nhạc, nói cho ta nghe về thế giới bên ngoài đi …
Từ lúc Bạch Nhạc tới chỗ này, đây là lần đầu tiên Đại Tế Tư hỏi hắn về thế giới bên ngoài.
Bạch Nhạc còn cần thời gian để khôi phục trạng thái, dù sao cũng vô sự, thế là cũng không giấu giếm, chậm rãi nói ra tình hình đại thể cho đối phương.
– Một vạn năm thấm thoắt trôi nhanh … Lực lượng trớ chú này vây nhốt ta một vạn năm, lại cũng vì thế giúp ta tránh thoát Thiên Địa Đại Kiếp… Chuyện trên đời, đúng thật họa phúc khó liệu.
– Giờ thần linh lần nữa xuất thế, hiện tại thế giới bên ngoài đã biến thành thời đại thần linh… Sở dĩ ta phải mạo hiểm đi ra hải ngoại, chính là muốn khoái tốc có được Thần Linh Lĩnh Vực, chỉ thần linh mới đủ tư cách cuốn vào trong thiên hạ phân tranh bây giờ, đồng thời đủ sức tự bảo vệ mình.
Gật gật đầu, Đại Tế Tư bình tĩnh nói:
– Không sai, vô luận tới đâu, thực lực đều là bảo chứng cho hết thảy!
– Cho nên… Chúng ta phải nhanh chóng thành công.
Ngẩng đầu, trên mặt Bạch Nhạc lộ ra ý cười rạng rỡ:
– Bắt đầu đi, ta có dự cảm, không bao lâu nữa, chúng ta có thể rời khỏi chỗ này.
Thời gian gần mười năm, trong trạng thái tu hành gần như điên cuồng, thực lực Bạch Nhạc đã có được đề thăng lớn, hiện tại đã đạt tới bán thần đỉnh phong, chỉ thiếu mỗi bước sau cùng liền có thể đạp chân đến Thần Linh Cảnh.
Nếu có người tử tế quan sát liền sẽ phát hiện, giờ đây Đại Tế Tư đã có vẻ không còn già nua như trước.
Nếu nói, trước đây Đại Tế Tư nhìn qua giống như là một vị lão ẩu tám chín mươi tuổi gần đất xa trời, như vậy bây giờ nhìn lại, bộ dạng cùng lắm chỉ chừng sáu bảy chục tuổi, trên dưới khắp người ẩn ẩn lộ ra sinh cơ.
Sự cường đại của một vị cường giả thần linh, quả thực vượt xa tưởng tượng.
Chỉ cần lực lượng trớ chú tiêu trừ, khôi phục sinh cơ và dung nhan chẳng qua chỉ là việc nhỏ mà thôi.
– Không sai, chúng ta cũng sắp thành công… Bạch Nhạc, chỉ cần ngươi giúp ta hóa giải lực lượng trớ chú thoát khốn, ta cùng với toàn bộ Thâm Hải nhất tộc đều sẽ trở thành trợ lực cho ngươi! Thiên hạ này, tất sẽ có chỗ cho chúng ta đặt chân.
Nhìn vào Bạch Nhạc, Đại Tế Tư lần nữa đưa ra hứa hẹn.
Chương 2162: Mười năm khổ tu (2)
– Đa tạ Đại Tế Tư!
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp:
– Hi vọng Đại Tế Tư có thể nhớ được đáp ứng hứa hẹn với ta.
– Yên tâm đi, những người này vốn đều là tộc nhân của ta, chỉ cần có thể thoát khốn, ta tất sẽ đảm bảo an toàn cho bọn hắn.
Mỉm cười, Đại Tế Tư nhẹ giọng mở miệng nói.
… .. .
Trong biển sâu.
Côn cũng đang bơi lội ở phụ cận Thâm Hải Chi Thành.
Mấy năm gần đây, nó dần dần có thể cảm nhận được rõ ràng, lực lượng trớ chú trong Thâm Hải Chi Thành đang suy yếu.
Kết quả này khiến nó hớn hở không thôi.
Mấy năm gần đây, nó gần như chưa từng rời đi mà vẫn luôn một mực thủ ở chỗ này , chờ đợi ngày lực lượng trớ chú được hóa giải.
Không thể không nói, Bạch Nhạc đúng thật đã mang cho nó kinh hỉ rất lớn.
Vốn chỉ là tùy tiện thử một phen, không ngờ, vị truyền nhân Thần Tôn kia thật mang đến kinh hỉ.
… … ..
Bán Thần Lĩnh Vực lần nữa triển khai, luyện hóa lực lượng trớ chú chỉ là một phương phiện, một phương diện khác, Bạch Nhạc cũng cần hoàn thiện Bán Thần Lĩnh Vực của chính mình, khiến cho nó triệt để chuyển hóa thành sồ hình của một tiểu thế giới, như vậy mới có thể chân chính bước ra bước sau cùng, đạp chân tới Thần Linh Cảnh.
Trên thực tế, sở dĩ nhiều bán thần như vậy đều bị kẹt cứng ở bước này, không cách nào bước đến cảnh giới thần linh, không phải bởi vì bọn hắn không có đủ lực lượng luyện hóa, mà là bởi vì căn bản không cách nào cấu kiến ra được một Thần Vực hoàn chỉnh!
Vô luận thần linh hay là tiên nhân, kỳ thực chỉ là cách xưng hô khác biệt, cách gọi chân thực của cảnh giới này hẳn nên là Thế Giới Cảnh!
Chỉ có cấu kiến ra sồ hình một tiểu thế giới, mới tính là thực sự bước đến Thần Linh Cảnh!
Không nói cái khác, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, loại tiểu thế giới khiến người gần như không phân biện nổi thật giả kia, trước đây cũng là do chúng thần liên thủ kiến tạo nên, chỉ bằng điểm này liền có thể biết được, thần linh chân chính khủng bố đến mức nào.
Trên thực tế, có một điều Bạch Nhạc không nói cho Thâm Hải Tế Tư, đến bước này, về cơ bản, hắn đã có thể hóa giải lực lượng trớ chú.
Qua nhiều năm vậy rồi, Bạch Nhạc không ngừng đẩy mình tới cực hạn để luyện hóa lực lượng trớ chú, nhưng mà, dù là ở thời điểm gian nan nhất, Bạch Nhạc cũng chưa từng dùng qua Thôn Thiên Quyết!
Dù cho, lấy sự bá đạo của Thôn Thiên Quyết, tất có thể giúp cho Bạch Nhạc ít đi rất nhiều đau khỏ, lấy tốc độ càng nhanh để luyện hóa lực lượng trớ chú.
Song Bạch Nhạc vẫn một mực chịu đựng, không lộ ra sự tồn tại của Thôn Thiên Quyết.
Hắn còn chưa thực sự tín nhiệm vị Thâm Hải Tế Tư này, dù là đến hiện tại cũng vẫn vậy, Thôn Thiên Quyết mới là bài tẩy chưa lật hắn nắm chặt trong tay.
…
Từ Bán Thần Lĩnh Vực đến tiểu thế giới, trong đó điểm then chốt nhất chính là hoàn chỉnh quy tắc!
Bán Thần Lĩnh Vực thật ra là một tiểu hình không gian, chỉ cần có được cảm ngộ cơ bản đối với thiên địa quy tắc là được, nhưng mà, muốn để cho Bán Thần Lĩnh Vực chuyển hóa thành tiểu thế giới, vậy lại cần cấu kiến ra quy tắc hoàn chỉnh.
Lấy quy tắc cấu thành thế giới mới có thể hình thành một vòng khép kín hoàn mỹ, tự cấp tự túc.
Mà giờ đây, điều Bạch Nhạc muốn làm chính là cấu kiến quy tắc.
Ở điểm này, thật ra Bạch Nhạc sớm đã có chuẩn bị.
Vô luận là đột phá thiên tinh trói buộc, hay tham ngộ đối với không gian chi đạo, lại hoặc là lý giải kiếm đạo, tất cả đều đã dung thành một thể.
Căn cơ của Bạch Nhạc thực sự quá vững chắc.
Lúc trước khi đột phá bán thần, Bán Thần Lĩnh Vực mà Bạch Nhạc cấu kiến nên trên thực tế chính là kiếm liên không gian, lấy kiếm đạo làm khung sườn, cộng thêm tinh tượng biến hóa, quy tắc không gian, ngay từ điểm khởi đầu đã vượt trên rất nhiều bán thần khác.
Lợi ích mà chuyến đi Chúng Tinh Tiểu Thế Giới mang đến cho Bạch Nhạc lớn vượt xa so với người ngoài tưởng tượng.
Kiếm đạo truyền thừa chúng thần lưu lại phảng phất như mở ra một phiến thiên địa mới cho Bạch Nhạc, khiến hắn thấy được rõ ràng con đường mà đạo mình nên đi.
Khi thực lực còn chưa đủ, ưu thế này còn chưa triển hiện quá rõ ràng, nhưng thật đến khi cần đột phá Thần Linh Cảnh, những ưu thế đó lập tức hiển hiện ra.
Oanh!
Trong Bán Thần Lĩnh Vực đột nhiên phát ra một tiếng trầm vang, khắp toàn không gian bỗng chợt như một đóa kiếm liên nở rộ, điên cuồng khuếch trương ra bốn phía.
Đây là một thế giới Kiếm!
Kiếm ý khuếch trương, diễn hóa ra tinh thần đại địa, khắp nơi quanh đây toàn là quy tắc kiếm đạo!
Giả như có người tu hành kiếm đạo ở chỗ này, tự nhiên sẽ giành được ưu thế cực lớn, trực tiếp cảm ngộ kiếm đạo, thôi diễn pháp tắc từ trong thiên địa.
Thần Vực do mỗi một vị thần linh sáng tạo, đều là cảm ngộ viên mãn nhất đối với quy tắc của chính người đó.
Loại lý giải quy tắc này đã vượt qua quy tắc thiên địa trói buộc.
Trên lý thuyết, đạo cất chứa trong Thần Vực mới là truyền thừa đầy đủ nhất của một vị thần linh.
Cứ lấy Bạch Nhạc làm ví dụ, giả như có người tu hành trong kiếm liên tiểu thế giới này, như vậy, đợi khi tu hành đến tận cùng, không cần Bạch Nhạc chỉ điểm cũng có thể minh ngộ được tất cả truyền thừa kiếm đạo của Bạch Nhạc, đạt đến cảnh giới về mặt kiếm đạo tương đồng như Bạch Nhạc.
Chương 2163: Đột phá và … hủy diệt
Đương nhiên, tình huống đó gần gần chỉ tồn tại trên lý thuyết!
Cũng như không ai có thể tham ngộ hoàn chỉnh tất cả quy tắc thiên địa, tương tự, rất khó có người hiểu thấu đáo một cách hoàn chỉnh quy tắc trong tiểu thế giới, thậm chí tùy theo tiểu thế giới không ngừng hoàn thiện, độ khó khi muốn tham ngộ sẽ càng đề thăng theo cấp số nhân.
Nói những điều này có hơi lạc xa chủ đề.
Quay về với Bạch Nhạc, tùy theo kiếm liên nở rộ, đồng nghĩa với, Bán Thần Lĩnh Vực rốt cục cũng diễn biến theo hướng tiểu thế giới!
Kiếm liên tiểu thế giới!
Tiểu thế giới đang không ngừng khuếch trương, bằng với, đột phá đã bắt đầu!
Một khi tiểu thế giới này triệt để ổn định, liền có nghĩa là, Bạch Nhạc thực sự bước đến Thần Linh Cảnh.
… …..
Oanh!
Đột phá Thần Linh Cảnh căn bản không thể gạt được người, bởi vì lực lượng thực sự quá lớn, toàn bộ thiên địa chi lực khắp xung quanh đều bị cường hành dẫn dắt đi qua.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, bây giờ lực lượng hoàn mỹ nhất chính là lực lượng trớ chú trên người Đại Tế Tư.
Đột nhiên, tốc độ thôn phệ lực lượng trớ chú của Bạch Nhạc bỗng chợt đề thăng mấy chục lần, thậm chí gấp trăm lần, Đại Tế Tư muốn không phát hiện cũng khó.
Tức thì, trong mắt Đại Tế Tư lộ ra vẻ hưng phấn, cả người bật dậy từ trên vương tọa.
Đây chính là điều mà nàng mong chờ bấy lâu.
Lúc trước khi Bạch Nhạc đề ra ý tưởng, nàng liền đã ý thức được, cách này thật có khả năng thành công, mười năm nay, Bạch Nhạc điên cuồng tu hành, đúng thật cũng khiến nàng thấy được hi vọng thành công!
Nhưng mà, dù thế, nàng cũng thật không ngờ, ngày này lại đến nhanh như vậy!
Thần Linh Cảnh a!
Ném ra khát vọng đối với thoát khốn, nàng không muốn thừa nhận cũng không được, thiên phú Bạch Nhạc thực sự quá kinh người!
Thời đại thượng cổ, chúng thần lộng lẫy, bán thần càng là nhiều vô số kể, nhưng dù là những thiên tài được các thế lực đỉnh nhọn dốc lòng bồi dưỡng, sau cùng có thể đột phá Thần Linh Cảnh cũng là ngàn vạn mới tìm được một!
Nửa bước sau cùng này, thực sự quá gian nan.
Bạch Nhạc một mực rất có lòng tin, nàng cũng không nhiều lời, song trên thực tế, kỳ vọng trong lòng nàng chỉ là Bạch Nhạc có thể trong vòng trăm năm bước ra bước sau cùng, như thế cũng đã vô cùng bất phàm.
Nhưng giờ đây, gần gần mới chỉ qua vẻn vẹn mười năm mà thôi!
Tâm tư nàng hưng phấn dị thường, song trộn tạp trong đó còn có càng nhiều tâm tình phức tạp.
Tỷ như, kiêng sợ và … Tiếc hận!
Chỉ là những cảm xúc dị dạng như vậy chỉ duy trì mấy nhịp thở, khắc sau liền bị nàng vứt ra khỏi đầu.
Không có cái gì quan trọng hơn thoát khốn cả!
Thần niệm khẽ động, chỉ tích tắc, lực lượng nguyền rủa liền không còn bị hạn chế, điên cuồng vọt về phía Bạch Nhạc!
So với phương thức ôn hòa trước kia, giờ đây lực lượng trớ chú bạo phát mới tính là thực sự không có hạn chế.
Khắc này, nàng căn bản không quan tâm Bạch Nhạc đến cùng có thể thôn phệ bao nhiêu lực lượng.
Cũng không để ý nhiều lực lượng trớ chú như vậy đồng thời bạo phát, liệu có khiến cho Bạch Nhạc đột phá thất bại, tiểu thế giới vừa mới cấu kiến ra bị trực tiếp nổ bạo, hoặc là dưới sức ép từ lực lượng trớ chú, hoàn toàn bị chôn diệt!
Đấy vốn cũng không phải điều nàng quan tâm!
Điều duy nhất khiến nàng quan tâm chính là mượn cơ hội lần này, triệt để chuyển gả lực lượng trớ chú đến trên thân Bạch Nhạc, sau đó nàng liền có thể mượn cơ hội giãy thoát, rời khỏi cái nơi chết tiệt này!
Lực lượng trớ chú điên cuồng tuôn ra, phảng phất như một van xả nước khổng lồ, đồng thời khiến cho sinh cơ bên trong cơ thể nàng không ngừng khôi phục!
Chỉ thoáng thốc, dung mạo nàng đã khôi phục với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường, từ lão ẩu xấu xí trước kia, biến thành thiếu nữ tuyệt mỹ như hoa!
Dung nhan từ già nua biến thành kinh diễm, làn da đầy nếp nhăn khôi phục sáng bóng, mịn màng!
Nhưng tùy theo nàng không ngừng khôi phục, khắc này, trong ánh mắt nàng nhìn Bạch Nhạc lại lộ ra vẻ thương hại và giễu cợt.
Tốc độ thôn phệ lực lượng trớ chú của Bạch Nhạc trước đó thế nào, nàng nhìn ở trong mắt, đồng thời qua đó tính ra, lúc Bạch Nhạc đột phá Thần Linh Cảnh sẽ có thể thôn phệ chừng nào lực lượng trớ chú.
Nếu như nàng thật toàn tâm toàn ý phối hợp với Bạch Nhạc, khống chế lực lượng trớ chú bạo phát, như vậy Bạch Nhạc hoàn toàn có khả năng nhân cơ hội đột phá.
Nhưng mà … ngay từ lúc vừa mới bắt đầu, nàng đã căn bản không có ý định để cho Bạch Nhạc thuận lợi đột phá!
Đối với nàng mà nói, Bạch Nhạc gần gần chỉ là công cụ giúp nàng thoát khỏi trớ chú mà thôi!
Nàng không muốn gánh chịu nửa điểm phong hiểm, càng không nguyện ý nhìn thấy một vị thần linh được sinh ra.
Dù những năm gần đây nàng quả thực rất hân thưởng Bạch Nhạc, song điều đó không cách nào làm thay đổi thái độ của nàng.
Thoát khốn, đồng thời giết chết Bạch Nhạc, đấy mới là quyết định phù hợp nhất với lợi ích của nàng.
Ngày này là thời điểm Bạch Nhạc đột phá thần linh, cũng chú định là thời điểm nàng tự tay đẩy Bạch Nhạc vào tuyệt lộ.
Đản sinh, cũng tức là hủy diệt!
Đột phá trong hi vọng, đồng thời cũng hủy diệt trong tuyệt vọng … Đây mới là số mệnh của Bạch Nhạc!
…
Chương 2164: Thôn Thiên
Lực lượng trớ chú đột nhiên điên cuồng tuôn vào, nháy mắt liền khiến kiếm liên tiểu thế giới vừa mới được Bạch Nhạc cấu kiến xuất hiện dấu hiệu bất ổn.
Tâm niệm khẽ động, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi ngấm ngầm cười lạnh.
Dao đã kề trước ngực, đến thời khắc sau cùng mới có thể thực sự thấy được bộ mặt âm u nhất của nhân tính.
Trước giờ Bạch Nhạc chưa từng tín nhiệm qua vị Thâm Hải Tế Tư này, ngay từ thời điểm hắn lần đầu tiến vào nơi đây diện kiến, Bạch Nhạc đã không tín nhiệm đối phương.
Sau đó, thông qua Lý Lân tiếp xúc với bọn Chu Thì Mậu, chứng kiến được mặt u tối của Thâm Hải Chi Thành, trong lòng Bạch Nhạc cũng đã có phán đoán, thế nên, vô luận vị Thâm Hải Tế Tư này nói cái gì, nói dễ nghe thế nào, Bạch Nhạc đều căn bản sẽ không tin tưởng.
Một người có thể dung túng hắc ám như thế, tâm tư chú định cũng âm ám, vô luận nói dễ nghe ra làm sao đều khó mà thay đổi được cái thuộc về bản tính.
Cho nên, Bạch Nhạc tình nguyện gánh chịu mười năm đau đớn, cũng gắt gao thủ sẵn Thôn Thiên Quyết, không thi triển ra.
Mục đích, chính là để chuẩn bị cho khắc này!
Hắn căn bản không để ý đối phương nghĩ thế nào, cũng không để ý đối phương sẽ bố xuống bẫy rập ra sao với mình!
Lần này đột phá, hắn vốn cũng không cần phải đối phương phối hợp!
Sát na đó, Bạch Nhạc đột nhiên mở mắt!
Ánh mắt băng lãnh phảng phất có thể đông cứng hết thảy.
– Đại Tế Tư, đây chính là hồi báo mà ngươi dành cho ta?
Nhìn vào Bạch Nhạc, trong mắt Thâm Hải Tế Tư lộ ra vẻ thương hại, chậm rãi mở miệng nói:
– Đừng trách ta, đây là số mệnh của ngươi … Ngươi căn bản không hiểu lực lượng trớ chú, cũng không hiểu chân tướng hết thảy ở đây.
– Chân tướng gì?
Thoáng khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc lạnh lùng hỏi.
– Cái đó không quan trọng … Người chết, không cần phải biết nhiều như vậy.
Lắc đầu, Thâm Hải Tế Tư nhẹ giọng đáp.
Khôi phục dung nhan vốn có, khắc này nàng có vẻ mỹ lệ mê người, hệt như một đóa hoa xinh đẹp nhất.
– Ta không lừa gạt ngươi, chúng ta nói qua, ngươi giúp ta hóa giải trớ chú, ta giúp ngươi đột phá Thần Linh Cảnh, sau đó, chúng ta không ai nợ ai!
Môi son khẽ hé mở, Thâm Hải Tế Tư nói tiếp:
– Ngươi yên tâm, chuyện đáp ứng ngươi, ta cũng sẽ làm … Ta sẽ khiến những người khác được sống sót, thậm chí, ta có thể để bọn hắn lập bia cho ngươi, khiến ngươi phong quang đại táng!
– Một vị cường giả thần linh vẫn lạc, đáng để được người khắc ghi!
Lực lượng trớ chú lần nữa bạo phát, lần này, Thâm Hải Tế Tư thậm chí không còn áp chế, lực lượng trớ chú vốn nên do tất cả mọi người trong thành gánh chịu bỗng chợt chuyển gả đến trên thân Bạch Nhạc.
Chuyện tới nước này, đã không phải Bạch Nhạc nói không mà được.
Tiểu thế giới đột phá, một khi bắt đầu liền sẽ không dừng lại, dù bây giờ Bạch Nhạc có chết đi, tiểu thế giới vẫn sẽ tiếp tục thôn phệ lực lượng trớ chú, thẳng đến khi triệt để tan vỡ!
Nhưng mà, Thâm Hải Tế Tư vẫn không thỏa mãn, nàng cần Bạch Nhạc kiên trì càng lâu, chứ không phải bất chấp hết thảy, nỗ lực kéo nàng cùng bồi táng theo!
– Ngươi không phải muốn cứu bọn họ ư? Vậy thì tiếp tục chống đỡ đi, lực lượng trớ chú trên người bọn họ sẽ rơi đến trên thân ngươi! Ngươi kiên trì càng lâu, cơ hội sống sót của bọn hắn liền sẽ càng lớn… Ngoài ra, đây không phải ta không tuân thủ hứa hẹn, mà là ngươi buông bỏ bọn hắn!
Trong mắt lộ ra vẻ mỉa mai, Thâm Hải Tế Tư tiếp tục nói.
Tính mạng của người ở tòa thành này, trong mắt nàng chẳng qua chỉ là con bài mà thôi, sống chết thế nào, nàng căn bản không để ở trong lòng!
Từ vừa mới bắt đầu, nàng đã nhìn trúng phần nhân từ và ngây thơ này của Bạch Nhạc.
Chỉ cần Bạch Nhạc còn để ý đến tính mệnh những người này, vậy liền ngay cả cơ hội để đánh cược một lần sau cùng với nàng cũng không có, chỉ có thể chết đi trong tuyệt vọng, vì nàng dâng ra phần khí lực còn lại.
Phần thắng nắm chắc trong tay!
Nàng rất hài lòng với loại cảm giác này, đồng thời cũng muốn tận mắt nhìn thấy Bạch Nhạc triệt để chết đi trong tuyệt vọng.
Cảnh này, rất đẹp, đúng không nào?
Nhìn đối phương một cái thật sâu, trên mặt Bạch Nhạc không có thống khổ và tuyệt vọng như trong dự đoán, ngược lại lộ ra ý cười rạng rỡ.
– Đại Tế Tư… Ngươi thật sự cho rằng, ngươi thắng chắc rồi?
Trong mắt chớp động tinh mang, khí tức trên thân Bạch Nhạc bỗng chợt tăng vọt, từ trong miệng chậm rãi phun ra hai chữ!
– Thôn Thiên!
Tức thì, toàn bộ lực lượng Thâm Hải Chi Thành phảng phất đều theo đó sôi trào.
Thôn Thiên Quyết!
Ẩn nhẫn mười năm, khắc này, Thôn Thiên Quyết rốt cục cũng được lần nữa triển hiện trong tay Bạch Nhạc.
Lực lượng trớ chú xung quanh bỗng chốc hình thành nên một vòng xoáy khổng lồ, lấy một loại tốc độ khó mà lý giải điên cuồng tụ tập.
Thông Thiên Tạo Hóa Quyết!
Thần thông vô thượng truyền từ Thần Tôn này, khắc ấy mới chính thức triệt để triển hiện ra uy lực bất phàm!
Khí thôn sơn hà!
Lực lượng trớ chú tuy khủng bố, nhưng so với Thôn Thiên Quyết thì vẫn không đủ xem.
Chương 2165: Thôn Thiên (2)
Lúc còn ở Bán Thần Chi Cảnh, Bạch Nhạc còn chưa đủ năng lực để thực sự khống chế vô thượng thần thông này, nhưng giờ đây tùy theo nửa chân đạp đến Thần Linh Cảnh, lấy kiếm liên tiểu thế giới làm căn cơ, Bạch Nhạc đã đủ sức triển hiện ra uy lực khủng bố của thần thông này.
Bá đạo tuyệt luân!
Trên đời, bất kỳ công pháp nào cũng đều xa mới sánh được với Tạo Hóa Thông Thiên Quyết!
Đó là phách lực mà ngay cả trời cũng dám nuốt!
Nếu Thần Tôn đích thân tới đây, lực lượng trớ chú kiểu này tất bị thôn phệ trong thoáng chốc, dù Bạch Nhạc còn xa mới đạt đến cảnh giới như Thần Tôn, nhưng khi bước đến Thần Linh Lĩnh Vực, so với trước kia thì vẫn có được khác biệt như trời với đất.
Chỉ tích tắc, tốc độ thôn phệ bỗng chợt đề thăng mấy chục lần, lộ ra khí thế kinh khủng, rung chuyển đất trời.
– …
Trơ mắt chứng kiến hết thảy, trong lòng Thâm Hải Tế Tư bất giác dâng lên tình tự sợ hãi.
Thôn Thiên Quyết!
Nàng làm sao cũng không ngờ được, Bạch Nhạc lại có thể thi triển ra thần thông này.
Mười năm!
Trong mười năm qua, nàng dùng hết đủ mọi cách, từng bước đẩy Bạch Nhạc vào trong tuyệt cảnh, thậm chí tận mắt chứng kiến Bạch Nhạc ngất đi trong thống khổ, nhưng ai mà ngờ, dù trong tình cảnh đau đớn đó, Bạch Nhạc vẫn không lộ ra nửa điểm manh mối.
Thẳng đến giờ khắc này mới đột nhiên thi triển ra thần thông nghịch chuyển càn khôn!
Mặc dù nàng nói không biết Thần Tôn, nhưng sống từ thời đại thượng cổ đến bây giờ, há lại có thể không rõ ràng sự khủng bố của Thôn Thiên Quyết!
Từ khoảnh khắc thấy được Bạch Nhạc thi triển Thôn Thiên Quyết, nàng liền hiểu, vô luận thế nào, nàng cũng không ngăn được Bạch Nhạc đột phá.
Tính kế lẫn nhau, lợi dụng lẫn nhau!
Khắc này, nàng mới đột nhiên bừng tỉnh, mặc dù đã vô cùng cảnh giác, song nàng vẫn đánh giá thấp vị truyền nhân Thần Tôn này.
Bắt đầu từ thời điểm nàng trợ giúp Bạch Nhạc luyện hóa lực lượng trớ chú, ván cờ này, Bạch Nhạc đã đứng ở thế bất bại!
Cái gì đều là giả, chỉ có thực lực tuyệt đối mới là thật.
Nếu nói, mới đầu nàng còn có thể gắt gao áp chế Bạch Nhạc, như vậy giờ đây, một khi Bạch Nhạc bước đến Thần Linh Cảnh, lấy Thần Tôn truyền thừa liền đủ để đương cự với thần linh!
Dù là nàng, cũng tuyệt đối không dám nói dễ dàng thắng được!
Thoát thân!
Nháy mắt, ý niệm này bỗng chợt nảy sinh trong đầu nàng.
Hành vi vứt bỏ khi nãy đã khiến nàng kết xuống tử thù với Bạch Nhạc, giờ cách duy nhất chính là thoát thân nhân khi Bạch Nhạc còn chưa triệt để hoàn thành đột phá.
Rốt cuộc, vô luận thế nào, Bạch Nhạc đột phá cũng đã giúp nàng hóa giải lực lượng trớ chú.
…
Trốn!
Mặt mũi, tôn nghiêm gì đó, ở trước mặt sinh tử đều trở nên không đáng nhắc tới!
Dù là cường giả thần linh cũng không có gì khác biệt.
Cường giả thần linh không phải sẽ không dối trá, sẽ không thỏa hiệp, mà là sẽ không dối trá thỏa hiệp trước mặt người thường, bởi vì không đáng, bởi vì những người kia căn bản không cách nào uy hiếp được đến an toàn của bọn hắn.
Điểm này, Bạch Nhạc sớm đã thấy được rõ ràng.
Vô luận Hải Thần hay Thần Nữ đều như nhau.
Người tên Thâm Hải Tế Tư kia há có thể là ngoại lệ!
Thân hình hơi lắc, Thâm Hải Tế Tư vọt thẳng ra ngoài cung điện, khoái tốc đào tẩu về hướng kết giới.
Tuy hiện nay lực lượng trớ chú còn chưa triệt để hóa giải, nhưng mà, ở trong loại trạng thái này, nàng đã căn bản không còn dám tiếp tục kiên trì, thà rằng gánh chịu một phần lực lượng trớ chú phản phệ cũng phải trước một bước chạy đi.
Dù sao Bạch Nhạc sẽ không buông bỏ cơ hội luyện hóa lực lượng trớ chú trước mắt, như vậy chỉ cần chạy đi ra, không bao lâu nữa, nàng liền có thể triệt để khôi phục lại.
Đến khi ấy, thiên địa rộng lớn mặc nàng rong ruổi, dù Bạch Nhạc có đột phá cũng chưa hẳn tìm lại được nàng.
Huống hồ, Bạch Nhạc đến cùng có thể trốn qua kiếp này hay không, e rằng còn là điều chưa biết.
Chớp mắt, Thâm Hải Tế Tư đã xuyên qua kết giới, trốn được ra ngoài!
… .. .
Nhìn vào Thâm Hải Tế Tư đào tẩu, Bạch Nhạc chưa hề ngăn trở.
Trên thực tế, hắn cũng không ngăn trở được.
Đột phá cảnh giới Thần Linh tuyệt đối không phải chuyện nhỏ, dù đã thi triển ra Thôn Thiên Quyết, nhưng trước khi triệt để đột phá, hắn căn bản không tâm tư đi quản những chuyện khác.
Huống hồ, chuyện này còn liên quan đến tính mệnh của tất cả mọi người trong toàn Thâm Hải Chi Thành!
Vị Thâm Hải Tế Tư kia có thể không để ý sống chết của những người này, nhưng hắn lại không thể không để ý.
Tuy bộ dạng ngây thơ kia là giả, nhưng có một số thứ không giả được… Đấy là mạng người của nguyên một thành, cũng là lá bài Thâm Hải Tế Tư mượn để thoát thân.
Ùng ùng!
Trong tiếng nổ vang, toàn bộ cung điện bắt đầu sụp đổ.
Đồng thời với đó, người trong toàn Thâm Hải Chi Thành đã phát hiện thấy, mình đang dần dần khôi phục bộ dạng thường nhân.
Nhưng thứ mà loại biến hóa này mang đến cho bọn hắn lại không chỉ vui sướng, mà còn có khủng hoảng!
Với những tu hành giả Tinh Hải Cảnh trở lên thì cũng thôi, bằng vào thực lực bọn hắn, dù khôi phục trạng thái thường nhân thì vẫn có thể sinh tồn được dưới đáy biển, nhưng mà, đối với càng nhiều tu hành giả cấp thấp, đấy tuyệt đối chính là ác mộng!
Chương 2166: Côn
Bọn hắn bởi vì gánh chịu lực lượng trớ chú, cho nên mọc ra đuôi cá, mang cá, nhờ đó mới có thể hô hấp, sinh tồn được dưới nước!
Giờ đây lực lượng trớ chú giải trừ, bọn hắn biến thành người bình thường, lại tuyệt đối không còn có được năng lực sinh tồn như trước.
Đối với bọn hắn mà nói, hóa giải lực lượng trớ chú khả năng chính là cái chết vui quá hóa buồn.
Nhất thời, tất cả mọi người điên cuồng chạy về hướng cung điện Đại Tế Tư.
Ở trong lòng bọn hắn, vị Đại Tế Tư kia chính là hi vọng duy nhất!
Nhưng mà, đợi đến lúc chạy tới, người bọn hắn thấy được lại không phải vị Đại Tế Tư kia, mà là Bạch Nhạc đang đứng trong phiến phế tích.
Sinh tử quan đầu, nhân tính lần nữa được đến ấn chứng!
Không thấy Đại Tế Tư, đám bán thần như Lý Lân lập tức hồi thần, cuống cuồng tháo chạy ra bên ngoài kết giới!
Không bị lực lượng trớ chú ảnh hưởng, chỉ cần chạy đi ra, lấy thực lực bọn hắn, hoàn toàn đủ để sinh tồn trong biển sâu, rời khỏi chỗ này, tới một phương trời khác!
Nhưng càng nhiều tu hành giả cấp thấp và người thường lại không có được năng lực như thế.
Vô luận có hay không có lực lượng trớ chú, lúc này thứ bọn hắn phải đối mặt tựa hồ chỉ có cái chết!
Bọn hắn kêu khóc, quỳ lạy, khẩn cầu Đại Tế Tư trở về, cứu bọn hắn.
Nhưng cầu khẩn đó, chú định không được đến bất kỳ hồi ứng nào.
– Công tử!
Một đường đuổi tới chỗ này, Băng Hàm thấy Bạch Nhạc trong phế tích cung điện, vành mắt lập tức đỏ hồng.
Nếu trước đó nàng cũng giống như những người khác, khẩn cầu Đại Tế Tư cứu rỗi, thì giờ đây, nàng hiểu, hiện tại người có thể cứu vớt chúng nhân chỉ có Bạch Nhạc.
Tùy theo Thâm Hải Tế Tư đào tẩu, đại bộ phận lực lượng trớ chú còn lại đã bị Bạch Nhạc luyện hóa, Thôn Thiên Quyết dần dần tán đi, trạng thái Bạch Nhạc rốt cục cũng dần dần ổn định.
Thần linh!
Mười năm giãy dụa và ẩn nhẫn, hắn rốt cục cũng đã mượn lực lượng trớ chú, đột phá đến Thần Linh Cảnh.
Cảm giác vui sướng khi đột phá khiến đáy lòng Bạch Nhạc không khỏi sinh ra một tia cuồng hỉ.
Ánh mắt hướng về phía Băng Hàm, trong mắt Bạch Nhạc nhiều thêm mấy phần ấm áp.
– Yên tâm… Ta sẽ không vứt bỏ các ngươi.
Nhìn vào Băng Hàm trước mặt, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói.
– Ta đã hóa giải lực lượng trớ chú! Đại Tế Tư cũng đã đào tẩu.
Nếu tin tưởng ta thì tiến vào trong tiểu thế giới, ta dẫn các ngươi rời đi.
Ngước mắt nhìn lên, Bạch Nhạc sảng giọng nói.
Bằng vào lực lượng thần linh, tiếng nói Bạch Nhạc lập tức truyền khắp toàn bộ Thâm Hải Chi Thành!
Cùng lúc, Bạch Nhạc không chút dong dài, trực tiếp mở ra Thần Vực của mình, một không gian thông đạo được hình thành ngay trước mặt!
– Đa tạ công tử!
Tức thì, Băng Hàm dẫn đầu quỳ xuống.
Như là người sắp chết chìm bắt lấy được phao cứu mạng, nhất thời, tất cả mọi người xung quanh đồng loạt quỳ xuống.
– Không cần nhiều lời, tiến vào trước đi!
Vươn tay đỡ dậy Băng Hàm, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Lần này không có bất kỳ do dự nào, Băng Hàm lập tức là người đầu tiên bước vào đường hầm không gian, tiến trong kiếm liên tiểu thế giới.
Có Băng Hàm dẫn đầu, giờ lại không thấy Đại Tế Tư đâu, những người khác liền cũng dồn dập vọt tới trong đường hầm không gian!
Bọn hắn chưa hẳn đã thực sự tín nhiệm Bạch Nhạc, chỉ là với tình hình trước mắt, bọn hắn căn bản không có lựa chọn khác.
Có người dẫn đầu liền hình thành hiệu ứng bầy dê, những người ở phía sau thậm chí không kịp nghĩ nhiều, cũng theo đó cùng lúc tiến vào.
Song như vậy tốc độ vẫn quá chậm!
Đến sau, Bạch Nhạc trực tiếp bay lên giữa trời, vận dụng thần lực, tự tay chuyển những người còn lại vào trong Thần Vực.
Cơ hồ đồng thời, Bạch Nhạc đột nhiên phát hiện, có một cỗ cự lực đánh tới, kết giới bao trùm bên ngoài Thâm Hải Chi Thành bỗng chợt vỡ nát.
Thửng đến giờ khắc này, số người được Bạch Nhạc thu vào Thần Vực mới chỉ được hơn phân nửa.
Hống!
Giữa biển sâu, Bạch Nhạc đột nhiên nghe được một tiếng rống giận trầm thấp, nháy mắt liền có một cỗ hấp lực khủng bố đánh tới, nháy mắt, số người còn chưa kịp thu vào trong Thần Vực liền bị cuốn thốc đi!
Trong nước biển băng lãnh, Bạch Nhạc thấy được một miệng lớn như chậu máu há to, không khác gì hắc động!
Đừng nói những người này, dù là chính bản thân Bạch Nhạc cũng cảm nhận được uy hiếp trí mạng.
Mí mắt hơi nhảy, gần như tức thì, Bạch Nhạc ý thức được thân phận đối phương!
– Côn! ! !
Trước đó Đại Tế Tư từng nói qua, Bạch Nhạc căn bản không rõ về lực lượng trớ chú, cũng không hiểu chân tướng hết thảy nơi đây!
Bạch Nhạc từng muốn mượn cơ hội hỏi ra chân tướng, đáng tiếc, Đại Tế Tư không hồi đáp.
Thẳng đến khắc này, chứng kiến miệng lớn như chậu máu kia, chứng kiến từng sinh mệnh trôi đi ngay trước mắt, Bạch Nhạc mới đột nhiên bừng tỉnh!
…
– Thả ra những người kia, ta có thể để ngươi rời đi.
Tròng mắt u lãnh chớp động sát cơ, tiếng nói trầm thấp chậm rãi vang lên.
– Thì ra đây mới là chân tướng.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc bình tĩnh mở miệng nói.
Bắt đầu từ lúc tới chỗ này, Bạch Nhạc đã cảm thấy tựa hồ có gì đó không đúng như trong dự đoán, phát giác được dị thường của Thâm Hải Tế Tư khiến Bạch Nhạc cho rằng đầu nguồn chính là vị Thâm Hải Tế Tư kia.
Chương 2167: Chân tướng
Nhưng trong lòng vẫn ẩn ẩn có chút bất an.
Giờ đây tùy theo Côn xuất hiện, hết thảy mới dần dần lộ ra ngoài ánh sáng.
– Chuyện này không liên quan gì đến ngươi, chuyện ta đáp ứng ngươi cũng đã làm xong.
Côn chậm rãi mở miệng nói.
Lúc trước dẫn Bạch Nhạc tới chỗ này, Côn hứa hẹn sẽ cho Bạch Nhạc một cơ hội bước đến Thần Linh Cảnh, vô luận quá trình thế nào, Bạch Nhạc đúng thật đã đột phá đến Thần Linh Cảnh ở chỗ này.
Chỉ bằng điểm đó, Côn quả thực không lừa hắn.
– Đa tạ!
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc bình tĩnh nói:
– Chẳng qua ta vẫn có chút nghi hoặc, lấy cảnh giới của ngươi, tại sao còn phải thôn phệ những người này?
Thâm Hải Tế Tư đã đào tẩu, giờ đây trong Thâm Hải Chi Thành chẳng qua chỉ sót lại một ít người thường và tu hành giả cấp thấp.
Đối với cường giả thần linh mà nói, những người này tựa hồ không có ý nghĩa gì cả.
– Ngươi lấy Tạo Hóa Thông Thiên Quyết thôn phệ lực lượng trớ chú, lại vẫn không biết, thứ kia có ý nghĩa như thế nào.
Đối với Bạch Nhạc, Côn tựa hồ có vẻ vô cùng nhẫn nại, từ tốn hồi đáp nói.
– Trớ chú là do ta bố xuống! Ta vốn sớm nên đột phá, nhưng bởi vì tộc trưởng Thâm Hải nhất tộc nên mới bị trọng thương, không cách nào rời khỏi phiến hải vực này!
– Ta lấy thần hồn hóa thành trớ chú, phát thệ nhất định giết sạch người bộ tộc kia!
– Đáng tiếc, lúc sắp thành công, tộc trưởng Thâm Hải nhất tộc đương thời lấy mạng sống ra đánh đổi, dìm ngập toàn bộ thành trì vào long cung, đồng thời bố ra kết giới.
– Một vạn năm qua, ta một mực thủ ở chỗ này chính là vì chờ đợi ngày hôm nay!
Nói đến chỗ này, chân tướng trước kia liền cũng theo đó nổi lên mặt nước.
Đây vốn là tử thù giữa Thâm Hải nhất tộc và Côn!
Vị Thâm Hải Tế Tư kia, trên thực tế, về bản chất mà nói thì cũng là bị liên lụy.
Một vạn năm … Chẳng ai ngờ, cục diện lại sẽ phát triển đến bước này.
Trầm mặc khoảnh khắc, lát sau Bạch Nhạc mới trầm giọng nói:
– Ngươi đã thôn phệ một nửa số người trong thành, dù hận ý có lớn đến mấy, một vạn năm cũng nên kết thúc được rồi! Chỉ cần ngươi tha cho những người vô tội này, ta có thể giúp ngươi giết chết Thâm Hải Tế Tư, thế nào?
– Muốn giết ai, tự ta sẽ đi giết, không cần ngươi phải giúp.
Không có ý thỏa hiệp, Côn nhàn nhạt đáp nói.
– Gần gần chỉ vì tiết phẫn, liền nhất định phải muốn giết chết nhiều người vô tội như vậy, tiền bối nỡ lòng nào?
Bạch Nhạc tính thử lần nữa khuyên nhủ.
– Vô tội?
Trong mắt chớp động sát khí điên cuồng, Côn lành lạnh mở miệng nói:
– Trước đây ta chỉ thiếu chút nữa liền có thể đột phá, lại bị cường hành
– Chẳng lẽ chỉ có tính mạng Nhân tộc các ngươi mới là tính mệnh, còn tính mạng của ta thì không phải tính mệnh?
– Ta để ngươi rời đi là vì xuất phát từ tôn kính đối với Thần Tôn, nếu ngươi cứ muốn nhúng tay, vậy thì đừng trách ta.
Trong lòng hơi nhảy, Bạch Nhạc không khỏi trầm mặc.
Thật ra Côn nói không sai.
Thâm Hải nhất tộc trêu chọc nó trước, nó muốn báo thù, vốn cũng không gì đáng trách.
Chỉ là, lập trường rốt cục khác biệt!
Vô luận thế nào, Bạch Nhạc cũng không thể vứt bỏ những người đã được hắn cứu kia.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc trở tay, Nghịch Ma Kiếm hiện ra.
– Lắm lời vô lực, cuối cùng vẫn phải dùng kiếm để nói chuyện thôi!
Tức thì, kiếm ý đột nhiên bạo trướng, Bạch Nhạc ngạo nghễ mở miệng nói:
– Nếu ngươi có thể thắng được kiếm trong tay ta , tự nhiên có thể lấy đi tính mạng người bộ tộc kia … Bằng không, vậy thì tha cho những người này, ta sẽ gánh lấy đoạn ân oán kia.
Nhân quả là chuyện rất phức tạp.
Giờ đây, Bạch Nhạc muốn cứu những người này, vậy thì tất phải thay bọn hắn gánh lấy phần nhân quả kia.
– Được, vậy để ta xem xem, ngươi được đến mấy phần truyền thừa của Thần Tôn!
Hừ nhẹ một tiếng, Côn cũng theo đó không do dự nữa, cường hành há mồm, lập tức liền có một cỗ hấp lực khủng bố truyền đến, như thể muốn trực tiếp nuốt sống Bạch Nhạc.
Tất cả người Thâm Hải Chi Thành đều ở trong tiểu thế giới của Bạch Nhạc, chỉ cần giết chết Bạch Nhạc, liền đồng nghĩa với cũng thôn phệ sạch sẽ những người kia.
– Kiếm Lâm Thiên Hạ!
Trong mắt lộ ra vẻ ngưng trọng, kiếm ý đột nhiên bạo phát, một mạt tử mang huyễn lệ lóe lên dưới biển sâu, trực tiếp chém thẳng tới cỗ lực lượng thôn phệ của đối phương.
Có được Thần Linh Lĩnh Vực, thực lực Bạch Nhạc lần nữa phát sinh biến hóa long trời lở đất.
Một kiếm này cường hành cuốn lên gió xoáy khủng khiếp, không ngừng cuộn trào dưới biển sâu.
Trốn!
Mặc dù ngoài miệng nói muốn phân thắng bại với Côn, nhưng trong lòng Bạch Nhạc lại rất rõ ràng, vô luận thế nào, mình cũng không thể giao thủ với đối phương trong biển sâu.
Chỉ có trước trốn đến trên mặt biển, trận chiến này mới có hi vọng thủ thắng.
Nương theo kiếm thế, cả người Bạch Nhạc bỗng chợt lao vút về hướng mặt biển.
– Chết đi cho ta!
Nháy mắt Côn liền đã phát giác ra được dụng ý của Bạch Nhạc, một tiếng gầm phẫn nộ vang lên, hóa thành hấp lực khủng khiếp, tính thử cường hành kéo lại Bạch Nhạc.
Chương 2168: Huyết mạch chi lực
Nếu là trước đây khi còn là bán thần, đối mặt Côn, Bạch Nhạc không có bất kỳ dư địa nào để phản kháng, nhưng giờ thì đã khác.
Lấy thân làm kiếm, Bạch Nhạc lần nữa thi triển khoái kiếm, lấy kiếm tách ra mặt nước, trực tiếp xông lên.
Quá nhanh!
Cùng lắm không đến nửa khắc đồng hồ, Bạch Nhạc đã thấy được mặt nước.
Chỉ cần lao lên mặt nước, chí ít sẽ có năm phần thắng tính.
Nhưng mà, ngay khi Bạch Nhạc sắp lao lên, trên mặt biển bỗng chợt xuất hiện một mạt thương mang khủng bố, cường hành bức lui Bạch Nhạc vào trong biển.
– Thâm Hải Tế Tư! ! !
Chớp mắt, Bạch Nhạc liền đã nhận ra thân phận đối phương.
Vô luận thế nào hắn cũng không ngờ được, đến cái lúc này rồi, vị Thâm Hải Tế Tư kia lại vẫn cắn trả hắn một miếng!
Rống!
Gần gần chỉ là một thoáng ngăn trở, nhưng đối với Côn, vậy lại đủ rồi!
Tức thì, miệng lớn như chậu máu kia hợp lại, trực tiếp nuốt lấy Bạch Nhạc.
– Côn!
Đạp trên mặt biển, Thâm Hải Tế Tư chậm rãi mở miệng nói.
– Được rồi!
Chậm rãi nổi lên mặt nước, Côn trầm giọng nói:
– Ngươi đã hoàn thành hứa hẹn, chuyện còn lại không còn liên quan gì đến ngươi.
Trốn ra từ Hải Để Chi Thành, Thâm Hải Tế Tư làm sao tránh qua được cảm giác của Côn?
Thậm chí sở dĩ có thể thoát thân, cũng là bởi giữa nàng và Côn đã đạt thành thỏa thuận ngầm.
Trên thực tế, từ vạn năm trước, nàng đã có qua ước định với Côn, đáng tiếc, vị tộc trưởng kia hi sinh tính mệnh, cường hành bảo hộ cho Thâm Hải nhất tộc, đồng thời khiến nàng bị nhốt trong Thâm Hải Chi Thành, không cách nào thoát ra được.
Lần này đi ra, nàng trực tiếp ngã về phía Côn, bởi thế mới chờ sẵn ở chỗ này để cùng lúc tính kế Bạch Nhạc.
Trước nay nàng chưa từng để ý đến sống chết của những người kia.
Đấy mới là hết thảy chân tướng.
…
Hắc ám, hắc ám vô biên không thấy đâu là điểm cuối!
Nháy mắt khi bị Côn nuốt vào trong miệng, Bạch Nhạc liền biết rắc rối to, gần như không chút do dự, trực tiếp liền phóng thích ra kiếm liên tiểu thế giới, ẩn thân ở trong đó.
Giả như vẫn là bán thần, sợ rằng thoáng chốc liền sẽ thân tử hồn diệt.
Giờ đây, có tiểu thế giới chống đỡ, hắn mới có chút dư địa để quay vần, không đến nỗi lập tức vẫn lạc.
Song dù là vậy, thế cục cũng vẫn nguy hiểm vô cùng.
Gửi thân ở trong tiểu thế giới, nhưng Bạch Nhạc vẫn có thể cảm nhận được thần lực đang khoái tốc tiêu tan.
Sự khủng bố của Côn hoàn toàn không phải điều mà cường giả thần linh bình thường có thể so sánh, một khi bị nuốt vào trong bụng, thần linh cũng hoàn toàn có thể bị diệt sát, trong chiến đấu, không một thần linh nào dám để bản thân bị Côn nuốt vào.
Nhưng Thâm Hải Tế Tư đột nhiên ra tay, đúng thật đánh cho Bạch Nhạc trở tay không kịp.
Giờ nói gì cũng đã muộn.
– Công tử! Sao thế?
Bạch Nhạc trốn vào tiểu thế giới, Băng Hàm lập tức chạy đến nghênh đón, phát hiện sắc mặt Bạch Nhạc không dễ nhìn, thế là có chút bất an dò hỏi.
– Không kịp giải thích, các ngươi có biết Côn có nhược điểm gì không?
– Côn? !
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, Băng Hàm lập tức bị dọa nhảy dựng.
– Chẳng phải Côn là thần thú thủ hộ cho tộc ta ư?
Đối với lời này, Bạch Nhạc không còn gì để nói.
Tâm tâm niệm niệm muốn tiêu diệt Thâm Hải nhất tộc, lại được bọn hắn tôn sùng là thần thú thủ hộ, mẹ nó, là ai gieo vào trong đầu các ngươi suy nghĩ này?
Trí thông minh của những người này thật đúng là đáng lo.
Chờ chút!
Đột nhiên, trong đầu Bạch Nhạc xẹt qua một đạo thiểm điện.
Không gì là không có nguyên do.
Vô luận là vị Thâm Hải Tế Tư kia, hay là tộc trưởng Thâm Hải nhất tộc trước đây đều sẽ không nói ra lời như vậy!
Sự tình tất có nguyên nhân!
Nếu loại truyền thuyết này có thể truyền lưu lâu đến vạn năm, như vậy… Chưa hẳn đã là giả!
Thâm Hải Tế Tư có thể nói dối, như vậy… Côn, tại sao lại sẽ không?
– Cách nói này từ đâu mà ra, về Côn, ngươi còn biết cái gì?
Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc lần nữa hỏi lại.
Mặc dù còn không rõ ràng đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng Băng Hàm lại hoàn toàn có thể cảm nhận được sự lo lắng của Bạch Nhạc.
Thoáng chút trầm tư liền vội đáp lời.
– Nghe đồn, Côn một mực là thần thú thủ hộ cho bản tộc, thậm chí chúng ta còn kế thừa một bộ phận huyết mạch của Côn! Ở thời đại thượng cổ, nghe nói tộc trưởng và Đại Tế Tư có thể thi triển một ít thần thông của Côn … Chỉ là, tùy theo trớ chú xuất hiện, rơi đến trong biển sâu, những thần thông này liền cũng thất truyền.
Huyết mạch của Côn?
Trong lòng khẽ động, Bạch Nhạc lập tức ẩn ẩn đoán được tại sao trước đây vị tộc trưởng Thâm Hải nhất tộc kia lại phát sinh xung đột với Côn.
Lực lượng huyết mạch!
Với loại thần thú đỉnh nhọn như Côn, lực lượng huyết mạch cường đại đến cỡ nào, nếu có cách để dẫn một tia lực lượng huyết mạch đến trên thân tộc nhân, thiên phú tu hành của toàn bộ Thâm Hải nhất tộc sẽ được đến bước đề thăng nhảy vọt về chất!
Nếu thực sự có cách như thế, vậy thì không khó lý giải tại sao vị tộc trưởng kia lại ra tay đối với Côn.
Ở chiều ngược lại cũng tương tự!
Chương 2169: Huyết mạch chi lực (2)
Thời gian vạn năm qua đi, dù thù hận có lớn đến mấy cũng nên được hóa giải, rốt cuộc người ở đây chỉ là một ít phàm nhân và tu hành giả cấp thấp thôi, Côn không lý nào lại cứ phải cắn chết không tha, điều này căn bản không phù hợp với phong cách hành sự một vị cường giả thần linh.
Trừ phi… Huyết mạch của Côn bị Thâm Hải nhất tộc cướp đoạt, chỉ có thôn phệ sạch sẽ người tộc này mới có thể giúp Côn khôi phục lực lượng huyết mạch.
Như thế, hết thảy liền được xâu chuỗi một cách hoàn mỹ.
Bản thân Côn vốn là thần thú thủ hộ cho Thâm Hải nhất tộc, chỉ là đến sau, vị tộc trưởng kia cường hành rút đi lực lượng huyết mạch của Côn để nhằm đề thăng thiên phú tu hành cho tộc nhân, dẫn đến Côn phát cuồng, phát động trớ chú!
Sau khi lưỡng bại câu thương, Thâm Hải nhất tộc bị nhốt dưới biển sâu, đồng thời cũng bị trớ chú khốn nhiễu.
Tương tự, Côn cũng bởi vì mất đi một bộ phận lực lượng huyết mạch mà không cách nào đột phá, hơn vạn năm qua một mực canh chừng ở phiến hải vực này , chờ đợi cơ hội tiêu diệt đối phương, đoạt về lực lượng huyết mạch.
Làm rõ ràng điểm này, suy nghĩ trong đầu liền thông suốt lên nhiều.
Muốn đơn thuần cứng đối cứng với Côn, giờ đây căn bản không có chút phần thắng nào.
Dù Bạch Nhạc thi triển ra Thôn Thiên Quyết thì cũng không cách nào thoát thân!
Thực lực Côn quá mạnh, hơn nữa trong tình huống biết rõ Bạch Nhạc là truyền nhân Thần Tôn, lại vẫn dám nuốt Bạch Nhạc vào trong bụng, không lý nào lại không có bất kỳ chuẩn bị gì.
Liều mạng, làm thế không khác gì đâm đầu vào chỗ chết cả!
Giải chuông còn cần người buộc chuông!
Đến cái bước này, muốn thoát ra được tử cục, cơ hội duy nhất chính là lực lượng huyết mạch của Côn.
Trong mắt chớp qua một tia tinh mang!
Bạch Nhạc lập tức mở miệng nói:
– Triệu tập tất cả mọi người, ta cần có máu của các ngươi, mỗi người cho ra một phần máu! Phải nhanh!
– Hả?
Băng Hàm ngây ngốc.
– Không kịp nói nhiều nữa rồi … Ngươi đi giải thích với bọn hắn, ta đích thân ra tay.
Cảm nhận được lực lượng tiểu thế giới đang khoái tốc tiêu hao, Bạch Nhạc đã không thể đợi, để Băng Hàm đi thông tri người khác, sau đó thu huyết dịch qua đây, thời gian lãng phí thực sự quá nhiều.
Tâm niệm khẽ động, chớp mắt, trong khắp toàn tiểu thế giới bỗng chợt hiện lên vô số tia kiếm khí!
Đồng loạt hạ đến trên thân chúng nhân.
Ở trong tiểu thế giới của mình, ra tay đối với những phàm nhân và tu hành giả cấp thấp này, căn bản chẳng hề có chút áp lực nào cả.
Thoáng chốc, kiếm khí phân ra đã trực tiếp cắt lên cánh tay hoặc bắp đùi mỗi người.
Gần gần không đến trăm nhịp thở, huyết dịch của những người kia đã được kiếm khí bao bọc lại, tụ đến cùng một nơi.
Phải biết, mặc dù người Bạch Nhạc được cứu chỉ chừng phân nửa, song con số cũng lên đến hơn mười vạn.
Nhiều người như vậy, dù mỗi người chỉ lấy một chút máu, hội tụ đến một nơi, cũng là số lượng cực kỳ khổng lồ.
Trong mắt chớp động tinh mang, Bạch Nhạc trực tiếp thi triển ra Thôn Thiên Quyết!
– Thôn Thiên!
Chỉ một nhịp thở, toàn bộ lực lượng trong huyết dịch đã bị Bạch Nhạc cường hành thôn phệ.
Lực lượng huyết mạch trên thân một hai người thì vô cùng mỏng manh, căn bản không cách nào hấp thu, nhưng khi hội tụ huyết dịch của hơn mười vạn người, liền đủ để khiến Bạch Nhạc thôn phệ được một bộ phận lực lượng huyết mạch.
Thôn Thiên Quyết quá bá đạo, căn bản không có bất kỳ lực lượng nào mà không thể thôn phệ, dù là lực lượng huyết mạch của Côn cũng tương tự!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây mới thực sự là bùa cứu mạng.
Trong mắt chớp động tinh mang, đạp bước đi ra, Bạch Nhạc lần nữa rời khỏi kiếm liên tiểu thế giới.
Lực lượng huyết mạch vừa mới bị cắn nuốt chợt tuôn ra, bảo hộ quanh thân Bạch Nhạc, thoáng chốc, uy hiếp khủng bố xung quanh bỗng chợt tan biến.
Có được phần lực lượng huyết mạch này, phảng phất mang đến cho Bạch Nhạc một tầng ngụy trang, Côn tưởng đây là một phần thân thể, tự nhiên sẽ không tiếp tục công kích nữa.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây chính là cơ hội để thoát khỏi tử cục!
Nghịch Ma Kiếm đột nhiên giơ lên, một mạt kiếm quang huyễn lệ chợt lóe, hung hãn chém ra!
Phốc!
Côn vốn đã nắm chắc phần thắng, an tâm chờ đợi Bạch Nhạc và những người kia tử vong, phần lưng bỗng đột nhiên truyền đến cảm giác đau đớn, khắc sau, một cột máu bắn tóe, chỉ thấy kiếm quang lóe lên, lao ra từ trong cơ thể mình.
– Hống!
….
Gầm lên giận dữ, Côn lần nữa nổi lên mặt nước, căm tức nhìn Bạch Nhạc, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin tưởng.
– Không thể nào, ngươi chẳng qua mới đến Thần Linh Cảnh, làm sao có thể thoát ra được từ trong bụng ta?
Đạp trên mặt biển, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên ý cười xán lạn, nhẹ giọng nói:
– Trên đời này nào có chuyện gì chắc chắn trăm phần trăm, tựa như ta không tính ra được, vị Thâm Hải Tế Tư kia một mực có cấu kết với tiền bối …
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Bạch Nhạc lập tức hướng đến Thâm Hải Tế Tư ở cách đó không xa, ngữ khí khẽ chuyển, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Đại Tế Tư, chúng ta lại gặp mặt.
Bị ánh mắt Bạch Nhạc nhắm đến, khắc này Thâm Hải Tế Tư cũng không khỏi tê cả da đầu.
Chương 2170: Tới chiến
Trước đó lúc chứng kiến Bạch Nhạc đột phá, nàng đã ý thức được sự đáng sợ của Bạch Nhạc, nhưng có làm sao cũng không ngờ, Bạch Nhạc lại sẽ khủng bố đến bước này.
Côn!
Đấy chính là tồn tại có thể một hơi nuốt trọn Thâm Hải Chi Thành, ngay cả ở thời đại thượng cổ cũng không có cường giả thần linh nào dám để bị Côn nuốt vào.
Khăng khăng Bạch Nhạc rõ ràng đã bị cắn nuốt, lại vẫn đâm thủng thân thể Côn trốn được ra ngoài, điều này thực sự quá mức biến thái.
Quan trọng hơn hết là, lúc này nàng có thể cảm nhận được rõ ràng sát khí trong mắt Bạch Nhạc.
– Hống!
Lại gầm lên một tiếng giận dữ, trọn cả phiến hải vực phảng phất đều theo đó rung chuyển, cuộn lên sóng cả ngất trời.
Đối với Bạch Nhạc, Côn rốt cục cũng sinh ra một tia kiêng dè, phải biết, nuốt người vào trong bụng vốn là bản mệnh thần thông lợi hại nhất của nó, ở thời thượng cổ, thần linh bị nó thôn phệ rồi chết đi không phải là số ít.
Giờ đây, khi thần thông kia thất hiệu, đối mặt Bạch Nhạc, nó thật có chút không biết xuống tay thế nào.
– Tiền bối đừng giận!
Hơi hơi ôm quyền, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói:
– Sở dĩ tiền bối muốn giết người Thâm Hải nhất tộc là bởi vì lực lượng huyết mạch đúng không? Nếu ta có thể trả lại lực lượng huyết mạch cho tiền bối thì sao?
Câu này vừa ra, sát khí trên thân Côn lập tức thu liễm, biến thành kinh ngạc khó mà diễn tả bằng lời!
Chuyện lực lượng huyết mạch, đừng nói Bạch Nhạc, dù là vị Thâm Hải Tế Tư kia cũng chưa hẳn đã rõ ràng.
Giờ lại bị Bạch Nhạc một hơi nói toạc ra, hỏi sao nó không kinh dị!
– Ngươi nói cái gì?
Trải tay ra, Bạch Nhạc tùy ý nhún nhún vai nói:
– Tiền bối không hiếu kỳ sao ta trốn ra được à?
Trong lúc nói chuyện, bàn tay Bạch Nhạc khẽ trảo tới, lượng tiên huyết của tộc nhân Thâm Hải nhất tộc còn thừa lập tức xuất hiện trước mặt Bạch Nhạc, chớp mắt liền hóa thành lực lượng huyết mạch thuần khiết, ngón tay điểm nhẹ, trực tiếp rơi đến trên người Côn.
– Thôn Thiên Quyết!
Chỉ sát na, Côn liền có phản ứng.
Nếu nói trước đó nó vẫn không rõ ràng đến cùng đã xảy ra chuyện gì, vậy thì giờ đây đã triệt để hồi thần.
Rút ra tiên huyết của tộc nhân Thâm Hải nhất tộc, lấy Thôn Thiên Quyết luyện hóa lực lượng huyết mạch trong đó, dùng cái này để qua mặt lực lượng trong cơ thể nó, thủ đoạn như thế, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai mà có thể tin tưởng cho được!
Quan trọng hơn là, giờ này khắc này, nó rốt cục đã thấy được hi vọng từ trên thân Bạch Nhạc!
Không thể thôn phệ Bạch Nhạc, trên thực tế nó cũng hiểu ra, giờ thực sự rất khó làm gì được Bạch Nhạc, không thôn phệ được, dù có đến trong biển, lấy thực lực Thần Linh Cảnh của Bạch Nhạc, mặc dù đánh không lại nhưng nếu muốn chạy, nó cũng hết cách, chẳng thể làm được gì.
Nếu Bạch Nhạc quyết tâm bảo hộ cho những tộc nhân Thâm Hải nhất tộc kia, dù nó phẫn hận đến mấy thì cũng chỉ có thể lực bất tòng tâm!
Nhưng giờ đây, chứng kiến Bạch Nhạc rút ra lực lượng huyết mạch, khiến nó lần nữa thấy được hi vọng!
Gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Côn trầm giọng đáp nói:
– Thứ ta muốn chỉ là lực lượng huyết mạch, những người kia sống chết thế nào, ta không quan tâm! Chỉ cần ngươi có thể trả lại lực lượng huyết mạch cho ta, ta chẳng những buông tha bọn hắn, còn thiếu nợ ngươi một nhân tình! Ngày sau tất có hồi báo!
– Thù hận giữa Thâm Hải nhất tộc và tiền bối, ta vô ý nhúng tay! Huống chi, chuyện này đúng thật chính như tiền bối nói, không thể trách tiền bối được! Chỉ là lập trường đây đó khác nhau, ta quả thực không cách nào trơ mắt trừng trừng nhìn tiền bối đồ sát bọn hắn.
Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc nhẹ giọng mở miệng nói:
– Nhân tình hay không nhân tình gì đó, không cần nhắc lại làm gì, ta chỉ hi vọng có thể qua đây hóa giải đoạn ân oán này, cứu tính mạng những người vô tội kia! Trước đây có chỗ nào đắc tội, còn mong tiền bối lượng thứ.
– Được!
Không chút do dự, Côn lập tức đáp ứng.
– Nơi đây không phải chỗ để nói chuyện, mong tiền bối tìm một nơi đảo nhỏ để ta phóng thích bọn họ, sau đó từ từ luyện hóa lực lượng huyết mạch trả lại cho tiền bối!
Lần nữa ôm quyền, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói tiếp.
– Như thế tốt nhất!
Đối với an bài này của Bạch Nhạc, Côn không có ý kiến, trực tiếp đáp ứng.
– Chờ đã! Mong tiền bối đợi chút, trước khi rời đi, ta còn có một chuyện cần phải giải quyết!
Ngước mắt nhìn lên, trong mắt Bạch Nhạc lần nữa chớp động hàn mang, lạnh lùng mở miệng nói.
Câu này, lập tức khiến cho trong lòng Thâm Hải Tế Tư run lên.
– Bạch Nhạc, giữa ngươi ta vốn không có thù hận! Ngươi giúp ta thoát khốn, ta giúp ngươi đột phá Thần Linh Cảnh, hai chúng ta không ai nợ ai! Chỉ cần ngươi dừng tay, ta cũng thiếu nợ ngươi một nhân tình, thế nào?!
Nhìn vào Bạch Nhạc, Thâm Hải Tế Tư tiếp tục nói:
– Ngươi chẳng phải từng nói với ta, ở bên ngoài ngươi đắc tội qua rất nhiều người ư? Ta có thể giúp ngươi! Ta còn có thể suất lĩnh Thâm Hải nhất tộc hiệu lực với ngươi.
– Thâm Hải nhất tộc?
Hàn mang trong mắt càng đậm mấy phần, Bạch Nhạc lành lạnh mở miệng nói:
– Từ vạn năm trước đó đến giờ, có hành vi nào của ngươi là xem mình như người Thâm Hải nhất tộc? Chuyện tới nước này, lại vẫn dám nói khoác không ngượng mồm, suất lĩnh Thâm Hải nhất tộc?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ [Dịch] Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Ta-Xay-Gia-Vien-Tren-Lung-Huyen-Vu-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Tuyệt Thế Dược Thần [Dịch] Tuyệt Thế Dược Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Tuyet-The-Duoc-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)
