- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 211 : Kỳ Phong Động (c2101-c2110)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 211 : Kỳ Phong Động (c2101-c2110)
❮ sautiếp ❯Chương 2101: Kỳ Phong Động
Không hề bực bội, Bạch Nhạc cứ vậy nhấp hết chén rượu, lúc này mới nói tiếp:
– Tha hương ngộ cố trí, vốn là chuyện vui trong đời, Dạ huynh cần gì phải xa lánh như thế.
Đám người Kỳ Phong Động không nhận ra thanh niên này, nhưng Bạch Nhạc há lại có thể không nhận ra.
Mặc dù địch bạn khó phân, nhưng nói thế nào cũng tính là cố nhân.
U Minh Tông, Dạ Thần Hi!
– Nghe đồn ngươi đi vương thành.
Dạ Thần Hi lạnh lùng mở miệng nói.
U Minh Tông chính bị Đại Càn Vương Triều tiêu diệt, hơn nữa người khởi xướng còn là Bất Tử Thanh Vương, giờ Thanh Vương còn đang ở trong Thanh châu, Dạ Thần Hi tự nhiên khó mà có thái độ dễ nhìn khi đối mặt Bạch Nhạc.
Trước đây mặc dù giữa hai người cũng tính là có chút quan hệ, nhưng chỉ cần Bất Tử Thanh Vương còn ở Thanh châu, đây đó liền không khả năng thân cận được.
– Không sai, đáng tiếc… Đàm phán không thành.
Bạch Nhạc cũng không che lấp, lại uống một chén, tùy ý đáp nói.
– Cho nên, ngươi tới vì vị kia?
– Ngươi cũng thấy rồi đấy… Đoán chừng lần này chúng ta cùng đường.
Cười nhẹ một tiếng, Bạch Nhạc tự giễu nói.
Đối với lời này, Dạ Thần Hi hiển nhiên không tin, song cũng không phản bác.
– Nếu ngươi đến vì vị kia, sao lại trở mặt với Kỳ Phong Động?
Bạch Nhạc hiếu kỳ hỏi:
– Hơn nữa, ngươi tựa hồ cũng không có lý do để đến nhờ cậy đối phương?
U Minh Tông sớm đã huỷ diệt, giờ chỉ còn lại mỗi mình Dạ Thần Hi, không vướng không víu.
Tuy chỉ có thực lực Hóa Hư, nhưng với tình hình hiện giờ, hiển nhiên sẽ không có người đi gây khó dễ với hắn, chỉ cần hắn không chủ động dính vào, tự nhiên không có gì nguy hiểm.
– Giết mấy tên súc sinh, còn cần lý do?
Dạ Thần Hi hừ lạnh một tiếng, không đáng đáp nói.
Chỉ là vì sao phải đi gặp vị cường giả thần linh ma đạo kia, hắn lại vẫn không đáp.
– Nếu mục đích tương đồng, không bằng đồng hành?
Một bầu rượu, trước đó Dạ Thần Hi đã uống không ít, mấy chén đi qua, bầu rượu cũng đã thấy đáy, Bạch Nhạc bèn thả chén rượu xuống, nhẹ giọng nói.
– Được!
Trầm mặc khoảnh khắc, sau cùng Dạ Thần Hi cũng không cự tuyệt.
Mặc dù Bạch Nhạc và Bất Tử Thanh Vương nhập bọn với nhau khiến hắn rất khó chịu, nhưng từ bản chất mà luận, hắn không muốn thừa nhận cũng không được, Bạch Nhạc đích xác là một bằng hữu đáng để giao lưu.
Từ tửu lâu đi ra, Dạ Thần Hi ném xuống một viên linh thạch, tính là tiền thưởng.
Tuy chỉ là chút việc nhỏ không đáng kể, song vẫn khiến ấn tượng của Bạch Nhạc đối với Dạ Thần Hi tốt lên mấy phần.
– Cực tây Lương châu núi non trùng điệp, cụ thể chỗ nào thì còn chưa rõ ràng lắm.
Đi ra Lương Châu thành, Dạ Thần Hi trầm giọng nói.
Vô luận là Dạ Thần Hi hay Bạch Nhạc thì đều không phải người Lương châu, thậm chí trước kia đều chưa từng tới Lương châu, tự nhiên không ai quen thuộc hoàn cảnh nơi đây.
– Chuyện này thì có gì khó? Chẳng phải ngươi vừa đánh người Kỳ Phong Động ư? Bị đánh, tự nhiên sẽ chạy về nhà báo tin.
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc tùy ý đáp nói.
– Sư huynh, chúng ta cứ trở về thế này thì biết ăn nói thế nào?!
Mấy tên ma tu bị Dạ Thần Hi dọa lui khi trước, giờ cũng mới vừa đi ra Lương Châu thành.
– Không nói cũng phải nói, trêu chọc tới cường giả Hóa Hư, việc này chúng ta gánh không được … Huống hồ, thực lực đối phương quá mạnh, tông môn chưa hẳn sẽ trách tội chúng ta.
Tên ma tu cầm đầu kia lắc đầu nói.
– Ngươi nói xem, tên kia rốt cuộc có lai lịch gì?
– Không biết, từ đầu chí cuối hắn chưa từng rút ra binh khí, chẳng nhìn ra được gì cả.
Khong bằng không cứ, biết lấy gì để đoán?
– Nhìn tuổi tác có vẻ không lớn hơn chúng ta bao nhiêu… Sao có thể là Hóa Hư, đúng thật quá khoa trương.
– Có gì mà ngạc nhiên? Vị Bạch phủ chủ Thanh châu kia khả năng còn không lớn bằng chúng ta, làm sao có thể so sánh được?
– … Im xem nào!
Nghe được mấy người này nói đến trên đầu Bạch Nhạc, ma tu dẫn đầu kia lập tức lớn tiếng mắng:
– Muốn chết à? Vị kia cũng là các ngươi có thể nghị luận?
– …
Câu này khiến trong lòng ai nấy đều không khỏi hơi lạnh.
Bạch Nhạc há có thể cầm đi so sánh với Hóa Hư bình thường, đấy là đại nhân vật chỉ cần giậm chân một cái cả thiên hạ đều phải run rẩy hai hồi.
Nếu không phải cường giả thần linh xuất thế, vị kia liền chính là đệ nhất thiên hạ.
Hơn nữa còn không phải loại một thân một mình, sau lưng còn có được thế lực cực kỳ khủng bố.
– Đi thôi, nếu đối phương đã tới Lương châu, nhất định là nhắm đến vị kia, hắn không tránh qua được Kỳ Phong Động chúng ta.
Nơi không xa, Dạ Thần Hi khẽ hừ một tiếng nói:
– Bạch phủ chủ thật không tầm thường, người ta đến cả nghị luận ngươi đều không dám, nơi nào là loại tiểu nhân vật như ta có thể so sánh.
– …
Vuốt vuốt cánh mũi, Bạch Nhạc đành chỉ biết cười khổ.
Lấy thực lực bọn hắn, đám ma tu này tự nhiên căn bản không phát giác ra được, chỉ là Bạch Nhạc làm sao cũng không thể ngờ lại nghe được mấy câu này.
Từ Lương châu đến Kỳ Phong Động thật ra không tính xa, nếu Bạch Nhạc và Dạ Thần Hi tự mình đi, chỉ chớp mắt liền tới, nhưng đi theo đám ma tu này, vậy lại mất thời gian tận hai ngày.
Chương 2102: Mẹ nó, ngươi lừa ta
Cũng may, tính nhẫn nại của Bạch Nhạc và Dạ Thần Hi tương đối tốt, không ai sốt ruột cả.
Một đường cùng theo tới trên địa bàn Kỳ Phong Động, Bạch Nhạc và Dạ Thần Hi thậm chí đã có thể cảm giác được vị trí của bí tàng không gian.
– Cao nhân phương nào, giá lâm Kỳ Phong Động, còn mong hiện thân gặp mặt.
Không đợi đám ma tu kia cáo trạng, lập tức liền đã có trưởng lão Kỳ Phong Động đi tới, trầm giọng mở miệng nói.
Liếc mắt nhìn nhau, Bạch Nhạc khẽ gật đầu, Dạ Thần Hi trực tiếp bước thẳng đi ra.
Cao thủ Kỳ Phong Động không cách nào cảm giác được Bạch Nhạc, nhưng Dạ Thần Hi lại rất khó tiếp tục ẩn tàng.
– Là ngươi!
Nháy mắt, mấy tên ma tu vừa mới trở về lập tức biến sắc, vội giật lui mấy bước, sắc mặt hoảng hốt nhìn vào Dạ Thần Hi.
Bọn hắn làm sao cũng không thể ngờ, đối phương lại lớn mật đến mức dám một đường cùng theo bọn hắn đi về Kỳ Phong Động.
– Lão phu Hùng Kình, không biết các hạ là?
Hơi hơi ôm quyền, trưởng lão Kỳ Phong Động nhìn vào Dạ Thần Hi, trầm giọng mở miệng nói.
Đối phương cũng là cao thủ Hóa Hư Cảnh, dù là Dạ Thần Hi cũng không khả năng khinh thường, hơi hơi nhíu mày, nhàn nhạt mở miệng nói:
– U Minh Tông, Dạ Thần Hi!
Chỉ một cái tên đơn giản, lại đủ khiến đối phương thốt nhiên biến sắc.
Trong chín năm Bạch Nhạc kẹt trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Dạ Thần Hi cũng đã xông ra tiếng tăm vang dội.
….
– Xảy ra chuyện gì? Là các ngươi đắc tội Dạ công tử?
Thoáng khẽ nhướng mày, Hùng Kình lạnh giọng hỏi.
Nghe được lời này của Hùng Kình, đám người kia lập tức quỳ xuống, không ngừng dập đầu giải thích:
– Hồi bẩm trưởng lão, là hắn giết bốn vị đệ tử bản tông ở Linh quận, đệ tử được đến tín hiệu cầu cứu, vội một đường đuổi tới Lương châu, vừa chạy tới … Đệ tử chỉ hỏi tên hắn, hắn lại nói, chúng ta không xứng biết,
Sinh tử quan đầu, đám ma tu này nơi nào còn dám do dự, vội mồm năm miệng mười giải thích, không quên cường điệu ngữ khí khinh người khi đối phương nhắc tới Kỳ Phong Động, qua đó để giảm nhẹ tội trạng cho mình.
Quả nhiên, nghe vậy Hùng Kình lập tức liền nhíu mày, lạnh lùng nhìn sang Dạ Thần Hi.
Nếu là hồi báo sau lưng, đám đệ tử này khả năng còn sẽ nói dối lừa gạt, nhưng giờ lại đang nói ngay trước mặt Dạ Thần Hi, tính chân thực tự nhiên không cần phải nghi vấn.
Liếc mắt nhìn đám đệ tử Kỳ Phong Động kia, Dạ Thần Hi thản nhiên nói:
– Người là ta giết, đám súc sinh này chẳng những giết cả nhà người ta, còn lăng nhục nữ nhân trong nhà bọn họ, thậm chí giết cả trẻ nhỏ không đến mười tuổi … Hành vi như vậy, không đáng giết ư?
– Hắc! Dạ công tử, lão phu nhớ được, trước đây U Minh Tông cũng là Ma tông mà? Người Ma tông chúng ta hành sự, trước nay không nhúng tay vào việc của nhau, dù là đệ tử bản tông hành sự không thỏa, bản tông tự sẽ quản giáo! Dạ công tử, giờ ngươi cũng thành người chính đạo rồi?
Hùng Kình chế nhạo nói.
Nghe vậy, khóe miệng Dạ Thần Hi đột nhiên lộ ra ý cười xán lạn.
Dạ Thần Hi không ngốc, nếu là hắn một thân một mình đối mặt với người Kỳ Phong Động, đương nhiên sẽ không cứng rắn như thế, dù sao đối phương cũng là cường giả Hóa Hư, hơn nữa giờ còn đang trên địa bàn đối phương, dù hắn ngạo mạn đến mấy cũng không dám một mình đan khiêu Kỳ Phong Động.
Huống hồ, sau lưng đối phương còn có cường giả thần linh.
Nhưng nói ra những lời này, ý nghĩa liền bất đồng.
Khóe miệng hơi hơi nhếch lên, Dạ Thần Hi cười lạnh nói:
– Trận chiến Đạo Lăng Sơn khi xưa, Bạch phủ chủ từng nói, không phân đạo ma, chỉ biện thiện ác! Đệ tử quý tông hành sự như vậy, há cũng xứng xưng một tiếng “Ma”? Thế chẳng phải bôi nhọ Ma tông.
Hơi chút ngưng trệ, Hùng Kình làm sao cũng không thể ngờ đối phương lại cầm Bạch Nhạc ra để nói chuyện.
Trong mắt chớp qua vẻ bực bội, Hùng Kình lành lạnh mở miệng nói:
– Từ lúc nào mà ngươi lại thành chó săn dưới trướng Bạch Nhạc?
– Hai tiếng chó săn, xin miễn không nhận! Chỉ là không đám làm bạn với loại người như các ngươi thôi! Giả như dưới trướng Kỳ Phong Động đều là hạng người như thế, ta không để vào trong mắt lại có làm sao.
Nhìn đối phương, Dạ Thần Hi nhàn nhạt mở miệng nói.
– Bản tông hành sự thế nào, còn chưa đến lượt các hạ bình phán!
Trong mắt chớp động sát khí khủng bố, Hùng Kình lạnh lùng nói:
– Dám buông lời khinh miệt ngay trước cửa Kỳ Phong Động ta … Dạ công tử, có phải ngươi đánh giá quá cao thực lực của mình rồi không?
– Ngươi có thể thử xem.
Mặt không đổi sắc, Dạ Thần Hi nhàn nhạt đáp nói.
– Chính đang muốn lĩnh giáo thủ đoạn của U Minh Tông!
Bàn tay khẽ lật, một thanh Tề Mi Côn đột nhiên hiện ra trong tay, Hùng Kình đạp bước nhảy ra, vung côn nện tới Dạ Thần Hi.
Oanh!
Vừa mở miệng liền khiêu hấn đối phương, Dạ Thần Hi tự nhiên sớm đã có chuẩn bị, thân hình hơi lắc, lưỡi hái tử thần tới tay, hung hãn chém tới đối phương.
Nháy mắt khi va chạm diễn ra, lập tức liền cuộn lên ba động khủng bố, đánh văng hết thảy đệ tử Kỳ Phong Động xung quanh.
Dẫn lên động tĩnh lớn như thế, thoáng chốc, toàn bộ Kỳ Phong Động đều bị kinh động, mấy đạo thân ảnh khoái tốc bay ra từ trong tông môn.
Chương 2103: Mẹ nó, ngươi lừa ta (2)
Đây chính là hiệu quả mà Hùng Kình muốn.
Người có tên cây có bóng, mặc dù hắn cũng là Hóa Hư Cảnh, nhưng đụng phải cao thủ như Dạ Thần Hi, trong lòng cũng cũng có chút sợ sệt, chỉ có kinh động cao thủ trong môn, cả đám cùng lúc vây công mới là phương án an tâm nhất.
– Xảy ra chuyện gì?
Đám cao thủ Kỳ Phong Động tùy ý bắt lại mấy tên đệ tử bản tông, trầm giọng mở miệng hỏi.
Chỉ vài câu đôi lời liền có đệ tử giải thích một lượt đại thể sự tình.
Chính trong thời gian không đến trăm nhịp thở, Dạ Thần Hi và Hùng Kình đã qua tay hơn mười chiêu, hơn nữa, không ngoài dự liệu, Dạ Thần Hi vững vàng chiếm lấy thượng phong!
Thực lực bản thân hắn vốn đã vượt trên đối phương, huống chi trong tay còn có chí bảo U Minh Tông lưỡi hái tử thần, hoàn toàn có thể nói là đè lên Hùng Kình mà đánh.
– Dạ công tử thật bản lãnh, chẳng qua, ngươi đã dám xem thường bổn tông như thế, vậy thì đừng trách bản tông lấy nhiều khi ít!
Nghe xong đệ tử giải thích, động chủ Kỳ Phong Động lập tức cười lạnh một tiếng, hờ hững mở miệng nói.
Chớp mắt, hắn cùng với một trưởng lão Hóa Hư Cảnh khác đã đồng thời ra tay, lao đến giáp công Dạ Thần Hi!
Ba vị cường giả Hóa Hư Cảnh liên thủ, dù là Dạ Thần Hi cũng khó mà gánh được.
Sau mấy chiêu, trên người Dạ Thần Hi đã phải chịu một kích, mặc dù không phải vết thương trí mệnh, song cũng khiến hắn chịu thiệt không nhỏ.
– Họ Bạch, nếu ngươi còn không tới giúp một tay, ta mắng cả họ nhà ngươi!
Trừng mắt, giọng Dạ Thần Hi bỗng chợt cao vút, mở miệng mắng nói.
Tiếng quát này vừa ra, bao gồm cả động chủ Kỳ Phong Động, trong lòng tất cả mọi người tại trường đều không khỏi đột nhiên hơi nhảy.
Chẳng lẽ Dạ Thần Hi không tới một mình mà còn có đồng bọn?
Giả như đối phương cũng là cao thủ Hóa Hư, vậy thì chuyện này khả năng sẽ có chút vướng tay.
Lưu lại một mình Dạ Thần Hi không thành vấn đề, nhưng nếu có người hỗ trợ, sợ rằng chưa hẳn đã có thể nắm xuống đối phương.
Lần này kết thành hận thù với Dạ Thần Hi, nếu không thể lưu lại đối phương, khả năng liền sẽ để lại hậu hoạn vô cùng.
Hơn nữa, đối phương đang ở phụ cận lại không người phát giác ra được khí tức, rõ ràng thực lực tuyệt đối không yếu thua Dạ Thần Hi.
Trong đầu còn đang chuyển qua những ý niệm này, bỗng chợt nghe thấy một tiếng cười nhẹ.
– Đã lâu không gặp, đang muốn nhìn xem thủ đoạn của Dạ huynh, nhanh như vậy liền kêu ta đi ra giúp một tay, có vẻ không hay cho lắm nhỉ?
Trong lúc nói chuyện, thân ảnh Bạch Nhạc đã chậm rãi phù hiện.
Cơ hồ vừa thấy được Bạch Nhạc, chúng nhân tại trường lập tức biến sắc!
Động chủ Kỳ Phong Động càng là toàn thân phát lạnh, cơ hồ không dám tin tưởng vào mắt mình.
Bạch Nhạc!
Không ngờ lại thực sự là vị Thanh Châu phủ chủ trong truyền thuyết kia.
Mẹ nó, chuyện quái quỷ gì thế này?
Ngươi đi cùng với Bạch Nhạc thì cứ nói thẳng là được rồi.
Chỉ cần ngươi nói Bạch Nhạc cũng ở đây, có quỷ mới sẽ đi động thủ!
Hùng Kình khóc không ra nước mắt.
Trời cao chứng giám, mấy câu vừa rồi, hắn hoàn toàn không phải nói cho Bạch Nhạc nghe.
Hắn dù có ngạo mạn đến mấy thì chút tự biết rõ ràng cũng phải có, đối mặt Bạch Nhạc, với tí xíu thực lực của hắn, thật đến cả cái rắm đều không tính.
Mẹ nó, ngươi lừa ta!
Trừng mắt nhìn Dạ Thần Hi, tròng mắt Hùng Kình tưởng như lồi cả ra, trong mắt tràn đầy vẻ oán độc.
– Không biết Bạch phủ chủ đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa, thất lễ, thất lễ!
Gần gần chỉ trầm mặc chừng một nhịp thở, động thủ Kỳ Phong Động liền kịp có phản ứng, vội không ngừng cúi người hành lễ!
Đùa chắc, không lâu trước đây, tin tức về trận chiến của Bạch Nhạc tại Đạo Lăng Sơn vừa mới truyền ra.
Đó là hung nhân ngay cả hóa thân Lăng Tiên đều bị đánh nát, hơn nữa, hiện giờ Thanh châu đang là nơi cao thủ vân tập, chỉ riêng cường giả Hóa Hư mới gia nhập Thanh châu đã lên tới hơn mười vị, Kỳ Phong Động há dám trêu chọc!
…
– Không dám nhận, ta chỉ người tới xem náo nhiệt thôi.
Nhún nhún vai, khóe miệng Bạch Nhạc nhếch lên ý cười, nhẹ giọng nói.
Không đợi đối phương thở phào một hơi, thoại phong Bạch Nhạc bỗng xoay chuyển, ánh mắt hướng về phía Hùng Kình, nói:
– Chẳng qua, vị Hùng trưởng lão này tựa hồ rất khinh thường ngôn luận của ta về ma đạo …
– …
Lúc vừa thấy Bạch Nhạc, Hùng Kình đã có dự cảm này, quả nhiên, chớp mắt liền ứng nghiệm.
– Bạch phủ chủ, ta không phải ý đó… Ta không có nửa điểm tâm tư tưởng muốn mạo phạm đến ngài.
Hùng Kình vội giải thích.
Chỉ là lời đã nói ra miệng, tình cảnh này, hắn thực sự không biết làm sao để cứu vãn cho được.
– Đạo ma phân biệt vốn chẳng có ý nghĩa gì cả! Đến loại cảnh giới như ta bây giờ lại càng không đáng để ý … Ta vốn tưởng rằng, chỉ đám gọi là tông môn chính đạo mới sẽ ôm chết điểm này không buông, nhưng giờ xem ra, chưa hẳn đã như vậy.
– …
– Bạch phủ chủ hiểu lầm, loại đệ tử bất tài này, dù không bị Dạ công tử giết chết, về đến bản tông, biết được chân tướng, chúng ta cũng sẽ xử tử.
Động chủ Kỳ Phong Động lập tức mở miệng giải thích.
Cục diện này Hùng Kình đã không cách nào hóa giải, hắn tự nhiên phải đứng ra.
Chương 2104: Mặc Quân
– Còn về chúng ta ra tay với Dạ công tử, chủ yếu là vì câu khinh thường bản tông kia của hắn.
Thoáng ngừng một lát, động chủ Kỳ Phong Động khoát khoát tay, mở miệng nói tiếp:
– Đương nhiên, đấy chẳng qua chỉ là chút việc nhỏ, Bạch phủ chủ đại giá quang lâm là việc vui, chút chuyện nhỏ nhặt này, không bằng cứ thế bỏ qua, được không?
Chỉ một câu, vô luận là chuyện đệ tử bị giết khi trước, hay là chuyện Dạ Thần Hi buông lời khinh thường Kỳ Phong Động, hoặc kể cả chuyện xung đột vừa nãy, hết thảy đều bị xóa đi.
Dứt khoát.
Co được dãn được, thủ đoạn mà vị động chủ Kỳ Phong Động này biểu hiện ra, quả thực khiến Bạch Nhạc có chút tán thưởng.
Nhàn nhạt liếc mắt nhìn đối phương, Dạ Thần Hi cũng không tiếp tục cự tuyệt.
Trong lòng hắn vô cùng rõ ràng, đối phương nguyện ý dàn xếp ổn thỏa, không phải cho hắn thật chiếm lý, mà chẳng qua ngại ở uy hiếp đến từ Bạch Nhạc thôi.
Cái lúc này, nếu hắn còn tiếp tục dây dưa, ngược lại sẽ khiến người sinh tâm chán ghét.
Dù sao đám đệ tử Kỳ Phong Động làm ác cũng đã bị hắn giết sạch sẽ, giờ bỏ qua, không phải là kết cục không thể tiếp thu.
– Như thế tự nhiên tốt nhất.
Khẽ gật đầu, Bạch Nhạc cũng tán đồng với phương án này.
Huống hồ, lần này hắn đến vốn là có chính sự muốn làm.
– Ha ha ha, Dạ huynh đệ, chúng ta cũng tính là không đánh thì không quen biết, chuyện khi trước, không cần để ở trong lòng.
– Bạch phủ chủ, Dạ huynh, mời!
Nhường ra một con đường, động chủ Kỳ Phong Động lần nữa mở miệng nói:
– Ở xa tới là khách, mời vào núi uống chén rượu, để ta tận tình địa chủ.
– Xin phiền!
Lửng thững đi tới, Bạch Nhạc đồng hành với động chủ Kỳ Phong Động, bước vào sơn môn, ngồi xuống trong động phủ.
Sớm có đệ tử chuẩn bị sẵn tiệc rượu, thỉnh mời Bạch Nhạc và Dạ Thần Hi an vị.
– Nghe đồn Bạch phủ chủ đi vương thành, sao giờ lại có nhã hứng đến Lương châu.
Sau khi nhập tọa, động chủ Kỳ Phong Động lần nữa mở miệng nói.
– Đúng là có đi vương thành một chuyến, còn về tại sao đến đây… Trong lòng động chủ chắc cũng rõ ràng, chúng ta không cần phải vòng vèo làm gì.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nhàn nhạt nói:
– Lần này Bạch mỗ đến đây là muốn bái kiến vị tiền bối kia… Còn mong động chủ dẫn tiến giúp.
Không nhàn rỗi hàn huyên với đối phương, Bạch Nhạc trực tiếp nói thẳng ý đến.
Cười khổ một tiếng, động chủ Kỳ Phong Động ôm quyền nói:
– Bạch phủ chủ, không phải ta đùn đẩy, thực sự là… Vị tiền bối kia tính cách cổ quái, hỉ nộ vô thường, đến giờ vẫn luôn một mực ở trong bí tàng không gian, đừng nói dẫn tiến, dù là chúng ta cũng căn bản không dám đi làm phiền.
Thoáng khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc trầm giọng hỏi:
– Ý ngươi là, mấy ngày nay, vị tiền bối kia chưa từng đi ra bí tàng không gian?
Điều này rất không thích hợp.
Thế Giới Chi Tâm vỡ nát, lực lượng quay về bản nguyên, biến hóa lớn như vậy, đối phương thân là cường giả thần linh há lại không cảm giác được?
Lúc đến vương thành, Càn Đế cũng đã rời khỏi bí tàng không gian, dời đến ở trong hoàng cung!
Có thể tưởng tượng, cường giả thần linh tam đại thiên tông ắt cũng đã rời khỏi bí tàng không gian.
Bị nhốt ở trong bí tàng không gian ngủ say hơn vạn năm, giờ có cơ hội đi ra, không lý nào lại vẫn một mực ngốc trong bí tàng không gian mới đúng.
– Không phải hoàn toàn không đi ra, mấy ngày trước đúng thật có đi ra một chuyến, chỉ là không lâu sau liền về lại trong bí tàng không gian.
Loại chuyện này không có gì hay để giấu giếm cả, động chủ Kỳ Phong Động lập tức giải thích nói.
Ngón tay khe khẽ gõ đánh mặt bàn, trong đầu Bạch Nhạc khoái tốc chuyển qua vô số ý niệm.
Trầm ngâm hồi lâu, lúc này mới nói tiếp:
– Động chủ không có cách gì để truyền tin tức đi vào sao?
– Không có!
Lắc lắc đầu, động chủ Kỳ Phong Động giải thích:
– Ta cũng không gạt Bạch phủ chủ, mặc dù Kỳ Phong Động ta cách bí tàng không gian gần nhất, có được ưu thế địa lợi, nhưng trên thực tế… So với những người khác cũng chẳng mạnh hơn bao nhiêu, về danh nghĩa, đám tông môn ma đạo chúng ta đều quy thuận vị tiền bối kia, cũng được đến một ít chỉ điểm! Chỉ là ở trong mắt vị tiền bối kia, chúng ta cùng lắm chỉ tính là kẻ hầu, căn bản không quyết định được bất cứ chuyện gì, thậm chí ngay cả cơ hội để giao lưu với đối phương cũng không có.
Điểm này không khó hiểu.
Rốt cuộc, vô luận là Càn Đế hay là cường giả thần linh sau lưng tam đại thiên tông, mỗi người đều có được mối liên hệ cực kỳ chặt chẽ với thế lực mà mình xuất thân.
Nhưng riêng vị cường giả thần linh này, lại hiển nhiên không có bất kỳ quan hệ nào với những tông môn ma đạo ở đây.
– Nói như thế, tin tức vị tiền bối kia là người trong ma đạo là do các ngươi cố ý tung ra, chứ bản thân hắn chưa từng thừa nhận?
Trong mắt chớp động tinh mang, Bạch Nhạc lập tức nắm bắt được điểm then chốt trong đó, trầm giọng hỏi.
– Tính là vậy!
Ngập ngừng khoảnh khắc, cuối cùng động chủ Kỳ Phong Động vẫn không dám lừa gạt, thành thật thừa nhận nói:
– Rốt cuộc, tam đại thiên tông đều có cường giả thần linh chống lưng, nếu ma đạo chúng ta không có, tình thế sẽ càng khó xử… Huống hồ, trước đó không ai biết, những cường giả thần linh này lại có thể đi ra từ trong bí tàng không gian.
Chương 2105: Trực giác
Nói đến đây, trong lòng Bạch Nhạc đã hoàn toàn hiểu ra.
Cái gọi là đạo ma, bản thân vốn là sau khi thần linh tan biến mới dần có phân chia, đối với thần linh mà nói, trước giờ không có phân biệt đạo ma gì cả.
Cường giả thần linh ma đạo gì đó, bản thân vốn đã không đáng tin, nếu là đám người động chủ Kỳ Phong Động này cố ý hư cấu đi ra, vậy hết thảy mới nói được thông.
– Đương nhiên, chúng ta cũng không hoàn toàn là lừa gạt, chuyện này chúng ta đã đề cập qua với vị tiền bối kia! Tiền bối chưa hề cự tuyệt.
Động chủ Kỳ Phong Động lần nữa giải thích.
Ngẫm kỹ thì thấy cũng phải, nếu không được đến đối phương ngầm mặc nhận, sợ là có cho mượn hai lá gan, hắn cũng không dám nói bậy như thế.
Chỉ là… Vị cường giả thần linh này rốt cuộc ai, liệu có liên hệ nào đó với tam đại thiên tông hoặc những thế lực khác không?
– Vị tiền bối kia tên gọi là gì?
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc lần nữa mở miệng hỏi.
– Mặc Quân!
Không chút ngập ngừng, động chủ Kỳ Phong Động lập tức hồi đáp:
– Đồng âm với Ma Quân, cũng chính bởi vậy, chúng ta mới nảy sinh ý tưởng nói hắn là cao thủ ma đạo.
…
Mặc Quân, Ma Quân!
Nếu không đặc biệt chú ý, đúng thật khó mà nghe ra được khác biệt quá lớn.
Uống xong bữa tiệc rượu, Bạch Nhạc không truy hỏi chuyện về vị Mặc Quân kia nữa, không phải không muốn hỏi, mà là rõ ràng, vô luận đối phương thật không biết hay giả vờ không biết, sợ rằng cũng khó mà hỏi ra được gì thêm từ trong miệng đối phương.
Bạch Nhạc và Dạ Thần Hi đều được Kỳ Phong Động đối đãi như là khách quý, phân cho Bạch Nhạc một nơi động phủ linh khí dồi dào, dù trên thực tế, chút linh khí ấy đối với Bạch Nhạc mà nói thì sớm đã không mấy ý nghĩa, nhưng chí ít cũng biểu lộ ra thái độ của đối phương.
Nhưng mà, khiến Bạch Nhạc dở khóc dở cười chính là, ở trong động phủ còn bố trí cho hắn hai nữ đệ tử mỹ lệ.
Một người thanh thuần một người nóng bỏng, hơn nữa dung mạo đều là nhất tuyệt.
Sau khi bị Bạch Nhạc cự tuyệt thậm chí còn nói, nếu không thích, còn có thể đổi cho hắn người kiểu khác.
Mẹ nó chứ … Là thích khẩu vị gì cũng có?
Nghĩ đến thanh danh háo sắc của mình, Bạch Nhạc suýt chút nữa phun ra một búng máu, khăng khăng lại không cách nào giải thích.
Xác định những nữ đệ tử này thật sự tự nguyện chứ không phải bị bức, Bạch Nhạc đành đuổi đối phương ra ngoài cho êm chuyện.
Bên ngoài thiết trí một cấm chế đơn giản, nhân lúc bóng đêm, Bạch Nhạc yên ắng rời khỏi động phủ.
Hắn tới đây vốn không phải là để hưởng lạc, thái độ của đám người Kỳ Phong Động với hắn là như thế nào, trên thực tế hắn căn bản chẳng hề để bụng.
Thậm chí bao gồm cả chuyện dẫn tiến cũng chỉ là nói qua vậy thôi.
Chỉ cần xác định vị trí đối phương, dù phải đích thân đi tìm, Bạch Nhạc cũng có thể tìm được đối phương.
Lấy thực lực Bạch Nhạc, chỉ cần hắn không nguyện ý, căn bản không cần lo lắng đám người Kỳ Phong Động có thể phát hiện ra được hành tung của hắn.
Án theo vị trí bí tàng không gian trong cảm giác, rất nhanh Bạch Nhạc liền tìm được lối vào.
Không chút do dự, Bạch Nhạc trực tiếp tiến thẳng vào trong.
Giống như bước qua sóng nước, chớp mắt, thân ảnh Bạch Nhạc đã tan biến không thấy đâu nữa.
Sau khi bước vào, lúc này Bạch Nhạc mới phát hiện, bên trong bí tàng không gian, khắp nơi đều là đồi núi đen thăm thẳm, tầng tầng lớp lớp chí ít phải đến mấy trăm tòa, hơn nữa, ở chỗ này còn phải gánh chịu trọng lực cực lớn, nếu là người thường sợ rằng chỉ thoáng chốc liền sẽ bị ép thành thịt vụn.
Không hề điều động tinh lực, dựa vào Thông Thiên Đạo Thể, chỉ bằng thân thể, Bạch Nhạc cũng có thể tự do tới lui trong hoàn cảnh này.
Sau thoáng định thần, Bạch Nhạc bước lên một nơi đỉnh núi, hơi hơi ôm quyền, sảng giọng mở miệng nói:
– Vãn bối Bạch Nhạc, bái kiến Mặc Quân!
Nếu đối phương là cường giả thần linh, vậy thì chỉ cần mình bước vào bí tàng không gian, đối phương nhất định sẽ có cảm giác, giờ Bạch Nhạc lại chủ động mở miệng, khăng khăng đối phương vẫn chẳng hề có ý đáp lại Bạch Nhạc.
Cứ thế liên tục lặp lại ba lần, Bạch Nhạc vẫn không được đến bất kỳ đáp lại nào.
Đành chịu, Bạch Nhạc không thể làm gì khác hơn là tản ra thần niệm, thăm dò toàn bộ bí tàng không gian.
Bình thường mà nói, phương thức này cực không lễ phép, nhưng bí tàng không gian thực sự quá lớn, nếu đối phương không đáp lại, không làm thế này, trong thời gian ngắn Bạch Nhạc căn bản không khả năng tìm được vị trí đối phương.
Sau khi bước đến bán thần, thần niệm Bạch Nhạc đã trở nên vô cùng cường đại.
Thoáng chốc, toàn bộ hoàn cảnh bí tàng không gian đã nằm lòng trong đầu hắn.
Nhưng mà, khiến Bạch Nhạc ngạc nhiên chính là, chẳng những hắn căn bản không phát giác ra được khí tức đối phương, ở chiều ngược lại đối phương tựa hồ cũng không phát hiện hắn, cứ như thể nơi đây căn bản không có bất kỳ người nào vậy!
Trong lòng đột nhiên hơi nhảy.
Gần như ngay lập tức, Bạch Nhạc không khỏi hoài nghi, đối phương rời khỏi nơi bí tàng không gian này, thậm chí đã rời khỏi Lương châu.
Mặc dù theo như lời Càn Đế, phải cần một tháng thì những cường giả thần linh này mới có thể thực sự thoát khỏi trói buộc, đi đến bất kỳ đâu.
Chương 2106: Trực giác (2)
Nhưng đấy gần gần chỉ là Càn Đế, nếu là cường giả thần linh thực lực càng mạnh, chưa hẳn đã không thể sớm rời đi.
Khoan nói người khác, chí ít Thần Nữ căn bản không phải chịu bất cứ hạn chế nào.
Chỉ là, ý niệm này chỉ vừa lóe lên trong đầu liền bị Bạch Nhạc đè xuống.
Mặc dù không có bất kỳ chứng cớ nào, nhưng trực giác nói cho Bạch Nhạc biết, đối phương đang ở trong bí tàng không gian này, chỉ là không có ý định hiện thân.
Bước chân khẽ đạp, Bạch Nhạc tức tốc nhảy xuống từ trên đỉnh núi.
Thần niệm quét không ra, tự nhiên chỉ có thể dùng cách ngốc nhất để tìm.
Hơn nữa, Bạch Nhạc ẩn ẩn cảm giác được, có lẽ sẽ không khó khăn như trong tưởng tượng, chỉ cần án theo trực giác đi tìm, tự nhiên liền có thể mò ra manh mối.
Một đường vượt qua trên trăm ngọn núi, lúc này Bạch Nhạc rốt cục mới dừng lại trên một nơi đỉnh núi.
Đỉnh núi này tựa hồ không có điểm nào khác thường, không phải đỉnh cao nhất trong bí tàng không gian, cũng không phải tạo hình kỳ lạ nhất, càng không phải nơi trọng lực lớn nhất.
Khăng khăng mới vừa hạ đến đây, Bạch Nhạc liền có một loại cảm giác kỳ dị, đối phương tựa hồ đang ở ngay chỗ này.
Thoáng định thần, đứng trên đỉnh núi, Bạch Nhạc lần nữa trầm giọng mở miệng nói:
– Vãn bối Bạch Nhạc, gặp qua Mặc Quân!
Lần này, rốt cục có hồi ứng!
Bên trong ngọn núi bỗng chợt truyền đến tiếng thở dài, một giọng nói trầm thấp theo đó vang lên.
– Quả nhiên trong tối tăm tự có số mệnh… Ngươi rốt cục vẫn tìm tới chỗ này.
Trong lòng hơi nhảy, Bạch Nhạc không khỏi có chút nghi hoặc.
– Tiền bối, ngươi nhận ra ta?
– Tại sao ngươi đến đây?
Không trả lời vấn đề của Bạch Nhạc, thanh âm kia hỏi ngược lại.
– Ta …
Miệng há há, Bạch Nhạc đột nhiên có chút không biết xoay xở.
Sao lại tới đây?
Lý do trực tiếp nhất tự nhiên là ở vương thành bị Càn Đế cự tuyệt, Bạch Nhạc nhất định phải tìm một vị cường giả thần linh che chở, nhằm đảm bảo an toàn cho Thanh châu.
Nhưng mà … Có thật thế không?
Đến loại cảnh giới này của Bạch Nhạc, tự nhiên có được một loại cảm giác mơ hồ.
Lý do kia chỉ có thể nói với người ngoài, chứ trong lòng Bạch Nhạc lại vô cùng rõ ràng, bản thân hắn tới đây, tựa hồ là bởi được đến một loại lực lượng chỉ dẫn, một loại… lực lượng của số mệnh!
Trước nay Bạch Nhạc vốn không tin số mệnh.
Nhưng cũng như hắn có thể trong mấy trăm ngọn núi nơi đây, sau cùng lại tìm tới chỗ này, chuyện như thế, căn bản không cách nào giải thích rõ ràng.
Thế nên sau cùng Bạch Nhạc trầm mặc.
– Nếu đã đến, vậy thì cứ ở lại đây đi … Trong vòng trăm năm, ta giúp ngươi bước đến Thần Linh Cảnh, được chứ?
Lát sau, thanh âm kia lần nữa vang lên.
Trăm năm, đối với phàm nhân mà nói, đây là thời gian dài đằng đẵng ngang với một đời người, nhưng đến cảnh giới Bán Thần, vậy lại không tính quá dài, đặc biệt là so với chuyện có thể đánh vỡ gông cùm, bước đến Thần Linh Cảnh.
Đây là dụ hoặc không cách nào cự tuyệt!
Vô luận vạn năm trước hay là hiện tại, đối mặt với loại điều kiện này, gần như tất cả bán thần đều không cách nào cự tuyệt.
Tuy đối phương chỉ thuận miệng nói vậy thôi, song Bạch Nhạc vẫn tin tưởng, đối phương hoàn toàn có thể làm được, chỉ cần hắn bằng lòng lưu lại, trăm năm sau nhất định sẽ trở thành thần linh.
Hơn nữa… Ở chỗ này, cũng căn bản sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào.
Dù là cường giả thần linh khác, tuyệt đối cũng sẽ không tới đây.
Nhưng mà … Hắn có nên đáp ứng không?
…
– Xin lỗi, ta không làm được.
Trầm mặc khoảnh khắc, sau cùng Bạch Nhạc vẫn ngước mắt nhìn lên, cự tuyệt nói.
Đối với người thường mà nói, trăm năm có lẽ không tính là gì, nhưng Bạch Nhạc tổng cộng mới sống bao nhiêu năm?
Trốn ở chỗ này trăm năm, sau khi ra ngoài, bao nhiêu người quen biết đều đã hóa thành xương trắng.
Không có hắn, chỉ bằng vào đám người Bạch Cốt phu nhân thì làm sao có thể chống đỡ được Thanh châu.
Thậm chí trong cục diện như thế, Vân Mộng Chân liệu có cầm cự được không cũng là điều chưa biết.
Ném hết những vướng bận này sang một bên, đổi lấy Thần Linh Cảnh, đáng không?
Chí ít, Bạch Nhạc không làm được.
– Tại sao? Chỉ trăm năm mà thôi, đối với thần linh mà nói, đấy chẳng qua là một cái chớp mắt, chỉ cần bước đến Thần Linh Cảnh, ngươi liền có thể được đến thọ mệnh vô tận, đồng thọ cùng thiên địa, tồn tại cùng nhật nguyệt.
Thanh âm kia lần nữa chất vấn.
– Nào có nhiều bất tử bất diệt như vậy … Thượng cổ tới nay, thần linh vẫn lạc còn ít ư?
Bình tĩnh nhìn xuống dưới chân, Bạch Nhạc nhẹ giọng hỏi ngược lại.
– …
Không đợi đối phương hồi đáp, Bạch Nhạc liền đã nói tiếp:
– Còn cả Thiên Địa Đại Kiếp, trường đại kiếp nạn vạn năm trước vẫn chưa kết thúc, cùng lắm ngàn năm, Thiên Địa Đại Kiếp sẽ lần nữa hàng lâm… Dù trăm năm sau ta bước đến cảnh giới Thần Linh, vậy lại có ý nghĩa gì?
Hiển nhiên đối phương không ngờ Bạch Nhạc lại biết nhiều như vậy, nghe thế liền cũng không khỏi trầm mặc.
Hồi lâu sau mới lần nữa mở miệng.
– Ngươi muốn đi lên con đường của Thần Tôn?
Nghe được hai tiếng Thần Tôn, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên hơi nhảy.
– Thần Tôn còn sống không?
– Cái đó không quan trọng.
– Quan trọng là… Ngươi lựa chọn con đường thế nào.
Con đường thế nào?
Chương 2107: Con đường tương tự
Lời này khiến Bạch Nhạc trầm mặc hồi lâu.
Từ lúc Thanh Nhan nói cho hắn biết về Thiên Địa Đại Kiếp, kỳ thật trong lòng hắn sớm đã có đáp án.
Hắn không cách làm được hi sinh tính mạng người khác để thành toàn chính mình.
Cho nên, chỉ có siêu thoát mới là con đường hắn có thể đi.
Dù cho con đường này tất sẽ gian nguy vạn phần, thậm chí khả năng cao sẽ vẫn lạc trên đường, nhưng hắn vẫn nghĩa vô phản cố.
– Ừm!
Gật đầu, Bạch Nhạc trầm giọng đáp nói.
– Dù phải tan xương nát thịt?
– Ừm!
Lại một hồi lâu trầm mặc, lúc này thanh âm kia mới chậm rãi vang lên:
– Vậy ta không giúp được ngươi!
Không đợi Bạch Nhạc hồi đáp, đối phương đã nói tiếp:
– Nếu ngươi nguyện ý ở lại chỗ này, ta có thể che chở ngươi, đồng thời giúp ngươi trong vòng trăm năm bước đến Thần Linh Cảnh, nhưng nếu ngươi tưởng muốn đi lên con đường của Thần Tôn, vậy liền chú định không ai có thể giúp ngươi… Ngươi chỉ có thể cô đơn độc hành, tựa như Thần Tôn trước đây.
– Tiền bối quen biết Thần Tôn? Thần Tôn bây giờ thế nào?
Bạch Nhạc nhịn không được hỏi lại lần nữa.
– Thần Tôn thế nào thì có liên quan gì đến nơi? Hay là … Ngươi vẫn muốn dựa vào Thần Tôn để hóa giải Thiên Địa Đại Kiếp?
Thanh âm kia lạnh lùng hỏi ngược lại.
– …
– Nếu ngươi thật muốn đi lên con đường của Thần Tôn, vậy thì tốt nhất nên thu hồi ý niệm này! Nếu ngươi có điều dựa vào, có đường lui, tất sẽ không có được dũng khí vượt lên hết thảy, bằng với không chút hi vọng siêu thoát thế gian.
Nghe vậy, sắc mặt Bạch Nhạc bỗng chợt trắng bệch.
Không thể không thừa nhận, bắt đầu từ lúc Thần Nữ sống lại, bắt đầu từ lúc hắn nghe được đủ loại truyền thuyết về Thần Tôn, sâu trong lòng hắn liền có một loại ý niệm, cho rằng Thần Tôn khả năng còn sống, sẽ ở vào thời khắc then chốt nhất trở về, sức ngăn sóng dữ, cứu vớt hết thảy.
Nhưng mà, giờ đối phương nói những lời này, lại triệt để đánh nát huyễn tượng trong lòng Bạch Nhạc, đồng thời khiến hắn thực sự tỉnh táo lại.
Đúng vậy, nếu trong lòng mình một mực ôm theo niệm tưởng kia thì làm sao có thể siêu thoát được.
Ngay từ lúc còn nhỏ, từ thời điểm rời khỏi Bạch phủ, Bạch Nhạc đã rất rõ ràng, vận mệnh mình, nên được nắm chắc trong tay mình!
Vô luận gặp phải nguy hiểm gì, khó khăn gì, hắn đều không ngừng tự nói với bản thân… Ta không chấp nhận số phận!
Giờ đây, hắn đã không còn là đứa trẻ trước kia mà đã thành cường giả bán thần, phủ chủ Thanh Châu uy chấn thiên hạ, sao lại trở nên mềm yếu, muốn giao áp lực cho vị Thần Tôn căn bản không biết sinh tử kia?
Ngồi bệt dưới đất, Bạch Nhạc trầm tư rất lâu.
Bắt đầu từ lúc gặp được Thông Thiên Ma Quân trên Đạo Lăng Sơn, đến hiện tại, hết thảy mọi chuyện từng trải qua trong đời bỗng chợt chậm rãi chảy xuôi trong đầu.
Tâm tư hắn cũng theo đó triệt để thông thấu.
Từ từ đứng dậy, Bạch Nhạc hít sâu một hơi, hướng đến đỉnh núi dưới chân khom lưng cúi đầu.
Không nói thêm bất kỳ lời lẽ dư thừa nào, nháy mắt, Bạch Nhạc dùng kiếm trong tay xé rách hư không, trực tiếp phá mở không gian bay ra khỏi phiến bí tàng không gian này.
Vô luận là dựa vào Càn Đế, hay cầu trợ Mặc Quân, kỳ thực đều là biểu hiện của tâm lý mềm yếu.
Bởi vì dưới đại kiếp nạn, người theo bản năng liền muốn tìm kiếm chỗ dựa vững chắc, tìm kiếm che chở.
Nhưng mà … Trên đời này nào có cái gọi là chỗ dựa vững chắc vĩnh viễn không ngã!
Mạnh như Thần Tôn, giờ đều không rõ sống chết, huống hồ là người khác.
Thật đến lúc sinh tử quan đầu, vô luận đáp ứng hắn cái gì, đều chẳng qua chỉ là lời nói suông mà thôi.
Người, rốt cục vẫn phải dựa vào chính mình.
Nghĩ thông điểm này, Bạch Nhạc tự nhiên liền cũng buông bỏ ý niệm tìm Mặc Quân hỗ trợ.
Ngược lại, đối với Bạch Nhạc mà nói, những lời vừa rồi của Ma Quân mới là thu hoạch lớn nhất trong chuyến này.
Gần như đồng thời điểm Bạch Nhạc ly khai bí tàng không gian.
Trên đỉnh núi bỗng chợt vang lên từng tràng tiếng núi đá nứt ra, một đạo thân ảnh chậm rãi xuất hiện ở vị trí Bạch Nhạc đứng thẳng vừa nãy.
Nhìn theo hướng Bạch Nhạc rời đi, phát ra một tiếng thở dài khe khẽ.
– Có lẽ đây là vận mệnh… Vạn năm trôi qua, cũng vẫn có người đi lên con đường kia, hơn nữa, trùng hợp…
Bàn tay nhè nhẹ nâng lên, nháy mắt, vô số ngọn núi nơi đây chợt di động, nghiền ép lẫn nhau, dung hợp trong sụp đổ và hủy diệt!
Không biết qua bao lâu, mấy trăm ngọn núi này đã hợp lại làm một, hóa thành một ngọn núi, hoặc nói cách khác là một pho tượng khổng lồ.
….. .
– Bạch phủ chủ? !
Lối vào bí tàng không gian một mực có người trông chừng, lúc đi vào Bạch Nhạc thu liễm khí tức, không ai phát hiện ra được, nhưng giờ xé rách không gian đi ra, dẫn lên động tĩnh không nhỏ, tự nhiên cũng đánh động đến người Kỳ Phong Động.
Ngước mắt nhìn lên, lúc này Bạch Nhạc mới phát hiện, bất tri bất giác, trời đã sáng.
Chỉ sau khoảnh khắc, động chủ Kỳ Phong Động đã chạy tới, vừa thấy Bạch Nhạc tròng mắt lập tức co rụt lại, đồng thời đoán được nguyên nhân.
Không lên tiếng chất vấn tại sao Bạch Nhạc lại tự tiện xông vào bí tàng không gian, bởi vì điều này căn bản không ý nghĩa.
Hắn chỉ thủ ở chỗ này, chứ còn chưa đủ tư cách ngăn cấm Bạch Nhạc tiến vào trong.
Chương 2108: Đại thanh tẩy mở màn
Huống hồ, Bạch Nhạc có thể an toàn đi ra từ trong bí tàng không gian liền đã đủ để chứng minh hết thảy.
Khẽ khom lưng, động chủ Kỳ Phong Động nhẹ giọng mở miệng nói:
– Bạch phủ chủ gặp qua Mặc Quân tiền bối?
– Gặp qua!
Gật gật đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Đã làm phiền, giờ Bạch mỗ rời đi ngay.
…
– Bạch phủ chủ xin dừng bước!
Mắt thấy Bạch Nhạc muốn đi, động chủ Kỳ Phong Động vội mở miệng nói.
Chân mày đột nhiên nhướng lên, Bạch Nhạc lạnh lùng mở miệng nói:
– Ngươi muốn lưu ta?
Tức thì, sát cơ tuôn động khiến động chủ Kỳ Phong Động lưng đẫm mồ hôi, một loại trực giác vô cùng bén nhạy khiến hắn thức được rõ ràng, chỉ cần một câu không đúng, sợ rằng chớp mắt mình sẽ bị Bạch Nhạc chém giết.
– Hiểu lầm, Bạch phủ chủ xin nghe ta giải thích!
Lia lịa khoát tay, động chủ Kỳ Phong Động vội không ngừng giải thích.
Sát khí chợt lóe rồi tan biến, Bạch Nhạc cũng ý thức được, đối phương hẳn là không có lá gan ra tay với mình, sắc mặt hòa hoãn mấy phần, nhàn nhạt nói:
– Ngươi muốn nói cái gì?
– Bạch phủ chủ, ta muốn hỏi hỏi … Mặc Quân tiền bối rốt cuộc nói thế nào?
Cười khổ một tiếng, động chủ Kỳ Phong Động thành thật giải thích nói:
– Trước đó, thực ra ta không nói thật, Mặc Quân tiền bối căn bản không để ý chúng ta, cũng chưa từng hứa hẹn che chở bản tông … Hết danh đều là ta mượn danh Mặc Quân tiền bối để làm.
– Vốn tưởng là cường giả thần linh không cách nào rời khỏi bí tàng không gian, ta liền có thể cáo mượn oai hùm một phen …
Nói đến đây, Bạch Nhạc liền triệt để hiểu ra.
Động chủ Kỳ Phong Động hoảng rồi.
Ngẫm kỹ thì cũng phải, chính mình bước vào bí tàng không gian đều suýt chút nữa không thể tìm được đối phương, bằng vào chút thực lực kia của động chủ Kỳ Phong Động, Mặc Quân chịu để ý mới có quỷ.
Mặc dù trước đây tiếp xúc không nhiều, nhưng Bạch Nhạc nhưng cũng có thể ẩn ẩn cảm giác được, đối phương thật căn bản không có ý định xuất thế.
Nếu những người trong ma đạo này trông đợi Mặc Quân chống lưng cho bọn hắn, sợ là gõ lộn bàn tính.
Thoáng trầm ngâm khoảnh khắc, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên hơi động.
Đối với đám người trong ma đạo này, Mặc Quân không hứng thú, nhưng hắn lại chưa hẳn không thể lợi dụng.
Phen đối thoại trước đó với Ma Quân khiến Bạch Nhạc triệt để đoạn tuyệt ý niệm dựa vào thần linh, dựa vào chính mình mới sẽ tụ tập càng nhiều lực lượng, mới có thể đứng vững trên đôi chân mình.
Thực lực bản thân Kỳ Phong Động không tính là gì, nhưng nếu tính thêm cả những tông môn ma đạo đầu chạy tới, khả năng liền sẽ là một cỗ thế lực không thể khinh thường.
– Mặc Quân tiền bối không tính toán với các ngươi, chẳng qua … Sợ rằng cũng sẽ không ra tay che chở các ngươi.
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc nhàn nhạt mở miệng nói.
– …
Mặc dù sớm đoán được kết quả, nhưng khi Bạch Nhạc nói ra lời này, trong lòng động chủ Kỳ Phong Động vẫn không khỏi dâng lên cảm giác đắng chát.
Hắn không hoài nghi lời của Bạch Nhạc.
Lấy thân phận và thực lực hiện nay của Bạch Nhạc, hắn không cần phải nói dối.
Chỉ là, náo kịch này là do một tay hắn làm ra, giờ đã thành đuôi to khó vẫy! Thật đến lúc xảy ra chuyện, sợ rằng không cần người khác động thủ, tông môn ma đạo khác sẽ trước một bước diệt đi Kỳ Phong Động.
Buồn cười nhất là, đệ tử Kỳ Phong Động ở mặt dưới căn bản chẳng biết gì cả, lại đều tin là thật, mấy năm gần đây, tâm thái bành trướng không ít! Tỷ như đám người bị Dạ Thần Hi giết chết kia, số lượng tính ra không hề ít.
– Còn mong Bạch phủ chủ cứu ta!
Sau thoáng định thần, động chủ Kỳ Phong Động vội mở miệng kêu cứu.
– Muốn ta giúp các ngươi, không phải là không thể… Chẳng qua, ta có một điều kiện.
Khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc từ tốn nói.
– Bạch phủ chủ mời nói!
– Thanh trừ một lượt Kỳ Phong Động!
Trong mắt chớp động sát cơ rét lạnh, Bạch Nhạc nhàn nhạt mở miệng nói:
– Tỷ như bại loại bị Dạ huynh giết chết kia, tất phải dọn sạch cho ta … Lời ta nói qua, trước nay chưa từng nuốt lời! Loại súc sinh như thế, không xứng với tiếng “Ma”!”
Trong lòng đột nhiên hơi lạnh, động chủ Kỳ Phong Động không nhịn được cười khổ.
Loại chuyện này rất khó qua mặt, hơn nữa, hắn cũng không dám qua mặt Bạch Nhạc.
Mấy năm gần đây, đệ tử trong tông bộ dạng thế nào, thật ra lòng dạ hắn đều biết rõ, song lại vô lực ngăn cản, thậm chí còn phải duy trì thể diện bề ngoài, cho nên, dù là Dạ Thần Hi tìm tới cửa, phản ứng đầu tiên của hắn cũng là giúp Hùng Kình giết đi Dạ Thần Hi để diệt khẩu.
Giờ thanh trừ một phen, không biết sẽ phải chết bao nhiêu người.
Nhưng mà … Hắn có lựa chọn khác ư?
Người các tông môn ma đạo khác, mấy ngày nay đã không chỉ một lần tìm người đến thăm dò, tưởng muốn gặp Ma Quân tiền bối!
Hắn tạm thời đều lấy đối phương đang tu luyện làm mượn cớ, nhưng hiện tại tin tức từ phía tam đại thiên tông đã truyền đến, không bao lâu nữa, những cường giả thần linh kia liền sẽ khôi phục trạng thái đỉnh phong, tự do tới lui.
Đến lúc ấy, hắn còn biết lấy mượn cớ gì để đi ngăn cản đối phương?
Chương 2109: Đại thanh tẩy mở màn (2)
Tình hình trong bí tàng không gian là thế nào, hắn rõ ràng hơn ai hết, mặc dù Mặc Quân đúng thật ở ngay trong đó, lại căn bản không để ý hắn.
Thật đợi người khác đi vào, ắt sẽ cho rằng hắn đang nói hươu nói vượn, sợ rằng khi ấy cũng là tận thế của Kỳ Phong Động.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng động chủ Kỳ Phong Động đành hạ ngoan tâm, hướng về phía Bạch Nhạc khom lưng cúi đầu nói:
– Bạch phủ chủ yên tâm, với những con sâu làm rầu nồi canh kia, ta nhất định sẽ không mềm tay, trong vòng nửa tháng, tất sẽ cho Bạch phủ chủ một câu trả lời thỏa đáng.
– Thế là tốt nhất!
Gật đầu, Bạch Nhạc chậm rãi đáp:
– Ngươi có thể tuyên bố với bên ngoài là đã nương nhờ Thanh châu! Cũng có thể nói ta đạt thành hiệp nghị với Mặc Quân tiền bối … Tùy ngươi biên thế nào cũng được.
– Đến lúc đó, ngươi nguyện ý ở lại chỗ này hay tới Thanh châu đều do người lựa chọn … Ừm, phóng ra tiếng gió, nói các tông môn ma đạo khác cũng tương tự, chỉ cần thanh trừ tông môn, Thanh châu ta cũng có thể cho bọn hắn dung thân.
– Đa tạ Bạch phủ chủ!
Khẽ khom lưng, động chủ Kỳ Phong Động lập tức đáp nói.
Chỉ cần Bạch Nhạc nguyện ý để hắn kéo da hổ làm đại kỳ, chuyện sau đó, hắn tự tin có thể ứng phó được.
Bàn xong xuôi chuyện này, liền bằng với kéo Kỳ Phong Động trở về từ trong Quỷ Môn Quan.
Hơn nữa, Bạch Nhạc bày mưu đặt kế để hắn đi bàn với những tông môn ma đạo khác, bằng với cho hắn một cơ hội, chỉ cần có thể tranh thủ, như vậy hắn liền có thể tiếp tục chiếm giữ địa vị chủ đạo trong những tông môn ma đạo kia.
– Được, ngươi đi xử lý đi, ta sẽ ở lại chỗ này chừng nửa tháng… Hiểu chưa?
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc từ tốn nói.
– Bạch phủ chủ yên tâm, ta nhất định sẽ xử lý mọi chuyện thỏa đáng!
Mừng rỡ, động chủ Kỳ Phong Động vội vàng đáp ứng.
Bạch Nhạc lưu lại chỗ này, tuyệt đối không phải là vì không yên tâm hắn, mà là cho hắn lý do để hạ ngoan thủ, đủ để ép chặt tiếng nói bất đồng từ hết thảy những tông môn khác, đồng thời cũng mang đến chấn nhiếp, càng có lợi cho hắn thuyết phục những tông môn khác.
Đương nhiên, cũng là khảo nghiệm năng lực làm việc của hắn.
Nếu hắn xử lý không tốt, vậy thì Bạch Nhạc có thể buông bỏ hắn bất cứ lúc nào.
Đối với hắn mà nói, bản thân điều này vốn là cơ hội và nguy hiểm cùng tồn.
Chẳng qua, ngay cả chuyện mượn danh Mặc Quân, động chủ Kỳ Phong Động đều dám làm, vô luận năng lực hay tự tin đều không thiếu, loại cơ hội như thế đặt ở trước mặt, tự nhiên hưng phấn lớn vượt xa sợ hãi.
Trong vô thanh vô tức, một trường đại thanh tẩy đối với ma đạo cứ thế được khai màn, bắt đầu từ Kỳ Phong Động.
Kỳ thực, vô luận là động chủ Kỳ Phong Động hay Bạch Nhạc đều không nghĩ tới, lần thanh trừ này sẽ cuộn lên sóng gió lớn cỡ nào trong ma đạo, đến nỗi dẫn đến thúc đẩy thống nhất luôn cả ma đạo!
…
– Đến cùng ngươi đã nói cái gì với bọn hắn?
Chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, toàn bộ Kỳ Phong Động sa vào hỗn loạn, động chủ Kỳ Phong Động đích thân hạ lệnh, tức tốc nắm xuống sư phụ mấy tên đệ tử bị Dạ Thần Hi giết chết, trọn cả tông môn theo đó ồ lên.
Hiện tại Hùng Kình càng là tự thân quỳ gối trước cửa động phủ Bạch Nhạc, thỉnh cầu Bạch Nhạc khoan
Chuyển biến tới thực sự quá nhanh, đến nỗi Dạ Thần Hi không khỏi trợn mắt há mồm, không rõ ràng đến cùng đã xảy ra chuyện gì.
– Không có gì, chắc là bọn hắn lương tâm phát hiện, ý thức được bản thân tội nghiệt sâu nặng, chuẩn bị trả cho những người vô tội một cái kết thanh bạch?
Nháy nháy mắt, Bạch Nhạc một mặt vô tội đáp nói.
– Ngươi lừa quỷ chắc!
Lườm một cái, Dạ Thần Hi cười lạnh nói:
– Chính ngươi len lén đi qua bí tàng không gian? Có phải đã nói gì đó với vị cường giả thần linh kia?
– Ngươi có thể đoán,
Mỉm cười, Bạch Nhạc tùy ý đáp nói.
– …
Thái độ đó của Bạch Nhạc nhất thời khiến Dạ Thần Hi không còn gì để nói, đứa này đã công khai tỏ ý sẽ không mở miệng, hắn có thể làm gì được?
Đoán? Đoán cái đầu ngươi!
Nhưng điều này xác thực cũng khiến Dạ Thần Hi lần nữa nhận thức được sức ảnh hưởng của Bạch Nhạc.
Cùng một sự việc, lúc hắn ra mặt, đối phương liền định giết người diệt khẩu, nhưng giờ đây, Bạch Nhạc tựa hồ chẳng làm gì cả, lại khiến toàn bộ Kỳ Phong Động đều động lên, chủ động xuống tay tiến hành thanh tẩy, chênh lệch đó, quả thực khiến Dạ Thần Hi muốn thổ huyết.
Dù là hắn, không thừa nhận cũng không được, ngay cả khi U Minh Tông ở vào đỉnh cao cũng xa xa không có được sức ảnh hưởng như của Bạch Nhạc bây giờ.
Nếu có thể được đến Bạch Nhạc tương trợ, vô luận là đánh chết Bất Tử Thanh Vương hay huỷ diệt Đại Càn Vương Triều, tựa hồ đều có hi vọng.
Đáng tiếc… Khăng khăng giữa Bạch Nhạc và Bất Tử Thanh Vương lại có quan hệ vô cùng khăng khít, chém cũng chém không đứt.
Cảnh ấy khiến Dạ Thần Hi không khỏi có chút chán nản.
Mấy năm gần đây, hắn một mực không ngừng nỗ lực, nhưng từ sau khi Bạch Nhạc và Bất Tử Thanh Vương trở về, hắn liền không thể không đắng chát nhận ra, chênh lệch giữa đây đó chẳng những không rụt nhỏ, ngược lại … còn càng kéo càng lớn.
Chương 2110: Quy củ của ta
Phía Đại Càn Vương Triều không cần phải nói, Càn Đế trở về, có được cường giả thần linh tọa trấn, dù là tam đại thiên tông cũng chưa hẳn làm gì được.
Trong khi hiện giờ hắn vẫn là cô gia quả nhân, tưởng muốn báo thù… Hy vọng đúng thật đã không chỉ xa vời, mà căn bản không thấy được bất kỳ hi vọng nào.
Tựa hồ nhìn ra Dạ Thần Hi chán nản, Bạch Nhạc đứng dậy vỗ nhẹ lên vai Dạ Thần Hi, khẽ mở miệng nói:
– Ba ngàn năm, ân oán trước đây cũng nên thả xuống… Một mình ngươi không nên gánh những thứ kia.
– Trước đây Thanh Vương là thế nào, ta không biết, nhưng mà, ba ngàn năm ngủ say, đoạt xá liền bằng với được đến cuộc sống mới.
– Từ lúc Thanh Vương đoạt xá tới nay, mọi hành động của hắn, ngươi cũng đều nhìn ở trong mắt… Dù ném ra quan hệ với ta, hắn cũng đâu làm chuyện ác! Ngươi cần gì phải ôm khư khư ân oán ba ngàn năm trước không thả… Quá khứ, liền cứ để nó trôi theo gió đi.
– Buông ra chấp niệm trong lòng, ngươi mới có thể đi được càng xa.
Đối với Dạ Thần Hi, Bạch Nhạc rất có hảo cảm.
Đương sơ ở Thanh châu, lúc Bạch Nhạc nguy hiểm nhất, chính là Dạ Thần Hi cứu mạng hắn.
Chỉ bằng ân tình này, Bạch Nhạc nguyện ý giúp hắn một phen.
Đương nhiên, để hắn giúp Dạ Thần Hi giết Bất Tử Thanh Vương là điều không thể, vậy liền đành phải thử hóa giải đoạn ân oán này.
Trầm mặc khoảnh khắc, sau cùng Dạ Thần Hi vẫn lắc đầu.
– Xin lỗi, ta không làm được!
Ngước mắt nhìn lên, Dạ Thần Hi chậm rãi mở miệng nói:
– Ngươi có lập trường của ngươi, ta có kiên trì của ta … Huyết hải thâm cừu, không đội trời chung! Ngày nào ta còn là đệ tử U Minh Tông, ngày đó còn sẽ không quên đoạn cừu hận này!
– Ngươi nói không sai, đấy đúng là chấp niệm của ta … Nhưng nếu không có phần chấp niệm này, lại làm sao có ta hôm nay?
Nói xong những lời này, Dạ Thần Hi lập tức xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng Dạ Thần Hi, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi thở dài một hơi.
Gánh vác trách nhiệm của một tông môn, Dạ Thần Hi đúng thật sống rất khổ, nhưng Dạ Thần Hi thân mang truyền thừa U Minh Tông, từ ngày bắt đầu tu hành, hắn đã là đệ tử U Minh Tông, tự nhiên cần phải gánh vác phần trách nhiệm này.
Đây là một vòng lặp vô hạn nan giải!
Hắn không phải Dạ Thần Hi, thế nên, rốt cục không thể làm ra lựa chọn thay cho Dạ Thần Hi được.
Đối với chuyện này, hắn cùng lắm chỉ có thể chọn đứng trung lập giữa Dạ Thần Hi và Bất Tử Thanh Vương, như vậy mà thôi.
Lắc lắc đầu, Bạch Nhạc nhàn nhạt mở miệng nói:
– Hùng trưởng lão, mời vào đi.
Chuyện Dạ Thần Hi không xử lý được, nhưng chuyện Hùng Kình thì lại có thể giải quyết.
Trước đó, trên thực tế, động chủ Kỳ Phong Động đã đích thân nói qua với Bạch Nhạc, Hùng Kình tuy có che chở cho những đệ tử kia, nhưng bản thân chưa từng làm ác, hơn nữa, Hùng Kình và đám đệ tử đó không có quan hệ trực tiếp, tội dung túng cũng không thành lập.
Hơn nữa, quan trọng hơn hết là, thực lực Hùng Kình rất mạnh, ở trong Kỳ Phong Động tính là cao thủ tiệm cận với động chủ, hơn nữa còn vô cùng trung thành đối với tông môn, bắt hắn ra tay với Hùng Kình, hắn thực sự không cách nào động thủ.
Thế là đành ra chủ ý này, để Hùng Kình đến tìm Bạch Nhạc cầu tình.
Giờ đây, Hùng Kình đã quỳ ngoài động phủ gần nửa canh giờ, Bạch Nhạc lại không phải thật muốn giết đối phương, tự nhiên sẽ không tiếp tục làm khó.
Nghe được lời này của Bạch Nhạc, Hùng Kình không khỏi thở phào một hơi.
Trước đó hắn thật sợ Bạch Nhạc tiếp tục truy cứu đi xuống, phải biết, khi trước hắn vừa khéo giơ đầu lên trước mũi thương của Bạch Nhạc.
Hơn nữa, nếu thật muốn giết hắn, Kỳ Phong Động chưa hẳn đã có thể giữ được, một khi Bạch Nhạc ra tay, hắn có chạy lên trời cũng không thoát.
– Bạch phủ chủ!
– Ngồi đi.
Chỉ vào băng ghế đá trước mặt, Bạch Nhạc tùy ý mở miệng nói.
– Không dám! Trước đây có điều dung túng đối với đệ tử trong tông, đối với Bạch phủ chủ cũng có lời mạo phạm, còn mong Bạch phủ chủ thứ tội!
Khom lưng cúi đầu, Hùng Kình lần nữa mở miệng nói.
– Không có gì mạo phạm hay không mạo phạm cả, ta lại không phải ba đầu sáu tay, cũng không phải đế vương.
Khoát khoát tay, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Còn về dung túng đệ tử, chuyện này, động chủ cũng đã nói qua với ta… Ngươi chỉ là che chở đệ tử tông môn, chưa nói tới dung túng! Nhưng mà, ta hi vọng ngươi có thể hiểu được, những lời ta nói khi trước không phải trò đùa, cũng không phải khẩu hiệu sáo rỗng.
– Bản thân đạo ma vốn không có khác biệt, nhiều năm như vậy, tạo thành kết quả như bây giờ, một nửa là do chính đạo chèn ép, nửa còn lại là bởi trong ma tông chúng ta thật có một số người tâm tính hung ác! Tưởng muốn triệt để cải biến quan niệm của chúng nhân đối với ma đạo, nhất định phải bắt đầu từ chính chúng ta, triệt để thanh trừ những con sâu vào làm rầu nồi canh kia.
– Ta nói rồi, không phân đạo ma, chỉ biện thiện ác! Không chỉ ma đạo cần phải thanh trừ, chính đạo cũng cần phải thanh trừ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







