1. Home
  2. Truyện Kiếm tu
  3. [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
  4. Tập 210 : Không ai nợ ai (2) (c2091-c2100)

[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)

Tập 210 : Không ai nợ ai (2) (c2091-c2100)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2091: Không ai nợ ai (2)

Nhưng giờ lại có bất đồng.

Cường hành đả thông đường hầm không gian nối giữa Chúng Tinh Tiểu Thế Giới và thế giới chân thật, trong vô tình Bạch Nhạc đã dùng Thôn Thiên Quyết thôn phệ không chỉ mỗi lực lượng chúng thần cấm chế mà còn có một bộ phận lực lượng bản nguyên của Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, cùng với… lực lượng của Thế Giới Chi Tâm.

Cũng chính loại lực lượng này, cường hành khoái tốc ổn định thương thế Bạch Nhạc sau khi Bán Thần Lĩnh Vực sụp đổ, không đến mức khiến Bán Thần Lĩnh Vực triệt để bị phá huỷ, mà tự nhiên lần nữa ngưng tụ lại!

Không phá thì không lập!

Đối với Bạch Nhạc mà nói, lần Bán Thần Lĩnh Vực sụp đổ này cũng là một lần niết bàn trọng sinh!

Trong hư không nứt vụn, Thần Nữ lửng thững đi tới.

Ánh mắt hướng về phía Bạch Nhạc, trong mắt Thần Nữ lần nữa hiện lên một tia do dự.

Đối với Bạch Nhạc, tình tự của nàng vô cùng phức tạp.

Trước nay nàng không phải là một người cảm tính, trên thực tế, đại đa số thời điểm, nàng đều có vẻ vô cùng lãnh khốc, chỉ lúc đối mặt với số ít người mới sẽ lộ ra loại tình tự dị dạng này.

Khăng khăng khi đối mặt Bạch Nhạc, nàng cũng có cảm xúc tương tự.

Từ phương diện lý trí mà nói, Thần Nữ vô cùng rõ ràng, bây giờ giết chết Bạch Nhạc mới là lựa chọn tốt nhất.

Trên thực tế, trước kia nàng cũng thật có tính toán như vậy.

Bạch Nhạc buông bỏ cơ hội luyện hóa Thế Giới Chi Tâm, cứu nàng, nhưng Bạch Nhạc làm thế không phải chỉ vì cứu nàng, mà là vì cứu vớt sinh linh Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.

Nàng bình sinh không nguyện thiếu nợ ân tình người khác, cho nên, dù phải bốc lên phong hiểm nhất định, nàng cũng vẫn đồng ý trợ giúp Bạch Nhạc kiến lập thông đạo nối thông với Chúng Tinh Tiểu Thế Giới để cứu người.

Bây giờ, thông đạo đã mở ra, sinh linh Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cũng đã có hi vọng sống!

Cho nên, nàng đã không nợ gì Bạch Nhạc nữa.

Ân tình đã đền trả, tiếp sau liền giết chết Bạch Nhạc, kết liễu hết thảy nhân quả.

Đây cũng là dự định từ lúc vừa bắt đầu của Thần Nữ.

Nhưng giờ đây, nhìn Bạch Nhạc đã sa vào hôn mê ở trước mặt, Thần Nữ lần nữa sản sinh tình tự do dự.

Trầm mặc hồi lâu, sau cùng Thần Nữ khẽ thở dài một tiếng, ngón tay búng nhẹ, một luồng lực lượng thần linh đánh vào mi tâm Bạch Nhạc, nhẹ giọng lẩm bẩm nói.

– Mặc dù ngươi không phải có lòng cứu ta, nhưng chí ít… Khách quan mà luận, ta đúng thật thiếu ngươi một cái mạng, như vậy, hôm nay ta trả cái mạng này lại cho ngươi! Từ nay về sau, ngươi ta, không ai nợ ai!

Những lời này phảng phất như là đang tìm lý do cho chính bản thân mình, thần sắc Thần Nữ lần nữa bình tĩnh trở lại.

Đột nhiên xoay người, không nhìn Bạch Nhạc lâu thêm, Thần Nữ trực tiếp xé rách hư không rời đi.

….. .

– Ha ha ha ha ha!

Đại Càn Vương Triều, trung niên khoác hoàng bào phát ra một tràng tiếng cười to, từ trong bí tàng không gian đi ra, nháy mắt đó, toàn bộ vương thành phảng phất chợt sống lại.

Một cỗ uy áp khủng bố cuốn thốc đi ra, trong khắp toàn vương thành, tất cả mọi người, khắc này đều không khỏi hướng về phía hoàng cung bái lạy!

– Trẫm đã trở về, giang sơn vạn dặm này đều là cương thổ của trẫm!

Càn Đế!

Nháy mắt, trong hoàng cung, Thất hoàng tử lập tức dẫn đầu, hướng về phía nơi nam tử trung niên đang ở quỳ xuống.

– Cung nghênh Càn Đế!

Trước đó, Thất hoàng tử chính là tân hoàng, nhưng khi Càn Đế trở về, hắn liền thức thời chủ động lựa chọn thoái vị, khôi phục thân phận hoàng tử để tỏ ý tôn trọng.

Chỉ là, đương thời Càn Đế còn đang bị nhốt trong bí tàng không gian, chỉ có hóa thân hành tẩu trong vương thành, đối với những quyền lực thế tục kia cũng không mấy hứng thú, tất cả sự vụ vẫn do Thất hoàng tử xử lý.

Nhưng giờ đây, Càn Đế lại đã thực sự đi ra từ trong bí tàng không gian.

Từ khoảnh khắc kia, toàn bộ Đại Càn Vương Triều liền không còn bất kỳ huyền niệm nào nữa, triệt để về lại trong tay vị hoàng đế khai quốc này.

Thất hoàng tử là người thông minh, tự nhiên biết rõ, cái lúc này phải nên làm ra lựa chọn thế nào.

Không ai không ham muốn quyền lực, nhưng người thông minh lại càng quý giá tính mạng bản thân!

Chỉ là, nghĩ đến Bạch Nhạc, trong lòng Thất hoàng tử lại không khỏi cười khổ một tiếng.

Hắn đã liên tục phái mấy tốp người đi gặp Bạch Nhạc, đáng tiếc vẫn không thu được nửa điểm hồi ứng.

Giờ đây, Càn Đế đi ra bí tàng không gian… Thiên hạ này, sợ rằng sẽ loạn lên!

Không biết qua bao lâu, mãi lúc này Bạch Nhạc mới thong thả tỉnh dậy.

Bạch Nhạc ẩn ẩn nhớ được, mình tựa hồ không chống đỡ nổi, cuối cùng Bán Thần Lĩnh Vực nứt vụn đi, nhưng mà, giờ đây đừng nói là chết, hắn thậm chí còn không cảm giác được bị trọng thương.

Thần niệm hơi hơi khẽ chuyển, Bạch Nhạc lập tức ý thức được, trong bất tri bất giác Bán Thần Lĩnh Vực của mình đã hoàn thành một lần trùng kiến.

Bạch Nhạc có thể cảm nhận được rõ ràng lực lượng đề thăng!

Hoàn mỹ không chút tì vết!

Lúc này, tựa hồ chỉ có bốn chữ đó mới có thể hình dung được trạng thái Bán Thần Lĩnh Vực của Bạch Nhạc bây giờ.

Thậm chí Bạch Nhạc có một loại ảo giác, chỉ cần cứ tiếp tục tu hành thế này, Bán Thần Lĩnh Vực của mình liền có thể tự động hóa thành Thần Vực, bước đến Thần Linh Cảnh.


Chương 2092: Một tháng

Chẳng qua, hiện giờ nên quan tâm không phải những điều này.

Thần Nữ đâu?

Ngẩng đầu, Bạch Nhạc tứ xứ tìm kiếm tung tích Thần Nữ, mãi lúc này mới ý thức được, Thần Nữ sớm đã rời đi.

Bạch Nhạc không chút hoài nghi năng lực của Thần Nữ.

Thần Nữ đã khôi phục thực lực, đối mặt với trường diện kia, căn bản không khả năng gặp chuyện nguy hiểm.

Cười khổ một tiếng, lúc này Bạch Nhạc mới ý thức được, mình vẫn đánh giá quá cao địa vị bản thân trong lòng Thần Nữ.

Đây đó chẳng qua chỉ là lợi dụng lẫn nhau, nào có tình nghĩa gì đáng nói, cùng lắm là không ai nợ ai mà thôi.

Xoay đầu lại, Bạch Nhạc bắt đầu quay sang tìm kiếm tung tích Bạch Cốt phu nhân và những người khác.

Bí tàng không gian đã sụp đổ, tất cả mọi người đều bị ném ra ngay trong Lục Âm Sơn, lấy thực lực hiện giờ của Bạch Nhạc, tưởng muốn tìm được những người này tự nhiên không phải việc khó.

Gần gần tiêu tốn thời gian không đến một phút, Bạch Nhạc đã tìm đủ tất cả mọi người.

Tương tự như hắn, những người này cũng đều ngất đi, chẳng qua không ai nguy hiểm đến tánh mạng.

Xác định chúng nhân an toàn, lúc này Bạch Nhạc mới đưa mắt hướng về đạo đường hầm không gian giữa trời.

Đây là đường hầm không gian do hắn và chúng cường giả Hóa Hư liên thủ đả thông, nối thẳng với Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.

Giờ đây, với con đường này, chỉ cần có thực lực Hóa Hư liền có thể đi qua.

Nhưng mà, cao thủ trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới trước kia gần như đều đã cùng theo Bạch Nhạc ra ngoài, mặc dù bên trong vẫn còn lại một ít cường giả Hóa Hư, chẳng qua, phản ứng hiển nhiên không nhanh được đến như vậy, nếu không có người

Còn về người dẫn đường, vậy lại quá đơn giản, chỉ cần những người này tỉnh lại, mỗi cường giả Hóa Hư đi ra từ trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới đều có thể trở thành người dẫn đường.

Lắc lắc đầu, thần niệm Bạch Nhạc lần nữa tán phát ra, đi cảm nhận cảnh vật chung quanh.

Cảm giác của Hóa Hư Cảnh đối với quy tắc thiên địa biến hóa còn rất chậm, nhưng một khi bước đến Bán Thần Cảnh liền có thể nhạy cảm ý thức được biến hóa trong đó.

Rất nhanh, Bạch Nhạc liền ý thức rõ ràng, quy tắc thiên địa đang khôi phục.

Đổi cách nói khác … Rất nhanh, những cường giả thần linh vốn đang bị nhốt trong bí tàng không gian sẽ triệt để thoát khốn mà ra.

..

Đạo Lăng Sơn.

Trên bàn đá trước Thánh Nữ Phong, Lăng Tiên và Vân Mộng Chân ngồi đối diện nhau.

Giờ đây, ngồi ở chỗ này không còn là hóa thân thần hồn, mà là chân thân của Lăng Tiên.

Thần sắc Vân Mộng Chân vẫn vô cùng bình tĩnh, phảng phất căn bản không hề phải chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

– Thế Giới Chi Tâm vỡ nát, quay về bản nguyên, quy tắc thiên địa khôi phục… Chẳng ai ngờ, ngày này lại tới nhanh đến vậy! Giờ ta đã bắt đầu tin tưởng lời của Bạch Nhạc, vị Thần Nữ kia … Thật còn sống.

– Cho nên, ngươi hối hận?

Vân Mộng Chân nhàn nhạt mở miệng nói:

– Sau lưng Bạch Nhạc có Thần Nữ, dù giờ ngươi có thể đi ra từ trong thánh địa thì cũng không dám khinh cử vọng động.

– Ngươi sai rồi.

Lắc lắc đầu, Lăng Tiên hờ hững nói:

– Ngươi căn bản không hiểu Thần Nữ là tồn tại thế nào! Nàng sẽ không đứng ở sau lưng Bạch Nhạc, hết thảy tranh đấu thế tục, nàng sẽ không để ở trong mắt.

Nghe vậy, Vân Mộng Chân cũng theo đó trầm mặc.

Nàng xác thực không hiểu Thần Nữ, loại chuyện này không cách nào tranh biện, hơn nữa, nàng có thể cảm nhận được sự kiêng dè mà Lăng Tiên dành cho Thần Nữ.

– Còn về hối hận… Vậy lại càng không đến nỗi!

Thản nhiên cười một tiếng, Lăng Tiên nói tiếp:

– Mặc dù bọn Thượng Quan Vân còn chưa trở về, song ai cũng đều còn sống! Chỉ bằng điểm này liền có thể biết được, cục diện còn chưa phát triển đến mức không thể thu thập.

Chậm rãi đứng dậy, Lăng Tiên nhìn về phương xa, từ tốn nói:

– Huống hồ, dù thật đến mức độ không thể vãn hồi, có ta ở đây, thế cục vẫn có thể xoay chuyển được!

Trong câu này lộ ra vẻ tự tin mãnh liệt, Lăng Tiên ngạo nghễ nói:

– Trong vòng một tháng, quy tắc thiên địa liền sẽ khôi phục về lại mức bình thường, tới khi đó, ta liền có thể đi xuống Đạo Lăng Sơn, hành tẩu đến bất kỳ đâu trong thiên địa này.

– Đương nhiên, hiện tại thế gian này không chỉ mỗi ta là cường giả thần linh … Vậy nên, ngươi tất phải tỉnh lại!

– Nếu ngươi đã là Đạo Lăng Thánh Nữ, liền nên gánh vác trách nhiệm của Đạo Lăng Thánh Nữ… Đạo Lăng bất bại! Bốn chữ này, là các đời Thánh Nữ đánh đi ra, là kỳ tích do tất cả cao thủ bản tông liên thủ sáng tạo!

– Giờ đây, chúng ta nhất định phải khiến thiên hạ lần nữa nhớ kỹ bốn chữ này, ngươi, hiểu không?

… …

Thời gian dần trôi, chừng khoảng một canh giờ sau.

Bao gồm Bạch Cốt phu nhân, tất cả cường giả Hóa Hư lần lượt tỉnh lại.

Tiếp sau, những cường giả Hóa Hư này gần như không một ngoại lệ đều phát giác ra được, thực lực bản thân được đến đề thăng ở những mức độ khác nhau, thậm chí với cường giả để uẩn thâm hậu như Bạch Cốt phu nhân, càng là phát hiện, giờ đây khoảng cách đến đột phá bán thần, gần gần chỉ còn là một bước ngắn.


Chương 2093: Gặp mặt Càn Đế

Tựa hồ tầng cửa sổ chắn trước mặt đã bị đâm phá, chỉ cần dấn lên trước một bước là có thể đột phá, nước chảy thành sông, không có bất kỳ trắc trở nào.

– Bạch phủ chủ!

Trước hết mở miệng vẫn là người tam đại thiên tông.

Trước đó bọn hắn chọn đứng về phe Cố Vong Tình, cho nên bị bức phải tỏ thái độ, trợ giúp Bạch Nhạc kiến lập đường hầm không gian, tính là chuộc tội.

Giờ đường hầm không gian đã mở ra, nhiệm vụ của bọn họ cũng hoàn thành, điều quan trọng nhất lúc này tự nhiên là truyền tin tức về bản tông.

Vô luận là tin tức về cái chết của Cố Vong Tình, thông đạo Chúng Tinh Tiểu Thế Giới bóc mở, hay sự xuất hiện của Thần Nữ khủng bố kia, chuyện nào cũng có can hệ vô cùng trọng đại.

Quét mắt liếc nhìn chúng nhân, Bạch Nhạc chưa hề ngăn cản.

Khẽ cúi người, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói cảm tạ:

– Đa tạ chư vị tương trợ, Bạch mỗ thay mặt vô số sinh linh Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cảm tạ chư vị!

– Không dám nhận!

– Hẳn nên thôi!

– Bạch phủ chủ nói quá lời.

Nhất thời, chúng nhân dồn dập tỏ thái độ.

Sau một phen khách sáo, đám người tam đại thiên tông liền lập tức cáo từ.

Đợi đám người này đi rồi, lúc này Bạch Nhạc mới mở miệng nói tiếp:

– Giờ đường hầm không gian đã mở ra, nhưng mà, Thần Nữ cũng đã nói, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới sụp đổ là điều không thể nghịch chuyển, hiện tại điều quan trọng nhất là nghĩ cách an toàn mang ra người bên trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới … Đường hầm không gian đã ổn định, ta tin tưởng trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới không thiếu đại sư trận pháp, duy trì thông đạo ổn định hẳn không phải việc khó

– Chư vị chịu khó thêm chút, khoái tốc giải quyết việc này … Trong vòng một tháng, vô luận dùng bất cứ cách nào, ta hi vọng, chư vị có thể mang hết toàn bộ người trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới ra ngoài.

Không phải bất cứ chuyện này cũng đều tự thân đi làm.

Đối với Bạch Nhạc mà nói, mở ra đường hầm không gian nối thông với Chúng Tinh Tiểu Thế Giới là đủ rồi, chuyện còn lại, tự nhiên có Bất Tử Thanh Vương và cao thủ Hóa Hư Chúng Tinh Tiểu Thế Giới đi làm.

Đây không chỉ là vấn đề đạo đức, mà còn có lợi ích.

Đó là tất cả tu hành giả và người thường ở trong một tiểu thế giới, cứu những người này, bằng với hấp thu một cỗ thế lực to lớn, lợi ích ẩn sau đó đủ để khiến bất cứ người nào phát cuồng.

Đi ra từ Lục Âm Sơn, Bạch Nhạc trực tiếp cùng theo Bạch Cốt phu nhân về lại Thanh châu.

Mặc dù Cố Vong Tình đã chết, nhưng rất nhiều phiền toái lại không bởi vậy mà kết thúc.

Có một số chuyện, Bạch Nhạc có thể không để ý, nhưng có một số chuyện, hắn lại nhất định phải làm ra an bài thích đáng.

Tỷ như… Chọn đội!

Những năm gần đây, Thanh châu phát triển rất tốt, không phải chịu bất kỳ phương thế lực nào áp chế, nhưng đấy rốt cuộc là bởi bản thân Bạch Nhạc và Thanh châu có được thực lực cường đại, có được đầy đủ quyền nói chuyện.

Nhưng giờ, tình hình đã khác.

Một khi những cường giả thần linh kia xuất thế, cục diện vốn đang cân bằng sẽ bị đánh vỡ!

Không có cường giả thần linh tọa trấn, Thanh châu không thể tồn tại độc lập với các phương thế lực còn lại.

Nói cách khác, Bạch Nhạc nhất định phải làm ra nhượng bộ ở một mức độ nào đó, chủ động lựa chọn một phe thế lực để dựa vào.

Bạch Nhạc không thích chọn đội như thế, nhưng giờ hắn quả thực đã không có dư địa để làm khác.

Có lẽ bản thân hắn có thể không chịu ước thúc, tùy ý tới lui, nhưng Thanh châu thì không thể, nhiều tu hành giả như vậy ở Thanh châu cũng không thể, những người bình thường kia lại càng không thể.

Tam đại thiên tông, vị cao thủ ma đạo kia, cùng với Càn Đế của Đại Càn Vương Triều!

Đây chính là tất cả lựa chọn đặt ra trước mắt Bạch Nhạc lúc này.

Kỳ thực, vốn lựa chọn thích hợp nhất của Bạch Nhạc là Đạo Lăng Thiên Tông.

Rốt cuộc, quan hệ giữa hắn và Vân Mộng Chân thế nào, cả thiên hạ đều biết, đứng cùng một phe với Đạo Lăng Thiên Tông, bằng với đứng cùng phe Vân Mộng Chân.

Khăng khăng giữa hắn và Lăng Tiên lại gần như đã trở mặt.

Hơn nữa, thẳng đến giờ khắc này, Lăng Tiên thậm chí vẫn hạn chế không cho phép Vân Mộng Chân rời núi, chính thái độ đó liền quyết định, Bạch Nhạc tạm thời không cách nào đứng chung một phe với Đạo Lăng Thiên Tông, chí ít là trong tình thế Lăng Tiên đang làm chủ Đạo Lăng Thiên Tông.

Sau một hồi trầm tư, Bạch Nhạc cuối cùng cũng làm ra lựa chọn.

Đại Càn Vương Triều!

Về danh nghĩa, Thanh châu vốn thuộc Đại Càn Vương Triều, phủ chủ Thanh Châu phủ cũng là do Đại Càn Vương Triều sắc phong.

Huống hồ, tâm huyết một đời của Diệp Huyền đại sư đều nằm ở Đại Càn Vương Triều, loại vương triều thống trị này cũng có lợi nhất để hóa giải tranh chấp đạo ma.

Dù hiện tại, Thất hoàng tử do Bạch Nhạc lựa chọn đã đánh mất quyền lực, nhưng đây vẫn là một trong những lựa chọn tốt nhất của Bạch Nhạc.

Sau một đêm suy tư, cuối cùng Bạch Nhạc vẫn quyết định, phải đích thân tới vương thành một chuyến, đi gặp mặt vị Càn Đế kia.

Đương nhiên, với tình hình hiện tại, tùy tiện bước vào vương thành trực tiếp đối mặt với cường giả thần linh là điều cực kỳ nguy hiểm, nhưng trên thực tế, Bạch Nhạc đã không còn lựa chọn khác.

Bởi vì, không bao lâu nữa, những cường giả thần linh này sẽ mất đi ước thúc.


Chương 2094: Gặp mặt Càn Đế (2)

Trước một bước tới vương thành gặp đối phương vẫn tốt hơn là đợi đối phương đích thân đến Thanh châu t.

Huống hồ, sau khi trùng tố Bán Thần Lĩnh Vực, thực lực Bạch Nhạc lần nữa đề thăng, không dám nói có thể đương cự lại cường giả thần linh, nhưng thoát thân thì vẫn là điều nằm trong tầm tay.

Trong lòng làm ra quyết định, Bạch Nhạc không tiếp tục do dự nữa mà trực tiếp đến thẳng vương thành.

Hơn nữa, lần này bước vào vương thành không phải là yên ắng đi đến, mà là công khai thân phận, gióng trống khua chiêng dùng danh nghĩa phủ chủ Thanh Châu phủ đi bái kiến Càn Đế.

Đương nhiên, trên thực tế, chín năm trước, Bạch Nhạc đã nhường thân phận phủ chủ Thanh Châu phủ cho Tô Nhan, chẳng qua, cái đó không quan trọng.

Tô Nhan sẽ không tranh đoạt quyền lực với Bạch Nhạc, hơn nữa lấy danh tiếng Bạch Nhạc, căn bản sẽ không có ý kiến bất đồng.

Chỉ cần hắn còn sống, hắn vẫn cứ là phủ chủ Thanh Châu phủ.

…..

Vương thành, trong hoàng cung.

Càn Đế thoáng khẽ nhíu mày, nghe xong thuộc hạ hồi báo, khóe miệng bất giác nhếch lên:

– Bạch Nhạc? Thú vị, trẫm sớm đã nghe qua tên hắn, thiên tài kiệt xuất nhất trong thế giới đương đại, trừ hắn ra không còn có thể là ai khác… Không ngờ lại sẽ chủ động đến gặp trẫm! Tên phủ chủ Thanh Châu phủ này rất thú vị, để hắn vào đi.

Có bán thần bước vào trong vương thành, thật ra Càn Đế sớm đã cảm giác được, chỉ là lấy thân phận và thực lực hắn, một tên bán thần còn không đáng để hắn quá mức quan tâm.

Chẳng qua, giả như tên bán thần này là Bạch Nhạc, vậy liền có chút bất đồng.

Hơn nữa, Bạch Nhạc không phải trực tiếp tới gặp hắn, mà là án theo quy tắc tới yết kiến, điều này càng đáng để hắn coi trọng.

Đây là một gia hỏa rất thức thời, hơn nữa… Còn mang theo thiện ý mà đến.

Thoáng chốc liền đã có người dẫn Bạch Nhạc đến trước mặt Càn Đế.

Càn Đế không hội kiến Bạch Nhạc ở trong cung điện, mà là ở trong lương đình Ngự Hoa Viên.

Thế này có vẻ hơi tùy ý, chẳng qua lại cũng biểu đạt một loại thái độ.

Càn Đế không thật xem Bạch Nhạc là phủ chủ Thanh Châu phủ, hoặc có lẽ, không thật coi Bạch Nhạc là thuộc hạ.

– Bạch Nhạc, bái kiến Càn Đế!

Bước vào trong lương đình, Bạch Nhạc khẽ khom lưng, nhẹ giọng mở miệng nói.

Tương tự, Bạch Nhạc cũng không tiếp tục tự xưng phủ chủ Thanh Châu phủ.

– Không cần làm những hư lễ kia, ngươi là truyền nhân của Thần Tôn … Hoàn toàn có tư cách bình đẳng đối thoại với trẫm.

Khoát khoát tay, Càn Đế nhàn nhạt mở miệng nói.

Chính như Thần Nữ nói, thân phận truyền nhân Thần Tôn quả thực mang đến cho Bạch Nhạc rất nhiều tiện lợi, bằng không, gần gần chỉ với thực lực bán thần, hắn còn chưa đủ tư cách trực tiếp đối thoại với những cường giả thần linh này.

– Không dám!

Khẽ khom lưng, Bạch Nhạc bình tĩnh đáp nói:

– Mạt học hậu tiến, may mắn được đến Thần Tôn truyền thừa! Huống hồ, ta là phủ chủ Thanh Châu, trong khi Thanh châu vẫn còn đang nằm dưới quyền quản lý của Đại Càn Vương Triều.

– Ta nghe Thất hoàng tử nói qua về ngươi… Ngươi rất thú vị.

Chỉ là nói đến điểm này, ngữ khí Càn Đế đột nhiên hơi biến, lành lạnh mở miệng nói:

– Nhưng mà, ai cho ngươi lá gan sát hại tân hoàng? Tử tôn của trẫm, dù có bất tài thế nào cũng đâu đến lượt ngươi tới phế lập?

Thoáng tức thì, bầu không khí ôn hòa khi trước bỗng chợt tan biến, thay vào đó là áp lực phô thiên cái địa trút tới.

Năm xưa, Bạch Nhạc vì nâng đỡ Thất hoàng tử leo lên đế vị, hãn nhiên chém giết tân hoàng, lập tân quân khác, cũng bởi thế mà chấn nhiếp toàn bộ Đại Càn Vương Triều, vượt lên trên cả hoàng quyền.

Điểm này, không nghi ngờ đã phạm đến húy kị của Càn Đế.

Giờ vừa thấy mặt, Càn Đế đột nhiên lấy đây làm khó dễ, loại áp lực khủng bố kia, gần như khiến Bạch Nhạc trực tiếp quỳ rạp xuống.

So với Thất hoàng tử, hay là vị hoàng đế khi trước, bây giờ khí tức tán phát trên người Càn Đế mới thực sự là khí tức bá đạo của bậc đế vương.

Nếu là trước đây, Bạch Nhạc đúng thật rất khó gánh chịu áp lực thế này.

Nhưng hiện tại, uy thế như vậy đã rất khó mang đến áp lực đủ lớn với Bạch Nhạc.

Hơi khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc bình tĩnh đáp nói:

– Thực lực tuyệt đối đủ để vượt trên hết thảy thân phận… Ta có thể lập tân quân khác là bởi vì hắn quá yếu, kẻ yếu không có quyền nói chuyện! Cũng không tư cách chấp chưởng một đế quốc như thế này!

– Hệt như bây giờ bệ hạ ngươi tỉnh lại, lập tức liền khiến Thất hoàng tử chủ động thoái vị… Không phải thân phận ngươi có được quyền lực lập tân hoàng khác, mà là bởi vì ngươi có được lực lượng vượt lên hết thảy quy củ! Chỉ vậy mà thôi!

Quyền lực giao tiếp, trước nay không phải trò đùa, càng không phải chơi đồ hàng, hôm nay ngươi không muốn, thuận tay tặng người, đợi đến ngày mai hối hận, tưởng muốn đòi là có thể cầm về được.

Hoàng quyền trước nay luôn rất tàn khốc, dù là phụ tử huynh đệ cũng có thể trở mặt vô tình.

– Ha ha ha ha ha!

Càn Đế không ngờ Bạch Nhạc lại sẽ nói ra những lời này, cứ thế nhìn chằm chằm Bạch Nhạc hồi lâu, sau đó đột nhiên bật cười ha hả, cỗ uy áp khủng bố trước đó cũng triệt để tán đi, hệt như chưa từng có gì xảy ra.


Chương 2095: Gặp mặt Càn Đế (3)

– Nói rất hay! Trẫm có thể khiến hắn thoái vị, là bởi vì trẫm có được lực lượng đủ sức nghiền ép hết thảy, chứ không phải bởi vì trẫm là tổ tiên hắn! Giết hay lắm, phế vật, không xứng kế thừa giang sơn của trẫm!

Bình tĩnh nhìn vào Càn Đế, Bạch Nhạc không tiếp lời.

– Thế bây giờ thì sao?

Mắt lạnh liếc nhìn Bạch Nhạc, Càn Đế ngạo nghễ mở miệng nói:

– Người có được lực lượng tuyệt đối là trẫm, cho nên, ngươi muốn thần phục với trẫm?

– Bệ hạ thật tưởng mình có được lực lượng tuyệt đối?

Không chút nào sợ hãi, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:

– Sau lưng tam đại thiên tông đều có cường giả thần linh, vị cường giả thần linh ma đạo kia thậm chí đến giờ ngay cả thân phận đều chưa bạo lộ… Còn có Thần Nữ giờ đang không biết tung tích, bệ hạ lấy đâu ra lòng tin có thể quét ngang thiên hạ?

Sắc mặt bỗng chợt âm trầm, Càn Đế lành lạnh mở miệng nói:

– Ngươi dám cả gan chất vấn trẫm?

– Không dám! Ta chỉ đang nói ra tình hình thực tế thôi, nếu bệ hạ thật tưởng rằng có thể quét ngang chư thiên, tiểu tử tự nhiên cam nguyện cúi đầu trước bệ hạ.

Khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc hơi hơi chắp tay, đối đáp không chút nhân nhượng.

Lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng Càn Đế vẫn thu hồi ánh mắt.

Dù không muốn thừa nhận, song hắn vẫn không thể không thừa nhận, hiện giờ hắn đúng thật không có được lực lượng đủ sức quét ngang thiên hạ!

Hắn cần phải mượn lực lượng những người khác, đấy cũng là nguyên nhân tại hắn đáp ứng gặp mặt Bạch Nhạc.

– Truyền nhân Thần Tôn quả nhiên thú vị … Ngươi nói ý đến đi.

Thẳng đến lúc này, Bạch Nhạc rốt cục mới thở phào một hơi.

Dù nhìn như có lý có cứ, nhưng cường giả thần linh chưa hẳn đã giảng đạo lý.

Không có thực lực bình đẳng liền không khả năng thực sự có được quyền nói chuyện ngang hàng, điểm này, trong lòng Bạch Nhạc vô cùng rõ ràng.

Cũng may, trước mắt xem ra, kết quả không đến nỗi nào.

Càn Đế tuy bá đạo, song không đến mức cuồng vọng, không phải loại tồn tại không cách nào giao lưu.

– Rất đơn giản, ta tới để chọn đội! Thế Giới Chi Tâm quay về bản nguyên, quy tắc thiên địa khôi phục, không bao lâu nữa, thậm chí không chỉ là những thần linh đã biết bây giờ, mà còn sẽ có những thần linh khác hiện thân… Giờ đã là thời đại thần linh.

– Chính như ta nói, hiện tại ta còn chưa có được thực lực để đương cự với cường giả thần linh, cho nên ta cần thời gian… Cũng cần che chở!

Nhìn vào Càn Đế, Bạch Nhạc trầm giọng nói:

– Thanh châu vẫn là Thanh châu của Đại Càn Vương Triều, ta cũng vẫn là phủ chủ Thanh châu của Đại Càn Vương Triều, nhưng Thanh châu… Vẫn tồn tại độc lập!

– Nếu bệ hạ có điều khiển, Thanh châu ta tất sẽ toàn lực ứng phó! Tương tự, nếu có cường giả thần linh xuống tay với Thanh châu, bệ hạ cũng tất phải vươn tay che chở.

– Hắc!

Cười lạnh một tiếng, Càn Đế liếc mắt nhìn Bạch Nhạc, nói:

– Trẫm muốn làm cái gì, há còn cần Thanh châu tương trợ, nói cho cùng, chẳng qua là muốn trẫm tới che chở ngươi mà thôi! Ngươi lại có thể lấy gì ra để hồi báo trẫm?

– Cường giả thần linh chẳng qua chỉ có tác dụng chấn nhiếp mà thôi… Một khi thực sự động thủ, đại bộ phận vẫn là do kẻ dưới chấp hành!

– Những chuyện liên quan đến ta khi trước, hẳn bệ hạ cũng từng nghe nói qua.

– Dưới Hóa Hư, nhân gian vô địch!

Bình thản nhìn vào Càn Đế, Bạch Nhạc nhàn nhạt mở miệng nói:

– Giờ đây, cũng vẫn tương tự!

Dưới thần linh, nhân gian vô địch!

Lời này không phải tự khoe, mà là trần thuật thực tế.

Bạch Nhạc thật có tự tin này!

Chỉ cần không phải cường giả thần linh ra tay, bất kỳ ai trên thế gian này đều không uy hiếp được hắn.

Đây cũng là nguyên do hắn dám đến vương thành gặp Càn Đế, đồng thời dám chắc Càn Đế sẽ đáp ứng.

Đối với nhận thức về chính mình, trước nay Bạch Nhạc luôn nhìn rất tinh chuẩn.

– Thú vị!

Nhìn vào Bạch Nhạc, Càn Đế lần nữa cười lên:

– Trẫm nghe nói, ngươi trở mặt với Lăng Tiên? Nếu có một ngày, trẫm đối đầu với Đạo Lăng Thiên Tông, ngươi sẽ lựa chọn lập trường thế nào?

Mặc dù Càn Đế thức tỉnh chưa lâu, nhưng đối với các loại tin tức thì hiển nhiên vẫn nắm rõ như lòng bàn tay.

– Đạo Lăng Thiên Tông là Đạo Lăng Thiên Tông, Vân Mộng Chân là Vân Mộng Chân.

Bình thản lắc đầu, Bạch Nhạc từ tốn nói:

– Ta sẽ không ra tay với Vân Mộng Chân, nhưng điều đó không có nghĩa là ta sẽ hạ thủ lưu tình với Đạo Lăng Thiên Tông, đấy cũng không phải lựa chọn của Vân Mộng Chân, mà là lựa chọn của Lăng Tiên.

Về điểm này, Bạch Nhạc nhìn nhận vô cùng rõ ràng, giờ đây người thực sự làm chủ ở Đạo Lăng Thiên Tông là Lăng Tiên, chứ không phải Vân Mộng Chân.

Chí ít trước khi Lăng Tiên chết đi, thái độ của hắn đối với Đạo Lăng Thiên Tông sẽ không thay đổi.

Huống hồ … Bạch Nhạc không cho rằng, Càn Đế sẽ đối đầu với Đạo Lăng Thiên Tông nhanh vậy được, vô luận là thực lực hay để uẩn, Đại Càn Vương Triều đối đầu với Đạo Lăng Thiên Tông đều sẽ không thu được lợi lộc gì.

– Nếu đã đến, vậy thì đừng gấp gáp rời đi, ở lại dạo một vòng trong vương thành … Ngươi nghe nói, người Diệp gia đi lại rất gần với ngươi.

Nói xong chính sự, Càn Đế liền cũng không dài dòng, tùy ý nói một tiếng rồi lập tức đứng dậy rời đi.


Chương 2096: Đao trong tay

Thẳng đến khi bóng lưng Càn Đế tan biến, Bạch Nhạc mới chợt khẽ nhíu mày.

Người Diệp gia!

Đương sơ Diệp gia đúng thật đã bị thủ đoạn sắt và máu của mình dọa sợ, nhưng giờ Càn Đế trở về, lập trường của Diệp gia thế nào, đúng thật đã nói không chuẩn.

Hơn nữa, Càn Đế không lý nào lại vô duyên vô cớ nhắc đến Diệp gia.

Trừ phi, Càn Đế muốn nhân cơ hội gõ đánh mình một phen.

Vậy thì không chỉ mỗi Diệp gia, có lẽ, Càn Đế càng để ý là Diệp Huyền đại sư đã mất và vị Thất hoàng tử … bị bức phải thoái vị kia.

Nhưng vô luận thế nào, nếu đã đến, hắn rốt cuộc cũng phải gặp những người này một lần.

Lần hội kiến ngắn ngủi này, đối với tính cách Càn Đế, Bạch Nhạc thật có chút cầm nắn bất định.

Tâm tư đế vương quả thực khó dò.

Cười khổ một tiếng, Bạch Nhạc không khỏi nghĩ tới Giang Nhược Hư.

Nếu vị Giang tiên sinh kia còn sống, đối với thế cục phán đoán ắt sẽ tinh chuẩn hơn nhiều, nơi nào còn cần hắn phải vì chuyện này mà đau đầu.

Chậm rãi đứng dậy, Bạch Nhạc xoay người đi ra ngoài cung.

Mới vừa ra cửa cung liền đã có tiểu thái giám chờ sẵn ở bên ngoài.

– Bạch phủ chủ, điện hạ cho mời!

Khẽ ngẩng đầu, thậm chí không cần truy vấn, Bạch Nhạc vô cùng rõ ràng, tiểu thái giám này nhất định là người của Thất hoàng tử.

Khắc này, Bạch Nhạc nghĩ tới không phải là Ngô Văn Uyên, mà là câu nói lập lờ nước đôi kia của Càn Đế.

Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc rảo bước lên xe ngựa được tiểu thái giám kia chuẩn bị.

Vô luận Càn Đế có ý gì, loại uy hiếp như có như không này còn chưa dọa được hắn.

Huống hồ, rất nhiều chuyện còn phải đợi nhìn thấy vị Thất hoàng tử kia mới có thể biết được rõ ràng.

– Đi thôi!

Tùy theo Bạch Nhạc phân phó, xe ngựa chậm rãi di chuyển, phát ra từng hồi tiếng vang ken két, chậm rãi vang vọng trong hoàng cung.

– Văn Uyên gặp qua Bạch phủ chủ!

Xe ngựa dừng lại trước cửa phủ, vị Thất hoàng tử kia sớm đã chờ sẵn, thấy Bạch Nhạc xuống xe, lập tức liền khom lưng hướng về phía Bạch Nhạc thi lễ.

Nơi đây là trước cửa phủ, không chỉ hạ nhân quý phủ, thậm chí rất nhiều người qua đường cũng đều thấy được cảnh này.

Hơn nữa, vị Thất hoàng tử kia thậm chí không mang thường phục mà mặc áo đỏ chót, dù là ai chỉ cần liếc mắt đều có thể nhận ra thân phận hắn.

Khẽ nhíu mày, Bạch Nhạc theo bản năng phát hiện trong này tất có kỳ quặc, song vẫn chỉ trầm mặc không nói toạc ra, chỉ hơi hơi ôm quyền còn lễ, rảo bước cùng theo Thất hoàng tử bước vào phủ đệ.

Về đến trên đại điện, phân chủ thứ ngồi xuống, đợi thị nữ dâng trà xong xuôi, lúc này Thất hoàng tử mới đuổi đi tả hữu, trọn cả đại điện chỉ còn lại có hai người hắn và Bạch Nhạc.

Nâng chén trà lên, Bạch Nhạc lại không có ý uống trà, chỉ nhàn nhạt mở miệng nói:

– Có lời gì, giờ điện hạ có thể nói được rồi.

– Mong Bạch phủ chủ cứu ta!

Trên mặt lộ ra vẻ đắng chát, Thất hoàng tử vội đứng dậy đi tới trước mặt Bạch Nhạc, trực tiếp quỳ gối xuống.

Khẽ vươn tay, lập tức liền có một cỗ lực lượng nhu hòa nâng dậy Thất hoàng tử.

– Điện hạ không cần như vậy, mặc dù ngươi đã lui vị, song vẫn là hoàng tử, Bạch Nhạc chỉ là phủ chủ Thanh Châu phủ, ngươi là quân, ta là thần… Lễ này, ta nhận không nổi.

Trong mắt chớp qua một tia hờ hững, Bạch Nhạc nhàn nhạt mở miệng nói.

Cái gì đều không nói, trước đã hành đại lễ, chứng tỏ đối phương muốn dùng phương thức này để cường hành kéo mình nhập cục, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi dâng lên phản cảm.

Liên hệ đến những lời sau cùng trong cuộc hội kiến với Càn Đế, cùng với một chuỗi bố trí liên tiếp của Thất hoàng tử từ sau khi đi ra hoàng cung, rất khó để người không nghi ngờ dụng tâm của hắn.

– Ta nghe nói, người Chúng Tinh Tiểu Thế Giới đều gọi Bạch phủ chủ là tiên sinh, vậy ta cũng gọi tiên sinh đi! Xưng hô quân thần, còn mong tiên sinh đừng nhắc lại.

Kiên trì hướng về phía Bạch Nhạc khom lưng cúi đầu, lúc này Thất hoàng tử mới nhẹ giọng mở miệng nói.

Khẽ nhấp một ngụm nước trà, Bạch Nhạc vẫn từ chối cho ý kiến, lẳng lặng chờ đợi đối phương giải thích.

– Bệ hạ có ý định để ngươi tự tay chém giết ta và Diệp gia, tính là chặt đứt hết thảy quá khứ, cũng là chặt đứt ảnh hưởng của Diệp Huyền đại sư đối với triều đại.

Ngước mắt nhìn lên, Thất hoàng tử không chút che giấu, trực tiếp nói thẳng.

Trước hắn từng có tiếp xúc với Bạch Nhạc, rất rõ ràng tính cách Bạch Nhạc, so với quanh co vòng tới vòng lui, chẳng bằng dứt khoát nói rõ ràng.

Tuy nhiều lúc Bạch Nhạc nhìn có vẻ vô cùng lạnh lùng, nhưng trong lòng hắn lại rõ ràng, từ tận cốt tủy, Bạch Nhạc luôn là người niệm cựu.

Mí mắt hơi nhảy.

Bạch Nhạc không hoài nghi lời này của Thất hoàng tử, trên thực tế, sau hội kiến với Càn Đế, suốt toàn bộ quá trình, Càn Đế vẫn luôn có điều ám thị.

Vô luận chất vấn trước đó hắn từng giết qua một vị hoàng đế, hay là cố ý nhắc đến Diệp gia, tất cả đều ẩn ẩn lộ ra dị dạng.

Giờ vừa nghe Thất hoàng tử nói vậy, trong lòng Bạch Nhạc lập tức rõ nét mấy phần.

Thời gian hơn vạn năm thực sự quá xa xôi.


Chương 2097: Đao trong tay (2)

Thế nên, giờ đây bách tính Đại Càn Vương Triều kỳ thực đã không rõ ràng vị Càn Đế này rốt cuộc lợi hại đến cỡ nào, đối với vị Càn Đế vừa khởi tử hoàn sinh này cũng không có bao nhiêu lòng trung thành.

Ngược lại, đại đa số người vẫn nhớ đến Diệp Huyền đại sư.

Ở những năm tháng Đại Càn Vương Triều gian nan nhất, là Diệp Huyền đại sư sức ngăn sóng dữ, chống đỡ cho Đại Càn Vương Triều.

Giờ đây, mặc dù Diệp Huyền đại sư chết rồi, song sức ảnh hưởng lại vẫn còn đó.

Bạch Nhạc là người được Diệp Huyền đại sư chọn trúng, vị Thất hoàng tử này lại là tân quân do Bạch Nhạc đương sơ tuyển định.

Mặc dù Thất hoàng tử đã rất biết điều chủ động chọn thoái vị, nhưng ở trong mắt rất nhiều người, Thất hoàng tử là bị ép, thậm chí bọn hắn cho rằng, sau khi Bạch Nhạc, vị truyền nhân được Diệp Huyền đại sư chọn trúng trở về, sẽ trợ giúp Thất hoàng tử lần nữa đoạt về ngôi vị hoàng đế.

Còn về Diệp gia, tuy đương sơ có quan hệ bất hảo với Diệp Huyền đại sư, nhưng nói cho cùng vẫn là huyết mạch của Diệp Huyền đại sư.

Nếu Càn Đế đích thân động thủ diệt trừ Diệp gia và Thất hoàng tử, không khỏi sẽ mang đến cho người cảm giác vô cùng ác độc, hơn nữa, khả năng sẽ dẫn lên tình tự chống đối kịch liệt trong lòng bách tính.

Càn Đế không muốn khiến cho đế quốc do đích thân hắn tự tay đả tạo ra này xuất hiện náo động, dù cho hắn đang nắm trong tay lực lượng có thể dễ dàng áp đảo hết thảy.

Cho nên, với tình hình này, để cho Bạch Nhạc ra mặt đi làm, mới càng hiện vẻ phù hợp.

Bạch Nhạc là người được Diệp Huyền đại sư chọn trúng, giờ Bạch Nhạc làm ra chuyện gì cũng sẽ được coi là di chí của Diệp Huyền đại sư!

Tựa như trước đây Bạch Nhạc đích thân ra tay nhằm đến Diệp gia, song không hề phải chịu sự phản đối từ bách tính vậy.

Giờ đây, Bạch Nhạc diệt trừ Diệp gia và Thất hoàng tử, tương tự cũng sẽ không dẫn lên bắn ngược quá lớn.

Không chút khoa trương mà nói, Càn Đế muốn để Bạch Nhạc biến thành thanh đao trong tay mình.

Mà đao đầu tiên, chính là chém về phía vị Thất hoàng tử dù đã thoái vị song vẫn có được sức ảnh hưởng rất lớn này, cùng với Diệp gia vốn cũng có thanh vọng cực lớn.

Đầu danh trạng!

Không chút nghi vấn, đối với Càn Đế mà nói, đây chính là đầu danh trạng mà hắn muốn Bạch Nhạc giao ra, chỉ có trở thành đao trong tay thì hắn mới có thể tín nhiệm Bạch Nhạc.

Bằng không, trước đó, những hứa hẹn hắn từng nói với Bạch Nhạc đều thành vô nghĩa.

Ngươi ngay cả đao trong tay ta đều không chịu làm, còn nói cái gì mà tùy thời nghe theo điều khiển? !

Nghĩ rõ ràng hết thảy, dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi trầm mặc

Trước đó đàm phán với Càn Đế quá thuận lợi, khiến hắn không khỏi có chút lơ là, loại cường giả thần linh thế này, há lại sẽ dễ nói chuyện.

Càn Đế cố ý nói để mình nán lại một đoạn thời gian trong vương thành.

Giờ xem ra, đây mới là Càn Đế lưu cho hắn thời gian để suy nghĩ.

Làm đao trong tay hắn, hay là… Đối địch với hắn!

Nhìn vào thần thái trên mặt Bạch Nhạc, Thất hoàng tử lập tức hiểu được, Bạch Nhạc đã rõ ràng thế cục trước mắt, bèn cũng không tiếp tục truy vấn thái độ, chỉ lần nữa hướng về phía Bạch Nhạc quỳ xuống.

Cái quỳ này, dù là Bạch Nhạc cũng không vươn tay đi ngăn.

– Tiểu thư, ngươi cho rằng, Thất hoàng tử có thể thuyết phục được hắn ư?

Dù đã đêm khuya, bên trong Diệp gia vẫn đèn đuốc sáng choang.

Người Diệp gia một mực lưu lại trong phủ Thất hoàng tử chờ đợi tin tức, nhưng giờ đã hai canh giờ trôi qua , bên kia lại vẫn không thấy truyền về bất cứ tin tức nào.

Trên mặt Diệp Hiểu Nhân lộ ra một tia mệt mỏi, chỉ hơi khẽ lắc đầu, không đáp lời.

Nàng đã từng cho rằng mình rất hiểu nam nhân kia, nhưng kết quả, hiện thực lại cho nàng một bạt tai vang dội.

Đây không phải nam nhân mà nàng có khả năng khống chế, thậm chí phỏng đoán.

Thế nên, lần này, nàng thậm chí không cùng theo Thất hoàng tử lộ diện tính thử thuyết phục hắn, mà chỉ lẳng lặng ngẩn trong Diệp phủ, chờ đợi đáp án.

Đương sơ nàng, thậm chí cả thảy Diệp gia, sợ rằng không người nghĩ tới, Diệp Huyền đại sư sẽ vẫn lạc, sẽ khiến Diệp gia từng bước lưu lạc đến bước này.

Nhân quả tuần hoàn!

Hoặc nói cách khác, đây là báo ứng bản thân bọn hắn phải chịu.

Nhưng trên đời này, không người nào lại cam tâm nguyện ý đi chịu chết cả …

– Đứng lên đi!

Khẽ nhướng mày, Bạch Nhạc từ tốn nói.

Từ lúc Thất hoàng tử quỳ xuống đến giờ đã qua đi hơn hai canh giờ, trong hai canh giờ đó, Bạch Nhạc từ đầu đến cuối đều không nhúc nhích, cũng không nói gì, cho nên Thất hoàng tử cũng một mực quỳ ở đó.

Không dùng linh lực chống đỡ, trải qua thời gian lâu như vậy, hai chân Thất hoàng tử đều tê rần, đứng lên vẫn có chút run rẩy, nhưng giờ hắn đã không cố được điều này, ngược lại thần sắc vui mừng nhìn vào Bạch Nhạc:

– Tiên sinh đáp ứng?

– Tính là vậy!

Nhún nhún vai, Bạch Nhạc nhẹ giọng đáp nói.

Kỳ thực làm ra quyết định này, nơi nào cần phải thời gian lâu đến vậy, sở dĩ Bạch Nhạc một mực không trả lời, một mặt là đang nghĩ tới chuyện khác, mặc khác là muốn xem xem, vị Thất hoàng tử này đến cùng có thể làm tới trình độ nào.


Chương 2098: Phong vật trường nghi phóng nhãn lượng

Không người hẳn sẽ đương nhiên được đến trợ giúp, muốn có được liền nhất định phải trả ra đại giá tương ứng.

Cái quỳ này không phải là đại giá, ý nghĩa ẩn chứa sau đó mới là.

– Diệp gia mấy năm nay thế nào?

Trà sớm đã lạnh, có thể Bạch Nhạc lại cũng không để bụng, bưng lên tự nhấp một ngụm, sau đó mới mở miệng hỏi.

– Mấy năm nay Diệp Hiểu Nhân tính là thay đổi triệt để! Dưới sự chỉnh đốn và cải cách cảu nàng, Diệp gia đã thay hình đổi dạng, không còn những thói quen như trước nữa.

Điểm này ngươi tùy tiện tìm người nào đó trong vương thành hỏi một tiếng liền có thể chứng thực.

Thất hoàng tử vội vàng giải thích.

– Sau khi Càn Đế trở về thì sao?

Bạch Nhạc lần nữa hỏi.

– Ban đầu đúng thật có người Diệp gia có cách nghĩ, nhưng lập tức liền bị Diệp Hiểu Nhân xử trí! Sau đó… Thái độ bệ hạ, ngươi cũng thấy rồi đấy, người Diệp gia không phải kẻ ngu, tự nhiên càng sẽ không sinh ra tâm tư gì.

Gật đầu, tính là tán đồng cách nói này, Bạch Nhạc chậm rãi đứng dậy:

– Ta nhớ được đất phong của Thất hoàng tử là ở Duyện châu … Nếu đã thoái vị, vậy thì không cần nán lại vương thành nữa, đi về Duyện châu thôi.

Thoáng ngừng một lát, Bạch Nhạc nói tiếp:

– Nếu Diệp gia nguyện ý, vô luận là Duyện châu hay Thanh châu… Đều có thể tới! Tính là hứa hẹn của ta đối với nàng.

Không tiếp tục để ý tới Thất hoàng tử nữa, Bạch Nhạc trực tiếp đi ra cửa.

– Tiên sinh không gặp nàng?

Trong mắt chớp qua một tia do dự, Thất hoàng tử lần nữa mở miệng nói:

– Mấy năm nay… Nàng vẫn chưa gả người.

Bước chân thoáng ngưng trệ, nhưng tức thì Bạch Nhạc lại khôi phục trạng thái bình thường, nhàn nhạt đáp nói:

– Không cần! Duyên tới duyên đi, sớm đã như mây khói … Hà tất thêm nhân quả làm gì.

Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc đã lửng thững đi ra ngoài.

Dù đã đêm khuya, Bạch Nhạc vẫn một mình đi ra.

Không cần xe ngựa đưa tiễn, Bạch Nhạc cứ vậy bước đến chỗ ở ngày xưa của Diệp Huyền đại sư, thần sắc vô hỉ vô bi.

. .

– Bệ hạ, Bạch Nhạc đi về phủ đệ của Diệp Huyền.

Gần như đồng thời, trong hoàng cung có nội thị chậm rãi tiến đến đại điện, đi tới bên người Càn Đế, nhẹ giọng mở miệng nói.

Chậm rãi mở mắt ra, trong mắt Càn Đế chớp qua một tia thâm thúy, trầm mặc khoảnh khắc, sau đó khóe miệng nhếch lên ý cười lạnh lùng:

– Không biết điều!

– Bệ hạ, có cần động thủ không?

Nội thị kia trầm giọng hỏi.

– Không cần, người muốn giết hắn nhiều lắm, trẫm cần gì phải đích thân động thủ! Để hắn sống thêm vài tháng đi.

Lần nữa nhắm mắt lại, Càn Đế lập tức mở miệng nói:

– Truyền chỉ, ban phủ đệ Diệp Huyền cho Trương gia, lệnh Trương gia di dời ngay trong ngày hôm nay … Đoạt đi phong hào quốc sư của Diệp Huyền! Ngoài ra, sai người đi Nam Hải, từ Phổ Đà Sơn tìm một người qua đây, kế thừa vị trí quốc sư.

Dò xét được thái độ Bạch Nhạc, Càn Đế lập tức lộ ra bộ mặt thiết huyết.

Lần này hội đàm với Bạch Nhạc, đa phần đều là nói nhảm, nhưng có một câu, hắn rất hân thưởng!

Thực lực tuyệt đối đủ để nghiền ép hết thảy!

Giờ đây, hắn chính muốn dùng phương thức này hồi ứng Bạch Nhạc.

Nếu ngươi đã không nguyện ý phối hợp, vậy trẫm liền tự thân đi xử trí.

– Bệ hạ, cái chết của Từ Hàng đại sĩ mặc dù có liên quan với Bạch Nhạc, nhưng mà … Xét đến cùng, cũng là đạo môn không dung! Phổ Đà sơn nhất mạch dù còn có truyền thừa, sợ rằng cũng khó thành đại khí, nếu chỉ định người trong Phật đạo làm quốc sư… Sợ rằng đạo môn sẽ sinh thêm sự cố.

Nội thị kia ngập ngừng khoảnh khắc, cuối cùng vẫn tiến gián nói.

Lạnh lùng liếc mắt nhìn đối phương một cái, Càn Đế lành lạnh mở miệng nói:

– Trẫm làm quyết định gì còn cần phải giải thích với ngươi?

Phốc thông!

Tức thì, nội thị kia bị dọa cho quỳ rạp xuống, không ngừng dập đầu.

– Nô tài không dám, nô tài không dám!

– Đây là lần đầu tiên, cũng là lần sau cùng! Hiểu chưa?

– Vâng, vâng!

Lại dập đầu mấy cái, trán nội thị kia rướm máu, lúc này Càn Đế mới nhàn nhạt mở miệng nói:

– Cút xuống đi!

Như được đại xá, nội thị vội cả lăn lẫn bò lui ra ngoài.

Thẳng đến khi đối phương triệt để rời đi, khóe miệng Càn Đế mới nhếch lên ý cười băng lãnh, nhẹ giọng lẩm bẩm nói:

– Nhiều thần linh như vậy đều sống lại… Ai dám nói, trong phật đạo không có cường giả lần nữa xuất thế?

– Nhân quả, rồi cũng phải kết thúc … Bạch Nhạc, nếu ngươi đã không chịu kết liễu với Diệp Huyền, vậy thì đoạn nhân quả này đành phải rơi đến trên thân ngươi.

– Ngươi chỉ là truyền nhân Thần Tôn mà thôi… Lại không phải Thần Tôn!

– Trẫm đợi ngươi quay về cầu trẫm!

– Bạch phủ chủ! Bệ hạ đã hạ chỉ, ban tòa nhà nơi đây cho lão thần, đồng thời nghiêm lệnh, di dời ngay trong ngày hôm nay … Ngài xem?

Rạng sáng hôm sau, Trương gia gia chủ tức tốc chạy tới trong phủ Diệp Huyền, cầu kiến Bạch Nhạc.

Thành thật mà nói, thu được ý chỉ thế này, gia chủ Trương gia suýt thì bị dọa ngất.

Dù đã trải qua nhiều năm vậy rồi, song hắn vẫn nhớ như in tình cảnh ngày đó, Bạch Nhạc chém giết hoàng đế, lập tân quân khác, nếu chỉ luận đến lãnh khốc tàn nhẫn, vị này thực sự không thua kém bất kỳ ai.

Nhưng vị Càn Đế đang ngồi trên long ỷ hiện nay cũng không phải dễ chọc!


Chương 2099: Lương Châu gặp cố nhân

Hiện nay Trương gia nhìn qua có vẻ hiển hách, nhưng trên thực tế, lại chẳng hề có chút lực lượng nào.

Nếu trước đó đã chọn đứng về phía Càn Đế, hắn liền đã không còn đường lui.

Dù đành chịu, hắn vẫn phải cắn răng cầm thánh chỉ tới mời Bạch Nhạc rời đi.

Liếc mắt nhìn thánh chỉ trong tay đối phương, Bạch Nhạc thậm chí không có hứng thú mở ra để xem.

Hắn biết, đây đúng thật là chuyện chỉ Càn Đế kia mới có thể làm ra được.

Người khác không có lý do làm thế, cũng không có lá gan để làm thế.

Dù đã quyết ý buông bỏ hợp tác với Càn Đế, nhưng chí ít, trước mắt Bạch Nhạc không tính toán trở mặt với Càn Đế.

Quan trọng hơn là, Bạch Nhạc rất rõ ràng, giờ mình còn không có được năng lực đương cự với Càn Đế, dù có cự tuyệt gia chủ Trương gia tới đây thì cũng chẳng có bất kỳ nghĩa lý gì.

Vậy nên, Bạch Nhạc cũng không ngăn cản.

Gần gần chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn đối phương một cái.

Hai chữ nhân quả là điều khó phán đoán nhất.

Nếu đã lựa chọn tiếp lấy nhân quả từ Diệp Huyền đại sư, Bạch Nhạc liền biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.

– Có đôi lời nói ra hơi có chút tục khí, chẳng qua, ta vẫn phải nói.

– Phong vật trường nghi phóng nhãn lượng (Chuyện còn dài đợi ngày sau mới rõ được)! Trương gia chủ… Chúng ta chờ xem!

Vươn tay khe khẽ vỗ lên vai đối phương, Bạch Nhạc lập tức xoay người rời khỏi Diệp phủ.

Lời này, nhìn như là nói cho Trương gia gia chủ, nhưng trên thực tế, vô luận đối phương hay Càn Đế đều rõ ràng, câu này là đang nói cho ai nghe.

Ngày này, Bạch Nhạc không ở lại thêm, cứ thế bình tĩnh rời khỏi vương thành.

Tựa như chưa từng có gì xảy ra.

Lúc đi ra Thanh châu, Bạch Nhạc từng có dự cảm, sự tình sẽ không dễ làm như vậy.

Nhưng hắn cũng hoàn toàn không ngờ, thế cục lại phức tạp vượt xa so với trong tưởng tượng.

Đi vương thành chuyến này, chẳng những không được đến Càn Đế chống đỡ, ngược lại còn thay Diệp Huyền đại sư tiếp lấy nhân quả, cơ hồ triệt để quyết liệt với Đại Càn Vương Triều.

Từ lúc về lại Linh Tê Kiếm Tông, Bạch Nhạc đã dự cảm được, khả năng nhân quả sẽ sản sinh ảnh hưởng rất lớn, giờ đi vương thành một chuyến, hắn càng ý thức được rõ ràng, hung hiểm cất chứa trong đó phức tạp hơn xa tưởng tượng.

Thực lực càng mạnh, những thứ phải gánh chịu lại càng nhiều!

Không phải nói trước đó không có nhân quả, mà là trước đó thực lực không đủ, căn bản không có năng lực để đi gánh nhân quản.

Tựa như nhân quả của Diệp Huyền đại sư.

Nếu Bạch Nhạc vẫn chỉ là Hóa Hư, vậy hắn căn bản không có tư cách bàn điều kiện với Càn Đế bàn, tự nhiên cũng không cần bị bức phải làm ra lựa chọn, không cần gánh chịu phần nhân quả này.

Phía Càn Đế đàm phán không thành, như vậy phía tam đại thiên tông càng không cần phải đi dò xét làm gì.

Thoáng trầm tư khoảnh khắc, Bạch Nhạc liền vứt bỏ ý niệm về lại Thanh châu.

Giờ phản hồi Thanh châu căn bản không có bất kỳ ý nghĩa nào, tưởng muốn vượt qua kiếp nạn trước mắt thì tất phải thay đường ra.

Với tình hình trước mắt mà nói, lựa chọn duy nhất chỉ còn lại vị cường giả ma đạo kia.

Trong bốn vị cường giả thần linh đã lộ diện, vị cường giả ma đạo này là người đặc biệt nhất, bí tàng không gian mà hắn ẩn tàng nằm ở vị trí cực tây Lương châu, cơ hồ đã ra ngoài phạm vi cửu châu.

Tuy thu nạp không ít cao thủ ma đạo, nhưng vị cường giả thần linh ma đạo này rốt cuộc ai, đến giờ vẫn không có nửa điểm tin tức.

Đừng nói Bạch Nhạc, dù có là đám người Lăng Tiên, tựa hồ cũng không rõ ràng.

Hơn nữa, người trong ma đạo đặc biệt hỉ nộ vô thường, đây vốn là tồn tại Bạch Nhạc không muốn trêu chọc nhất, nhưng giờ đây lại đã thành lựa chọn duy nhất của hắn .

Bạch Nhạc có cảm giác, tựa hồ trong u minh có một lực lượng đang thúc đẩy hắn tiến tới.

Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc vứt những ý niệm lung tung bát nháo kia ra khỏi đầu, tức tốc chạy thẳng về hướng Lương châu.

Chẳng qua không đến nửa ngày ngắn ngủi, Bạch Nhạc đã chạy tới Lương châu.

Vốn Bạch Nhạc định trực tiếp đi tìm một vị cường giả ma đạo nào đó, chỉ là vừa mới đặt chân lên Lương châu thì gặp được cố nhân.

Tức thì, sự chú ý của Bạch Nhạc bị hấp dẫn đi qua.

– Tiểu tử, ngươi vươn tay quá giới.

Trong một gian tửu lâu ở thành Lương châu, bảy tám tên ma tu vây quanh một thanh niên, lạnh lùng mở miệng nói.

Thanh niên vẫn điềm nhiên ngồi bên bàn, tay cầm bầu rượu tự rót tự uống, phảng phất căn bản không nghe được lời của đối phương, hoàn toàn không để đám người xung quanh vào trong mắt.

Cách đó không xa, Bạch Nhạc đứng trước lan can tầng hai, nhìn vào cảnh này, khóe miệng bất giác nhếch lên.

Đám ma tu kia thậm chí đến cả Tinh Hải Cảnh đều chưa tới, nhìn qua có vẻ người đông thế mạnh, song trên thực tế, muốn uy hiếp được đối phương thì căn bản không có bất cứ khả năng nào.

Những người này không biết thanh niên kia, nhưng Bạch Nhạc lại biết.

Đương nhiên, lấy thực lực bây giờ của Bạch Nhạc, chỉ cần hắn không muốn bị người nhận ra, thu liễm khí tức, liền rất ít người có thể nhận ra được hắn.

Bạch Nhạc cũng không có ý định nhúng tay, trên thực tế, loại tiểu tràng diện này cũng căn bản không cần hắn nhúng tay.


Chương 2100: Lương Châu gặp cố nhân (2)

Điều khiến hắn thực sự hiếu kỳ là, tại sao gia hỏa này lại ở đây, rốt cuộc có liên quan gì với vị cường giả thần linh ma đạo Lương châu vị kia không.

Bên này Bạch Nhạc mới vừa tới xem náo nhiệt, những người kia lại đã không nhịn được động thủ.

Nháy mắt, bảy tám người đồng thời xuất ra đao kiếm, chém về phía thanh niên kia, tựa hồ muốn một kích ở chém đối phương thành thịt vụn.

– Cút!

Mắt nhìn đao phong đối phương chém tới sát người, thanh niên kia khẽ nhướng mày, lạnh giọng quát một tiếng.

Không thấy hắn có động tác gì, gần gần chỉ bằng một tiếng quát khẽ kia, bỗng chợt hóa thành xung kích khủng bố, nháy mắt liền chất gãy binh khí của đám ma tu đang đồng loạt ra tay với hắn.

Cảnh này khiến đám ma tu thốt nhiên biến sắc, trong mắt khó mà ức chế vẻ sợ hãi.

Vốn bọn hắn tưởng rằng đối phương gần gần chỉ là một tên Tinh Cung Cảnh mà thôi, bằng vào ưu thế nhân số, kiểu gì cũng có thể nắm xuống đối phương.

Nhưng đến, giờ đây đến khi thực sự ra tay mới phát hiện, tin tức nhận được trước đó căn bản vô giá trị!

Cả tay đều không giơ lên, quát khẽ một tiếng liền trực tiếp đánh gãy binh khí của bọn hắn, hóa giải một kích liên thủ từ nhiều người như vậy, thậm chí ngay cả chiếc bàn trước mặt đều không chút tổn hại, đây là thực lực cỡ nào!

Sợ rằng chí ít cũng phải là lão tổ Tinh Hải Cảnh mới được? !

– Người chính đại không làm chuyện mập mờ, nếu các hạ đã dám giết người Kỳ Phong Động chúng ta liền nên lưu lại họ tên! Tuy chúng ta không làm gì được ngươi, nhưng Kỳ Phong Động không phải không có người!

Ma tu cầm đầu cắn răng đứng ra, trầm giọng quát hỏi.

Thực lực bọn hắn tuy không bằng được đối phương, song gốc gác lại không nhỏ, đặc biệt là mấy năm gần đây, Kỳ Phong Động đã quy thuận vị cường giả thần linh ma đạo kiagiả, tự nhiên hành sự càng thêm tự tin.

– Mấy tên súc sinh mà thôi, giết liền giết, có gì ghê gớm đâu! Còn về ta là ai … Các ngươi còn chưa đủ tư cách để biết.

Thanh niên kia cười lạnh một tiếng, khinh thường đáp nói.

– Các hạ đang xem thường Kỳ Phong Động chúng ta?

– Phải thì thế nào?

Thanh niên vẫn không chút lay chuyển.

– Ha ha, vậy thì lạ thật đấy! Các hạ không phải người Lương châu ta, e rằng còn không rõ ràng quy củ ở đây, sau lưng Kỳ Phong Động chúng ta chính là lão tổ, các hạ đừng có tự ngộ.

Ma tu cầm đầu kia hừ nhẹ một tiếng, lần nữa mở miệng uy hiếp nói.

– Cáo mượn oai hùm?

Cười lạnh một tiếng, thanh niên nhàn nhạt mở miệng nói:

– Tông môn ma đạo quy thuận vị kia có tổng cộng mười ba nhà, Kỳ Phong Động chẳng qua chỉ là tông môn ma đạo yếu nhất trong đó mà thôi, nếu không phải ỷ vào địa lợi, nằm cách bí tàng không gian gần chút, Lương châu sớm đã không có chỗ cho các ngươi đặt chân.

– Đừng nói loại người như các ngươi, dù là động chủ Kỳ Phong Động các ngươi đến đây thì cũng không tư cách uy hiếp được ta.

– …

Những lời này mới thật khiến đám ma tu kia tê cả da đầu!

Khẩu khí đối phương quá lớn, nơi nào còn là xem thường bọn hắn, thậm chí ngay cả Kỳ Phong Động đều không để vào trong mắt, đây không khả năng là lời mà lão tổ Tinh Hải Cảnh có thể thốt ra được!

Nháy mắt, trong đầu bọn hắn bất giác phù hiện ra một ý niệm khủng bố!

Hóa Hư!

Chỉ có cường giả Hóa Hư mới có được dũng khí và thực lực để miệt thị Kỳ Phong Động.

Có trời cao chứng giám, bọn hắn chẳng qua chỉ là một ít tiểu nhân vật, nơi nào nghĩ đến lại sẽ trêu chọc đến tồn tại Hóa Hư Cảnh.

Răng lợi run rẩy, tên ma tu cầm kia không có gan tiếp tục cường căng, đột nhiên giật lui mấy bước, sau đó mới mở miệng nói:

– Sơn thủy có tương phùng, không quản tiền bối là thân phận gì, đến Lương châu, tự nhiên sẽ có lúc đánh giao đạo với Kỳ Phong Động chúng ta.

– Sao tiền bối không lưu lại một cái tên, nếu thật là cao nhân, Kỳ Phong Động ta tự nhiên hướng tiền bối bồi tội!

– Cút!

Trong mắt chớp động sát cơ, thanh niên kia lần nữa mắng.

Lần này không còn ai dám tiếp lời, cả đám cứ thế u ám rời đi.

….

– Huynh đài, uống một chén rượu được không?

Đám người Kỳ Phong Động kia mới vừa rời đi, căn bản không có bất kỳ người nào dám tiếp cận thanh niên kia, trên lầu bỗng đột nhiên truyền tới tiếng nói, hấp dẫn chú ý của tất cả mọi người.

Khẽ nhíu mày, thanh niên kia theo bản năng định quát đối phương cút đi.

Nhưng mà, ngước mắt nhìn lên, tiếng cút đã đến bên mồm lại bị cường hành nuốt ngược trở về.

Không đợi đối phương hồi ứng, Bạch Nhạc trực tiếp đi thẳng xuống từ trên lầu, bộ dạng thản nhiên như một thư sinh văn nhược.

Tùy ý ngồi xuống bên người thanh niên, Bạch Nhạc cầm bầu rượu và chén, tự châm cho mình một chén, ngửa đầu trực tiếp uống cạn.

– Đã lâu không say rượu… Đáng tiếc, rượu này kém chút.

Dù đây đã là tửu lâu lớn nhất trong thành Lương Châu, song rốt cuộc chỉ làm sinh ý hướng đến đối tượng người phàm và tu sĩ cấp thấp, tự nhiên không khả năng có rượu ngon thực sự.

– Ngươi có thể không uống.

Liếc mắt nhìn Bạch Nhạc, thanh niên kia lạnh lùng đáp nói.

– Dạ huynh nói thế thương đến cảm tình lắm.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box