- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 20 : Huyễn Thuật Đại Sư (2) (c191-c200)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 20 : Huyễn Thuật Đại Sư (2) (c191-c200)
❮ sautiếp ❯Chương 191: Huyễn Thuật Đại Sư (2)
– Vãn bối hôm qua từng hẹn với đệ tử Hàn Sơn Tông Bạch Mộc cùng tới Hàn Sơn bẩm báo chuyện Huyết Ảnh Ma Tông, nhưng trên đường lại gặp phải sự chặn giết của cao thủ Huyết Ảnh Ma Tông, ta và Bạch Mộc tách ra, trước khi rời đi, ta đưa lệnh bài thân phận cho hắn, nhờ hắn về Hàn Sơn Tông cầu viện! Tiền bối đã biết tên của tiểu tử, chắc là từ Hàn Sơn đến.
Khom người lại bái, Bạch Nhạc ngoan ngoãn giải thích.
Nghe thấy những lời này của Bạch Nhạc, tin tức tất nhiên là đúng, Chu Mộng Dương mới không còn hoài nghi thân phận của Bạch Nhạc,
– Không sai, hôm qua Bạch Mộc đích xác từng đề cập với ta về. . .
Có điều, ngươi là làm thế nào để chạy trốn từ trong tay đối phương?
Trong mắt lộ ra một tia sắc bén, giống như dao nhỏ, muốn nhìn thấu cả người Bạch Nhạc.
Trong lòng đột nhiên căng thẳng, Bạch Nhạc cũng biết, đến thời điểm mấu chốt nhất rồi, vội vàng giải thích,
– Đệ tử Huyết Ảnh Ma Tông Xuất thủ công kích chúng ta tên là Đường Hách, hình như là đại đệ tử của Phá Nam Phi, vốn đệ tử cũng cho rằng là chắc chắn sẽ phải chết! Lại không ngờ, đột nhiên vang lên tiếng sáo, mơ mơ màng màng dường như nhìn thấy có một người áo xanh tới nhìn Đường Hách một cái, hắn giống như nổi điên dùng Huyết Diễm Đao, một đao chém về phía bản thân hắn, sau đó thì bị chết cháy.
Chỉ là lúc ấy vãn bối dường như cũng bị tiếng sáo ảnh hưởng, mơ mơ màng màng ngất đi, chờ khi tỉnh lại, chỉ nhìn thấy thi thể đã bốc cháy của Đường Hách.
Tin tức của Thông Thiên Ma Công tuyệt đối không thể lộ ra, Bạch Nhạc có bịa thế nào, cũng không thể nói mình có thể giết chết Đường Hách, đành phải bịa ra một cường giả Tinh Cung cảnh đến giải vây.
Bạch Nhạc lo lắng Chu Mộng Dương thấy thi thể của Đường Hách, tất nhiên không dám nói lung tung, chỉ có thể dựa theo kết quả, nói là tự Đường Hách dùng Huyết Diễm Đao giết chết bản thân.
Hơn nữa bịa đặt cũng phải có kỹ xảo, nói càng chi tiết, lại càng dễ phạm sai lầm, so với phí tâm tư để lấp liếm, chẳng thà dứt khoát đẩy sáu hai năm, nói thẳng là mình đã ngất xỉu, không nhớ được gì.
Tuy dường như cũng không quá đáng tin, nhưng cũng may là chết không đối chứng, ngươi không thể khiến Đường Hách sống lại mà phản bác ta chứ?
Bạch Nhạc vốn chỉ là thuận miệng nói ra, lại không ngờ, mày Chu Mộng Dương đột nhiên nhíu lại, lộ ra mấy phần ngưng trọng, trầm giọng hỏi,
– Nói rõ ràng đi, vị tiền bối cứu ngươi đó là bộ dạng gì?
Chu Mộng Dương truy hỏi như vậy, Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút trợn tròn mắt.
Ai mà ngờ được, Chu Mộng Dương lại truy hỏi cái này.
Chỉ là, đã đến nước này, Bạch Nhạc cũng chỉ có thể kiên trì bịa đến cùng,
– Đệ tử không nhớ rõ bộ dạng của vị tiền bối đó, dường như tiếng sáo đó có một loại ma lực chấn nhiếp lòng người, khi tỉnh táo lại, đã không nhớ được gì.
– Chẳng trách người của Huyết Ảnh Ma Tông lại bỏ chạy ngay đêm, thì ra là Thiên Thu huynh ra tay.
Gật đầu, Chu Mộng Dương nhìn Bạch Nhạc nói,
– Vận khí của ngươi không tồi.
– …
Nhìn bộ dạng tự quyết định, còn có thể vo tròn cho kín kẽ của Chu Mộng Dương, Bạch Nhạc lại triệt để không nói ra lời.
Thế này là sao, ta chỉ là tùy tiện bịa đặt ra một cao nhân tiền bối, ngươi có thể trực tiếp đối ứng, thế cũng quá giả dối rồi?
– Cũng không đúng, nếu Thiên Thu huynh xuất thủ, sao lại để những người này của Huyết Ảnh Ma Tông dễ dàng thoát thân như vậy.
Khẽ nhíu mày, Chu Mộng Dương trầm ngâm một chút, sau đó mới mở miệng nói,
– Đi thôi, ngươi theo ta tới Thất Tinh Tông gặp Thiên Thu huynh! Việc này quan hệ trọng đại, phải hỏi cho rõ ràng mới có thể yên tâm.
– Hả?
Bạch Nhạc lập tức cảm thấy có chút da đầu ngứa ran,
– Tiền bối, tình huống lúc đó, ta đúng là không nhớ rõ được, không biết cứu ta rốt cuộc có phải là vị Thiên Thu tiền bối này hay không?
– Có thể vô thanh vô tức dùng tiếng sáo khống chế yêu nhân ma đạo Linh Phủ hậu kỳ, thậm chí khiến ngươi không thể nhớ được bộ dáng của hắn… Có thể tu luyện huyễn thuật đến cảnh giới này, toàn bộ Thanh Châu, trừ Thiên Thu huynh ra, không thể nghĩ ra người thứ hai.
Dừng một chút, dường như Chu Mộng Dương lại nhớ tới gì đó, hừ lạnh một tiếng,
– Theo ta, không được hồ ngôn loạn ngữ! Hai chữ Thiên Thu này, cũng là ngươi có thể gọi à?
– …
Vốn mình để tiện che giấu, mới lôi ra tiếng sáo gì đó, ai ngờ, Thanh Châu lại thực sự có một vị cao thủ như vậy, thế này không khỏi cũng quá trùng hợp rồi.
Đã tới nước này, Bạch Nhạc đã triệt để từ bỏ ý đồ giải thích, xói chung Thiên Thu với không Thiên Thu gì đó, cũng là ngươi nói, không liên quan tới ta, cho dù tìm lầm người, ngươi cũng không trách được tới trên đầu ta chứ?
Nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Nhạc lập tức cảm thấy an tâm, lập tức mở miệng nói,
– Xin hỏi tiền bối, Bạch Mộc hắn thế nào rồi?
Thấy Bạch Nhạc quan tâm tới Bạch Mộc, sắc mặt Chu Mộng Dương lập tức dịu đi mấy phần,
– Yên tâm đi, tuy bị thương một chút, nhưng không có trở ngại! Ta biết, Bạch Mộc là đường huynh của ngươi, lần này hắn lập công lớn, bản tông tất nhiên sẽ không bạc đãi hắn.
Chương 192: Huyễn Thuật Đại Sư (3)
Dừng một chút, Chu Mộng Dương tiếp tục nói,
– Còn nữa, lão phu chính là trưởng lão chấp pháp của Hàn Sơn Tông, Chu Mộng Dương, ngươi gọi ta Chu trưởng lão là được rồi.
– Vâng, Chu trưởng lão!
Ngoan ngoãn đáp ứng một câu, Bạch Nhạc biểu hiện ra vẻ vô cùng nhu thuận, chỉ là trong lòng vẫn oán thầm,
– Động chút chính là trưởng lão chấp pháp, không khác gì Linh Tê Kiếm Tông, những tông môn này, không thể có sáng ý à?
Một đường được Chu Mộng Dương dẫn theo tới Thất Tinh Tông, lúc này Bạch Nhạc mới hiểu, Thiên Thu huynh trong miệng Chu Mộng Dương, là trưởng lão của Thất Tinh Tông, dùng huyễn thuật nhập đạo, thực lực rất mạnh, hơn nữa quan hệ cá nhân với Chu Mộng Dương không tồi, cũng chính bởi vì vậy, Bạch Nhạc vừa tùy tiện nói ra, Chu Mộng Dương liền nghĩ tới Mộng Thiên Thu.
Quan trọng hơn là, Mộng Thiên Thu vốn là có cừu oán với Huyết Ảnh Ma Tông, những năm gần đây, một mực không từ bỏ truy tra tung tích của Huyết Ảnh Ma Tông.
Khi tất cả manh mối này toàn bộ đều được xâu chuỗi lại, tất nhiên cũng không lộ ra quá đột ngột.
Đương nhiên, trên thực tế, Bạch Nhạc kỳ thật không lo lắng sau khi gặp Mộng Thiên Thu, mình sẽ bị vạch trần, nói chung mình nói rất mơ hồ, tất cả đều là suy đoán của Chu Mộng Dương, có đoán sai cũng không có gì to tát.
Chỉ cần Chu Mộng Dương công nhận thân phận đệ tử chân truyền của Linh Tê Kiếm Tông, vậy không có gì nguy hiểm.
Ngược lại mượn cơ hội này, nói không chừng có thể dựa vào lực lượng của Thất Tinh Tông để truy tra manh mối của Huyết Ảnh Ma Tông!
Thời gian một ngày ngắn ngủi, Chu Mộng Dương và Bạch Nhạc đã chạy tới Thất Tinh Tông.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy sơn môn của Thất Tinh Tông, Bạch Nhạc bị rung động rất sâu.
Thất Tinh Tông thành lập trên một tòa cô phong cao tới hơn năm ngàn thước, trên không trung cao ngất trong mây ở giữa tòa cô phong này, có bảy tòa đại điện bồng bềnh, giống như thất tinh vờn quanh.
Toàn bộ tông môn chính là một tòa đại trận khủng bố, liền thành một thể.
Nhìn từ rất xa, giống như là tiên sơn vậy.
Nếu So sánh, Linh Tê Kiếm Tông quả thực là kém hơn không biết bao nhiêu cấp bậc.
Đây mới là nội tình của tông môn Địa cấp sao?
Như vậy, Đạo Lăng Thiên Tông, được xưng là đạo lăng thiên hạ, đứng đầu chính đạo đó còn là cảnh sắc gì?
Nghĩ đến lời nói hào hùng của mình đối với Vân Mộng Chân, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi có chút chua chát!
Có một số chênh lệch, đúng là càng tiếp cận lại càng khiến người ta tuyệt vọng.
– Đi thôi! Ta nghe Bạch Mộc nói, ngươi thành tựu Tử Phủ, nếu có lòng, cũng có thể nhân cơ hội này bái vào môn hạ của Thiên Thu huynh.
Như có thâm ý nhìn Bạch Nhạc một cái, Chu Mộng Dương thản nhiên mở miệng nói.
Nghe thấy lời nói của Chu Mộng Dương, Bạch Nhạc kéo lại suy nghĩ, cười thản nhiên, lắc đầu nói,
– Chu tiền bối nói đùa rồi, tuy Linh Tê Kiếm Tông nhỏ, nhưng lại là nhà của vãn bối, nào có ai lại ngại nhà nhỏ mà bỏ nhà ra đi.
Bái vào Thất Tinh Tông? Đùa gì thế, lúc trước Bạch Nhạc chính là ngay cả Đạo Lăng Thiên Tông cũng cự tuyệt, sao có thể bởi vì một Thất Tinh Tông mà dao động tâm trí.
Nhìn bộ dạng tiêu sái đó của Bạch Nhạc, Chu Mộng Dương cũng không khỏi nhìn thêm một cái.
Lần đầu tiên nhìn thấy Thất Tinh Tông, còn có thể bảo trì loại tâm tính này, đúng là hiếm có.
Cường giả Tinh Cung cảnh, bất kể là đi đến đâu, đều sẽ được người ta tôn kính.
Sau khi báo thân phận một cách đơn giản, Chu Mộng Dương cũng lười đi sơn đạo chậm rãi, mà là trực tiếp dẫn theo Bạch Nhạc bay vào Thanh Minh, hướng thẳng tới một tòa đại điện bồng bềnh trong không trung đó.
Sau khi bước vào Linh Phủ cảnh, trên thực tế, đã có thể ngự không trong thời gian ngắn, nhưng muốn thực sự bay thẳng vào Thanh Minh, vẫn phải chờ tới khi đột phá Tinh Cung.
Bảy tòa điện bồng bềnh này của Thất Tinh Tông, nếu dựa theo trình tự mà thông báo, quá trình cực kỳ phức tạp, rất có thể đi hết một ngày cũng không nhất định có thể đạt được thông bỉnh, càng đừng nói tới là bước vào trong đó.
Nhưng một khi bước vào Tinh Cung cảnh, liền có thể tránh được tất cả những khâu phức tạp này, trực tiếp tự mình bay vào trong đó.
Đây vốn là ưu đãi của Thất Tinh Tông đối với cường giả Tinh Cung, cũng là tượng trưng cho địa vị.
Tuy Chu Mộng Dương không phải người của Thất Tinh Tông, nhưng lại có quan hệ cá nhân vô cùng tốt với Mộng Thiên Thu, tất nhiên cũng không có gì phải do dự, trực tiếp bay đến vùng trời của đại điện.
Đương nhiên, so sánh với Chu Mộng Dương, Bạch Nhạc chính là cẩn thận có thừa, đây chính là trời cao mấy ngàn thước! Nếu Chu Mộng Dương nhẹ nhàng buông tay, hắn lập tức sẽ từ trong không trung ngã xuống tan xương nát thịt.
Sợ cái gì thì cái đó đến, cơ hồ là trong đầu Bạch Nhạc vừa xuất hiện suy nghĩ này, Chu Mộng Dương lại đột nhiên buông tay, trực tiếp ném Bạch Nhạc về phía đại điện.
Cả kinh này không tầm thường, trực tiếp dọa cho tóc gáy Bạch Nhạc dựng đứng, liều mạng thôi động linh lực trong cơ thể khống chế thân hình, bay về phía đại điện.
Với thực lực của Bạch Nhạc, trên thực tế ngự không phi hành trong cự ly ngắn không phải vấn đề lớn, một cú ném này của Chu Mộng Dương tuy có chút khiếp người, nhưng trên thực tế lại không có nguy hiểm quá lớn.
Chương 193: Thân hãm ảo cảnh
Nhưng mà, ngay khi hạ xuống, Bạch Nhạc lại đột nhiên phát hiện, mình không ngờ căn bản không thể khống chế được thân thể, bất kể có thôi động linh lực thế nào, căn bản đều không thể khiến thân thể bay về phía đại điện như như ước nguyện! Ngược lại trong quá trình này, lại rơi xuống cực nhanh, rõ ràng dường như đã đến bên cạnh đại điện, nhưng vẫn thiếu cự ly không đến mười mét, sượt qua bên rìa, tiếp tục rơi xuống dưới núi.
– Cứu mạng! Chu tiền bối, cứu mạng!
Bản thân Bạch Nhạc chính là sợ chết, mắt thấy không khống chế được thân thể, lập tức sợ tới toát mồ hôi lạnh, vừa cố gắng khống chế linh lực, vừa cao giọng kêu cứu!
Đáng tiếc, Chu Mộng Dương sớm đã bay đại điện, căn bản không để ý tới Bạch Nhạc.
Lập tức, trường kiếm ra khỏi vỏ, mượn lực lượng rút kiếm, Bạch Nhạc nỗ lực khiến thân thể tới gần đại điện thêm mấy phần, ngay khi hắn cơ hồ sắp triệt để ngã xuống, mũi kiếm đâm vào trong thổ địa dưới đại điện hạ, dựa vào mũi kiếm cắm vào trong đó, cường hành treo mình trong không trung.
Vừa kinh vừa sợ, trong lòng Bạch Nhạc sớm đã mắng một lượt tám đời tổ tông của Chu Mộng Dương, nhưng lại không có bất kỳ biện pháp nào.
Lúc này vị trí của Bạch Nhạc, cách trèo lên đại điện, ước chừng còn cự ly mấy chục thước, nếu là ngày xưa, chỉ là cự ly của một cú nhảy, nhưng vấn đề là ở chỗ, ở nơi chết tiệt này, giống như có một loại lực lượng đặc thù nào đó bao phủ, căn bản không bay lên được.
Cự ly mấy chục mét ngắn ngủi này, đối với Bạch Nhạc mà nói, giống như lạch trời vậy, khó có thể vượt qua.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn dường như đã bị vây chết ở nơi này, càng xui xẻo là, gió núi gào thét, hơn nữa dường như gió càng lúc càng lớn, thân thể của Bạch Nhạc bị gió thổi cho không ngừng lay động trong không trung, tùy thời đều có khả năng bị thổi xuống.
Bạch Nhạc có thế nào cũng không ngờ được, chuyến đi tới Thất Tinh Tông lại biến thành nguy cơ sinh tử.
– Tiểu gia hỏa này là ai thế?
Nhìn ra ngoài một cái, một người trung niên áo xanh thờ ơ pha trà, thuận miệng hỏi.
– Ngươi chưa từng gặp hắn à?
Hơi ngạc nhiên, Chu Mộng Dương có chút không thể tin nổi hỏi.
– Vì sao ta lại từng gặp hắn?
Nhìn Chu Mộng Dương một cái với vẻ kỳ quái, Mộng Thiên Thu kinh ngạc hỏi ngược lại.
– Hôm qua, ngươi có từng rời tông không?
Nhướn mày, Chu Mộng Dương trầm giọng hỏi.
– Không!
Lắc đầu, Mộng Thiên Thu lạnh lùng đáp.
– Vậy lạ nhỉ, hôm qua tiểu gia hỏa này gặp phải cao thủ của Huyết Ảnh Ma Tông, vốn là chết chắc, nhưng lại được một người áo xanh am hiểu huyễn thuật cứu sống, theo hắn nói, người đó mặc quần áo màu xanh, chỉ dùng tiếng sáo đã có thể dẫn người ta nhập ảo, thậm chí cao thủ Linh Phủ hậu kỳ của Huyết Ảnh Ma Tông, ngay cả cơ hội hoàn thủ cũng không có, trực tiếp bị vây chết trong ảo cảnh, tự mình giết chết mình! Trong phủ Thanh Châu, trừ Thiên Thu huynh ra, còn có ai có thể có phần bản sự này?
Ngồi xuống trước mặt Mộng Thiên Thu, Chu Mộng Dương cau mày giải thích.
– Huyết Ảnh Ma Tông?
Mộng Thiên Thu Vốn vẫn có chút thờ ơ, đột nhiên biến sắc,
– Người của Huyết Ảnh Ma Tông lại xuất hiện à?
– Không sai!
Gật đầu, Chu Mộng Dương trầm giọng đáp,
– Hôm qua đệ tử Hàn Sơn ta bị người của Huyết Ảnh Ma Tông đuổi giết tới sơn môn, từ trong miệng hắn ta biết được manh mối của Huyết Ảnh Ma Tông, lập tức xuống núi điều tra, đáng tiếc, cuối cùng vẫn chậm một bước! Tuy tìm được sơn cốc mà Huyết Ảnh Ma Tông lẩn trốn, nhưng đối phương cũng chạy trước một bước rồi.
Nói đến đây, Chu Mộng Dương chỉ vào Bạch Nhạc ở bên ngoài, tiếp tục nói.
– Tiểu gia hỏa này là đệ tử chân truyền của Linh Tê Kiếm Tông, chuyện Huyết Ảnh Ma Tông, cũng là hắn phát hiện trước… Ta vốn tưởng rằng là Thiên Thu huynh cứu hắn, chắc biết manh mối của Huyết Ảnh Ma Tông, đáng tiếc lại đã đoán sai rồi.
Thuận theo ánh mắt của Chu Mộng Dương, Mộng Thiên Thu lại quan sát Bạch Nhạc thêm một chút.
Chỉ là, lúc này Bạch Nhạc đang lơ lửng trong trời cao dưới đại điện hạ, căn bản chính là đang tựa vào mặt đất trước điện, sắc mặt dữ tợn lay động qua lại trên mặt đất, trong tay dường như còn cầm gì đó, chết cũng không chịu buông tay.
– Không sao, đã rơi vào trong ảo cảnh, có thể từ trong miệng hắn hỏi ra sự thật.
Nâng chung trà lên uống một ngụm, Mộng Thiên Thu tùy ý đáp.
– Thiên Thu huynh, ảo cảnh này của ngươi càng lúc càng đáng sợ, ngươi đoán tiểu gia hỏa này còn có thể kiên trì được bao lâu?
Rất hiển nhiên, Chu Mộng Dương cũng vô cùng tin tưởng năng lực của Mộng Thiên Thu, lộ ra thần thái cực kỳ thoải mái, thuận miệng hỏi.
Lắc đầu, Mộng Thiên Thu lạnh lùng đáp,
– Thực lực Linh Phủ cảnh, có thể chống đỡ quá một nén hương, cho dù ở bản tông cũng coi như là thiên tài! Muốn chống đỡ được thời gian cực hạn nửa canh giờ, cho dù là môn hạ đệ tử của ta cũng chưa chắc có thể làm được.
– Linh Phủ cảnh, không ai có thể nhìn phá được ảo cảnh này của ngươi à?
Chu Mộng Dương có chút tò mò hỏi.
Trầm mặc một chút, Mộng Thiên Thu chậm rãi đáp,
– Mười năm trước, Thánh Nữ của Đạo Lăng Thiên Tông từng tới, dùng thực lực mới bước vào Linh Phủ cảnh… Phá trong một trăm hơi thở.
– …
Chương 194: Phá huyễn phản chân
Nhắc tới Đạo Lăng Thiên Tông, Chu Mộng Dương không khỏi cười khổ,
– Đạo lăng thiên hạ, hạng người chúng ta há có thể tranh phong với đạo lăng? Vị Thánh Nữ đó, hiện giờ chắc mới chưa tới hai mươi tuổi nhỉ?
Thở dài một tiếng, Mộng Thiên Thu nhẹ giọng đáp,
– Một năm đó, lúc phá huyễn, Đạo Lăng Thánh Nữ mới chín tuổi!
Chín tuổi!
Linh Phủ cảnh chín tuổi, đối mặt với ảo trận Mộng Thiên Thu bố trí, phá trong trăm hơi thở, đây đúng là đáp án khiến khiến người ta hoảng sợ lại tuyệt vọng.
Đạo lăng thiên hạ, trên đời này trừ vị Thông Thiên Ma Quân tuyệt diễm thiên hạ đó ra, còn có ai có thể khiêu chiến đạo lăng lồng lộng?
– Vãn bối Bạch Nhạc, bái kiến Thiên Thu đại sư!
Ngay khi Mộng Thiên Thu và Chu Mộng Dương vẫn đang trầm ngâm trong cảm thán và hồi ức, ngoài điện một âm thanh trong trẻo đột nhiên vang lên, khiến hai người bừng tỉnh!
Ngoài điện, thiếu niên một thân áo trắng, không có một chút chật vật, bình tĩnh khom mình hành lễ!
Trong nháy mắt, giống như thời gian quay về thời khắc mười năm trước, nữ hài một thân áo trắng đó sau khi phá ảo cảnh thì cúi người hành lễ với hắn.
Thời gian lui lại nửa khắc trước.
Bạch Nhạc vẫn lơ lửng trong trời cao, chỉ có thể nắm chặt kiếm trong tay chống đỡ để mình không đến mức ngã xuống, gió núi lãnh lẽo, cơ hồ muốn đóng băng thân thể của Bạch Nhạc.
Hò hét cả nửa ngày, cũng không thấy Chu Mộng Dương quay lại cứu, Bạch Nhạc sớm đã từ bỏ suy nghĩ chờ cứu viện, dưới tuyệt cảnh bực này, người có thể dựa vào, chỉ có bản thân mình.
Trong mắt lộ ra kiên quyết kiên quyết, bàn tay Bạch Nhạc đột nhiên dùng sức, không ngờ buông lỏng chuôi kiếm, mượn chút lực chống đỡ này, thân thể đột nhiên nhảy lên, lướt qua thân kiếm, bàn chân nhẹ nhàng giẫm lên trên thân kiếm.
Nhân lúc thân kiếm vẫn có thể chống đỡ được trọng lượng của thân thể, dùng ngón tay làm kiếm, thôi động kiếm mang lại trực tiếp ở trong vách núi dưới đại điện hạ đâm ra một cái hố nhỏ có thể vừa cho một bàn tay, cắm tay vào trong đó.
Két một tiếng, thân kiếm dưới chân không chịu nổi đột nhiên gãy lìa, từ trên trời cao vạn trượng rơi xuống phía dưới, thân thể của Bạch Nhạc cũng theo đó mà rơi xuống, vừa hay nắm lấy cái lỗ vừa đâm ra, mới miễn cưỡng ổn định được thân hình, nhưng mà bàn tay nắm chặt lấy vách núi cũng đã bị đâm cho máu tươi đầm đìa.
Tay đứt ruột xót, loại đau đớn đến xương này, khiến Bạch Nhạc cơ hồ không tóm được vách núi.
Nhưng mà, ngay sau đó, nhìn bàn tay bị đâm phá, đồng tử Bạch Nhạc đột nhiên co rút lại, nhìn chằm chằm vết thương trên bàn tay của mình, trong mắt lộ ra một tia do dự.
Bàn tay bị vách núi cắt rách? Sao có thể như vậy được!
Với thực lực Linh Phủ cảnh, vốn đủ để thoải mái lướt qua một đoạn cự ly đó, sẽ rơi xuống trước đại điện mới đúng, nhưng lại đột nhiên không khống chế được, từ bên rìa vách núi rơi xuống, bản thân điều này đã rất kỳ quái! Nhưng với nhau có thể nói là đại điện này có bố trí cấm chế, có thể hạn chế linh lực.
Nhưng… Chẳng lẽ lại ảnh hưởng tới cả lực lượng của nhục thân à?
Nếu là lúc trước, bàn tay bị vách núi rạch đứt cũng không có gì đáng kinh ngạc, nhưng, phải biết rằng, Bạch Nhạc vừa tu nhập môn Thông Thiên Ma Thể, cho dù chỉ là giai đoạn phạt mao lúc ban đầu, sự cứng cỏi của thân thể cũng đã sớm hơn xa người thường.
Đừng nói là vách núi, cho dù là đao kiếm cũng khó cắt rách được da của Bạch Nhạc!
Ảo cảnh!
Cơ hồ là lập tức, giống như bị một đạo thiểm điện đánh xuống, trong nháy mắt xé rách sương mù, khiến Bạch Nhạc tỉnh lại.
Lâm vào trong ảo cảnh, cảm xúc của con người rất dễ bị ảo cảnh ảnh hưởng, rất nhiều chỗ không hợp lý, đều sẽ theo bản năng bị bỏ qua, thậm chí là quên đi, bản thân đây chính là lực lượng của ảo cảnh.
Nếu không ý thức được là mình lâm vào ảo cảnh, bất kể ngươi có thủ đoạn thông thiên, giãy dụa thế nào, cũng tuyệt đối không thể phá được ảo cảnh.
Bởi vì ngươi căn bản chính là đang tự đối kháng với chính mình, sao có thể thủ thắng?
Ảo cảnh có thể xây dựng ra một tình cảnh tiếp cận với chân thật, nhưng bất kể là có tiếp cận tới mức nào, chung quy vẫn không phải là thật.
Luôn sẽ có một số chi tiết, có thể khiến người ta ý thức được không đúng, chỉ là ý thức được quá trình này, lại bị ý chí của con người cùng với những nhân tố như sức phán đoán ảnh hưởng.
Lâm vào ảo cảnh, rất nhiều lúc, ngươi kỳ thật chính là minh ngộ linh quang vừa hiện mà thôi.
Ảo cảnh của Mộng Thiên Thu kết hợp với tình cảnh của Thất Tinh Tông, tự nhiên bố trí ra, hợp với tình hình mà vào, bản thân đây đã là thủ đoạn cực kỳ cao minh, dưới tình huống bình thường, với thực lực của Bạch Nhạc, căn bản là không thể nhận thấy sơ hở.
Nhưng Bạch Nhạc tu luyện Thông Thiên Ma Thể, chỉ là dựa vào chỗ khác thường khi bàn tay bị đâm phá, liền khiến Bạch Nhạc đột nhiên bừng tỉnh.
Một khi ý thức được điểm này, rất nhiều phương tiện lập tức trở nên rõ ràng.
Ví dụ như, Chu Mộng Dương không có đạo lý nào lại ném mình đi rồimặc kệ!
Ví dụ như, bản thân Mộng Thiên Thu chính là Huyễn Thuật Đại Sư!
Ví dụ như… Trên người mình căn bản không có kiếm!
Chương 195: Phá huyễn phản chân (2)
Trường kiếm tùy thân, từ trận chiến với Đường Hách đã bị đánh nát, Bạch Nhạc căn bản không có thời gian và cơ hội đi tìm một thanh kiếm khác, nhưng trong nháy mắt vừa rồi, hắn theo bản năng rút kiếm, lại lấy ra được kiếm trong tay!
Khi tất cả manh mối này dung hợp lại với nhau, tất nhiên không khó phán đoán ra sự thật đã lâm vào ảo cảnh.
Chỉ là, ý thức được mình lâm vào ảo cảnh và phá ảo cảnh, lại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Loại chuyện chỉ cần biết tất cả trước mắt đều là ảo cảnh, ảo cảnh sẽ tự nhiên sụp đổ, chỉ có thể phát sinh trong phán đoán phàm tục.
Ảo cảnh đáng sợ là ở, cho dù ngươi biết rõ là giả, cũng có thể lâm vào trong đó, không thể tự thoát ra.
Tựa như hiện tại, Bạch Nhạc biết rõ tất cả trước mắt đều là giả, nhưng lại vẫn không dám buông tay.
Trên lý thuyết, dường như chỉ cần buông tay, ngã xuống mà chết, tất nhiên sẽ khiến ảo cảnh kết thúc.
Nhưng trên thực tế, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết, điều đó căn bản là không thể.
Nếu ảo cảnh dễ như dùng tự sát là có thể phá được, vậy cũng đừng tu luyện huyễn thuật gì đó nữa, bởi vì căn bản là không có bất kỳ ý nghĩa gì, nói chung bị ảo cảnh giết chết cũng không thật sự tử vong, có gì mà phải sợ?
Lâm vào ảo cảnh như vậy, một khi ngươi lâm vào trong vòng tuần hoàn của bản thân ảo cảnh, sẽ chỉ càng lún càng sâu, từng chút từng chút mất đi lý trí, cuối cùng triệt để bị vây chết trong ảo cảnh.
Nếu buông tay ngã xuống mà chết, khả năng lớn nhất, chính là khiến mình quên đi một đoạn ký ức này, lại trở lại thời khắc từ trên vùng trời đại điện ngã xuống, tiếp tục tuần hoàn qua lại, hơn nữa trong quá trình này, ý thức của bản thân tất nhiên sẽ càng lúc càng mơ hồ, rất có thể lần này còn có thể ý thức được là ảo cảnh, nhưng lần tiếp theo lại hoàn toàn không ý thức được nữa.
Đương nhiên, Bạch Nhạc biết rất rõ, bất kể là Chu Mộng Dương hay là Mộng Thiên Thu, sợ rằng đều không có địch ý với mình, ảo cảnh này chắc chỉ là một khảo nghiệm mà thôi! Tất nhiên sẽ không thật sự khiến mình triệt để lún sâu vào trong ảo cảnh.
Nhưng vấn đề là ở chỗ, dù vậy, nếu cần bọn họ xuất thủ lay tỉnh mình, chỉ sợ đánh giá đối với mình cũng sẽ giảm mạnh.
Mất mặt thì cũng thôi, nhưng sau này phân lượng của lời nói ra, chắc chắn sẽ nhẹ hơn nhiều, còn muốn lợi dụng Hàn Sơn, thậm chí là Thất Tinh Tông để giúp mình đối phó Huyết Ảnh Ma Tông sẽ vô cùng khó khăn.
Quan trọng hơn là… Bạch Nhạc không dám khẳng định, một khi ý thức của mình triệt để lâm vào trong ảo cảnh, có thể bị Mộng Thiên Thu khống chế hay không.
Phải biết rằng, lần này ném hắn vào trong ảo cảnh, khả năng lớn nhất, chỉ sợ cũng là Chu Mộng Dương muốn dùng phương thức như vậy để nghiệm chứng lời nói lúc trước của mình đối với hắn.
Bí mật trên người Bạch Nhạc thật sự quá nhiều, một khi bởi vì bị ảo cảnh khống chế mà lộ ra, chỉ sợ lập tức sẽ dẫn tới họa sát thân.
Cho nên, điều duy nhất Bạch Nhạc có thể làm, chính là dốc hết toàn lực nhìn phá ảo cảnh này!
Chỉ là, dẫu sao đây cũng là ảo cảnh mà vị Huyễn Thuật Đại Sư Mộng Thiên Thu của Tinh Cung cảnh này bố trí, muốn phá được nào có đơn giản.
Tâm niệm xoay chuyển rất nhanh, Bạch Nhạc cẩn thận nhớ lại mỗi một chi tiết sau khi rơi vào ảo cảnh, ký ức đột nhiên dừng hình!
Kiếm!
Đúng vậy, trên người mình rõ ràng là không có kiếm, nhưng vì sao vừa rồi lại có thể dưới phản ứng của bản năng, trực tiếp rút kiếm ra?
Nếu, lối suy nghĩ này được thành lập, vậy chứng tỏ, ở trong dạng ảo cảnh này, chỉ cần ở trong phạm vi năng lực của mình, chỉ cần mình từng thấy, như vậy có thể từ không thành có mà biến ra.
Bởi vì, căn nguyên của ảo cảnh, kỳ thật không phải ngoại tại, mà là ở nội tâm của mình!
Phá huyễn, chính là phá hư vọng trong lòng mình, phá huyễn phản chân!
Thật và giả, rất nhiều lúc, vốn là cách biệt của một niệm.
Chỉ là ở trong ảo cảnh, loại cách biệt này sẽ trở nên rõ ràng hơn.
Niệm đầu khẽ động, vết thương trên tay Bạch Nhạc dùng một loại tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nhanh chóng khép lại.
Thông Thiên Ma Thể!
Lúc trước không ý thức được trong ảo cảnh của mình, cái có thể dựa vào dường như chỉ là bản năng của mình, nhưng một khi ý thức được, một ý niệm, tất nhiên có thể khôi phục lực lượng của Thông Thiên Ma Thể.
Bùm!
Hơi giơ tay lên, thậm chí cũng không dùng sức, Bạch Nhạc dễ dàng cắm bàn tay vào trong vách núi, giống như là đâm vào trong đậu hủ vậy.
Một cường giả Linh Phủ, thậm chí là cường giả Thông Thiên Ma Thể tiểu thành, làm sao lại bị một đoạn vách đá như vậy vây khốn, chỉ cần cứ như vậy tiến về phía trước, trong giây lát, dựa vào lực lượng của bản thân thân thể, Bạch Nhạc có thể dễ dàng trèo lên đại điện.
Chỉ là đến nước này, Bạch Nhạc sao còn có thể thỏa mãn với đơn giản chỉ là trèo lên được.
Đây là ảo cảnh, cho nên ở lại trên vách đá, không có nghĩa là nguy hiểm, trèo lên cũng chưa chắc là an toàn.
Tâm niệm xoay chuyển, dưới chân Bạch Nhạc dùng sức giậm một cái, cả người đột nhiên rời khỏi vách núi, bay ngược ra.
Đồng thời, linh lực trong cơ thể lại thôi động, khi bay ra, đồng thời cũng bay lên.
Ngự không mà đi!
Chương 196: Phá huyễn phản chân (3)
Lúc trước ở gần đại điện, loại cấm chế không chạm tới được đó, hiện tại giống như lại biến mất, thậm chí ngự không để đi mà Bạch Nhạc vốn không làm được, lúc này cũng dễ dàng làm được.
Thân hình nhấp nhoáng, trong một cái hơi thở, Bạch Nhạc trực tiếp bay đến trước đại điện.
– Người nào?
Cơ hồ là là đồng thời, một tiếng quát chói tai đột nhiên vang lên, thậm chí không đợi Bạch Nhạc đứng vững, đã có bảy tám đệ tử Thất Tinh Tông kết thành kiếm trận giết tới Bạch Nhạc.
Những đệ tử trước mặt này, mỗi một người đều có thực lực Linh Phủ cảnh, lại thêm kiếm trận áp chế, cùng với sự phối hợp thành thạo lẫn nhau, thậm chí có khả năng đạt tới mức thuấn sát Bạch Nhạc.
Thử nghĩ một chút, ngươi hao hết tâm tư, vất vả lắm mới trèo lên được vách đá, vốn cho rằng đi lên sẽ an toàn, nhưng không đợi đứng vững, lập tức lọt vào công kích khủng bố như vậy, đó là chuyện tuyệt vọng cỡ nào?
Nhưng mà lúc này, nhìn biến hóa trước mắt hóa, trên mặt Bạch Nhạc chẳng những không có chút hoang mang, ngược lại lộ ra một nụ cười.
Sáng lạn
– Quả nhiên là vậy!
Trước khi bay lên vách đá, Bạch Nhạc đã đoán được kết quả này, hiện giờ nhìn thấy, tất nhiên không hề có chút kích động, ngược lại càng lúc càng hiểu rõ bản chất của ảo cảnh này.
Vươn tay tóm một cái, trường kiếm theo tay mà vào.
Linh Tê Nhất Kiếm!
Không hề có ý lưu thủ, xuất thủ chính là toàn lực, lao thẳng tới kiếm trận.
Nếu là dưới tình huống bình thường, với thực lực của Bạch Nhạc, đối mặt với kiếm trận từ nhiều đệ tử Linh Phủ cảnh liên thủ bố trí như vậy, tất nhiên khó có thể chống đỡ, nhưng hiện tại, một ý niệm, thực lực của Bạch Nhạc liền theo đó tăng vọt! Khi xuất thủ, vẫn là Linh Phủ sơ kỳ, nhưng khi một kiếm này chém vào trong kiếm trận, liền phá vỡ được Linh Phủ hậu kỳ.
Toàn bộ kiếm trận, một kiếm là phá!
– Từ tâm mà sinh, ảo cảnh như vậy, dường như càng gần sát với thực tại hơn, nhưng cũng có nghĩa là. . .
Tất cả đều do ta mà sinh, giống như thế giới của ta! Ở đây,ta mới là thần!
Cười tiêu sái, Bạch Nhạc lững thững bước tới trước đại điện.
Chung quanh vô số đệ tử Thất Tinh Tông trào ra, hoặc quát mắng, hoặc động thủ, hình thành bách thái của chúng sinh, nhưng đối mặt với tất cả những điều này, Bạch Nhạc lại không để ý đến, giống như tất cả đều chỉ là ảo ảnh trong mơ.
Rõ ràng có vô số công kích đánh xuống trên người Bạch Nhạc, nhưng lại không thể đả thương đến Bạch Nhạc mảy may.
Đi thẳng tới trước đại điện, sửa sang lại một chút quần áo, Bạch Nhạc hơi khom người, cao giọng mở miệng, nói
– Vãn bối Bạch Nhạc, bái kiến Thiên Thu đại sư!
Theo một câu này vừa được nói ra, tất cả chung quanh đều hóa thành hư vô, giống như một chiếc gương đột nhiên vỡ ra, trong nháy mắt đó, ảo cảnh tự nhiên đều tiêu tán, gió núi thổi qua, giống như tất cả lúc trước là chưa từng phát sinh.
Phá huyễn phản chân, vốn chỉ ở một ý niệm!
Chậm rãi đứng dậy, nhìn thiếu niên thần sắc bình tĩnh ngoài điện, trong mắt Mộng Thiên Thu không khỏi lộ ra một tia phức tạp, trầm mặc một lát, mới nhẹ giọng mở miệng nói,
– Từ mười năm trước, sau khi Đạo Lăng Thánh Nữ phá huyễn trong một trăm hơi thở! Ngươi là người đầu tiên có thể dùng thực lực Linh Phủ cảnh nhìn phá ảo cảnh, tiểu gia hỏa, ngươi có nguyện bái vào môn hạ của chúng ta không?
Khi nghe thấy Đạo Lăng Thánh Nữ, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên giật thót, nhưng lời nói về sau, lại căn bản không thể khiến Bạch Nhạc có chút động dung.
– Cám ơn tiền bối đã ưu ái, chỉ là vãn bối thân là đệ tử chân truyền của Linh Tê Kiếm Tông, không thể gia nhập tông môn không.
Cơ hồ là không hề suy nghĩ, Bạch Nhạc lại cúi người, dứt khoát cự tuyệt.
Nhìn bộ dạng bình tĩnh và tự nhiên của Bạch Nhạc, bất kể là Mộng Thiên Thu hay là Chu Mộng Dương, tâm tình đều không khỏi có chút phức tạp.
Trước khi đến, Chu Mộng Dương từng hỏi qua Bạch Nhạc, nếu có cơ hội bái vào môn hạ của Mộng Thiên Thu thì thế nào, lúc ấy Bạch Nhạc chính là không cần nghĩ ngợi mà cự tuyệt ngay.
Nếu nói lúc đó, bởi vì Chu Mộng Dương chỉ là thuận miệng nói ra, thiếu tính thực tế, như vậy hiện giờ Mộng Thiên Thu tự mình mở miệng, lại đúng là một bước lên trời.
Phải biết rằng, Mộng Thiên Thu ở trong Thất Tinh Tông, bản thân đã ở địa vị cực kỳ cao, một khi bái vào môn hạ của hắn, cũng chẳng khác
Cái này quý giá hơn một đệ tử chân truyền của Linh Tê Kiếm Tông nhiều.
Nhưng mà, dù vậy, Bạch Nhạc vẫn có thể không thay đổi sơ tâm, sự thủ vững và phẩm tính như vậy, chắc chắn đáng cho bất kỳ ai cũng phải khâm phục.
Nhìn Bạch Nhạc một cái rất sâu, Mộng Thiên Thu cũng không khỏi thầm thở dài một tiếng.
Nhiều năm như vậy trôi qua, tuy môn hạ của hắn cũng nhận không ít đệ tử ký danh, nhưng thực sự có thể lọt vào mắt hắn lại không có lấy một người.
Phải biết rằng, lúc trước hắn bày ra ảo trận này, vốn không phải để làm khó bất kỳ ai, mà là để lựa chọn đệ tử.
Mười năm trước, Đạo Lăng Thánh Nữ phá huyễn trong trăm hơi thở, phần thiên phú đó, có thể nói là kinh diễm tuyệt luân.
Chương 197: Thiếu một mồi nhử
Nhưng đối phương là Thánh Nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, cho dù chỉ là một tiểu cô nương chín tuổi, cũng đâu phải là hắn có tư cách nhận vào môn hạ.
Thời quá cảnh thiên, hôm nay vất vả lắm mới gặp được một thiếu niên có thể dùng thực lực Linh Phủ sơ kỳ, nhìn phá ảo cảnh, lại không ngờ, đối phương cũng vẫn cự tuyệt hắn.
Điều này khiến Mộng Thiên Thu không khỏi thở dài.
– Tiểu gia hỏa, ngươi có thể phá ảo cảnh trong mười lăm phút, bất kể là thiên phú, hay là tâm tính đều cực kỳ thích hợp để tu luyện đạo huyễn thuật! Bái vào môn hạ của chúng ta, không tới mười năm, có thể dùng huyễn nhập đạo, bước vào Tinh Cung, truyền thừa y bát của lão phu.
Vốn với thân phận của Mộng Thiên Thu, sau khi Bạch Nhạc cự tuyệt, không nên mở miệng nữa, nhưng Mộng Thiên Thu đợi nhiều năm như vậy, mới gặp được một truyền nhân thật sự, không nhịn được lại mở miệng khuyên giải.
Mười năm bước vào Tinh Cung, với thân phận của Mộng Thiên Thu nói ra những lời này, cơ hồ chính là một lời hứa!
Cho dù tiêu phí nhiều tài nguyên tới
Đổi lại là bất kỳ một đệ tử của tông môn Huyền cấp nào, nghe thấy điều kiện như vậy, chỉ sợ đều hưng phấn đến ngất xỉu, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, lại thật sự không có sức dụ hoặc gì.
Trước tiên không nói cái khác, mười năm bước vào Tinh Cung… khó lắm sao?
Cho dù không nhắc tới Thông Thiên Ma Công, với cảm ngộ của Bạch Nhạc đối với Linh Tê Kiếm Quyết, cũng có hi vọng mười năm bước vào Tinh Cung! Có thể thành tựu Tử Phủ, bản thân chính là thiên tài xuất sắc nhất, có thể nói, chỉ cần không chết non, bước vào Tinh Cung cảnh chỉ là vấn đề thời gian.
Về phần nói, thân phận đệ tử chân truyền của Thất Tinh Tông, chẳng lẽ hơn được truyền nhân của Ma Quân à?
Tuy Huyễn thuật đáng sợ, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, chính là không chân thật đáng tin bằng kiếm trong tay.
Khom người cúi đầu, Bạch Nhạc vẫn không trả lời, nhưng ý cự tuyệt lại được biểu đạt rõ ràng.
Nhìn Bạch Nhạc, Mộng Thiên Thu chung quy vẫn cười khổ một tiếng, xua tay,
– Thôi, xem ra giữa ngươi và ta, chung quy không có duyên phận thầy trò rồi, ngồi đi.
Đến loại cảnh giới này của Mộng Thiên Thu, dĩ nhiên đã trở thành nhân vật cấp đại sư, cho dù đánh giá cao Bạch Nhạc, cũng không đến nỗi bởi vậy mà mất phong độ.
Theo hắn, Bạch Nhạc cự tuyệt, tất nhiên có chút đáng tiếc, nhưng người thực sự mất đi cơ hội, cũng vẫn là bản thân Bạch Nhạc.
Mộng Thiên Thu không nhắc, Chu Mộng Dương tất nhiên cũng không tiện đề xuất đề tài này, thuận thế quay lại lên Huyết Ảnh Ma Tông,
– Thiên Thu huynh, nếu không phải ngươi xuất thủ, ngươi cho rằng ở Thanh Châu còn có ai có phần thủ đoạn huyễn đạo này.
Lắc đầu, Mộng Thiên Thu nói khẽ,
– Chưa chắc đã là người Thanh Châu, tuy người đó cứu tiểu gia hỏa này, nhưng lại không tiếp tục ra tay với Huyết Ảnh Ma Tông, nếu không trong một đêm, Huyết Ảnh Ma Tông không thể rút đi một cách sạch sẽ như vậy được, hơn phân nửa là không có liên quan tới Thanh Châu.
Năm đó Huyết Ảnh Ma Tông tàn phá Thanh Châu, có thể nói là công địch của Thanh Châu, chỉ cần là cao nhân chính đạo Thanh Châu, gặp phải Huyết Ảnh Ma Tông tuyệt đối không có đạo lý nào lại chịu để yên.
Dừng một chút, Mộng Thiên Thu tiếp tục nói,
– Là ai không quan trọng, có thể xuất thủ kích sát người của Huyết Ảnh Ma Tông ít nhất cũng là bạn không phải địch! Hiện giờ đối với chúng ta mà nói, quan trọng nhất là, nghĩ biện pháp đào Huyết Ảnh Ma Tông ra.
Nhắc tới cái này này, trên mặt Mộng Thiên Thu không khỏi lộ ra một tia sát cơ.
– Đào ra? Nói dễ hơn làm?
Thở dài một tiếng, Chu Mộng Dương lắc đầu nói,
– Lần này vốn là cơ hội tốt nhất, đáng tiếc vị cao thủ huyễn đạo đó đả thảo kinh xà, trực tiếp dọa lui Huyết Ảnh Ma Tông, hiện giờ tất cả manh mối đều bị chặt đứt, còn muốn đào ra, nào có dễ dàng?
– Manh mối đều chặt đứt sao? Vậy cũng chưa chắc!
Nhướn mày, Mộng Thiên Thu lạnh lùng nói,
– Huyết Ảnh Ma Tông ẩn núp nhiều năm, lần này đột nhiên lộ diện, sợ rằng không phải ngẫu nhiên! Tuy không biết, bọn họ rốt cuộc có mục đích gì, nhưng lại nhất định vẫn chưa đạt thành. . .
Chỉ cần làm rõ mục đích của bọn họ, không sợ bọn họ không lòi đuôi.
Những lời này, Chu Mộng Dương lại rất đồng ý.
– Bạch Nhạc, ngươi nói người của Huyết Ảnh Ma Tông thẩm thấu vào Bạch gia các ngươi, bảy năm trước sau khi bức tử phụ mẫu ngươi thì một mực âm thầm khống chế Bạch gia, nếu ngươi trở lại Bạch gia, có thể tra ra manh mối gì không?
Quay một vòng, sự chú ý của Chu Mộng Dương lại về tới trên người.
Bạch Nhạc
– Cái này… Rất khó.
Không biết vì sao, Bạch Nhạc đột nhiên dâng lên một loại dự cảm xấu.
– Tất nhiên rất khó, có điều, lại không phải không thể.
Lắc đầu, Mộng Thiên Thu chậm rãi nói,
– Huyết Ảnh Ma Tông đã muốn khống chế Bạch gia, thế tất chứng tỏ, có một số chuyện bọn họ không tiện lộ diện, cần lực lượng thế tục thế tục làm giúp bọn họ! Chỉ cần dụng tâm điều tra, kiểu gì cũng có thể tra được manh mối.
Chương 198: Thiếu một mồi nhử (2)
Dừng một chút, Mộng Thiên Thu tiếp tục nói,
– Huống chi, lần này, ngươi phá hỏng đại sự của Huyết Ảnh Ma Tông, bọn họ tất nhiên muốn giết ngươi cho thống khoái! Chỉ cần ngươi trở lại phủ Thanh Châu. . .
Với thói quen của Huyết Ảnh Ma Tông thế tất sẽ lại xuất thủ với ngươi.
– …
Nghe thấy vậy, da đầu Bạch Nhạc lập tức run lên, phải biết rằng, chỉ là hắn biết, vị Phá Nam Phi trong Huyết Ảnh Ma Tông kia chính là cường giả Tinh Cung cảnh, nếu Phá Nam Phi tự mình xuất thủ,
Cho dù giở hết thủ đoạn, liều cái mạng nhỏ này, chỉ sợ cũng chưa chắc có thể sống được.
Hắn hao hết tâm tư liên hệ với Hàn Sơn, hiện giờ lại tới Thất Tinh Tông, chính là muốn lợi dụng lực lượng của những tông môn này để đối phó Huyết Ảnh Ma Tông, sao lại vòng về.
– Không sai! Huyết Ảnh Ma Tông có thù tất báo, chịu thiệt trên tay ngươi như vậy, tất nhiên sẽ nghĩ biện pháp trả thù.
Chu Mộng Dương cũng gật đầu phụ họa,
– Hiện giờ Huyết Ảnh Ma Tông giống như cá mập trốn dưới mặt nước… Muốn dẫn nó ra khỏi mặt nước, chúng ta vẫn cần một mồi câu.
– Hai vị tiền bối, thời gian vãn bối rời tông đã không ngắn, giống định về tông. . .
Cáo từ!
Ý thức được tình huống không đúng, Bạch Nhạc lập tức đứng dậy muốn chuồn.
Bạch Nhạc đi rất nhanh, vừa nói xong, đã chuồn ra khỏi đại điện, chỉ là vừa mới ra ngoài, lại vẻ mặt xấu hổ quay về.
– Sao, không phải ngươi muốn về tông à? Quay lại làm gì?
Thản nhiên phá trà, Mộng Thiên Thu hờ hững hỏi.
– …
Lúc này, Bạch Nhạc quả thực hận không thể há miệng chửi to!
Đi, ta cũng muốn đi lắm, nhưng đi được sao?
Tòa đại điện này của Mộng Thiên Thu, bồng bềnh trên không, chỉ bằng vào chút thực lực này của Bạch Nhạc, làm sao mà đi được.
Ở trong ảo cảnh, hắn có thể ngự không mà đi, qua lại tự nhiên, nhưng hiện giờ nếu hắn còn dám nhảy ra, tuyệt đối là ngã tan xương nát thịt.
– Hai vị tiền bối, không phải ta tham sống sợ chết, mà là tiểu tử năng lực có hạn. . .
Lúc trước có thể may mắn đào xuất sinh thiên, đã là vận khí tốt lắm rồi, nếu gặp phải cao thủ của Huyết Ảnh Ma Tông, ta chết không đáng tiếc, nhưng nếu làm lỡ đại sự của hai vị tiền bối.
– Thành Thanh Châu có Thanh Châu Phủ Chủ tọa trấn, Phá Nam Phi tuyệt đối không dám tùy tiện xuất thủ trong thành, ngươi phải ứng phó chỉ là mấy đệ tử môn hạ của hắn mà thôi, tuy có chút nguy hiểm, nhưng với thực lực của ngươi, đủ để ứng phó rồi.
Chu Mộng Dương thuận miệng, nói
– Huống chi, chúng ta cũng không cần ngươi đánh nhau với Huyết Ảnh Ma Tông, chỉ là nghĩ biện pháp dụ bọn họ ra là được, đến lúc đó, ta và Thiên Thu huynh sẽ tự ra tay.
Nói thì dễ nghe, nhưng trên thực tế, vẫn không thay đổi được bản chất lấy Bạch Nhạc ra làm mồi dụ.
Mồi, ngươi nhìn một cái đi, bất kể là câu cá hay là bắt dã thú, mồi đã bao giờ có kết cục tốt chưa?
– Ngươi nói bảy năm trước, phụ mẫu ngươi bị Huyết Ảnh Ma Tông bức tử, huyết hải thâm cừu này, chẳng lẽ ngươi thật sự không muốn báo à?
Nhìn, Bạch Nhạc Chu Mộng Dương lại cho Bạch Nhạc một kích trí mạng.
– …
Nâng chung trà lên uống một ngụm, Mộng Thiên Thu tiếp tục nói,
– Để bồi thường, lão phu có thể truyền thụ thần thông huyễn thuật độc môn cho ngươi, Thiên Cơ Biến, giúp ngươi che giấu khí tức, thay đổi dung mạo!Từ đó, lúc truy tra, có thể che giấu tung tích, giảm bớt phiêu lưu trên hạn độ lớn nhất.
Che giấu khí tức, thay đổi dung mạo!
Tám chữ này lọt vào trong tai Bạch Nhạc, đột nhiên dâng lên một trận sóng gió động trời!
Hiện giờ Bạch Nhạc đang tu luyện Thông Thiên Ma Công, không đến lúc bên rìa sinh tử, tuyệt đối không dám sử dụng, hơn nữa, một khi xuất thủ, thế tất sẽ phải giết chết đối phương để diệt khẩu.
Bản thân cái này chính là tai hoạ ngầm an toàn hạn chế an toàn của Bạch Nhạc.
Nếu có thể thay đổi được dung mạo khí tức, có thể dùng một thân phận khác, thi triển Thông Thiên Ma Công một cách không hề cố kỵ! Dụ hoặc như vậy, đối với Bạch Nhạc mà nói, mới là cái thực sự không thể cự tuyệt.
– Cái gọi là huyễn thuật, kỳ thật chính là từ tâm mà sinh! Ta gọi là Tâm linh chi lực! Phân chia hư thực, kỳ thật ở ngay một ý niệm, lúc trước ngươi có thể phá được ảo cảnh, kỳ thật chính là tiếp xúc đến loại Tâm linh chi lực này.
Thuyết phục được Bạch Nhạc, Mộng Thiên Thu rất nhanh liền chính thức bắt đầu truyền thụ huyễn thuật chi đạo cho Bạch Nhạc.
Mộng Thiên Thu thu đồ đệ sở dĩ soi mói như vậy, chính bởi vì huyễn thuật nhập môn rất khó, chỉ là bước đầu tiên này, lý giải Tâm linh chi lực, đã đủ để khiến vô số người tu hành kẹt lại rồi.
Cũng chính bởi vậy, Mộng Thiên Thu mới thiết lập ảo trận ngoài đại điện, dùng làm khảo nghiệm lựa chọn.
Đệ tử
Tất cả đệ tử Linh Phủ cảnh của Thất Tinh Tông, đều có thể đến thử khiêu chiến ảo trận này, có thể phá được ảo trận, liền có thể trực tiếp được Mộng Thiên Thu nhận vào môn hạ, thậm chí cho dù là người có thể chống đỡ trong ảo trận lâu một chút, cũng có cơ hội được nhận làm đệ tử ký danh.
Nhưng cho dù là vậy, người thực sự có thiên phú tu luyện huyễn thuật, cũng vẫn vô cùng hiếm có.
Chương 199: Pháp không dễ truyền
Nhưng đồng dạng, đối với những đệ tử có thiên phú mà nói, muốn nhập môn kỳ thật ngươi rất đơn giản, thậm chí thường thường chỉ cần mấy ngày là có thể thực sự bắt đầu tu luyện huyễn thuật.
Giống như phán đoán lúc trước của Mộng Thiên Thu, sau khi truyền thụ pháp môn huyễn thuật cho Bạch Nhạc, chỉ cần không đến thời gian một canh giờ, Bạch Nhạc đã hiểu thấu đáo sự ảo diệu trong đó, bế quan trong tĩnh thất, bắt đầu tu luyện Thiên Cơ Biến.
Trong đại điện, nhìn Mộng Thiên Thu đi ra, Chu Mộng Dương không khỏi cười khổ nói,
– Thiên Thu huynh, đây là ngươi cố ý tìm cớ truyền pháp à.
Lúc trước nói lấy Bạch Nhạc làm mồi dụ, cũng chính là vì vậy, cho nên mới truyền thụ Thiên Cơ Biến cho Bạch Nhạc để đảm bảo an toàn, nghe thì dường như hoàn toàn không có vấn đề gì.
Nhưng trên thực tế,với sự hiểu biết của Chu Mộng Dương đối với Mộng Thiên Thu, sao không rõ, đây căn bản chính là cố ý tìm một cái cớ để truyền pháp mà thôi.
Tiểu tử ngốc Bạch Nhạc đó có lẽ vẫn chưa hiểu Thiên Cơ Biến có nghĩa là gì, nhưng hắn thì lại biết.
Đó là thần thông huyễn đạo chân chính, có thể nói, bản thân chính là truyền thừa hạch tâm nhất của Mộng Thiên Thu đối với huyễn thuật chi đạo trong những năm gần đây.
Cho dù là đệ tử môn hạ của Mộng Thiên Thu, chỉ sợ cũng không phải bất kỳ ai cũng được hắn truyền thụ.
Truyền Thiên Cơ Biến cho Bạch Nhạc, có thể nói, chẳng khác nào Mộng Thiên Thu đã coi Bạch Nhạc là truyền nhân của mình.
Nhưng, Bạch Nhạc lại căn bản không bái sư, ngay cả danh phận thầy trò cũng không có.
– Cứ coi là vậy đi, tiểu gia hỏa này trên huyễn thuật có thiên phú cực cao, nếu lãng phí thì thực sự quá đáng tiếc.
Gật đầu, Mộng Thiên Thu lại ngồi xuống, cầm chung trà lên uống một ngụm, mới trả lời.
– Pháp không thể truyền bừa, Thiên Thu huynh, ngươi làm vậy cũng có chút quá tùy ý rồi?
Cười khổ, Chu Mộng Dương có chút bất đắc dĩ nói:
Cười tiêu sái, Mộng Thiên Thu lắc đầu, nói
– Pháp không thể truyền bừa, nhưng nếu viên ngọc thô này đúng là trăm năm khó gặp… Huyễn thuật chi đạo, vốn khác với đại đạo bình thường, nhiều năm như vậy trôi qua, ta thủy chung muốn tìm một đệ tử có thể truyền xuống huyễn thuật chi đạo mà không thể được.
– Huống chi, ta đây đâu phải là truyền bừa.
Lại rót cho mình một ly trà, Mộng Thiên Thu tiếp tục nói.
– Kẻ này có thể vì báo thù cho phụ mẫu mà hiểm, đối địch với Huyết Ảnh Ma Tông, làm tròn một chữ hiếu.
– Đối mặt với dụ hoặc một bước lên trời, trở thành đệ tử chân truyền của Thất Tinh Tông, lại không thay đổi sơ tâm, cũng làm tròn một chữ trung.
– Tuy không chịu bái ta làm thầy, nhưng lại thủy chung giữ lễ, đó là có lễ.
– Nguyện ý dùng thân là làm mồi, vì trừ ma mà tạn một phần sức, chính là có nghĩa!
– Ngươi có thể dẫn hắn đến chỗ ta, tức là có duyên!
– Trung hiếu lưỡng toàn, biết lễ tiết, rõ đại nghĩa… Lại có duyên với ta, còn có thiên phú tốt, truyền pháp cho thiếu niên như vậy, sao có thể tính là truyền bừa?
Dừng một chút, Mộng Thiên Thu cười nói,
– Cái bừa ngươi mà ngươi nói chỉ là thiên kiến bè phái thôi.
Nghiêm túc lắng nghe những lời này của Mộng Thiên Thu, Chu Mộng Dương cũng không khỏi hít sâu một hơi, khom người cúi đầu với Mộng Thiên Thu.
– Thiên Thu huynh lòng dạ rộng lớn, ta không bằng.
– Được rồi, giữa chúng ta không cần thiết phải như vậy! Pháp ta đã truyền rồi, về phần hắn có thể học bao nhiêu, tương lai có thể đi đến một bước nào, không liên quan tới ta nữa.
Xua tay, Mộng Thiên Thu tiếp tục nói,
– Đã không danh thầy trò, bất kể hắn có thể lý giải được bao nhiêu, ta cũng sẽ không hỏi tới.
Ta có chút mệt rồi, ngươi tự dẫn hắn rời khỏi là được.
Nói xong, Mộng Thiên Thu xoay người về hậu điện.
Tuy nói rất thản nhiên, nhưng lỡ mất đệ tử như vậy, trong lòng Mộng Thiên Thu sao có thể không tiếc nuối.
Loại mệt này, tất nhiên không phải mệt mỏi trên thân thể, mà là mỏi mệt đó tinh thần.
Truyền pháp, lại không tạm biệt, đây chính là thái độ của Mộng Thiên Thu đối với Bạch Nhạc.
Khi Bạch Nhạc từ trong tĩnh thất đi ra, trời đã tối triệt để.
Nếu, lúc ban đầu kỳ thật Bạch Nhạc vẫn có chút không cho là đúng với huyễn thuật, như vậy hiện giờ sau khi cảm ngộ được Thiên Cơ Biến, tâm thái đã sớm có biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Bạch Nhạc cho rằng, Mộng Thiên Thu truyền cho hắn, chỉ là một môn kỹ xảo có thể biến ảo dung mạo và khí tức, nhưng sau khi thực sự cảm ngộ, mới hiểu được, nào có đơn giản như vậy!
Muốn dùng phương thức huyễn thuật để che giấu khí tức, thay đổi dung mạo mà không bị người ta phát hiện, kiểu gì cũng phải có cảm ngộ sâu đậm đối với huyễn thuật chi đạo mới được.
Mộng Thiên Thu truyền cho hắn, đâu phải pháp môn kỹ xảo gì, căn bản chính là huyễn thuật đại đạo.
Tuy Bạch Nhạc hiện giờ cũng chỉ xem như là nhập môn, cách thực sự tu thành Thiên Cơ Biến còn có cự ly rất xa, nhưng ơn truyền đạo này lại cũng khiến hắn cảm động.
Đứng trước lúc trước, Bạch Nhạc làm lễ đệ tử, khom người vái ba cái về phía đại điện, sau đó mới xoay người theo Chu Mộng Dương bay xuống núi.
– Bạch Nhạc, ngươi có theo ta về Hàn Sơn không?
Ra khỏi Thất Tinh Tông, Chu Mộng Dương lại hỏi.
– Không cần!
Chương 200: Trở về Bạch phủ
Hơi suy tư một chút, Bạch Nhạc lập tức lắc đầu nói,
– Bạch Mộc đã không sao, ta không cần tới… Hiện giờ, người của Huyết Ảnh Ma Tông chẳng biết đã đi đâu, ta có chút không yên lòng với Bạch gia.
Hơi, Chu Mộng Dương Chu Mộng Dương lấy ra một tấm truyền âm phù đưa cho Bạch Nhạc,
– Ngươi về trước cũng tốt, qua một đoạn thời gian nữa ta sẽ bảo Bạch Mộc liên hệ với ngươi… Nếu có biến cố bất ngờ gì, trong cảnh nội Thanh Châu, tùy thời có thể dùng cái này để liên hệ với ta!
Một tấm truyền âm phù truyền tin không đếm xỉa tới cự ly, trực tiếp truyền tin trong Thanh Châu, giá trị cũng rất xa xỉ, nếu không phải cường giả Tinh Cung cảnh, căn bản là không lấy ra được.
Hơn nữa, chỉ có thể sử dụng một lần, giá trị chế tạo cực kỳ đắt, nếu không phải lúc trước bị thái độ của Mộng Thiên Thu ảnh hưởng, hắn căn bản cũng không thể lấy ra cho Bạch Nhạc.
– Đa tạ Chu tiền bối!
Hơi cúi người, nghiêm túc nghiêm túc, đáp:
– Ta sẽ dốc hết toàn lực truy tra manh mối của Huyết Ảnh Ma Tông, tất sẽ không để tiền bối thất vọng.
Một lời hứa này không chỉ là nói cho Chu Mộng Dương, cũng là cho Mộng Thiên Thu.
Bạch Nhạc không thể rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông bái vào môn hạ của Mộng Thiên Thu, ơn truyền đạo không thể báo đáp, chỉ có thể tận lực làm tốt nhiệm vụ con mồi này, tranh thủ triệt để hủy diệt Huyết Ảnh Ma Tông, báo thù cho phụ mẫu, cũng coi như hồi báo một chút ân tình của Mộng Thiên Thu.
Từ biệt Chu Mộng Dương, tốc độ của Bạch Nhạc vốn không nhanh như vậy nữa, ba ngày sau, mới trở lại trong thành Thanh Châu.
Đã muốn làm mồi dụ, Bạch Nhạc tất nhiên không ẩn tàng hành tích, trực tiếp dùng thân phận của Gia chủ Bạch gia trở về nhà, Bạch gia mở rộng cửa giữa cung nghênh, lại ở trong phủ bày tiệc rượu, chúc mừng vài ngày.
Chỉ là, những cái này đều không liên quan gì tới Bạch Nhạc.
Những năm gần đây ở Linh Tê Kiếm Tông, Bạch Nhạc sớm đã quen với cuộc sống yên lặng, trở về lộ mặt một chút, lại quay về Thính Hương Thủy Tạ, tất cả tạp vụ đều được Bạch Thanh Nhã giúp hắn chống đỡ.
Người nhánh bên của Bạch gia tới bái kiến, cũng có một số người quen thuộc với Bạch Nhạc lúc nhỏ, chỉ là Bạch Nhạc cũng đều cự tuyệt.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn chỉ là tạm thời giữ chức danh Gia chủ này, trên thực tế sớm đã làm tốt tính toán, để Bạch Thanh Nhã trở thành Gia chủ thực tế, việc này tất nhiên đều do Bạch Thanh Nhã phụ trách.
Về phần chuyện truy tra manh mối của Huyết Ảnh Ma Tông, tất nhiên càng không thể nói toạc ra.
Bạch Nhạc cũng không am hiểu xử lý loại chuyện này, mà hiện giờ người có thể tin được trong Bạch phủ, cũng chỉ có một mình Bạch Thanh Nhã, tất nhiên cũng giao cho Bạch Thanh Nhã xử lý.
– Thanh Nhã tỷ,nhớ kỹ, chỉ cần tra ra người có nghi vấn, ngươi đừng ra mặt tra hỏi, chỉ cần tìm cớ dẫn đến gặp ta là được rồi.
Tuy bảo Bạch Thanh Nhã điều tra manh mối, nhưng Bạch Nhạc tuyệt đối không muốn Bạch Thanh Nhã phải mạo hiểm, một khi có tiến triển, chuyện, tất nhiên vẫn do hắn tự mình đi làm.
Dẫu sao, cho dù chỉ là người thường, chỉ cần có liên hệ với Huyết Ảnh Ma Tông, cũng có khả năng dẫn tới nguy hiểm.
– Yên tâm đi, ta sẽ xử lý tốt.
Gật đầu, Bạch Thanh Nhã nghiêm túc đáp ứng.
Tuy nàng ta không biết Huyết Ảnh Ma Tông rốt cuộc có nghĩa là, nhưng cũng từ trong lời nói của Bạch Nhạc và Bạch Mộc lúc trước hiểu được, cha mẹ chính bởi vì Huyết Ảnh Ma Tông mới bị bức phải tự sát, huyết cừu như vậy, đã đủ để khiến nàng ta dốc hết toàn lực rồi.
– Đúng rồi.
Nghĩ nghĩ một chút, Bạch Nhạc đi đến bên cạnh bàn cầm lấy bút chậm rãi viết xuống một danh sách,
– Thanh Nhã tỷ, những thứ này, ngươi nghĩ biện pháp giúp ta thu mua một chút, chỉ cần có thể tìm được, không ngại phí tổn.
– Những cái này… Là dược liệu à?
Đi đến bên cạnh Bạch Nhạc, giống như lúc nhỏ, nhìn Bạch Nhạc viết chữ, Bạch Thanh Nhã có chút tò mò hỏi.
– Là linh dược!
Gật đầu, Bạch Nhạc giải thích,
– Những cái này ở hiệu thuốc bình thường là không mua được, muốn tìm thấy cũng không dễ dàng… Làm lộn xộn một chút, đừng đưa cả cho người ta xem, chậm một chút cũng không sao.
Nghĩ nghĩ một chút, Bạch Nhạc vẫn có chút lo lắng, lại ở trong bản danh sách này bỏ thêm một số linh dược mà hắn nhớ rõ khác, pha trộn với nhau, thế là, cho dù là bị người lấy được, cũng tuyệt đối không nhìn ra manh mối gì.
Huống chi, đây cũng chỉ là để ngừa vạn nhất mà thôi, truyền thừa của Thông Thiên Ma Công, trừ hắn ra, căn bản không có ai biết! Cho dù bày danh sách linh dược này ra trước mặt người khác, chỉ sợ cũng sẽ chỉ cho rằng đó là một bản danh sách linh dược để luyện thế, tuyệt đối không đoán được là có liên quan tới Thông Thiên Ma Thể.
– Đây là ngươi dùng để tu luyện à?
Bạch Thanh Nhã tò mò hỏi.
– Ừ.
Gật đầu, Bạch Nhạc lại từ trong túi trữ vật lấy ra một số linh thạch giao cho Bạch Thanh Nhã,
– Thanh Nhã tỷ, những linh dược này rất quý giá, tài vật tầm thường e là không mua được, những linh thạch này ngươi cầm lấy trước, đến lúc đó có thể dùng để đổi.
Linh dược cần để tu luyện Thông Thiên Ma Thể, càng đến về sau lại càng quý giá, có điều, chỉ là cấp nhập môn sẽ dễ hơn nhiều!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Chí Tôn Vô Lại [Dịch] Chí Tôn Vô Lại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Chi-Ton-Vo-Lai-dich.jpg)



