[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 176 : Hoài Nghi (c1751-c1760)
❮ sautiếp ❯Chương 1751: Hoài Nghi
Đột nhiên nội tâm Bạch Nhạc khẽ run lên, yên lặng không một tiếng động, vận chuyển Thông Thiên Ma Công.
Gần như cùng lúc đó, tất cả tinh quang rơi vào trên người Bạch Nhạc, dĩ nhiên bị cắn nuốt.
Mặc dù tốc độ thôn phệ không quá nhanh, nhưng thực sự bị Thông Thiên Ma Công cắn nuốt!
Cho dù là lực lượng bên trong Thiên Tinh Tháp này, ở trước mặt Thông Thiên Ma Công, cũng có thể bị cắn nuốt!
Phát hiện như vậy, nhất thời khiến tinh thần Bạch Nhạc đại chấn!
Đột nhiên Bạch Nhạc mở mắt, thần niệm hơi động một chút, tinh thần ấn ký lóe lên, màn sáng nhàn nhạt kia liền biến mất theo, khiến Bạch Nhạc triệt để rơi vào bên trong tinh quang!
Dưới tình huống Thông Thiên Ma Công toàn lực vận chuyển, cả người Bạch Nhạc giống như chợt sáng lên, tinh quang lập loè!
Phi Chấn đứng cách đó không xa, nhìn thấy một màn như vậy, trực tiếp ngây người.
Hắn ở trong Tinh Biến vốn đã cực kỳ gian nan, bây giờ nhìn thấy cảnh tượng kỳ dị như vậy trên người Bạch Nhạc, nhất thời phân thần, không chống đỡ được nữa, lệnh bài thân phận trên người lóe lên, trực tiếp bị ném ra Thiên Tinh Tháp.
Không có Phi Chấn ở bên cạnh, Bạch Nhạc càng không kiêng kỵ gì, trong mắt hiện lên một tia tinh mang, lạnh lùng mở miệng nói.
– Thôn Thiên!
Trong tích tắc, Thôn Thiên Quyết chợt vận chuyển, tinh quang xung quanh càng lấy tốc độ gấp mười lần ngưng tụ đến!
Bạch Nhạc không muốn làm người ta quá chú ý, nên không có mở ra Tinh Hải, chỉ hoàn toàn dựa vào thân thể thừa nhận phần lực lượng này, cũng may áp lực Thiên Tinh Tháp tầng thứ nhất không lớn lắm, Bạch Nhạc rất nhẹ nhàng liền tiếp nhận được.
Tinh Biến duy trì khoảng chừng một nén nhang thời gian, liền chậm rãi tiêu tán!
Bạch Nhạc tán đi Thôn Thiên Quyết, bàn tay hơi mở ra, bên trong đã ngưng tụ ra một chút xíu vết tích của Tinh Tinh, mặc dù chỉ là Tinh Tinh lớn cỡ một phần mười bình thường, nhưng không thể nghi ngờ đây là tin tức phấn chấn lòng người!
Bởi vì cái kia có nghĩa là, Bạch Nhạc hoàn toàn có thể dựa vào Thôn Thiên Quyết tới ngưng tụ Tinh Tinh!
Phải biết rằng, nơi đây mới chỉ là tầng thứ nhất mà thôi, nếu như đến tầng thứ tư, thậm chí địa vị càng cao hơn, vẫn có thể lấy Thôn Thiên Quyết tới thôn phệ, chắc chắn tốc độ ngưng tụ Tinh Tinh sẽ không phải nơi đây có khả năng bằng được!
Giờ khắc này Bạch Nhạc, suýt nữa không nhịn được cất tiếng cười to!
Thiên Tinh Tháp!
Giờ khắc này, Bạch Nhạc mới thật sự hiểu, Thiên Tinh Tháp có ý vị như thế nào với mình, đây mới thực là thánh địa tu luyện!
Lực lượng Tinh Biến tán đi, nhưng Bạch Nhạc vẫn có thể cảm nhận được trong hư không xung quanh, còn tinh lực nhàn nhạt lưu chuyển, ở chỗ này tu luyện ở chỗ này, sẽ có thể chuyển hóa lực lượng Tinh Hải thành tinh lực.
Giả sử bắt đầu từ Tinh Cung Cảnh tu hành ở nơi này, đến thời điểm sáng lập Tinh Hải, không thể nghi ngờ phẩm chất Tinh Hải sẽ đề thăng rất nhiều.
Thậm chí Bạch Nhạc hoài nghi, một vài thiên tài đỉnh tiêm, có thể trực tiếp mở ra Tinh Hải lấy tinh lực làm căn cơ, từ một khắc bước vào Tinh Hải, liền triệt để bỏ qua người khác một tầng thứ.
Đương nhiên, dùng đầu ngón chân nghĩ, cũng có thể hiểu được, người làm được điểm này, không thể nghi ngờ là phượng mào lân giác, giống như hắn và Vân Mộng Chân ở ngoại giới vậy.
Thế nhưng chỉ cần có loại khả năng này, Bạch Nhạc sẽ không dám khinh thường!
Ở bên ngoài, hắn dám nói phía dưới Hóa Hư, nhân gian vô địch, nhưng hôm nay ở trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, chỉ sợ không dám nói như vậy.
Bây giờ Bạch Nhạc phải làm cũng không phải là ngông cuồng, mà là tạm thời thu liễm phần kiêu ngạo kia đi, cho nó ngủ đông xuống, thu hẹp chênh lệch giữa mình với các thiên tài cao cấp nhất trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới.
Nếu có thể làm được, mới có hy vọng hậu tích bạc phát!
Bạch Nhạc là người rất giữ chữ tín, trước đó đã đồng ý với Phi Chấn chờ hắn trở về, thì sẽ không nuốt lời.
Chờ ở chỗ này ước chừng nửa canh giờ, mới thấy Phi Chấn quay lại.
Cũng không phải là Phi Chấn có ý định kéo dài, mà là lúc Tinh Biến xảy ra hắn tiêu hao rất nhiều, nhất định phải khôi phục một điểm lực lượng trước, mới dám bước vào Thiên Tinh Tháp lần nữa.
Hơn nữa, hắn bị Bạch Nhạc xóa đi ấn ký trên ngôi sao, nên căn bản không có cách nào trực tiếp trở lại phía trên tinh thần, chỉ có thể bước vào Thiên Tinh Tháp, sau đó chậm rãi bay tới.
Kể từ đó đã làm lỡ không ít thời gian.
Trên thực tế, trước khi chạy trở về, trong lòng Phi Chấn cũng rất thấp thỏm, hắn không dám khẳng định, Bạch Nhạc có còn ở chỗ này chờ hắn hay không.
Dù sao, đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn cũng chỉ là một tiểu nhân vật nhỏ bé không đáng kể, yêu cầu của hắn căn bản không phải là chuyện gì đáng kể.
Nhưng khi hắn nhìn thấy Bạch Nhạc đứng trên ngôi sao của mình, quả thực Phi Chấn cảm động sắp khóc.
– Phi Chấn đa tạ Bạch công tử thành toàn!
Phi Chấn khom người cúi đầu, nghiêm túc nói cảm ơn.
Mặc dù hắn biết rõ, lấy thực lực của hắn, có thể cả đời cũng không có cơ hội hồi báo Bạch Nhạc, nhưng phần nhân tình này hắn thật sự ghi sâu ở trong lòng.
Bạch Nhạc nhìn Phi Chấn, cũng không khỏi khẽ vuốt cằm.
Loại thái độ này của Phi Chấn khiến Bạch Nhạc rất thưởng thức.
Chương 1752: Hoài Nghi (2)
Mặc dù ngôi sao này là Bạch Nhạc cướp từ trên tay đối phương, nhưng trong cái Thiên Tinh Tháp này, vốn là như vậy, kẻ yếu không có tư cách oán giận.
Nếu như Phi Chấn cho rằng, Bạch Nhạc đoạt đồ của hắn thì nên trả lại hắn, sợ rằng Bạch Nhạc sẽ không để ý tới hắn.
Chỉ cần Bạch Nhạc không xóa đi ấn ký trên ngôi sao, Phi Chấn căn bản không có khả năng đoạt trở về!
Dù sao, muốn xóa đi Thần Hồn Ấn Ký Bạch Nhạc lưu lại, cũng không phải là một Tinh Cung Cảnh có khả năng làm được.
Không cần quá lâu, tối đa chỉ cần nửa ngày thời gian, chắc chắn sẽ có người phát hiện nơi đây, đến lúc đó, Phi Chấn còn muốn đoạt trở về, khả năng sẽ khó như lên trời.
– Hôm nay cho ngươi mượn tinh thần, cũng coi như hữu duyên với ngươi… Có việc gì, ngươi có thể đến độc tòa tiểu lâu tìm ta.
Bạch Nhạc khẽ sờ cằm, tùy ý mở miệng nói.
Đối với hắn mà nói, đó chỉ là một câu nói thuận miệng, nhưng đối với Phi Chấn mà nói, một câu hứa hẹn như vậy, cũng đã đủ trân quý.
Bạch Nhạc bước ra một bước, tự mình xóa đi ấn ký phía trên ngôi sao này, sau đó biến mất ở trong hư không.
… … ……
– Ngươi dám xác định lời ngươi nói là thật?
Trung niên cầm chén rượu lên, trong mắt lộ ra một đạo tinh mang, chậm rãi nhìn chằm chằm Hách Thiếu Hoa, nhàn nhạt mở miệng nói.
Hách Thiếu Hoa bịch một tiếng, nhất thời quỳ xuống.
– Không dám lừa gạt tiền bối! Tên Bạch Nhạc kia không rõ lai lịch, theo sư muội của ta nói, vị trí nàng gặp được Bạch Nhạc, chính là ở Đông Sơn, hơn nữa, đêm hôm ấy vừa lúc có Thiên Ngoại Vẫn Tinh hạ xuống Đông Sơn…
– Đứng lên đi!
Trung niên kia nghe thế cũng đã tin bảy phần!
– Vâng, vâng! Đa tạ tiền bối!
Hách Thiếu Hoa mãnh mẽ dập đầu mấy cái, lúc này mới từ dưới đất bò dậy.
– Ta sẽ điều tra việc này, giả sử đúng như ngươi nói, tất nhiên sẽ không thiếu tốt chỗ của ngươi! Nhưng nếu để ta phát hiện, ngươi dám lừa ta…
Trung niên cười lạnh một tiếng, chậm rãi đứng dậy đi tới bên người Hách Thiếu Hoa, nhẹ giọng nói:
– Tốt nhất ngươi nên tự chọn một phương pháp tử vong đi!
– Dạ dạ dạ! Vãn bối tuyệt không nói dối một chữ!
– Được, đứng lên đi!
Trong mắt trung niên lộ ra một tia không kiên nhẫn, trầm giọng nói:
– Trở về đi, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, ta sẽ tìm người dẫn ngươi vào Thiên Tinh Tháp, cho ngươi một chỗ dừng chân tinh thần tu hành! Nhớ kỹ, trước khi việc này kết thúc, không được để lộ một chữ với bất luận kẻ nào… Càng không cho phép nói ra thân phận của ta, hiểu không?
– Vâng!
Đuổi Hách Thiếu Hoa ra ngoài, trung niên lại cầm ly rượu lên lần nữa, trong mắt lộ ra vẻ trầm tư.
– Người này có quan hệ gì với Yến Bắc Thần… hay thật sự chỉ là một chuyện trùng hợp?
So với Hách Thiếu Hoa, sự tình hắn biết rõ càng nhiều hơn nhiều, chỉ là trước đó, cũng không có liên hệ đến Bạch Nhạc.
Bởi vì, so với việc Tử Vi Đế Tinh hiện ra, bây giờ Bạch Nhạc thực sự quá yếu.
Cho dù Bạch Nhạc đánh bại Đinh Hạo, dương danh trong Vân Thành, thì hắn ở trong mắt người này cũng vẫn quá yếu.
Phải biết rằng, bây giờ tin tức truyền đến, Tướng Tinh và Yêu Tinh đều đã nhấc lên sóng gió rất lớn!
Đặc biệt là Bắc Vực, mặc dù bây giờ vẫn không có ai có thể xác định thân phận Tướng Tinh, thế nhưng đã có liên tiếp ba vị Hóa Hư chết ở trong tay Tướng Tinh.
Cửu tinh sứ giả Chúng Tinh Điện đã đến Đông Nam quận, bây giờ đang tra xét manh mối về Tử Vi Đế Tinh, nếu có thể tìm được tin tức chuẩn xác, tự nhiên chỗ tốt cũng khó có thể tưởng tượng.
Đối với hắn mà nói, chuyện này cũng là một cơ hội lớn!
Nếu có thể bắt được, đủ để hắn bước lên tầng thứ hạch tâm Chúng Tinh Điện Đông Nam quận.
Trung niên cân nhắc nhiều lần, trong lòng đã có quyết định!
– Đã có ước chừng hai mươi năm không bước vào Thiên Tinh Tháp rồi, Bạch Nhạc, ngươi ngàn vạn lần không nên làm bản tọa thất vọng!
Trong lúc nói chuyện, trung niên kia đã bước ra một bước, rời khỏi gian phòng, biến mất ở trong màn đêm.
… … ..
Bạch Nhạc ở trong Thiên Tinh Tháp, không ngừng đi về phía trước, lúc này mới ý thức được, Thiên Tinh Tháp lớn hơn nhiều so với trong tưởng tượng của mình.
Bạch Nhạc tốn ba ngày thời gian, thậm chí vẫn chưa tìm được cửa vào tầng thứ hai.
Trong thời gian này, Bạch Nhạc cũng đã gặp qua không ít người, chỉ là đã có kinh nghiệm trước đó, nên Bạch Nhạc cũng không có hứng thú đoạt tinh thần của ai, đối với Bạch Nhạc mà nói, tầng này căn bản không có ý nghĩa quá lớn.
Bạch Nhạc thoáng điều chỉnh tâm tính một chút, thôi động ấn ký trên lệnh bài thân phận, rời khỏi Thiên Tinh Tháp.
Có một số việc, không có người quen thuộc tình huống chỉ điểm, thật sự rất phiền phức.
Chuyện này khiến Bạch Nhạc lại nhớ tới Sở Hân, mặc dù có thời điểm tiểu cô nương kia có chút ngu xuẩn, thế nhưng tìm nàng hỏi thăm tin tức, lại là một lựa chọn vô cùng tốt.
Nơi ở của Sở Hân cũng không dễ hỏi thăm, Bạch Nhạc tìm rất nhiều người, cuối cùng vẫn phải thông qua đệ tử Chúng Tinh Điện, mới tìm được Sở Hân.
Khác với Bạch Nhạc tiêu tiền như nước, mặc dù trong tay có năm trăm Tinh Tinh Bạch Nhạc cho, nhưng nơi Sở Hân ở vẫn là gian phòng bình thường nhất, hơn nữa so với phòng phổ thôn vẫn ít hơn một gian, cả phòng chỉ lớn mấy thước vuông, ngay cả một chỗ để người ta ngồi cũng không có.
Chương 1753: Bạch Nhạc Bá Đạo
– Không phải ta đã cho ngươi Tinh Tinh rồi sao? Tại sao lại sống khổ như vậy?
Bạch Nhạc cau mày, ngay cả cửa phòng cũng không bước vào, lập tức hỏi.
– Ta vẫn luôn tìm ngươi đây, nhiều Tinh Tinh như vậy, ta không thể nhận.
Nghe Bạch Nhạc nói vậy, Sở Hân vội vàng mở miệng, lấy ra một cái không gian giới chỉ đưa cho Bạch Nhạc, nhỏ giọng nói.
– Cho ngươi thì ngươi cứ cầm lấy đi, đồ vật ta đã cho đi không có thói quen thu hồi lại.
Bạch Nhạc xua tay, tức giận nói.
– Ta không thể nhận đồ vật của ngươi.
Sở Hân nhìn Bạch Nhạc, quật cường nói.
Ánh mắt tiểu cô nương có vẻ cực kỳ kiên định, cho dù có nhiều Tinh Tinh như vậy đặt trước mặt, cũng không thể khiến nàng có chút động tâm.
– Vị Hách sư đệ kia của ngươi đâu?
Bạch Nhạc bĩu môi, từ chối cho ý kiến.
– Không biết, đã nhiều ngày không nhìn
Sở Hân lắc đầu, nhỏ giọng giải thích.
– Được rồi, đi theo ta đi.
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, thẳng thắn mở miệng nói, nói xong cũng không cho Sở Hân cơ hội cự tuyệt, trực tiếp xoay người rời đi.
– Ta đi với ngươi làm cái gì? Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?
Sở Hân có chút do dự, nhưng nghĩ tới Tinh Tinh vẫn chưa trả cho Bạch Nhạc, nên cũng chỉ có thể một đường đuổi theo, ngoài miệng không ngừng hỏi Bạch Nhạc muốn đi đâu, đáng tiếc, Bạch Nhạc vẫn không trả lời nàng.
Thẳng đến khi đi tới trước tiểu lâu Bạch Nhạc ở lại, nàng mới hiểu ra.
– Bạch Nhạc, ngươi dẫn ta tới nơi này làm gì?
– Không phải ngươi muốn trả lại Tinh Tinh cho ta sao?
Bạch Nhạc xoay đầu lại, liếc nhìn Sở Hân, từ tốn nói:
– Từ giờ trở đi, ngươi ở chung với ta ở đây, Tinh Tinh xem như mỗi người một nửa, ở đến khi dùng hết toàn bộ Tinh Tinh mới thôi!
Nghe Bạch Nhạc nói vậy, Sở Hân nhất thời bị dọa cho giật mình, không ngừng bận rộn xua tay nói:
– Cái này không được, cái này tuyệt đối không được!
– Ta nói được là được!
Bạch Nhạc trợn mắt, tức giận nói:
– Yên tâm, tiểu lâu rất lớn, không thiếu phòng của ngươi đâu! Lại nói, tiểu nha đầu không có ngực không có mông như ngươi, còn sợ ta nhìn trúng ngươi hay sao?
Bạch Nhạc căn bản không cho Sở Hân chút cơ hội cự tuyệt nào, bá đạo xua tay, nhìn đám hạ nhân mở miệng nói:
– Sắp xếp chỗ ở cho nàng, nhất định phải làm cho nàng thoả mãn mới được! Nếu như nàng không hài lòng, hoặc là đi… Ngươi cũng không cần trở về nữa.
– Đại nhân yên tâm, nhất định nô tỳ sẽ khiến cô nương thoả mãn!
Nghe Bạch Nhạc nói vậy, hạ nhân kia nhất thời bị dọa sợ, sắc mặt đều trắng bệch.
Những hạ nhân phục vụ trong tiểu lâu này, đều được chuyên môn bồi dưỡng ra, quyền sinh sát đều ở trong một ý niệm của đối phương, nếu bị Bạch Nhạc đuổi ra ngoài, vậy cũng không khác gì bảo nàng chết.
– Bạch Nhạc!
Sở Hân bị dáng vẻ bá đạo này của Bạch Nhạc làm toàn thân tức giận run lên, buồn bực mở miệng nói.
Bạch Nhạc căn bản không để ý đến Sở Hân, thẳng thắn xoay người bước vào trong tiểu lâu, nhàn nhạt đáp:
– Muốn đi lúc nào cũng có thể đi, nếu như không quan tâm nàng sống chết, ngươi mặc dù đi là được! Bằng không, ngươi ngoan ngoãn đi theo ta, ta còn có lời muốn hỏi ngươi.
“…”
Qua nhiều năm như vậy, Sở Hân chưa từng gặp qua người bá đạo giống như Bạch Nhạc, ngay cả cơ hội cự tuyệt cũng không cho nàng.
Mặc dù rất muốn ném không gian giới chỉ lên cửa mà đi, nhưng nhìn thấy ánh mắt đáng thương kia của thị nữ, cuối cùng Sở Hân chỉ có thể nhịn cơn tức này, đạp đạp lên tiểu lâu theo Bạch Nhạc.
Tiến vào phòng khách, liền có thị nữ tiến lên dâng trà.
Bạch Nhạc tùy ý ngồi xuống ghế, lúc này mới dặn dò:
– Tất cả các ngươi đi xuống đi!
– Bạch Nhạc, ngươi dùng loại thủ đoạn này, buộc ta ở lại, ngươi cảm thấy rất thú vị sao?
Sở Hân thở phì phì nhìn Bạch Nhạc, tức giận mắng.
– Có hay không không quan trọng, quan trọng là… Ta thích.
Bạch Nhạc hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói:
– Vị Hách sư đệ kia của ngươi cũng không phải thứ gì tốt, không chừng hiện tại đang nghĩ biện pháp gì tới hại ta đây này, để ngươi qua đây ở, cũng là vì bảo đảm an toàn của ta, hay là… ngươi muốn ở với hắn cùng mưu hại ta?
– Ngươi nói bậy, Hách sư đệ không phải loại người này!
Sở Hân trợn mắt nhìn Bạch Nhạc, buồn bực phản bác.
– Có phải loại người này hay không, chúng ta đi nhìn là được! Sự tình Đinh Hạo trước đó, hắn đã làm gì, chắc hẳn trong lòng ngươi cũng tự biết.
Bạch Nhạc xua tay, chẳng hề để ý nói:
– Ta đến tìm ngươi, không phải để nói những lời nhảm nhí này! Đến tột cùng ngươi biết được bao nhiêu chuyện về Thiên Tinh Tháp, ngươi nói rõ ràng với ta, vì sao ta ở trong Thiên Tinh Tháp tìm ba ngày, cũng không tìm được cửa vào tầng thứ hai?
– Tại sao ta phải nói cho ngươi?
Sở Hân ngẩng đầu, thở phì phì nhìn Bạch Nhạc hỏi ngược lại.
– Bởi vì ngươi không đánh lại ta… Chẳng lẽ, ngươi còn muốn thử một lần nữa?
Chân mày Bạch Nhạc chợt nhướng lên, chí khí hùng hồn đáp.
“…”
Có cần vô sỉ như vậy hay không? !
Giờ khắc này, Sở Hân nhất thời nhớ tới tình cảnh lúc đầu nàng nhìn thấy Bạch Nhạc, cho tới bây giờ tên vô liêm sỉ này cũng không phải là một người giảng đạo lý!
Càng đau xót hơn chính là, nàng thật sự không có biện pháp gì với Bạch Nhạc.
Chương 1754: Cho Ngươi Cưỡi
– Ta cho ngươi biết, nhưng ngươi phải để ta rời đi.
Mắt thấy không cự tuyệt được, Sở Hân liền bàn điều kiện với Bạch Nhạc lần nữa.
– Ngươi không nói, ta có thể tìm người khác hỏi! Thế nhưng, cái cửa này vào rồi, ngươi cũng đừng nghĩ đi ra ngoài, nếu không, không chỉ là những hạ nhân vừa rồi, để trừ hậu hoạn, ta sẽ đi tìm Hách sư đệ của ngươi, làm thịt hắn, tránh các ngươi cấu kết với nhau hãm hại ta.
Bạch Nhạc không có chút dự định nhượng bộ nào, trên mặt toàn là vẻ lãnh khốc, nhàn nhạt nói.
– Cánh cửa này và Hách sư đệ có liên quan gì? Ngươi còn nói đạo lý hay không vậy?
– Không nói!
Bạch Nhạc nhún vai, tùy ý trả lời:
– Quả đấm lớn chính là đạo lý, nếu ngươi có thể đánh thắng ta, tự nhiên cũng không cần giảng đạo lý với ta.
“…”
– Tốt rồi, suy nghĩ cẩn thận, trả lời vấn đề của ta.
Bạch Nhạc thản nhiên cầm chén trà lên, nhẹ nhàng thổi thổi, chậm rãi nói lần nữa.
Trên trán Sở Hân nổi đầy gân xanh, nhưng sau khi do dự một chút, vẫn lựa chọn khuất phục.
– Thiên Tinh Tháp căn cứ theo tinh tượng biến hóa mà bố trí, mỗi một lần Tinh Biến xảy ra, đều sẽ hiển hiện ra toàn bộ địa đồ tinh không, cũng chỉ có tại thời điểm Tinh Biến, mới có thể tìm được cửa vào tầng tiếp theo! Nếu như không chống cự được Tinh Biến, thì không thể bước vào tầng tiếp theo.
Mặc dù không xông vào Thiên Tinh Tháp, nhưng kiến thức của Sở Hân hiển nhiên không ít, chỉ hời hợt một chút đã giải thích rõ sự tình.
– Quả nhiên vẫn có quan hệ với Tinh Biến!
Bạch Nhạc khẽ sờ cằm, trong lòng cũng theo đó trở nên thoải mái, trước đó hắn đã hoài nghi tới, bây giờ nghe thấy Sở Hân trả lời như vậy, càng xác minh phỏng đoán của mình.
– Đương nhiên có quan hệ cùng tinh tượng rồi, chỗ nào cũng có Quan Tinh đài, vương thành Bắc Vực càng xây dựng Quan Tinh đài lớn nhất, quốc sư quanh năm canh giữ ở Quan Tinh đài! Nghe đồn Thiên Tinh Tháp chính là chúng thần căn cứ tinh tượng xây dựng mà thành, tại sao ngươi ngay cả điều này cũng không biết?
Sở Hân nhìn Bạch Nhạc, dáng vẻ như nhìn thằng ngốc giễu cợt nói.
Bạch Nhạc trợn mắt một cái, nhưng không có gì để nói, được rồi, đến Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, mình coi như là người mù chữ đi.
Cũng may Bạch Nhạc lười giải thích những chuyện này.
– Nói ngươi hiểu tinh tượng sao, thế nào, có muốn ta đưa ngươi đi Quan Tinh đài, dạ quan thiên tượng hay không?
Bị Bạch Nhạc chọc một câu như vậy, Sở Hân hầm hừ quay đầu đi, mặc kệ hắn.
– Đúng rồi, ngươi biết, thiên tài xuất sắc nhất bây giờ là ai không?
Dường như nghĩ đến cái gì, Bạch Nhạc hỏi lần nữa.
– Cái kia còn phải hỏi sao, tự nhiên là thiếu điện chủ Chúng Tinh Điện ta, Cố Vong Tình rồi!
– Cố Vong Tình?
Bạch Nhạc lặp lại cái tên này một chút, tùy ý hỏi:
– Rất lợi hại phải không? So với ta thì như thế nào?
– Ngu ngốc, đừng tự luyến nữa! Ngươi ngay cả một ngón tay của thiếu điện chủ cũng không sánh nổi!
May là Bạch Nhạc đã dự đoán trước, Cố Vong Tình này chắc chắn rất xuất sắc, nhưng hôm nay nghe thấy Sở Hân miêu tả như vậy, cũng suýt chút nữa khiến Bạch Nhạc tức giận hỏng luôn, có kiểu so sánh như thế sao?
Sở Hân nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Bạch Nhạc, nhưng không nửa điểm ý tứ biết sai, mà đả kích lần nữa, nói:
– Thiếu điện chủ, trời sinh tóc bạc, sinh ra đã là Tiên Thiên Đạo Thể! Mười bảy tuổi đột phá Tinh Hải, lúc phá cảnh, liền hóa Tinh Hải chi lực thành tinh lực không tỳ vết.
Hai mươi bốn tuổi bước vào Tinh Hải đỉnh phong, một mình bước vào Cực Tây Chi Địa, trước sau chém giết hơn một nghìn yêu ma, lấy Tinh Hải Chi Cảnh vượt cấp đánh bại cường giả Hóa Hư tại Băng Nguyên, cùng năm nhập Hóa Hư, được khen là thiên tài có hy vọng đánh vỡ cực hạn, trở thành thần linh trên đời nhất!
– Chính ngươi cảm thấy, ngươi có tư cách so sánh cùng thiếu điện chủ sao?
“…”
Nghe thấy Sở Hân đọc thuộc lòng cuộc đời Cố Vong Tình như vậy, trong lòng Bạch Nhạc chợt cảm thấy căng thẳng.
Mặc dù trước đó ở Thiên Tinh Tháp, hắn đã đoán được, nhất định có thiên tài, tại thời điểm thành tựu Tinh Hải hoàn thành chuyển hóa tinh lực, thực lực sẽ cực mạnh, nhưng hôm nay nghe sự tích về Cố Vong Tình, cũng không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Trước đó, Bạch Nhạc vẫn cảm thấy, Vân Mộng Chân mới là thiên tài được trời cao chiếu cố, nhưng hôm nay, so sánh với Cố Vong Tình, sợ là Vân Mộng Chân cũng không chiếm ưu thế!
Đây mới thực sự là thiên kiêu ngậm chìa khóa vàng sinh ra.
Cường giả Hóa Hư hai mươi bốn tuổi!
Chỉ dựa vào tình huống bây giờ để so sánh, dường như mình thật sự không có tư cách đánh đồng cùng Cố Vong Tình, cũng không trách tiểu cô nương Sở Hân này bày ra dáng vẻ coi thường như thế.
Thế nhưng chỉ trong chốc lát, Bạch Nhạc đã điều chỉnh tốt tâm tính.
– Ha ha, Tiên Thiên Đạo Thể, lại là thiếu điện chủ Chúng Tinh Điện, cho dù cho một đầu heo điều kiện như vậy, cũng có thể trở thành thiên tài.
– Ngươi mới là heo ấy, cả nhà các ngươi đều là heo!
Nghe Bạch Nhạc vũ nhục thần tượng trong lòng như vậy, Sở Hân nhất thời xù lông, tàn bạo mắng Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc nhún vai, cũng không phản bác nữa:
– Sông có khúc người có lúc, tiểu nha đầu, chớ đánh giá thấp người như vậy, không đến mười năm nữa, nhất định ngươi sẽ thu hồi lại câu nói này.
Chương 1755: Cho Ngươi Cưỡi (2)
– Nói khoác mà không biết ngượng!
Sở Hân tỏ vẻ khinh thường châm chọc nói.
– Nếu không chúng ta đánh cược một cái?
Khóe miệng Bạch Nhạc hiện lên vẻ mỉm cười, tự nhiên nói.
– Đánh cuộc gì?
– Cược mười năm này, nếu như mười năm sau, ta còn kém hơn hắn! Ta sẽ biến thành tiểu trư cho ngươi cưỡi, nhưng nếu là ta thắng thì sao?
Bạch Nhạc giang tay ra, liếc mắt hỏi ngược lại.
– Vậy ta sẽ thừa nhận ta mới là tiểu trư có mắt không tròng! Mặc cho ngươi xử trí!
Sở Hân vênh đầu, không do dự hồi đáp.
– Thôi đi, ta còn tưởng rằng ngươi cũng cho ta cưỡi nữa chứ!
Khóe miệng Bạch Nhạc khẽ nhếch, thuận miệng trêu trọc.
Sở Hân nao nao, trong lúc nhất thời còn chưa kịp phản ứng:
– Cái gì mà cho ngươi cưỡi…
Một lát sau, nhìn thấy nụ cười bỉ ổi trên khóe miệng Bạch Nhạc, lúc này Sở Hân mới hiểu ra.
– Bạch Nhạc, ta muốn giết ngươi! ! !
……
Mặc dù không quá tình nguyện, nhưng Sở Hân vẫn ở lại trong tiểu lâu.
Hoàn cảnh nơi đây so với chỗ ở trước kia tốt hơn rất nhiều.
Hơn nữa, mặc dù Bạch Nhạc thường xuyên mở miệng chế giễu, nhưng Sở Hân cũng biết, Bạch Nhạc không phải loại lưu manh háo sắc kia, hơn nữa, đối với nàng căn bản không có ý tứ này, có lý do rồi, tự nhiên cũng yên tâm thoải mái ở lại.
Đừng thấy Hách Thiếu Hoa quen biết nàng từ nhỏ, nhưng chỉ cần tiếp xúc trong khoảng thời gian này, đã khiến Sở Hân cảm giác, dường như Hách Thiếu Hoa còn không thân cận với nàng bằng Bạch Nhạc.
Chuyện này rất khó hiểu, nhưng hầu hết chuyện trên đời này, làm gì có nhiều đạo lý để giảng giải như vậy.
So với Sở Hân, Bạch Nhạc càng không quan trọng, cũng không lâu lắm, hắn thậm chí quên còn có một người tên là Sở Hân.
Nghe Sở Hân nói về sự tình tinh tượng, Bạch Nhạc liền đi ra ngoài sưu tập rất nhiều tư liệu về tinh tượng trở về nghiên cứu.
Đối với người khác mà nói, có lẽ đây là một quá trình cực kỳ khô khan, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, lại không tính là gì.
Bạch Nhạc tiêu tốn thời gian không đến nửa tháng, lúc này mới hiểu rõ một vài vấn đề liên quan đến tinh tượng.
Làm xong tất cả chuyện này, Bạch Nhạc mới bước vào Thiên Tinh Tháp lần nữa.
Lần này, có kiến thức về tinh tượng rồi, Bạch Nhạc rất dễ dàng tìm được phương hướng bên trong Thiên Tinh Tháp.
Lúc Tinh Biến mạnh mẽ ghi lại tinh tượng đồ, men theo những nôi sao không ngừng biến đổi này, sau đó so sánh với tư liệu tinh tượng mình học được xác minh lẫn nhau, kể từ đó, tìm được cửa vào đi đến tầng thứ hai, cũng không khó khăn gì.
Bạch Nhạc cũng không có gấp bước vào tầng tiếp theo, mà mượn thời gian này, không ngừng thôi diễn, tìm hiểu.
Bạch Nhạc giống như là một cái đại hải mênh mông, điên cuồng hấp thu tất cả tri thức, đề thăng nội tình của chính mình.
Chỉ là, cùng lúc đó, tin tức Bạch Nhạc không dám bước vào tầng cao trong Thiên Tinh Tháp cũng tràn lan ra, từ lúc đánh bại Đinh Hạo tỏa sáng cho tới bây giờ bị người đùa cợt, chế nhạo là chuột nhắt nhát gan, cũng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi không đến hai tháng mà thôi.
Bây giờ khắp nơi đều có lời đồn, đường đường là cao thủ Tinh Hải Cảnh, lại chỉ dám quanh quẩn ở tầng thứ nhất Thiên Tinh Tháp, chuyện này gần như đã trở thành trò cười.
Thậm chí còn, sự tình Sở Hân và Bạch Nhạc ở cùng nhau trong tiểu lâu, cũng bị người móc ra.
Thế là, lại có một phiên bản lời đồn khác, nói cái gì mà mỗi ngày Bạch Nhạc đều ghé vào trên người nữ nhân, tha hồ thanh sắc, đã sớm bị hút khô, đắm mình các loại.
Ngay cả Sở Hân cũng không chịu nổi, tới chất vấn Bạch Nhạc, đáng tiếc, ngay cả lời cũng chưa nói xong, đã bị Bạch Nhạc trợn mắt một cái, trực tiếp đuổi ra khỏi phòng.
Ngay cả Sở Hân đứng trước mặt chất vấn hắn cũng không để ý, chứ đừng nói tới chủ động đứng ra giải thích với người khác.
Đối mặt với tất cả lời đồn đãi, Bạch Nhạc đều không nhúc nhích chút nào, chỉ đơn giản dựa theo kế hoạch và bước đi của mình tu luyện, thể ngộ.
– Thì ra là thế!
Sau khi lại trải qua một lần Tinh Biến, Bạch Nhạc nhìn thấy tinh đồ trong tinh không, thì trong lòng như hiểu ra, nhẹ giọng nói.
Hơn hai tháng tìm hiểu, cũng làm cho Bạch Nhạc hoàn toàn hiểu được.
Trên thực tế tinh đồ trong Thiên Tinh Tháp, dựa theo tinh tượng Chúng Tinh Tiểu Thế Giới mà xây dựng thành, mặc dù tinh tượng Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cũng tồn tại một ít biến hóa, tuy nhiên cuối cùng vẫn là hữu hạn, thua xa tinh không mênh mông ở thế giới chân thật.
Kể từ đó, nghiên cứu một bộ phận tinh tượng này, dĩ nhiên dễ hơn nhiều.
Thậm chí trong lòng Bạch Nhạc có một suy đoán mơ hồ, nếu có thể nghiên cứu triệt để tinh tượng bên trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, đồng thời dùng cái này để định hình Tinh Hải của mình, thậm chí sau khi bước vào Hóa Hư, dùng nó để xây dựng hư không, liền có thể đạt được đến gần cảnh giới Thần Linh Cảnh.
Lúc trước chúng thần liên thủ sáng chế Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, chính là muốn coi đây là căn cơ, sáng tạo một cái thế giới chân thật!
Có thể chúng thần cũng đã thử lấy Thế Giới Chi Tâm, dung nhập vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, đắp nặn một cái thế giới chân thật hoàn mỹ, đáng tiếc vẫn thất bại.
Mà chuyện này đối với Bạch Nhạc mà nói, không thể nghi ngờ chính là một cái gợi ý thật lớn!
Chương 1756: Người Sắp Chết
Đối với Bạch Nhạc mà nói, bành trướng Tinh Hải đơn thuần đã không thể thỏa mãn hắn, hắn nhất định phải khiến cho Tinh Hải của mình càng đặc biệt, chuyển lin lực hóa thành tinh lực chỉ là một bộ phận, một phần khác chính là dựa theo tinh tượng tới xây dựng Tinh Hải một lần nữa.
Cho dù đối với bây giờ Bạch Nhạc mà nói, chuyện này cũng vẫn chỉ là một cái phỏng đoán, nhưng đã cho hắn động lực rất lớn.
Có điều đến một bước này, Thiên Tinh Tháp tầng thứ nhất, đã không thể thỏa mãn yêu cầu của hắn.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, trong mắt lộ ra một đạo tinh mang, lần nữa nhìn về phía tinh không.
Lúc này cũng là lúc nên đi tiếp thu tinh thần Đinh Hạo để lại cho hắn.
Yên lặng thời gian dài như vậy, có lẽ bên trong tầng thứ tư, cũng đã có rất nhiều người mơ ước cái tinh thần kia, chờ đợi mình đưa lên tới cửa sao?
Tốt, vậy lần này sẽ chơi lớn một lần, cũng làm cho những người này hảo hảo tỉnh lại một chút.
– Ồ, đây không phải là Bạch Nhạc, Bạch công tử danh chấn Vân Thành sao? Sao rồi, mỗi ngày ở đây quan sát tinh tượng, đã có thu hoạch gì chưa? Có muốn ta chỉ điểm ngươi một chút hay không!
Ngay tại thời điểm trong đầu Bạch Nhạc hiện lên những ý niệm này, đột nhiên bên tai vang lên một tiếng cười tràn đầy sự đùa cợt.
Mí mắt Bạch Nhạc hơi nhíu lại, chậm rãi xoay người qua, nhất thời nhìn thấy một thanh niên vẻ mặt kiêu căng, phía sau cách đó không xa có một ngôi sao, trùng hợp là Hách Thiếu Hoa ở trên viên tinh thần kia.
Khác với người thường, thanh niên có vẻ mặt kiêu căng kia, cũng có tu vi Tinh Hải Cảnh.
– Ngươi là ai?
– Ta là ai không nhọc đến Bạch công tử quan tâm, nghe nói ngươi may mắn đánh bại Đinh Hạo, ha ha, bây giờ xem ra, Đinh Hạo không khỏi có chút hữu danh vô thực đi!
Thanh niên khinh thường nhìn Bạch Nhạc, khóe miệng tràn đầy vẻ cười lạnh.
Từ giọng điệu của đối phương, Bạch Nhạc đã nghe ra, chỉ sợ thực lực của đối phương cũng không ở dưới Đinh Hạo, thậm chí đã từng giao thủ qua với Đinh Hạo.
Ánh mắt Bạch Nhạc lại chuyển đến trên người Hách Thiếu Hoa, trong lòng càng hiểu hơn.
Lấy thực lực Hách Thiếu Hoa, đừng nói là cướp đoạt tinh thần trong tay người khác, coi như là cho hắn, hắn cũng chưa chắc có thể giữ được, bây giờ có thể ngênh ngang chiếm giữ một viên tinh thần, có thể coi như không tệ ở tầng thứ nhất như vậy, không thể nghi ngờ là có người âm thầm hỗ trợ.
Chỉ sợ thanh niên này là chỗ dựa vững chắc hắn mới tìm được.
Thế nhưng… Dù như vậy thì sao?
Từ trước tới giờ Bạch Nhạc không phải là loại người dễ bắt nạt, hay biết nhẫn nhịn, trước đó đối mặt những lời đồn đại kia, hắn không giải thích, là bởi vì lười giải thích, cũng không cần dùng chuyện này tới nâng lên thân phận.
Nhưng hôm nay, đối phương chủ động chọc đến trên đầu, lại hi vọng tính tình Bạch Nhạc tốt đánh không hoàn thủ, mắng không đáp trả, vậy thì quá ngây thơ rồi.
Khóe miệng Bạch Nhạc hơi giương lên, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Ngươi nói không sai, ngươi là ai, xác thực không cần ta quan tâm… cùng lắm cũng chỉ là một kẻ sắp chết!
Vừa nói, sát khí trên người Bạch Nhạc vừa yên lặng không một tiếng động lan tràn ra.
Một kẻ sắp chết!
Bốn chữ đơn giản này, nhất thời khiến thanh niên kia biến sắc.
– Làm càn, ngươi thật sự coi mình là nhân vật số một sao! Lúc đầu chỉ nghĩ cắt đứt chân ngươi, bây giờ xem ra ta quá nhân từ rồi!
Bạch Nhạc khẽ lắc đầu, trong mắt lộ ra một tia thương xót, nhìn sang Hách Thiếu Hoa nói.
– Đây chính là chủ tử ngươi mới tìm tới sao? Ánh mắt càng ngày càng kém!
Cũng không biết vì sao, hắn vốn có rất nhiều lời muốn mắng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt như băng tuyết kia của Bạch Nhạc, Hách Thiếu Hoa liền cảm thấy toàn thân rùng mình, một miệng từ ngữ thô tục, bị hắn mạnh mẽ nuốt về trong bụng.
Bạch Nhạc không để ý tới Hách Thiếu Hoa nữa, cổ tay hơi lật một cái, Nghịch Ma Kiếm chợt vào tay.
– Không có di ngôn gì sao? Vậy thì đi chết đi!
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc đã bước ra một bước, kiếm trong tay dẫn đầu chém về phía thanh niên kia.
Ngu kiếm!
Không có chút mỹ miều nào, Bạch Nhạc vẫn chỉ dựa vào ngu kiếm giống như trận chiến với Đinh Hạo.
Khoái kiếm!
Mặc dù so với khoái kiếm của Đinh Hạo, tốc độ ngu kiếm còn chưa đủ nhanh, nhưng thời điểm đối đầu người khác, ngu kiếm lại rất khủng bố.
Đặc biệt là sau trận chiến với Đinh Hạo, lực khống chế của Bạch Nhạc đối với ngu kiếm càng tăng thêm vài phần, bây giờ mượn Thông Thiên Đạo Thể, tốc độ xuất kiếm càng nhanh hơn nhiều.
– Càn rỡ, kiếm của Đinh Hạo ta cũng không sợ, chẳng lẽ ngươi còn có thể nhanh hơn hắn sao?
Thanh niên kia cười lạnh một tiếng, giễu cợt nói.
Ngay tại lúc đó, Tinh Hải chợt mở ra, bên người hình thành một mảnh kim sắc Tinh Hải.
Tinh Hải sấp sỉ sáu ngàn trượng, cho dù là so với Đinh Hạo, cũng muốn mạnh hơn không ít.
Mặc dù ngu kiếm nhanh, nhưng trong nháy mắt chém vào phạm vi Tinh Hải đối phương, tốc độ liền hạ thấp xuống diện rộng.
Mặc dù miệng thối, nhưng thực lực đối phương thật sự không yếu.
Đây là một cao thủ đủ để chống lại Đinh Hạo.
Chỉ tiếc, đối với Bạch Nhạc mà nói, loại thực lực này còn thiếu rất nhiều.
Chương 1757: Chính Là Bắt Nạt Ngươi, Thì Như Thế Nào?
– Ngu xuẩn!
Bạch Nhạc chậm rãi phun ra hai chữ này, trong mắt lộ ra vẻ châm chọc, đột nhiên kiếm khí thành biển, Tinh Hải huyễn lệ đồng thời thi triển ra.
Cùng lúc đó, thần niệm hơi động một chút, bên trong Tinh Hải, nhất thời có tinh quang ngưng tụ thành bảy chuôi tinh quang chi kiếm.
Hơn hai tháng thời gian, Bạch Nhạc vẫn luôn nghiên cứu tinh tượng, nhưng nếu ai cho rằng hai tháng này bị Bạch Nhạc lãng phí, thì khả năng quá ngây thơ rồi.
Bắt đầu từ thời điểm nghiên cứu tinh tượng, Bạch Nhạc đã thử thôi diễn, thay đổi Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Bây giờ, đối phương tìm tới vừa lúc để Bạch Nhạc dùng hắn thử chiêu!
Trong tích tắc, bảy chuôi tinh quang chi kiếm ngưng tụ thành kiếm trận, phong kín thanh niên kia ở bên trong.
Gần như trong nháy mắt, thanh niên kia liền cảm nhận được một cỗ áp lực khủng bố!
Người bên trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, ít nhiều đều có một chút nghiên cứu đối với tinh tượng, tự nhiên cũng dễ dàng cảm thụ được uy lực của Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Một điểm khinh thường trước đó, đã sớm bị hắn vứt đi đâu mất rồi.
Thanh niên kia bị vây ở trong kiếm trận, tóc gáy toàn thân không khỏi dựng đứng lên, mặc dù Bạch Nhạc vẫn chưa phát động công kích, nhưng hắn đã có thể ngửi được mùi vị nguy hiểm.
Con mẹ nó mấy lời đồn đãi linh tinh, lừa hắn!
Ngươi dám nói với ta, nhân vật như vậy không dám bước vào tầng tiếp theo, chỉ dám ở chỗ này lăn lộn thôi sao?
Căn bản không kịp nghĩ nhiều, công kích của Bạch Nhạc đã rơi xuống.
Từ trước tới giờ Bạch Nhạc không phải là hạng người nhân từ nương tay, một khi đã quyết định, sẽ không có chút do dự nào nữa.
Bảy chuôi tinh quang chi kiếm chợt rơi xuống, quấn giết về phía đối phương!
Đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc thi triển Bắc Đẩu Kiếm Trận ở trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, hơn nữa còn là Bắc Đẩu Kiếm Trận đã được hắn thay đổi thôi diễn một lần nữa.
Kiếm trận khẽ động, liền cho thấy uy lực đáng sợ của nó.
Bảy chuôi kiếm quang lấy kiếm đạo làm căn cơ, hình thành Thất Tinh Bắc Đấu, điều động toàn bộ lực lượng Tinh Hải nghiền ép xuống, đó là sức mạnh kinh khủng bực nào.
Chỉ giao phong trong nháy mắt, Tinh Hải đối phương đã bị kiếm trận xé mở, hung hăng giết về phía đối phương.
Không nói đến thanh niên kia nghĩ như thế nào, giờ khắc này, Hách Thiếu Hoa quan chiến ở ngay bên cạnh, cũng đã triệt để ngốc nghếch.
Kiếm trận kinh khủng như vậy, quả thực chưa bao giờ nghe qua!
Hơn nữa, một cá nhân cũng có thể thi triển kiếm trận sao?
Cảm giác lạnh cả người dâng lên lần nữa, giờ khắc này trong lòng Hách Thiếu Hoa đã sớm bị sợ hãi lấp đầy.
Thậm chí hắn đã không dám nhìn xuống nữa, ý niệm hơi động, thừa dịp Bạch Nhạc không chú ý tới hắn, liền trực tiếp dẫn động lực lượng bên trong lệnh bài thân phận, chạy ra khỏi Thiên Tinh Tháp, thậm chí ngay cả viên tinh thần thật vất vả mới khiến đối phương trợ giúp đoạt đến cũng không để ý tới.
Trên thực tế, Hách Thiếu Hoa đã đánh giá hắn quá cao!
Bất kể đối với Bạch Nhạc hay là thanh niên kia mà nói, hắn cũng chỉ là tiểu nhân vật không có chút uy hiếp nào, thậm chí không có ai nhớ tới hắn, chứ đừng nói chi là ngăn cản hắn chạy trốn.
Bắc Đẩu Kiếm Trận mở ra, rất nhiều ý niệm trong đầu Bạch Nhạc, đều vào giờ khắc này trở nên rõ ràng!
So với thanh niên kia, lúc này Bạch Nhạc càng đánh càng thuận tay, mỗi một phần tiềm lực của kiếm trận đều được moi ra, hóa thành sát trận khủng bố, nghiền ép mà đi!
– Dừng tay! Bạch Nhạc, ta cũng là người Chúng Tinh Điện…
Cảm nhận được áp lực khủng bố do Bắc Đẩu Kiếm Trận mang tới, rốt cục thanh niên kia cũng kinh sợ, không ngừng mở miệng nói.
Chỉ là, chuyện tới mức này rồi, làm sao Bạch Nhạc còn để hắn rời đi.
– Nói đánh là đánh, nói dừng tay là dừng tay, ngươi là cái thá gì, mà chuyện gì cũng do một mình ngươi quyết định?
Bạch Nhạc không chờ đối phương nói hết lời, đã cười lạnh cắt đứt.
Về phần đối phương nói hắn cũng là người Chúng Tinh Điện, thì đối với Bạch Nhạc càng không có ảnh hưởng gì.
Trước không nói bản thân Bạch Nhạc không có lòng trung thành đối với Chúng Tinh Điện, mà Chúng Tinh Điện lớn như vậy, giữa các đệ tử không có tranh đấu mới là lạ! Huống chi, bất kỳ cạnh tranh và chém giết gì trong Thiên Tinh Tháp đều là cho phép, ai cũng đừng nghĩ lấy cái này ra nói chuyện.
– Tên điên, ngươi là tên điên! Ta tới phụng…
Đối phương còn muốn nói gì đó, nhưng Bạch Nhạc không cho hắn cơ hội này.
Bắt đầu từ lúc đối phương động thủ, trong lòng Bạch Nhạc đã có suy đoán!
Thực lực người này và Đinh Hạo cũng chỉ sàn sàn với nhau, nếu thật sự động thủ, không nhất định là ai chiếm tiện nghi, mình đã đánh bại Đinh Hạo, không có đạo lý lại có người không hiểu như thế tìm tới cửa.
Hách Thiếu Hoa cũng không phải người ngu, không có khả năng ký thác toàn bộ hy vọng vào một người như vậy.
Huống chi, vừa rồi Hách Thiếu Hoa lại trực tiếp chạy trốn, loại tư thế đó, hiển nhiên là không có quá nhiều sợ hãi đối với thanh niên này.
Tất cả chuyện này đều nói rõ, thanh niên này cũng chỉ là một con cờ bị đẩy ra mà thôi.
Sau lưng của hắn, hoặc có lẽ là nơi Hách Thiếu Hoa tìm tới nương tựa, có người khác!
Chỉ là, những lời này Bạch Nhạc tự biết trong lòng là được, không cần vạch trần ra, hoặc ít nhất là hiện tại không được.
Chương 1758: Chính Là Bắt Nạt Ngươi, Thì Như Thế Nào? (2)
Không cho đối phương nói ra người phía sau, sự tình sẽ còn có đường lui, cho dù là giả bộ hồ đồ cũng có thể đi xuống, nhưng một khi đâm thủng tầng cửa sổ này, nhất định sẽ phải đối mặt với người sau lưng đối phương, đây cũng không phải là kết quả Bạch Nhạc muốn.
Cũng chính bởi vậy, Bạch Nhạc mới không định cho đối phương cơ hội giải thích, thúc giục Bắc Đẩu Kiếm Trận giết xuống lần nữa, mạnh mẽ ép đối phương, mang nửa câu sắp nói ra khỏi miệng kia nuốt trở về.
Oanh!
Gần như là cùng lúc đó, Tinh Biến bạo phát lần nữa, tinh quang huyễn lệ rơi xuống, hiển hiện ra một bức tinh đồ rõ ràng trên không trung, cũng chỉ dẫn ra con đường đi thông tầng tiếp theo!
Bắc Đẩu Kiếm Trận cũng vì Tinh Biến xuất hiện mà đình trệ trong nháy mắt, cho đối phương cơ hội!
Trong tích tắc, thanh niên kia liền nhân cơ hội lao ra khỏi kiếm trận, trực tiếp bỏ chạy về phía tầng tiếp theo.
– Chạy? Ngươi có thể chạy đi đâu?
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một đạo sát khí khủng bố, không chút do dự nào, đột nhiên bước ra một đuổi sát theo.
Nếu như là trước đó, chưa chắc Bạch Nhạc đã nguyện ý vì một người như vậy, phá hư kế hoạch tu hành của mình, nhưng bây giờ hắn căn bản không quan tâm.
Cho dù đối phương không xuất hiện, hắn cũng đã chuẩn bị xông ra, đương nhiên sẽ không có chút do dự.
Đối với hai người mà nói, Tinh Biến tầng thứ nhất đều không có áp lực gì, chỉ trong mấy hơi thở thời gian, hai người đã trước sau xông vào tầng tiếp theo.
Chỉ là Bạch Nhạc cũng không có vì vậy mà ngưng truy sát.
Trong nháy mắt bước vào tầng không gian thứ hai, Bạch Nhạc đã lật bàn tay một cái, Nghịch Ma Kiếm quét ngang, giết về phía đối phương.
Đối phương một mực chạy trốn, nên Bạch Nhạc không kịp thi triển Bắc Đẩu Kiếm Trận nhốt đối phương vào bên trong, nhưng Bạch Nhạc một đường truy sát như thế cũng làm cho hắn không tìm được thời gian thở dốc, mượn lệnh bài thân phận thoát đi Thiên Tinh Tháp.
Phải biết rằng, hắn vì giúp Hách Thiếu Hoa cướp đoạt tinh thần đã buông tha tinh thần của mình, một lần nữa xông lên từ tầng thứ nhất, không có tinh thần của mình chống đỡ, ra vào Thiên Tinh Tháp cũng gian nan hơn nhiều.
– Bạch Nhạc, chuyện khi trước, ta xin lỗi ngươi, việc này dừng lại ở đây được không?
Một đường chạy trốn, rốt cục thanh niên kia cũng không nhịn được, cầu hoà với Bạch Nhạc.
Hắn thật sự có chút bị Bạch Nhạc đánh sợ, nhiệm vụ dò xét hắn cũng đã dò xét xong, bây giờ chỉ cần rời khỏi Thiên Tinh Tháp, truyền tin tức trở về là đã coi như hoàn thành, tự nhiên hắn càng không có ý liều mạng.
– Lời ngươi nói có thể coi là cứt chó! Nhưng lời ta nói xưa nay đều giữ lời!
Bạch Nhạc cười lạnh một tiếng, khinh thường nói.
– Bạch Nhạc, ngươi đừng khinh người quá đáng!
Đối mặt với loại uy hiếp ngoài mạnh trong yếu này của thanh niên, Bạch Nhạc ngay cả nửa điểm phản ứng cũng không có.
Nếu như dễ dàng bị người ta hù dọa như thế, sợ là bây giờ Bạch Nhạc đã sớm chết không biết bao nhiêu lần.
– Chính là bắt nạt ngươi đấy, ngươi làm gì được?
Bạch Nhạc lộ ra một tia hờ hững, khinh thường nói:
– Người sắp chết, hà tất nhiều lời!
Bạch Nhạc và thanh niên kia một đuổi một chạy, nhất thời hấp dẫn không ít người chú ý.
Người có thể xông vào tầng thứ hai, trừ một số ít là thiên tài Tinh Cung Cảnh ra, còn lại đều là tồn tại Tinh Hải Cảnh, mặc dù số lượng hơi ít một chút, nhưng so sánh mà nói, tần suất đấu tranh giữa nhau càng thấp hơn, vì vậy họ càng nhàn rỗi quan tâm sự tình khác.
Đương nhiên lá gan cũng lớn hơn rất nhiều, trong lúc nhất thời có không ít người thậm chí rời khỏi tinh thần của mình đi qua quan chiến.
Mặc dù hơn hai tháng nay, Bạch Nhạc một mực bị người giễu cợt, dường như mọi chuyện đều là bêu danh, nhưng mặc kệ là danh gì, người nhận ra Bạch Nhạc cũng càng ngày càng nhiều.
Tại thời điểm mọi người đang suy đoán, lúc nào Bạch Nhạc mới có thể xông vào tầng thứ hai, thì trong tầng thứ hai này đã có rất nhiều người đợi xem náo nhiệt.
Kể từ đó, người nhận ra Bạch Nhạc tự nhiên cũng không khó.
Chỉ là, Bạch Nhạc vừa bước vào tầng thứ hai, đã tìm người truy sát, khả năng việc này quá lạ.
Chờ đến khi bọn họ đến gần, có người nhận ra thân phận thanh niên kia, liền nhất thời nhấc lên một trận sóng triều!
Nếu như nói, thời gian Bạch Nhạc thành danh còn ít, vậy thì thanh niên kia lại khác.
… ..
– Ta không nhìn lầm chứ?
– Không nhìn lầm, thực sự là Yêu Sát Trương Liệt!
– Hít!
– Chuyện này sao có thể, không phải nghe đồn Yêu Sát một mực ở tầng thứ tư sao?
– … Không phải nói, Bạch Nhạc chỉ dám lăn lộn ở tầng thứ nhất, có tiếng mà không có miếng sao?
– Vớ vẩn, người có thể đánh bại Đinh Hạo, sẽ là trái hồng mềm sao?
– Lần này có chuyện vui lớn rồi!
..
Giống như Đinh Hạo, Trương Liệt vốn là cao thủ nổi danh Vân Thành, hơn nữa xuất thân từ Chúng Tinh Điện, tính khí quái đản thô bạo, hành tung giống như yêu, so với Đinh Hạo càng khiến người ta sợ hãi hơn, vì vậy được xưng là Yêu Sát.
Bây giờ bị Bạch Nhạc đuổi theo một đường như chó nhà có tang, mặc dù không nghe được người khác nghị luận, nhưng Trương Liệt cũng có thể đoán được đối phương nói gì.
Chương 1759: Liên Phá Tam Trọng Thiên
Trong lúc nhất thời, da mặt nóng lên, loại cảm giác thẹn thùng kia, khiến Trương Liệt hận không thể quay người ngay lập tức, liều mạng với Bạch Nhạc!
Nhưng hắn thật sự không dám!
Cái kiếm trận quỷ dị kia thực sự quá dọa người, một khi bị cuốn vào bên trong, sẽ bị vây chết ở trong đó, ngay cả chạy trốn cũng khó khăn.
Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng nội tâm hắn vô cùng rõ ràng, hắn không phải đối thủ của Bạch Nhạc.
Hơn nữa, hắn còn biết cho dù là vị đại nhân kia, cũng mười phần coi trọng Bạch Nhạc, có thể nói lần này chủ động khiêu khích, chính là một lần dò xét của vị đại nhân kia, dưới tình huống này hắn càng kiêng kỵ hơn.
Trước đó bị ép buộc, suýt nữa hắn để lộ thân phận vị đại nhân kia, vừa nói ra khỏi miệng hắn đã hối hận.
Cũng may Bạch Nhạc cắt đứt lời hắn, không có để hắn nói xong câu nói kia.
Bây giờ ý niệm duy nhất trong đầu hắn chính là bỏ qua Bạch Nhạc, truyền tin tức trở về, giao cho vị đại nhân kia định đoạt.
Đáng tiếc, tên Bạch Nhạc chết tiệt này, ngay cả cơ hội cũng không cho hắn!
Ban đầu Trương Liệt cho rằng, mình rất quen thuộc với Thiên Tinh Tháp, còn Bạch Nhạc trước đó ngay cả tầng thứ hai cũng không bước vào, thì chuyện bỏ qua Bạch Nhạc cũng không khó khăn.
Nhưng ai có thể nghĩ tới, tên Bạch Nhạc chết tiệt này căn bản không bị bất kỳ ảnh hưởng gì, cho dù hắn đã dốc hết toàn lực, cũng không có cách nào bỏ rơi đối phương.
Tốc độ hai người đều cực nhanh, đợi đến khi Tinh Biến xuất hiện một lần nữa, cũng đã tới gần cửa vào tầng thứ ba.
Trương Liệt không có bất kỳ do dự nào, lần nữa nhảy vào tầng thứ ba!
Dưới tình huống bình thường, lần đầu nhìn thấy tinh đồ tầng tiếp theo, muốn phán đoán chính xác cửa vào sẽ có chút trắc trở, nhưng như vậy cũng không phải là nói, chỉ cần một mực đi theo ai đó là có thể thuận lợi xông vào bên trong.
Trương Liệt cũng đầy hy vọng cho rằng Bạch Nhạc sẽ bị ngăn lại ở tầng này!
Đáng tiếc, hiện thực lại hung hăng tát vào mặt hắn một lần nữa.
Bạch Nhạc không có tốn hao quá nhiều thời gian, giống như đã đi rất nhiều lần, cứ như vậy dễ dàng xông vào tầng thứ ba!
Khác với đại đa số mọi người trông mèo vẽ hổ, Bạch Nhạc ở lại tầng thứ nhất Thiên Tinh Tháp hơn hai tháng, hao tổn tâm tư thôi diễn tinh đồ, không dám nói nhớ kỹ toàn bộ tinh tượng Thiên Tinh Tháp ở trong lòng, nhưng chí ít cửa vào mấy tầng trước, đối với Bạch Nhạc mà nói, hoàn toàn không phải trở ngại gì.
……
– Đại nhân, vừa mới nhận được tin tức, Bạch Nhạc đuổi theo Trương Liệt, một hơi thở liên phá nhị trọng thiên, bây giờ đã đuổi vào tầng thứ ba Thiên Tinh Tháp, tới gần cửa vào tầng thứ tư!
Có người nhận ra thân phận Trương Liệt và Bạch Nhạc, tự nhiên tin tức sẽ truyền ra Thiên Tinh Tháp.
Trung niên đứng ở tầng cao nhất độc tòa tiểu lâu, hai tay thả lỏng phía sau, trong mắt lộ ra một tia đạm mạc, bình tĩnh mở miệng nói:
– Bố trí xong chưa?
– Đã bố trí xong, chỉ cần Bạch Nhạc có thể đuổi vào tầng thứ tư, sẽ có người tiếp ứng Trương Liệt!
Người kia dừng một chút, tiếp tục mở miệng nói:
– Chỉ là, nếu như hôm nay Bạch Nhạc liên phá tam trọng thiên, ắt sẽ dẫn tới mấy vị kia chú ý… Lúc này để người xuất thủ vây công, sợ là sẽ đưa tới bất mãn.
Mí mắt trung niên hơi nhảy, rốt cục gương mặt luôn lạnh lùng như bàn thạch, cũng xuất hiện một tia dao động.
– Cửu Tinh sứ giả đã đến Vân Thành, bây giờ chính là cơ hội tốt nhất! Giả sử Bạch Nhạc thật sự có quan hệ cùng Tử Vi Đế Tinh… Ai cũng không cứu được hắn!
Trung niên ngẩng đầu, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Lấy hắn làm mồi nhử, nếu có thể dẫn dụ Tử Vi Đế Tinh đến, cái gì cũng đáng giá!
– Vâng!
… …
Sau khi bước vào tầng thứ ba, rõ ràng Bạch Nhạc liền cảm giác được áp lực lớn hơn rất nhiều.
Nếu như nói tầng thứ nhất, tầng thứ hai, đối với hắn gần như không có ảnh hưởng gì, như vậy tầng thứ ba đã đủ để cho hắn sinh ra một tia báo động.
Đương nhiên cũng không chỉ là hắn, mà tốc độ của Trương Liệt cũng chậm lại rõ rệt.
Từ lúc bước vào tầng thứ ba đến khi tới gần cửa vào tầng thứ tư, một đuổi một chạy như thế, ước chừng lãng phí một canh giờ thời gian!
Trong thời gian này bọn họ gặp phải ba lần Tinh Biến.
Không có tinh thần làm chỗ dựa vào, bất kể là Trương Liệt, hay là Bạch Nhạc ở dưới Tinh Biến, cũng không quá thoải mái.
Đuổi tới chỗ này, nội tâm Bạch Nhạc cũng đã rất rõ ràng, trước mắt tầng thứ tư đã coi như là cực hạn.
Một khi đuổi vào tầng thứ tư, Trương Liệt sẽ trốn không thoát, chắc chắn sẽ liều mạng đánh một trận với hắn.
Hơn nữa, khác với trước kia, khả năng cao thủ tầng thứ tư sẽ có thể nhúng tay và làm rối.
Giả sử Trương Liệt thật sự liều mạng, có khả năng sẽ bị người khác thừa lúc mà vào, làm ngư ông đắc lợi.
Phương thức ổn thỏa nhất chính là thả Trương Liệt, tạm thời buông tha bước vào tầng thứ tư, mà ở lại tầng thứ ba chiếm giữ một ngôi sao, điều chỉnh trạng thái một chút, sau đó lại tìm cơ hội yên lặng bước vào tầng thứ tư, chiếm giữ ngôi sao Đinh Hạo để lại, đứng vững gót chân ở tầng thứ tư lại tính.
Đuổi theo một đường như thế, cũng đã khiến Trương Liệt mệt gần chết, một hơi thở coi như cũng đã dùng hết.
Chương 1760: Bước Vào Bẫy Rập
Muốn tìm hắn để gây sự, cũng không cần nóng lòng nhất thời, chỉ cần có thể đứng vững gót chân ở tầng thứ tư là có cơ hội.
Giờ khắc này, cho dù là trong lòng Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút dao động.
Chỉ là, giờ khắc này Trương Liệt đang một mực lẩn trốn, dường như cũng nhận thấy được Bạch Nhạc có ý tút lui, lại mở miệng giễu cợt lần nữa.
– Không được sao? Ta còn tưởng rẳng thực lực lớn cỡ nào, Bạch Nhạc, ngươi chờ đó cho ta, mối thù hôm nay, Trương Liệt ta tất có hậu báo!
Mí mắt Bạch Nhạc hơi nhíu lại, trong lòng nổi lên sát cơ.
Chỉ là ngay lúc đó, trong lòng Bạch Nhạc cũng sinh ra một tia báo động.
Trước đó đối phương vẫn luôn cầu hòa, nhưng có thể thấy được, hắn vẫn muốn chạy đi, nhưng tại sao hôm nay lại đột nhiên thay đổi thái độ, dĩ nhiên mở miệng khiêu khích lần nữa, chuyện này không phù hợp lẽ thường.
Bạch Nhạc cũng không phải loại người đầu óc nóng lên, thì cái gì cũng không quan tâm, mà ngược lại, bất kể dưới tình huống gì, Bạch Nhạc cũng có thể giữ được tỉnh táo.
Phép khích tướng đơn giản như vậy mà muốn Bạch Nhạc bị lừa, chỉ sợ Bạch Nhạc đã chết không biết bao nhiêu lần.
Bạch Nhạc hơi nheo mắt lại, giờ khắc này trong đầu lập tức hiện lên vô số ý niệm.
Rất nhiều manh mối, đều vào giờ khắc này xâu chuỗi lại.
Gần như là trong nháy mắt, Bạch Nhạc đã có thể khẳng định, tất nhiên đây là một cái bẫy.
Chỉ là, thứ nghĩ Bạch Nhạc đến càng nhiều hơn!
Nếu như phía sau đối phương thật có người, như vậy cho dù tránh thoát bẫy rập hôm nay, đối phương cũng sẽ tìm hắn, tránh là tránh không thoát rồi.
Đã như vậy, chẳng thà thẳng thắn xông vào một lần.
Thứ nhất, dưới tình huống này, xông vào bẫy rập của đối phương, tất nhiên sẽ làm cho đối phương vô ý thức cho rằng, mình là người đầu óc ngu xuẩn, làm giảm lòng cảnh giác của đối phương.
Ở một phương diện khác, hiển nhiên vẻ sợ hãi trước đó của Trương Liệt cũng không phải là giả, hay nói cách khác, rất có thể vì mình một đường xông đến nơi đây, mới khiến cho đối phương không thể không tạm thời bố trí bẫy rập, kể từ đó, cho dù có một chút nguy hiểm, thì trình độ nguy hiểm cũng sẽ không quá cao.
Huống chi, cho tới bây giờ, Bạch Nhạc vẫn luôn ẩn giấu thực lực!
Bất kể là Tinh Hải hay là kiếm đạo, đều là Bạch Nhạc cố ý để lộ cho đối phương xem.
Mà thứ lớn nhất bây giờ Bạch Nhạc dựa vào vẫn là Thông Thiên Ma Công.
Cho dù thật sự có nguy hiểm, thì ở dưới tình huống đối phương chưa biết được thực lực của mình, Bạch Nhạc cũng có nắm chắc có thể thoát thân.
Ở trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, Bạch Nhạc không có gì vướng bận cả, nếu thật sự đến thời điểm vạn bất đắc dĩ, nghĩ biện pháp thoát thân, rời khỏi Vân Thành cũng được.
Có Thiên Cơ Biến tồn tại cũng làm cho Bạch Nhạc có tự tin thoát thân.
Những thứ này nói ra rất phức tạp, nhưng trên thực tế, cũng chỉ là chợt lóe lên trong đầu Bạch Nhạc mà thôi, tối đa mất mấy hơi thở thời gian, Bạch Nhạc đã làm ra quyết định.
– Ta mặc kệ ngươi là ai, hôm nay, ta phải giết ngươi!
Trong mắt lộ ra một đạo sát khí khủng bố, Bạch Nhạc vốn đã dừng bước lại gia tốc lần nữa, giết về phía đối phương.
Lần này vừa đuổi theo, lại là một nén nhang thời gian!
Tinh Biến xuất hiện, tinh quang khủng bố chợt rơi xuống, bất kể là Bạch Nhạc, hay là Trương Liệt tốc độ đều không thể không hạ xuống, toàn lực tạo ra Tinh Hải, ngăn cản áp lực Tinh Biến.
Chỉ là, cho dù ở dưới tình huống này, hai người cũng không có dừng lại, một đường tiếp tục xông vào tầng thứ tư!
Oanh!
Gần như trong nháy mắt Tinh Biến kết thúc, hai người Trương Liệt và Bạch Nhạc, trước sau phá tan không gian, xông vào tầng thứ tư Thiên Tinh Tháp!
Áp lực mỗi một tầng bên trong Thiên Tinh Tháp đều tăng lên gấp đôi!
Vừa mới bước vào tầng thứ tư, Bạch Nhạc đã cảm nhận được một cỗ áp lực khủng bố, cho dù không phải là Tinh Biến, muốn tiếp tục chống đỡ ở tầng thứ tư cũng không dễ dàng, lấy thực lực của Bạch Nhạc cũng không thể không thủy chung duy trì Tinh Hải, mới có thể hóa giải phần áp lực kia.
Quan trọng hơn là, đúng như trong lòng Bạch Nhạc dự liệu!
Ngay tại thời điểm hắn bước vào tầng thứ tư, không đến trăm hơi thở, xung quanh đã có ít nhất bốn năm đạo thân hình hóa thành lưu quang, bay về phía hắn, hình thành thế bao vây!
Thực lực những người này, chưa chắc đã mạnh hơn Đinh Hạo và Trương Liệt, nhưng cũng sẽ không yếu hơn quá nhiều!
Một đối một, Bạch Nhạc hoàn toàn không có bất cứ áp lực gì, thế nhưng một khi liên thủ lại, khả năng sẽ hoàn toàn khác.
– Ha ha ha, Bạch Nhạc, ngươi thật sự quá ngu, như này cũng dám đuổi theo!
Nhận thấy những người này chạy tới, trên mặt Trương Liệt nhất thời lộ ra một nụ cười càn rỡ, cất tiếng cười to.
– Thế nào, liên phá tam trọng thiên, rất oai sao? Trở lại giết ta! Ngu xuẩn!
Trong lòng Bạch Nhạc bình tĩnh không gì sánh được, nhưng một khắc này, trên mặt vẫn lộ ra vẻ bối rối, nhìn mấy người chạy tới kia, trầm giọng hỏi:
– Các ngươi là ai?
– Chúng ta là bằng hữu của Trương Liệt!
Một người bên trong nhàn nhạt đáp:
– Ngươi chỉ mới tới Vân Thành, may mắn thắng Đinh Hạo, đáng lẽ nên cụp đuôi đối nhân xử thế! Có vài người, không phải ngươi có thể đắc tội, quá kiêu ngạo sẽ phải ăn thiệt thòi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










