- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 172 : Định Hải Thần Quang (c1711-c1720)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 172 : Định Hải Thần Quang (c1711-c1720)
❮ sautiếp ❯Chương 1711: Định Hải Thần Quang
Thần linh chân chính còn sống, hơn nữa còn là cường giả một vạn năm trước, đã hết sức quen thuộc Sát Thần.
Thường thường sự tình trên đời này chính là như vậy.
Càng sợ cái gì, cái đó sẽ càng đến.
Gần như cùng lúc đó, trong cơ thể Dạ Nhận liền chậm rãi vang lên một thanh âm già nua.
– Hải Thần, ngươi vừa mới thức tỉnh, lại muốn đánh một trận với ta sao?
Câu nói này vừa ra, liền triệt để đánh vỡ tất cả huyễn tưởng trong lòng Dạ Nhận.
Hắn vốn cho rằng, lao tâm khổ tứ bước vào cái bí tàng không gian này, nhận được truyền thừa của Dạ Nhận đời đầu, là cơ duyên vô cùng to lớn, thậm chí có hy vọng khiến hắn bước vào cảnh giới phía trên Hóa Hư, nhưng ai có thể nghĩ đến, tất cả chuyện này chỉ là âm mưu!
Mà người tính toán không ai khác chính là vị Dạ Nhận đời đầu kia, bị hắn, không, là bị các đời Dạ Nhận coi là sư tổ.
Bây giờ nhớ lại, tất cả đều rõ ràng.
Bắt đầu từ khi tên Sát Thần này, bị vây ở đây, bị ép cầm binh khí trong tay ném ra bí tàng không gian, lưu lại truyền thừa hắn cũng đã đang bố trí, chờ đợi sau này có cơ hội có thể mượn thân trọng sinh!
Chuyện này khiến trong lòng Dạ Nhận sinh ra lạnh lẽo.
– Ngươi quá coi trọng ngươi, ban đầu là thế, hiện tại cũng thế.
Trong mắt Hải Thần lộ ra vẻ khinh miệt, khinh thường đáp:
– Trong mắt của ta, ngươi chính là lão chuột trong cống ngầm, độc xà trong ao đầm, trừ núp trong bóng tối đánh lén ra, thì không còn gì khác! Nếu không phải trước đây, bản thần tin ngươi, bị ngươi đánh lén đắc thủ… Ngươi đã sớm chết rồi!
Hải Thần liếc Thần Điện vỡ nát dưới chân một cái, tiếp tục nói:
– Còn có Mộ Vũ nữa, nếu không phải bị ngươi lừa dối, đánh lén trong Thần Điện… Ngươi tưởng mình thật sự giết được hắn sao?
Những bí mật này, bất kể là bản thân Dạ Nhận, hay là đám người Bạch Nhạc nghe xong trong lòng không khỏi đập mạnh!
Rất hiển nhiên, chân tướng trước đây hoàn toàn khác biệt với lời bọn hắn nghe được từ trong miệng Dạ Nhận.
– Thắng làm vua thua làm giặc, có gì có thể nói?
Sát Thần không chút để ý Hải Thần chỉ trích:
– Lúc trước là ta tính sai một chiêu, bại cũng không có gì để nói! Nhưng hôm nay, vạn năm trôi qua, ngươi và ta đều thật vất vả mới có được cái cơ hội thức tỉnh này… Cần gì lại chém giết lẫn nhau?
– Hải Thần, ngươi vừa mới thức tỉnh, căn bản không biết, bây giờ thế giới bên ngoài biến thành bộ dạng gì!
Sát Thần giơ tay lên, chỉ vào Bạch Cốt phu nhân, khinh miệt nói:
– Nhìn thấy không? Bây giờ bán thần này ở bên ngoài, dĩ nhiên là cường giả đứng đầu nhất! Đại đạo đoạn tuyệt! Chỉ cần chúng ta đi ra ngoài, ta chính là thần linh duy nhất trên đời này! Toàn bộ thế giới sẽ mặc cho chúng ta khống chế, tất cả tài nguyên, tu hành giả đều do chúng ta khống chế!
Những tin tức này đều là Sát Thần vừa mới đạt được từ trong trí nhớ của Dạ Nhận.
Mặc dù còn chưa xóa đi thần hồn Dạ Nhận, hoàn thành đoạt xá, nhưng đối với hắn mà nói, lấy ký ức Dạ Nhận, đã không phải việc gì khó khăn.
So với tàn hồn thượng cổ trước đây muốn đoạt xá Vân Mộng Chân, hiển nhiên Sát Thần cường đại hơn quá nhiều.
Hải Thần khẽ lắc đầu, không có chút tâm động nào đối với đề nghị của Sát Thần, thậm chí chỉ càng thêm khinh miệt.
– Sát Thần, ta nói rồi, ngươi giống như là lão chuột trong cống ngầm! Trừ ác tâm ra, không có bất kỳ giá trị nào… Một vạn năm qua, trong mắt ngươi vẫn chỉ là những đồ vật nhỏ bé không đáng kể này!
Sát khí tiêu tán, Hải Thần tiếp tục nói:
– Trước đây, ngươi dùng trăm phương ngàn kế muốn cướp đoạt Thế Giới Chi Tâm, nhưng ngươi biết, Thế Giới Chi Tâm dùng để làm gì không?
– Nó không phải dùng để khống chế thế giới, mà là mở ra một cánh cửa tân thế giới mới!
Rắc!
Giờ khắc này, cảm nhận của đám người Bạch Nhạc chính là một loại chân chính phá vỡ và khủng bố.
Cánh cửa tân thế giới?
Đây là ý gì?
Chỉ cần hiểu theo mặt chữ, cũng làm cho người ta có chút không rét mà run.
– Hải Thần, ngươi vẫn tự phụ như vậy!
Sát Thần cười lạnh một tiếng, khinh thường nói:
– Tại sao thời đại thượng cổ lại phá diệt, tại sao hiện tại đại đạo thế giới bên ngoài lại đoạn tuyệt, chẳng phải bởi vì, quá nhiều người tự phụ như ngươi, luôn nghĩ đến những huyễn tưởng không thực tế kia sao!
– Chẳng lẽ cường giả trước đây vì vậy mà chết đi còn ít sao?
– Đừng nói là ngươi và ta, cho dù là Thất Tuyệt Tiên, Minh Thần, không phải cũng chết ở bên trong sao?
Trong mắt Sát Thần lộ ra vẻ lạnh như băng, tiếp tục nói:
– Thế Giới Chi Tâm đã vỡ nát, biến thành tiểu thế giới này… Ngươi vẫn chưa tỉnh mộng sao?
– Hạ trùng sao biết được băng!
Về phần Sát Thần chất vấn, Hải Thần vẫn chỉ biểu hiện ra vẻ khinh miệt.
– Không cần nói những lời nhảm nhí này! Hải Thần, ta chỉ hỏi ngươi một câu… hiện tại ngươi thật sự muốn phân sinh tử với ta sao?
Sát khí nghiêm nghị, Sát Thần lạnh lùng nói.
– Ngươi đánh giá mình quá cao!
Hải Thần khẽ lắc đầu, bình tĩnh nói:
– Có thể những người ngươi xem thường này, chính là người kết thúc sinh mệnh ngươi!
Sát Thần nghe thế, đột nhiên rùng mình, giống như ý thức được cái gì, lớn tiếng quát lên:
– Hải Thần, ngươi muốn làm cái gì? Đây là chiến tranh giữa chúng ta, ngươi đừng dùng những con kiến hôi này tới vũ nhục ta!
Chương 1712: Nên Tin Ai?
– Con kiến hôi sao?
Hải Thần khẽ lắc đầu, bình tĩnh nói:
– Ai mà không từ phàm tục tu luyện đến chứng được thần vị, đó không phải là lý do để ngươi miệt thị họ! Một vạn năm rồi, mượn tay hậu bối, tới chặt đứt ân oán giữa ngươi và ta, như thế cũng tốt…
Sau khi nói xong lời cuối cùng, Hải Thần lại nhìn sang Bạch Nhạc.
– Tiểu tử kia, thần thông ngươi vừa mới thi triển, rất có ý tứ… Hiện tại, sinh tử của các ngươi, lại ở trong tay các ngươi lần nữa!
– Bản thần có thể dùng Định Hải Thần Quang, định trụ hắn một khắc đồng hồ! Trong một khắc đồng hồ này, nếu như các ngươi không giết chết được hắn, bản thần cũng vô pháp ngăn cản hắn trọng sinh… Đến lúc đó, không ai cứu được các ngươi!
– Sinh tử của các ngươi sẽ do chính các ngươi khống chế!
Nghe được lời nói của Hải Thần, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên run lên.
Thời gian cấp bách, lúc này, hắn đã không kịp lo lắng những lời này của Hải Thần có bao nhiêu phần chân thực, thậm chí không biết sau khi giết chết tên Sát Thần này, bọn hắn sẽ có kết quả gì!
Nhưng hắn đã không có lựa chọn!
Đối mặt với cường giả như Sát Thần, bây giờ hắn chỉ có thể lựa chọn tin tưởng Hải Thần.
Trên thực tế, Hải Thần cũng không có cho Bạch Nhạc cơ hội trả lời.
Gần như trong nháy mắt thoại âm rơi xuống, Tam Xoa Kích trong tay Hải Thần cũng nhẹ nhàng vung lên, nhất thời có một màn quang mang xanh thẳm bao phủ thiên địa, giống như trong nháy mắt, tách rời toàn bộ thế giới xung quanh.
– Định Hải!
Bị cái lam quang này bao phủ xuống, tất cả mọi thứ giống như đều triệt để tĩnh lại.
Cho dù là những huyết tuyến khủng bố kia, cũng hoàn toàn bị định trụ, không cách nào nhúc nhích nữa.
Một khắc đồng hồ thời gian, đã bắt đầu đếm ngược.
…
Thần thông!
Hầu như tất cả các tu hành giả đều không xa lạ gì với câu nói này, cái đó cũng chỉ để gọi một loại chiêu thức, thủ đoạn, không khác kiếm chiêu, đạo pháp là mấy.
Thế nhưng lúc này, chân chính nhìn thấy thần thông Định Hải Thần Quang do Hải Thần thi triển ra, đám người Bạch Nhạc ý thức được, đến tột cùng cái gì mới là thần thông chân chính!
Thần uy như biển!
Dưới sự do sánh, đừng nói là Tinh Hải Cảnh như Bạch Nhạc, cho dù là Hóa Hư và bán thần, ở trước mặt loại lực lượng này, cũng chỉ là một truyện cười mà thôi.
Lần duy nhất Bạch Nhạc thấy qua lực lượng có uy thế bực này, chính là trận chiến của Diệp Huyền đại sư trong hoàng cung lúc trước.
Thế nhưng cho dù là Diệp Huyền đại sư đã đứng trên đỉnh phong, bước vào cảnh giới phía trên Hóa Hư, so với Hải Thần cũng vẫn kém xa tít tắp.
Có điều Bạch Nhạc cũng không rảnh đi cảm khái những chuyện này.
Bây giờ vấn đề cấp thiết bày ở trước mặt hắn, chính là giết chết Sát Thần!
Thế nhưng giết thế nào?
Hiện tại, Hải Thần còn chưa triệt để hoàn thành đoạt xá, cho dù chém hắn thành nghìn mảnh, cũng chỉ là giết chết Dạ Nhận, chứ không phải tên Sát Thần này.
Chỉ có nghĩ biện pháp, tìm được thần hồn Sát Thần ẩn giấu ở trong cơ thể Dạ Nhận, mới có thể giết chết đối phương.
Nghe qua dường như cũng không khó khăn lắm, nhưng trên thực tế, đợi đến khi chân chính động thủ, đám người Bạch Nhạc mới ý thức được, chuyện cũng không dễ như vậy.
Mặc dù Định Hải Thần Quang đã định trụ cả vùng không gian này, khiến Sát Thần không thể làm ra phản kích, nhưng chuyện này cũng không có nghĩa là, bọn hắn có thể dễ dàng giết chết đối phương.
Một vị thần linh, cho dù bị Hải Thần dùng thần thông định trụ, thì lực lượng trong cơ thể, cũng sẽ tự nhiên làm ra phản kích.
Bạch Nhạc dẫn đầu xuất thủ, chém ra một kiếm, thậm chí Nghịch Ma Kiếm đều không thể chém vỡ hồng quang nồng nặc trước người Dạ Nhận, khiến một kiếm này rơi vào trên người đối phương, chứ đừng nói chi là các thủ đoạn khác.
– Như này căn bản không có bất kỳ ý nghĩa gì!
Chân mày Bạch Cốt phu nhân chợt nhấc lên, trầm giọng nói.
Nghịch Ma Kiếm không chém được lên người đối phương, Bạch Cốt Kiếm của nàng cũng khó có thể đưa đến hiệu quả gì, trong mắt lộ ra sát cơ, Bạch Cốt Chân Hỏa dấy lên lần nữa, trực tiếp đốt về phía huyết sắc trước mặt Dạ Nhận.
Dù sao Bạch Cốt Chân Hỏa cũng không phải là công kích bình thường có khả năng bằng được, gần như là trong nháy mắt, mảnh huyết sắc kia liền xuy xuy bốc cháy lên.
Vân Mộng Chân cũng nắm chặt Côn Ngô Kiếm không ngừng chém xuống.
Lực lượng bản thân Vân Mộng Chân, khó đưa đến tác dụng gì, thế nhưng lực lượng Côn Ngô Kiếm lại cực kỳ mạnh mẽ, mặc dù không thể trực tiếp đưa đến uy hiếp trí mạng, nhưng từng kiếm hạ xuống này, cũng có thể đưa đến hiệu quả suy yếu lực lượng đối phương.
Cho dù là Tiểu Bạch Long, cũng từ trong tay áo Bạch Nhạc bay ra, phun Nhất Nguyên Trọng Thủy tới công kích.
Quá mạnh mẽ!
Mặc dù Sát Thần đã bị thần thông Định Hải Thần Quang định trụ, căn bản không có cách nào phản kháng, nhưng muốn giết chết một vị thần linh, lại vẫn cực kỳ gian nan.
Dựa theo loại tốc độ trước mắt này, đừng nói là dùng một khắc đồng hồ thời gian giết chết Sát Thần, sợ rằng ngay cả bức tường huyết sắc trước người đối phương cũng chưa chắc đánh vỡ được.
Đột nhiên trong đầu Bạch Nhạc lại vang lên lời nói của Hải Thần!
Tâm niệm Bạch Nhạc hơi động một chút, rơi vào trước mảnh huyết sắc ngăn cản kia, chậm rãi xòe bàn tay ra!
Chương 1713: Nên Tin Ai? (2)
– Thôn Thiên!
Trong tích tắc, Thôn Thiên Quyết lại thi triển ra lần nữa, khí tức trên người Bạch Nhạc tăng vọt, huyết quang nhất thời tràn vào trong cơ thể và Tinh Hải của Bạch Nhạc!
Chỉ là, lần này khác với trước kia, cỗ lực lượng huyết sắc này mất đi Sát Thần khống chế, nhất thời thiếu đi vài phần công kích, cắn nuốt dễ dàng hơn rất nhiều, không có tàn khốc và đau khổ như trước nữa.
Bức tường huyết sắc gần như hoàn mỹ, dưới Thôn Thiên Quyết thôn phệ, chỉ trong chốc lát, đã nhiều hơn một kẽ hở!
Lúc này, Sát Thần bị vây ở bên trong Định Hải Thần Quang không thể động đậy, mới lộ ra một tia sợ hãi.
Trước đó hắn chưa từng để đám người Bạch Nhạc này vào mắt, cho dù Hải Thần thi triển ra Định Hải Thần Quang, hắn cũng vẫn không cho rằng, đối phương có thể trong vòng một khắc đồng hồ, uy hiếp được an toàn của hắn.
Thậm chí cho rằng, Hải Thần làm như vậy căn bản là lời nói vô căn cứ.
Hắn đã làm xong chuẩn bị, đợi sau khi thoát khốn, liền hảo hảo cười nhạo đối phương.
Thế nhưng tất cả tự tin này, ở trước mặt Thôn Thiên Quyết, giống như hóa thành hư không!
… … ..
Ánh mắt Hải Thần cách đó không xa, cũng rơi vào trên người Bạch Nhạc.
Trước đó hắn đã nhận ra, thần thông Bạch Nhạc thi triển có chút khác biệt, bằng không, hắn cũng sẽ không nhúng tay vào nhanh như vậy.
Mặc dù hắn khác với Sát Thần, thế nhưng nói thần linh sống lâu như thế, trong lòng sẽ còn có ít nhiều lòng thương hại, thì thực sự là ngốc nghếch.
Đứng ở trên lập trường của Hải Thần, đám người Bạch Nhạc có chết hay không, căn bản không quan tâm.
Thậm chí, cho dù bây giờ tiểu thế giới này triệt để hóa thành phế tích, hắn cũng không có nửa điểm không nỡ.
Nhưng hết lần này tới lần khác, khi Bạch Nhạc thi triển loại thần thông kia, lại khiến Hải Thần triệt để thay đổi chủ ý.
Trên thực tế, dùng Định Hải Thần Quang định trụ Sát Thần, bởi vì bản thân hắn cũng không có hy vọng quá lớn, chỉ là muốn nhìn Bạch Nhạc lại thi triển môn thần thông kia mà thôi.
Quả nhiên dưới tình huống bất đắc dĩ, Bạch Nhạc lại thi triển ra môn thần thông này!
Mới vừa thi triển ra, nhất thời đưa đến hiệu quả dựng sào thấy bóng.
Hải Thần hơi nheo mắt lại, quan sát tỉ mỉ lần nữa.
Môn thần thông này rất đặc biệt, mơ hồ cho hắn một loại cảm giác rất quen thuộc, nhưng hết lần này tới lần khác lại không tìm được đầu mối gì. ..
… … ……
Oanh!
Trong chốc lát, Bạch Nhạc lợi dụng Thôn Thiên Quyết, mạnh mẽ xé mở một vết thương trên bức tường huyết sắc kia.
Bạch Cốt phu nhân mượn cơ hội này, không chút do dự dùng Bạch Cốt Chân Hỏa theo khe hở đi vào.
Trong tích tắc, cơ thể Dạ Nhận bị Bạch Cốt Chân Hỏa u lãnh bao trùm!
– A a a!
Một khắc sau, tiếng kêu thảm thiết của Dạ Nhận chợt vang lên.
– Đừng, các ngươi làm như này sẽ chỉ giết chết ta, căn bản không làm gì được hắn!
Dưới Bạch Cốt Chân Hỏa thiêu đốt, sắc mặt Dạ Nhận trở nên hơi dữ tợn, gào thét thê lương nói.
– Ngươi chết, hắn mất đi hy vọng đoạt xá, tự nhiên cũng sẽ chết!
Bạch Cốt phu nhân không nhúc nhích chút nào, vẻ mặt đạm mạc hồi đáp nói.
Trước không nói Sát Thần, mà bản thân Dạ Nhận cũng đáng chết!
Phải biết rằng, trước đó không biết Sát Thần còn sống, không phải Dạ Nhận cũng muốn giết chết đám người Bạch Nhạc sao?
Thế nhưng chính hắn cũng không nghĩ đến vị sư tổ này, căn bản không có chết, còn mượn hắn bố cục, muốn giết chết tất cả mọi người đoạt xá trọng sinh.
– Dừng tay! Ta chết, thì vẫn còn ngươi, còn Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc… Chỉ cần không thể giết chết thần hồn hắn, hắn vẫn có thể mượn các ngươi đoạt xá trọng sinh, các ngươi vẫn sẽ chết!
Sát Thần sẽ không dễ dàng chết như vậy, thế nhưng Dạ Nhận thì khác, bây giờ Bạch Cốt Chân Hỏa đã rơi vào trên người hắn, nếu không phải còn có một chút sợi tơ huyết sắc bao vây thân thể, chỉ sợ hắn cũng đã bị chết cháy.
Dưới tuyệt cảnh này, hắn nhất định phải giành giật mạng sống!
Chỉ có thuyết phục Bạch Cốt phu nhân và Bạch Nhạc, hắn mới có thể có một chút hi vọng sống.
Không thể không nói, những lời này của Dạ Nhận vẫn rất có hiệu quả.
Bạch Cốt phu nhân vốn đã quyết tuyệt, giờ khắc này cũng không khỏi có chút do dự.
Nhắc đến thí thần nhiệt huyết rất sôi trào, nhưng trên thực tế, độ khó không phải thường nhân có khả năng tưởng tượng.
Đừng nói là loại thần linh hân chính này, cho dù là bán thần, muốn giết chết họ cũng cực kỳ gian nan.
Thân thể, thậm chí thần hồn bị hủy diệt, cũng không tính là trí mạng, chỉ có cướp đoạt hoặc là hủy diệt Thần Chi Bản Nguyên của đối phương, mới có thể triệt để giết chết đối phương.
Bạch Cốt phu nhân là người thấu hiểu nhất độ khó trong này!
Nếu như không phải là Bạch Nhạc, bất kể là Bạch Cốt Thần, hay là Tử Linh Thần, cũng không thể giết chết.
Đừng nói bây giờ đối mặt thần linh chân chính.
Chỉ là, cho dù nàng tin tưởng lời Dạ Nhận nói, lúc này cũng không có biện pháp khác.
Vừa nghĩ đến đây, sát khí trong lòng Bạch Cốt phu nhân liền bốc lên lần nữa.
– Ta có thể giúp các ngươi!
Dường như Dạ Nhận đã nhìn thấu tâm tư của Bạch Cốt phu nhân, căn bản không dám có chút do dự, liền mở miệng nói.
Chương 1714: Nên Tin Ai? (3)
– Hắn lấy ký ức của ta, muốn đoạt xá trọng sinh, nhưng hắn cũng bại lộ nhược điểm trước mặt ta! Dưới tình huống bình thường, ta không có bất kỳ cơ hội phản kháng nào, nhưng bây giờ… Ta biết nên làm thế nào giết chết hắn!
Lực hấp dẫn của những lời này quá lớn.
Bây giờ tất cả mọi người đều ở trên một sợi thừng, nếu như không thể giết chết Sát Thần, tất cả mọi người, bao gồm cả Dạ Nhận ở bên trong đều phải chết, dưới tình huống này, thực sự không có lý do để hoài nghi lời Dạ Nhận nói.
– Nói!
Trong mắt Bạch Cốt phu nhân lộ ra một tia hàn mang, mở miệng hỏi.
– Đại Mộng Thiên Thu!
Dạ Nhận ngẩng đầu, nhìn Bạch Nhạc, gấp giọng nói:
– Bạch Nhạc, thần thông Đại Mộng Thiên Thu mới là phương thức tốt nhất giết chết hắn! Hắn chỉ còn lại một luồng tàn hồn mà thôi, chỉ có công kích thần hồn, mới là trí mạng đối với hắn!
Câu nói này vừa ra khỏi miệng, chợt khiến nội tâm Bạch Cốt phu nhân và Bạch Nhạc không khỏi nhảy lên!
Lúc trước đối phó Ma Thi Vương, Bạch Nhạc cũng dùng thần thông Đại Mộng Thiên Thu, xoay chuyển cục diện!
Đối với loại tồn tại không có thân thể, chỉ có tàn hồn này mà nói, Đại Mộng Thiên Thu không thể nghi ngờ là thần thông hữu hiệu nhất!
Đây là chuyện đã có tiền lệ!
Trong nháy mắt, cho dù là Bạch Cốt phu nhân cũng không khỏi đưa mắt về phía Bạch Nhạc.
Nàng biết rất rõ uy lực của Đại Mộng Thiên Thu, dưới tình huống hiện tại, không thể nghi ngờ là phương pháp có khả năng thành công nhất.
Chân mày hơi nhảy, giờ khắc này, cho dù là nội tâm Bạch Nhạc cũng không khỏi hiện lên một tia kích động.
Bạch Nhạc gần như là vô ý thức liền giơ tay lên, muốn dừng Thôn Thiên Quyết lại, đổi thành thi triển Đại Mộng Thiên Thu.
– Đừng nghe hắn! Bạch Nhạc, lẽ nào ngươi cho rằng, thần hồn của ngươi có thể chống lại thần linh sao?
Ngay tại thời điểm Bạch Nhạc chuẩn bị xuất thủ, thanh âm vội vàng của Vân Mộng Chân chợt vang lên.
Một lời thức tỉnh người trong mộng!
Trong tích tắc, lưng Bạch Nhạc bị mồ hôi lạnh thấm thấu.
Đùa gì thế!
Bất kể thần thông Đại Mộng Thiên Thu có mạnh đến đâu, cuối cùng căn cơ cũng quá mỏng, đó là thần thông Mộng Thiên Thu dùng Huyễn Thuật Chi Đạo thôi diễn ra mà thôi, mặc dù trải qua Bạch Nhạc hoàn thiện, dưới một số tình huống, có thể phát huy ra uy lực cực lớn!
Thế nhưng chuyện này không có nghĩa là Đại Mộng Thiên Thu chính là vạn năng!
Dưới tình huống thượng cổ truyền thừa đoạn tuyệt, thế gian không Hóa Hư, có thể loại thần thông này đã cực kỳ mạnh mẽ, thế nhưng chuyện này không có nghĩa là, môn thần thông kia có thể đối phó thần linh chân chính.
Huống chi, tất cả thần thông, đều có một cái yếu tố mấu chốt!
Chính là dựa vào thực lực bản thân!
Công kích thần hồn là trực tiếp nhất, nhưng khi phạm sai lầm, cái giá phải chịu cũng là lớn nhất.
Lấy cường độ thần hồn bây giờ của Bạch Nhạc, nếu như dám khởi xướng công kích thần hồn đối với thần linh, tuyệt đối là tự tìm đường chết.
Mấu chốt nhất là… Vì sao lại phải tin tưởng lời của Dạ Nhận?
Đạo lý này nói đến phức tạp, nhưng trên thực tế cũng không khó suy nghĩ rõ ràng.
Nhưng vì cái gì, hết lần này tới lần khác Bạch Nhạc và Bạch Cốt phu nhân đều không thể nghĩ tới chỗ này, hầu như vô ý thức liền muốn dựa theo tới Dạ Nhận nói đi làm?
Chính vì ý thức được điểm này, nên mới khiến Bạch Nhạc chảy mồ hôi ướt sũng cả người!
– Ngươi không phải Dạ Nhận, ngươi là Sát Thần!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ lạnh lẽo, lạnh lùng mở miệng nói, cùng lúc đó, cũng gia tăng cường độ Thôn Thiên Quyết lần nữa, điên cuồng cắn nuốt lực lượng đối phương.
Rất nhiều chuyện nghe rất ảo, nhưng trên thực tế, nếu như vạch trần căn bản không đáng một đồng!
Sở dĩ, Bạch Nhạc và Bạch Cốt phu nhân đều sẽ tin tưởng đối phương, là bởi vì người nói chuyện với bọn họ, căn bản không phải là Dạ Nhận, mà là vị Sát Thần kia.
Cũng chỉ có cường giả thần linh, mới có thể ở trong vô thanh vô tức, ảnh hưởng tâm trí người!
Bạch Nhạc và Bạch Cốt phu nhân đều cách đối phương quá gần, tiếp xúc trực tiếp với loại thần lực đỏ ngòm kia, nên lúc này mới bị Sát Thần đơn giản ảnh hưởng.
Nhưng Vân Mộng Chân chỉ dùng Côn Ngô Kiếm công kích, tương đối mà nói, dễ dàng bảo trì lý trí hơn!
Cũng chính vì vậy, mới có thể tại thời khắc mấu chốt phản ứng kịp, nhắc nhở Bạch Nhạc cẩn thận.
Còn như nói, làm sao Sát Thần biết sự tình Đại Mộng Thiên Thu, vậy thì càng đơn giản.
Dạ Nhận đã bị đoạt xá, tất cả ký ức đều bị Sát Thần lấy, chuyện Bạch Nhạc dùng Đại Mộng Thiên Thu cũng không phải bí mật gì, Dạ Nhận biết rõ cũng chẳng có gì lạ!
Thân phận bị Bạch Nhạc vạch trần!
Sát Thần cũng triệt để điên cuồng lên.
Bạch Cốt Chân Hỏa đã đột phá một đạo phòng ngự cuối cùng, trực tiếp rơi vào trên người hắn, khiến hắn không nhịn được phát ra một tiếng hét thảm.
– Ngu ngốc, các ngươi đều là lũ ngu ngốc! Các ngươi cho rằng giết ta, các ngươi sẽ có kết quả tốt sao?
Sát Thần nhìn chằm chằm vào Bạch Nhạc, điên cuồng quát lên:
– Ngươi thật sự cho rằng Hải Thần là người tốt lành? Hắn chỉ là muốn lợi dụng các ngươi giết chết ta, để không còn ai tranh đoạt Thế Giới Chi Tâm với hắn mà thôi, các ngươi đều là con cờ trong tay của hắn, đợi đến khi các ngươi không còn giới trị lợi dụng, các ngươi cho rằng mình còn có thể sống sót sao?
Chương 1715: Từ Trước Tới Giờ Sát Thủ Đều Vô Tình
– Ngu xuẩn, các ngươi đều là lũ ngu xuẩn!
– Hiện tại giết chết ta, sẽ chỉ làm các ngươi chết nhanh hơn! Chỉ có lưu lại ta, tranh đấu với Hải Thần, các ngươi mới có giá trị tồn tại!
Sát Thần không ngừng rống giận, có vẻ hơi điên cuồng, nhưng hết lần này tới lần khác vô cùng chân thật.
Giờ khắc này bất kể là Bạch Nhạc, Bạch Cốt phu nhân, hay là Vân Mộng Chân, trong lòng cũng không khỏi hung hăng run lên!
Đúng!
Sát Thần không đáng tin, nhưng lẽ nào Hải Thần đáng tin hay sao?
Không nghĩ tới, Hải Thần cũng coi bọn họ là đao trong tay, dưới tình huống không muốn liều mạng với Sát Thần, đẩy bọn họ ra làm đao giết người!
Chờ đến thời điểm thật sự giết chết Sát Thần, lần nữa đối mặt Hải Thần… Họ còn dám nói, Hải Thần sẽ không lật tay trực tiếp diệt bọn họ sao? !
Người là đao thớt, ta là cá thịt!
Cuối cùng cũng chỉ dùng tính mệnh tất cả mọi người, đặt ở trên một ý niệm của Hải Thần mà thôi.
Kết quả này là bọn hắn mong muốn sao?
Nên tin ai, lại không nên tin ai… Chẳng lẽ chỉ dựa vài câu đơn giản giữa Hải Thần và Sát Thần là có thể làm ra phán đoán sao?
Cái này như là một trận đánh cược, đánh cược tính mệnh tất cả mọi người.
…
Thời gian trôi qua từng chút một, cũng không bởi vì bất cứ kẻ nào mà dừng lại.
Hải Thần nói chỉ có thể định trụ Sát Thần một khắc đồng hồ, giờ khắc này, thời gian đã qua một nửa.
Nói cách khác, đám người Bạch Nhạc không có thời gian đi cân nhắc lợi hại.
Nhất định phải đưa ra một lựa chọn, bằng không căn bản không kịp.
– Bạch Nhạc, bản thần có thể thề, chỉ cần bây giờ ngươi dừng tay, chuyện khi trước xóa bỏ! Sau khi bản thần khôi phục, nhất định sẽ đưa các ngươi rời khỏi tiểu thế giới này!
Lúc trước Bạch Cốt phu nhân đã nói qua, người đi con đường Thần Đạo, lời thề rất có tính ràng buộc.
Nói tới mức này, dường như đã đủ để người ta tin tưởng Sát Thần.
Khiến hai vị thần linh ngăn cản, kiềm chế lẫn nhau, mới là điều kiện tốt nhất để đám người Bạch Nhạc tự vệ!
Không thể không nói, giờ khắc này tất cả mọi người đều động tâm.
Cho dù là Vân Mộng Chân, cũng không có mở miệng phản đối!
Bất kể là Bạch Cốt phu eQfnODNmpAḖ hay là Vân Mộng Chân đều rất khó tin tưởng ai!
Trừ Bạch Nhạc ra, trên đời này không có người nào đáng để các nàng tin tưởng.
Dưới tình cảnh sống còn này, đặt toàn bộ hy vọng lên người Hải Thần mà mình không biết gì này, thật sự là một chuyện rất liều lĩnh.
Nhưng dù vậy, Vân Mộng Chân và Bạch Cốt phu nhân cũng vẫn không mở miệng, mà để quyền lựa chọn lại cho Bạch Nhạc.
Thời gian cấp bách, không cho phép mọi người thương lượng.
Trước khi nói ra suy nghĩ, không ai biết trong lòng đối phương nghĩ cái gì, tùy tiện mở miệng, nếu như ý kiến không hợp nhau, sẽ ảnh hưởng tới phán đoán.
So với việc như vậy, chẳng thà tin tưởng Bạch Nhạc.
Ánh mắt Bạch Nhạc hơi đảo qua, mặc dù không có mở miệng trao đổi, nhưng hắn vẫn cảm nhận được ý tứ của Vân Mộng Chân và Bạch Cốt phu nhân.
– Ta…
Bạch Nhạc há miệng, vừa định nói ba chữ ta đồng ý, thì trong đầu chợt hiện lên một đạo linh quang!
– Ta từ chối!
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc đã làm ra quyết định!
Từ chối!
Bất kể đề nghị của Sát Thần có bao nhiêu mê người, thì thời điểm cần làm ra quyết định, Bạch Nhạc cũng vẫn từ chối.
Cũng không phải là hắn thật sự tin tưởng vị Hải Thần kia, mà là đột nhiên Bạch Nhạc nhận ra, từ đầu đến cuối, vị Hải Thần kia không có mở miệng qua!
Sau khi thi triển thần thông Định Hải Thần Quang, định trụ Sát Thần, bây giờ Sát Thần có thể phân thần nói chuyện, chẳng lẽ vị Hải Thần kia ngay cả chen miệng một câu cũng không làm được sao?
Bạch Nhạc tuyệt đối không tin, Hải Thần sẽ yếu tới mức này!
Như vậy, giải thích duy nhất, chính là Hải Thần căn bản không quan tâm đám người Bạch Nhạc làm ra lựa chọn gì!
Điểm này vô cùng trọng yếu!
Cái gì mà mọi việc đều thuận lợi, ngăn cản lẫn nhau, nghe thì dường như rất có đạo lý.
Nhưng trên thực tế toàn là nói nhảm!
Không có thực lực tuyệt đối, dựa vào cái gì đi kìm chế lẫn nhau?
Đó không phải là người thường, mà là hai vị thần linh chân chính.
Thần uy như biển!
Dưới tình huống đặc biệt này, bất kỳ một vị nào cũng có thể đơn giản nghiền chết đám người Bạch Nhạc, như nghiền chết mấy con kiến!
Hiện tại còn chơi trò thông minh, mới thật sự là lựa chọn ngu xuẩn nhất!
Muốn còn sống nhất định phải đánh cược một lần!
Giống như là đứng thành hàng, nhất định phải kiên định lựa chọn một bên, bằng không chắc chắn phải chết!
Dưới tình huống này, giữa Hải Thần và Sát Thần, lựa chọn ai, còn cần do dự sao?
– Bạo!
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra sát cơ, cực kỳ quyết đoán, thậm chí không cho Sát Thần thêm cơ hội nói chuyện, đã triệt để đánh ra lực lượng mà Thôn Thiên Quyết thôn phệ được, hung hăng đánh vào trên người Dạ Nhận!
Bạch Nhạc từ chối quyết đoán như vậy, cho dù là Vân Mộng Chân và Bạch Cốt phu nhân cũng có chút không ngờ tới.
Chỉ là, cái này cũng không ảnh hưởng tới các nàng làm ra quyết đoán.
Trong nháy mắt, Bạch Cốt Chân Hỏa liền đi rơi vào trên người Dạ Nhận, điên cuồng bốc cháy lên, Côn Ngô Kiếm của Vân Mộng Chân cũng thuận thế rơi xuống!
– Phốc!
Chương 1716: Từ Trước Tới Giờ Sát Thủ Đều Vô Tình (2)
Trong nháy mắt, mũi kiếm đâm vào thịt, kiếm khí khủng bố trực tiếp xâm nhập vào cơ thể Dạ Nhận!
Trong khoảnh khắc, một đạo phòng ngự cuối cùng bị xé nứt, thân thể Dạ Nhận chợt bị xoắn nát, hóa thành một mảnh nhỏ huyết vụ, rơi vào trong mặt biển.
Cùng lúc đó, hai đạo thần hồn thuận thế từ trong thi thể Dạ Nhận bay ra!
Một đạo là Dạ Nhận, một đạo tàn hồn huyết sắc khác, tự nhiên là vị Sát Thần kia.
Trước đó thân thể bị khống chế, Dạ Nhận căn bản không có cách thoát thân, thế nhưng khi thân thể bị hủy, cũng đồng thời giải thoát Dạ Nhận.
Chỉ là giờ khắc này, Dạ Nhận phán đoán, cũng quả quyết không gì sánh được!
Hắn không có chút ý tứ đào tẩu nào, trong nháy mắt thoát thân, Dạ Nhận lấy thần hồn cuốn một cái, đao phong đen như mực trong không trung liền bay lên, hơn nữa bị thần hồn khống chế, hung hăng chém về phía tàn hồn của Sát Thần.
Giết!
Trong lòng Dạ Nhận cũng rất tức giận, dưới tình huống này, làm sao hắn còn có nửa điểm thương hại đối với vị sư tổ này!
Từ trước tới giờ sát thủ luôn vô tình!
Lúc này, nói lời gì cũng không bằng trực tiếp hành động!
– A a a!
Thậm chí đám người Bạch Nhạc còn chưa kịp phản ứng, đao của Dạ Nhận cũng đã đâm vào trong thần hồn Sát Thần!
– Súc sinh, ngươi dám khi sư diệt tổ?
Cái tàn hồn huyết sắc kia vẫn không thể động đậy trong không trung, lại lớn tiếng mắng to.
– Sát Thần nói quá lời rồi, truyền thừa của ta đến từ Dạ Nhận đời đầu, chứ không phải tên Sát Thần như ngươi!
Thanh âm Dạ Nhận vang lên lần nữa.
– Từ trước tới giờ sát thủ vô tình, chỉ có quyền lợi và sinh tử!
– Sát Thần, đối với ngươi mà nói, chết ở dưới Dạ Nhận mới là chốn trở về tốt nhất!
Thanh âm lạnh như băng lại vang lên, ánh đao như mực nổ tung trong cơ thể Sát Thần.
Sự khủng bố của Định Hải Thần Quang, thậm chí cường đại hơn dự tính của đám người Bạch Nhạc.
Cho dù còn một luồng tàn hồn, Sát Thần cũng không có chút khả năng chống cự nào, Dạ Nhận vào cơ thể, giống như một tia mực, chợt nhuộm đẫm ra.
Mặc sắc xâm nhập vào thần hồn, dù ở trong một màn tiên diễm huyết sắc kia, cũng lộ ra màu đen kịt!
So với người khác, Dạ Nhận càng hiểu tên Sát Thần này nhất!
Đối với Sát Thần chỉ còn tàn hồn mà nói, lực lượng ẩn chứa bên trong Dạ Nhận cũng là trí mạng nhất.
Ván cờ này, vốn vì hắn tính kế Dạ Nhận mà lên.
Bây giờ, cũng chính Dạ Nhận tự tay đâm đao vào trong thần hồn hắn, hủy diệt hy vọng hắn trọng sinh.
Oanh!
Một tia huyết sắc cuối cùng bị ăn mòn, luồng tàn hồn kia cũng chôn vùi, cùng lúc đó, không gian xung quanh bị định trụ và ngoài khơi cũng thuận thế khôi phục lại.
Nước biển như nước thủy triều rơi xuống, tưới lên tất cả mọi người.
Cùng lúc đó, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được, vô số Thần Chi Bản Nguyên, điên cuồng dung nhập trong đại dương, dũng mãnh rót vào cơ thể Hải Thần!
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, khí tức Hải Thần đã cường đại hơn rất nhiều, Tam Xoa Kích trong tay cũng lộ ra một đạo quang thải huyễn lệ, chiếu rọi thiên địa!
Rất hiển nhiên, đối với vị Hải Thần này mà nói, giết chết Sát Thần cũng tương đương với một lần đại bổ, khiến hắn từ trạng thái suy yếu vừa mới thức tỉnh khôi phục lại.
Hải Thần không để ý gì tới Dạ Nhận, ánh mắt thuận thế rơi vào trên người Bạch Nhạc, khóe miệng hơi cong lên, dường như trong nháy mắt, có một cỗ áp lực khủng bố bao phủ Bạch Nhạc lại, cho dù Bạch Nhạc rất cường hãn, sắc mặt cũng không khỏi thay đổi trở nên trắng bệch, cả người như bị vô số thủy thừng xanh thẳm buộc lại, trói chặt trên không trung!
– Bản thần rất tò mò, vì sao ngươi… Không đồng ý với hắn?
Trong nháy mắt, bất kể là Bạch Cốt phu nhân hay là Vân Mộng Chân đều không khỏi biến sắc!
Chỉ là, các nàng đối mặt Hải Thần, căn bản không có tư cách xuất thủ, chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn Bạch Nhạc bị bắt lại!
Bạch Nhạc bị Hải Thần trói chặt, dường như lúc nào cũng có thể bị giết chết, nhưng một khắc này hắn lại không gấp chút nào, thậm chí có thể nói là, càng bình tĩnh hơn so với trước kia.
– Người là đao thớt, ta là cá thịt!
Bạch Nhạc nhìn Hải Thần, bình tĩnh hồi đáp.
Chỉ một câu đơn giản, cũng đã nói hết khó khăn trong đó.
Hải Thần nhìn Bạch Nhạc, vẻ mặt lộ ra vài phần đạm mạc:
– Không sai, các ngươi ở trước mặt bản thần, cùng lắm cũng chỉ là thịt trên thớt, không có chút cơ hội phản kháng nào… Cho nên, bây giờ ngươi có thể an tâm đi chết đi!
Vù vù!
Hải Thần vừa nói ra câu này, hai người Vân Mộng Chân và Bạch Cốt phu nhân nhất thời điên cuồng lên, cho dù là Tiểu Bạch Long cũng phát ra một tiếng gào thét trầm thấp, giống như đang uy hiếp Hải Thần!
Bạch Cốt Chân Hỏa dấy lên lần nữa, hiển nhiên Bạch Cốt phu nhân đã có ý liều mạng.
Chỉ là, ở trước mặt Hải Thần, vẫn không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Bất kể là Vân Mộng Chân, hay là Tiểu Bạch Long, hoặc là Bạch Cốt phu nhân, lúc này đều bị một cỗ lực lượng vô hình trói buộc, bất kể giãy dụa như thế nào, cũng vô pháp nhúc nhích, càng không cần phải nói công kích Hải Thần.
– Ngươi có di ngôn gì không?
Tam Xoa Kích chợt vung lên, chỉ về phía cổ họng Bạch Nhạc, lộ ra sát khí lạnh như băng, Hải Thần nhàn nhạt mở miệng nói.
Chương 1717: Bị Nhốt
– Không có di ngôn, bởi vì Hải Thần sẽ không giết ta.
Bạch Nhạc nhìn Hải Thần, trong mắt vẫn không có vẻ sợ hãi.
Cũng không đợi Hải Thần hồi đáp, Bạch Nhạc đã tự mình nói:
– Ta đối với Sát Thần mà nói có thể là vô dụng, thế nhưng đối ngài mà nói, nhất định hữu dụng!
– Nực cười, ngươi cùng lắm cũng chỉ là một Tinh Hải, thậm chí ngay cả Hóa Hư cũng chưa bước vào, bản thần cần ngươi làm gì?
Hải Thần cười lạnh một tiếng, không để bụng châm chọc nói.
– Mở ra cánh cửa tân thế giới!
Bạch Nhạc nhìn chằm chằm vào Hải Thần, chậm rãi nói:
– Đây là ngài nói, hơn nữa, ta cũng không cho rằng, ngài thật sợ hãi đánh một trận với Sát Thần… Không, hoặc là nói, sở dĩ lúc đó ngài lựa chọn xuất thủ, cũng là bởi vì ta có giá trị với ngài!
– Thực lực của ta đối ngài mà nói nhỏ bé không đáng kể! Thế nhưng… Thôn Thiên Quyết hữu dụng, ta đoán đúng không?
Hải Thần nhìn Bạch Nhạc, yên lặng ước chừng mấy hơi thời gian, lúc này mới cất tiếng cười to!
– Ha ha ha ha ha!
Bàn tay vung lên, Bạch Nhạc nhất thời từ không trung ngã xuống, những thủy thừng trói buộc lấy Bạch Nhạc trực tiếp hóa thành dòng nước mềm mại, cùng lúc đó Bạch Cốt phu nhân và Vân Mộng Chân vừa mới bị giam cầm cũng đồng thời khôi phục lại.
– Thú vị, đột nhiên bản thần có chút thưởng thức ngươi!
Hải Thần cười ha ha một tiếng, nhìn Bạch Nhạc nói:
– Nói cho bản thần, công pháp ngươi tu luyện là gì, truyền thừa từ người nào?
Tới giờ khắc này, Bạch Nhạc mới thở phào một hơi, biết mình đã cược đúng!
Đừng thấy trước đó, Bạch Nhạc bày ra dáng vẻ chắc chắn, nhưng trên thực tế, tất cả cũng chỉ là phỏng đoán, coi như trong lòng Bạch Nhạc cũng không có nắm chắc, chỉ có thể đánh cược chiêu thức ấy!
Rất may, Bạch Nhạc đã cược đúng.
– Thông Thiên Ma Công, có lẽ Hải Thần không biết, sư tôn ta tên là Thông Thiên Ma Quân, là cường giả mới xuất hiện gần ngàn năm nay! Chỉ tiếc, mấy năm trước sư tôn đã bỏ mạng trên Đạo Lăng Sơn.
Bạch Nhạc ngẩng đầu, nhẹ giọng hồi đáp.
– Thông Thiên Ma Quân?
Hải Thần khẽ nhíu mày, xác thực chưa từng nghe nói qua cái tên này, dường như nó cực kỳ xa lạ, thế nhưng chẳng lẽ đúng như Bạch Nhạc nói, người sáng chế môn thần thông kia, chỉ là một hậu bối mới xuất hiện gần nghìn năm qua sao?
– Không có khả năng!
Chỉ trong nháy mắt, Hải Thần đã phủ định loại ý nghĩ này.
Hải Thần nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, nói như đinh đóng cột:
– Bên trong loại thần thông này, có một cỗ lực lượng rất quen thuộc với bản thần, bằng không, bản thần cũng sẽ không chạy tới.
Câu nói này, cũng liền khẳng định suy đoán trước đó của Bạch Nhạc.
Hải Thần chạy tới đúng lúc như thế, cũng không phải là trùng hợp, mà là bị Thôn Thiên Quyết dẫn tới.
– Mỗi chữ vãn bối nói đều là thật, nếu Hải Thần không tin, chỉ cần rời đi nơi này, đến giới tu hành, tùy tiện tìm người hỏi, là có thể xác minh!
Bạch Nhạc nhìn Hải Thần, mở miệng nói lần nữa.
Nghe thấy Bạch Nhạc nói vậy, Hải Thần không khỏi rơi vào trầm tư lần nữa.
Hắn dám khẳng định, Bạch Nhạc không có lừa hắn.
Tới mức này, Bạch Nhạc cũng không có gan lừa hắn.
Nhưng hết lần này tới lần khác chuyện này là không có khả năng.
Hải Thần tồn tại tự tin tuyệt đối đối với phán đoán của chính mình, cái này quan hệ đến Thế Giới Chi Tâm, quan hệ đến mục tiêu duy nhất của chúng thần trước đây, hắn tuyệt đối không có khả năng nhớ lầm.
Trong lúc nhất thời, mọi người rơi vào trong yên tĩnh!
Xung quanh chỉ nghe thấy tiếng nước biển ào ào.
– Ngươi nói vị Thông Thiên Ma Quân này có nhận truyền thừa từ người khác hay không?
Sau khi suy tư một lát, Hải Thần hỏi lần nữa.
– Không có!
Bạch Nhạc lắc đầu, khẳng định nói:
– Thông Thiên Ma Công chính là sư tôn tự mình nghĩ ra, trước đây Diệp Huyền đại sư đã từng nói qua, lúc sư tôn sáng tạo Thông Thiên Ma Công, còn từng thảo luận cùng hắn… Tuyệt không phải là lấy được truyền thừa thượng cổ gì.
Cái này cũng không đúng, cái kia cũng không đúng, dường như sự tình rơi vào một cái ngõ cụt.
– Xem ra phải đi ra ngoài nhìn một chút.
Hải Thần hơi trầm ngâm một chút, chậm rãi mở miệng nói.
Hắn đã ngủ say ở trong tiểu thế giới này quá lâu rồi, rất nhiều chuyện, chỉ dựa vào hỏi Bạch Nhạc sẽ không phân biệt được thật giả, muốn biết rõ ràng, nhất định phải đi ra ngoài, nhìn thế giới bên ngoài một chút.
Về phần nói đám người Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân chết sống như nào, Hải Thần thật sự không quan tâm.
Đến loại cảnh giới như hắn, quan tâm sinh tử của đám người Bạch Nhạc mới là chuyện cười.
Ùng ùng!
Đột nhiên bầu trời nứt ra một khe hở, Tam Xoa Kích vẫy một cái, trên mặt biển nổi lên một cơn lốc!
Gần như là cùng lúc đó.
Toàn bộ bầu trời phía trên Lục Âm Sơn trở nên u ám, trút xuống mưa to, hư không vỡ nát, giống như ngày tận thế tới.
Bất Tử Thanh Vương một mực thủ ở trong sơn cốc, càng sinh ra một tia báo động, nhìn chằm chằm vào không gian liệt phùng, Thanh Vương Kiếm bay vào trong tay, như lâm đại địch!
Ùng ùng!
Thiên Băng Địa Liệt!
Dường như toàn bộ thiên địa đều giao động theo.
– Chết tiệt!
Một khắc sau, không gian liệt phùng vừa mới nứt ra chợt khép kín!
Đám người Bạch Nhạc đang chuẩn bị rời đi, lại không nghĩ rằng, không gian liệt phùng chợt khép lại như thế.
Chương 1718: Đại Đạo Đoạn Tuyệt
Trong nháy mắt, ánh mắt tất cả mọi người đều rơi vào trên người Hải Thần!
Trong lúc nhất thời, sắc mặt Hải Thần chợt thay đổi thành hơi khó coi, toàn bộ mặt biển cũng theo hắn phẫn nộ mà sôi trào lên.
Dưới tình huống này, bất kể là Bạch Nhạc, hay là đám người Vân Mộng Chân, đều không dám lên tiếng.
Giờ khắc này, bất kể là ai cũng cảm nhận được sát khí của Hải Thần, sát khí nồng nặc kia dường như muốn phá hủy tất cả mọi thứ trong thiên địa.
Mặc dù không dám khẳng định đến tột cùng xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng Bạch Nhạc lại có dự cảm, chỉ sợ bây giờ Hải Thần cũng bị vây ở chỗ này, căn bản không có cách đi ra ngoài.
– Đại đạo đoạn tuyệt, thiên địa quy tắc không được đầy đủ… Không trách được, không trách được thế gian lại suy bại đến mức này!
Sắc mặt Hải Thần tái xanh, tự lẩm bẩm nói.
Đột nhiên con ngươi Bạch Nhạc co rụt lại, chợt ngẩng đầu:
– Thiên địa quy tắc không được đầy đủ là có ý gì?
Đại đạo đoạn tuyệt rất dễ hiểu, trên đời này căn bản cũng không có cường giả phía trên Hóa Hư, tự nhiên xem như là đại đạo đoạn tuyệt, thế nhưng thiên địa quy tắc không được đầy đủ, khả năng hơi doạ người.
Lúc này ánh mắt Hải Thần rơi vào Bạch Nhạc trên người, cười lạnh nói:
– Thiên địa quy tắc không được đầy đủ là có ý gì? Hắc hắc, đơn giản lắm, không phải các ngươi đột phá tu vi, đều phải độ thiên kiếp sao?
Câu nói này vừa ra, không chỉ là Bạch Nhạc, mà bao gồm cả Bạch Cốt phu nhân và Vân Mộng Chân ở bên trong, sắc mặt cũng không khỏi biến đổi.
Cho dù là Dạ Nhận cách đó không xa, cũng không nhịn được nhìn thẳng vào Hải Thần.
– Lẽ nào lúc đột phá cảnh giới, không cần độ thiên kiếp?
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, hỏi lần nữa.
– Buồn cười! Tu hành chính là tu hành, có quan hệ gì với thiên địa? ! Thiên địa vô chủ, càng không có ý chí gì, tại sao lại gọi là thiên kiếp? Cái gọi là thiên kiếp, chỉ có lúc đánh vỡ quy tắc thiên địa, mới có thể sinh ra! Các ngươi ngay cả tiểu thế giới cũng không có, chẳng lẽ có thể đánh vỡ thiên địa quy tắc sao?
Hải Thần nhìn Bạch Nhạc, trong mắt tràn đầy vẻ khinh miệt.
“…”
Vừa hỏi vậy liền đám người Bạch Nhạc đều thất thanh.
Phải biết rằng, hiện tại đã qua vạn năm, lúc tu hành giả đột phá yêu cầu độ kiếp, đều đã hình thành quan niệm thâm căn cố đế.
Thậm chí vì thế mà còn phân ra cái gì ma tu càng khó độ kiếp, giết chóc quá nhiều, khó có thể độ kiếp.
Nhưng đến trong miệng Hải Thần, thậm chí còn không có thiên kiếp?
Đây quả thực là phá vỡ nhận thức của tất cả mọi người.
Đầu óc nhanh chóng chuyển động, trong nháy mắt, Bạch Nhạc đã phản ứng kịp:
– Hải Thần vừa định đi ra ngoài, chính là cảm ứng được thiên kiếp?
Rất rõ ràng, Hải Thần bị vây ở chỗ này, nên suy đoán ra vấn đề, cũng không tính là khó khăn.
– Thiên kiếp thì tính là cái gì?
Hải Thần lộ ra vẻ khinh thường, lành lạnh mở miệng nói:
– Thiên địa quy tắc không được đầy đủ, một khi bản thần bước vào, sẽ bị toàn bộ thế giới bài xích, không có Thế Giới Chi Tâm, ai có thể chống lại áp lực của toàn bộ thế giới?
Thế Giới Chi Tâm!
Đây không chỉ là lần đầu tiên Bạch Nhạc nghe đến cái danh xưng này, bây giờ nghe thấy Hải Thần nhắc tới lần nữa, trong lòng nhất thời nhảy lên:
– Trước đó ta đã nghe Sát Thần nói, Thế Giới Chi Tâm đã tan vỡ thành tiểu thế giới này?
Hải Thần liếc mắt nhìn Bạch Nhạc hờ hững nói:
– Lỗ tai rất nhạy! Đây chính là việc ta yêu cầu ngươi làm… Ta yêu cầu ngươi, lấy thần thông vừa rồi, cắn nuốt tiểu thế giới này, một lần nữa ngưng tụ ra Thế Giới Chi Tâm!
“…”
Mặc dù Bạch Nhạc đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng khi nghe thấy câu nói này, cũng vẫn suýt chút nữa tức ngất đi!
Đùa gì thế!
Thôn phệ tiểu thế giới? !
Trong mắt Hải Thần lộ ra một tia không kiên nhẫn, khinh thường nói:
– Tự nhiên bây giờ ngươi không làm được, cho nên, vừa rồi bản thần mới muốn tìm khởi nguồn truyền thừa của ngươi… Đáng tiếc đã bị cắt đứt.
Ban đầu Hải Thần còn muốn đi ra ngoài tra xét một chút, nhìn xem có thể tìm được vị Thông Thiên Ma Quân kia, hoặc là truyền thừa của đối phương hay không.
Nhưng hôm nay đã không thể!
Đại đạo đoạn tuyệt, thiên địa quy tắc thiếu sót, dưới tình huống như vậy, ngoại giới không có khả năng sinh ra cường giả Thế Giới Cảnh, tự nhiên cũng không có khả năng tìm được người hắn muốn tìm.
Hay nói cách khác, chuyện Bạch Nhạc nói trước đó, rất có thể là thật.
Hải Thần nghĩ tới những thứ này, tự nhiên Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân cũng nghĩ đến.
Không trách được, bất kể là Đạo Lăng Thánh Nữ hay là Thông Thiên Ma Quân, hoặc là Diệp Huyền đại sư, bất kể bọn hắn xuất sắc như thế nào, cũng không có cách nào bước ra một bước cuối cùng, đột phá Thế Giới Cảnh!
Hóa ra căn nguyên là ở đây!
Đại đạo đoạn tuyệt, cho nên Thông Thiên Ma Quân mở ra một con đường khác, sáng tạo vô thượng thần thông Thông Thiên Ma Công chấn thước cổ kim, nói không khoa trương chút nào, nếu lấy uy lực công pháp mà nói, tu hành Thông Thiên Ma Công đến mức tận cùng, tuyệt đối không yếu hơn so với bất cứ truyền thừa nào bên trong thượng cổ đại phái.
Chương 1719: Đại Đạo Đoạn Tuyệt (2)
Nhưng cho dù giải quyết được vấn đề công pháp, Thông Thiên Ma Quân vẫn bị chặn ở một bước cuối cùng, căn bản không có cách đột phá!
Cái này vốn không phải là vấn đề ở hắn, mà là quy tắc của cái thế giới này đã không được đầy đủ!
Suy nghĩ cẩn thận điểm này, tất cả đều rõ ràng.
– Xin hỏi Hải Thần, rốt cuộc Thế Giới Chi Tâm là cái gì?
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, mở miệng hỏi lần nữa.
Hải Thần liếc mắt nhìn Bạch Nhạc, lúc này mới chậm rãi nói:
– Thế Giới Chi Tâm chính là quy tắc của thế giới, là căn nguyên khống chế một thế giới, lẽ nào cho tới bây giờ các ngươi cũng không có nghĩ qua, chạy ra thế giới này, nhìn xem bên ngoài là bộ dạng gì sao?
“…”
Lúc này mới thực sự là một viên đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời!
Đừng nói là Bạch Nhạc, ngay cả vị Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân này cũng trở lên ngây ngốc!
Phải biết rằng, tâm nguyện lớn nhất của lịch đại Đạo Lăng Thánh Nữ, cũng chỉ là đột phá Hóa Hư, bước vào cảnh giới phía trên Hóa Hư mà thôi.
Ngay cả cách gọi Thế Giới Cảnh này cũng không biết.
Về chuyện Hải Thần nói, bước ra ngoài thế giới này nhìn một chút, đơn giản là nghĩ cũng không dám nghĩ.
Thực lực sai biệt không tính là gì, tầm nhìn và bố cục mới là mấu chốt quyết định tất cả!
Có một số việc, giống như là cách một lớp giấy, chỉ cần đâm thủng, là sẽ rõ ràng.
Nhưng nếu không đâm thủng, cả đời cũng không nghĩ tới.
Chuyện bí tàng không gian, đừng nói là Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân, hâu như đa số cường giả Tinh Hải Cảnh trên đời này đều biết.
Thế nhưng có ai từng nghĩ qua, thế giới của bản thân, có phải là một cái bí tàng không gian lớn hơn hay không?
Bạch Nhạc từ chỗ Diệp Huyền đại sư biết được Thế Giới Cảnh, biết rõ cái gọi là Bán Thần Lĩnh Vực, tiến hóa đến cuối cùng chính là tiểu thế giới!
Thế nhưng tư duy vẫn bị hạn chế ở chỗ này như cũ.
Chưa bao giờ nghĩ tới, có thể thế giới chỗ mình ở, cũng chỉ là một cái tiểu thế giới càng lớn hơn mà thôi, càng không nghĩ qua, bên ngoài thế giới này còn có cái gì!
Yên lặng giống như chết!
Giờ khắc này, tất cả mọi người không khỏi sinh ra một loại kính sợ.
– Thôn Thiên Quyết… Hắc hắc, ngay cả trời cũng dám nuốt, phần khí phách này, mới có tư cách nói chuyện với bản thần! Đáng tiếc, đáng tiếc!
Hải Thần lắc đầu, nói lần nữa.
Nghe thế, Bạch Nhạc cũng không khỏi cười khổ.
Không trách được, cho dù là Diệp Huyền đại sư, cũng tự nhận không bằng Thông Thiên Ma Quân.
Chỉ bằng phần khí phách và tầm nhìn này, đã hoàn toàn không phải người khác có khả năng bằng được.
– Hải Thần, mặc dù bây giờ thực lực Bạch Nhạc không đủ, thế nhưng từ khi hắn tu hành đến nay, cũng chỉ mới năm năm mà thôi! Đợi một thời gian nữa, chưa chắc đã không thể trở thành Thông Thiên Ma Quân mới, thậm chí đạt đến yêu cầu của ngài, thôn phệ tiểu thế giới này!
Đột nhiên Vân Mộng Chân ngẩng đầu, mở miệng nói.
Những lời này nhất thời khiến Hải Thần nao nao, ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhạc lần nữa.
Niên kỷ của tu hành giả rất khó để liếc mắt nhìn ra, thế nhưng đối với loại cường giả như Hải Thần mà nói, chỉ cần hắn nguyện ý, đủ để xem thấu.
Bị Vân Mộng Chân nhắc như thế, lúc này Hải Thần mới chú ý tới, Bạch Nhạc mới chỉ chừng hai mươi tuổi, chuyện này với hắn mà nói, lại là vui mừng ngoài ý muốn.
Tinh Hải Cảnh hai mươi mấy tuổi, cho dù ở thời đại thượng cổ, cũng đã coi như là thiên tài không tầm thường.
– Đợi một chút, ngươi vừa mới nói, hắn mới tu hành năm năm là có ý gì?
Ánh mắt Hải Thần lại nhìn về phía Vân Mộng Chân, hỏi lần nữa.
– Năm năm trước, hắn vẫn chỉ là một tiểu tạp dịch tông môn tam lưu…
Vân Mộng Chân định thần một chút, lúc này mới chậm rãi mở miệng nói.
Bắt đầu từ khi nàng đuổi theo Thông Thiên Ma Quân rời khỏi Đạo Lăng Sơn, một đường chạy tới Linh Tê Kiếm Tông, gặp được Bạch Nhạc, toàn bộ quá trình không có nửa điểm che giấu, thậm chí cũng bao gồm chuyện, trước đây Thông Thiên Ma Quân ép nàng phát sinh quan hệ với Bạch Nhạc, lúc này mới khiến nàng và Bạch Nhạc có cảm tình.
Đối với Vân Mộng Chân mà nói, tự nhiên chuyện này là chuyện xấu, lựa chọn không che giấu chút nào nói ra như thế, không chỉ là vì tin tưởng Hải Thần, mà còn có một bộ phận rất lớn, là thị uy với Bạch Cốt phu nhân.
Phản ứng của Bạch Cốt phu nhân đoạn thời gian này, đủ để nàng hiểu ra tâm tư của đối phương.
Dưới tình huống này, Vân Mộng Chân đã không ngại dùng phương thức này biểu thị chủ quyền với Bạch Cốt phu nhân.
Bất kể là loại nữ nhân nào, ở trong chuyện tình ái đều rất ích kỷ!
Mí mắt Bạch Cốt phu nhân hơi nhảy lên, tự nhiên trong lòng cũng hiểu ý tứ của đối phương, nhưng không có mở miệng.
Vân Mộng Chân cứ như vậy, không chút để ý nào kể lại toàn bộ sự tình một lần.
Hải Thần lẳng lặng nghe Vân Mộng Chân nói lại những chuyện này, trong mắt không khỏi lộ ra vài phần kinh ngạc.
Đương nhiên, không phải là kinh ngạc với thực lực Bạch Nhạc đề thăng, mà là sinh ra hứng thú đối với Đạo Lăng Thánh Nữ, Thông Thiên Ma Quân, cùng với Diệp Huyền.
Chỉ bằng mấy câu nói hiện tại nghe được, cũng đủ để Hải Thần cảm nhận được ba người này cường đại.
Đây mới thực sự là nhân vật cao cấp nhất trên đời!
Chương 1720: Chúng Tinh Tiểu Thế Giới
Nếu như không phải chịu thiên địa quy tắc không được đầy đủ ảnh hưởng, chắc chắn hạng nhân vật này sẽ trở thành cường giả đủ để sánh vai cùng thần linh như hắn.
Chỉ tiếc hắn vẫn thức tỉnh chậm mấy năm, bằng không, chỉ cần một trong ba người này, cũng có thể trợ giúp hắn, đánh vỡ bức tường ngăn cản thế giới này, trọng tố Thế Giới Chi Tâm.
Thế nhưng cũng may, vẫn còn Bạch Nhạc ở đây.
Mặc dù bây giờ thực lực Bạch Nhạc so với hắn còn một khoảng cách xa không thể chạm, thế nhưng nếu bàn về thiên phú, tài năng, thậm chí là tâm tính, cũng không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất!
Có thể đồng thời được Thông Thiên Ma Quân cùng với Diệp Huyền nhìn trúng, cũng đã đủ để chứng minh Bạch Nhạc xuất sắc.
Bây giờ gặp được hắn… cũng là duyên!
– Thú vị, không nghĩ tới thời gian trôi qua vạn năm, trên đời này vẫn còn người thú vị như vậy, đúng là khiến bản thần vui mừng!
Hải Thần lắc đầu, tiếp tục nói:
– Bạch Nhạc, ngươi dùng thời gian năm năm từ phàm tục tu hành đến Tinh Hải! Như vậy, bản thần lại cho ngươi mười năm, trong vòng mười năm, ta muốn ngươi đạt đến Hóa Hư đỉnh phong, đủ để trùng kích cấp độ Thế Giới Cảnh!
– Đến lúc đó, ngươi lại lấy Thôn Thiên Quyết thôn phệ tiểu thế giới này, một lần hành động đột phá Thế Giới Cảnh, trọng tố Thế Giới Chi Tâm!
Mười năm!
Vừa nghe thấy cái này dường như là rất lâu, nhưng nếu kết hợp với yêu cầu của Hải Thần, khả năng lại quá khó khăn.
Mặc dù bản thân Bạch Nhạc rất tự tin, nhưng nghe thế cũng không khỏi cười khổ một hồi.
– Hải Thần cũng không tránh khỏi quá coi trọng vãn bối đi, nói thật… Ta không có lòng tin gì.
– Không có tiền đồ!
Hải Thần hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói.
“…”
Đây là vấn đề có tiền đồ hay không có tiền đồ sao?
Bạch Nhạc rất muốn nhổ nước bọt, nhưng hôm nay chỉ có thể đàng hoàng nuốt mấy lời này xuống.
– Nếu ở trong hoàn cảnh quy tắc thế giới thiếu sót, tự nhiên không làm được, nhưng… nếu bản thần đã đưa ra loại yêu cầu này, tự nhiên sẽ giúp ngươi một tay!
Hải Thần liếc mắt nhìn Bạch Nhạc, tiếp tục nói:
– Chúng thần thượng cổ bởi vì Thế Giới Chi Tâm mà vẫn lạc, thế nhưng… cho dù Thế Giới Chi Tâm vỡ nát, cũng không phải không thu hoạch được gì!
– Trước đây, chúng thần thượng cổ từng hợp lực sáng tạo một cái tiểu thế giới, nơi đó chẳng những có tài nguyên thích hợp tu hành nhất, mà thiên địa quy tắc cũng tương đối hoàn thiện so với thế giới bên ngoài… Mà thông đạo đi tiểu thế giới kia liền ở chỗ này.
“! ! !”
Bạch Nhạc đã nghĩ qua vô số suy đoán, nhưng khi Hải Thần nói ra những lời này, Bạch Nhạc vẫn bị hung hăng chấn động!
Chỉ là, Hải Thần không để ý đến dáng vẻ Bạch Nhạc, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Tiểu thế giới kia được chúng ta xưng là Chúng Tinh Tiểu Thế Giới!
– Bây giờ, ta muốn ngươi bước vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới tu hành…
Hải Thần dừng một cái, tiếp tục nói:
– Đương nhiên, ngươi cũng không nên cao hứng quá sớm, đó không phải là tiểu thế giới bình thường, mà là chúng thần dựa theo thế giới hiện thực đắp nặn lên, trước đây di chuyển không biết bao nhiêu mãnh thú vào trong, hơn nữa, còn có rất nhiều môn đồ đệ tử của chúng thần… Chỉ tiếc, trận chiến vạn năm trước khiến Thế Giới Chi Tâm vỡ nát, vô số cường giả vẫn lạc, cửa vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cũng đã bị đóng lại!
– Mặc dù Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cường đại, thế nhưng bởi vì khuyết thiếu Thế Giới Chi Tâm, nên quy tắc thế giới vẫn không được đầy đủ… có điều, tương đối mà nói, cũng cường đại hơn so với thế giới đại đạo đoạn tuyệt hiện nay!
– Mặc dù bên trong Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cũng không có thần linh sinh ra, nhưng bởi vì có truyền thừa của chúng thần, nên tu hành giả sinh sống ở bên trong, đều có thực lực cực mạnh! Tất nhiên số lượng cường giả bán thần, Hóa Hư cũng không ít, ngươi bước vào bên trong vẫn sẽ gặp nguy hiểm như thường!
– Bây giờ bản thần đã vô pháp rời đi nơi này, cho nên, một khi ngươi bước vào Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, cũng chỉ có thể dựa vào chính mình… Nếu như chết ở bên trong, bản thần cũng không cứu được ngươi!
“…”
– Mười năm, ngươi chỉ có thời gian mười năm, bản thần không đùa giỡn với ngươi! Bởi vì, tối đa mười năm nữa, Thế Giới Chi Tâm sẽ triệt để tan vỡ, đến lúc đó, tiểu thế giới này cũng sẽ tan vỡ!
– Mất đi lực lượng Thế Giới Chi Tâm chống đỡ, Chúng Tinh Tiểu Thế Giới cũng sẽ sụp đổ theo, đến lúc đó… Bất kể là bán thần, hay là Hóa Hư, cũng chắc chắn phải chết!
– Ngươi nhất định phải dựa vào thực lực của mình, trong vòng mười năm tu hành đến Hóa Hư đỉnh phong, như vậy mới có thể đánh vỡ bức tường ngăn cản thế giới, quay về nơi này! Hiểu không?
“…”
Lần này, Bạch Nhạc mới chính thức há hốc mồm.
– Đã như vậy, vì sao Hải Thần không thừa dịp hiện tại đả thông thông đạo đến Chúng Tinh Tiểu Thế Giới, để người bên trong đi ra?
Lông mày Vân Mộng Chân nhíu lại, trầm giọng hỏi.
– Không làm được!
Hải Thần lắc đầu, bình tĩnh hồi đáp:
– Chúng Tinh Tiểu Thế Giới là chúng thần hợp lực sáng tạo ra, lấy Thế Giới Chi Tâm chống đỡ, cũng bởi vì Thế Giới Chi Tâm tan vỡ mà phong bế! Bản thần chỉ có thể tạm thời mở ra, đưa người đi vào, chứ không thể để người bên trong đi ra!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Sinh Hoạt Bình Thường Của Tiếp Dẫn Giả [Dịch] Sinh Hoạt Bình Thường Của Tiếp Dẫn Giả](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Sinh-Hoat-Binh-Thuong-Cua-Tiep-Dan-Gia-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Đấu La Đại Lục [Dịch] Đấu La Đại Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Dau-La-Dai-Luc-dich.jpg)
