- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 17 : Bạch Thành áo xanh (c161-c170)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 17 : Bạch Thành áo xanh (c161-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Bạch Thành áo xanh
– Nói kỹ đi, một chút chi tiết cũng không được bỏ qua.
Trong mắt lộ ra một tia hàn mang, Bạch Vinh mở miệng nói.
Nhìn ra vẻ ngưng trọng của Bạch Vinh, mấy hộ vệ cũng không dám nói hưu nói vượn, ngoan ngoãn miêu tả lại một lần từ đầu chí cuối tất cả phát sinh khi Bạch Nhạc tới.
Nghe xong những cái này, Bạch Vinh lại thở phào nhẹ nhõm.
Linh khí phóng ra ngoài, nghe thì khiếp người, nhưng trên thực tế, chỉ cần là Dẫn Linh ngũ trọng là có thể làm được, chút thực lực ấy, đối với Bạch gia hiện giờ mà nói, cũng không tính là gì.
Bạch Vinh lo lắng nhất, kỳ thật là Bạch Nhạc bái vào đại tông môn gì đó, một khi như vậy, dùng bối cảnh của tông môn để giằng co, vậy cũng phiền.
Nhưng hiện giờ nghe nói, Bạch Nhạc chỉ mặc một thân quần áo bình thường nhất.
Hơn nữa, lúc ban đầu kỳ thật đã muốn lùi bước, chỉ là vì Bạch Thanh Nhã xuất hiện, mới chọc giận Bạch Nhạc phải xuất thủ.
Rất rõ ràng, điều này đã đủ để chứng tỏ, Bạch Nhạc không có bối cảnh cường đại.
Nghĩ tới đây, Bạch Vinh cười lạnh một tiếng, tùy cơ mở miệng, nói:
– Đi mời Thành thiếu gia, cứ nói có việc cần hắn theo ta tới Thính Hương Thủy Tạ một chuyến.
Tuy Bạch Vinh trên danh nghĩa là người thừa kế của người thừa kế, nhưng trên thực tế, Bạch gia đời này, người xuất sắc nhất lại không phải Bạch Vinh, mà là Bạch Thành.
Đạo lý rất đơn giản, bởi vì từ lúc còn rất nhỏ, Bạch Thành đã bắt đầu tu hành, hiện giờ lại đã bước vào Dẫn Linh cửu trọng, chỉ thiếu một bước là có thể bước vào Linh Phủ.
Đối với Bạch gia mà nói, đây mới là hy vọng tương lai chân chính.
Đương nhiên, cũng chính bởi vì sự xuất sắc của Bạch Thành, cho nên Bạch Vinh mới tuyệt không lo lắng, địa vị của mình bị uy hiếp, thiên tài như Bạch Thành, sớm đã khinh thường cái chỉ là một vị trí gia chủ.
Thính Hương Thủy Tạ, Lâm Phong Tiểu Trúc.
Nơi này từng là thư phòng của Bạch Nhạc, toàn bộ phòng được đặt đầy sách, khi đó, chính là Bạch Nhạc ngồi trước bàn đọc sách chữ, Bạch Thanh Nhã ở bên cạnh rửa bút mài mực cho hắn.
Nhưng hiện giờ lại trở về, Lâm Phong Tiểu Trúc đã sớm bị thay đổi hoàn toàn, những thư tịch quen thuộc đó không biết đã bị chuyển đi đâu, loại thư hương mặc vận này biến mất vô tung vô ảnh, phả vào mặt, chỉ còn lại khí tức kiêu xa.
Hơi lắc đầu, Bạch Nhạc có chút thất vọng,
Nhiều năm như vậy trôi qua, phẩm vị của vị Vinh thiếu gia này đúng là không có bất kỳ biến hóa gì.
– Bạch Vinh từ nhỏ đã được chiều hư rồi, sao cần được khổ cực! Có điều, tiểu Nhạc ngươi yên tâm, những sách đó vẫn còn, ta đều để trong khố phòng, một quyển cũng không vứt đi.
Đi đến bên cạnh Bạch Nhạc, Bạch Thanh Nhã nói khẽ.
Những năm gần đây, tuy Bạch Thanh Nhã không thể ngăn cản Bạch Vinh vào ở Thính Hương Thủy Tạ, cũng không thể cản được hắn cải biến trang trí và bố cục vốn có của nơi này, nhưng lại một mực đang nỗ lực bảo tồn tất cả những thứ thuộc về Bạch Nhạc.
Đây cũng là điều duy nhất nàng ta có thể làm cho Bạch Nhạc.
Nhiều năm như vậy trôi qua, kỳ thật nàng ta cũng một mực đang đợi Bạch Nhạc trở về, bất kể là thân phận gì, trong lòng nàng ta, Bạch Nhạc vẫn là thân nhân duy nhất.
– Thanh Nhã tỷ.
Trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, Bạch Nhạc gọi khẽ.
Đẩy cửa sổ ra, nhìn mặt hồ, Bạch Nhạc đột nhiên cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Những sách này đối với hắn mà nói, tất nhiên đã không quan trọng, thậm chí Thính Hương Thủy Tạ này biến thành bộ dạng gì cũng không quan trọng, nhưng phần tâm ý này của Bạch Thanh Nhã lại vô cùng quan trọng.
Nhiều năm như vậy trôi qua, Thanh Nhã tỷ vẫn là Thanh Nhã đó.
Trong lúc nói chuyện, một đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của Bạch Nhạc và Bạch Thanh Nhã.
Quần áo màu xanh dưới sự vây quanh của mấy hộ vệ, đi tới bên hồ.
Bên hồ có thuyền, nhưng người đó căn bản lại không có ý đi thuyền, trong một bước, liền trực tiếp bước trên mặt hồ, đạp nước mà đi, giống như giẫm trên đất bằng.
Lập tức, Bạch Thanh Nhã biến sắc trên mặt lộ ra một tia hoảng sợ, nắm lấy cánh tay cánh tay, gấp giọng nói,
– Tiểu Nhạc, ngươi đi mau! Muộn là không kịp đâu.
– Bởi vì hắn à?
Mày hơi nhíu lại, ánh mắt Bạch Nhạc lại rơi xuống trên người đối phương, dưới chân lại không hề có ý muốn hoạt động.
– Đó là Bạch Thành, còn được xưng là Thanh Y Bạch Thành, tục truyền cũng là người tu hành, xuất thủ cực kỳ tàn nhẫn, được xưng là một người có thể địch lại cả thành!
Đối với Bạch Thành, trên thực tế Bạch Thanh Nhã biết cũng không nhiều, đại đa số đều chỉ là nghe
Có điều, có một điểm có thể khẳng định, thực lực của Bạch Thành rất mạnh, cho dù Bạch Vinh nhìn thấy hắn, cũng thủy chung đều luôn khách khí, không dám thất lễ.
– Là Thành ca nhi à?
Hơi suy tư một chút, Bạch Nhạc liền nghĩ tới.
Nghe đồn Bạch Thành là con tư sinh của Tam thúc, chỉ là từ lúc còn rất nhỏ đã được mang đi, cho dù là Bạch Nhạc, không không có bao nhiêu ấn tượng đối với hắn.
Theo lý mà nói, loại con tư sinh này ở trong gia tộc là không có bất kỳ địa vị gì, nhưng hiện giờ xem ra, Bạch Thành này lại sống rất khá.
Chương 162: Ngươi là Ma tu?
Chỉ bằng vào một chiêu đạp nước mà đi này, chỉ sợ đã bước vào Dẫn Linh cửu trọng, thực lực như vậy, ở trong thế tục, được xưng một người địch lại một thành không không tính là quá khoa trương.
– Tiểu Nhạc, ngươi đi mau, nơi này để ta ứng phó! Bạch Thành không tùy tiện lộ mặt, một khi xuất thủ, căn bản sẽ không lưu lại đường sống.
Bạch Thanh Nhã lo lắng đẩy Bạch Nhạc ra khỏi phòng.
Trong lòng cũng đã làm tốt chuẩn bị, dùng đáp ứng làm thiếp cho Bạch Vinh làm cái giá, đổi lấy sự an toàn của Bạch Nhạc.
– Không kịp.
Khẽ lắc đầu, nhìn Bạch Thành đạp nước mà đi, tiến thẳng tới Lâm Phong Tiểu Trúc, Bạch Nhạc nói khẽ,
– Huống chi… Hắn vẫn chưa có tư cách khiến ta phải trốn.
Đạp nước mà đến, tốc độ của Bạch Thành cực nhanh, chỉ trong giây lát, liền trực tiếp nhảy vào trong Lâm Phong Tiểu Trúc.
– Thành nhi, đã lâu không gặp.
Giữ chặt tay Bạch Thanh Nhã, trấn an cảm xúc khẩn trương của nàng ta, Bạch Nhạc ngẩng đầu nhìn đối phương, thản nhiên mở miệng nói.
Nhìn Bạch Nhạc một cái rất sâu, Bạch Thành chậm rãi mở miệng nói,
– Tiểu Nhạc, ngươi không nên trở về.
Lúc nhỏ, tính tình của Bạch Nhạc nhu hòa, rất dễ ở chung, Bạch Thành lớn hơn Bạch Nhạc mấy tuổi, ấn tượng đối với Bạch Nhạc cũng không xấu.
Chỉ là, theo một hồi đại biến đó, lập trường của hai bên khác nhau, tất nhiên cũng không có tiếp xúc.
– Đúng vậy, tất cả mọi người cho rằng ta không nên trở về… Thậm chí bản thân ta lúc trước cũng cho rằng là như vậy!
Nhìn Bạch Thành, Bạch Nhạc nói khẽ, chỉ là nói đến một nửa, lại đột nhiên đổi giọng, tràn ngập lực áp bức,
– Nhưng, ngươi nhìn đi, các ngươi đối đãi với Thanh Nhã tỷ thế nào?
– Chuyện năm đó, tạm thời không nhắc, nhưng Thanh Nhã tỷ, là thân nhân duy nhất của ta hiện giờ! Nếu ta không trở lại, nàng ta sẽ rơi vào một kết cục như thế nào? Ta sao có thể không trở lại!
Nghe vậy, Bạch Thành không khỏi nhíu mày, hắn tất nhiên biết chuyện Bạch Vinh muốn bức Bạch Thanh Nhã làm thiếp, chỉ là thứ nhất, hắn không có đạo lý nào lại đi quản chuyện của Bạch Vinh, thứ hai, hắn căn bản cũng không coi Bạch Thanh Nhã là nhân vật quan trọng gì.
Hiện giờ, tới Thính Hương Thủy Tạ, nhìn thấy Bạch Nhạc, nhưng hắn lại vẫn không nhìn thấu thực lực của Bạch Nhạc.
Lại thêm thân phận của Bạch Nhạc, khiến hắn có chút không muốn động thủ với Bạch Nhạc.
Trầm ngâm một chút, Bạch Thành chậm rãi mở miệng nói,
– Chuyện của Thanh Nhã, ta có thể làm chủ, bảo Vinh đệ dừng tay! Hoặc là, ngươi cũng có thể dẫn nàng ta rời khỏi… Đây đã không phải Bạch gia của ngươi, rời khỏi nơi này, chuyện lúc trước, ta có thể bỏ qua.
– Bỏ qua?
Nghe thấy câu này, Bạch Nhạc lại lập tức cười lạnh,
– Những năm gần đây, Thanh Nhã tỷ phải chịu bao nhiêu đau khổ, một câu này của ngươi là muốn bỏ qua, không khỏi cũng quá tiện nghi rồi.
– Bạch gia, trước giờ đều là Bạch gia của tất cả mọi người! Cho dù Tam thúc đoạt vị trí Gia chủ, cũng không có đạo lý đuổi ta ra khỏi Bạch gia chứ?
Nhướn mày, Bạch Nhạc tiếp tục nói,
– Ta đã trở về, luôn sẽ phải cầm lại thứ thuộc về ta!
Đã nói đến mức này, Bạch Thành biết rất rõ, đã không thể dễ dàng khiến Bạch Nhạc rời đi.
Lắc đầu, Bạch Thành lạnh lùng nói,
– Ta không biết, ngươi từ đâu học được chút bản sự, nhưng ngươi phải hiểu rằng, Bạch gia hiện giờ không phải ngươi có khả năng lay động! Nể tình quan hệ khi còn bé, ta có thể tha cho ngươi không chết, nhưng một thân tu vi này của ngươi, hay là phế đi vậy.
Cơ hồ là đồng thời khi vừa dứt lời, Bạch Thành bước ra một bước, thuận thế đập xuống một quyền, nhắm thẳng tới mặt Bạch Nhạc.
Đằng đằng sát khí!
Đúng như Bạch Thanh Nhã nói, Bạch Thành xuất thủ cực kỳ tàn nhẫn, cho dù nói nói tha cho Bạch Nhạc một mạng, lúc xuất thủ, lại không có chút khoan dung.
Đây căn bản chính là tư thế muốn trực tiếp đánh cho Bạch Nhạc tàn phế.
Kiếm giắt bên hông, chỉ là, lúc này Bạch Nhạc căn bản không có ý muốn rút kiếm, thậm chí tay nắm Bạch Thanh Nhã cũng không buông ra.
Tay phải hơi nâng lên, vươn hai ngón tay ra, dùng ngón tay làm kiếm, trực tiếp điểm về phía quyền đầu đang ập tới mặt.
Bùm!
Một tiếng vang khẽ, Bạch Thành thế tới rào rạt không ngờ bị một chỉ này trực tiếp bức lui.
Lúc này, Bạch Thành đột nhiên biến sắc,
– Kiếm ý?
Với thực lực của hắn, tất nhiên nhìn ra, một chỉ đó của Bạch Nhạc căn bản chính là dùng ngón tay làm kiếm, linh lực có lẽ không mạnh, nhưng kiếm ý trong đó lại cực kỳ khủng bố, nhất thời lơ là, bức hắn phải lui ba bước, mới hóa giải được lực lượng của một chỉ này.
– Có thể nhận ra kiếm ý, Thành ca nhi ngươi lợi hại hơn so với tưởng tượng của ta rất nhiều.
Tùy ý liếc Bạch Thành một cái, Bạch Nhạc lạnh lùng nói,
– Trở về đi, nói với Tam thúc, ta không có ý đoạt lại vị trí của Gia chủ, cái ta muốn chỉ là địa vị mà ta nên có! Ta là đích hệ của Bạch gia, đã trở lại, truyền thừa một mạch này của ta không đoạn.
Đối với Bạch Thành, Bạch Nhạc kỳ thật cũng không có sát tâm.
Thậm chí, ngược lại bởi vì lời nói của Bạch Thành, cảm thấy có chút tẻ nhạt, đánh thắng Bạch Thành thì sao? Cho dù đoạt lại vị trí gia chủ thì sao?
Nơi này, sớm đã rời xa cuộc sống của hắn rồi.
Chương 163: Ngươi là Ma tu? (2)
– Bạch Nhạc, đừng năm mơ giữa ban ngày nữa! Đây là Bạch gia của ta, không phải của ngươi!
Ngay khi hai người đang nói chuyện Bạch Vinh và hộ vệ khác cũng theo đó cưỡi thuyền mà đến, cười lạnh một tiếng, Bạch Vinh nói với vẻ khinh thường,
– Thànhca, không cần phải lắm lời với hắn, giết hắn, mới có thể vĩnh tuyệt hậu hoạn.
– Đừng! Vinh thiếu gia, ta đáp ứng điều kiện của ngươi, xin ngươi tha cho tiểu Nhạc đi!
Nhìn thấy Bạch Vinh, Bạch Thanh Nhã cuối cùng không nhịn được mà bỏ tay Bạch Nhạc ra, lo lắng mở miệng nói.
– Hắc! Tiện nữ nhân này, lúc trước ta nói với ngươi thế nào, ngươi cũng bày ra dáng vẻ thanh cao với ta, hiện tại vì tiểu súc sinh này, cái gì cũng không chịu đáp ứng, đồ đê tiện!
Ánh mắt lộ ra một tia khinh miệt, Bạch Vinh quát lên với vẻ châm chọc.
– Quỳ xuống, đi tới đây cho ta, nói không chừng ta một khi cao hứng, còn có thể tha cho tiểu súc sinh này một mạng.
Những năm gần đây, tuy Bạch Vinh nhiều lần bức bách, nhưng cũng không tùy ý lăng nhục như hiện giờ.
Trong lòng Bạch Thanh Nhã biết rất rõ, Bạch Vinh chính là muốn ở ngay trước mặt Bạch Nhạc làm nhục nàng ta, nhưng… Còn có thể làm gì bây giờ?
Nàng ta chỉ là một thiếu nữ, đối mặt với Bạch Thành, đối mặt với sự cường thế của toàn bộ Bạch gia, lợi thế duy nhất chính là bản thân nàng ta.
Nước mắt không nhịn được rơi xuống, dưới chân Bạch Thanh Nhã mềm nhũn, đã muốn quỳ xuống.
Nhưng mà, cơ hồ là đồng thời, một đôi cánh tay hữu lực đột nhiên ôm lấy nàng ta.
– Thanh Nhã tỷ, trên đời này không ai có thể khiến ngươi phải quỳ, càng không ai có thể giẫm lên tự tôn của ngươi.
Nhìn Bạch Thanh Nhã, Bạch Nhạc nghiêm túc mở miệng nói,
– Tin ta, Thanh Nhã tỷ! Ta hiện tại, có năng lực bảo hộ ngươi, không phải chịu sự vũ nhục của bất kỳ ai nữa, ai dám làm nhục ngươi… Ta giết kẻ ấy!
Đỡ Bạch Thanh Nhã dậy, lúc này trong lòng Bạch Nhạc đã nổi lên sát cơ ngập trời.
Trong nháy mắt bốn chữ cuối cùng vừa được nói ra khỏi miệng, dưới chân Bạch Nhạc bước ra một bước, một tia hàn quang hiện lên, trường kiếm đột nhiên vào tay, hóa thành một tia cầu vồng, bắn thẳng tới cổ họng của Bạch Vinh.
Nếu nói, lúc trước Bạch Nhạc kỳ thật không có sát tâm, chỉ muốn cho Bạch Vinh một chút giáo huấn, giúp Bạch Thanh Nhã đứng vững ở Bạch gia, đạt được quyền lợi nên có.
Như vậy theo những lời này của Bạch Vinh, lại triệt để khơi dậy sát tâm của Bạch Nhạc.
Chỉ bằng vào những lời này của Bạch Vinh, đã đáng chết rồi, cho dù Bạch Nhạc cũng là người của Bạch gia.
Kiếm ra khỏi vỏ, nếu không nhuốm máu, thề không trở về.
Cơ hồ là trong nháy mắt Bạch Nhạc xuất kiếm, trong lòng Bạch Thành đột nhiên dâng lên một tia cảm giác nguy hiểm khủng bố, căn bản không kịp nghĩ nhiều, thân hình nhấp nhoáng, lại đập một quyền tới mũi kiếm của Bạch Nhạc.
Chỉ là lúc này, trên người Bạch Thành đột nhiên lộ ra một tia màu đen khiếp người!
Ầm!
Trong một kích, kiếm của Bạch Nhạc một quyền này đập cho bay về, nhìn một tia màu đen như mực trên người Bạch Thành, đồng tử Bạch Nhạc đột nhiên co rút lại.
– Ngươi là Ma tu?
Bạch Thành là người tu hành, Bạch Nhạc có chút bất ngờ, nhưng cũng không sợ hãi.
Mình cũng có thể tìm thấy Linh Tê Kiếm Tông, Bạch gia có thể có chút quan hệ với một số tông môn Thanh Châu cũng chẳng có gì là lạ, dẫu sao, đệ tử ngoại môn tầm thường, kỳ thật không tính là gì, chỉ có bước vào Linh Phủ cảnh, mới xem như thực sự bước vào con đường tu hành.
Bạch Thành lúc trước biểu hiện ra, cũng chỉ là thực lực Dẫn Linh cửu trọng, nếu suy xét Bạch Thành từ nhỏ đã rời khỏi Bạch gia, bắt đầu tu hành, thành tựu như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng một quyền này, Bạch Thành bộc phát ra, tuyệt đối là lực lượng của Linh Phủ cảnh, nếu không, tuyệt đối không thể đỡ được một kiếm này của Bạch Nhạc.
Quan trọng hơn là, khí tức lộ ra trên người Bạch Nhạc, không ngờ chính là ma khí!
Bạch Nhạc cũng có không ít kinh nghiệm chiến đấu với Ma tu, tất nhiên lập tức có thể nhận ra ngay.
Ma tu! Cho dù là sau trận đánh ở Đạo Lăng Sơn, người trong ma đạo đã có dấu hiệu xuất thế, nhưng dẫu sao thời gian ngắn ngủi, một khi có Ma tu dám thò đầu ra, cũng sẽ trở thành công địch của tất cả tông môn.
Hơn nữa, từ thành tựu hiện giờ của Bạch Thành cho thấy, chỉ sợ hắn từ lúc rời khỏi đã bước lên con đường của Ma tu.
Bị một kiếm này của Bạch Nhạc bức cho phải xé đi lớp ngụy trang, sát khí trên người Bạch Thành trở nên mãnh liệt, nhìn chằm chằm Bạch Nhạc lạnh lùng mở miệng nói,
– Tiểu Nhạc, ta nói, ngươi không nên trở về! Lại càng không nên bức ta thi triển ma công!
Trong nháy mắt, một thanh trường kiếm đột nhiên vào tay, thân hình Bạch Thành hơi lắc lư, giống như quỷ mị, cơ hồ là chỉ trong chớp mắt, hộ vệ theo Bạch Vinh đến đều bị giết.
Ngay cả người một nhà cũng giết, vậy cũng có nghĩa là, Bạch Thành đã làm tốt chuẩn bị giết người diệt khẩu.
Bất kể là Bạch Nhạc, hay là Bạch Thanh Nhã, hắn cũng cũng không định buông tha.
Nhưng mà, đến lúc này, Bạch Nhạc ngược lại trở nên bình tĩnh.
Hắn không ngờ Bạch Thành lại là Ma tu, nhưng thế không có nghĩa là, hắn sợ Ma tu như Bạch Thành.
Chương 164: Cám ơn ngươi đã nói cho ta biết chân tướng
– Thành ca nhi, ngươi không nên tu ma… Bất kể là Bạch gia, hay là phủ Thanh Châu, đều không dung được Ma tu!
Nhìn Bạch Thành, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
– Phì!
Không đợi Bạch Thành trả lời, Bạch Vinh liền cười lạnh nói,
– Bạch Nhạc, ngươi đúng là hoa trong nhà kính! Thế giới này, chỉ công nhận lực lượng, chỉ cần có đủ lực lượng thì có thể đoạt được tất cả những gì mình muốn! Cái gì mà không dung được Ma tu, chỉ cần giết ngươi, còn có ai biết Thành ca là Ma tu?
Nhìn Bạch Nhạc với vẻ Khinh thường, Bạch Vinh ném ra một câu, lại khiến Bạch Nhạc đột nhiên biến sắc.
– Ngươi đúng là ngu như cha ngươi vậy! Năm đó nếu không phải cố chấp cự tuyệt tu ma, cha ta việc gì cứ phải đoạt vị trí Gia chủ này?
Lúc này, trong lòng Bạch Nhạc mới chính thức hiện ra một cơn sóng gió động trời.
Lúc còn rất nhỏ, Bạch Nhạc biết, phụ thân là vì tranh đoạt vị trí gia chủ mà thất bại, tự sát bỏ mình! Nhưng dẫu sao đó cũng là cạnh tranh bình thường bên trong gia tộc, hơn nữa, cũng không phải chết trên tay người khác, mà là tự sát chết.
Cho nên, trước giờ, tuy Bạch Nhạc khó chịu, nhưng không hận!
Cho dù lúc trước hắn bỏ nhà ra đi, cũng không có bao nhiêu hận ý với Bạch gia, lần này trở về, nếu không phải nhìn thấy Thanh Nhã tỷ phải chịu ủy khuất, sợ rằng Bạch Nhạc căn bản sẽ không ra tay, thậm chí ngay cả Thính Hương Thủy Tạ này cũng chưa chắc đã nhất định phải vào.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, Bạch gia giống như một ký hiệu, một loại ký ức, nhưng cũng đã rời xa cuộc sống của hắn.
Nhưng một câu này của Bạch Vinh, giống như trong nháy mắt đã xé bỏ lớp ngụy trang đã lừa gạt Bạch Nhạc, khiến Bạch Nhạc ý thức được, chuyện lúc trước, có thể còn có nội tình khác.
Rất nhiều chuyện, bởi vì niên đại xa xưa, kỳ thật Bạch Nhạc cũng có chút không nhớ rõ, cũng không nghiên cứu kỹ, bởi vì từ sâu trong lòng, Bạch Nhạc không muốn nhớ lại nhưng quá khứ thống khổ đó.
Nhưng một khi bị vạch trần, giống như trong nháy mắt gạt ra sương mù, vô số manh mối theo đó mà hiện ra.
Vị trí gia chủ bị đoạt mà thôi, cho dù sẽ bởi vậy mà đánh mất một số quyền lực, nhưng dẫu sao vẫn là Bạch gia, có lý do gì mà nhất định phải tự sát?
Cha mẹ từ nhỏ đã sủng ái mình như vậy, nếu không phải có nỗi khổ bất đắc dĩ, sao lại song song bỏ lại mình còn nhỏ tuổi mà tự sát? Chẳng lẽ bọn họ không biết, đã không có sự chiếu cố của bọn họ, một hài tử chỉ có mười tuổi như mình sẽ phải sống gian khổ thế nào à?
Năm đó Bạch Nhạc không phải không oán trách cha mẹ, nếu không, cũng sẽ không bởi vì bị Bạch Vinh khi dễ mà phẫn uất rời nhà ra đi.
Nhưng một hài tử chỉ có mười tuổi, muốn hiểu rõ tất cả những cái này thì thực sự quá phức tạp, cho nên Bạch Nhạc theo bản năng không nghĩ nữa, dần dần lãng quên đi.
Cho tới giờ phút này, khi Bạch Vinh nói ra một câu này, mới khiến Bạch Nhạc đột nhiên bừng tỉnh.
Cha mẹ không phải không thương mình, không phải không nghĩ sau khi bọn họ chết, mình sẽ sống gian nan thế nào, mà là bất đắc dĩ phải làm vậy.
Bọn họ chỉ có dùng cái chết để giấu diếm chân tướng, mới có thể tranh cho mình một đường sinh cơ.
Nghĩ thông điểm này, Bạch Nhạc lập tức lệ rơi đầy mặt.
– Thì ra là thế, thì ra bắt đầu lúc đó, các ngươi đã phản vào ma đạo?
– Không sai!
Cười lạnh một tiếng, Bạch Vinh nhìn Bạch Nhạc với vẻ khinh thường, khinh miệt nói,
– Bạch Nhạc, ngươi vẫn yếu đuối vô năng giống như năm đó! Cho dù biết thì có sao? Ngươi trừ khóc ra, còn có thể làm gì?
– Năm đó ngươi bỏ chạy, vậy nên chạy đi thật xa, vĩnh viễn đừng trở về! Nhưng, vì sao ngươi phải về?
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Bạch Vinh lạnh lùng nói,
Ngươi cho rằng học được một chút công phu mèo quào, trở thành người tu hành thì có thể trở về diễu võ dương oai à?
– Đây là ngươi tự chuốc lấy! Không chỉ là ngươi, còn cả ả kỹ nữ này nữa!
Chỉ vào Bạch Thanh Nhã, Bạch Vinh nói với vẻ khinh thường,
– Vốn ta chỉ là muốn đùa bỡn nàng ta, nhưng ít nhất còn có thể giữ lại cho nàng ta cái mạng, nhưng hiện tại… Các ngươi đều phải chết.
– Ha ha ha ha!
Lúc này, Bạch Nhạc đột nhiên phá lên cười, trong cười có nước mắt.
– Ma tu… thì hay lắm à?
Cổ tay đột nhiên nâng lên, mũi kiếm khẽ nhếch, lúc này, khí tức vốn được giấu đi của Bạch Nhạc đột nhiên bạo phát, sát cơ ngập trời.
– Huyết hải thâm cừu!
– Linh Phủ?
Lúc này, trong mắt Bạch Vinh cuối cùng cũng lộ ra một tia sợ hãi, tuy thực lực của bản thân hắn rất kém cỏi, nhưng cái này không ảnh hưởng hắn biết được, cao thủ Linh Phủ cảnh là khủng bố tới mức nào.
– Giết hắn, Thành ca, mau giết hắn!
– Cám ơn ngươi đã nói cho ta biết chân tướng.
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc gằn từng câu từng chữ,
– Cho nên… Mời đi chết đi!
Trong nháy mắt dứt lời, kiếm mang khủng bố đột nhiên nổ tung.
Bạt Kiếm Thức!
Đây là thực lực khủng bố lần đầu tiên Bạch Nhạc thực sự thể hiện ra sau khi trở về.
Đừng nói là Bạch Vinh, cho dù là đệ tử nội môn của Linh Tê Kiếm Tông, có mấy người có thể ngăn cản được một kiếm này?
Chương 165: Kiếm trảm Bạch Thành
Nhanh đến cực hạn, thậm chí mắt thường của Bạch Vinh cũng không thể bắt được tốc độ như vậy, mũi kiếm lạnh như băng đã chém đứt đầu hắn, máu phun như suối.
– Ngươi yên tâm, những món nợ này, ta sẽ đòi lại đủ một chấm một phẩy, ta mặc kệ sau lưng các ngươi là ai… Không bao lâu nữa, bọn họ rất nhanh đều sẽ đi xuống địa ngục cùng ngươi.
Xoay người lại, máu tươi phun ra đã nhuộm đỏ áo trắng.
Lúc này Bạch Nhạc giống như Tu La từ trong địa ngục đi ra.
– Ngươi rốt cuộc là ai?
Kiếm của Bạch Nhạc thật sự quá nhanh, nhanh đến mức cho dù Bạch Thành ở bên cạnh, căn bản cũng không kịp phản ứng, càng không kịp xuất thủ cứu người! Lúc này, trong lòng Bạch Thành cũng dâng lên một tia kiêng kị, nếu một kiếm đó không phải chém về phía Bạch Vinh, mà là chém về phía hắn… Hắn có thể đỡ được không?
– Ta là ai?
Cười lạnh một tiếng, Bạch Nhạc đạp lên thuyền, mũi kiếm xoay lại, chỉ phía xa Bạch Thành,
– Thành ca nhi, ngươi nói ta là ai?
– Ngươi là người của tông môn nào?
Sắc mặt Bạch Thành có chút khó coi, lại hỏi.
Hắn tất nhiên không thể không nhận ra Bạch Nhạc, điều hắn kinh ngạc chỉ là thân phận và tông môn của Bạch Nhạc.
Thời gian bảy năm ngắn ngủi, hài tử lúc trước phẫn uất rời nhà đó sao có thể có thực lực khủng bố như vậy?
Quan trọng nhất là, phía sau Bạch Nhạc là ai!
– Ta xuất thân tông môn nào không quan trọng, quan trọng là… Sau lưng các ngươi là ai?
Trong mắt lộ ra một tia hàn mang, Bạch Nhạc lạnh lùng nói,
– Thành ca nhi, chuyện lúc trước, không liên quan tới ngươi! Nể tình năm đó, ta không muốn giết ngươi, nói cho ta biết người sau lưng các ngươi là ai, ta ta thả ngươi đi.
Tuy giết Bạch Vinh, nhưng trên thực tế, Bạch Nhạc lại chung quy không phải người hiếu sát.
Năm đó, Bạch Thành cũng chỉ lớn hơn mình ba tuổi mà thôi, bất kể có tu ma hay không, cũng đều là chủ ý của vị Tam thúc kia, không liên quan trực tiếp tới hắn, càng không thể tham dự vào trong chuyện năm đó.
Hôm nay khi nhìn thấy Bạch Nhạc, còn nói có thể bảo Bạch Vinh dừng tay, không ức hiếp Bạch Thanh Nhã nữa, thậm chí là để Bạch Nhạc dẫn Bạch Thanh Nhã đi.
Cũng một mực ở Bạch Nhạc rời khỏi, chỉ bằng vào điểm này, trong lòng Bạch Nhạc cũng thể có bao nhiêu sát ý đối với hắn.
Lẳng lặng nhìn Bạch Nhạc, Bạch Thành chậm rãi lắc đầu,
– Tiểu Nhạc, ngươi đi đi! Bất kể sau lưng ngươi là tông môn nào, ngươi cũng không báo thì được đâu.
Tồn tại sau lưng Bạch gia, ngươi không thể tưởng tượng! Cho dù ngươi bước vào Linh Phủ cảnh, cũng vẫn không đủ.
Cũng không phải Bạch Thành thật sự không muốn giết Bạch Nhạc, chỉ là vừa rồi thấy Bạch Nhạc xuất thủ, hắn biết rất rõ, dựa vào hắn là không ngăn được Bạch Nhạc.
Về phần Bạch Vinh, tuy là đệ đệ của hắn, nhưng trên thực tế, lại không có bao nhiêu tình thân.
Đối với Bạch Thành mà nói, hắn và Bạch Vinh vốn là người của hai thế giới khác nhau.
Thậm chí, cho dù Bạch gia hiện giờ, hoặc là tồn tại sau lưng Bạch gia, căn bản đều không để ý tới sự sống chết của Bạch Vinh.
– Huyết hải thâm cừu… Sao có thể không báo?
Trong mắt lộ ra một tia thâm thúy, Bạch Nhạc bình tĩnh mở miệng nói,
– Thành ca nhi, ngươi không cản được ta! Nói cho ta biết, hoặc là… Chết!
Đồng tử đột nhiên co rút lại, lúc này Bạch Thành là thật sự từ trên người Bạch Nhạc ngửi được sát cơ dày đặc.
Có lẽ Bạch Nhạc thật sự không quá muốn giết hắn, nhưng không có nghĩa là Bạch Nhạc sẽ không giết hắn.
Lập trường khác nhau, không có khả năng thực sự giải hòa.
Hít sâu một hơi, trong mắt Bạch Thành lộ ra một tia tinh mang, trầm giọng mở miệng nói,
– Vậy động thủ đi, để ta nhìn xem… Ngươi rốt cuộc có thể giết ta hay không?
Đối với Bạch Nhạc mà nói, huyết hải thâm cừu, không thể không báo!
Nhưng đồng dạng, đối với Bạch Thành mà nói, người Bạch Nhạc muốn giết là phụ thân của hắn, là sư môn sau lưng hắn, hắn cũng không thể không chiến.
Quả thật, hắn có chút kiêng kị đối với Bạch Nhạc, nhưng thế không có nghĩa là, hắn thật sự sợ Bạch Nhạc.
Mũi kiếm khẽ nhếch, ma khí trên người Bạch Thành theo đó sôi trào, càng lúc càng cay nghiệt.
Bạch Thành là ai? Được xưng là thiên tài một mình địch một thành, hơn nữa lại là Ma tu, vốn là dùng giết chóc và lạnh lùng mà nổi tiếng.
Kiếm động, nhanh như tia chớp!
Không thể đồng ý, vậy chỉ có dùng kiếm trong tay để phân đúng sai thị phi.
Tuy Linh Tê Kiếm Quyết cơ hồ không có người tu thành, nhưng dẫu sao cũng có thanh danh, một khi thi triển ra, rất có khả năng sẽ bị nhận ra! Trước khi chưa làm rõ bối cảnh của đối phương, Bạch Nhạc không muốn liên lụy tới Linh Tê Kiếm Tông.
Ngu kiếm!
Ngu kiếm học được từ trên người Tiêu Hành Nhất, dưới tình huống như vậy, chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ trong thời gian mấy hơi thở.
Bạch Thành đột nhiên cảm nhận được một cỗ áp lực khủng bố, từ lúc bước vào Linh Phủ tới nay, hắn chưa từng có loại cảm giác này, giống như từ đầu tới cuối đều bị người khác đè đánh, không nhìn thấy một chút hy vọng thủ thắng.
Trên đời này, sao lại có kiếm nhanh như vậy?
Trong giây lát, Bạch Thành liền bị giết cho mồ hôi đầm đìa đáng sợ hơn là, Bạch Nhạc chẳng những không hề có vẻ mệt mỏi, ngược lại càng đánh càng nhanh, ép cho hắn không thở được.
Chương 166: Kiếm trảm Bạch Thành (2)
Phải biết rằng, thực lực thực lực của Bạch Thành không tồi, nhưng trên thực tế, cũng chỉ mạnh hơn đệ tử nội môn của Linh Tê Kiếm Tông một chút, so với những thiên tài chân chính đó, chung quy vẫn có chênh lệch cực lớn.
Nhưng một đòn ngu kiếm, Bạch Nhạc lại từng áp đảo cả vị đệ tử chân truyền Lý Tử Vân này, nếu thực sự động thủ, Bạch Thành làm sao mà chống đỡ được.
Trong mắt lộ ra một tia màu đỏ, trong lòng Bạch Thành hạ quyết tâm, đột nhiên cắn chót lưỡi, phun một búng máu lên trên thân kiếm, trong phút chốc, khí tức trên người đột nhiên tăng vọt, thực lực lập tức đề thăng không chỉ gấp đôi.
Luận thực lực, Bạch Thành tất nhiên không bằng thiên tài như Lý Tử Vân, nhưng ưu thế lớn nhất của hắn là ở chỗ, hắn là Ma tu!
Tuy Ma đạo là chính đạo không dung, nhưng bất luận là tốc độ tu hành hay là thủ đoạn chém giết, Ma tu đều đáng sợ hơn đệ tử chính đạo rất nhiều, bởi vì bọn họ không kiêng nể gì!
Lúc này, Bạch Thành thi triển chính là một môn pháp môn tên là Nhiên Huyết Thuật, có thể trong nháy mắt khiến thực lực tăng mạnh, nhưng cái giá phải trả là tinh huyết và thọ nguyên của bản thân.
Có thể nói, Bạch Thành lúc này, căn bản chính là đang đốt cháy sinh mệnh của mình để chiến đấu.
– Tiểu Nhạc, đây là ngươi bức ta!
Trong mắt lộ ra một tia điên cuồng, lúc này Bạch Thành cũng đã nổi lên sát tâm.
Mí mắt hơi giật giật, tuy không biết đối phương rốt cuộc đang thi triển thủ đoạn gì, nhưng đoán cũng có thể đoán được mấy phần.
Trong lòng thở dài một tiếng, chậm rãi mở miệng nói,
– Bàng môn tả đạo, chung quy vẫn khó lên được nơi thanh nhã, Thành ca nhi, ngươi không thắng được đâu.
Trong miệng đang nói, nhưng trên tay Bạch Nhạc lại cũng không có chút thả lỏng.
Chỗ đáng sợ nhất của ngu kiếm chính là ở đơn giản!
Bất kể đối phương biến chiêu thế nào, đều có thể dùng bất biến ứng vạn biến.
Trong phút chốc, Bạch Thành thực lực tăng vọt lập tức chiếm thượng phong, từ phòng ngự bị động chuyển thành phản kích.
Thế công thủ đột nhiên đảo ngược, nhưng khác với Bạch Thành, lúc này Bạch Nhạc vẫn không hề hoảng loạn, từng kiếm đều rất chặt chẽ, bất kể Bạch Thành công kích điên cuồng thế nào cũng không thể đánh tan được phòng ngự của Bạch Nhạc.
Từ tự tin lúc ban đầu, tâm thái của Bạch Thành mất bình hành từng chút một!
– Sao có thể như vậy được?
Mắt thấy kiếm của Bạch Nhạc vẫn càng lúc càng nhanh, trong lòng Bạch Thành cuối cùng cũng bắt đầu sinh ra cảm giác sợ hãi.
– Thành ca nhi, ta nói rồi, ngươi không thắng được ta đâu.
Trong giao thủ liên tục, Bạch Nhạc cuối cùng cũng hoàn thành quá trình súc thế, trong nháy mắt, kiếm trong tay nhanh đến một loại mức độ không thể tưởng tượng, linh lực trong cơ thể cũng lập tức đột nhiên phát ra.
Trên thực tế, đây vẫn là lần đầu tiên Bạch Nhạc thực sự triệt để thi triển ra ngu kiếm, cho dù trên thực tế, Bạch Nhạc đã áp chế lực lượng của mình, không triệt để bộc phát ra linh lực khủng bố của Tử Phủ, nhưng cũng vẫn cực kỳ khủng bố.
Lúc này, Bạch Nhạc thậm chí cảm thấy, mình cũng có chút không nắm giữ được một kiếm này.
– Vù!
Tiếng kiếm minh đột nhiên vang lên, tất cả kiếm thế tích tụ lúc trước, trong nháy mắt này đều bùng nổ ra.
Kiếm như nhạn bị kinh sợ!
Trong nháy mắt này, giống như toàn bộ thế giới chỉ còn lại một kiếm này.
Đến như sấm đánh thu như phẫn nộ, dừng như sông biển ngưng sáng xanh.
So sánh với Linh Tê Nhất Kiếm, đây là một loại rực rỡ sáng đẹp khác, nhưng cũng chấn động lòng người, kinh tâm động phách.
Trong nháy mắt xuất thủ, Bạch Nhạc giống như mới chính thức hiểu được tinh túy của ngu kiếm.
Lúc trước, Bạch Nhạc một mực cho rằng, bởi vì ngu, cho nên mới nhanh.
Nhưng trên thực tế, muốn thực sự nắm giữ được ngu kiếm, nào chỉ đơn giản là ngu.
Một chữ ngu này chỉ là đại trí giả ngu!
Ngu là một loại đạo, là một loại thế!
Chỉ có hiểu rõ những cái này, mới có thể thực sự phát huy ra được uy lực của ngu kiếm.
Lúc trước khi Bạch Nhạc giao thủ với Lý Tử Vân, không đợi đến cuối cùng, đã thắng rồi, mà giao thủ với Khổng Từ, bởi vì kiêng kị Thiên Diệp Từ Bi Kiếm của Khổng Từ, để cầu chiến thắng, Bạch Nhạc lại từ bỏ ngu kiếm.
Cho tới hiện tại, đối mặt với Bạch Thành, Bạch Nhạc mới chính thức triệt để thi triển ra một kiếm này.
– Phập!
Kiếm, cực nhanh, cho dù là bản thân Bạch Nhạc cũng không khống chế được.
Mũi kiếm xuyên tim, dễ dàng đâm xuyên qua thân thể của Bạch Thành.
Cúi đầu nhìn mũi kiếm đâm thủng ngực, Bạch Thành lại đột nhiên bật cười, những năm gần đây, vô số ký ức hiện lên trong đầu! Từ lúc trước chỉ là một hài tử, đã bị mang đi dùng phương thức tàn khốc nhất tu luyện ma công, liên tục giãy dụa trong cái chết mà trở về.
Những năm gần đây, hắn chưa từng cười.
Cho tới giờ phút này, đi tới điểm cuối của sinh mệnh, cảm nhận được sinh cơ trôi đi, loại áp lực trên người đó giống như mới đột nhiên biến mất.
– Tiểu Nhạc, đi… Đi mau! Sau lưng Bạch gia là Huyết Ảnh Ma Tông, Phá Nam Phi đang ở ngay phủ Thanh Châu, chờ hắn phát hiện, ngươi không đi được đâu, đó là cường giả Tinh Cung cảnh.
Đồng tử đột nhiên co rút lại, nhìn Bạch Thành đã chết trước mặt, thân thể dần dần chìm vào trong nước hồ, nhuộm đỏ ven hồ, lúc này, Bạch Nhạc không khỏi lại trầm mặc..
Chương 167: Kiếm trảm Bạch Thành (3)
Bạch Nhạc không ngờ, Bạch Thành thà chết cũng không chịu thổ lộ chân tướng, không ngờ vào thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, lại dễ dàng nói ra như vậy.
Thậm chí khiến hắn không kịp hỏi một câu vì sao.
– Tiểu Nhạc.
Cho tới giờ phút này, Bạch Thanh Nhã có phản ứng, run giọng mở miệng nói.
Hít sâu một hơi, Bạch Nhạc tung người nhảy lên, lại về tới trong Lâm Phong Tiểu Trúc, vươn tay ra ôm lấy Bạch Thanh Nhã,
– Không sao, Thanh Nhã tỷ, chúng ta không thể ở Bạch phủ được nữa, giờ ta dẫn ngươi rời khỏi.
Lời nói trước khi chết của Bạch Thành, Bạch Nhạc vẫn nhớ rõ.
Huyết Ảnh Ma Tông là gì thì có lẽ hắn không rõ, nhưng cường giả Tinh Cung cảnh có nghĩa là gì, hắn lại không thể không rõ.
Đó là cảnh giới tương tự với Vân Mộng Chân, Dạ Nhận, không phải hắn hiện giờ có khả năng chống lại.
Dưới loại tình huống này, nếu còn dám lưu lại, vậy không phải là trả thù, mà là tìm chết.
– Được.
Đối với yêu cầu của Bạch Nhạc, Bạch Thanh Nhã chưa bao giờ cự tuyệt, cho dù hiện giờ Bạch Nhạc đã khiến nàng ta cảm thấy có chút xa lạ, nhưng đó vẫn là đệ đệ của nàng ta, là thân nhân duy nhất của nàng ta.
Ầm!
Toàn bộ Lâm Phong Tiểu Trúc dưới một chưởng, đột nhiên nứt vỡ, trong mắt Phá Nam Phi lộ ra một tia sát ý khủng bố, trên toàn bộ hồ nước, đột nhiên hiện ra một trận sóng triều khủng bố, lan ra toàn bộ Thính Hương Thủy Tạ.
Cách đó không xa, trong mắt Bạch Thương Hải lại lộ ra một tia cừu hận thấu xương.
Hai đứa con trai, trong vòng một ngày, hai đứa con trai của hắn đồng thời bị giết, đây là muốn khiến hắn tuyệt hậu.
– Bạch Nhạc!
Từ trong miệng thốt ra cái tên này, loại hận ý này quả thực là dùng hết nước hồ cũng không rửa sạch được.
– Tra cho ta, cho ngươi nửa tháng, lật tung toàn bộ phủ Thanh Châu, cũng phải tìm ra Bạch Nhạc này cho ta.
Tay áo phất một cái, Phá Nam Phi đột nhiên bay lên trời, trực tiếp biến mất vô tung vô ảnh.
Bất kể là cái chết của Bạch Thành hay là Bạch Vinh, kỳ thật hắn đều không bận tâm.
Cho dù Bạch Thành là đệ tử của hắn, hơn nữa còn được tính là tư chất không tồi, môn hạ đệ tử của hắn có hơn mười người, chết một Bạch Thành, căn bản không tính là gì.
Thực sự khiến hắn phẫn nộ là, cái chết của Bạch Thành, tất nhiên đã tiết lộ thân phận Ma tu, thậm chí rất có khả năng ngay cả tin tức của hắn cũng đã bị tiết lộ.
Huyết Ảnh Ma Tông ẩn núp nhiều năm ở phủ Thanh Châu, hiện giờ vất vả lắm mới bởi vì trận đánh ở Đạo Lăng Sơn, có một chút cơ hội một lần nữa hiện thế, nếu bởi vậy mà bị phát hiện trước, quấy rầy kế hoạch, tông môn trừng phạt, cho dù là hắn cũng không chịu nổi.
– Đuổi theo! Dẫn theo tiểu tiện nhân Bạch Thanh Nhã đó, hắn không trốn xa được đâu!
Phủ Thanh Châu.
Bạch Nhạc mang theo Bạch Thanh Nhã chạy ra khỏi Bạch phủ đã được ba ngày.
Nếu Bạch Nhạc chỉ có một mình, tất nhiên có thể dễ dàng ẩn thân, thậm chí là rời khỏi phủ Thanh Châu cũng không phải việc khó, nhưng mang theo Bạch Thanh Nhã lại là chuyện khác.
Người của Bạch phủ, có lẽ không nhận ra Bạch Nhạc hiện tại, nhưng nhận ra Bạch Thanh Nhã thì lại quá đơn giản.
Thanh Châu Bạch gia, không phải là trò đùa, Bạch Thương Hải ra lệnh, toàn bộ phủ Thanh Châu trực tiếp bị phong tỏa, ngay cả lực lượng quan phủ cũng bị điều động, bất kể ra vào, đều sẽ có người điều tra.
Bạch Thanh Nhã lại không có chút tu vi, căn bản không thể tránh khỏi sự đuổi giết của đối phương.
Bất đắc dĩ, Bạch Nhạc cũng chỉ có thể trước tiên dẫn theo Bạch Thanh Nhã trốn trong phủ Thanh Châu, hơn nữa khách sạn tửu lâu đều không dám ở, chỉ có thể thuê nhà dân không gây chú ý nhất, tạm thời ẩn thân.
– Tiểu Nhạc, không cần lo cho ta, tự ngươi trốn đi.
Theo thời gian trôi qua, Bạch Thanh Nhã cũng cảm nhận được nguy hiểm, cuối cùng không nhịn được mở miệng nói,
– Có thể gặp lại ngươi, tỷ tỷ đã thấy đủ rồi.
– Thanh Nhã tỷ, đừng nói nữa! Nếu đổi chỗ cho nhau, ngươi có bỏ lại ta không.
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhìn Bạch Thanh Nhã, nghiêm túc hỏi ngược lại.
– …
Há há miệng, Bạch Thanh Nhã lại chung quy không nói được gì.
Đúng như Bạch Nhạc nói, nếu Bạch Nhạc vẫn là Bạch Nhạc tay trói gà không chặt lúc trước, cho dù nàng ta chết, tuyệt đối cũng không thể bỏ lại Bạch Nhạc mà chạy trốn một mình.
– Thanh Nhã tỷ, đừng lo lắng, chuyện kỳ thật không xấu như vậy.
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc, nói khẽ
– Bọn họ đang tìm ta, ta cũng đang tìm bọn họ! Rất nhiều chuyện, nếu không thấy được vị Tam thúc kia của ta, vậy làm sao mà làm rõ được.
Nói đến đây, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia hàn ý, rất tự nhiên hướng ánh mắt về phía Bạch phủ.
Đã ba ngày, toàn bộ lực lượng của Bạch phủ, cơ hồ đều đặt trên truy tra tung tích của hắn và Bạch Thanh Nhã, Bạch phủ ngược lại có lẽ trở thành nơi an toàn nhất.
Vị cường giả Tinh Cung cảnh đó nghĩ chắc cũng không ở lại trong Bạch phủ quá lâu.
Trong Linh Tê Kiếm Quyết, có một thức tên là Linh Tê Vọng Nguyệt.
Linh Tê Vọng Nguyệt, kiếm quay đầu!
Rất nhiều chuyện, đạo lý kỳ thật đều tương thông với kiếm đạo.
– Đêm, trời đã tối rồi.
Tam thúc, ngươi đã chuẩn bị đối mặt với ta chưa?
Nhìn trăng sáng treo trên ngọn cây ngoài cửa sổ, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói.
Chương 168: Chân tướng
Bóng đêm dần sâu.
Bạch phủ từ trên xuống dưới là một mảng đồ trắng, thời gian ba ngày, linh đường của Bạch Vinh và Bạch Thành vẫn chưa được bỏ đi.
Ngồi trong linh đường, nhìn bài vị lẻ loi, Bạch Thương Hải giống như già đi rất nhiều.
Chuyện đã qua được ba ngày, nhưng hắn vẫn khó có thể chấp nhận sự thực này, mỗi lần nhắm mắt lại, hai hài tử giống như đang ở ngay trước mắt hắn.
Ba ngày qua, buổi tối mỗi ngày hắn đều một mình ngồi thủ linh trong linh đường, đồng thời đuổi toàn bộ người khác ra ngoài, giống như chỉ có như vậy, mới có thể khiến hắn cảm nhận được sự tồn tại của hai đứa con trai.
Một cơn gió thổi qua, ngọn nến trong linh đường lắc lư mấy cái, một bóng dáng lặng lẽ xuất hiện dưới ánh nến.
– Cút ra đi! Ta đã nói rồi, bất kể có chuyện gì, cũng không cho phép đến quấy rầy ta.
Thậm chí còn không quay đầu, Bạch Thương Hải trực tiếp mắng.
Chỉ là tiếng xin lỗi nhận sai trong dự đoán không truyền đến, thậm chí bóng dáng đó vẫn lẳng lặng đứng đó, không có biến hóa mảy may.
Lần này, cho dù phản ứng của Bạch Thương Hải có chậm tới mấy, cuối cùng cũng ý thức được không đúng.
Đột nhiên xoay người lại, chỉ thấy một thiếu niên áo trắng cứ như vậy bình tĩnh đứng sau lưng hắn, nhìn hai linh vị đó, biểu cảm đạm mạc.
– Tam thúc, đã lâu không gặp.
Nhìn Bạch Thương Hải, lúc này trong lòng Bạch Nhạc cũng ngũ vị tạp trần, trầm mặc một lúc, mới nhẹ giọng mở miệng nói.
Một tiếng Tam thúc này giống như kinh lôi nổ vang bên tai Bạch Thương Hải.
– Bạch Nhạc!
Có chút gian nan từ trong miệng thốt ra hai chữ này, trong mắt Bạch Thương Hải đầy hận ý, nhưng lại lộ ra mấy phần sợ hãi và phức tạp.
Hắn tất nhiên nên hận, thù giết con không đội trời chung!
Nhưng trong lòng hắn lại hiểu, luận thực lực, kỳ thật hắn cũng không mạnh hơn Bạch Vinh là bao, Bạch Nhạc ngay cả Bạch Thành cũng có thể giết, hiện giờ đứng trước mặt, tất nhiên cũng có thể dễ dàng giết chết hắn, sao có thể không sợ.
Ngoài ra, mấy phần phức tạp trong lòng, càng khó dùng ngôn ngữ để miêu tả.
Khi những cảm xúc này đan lại với nhau, hiện tại, trừ cái tên Bạch Nhạc này ra, hắn ngược lại không nói ra được bất kỳ lời gì khác.
Bình tĩnh nhìn hai lệnh bài đó, Bạch Nhạc thậm chí không nhìn biểu cảm của Bạch Thương Hải, nói khẽ,
– Bảy năm trước, ta cũng nhìn linh bài như vậy! Lúc đó, vừa lạnh lại vừa sợ, ta hận không thể cũng đi theo cha mẹ.
– Tam thúc, ngươi biết không? Lần này trước khi về, đối với ngươi, đối với Bạch gia, ta chỉ có oán, lại không có hận.
Thanh âm của Bạch Nhạc lộ ra có chút kỳ ảo, giống như xuyên qua thời không nhiều năm,
– Là Vinh ca nhi, nói với ta chân tướng năm đó! Ta nên cám ơn hắn, nhưng cũng phải giết chết hắn.
– …
Nghe thấy lời nói của Bạch Nhạc, Bạch Thương Hải tức tới cơ hồ muốn hộc máu, tuy hắn biết Bạch Nhạc ra tay giết người, tất nhiên là vì biết chân tướng năm đó, nhưng lại không ngờ, chân tướng là tự Bạch Vinh nói ra.
– Ngươi hận ta sao?
Thanh âm của Bạch Nhạc vẫn, rất nhẹ dường như không mang theo bất kỳ tình cảmgì,
– Ngươi nên hận ta! Nhưng… Ta cũng hận ngươi!
Lập tức, ngữ khí của Bạch Nhạc đột nhiên biến thành lạnh lẽo, giống như trong nháy mắt, không khí toàn bộ linh đường đều lạnh xuống.
Chậm rãi xoay người, hướng tầm mắt về phía Bạch Thương Hải, Bạch Nhạc gằn từng câu từng chữ,
– Tam thúc, nói cho ta biết! Năm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trầm mặc một lát, trong mắt Bạch Thương Hải đột nhiên lộ ra một tia điên cuồng, lạnh lùng mở miệng nói,
– Đã xảy ra chuyện gì, ngươi nói đã xảy ra chuyện gì? Huyết Ảnh Ma Tông lẻn tới phủ Thanh Châu, Phá Nam Phi tự mình lựa chọn Bạch gia chúng ta, hoặc thần phục Huyết Ảnh Ma Tông, hoặc Bạch gia sẽ bị tiêu diệt triệt để, ngươi nói nên chọn thế nào?
Đây là lần thứ hai Bạch Nhạc nghe thấy cái tên Huyết Ảnh Ma Tông này.
Bạch Thương Hải nói rất có đạo lý, nhưng Bạch Nhạc lại một chữ cũng không tin.
– Tam thúc, ngươi là khinh ta nhỏ tuổi à? Tuy cha ta có chút cổ hủ, nhưng nếu là lựa chọn như vậy bày ra trước mặt, hắn chắc biết nên lựa chọn thế nào.
Hơi khựng lại, Bạch Thương Hải lập tức cười lạnh nói,
– Không sai, là ta ngấp nghé vị trí gia chủ! Đáng tiếc, lựa chọn chung quy vẫn là Bạch Thương Lan hắn làm ra! Cự tuyệt Phá Nam Phi không phải ai khác, là chính bọn họ.
– Là vì ta sao?
Nhìn Bạch Thương Hải, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia bi thương, nhẹ giọng hỏi.
– …
Nghe thấy lời nói của Bạch Nhạc, Bạch Thương Hải không khỏi hơi cứng lại, hắn có thể nào cũng không ngờ được, Bạch Nhạc lại thật sự đoán được nguyên do.
– Thần phục Huyết Ảnh Ma Tông, không thể chỉ nói là xong, phải có đệ tử đích hệ tu luyện ma công mới có thể thủ tín, thực sự ngồi lên cùng một con thuyền với bọn họ, đúng không?
Cũng không cần Bạch Thương Hải giải thích, Bạch Nhạc liền đã nói thẳng ra.
– Lúc trước người bọn họ chọn trúng, kỳ thật là ta, đúng không?
Điểm này kỳ thật cũng không khó đoán.
Huyết Ảnh Ma Tông muốn khống chế Bạch gia, lựa chọn số một tất nhiên lúc ấy là phụ thân của hắn, mà làm thủ đoạn chế hành, khiến mình bái vào Huyết Ảnh Ma Tông tu luyện ma công, tất nhiên mới là lựa chọn tốt nhất.
Chương 169: Chân tướng (2)
Mình từ nhỏ đã không thích tập võ, một lòng một dạ đặt trên đọc sách, nhưng dẫu sao tuổi nhỏ, dễ bồi dưỡng lòng trung thành đối với tông môn.
Nhưng… Mình từ nhỏ thân thể gầy yếu, chưa từng chịu bất kỳ đau khổ gì, nếu thực sự phải bái vào Huyết Ảnh Ma Tông, sợ rằng rất khó vượt qua được sự sàng lọc tàn khốc lúc ban đầu.
Quan trọng nhất là, cha mẹ biết rất rõ tu luyện ma công có nghĩa là gì.
Đó có nghĩa là một con đường không có lối về, từ đó không được thế gian dung thứ, một khi bại lộ, chính là chết không có chỗ chôn.
Cha mẹ không nỡ để mình đi lên con đường này, nhưng bọn họ cũng hiểu, tuyệt đối không thể tiết lộ tin tức của Huyết Ảnh Ma Tông, nếu không, Bạch gia từ trên xuống dưới đều phải chết! Chính bởi vậy, cho nên bọn họ mới lựa chọn tự sát.
Dùng phương thức như vậy để bảo vệ mình.
Bởi vì chỉ có bọn họ chết, thân phận của mình mới biến thành không còn quan trọng, mới khiến Huyết Ảnh Ma Tông không có lý do lựa chọn mình nữa.
Tất cả đúng như bọn họ đoán, bởi vì bọn họ chết, áp lực mới rơi xuống trên người Bạch Thương Hải.
Mà lựa chọn Bạch Thương Hải làm ra, chính là để Bạch Thành bái vào Huyết Ảnh Ma Tông, đi lên con đường không có lối về này.
Chỉ là, bất kỳ ai cũng không ngờ được rằng, Bạch Nhạc năm đó chỉ có mười tuổi, lại bỏ nhà trốn đi, hơn nữa bái vào Linh Tê Kiếm Tông, hiện giờ lại đột ngột cường thế trở về.
Không, có lẽ không đơn giản như vậy.
Vị Tam thúc này của mình, sợ rằng không đơn giản như bản thân hắn nói.
Ngấp nghé vị trí gia chủ, hắn trong cả chuyện, có lẽ cũng mang tới tác dụng đẩy tay, làm gia tốc quá trình này, nếu không với tính cách của cha mẹ, chưa chắc đã không nghĩ biện pháp mạo hiểm đưa mình ra khỏi Bạch gia trước.
Chỉ mấy câu, Bạch Nhạc cơ hồ đã phỏng đoán được bảy tám thành chân tướng năm đó.
– Ngươi cái gì cũng biết rồi, vì sao còn hạ độc thủ với bọn họ như vậy?
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Bạch Thương Hải lạnh lùng chất vấn,
– Phụ mẫu ngươi chết, là bọn họ gieo gió gặt bảo, là sự cưng chiều đối với ngươi đã chết bọn họ! Ngươi muốn hận, cũng nên đi hận chính ngươi, liên quan gì tới Vinh nhi và Thành nhi?
– Ma tu thì sao? Ma tu nhất định là tội không thể tha à?
Lúc này, Bạch Thương Hải giống như phát tiết ra toàn bộ oán hận trong lòng.
– Cho nên hắn muốn ép Thanh Nhã tỷ làm thiếp cũng là nên à?
Lẳng lặng nhìn Bạch Thương Hải, Bạch Nhạc bình tĩnh nói,
– Cho nên, ta vừa về, hắn liền bảo Thành ca nhi giết ta, cũng là nên sao?
– Bạch Thanh Nhã là cái gì? Nàng ta chỉ là được mẫu thân ngươi thu dưỡng mà thôi, nàng ta chỉ là nữ nhân được nuôi bên cạnh ngươi, chỉ chờ ngươi lớn lên, sẽ gả cho ngươi làm thiếp, trở thành đồ chơi của ngươi.
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Bạch Thương Hải căm hận nói,
– Vinh nhi coi trọng nàng ta, có gì to tát?
Khẽ lắc đầu, trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một tia chán ngán, nói khẽ.
– Ở trong mắt các ngươi, Thanh Nhã tỷ chỉ là một nữ nhân xuất thân ti tiện, nhưng ở trong lòng ta, nàng ta là thân nhân duy nhất trên đời này.
– Tam thúc, đừng dùng tâm lý âm u đó của ngươi để suy đoán mẫu thân của ta! Từ nhỏ đến lớn, mẫu thân thủy chung đều coi Thanh Nhã tỷ như nữ nhi.
Thở dài một tiếng, Bạch Nhạc tiếp tục nói,
– Ta giết Bạch Vinh, là vì hắn đáng chết.
– Về phần Thành ca nhi…
Trong mắt lộ ra một tia châm chọc, Bạch Nhạc lạnh lùng mở miệng nói,
– Ngươi thật sự để ý tới sự sống chết của hắn sao?
Khi Bạch Thành chết, Bạch Nhạc không rõ, vì sao hắn lại lộ ra loại thần sắc thoải mái giải thoát đó, vì sao trước khi chết lại nói với mình chân tướng.
Nhưng lúc này, khi nhìn thấy Bạch Thương Hải, lại giống như đã hiểu được tất cả.
Bạch Thành chỉ là con tư sinh ở bên ngoài của Bạch Thương Hải nếu không phải bái vào Huyết Ảnh Ma Tông, căn bản không có bất kỳ địa vị gì để nói.
Đối với Bạch Thương Hải mà nói, cái hắn thực sự để ý, kỳ thật luôn chỉ là Bạch Vinh.
Bắt đầu từ lúc nhỏ, Bạch Thành một mực muốn có được sự chú ý của hắn, cho nên sau khi bái vào Huyết Ảnh Ma Tông, Bạch Thành điên cuồng tu luyện, dùng phương thức tu luyện điên cuồng tàn khốc nhất, trổ hết tài năng, thậm chí trở thành đệ tử của Phá Nam Phi, trong thời gian bảy năm ngắn ngủi, bước vào Linh Phủ cảnh.
Nhưng để có được tất cả những điều này, thống khổ và tra tấn mà Bạch Thành phải chịu, quả thực không phải người ngoài có khả năng tưởng tượng.
Thiên phú của Bạch Thành, bản thân đã không được tính là tốt, giống như trận chiến đó, hắn có thể đánh với mình đến tình trạng ấy, không phải thực lực của bản thân hắn mạnh, mà là hắn căn bản không bận tâm tới tính mạng, có gan liều chết đánh một trận mà thôi.
Nhưng mà, trả giá nhiều như vậy, trong lòng Bạch Thành vẫn hiểu được, hắn vẫn không thể có được sự thương yêu của Bạch Thương Hải.
Ở trong mắt Bạch Thương Hải, hắn chỉ là một quân cờ, một nút quan hệ gắn liền Bạch gia và Huyết Ảnh Ma Tông, một hài tử từ bảy năm trước, đã bị Bạch Thương Hải vứt bỏ.
Bạch Thành trong những năm gần đây, thủy chung đều sống trong thống khổ, khó có thể giải thoát.
Chương 170: Huyết Ảnh Ma Tông
Cho nên, dưới tình huống biết rõ mình không có bao nhiêu sát ý đối với hắn, vẫn kiên trì liều mạng với mình.
Bởi vì chỉ có như vậy, hắn mới có thể tìm thấy tồn tại tồn tại của hắn.
Bạch Thành, một mực được xưng là ta dùng một người địch cả một thành!
Lời này nghe thì dường như rất khí phách, khoái ý! Nhưng nếu suy nghĩ cẩn thận, lại có thể từ trong đó đọc ra được sự cô độc và tuyệt vọng nồng đậm!
Một mình, đúng vậy, đối với Bạch Thành mà nói, hắn thủy chung chỉ có một mình.
Một người một mình đối mặt với tất cả khó khăn và thống khổ, một người một mình đối mặt với tất cả kẻ địch, không có thân nhân cũng không có hy vọng.
Mà hết thảy những điều này đều là một tay Bạch Thương Hải tạo nên.
Hắn không thể hận vị phụ thân này của mình, cho nên, chỉ có thể chôn sâu tất cả dưới đáy lòng, cho tới khoảnh khắc chết đi, mới có được giải thoát, mới có thể nói với Bạch Nhạc bí mật mà hắn giữ vững khi còn sống.
Dường như cũng chỉ có ở khoảnh khắc đó, hắn mới là thực sự đang sống.
– Vì sao ta lại không bận tâm điều gì?
Lập tức, sắc mặt Bạch Thương Hải lộ ra có chút dữ tợn, cơ hồ là đang rít gào.
– Đó là con ta, vì sao lại không bận tâm?
Một câu lập lại hai lần, nhưng giống như lại càng lúc càng không có sức.
Một câu xen giữa, giống như là giải thích, thuyết phục người khác, cũng thuyết phục chính mình.
– Cho nên, hiện tại ta đưa ngươi đi xuống cùng bọn họ… Ngươi có nguyện ý không?
Một tay ấn kiếm, Bạch Nhạc bình tĩnh mở miệng, trên mặt đầy vẻ châm chọc.
Lập tức, giống như tim đột nhiên thắt lại, cơ hồ là ngừng đập, loại sợ hãi này lại ập tới.
Bàn tay đang ấn kiếm đó lại nhắc nhở Bạch Thương Hải, người trước mặt, không chỉ là cháu hắn, còn là một người tu hành có thể trảm sát Linh Phủ cảnh, đủ để quyết định sinh tử của hắn.
– Bạch Nhạc, ta là Tam thúc của ngươi, ngươi dám ngỗ nghịch à?
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Bạch Thương Hải lớn tiếng quát.
– Ngỗ nghịch?
Nghe thấy hai chữ này, sắc mặt Bạch Nhạc càng lộ ra vẻ châm chọc,
– Bắt đầu từ bảy năm trước, ta ở trên đời này chỉ có một mình Thanh Nhã tỷ là người thân.
– …
Lúc này, Bạch Thương Hải đã thật sự từ trên người Bạch Nhạc cảm nhận được sát cơ rõ ràng, giống như đã bị bóng ma tử vong bao phủ.
– Ngươi không thể giết ta! Sau lưng ta là Phá Nam Phi, là toàn bộ Huyết Ảnh Ma Tông! Ta không sai, Bạch gia chỉ có ở dưới sự dẫn dắt của ta, mới có thể từ từ lớn mạnh, trở thành thế gia số một Thanh Châu.
Đột nhiên đứng lên, Bạch Thương Hải lui về phía sau vài bước, lớn tiếng quát.
– Đúng vậy, nhưng đó là Bạch gia của ngươi… Không liên quan tới ta.
Lẳng lặng nhìn Bạch Thương Hải, Bạch Nhạc xói khẽ.
Có Huyết Ảnh Ma Tông chống đỡ, bảy năm qua, Bạch gia đích xác đã cường đại hơn trước kia, nhưng hiện giờ Bạch gia cũng đã biến thành Bạch gia của Bạch Thương Hải, bất kể là cái chết của cha mẹ Bạch Nhạc, hay là Bạch Thanh Nhã chịu ngược đãi ở Bạch gia, đều đã đủ để chứng minh, Bạch gia như vậy đã sớm không còn liên quan gì tới Bạch Nhạc.
– Người nào?
Cơ hồ là là đồng thời, ngoài linh đường, đột nhiên vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập, giống như đã đã bao vây linh đường.
Nghe thấy thanh âm này, trong mắt Bạch Thương Hải lại lộ ra thần thái,
– Bạch Nhạc, ngươi biết vì sao ta lại nói với ngươi nhiều như vậy không? Ta chính là đang đợi người của Huyết Ảnh Ma Tông.
Nhìn Bạch Nhạc, lúc này trên mặt Bạch Thương Hải lại lộ ra nụ cười, đó là nụ cười của người thắng.
– Ngươi cho rằng ta vốn không đề phòng ngươi à? Ngươi hận ta, hận ta hơn bất kỳ ai! Từ khi ta biết ngươi trở lại, ta biết, ngươi nhất định sẽ trở lại.
Mắt lộ ra một tia tinh mang, Bạch Thương Hải có chút hưng phấn nói,
– Nếu lúc ban đầu ngươi động thủ, hiện tại ta đã chết rồi, nhưng ngươi không làm! Vì ngươi muốn từ chỗ ta có được đáp án.
– Tốt, ta cho ngươi đáp án! Nhưng ngươi chỉ có thể mang đáp án này xuống địa ngục.
Giống như để ấn chứng lời nói của Bạch Thương Hải, mấy đạo khí tức đồng thời xuất hiện phụ cận linh đường, mỗi một khí tức đều có thực lực không tầm thường.
– Bạch Nhạc, ngươi không thoát được đâu?
Một thanh âm lạnh lùng theo đó vang lên, thân hình cũng chậm rãi hiện ra, từ từ bước vào linh đường.
– Không ai có thể giết người của Huyết Ảnh Ma Tông ta mà còn toàn thân trở ra.
Huyết Ảnh Ma Tông!
Đây mới là chỗ dựa lớn nhất của Bạch Thương Hải, tuy Bạch Thành và Bạch Vinh đều chết, nhưng Huyết Ảnh Ma Tông vẫn cần Bạch gia, còn cần hắn nắm giữ Bạch gia, cho nên sẽ không để hắn chết.
Với thân phận của Phá Nam Phi, tất nhiên sẽ không hạ thấp thân phận mà ở lại Bạch gia, nhưng phái ra mấy đệ tử đến bảo hộ Bạch Thương Hải, thuận tiện trừ bỏ Bạch Nhạc, lại là chuyện rất đơn giản.
Rất hiển nhiên, những người này chính là được Phá Nam Phi lưu lại phòng bị Bạch Nhạc.
Nhưng mà, khiến Bạch Thương Hải thất vọng là, cho tới lúc này, biểu cảm của Bạch Nhạc vẫn không có biến hóa gì, giống như sớm đã đoán được tất cả vậy.
– Ta đến, là vì ta rất hiểu ngươi! Nhưng rất đáng tiếc, Tam thúc ngươi tuyệt không hiểu ta.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










