- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 158 : Phản bội tông (c1571-c1580)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 158 : Phản bội tông (c1571-c1580)
❮ sautiếp ❯Chương 1571: Phản bội tông
Tất cả cường giả Hóa Hư Cảnh đều vẫn lạc, còn lại những trưởng lão này, trên thực tế bình thường ở trong tông môn đều không có quyền nói chuyện gì, đừng nói là thánh nữ đời trước còn, cho dù chỉ có Ninh Giang còn sống, bọn họ làm sao dám phạm thượng như này? Chính là vì Ninh Giang đã chết mới châm lửa dục vọng trong lòng bọn họ.
Làm bọn họ cho rằng có cơ hội thượng vị, kế nhiệm vị trí chưởng giáo.
Giống Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung, chọn ra chưởng giáo tân nhậm cũng chỉ chọn trong những trưởng lão cùng thế hệ bọn họ mà thôi.
Nhưng mà bọn họ lại quên… Đạo Lăng Thiên Tông khác với hai đại thiên tông, chính là vị Đạo Lăng Thánh Nữ này!
– Thánh nữ, mấy ngàn năm qua bổn tông chưa từng có thánh nữ nào rút kiếm chĩa vào người cùng tông, thánh nữ làm việc như vậy muốn hủy diệt danh dự gần mười ngàn năm của bổn tông sao?
Tê dại da đầu, nhưng đã tới bước này, Phan Thích Bân không thể không tiếp tục cãi chày cãi cối.
Chỉ là những lời này khả năng có vẻ hơi ngoài mạnh trong yếu.
– Không sai, thánh nữ chưa từng có ai rút kiếm chĩa vào người cùng tông… như vậy, ta lấy danh Đạo Lăng Thánh Nữ để tuyên bố, Phan Thích Bân dám phạm thượng, ý đồ phản bội tông!
Câu nói này thật sự hù dọa Phan Thích Bân.
Cho dù gã cãi chày cãi cối thế nào cũng không ngờ Vân Mộng Chân lại có lá gan định gã tội phản bội tông, trục xuất khỏi tông môn!
Hậu quả chuyện này quá nghiêm trong.
– Vân Mộng Chân, ngươi dám?
Trong nháy mắt, sắc mặt của Phan Thích Bân nhất thời trở nên dữ tợn, lớn tiếng hô lớn.
– Ta thân là thánh nữ bổn tông, có quyền xử trí bất kỳ kẻ nào dưới tông chủ bổn tông, có gì mà không dám?
Chân mày khẽ nhếch, Vân Mộng Chân lạnh lùng nói:
– Rút kiếm ra đi, ta cũng muốn xem thử rốt cục ngươi có bao nhiêu bản lĩnh mà dám phản bội tông!
Những lời này làm Phan Thích Bân thực sự muốn phun máu tươi.
Trên lý thuyết, lời của Vân Mộng Chân đương nhiên không thành vấn đề, địa vị của Đạo Lăng Thánh Nữ vốn cực cao, thậm chí ở một mức độ nào đó còn áp đảo trên cả chưởng giáo chân nhân.
Nhưng mà trước đây Đạo Lăng Thánh Nữ đều mặc kệ tục sự trong tông, những quyền lực này vẫn luôn nằm trong tay chưởng giáo chân nhân.
Nếu chưởng giáo còn đây, như vậy lấy thân phận của chưởng giáo chân nhân còn có thể tranh chấp với Vân Mộng Chân, nhưng bây giờ vị trí chưởng giáo chưa công bố, vị thánh nữ Vân Mộng Chân này nói gì thì chính là đạo lý!
Chí ít trên quy củ thì chính là vậy.
– Vân Mộng Chân, ngươi đừng có nói bậy bạ, Phan trưởng lão một lòng suy nghĩ vì bổn tông, công tích đó làm sao ngươi có thể gạt bỏ? Ngươi muốn nói ai phản bộ tông là phản bội tông, còn quy củ gì không hả! Chúng ta nhiều người như vậy đều đứng chung phe với Phan trưởng lão, có gan, ngươi đều định tội phản bội tông cho bọn ta đi!
Mắt thấy Vân Mộng Chân đã hoàn toàn nắm giữ cục diện, Tôn Bân Cường nhất thời tức miệng mắng to.
Gã không ngốc, biết rõ nếu kéo mọi người lại một chỗ thì có thể dùng chuyện này ép Vân Mộng Chân nhượng bộ.
Không sai, ngươi là Đạo Lăng Thánh Nữ, nhưng nếu không có ai chống đỡ, ngươi chỉ là một kẻ cô đơn, lẽ nào ngươi thật sự giám trục xuất hết các trưởng lão của tông môn sao?
Đạo lý là vậy, chỉ tiếc Tôn Bân Cường vẫn đánh giá quyết tâm của Vân Mộng Chân quá thấp, cũng đánh giá quá cao sự ảnh hưởng của gã cùng Phan Thích Bân trong tông.
Dường như là trong nháy mắt Tôn Bân Cường dứt lời, trong mắt Vân Mộng Chân nhất thời hiện lên sự khinh thường, nhàn nhạt nói:
– Tôn Bân Cường cấu kết với Phan Thích Bân, phạt cùng tội, trục xuất khỏi tông môn… còn ai phản đối nữa?
Căn bản không có ý nhượng bộ, Vân Mộng Chân lạnh lùng nói.
Giọng nói băng lãnh, còn cả kiếm ý khủng bố, lúc này đã hoàn toàn chấn nhiếp mọi người.
– Thánh nữ, Phan trưởng lão và Tôn trưởng lão mặc dù phạm thượng, có chỗ mạo phạm, có sai lầm lớn, nhưng… bây giờ ma đạo đang nhằm vào chúng ta, bổn tông đang lúc cần dùng người, có phải nên suy nghĩ tới việc thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, cho hai bọn họ cơ hội lập công chuộc tội hay không?
Cảm nhận được sự kiên quyết của Vân Mộng Chân, cuối cùng không ai dám đứng ra khiêu khích nữa.
Cho dù những trưởng lão xưa nay vẫn giao hảo với Phan Thích Bân, lúc này cũng chỉ thăm dò, lên tiếng xin xỏ.
Trước đó khi Phan Thích Bân cổ động nhân tâm, trong lòng mọi người cũng hơi động, nhưng khi Vân Mộng Chân trở mặt, bọn họ mới ý thức được Đạo Lăng Thiên Tông có thể không có Phan Thích Bân, có thể không có Tôn Bân Cường, nhưng không có bất cứ ai có thể bằng được vị Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân này được.
Suy nghĩ cẩn thận điểm này, nên lấy hay bỏ đương nhiên cũng không có do dự gì nhiều.
Trên mặt đỏ rực, nhưng một khắc này, cho dù là Phan Thích Bân có cảm thấy xấu hổ thế nào cũng không dám cường thịnh tiếp nữa.
Trước đó đã mưu đồ lâu như vậy, ở trước mặt một kiếm của Vân Mộng Chân cũng trở thành truyện cười.
– Thánh nữ, ta nhất thời nóng ruột nên mạo phạm thánh nữ, xin thánh nữ xử phạt… xin cho ta cơ hội lập công chuộc tội!
Bụp một tiếng, Phan Thích Bân nửa quỳ xuống đất, trầm giọng nói.
Nhìn sâu Phan Thích Bân một cái, Vân Mộng Chân cũng không tiếp tục kiên trì nưã.
Chương 1572: Suy luận ra chân tướng
Quả thực nàng hận không thể làm thịt Phan Thích Bân, vĩnh tuyệt hậu họa.
Nhưng bây giờ Đạo Lăng Thiên Tông đã tổn thất nặng nề, xác thực là không chịu được tổn thất thêm nữa, chỉ cần Phan Thích Bân không tiếp tục cứng rắn, nàng cũng sẽ không chém tận giết tuyệt.
– Thánh nữ thứ tội! Ta nguyện bị trách phạt!
Vân Mộng Chân không hù dọa, Tôn Bân Cường thấy Phan Thích Bân cũng đã nhận túng nên nào còn dám tiếp tục cứng rắn nữa, vội vã quỳ xuống nói.
– Xin thánh nữ mở lượng khoan hồng, để việc này dừng ở đây đi!
Ben cạnh, một vị trưởng lão lớn tuổi nhất chậm rãi khuyên nhủ.
– Dừng ở đây sao?
Nhàn nhạt liếc mắt nhìn Tôn Bân Cường, Vân Mộng Chân lành lạnh nói:
– Chuyện của Phan trưởng lão ta có thể không truy cứu, nhưng… cái chết của Tử Dương Chân Nhân đâu cũng thấy kỳ quặc, ta nhất định phải tra ra manh mối rõ ràng!
Phan Thích Bân và Tôn Bân Cường nhận túng, nhưng Vân Mộng Chân vẫn chưa định ngừng lại.
Tiểu Bạch Long một đường truy sát Tôn Bân Cường gần mười ngàn dặm, đuổi tới Đạo Lăng Thiên Tông còn chưa chịu bỏ qua, bản thân chuyện này rõ ràng quá quỷ dị, nàng làm sao cứ vậy bỏ qua được?
Nghe Vân Mộng Chân nói thế, trong lòng Tôn Bân Cường lập tức giật thót.
Sở dĩ ông ta vừa về tông đã la to cứu mạng, mục đích chính là đang cố gắng dẫn người tới giết Tiểu Bạch Long.
Còn lý do Tôn Bân Cường muốn làm thế là bởi vì ông ta biết chuyện này một khi tỉ mỉ điều tra là sẽ không giấu được, vậy chi bằng cứ giết phắt con rồng này, tạo thành ‘sự đã rồi’.
Đến chừng đó, chân tướng có ra sao cũng không còn quan trọng nữa.
Nhưng ông ta có nằm mơ cũng không ngờ Vân Mộng Chân lại vào thế ‘nắm đằng chuôi’ như thế, chẳng những hóa giải nguy cơ một cách dễ dàng, hơn nữa còn cứng rắn ép Phan Thích Bân cúi đầu.
Thậm chí, nàng còn không chịu bỏ qua mà thật sự muốn truy ra chân tướng cái chết của Tử Dương Chân Nhân.
Cho dù trong lòng Tôn Bân Cường có chột dạ cỡ nào thì cũng không dám cự tuyệt nữa.
May mà cái con Tiểu Bạch Long kia nó không biết nói.
Nghĩ vậy, Tôn Bân Cường vội vàng nói:
– Thánh Nữ minh giám, vừa nãy ta không khống chế được cảm xúc nên trong lời nói có chỗ đắc tội, ta cam nguyện lãnh phạt, nhưng về chuyện liên quan đến Tử Dương Chân Nhân, câu nào của ta cũng là lời thật, tuyệt không có nửa chữ xảo trá.
– Gràooo!!!
Tiểu Bạch Long đã chứng kiến mọi chuyện lúc trước, đương nhiên biết Vân mộng Chân hướng về phía mình, lá gan vì vậy cũng to hơn.
Bấy giờ lại nghe Tôn Bân Cường còn dám nói quàng nói xiên, nó lập tức gầm lên uy hiếp.
Nhưng Vân Mộng Chân không để ý tới Tôn Bân Cường, nàng quay sang nhìn Tiểu Bạch Long, chậm rãi nói:
– Tiểu Bạch, để ta đoán nhé.
Nếu ta đoán đúng thì ngươi gật đầu, nếu đoán sai thì ngươi lắc đầu, hiều không?
– Gruuu…
Nghe nàng nói thế, Tiểu Bạch Long lập tức đắc ý kêu một tiếng rồi gật đầu, ý bảo nó nghe hiểu.
Vân Mộng Chân nhìn Tiểu Bạch Long, từ tốn hỏi:
– Được, vậy ta hỏi ngươi, Tử Dương Chân Nhân là do ngươi giết à?
– Gràooo.
Tiểu Bạch Long rống lên một tiếng, liên tục lắc đầu, rồi lập tức nhe nanh gương vuốt chỉ vào Tôn Bân Cường.
Mí mắt Vân Mộng Chân giần giật, chậm rãi hỏi:
– Ý ngươi nói, là ông ta đã giết Tử Dương Chân Nhân?
– Gruuuu.
Tiểu Bạch Long gật đầu lia lịa, nó trưng ra khuôn mặt vui vẻ mà gầm lên.
Trong lòng Tôn Bân Cường cả kinh, lập tức la lớn:
– Thánh Nữ, nó chẳng qua chỉ là một con súc sinh, lời của Người nó còn chưa chắc nghe hiểu.
Sao Người có thể nghe nó nói?
– Gràooo!!!
Tiểu Bạch Long lại bị mắng là súc sinh thì giận điên, nó lập tức nhào về phía Tôn Bân Cường.
– Cứu ta, cứu ta với!!!
Với tình thế bây giờ thì Tôn Bân Cường vốn không sợ Tiểu Bạch Long, sở dĩ ông ta gào lên đến lạc cả giọng thế chỉ là vì muốn giả ra cái bộ dạng rơi vào thế hạ phong, không đường chống đỡ.
Nhưng lần này Vân Mộng Chân không ngăn cản Tiểu Bạch Long, chỉ lạnh lùng nhìn Tôn Bân Cường.
Thấy Tôn Bân Cường bị Tiểu Bạch Long đuổi chạy khắp nơi, Phan Thích Bân rốt cuộc cũng không im được nữa, liền nói:
– Thánh Nữ, Tôn trưởng lão cũng là bậc lão nhân của bản tông, lẽ nào Người không tin ông ấy, mà lại đi tin một con súc sinh còn không biết nói chuyện sao?
Vân Mộng Chân liếc nhìn Phan Thích Bân, thản nhiên bảo:
– Phan trưởng lão, có đôi khi chúng nó còn thành thực hơn con người nhiều.
Nhưng mấy vị trưởng lão bên cạnh lại lắc đầu, không khỏi lên tiếng:
– Thánh Nữ, chỉ dựa vào mấy câu hỏi đó của Người mà đã định tội Tôn trưởng lão, e là không thích hợp.
Vân Mộng Chân nhìn đối phương, trong lòng không khỏi thở dài.
Tuy nàng rất chắc chắn Tiểu Bạch Long không biết nói dối, nhưng mà lấy thân phận của nàng, âu cũng không thể quá muốn gì làm nấy được.
Bạch Nhạc có thể giết người mà không cần bất kỳ chứng cứ gì, nhưng Vân Mộng Chân nàng thì không thể.
Chuyện dùng tim kiểm chứng này không có bất kỳ tác dụng gì, nhất là đối với trưởng lão của bản tông.
Chứng cứ, haizz…
Mặc dù biết rõ Tử Dương Chân Nhân có thể là bị Tôn Bân Cường giết, nhưng nếu không có chứng cứ, Vân Mộng Chân không thể trị tội ông ta được.
Chương 1573: Suy luận ra chân tướng (2)
Đương nhiên, nếu nàng muốn cưỡng chế định tội Tôn Bân Cường thì vẫn được, nhưng nếu làm thế, chắc chắn sẽ tổn hại lớn đến hình tượng của nàng, cũng sẽ vướng phải sự chống đối của các trưởng lão và đệ tử khác.
Chấp chưởng một tông môn lớn như Đạo Lăng Thiên Tông, chung quy cũng không thể chỉ dùng kiếm tới nói chuyện.
Càng huống hồ chi, cho dù có dùng kiếm, thì nàng cũng còn lâu lắm mới có được cái kiểu sức mạnh khiến tất cả thần phục như Đạo Lăng Thánh Nữ ở đỉnh phong.
– Tiểu Bạch, trở về!
Vân Mộng Chân vẫn là lên tiếng gọi Tiểu Bạch Long về.
Nàng định thần, sau đó rốt cuộc cũng hỏi tới vấn đề quan trọng nhất:
– Tiểu Bạch, Bạch Nhạc đâu?
Tiểu Bạch Long vốn có phần chưa chịu bỏ qua cho Tôn Bân Cường, nhưng sau khi nghe Vân Mộng Chân hỏi thế, nó lập tức tập trung, rồi lại sốt ruột cọ tới cọ lui bên cạnh nàng, không ngừng khua khoắng móng vuốt.
Chỉ là, nó với Vân Mộng Chân lại chẳng có sự ăn ý như nó với Bạch Nhạc.
Thành ra cho dù Tiểu Bạch Long có giơ móng ra dấu kiểu gì, Vân Mộng Chân cũng đành chịu không có cách nào hiểu ý.
Đầu óc Vân Mộng Chân có hơi rối, nàng bèn thử làm rõ một vấn đề:
– Tiểu Bạch, vậy ngươi nói cho ta biết một chuyện đã, Bạch Nhạc đã chết rồi à?
Lúc hỏi ra miệng câu này, giọng Vân Mộng Chân có hơi run rẩy, nhưng thậm chí chính bản thân nàng cũng không phát hiện ra.
Mấy ngày qua, tin tức Bạch Nhạc mất tích sớm đã truyền về Đạo Lăng Thiên Tông, Vân Mộng Chân cũng sớm đã nghe được, nhưng bây giờ ngay cả Tiểu Bạch Long cũng tách khỏi hắn rồi, kêu nàng làm sao có thể không lo lắng.
– Gràoo!!!
Tiểu Bạch Long lắc đầu như điên, sốt ruột khua khoắng móng vuốt.
Thấy Tiểu Bạch Long lắc đầu, trái tim đang treo lơ lửng của Vân Mộng Chân rốt cuộc mới có thể đặt xuống.
Xác nhận được Bạch Nhạc vẫn chưa chết, suy nghĩ của Vân Mộng Chân cũng linh hoạt thêm mấy phần.
Nàng thấy dáng vẻ sốt ruột của Tiểu Bạch Long, bèn ướm hỏi:
– Ý ngươi là, bây giờ Bạch Nhạc đang gặp nguy hiểm?
Lần nữa nhận được câu trả lời khẳng định, Vân Mộng Chân liền hỏi tiếp:
– Chàng ấy đang ở Hàn Sơn à?
– Gruuu.
Tiểu Bạch Long thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng nó cũng khiến Vân Mộng Chân hiểu được ý mình.
Vân Mộng Chân hơi nheo mắt, lại hỏi:
– Tiểu Bạch, ngươi có thể tìm được Bạch Nhạc không?
– …
Tiểu Bạch Long lập tức cứng đơ người.
Hỏi nó có thể tìm được Bạch Nhạc không á? Đương nhiên tìm không được rồi!!!
Nó rất muốn nói cho Vân Mộng Chân biết, Bạch Nhạc là bị rơi vào một vùng Bán Thần Lĩnh Vực như Bán Thần Lĩnh Vực của Bạch Cốt Thần Giáo hồi xưa, nhưng mà ngôn ngữ phức tạp như thế, nó chẳng thể nào chỉ dựa vào việc múa may móng vuốt mà nói rõ với nàng được.
Vân Mộng Chân đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng Tiểu Bạch Long, nàng chỉ có thể dùng mạch suy nghĩ đơn giản nhất để suy đoán gợi mở:
– Là người của Hắc Ám Thiên à?
– Gràoo.
Nói đến nước này, Vân Mộng Chân đại khái đã hiểu, rõ là Hắc Ám Thiên có con át chủ bài đặc thù nào đó.
Chẳng những chúng đồ sát Hàn Sơn, còn vây khốn và bắt giữ Bạch Nhạc.
Tuy Bạch Nhạc tạm thời chưa chết, nhưng hắn vẫn đang gặp phải mối nguy hiểm rất lớn.
Mà lúc đó, Tử Dương Chân Nhân tất nhiên đã gặp phải người của Hắc Ám Thiên ở Hàn Sơn, chỉ là ông ấy đánh không lại, bị ép phải chạy trốn, thậm chí là chạy trốn dưới sự trợ giúp của Tiểu Bạch Long.
Tử Dương Chân Nhân vốn biết chân tướng, nhưng mà, ông ấy lại đúng lúc đụng trúng Tôn Bân Cường.
Tôn Bân Cường và Phan Thích Bân muốn nhân cơ hội này bức ông ấy để đoạt quyền, cho nên hai kẻ này thấy Tử Dương Chân Nhân bị trọng thương liền trực tiếp ra đòn sát thủ, thậm chí vốn không kịp để ông ấy nói rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mạch suy nghĩ đến đây đã hoàn toàn rõ ràng, chỉ là… vẫn không hề có ý nghĩa gì cả.
Tiểu Bạch Long tới rõ là muốn cầu viện, nhưng khoan nói việc hiện nay Vân Mộng Chân vốn không thể tìm được Bạch Nhạc, cho dù có thể… bấy giờ Đạo Lăng Thiên Tông đã cheo neo, thân mình còn lo chưa xong, làm sao còn dư sức mà đi cứu Bạch Nhạc được.
– Phan trưởng lão, bây giờ chúng ta làm sao đây?
Tôn Bân Cường trăm phương ngàn kế muốn trèo cao, cuối cùng sự việc lại thành ra trò hề thế này.
Tuy rằng không có chứng cứ thì Vân Mộng Chân cũng không thể làm gì ông ta và Phan Thích Bân, nhưng sau chuyện này, danh vọng của ông ta và Phan Thích Bân trong tông bị tụt dốc không phanh đã là chuyện không thể bàn cãi, cũng gần như không còn khả năng ngồi vào cái vị trí kia nữa rồi.
Vẻ mặt Phan Thích Bân tối sầm, lạnh giọng hỏi:
– Ngươi nói rõ cho ta biết chuyện rốt cuộc là thế nào, sao lại chọc vào con súc sinh đó?
Nghe Phan Thích Bân chất vấn, Tôn Bân Cường liền kêu khổ không ngừng, bấy giờ mới thuật lại một lần những chuyện đã xảy ra:
– Ta chọc vào nó lúc nào đâu? Ai biết con súc sinh đó có phải bị điên không chứ, cứ đuổi theo ta tới tận bản tông, giờ ngài kêu ta tìm ai nói lý đây?
Phan Thích Bân nheo mắt, lạnh giọng hỏi:
– Ngươi xác định Bạch Nhạc đã chết rồi à?
Ánh mắt Tôn Bân Cường hơi lóe lên, đáp:
– Chuyện này sao mà ta xác định được.
Chương 1574: Một không làm hai không ngưng
Phan Thích Bân lạnh lùng lườm Tôn Bân Cường, lạnh giọng mắng:
– Đồ khốn kiếp nhà ngươi, đến bây giờ cũng không chịu nói thật, ngươi là muốn chết đấy à?
Bị Phan Thích Bân mắng thế, Tôn Bân Cường cũng không khỏi hết hồn.
Ông ta toan mở miệng nói gì đó, nhưng rốt cuộc vẫn không dám cất lời.
Trong mắt Phan Thích Bân lờ mờ lộ ra sát khí, ông ta lạnh lùng chất vấn:
– Có thể đúng lúc xuất hiện ở xung quanh Hàn Sơn như thế, nếu nói không có cấu kết với Hắc Ám Thiên, ngươi nghĩ có tin được không?
– …
Bị Phan Thích Bân vạch trần thẳng mặt như thế, Tôn Bân Cường cười khổ gãi đầu, bấy giờ mới giải thích:
– Thật đúng là không gì có thể gạt được ngài.
Không sai, ta có lén lút liên hệ với Hắc Ám Thiên.
Chỉ là ta nói hết ráo, ta nói thẳng Tử Dương có thể sẽ đến Thanh Châu…
– Đồ ngu xuẩn!
Nghe Tôn Bân Cường tự thú, Phan Thích Bân lập tức giận tím mặt.
Ông ta đột ngột đứng phắt dậy, giơ tay tóm lấy cổ Tôn Bân Cường:
– Ngươi muốn chết là chuyện của ngươi, đừng có kéo theo ta.
Lén lút liên hệ với Hắc Ám Thiên, ngươi là ngại mình chết chưa đủ nhanh à?
Tôn Bân Cường không ngờ phản ứng của Phan Thích Bân lại kịch liệt thế, liền nói nhát gừng:
– Ta không có nghĩ nhiều thế, chỉ muốn mau chóng giải quyết lão Tử Dương thôi.
Phan Thích Bân thấy bộ dạng này của Tôn Bân Cường thì trong lòng cảm thấy bực tức không chịu nổi, lập tức giơ tay đẩy mạnh họ Tôn ra.
Đúng là không sợ kẻ địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu.
Tên họ Tôn này thật sự nghĩ Hắc Ám Thiên dễ lợi dụng à? Hắn ta tự mình liên hệ Hắc Ám Thiên, đồng nghĩa đã cho bọn chúng nắm được thóp.
Một khi đối phương tấn công Đạo Lăng Thiên Tông, chúng chắc chắn sẽ lấy đó ra uy hiếp mà bức hắn phản bội tông môn.
Đây chính là một vũng bùn, một khi đạp vào thì chỉ có càng lún càng sâu.
Giờ khắc này, trong lòng Phan Thích Bân thực sự nổi lên một luồng sát khí muốn dứt khoát giết chết Tôn Bân Cường diệt khẩu.
Chỉ là ý nghĩ đó vừa nổi lên thì đã bị ông ta đè xuống.
Đã trễ rồi.
Bây giờ chuyện đến nước này, cho dù ông ta có giết Tôn Bân Cường, e cũng chỉ là vô bổ, hơn nữa sẽ dẫn đến càng nhiều phiền phức hơn.
– Phan trưởng lão, nếu Vân Mộng Chân đã chặt đứt đường của chúng ta, vậy không bằng chúng ta dứt khoát trở mặt luôn đi?
Tôn Bân Cường không hề phát hiện sát khí trong mắt Phan Thích Bân.
Ánh mắt họ Tôn lộ ra vẻ âm hiểm, tiếp tục nói:
– Một không làm, hai không ngưng.
Chúng ta hãy dứt khoát liên thủ với Hắc Ám Thiên mà phản tông đi.
Phản tông.
Hai chữ này vừa thốt ra, cho dù là Phan Thích Bân thì trong lòng cũng không khỏi dao động dữ dội.
Lúc trước tuy ông ta muốn đoạt quyền, nhưng từ đầu tới cuối cũng chưa từng nghĩ sẽ phản lại tông môn.
Nhưng mà hôm nay cơ sự ra như thế, mặt mũi ông ta đã bay sạch rồi, vốn không còn hy vọng gì nữa.
Bấy giờ hai chữ ‘phản tông’ này lại lần nữa hiện lên trong đầu Phan Thích Bân, lộ ra một sức cám dỗ khôn cùng.
Trước đây không phải Vân Mộng Chân ngươi bảo là ta phản bội tông môn à? Vậy giờ ta sẽ phản thật cho ngươi xem.
Ngươi làm gì được ta?
Khắp nơi âm u, ngoại trừ tử khí nồng nặc ra thì căn bản không còn bất kỳ thứ gì nữa.
Mấy người Tinh Hà lão tổ cùng xông vào đây theo Bạch Nhạc, mỗi ngày đều bị tử khí ăn mòn.
Thời gian dài qua đi, vết thương cũ không những không hề có dấu hiệu lành, hơn nữa còn không nhận được nguồn lực bổ sung, bọn họ đã mơ hồ cảm thấy Tinh Hải suy kiệt.
Bán Thần Lĩnh Vực tràn đầy tử khí này đối với bọn họ mà nói, chính là tuyệt địa thực sự.
Tinh Hà lão tổ khẽ thở dài.
Ông ta ngước nhìn bầu trời âm u, rồi bảo:
– Bạch Nhạc, bọn ta e là không gượng được nữa rồi.
Trong những người rơi vào Bán Thần Lĩnh Vực lần này, thực lực của ông ta là yếu nhất, bấy giờ cũng là kẻ đầu tiên kiệt quệ Tinh Hải mà không gượng nổi nữa.
Bạch Nhạc nhìn Tinh Hà lão tổ, trong lòng không khỏi thấy hơi hổ thẹn:
– Xin lỗi, là tại ta đã đánh giá thấp thực lực và quyết tâm của Hắc Ám Thiên!
– Không có liên quan gì tới ngươi cả.
Tinh Hà lão tổ lắc đầu, ông ta thấy rất rõ:
– Ai cũng không ngờ được cách luyện thi của Hắc Ám Thiên lại đáng sợ xqbMfDmẳ vậy.
Huống hồ, chúng chọn Hàn Sơn chính là để ép chúng ta ra mặt, vì cho dù là ta hay ngươi thì cũng không thể ngồi trơ mắt nhìn Hàn Sơn bị cái họa diệt vong.
Đấy, là sự chắc chắn đối với nhân tính.
Bạch Nhạc im lặng một lát, nhưng cũng không phủ nhận.
Kể cả lúc này đây thì Bạch Nhạc cũng rất rõ, cho dù có lặp lại lần nữa, e là hắn vẫn không thể thuyết phục bản thân mình không đi cứu Hàn Sơn.
Cho dù thực tế vẫn không thể thay đổi kết cục, nhưng quá trình nỗ lực này lại chính là cuộc đời, cũng là niềm tin.
Nếu vì biết không thể thay đổi kết cục mà yên tâm lý trí buông bỏ, vậy còn nói gì mà ‘không nhận mệnh’?
Tinh Hà lão tổ thở dài, bảo khẽ:
– Bạch Nhạc, nếu ngươi có thể sống sót ra ngoài thì xin hãy xem chừng Thất Tinh Tông hộ ta! Cơ nghiệp nhiều năm như thế không thể hủy trên tay ta được.
Ông ta sớm đã nghĩ thấu việc sinh tử của bản thân, nhưng chỉ có Thất Tinh Tông, ông ta có thế nào vẫn không yên tâm được.
Chương 1575: Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên
Những năm gần đây, nhân tài liên tục xuất hiện, nhưng Thất Tinh Tông vẫn có vẻ gì hơi hiu hắt.
Đừng nói kiểu tồn tại yêu nghiệt như Bạch Nhạc, cho dù là thiên tài tầm thường, Thất Tinh Tông cũng còn không có nữa.
Bây giờ người duy nhất có thể đứng ra e cũng chỉ có mình Hà Tương Tư, nhưng cho dù là Hà Tương Tư thì khoảng cách con bé đến Tinh Hải Cảnh vẫn còn xa xôi lắm.
Nếu Tinh Hà ông ta chết ở chỗ này, chỉ e Thất Tinh Tông sẽ không giữ được tư cách Địa Cấp Tông Môn mất.
Huống hồ, bây giờ sợ là cũng không có ai để ý tới chuyện này.
Bây giờ Đạo diệt Ma hưng, Ma Đạo tàn sát thiên hạ bừa bãi, cách cục sớm đã không phải là cách cục trước kia nữa.
So với sự vinh dự khi mang danh Địa Cấp Tông Môn thì việc duy trì tông môn mới là điều quan trọng nhất.
Những thứ này, ông ta cũng chỉ có thể gửi gắm cho Bạch Nhạc thôi.
Kim Tiên của Đạo Lăng Thiên Tông bên cạnh bỗng chen lời:
– Đừng bi quan thế, Tử Dương hẳn đã truyền tin về tông môn rồi, bây giờ Hắc Ám Thiên e là đã thành kẻ thù chung của toàn thiên hạ.
Bằng chứng là đã nhiều ngày như thế mà không có lấy một kẻ của Hắc Ám Thiên dám xông vào Bán Thần Lĩnh Vực này để giết chúng ta.
Bây giờ bọn chúng hẳn đã ốc không mang nổi mình ốc, chỉ cần chúng ta lại cố chống đỡ thêm vài ngày rồi sẽ tìm được cơ hội thoát thân.
Lúc trước tính luôn Tử Dương Chân Nhân thì tổng cộng có sáu vị Đạo Lăng Kim Tiên.
Bây giờ Tử Dương chạy trốn, một vị Kim Tiên thì bị giết, thành thử ra chỉ còn bốn vị Đạo Lăng Kim Tiên theo Bạch Nhạc trốn vào đây.
Những người này đều có mặt trong trận chiến Đạo Lăng Sơn năm đó, cũng từng giao thủ với Thông Thiên Ma Quân.
Vốn họ phải căm thù Bạch Nhạc thì mới đúng.
Nhưng bây giờ rơi vào hoàn cảnh này, dường như họ lại chẳng còn hận thù gì hắn nữa.
– Sợ là sợ chúng ta không gượng được tới lúc đó thôi.
Tinh Hà lão tổ cười khổ một tiếng, lại thở dài:
– Lúc trước các ngài cũng thấy rồi đấy, đám người Đạp Thiên Ma Quân dù biết rõ Hắc Ám Thiên luyện thi nhưng vẫn bắt tay liên thủ với bọn chúng.
Nhiêu đó đã đủ biết, tâm nguyện lớn nhất của những ma đầu này bây giờ là phá vỡ địa vị thống trị của Đạo Môn chúng ta.
Cho dù tin tức có lọt ra ngoài, Tam đại Thiên tông có liên thủ, trong thời gian ngắn e cũng rất khó làm gì được Hắc Ám Thiên.
Đạo Lăng Kim Tiên vừa nói cả cười lắc đầu:
– Ha ha, ngươi và ta đã đến cái tuổi này rồi, cớ gì phải lo lắng chuyện sinh tử nữa?! Chỉ cần có thể diệt trừ những ma đầu này, đổi lấy thái bình cho thiên hạ, cho dù chúng ta có chết thì đã làm sao?
Mấy người bên cạnh liền phụ họa:
– Nói rất hay! Thế gian này, tà cuối cùng vẫn không thể thắng chính.
Huyết Ảnh Ma Quân thở dài, không khỏi lắc đầu tự giễu:
– Đạo Lăng Thiên Hạ… Hay, hay lắm! Đạo Lăng nào phải chỉ có một vị Đạo Lăng Thánh Nữ đâu.
Lời này, ông ta đang ca ngợi từ tận đáy lòng.
– Thế sự khó liệu, ai mà ngờ được chúng ta sẽ đứng chung một chỗ với truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân như ngươi chứ!
Vị Đạo Lăng Kim Tiên nọ lại bật cười sang sảng, nói:
– Cơ mà nói thật, Bạch Nhạc, ngươi thật sự khiến chúng ta phải nhìn bằng con mắt khác đấy!
Bạch Nhạc hơi ôm quyền, đáp:
– Tiền bối quá khen! Không biết tiền bối xưng hô thế nào?
– Tiền bối không dám nhận, âu chỉ là kẻ dại mấy trăm tuổi mà thôi.
Đạo Lăng Kim Tiên nọ khoát tay, bâng quơ đáp:
– Lão phu Đỗ Thanh, xưng hiệu Thanh Tĩnh Tán Nhân.
Bạch Nhạc thoáng khựng lại, rồi ôm quyền hành lễ:
– Hóa ra là Thanh Tĩnh Tán Nhân, vãn bối đã thất lễ rồi! Ba trăm năm trước Hoàng Hà ngập lụt, nước lũ ngập trời, Thanh Tĩnh Tán Nhân ngài không tiếc hao tổn tu vi mà lấy lực Tinh Hải trấn thủ Hoàng Hà mười bảy ngày, không ngủ không nghỉ, cứu mấy trăm ngàn bách tính ven bờ.
Chỉ bằng điểm này, lão nhân gia ngài đã xứng được chúng sinh bái lạy.
– Hửm?!
Thanh Tĩnh Tán Nhân khẽ ồ lên một tiếng, không khỏi hơi ngẩn ra.
Bạch Nhạc bây giờ chẳng qua chỉ mới hai mươi tuổi thôi, mà chuyện ba trăm năm trước thật đã quá xa xôi rồi, nên rõ là ông không ngờ cả chuyện này mà hắn cũng biết.
Bạch Nhạc nhìn thấu thắc mắc của Thanh Tĩnh Tán Nhân, bèn giải thích:
– Ta từng lật xem điển tịch bí tàng của Đại Càn vương triều, trong đó có miêu tả lại chiến công này của tiền bối.
– Đại Càn vương triều…
Thanh Tĩnh Tán Nhân thoáng im lặng, không khỏi có hơi chạnh lòng.
– Diệp Huyền thật đúng là nhân kiệt!
Đại Càn vương triều và Đạo Lăng Thiên Tông kỳ thực không hề hòa thuận.
Ấy vậy mà ông vẫn được ghi chép như thế trong điển tịch lưu giữ ở bí tàng của Đại Càn vương triều, bấy nhiêu đó đã đủ thấy khí độ của Diệp Huyền.
Cho dù hoàng đế của Đại Càn vương triều có là ai, trên thực tế, triều đại này từ ngàn năm nay vốn nằm trong quyền khống chế của Diệp Huyền.
Bạch Nhạc lắc đầu, nói:
– Đạo Lăng Thiên Hạ.
Đã nhiều năm như thế, tuy Đạo Lăng Thiên Tông một mình một cõi, nhưng mà theo ta thấy, chính bởi vì có người như tiền bối mới có thể khiến Đạo Lăng Thiên Tông mãi thịnh không suy, mới đạt được sự tôn kính của người trong thiên hạ.
Mà đấy cũng là nguyên nhân vì sao ta thân làm truyền nhân Ma Quân lại vẫn nguyện ý bôn ba vì Đạo Lăng Thiên Tông.
Chương 1576: Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên (2)
Thanh Tĩnh Tán Nhân vừa cười to, vừa chỉ vào Bạch Nhạc, nói:
– Ha ha, thế nhân đều cho rằng Bạch Nhạc ngươi khổ vì chuyện nhi nữ tư tình.
Nhưng bây giờ xem ra, thế nhân đều đã xem thường ngươi rồi.
Lão giả bên cạnh Thanh Tĩnh Tán Nhân nhìn Bạch Nhạc, từ tốn nói:
– Ngươi thật sự không giống cả Thông Thiên lẫn Diệp Huyền.
Thanh Tĩnh Tán Nhân bật cười, ông trỏ vào đối phương, giới thiệu:
– Vị này là Chính Nhất Chân Nhân, người trước đây tích cực thúc giục việc giết ngươi nhất chính là ông ấy đấy.
Bạch Nhạc hơi ôm quyền, lần nữa hành lễ:
– Ra mắt Chính Nhất Chân Nhân.
Tư liệu về Chính Nhất Chân Nhân, hắn cũng từng đọc được ở Đại Càn vương triều.
Vị chân nhân này nổi danh cương trực công chính, tính nóng như lửa, ra tay với Ma Đạo cực kỳ tàn nhẫn, nhưng ông ấy cũng là người nghĩa khí nhất.
Ngày xưa vì một lời hứa mà Chính Nhất Chân Nhân, bấy giờ chỉ mới đạt Tinh Cung Cảnh, có thể bôn ba mấy vạn dặm, rồi đơn độc tiêu diệt một tông môn Ma Đạo để báo thù cho một kẻ chỉ quen biết tình cờ.
Ông giết đến vết thương chất chồng, thậm chí bệnh căn đến tận hôm nay vẫn không thể chữa lành cũng không tiếc.
Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, ngoại trừ tu vi mạnh mẽ, quan trọng nhất là mỗi người trong số họ đều ghét ác như thù, lại đều có công với chúng sinh, với thiên hạ.
Chính Nhất Chân Nhân nhìn thẳng vào mắt Bạch Nhạc, từ tốn nói:
– Lão phu trọn đời giết ma vô số, nhưng không ngờ lúc sắp già còn có thể gặp được một Ma đặc biệt như ngươi.
Bạch Nhạc, ngươi từng nói, có một ngày ngươi sẽ để người đời biết cái gì gọi là Ma.
Câu này, ngươi có chắc không?
– Đương nhiên chắc chắn.
Bạch Nhạc không hề do dự, trầm giọng đáp:
– Trên đời này, vốn không nên chia ra cái gì là Ma, cái gì là Đạo.
Kẻ đáng giết là những ma đầu vì tư lợi bản thân mà tàn sát người vô tội như Hắc Ám Thiên, chứ không phải bản thân Ma Tu.
Ta là Ma Tu, nhưng ta cũng là Đạo Môn đệ tử.
Sở dĩ Diệp Huyền đại sư chọn ta, cũng là vì ông ấy tin tưởng ta có thể giữ vững quan niệm này.
Lần này ra ngoài, Chính Nhất Chân Nhân có thể đi dạo ở Thanh Châu và Duyễn Châu một vòng.
Ta dám bảo đảm, ở hai châu Thanh Duyễn không phân Ma Đạo, chỉ bàn thiện ác.
– Không phân Ma Đạo, chỉ bàn thiện ác.
Chính Nhất Chân Nhân im lặng một lát rồi lặp lại tám chữ này.
Trong mắt ông lộ ra vẻ sâu xa, chậm rãi nói:
– Được, nếu lần này có thể sống sót ra ngoài, lão phu ắt sẽ xem kỹ một phen.
Nếu quả như lời ngươi nói, lão phu sẽ tạ lỗi với ngươi.
– E là các ngươi không có cơ hội này.
Đương khi Chính Nhất Chân Nhân nói chuyện, trên bầu trời đột nhiên truyền đến một giọng nói âm u, một khắc sau, thân ảnh Triều Bằng Phi vận hắc bào trực tiếp xuất hiện giữa không trung.
Trong nháy mắt, thần kinh của tất cả mọi người đều không khỏi căng thẳng.
Từ ngày đó bị ép nhảy vào Bán Thần Lĩnh Vực của Hắc Ám Thiên tới nay, người của Hắc Ám Thiên vẫn luôn không xuất hiện.
Bây giờ, sự xuất hiện của vị Đại trưởng lão Triều Bằng Phi này đã mang theo ý nghĩa là – sự bình lặng này đã sắp bị phá vỡ.
Còn về phần là tốt hay xấu, hiện tại chỉ e không ai có thể nói rõ được.
Nhưng mà, sự xuất hiện của đối phương cũng đồng nghĩa với nguy hiểm cực lớn.
Điều này trong lòng mỗi người đều rất rõ ràng.
Bạch Nhạc cười lạnh một tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn Triều Bằng Phi, nói:
– Hắc Ám Thiên bây giờ sợ là lo thân mình còn không xong, ấy vậy mà Đại trưởng lão vẫn còn tâm tư đến đây à?
Triều Bằng Phi liếc nhìn Bạch Nhạc, đoạn, lão giơ tay vuốt râu, bảo:
– Bạch phủ chủ nếu có ý trông mong vào Tử Dương Chân Nhân… giờ e là ông ta sớm đã bỏ mình rồi.
Lời này vừa dứt, lập tức khiến tất cả mọi người đều biến sắc.
Trong mấy ngày bị nhốt ở chỗ này, Tử Dương Chân Nhân gần như là hy vọng duy nhất của bọn họ.
Nhưng hôm nay bỗng dưng lại nghe nói Tử Dương Chân Nhân đã chết rồi, bọn họ sao có thể không chấn động được.
– Lời này của Đại trưởng lão e là nghĩ một đằng nói một nẻo nhỉ?
Bạch Nhạc ngẩng đầu, chậm rãi nói:
– Hắc Ám Thiên tuy mạnh, nhưng chỉ cần không có cường giả Hóa Hư ra tay, các ngươi sợ là không ai có thể ngăn cản được Tiểu Bạch Long.
Đối với Tiểu Bạch Long, Bạch Nhạc có lòng tin rất lớn.
Chỉ cần không mắc bẫy, không bị nhốt trong Bán Thần Lĩnh Vực, những kẻ dưới Hóa Hư trên đời này sợ là không ai có thể đuổi kịp nó.
Nhắc tới Tiểu Bạch Long, vị Đại trưởng lão này cũng không khỏi có chút cảm thán:
– Có đôi khi thực sự không thể không bội phục số mệnh của ngươi.
Chân long như thế, ấy mà lại quyết một lòng một dạ với ngươi.
Thực khiến người ta phải hâm mộ!
– Số mệnh?
Bạch Nhạc hơi nhíu mày, theo bản năng phát giác ra chỗ khác biệt của câu này.
Số mệnh, số may, thoạt nhìn có vẻ chỉ khác nhau một chữ, nhưng sự khác biệt trong đó lại chính là như trời với đất.
– Không sai, số mệnh.
Triều Bằng Phi gật đầu, chậm rãi lặp lại:
– Cho dù là Thông Thiên hay Diệp Huyền, thực chất đều là người bị số mệnh triền thân.
Từ Đại Càn vương triều của năm đó cho tới Đạo Lăng Thiên Tông của bây giờ, ngươi nghĩ bọn họ đang tranh đoạt cái gì? Âu cũng chỉ là hai chữ số mệnh mà thôi.
Chương 1577: Sợ hãi đột kích
Mí mắt Bạch Nhạc giật mạnh.
Hắn không đáp, chỉ là trong mắt vẫn lộ vẻ nghi ngờ.
Triều Bằng Phi lắc đầu, khẽ nói:
– Không vào Thần Đạo, ngươi làm sao có thể hiểu rõ số mệnh? Chẳng qua mọi thứ đều phải kết thúc rồi!
– Chỉ dựa vào mình ngươi à?
Bạch Nhạc cười lạnh một tiếng, trong mắt không hề có ý sợ hãi nào mà giễu lại:
– Đại trưởng lão, ngươi có đánh giá bản thân mình cao quá không nhỉ?
Đối với những người khác, Bán Thần Lĩnh Vực này thật sự có tác dụng áp chế rất mạnh.
Không có được linh lực bổ sung, thậm chí còn không ngừng bị tử khí ăn mòn, cho dù là thân thể hay Tinh Hải đều phải chịu ảnh hưởng cực lớn.
Như Tinh Hà lão tổ, thực lực của ông ta bây giờ e tối đa chỉ còn lại một hai thành, dù là người mạnh hơn chút như Đạo Lăng Kim Tiên và Huyết Ảnh Ma Quân, thực lực tối đa cũng chỉ còn một nửa.
Nhưng Bạch Nhạc thì khác.
Triều Bằng Phi nhìn Bạch Nhạc, lắc đầu:
– Bạch phủ chủ nghĩ nhiều rồi.
Thông Thiên Ma Công danh chấn cổ kim, lão phu đương nhiên không dám xem thường!
Nghe vậy, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi chùng xuống.
Nếu đối phương có thể đoán được Thông Thiên Ma Công không bị hoàn cảnh xung quanh ảnh hưởng mà còn dám tự tin như vậy, ắt phải có nghĩa, đối phương vẫn còn át chủ bài lợi hại hơn, mà con át chủ bài này đủ để xóa sạch tất cả hy vọng của bọn họ.
Chính Nhất Chân Nhân hừ lạnh, trầm giọng chất vấn:
– Ma đầu, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
– Chính Nhất Chân Nhân, tên của ngươi, lão phu cũng từng nghe rồi, nhưng vốn không ngờ sẽ gặp nhau sớm thế.
Chỉ không biết, sau khi ngươi bị luyện thành Ma Thi rồi chính tay hủy diệt Đạo Lăng Thiên Tông, đấy sẽ là cảnh tượng sảng khoái tới nhường nào nhỉ?
Trong chớp mắt, Bạch Nhạc và tất cả mọi người đều đồng loạt biến sắc.
Ma Thi.
Lúc bọn họ ở Hàn Sơn đã từng biết được sự đáng sợ của Ma Thi, bây giờ nghe đối phương nói muốn luyện họ thành Ma Thi, sao họ có thể không sợ?
Bọn họ bị nhốt ở chỗ này lâu như vậy, hôm nay mới lần đầu tiên biết mục đích thật sự của kẻ thù, tim mọi người đều không khỏi đập nhanh.
Kể cả những người đã sớm xem nhẹ chuyện sống chết như Thanh Tĩnh Tán Nhân và Chính Nhất Chân Nhân, khi nghĩ đến việc bản thân mình có thể sẽ bị luyện thành Ma Thi, mặt họ cũng đều biến sắc.
Đây rõ là sự uy hiếp còn khủng khiếp hơn cả chết.
Trong mắt Thanh Tĩnh Tán Nhân ánh lên vẻ rét lạnh, khinh thường nói:
– Si tâm vọng tưởng! Tử Dương đã truyền tin tức đi.
Thủ đoạn luyện thi tàn nhẫn bực này, cả thế gian cùng giết, cho dù là trong Ma Đạo, chỉ e cũng sẽ có người chống đối ngươi.
Ngươi còn dựa vào cái gì mà phách lối?
Ánh mắt Triều Bằng Phi dời sang nhìn Thanh Tĩnh Tán Nhân, nói nhẹ bẫng:
– Lão phu nói, Tử Dương đã chết.
Trong câu nói đó dường như không mang theo bất kỳ cảm xúc gì, nhưng lại lộ ra một kiểu sức mạnh khó nói bằng lời.
Lão ta không đợi những người khác chất vấn thì đã tự mình giải thích tiếp:
– Nói ra thì phải cảm tạ Đạo Lăng Thiên Tông các ngươi đấy! Nếu không phải người của các ngươi phối hợp ra tay với ta thì có con Bạch Long đó, ta thật sự sẽ chẳng làm gì được Tử Dương đâu!
Nói đến đây, trong mắt Triều Bằng Phi lần nữa lộ ra vẻ châm chọc, thản nhiên bảo:
– Tôn Bân Cường, Tôn trưởng lão, mấy vị chân nhân chắc đều cực kỳ quen thuộc nhỉ?
– …
Trong nháy mắt, cho dù là nhóm người Chính Nhất Chân Nhân hay Bạch Nhạc thì đáy lòng cũng không khỏi dâng lên vẻ lạnh lẽo.
Mặc dù không có bất kỳ chứng minh gì, nhưng khi đối phương nói ra lời này, mọi người đều biết rõ lời lão ta nói là thật.
Nhất là những Đạo Lăng Kim Tiên như nhóm Chính Nhất Chân Nhân giờ khắc này giống như bị một đao xẻo tim vậy.
Sắc mặt họ trắng bệch, căn bản nói không nên lời.
Không có gì làm người ta đau lòng hơn phản bội.
Bọn họ có thể chấp nhận bất trắc, có thể chấp nhận thất bại, cũng có thể chấp nhận cái chết, nhưng bọn họ lại không có cách nào chấp nhận được phản bội.
Đạo Lăng sừng sững, trời ơi!
Đạo Lăng Thiên Tông tung hoành bất bại mấy ngàn năm, ấy vậy mà giờ lại có trưởng lão cấu kết Ma Đạo, giết hại Đạo Lăng Kim Tiên… Đây là sự sỉ nhục mấy ngàn năm qua chưa từng có.
Đạo Lăng Thiên Tông khiến cả thế gian run rẩy kia, thật sự phải thành quá khứ rồi sao?
So với họ, Bạch Nhạc lại là người đầu tiên bình tĩnh lại
Cái chết của Tử Dương Chân Nhân không thể nghi ngờ là một tin dữ, bởi vì điều đó có nghĩa người duy nhất biết chuyện của cả Hàn Sơn đã bị giết.
Vì thế, tin tức căn bản không được truyền đi, mà bọn họ cũng sẽ không nhận được bất kỳ sự trợ giúp nào, chỉ có thể dựa vào bản thân, tiếp tục đau khổ chống đỡ.
Quá trình này giống như một quá trình tử vong mãn tính.
Ngươi rõ ràng đã tiên đoán được kết quả, nhưng vẫn phải bó tay hết cách, chỉ có thể nhìn bản thân mình từ từ chết đi.
Cảm giác áp lực và sợ hãi đó, có muốn xua cũng xua không được.
Nhưng Bạch Nhạc lại không lo lắng cho sự an toàn của Tiểu Bạch Long.
Thứ nhất, người của Đạo Lăng Thiên Tông mặc dù ra tay đánh lén, nhưng tối đa cũng chỉ có thể giết chết Tử Dương Chân Nhân, chứ rất khó làm gì được Tiểu Bạch Long.
Chương 1578: Sợ hãi đột kích (2)
Thứ hai, cũng là điêu quan trọng hơn là, Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long từng ký kết khế ước bình đẳng, thần hồn giữa đôi bên có cảm ứng.
Cho dù là Bạch Nhạc bỏ mình, hay Tiểu Bạch Long mất mạng, đối phương đều sẽ cảm ứng được.
Nếu Bạch Nhạc không cảm thấy gì, vậy Tiểu Bạch Long nhất định vẫn còn sống.
Trong mắt Tinh Hà lão tổ ánh lên vẻ căm hận, lớn tiếng quát mắng:
– Ma đầu, ngươi chết không yên lành!
– Để ta xem nào, vị này chắc là Tinh Hà lão tổ của Thất Tinh Tông nhỉ? Hàn Sơn bị diệt, ngươi phẫn nộ lắm à? Không sao cả, chẳng bao lâu nữa bản thân ngươi sẽ biến thành Ma Thi, sau đó đích thân diệt đi Thất Tinh Tông của ngươi.
Ta bảo đảm với ngươi, ta sẽ giữ lại cho ngươi một chút ý thức, để ngươi tận mắt nhìn thấy ngươi hủy diệt Thất Tinh Tông.
Trong mắt Triều Bằng Phi hiện vẻ lạnh lùng.
Lời lão nói nhẹ bẫng, nhưng giữa câu từ lại lộ ra sự độc ác và lạnh lẽo không thể xua đi, khiến cho thần hồn người ta phải run sợ.
– Vọng tưởng! Ma đầu, Tinh Hà ta dù có chết cũng sẽ không để ngươi lợi dụng!
Tinh Hà lão tổ gào lên căm phẫn, sau một khắc, ông ta liền dẫn động Tinh Hải đã kiệt quệ, toan tự nổ mà liều mạng với Triều Bằng Phi.
Nhưng mà, trong khoảng khắc khi Tinh Hà lão tổ chuẩn bị liều mạng, ông ta đã trực tiếp bị một thanh trường mâu hắc sắc đột ngột ngưng tụ trên không trung đâm xuyên tim.
Giết trong chớp nhoáng.
Thực lực của Triều Bằng Phi vốn là tồn tại đứng đầu nhất trong Tinh Hải Cảnh.
Áp lực mơ hồ lộ ra trên người lão ta khiến cả Bạch Nhạc cũng cảm thấy khiếp sợ.
Tinh Hà lão tổ bây giờ chỉ còn lại một hai thành thực lực, sao có thể là đối thủ của lão ta.
Lại thêm trong Bán Thần Lĩnh Vực này, Tinh Hà lão tổ ngay cả đường né tránh cũng không có, nháy mắt đã bị giết gọn.
Nhưng đây cũng chẳng tính là gì, vì chuyện đáng sợ thật sự vẫn còn ở phía sau.
Rõ ràng đã bị đâm xuyên tim, nhưng thần hồn của Tinh Hà lão tổ đã chết hẳn vẫn không có cách nào thoát ra khỏi thân thể, mà cứng rắn bị nhốt chặt trong thân thể của chính mình.
Đáng sợ hơn là, một khắc sau, ông ta liền phát hiện bản thân mình đã không thể điều khiển cơ thể nữa.
Tinh Hà lão tổ giơ tay khẽ đặt lên thanh trường mâu hắc sắc đã đâm xuyên tim mình rồi nhẹ nhàng vuốt ve, giống như đang vuốt ve cơ thể của tình nhân vậy.
Quỷ dị đến khôn cùng!
– Không!!!
Tinh Hà lão tổ sợ hãi la lên.
Ông ta điên cuồng gào thét, cố gắng đoạt lại quyền khống chế thân thể mình, nhưng tất cả chỉ là uổng công vô ích.
– Muốn chết? Dễ thế à?
Khóe miệng Triều Bằng Phi lộ ra nụ cười chế nhạo, lão ta khinh thường bảo:
– Bắt đâu từ khi bước vào Hắc Ám Thiên, tử linh khí tức mỗi giờ mỗi khắc đều đang ăn mòn thân thể và linh hồn các ngươi.
Từ một khắc đó trở đi, việc luyện thi đã bắt đầu rồi… Chết? Ngươi cho rằng việc sinh tử của các ngươi còn do bản thân các ngươi khống chế à?
Trên người Triều Bằng Phi lộ ra sát ý kinh khủng, lạnh lùng nói:
– Sợ hãi đi! Tinh Hà, ngươi là người đầu tiên.
Tiếp theo đây từng kẻ từng kẻ trong các ngươi sẽ chết đi, sẽ toàn bộ biến thành Ma Thi của ta, theo ta tung hoành thiên hạ.
– …
Khiếp sợ.
Giờ khắc này, tất cả mọi người nhìn Tinh Hà lão tổ mà trong lòng không khỏi xuất hiện cảm giác sợ hãi khó tả bằng lời.
Đây là kết quả còn đáng sợ hơn cả chết!
– Giết ta! Bạch Nhạc, giết ta đi!
Sâu trong mắt Tinh Hà lão tổ lộ ra vẻ khiếp hãi khó nói bằng lời, ông ta gào thét như điên.
Cầu được chết.
Giờ khắc này, ông ta chỉ cầu được giải thoát.
Chỉ cần có thể thoát khỏi vận mệnh làm Ma Thi, ông ta nguyện trả bất cứ giá nào.
Bạch Nhạc gần như đã muốn ra tay theo bản năng, nhưng trong khoảng khắc đó, trong đầu hắn bỗng lóe lên một ý nghĩ đáng sợ.
Triều Bằng Phi cố ý nói vậy trước mặt tất cả mọi người, lại giết chết Tinh Hà lão tổ dễ dàng như thế, luyện thành Ma Thi.
Vậy chẳng lẽ lão chưa từng nghĩ đến việc Bạch Nhạc sẽ ra tay giết Tinh Hà lão tổ, giúp ông ta giải thoát sao?
Đây căn bản là chuyện không thể.
Có thể bày ra một sát cục như thế, Triều Bằng Phi không thể ngu ngốc tới mức này.
Vậy khả năng duy nhất là trong đó có bẫy.
Bây giờ hoàn toàn giết chết Tinh Hà lão tổ có lẽ không những không có tác dụng gì, mà trái lại còn dẫn đến hiệu quả ngược.
Mắt Bạch Nhạc hơi nheo lại, hắn lạnh lùng nhìn Triều Bằng Phi, nói:
– Giết chết ông ta, vốn dĩ không giải thoát được.
Hoặc có lẽ là… ngươi muốn chờ chúng ta giết chết ông ta?
Triều Bằng Phi nhìn Bạch Nhạc, trong mắt lão ta lập tức lộ ra vẻ tán thưởng:
– Bạch phủ chủ, quả nhiên tâm trí hơn người!
Lão ta cũng không hề có ý che giấu, thong thả mở miệng:
– Nếu ở bên ngoài, giết hắn ta dĩ nhiên có thể giải thoát.
Nhưng đây là chỗ nào? Đây là Hắc Ám Thiên, là Bán Thần Lĩnh Vực của Tử Linh Thần.
Chết? Không có sự cho phép của ta, các ngươi ai cũng không chết được.
Triều Bằng Phi lại lạnh lùng nói tiếp, lộ ra sát khí đằng đằng:
– Đến đi, bắt đầu tự giết lẫn nhau đi! Ta rất vui lòng chiêm ngưỡng cảnh tượng đó.
Ta cũng muốn xem thử, trong các ngươi rốt cuộc ai có thể sống đến cuối cùng.
Chương 1579: Duy chỉ khi bị dồn vào chỗ chết mới có thể sống lại
Khóe miệng lão ta ngậm ý cười lạnh:
– Bạch Nhạc ta rất coi trọng ngươi, ngươi ngàn vạn lần đừng để ta thất vọng đấy! Trong số nhiều người như vậy, ngươi mới là Ma Thi hoàn mỹ mà ta thích chí nhất.
Ha ha ha ha ha, tới đi! Để ta chờ xem các ngươi còn giãy giụa được bao lâu, cứ tận hưởng sự khiếp hãi cái chết này đi!!!
– Chết đi cho ta!!!
Kiếm trong tay Thanh Tĩnh Tán Nhân xoẹt một tiếng chém về phía Triều Bằng Phi.
Nhưng lúc kiếm này vừa chém đến người lão, cả thân thể Triều Bằng Phi bỗng chốc nổ tung rồi biến thành hư không.
– Là giả?
Thấy thân thể Triều Bằng Phi tan vỡ biến mất, nháy mắt tất cả mọi người đều không khỏi giật mình.
Phải biết hồi nãy Triều Bằng Phi còn dễ dàng giết Tinh Hà lão tổ trong tích tắc, nhưng vừa chớp mắt đã biến thành giả rồi? Điều này sao có thể?
Còn nếu bảo một thân thể giả đã có thể giết được Tinh Hà lão tổ, vậy cũng không khỏi quá khoa trương rồi.
Ánh mắt Chính Nhất Chân Nhân nghiêm lại, chậm rãi nói:
– Không phải giả, mà là Thần Hồn Hóa Thân.
Bạch Nhạc khó hiểu hỏi:
– Thần Hồn Hóa Thân?
Về khía cạnh này, hắn quả thực không có tí kiến thức nào.
– A a a…
Tinh Hà lão tổ gào lên một tiếng chói tai, rồi như phát điên mà muốn lao vào đánh Thanh Tĩnh Tán Nhân đứng bên cạnh.
Ông ta dùng cách tấn công không sợ chết nhất, điệu bộ như muốn ôm Thanh Tĩnh Tán Nhân chết chung vậy.
– Cùng ra tay đi! Trước tiên phải kiềm hãm và khống chế ông ta đã!
Ánh mắt Chính Nhất Chân Nhân lóe lên vẻ sắc bén.
Ông cũng không buồn giải thích với Bạch Nhạc nữa, mà dẫn đầu nhào vào bắt Tinh Hà lão tổ.
Tinh Hà lão tổ bây giờ đã hoàn toàn mất khống chế, hơn nữa sau khi ông ta biến thành Ma Thi thì khôi phục toàn bộ thực lực.
Trong tình huống không hoàn toàn giết chết đối phương mà muốn khống chế ông ta thì thật cũng không phải chuyện dễ dàng.
Tất cả mọi người lập tức đồng thời ra tay, bấy giờ mới miễn cường kiềm hãm được Tinh Hà lão tổ, họ lại phong bế Tinh Hải của ông ta mà nhốt lại tại chỗ.
Chỉ là, Tinh Hà lão tổ vẫn giãy giụa không ngừng.
Chính Nhất Chân Nhân nhìn ông ta, vẻ mặt nghiêm túc cam kết:
– Tinh Hà, bình tĩnh chớ nóng, chúng ta nhất định sẽ nghĩ cách giúp ngươi.
Cho dù không có cách cứu ngươi được, ít nhất cũng sẽ giúp ngươi giải thoát.
Đây chính là cách làm người của Chính Nhất Chân Nhân.
Có rất nhiều lúc, con người ông cực kỳ bảo thủ, nhưng ông cũng tuyệt đối là người xem một lời hứa đáng ngàn vàng.
Vì một lời hứa, cho dù có liên lụy đến tính mạng của bản thân, ông cũng không tiếc.
Thân thể Tinh Hà lão tổ mặc dù vẫn còn giãy giụa, nhưng trong mắt đã có nước mắt không ngừng chảy ra.
– Nói tiếp vấn đề hồi nãy.
Thần Hồn Hóa Thân chỉ việc thần hồn ngưng tụ thành thực thể, là sự tồn tại có thể thoát khỏi xác thịt đơn giản.
Trong ghi chép của Thượng Cổ, thậm chí có cường giả chủ động bỏ đi thân thể, mà dùng hồn thể tu hành.
Khống chế được Tinh Hà lão tổ, bấy giờ Chính Nhất Chân Nhân mới thở phào một hơi, tiếp tục giải thích:
– Đương nhiên, vị Đại trưởng lão của Hắc Ám Thiên này còn lâu mới đạt đến cảnh giới Hồn Thể.
Nếu ở ngoại giới, hắn ta vốn không thể dùng Thần Hồn Hóa Thân để phát huy bất kỳ thực lực gì, nhưng chỗ này lại là Bán Thần Lĩnh Vực… Ta thậm chí nghi ngờ hắn ta đang cố gắng luyện hóa cái Bán Thần Lĩnh Vực này, chỉ là vẫn chưa thể thành công mà thôi.
Nghe ông nhắc tới chuyện này, Bạch Nhạc thầm giật mình, lập tức nhớ tới Bạch Cốt phu nhân.
Trước đây Bạch Cốt phu nhân và hắn cũng cùng giết thần ở Bán Thần Lĩnh Vực, trốn được Thần Chi Bản Nguyên, bấy giờ nàng ta mới có thể luyện hóa Bán Thần Lĩnh Vực, thay thế trở thành tân Bạch Cốt Thần.
Chỉ là, Bạch Cốt phu nhân cũng vì vậy mà chìm vào ngủ say.
Như vậy suy đoán, vị Đại trưởng lão Hắc Ám Thiên này có lẽ cũng đang muốn đi con đường luyện hóa Bán Thần Lĩnh Vực giống vậy.
Lúc trước Bạch Nhạc nghi ngờ trong Bán Thần Lĩnh Vực của Hắc Ám Thiên có cường giả Bán Thần.
Bây giờ xem ra, khả năng này rất cao, chỉ là kẻ này vì một vài tình huống nào đó mà giống với Bạch Cốt Thần ngày trước, rơi vào trạng thái ngủ say không có cách nào tỉnh dậy.
Nghĩ đến Bạch Cốt phu nhân, Bạch Nhạc cũng không khỏi thở dài thườn thượt.
Lúc đó, Bạch Cốt phu nhân để lại Thần Hồn Ấn Ký cho hắn.
Chỉ cần hắn làm nổ Thần Hồn Ấn Ký là có thể để Bạch Cốt phu nhân phát hiện hắn đang gặp nguy hiểm mà đến giúp hắn giải vây.
Nhưng mà cho tới bây giờ, Bạch Nhạc vẫn không hạ được quyết tâm này.
Phải biết trước đây Bạch Cốt phu nhân đã nói rất rõ, nàng ta cần phải ngủ say một thời gian thì mới có thể tỉnh lại, từ đó bước vào Hóa Hư.
Thời gian này, ngắn thì mấy tháng, lâu thì hai ba năm.
Nhưng từ lúc đó đến bây giờ chỉ mới khoảng nửa năm thời gian mà thôi, thực sự quá ngắn ngủi.
Mặc dù Bạch Cốt phu nhân đúng là từng hứa, nếu Bạch Nhạc gặp nguy hiểm đến tính mạng thì có thể làm nổ Thần Hồn Ấn Ký báo với nàng ta, nhưng Bạch Nhạc cũng hiểu rõ, cơ hội như vậy đối với Bạch Cốt phu nhân mà nói là có ý nghĩa gì.
Nếu nhỡ vì hắn mà khiến nàng ta thức tỉnh sớm hơn thời hạn, ắt sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới nàng ta, thậm chí có thể khiến nàng ta mất đi cơ hội bước vào Hóa Hư.
Chương 1580: Duy chỉ khi bị dồn vào chỗ chết mới có thể sống lại (2)
Trước đây Bạch Cốt phu nhân vốn cũng có nói, một khi nàng ta thức tỉnh thì sẽ tự tìm Bạch Nhạc, nhưng bây giờ không có tin tức, vậy chắc chắn là nàng ta vẫn chưa tỉnh.
Tình hình như thế, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, sao Bạch Nhạc có thể nhẫn tâm làm phiền Bạch Cốt phu nhân? Huống chi bây giờ hắn bị nhốt trong Bán Thần Lĩnh Vực, nếu không có thực lực Hóa Hư, cho dù nàng ta có tới thì chỉ e cũng không giúp được gì, mà không chừng còn vì vậy mà cũng bị kéo vào hiểm cảnh.
Bạch Nhạc trước giờ không phải người ích kỷ, nhất là đối với những người mà hắn đã nhận định.
Chỉ là… cục diện bây giờ, nên làm thế nào để kết thúc đây?!
Huyết Ảnh Ma Quân nhìn Chính Nhất Chân Nhân, chậm rãi nói:
– Tinh Hà chỉ là bắt đầu, nếu không tìm được cách, theo thời gian trôi đi, chúng ta cũng sẽ càng ngày càng suy yếu, đến lúc đó, rất có thể sẽ có kết cục như Tinh Hà.
Mà điều then chốt nhất bây giờ là chúng ta phải tự mình cứu mình.
Tử Dương Chân Nhân bỏ mình, điều đó có nghĩa tin tức vốn không thể truyền đi.
Bọn họ không thể trông được vào sự giúp đỡ của bất kỳ ai, chỉ có thể dựa vào chính mình.
– Ta có một ý nghĩ.
Bạch Nhạc im lặng một lát, rồi nói:
– Các ngài biết đấy, ta đã từng rơi vào Bán Thần Lĩnh Vực của Bạch Cốt Thần.
Nghe Bạch Nhạc nói thế, lực chú ý của tất cả mọi người đều không khỏi bị hắn hấp dẫn.
Lúc trước Bạch Nhạc rơi vào Bán Thần Lĩnh Vực, Từ Hàng đại sĩ rời Nam Hải cứu hắn ra, lúc này mới có chuyện vào Vương thành rồi tới một loạt chuyện xảy ra sau đó.
Điều này, người thường không mấy rõ, nhưng lấy thân phận của các vị ở đây, há có thể chưa từng nghe qua?
– Triều Bằng Phi chỉ là Đại trưởng lão của Hắc Ám Thiên, bản thân lão ta không phải cường giả Hóa Hư, cũng không phải cường giả Bán Thần.
Giống như Chính Nhất Chân Nhân đã nói, ít nhất bây giờ Triều Bằng Phi vẫn chưa thể thật sự luyện hóa Bán Thần Lĩnh Vực.
Hơn nữa, Bán Thần Lĩnh Vực này đã tồn tại rất lâu.
Nói cách khác… chủ nhân thật sự của Bán Thần Lĩnh Vực này, vị Tử Linh Thần đó có lẽ vẫn còn sống, chỉ là rơi vào trạng thái ngủ say mà thôi.
Mắt Bạch Nhạc lóe lên, trầm giọng nói:
– Nếu chúng ta đã bó tay hết cách, vậy cớ gì không thử đánh thức vị Tử Linh Thần này?
Lời Bạch Nhạc vừa dứt, Thanh Tĩnh Tán Nhân đã trực tiếp phản bác:
– Đánh thức Tử Linh Thần? Không được, chuyện này quá nguy hiểm!
Bạch Nhạc lắc đầu, bình tĩnh đáp:
– Nguy hiểm á? Bây giờ bản thân chúng ta đã đủ nguy hiểm rồi.
Các ngài nhìn Tinh Hà lão tổ đi, kết quả cho dù có xấu nữa thì chẳng lẽ có thể tệ hơn như vầy sao?
Bạch Nhạc dừng một chút, rồi tiếp:
– Giờ chúng ta đã hết đường lui rồi, chỉ có thể liều mạng đi tiếp.
Duy chỉ khi bị dồn vào chỗ chết thì mới có thể sống lại.
Duy chỉ khi bị dồn vào chỗ chết mới có thể sống lại.
Một câu này của Bạch Nhạc đã mang đến cho mọi người một kiểu chấn động khác.
Cho dù trước đây có nghe qua bao nhiêu lời đồn về người này, thì sự chấn động cũng không bằng một lần chính mắt gặp gỡ.
Không nhận mệnh.
Ba chữ này nói nghe rất dễ.
Có rất nhiều lúc, nó dường như giống một câu hô hào sáo rỗng, nhưng khi ba chữ này được nói ra từ miệng Bạch Nhạc, vẻ như nó đã mang theo một hàm nghĩa khác, hàm nghĩa khiến cho người ta kinh tâm động phách.
Thành công của mỗi một người đều không phải ngẫu nhiên.
Lúc ngươi ao ước được như người khác, lại thường bỏ qua sự nỗ lực và gian khổ mà đối phương phải bỏ ra.
Chính Dương Chân Nhân im lặng một lát, rốt cuộc mở miệng:
– Hướng về cái chết để tìm đường sống.
Cừ phết đấy!
Người quen thuộc Chính Dương Chân Nhân đều biết, ông rất hiếm khi khen ngợi người khác.
Dù có xuất sắc cỡ nào, nhưng lấy được một lời đánh giá ‘không tồi’ của Chính Dương Chân Nhân thì đã không dễ rồi.
Nhưng hôm nay, Chính Dương Chân Nhân lại dùng ba chữ ‘cừ phết đấy’ để hình dung Bạch Nhạc mà không mảy may do dự, có thể thấy ông đã công nhận Bạch Nhạc.
Đương nhiên, Bạch Nhạc của hôm nay cũng đích xác xứng đáng nhận được sự khen ngợi này, điểm này cho dù là ai cũng không thể phủ nhận.
Một vị Đạo Lăng Kim Tiên nãy giờ không lên tiếng bấy giờ bật cười ha hả, nói:
– Hay cho một câu vào chỗ chết để sống lại! Tiểu tử, nếu lần này có thể sống sót ra ngoài, chúng ta sẽ nhận ngươi thành bạn vong niên, đồng thời thu lại hết tất cả thành kiến trước đây với ngươi.
Qua sự giới thiệu của Thanh Tĩnh Tán Nhân, Bạch Nhạc rất nhanh đã nhớ tên của hai vị này.
Huyền Thủ Chân Nhân, Định Nhất Chân Nhân.
So với Chính Nhất Chân Nhân, danh tiếng của hai vị này ít hơn nhiều, Nhưng họ cũng vì thiên hạ, vì chúng sinh mà làm rất nhiều chuyện tốt, xứng đáng được người ta ghi khắc công ơn.
Nhóm người theo suy đoán của Bạch Nhạc mà không ngừng đi về chỗ tử khí dày đặc nhất.
Cho dù như thế sẽ khiến những người khác bị tử khí ăn mòn càng trầm trọng thêm, nhưng từ đầu đến cuối lại không có bất kỳ người nào nói ra một chữ ‘sợ’.
Đạp Thiên Ma Quân mới trở lại Mang Sơn chưa bao lâu đã lần nữa tìm tới cửa:
– Đại trưởng lão, bảy ngày chớp mắt đã qua, nhưng chuyện ngài hứa với bọn ta vẫn còn chưa làm được đấy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










