- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 155 : Giết gà dọa khỉ (2) (c1541-c1550)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 155 : Giết gà dọa khỉ (2) (c1541-c1550)
❮ sautiếp ❯Chương 1541: Giết gà dọa khỉ (2)
Trong mắt là sự khinh miệt, Bạch Nhạc vẫy tay một cái, trong tay hiện lên Thiên Cung, sau một khắc chỉ nghe thấy tiếng rồng gầm vang lên!
Ngaoooooooo
Bay ra từ trong Thiên Cung, lúc này Tiểu Bạch Long gầm lên giận dữ, tiến về phía một vị Tinh Hải Cảnh gần nhất.
Mí mắt đột nhiên nảy lên, bọn Hồ Đỉnh Quân nhất thời nhớ ra bên cạnh Bạch Nhạc vẫn có một con chân long tồn tại.
Chỉ là trước đó khi Bạch Nhạc đối mặt với cao thủ Hắc Ám Thiên tập kích cũng không thấy đâu, bây giờ khi động thủ với bọn họ lại thả Tiểu Bạch Long, chuyện này không khỏi quá bắt nạt người ta đi?
Đương nhiên, cho dù bất mãn, bây giờ bọn họ căn bản không thể phát tác.
Bản thân bọn họ là ba người liên thủ vây công người ta, chẳng lẽ còn không cho phép người ta thả ma sủng ra hay sao?
Vù vù!
Trong tích tắc, bên người Bạch Nhạc nhất thời xuất hiện vô số kiếm quang, dưới Tinh Hải chống đỡ, trong khoảnh khắc đã hóa thành một cơn mưa kiếm, hung hăng hạ về phía đối phương.
Kiếm Linh Vũ!
Xuất thủ là kiếm đạo thần thông, cảm giác áp bách khủng bố làm trong lòng ba người hơi rùng mình.
Nhưng mà, chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Khi xuất thủ, đầu ngón tay của Bạch Nhạc đồng thời khẽ búng, trong chớp mắt liền có bảy thanh bảo kiếm bay ra, hình thành trận pháp, bao phủ về phía một trưởng lão khác.
Bắc Đẩu Kiếm Trận!
So với lúc ở Tinh Cung Cảnh, thực lực bây giờ của Bạch Nhạc đã mạnh hơn nhiều, cho dù phải phân tâm thao túng Bắc Đẩu Kiếm Trận cũng không có vấn đề gì.
Nếu cường giả Tinh Hải đỉnh chỉ bằng vào Bắc Đẩu Kiếm Trận thì chưa chắc có thể vây khốn được, nhưng Tinh Hải Cảnh bình thường thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Bạch Nhạc không phải muốn đánh bại đối phương mà lấy Bắc Đẩu Kiếm Trận để kiềm chế chút mà thôi.
Chỉ trong chớp mắt, Tiểu Bạch Long đã dẫn đi một, Bắc Đẩu Kiếm Trận đã vây khốn một, bây giờ ở trước mặt Bạch Nhạc chỉ còn một mình Hồ Đỉnh Quân.
Khóe miệng nở nụ cười lạnh lùng, Bạch Nhạc khinh thường nói;
– Lão nhi kia, cho ngươi mặt mũi ngươi không muốn, hôm nay ta sẽ kéo da mặt của ngươi xuống.
Trận chiến này, ý của Bạch Nhạc là muốn lập uy, giết gà dọa khỉ.
Hai trưởng lão kia mặc dù có tham dự, nhưng Bạch Nhạc không có ý theo tới cùng, chỉ cần đánh Hồ Đỉnh Quân – Mỹ Nhiêm đạo trưởng tàn phế là đã đủ rồi.
Tinh Hải ba nghìn trượng sôi trào!
Cầm Nghịch Ma Kiếm trong tay, dường như trong nháy mắt, Tinh Hải ba nghìn trượng liền hóa thành thanh kiếm quang huyễn lệ, chém thẳng về phía Hồ Đỉnh Quân.
Kiếm khí như biển!
Trước đó mới chỉ xem Tiêu Dật Phong giao thủ với Bạch Nhạc, bây giờ chân chính đối đầu với hắn, Hồ Đỉnh Quân mới có thể cảm nhận được cảm giác sợ hãi tuyệt vọng đó.
Mặc dù bản thân gã có Tinh Hải năm ngàn trượng, so với Bạch Nhạc hẳn là mạnh hơn, nhưng so với thiên tài như Tiêu Dật Phong, nền móng của Hồ Đỉnh Quân kém hơn nhiều.
Tiêu Dật Phong có thể dựa vào thần thông Thái Cực Đồ để chống lại Bạch Nhạc, nhưng gã căn bản không đỡ nổi một kích của hắn.
Ầm!
Trên Nghịch Ma Kiếm lóe lên kiếm mang màu tím sẫm, dễ như trở bàn tay xé rách Tinh Hải, trong nháy mắt, Nghịch Ma Kiếm đã chém tới trước mặt Hồ Đỉnh Quân.
Một kiếm này tràn ngập sát khí, nhưng Bạch Nhạc vẫn không lưu thủ, ý định muốn chém thân thể Hồ Đỉnh Quân.
Nhưng khi một kiếm này tới gần người Hồ Đỉnh Quân, Lý Tường rốt cục không nhịn được.
Từ khi Hồ Đỉnh Quân bắt đầu khiêu khích Bạch Nhạc, gã vẫn không nói một lời.
Hơn nữa, gã xác thực cũng không thuận mắt với Hồ Đỉnh Quân, nhưng chuyện này không có nghĩa là gã có thể trơ mắt nhìn Hồ Đỉnh Quân bị giết trước mặt mình.
Một bước bước ra liền có kiếm ý kinh thiên phóng lên cao, chặn trước người Hồ Đỉnh Quân.
– Bạch phủ chủ, dừng lại đúng lúc đi!
Kiếm chưa ra khỏi vỏ, chỉ một tư thế lên tay đã ngăn được một kiếm của Bạch Nhạc.
Là vì một kiếm này đã phá được Tinh Hải của Hồ Đỉnh Quân, gần như lực đã kiệt, nhưng thực lực bản thân Lý Tường cũng có thể thấy được ít nhiều.
Có thể trở thành chưởng giáo tân nhậm của Thái Cực Đạo, thực lực đương nhiên là cao cường.
Chỉ va chạm trong nháy mắt nhưng Bạch Nhạc vẫn có thể cảm nhận được sự cường đại của đối phương.
Bạch Nhạc gặp phải cường giả Tinh Hải đỉnh cũng không ít, từ Tinh Hà lão tổ, Huyết Ảnh Ma Quân, đến Nguyệt Lâm Tiên, Bắc Đẩu lão tổ, hoặc là hoàng gia của Đại Càn Vương Triều, tuy nhiên chưa có ai cho Bạch Nhạc cảm giác này.
Đó là một loại cảm giác đè nén, dù có dồn hết toàn lực cũng chưa chắc có thể thắng được dễ dàng.
Con ngươi hơi rụt lại, Bạch Nhạc chậm rãi nói:
– Chỉ là một trận tỷ thí mà thôi, Lý tông chủ tùy tiện nhúng tay vào như thế, sợ là sẽ mang hiềm nghi thiên vị?
– Đã là một trận tỷ thí thì Bạch phủ chủ ra tay không khỏi quá nặng rồi.
Không hề lui, Lý Tường nhàn nhạt nói:
– Bạch phủ chủ, mặc dù người ở xa tới là khách, nhưng cũng đừng nên lấy khách lấn chủ mới được.
– Lấn chủ thì chưa nói tới, chỉ cho hắn chút giáo huấn mà thôi, nếu Lý tông chủ đã nhúng tay thì thôi vậy.
Cổ tay khẽ đảo thu lại Nghịch Ma Kiếm, Bạch Nhạc tuyfys nói.
Trước đó muốn giết Hồ Đỉnh Quân vốn là cố ý thể hiện ra như thế, cho dù Lý Tường không xuất thủ, trong giây cuối, Bạch Nhạc cũng sẽ thay đổi từ giết thành đánh, đánh bay đối phương ra ngoài.
Chương 1542: Một lý do
Bằng không, nếu thật sự giết Hồ Đỉnh Quân chính là kết tử thù với Thái Cực Đạo, cho dù chỉ là vì mặt mũi, Thái Cực Đạo cũng sẽ không chết không thôi với hắn.
Đây không phải ý muốn của Bạch Nhạc.
– Tiểu Bạch, trở về.
Thở nhẹ một tiếng, Tiểu Bạch Long vốn đã chiếm hết thượng phong cũng bay về xoay quanh đỉnh đầu Bạch Nhạc, trong miệng còn vang lên tiếng long ngâm, tỏ ra uy hiếp.
Hai tên trưởng lão đồng thời ra tay vơi Hồ Đỉnh Quân lúc này nhìn cực kỳ khó coi, không nói nổi một câu.
Đương nhiên, thấy Bạch Nhạc thu kiếm, trong lòng bọn họ không khỏi khẽ thở phào,
Khi chân chính đối đầu với Bạch Nhạc mới có thể cảm nhận được áp cực cực lớn.
Chỉ có Hồ Đỉnh Quân, cho dù tới lúc này rồi nhưng vẫn không chịu bỏ qua.
Sắc mặt dữ tợn, Hồ Đỉnh Quân chỉ vào Bạch Nhạc, chửi ầm lên:
– Tiểu súc sinh, ngươi không phải rất kiêu ngạo sao? Sao lại đã sợ rồi? Có bản lĩnh thì giết ta đi, ta đồng quy vu tận với ngươi!
Đừng nói là Bạch Nhạc, cho dù là người Thái Cực Đạo ở xung quanh gã khi nghe Hồ Đỉnh Quân nói vậy cũng không khỏi ngây người.
Lão khốn này có phải là điên rồi không?
Cho dù có huyết hải thâm cừu với Đại Càn Vương Triều, nhưng mới vừa chịu thiệt lớn trong tay Bạch Nhạc, còn suýt nữa bị giết, bây giờ không phải nên thành thật chút mới đúng sao?
Kêu gào như thế là muốn làm gì?
Chẳng lẽ sự thông minh thường ngày đều bị chó ăn rồi à?
Hay là gã thật sự cho rằng, ỷ vào chuyện đang ở trong Thái Cực Đạo, Bạch Nhạc thật sự không làm gì được gã?
– Hồ Đỉnh Quân, ngươi muốn làm gì?
Trong nháy mắt, Lý Tường cũng không khỏi giận tím mặt, mặc dù gã đã xuất thủ cứu Hồ Đỉnh Quân, nhưng chuyện đó không có nghĩa là gã có hảo cảm với Hồ Đỉnh Quân, mà là vì bất đắc dĩ.
Quan trọng nhất là gã không có dự định vạch mặt với Bạch Nhạc.
Nhưng hôm nay Hồ Đỉnh Quân náo loạn như thế đã đắc tội chết với Bạch Nhạc rồi.
Dưới sự phẫn nộ, thậm chí Lý Tường còn không gọi Hồ trưởng lão mà chỉ thẳng mặt gọi tên, mắng.
Phì!
Phun ra một ngụm nước bọt, Hồ Đỉnh Quân khinh thường nói:
– Chưởng giáo, người như thế hà tất phải cho hắn mặt mũi, coi Thái Cực Đạo chúng ta là nơi nào mà có thể tùy ý dương oai chứ! Các người đều sợ chết, ta không sợ, có gan thì hắn cứ giết ta đi!
Con mắt hơi nheo lại, lúc này, Bạch Nhạc ngửi được chuyện không đúng.
Phản ứng của Hồ Đỉnh Quân quá khác thường, đây không phải ý nghĩa của một Tinh Hải lão tổ bình thường, mà như đang cố ý châm ngòi buộc mình kết tử thù với Thái Cực Đạo.
Trong tích tắc, trong đầu Bạch Nhạc đột nhiên hiện lên vô số suy nghĩ.
Nhưng lúc này không cho phép hắn nghĩ nhiều hơn nữa.
Tình huống bây giờ có quá nhiều người chứng kiến, nếu cứ vậy dừng tay chẳng phải sẽ làm Hồ Đỉnh Quân hưởng danh tiếng sao?
Thứ như danh tiếng, ngày bình thường Bạch Nhạc cũng không để bụng.
Nhưng bây giờ không được.
Bây giờ hắn lấy thân phận của mình để trợ lực, hấp dẫn cao thủ khắp thiên hạ tới thành Thanh Châu, thành lập thế lực thuộc về hắn để nhúng tay vào chuyện quần ma tụ tập ở Mang Sơn vây công Đạo Lăng Thiên Tông.
Tình huống như thế nếu bị người ta cho là hắn sợ hãi, thực lực không đủ, như vậy sẽ nhận phải đả kích trí mạng.
Cho nên cho dù ở Tiên Du Kiếm Cung hay Thái Cực Đạo, Bạch Nhạc vẫn luôn duy trì phương thức làm việc tự cao.
Trước đó Lý Tường nhúng tay, Bạch Nhạc có thể thừa cơ dừng tay, nhưng giờ Hồ Đỉnh Quân đã nói tới mức này, hắn không thể không làm gì được.
Vù vù!
Trong tích tắc, Nghịch Ma Kiếm lần nữa xuất hiện, Bạch Nhạc hơi nheo mắt lại:
– Hồ Đỉnh Quân, ngươi thật sự cho rằng ta không dám giết ngươi?
– Phì!
Trong mắt hiện lên vẻ đắc ý khó thấy, Hồ Đỉnh Quân không chút do dự mắng:
– Bạch Nhạc, ngươi cho rằng ngươi là ai mà có thể làm càn ở Thái Cực Đạo? Nơi đây không phải Thanh Châu, ngươi cũng không phải Thông Thiên Ma Quân, giết ta ở đây… ngươi có lá gan đó sao?
– Dừng tay!
Nhận thấy sát khí trong mắt Bạch Nhạc, chân mày của Lý Tường đột nhiên nảy lên, bước ra một bước trầm giọng nói:
– Bạch phủ chủ, có chuyện gì từ từ nói, đừng nên động thủ! Hồ trưởng lão nhất thời hồ đồ, những lời này ngươi đừng để trong lòng, bổn tông tự sẽ xử trí hắn để bồi thường.
Lúc này, Lý Tường thật sự có lòng muốn giết Hồ Đỉnh Quân, nhưng cho dù như thế nào, gã phải bảo vệ Hồ Đỉnh Quân trước, đây là vấn đề lập trường, không thể lấy ý chí chủ quan của gã quyết định được.
Ánh mắt nhìn vào Lý Tường, yên lặng một chút, trên mặt Bạch Nhạc nhất thời nở nụ cười rực rỡ.
Hắn cười rất vui vẻ, giống như gặp được chuyện gì hài lòng vậy.
Nhưng mà lúc này, cho dù là Lý Tường hay những người ở xung quanh cũng cảm nhận được một luồng áp lực cực lớn.
Không để ý tới Lý Tường nữa, Bạch Nhạc chậm rãi nhìn Hồ Đỉnh Quân, nhẹ giọng nói:
– Mỹ Nhiêm đạo trưởng, ngươi có cấu kết với ma đạo đúng không? Nếu như không đoán sai, Hắc Ám Thiên đã đồng ý điều kiện gì với ngươi đúng không?
Phản ứng từ đầu tới giờ của Hồ Đỉnh Quân quá khác thường, khi thấy trong mắt đối phương lóe lên vẻ đắc ý, trong lòng Bạch Nhạc dường như xẹt qua một tia sáng.
Bây giờ “nhân tài” nào muốn hắn chết nhất?
Chương 1543: Thế không Hoá Hư, nhân gian vô địch
Hoặc có lẽ là ai muốn ngăn cản hắn thuyết phục Thái Cực Đạo nhất?
Chắc chắn là Hắc Ám Thiên!
Hơn nữa vừa may, trước đó Bạch Nhạc gặp phải mai phục của Hắc Ám Thiên ở gần Thái Cực Đạo, hai việc này liên hệ với nhau liền có khả năng rất lớn, Hồ Đỉnh Quân có liên hệ với Hắc Ám Thiên.
Đương nhiên, về điểm này Bạch Nhạc cũng không dám khẳng định, đừng nói tới chứng cứ.
Chỉ là, thế thì sao?
Thứ hắn muốn chỉ là một lý do, một lý do đủ để hành động.
Một viên đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời.
Những lời này của Bạch Nhạc cố tình nói rất lớn tiếng để tất cả đệ tử Thái Cực Đạo ở xung quanh đều nghe rõ, nhất thời, mọi người đều xôn xao.
– Tiểu súc sinh, đừng có ăn nói bừa bãi, ta có quan hệ gì với Hắc Ám Thiên? Ngươi có chứng cứ không?
Trên trán nổi gân xanh, Hồ Đỉnh Quân lớn tiếng mắng to.
Nếu như trước đó Hồ Đỉnh Quân vẫn luôn mang dáng vẻ nắm chắc, như vậy lúc này gã thật sự cảm nhận được sự sợ hãi.
Không phải sợ Bạch Nhạc làm gì gã.
Cấu kết với Hắc Ám Thiên, tội danh này một khi được xác nhận thì rất khó tẩy trắng.
Bạch Nhạc muốn tìm gã gây sự thì cần có chứng cứ, nhưng một khi để Lý Tường tìm được cơ hội gây sự với gã ở trong tông, nhất định sẽ ảnh hưởng tới sự thuần khiết của gã.
Cho dù kết quả như thế nào đều sẽ tạo thành đả kích lớn với vị trí trong tông của gã.
Chỉ là Hồ Đỉnh Quân vẫn đánh giá thấp lực ảnh hưởng của chuyện này, hoặc có lẽ là đánh giá thấp sát tâm của Bạch Nhạc.
Dường như là ngay khi Hồ Đỉnh Quân dứt lời, Nghịch Ma Kiếm trong tay Bạch Nhạc đã chém tới.
Sát khí tăng vọt, đâm thẳng về nơi yếu hại của Hồ Đỉnh Quân.
Ai cũng không ngờ ở tình huống này Bạch Nhạc lại dám xuất thủ, hơn nữa vừa động thủ đã ra sát chiêu.
Ầm!
Chỉ nghe thấy một tiếng vang trầm thấp, bị kiếm khí quét ngang, trong nháy mắt, Hồ Đỉnh Quân bị đập bay ra ngoài, phun một ngụm máu, toàn thân đổ mồ hôi hột.
Quá nhanh!
Thậm chí nhanh tới mức đệ tử Thái Cực Đạo bình thường không thể nhìn thấy vết tích kiếm của Bạch Nhạc.
Ngu kiếm!
So với người khác, Tiêu Dật Phong hiểu Bạch Nhạc nhất, ban đầu ở đại hội Đạo Môn, Bạch Nhạc từng lấy chiêu thức ấy để uy hiếp tứ phương.
Bây giờ lấy thực lực Tinh Hải Cảnh lần nữa thi triển, còn cả uy lực của bản thân Nghịch Ma Kiếm nên càng thêm khủng bố.
Đây là do bản thân Hồ Đỉnh Quân là cường giả Tinh Hải đỉnh, lại vẫn luôn căng thẳng thần kinh, nếu là người khác chỉ sợ không chỉ nôn ra một ngụm máu mà thôi.
– Dừng tay!
Mí mắt đột nhiên nảy lên, Lý Tường lần nữa đứng ra, cho dù như thế nào, gã không thể để Hồ Đỉnh Quân chết trong tay Bạch Nhạc.
Mặc dù trong lòng gã hận không thể làm thịt Hồ Đỉnh Quân, nhưng lúc này nhất định phải đứng ra bảo vệ đối phương.
Kiếm khí khủng bố lần nữa bốc lên đâm thẳng về phía Bạch Nhạc, chỉ là lần này sát khí của Bạch Nhạc đã lên, không dễ dàng ngăn cản được hắn.
Kiếm quang tăng vọt, thậm chí Bạch Nhạc còn không thèm quay đầu nhìn, một suy nghĩ liền lần nữa xuất Tinh Hải, hung hãn lướt về phía Hồ Đỉnh Quân.
Còn như phía sau, Bạch Nhạc hoàn toàn giao cho Tiểu Bạch Long.
Gàoooo
Căn bản không cần Bạch Nhạc phân phó, nhận thấy động tác của Lý Tường, Tiểu Bạch Long đã xông ra trước, hung hãn nhào về phía Lý Tường.
Ầm!!!
Một tiếng vang lớn vang lên, móng vuốt của Tiểu Bạch Long chợt va và kiếm chưa ra khỏi vỏ của Lý Tường, phát ra một tiếng nổ lớn.
Ngay lúc đó, Bạch Nhạc đã tới trước người Hồ Đỉnh Quân, mang theo uy thế Tinh Hải hung hãn nhào vào Hồ Đỉnh Quân.
– Không!
Trong miệng gào lên sợ hãi, mặc dù Hồ Đỉnh Quân cũng đã xuất Tinh Hải ra, nhưng lúc trước đã bị Bạch Nhạc làm bị thương, bây giờ gã không thể chống đỡ được một kích toàn lực của Bạch Nhạc.
Trong nháy mắt, Tinh Hải lần nữa bị phá, kiếm quang khủng bố vẫn đâm thẳng tới trước mặt gã.
Coong!
Nhận thấy nguy hiểm, Lý Tường không quan tâm nhiều, cổ tay hơi run lên, trường kiếm chợt ra khỏi vỏ, cả người hóa thành tàn ảnh đuổi theo Bạch Nhạc.
Mặc dù Tiểu Bạch Long cường hãn nhưng dù sao chỉ mới hóa long, cho dù là thực lực hay kinh nghiệm chiến đấu đều yếu hơn cường giả như Lý Tường quá nhiều.
Khi Lý Tường toàn lực ra tay, trong nháy mắt đã bỏ qua luôn Tiểu Bạch Long.
Không tới cứu người kịp, nhưng một kiếm này Lý Tường nhắm thẳng vào nơi yếu hại của Bạch Nhạc.
khắc sinh tử, Lý Tường không chút lưu thủ, sát khí ngút trời.
Gã không phải muốn giết Bạch Nhạc mà lấy một kiếm này để ép Bạch Nhạc cất kiếm lui về phòng thủ, bằng không sẽ phải lưỡng bại câu thương, thậm chí là cục diện đồng quy vu tận với Hồ Đỉnh Quân.
Chỉ tiếc, Bạch Nhạc hoàn toàn không phải người bình thường.
Khi liều mạng tranh đấu, Bạch Nhạc nổi danh là kẻ điên.
Sát ý đã quyết, cho dù cảm nhận được uy hiếp một kiếm của Lý Tường, Bạch Nhạc cũng không có ý cất kiếm, thậm chí còn chợt gia tốc, để một kiếm này nhanh hơn ba phần!
Phụt!
Trong tích tắc, một dòng máu đỏ phóng lên cao.
Tinh Hải bị chém vỡ, Hồ Đỉnh Quân căn bản không kịp phản ứng, đầu lâu đã bị bay ra ngoài, máu tươi phun trào, trông rất đẹp mắt.
Ngay lúc đó, một kiếm của Lý Tường cũng hạ xuống.
Một kiếm giữa lưng Bạch Nhạc!
Chương 1544: Thế không Hoá Hư, nhân gian vô địch (2)
Nhưng khi một kiếm đó chém xuống, trên người Bạch Nhạc đồng thời bốc lên mấy tia sáng.
Tức Thổ, Cực Hàn Băng Hoa, Địa Hỏa Chi Tâm, tất cả các sức mạnh này đồng thời bộc phát, hình thành một bức tường ngăn cản phía sau Bạch Nhạc.
Mặc dù một kiếm này mang sức mạnh khó có thể ngăn cản triệt để bằng những sức mạnh trên, nhưng chí ít cũng làm sức mạnh của một kiếm đó bị suy yếu hơn phân nửa, đợi khi thật sự chém lên Bạch Nhạc thì tối đa chỉ còn ba phần lực đạo.
Thông Thiên Ma Thể tự nhiên vận chuyển, trên người Bạch Nhạc đột nhiên xuất hiện sức mạnh bạo tạc về chất, một kiếm này mặc dù chém phá quần áo, để lại vết máu thật dài trên người Bạch Nhạc nhưng vẫn không thể tạo thành uy hiếp trí mạng cho hắn.
Phụt!
Bị thương, Bạch Nhạc cũng phun ra một búng máu, chỉ là lúc này Bạch Nhạc nghiễm nhiên điên cuồng hơn, căn bản không có ý dừng tay.
Nhìn thấy thần hồn của Hồ Đỉnh Quân bay ra ngoài, Bạch Nhạc theo sát giết qua.
– Bạch Nhạc, ngươi đừng ép ta phải giết ngươi!
Trong mắt Lý Tường cũng tỏa ra sự điên cuồng, trong hai mắt là màu huyết sắc.
Nếu thật sự để Bạch Nhạc ngay trước mặt gã, ngay trong Thái Cực Đạo mà giết chết Hồ Đỉnh Quân, vô luận vì lý do gì đều là một loại sỉ nhục, là do vị chưởng giáo gã vô năng.
Trong tích tắc, trên bầu trời, phong vân biến sắc.
Dường như trong không trung xuất hiện hai thanh kiếm báu hai màu trắng đen, thoáng như thiên phạt treo giữa không trung.
Hiển nhiên, chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân thì Lý Tường đã không thể nắm chắc ngăn được Bạch Nhạc.
Lúc này, gã đã chọn dẫn động sức mạnh đại trận hộ tông, dùng nó uy hiếp Bạch Nhạc.
Ngay lúc đó, những trưởng lão Thái Cực Đạo xung quanh cũng phản ứng lại, nhanh chóng lao lên cản Bạch Nhạc.
Cơ thể của Hồ Đỉnh Quân đã bị trảm, cho dù như thế nào bọn họ cũng không thể nhìn thần hồn của Hồ Đỉnh Quân bị diệt.
Nhất thời xung quanh có vô số công kích như cuồng phong nhắm vào Bạch Nhạc, phong kín lối đi của hắn.
Cho dù hắn có cường hãn như thế nào, giả sử dám chịu công kích của nhiều cao thủ Tinh Hải Cảnh như vậy để đuổi theo giết Hồ Đỉnh Quân chỉ sợ khó thoát khỏi cái chết.
Chỉ là, cho dù đã tới lúc này, thần sắc của Bạch Nhạc vẫn không hề thay đổi.
Khi đuổi theo, Bạch Nhạc cũng đã nghĩ tới tất cả phản ứng của đối phương, đương nhiên cũng hiểu mình sẽ phải đối mặt với áp lực lớn nhường nào, nhưng cho dù vậy, hắn sao có thể lùi bước.
Đã động thủ, không còn đường quay lại.
Trong mắt hiện lên tinh mang, Bạch Nhạc lạnh lùng nói:
– Người Bạch Nhạc ta muốn giết, các ngươi không bảo vệ được!
Dường như là vừa nói, ngón tay của Bạch Nhạc cũng điểm ra.
Đại Mộng Thiên Thu!
Công kích của những cường giả Tinh Hải Cảnh này mặc dù có thể phong kín không gian để Bạch Nhạc không dám tiếp tục truy kích, nhưng lại không đỡ được huyễn thuật thần thông vô thanh vô tức này.
Giả sử thân thể vẫn còn, Bạch Nhạc không dễ dùng thần thông Đại Mộng Thiên thu để giết một vị cường giả Tinh Hải đỉnh, nhưng khi đối phương chỉ còn lại thần hồn thì là một chuyện hoàn toàn khác.
Dường như ngay sau khi Bạch Nhạc dứt lời, thần thông Đại Mộng Thiên Thu đã bao phủ thần hồn Hồ Đỉnh Quân, trong nháy mắt, thần hồn yếu đuối kia lập tức tan vỡ.
Không có thực lực, cho dù thần hồn có trốn ra được thì căn bản không có sức mạnh phòng ngự, vô cùng yếu đuối.
Cứ vậy chỉ một ngón tay, Bạch Nhạc đã có thể giết Hồ Đỉnh Quân dưới sự ngăn cản của tất cả cao thủ Thái Cực Đạo, thậm chí ngay cả một luồng thần hồn cũng không để lại.
Trừng mắt nhìn cảnh này, tất cả mọi người đều ngây người.
Điên cuồng!
Ai ngờ Bạch Nhạc lại điên tới mức này, hơn nữa lại có thể cường hãn như thế!
Một kiếm này không chỉ giết Hồ Đỉnh Quân mà còn hung hăng tát vào mặt tất cả mọi người của Thái Cực Đạo.
Đường đường là một trong tam đại thiên tông, nhưng hôm nay Thái Cực Đạo ngay ở trong tông môn mình mà không bảo vệ nổi một trưởng lão, đây là chuyện mất mặt nhường nào.
– Giết!
Trong nháy mắt, hai mắt đỏ rực, lửa giận trong lòng Lý Tường đã không ức chế được nữa mà hoàn toàn phun trào.
Lúc này, gã không để ý tới hậu quả gì nữa, cho dù phải dẫn động lực của đại trận hộ tông cũng phải giết Bạch Nhạc ở đây, cho dù sẽ tạo thành trận chiến với Đại Càn Vương Triều cũng không tiếc.
Cảm nhận được sự phẫn nộ của Lý Tường, trên bầu trời, hai thanh kiếm cũng thuận thế hạ xuống, khuấy động thiên địa, tỏa ra sức mạnh có thể hủy diệt tất cả.
Mượn đại trận hộ tông, ở trong Thái Cực Đạo, Lý Tường thật sự có thể điều động sức mạnh đối đầu với Hóa Hư.
Đây cũng là nguyên nhân bọn họ từ chối cứu viện Đạo Lăng Thiên Tông, cố thủ bổn tông.
Chỉ cần còn đại trận hộ tông, cho dù quần ma của Mang Sơn đánh tới cũng sẽ không vào nổi sơn môn.
Sức mạnh này quả thực có thể hủy thiên diệt địa, cho dù Bạch Nhạc cũng không thể đỡ nổi.
Chỉ là Bạch Nhạc đã dám động thủ thì cũng đã nghĩ tới phản ứng dưới sự tức giận của Lý Tường, hầu như trong nháy mắt giết được Hồ Đỉnh Quân, Bạch Nhạc liền bước ra một bước, hạ lên người Tiểu Bạch Long.
– Tiểu Bạch, đi!
Nghe Bạch Nhạc nói, trong miệng Tiểu Bạch Long nhất thời hét dài, lấy tốc độ nhanh nhất bỏ xuống dưới núi Thái Cực Đạo.
Chương 1545: Thế không Hoá Hư, nhân gian vô địch (3)
– Trốn ư? Ngươi có thể trốn tới đâu?
Trong mắt lóe lên sát cơ, trong tích tắc, toàn bộ bầu trời đột nhiên bốc lên một màn sáng phong tỏa toàn bộ Thái Cực Đạo.
Cho dù là cường giả Hóa Hư cũng không dễ đánh vỡ đại trận hộ tông để thoát thân được.
Tốc độ của Tiểu Bạch Long cực nhanh, dường như trong nháy mắt đã đụng vào màn sáng kia.
Nhưng ngay khi Tiểu Bạch Long gần đụng vào, trên người Bạch Nhạc lại đột nhiên tỏa ra ma khí khủng bố.
Thông Thiên Ma Công chợt vận chuyển tới cực hạn, trong mắt Bạch Nhạc cũng lóe lên vẻ điên cuồng.
– Thôn Thiên!
Trong tích tắc, trước người Bạch Nhạc chợt xuất hiện thân ngoại hóa thân, giang hai tay ra hung hãn xé về phía màn sáng trước mặt.
Sự bá đạo của Thôn Thiên Quyết lúc này lần nữa hiển lộ.
Màn sáng cấm chế mà cho dù cường giả Hóa Hư cũng khó đánh bại, trước mặt Thôn Thiên Quyết cũng vẫn yếu đuối như một lớp giấy.
Bạch Nhạc căn bản không cần đánh vỡ cấm chế, không cần đánh vỡ đại trận hộ tông của đối phương, chỉ cần cắn nuốt hết phần sức mạnh trước mặt, xé mở một đường để mình và Tiểu Bạch Long có thể vượt qua cấm chế là đủ.
– Ngaoooo
Xé cấm chế ra thành một đường, Tiểu Bạch Long nhanh nhẹ đi xuyên qua, sau khi thoát thân nhất thời hí lên một tiếng đắc ý.
Tiếng long ngâm vang vọng thiên địa, dường như cũng là sự trào phúng cực hạn với Thái Cực Đạo.
Thân ở trên không trung, giọng nói lạnh nhạt của Bạch Nhạc lần nữa truyền tới.
– Hồ Đỉnh Quân cấu kết với Hắc Ám Thiên, ta đã giết giúp các ngươi, không cần cảm tạ!
– Lý tông chủ, trận là chết, người là sống, đại trận vương thành không có Diệp Huyền đại sư trấn giữ còn không phải vô địch, huống chi đại trận hộ tông của các ngươi.
– Thiên hạ này, Bạch Nhạc ta muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, bằng vào các ngươi còn không ngăn cản được ta.
Để lại những lời này, sau một khắc, Bạch Nhạc và Tiểu Bạch Long liền hóa thành tàn ảnh, hoàn toàn biến mất nơi chân trời.
Chờ khi bọn Lý Tường phản ứng lại, đuổi tới trước sơn môn thì nào còn tung tích của Bạch Nhạc nữa?
Ầm!
Chém một kiếm xuống mặt đất sơn môn, Lý Tường tức tới hộc máu.
– Thông Thiên Ma Công!
Lúc trước Thông Thiên Ma Quân một mình lên Đạo Lăng Sơn cũng nhờ vào Thông Thiên Ma Công để dễ dàng xé mở đại trận hộ tông của Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ là gã không ngờ bây giờ Bạch Nhạc cũng có thể dễ dàng phá vỡ đại trận hộ tông, nghênh ngang thoát đi như thế.
Cho dù tới lúc này, gã vẫn không thể hiểu được Thông Thiên Ma Công rốt cuộc là công pháp gì mà có thể bá đạo tới mức này.
– Thế không Hóa Hư, vô địch nhân gian!
Nhìn vị trí Bạch Nhạc biến mất, Tiêu Dật Phong gượng cười, vô lực thở dài nói.
Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng đã tới lúc này, gã không muốn thừa nhận cũng không được, sự chênh lệch giữa gã và Bạch Nhạc đã lớn tới mức làm người ta tuyệt vọng.
Bạch Nhạc như thế mới có thể khiến Diệp Huyền đại sư không tiếc hi sinh bản thân cũng muốn giết hết cường giả Hóa Hư, tạo một thời đại mới.
Trận chiến hôm nay tất sẽ làm Bạch Nhạc lần nữa danh chấn thiên hạ.
Mà Thái Cực Đạo cũng chắc chắn trở thành đá đặt chân cho Bạch Nhạc thành danh.
Nếu không có cường giả Hóa Hư hiện thế, bây giờ thiên hạ này còn ai làm gì được Bạch Nhạc?
Nếu sớm biết như vậy, cho dù tự mình phải làm thịt Hồ Đỉnh Quân cũng tuyệt không thể để Hồ Đỉnh Quân làm chuyện hồ đồ này.
Hít sâu một hơi, Lý Tường trầm giọng nói:
– Hồ Đỉnh Quân cấu kết với ma đạo, chết chưa hết tội… đệ tử trong môn hạ của hắn, giáng chức tông môn!
Trước khi rời đi, Bạch Nhạc lần nữa hô to Hồ Đỉnh Quân cấu kết với Hắc Ám Thiên không chỉ tìm một lý do cho bản thân hắn mà cũng cho Thái Cực Đạo một bậc thang.
Mặc dù có uất ức thế nào, bây giờ bậc thang này Lý Tường cũng không thể không bước.
Đừng nói trước đó thái độ của Hồ Đỉnh Quân có khả năng có vấn đề, cho dù là không có, Bạch Nhạc đổ oan cho gã thì bây giờ cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Thực lực quyết định tất cả.
Bây giờ Bạch Nhạc thật sự có thực lực để người ta phải cúi đầu.
Một thời đại mới dường như chính thức mở ra từ một khắc này.
Trong vòng một đêm, trận đánh ở Thái Cực Đạo đã vang danh thiên hạ!
Cái tên vốn đã yên ắng một thời gian giờ lần nữa lấy phương thức này để chấn động thế gian.
Đương nhiên, làm người ta khiếp sợ hơn còn là thái độ của Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc lại đang nỗ lực thuyết phục Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung viện trợ cho Đạo Lăng Thiên Tông, hành động đó càng làm đa phần mọi người cảm thấy khó hiểu.
Phải biết rằng, Bạch Nhạc là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân!
Lúc trước, Đạo Lăng Thiên Tông sở dĩ bắt đầu suy sụp cũng là vì Thông Thiên Ma Quân một mình lên Đạo Lăng Sơn đánh tan thần thoại bất bại của Đạo Lăng, khiến Đạo Lăng Thiên Tông tử thương thảm trọng.
Đương nhiên, chuyện này ảnh hưởng lớn nhất là Mang Sơn.
Cho dù là Hắc Ám Thiên, Mang Sơn hay Tân Giáo đều đang loạn lên.
Trước đó khi bọn họ tới Thanh Châu bái phỏng Bạch Nhạc, Bạch Nhạc chỉ từ chối cho ý kiến. không bằng lòng viện thủ mà thôi.
Nhưng giờ, Bạch Nhạc lại tự mình đi thuyết phục Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung, điều này có nghĩa là xuất hiện khả năng hoàn toàn khác.
Chương 1546: Chưa chắc giết không chết
Phải biết rằng, cho dù không thuyết phục thành công, chỉ bằng lực ảnh hưởng của bản thân Bạch Nhạc cùng với thế lực của hắn, một khi trợ giúp Đạo Lăng Thiên Tông cũng có thể mang tới ảnh hưởng cực lớn rồi.
Dưới sự bất đắc dĩ, cường giả tam phương không thể không vì vậy lần nữa tụ tập lại, thương nghị phương án xử trí.
– Giết, nhất định phải giết Bạch Nhạc, răn đe!
Con mắt của cao thủ Hắc Ám Thiên không thèm chớp, nói luôn.
Trước đó Hắc Ám Thiên cũng đã phái người xuất thủ nỗ lực tập sát Bạch Nhạc, trong Thái Cực Đạo, trước khi Bạch Nhạc thoát thân còn nói Hồ Đỉnh Quân cấu kết với Hắc Ám Thiên, hiển nhiên, quan hệ của Hắc Ám Thiên và Bạch Nhạc đã chuyển xấu tới mức không có cách nào vãn hồi.
– Giết, giết thế nào?
Cười lạnh, Y Xuyên lão tổ khinh thường nhìn đối phương, nói:
– Dưới tình huống Bạch Nhạc không phòng bị, các ngươi đánh lén còn không thể thành công, bây giờ hắn đã sắp trở lại Thanh Châu rồi, tới thành Thanh Châu giết hắn sao?
Trước đó Y Xuyên lão tổ đã tự mình tới thành Thanh Châu, đương nhiên biết rõ, bây giờ thành Thanh Châu có bao nhiêu cao thủ, còn cả vị thư sinh chạy tới Thanh Châu bắt đầu bố trí trận pháp, muốn giết Bạch Nhạc ở Thanh Châu chỉ có đường cường công, đại chiến không biết sẽ có bao nhiêu tử thương.
Quả thật, cho tới giờ ma đạo vẫn luôn không quan tâm tới nhân sinh bình thường, những tông môn như Huyết Ảnh Ma Tông, Bạch Cốt Thần Giáo động một tí là tàn sát người một thành cũng không nháy một con mắt.
Nhưng, bây giờ tình huống gần tới ngày vây công Đạo Lăng Thiên Tông, một khi gây ra chuyện tàn sát thế gian đại quy mô như thế sẽ chỉ làm tu hành giả đang trung lập gia nhập vào Đạo Lăng Thiên Tông, chống lại ma tu mà thôi.
Huống chi, mặc dù không đề cập tới chuyện đó, lấy thực lực hiện giờ của Bạch Nhạc, muốn đánh được Thanh Châu, cái giá phải trả sẽ thảm trọng bậc nào?
Đến lúc đó còn bao nhiêu dư lực để tiến đánh Đạo Lăng Thiên Tông?
– Trước không nói có thể thắng hay không, nếu tình thế bất lợi, hắn muốn chạy trốn, có con bạch long ở đó, ai làm gì được hắn?
Lắc đầu, một vị lão tổ Tinh Hải Cảnh bên Tân Giáo nói theo.
– Còn như muốn bố trí cấm chế vây khốn hắn thì càng không cần bàn tới làm gì… ngay cả đại trận hộ tông của Thái Cực Đạo cũng không vây khốn được hắn, thiên hạ này còn trận pháp cấm chế nào có thể ngăn cản được hắn?
Xoa xoa huyệt thái dương, người kia tiếp tục nói:
– Giết không chết, tất cả chuyện chúng ta làm đều không có ý nghĩa gì, chỉ có thể vô duyên vô cớ làm suy yếu thực lực của chúng ta mà thôi.
– Chưa chắc giết không chết.
Nghe thế, vị đại trưởng lão của Hắc Ám Thiên rốt cục chậm rãi nói.
Trong nháy mắt, ánh mắt của tất cả mọi người đều chuyển hướng nhìn lão.
Ngón tay có phần già nua nhẹ điểm lên bàn một cái, đại trưởng lão Hắc Ám Thiên lần nữa nói:
– Thật ra cũng có nhiều người đoán được cái tên Hắc Ám Thiên là một không gian thượng cổ, đã qua nhiều năm như vậy, Hắc Ám Thiên ta có thể bình yên thoát được truy sát từ Đạo Lăng Thiên Tông cũng là vì trốn trong không gian thượng cổ này, mà chúng ta liền tự xưng là Hắc Ám Thiên!
Ánh mắt đảo qua mọi người, đại trưởng lão Hắc Ám Thiên tiếp tục nói:
– Bạch Nhạc thật ra cũng không cường đại đến như vậy, hắn có thể thoát thân từ Thái Cực Đạo chỉ do nhờ vào đặc tính bá đạo của Thông Thiên Ma Công cùng Thôn Thiên Quyết mà thôi, nếu thật sự động thủ… cho dù là giao phong một một, ngay trong chúng ta chưa chắc không có ai thắng được hắn.
– Cho nên chỉ cần tìm cơ hội vây khốn hắn vào Hắc Ám Thiên… chúng ta nhất định có thể liên thủ giết được hắn.
Nói tới đây, trong mắt đại trưởng lão Hắc Ám Thiên lóe lên tia sáng:
– Đương nhiên muốn giết được hắn cũng không dễ, thế nhưng nếu như có thể thành công, lợi ích chúng ta có được cũng lớn tương tự vậy.
– Ta có thể đảm bảo, chỉ cần giết được Bạch Nhạc, Hắc Ám Thiên ta có thể chủ động bỏ qua tất cả lợi ích có được, tất cả bảo vật trên người hắn toàn bộ chia đều cho các đồng đạo tham gia vây giết.
Một câu này rốt cục làm ánh mắt của mọi người nhiều thêm phần nóng bỏng.
Quyền lợi động lòng người!
Đại nghĩa hay đại cục gì đều là vô nghĩa, thứ chân chính có thể làm đám ma tu liên hợp lại chỉ có quyền lợi.
Giống như chuyện vây công Đạo Lăng Sơn, thậm chí hủy diệt tam đại thiên tông, thứ khiến đám ma tu liều chết công kích là lý do quang minh chính đại như phục hưng ma đạo sao?
Không, là quyền lợi trần trụi!
Là khả năng sau khi hủy diệt tam đại thiên tông sẽ mang tới tài nguyên tu hành cùng bảo vật làm người ta điên cuồng.
Bây giờ, Bạch Nhạc cũng giống vậy.
Đương nhiên, Hắc Ám Thiên có thể đề xuất được biện pháp giết Bạch Nhạc, còn dưới tình huống sẽ nhận được lợi ích lớn nên đã đủ làm bọn họ liên thủ lại rồi.
– Vẫn là vấn đề đó!
Lắc đầu, Y Xuyên lão tổ vẫn giữ được chút lý trí, trầm giọng nói:
– Chúng ta không thể tới Thanh Châu để giết hắn, chuyện bây giờ đã náo loạn lớn như vậy, chỉ sợ hắn sẽ không tự ý rời Thanh Châu nữa, chúng ta không có cơ hội vây giết hắn.
– Vậy chưa chắc.
Chương 1547: Đại thế khó nghịch
Lắc đầu, đại trưởng lão Hắc Ám Thiên chậm rãi nói:
– Ta vẫn là câu nói kia, trên đời này không có chuyện gì hoàn toàn không thể, chỉ là chưa nhìn ra biện pháp mà thôi.
– Cơ hội, để ta tìm cho các ngươi, chỉ cần các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, đến lúc đó đẩy hắn vào Hắc Ám Thiên, chuyện này coi như đã thành.
– Cơ hội gì?
Y Xuyên lão tổ không hiểu, hỏi.
– Không cần phải sốt ruột, ta còn cần chuẩn bị chút… đến lúc đó, các ngươi sẽ biết.
Lắc đầu, đại trưởng lão Hắc Ám Thiên bình tĩnh nói.
Có một số việc không thích hợp nói ra, cũng không thể nói rõ.
Thế nhưng, khi bố trí làm việc thì sẽ có thể thấy được hiệu quả tốt nhất.
Sâu trong đôi mắt hiện lên vẻ cuồng nhiệt ít ai phát hiện ra, đại trưởng lão Hắc Ám Thiên đứng dậy rời đi.
Nhìn thân ảnh đối phương rời đi, người khác không khỏi hơi nheo mắt lại.
Mặc dù chuyện lần này là tất cả mọi người cùng thương nghị, nhưng nhìn cục diện trước mắt thì Hắc Ám Thiên dường như đã chuẩn bị đầy đủ hơn bọn họ nhiều.
Lại thêm vài lời đồn cũng làm bọn họ dâng lên sự kiêng kỵ trong lòng.
Còn cả Đạo Lăng Thiên Tông, bây giờ Đạo Lăng Thiên Tông nhận được tin tức thì sẽ có phản ứng gì?
– Làm bộ làm tịch!
Đập cái chén trong tay xuống, Phan Thích Bân dường như là nghiến răng nói ra bốn chữ này.
– Đúng vậy, người này quen thói làm bộ làm tịch rồi, chẳng qua là muốn lừa gạt sự tín nhiệm của thánh nữ mà thôi! Hắn là cái thá gì mà có tư cách đi thuyết phục Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung chứ?
Trung niên ở bên cạnh phụ họa.
– Theo ta thấy, thánh nữ vẫn còn dư tình với hắn, nhất định không thể giúp hắn thổi phồng sự kiêu căng được, chỉ sợ bên trong tông môn, có trưởng lão và đệ tử không rõ chân tướng sẽ bị hắn lừa dối.
– Tử Dương đâu?
Hơi nheo mắt lại, Phan Thích Bân lạnh lùng hỏi.
– Tử Dương Chân Nhân đã đi Thanh Châu, nói là muốn nói chuyện với Bạch Nhạc.
Gượng cười, trung niên kia có phần bất đắc dĩ nói:
– Tử Dương Chân Nhân mấy ngày nay quá gần gũi thánh nữ, sớm đã không còn là Tử Dương trước đây nữa rồi.
Từ sớm, Tử Dương Chân Nhân đã phản đối thánh nữ, cũng tích cực thúc đẩy việc đoạn tuyệt truyền thừa thánh nữ.
Chỉ là khi thời gian dần trôi, cùng với việc Bạch Nhạc quật khởi mạnh mẽ, Tử Dương Chân Nhân liền dần thay đổi thái độ, bây giờ sau khi chưởng giáo chân nhân vẫn lạc thì càng nghiêng về phía Vân Mộng Chân, trở thành kẻ ủng hộ có lực nhất của thánh nữ.
– Còn vị trí chưởng giáo, Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung đều đã chọn ra chưởng giáo tân nhậm rồi, chỉ có bổn tông, bởi vì sự tồn tại của Vân Mộng Chân mà phải kéo dài tới giờ, vẫn chưa chọn được chưởng giáo.
Nhìn Phan Thích Bân một cái, trung niên kia tiếp tục nói:
– Phan trưởng lão, không thể tiếp tục để thế được… phải sớm quyết đoán!
Nghe lời nói của đối phương, mí mắt của Phan Thích Bân đột nhiên nảy lên.
Lần này gã chính là một trong những người có hy vọng kế thừa vị trí chưởng giáo nhất, chỉ là vẫn luôn bị quấy nhiễu.
Hơn nữa, trong đó nhân tố lớn nhất là do Tử Dương Chân Nhân phản đối.
Thái độ của Tử Dương Chân Nhân chính là thà tạm thời không công bố vị trí chưởng giáo cũng nhất định phải chọn ra một người chân chính có tư cách chấp chưởng Đạo Lăng Thiên Tông, hơn nữa có khuynh hướng chọn một người trong số đệ tử đời thứ nhất còn trẻ tuổi, tương lai tiếp chưởng Đạo Lăng Thiên Tông.
Gần như đoạn tuyệt hy vọng trở thành chưởng giáo của Phan Thích Bân.
Bây giờ chợt nghe lời của người trung niên, Phan Thích Bân không khỏi tim đập thình thịch.
– Đây cũng là một cơ hội.
Nhìn vẻ mặt của Phan Thích Bân, trung niên kia tiếp tục nói:
– Đạo Lăng Thánh Nữ ta cả đời phụng đạo, làm sao có thể có tư tình nhi nữ… bây giờ Bạch Nhạc náo loạn chuyện này như thế, vừa hay có thể mượn cơ hội đề nghị mau chóng chọn ra chưởng giáo, chế ước thánh nữ…
– Còn như Tử Dương Chân Nhân.
Trong mắt trung niên kia hiện lên sát khí lạnh băng:
– Nếu như hắn chết ở Thanh Châu…
– Nói cẩn thận!
Nghe thế, ánh mắt của Phan Thích Bân đột nhiên rùng mình, lớn tiếng mắng.
– Phải, phải!
Trung niên kia liên tục gật đầu, nhưng vẫn chưa dừng lại mà tiếp tục nói:
– Phan trưởng lão, đây không phải ta đang nguyền rủa hắn, Bạch Nhạc gây ra động tĩnh lớn như vậy, ta thấy, những người trong ma đạo chắc chắn sẽ không buông tha cho hắn… lúc này mà Tử Dương Chân Nhân lại tới Thanh Châu, rất có thể cũng sẽ bị cao thủ ma đạo chặn giết.
Trong mắt hiện lên sự giãy dụa, Phan Thích Bân nhẹ giọng nói:
– Bây giờ bổn tông đang trong thời khắc bấp bênh, nếu như lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn… sợ là sẽ thật sự không ngóc lên nổi.
– Phan trưởng lão, lời không dễ nghe thì… cho dù Tử Dương Chân Nhân hắn còn thì chẳng nhẽ bổn tông sẽ chống đỡ được ma đạo với khí thế ngút trời công kích sao?
Lắc đầu, trung niên nhẹ giọng nói:
– Trên đời này nào có gì là trường thịnh bất suy, trước đây Đại Càn Vương Triều một thời cực thịnh, không phải cũng đã xuống dốc sao?
– Diệp Huyền nói không sai, đây chính là một thời đại mới! Ở thời điểm này chống lại ma đạo, chẳng thà chủ động lùi một bước bảo toàn nguyên khí, mưu đồ sau này quật khởi.
Chương 1548: Đại thế khó nghịch (2)
Nhưng lời này thật sự có phần đại nghịch bất đạo.
Cho tới nay, ngạo khí của Đạo Lăng Thiên Tông dẫn tới Đạo Lăng Thiên Tông không thỏa hiệp với bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào.
Lúc trước Thông Thiên Ma Quân lên Đạo Lăng Sơn, cho dù đánh cho cao thủ Đạo Lăng Thiên Tông gần như chết hết cũng không có ai chọn lùi bước, thỏa hiệp.
Loại kiêu ngạo này dường như đã ăn sâu vào xương tủy của từng đệ tử Đạo Lăng.
Giả sử đời chưởng giáo trước đó vẫn còn, chỉ dựa vào những lời này liền có thể bị trục xuất khỏi tông môn.
Nhưng… đây chính là hiện thực!
– Phan trưởng lão, đại thế khó nghịch!
Đi tới trước mặt Phan Thích Bân, trung niên kia trầm giọng nói:
– Tu hành giả chúng ta không phải là thuận theo thiên mệnh sao? Nhất thời ẩn nhẫn thì sao chứ? Ta tin, chỉ cần vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt này, ngài nhất định có thể dẫn dắt bổn tông sáng lập lại sự huy hoàng.
Sáng lập lại sự huy hoàng?
Lời này sợ là có lừa quỷ nó cũng không tin.
Đại Càn Vương Triều chưa từng rơi vào tình huống như hiện tại, thông qua trọn ba ngàn năm rồi, thậm chí có thể chống đỡ tới giờ đều là nhờ một nhân vật tuyệt thế kinh tài tuyệt diễm như Diệp Huyền!
Nhưng, Phan Thích Bân gã có thể so với Diệp Huyền sao?
Chỉ là tất cả chuyện đó không còn quan trọng, thứ gã muốn chỉ là một cái cớ có thể lừa mình dối người mà thôi.
Dù biết rõ là giả, cũng không sao cả.
– … Được!
Yên lặng trong chốc lát, rốt cục Phan Thích Bân nặng nề gật đầu:
– Tôn trưởng lão, vậy làm phiền ngươi đi Thanh Châu một chuyến đi!
Nghe lời của Phan Thích Bân, trung niên nhất thời vui mừng, khom người cúi đầu:
– Phan trưởng lão yên tâm, Tôn Bân Cường ta tất sẽ không phụ lòng ngài.
– Đi đi, nhớ là nhất định phải cẩn thận, nhất định không được để lộ hành tung, bị người ta nắm được nhược điểm.
Gật đầu, Phan Thích Bân lần nữa nói.
– Phan trưởng lão yên tâm, sẽ không có gì ngoài ý muốn.
Vỗ ngực, vẻ mặt Tôn Bân Cường tự tin đáp.
Dường như là đồng thời, ngồi trước Thánh Nữ Phong, Vân Mộng Chân cắn chặt mỗi, không nhịn được mà muốn rơi lệ.
Nghe đồn, Bạch Nhạc tự xông vào Thái Cực Đạo, ngay trước mặt người của Thái Cực Đạo giết trưởng lão của họ, sau đó lấy Thôn Thiên Quyết đánh vỡ đại trận hộ tông, nghênh ngang rời đi, tràn đầy khí khái anh hùng.
Nhưng khi nàng nghe được những lời này lại tràn đầy sự không nỡ.
Thế nhân chỉ nhìn thấy một mặt của Bạch Nhạc, rất ít người chú ý tới phía sau nó ẩn chứa nguy hiểm lớn thế nào.
Giả sử có chút xíu sai lầm, khả năng Bạch Nhạc sẽ phải chết trong Thái Cực Đạo.
Mà tất cả chính là vì nàng!
Nàng biết mục đích mà Bạch Nhạc làm tất cả chuyện này.
Trước đây Diệp Huyền đại sư giết chết chưởng giáo tam đại thiên tông, chính là để thế gian không còn Hóa Hư, để ma đạo xuất thủ giao phong với tam đại thiên tông, dùng chuyện này đổi lấy thời gian tương đối an toàn cho Bạch Nhạc tu hành.
Những người của ma đạo đánh tam đại thiên tông thành dáng vẻ gì, đối với Bạch Nhạc, đối với Đại Càn Vương Triều đều không có ảnh hưởng gì, trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi mới là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng cố tình, Bạch Nhạc vẫn đứng ra dùng tất cả biện pháp để ngăn cản đám ma tu kia lại.
Tình cảm đó làm sao không làm nàng cảm động và đau lòng được.
Cả đời này có thể có được người như thế thích và sủng ái… đủ rồi!
– Đại trưởng lão, Chung Ly đã thoát khỏi Mang Sơn, đang đi về hướng Thanh Châu.
Hắc Ám Thiên, tin tức mang tới trước mặt đại trưởng lão trước tiên.
– Không ngoài dự liệu.
Cười nhạt, Đổng Nguyên Xương chen lời:
– Bạch Nhạc quả nhiên vẫn không nỡ bỏ bản mệnh ma thi này.
Thả chén trà xuống, đại trưởng lão chậm rãi nói:
– Luyện chế bản mệnh ma thi không dễ, hơn nữa còn mang tính trưởng thành cực lớn, quan trọng nhất là trăm phần trăm trung thành! Nếu hắn đã ép hỏi được phương pháp luyện chế bản mệnh ma thi từ Chung Bất Nhị, biết rõ nội tình chuyện này thì sẽ không bỏ qua.
Nói tới đây, khóe miệng đại trưởng lão hiện lên vẻ châm chọc, nhàn nhạt nói tiếp:
– Hám lợi đen lòng, xưa nay vẫn thế, Bạch Nhạc hắn sao có thể ngoại lệ.
– Đại trưởng lão anh minh!
Hơi ôm quyền, Đổng Nguyên Xương cười lớn nói.
– Được, đi xuống đi, cẩn thận theo dõi hắn, nhất định đừng để bị phát hiện… mặt khác, truyền lệnh xuống, bây giờ bắt đầu thăm dò Mang Sơn, Định Chung Ly tội phản bội tông môn, giết không tha.
Khoát khoát tay, đại trưởng lão trầm giọng phân phó.
Nao nao, lúc này Đổng Nguyên Xương mới phản ứng kịp.
Chật vật chạy ra khỏi phạm vi Mang Sơn, trong lòng Chung Ly tràn đầy sự sợ hãi.
Tin tức Hắc Ám Thiên phái người chặn giết Bạch Nhạc vừa truyền tới, gã liền lập tức ý thức được nguy hiểm, suốt đêm chạy ra khỏi Mang Sơn, nếu không phải bây giờ gã đã có thực lực Tinh Hải Cảnh thì sợ rằng căn bản không trốn được khỏi Mang Sơn.
Mọi người Hắc Ám Thiên cho rằng gã là bản mệnh ma thi của Bạch Nhạc, nhưng chỉ có gã biết rõ gã không có chút quan hệ nào với Bạch Nhạc cả.
Cho nên, chỉ sợ Bạch Nhạc cũng không quan tâm tới sự sống chết của hắn.
Dưới tình huống như vậy, gã nào dám mong chờ Bạch Nhạc trở về cứu mình, cách duy nhất chính là trốn, chạy trốn tới Thanh Châu, như vậy mới có hy vọng sống sót.
Chương 1549: Hàn Sơn báo nguy
Bằng không, một khi bị người của Hắc Ám Thiên bắt lại thì chỉ còn đường chết.
Còn như dứt khoát chạy thoát, tìm một nơi không người để ẩn thân, gã không dám nghĩ tới.
Thực tế bây giờ gã đã chết, chỉ là trong khoảng thời gian ngắn chưa xuất hiện vấn đề gì nghiêm trọng mà thôi.
Nhưng nếu để trong thời gian dài, tử khí sẽ càng lúc càng dày dặc, ăn mòn ý thức của gã thêm một bước, cuối cùng làm gã hoàn toàn chét đi, biến thành một cái xác không hồn.
Muốn thoát khỏi số mạng này, cơ hội duy nhất của gã chính là theo Bạch Nhạc, nghĩ cách tìm kiếm phương thức khôi phục lại, hoặc phương thức tiếp tục tu hành trong Hắc Ám Thiên.
Cơ hội phải tự mình tranh thủ!
Điểm này, Chung Ly cũng nhận thức cực kỳ rõ ràng.
Tính khí của gã tàn nhẫn, nhưng cho tới giờ chưa bao giờ thiếu sự quả quyết.
Chỉ là dọc đường, gã không dám bại lộ tung tích của mình, mỗi ngày chỉ chạy đi vào đêm khuya, vì thế, từ Mang Sơn đến Thanh Châu gã đã đi mất bảy ngày.
Cho tới khi bước vào cảnh nội Thanh Châu, trong lòng Chung Ly rốt cục mới thở phào.
Thanh Châu vốn là địa bàn của Bạch Nhạc, cho dù Hắc Ám Thiên có lợi hại cũng ngoài tầm với, đến được đây đã vượt qua nguy hiểm lớn nhất.
Còn lại, chính là việc tìm được Bạch Nhạc.
Còn may, tử khí trên người bản mệnh ma thi có thể thu liễm, dưới tình huống bình thường, không ai có thể phát hiện ra chân tướng.
Hơn nữa ở Thanh Châu mà muốn tìm được Bạch Nhạc thực sự quá dễ, chỉ cần tới thẳng thành Thanh Châu là được.
– Đổng tiên sinh, phía trước không xa chính là thành Thanh Châu… chúng ta có nên động thủ không?
Đi theo Đổng Nguyên Xương còn có hai vị cao thủ Tinh Hải Cảnh, hơn mười Tinh Cung Cảnh, cũng chỉ có như vậy mới đảm bảo sẽ không bị Chung Ly cắt đuôi.
Trong mắt hiện lên một tia tàn khốc.
Đổng Nguyên Xương lạnh giọng phân phó:
– Động thủ đi, vây gã ở dãy núi phía trước, nhớ kỹ… vây nhưng không giết, đừng để gã chạy được, nhưng cũng không nên ép quá chặt, để gã mất đi hy vọng!
– Đã hiểu!
Dường như là trong nháy mắt, hai vị cao thủ Tinh Hải Cảnh liền phá không mà ra, giết về phía Chung Ly!
Trong nháy mắt đối phương xuất hiện, Chung Ly đã nhận thấy nguy hiểm, con ngươi chợt căng ra, nhanh chóng bay về hướng thành Thanh Châu.
Mặc dù cũng là Tinh Hải Cảnh, thế nhưng Chung Ly là bản mệnh ma thi, không có sức mạnh Tinh Hải Cảnh, cũng không có rất nhiều thủ đoạn chân chính của Tinh Hải Cảnh, bản lĩnh xé rách hư không cũng không có, chỉ có thể dựa vào tốc độ của bản thân để trốn.
Chỉ là bản thân Chung Ly không ngờ, người của Hắc Ám Thiên lại điên cuồng vậy.
Cho dù hắn đã trốn vào Thanh Châu lại vẫn đuổi theo.
– Trốn? Ngươi có thể chạy trốn tới đâu? Chung Ly, ta khuyên ngươi nên thúc thủ chịu trói đi!
Cười lạnh, hai vị Tinh Hải lão tổ đồng thời đuổi theo Chung Ly, công kích khủng bố thuận thế đánh ra, trong nháy mắt đã phong kín lối đi của Chung Ly.
Trước đó lúc ở Mang Sơn, thôn phệ một bản mệnh ma thi, thực lực của Chung Ly cũng đã tăng lên rất nhiều, nếu như chỉ là cường giả Tinh Hải Cảnh thì gã có thể liều một phen, xem có thể giết được đối phương hay không, nhưng giờ đồng thời đối mặt với hai người, gã cũng chỉ có thể đào tẩu.
Hướng đi tới thành Thanh Châu bị đóng chặt, bất đắc dĩ Chung Ly cũng chỉ có thể thả người bỏ chạy về hướng trong núi.
Nếu là người địa phương Thanh Châu thì sẽ phân biệt ra được, bây giờ hướng Chung Ly đang chạy trốn là Hàn Sơn!
Vị trí Hàn Sơn Tông trong Hàn Sơn!
Xa xa, trong bóng đêm nhìn thấy Chung Ly trốn vào một ngọn núi, Đổng Nguyên Xương cũng thở phào một hơi.
Kế hoạch tới giờ có thể nói đều thuận lợi.
Chỉ là còn lại là chuyện gã không thể khống chế, thứ gã có thể làm chính là chờ đợi.
Chờ Bạch Nhạc đưa ra lựa chọn.
– Đại nhân, Hàn Sơn báo nguy!
Trời vừa sáng liền có Thanh Vân Kỵ truyền tin tức lại thành Thanh Châu, nửa quỳ trước mặt Bạch Nhạc, báo cáo.
– Hàn Sơn?
Nao nao, Bạch Nhạc khó hiểu.
– Vâng!
Gật đầu, Thanh Vân Kỵ đáp lời:
– Đêm hôm qua có ba vị cường giả Tinh Hải Cảnh của ma đạo xông vào dãy núi phụ cận Hàn Sơn, hai người trong đó đang đuổi giết một người, toàn bộ Hàn Sơn đã loạn cả lên! Hàn Sơn không có sức chống cự, chỉ có thể phong sơn, bây giờ đã mở đại trận hộ tông, đồng thời phát tín hiệu cầu cứu.
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc hơi nheo mắt lại.
Lúc này lại đột nhiên có cao thủ ma đạo xông vào Thanh Châu vốn là việc không bình thường, lại còn là hai người truy sát một, hơn nữa trùng hợp lại trốn tới vùng núi Hàn Sơn, chuyện này sợ rằng tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài.
– Công tử!
Lúc nói chuyện, Tô Nhan cũng đi tới, sắc mặt nghiêm trọng, nói:
– Vừa nhận được tin tức, trốn tới Thanh Châu chắc là người của Hắc Ám Thiên, tên là Chung Ly.
– Ngươi nói gì?
Trong nháy mắt, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên nảy lên, trầm giọng hỏi.
– Là người của Hắc Ám Thiên, tên là Chung Ly… công tử biết hắn sao?
Nao nao, Tô Nhan hơi kinh ngạc.
– Chung LY!
Lặp lại cái tên này lần nữa, trong mắt Bạch Nhạc nhất thời lóe lên sự lạnh lẽo.
– Hay cho một Hắc Ám Thiên… đây là đang nhằm vào ta rồi! Rất tốt!
– Là khổ nhục kế?
Mí mắt hơi nảy lên, Tô Nhan hỏi.
Chương 1550: Tới cứu viện
– Cũng không phải.
Lắc đầu, Bạch Nhạc nhàn nhạt đáp:
– Chỉ là bọn họ cho rằng đã nắm được nhược điểm của ta mà thôi.
Chỉ cần thoáng suy nghĩ, Bạch Nhạc có thể nghĩ ra điểm then chốt.
Từng bước giống như đã tập luyện từ trước.
Nghe được lời nói của Bạch Nhạc, Tô Nhan yên tâm hơn không ít:
– Đã như vậy, công tử cũng không cần phải mạo hiểm, bọn họ cũng không dám tới thành Thanh Châu!
– Đi, phải đi chứ, không thể phụ ý tốt của người ta được.
Nhún nhún vai, Bạch Nhạc chậm rãi nói:
– Hắc Ám Thiên là đang vội vàng muốn giết ta cho thống khoái… nếu như không cho bọn họ cơ hội thì sẽ liên tục gặp khó khăn.
– Chỉ tiếc, tới giờ rồi mà họ vẫn chưa hiểu rõ tình thế.
Chậm rãi đứng dậy, Bạch Nhạc bình tĩnh phân phó:
– Thông báo đi, mời Tinh Hà lão tổ cùng Huyết Ảnh Ma Quân theo ta đi Hàn Sơn một chuyến.
– Công tử, Hắc Ám Thiên trăm phương ngàn kế sắp đặt muốn dẫn người tới, tất đã có chuẩn bị, chỉ mời Tinh Hà lão tổ và Huyết Ảnh Ma Quân sợ rằng vẫn chưa đủ, nếu thật sự muốn đi, không bằng mời bốn vị tiền bối Ngư Tiều Canh cùng đi!
Đứng cạnh Bạch Nhạc, Tô Nhan lần nữa nói.
– Nếu thật gọi tất cả mọi người đi thì đâu còn điểm yếu, ta cần gì phải đi chứ?
Bật cười lớn, Bạch Nhạc nói:
– Bây giờ ta đang muốn cho bọn họ hy vọng, mới để bọn họ dám xuất thủ! Yên tâm đi, chỉ bằng đám phế vật đó, còn không làm gì được ta.
Nói câu này, trong mắt Bạch Nhạc tràn đầy sự tự tin.
– Công tử!
Tô Nhan vẫn không yên lòng, lần nữa khuyên nhủ.
Khoát tay, Bạch Nhạc mỉm cười nói:
– Tin ta, ta sẽ đúng mực! Thái Cực Đạo đã truyền ra một câu nói, thế không Hóa Hư, nhân gian vô địch!
– Lời này mặc dù có mùi muốn đẩy ta vào đường chết, nhưng trên thực tế… cũng không tính là sai!
Ngẩng đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Đây cũng là thời đại mà Diệp Huyền đại sư để lại cho ta!
Cảm nhận được tâm ý Bạch Nhạc đã quyết, cuối cùng Tô Nhan không tiếp tục khuyên nữa.
Mặc dù có chút nguy hiểm, nhưng xác thực Bạch Nhạc mang thần thái rực rỡ như mặt trời này mới là Bạch Nhạc mà nàng nguyện đi theo!
Tựa trên cây khô, cả người Chung Ly cực kỳ uể oải, sự uể oải này không phải ở thân thể mà ở tâm lý.
Thân là ma thi, Chung Ly đã sớm không còn cảm giác mệt mỏi nữa, thậm chí không có cảm giác đau, cũng chính vì thế, gã mới có thể chống đỡ truy sát cường độ cao của đối phương tới giờ, nhưng tâm lý sợ hãi vẫn luôn không xua đi được.
Ai cũng không biết rõ bằng gã, nếu gã chết căn bản sẽ không mang tới bất kỳ tổn thất gì cho Bạch Nhạc, cao thủ Hắc Ám Thiên không ngừng truy sát, gã bị vây ở Hàn Sơn.
Gã có thể cảm giác được đối phương không phải không giết được gã, chỉ đang muốn lợi dụng gã làm mồi nhử, dụ Bạch Nhạc tới mà thôi.
Nhưng gã không biết rốt cục Bạch Nhạc có tới cứu gã hay không, cho nên việc duy nhất gã có thể làm chính là cố hết sức mà chạy, liều mạng chạy.
Gã không dám để mình rơi vào tay đối phương, bằng không sợ là thật sự phải chết.
Chỉ là… rốt cục gã còn có thể trốn bao lâu nữa, trong lòng gã cũng không biết.
Trên thực tế, bây giờ phạm vi gã có thể hoạt động đã vô cùng nhỏ.
Gã có thể cảm giác được người Hắc Ám Thiên đang cố ý đuổi gã về vị trí Hàn Sơn Tông.
Chung Ly cũng không biết rốt cục Hàn Sơn Tông là tông môn dạng gì, không, phải nói là trước đó gã thậm chí không biết còn có tông môn này.
Một tông môn huyền cấp mà thôi, rời khỏi Thanh Châu căn bản không ai biết rõ.
Mặc dù Hàn Sơn Tông đã mở đại trận hộ tông, nhưng mà đại trận hộ tông của môn phái nhỏ đối với cường giả Tinh Hải Cảnh thật sự không chịu nổi một kích.
Ầm!
Thất thần một lúc, đối phương đã đuổi tới, lần nữa đuổi gã về phía Hàn Sơn Tông.
Không còn cách nào, Chung Ly chỉ có thể tiếp tục bỏ chạy về phía Hàn Sơn.
Rất nhanh, gã liền bay tới bầu trời Hàn Sơn Tông, cao thủ Hắc Ám Thiên cũng đã theo tới, thuận thế tấn công đại trận hộ tông của Hàn Sơn Tông.
Chỉ trong chốc lát, đại trận hộ tông bao phủ trên Hàn Sơn đã bị nổ nát.
Bay trên không trung, Chung Ly có thể nghe tiếng náo động ồn ào và kinh hô bên trong Hàn Sơn Tông, cảm nhận được sự sợ hãi của đệ tử Hàn Sơn.
– Các hạ có mâu thuẫn gì, mời rời khỏi Hàn Sơn! Hàn Sơn ta tuy là tiểu tông nhưng là tông môn của Thanh Châu, nhận sự che chở của Bạch phủ chủ!
Đại trận hộ tông tan vỡ, tông chủ Hàn Sơn cũng không thể không đứng ra, bay lên không trung, cao giọng hô.
Bản thân gã cũng chỉ có tu vi Tinh Cung Cảnh, thậm chí không cần đối phương nhằm vào gã, chỉ cần dư âm chiến đấu đã đủ giết gã rồi.
Nhưng tình huống như này, thân là tông chủ, gã không còn lựa chọn nào, cho dù sợ hãi như thế nào cũng phải đứng ra.
– Bạch phủ chủ? Hà!
Nghe được lời nói của tông chủ Hàn Sơn, một vị Tinh Hải lão tổ cười lạnh nói:
– Chẳng qua chỉ là một tông môn huyền cấp mà thôi, có thể có quan hệ gì với Bạch Nhạc chứ? Huống chi, cho dù Bạch Nhạc ở đây thì sao?
Trong giọng nói tràn đầy sự khinh miệt, thậm chí không có chút tôn trọng nào với Bạch Nhạc.
Trả lời như vậy nhất thời làm trong lòng tông chủ Hàn Sơn lạnh lẽo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Vô Cực Ma Đạo [Dịch] Vô Cực Ma Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Vo-Cuc-Ma-Dao-Audio-Full.jpg)


