- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 149 : Tử Linh Cô (c1481-c1490)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 149 : Tử Linh Cô (c1481-c1490)
❮ sautiếp ❯Chương 1481: Tử Linh Cô
Bạn không vượt qua kiểm tra của Google.
Hãy tải lại trang! (empty)
Muốn trải nghiệm đọc tốt hơn? Tải app chính thức của TruyenYY: Tải ngay
Chương 1482: Tử Linh Cô (2)
Thực lực song phương vốn chênh lệch không lớn, hơn nữa, người Mang Sơn bên này, càng quen thuộc đối với hắc chiểu trạch muốn, nên đương nhiên ra tay sẽ không có bất kỳ do dự nào, chỉ trong chớp mắt, đã có hơn mười người dẫn đầu từ Đãng Mang Nhai nhảy xuống, giết thẳng đến những người Hắc Ám Thiên này.
Tự nhiên chém giết ở cảnh giới này, không hấp dẫn được Bạch Nhạc chú ý, từ đầu đến cuối ánh mắt của Bạch Nhạc vẫn luôn ở trên người bốn tên Tinh Cung Cảnh dẫn đầu của đối phương.
Đối phương mặc một thân hắc bào, có vẻ cực kỳ âm trầm, ngay cả khuôn mặt cũng bị che lại, không nhìn rõ mặt.
Thế nhưng xuất thủ lại cực kỳ tàn nhẫn, người chết ở trên tay bọn họ, ngay cả toàn thây cũng khó lưu lại, rất nhanh thi thể sẽ thối rữa, thậm chí sẽ trực tiếp hóa thành một bãi thịt vụn, khiến cho người ta buồn nôn!
Khác với người Mang Sơn bên này, hiển nhiên đối phương xông vào hắc chiểu trạch, cũng không phải là vì giết người mà là vì hái Tử Linh Cô!
Chỉ cần đắc thủ, sẽ lập tức trốn ra phía ngoài, toàn bộ quá trình, có thể không động thủ, liền tận lực không động thủ.
Rất hiển nhiên, phần thưởng bên Hắc Ám Thiên, là có thể mang về bao nhiêu Tử Linh Cô, chứ không phải là có thể giết chết bao nhiêu người.
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Bạch Nhạc càng xác định phán đoán của mình.
Đám người Hắc Ám Thiên này, chắc chắn có quan hệ với vị Tử Linh Ma Quân trước đó, sợ rằng cướp đoạt Tử Linh Cô, chính là vì luyện chế âm binh, thậm chí là Ma Thi đủ để lay động Hóa Hư.
Chỉ bằng điểm này, Bạch Nhạc liền sinh ra cực độ chán ghét đối với người Hắc Ám Thiên.
Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một chút, đạp chân xuống, lăng không bay lên, cũng nhảy vào trong hắc chiểu trạch.
– Nghiêm gia!
Động tác của Bạch Nhạc nhất thời hù dọa cho Bách Sự Thông nhảy dựng lên.
Bách Sự Thông vốn đang một mực xem náo nhiệt, hơn nữa, cũng không có coi một màn này ra gì, nhưng không nghĩ tới, Bạch Nhạc lại chủ động xuất thủ.
Đùa gì thế!
Hôm nay Bạch Nhạc có thực lực gì?
Đó là cường giả Tinh Hải Cảnh, hơn nữa, nghe nói là tồn tại đủ để chém giết cường giả Tinh Hải đỉnh phong.
Thực lực như vậy, cùng những Tinh Cung Cảnh, thậm chí Linh Phủ Cảnh này xem náo nhiệt gì, đây không phải là nhức trứng sao?
Giờ khắc này, Bách Sự Thông thực sự hoài nghi mình có phải nhận lầm người hay không, đối phương căn bản là giả mạo Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc cũng không biết những ý tưởng điên khùng này trong lòng Bách Sự Thông, trên thực tế, hắn cũng không quan tâm.
Từ Đãng Mang Nhai nhảy xuống, Bạch Nhạc liền bay thẳng đến chỗ một vị cường giả Tinh Cung Cảnh.
Lấy cảnh giới bây giờ của Bạch Nhạc, muốn ẩn giấu thực lực thực sự quá đơn giản, hắn khống chế lực lượng ở trình độ Tinh Cung Cảnh bình thường, trực tiếp đập ra một quyền.
Mặc dù đã khống chế lực lượng, hơn nữa không dùng kiếm, chỉ lấy quyền cước công kích, nhưng vừa động thủ, Bạch Nhạc đã mang đến áp lực, cực kì khủng bố.
Người chưa đến, đối phương cũng đã ngửi được áp lực tử vong.
Đột nhiên tên kia ngẩng đầu, bàn tay hơi lật, một cây hắc sắc trường mâu chợt đâm về phía Bạch Nhạc.
Ánh mắt Bạch Nhạc không nháy một cái, trong tích tắc, thay đổi quyền thành chưởng đập tới cái hắc sắc trường mâu kia.
Tốc độ nhanh đến mức khó mà tin nổi, trong lúc trở tay, bàn tay Bạch Nhạc liền trực tiếp vỗ lên phía trên hắc sắc trường mâu của đối phương, chỉ là trong nháy mắt va chạm vào cái trường mâu màu đen kia, Bạch Nhạc liền cảm thụ được một cỗ tử khí nồng nặc theo hắc sắc trường mâu, xâm nhập trong cơ thể mình.
Mặc dù chút ấy tử khí, đối với Bạch Nhạc căn bản không có khả năng tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì, nhưng dưới tình huống che giấu tung tích và thực lực, Bạch Nhạc lại không khả năng biểu hiện quá mức kinh khủng, trong nháy mắt cảm thụ được, hắn liền giống như Tinh Cung Cảnh bình thường, bàn tay đột nhiên co rụt lại, trực tiếp tách ra.
Chỉ là cùng lúc đó, Bạch Nhạc đạp ra một cước, người chưa rơi xuống đất, đã trực tiếp đạp đến trên người đối phương.
Oanh!
Lực đạo Bạch Nhạc mạnh mẽ bực nào, cho dù đã khống chế thực lực, chỉ bằng lực lượng Thông Thiên Ma Thể, thì một cước này cũng khiến cho đối phương căn bản chịu không được!
Trong tích tắc, cường giả Tinh Cung Cảnh Hắc Ám Thiên kia liền hung hăng ngã vào trong ao đầm.
Lúc rơi xuống đất, trên người đối phương liền chợt bốc lên một mảnh hắc vụ, bao phủ hắn đi vào.
Mí mắt Bạch Nhạc hơi giật giật, cũng không có đuổi vào, chỉ thuận thế nắm lấy Tử Linh Cô đối phương vừa định thu thập.
Vừa chạm vào tay, Bạch Nhạc liền đơn giản đoán được, đây chính là Tử Linh Cô trong điển tịch Đại Càn Vương Triều ghi chép.
– Giết!
Trong miệng phát ra một tiếng kêu nặng nề, trong nháy mắt, ba tên cao thủ Tinh Cung Cảnh Hắc Ám Thiên khác, đồng thời giết về phía Bạch Nhạc.
Biến cố này, nhất thời khiến cho chân mày Bạch Nhạc đột nhiên nhảy lên.
Một cái Tử Linh Cô mà thôi, đối phương có cần phải điên cuồng như vậy không.
Ánh mắt Bạch Nhạc rơi trên người cao thủ Tinh Cung Cảnh trốn trong hắc vụ, trong mắt lộ ra một nụ cười nhạt, không lùi mà tiến tới, trực tiếp xông vào trong hắc vụ.
Ba cao thủ Tinh Cung Cảnh khác gần như cùng lúc nhận ra được động tác của Bạch Nhạc, chợt gia tốc cùng giết về phía Bạch Nhạc.
– Quả nhiên!
Chương 1483: Người Chết
Trong mắt Bạch Nhạc hiện lên một luồng tinh mang, lập tức xác định phán đoán của mình.
Vấn đề nằm ở trên người bị mình thương tổn.
Nếu như đổi người khác, phản ứng đầu tiên, chính là né tránh, tách ra khỏi phong mang của đối phương.
Nhưng Bạch Nhạc đâu sẽ quan tâm những thứ này, đối phương phản ứng quá khích, càng khiến cho Bạch Nhạc tò mò, thân hình thoắt một cái, trực tiếp xông vào trong cái hắc vụ kia.
– Quay lại, đừng đi vào!
Gần như cùng lúc đó, có người bên Mang Sơn cao giọng hô.
Bọn họ và người Hắc Ám Thiên giao thủ cũng không phải một hai lần, trước kia cũng đã có người từng làm đối phương bị thương, nhưng chỉ cần trên người đối phương lộ ra sương mù đen như vậy, người cả gan đuổi vào, sẽ thất thủ bị bắt, không có ngoại lệ.
Bên Mang Sơn vẫn luôn hoài nghi, cái hắc vụ kia là một loại mê dược cực kỳ lợi hại.
Chỉ tiếc, Mang Sơn và cao thủ Hắc Ám Thiên đạt thành hiệp ước, hạn chế loại xung đột này phía dưới Tinh Cung Cảnh, hơn nữa thiên tài chân chính, tuyệt đối không tùy tiện ra tay.
Trải qua nhiều lần giao thủ như vậy, cao thủ Tinh Cung Cảnh bên Mang Sơn cũng đều biết, sẽ không có người lỗ mãng xông vào bên trong hắc vụ của đối phương.
Chỉ có Bạch Nhạc mới tới, cái gì cũng không biết, lần đầu tiên đã trực tiếp xuất thủ, căn bản không kịp nhắc nhở những sự tình cần chú ý cho hắn, hắn đã đâm đầu xông thẳng đi vào.
Tự nhiên Bạch Nhạc cũng nghe được tiếng gọi ầm ĩ của cao thủ bên Mang Sơn, nhưng Bạch Nhạc đâu quan tâm cái này.
Bất kể đối phương có thủ đoạn gì, nếu như Tinh Cung Cảnh, cũng có thể làm bị thương hắn, vậy hắn cũng không cần sống nữa, trực tiếp chết đi.
Gần như trong nháy mắt xông vào phạm vi hắc vụ, Bạch Nhạc liền cảm thụ được một hồi cảm giác đau đớn phát ra từ linh hồn, hiển nhiên trong cái hắc vụ này ẩn chứa công kích nhằm vào linh hồn.
Nếu như là cường giả Tinh Cung Cảnh bình thường, chỉ sợ không chống nổi mấy hơi thở, sẽ trực tiếp bị hôn mê.
Thế nhưng chút ấy lực lượng, muốn thương tổn được Bạch Nhạc, hiển nhiên là chuyện cười.
Trong mắt lộ ra một đạo hàn mang, Bạch Nhạc trực tiếp rơi vào bên người cường giả Tinh Cung Cảnh kia, đầu ngón tay vẩy một cái, trực tiếp xốc mũ áo đối phương lên, nhìn thấy mặt đối phương!
Nhưng cũng chính một cái nhìn này, đột nhiên khiến cho nội tâm Bạch Nhạc run rẩy dữ dội!
Đó là một gương mặt xám trắng, không nhìn thấy nửa điểm huyết sắc, quan trọng nhất là… Trong mắt đối phương sớm đã không có nửa điểm sinh cơ!
Người chết!
Đúng, cái gọi là cao thủ Hắc Ám Thiên này, dĩ nhiên là thi thể của một tu hành giả đã sớm chết.
Chỉ là, nếu không đi tới bên người, cho dù lấy thực lực Bạch Nhạc, cũng không thể nhận ra điểm này!
Kết hợp với sự tình Tử Linh Cô, trong nháy mắt Bạch Nhạc liền phản ứng kịp.
Sợ rằng bốn cao thủ Tinh Cung Cảnh Hắc Ám Thiên này đều là người chết!
Là âm binh đối phương chuyên môn luyện ra, hoặc có lẽ là Ma Thi mà đối phương luyện chế, chỉ là vẫn chưa thành hình mà thôi.
Gần như cùng lúc đó, đột nhiên Bạch Nhạc cảm thụ được, ba tên cao thủ Hắc Ám Thiên khác cũng xông tới, công về phía mình.
Sát khí trong mắt lóe lên một cái rồi biến mất, Bạch Nhạc phát ra một tiếng hét to, vừa tung người liền trực tiếp xông ra khỏi hắc vụ, ngay tại lúc đó, đầu ngón tay gảy nhẹ, một luồng kiếm khí chợt đánh ra, đồng thời ép lui đối phương!
Cứ như vậy, bằng tốc độ ánh sáng, Bạch Nhạc đã lui ra, cũng không để ý người khác, trực tiếp bay về phía trên Đãng Mang Nhai.
Một kích không được gì, những cao thủ Hắc Ám Thiên kia cũng không dám tiếp tục truy kích Bạch Nhạc, ngược lại phát ra tín hiệu rút lui, đỡ người bị Bạch Nhạc thương tổn kia lên, trực tiếp rời khỏi hắc chiểu trạch, rút lui về phía xa xa.
– Nghiêm gia, ngươi dọa chết ta rồi!
Chứng kiến Bạch Nhạc bay trở về, Bách Sự Thông là người thứ nhất chạy lại, vẻ mặt thân thiết hỏi.
Đương nhiên, loại thân thiết này hiển nhiên là giả.
Bách Sự Thông biết rõ thân phận Bạch Nhạc, đương nhiên sẽ không lo lắng an toàn của Bạch Nhạc, hắn chân chính lo lắng là Bạch Nhạc quá khiến cho người ta chú ý, bị nhận ra thân phận.
Cũng may, Bạch Nhạc luôn khống chế được lực lượng và khí tức, nên không ai nhìn ra cái gì.
– Ngươi làm sao làm được?
Gần như là cùng lúc đó, một thanh niên bên Mang Sơn đi thẳng đến, nhìn chằm chằm Bạch Nhạc hỏi.
– Cái gì?
Bạch Nhạc xoay đầu lại, không hiểu nhìn về phía đối phương.
– Làm sao ngươi đi ra được từ trong hắc vụ của đối phương.
Thanh niên kia nhìn Bạch Nhạc, hỏi lần nữa.
Bạch Nhạc lắc đầu, sắc mặt hơi trắng bệch giải thích:
– Trong hắc vụ có ẩn chứa công kích linh hồn, thế nhưng trước đó ta từng phục qua linh dược tăng cường linh hồn, thần hồn mạnh hơn thường nhân, nên mới miễn cưỡng trốn ra được.
Đây là đáp án Bạch Nhạc đã sớm đã nghĩ tới, cũng căn bản không sợ người khác nhìn ra sơ hở gì.
Nghe vậy, lúc này thanh niên kia mới khẽ vuốt cằm:
– Xem ra thần hồn ngươi đã sắp đạt được trình độ Tinh Hải Cảnh, không tầm thường! Tại hạ Lưu Thủy, không biết các hạ xưng hô như thế nào?
– Ta họ Nghiêm.
Mí mắt Bạch Nhạc hơi nhảy, bình tĩnh hồi đáp, nhưng vẫn không có ý tứ nói ra tên mình.
– Hóa ra là Nghiêm huynh!
Chương 1484: Phiền Phức Tới Cửa
Đối với việc Bạch Nhạc giấu giếm, đối phương cũng không thèm để ý chút nào, tùy ý mở miệng nói:
– Nghiêm huynh không cần có băn khoăn gì, bất kể trước kia ngươi có thân phận gì, đến Mang Sơn ta, sẽ đều bị xóa bỏ! Chỉ bằng biểu hiện hôm nay của ngươi, người bạn như ngươi Lưu Thủy ta kết giao chắc rồi!
Bạch Nhạc khẽ vuốt cằm, không trả lời, chỉ vào Tử Linh Cô trong tay:
– Tại sao người Hắc Ám Thiên muốn đoạt cái này? Không biết Lưu huynh có giải thích cho ta được hay không?
– Không cần khách khí như vậy, các huynh đệ cũng gọi ta là Thủy ca, nếu không ghét bỏ, ngươi cũng có thể gọi ta một tiếng Thủy ca!
Lưu Thủy bật cười, mở miệng nói:
– Thứ này gọi là Hắc Tử Cô, dùng để luyện dược, cụ thể có công hiệu gì ta cũng không rõ lắm, tại sao người Hắc Ám Thiên muốn đoạt, chúng ta đang điều tra, thế nhưng tạm thời không có kết luận.
Nhìn mắt đối phương, Bạch Nhạc có thể cảm giác được, đối phương không nói dối.
Nói cách khác, người Mang Sơn, cũng không nhận ra Tử Linh Cô, hoặc có lẽ là… Những người phía dưới này, cũng không nhận ra.
– Đã như vậy, bụi Hắc Tử Cô này có thể cho ta hay không?
– Đương nhiên!
Lưu Thủy cười khẽ một chút, tự tay làm một cái thủ thế mời:
– Nơi đây không phải địa phương nói chuyện, không bằng chúng ta chuyển sang nơi khác uống rượu, vừa uống vừa trò chuyện được không?
– Chủ muốn thế nào thì khách thế đó, Lưu huynh, mời!
Bạch Nhạc mỉm cười, không cự tuyệt, nhưng không có xưng hô Thủy ca như yêu cầu của đối phương, cảm giác bảo trì khoảng cách nhất định.
– Thủy ca, tại hạ Bách Sự Thông, là bằng hữu Nghiêm gia, có thể mang theo ta được không?
Bách Sự Thông tận dụng mọi thứ, nhất thời lại gần.
Xem Bạch Nhạc liếc mắt, gặp Bạch Nhạc không có cự tuyệt, Lưu Thủy lúc này sảng khoái đáp ứng nói:
– Nếu là bằng hữu của Nghiêm huynh, vậy thì cùng đi uống rượu đi!
– Cảm ơn Thủy ca, Thủy ca rộng lượng!
Bách Sự Thông bắt kịp nhanh như chớp, há mồm ra liền nịnh bợ, chỉ là hợp với làn điệu hài hước kia, nên cũng không chọc người chán ghét.
– Tra, không biết dùng biện pháp gì, nhất định phải tra rõ cho ta!
Trên mặt lộ ra một tia âm trầm, trung niên trầm giọng nói.
– Đã phân phó, bên Mang Sơn cũng có người của chúng ta, tra ra thân phận đối phương sẽ không quá khó, vấn đề hiện tại là… Đến tột cùng hắn có phát hiện bí mật Ma Thi hay không!
Thanh niên bên cạnh nhẹ giọng nói.
– Phiền phức là do ngươi gây ra, tốt nhất ngươi tự tay giải quyết đi, bằng không… Một khi thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, không ai bảo vệ được ngươi đâu.
Trung niên liếc mắt nhìn thanh niên, trầm giọng nói.
– Chung thúc nói như thế không đúng rồi, ngươi và ta vốn là châu chấu trên một sợi thừng, ta mà xảy ra sự cố, ngươi cho rằng ngươi chạy thoát sao?
Thanh niên nhếch miệng lên, lộ ra vài phần khinh miệt:
– Cho dù ở bổn tông loại chuyện tàn hại đồng môn cũng là tối kỵ, huống chi là luyện thành Ma Thi… Một mình ta cũng không có bản lĩnh giết chết ba vị sư huynh luyện thành Ma Thi!
– Vô liêm sỉ!
Nghe được lời nói của thanh niên, trung niên nhất thời giận tím mặt, bỗng nhiên đứng phắt dậy khỏi ghế.
– Ha ha, Chung thúc, xin bớt giận, đừng tức giận hư thân thể.
Thanh niên cười ha ha một tiếng, tiếp tục nói:
– Tiểu chất cũng chỉ là đùa với ngài một chút thôi, yên tâm đi, chuyện này ta sẽ xử lý! Bất kể hắn phát hiện vấn đề hay không, ta cam đoan, hắn không nhìn thấy thái dương ngày mai.
Nói xong một câu này, thanh niên nhất thời xoay người đi ra ngoài.
Sắc mặt trung niên có chút âm trầm, khóe miệng không khỏi lộ ra vẻ khinh miệt.
– Tự cho là đúng! Thật sự cho rằng, dựa vào chút tình cảm này của cha ngươi, là có thể để ta bốc lên nguy hiểm lớn như vậy giúp ngươi hay sao… Ngu xuẩn!
… … … …
– Thủy ca, trước khi tới, ta đã nghe nói, ngài là thiên tài xuất sắc nhất trong thế hệ trẻ của Mang Sơn, hơn nữa, làm người nổi danh rộng lượng, trượng nghĩa! Tiểu đệ trước mời ngài một ly, ta uống trước rồi nói!
Vừa mới ngồi xuống, Bách Sự Thông đã cười hì hì tiến đến trước mặt Lưu Thủy, vừa nâng ly rượu, rầm một tiếng trực tiếp uống hết.
Ở phương diện này, Bách Sự Thông tuyệt đối là cái gì cũng biết, nắm bắt tâm lý tất cả mọi người.
Mặc dù ban đầu Lưu Thủy cũng không thèm để ý hắn, nhưng bây giờ không khỏi có thêm vài phần hảo cảm đối với hắn.
– Đều là bằng hữu, không cần khách khí như vậy!
Lưu Thủy cũng uống một chén rượu, lúc này mới tiếp tục nói:
– Bằng thực lực Nghiêm huynh, bất kể đi tới đâu, đều có thể đạt được đãi ngộ tốt nhất, có thể lựa chọn Mang Sơn chúng ta, ta vô cùng cao hứng.
– Ta và đám người Đạp Thiên Ma Quân không phải người cùng một đường, còn về Hắc Ám Thiên, tử khí trên người quá nặng, ta không thích.
Bạch Nhạc lắc đầu, mở miệng đáp.
Nhắc tới Hắc Ám Thiên, sắc mặt Lưu Thủy hơi trầm xuống:
– Đám người Đạp Thiên Ma Quân cũng thôi đi, nhưng lai lịch những người Hắc Ám Thiên này vô cùng thần bí, cũng không biết là xuất hiện từ đâu, xuất thủ cực kỳ ác độc, nhưng bây giờ đối phó tam đại Thiên Tông mới là chính sự, nên mới nhịn cục tức này, bằng không, bọn hắn không ra nổi cái Mang Sơn này.
Chương 1485: Phiền Phức Tới Cửa (2)
Rất hiển nhiên, mấy ngày qua, đám người Mang Sơn này cũng nhịn không ít tức giận Hắc Ám Thiên.
Chỉ là, lão tổ phía trên Tinh Hải Cảnh không phát lời, những người phía dưới này tối đa cũng có một ít ma sát, không dám thật sự khai chiến quy mô.
– Lưu huynh có bao nhiêu hiểu biết với Hắc Ám Thiên?
Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một chút, mở miệng hỏi lần nữa.
– Chưa nói tới có hiểu biết gì!
Lưu Thủy lắc đầu, giải thích:
– Thế nhưng bên Hắc Ám Thiên kia có một tên, tên là Chung Ly, rất quỷ dị, chẳng những thực lực cực mạnh, hơn nữa âm hiểm xảo trá, ta từng có mấy lần giao thủ cùng hắn, cũng ăn một điểm nhỏ thua thiệt.
– Hôm nay hắn cũng tới sao?
Trong lòng hơi động một chút, Bạch Nhạc hỏi lần nữa.
– Có tới!
Lưu Thủy gật đầu, giải thích:
– May mà người ngươi giao thủ hôm nay không phải hắn, bằng không, cũng không dễ dàng toàn thân trở ra như vậy! Hơn nữa, ngươi cũng chứng kiến, đối phương rất đoàn kết, một khi có người gặp nạn, người khác sẽ toàn lực cứu viện.
– Còn có cái hắc vụ quỷ dị kia nữa, trước ngươi, có không ít cao thủ đều xảy chân trong hắc vụ.
Đột nhiên mí mắt nhảy lên, tới mức này, trong lòng Bạch Nhạc cũng đã có một cái ý nghĩ rõ ràng.
Rất hiển nhiên, hôm nay bốn cường giả Tinh Cung Cảnh Hắc Ám Thiên đến, không phải đều là người chết, mà là do tên Chung Ly, Lưu Thủy nói tới kia khống chế, ba tên khác chỉ là Ma Thi hắn luyện chế mà thôi.
Chỉ là, lấy nhãn lực đám người Lưu Thủy, tự nhiên không nhìn ra khác biệt bên trong.
– Đúng rồi, Nghiêm huynh, hôm nay ngươi cũng đã giao thủ với bọn họ, có biện pháp nào có thể khắc chế cái hắc vụ đáng chết kia không?
Lưu Thủy nhìn Bạch Nhạc, hỏi lần nữa:
– Mấy ngày nay, đúng là chúng ta ăn không ít thua thiệt, cuối cùng phải giết hai người bọn họ mới có thể xả cục tức này.
– Không có cách nào!
Bạch Nhạc lắc đầu, trực tiếp phủ định nói:
– Trong hắc vụ, có ẩn chứa công kích thần hồn, trừ phi có cao thủ tinh thông pháp môn thần hồn, có thể hạn chế lực lượng đối phương, bằng không, một khi rơi vào trong hắc vụ, liền rất khó thương tổn được đối phương.
– Mặc dù ta có thể ngăn trở công kích thần hồn, nhưng… Thực lực vẫn sẽ bị hạn chế, nếu như rơi vào trong vây công, cũng vô cùng nguy hiểm.
Lấy thực lực Tinh Cung Cảnh, không phải hoàn toàn không cách nào đối phó Ma Thi của đối phương, nhưng ít nhất cũng phải là tồn tại có thực lực trước trăm ở đại hội Đạo Môn, mới có cơ hội chống lại, muốn thắng dễ dàng thì càng khó.
Bạch Nhạc cũng không cho rằng bên trong Mang Sơn, có thiên tài bực này, hoặc có lẽ là, ít nhất loại thiên tài này, sẽ không đơn giản cuốn vào trong tranh đấu với Hắc Ám Thiên.
Về phần Bạch Nhạc, còn không muốn để cho mình chói mắt như vậy.
Nghe thế, trong mắt Lưu Thủy cũng khó tránh khỏi lộ ra một tia thất vọng.
Trên thực tế, hắn làm quen Bạch Nhạc như thế, chính là mang theo ý muốn lợi dụng Bạch Nhạc, phá giải hắc vụ của đối phương, chém giết một hai tên cao thủ.
Bây giờ thấy Bạch Nhạc cũng hết cách, tự nhiên hứng thú của hắn cũng giảm đi.
Thế nhưng, dù sao thực lực Bạch Nhạc cũng rất mạnh, hắn không tiện biểu hiện quá mức rõ ràng, sau khi cùng uống rượu một trận, lúc này mới mượn cớ rời đi, để người khác tiếp Bạch Nhạc và Bách Sự Thông uống rượu.
Đối với chuyện này Bạch Nhạc cũng không có hứng thú gì, liền tìm một cái cớ rời đi, chỉ có Bách Sự Thông vẫn tràn đầy phấn khởi trò chuyện không ngừng như cũ.
Chỉ là, ngay tại thời điểm Bạch Nhạc trở lại nơi ở mà đối phương sắp xếp, trong lòng chợt cảm thụ được một tia tử khí nhàn nhạt.
Mặc dù đối phương che giấu rất tốt, nhưng vẫn vô pháp giấu diếm được Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc âm thầm cười lạnh trong lòng một tiếng, cũng không có biểu hiện ra dị dạng gì, càng không làm kinh động bất luận kẻ nào, cứ như vậy lững thững bước vào trong sơn động.
Gần như trong nháy mắt Bạch Nhạc bước vào sơn động, liền có pháp trận bị phát động, trực tiếp phong bế cửa động, ngăn cách khí tức.
Toàn bộ sơn động, càng rơi vào trong một mảng bóng tối, không thấy rõ bất kỳ vật gì.
– Đừng nhúc nhích, tuyệt đối đừng nhúc nhích, bằng không… Ta cũng chỉ có thể trực tiếp giết chết ngươi! Hiểu không?
Trong bóng tối, có một tiếng nói giễu cợt chậm rãi vang lên, một khắc sau, Bạch Nhạc liền cảm nhận được một cỗ tử khí nồng nặc bao phủ mà đến, cuốn mình vào.
– Chung Ly?
Bạch Nhạc chậm rãi phun ra hai chữ này từ trong miệng, lạnh giọng hỏi.
– Không tệ, thời gian ngắn như vậy, cũng đã nghe được tên của ta.
Chung Ly mang theo vài phần trêu tức, thong thả mở miệng nói.
– Dấu đầu lộ đuôi, ngay cả ánh sáng cũng không dám thấy, có gì tài giỏi?
Bạch Nhạc không nhúc nhích chút nào, cười lạnh nói.
– Khéo ăn khéo nói, đáng tiếc… Về sau ngươi không có loại cơ hội này!
Chung Ly thong thả mở miệng, trong giọng nói lộ ra một tia khinh thường.
– Giống như người chết hôm nay ta thương tổn sao?
Bạch Nhạc mở miệng nói lần nữa.
Trong tích tắc, nhiệt độ xung quanh giống như chợt hạ xuống rất nhiều, sát khí khủng bố đập vào mặt, Bạch Nhạc có thể rõ ràng cảm thụ được một bàn tay bắt về phía cổ mình.
Chỉ là Bạch Nhạc vẫn không tránh không né, cố ý để cho đối phương bắt được cổ mình.
– Quả nhiên ngươi đã nhìn ra!
Chương 1486: Bị Bắt
Trong nháy mắt, giọng nói của đối phương không có vẻ tùy ý như trước đó nữa, mà tràn ngập hàn ý băng lãnh, giống như chợt hóa thành gió tuyết tháng chạp.
– Cho nên, ngươi dự định giết ta diệt khẩu sao?
Bạch Nhạc cười lạnh một tiếng, không thèm quan tâm nói:
– Ta bây giờ còn chưa nói chuyện này ra, thế nhưng, ta cam đoan, chỉ cần ngươi giết ta, không đến hai ngày, tin tức này sẽ truyền khắp Mang Sơn!
– Ngươi trông cậy vào tên Bách Sự Thông kia sao? Ngươi cho rằng, sau khi ta giết ngươi, sẽ không giết hắn diệt khẩu sao?
Chung Ly uy hiếp lần nữa.
– Ngươi có thể thử xem một chút.
Bạch Nhạc không để ý nhún nhún vai, bình tĩnh nói:
– Tử Linh Cô, luyện thi… Chỉ cần tin tức này truyền đi, thiên hạ này ai có thể dung thứ cho các ngươi?
“…”
Trong nháy mắt, Bạch Nhạc chợt cảm giác được cổ mình bị bóp chặt lại lần nữa, thậm chí bàn tay đối phương nắm cổ mình đã có một tia hơi run rẩy.
Nếu như nói, trước đó đối phương còn ôm một bộ thái độ không quan trọng, cũng không có quá để cái sự kiện này ở trong lòng, như vậy hai từ Tử Linh Cô và luyện thi này vừa ra, hiển nhiên đã chọc vào chỗ đau của đối phương!
– Rốt cuộc ngươi là ai?
Giọng nói âm u, mang theo tử khí nồng nặc, chợt cuốn về phía Bạch Nhạc.
– Ta là ai không quan trọng, quan trọng là… Các ngươi có thể cho ta cái gì?
Trong thanh âm của Bạch Nhạc cũng tràn ngập mị hoặc:
– Chỉ cần các ngươi có thể đả động ta, ta chẳng những có thể giữ bí mật tuyệt đối, thậm chí còn có thể trợ giúp các ngươi luyện thi!
“…”
Trong chớp nhoáng này, đột nhiên trong lòng Chung Ly hiện lên một chút do dự.
Trên thực tế, trước khi tới, hắn chỉ muốn giết đối phương diệt khẩu mà thôi, thế nhưng bây giờ lời nói của đối phương, lại làm cho hắn cảm thụ được sợ hãi cực đại, thậm chí cái kia đã không còn đơn thuần là sinh tử của một mình hắn, mà quan hệ đến an toàn của toàn bộ Hắc Ám Thiên.
Chuyện này quá lớn, lớn đến mức hắn không dám tự ý quyết định.
– Ta cho ngươi hai lựa chọn, hoặc là theo ta trở về, hoặc là… Hiện tại ta giết ngươi!
Trong mắt Chung Ly hiện lên một tia ác liệt, lạnh lùng mở miệng nói.
Bất kể như thế nào, hắn cũng không có khả năng mặc kệ một cái uy hiếp như vậy thoát khỏi khống chế, nhưng hắc vụ cũng không khống chế được đối phương, hắn cũng không nắm chắc đơn giản bắt đi một cao thủ như vậy.
Biện pháp duy nhất, chính là làm cho đối phương phối hợp với mình, hoặc là… Mạo hiểm giết chết đối phương!
– Được!
Bạch Nhạc gật đầu, bình thản nói:
– Ngươi không làm chủ, thì đổi một người có thể làm chủ đàm phán với ta! Ta có thể theo ngươi trở về, thì ngươi cũng có thể đoán được, sau lưng ta có người, là địch hay là bạn, Hắc Ám Thiên các ngươi tự mình cân nhắc.
… …
Trong màn đêm, Bạch Nhạc theo Chung Ly rời khỏi sơn động.
Bên ngoài đã sớm có người tiếp ứng, Bạch Nhạc liếc một cái, hiển nhiên cũng là gương mặt quen thuộc, hôm nay đã gặp qua trên Mang Sơn.
Rất hiển nhiên, đối phương đã sớm đã chôn xuống tai mắt bên trong Mang Sơn, bằng không, Chung Ly cũng không có khả năng lặng yên không một tiếng động tìm được nơi ở của mình như vậy.
Nhìn thấy Bạch Nhạc vẫn còn sống, hiển nhiên người kia cũng bị dọa cho giật mình, muốn nói điều gì, nhưng lại bị ánh mắt sắc bén của Chung Ly, mạnh mẽ ép trở về.
Ra ngoài cửa, rốt cục Bạch Nhạc cũng thấy rõ tướng mạo Chung Ly.
Đây là một thanh niên chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi gì đó, mũi ưng, có vẻ hơi sắc bén, sắc mặt có chút ảm đạm không bình thường, ánh mắt âm trầm.
Chung Ly theo sat bên người Bạch Nhạc, thần kinh căng thẳng, sợ Bạch Nhạc đột nhiên kêu loạn loạn, hoặc là nỗ lực thoát đi.
Cũng may, đoạn đường này Bạch Nhạc hành động vô cùng hợp, chẳng những không gây ra bất cứ phiền phức gì, ngược lại còn chủ động thu liễm khí tức, mượn bóng đêm, yên lặng rời khỏi Đãng Mang Nhai.
Rời khỏi phạm vi Đãng Mang Nhai, Chung Ly liền gia tốc, mang theo Bạch Nhạc bay ra khoảng cách trên trăm dặm, rơi vào bên trong một cái thung lũng bí ẩn.
Vừa mới bước vào đây, Bạch Nhạc liền cảm thụ được tử khí nồng nặc xung quanh.
Đảo mắt nhìn qua, Bạch Nhạc liền phát hiện không ít tử thi.
Chỉ là so với ba cái Ma Thi thực lực Tinh Cung Cảnh mà ban ngày mình nhìn thấy, những tử thi này đều có vẻ rất thô ráp, liếc mắt là có thể nhìn ra không phải người sống.
Hơn nữa, Bạch Nhạc cũng không thấy bất kỳ một tu hành giả bình thường nào ở chỗ này.
Hiển nhiên cho dù ở bên trong Hắc Ám Thiên, thì đây cũng tính là một địa phương bí mật, những người đầu nhập vào Hắc Ám Thiên kia, tuyệt đối không đến nơi đây.
– Ai?
Bạch Nhạc vừa mới hạ xuống, liền có một người trung niên lách mình đi ra, gắt gao nhìn thẳng Bạch Nhạc và Chung Ly, tức giận mở miệng nói:
– Chung Ly, ngươi lại dám mang ngoại nhân trở về?
Bạch Nhạc lạnh nhạt liếc mắt, liền cảm thụ được một tia khí tức Tinh Hải Cảnh từ trên người đối phương.
Rất hiển nhiên, trung niên này là cường giả Tinh Hải Cảnh, chủ nhân chân chính của nơi đây.
– Chung thúc, con người này rất kỳ quái, chẳng những hắn nhận ra Tử Linh Cô, hơn nữa còn biết rõ chuyện chúng ta luyện thi! Ta nhất định phải đưa hắn trở về.
Chương 1487: Ma Thi
Thời điểm này, Chung Ly không dám tranh luận với trung niên, đơn giản tóm tắt sự tình ra.
Đột nhiên mí mắt trung niên hơi nhảy, giờ khắc này, rốt cục hắn cũng ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, lạnh giọng mở miệng nói:
– Rốt cuộc các hạ là ai?
– Có lẽ là ta nên hỏi các ngươi trước tiên!
Bạch Nhạc lười biếng nhìn quanh một cái, hồn nhiên không có nửa điểm giác ngộ mình bị bắt làm tù binh, tỏ vẻ chán ghét nói:
– Loại mùi vị hư thối này thật khiến người ta buồn nôn!
“…”
– Vù vù!
Trong tích tắc, trung niên kia lật bàn tay một cái, một thanh trường kiếm màu đen chợt tới tay, lạnh lùng chỉ vào Bạch Nhạc:
– Nếu như các hạ còn không chịu nói thật, cũng đừng trách ta không khách khí.
Mặc dù nhìn từ bề ngoài, bây giờ Bạch Nhạc chỉ vẻn vẹn là Tinh Cung Cảnh, tuy nhiên lại luôn cho hắn một loại cảm giác nhìn không thấu.
Hơn nữa, chỉ bằng biểu hiện bây giờ của Bạch Nhạc, hắn cũng không tin tưởng Bạch Nhạc chỉ là Tinh Cung Cảnh.
Đó là một loại trực giác gần như bản năng!
– Chung thúc, ngươi làm cái gì vậy?
Chung Ly có chút ngạc nhiên nhìn trung niên, dường như khó có thể tin, ngay cả Tử Hồn Kiếm trung niên cũng lấy ra, đây là coi đối phương thành đại địch!
Cùng lắm chỉ là một Tinh Cung Cảnh mà thôi, có cần làm quá như vậy không?
– Ngu xuẩn!
Giờ khắc này, quả thực trung niên hận không thể một cái bóp chết Chung Ly mới tốt, không ngờ đến giờ tên ngu xuẩn này, vẫn không biết gặp phải phiền phức lớn như nào.
Đột nhiên mí mắt hơi nhảy, trong lòng Chung Ly cũng không khỏi có chút sợ hãi đứng lên.
Những năm gần đây, đây là lần đầu tiên đối phương mắng hắn như vậy, cho dù trước đó hắn gây ra đại họa, đối phương cũng chỉ nhẹ nhàng trách cứ vài câu là thôi, thậm chí hắn còn cho rằng mình có thể ép đối phương một chút.
Nhưng một khắc này, làm đối phương chân chính tức giận, hắn mới rõ ràng ý thức được, thực lực song phương có bao nhiêu chênh lệch.
Quan trọng hơn là… Sợ rằng lần này gặp phải phiền phức khó mà thu dọn.
– Đúng là có chút ngu xuẩn, thế nhưng, không phải ngươi cũng đang lợi dụng sự ngu xuẩn của hắn sao?
Bạch Nhạc ung dung cười, khinh miệt mở miệng nói:
– Tử khí trên người hắn nồng nặc như vậy, không bao lâu nữa cũng sẽ hóa thành Ma Thi? Bốn cỗ Ma Thi Tinh Cung Cảnh, đủ để tiến hóa ra Ma Thi Tinh Hải Cảnh?
– Ngươi nói cái gì?
Trung niên không có phản ứng gì, giờ khắc này sắc mặt Chung Ly lại đột nhiên thay đổi, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi khó có thể tin.
Mặc dù đối phương chỉ là một ngoại nhân, thế nhưng không biết vì sao, hắn có thể cảm giác được, bây giờ lời nói của đối phương mới là thật.
Không ngờ vị Chung thúc này lại coi hắn làm Ma Thi.
– Nói bậy, đến tột cùng ngươi là ai?
Trung niên kia nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, lớn tiếng quát mắng.
– Nói một chút đi, đến tột cùng các ngươi là ai, có quan hệ gì với vị Tử Linh Ma Quân kia?
Bạch Nhạc không trả lời mà nhẹ nhàng hỏi ngược lại.
– Giết!
Thấy Bạch Nhạc càng ngày nói ra càng nhiều bí mật, rốt cục trung niên kia cũng không kềm chế được, bước ra một bước, một cỗ tử khí nồng nặc lộ ra, chém về phía Bạch Nhạc.
Trong mắt Bạch Nhạc không có chút sợ hãi nào, một bộ không để ý, đối mặt với công kích của đối phương, chỉ vẻn vẹn đưa ra một ngón tay!
Nhẹ nhàng điểm ra một chỉ, liền có một cỗ kiếm khí khủng bố phá không mà ra, tinh chuẩn điểm vào trên mũi kiếm của đối phương.
– Oanh!
Trong tích tắc giao phong, trung niên kia nhất thời cảm thụ được một cỗ cảm giác áp bách hít thở không thông.
Chỉ dùng ngón tay thay kiếm, đã có thể bắn ra kiếm khí kinh khủng như vậy, thậm chí mơ hồ áp chế hắn, phần thực lực này, cũng không khỏi quá kinh khủng đi?
– Kiếm khí hỗn tạp bất thuần, vẫn còn mưu toan dung nhập tử khí vào trong kiếm ý, đúng là học đòi một cách vụng về!
Trong mắt lộ ra một tia khinh thường, Bạch Nhạc hời hợt nói.
Mặc dù đối phương cũng là cường giả Tinh Hải Cảnh, nhưng hiển nhiên thực lực cũng không mạnh, đối với Bạch Nhạc mà nói, căn bản không có bất cứ uy hiếp gì.
– Chết đi cho ta!
Hai mắt trung niên đỏ hồng, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, nhưng cũng càng điên cuồng đứng lên.
Hắn không có đường lui, nhất định phải liều mạng giết chết đối phương.
Trong tích tắc, Tinh Hải chợt tế xuất, tràn ngập trên không sơn cốc, như một mảnh mây đen không ngừng bốc lên.
– Ngay cả nghìn trượng Tinh Hải cũng chưa tới sao?
Nhìn Tinh Hải đối phương, Bạch Nhạc lắc đầu lần nữa, luận cảnh giới, đối phương coi như là Tinh Hải trung kỳ, nhưng Tinh Hải lại chưa tới nghìn trượng, dạng thiên phú này, súc tích này, ở trong cường giả Tinh Hải Cảnh, chỉ sợ cũng chỉ là được coi là đệm chân.
Đối mặt với loại đối thủ này, Bạch Nhạc ngay cả tế xuất Tinh Hải cũng không có, hắn bước ra một bước, tùy ý lấy ra một thanh kiếm từ trong không gian giới chỉ, cầm trong tay, chém về phía Tinh Hải đối phương.
Kiếm khí thành biển!
Chỉ dựa vào kiếm trong tay, Bạch Nhạc đã có thể đơn giản khiến kiếm khí thành biển, hóa thành một đạo kiếm quang khủng bố, chém về phía đối phương.
Thời điểm Bạch Nhạc vừa mới bước vào Tinh Hải Cảnh, đã ngưng tụ thành Tinh Hải ba nghìn trượng.
Chương 1488: Ma Thi (2)
Cho dù chỉ dựa vào kiếm khí cũng có thể ngưng tụ ra Tinh Hải nghìn trượng, lực lượng dạng này kinh khủng bực nào.
Các đối thủ trước đó mà Bạch Nhạc phải đối mặt, chí ít cũng là cường giả Tinh Hải đỉnh phong, bất kể là Tinh Hà lão tổ, hay là Bắc Đẩu lão tổ, hoặc là cung phụng hoàng gia, cũng là loại cảnh giới này.
Chỉ có cường giả Tinh Hải Cảnh bình thường, là không giao thủ.
Dưới sự so sánh, tên Tinh Hải Cảnh Hắc Ám Thiên này có vẻ hơi yếu một chút.
Oanh!
Trong nháy mắt kiếm khí liền dễ dàng chém vào bên trong Tinh Hải đối phương, phát ra một tiếng bạo liệt, gần như không có đưa đến bất kỳ hiệu quả ngăn trở nào, một kiếm này chém thẳng đến đối phương!
Nếu như một kiếm này thật sự trảm xuống, tất nhiên có thể một kiếm chém đối phương làm hai đoạn!
Dưới tử vong uy hiếp, trung niên kia cũng nhất thời hoảng hốt, không dám có chút ẩn dấu nào, trong tích tắc, liền phát ra một tiếng kêu to, những tử thi xung quanh nhất thời bay lên, điên cuồng liều chết về phía Bạch Nhạc!
Âm binh!
Bạch Nhạc liếc một cái, liền hiểu ra, những tử thi phổ thông này, chính là âm binh trụ cột nhất!
Luyện thi!
Từ trước tới giờ, loại phương pháp tu hành này của đối phương, mạnh mẽ không phải là mình, mà là luyện thi, chỉ có luyện chế ra Ma Thi lợi hại, mới có thể chân chính phát huy được uy lực.
Nếu như dưới tình huống bình thường, ở loại thời điểm này, tất nhiên phải dốc hết toàn lực, lấy tốc độ nhanh nhất chém giết đối phương, ngăn cản đối phương khống chế âm binh và Ma Thi tiến hành vây công.
Chỉ là, Bạch Nhạc đâu quan tâm những thứ này.
Sở dĩ hắn làm bộ bị bắt, theo Chung Ly tới nơi này, chính là vì tìm hiểu thực hư Hắc Ám Thiên.
Bằng không, nếu muốn giết người, đâu cần phiền toái như vậy.
Thứ hắn thật sự quan tâm, chính là cái Hắc Ám Thiên này có lai lịch gì, cường giả chân chính phía sau những người này, có thực lực gì.
Bạch Nhạc chắp hai tay ra sau, khóe miệng chứa đựng một nụ cười lạnh lùng, không có chút ý tứ nào cắt đứt đối phương, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Cuối cùng cũng có chút dáng vẻ, thế nhưng những thứ này còn chưa đủ! Còn thủ đoạn gì, cứ việc lấy ra đi… Để cho ta nhìn một chút, ngươi có tư cách biết rõ ta là ai hay không.
– Ngươi sẽ hối hận!
Trong mắt trung niên lộ ra một màn điên cuồng, không ngừng giận dữ hét:
– Ta sẽ luyện ngươi thành Ma Thi, để ngươi hối hận vì đã sinh ra trên thế giới này! ! !
Cứ như vậy, ba bóng người chợt bay tới từ trong bầu trời đêm.
Chỉ liếc mắt một cái, Bạch Nhạc liền nhận ra, ba người này chính là ba bộ Ma Thi ban ngày mình từng giao thủ ở trong hắc chiểu trạch!
– A a a! Chung Bất Nhị, ngươi đã làm gì đối với ta?
Gần như cùng lúc đó, trong miệng Chung Ly nhất thời phát ra một tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Trong nháy mắt này, hắn đột nhiên phát hiện, dĩ nhiên mình mất đi quyền khống chế đối với thân thể, như là ba bộ Ma Thi kia, không kìm được bay ra ngoài, gia nhập trong vòng vây công đối phương!
Bản thân đã từng luyện chế qua Ma Thi, nên tự nhiên hắn biết điều này có nghĩa là gì!
Chuyện này có nghĩa là, bản thân hắn cũng đã bị luyện thành Ma Thi, chỉ là hắn vẫn hồn nhiên không cảm giác được mà thôi, loại cảm giác không thể hoàn toàn khống chế thân thể kia, khiến cho hắn gần như điên mất!
– Ngu xuẩn, ngươi nghĩ rằng ta dựa vào cái gì giúp ngươi giết hại đồng môn? ! Ta chỉ yêu cầu một kẻ chết thay mà thôi, hơn nữa… Từ ngày đầu tiên ta tìm được ngươi, ngươi chính là Ma Thi ta đã lựa chọn ra! Ngươi yên tâm, ta sẽ để ngươi tiếp tục bảo trì thần chí, cắn nuốt hết ba người bọn hắn, là ngươi có thể tiến hóa đến Tinh Hải Cảnh, chân chính trở thành Ma Thi bản mạng của ta!
Trong mắt trung niên lộ ra vẻ hung lệ, điên cuồng cười to nói.
Tinh Hải của trung niên sôi trào lần nữa.
Chỉ là tất cả hoàn toàn khác biệt với trước kia, bất kể là những âm binh kia, hay là Chung Ly và ba bộ Ma Thi khác, một khi rơi vào bên trong Tinh Hải, thực lực đều sẽ tăng lên gấp đôi.
Mí mắt Bạch Nhạc đột nhiên nhảy lên, lúc này mới ý thức được, vì sao trước đó Tinh Hải đối phương có vẻ yếu ớt như vậy, thậm chí có thể nói là không chịu nổi một kích.
Từ lúc bắt đầu, phương pháp tu hành của Hắc Ám Thiên, chính là vì luyện thi mà tồn tại.
Ma thi mới là hạch tâm thực lực của đối phương, cũng chỉ có phối hợp Ma Thi, mới có thể phát huy ra thực lực lớn nhất.
Cũng chính bởi vì vậy, cho dù trước đó mình đã cho thấy thực lực mang tính nghiền ép, đối phương cũng vẫn thờ ơ như cũ, thậm chí có lòng tin, có thể chém giết mình.
– Đi chết đi!
Trong mắt loé lên vẻ điên cuồng, trong tích tắc, tất cả âm binh, cùng với bốn cỗ Ma Thi kia cùng nhau nhào về phía Bạch Nhạc, kèm theo Tinh Hải không ngừng bốc lên, hình thành một cỗ Thi Triều khủng bố.
– Những thứ này… Còn chưa đủ!
Bàn tay hóa trảo, một đạo kiếm quang khủng bố, chợt chém về phía âm binh ở trước mặt!
Chỉ trong chớp mắt này, đã có ít nhất hơn mười âm binh bị trực tiếp chém giết.
Nhưng mà, ngay tại thời điểm chém giết, Bạch Nhạc lại nhận ra được một tia dị dạng!
Chương 1489: Bản Mạng Ma Thi
Tử khí trong cơ thể những âm binh bị giết chết kia, cũng không có tiêu tán theo, ngược lại dung nhập vào âm binh khác và bốn cỗ Ma Thi kia.
Cái này giống như là nuôi sâu độc, không ngừng có cổ trùng chết đi, sau đó bị cổ trùng khác thôn phệ, cuối cùng mới có thể hình thành Cổ Vương cường đại nhất!
Đến lúc này, trong lòng Bạch Nhạc cũng đã có một cái suy đoán tổng thể về thủ đoạn luyện thi của Hắc Ám Thiên.
– Chung Bất Nhị, ngươi chết không yên lành!
Chung Ly không ngừng thôn phệ tử khí xung quanh, nhưng lại không có nửa điểm hài lòng, ngược lại trong lòng tràn đầy sợ hãi.
Trước đó hắn không ngừng cướp đoạt Tử Linh Cô, gây nên càng nhiều tử thi để luyện thi, cũng là bởi vì ba bộ Ma Thi Tinh Cung Cảnh còn chưa đủ để tiến hóa ra Ma Thi Tinh Hải Cảnh.
Hắn đang chờ, chờ Ma Thi tiến hóa, cũng đồng thời kích thích chính mình đột phá!
Thế nhưng, hắn lại tính sót chính hắn.
Những âm binh này và ba bộ Ma Thi của hắn không đủ tiến hóa, nhưng nếu lại thêm hắn vào, có thể sẽ không giống nhau.
Rất hiển nhiên, vị Chung thúc này đã sớm bày ra tất cả, chỉ đang đợi một cái cơ hội thích hợp hơn mà thôi.
Bây giờ dưới sự áp bách của cao thủ thần bí này, hắn phải sớm thôi động Ma Thi tiến hóa, tuy sẽ kéo lên nguy hiểm, nhưng đối với hắn mà nói, kết quả vẫn thế.
Bất kể thành bại, hắn đều sẽ biến thành Ma Thi trong quá trình này, không có cơ hội quay đầu lại nữa!
Đối với hắn mà nói, đó là nỗi sợ càng đáng sợ hơn so với tử vong.
– Giết ta đi! Họ Nghiêm, hắn đang luyện thi, một khi ngươi giết âm binh và Ma Thi của hắn, sẽ hình thành Ma Thi chân chính, đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm, đến lúc đó ngươi cũng sẽ chết! Nhanh giết ta đi, ta mới là mấu chốt để hắn luyện chế Ma Thi, giết ta, sẽ khiến hắn thất bại trong gang tấc!
Tới mức này, Chung Ly tự biết, cầu Chung Bất Nhị căn bản sẽ không có bất kỳ cơ hội nào, không muốn biến thành Ma Thi, cơ hội duy nhất chính là để cho đối phương giết mình trước một bước!
So với việc bị luyện thành Ma Thi, hắn thà rằng chết còn hơn!
– Tiểu súc sinh, ngươi cả gan tiết lộ cơ mật bổn tông?
Nghe được lời nói của Chung Ly, trong mắt Chung Bất Nhị nhất thời phun ra lửa giận, cùng lúc đó, cũng không thể không điều khiển thân thể Chung Ly thối lui vài phần.
Khác biệt lớn nhất giữa Ma Thi chân chính và Ma Thi bình thường chính là, Ma Thi chân chính nhất định phải bảo trì ý thức thanh tỉnh, không thể triệt để tử vong.
Cũng chỉ có như này, mới có thể thôn phệ các thây ma khác, tiếp tục tiến hóa!
– Thật sao?
Bạch Nhạc không nhúc nhích chút nào, tiếp tục huy động kiếm trong tay, tùy ý chém giết âm binh trước mặt, giống như hoàn toàn không có để lời nói của Chung Ly ở trong lòng.
– Nếu như ta muốn nhìn một chút Ma Thi bản mạng lợi hại đến đâu thì sao?
Lúc này trên người Bạch Nhạc lộ ra một loại tự tin tuyệt đối.
Loại cảm giác ở trên cao nhìn xuống kia, khiến bất kể là Chung Ly hay là Chung Bất Nhị, cũng không khỏi lộ ra một loại tim đập nhanh.
– Tên điên, tên điên nhà ngươi! Ngươi sẽ hối hận!
Rõ ràng đã chỉ rõ chỗ yếu hại, nhưng Bạch Nhạc vẫn không có ý tứ xuất thủ, chuyện này khiến Chung Ly triệt để rơi vào trong tuyệt vọng.
Nhưng hắn trừ việc chửi bậy như điên ra, hoàn toàn không có bất kỳ biện pháp nào khác.
– Ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai?
Khác với Chung Ly, giờ khắc này Chung Bất Nhị thật sự có chút sợ hãi, loại tự tin cường đại kia, thậm chí để cho hắn có một loại cảm giác sợ hãi khi đối mặt cường giả Hóa Hư.
Cho dù Ma Thi bản mạng luyện chế rất thuận lợi, mắt thấy không bao lâu nữa, là có thể thành công, nhưng tâm hắn vẫn không thể thoát khỏi sự sợ hãi ấy.
– Quá chậm, để ta giúp ngươi tăng nhanh tốc độ!
Trong mắt hiện lên một tia không kiên nhẫn, thân hình Bạch Nhạc thoắt một cái, chợt xông vào bên trong Tinh Hải đối phương lần nữa, kiếm trong tay chém thẳng đến ba bộ Ma Thi khác!
Những âm binh và Ma Thi này tự giết lẫn nhau quá chậm, hắn đã không có tính nhẫn nại chờ đợi nữa.
So với như vậy, chẳng bằng chủ động xuất kích, dứt khoát chém giết ba bộ Ma Thi của hắn, để cho Chung Ly đi thôn phệ những tử khí kia, mau chóng hình thành cái gọi là Ma Thi chân chính, xem kết quả một chút!
Đối với Bạch Nhạc mà nói, bất kể Chung Ly hay là Chung Bất Nhị đều quá yếu, hơn nữa, đối với người như thế hắn không có chút lòng thương hại nào.
Thông qua bọn hắn tìm hiểu thủ đoạn của Hắc Ám Thiên, tương lai chân chính giao thủ cao thủ cùng Hắc Ám Thiên, mới có thể chiếm giữ chủ động.
Quá nhanh!
Một kiếm trong tay, Bạch Nhạc phát huy uy lực Ngu Kiếm đến cực hạn, những Ma Thi chỉ có thực lực Tinh Cung Cảnh này, căn bản không có cơ hội ngăn cản chút nào, trong khoảnh khắc đã bị giết sạch sẽ!
Tử khí bên trong Ma Thi điên cuồng tuôn ra, tràn vào trong cơ thể Chung Ly.
Vô số tử khí dũng mãnh tiến vào, trong nháy mắt liền để cho khuôn mặt Chung Ly thay đổi thành dử tợn, bất kể là ngũ quan hay là thân thể, đều vặn vẹo theo, cả người lộ ra một cỗ khí tức âm trầm.
– Grao!
Chương 1490: Bái Kiến Chủ Nhân
Trong miệng phát ra một tiếng gào thét không phải của nhân loại, trong tích tắc, khí tức trên người Chung Ly chợt tăng vọt gấp mười lần, tử khí cuồn cuộn mãnh liệt tràn ra, giống như trong nháy mắt hình thành một cỗ phong bạo khủng bố!
Tinh Hải!
Con ngươi Bạch Nhạc hơi co rụt lại, liền đoán được, sau khi thôn phệ lực lượng các thây ma khác, Chung Ly đã mạnh mẽ đột phá, nhảy vào Tinh Hải Chi Cảnh, chỉ là sinh cơ thuộc về người sống trên người hắn, cũng theo đó mà triệt để tiêu tán!
Trên làn da, huyết quản, thậm chí nội tạng trong cơ thể đều theo đó mà vỡ ra.
Trong miệng ra một tiếng gào thét đau khổ, nhưng hết lần này tới lần khác bất kể đau khổ như thế nào, ý thức Chung Ly đều vô cùng rõ ràng, ngay cả hôn mê cũng không làm được.
– Ngưng!
Một bụi Tử Linh Cô bắn ra từ trong giới chỉ, nổ tung trên không trung, hóa thành một cỗ lực lượng kỳ dị, nhanh chóng dung hợp vào trong cơ thể Chung Ly.
Bạch Nhạc tận mắt nhìn thấy tất cả, cũng có thêm vài phần hiểu biết về việc hình thành Ma Thi.
Lực lượng Tử Linh Cô dung nhập vào trong cơ thể, liền có thể che lấp tử khí ở mức độ lớn nhất, cùng nhau che đậy mùi hôi thối trên thi thể, hình thành một loại biểu hiện giả dối rằng đối phương còn sống.
Đến lúc này, không cần bất luận kẻ nào giải thích, Bạch Nhạc cũng có thể biết, bản mạng Ma Thi đã luyện chế thành công.
– Vù vù!
Kiếm phong lần nữa chém xuống trên người Chung Ly, nhưng mà hoàn toàn khác biệt với trước kia, lần này, Bạch Nhạc lại như chém vào kim thạch, phát ra một hồi thanh âm chói tai, chẳng những không thể gây tổn thương cho đối phương chút nào, thậm chí kiếm trong tay còn trực tiếp bị chấn gãy.
– Ha ha ha ha ha!
Nhìn thấy một màn này, trong miệng Chung Bất Nhị nhất thời phát ra một tiếng cười to hưng phấn, tràn đầy khoái ý!
– Ngu xuẩn, ngươi sẽ vì sự ngu xuẩn của mình mà trả giá thật lớn, ngươi yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi chết quá dễ dàng, ta sẽ luyện thành ngươi Ma Thi, trọn đời không được siêu sinh!
Trong mắt Chung Bất Nhị lộ ra vẻ điên cuồng, chỉ một ngón tay, tử khí khủng bố mãnh liệt ùa đến, cùng lúc đó Chung Ly chợt gia tốc, hung hăng đụng về phía Bạch Nhạc.
Một khắc này Chung Ly cũng đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Chỉ là, lúc ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhạc lúc, lại vẫn lộ ra một vẻ oán độc như cũ.
Hắn đã nói ra sơ hở quan trọng nhất trong quá trình luyện chế Ma Thi cho đối phương biết, chỉ cần đối phương giết chết hắn đúng lúc, là có thể giúp cho hắn tránh khỏi thảm kịch bị luyện chế thành bản mệnh Ma Thi, thế nhưng thằng ngu này lại tỏ ra trâu bò, bây giờ đều đã trễ.
Ý niệm cuối cùng trong đầu hắn bây giờ, chính là tự tay giết chết đối phương, không, là bắt sống đối phương, để cho đối phương cũng bị luyện chế thành Ma Thi giống như mình, để hắn trải nghiệm một chút loại cảm giác sống không bằng chết này.
Rống!
Trong miệng phát ra tiếng gầm giận dữ, Chung Ly hung hãn nhào về phía Bạch Nhạc, thậm chí trong miệng đã mọc ra răng nanh sắc bén!
Kiếm trong tay bị chấn đoạn, nhưng trên mặt Bạch Nhạc lại vẫn không có chút sợ hãi nào.
Bất kể sự oán độc trong mắt Chung Ly, hay là Chung Bất Nhị tùy ý cười to, đều không thể khiến cho trong lòng hắn có chút dao động.
– Hóa ra đây chính là Ma Thi chân chính à… Dung hợp hai cái Tinh Hải lại làm một, suy nghĩ rất đặc biệt.
Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một chút, tùy ý mở miệng nói.
Thân thể cường hãn đao thương bất nhập của Ma Thi chân chính, chỉ là một bộ phận hiệu quả nhỏ bé không đáng kể mà thôi, chỗ đáng sợ thật sự của bản mệnh Ma Thi chính là nhất mạch tương liên với bản thân, Tinh Hải của Ma Thi có thể dung hợp hoàn mỹ với Tinh Hải bản thân!
Nếu như nói trước đó Tinh Hải của Chung Bất Nhị không tới nghìn trượng, như vậy bây giờ luyện chế ra bản mệnh Ma Thi, dưới tình huống phối hợp lẫn nhau, trong nháy mắt Tinh Hải liền tăng vọt đến cấp độ gần hai ngàn trượng.
Hơn nữa, lực lượng Tinh Hải càng cường hãn hơn so với trước đó!
Có thể nói, chỉ có sở hữu bản mệnh Ma Thi, thực lực đối phương mới chính thức phát huy ra.
Trong giao phong bình thường, thủ đoạn khiến cho thực lực chợt tăng lên không chỉ gấp đôi như vậy, tự nhiên là vô cùng lợi hại.
Chỉ tiếc… Người hắn gặp phải là Bạch Nhạc!
Từ lúc vừa mới bắt đầu, đã định trước kết quả, tất cả quá trình này ở trong mắt Bạch Nhạc, chẳng qua chỉ là một trò cười mà thôi.
– Như vậy… Kết thúc đi!
Bạch Nhạc khẽ lắc đầu, nhẹ giọng nói.
Tận mắt nhìn thấy đối phương luyện chế bản mệnh Ma Thi, cũng hiểu hết tinh túy bên trong, kể từ đó, đối phương đã không còn giá trị tồn tại nữa.
Trong nháy mắt, Nghịch Ma Kiếm chợt tới tay, lộ ra một đạo tử mang huyễn lệ.
Trong đêm tối, màn tử sắc yêu dị kia, có vẻ cực kỳ chói mắt.
Đột nhiên khí tức trên người Bạch Nhạc chợt thay đổi, trong nháy mắt khiến cho đầu óc Chung Bất Nhị vù vù một tiếng, dường như muốn nổ tung.
Cho dù Hắc Ám Thiên thần bí như thế nào, cũng không có khả năng một chút tìn tức về Bạch Nhạc cũng không biết.
Trong nháy mắt Nghịch Ma Kiếm vào tay, cũng đã đủ để Chung Bất Nhị nhận ra!
Họ Nghiêm?
Nghiêm cái Đó là Yến!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










