- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 143 : Bí Tàng Không Gian (2) (c1421-c1430)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 143 : Bí Tàng Không Gian (2) (c1421-c1430)
❮ sautiếp ❯Chương 1421: Bí Tàng Không Gian (2)
Định Viễn Hầu gật đầu, trầm giọng nói:
– Trước đó có lời đồn nói, Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân từng là tình lữ, thế nhưng bởi vì Vân Mộng Chân đạt được truyền thừa Tiên Đạo trong thượng cổ cấm địa, tuyệt tình tuyệt tính, nên lúc này mới tách rời quan hệ cùng Bạch Nhạc!
– Có điều từ cục diện hôm nay đến xem, sợ rằng chuyện này còn phải tính lại! Chí ít, bây giờ Vân Mộng Chân vẫn không thể làm đến thật sự tuyệt tình tuyệt tính!
Hoàng đế Đại Càn Vương Triều hơi trầm ngâm một chút, lúc này mới nhàn nhạt nói:
– Diệp Huyền đại sư thật sự chọn cho trẫm một nhân tuyển tốt!
Nói đến đây, khóe miệng hoàng đế không khỏi lộ ra vẻ trào phúng!
Chỉ là Định Viễn Hầu cũng không dám tiếp lời này.
Bây giờ phóng mắt toàn bộ Đại Càn Vương Triều, trừ vị hoàng đế bệ hạ này ra, sợ là cũng không có ai dám nói Diệp Huyền đại sư nửa chữ không phải.
Thật ra chuyện lần này, Định Viễn Hầu cũng chỉ biết được một chút da lông, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, căn bản không ai biết.
Giờ phút quan trọng này Diệp Huyền đại sư rời đi, tâm tư bản thân đã khó có thể dự đoán.
Hoàng đế chậm rãi đứng dậy, chậm rãi đi lại trong đại điện một vòng, lúc này mới lạnh lùng mở miệng nói:
– Truyền chỉ, phủ chủ Thanh Châu Bạch Nhạc đại nghịch bất đạo, chống lại thánh chỉ, bắt đầu từ hôm nay, phế bỏ chức vụ phủ chủ Thanh Châu!
Hoàng đế dừng một chút, tiếp tục mở miệng nói:
– Thất hoàng tử tiến cử bất lực, phạt hối lỗi nửa năm!
– Thần tuân chỉ!
Tự nhiên có người ở bên cạnh ghi lại, phụ trách truyền chỉ xuống dưới.
Có điều Định Viễn Hầu vẫn chưa đứng dậy, thật ra những nghiêm phạt này cũng chỉ là việc nhỏ, vấn đề mấu chốt bây giờ, vẫn là kết quả bên trong Bán Thần Lĩnh Vực.
Người khác không biết tình cảnh bên trong Bán Thần Lĩnh Vực!
Sợ là bây giờ cũng chỉ có vị hoàng đế bệ hạ này, mới biết rõ một ít nội tình.
Hoàng đế hơi nheo mắt lại, liếc nhìn về phía Định Viễn Hầu, trầm giọng nói:
– Từ hôm nay, phong bế vương thành… giam lỏng đệ tử tam đại Thiên Tông, tất cả chờ Từ Hàng đại sĩ đi ra lại nói.
– Bệ hạ, vậy bên trong Bán Thần Lĩnh Vực…
– Đây không phải là Bán Thần Lĩnh Vực, mà là… Bí tàng không gian!
Hoàng đế khẽ nhắm mắt lại, trầm giọng nói:
– Hiện tại, Diệp Huyền đại sư, cũng ở bên trong bí tàng không gian!
“…”
Cảnh xuân tươi đẹp, chim hót hoa nở.
Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân ôm tâm tư tìm đường sống trong chỗ chết, mạnh mẽ xông vào Bán Thần Lĩnh Vực, nhưng làm sao cũng không nghĩ đến, sau khi xông vào lại chứng kiến cảnh tượng này.
Không có loại cảm giác đè nén như Bán Thần Lĩnh Vực của Bạch Cốt Thần, thậm chí nơi đây giống như là một cái thế ngoại đào nguyên.
– Bán Thần Lĩnh Vực còn có loại dáng vẻ này sao?
Bạch Nhạc nhìn xung quanh, có chút há hốc mồm, vô ý thức xoay người lại hỏi.
Khác với Bạch Nhạc, giờ khắc này sắc mặt Vân Mộng Chân lại không khỏi ngưng trọng lên rất nhiều.
Có rất nhiều chuyện, Bạch Nhạc đều thiếu khuyết khái niệm cơ bản, thế nhưng Vân Mộng Chân lại khác, nội tình của Đạo Lăng Thiên Tông khiến cho nàng có cái nhìn và phán đoán với việc này khác xa tu hành giả bình thường.
– Nơi đây không thể nào là Bán Thần Lĩnh Vực!
Vân Mộng Chân ngẩng đầu nhìn bốn phía, nghiêm túc mở miệng nói:
– Không có bất kỳ Bán Thần Lĩnh Vực nào có thể tạo ra sinh mệnh! Nếu như không phải ảo cảnh… Như vậy, khả năng chúng ta đã tiến vào một cái không gian sinh mệnh chân thực.
– Chờ một chút, ngươi giải thích chậm một chút, tại sao ta có chút không hiểu nhỉ?
Nghe Vân Mộng Chân nói vậy, Bạch Nhạc cũng có chút há hốc mồm.
Ảo cảnh thì không cần nói nhiều, bản thân hắn cũng tu hành huyễn thuật chi đạo, coi như là cường giả Hóa Hư, cũng không có khả năng khiến cho hắn rơi vào ảo cảnh chân thật như vậy, còn có chút không phát hiện được.
Thế nhưng, không gian sinh mệnh tồn tại chân thực là có ý gì?
Vân Mộng Chân lắc đầu, cũng không có trả lời ngay:
– Ngươi không chú ý tới sao? Thái thượng trưởng lão và Từ Hàng đại sĩ đều không có ở đây!
Nhắc tới chuyện này, chân mày Bạch Nhạc không khỏi nhảy lên!
Trước đó bị cảnh vật chung quanh làm chấn động, nên nhất thời không phản ứng kịp, nhưng Vân Mộng Chân vừa nhắc nhở như thế, lại khiến cho hắn giật mình tỉnh lại.
Đúng vậy, theo lý mà nói, sau khi Từ Hàng đại sĩ và vị thái thượng trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông kia tiến vào nơi đây, không có ước thúc, ắt sẽ chiến đấu kịch liệt một trận mới đúng, thế nhưng ngươi xem dáng vẻ nơi đây, giống như có cường giả Hóa Hư vừa mới chiến đấu kịch liệt sao?
Chuyện này quá quỷ dị!
– Sẽ không phải là bọn họ gặp chuyện gì ngoài ý muốn chứ?
Lông mày Bạch Nhạc nhíu lại, trầm giọng hỏi.
– Không có khả năng!
Vân Mộng Chân lắc đầu, chậm rãi mở miệng nói:
– Hai vị cường giả Hóa Hư, không dễ dàng xảy ra sự cố như vậy, nếu Đại Càn Vương Triều thật sự có phần thực lực này, cũng sẽ không cố thủ ở Ung Châu nhiều năm như vậy.
Thật ra điểm này không cần Vân Mộng Chân nói, Bạch Nhạc cũng có thể hiểu, chỉ là tình huống trước mắt, thật sự có chút quỷ dị.
– Chuyện này không thoát khỏi quan hệ với Diệp Huyền!
Vân Mộng Chân hơi trầm ngâm một chút, liền mở miệng nói như đinh đóng cột.
Chương 1422: Bí Tàng Không Gian (3)
Câu trả lời này, lại khiến cho Bạch Nhạc không khỏi hơi ngưng lại!
Từ đáy lòng, hắn không nguyện ý tin tưởng, tất cả chuyện này có quan hệ cùng Diệp Huyền đại sư.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, Diệp Huyền đại sư giống như là một vị trưởng bối, để cho Bạch Nhạc có một loại cảm giác rất ấm áp.
Thế nhưng từ góc độ lý trí mà nói, xảy ra chuyện lớn như vậy, nói Diệp Huyền đại sư hoàn toàn không biết, hoặc là không tham dự, chỉ sợ không thể nào nói được.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, chậm rãi nói:
– Bất kể như thế nào, cũng phải nhìn thấy Diệp Huyền đại sư mới có thể kết luận.
Vân Mộng Chân liếc mắt nhìn Bạch Nhạc, cũng không có phản đối hắn, nhẹ giọng nói:
– Không được dễ tin bất luận kẻ nào.
Có rất nhiều lời, Vân Mộng Chân cũng không tiện nói, nhưng vẫn nhắc nhở Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc yên lặng trong chốc lát, nhưng không có phản bác.
Bản thân hắn cũng không quá đồng ý câu nói này, tuy nhiên lại không thừa nhận không được, lời này rất có đạo lý.
Nghe giống như có chút bất cận nhân tình, nhưng trên thực tế, muốn sống được lâu, cái này mới là lựa chọn chính xác nhất.
– Đi về phía trước xem đi, bất kể như nào, cũng phải biết rõ nơi đây là địa phương nào mới được.
……
– Bệ hạ, đệ tử Thái Cực Đạo có ba người, đệ tử Tiên Du Kiếm Cung có bốn người, đều đã bắt giữ!
Không bao lâu sau, vị đại cung phụng kia đã trở về phục mệnh.
Mặc dù để Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc trốn mất, nhưng những người khác không thể giãy dụa dưới sát cục này, dưới tình huống cấm chế vương thành phối hợp xuống, một lần hành động liền bị bắt trở về.
Hoàng đế khẽ vuốt cằm, thản nhiên nói:
– Tạm thời giam lỏng đi, phong bế Tinh Hải bọn hắn lại, nhưng cũng không cần bạc đãi bọn hắn! Không bao lâu nữa tam đại Thiên Tông sẽ tìm tới cửa.
– Vâng!
– Bệ hạ, nếu như tam đại Thiên Tông tới đông đủ, không có Diệp Huyền đại sư ở đây… Sợ là chúng ta không đỡ được.
Định Viễn Hầu ngẩng đầu nhìn hoàng đế, trầm giọng mở miệng nói.
Lời này không xuôi tai, nhưng không thể nghi ngờ chính là sự thực.
Nếu không có Diệp Huyền đại sư khống chế đại trận vương thành, những cường giả Hóa Hư kia sẽ đơn giản xông vào vương thành, thậm chí thẳng vào hoàng cung, uy hiếp đến an toàn của hoàng đế.
Đây không phải là vấn đề không tận lực ngăn cản, mà là chênh lệch thực lực tuyệt đối.
– Yên tâm đi… Bọn hắn sẽ không dễ dàng bước vào vương thành!
Khóe miệng hoàng đế lộ ra một tia trào phúng, từ tốn nói:
– Mã Minh Trạch không có tin tức, tam đại Thiên Tông đã không chịu nổi tổn thất lớn như vậy, trước khi xác định được Diệp Huyền có ở trong vương thành hay không, bọn hắn không có lá gan mạo hiểm xông tới.
Có Diệp Huyền đại sư tọa trấn vương thành, một khi cường giả Hóa Hư bình thường tùy tiện xông vào, sẽ vô cùng có khả năng bỏ mạng ở bên trong.
Đặc biệt là dưới tình huống vị thái thượng trưởng lão Mã Minh Trạch này không có tin tức, không ai dám tùy tiện xông vào.
Dù sao, bây giờ Đạo Lăng Thiên Tông, cũng không có Đạo Lăng Thánh Nữ vô địch thiên hạ kia nữa.
Trên thực tế, hiện tại phóng mắt khắp thiên hạ, cũng không có ai dám nói có thể ở dưới tình huống Diệp Huyền đại sư trấn thủ trong vương thành, tự do quay lại.
– Bệ hạ, Diệp Huyền đại sư hắn…
Lời là nói như vậy, nhưng những năm gần đây, tất cả mọi người đã sớm quen với việc có Diệp Huyền làm chỗ dựa, đặc biệt dưới tình huống xảy ra chuyện lớn như vậy, không thấy Diệp Huyền đại sư, trong lòng ai cũng khó tránh khỏi có chút chột dạ.
Ánh mắt hoàng đế hơi nheo lại, sau khi yên lặng trong chốc lát, lúc này mới chậm rãi nói:
– Diệp Huyền đại sư đã già, cuối cùng cũng có một ngày không còn ở đây!
“…”
Lời này vừa ra, nhất thời làm cho tất cả mọi người rùng mình.
Có mấy lời không ai dám hỏi, thế nhưng tin tức trong câu nói này lộ ra, đủ để làm cho toàn thân mọi người phát lạnh.
Không ai nghĩ tới, có một ngày, Diệp Huyền đại sư và vị hoàng đế này đứng ở vị trí đối lập, sẽ là tình cảnh gì.
– Bọn thần… Xin cáo lui!
Sau khi trầm mặc một lúc, tất cả mọi người đồng thời khom người xin cáo lui.
Xua xua tay, đợi tất cả mọi người lui xuống hết, trên mặt vị hoàng đế Đại Càn Vương Triều này, không khỏi lộ ra một tia tự giễu:
– Diệp Huyền… Lại là Diệp Huyền, rốt cuộc cái Đại Càn Vương Triều này là của Diệp Huyền hắn hay là của trẫm?
– Diệp Huyền, ngươi hiển hách cả đời, vì sao đến phần cuối sinh mệnh, vẫn không chịu buông tay như cũ! Đây là ngươi ép trẫm!
– Trẫm sẽ chứng minh cho ngươi, chứng minh cho thiên hạ thấy… Cho dù không có Diệp Huyền ngươi, Đại Càn Vương Triều cũng vẫn là Đại Càn Vương Triều!
Chợt xoay người, trong mắt vị hoàng đế Đại Càn Vương Triều này lộ ra một tia dứt khoát, xoay người về phía sau mà đi.
– Vân Mộng Chân, nàng nói xem, loại địa phương như thượng cổ cấm địa này, rốt cuộc một là tồn tại gì?
Một đường đi về phía trước, đột nhiên Bạch Nhạc mở miệng hỏi.
– Có ý gì?
Vân Mộng Chân khẽ nhíu mày, không hiểu hỏi.
– Nàng không cảm thấy nơi đây rất giống thượng cổ cấm địa sao?
Chương 1423: Phản Bội
Bạch Nhạc giang tay ra, chậm rãi nói:
– Bất kể là Quảng Hàn Thiên Cung trước đây, hay là thượng cổ cấm địa của Đạo Lăng Thiên Tông các nàng… Đều có chút giống nơi này! Nếu như nơi đây không phải Bán Thần Lĩnh Vực, như vậy có phải là một chỗ thượng cổ cấm địa khác hay không?
– Bản thân cái tên thượng cổ cấm địa này vốn không chính xác! Cấm địa, là cách nói hiện tại mới có.
Vân Mộng Chân lắc đầu, giải thích:
– Trên thực tế, bất kể là Quảng Hàn Thiên Cung, hay là thượng cổ cấm địa Đạo Lăng Sơn, đều là đạo tràng do thượng cổ đại phái lưu lại.
– Loại không gian này rất đặc thù, nghe đồn do thượng cổ đại năng tự tay mở ra.
Vân Mộng Chân ngẫm lại, tiếp tục nói:
– Thật ra lời ngươi vừa mới nói cũng không sai, nơi đây cũng giống như Quảng Hàn Thiên Cung, là không gian đặc thù do thượng cổ cường giả mở ra…
Dường như nghĩ đến cái gì, Vân Mộng Chân tiếp tục nói:
– Chỉ có điều, rất khó tưởng tượng, nhiều năm như vậy rồi tại sao Đại Càn Vương Triều có thể che giấu chuyện này, cho dù ai cũng không thể phát hiện… Bằng không, cho dù có Diệp Huyền, Đại Càn Vương Triều cũng không bảo vệ được nơi đây.
Những lời này, ngay cả Bạch Nhạc cũng có chút đồng ý.
Mặc dù Diệp Huyền lợi hại, thế nhưng cuối cùng vẫn bị giới hạn trong cảnh giới, không có khả năng chân chính so sánh với lịch đại Đạo Lăng Thánh Nữ, hoặc là Thông Thiên Ma Quân.
Trước đây Thông Thiên Ma Quân mạnh mẽ xông tới Đạo Lăng Sơn, có một bộ phận nguyên nhân rất lớn, là bởi vì thượng cổ cấm địa.
Ngay cả Đạo Lăng Thiên Tông cũng dám xông, nếu như biết rõ Đại Càn Vương Triều có thượng cổ không gian cùng loại, Thông Thiên Ma Quân không dám xông vào mới là chuyện lạ.
Thậm chí, khả năng trước đó, Đạo Lăng Thánh Nữ cũng đã bước vào vương thành trước.
Phải biết rằng, mặc dù Diệp Huyền có thể bảo vệ Ung Châu chi địa, cũng không phải là vì hắn thật sở hữu thực lực có thể chống lại Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ là đối phương muốn huỷ diệt Đại Càn Vương Triều sẽ phải trả giá rất lớn, không có lời mà thôi.
Đạo lý này giống như Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung qua nhiều năm như vậy, vẫn có thể xưng là tam đại Thiên Tông như Đạo Lăng Thiên Tông vậy.
Tất cả mọi chuyện, đều có nguyên nhân.
– Còn nữa… Nếu quả thật có thể ẩn giấu sâu như vậy, vì sao lần này lại lộ ra?
Trong mắt Vân Mộng Chân lộ ra vẻ ngưng trọng, chậm rãi nói:
– Chuyện này không phù hợp lẽ thường, cho dù là sư tôn và Thông Thiên Ma Quân đều không có ở đây… Đối với Đại Càn Vương Triều bạo lộ ra, cũng không có bất kỳ chỗ tốt nào.
Từ bên ngoài đến xem, dường như chỉ vì phối hợp bố cục, vây khốn Mã Minh Trạch, nhưng từ góc độ càng sâu nhìn lên, cái này tuyệt đối là một chuyện không có lời.
Trong này tràn ngập quá nhiều bí ẩn, căn bản không thấy rõ lắm.
– Bất kể như thế nào, tiếp tục đi, sẽ có thể điều tra rõ ràng.
Bạch Nhạc gật đầu, nhẹ giọng hồi đáp.
Kết hợp với chuyện mấy ngày nay hắn đã trải qua trong vương thành, trong lòng Bạch Nhạc đã có một cái suy đoán mơ hồ, chỉ là còn chưa thể xác định.
Hơn nữa, Bạch Nhạc có một loại dự cảm… Chỉ sợ Diệp Huyền đại sư cũng ở bên trong vùng không gian này.
……
– Diệp Huyền, từ bỏ đi! Ngươi không thủ được nơi đây đâu!
Chỗ sâu nhất trong không gian này, Diệp Huyền bình tĩnh ngồi ở trong một bụi hoa, trên dưới toàn thân lộ ra một loại yên tĩnh chi ý, giống như cả người đều hòa làm một thể cùng xung quanh.
Ngoài bụi hoa, Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch phân ra hai bên đông tây, nhưng hiển nhiên hai người này chẳng những không đối địch, ngược lại còn liên thủ, tạo áp lực với Diệp Huyền.
Chỉ là trong bụi hoa nhìn như đơn giản kia, lại giấu diếm bí mật, cho dù lấy thực lực hai vị cường giả Hóa Hư, cũng không có cách nào xông vào.
Diệp Huyền hơi nhắm mắt, hiển nhiên không có chút ý tứ nào để ý tới bọn họ, một chữ cũng không nói, cứ như vậy ngồi yên lặng.
– Không trách được từng ấy năm tới nay, ngươi chỉ dựa vào thực lực Tinh Hải Cảnh lại sống đến hiện tại, hóa ra là dựa vào lực lượng cái thượng cổ không gian này! Diệp Huyền, không thể không nói, ngươi là một thiên tài chân chính, hơn nữa có đại khí vận gia thân.
Đáng tiếc, ngươi căn bản không có thiên phú tu hành, cho dù có thượng cổ không gian, cũng không có cách đột phá Hóa Hư, uổng phí hết cơ duyên dạng này!
Mã Minh Trạch cười lạnh một tiếng, tiếp tục mở miệng nói:
– Diệp Huyền, ta lấy danh nghĩa Đạo Lăng Thiên Tông hứa với ngươi, chỉ cần ngươi giao ra quyền khống chế mảnh thượng cổ không gian này, ta có thể thỏa mãn tất cả điều kiện của ngươi.
– A di đà phật!
Từ Hàng đại sĩ nhẹ nhàng niệm một tiếng phật hiệu, cũng mở miệng nói:
– Diệp Huyền đại sư, ta và ngươi cũng coi như bạn cũ, tâm tư của ngươi ta rất rõ ràng! Ngươi đã đến phần cuối sinh mệnh, cần gì phải cố chấp như vậy nữa? Bần ni có thể giúp ngươi hoàn thành mộng tưởng của ngươi.
Nghe thấy lời nói của Từ Hàng đại sĩ, rốt cục Diệp Huyền đại sư cũng từ từ mở mắt.
– Từ Hàng, ngươi và ta đã giao hảo nhiều năm, nên biết tính ta như nào! Đồ vật của ta, muốn cho ngươi, ngươi mới có thể cầm, bằng không, cho dù ta tự tay hủy nó, cũng sẽ không để người khác chiếm được chút tiện nghi nào.
Chương 1424: Ngươi Chuẩn Bị Xong Sao?
Diệp Huyền đại sư nhìn Từ Hàng đại sĩ, trong mắt lộ ra vẻ châm chọc:
– Từ xưa lòng người khó dò! Ngay cả người xuất gia như ngươi, cũng làm sao ngoại lệ? Chỉ là… Còn chưa đi đến cuối cùng, làm sao ngươi dám khẳng định, là ta thua?
– Diệp Huyền, ngươi cần gì phải cố chấp như vậy?
Từ Hàng đại sĩ cười khổ một tiếng, thở dài nói:
– Ngươi vì Đại Càn Vương Triều trả giá tâm huyết cả đời, nhưng cuối cùng, không phải vị hoàng đế bệ hạ kia vẫn bán đứng ngươi sao? Nếu không như vậy, làm sao chúng ta có thể bước vào cái bí tàng không gian này?
Nhắc tới chuyện này, trong mắt Diệp Huyền đại sư cũng không khỏi lộ ra một tia thương tiếc.
Lần này, hắn cũng không có trả lời nữa, mà chậm rãi nhắm mắt lại lần nữa.
– Không cần nói nhảm với hắn! Từ Hàng, ngươi và ta liên thủ, đánh nát cái Thái Hư Trận này, đến lúc đó, ai có thể đạt được thượng cổ không gian, liền dựa vào thủ đoạn của mỗi người!
Trong mắt Mã Minh Trạch lộ ra một tia không kiên nhẫn, trầm giọng nói.
Giá trị của một cái thượng cổ không gian thực sự quá lớn.
Con đường tu hành của hắn, vốn đã đi tới phần cuối, thế nhưng nếu có thể đạt được cái thượng cổ không gian này, sẽ có thể làm ra đột phá, không dám nói nhất định bước ra một bước cuối cùng, nhưng chí ít cũng có thể chân chính sở hữu thực lực bán thần, vô địch đương đại.
Thậm chí dùng cái này, đủ để hắn đơn giản đè ép phía trên Chưởng Giáo chân nhân, mang theo cái Đạo Lăng Thiên Tông đang bấp bênh này, khai sáng một cái thịnh thế mới.
Mê hoặc dạng này, đủ để hắn trả bất cứ giá nào.
Trên thực tế, đối với Từ Hàng đại sĩ cũng giống như vậy!
Đối với người đạp lên Hóa Hư đỉnh phong như nàng mà nói, đây chính là cơ duyên lớn nhất để bước ra một bước cuối cùng!
Vì thế, nàng không chút do dự phản bội giao tình nhiều năm giữa mình và Diệp Huyền đại sư.
Không có gì là trung thành mãi cả, chỉ là lợi ích phản bội chưa đủ mà thôi.
Từ Hàng đại sĩ thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói:
– Diệp Huyền, ngươi đã khư khư cố chấp, đừng trách bần ni tổn hại giao tình nhiều năm! Ngươi yên tâm, sau khi ngươi chết, ta sẽ tiếp tục hoàn thành nguyện vọng của ngươi.
Lời nói rất êm tai, nhưng không ảnh hưởng đến kết quả.
Bất kể Từ Hàng đại sĩ nói cái gì, thì trên bản chất, nàng và Mã Minh Trạch không khác nhau chút nào.
Dưới tình huống này, cái gọi là giao tình cũng chỉ vẻn vẹn là một truyện cười mà thôi.
Trong nháy mắt, Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch đồng thời xuất thủ, hung hãn oanh kích về phía Diệp Huyền đại sư trong bụi hoa.
Nhưng cho dù như thế, Diệp Huyền ngay cả con mắt cũng không mở ra, cứ như vậy ngồi ở chỗ đó, mặc cho đối phương công kích.
Trong nháy mắt bị công kích, bụi hoa vốn bình bình đạm đạm lại nhộn nhạo giống như gợn nước, bất kể là công kích gì rơi vào trong bụi hoa, đều sẽ trực tiếp tán biến thành vô hình, trừ từng đạo rung động như là sóng nước kia ra, căn bản không nổi lên bất kỳ gợn sóng nào.
Thái Hư Trận!
Thế nhân chỉ biết đại trận vương thành cường đại, cho dù là cường giả Hóa Hư, cũng không dám tùy tiện bước vào vương thành giao thủ cùng Diệp Huyền.
Nhưng có rất ít người biết, Diệp Huyền đại sư tinh thông nhất, cũng là trận pháp cường đại nhất, không phải là đại trận vương thành, mà là cái Thái Hư Trận này!
Bỗng dưng bày xuống một mảnh thái hư không gian, giống như trong nháy mắt, tách mình cùng toàn bộ thế giới ra, rõ ràng ngồi ở chỗ đó, nhưng không bị bất kỳ công kích nào thương tổn được.
Đương nhiên, bố trí Thái Hư Trận yêu cầu điều kiện cực kỳ hà khắc.
Cho dù là Diệp Huyền đại sư, cũng chỉ có thể mượn lực lượng cái bí tàng không gian này, mới có thể bố trí ra.
Nhưng một khi bố trí ra, cho dù là đối mặt cường giả Hóa Hư, cũng không hề sợ hãi.
Không phải trên đời này không có tồn tại có thể đánh vỡ Thái Hư Trận, nhưng hiển nhiên, bất kể là Từ Hàng đại sĩ hay là Mã Minh Trạch, còn lâu mới có được loại trình độ kia.
Đương nhiên, trên đời này không có bất kỳ trận pháp nào là vô địch tuyệt đối.
Thái Hư Trận cũng giống như vậy!
Mặc dù Diệp Huyền có thiên phú kinh khủng trên phương diện trận pháp, thế nhưng bản thân hắn cũng chỉ có thực lực Tinh Hải Cảnh, tuyệt đối là miễn cưỡng!
Chuyện này đã định trước, chỉ cần hao tổn nữa, nhất định Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch có thể mài mòn chết hắn.
Chỉ là tất nhiên chuyện này cần rất nhiều thời gian.
Đây cũng là nguyên nhân trước đó, Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch đều đưa ra đủ loại điều kiện, nỗ lực đả động Diệp Huyền đại sư chủ động buông bỏ.
Đêm dài khó tránh lắm mộng.
Thời gian kéo dài càng lâu, sẽ càng hội xuất hiện một ít chuyện ngoài ý muốn.
Chỉ là đến tột cùng chuyện ngoài ý muốn này là tốt hay xấu, thực sự có chút khó có thể đoán.
Ngay tại thời điểm Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch không ngừng công kích Diệp Huyền đại sư, nỗ lực đánh vỡ Thái Hư Trận, rốt cuộc Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân cũng tìm được nơi đây.
Mặc dù còn cách rất xa, nhưng Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân vẫn cảm nhận được dao động đối phương xuất thủ!
Lực trùng kích khủng bố kia, đủ để hai người đồng thời trở nên biến sắc.
Chương 1425: Ngươi Chuẩn Bị Xong Sao? (2)
Mấu chốt nhất chính là, chỉ liếc mắt, Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân đã nhìn thấy Diệp Huyền đại sư đang bị công kích!
Đương nhiên, trên thực tế, người phát hiện đầu tiên cũng không phải là hai người Bạch Nhạc, mà là Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch!
Cảm nhận của cường giả Hóa Hư thực sự quá nhạy cảm, nếu không phải nơi đây là bên trong bí tàng không gian đặc thù, chỉ sợ đám người Bạch Nhạc còn chưa tiếp cận, cũng đã bị phát hiện.
– Ha ha ha ha, Diệp Huyền, số trời đã định… Ngươi cam chịu số phận đi!
Nhìn thấy thân ảnh Bạch Nhạc, Mã Minh Trạch nhất thời cười ha hả.
Gần như là trong tích tắc, Bạch Nhạc liền cảm thụ được một cỗ áp lực khủng bố, trực tiếp nghiền ép về phía hắn mà đến, loại cảm giác áp bách hít thở không thông kia, gần như khiến Bạch Nhạc có một loại ảo giác đối mặt tử vong!
Quá mạnh mẽ!
Đối với Bạch Nhạc bây giờ mà nói, áp lực khi đối mặt với một vị cường giả Hóa Hư vẫn quá lớn.
– A di đà phật!
Từ Hàng đại sĩ nhẹ nhàng niệm một tiếng phật hiệu, đồng thời dừng tay, ánh mắt rơi vào trên người Bạch Nhạc.
So với Mã Minh Trạch, Từ Hàng đại sĩ càng biết rõ tầm quan trọng của Bạch Nhạc trong lòng Diệp Huyền đại sư hơn.
Lúc trước, nàng được mời ra khỏi Nam Hải, chính là vì đi cứu Bạch Nhạc.
Hơn nữa, mấy ngày này đến vương thành, nàng càng rõ ràng hơn, sở dĩ vị hoàng đế Đại Càn Vương Triều kia bán đứng Diệp Huyền, cũng chính là vì thái độ của Diệp Huyền đối với Bạch Nhạc.
Có thể nói, tất cả căn nguyên tạo thành cục diện bây giờ, chính là ở trên người Bạch Nhạc.
Dưới tình huống này, Bạch Nhạc lại trực tiếp xuất hiện ở đây, thì làm sao có thể không khiến cho nàng vui mừng.
Hơn nữa, so với Mã Minh Trạch, bây giờ ưu thế của nàng càng lớn hơn nhiều.
Bởi vì, đi cùng Bạch Nhạc còn có một Vân Mộng Chân!
Có thể tương lai, vị Đạo Lăng Thánh Nữ này cũng sẽ giống như lịch đại Đạo Lăng Thánh Nữ, trở thành tồn tại bất bại, nhưng chí ít hiện tại, Dfyeonglẳ lực Vân Mộng Chân còn thiếu rất nhiều!
Chỉ cần có thể khống chế được Vân Mộng Chân, nàng cũng có thể ép Mã Minh Trạch nhượng bộ!
Đương nhiên, hiện tại còn chưa không phải lúc xé rách da mặt.
Chuyện quan trọng nhất bây giờ, vẫn là thái độ của Diệp Huyền!
Gần như là cùng lúc đó, Diệp Huyền đại sư cũng mở mắt.
Chẳng qua là tình huống hoàn toàn khác với trong dự đoán của đám người Mã Minh Trạch, giờ khắc này, trên mặt Diệp Huyền đại sư chẳng những không hoảng hốt, thậm chí còn lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
Giống như trực tiếp coi bọn họ là không khí, ôn hòa nhìn về phía Bạch Nhạc, mở miệng nói:
– Có thể đi tới nơi đây, xem ra, ngươi vẫn xuất sắc giống như trong dự đoán của ta.
Một câu nói đơn giản này, đủ để người ta nghĩ rõ ràng rất nhiều chuyện.
Mặc dù Diệp Huyền đại sư vẫn luôn không lộ diện, thế nhưng bất cứ chuyện gì phát sinh, vẫn luôn nằm trong khống chế của hắn!
Không có ai ở đây là kẻ ngu dốt cả, chỉ một câu nói, đã đủ cho người ta nghĩ rõ ràng rất nhiều chuyện.
Trong tích tắc, bất kể là Từ Hàng đại sĩ hay là Mã Minh Trạch cũng không khỏi hơi biến sắc.
– Diệp Huyền đại sư, rốt cuộc đây là chuyện gì xảy ra?
Sắc mặt Bạch Nhạc ngưng trọng hơn vài phần, khẽ khom người hành lễ với Diệp Huyền đại sư, chậm rãi hỏi.
– Là chuyện gì xảy ra cũng không quan trọng, quan trọng là… Ngươi chuẩn bị xong chưa?
Diệp Huyền đại sư nhìn Bạch Nhạc, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Cái gì?
Bạch Nhạc ngẩn ra, không hiểu hỏi.
– Đây là một cái thời đại mới, một cái thời đại thuộc về ngươi.
Khóe miệng Diệp Huyền đại sư mỉm cười, khẽ lắc đầu nói:
– Chuyện cuối cùng lão phu có thể làm, chính là giúp ngươi mở ra cái thời đại này… Ngươi, chuẩn bị sẵn sàng chưa?
“…”
Không phải đầu óc Bạch Nhạc không đủ dùng, mà là biến hóa này thật sự tới quá nhanh đi!
– Diệp Huyền, đến tột cùng ngươi muốn làm gì?
Trong mắt Mã Minh Trạch lộ ra sát cơ, lạnh lùng mở miệng nói:
– Ngươi có tin hiện tại ta liền giết hắn hay không?
Trận chiến trên Đạo Lăng Sơn đã đủ để thế nhân thấy sự coi trọng của Diệp Huyền đại sư đối với Bạch Nhạc, cuộc đối thoại này, càng làm cho Mã Minh Trạch nắm được cốt lõi mọi chuyện!
Hắn không biết đến tột cùng Diệp Huyền muốn làm gì, nhưng lại rất đơn giản kết luận, chỉ cần khống chế Bạch Nhạc ở trong tay, sẽ đủ để ép Diệp Huyền nhượng bộ.
Bàn tay hóa trảo, một cỗ hấp lực khủng bố chợt cuốn về phía Bạch Nhạc, trong nháy mắt, thân thể Bạch Nhạc liền khó có thể khống chế bay về phía Mã Minh Trạch.
Nhưng mà, gần như cùng lúc đó, thân ảnh Vân Mộng Chân lại xuất hiện ở trước người Bạch Nhạc, Côn Ngô Kiếm chợt giơ lên, trên người lập tức lộ ra một đạo quang mang màu xanh nhạt, như một vòng Huyền Nguyệt.
Diệp Huyền có tính toán gì, Vân Mộng Chân không quan tâm, thế nhưng nàng biết rất rõ, dưới tình huống này, một khi để Bạch Nhạc rơi vào trong tay Mã Minh Trạch sẽ có ý vị như thế nào.
Nàng quá quen thuộc tác phong vị thái thượng trưởng lão này.
Nói một câu bảo thủ tuyệt đối không quá đáng, hơn nữa, tại lúc cần thiết, quả quyết sát phạt, căn bản không để ý tới bất kỳ hậu quả gì.
Một khi để Bạch Nhạc rơi vào trong tay đối phương, bất kể Diệp Huyền uy hiếp gì, hoặc là nàng thử cầu tình, cũng đều muộn.
Chương 1426: Nhất Niệm Thông Thần
Biện pháp duy nhất, chính là ngăn cản Bạch Nhạc rơi vào trong tay đối phương.
– Vân Mộng Chân!
Bất kể như thế nào, Mã Minh Trạch cũng là người Đạo Lăng Thiên Tông, tự nhiên không có khả năng thương tổn vị Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân này!
Trong nháy mắt nhìn thấy Vân Mộng Chân ngăn ở trước người Bạch Nhạc, hắn không thể không thu tay lại.
Chỉ là cơn giận trong lồng ngực kia lại không thể đè xuống, tức giận gào thét một tiếng.
– Thái thượng trưởng lão, Đạo Lăng Thiên Tông ta là địch cùng Diệp Huyền, cũng nên là đường đường chính chính đánh bại đối phương, dùng loại thủ đoạn này thủ thắng… Sẽ khiến người chế nhạo!
Vân Mộng Chân bình tĩnh đón nhận ánh mắt Mã Minh Trạch, chậm rãi mở miệng nói.
Ai cũng biết, lời này của Vân Mộng Chân cũng chỉ là lấy cớ mà thôi, thế nhưng nhìn từ bên ngoài đến xem, câu nói này cũng không có bất kỳ kẽ hở nào.
Cho dù là Mã Minh Trạch, cũng không có khả năng nói ra những lời như chỉ cần kết quả, không quan tâm bất kỳ thủ đoạn nào, không quan tâm mặt mũi Đạo Lăng Thiên Tông.
Chỉ là, giờ khắc này, Mã Minh Trạch đã thật sự bị Vân Mộng Chân làm tức xanh cả mặt.
– Thánh Nữ, tốt nhất ngươi nên biết mình đang làm cái gì!
Vân Mộng Chân không thối lui chút nào, đón nhận ánh mắt Mã Minh Trạch, hờ hững mở miệng nói:
– Tự nhiên ta biết mình đang làm cái gì, ta cũng luôn chịu trách nhiệm với sự tình ta làm ra.
Mã Minh Trạch cũng không tìm ra bất kỳ sơ hở nào trong câu nói này.
Thân là Đạo Lăng Thánh Nữ, lúc đối ngoại, bản thân Vân Mộng Chân liền có quyền hạn tối cao.
Nói có thể đại biểu thái độ Đạo Lăng Thiên Tông cũng không có bất cứ vấn đề gì.
Cho dù hắn là thái thượng trưởng lão, thì ở phương diện này, cũng vĩnh viễn thua xa vị Đạo Lăng Thánh Nữ này.
Dường như Diệp Huyền đại sư không có chứng kiến tất cả, sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ:
– Các ngươi đều muốn tranh đoạt cái bí tàng không gian này, thế nhưng các ngươi có biết, cái bí tàng không gian này, đến tột cùng là cái gì không?
Diệp Huyền đại sư vừa mở miệng, chợt thu hút lực chú ý của tất cả mọi người.
Luận thực lực, tự nhiên Diệp Huyền đại sư kém xa bọn hắn.
Thế nhưng nếu bàn về kiến thức, về hiểu biết đối với trận pháp, lại mạnh hơn bọn họ nhiều.
Những lời này nhìn như là nói với Mã Minh Trạch và Từ Hàng đại sĩ, nhưng trên thực tế, tất cả mọi người đều rất rõ ràng, đây là Diệp Huyền đại sư đang giải thích cho Bạch Nhạc.
– Dựa theo hiểu biết của các ngươi thì nơi đây là thượng cổ không gian, nhưng trên thực tế… Ở thời đại thượng cổ, tên gọi của nó là tiểu thế giới! Hoặc có lẽ là, mảnh vụn tiểu thế giới!
Trong nháy mắt, trong lòng nhưng người ở đây không khỏi chấn động!
Mặc dù còn chưa quá rõ ý tứ của Diệp Huyền đại sư, thế nhưng tiểu thế giới, hoặc có lẽ hai chữ thế giới này cũng đã đủ làm cho người ta rung động.
– Nói một cách thông tục thì nơi đây vốn là thế giới tự thành!
Trong lúc nói chuyện, dường như toàn bộ không gian cũng lập tức động, một cỗ lực lượng bàng bạc chợt bộc phát ra, lan tràn tới mỗi một góc trong không gian này.
– Từ Hàng, ngươi tu hành phật đạo, như vậy cần càng dễ hiểu hơn mới đúng… Dùng cách nói của phật đạo tới lý giải, nơi đây chính là Tiểu Thiên thế giới!
Một khắc sau, Diệp Huyền đại sư liền đứng dậy.
Dường như trong nháy mắt, thân ảnh Diệp Huyền đại sư chợt thay đổi thành cao to, giống như thần linh!
Trước đó Diệp Huyền đại sư chỉ có thể cố thủ trong Thái Hư Trận, mặc cho bọn hắn công kích, thì đột nhiên giờ khắc này trên người lại lộ ra một cỗ lực lượng nghiền ép, đủ để Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch cũng cảm thụ được áp lực thật lớn, thậm chí là cảm giác tử vong đè nén.
– Thế nhân đều biết, qua nhiều năm như vậy lão phu vẫn vô pháp đột phá Hóa Hư! Thế nhưng… Các ngươi cho rằng, thiên phú lão phu thật sự kém đến thế sao, chỉ là một cái Hóa Hư cũng không thể bước vào?
Nói đến đây, đột nhiên trên mặt Diệp Huyền đại sư lại hiện ra vẻ đùa cợt.
Cũng chính câu nói này, khiến cho mọi người lập tức biến sắc!
Trong nhận biết của tu hành giả phổ thông, Diệp Huyền đại sư ngay cả Tinh Hải Cảnh cũng chưa tới, chỉ dốc hết tâm huyết vào trận pháp nhất đạo, luyện khí nhất đạo mà thôi.
Thế nhưng hiển nhiên điều là tin tức giả, cố ý truyền ra mà thôi.
Người thực sự có tư cách tiếp xúc với tồn tại như Diệp Huyền đại sư, đều rất rõ ràng, Diệp Huyền đại sư đã sớm đã bước vào Tinh Hải, thậm chí đã sớm là Tinh Hải đỉnh phong, chỉ là chậm chạp không bước vào Hóa Hư mà thôi.
Loại thuyết pháp này đã sớm thâm nhập lòng người, còn nữa, thời điểm Diệp Huyền đại sư xuất hiện ở trước mặt người đời, cũng chỉ bày ra tu vi Tinh Hải Cảnh, đã càng chứng thực loại thuyết pháp này.
Thế nhưng… Có ai nghĩ qua, khả năng loại thuyết pháp này cũng là giả, hoặc có lẽ là có ẩn tình khác? !
Từ khi Diệp Huyền đại sư thành danh đến bây giờ, đã có hơn ngàn năm thời gian.
Cường giả Tinh Hải Cảnh bình thường, cũng chỉ có mấy trăm năm thọ mệnh!
Ai có thể chống đỡ được thời gian lâu như vậy?
Tất cả mọi người biết rõ, Diệp Huyền đại sư lấy thủ đoạn đặc biệt kéo dài thọ mệnh!
Chương 1427: Kế Hoạch Diệp Huyền
Thế nhưng từ xưa tới nay chưa ai từng nghĩ tới… Bản thân chuyện này có tồn tại hay không.
Diệp Huyền đại sư ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra một tia bình tĩnh:
– Các ngươi cũng không có nghĩ qua, giả sử ta chỉ là Tinh Hải Cảnh, cho dù có vương thành đại trận, dựa vào cái gì có thể chống đỡ được Đạo Lăng Thánh Nữ đỉnh phong! Làm sao có tư cách luận đạo cùng Thông Thiên Ma Quân!
“…”
Nghe thế, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi nhấc lên một cơn sóng thần!
Trước đó, khi lần đầu tiên hắn nhìn thấy Diệp Huyền đại sư, Diệp Huyền đại sư đã từng nói qua, Thông Thiên Ma Công là do hắn và Thông Thiên Ma Quân cùng tìm hiểu ra, chí ít, lực ảnh hưởng của hắn trong đó không thấp.
Nếu thật sự chỉ có tu vi Tinh Hải Cảnh, hắn có tư cách gì luận đạo cùng Thông Thiên Ma Quân? !
Chỉ là, khi đó Bạch Nhạc căn bản không nghĩ sâu như vậy, tự nhiên không thể nhận ra được huyền cơ trong này.
Thế nhân đều đánh giá thấp vị Diệp Huyền đại sư này!
Hơn nữa còn là đánh giá vô cùng thấp!
Giờ khắc này, bất kể là Từ Hàng đại sĩ, hay là Mã Minh Trạch lông tóc toàn thân không khỏi dựng cả lên.
Khủng bố!
Giả sử tất cả chuyện này đều là biểu hiện giả dối Diệp Huyền đại sư cố ý chế tạo ra, như vậy bây giờ Diệp Huyền đại sư cường đại đến cấp độ gì?
Tất cả mọi người cho rằng, Diệp Huyền đại sư đã không còn sống lâu nữa!
Thế nhưng… Giả sử tu vi Diệp Huyền đại sư đều bị ẩn dấu, như vậy ai dám nói, thọ nguyên Diệp Huyền đại sư đã sắp hết? !
Khóe miệng Diệp Huyền đại sư lộ ra vẻ châm chọc, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Lão phu thực sự không có thiên phú kinh thế như Thông Thiên, hoặc là Đạo Lăng Thánh Nữ, thế nhưng… cũng không phải là loại ngu xuẩn như các ngươi có khả năng tưởng tượng.
– Ở trước mặt lão phu, các ngươi không có tư cách uy hiếp bất luận kẻ nào!
Trong nháy mắt, lực lượng toàn bộ tiểu thế giới, giống như đều bị điều động, hóa thành một cỗ lực lượng bàng bạc, đánh phía Mã Minh Trạch và Từ Hàng đại sĩ.
Nhất niệm thông thần!
Ở chỗ này, Diệp Huyền đại sư chính là tồn tại như thần linh!
Nghiền ép!
Hai người Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch gần như không có bất cứ cơ hội hoàn thủ gì, liền bị đồng thời đánh bay ra ngoài, hung hăng đập xuống đất.
Từ khi bước vào Hóa Hư tới nay, hai người gần như không có chật vật như vậy, loại lực lượng mang tính nghiền ép kia, đủ để người ta sinh ra một loại cảm xúc tuyệt vọng.
Sợ là năm đó Đạo Lăng Thánh Nữ và Thông Thiên Ma Quân cũng chỉ như vậy mà thôi?
Cho tới giờ khắc này, Mã Minh Trạch mới hiểu được, vì sao Diệp Huyền không quan tâm hắn có xuất thủ đối với Bạch Nhạc hay không, dưới thực lực nghiền ép tuyệt đối này, cho dù không có Vân Mộng Chân ngăn cản, hắn cũng không có khả năng thương tổn được Bạch Nhạc chút nào.
Giờ khắc này, bọn hắn mới chính thức cảm thụ được loại sợ hãi tử vong kia.
Nếu là ở bên ngoài, có thể còn có hy vọng chạy đi, thế nhưng ở trong bí tàng không gian, căn bản không có chỗ để trốn, chỉ có thể mặc người chém giết.
Không nói đến Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch có tâm tình gì.
Bây giờ hai người Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân cũng ngây ngốc luôn.
Ai có thể nghĩ đến kết quả này?
– Diệp Huyền đại sư, ta nguyện ý vì chuyện sai lầm ta làm ra, trả giá thật lớn! Thế nhưng lưu ta lại, mới càng hữu dụng với ngươi, ta nguyện lấy danh nghĩa Phật Tổ thề!
Trong mắt Từ Hàng đại sĩ lộ ra một tia sợ hãi, vội vã mở miệng nói.
Lúc trước lựa chọn phản bội Diệp Huyền, cũng là bởi vì quyền lợi!
Bây giờ sinh mệnh bị uy hiếp đến, tự nhiên quyền lợi gì đó đều là nói nhảm, chỉ có sống sót mới là chân lý duy nhất.
Cúi đầu trước một vị thậm chí không yếu hơn Đạo Lăng Thánh Nữ và Thông Thiên Ma Quân, cũng không phải là sự tình mất mặt gì.
– Diệp Huyền, ngươi muốn không chết không thôi cùng Đạo Lăng Thiên Tông ta sao?
So với Từ Hàng đại sĩ, Mã Minh Trạch lại lựa chọn một loại phương thức khác!
Uy hiếp!
Khác với loại cường giả không có căn cơ gì như Từ Hàng đại sĩ, bản thân hắn là thái thượng trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông, Đạo Lăng Thiên Tông chính là chỗ dựa lớn nhất hắn ỷ vào!
Cho dù tới tình cảnh hiện tại, hắn cũng vẫn muốn dựa vào uy danh Đạo Lăng Thiên Tông, ép Diệp Huyền làm ra nhượng bộ.
Chỉ tiếc, lần này Mã Minh Trạch đã nghĩ sai!
Chân mày Diệp Huyền đại sư hơi nhíu lại, thậm chí không có mảy may do dự, vỗ xuống một chưởng, trong tích tắc, xương cốt cả người Mã Minh Trạch chợt phát ra một hồi giòn vang, chỉ trong nháy mắt, xương cốt toàn thân Mã Minh Trạch đều bị nghiền nát, cả người biến thành một cục thịt!
Dưới một kích này, thân thể triệt để tan vỡ!
Bàn tay hơi trảo một cái, thần hồn còn chưa kịp trốn đi đã bị Diệp Huyền đại sư bắt bỏ vào trong tay.
Trong mắt Diệp Huyền đại sư lộ ra vẻ đạm mạc, hờ hững nói:
– Ngươi nói sai rồi, lão phu không chỉ muốn khai chiến cùng Đạo Lăng Thiên Tông, mà là đồng thời khai chiến cùng tam đại Thiên Tông! Không có Đạo Lăng Thánh Nữ, thậm chí ngay cả Diệp Lăng Vân cũng đã vẫn lạc… Ngươi cho rằng, bây giờ Đạo Lăng Thiên Tông còn có thể Đạo Lăng thiên hạ sao?
Nói đến đây, khóe miệng Diệp Huyền đại sư tràn đầy vẻ giễu cợt.
Chương 1428: Kế Hoạch Diệp Huyền (2)
Ngày xưa Đạo Lăng Thiên Tông ở thời điểm đỉnh phong, xác thực vô địch thiên hạ!
Trước đó bọn hắn cho rằng Diệp Huyền đại sư đủ để sánh vai cùng Đạo Lăng Thánh Nữ và Thông Thiên Ma Quân, nhưng trên thực tế, chỉ có trong lòng Diệp Huyền đại sư biết rõ, hắn kém xa Đạo Lăng Thánh Nữ và Thông Thiên Ma Quân.
Hơn nữa lực lượng của hắn tồn tại hạn chế cực lớn!
Hắn không thể rời khỏi cái bí tàng không gian này quá xa, bằng không sẽ suy nhược, không khác Tinh Hải Cảnh chút nào.
Chỉ có ở trong vương thành, hắn mới có thể duy trì được cái thực lực cường đại này, chỉ có trong bí tàng không gian, hắn mới có thể phát huy thực lực đến cực hạn, nghiền ép những cường giả Hóa Hư này!
Cho nên, lúc trước Diệp Huyền đại sư mới luôn duy trì khiêm tốn, trừ mấy người hữu hạn ra, căn bản không ai biết, đến tột cùng Diệp Huyền đại sư sở hữu thực lực kinh khủng thế nào.
Thế nhưng… Thời đại đã khác!
Đạo Lăng Thánh Nữ đời trước vẫn lạc, Thông Thiên Ma Quân vẫn lạc, thậm chí ngay cả Diệp Lăng Vân và Mặc Kình còn có thể tạo thành một ít uy hiếp với hắn đều đã chết, bây giờ phóng mắt khắp thiên hạ, cũng không ai có thể uy hiếp được hắn!
Cũng chính bởi vậy, cho nên, Diệp Huyền mới dám để cho Đại Càn Vương Triều nổi lên mặt nước một lần nữa, bạo lộ ra lực lượng của mình.
Nực cười, đến nay Mã Minh Trạch vẫn muốn dùng Đạo Lăng Thiên Tông tới uy hiếp hắn.
Cũng không phải từ lúc vừa mới bắt đầu, toàn bộ cục diện này, đều do một tay hắn sáng lập!
Trên thực tế, bất kể là mời Từ Hàng đại sĩ vào vương thành, hay là vị hoàng đế bệ hạ kia phản bội, đều nằm trong kế hoạch của Diệp Huyền đại sư.
Hắn chỉ lạnh lùng quan sát, chờ những người này, một người tiếp một người nhảy ra, trở thành trò cười.
Sau đó dễ dàng thu thập tàn cục.
Trong tích tắc, trong đầu Từ Hàng đại sĩ hiện lên một cái ý niệm đáng sợ, không khỏi kinh hô thành tiếng:
– Ngươi muốn một lưới bắt hết cao thủ tam đại Thiên Tông?
Lợi dụng tâm lý Từ Hàng đại sĩ muốn cho phật đạo xuất thế một lần nữa, cấu kết vị hoàng đế kia, tu kiến Đại Từ Ân Tự trong vương thành.
Dùng chuyện này dẫn dụ người tam đại Thiên Tông tới, sau đó cố ý bộc lộ ra bí tàng không gian, vây Từ Hàng đại sĩ và Mã Minh Trạch ở chỗ này, ép cao thủ tam đại Thiên Tông, tới đông đủ ở vương thành!
Sau đó, một lưới bắt hết những cao thủ này, bình định tất cả cản trở cho Đại Càn Vương Triều quật khởi!
Đây mới là toàn bộ kế hoạch của Diệp Huyền đại sư!
Dưới sự so sánh, tất cả mọi người cũng chỉ là quân cờ của Diệp Huyền đại sư mà thôi.
Phần tâm trí này, phần tàn nhẫn này, cho dù là tới bây giờ nhớ lại, cũng làm trong lòng người ta run sợ.
Từ Hàng đại sĩ liên hệ tới những lời trước đó hắn nói với Bạch Nhạc… không khỏi hiện lên vẻ lạnh lẻo.
Mở ra một cái thời đại mới!
Đây mới là thời đại mới mà Diệp Huyền đại sư nói đến!
Ánh mắt Diệp Huyền đại sư rơi vào trên người Từ Hàng đại sĩ, sắc mặt ôn hòa đi rất nhiều:
– Quả nhiên ngươi thông minh hơn nhiều so với tên ngu xuẩn này!
“…”
Rõ ràng bị Diệp Huyền đại sư mắng là ngu xuẩn, thế nhưng bây giờ Mã Minh Trạch nào còn dám chửi mắng.
Thân thể bị hủy, còn sót lại thần hồn, cũng bị Diệp Huyền đại sư giữ trong tay, sinh tử cũng chỉ là một ý niệm, tất cả tự tin và kiêu ngạo của hắn, đều đã bị đập vỡ nát, còn lại chỉ là sự sợ hãi!
Sợ hãi đối với tử vong, còn có sợ hãi Đạo Lăng Thiên Tông có thể sẽ vì vậy mà triệt để xuống dốc, nó giống như một con rắn độc, hung hăng cắn xé trái tim của hắn.
– Diệp Huyền… Ngươi làm nhiều như vậy, cũng sẽ không thay đổi được kết quả thọ nguyên ngươi sắp hết!
Vân Mộng Chân ngẩng đầu lên, đột nhiên mở miệng nói.
Thanh âm Vân Mộng Chân vẫn trong trẻo lạnh lùng như cũ, giống như không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì.
Dưới tình huống như vậy, đột nhiên Vân Mộng Chân nói ra, càng làm cho tất cả mọi người nao nao.
Diệp Huyền đại sư xoay người lại, yên lặng nhìn Vân Mộng Chân một lát, đột nhiên sắc mặt lộ ra một nụ cười rực rỡ:
– Quả nhiên không hổ là Đạo Lăng Thánh Nữ, khá lắm! Rất khó tưởng tượng, rốt cuộc làm sao Đạo Lăng Thiên Tông làm được, Thánh Nữ mỗi một thời đại đều xuất sắc như thế… Thực làm người ta ước ao!
Diệp Huyền đại sư thở dài một tiếng, không nghi ngờ chấp nhận thuyết pháp của Vân Mộng Chân.
Câu trả lời này cũng nhất thời làm cho tất cả mọi người trở nên biến sắc lần nữa.
Cuối cùng sức người cũng có lúc cạn kiệt!
Bất kể Diệp Huyền đại sư nhìn giống thần linh như thế nào đi nữa, nhưng chỉ cần không bước ra một bước kia, cuối cùng cũng chỉ là người, là người thì sẽ không chạy thoát khỏi sinh lão bệnh tử!
Đạo Lăng Thánh Nữ và Thông Thiên Ma Quân không mạnh sao?
Không phải cuối cùng cũng không chạy khỏi cái chết ư.
Thậm chí Diệp Huyền đại sư còn kém xa đối phương.
Mặc dù sở hữu thực lực cường đại, nhưng con đường hắn đi, lại có tính ước thúc lớn hơn.
Hắn không phải là cường giả Hóa Hư bình thường, chẳng qua là dựa vào lực lượng tiểu thế giới, mạnh mẽ chống đỡ mà thôi.
Không bước ra một bước cuối cùng, cuối cùng cũng sẽ chết già.
Chương 1429: Vở Kịch Muốn Khai Mạc
Có rất nhiều chỗ Diệp Huyền đại sư đều nói dối, làm ra ngụy trang, nhưng có một số chuyện lại nói rất đúng.
Hắn thật sự đã tới phần cuối sinh mệnh.
– Diệp Huyền đại sư!
Bạch Nhạc mở miệng, muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại không thể nói ra lời.
Lúc Diệp Huyền đại sư nhìn về phía Bạch Nhạc, trong mắt lại khôi phục vẻ ôn hòa kia lần nữa:
– Ta nói rồi, đây là thời đại thuộc về ngươi.
“…”
Không đợi Bạch Nhạc trả lời, Diệp Huyền đại sư đã nói tiếp.
– Giống như sư tôn ngươi, ta có một số việc không kịp làm, cho nên… Chỉ có thể nhờ ngươi giúp ta hoàn thành.
– Thời gian không chờ ta!
Diệp Huyền đại sư thở dài một tiếng, cảm thán anh hùng mạt lộ.
Đúng, bất kể hắn xuất sắc như thế nào đi nữa, cũng vẫn không thắng được thời gian!
Bất kể bây giờ hắn lợi hại như thế nào, cuối cùng cũng vô pháp thay đổi một sự thật.
Tại thời đại thuộc về hắn trước đây, hắn đã thua Đạo Lăng Thánh Nữ, qwKuRdqdkự Thông Thiên Ma Quân.
Mặc dù hắn đã đủ xuất sắc, nhưng sinh cùng thời đại với Đạo Lăng Thánh Nữ, Thông Thiên Ma Quân, thì cuối cùng cũng định trước là một trận bi kịch.
Bây giờ, Đạo Lăng Thánh Nữ chết, Thông Thiên Ma Quân chết, nhưng hắn… Cũng sắp chết rồi!
Giống như Thông Thiên Ma Quân lúc sắp chết làm ra lựa chọn, hắn cũng làm ra lựa chọn, gửi hết hy vọng cho Bạch Nhạc.
Chuyện này không chỉ vì Bạch Nhạc là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, có một phần tình cảm cố nhân với hắn.
Mà quan trọng hơn là, lý niệm của Bạch Nhạc giống với hắn, để cho hắn có thể nhìn thấy khả năng nguyện vọng được thực hiện.
– Diệp Huyền đại sư!
Bạch Nhạc yên lặng một chút, cuối cùng vẫn mở miệng nói:
– Ta không biết, có thể làm được chuyện các ngươi chờ mong hay không… Thế nhưng, ta thật sự không muốn nhìn thấy quá nhiều giết chóc! Bất kể là tam đại Thiên Tông cũng tốt, Đại Càn Vương Triều cũng tốt, vì sao nhất định phải tranh đấu lẫn nhau?
Diệp Huyền đại sư nhìn Bạch Nhạc, trên mặt lộ ra một nụ cười ôn hòa:
– Đúng vậy, không ai muốn tranh đấu cả! Ta cũng biết, đây không phải là kết quả ngươi muốn… Cho dù đến hiện tại ngươi cũng không phải là người sát phạt quả quyết!
– Cho nên, tất cả tội lỗi này đều thuộc về ta đi.
Trong mắt Diệp Huyền đại sư lộ ra một tia dứt khoát, nhàn nhạt nói:
– Cả đời này của ta, hai tay đã sớm dính đầy tiên huyết, nhiều hơn một chút cũng không quan trọng!
Diệp Huyền đại sư dừng một chút, tiếp tục nói:
– Có một số trông gai, ta nhất định phải nhổ giúp ngươi, mới có thể khiến cho ngươi bước vào cái thời đại thuộc về ngươi.
“…”
Giờ khắc này, Bạch Nhạc lại cảm thụ được Diệp Huyền đại sư thật sự quan tâm hắn.
Vân Mộng Chân nói hắn không được dễ dàng tin bất luận kẻ nào.
Nhưng hiển nhiên trong chuyện này, Vân Mộng Chân đã nhìn lầm Diệp Huyền đại sư.
– Diệp Huyền đại sư!
Vân Mộng Chân nhìn đối phương, lần nữa chen lời nói:
– Có một số chuyện các ngươi không làm được, chưa chắc người khác đã không làm được, giống như bước cuối cùng này… Cuối cùng sẽ có người bước ra, có thể lúc đó sẽ phát hiện, tất cả những gì bây giờ ngươi mong muốn theo đuổi, căn bản không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Diệp Huyền đại sư muốn một thiên hạ như nào, Vân Mộng Chân đã có thể đoán được, nhưng vẫn không đồng ý như cũ.
Chuyện này không chỉ là lập trường hai bên khác biệt, mà còn có nguyên nhân rất lớn, là bởi vì mục tiêu khác biệt.
Có một số chuyện không sai!
Diệp Huyền đại sư không có đặt toàn bộ tâm tư ở trên việc tu hành!
Cho nên, trước đây Đạo Lăng Thánh Nữ, Thông Thiên Ma Quân đều có hy vọng bước ra một bước cuối cùng, duy chỉ có hắn là không có.
Đây là chỗ khác biệt khi mọi người lựa chọn con đường quyết định.
Mà bây giờ, Diệp Huyền đại sư tâm tâm niệm niệm muốn thay đổi cùng mở ra thời đại mới, cũng chỉ là thời đại mới bên trong tưởng tượng của hắn, chưa chắc đã phải là cảnh tượng vui vẻ mà Bạch Nhạc muốn nhìn thấy, chưa chắc đã là tương lai.
Diệp Huyền đại sư bật cười, khẽ lắc đầu nói:
– Quả nhiên không hổ là Đạo Lăng Thánh Nữ, không chỉ có truyền thừa giống nhau, mà ngay cả cách nói chuyện cũng đều giống nhau.
– Ta và Thông Thiên đã thảo luận qua chuyện này, cũng đã tranh luận với sư tôn ngươi.
Bí mật của Diệp Huyền đại sư, có thể giấu diếm được rất nhiều người, nhưng trong này đã định trước không bao gồm Thông Thiên Ma Quân và Đạo Lăng Thánh Nữ.
Chỉ là hai người này đều hiểu ý, không nói chuyện này cho bất luận kẻ nào mà thôi.
– Có thể đi tới hôm nay, sự kiên định của ta, không phải bất cứ kẻ nào có khả năng lay động được! Trước đây sư tôn ngươi và Thông Thiên không được, thì ngươi càng không được!
Diệp Huyền đại sư nhẹ nhàng cười, bình tĩnh nói:
– Tương lai sẽ là dạng gì, ta không nhìn thấy… Ta nói rồi, đó là thời đại thuộc về các ngươi! Chuyện mà ta muốn làm, chỉ là giúp các ngươi kết thúc cái thời đại này mà thôi.
“…”
Rốt cục lúc này cũng đến phiên Vân Mộng Chân nghẹn lời.
So với nhân vật như Diệp Huyền, hiện tại nàng thực sự có vẻ quá non nớt.
Thế nhưng, qua những lời này vẫn để nàng nhạy cảm phát hiện ra một điểm:
– Ngươi không có ý định giết ta?
– Tại sao phải giết ngươi?
Chương 1430: May Mắn Không Làm Nhục Mệnh
Diệp Huyền đại sư lắc đầu, nhẹ giọng nói:
– Dựa vào thân phận của ta, nếu quả thật xuất thủ với ngươi, chẳng phải xuống dưới đó sẽ bị sư tôn ngươi và Thông Thiên cười nhạo sao?
Bất luận là Đạo Lăng Thánh Nữ, Thông Thiên Ma Quân, hay là Diệp Huyền đại sư!
Đều là tồn tại chân chính đạp ở trên đỉnh thế giới này, họ đều có kiêu ngạo của mỗi người.
Có rất nhiều chuyện, bọn họ khinh thường làm.
Giống như là Thông Thiên Ma Quân khinh thường đoạt xá Bạch Nhạc trọng sinh vậy, tự nhiên Diệp Huyền đại sư cũng khinh thường lấy phương thức giết chết Vân Mộng Chân, để kết thúc thời đại của Đạo Lăng Thiên Tông.
Trên phương diện này, Diệp Lăng Vân và Mặc Kình cách bọn họ quá lớn.
Nó không chỉ là chênh lệch về thực lực, mà càng là cách biệt trong cảnh giới.
– Diệp Huyền! Ngươi cũng không cần giết ta, ta nguyện ý từ nay về sau, vĩnh viễn ẩn cư ở Đạo Lăng Thiên Tông, không hỏi thế sự!
Mã Minh Trạch ở trong tay Diệp Huyền, vội vã mở miệng nói.
Chỉ tiếc hắn mở miệng, lại không khiến Diệp Huyền đại sư có chút mềm lòng nào, thậm chí còn phản tác dụng!
Bàn tay hơi dùng sức, lực lượng bàng bạc chợt bạo phát, trong nháy mắt thần hồn Mã Minh Trạch chợt vỡ nát, bị triệt để xóa đi một tia vết tích tồn tại cuối cùng.
– Ngay cả sinh tử cũng không nhìn thấu, thì ngươi có tư cách gì nói chuyện cùng lão phu.
Diệp Huyền đại sư hời hợt giết chết Mã Minh Trạch, trong mắt lộ ra một tia bình tĩnh, nhìn Từ Hàng đại sĩ nói:
– Được rồi, cuối cùng vở kịch này cũng sắp khai mạc… Từ Hàng, ngươi có thể lựa chọn phối hợp ta, hoặc là… Chết!
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Một đêm này, toàn bộ vương thành đèn đuốc sáng trưng, giống như mỗi người đều không ngủ.
Hoàng đế Đại Càn Vương Triều cũng giống như một người bình thường, ngồi cả đêm trong đại điện.
Không phải hắn không muốn nghỉ ngơi, mà là lần này chuyện liên quan quá lớn, khiến cho hắn không có cách nghỉ ngơi, thậm chí ngay cả con mắt cũng không dám nhắm lại.
Lúc này trong ngoài hoàng cung càng tràn đầy Ngự Lâm Quân, bất kể là những cung phụng hoàng gia kia, hay là Định Viễn Hầu, đều đứng ở bên ngoài cung điện, không dám nhắm mắt.
Chỉ có bọn hắn mới mơ hồ biết, lần này không chỉ giao phong với tam đại Thiên Tông, mà còn là động thủ với Diệp Huyền đại sư.
Bất kể như thế nào, thời điểm va chạm với cái tên này, cũng đủ để toàn bộ Đại Càn Vương Triều run rẩy.
Sáng sớm ngày thứ hai, một đạo thân ảnh chợt bước ra từ trong hư không, trên người lộ ra một vòng phật quang huyễn lệ.
– A di đà phật!
Theo một tiếng phật hiệu chậm rãi vang lên ở trong hoàng cung, dường như toàn bộ hoàng cung đều khẽ run lên.
Bỗng nhiên hoàng đế đứng dậy!
Trong mắt lộ ra vẻ hưng phấn, bước nhanh ra khỏi cung điện, đẩy người hầu ra, ngẩng đầu nhìn thân ảnh Từ Hàng đại sĩ trên không trung, cất tiếng cười to!
Tùy ý, vui sướng!
Qua nhiều năm như vậy, nhưng hình như hắn chưa từng cười vui sướng thư thế.
Rốt cục từ giờ khắc này, ngọn núi vẫn luôn đè nặng trên người hắn cũng bị đẩy xuống!
Định Viễn Hầu và cung phụng hoàng gia cách đó không xa thấy một màn như vậy, cũng không khỏi đồng thời quỳ xuống.
– Ngô hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!
Trong mắt hoàng đế lộ ra một tia hồng sắc, ngẩng đầu, nhìn Từ Hàng đại sĩ chậm rãi hạ xuống.
– A di đà phật, may mắn không làm nhục mệnh!
Mặc dù trước đó đã đoán được kết quả này, nhưng khi chính tai nghe được Từ Hàng đại sĩ nói ra câu này, hô hấp của hoàng đế cũng vẫn có vài phần nặng nề như cũ.
– Tốt! Tốt! Tốt!
Hoàng đế liên tục nói ra ba chữ “tốt”, rốt cục cũng dần dần bình phục tâm tình, cao giọng mở miệng nói:
– Ban chiếu, Từ Hàng đại sĩ hộ quốc có công, bắt đầu từ hôm nay sắc phong quốc sư, lập phật giáo là quốc giáo, chiêu cáo thiên hạ!
– A di đà phật, bần ni cảm ơn bệ hạ!
Từ Hàng đại sĩ khẽ khom người, nhẹ giọng nói cảm ơn.
– Ha ha, đại sĩ không cần đa lễ! Đây là chuyện trẫm đã sớm hứa hẹn qua, đại sĩ cứ việc yên tâm, sau này trẫm còn cần dựa vào đại sĩ nhiều, mong đại sĩ tận tâm với hoàng triều ta nhiều hơn.
Hoàng đế cười lớn một tiếng, chẳng hề để ý vung tay nói.
– Nhất định bần ni sẽ dốc hết toàn lực!
Từ Hàng đại sĩ chắp tay hoàn lễ trước ngực, nhẹ giọng nói.
– Bệ hạ, Thư Sinh cầu kiến!
Gần như cùng lúc đó, Định Viễn Hầu bước đến, mở miệng nói.
Bây giờ toàn bộ hoàng thành đều do Ngự Lâm Quân canh phòng, Thư Sinh muốn yết kiến, tự nhiên phải được hắn cho phép.
Trong mắt hoàng đế lộ ra vẻ lạnh lẽo, lạnh lùng nói:
– Hắn phản ứng thật nhanh, để cho hắn vào đi! Trẫm ngược lại muốn nhìn một chút, hắn muốn nói điều gì!
Định Viễn Hầu hơi ôm quyền, lui xuống.
– Đại sĩ, mời!
Hoàng đế tự tay làm một cái thủ thế mời, sau đó cùng Từ Hàng đại sĩ bước vào đại điện một lần nữa.
Còn chưa ngồi xuống, hoàng đế đã cho người hầu chuẩn bị chỗ ngồi cho Từ Hàng đại sĩ.
Thân là quốc sư, nên Từ Hàng đại sĩ chính là dưới một người trên vạn người, cho dù đối mặt với hoàng đế cũng không cần chào.
Đãi ngộ dạng này gần như ngang bằng Diệp Huyền đại sư trước kia.
Trong chốc lát, Định Viễn Hầu liền dẫn Thư Sinh vào.
Thư Sinh khẽ khom người, trầm giọng nói:
– Thảo dân bái kiến bệ hạ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Thâm Dạ Thư Ốc [Dịch] Thâm Dạ Thư Ốc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tham-Da-Thu-Oc-SE-Audio-Truyen.jpg)

