- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 128 : Ký Ức Cùng… Chân Tướng (c1271-c1280)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 128 : Ký Ức Cùng… Chân Tướng (c1271-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: Ký Ức Cùng… Chân Tướng
Có thực lực dạng này, sau khi đánh cắp ký ức, có thể thi triển ra những chiêu thức, thậm chí là thần thông pháp môn kia, thì cũng đâu có gì là kỳ quái?
Dưới tình huống cao hơn một cái, thậm chí là hai đại cảnh giới, muốn làm được chuyện này, quả thực quá dễ dàng.
Rất nhiều lúc, những sự tình gọi là huyền diệu này, chỉ cần bị người vạch trần, sẽ lập tức không đáng một đồng.
Quan trọng hơn là, từ trong hành động của đối phương, Vân Mộng Chân có thể tính ra một cái phỏng đoán!
Đối phương căn bản không có cách mạnh mẽ đoạt xá, thậm chí ngay cả vây mình ở trong cái ngũ sắc Tiên Cung này cũng không làm được!
Cho nên sau khi mê hoặc không có kết quả, mới lựa chọn trực tiếp xuất thủ ngăn cản mình rời đi, tiến thêm một bước dùng loại phương thức này dụ dỗ, khiến cho mình chủ động dung hợp với nàng, hoàn thành đoạt xá.
Chỉ cần suy nghĩ cẩn thận điểm này, tự nhiên Vân Mộng Chân không còn chút sợ hãi nào.
– Không có khả năng, làm sao ngươi thấy được?
Trong miệng thân ảnh kia phát ra một tiếng thét chói tai, trên mặt toàn là vẻ giận dữ, lớn tiếng chất vấn.
Rất hiển nhiên, đối phương có lòng tin cực đại với thủ đoạn của mình, căn bản không tin tưởng sẽ xuất hiện bất kỳ sai lầm nào.
– Ngươi quá nóng ruột!
Trong mắt Vân Mộng Chân lộ ra vẻ bình tĩnh, nhàn nhạt mở miệng:
– Coi như đánh cắp ký ức của ta, cuối cùng ngươi cũng không phải ta… Càng sẽ không hiểu, ta thực sự muốn cái gì!
Rất nhiều lúc ký ức cũng là gạt người.
Nhìn từ bên ngoài, Vân Mộng Chân vì kéo dài Đạo Lăng Thiên Tông, không tiếc mấy lần mạo hiểm, không để ý sinh tử của mình, truy cầu lực lượng cường đại, tới kéo dài thần thoại Đạo Lăng bất bại, trở thành Đạo Lăng Thánh Nữ chân chính.
Thế nhưng, sâu trong nội tâm của Vân Mộng Chân, xưa nay chưa từng theo đuổi những thứ này.
Về phần đối phương nói cái gì mà, sở hữu lực lượng nghiền ép tất cả, khiến cho toàn bộ thế giới thần phục dưới chân… Vân Mộng Chân căn bản không quan tâm những thứ này.
Có chút trách nhiệm, Vân Mộng Chân không thể không gánh vác!
Thế nhưng không có nghĩa, nó chính là thứ trong lòng nàng theo đuổi.
Sợ rằng đứng trên đỉnh thế giới mới là ý tưởng thật sự đối phương để lộ ra trong lúc vô tình, ý tưởng và theo đuổi thuộc về cường giả muốn đoạt xá nàng!
– Ngươi không chạy thoát được đâu!
Nghe Vân Mộng Chân nói xong, đối phương cũng ý thức được, mình đã bị Vân Mộng Chân xem thấu, chỉ là chuyện tới mức này, nàng cũng tỉnh táo lại.
Thông qua việc đánh cắp ký ức lừa gạt Vân Mộng Chân chủ động để nàng đoạt xá là phương thức tốt nhất, nhưng cũng không có nghĩa là, một khi bị phát hiện, nàng không có bất kỳ chuẩn bị nào ở sau.
Có thể sống sót từ thời đại thượng cổ đến bây giờ, cho dù thực lực suy nhược nhiều hơn nữa, cũng không thể trở thành không thể chống đỡ chút nào.
Huống chi, bản thân ngũ sắc Tiên Cung là bẫy rập nàng tỉ mỉ chuẩn bị!
Bắt đầu từ lúc Vân Mộng Chân bước vào ngũ sắc Tiên Cung, cũng đã rơi vào bên trong sát cục.
Trong tích tắc, ngũ thải hà quang xung quanh chậm rãi tiến vào thân thể thân ảnh kia, thân hình dần dần ngưng thật, dáng vẻ vẫn không khác Vân Mộng Chân chút nào, nhưng khí tức đã thay đổi thành tràn ngập xơ xác tiêu điều.
Trước đó vì dụ dỗ Vân Mộng Chân chủ động để nàng đoạt xá, cho nên mới thủ đoạn của Vân Mộng Chân, thế nhưng bây giờ bị nhìn thấu, vậy coi như không kiêng kỵ gì.
Đột nhiên bàn tay lộ ra, trong nháy mắt ngũ thải hà quang xung quanh chợt hóa thành vô số dây leo, gắt gao quấn về phía thân thể Vân Mộng Chân.
– Cút ngay cho ta!
Cổ tay hơi lật, Côn Ngô Kiếm chém xuống lần nữa, kiếm quang khủng bố đảo qua, mạnh mẽ chặt đứt ngũ thải mạn đằng quấn quanh mà đến!
Thế nhưng, dường như cái ngũ thải mạn đằng kia là vô cùng vô tận, ngươi trảm bao nhiêu, liền sinh ra bấy nhiêu, không ngừng không nghỉ.
Chỉ trong chốc lát, Vân Mộng Chân liền ý thức được, tiếp tục đánh như này, mình căn bản không có chút phần thắng nào, sẽ bị mạnh mẽ hao tổn chết ở chỗ này.
Thế nhưng… Điều này sao có thể?
Nếu đối phương mạnh như thế, cần gì phải dùng loại thủ đoạn lừa dối kia, dẫn dụ mình mắc câu?
Chuyện này không có bất kỳ đạo lý nào!
Vân Mộng Chân ép buộc mình tỉnh táo lại, trong đầu nhanh chóng xuất hiện vô số ý niệm, cố gắng tìm ra điểm mấu chốt.
– Không đúng, nhất định có sơ xuất gì đó… thế nhưng, rốt cuộc là cái gì?
Thời gian trôi qua rất nhanh, nhưng dường như cũng rất chậm.
Chỉ chớp mắt đã qua hơn phân nửa nén nhang thời gian,.
Ngay từ đầu, những người khác chỉ quan tâm chuyện này sẽ kết thúc như thế nào, thế nhưng dần dần lực chú ý của mọi người lại đặt trên trận chiến của Mặc Kình và Diệp Lăng Vân.
Sau khi Đạo Lăng Thánh Nữ và Thông Thiên Ma Quân đời trước mất đi, trận chiến này chính là trận chiến đỉnh phong nhất.
Ngay cả Ninh Giang và chưởng giáo Thái Cực Đạo, Tiên Du Kiếm Cung cũng đều nhìn chằm chằm vào trận chiến này.
Cho dù bọn họ đã là cường giả Hóa Hư, thì trận chiến giữa Diệp Lăng Vân và Mặc Kình vẫn mang đến cho họ chấn động thật lớn.
Không có thần thông kinh thiên động địa, chỉ là giao phong tầm thường nhất, thế nhưng hết lần này tới lần khác, trong lúc hai người phất tay đều ẩn chứa uy lực khó lường.
Chương 1272: Ký Ức Cùng… Chân Tướng (2)
Đối với bọn hắn mà nói, giao thủ như này mới càng trân quý, chỉ cần nhìn ra được một hai thứ từ đó, là có thể khiến cho mình bớt đi đường vòng rất nhiều.
Phải biết rằng, các phương pháp tu hành và thần thông truyền lưu đến hiện tại cũng chỉ đến Hóa Hư mà thôi, sau khi bước vào Hóa Hư, làm như thế nào tăng thực lực lên, cũng chỉ có thể tìm tòi từng chút một!
Về phần những lão tổ Tinh Hải Cảnh kia, thì càng không muốn bỏ qua cơ hội này.
Cả đời có thể thấy được mấy lần cường giả Hóa Hư giao thủ?
Huống chi còn là trận giao phong cuối cùng của cường giả như Mặc Kình và Diệp Lăng Vân, bỏ qua lần này, chỉ sợ cả đời cũng sẽ không có cơ hội như vậy nữa.
Ngay cả Bạch Nhạc cũng đang ghi nhớ mỗi một chi tiết nhỏ của trận chiến này, cho dù bây giờ có rất nhiều chỗ không hiểu, nhưng chỉ cần cố gắng nhớ kỹ, đợi sau này thực lực tăng lên, cũng sẽ có trợ giúp rất lớn.
Đương nhiên, có thể Bạch Nhạc không sống nổi qua hôm nay, nhưng miễn là còn sống, thì không thể buông tha hy vọng.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, bây giờ hắn mới cần triệt để tỉnh táo lại.
Mặc dù cục diện vẫn hết sức nguy hiểm, nhưng chí ít, đã tốt hơn nhiều so với cục diện mười phần chết chắc trước đó.
Rất nhanh sự cường hãn của Thông Thiên Ma Thể được hiển hiện ra.
Mặc dù biểu hiện bây giờ của Bạch Nhạc vẫn là dáng vẻ đứng cũng không vững kia, nhưng trên thực tế, chỉ có trong lòng Bạch Nhạc mới biết, dựa vào sự mạnh mẽ của Thông Thiên Ma Thể, thương thế trong cơ thể hắn đã giảm bớt rất nhiều.
Không dám nói có thể khôi phục chiến lực đỉnh phong, thế nhưng ít nhất cũng không thể không chống đỡ chút nào như trước đó.
Đối với Bạch Nhạc bây giờ mà nói, thời gian chính là đồ vật quý giá nhất.
– Ký ức!
Vân Mộng Chân không ngừng bị ngũ thải hà quang hóa thành dây leo quấn quanh, tình cảnh càng trở nên khó khăn, nhưng nàng vẫn không ngừng suy tư, cuối cùng cũng nắm được một điểm mấu chốt bên trong!
Ký ức!
Từ khi bước vào ngũ sắc Tiên Cung, Vân Mộng Chân vẫn luôn không ngừng nhớ lại tất cả ký ức từ nhỏ đến lớn, cũng dần dần quên lãng đi những ký ức này.
Chuyện này vốn rất cổ quái, nhưng hôm nay khi Vân Mộng Chân ý thức được đối phương thực sự đánh cắp ký ức của mình, tự nhiên biết, trên thực tế quá trình mình nhớ lại những ký ức kia, chính là quá trình đối phương đánh cắp ký ức của mình.
Thế nhưng… Ký ức có thể bị trộm sao?
Hoặc là nói, cho dù ký ức bị đối phương dùng thủ đoạn đặc biệt lấy đi, nhưng thực sự biến mất sao?
Ký ức không phải là Côn Ngô Kiếm, bị đoạt là sẽ mất.
Giống như một thân tu vi của mình vậy, lẽ nào bởi vì ký ức bị trộm đi, mà biến mất sao?
Vân Mộng Chân đã không nhớ được đến tột cùng mình học qua thần thông gì, hoặc là làm sao học được những thủ đoạn thần thông và kiếm đạo kia thế nhưng nàng vẫn có thể đơn giản thi triển ra, đó là bởi vì, những thứ này sớm đã trở thành bản năng của nàng, căn bản không phải cứ đánh cắp là xóa đi được.
Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Vân Mộng Chân nhất thời sáng tỏ.
Ký ức vẫn chưa biến mất, chỉ là bị đối phương dùng phương thức đặc thù nào đó, tạm thời che giấu.
Mà đoạn ký ức đó có thể chính là mấu chốt cởi ra tử cục bây giờ.
Ý thức được điểm này, dường như có thứ gì đó lập tức vỡ vụn, những ký ức bị Vân Mộng Chân quên trước đó, nhất thời vọt tới giống như nước thủy triều, xóa bỏ ràng buộc.
– Không!
Gần như trong nháy mắt ký ức Vân Mộng Chân bắt đầu sống lại, thân hình đối phương bắt đầu tan vỡ!
Giờ khắc này, mới chính thức đến phiên nàng tuyệt vọng!
Trên thực tế, nàng sống sót từ thời thượng cổ đến bây giờ, căn bản đã chỉ còn lại một luồng tàn hồn, hơn nữa, bắt đầu từ khi Vân Mộng Chân bước vào ngũ sắc Tiên Cung, tàn hồn nàng cũng đã yên lặng xâm nhập thần hồn Vân Mộng Chân!
Thật ra đoạt xá cũng đã bắt đầu từ lúc kia.
Sở dĩ Vân Mộng Chân cảm giác được ký ức bị trộm, trên thực tế cũng là vì đoạt xá tiến hành trong vô thanh vô tức.
Quên là bởi vì Vân Mộng Chân đã bắt đầu mất đi quyền khống chế đối với thân thể.
Đây mới là chỗ lợi hại nhất của đối phương.
Nếu như Vân Mộng Chân nửa tỉnh nửa mê bị dẫn dụ dung hợp cùng nàng, tự nhiên là tốt nhất, bởi vì nó có nghĩa là Vân Mộng Chân triệt để buông tha bản thân, khiến cho nàng dựa vào phương thức đơn giản nhất hoàn thành đoạt xá.
Cho dù nhận ra được, cũng không nguy hiểm đến tính mạng, bởi vì trên thực tế Vân Mộng Chân không thể ý thức được nàng đang đoạt xá.
Thật ra, tất cả cái gọi là tranh đấu đều là giả tạo.
Đều là sự giả dối nàng cố ý tạo ra trong thần hồn Vân Mộng Chân, để lừa dối Vân Mộng Chân, bất kể Vân Mộng Chân giãy dụa như nào, phản kháng như nào, đều không có bất kỳ ý nghĩa gì, chỉ biết theo thời gian đưa đẩy mà dần dần trầm luân.
Thẳng đến khi nàng hoàn thành đoạt xá!
Thế nhưng khi Vân Mộng Chân ý thức được ký ức có vấn đề, liền có nghĩa là, Vân Mộng Chân đã tỉnh táo lại, ý thức được nàng đang đoạt xá, bắt đầu phản kích.
Chương 1273: Áo Trắng Như Tuyết, Nhanh Nhẹn Như Tiên
Phải biết rằng, Vân Mộng Chân không phải tiểu nhân vật gì, mà là truyền nhân xuất sắc nhất Đạo Lăng Thiên Tông, bất kể là thiên phú hay là lực ý chí, đều vượt xa tu hành giả bình thường, hơn nữa, lúc này Vân Mộng Chân cũng không phải là Tinh Cung Cảnh như mọi người vẫn nghĩ, mà là đã bước vào Tinh Hải.
Dựa vào thực lực Tinh Hải Cảnh, chỉ cần nhìn thấu cái bẫy này, thần hồn sẽ thức tỉnh, bắt đầu chống cự nàng đoạt xá, như vậy nàng hầu như không có khả năng thành công.
Ký ức bắt đầu khôi phục, chính là một lần nữa tranh đoạt quyền khống chế thân thể!
Chỉ mấy hơi thở thời gian, Vân Mộng Chân đã triệt để tỉnh lại, mà một luồng tàn hồn cuối cùng của đối phương cũng không có cách nào trốn nữa ra khỏi thức hải của Vân Mộng Chân nữa!
Bản thân việc đoạt xá vốn là sự tình hung hiểm nhất trên đời này!
Một khi thất bại liền có nghĩa là, ý thức của mình gần như bị đối phương thôn phệ!
Oanh!
Trong tích tắc, vô số ký ức thuộc về cái tàn hồn kia, thuận thế dung nhập vào trong thần hồn Vân Mộng Chân.
Trong lúc ngẩn ngơ, Vân Mộng Chân giống như mới mơ một giấc mộng!
Chứng kiến nhân sinh của đối phương!
Thế nhưng, bởi vì đối phương cũng chỉ còn lại một cái tàn hồn, cho nên những ký ức có thể nhìn thấy đều cực kỳ vụn vặt, nhưng dù vậy, đối với Vân Mộng Chân mà nói, cũng đã đủ trân quý.
Thông qua ký ức của đối phương, lúc này Vân Mộng Chân mới ý thức được, đối phương chính là đệ tử tông môn cái thượng cổ cấm địa này, hơn nữa thực lực ở thời kỳ thượng cổ, cũng đã đạt đến Hóa Hư Chi Cảnh.
Chỉ tiếc, còn chưa kịp bước ra một bước cuối cùng đã gặp nạn!
Hiện tại ký ức về trận đại chiến đã trở nên quá vụn vặt, thế nhưng chỉ cần dựa vào chút ký ức nhỏ bé này, Vân Mộng Chân cũng vẫn có thể cảm thụ được những người tu hành thời đại thượng cổ kia cường đại.
Lúc trước những tu hành giả siêu việt Hóa Hư kia, được gọi là… Tiên!
Mà những nhân vật khủng bố công kích bọn hắn kia, được gọi là thiên ngoại tà ma, hoặc là… Thần linh!
– Vân Mộng Chân, đừng tưởng rằng ngươi đã thắng rồi! Hãy đợi đấy!
Oanh!
Trong nháy mắt, ký ức của tàn hồn kia triệt để vỡ nát, hóa thành vô số điểm sáng màu trắng, bay thẳng vào chỗ sâu trong thần hồn Vân Mộng Chân, không để cho Vân Mộng Chân nhìn thêm gì nữa.
Vân Mộng Chân có thể cảm giác được, đối phương cũng không có hoàn toàn chết đi, mà là ngủ đông trong chỗ sâu thần hồn mình.
Cuối cùng nhân vật khủng bố chỉ còn cách phía trên Hóa Hư một bước ngắn, cho dù bị phản phệ, cũng không phải là thứ mà bây giờ Vân Mộng Chân có đủ khả năng loại bỏ.
Vân Mộng Chân dốc hết toàn lực tra xét thần hồn của mình, nhưng vẫn không cách nào tìm ra nửa điểm tung tích của đối phương!
Rơi vào đường cùng, Vân Mộng Chân cũng chỉ tạm thời đè cái ý niệm này xuống.
Mặc dù chuyện này là một tai hoạ ngầm lớn, nhưng bỏ lỡ cơ hội lần này, hiển nhiên đối phương sẽ không dễ dàng xuất hiện nữa.
Theo thực lực mình đề thăng, chắc chắn sau này sẽ tìm được biện pháp loại bỏ đối phương.
Huống chi, cho dù tồn tại tai hoạ ngầm, thì đối với Vân Mộng Chân mà nói, độ qua một kiếp này, cũng tuyệt đối là lợi nhiều hơn hại.
Tuy rằng có rất nhiều đồ vật quan trọng, theo đối phương giấu kín mà bị gián đoạn, thế nhưng chỉ dựa vào những thứ đạt được bây giờ, cũng đủ để tâm thần Vân Mộng Chân chấn động rồi.
Quan trọng nhất là, trước khi ký ức đối phương vỡ nát, Vân Mộng Chân đã đạt được một cái phương pháp tu hành, mặc dù không phải là hoàn chỉnh, nhưng vẫn nhắm thẳng vào đại đạo! Hoặc có lẽ là… Nhắm thẳng vào phía trên Hóa Hư, Tiên đạo!
Vân Mộng Chân hít sâu một hơi, phục hồi lại tinh thần, liền cảm thụ được ngũ sắc Tiên Cung vỡ nát, đồng thời cũng nhìn thấy cái cấm chế đã nứt ra và thông đạo rời khỏi thượng cổ cấm địa trong bầu trời.
Thế nhưng trong nháy mắt, Vân Mộng Chân liền ý thức được, trong khoảng thời gian mình bị vây ở bên trong ngũ sắc Tiên Cung, chỉ sợ người khác đều đã rời khỏi thượng cổ cấm địa.
– Bạch Nhạc!
Ý thức được điểm này, đột nhiên nội tâm Vân Mộng Chân xoắn lại, không để ý tới chuyện gì khác, dưới chân nhẹ nhàng điểm một cái, cả người chợt hóa thành một đạo lưu quang, bay ra ngoài thượng cổ cấm địa.
Trước đó, vì cứu nàng, Bạch Nhạc đã bại lộ thân phận.
Không cần nghĩ cũng biết, Bạch Nhạc không có khả năng giết chết tất cả những người biết chuyện, như vậy một khi rời khỏi thượng cổ cấm địa, Bạch Nhạc sẽ gặp phải nguy hiểm đáng sợ đến mức nào, cho dù dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra.
Làm sao chuyện này có thể khiến Vân Mộng Chân không khẩn trương chứ?
Trải qua hồi ức bên trong ngũ sắc Tiên Cung, từ quên đi rồi lại nhớ lại được đoạn ký ức kia lần nữa, càng làm cho Vân Mộng Chân cảm nhận rõ hơn, địa vị Bạch Nhạc trong lòng nàng!
Trên thực tế, nếu không phải vì nàng không bỏ xuống được tình cảm đối với Bạch Nhạc, nếu không phải dưới tình huống ký ức đã bị che đậy, bản năng vẫn khiến cho nàng một mực nhớ tới Bạch Nhạc, nhớ kỹ câu nói kiên định ta không tin mệnh kia, thì có thể bây giờ nàng đã sớm đã bị đoạt xá.
Đối với nàng mà nói, phần tình cảm và ký ức đối với Bạch Nhạc kia, mới là thứ nàng coi trọng nhất trong lòng.
Chương 1274: Loạn Chiến Nổi Lên
Chỉ cần nghĩ đến, khả năng Bạch Nhạc vì nàng chết ở trên Đạo Lăng Sơn, nàng liền gần như không thể thở nổi.
Đây mới thực sự là tim như cắt.
– Bạch Nhạc, chờ ta… Bất kể như thế nào, ta cũng sẽ không để ngươi chết!
Khoảng cách một nén nhang thời gian, chỉ còn lại không đến một phần ba.
Đến lúc này, tâm tư thấp thỏm của Diệp Lăng Vân gần như đã buông xuống hơn phân nửa, chỉ cần chống đỡ qua một điểm cuối cùng này, đợi Mặc Kình và hắn cùng vẫn lạc, thì kiếp nạn lần này cũng coi như vượt qua.
Không có Mặc Kình, chỉ dựa vào một mình Diệp Huyền, thì không chống đỡ được Ninh Giang!
Hắn cũng tin tưởng, vị đệ tử này của mình có thể hoàn thành tâm nguyện của hắn, chẳng những bảo vệ Vân Mộng Chân, hơn nữa còn có thể giết chết Bạch Nhạc, triệt để diệt trừ mối đại họa này!
Đến lúc đó, chỉ cần Vân Mộng Chân từ bên trong thượng cổ cấm địa đi ra, trận chiến này chính là Đạo Lăng Thiên Tông thắng.
Nghĩ vậy, Diệp Lăng Vân không khỏi cất tiếng cười to:
– Mặc Kình, xem ra thiên mệnh lại đứng về phía ta không về phía ngươi rồi!
Nhưng dường như muốn tát vào mặt Diệp Lăng Vân, nên thậm chí lời của Diệp Lăng Vân còn chưa dứt, một đạo thân ảnh đã từ bên trong thượng cổ cấm địa lao ra.
Áo trắng như tuyết, nhẹ nhàng như tiên!
– Vân Mộng Chân!
Trong nháy mắt thân ảnh như tuyết kia xuất hiện, liền thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Tâm thần bọn họ cũng không khỏi đột nhiên run lên!
Sự tình lớn rồi!
Bất kể trước đó Mặc Kình và Diệp Lăng Vân đánh nhau như thế nào, trong lòng mọi người đều rất rõ ràng, hai người cũng không thật sự có ý liều mạng, đều đi tới phần cuối sinh mệnh, hơn nữa biết rõ ai cũng không làm gì được ai, thì làm sao có thể thật sự liều mạng.
Thế nhưng thời điểm Vân Mộng Chân từ trong thượng cổ cấm địa đi ra, lại hoàn toàn khác biệt.
Gần như trong tích tắc, biểu hiện trong mắt Mặc Kình liền triệt để thay đổi.
– Ha ha, Diệp Lăng Vân, ngươi nói không sai, thiên mệnh ở chỗ ta, không ở chỗ ngươi!
Mặc dù còn cách nhau cực xa, nhưng Vân Mộng Chân vẫn cảm thụ được sát ý của Mặc Kình.
Loại cảm giác bị sát ý khóa kín trong nháy mắt kia, khiến Vân Mộng Chân gần như không kịp quan sát cảnh vật chung quanh, đã trực tiếp phóng xuất ra Tinh Hải, bày ra trạng thái phòng ngự.
– Ninh Giang, bảo vệ Thánh Nữ!
Trong mắt Diệp Lăng Vân lộ ra vẻ lạnh lẽo, lạnh lùng nói.
Trước đó chỉ là giao phong giữa hắn và Mặc Kình, nhưng từ giờ khắc này sẽ biến thành xung đột giữa Ma Đạo và Đạo Lăng Thiên Tông, thời điểm này, Diệp Lăng Vân sẽ không nói cái gì công bằng với Mặc Kình nữa, vận dụng tất cả lực lượng bảo vệ Vân Mộng Chân mới là chuyện quan trọng nhất.
– Tất cả mọi người cùng động thủ, tru diệt Đạo Lăng Thánh Nữ, Ma Đạo ta quật khởi sẽ ở trong tầm tay!
Cùng lúc đó, Mặc Kình cũng đồng thời cao giọng la lên.
Không thể không nói, những lời này vẫn rất có tính kích động đối với người trong Ma Đạo.
Trong tích tắc, gần như tất cả cự kình Ma Đạo đều đồng thời xuất thủ, giết về phía Vân Mộng Chân.
Nhìn bề ngoài, bên trên Đạo Lăng Sơn có rất nhiều cao thủ Chính Đạo, nhưng trên thực tế, khi thật sự động thủ, người nguyện ý xuất thủ giúp một tay căn bản là lác đác không có mấy, thậm chí ngay cả một ít người ngại vì đạo nghĩa, nhất định phải xuất thủ, cũng đều là xuất lực qua loa cho xong.
Giống như không ai nguyện ý lại xuất hiện thêm một vị Thông Thiên Ma Quân, hoặc nhìn thấy một Đạo Lăng Thánh Nữ bất bại nữa.
Đạo Lăng thiên hạ.
Bốn chữ này liền có nghĩa là một cái thời đại!
Rốt cuộc đến giờ mới nhìn thấy ánh sáng chung kết của cái thời đại này, mặc dù đều là tam đại Thiên Tông, nhưng trong lòng đều có tính toán, làm sao bằng lòng thật tình xuất thủ.
Huống chi, Mặc Kình sở hữu chiến lực đỉnh phong, rốt cuộc mạnh đến cỡ nào, ai cũng nhìn thấy rõ ràng.
Nếu thật sự đến thời điểm không còn hi vọng, Mặc Kình phát điên lên, ai có thể chống đỡ được.
Vì Đạo Lăng Thiên Tông mà ném tính mạng mình vào sao? Chỉ cần không ngốc, ai chịu làm loại sự tình não tàn này.
Kể từ đó, người chân chính liều mạng xuất thủ, cũng chỉ có một mình Đạo Lăng Thiên Tông mà thôi.
Đây chính là lấy lực lượng một tông, chống lại toàn bộ Ma Đạo!
Cũng may mà Vân Mộng Chân ở trong thượng cổ cấm địa đã bước vào Tinh Hải Cảnh, bằng không lấy thực lực Tinh Cung Cảnh, chỉ sợ trong khoảnh khắc sẽ bị đánh chết, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Dù vậy, khi nhiều cường giả Tinh Hải Cảnh cùng ra tay như thế, loại uy thế kia vẫn có thể nói là kinh thiên động địa.
Gần như trong nháy mắt, tình cảnh còn có vẻ hơi nặng nề trước đó liền bị châm lửa.
Bạch Nhạc nắm thật chặt kiếm trong tay, tinh thần cũng lập tức căng thẳng đến mức tận cùng.
Mặc dù hắn rất không cam tâm, nhưng dưới loại cục diện này, hắn vẫn có mấy phần tự biết mình, tùy tiện xuất thủ, chẳng những không thể giúp được bất cứ cái gì, ngược lại còn trở thành gánh nặng, không duyên không cớ vứt luôn tính mạng mình đi.
Diệp Huyền đi tới bên người Bạch Nhạc, tự tay vỗ bả vai hắn, chậm rãi lắc đầu.
Bốn người Ngư Tiều Canh Độc cũng đi đến bên người Bạch Nhạc.
Chương 1275: Loạn Chiến Nổi Lên (2)
Mặc dù Diệp Huyền lợi hại, nhưng trên thực tế, dưới loại giao thủ chính diện này căn bản không nhúng tay vào được, đây cũng là tác hại của thực lực bản thân không đủ.
Đối với Diệp Huyền mà nói, mạnh mẽ bước lên Đạo Lăng Sơn cũng đã là mạo hiểm.
Mặc dù Diệp Huyền biết tình cảm của Bạch Nhạc đối với Vân Mộng Chân, thế nhưng đối với hắn mà nói, chuyện quan trọng nhất, vẫn chỉ là bảo vệ Bạch Nhạc, sinh tử của Vân Mộng Chân không có quan trọng như vậy.
Thậm chí từ trình độ nào đó nói, Diệp Huyền cũng rất vui lòng chứng kiến Vân Mộng Chân bỏ mình.
Chỉ là lý trí lại làm cho hắn biết rõ, nếu Vân Mộng Chân chết, trừ phi Thông Thiên Ma Quân sống lại, bằng không, thiên hạ này, không có bất kỳ người nào có thể bình yên mang Bạch Nhạc rời khỏi Đạo Lăng Thiên Tông.
– Không nên gấp, Đạo Lăng Thiên Tông đáng sợ hơn nhiều so với như ngươi tưởng tượng!
Diệp Huyền nhìn Bạch Nhạc, nhẹ giọng mở miệng nói.
Trước đây, khi lần đầu tiên hắn gặp Bạch Nhạc đã nói qua với Bạch Nhạc lời này.
Tình cảnh hiện tại cũng đang chứng minh nội tình của Đạo Lăng Thiên Tông lần nữa, bất luận kẻ nào, bất kỳ thế lực gì đều khó sánh bằng nội tình của cái Thiên Tông đứng sừng sững hơn vạn năm này, vô luận là ai, muốn huỷ diệt Đạo Lăng Thiên Tông, đều phải trả giá trầm trọng.
Cho dù người này có Mặc Kình hắn trợ giúp, hắn cũng vẫn không cho rằng có khả năng thành công.
Chung kết của một cái thời đại, không dễ dàng như trong tưởng tượng.
Muốn triệt để phá hủy Đạo Lăng Thiên Tông, chỉ sợ không phải là một hai lần bị thương nặng là có thể kết thúc.
Bạch Nhạc yên lặng trong chốc lát, cũng không trả lời Diệp Huyền, chỉ đưa mắt nhìn về phía Vân Mộng Chân trên không trung.
Cho dù cách nhau cực xa, cho dù bây giờ mình đã rơi vào trong hiểm cảnh, nhưng Vân Mộng Chân vẫn từ trong đám người tìm được thân ảnh Bạch Nhạc.
Dường như ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, cho dù chỉ là một cái đối mặt ở cách nhau rất xa, cũng làm cho tâm tình lập tức bình phục lại.
Đối với Vân Mộng Chân mà nói, sở dĩ nàng sốt ruột lao tới, là bởi vì an toàn của Bạch Nhạc.
Bây giờ chỉ cần thấy được Bạch Nhạc bình yên vô sự, sợi dây buộc chặt trong lòng liền thả lỏng xuống.
Về phần chính nàng sẽ rơi vào trong hiểm cảnh, thì Vân Mộng Chân lại không quá quan tâm.
Sau khi yên lòng, Vân Mộng Chân mới dời ánh mắt rơi vào trên người Mặc Kình.
Đừng xem bây giờ có nhiều cường giả Tinh Hải Cảnh đồng loạt ra tay như vậy, nhưng trên thực tế, người chân chính có uy hiếp với nàng, cũng vẫn là Mặc Kình.
Thực ra Vân Mộng Chân cũng không xa lạ gì với Mặc Kình.
Vị Ma Quân tranh đấu một đời với Diệp Lăng Vân này, nếu không phải đúng lúc gặp Thông Thiên Ma Quân vô địch, sợ rằng Mặc Kình chính là đệ nhất Ma Quân.
Lúc trước ở trong thượng cổ cấm địa, chứng kiến thiên tài Ma Đạo xông vào, Vân Mộng Chân cũng đã đoán được cái bóng của Mặc Kình, chỉ là nàng không nghĩ đến, bây giờ Mặc Kình vẫn có thể bộc phát ra chiến lực đỉnh phong.
Thời gian quá ngắn, Vân Mộng Chân căn bản không có thời gian đi suy nghĩ, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, chỉ có đánh một trận!
Sau khi bước vào Tinh Hải Cảnh, Vân Mộng Chân vẫn chưa xuất thủ qua, đối với Vân Mộng Chân mà nói trận chiến này, chính là trận chiến đầu tiên sau khi bước vào Tinh Hải.
Huống chi, bây giờ Vân Mộng Chân đã lấy lại được Côn Ngô Kiếm.
Nếu như nói, trước đó Vân Mộng Chân chỉ có Tinh Cung Cảnh, vẫn chưa phải là Đạo Lăng Thánh Nữ chân chính, như vậy bây giờ Vân Mộng Chân bước vào Tinh Hải, đã chân chính bước lên hàng ngũ cường giả, có tư cách tranh phong cùng anh hùng thiên hạ.
Trong tích tắc Tinh Hải sôi trào, trong mắt lộ ra sát khí lạnh như băng, một vòng hàn nguyệt chợt bay lên không, đánh về phía một vị cường giả Tinh Hải Cảnh gần mình nhất.
Huyền Nguyệt Biến!
Có thể thời điểm Vân Mộng Chân ở bên người Bạch Nhạc rất mềm yếu, nhưng trên thực tế, Vân Mộng Chân sát phạt quả quyết, hoàn toàn không phải Triệu Thụy, Mặc Vũ có khả năng bằng được.
Từ trước đến nay danh tiếng của Đạo Lăng Thánh Nữ đều tranh đấu mà ra.
Trong nháy mắt cảm thụ được sát ý của Mặc Kình, Vân Mộng Chân cũng biết rõ, đã chân chính đến bước ngoặt sinh tử, dưới tình huống này, đương nhiên sẽ không có chút lưu thủ.
Chỉ trong tích tắc va chạm, vầng hàn nguyệt kia đã trực tiếp phá vỡ Tinh Hải đối phương, cắt ngang mà qua như một lưỡi dao.
Trong nháy mắt, sắc mặt cường giả Ma Đạo chợt đại biến, phun ra một ngụm máu tươi, căn bản không dám cứng đối cứng với Vân Mộng Chân nữa, mà xoay người về phía sau bỏ chạy.
Thực lực của hắn ở trong Tinh Hải Cảnh cũng đã hơi yếu, xông lên trước như thế, cũng chỉ là cảm thấy nhiều người, muốn đi theo tham gia náo nhiệt chiếm chút tiện nghi mà thôi.
Hơn nữa, theo suy nghĩ của hắn, Vân Mộng Chân cũng chỉ vừa mới đột phá Tinh Hải mà thôi, thậm chí ngay cả cảnh giới cũng không kịp củng cố, có thể có bao nhiêu uy hiếp?
Đáng tiếc, chỉ trong nháy mắt va chạm, hiện thực tàn khốc đã khiến cho hắn rõ ràng ý thức được cái gì gọi là thiên tài!
Hắn bước vào Tinh Hải hơn trăm năm, lại hầu như không tiến thêm, mà Vân Mộng Chân mới chỉ bước vào Tinh Hải, đã có thể dễ dàng nghiền ép hắn!
Chương 1276: Giết Gà Dọa Khỉ
Vô luận là thực lực, hay là thần thông pháp môn, thì hắn cũng không thể so được với vị Đạo Lăng Thánh Nữ này!
– Muốn đi? ! Đâu có dễ dàng như vậy!
Trong mắt lộ ra một đạo sát khí khủng bố, Vân Mộng Chân không có dự định buông tha hắn.
Bản thân cuộc chiến này là cuộc chiến sinh tử, cho dù Vân Mộng Chân có mạnh hơn nữa, rơi vào trong loạn chiến, cũng vẫn hết sức nguy hiểm! Loại tình huống này, cũng không phải là ngươi rút lại phòng thủ sẽ an toàn, bởi vì ngươi vĩnh viễn không biết, công kích của đối phương sẽ đột nhiên phát ra từ đâu.
Phòng thủ tốt nhất, mãi mãi là tiến công!
Chỉ có lạnh lùng hạ sát thủ, lấy sự quyết tuyệt, phương thức phản kích lạnh lẽo nhất, giết gà dọa khỉ, khiến cho trong lòng mỗi người dám ra tay với mình đều có kiêng kỵ, như vậy, mới có thể cam đoan mình an toàn ở mức độ lớn nhất.
Sức phán đoán của Vân Mộng Chân ở phương diện này, tuyệt đối là cao cấp nhất.
Trong nháy mắt giao phong, Vân Mộng Chân đã đoán được thực lực của đối phương, mặc dù là cường giả Tinh Hải Cảnh thế hệ trước, nhưng không thể nghi ngờ thực lực là loại lót chân kia, loại người này chính là lựa chọn lập uy tốt nhất!
Thực lực yếu, hơn nữa người biết hắn lại rất nhiều.
Trong tích tắc, Côn Ngô Kiếm chợt ra khỏi vỏ!
Trước đó Vân Mộng Chân chỉ dùng thần thông Huyền Nguyệt Biến, đã đủ nghiền ép đối phương, bây giờ Côn Ngô Kiếm tới tay, xuất thủ chính là tuyệt sát.
Đột nhiên một màn kiếm khí màu xanh xẹt qua chân trời, kiếm khí khủng bố chém vào Tinh Hải đối phương, quả thực giống như cắt đậu phụ, căn bản không gặp phải bất kỳ trở ngại nào.
– Không…
Tinh Hải bị xé nứt, trong mắt cường giả Tinh Hải Cảnh kia cũng lộ ra vẻ tuyệt vọng, không ngừng gào thét, nỗ lực thoát ly phạm vi kiếm khí bao phủ.
Nhưng tới mức này, làm sao có thể để cho hắn như ý nguyện!
Dưới một kiếm này, vị cường giả Tinh Hải Cảnh kia ngay cả câu nói sau cùng cũng không nói xong, cả người đã bị kiếm khí chém làm hai đoạn, thậm chí ngay cả thần hồn cũng không thể trốn đi, liền bị kiếm khí trực tiếp cắt nát.
Một kiếm tất sát!
Mặc dù trước khi xuất thủ, rất nhiều người đã cảm thụ được Vân Mộng Chân cường đại, nhưng một kiếm này vẫn chấn nhiếp phần lớn người.
Quá mạnh mẽ!
Cùng lắm cũng chỉ vừa mới bước vào Tinh Hải Cảnh mà thôi, trước đó thông qua hình ảnh phản chiếu trên bầu trời, mọi người đều chứng kiến quá trình Vân Mộng Chân đột phá, cũng biết, Vân Mộng Chân ngay cả một chút thời gian nghỉ ngơi điều chỉnh trạng thái cũng không có.
Nhưng cho dù như thế, cường giả Tinh Hải Cảnh bình thường, ở dưới kiếm của nàng, ngay cả tư cách so chiêu cũng không có, một kiếm đã bị chém giết, đây là thực lực kinh khủng bực nào?
Đúng như dự tính của Vân Mộng Chân, một kiếm này đã hù dọa phần lớn mọi người.
Người trong Ma Đạo vốn là vì tư lợi, nhân cơ hội chiếm tiện nghi, tự nhiên người nào cũng bằng lòng, chỉ khi nào ngửi được nguy cơ bỏ mình, sẽ không có người nguyện ý xung phong.
Giết gà dọa khỉ!
Mặc dù lời này không quá dễ nghe, nhưng trên thực tế, một kiếm kia đã đạt tới hiệu quả này.
…
Nhìn một kiếm linh hoạt này của Vân Mộng Chân, ngay cả Diệp Huyền cũng không khỏi hơi nheo mắt lại.
Mỗi một đời Đạo Lăng Thánh Nữ, đều là thiên tài xuất sắc nhất, đối với chiến đấu, càng có một loại nhạy cảm gần như bản năng, Vân Mộng Chân như vậy, cho dù là hắn cũng có thể cảm nhận được loại uy hiếp cường đại kia.
Coi như là Bạch Nhạc, sau khi bước vào Tinh Hải, có thể mạnh mẽ như Vân Mộng Chân sao?
Bạch Nhạc đứng bên cạnh Diệp Huyền, nhưng không nhận ra được tâm tình Diệp Huyền biến hóa, Vân Mộng Chân xuất thủ, khiến cho trong lòng Bạch Nhạc dâng lên một loại cảm giác vui sướng khó diễn tả được.
Cũng làm cho nỗi lòng của hắn, ổn định lần nữa.
Bây giờ nhớ lại, Vân Mộng Chân có biểu hiện này, mới là chuyện đương nhiên.
Lúc trước Vân Mộng Chân ở Đông Hải, chỉ có thực lực Tinh Hải Cảnh đã biểu hiện ra chiến lực khủng bố như vậy, bên trong thượng cổ cấm địa lại lấy được tinh hoa Thụ Tâm Hải, một khi đột phá, sẽ dựa vào tư thế hoàn mỹ đột phá vào Tinh Hải!
Cộng thêm Côn Ngô Kiếm, Bạch Nhạc rất hoài nghi, coi như Nguyệt Lâm Tiên sống lại, sợ rằng cũng chưa phải là đối thủ của Vân Mộng Chân.
Phải biết rằng, Côn Ngô Kiếm vốn là trấn giáo chí bảo của Đạo Lăng Thiên Tông, thậm chí coi như ở thời đại thượng cổ, cũng là chí bảo cao cấp nhất.
Trước đó không phát huy ra uy lực của Côn Ngô Kiếm, cũng không phải là Côn Ngô Kiếm không lợi hại, mà là bản thân không đủ mạnh!
Bây giờ, Côn Ngô Kiếm mất rồi lại quay về, Vân Mộng Chân bước vào Tinh Hải, mới có thể chân chính phát huy ra uy lực của Côn Ngô Kiếm, có phần thực lực này cũng không có gì là lạ.
Thế nhưng loại tâm tình này của Bạch Nhạc, không duy trì được bao lâu, đã bị mạnh mẽ đánh vỡ.
Ngay tại thời điểm Vân Mộng Chân chém giết cường giả Tinh Hải Cảnh kia, một đạo mặc sắc cũng tuôn ra, dường như trong nháy mắt che đậy thiên địa, trực tiếp bao phủ Vân Mộng Chân vào!
Thủy Mặc Đan Thanh!
Bạch Nhạc và Vân Mộng Chân đều không xa lạ gì với môn thần thông này!
Thời điểm bên trong thượng cổ cấm địa, Mặc Vũ đã từng thi triển qua môn thần thông này, chỉ là bây giờ Mặc Kình thi triển ra, làm sao uy lực có thể so với bình thường.
Chương 1277: Một Kích Tuyệt Mệnh
Dường như giờ khắc này toàn bộ Đạo Lăng Sơn, đều bị mặc sắc bao phủ, trở thành một bộ phận trong bức tranh Thủy Mặc Đan Thanh này.
Nếu có người từ đằng xa nhìn Đạo Lăng Sơn lúc này sẽ phát hiện, toàn bộ Đạo Lăng Sơn giống như một bức tranh tuyệt đẹp, chúng sinh muôn màu, đều ở trong đó.
Đối với Vân Mộng Chân mà nói, cho tới bây giờ uy hiếp lớn nhất không phải là cự kình Ma Đạo, mà là vị Ma Quân Mặc Kình đã khôi phục chiến lực đỉnh phong kia!
Ở phần cuối sinh mệnh, Mặc Kình chấp nhận không suy nghĩ tự bảo vệ mình, lấy phương thức đồng quy vu tận, bộc phát ra chiến lực kinh khủng nhất, trực tiếp chém giết Vân Mộng Chân.
Thủy Mặc Đan Thanh!
Cả người rơi vào trong bức tranh giống như rơi vào một thế giới khác.
Trong nháy mắt này, ngay cả Bạch Nhạc cũng không khỏi cảm nhận được một loại áp lực khủng bố, tóc gáy toàn thân giống như lập tức dựng đứng lên.
Rất lâu trước đó, thời điểm Bạch Nhạc vừa mới bước vào Tinh Cung Cảnh, đã có một loại cảm giác, khi Tinh Cung diễn hóa đến mức tận cùng, sẽ là một cái thế giới cỡ nhỏ, trước đây Bạch Nhạc không dám xác định loại cảm giác này của mình, thế nhưng bây giờ khi Bạch Nhạc cũng bị cuốn vào bên trong Thủy thần thông Mặc Đan Thanh, mới chính thức dám khẳng định, ý nghĩ của mình không sai.
Loại cảm giác đè nén khi rơi vào trong thế giới của đối phương, đủ để khiến người ta tuyệt vọng!
Cũng may, người Mặc Kình muốn nhằm vào căn bản không phải Bạch Nhạc, bằng không, Bạch Nhạc dám khẳng định, lấy thực lực bây giờ của mình ngay cả cơ hội chống đỡ cũng không có, đã bị trực tiếp gạt bỏ.
Giờ khắc này, tinh thần Bạch Nhạc mới chính thức căng thẳng đến mức tận cùng.
Vân Mộng Chân có thể đỡ được loại công kích này sao?
Tự nhiên Vân Mộng Chân cũng không chặn được.
Mặc dù Vân Mộng Chân đã đột phá đến Tinh Hải, thậm chí dựa vào nội tình thâm hậu và Côn Ngô Kiếm, coi như ở trong Tinh Hải Cảnh, cũng đều là cường giả đứng đầu, thế nhưng khi đối mặt với Mặc Kình chân chính bước vào Hóa Hư đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa là có thể siêu thoát, căn bản không có cơ hội chống đỡ.
Dưới tình huống bị Thủy Mặc Đan Thanh bao phủ, muốn chống lại đối phương, liền giống như chống lại một cái thế giới.
Chỉ là, làm sao Diệp Lăng Vân sẽ để Vân Mộng Chân một mình ngăn cản loại công kích này.
Sở dĩ không tiếc sử dụng lực lượng hộ tông đại trận Đạo Lăng Thiên Tông, cũng muốn đổi lấy chiến lực đỉnh phong, chính là vì ngăn cản Mặc Kình!
Thế cho nên, Diệp Lăng Vân không có để ý những cường giả Tinh Hải Cảnh nỗ lực vây công Vân Mộng Chân.
– Lăng Thiên!
Trong nháy mắt, cả người Diệp Lăng Vân chợt bay lên, hóa thành một kình thiên cự nhân, trực tiếp đụng vào trong thế giới Thủy Mặc Đan Thanh.
So với Mặc Kình, Diệp Lăng Vân lựa chọn một con đường hoàn toàn khác.
Chí khí ngút trời!
Đối với Diệp Lăng Vân mà nói, bất kể là ở đâu, hắn vẫn là chính bản thân hắn, hắn lựa chọn không phải là diễn hóa thế giới, mà là ở bất kỳ thế giới nào lớn mạnh chính mình, đạo của mình chính là thiên đạo!
Cho dù rơi vào thế giới của đối phương, cũng sẽ lấy quy tắc của mình, tới lay động quy tắc của đối phương!
Từ trình độ nào đó mà nói, loại phương thức tu hành này của Diệp Lăng Vân, mới càng gần kề loại nghịch kia của Ma Đạo, thế nhưng, so với loại can đảm thôn thiên, khí phách đạp lên quy tắc kia của Thông Thiên Ma Quân, thì ý cảnh này của Diệp Lăng Vân vẫn còn kém quá nhiều.
Nói cho cùng, hắn chỉ thờ phụng quy tắc thiên đạo mình tuân theo, đồng thời nỗ lực ở trong hoàn cảnh gì, cũng lấy loại quy tắc này tới đối kháng mà thôi.
Đương nhiên, đến loại cảnh giới như Diệp Lăng Vân và Mặc Kình, cũng càng có thể lý giải ý nghĩa, trăm sông đổ về một biển.
Hóa Hư đỉnh phong, hơn nữa loại cảnh giới gần như chạm tới phía trên Hóa Hư, căn bản không phải tu hành giả bình thường có thể hiểu được.
Đôi tay kia giống như kình thiên thủ, mạnh mẽ tạo ra một mảnh thiên địa cho Vân Mộng Chân.
Chỉ là cùng lúc đó, cái mặc sắc không tan kia, cũng đang ăn mòn thân thể Diệp Lăng Vân.
– Diệp Lăng Vân, ngươi không ngăn được ta! Ta nói rồi, thiên mệnh ở chỗ ta, không ở chỗ ngươi!
Mặc Kình phát ra một tiếng cười to, mở miệng nói lần nữa.
– Sụp đổ!
Chỉ có một chữ, nhưng khi một chữ này từ trong miệng Mặc Kình phát ra, toàn bộ thế giới giống như tan vỡ theo, trong tích tắc vô số mặc sắc hóa thành công kích, một mạch công kích về phía Vân Mộng Chân.
Thủy Mặc Đan Thanh vốn là bức tranh, vẽ cái gì, chính là cái đó!
Bây giờ toàn bộ thế giới vỡ nát, có nghĩa là tất cả trong tranh, đều sẽ hóa thành công kích, phát động công kích cuối cùng.
Có mãnh thú, có thiên lôi, địa hỏa, cũng có vô số đao kiếm búa rìu, vào giờ khắc này tất cả phương thức công kích có thể nghĩ đến đều diễn hóa ra.
Mà cái giá, chính là cái thế giới Thủy Mặc Đan Thanh này cũng vì vậy mà triệt để tan vỡ, cùng hủy diệt còn có thân thể và thần hồn Mặc Kình.
Đây chính là một kích toàn lực cuối cùng.
Sau một kích này, Mặc Kình sẽ triệt để tiêu thất cùng cái thế giới Thủy Mặc Đan Thanh này.
Chương 1278: Một Kích Tuyệt Mệnh (2)
Đúng vậy, thời gian một nén nhang mà Tỏa Hồn Liên cho hắn, đã đến phần cuối, tại thời khắc cuối cùng này, đây chính là phản kích duy nhất hắn có thể làm ra.
Đương nhiên, một kích này cũng là tuyệt sát!
Tiến công vĩnh viễn dễ hơn phòng thủ!
Nếu như cùng ở dưới trạng thái đỉnh phong, tự nhiên loại công kích này của Mặc Kình không thể giết chết được Diệp Lăng Vân, nhưng cho dù là Diệp Lăng Vân, muốn cứu người dưới loại công kích này, cũng căn bản là không thể làm được.
Trong mắt Diệp Lăng Vân lộ ra một tia dứt khoát, thân thể kình thiên cũng chợt sụp đổ, hóa thành một màn sáng huyễn lệ, che đậy thiên địa, cứ như vậy ngăn ở trước người Vân Mộng Chân, lấy lực lượng cuối cùng ngăn cản tất cả công kích cho Vân Mộng Chân.
Ùng ùng!
Vô số công kích ầm ầm rơi xuống, đến lúc này, tất cả cường giả Tinh Hải Cảnh cũng đã sớm lui ra, dưới loại công kích cuồng bạo này, cho dù ai bị cuốn vào, cũng khó thoát khỏi cái chết.
Bất kể là Mặc Kình hay Diệp Lăng Vân ở thời khắc cuối cùng đều lựa chọn phương thức tự hủy diệt, phát ra một kích hoàn mỹ.
Loại lực lượng này, đủ để bất luận kẻ nào chấn động theo.
Vân Mộng Chân đứng ở phía dưới màn sáng, giống như có thể cảm nhận được ánh mắt và sự chờ của Diệp Lăng Vân, giờ khắc này nước mắt từ gương mặt Vân Mộng Chân chảy xuống lần nữa.
Diệp Lăng Vân đang dùng tính mạng để nhắc nhở nàng, trên người nàng gánh vác trách nhiệm thế nào!
Cho dù chết thì đôi mắt kia vẫn ở trên bầu trời ngưng lại nhìn nàng.
Răng rắc!
Thân thể Diệp Lăng Vân biến thành màn sáng, ngăn lại khoảng bảy phần công kích cho Vân Mộng Chân, nhưng cuối cùng vẫn không thể triệt để ngăn trở một kích tuyệt mệnh này của Mặc Kình.
Mặc sắc xâm nhập qua các khé hở của màn sáng, lần nữa đánh về phía Vân Mộng Chân!
Cho dù bây giờ chỉ còn lại ba phần lực đạo, thì nó vẫn không phải là thứ Vân Mộng Chân có khả năng ngăn cản.
Mục tỳ sắp nứt!
Cho dù lúc này hai mắt Ninh Giang đã đỏ lên, thì vẫn không dám xông vào cái trong cơn gió lốc kia.
Mặc dù đều là Hóa Hư nhưng thực lực của Ninh Giang còn lâu mới so sánh được với Mặc Kình và Diệp Lăng Vân, huống chi hai vị này có thể dùng tính mệnh đánh bạc, còn hắn thì không có khả năng dùng mạng đi đổi mạng cho Vân Mộng Chân.
Chuyện này không chỉ là vấn đề hắn không bỏ được việc hi sinh chính mình, mà bây giờ hắn được coi như cường giả Hóa Hư duy nhất của Đạo Lăng Thiên Tông, nếu như hắn cũng chết đi, Đạo Lăng Thiên Tông sẽ thật sự xong đời.
Nếu như nói Vân Mộng Chân là tương lai của Đạo Lăng Thiên Tông, như vậy hắn chính là hiện tại của Đạo Lăng Thiên Tông.
Chuyện này cũng có nghĩa, cho dù biết rõ Vân Mộng Chân có thể chết, hắn cũng không thể nhúng tay.
Một kiếp này chỉ có thể do Vân Mộng Chân đi độ, nếu như không độ được… Vậy thì chỉ có chết!
– Ta không nhận mệnh!
Tại thời khắc sinh tử, đột nhiên trong đầu Vân Mộng Chân lại hiện lên dáng vẻ Bạch Nhạc bên trong thượng cổ cấm địa, nói ra câu nói này không chỉ một lần.
Chẳng lẽ tình cảnh Bạch Nhạc gặp phải khi đó, không tuyệt vọng hơn so với hiện tại hay sao?
Có rất nhiều lúc, con người ở dưới tuyệt cảnh, ý chí cầu sinh mới là quan trọng nhất.
– Vù vù!
Kiếm trong tay phát ra một tiếng khinh minh, trong nháy mắt, Vân Mộng Chân thôi động thần thông Huyền Nguyệt Biến đến mức tận cùng, cả người giống như hóa thành một vòng hàn nguyệt, cùng lúc đó Côn Ngô Kiếm trong tay cũng chợt chém xuống.
Giờ khắc này Vân Mộng Chân giống như đã quên hết mọi thứ, trong mắt chỉ có một kiếm này!
Vào giờ khắc này tinh khí thần triệt để dung hợp, khiến Côn Ngô Kiếm phóng thích ra kiếm khí hoàn mỹ, đối với Vân Mộng Chân mà nói, một kiếm này chính là đỉnh phong!
Lực lượng Tinh Hải sôi trào, ầm ầm bắn về phía mặc sắc!
Ùng ùng!
Trong tiếng nổ ầm ầm, rốt cục màn mặc sắc kia cũng hung hăng đụng vào phía trên hàn nguyệt.
Trong nháy mắt hàn nguyệt hoàn mỹ bị nhiễm phải một điểm mặc sắc, liền hủy diệt cái ý cảnh hoàn mỹ kia.
Thủy Mặc Đan Thanh!
Dường như tất cả những thứ này cũng chỉ là cảnh tượng trong tranh mà thôi!
Cho dù Vân Mộng Chân đã dốc hết toàn lực, thì một kiếm này vẫn không thể ngăn cản một kích tuyệt mệnh của Mặc Kình, một điểm mặc sắc kia chợt xuyên qua hàn nguyệt, xâm nhập vào thần hồn Vân Mộng Chân.
Đến loại cảnh giới như Mặc Kình, công kích thần hồn đã sớm dung nhập vào bên trong.
Đây cũng là nguyên nhân mặc dù Diệp Lăng Vân đã dốc hết toàn lực, cũng rất khó hóa giải hoàn toàn công kích của Mặc Kình.
Mặc dù đã bị Diệp Lăng Vân suy yếu hơn phân nửa, lại bị Côn Ngô Kiếm đón đỡ, khiến công kích đã hiện ra vẻ rất khó mang đến tổn thương gì cho Vân Mộng Chân, thế nhưng một điểm công kích thần hồn kia, lại vẫn xâm nhập vào trong thần hồn.
Gần như trong nháy mắt, một điểm mặc sắc xâm nhập vào thần hồn kia liền kéo Vân Mộng Chân vào nguy cơ trí mạng.
Nói không khoa trương chút nào, giờ khắc này Vân Mộng Chân cũng đã chân chính rơi vào tuyệt cảnh.
Nhưng mà, thời điểm thần hồn Vân Mộng Chân bị mặc sắc tổn thương, cái tàn hồn vốn một mực ẩn giấu ở chỗ sâu trong thức hải lại lao ra lần nữa.
Chương 1279: Đoạt Xá Lần Thứ Hai
Sau khi bị Vân Mộng Chân nhìn thấu ở trong thượng cổ cấm địa, nàng đã mất đi cơ hội đoạt xá, chỉ có thể bị ép ẩn núp.
Nếu như Vân Mộng Chân một mực ở trạng thái đỉnh phong, tự nhiên nàng không tìm được bất cứ cơ hội nghịch tập gì.
Theo thời gian đưa đẩy, thực lực Vân Mộng Chân càng ngày càng mạnh, cơ hội nàng thực hiện được, sẽ chỉ càng ngày càng nhỏ, mặc dù ngoài miệng không chịu thua, nhưng trên thực tế đã có thể nói là sinh cơ xa vời.
Hết lần này tới lần khác, dưới tình huống này, một kích tuyệt mệnh của Mặc Kình lại cho nàng hy vọng lần nữa!
Trong nháy mắt cảm thụ được thần hồn Vân Mộng Chân bị thương nặng, cái tàn hồn kia nhất thời lao tới.
Mặc dù nàng rất muốn để cho thần hồn Vân Mộng Chân bị cái mặc sắc kia ăn mòn, thế nhưng nàng cũng không dám đánh cược, bây giờ thần hồn chi lực của nàng đã rất suy nhược, nếu để cho thần hồn Vân Mộng Chân triệt để tiêu vong, chỉ sợ dựa vào bản nàng cũng không ngăn cản được mặc sắc ăn mòn.
Sinh cơ duy nhất chính là nàng trợ giúp Vân Mộng Chân xóa đi một điểm mặc sắc kia ăn mòn, sau đó sẽ thừa cơ hội thần hồn Vân Mộng Chân bị thương, thôn phệ thần hồn Vân Mộng Chân, hoàn thành đoạt xá!
Mặc dù bây giờ chỉ còn một điểm tàn hồn, thế nhưng cuối cùng nàng là cường giả đứng đầu thời đại thượng cổ, mượn thần hồn chi lực của Vân Mộng Chân, cũng vẫn làm được việc xóa đi một điểm công kích cuối cùng của Mặc Kình.
Gần như trong tích tắc, phía trên thần hồn Vân Mộng Chân, chợt toát ra một đóa Ngũ Sắc Tiên Liên, trực tiếp cắn nuốt một điểm mặc sắc kia, thoáng cái đã bị hóa giải!
Nhưng mà, đối với Vân Mộng Chân mà nói, giờ khắc này tử kiếp mới chính thức bắt đầu!
Đoạt xá!
Đoạt xá lần thứ hai, hơn nữa còn dưới tình huống thần hồn bản thân đã bị trọng thương, đây mới thực sự là nguy cơ trí mạng.
Bụi bặm lắng xuống!
Hai người Mặc Kình và Diệp Lăng Vân đồng thời vẫn lạc, ngay cả thân thể cũng ở một lần giao phong cuối cùng hóa thành tro bụi.
Thế giới Thủy Mặc Đan Thanh triệt để sụp đổ, Đạo Lăng Sơn cũng khôi phục dáng vẻ vốn có.
Thế nhưng trên mặt Vân Mộng Chân đột nhiên lộ ra một tia thống khổ, khí tức không ngừng biến hóa, khiến cho người ta không có cách đoán được, đến tột cùng Vân Mộng Chân có thể chống đỡ xuống hay không.
Bỗng nhiên nội tâm nhảy lên, Ninh Giang chợt xé rách không gian, trực tiếp rơi vào bên người Vân Mộng Chân!
Trước đó hắn bất lực, nhưng hôm nay hắn nhất định phải dốc hết toàn lực tới bảo vệ Vân Mộng Chân.
Nếu như Vân Mộng Chân không chống đỡ được qua cửa này, tự nhiên không có gì để nói, nhưng nếu Vân Mộng Chân chịu đựng được, sau đó lại chết ở dưới công kích của cao thủ Ma Đạo, thì hắn chết cũng không có mặt mũi đi gặp Diệp Lăng Vân.
Hơn nữa, sự quyết đoán của Ninh Giang không chỉ có như vậy!
Đột nhiên trong mắt Ninh Giang lộ ra một đạo sát khí khủng bố, lạnh lùng mở miệng nói:
– Tất cả người Đạo Lăng Tông nghe lệnh, không tiếc bất cứ giá nào, chém giết Bạch Nhạc!
Câu nói bao hàm sát khí này, chợt nổ vang trên không trung, trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ Đạo Lăng Sơn.
Bất kể như nào, dưới tình huống Vân Mộng Chân sống chết chưa rõ, Diệp Lăng Vân cũng không có khả năng để Bạch Nhạc còn sống rời khỏi Đạo Lăng Sơn!
Bằng không, nếu thật sự đến kết cục xấu nhất, Vân Mộng Chân bỏ mình, mà Bạch Nhạc chạy trốn.
Như vậy lấy thiên phú và tiềm lực của Bạch Nhạc, chỉ sợ sẽ thật sự trở thành địch nhân lớn nhất trong tương lai của Đạo Lăng Thiên Tông.
Trước đó, Ma Đạo muốn giết Vân Mộng Chân, đám người Chính Đạo đều là xuất công không xuất lực, không chịu ra tay toàn lực.
Nhưng hôm nay trảm sát Bạch Nhạc, lại phù hợp với quyền lợi tất cả mọi người.
Nếu không phải kiêng kỵ Diệp Huyền, chỉ sợ tất cả người trong Chính Đạo đều sẽ ra tay với Bạch Nhạc.
Trên thực tế, trong nháy mắt Ninh Giang hô lên câu nói kia, Diệp Huyền đã biến sắc.
Trong tích tắc, bốn người Ngư Tiều Canh Độc liền xuất thủ, bảo vệ Diệp Huyền và Bạch Nhạc vào giữa, giống như bốn bức tường ngăn cản tất cả địch nhân.
Bọn hắn không để bụng sinh tử của Bạch Nhạc, thế nhưng cho dù chết, cũng không thể để cho bất luận kẻ nào xúc phạm tới Diệp Huyền.
– Diệp Huyền đại sư, dừng tay đi! Dù sao Bạch Nhạc cũng là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân… Chúng ta sẽ không tha cho hắn đi xuống Đạo Lăng Sơn.
Chưởng giáo Thái Cực Đạo và Tiên Du Kiếm Cung thở dài một tiếng, đồng dạng đứng ra mở miệng khuyên giải nói.
Bọn hắn muốn giết chết Bạch Nhạc, nhưng nếu Diệp Huyền không chết, vậy sẽ không ai nguyện ý đắc tội Diệp Huyền cả.
Bọn hắn không phải Mặc Kình, cũng không phải Diệp Lăng Vân, không có sức lực kia, cũng không cần phải liều chết cùng Diệp Huyền như vậy.
Chỉ cần đồng thời tạo áp lực, dưới đại thế, sợ rằng Diệp Huyền cũng không tránh được.
Quan trọng nhất là, theo Mặc Kình chết đi, những cự kình Ma Đạo này cũng bắt đầu sinh ý rút lui.
Bọn hắn vốn bị Chính Đạo áp chế nhiều năm, nếu không phải Mặc Kình đứng ra dẫn dắt, sợ rằng không có người nào dám giết tới Đạo Lăng Sơn, bây giờ thấy tình thế không tốt, tự nhiên sẽ muốn tự bảo vệ mình trước!
Chương 1280: Bất Tử Thanh Vương giá lâm
Đúng như Mặc Kình lúc còn sống dự tính, chỉ cần hắn chết, đám người trong Ma Đạo này sẽ lập tức hóa thành năm bè bảy mảng, căn bản không có khả năng đồng tâm hiệp lực chống cự Đạo Lăng Thiên Tông bảo vệ Bạch Nhạc.
Gió núi thổi vù vù.
Diệp Huyền híp mắt không trả lời, toàn bộ Đạo Lăng Sơn theo đó yên tĩnh lại, chỉ còn có tiếng gió núi gào thét.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào Diệp Huyền, câu trả lời của ông ta có thể sẽ quyết định hướng đi trong tương lai của thế cục này, quyết định sự sống chết của vô số người.
Diệp Huyền sau một hồi im lặng, rốt cục cũng ngẩng đầu lên, chậm rãi nói:
– Nếu như lão phu nói không được thì sao?
– Đại sư sao lại cố chấp như vậy?
Chưởng giáo Tiên Du Kiếm Cung lắc đầu, chậm rãi nói:
– Làm sao có thể xoay chuyển xu thế tất yếu bằng sức người?
– Xu thế tất yếu!
Diệp Huyền lặp lại bốn chữ này, vẻ khinh thường trần trụi hiện lên trong mắt ông ta.
– Ngày xưa Đại Càn vương triều ta có được Cửu Châu, quân lâm thiên hạ, đó có phải là xu thế tất yếu không?
– Xu thế tất yếu… Đó chỉ là cái cớ để một kẻ hèn nhát tự an ủi bản thân.
Dù chỉ là hai câu hỏi vặn lại đơn giản, nhưng ẩn ý trong đó, chắc chắn là một cái tát đau vào mặt.
Sự thống trị của Đại Càn vương triều trước đây đã bị phá vỡ bởi Đạo Lăng Thiên Tông, vào thời điểm đó, không có thần thoại Đạo Lăng Bất Bại, càng không có xu thế tất yếu, mà là Đạo Lăng Thánh Nữ một mực kiên cường giết kẻ vô địch thiên hạ.
Lúc Đạo Lăng Thiên Tông hùng mạnh, Đại Càn vương triều gần như bị diệt vong, cũng chính là do Diệp Huyền một tay che trời, vào sinh ra tử trong khoảng thời gian được cho là bất khả thi, tranh đấu cho Đại Càn vương triều một cơ hội, thu được đất ở Ung Châu.
Lúc Đạo Lăng Thiên Tông hùng mạnh, Ma Tu khắp thiên hạ không có ai dám ra tay, chính là Thông Thiên Ma Quân đã một mình lên Đạo Lăng, phá vỡ thần thoại Đạo Lăng Bất Bại.
Ai trong số những người này mà không nghịch thế?
Diệp Huyền không chút để ý đến vẻ mặt xấu xí của đối phương, ngạo nghễ nói:
– Lúc lão phu còn trẻ, đã dám nghịch thế mà làm, chẳng lẽ bây giờ nửa bàn chân đã đạp vào đất vàng, lại phải khuất phục cái gọi là xu thế tất yếu hay sao?
– …
Lời nói của Diệp Huyền khiến tất cả mọi người có mặt ở đây đều cảm thấy ớn lạnh.
Nhiều năm qua, Diệp Huyền không hề hỏi chuyện đời, thế nhân dường như đã quên mất Diệp Huyền này trong quá khứ là kẻ máu lạnh và sắt đá ra sao.
Vào lúc này, ngay cả Bạch Nhạc cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào khi nghe được những lời của Diệp Huyền.
Ngươi nói đó là xu thế tất yếu của thiên hạ thì ta lại càng muốn nghịch thế.
Lúc trước khi Diệp Huyền đồng ý đúc cho hắn một thanh kiếm, ông ta đã nói với hắn một chữ nghịch, sau khi đúc xong thanh kiếm, ông ta lấy chữ đó đặt tên cho thanh kiếm là Nghịch Ma Kiếm.
Bản thân chữ nghịch này chính là chân dung cuộc đời của Diệp Huyền.
– Hahaha, nói hay! Hay cho một câu nghịch thế mà làm, Diệp Huyền… Cuộc đời bản vương từ trước tới nay chưa bao giờ phục ai, nhưng hiện tại không thể không nói với ngươi một chữ phục.
Trong tiếng cười to, một bóng người đột nhiên từ dưới chân núi bay lên, người còn chưa đến nhưng tiếng cười sảng khoái đã đến trước.
Trong khoảnh khắc, một thanh niên đột nhiên xuất hiện trên Đạo Lăng Sơn.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, thanh niên nọ dường như chỉ mới đôi mươi, nhưng trên người lại có một cảm giác thăng trầm khó tả.
Sự tương phản mạnh mẽ này thực sự khiến người ta cảm thấy khó tin vào mắt mình.
Kết hợp với lời nói của đối phương, trong tích tắc, có người đã nhanh chóng đoán ra thân phận của người mới tới.
– Thanh Vương Bất Tử!
Thanh Vương Bất Tử đạp một bước vào khoảng không, ngạo nghễ nói:
– Hahaha, không thể tin được, đến tận ngày nay vẫn có người nhớ tên của bản vương.
Vù vù…
Trong tích tắc, đám đông bùng nổ.
Những gì xảy ra ở Thanh Châu lúc trước thực sự đã làm chấn động thiên hạ, khiến cho tất cả mọi người đều biết, Bất Tử Thanh Vương đoạt xá trọng sinh, nhưng không ai nghĩ rằng, nhanh như vậy mà ông ta đã dám xuất thế.
Ánh mắt mọi người lại tập trung vào Bất Tử Thanh Vương, lúc này mới có ai đó nhận ra, hiện tại ông ta thực sự chỉ có sức mạnh của Tinh Hải Cảnh.
Đoạt xá trọng sinh tương đương với sống lại một đời, dù ngươi có tu hành nhanh đến đâu thì cũng phải có một quá trình, không giống như khôi phục thương thế, thực lực không thể khôi phục hoàn toàn trong một thời gian ngắn.
Kẻ thù trước đây của Bất Tử Thanh Vương chắc chắn có không ít, theo lý mà nói, tuyệt đối không thể xuất hiện trong trạng thái này, huống chi là ở nơi nhạy cảm và nguy hiểm như Đạo Lăng Sơn.
Trừ khi…
– Diệp Huyền, bản vương xuất hiện ở đây như đã hứa, ngươi sẽ không thất hứa, đúng không?
Thanh Vương Bất Tử không thèm để ý đến những người khác, trực tiếp nhìn thẳng vào Diệp Huyền.
Diệp Huyền gật đầu, nhàn nhạt nói:
– Thanh Vương yên tâm, lão phu đã hứa cái gì, thì nhất định sẽ làm được.
Diệp Huyền nói đoạn khẽ đảo cổ tay, từ trong nhẫn trữ vật ném ra một thanh kiếm màu xanh.
– Thanh Vương Kiếm, lão phu đã luyện chế lại cho ngươi, đủ để cho ngươi có được sức mạnh của Hóa Hư Cảnh trong thời gian ngắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










