- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 126 : Kiếm Tên, Nghịch Ma! (c1251-c1260)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 126 : Kiếm Tên, Nghịch Ma! (c1251-c1260)
❮ sautiếp ❯Chương 1251: Kiếm Tên, Nghịch Ma!
Oanh!
Dư ba thân ngoại hóa thân nổ tung vừa mới kết thúc, tử sắc kiếm khí cũng đã hung hăng chém tới bàn tay mặc sắc to lớn.
Sắc mặt Mặc Vũ hơi đổi một chút, mặc dù không nghĩ đến Bạch Nhạc lại khủng bố đến thế, nhưng trong mắt Mặc Vũ vẫn không có quá nhiều hốt hoảng.
Nếu như vừa rồi Bạch Nhạc lựa chọn đi giết Tiêu Dật Phong, hoặc là Nhậm Tiêu Dao, sẽ thật sự có khả năng đắc thủ, nhưng trên người hắn lại có hộ phù do sư tôn ban thưởng, trong khoảng thời gian ngắn cường giả Tinh Hải cũng không thể đánh vỡ, chứ đừng nói chi là Bạch Nhạc.
Kiếm khí màu tím hung hăng chém lên bàn tay mặc sắc to lớn, mang theo một tiếng nổ ầm vang kịch liệt!
Nhưng cho dù như thế, cũng vẫn không thể lay động chút nào.
Chứng kiến cảnh này, trong lòng Mặc Vũ càng thả lỏng vài phần, trong mắt lộ ra một tia khinh miệt:
– Bạch Nhạc, ta thừa nhận, ta coi thường ngươi! Nhưng… Những thứ này còn chưa đủ! Chỉ dựa vào những thứ này, ngươi không giết được ta.
Đừng thấy hiện tại Bạch Nhạc đang vững vàng chiếm thượng phong, thậm chí là đè bọn hắn mà đánh, nhưng trên thực tế, cuối cùng sức người cũng có hạn, một khi chống đỡ qua một vòng công kích này của Bạch Nhạc, tình thế sẽ nghịch chuyển ngay lập tức.
– Thật sao?
Bạch Nhạc nhàn nhạt nhìn Mặc Vũ, vẻ mặt vẫn không có bất kỳ biến hóa nào.
Nếu như dưới tình huống bình thường, tự nhiên rất khó đánh vỡ hộ thân chi bảo của Mặc Kình, nhưng vấn đề ở chỗ… ngươi cho rằng ta không có bảo vật sao?
Tinh Cung phía sau lộ ra một đạo quang mang huyễn lệ.
Linh lực và ma khí đồng thời dung nhập vào trong Nghịch Ma Kiếm, trong tích tắc, trên Nghịch Ma Kiếm liền lộ ra một đạo quang mang tử sắc chói mắt, giống như đột nhiên sống lại, trong nháy mắt này đạo kiếm ý khủng bố kia chợt tăng vọt không chỉ mười lần!
Bây giờ chân chính luyện hóa Nghịch Ma Kiếm, Bạch Nhạc mới chính thức cảm thụ được, rốt cuộc tác phẩm để đời do Diệp Huyền đại sư tự tay chế tạo, có bao nhiêu cường đại.
Ngươi có hộ thân chi bảo, chẳng lẽ ta không có thần binh lợi khí sao?
Lúc trước Diệp Huyền đại sư đã từng nói qua, Côn Ngô Kiếm rất cường đại, nhưng chưa chắc đã là kiếm thích hợp Bạch Nhạc.
Mà Nghịch Ma Kiếm lại là thanh kiếm hắn dốc hết tâm huyết chế tạo cho Bạch Nhạc.
Trước đó Bạch Nhạc còn chưa quá hiểu hàm nghĩa của câu nói này, nhưng hôm nay khi hắn triệt để luyện hóa Nghịch Ma Kiếm, chân chính thôi động ra lực lượng của Nghịch Ma Kiếm, mới thật sự hiểu rõ chênh lệch trong này.
Lực lượng vẫn là lực lượng bản thân Bạch Nhạc, thế nhưng, lúc này từ Nghịch Ma Kiếm thôi động ra, lại bộc phát ra uy lực gấp mười lần so với trạng thái bình thường!
Thông qua Nghịch Ma Kiếm, là có thể ngưng tụ lực lượng trong cơ thể Bạch Nhạc thành một điểm, trong nháy mắt bộc phát ra, đây chính là thần binh.
– Răng rắc!
Chỉ một kích, bàn tay to lớn vừa rồi còn vô pháp lay động, đã phát ra một tiếng giòn vang, xuất hiện một vết rạn.
Sức mạnh của bất kỳ bảo vật hộ thân gì, cũng đều có hạn.
Hơn nữa, thừa nhận công kích càng mạnh, sẽ càng dễ tan vỡ.
Trước đó nó đã bị lực lượng Thôn Thiên Quyết hung hăng oanh kích một lần, bây giờ lại bị Bạch Nhạc chém xuống một kiếm toàn lực như thế, rốt cục trạng thái phòng ngự hoàn mỹ trước đó cũng bị phá vỡ.
Theo một tiếng vỡ vụn vang lên, trong lòng Mặc Vũ mới chân chính hiện lên một tia sợ hãi!
– Không có khả năng! Điều đó không có khả năng! Coi như là cường giả Tinh Hải Cảnh, cũng không khả năng đánh nát Mặc Phù!
Mặc Vũ nhìn chằm chằm kiếm trong tay Bạch Nhạc, lớn tiếng hô lên.
– Kiếm tên, Nghịch Ma!
Bạch Nhạc không để ý gì tới Mặc Vũ đang điên cuồng, bình tĩnh mở miệng nói:
– Đây là thần binh do Diệp Huyền đại sư tự tay chế tạo, hôm nay lấy máu ngươi tế kiếm, không phụ tên kiếm này!
Mặc dù sau đại hội Đạo Môn, Nghịch Ma Kiếm cũng đã tới tay Bạch Nhạc, nhưng trên thực tế đây là lần đầu tiên Bạch Nhạc chân chính phát huy ra uy lực của Nghịch Ma Kiếm, hơn nữa ở trong mắt Bạch Nhạc, lấy máu tươi của tuyệt đỉnh thiên tài như Mặc Vũ tới tế kiếm, mới là lựa chọn tốt nhất.
Trong lúc nói chuyện, Bạch Nhạc đã bước ra một bước, trong mắt lộ ra một đạo tinh mang khiếp người, hung hãn xuất kiếm lần nữa!
Có kinh nghiệm một kiếm trước, lần này Bạch Nhạc xuất thủ càng thuận buồm xuôi gió hơn, lần này không còn là tùy ý xuất kiếm nữa, mà trực tiếp thi triển ra Linh Tê Nhất Kiếm!
Tâm kiếm hợp nhất!
Cho tới nay Linh Tê Nhất Kiếm đều là kiếm pháp Bạch Nhạc quen thuộc nhất!
Hơn nữa, theo thực lực Bạch Nhạc không ngừng tăng lên, càng có thể cảm giác được Linh Tê Nhất Kiếm cường đại, cái này giống như không phải thần thông, nhưng hết lần này tới lần khác lại có thể bộc phát ra uy lực lợi hại hơn so với thần thông.
Đừng thấy bây giờ Linh Tê Kiếm Tông đã triệt để xuống dốc, nếu chỉ lấy kiếm đạo mà nói, bây giờ Bạch Nhạc đã học qua không ít thần thông kiếm đạo, nhưng vẫn cho rằng, không có bất kỳ một môn thần thông nào, có thể hoàn toàn vượt qua Linh Tê Nhất Kiếm.
Cho dù là Kiếm Nhận Phong Bạo cũng như vậy.
Điều này cũng làm cho Bạch Nhạc, lần nữa nhớ tới Diệp Huyền đại sư.
Thích hợp nhất mới là tốt nhất.
Chương 1252: Kiếm Tên, Nghịch Ma! (2)
Có thể Nghịch Ma Kiếm không cường đại như Côn Ngô Kiếm, nhưng ở trong tay Bạch Nhạc lại có thể phát huy ra uy lực mạnh hơn so với Côn Ngô Kiếm.
Tương tự, Linh Tê Nhất Kiếm không phải là thần thông, nhưng hôm nay ở trong tay Bạch Nhạc, lại có thể phát huy ra hiệu quả tốt hơn thần thông.
Trong tích tắc, dường như toàn bộ thời gian đều chậm lại.
Bạch Nhạc căn bản không kịp suy tư, liền thuận thế chém ra một kiếm, dựa vào Nghịch Ma Kiếm, toàn bộ lực lượng trong cơ thể, đều dung nhập vào một kiếm này!
Không có hoa lệ như Kiếm Linh Vũ, cũng không có khủng bố như Kiếm Nhận Phong Bạo, nhưng khi kiếm này chém ra, lại chân chính… Kinh diễm thiên địa!
Ùng ùng!
Trong nháy mắt, kiếm khí khủng bố màu tím chính xác rơi vào kẽ hở vừa mới bị chém ra trên mặc sắc cự chưởng, đột nhiên toàn bộ bàn tay chợt vỡ nát!
Cùng vỡ nát còn có mặc sắc ngọc phù ở giữa ngón tay Mặc Vũ!
Giống như có một đạo tử mang chợt nở rộ bên trong mặc sắc, đâm thủng trời cao.
Sau khi một kiếm này chém vỡ Mặc Phù, thế đi không giảm, tiếp tục chém về phía Mặc Vũ, dưới tình huống vội vàng không kịp chuẩn bị, Mặc Vũ vô ý thức huy động Phán Quan Bút trong tay ngăn cản, nhưng cũng bị Nghịch Ma Kiếm trực tiếp chém làm hai đoạn!
Trong nháy mắt, trước ngực Mặc Vũ liền xuất hiện một vết thương cực kỳ kinh khủng, máu me đầm đìa, dường như muốn trực tiếp chém cả người Mặc Vũ thành hai nửa.
– Không, ngươi không thể giết ta!
Trong mắt lộ ra một màn điên cuồng, Mặc Vũ gấp giọng hô:
– Bạch Nhạc, thả ta ra, ta sẽ cầu sư tôn, để hắn mang ngươi rời khỏi Đạo Lăng Sơn! Bằng không, coi như ngươi rời khỏi được thượng cổ cấm địa, cũng khó thoát cái chết!
Vết thương sâu đến tận xương, khiến Mặc Vũ đã không còn kiêu ngạo trước đó, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.
Không có ai không sợ chết, đặc biệt là loại thiên tài có xuất thân tôn quý như Mặc Vũ, từ khi bọn hắn bắt đầu tu hành, đã gần như không bị uy hiếp trí mạng, cho dù sống trong hoàn cảnh tàn khốc như Ma Đạo, thì dưới sự bảo vệ của Mặc Kình, hắn cũng chưa từng ăn qua thiệt thòi gì nhiều.
Ở phương diện này, Mặc Vũ kém xa Nhậm Tiêu Dao, chớ đừng nói chi là Dạ Nhận.
Dưới tình cảnh sinh tử một đường, thì càng có vẻ không chịu nổi, so với Triệu Thụy sớm chết dưới kiếm của Bạch Nhạc, trong thượng cổ cấm địa, càng không mạnh được đến đâu.
Chỉ tiếc, chuyện tới mức này rồi, làm sao Bạch Nhạc có thể vì lời nói mà thay đổi.
Bắt đầu từ lúc hắn lựa chọn bại lộ thân phận, đã có nghĩa là bước vào hiểm cảnh cửu tử nhất sinh, sau khi rời khỏi thượng cổ cấm địa, nên làm cái gì, cho dù là trong lòng Bạch Nhạc cũng không biết!
Nhưng hắn lại vô cùng rõ ràng, cái gọi là che chở, tuyệt đối không phải hắn buông tha Mặc Vũ là có thể đổi!
Trước mặt tử vong, Mặc Vũ mềm yếu, nhưng sau khi thoát khỏi hiểm cảnh, sẽ biến thành xấu hổ và sát khí.
Từ trước tới giờ mạng sống không phải là thỏa hiệp mà ra, mà là giết đi ra.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, có thể một đường bảo vệ Vân Mộng Chân đi tới cuối cùng, thu được truyền thừa hạch tâm của thượng cổ cấm địa, cũng đã đủ rồi.
Cho dù vì vậy mà phải trả bằng tính mệnh, cũng không có gì lớn lắm.
– Phốc!
Lúc Nghịch Ma Kiếm trong tay chém xuống lần nữa, đầu Mặc Vũ chợt bay lên cao, kèm theo một tiếng gào thét cuối cùng của hắn đồng thời từ trên không trung rơi xuống!
Dường như Nghịch Ma Kiếm lộ ra một đạo quang mang yêu dị, uy hiếp toàn bộ thiên địa!
Giờ khắc này, cho dù là Tiêu Dật Phong và Nhậm Tiêu Dao, cũng không khỏi trở nên sợ hãi, chợt dừng truy kích Bạch Nhạc, tránh ra thật xa.
Mặc Vũ chết, thực sự khiến cho bọn hắn bị chấn động quá mạnh.
Giờ khắc này Bạch Nhạc giống như Ma Thần, cứ như vậy đạp ở trong hư không, một người kinh sợ toàn bộ thiên địa.
Ùng ùng!
Cùng lúc đó, kẽ hở trong bầu trời cũng triệt để tan vỡ, lộ ra một cái thông đạo, nối thẳng đến Đạo Lăng Sơn.
Lạnh cả tim, gần như trong nháy mắt, Tiêu Dật Phong là người thứ nhất bay ra ngoài thượng cổ cấm địa.
Đến giờ phút này, hắn mới chính thức sợ hãi, cho dù trên người Bạch Nhạc có nhiều bảo vật hơn nữa, hắn cũng không dám mơ ước.
Hơn nữa… Hắn nhất định phải nhanh chóng truyền tin tức đi!
Bây giờ Bạch Nhạc, mang đến cho hắn áp lực quá lớn, bất kể như thế nào, hắn cũng không thể để Bạch Nhạc còn sống rời khỏi Đạo Lăng Sơn.
Bản thân hắn không làm được, thì nhất định phải truyền tin tức đi, truyền tới Đạo Lăng Thiên Tông, truyền vào tam đại Thiên Tông, thậm chí trong tai toàn bộ cao thủ Chính Đạo.
– Bạch Nhạc chính là truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần, khẩn cầu chư vị tiền bối mau mau xuất thủ tru diệt!
Tiêu Dật Phong vừa mới bay ra khỏi thượng cổ cấm địa, thậm chí còn chưa thấy rõ tình huống bên ngoài, đã cao giọng la lên.
Như này có vẻ hơi thất thố, thế nhưng tin tức này thực sự quá chấn động, cũng quá quan trọng, đủ để xóa sạch một điểm thất thố nho nhỏ này.
Tiêu Dật Phong vốn tưởng rằng mình hô lên tin tức này, chắc chắn sẽ khiến toàn trường náo động, sẽ có đủ loại người tranh nhau hỏi mình chi tiết mới đúng.
Thậm chí trong đầu hắn còn đang chỉnh lý suy nghĩ, cân nhắc xem sự tình nào trong thượng cổ cấm địa có thể nói thật, cái nào cần che giấu.
Chương 1253: Tự Cho Là Thông Minh
Nhưng mà, khi hắn chân chính rơi xuống, ổn định thân hình, lúc này mới ngạc nhiên phát hiện, căn bản không có bất cứ người nào để ý đến hắn, giống như không nghe được hắn nói, thậm chí tất cả ánh mắt đều nhìn lên bầu trời.
– Chưởng giáo!
Đầu óc Tiêu Dật Phong hơi ngẩn ra, rất nhanh đã tìm được vị trí Thái Cực Đạo trong đám người, sau đó đi đến trước mặt chưởng giáo.
Chỉ là, không đợi hắn nói chuyện, chưởng giáo Thái Cực Đạo đã khoát khoát tay, ý bảo hắn lui ra.
Rốt cục tới giờ khắc này, Tiêu Dật Phong mới ý thức được cái gì, xoay người lại, nhìn về phía thiên không theo ánh mắt người khác.
Chỉ là cái nhìn này, liền khiến cho thân thể Tiêu Dật Phong nhất thời cứng đờ, con ngươi co rút lại, gắt gao nhìn thẳng vào khoảng trời kia.
Hắn dẫn đầu chạy ra thượng cổ cấm địa, tình cảnh trong cấm địa, lại diễn ra vô cùng rõ ràng trước mắt tất cả mọi NTYUằ
Tiêu Dật Phong không ngốc, thấy một màn như vậy, tự nhiên liền hiểu ra, chỉ sợ toàn bộ sự tình xảy ra bên trong thượng cổ cấm địa, đã bị mọi người trên Đạo Lăng Sơn nhìn rõ ràng ràng. ..
Tiêu Dật Phong lẩn trốn, Nhậm Tiêu Dao lẩn trốn, những người vừa mới xúm lại xem náo nhiệt ở xung quanh cũng đang trốn.
Nếu như nói trước đó còn có người ôm ý tưởng chiếm lợi, chờ Bạch Nhạc chết đi để kiếm chỗ tốt, thì sau khi Mặc Vũ chết đi, liền triệt để cắt đứt ý tưởng của tất cả mọi người, Bạch Nhạc không phải là người mà bất luận kẻ nào trong bọn hắn có khả năng mơ ước.
Cho dù chết, Bạch Nhạc cũng nên chết ở trên Đạo Lăng Sơn, chết ở trong tay Đạo Lăng Thiên Tông, chứ không phải bị bọn hắn chiếm tiện nghi.
Tham dục bị hoàn toàn đè xuống, tự nhiên còn lại chỉ có sợ hãi.
Tất cả mọi người chen lấn bỏ chạy ra ngoài thượng cổ cấm địa, e sợ đi hơi chậm một chút, sẽ bị Bạch Nhạc nhớ đến, chết không minh bạch.
Nhìn bóng dáng những người chạy trốn, khóe miệng Bạch Nhạc lộ ra một tia trào phúng, cuối cùng quay đầu nhìn ngũ sắc Tiên Cung, hít sâu một hơi, kiếm trong tay chém ra lần nữa, trong nháy mắt kiếm khí khủng bố nhấc lên một trận bão táp, hung hãn cuốn về phía đoàn người.
Kiếm Nhận Phong Bạo!
Nhìn thấy Bạch Nhạc thật sự xuất thủ với bọn hắn, đoàn người lập tức càng trở nên hỗn loạn hơn, ai cũng không đoái hoài tới ai, tất cả dùng hết khí lực muốn tránh thoát cái Kiếm Nhận Phong Bạo kia ràng buộc, chạy ra thượng cổ cấm địa.
Chỉ là, không ai chú ý tới, dụng ý của Bạch Nhạc căn bản không phải ở đây.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, hiện tại đám người gọi là thiên tài này, ở trước mặt hắn cũng chỉ là những người qua đường mà thôi, ngay cả tên cũng không cần biết, cho dù giết chết một số người, cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Sở dĩ gây ra động tĩnh lớn như vậy, cũng không nằm ngoài chuyện muốn thoát thân.
Dưới tình huống thân phận đã bại lộ, bất kể lấy thân phận Bạch Nhạc hay là Yến Bắc Thần đi ra ngoài, chỉ sợ đều khó thoát khỏi cái chết, sinh cơ duy nhất chính là ở Thiên Cơ Biến!
– Thiên Cơ!
Bạch Nhạc mượn Kiếm Nhận Phong Bạo, thuận lợi lẫn vào trong đám người, hai chữ Thiên Cơ vừa ra, trong nháy mắt, khí tức Bạch Nhạc cũng thay đổi.
Giờ khắc này bất kể dung mạo hay là khí tức đều đã hoàn toàn thay đổi.
Nếu có người chú ý, sẽ phát hiện, dáng vẻ Bạch Nhạc biến ảo ra lúc này, chính là tên ma tu Vương Dũng mà lúc hắn bước vào thượng cổ cấm địa, chộp tới để hỏi tình huống bên ngoài.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, ngụy trang thành người nào căn bản không quan trọng, quan trọng là, nhất định phải bảo trì khiêm tốn.
Chỉ có loại tiểu nhân vật không khiến cho người ta chú ý, mới là lựa chọn tốt nhất của hắn.
Hơn nữa, nhất định phải là ma tu!
Bây giờ gây ra động tĩnh lớn như vậy, nghĩ cũng không cần nghĩ, chắc chắn bên Ma Đạo sẽ hỗn loạn tưng bừng, hơn nữa, căn bản không dám ở lâu trên Đạo Lăng Sơn, ngụy trang thành một ma tu không đáng chú ý, mới có thể thừa dịp hỗn loạn chạy đi.
Bất kể như thế nào, chỉ cần trốn xuống Đạo Lăng Sơn, coi như lần nguy hiểm này đã vượt qua hơn phân nửa.
Về phần sắp xếp sáu đó, Bạch Nhạc đã sớm nghĩ kỹ.
Bên trong thượng cổ cấm địa, Thư Khánh Dương đã đưa cành ô-liu về phía hắn, dưới tình huống này, tìm đến Đại Càn Vương Triều nương tựa mới là lựa chọn tốt nhất, chỉ cần hắn không ngốc đến mức lấy tướng mạo sẵn có xuất hiện, hắn sẽ đơn giản đặt chân ở Đại Càn Vương Triều.
Lấy thân phận của Thư Khánh Dương và Ngô Văn Uyên, cũng đủ để che chở Bạch gia.
Về phần Linh Tê Kiếm Tông, ngược lại không liên lụy nhiều lắm, dù sao Linh Tê Kiếm Tông cũng không biết mình chính là Yến Bắc Thần, hơn nữa trước khi tới Đạo Lăng Sơn, chính mình cũng đã rời khỏi Linh Tê Kiếm Tông.
Huống chi, Bạch Nhạc cũng tin tưởng, sau khi Vân Mộng Chân từ thượng cổ cấm địa đi ra, sẽ nghĩ biện pháp bảo vệ Linh Tê Kiếm Tông giúp mình.
Nhận được truyền thừa từ ngũ sắc Tiên Cung, lại cầm về được Côn Ngô Kiếm, lấy thân phận của Vân Mộng Chân, cho dù trước đó có một chút liên hệ cùng mình, thì chỉ cần chặt đứt quan hệ với mình, cũng đủ để tự bảo vệ bản thân.
Vấn đề duy nhất, chính là mình nhất định phải chạy đi trước một bước.
Chương 1254: Bạch Nhạc Ở Đây, Người Nào Đến Chiến?
Đối với Thiên Cơ Biến, Bạch Nhạc vẫn có lòng tin rất lớn, cho dù ở trên Đạo Lăng Sơn, dưới tình huống hỗn loạn như thế, cũng chưa chắc có người phát hiện ra mình ngụy trang.
Chung quy lại mà nói, ít nhất hắn cũng có bảy thành nắm chắc, thừa dịp hỗn loạn chạy trốn được!
Bạch Nhạc lẫn trong đám người, cũng giả vờ ra vẻ thất kinh, một đường bỏ chạy ra ngoài thượng cổ cấm địa.
Chỉ là, Bạch Nhạc làm sao cũng không nghĩ tới, những gì mình làm đều hiển hiện trên bầu trời Đạo Lăng Sơn.
…
– Tự cho là thông minh!
Trong mắt Ninh Giang lộ ra một tia khinh thường, lạnh lùng mở miệng nói.
Trên thực tế, bất kể đoàn người hỗn loạn như nào, bây giờ ánh mắt tất cả mọi người cũng đều dừng lại ở trên người Bạch Nhạc, có thể nói là tận mắt thấy hắn dùng Thiên Cơ Biến biến ảo dung mạo và khí tức, nhìn hắn lẫn trong đám người, làm bộ thất kinh trốn đi.
Dưới tình huống mọi cử động đều bị thu hết vào mắt, Bạch Nhạc còn tự cho là thông minh muốn lừa dối qua cửa? Làm sao có thể!
Đương nhiên, bất kể là Ninh Giang hay là những người khác cũng đều phải thừa nhận, lựa chọn của Bạch Nhạc là rất thông minh.
Nếu như không phải tình cảnh bên trong thượng cổ cấm địa, đã sớm hiện ra rõ ràng ở trước mặt mọi người, khiến hoàn toàn hắn bại lộ, hắn lấy phương thức như thế trà trộn khỏi thượng cổ cấm địa, thật sự có vài phần khả năng để hắn thuận lợi trốn xuống Đạo Lăng Sơn.
Chỉ tiếc… chút thông minh này, ở dưới đại thế, căn bản không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Hiện tại, thứ chân chính để Ninh Giang có chút cảnh giác, vẫn là thái độ của Mặc Kình.
Dường như Mặc Vũ chết đã khiến cho Mặc Kình lập tức già đi hơn mười tuổi, thế nhưng nhân vật như Mặc Kình, hiển nhiên sẽ không vì một chút việc nhỏ như vậy mà bị đánh ngã.
Thế nhưng cho dù là như thế, Ninh Giang cũng không khẩn trương, thế cục đến mức độ này, coi như là Mặc Kình bỏ qua mối thù giết đồ… Thì dựa vào một mình hắn, cũng không lật lên cái gì!
Bạch Nhạc theo đoàn người lao ra khỏi thượng cổ cấm địa, nhưng tình cảnh tiếp theo lại khác một trời một vực với tưởng tượng của hắn.
Không có hỗn loạn, không có ồn ào náo động, thậm chí không có Chính Đạo và Ma Đạo tranh đấu.
Toàn bộ Đạo Lăng Sơn hoàn toàn yên tĩnh, ánh mắt tất cả mọi người đều rơi vào trên người những người vừa mới lao ra, hoặc là nói… rơi vào trên người hắn.
Trong lòng lộp bộp một tiếng, mặc dù không có lý do gì, nhưng Bạch Nhạc vẫn có thể cảm nhận được nguy hiểm.
Bạch Nhạc cũng không biết vì sao, thế nhưng giờ khắc này hắn biết rõ mình đã bại lộ.
– Bản tọa nên gọi ngươi là Bạch Nhạc, hay là Yến Bắc Thần?
Diệp Lăng Vân ngẩng đầu, chậm rãi đưa mắt về phía Bạch Nhạc, nhẹ giọng nói.
Trong nháy mắt mở miệng, Bạch Nhạc liền cảm thụ được một cỗ áp lực khủng bố đập vào mặt, cho dù lấy cảnh giới hiện tại của hắn, trong nháy mắt đón nhận ánh mắt đối phương, cũng không khỏi có một loại cảm giác sợ hãi muốn quỳ xuống.
Gần như cùng lúc đó, những người vừa mới lao ra ngoài cùng Bạch Nhạc, đều bịch bịch quỳ xuống!
Loại áp lực khủng bố này, ngay cả Bạch Nhạc cũng có chút không chịu nổi, huống hồ là bọn hắn.
Bạch Nhạc cảm nhận được những người xung quanh đang người từng quỳ xuống, nhưng hắn không quỳ theo.
Bởi vì đã không có ý nghĩa.
Thân là truyền nhân Ma Quân, nếu hắn đã bại lộ thân phận, sẽ không có đạo lý quỳ trước bất luận kẻ nào.
Bạch Nhạc chậm rãi ngẩng đầu, trên mặt không còn dáng vẻ thất kinh trước đó nữa, mà thay vào đó là một loại kiêu ngạo và hào hiệp bước vào tuyệt cảnh vẫn không chịu cúi đầu.
Đột nhiên thần thông Thiên Cơ Biến tán đi, lộ ra dáng vẻ vốn có của Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc khẽ khom người, bình tĩnh mở miệng nói:
– Bạch Nhạc xin bái kiến tiền bối, không biết tiền bối xưng hô như thế nào?
Trong nháy mắt, toàn trường trở nên xôn xao.
Mặc dù đã sớm thông qua cấm chế nhìn thấy tất cả tình cảnh bên trong thượng cổ cấm địa, nhưng vẫn không nghĩ tới, Bạch Nhạc lại không có chút chống chế nào, cứ như vậy công khai tự nhận thân phận.
So với Tiêu Dật Phong trước đó, tâm trí và phong thái như vậy, làm sao có thể cùng một cấp bậc.
Bất kể trước đó thông qua cấm chế, nhìn thấy Bạch Nhạc biểu hiện thế nào, cuối cùng cũng không chấn động bằng bây giờ chính diện nhìn thấy Bạch Nhạc.
Ngay cả Diệp Lăng Vân cũng không khỏi hơi yên lặng một lát, mới chậm rãi đáp:
– Lão phu tên Diệp Lăng Vân!
Bạch Nhạc không biết Diệp Lăng Vân là ai.
Lúc trước hắn ép hỏi Vương Dũng, cũng chỉ biết được Mặc Kình Ma Quân tự mình xuất thủ, mạnh mẽ mở ra thông đạo bước vào thượng cổ cấm địa, khiến thiên tài Ma Đạo xông vào bên trong, về phần Diệp Lăng Vân hiện thân Vương Dũng cũng không biết, dĩ nhiên không thể nào để cho Bạch Nhạc biết được.
Thế nhưng, chuyện này cũng không gây trở ngại cho Bạch Nhạc suy đoán thân phận đối phương.
Dưới loại tình huống này, người khác không mở miệng, tất cả do lão giả này làm chủ, là có thể biết được thân phận đối phương dọa người như nào, còn nữa, nơi này chính là Đạo Lăng Thiên Tông, như vậy cho dù dùng đầu ngón chân nghĩ, cũng nên biết đối phương chính là cao thủ Đạo Lăng Thiên Tông cất dấu! Hơn nữa còn là cường giả đủ để chống lại Mặc Kình Ma Quân.
Chương 1255: Bạch Nhạc Ở Đây, Người Nào Đến Chiến? (2)
Bạch Nhạc không có lập tức làm ra phản ứng, ngược lại chậm rãi đưa mắt dời đi, trong khoảnh khắc, liền tập trung về phía Mặc Kình Ma Quân, tiếp tục mở miệng nói:
– Như vậy, vị này chính là Mặc Kình Ma Quân đúng không?
Mặc Kình thở dài một tiếng, chậm rãi mở miệng nói:
– Thông Thiên có thể có được đệ tử bực này, quả thực lại khiến chênh lệch của ta hạ thấp xuống… Chỉ tiếc, ngươi sinh không gặp thời!
Đối mặt Bạch Nhạc, lúc này Mặc Kình cũng không biết mình có cảm xúc thế nào.
Có thưởng thức, có hận, cũng có vài phần do dự không biết nên xử trí Bạch Nhạc như thế nào.
Nhưng bất kể như thế nào, Mặc Kình cũng phải thừa nhận, Bạch Nhạc quá xuất sắc.
– Ta tự vấn không phải kẻ ngu dốt, không biết tiền bối làm sao phát hiện ra ta nhanh như vậy?
Bạch Nhạc ngẩng đầu, mở miệng hỏi lần nữa.
– Ngươi quay đầu lại nhìn, tự nhiên sẽ biết!
Diệp Lăng Vân nhàn nhạt hồi đáp.
Bạch Nhạc không lo lắng có ai hội nhân cơ hội xuất thủ với hắn, bởi vì căn bản không cần như thế, lấy thực lực của đối phương, nếu muốn giết mình, cho dù là mình toàn lực ứng phó, cũng đâu có nửa điểm cơ hội chống cự.
Bạch Nhạc xoay người, liếc mắt liền nhìn thấy hình chiếu trong bầu trời, nhất thời liền hiểu ra.
Trong nháy mắt, khóe miệng Bạch Nhạc không khỏi lộ ra vài phần tự giễu, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Thì ra là thế!
Đây chân chính là người tính không bằng trời tính.
Ở bên trong thượng cổ cấm địa, Bạch Nhạc hành động vô cùng cẩn thận, lần lượt kéo mình từ trong tuyệt cảnh trở về, lại không nghĩ rằng, tất cả đều bị chiếu rõ rõ ràng ràng ở trên Đạo Lăng Sơn.
Trên thực tế, từ thời điểm hắn ở trong thượng cổ cấm địa hóa thân thành Yến Bắc Thần, tập sát Vệ Phạn Dạ và Triệu Thụy, cũng đã bước vào Quỷ Môn Quan rồi.
Cũng may, trước đó hắn đã đưa Vân Mộng Chân vào ngũ sắc Tiên Cung.
Tính ra, cũng coi như kiếm lời, hoàn toàn không có gì để oán giận.
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc lại càng trở nên thoải mái:
– Kẻ giết người, sẽ có ngày bị giết! Số người ta giết qua cũng không phải ít, bây giờ các ngươi muốn giết ta, cũng không tính là oan uổng!
Trong lúc nói chuyện, Cổ tay Bạch Nhạc khẽ đảo, nhất thời nắm Nghịch Ma Kiếm vào trong tay lần nữa!
– Bạch Nhạc ở đây, người nào đến chiến? !
Chỉ bốn chữ đơn giản phun ra từ trong miệng Bạch Nhạc, lại như tiếng sấm vang giữa trời xuân, nhất thời làm cho cả Đạo Lăng Sơn cũng vì đó mà run lên.
Đến thời khắc này, Bạch Nhạc tự biết hẳn phải chết, nhưng vẫn không có sợ hãi chút nào, dù biết rõ sẽ có cường giả Tinh Hải Cảnh, thậm chí Hóa Hư Cảnh tự mình xuất thủ, cũng vẫn không thúc thủ chịu trói, mà nâng kiếm lên chủ động khiêu chiến.
Cho dù phóng mắt khắp thiên hạ, lại có mấy người có thể làm được phần khí phách này, hào hiệp này?
So sánh ra, bất kể là Triệu Thụy, Vệ Phạn Dạ, hay là loại thiên tài tuyệt đỉnh như đám người Lâm Tuyết Dật, Mặc Vũ, cũng chỉ một truyện cười.
Người nào đến chiến? !
Bốn chữ này giống như kinh lôi, hung hăng nổ vang trong lòng mỗi người, cũng làm cho tất cả mọi người chần chờ lần nữa.
Tuy Bạch Nhạc chắc chắn phải chết, thế nhưng… Ai đi giết Bạch Nhạc?
Trong cùng thế hệ, Bạch Nhạc đã gần như vô địch, trừ Vân Mộng Chân vẫn còn ở trong ngũ sắc Tiên Cung chưa đi ra, ai dám đối mặt với nghịch ma chi uy? !
Hơn nữa, cho dù Vân Mộng Chân đi ra, với quan hệ giữa Vân Mộng Chân và Bạch Nhạc, ai có thể tin tưởng Vân Mộng Chân sẽ ra tay với Bạch Nhạc?
Về phần nói, để cường giả Tinh Hải Cảnh xuất thủ.
Chỉ dựa vào trận chiến cuối cùng Bạch Nhạc chém giết Mặc Vũ kia, sợ là trong lòng lão tổ Tinh Hải Cảnh bình thường cũng muốn phát run.
Cũng không thể vì giết một Bạch Nhạc, mà còn phải để các lão tổ Tinh Hải Cảnh liên thủ vây giết, hoặc để cho cường giả Hóa Hư tự mình động thủ được?
Nếu như Bạch Nhạc sợ hãi, thúc thủ chịu trói, tự nhiên ai cũng có thể chém giết Bạch Nhạc.
Thế nhưng thời điểm Bạch Nhạc nâng kiếm khiêu chiến… Lại mạnh mẽ làm khó người khác.
Trong lúc nhất thời, trên đỉnh Đạo Lăng Sơn, dưới ánh mắt vô số cao thủ chính ma lưỡng đạo, vậy mà không có một người nào nguyện ý đứng ra ứng chiến.
Dường như câu nói kia, vẫn còn đang vang vọng trên không trung!
Bạch Nhạc ở đây, người nào đến chiến? !
Gần trăm hơi thở thời gian, vậy mà không một người trả lời, tình cảnh này thật sự khiến Diệp Lăng Vân tức xanh mặt.
Nhưng lấy thân phận của hắn, chẳng lẽ còn tự mình xuất thủ với Bạch Nhạc hay sao, coi như hắn không biết xấu hổ, thì dù sao Đạo Lăng Thiên Tông cũng vẫn cần thể diện.
Thực ra không ai nguyện ý ra tay, cũng không phải là sợ Bạch Nhạc, ở đây có nhiều lão tổ Tinh Hải Cảnh như vậy, số người có thực lực cường đại cũng không ít, nếu thật sự không để ý đến thân phận ra tay với Bạch Nhạc, đánh chết Bạch Nhạc cũng không phải là quá khó khăn.
Nhưng vấn đề ở chỗ… Ai nguyện ý ném cái thể diện này đi đây?
Trong số những Tinh Hải Cảnh có nắm chắc dễ dàng thắng được Bạch Nhạc, có người nào không phải lão giả sống trên trăm năm, nếu như âm thầm ra tay với Bạch Nhạc thì cũng thôi đi, bây giờ ra tay với Bạch Nhạc ở trước nhiều người như vậy, cho dù thắng cũng không giữ được thể diện.
Chương 1256: Chiến Tinh Hải
Còn nữa, ở trong mắt người khác, chuyện này căn bản là chuyện của Đạo Lăng Thiên Tông, nếu mất mặt cũng là người Đạo Lăng Thiên Tông mất mặt, còn lâu mới tới phiên người khác thò đầu ra.
Ánh mắt Ninh Giang có chút lạnh lùng, chợt rơi vào trên người Triệu Cảnh Xương.
Triệu Cảnh Xương cảm thụ được hàn ý trong mắt Ninh Giang, rốt cục vẫn phải âm thầm thở dài một tiếng, bước ra một bước.
– Thụy nhi chết ở trong tay ngươi, lão phu cũng chỉ có một đứa cháu như vậy, thù này làm sao có thể không báo!
Trong nháy mắt, trên người Triệu Cảnh Xương lộ ra một đạo sát ý khủng bố:
– Dưới tình huống nợ máu, cho dù phải gánh tiếng xấu ỷ lớn hiếp nhỏ, lão phu cũng phải tự tay tru diệt ngươi!
Bản thân Triệu Cảnh Xương là trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông, bất kể thực lực hay là thế lực ở Đạo Lăng Thiên Tông, đều rất mạnh.
Bây giờ hắn lấy lý do báo thù đứng ra, không thể nghi ngờ là vừa đúng lúc.
Nhìn thấy Triệu Cảnh Xương chịu ra tay, trong lòng mọi người đều không khỏi thở phào một cái.
Bất kể Triệu Cảnh Xương lấy lý do gì, thì mọi người đều công nhận thực lực của Triệu Cảnh Xương, cho dù Bạch Nhạc có xuất sắc như thế nào đi nữa, cuối cùng cũng chỉ là Tinh Cung.
Điều đáng tiếc duy nhất là, sau khi Bạch Nhạc chết đi những bảo vật trên người, không khỏi làm lợi cho Đạo Lăng Thiên Tông.
Chân mày Bạch Nhạc hơi vểnh lên, nhìn thấy Triệu Cảnh Xương đứng ra, chẳng những không có sợ hãi chút nào, thậm chí hai đầu lông mày còn nhiều hơn vài phần khinh miệt.
– Lão thất phu cần gì nhiều lời, tiến lên nhận cái chết là được!
Lúc trước ở đại hội Đạo Môn, dưới sự xúi giục của Triệu Thụy, Triệu Cảnh Xương đã hoàn toàn không để ý công đạo, cố gắng làm khó dễ Bạch Nhạc, vì vậy suýt nữa Bạch Nhạc đã không thể lọt vào được tốp một trăm đại hội Đạo Môn.
Quan trọng nhất là, Bạch Nhạc biết trong lòng Triệu Thụy vẫn luôn có ý nghĩ xằng bậy đối với Vân Mộng Chân, chắc chắn sau chuyện này không thiếu Triệu Cảnh Xương trợ giúp.
Chỉ dựa vào điểm này, Bạch Nhạc đã tràn ngập chán ghét đối với hắn.
Hiện tại hắn biết mình hẳn phải chết, nếu có thể ở trước khi chết chém giết Triệu Cảnh Xương, coi như trừ bỏ một cái tai hoạ ngầm cho Vân Mộng Chân, cớ sao không làm?
Về phần nguy hiểm… Hắn đã sớm ôm lòng liều chết, thì làm sao còn quan tâm.
Những lời này Bạch Nhạc mắng rất thoải mái, nhưng lại khiến Triệu Cảnh Xương tức đến xanh mặt.
Lão thất phu? !
Nhiều năm trôi qua, chưa từng có ai dám mắng hắn như thế, huống chi, còn ở trước mặt nhiều người như vậy, chỉ vào mũi mắng.
– Tiểu súc sinh, cũng dám trọc giận ta? !
Triệu Cảnh Xương bị Bạch Nhạc khiến cho nổi trận lôi đình, lúc này đã không để ý tới cái gì mà ỷ lớn hiếp nhỏ với không ỷ lớn hiếp nhỏ nữa, thân hình thoắt một cái, liền vỗ một chưởng về phía Bạch Nhạc.
Chênh lệch một cảnh giới lớn, giống như một cái lạch trời, đủ để nghiền ép triệt để!
Huống chi, Triệu Cảnh Xương còn không phải là cường giả Tinh Hải Cảnh bình thường, mà xem như là cường giả thành danh nhiều năm, một chưởng này rơi xuống, giống như một tòa núi lớn từ không trung đè xuống.
Ánh mắt Bạch Nhạc hơi ngưng lại, mặc dù ngoài miệng khinh thường, nhưng thời điểm chân chính giao thủ, cũng không dám có chút khinh thị.
Không phải Bạch Nhạc chưa từng thấy cường giả Tinh Hải Cảnh xuất thủ, nhưng đây là lần đầu tiên một mình hắn giao thủ cùng cường giả Tinh Hải Cảnh.
Trước đó Bạch Nhạc chém giết Mặc Vũ đã ý thức được, bây giờ mình rất mạnh, thế nhưng đến tột cùng khoảng cách đến cường giả Tinh Hải Cảnh chênh lệch như nào, ngay cả bản thân Bạch Nhạc cũng không nắm chắc.
Bây giờ thừa dịp giao thủ cùng Triệu Cảnh Xương, Bạch Nhạc cũng muốn thử xem, giữa mình và cường giả Tinh Hải Cảnh, đến tột cùng còn chênh lệch bao nhiêu.
Đối mặt một chưởng này của Triệu Cảnh Xương, Bạch Nhạc không lùi không tránh, đột nhiên dưới chân bước ra một bước, thuận thế nâng Nghịch Ma Kiếm trong tay lên!
Xem núi như kiếm!
Kiếm ý chợt bắn ra, Bạch Nhạc lựa chọn phương thức bạo lực nhất, trực tiếp cứng đối cứng với Triệu Cảnh Xương.
Mắt thấy Bạch Nhạc ngay cả Tinh Cung cũng không tế xuất ra, có người trong lòng không khỏi nhảy lên.
Oanh!
Một chiêu cứng rắn không hề hoa mỹ, tử sắc kiếm mang trên Nghịch Ma Kiếm, hung hãn chém lên bàn tay giống như núi đè xuống, nhất thời nhấc lên một cơn sóng lớn khủng bố.
Trong nháy mắt, bàn chân Bạch Nhạc lún sâu vào trong lòng đất chừng ba tấc, nhưng bàn tay Triệu Cảnh Xương vỗ xuống, cũng bị đạo tử sắc kiếm mang kia mạnh mẽ chém vỡ, hóa thành một trận linh khí nồng nặc nổ tung.
Đột nhiên trong mắt Bạch Nhạc lộ ra vẻ hưng phấn, không nhịn được cất tiếng cười to.
– Lão thất phu, ngươi cũng không gì hơn cái này!
Trước đó, trong lòng Bạch Nhạc còn có chút không chắc chắn về một kiếm này, nhưng sau khi chân chính xuất thủ, lại nhất thời khiến cho lòng tin Bạch Nhạc tăng nhiều!
Dưới tình huống đối phương không dùng lực lượng Tinh Hải, mình cũng chưa tế xuất Tinh Cung, vậy mà một kích này cũng chỉ cân tài ngang sức mà thôi.
Chuyện này khiến Bạch Nhạc lần nữa nhớ lại, tình cảnh trước đây Vân Mộng Chân rời khỏi Đạo Lăng Sơn, tiến vào Đông Hải.
Chương 1257: Vĩnh Viễn Không Nhận Thua
Khi đó Vân Mộng Chân còn chưa lấy lại được Côn Ngô Kiếm, đã nói với Bạch Nhạc, nàng đã có thực lực kiếm trảm Tinh Hải, trận chiến ở Đông Hải, Vân Mộng Chân phải chống đỡ hai vị cường giả Tinh Hải Cảnh, Đoạn Thiên Thương và Bạch Cốt phu nhân mới rơi vào hạ phong.
Nếu như một đối một, sợ là Vân Mộng Chân thật sự có thể trảm Đoạn Thiên Thương.
Đương nhiên, thực lực của Triệu Cảnh Xương cũng không phải là Đoạn Thiên Thương hoặc là Bạch Cốt phu nhân có thể bằng được, nhưng còn lâu mới đạt đến cấp độ khủng bố như Nguyệt Lâm Tiên!
Quan trọng hơn là, bây giờ nói riêng về thực lực, Bạch Nhạc cũng đã mạnh hơn Vân Mộng Chân lúc trước, huống chi hắn còn có Nghịch Ma Kiếm trong tay, cho dù chống lại Triệu Cảnh Xương, cũng chưa chắc đã không có lực đánh một trận.
Bên trong thượng cổ cấm địa, Bạch Nhạc chỉ nghiền ép những thiên tài đồng cảnh giới, nên loại cảm giác này còn chưa quá rõ ràng, nhưng hôm nay, khi hắn chân chính giao thủ cùng với cường giả Tinh Hải Cảnh, mới có thể cảm được sự cường đại của mình bây giờ.
Giờ khắc này, đáy lòng Bạch Nhạc mới thực sự có dã tâm chém giết Triệu Cảnh Xương.
Hơn nữa, lần giao phong trong chớp nhoáng này, cũng hung hăng lay động tâm thần của tất cả lão tổ Tinh Hải ở đây.
Dường như loại cảm giác ưu việt trước đó, cũng ở trong nháy mắt này bắt đầu đổ nát, chuyện này khiến cho bọn hắn chân chính ý thức được, một tia kiêng kỵ trong lòng đối với Bạch Nhạc kia, cũng không phải là buồn lo vô cớ, mà là thiết thực.
Bây giờ nhìn trận chiến này, cũng không khỏi làm cho bọn hắn so sánh lên người mình, giả sử bây giờ người giao thủ cùng Bạch Nhạc là bọn hắn, bọn hắn có mấy người nắm chắc, làm tốt hơn so với Triệu Cảnh Xương?
Đương nhiên, bây giờ muốn nói thắng bại, cũng còn hơi sớm, dù sao Triệu Cảnh Xương cũng chưa có vận dụng lực lượng Tinh Hải.
Chỉ là, lần này ăn thiệt thòi nhỏ, khiến Triệu Cảnh Xương cũng gần như thu hồi phần khinh miệt trong lòng kia, toàn lực ứng phó ?
– Tiểu súc sinh, đi chết đi!
Triệu Cảnh Xương bị Bạch Nhạc nhục mạ lần nữa, nhất thời giận sôi lên.
Mặc dù vừa rồi ra tay chỉ là một lần dò xét, nhưng Triệu Cảnh Xương cũng cảm thụ được Bạch Nhạc mạnh mẽ, bây giờ hắn đã thật sự bỏ xuống sự khinh thị trong lòng, trực tiếp tế xuất Tinh Hải.
Trong nháy mắt, linh lực bàng bạc chợt bao phủ cả vùng không gian, dường như kéo Bạch Nhạc vào một mảnh Tinh Hải huyễn lệ!
Thần uy như biển!
Chỉ có chân chính phóng xuất ra Tinh Hải, mới có thể khiến cho người ta thực sự cảm nhận được sự khủng bố của cường giả Tinh Hải Cảnh.
Dù cho là Bạch Nhạc, cũng không có bất cứ chỗ trống giãy dụa gì, trong nháy mắt liền bị ném vào trong Tinh Hải.
Loại cảm giác đó, giống như trong nháy mắt, bị lực lượng Tinh Hải ép cho nổ tung.
Vù vù!
Gần như là theo bản năng, sau khi cảm thụ được áp lực khủng bố kia, Bạch Nhạc liền vội vã tế xuất Tinh Cung.
Đối với bây giờ Bạch Nhạc mà nói, Tinh Cung giống như một chiếc thuyền con trong biển rộng, lúc nào cũng có thể bị huỷ diệt, nhưng hết lần này tới lần khác lại tạo ra một chút hi vọng sống cho Bạch Nhạc.
– Oanh!
Chỉ nghe một tiếng nổ lớn vang lên, nhấc lên một cơn sóng thần, như là một bàn tay to lớn, hung hăng chụp về phía Bạch Nhạc.
Từ bên ngoài đến xem, dường như một kích này không có bao nhiêu khác biệt so với trước đó, nhưng trên thực tế, uy lực ẩn chứa bên trong, lại có thể nói là cách biệt một trời một vực.
Bạch Nhạc có thể rõ ràng cảm giác được, nếu bị bàn tay này chộp trúng, cho dù lấy sự cường hãn của Thông Thiên Ma Thể, chỉ sợ cũng sẽ trực tiếp bị bóp vỡ.
Giờ khắc này Bạch Nhạc mới chính thức cảm thụ được loại cảm giác đạp ở bên bờ sinh tử kia.
– Coong!
Bạch Nhạc không dám có chút do dự nào, trong tích tắc, liền nâng kiếm trong tay lên, kiếm khí màu tím tăng vọt, xung quanh Bạch Nhạc chợt tuôn ra vô số kiếm quang tử sắc!
– Kiếm Linh Vũ!
Trong nháy mắt toàn bộ lực lượng Tinh Cung bị thôi động triệt để.
Hơn nữa, lần này cũng khác biệt lúc trước, ngưng tụ thành kiếm vũ, nhưng không chỉ là linh lực và ma khí, mà chân chính thông qua Nghịch Ma Kiếm dung hợp hai loại lực lượng này.
Trước đó, Bạch Nhạc một mực tìm kiếm biện pháp có thể dung hợp hai loại lực lượng đạo ma làm một, nhưng vẫn không có tiến triển gì.
Sau khi Bạch Nhạc chân chính luyện hóa Nghịch Ma Kiếm, lại phát hiện, lực lượng trong cơ thể có thể thông qua Nghịch Ma Kiếm, hóa thành kiếm khí khủng bố!
Thời gian Bạch Nhạc chân chính luyện hóa được Nghịch Ma Kiếm quá ngắn ngủi, muốn hoàn mỹ phát huy ra uy lực của Nghịch Ma Kiếm, thì còn phải không ngừng lục lọi.
Thế nhưng, hiểu càng nhiều, Bạch Nhạc càng có thể cảm nhận được Diệp Huyền đại sư lợi hại.
Lúc trước Diệp Huyền đại sư nói, sẽ chế tạo riêng cho Bạch Nhạc một thanh bảo kiếm thích hợp hắn nhất, tuyệt đối không phải một câu nói dối.
Thông qua Nghịch Ma Kiếm, chuyển hóa lực lượng trong cơ thể thành vô số kiếm khí màu tím, coi đây là căn cơ thi triển Kiếm Linh Vũ, uy lực đâu chỉ tăng vọt mấy lần so với trước kia!
Trong nháy mắt, kiếm vũ huyễn lệ đầy trời kia liền vọt về phía bàn tay to lớn đang hạ xuống!
Chương 1258: Vĩnh Viễn Không Nhận Thua (2)
Nếu chỉ là một hai đạo kiếm vũ, tự nhiên không thể mang đến cho Triệu Cảnh Xương bất kỳ ảnh hưởng gì, nhưng khi những kiếm vũ này, đạt hơn mấy ngàn thậm chí hơn vạn, thì uy lực lại hoàn toàn không thể so sánh nổi!
Kiến đông cắn chết voi!
Đây chính là cảm giác hiện tại của Triệu Cảnh Xương.
Không ngờ thủ chưởng ngưng tụ từ lực lượng Tinh Hải lại bị cái kiếm vũ đếm không hết này mạnh mẽ cắt nát, tan vỡ thành một mảnh quang vũ nhỏ.
Nếu như không tự mình trải qua, ai có thể tin tưởng, Bạch Nhạc chỉ lấy thực lực Tinh Cung Cảnh, vậy mà dùng kiếm khí lay động Tinh Hải.
Không biết bao nhiêu lão tổ Tinh Hải Cảnh ở xung quanh nhìn một màn này, âm thầm hít vào một hơi khí lạnh.
Đây còn là Triệu Cảnh Xương, nếu như đổi thành lão tổ Tinh Hải Cảnh bình thường, sợ là chỉ dựa vào một kiếm này, đã có thể chém ra Tinh Hải.
Tinh Hà lão tổ ở cách đó không xa, nhìn một kiếm này ánh mắt càng trở nên lấp lóe, có chút khó có thể tin nhìn chằm chằm Bạch Nhạc.
Bản thân thần thông Kiếm Linh Vũ chính là Bạch Nhạc cảm ngộ từ bên trong Thất Tinh Tháp, theo lý mà nói, nó cũng xem như là thần thông truyền thừa của Thất Tinh Tông!
Thế nhưng bây giờ toàn bộ Thất Tinh Tông, bao gồm cả hắn cũng không có một người nào có thể thi triển ra một thức thần thông này, cảm giác này thực sự khiến hắn có một loại biệt khuất khó diễn tả được.
Đương nhiên, lấy nhãn lực của hắn cũng có thể nhìn ra, một thức thần thông này có thể lay động Tinh Hải, phần nhiều là do thực lực kinh khủng của Bạch Nhạc, chứ không chỉ có uy lực của một thức thần thông này, thế nhưng cho dù vậy, cũng vẫn khiến cho hắn có một loại kích động muốn thổ huyết.
Bạch Nhạc không biết suy nghĩ của Tinh Hà lão tổ, trên thực tế, thời khắc này, Bạch Nhạc cũng không e ngại suy nghĩ của bất luận kẻ nào.
Một kiếm này nhìn như huyễn lệ, nhưng trên thực tế cũng không có bao nhiêu thay đổi đối với tình cảnh của Bạch Nhạc!
Bị vây ở trong Tinh Hải của đối phương, nên Bạch Nhạc có thể cảm thụ được tình huống của Triệu Cảnh Xương, lực lượng gần như là dùng mãi không cạn, cho dù hắn không dùng bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ ở chỗ này không ngừng lặp lại một chưởng vừa rồi, thì Bạch Nhạc hắn dốc hết toàn lực có thể ngăn trở mấy lần?
Thần uy như biển!
Bước chân vào Tinh Hải, sẽ phát ra một loại chất biến chân chính, đạp ở bên trong Tinh Hải của mình liền giống như thần linh, khống chế tất cả.
Đây vốn không phải một trận tỷ thí công bằng.
Nếu cứ tiếp tục hao tổn như thế nữa, người chết tất nhiên là Bạch Nhạc, đây là chuyện căn bản không cần suy nghĩ.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, vượt cấp chiến Tinh Hải vốn là cố tìm đường sống trong chỗ chết!
Nếu không có dũng khí đánh bạc, làm sao có thể giành được một chút hi vọng sống?
Trong mắt Bạch Nhạc lộ ra một màn điên cuồng, trên mặt hiện lên vẻ dử tợn!
– Thôn Thiên!
Đối mặt Tinh Hải, tự nhiên Bạch Nhạc biết, bất kể Thôn Thiên Quyết mạnh mẽ như thế nào đi nữa, hắn cũng không khả năng nuốt trọn Tinh Hải đối phương, thế nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn đã sớm không có lựa chọn.
Muốn thoát ra khỏi Tinh Hải, thậm chí là giết chết Triệu Cảnh Xương, thì bây giờ hắn chỉ có thể dựa vào Thôn Thiên Quyết!
Trong nháy mắt, thân ngoại hóa thân liền ngưng tụ lần nữa, điên cuồng cắn nuốt lực lượng Tinh Hải ở xung quanh!
Cùng lúc đó, kiếm trong tay Bạch Nhạc cũng vung lên lần nữa, mang theo một đạo vòng xoáy kiếm khí khủng bố!
Kiếm Nhận Phong Bạo!
Dựa vào thủ đoạn bình thường, bất kể Bạch Nhạc làm như như thế nào cũng không có khả năng phá vỡ Tinh Hải, muốn sáng tạo kỳ tích, chỉ có dựa vào lực lượng Kiếm Nhận Phong Bạo.
Bởi vì chỉ có Kiếm Nhận Phong Bạo, mới có thể không ngừng dẫn động thiên địa chi lực xung quanh, hoá thành để bản thân sử dụng, hình thành lực lượng đủ để phá vỡ Tinh Hải.
Thế nhưng… Trước đó, nhất định Bạch Nhạc phải chống đỡ xuống, chống đến khi Kiếm Nhận Phong Bạo triệt để thành hình.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đồng thời thi triển Thôn Thiên Quyết và Kiếm Nhận Phong Bạo cũng là một loại gánh nặng cực lớn, nếu như không phải thần hồn Bạch Nhạc đã sớm được rèn luyện hết sức cường đại, hơn xa cường giả Tinh Cung Cảnh bình thường, thì hắn căn bản vô pháp chống đỡ tiếp.
Nhưng cho dù vậy, cuối cùng có thể chống đỡ bao lâu, ngay cả bản thân Bạch Nhạc cũng không biết.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, chuyện tới mức này, ngay cả sinh tử cũng đã không quá quan trọng.
Lúc này Bạch Nhạc muốn cho mình hoàn toàn điên lên!
Xuất ra loại ngoan cường cho dù chết, cũng phải cắn xuống một miếng thịt của ngươi.
Có thể kiên trì bao lâu không quan trọng, có thể thủ thắng hay không cũng không quan trọng, quan trọng là… Vĩnh viễn không nhận thua!
Quan trọng là khí phách chỉ cần còn một hơi thở, ta sẽ vẫn tử chiến, vĩnh viễn không bao giờ từ bỏ.
– Người điên!
Người xung quanh thấy một màn này, đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy phát ra loại cảm thán này.
Bạch Nhạc giống như là một người điên từ đầu đến đuôi, thế nhưng hết lần này tới lần khác loại điên này, lại làm cho trong lòng bất luận kẻ nào cũng phải kiêng kỵ, thậm chí bốc lên hàn ý từ đáy lòng.
Giờ khắc này Bạch Nhạc, giống như một anh hùng rơi vào đường cùng!
Chương 1259: Vĩnh Viễn Không Nhận Thua (3)
Bước trên con đường biết rõ phải chết, nhưng vẫn can đảm dốc hết toàn lực để tranh đấu, để điên, để chiến!
Dù cuối cùng chết trận, thì cảnh tượng này vẫn khiến vô số người khắc ghi.
Bất kể thắng bại, bất kể sinh tử!
Giờ khắc này, trên đỉnh Đạo Lăng Sơn, cái tên Bạch Nhạc này, đều sẽ vang vọng thiên địa.
Mặc Kình hít vào một hơi thật sâu, trong lòng không khỏi giao động lần nữa.
Trước đó, dưới sự uy hiếp của Ninh Giang, đúng là hắn đã định buông bỏ Bạch Nhạc, cho dù Bạch Nhạc xuất sắc như thế nào, hắn cũng vẫn phải khuất phục trước hiện thực.
Thế nhưng… Giờ khắc này Bạch Nhạc lại làm cho hắn nhìn thấy một loại tinh thần và lực lượng khác!
Đó là hy vọng mà cả đời này của hắn dường như cũng chưa từng có!
Giờ khắc này Mặc Kình lại nhớ tới Thông Thiên Ma Quân!
Dưới thời đại của Đạo Lăng Thiên Tông, tất cả người trong Ma Đạo đều bị ép cho không dám giơ tay lên, thậm chí trong đầu không dám hiện lên ý niệm phản kháng, thời đại đó trong lòng hắn cũng chưa từng nghĩ tới Ma Đạo có thể quật khởi một lần nữa!
Nhưng Thông Thiên Ma Quân đã mạnh mẽ bước ra một con đường, mở ra danh hào đệ nhất Ma Quân thế gian này!
Trên thực tế, thời điểm Thông Thiên Ma Quân xông lên Đạo Lăng Sơn, những cường giả cao cấp nhất Ma Đạo như bọn hắn cũng biết, thế nhưng từ đầu đến cuối, không có ai tin tưởng Thông Thiên Ma Quân có thể đánh vỡ thần thoại Đạo Lăng bất bại, nên không dám đi cùng Thông Thiên Ma Quân bước lên Đạo Lăng Sơn.
Đương nhiên, lấy ngạo khí bễ nghễ thiên hạ kia của Thông Thiên Ma Quân, cũng căn bản không có trông cậy vào bọn hắn!
Thậm chí, có thể nói trong lòng Thông Thiên Ma Quân chưa từng nhìn qua bọn hắn!
Từ đầu tới cuối, Thông Thiên Ma Quân chỉ muốn dựa vào sức một mình, đánh vỡ thần thoại Đạo Lăng bất bại, tự tay mở ra một thời đại mới!
Thế nhưng… Kết quả thì sao?
Dưới tình huống mọi người không có hy vọng, Thông Thiên Ma Quân đã mạnh mẽ giết cho Đạo Lăng Thiên Tông sợ hãi, thậm chí là toàn bộ thiên hạ sợ hãi, gắng gượng để Ma Đạo quật khởi, mở ra một con đường sống!
Cho tới bây giờ, thẳng đến khi nhìn thấy Đạo Lăng Thiên Tông thật sự suy sụp, hắn mới dám mang theo những cự kình Ma Đạo này xông lên Đạo Lăng Sơn, dường như cái chung kết thời đại này thuộc về Đạo Lăng Thiên Tông.
Thế nhưng… Kết quả thì sao?
Bên trong thượng cổ cấm địa, bất kể là chính ma lưỡng đạo, đều chết đi những thiên tài đỉnh cao nhất, nhưng chân chính trổ hết tài năng, ngoại trừ vị Đạo Lăng Thánh Nữ kia, cũng chỉ có vị truyền nhân Ma Quân này!
Giả sử bây giờ, hắn vẫn khuất phục hiện thực, buông bỏ Bạch Nhạc… Như vậy, bao lâu nữa Ma Đạo mới có hy vọng?
Nếu cùng đối mặt với tử cục gần như không có chút phần thắng nào, Thông Thiên Ma Quân sẽ làm thế nào?
Bây giờ Bạch Nhạc, làm như thế nào?
Nếu Ma Đạo thật sự muốn quật khởi, vậy phải bắt đầu từ gốc, thay đổi loại tâm tính theo cái lợi, tránh cái hại, sợ khó không tiến kia.
Ngay cả một thiếu niên như Bạch Nhạc còn có khí phách và dũng khí thà chết cũng không chịu khuất phục, tử chiến đến cùng này, chẳng lẽ Mặc Kình hắn sống cả đời, đến thời điểm chỉ còn là gỗ mục, lại không bằng một thiếu niên sao?
– Tinh La Càn Khôn!
Cảm nhận được sự khủng bố của Kiếm Nhận Phong Bạo, rốt cục Triệu Cảnh Xương cũng thi triển ra thần thông!
Theo Bạch Nhạc càng đánh càng điên, tâm hắn cũng không khỏi sinh ra sự sợ hãi.
Hắn đã không còn dám hao tổn cùng Bạch Nhạc nữa, cho dù phải vận dụng thần thông, hắn cũng nhất định phải nhanh chóng giết Bạch Nhạc, luồng kiếm mang tử sắc kia, giống như độc xà ngủ đông ở một nơi bí mật gần đó, làm người sợ hãi.
Trong tích tắc, toàn bộ Tinh Hải chợt sôi trào, tinh la dày đặc, giống như trong nháy mắt, thật sự bị nhốt vào bên trong một mảnh tinh không mênh mông, vô số tinh quang xung quanh, đều ở trong nháy mắt hóa thành công kích khủng bố, hung hăng giết về phía Bạch Nhạc.
Loại cảm giác tử vong áp bách kia, thậm chí khiến cho Bạch Nhạc sinh ra một loại cảm giác sợ hãi tử vong.
– Bạo cho ta! ! !
Tại thời khắc sinh tử, tiềm lực của Bạch Nhạc cũng bị hoàn toàn ép ra.
Thân ngoại hóa thân chợt nổ tung, uy lực Thôn Thiên Quyết lại hiển hiện lần nữa, trong nháy mắt lực lượng Tinh Hải vừa mới cắn nuốt cuốn ngược ra, hóa thành một cỗ sóng triều kinh khủng, hung hăng đánh ra.
Trong khoảnh khắc, những tinh quang đầu tiên rơi về phía Bạch Nhạc, chợt bị lực lượng Tinh Hải cuốn ngược ra xé nát, hoàn toàn sụp đổ.
Có thể lấy thực lực Tinh Cung Cảnh, chống đỡ một kích toàn lực của Triệu Cảnh Xương, thực lực này đã đủ khiến mọi người chấn động.
Nhưng đây không phải là tỷ thí qua chiêu, cũng không có bảo hộ điểm đến thì ngưng, mà đây là trận chiến sinh tử!
Thôn Thiên Quyết rất mạnh, nhưng bất kể thế nào cũng chỉ có thể ngăn trở một kích của đối phương mà thôi.
Việc đáng sợ nhất khi bị vây trong Tinh Hải của Triệu Cảnh Xương, không phải là một hai lần thần thông công kích, mà là loại đả kích không ngừng không nghỉ, như sóng biển đánh đến kia.
Lực lượng Thôn Thiên Quyết thôn phệ hồi lâu, đều tiêu tán ở dưới một kích này, thậm chí không cho Bạch Nhạc chút cơ hội thở dốc, đã lại là một vòng tinh quang khủng bố rơi xuống.
Chương 1260: Kiếm Trảm Tinh Hải
Loại công kích liên miên bất tuyệt này, mới chân chính là chỗ đáng sợ của cường giả Tinh Hải Cảnh.
Trong khoảng thời gian ngắn, Bạch Nhạc không có khả năng liên tục thi triển Thôn Thiên Quyết, cũng căn bản không kịp.
Dưới loại tình huống này, Bạch Nhạc cũng chỉ có thể gắng gượng chống đỡ.
Thần niệm khẽ động, trong nháy mắt, đã có thổ nhưỡng trắng xóa tuôn ra, hóa thành một mảnh thổ địa dưới chân Bạch Nhạc.
Tức Thổ!
Những Tức Thổ này vốn không ngừng thôn phệ linh lực mà sinh trưởng, bây giờ rơi vào dưới chân Bạch Nhạc, liền tự hóa thành một bức tường, ngăn cản cái tinh quang khủng bố kia.
Cùng lúc đó, trên người Bạch Nhạc đột nhiên bắn ra một mảnh Địa Hỏa cực nóng, đan xen cùng Tức Thổ.
Sau khi bị Địa Hỏa và Tức Thổ ngăn cản, tinh quang rơi xuống cũng đã bị suy yếu hơn phân nửa, thời điểm sắp rơi vào trên người Bạch Nhạc, Cực Hàn Băng Hoa cũng nở rộ lần nữa, hóa thành một đạo phòng tuyến cuối cùng, mạnh mẽ đem bảo hộ Bạch Nhạc ở bên trong.
Địa Hỏa Chi Tâm, Tức Thổ, Cực Hàn Băng Hoa!
Những thứ này bất kể là cái nào, cũng phải đến Tinh Hải Cảnh mới có thể triệt để luyện hóa, nhưng lại bởi vì cái Tinh Cung hoàn mỹ kia của Bạch Nhạc, mà bị luyện hóa trước một bước, mặc dù bây giờ không dám nói có thể phóng thích ra toàn bộ uy lực, những vẫn có thể tạm thời ngăn cản Tinh Hải Cảnh công kích.
Bạch Nhạc không biết, đến tột cùng dựa vào những bảo vật này có thể chống đỡ bao lâu.
Lúc này toàn bộ tâm thần hắn, đều đặt ở việc khống chế Kiếm Nhận Phong Bạo.
Bất kể là Thôn Thiên Quyết hay những bảo vật này cũng chỉ đưa đến tác dụng là kéo dài một chút thời gian, đến tột cùng có thể sống sót hay không, cũng chỉ có thể dựa vào Kiếm Nhận Phong Bạo bạo phát.
Đối với Kiếm Nhận Phong Bạo, Bạch Nhạc cũng chỉ đưa đến một cái tác dụng là dẫn dắt.
Không ngừng dẫn động thiên địa chi lực, mới là chỗ đáng sợ của Kiếm Nhận Phong Bạo.
Cho dù ở bên trong Tinh Hải của Triệu Cảnh Xương, một khi Kiếm Nhận Phong Bạo vận chuyển, cũng có thể dẫn động lực lượng bản thân Tinh Hải, hóa thành kiếm khí tàn sát bừa bãi thiên địa.
Cứ như vậy một thời gian, Kiếm Nhận Phong Bạo đã tăng vọt đến phạm vi mấy chục thước, đã có thể thấp thoáng cảm thụ được loại lực lượng hủy thiên diệt địa kia.
Mặc cho Triệu Cảnh Xương điên cuồng công kích như nào, dưới ba tầng bảo hộ là Địa Hỏa Chi Tâm, Tức Thổ, Cực Hàn Băng Hoa, hắn cũng không có cách nào giết chết Bạch Nhạc trong thời gian ngắn.
Trước đó thông qua hình ảnh phản chiếu, nhìn thấy tình cảnh trong thượng cổ cấm địa, còn không có quá nhiều cảm xúc, nhưng đến lúc này chân chính bị những bảo vật này ngăn trở công kích, chỉ có thể trơ mắt nhìn Kiếm Nhận Phong Bạo không ngừng tăng trưởng, thúc thủ vô sách, Triệu Cảnh Xương mới chính thức cảm nhận được loại tâm tình tuyệt vọng kia của Mặc Vũ.
Con mẹ nó đây còn là Tinh Cung Cảnh sao? !
Ngươi đã bao giờ gặp qua, Tinh Cung Cảnh biến thái như vậy chưa? Coi như thời điểm Vân Mộng Chân ở Tinh Cung Cảnh, cũng còn lâu mới biến thái như vậy!
Ùng ùng!
Bạch Nhạc không biết Triệu Cảnh Xương nghĩ gì, cũng không quá để ý.
Kiếm Nhận Phong Bạo triệt để thành hình, hóa thành một trận kiếm khí phong bạo khủng bố, hung hãn cuốn về phía Triệu Cảnh Xương!
Cho dù là cái Tinh Hải cường đại này, ở dưới Kiếm Nhận Phong Bạo tàn sát bừa bãi, cũng mạnh mẽ bị chém ra một kẽ hở.
Trong nháy mắt này, Tinh Hải vốn bị phong bế chợt xuất hiện dấu hiệu vỡ nát, gần như cùng lúc đó, đột nhiên Bạch Nhạc bước ra một bước, theo sát Kiếm Nhận Phong Bạo giết về phía Triệu Cảnh Xương!
Hủy thiên diệt địa!
Gần như trong nháy mắt này, trùng kích khủng bố kia cũng khiến cho toàn bộ ngọn núi run rẩy theo, kiếm khí phong bạo cao tới hơn trăm thước đủ để phá hủy tất cả.
– Không! ! !
Tinh Hải vỡ nát, trong nháy mắt trùng kích khủng bố kia khiến cho Triệu Cảnh Xương lộ ra vẻ kinh hoàng, phát ra một tiếng gào thét tuyệt vọng.
Kiếm Nhận Phong Bạo và Tinh Hải gần như tan vỡ cùng lúc, ở trung tâm xung kích, bất kể Bạch Nhạc hay là Triệu Cảnh Xương, đều bị trọng thương.
Triệu Cảnh Xương dựa vào thực lực cường hãn chống đỡ, còn Bạch Nhạc thì ỷ vào Thông Thiên Ma Thể cường hãn để liều chết.
Trong khoảnh khắc, trên người Bạch Nhạc và Triệu Cảnh Xương đều xuất hiện vô số vết thương, máu me đầm đìa, nhìn vô cùng dữ tợn!
Thế nhưng giờ khắc này, khác biệt giữa Bạch Nhạc và Triệu Cảnh Xương liền thể hiện ra ngoài.
Dưới thời khắc sinh tử, trong mắt Triệu Cảnh Xương tràn đầy hoảng sợ và sợ hãi, dùng tất cả khí lực nỗ lực tránh thoát đi!
Còn trong mắt Bạch Nhạc vẫn lộ ra sát cơ lạnh như băng, gánh chịu một thân thương thế gần như đủ để trí mạng, hung hãn huy động Nghịch Ma Kiếm, tiếp tục chém về phía Triệu Cảnh Xương, cho dù vì vậy mà đồng quy vu tận cũng sẽ không tiếc.
Nếu điên, sẽ điên đến cùng!
Từ lúc vừa mới bắt đầu Bạch Nhạc đã không nghĩ tới sống sót, thế nhưng Triệu Cảnh Xương lại sợ chết, căn bản không dám liều mạng cùng Bạch Nhạc, thời điểm đánh đến cực hạn, liền lập tức phân ra cao thấp.
Triệu Cảnh Xương bại!
Giờ khắc này, trong đầu mọi người không khỏi hiện lên một cái ý niệm không thể tưởng tượng như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Vô Địch Thiên Hạ [Dịch] Vô Địch Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Vo-Dich-Thien-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)


