- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 116 : Ngộ đạo, kiếm nhận phong bạo. (c1151-c1160)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 116 : Ngộ đạo, kiếm nhận phong bạo. (c1151-c1160)
❮ sautiếp ❯Chương 1151: Ngộ đạo, kiếm nhận phong bạo.
Bị gió thổi lạc vào trong rừng cây, đập vào mắt đều là màu xanh um tươi tốt, mênh mông vô bờ.
Thăm dò đại thể, Bạch Nhạc liền phát hiện ra trong cánh rừng này mặc dù không cấm linh nhưng lại cấm không, một khi muốn bay lên thì sẽ cảm nhận được một áp lực cực lớn, căn bản là không thể bay vọt lên được khu rừng này.
Hơn nữa càng ở nơi này còn đang càng suy yếu vô hạn, nói không khoa trương thì một tu hành giả ở đây không khác gì một người bình thường.
Vì thế, cánh rừng này liền trở thành một bức tường ngăn cản tự nhiên.
Nghĩ vậy, Bạch Nhạc cũng không khỏi thở phào một cái.
Trước đó ở trong Loạn Nhận Phong Bạo, hắn mạnh mẽ tranh đấu giành được kiếm gãy, nhận được truyền thừa, thật sự quá nổi bật, làm cho hắn trở thành công địch của mọi người.
Có thể đoán được, một khi bị người khác đuổi kịp, chờ hắn sẽ là một vòng vây giết.
Bây giờ có khu rừng này che giấu hành tung sẽ an toàn với Bạch Nhạc hơn nhiều.
Thở nhẹ một hơi, Bạch Nhạc lần nữa xòe bàn tay cầm Thiên Cung, thả Tiểu Bạch Giao ra.
Trong hoàn cảnh này, có Tiểu Bạch Giao bên người sẽ an toàn hơn nhiều.
Lúc không cần, tiểu tử kia có thể giống lúc ở Bạch phủ, co lại lớn chừng bàn tay đậu trên vai Bạch Nhạc, thậm chí là chui trong tay áo, cũng không chói mắt.
Quan trọng nhất là Bạch Nhạc có thể cảm nhận được trong khu rừng này tồn tại sinh cơ cực kỳ nồng nặc.
Những thứ đó không chỉ có trợ giúp với hắn, đối với Tiểu Bạch Giao còn chưa hoàn toàn hóa rồng cũng sẽ có lợi ích cực lớn.
Đối với Bạch Nhạc, Tiểu Bạch Giao giống như đồng bọn.
Hắn không cần áp chế sự trưởng thành của Tiểu Bạch Giao, thậm chí còn ngược lại, thực lực của Tiểu Bạch Giao càng mạnh thì càng có lợi cho hắn, cho nên chỉ cần có cơ hội, Bạch Nhạc sẽ tình nguyện trợ giúp Tiểu Bạch Giao tăng thực lực.
Dựa theo cách nói trước đó, trong cấm địa thượng cổ này tồn tại cơ duyên đủ cho người ta đột phá tinh hải, nếu vậy cũng có thể giúp Tiểu Bạch Giao chân chính hóa giao thành rồng.
Giả sử Bạch Nhạc cùng Tiểu Bạch Giao có thể song song đột phá trong cấm địa thượng cổ, như vậy cho dù bị bại lộ thân phận, trong thiên hạ này cũng vẫn thoải mái sinh tồn.
Có điều trong cánh rừng này, Bạch Nhạc không sốt ruột xông loạn.
Trong này khắp nơi đều chi chít cây cối, ngay cả việc phán đoán phương hướng cũng khó.
Hơn nữa từ khi đến đây, Bạch Nhạc chưa gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào, bản thân chuyện này cũng rất không bình thường.
Dựa theo kinh nghiệm trước đó ở trong Loạn Nhận Phong Bạo, hiển nhiên là trong cánh rừng này còn chưa xuấ hiện nguy hiểm chân chính.
Tình huống này đương nhiên không nên liều lĩnh.
Tìm một cái cây to ngồi xuống, Bạch Nhạc tạm thời buông thả tâm tư, tập trung tâm thần vào truyền thừa nhận được trong kiếm gãy.
Đây không chỉ là truyền thừa kiếm ý mà còn là truyền thừa của Kiếm Đạo Thần Thông.
Thiên phú kiếm đạo của Bạch Nhạc vốn xuất sắc, chỉ cần trầm tâm thần xuống là dễ dàng nhìn được huyền cơ bên trong.
Khi thật sự tìm hiểu môn thần thông này, Bạch Nhạc mới phát hiện ra nếu thật có tâm thì cần gì chờ tới khi đến gần kiếm gãy hoặc là bước vào khu vực kiếm khí màu xanh với tham ngộ được môn thần thông này.
Trên thực tế, ngay từ khi Loạn Nhận Phong Bạo mới mở ra cũng đã có thể tìm hiểu rồi.
Đến cuối cùng, khu vực kiếm khí màu xanh bao phủ thì càng làm ngươi dễ tìm hiểu về thần thông này hơn.
Lấy kiếm ý làm trung tâm, sử dụng kiếm khí khống chế sự thay đổi linh khí, không ngừng dẫn động sức mạnh tỏa ra bên ngoài, giống như một vòng xoáy khổng lồ quét qua thiên địa.
Đến lúc thật sự khống chế được kiếm này, bản thân cũng không cần điều động sức mạnh quá nhiều mà sử dụng sức mạnh trong thiên địa biến thành sức mạnh của bản thân, đây mới thực sự là điểm cao minh của thần thông pháp môn.
Kiếm đạo huyền diệu này từ trước tới nay Bạch Nhạc chưa từng thấy, cũng không nghĩ tới.
Suy nghĩ cẩn thận thì giống như Bạch Nhạc mới đẩy được một cánh cửa, nhìn thấy một vùng thiên địa rộng lớn hơn.
Từ khi mở Linh Phủ đến ngưng tụ Tinh Cung, thậm chí là diễn hóa Tinh Hải, mỗi lần thực lực đều tăng cực lớn.
Trong chuyện này luôn tồn tại một vấn đề, chính là thứ ngươi thi triển mãi mãi chỉ là sức mạnh của bản thân.
Sức lực của bản thân càng mạnh, sức mạnh có thể thi triển ra càng mạnh, nhưng vẫn tồn tại một giới hạn rõ ràng.
Là Linh Phủ, vậy sức mạnh ngươi có khả năng thi triển ra cũng không thể vượt giới hạn Linh Phủ được; là Tinh Cung, ngươi cũng chỉ có thể điều động được lực Tinh Cung.
Chuyện này trong mắt thế nhân là đạo lý đương nhiên, nhưng khi Bạch Nhạc bắt đầu tìm hiểu kiếm này thì quan điểm đó đã hoàn toàn bị phá vỡ.
Nó khiến Bạch Nhạc nhìn thấy một phương thức thi triển sức mạnh hoàn toàn khác biệt.
Sức mạnh của bản thân chỉ có tác dụng dẫn đạo, đa phần sức mạnh đều đến từ thiên địa, bắt nguồn từ bên ngoài.
Vì thế, cảnh giới của bản thân dường như không còn hạn chế thực lực tối đa nữa.
Chỉ cần có lý giải đủ sâu với kiếm đạo, chỉ cần khống chế sức mạnh đủ vi diệu là có thể bộc phát được sức mạnh vượt xa thực lực bản thân mình.
Lý giải như vậy mới có thể được gọi là… Đạo!
Phù!
Chương 1152: Nguy cơ xuất hiện
Thở một hơi thật sâu, cho tới lúc này Bạch Nhạc mới coi như thật sự hiểu ý nghĩa của việc tranh đấu truyền thừa trước đó.
Trong tích tắc, trong mắt Bạch Nhạc đột nhiên lóe lên ánh sáng khiếp người.
Lần đầu tiên, Bạch Nhạc thấy tràn ngập khát vọng đối với truyền thừa cùng cơ duyên trong cấm địa thượng cổ này.
Đó căn bản không vẻn vẹn chỉ giúp ngươi tăng thực lực, tìm được cơ hội đột phá Tinh Hải mà nó còn là một cảnh giới huyền diệu, có nghĩa là truyền thừa đạo đạo!
Ở đây, Bạch Nhạc mới mơ hồ nhìn được thời đại thượng cổ, sức mạnh cùng cảnh giới của tu hành giả đỉnh cấp trước kia.
Trước đó, cho dù là Kiếm Linh Vũ hay Bắc Đẩu Kiếm Trận, hoặc Linh Tê Nhất Kiếm, khi so sánh với loạn thần thông khủng bố như Thôn Thiên Quyết đều kém quá xa.
Có thể nói, thần thông của Bạch Nhạc có thể lay động được những cường giả kia chỉ có mình Thôn Thiên Quyết.
Bây giờ cẩn thận suy nghĩ lại, Thôn Thiên Quyết có thể thôn phệ tất cả sức mạnh xung quanh để bản thân có thể sử dụng, trên thực tế từ bản chất thì không phải đột phá giới hạn của bản thân mình, mà là mượn thân ngoại hóa thân để dẫn đạo khống chế càng nhiều sức mạnh ngoại giới sao?
Cũng chính bởi vì vậy, Thôn Thiên Quyết mới có thể phát ra được sức mạnh vượt xa bản thân mình, giúp Bạch Nhạc lần nữa lấy yếu thắng mạnh.
Đây mới thực thực sự là thần thông!
Nhưng hôm nay có truyền thừa kiếm đạo thần thông này, kiếm đạo của Bạch Nhạc mới chính thức xem như đăng đường nhập thất.
– Loạn Nhận Phong Bạo sao… còn chưa đủ chuẩn xác!
Hơi lắc đầu, Bạch Nhạc nhẹ giọng nói:
– Không bằng gọi là Kiếm Nhận Phong Bạo đi!
Trong lòng cảm thấy vui mừng, Bạch Nhạc đặt tên cho thần thông này.
Chỉ là bây giờ Bạch Nhạc hiển nhiên cũng không biết, thần thông này của mình tương lai sẽ tỏa ra hào quang rực rỡ nhường nào!
Sinh cơ nồng đậm đối với mỗi tu hành giả, thậm chí mỗi sinh linh đều mang tính chất tẩm bổ.
Nếu đang uể oải đau đớn, ở trong sinh cơ nồng đậm này đều sẽ được khôi phục với tốc độ nhanh nhất.
Nói không khoa trương thì cho dù là người phàm tục, căn bản không biết tu hành mà ở trong hoàn cảnh này sợ là cũng sẽ sống được mấy trăm tuổi.
Thậm chí có thể thanh xuân bất lão, trẻ mãi không già.
Nơi đây nào giống nơi khảo nghiệm, quả thực giống như tiên cảnh không già trong truyền thuyết.
Bọn Vân Chân lần lượt vào cánh rừng này, giờ cũng đang thi nhau cảm thán.
Mỗi người đều đang tham lam hấp thu sinh cơ ở nơi đây, nhưng cho dù là ai cũng không dám thả lỏng.
Không có cách nào phi hành, thậm chí không có cách nào nhận rõ phương hướng, không có cách nhận biết cảnh vật xung quanh.
Mỗi người đều có vẻ cẩn thận chặt chẽ, không ngừng đi sâu vào trong rừng, sau đó lại bất tri bất giác mất phương hướng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, ước chừng đã qua nửa ngày, mọi người vẫn không tìm ra được đầu mối gì trong rừng, nhưng cũng chưa gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.
Chỉ là thời gian dần qua, ban đầu những người bị chậm hơn trong Loạn Nhận Phong Bạo bây giờ cũng đều đã tiến vào rừng.
Người càng nhiều, càng dễ đụng độ.
Chuyện này cũng không phải vấn đề cấp bậc lễ nghĩa hay công bằng gì nữa, gặp nhau đương nhiên sẽ có tranh chấp và chiến đấu.
Có xung đột giữa chính – ma, có xung đột giữa đồng đạo, đủ loại độc thủ, ám hại.
Trên Đạo Lăng Sơn, nhìn cảnh tượng đó, sắc mặt của mỗi người đều khó coi.
Ma đạo thì thôi đi, giữa ma đạo nếu không hợp nhau thì đánh đập tàn nhẫn.
Đó vốn là việc thường thấy.
Nhưng những đệ tử tông môn chính đạo cũng dám hạ sát thủ hoặc tranh đấu gay gắt với nhau làm đám lão tổ thật sự mất mặt.
Nhưng cố tình, cho dù bọn họ chửi ầm lên thì người bên trong cũng không nghe thấy gì.
Trước đó, sau khi đối mặt với công kích của Loạn Nhận Phong Bạo cũng không làm mấy người phải chết, nhưng giờ ở trong rừng không có bất kỳ sự uy hiếp nào, người chết vì tranh đấu chém giết lẫn nhau đã gần ba mươi người!
Đây là một con số đáng sợ bậc nào!
Phải biết, lần này hai phe chính – tà cộng lại mới chỉ có hai trăm người mà thôi.
Tỉ lệ này xác thực đáng giật mình!
Sắc trời dần tối đi.
Giống trong Quảng Hàn Thiên Cung, trong cấm địa thượng cổ cũng phân chia ngày đêm.
Mà, đây là đêm đầu trong cấm địa thượng cổ.
Ánh chiều tà cuối cùng tản đi, toàn bộ sơn lâm chợt an tĩnh.
Quan trọng nhất là Bạch Nhạc cảm nhận rõ ràng sinh cơ nồng đậm xung quanh đang chậm rãi tiêu tán.
Bản thân Bạch Nhạc đang lấy Thông Thiên Ma Công chậm rãi thôn phệ sinh cơ xung quanh, rèn luyện Thông Thiên Ma Thể và thần hồn, bây giờ sự thay đổi này đương nhiên làm hắn vô cùng nhạy cảm.
Chỉ trong nháy mắt, trong đầu Bạch Nhạc sinh ra cảm giác nguy hiểm.
Chuyện khác thường tất có ẩn khuất.
Nửa ngày vừa qua thực sự quá nhàn hạ, bản thân chuyện đó không hợp với lẽ thường.
Bây giờ sinh cơ xung quanh bắt đầu tiêu tán, đây là bước đầu của nguy hiểm ập tới.
Gián đoạn thôn phệ sinh cơ, Bạch Nhạc nhất thời cẩn thận đứng dậy, thử cảm nhận vị trí mà sinh cơ đang tiêu tán.
Trước đó sinh cơ dày đặc đương nhiên không thể nào đột nhiên xuất hiện, giống thế, khi sinh cơ bắt đầu tiêu tán đương nhiên cũng sẽ không thể tiêu tán vô căn cứ.
Tìm được vấn đề này liền có thể hóa giải nguy hiểm sắp tới.
Chương 1153: Nguy cơ xuất hiện (2)
Không thể không nói, trực giác bén nhạy này của Bạch Nhạc quá quan trọng với hắn.
Rất nhiều chuyện, nhiều lúc, bản thân sợ hãi nguy hiểm nếu không biết trước, nhưng nếu dự cảm được nguy hiểm, sau đó đưa ra phán đoán nhạy bén nhất, bản thân chuyện này sẽ có thể vô hình hóa giải được nguy hiểm một cách tối đa.
Sự nhận biết sinh cơ của Bạch Nhạc bén nhạy hơn người khác, bây giờ cố ý cảm nhận thì đương nhiên sẽ nhanh chóng phát hiện ra chỗ có vấn đề.
Sinh cơ đang bị cây cối xung quanh thôn phệ!
Phát hiện vậy làm cho Bạch Nhạc sinh ra nỗi sợ hãi kinh khủng trong lòng.
Phải biết, ban ngày sở dĩ Bạch Nhạc ngồi dưới một cây đại thụ là vì Bạch Nhạc nhạy cảm ý thức được càng đến gần cây cối, sinh cơ càng thuần túy hơn.
Nhưng giờ khi đêm tối bao phủ, chuyện đó lại ngược lại.
Thế nên Bạch Nhạc sao không kinh hãi cho được?
Dường như là vô ý thức, Bạch Nhạc lập tức rời xa đại thụ đang dựa vào.
Nhưng mà rất nhanh Bạch Nhạc liền phát hiện làm như vậy cũng không có ý nghĩa gì lớn.
Trong khu rừng quá lớn này khắp nơi đều là cây cối tươi tốt, muốn rời xa cây cối đâu có dễ!
Ầm!
Bên này Bạch Nhạc còn đang suy tư, biến cố đã phát sinh!
Trong nháy mắt dường như toàn bộ sơn lâm đều ầm ầm phát động.
Vô số cây cối như sống lại vào lúc này, vô số cành lá giống như chớp mắt đã hóa thành lợi kiếm đoạt mệnh, điên cuồng vung về phía mình.
Vù vù!
Căn bản không dám do dự, trong tích tắc, bảy thanh kiếm chợt bay ra, hóa thành Bắc Đẩu Kiếm Trận bên người Bạch Nhạc, bảo vệ hắn ở giữa.
Nếu như tình huống bình thường, cành lá dưới lợi kiếm đương nhiên sẽ có vẻ cực kỳ yếu đuối, dễ dàng bị chặt đứt, nhưng giờ sau khi cành lá được hút sinh cơ giống như cứng rắn vô cùng, kiếm phong bình thường rất khó chặt đứt.
Kinh khủng nhất là cành lá còn đang không ngừng sinh trưởng, chặt đứt một đoạn thì liền dài ra một đoạn, điên cuồng tiếp tục cắn giết, vô cùng vô tận.
So với người khác, Bạch Nhạc coi như may mắn nhất.
Đối với đại đa số mọi người căn bản đều không thể sớm nhận thấy được nguy hiểm.
Lúc sinh cơ bắt đầu tiêu tán, rất nhiều người còn không biết vì sao, vẫn đang nỗ lực bắt lấy cơ hội cuối cùng, liều mạng hấp thu sinh cơ, hồn nhiên không biết nguy hiểm đang cận kề.
Khi cây cối nhìn như ôn hòa trong nháy mắt dữ tợn, thậm chí có vài người còn chưa kịp biết có nguy hiểm đã bị cành cây giống như lợi kiếm xuyên thấu cơ thể, bị máu tươi bao phủ, cành lá điên cuồng sinh trưởng, trong một thoáng đã giết được người!
Kinh khủng nữa là những cành cây này giống như đang cướp đoạt sinh cơ, những người tu hành chết thảm thậm chí ngay cả thi thể cũng không còn, huyết nhục, thậm chí xương cốt đều bị cây cối thôn phệ, hóa thành chất dinh dưỡng bón cây!
Đương nhiên những người xui xẻo chỉ là số ít!
Có thể đi tới đây đều là thiên tài xuất sắc đương thời, cho dù là phản ứng chậm một chút, nhưng khi nguy hiểm tới, đại đa số mọi người đều có thể đưa ra phán đoán tinh nhuệ nhất, hoàn thành phản kích.
Chỉ là cho dù là như vậy, khi những cái cây đó vươn lên cao vút vẫn có hơn mười người chết oan!
Kết quả kinh khủng này dọa sợ mỗi người đang ở trong rừng.
Thậm chí cho dù trên Đạo Lăng Sơn, nhóm lão tổ thấy cảnh đó cũng không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.
Bọn họ không cảm giác được sự thay đổi của sinh cơ, đương nhiên cũng không ý thức được tất cả sự biến hóa, cho tới lúc này mới đột nhiên thức tỉnh.
Trong cấm địa thượng cổ nào có nơi nào thật sự an toàn!
Mặc dù có phần luống cuống tay chân, nhưng trên thực tế trừ mười mấy người ban đầu phản ứng chậm nhất nên gặp xui xẻo ra, những người khác sau khi thức tỉnh thì vẫn có thể tiếp tục chống đỡ công kích.
Một khi tạo ra tinh cung, điều động lực tinh cung phòng ngự, công kích của đám cành lá này đương nhiên sẽ không còn trí mạng.
Chỉ là không đợi mọi người thở phào được một hơi quá lâu, nguy hiểm lớn hơn liền tới.
Công kích của cây cối vẻn vẹn chỉ là bước đầu tiên mà thôi.
Nơi thật sự đáng sợ chính là xung quanh cây cối bắt đầu thôn phệ sinh cơ loạn tùng phèo.
Ban ngày, cây cối tỏa ra sinh cơ dày đặc làm cho cả sơn lâm đều có vẻ xanh um, tươi tốt.
Mỗi người đều được lợi ích không nhỏ, nhưng khi bóng đêm phủ xuống, cây cối lại bắt đầu thôn phệ sinh cơ.
Mỗi người đều cảm nhận được, sinh cơ trong cơ thể mình đang chậm rãi bị xói mòn, hơn nữa tốc độ xói mòn dường như đang không ngừng tăng nhanh.
Loại xói mòn sinh cơ này có lực tinh cung cũng không ngăn cản được.
Đối với mỗi người, sinh cơ là căn nguyên quan trọng nhất.
Một khi hao hết sinh cơ, cho dù ngươi có muôn vàn thủ đoạn hay vạn loại trí tuệ cũng đều bằng không, đến lúc đó cả người sẽ bị đám cây cối khủng bố này thôn phệ hoàn toàn, hài cốt cũng không còn.
Lúc đồng thời tranh đấu với cây cối còn phải dùng tất cả biện pháp để trì hoãn sinh cơ bị xói mòn, độ khó tăng lên không chỉ gấp bội.
Những người không bị thương còn may, người đã bị thương sẽ phát hiện ra vết thương của mình giống cái miệng máu, làm cho sinh cơ trong cơ thể bị xói mòn cực nhanh, tăng tốc quá trình tan vỡ.
Thời gian chưa tới một phút, toàn bộ sơn lâm dường như đã hoàn toàn rơi vào sự sợ hãi,
Chương 1154: Đường sống
Sắc mặt của Bạch Nhạc có phần khó coi.
Bảy thanh phi kiếm trên không trung đang không ngừng chém giết, đang bắt đầu bị cùn.
Bản thân nó không phải thần binh lợi kiếm, cứ không ngừng chém giết và chống đỡ sinh cơ xói mòn, cành lá vô cùng bền bỉ làm nó càng khó khăn để duy trì hơn.
Luôn để ý suy nghĩ nhưng cho tới giờ, Bạch Nhạc vẫn chưa tìm được mạnh mối, căn bản là không có cách nào hóa giải cục diện trước mắt.
Lấy Bắc Đẩu Kiếm Trận đối kháng, bản thân nó là một phương thức tỉnh lực nhất.
Một khi không thể tiếp tục thì sẽ phải dùng thủ đoạn kịch liệt hơn để đối kháng, rơi vào một vòng tuần hoàn ác tính.
Nếu thật chỉ so sức mạnh thì công kích của cây cối cũng không tính là khoa trương, cho dù là Kiếm Linh Vũ hay Thôn Thiên Quyết, Bạch Nhạc đều có thể hủy diệt vùng cây cối trước mặt.
Nhưng hắn lại biết rõ, đây căn bản không phải chỉ hủy diệt mấy cây hoặc một vùng cây cối là có thể giải quyết được vấn đề.
Trong rừng núi vô biên vô hạn này có bao nhiêu cây cối, quả thực là vô số kể, cho dù hắn có cường hãn hơn nữa thì có thể hủy diệt được bao nhiêu?
Ngược lại, tiêu hao sức mạnh càng nhiều, sinh cơ trong cơ thể càng bị xói mòn nhanh.
Đến lúc đó, mình sẽ bị hao tổn tới chết ở đây.
Trong đầu xuất hiện vô số suy nghĩ, Bạch Nhạc nhất thời có một suy đoán.
Trong mắt lóe lên ánh sáng, trên người Bạch Nhạc nhất thời tuôn ra kiếm quang huyễn lệ.
– Đi!
Trong khoảnh khắc, vô số kiếm quang chợt tỏa ra, chém về phía cây cối xung quanh.
Kiếm Linh Vũ!
Một khi thi triển ra thần thông, cây cối ở xung quanh trong khoảnh khắc liền bị mưa kiếm hủy diệt, hình thành khu vực trống có thể tạm đứng vững ở xung quanh Bạch Nhạc.
Nhưng mà, đúng như Bạch Nhạc dự liệu!
Cho dù là Kiếm Linh Vũ thần thông thì căn bản cũng không thể hủy diệt hoàn toàn những cây cối này.
Khi bị chém nát, cây cối liền sinh trưởng lại cực nhanh, hơn nữa, cây cối khu vực xung quanh cũng sẽ thuận thế lan tới.
Có điều, bây giờ thứ Bạch Nhạc để ý tới không phải những thứ đó.
Trong mắt lóe lên một tia sáng, nhìn cây cối sinh trưởng xung quanh, trong lòng Bạch Nhạc lại sinh ra sự vui mừng.
Bởi vì dưới nguy hiểm, Bạch Nhạc rốt cục đẫ tìm được cách nhận rõ phương hướng.
Cũng là bị mưa kiếm hủy diệt nhưng từng hướng xung quanh, cây cối sinh trưởng với tốc độ khác nhau.
Bản thân chuyện này chính là phương thức phán đoán hướng đi đơn giản nhất.
Cho dù cánh rừng này có bí mật gì, giống với Loạn Nhận Phong Bạo trước đó, càng là vị trí trung tâm thì càng nguy hiểm!
Vị trí cây cối sinh trưởng nhanh nhất, điên cuồng nhất chính là vị trí trung tâm cánh rừng, ngược lại thì là đường để rời khỏi đây.
Nếu như không chịu đượng công kích kinh khủng xung quanh đương nhiên có thể tìm được đường lui ra ngoài, áp lực sẽ càng lúc càng nhẹ, nếu rời khỏi phạm vi sơn lâm thì sẽ được an toàn.
Nhưng giả sử muốn tranh đoạt cơ duyên trong cánh rừng này thì nhất định phải vượt khó tiến lên, xông về hướng cây cối sinh trưởng nhanh nhất, công kích kinh khủng nhất.
Chỉ có xông vào trung tâm của cánh rừng này thì mới có thể phát hiện huyền cơ, chuyển nguy thành an.
Từ bản chất, chuyện này không khác gì chịu kiếm khí uy hiếp để xông vào trung tâm Loạn Nhận Phong Bạo.
Còn như Bạch Nhạc sẽ lựa chọn như thế nào, hiển nhiên là không hề do dự.
– Tiểu súc sinh giảo hoạt, khá khen!
Trên Đạo Lăng Sơn, mọi hành động của Bạch Nhạc hiển hiện rõ ràng trước mắt mọi người.
Hơi suy nghĩ là có thể hiểu ra dụng ý của hắn.
Nhất thời vô số tiếng chửi rủa vang lên.
Đương nhiên, chửi rủa như vậy cũng có thể coi là tán thưởng.
Phản ứng của Bạch Nhạc thực sự quá nhanh.
Ngay đầu tiên phản ứng đã nhanh hơn ngươi khác, cũng đúng vậy, Bạch Nhạc là người có vẻ ung dung nhất trong tất cả mọi người.
Bây giờ hắn lại là người đầu tiên phát hiện điểm bất thường, chuẩn bị xông vào trung tâm cánh rừng, chuyện này sao không làm người ta thán phục cho được.
Không luận thực lực thế nào, chỉ bằng tâm trí và sức phán đoán này đã làm người ta thán phục rồi.
Người cùng thế hệ xác thực là chưa ai có thể so sánh được.
Vị Thông Thiên Ma Quân kia tự mình quan tuyệt với thiên hạ, bây giờ đệ tử tìm được cũng xuất sắc như thế, thật làm người ta phải ao ước.
Giả sử Bạch Nhạc không phải truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân mà là đệ tử của bất kỳ một thiên tông nào chỉ sợ đều sẽ trở thành thiên kiêu lay động địa vị vô song của Đạo Lăng Thiên Tông.
Đáng tiếc, nhân vật xuất sắc như thế lại là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân!
Không có Thông Thiên Ma Quân che chở… cho dù hắn biểu hiện xuất sắc như thế nào trong cấm địa thượng cổ, khi rời khỏi đó cũng là lúc hắn phải mất mạng.
Thật là thói đời! Làm người ta phải bóp tay thở dài.
Mặc cho Bạch Nhạc ngươi tâm tư thông thấu như nào cũng không nghĩ ra, nhất cử nhất động của ngươi trong cấm địa thượng cổ đều bị mọi người bên ngoài Đạo Lăng Sơn nhìn thấy cả.
Muốn để Bạch Nhạc thoát thân an toàn, trừ phi vị Thông Thiên Ma Quân nghe đồn đã vẫn lạc kia lần nữa xuất thế, lấy thực lực thông thiên ra cứu Bạch Nhạc một mạng mà thôi.
Chỉ là… khả năng đó thực sự quá thấp!
Chương 1155: Tư Đồ Lăng Phong uy hiếp
Cho dù tin tức Thông Thiên Ma Quân đã chết chỉ là tin đồn, nhưng trong lòng nhân vật như Mặc Kình và Diệp Lăng Vân lại biết rõ, Thông Thiên Ma Quân thật sự đã vẫn lạc, bằng không cục diện thế gian này sớm đã khác rồi.
Đây là số mệnh!
Mặc dù đã tìm được phương hướng, nhưng muốn bước vào trung tâm của cánh rừng này lại vẫn vô cùng trắc trở.
Chuyện này có thể nhìn ra ở việc Bạch Nhạc đang ứng phó với công kích của cây cối xung quanh.
So với bọn Vân Chân, Quân Bất Ly, thực lực của Bạch Nhạc yếu hơn một chút, thực lực Tinh Cung trung kỳ, hơn nữa còn chỉ có thể dùng được phân nửa lực tinh cung làm áp lực đặt lên Bạch Nhạc càng lớn hơn.
Trên thực tế, trong Loạn Nhận Phong Bạo, Bạch Nhạc có thể dễ dàng xông qua như vậy là nhờ đồ của Thông Thiên Ma Thể, nhưng bây giờ tốc độ công kích của đám cây cối này, tác dụng của Thông Thiên Ma Thể lại vô cùng hữu hạn.
Bởi vì chỗ thật sự đáng sợ của những cây cối này chính là ở chỗ thôn phệ sinh cơ, không phải ở chuyện cành lá công kích.
Một khi bị cành lá cuốn lấy, cho dù là không có cách nào động vào da của Bạch Nhạc, nhưng tốc độ thôn phệ sinh cơ sẽ nhanh hơn mấy lần, chuyện này đáng sợ hơn cả bị thương.
Mới thâm nhập được vài dặm, Bạch Nhạc đã cảm thấy kiệt lực.
Mặc dù hắn đã lấy Côn Ngô Kiếm mở đường, nhưng xung quanh càng lúc càng có nhiều rừng cây mọc lên làm hắn không đối phó kịp.
Điều này làm Bạch Nhạc lần nữa dừng bước.
Nếu như dồn toàn lực, hắn đương nhiên có thể đi xa hơn, nhưng cảm giác nguy cơ trùng trùng lại làm Bạch Nhạc biết rõ, khi tìm được biện pháp thích hợp thì mới có thể tùy tiện thâm nhập tiếp.
Sự nguy hiểm của nơi đây không chỉ riêng cánh rừng mà còn đám thiên tài muốn giết hắn cho thoải mái.
Trước đó ở bên ngoài, trong sơn lâm rộng lớn nên cơ hội gặp phải là rất nhỏ, nhưng nếu không ngừng thâm nhập, tỷ lệ gặp phải càng lúc càng lớn.
Xưa nay Bạch Nhạc không dám coi khinh những người đó.
Cho dù là đám thiên tài đạo môn gặp trên đại hội Đạo Môn như Tư Đồ Lăng Phong, Tiêu Dật Phong, hay là những thiên tài ma đạo như Quân Bất Ly hay Nhậm Tiêu Dao đều làm Bạch Nhạc phải đề phòng cảnh giác cao độ.
Nhưng mà, chuyện trên đời vốn vậy, sợ cái gì cái đó liền tới.
Bạch Nhạc mới vừa dừng bước, đảo mắt, ở một phía khác đã có một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trước mặt hắn.
Tư Đồ Lăng Phong!
Trong nhiều người như vậy, nếu để Bạch Nhạc sắp xếp một trình tự không muốn gặp nhất, Tư Đồ Lăng Phong chắc chắn là vị trí đầu tiên.
Bởi vì, nếu nói người muốn giết chết Bạch Nhạc, Tư Đồ Lăng Phong tất là người xếp thứ nhất.
So với dáng vẻ bước đi khó khăn lúc này của Bạch Nhạc, Tư Đồ Lăng Phong lại ung dung hơn nhiều.
Thậm chí còn chưa lấy kiếm ra, mỗi bước của Tư Đồ Lăng Phong đều mang theo kiếm khí ác liệt.
Vượt mọi chông gai, cho dù xung quanh có bao nhiêu cành lá lan tràn tới căn bản là không có cách nào tới gần chu vi ba thước quanh Tư Đồ Lăng Phong.
Trước đó ở trong Loạn Nhận Phong Bạo không thấy Tư Đồ Lăng Phong xuất thủ còn thôi, bây giờ đối phương cứ vậy xuất hiện trước mặt mình, Bạch Nhạc mới chính thức cảm nhận được lực áp chế kinh khủng của gã.
Đó là một cảm giác đè nén gần như làm người ta hít thở không thông.
Tư Đồ Lăng Phong thực sự quá mạnh mẽ.
– Thật đúng là đi mòn gót sắt không tìm thấy, giờ gặp được chẳng tốn chút công phu nào.
Yến Bắc Thần, ta tìm ngươi lâu rồi!
Trong mắt lóe lên sát khí ác liệt, Tư Đồ Lăng Phong không che giấu sát khí, lạnh lùng nói.
– Muốn giết ta cũng có rất nhiều người, phải xem ngươi có bản lĩnh này hay không!
Con mắt hơi nheo lại, Bạch Nhạc lành lạnh nói.
Ngay lúc đó, Tiểu Bạch Giao vốn dĩ luôn ở trên người Bạch Nhạc chợt gầm lên giận dữ, trong khoảnh khắc liền hóa thành giao long hơn mười mét, căm tức nhìn Tư Đồ Lăng Phong.
Chỉ là hình thể Tiểu Bạch Giao quá lớn nên trong nháy mắt liền hấp dẫn sự chú ý của đám cây cối.
Vô số cành lá dây leo, quấn về phía Tiểu Bạch Giao.
Nhìn cảnh đó, khóe miệng Tư Đồ Lăng Phong nhất thời trào phúng.
– Quả nhiên những cây cối này mới là khắc tinh của nó! Yến Bắc Thần, không có Bạch Giao giúp ngươi, ngươi cho rằng ngươi có tư cách gì thành kẻ địch của ta?
Trong lòng hơi trầm xuống, Bạch Nhạc cũng hiểu, tình cảnh bây giờ xác thực là càng bất lợi với mình hơn.
Sở dĩ Tiểu Bạch Giao mạnh cũng là bởi vì thân thể cường hãn cùng lực sinh mệnh cường đại của Long tộc.
Nếu như chém giết chính diện, không quản Tư Đồ Lăng Phong hay thiên tài nào đều căn bản không phải đối thủ của Tiểu Bạch Giao.
Nhưng cố tình, trong cánh rừng này, những cây cối kia có thể gắt gao hạn chế Tiểu Bạch Giao.
Mặc cho nó có bao nhiêu khí lực cũng không thể diệt tuyệt được đám cây cối này, không ngừng bị chúng dây dưa, sinh cơ của Tiểu Bạch Giao cũng không ngừng trôi đi.
Trước đó,sở dĩ Bạch Nhạc vẫn luôn dùng sức của bản thân để chạy đi mà không để Tiểu Bạch Giao dẫn đường phi hành chính là vì nguyên nhân này.
Bây giờ đột nhiên đụng phải Tư Đồ Lăng Phong, bị cây cối xung quanh dây dưa làm Tiểu Bạch Giao không thể dùng tinh lực giúp đỡ Bạch Nhạc.
Chỉ bằng chính mình, Bạch Nhạc không nắm chắc có thể chống đỡ được công kích của Tư Đồ Lăng Phong.
Chương 1156: Đốn ngộ
Chí ít dưới tình huống không bại lộ thân phận thì căn bản không có bất kỳ hy vọng nào!
Còn như muốn giết Tư Đồ Lăng Phong diệt khẩu thì càng không thể, cho dù là bại lộ thân phận, toàn lực chém giết, Bạch Nhạc không cho là mình giết được Tư Đồ Lăng Phong!
Đều là thiên tài đỉnh cấp nhất thế gian, sự chênh lệch cảnh giới ảnh hưởng quá lớn.
Chỉ là càng tới cấp độ nguy hiểm này, Bạch Nhạc càng có vẻ bình tĩnh hơn.
– Tư Đồ Lăng Phong, ta thừa nhận ta không phải đối thủ của ngươi! Có điều nếu ngươi muốn giết ta chỉ sợ cũng không phải chuyện trong một chốc?
Cười lạnh một tiếng, Bạch Nhạc trầm giọng nói:
– Nếu tiếp tục xông vào trong, ta đương nhiên không nhanh bằng ngươi, nhưng nếu muốn trốn ra bên ngoài… ngươi cho rằng ngươi phải lãng phí bao nhiêu thời gian mới có thể giết được ta?
Liều mạng chắc chắn không đánh lại, Bạch Nhạc đổi giọng chỉ ra lợi hại.
– Bây giờ tất cả mọi người đang xông vào trong rừng… nếu tốn quá nhiều thời gian với ta, Tư Đồ huynh cho rằng ngươi còn mấy phần trăm có thể đoạt được cơ duyên nơi đây?
– Giết ngươi, đoạt được Côn Ngô Kiếm, ta đương nhiên có thể vượt được tất cả!
Nhạt nhẽo nhìn Bạch Nhạc, Tư Đồ Lăng Phong lạnh lùng nói:
– Huống chi, cho dù là không có được cơ duyên nơi đây, chỉ cần có thể có được Quảng Hàn Thiên Cung cùng Côn Ngô Kiếm cũng tuyệt đối đáng giá rồi!
Bạch Nhạc cũng không phải người khác, trên người hắn có chí bảo đủ khiến người ta điên cuồng, Tư Đồ Lăng Phong đương nhiên không quản chuyện lãng phí thời gian với Bạch Nhạc.
– Có lý!
Khẽ vuốt cằm, Bạch Nhạc không để ý, nói:
– Có điều ta xưa nay không thích bị ngươi ta uy hiếp!
Trong mắt lóe lên nụ cười nhạt, Bạch Nhạc khinh thường tiếp tục nói:
– Nếu như Tư Đồ huynh cố ý ép bức, ta cũng không quan tâm việc trả lại Côn Ngô Kiếm này cho thánh nữ đâu! Chỉ là không biết ngươi có gan cướp Côn Ngô Kiếm từ tay thánh nữ hay không?
Đây là uy hiếp ngược, Bạch Nhạc cũng biết rõ, Tư Đồ Lăng Phong không muốn Vân Chân có lại Côn Ngô Kiếm, bây giờ nắm được điểm này để uy hiếp ngược Tư Đồ Lăng Phong.
Cùng lắm là cá chết lưới rách, thà cho thánh nữ được lợi cũng tuyệt không cho ngươi có cơ hội.
Đương nhiên ở tình huống này, tìm được Vân Chân cũng cần chút vận may.
Có điều ý trong lời Bạch Nhạc không chỉ là vậy.
Đụng phải Tư Đồ Lăng Phong dĩ nhiên cũng có thể gặp được người khác.
Nếu như Bạch Nhạc thật sự ôm tâm tư không tiếc lợi cho người khác cũng không cho gã đắc thủ, thật sự sẽ khiến Tư Đồ Lăng Phong phát điên.
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, cuối cùng Tư Đồ Lăng Phong lại trầm mặc.
Gã rất muốn liều lĩnh ra tay giết Yến Bắc Thần, nhưng phản ứng của Yến Bắc Thần lại làm gã biết rõ hắn không phải nói đùa.
Có thể từng bước đi tới hiện tại, con mắt của Tư Đồ Lăng Phong rất độc đủ để dễ dàng nhìn thấu lòng người.
Nhân vật như Yến Bắc Thần vốn không phải ai cũng uy hiếp được.
Có điều thật vất vả mới có cơ hội này, nếu muốn bỏ qua thì Tư Đồ Lăng Phong cũng không cam lòng.
Không thể không nói, cho tới tình trạng này Tư Đồ Lăng Phong cũng đành đâm lao phải theo lao.
Dường như nhìn thấu tâm tư của Tư Đồ Lăng Phong, Bạch Nhạc lần nữa nói:
– Ngươi cũng thấy rồi, khu rừng này đối với ta rất bất lợi! Ta cũng không có năng lực tiếp tục tranh đoạt cơ duyên nơi đây… so với việc tốn thời gian với ta, chẳng thà tiếp tục đi tranh đoạt cơ duyên!
Giang tay ra, Bạch Nhạc bình tĩnh nói:
– Chúng ta chưa chắc là địch… chí ít hiện tại không nhất định!
Mí mắt đột nhiên nảy lên, Tư Đồ Lăng Phong đã bị câu nói này thuyết phục!
Mặc dù lời này nghe qua dường như rất không có đạo lý, nhưng đối vơi Tư Đồ Lăng Phong lại cực kỳ có đạo lý.
Yến Bắc Thần hiển nhiên là tử địch với Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng trước khi Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân còn chưa hoàn toàn thất bại, Yến Bắc Thần vẫn chưa phải kẻ địch của gã.
Dưới chân đột nhiên hơi động, trong giây lát, Tư Đồ Lăng Phong liền xoay người bỏ đi.
Cho tới lúc này, sự căng thẳng trong lòng Bạch Nhạc rốt cục mới được thả lỏng.
Chớ thấy dáng vẻ hắn chắc chắn Tư Đồ Lăng Phong sẽ không động thủ với hắn, nhưng trên thực tế trong lòng Bạch Nhạc biết rõ hơn hết, một khi Tư Đồ Lăng Phong muốn động thủ, mình sẽ nguy hiểm.
Hắn cũng chưa chuẩn bị tốt để cùng chết với Tư Đồ Lăng Phong.
– Vô liêm sỉ!
Sắc mặt tái xanh, lúc này chưởng giáo chân nhân của Đạo Lăng Thiên Tông cũng không nhịn được mà mắng ra tiếng.
Trước đó bị Quân Bất Ly bức bách, ngăn cản Vân Mộng Chan tìm hiểu, trong lòng ông ta đã có phần bất mãn với Tư Đồ Lăng Phong.
Nhưng dù sao tình thế như vậy cũng không thể trách nặng Tư Đồ Lăng Phong được, bởi vì chỉ dựa vào một mình Tư Đồ Lăng Phong thì không có cách nào ngăn cản đại thế được.
Ấy vậy, lần này lại gặp phải Bạch Nhạc lại vì sợ người khác chiếm lợi, sợ Côn Ngô Kiếm rơi vào tay Vân Mộng Chân liền không xuất thủ với Bạch Nhạc làm gã hoàn toàn thất vọng.
Phải biết rằng cho tới nay, gã vẫn luôn coi Tư Đồ Lăng Phong là chưởng giáo chân nhân đời tiếp theo để bồi dưỡng.
Nhưng cố tình Tư Đồ Lăng Phong căn bản không có tự giác suy nghĩ cho đại cục.
Thứ Tư Đồ Lăng Phong nghĩ mãi mãi chỉ có bản thân gã, không nghĩ gì cho Đạo Lăng Thiên Tông.
Chương 1157: Đốn ngộ (2)
Trợ giúp Vân Mộng Chân đoạt lại Côn Ngô Kiếm đương nhiên sẽ làm gã càng khó đuổi theo bước chân của Vân Mộng Chân hơn, nhưng lại có thể giúp Vân Mộng Chân có hy vọng lớn hơn, kéo dài thần thoại bất bại của Đạo Lăng, trợ giúp Đạo Lăng Thiên Tông đi lên từ vũng bùn gian nan này.
Đây là đại cục!
Nhưng Tư Đồ Lăng Phong lại vẫn lựa chọn vì tư lợi mà tổn hại đại nghĩa.
Tư Đồ Lăng Phong đương nhiên không biết cảnh này bị người khác nhìn thấy hết, chính bởi vậy mới có thể nhìn thấu nội tâm, thấy rõ tính tình của người truyền nhân mà ông ta ký thác kỳ vọng.
Trên thực tế không chỉ ông ta, bây giờ trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông cũng không khỏi trầm mặc.
Mọi người đều theo đuổi tâm tư của mình, dùng đủ loại lý do để đẩy vị thánh nữ Vân Mộng Chân này tới thần đàn, nhưng tất cả những suy nghĩ tối tăm nhất lại chưa bao giờ được phơi bày dưới ánh sáng.
Hôm nay, hành động của Tư Đồ Lăng Phong đã hoàn toàn làm bại lộ tất cả.
Đạo Lăng Thiên Tông cuối cùng cũng đã thật sự bắt đầu sa đọa…
Rất nhiều người đều đang âm thầm quan sát nét mặt của Diệp Lăng Vân.
Chỉ là Diệp Lăng Vân như đang ngủ, đối với tất cả mọi chuyện căn bản không chút phản ứng.
Chỉ có người có tâm tư linh xảo nhất mới có thể hiểu, sở dĩ Diệp Lăng Vân không thể hiện thái độ gì vì từ đầu tới cuối, Diệp Lăng Vân vẫn luôn đứng về phía Vân Mộng Chân.
Cho dù người khác có như thế nào, chỉ cần Vân Mộng Chân bất bại, Đạo Lăng Thiên Tông liền vẫn có hy vọng.
Sa đọa có thể nạo đi, nạo bỏ những chỗ sa đọa, lấy phương thức đau thương để hoàn thành việc thay máu.
Mà Vân Mộng Chân chính là hy vọng của tất cả.
Kết quả mà ông ta muốn còn chưa xuất hiện.
Tiểu Bạch Giao lần nữa thu nhỏ, lui lên vai Bạch Nhạc.
Nhưng mà lần này Bạch Nhạc lại làm y như lời hắn nói với Tư Đồ Lăng Phong, cứ vậy dừng bước lại.
Tiếp tục thâm nhập thì hắn sẽ còn gặp phải người khác, mặc dù những người đó xác thực đều là quỷ thai nhưng chưa chắc ai cũng sẽ lựa chọn giống Tư Đồ Lăng Phong.
Dưới tình huống Tiểu Bạch Giao không giúp được gì, thực lực của hắn vẫn có phần yếu.
So với việc kiến trì xông lên chẳng thà tĩnh tâm, thử xem xem có thể tìm được cách khác để giải quyết vân đề không.
Nhìn tình huống từ Loạn Nhận Phong Bạo, chưa chắc nhất định phải đi tới trung tâm mới có thể có được cảm ngộ.
Chỉ cần có thể bình tĩnh tâm thần thì sẽ có thể có cơ hội phát giác ra hy vọng từ những dấu vết xung quanh.
Nói cũng đúng, thật ra tất cả trở ngại trong cấm địa thượng cổ thật ra cũng chỉ là một phương thức khảo nghiệm mà thôi.
Nhất thời, tư tưởng của Bạch Nhạc liền thả lỏng.
Ban ngày tỏa ra sinh cơ, buổi tối thì thôn phệ sinh cơ, những cây cối này rốt cục ẩn chứa sức mạnh gì?
Rốt cuộc là sinh cơ, hay là tử vong?
Hay là giữa sống và chết căn bản không có giới hạn rõ ràng?
Bắt đầu nghĩ đã có vô số suy luận dũng mãnh tràn vào trong đầu Bạch Nhạc.
Trước đó Bạch Nhạc đã từng giao thủ với cao thủ Thái Cực Đạo, đối phương nắm giữ âm dương chuyển hóa, khống chế hoàn mỹ.
Nếu lấy nó để thôi diễn thì có thể những cây cối ở xung quanh này cũng hợp với tinh túy của Thái Cực Đạo.
Vạn sự vạn vật há lại có định luận?
Bạch Nhạc nói không phân đạo ma, không phân chính tà!
Nhưng đó là hắn nói vậy, nhưng hắn thật sự hiểu ra sao?
Nếu như vô luận đạo ma đều chỉ là một phương thức tu hành, vô luận chính là cũng chỉ là một phương thức sinh tồn.
Như vậy giữa sống hay chết đâu có giới hạn tuyệt đối?
Ầm!
Trong tích tắc, trong đầu Bạch Nhạc đột nhiên nổ tung, một suy nghĩ điên cuồng nhất thời không thể ức chế được.
Nếu như vẻn vẹn chỉ là sức mạnh, như vậy… đạo ma cần gì phải phân chia?
Cho tới nay Bạch Nhạc đều song tu đạo ma, nhưng trên thực tế, sức mạnh đạo ma đối lập với nhau, có thể nói là phân biệt rõ ràng.
Từ hai linh phủ cho tới giờ mỗi cái chiếm giữ nửa tinh cung.
Mặc dù tình huống đang phát triển theo hướng tốt hơn nhưng lại không có thay đổi về bản chất.
Nếu như… có thể thật sự dung hợp hai sức mạnh đạo ma thì sao?
Nếu như có thể làm nửa tinh cung phân biệt hoàn toàn hóa thành một tòa tinh cung hoàn chỉnh thì sao? Hoặc có lẽ là khi bước vào tinh hải có thể làm chúng trở thành một chỉnh thể hoàn mỹ?
Vậy đối với mình sẽ là một sự thăng tiến kinh khủng bậc nào?
Vừa nghĩ tới đây, trong lòng Bạch Nhạc đột nhiên dâng lên khát vọng khó tả.
Vốn dĩ với cơ duyên nơi đây Bạch Nhạc không ôm hy vọng quá lớn, lúc này tâm tư lại chợt nghịch chuyển.
Có một số việc, cho dù là cảm ngộ, tưởng tượng thì muốn làm, nhưng tuyệt đối không phải một chuyện đơn giản.
Dung hợp hai sức mạnh đạo ma thành một, nói thì dễ nhưng trên thực tế, muốn chân chính làm được, có bao nhiêu gian nan thực sự khó có thể diễn tả bằng ngôn từ.
Bạch Nhạc nhất định phải tìm được thứ có thể trợ giúp mình tìm hiểu cơ duyên mới được.
Ma bây giờ, thứ hắn nghĩ có thể trợ giúp được mình, chỉ có hai.
Một là truyền thừa Thái Cực Đạo, còn lại chính là cơ duyên giấu trong rừng núi này.
Chương 1158: Vân Mộng Chân quyết tuyệt
Truyền thừa Thái Cực Đạo không cần nói, đừng nói là lấy thân phận Yến Bắc Thần, cho dù lấy thân phạna Bạch Nhạc cũng không thể nhận được truyền thừa nòng cốt này của Thái Cực Đạo, chỉ có thể từ từ tìm cơ hội sau này.
Mà bây giờ đặt trước mặt, cơ hội duy nhất chính là cơ duyên trong cánh rừng này.
Cho nên cho dù chật vật hơn nữa, nguy hiểm hơn nữa, Bạch Nhạc cũng muốn thử một lần.
Trăng lên giữa trời!
Mặc bạch y, Vân Mộng Chân đạp ánh trăng mà tới, đoạn đường này cây cối công kích dường như căn bản không mang tới bất kỳ ảnh hưởng nào cho Vân Mộng Chân.
Nhanh nhẹn như tiên, bay thẳng tới trung tâm rừng núi.
Nhưng mà khi thực sự chứng kiến cảnh tượng trước mắt, cho dù là Vân Mộng Chân cũng không khỏi khẽ run, bị ép dừng chân lại.
Trước mặt là một cây đại thụ cao chừng vài trăm thước, đây mới thực sự là kình thiên mộc.
Cho dù là ai ở đây cũng sẽ sinh ra cảm giác nhỏ bé, mình giống muối bỏ biển.
Đáng sợ nhất là kình thiên đại thụ cũng đang điên cuồng cắn nuốt sinh cơ xung quanh.
Nó thậm chí không cần đưa cành lá tới công kích, bất kỳ sinh vật nào, chỉ cần cả gan tới gần thì sinh cơ sẽ điên cuồng bị cướp đoạt.
Cây cối vốn dĩ sinh trưởng bên cạnh kình thiên đại thụ bây giờ đã hoàn toàn héo rũ, hoang tàn xơ xác.
Cho dù lấy thực lực của Vân Mộng Chân, vừa nhìn vào trong gần ngàn mét sinh cơ đã nhanh chóng bị cắn nuốt, căn bản không dám mạo hiểm đi vào.
Nghĩ vậy, Vân Mộng Chân cũng không khỏi đau đầu.
Lúc ở Loạn Nhận Phong Bạo, nàng là người đầu tiên chạy tới nhưng lại bị ngăn cản bên ngoài kiếm khí màu xanh.
Cho tới khi người khác chạy tới, quấy nhiễu cục diện, cuối cùng lại để Bạch Nhạc chiếm lợi.
Bây giờ nàng lại bị ngăn ở đây, có thể đoán được không lâu nữa, người khác cũng sẽ lần lượt chạy tới.
Thực lực của nàng có mạnh hơn chút nhưng vẫn chưa đến mức nghiền ép tuyệt đối.
Một khi cục diện lại loạn, nàng chưa chắc có thể cam đoan nhất định giành được tiên cơ.
Trước đó Bạch Nhạc đoạt được cơ duyên thì thôi đi, vừa hay quan hệ của nàng và Bạch Nhạc không giống bình thường, Bạch Nhạc có được lợi ích, tăng thực lực cũng là một chuyện tốt.
Về phương diện khác, thực lực của bản thân Bạch Nhạc vẫn có phần thấp, cho dù đạt được cơ duyên, tăng thực lực nhưng cũng không thể đánh vỡ sự cân bằng.
Nhưng những người như Quân Bất Ly hay Tư Đồ Lăng Phong, thực lực bản thân đã không yếu bao nhiêu so với nàng.
Một khi có được cơ duyên lập tức có thể làm tan vỡ thế cân bằng, đuổi theo thậm chí là vượt lên nàng.
Khi đó một bước nhảy lên đầu, làm nàng hoàn toàn thất bại.
Mạnh mẽ cắn môi, Vân Mộng Chân dứt khoát xông về vị trí kình thiên đại thụ.
Hành động này vô cùng nguy hiểm nhưng nàng không có lựa chọn.
Bây giờ nàng, hoặc có lẽ là, bây giờ Đạo Lăng Thiên Tông không thể thua được.
Sinh cơ trong cơ thể điên cuồng trôi đi, đợi Vân Mộng Chân vào được khu vực cách kình thiên đại thụ trăm mét, tóc dài vốn đen nhánh nay đã thành màu xám trắng.
Tới mức này, cho dù là Vân Mộng Chân cũng không chịu nổi.
Thậm chí nàng còn hoài nghi nếu tiếp tục xông lên, đợi khi nàng tới được nơi cũng đã biến từ một cô thiếu nữ thành lão bà rồi.
Đối với Vân Mộng Chân, cái giá phải trả như vậy thực sự quá lớn.
Huống chi, không ai dám nói đi tới trước cái cây là có thể kết thúc.
Ngay lúc đó, bọn Tư Đồ Lăng Phong, Mặc Vũ, Tiêu Dật Phong cũng đều đồng thời chạy tới.
Mặc dù có khoảng cách lẫn nhau nhưng đều cảm nhận rõ ràng kình thiên đại thụ đang điên cuồng thôn phệ sinh cơ.
Cũng nhìn thấy Vân Mộng Chân đang dẫn đầu đi vào trong, tóc biến thành màu xám trắng.
Cảnh này cũng làm tất cả mọi người chấn động.
Trước đó bọn họ cũng biết thực lực của Vân Mộng Chân mạnh hơn họ, cũng gần với thắng lợi hơn nhưng lại vẫn đánh giá thấp dũng khí cùng sự quyết đoán của Vân Mộng Chân.
Như thể đang liều mạng!
Đừng thấy chỉ khoảng cách mấy trăm mét, trong đám bọn họ giờ có ai dám không tiếc sinh tử xông vào như Vân Mộng Chân?
Vị thánh nữ này xác thực là mạnh hơn bất kỳ ai, thứ nàng phải gánh vác cũng nặng hơn bất kỳ kẻ nào.
Ở đây, mỗi người đều là thiên tài đỉnh cao, cũng chính vì vậy, bọn họ mới càng tiếc mạng sống.
Bởi vì bọn họ biết tính mạng của mình trân quý biết bao!
Nhưng còn Vân Mộng Chân?
Tính mạng của vị Đạo Lăng Thánh Nữ này chẳng nhẽ còn không trân quý bằng bọn họ?
– Thánh nữ!
Trên Đạo Lăng Sơn, tận mắt nhìn tóc của Vân Mộng Chân biến thành xám trắng, trên gương mặt vốn hoàn mỹ cũng thêm vài nếp nhăn, vô số đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông không khỏi hồng hồng mí mắt.
Cho dù là đám trưởng lão của Đạo Lăng Thiên Tông, lúc này trong lòng cũng không khỏi đau đớn.
Rất nhiều người trước đó đều chuyện tâm đẩy Vân Mộng Chân khỏi vị trí thánh nữ, thậm chí là đoạn tuyệt truyền thừa thánh nữ!
Nhưng khi bọn họ tận mắt thấy Vân Mộng Chân phấn đấu vì Đạo Lăng Thiên Tông như vậy, trong lòng không khỏi hổ thẹn.
So với bọn họ chỉ muốn tranh danh trục lợi, vị Đạo Lăng Thánh Nữ này mới là người chân chính muốn Đạo Lăng Thiên Tông đứng vững, mới là người không tiếc hi sinh tính mạng của mình vì quyền lợi của Đạo Lăng Thiên Tông.
Trên thực tế, không chỉ là người Đạo Lăng Thiên Tông!
Chương 1159: Nữ nhân ngu xuẩn này!
Lúc này, cho dù là lão tổ ngoại tông hay là những cự kình ma đạo cũng đều không khỏi trầm mặc.
Cho dù đang đứng ở lập trường nào, mỗi người đều không thể không thừa nhận Vân Mộng Chân đáng được tất cả mọi người tôn kính.
Cũng chỉ tới lúc này, bọn họ mới thật sự hiểu vì sao Diệp Lăng Vân lại luôn ung dung như thế.
Từ đầu đến cuối, vị lão chưởng giáo Đạo Lăng Thiên Tông này đều không thể hiện thái độ gì, một lòng tin tưởng vị thánh nữ Vân Mộng Chân này.
Cho dù trước đó có phát sinh cái gì, bây giờ mỗi người đều biết rõ, chỉ cần Vân Mộng Chân có thể sống ra khỏi cấm địa thượng cổ, tinh thần bất bại của Đạo Lăng Thiên Tông sẽ không tuyệt diệt!
Chỉ cần tinh thần vẫn còn, Đạo Lăng Thiên Tông sẽ vẫn là Đạo Lăng Thiên Tông!
Sẽ khiến trên đời, bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào muốn hủy diệt Đạo Lăng Thiên Tông phải trả giá nặng nề nhất, nặng tới mức… không ai chịu được!
Nàng – một mình, có khả năng một lần nữa mở ra chân trời mới cho Đạo Lăng Thiên Tông đang bắt đầu sa đọa!
Vân Mộng Chân đứng yên tại chỗ khoảng trăm hơi thở, rốt cục vẫn muốn bước về phía trước.
– Thánh nữ!
Mắt thấy Vân Mộng Chân muốn tiếp tục đi về phía trước, rốt cục Tư Đồ Lăng Phong không nhịn được gọi to.
Gã thật sự muốn kéo Vân Mộng Chân khỏi vị trí thánh nữ, chiếm lấy vị trí người mạnh nhất thế hệ này trong Đạo Lăng Thiên Tông.
Thật lòng, Tư Đồ Lăng Phong lại không muốn thật sự nhìn Vân Mộng Chân đi tìm chết.
Hơn nữa, cho dù như thế nào, cuối cùng gã cũng là đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông.
Thái độ dứt khoát này của Vân Mộng Chân làm những người trên Đạo Lăng Sơn cảm động, Tư Đồ Lăng Phong cũng động lòng.
Đi tiếp như thế, Vân Mộng Chân có thể sẽ chết.
Xa xa, Vân Mộng Chân đương nhiên cũng nghe được tiếng gọi của Tư Đồ Lăng Phong, nhưng nó cũng không làm nàng dừng bước.
Vân Mộng Chân là nhân vật nào? Một khi đã quyết, người ngoài không thể khống chế.
Tiếp tục đi rất có thể sẽ chết, hơn nữa còn là kiểu chết vì hao hết toàn bộ sinh cơ, hóa thành lão bà tóc bạc mà chết.
Đối với một nữ nhân, đây là kết quả khó chấp nhận nhất.
Nhưng cho dù như thế, Vân Mộng Chân lại vẫn không quan tâm.
Nàng không phải không muốn chậm lại, chờ mình quen thuộc với quy tắc nơi đây rồi mới xông vào.
Nhưng lý trí lại nói cho nàng biết, kéo dài càng lâu, đối với nàng, cục diện sẽ càng bất lợi.
Lần này bước vào cấm địa thượng cổ, nàng nhất định phải thắng, nhất định phải đi tiếp, cho dù là đánh cược tính mạng mình, nàng cũng nhất định phải thắng.
Nếu không có nguyên do như này để quên sạch chuyện sinh tử thì những thiên tài này làm sao có thể từ bỏ thiên phú và thực lực đều không kém nàng?
Một trăm mét… tám mươi mét… năm mươi mét!
Vân Mộng Chân không để ý, tiếp tục đi về phía trước, nhưng kình thiên đại thụ hiển nhiên cũng không thương tiếc chấp nhất của Vân Mộng Chân.
Sau khi không ngừng xâm nhập, làn da của Vân Mộng Chân bắt đầu nhão đi, trên mặt xuất hiện nếp nhăn rõ rằng, tóc màu nâu trắng biến thành màu trắng, hơn nữa không phải ngân bạch mà là tuyết trắng.
Ùng ùng!
Dường như là đồng thời, phía sau, trong rừng núi đột nhiên vang lên tiếng nổ, nhất thời lực chú ý của tất cả mọi người không khỏi bị hấp dẫn.
Trong rừng cây rậm rạp có một cơn lốc khủng bố máu xanh cuộn ra, tỏa ra kiếm ý khủng bố.
Sau một khắc, bọn Tư Đồ Lăng Phong nhẹ nhàng phát hiện ra cơn lốc thanh sắc này, dĩ nhiên là do kiếm khí màu xanh làm trụ cột để dẫn động lực thiên địa mà hình thành, một đường thuận lợi tạo ra con đường từ sâu trong rừng ra.
Loạn Nhận Phong Bạo!
Trong tích tắc, trong đầu tất cả mọi người không khỏi hiện lên bốn chữ này.
Bây giờ gió xoáy mang kiếm khí màu xanh này chẳng phải giống Loạn Nhận Phong Bạo thu nhỏ sao?
Ai cũng không phải kẻ ngu, trong đầu thoáng nghĩ liền tính ra một kết quả làm người ta hoảng sợ.
Yến Bắc Thần!
Bây giờ trong những người này chỉ có một người có khả năng thi triển ra thần thông bậc này chỉ có Yến Bắc Thần mới đoạt được nửa đoạn kiếm gãy.
Chỉ là ai có thể ngờ, thần thông chứa trong kiếm gãy lại khủng bố tới vậy.
Nói không khoa trương, gió xoáy mang kiếm khí kinh khủng như vậy, ở đây chỉ sợ không có bất cứ ai dám lên ngăn cản.
Đây mới chân chính là dẫn động lực thiên địa, đủ để lay động tinh hải.
Những người chỉ có Tinh Cung Cảnh đừng nói là giao thủ với Bạch Nhạc, cho dù chỉ bị cuốn vào phạm vi gió xoáy kiếm khí này đều sẽ bị xé nát.
Con ngươi chợt rụt lại, lúc này, trong lòng Tư Đồ Lăng Phong không khỏi sinh ra sự hối hận.
Lấy tầm mắt của gã đương nhiên là phân biệt được thần thông này tuyệt đối không thể ngay từ đầu đã có uy lực lớn như vậy, mà là trong quá trình không ngừng vận chuyển, dẫn động lực thiên địa mới hình thành lực kinh khủng như thế, dễ dàng hủy diệt tất cả cành lá và cây cối ngăn cản Bạch Nhạc, mạnh mẽ xông tới đây.
Nếu như sớm biết như vậy, trước đây gã không nên dừng tay, cho dù như thế nào cũng thử chém giết Bạch Nhạc mới phải.
Đáng tiếc, bây giờ nói gì đều đã muộn.
Biến cố đột ngột này cũng làm cho Vân Mộng Chân dừng bước, xoay người lại.
Thân trong gió lốc kiếm khí màu xanh, Bạch Nhạc liếc mắt đã nhìn thấy Vân Mộng Chân.
Chương 1160: Nữ nhân ngu xuẩn này! (2)
Trong nháy mắt dường như trong lòng hắn bị một quả chùy hung hăng nện vào, nhìn đầu tóc bạc trắng, thậm chí mặt đầy nếp nhăn của Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc gần như rơi lệ.
Nữ nhân ngu xuẩn này!
Dù vừa mới chạy tới nhưng Bạch Nhạc đã đoán được tâm tư của Vân Mộng Chân ngay lập tức.
Tất cả vẫn là do trước đó mình đoạt được truyền thừa kiếm gãy nên kích thích Vân Mộng Chân.
Vân Mộng Chân đương nhiên sẽ không bất mãn vì mình đạt được truyền thừa, nhưng nàng lại nhất định muốn đứng đầu trong cấm địa thượng cổ, nhận được đại cơ duyên để đúc thành tinh hải hoàn mỹ.
Chỉ có như vậy, nàng mới mở ra một khoảng trời mới tiêu dao cho Đạo Lăng Thiên Tông.
Chỉ là… nữ nhân ngu xuẩn này, cho tới giờ không nghĩ tới chuyện này nguy hiểm cỡ nào.
Những tâm tư này nàng không có cách nào nói với mình, cho nên chỉ có thể liều mạng xông lên, chém giết, cho dù phải đánh cược tính mạng cũng không tiếc.
Cách nhau rất xa, nhưng Vân Mộng Chân vẫn có thể cảm nhận được sự quan tâm cùng không nỡ trong ánh mắt Bạch Nhạc, nhưng nàng… không thể quay đầu!
Trong nháy mắt thất thần, Vân Mộng Chân đột nhiên xoay người sang chỗ khác, lần nữa bước nhanh về đằng trước.
Nàng biết bây giờ dáng vẻ mình rất khó coi, cho nên nàng không muốn để Bạch Nhạc nhìn cảnh chật vật như vậy của nàng.
Nếu như không thể đoạt được cơ duyên để khôi phục dung mạo, nàng thà chết ở đây, vĩnh viễn sẽ không gặp lại Bạch Nhạc nữa.
– Yến Bắc Thần!
Phục hồi lại tinh thần, Tư Đồ Lăng Phong là người đầu tiên đứng ra, lớn tiếng hô lớn:
– Mọi người cùng nhau xuất thủ, giết chết hắn trước!
Nếu như không có kiếm nhận phong bạo, những người này chưa chắc nguyện liên thủ đối phó với Bạch Nhạc, nhưng bây giờ trong nháy mắt đã ăn ý với nhau.
Cho dù là chính đạo hay ma đạo, tất cả mọi người đồng thời giết về phía Bạch Nhạc.
Trước đó mặc dù biết Bạch Nhạc nhận được lợi ích nhưng lại không ai có thể nghĩ tới, thu hoạch của Bạch Nhạc lại lớn như thế.
Chuyện này cũng làm tất cả mọi người tràn đầy cảnh giác với Bạch Nhạc, cho dù như thế nào cũng không thể để Bạch Nhạc làm rối lần nữa.
Nếu như trước đó Bạch Nhạc không muốn theo chân bọn họ, bằng vào uy lực của Kiếm Nhận Phong Bạo, cho dù không địch lại, chí ít cũng sẽ không lỗ.
Huống chi, cây cối xung quanh hắn đều đã héo rũ, Tiểu Bạch Giao cũng sẽ không phải chịu ảnh hưởng, chỉ phải cẩn thận một chút, Bạch Nhạc tự bảo vệ mình vẫn đủ.
Dù sao, nhiều người đều bị cản ở ngoài như vậy, dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra, tùy tiện xông vào tất sẽ gặp nguy hiểm trùng điệp.
Nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ của Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc nào còn tâm tư quấy rối bọn hắn nữa, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn bọn hắn, không để ý tới sinh tử, nào còn để ý tới tâm tư của những người này nữa? Trong mắt lóe lên tia sáng lạnh, cứ như vậy khống chế Kiếm Nhận Phong Bạo xông thẳng tới.
Lúc này, cho dù bất luận kẻ nào dám cản đường, Bạch Nhạc đều sẽ không chút do dự nghiền nát kẻ đó, không tiếc bất cứ giá nào.
Ùng ùng!
Tư Đồ Lăng Phong là người đầu tiên xuất thủ, tấn công về phía gió xoáy màu xanh.
Chỉ là Kiếm Nhận Phong Bạo đã sớm tăng uy lực tới cực hạn.
Sức mạnh của bản thân Bạch Nhạc vẻn vẹn chỉ có tác dụng dẫn dắt, sức mạnh bàng bạc kia cho dù chính diện đối đầu với cường giả Tinh Hải Cảnh cũng sẽ không rơi vào thế hạ phong, Tư Đồ Lăng Phong nào có khả năng lay động được?
Huống chi, Bạch Nhạc căn bản là tiến thẳng về phía kình thiên đại thụ, trừ phi bọn Tư Đồ Lăng Phong có gan đuổi vào theo, bằng không thì không thể vây kín hắn được.
Chỉ trong thời gian mấy chục giây, Bạch Nhạc đã dẫn đạo Kiếm Nhận Phong Bạo mở đường phong tỏa của bọn Tư Đồ Lăng Phong, một đường đuổi về phía Vân Mộng Chân.
Cho dù là người dẫn đạo Kiếm Nhận Phong Bạo nhưng cũng không có cách nào ngăn cản lực sinh mệnh bị xói mòn.
Trong chốc lát, tóc của Bạch Nhạc cũng chuyển thành màu xám trắng, chỉ là lúc này Bạch Nhạc đối mặt với chuyện sinh cơ trôi đi kinh khủng như vậy nhưng ngay cả mắt cũng không chớp cái nào.
Hắn không biết nơi đây rốt cuộc có nguy hiểm gì, nhưng lại có thể cảm giác được phương thức xông thẳng vào của Vân Mộng Chân sợ là không thể thông qua được lần khảo nghiệm này.
Cho dù là vì bản thân để đột phá cướp đoạt cơ duyên, hay là vì cứu Vân Mộng Chân, hắn đều không còn đường lui nữa.
Hoặc là thông qua khảo nghiệm đoạt được cơ duyên lần này, hoặc là… chết cùng Vân Mộng Chân tại đây!
Ầm!
Vân Mộng Chân không ngừng tới gần dường như rốt cục cũng làm kình thiên đại thụ vẫn luôn không phản ứng kia tức giận.
Trong tích tắc, vô số cành lá chợt đổ xuống từ trên bầu trời, như từng cái roi da hung hăng quất về phía Vân Mộng Chân.
Biến cố đột ngột này cũng dọa tất cả mọi người phải giật mình.
Mới rồi mọi người còn đang do dự không biết có nên đuổi theo tranh đoạt hay không, giờ nhất thời đều dừng bước.
Bọn hắn tuy cũng muốn có được truyền thừa và cơ duyên, nhưng còn quý tính mạng của mình hơn.
Bây giờ ai cũng nhìn thấy rõ, chỉ cần chờ tới lúc trời sáng, tình thế này sẽ nghịch chuyển.
Đến lúc đó, kình thiên đại thụ kinh khủng này có thể sẽ tỏa ra sinh cơ vô cùng, đương nhiên có thể dễ dàng tiếp cận, căn bản không cần mạo hiểm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










