- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 11 : Mở Linh Phủ (3) (c101-c110)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 11 : Mở Linh Phủ (3) (c101-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 101: Mở Linh Phủ (3)
Linh Phủ Vốn đã có chút bất ổn lại trở nên ổn định.
Lúc này, cho dù là Bạch Nhạc cũng không khỏi sợ tới toát mồ hôi lạnh.
Vốn hắn kỳ thật cũng cho rằng có Tụ Linh Trậntrợ giúp, có lẽ căn bản không cần dùng đến Linh Khư Quả này, nhưng thực tại lại cho hắn một cái tát rõ vang, nói một cách không hề khoa trương thì nếu không có Linh Khư Quả, hắn căn bản không thể duy trì được sự tiêu hao của hai Linh Phủ.
Đó không chỉ đơn giản là thành tựu của hai Linh Phủ phẩm chất không tốt, Linh Phủ mà Thông Thiên Ma Công ngưng tụ vô cùng bá đạo, nếu không đủ linh khí để chống đỡ, chỉ sợ sẽ lập tức đoạt lấy lực lượng của Linh Phủ còn lại,
Thế là, Bạch Nhạc thậm chí rất có thể sẽ chết trong quá trình này, thậm chí lui một vạn bước nói, cho dù may mắn thành công, nhưng hủy diệt Linh Phủ mà Linh Tê Kiếm Quyết mở ra, cũng chẳng khác nào là hủy diệt căn cơ Huyền Môn, từ nay về sau, Bạch Nhạc sẽ chỉ có thể toàn tâm toàn ý tu luyện Thông Thiên Ma Công.
Hơn nữa, một khi xuất quan, Linh Phủ tràn ngập ma khí đó căn bản là không thể giấu được bất kỳ ai, chỉ sợ căn bản không thể sống sót mà rời khỏi Thiên Tâm Phong.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, trái Linh Khư Quả này quả thực chính là thứ cứu mạng.
Nhưng mà, biến cố lần này cũng đột nhiên khiến Bạch Nhạc ý thức được, mình lựa chọn con đường đạo ma song tu, cái mang đến không chỉ có lợi ích, trên tiêu hao tài nguyên, chỉ sợ cũng hơn người khác mấy lần.
Nếu không đủ tài nguyên, con đường này sợ rằng tự mình căn bản là không đi được.
Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy nghĩ trong phút chốc, ngay sau đó, Bạch Nhạc căn bản không rảnh để nghĩ tới những cái này nữa.
Có được linh khí của Linh Khư Quả bổ sung, Linh Phủ Thông Thiên Ma Công hình thành cũng dần dần ổn định, đồng dạng hình thành Linh Phủ một màu lam thuần, chỉ là trong Linh Phủ này này mờ mờ ảo ảo lộ ra một tia màu tím.
Tử Phủ!
Cho dù chỉ có một chút màu tím, nhưng lại vẫn khiến tinh thần Bạch Nhạc chấn động.
Lúc này, hắn mới chính thức nhìn thấy hy vọng của Tử Phủ.
Chỉ là, ngay sau đó, Bạch Nhạc lại không khỏi cười khổ!
Có hy vọng thành tựu Tử Phủ, sự cân bằng của hai Linh Phủ trong cơ thể sẽ bị phá, Linh Phủ mà Thông Thiên Ma Công ngưng tụ, không ngờ lại có xu thế cắn nuốt Linh Phủ còn lại để thành tựu bản thân.
Linh thạch trong Tụ Linh Trận đã vỡ vụn hơn một nửa, cho dù là có một số một số Linh Khư Quả tỏa ra, cũng vẫn không đủ cho hai Linh Phủ này cắn nuốt, căn bản không thể thành tựu Tử Phủ, hơn nữa, Thông Thiên Ma Công lại bá đạo hơn xa tưởng tượng của Bạch Nhạc.
Đến lúc này, Bạch Nhạc biết rất rõ, hắn đã không có đường lui, chỉ có tiếp tục cung cấp nhiều linh khí hơn để mở Linh Phủ, mới có thể duy trì được.
Trong lòng hạ quyết tâm, Bạch Nhạc đột nhiên cắn răng một cái, trực tiếp cắn Linh Khư Quả.
Chỉ đang ngậm ở trong miệng, linh lực tỏa ra đã cường đại, như vậy một khi thực sự nuốt vào Linh Khư Quả này, linh lực mang đến sẽ khủng bố đến mức nào?
Ầm!
Cơ hồ là trong nháy mắt cắn Linh Khư Quả, linh lực dồi dào đột nhiên nổ tung, hai Linh Phủ trong cơ thể Bạch Nhạc có được cường lực này bổ sung, không ngờ đồng thời thuế biến, theo sự cắn nuốt không ngừng, thực sự chuyển biến hướng về phía Tử Phủ.
– Tông chủ Linh Tê Kiếm Tông Hà Dao, cung nghênh Tử Dương Chân Nhân!
Ngay khi Bạch Nhạc đang bế quan mở Linh Phủ ở Thiên Tâm Phong, dưới sự dẫn dắt của Hà Dao, cơ hồ toàn bộ trưởng lão và đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông đều xuất hiện ngoài đại điện Linh Tê Phong, cung nghênh cường giả của Đạo Lăng Thiên Tông
Lần này đến cũng không phải đệ tử tầm thường, mà là Tử Dương Chân Nhân, một trong Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, nghe đồn là tồn tại hàng đầu đã bước nửa bước vào Hóa Hư cảnh.
Cho dù trận chiến Đạo Lăng Sơn, mười hai kim tiên tử thương thảm trọng, thanh danh hao tổn rất nhiều, nhưng đối với Linh Tê Kiếm Tông mà nói, tồn tại như vậy, vẫn đủ để dễ dàng hủy diệt cường giả của Linh Tê Kiếm Tông rồi.
– Mộng Chân bái kiến Tử Dương sư thúc!
Bay trong không trung, Vân Mộng Chân cũng hạ thấp người thi lễ.
– Xin Thánh Nữ đứng lên.
Tay trái khẽ nâng, làm một động tác đỡ hờ, Tử Dương Chân Nhân ôn tồn nói.
Cho dù người của Linh Tê Kiếm Tông cũng khom mình hành lễ, nhưng ở trong mắt Tử Dương Chân Nhân, cho dù là vị tông chủ Hà Dao này cũng không có tư cách để khiến hắn tiếp lời.
Đồng thời, đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông đi theo cũng đồng thời khom người hành lễ với Vân Mộng Chân.
– Văn Trạch, chuyện bên này giao cho ngươi xử lý, ta có việc muốn nói với Thánh Nữ.
Thuận miệng phân phó một câu, Tử Dương Chân Nhân lập tức dẫn Vân Mộng Chân tới thẳng đại điện, toàn bộ quá trình, căn bản không thèm nhìn người của Linh Tê Kiếm Tông lấy một cái.
– Đệ tử tuân mệnh!
Hai tay ôm quyền cúi đầu về phương hướng Tử Dương Chân Nhân và Vân Mộng Chân rời đi, khi Văn Trạch ngẩng đầu, đã không còn vẻ khiêm tốn lúc trước.
– Hà tông chủ, chúng ta một đường tới đây, đã có chút mệt mỏi rồi, xin Tông chủ mau mau an bài chỗ nghỉ ngơi!
Chương 102: Tử Dương Chân Nhân
Người của Đạo Lăng Thiên Tông ở xa tới là khách, Linh Tê Kiếm Tông phải chiêu đãi thì không sai, nhưng dùng loại ngữ khí ra lệnh này chính là có chút đi quá giới hạn rồi!
Chỉ từ trong một câu này, Hà Dao đã cảm giác được, Văn Trạch được Tử Dương Chân Nhân đẩy ra này tuyệt đối không phải người dễ tiếp xúc, nói nhẹ thì là một người trẻ tuổi lông bông, nói trực tiếp một chút thì chính là không coi ai ra gì.
Trên thực tế, không chỉ là Hà Dao, lúc này tất cả đệ tử Linh Tê Kiếm Tông ở đây đều không khỏi cảm thấy bị làm nhục.
Chỉ là đối mặt với con quái vật lớn Đạo Lăng Thiên Tông, bất kỳ ai cũng đều là giận mà không dám nói gì.
– Ở xa tới là khách, chúng ta tất nhiên đã chuẩn bị xong rồi, mời!
Vươn tay ra làm một thủ thế mời, Từ Phong gạt mọi người đi ra, thay Hà Dao trả lời.
Tên được gọi là Văn Trạch này kỳ thật cũng chỉ là thực lực Linh Phủ cảnh mà thôi, cho dù thân là đệ tử của Tử Dương Chân Nhân, trực tiếp nói chuyện với Hà Dao như vậy cũng rất quá đáng, Hà Dao không tiện trả lời, tất nhiên nên do trưởng lão khác lên tiếng.
Liếc Từ Phong một cái, khóe miệng Văn Trạch lộ ra một nụ cười lạnh, nhưng cũng không cự tuyệt, chỉ thản nhiên nói,
– Gia sư xưa nay không thích tiếp xúc với người ngoài, từ hôm nay trở đi, nếu có chuyện gì, chư vị có thể trực tiếp nói với ta.
Một câu này nói lại càng kiêu ngạo hơn!
Quả thực chỉ thiếu mỗi nước nói rõ, đám người các ngươi không tư cách nói chuyện với Tử Dương Chân Nhân.
Sắc mặt có chút khó coi, nhưng bất luận là Hà Dao hay là Từ Phong đều không nói gì.
Vân Mộng Chân thân là Thánh Nữ của Đạo Lăng Thiên Tông, còn biết thu liễm, cho dù trong lòng khinh thường, cũng không thể hiện ra, nhưng những đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông này lại bày ra đủ vẻ tự cao tự đại của Thiên tông.
Trên thực tế, đây mới là diễn xuất của Đạo Lăng Thiên Tông vượt trên tất cả tông môn chính đạo.
– Thánh Nữ, tới đây có một câu ta phải hỏi trước, Thông Thiên Ma Quân thật sự đã chết rồi à?
Vào trong đại điện, Tử Dương Chân Nhân thuận tay thiết lập kết giới cách âm, trầm giọng hỏi.
Thân là một trong mười hai kim tiên của Đạo Lăng Thiên Tông, Tử Dương Chân Nhân tự mình tới Linh Tê Kiếm Tông, không chỉ là để giúp Vân Mộng Chân tìm về Côn Ngô Kiếm, nhân tố quan trọng nhất là muốn tự mình đến xác nhận sinh tử của Thông Thiên Ma Quân.
– Không dám xác định!
Lắc đầu, Vân Mộng Chân nhẹ giọng trả lời,
– Khi ta đánh với Thông Thiên Ma Quân, bị trọng thương hôn mê! Tuy Thông Thiên Ma Quân dưới trọng thương, tất nhiên cũng phải trả một cái giá cực lớn, nhưng… Ta đích xác không thể xác định hắn đã vẫn lạc hay chưa.
Dừng một chút, Vân Mộng Chân tiếp tục nói,
– Đồng thời mất tích có Côn Ngô Kiếm, hiện giờ ta cho rằng, muốn xác định Thông Thiên Ma Quân đã chết hay chưa, biện pháp tốt nhất chính là tìm thấy tung tích của Côn Ngô Kiếm.
– Sao ta nghe nói, lúc trước một thiếu niên của Linh Tê Kiếm Tông cũng bị cuốn nào trong đó?
Khẽ nhíu mày, Tử Dương Chân Nhân trầm giọng hỏi.
– Đúng.
Gật đầu, trên điểm này Vân Mộng Chân cũng không dám giấu diếm,
– Kẻ này tên là Bạch Nhạc, vốn chỉ là một tạp dịch nhỏ, chỉ là thiên phú lại vô cùng xuất chúng, lúc trước ta trọng thương, cũng chính là hắn đã cứu ta! Sau khi ta khôi phục đã kiểm tra cẩn thận thực hư, tuyệt không phải bị Thông Thiên Ma Quân đoạt xá.
– Hồ đồ!
Vươn tay ra chỉ vào Vân Mộng Chân, Tử Dương Chân Nhân không chút khách khí chỉ trích,
– Chuyện liên quan trọng đại, sao có thể lưu lại người sống! Chỉ là một thiếu niên, bất luận hắn có liên quan gì tới Thông Thiên Ma Quân hay không, đã may mắn gặp dịp, giết đi là được, sao có thể để tin tức truyền ra!
– Chuyện xảy ra quá đột nhiên, lúc trước trong cơ thể bị ma khí ăn mòn, căn bản không đề nổi linh lực, chờ lúc ta khôi phục, hắn đã gửi tin tức lên tông môn! Đạo Lăng Thiên Tông ta thưởng phạt phân minh, tất nhiên không tiện xử trí hắn.
Lắc đầu, Vân Mộng Chân lại biện giải.
– Lòng dạ đàn bà!
Hừ lạnh một tiếng, Tử Dương Chân Nhân nói với vẻ khinh thường,
– Chỉ là một Linh Tê Kiếm Tông, thuận tay là diệt được, có gì to tát đâu?
– …
Cười khổ một chút, lời này Vân Mộng Chân thực sự là không tiện tiếp lời.
– Thôi, chuyện đã đến nước này, nói nhiều cũng vô dụng! Mau chóng chấm dứt việc này đi.
Xua tay, Tử Dương Chân Nhân trầm giọng nói,
– Lúc trước ngươi truyền tin nói, Dạ Nhận đời này đã xuất hiện à?
– Đúng.
Nhắc tới Dạ Nhận, sắc mặt Vân Mộng Chân cũng ngưng trọng hơn mấy phần,
– Ta đã từng giao thủ một lần với người này, bất kể là thiên phú hay là thực lực, đều không kém ta, không có Côn Ngô Kiếm trong tay, ta còn bị thất thế trên tay hắn, nếu không phải người Linh Tê Kiếm Tông đến nhanh, chỉ sợ rất có thể đã chết trong tay đối phương rồi.
– Thánh Nữ, mấy năm nay, ngươi buông thả rồi.
Nhìn Vân Mộng Chân một cái, Tử Dương Chân Nhân lạnh lùng nói,
– Nếu không tìm về được Côn Ngô Kiếm, chẳng lẽ ngươi không thể duy trì uy danh Thánh Nữ của Đạo Lăng Thiên Tông ta à?
Một câu này nói hơi nặng.
Chương 103: Dị tượng thiên khải, tử khí đông lai
Nhướn mày, Vân Mộng Chân lạnh lùng đáp,
– Lời này của Tử Dương Chân Nhân quá đáng rồi, bất kể có Côn Ngô Kiếm hay không, truyền thừa của Thánh Nữ nhất mạch ta cũng tuyệt đối sẽ không đứt đoạn!
Cho dù luận thực lực, Tử Dương Chân Nhân hơn xa Vân Mộng Chân, thậm chí còn treo một danh phận sư thúc, nhưng nếu thực sự nói về địa vị, Vân Mộng Chân thậm chí có khả năng còn ở trên hắn.
Thường ngày Tử Dương Chân Nhân muốn bày ra dáng vẻ sư thúc, nàng ta không muốn tính toán, nhưng một khi đề cập tới Thánh Nữ nhất mạch này, lại tuyệt đối một bước cũng không nhường.
Đương nhiên, trên thực tế, đây cũng là thái độ ngoài mặt của nàng ta.
Cho dù là mất Côn Ngô Kiếm, nàng ta tuyệt đối sẽ không ăn nói khép nép, càng sẽ không để Thánh Nữ nhất mạch này suy vong.
– Chỉ hy vọng là như thế!
Nhìn Vân Mộng Chân một cái thật sâu, Tử Dương Chân Nhân lập tức xoay người bỏ đi,
– Sáng sớm ngày mai, ta tự mình vào núi! Lấy bảy ngày làm hạn định, bất kể có tìm được Côn Ngô Kiếm hay không, Thánh Nữ đều phải theo ta về tông!
– Ngọn núi này cũng rất thú vị, chúng ta hôm nay ở lại nơi này đi.
Ăn xong tiệc tối, Từ Phong dẫn theo đệ tử của Đạo Lăng Thiên Tông du lãm Linh Tê Kiếm Tông, lại không ngờ Văn Trạch đột nhiên dừng chân trước Thiên Tâm Phong.
– Cái này sợ rằng không được.
Cười khổ một chút, Từ Phong lắc đầu nói,
– Chỗ này tên là Thiên Tâm Phong, hiện giờ đã ban cho đệ tử chân truyền Bạch Nhạc của bản tông, quan trọng nhất là, hiện giờ Bạch Nhạc đang bế quan mở Linh Phủ, không tiện quấy rầy.
– MởLinh Phủ?
Nghe thấy lời nói của Từ Phong, Văn Trạch lập tức cười ra tiếng,
– Đùa gì thế, chỉ là một đệ tử Dẫn Linh cảnh, không ngờ còn là đệ tử chân truyền, một mình chiếm một ngọn chủ phong?
– Văn sư huynh, xin hỏi, ngươi không phải là từ Dẫn Linh cảnh tu luyện tới hiện giờ à?
Nghe thấy tiếng cười nhạo của Văn Trạch, Dương Nghiên lập tức không nhịn được mà ngắt lời, mở miệng nói trước Từ Phong,
– Tuy thực lực hiện giờ của Bạch sư huynh không mạnh, nhưng từ lúc hắn tu luyện tới bây giờ, cũng chỉ mới hai tháng thời gian, hai tháng đã trùng kích Linh Phủ, cho dù là ở trong Đạo Lăng Thiên Tông, cũng không thấy nhiều chứ?
– Hai tháng mở Linh Phủ?
Cười lạnh một tiếng, Văn Trạch không cho là đúng mở miệng nói,
– Các ngươi có biết cái gì là Linh Phủ không? Chỉ là thời gian hai tháng, căn cơ còn chưa vững chắc, đã tùy tiện trùng kích Linh Phủ… Cùng giống như ngươi, mở một Linh Phủ màu xanh, cũng dám nói mình là thiên tài à? Nực cười!
Lập tức, Dương Nghiên bị nói cho sắc mặt đỏ lên, nhưng lại không thể phản bác.
Sau khi bước vào Linh Phủ cảnh, Dương Nghiên tất nhiên cũng hiểu được sự quan trọng của phẩm chất Linh Phủ.
Nhưng trong lòng hắn kỳ thật cũng minh bạch, tư chất của mình có hạn, có thể mở ra Linh Phủ đã là không dễ dàng, nào còn dám hy vọng xa vời nhiều hơn.
– Linh Tê Kiếm Tông chỉ là phái nhỏ, tất nhiên không thể so sánh với Đạo Lăng Thiên Tông.
Từ Phong cũng lên tiếng,
– Có điều, thiên phú của Bạch Nhạc, ngay cả Vân tiên tử cũng từng khen ngợi.
Về phần hắn có thể mở ra được Linh Phủ phẩm chất gì, chung quy vẫn phải xem tạo hóa của hắn, đợi sau khi hắn đột phá, tự nhiên sẽ dẫn hắn tới gặp chư vị thiên kiêu.
So sánh với Dương Nghiên, Từ Phong trầm ổn có thừa, bất kể là như thế nào, hắn cũng không thể dẫn tới xung đột với đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông.
Những lời này vừa tâng bốc Đạo Lăng Thiên Tông, cũng cho Văn Trạch mặt mũi, quan trọng nhất là, nói chuyện cũng để lại chỗ trống, có thể nói là trong mềm có cứng, vô cùng đúng mực.
– Ngươi là nói hắn biết Thánh Nữ?
Mắt hơi nheo lại, Văn Trạch trầm giọng hỏi.
– May mắn từng giúp Thánh Nữ một số việc nhỏ mà thôi.
Xua tay, Từ Phong tiếp lời.
– Thú vị!
Cười lạnh một tiếng, Văn Trạch căn bản không để ý tới sự ngăn cản của Từ Phong, đi thẳng lên Thiên Tâm Phong,
– Ta cũng muốn nhìn xem hắn có mấy phần bản sự, không ngờ dám nói quen biết Thánh Nữ.
Biến sắc, Từ Phong muốn ngăn cản, nhưng lại chung quy không tiện thật sự ra tay với Văn Trạch, chỉ có thể theo cùng lên núi.
Trong thoáng chốc, Văn Trạch đã bước lên Thiên Tâm Phong đầu tiên, chỉ liếc một cái, liền nhìn thấy Tụ Linh Trận ngoài động phủ, không khỏi bĩu môi,
– Chỉ bằng vào một Tụ Linh Trận rách nát như vậy, có thể ngưng tụ thành Linh Phủ màu lam đã coi như là vận khí tốt rồi.
Cũng không trách Văn Trạch xem thường, tài nguyên của Đạo Lăng Thiên Tông vốn không phải là Linh Tê Kiếm Tông có thể so sánh, huống chi, hắn còn là đệ tử của Tử Dương Chân Nhân, cho dù là ở trong Đạo Lăng Thiên Tông, cũng coi như thiên tài! So sánh với điều kiện khi hắn mở Linh Phủ, một Tụ Linh Trận dùng mấy chục viên linh thạch đáp thành như vậy tất nhiên là lộ ra vô cùng đơn sơ.
– Xin hỏi Linh Phủ của Văn sư huynh là phẩm chất gì?
Dương Nghiên không nhịn được lại mở miệng nói.
Liếc Dương Nghiên một cái, Văn Trạch thậm chí không mở miệng, đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông ở bên cạnh liền ngạo nghễ mở miệng nói,
– Văn sư huynh, tu hành nửa năm đã thành tựu Tử Phủ!
Tử Phủ!
Hai chữ này vừa ra, không chỉ là Dương Nghiên, đệ tử Linh Tê Kiếm Tông vốn cũng có chút khó chịu đều không khỏi thất thanh hô theo.
Chương 104: Dị tượng thiên khải, tử khí đông lai (2)
Tử Phủ Trong truyền thuyết, cái này hoàn toàn là không thể so sánh.
Cho dù là hai vị đệ tử chân truyền Lý Tử Vân và Khổng Từ, cũng chỉ là Linh Phủ màu lam thuần sắc, cách Tử Phủ vẫn còn cự ly xa không thể với.
Mỗi một thiên tài thành tựu Tử Phủ, Ngày sau cơ hồ đều tự nhiên có thể bước vào Tinh Cung, thiên tài như vậy, nói một câu thiên kiêu cũng không quá, cho dù là người ta tuyên bố xem thường ngươi, vậy có thể làm gì đây?
Hiện tại, những đệ tử này mới chính thức ý thức được rõ ràng sự chênh lệch của mình và đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, đó quả thực giống như một đạo lạch trời, khiến người ta tuyệt vọng.
Nhưng mà, khi trong sân lâm vào tĩnh mịch, một cỗ linh lực khủng bố đột nhiên từ trong động phủ dâng lên, một tia quang hoa màu tím phóng lên cao, cơ hồ chiếu sáng toàn bộ Thiên Tâm Phong.
Lập tức, bất kể là các đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông, hay là trên mặt Từ Phong đều không khỏi lộ ra một tia vui mừng khôn xiết.
Trời giáng dị tượng, tử khí đông lai!
Đây là dị tượng khi thành tựu Tử Phủ mới xuất hiện, hơn nữa, chỉ có loại Tử Phủ chất cực tốt, cơ hồ không có tạp sắc, mới có thể dẫn động dị tượng rực rỡ như vậy!
Khác với người khác, lúc này Văn Trạch lại sắc mặt xanh mét, nhìn chằm chằm quang hoa màu tím trên động phủ.
Tát mặt!
Đây quả thực chính là tát mắt trước đông người, hắn vừa mới nói Tụ Linh Trận rác rưởi như vậy nhiều nhất chỉ thành tựu Linh Phủ màu lam, người ta liền dẫn động dị tượng tử khí đông lai rồi!
Quan trọng nhất là, cho dù là trong lòng hắn cũng minh bạch, chỉ bằng vào thanh thế của dị tượng này, liền đoán ra được, phẩm chất Tử Phủ đối phương mở ra tuyệt đối vượt xa hắn.
Phải biết rằng, tuy hắn được xưng là thành tựu Tử Phủ, nhưng trên thực tế, có rất nhiều tạp sắc, chỉ có thể miễn cưỡng xem như Tử Phủ phẩm chất kém nhất, căn bản không thể so với loại thiên tài chân chính như Vân Mộng Chân.
Chỉ là, hắn có thế nào cũng không ngờ được, chỉ một Linh Tê Kiếm Tông, không ngờ cũng có thiên tài có thể dẫn động dị tượng thành tựu Tử Phủ.
Lại nghĩ tới Bạch Nhạc này, có khả năng còn có giao tình với Vân Mộng Chân, sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi.
Đồng thời, dị tượng trên Thiên Tâm Phong cũng kinh động toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông!
Bất kể là Hà Dao, hay là Vân Mộng Chân và Tử Dương Chân Nhân đều bị kinh động, cơ hồ là đồng thời hướng ánh mắt về phía Thiên Tâm Phong.
– Tử khí đông lai!
Sắc mặt hơi nghiêm lại, cho dù là với sự tự phụ của Tử Dương Chân Nhân, cũng không khỏi có chút động dung.
Luận nhãn quang, hắn hơn xa Văn Trạch, chỉ nhìn cái, hắn đã biết, có thể dẫn phát dị tượng bực này, mở ra tất nhiên là Tử Phủ phẩm chất cao nhất, cái này không chỉ là thiên phú tốt là có thể làm được! Nếu không có linh vật chân chính chống đỡ, căn bản không cung cấp được linh khí dồi dào như vậy.
Cơ hồ không cần nghĩ cũng biết, hiện giờ Linh Tê Kiếm Tông căn bản không thể lấy ra được loại bảo vật này, cho dù là có, cũng tuyệt đối không nỡ dùng trên người một đệ tử mở Linh Phủ.
Ánh mắt rơi xuống trên người Vân Mộng Chân, Tử Dương Chân Nhân thản nhiên hỏi,
– Hiện giờ đột phá, chắc chính là Bạch Nhạc mà ngươi nói đó hả?
– Không sai!
Gật đầu, Vân Mộng Chân cũng không có ý giấu diếm,
– Ta nợ hắn một cái nhân tình, cho nên tặng hắn một trái Linh Khư Quả, giúp hắn trùng kích Tử Phủ, hiện tại xem ra… cũng không lãng phí Linh Khư Quả của ta.
Mí mắt hơi giật giật, Tử Dương Chân Nhân chung quy vẫn không nói gì.
Vân Mộng Chân trực tiếp thừa nhận là nàng ta giúp Bạch Nhạc, hắn còn có thể nói gì? Linh Khư Quả tất nhiên quý giá, nhưng dẫu sao đó cũng là của Vân Mộng Chân, Vân Mộng Chân nguyện ý tặng, không ai nói được gì.
Huống chi, dẫu sao Bạch Nhạc cũng dùng rồi, cho dù là hắn phản đối, chẳng lẽ còn có thể thu hồi được à?
– Linh Khư Quả tất nhiên tốt, nhưng cũng phải là hắn có căn cơ thừa nhận mới được! Dựa vào ngoại vật cường hành trùng kích Tử Phủ, chưa chắc đã là chuyện tốt! Thánh Nữ muốn giúp hắn, cũng không nên ngược lại thành hại hắn thì hơn.
Khẽ hừ một tiếng, Tử Dương Chân Nhân không mặn không nhạt nói.
– Nhân tình thì ta đã trả rồi, hắn là thành hay bại, có liên quan gì tới ta?
Thản nhiên đáp một câu, Vân Mộng Chân lại ngay cả hứng thú nhìn thêm một cái cũng không có, quay về trong đại điện.
Nàng ta tất nhiên không phải thật sự không quan tâm tới thành bại của Bạch Nhạc, nhưng trong lòng nàng ta cũng rất rõ ràng, tuyệt đối không thể để bất kỳ ai nhìn ra được là nàng ta coi trọng Bạch Nhạc, nếu không, đối với Bạch Nhạc mà nói, đó là họa chứ không phải phúc.
– Thánh Nữ đã giúp hắn, cũng coi như là cơ duyên của hắn! Nếu hắn có thể thuận lợi thành tựu Tử Phủ, vậy cũng chưa chắc đã không thể dẫn về tông môn.
Nhìn bóng lưng của Vân Mộng Chân, như hiểu ra gì đó, Tử Dương Chân Nhân thản nhiên nói.
– Nếu Tử Dương Chân Nhân có hứng thú, tự đi tìm hắn bàn là được, Thánh Nữ nhất mạch của ta, chưa từng có quy củ nhận nam đệ tử.
Đầu cũng không quay lại, Vân Mộng Chân trực tiếp đáp lại một câu.
Chương 105: Mở Linh Phủ (4)
Nàng ta không phải chưa nghĩ tới dẫn Bạch Nhạc về Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng lần này Tử Dương Chân Nhân tới, lại khiến nàng ta càng lúc càng minh bạch tình cảnh của mình! Nếu không tìm về được Côn Ngô Kiếm, cho dù chính nàng về tông cũng là tình cảnh gian nan, càng đừng nói tới mang Bạch Nhạc cùng về.
Trên đời này không có tường không lọt gió, nếu thực sự để Bạch Nhạc rơi vào trong tay Tử Dương Chân Nhân, chưa chắc đã không thể phát hiện dị thường, đến lúc đó, mới là phiền thực sự.
Cho nên, nàng ta chỉ có thể bày ra thái độ thờ ơ như vậy, khiến Tử Dương Chân Nhân mất đi hứng thú.
Dẫu sao, tuy Tử Phủ hiếm có, nhưng đứng ở độ cao của Tử Dương Chân Nhân, đúng là sẽ không quá để ý.
Huống chi, Linh Tê Kiếm Tông đã trả giá nhiều như vậy, cho dù Tử Dương Chân Nhân nhúng tay, chỉ sợ tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhường ra Bạch Nhạc.
Một Tử Phủ cảnh dẫn động dị tượng, đối với Đạo Lăng Thiên Tông mà nói, tất nhiên hiếm có, nhưng cũng tuyệt không phải là thế ắt phải có.
Nhưng đối với Linh Tê Kiếm Tông mà nói, đó tuyệt đối là hy vọng quật khởi của tông môn, bất chấp tất cả mọi giá, nhất định phải bảo vệ cho bằng được.
Vả lại, nói đi cũng phải nói lại… Vân Mộng Chân kỳ thật cũng rất hiểu tính tình của Bạch Nhạc, chỉ bằng vào tính tình mắt để trên đỉnh đầu của Tử Dương Chân Nhân và môn hạ đệ tử của hắn, Bạch Nhạc tuyệt đối không chịu được, căn bản là không thể đáp ứng.
Chỉ nghĩ tới đây, Vân Mộng Chân không khỏi lại có chút đau đầu.
Từ lúc nào, mình không ngờ lại hiểu tên khốn khiếp Bạch Nhạc đó như vậy?
Có điều… Tên này, chắc sẽ không thất bại chứ?
Đưa lưng về phía Thiên Tâm Phong, Vân Mộng Chân nhìn thì không thèm quan tâm, nhưng trên thực tế tâm tư lại vẫn bồng bềnh về phía nơi đó.
Nếu thật sự có thể thành công, như vậy… Có lẽ, ngày sau, thật sự có thể có cơ hội gặp lại chăng?
– Bạch Nhạc, lần này, ngươi phải tranh chút khí thế! Đừng làm phí Linh Khư Quả của ta.
Tử khí ngút trời, ở trong mắt người khác, đây là trời giáng dị tượng, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, lại quả thực chính là một loại khổ hình!
Linh khí dồi dào trùng kích kinh mạch của Bạch Nhạc, trong quá trình mở Linh Phủ, cường hành thối thể lại cho Bạch Nhạc, đáng sợ hơn là, theo linh lực không ngừng ùa vào Linh Phủ, lực lượng trong hai Linh Phủ đồng thời tán ra, ma khí và linh lực đan vào nhau, thậm chí còn xen lẫn cả kiếm khí.
Mở Tử Phủ tất nhiên là chuyện tốt, nhưng phẩm chất Linh Phủ càng cao, yêu cầu đối với căn cơ lại càng cao, bất kể là lý giải đối với công pháp tu hành, hay là yêu cầu đối với cường độ thối thể, thậm chí là ý chí lực và thần hồn của bản thân đều có yêu cầu cực kỳ hà khắc.
Thành công mở ra Tử Phủ trở thành thiên kiêu, tất nhiên là cả nhà đều vui, nhưng trên thực tế, người vẫn lạc trong quá trình này kỳ thật cũng có cả đống.
Huống chi, hiện giờ nguy hiểm Bạch Nhạc gặp phải, đâu phải là thiên tài mở Tử Phủ bình thường có khả năng bằng được.
Dưới sự chống đỡ của Linh Khư Quả, Bạch Nhạc là muốn đồng thời mở hai Linh Phủ, hơn nữa cả hai còn đều phải là Tử Phủ phẩm chất cao nhất, mới có thể đạt thành cân bằng.
Độ khó trong đây, không chỉ đơn giản là một cộng một bằng hai.
Nói một cách không hề khoa trương thì cơ hồ là lúc ban đầu, cả người Bạch Nhạc cơ hồ đã triệt để sụp đổ.
Từ da đến xương cốt toàn bộ đều vỡ vụn, thậm chí là tạng phủ cũng bị thương theo, máu tươi lập tức nhuộm đỏ mặt đất, cái này đáng sợ hơn khổ hình rất nhiều.
Thế vẫn chưa hết, rất nhanh loại đau đớn này liền lan đến trong thần hồn, thậm chí Côn Ngô Kiếm Thông được Thiên Ma Quân phong ấn sâu trong thần hồn Bạch Nhạc cũng rục rịch, đột nhiên gia tăng loại thống khổ này.
Nếu là người thường, chỉ sợ sớm đã đau tới hôn mê bất tỉnh, nhưng cho dù là ở dưới loại thống khổ này, Bạch Nhạc cũng phải cắn chặt răng mà kiên trì.
Đối với Bạch Nhạc mà nói, đây là một đạo tử quan, cũng là một lần thoát thai hoán cốt chân chính.
Từ một tiểu tạp dịch tư chất bình thường lúc trước, cho tới một bước hiện tại, Bạch Nhạc chỉ dùng thời gian hai tháng, bất kể có nhiều cơ duyên tới mấy, cũng sẽ dẫn tới căn cơ bất ổn.
Mà một đạo tử quan trước mắt này, hắn muốn thuế biến, vậy cần phải bước qua được trạm kiểm soát!
Khoanh chân ngồi tại chỗ, Bạch Nhạc không chỉ một lần cảm thấy ý thức dần dần trở nên mơ hồ, cho dù ý chí của hắn có cứng cỏi tới mấy, ở dưới loại tra tấn này, cũng rất khó chống đỡ được.
Phải biết rằng, đó không phải là đơn giản là cắn răng chống đỡ tra tấn, hắn phải thời khắc bảo trì bình tĩnh, dẫn dắt linh lực không ngừng mở Linh Phủ, còn phải bảo trì sự cân bằng giữa hai Linh Phủ, chỉ cần một thoáng thất thần, có khả năng sẽ dẫn tới toàn bộ sụp đổ.
Bạch Nhạc lại cảm thấy, tử vong đang tới gần từng chút một.
Dưới Cực hạn, Bạch Nhạc không nhịn được mà mở mắt, hướng ánh mắt tới trên thân kiếm bên cạnh!
Lập tức, trong đầu Bạch Nhạc đột nhiên hiện lên một đạo linh quang!
Kiếm đạo!
Chương 106: Mở Linh Phủ (5)
Linh Tê Kiếm Quyết kỳ thật chính là một chiếc chìa khóa để mở ra cửa lớn của thế giới kiếm đạo, còn đối với Bạch Nhạc mà nói, chỗ dựa lớn nhất của hắn, kỳ thật cũng ở trên lĩnh ngộ đối với kiếm đạo.
Một mực khổ sở chống đỡ, so đấu ý chí, kỳ thật bản thân chính là biện pháp ngu nhất.
Trong một cái hít thở, trong lòng Bạch Nhạc không khỏi lại hiện ra kiếm ý của Linh Tê Kiếm Quyết!
Kiếm tâm tương thông!
Vẫy tay, Bạch Nhạc vững vàng cầm kiếm trong tay, đặt trên đầu gối của mình, lập tức, giống như tất cả tạp niệm vào khoảnh khắc này đều triệt để biến mất.
Trong hoảng hốt, cả người Bạch Nhạc tựa như biến thành một thanh lợi kiếm, không thể phá vỡ!
Kỳ thật ngay cả bản thân Bạch Nhạc cũng không biết, vào lúc sinh tử này, hắn không ngờ đánh bậy đánh bạ, chân chính tu ra kiếm tâm!
Đối với tất cả Kiếm tu mà nói, kiếm tâm luôn là thứ khó nhất.
Bởi vì đó có nghĩa là, từ nay về sau đạo tâm như kiếm, bất kể gặp phải khó khăn lớn tới mấy, cũng có thể bảo trì kiếm tâm, một đường vượt mọi chông gai mà đi tiếp, trên trình độ nào đó mà nói, là rất khó bị tâm ma quấy rầy.
Thời gian từng chút trôi qua, vết thương trên người không ngừng vỡ ra, sau đó không ngừng khép lại!
Khi một chút linh lực cuối cùng trong Linh Khư Quả hao hết, hai Tử Phủ cũng đồng dạng thuận thế hoàn thành mở ra, linh lực dồi dào từ Tử Phủ trào ra, bắt đầu truyền lại cho thân thể, tất cả thương thế vào khoảnh khắc này đều khép lại.
Trong suốt như ngọc, liền thành một thể!
Vào khoảnh khắc Bạch Nhạc mở mắt, tất cả thống khổ đều mất đi, hóa thành một dòng nước ấm lưu chuyển toàn thân!
Phá kén thành bướm.
Tâm niệm khẽ động, trên người Bạch Nhạc đột nhiên phủ lên một tầng quang hoa màu tím, quần áo và vết máu đều hóa thành tro bụi, lúc này Bạch Nhạc giống như một đứa trẻ con mới sinh, tất cả đều lộ ra vô cùng hoàn mỹ.
Thậm chí, vào khoảnh khắc này, Bạch Nhạc đã có thể lờ mờ cảm nhận được lực lượng của Côn Ngô Kiếm trong thần hồn.
Lần đột phá này khiến Bạch Nhạc thực sự có năng lực thành lập liên hệ với Côn Ngô Kiếm, theo thời gian trôi qua, rồi sẽ có một ngày, Côn Ngô Kiếm sẽ bị Bạch Nhạc luyện hóa triệt để, khi đó, phong ấn của Thông Thiên Ma Quân ở trong thần hồn của Bạch Nhạc mới triệt để nứt vỡ, khiến hắn có thể lấy ra Côn Ngô Kiếm.
Đương nhiên, đối với Bạch Nhạc mà nói, đây vẫn không phải chuyện quan trọng nhất.
Quan trọng là hắn còn sống.
Một đạo tử quan này, chung quy vẫn không thể ngăn hắn lại.
Giơ tay lên, nhìn thân thể của mình, trong lòng Bạch Nhạc lập tức dâng lên một tia minh ngộ.
Thông Thiên Ma Quân từng nói, cho dù tư chất của Bạch Nhạc bình thường, dựa vào ba phần đại lễ mà hắn tặng, cũng có thể trải ra một con đường thông thiên cho Bạch Nhạc!
Lời này tuyệt đối không phải nói suông.
Có thể trong thời gian ngắn như vậy, minh ngộ kiếm đạo, kỳ thật không chỉ thiên phú của bản thân Bạch Nhạc cao bao nhiêu, Côn Ngô Kiếm ẩn sâu trong thần hồn của Bạch Nhạc, kỳ thật cũng mang tới tác dụng rất lớn, chỉ là lúc trước Bạch Nhạc căn bản không cảm giác được mà thôi.
Cho đến giờ phút này, mở Tử Phủ, đúc lại đạo cơ, hoàn thành lần thuế biến này, Bạch Nhạc mới chính thức minh ngộ, ba phần đại lễ mà lúc trước tự cho là bị Thông Thiên Ma Quân bức bách mới không thể không nhận, là quý giá và trầm trọng cỡ nào.
Thay một thân quần áo sạch sẽ, Bạch Nhạc hướng về phía hậu sơn mà quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu ba cái!
Đây là lễ bái sư mà hắn nợ Thông Thiên Ma Quân!
Bất kể Thông Thiên Ma Quân rốt cuộc mang tâm tư gì, nhưng đến thời khắc này, Bạch Nhạc không thể không thừa nhận, Thông Thiên Ma Quân đối với hắn đích xác không hề có ý gia hại, có thể nói là dồn hết tất cả để bồi dưỡng hắn!
Đây là ơn truyền đạo chân chính!
Tính tình của Bạch Nhạc vốn cũng rất đơn giản, ân oán rõ ràng.
Hiểu được ân huệ của Thông Thiên Ma Quân đối với hắn, cho dù hiện giờ hắn vẫn rất khó đồng ý với thân phận và hành vi của cự bá ma đạo Thông Thiên Ma Quân này, nhưng trong lòng cũng đã nhận vị sư tôn này.
Lại đứng dậy, đi đến trước động phủ, khi Bạch Nhạc vươn tay ra mở cửa lớn, Linh Phủ thuộc về Thông Thiên Ma Công đã triệt để thu liễm!
Lúc này, Bạch Nhạc không còn là truyền nhân của Thông Thiên Ma Quân, mà là đệ tử chân truyền của Linh Tê Kiếm Tông, thiên kiêu Bạch Nhạc thành tựu Tử Phủ!
Một tay ấn kiếm, trong một bước, Bạch Nhạc bước thẳng lên không trung!
Hoa tím nở ra, kiếm ý ngút trời.
– Bái kiến Bạch sư huynh!
Cơ hồ là ngay lúc Bạch Nhạc từ trong động phủ đi ra, các đệ tử Linh Tê Kiếm Tông trên Thiên Tâm Phong liền tự phát mà bái.
Nếu nói, lúc trước vẫn rất khó khiến bọn họ sinh ra lực ngưng tụ lớn như vậy, hôm nay những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này vừa tới, lại triệt để ngưng tụ bọn họ thành một sợi dây! Một ngày này, sự tức tối phải chịu từ trên người những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này giống như đều triệt để bạo phát ra khi Bạch Nhạc thành tựu Tử Phủ.
Đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông ngươi không phải kiêu ngạo lắm à? Vậy cho ngươi biết, tuy Linh Tê Kiếm Tông ta nhỏ, nhưng cũng không phải không có người.
Chương 107: Đánh mặt
Có thể nói, Bạch Nhạc thành tựu Tử Phủ, vừa hay kẹt trên đầu gió, có được sự tán thành của những đệ tử này, tất nhiên cũng chính là chuyện trong tình lý.
Đương nhiên, một màn này lọt vào trong mắt Văn Trạch và đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, lại giống như là ăn một cái tát vậy.
– Ngươi chính là Bạch Nhạc à?
Ngẩng đầu lên, Văn Trạch vẫn là tư thái từ trên cao nhìn xuống,
– Không ngờ loại môn phái nhỏ như Linh Tê Kiếm Tông cũng có người có thể thành tựu Tử Phủ, không uổng công Thánh Nữ đánh giá cao ngươi.
Vốn Bạch Nhạc vẫn có chút kỳ quái sao lại có nhiều đệ tử như vậy ở trên Thiên Tâm Phong, nghe thấy lời nói của Văn Trạch, đầu óc xoay chuyển, lập tức hiểu ra.
Đạo Lăng Thiên Tông!
Nghĩ đến thân phận của đối phương, trong lòng Bạch Nhạc cũng không khỏi có chút phức tạp… Những người này chính là đồng môn của Vân Mộng Chân.
Ánh mắt rơi xuống trên người Văn Trạch, thấy bộ dạng kiêu căng đó của đối phương, lúc này Bạch Nhạc mới thực sự tỉnh lại, đây là đối phương muốn bày ra dáng vẻ kiêu ngạo của Thiên tông, khóe miệng hiện lên một tia châm chọc, Bạch Nhạc thản nhiên mở miệng nói,
– Xem ra ngươi là thiên kiêu của Đạo Lăng Thiên Tông?
– Không sai, ta tên Văn Trạch! Ngươi có thể gọi ta là Văn sư huynh!
Ngạo nghễ gật đầu, Văn Trạch thuận miệng nói, chỉ là trên mặt lại khó tránh khỏi lộ ra một tia hài lòng.
Thiên kiêu, hai chữ này dùng hay!
Chỉ là Văn Trạch có thế nào cũng không ngờ được, Bạch Nhạc một giây trước còn nhìn thì rất thức thời, chỉ chớp mắt lại trở mặt.
– Cấm địa của Thiên Tâm Phong, cho dù là đệ tử của bản tông, không được gọi thì không thể tự tiện tiến vào! Văn sư huynh vốn là khách, nhưng cũng không có đạo lý nào lại đi loạn trongnhà chủ nhân, chẳng lẽ Đạo Lăng Thiên Tông không dạy ngươi lễ số làm người à?
– …
Những lời này được nói, toàn trường lập tức trở nên tĩnh mịch!
Cho dù là đệ tử Linh Tê Kiếm Tông muốn Bạch Nhạc tranh một hơi cho bọn họ, cũng không khỏi hít một hơi lạnh.
Đây không phải là vấn đề hả lòng hả dạ, đây là Bạch Nhạc đi lên tát thẳng vào mặt, một chút thể diện cũng không để lại cho đối phương.
Lời này nghe tất nhiên là hả giận, nhưng, tiếp theo phải kết thúc như thế nào!
Sắc mặt xanh mét, Văn Trạch trầm giọng mở miệng nói,
– Đừng có hồ ngôn loạn ngữ, chúng ta lên Thiên Tâm Phong, chính là Từ trưởng lão của quý tông tự mình dẫn lên, sao lại là tự tiện xâm nhập?
Cho dù trên thực tế, hắn chính là không để ý tới tới Từ Phong mà tự tiện xông vào, nhưng lúc này úp nồi cho Từ Phong, hắn lại không có chút chướng ngại tâm lý nào!
Đệ tử phía dưới có thể không biết nặng nhẹ, nhưng hắn không tin vị trưởng lão Từ Phong này cũng dám trở mặt với hắn.
– Nực cười! Thiên Tâm Phong nhất mạch, chính là truyền thừa của Kiếm Tổ, Bạch mỗ nhập chủ Thiên Tâm Phong, cho dù là trưởng lão của bản tông, cũng không có tư cách không mời mà vào, càng đừng nói là dẫn người tới!
Căn bản không cho Từ Phong cơ hội lên tiếng, Bạch Nhạc mở miệng ngắt lời.
– Đệ tử Linh Tê Kiếm Tông tự tiện xâm nhập Thiên Tâm Phong, còn không tới Chấp Pháp Điện lĩnh phạt?
Căn bản không có ý tranh cãi với Văn Trạch, Bạch Nhạc quay sang đệ tử khác, lạnh lùng mở miệng nói.
– Đệ tử nguyện lĩnh trách phạt!
Hơi ngẩn ra, lập tức Dương Nghiên đứng ra khom người nhận tội đầu tiên.
Có người dẫn đầu, đệ tử khác lập tức cũng có phản ứng, đồng loạt khom người nhận tội.
– …
Nhìn chằm chằm Bạch Nhạc, Văn Trạch cơ hồ là tức tới nổ phổi.
Đây là đang làm gì thế?
Dụ dỗ những đệ tử này đi nhận tội, dùng cái này để trào phúng ta không hiểu lễ số sao?
Ngoài cười nhưng trong không cười nhìn Bạch Nhạc, Văn Trạch lạnh lùng nói,
– Bạch Nhạc, chẳng lẽ thành tựu một Tử Phủ, lại khiến ngươi mắt để trên đỉnh đầu, ngay cả Đạo Lăng Thiên Tông ta cũng dám xem thường à?
Mắt cũng không chớp lấy một cái, Bạch Nhạc lập tức cười lạnh nói,
– Xin hỏi các hạ là người nào của Đạo Lăng Thiên Tông? Thân phận so với Vân tiên tử thì ai cao hơn? Lời ngươi nói có thể đại biểu cho Đạo Lăng Thiên Tông sao?
– …
Một câu này lại lập tức khiến Văn Trạch nghẹn cả nửa ngày cũng không nói ra lời.
Đại biểu cho Đạo Lăng Thiên Tông? Hắn chỉ là một đệ tử nội môn tầm thường mà thôi, nếu không phải có thân phận đệ tử của Tử Dương Chân Nhân, ném ở trong Đạo Lăng Thiên Tông căn bản chính là không hề được chú ý, sao dám nói có thể đại biểu cho Đạo Lăng Thiên Tông.
Cũng không chờ Văn Trạch trả lời, Bạch Nhạc tiếp tục nói,
– Nói đến xem thường, ta lại muốn hỏi một câu, ngươi há miệng ngậm miệng nói Linh Tê Kiếm Tông ta là môn phái nhỏ, chẳng lẽ là xem thường Linh Tê Kiếm Tông ta sao?
– …
Loại cách nói xem thường Linh Tê Kiếm Tông này, trong lòng mọi người biết rõ, nhưng lại cố tình không thể nói ra miệng.
Đạo lý rất đơn giản, Đạo Lăng Thiên Tông là Thiên tông số một của chính đạo, lãnh tụ quần luân! Thực lực tất nhiên rất mạnh, nhưng để củng cố địa vị siêu nhiên của mình, vẫn phải bày ra tư thái đối xử bình đẳng, ơn uy cũng thực thi, mới có thể khiến thiên hạ quy tâm.
Chương 108: Đánh mặt (2)
Lui một bước mà nói, cho dù là thực sự muốn trở mặt với Linh Tê Kiếm Tông, vậy cũng không phải là một đệ tử nội môn như hắn có khả năng quyết định.
Lời này căn bản là không thể tiếp.
Có điều Văn Trạch chung quy cũng không ngốc, lập tức cũng bắt được lỗi trong lời nói của Bạch Nhạc,
– Không sai, ta đích xác không thể đại biểu cho Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng chẳng lẽ ngươi có thể đại biểu cho Linh Tê Kiếm Tông à?
Đạo lý là tương thông, ngươi có thể chỉ trích ta không có tư cách đại biểu cho Đạo Lăng Thiên Tông, vậy ta tất nhiên cũng có thể nói ngươi không có tư cách đại biểu cho Linh Tê Kiếm Tông, mọi người cãi cọ với nhau là được, chẳng ai thiệt gì.
Chỉ là Văn Trạch lại không ngờ, Bạch Nhạc hoàn toàn khác với hắn.
Cười lạnh một tiếng, Bạch Nhạc mở miệng nói thẳng,
– Bạch Nhạc ta thân là đệ tử chân truyền của bản tông, lại nhập chủ Thiên Tâm Phong, kế thừa truyền thừa kiếm đạo của Linh Tê Kiếm Tổ! Ở trên Thiên Tâm Phong này, tất nhiên có thể đại biểu cho Linh Tê Kiếm Tông!
– …
Nghe thấy những lời này, Văn Trạch mới triệt để phát điên rồi!
Đệ tử chân truyền!
Mẹ kiếp, ngươi còn giảng đạo lý không?
Ở trong Đạo Lăng Thiên Tông, đệ tử chân truyền tất nhiên rất thưa thớt, nhưng cho dù là chân truyền cũng tuyệt đối không dám nói có thể đại biểu cho tông môn! Thậm chí cho dù là Dương Chân Nhân, thân là Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên, ở bên ngoài cũng không dám tùy tiện nói có thể đại biểu cho Đạo Lăng Thiên Tông.
Hiện giờ, ở bên ngoài, người duy nhất dám nói như vậy cũng chỉ có vị Thánh Nữ Vân Mộng Chân này!
Nhưng Linh Tê Kiếm Tông thì khác, bản thân chính là một tông môn Huyền cấp, căn bản không có mấy đệ tử chân truyền, Bạch Nhạc chỉ là vừa mới bước vào Linh Phủ mà thôi, nhưng đã là người đứng đầu một phong, ở trên Thiên Tâm Phong của người ta, nói có thể đại biểu Linh Tê Kiếm Tông căn bản là không bới móc được gì.
Loại tông môn nhỏ này, ở trên loại vấn đề này, căn bản không có quá nhiều quy củ.
Đây căn bản chính là không nói đạo lý!
Nhưng hắn lại không nói được gì, một hơi nghẹn ở ngực, thiếu chút nữa thì tức tới ngất xỉu.
– Đi!
Cố nhịn cục tức này, Văn Trạch hậm hực mở miệng nói, lập tức xoay người đi xuống dưới núi.
– Dương sư huynh, thay ta tiễn Văn sư huynh, người ta không hiểu quy củ, chúng ta lại không thể cũng mất lễ số.
Nhìn bóng lưng của Văn Trạch, Bạch Nhạc lại khoan thai bổ thêm một đao.
– …
Đột nhiên nghe thấy những lời này, Văn Trạch thiếu chút nữa thì ngã nhào, quay đầu lại nhìn, ngay cả tâm chém chết Bạch Nhạc cũng có.
– Bạch Nhạc, ngươi có dám đánh với ta một trận không?
Dưới cơn xấu hổ và giận dữ, Văn Trạch đột nhiên rút kiếm, lạnh lùng mở miệng, nói
– Tranh miệng lưỡi vô ích, nếu là nam nhân thì đánh với ta một trận, nếu người thua, quỳ xuống dập đầu nhận sai!
Giương cung bạt kiếm!
Một câu này lại lập tức khiến tất cả mọi người trở nên khẩn trương, ai cũng không ngờ được, Văn Trạch lại đột nhiên rút kiếm khiêu chiến Bạch Nhạc.
Cho dù là những đệ tử nhìn Văn Trạch bị tát mặt mà ồn ào, lúc này trong lòng cũng không khỏi giật thót.
Đây không phải là tỷ thí trong tông môn bình thường, bất kể thắng bại, chỉ cần động thủ, tính chất sẽ thay đổi.
Trong nhất thời, ánh mắt mọi người không khỏi đều rơi xuống trên người Bạch Nhạc.
Lúc trước Bạch Nhạc nói ở trên Thiên Tâm Phong, hắn có thể đại biểu cho Linh Tê Kiếm Tông, lời này lúc ấy nói ra tất nhiên là để trút giận tát mặt, nhưng trên thực tế, cũng là để đưa hắn lên, dẫn tới hiện tại thậm chí Từ Phong cũng không thể mở miệng ngăn cản.
Ngươi đã muốn dùng địa vị này để chống đỡ mặt mũi, tất nhiên cũng phải gánh vác trách nhiệm tương đương.
Mắt hơi nheo lại, nhìn Văn Trạch, Bạch Nhạc khẽ nhướn mày, thản nhiên hỏi.
– Xin hỏi Văn sư huynh, bước vào Linh Phủ đã bao lâu rồi?
– … Sáu năm!
Sắc mặt có chút khó coi, Văn Trạch tức giận trả lời.
– Sáu năm!
Cười lạnh một tiếng, Bạch Nhạc nói với vẻ khinh thường,
– Ta từ lúc bắt đầu tu luyện đến bây giờ, cũng chỉ hơn hai tháng một chút! Văn sư huynh muốn đánh với ta một trận, còn cược đấu…Không ngại quá không công bằng à?
Nghe thấy lời này của Bạch Nhạc, Từ Phong cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thiếu niên tuổi trẻ khí thịnh, hắn đúng là sợ Bạch Nhạc máu nóng xộc lên, trực tiếp đáp ứng sự khiêu chiến của Văn Trạch.
Đừng nhìn Bạch Nhạc thành tựu Tử Phủ, nhưng trên thực tế, sợ rằng vẫn chưa thể thực sự nắm giữ lực lượng của Linh Phủ! Nhưng Văn Trạch lại bước vào Linh Phủ nhiều năm, chẳng những cùng là Tử Phủ, hơn nữa dựa vào tài nguyên và truyền thừa công pháp của Đạo Lăng Thiên Tông có được, quả thực là khó có thể tưởng tượng.
Đều là Linh Phủ cảnh, nhưng trên thực tế, cho dù bản thân Từ Phong cũng không dám nói có thể thắng dễ dàng Văn Trạch.
– Ngươi yên tâm, ta sẽ áp chế lực lượng, sẽ không chiếm nửa phần tiện nghi của ngươi.
Liếc Bạch Nhạc một cái, Văn Trạch nói với vẻ khinh thường.
– Nếu như vậy thì tỷ thí có ý nghĩa gì?
Khẽ lắc đầu, Bạch Nhạc lạnh lùng đáp,
– Chúng ta tu hành, chính là để chống lại ma đạo, giúp đỡ chính đạo! Chẳng lẽ khi giao thủ với yêu nhân ma đạo, cũng muốn bắt đối phương áp chế lực lượng à?
Chương 109: Đánh mặt (3)
Ngẩng đầu lên, Bạch Nhạc ngạo nghễ mở miệng nói,
– Hiện giờ Côn Ngô Kiếm chưa tìm về, yêu nhân ma đạo tàn sát bừa bãi ở hậu sơn, chúng ta nên nỗ lực tu hành đối kháng yêu nhân ma đạo mới đúng! Đạo Lăng Thiên Tông chính là niềm hy vọng của chính đạo, Linh Tê Kiếm Tông ta chỉ là một tông nhỏ Huyền cấp, nhưng cho dù là người trong tông nhỏ như chúng ta, cũng hiểu được lúc này phải lấy đại nghĩa làm đầu, làm sao có thể vì một chút tranh miệng lưỡi mà ra tay đánh nhau, khiến yêu nhân ma đạo chê cười?
– Văn sư huynh thực sự muốn tỷ thí, chúng ta cứ tỷ thí, ai có thể trảm sát nhiều yêu nhân ma đạo hơn, người đó có tìm về Côn Ngô Kiếm cho Vân tiên tử!
Dừng lại một chút, Bạch Nhạc nghĩa chính ngôn từ nói,
– Nếu Văn sư huynh có thể tìm về Côn Ngô Kiếm, ta cho dù phải quỳ xuống dập đầu bồi tội với ngươi cũng cam tâm tình nguyện.
– …
Lập tức, bất kể là Văn Trạch hay là đệ tử khác của Đạo Lăng Thiên Tông, lúc này đều không khỏi bị Bạch Nhạc nói cho trợn mắt há hốc mồm.
Tìm về Côn Ngô Kiếm, bản thân chính là chuyện của Đạo Lăng Thiên Tông, sao giống như người ngoài Bạch Nhạc này còn để bụng hơn bọn họ, một khi những lời này truyền tới trong tai Vân Mộng Chân, bảo bọn họ biết để mặt mũi vào đâu?
Khác với bọn họ, đệ tử Linh Tê Kiếm Tông biết nội tình lúc trước Đậu Nghị khiêu chiến Bạch Nhạc, không biết hiện tại đang thầm xem thường thế nào.
Lại là trò này!
Lúc trước chính là đấu pháp với Đậu Nghị như vậy, hiện giờ lại lấy ra đấu pháp với đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông, chiêu này đúng là lần nào cũng chuẩn, chỉ là… quá mất mặt rồi.
Cái gì mà tìm về Côn Ngô Kiếm, hiện giờ Tử Dương Chân Nhân đã đến rồi, cho dù là có thể tìm về Côn Ngô Kiếm, đó cũng là chuyện của Tử Dương Chân Nhân và Vân tiên tử, sao bọn họ có thể nhúng tay vào được, nói thì quang minh chính đại, nhưng trên thực tế lại chẳng có tác dụng rắm gì, chỉ là nói suông.
Đương nhiên, trong lòng biết là một chuyện, có thể nói ra chính là một chuyện khác.
Mặt Văn Trạch hết xanh lại trắng, cuối cùng vẫn một câu cũng không nói ra được, chỉ có thể oán hận thu kiếm, xám xịt đi xuống dưới núi.
Cho tới khi nhìn thấy đoàn người Văn Trạch đã rời khỏi Thiên Tâm Phong, các đệ tử của Linh Tê Kiếm Tông mới không nhịn được phát ra tiếng hoan hô.
Từ một
Đối với đệ tử Linh Tê Kiếm Tông mà nói, sự tồn tại của Bạch Nhạc bản thân chính là một truyền kỳ!
– Ngươi giỏi lắm, rất giỏi!
Nhìn Bạch Nhạc, Từ Phong lòng đầy vui mừng, vỗ vai Bạch Nhạc nhẹ giọng khen.
– Đệ tử không dám! May mắn gặp dịp, cả gan đi quá giới hạn, xin Từ trưởng lão thứ tội.
Quay lại trước mặt Từ Phong, Bạch Nhạc lại biến về thành một thiếu niên nhu thuận nghe lời, không nhìn ra một chút phong mang.
Trong tông môn, Từ Phong một mực đối đãi không tồi với Bạch Nhạc, bất kể là lúc trước giúp hắn phân phối biệt viện, hay là giúp hắn tranh thủ thân phận đệ tử chân truyền, thậm chí cho tới trận đánh trong sơn cốc, dùng thân thể trọng thương ngăn cản Âm Dương Quỷ Đồng, những cái này đối với Bạch Nhạc mà nói đều là ân tình.
Cho nên, cho dù thành tựu Tử Phủ, lại nhập chủ Thiên Tâm Phong, thân phận dường như không thấp hơn Từ Phong là bao nhiêu, Bạch Nhạc cũng vẫn không có chút kiêu căng.
– Đi nghỉ ngơi đi, Tử Dương Chân Nhân truyền lời, sáng sớm ngày mai lại vào núi, ngươi đã xuất quan, vậy thì cùng đi đi.
Gật đầu, Từ Phong nhẹ giọng phân phó.
– Vâng!
Xoay người lại, Từ Phong xua tay, bay thẳng xuống dưới núi,
– Được rồi, đều giải tán đi.
Tuy đã trút được giận, nhưng việc nên an bài thì hắn vẫn phải tiếp tục an bài, không thể thật sự gạt những đệ tử Đạo Lăng Thiên Tông này sang một OSZcSOXpneḟ
– Đệ tử tuân mệnh.
Một đám đệ tử lập tức khom người lĩnh mệnh, chỉ là trước khi rời đi, đều hành lễ với Bạch Nhạc, sau đó mới lui ra.
Lắc đầu, Bạch Nhạc đứng trên ngọn núi, nhìn phương vị chỗ Vân Mộng Chân, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn thở dài, xoay người quay về động phủ.
Thật lòng mà nói, lúc này, Bạch Nhạc kỳ thật rất muốn gặp Vân Mộng Chân để nói lời cảm tạ.
Nếu không phải có trái Linh Khư Quả đó, chỉ sợ hắn rất có khả năng đã chết rồi, căn bản không thể vượt qua một đạo tử quan này.
Nhưng người của Đạo Lăng Thiên Tông đã đến, hắn chỉ có thể ép phần tâm tư này ở đáy lòng.
Vào lúc thế này, khiến người ngoài phát hiện sự khác thường trong quan hệ của hắn và Vân Mộng Chân, chỉ sợ tuyệt đối không phải là chuyện tốt, điểm này, Bạch Nhạc biết rõ trong lòng.
Lúc trước khi còn chưa hiểu gì, dám nói đuổi kịp bước chân của Vân Mộng Chân, đó là nghé con mới sinh không sợ hổ, nhưng trải qua nhiều chuyện như vậy, theo thực lực đề thăng, Bạch Nhạc càng lúc càng có thể cảm nhận được sự chênh lệch giữa mình và Vân Mộng Chân.
Đây mới là dường dài mênh mông.
Đương nhiên, cho dù gian nan, nhưng trong lòng Bạch Nhạc vẫn tràn đầy tự tin.
Chương 110: Dạ tập, Hắc Diệu Ma Quân
Đúng như Thông Thiên Ma Quân nói, hắn đã trải sẵn một thông thiên đại đạo cho Bạch Nhạc, về phần có thể đi được bao xa, tất nhiên cũng chỉ có thể dựa vào bản thân Bạch Nhạc.
Đường, chung quy vẫn phải tự mình đi.
Đêm, mọi âm thanh đều dừng!
Một đạo thân ảnh lặng lẽ xuất hiện trước sơn môn của Linh Tê Kiếm Tông, phía sau, Dạ Nhận lặng lẽ dung nhập vào trong bóng đêm.
Bước ra một bước, thân ảnh của người đó đột nhiên xuất hiện trong bầu trời đêm, vươn tay tóm một cái, một cây trường thương đột nhiên vào tay, dưới ánh trăng, cây trường thương màu đen đó lộ ra vô cùng chói mắt!
– Đi!
Trầm giọng hét lên một tiếng, cổ tay đột nhiên vung ra, trường thương màu đen đột nhiên rời tay mà đi, cơ hồ là trong nháy mắt, một tiếng rồng ngâm đột nhiên vang lên, trường thương phá không mà ra đó không ngờ trong nháy mắt hóa thành một con hắc long khủng bố, bổ tới Linh Tê Phong, chủ phong của Linh Tê Kiếm Tông.
Trong phút chốc, toàn bộ vùng trời của Linh Tê Kiếm Tông đột nhiên hình thành một đạo quang mạc, là đại trận hộ tông ngay lập tức được kích phát.
Đáng tiếc, một tầng quang mạc mỏng manh này dưới hắc long trảo đó quả thực là yếu ớt giống như một tờ giấy, lập tức bị xé rách!
Ầm ầm!
Một tiếng nổ vang giống như kinh lôi, toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông trong nháy mắt này đã triệt để bừng tỉnh.
Cơ hồ là là đồng thời, một tia màu tím đột nhiên từ Linh Tê Phong bay lên, giống như một vầng mặt trời tím chiếu sáng bầu trời đêm.
– Tử Dương, ngươi canh giữ ở Hắc Long Đàm ta mấy trăm năm, không nói tiếng nào lại bỏ đi, thế có được không?
Lạnh lùng nhìn vầng mặt trời tím đó, trong mắt người này đầy vẻ châm chọc, lạnh lùng nói.
– Hắc Diệu Ma Quân.
Liếc một cái liền nhận ra thân phận của đối phương, trên người Tử Dương Chân Nhân đột nhiên tuôn ra một tia sát cơ khủng bố, lạnh lùng quát.
Hắc Long Đàm, Hắc Diệu Ma Quân!
Trong Hắc Long Đàm tất nhiên không thể thật sự có hắc long, nhưng đích xác là yêu thú hoành hành, cho dù là cường giả Tinh Hải cảnh, cường hành bước vào cũng chưa chắc có thể toàn thân ra, mà vị Hắc Diệu Ma Quân này lại áp đảo một đám yêu thú trong Hắc Long Đàm, tuyệt đối là một trong những cự kình ma đạo hàng thật giá thật.
Mấy năm trước, Đạo Lăng Thiên Tông uy áp thiên hạ, một đám cự bá ma đạo căn bản không dám ló đầu, cho dù là vị Hắc Diệu Ma Quân này cũng bị vây trong Hắc Long Đàm không dám rời khỏi nửa bước.
Mà trong mấy trăm năm này, phụ trách trấn áp Hắc Long Đàm chính là Tử Dương Chân Nhân.
Trận đánh Đạo Lăng Sơn, Đạo Lăng Thập Nhị Kim Tiên tử thương thảm trọng, người còn sống cũng mệt mỏi, không thể không từ bỏ áp chế đối với một số nơi.
Hắc Long Đàm chắc chắn chính là một trong số đó.
Chỉ là Tử Dương Chân Nhân không ngờ, tin tức lại truyền ra nhanh như vậy, ban ngày hắn vừa mới đến Linh Tê Kiếm Tông, buổi tối Hắc Diệu Ma Quân lại đã đuổi tới, hơn nữa, còn dám trực tiếp xuất thủ khiêu khích.
Vốn đã lên kế hoạch sáng sớm ngày mai sẽ trực tiếp vào núi, nhưng lại không ngờ, đối phương nhanh hơn một bước, trực tiếp xuất thủ, quấy phá kế hoạch của hắn.
– Mấy trăm năm, bản quân một mực đang đợi một cơ hội giao thủ công bằng với ngươi! Tử Dương, ra tay đi, để bản quân xem, không có sự trợ giúp của đại trận Đạo Lăng Thiên Tông, ngươi liệu còn lại mấy phần bản sự!
Tung người nhảy lên, Hắc Diệu Ma Quân nắm lấy thương, hung hãn tấn công Tử Dương Chân Nhân.
Trong nhất thời, ma diễm ngập trời, lực lượng dồi dào đó giống như muốn đánh nát cả Linh Tê Phong.
– Ngươi tự tìm cái chết!
Sát cơ hiện ra, thân hình nhấp nhoáng, Tử Dương Chân Nhân liền trực tiếp nghênh đón.
Hai vị cường giả Tinh Hải cảnh giao thủ, người khác tất nhiên không nhúng tay vào được, nhưng trận chiến này, cũng chính là chứng tỏ, trận dạ tập nhằm vào Linh Tê Kiếm Tông này chính thức bùng nổ.
Trong khoảnh khắc, ma đầu vốn trốn trong hậu sơn đồng thời khởi xướng công kích về phía Linh Tê Kiếm Tông.
Đại trận hộ tông vừa bị Hắc Diệu Ma Quân đánh nát, dưới vội vã, Linh Tê Kiếm Tông căn bản không thể dựng được tấm chắn để chặn lại đối phương, không đến mười lăm phút, toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông đều bị vạ lây.
Đại lượng đệ tử Linh Tê Kiếm Tông thậm chí còn chưa rõ là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đã trực tiếp bị tập kích giết chết.
Dùng hữu tâm tính vô tâm, dưới bất ngờ không kịp đề phòng, trong phút chốc, Linh Tê Kiếm Tông đã liền bị đánh cho tổn thất thảm trọng.
Hơn một ngàn năm qua, đây vẫn là lần đầu tiên phát sinh chuyện người trong ma đạo trực tiếp tập kích tông môn chính đạo.
Hơn nữa còn là ở dưới tình huống cường giả của Đạo Lăng Thiên Tông ở đây.
Tiếng hò giết vang trời!
Bạch Nhạc vốn đã ngủ rồi, nhưng ở trong động phủ cũng vẫn nghe thấy tiếng chém giết vang trời đó.
Cơ hồ là ngay lập tức, Bạch Nhạc trực tiếp rời khỏi động phủ, cũng vừa hay nhìn thấy lần giao phong đầu tiên của Tử Dương Chân Nhân và Hắc Diệu Ma Quân.
Hắc long và mặt trời tím va chạm, lập tức, mang tới cho Bạch Nhạc một loại cảm giác trùng kích khó có thể diễn tả bằng lời.
Lúc này, Bạch Nhạc giống như có một loại ảo giác, nếu hai người này bất chấp tất cả mà chém giết, toàn bộ Linh Tê Kiếm Tông có lẽ đều sẽ bị hủy diệt theo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










