- Home
- Truyện Kiếm tu
- [Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
- Tập 100 : Dũng Giả Không Sợ (c991-c1000)
[Dịch] Thái Thượng Kiếm Tôn (Thần Tôn Ma Tôn)
Tập 100 : Dũng Giả Không Sợ (c991-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 991: Dũng Giả Không Sợ
Cường giả Hóa Hư, cũng gần như là một trong những nội tình quan trọng của Thiên tông rồi, lẽ nào một mình Diệp Huyền cũng đủ để cho một thế lực, sở hữu lực lượng có thể so với Thiên tông hay sao? Chuyện này cũng quá khoa trương đi?
– Công tử, không phải ta đang nói đùa đâu! Trước đây Đạo Lăng Thiên Tông hoành hành thiên hạ, nhưng Đại Càn Vương Triều vẫn có thể có được cửu châu trên danh nghĩa, thậm chí ngang nhiên tuyên bố cho phép thu lưu ma tu ở Ung Châu, có một bộ phận nguyên nhân rất lớn là bởi vì vị Diệp Huyền đại sư này chống đỡ Đại Càn Vương Triều!
Cái tên này Diệp Huyền, chính là một truyền kỳ.
Bây giờ, trong mấy cái gia tộc có quyền thế nhất Đại Càn Vương Triều, liền có một cái của Diệp gia, mà Diệp Huyền, đã trên trăm năm không trở về Diệp gia.
Dựa theo ghi chép trên thủ thư, bây giờ Diệp Huyền đại sư đang ẩn cư ở một chỗ tên là Huyền Diệp Cốc, thủ thư có bản đồ đi đến Huyền Diệp Cốc, cầm thủ thư bước vào Huyền Diệp Cốc, là có thể mời Diệp Huyền đại sư ra tay một lần.
Đây cũng là cơ hội dùng sáu trăm vạn linh thạch mới đổi ra được.
Vị trí Huyền Diệp Cốc, cách Thanh Châu, Duyện Châu không tính là quá xa, cũng chính bởi vì vậy, Càn Khôn thương hội mới có thể đấu giá thủ thư ở Thanh Châu.
Sáng sớm ngày thứ hai, Kim Tam Bàn lại tới cửa bái phỏng lần nữa.
– Bạch phủ chủ, thủ thư đã ở trong tay ngài, lần này ta đến, là có hai chuyện muốn nhắc nhở ngài.
Sau khi ngồi xuống, Kim Tam Bàn trầm ngâm một chút, lúc này mới chậm rãi mở miệng nói.
– Mời!
Bạch Nhạc tự tay làm một cái thủ thế mời, nhẹ giọng mở miệng nói.
– Thứ nhất, là sự tình về Huyền Diệp Cốc, không được để lộ với bất kỳ ai, thời điểm đi, cũng chỉ có thể mang theo tối đa một người cùng đi.
Đây là nơi Diệp Huyền đại sư ẩn cư, không muốn bị quá nhiều người quấy rối! Có người tìm được, đó là hữu duyên, nhưng nếu để lộ tin tức, khiến cho đại sư bị quấy rầy, thì đó chính là lỗi.
Bạch Nhạc khẽ gật đầu, không dị nghị gì về điểm này, sợ rằng cái gọi là Huyền Diệp Cốc, cũng chỉ là tùy ý đặt tên, nếu như không phải trên thủ thư có địa đồ, căn bản không có người tìm được.
Nhân vật như Diệp Huyền đại sư, không thích bị người quấy rối là sự tình chắc chắn.
Thậm chí không cần Kim Tam Bàn nhắc nhở, Bạch Nhạc cũng có thể hiểu, giả sử hắn dám tùy tiện tiết lộ tin tức ra ngoài, ắt sẽ lọt vào đả kích cực đại.
– Bạch phủ chủ có thể hiểu là tốt rồi.
Kim Tam Bàn gật đầu, tiếp tục nói:
– Thứ hai, sự tình ngài bằng lòng trước đó, là ước định giữa điện hạ và Diệp Huyền đại sư, không có quan hệ gì với thủ thư, chuyện này cũng sẽ do điện hạ giải thích cùng Diệp Huyền đại sư, thời điểm Bạch phủ chủ gặp mặt Diệp Huyền đại sư, không cần nhắc tới việc này.
– Được!
Đối với điểm này, Bạch Nhạc cũng không có bất kỳ do dự nào.
Đối với hắn mà nói, quan trọng là kết quả, chứ không phải quá trình, lấy thủ thư mời Diệp Huyền đại sư ra tay, hay là mượn lời Ngô Văn Uyên để Diệp Huyền đại sư ra tay, cũng không quan hệ.
– Tiểu Nhan, lấy linh thạch ra.
Bạch Nhạc vẫy tay, nhẹ giọng nói.
Tô Nhan tiến lên, lấy ra chín trăm vạn linh thạch đã sớm đã chuẩn bị xong, Kim Tam Bàn không từ chối, lập tức nhận lấy.
– Hợp tác vui vẻ!
Kim Tam Bàn lộ ra một nụ cười rực rỡ, chắp tay một cái:
– Đã như vậy, vậy ta sẽ không quấy rầy Bạch phủ chủ nữa, cáo từ!
Tô Nhan đưa Kim Tam Bàn đi, lúc này mới vòng trở lại hỏi:
– Công tử, lúc nào ngươi lên đường?
– Không nên chậm trễ, hôm nay liền lên đường!
Bạch Nhạc xua tay, nhẹ giọng dặn dò:
– Ngươi xử lý các sự tình trong tay một chút, rồi theo ta đi Huyền Diệp Cốc.
– Được!
Tô Nhan đáp ứng một tiếng, lập tức đi xử lý sự tình.
Bạch Nhạc thoáng suy tư một chút, rốt cục vẫn quyết định mang theo Bạch Giao, mặc dù trên lý thuyết, sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng đề phòng một chút cũng là chuyện tốt, huống chi, nếu mình không ở đây thời gian dài, đoán chừng Bạch Giao cũng sẽ làm ầm lên.
Bạch Nhạc thu xếp mọi chuyện một chút, rất nhanh liền lặng yên rời khỏi Thanh Châu Thành cùng Tô Nhan.
Đối với Bạch Nhạc bây giờ mà nói, nếu như không muốn để người ta biết, thì hầu như sẽ không có người nào có thể phát hiện hắn rời đi.
Từ Thanh Châu Thành đi ra, cũng chỉ vẻn vẹn bảy ngày thời gian, Bạch Nhạc và Tô Nhan dựa theo địa đồ, chạy tới bên ngoài Huyền Diệp Cốc.
Toàn bộ sơn cốc lộ ra một loại linh vận, nhưng không giống với loại cố ý bố trí kia, mà tất cả đều do tự nhiên hình thành.
Từ tiến vào sơn cốc, Bạch Giao liền nhảy khỏi vai Bạch Nhạc, giống như nơi đây có một loại dụ hoặc không hiểu đối với gia hỏa, nó có vẻ cực kỳ hài lòng.
– Có bằng hữu từ phương xa tới quên cả trời đất!
Xa xa có một vị thư sinh từ dưới đất ngồi dậy, trong tay ôm một cuốn sách, bật cười lớn, thong thả mở miệng nói.
Ánh mắt Bạch Nhạc rơi vào trên người thư sinh, con ngươi không khỏi nhảy lên, mặc dù đã gần ngay trước mắt, nhưng Bạch Nhạc lại không bắt được khí tức của đối phương, nếu như không phải đối phương mở miệng, thậm chí hắn cũng không để ý trước mặt có người.
Chương 992: Dũng Giả Không Sợ (2)
Bạch Nhạc hơi khom người, nhẹ giọng mở miệng nói:
– Vãn bối Bạch Nhạc, tới đây bái phỏng Diệp Huyền đại sư! Không biết, tiền bối có phải là Diệp Huyền đại sư?
– Còn nhỏ tuổi, nhưng biết lễ nghĩa, đáng tiếc nhãn lực không tốt, nghỉ đi nghỉ đi!
Thư sinh kia liếc mắt nhìn Bạch Nhạc, lúc này xua tay nói.
Bạch Nhạc hơi ngẩn ra, lập tức mở miệng nói:
– Người chẳng hiểu ta mà ta không hề giận họ, thế chẳng phải là quân tử sao?
Câu trả lời này, nhất thời để cho thư sinh kia có chút kinh ngạc, lập tức cười to nói:
– Có ý tứ, có ý tứ! Ngươi vừa mới nói ngươi tên là Bạch Nhạc đúng không?
– Vâng!
Bạch Nhạc hơi khom người, nhẹ giọng đáp.
– Nếu ngươi đã có thể tìm tới nơi này, vậy cũng coi như hữu duyên! Nhưng đã đến, mà ngay cả ai là Diệp Huyền đại sư cũng không biết, thì không phải là không có nhãn lực hay sao? Cần gì phải xin gặp?
Thư sinh lắc đầu nói.
– Nếu tiền bối đã nhắc tới một chữ duyên, vậy cũng nên hiểu, tất cả cố ý đều không phải là hữu duyên!
Bạch Nhạc giang tay ra, nhẹ giọng nói:
– Tiểu tử vốn chưa từng gặp qua Diệp Huyền đại sư, thấy tiền bối nho nhã cao thượng nên có sai lầm, vậy thì sai ở chỗ nào chứ?
Bạch Nhạc dừng một chút, tiếp tục nói:
– Huống chi, tiền bối từng nói có bằng hữ từ phương xa tới quên cả trời đất, bây giờ lại cự người ngoài ngàn dặm, làm sao có thể là đạo của quân tử?
Nếu đối phương là thư sinh, Bạch Nhạc cũng không đề cập tới sự tình thủ thư nữa, lấy văn mà đáp, chậm rãi mà nói, hiện ra hết vẻ tự tin.
– Ha ha, cũng có lý!
Thư sinh bật cười lớn, lập tức mở miệng nói:
– Thế nhưng, ngươi vừa nói là bái phỏng Diệp Huyền đại sư, nói một câu cố ý, cũng không oan cho ngươi! Như vậy đi, ta hỏi ngươi một vấn đề, nếu ngươi đáp được, ta sẽ dẫn ngươi đi gặp Diệp Huyền đại sư, nếu như không đáp được… vậy chính là vô duyên, tới từ đâu hãy về lại đó, được không?
Bạch Nhạc hơi trầm ngâm một chút, lúc này mới chậm rãi mở miệng nói:
– Mời tiền bối hỏi!
– Ngươi vừa mới nói, người chẳng hiểu ta nhưng ta không hề giận họ, thế chẳng phải người quân tử sao, dùng văn biểu đạt tâm ý, xem ra cũng là người biết thi thư, như vậy, ta liền hỏi ngươi, cái gì gọi là quân tử chi đạo?
Thư sinh nhìn Bạch Nhạc, cười hỏi.
– Phu tử nói, quân tử đạo có ba điểm, ta vô năng: Nhân giả không buồn, tri giả sáng suốt, dũng giả không sợ!
– Đã như vậy, ngươi cho rằng ngươi có thể làm được điểm nào nhất?
– Dũng giả không sợ!
Bạch Nhạc bình tĩnh nhìn đối phương, nhẹ giọng nói.
Câu nói này vừa ra, trên người Bạch Nhạc liền xuất hiện một luồng tự tin cường đại, coi như là trả lời đối phương.
Dũng giả không sợ, cho nên, bất kể có gian nan như nào, nếu đã đến Huyền Diệp Cốc, cũng không có đạo lý không kiên trì xuống.
Thư sinh yên lặng trong chốc lát, sau đó bật cười lớn, mở miệng nói:
– Hay cho một cái dũng giả không sợ, chỉ mong ngươi có thể nhớ kỹ câu nói này… Đi thôi, ta dẫn bọn ngươi đi gặp Diệp Huyền đại sư!
Trong sơn cốc chỉ có vài căn nhà gỗ đơn giản, sạch sẽ.
Nếu như là người không biết thấy một màn như vậy, sợ rằng bất kể như thế nào cũng sẽ không liên hệ chuyện này với Diệp Huyền đại sư danh chấn thiên hạ.
Thư sinh đi tới trước nhà gỗ, hơi chỉnh sửa quần áo, lúc này mới khom người chắp tay nói:
– Chủ tử, phủ chủ Thanh Châu Bạch Nhạc, cầm thủ thư tiến đến, cầu kiến chủ nhân.
Câu nói này vừa ra, chân mày Bạch Nhạc không khỏi giật giật một cái.
Trước đó, hắn cho rằng đối phương không biết hắn là ai, cũng không có đề cập qua chuyện thủ thư, nhưng không ngờ, đối phương đã sớm biết thân phận cùng lai lịch của hắn, chỉ là một mực không vạch trần mà thôi.
Két!
Theo lời nói của thư sinh rơi xuống, cửa phòng nhất thời bị mở ra, một trung niên mặc trang phục Thiết Tượng từ đó đi ra, nửa thân trên để trần, lộ ra một thân bắp thịt cường tráng.
– Bạch phủ chủ, chủ nhân cho mời!
Bạch Nhạc khẽ khom người hoàn lễ, lúc này mới chậm rãi đi vào trong phòng, Tô Nhan vốn đi theo Bạch Nhạc, nhưng khi vừa vào cửa, lại bị Thiết Tượng cản lại:
– Chủ nhân nói, chỉ gặp một mình ngươi.
Tô Nhan nhìn Bạch Nhạc một chút, lúc này liền rút lui một bước.
Mặc dù cảm thấy đối phương hơi quá lớn lối một chút, nhưng ngại thân phận đối phương, nên cuối cùng cũng không tiện nhiều lời.
Bạch Nhạc chậm rãi bước vào trong phòng, lúc này mới nhìn thấy một lão giả mặc thanh sam mộc mạc phía trước cửa sổ, cứ như vậy dựa vào ghế, cả người lộ ra một cỗ cảm giác mệt mỏi như hoàng hôn sắp xuống!
Dầu hết đèn tắt!
Bạch Nhạc nhìn đối phương, bốn chữ này không khỏi lập tức xuất hiện trong đầu!
Dường như sinh mệnh lão giả đã chạy tới phần cuối, lúc nào cũng có thể ngủ thiếp đi, nhưng hết lần này tới lần khác, ngươi lại không cảm giác được nửa điểm bi thương ở trên người hắn, chỉ có sự bình tĩnh.
– Tiểu tử Bạch Nhạc, bái kiến Diệp Huyền đại sư!
Chỉ thất thần một chút, Bạch Nhạc liền phản ứng kịp, lập tức khom mình hành lễ.
Cho tới giờ khắc này, lão giả mới từ từ mở mắt.
Đôi mắt bãi bể nương dâu kia, giống như có thể kham phá tất cả hư vọng, khiến cho Bạch Nhạc có một loại cảm giác tất cả bí mật đều bại lộ ở trong mắt đối phương.
Chương 993: Diệp Huyền Đại Sư
– Ngồi đi!
Lão giả chỉ vào ghế tre bên cạnh, nhẹ giọng nói.
Sau khi ngồi xuống ở bên cạnh, Bạch Nhạc cũng không gấp gáp mở miệng, mà chờ lão nhân tự mình nói trước.
– Lúc trước từ biệt, đã hơn trăm năm lão phu chưa từng thấy qua Ma Quân… Không nghĩ, lại thành vĩnh biệt.
Câu nói này có thể gọi là long trời lở đất!
Trong nháy mắt, tóc gáy toàn thân Bạch Nhạc không khỏi dựng thẳng lên.
Cho dù là Kim Tam Bàn hoặc là Ngô Văn Uyên, cũng chỉ hoài nghi hắn có quan hệ cùng Yến Bắc Thần mà thôi, căn bản không có chứng cớ xác thực.
Nhưng hôm nay, ở trong nháy mắt nhìn thấy đối phương, đối phương đã một ngụm nói toạc ra lai lịch của mình, làm sao chuyện này có thể không khiến cho Bạch Nhạc không kinh hãi!
Bạch Nhạc gần như là vô ý thức, muốn mở miệng cãi lại.
Chỉ là, lời đến khóe miệng, đón nhận ánh mắt tang thương của lão giả kia, những lời này lại bị nuốt trở về.
Trong miệng có chút đắng chát, nhưng Bạch Nhạc vẫn không có phủ nhận, Bạch Nhạc chậm rãi đứng dậy, khom người cúi đầu, nhưng không đáp.
Rất hiển nhiên, thái độ này của Bạch Nhạc, khiến cho lão giả rất hài lòng, lão giả khẽ vuốt cằm, nhẹ giọng nói:
– Tốt, ta vốn tưởng rằng ngươi sẽ phủ nhận, nhưng bây giờ nhìn lại, những lời ngươi nói với thư sinh, dũng giả không sợ, quả nhiên không phải nói dối.
“…”
Nghe nói như thế, trong lòng Bạch Nhạc càng nổi lên một cơn sóng thần.
Lúc hắn đối thoại với thư sinh, tự tin không có bất kỳ người nào chứng kiến, nghe được, hiện tại đi tới đây, thư sinh cũng không có cơ hội báo với lão nhân trước một bước, nhưng hết lần này tới lần khác, đối phương lại giống như tận mắt nhìn thấy tất cả, chuyện này khiến cho Bạch Nhạc làm sao không kinh sợ.
Dường như nhìn ra tâm tư của Bạch Nhạc, lão giả khẽ cười một chút, chậm rãi nói:
– Không cần ngạc nhiên, nếu lão phu đã ở nơi này, thì từng ngọn cây cọng cỏ, hòn đá mảnh đất nơi đây, đều là con mắt, lỗ tai của lão phu, nếu như ngay cả chút bản lĩnh này cũng không có, sợ là lão phu đã sớm chết không biết bao nhiêu lần.
Trăm nghe không bằng một thấy!
Trước đó chỉ nghe Tô Nhan nói vị Diệp Huyền đại sư này lợi hại, trong lòng Bạch Nhạc cũng có chút nửa tin nửa không, nhưng hôm nay chân chính nhìn thấy Diệp Huyền đại sư, chỉ mấy câu đơn giản, đã khiến cho Bạch Nhạc hoàn toàn tin phục.
Quả thực nhân vật như vậy, đủ để sánh ngang với cường giả Hóa Hư, không, thậm chí nói theo một cách khác, còn đáng sợ hơn cường giả Hóa Hư.
– Ngươi cũng chứng kiến rồi, thọ nguyên của lão phu sắp hết, bây giờ đã là gỗ mục, cho dù có nhiều bí mật hơn nữa, cũng sẽ mang vào trong quan tài! Cho nên, ngươi không cần cố kỵ nhiều như vậy, có gì muốn nói, muốn hỏi, cứ hỏi là được.
Có vẻ ánh mắt lão nhân nhìn Bạch Nhạc, rất ôn hòa.
Bạch Nhạc hít sâu một hơi, lúc này mới chậm rãi mở miệng hỏi:
– Xin hỏi đại sư, làm thế nào biết… Ta chính là truyền nhân Ma Quân!
Không thể nghi ngờ đây mới là nghi hoặc lớn nhất trong lòng Bạch Nhạc!
Nếu như hắn lấy thân phận Yến Bắc Thần xuất hiện, mà đối phương lại khám phá được huyễn thuật Thiên Cơ Biến, thì Bạch Nhạc cũng không bất ngờ, lấy thân phận của Diệp Huyền, làm được điểm này, cũng không có gì khó hiểu.
Nhưng bây giờ hắn lấy tướng mạo sẵn có xuất hiện, dưới tính huống này đối phương còn có thể liếc mắt liền nhận ra thân phận của hắn, vậy thì quá đáng sợ rồi.
Bạch Nhạc có thể cảm giác được, đối phương không phải đoán, mà là chân chính nhìn ra.
Diệp Huyền bật cười lớn, bình tĩnh nói:
– Lão phu và Ma Quân giao hảo nhiều năm, có rất nhiều chỗ trong Thông Thiên Ma Công, thậm chí do lão phu và hắn thôi diễn ra, nếu như dưới tình huống này còn không nhìn ra dấu vết Thông Thiên Ma Công trên người ngươi, vậy lão phu sống tới tuổi này thực sự là uổng phí rồi.
“…”
Bạch Nhạc nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng chỉ có chuyện này là không nghĩ qua, vậy mà kết quả lại như vậy.
Dường như lão nhân đã sớm đoán được phản ứng của Bạch Nhạc, nên nhẹ giọng nói:
– Không cần kỳ quái, thực ra, phần thủ thư kia, vốn là lão phu cố ý viết cho ngươi! Bằng không, chỉ dựa vào tiểu gia hỏa Ngô Văn Uyên kia, làm sao có thể chiếm được thủ thư từ trên tay lão phu?
Câu nói này, cũng đồng thời cởi ra nghi ngờ trong lòng Bạch Nhạc.
Trước khi nhìn thấy Diệp Huyền, hắn còn tin tưởng Ngô Văn Uyên dựa vào thân phận hoàng tử Đại Càn, có thể gặp được Diệp Huyền, nhưng hôm nay, Bạch Nhạc lại vô cùng rõ ràng, vị lão nhân này càng cường đại, càng đáng sợ hơn nhiều so với trong lời đồn, nhân vật như vậy làm sao một hoàng tử có thể gặp được.
Giải thích duy nhất, chính là Ngô Văn Uyên cũng chỉ là một con cờ, dựa theo lời dặn của đối phương tới hành sự mà thôi.
– Tiểu tử không rõ… Rốt cuộc vì sao tiền bối muốn gặp ta?
– Cố nhân đã qua đời, nhưng vẫn có tâm nguyện chưa xong… Lão phu muốn nhìn một chút, đến tột cùng người hắn lựa chọn có khả năng, hoàn thành tâm nguyện của hắn hay không!
Lão nhân bình tĩnh nhìn Bạch Nhạc, bình thản nói:
– Nếu ngươi không lọt được vào con mắt của lão phu, ta sẽ chỉ coi ngươi cầm thủ thư mà đến thôi, tự nhiên chuyện phía sau cũng không cần nhắc lại.
Chương 994: Tâm Nguyện Của Thông Thiên Ma Quân
– Tâm nguyện chưa xong?
Bạch Nhạc hơi ngẩn ra, lẳng lặng nhìn lão nhân, chờ đối phương giải thích một chút.
Mặc dù nhận được truyền thừa của Thông Thiên Ma Quân, nhưng Bạch Nhạc lại không hiểu được chút gì về vị sư tôn này, thậm chí còn không bằng người ngoài.
– Ma Quân một đời kiêu ngạo, tự nghĩ ra Tuyệt Thế Ma Công, chấn thước cổ kim! Có thể so với truyền thừa vạn năm của Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng vẫn thua một bậc, sau trận chiến ở Đạo Lăng Sơn, thế nhân đều cho rằng Ma Quân đánh vỡ thần thoại bất bại của Đạo Lăng, cướp đi Đạo Lăng chí bảo Côn Ngô Kiếm, là đại thắng!
Lão nhân nhìn Bạch Nhạc, bình tĩnh nói:
– Duy chỉ có những người thực sự quen thuộc Ma Quân như chúng ta, mới hiểu, đối với hắn mà nói trận chiến kia là bại! Một người địch một tông, thậm chí một người địch thiên hạ, mới là khí độ của Ma Quân.
Cho dù đã trôi qua rất lâu, nhưng khi nghe lão nhân nói đến những lời này, trong lòng Bạch Nhạc vẫn khó tránh khỏi có chút nhiệt huyết sôi trào!
Một người địch thiên hạ!
Đây là sự bá đạo và tự tin bực nào!
Đây mới là tuyệt thế Ma Quân, Thông Thiên Ma Quân một đời kiêu ngạo, vô địch thiên hạ!
– Ma Quân một đời kiêu ngạo, cho dù là chọn lựa truyền nhân cũng có yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc, trước đó lão phu trò chuyện với hắn, đã từng nghe hắn nói qua, nếu như đệ tử còn không bằng hắn, như vậy cần gì nhận đệ tử?
Ánh mắt lão nhân lại rơi vào trên người Bạch Nhạc lần nữa, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Đạo ma song tu, lấy Tinh Cung Chi Cảnh, luyện hóa Quảng Hàn Thiên Cung, trảm Nguyệt Lâm Tiên tại Đông Hải… Lão phu mặc kệ ngươi làm sao làm được, nhưng chỉ cần có thể làm được, liền không tính là làm mất uy danh Ma Quân.
Bạch Nhạc nghe thế, mới xem như hiểu ra, vì sao Diệp Huyền đại sư lại tìm mình ở thời điểm này.
Chuyện này cũng không phải là trùng hợp, mà là đối phương một mực chú ý mình!
Trận chiến ở Đông Hải, trảm Nguyệt Lâm Tiên, hoàn toàn thắng lợi, xem như mình mới lọt vào trong mắt đối phương.
Nếu như ngay cả điểm này cũng không làm được, thì mình ở trong mắt đối phương, căn bản không xứng gọi là truyền nhân Thông Thiên Ma Quân, tự nhiên sẽ càng không gặp mình mà nói những lời này.
– Cho nên… Tâm nguyện của sư tôn, chính là huỷ diệt Đạo Lăng Thiên Tông sao?
Bạch Nhạc nhìn lão nhân, nhẹ giọng hỏi.
– Phải, mà cũng không phải!
Lão nhân lắc đầu, chậm rãi giải thích:
– Nói phải, là bởi vì Ma Quân thực sự muốn tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông, nhưng nếu nói Ma Quân chỉ muốn tiêu diệt Đạo Lăng Thiên Tông, vậy ngươi cũng không khỏi quá coi thường lòng dạ của Ma Quân rồi.
– Ta nghe nói, ngươi đã tiếp xúc qua Bạch Cốt Thần Giáo?
Lão nhân dừng một cái, đột nhiên lại chuyển đổi trọng tâm câu chuyện.
– Vâng!
Bạch Nhạc hơi ngẩn ra, có chút không hiểu cho lắm, nhưng vẫn trả lời.
– Vậy thì đúng rồi, nếu ngươi đã tiếp xúc qua Bạch Cốt Thần Giáo, thì cũng biết bọn hắn có một cái cái gọi là Thần Hàng! Ma quân cũng không để ý cái gọi là Thần Đạo này, nhưng… Những cái được gọi là thần linh kia lại ở đâu ra?
Lão nhân chậm rãi mở miệng nói:
– Thời thượng cổ, lúc đại phái còn tồn tại, vẫn luôn có truyền thuyết cường giả phá giới phi thăng… Nhưng qua nhiều năm như vậy, lại không có truyền thuyết này nữa! Cho dù là Đạo Lăng Thiên Tông, cũng không có ai có thể thật sự siêu thoát!
Siêu thoát!
Hai chữ này, mang cho Bạch Nhạc một loại cảm thụ hoàn toàn khác biệt.
– Hóa Hư, đã là đỉnh phong của thế gian này, nhưng cho dù là Hóa Hư, cũng vô pháp siêu thoát sinh tử! Ma Quân vẫn cho rằng, phía trên Hóa Hư chính là siêu thoát! Siêu thoát sinh tử, cũng siêu thoát ràng buộc của thế giới này!
Lão nhân nhìn Bạch Nhạc, nhẹ giọng nói:
– Nói đúng ra thì đây mới là tâm nguyện chưa hoàn thành của Ma Quân!
“…”
Trong lúc nhất thời, Bạch Nhạc cũng không nhịn được, chỉ có thể nở nụ cười khổ.
Loại chuyện như siêu thoát, cách mình bao xa, quả thực đều khó có thể tưởng tượng ra, nếu nói đây mới là tâm nguyện chưa hoàn thành của Ma Quân, rồi để mình đến thực hiện tâm nguyện giúp hắn, cũng không khỏi đánh giá mình quá cao đi?
Dường như lão nhân đã nhìn thấu tâm tư của Bạch Nhạc, nên bình tĩnh nói:
– Không nên tự coi nhẹ mình, có thể trong ba năm ngắn ngủi, đi tới tình trạng như bây giờ… Ngươi cũng xứng đáng với cái danh truyền nhân Ma Quân, ngươi ưu tú hơn nhiều so với trong tưởng tượng của mình.
Ngươi ưu tú hơn nhiều so với trong tưởng tượng!
Câu nói này rơi vào trong tai, khiến hắn không khỏi có chút cay đắng.
Bắt đầu từ tiểu tạp dịch ở Linh Tê Kiếm Tông, từng bước đi tới hôm nay, cố gắng nỗ lực bao nhiêu, trải qua bao nhiêu nguy hiểm, những thứ này trừ Bạch Nhạc ra, có ai rõ ràng?
Không phải những đối thủ từng được gọi là thiên kiêu, cũng đều bị mình bỏ lại đằng sau sao?
Hóa ra mình thật sự rất xuất sắc.
Nghĩ vậy, trên mặt Bạch Nhạc không khỏi lộ ra một nụ cười rực rỡ:
– Đa tạ tiền bối, ta sẽ nỗ lực để mình đi xa hơn.
Đi xa hơn, cũng không phải là vì tâm nguyện chưa thành của Thông Thiên Ma Quân, mà là vì mình kiên trì.
Bạch Nhạc chưa từng nói những lời này ra miệng, nhưng đã nghĩ rõ ràng từ lâu.
– Không sai, đây mới là tự tin nên có của truyền nhân Ma Quân!
Chương 995: Con Đường Tu Hành Thuộc Về Mình
Lão nhân thoả mãn gật đầu, chậm rãi nói:
– Chẳng mấy chốc đại hội Đạo Môn sẽ bắt đầu, có lẽ tình thế lần này, sẽ phức tạp hơn nhiều so với trong tưởng tượng!
Trong mắt lão nhân lộ ra mấy phần ngưng trọng, tiếp tục nói:
– Có thể ngươi cũng đã nghe rất nhiều người nói… Đây là một thời đại chung kết, nhưng ta muốn nhắc nhở ngươi, Đạo Lăng Thiên Tông càng đáng sợ hơn nhiều so với trong tưởng tượng!
Một thời đại chung kết!
Đây không phải là lần đầu tiên Bạch Nhạc nghe được câu nói này, nhưng Diệp Huyền đại sư tự mình nói ra, lại mang đến cho Bạch Nhạc, một loại cảm thụ hoàn toàn khác biệt.
Đạo Lăng Thiên Tông!
Đối với toàn bộ tu hành giới mà nói, dường như cái này chính là một tòa đại sơn không thể vượt qua, hiện tại thế gian có không biết bao nhiêu người, muốn đánh vỡ thần thoại Đạo Lăng Thiên Tông, huỷ diệt Đạo Lăng Thiên Tông, bắt đầu một cái thời đại mới!
Nhưng muốn kết thúc một cái thời đại, nào có dễ dàng như vậy.
Huống chi, cảm xúc của Bạch Nhạc đối với Đạo Lăng Thiên Tông, liền vô cùng phức tạp.
Những thứ này đều khó có thể nói nên lời.
Dường như lão nhân có chút mệt mỏi rã rời, nên lại nằm xuống, nhẹ giọng nói:
– Được rồi, ta đã nói quá nhiều! Đến tột cùng tương lai như thế nào, sẽ do ngươi tự chọn… Đường cũng là ngươi tự đi.
– Mặc dù ta không thích, dùng thời đại chung kết để hình dung, nhưng… Cuối cùng cái thời đại này cũng thuộc về các ngươi! Loại gỗ mục sắp tàn như ta, cũng chỉ mong có thể sống thêm vài ngày, tận mắt thấy một cái tương lai càng thú vị hơn.
Yên lặng trong chốc lát, nhưng Bạch Nhạc vẫn không có cách nào tiếp nhận lời nói này.
– Ra ngoài đi, nghỉ ngơi ở chỗ này mấy ngày, cũng suy nghĩ thật kỹ, ngươi muốn một kiện binh khí gì!
Lão nhân xua tay, tiếp tục nói:
– Có ý kiến gì, cứ việc nói với Thiết Tượng! Nhớ kỹ, không nên luôn che giấu tung tích, có lẽ trong tương lai, một kiện binh khí chân chính thích hợp ngươi, sẽ càng mạnh hơn so với Côn Ngô Kiếm! Hơn nữa, ngươi cũng không có khả năng vĩnh viễn che giấu tung tích… Thời gian của lão phu không còn nhiều, có lẽ cơ hội ra tay cũng hữu hạn… Đừng lãng phí cơ hội này.
– Công tử!
Bạch Nhạc vừa đi ra khỏi phòng, Tô Nhan đã lập tức chào đón, thân thiết mở miệng nói.
Mặc dù không biết Bạch Nhạc đã nói cái gì với Diệp Huyền, nhưng Tô Nhan cũng cảm giác được, dường như sự tình phức tạp hơn nhiều so với trong tưởng tượng.
– Tiền bối, ta muốn đi xung quanh một chút!
Bạch Nhạc hơi khom người với Thiết Tượng và thư sinh ở cạnh cửa, nhẹ giọng nói.
– Xin tự nhiên!
Thư sinh bật cười lớn, tùy ý mở miệng nói:
– Đúng rồi, bên kia là gian phòng ta chuẩn bị cho các ngươi, có chuyện gì, cứ tìm ta, hoặc Thiết Tượng là được.
– Đa tạ!
Bạch Nhạc nói một tiếng cảm ơn, sau đó chậm rãi đi ra ngoài.
– Công tử, Diệp Huyền đại sư nói gì với ngươi?
Tô Nhan nhận ra dị trạng của Bạch Nhạc, không nhịn được mở miệng hỏi.
– Không có gì, đại sư chỉ bảo ta ngẫm lại, đến tột cùng cái gì mới là con đường tu hành thích hợp với ta.
Vừa rồi Diệp Huyền nói chuyện không nhiều, nhưng đã tạo thành trùng kích không nhỏ đối với Bạch Nhạc.
Bạch Nhạc thực sự cần một chút thời gian tới tiêu hóa những tin tức này, cũng cần nghĩ, tương lai mình sẽ là dạng gì.
Thậm chí, ngay cả việc bảo hắn nghĩ kỹ cần một kiện binh khí như thế nào, Bạch Nhạc cũng có thể cảm giác được, Diệp Huyền có thâm ý khác.
Thực ra trước khi tới, Bạch Nhạc chỉ muốn mời Diệp Huyền đại sư chế tạo một bộ kiếm, phối hợp thi triển Bắc Đẩu Kiếm Trận.
Nhưng hôm nay chân chính đến, lại phát hiện sự tình không phải như trong dự tính.
Một bộ bảo kiếm dùng để thi triển Bắc Đẩu Kiếm Trận, căn bản không cần mời Diệp Huyền đại sư tự mình chế tạo.
Đạo ma song tu, nghe lợi hại, nhưng trên thực tế, cũng có nghĩa là con đường này căn bản không có người đi qua.
Từ lúc Bạch Nhạc tu hành đến giờ, tuy đều lợi hại hơn so với các thiên kiêu bình thường, nhưng trên thực tế, vẫn chỉ lợi dụng một loại lực lượng bên trong, vẫn chưa chân chính kết hợp tất cả lại, tìm được một con đường tu hành thực sự thuộc về hắn.
Sở dĩ Diệp Huyền đại sư bảo hắn ở chỗ này vài ngày, chính là muốn hắn mượn cơ hội này, chân chính nghĩ rõ, cái gì mới là con đường thích hợp hắn nhất.
Chỉ có nghĩ rõ ràng điểm này, hắn mới có thể đi xa hơn.
Còn việc Diệp Huyền đại sư quen biết Thông Thiên Ma Quân, căn bản không cần phải nói cho Tô Nhan, hơn nữa, Bạch Nhạc cũng hiểu, sợ rằng Diệp Huyền đại sư cũng không nguyện ý cho hắn tiết lộ chuyện này ra ngoài.
Nhắc tới sự tình tu hành, Tô Nhan liền không chen loạn vào nữa.
Lấy cảnh giới hiện tại, nàng không thể giúp Bạch Nhạc chút nào trên phương diện này, chỉ có thể yên lặng đi theo phía sau Bạch Nhạc.
Ngược lại là Tiểu Bạch Giao vẫn có vẻ không tim không phổi như trước, chạy nhảy trên dưới chơi quên cả trời đất.
– Điện hạ, Bạch Nhạc đã đến Huyền Diệp Cốc.
Bạch Nhạc chạy tới Huyền Diệp Cốc, Kim Tam Bàn cũng lặng yên trở lại Duyện Châu.
Lần này hắn đến Thanh Châu, nhiệm vụ Ngô Văn Uyên giao cho hắn cơ bản đã hoàn thành, sau đó phải làm sao, tự nhiên cũng cần xin chỉ thị của Ngô Văn Uyên.
Chương 996: Con Đường Tu Hành Thuộc Về Mình (2)
– Biết rồi, ngươi đi xuống đi!
Ngô Văn Uyên xua tay, nhàn nhạt mở miệng nói.
Có rất nhiều chuyện, ngay cả hắn cũng không rõ nội tình lắm, chớ đừng nói chi là Kim Tam Bàn, tự nhiên hắn càng không cần giải thích những nội tình này với Kim Tam Bàn.
Thế nhưng, nếu như dựa theo lời đồn tới suy đoán… Bạch Nhạc có thể vào Huyền Diệp Cốc, như vậy, có tới tám chín phần mười, hắn là vị truyền nhân Ma Quân kia.
Đối với hắn mà nói, chỉ cần xác định điểm này cũng đã là một cái ưu thế rất lớn rồi.
Chỉ là không biết, đến tột cùng lúc nào vị Bất Tử Thanh Vương kia sẽ trở về Thanh Châu.
….
– Lão tổ!
Vệ Phạn Dạ quỳ gối ở giữa Vân Hải, trên mặt toàn là vẻ xấu hổ.
Lần này đến Thanh Châu, là hắn cực lực yêu cầu, Bắc Đẩu lão tổ thấy thái độ kiên quyết của hắn, cũng ngầm đồng ý chuyện này, chỉ là, không nghĩ tới, hắn lại thảm bại trong tay Bạch Nhạc lần nữa.
Lấy sự kiêu ngạo của Vệ Phạn Dạ, chuyện này không thể nghi ngờ gì là một đả kích thật lớn đối với hắn.
– Đứa ngốc!
Bắc Đẩu lão tổ thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói:
– Mấy năm nay, ngươi đi thực sự quá thuận! Cho dù bị thiệt thòi lớn ở Quảng Hàn Thiên Cung, cũng vẫn không thể bình ổn tâm tính ngươi, ngươi như vậy sớm muộn gì cũng bị thua thiệt.
– Bây giờ chịu thiệt, vẫn tốt hơn về sau chịu thiệt, chuyện này cũng không có gì lớn lắm.
Bắc Đẩu lão tổ nhìn Vệ Phạn Dạ, trong mắt lộ ra một tia ôn hòa, tiếp tục nói:
– Lại nói, chuyến đi Thanh Châu lần này, cũng chưa hẳn đã không thu hoạch được gì!
– Thông Thiên Ma Quân là nhân vật nào, có thể trở thành truyền nhân của hắn, thì đâu phải hạng đơn giản, thua ở trong tay nhân vật như vậy, cũng không mất mặt.
– Thế nhưng…
Vệ Phạn Dạ còn muốn nói điều gì, nhưng bị Bắc Đẩu lão tổ cắt đứt.
– Không nên luôn suy nghĩ so sánh với người khác, làm tốt chuyện của mình, mới là quan trọng.
Bắc Đẩu lão tổ nhìn Vệ Phạn Dạ, trong mắt cũng lộ ra vài phần trách cứ, trầm giọng nói:
– Đại hội Đạo Môn sắp tới, đối với ngươi, đối với bổn tông mà nói, lúc này mới là đại sự hàng đầu! Mấy ngày nay, ngươi không nên chạy loạn, đến Bắc Đẩu Điện bế quan đi.
– Vâng!
Vệ Phạn Dạ cảm giác được trong lời nói của Bắc Đẩu lão tổ có ý bất mãn, nên cuối cùng không dám tranh luận nữa, khom người đáp ứng.
Đợi Vệ Phạn Dạ lui xuống, lúc này trong mắt Bắc Đẩu lão tổ mới lộ ra một đạo tinh mang, nhẹ giọng lẩm bẩm:
– Diệp Huyền đại sư, ngươi đã rời khỏi Ung Châu rồi sao… Đại Càn Vương Triều ngủ đông nhiều năm như vậy, rốt cục cũng muốn khẽ động ư? Chỉ là thiên hạ này… cũng không phải hoàng thất ngươi có khả năng lấy thúng úp voi.
Đối với tu hành giả bình thường mà nói, họ không quá rõ sự lợi hại bên trong cái tên Diệp Huyền đại sư này.
Nhưng đối với cường giả như Bắc Đẩu lão tổ mà nói, lại quá biết sự lợi hại trong đó.
Mặc dù tu vi bản thân không mạnh, nhưng vị này lại là nhân vật lợi hại đủ để khuấy động thiên hạ đại thế.
Đặc biệt là khi nghe đồn, thọ nguyên Diệp Huyền đại sư sắp hết, rời khỏi Ung Châu tuyệt đối không phải là chuyện trùng hợp đơn giản như vậy.
Cho dù là hắn, hiện tại cũng không nhìn rõ thâm ý trong này.
Thế nhưng, có thể khẳng định một vài chuyện.
Sợ là cái tu hành giới này, thật sự muốn lật trời rồi.
Đối với Bắc Đẩu Tinh Cung mà nói, làm sao cướp lấy quyền lợi trong cuộc phong ba này, hoặc… Chí ít là sẽ không bị tác động vào, mới là quan trọng nhất.
Ban đầu, hắn vẫn luôn gửi hy vọng vào Vệ Phạn Dạ, nhưng hôm nay xem ra, tên đệ tử này vẫn còn thiếu rất nhiều tôi luyện.
Ngọc không mài không thành khí!
Đập một chút, cũng chưa hẳn là chuyện xấu!
Chỉ hy vọng, đến đại hội Đạo Môn, tên đệ tử này sẽ càng thành thục hơn một ít.
Còn về phần Bạch Nhạc… Bất kể hắn có phải là Yến Bắc Thần hay không, chuyện này cũng nhất định phải dừng ở đây.
Mặc kệ Thông Thiên Ma Quân có không chết thật hay không, Bắc Đẩu Tinh Cung cũng không cần thiết trêu chọc một cường địch như này.
Bây giờ người thực sự gấp gáp, tự nhiên là Đạo Lăng Thiên Tông cao cao tại thượng kia.
Vị Thánh Nữ còn có vẻ hơi non nớt kia, sẽ có thể chống đỡ bao lâu trong trận bão táp này?
Bạch Nhạc luyện kiếm ở trong sơn cốc trọn ba ngày.
Có nghĩa là trong quá trình này, Bạch Nhạc cũng không tiếp tục che giấu khí tức ma công nữa.
Toàn bộ quá trình, trừ Tô Nhan một mực ở bên cạnh Bạch Nhạc ra, mặc dù thư sinh và Thiết Tượng cũng chứng kiến, nhưng không nói một lời, thậm chí giống như không nhìn thấy Bạch Nhạc.
Còn về phần Diệp Huyền đại sư, cho tới bây giờ càng không ra mặt.
Bạch Nhạc thật sự có quá nhiều đồ vật.
Từ Linh Tê Kiếm Quyết, đến Thất Tinh Đồ, Bắc Đẩu Kiếm Trận, Quảng Hàn Kiếm Ảnh, thậm chí Thông Thiên Ma Công, Phi Kiếm Thuật tự nghĩ ra.
Những thứ này bất kể xuất ra loại nào, cũng có thể tính là truyền thừa đỉnh tiêm, tùy ý luyện một loại đến cực hạn, đều có thể trở thành một vị cao thủ hàng đầu.
Nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, hắn học quá tạp, cho dù tư chất có tốt, đồng thời tu hành nhiều pháp môn như vậy, cũng rất khó làm đến tinh thông, huống chi, trừ kiếm đạo ra, thiên phú của Bạch Nhạc cũng không tính là hàng đầu.
Chương 997: Thu Sơn Chi Tác
Duy tinh duy nhất!
Đối với tu hành giả bình thường mà nói, muốn chân chính đi xa hơn, thì đây là biện pháp duy nhất.
Nhưng Bạch Nhạc lại hoàn toàn khác biệt!
Đi lên con đường đạo ma song tu này, liền có nghĩa là Bạch Nhạc không cách nào làm được duy tinh duy nhất, hắn không có khả năng bỏ qua Thông Thiên Ma Công, cũng không có khả năng bỏ qua tu hành Huyền Môn, chuyên tâm tu ma.
Như vậy, làm sao tìm được cân bằng giữa hai cái này, tìm được một con đường thuộc về mình, mới là mấu chốt.
Bạch Nhạc suy tư rất lâu, cuối cùng cũng dần dần ngộ ra.
Vô luận là công pháp Huyền Môn, hay là Thông Thiên Ma Công, đều không phải là đại đạo hắn cần phải truy cầu.
Thứ chân chính thuộc về hắn, chỉ có kiếm đạo!
Công pháp Huyền Môn, hay là Thông Thiên Ma Công, cũng chỉ là lực lượng, chứ không phải đại đạo.
Tựa như Bạch Nhạc ngưng tụ Tinh Cung, bên trái là thất tinh rực rỡ, bên phải là Nhân Hình Hóa Thân, nhưng thứ có thể phân chia ra hai loại lực lượng này, chỉ có đạo kiếm ảnh ở giữa kia!
Ngươi có thể nói, đó là một loại phân cách!
Nhưng cũng có thể đạo kiếm ảnh này, mới chính là hạch tâm Tinh Cung.
Tu hành, cũng như vậy!
Nghĩ rõ ràng điểm này, trong lòng Bạch Nhạc nhất thời rộng mở trong sáng.
Đương nhiên, nghĩ rõ ràng cũng chỉ là nghĩ rõ ràng, khoảng cách đến mức có thể làm được, vẫn cực kỳ xa xôi.
Thế nhưng làm đến bước này, thì chuyến đi Huyền Diệp Cốc lần này cũng coi như không tệ.
Bạch Nhạc xoay người trở lại trước nhà, gặp Thiết Tượng lần nữa.
Khẽ khom người, nhẹ giọng nói:
– Tiền bối!
– Nghĩ rõ ràng rồi sao?
Thiết Tượng nhìn Bạch Nhạc, hờ hững hỏi.
– Vâng!
Bạch Nhạc gật đầu, nhẹ giọng nói:
– Ta muốn một thanh kiếm.
– Còn có yêu cầu gì?
Thiết Tượng ngẩng đầu nhìn Bạch Nhạc, hỏi lần nữa.
– Không có!
Bạch Nhạc lắc đầu, bình tĩnh nói:
– Ta tin tưởng Diệp Huyền đại sư sẽ hiểu ý ta, không cần có bất kỳ yêu cầu gì.
Ban đầu, Bạch Nhạc thật sự muốn trực tiếp rời đi, nghĩ rõ ràng mọi thứ, cũng đã là thu hoạch lớn nhất của chuyến đi này.
Có Côn Ngô Kiếm nơi tay, Bạch Nhạc căn bản không cần kiếm của hắn.
Chỉ là, nghĩ đến Vân Mộng Chân, Bạch Nhạc lại thay đổi chủ ý.
Nghĩ đến những lời kia của Diệp Huyền đại sư, Bạch Nhạc càng hiểu ra, bây giờ Vân Mộng Chân phải gánh vác áp lực rất lớn.
– Đi vào đi!
Thiết Tượng chỉ về phía gian phòng Diệp Huyền đại sư, nhẹ giọng nói.
Thật ra loại không cần yêu cầu này, mới là loại khó xử lý nhất, Thiết Tượng đạt được truyền thụ của Diệp Huyền đại sư, cho dù tự mình đi ra ngoài, cũng coi như là một vị luyện khí đại sư, nhưng so với Diệp Huyền đại sư, hắn vẫn chỉ là một thợ rèn.
Bạch Nhạc không nói ra bất kỳ yêu cầu gì, nên hắn cũng không xử lý được, chỉ có thể giao cho Diệp Huyền đại sư tự mình ra tay.
Bạch Nhạc khẽ khom người, rồi bước vào gian phòng.
Diệp Huyền đại sư vẫn nằm trên ghế, giống như lần đầu tiên Bạch Nhạc tới đây, không có gì khác nhau.
– Ngươi nghĩ kỹ chưa?
Lão nhân chậm rãi mở miệng, nhẹ giọng nói:
– Ma Quân tung hoành thiên hạ một đời, nhưng không cần kiếm, ngươi nên phát hiện, trong truyền thừa của Ma Quân, không có bất kỳ một môn Thần Thông Kiếm Đạo nào! Cho nên, ngươi vẫn kiên trì muốn chọn kiếm sao?
So với người khác, lão nhân càng hiểu Thông Thiên Ma Quân hơn, nên tự nhiên cũng hiểu, bây giờ Bạch Nhạc làm ra lựa chọn này có ý vị như thế nào.
– Nghĩ kỹ rồi!
Bạch Nhạc gật đầu, nhẹ giọng nói:
– Đạo của sư tôn là của sư tôn, không phải của ta! Nếu ta chỉ men theo bước chân của sư tôn tu hành, tối đa cũng chỉ là một Thông Thiên Ma Quân khác… Như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?
Nói đến đây, Bạch Nhạc hơi lạy một cái, có chút tự giễu nói:
– Mặc dù ta cũng không biết, có thể đi bao xa, có thể kết quả cuối cùng, không bằng chuyên tâm tu hành Thông Thiên Ma Công, nhưng chí ít… Ta đã cố gắng qua, không oán không hối!
Có mấy lời, Bạch Nhạc chưa nói ra, nhưng trong lòng lại hiểu rõ.
Bạch Nhạc vẫn luôn biết, trước đây Thông Thiên Ma Quân có cơ hội giết chết hắn đoạt xá trọng sinh, Bất Tử Thanh Vương có thể nghĩ ra biện pháp khởi tử hoàn sinh, lấy thực lực của Thông Thiên Ma Quân, nếu như không muốn chết, nào sẽ dễ dàng vẫn lạc như vậy.
Nhưng cuối cùng, Thông Thiên Ma Quân vẫn lựa chọn lưu lại truyền thừa cho hắn, chứ không phải là đoạt xá trọng sinh.
Trước đó, nghe Diệp Huyền đại sư nhắc tới tâm nguyện của Thông Thiên Ma Quân, Bạch Nhạc đã biết đối phương nói thật, có thể đây cũng là một trong những nguyên nhân rất lớn, khiến trước đây Thông Thiên Ma Quân không đoạt xá trọng sinh.
Đây là lòng tin của Thông Thiên Ma Quân đối với hắn, cũng là tự tin đối với chính mình, nhưng đối với Bạch Nhạc mà nói, chuyện này cũng là một phần trách nhiệm.
Hắn biết rõ, bây giờ trên người mình gánh vác cái gì.
Từ khi còn là tạp dịch Linh Tê Kiếm Tông, đến bây giờ là Yến Bắc Thần danh chấn thiên hạ, phủ chủ Thanh Châu Bạch Nhạc, Bạch Nhạc trưởng thành quá nhiều, cũng tự tin hơn nhiều.
Có thể hắn không có bá khí bễ nghễ thiên hạ như Thông Thiên Ma Quân, nhưng nếu bàn về tự tin ngông nghênh, chưa chắc đã ít hơn bao nhiêu.
– Tốt!
Lão nhân nghe được câu trả lời như vậy, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười thoả mãn.
Chương 998: Chất Vấn Thánh Nữ
– Như vậy mới không hổ là truyền nhân Ma Quân!
– Muốn trở thành cường giả đứng đầu chân chính, thậm chí quân lâm thiên hạ, hoàn thành tâm nguyện mà Ma Quân cũng không thể hoàn thành, thì phải có tự tin và khí phách như này, nếu sợ hãi rụt rè, vậy không bằng dứt khoát không tu hành!
Lão nhân chậm rãi đứng lên khỏi ghế, mở miệng nói:
– Ma Quân từng nói, người tu hành nên tu một chữ nghịch! Nếu như cái gì cũng ứng thiên mệnh, thuận theo thiên đạo, vậy còn tu hành cái rắm gì!
– Hôm nay ta sẽ tặng chữ nghịch này cho ngươi, thanh kiếm này, liền gọi là Nghịch Ma Kiếm đi!
Lão nhân hơi trầm ngâm một chút, nhẹ giọng nói:
– Cả đời lão phu luyện khí rất nhiều, nhưng hôm nay gần sát quan tài, mới phát hiện, không có một tác phẩm nào thực sự chân chính… Cũng may, thanh kiếm này, đúng lúc trở thành tác phẩm để đời của lão phu.
Đột nhiên lão giả đứng dậy, để lộ ra một luồng tự tin cường đại.
Dường như trong nháy mắt, lão giả sắp đến phần cuối cuộc đời kia cũng biến mất không còn thấy gì nữa, thay vào đó, là Diệp Huyền đại sư nổi danh mấy trăm năm!
Tự nhiên tác phẩm để đời của nhân vật như Diệp Huyền, không có khả năng hoàn thành trong khoảng thời gian ngắn.
Không nói những cái khác, chỉ sợ thu thập tài liệu, cũng không phải ngày một ngày hai có khả năng hoàn thành, đây còn là lấy thân phận Diệp Huyền đi thu thập, nếu để Bạch Nhạc tự mình đi tìm, sợ là không biết bao nhiêu năm sau mới có thể hoàn thành.
Bạch Nhạc bỏ ra sáu trăm vạn linh thạch mua phần thủ thư này, nghe có vẻ rất đắt, nhưng trên thực tế lại quá mức tiện nghi.
Không nói quá chút nào, chỉ những tài liệu luyện kiếm này, đã vượt xa con số sáu trăm vạn.
– Ngươi đi về trước đi, lão phu sẽ cố gắng hoàn thành Nghịch Ma Kiếm trước khi đại hội Đạo Môn mở ra, đến lúc đó, tự nhiên sẽ tìm người đưa cho ngươi.
Diệp Huyền đại sư xua tay, nhàn nhạt nói.
Bạch Nhạc khẽ khom người, cũng hiểu đối phương đang hạ lệnh tiễn khách.
Bạch Nhạc bái chào, cũng không nhiều lời nữa, liền xoay người lui ra ngoài.
Đợi Bạch Nhạc và Tô Nhan rời đi, lúc này Thiết Tượng và thư sinh mới đi tới,
– Chủ nhân, để ta làm đi, thân thể ngài…
Thiết Tượng nhìn Diệp Huyền đại sư, nhất thời quỳ xuống, gấp giọng khuyên nhủ.
– Cái này là tác phẩm để đời của lão phu, làm sao có thể để cho ngươi nhúng tay.
Diệp Huyền đại sư lắc đầu, bình thản mở miệng nói:
– Ngươi theo ta, lần này ngươi sẽ tham dự toàn bộ quá trình, từ chọn người đến luyện chế… Có lẽ đây cũng là lần cuối cùng lão phu dạy ngươi luyện khí.
– Chủ nhân!
– Được rồi, ý ta đã quyết, không cần nhiều lời!
Diệp Huyền xua tay, kiên quyết mở miệng nói.
…
So với lúc tới, tâm tình Bạch Nhạc nặng nề hơn rất nhiều, mặc dù đạt được thu hoạch, còn phong phú hơn nhiều so với trong dự đoán, nhưng áp lực cục diện, cũng lớn hơn so với trước kia.
Đại hội Đạo Môn, vốn chỉ là thịnh hội để Đạo Lăng Thiên Tông uy hiếp thiên hạ, nhưng bây giờ khắp nơi đều ẩn giấu sát khí.
Ngay cả là Bạch Nhạc hiện tại, cũng cảm nhận được rõ ràng, loại cảm giác đè nén khi mưa gió sắp đến kia.
Mà giờ khắc này, cách đại hội Đạo Môn mở ra, cũng chỉ còn vẻn vẹn nửa năm mà thôi.
Một đường trở lại Thanh Châu, rất nhanh Kim Tam Bàn đã tới cửa lần nữa.
Dựa theo ước định, ba tháng sau Càn Khôn thương hội sẽ, giao phó ba nghìn bộ khôi giáp và chiến đao cho Bạch Nhạc, trước mắt tin tức này, vẫn ở trạng thái phong tỏa, thế nhưng, bất kể là Bạch Nhạc, hay là Kim Tam Bàn đều rất rõ ràng, sợ rằng tin tức này không giấu được bao lâu.
Một khi tin tức truyền ra, sẽ tạo thành ảnh hưởng to lớn đối với toàn bộ thế cục Thanh Châu.
Thế nhưng, ít nhất từ trước mắt đến xem, Thanh Châu Phủ sẽ vì GGKWNMBYsṩ vvEVbdcWAẛ mà khôi phục sự yên tĩnh khó có được.
Chỉ là lúc này, bên trong Đạo Lăng Thiên Tông cách xa vạn dăm, lại không hề yên tĩnh.
– Thánh Nữ, chuyện khác chúng ta có thể không hỏi, thế nhưng chuyện liên quan đến tên ma đầu Thông Thiên Ma Quân này, ngươi không thể không nói tỉ mỉ được?
Hiện tại đại bộ phận trưởng lão Đạo Lăng Thiên Tông, đã đến đông đủ ở chủ điện Thánh Nữ Phong.
Đối với người bên ngoài mà nói, trận chiến ở Đông Hải cũng chỉ là nghe đồn, nhưng Đạo Lăng Thiên Tông có Vân Mộng Chân tự mình tham dự trở về, thì cần được biết chân tướng.
Chỉ là lần này Vân Mộng Chân trở về, lại biểu hiện ra sự cường thế vượt ra ngoài dự đoán của mọi người, chẳng những cự tuyệt trả lời bất cứ vấn đề gì, thậm chí cự tuyệt gặp mặt bất cứ kẻ nào.
Dưới tình huống bất đắc dĩ, những trưởng lão này mới liên kết với nhau tạo áp lực, đến Thánh Nữ phong tìm Vân Mộng Chân muốn một lời giải thích.
Vân Mộng Chân lẳng lặng ngồi dưới đất, lạnh lùng nhìn những trưởng lão này, trong đôi mắt lộ ra vài phần mỉa mai, sau khi yên lặng một lúc lâu, lúc này mới lạnh lùng mở miệng nói:
– Hôm nay chư vị trưởng lão đến đông đủ… vậy không biết, lúc ta ở Đông Hải, chư vị ở đâu?
Giọng nói của Vân Mộng Chân vừa có vẻ lạnh lùng, vừa lộ ra một loại áp lực hùng hổ dọa người.
Trong nháy mắt, tất cả trưởng lão ở đây không khỏi có chút lúng túng.
Chương 999: Chất Vấn Thánh Nữ (2)
Chuyện Vân Mộng Chân đi Đông Hải, tự nhiên bọn hắn biết, hơn nữa, theo đạo lý, sau lần đầu tiên Vân Mộng Chân gặp nạn, cũng phải có cao thủ đi Đông Hải, nhưng bởi vì có chút nguyên nhân không cách nào mở miệng, khiến cho cả Đạo Lăng Thiên Tông đều giữ yên lặng.
Nếu như không ai nhắc đến chuyện này, tự nhiên có thể coi như chưa từng xảy ra, nhưng khi Vân Mộng Chân nhắc đến, sẽ khiến người khác đuối lý.
Phải biết rằng, bản thân Vân Mộng Chân là Đạo Lăng Thánh Nữ, có thân phận cực kỳ tôn quý trong Đạo Lăng Thiên Tông, thậm chí không ở dưới tông chủ, một khi chỉ trích, những trưởng lão này cũng có vẻ rất lúng túng.
– Lời này của Thánh Nữ có vẻ hơi nghiêm trọng rồi, trước đây, chúng ta luôn tin tưởng thực lực của Thánh Nữ! Hôm nay thiên hạ phân loạn, khắp nơi đều có người của Ma Đạo lộ diện, áp lực của bổn tông lớn như nào, Thánh Nữ cũng biết!
Một người trung niên trong nhóm lắc đầu, chậm rãi mở miệng nói.
– Dù sao, Đông Hải cũng có Nguyệt Lâm Tiên, bọn ta cho rằng có hắn ở đó, an toàn của Thánh Nữ không cần lo lắng mới đúng! Chỉ là, không ai nghĩ đến, sẽ xảy ra chuyện lớn như vậy.
– Sợ là lời này của Lâm trưởng lão, nghĩ một đằng nói một nẻo?
Vân Mộng Chân cười lạnh một tiếng, nhàn nhạt nói:
– Tạm thời không đề cập tới sự tình của Thông Thiên Ma Quân, nhưng Nguyệt Lâm Tiên là ai, lẽ nào trong lòng chư vị trưởng lão không rõ hay sao? Để hắn tới bảo vệ an toàn của ta, thì thật uổng công Lâm trưởng lão suy nghĩ.
“…”
Lâm trưởng lão bị Vân Mộng Chân nói một câu như vậy, có vẻ hơi khó chịu, đành phải cãi chày cãi cối nói:
– Dù sao Nguyệt Lâm Tiên cũng là người trong Huyền Môn ta, trên phương diện đối phó Ma Đạo, vẫn có mục tiêu giống nhau!
– Nếu như ta nói, Nguyệt Lâm Tiên cấu kết Bạch Cốt Thần Giáo, thậm chí tu luyện tà công như Bạch Cốt Hóa Thân thì sao?
Vân Mộng Chân hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nói.
-… Thánh Nữ, lời này của ngươi nghe có chút rợn cả người!
Vân Mộng Chân lạnh lùng nhìn người chen lời vào, hờ hững nói:
– Sao, Triệu trưởng lão không tin ta ư?
– Không dám!
Lúc này Triệu trưởng lão đứng lên nói:
– Đông Hải Tiên Đảo đã bị huỷ diệt cùng Bạch Cốt Thần Giáo và Âm Phong lão tổ, Thánh Nữ nói bọn hắn cấu kết với Bạch Cốt Thần Giáo, khó tránh khỏi có chút gượng ép? Lại nói, bây giờ Nguyệt Lâm Tiên bỏ mình, Đông Hải Tiên Đảo huỷ diệt, lời này cũng không có chứng cứ… Thánh Nữ chỉ dựa vào lời nói một bên, liền định tội cho Đông Hải Tiên Đảo như vậy, sợ là có chút không ổn?
– Không đúng, vì không có chứng cứ.
Vân Mộng Chân hờ hững gật đầu, ung dung mở miệng nói:
– Đã như vậy, chư vị cần gì hỏi ta về sự tình của Thông Thiên Ma Quân, vì lời ta nói cũng là lời một phía, không đủ để tin!
“…”
Câu nói này vừa ra, vị Triệu trưởng lão kia quả thực hận không thể cho mình một cái tát, nói cái gì không nói, lại nói một câu như vậy, bị Vân Mộng Chân nắm ngay chỗ mấu chốt, lúc này mới thực sự là tự đào cho mình một cái hố.
– Thánh Nữ hiểu lầm rồi, lão phu tuyệt không có ý này!
Dưới tính huống bất đắc dĩ, Triệu trưởng lão chỉ có thể tự tát vào mặt, khom người xin lỗi Vân Mộng Chân:
– Tự nhiên chúng ta tin tưởng Thánh Nữ! Chỉ là Đông Hải Tiên Đảo đã bị huỷ diệt, bây giờ nói những chuyện này cũng vô dụng! Vấn đề mấu chốt vẫn là chuyện về Thông Thiên Ma Quân, việc này quan hệ đến thiên hạ đại thế, Thánh Nữ nhất định phải nói cho rõ ràng mới được.
Trên đời này có rất ít chuyện thật sự tồn tại độc lập, thường thường đều là rút giây động rừng.
Giống như chuyện Thông Thiên Ma Quân còn sống hay không, chỉ là một vấn đề rất đơn giản, căn bản không có gì để giấu giếm, nhưng trên thực tế, đâu có chuyện như vậy.
Chuyện này ảnh hưởng thực sự quá lớn.
Đối với bản thân Đạo Lăng Thiên Tông mà nói, nếu như Thông Thiên Ma Quân còn sống, nhất định phải hành sự cẩn thận hơn, có nhiều chuyện không thể không phân ra đại bộ phận tinh lực tới phòng bị Thông Thiên Ma Quân, có những nơi, cần làm ra nhiều nhượng bộ hơn.
Đối với nàng và truyền thừa của Thánh Nữ Phong mà nói, đoạt lại Côn Ngô Kiếm từ tay truyền nhân Ma Quân, với từ tay Thông Thiên Ma Quân, tuyệt đối là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt, thậm chí chuyện này có thể sẽ ảnh hưởng tới địa vị của Thánh Nữ Phong bên trong tông môn.
Nhìn rộng ra thiên hạ, cũng có thể tưởng tượng được, một khi tin tức này truyền ra từ trong miệng nàng, hoặc từ Đạo Lăng Thiên Tông, sẽ tạo thành ảnh hưởng lớn như nào!
Huống hồ, trừ chuyện này ra, vấn đề càng quan trọng hơn là, nó có khả năng trực tiếp ảnh hưởng đến sinh tử của Bạch Nhạc.
Nếu như Thông Thiên Ma Quân còn sống, vậy vị truyền nhân Ma Quân Yến Bắc Thần này, gần như có thể quét ngang thiên hạ, bất kể là thế lực gì, cao thủ gì, muốn động thủ với vị truyền nhân Ma Quân này, cũng phải cân nhắc nhiều lần, thậm chí không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ không chủ động trêu chọc hắn.
Nhưng ngược lại, giả sử Thông Thiên Ma Quân đã chết, như vậy Yến Bắc Thần, cũng chỉ là một tiểu bối không chỗ nương tựa mà thôi, trên người mang truyền thừa Ma Quân, còn có Côn Ngô Kiếm, liền giống như ôm vàng đi giữa phố, không biết có bao nhiêu người trong tối ngoài sáng, sẽ tìm cơ hội ra tay.
Chương 1000: Nói Dối Như Cuội
Từ khi trở về từ Duyện Châu, mặc dù Vân Mộng Chân giống như không hỏi qua cái gì, nhưng trên thực tế, lại một mực âm thầm chú ý biến động ở Thanh Châu và Duyện Châu.
Vệ Phạn Dạ đến Thanh Châu tìm Bạch Nhạc, thậm chí tung ra lời đồn Yến Bắc Thần chính là Bạch Nhạc, Vân Mộng Chân đều biết.
Dưới tình huống như vậy, nàng càng hiểu rõ, ảnh hưởng của việc mọi người từ miệng của nàng chứng thực được Thông Thiên Ma Quân còn sống là một lời nói dối.
Tâm niệm liên tục thay đổi, trong khoảng thời gian này không biết trong đầu Vân Mộng Chân đã lóe lên bao nhiêu ý niệm, nhưng nàng cũng rõ ràng, chuyện tới mức này, nàng đã không có khả năng tiếp tục im miệng không nói.
Đời này của nàng, có rất nhiều quyết định quan trọng, đều phải đưa ra trong nháy mắt.
Nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục, chính là như vậy!
– Còn sống!
Vân Mộng Chân ngẩng đầu, nhàn nhạt phun ra hai chữ này.
Vù vù!
Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện giống như ong vỡ tổ.
Mặc dù trước đó trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng mọi người đều có khuynh hướng cho rằng đây chỉ là một lời nói dối, bởi vì nếu nó là thật, áp lực mang đến thực sự quá lớn.
– Thánh Nữ, loại chuyện như vậy không thể thuận miệng nói được, ngươi thật sự xác định, Thông Thiên Ma Quân còn sống?
Đột nhiên mí mắt Lâm trưởng lão giật giật một cái, không nhịn được xác nhận lần nữa nói.
– Sao vậy, Lâm trưởng lão cảm thấy ta cố ý nói dối?
Trong mắt Vân Mộng Chân lộ ra một đạo hàn mang, thờ ơ nói, nhưng mọi người đều nghe được lãnh ý trong lời nói kia.
– Không dám!
Lâm trưởng lão nhận thấy trong lời nói của Vân Mộng Chân có sát khí, cũng lập tức bồi lễ nói:
– Thánh Nữ thứ tội, chỉ là chuyện này có can hệ quá lớn, nên không nhịn được muốn xác nhận lại một chút! Ta nghe nói, trước đây giết chết Nguyệt Lâm Tiên, tốn hơn trăm hơi thở thời gian… Chuyện này không giống tác phong của Thông Thiên Ma Quân lắm.
Nguyệt Lâm Tiên không hề yếu, ngay cả những trưởng lão này của Đạo Lăng Thiên Tông, cũng chỉ có một vài người có thể thắng được Nguyệt Lâm Tiên, nhưng chiến thắng trong trăm hơi thở, thì không khỏi quá khinh thường rồi.
Có điều người hắn đối mặt là Thông Thiên Ma Quân, tự nhiên tình thế sẽ hoàn toàn khác nhau.
Lâm trưởng lão dừng một chút, tiếp tục nói:
– Còn nữa, ta có một câu bất kính, giả sử Thông Thiên Ma Quân thật sự còn sống… Làm sao Thánh Nữ thoát thân được?
Có thể nói Thông Thiên Ma Quân và Đạo Lăng Thiên Tông thù sâu như biển, nếu như gặp nhau lần nữa, sợ rằng hắn không có lý do gì buông tha vị Đạo Lăng Thánh Nữ Vân Mộng Chân này.
– Trận chiến ở Đạo Lăng Sơn cũng chỉ mới trôi qua ba năm mà thôi, Lâm trưởng lão cho rằng, Thông Thiên Ma Quân có thể đơn giản khôi phục tới trạng thái đỉnh phong hay sao?
Vân Mộng Chân hơi cười nhạt, thuận tiện hỏi ngược lại.
Bỗng nhiên mí mắt hơi giật, lần này không có ai đi ra ngắt lời Vân Mộng Chân nữa.
Ánh mắt Vân Mộng Chân chậm rãi đảo qua mọi người, nhàn nhạt mở miệng nói:
– Ta không biết rốt cuộc Thông Thiên Ma Quân làm sao làm được, nhưng ta đã thực sự nhìn thấy Thông Thiên Ma Quân ở trong Quảng Hàn Thiên Cung,… Chỉ là sau khi chém giết Nguyệt Lâm Tiên, Thông Thiên Ma Quân đã kiệt lực, không phải hắn không muốn nhanh chóng giết chết Nguyệt Lâm Tiên, mà là sợ rằng bây giờ hắn không làm được!
Những lời này vừa ra, liền để cho mọi người tin tưởng vài phần.
Cho dù Thông Thiên Ma Quân lợi hại như thế nào đi nữa, thì trận chiến ở Đạo Lăng Sơn trước đây cũng bị trảm thân thể, thậm chí ngay cả thần hồn cũng chỉ còn lại một luồng chạy ra Đạo Lăng Sơn, dưới tình huống như vậy, nếu như Thông Thiên Ma Quân còn có thể khôi phục lại, đó mới là chuyện cười.
Thế nhưng, cho dù chỉ khôi phục một bộ phận thực lực, cũng đã rất khủng bố rồi!
Thông Thiên Ma Quân chính là Thông Thiên Ma Quân, chỉ cần chưa chết đi, cho dù chỉ còn lại một hơi thở, cũng không có bất kỳ người nào dám khinh thị nửa phần.
– Nếu như Thông Thiên Ma Quân thật sự còn sống… Vậy lúc đại hội Đạo Môn diễn ra, có thể hiện thân lần nữa hay không?
– Không sai, nếu Thông Thiên Ma Quân dám hiện thân, cho dù bây giờ còn chưa triệt để khôi phục, chỉ sợ cũng có lực đánh một trận, không thể không đề phòng!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đại điện xôn xao, cho dù mạnh như Đạo Lăng Thiên Tông, thì thời điểm đối mặt với cái tên này, cũng rất khó bình tĩnh được.
Vân Mộng Chân lạnh lùng nhìn tất cả, nhưng không nói một lời.
Đây cũng chính là kết quả nàng đã đoán được, không có gì bất ngờ cả.
Từ trước tới giờ nàng chưa từng để đám người gọi là trưởng lão này vào mắt, muốn bảo vệ tôn nghiêm của Đạo Lăng Thiên Tông, không phải dựa vào những trưởng lão chỉ biết đấu tranh với nhau này.
So với áp lực bên ngoài, vấn đề nội bộ Đạo Lăng Thiên Tông, mới là căn nguyên thật sự khiến Đạo Lăng Thiên Tông suy sụp!
Vân Mộng Chân hít sâu một hơi, tiếp tục mở miệng nói:
– Ngày mai, ta sẽ bế quan lần nữa… trước khi đại hội Đạo Môn diễn ra, bước vào Tinh Hải!
Đối với người khác mà nói, bước vào Tinh Hải là một sự tình vạn phần gian nan, có thể là một đạo sinh tử quan!
Nhưng đối với Vân Mộng Chân mà nói, nó giống như là một chuyện nhỏ bé không đáng kể, không những hời hợt, mà còn hạn định thời gian.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










