Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 87 : Một ngày mới (c431-c435)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Một ngày mới
“Hội ẩn sĩ hoàng hôn…
“Đây là tổ chức gì? Mình sao tới giờ cũng chưa từng nghe nói qua? Thời điểm ‘Người Treo Ngược’ giảng giải cho mình các thường thức thế lực, cũng không có nhắc tới chút nào…”
Audrey vừa ngạc nhiên vừa mê hoặc, lập tức phát hiện sương mù xám trước mắt nhạt đi, bóng dáng trên cao nhìn xuống của ngài “Kẻ Khờ” đã biến mất không thấy.
Cô đôi mắt hơi đổi, nhanh chóng có suy đoán:
Tổ chức tên là “Hội ẩn sĩ hoàng hôn” này nghe lên so với “Hội Cực Quang”, “Học phái sinh mệnh” các thế lực ngầm này càng thêm thần bí, càng thêm không muốn người biết, thế cho nên “Người Treo Ngược” hiểu biết phong phú, tri thức uyên bác, có quan hệ chặt chẽ với giáo hội Gió Bão cũng không biết nó tồn tại…
Mà bọn họ mưu tính hành động trực tiếp chỉ về phía đại quý tộc vương quốc, một trong những nhóm người nhỏ có thế lực nhất trên toàn thế giới…
Bọn họ có lẽ là người quan sát chỗ sâu nhất của thế giới siêu phàm, người thao túng chân chính, ảnh hưởng thế cục nam bắc đại lục, khó trách sẽ bị ngài “Kẻ Khờ” chú ý…
Lần trước “Người Treo Ngược” thỉnh cầu quyến giả của người trợ giúp có thể thành công, không là vì hứa hẹn thù lao đủ dày, mà là bản thân ngài “Kẻ Khờ” cũng đang nhằm vào “Hội ẩn sĩ hoàng hôn”…
Tổ chức này cũng thần bí giống như “Hội Tarot” chúng ta vậy…
Audrey không hiểu có chút kích động, cái này làm nhạt đi đả kích từ sự việc công tước Negan gặp chuyện bỏ mình ảnh hưởng tới cô.
“Người phi phàm biết ‘Hội ẩn sĩ hoàng hôn’ tồn tại khẳng định không nhiều lắm, mà mình chính là một trong số đó, mà hội Tarot chúng ta đang nhằm vào bọn họ!” Audrey đứng lên, đi đến trước tấm kính lớn.
Cằm của cô nhân khẽ nâng với độ cong cực kỳ xinh đẹp.
Nhìn cô gái mắt xanh trong kính, Audrey chậm rãi bình tĩnh xuống, lần đầu tiên bởi hứng thú yếu tố bên ngoài mà sinh ra ý tưởng bức thiết đề cao danh sách bản thân: “Công tước Negan dưới sự bảo vệ nghiêm mật của người phi phàm đều bị ám sát, huống chi ba ba chỉ là người thường.
“Tuy nhiên từ tình huống của kho có thể phán đoán, trong nhà khẳng định có không ít người phi phàm, hơn nữa giáo hội Nữ Thần còn có thể cung cấp bảo hộ thêm, nhưng cái này vẫn không làm cho người ta yên tâm, đội hộ vệ công tước Negan cũng không có kém hơn…
“Cố lên, Audrey, mau chóng tăng lên tới danh sách 7, danh sách 6, giấu ở trong tối, làm phòng tuyến cuối cùng của ba, mẹ, các anh!”
Thủ phủ quần đảo Roth, thành phố Khẳng Khái.
“Kẻ báo thù u lam” lại một lần đi ngang qua nơi này, bỏ neo ở cảng, để cho thủy thủ có cơ hội phóng túng cùng phát tiết.
Arges Wilson thì thay trường bào có thêu hoa văn gió bão, đi vào tòa giáo đường lớn nhất đảo nhỏ này—— giáo đường Sóng Biển.
Phong cách của nó cổ điển, phổ biến vận dụng cột đá cùng mái vòm, có một khung đỉnh cao lớn cùng hai tòa gác chuông —— ở sơ kỳ thực dân, những người khai thác giả thường thường không có thời gian thành lập giáo đường, cái này mang đến cho bọn họ hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.
Bọn họ thân bị bao vây ở trong bộ lạc, rừng cây, kiến trúc xa xưa, cho dù chinh phục đất đai một cánh thoải mái, cũng thường xuyên sẽ chết đi thần bí, chết đi không có nguyên nhân, chết đi từng mảng lớn.
Loại tình huống dẫn phát khủng hoảng thật lớn này sau khi giáo đường các giáo hội lớn được xây dựng lên, mới dần dần giảm bớt, biến thành sự việc ngẫu nhiên mới xảy ra.
Đứng ở cửa giáo đường, Arges không vội vã đi vào, mà là xuyên thấu qua hào quang cửa sổ hẹp ở chỗ cao chiếu vào, xem kỹ bầu không khí u ám thần bí bên trong, cùng với từng ngọn nến ấm áp chiếu sáng khu vực nhân loại hoạt động.
Vài giây sau, anh ta đi vào phòng cầu nguyện lớn, nắm lại tay phải, đánh lên ngực trái, nói với Giám mục đối diện mình: “Gió bão ở bên cạnh ngươi!”
“Gió bão ở bên cạnh ngươi!” Vị Giám mục kia lấy tư thế đồng dạng đáp lại anh ta.
Không đợi Arges mở miệng, Giám mục giáo đường Sóng Biển đưa ra một phần điện báo: “Anh tới vừa lúc, hội nghị Hồng y có mệnh lệnh xuống, xem xong lại cầu nguyện.”
“Mệnh lệnh gì?” Arges vừa đưa tay tiếp nhận, vừa thuận miệng hỏi.
Giám mục vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Công tước Negan bị ám sát, hội nghị Hồng y để cho toàn bộ Kẻ Trừng Phạt cùng giáo sĩ lưu ý tình huống có liên quan đến hiệp đạo ‘Hoàng đế đen’, cùng với toàn bộ sự kiện có liên quan đến nghi thức Tarot.”
“Hiệp đạo ‘Hoàng đế đen’ ?” Arges biểu hiện đầy đủ kinh ngạc của bản thân.
Anh ta đã biết, vị “Hoàng đế đen” kia là quyến giả của ngài “Kẻ Khờ”.
Giám mục trịnh trọng gật đầu nói:
“Ám sát công tước Negan là một ác ma danh sách 5, nhưng ác ma này đang trên đường lẩn trốn, bị hiệp đạo ‘Hoàng đế đen’ giết chết, cái đó cùng ‘Trung tướng gió lốc’ Zillingers ám sát công tước thất bại kết cục là giống nhau.”
Không chỉ có là hình thức biểu hiện bên ngoài giống nhau, ngay cả bản chất cũng giống nhau… Giết chết Zillingers cũng là quyến giả của ngài “Kẻ Khờ”, một vị quyến giả khác… Chân chính muốn công tước Negan tử là ngài “Kẻ Khờ”? Không đúng, như quả thật là hắn, lần trước đã nhắc nhở Zillingers, để cho hắn cẩn thận tiểu thư “Chính Nghĩa”, không đến mức bại lộ thân phận ngay tai chỗ… ngài “Kẻ Khờ” nhìn vào là hung thủ chân chính nào đó che dấu chân tướng sau lưng sự kiện ám sát, nhìn vào là vị nào đây? Sẽ là ai, hoặc là nói tổ chức nào, để cho ngài “Kẻ Khờ” coi trọng như thế? Arges nháy mắt liên tưởng đến rất nhiều chuyện, cùng làm ra phán đoán bước đầu.
Anh ta cúi đầu nhìn về phía điện báo, phát hiện giáo hội vì chuyện công tước Negan bị ám sát, có thành lập tiểu đội điều tra chuyên môn, mỗi một đội viên đều là tinh anh bên trong Kẻ Trừng Phạt.
Mình có nên xin gia nhập, bất cứ lúc nào cũng nắm chắc hướng đi hay không? Arges nhất thời có chút do dự.
Cuối cùng, anh ta vẫn quyết định tuân theo quy hoạch nguyên bản, hạ thấp mà phát triển.
Một ngày mới, Klein ngủ thẳng tự nhiên tỉnh, chậm rãi rời giường, rửa mặt xuống lầu.
Anh không vội chuẩn bị bữa sáng, mà là theo thói quen mở ra cửa phòng, tắm ở trong sương mù, lấy ra phần báo chí hôm nay từ trong hộp thư báo.
“Cái gì vậy?” Bỗng nhiên, anh phát hiện trong xấp báo có kẹp một phong thư thật dày, phân lượng không tính quá nhẹ.
Sờ sờ mặt ngoài, trong đầu Klein chợt hiện lên tiền mặt mùi mực in thơm ngát.
Linh tính trực giác nói cho anh, bên trong là tiền mặt không nhỏ.
Anh cẩn thận mở ra, rút ra một xấp tiền.
Trải qua đếm, anh xác nhận tổng cộng có 1.000 bảng tiền mặt.
“Là tiền thưởng ‘Quả Tim Máy’ cho… Cái này là cái gọi là đưa cho bí ẩn của bọn họ? Bọn họ sao có thể yên tâm như vậy? Thoải mái đặt ở trong hộp thư báo? Nếu như bị trộm thì làm sao bây giờ?” Klein trong vui mừng nhịn không được thầm oán một câu.
Anh có số tiền này, lại không bị “Quả Tim Máy” âm thầm bảo hộ, là có thể đi tìm quỷ hút máu Emlyn White, hoàn thành giao dịch trước đó!
Dùng xong bữa sáng, Klein lập tức mặc vào áo khoác, đội mũ, cầm lấy gậy ba toong, kẹp tờ báo đi ra ngoài.
Thời điểm đến trạm xe ngựa công cộng điểm, anh thấy chủ cho thuê nhà bà Starling Summer đang chỉ huy nữ hầu mang rương hành lý chuyển ra chiếc xe ngựa đang dừng ở trước cửa.
“Chào buổi sáng, bà Summer.” Klein mỉm cười chào hỏi.
Starling rụt rè cười, để hồi đáp lời chào.
Trạng thái tinh thần của bà ta giống như đã khôi phục… Cũng không biết trước đó đã gặp phải sự việc gì… Klein tò mò hỏi một câu: “Mọi người muốn đi đâu vậy?”
“Sắp năm mới rồi, Mary cho Luke ngày nghỉ, chúng tôi tính đi vịnh Disi nghênh đón năm mới.” Starling chủ động nói, “Ài, mấy thành phố nơi đó, chúng tôi đều đã đi qua, hải trấn nhỏ nổi danh nhất cũng như vậy, chúng tôi lần này chuẩn bị đến Feineibote, phong cảnh thành phố Seville nghe nói cực kỳ không tệ.”
Klein rất phối hợp đáp lại:
“Thật sự là làm cho người ta hâm mộ.”
“Anh thì sao? Thám tử Moriarty, anh tính đi nơi nào đón năm mới?” Starling mỉm cười hỏi.
Mình đại khái cũng chỉ ở lại đây… Đúng rồi, chuẩn bị công cụ, tu bổ lỗ thủng trên tường trước bị đó Stuart bắn thủng… Klein khóe miệng nhếch lên nói: “Về Between Sea, mùa đông nơi đó có hương vị kahs là riêng biệt.”
Starling nụ cười càng thêm rõ ràng:
“Hy vọng có thể gặp được anh ở vịnh Disi trong dịp năm mới sau.”
Khu South Bridge, phố Rose, giáo đường Harvest.
Vừa nhìn thấy thám tử Sherlock Moriarty mặc áo khoác len màu đen tiến vào, Emlyn White đang cẩn thận chà lau nến đã lộ ra nụ cười.
Cậu ta chỉnh lại đầu tóc, ngẩng đầu đi qua, đè thấp giọng nói:
“Có tình báo của Jason Beria, có vị Huyết tộc biết hắn.”
“Tôi cũng có tình báo của hắn.” Klein mỉm cười cầm tờ báo đưa qua, tiêu đề trang nhất chính là: “Ngày hôm qua, công tước Negan tôn quý bị ám sát, ác ma chân chính hoành hành đại địa.”
Dưới tiêu đề lại là miêu tả chi tiết đối với sự kiện ám sát ngày hôm qua, vạch ra hung thủ là một chủ ngân hàng tên là Patrick Jason đã bị đánh gục ngay tại chỗ, mà tổ chức khủng bố hội Cực Quang tuyên bố phụ trách đối với việc này.
Thời điểm nhìn thấy tin tức này trước đó, Klein đang dung bữa sáng suýt nữa phun sữa ra.
Anh ban đầu nghĩ ngài A hội Cực Quang đầu hỏng rồi, loại chuyện này cũng muốn gánh vác, nhưng cẩn thận ngẫm nghĩ, cảm thấy cái này càng tiếp cận chính phủ che dấu.
Nếu “Hội ẩn sĩ hoàng hôn” thật sự là tổ chức xa xưa Đại đế Russell gia nhập, vậy bọn họ hẳn cực kỳ đối địch hội Cực Quang, dù sao bọn họ căm hận “Tạo vật chủ chân thật”… Klein bỗng nhiên hiện lên một ý tưởng như vậy.
Emlyn vẻ mặt mờ mịt lặp lại xem tờ báo, không thể tin được mở miệng nói: “Nói cách khác, tình báo tôi có được là vô dụng?”
“Trên lý luận là như thế.” Klein đồng tình liếc mắt nhìn quỷ hút máu một cái, “Bất quá, tổ chức chính phủ còn đang điều tra kẻ sau lưng Jason Beria, tình báo của cậu nếu chỉ hướng phương diện này, hẳn là vẫn có thể bán ra ngoài.”
Về phần bản thân Klein, đương nhiên là không muốn nhúng vào chuyện này.
“Không có… Hắn chỉ biết Jason Beria, biết một ít đang mê của hắn.” Emlyn thở dài nói.
Nhìn thấy phản ứng của cậu ta, Klein buồn cười hỏi một câu:
“Cậu bình thường không xem báo giấy sao?”
Chuyện lớn như vậy đến giờ mới biết!
Emlyn kỳ quái liếc mắt nhìn anh:
“Vì sao phải xem báo?
“Tôi bận rộn nhiều việc.”
Bận rộn làm vệ sinh ở giáo đường Harvest, bận rộn về nhà chơi con rối, bận rộn nghĩ biện pháp lừa uống máu… Cậu thật sự là quỷ hút máu thời đại mới mà… Klein mở miệng, lấy năng lực “Thằng hề” mạnh mẽ ngăn chặn tiếng cười sắp phát ra.
Anh không đi trêu chọc Emlyn White, mà nói:
“Tôi đã kiếm đủ tiền cho hai loại tài liệu kia.
“Cậu khi nào thì có thể mang tài liệu cho tôi?”
Chương 432: Bệnh gấp không thể chữa loạn
Nghe Klein hỏi, Emlyn White bị dọa giật mình, cẩn thận đánh giá đối phương: “Anh giàu có hơn so với tôi tưởng tượng.”
Hắn nguyên tưởng rằng Sherlock Moriarty ít nhất một tuần mới có thể gom đủ 2.450 bảng.
“Tôi đã gom tiền từ lâu rồi.” Klein thở dài trả lời.
Emlyn có chút suy nghĩ gật gật đầu:
“Làm thám tử tư kiếm tiền tốt như vậy sao?”
“Cái này chỉ là một cái thân phận thuận tiện hành động, nếu không gặp được treo thưởng lớn, một năm cũng chỉ hai ba trăm bảng.” Klein thản nhiên nói.
Emlyn liếc mắt nhìn anh một cái, ra vẻ lơ đãng hỏi:
“Vậy anh thực tế là làm cái gì? Buôn lậu vũ khí quân đội, trộm két phú hào? Đối với người phi phàm danh sách 7 trở xuống mà nói, chuyện có thể nhanh chóng kiếm được hơn 2.000 bảng cũng không nhiều, đại bộ phận đều chạy ở trên mép phạm tội trái pháp luật.”
Một quỷ hút máu như cậu nói chuyện phạm tội trái pháp luật với tôi? Xem qua cậu đối với kiếm tiền nhanh cũng có chút hướng tới… Klein cười cười nói: “Tiếp một ít nhiệm vụ có vẻ nguy hiểm, nếu cậu không sợ tử vong, cũng có thể thử.”
Emlyn ngậm miệng lại, hồi lâu mới nói:
“Thời điểm chạng vạng tới tìm tôi, tôi đưa anh đi đến chỗ người bán.”
Thật sự là một quỷ hút máu từ tâm… Klein đang muốn đáp ứng, bỗng nhiên cảm thấy phải có chút bảo hiểm.
Vạn nhất người bán kia thấy hơi tiền nổi máu tham thì sao? Vạn nhất hắn căn bản không có tài liệu phi phàm tương ứng, chỉ muốn gạt người đi qua đánh giết thì sao? Emlyn White có thể tín nhiệm, người bán mà cậu ta giới thiệu lại vị tất… tìm cớ đi phía trên sương mù xám thử bói toán, xác nhận trình độ nguy hiểm… Ừm, không cần thiết phức tạp như vậy, có biện pháp tốt hơn… Suy nghĩ một chút, Klein nghiêng đầu nhìn về phía Emlyn: “Không, cậu đi đi.
“Tôi cho cậu 1.000 bảng làm dự chi, cậu mang hai món tài liệu nọ đưa đến giáo đường Harvest, trải qua xác nhận, tôi sẽ trả tiếp phần còn lại, tôi nghĩ người bán kia hẳn có thể chấp nhận phương thức này, cái này có thể nhìn ra độ tín dụng của một vị Huyết tộc cao quý.”
Bị nịnh một chút như vậy, Emlyn bất tri bất giác đã nâng cằm lên:
“Loại phương thức giao dịch này cũng không có vấn đề.”
Nói tới đây, cậu ta hắc một tiếng:
“Anh sợ hãi bên kia không đáng tin? Ở trong giáo đường Harvest, anh có thể an tâm?”
“Đương nhiên, một vị quyến giả Đại Địa Mẫu Thần thân cao vượt qua hai thước hai mươi, cơ bắp cực kỳ rắn chắc đứng ở bên cạnh, ai cũng sẽ có cảm giác an toàn.” Klein mỉm cười chỉ Utravsky thần phụ, “Có thể đối phó với ông ta, cũng sẽ không để ý đến tài phú hai ba ngàn bảng.”
Emlyn sắc mặt tối sầm lại, hừ một tiếng nói:
“Anh sẽ không lo lắng tôi nuốt riêng 1.000 bảng dự chi chứ?”
Klein thản nhiên nhìn về phía trước nói:
“Vì sao phải lo lắng?
“Cậu mỗi ngày đều sẽ đến nơi đây, rất dễ dàng đã tìm thấy, mà một quỷ hút máu còn sống cho dù xẻ ra bán, cũng không chỉ 1.000 bảng.”
Emlyn bị đâm đến chỗ đau, tức giận nói nhỏ:
“Huyết tộc! Hiểu chưa? Huyết tộc!
“Còn nữa, không cần dùng từ ‘chỉ’ này!”
Klein khẽ cười một tiếng, không nói nữa, chờ đợi đối phương bình tĩnh.
“Cứ dựa theo phương thức giao dịch mà anh yêu cầu.” Rốt cuộc, Emlyn đưa tay day day thái dương.
Klein lúc này lấy ra phong thư sáng nay mới thu được, mang nó cùng 1.000 bảng tiền mặt thật dày bên trong đưa cho đối phương: “8 giờ tối, gặp nơi này.”
Emlyn đếm tiền vài lần, sau khi xác nhận không có lầm, cảnh giác lén liếc mắt nhìn Utravsky thần phụ một cái, đè thấp giọng nói: “Ngài thám tử tư, anh thường xuyên tiếp xúc các loại tình báo cùng tin tức, có nghe nói qua một Tà Thần tên là ‘Kẻ Khờ’ hay không?”
Tà… Tà cái con mẹ… Klein suýt nữa chửi thề ở trong lòng.
Anh vẻ mặt như thường hồi đáp:
“Gần đây có rất nhiều người tìm tín đồ ‘Kẻ Khờ’, cậu cũng muốn gia nhập hàng ngũ bọn họ, để kiếm treo thưởng tương ứng?”
Emlyn thở dài nói:
“Không, tôi chỉ là đang suy xét, có nên khẩn cầu với Tà Thần, hoặc là tà linh này hay không, xin trợ giúp tôi giải trừ ám chỉ tâm lý, anh cũng biết, truyền lưu ra có tôn danh cụ thể, chỉ cần chuyển hóa thành tiếng Hermes, tiếng Hermes cổ, là có khả năng thu được hưởng ứng… Anh có hiểu biết gì đối với hắn? Hắn sẽ mang đến nguy hại lớn cho tín đồ hay không? Sẽ cưỡng chế thay đổi quan điểm tín đồ hay không?”
Tuy mục tiêu chỉ hướng mình, nhưng mình vẫn muốn nói, bạn quỷ hút máu à, bạn đây là tuyệt vọng cái gì cũng có thể thử rồi… Klein cảm giác cực kỳ phức tạp nói: ” ‘Kẻ Khờ’ thực thần bí, cho tới nay cũng là như thế, trừ những tin tức mà cậu đã biết ra, không ai rõ ràng chi tiết tình huống của hắn, ví dụ như phạm vi thần chức bao dung, ví dụ như nghi thức cầu nguyện tương ứng.
“Làm cho tôi nghi hoặc là, dưới loại tình huống này, cậu vì sao không suy xét quỷ hút, ừm, thuỷ tổ huyết tộc, cổ thần Lilith của các cậu? Chỉ cần nghi thức chính xác, tế phẩm thỏa đáng, hắn hẳn sẽ giúp cậu giải trừ ám chỉ tâm lý.”
Emlyn hơi hơi dựa ra sau, nhìn thẳng về phía trước, vài giây không nói gì.
Cậu ta tựa như hơi chút trở nên thâm trầm.
Sau im lặng ngắn ngủi, cậu ta trầm giọng nói:
“Ở trước đại tai biến, thuỷ tổ đã rất ít đáp lại khẩn cầu, chỉ có một số việc đặc thù, mới có thể được trợ giúp, phương diện này không bao gồm giải trừ ám chỉ tâm lý.”
Ở trong truyền thuyết thành Bạc Trắng, cổ thần Lilith đại biểu ánh trăng đã bị Tạo vật chủ một lần nữa thức tỉnh thu hồi quyền lực, hoặc là từ sớm hơn đã ngã xuống ở trong thần chiến nào đó… Như vậy, ngẫu nhiên đáp lại Huyết tộc khẩn cầu là ai? Ánh Trăng Nguyên Thủy? Klein cố ý truy hỏi: “Vậy còn có ‘Ánh Trăng Nguyên Thủy’ có thể khẩn cầu, không ít nghi thức của người phi phàm thế giới ngầm đều có mượn dùng lực lượng của hắn.”
Cái này chủ yếu chỉ “Vu Vương” cùng sinh vật tương ứng… Klein bổ sung một câu ở trong lòng.
Emlyn môi mấp máy, lại không thể phát ra tiếng, trên mặt thêm vài phần sợ hãi khó có thể diễn tả bằng lời.
Hồi lâu, cậu ta mới nghiêm túc nói:
“Tôi hoài nghi ‘Ánh Trăng Nguyên Thủy’ là vị Tà Thần hoặc là ác ma địa vị cao nào đó giả trang, người khẩn cầu với hắn, đại bộ phận sẽ thay đổi phát sinh từng chút một, trở nên tàn nhẫn, trở nên điên cuồng, hơn nữa tràn ngập dục vọng sinh sản, mà còn lại, lấy Huyết tộc làm chủ, đại khái sẽ mất khống chế ngay tại chỗ, biến thành quái vật chân chính.
“Từng có vị Huyết tộc lợi hại, nhân nguy hiểm mà thử khẩn cầu, kết quả biến thành khối thịt chỉ biết giao phối cùng sinh sản, cô ta cùng bò, dê, ngựa, chuột, thậm chí thực vật, tảng đá, sinh ra từng đời sau kỳ dị, mỗi một cái đều tương đương với khai sáng chủng tộc quái vật mới, may mắn là, cô ta rất nhanh đã bị trừ bỏ, đời sau của cô ta cũng giống như vậy.”
…”Ánh Trăng Nguyên Thủy” nguy hiểm như vậy? Trong “Sách bí mật” hoàn toàn không đề cập qua… Karaman Vu Vương đã bị ăn mòn tư duy? May mắn, mình đều là bắt chước cùng cải biên, đối tượng cầu nguyện là mình… Klein bị miêu tả của Emlyn White làm cho sợ tới mức tim đập nhanh hơn.
Điều này làm cho anh khắc sâu cảm nhận được tồn tại bí ẩn ở ngoài bảy thần quả thật chẳng thể đáng giá tin cậy.
Ngoại trừ mình… Anh thở dài một tiếng.
Lúc này, Emlyn cay đắng cười nói:
“Nếu ‘Kẻ Khờ’ mang đến ảnh hưởng xấu không lớn, khẩn cầu với hắn cũng không phải là chuyện không thể suy xét.”
Ảnh hưởng duy nhất chính là, cậu sẽ phải trả một khoản thù lao nhất định… Klein vì bảo hộ hình tượng mình biểu hiện ra, chỉ có thể vỗ nhẹ bả vai Emlyn, vẽ ra thánh huy tam giác ở trước ngực mình: “Cầu nguyện với tồn tại bí ẩn có tình huống không rõ ràng lắm, là cực kỳ nguy hiểm, nếu như vậy, còn không bằng từ trong bảy thần chọn lựa một tín ngưỡng mà mình thích, bọn họ cũng sẽ không ảnh hưởng cuộc sống thông thường của cậu, có thể sẽ không để cậu vứt bỏ con rối.”
“Nếu thật sự không có biện pháp nào khác…” Emlyn đột nhiên phát hiện mình càng thêm bình tĩnh so với tưởng tượng.
Klein không dừng lại, đi tới hành lang, bước ra ngoài giáo đường Harvest.
Nhìn bầu trời sương mù mênh mông bên ngoài, anh bắt đầu suy nghĩ kế tiếp nên làm chuyện gì.
Không hề nghi ngờ, trọng tâm trước mặt của anh là ở kiếm tiền cùng tìm kiếm tài liệu.
“Mặt Trời” bên kia đã khá ổn, đã không bị hoài nghi, để cậu ta dùng biện pháp trừ đi ô nhiễm tinh thần của người mất khống chế để trả thù lao đã hứa hẹn… Tóc Naga biển sâu có thể ủy thác cho “Người Treo Ngược”, da người đặc tính u ảnh thì phải dựa vào chính mình… Emlyn White cùng Stanton “Mắt trí tuệ” bên kia, hơn một tháng nay cũng không có tin tức tương ứng, đổi con đường… Ừm, đã lâu như vậy, cường giả danh sách cao Học phái Hoa Hồng hẳn đã không theo dõi bên ngoài quán bar Brave quá chặt chẽ nữa, chạng vạng đi qua một chuyến, xem có thể liên lạc với tiểu thư Sharon cùng Maric hay không… Klein nhanh chóng có ý tưởng.
Trước khi đi đến quán bar Brave, mình phải tới khu đông, đến gian phòng đã thuê ở phố Black Palm thay đổi một bộ trang phục công nhân.
Nghĩ đến đây, anh đi về phía trạm xe ngựa công cộng ở đối diện.
Ngoại ô khu tây, trong nghĩa trang Green.
Furth Wall đầu đội mũ có mạn che màu đen im lặng địa ở bên cạnh Dorian Gray thành viên gia tộc Abraham, cùng ông ta đi tảo mộ tặng hoa cho mấy người Lawrence, Anissa.
Trong khi đi tới không tiếng động, tất cả suy nghĩ của cô đều ở trên tài liệu phi phàm “Dạ dày thực linh giả” này.
Cô biết mình đã tiêu hóa ma dược “Học đồ”, chỉ cần lại được “Dạ dày thực linh giả”, là có thể trở thành “Ảo thuật đại sư”, nhưng thủy chung không có manh mối vật phẩm tương ứng, mà trợ giúp có hi vọng nhất là đến từ “Mặt Trời” lại bởi vì chuyện trước đó, không dám cử hành nghi thức, không dám mời bằng hữu săn giết “Thực linh giả”.
Vì nhanh chóng tăng lên, càng tiến một bước về phía thoát khỏi trăng tròn nguyền rủa, cô thậm chí đã khẩn cầu với “Ngài “Kẻ Khờ”, xin quyến giả của đối phương hỗ trợ tìm kiếm tài liệu, trong quá trình này, cô đã thổ lộ ra chuyện xuất bản sách mới của mình, sắp thu được tiền nhuận bút cùng bản quyền, để chứng minh mình có đầy đủ năng lực mua—— cô cũng không lo lắng thân phận hiện thực bị ngài “Kẻ Khờ” biết, bởi vì cô cho rằng ngài “Kẻ Khờ” khẳng định rất rõ ràng.
Trong hoàn cảnh yên lặng, an bình, lạnh lẽo, Furth cùng Dorian đứng ở trước mộ Lawrence.
Nhìn tấn di ảnh sau khi chết mới chụp, đọc câu “Ông ta là người thầy tốt ” trên bia mộ, Dorian Gray lặng lẽ thật lâu, hồi lâu mới thở dài nói: “Thật sự là châm chọc mà…”
“Vì sao?” Furth kinh ngạc hỏi lại.
Cô trước đó nghe Lawrence đề cập qua ông ta là giáo sư trường công quận Conston Between Sea, cho nên mới dùng câu này ở trên bia mộ của mình.
“Cái này không có vấn đề gì với cô, là chuyện gia tộc chúng tôi.” Dorian cười tự giễu, cúi người đặt xuống hoa tươi.
Sau khi đứng thẳng dậy, ông ta mắt nhìn về phía trước, đột nhiên mở miệng nói: “Furth, cô có muốn trở thành người phi phàm không? Loại mà tôi đã miêu tả ở trong thư.”
Chương 433: Sinh vật khế ước
Vấn đề của Dorian Gray cũng không có làm cho Furth kinh ngạc, trong hơn một tháng thư từ lui tới này đã làm cho cô có chuẩn bị tâm lý, vì thế còn chuyên môn thỉnh giáo ngài “Người Treo Ngược” kinh nghiệm phong phú ở hội Tarot, xem nên dùng dạng vẻ mặt gì cùng phản ứng gì để đối mặt mới tính là bình thường.
“Thật sự có loại người phi phàm này?” Furth “ngạc nhiên” hỏi lại.
Dorian nhẹ nhàng gật đầu:
“Có.”
Ông ta nhìn quanh một vòng, thấy phụ cận không có ai, liền đi đến trước một gốc cây lá đã rụng sạch, đưa tay đặt ở trên đó.
Bóng dáng Dorian đột nhiên mơ hồ, giống như biến thành hình ảnh chiếu rọi ra từ trong mặt nước.
Đợi cho rõ ràng, ông ta đã xuất hiện ở phía sau cái cây kia, tư thế không thay đổi.
“Thần ơi! Cái này thật sự là, thật sự là rất thần kỳ!” Furth nhớ kỹ ngài “Người Treo Ngược” cùng tiểu thư “Chính Nghĩa” chỉ dạy, miệng mở ra làm thành hình nửa vòng tròn, kinh hô ra tiếng.
Dorian đi trở về, mỉm cười hỏi lại:
“Cô có muốn trở thành người phi phàm như thế không?”
“… Muốn!” Furth hơi trầm xuống, “kích động” trả lời.
Rốt cuộc sắp thành thành viên bên ngoài của gia tộc Abraham, về sau rất nhiều chuyện sẽ trở nên thoải mái hơn không ít! Cô tràn ngập vui vẻ tự đáy lòng.
Dorian cười một tiếng, trầm vẻ mặt xuống, trịnh trọng hỏi lại:
“Cô có nguyện ý trở thành đệ tử của tôi không?”
Furth liên tiếp gật đầu:
“Nguyện ý!”
Dorian vui mừng thở hắt ra, chợt tự giễu nói:
“Tôi cũng không phải một người thầy tốt, thậm chí dạy dỗ, a, không cần thiết nhắc lại chuyện trước kia, tóm lại cô không cần ôm chờ mong quá lớn.”
Trải qua suy xét trong khoảng thời gian này, ông quyết định hấp thụ kinh nghiệm cùng giáo huấn trước kia, cũng không mang chuyện gia tộc Abraham nói cho Furth, chỉ đưa quan hệ hai bên xử lý thành thầy cùng học sinh đơn thuần, như vậy không cần lo lắng đối phương sẽ mơ ước vài món vật phẩm thần kỳ siêu cường còn sót lại của gia tộc.
“Không, ngài giảng giải đối với tri thức thần bí học cực kỳ hay, thật sự, ngài Gray, không, thầy.” Furth nhanh xác định quan hệ hai bên.
Dorian nhìn về phía bia mộ, lắc đầu thở ra nói:
“Tôi vốn không tính sẽ dạy học sinh, nhưng phẩm cách cao quý của cô đã cảm nhiễm tôi.
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hôm nay tôi có thể cho cô ma dược đối ứng.”
“Hôm nay?” Furth cảm thấy ngoài ý muốn hỏi ngược lại.
Thời điểm cô đi trạm Backlund đón Dorian Gray, phát hiện đối phương chỉ mang theo một cái vali rất nhỏ, miễn cưỡng chứa đủ bộ quần áo để thay đổi, không có chứng cứ gì cho thấy ông ta có mang theo tài liệu phi phàm.
Chẳng lẽ ông ta ở Backlund có con đường tài nguyên của mình, con đường tài nguyên thuộc về gia tộc Abraham? Furth mơ hồ có suy đoán.
Kế hoạch nguyên bản của cô là, dựa vào hai bên cách xa qua lại không tiện, sẽ mang tài liệu phi phàm ma dược “Học đồ” có được bán đi, sau đó nói cho đối phương mình thành công tấn thăng thành người phi phàm, như vậy cô vừa có thể được bổ sung tiền mặt, cũng có thể tránh né lặp lại ma dược “Học đồ”, nhận kết quả đáng buồn là không thể không tốn thêm một đoạn thời gian để tiêu hóa.
“Đúng vậy.” Dorian không có giải thích, chỉ chỉ một phương hướng khác, “Chúng ta đi thăm La Boluo cùng Anissa.”
Sau một hồi tưởng nhớ, hai người rời khỏi nghĩa trang Green, quay trở về căn phòng mà Furth cùng Hugh thuê ở tại khu JoWod.
Mà hơn một tháng này, Hugh đã tấn thăng “Quan trị an” vì để trả món nợ trầm trọng mang trên lưng, mỗi ngày đều đi sớm về muộn, cố gắng lấy mỗi một phần tiền thưởng có thể thu được, cho nên, vào gần giữa trưa, cô ta không nghi ngờ là không ở nhà.
“Có căn phòng an tĩnh không?” Dorian thần thái thoải mái nhìn nhìn mọi nơi.
“Rất nhiều.” Furth dẫn người thầy mới nhận này tiến vào gian phòng ở lầu một.
Dorian vòng quanh gian phòng này một vòng, xác nhận hoàn cảnh, sau đó phân phó Furth điểm hỏa một ngọn nến đỏ thẩm có thêm vào đàn hương.
Ông ta đóng cửa phòng lại, kéo bức màn.
Trong ánh nến mờ nhạt lay động, ông ta đi đến trước ngọn nến, lấy ra hai bình nước giống như tinh dầu cùng một ít bột phấn thảo dược thông thường.
Cử hành nghi thức? Không phải nên là ba ngọn nến sao? Furth tò mò quan sát, không có tùy tiện mở miệng, giống như bị bầu không khí này làm cho không nói nên lời.
Làm xong bộ phận nghi thức này, Dorian lui về phía sau một bước, vẻ mặt nghiêm túc đổi dùng tiếng Hermes cổ nói: “Ta!
“Ta lấy danh nghĩa của ta triệu hồi:
“Linh thể kỳ lạ ngao du ở thượng giới, sinh vật hư không yêu thích âm nhạc, đồng bạn khế ước Dorian Gray Abraham.”
Ô!
Ở trong phòng đột nhiên nổi gió, mang theo tiếng khóc run rẩy, ánh nến lắc lư theo đó nhiễm ánh sáng u lam.
Từng vòng hào quang nhanh chóng đẩy ra, tựa như hình thành một cánh cửa lớn bình thường vẫn thấy.
Một sự vật hình cầu bán hư ảo bán chân thật từ “đáy” vòng ánh sáng bay ra, Cả thân nó màu trắng ngà, quanh thân không có mắt, mũi, cánh tay cùng thứ để đi đứng, chỉ tại mặt ngoài nứt ra một cái khe hở nghi ngờ miệng.
Dorian lộ ra ý cười rõ ràng, hé miệng, ca nhẹ một khúc hát ru có phong vị dân tộc.
“Quả cầu” kia nhất thời lắc lư trái phải, có vẻ cực kỳ thích ý.
Một khúc ca xong, Dorian đưa tay qua:
“Malmos, mang vật phẩm hôm trước ta gởi ở chỗ ngươi đưa cho ta.”
“Quả cầu” nọ cao thấp nhảy nhót, thân thể đột nhiên phồng lên, “miệng” mở thật lớn.
Sau đó, nó hộc ra hai món tài liệu phi phàm tỏa sáng kỳ dị.
Còn có thể như vậy… Furth nhìn mà sửng sốt.
Dorian tiếp lấy tài liệu chủ ma dược “Học đồ”, gián đoạn triệu hồi, kết thúc nghi thức.
Ông ta quay đầu cười nói với Furth:
“Cho dù ở linh giới, Malmos sinh vật hư không như vậy cũng cực kỳ thưa thớt, triệu hồi dưới tình huống bình thường không thể chỉ hướng vào chúng nó, phải có một vị trưởng bối danh sách cũng đủ cao, tiến vào linh giới, trải qua trường kỳ tìm kiếm, cùng một trong những chúng nó ký kết khế ước, như vậy mới có thể để cho hậu duệ lấy danh nghĩa đối ứng hoàn thành triệu hồi.
“Mà sau khi sinh vật hư không lại đây, có thể một lần nữa ký kết khế ước, để cho chúng nó kết nối chặt chẽ với bản thân, không bị người khác triệu hồi nữa.”
“Thì ra là như thế… Nghe qua thực sự là thú vị!” Furth phát ra từ trong lòng.
Cô khó có thể ngăn chặn hướng về phía tương lai:
Nếu không suy xét nguyền rủa trăng tròn, không suy xét người phi phàm bình thường bị chèn ép, thời khắc gặp phải tình huống nguy hiểm, thăm dò thế giới kỳ diệu này thật là một chuyện cực kỳ tốt đẹp… Hy vọng có một ngày, mình cũng có thể chân chính ngao du linh giới…
Dorian cười khẽ đáp lại ni:
“Tác dụng lớn nhất của Malmos là, có thể mang rất nhiều vật phẩm nuốt vào trong bụng mà không tạo thành thương tổn gì đối với chúng nó, cái này tương đương với một kho hàng di động, bí ẩn, ít bị người khác tìm được.
“Đương nhiên, không thể gửi quá nhiều, bụng nó là có hạn, còn nữa, nó không thích người không có thiên phú âm nhạc, sẽ cự tuyệt ký kết khế ước cùng người như vậy.”
May mắn, ít nhất mình biết đàn thất huyền cầm… Furth vừa nhẹ nhàng thở ra, đã bị Dorian phân phó tìm đến một cái nồi sắt màu đen.
Nhìn đối phương ở nơi đó điều phối ma dược, vẻ mặt của cô nhìn như không có biến hóa, trong lòng lại đang điên cuồng khẩn cầu ngoài ý muốn.
Mình không muốn lại uống ma dược “Học đồ” một lần nữa! Vậy sẽ lãng phí rất nhiều thời gian! Sớm biết như vậy, mình đã thẳng thắn một chút, thành thực một chút… Hiện tại mới nói, đã không còn kịp rồi, thầy Gray hẳn có bói toán qua, lại bị quấy nhiễu kết quả, thẳng thắn sẽ ý nghĩa sau lưng mình khẳng định có cường giả tồn tại, có người sai sử… Trong khi suy nghĩ, Furth nhìn thấy Dorian xoay người, đưa qua một lọ ma dược đang bốc lên bọt khí.
“Uống xong nó, cô có thể trở thành người phi phàm.” Dorian dùng một loại giọng nói bình thản lại cực kỳ có lực dụ hoặc.
Tiếp theo, ông ta trấn an Furth một câu:
“Không cần lo lắng, có tôi ở nơi này, sẽ không xuất hiện vấn đề.”
“Ừm!” Furth cắn chặt răng, tiếp nhận ma dược “Học đồ”, một ngụm uống xuống.
Cùng lúc đó, trong lòng cô hiện lên một câu:
Thành thực là phẩm chất đáng quý nhất…
Xe ngựa dừng ở ngoài khu đông, Klein cầm theo gậy ba toong, đội mũ dạ, từ tương đối khu phố không quá tệ tiến vào khu ổ chuột rộng lớn.
Đi tới một hồi, anh thấy hai bóng người quen thuộc đi ra từ nhà trọ coi như sạch sẽ trước mặt.
Họ đều là cô gái, một mười bảy mười tám tuổi, một mười lăm mười sáu tuổi, đúng là Freia cùng Daisy con của nữ công giặt ủi Liv, người sau từng bị tay chân của Carpin bắt cóc, nhân sự kiện “Hoàng đế đen” đã được giải cứu.
Daisy cũng phát hiện Klein, lúc này lộ ra nụ cười sáng lạn:
“Chào buổi trưa, thám tử Moriarty!”
Klein mỉm cười gật đầu, hơi cảm thấy kinh ngạc hỏi:
“Daisy, cháu không phải đi trường tiểu học công lập sao?”
Trải qua phóng viên Mike Joseph hô hào, cộng thêm giáo hội Nữ Thần Đêm Tối thôi động, chính phủ thành phố Backlund dùng bất động sản của Carpin thành lập một quỹ từ thiện, chuyên môn trợ giúp những người nữ cùng gia đình từng bị thương tổn bởi Carpin.
Một nhà Daisy mượn cơ hội này, từ nhà trọ cũ nát hoàn cảnh trị an thật không tốt dời đến mép khu đông, từ một phòng biến thành hai phòng, mang “xưởng giặt ủi” tách ra khỏi ơi ăn ngủ.
Mặt khác, Daisy còn được bồi thường bằng cách vào trường tiểu học công lập đi học, mỗi tuần 3 penny học phí cùng ăn uống từ quỹ từ thiện, điều này làm cho cô cực kỳ cao hứng.
Klein sở dĩ kỳ quái, chính là vì trường tiểu học công lập chỉ có Chủ Nhật mới được nghỉ, Daisy lúc này không nên xuất hiện ở nơi đây.
“Trường học gần mà, cháu thừa dịp nghỉ giữa trưa, trở về giúp Freia mang quần áo đã giặt phơi đưa đến nhà khách, nó và mẹ không mang hết nổi.” Daisy thản nhiên hồi đáp.
Cô đi học tạo thành ảnh hưởng trực tiếp nhất chính là, quần áo mà Liv cùng Freia mỗi ngày có thể giặt ủi phải giảm bớt, gia đình thu vào rõ ràng hạ xuống, nếu không có hỗ trợ mà phóng viên Mike xin quỹ từ thiện, họ căn bản không duy trì được cuộc sống hiện tại.
Cho nên, Freia không hề nghi ngờ vốn không có khả năng tiến vào trường tiểu học công lập, ở khi Daisy cùng Klein nói đến chuyện trường học, trong mắt cô toát ra hâm mộ cùng đau đớn khó có thể che dấu.
Cô còn chưa đến mười tám tuổi chỉ có thể lẳng lặng như vậy nhìn em gái đi học.
Klein chú ý tới chi tiết này, cố ý nhắc nhở Daisy một câu:
“Cháu quả thật biết mẹ cùng Freia vất vả, phải đối với họ cho tốt.”
Daisy gật đầu nói:
“Cháu có nghĩ qua, chờ ổn định xuống, sẽ thừa dịp buổi tối cùng Chủ Nhật mang tri thức học được ban ngày dạy cho Freia, cháu sẽ làm đạo sinh cá nhân!”
Freia mắt bỗng nhiên chớp chớp, nhịn không được cúi đầu xuống.
“Tốt lắm, như vậy tốt nhất.” Klein khen một câu, tâm tình không tệ từ biệt cùng hai chị em, chuyển hướng con đường khác.
Sau khi đến phố Black Palm thay quần áo công nhân, anh vừa rời khỏi gian nhà trọ, đã nhìn thấy một người nam trung niên quần áo cũ kỹ xáp lại, mặt mũi hiền lành hỏi: “Ngài, ngài có nghe nói qua Tạo vật chủ nguyên sơ không?”
Chương 434: Buôn bán tình báo
Tạo vật chủ nguyên sơ? Klein ngẩn ra một chút, chợt nghĩ tới tình báo mà lão Kohler trước đó đưa cho: Gần đây có người ở khu đông, khu cảng cùng khu nhà xưởng tuyên dương tín ngưỡng đối với lúc tạo vật chủ ban đầu, cho rằng người không có chân chính mất đi, tồn tại ở trong cơ thể mỗi người, tồn tại ở bên trong mỗi một sự vật, chỉ cần toàn tâm toàn ý phụng dưỡng người, ca ngợi người, không chỉ sau khi chết có thể được cứu vớt, tiến vào thiên quốc của người, cuộc sống hiện tại cũng có thể thu được cải thiện rất lớn, ví dụ như, mỗi ngày đều có thịt để ăn.
Cái này cực kỳ tiếp cận với lý luận tạo vật chủ biến chủng của hội Cực Quang, cho nên Klein lúc ấy đã phán đoán là tổ chức bí ẩn kia làm, cảm giác bọn họ sau khi trải qua sự kiện Ranus, bắt đầu coi trọng bần dân số lượng cực lớn.
Bọn họ đã phát triển kiêu ngạo như vậy, kéo người tín giáo ngay trên đường? Klein cân nhắc trả lời: “Có nghe nói qua.”
Người nam trung niên quần áo cũ kỹ kia nhất thời lộ ra nụ cười: “Vậy anh có biết chuyện tận thế sắp tiến đến không? Biết Tạo vật chủ nguyên sơ sẽ thành lập đất thánh, che chở tín chúng không?”
Trong nháy mắt như vậy, Klein muốn thuận thế bị truyền giáo, chậm rãi xâm nhập vào tổ chức bên ngoài của hội Cực Quang, sưu tập chứng cứ cùng manh mối tương ứng, trả thù hành động tìm kiếm tín đồ “Kẻ Khờ” của đối phương, nhưng sau khi cẩn thận suy xét, anh cảm thấy cái này quá nguy hiểm, chỉ dựa vào một mình mình thì chỉ có vừa ăn phiền toái lại không nhất định có hiệu quả.
Cuối cùng, anh quyết định mang hiện tượng trước mặt này báo cho “Quả Tim Máy”, để cho tổ chức chính phủ đến xử lý!
Nghĩ thông suốt vấn đề, Klein nháy mắt trầm mặt xuống:
“Không biết, cũng không muốn biết!”
Anh cất bước đi tới, bỏ ra đối phương, không nhìn người nam trung niên kêu gọi.
Trên đường rời khỏi khu đông, anh cẩn thận quan sát, phát hiện nhân máy dệt cải tiến, rất nhiều công nhân thất nghiệp do bến tàu tiến vào mùa ế hàng mà tụm năm tụm ba, tụ tập cùng một chỗ, lắng nghe những người không rõ thân phận trấn an cùng dạy dỗ.
Điều tra đối với khu đông, khu cảng cùng khu nhà xưởng, hai tháng trước đã làm xong rồi, ba giáo hội lớn đàm phán cùng nghị viện sao còn chưa có hình thức thực hiện cụ thể nào? Độ coi trọng đối với bên này của bọn họ khẳng định có đề cao, không lẽ không phát hiện được tình huống hiện tại này chứ… Muốn thả dây dài câu cá lớn? Cái này, cái này rất dễ bị chơi ngược lại! Klein một bên lẩm bẩm, một bên đè mũ lưỡi trai trên đỉnh đầu, đi ra khu đông, thẳng đến khu vực cầu Backlund.
Vào giữa trưa quán bar Brave mới mở cửa, hầu như chưa có khách, chỉ có công nhân ở phụ cận sẽ vào nơi này, tìm một bữa trưa đơn sơ.
Klein trà trộn ở trong bọn họ, tiêu phí 10 penny làm cái bánh mì yến mạch kẹp xúc xích lợn cùng một ly bia Nam xứ Wales, có vẻ cực kỳ phong phú.
Chậm rãi lấp đầy bụng, uống cạn ly bia, anh mới nhìn về người pha chế: “Caspars Cunningham có ở đây không?”
Anh tính thuận tiện bổ sung chút đạn bình thường.
Người pha chế liếc mắt nhìn anh:
“Anh tựa như lâu rồi không có tới?
“Caspars đã chết, nghe nói là khi buổi tối ngủ không ổn, quấn chăn quá chặt, làm cho bản thân ngộp mà chết, ha ha, tôi cũng không quá tin tưởng loại chuyện này sẽ phát sinh, tôi chỉ nghe qua tình huống cùng loại ở trong mấy chuyện quỷ, nhưng đám chó đen trắng kia là nói như vậy.”
Chó đen trắng là chỉ cảnh sát mặc đồng phục đne trắng.
Bị cái chăn của mình làm ngộp chết? Cái này nghe lên thực thần bí học… Là cường giả danh sách cao Học phái Hoa Hồng kia bởi vì không tìm được tiểu thư Sharon cùng Maric, lựa chọn giết người cho hả giận? Cấp bậc của cường giả danh sách cao đâu? Chiếu như vậy, Caspars cũng không liên lạc được với đám người tiểu thư Sharon… Có lẽ bọn họ đã rời khỏi Backlund…
Caspars đoán trước đối với nguy hiểm của thế giới siêu phàm vẫn không đầy đủ, đổi lại là mình, căn bản sẽ không trở về quán bar Brave, sớm mang theo tiền tích góp đổi thành phố đổi hoàn cảnh… Bất quá dưới tình huống bình thường, cường giả danh sách cao cũng sẽ không chuyên môn đối phó với người thường như thế này, nhiều lắm thời điểm cưỡng chế “thông linh” không đi suy xét có di chứng hay không… Không hổ là Học phái Hoa Hồng phóng túng dục vọng, cường giả danh sách cao lại có thể làm ra chuyện như vậy…
Klein vừa kinh ngạc vừa đồng tình vị thương nhân vũ khí chợ đen kia.
Người pha chế chà lau ly tách, tiếp tục nói:
“Nếu anh muốn mua chút vật phẩm, hiện tại có thương nhân mới.”
“Ai?” Klein thuận miệng hỏi.
” ‘Ông già’, ngay ở phòng billiards số 3.” Người pha chế cũng không ngẩng đầu lên nói.
Klein lúc này đứng dậy, chậm rãi đi về chỗ quen thuộc kia, gõ cánh cửa khép hờ.
“Tiến vào.” Một giọng nói truyền ra.
Cái giọng nói này có chút quen tai… Klein đẩy ra cửa gỗ, nhìn về bên trong.
Đứng ở bên cạnh bàn billiards là một cậu thanh niên tuổi không tính là quá lớn, cậu ta mặc áo khoác cũ kỹ, đội mũ tròn màu nâu, có đôi mắt đỏ tươi, đúng là Ian mà Klein đã biết khi mới tới Backlund, cũng nhân cậu ta ủy thác án thám tử Zerell mất tích, quấn vào sự kiện tranh đoạt bản thảo Difference Engine đời thứ ba, không thể không tiêu phí giá cao mời ngài A hội Cực Quang giết chết Bechlangen Madan đại sứ Intis trú tại vương quốc Ruen.
“Là anh, thám tử Moriarty?” Ian bị dọa giật mình.
Trên miệng cậu ta có dán hai chòm ria, để cho bản thân có vẻ lão thành.
Klein cười tiến vào phòng billiards, thuận tay đóng cửa phòng lại nói: “Đã lâu không gặp.”
Đối với chuyện Ian xuất hiện ở nơi này cùng trở thành thương nhân vũ khí chợ đen, anh ban đầu cũng có chút kinh ngạc, nhưng chợt nghĩ tới một ít chi tiết, cảm thấy cái này là ở trong tình lý: Klein có thể tìm được quán bar Brave cùng Caspars Cunningham, đúng là nguyên từ Ian giới thiệu.
Cậu thanh niên này ở phụ cận tất nhiên có nhân mạch nhất định!
“Đúng vậy.” Ian thu lại vẻ mặt kinh ngạc, than thở nói, “Tôi đi cảng Pulitzer lăn lộn hai tháng, phát hiện đám người kia vừa dã man vừa hung ác, đối với một đứa nhóc cũng không có chút khiêm nhượng cùng trân trọng nào, đành phải trở lại Backlund, một lần nữa làm chuyện am hiểu, sau đó lại gặp Caspars tử vong, liền quyết định đổi nghề.”
Không đợi Klein mở miệng, cậu ta lại bổ sung:
“Ngài thám tử, tôi vẫn nhớ ở trong lòng, tôi còn thiếu anh hai yêu cầu.”
Không cần thiết phải giải thích nhiều như vậy, tôi cũng không cần cậu đi làm cái gì, tuy tôi vẫn cảm thấy chuyện cậu trốn khỏi MI9 này có chút khả nghi, nhưng cũng không quá để ý… Klein cầm lấy một cây cơ, đưa qua đưa lại nói: “Trừ bỏ làm giao dịch vũ khí ngầm, cậu tựa như còn buôn bán tình báo?”
“Đúng vậy.” Ian cực kỳ thản nhiên trả lời, “Anh muốn biết chuyện gì? Miễn phí.”
Thực hào sảng mà… Bởi vì áy náy chuyện trước đó đối với mình? Klein đẩy ra cây cơ, đánh về phía bi chủ, để cho một viên bi đỏ chuẩn xác rơi vào trong lỗ.
Abg không có khách khí, đứng thẳng dậy nói:
“Gần đây có rất nhiều treo thưởng để tìm tín đồ ‘Kẻ Khờ’, cậu có tin tức gì?”
Ian cẩn thận ngẫm nghĩ rồi nói:
“Không có.
“Tôi thậm chí hoài nghi ‘Kẻ Khờ’ đến cùng có tín đồ hay không, lại có thể không ai tìm được một chút manh mối nào.”
… Đây là cái gọi là đại pháo bắn không khí… Klein không tiếng động tự giễu, chuyển hỏi: “Mặt khác, còn có một treo thưởng, có người đang tìm một giản viên đại học tên là Azcot Eggers, tôi muốn biết là ai tuyên bố treo thưởng, để xác nhận có nên nhúng vào chuyện này hay không, a, tìm người cực kỳ lãng phí thời gian.”
Ian không trả lời trực tiếp, nhìn quanh một vòng, đè thấp giọng nói: “MI9.”
MI9? Không phải Linh Giáo Đoàn… Xem ra thật sự là Ince Zangwill sắp xếp, để cho ngài Azcot xảy ra xung đột cùng MI9? Có lẽ để cho biết bí mật nào đó không nên biết? Klein nháy mắt hiện lên một loạt ý tưởng, cuối cùng cười cười nói: “Xem ra tôi không cần lo lắng treo thưởng là giả, nhưng tôi thực lo Azcot Eggers kia là vì nắm giữ bí mật gì đó mới bị MI9 truy tung, nếu như vậy, có lẽ ngày lấy được treo thưởng đó chính là thời gian cuối cùng trong sinh mệnh của tôi.”
Ian giang tay:
“Cái này tôi không rõ ràng cho lắm.
“Nhưng anh có thể chỉ cung cấp manh mối.”
“Đề nghị không tệ.” Klein không hỏi nhiều nữa, tiêu phí 5 saule, bổ sung một ít đạn bình thường, rồi rời khỏi quán bar Brave.
Vừa lên xe ngựa, nhìn thời tiết âm trầm ngoài cửa sổ, anh bỗng nhiên có chút thổn thức: “Caspars Cunningham đã chết, cũng ý nghĩa tiểu thư Sharon cùng Maric sẽ bỏ qua ‘cứ điểm’ này.
Mình chỉ có thể đơn phương liên lạc, rất khó tìm được bọn họ…
“Trừ khi bọn họ gặp phải khó khăn cần hỗ trợ, hoặc là đến giai đoạn đối phó ác linh di tích trong lòng đất kia, nếu không, mình hẳn sẽ không gặp được bọn họ.
“Tuy không tính là bạn bè, nhưng đã hợp tác hai lần, là người quen mà mình có thể lấy thân phận người phi phàm, không cần che giấu gương mặt, người như vậy nay đã bớt đi hai người.
“Nếu không vừa trải qua sự kiện ‘Dục Vọng Sứ Đồ’, cũng chỉ còn lại có quỷ hút máu Emlyn White này có thể không cần ngụy trang trao đổi tình huống lĩnh vực thần bí.
“May mắn, may mắn…”
Đang cảm thán không tiếng động, bên tai Klein bỗng nhiên vang lên một thanh âm hư ảo mơ hồ: “Anh có chuyện gì?”
Klein nháy mắt lông tơ dựng đứng lên, chờ thấy rõ ràng ngồi trước mặt là ai, mới nhẹ nhàng thở ra, bất đắc dĩ cười nói: “Tiểu thư Sharon, cô luôn bất tri bất giác xuất hiện như thế này sao?”
Sharon mặc váy dài cung đình kiểu Gothic, đội mũ mềm màu đen tinh xảo lúc này đang lẳng lặng ngồi ở bên kia của thùng xe ngựa, sắc mặt vẫn tái nhợt trước sau như một.
“Lần sau tôi sẽ gõ cửa sổ.” Sharon không có tình cảm lên xuống gật gật đầu.
Cô ta không lặp lại vấn đề trước đó, cứ im lặng nội liễm như vậy nhìn Klein.
Thình lình gõ cửa sổ? Cái này cũng thực dọa người mà… Klein không vội đề cập đến chuyện “Da người u ảnh”, chuyển hỏi: “Vị cường giả danh sách cao kia đi rồi à?”
“Đúng.” Sharon chỉ nói một chữ.
Klein hơi nhẹ nhàng thở ra, nhắc nhở một câu:
“Cũng có thể là cạm bẫy.”
Nói tới đây, anh nghĩ đến một chuyện, vội bổ sung:
“Tôi đã xem xong “Sách bí mật”, cùng từ một ít con đường khác thu được tin tức tương ứng, khẩn cầu với ‘Ánh Trăng Nguyên Thủy’ rất dễ ra vấn đề, tốt nhất không cần thử.”
“Tốt.” Sharon không có hỏi vì sao.
Cô ta tạm dừng một giây, thanh âm phiêu miểu nói:
” ‘Ánh Trăng Nguyên Thủy’ nghi ngờ là tử địch với ‘Thần bị trói’.”
Bởi vì có thể trao đổi danh sách? Hoặc là lý do gì khác? Klein có chút suy nghĩ đưa đề tài nhập vào chính quy: “Tiểu thư Sharon, cô có biết nơi nào có đặc tính ‘Da người u ảnh’ không?”
Sharon giống như con rối bình tĩnh nghe xong, gật đầu:
“Biết.”
Chương 435: : Lăng mộ cùng treo thưởng
Biết? Klein trong lòng vui vẻ, vội vàng hỏi:
“Ở nơi nào?”
Trong lòng anh vốn đã làm tốt chuẩn bị đưa ra “phí cố vấn”.
Sharon ngồi ở nơi đó, không có động tác thừa, tựa như con rối biết nói chuyện vậy:
“Maric tham gia một tụ hội, từng có người phát hiện một tòa lăng mộ cổ quý tộc đại, bọn họ thăm dò bên ngoài, không dám xâm nhập, nhưng có phát hiện dấu vết u ảnh da người hoạt động.
“Bọn họ hy vọng chiêu mộ một đội ngũ đủ mạnh, hoàn toàn khai quật lăng mộ kia, chia đều vật phẩm đáng giá bên trong.”
Ở trong tụ hội người phi phàm cũng không tính quen thuộc lẫn nhau tìm kiếm giúp đỡ, hai bên lấy cái gì để cam đoan đối phương có thể tin được? Vạn nhất căn bản không có lăng mộ, chỉ là một cạm bẫy được bố trí thì sao? Klein ý niệm trong đầu chớp động, phối hợp hỏi:
“Bọn họ có thành công không?”
“Có.” Sharon ngôn ngữ ngắn gọn trả lời.
Cái này… Klein tạm thời không truy cứu chi tiết, đè thấp giọng nói, sợ bị đánh xe ngựa nghe được:
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó, bọn họ không còn có xuất hiện qua.” Sharon bình tĩnh miêu tả, “Một thành viên trong đó là bạn của Maric, anh ta đã hoàn toàn mất tích ở trong sự kiện này.”
Không đợi Klein hỏi lại, cô ta tiếp tục dùng thanh âm hư ảo mơ hồ kia nói:
“Maric tìm được một ít vật phẩm của người bạn kia, tôi dùng phương thức bói toán truy tung tới thị trấn Whitecliff, ở ngả rẽ của sông Strford phát hiện một cửa vào lăng mộ ẩn nấp, bạn của Maric là ở bên trong, nhưng đã chết rồi.”
“Cô có đi vào không?” Klein bật thốt lên hỏi.
“Không có, dùng biện pháp khác xác định.” Sharon chỉ hơi giải thích, “Tòa lăng mộ nọ làm cho tôi cảm giác rất nguy hiểm, tôi không có thử thăm dò.”
Nói tới đây, cô dùng đôi mắt xanh thẳm nhìn thẳng Klein nói:
“Nếu không có người phi phàm danh sách 4 hoặc vật phong ấn trình độ tương ứng để trợ giúp, tốt nhất không cần xâm nhập tòa lăng mộ nọ.”
Ngay cả cô cũng cảm thấy rất nguy hiểm, tôi không cần đi phía trên sương mù xám bói toán, cũng có thể biết đến cùng đáng sợ đến bao nhiêu… Klein hạ ánh mắt xuống, nhìn sàn xe, suy nghĩ vài giây rồi nói:
“Biết là lăng mộ quý tộc cổ đại nào không?”
Sharon không có tạm dừng hồi đáp:
“Dòng họ của hắn là:
“Amon.”
Amon? Thành viên gia tộc Amon ký túc phân thân trong cơ thể “Mặt Trời”, suýt nữa lẻn vào không gian thần bí phía trên sương mù xám kia? Klein dùng năng lực “Thằng hề” khống chế mí mắt khẽ nhảy dựng, nghi hoặc hỏi:
“Xác định à?”
Trong nháy mắt, trong đầu anh đã hiện ra một bóng người:
Trường bào cổ điển màu đen, mũ mềm đỉnh nhọn cùng màu, trán rộng, khuôn mặt gầy, tròng mắt đen, tóc đen, mang một cái mắt kính đơn bằng thủy tinh.
Mái tóc màu vàng nhạt của Sharon ánh lên ánh sáng xuyên thấu đám sương ngoài cửa sổ, tựa như một bức tranh miêu tả của một họa sĩ bậc thầy, cô bình thản như thường nói:
“Căn cứ vật phẩm thu hoạch trong lần thăm dò đầu, một thành viên am hiểu lịch sử cổ đại trong tụ hội phán đoán, chủ nhân lăng mộ thuộc về vương triều Tudor kỷ đệ tứ, tên gia tộc là Amon.”
Thật sự là gia tộc “Kẻ báng bổ thần linh” kỷ đệ tứ… Gia tộc này cũng không có bị nguyền rủa làm khó như Abraham, cũng không giống gia tộc Antigonus, trực tiếp bị giáo hội của vị thần linh nào đó hủy diệt…
Căn cứ đặc thù cùng mạnh mẽ từ vị Amon ở thành Bạc Trắng kia biểu hiện ra, tình huống gia tộc này có lẽ có thể tương tự Charles Latour, đều bí ẩn truyền thừa, đều có danh sách cao, thậm chí còn tồn lưu cường giả đạt tới cấp bậc thiên sứ, đều nắm giữ bí mật cực kỳ quan trọng nào đó, ví dụ như “tọa độ” “nơi thần khí”…
Một gia tộc như vậy lưu lại lăng mộ, nguy hiểm có thể nghĩ, nói không chừng vị Amon kia còn có thể mượn dùng biến hóa nào đó, từ “nơi thần khí” xa xôi đưa ánh mắt đến… Không thể dùng tình huống của người trong danh sách thấp đến phỏng đoán đáng sợ của nửa thần nửa người…
Klein không trầm tư bao lâu, đã phủ định khả năng tự mình đi thăm dò lăng mộ gia tộc Amon.
Anh hơi cảm thấy thất vọng ngẩng đầu nhìn về phía Sharon:
“Chỉ nơi đó mới có da người u ảnh sao?”
Sharon lắc lắc đầu:
“Không.”
“Hả?” Klein mắt sáng lên, bày ra tư thái lắng nghe.
Sharon giọng không có biến hóa nói:
“Trong một tụ hội tôi tham gia, có người phi phàm hứa hẹn, chỉ cần không ai có thể hoàn thành nhiệm vụ mà cô ta đưa ra, cô ta sẽ thỏa mãn một yêu cầu hợp lý của đối phương, phương diện tài liệu hạn chế là ‘dưới danh sách cao’.”
“Nói cách khác, bất cứ một loại tài liệu phi phàm nào dưới danh sách cao, cô ta đều có thể cho?” Ý tưởng đầu tiên hiện lên trong đầu Klein chính là: thổi quá rồi?
Cho dù giáo hội Nữ Thần Đêm Tối, cũng phải là thánh đường, còn là giáo đường Tĩnh Mịch, mới có khả năng này!
Mà rất nhiều tài liệu trong đó cũng không cần để sẵn, bởi vì căn bản không dùng đến.
Đối mặt nghi ngờ của Klein, Sharon bình tĩnh đáp lại:
“Cô ta là một cường giả danh sách cao.”
Cường giả danh sách cao? Khó trách… Đây đều là cao tầng các giáo hội lớn các tổ chức bí ẩn, cho dù bản thân không thuộc về phương nào, cũng sẽ hấp thụ thành lập thế lực thuộc về mình! Bất quá, hứa hẹn một loại tài liệu phi phàm bất kỳ dưới danh sách cao, cũng khẳng định có hơi nước… Klein nhất thời trong đầu có suy nghĩ.
Sharon lời ít mà ý nhiều bổ sung một câu:
“Cô ta có nói, tài liệu nào đó cần chu kỳ nhất định.”
Lúc này mới đúng đây! Klein cảm thấy hứng thú hỏi:
“Nhiệm vụ mà cô ta đưa ra là cái gì?”
Sharon vẫn ngồi đoan trang mà thẳng tắp:
“Điều tra thân phận chân thật hiệp đạo ‘Hoàng đế đen’.”
… Klein tin tưởng, nếu giờ khắc này anh đang uống nước, khẳng định đã không khống chế được phun về phía đối diện.
Mình chọc phải ai vậy, sao lại bị một vị cường giả danh sách cao theo dõi? Anh trước dùng tiếng Trung hô một tiếng oan ở trong lòng, tiếp theo rất nhanh phân tích đối tượng có khả năng:
Thành viên Hội ẩn sĩ hoàng hôn? Bởi vì hiệp đạo “Hoàng đế đen” giết chết “Dục Vọng Sứ Đồ” Beria?
Thành viên Hội Cực Quang? Bọn họ từ bài Tarot lưu lại hiện trường sự kiện Carpin liên tưởng đến “Kẻ Khờ”, từ đó quyết định điều tra hiệp đạo “Hoàng đế đen” ?
Ba giáo hội lớn cùng thành viên MI9? Đơn thuần vì biết rõ ràng chân tướng sự kiện Carpin?
Cái nào cũng có khả năng, mỗi cái đều không thể bài trừ! Klein không biểu hiện ra dị thường, cân nhắc hỏi:
“Cô ta vì sao phải điều tra thân phận chân thật hiệp đạo ‘Hoàng đế đen’?”
“Không có ai biết.” Sharon dùng ngôn ngữ ngắn gọn nhất hồi đáp.
Klein suy tư hai giây, tổ chức ngôn ngữ nói:
“Cô ta là dạng người gì? Tôi muốn biết có nên tiếp nhiệm vụ này hay không.”
Sharon lặng lẽ hai giây, giống như đang nhớ lại.
Tiếp theo, cô miêu tả:
“Nữ, trên 1m7, dáng người tỉ lệ rất tốt, tóc dài màu nâu, có ngụy trang, thích mang giày da màu đen, chỉ ngẫu nhiên tham gia tụ hội, xuất hiện sớm nhất ở hơn hai tháng trước.”
Thích mang giày da màu đen, tính, cường giả danh sách cao… Ba từ mấu chốt này kết hợp cùng một chỗ, nhất thời câu động đoạn ký ức nào đó của Klein!
Khi anh đi nhà bảo tàng vương quốc đánh cắp lá bài “Hoàng đế đen”, có ở trong phòng sách phục hồi như cũ của Đại đế Russell gặp phải một vị cường giả danh sách cao thủ đoạn thần bí quỷ dị, đối phương chỉ lộ ra hai chân mang giày da màu đen, đợi cho anh mượn dùng lực lượng phía trên sương mù xám thoát đi, lại bởi vì tác dụng phụ của “Chìa khóa vạn năng” trực tiếp đụng phải chó ác ma, không thể không hô to cứu mạng, vì thế lấy thân phận Sherlock Moriarty gặp lại vị Bán Thần nữ kia.
Cô ta? Cô ta sao lại đi tìm hiệp đạo “Hoàng đế đen” ? Cô ta xác nhận kẻ đánh cắp “Thẻ báng bổ” là một linh thể, hơn nữa biết linh thể mang theo cùng bao lấy lá bài “Hoàng đế đen” sẽ xuất hiện biến hóa như thế nào, vì thế khóa vào hiệp đạo “Hoàng đế đen” đặc thù ăn khớp? Klein nhanh chóng nghĩ tới một khả năng có đầy đủ sức thuyết phục.
Duy nhất làm cho anh khó hiểu là, đối phương làm sao biết mình lấy đi là lá bài “Hoàng đế đen”, mà không phải lá bài gì khác, ví dụ như lá bài “Vực sâu”, lá bài “Mặt Trời”.
Trừ khi cô ta chính là hướng về phía tấm “Thẻ báng bổ” nọ mà đến, đã điều tra rõ ràng trước đó là lá bài “Hoàng đế đen”… Ừm, tiểu thư Sharon nói, cô ta hơn hai tháng mới lần đầu tham gia tụ hội, cái này phù hợp lấy đặc thù ở triển lãm Russell làm mục tiêu… Sau đó ngẫu nhiên tham dự, không rời khỏi Backlund, hoặc là nói quay về theo định kỳ, vì tìm kiếm kẻ địch cướp đi lá bài “Hoàng đế đen”… Klein suy nghĩ thay đổi rất nhanh, mỉm cười nói:
“Tôi sẽ giúp cô ta lưu ý, hy vọng có thể có thu hoạch.”
Cái này cả đời cũng không có thu hoạch! Anh ở trong lòng không chút do dự bồi thêm một câu.
Sharon gật đầu hầu như khó có thể phát hiện, không nói đến chuyện có liên quan đến “Da người u ảnh”.
Rất hiển nhiên, cô ta chỉ có hai manh mối như vậy, nhưng cái này đã mạnh hơn hơn nhiều so với quỷ hút máu Emlyn White cùng “Mắt trí tuệ” Isengard Stanton.
Klein chậm rãi thở hắt ra, dấu đi thất vọng trong lòng, lấy tư thái hàn huyên quan tâm một câu:
“Cô cùng Maric đã không chịu nguyền rủa làm khó rồi chứ?”
“Vương miện mặt trăng đỏ thẫm chỉ có một.” Sharon bình tĩnh đáp lại.
—— người mang “Vương miện mặt trăng đỏ thẫm” có thể miễn trừ ảnh hưởng của trăng tròn, là vật phẩm nhóm “Dị chủng” tha thiết ước mơ.
Nói cách khác, một người không có việc gì, một người cứ theo lẽ thường… Khi bị trăng tròn ảnh hưởng, Maric sẽ gần như điên cuồng, tiểu thư Sharon lại là mất đi lực lượng, xem ra là Maric đang sử dụng… Klein có chút suy nghĩ dời đi đề tài:
“Các người có tìm được biện pháp giải trừ tinh thần ô nhiễm của người mất khống chế trong đặc tính phi phàm ‘Oan hồn’ Steve lưu lại không?”
Anh tiện mồm hỏi một câu, cùng không ôm hy vọng quá lớn, trong lòng cho rằng, vẫn là chỗ “Mặt Trời” bên kia có vẻ nắm chắc hơn.
“Không có.” Sharon tựa như đang nói về chuyện của một người nào khác.
Có lẽ tương lai tôi bán biện pháp này cho các người, hy vọng các người cũng đã gom đủ tiền… Klein “ừm” một tiếng, bỗng nhiên không biết nên nói về chuyện gì.
Anh tạm dừng vài giây, mới mở miệng hỏi:
“Thị trấn Whitecliff ở nơi nào?”
“Ngoại ô Backlund, nam khu South Bridge.” Sharon tương đương ngắn gọn hồi đáp.
Cô ta lại nhìn về mắt Klein:
“Không còn việc gì?”
“Không còn.” Klein đầu tiên là lắc đầu, chợt lại hỏi một câu, “Tôi có thể mang chuyện tòa lăng mộ kia nói cho người khác không?”
“Có thể.”
Bóng dáng Sharon mặc váy dài cung đình màu đen, đội mũ mềm tinh xảo nhanh chóng nhạt đi, biến mất ở trong thùng xe ngựa.
Có lẽ là vì che dấu bản thân, cô ta cũng không có dùng nước hoa như thói quen, chỉ để lại hoàn cảnh trống rỗng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










