Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 81 : “Tân thủ” trưởng thành (c401-c405)
❮ sautiếp ❯Chương 401: “Tân thủ” trưởng thành
Trong căn phòng kiến cố u ám không ánh sáng, Dereck Berg làm bộ hôn mê chợt xoay người đứng lên.
“Rìu gió lốc” của cậu ta đã bị người lấy đưa đi kiểm tra, các túi trong quần áo cũng bị vét sạch, không lưu lại vật phẩm gì.
Dereck hít vào một hơi, trầm ổn nhìn quanh một vòng.
Trong mắt cậu bỗng nhiên có hai vầng hào quang như mặt trời nhỏ sáng lên, làm cho toàn bộ sự vật trong căn phòng nhất nhất ánh vào con ngươi của cậu.
Bài trí nơi này chỉ có một bàn hai ghế, trừ cái đó ra, chính là sàn đá có hoa văn kỳ dị.
Trên bàn có ngọn nến đã dùng quá nửa, cái này thuộc về phối trí tiêu chuẩn của các căn phòng trong thành Bạc Trắng, bởi vì một khi bóng tối kéo dài, thật sự có khả năng đột nhiên xuất hiện quái vật.
Dereck không do dự, ngồi xuống, đưa tay cầm lấy nửa ngọn nến kia.
Ngay sau đó, cậu mang ngọn nến phân thành ba đoạn, một đoạn chiếm cứ ¾ nguyên bản, hai đoạn phân ra từ 1/4 còn lại.
Trải qua Dereck điều chỉnh, phần tim nến của ba đoạn nến này đều lộ ra toàn bộ.
Bốp!
Ngón tay cậu ta chà xát, chế tạo ra một ngọn lửa màu vàng, điểm hỏa ba ngọn nến kia.
Hai cây ở phía trên cùng đại biểu ngài “Kẻ Khờ”, cây còn lại tượng trưng cho bản thân Dereck.
Chuẩn bị xong, Dereck không dựa theo lưu trình bình thường thiêu đốt thảo dược bột phấn, nhỏ tinh dầu thuốc, mà trực tiếp dựa ra sau, cực kỳ nhỏ giọng tụng niệm ra tôn danh “Kẻ Khờ”, cùng nhanh chóng tiến nhập trạng thái minh tưởng.
Cậu ta tụng niệm từng lần một, đơn điệu mà lặp lại, giống như đang không ngừng thôi miên bản thân.
Nương minh tưởng trợ giúp, Dereck tiến nhập một loại trạng thái cổ quái tâm trí ngủ say mà linh tính phát tán, cả người vừa đần độn, lại vẫn duy trì thanh tỉnh kỳ lạ, tinh thần không ngừng phiêu tán hướng lên trên, càng ngày càng cao.
Đây đúng là “Mộng du nhân tạo”.
Dereck được ngài “Kẻ Khờ” cho phép có thể đơn giản hoá một ít bộ phận không quá cần thiết.
Phía trên sương mù xám, trong cung điện nguy nga xa xưa.
“Kẻ Khờ” Klein đang thưởng thức “Mắt toàn màu đen” đột nhiên thấy ngôi sao đỏ thẩm tượng trưng cho “Mặt Trời” bành trướng ra hào quang, ngưng tụ thành hư ảnh hình người, mà lực lượng không gian thần bí theo đó bị dẫn động một chút.
Thấy tình trạng như vậy, anh không khỏi nhẹ nhàng thở ra, bởi vì cái này ý nghĩa “Mặt Trời” đã hoàn thành giai đoạn đầu tương đối nguy hiểm, chỉ còn “kết thúc công việc” cuối cùng.
Klein không có trì hoãn, lúc này buông “Mắt toàn màu đen”, cầm lấy lá bài “Hoàng đế đen”.
Tầng cấp của anh, vị trí của anh, tăng cao trong nháy mắt, để cho lực lượng bị dẫn động phía trên sương mù xám nhất nhất thần phục.
Sau đó, anh cầm lên một người giấy, cổ tay rung lên ném ra ngoài, hướng về phía ngôi sao đỏ thẩm đối ứng “Mặt Trời”.
Người giấy nọ cùng như dòng lực lượng đang chảy xuôi kia giao hội, nhanh bành trướng thành một Đại thiên sứ có mười hai đôi hai mươi bốn cánh lớn màu đen.
“Thiên sứ” xuyên thấu hào quang đỏ thẩm, trùng điệp cùng nhau với hư ảnh của “Mặt Trời”.
Nó vô thanh vô tức thiêu đốt lên, không đến một giây đã biến thành tro tàn.
Đến một bước này, Klein đã không còn biện pháp ảnh hưởng đến thế cục thành Bạc Trắng nữa, về phần “Thiên sứ thế thân” của mình có trợ giúp “Mặt Trời” thuận lợi thông qua hỏi cùng tra xét kế tiếp hay không, anh cũng không có nắm chắc tuyệt đối, chỉ có thể than thầm một tiếng ở trong lòng:
“Đã làm hết mọi việc, cố gắng hết tất cả những thứ nên cố gắng, cũng chỉ có thể chờ đợi vận mệnh an bài, hy vọng là kết quả tốt…”
Trong mơ mơ màng màng, Dereck thấy một thiên sứ mang theo khí thế che đậy cả bầu trời buông xuống ở trước người, đồng thời sử dụng mười hai đôi cánh tối đen tầng tầng bao phủ lấy mình.
Cậu chợt tỉnh táo lại, trong mắt là ba ngọn nến đang lẳng lặng thiêu đốt.
Tự đáy lòng cảm tạ ngài “Kẻ Khờ” xong, Dereck chấm dứt nghi thức, dập tắt hai ngọn nến tổng cộng chỉ chiếm ¼ nguyên bản kia.
Sau đó, cậu lấy chúng lên, ở bàn tay chế tạo ra ngọn lửa vàng óng ánh mà trong vắt.
Tí tách, tí tách, hai ngọn nến kia hòa tan nhanh chóng, “nước mắt” không ngừng rơi xuống, hoặc bám ở trên phần thân còn lại, hoặc vây xung quanh nó.
Theo tim nến thiêu đốt hầu như không còn, trên bàn chỉ còn lại một ngọn nến, nó lùn hơn một ít so với nguyên bản, nhưng không phải là quá rõ ràng, tựa như chỉ thiêu đốt tương đối lâu một chút.
Xử lý xong dấu vết còn lại, Dereck dập tắt đoạn nến mờ nhạt cuối cùng kia.
Cậu lặng lẽ ngồi thẳng, cứ thế nhìn về phía trước, hồi lâu không có động tác gì.
Cậu lo lắng “Nghị sự đoàn sáu người” phản ứng không đủ nhanh, để cho đội viên tiểu đội thăm dò này cầm “cây nấm” cùng “quả Dum” ô nhiễm đến với càng nhiều cư dân thành Bạc Trắng;
Cậu sợ hãi đám người “Thủ tịch” ở những nơi còn lại tìm được manh mối khác, làm cho chuẩn bị của mình trở nên thất bại;
Cậu căm ghét “người từ ngoài đến” giấu ở chỗ sâu trong bóng tối, luôn mang theo ác ý mãnh liệt này, bao gồm Amon, bao gồm “Đọa lạc tạo vật chủ”;
Cậu áy náy bản thân tránh né lần thăm dò này, lại không có nhắc nhở đám người Dark, để cho bọn họ biến thành quái vật bị ô nhiễm;
Cậu đau đớn phải tự tay trừ bỏ một bạn học có thể gọi là một người bạn thân thiết.
—— Tuy Dereck không thấy được kết cục cuối cùng của Dark, nhưng cậu tin tưởng đối phương đã dị biến thành bộ dáng như vậy thì đã tử vong ngay tại đó rồi.
Trong cảm xúc phức tạp mà hỗn loạn, Dereck không biết mình chờ đợi bao lâu, cho đến ngọn nến một lần nữa được điểm hỏa.
Rốt cuộc, cậu nghe thấy thanh âm phong ấn bị giải trừ, cửa phòng được mở ra.
Quay đầu nhìn lại, cậu mượn dùng ánh nến mờ nhạt, thấy một cô gái váy đen tóc dài bện thành bím thả ở trước ngực.
“Cô Evro.” Dereck theo bản năng hô một tiếng.
Evro dung mạo thanh tú, khóe mắt cũng đã có một chút nếp nhăn, cô mỉm cười gật đầu đáp lại Dereck, rồi bước chân nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện.
“Cậu có gì muốn nói không?” Cô nhẹ giọng hỏi.
Dereck bản năng ngẩng đầu nhìn qua, bỗng nhiên phát hiện đôi mắt đối phương không biết khi nào đã biến thành con ngươi dựng thẳng màu vàng nhạt.
Suy nghĩ nháy mắt hoảng hốt, Dereck tựa như tiến nhập một loại trạng thái mộng du.
Evro điều chỉnh ánh nến, để cho ánh sáng mờ nhạt hoàn toàn chiếu vào trên mặt thiếu niên đối diện.
Con ngươi dựng thẳng màu vàng nhạt của cô càng thêm hờ hững, tựa như một người quan sát không có cảm tình.
Đột nhiên, trong con ngươi dựng thẳng màu vàng nhạt có từng vòng ánh sáng mỏng manh sinh ra, tựa như hợp thành một lốc xoáy, xây dựng một mê cung.
Trong đần độn, Dereck cảm thấy mình phiêu đãng lên, đặt mình ở trong bóng tối vô cùng cùng vô số màu sắc tươi sáng.
Đúng lúc này, cậu đột nhiên thanh tỉnh, chỉ cảm thấy loại trạng thái như mộng du này bị sự vật gì đó xảo diệu tiếp qua.
Cậu thấy ánh nến mờ nhạt lay động, thấy Evro ngồi ở đối diện, hai con ngươi dựng thẳng màu vàng nhạt.
Ở bóng tối trong góc, đi ra “Thủ tịch” trưởng lão Colin Iliad tóc hoa râm.
Sau khi gật đầu đối với “Thủ tịch”, Evro nhu hòa hỏi Dereck:
“Cậu trong khoảng thời gian này làm chuyện gì?”
Dereck nhớ kỹ dạy bảo, vẫn duy trì loại trạng thái vừa rồi:
“Tôi không biết, tôi vẫn thực mơ hồ, tựa như đang nằm mơ, chỉ ngẫu nhiên mới tỉnh táo…”
Đồng thời khi cậu ta trả lời, trong mắt “Kẻ săn ma” Colin đột nhiên hiện ra hai phù hiệu phức tạp màu xanh đen.
Evro tiếp tục hỏi:
“Cậu có biết mình đã xảy ra xung đột với Dark Reggins không?”
“Tôi chỉ nhớ tôi đang chiến đấu cùng cậu ta… tôi hình như thấy một người nam đảo ngược ở trên giá chữ thập, thấy một người nam đội mũ mềm đỉnh nhọn cùng mắt kính thủy tinh, đúng rồi, tôi đã thấy hắn ta ở trong địa lao… Hắn ta có mở miệng nói chuyện, mỉm cười mở miệng nói chuyện…” Dereck giảng thuật câu chuyện đã biên từ lâu.
Evro nhìn “Thủ tịch”, truy hỏi:
“Hắn ta nói cái gì đó?”
“Tôi không nhớ rõ, chỉ có thể nhớ lại một chút… Hắn ta cười nói, Đọa lạc tạo vật chủ, Tạo vật chủ chân thật… Người chăn cừu…” Dereck suýt nữa không thể khống chế được kích động trong lòng.
Cậu mạo hiểm lớn như vậy, là để mang chuyện “Đọa lạc tạo vật chủ” có hiềm nghi cùng “Người chăn cừu” nói cho “Thủ tịch” !
“Đọa lạc tạo vật chủ… Tạo vật chủ chân thật… rất phù hợp cùng nội dung bích hoạ ở đáy thần miếu.” Colin nhẹ nhàng gật đầu, nhíu mày nói nhỏ, “Người chăn cừu…”
“Sau đó thì sao?” Evro thanh âm cực kỳ ôn nhu.
Dereck “mơ hồ” hồi đáp:
“Sau bọn họ va chạm cùng nhau, có rất nhiều ánh sáng, ánh sáng cực kỳ sáng, tôi đã tỉnh, rồi ho khan…”
Phù hiệu màu xanh đen trong mắt Colin vẫn không có biến mất, ý bảo Evro hỏi thêm một ít chi tiết.
Dereck có lựa chọn đưa ra trả lời, nói theo kịch bản đã sớm suy xét qua kia, ở ngoài phạm vi thì đẩy cho Amon, nói mình không có nhớ.
Cuối cùng, Evro hỏi:
“Cái rìu của cậu là có từ nơi nào? Phối phương ma dược con đường ‘Mặt Trời’ của cậu đến từ nơi nào?”
“Cái rìu là mua từ chợ giao dịch trong lòng đất, người kia che mặt, chỉ có thể nhìn ra giới tính là nam… Phối phương ma dược con đường ‘Mặt Trời’ là cha mẹ tôi lưu lại cho tôi, phát hiện ở trong một lần thăm dò…” Dereck nói không có chút chột dạ nào.
Cái này thuộc về điểm đáng ngờ vẫn tồn tại, “Người Treo Ngược” khi dự đoán đã cho rằng chúng tất nhiên sẽ xuất hiện, cho nên bảo Dereck diễn thử nhiều lần nên đáp lại như thế nào.
—— Chợ giao dịch trong lòng đất thành Bạc Trắng tuy thuộc về bán công khai, nhưng cũng có người bởi vì các loại lý do phải che dấu thân phận bản thân, cái này đã cung cấp cho Dereck giải thích tốt nhất.
Evro tập trung nghe xong, nghiêng đầu nói với “Kẻ săn ma” Colin:
“Cậu ta không có nói dối, không thể nào nói dối, tôi có mượn dùng lực lượng ‘Mũ miện vinh quang’.”
Colin gật gật đầu nói:
“Dưới trạng thái như vậy, cậu ta cũng không có thể hiện ra dấu vết tà ác, đọa lạc, bị ô nhiễm.”
Phát hiện mấy thứ này là năng lực “Kẻ săn ma” tinh thông.
Mà làm chức nghiệp danh sách cao, một điểm mạnh nhất của “Kẻ săn ma” là, có thể che dấu hành động cùng ý đồ bản thân, để cho mục tiêu có khả năng dự báo trước nguy hiểm không thể nhận ra.
Cho nên, mỗi một “Kẻ săn ma” đều là khắc tinh của “Ác ma”.
Suy nghĩ một hồi, Colin đứng dậy rời phòng, đối mặt với Cái bóng ở một góc bên ngoài nói:
“Để cho Dereck rời khỏi, tạm thời xem như cậu ta không có vấn đề.
“Nhưng vẫn âm thầm tiến hành theo dõi một đoạn thời gian, Amon có thể làm ra hai phân thân, cũng có khả năng làm ra cái thứ ba.”
“Vâng, thủ tịch các hạ.” Cái bóng nọ tôn kính đáp lại.
Đợi cho Dereck “tỉnh lại”, bên trong phòng thẩm vấn đã không có ai, chỉ để lại lời nói cậu có thể tự do rời đi.
Cậu ta lặng yên nhẹ nhàng thở ra, cất bước đi ra bên ngoài, trong lòng nghĩ đến dặn dò của ngài “Người Treo Ngược”:
“Không thể cứ như vậy mà thả lỏng, lộ ra sơ ý, âm thầm quan sát khẳng định còn có thể liên tục một đoạn thời gian, nếu không ‘Thủ tịch’ của các cậu chính là không hợp cách!”
Ừm, gần đây cũng không có thể tụng niệm tôn danh ngài “Kẻ Khờ”… Dereck tự nói không tiếng động, theo thang lầu xoay quanh đi xuống.
Đi tới đi tới, cậu đột nhiên thấy một bóng người quen thuộc, đó là trưởng lão Lovya “Người chăn cừu” áo bào đen có vân tím, dung mạo diễm lệ hào phóng.
Đôi mắt nâu nhạt của Lovya đảo qua Dereck, trên mặt lộ ra nụ cười nhu hòa.
Trở lại căn phòng của mình, Lovya vẻ mặt lạnh nhạt đi tới trước bàn, mở ra một tờ giấy chế từ da thuộc.
Tay trái của bà nắm ngón trỏ tay phải, bốp cái đầu ngón tay bị kéo đứt ra, nhưng máu lại không có nhỏ xuống, tựa như đều bị hút vào bên trong vậy.
Cầm đầu ngón tay này, Lovya vẽ ở trên giấy một cái phù hiệu phức tạp, đó là phù hiệu tạo thành từ nửa “Mắt không tròng” tượng trưng bí ẩn cùng nửa “Tuyến vặn vẹo” tượng trưng biến hóa.
Cẩn thận xem kỹ một lần, Lovya dùng tờ giấy này bao phủ đầu ngón tay, nhét vào trong miệng, lạch cạch cắn, sau đó đều nuốt xuống.
Tay phải chỉ còn bốn đầu ngón tay của bà đột có máu thịt mấp máy ở miệng vết thương, rồi nhanh chóng mọc ra thành đầu ngón tay mới, đầu ngón tay hơi tái nhợt.
Lovya cúi thấp đầu, nhìn bàn tay của mình, nhỏ giọng nói ra một từ:
“Kẻ Khờ?”
Chương 402: Thần khải
Backlund, trong một tầng ngầm giống như thần điện.
Ngài A mặc trường bào đội mũ trùm màu đen, im lặng ngồi ở trước thần tượng người khổng lồ đảo ngược, hồi lâu không hề có động tác.
Bỗng nhiên, ông ta nghiêng tai, tựa như như muốn nghe cái gì đó.
Sau tạm dừng ngắn ngủi, ngài A chợt nâng lên hai tay, dùng tay trái kéo đứt ngón trỏ tay phải.
Ông ta mang đầu ngón tay máu chảy đầm đìa kia nhét vào trong miệng, nhai rào rạo như ăn đồ ăn vặt vậy
Ực!
Ngài A cổ họng mấp máy, mang đầu ngón tay kia nuốt vào trong bụng.
Thân thể ông ta bỗng nhiên run run, tựa như đang bị người vô hình nắm lấy lay động.
Trong trạng thái như vậy, ngài A đưa tay phải ra, dùng máu chảy ra từ vết thương viết ở trên mặt đất ra một số chữ.
Những chữ này đều không phải là tiếng Người khổng lồ, tiếng Cự long có thể dẫn động lực lượng tự nhiên, cũng không phải tiếng Hermes dùng cho hiến tế, mà là từ Ruen bình thường nhất.
Ánh sáng đỏ tươi nhanh ngưng tụ, những từ nọ hội tụ thành vài đoạn văn:
“Tìm kiếm:
“Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này;
“Chúa tể thần bí phía trên sương mù xám;
“Vua vàng đen chấp chưởng vận may.
“Quyến giả cùng tín đồ, ở Backlund.”
Theo nội dung “Thần khải” chấm dứt, ngài A đình chỉ run run, miệng vết thương mấp máy mọc ra một đầu ngón tay hoàn toàn mới.
Ông ta cúi thấp đầu, nhìn kỹ những đoạn văn mà mình vừa viết xuống, khóe miệng ở trong bóng tối nhếch lên từng chút một.
“Duy phục tùng thần dụ của ngài!” Ngài A khiêm tốn phủ phục trên đất, tựa như lại tìm được ý nghĩa tồn tại.
Thành Bạc Trắng, phía trên tháp tròn.
Lovya đi đến phía trước cửa sổ, nhìn xuống những ánh nến trong bóng tối, vẻ mặt dần dần trở nên nhu hòa.
Không biết qua bao lâu, bà nghe được tiếng gõ cửa đốc đốc đốc.
” ‘Thủ tịch’ các hạ?” Lovya nhẹ xoay người, mỉm cười hỏi.
Cửa phòng không gió tự động rộng mở về phía sau.
Đứng ở bên ngoài đúng là “Kẻ săn ma” Colin Iliad, ông ta khoác áo khoác màu nâu, bên hông có một cái dây lưng có nhiều ngăn ngầm.
“Lovya, đội viên tiểu đội thăm dò dị thường đã được chứng thực.” Colin bình thản nói, “Làm đội trưởng, mặc kệ bà có vấn đề hay không, đều phải đi địa lao đợi bảy ngày, nhận ‘Mũ miện vinh quang’ tẩy rửa, bà hẳn rất rõ ràng, đây là quy củ.”
Lovya không có chút phẫn nộ, bình tĩnh cười nói:
“Tôi biết, tôi đã làm tốt chuẩn bị ở địa lao lâu dài, đợi cho chấm dứt, nếu các người còn lo lắng, tôi có thể nhận bất cứ sắp xếp nào.”
Trong khi nói chuyện, bà đã đi ra cửa, mặt đối mặt lướt qua “Kẻ săn ma” Colin.
Colin lặng lẽ xoay người, đi theo phía sau bà, dọc theo cầu thang xoay quanh đi xuống từng bước một.
Đi tới một nửa, hai người nghe được tiếng khóc cùng tiếng la ghê người.
“Đã bắt đầu sao?” Lovya vẻ mặt hơi có vẻ mê mang hỏi.
Colin gật gật đầu, trầm nghẹn trả lời:
“Ừm, cái này là số mệnh chúng ta trốn không thoát…”
Giờ này khắc này, trung tầng tháp tròn, trong một đại sảnh.
Đội viên tiểu đội thăm dò cùng vài cư dân thành Bạc Trắng đã bị bọn họ ô nhiễm đang bị ánh sáng thần thánh giống như thực chất áp ở tại chỗ, không thể nhúc nhích, giống nhau lưng mang một tòa núi lớn vậy.
Một đôi vợ chồng chừng bốn mươi tuổi, làn da ngăm đen đều tự cầm kiếm thẳng có hoa văn phức tạp, đi tới trước mặt một người trẻ tuổi chừng hai mươi tuổi.
Người trẻ tuổi kia thân thể đã muốn sụp đổ, như là một bãi thịt nát, nhưng đầu cậu ta lại hoàn hảo không tổn hao gì, chỉ mọc ra những sợi xúc tu màu máu.
Thấy đôi vợ chồng nọ đi lại đây, cậu ta hoảng sợ hô:
“Ba ba, mẹ mẹ, các người muốn làm cái gì?
“Không phải đã nói đêm nay cùng nhau ăn hạt sắt nướng sao?
“Ba ba, mẹ mẹ, con sẽ lấy cho hai người thật nhiều hạt sắt…”
Đôi vợ chồng nọ không đành lòng nghiêng đầu nhìn về một bên, nhưng kiếm thẳng trong tay lại giơ lên cao.
Sau hai tiếng phốc phốc, người trẻ tuổi đình chỉ khóc kêu, đầu tiên là run rẩy, tiếp theo hoàn toàn mất đi dấu hiệu sinh mệnh.
Một bên khác, một cô gái chừng mười tuổi cũng giơ lên kiếm thẳng có hoa văn phức tạp, chảy nước mắt đâm về phía chị của cô.
Cô gái nằm ở trên đất kia bỗng nhiên nở nụ cười, giọng điệu nhu hòa nói:
“Sau hôm nay, em phải tự mình sống, không được khờ khạo nữa…
Cô gái nọ nhất thời khóc đến tầm mắt mơ hồ, kiếm thẳng trong tay đình ở giữa không trung.
Nhưng mà, một bàn tay mạnh mẽ mà có lực đặt ở sau tay của cô, đẩy mạnh về phía trước.
Phốc!
Cô gái ngẩn ra ở tại chỗ, tựa như không nghe thấy cái gì cả, không nhìn thấy cái gì cả.
Đây là nguyền rủa xa xưa bao phủ ở trên mỗi người thành Bạc Trắng, phải tự tay giết chết người có quan hệ huyết thống với mình, mới có thể ngăn cản hắn sau khi chết biến thành ác linh vừa đáng sợ vừa quỷ dị.
Cho nên, chẳng sợ Dark đã hoàn toàn dị biến thành quái vật, đã bị tồn tại không biết nào đó ô nhiễm, không có giá trị thẩm vấn, người theo dõi “Cái bóng” cũng không dám giết chết hắn ngay tai chỗ, mà là cố gắng khống chế, mang về tháp tròn, chờ đợi cha mẹ hắn, nếu không sự việc sẽ càng thêm phiền toái.
Đội viên tiểu đội thăm dò cũng bị ô nhiễm này đang nhận xử lý không thay đổi trong hơn hai ngàn năm qua, tuy ai cũng không biết bọn họ ở dưới loại trạng thái này sau khi chết sẽ còn dị biến hay không, nhưng không ai dám đánh cuộc một chuyến.
May mắn là, dân cư thành Bạc Trắng không tính là nhiều, lại ở chung một vùng, ở dưới cao tầng từng thế hệ sắp xếp, có quan hệ huyết thống lẫn nhau không phải là số ít, cho dù phải hạn chế trong phạm vi ba đời, cũng có thể tìm ra khá nhiều.
Nguyên nhân vì như thế, khi bố trí danh sách tiểu đội tuần tra, người phi phàm phụ trách đầu tiên phải suy xét nhân tố huyết thống, phòng ngừa tình huống ngoài ý muốn phát sinh.
Đối với tiểu đội thăm dò, yêu cầu không nghiêm khắc như vậy, bởi vì nhiệm vụ của bọn họ thường thường xâm nhập bóng tối, cách rất xa thành Bạc Trắng, cho dù tử vong, cho dù dị biến, cũng không ảnh hưởng đến an nguy của mọi người.
Một khi có cư dân không có quan hệ huyết thống trong vòng ba đời, vậy hắn sẽ bị theo dõi nghiêm khắc, chỉ cần hắn xuất hiện bệnh nặng hoặc có vẻ già cả, lập tức sẽ bị đưa vào chỗ sâu trong bóng tối, rời xa thành Bạc Trắng.
Khi đội trưởng tiểu đội thăm dò lúc trước bị giam ở địa địa lao là Uddel dị biến, trong tháp tròn thật ra có ba vị trưởng lão, nhưng cuối cùng ra tay chỉ có thể là “Thủ tịch” Colin Iliad, nếu không chỉ có thể thử phong ấn.
Bởi vì Uddel kia là anh ruột của ông ta.
“Người chăn cừu” Lovya cùng “Kẻ săn ma” Colin lặng lẽ tiến vào tầng dưới chót tháp tròn, ở dưới vài vị Kỵ sĩ bình minh làm bạn, đi tới chỗ sâu trong địa lao.
Rất nhanh, hai người đứng ở bên ngoài một gian nhà giam, mấy Kỵ sĩ bình minh thì phân tán ở xa xa.
Lovya không có dị thường, không nhanh không chậm đi vào căn phòng chỉ có một cái giường, một cái bàn, một ngọn nến.
Trước khi cửa lớn kim loại đóng lại, bà xoay người lại, dùng đôi mắt màu xám nhạt nhìn về phía “Kẻ săn ma” Colin, bình tĩnh nói:
” ‘Thủ tịch’ các hạ, ngài từng nói với tôi, cư dân thành Bạc Trắng rời xa nơi này, khi chết ở chỗ sâu trong bóng tối, có thể sẽ không lập tức dị biến thành ác linh, có thể chờ đợi nhiều ngày, cho nên, đội viên tiểu đội thăm dò còn lại có đủ thời gian kéo ra khoảng cách.”
Colin gật gật đầu, tỏ vẻ quả thật như thế.
Lovya nhắm mắt lại, lộ ra nụ cười mang theo một chút bi thương:
“Trong một lần thăm dò hai tháng trước, có vị đội viên chết ở trước mặt tôi.
“Tôi giả như thất lạc với đội viên khác, ở nơi đó đợi năm ngày, nhưng hắn ta cũng không có dị biến thành ác linh.”
“Kẻ săn ma” Colin lặng lẽ nhìn ba, không nói cái gì cả, thẳng đến cửa lớn kim loại xoảng xoảng xoảng khép lại, phong ấn theo đó thành hình.
Phía trên sương mù xám, trong cung điện xa xưa.
Klein chờ đợi một hồi, thấy ngôi sao đỏ thẩm tượng trưng cho “Mặt Trời” không có dị biến gì, rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra.
Anh đã thành công… Anh day day thái dương, dùng linh tính bao vây bản thân, trở về thế giới hiện thực.
Vừa cảm giác thân thể tồn tại, Klein đã thưởng thức tư vị rét lạnh.
Anh hắt xì một cái, nhanh giải trừ tường linh tính, một lần nữa chui vào ổ chăn.
Thật đáng buồn là, ổ chăn của anh đã lạnh lẽo.
May mà sau khi tiến vào sương mù xám, cơ thể của mình đã có bảo hộ trình độ nhất định, nếu không ngày mai sợ là sẽ bị cảm lạnh… Klein quấn chặt chăn, cảm thán một tiếng.
Loại trạng thái hiện tại này, làm cho anh nhớ tới một câu lời đùa đời trước đã nghe qua:
Sưởi ấm cơ bản dựa vào run…
Ở trước khi ổ chăn một lần nữa ấm áp lên, anh chỉ có thể phát tán suy nghĩ không bờ bến, suy xét các loại vấn đề.
Ồ, mình gần đây giống như không có chuyện gì thật cấp bách, tổng kết “thủ tục Ma thuật sư” đã hoàn thành, cho dù không hề khiêu chiến không có khả năng, chỉ làm “biểu diễn” bình thường, trước sau năm mới gì đó là có thể tiêu hóa đi ma dược, kế tiếp mình phải sắp xếp chính là sưu tập tài liệu phi phàm ma dược “Người không mặt”, tích góp tiền tài tương ứng, nhưng cái này gấp cũng không gấp được… căng thẳng trong đầu Klein đã dần dần nhu hòa, bỗng nhiên có ý tưởng nghỉ ngơi hai ba ngày.
Theo ổ chăn ấm lại, anh bất tri bất giác ngủ đi, đợi cho tỉnh lại, vừa lúc nghe thấy tiếng chuông giáo đường liên tục gõ tám tiếng.
Klein đưa cánh tay ra, cảm nhận được rét lạnh bên ngoài, lại lặng yên rụt trở về.
Hôm nay hình như vẫn lạnh như vậy… Không có việc gì cần làm gấp, tựa như có thể ngủ thêm… Anh tâm tính thả lỏng một lần nữa nhắm hai mắt lại.
Nhưng chỉ một hồi, anh đã nghe thấy tiếng ục ục trong bụng, cảm nhận được bụng dưới phồng lên.
Cuộc đời thật sự là khắp nơi gặp phải lựa chọn gian nan mà… Klein than thở một câu.
Sau khi cố gắng đối kháng hai loại cảm giác nọ chừng mười phút, anh rốt cuộc bỏ qua, mạnh mẽ rời giường, phóng đi nhà vệ sinh cách vách.
Thay quần áo, rửa mặt xong, anh xuống lầu một, lấy ra nguyên liệu nấu ăn, chuẩn bị làm mì Feineibote.
Lúc này đây, anh không tính dùng sốt thịt đã mua, muốn thử một lần sốt thịt đã làm từ hai ngày trước, đây là anh căn cứ hương vị trong trí nhớ, cẩn thận chọn lựa phối liệu chế thành tương thịt, tuy bởi vì nguyên liệu nấu ăn giữa hai thế giới thủy chung có chút khác nhau, hương vị khó có thể chân chính như cũ, nhưng Klein sau khi thử, cảm thấy vẫn không tệ.
Không bao lâu, anh ăn ăn mì Feineibote với tương thịt, cảm thấy đây thật sự là một buổi sáng tốt đẹp.
Theo truyền thống thế giới này, anh vừa ăn vừa lật xem báo, trước hết xác nhận ông lão “Mắt trí tuệ” có đăng quảng cáo hay không.
Căn cứ vào ý tưởng tối hôm qua, Klein quyết định hôm nay giải trí một chút, vì thế suy xét là nghe âm nhạc, hay là xem ca kịch, xem hí kịch.
Khu tây, khu Hilston, khu JoWod không ít vé vào cửa nghe âm nhạc ít nhất cần 6 saule, nếu gặp được nhạc sĩ nổi danh, thậm chí sẽ lấy bảng mà tính, hòa nhạc chuyên nghiệp nhằm vào bình dân, 6 đến 9 penny, mở ra cho bần dân có tiền nhàn rỗi ở khu đông cũng chỉ cần 1 penny… Klein lật xem tư liệu tương ứng, để chọn lựa hạng mục giải trí hôm nay.
Ngay ở lúc này, anh nghe thấy tiếng chuông cửa.
Đinh đinh đang đang.
Chương 403: Đào bới
Ai vậy? Klein chợt ngẩng đầu, nhìn về phía cửa.
Anh cảm thấy mình hiện tại giống như bị một loại bệnh, bệnh sợ hãi chuông cửa kêu, giống y chang bệnh sợ có cuộc gọi vào điện thoại di động như khi ở địa cầu vậy.
Buông báo cùng tạp chí, nhìn cái bàn trống không còn thứ gì cả, Klein đứng dậy đi ra cửa.
Còn chưa cầm vào tay nắm, anh đã biết bên ngoài là bác sĩ Alan.
Ông không phải nên đi làm sao? Klein nói thầm một câu, đưa tay mở cửa.
“Chào buổi sáng, Alan, hôm nay sương mù là màu xám.” Anh cười nói.
Alan vẫn là vẻ mặt lãnh đạm, nhưng đã thêm vài phần lo lắng cùng sợ hãi.
Ông ta đẩy đẩy mắt kính viền vàng, không để ý tới chào hỏi, gọn gàng dứt khoát nói: “Sherlock, tôi lại nằm mơ! Lại nằm mơ thấy Will Onsetin!”
A? Klein suýt nữa ngẩn ra ở nơi đó.
Cái này không đúng rồi? Hạc giấy chính phẩm ở chỗ của mình, ở phía trên sương mù xám, mà hạc giấy mình gấp ở chỗ Kẻ Gác Đêm, ông mang theo một con hạc giấy thấp kém do Kẻ Gác Đêm gấp, vẫn có thể tiếp tục mơ thấy Will Onsetin? Cái này không khoa học, không, cái này không thần bí học… Klein trở nên nghiêm túc, lúc này hỏi ngược lại: “Vẫn là giấc mộng trước đây?”
“Không, lần này dọa người không như vậy.” Alan trấn định lại một chút, “Tôi mở thấy nghĩa trang Green, cậu biết nghĩa trang Green chứ?”
“Biết.” Klein ngôn ngữ ngắn gọn hồi đáp.
Anh ở bên ngoài nghĩa trang Green, bắt được một đám học sinh nhảy linh vũ cùng một tên đam mê thần bí học hơi ngu ngu là Copsti, từ chỗ người này lấy được một cái còi đồng có thể triệu hồi tín sứ.
Alan hít vào một hơi khí lạnh, tiếp tục nói:
“Tôi mơ thấy rừng cây bên ngoài nghĩa trang Green, mơ thấy một gốc bạch dương phần hông bị tróc một lớp bỏ, Will Onsetin an vị ở mặt đất dưới tàng cây, lẳng lặng nhìn tôi.”
“Sau đó thì sao?” Klein truy hỏi một câu.
Alan lắc lắc đầu: “Đến đây cảnh trong mơ đã kết thúc.”
Thật sự là một chuyện kỳ quái… Chẳng lẽ bác sĩ Alan nằm mơ không có quan hệ đến con hạc giấy kia? Không, nếu không quan hệ, sẽ không xuất hiện tình huống sau khi đổi hạc giấy, cảnh trong mơ theo đó thay đổi, hơn nữa mình đã lợi dụng ở phía trên sương mù xám bói toán con hạc giấy kia, thu được gợi ý tương ứng… Klein cân nhắc nói: “Cái này đã không ở trong phạm vi lý giải của tôi, Alan anh tìm tôi là muốn làm cái gì?”
Alan thở ra hơi nóng phiêu tán thành sương trắng ở trong không khí: “Tôi muốn đến bên ngoài nghĩa trang Green xem một cái, ngya bây giờ, ngay ban ngày, anh có thể bảo hộ tôi không? Tôi sẽ trả phí dụng ủy thác, 1 bảng.”
Hiện tại đi thăm dò xuất hiện ở cảnh tượng trong mộng? Ban ngày hẳn có thể sẽ không gặp gỡ chuyện gì quá quỷ dị… Klein ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi có thể tiếp ủy thác này, nhưng tôi đề nghị anh trước đó đi giáo đường một chuyến, mang cảnh trong mơ nói cho vị Giám mục mà anh quen thuộc.”
Alan “ừm” một tiếng, chợt có chút nghi hoặc nói: “Vì sao anh luôn đề nghị tôi đi giáo đường? Tôi biết, anh trước kia có giải thích qua, lấy phương thức cực kỳ phù hợp logic, nếu có lực lượng thần kỳ, giáo hội có thể vẫn chủ đạo thế giới nhân loại tất nhiên là thế lực có được lực lượng thần kỳ mạnh nhất, nếu không, vậy đi giáo hội ít nhất có thể được an ủi tâm lý cùng tài nguyên nhân mạch tương ứng, nhưng mà, một chuyện không tính là quá kỳ quái, anh vì sao cũng đề nghị tôi đi giáo đường?”
Klein suy xét hai giây, nghiêm trang hồi đáp:
“Tôi là một thám tử, tôi có thể tiếp xúc rất nhiều chuyện bất thường, cho nên rõ ràng đặc thù của giáo hội, cũng rõ ràng khi nào tình huống gì thì nên xin giúp đỡ từ họ.”
“Thật vậy sao?” Alan nghe vậy sắc mặt ngưng trọng.
Klein nhất thời nhếch lên khóe miệng:
“Nói đùa thôi.
“Alan, thoải mái một chút, tôi đi thay quần áo đã, ừm, còn phải rửa dụng cụ nấu ăn nữa.”
Anh không có mặc áo khoác dày đứng ở cửa hàn huyên cùng Alan nửa ngày, thân thể bị gió lạnh thổi có chút phát cứng.
Mà nhân cơ hội này, Klein đi nhà vệ sinh, đến phía trên sương mù xám, bói toán một chút trình độ nguy hiểm của ủy thác này, thu được kết luận tồn tại phiêu lưu thấp.
Nếu thu hoạch gợi ý rất nguy hiểm, anh tính sẽ mượn giáo hội Nữ Thần Đêm Tối để xử lý ủy thác này.
Khu Hilston, giáo đường Đầy Sao.
“Sherlock, cậu vì sao không thuê nữ hầu? Làm một đại thám tử, cậu đủ khả năng thuê vài người hầu.” Alan một bên dẫn Klein tiến vào giáo đường giáo hội Nữ Thần Đêm Tối lớn nhất ở khu Hilston, một bên nghi hoặc hỏi.
Đây là chuyện ông đã muốn hỏi ở trên xe ngựa, nhưng vẫn không tìm được cơ hội bắt vào đề tài này.
Klein thở dài, trầm trọng nói:
“Alan, tôi kể cho anh một câu chuyện, từng có một vị thám tử, ông ta thuê hai nữ hầu, một đầu bếp, một trợ thủ, sống khá ổn, nhưng có một ngày, ông ta tiếp nhận một vụ án, thành công khóa vào hung thủ, hung thủ nọ là một tên cực kỳ dã man cực kỳ hung tàn, hắn ta mang theo ý tưởng trả thù, lẻn vào trong nhà vị thám tử kia.
“Thám tử là một chuyên gia võ thuật chiến đấu, cuối cùng chỉ là bị chút vết thương nhẹ, nhưng người hầu của ông ta lại bởi vậy mà chết hai người.
“Alan, anh hiểu chứ?”
“Tôi rõ ràng.” Alan trong giọng nói mang theo đồng tình rõ ràng, “Sherlock, thì ra cậu còn có trải qua như vậy.”
Không, nhân vật chính không có quan hệ gì với tôi, cái này chỉ là câu chuyện tôi mới biên ra mà thôi… Tôi cũng không thể trực tiếp nói cho ông, tôi liên quan đến rất nhiều sự kiện thần bí kỳ kỳ quái quái, trong nhà thường xuyên sẽ có bí mật không thể cho ai biết, có thể không thuê người hầu tốt nhất là không thuê… Klein mắt nhìn về phía trước, thở dài một tiếng thật dài.
Dọn phòng của anh chủ yếu là từ nữ hầu bà Starling Summer phụ trách, mỗi tuần hai lần, chỉ làm quét tước cơ bản nhất, một lần 1 saule.
Trong khi nói chuyện, hai người đã đi vào đại sảnh giáo đường Đầy Sao.
Nơi này theo phong cách nhất quán của giáo hội Nữ Thần Đêm Tối, tăm tối, yên tĩnh, ánh nến rất thưa thớt.
Phía trước nhất của đại sảnh, là thánh đài có khắc thánh huy bóng tối, mặt trên dùng minh châu tự phát ra ánh sáng khảm ra những vì sao, dùng bảo thạch màu đỏ hợp thành vầng trăng đỏ rực, những chỗ còn lại là bóng đêm tối đen.
Liếc mắt nhìn một cái, nơi đó sao lấp lánh, đỏ rực chiếu người, cực kỳ thần thánh.
Nhưng Klein cảm thấy cái thiết kế này không bằng giáo đường Santa Selena thành phố Tingen, cái đại sảnh một mảng tối đen kia, chỉ có phía trước là có ánh sáng chiếu vào, từ những lỗ hổng tròn lớn bằng nắm tay, điều này làm cho người ta giống như trực tiếp thấy được tinh không, sản sinh kính sợ phát ra từ trong lòng.
Bất quá, thiết kế như vậy cũng tồn tại một vấn đề, đến buổi tối, hiệu quả sẽ không còn… Klein tùy ý tìm vị trí ngồi xuống, lấy mũ dạ tơ lụa, đặt gậy ba toong màu đen, mà Alan tiếp tục dọc theo lối đi phía trước, thẳng đến phòng xưng tội tìm kiếm vị Giám mục kia.
Ngồi ở trong đại sảnh như vậy, nhìn nhóm tín chúng xung quanh chuyên tâm cầu nguyện, trong lòng Klein đột nhiên cảm thấy yên tĩnh.
Nói lên, mình mới lần thứ ba tiến vào giáo đường nữ thần… Anh cười cười tự giễu.
Quận Winter, trong giáo đường Tĩnh Mịch.
Leonard Mitchell mặc vào áo gió màu đen, mang bao tay màu đỏ, tiến vào phòng thuộc về cao cấp chấp sự Creste Cecil.
“Chúc mừng cậu, chính thức trở thành một Bao tay đỏ, nguyện nữ thần phù hộ cho cậu.” Cecil ở ngực vẽ vầng trăng đỏ rực.
Anh ta vẫn dùng cổ áo cao cao dựng thẳng che khuất miệng.
“Ca ngợi nữ thần, cái này là vinh hạnh của tôi.” Leonard nâng tay phải lên, thuận kim đồng hồ điểm bốn cái.
Cecil không có nói nhiều, đi thẳng vào chính đề:
“Căn cứ thỉnh cầu của chính cậu, tôi đưa cậu vào tiểu đội Soest, anh ta là một vị ‘An hồn sư’, có vật phẩm thần kỳ thuộc về bản thân, phi phàm vũ khí cậu cần, tôi cũng đã cho người chuẩn bị giúp cậu.
“Các cậu gần đây chủ yếu phụ trách án triệu hồi ác ma, cùng để ý sưu tập một ít manh mối, ví dụ như, chuyện liên tục phát sinh ở Backlund, có liên quan đến nghi thức Tarot.”
“Vâng, Cecil các hạ.” Leonard đối với cái này cũng không có ý kiến gì.
Đây chính là sự bắt đầu báo thù của mình… Anh ta yên lặng nói ở trong lòng.
Khu tây, bên ngoài nghĩa trang Green.
Klein cùng bác sĩ Alan, ở trong rừng phụ cận đi hồi lâu, thường thường bị bụi bậm rơi xám trắng xuống làm cho ho khan vài tiếng.
“Có lẽ cũng không tồn tại thân cây như vậy, chuyện trong mơ không có khả năng hoàn toàn phản ánh ở trong hiện thực.” Tìm đến cuối cùng, bản thân Alan cũng có chút không xác định.
May mắn, mình am hiểu tìm đồ… Klein đưa ba toong chỉ vào một phương hướng nói: “Chúng ta lại sanh bên kia nhìn một cái, làm cố gắng cuối cùng.”
“Tốt.” Alan thở hổn hển một hơi.
Hai người đi một hồi, Alan đột nhiên dừng bước chân lại, chỉ xéo xéo về phía trước nói: “Nơi đó, nơi đó!”
Cách đó hơn mười thước, một gốc bạch dương phần eo bị tróc vỏ đứng yên ở nơi đó, giống như đang chờ đợi hai người.
“Nó giống như đúc trong giấc mộng của tôi.” Alan cực kỳ khẳng định nói.
Klein hơi có chút cảnh giác cười cười nói:
“Nhưng cũng không có Will Onsetin.”
Alan tới gần thân cây, nhíu mày nhìn nhìn một hồi, bỗng nhiên chỉ vào một chỗ rể cây nói: “Will Onsetin lúc ấy ngồi ngay chỗ này, cậu ta còn dùng tay chỉ vào bùn đất phía dưới!”
Chỉ vào bùn đất phía dưới? Klein đứng ở bên cạnh, cúi đầu nhìn khu vực hầu như không có có khô kia: “Anh muốn đào nó lên?”
Alan gật gật đầu: “Đã tìm tới nơi này, cũng phải xác nhận một chút có cái gì hay không, Sherlock, cậu đi nghĩa trang mượn hai cái xẻng sắt.”
“Hay là tôi ở tại chỗ này, anh đi nghĩa trang, tôi lo lắng sẽ phát sinh ngoài ý muốn.” Klein cẩn thận nói.
“Tốt.” Alan không có chối từ, lúc này rời khỏi rừng cây.
Qua một hồi, ông ta chi tiền, mang theo ba cái xẻng cùng một người thủ mộ trở về, bắt đầu thử đào bới.
Klein đào đào, bỗng nhiên ngửi thấy một chút hương vị tương đối quen thuộc, mà theo lớp bùn đất bên trên được lấy đi, sự vật phía dưới dần dần bại lộ ra.
Đó là một thi thể trẻ em đã hư thối cao độ!
Da cùng máu thịt của nó đã giống như bị hòa tan vậy, mũi cùng miệng có rất nhiều con trùng nhỏ ra ra vào vào.
Xoảng!
Cái xẻng trong tay Alan rơi xuống, nện ở trên một tảng đá.
Ông ta chỉ vào hai chân thi thể kia, miệng điên cuồng mấp máy lại nói không ra lời.
Klein nhịn xuống ghê tởm, cẩn thận qua sát, phát hiện chân trái thi thể nọ rõ ràng thiếu đi một nửa.
Cùng lúc đó, Alan lui về phía sau hai bước, ngã ngồi ở trên đất, phát ra tiếng hô the thé: “Will Onsetin! Will Onsetin!”
Đó là thi thể của Will Onsetin!
Chương 404: Số mệnh của thám tử tư
Đã chết?
Will Onsetin đã chết?
Hơn nữa tựa như đã chết một đoạn thời gian!
Cái này có thể nào là giả không?
Klein vừa sợ vừa nghi nhìn thi thể trẻ em nọ, trong lòng bỗng nhiên xuất hiện các loại ý tưởng.
Ở trong nhận thức của anh, Will Onsetin thuộc về đứa nhỏ đặc thù, khả năng có liên quan nhất định với “Rắn thủy ngân” danh sách 1 con đường “Quái vật”.
Cậu ta chơi trò chơi bói toán, cậu ta thuận miệng một câu “Bác sĩ, vận may của ông sẽ xấu đi”, khiến cho Alan xui xẻo thật lâu; cậu ta gấp hạc giấy, có thể làm cho tinh linh thể của Alan bị định vị ở linh giới, nhận lấy gợi ý được chế tạo ta; hành tung của cậu ta, cho dù Klein ở phía trên sương mù xám cũng chỉ có thể nhìn thấy một hai, khó có thể được kết luận hữu hiệu… Một đứa nhỏ như vậy, sao lại sẽ sẽ chết khó hiểu? Đã chết ở trước khi bác sĩ Alan nằm mơ? Người thân của cậu ta đâu?
Klein híp mắt lại, chịu đựng ghê tởm mãnh liệt, cẩn thận xem kỹ thi thể hư thối cao độ nọ, phát hiện trong bùn đất xung quanh có một chút bài Tarot rách nát.
Linh tính trực giác nói cho anh, thi thể trước mắt đại khái chính là Will Onsetin.
Thật đúng là làm cho người ta khiếp sợ làm cho người ta khó hiểu mà… Quay đầu đi phía trên sương mù xám xác nhận Will Onsetin có phải giả chết hay không… Đợi một chút, cái này có quan hệ gì với mình? Mình đã sớm quyết định không nhúng sâu vào chuyện này, miễn cho bị “Rắn thủy ngân” gì đó quấn lấy, cái này có lẽ còn đáng sợ hơn so với vật phong ấn “0—08″… Klein chợt hoàn hồn, nói với người thủ mộ bị dọa ngẩn ra cùng bác sĩ Alan sợ tới mức muốn sụp đổ:
“Báo cảnh sát!”
“Tốt, tốt!” Người thủ mộ đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo lắp bắp trả lời.
Ông ta cầm cái xẻng, xoay người chạy về phía ngoài rừng cây, nhanh tựa như phía sau có xác sống đang đuổi theo.
Quả nhiên chỉ là người thường, tuyệt không cẩn thận, dưới loại tình huống này, không phải nên cảnh giác đối với người xung quanh sao? Để phía sau lưng bại lộ ra như vậy, rất dễ bị người một xẻng đập lên… Klein liếc mắt nhìn bóng lưng người thủ mộ một cái, thở dài lắc lắc đầu.
Thời điểm anh ở tiểu đội Kẻ Gác Đêm thành phố Tingen, đã xem qua không ít hồ sơ vụ án, phát hiện rất nhiều người bị hại chính là bị đồng bạn chơi như vậy.
Nghĩ đến đây, Klein đi tới bên cạnh bác sĩ Alan, cúi người đưa tay nói:
“Không có gì phải sợ, cậu ta đã chết rồi.”
“… Chính là đã chết mới làm cho người ta sợ hãi.” Alan bình tĩnh một chút, không nhận Klein đỡ, tự mình đứng lên.
Vest đen của ông ta đã dính đầy bùn đất, Klein nhìn thấy không hiểu có chút đau lòng.
Mình không thể thấy thứ gì đáng giá bị tổn thương… Anh cảm khái một câu ở trong lòng.
Thấy Alan còn có chút kinh hoảng, Klein cười cười nói:
“Loại thời điểm này, cầu nguyện đến thần linh mà anh tín ngưỡng sẽ có hiệu quả không hề tệ.”
“Phải không?” Alan ngẩn ra một chút, ở ngực thuận kim đồng hồ điểm bốn lần, thấp giọng thì thầm, “Nữ Thần Đêm Tối càng cao hơn so với tinh không, càng dài lâu hơn so với vĩnh hằng, tín đồ vóc dáng tiều tụy của ngài khẩn cầu ngài chiếu cố…”
Trong nhỏ giọng lặp lại, ông ta từ từ dịu xuống, không hề sợ hãi giống như vừa rồi nữa.
Klein thuận tay vẽ thánh huy tam giác ở ngực, lẩm bẩm không tiếng động:
“Thần Hơi nước cùng Máy móc, tín đồ vóc dáng tuyệt không tiều tụy của người khẩn cầu người chiếu cố…”
Đồng thời khi lẩm bẩm, anh nhịn không được tự cười giễu, hoài nghi mình có khả năng bị sét đánh chết ngay tại chỗ.
Bất quá, tia chớp cùng sét thuộc về Chúa Tể Của Gió Bão, không ở trong lĩnh vực Thần Hơi nước cùng Máy móc… Klein có chút thoải mái thầm nghĩ.
Qua hơn hai mươi phút, hai người ngồi bên trong phòng thẩm vấn cục cảnh sát phụ cận.
Thời điểm lấy khẩu cung, Klein thản nhiên nói cho cảnh sát này, mình chỉ là một thám tử tư nhận ủy thác, đối với đã xảy ra cái gì cùng không rõ ràng cho lắm, bác sĩ Alan thì miêu tả chi tiết cảnh trong mơ của bản thân, cùng với nguyên nhân đào bới ra thi thể.
Klein nhìn ra được, cảnh sát này căn bản không tin, nhưng sau khi bọn họ đi ra ngoài một vòng, lập tức cải biến thái độ, tỏ vẻ bác sĩ Alan cùng thám tử Moriarty không có hiềm nghi gì, chỉ cần ký một cái ở trên khẩu cung là có thể rời khỏi.
Alan có chút kinh ngạc đối với cái này, Klein lại tuyệt không thấy kỳ quái, cái này rõ ràng là có Kẻ Gác Đêm ra mặt.
Chỗ tốt khi anh bảo bác sĩ đi giáo đường Đầy Sao tìm Giám mục trước đã được thể hiện.
Trước khi ra khỏi cục cảnh sát, Klein không chút nào bất ngờ thấy một bóng người tương đối quen thuộc, đó là Kẻ Gác Đêm trước đó đã tiến vào cảnh trong mơ của anh.
Người có thể là đội trưởng Kẻ Gác Đêm này vẫn mặc áo gió màu xám, vừa thấy đã kháng lạnh hơn so với Klein, đôi mắt màu lam của anh ta đảo qua, không có chút nào dị thường đã dời tầm mắt khỏi mặt Klein, làm bộ mình chỉ là một vị đôn đốc cao cấp bình thường.
Klein cũng làm bộ mình chỉ là một thám tử tư bình thường đẩy mắt kính, đội lên mũ dạ tơ lụa, cùng bác sĩ Alan rời khỏi cục cảnh sát, lên xe ngựa.
Sau khi ra lệnh cho xa phu nhà mình trước đi phố Minsk, Alan quay đầu nhìn về phía Klein:
“Sherlock, cậu cảm thấy sự việc sẽ dừng ở đây chứ?”
“Nếu thi thể nọ thật sự là Will Onsetin, anh hẳn sẽ không bị làm phiền nữa.” Klein dừng một chút rồi nói, “Alan, trong khoảng thời gian này, anh có cảm giác được chuyện gì cổ quái không? Bất kể là chuyện gì.”
Alan tập trung nghĩ, rồi lắc đầu nói:
“Không có.”
“Vậy đáng ăn mừng rồi!” Klein thở hắt ra, mỉm cười nói.
Đối với anh mà nói, chuyện Will Onsetin cứ chấm dứt như vậy là tốt nhất, tuy hạc giấy mà Klein gấp ở phía trên sương mù xám có thể sẽ không bại lộ cái gì, sau đó bói toán là không có vấn đề gì, nhưng anh chung quy vẫn có chút lo lắng Kẻ Gác Đêm kia đột nhiên có suy nghĩ mới lạ, mượn một ít manh mối này tìm được cái gì đó, mà hôm nay, theo Will Onsetin chết đi, án này có lẽ rất nhanh sẽ đi vào đường chết, được cất vào hồ sơ, tạm thời tuyên cáo chấm dứt, không có tình huống gì mới sẽ không có ai chú ý đến nữa.
Alan trầm tĩnh lại, ngược lại nghi hoặc nói: “Thẳng thắn mà nói, tôi cũng không thấy khẩu cung của tôi có sức thuyết phục quá mạnh, cảnh sát vì sao cuối cùng lựa chọn tin tưởng?”
“Tôi cũng không biết.” Klein cố ý giả ngu nói, “Tôi còn tưởng rằng tôi lại để cho luật sư của tôi đến đưa tôi về nhà, không, nộp tiền bảo lãnh đưa tôi về nhà.”
Alan hiếm thấy nhếch lên khóe miệng nói:
“Sherlock, ở chuyện vào cục cảnh sát này, cậu tựa như có kinh nghiệm cực kỳ phong phú?”
Klein cười một tiếng, thâm trầm hồi đáp:
“Đây là số mệnh của mỗi một vị thám tử tư.”
Ngay tại thời điểm Klein cùng Alan ở phụ cận nghĩa trang Green bị đưa vào cục cảnh sát, Furth Wall mặc váy dài thanh lịch màu đen, đầu đội mũ mềm màu đen có tấm ren mỏng rủ xuống, đi vào nghĩa trang hơi yên tĩnh kia, tìm phần mộ thuộc về bà Anissa.
Cô ở một giờ trước đã cùng Hugh đi khu Queen đi tìm Tử tước Glelint, thu được đối phương trả lời thuyết phục nguyện ý cho mượn 400 bảng, còn không thu lợi tức gì.
Yêu cầu duy nhất của Tử tước Glelint là, hai người phi phàm cùng anh ta tham gia tụ hội ngài A triệu tập vào tối nay, bảo hộ anh ta an toàn, anh ta gấp gáp sưu tập “kết tinh nọc độc sứa Vương miện”, để hoàn thành điều chế ma dược “Dược sư”.
—— “Sừng phi mã một sừng trưởng thành ” đã tìm được từ trong kho gia tộc của Audrey, lấy danh nghĩa làm thực nghiệm sinh vật học lấy ra một cây, cái này hữu hiệu triệt tiêu bộ phận nợ nần của cô.
Mà cô còn đưa ra một điều kiện thêm vào, để cho Tử tước Glelint mượn dùng mấy đứa nhỏ của Công tước Negan, xác nhận tiêu bản cự long trong kho của đối phương có thuộc về kẻ săn bắn thiên diện thú hay không, xác nhận bên trong còn có điểm sáp lập lòe hay không.
Sau khi mượn được tiền, Furth không vội khẩn cầu ngài “Kẻ Khờ”, để nhanh chóng hoàn thành giao dịch, bởi vì cái này quá mức mau lẹ, sẽ làm cho Hugh trực giác cho rằng không đúng, từ đó sinh ra hoài nghi.
Thừa dịp rảnh rỗi, Furth thay đổi quần áo, thuê xe ngựa đi vào nghĩa trang Green ở ngoại khu ô tây.
Sau khi biết định luật đặc tính phi phàm bảo toàn cùng bất diệt, Furth đã rõ ràng tài liệu chủ để mình trở thành “Học đồ” là đặc tính phi phàm bà Anissa lưu lại, cô tương đương với kế thừa lực lượng của đối phương.
Cho nên, cô khó có thể ngăn chặn muốn tới nơi này một lần, đặt một bó hoa ở trước mộ bia bà Anissa, nói một tiếng cảm ơn.
Lúc này đã nhập đầu mùa đông, tuyệt đại bộ phận hoa đã sớm điêu linh, nhưng Furth vẫn mua được một bó hoa tươi thanh lịch.
Đây là đóa hoa bồi dưỡng ra từ trong nhà kính, giá có chút mắc.
Cảm tạ phát minh của Đại đế Russell… Furth nói một câu ở trong lòng.
Theo cô biết, các quý tộc ở trên yến hội vào đông dùng là loại hoa này, đại bộ phận đến từ nhà kính, số ít còn lại là từ địa khu phía nam ấm áp trực tiếp dùng khinh khí cầu đưa tới, cái này vượt qua phạm vi trung sản bình thường có thể thừa nhận.
Đứng ở trước mộ bia màu đen, Furth nhìn thật sâu vài lần tấm ảnh chụp thuộc về bà Anissa, cúi người đặt hoa tươi, nhẹ giọng nói một câu:
“Cảm ơn.”
Cô chợt đứng thẳng thân thể, nhắm mắt lại, im lặng nhớ lại chuyện cũ quá khứ.
Đúng lúc này, cô nghe thấy một giọng nói hơi có vẻ già nua:
“Cô thật sự là một cô gái vừa thiện lương vừa hảo tâm.”
Furth trợn mắt nghiêng đầu, phát hiện ngài Lawrence đến từ gia tộc Abraham kia không biết từ khi nào cũng đã xuất hiện ở nơi này, trong tay cũng cầm một bó hoa tươi thanh nhã.
“Không, cái này không là thiện lương, cũng không phải hảo tâm, bà Anissa từng mang đến một đoạn thời gian ấm áp khó có thể quên cho người mẹ đã mất đi của tôi.” Furth chân thành nói.
Ánh mắt của cô đột nhiên có chút ướt át.
Khóe mắt Lawrence hơi nhăn lại, vừa buông hoa tươi, vừa thở dài nói:
“Cái này thuyết minh cô coi trọng tình nghĩa.”
Thuận miệng nói chuyện vài câu, Furth chuẩn bị cáo từ, Lawrence đang phất tay chào, đột nhiên ho khan kịch liệt.
Khụ khụ khụ!
Ông ta ho đến hai chân như nhũn ra, ho đến ngã xuống đất, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể vì hít thở không thông mà chết.
Làm một bác sĩ tốt nghiệp học viện chính quy, Furth không chút do dự xoay người trở lại, ngồi xuống, triển khai cấp cứu.
Sau một phen bận rộn, tình huống của Lawrence rốt cuộc ổn định xuống, ông ta lau khô nước bọt trên khóe miệng, mỉm cười nói với Furth:
“Cô gái, có thể đưa tôi về khách sạn không?”
“Không thành vấn đề.” Furth đỡ đối phương đứng dậy.
Lawrence nhìn về phía trước, ánh mắt hơi có chút mất tiêu cự, ông ta ho nhẹ một tiếng, nửa bi thương nửa tự giễu cười nói:
“Sinh mệnh của tôi có lẽ đã đến điểm cuối rồi…”
Chương 405: Nhắc nhở
Khu tây, khách sạn Calpensa.
Furth đỡ Lawrence vào phòng, để cho ông ta nằm ở trên giường.
Đây là một khách sạn tương đối xa hoa, trừ bỏ phòng tắm, mỗi một chỗ đều trải thảm màu vàng xám êm dày, trên tường còn treo một vài tác phẩm phỏng chế những bức tranh nổi danh.
Lawrence thở hổn hển một hơi nói:
“Cảm tạ cô, tiểu thư Wall, xin tha thứ một người đã sắp chết không thể làm theo lễ nghi.”
“Không, ngài Lawrence, vấn đề của ông đã giảm bớt, làm một bác sĩ từng hành nghề, tôi có thể đảm bảo nói như vậy với ông, ông còn có thể sống, chờ ông nghỉ ngơi một hồi, chúng ta sẽ đi phòng khám hoặc bệnh viện.” Furth trấn an đối phương.
Lawrence cười cười nói: “Tình huống cơ thể của tôi chính tôi rất rõ ràng, cô không cần an ủi tôi, hơn nữa tôi là vị chiêm tinh sư nghiệp dư, tôi đã dự cảm đến tôi sẽ chết ở Backlund, chết ở trong khách sạn này.”
Trừ che dấu mặt ngoài, toàn bộ ông ta nói đều là nói thật, bản thân ông ta tuổi đã gần tám mươi, sớm không phải câu con trai cường tráng tinh thần lúc trước nữa, nếu không phải danh sách ma dược mang đến tăng lên tố chất thân thể nhất định, ông có lẽ đã được an táng ở nghĩa trang nào đó rồi.
Vốn Lawrence cảm thấy mình còn có thể sống mười năm, ai ngờ tao ngộ phản loạn do “Nhà lữ hành” Botis dấy lên, bị thương tương đối nghiêm trọng ở trong tay hội Cực Quang, con cháu còn lại của ông ta toàn bộ cũng đã chết ở trong trận tai nạn kia.
Điều này mang đến cho ông ta đả kích thật lớn, làm cho ông suýt nữa không thể duy trì được, mà hành động đến Backlund tìm kiếm hai người anh em cùng dòng họ, lại chỉ nhận được kết quả đối phương đã sớm mất rồi, lại tạo thành thương tổn nhất định đối với tinh thần của ông ta.
Các loại sự việc cộng dồn cùng một chỗ, Lawrence rõ ràng cảm nhận được sinh mệnh của mình đã đi tới cuối.
Ông ban đầu tính lại đi đặt bó hoa trước mộ của La Boluo cùng Anissa, tiếp theo lập tức quay về, gặp mặt các thành viên khác của hội trưởng lão gia tộc, bàn giao hậu sự, nhưng tình huống tuổi già, thật sự là nói không được nhanh chậm thế nào.
Không đợi Furth mở miệng, Lawrence gian nan từ trong túi bên sườn lấy ra một bản bút ký lớn bằng bàn tay.
Bản bút ký nọ bìa ngoài cứng màu xanh đồng, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ xa xưa.
Mặt ngoài của nó dùng tiếng Fossack cổ viết một đoạn:
“Tôi đã đến, tôi nhìn thấy, tôi ghi lại.”
Lawrence mang bản bút ký nọ đặt ở trên chăn trước ngực, hít vào một hơi nói: “Cô Wall, nếu tôi chết ở chỗ này, cô có thể giúp tôi đưa nó đến cảng Pulitzer không?”
“Ngài Lawrence, ông không có việc gì đâu.” Furth cường điệu nói.
Cùng lúc đó, cô theo bản năng nhìn bản bút ký kia, phát hiện nó cũng không dày, bên trong tổng cộng có ba loại giấy, một loại hiện ra màu sắc khô vàng có vẻ như khô dòn, số lượng cực kỳ thưa thớt, một loại giống như da dê nâu vàng, số lượng trung đẳng, một loại chính là giấy trắng phổ bình, số lượng nhiều nhất.
Lawrence cười thực cố hết sức nói:
“Tôi nói là nếu, cô Wall, cô sẽ hỗ trợ chứ?”
“Cảng Pulitzer cũng không xa, cũng không tính là đi gì xa xôi, nếu thời gian gấp, ở dưới tình huống có xe lửa hơi nước, tôi thậm chí có thể nửa ngày qua lại.” Furth gật đầu nói.
Lawrence thở ra một hơi, tinh thần tựa như khôi phục một chút:
“Sau khi tôi chết, cô chờ mười phút, từ trên thi thể của tôi lấy đi một vật phẩm phát ra sánh sáng, mang nó với bản bút ký này đưa đến trong tay Dorian Gray hiệp hội ngư dân cảng Pulitzer, tiền mặt trong ví của tôi có 42 bảng là thù lao cùng cảm tạ tôi đưa cho cô, quần áo của tôi thì cùng thiêu thành tro tàn với tôi đi.”
“Không, ông không cần cho tôi thứ gì, không, ông không có vấn đề gì đâu, ngài Lawrence.” Furth thành khẩn nói.
Lawrence giống như không có nghe thấy cô đang nói cái gì, như tự nói nhỏ: “Có lẽ Dorian còn có thể cho cô một ít tưởng thưởng khác, bất quá cái này quyết định bởi ý nghĩ của chính cô… Tôi tin tưởng cô, từ chuyện Anissa có thể nhìn ra cô là một cô gái tốt…”
Ông ta bỗng nhiên tỉnh táo lại, nói với Furth:
“Cô Wall, có thể đi lầu một lấy cho tôi bình nước sôi không? Nhân viên phục vụ không biết khi nào mới lại đây.”
“Không thành vấn đề.” Furth cũng không nghĩ nhiều, lấy bình nước sôi, đi ra khỏi phòng.
Đi vài bước, cô đột nhiên cảm thấy không đúng, bởi vì bình thủy trong tay nặng trịch, rõ ràng còn không ít.
Furth đang định quay lại hỏi, chợt nhận thấy trong phòng có linh tính dao động mãnh liệt.
Đây là… Furth đầu tiên là giật mình ngẩn ra, chợt rõ ràng ý đồ của ngài Lawrence: Theo tử vong tới gần, ông ta rõ ràng cảm giác được trạng thái thân thể bắt đầu không đúng, sợ hãi bởi vậy mất đi khống chế, biến thành một quái vật.
Ông ta muốn chết đi như nhân loại, mà không phải chết đi như quái vật, cho nên ông ta lựa chọn tự chấm dứt sinh mệnh.
Đây là thể diện cuối cùng của một người phi phàm.
Đương nhiên, nếu biến thành quái vật, toàn bộ bố trí của ông ta đều sẽ theo đó mà thất bại.
Nghĩ đến đây, Furth ảm đạm, đứng ở bên ngoài chờ đợi khoảng mười phút mới đẩy cửa đi vào.
Cô thấy Lawrence không tiếng động nằm ở trên giường, tựa như già nua đi rất nhiều, bên cạnh có đặt một viên “Kim cương” lớn chừng con mắt.
Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, ở trên viên “Kim cương” kia không ngừng chiết xạ, hình thành cảnh tượng xinh đẹp giống như tinh huy.
Hô… Furth thở hắt ra, thật sự kiểm tra một lần, phát hiện nguyên nhân Lawrence chết là trái tim đột nhiên ngừng đập bình thường nhất.
Khu JoWod, số 15 phố Minsk.
Klein về tới nhà nghỉ ngơi một hồi, đi phía trên sương mù xám, tính bói toán một chút chuyện Will Onsetin.
Anh để cho con hạc giấy bay ra từ đống đồ linh tinh trong góc, dừng ở trên bàn dài đồng xanh trước mặt, sau đó lấy xuống con lắc thạch anh quấn quanh cổ tay.
Đồng thời khi tay trái nắm con lắc, Klein mượn dùng minh tưởng điều chỉnh tốt trạng thái, nhớ lại cảnh tượng thấy được ở trong rừng cây bên ngoài nghĩa trang.
Có chi tiết anh chưa chắc đã chú ý tới, nhưng linh tính của anh khẳng định không có sơ hở, lần bói toán này chủ yếu chính là lợi dụng điểm ấy, cùng dựa vào bài trừ quấy nhiễu của sương mù xám.
Sau khi làm xong chuẩn bị, Klein thể hiện ra tấm da dê mới, viết xuống “Câu bói toán”: “Will Onsetin đã hoàn toàn tử vong.”
Ngay sau đó, anh mang hạc giấy đặt ở bên cạnh câu bói toán, để cho con lắc thạch anh hạ xuống suýt nữa chạm vào những câu này.
Sau khi tiến vào trạng thái minh tưởng, hoàn thành toàn bộ các bước của “Linh bãi pháp”, Klein mở to mắt, nhìn về phía kết quả: Con lắc thạch anh đang chuyển động nghịch kim đồng hồ, tốc độ khá nhanh, biên độ không nhỏ.
Cái này thể hiện phủ định.
Cái này thể hiện Will Onsetin không có hoàn toàn tử vong!
Cái này… Klein vừa cảm thấy ngạc nhiên vừa cảm thấy cái này tựa như ở trong dự tính.
Anh ngẫm nghĩ, một lần nữa thay đổi câu bói toán:
“Thi thể nọ là Will Onsetin.”
Lúc này đây, con lắc cho gợi ý khẳng định.
Cổ thi thể nọ quả thật thuộc về Will Onsetin!
Klein mơ hồ có ý tưởng, lại viết xuống câu bói toán mới:
“Thi thể Will Onsetin sẽ sống lại.
Sau khi bình tâm tĩnh khí làm lần nữa, Klein thấy được gợi ý:
Xoay tròn nghịch kim đồng hồ, tốc độ cực nhanh.
Cái này thuyết minh thi thể Will Onsetin sẽ không sống lại, cũng chính là sẽ không thi biến!
Xem ra là Will Onsetin chủ động hoặc bị động từ bỏ thân thể, dùng phương thức nào khác tồn tại… Chuyện này có liên quan đến “Rắn thủy ngân”? Klein thử bói toán nội dung khác, nhưng đều thu hoạch kết quả thất bại, phương diện này bao gồm “trạng thái trước mắt của Will Onsetin”.
Bất quá khi anh dùng “Bói cảnh trong mơ” lặp lại bói toán trước đó, hỏi “vị trí hiện tại của Will Onsetin”, vẫn thu được hình ảnh tương tự: căn phòng đen tuyền, tiếng nước chảy róc rách.
Nhưng cái này làm cho người ta cảm giác tựa như có chút khác nhau.
Bỏ đi, không cần thiết lãng phí thời gian, mình cũng không chuẩn bị nhúng vào… Klein thu hồi con lắc, chuẩn bị quay về thế giới hiện thực.
Thông qua bói toán vừa rồi cùng các loại sự việc trước đó, anh mơ hồ có một suy đoán đối với Will Onsetin, nhưng không thể chứng thực.
Anh hoài nghi Will Onsetin là một “Rắn thủy ngân” khác!
Làm danh sách 1, “Rắn thủy ngân” cũng không duy nhất, nhiều nhất có thể có ba “con” đồng thời tồn tại!
“Rắn thủy ngân” chấp chưởng vận mệnh, tự nhiên có thể thông qua hạc giấy vô cùng đơn giản định vị vị trí tinh linh thể của Alan, chế tạo gợi ý giả dối cho đối phương, cùng không hề nghi ngờ có năng lực một lời thay đổi vận mệnh cá nhân nào đó.
Will Onsetin không biết vì sao trở nên suy yếu, đang thừa nhận “Rắn thủy ngân” thứ hai uy hiếp, tất cả hắn ta, đều là vì thoát khỏi đối phương.
Về phần lý do xung đột giữa chúng, đáp án rất đơn giản:
Thời điểm không có danh sách 0, có thể đồng thời tồn tại ba vị danh sách 1, mà một khi có danh sách 0, sẽ không có danh sách 1!
Đối với những lời này, phối phương ma dược “Hoàng đế đen” đã thuyết minh hàm nghĩa chân chính.
Một trong những tài liệu chủ của phối phương là:
Hai đặc tính phi phàm “Thí tự thân vương”!
“Thí tự thân vương” đúng là danh sách 1 con đường “Hoàng đế đen”!
Là một danh sách 1, nếu muốn tấn thăng danh sách 0, ngươi phải lấy được toàn bộ đặc tính phi phàm hai danh sách 1 khác cùng con đường!
Đúng là có suy đoán như vậy, Klein càng thêm không dám nhúng vào chuyện Will Onsetin.
Nếu suy đoán của mình là chính xác, đó chính là “Thần tiên đánh nhau” hàng thật giá thật, không thể trêu vào không thể trêu vào… Klein linh tính hạ xuống, biến mất ở trong cung điện phía trên sương mù xám xa xưa.
Khu Queen, trong một tòa nhà không tính bắt mắt ở trong này, tụ hội người phi phàm do ngài A triệu tập đúng hạn tiến hành.
Furth cùng Hugh thay đổi trang phục, cùng Tử tước Glelint mang mặt nạ sắt tiến vào đại sảnh, tùy ý tìm vị trí ngồi xuống.
Tử tước Glelint ở trước khi tụ hội chính thức bắt đầu, giành trước mang nhu cầu của bản thân viết cho người phục vụ, cùng cầu nguyện với nữ thần, hy vọng sau đó có người đáp lại.
Furth vẫn lười biếng giống như bình thường, lại hiếm có đội mũ trùm, dùng cái bóng của nó che khuất khuôn mặt.
Cô đang hồi tưởng chuyện của ngài Lawrence.
Viên “Kim cương” lớn bằng con mắt kia là cái gì, cô cực kỳ rõ ràng, đó là đặc tính phi phàm đối phương lưu lại, nhưng cô tạm thời không thể xác nhận nó thuộc về danh sách mấy.
Bản bút ký nọ, Furth tùy tay lật lật, phát hiện rất nhiều trang giấy bên trong còn trống, mà bộ phận có nội dung viết, tràn ngập các loại phù hiệu tượng trưng cùng đánh dấu ma pháp kỳ dị, cổ quái, thần bí, hoàn toàn vượt qua phạm vi tri thức của Furth.
Là cái gì cũng không quan trọng, quan trọng là, mình phải tuân thủ lời hứa… Furth tự nhắc nhở bản thân một câu.
Lúc này, ngài A ngồi ở trên sô pha đơn, mũ trùm khoa trương khàn khàn mở miệng: “Tôi có một nhiệm vụ.
“Giúp tôi tìm kiếm một ít người tín ngưỡng cái gọi là ‘Kẻ Khờ’.”
A? Furth đột nhiên từ trong suy nghĩ của bản thân giật mình tỉnh táo lại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










