Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 32 : Melissa biết suy xét lâu dài (c156-c160)
❮ sautiếp ❯Chương 156: Melissa biết suy xét lâu dài
Vả lại ta còn có thêm công trạng từ việc giao phương thuốc Tên Hề… Đều là nghiệp vì lúc trước chia ra làm hai phần để nhận công lao đây mà… Thôi, dạo này cũng chẳng tìm được cơ hội nào để nói rằng thực ra ta đã có phương thuốc đó rồi… Klein hít vào một hơi, cố gắng nở nụ cười:
“Hy vọng là việc sát hạch sẽ thuận lợi.”
Hắn tán thành cả hai chân hai tay về quyết định của Dunn khi điều hắn trở lại tiếp tục canh gác cửa Chianese, bởi vì hắn không những thiếu năng lực chuyên môn về việc giám thị và điều tra, mà còn chưa đạt tới mức tiêu chuẩn về việc tác chiến chính diện.
Về bắn súng, tuy so với cảnh sát bình thường thì được coi là không tệ, nhưng với những đội viên đều là những người phi phàm có tố chất thân thể được tăng cường, cho dù không phải tay súng thiện xạ thì cũng không kém là bao.
Còn về chiến đấu cận thân, Klein mới chỉ đạt tới trình độ sơ cấp.
Nói đơn giản thì, cho dù có bùa chú ngủ say và bùa chú cảnh mơ, hắn vẫn là một người phi phàm thuộc loại hình phụ trợ.
Để đối phó với người bình thường thì đơn giản thôi, nhưng nếu gặp phải người phi phàm tương tự mà am hiểu chiến đấu thì khá là nguy hiểm.
Chờ khi mình lên danh sách 8, trở thành Tên Hề am hiểu chiến đấu, cũng nắm giữ được một vài pháp thuật, lúc đó ta sẽ có thể tự mình hoàn thành nhiệm vụ siêu phàm thông thường rồi… Ừm, nếu có thể đánh cắp sức mạnh của vật phong ấn “3 – 0782” thành công, tạo ra bùa chú Viêm Dương, như vậy thì lại càng hoàn hảo, việc lấy yếu thắng mạnh không phải là không thể làm được… Klein nghĩ với tâm thái vô cùng mong chờ, chầm chậm quay về công ty Bảo an Gai Đen.
Mãi cho tới sáng sớm hôm sau, hắn hết ca gác rời khỏi cửa Chianese, tiểu đội Kẻ Gác Đêm vẫn không lấy được manh mối hữu dụng gì từ việc theo dõi Hood Eugene ở bệnh viện tâm thần, tạm thời chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc điều tra bên trong của người mà họ gọi là người đưa tin.
Klein về tới nhà, lẳng lặng ăn sáng xong rồi quay về phòng ngủ đánh một giấc tới tận mười hai giờ trưa.
Hắn tỉnh dậy, rửa mặt qua, ngửi thấy mùi đồ ăn bèn đi xuống tầng.
“Melissa đang làm bữa trưa ạ?” Klein nhìn Benson, người đang đọc báo trong phòng khách.
Benson hạ tờ báo xuống, đáp lại:
“Đúng vậy.
Hôm nay con bé có khách tới chơi, anh bảo con bé là cứ ngồi nói chuyện với khách đi, để anh chuẩn bị bữa trưa cho, nào ngờ con bé lại chẳng hề tin tưởng vài tài nấu nướng của anh, cứ thế kéo khách xuống bếp cùng nấu, đúng là chẳng lịch sự chút nào.”
Benson, anh lại nhận ra Melissa không thích tài nấu nướng của anh nhanh đến vậy ư… Klein cố nhịn cười, vừa bước tới sô pha vừa thuận miệng hỏi:
“Khách của Melissa?”
“Ừ, chắc là em biết đấy, là Elizabeth mà chúng ta gặp được ở tiệc sinh nhật của Selina.” Benson dựa ra sau một chút, tiếp tục nhàn nhã đọc báo.
Không chỉ gặp ở bữa tiệc sinh nhật đó… Cô ta lại còn tới nhà chơi… Vẻ mặt Klein đờ ra, hắn nghiêng người liếc nhìn cửa bếp.
Đúng lúc này Melissa bưng đĩa đi ra, theo sau là Elizabeth cũng đang đeo tạp dề.
“Klein, anh dậy rồi à? Em đang định lên gọi anh đây.” Melissa mừng rỡ đặt đĩa thức ăn đang tỏa ra mùi thịt thơm nức xuống bàn ăn: “Đây là Elizabeth, anh biết rồi mà.”
“Chào anh, Klein.” Elizabeth với đôi má phúng phính cười rạng rỡ cất tiếng chào hỏi.
Klein ôn hòa đáp lại một cách lịch sự.
Chờ khi hai người chào hỏi xong, Melissa chớp mắt, nói với vẻ rất nghiêm túc:
“Lát nữa Elizabeth sẽ theo chúng ta tới Hiệp hội Người hầu phụ giúp gia đình, nhà cô ấy có thuê vài người nên khá giàu kinh nghiệm về chuyện này, có thể đưa cho chúng ta những ý kiến tham khảo khá hay.
Thật ra bọn em đã nghĩ xong những yêu cầu về việc lựa chọn hầu gái rồi, các anh nghe xem có gì cần bổ sung không.”
Melissa lấy tạp dề lau tay, rồi móc một tờ giấy từ trong túi quần, giở ra đọc:
“1.
Khỏe mạnh.
2.
Chăm chỉ, có trách nhiệm.
3.
Giỏi nấu nướng.
4.
Im lặng, không ồn ào.
5.
Gia cảnh đơn giản.
6.
Mặt mũi bình thường.”
Từng yêu cầu được đọc ra, Klein và Benson nghe mà miệng há hốc, ánh mắt đầy mờ mịt, cả hai đều không ngờ chỉ thuê một hầu gái làm việc vặt thôi mà lại rắc rối như vậy.
“Melissa, không phải lúc trước em phản đối việc thuê hầu gái làm việc vặt à?” Chờ khi cô em gái đọc xong, Klein hỏi một câu theo bản năng.
Melissa mím môi, rồi trịnh trọng gật đầu:
“Vâng, em phản đối, nhưng nếu sự phản đối đó vô hiệu thì em cho rằng, chúng ta bắt buộc phải làm thật tốt chuyện này.
Mà muốn làm cho tốt thì trước đó ta phải chuẩn bị đầy đủ.
Ừm, các anh có muốn bổ sung gì không?”
“Không!” Klein và Benson đồng thời lắc đầu, khiến Elizabeth phải che miệng cười trộm.
Sau bữa trưa, bốn người lên xe ngựa tuyến cố định đi tới Hiệp hội Người hầu phụ giúp gia đình ở phố Champagne.
Thật ra hiệp hội này khá giống với công ty quản lý gia đình mà Klein biết ở đời trước, nhưng nó có một nửa là từ thiện.
Một mặt thì bọn họ đăng ký các loại thông tin cá nhân và nhu cầu công việc của người hầu để tiện cho người thuê lựa chọn, đồng thời cũng tăng khả năng giúp đối phương vào nghề.
Về mặt khác, bọn họ sẽ tổ chức vài buổi đào tạo cơ bản để tăng năng lực làm việc của đối tượng lên.
Một phần kinh phí duy trì của hiệp hội này tới từ các tổ chức từ thiện, phần khác thì là tiền trả từ người thuê.
Dựa theo tính chất tập hợp và tổng thể, thuận tiện và tổ chức, bọn họ sẽ nhanh chóng thay thế những người này khiến bọn họ một là gia nhập, hai là đổi nghề.
Klein và mọi người vừa vào hiệp hội thì đã được tiếp đón nhiệt tình.
Một cô gái mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt viền lá sen dẫn bọn họ tới ngồi ở khu vực ghế sô pha, mỉm cười hỏi:
“Tôi có thể giúp gì cho các anh chị?”
“Chúng tôi cần thuê một hầu gái làm việc vặt.” Tới những lúc như thế này, Benson luôn bị hai đứa em đẩy ra trước.
“Các anh chị có yêu cầu cụ thể gì không?” Cô gái trẻ tuổi kia thuần thục hỏi.
Benson nhớ tới sự đối lập giữa tài nấu nướng của mình và Klein, khẩn khoản hỏi: “Giỏi nấu nướng.”
“Giỏi nấu nướng?” Cô gái trẻ tuổi khẽ nhíu mày: “Nói thẳng thì trong các hầu gái làm việc vặt thì không có ai giỏi nấu nướng cả, hay là các anh chị thuê một đầu bếp nhé? Nếu các anh chị cần đầu bếp nữ, hiệp hội chúng tôi cũng có không ít.”
“Trong hầu gái làm việc vặt không có ai giỏi nấu nướng?” Melissa thấy yêu cầu của mình vừa mới được đưa ra đã không được, cô không nhịn được chen miệng hỏi lại.
Cô gái trẻ tuổi gật đầu, trả lời chắc nịch:
“Hầu gái làm việc vặt thường là con cái của những lao động tầng đáy, hoặc là những cô gái nông thôn, bản thân việc nấu nướng mà bọn họ có thể tiếp xúc được đều khá kém, dù đã được hiệp hội đào tạo qua nhưng bọn họ tối đa chỉ đảm bảo nấu ra đồ ăn không khiến người ta bị bệnh.”
“…” Melissa chợt im lặng, rốt cuộc mới hiểu cái gì gọi là kế hoạch thì hay thay đổi.
“Đây đúng là chuyện làm cho người ta nuối tiếc.” Benson suy nghĩ, sắp xếp ngôn từ rồi nói: “Có lẽ chúng tôi sẽ sửa yêu cầu lại: Sẵn sàng và cũng có năng lực học nấu nướng.”
Benson thật không tệ, biết đổi suy nghĩ nhanh đấy… Không cần mình phải lên tiếng… Klein ngồi bên cạnh, một tay cầm gậy, tay kia cầm mũ, rất nhàn nhã thảnh thơi.
“Không có vấn đề, lúc đào tạo nấu ăn, chúng tôi sẽ ghi lại hầu gái nào có biểu hiện xuất sắc.” Cô gái trẻ tuổi cười rất chuyên nghiệp: “Còn yêu cầu khác không?”
“Có.” Cảm nhận được ánh mắt của Melissa, Benson nuốt nuốt nước miếng rồi móc tờ giấy ra khỏi túi áo, đọc từng dòng một.
Cô gái trẻ tuổi kia kinh ngạc ngồi nghe, hồi lâu sau mới lên tiếng:
“Tôi… Tôi sẽ đi sàng lọc tư liệu, đề cử cho các anh chị những hầu gái phù hợp với yêu cầu.
Các anh chị không cần phải quyết định luôn, cứ lựa chọn từ hai đến bốn người trước, tôi sẽ dẫn bọn họ tới nhà các anh chị thử việc một lần, sau đó mới quyết định là sẽ thuê ai.
Đương nhiên làm như vậy sẽ khiến chi phí các anh chị phải trả cho hiệp hội nhiều hơn, và các anh chị cũng phải tự mình chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.”
“Đồng ý.” Benson gấp tờ giấy lại, lịch sự gật đầu.
Cô gái kia đứng lên đi tới văn phòng, nhưng vừa đi được hai bước thì cô ta quay đầu lại, cười ngại ngùng: “Có thể đưa cho tôi tờ giấy kia được không? Tôi sợ là mình sẽ quên yêu cầu của các anh chị…”
“Không thành vấn đề.” Benson cố nhịn cười.
Một lúc sau, cô gái trẻ tuổi mặc chiếc váy màu vàng nhạt cầm một xấp tài liệu đi ra, giao cho Benson lựa chọn.
Trên những tài liệu đó có ghi những thông tin về hầu gái làm việc vặt như tên, năm sinh, tình hình gia đình, còn miêu tả về khuôn mặt, tình trạng cơ thể, kinh nghiệm trong quá khứ, đặc điểm tương ứng và tiền lương muốn nhận.
Elizabeth tranh thủ Benson và Melissa đang chăm chú đọc tài liệu, vội tới gần Klein, khẽ hỏi:
“Anh không có yêu cầu gì à?”
“Có, nhưng không chi tiết lắm.” Klein trả lời cho có lệ.
Elizabeth lại càng cảm thấy hứng thú: “Vậy anh sẽ chọn như thế nào?”
Klein khẽ cười một tiếng, chỉ vào con lắc cảm xạ mà hắn giấu trong cổ tay áo bên trái: “Đương nhiên là viết câu nói xem bói tương ứng, loại trừ lần lượt, từ đó bói ra người nào phù hợp làm hầu gái việc vặt cho gia đình nhất.”
“…” Elizabeth sửng sốt, mười mấy giây sau cô mới mờ mịt gật đầu: “Đây đúng là biện pháp đơn giản mà hiệu quả nhất… Em lại quen mất anh là…”
Cô ta còn chưa nói xong, vì Melissa phát hiện hai người đang lén nói chuyện với nhau mà quăng mắt nhìn sang.
Melissa liếc nhìn ông anh và cô bạn thân của mình, khuôn mặt toát lên vẻ suy ngẫm.
Ê, em ơi, đừng hiểu nhầm thế chứ! Bọn anh chỉ trao đổi bình thường thôi… Klein khẽ ho một tiếng, chủ động cầm một vài tập tài liệu ra xem.
Bọn họ nhanh chóng chọn được ba người, giá cả từ 4 saule 8 penny tới 5 saule 2 penny mỗi tuần.
Benson không mặc cả tiền lương của hầu gái việc vặt, mà còn nghiêm túc thảo luận chi phí phải trả thêm cho hiệp hội với cô gái trẻ tuổi kia.
Qua một hồi thảo luận, anh đã thành công khiến chi phí này từ tiền lương hai tuần của hầu gái tạp hoạt xuống thành một tuần, nhưng mặt khác phải trả chi phí xe ngựa 1 saule cho đối phương về việc dẫn hầu gái làm việc vặt tới thử việc.
Sau khi xong việc, Elizabeth chào mọi người rồi đi về.
Ba anh em thì lên xe ngựa công cộng trở lại phố Hoa Thủy Tiên.
Dọc đường đi, Klein bị ánh mắt nhìn chòng chọc của Melissa làm cho rất là mất tự nhiên, nên vừa vào nhà hắn đã phi thẳng lên tầng hai.
“Klein.” Melissa gọi hắn lại, con bé sử dụng một loại ngữ khí trịnh trọng sau khi đã suy nghĩ cẩn thận khuyên bảo hắn: “Nếu anh muốn đính hôn với Elizabeth, anh càng phải cố gắng hơn.
Cha của bạn ấy là một doanh nhân xuất nhập khẩu, mẹ là Tòng nam tước, cũng chính là con gái của huân tước…”
Khoan, đính hôn? Chuyện lúc nào vậy? Klein ngơ ngác nhìn cô em gái.
Con bé đã nghĩ tới tận bước này rồi ư?
Chương 157: Vật phẩm trong mơ
“Không, bọn anh không hề…” Klein còn chưa kịp phản bác xong, Benson đã mỉm cười ngắt lời: “Tuy Elizabeth quả thực hơi nhỏ tuổi, tuy gia thế của con bé hơn hẳn nhà chúng ta, nhưng anh cho là cả hai vẫn khá phù hợp.
Có điều có lẽ chú phải chờ thêm vài năm nữa, con bé đang học ở trường công với mục tiêu thì vào đại học, kết hôn là chuyện của cũng phải sáu bảy năm nữa.
Đương nhiên hai đứa có thể đính hôn trước.”
… Các anh đừng có suy nghĩ lâu dài thế có được không… Klein hít vào một hơi thật sâu: “Em không thích Elizabeth, ừm, nói chính xác hơn là em không thích những cô gái nào nhỏ hơn em quá nhiều, em thích ai trưởng thành hơn chút.”
Thực ra nếu trong phạm vi hợp lý, ta có thể chấp nhận, nhưng không phải bây giờ… Hắn bất đắc dĩ tự bổ sung thêm một câu trong lòng.
“Thích trưởng thành hơn một chút?” Melissa khẽ nhíu mày: “Vậy anh phải nhanh chóng giải quyết vấn đề hôn nhân đi.”
Hả? Klein thật sự không thể hiểu nổi câu nói này của cô em gái, hắn mờ mịt hỏi lại: “Vì sao?”
Melissa giải thích vô cùng nghiêm túc:
“Chờ khi anh kiếm đủ tiền cho việc kết hôn sau này, lúc đó anh đã tầm hai mươi lăm hai mươi sáu rồi.
Ở độ tuổi đó, các cô gái trưởng thành hơn anh một chút không kết hôn thì đã đính hôn từ lâu, chẳng lẽ anh định theo đuổi quả phụ?”
Rốt cuộc đây là vấn đề gì vậy… Klein ngơ ngác, thầm nghĩ bằng một câu tiếng Trung.
Benson thì bật cười phản bác lại cô em gái:
“Melissa, em không hiểu rồi, nay trong tầng lớp trung lưu, các cô gái đến ba mươi tuổi còn chưa đính hôn hoặc kết hôn đều có không ít, bọn họ phần đông là tín đồ của nữ thần, đại đa số có được năng lực khiến bản thân sống thoải mái nên bọn họ thà độc thân chứ không muốn phải chấp nhận một cuộc hôn nhân không hài lòng.
À ha, anh đọc được điều này từ tạp chí ‘Gia Đình’.”
“Vậy ạ?” Dù sao Melissa cũng chỉ là một thiếu nữ mười sáu tuổi, nên cô không biết gì nhiều về mấy chuyện này.
Klein thấy anh trai và em gái càng nói chuyện thì lại càng hứng thú, bèn ho một tiếng:
“Trưởng thành hơn mà em nói là chỉ về tâm trí chứ không nhất định phải lớn tuổi hơn em, vả lại em càng lo cho chuyện hôn nhân của Benson hơn.”
Xin lỗi anh nhé, em đây là cực chẳng đã… Hắn lặng lẽ nói một tiếng xin lỗi trong lòng.
“…” Melissa sửng sốt đôi chút, rồi gật đầu thật mạnh: “Đúng thế!”
Benson vốn còn đang định nói kỹ hơn về vấn đề hôn nhân của tầng lớp trung lưu, đột nhiên rùng mình một cái, anh nhìn cô em gái đang nhìn chằm chằm vào mình, nói:
“Anh đang ở trong giai đoạn chuyển mình của cuộc đời, bắt buộc phải dồn mọi trí lực vào việc học tập.
Chờ khi anh có công việc mong muốn và số tiền tiết kiệm nhất định, anh mới tự tin theo đuổi cô gái mình thích, đưa cho cô ấy cuộc sống tốt đẹp.”
Melissa và Klein ngẩn ra, rồi cả hai đồng thời thốt lên:
“Anh có cô gái mà anh thích rồi á?”
Benson chỉ thuận miệng nói thôi, nhưng nghe hai người kia hỏi như vậy thì lập tức hoảng sợ, cuống quít lắc đầu:
“Không không! Anh chỉ lấy ví dụ thôi!”
Trong một căn phòng có vẻ khá âm u ở khu Hillston, Backlund.
Trước một bức tường không có lò sưởi, một quý ông trung niên với phần tóc mai đã hoa râm ngồi lẳng lặng trên ghế đu với chiếc tẩu thuốc lá sậm màu trên tay, ông ta dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn vị khách đang ngồi trên ghế sô pha.
Ông ta là chủ nhân của nơi này, Isengard Stanton, một thám tử tư khá nổi tiếng của giới này.
Nhưng ông ta không mở văn phòng, chỉ thuê một trợ thủ.
Isengard mặc áo sơ mi trắng với gile màu đen, đưa tẩu thuốc tới bên miệng, say sưa hút vào một hơi rồi chậm rãi nhả làn khói ra:
“Chi phí tư vấn nửa tiếng là 1 bảng.
Nếu tôi là các vị, chắc chắn sẽ không lãng phí bất cứ giây phút nào.”
Hai cô gái ngồi trên ghế sô pha chính là Filth Wall và Hugh Dirchard.
Hai cô thu thập xong tư liệu về Trung tướng Gió Lốc Zilingus, định mời một vị thám tử am hiểu suy diễn tổng kết ra quy luật hành vi của mục tiêu.
Đương nhiên hai người đã bỏ cái tên Zilingus đi, cũng sửa lại phần miêu tả về nội dung siêu phàm.
Nhìn Isengard có khuôn mặt gầy gò, đường nét góc cạnh và đôi mắt màu lam hơi u ám, Hugh đưa túi tài liệu cho trợ thủ của ông ta, là một người trẻ tuổi tóc nâu đeo kính có gọng vàng, trông khá giỏi giang.
“Thưa ông thám tử, tôi mong ông có thể tìm ra được quy luật hành vi của mục tiêu ở Backlund.”
Tuy Hugh Dirchard không cao, nhưng khi cô ngồi thẳng người và dùng giọng nói trầm thấp thì sự uy nghiêm tỏa ra từ cô vẫn khiến người ta vô thức muốn phục tùng.
Isengard nhìn vào cô một cái thật chăm chú, nhận lấy túi tài liệu từ chỗ trợ thủ, cởi bỏ dây buộc rồi rút tài liệu bên trong ra.
Ông ta đặt tẩu thuốc xuống, đọc chăm chú từng tờ một, không bỏ sót tờ nào.
Mười mấy phút sau, quý ông với mái tóc mai đã hoa râm này khẽ gõ lên phần tay vịn của ghế, nói:
“Mục tiêu có sự yêu thích cố chấp với gió… Như vậy, trong Backlund, thành phố của bụi bặm này, chắc chắn hắn sẽ không chọn khu vực bị ô nhiễm nghiêm trọng để ở lại lâu dài.
Nói cách khác, có khả năng hắn sẽ ở vào khu Hoàng Hậu, khu phía tây, khu Hillston, khu Jowood, hoặc ngoại ô khu bắc…
Mục tiêu là một sát thủ liên hoàn có bệnh về tâm lý, cứ mỗi một ngày phải giết một người… Phương pháp hợp lý là nhằm vào những người lang thang vô gia cư.
Ở Backlund này, ngay cả phía cảnh sát còn không rõ rốt cuộc là có bao nhiêu người lang thang…
Khu vực mà mục tiêu ở không quá gần khu phía đông hoặc khu vực cầu Backlund, nơi có nhiều người lang thang, cũng không quá xa… Mục tiêu thường xuyên đi tìm kiếm người bị hại, đây không phải biểu hiện theo thói quen, không phù hợp với những gì các cô ghi trong đây… Mà nếu muốn mất một thời gian dài mới tìm được đối tượng định giết, mục tiêu có khả năng không kiểm soát được dục vọng của bản thân, rất dễ phạm tội một cách lộ liễu…
Mục tiêu là một thủy thủ từng trải, có năng lực hoạt động dưới nước rất xuất chúng… Một suy đoán hợp lý là, nơi hắn ở sẽ không cách sông ngòi quá xa.
Một khi gặp điều bất trắc, đây sẽ là lựa chọn bỏ chạy tối ưu nhất của hắn…
Tổng hợp lại từ những điều bên trên, chúng ta có thể khoanh vùng phạm vi hoạt động của mục tiêu.
Hắn ở một nơi không quá xa khu vực cầu Backlund, suy xét tới khu phía tây và hai bên bờ sông Tasok của khu Jowood…
Từ những tư liệu các cô cung cấp, tôi chỉ có thể suy luận ra những nội dung này.”
Tuy Hugh và Filth không hiểu lắm, nhưng dường như rất có lý… Hai người liếc nhau, trịnh trọng gật đầu rồi lấy tài liệu lại, đứng dậy cáo từ.
Isengard nhìn trợ lý đưa hai cô gái ra ngoài, ông ta móc một món đồ trang sức làm từ đồng thau ra khỏi túi áo gile, đó là một cuốn sách bỏ túi.
Ông ta mở sách ra, bên trong chỉ có một con mắt dựng thẳng.
Isengard đung đưa dây xích, vừa vuốt ve món trang sức kia vừa lẩm bẩm:
“Zilingus lẻn vào Backlund rồi à?”
Trong hầm ngầm ở cảng Pritz.
Người Treo Ngược Arges ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn tên đàn ông đang giãy dụa trước mặt.
Kẻ này mặc trang phục thủy thủ, đầu bị một lớp màng màu lam nhạt bọc kín lại, khuôn mặt bị ngộp tới mức đỏ tím.
Đôi tay gã không ngừng cào cấu lên trên mặt, nhưng chỉ có thể vẩy ra vài giọt chất lỏng.
Cuối cùng gã không thể chịu được, phải đưa ra tín hiệu đầu hàng.
Arges nhếch khóe miệng, vỗ xuống một cái.
Màng nước màu lam nhạt lập tức vỡ ra thành những giọt nước rơi xuống dưới đất.
Tên đàn ông mặc đồ thủy thủ kia há mồm thở gấp từng hơi một, tới mức ho khan dữ dội, ho tới mức như muốn xé rách phổi.
Chờ khi đối phương hòa hoãn lại được, Arges khẽ dựa ra sau, bắt chước ngữ khí bình tĩnh và lạnh nhạt của Kẻ Khờ: “Nói cho tao biết mục đích của Zilingus khi đến Backlund.”
“Hắn, hắn đi là để hoàn thành một ủy thác, nhưng cụ thể là gì thì tao không rõ.” Tên cướp biển kia hoàn toàn không còn chút ý chí phản kháng nào, trả lời thành thật: “Tao chỉ biết là có khả năng hắn được lợi ích nào đó.
Zilingus từng vênh váo nói với bọn tao là nếu chuyến này thuận lợi, hắn có thể lấy được món đồ mà hắn thèm thuồng đã lâu, ‘Bốn vị vua’ của cướp biển cũng sẽ biến thành ‘Năm vị vua’.”
Món đồ thèm thuồng đã lâu? Arges nhíu mày, trầm tư suy nghĩ.
Sáng thứ Hai, Klein vẫn không được nghỉ ngơi.
Hắn tiếp tục điều tra loại trừ các ngôi nhà có ống khói đỏ ở thành phố Tingen theo kế hoạch.
Tiếc rằng lần này hắn vẫn không thể phát hiện được mục tiêu.
Đến trưa hắn về nhà, hâm nóng mấy món ăn thừa, gặm một chiếc bánh yến mạch rồi ngủ bù một giờ.
Chờ tới hai giờ bốn mươi phút, Klein đặt cuốn sách trên tay xuống, dùng linh tính đóng kín phòng ngủ của hắn lại, rồi đi lên không gian thần bí trên màn sương xám.
Hắn thoải mái ngồi lên ghế chủ nhân của chiếc bàn dài, đưa tay phải ra hồi đáp lại “Mặt Trời”, mặc kệ nhịp tim của đối phương có là bao nhiêu.
Trong thành Bạch Ngân.
Dereck Berg đang hăng hái luyện tập trên sân tập, mồ hôi ướt đẫm người, đột nhiên tầm mắt nhòa đi.
Cậu ta thấy tầng sương mù dày đặc, thấy Kẻ Khờ cao quý đang ngồi trên ghế ở sâu trong màn sương xám.
Cậu ta ngẩn ra, đột ngột dừng động tác lại, cúi đầu xuống.
Chờ khi “ảo giác” biến mất, cậu ta bắt đầu đếm nhịp tim đập, rồi cầm thanh kiếm thẳng màu bạc nhanh chóng bước tới khu vực nghỉ ngơi.
Sau một nghìn lần tim đập, cậu ta đã khóa trái mình trong một phòng tắm.
Lại chờ thêm mười mấy nhịp thở nữa, cậu thấy ánh sáng đỏ sậm ùa tới từ trong hư không, lập tức bao trùm lấy bản thân.
Trên sương mù xám, Klein tựa vào ghế dựa, khẽ gõ hai răng nanh bên trái lại với nhau, lặng lẽ mở linh thị ra.
Hắn thấy sâu trong thể dĩ thái của “Mặt Trời”, màu sắc loang lổ trở nên tinh thuần hệt như ánh nắng ban mai, bèn mỉm cười nói:
“Chúc mừng cậu, Người Ca Tụng.”
Cùng lúc đó, hắn phát hiện ngôi sao trên phần lưng ghế của đối phương nhanh chóng chuyển động, tạo dựng lại thành ký hiệu tượng trưng cho mặt trời.
Không cần ý niệm của ta, nó đã tự biến hóa như phản xạ có điều kiện… Ừm, ngoài cung điện, bàn dài và ghế dựa ra, những thứ được hiện ra trước đó đều không được bảo tồn khi ta rời khỏi nơi này… Chúng nó đúng là đặc biệt… Sương mù xám này chứa không ít bí mật đây mà… Klein nhìn mọi thứ trước mặt.
Dereck lại cúi đầu xuống, hồi đáp rất khiêm tốn:
“Những điều này đều nhờ có sự giúp đỡ của ngài.
Đây mới chỉ là khởi đầu.”
Cậu ta không hề bất ngờ khi thấy Klein có thể nhìn ra việc mình đã sử dụng ma dược.
Lúc này, Klein lấy đồng hồ bỏ túi màu bạc ra, ấn chốt mở ra nhìn rồi khẽ cười nói:
“Vậy chúng ta bắt đầu tụ hội thôi.
Nhớ kỹ, sau này cũng sẽ theo tần suất này, ừm, hoặc có thể nói là khoảng cách này.”
Trong lúc nói, hắn đồng thời tạo ra mối liên hệ với ngôi sao đỏ sậm của “Chính Nghĩa” và “Người Treo Ngược”, kéo hai thành viên kia vào trong cung điện to lớn như nơi ở của người khổng lồ này.
Audrey vừa thấy cảnh tượng trước mặt, lập tức dịu dàng chào hỏi:
“Chào buổi chiều, ngài Kẻ Khờ, chỗ tôi còn một trang nhật ký Russel đại đế nữa.
Chào buổi chiều, Mặt Trời, cậu đã lấy đươc phương thuốc Người Đọc Tâm chưa?”
Chương 158: Lo trước khỏi hoạ
“Chính Nghĩa” luôn khiến bản thân thoải mái, đúng là làm cho người ta hâm mộ.
Hy vọng mình cũng có thể như vậy… Nghe thấy tiếng chào hỏi nhẹ nhàng kia, Klein ngồi trên ghế chủ nhân của chiếc bàn dài không nhịn được lặng lẽ cảm khái một câu.
Nhưng hắn chợt nhớ tới chuyện đối phương thoải mái lấy ra một nghìn bảng tiền mặt, chợt cảm thấy bản thân mà muốn giữ vững tâm tình thoải mái như tiểu thư “Chính Nghĩa” là một chuyện vô cùng khó…
“Mặt Trời” Dereck là một chàng thiếu niên rất quan tâm tới danh dự bản thân, bèn lập tức đáp lại: “Tôi đã lấy được phương thuốc Người Đọc Tâm rồi.”
Trong khoảng thời gian này, cậu ta sửa sang lại di sản do cha mẹ để lại, ngoài nhà cửa, đồ dùng và một số món đồ để làm kỷ niệm ra, những thứ có giá trị cậu ta đều mang hết tới “chợ đen” của thành Bạch Ngân để đổi lấy phương thuốc Người Đọc Tâm và vật liệu cho ma dược Người Ca Tụng, hiện tại cậu ta chỉ dựa vào đồ ăn có định mức để sống.
Nhưng cậu ta tin rằng tình trạng này sẽ không kéo dài quá lâu.
Chờ khi thông qua sát hạch chiến đấu, cậu sẽ tham gia vào các đội xử lý “vật hắc ám” xung quanh, từ đó nhận được khoản thù lao không hề rẻ mạt.
Chờ khi nào thực sự mạnh lên, cậu ta sẽ xin trở thành thành viên của tiểu đội tinh nhuệ, thăm dò nơi sâu trong bóng tối, từ đó tìm được cách hóa giải lời nguyền này… Dereck vừa nghĩ đầy hy vọng vừa quay đầu nhìn Kẻ Khờ trong lớp sương xám dày đặc.
Lần trước cậu ta đã nhận ra sau khi tiểu thư “Chính Nghĩa” xin chỉ thị của ngài “Kẻ Khờ” xong thì có thể khiến cho nhật ký Russel mà cậu ta không biết xuất hiện trực tiếp ở nơi này!
Tuy Dereck không rõ đây là thế nào, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy cứ quay sang nhìn ngài Kẻ Khờ sẽ tốt hơn.
“Cậu nhớ lại phương thuốc ở trong đầu trước, sau đó cầm chiếc bút trong tay và biểu đạt mong muốn viết ra một cách mãnh liệt nhất.” Klein thản nhiên ngả người ra phần tựa của ghế.
Bởi vì đang hoài nghi “Mặt Trời” tới từ thành Bạch Ngân của Vùng đất bị Thần bỏ rơi, nên hắn không khiến bút máy hiện ra trước mặt cậu ta, thay vào đó là một chiếc bút lông chim.
Đương nhiên vẫn không có mực như trước…
Dereck không dám nghi ngờ những gì Kẻ Khờ nói, lập tức cầm lấy chiếc bút lông chim vừa hiện ra.
Chỉ mấy giây sau, sau khi làm theo lời dặn, cậu ta không lấy làm bất ngờ khi thấy tấm da dê trước mặt hiện ra phương thuốc ma dược Người Đọc Tâm.
Dereck đọc lại hai lần thật kỹ, rồi im lặng giao nó cho “Chính Nghĩa”.
Audrey vừa kích động, vừa hưng phấn lại vừa mong chờ nhưng lại khá rụt rè nhận lấy, đảo mắt qua, ghi nhớ những con chữ mà Klein đã phiên dịch sẵn: “Vật liệu chính: Tuyến yên hoàn chỉnh của á long ảo ảnh, 10 ml dịch tủy sống của thỏ nửa u linh.
Vật liệu phụ…”
Đây là vật liệu chính mà cô chưa nghe nói tới bao giờ… Ừm, bản thân hiểu biết chưa nhiều… Audrey ảo não nghĩ, dù dạo này cô vẫn bổ sung thêm thông tin về chủng loại và tên của các vật liệu phi phàm thông thường từ chỗ Filth và Hugh.
Tới những lúc như này cô thường quên mất “Khán Giả” là như thế nào.
Đột nhiên Audrey nghe thấy một tiếng gõ rất nhỏ, vô thức ngước lên nhìn ghế chủ nhân của chiếc bàn dài một cách vội vàng.
Và cô vui mừng thấy ngài Kẻ Khờ vừa dùng ngón trỏ tay phải gõ lên mép bàn, cũng vừa khẽ gật đầu ra hiệu cho cô.
Chuyện gì vậy? Audrey ngơ ngác, đôi mắt ánh lên đầy vẻ mờ mịt.
Cô đang định lên tiếng hỏi, bỗng liếc thấy phương thuốc Người Đọc Tâm trước mặt biến hóa, có thêm một số chú thích:
“Vật liệu chính: Tuyến yên hoàn chỉnh của á long ảo ảnh (hay còn gọi là thằn lằn bảy màu), 10 ml dịch tủy sống của thỏ nửa u linh (còn gọi là thỏ Farsman).
Vật liệu phụ…”
A, mấy thứ này mình đều biết nè! Audrey ngẩn ra, sau đó một thứ cảm xúc sung sướng mãnh liệt bỗng trào ra từ tận đáy lòng.
“Cảm ơn ngài Kẻ Khờ, ngài đúng là rất bác học.” Cô lại nhìn lên ghế chủ nhân, cảm ơn và ca ngợi chân thành từ tận đáy lòng.
“Người Treo Ngược” Arges không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh tỏ ra khá khinh thường với những gì “Chính Nghĩa” vừa nói: Một nhân vật ở cấp độ ngang với thần linh, sao có thể dùng từ “bác học” để miêu tả? Từ cấp độ của những nhân vật như thế này mà nói thì bản thân bọn họ chẳng khác gì tri thức!
Klein thì thản nhiên nhận lấy lời khen của “Chính Nghĩa”, bởi vì đây không phải chuyện nhờ trùng hợp lấy được phương thuốc Người Đọc Tâm từ hội Tâm Lý Luyện Kim là có thể làm được.
Sau khi kéo “Mặt Trời” vào hội Tarot, dựa theo sự đặc thù của thành Bạch Ngân nơi cậu ta ở, hắn không ngừng tìm kiếm tài liệu tương ứng về học tập để dự phòng sẵn các vấn đề tương tự.
Cho dù Daxter Guderian không lấy được phương thuốc đúng lúc, hắn vẫn có thể thoải mái thông tin thêm chú thích như vừa rồi.
Vả lại qua việc xem bói lúc trước và sự so sánh đối lập vừa nãy, hắn tin rằng hai phương thuốc này đều chính xác cả.
Đây là lo trước khỏi họa… Klein nghĩ với vẻ khá đắc chí.
Audrey xem đi xem lại phương thuốc Người Đọc Tâm kia mấy lần rồi mới lưu luyến dời mắt đi, sau đó quen thuộc “biểu đạt” ra nhật ký của Russel đại đế.
“Đây là thứ ngài nên được.” Cô đặt bút xuống, nhìn Kẻ Khờ trong màn sương xám: “Ngoài ra tôi sẽ đưa cho quyến giả của ngài 300,300 bảng nữa có được không?”
Cô có chút chột dạ, bởi vì cô mất có 20 bảng cho ba trang nhật ký, mà phương thuốc danh sách 8 “Quan Trị An” thì lại cần hẳn 450 bảng.
Nói cách khác, từ một phép tính đơn giản thì đáng lẽ ngoài ba trang nhật ký kia ra, cô còn phải trả thêm 430 bảng.
Nhưng Audrey cảm thấy điều này có liên quan tới yếu tố may mắn của bản thân cô, do người bán không nắm rõ giá trị của nhật ký Russel nên mới khiến cô dùng cái giá vô cùng rẻ mua được.
Mỗi một trang nhật ký Russel ít nhất, ít nhất cũng phải 50 bảng! Audrey lặng lẽ nắm chặt tay lại, lặng lẽ cổ vũ bản thân.
300 bảng? Cho tới nay hắn chỉ thấy nhiều tiền như vậy ở chỗ tước sĩ Deville… Klein thổn thức, rồi lạnh nhạt gật đầu vờ như mình không hứng thú gì với tiền bạc: “Một giao dịch rất hợp lý.
Đây là thông tin quyến giả của ta.”
Hắn cố gắng tránh việc để Kẻ Khờ tự nói ra những danh từ làm giảm địa vị như “ngân hàng Backlund”, hay “tài khoản ẩn danh”, thay vào đó hắn khiến những thông tin đó hiện lên trên tấm da cừu luôn.
Lúc đi điều tra các ngôi nhà có ống khói đỏ vào thứ Tư tuần trước, Klein đã tranh thủ thời giờ đi ngân hàng Backlund chi nhánh Tingen, cải trang rồi mở một tài khoản ẩn danh.
Với loại tài khoản này, người sử dụng chỉ cần nhớ được tài khoản và mật khẩu tương ứng là có thể lấy số dư từ tất cả các chi nhánh của ngân hàng Backlund.
Nếu người mở tài khoản cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ bảo mật thì còn có thể thêm việc đối chiếu chữ ký và vân tay, làm như vậy có vẻ phiền toái hơn đôi chút.
Vì bảo mật và cũng vì che giấu tung tích, lúc ấy Klein gần như không sử dụng chữ ký với vân tay, chỉ để lại một cụm mật khẩu.
Cụm mật khẩu ấy là “Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này, chúa tể thần bí trên màn sương xám, vị vua Hắc Hoàng chấp chưởng vận may” bằng tiếng Hermes cổ.
Bởi vì bản thân tiếng Hermes cổ có thể dùng cho thờ cúng và cầu nguyện, bất cứ ai dám sao chép lại cụm mật khẩu này chẳng khác nào đọc tên hắn, như vậy hắn có thể lập tức nhận lấy lời nhắc nhở tương ứng, rồi lên trên sương mù xám để xem đó là tình huống bình thường hay có ai đó đang định ăn cắp tiền bạc! Klein cảm thấy rất hài lòng với biện pháp này.
Khuyết điểm duy nhất là sẽ tiết lộ ra chút xíu về sự tồn tại của “Kẻ Khờ”, nhưng vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được.
Audrey vừa giao nhật ký Russel cho ngài “Kẻ Khờ”, vừa lấy tấm da dê có viết thông tin về quyến giả của ngài, bên trên tấm da dê đó có ghi những thông tin về ngân hàng Backlund, và tài khoản ẩn danh được tạo ra từ một dãy những con số.
Không biết quyến giả của ngài ấy là nam hay nữ, đang ở danh sách mấy… Ừm, chắc hẳn là rất mạnh, chí ít sẽ không thua kém Trung tướng Gió Lốc Zilingus… Audrey không thể kiểm soát suy nghĩ lan man.
Nhưng cô nhanh chóng tập trung sức chú ý lại, bắt đầu ghi nhớ tài khoản kia.
“Không phải phiền phức như vậy.” Đúng lúc này cô nghe thấy giọng nói bình thản và trầm thấp của ngài Kẻ Khờ vang lên: “Sau khi về tới nhà, cô hãy đọc thầm tên của ta, như vậy có thể trực tiếp viết ra thông tin tương ứng.”
Chuyện này giống với việc hắn vẽ ra ống khói đỏ mà hắn xem bói được… Tài khoản rất quan trọng, không được phép nhớ nhầm… Klein lặng lẽ bổ sung hai câu trong lòng.
Làm vậy cũng được ạ? Từ lời nói của ngài Kẻ Khờ thì có vẻ ngài ấy rất tin tưởng vào điều này… Không hổ là nhân vật tương đương với thần linh, chuyện như thế này mà ngài ấy cũng làm được… Audrey sửng sốt một chút, rồi chợt thấy thoải mái, cô cảm thấy làm thế này mới phù hợp với logic, mới có lý.
Nhưng, vì sao ban nãy mình phải vất vả ghi nhớ phương thuốc làm gì… Audrey bỗng cảm thấy mơ hồ.
Lúc này, Klein đè trang nhật ký Russel xuống, không vội vã đọc mà quay sang nhìn “Mặt Trời”, bình tĩnh hỏi:
“Cậu muốn được bồi thường cái gì?”
Dereck suy nghĩ rất nghiêm túc rồi đáp lại:
“Dạo này gần đây tôi không bức thiết muốn có cái gì cả… Hẳn là tôi sắp tiêu hóa được hết ma dược Người Ca Tụng rồi.
Cứ tích lũy lại đi, ừm, coi như chuẩn bị cho phương thuốc hoặc là vật liệu cần có của danh sách 8.”
Danh sách 8 là Người Cầu Nguyện Ánh Sáng, ta có… vật liệu.
Mà dù ta lấy được thì cũng không biết nên đưa cho cậu như nào… Tiêu hóa… Quả nhiên thành Bạch Ngân có nắm giữ phương pháp đóng vai… Ừm… Lực chiến cao nhất ở nơi đó chỉ là danh sách 4, là vì bị giới hạn về vật liệu sao? Klein gật đầu ra hiệu là mình đồng ý.
Audrey cũng sâu sắc phát hiện từ “tiêu hóa” này, suy nghĩ rồi hỏi: “Mặt Trời’, cậu biết phương pháp đóng vai à?”
Dereck nhìn “Chính Nghĩa” với ánh mắt khó hiểu, rồi thản nhiên đáp:
“Đây không phải chuyện đáng phải kỳ lạ… Trong môn Kiến thức chung của thành Bạch Ngân đã dạy phương pháp đóng vai này rồi.”
Môn Kiến thức chung đã dạy phương pháp đóng vai… Audrey liếc “Người Treo Ngược” một cái, phát hiện anh ta cũng đang nhìn mình, thế là cả hai đều im lặng.
Quả nhiên lai lịch của “Mặt Trời” rất thần bí, không biết ngài “Kẻ Khờ” kéo cậu ta vào hội từ chỗ nào… Càng nghĩ bọn họ càng cảm thấy kính sợ… Audrey hoãn lại một hơi, ngắm nhìn ngài Kẻ Khờ ngồi trong màn sương xám dày đặc, không hề để lộ chút cảm xúc kinh ngạc nào.
Lúc này, “Người Treo Ngược” Arges dò hỏi: “Mặt Trời’, chỗ các cậu có nói rõ nhưng điều cần chú ý về phương pháp đóng vai không?”
“Có.” Dereck gật đầu không chút do dự: “Trong môn Kiến thức chung của chúng tôi có nói rất rõ, điều cần chú ý của phương pháp đóng vai này chỉ có một, ‘Hãy nhớ kỹ, bạn đang đóng vai’.”
Giống với những gì ta đoán… Chúng ta dùng cách thức khéo léo vòng qua cách trở, làm tan rã hoàn toàn ảnh hưởng tinh thần còn sót lại trong ma dược, chứ không phải đầu hàng nó… “Mặt Trời” ạ, cậu đúng là một chàng thiếu niên ngây thơ, cứ thế bị người ta moi ra tin tức quan trọng như vậy… Klein mỉm cười, dời mắt về phía trang nhật ký Russel trước mặt.
Chương 159: “Ban thưởng” và “Hiến tế”
Những dòng chữ tiếng Trung có chút méo mó và như đang giương nanh múa vuốt trên tấm da dê màu vàng nâu viết:
“Ngày 2 tháng 8, mọi chuyện còn phức tạp hơn tôi tưởng, lịch sự quả thực hệt như một cô bé ăn mặc tùy người vậy.”
“Ngày 5 tháng 8, hôm nay tôi nhìn thấy thực lực của người ở danh sách cao, đúng là đáng sợ.
Về một mặt nào đó thì bọn họ đã biến đổi về chất, trở nên giống như thần linh, thảo nào luôn dùng cụm từ ‘nửa người nửa thần’ để miêu tả bọn họ.
Ừm, tôi thấy phải gọi bọn họ là ‘sinh vật thần thoại’ thì có vẻ hợp lý hơn.”
“Ngày 6 tháng 8, một chuyện khiến người ta cảm thấy rất kỳ quái, đó là vì sao bảy giáo hội lớn lại có thái độ kỳ lạ như vậy với ma dược.
Ở giai đoạn các danh sách thấp, bọn họ không chỉ cho những người được thăng cấp các vật liệu chính, còn hào phóng chia sẻ phương thuốc, biểu diễn quá trình điều chế nước thuốc.
Nếu có nghi thức tương ứng thì tất nhiên là bọn họ cũng sẽ giải thích chi tiết rõ ràng.
Mà vào giai đoạn danh sách cao rồi, bọn họ chỉ cung cấp ma dược thành phẩm.
Điều này hoàn toàn không phù hợp với logic gì cả.
Trong giai đoạn của những danh sách thấp, khi mà có thể thu thập vật liệu chính khá dễ và quá trình chế tạo cũng tương đối đơn giản, không phải là nên bảo mật phương thuốc, điều chế trực tiếp ma dược rồi đưa cho người ta hay sao? Đến danh sách cao, vì khó lấy được vật liệu chính, không phải là nên chia sẻ phương thuốc, để cho thành viên có hy vọng thăng cấp chủ động đi tìm à?
Chắc chắn ở đây có bí mật gì đó mà tôi chưa biết.”
“Ngày 9 tháng 8, chuyện xảy ra trong hai ngày nay khiến tôi có cảm giác không tốt cho lắm.
Cuộc cách mạng công nghiệp do tôi tự tay mở ra, thời đại hơi nước và máy móc do chính tôi tự tay đúc nên, lại sắp trở thành cái nôi cho tà thần giáng sinh?”
Thế là có ý gì? Cái nôi cho tà thần giáng sinh? Klein khẽ nhíu mày lại, ngón trỏ khe khẽ gõ lên mép chiếc bàn cổ kia.
Ngài “Kẻ Khờ” gặp phải vấn đề khó rồi à? Chuyện khiến ngài ấy thấy khó chắc chắn liên quan tới những tầng lớp cao lắm… Audrey nhìn vị thủ lĩnh đang được sương mù xám dày đặc bao phủ, đọc được từ động tác cơ thể của đối phương ra một số trạng thái hiện tại của hắn.
Klein quả thực đang nghi hoặc về các vấn đề ở cấp cao, hắn suy nghĩ một lúc nhưng không tìm được đáp án, bắt đầu suy xét tới việc sử dụng bói toán để lấy được gợi ý.
Ừm, chỉ dựa vào hai câu nói đơn giản như thế này, chẳng thể nào bói toán ra được cái gì cả, mình cũng chẳng phải người biết tiên đoán… Bói toán thẳng luôn câu “Cái nôi cho tà thần giáng sinh”? Cảm giác làm thế là lao đầu vào chỗ chết… Tà thần chưa chắc đã khủng khiếp như Mặt Trời Vĩnh Hằng, nhưng có lẽ sẽ có năng lực càng kỳ dị hơn, có khi thuận đường tìm tới ta nữa… Vả lại cũng không có cách nào bói toán xem nguy hiểm cỡ nào, bởi vì một khi liên quan tới thần linh, bản thân việc bói toán xem có nguy hiểm hay không cũng đã mang tới nguy hiểm rồi…
Bây giờ cứ ghi nhớ vấn đề này đã, quan sát và suy nghĩ thêm sau…
Về chuyện ma dược, quả thực những gì giáo hội đang làm có vẻ khá kỳ quái, không biết ẩn sau việc đó sẽ có bí mật nào.
Có lẽ chờ “Người Thông Linh”, à không, hẳn là “Bậc Thầy Tử Linh” Daly trở thành tổng giám mục hoặc chấp sự cấp cao, bước vào tầng lớp nòng cốt của giáo hội, ta có thể nhận được ám chỉ nào đó…
Phong thái của các nhân vật danh sách cao mà Russel nói thực sự khiến người ta phải hướng tới mà…
Đủ loại ý nghĩ hiện lên trong đầu.
Klein ngừng động tác gõ bàn, nhìn “Chính Nghĩa”, “Người Treo Ngược” và “Mặt Trời”, nói:
“Các người có thể trao đổi tự do.”
Bấy giờ “Người Treo Ngược” Arges cất tiếng:
“Thưa ngài ‘Kẻ Khờ’, cô ‘Chính Nghĩa’, tôi vừa nhận được một tin tình báo nói rằng Trung tướng Gió Lốc Zilingus lẻn vào Backlund là để hoàn thành một nhiệm vụ khó.
Có lẽ gã sẽ ở lại nơi đó một thời gian dài, mà còn tạo ra những vụ tàn sát ghê người.
Ngoài ra tôi còn biết chuyện này có liên quan tới một món đồ rất quan trọng, đó là một đồ vật có thể giúp Zilingus nhanh chóng đi lên danh sách cao.”
“Nhanh chóng đi lên danh sách cao? Gã ta không sợ bị mất khống chế à?” Audrey nắm bắt được trọng điểm trong lời nói của Arges, bèn nghi ngờ hỏi lại với tư thế của Khán Giả.
Zilingus mới là danh sách 6 Phong Quyến Giả, muốn lên danh sách 4 thì còn phải qua một danh sách 5 nữa.
Arges đã dự đoán sẵn là sẽ gặp được câu hỏi này, bèn thản nhiên đáp:
“Cho nên món đồ kia mới rất là quan trọng.
Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi.
Tin tình báo tôi nhận được là thế này: Zilingus cho rằng một khi gã hoàn thành ủy thác, lấy được món đồ kia là có thể nhanh chóng sánh vai với đám người như Vua Năm Biển Nast, khiến ‘Bốn vị vua’ trong đám cướp biển biến thành ‘Năm vị vua’, làm cho số lượng sáu vị tướng quân cướp biển giảm xuống còn sáu.
Có lẽ người bình thường không biết rõ, nhưng là người phi phàm, chúng ta nên biết rằng ‘Bốn vị vua’ trong đám cướp biển không phải là các nhân vật ở danh sách cao thì cũng là những kẻ có được con thuyền siêu phàm và vật phẩm thần kỳ, từ đó có được sức chiến đấu của danh sách cao.
Zilingus muốn được thừa nhận, muốn sánh ngang với bọn họ, ắt phải đạt được tiêu chuẩn đó, cho nên tôi mới suy đoán như vậy.”
Ta chỉ biết Vua Năm Biển Nast đang ở danh sách 4, không rõ tên của ma dược của hắn là gì… Klein lẳng lặng nghe, không hề tỏ thái độ gì cả.
Tuy “Mặt Trời” Dereck Berg hoàn toàn không hiểu sự kiện mà “Người Treo Ngược” đang kể, không rõ đó là ai, nhưng cậu ta vẫn chăm chú lắng nghe.
Lúc này cậu chỉ cảm thấy thế giới đang mở ra một cánh cửa mới trước mắt mình.
Cướp biển? Nơi bọn họ sinh sống có biển cả được ghi lại trong sách vở? Rất khác với cảnh vật xung quanh thành Bạch Ngân… Dường như bọn họ chưa bao giờ lo lắng vấn đề lời nguyền, không sợ vật hắc ám xâm nhập… Đúng là khiến người ta tò mò vô cùng… Ừm, ngài “Kẻ Khờ” từng dặn là đừng tùy tiện hỏi bí mật của người khác, đó là hành vi bất lịch sự… Dereck im lặng suy nghĩ, hết nhìn “Người Treo Ngược” rồi sang “Chính Nghĩa”.
“Suy đoán của anh rất hợp lý, đương nhiên đó cũng có khả năng là một món vật phẩm thần kỳ có thể sánh với nhân vật ở danh sách cao.” Audrey khẽ cười đáp lại.
“Người Treo Ngược” liếc nhìn “Kẻ Khờ” đang ngồi trên ghế chủ nhân trong màn sương dày, cân nhắc một chút rồi quay sang nhấn mạnh với “Chính Nghĩa”:
“Trong những gì tôi vừa nói ban nãy có hai trọng điểm, một là Zilingus sẽ ở lại Backlund một thời gian rất dài, hai là có liên quan tới một món đồ hết sức quan trọng và cũng rất thần kỳ.”
Cho nên ngài “Kẻ Khờ” ạ, liệu ngài có hứng thú không? Ngài có đầy đủ thời gian khiến quyến giả của ngài tới Backlund… Arges bổ sung thêm trong lòng, nhưng anh ta không dám nói thẳng ra, chỉ có thể vòng vo một chút.
“Người Treo Ngược” ạ, anh không cần phải nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại đâu, tôi hiểu ý mà anh muốn biểu đạt… Nhưng thực lực của tôi không ủng hộ tôi chõ mũi vào chuyện này, vả lại tôi cũng không có cách nào tự tiện rời khỏi Tingen… Klein ngả người dựa vào lưng ghế, nghĩ với vẻ khá bất đắc dĩ.
Không nói tới quyến giả, bản thân tôi có thể tìm được hai người phi phàm khá mạnh để hỗ trợ…
Một người là Daly, đã thăng cấp lên danh sách 6, nhưng tôi không thể nói rõ ràng chi tiết cho cô ta được, cùng lắm chỉ có thể nói một câu là nhận được tin tình báo rằng Trung tướng Gió Lốc Zilingus lẻn vào Backlund, hiện đang ở tại phố này, định làm chuyện kia.
Bởi như vậy, rất có khả năng Daly sẽ điều động trực tiếp lực lượng Kẻ Gác Đêm, làm cho chuyện trở nên rất hỗn loạn và rắc rối… Đến cuối cùng, nếu các anh vẫn không tìm được trợ giúp, ừm, có thể thử một lần để tránh phát sinh thảm án…
Người kia là thầy Azcot, nhưng tôi không có khả năng tiết lộ thân phận “Kẻ Khờ” cho ông ấy.
Nếu muốn mời ông ấy tham gia chuyện của Ziligus thì lại thiếu lý do vừa hoàn chỉnh lại vừa chính đáng…
Đủ loại suy nghĩ hiện lên, Klein thong thả đáp:
“Ta đã biết.”
“Người Treo Ngược” Arges thấy Kẻ Khờ vẫn không tỏ thái độ, vẫn không coi trọng chuyện về Zilingus, đành phải thầm thở dài một tiếng, cất giấu sự mất mát đi rồi bắt đầu trao đổi kết quả điều tra của tuần này với “Chính Nghĩa”.
“… Tóm lại, bước đầu chúng ta tập trung vào phạm vi hoạt động đại khái của Zilingus, chuẩn bị bắt đầu đến bước tìm kiếm.” Audrey trình bày sơ qua tình hình cụ thể, sau đó nói với tâm thế như “ta đây đang làm chuyện đứng đắn”: “Chúng ta cần nhiều thông tin hơn, chú trọng vào sở thích và thói quen của Zilingus.”
Arges vừa hồi tưởng vừa nói:
“Gã rất thích ăn cá, nhất là cá biển, cắt thành miếng ăn sống…
Gã thích uống rượu mạnh, khinh thường mấy loại rượu như sâm banh với rượu nho đỏ…
Một khi lên bờ, gã luôn đi tìm đàn bà.
Mà vì thân thể cường tráng nên một ả đàn bà không thể nào thỏa mãn gã được…
Gã có thói quen sử dụng vũ khí lạnh, bài xích vũ khí nóng.
Gã khó có thể rời khỏi nước trong thời gian dài, ý của tôi là, cứ vài ngày gã sẽ đi bơi, đi lặn hoặc là giấu mình trong nước một lần.”
Audrey ghi nhớ từng chút một, cũng vẽ ra nhân vật có tên là Zilingus này trong đầu.
“Hy vọng có thể thành công, hợp tác vui vẻ.” Sau khi nghe xong, cô khẽ cười nói.
“Hợp tác vui vẻ.” Arges chỉ có thể ép bản thân tin tưởng vào quý cô “Chính Nghĩa” rất có khả năng ở Backlund này.
Trong quá trình bọn họ trao đổi, Klein nhìn như đang chăm chú lắng nghe, nhưng thực ra tư duy của hắn đã phân tán tới một vấn đề lúc trước, đó là nếu lấy được vật liệu mà “Mặt Trời” cần, vậy phải làm sao để trao cho cậu ta.
Hắn, một kẻ được coi là tạm đạt yêu cầu về thần bí học, theo thói quen bắt đầu tìm kiếm trong lĩnh vực nghi thức ma pháp để giải quyết vấn đề này.
Điều này dựa vào những thành công trước đó.
“… Trong tư liệu Kẻ Gác Đêm mà ta đọc trước đó, ta có thấy ghi chép về việc nữ thần ban thánh vật cho tín đồ, ừm, bên trong những nghi thức thờ cúng liên quan tới tà thần và ác ma cũng có miêu tả về việc vật phẩm giáng xuống… Điều này liệu có nghĩa là ta có thể “ban” đồ vật cho đối phương khi đáp lại lời cầu khẩn, dùng nó để hoàn thành việc chi trả vật liệu…
Trong những thử nghiệm lúc trước, ta tạm thời chỉ có thể hồi đáp lại ý niệm bao hàm hình vẽ và âm thanh… Nhưng điều này không có nghĩa là vĩnh viễn chỉ có thể như vậy… Chờ khi ta lên danh sách 8, và cũng ổn định hẳn, có khi sẽ có biến hóa mới…
Ngoài ra, còn một điểm mấu chốt là, liệu ta có thể đưa vật liệu hoặc đồ vật thật sự lên trên sương mù xám hay không? Ừm… À đúng rồi, điều này có liên quan tới nghi thức thờ cúng tà thần và ác ma, thường bao gồm cả khâu ‘hiến tế’! Liệu ta có thể suy xét việc ‘hiến tế’ đồ vật lên cho bản thân? Cứ như vậy là có khi có thể thực sự đưa đồ vật hoặc vật liệu lên trên sương mù xám rồi…
Nếu thử nghiệm thành công, ta có thể trực tiếp lấy được đồ vật và vật liệu từ chỗ ‘Chính Nghĩa’, ‘Mặt Trời’, ‘Người Treo Ngược’, sau đó ‘ban cho’ chính mình… Ừm, ‘hiến tế’ thuộc về nghi thức cấp cao, tạm thời ta vẫn chưa được tiếp xúc với nó… Chuyện quan trọng nhất bây giờ vẫn là phải khiến bản thân mạnh lên!”
Klein dừng suy nghĩ, tiếp tục lấy tư thế cao thâm lắng nghe ba thành viên trao đổi, thảo luận từ chuyện Zilingus cho đến đặc điểm của một số quái vật.
Chờ tới khi không sai biệt lắm, hắn mỉm cười thông báo:
“Hôm nay đến đây thôi.”
“Tuân theo ý nguyện của ngài.” Ba người “Mặt Trời”, “Chính Nghĩa”, “Người Treo Ngược” đồng thời đứng lên.
Sau khi cắt đứt mối liên hệ với ba thành viên, Klein cũng nhanh chóng rơi vào sương mù xám, rời khỏi không gian thần bí kia.
Khi trở lại phòng ngủ, hắn cởi bỏ bức tường linh tính, kéo tấm rèm che kín cửa sổ lồi ra khiến ánh nắng mặt trời chiếu vào.
“Trong tuần này có hai chuyện quan trọng, một là nhận sát hạch, thăng cấp lên danh sách 8, hai là chế tạo ‘Bùa chú Dương Viêm’, uy lực của nó thậm chí còn vượt qua cả danh sách 7 lẫn danh sách 6…” Klein nhìn con phố bên ngoài, đầu óc đầy mong chờ: “Ngày mai, hẳn là ngày mai sẽ nhận được báo cáo về sự kiện linh dị do thầy Azcot tạo ra!”
Chương 160: Nắm bắt cơ hội
Sáng thứ Ba, khi đã hoàn thành khóa thần bí học, Klein không tìm một chỗ yên tĩnh lật xem các tư liệu nội bộ như “Tập hợp tên của đồ vật thời cổ kim đối chiếu với các vụ án Kẻ Gác Đêm” như trước kia nữa, mà ở lại phòng giải trí chơi bài với Leonard, Cornley và Loya.
Hắn chỉ đang khiến thầy Azcot tạo ra một cơ hội để có thể mang vật phong ấn “3 – 0782” ra ngoài… Liệu có nắm bắt được cơ hội này không, còn phải xem mình phát huy như thế nào khi đến hiện trường… Lúc này tâm tư của Klein hoàn toàn không nằm ở ván bài nên hắn thua liên tục, chỉ một tiếng đồng hồ hắn đã thua mất 5 saule, khiến hắn đau lòng, nên định chăm chú cứu vớt lại đôi chút.
Xế chiều hôm qua lúc mua xong các vật liệu cho bùa chú Dương Viêm, số tiền riêng của hắn đã giảm xuống không đủ 1 bảng, mà trong đó còn chi phí 2 saule cho việc thuê xe ngựa mỗi ngày để đi điều tra những ngôi nhà có ống khói màu đỏ.
Chờ khi Cornley xào bài, hắn buồn chán cầm đồng penny trước mặt, xoay tròn nó.
Đột nhiên hắn thấy Loya nhìn mình một cách chằm chằm.
Sao vậy? Klein sửng sốt, sau đó chợt liếc nhìn đồng penny đang lung lay sắp đổ kia.
… Cô ta đang đề phòng mình sử dụng bói toán để gian lận? Chỉ là đồng đội chơi bài với nhau, có cần phải nghiêm túc vậy không… Hắn lập tức hiểu ra vấn đề, bèn gượng cười ấn đồng 1 penny kia xuống.
Đúng lúc này Dunn Smith gõ cửa đi vào, nhìn một lượt rồi nói:
“Thị trấn Morse xảy ra chuyện, Leonard, cậu đi xử lý đi.”
Thị trấn Morse? Klein phấn chấn, ra vẻ tò mò hỏi han: “Đội trưởng, xảy ra chuyện gì vậy?”
Dunn đảo mắt nhìn sang, thuận miệng giải thích:
“Mấy ngày gần đây nơi đó liên tục xảy ra mấy sự kiện nghi là chuyện ma quái.
Đầu tiên là có người đi ngang qua nghĩa trang thì nghe thấy có tiếng khóc trong đó, nhìn thấy có cái bóng lóe lên.
Tiếp theo là một quả phụ tỉnh dậy lúc nửa đêm, trên đường đi tới phòng tắm thì thấy người chồng đã khuất, bà ta sợ quá suýt thì ngất xỉu.
Ngoài ra còn một ông lão sống một mình, lúc nào cũng nghe thấy có tiếng bước chân nặng nề vang lên khắp phòng, nhưng cứ lúc nào ông ta thắp nến hoặc đèn khí gas lên là mọi thứ đều yên tĩnh trở lại.
Cư dân của thị trấn nhỏ này chủ yếu thờ phụng nữ thần, nên các giáo sĩ địa phương báo cáo thẳng tình hình lên cho chúng ta.”
Không có ai bị thương, càng giống với trò đùa dai hơn… Hẳn là thầy Azcot tạo ra đây mà… Klein sử dụng biểu cảm và ngữ khí mà hắn đã luyện tập lặp đi lặp lại để phát biểu: “Đội trưởng, đột nhiên xảy ra chuyện nghi là chuyện ma quái, có lẽ đằng sau nó có chứa bí mật nào đó.
Về mặt này, bói toán có thể đưa cho chúng ta những gợi ý nhất định, tôi nghĩ là tôi có thể hỗ trợ Leonard được.”
Leonard nghe hắn nói thế thì lập tức quay sang nhìn, dường như muốn moi móc được manh mối và dấu vết gì từ trên mặt Klein.
Dunn thì gật đầu, sau đó do dự không đáp lại.
Klein nhìn thấy phản ứng của đội trưởng, lập tức bổ sung thêm một câu: “Một số chuyện, đến cuối cùng có lẽ cần có nghi thức ma pháp để tinh lọc triệt để mới được.”
“Rất có lý.” Dunn suy nghĩ rồi nói: “Vậy cậu và Leonard cùng tới thị trấn Morse đi.”
Không chờ ai khác lên tiếng, anh ta lại tự bổ sung thêm: “Ừm, chắc là cậu không về kịp huấn luyện cận chiến chiều nay rồi, tôi sẽ bảo người đi thông báo cho Gavin.”
Phù, đã xong bước đầu tiên… Klein thầm thở hắt ra, sau đó nhanh chóng cất đồng saule và penny trước mặt.
Làm được một nửa thì động tác của hắn khựng lại, hắn quay sang nhìn Dunn, trịnh trọng nói:
“Đội trưởng, tôi cho rằng chúng ta phải đề phòng tình huống tệ nhất.
Nếu sau sự kiện ma quái này là một oan hồn rất mạnh, chỉ mình tôi và Leonard thì e là sẽ rất nguy hiểm.
Mà từ nội thành Tingen tới thị trấn Morse phải mất hai, hừm, ba giờ chứ nhỉ? Cho dù lúc đó chúng tôi có gửi điện tín cầu viện đúng lúc thì sẽ phải kiên trì rất lâu…”
“Cho nên?” Dunn cắt ngang lời Klein.
“Tôi mong có thêm một đồng đội nữa trợ giúp.” Klein giả vờ suy tư: “Vả lại, dựa theo quy định, một nhóm có từ ba Kẻ Gác Đêm trở nên cùng hành động thì có thể xin sử dụng vật phong ấn cấp 3.
Ừm, ‘3 – 0782’ rất phù hợp để giải quyết vấn đề như thế này.”
Leonard đứng bên cạnh nghe đến đó thì bật cười một tiếng:
“Đúng là phong cách của anh, thận trọng, cẩn thận, và không bao giờ mạo hiểm.”
Anh cứ như đang nói là tôi sợ ấy… Tôi là người dám nhìn thẳng vào Mặt Trời Vĩnh Hằng cơ mà! Klein vờ như không nghe thấy những gì Leonard nói, hắn thành khẩn nhìn Dunn Smith: “Đội trưởng, ý anh thế nào?”
“Quả thật phải đề phòng điều ngoài ý muốn, dạo này những chuyện trùng hợp xảy ra quá nhiều rồi…” Dunn như đang tự hỏi mà gật đầu, quay sang nhìn hai đội viên khác: “Cornley, cậu vưới Leonard và Klein cùng tới thị trấn Morse.
À, cậu nhanh chóng thảo một đơn xin, chờ tôi ký tên rồi tới sau cửa Chianese lấy vật phong ấn ‘3 – 0782’ ra.”
“Vâng.” Cornley đặt những lá bài trong tay xuống.
Tuyệt vời! Klein thầm hoan hô trong lòng, nhưng ngoài mặt hắn lại tỏ ra lo sợ bất an, cẩn thận và dè chừng.
Lúc này Syja Tron đang theo bõi Hood Eugene ở bệnh viện tâm thần, Frye thì đang canh gác cửa Chianese.
Khi ra khỏi phòng giải trí, Klein mặc áo bành tô màu đen, tay cầm mũ và gậy, cùng Leonard đi tới cửa cầu thang xuống dưới lòng đất, đứng đó chờ Cornley.
Bốn phía vắng vẻ và yên ắng, Leonard đột nhiên quay sang nhìn Klein:
“Tôi cho rằng anh nên từ bỏ những ảo tưởng không thực tế đi.”
“Hả? Gì cơ?” Klein ngỡ ngàng đáp lại.
Leonard bước lên một bước tới bên cạnh cầu thang, nhìn xuống bên dưới sâu thẳm:
“Cho dù là làm nhiệm vụ, anh cũng không thể phát hiện được bí mật hay biết được sự đặc biệt của tôi.”
… Này anh bạn, đừng có tự kỷ như vậy có được không… Hóa ra anh cho rằng tôi chủ động xin tham gia nhiệm vụ này là vì để âm thầm quan sát anh? Tôi hoàn toàn không hề nghĩ tới chuyện này à nha! Klein giật mình, sau đó hắn cười hì một tiếng:
“Làm sao anh xác định được sự đặc biệt của tôi không giúp tôi phát hiện ra bí mật của anh?”
Vẻ mặt Leonard trở nên nghiêm túc hơn đôi phần, nhưng anh ta chợt thoải mái cười nói:
“Thế à? Vậy thì tôi chờ anh phát hiện.”
Chờ khi nào tôi thu thập đủ thông tin và đồ vật, tôi sẽ lên thẳng sương mù xám xem bói một lần cho anh, khỏi cần cảm ơn! Klein thầm oán.
Không lâu sau, Cornley thấp bé mà xốc vác cầm Thánh Huy Mặt Trời Biến Dị xuất hiện trên cầu thang uốn khúc.
Klein cảm nhận được sự ấm áp và tinh thuần độc đáo này, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn biết là mình đã hoàn thành được bước đầu tiên và cũng là khó khăn nhất trong kế hoạch đánh cắp sức mạnh của thần huyết Mặt Trời Vĩnh Hằng.
Tiếp đó ba người rời khỏi công ty Bảo an Gai Đen, tới phố Zoutelande, đi tới chỗ xe ngựa của tiểu đội Kẻ Gác Đêm.
“Hiệu quả tinh lọc sẽ không ảnh hưởng tới ngựa chứ?” Cornley dột nhiên hỏi một câu đầy bất an: “Tôi không muốn để một con ngựa chỉ biết ‘ca ngợi mặt trời’ kéo xe đâu…”
Anh ta trở thành Kẻ Gác Đêm với thời gian gần bằng Klein, nên không được coi là có kinh nghiệm phong phú.
“Không, vật phong ấn ‘3 – 0782’ chỉ tinh lọc những sinh vật có trí tuệ tương đối cao thôi.” Klein nhỏ giọng đáp lại.
Nếu không vì điều đó tôi đã không bị muỗi đốt rồi… Hắn cũng thầm bổ sung thêm một câu trong lòng.
“Hóa ra là vậy… Ha ha, lúc trước tôi chưa đọc kỹ tư liệu về nó rồi.” Cornley ấn chiếc mũ phớt màu đen, chợt cười nói.
Vì Klein còn chưa biết cách lái xe ngựa nên trong ba giờ tiếp theo, hắn ngồi trong buồng xe, vừa vuốt ve vật phong ấn “3 – 0782” trong tay vừa thảnh thơi nhìn Leonard và Cornley thay phiên lái xe.
Tới bữa trưa, bọn họ mới tới thị trấn Morse.
“Đẹp quá…” Cornley bước xuống xe ngựa, nhìn ruộng lúa mạch vàng ruộm bao quanh thị trấn nhỏ, dường như mênh mông vô tận kia, khen ngợi một câu từ tận đáy lòng.
Những ngày tượng trưng cho chòm sao Núi Lửa đang dần đi đến cuối, chòm sao Bội Thu sắp chi phối cuộc sống của người dân.
Leonard đứng ở chỗ ghế lái, nhìn xung quanh, miệng há mấy lần như muốn thốt ra một bài thơ Sonnet mười bốn câu miêu tả cảnh tượng nơi này.
Nhưng cuối cùng anh ta cũng chỉ thốt lên được mỗi một câu: “Thật sự rất đẹp.”
Klein nín cười, hắn đội mũ, tay cầm gậy đi xuống xe ngựa.
Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc trang phục màu đen của giáo sĩ đi tới.
Ông ta vẽ mặt trăng đỏ rực trên ngực:
“Ngợi ca nữ thần, các vị là những người bạn do giáo đường thánh Selina phái tới giúp chúng tôi à?”
“Đúng vậy, giáo sĩ Syle, mong nữ thần phù hộ ông.” Leonard nhảy khỏi xe ngựa, mỉm cười đáp lại: “Chúng tôi chuyên môn tới đây để xử lý mấy vụ ma quái gần đây.”
“Là nghi ngờ, nghi ngờ thôi.” Syle với mái tóc xám và đôi mắt nâu thấy không ít cư dân thị trấn tới gần, vội vàng nhấn mạnh một câu.
Thị trấn Morse này không lớn cho lắm, cho dù đi theo hướng nào thì cũng chỉ mất mười phút là có thể tới vùng đất bằng.
Rất khó để những người thường sinh sống ở đây không biết nhau, nên những chuyện xảy ra lúc trước đã lan truyền khắp nơi.
Cho nên những người dân thị trấn, vốn mong ngóng giáo hội nữ thần Đêm Tối phái người tới giải quyết vấn đề, thấy giáo sĩ chào đón ba người xa lạ thì đều khó nén lòng tò mò và thân thiết vây quanh.
Có người nhón chân nhìn, có kẻ lại vểnh tai lên cố gắng nghe.
Leonard khẽ cười:
“Giáo sĩ hãy yên tâm, chúng tôi là người chuyên nghiệp.
Ông xem, chúng tôi có mang theo nước thánh, muỗng bạc và thánh huy hắc ám, và cả tỏi nữa.”
Anh ta vừa nói vừa lấy những đồ mà anh ta kể ra từ trong các túi áo bên sườn hệt như đang làm ảo thuật.
Tỏi? Anh định sử dụng thứ mùi tỏi nồng đó xông chết hồn ma à? Klein vừa bực mình lại vừa buồn cười nhìn Leonard biểu diễn.
Syle thì mờ mịt, thậm chí ông ta còn nghi ngờ không biết có phải giáo đường thánh Selina đưa một đám lừa đảo tới đây không.
Những người dân đứng xem thì lại cười tươi đầy vui mừng, dường như cuối cùng đã được giải cứu.
Leonard tới gần giáo sĩ Syle, ghé vào tai ông ta thì thầm giải thích: “Bọn họ sẽ tin những thứ này…”
Không đợi ông ta kịp hiểu, anh ta lại bổ sung thêm:
“Chúng ta tới giáo đường giải quyết bữa trưa đã, xong mới xử lý những sự kiện kia.”
Đúng, bữa trưa rất quan trọng… Chờ giải quyết xong “sự kiện ma quái” này, chính là lúc thay phiên trông coi vật phong ấn “3 – 0782”, chính là cơ hội để ta chế tạo bùa chú Dương Viêm… Mong là mọi chuyện sẽ thuận lợi… Vả lại bùa chú này phải chế tạo vào ban ngày mới đạt được hiệu quả tốt nhất… Klein đứng bên, thầm nghĩ đầy mong đợi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










