Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 202 : Kẻ bị treo (1) (c1006-c1010)
❮ sautiếp ❯Chương 1006: Kẻ bị treo (1)
Ánh trăng đỏ rực đột nhiên ảm đạm, đúng lúc này trong đầu Klein xuất hiện ý niệm tương ứng:
“Trăng đỏ lại bị sương mù che lấp!”
Ý tưởng của anh vừa mới hiện lên, toàn bộ bóng dáng mơ hồ đang tới lui đằng sau lớp vải mành tối màu liền biến mất toàn bộ, giống như bốc hơi, tiếng dã thú gầm nhẹ cũng im bặt.
Hoàn cảnh nơi này đã khôi phục trạng thái trước đó…”Ma nữ tuyệt vọng” Panatia có năng lực hành động bình thường… Ngài A cũng không cần cố kỵ nguy hiểm bên ngoài, có thể điên cuồng tấn công, vồ mồi… Klein trong nháy mắt làm ra phán đoán, tay phải nâng lên ngón trỏ, búng tách một tiếng đốt lửa lá trên cái cây cách đó mấy chục mét.
Anh muốn kéo giãn khoảng cách với ngài A, tránh cho bệnh tật xâm nhiễm thêm một bước, đồng thời nhìn xem tình huống có nên mạo hiểm tiến vào giáo đường xa xưa không.
Đối với tình cảnh trước mắt, Klein đã có kế hoạch bước đầu, đó chính là thử dùng ngài A có năng lực đa dạng, thực lực không tầm thường di chuyển lực chú ý của ma nữ khủng bố Panatia, dù sao đối với cô ta mà nói, thịt “Người chăn cừu” và “Bí Ngẫu Đại Sư” không có gì khác nhau, đều có thể ăn no bụng, khẳng định ai dễ bắt hơn sẽ đối phó kẻ đó.
Như vậy hai người tất nhiên sẽ bùng nổ một đợt chiến đấu, Klein dùng cơ hội này, “Bắn tỉa” Panatia!
Ngay tại thời điểm lửa đỏ đậm bùng lên, bao phủ bóng dáng Klein vào trong, anh thấy ngài A lại một lần nữa hóa thành bóng đen, dung nhập hoàn cảnh xung quanh, không biết ẩn thân tới chỗ nào.
Chạy… Chạy rồi… Ông không phải ngài A điên cuồng sao? Ông hẳn phải tiếp tục truy đuổi con mồi chứ? Sao lại bỏ chạy… Klein nhịn không được giật giật khóe miệng.
Bóng dáng của anh biến mất, xuất hiện ở đống lửa cách đó mấy chục mét.
Klein vừa nhảy ra khỏi lửa, cái trán liền nóng bỏng, phổi trở nên trầm trọng, hô hấp cũng rất gian nan.
Ôn dịch!
Ôn dịch của”Ma nữ tuyệt vọng” Panatia tản tới đây!
Trong mắt Klein, sói trắng đội lốt cô gái xinh đẹp mặc trường bào không biết từ khi nào đã trôi nổi giữa không trung, từng bước một đi tới chỗ mình.
Dưới chân Panatia là vô số sợi dây nhỏ trong suốt kết thành mạng nhện, chúng nối tiếp cây cối căn nhà xung quanh, bao trùm cả nửa con đường.
Trong mắt ma nữ cấp Bán Thần, cảm giác đói khát mãnh liệt vậy mà thối lui, không còn màu đỏ rực như trước, ánh mắt nhìn về phía Hermann Sparrow mang theo chút điên cuồng cùng trêu tức, tựa như muốn làm đối phương từng chút một mất đi năng lực phản kháng, cảm nhận được thống khổ tuyệt vọng tới mức độ sâu nhất.
Klein cố nén ho khan, búng tay một cái, làm cho một gốc cây phụ cận tòa giáo đường đỉnh nhọn bỗng nhiên nổi lửa.
Bóng dáng của anh chợt bị ánh lửa bao trùm, nhanh chóng nhạt đi, thoáng hiện ở trên cái cây kia, thoáng hiện ở trong “pháo hoa” đang lay động hoa lệ sáng lạn.
Ngay sau đó, Klein rất nhanh nhảy mạnh về phía mặt đất, lăn tròn đến giáo đường xa xưa ở bên cạnh.
Đúng vào lúc này, thân thể của anh đột nhiên lạnh đi, chỉ cảm thấy hai chân, đùi cùng eo bụng của mình đã ngưng tụ lớp băng thật dày, mà xung quanh xuất hiện sương trắng, nhiệt độ hạ thấp.
Klein cắn chặt hàm răng, khống chế cảm giác hoảng sợ trong lòng, dựa theo phương án dự định, dị thường bình tĩnh vươn hai tay, đặt ở trên tường.
“Mấp máy đói khát” ở tay trái của anh đã trở nên trong suốt!
Trong im lặng gian, Klein xuyên qua vách tường tối đen dày cộp, tiến vào bên trong giáo đường đỉnh nhọn.
Ở vị trí cũ của anh, một đám lửa đen kịt chậm rãi cháy lên, chỉ có thể đốt hàn khí trong góc tường, làm không khí bốc hơi nước, khiến băng sương xung quanh và cỏ dại cháy sạch sẽ.
Lúc này, bốn phía quanh giáo đường đỉnh nhọn xa xưa, đám quạ đen bay múa mở miệng:
“Quạc!”
Panatia dừng bước chân, nhìn giáo đường đen tối trước mắt, dần lộ ra vẻ sợ hãi.
Trong giáo đường, Klein xuyên tường mà vào đầu tiên là dính phải trạng thái mù tạm thời, nơi này so với bên ngoài càng thêm hắc ám, không thể nhìn thấy vật gì, tiếp theo trong quá trình băng sương hòa tan, thích ứng ánh sáng, mới có thể thấy rõ ràng cảnh tượng phía trước.
Trong phạm vi mắt anh mắt có thể nhìn thấy, giữa không trung lộ ra từng cái bóng dáng.
Toàn bộ đều là nhân loại!
Bọn họ có người mặc trường bào cổ điển màu đen, có người khoác jacket màu nâu, có người mặc váy rách nát xõa tung, có người quần áo rách nát, giống như ăn mày.
Trong bọn họ có người khuôn mặt dài nhọn, có người đẹp trai anh tuấn, có người ngũ quan tinh xảo vô cùng xinh đẹp, có người nhỏ tuổi non nớt đáng yêu, không có điểm nào tương tự nhau.
Không, bọn họ vẫn có điểm chung, bọn họ đều giống như thịt muối treo hóng gió, từ cao xuống thấp, đầu gục xuống, ánh mắt trắng dã, lúc la lúc lắc.
Klein nhìn cảnh này mà da đầu tê rần, không hề hoài nghi miêu tả cực độ nguy hiểm mà Panatia cùng ngài A đã nói.
Lưng anh kề sát vách tường, chỉ cần hơi có biến hóa, liền lập tức “Mở cửa” đi ra ngoài, tránh né nguy hiểm, đợi bị “Ma nữ tuyệt vọng” phát hiện, thì lại xuyên tường tiến vào, tránh né công kích, cứ lặp lại như thế để bảo đảm an toàn.
Vèo!
Trong giáo đường nổi lên một cơn gió lạnh lẽo, tất cả những thi thể treo giữa không trung đồng thời chuyển hướng, nhìn thẳng tới Klein.
Áo bọn họ giống như là dây thừng, đầu vẫn gục xuống.
Klein suýt nữa thì hít vào một ngụm khí lạnh, đặt tay trái ở trên tường.
Đúng vào lúc này, một cái thân thể đột nhiên liên tục lay động giống như chuông gió, miệng mở ra, phát ra thanh âm gần như lời vô nghĩa:
“Honakis… Freguera…
“Honakis… Freguera…”
Thanh âm quanh quẩn trùng điệp, chui vào lỗ tai Klein, để cho anh có cảm giác dị thường quen thuộc!
Cái này vậy mà là lời vô nghĩa anh nghe được sau vài lần tấn thăng trước đó!
Nó thế mà đến từ nơi này, đến từ một cái thi thể treo giữa không trung trong giáo đường của trấn nhỏ sương mù!
Giờ khắc này, Klein không chỉ thấy da đầu tê dại, toàn bộ thân thể đều đang run rẩy.
Căn nguyên trấn nhỏ sương mù chẳng lẽ thực sự ở ngọn núi cao nhất của dãy Honakis… “Quốc gia bóng tối” bốc hơi kia? Mình chẳng lẽ thật sự lên núi rồi? Bất quá, vì sao tại cái giáo đường này, cùng một lời vô nghĩa sao lại không mang đến đau đầu và khuynh hướng mất khống chế… Klein hít sâu một hơi, hai tay buông lỏng rồi sết chặt, siết chặt rồi lại buông lỏng, nhịn xuống mong muốn xuyên tường đi ra ngoài.
Nếu đã đến nơi đây, nếu đã thấy ngọn nguồn lời vô nghĩa, anh cho rằng trốn tránh có lẽ không phải biện pháp giải quyết.
Mặc kệ thế nào, nhất định phải tra xét một chút, nếu không thân thể thực sự xuất hiện dị thường gì cũng không biết là chuyện gì xảy ra!
Dùng đồng vàng nhanh chóng bói toán, Klein nhẹ nhàng cắn răng, mở ra linh thị, nhìn về phía bóng dáng rậm rạp giữa không trung, chỉ thấy linh tính của bọn họ cực kỳ ẩn giấu, màu sắc khí tràng nhìn như bình thường, lại cho người ta một loại cảm giác khô khan.
Có màu sắc khí tràng… Còn chưa chết? Klein hơi nhíu mày, đóng linh thị.
Ngay sau đó, ngón cái tay trái chạm vào hai khớp xương ngón trỏ, chuẩn bị quan sát “Dây linh thể”.
Liếc mắt một cái, đồng tử Klein phóng đại, bởi vì từ những cái bóng dáng lúc la lúc lắc kia, “Dây linh thể” cực kỳ đặc thù.
Chương 1007: Kẻ bị treo (2)
Bọn họ đều tự kéo dài ra sợi dây đen hư ảo, tụ tập tới cùng một phương hướng, đó chính là chỗ cao nhất của giáo đường xa xưa, không có ngoại lệ!
Trong tầm nhìn của Klein, bọn họ tựa như thi thể bị “Dây linh thể” treo lên!
Klein còn chưa kịp suy nghĩ cái này có ý nghĩa gì, khóe mắt đột nhiên thấy một hình ảnh: “Dây linh thể” của chính anh đang tự động phiêu đãng hướng lên trên, kéo dài tới chỗ cao nhất giáo đường, kéo dài tới ngọn nguồn thần bí kia!
Đây là lần đầu tiên Klein thấy “Dây linh thể” của mình không bị thao túng mà lại tự nhiên hành động!
Chúng nó giống như là kim loại gặp nam châm, không chịu khống chế đi tới chỗ cao, sợi dây nhanh nhất đã đến nơi!
Klein không dám tưởng tượng sau khi toàn bộ “Dây linh thể” đều hội tụ mình sẽ gặp kết cục gì, có lẽ chính anh cũng sẽ biến thành “thịt muối” treo hong gió, bị buộc tới giữa không trung, phát ra lời vô nghĩa “Honakis… Freguera…” này.
Đổi với tuyệt đại bộ phận người phi phàm, giờ khắc này chỉ có thể rời khỏi giáo đường, xem có thể bởi vậy mà dừng lại quá trình “Dây linh thể” bị hấp thụ không, nhưng Klein thì khác, anh là “Bí Ngẫu Đại Sư”, tâm niệm vừa động, trực tiếp thao túng “Dây linh thể”, rút chúng trở về.
Qua gần ba mươi giây, Klein rốt cuộc hoàn thành chuyện này, bất quá, “Dây linh thể” vẫn như cũ tồn tại khuynh hướng phiêu đãng lên bên trên, phải liên tục chú ý, liên tục điều khiển.
Đây là một trong những nguy hiểm tiềm tàng trong giáo đường xa xưa? Klein hít vào một hơi, không còn kề sát vách tường, từng bước một đi vào sâu trong giáo đường.
Trên đỉnh đầu của anh, từng cái bóng dáng lúc la lúc lắc, giống như đang nhìn xuống.
Đi tiếp hai mươi ba mươi mét, Klein rốt cuộc thấy được một sự vật, đó là một cái thánh đàn của giáo đường.
Mà phía trên thánh đàn thì đặt một pho tượng khắc bằng đá.
Tiến thêm vài bước, Klein thấy rõ ràng bộ dáng pho tượng:
Chỉnh thể thì hình tượng của nó là phụ nữ nhân loại, nhưng phần hông thì mọc ra hai cái chân thú, trên mặt bao trùm lông đen nhỏ bé.
Mặt khác, xung quanh tượng đá có vờn quanh sợi dây nhỏ màu đen, vậy mà giống như một cái xúc tu kéo dài.
Dưới chân tượng đá, thì có một linh hồn ngủ say, giống như quần sao vây quanh nó.
Ánh mắt Klein chuyển động, nhìn về tới đầu tượng đá, thấy một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần.
Cái này… Ánh mắt Klein hơi dừng lại.
Anh không xa lạ gì khuôn mặt này, bởi vì anh chính là bị đối phương “đưa” đến đây!
Khuôn mặt tòa tượng đá này thế mà giống như Thiên sứ “Eraser” trong lòng đất Giáo đường St.
Samuel như đúc!
Không ngờ có quan hệ với nơi này… Cũng đúng, chính người ta đưa đến đây, không có quan hệ mới không bình thường… Có quan hệ gì với “Quốc gia bóng tối” kỷ đệ tứ ở dãy núi Honakis? Vị “Mẹ của trời” kia? Mà nếu quả thật như vậy, vì sao lại làm việc cho giáo hội? Hơn nữa, hình tượng như vậy so với Ma lang mà “Mặt Trời” miêu tả có chỗ tương tự nhất định… Lập tức trong đầu Klein hiện lên các nghi hoặc.
Trong quá trình này, tầm mắt của anh rời đi, chuyển hướng về phía địa phương khác, tìm kiếm các manh mối có khả năng tồn tại.
Vài giây sau, Klein phát hiện một cái bóng dáng, không phải treo giữa không trung mà là ngồi ở phía sau pho tượng.
Ngồi phía sau pho tượng là một ông lão mặc trường bào màu đen, hắn đội mũ trùm, đầu cúi xuống, hai mắt nhắm nghiền, râu trên miệng bạc trắng, vừa dài vừa dày, giống như đã mấy chục năm chưa cắt tỉa, làm cho người ta không thấy bộ dáng nguyên bản.
Mà trong mắt Klein, ông già có chòm râu dày này càng thêm quỷ dị so với vô số bóng dáng giữa không trung.
“Dây linh thể” trong cơ thể hắn kéo dài mà ra, không hướng lên trời cao, hội tụ tới vị trí “Nam châm”, mà là vòng quanh thân một vòng, quay ngược về hợp lại làm một với vị trí ban đầu!
Bình thường, “Dây linh thể” trong cơ thể sinh linh sẽ kéo dài về các hướng khác nhau, kéo tới thật xa, mà với bóng dáng này, “Dây linh thể” lại không bị “Nam châm” trên đỉnh giáo đường hút lấy, từ điểm này có thể thấy vấn đề không nhỏ.
Đây là lý do hắn chưa bị biến thành thịt muối? Hoặc là nói, đây là phương pháp hắn dùng để tránh né nguy hiểm trong giáo đường? Klein vừa thao túng “Dây linh thể” của mình đối kháng với khuynh hướng kéo dài ra, vừa âm thầm nói nhỏ, phỏng đoán nguyên nhân.
Bỗng nhiên, anh thấy được một đôi mắt, con ngươi tối đen như mực.
Ông già ngồi ở phía sau pho tượng mở mắt.
Hắn còn sống!
Klein theo bản năng lui lại một bước, thân thể cung lại, tay trái chắn ở phía trước.
Cảm giác lặng im và căng thẳng khó có thể diễn tả bằng lời nổi lên, đôi mắt của ông già có khuôn mặt tái nhợt và chòm râu bạc trắng khẽ nhúc nhích, miệng nửa khép, mơ hồ không rõ mở miệng: “Rốt cuộc lại có ‘Nhà bói toán’ đến nơi đây…”
Lại? Từng có người phi phàm con đường “Nhà bói toán” tiến vào giáo đường này? Cũng đúng, ngoại trừ người bị Thiên sứ “Eraser” bắt được đưa đến trấn nhỏ sương mù, sinh linh mất tích ban đêm trong di tích thần chiến cũng sẽ xuất hiện ở chỗ này, trong đó có lẽ bao gồm cả mấy người phi phàm con đường “Nhà bói toán” định tìm kiếm mỹ nhân ngư ở mảng hải vực kia hoặc đã thành công tấn thăng chuẩn bị rời khỏi… Klein thấy đối phương không lập tức công kích mình, có khuynh hướng trao đổi, bèn mạnh mẽ ổn định cảm xúc, suy tư hỏi: “Vì sao lại nói như vậy?”
Ông già mắt đen kịt đội mũ trùm râu bạc trắng không trực tiếp đáp lại, dùng giọng điệu hàm hồ trầm thấp hỏi: “Cậu muốn chạy trốn khỏi nơi này không?
“Tôi có thể nói cho cậu biện pháp.”
Klein không bị đả động, lúc này hỏi:
“Vậy vì sao ông còn ở chỗ này?”
Nếu biết biện pháp thoát khỏi trấn nhỏ sương mù, vì sao còn ở lại giáo đường nguy hiểm này?
Ông lão ngẩng đầu, nở nụ cười:
“Bởi vì tôi đã sớm chết rồi.”
“…” Tóc gáy Klein dựng hết lên, nói không ra lời.
Trong mắt anh, ông lão này không tồn tại ở trạng thái linh hồn!
Thấy đối diện không đáp lại, ông lão nhìn Hermann Sparrow hoá trang Klein rồi nói: “Tôi dùng năng lực phi phàm đặc thù, tìm ra lỗ hổng của lịch sử cùng vận mệnh của thế giới này, tự cắt ra cái bóng của mình, dừng hình ảnh để duy trì đến hiện tại, về phần cơ thể cùng linh hồn của tôi, sớm đã hoàn toàn tử vong, hoàn toàn tiêu tán.”
Cái năng lực này thực sự không thể tưởng tượng nổi… Klein không thể phân biệt thật giả, đành phải hỏi: “Vậy vì sao ông muốn chỉ cho ‘Nhà bói toán’ biết cách rời khỏi nơi này?”
Tiếng nói của ông lão vẫn hàm hồ như trước:
“Sau khi anh mở ra cửa lớn, lịch sử cùng vận mệnh nơi này sẽ phát sinh thay đổi, hình ảnh cắt ra của tôi sẽ sớm biến mất, đến lúc đó, anh sẽ thấy một bộ tro cốt.
“Tôi chỉ hy vọng chúng có thể được rải xuống sông Serenzo gần thủ đô Trier của Intis, đó là quê quán của tôi, nơi mà tôi sinh ra.
“Anh đã từng nghe thấy địa danh này chưa? Tôi cũng không rõ ràng thế giới hiện thực đã trôi qua bao lâu.”
Bị nhốt ở nơi này ít nhất trăm năm? Klein thản nhiên đáp lại: “Chúng vẫn còn tồn tại.”
“Tốt lắm.” Ông lão giả gật đầu nói.
Tuy Klein không phải rất tin tưởng người trước mắt, nhưng biết nhiều hơn một chút cũng có lợi cho phán đoán tổng hợp, tốt nhất là không lãng phí thời gian, miễn cho lại bị chuyện gì ngoài ý muốn cắt ngang: “Tôi cần làm gì để thoát đi?”
Ông lão vẫn ngồi ở tại chỗ, không có động tác gì:
“Thấy vách tường phía sau pho tượng không?
“Bên trên có một chỗ lõm xuống đúng không?”
Thật ra Klein cũng không muốn làm theo lời hắn nói, bởi vì trước đó chính là bị ma nữ Panatia hướng dẫn như vậy, mà thấy được hình thái thần thoại không hoàn chỉnh của cô ta, cuối cùng dính phải thương tổn, bất quá, vừa rồi anh cũng đã xem kỹ bốn phía, tìm kiếm manh mối, cho nên vẫn cẩn thận di động tầm mắt, nhìn về phía vách tường sau tượng đá.
Nơi đó điêu khắc từng cái phù hiệu cổ xưa ngắn ngủi, nhưng ở mảng giữa lại trống không, nên không thể nối liền.
Chương 1008: Hình ảnh lỗ hổng lịch sử
Ở khu vực chỗ trống có một vết lõm lớn chừng hai bàn tay, tựa như bị người ta bóc xuống một lớp tường ngoài.
“Chỉ cần anh có thể tìm được miếng đá hắc diệu thạch đối ứng, lắp nó làm đầy chỗ lõm, là có thể làm vách tường bước đầu thoát khỏi trạng thái ‘Bí ẩn’, hiện ra sắc thái hư ảo, đến lúc đó, tôi sẽ nói cho anh một cái phù hiệu phức tạp đặc thù, nó là chìa khóa mở ra cánh cửa rời đi.” Ông lão không quay đầu, nhìn thẳng phía trước, nói một cách chi tiết.
Phù hiệu phức tạp đặc thù… Chìa khóa mở cửa… Klein nghe sau lưng quanh quẩn âm thanh “Honakis… Freguera…” Nghe lời vô nghĩa này, trong đầu anh đột nhiên xuất hiện một cái phù hiệu: Đó là con mắt dựng thẳng tạo thành từ nhiều phù hiệu bí ẩn!
Đó là tin tức mà bút ký gia tộc Antigonus thông qua cảm nhiễm “Con rối xui xẻo” truyền cho hắn!
Mà gia tộc Antigonus cùng “Quốc gia bóng tối” trên ngọn núi cao nhất dãy Honakis hình như có liên hệ chặt chẽ!
Cái này chẳng lẽ chính là “Chìa khóa mở cửa”? Klein thu hồi ánh mắt, mở miệng hỏi: “Vì sao những ‘Nhà bói toán’ trước đó đều thất bại?”
Ông lão ngồi ở phái sau pho tượng cười nói:
“Bọn họ cũng giống như cậu, không có kịp thời trước khi trăng đỏ rõ ràng rời khỏi tòa giáo đường này, cuối cùng bị treo lên trên kia, người đàn ông khuôn mặt tuấn tú chính là như vậy, còn nữa, cô gái nhỏ ngũ quan không có chút tỳ vết cũng là như vậy.”
“…” Klein bị đối phương trêu chọc đến mức không biết nói gì.
Bất quá, anh cũng nhờ vậy biết được một tình huống, đó chính là khi trăng đỏ rõ ràng, mức độ nguy hiểm trong giáo đường sẽ nâng cao theo cấp số nhân, ngay cả “Bí Ngẫu Đại Sư” cũng không thể nắm giữ dây linh thể của bản thân!
Lúc nào cũng cần chú ý hào quang biến hóa, khi trăng đỏ rõ ràng liền “Xuyên tường” đi ra ngoài… Klein nhìn xung quanh một cái, xác định bức tường cách thánh đàn gần nhất là chừng 6 tới 7 mét, trong lòng rất nhanh định ra phương án dùng lúc khẩn cấp.
Ông lão đội mũ trùm không ngửa đầu nhìn anh, mà tự tiếp tục mở miệng: “Những người còn lại không quá may mắn, gặp gỡ kẻ địch đã mất đi lý trí chỉ muốn tìm đồ ăn, cho nên bị bọn hắn ăn thịt.
“Cậu nên biết, người phi phàm con đường ‘Nhà bói toán’ vốn không nhiều, có thể trở thành ‘Bí Ngẫu Đại Sư’ càng ít hơn, bởi vì các loại nguyên nhân mà đến chỗ này dùng một bàn tay cũng có thể đếm đủ.
“Đương nhiên, bị hấp dẫn bị dụ dỗ tới thì có rất nhiều, nhưng rất khó tiến vào nơi này, đều sẽ…”
Hắn không nói hết, thong thả ngẩng đầu lên, mắt nhìn chỗ cao nhất của giáo đường xa xưa, sau đó mơ hồ không rõ nói: “Gặp kết cục bi thảm như nhau.”
Có ý tứ gì… Nếu mình không thể trộm được bút ký, không thể không nghe theo lời vô nghĩa mà thi thể treo trong giáo đường phát ra, leo lên ngọn núi cao nhất dãy Honakis, tìm kiếm bảo tàng gia tộc Antigonus lưu lại, có phải là sẽ thuộc về nhóm người bị hấp dẫn? Rất khó tiến vào nơi này, kết cục bi thảm như nhau? Klein suy nghĩ một phen, kết hợp với việc trước đó bói toán thấy cung điện rách nát cùng đám nhuyễn trùng trong suốt, càng thêm hoài nghi cái gọi là bảo tàng gia tộc Antigonus thực chất là một cái bẫy.
Anh không hỏi chi tiết chuyện này, mà tìm hiểu tin tức càng quan trọng: “Ông có biết khối hắc diệu thạch kia ở nơi nào không?”
Ông lão cười nhẹ nói:
“Nó ở trong tay ‘Ma nữ tuyệt vọng’ kia.”
“Ma nữ tuyệt vọng”, thì ra Panatia thật sự là “Ma nữ tuyệt vọng”… Klein trước đó đã âm thầm xưng hô với Panatia như vậy, nhưng cái này là vì anh biết đối phương được gọi là “Cô gái tuyệt vọng”, hơn nữa khẳng định là ma nữ, vì thế kết nối 2 tình huống thành danh hiệu, anh không nghĩ tới là, danh sách 4 con đường “Ma nữ” có lẽ thực sự tên là “Ma nữ tuyệt vọng”.
“Vậy tôi rất khó lấy được khối hắc diệu thạch kia, cô ta là là Bán Thần hàng thật giá thật.” Klein không che giấu sự khó xử của mình, xem đối phương có thể cho ra lời đề nghị gì không.
Ông lão lắc đầu nói:
“Tôi là một người đã sớm chết, rất khó cung cấp được trợ giúp gì.
“Ừm… Lúc vừa vào, không phải là anh có một bí ngẫu sao?”
“Đúng vậy, nhưng nó đã bị ‘Ma nữ tuyệt vọng’ ăn rồi.” Klein bình tĩnh hồi đáp.
Ông lão giả cười nói:
“Tôi giúp anh triệu hồi hắn ra từ lịch sử thế giới này.”
Hắn vừa dứt lời, Klein liền thấy bên cạnh nhanh chóng phác thảo ra đường cong, tạo thành “Thượng tướng máu” Senol đầu đội mũ tam giác thân mặc áo khoác đỏ sậm, mà “Dây linh thể” vẫn do anh nắm trong tay như trước!
Ánh mắt Klein nhất thời co rút lại, bên tai còn vang lên giọng nói của ông lão: “Chỉ có thể duy trì 30 phút, anh phải nắm chắc thời gian.
“Tôi sẽ giúp anh tăng mạnh liên hệ thêm một chút, tăng lên sự nắm giữ đối với bí ngẫu, như vậy thì anh có thể giúp bí ngẫu sử dụng năng lực phi phàm của mình, hơn nữa có thể trong nháy mắt trao đổi vị trí với hắn, ha ha, khoảng cách thao túng cùng đặc thù còn sống cũng được tăng lên tương ứng.”
Để bí ngẫu sử dụng năng lực phi phàm của mình? Như vậy thì chẳng phải là mình có thể lợi dụng năng lực “Người không mặt”, để bí ngẫu biến thành mình sao? Thế thân hoàn mỹ nhất? Người này là Bán Thần con đường “Nhà bói toán”? Đây là một trong những năng lực của “Quỷ pháp sư”? “Quỷ pháp sư” mà kẻ địch vĩnh viễn không biết mình đã thực sự giết được đối phương chưa? Còn nữa, triệu hồi bí ngẫu từ trong lịch sử, cái này quả thực vượt quá tưởng tượng… Trong đầu Klein cấp tốc xuất hiện các loại ý niệm, khó có thể bình phục tâm tình.
Ông lão ngẩng đầu nhìn anh một cái, tiếp tục nói:
“Cho tôi một người giấy.”
Klein hơi nhíu mày, do dự vài giây, cuối cùng vẫn lấy ra một người giấy, đưa cho đối phương.
Ông lão đưa ra bàn tay khô héo tiếp nhận người giấy, tùy ý lau lên mặt một cái.
Cảm giác đau đầu nghẹt mũi khó thở của Klein bỗng nhiên biến mất không thấy!
Tờ giấy thì nhiễm màu đỏ loang lổ, nhanh chóng vỡ tan.
Dùng người giấy của mình, giúp ta chuyển đi bệnh tật? Klein ngẫm nghĩ, rốt cuộc hỏi: “Xin tha thứ sự thất lễ vừa nãy của tôi, tôi nên xưng hô với ngài như thế nào?”
Ông lão không lập tức trả lời, thở dài nói:
“Tôi chỉ có thể cung cấp chừng đó trợ giúp mà thôi.”
Hắn dừng một chút, mơ hồ không rõ cười nói:
“Anh có thể gọi tôi là, ừm…
“Charles Latour.”
Trong nháy mắt này, Klein nghe được ông lão trả lời, trong đầu tràn ngập lời thô tục, ngoại trừ nó không còn suy nghĩ khác hiện lên.
Charles Latour, thủ lĩnh hội Mật Tu, hậu duệ đại quý tộc đế quốc Solomon kỷ đệ tứ, chủ nhân được bút ký gia tộc Antigonus thừa nhận, mục tiêu trên con đường phi phàm của Đại đế Russell, danh sách cao “Nhà bói toán”, một hai trăm năm trước đã là tồn tại bí ẩn “Kỳ tích sư”, là Thiên sứ được “Ma kính” Arodes cho rằng ở trong quá trình tấn thăng danh sách 1 “Quỷ bí thị giả” mất khống chế thành quái vật!
Vô luận là miêu tả nào, đối với Klein đều là bom tấn khó lòng thừa nhận, cái này làm cho anh có loại cảm giác danh nhân lịch sử nhảy ra khỏi sách giáo khoa, rõ ràng cảm giác vô cùng rung động, lại cảm thấy không khí tựa như biến thành thực chất, từng tầng một chồng chất lên trên người mình, đè ép thân thể, hô hấp bế tắc.
Klein từng giả tưởng có lẽ tất cả những gì mình gặp được, bao gồm xuyên qua, đều là do Charles Latour bố cục, anh hoài nghi đây là boss tổng sau này mình sẽ phải đối mặt, mà hiện tại, anh đã gặp gỡ.
Chương 1009: Hậu duệ cổ thần
Mình mới chỉ là danh sách 5! Klein nhịn không được ở trong lòng hò hét, đồng thời hoài nghi đối phương có phải thật sự là Charles Latour không.
Charles Latour là họ, đại biểu đại quý tộc đế quốc Solomon kỷ đệ tứ, từ trên lý luận mà nói, trong lịch sử hơn hai ngàn năm, hẳn là tồn tại rất nhiều Charles Latour… Có lẽ đây là ông, cha, anh em, hoặc là con nối dòng của vị thũ lĩnh hội Mật Tu mà Russell nhắc tới trong bút ký… Còn nữa, hắn vừa rồi đã nói, mình đã chết rất nhiều năm, mà “Ma kính” Arodes cùng “Rắn thủy ngân” Will Onsetin đều chứng thật thủ lĩnh hội Mật Tu Charles Latour còn sống, chỉ là mất khống chế thành quái vật, trở nên cực kỳ điên cuồng… Klein đầu tiên là thử thuyết phục mình chưa chắc tất cả tưởng tượng đã bị phá hư, điều này làm cho cảm xúc của anh rất nhanh bình phục, có năng lực suy nghĩ cẩn thận hơn: Vừa rồi năng lực phi phàm Charles Latour biểu hiện ra nhìn như không nhiều lắm, nhưng mỗi một cái đều vượt qua lẽ thường, trong đó tương quan với một phần lịch sử cùng vận mệnh, càng là như thế… Hắn tuyệt đối không chỉ là “Quỷ pháp sư”, thậm chí có thể là danh sách 3, thậm chí danh sách 2, mà số lượng con đường Thiên sứ chưa bao giờ nhiều…
Nơi này và “Quốc gia bóng tối” ở ngọn núi cao nhất dãy Honakis có liên hệ chặt chẽ, hơn nữa tồn tại có thể truyền lại lời vô nghĩa tới trong tai người phi phàm danh sách thấp con đường “Nhà bói toán”… Lúc trước từ khi thủ lĩnh hội Mật Tu Charles Latour thông qua Đại đế Russell đạt được bút ký gia tộc Antigonus, ngày càng ít xuất hiện, không biết đang mưu tính cái gì, có khi nào hắn đã căn cứ bút ký, đi vào ngọn núi cao nhất dãy Honakis tìm kiếm bảo tàng gia tộc Antigonus lưu lại, đạt được phương pháp phối chế ma dược danh sách 1 “Quỷ bí thị giả” và tài liệu tương ứng?
Ở trong thế giới thần bí học, liên tục trùng hợp thường mang ý nghĩa là có vấn đề…
Nếu quả thực là một vị Charles Latour nào đó, như vậy nguyên hắn bị mất khống chế trở nên điên cuồng có phải là do một “bản thân” bị phân cách ra, đi vào trong trấn nhỏ sương mù không?
Về phần chuyện “sớm đã tử vong”, thì đã có giải thích hợp lý, thủ lĩnh hội Mật Tu Charles Latour từng tự mình nói: Cái gì là kỳ tích? Sống lại từ cõi chết chính là kỳ tích!
Mà bản thân hắn sớm đã là “Kỳ tích sư”!
Klein suy nghĩ một phen, ông lão tự xưng Charles Latour cười ha hả nói: “Nhìn phản ứng của cậu, chẳng lẽ cũng biết đến tôi?”
Klein chợt có ý tưởng, thử thăm dò:
“Tôi đã nghe nói về dòng họ của ông.
“Tôi từng gặp ‘Nữ vương thần bí’, từ chỗ cô ấy mà biết hội Mật Tu, cũng biết thủ lĩnh của nó.”
Ông lão kia nhẹ nhàng gật đầu, lại không trả lời một cách khẳng định, cũng không phủ định, hắn cười cười, hàm hồ hỏi: “Cậu còn cần trợ giúp gì?”
Trợ giúp… Klein nhớ lại năng lực phi phàm mà đối phương từng bày ra, do dự rồi hỏi: “Ngài có thể triệu hồi một con cá đến từ bên ngoài trong lịch sử thế giới này không? Đã nấu thành đồ ăn cũng được.”
Theo anh thấy, cái này không phải không có khả năng, phải biết rằng, đại bộ phận người bên ngoài từng tiến vào trấn nhỏ đến từ di tích chiến thần ở phía đông biển Sunia, có lẽ có một ít con cá bị nuôi, làm thức ăn dự trữ, lại dùng để quan sát hoàn cảnh biến hóa, vào ban đêm nhân không ngủ mà mất tích, cũng có lẽ là người thăm dò vừa ăn đầy một bụng thịt cá liền gặp phải đêm tối, chưa kịp ngủ, như vậy trong lịch sử trấn nhỏ sương mù tồn tại thịt cá từ bên ngoài cũng không phải là không thể lý giải.
Charles Latour ngẩng đầu nhìn Hermann Sparrow hoá trang Klein, trong thời gian ngắn không nói ra đáp án.
Vài giây sau, hắn mới dùng tiếng nói mơ hồ nói:
“Có thể.”
Hắn vừa dứt lời, trong tay “Thượng tướng máu” liền xuất hiện một miếng thịt cá vỡ nát hợp thành một nắm.
“Chỉ có thể duy trì 45 phút, đợi chấm dứt sẽ giống như chưa từng ăn vào.” Charles Latour nói thêm một câu.
Thế mà thật sự làm được… Klein càng thêm cảm thấy năng lực con đường “Nhà bói toán” quỷ dị đáng sợ.
Anh vốn định nói không có việc gì cần trợ giúp, nhưng nghĩ đến việc Charles Latour có thể đang nói dối, tất cả những gì ông ta nói đều chưa thể tin tưởng, cần chuẩn bị thêm mới được.
Ý niệm trong đầu chuyển động, Klein quyết định biểu hiện ra sự tham lam nhất định, để Charles Latour hạ thấp đánh giá với mình, cho rằng có thể thoải mái lừa gạt.
Để bí ngẫu thu hồi thịt cá xong, đôi mắt anh chuyển động mấy lần, hít vào một hơi rồi nói nói: “Tôi còn cần phương pháp phối chế ma dược ‘Quỷ pháp sư’.”
Trạng thái của Charles Latour giữ nguyên, im lặng vài giây rồi cười nói: “Không có vấn đề, chỉ cần anh nguyện ý tin tưởng phương pháp phối chế tôi cung cấp là thật.
“Chờ anh lấy được hắc diệu thạch, tôi sẽ cùng lúc đưa phương pháp phối chế ma dược ‘Quỷ pháp sư’ và phù hiệu ‘Mở cửa’ cho anh.
“Với tôi mà nói, đây đều là những thứ không cần để ý, chỉ cần anh có thể rải tro cốt của tôi về con sông nơi cố hương là được.”
Klein yên tĩnh nghe xong, nhịn không được hỏi:
“Cấp bậc của ngài khẳng định rất cao, tro cốt còn lại mà tùy tiện vứt đi như vậy sẽ gây ô nhiễm con sông, chế tạo vô số quái vật.”
Charles Latour nghe vậy cười ha hả:
“Thực cẩn thận.
“Bất quá, trong tro cốt của tôi đã không còn điểm đặc dị, tôi đã sớm mất chúng.”
Khi nói chuyện, hắn lại ngẩng đầu nhìn đỉnh giáo đường xa xưa một cái.
Hắn đang muốn ám chỉ đặc tính phi phàm cùng đặc dị thân thể của mình đều đã bị “Nam châm” chỗ cao nhất hút đi? Klein phỏng đoán ý tứ đối phương, truy hỏi chuyện tình con đường phi phàm của mình: “Ma dược sau danh sách 3 ‘Quỷ pháp sư’ gọi là gì?”
Chòm râu trên mặt Charles Latour khẽ nhúc nhích nói:
“Học giả cổ đại.”
Học giả cổ đại… Tuy rằng cái này nghe giống như là đồ cổ đào ra từ mộ người đã chết, nhưng Charles Latour vừa rồi đã đề cập tới “Lịch sử”, năng lực phi phàm tương ứng quả thực không thể tưởng tượng nổi… Klein hơi cảm thấy vui sướng lại hỏi: “Vậy đối ứng với danh sách 0 thì sao?”
Charles Latour lại ngẩng đầu, nhìn anh một cái, sau đó mới cười nhẹ: “Lúc anh ‘Mở cửa’ thoát đi, hẳn là sẽ biết được.”
Tôi hận nhất chính là người như ông, nói chuyện chỉ nói một nửa, luôn cười mà không nói… Klein nhất thời có loại cảm giác tương tự Đại đế Russell, bèn rời ánh mắt tới tượng đá bên cạnh, chuyển giọng hỏi: “Vị này là ai?”
Charles Latour không nghiêng đầu, dùng tiếng nói không đủ rõ ràng trả lời: “Là một vị hậu duệ cổ thần.”
Một vị hậu duệ cổ thần, hậu duệ của “Hủy Diệt Ma Lang” Freguera? Vị cổ thần này hình như nắm giữ quyền lực “Đêm tối”… Hậu duệ của hắn lại thành lập “Quốc gia bóng tối”? Klein còn chưa hỏi tiếp, thì đã nghe Charles Latour cười nói: “Có một người này, anh hẳn là không xa lạ gì.”
“Ai?” Klein cố gắng hồi tưởng, lại không tìm thấy đáp án.
Charles Latour mở miệng:
“Tự cho mình một dòng họ mới.
“Antigonus.”
Antigonus… Quốc gia bóng tối… Honakis… Freguera… Ánh mắt Klein híp lại, dần dần ghép nối thông tin vụn vặt thành một cái chỉnh thể.
Giáo hội Đêm Tối hủy diệt “Quốc gia bóng tối”, cái này rất dễ hiểu, đơn giản là tranh đoạt quyền lực, nhưng chém tận giết tuyệt gia tộc Antigonus truyền thừa con đường phi phàm “Nhà bói toán” thì lại khác, không cần thiết phải mạnh tay tới vậy, dù sao con đường có thể trao đổi với “Kẻ không ngủ” là “Tử Thần” cùng “Người khổng lồ”.
Hơn nữa Klein trước đó vẫn không quá hiểu được, vì sao gia tộc Antigonus nhất định phải đặt bảo tàng ở ngọn núi cao nhất dãy Honakis, vì sao tín nhiệm người “Quốc gia bóng tối” như vậy.
Hiện tại, rốt cục anh đã có chút rõ ràng.
Klein đang định hỏi lại, bỗng nhiên thấy cửa sổ giáo đường có ánh trăng đỏ rực chiếu vào, làm cho từng đám thi thể treo vắt vẻo trên không trung dần dần sinh động.
Chương 1010: Phát huy ưu thế (1)
Trăng đỏ xuất hiện! Klein thấy trong lòng căng thẳng, không kịp suy nghĩ thêm, khẩn cấp nâng lên tay phải, búng tay một cái, điểm hỏa một ngọn nến ở vách tường phụ cận cách xa mình nhất.
Cùng lúc đó, anh để “Oan hồn” Senol phụ thể lên người mình, mạnh mẽ nhảy về phía trước, tiếp tục lăn tròn, đi tới chỗ tường ngoài gần nhất.
Mà lúc này, toàn bộ giáo đường trở nên dị thường yên tĩnh, không còn lời vô nghĩa quanh quẩn.
Linh tính trực giác của Klein không đạt được cảnh báo nguy hiểm gì, nhưng anh lại thông qua cái bóng trên mặt đất phát hiện, thi thể lơ lửng giữa không trung đều quay về một bên có ánh nến!
Không dám do dự, tay trái Klein nhấn một cái, cả người trực tiếp xuyên thấu vách tường, đi tới bên ngoài giáo đường, sau đó đầu cũng không dám ngẩng cao mượn dùng “Oan hồn” chế tạo động lực, liên tục lăn tròn liên tục búng lên chạy về phía căn nhà gần nhất, khoảng cách hai bên chỉ có mười mét.
Trong quá trình này, anh không nghe thấy thanh âm dã thú gầm nhẹ, cũng không phát hiện xung quanh có bóng dáng tới lui, nhưng mà, sau lưng vẫn tồn tại cảm giác bị vô số ánh mắt nhìn chăm chú!
Chỉ 1 giây sau, Klein lao tới bên ngoài căn nhà, hai tay nhấn một cái, xuyên vào bên trong.
Sau đó, anh búng tay một cái, dập lửa từ cự ly xa, dập tắt ánh nến trong giáo đường.
Sau im lặng cùng căng thẳng ngắn ngủi, cảm giác bị rất nhiều ánh mắt nhìn chăm chú đã biến mất, bên ngoài bức màn, bóng người bắt đầu hiện ra, đi đi lại lại.
Dị thường biến mất, Klein nhẹ nhàng thở ra, xem kỹ hoàn cảnh trong căn nhà, sau đó chọn lựa một địa điểm có chút ánh trăng chiếu rọi, bóng đen không quá đậm để đứng, tránh cho bất thình lình gặp tập kích.
Mà trải nghiệm vài giây vừa rồi, làm cho anh có suy đoán đối với những bóng dáng mơ hồ bên ngoài bức màn và tiếng gầm nhẹ như dã thú:
Bọn họ chính là những thi thể trước đó phát ra lời vô nghĩa “Honakis… Freguera…” trong giáo đường!
Lúc Klein xuyên tường rời khỏi giáo đường, từ chỗ cao nhìn xuống toàn bộ bọn họ chuyển hướng về phía ngọn nến kia, trên đường không có xuất hiện bóng dáng tới lui, đợi cho Klein thao túng lửa từ xa, dập tắt ánh nến, tất cả liền giống như lần trước!
Khi trăng đỏ rõ ràng, linh tính tăng cường, ảnh hưởng của “Nam châm” trong giáo đường đối với trấn nhỏ sương mù sẽ trở nên mạnh mẽ, có thể thao túng thi thể đi qua đi lại, ngụy trang thành bộ dáng bình thường? Nếu quả thật là như vậy, ánh sáng có lẽ là thứ hấp dẫn chú ý của “Người thao túng”, trong loại tình huống này, không tắt lửa đúng lúc, bị tập trung nơi phát ra, vậy có khả năng sẽ phát sinh chuyện tình cực kỳ khủng bố, ừm, không thể ỷ vào năng lực thao túng lửa, thường xuyên rời đi “tầm mắt” những bóng dáng bên ngoài… Klein tự nhắc nhở bản thân một câu, chuyển dùng không đóng thị giác “Dây linh thể”, đánh giá bánh mì, khoai tây thịt bò cùng rượu nho màu đỏ thẫm trên bàn ăn.
Anh hoài nghi thức ăn nơi này cũng là một bộ phận của “Nam châm” trong giáo đường kia, nếu hấp thu vào trong cơ thể, “Dây linh thể” sẽ bị ô nhiễm, không thể ngăn cản duỗi dài ra về phía giáo đường, cái này cũng có thể giải thích vì sao ăn đồ ăn nơi này, sẽ bỗng nhiên bốc hơi, bởi vì đều đi bên trong giáo đường treo lơ lửng lên, mà đợi cho trăng đỏ rõ ràng, thì có thể ra ngoài “đi lại”, phù hợp với miêu tả của ngài A người biến mất sẽ lần nữa xuất hiện dưới ánh trăng sáng ngời.
Liếc mắt nhìn lại, Klein phát hiện đám thức ăn tựa như sinh linh còn sống, mọc ra “Dây linh thể”, kéo dài tới phương hướng giáo đường xa xa.
Điểm đặc thù nhất của bọn chúng là, đều chỉ có một sợi “Dây linh thể”, rõ ràng khác nhau với sợi dây linh tính rậm rạp của sinh linh bình thường.
Quả nhiên, giống như mình phỏng đoán… Ý tưởng được chứng thật bước đầu, Klein thu hồi tầm mắt, suy nghĩ xem đợi lát nữa nên đối phó “Ma nữ tuyệt vọng” Panatia như thế nào.
Bên cạnh anh, “Oan hồn” Senol đội mũ tam giác cũ kĩ và mặc áo khoác đỏ sậm hiện ra, xương cốt bí ngẫu vang lên tiếng răng rắc, khuôn mặt mấp máy, rất nhanh liền biến thành bộ dáng Hermann Sparrow.
Đây là bí ngẫu đang sử dụng năng lực “Người không mặt”!
Klein quan sát “Thế thân” một hồi, phát hiện còn có một chút tỳ vết, đó chính là quần áo không thể biến hóa, mà nếu dùng ảo thuật che lấp, sẽ không thể gạt được “Ma nữ tuyệt vọng” cấp bậc Bán Thần, ngay cả ngài A cũng chưa chắc sẽ mắc mưu.
Hơi suy xét, anh để “Oan hồn” Senol bỏ xuống quần áo, thay đổi với bộ hắc bào dành cho nhân viên thần chức của mình!
Trong quá trình mặc quần áo, vẻ mặt Klein dần trở nên cổ quái, bởi vì hai tháng trước đó bí ngẫu luôn mặc bộ này, đi qua cống thoát nước, thừa nhận nổ tung, các loại hương vị hỗn tạp, không phải quá dễ ngửi.
Ài, hiện tại chịu khổ đều do quá khứ nhàn hạ gây nghiệt… Klein không tiếng động thở dài một câu, hoàn thành giả dạng, hóa thân làm hình tượng thuyền trưởng hải tặc Hermann Sparrow.
Lúc này, “Oan hồn” Senol cũng thay đổi trường bào nhân viên thần chức màu đen, khí tức linh động, không hề lạnh lẽo, không hề khác biệt với người sống.
Klein cân nhắc một chút, lại đưa “Mấp máy đói khát” cho “Thượng tướng máu” mang trên tay trái
Như vậy, bí ngẫu chính là Hermann Sparrow tiêu chuẩn!
Diễn trò thì phải làm cho tới… Hơn nữa “Mấp máy đói khát” nếu ở trong quá trình này bị cắn ngược, ăn chính là bí ngẫu, ha ha, đợi cho thời gian hạn định chấm dứt, nó sẽ không có cảm giác bị lừa, cứ coi như uống thuốc an ủi đi… Klein vừa để cho “Oan hồn” Senol thích ứng trạng thái, và lấy đi thịt cá, vừa đặt ra phương án:
Một “Bí ngẫu” có thể sử dụng năng lực phi phàm của mình, không nói có thể đánh bại “Ma nữ tuyệt vọng”, chỉ là lấy đi hắc diệu thạch từ trên người cô ta đã rất khó rồi, cô ta là Bán Thần hàng thật giá thật…
Cho dù dựa vào cái này có thể lừa gạt thành công, ví dụ để hắn hấp dẫn lực chú ý, mình đột nhiên đánh lén, đồng thời không ngừng trao đổi vị trí, để Panatia bị mê hoặc, khó có thể phán đoán chuẩn xác, cũng không thể nào bù lại nhược điểm tầng cấp và thực lực của mình, không đạt được mục đích cuối cùng…
Có thể suy xét để bí ngẫu chiến đấu cận thân lâu dài, còn mình thì thử thao túng “Dây linh thể” của Panatia, hắn đã là thi thể, sẽ không bị bệnh tật ôn dịch ảnh hưởng, coi như một loại khắc chế… Hiện tại có hai vấn đề, một là, “Virus” cùng “Vi khuẩn” thần bí học mà “Ma nữ tuyệt vọng” chế tạo ngày càng mạnh, ngày càng lợi hại, có khả năng sẽ ảnh hưởng đến cả xác sống, thứ hai, cô ta có thể còn năng lực phi phàm khác mà mình không biết… Đại khái hẳn là có!
Ừm, đầu tiên viết ra một danh sách, kể ra ưu thế mình có hoặc là nhược điểm của “Ma nữ tuyệt vọng”, xem có thể tìm thấy gợi ý gì không…
Bí ngẫu có thể ngụy trang thành chính mình, sử dụng năng lực phi phàm của mình, xem như là Bán Thần, trong nháy mắt trao đổi vị trí cũng vậy, ngoại trừ chúng, đã không còn gì khác… Khoan đã, suy xét đến trạng thái hiện tại của “Ma nữ tuyệt vọng”, mình vẫn còn một chỗ mạnh hơn cô ta…
Cô ta đã rơi vào trạng thái nửa điên loạn, lý trí không tỉnh táo, làm việc cực đoan, dễ dàng bị bản năng thao túng, ừm, tuy cô ta vẫn giỏi xúi giục như trước, nhưng cái này thuộc về bản năng đi săn, mà mình đang ở trạng thái bình thường, vấn đề trí lực chưa xuất hiện vấn đề, suy nghĩ cùng năng lực phân tích vẫn đầy đủ…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tạp Đồ [Dịch] Tạp Đồ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tap-Do-dich.jpg)


