1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Quỷ Bí Chi Chủ
  4. Tập 199 : Người đến kẻ đi (c991-c995)

Quỷ Bí Chi Chủ

Tập 199 : Người đến kẻ đi (c991-c995)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 991: Người đến kẻ đi

Làm thế là bởi, thứ nhất anh tin chắc rằng hành động chủ động châm ngòi thuốc nổ của đối phương sẽ tạo ra ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng cho chính hắn.

Nếu có đủ năng lực và hoàn cảnh thích hợp, thì vị đó đã sớm “Ký sinh” lên Herrell rồi, không cần phải lằng nhằng và phiền toái thế này.

Nói cách khác, hai ba tuần, thậm chí là trong hai ba tháng, Klein không cần lo đối phương sẽ làm ra chuyện gì.

Thứ hai là nếu có tiếp tục điều tra thêm, ép vị kia đến đường cùng, thì Klein không cần nghi ngờ bản thân cũng sẽ bị tổn hại, một khi đối phương không còn kiêng kỵ điều gì, thì sẽ gây ảnh hưởng phạm vi lớn đến khu vực xung quanh.

Như thế cho dù anh không bại lộ thân phận, cũng phải đón nhận sự tấn công của Bán Thần, và liên lụy đến cư dân vô tội trên con đường này.

Ngoại trừ hai nguyên nhân trên, Klein còn băn khoăn một việc, đó chính là phố Berklund vốn “bình thường”, nếu liên tục xuất hiện các tình huống bất thường, chắc chắn sẽ khiến người phi phàm có tầng cấp cao trong chính phủ nghi ngờ, mà tất cả những việc ấy đều xảy ra sau khi Dwayne Dantes dọn đến.

Cho dù Klein có mọc đầy miệng trên người cũng không thể giải thích rõ được, đến lúc đó, anh chỉ còn cách từ bỏ kế hoạch, một lần nữa cân nhắc phương án khác.

Gần đây không thể vào trong cống thoát nước được, xác suất lớn là có bẫy rập do bên chính phủ thiết lập… Việc cần làm bây giờ chỉ có một, ừm, bí mật để ý đến Herrell, xem cô ấy còn làm những việc khác thường nữa không, một khi phát hiện ra dấu hiệu nguy hiểm, thì lập tức hóa thân thành “Kẻ trộm hào hiệp”, tới trước cửa Giáo đường St.

Samuel dán “quảng cáo nhỏ”… Klein bình tĩnh đi xuống lầu dùng bữa sáng, sau đó quay về phòng ngủ chính, cho người hầu nam Richardson hầu hạ ở ngoài cửa, còn mình thì lấy con hạc giấy sắp nát bươm trong túi tiền ra.

Anh định sẽ dùng thêm một lần cuối cùng, chuyển các điều kiện mà “Thượng tướng ngôi sao” đưa ra cho “Rắn vận mệnh” Will Onsetin, xem hắn có đồng ý hay không.

Bình thường mà nói, anh có thể thông qua cách đến nhà gặp để hoàn thành việc này, nhưng bác sĩ Alan không mời, trong tình huống bản thân không có đủ lý do mà vác mặt đến cũng không phải lựa chọn hay, dễ khiến người ta nghi ngờ về động cơ, cũng đâu thể nói với anh ta rằng tôi đến không phải để tìm anh, mà là tìm cái thai trong bụng vợ anh được.

Cẩn thận mở con hạc giấy ra, Klein liếc nhìn nét chữ bút chì được lưu lại từ lần trước, dựa vào trực giác mà tin rằng chỉ cần dùng cục tẩy quẹt một cái là tờ giấy này sẽ rách tan nát.

Nhưng việc này không làm khó được anh, anh cầm lấy chiếc bút mực màu đen, trực tiếp viết mấy từ lên giờ giấy:

“Bên kia đã đưa ra điều kiện trao đổi.”

So với vết bút chì thì màu lam đậm của mực nước tươi sáng hơn không biết bao nhiêu lần, cho nên tuy hai phần chữ hoàn toàn chồng lên nhau, nhưng tuyệt đối không ảnh hưởng đến việc người khác phân biệt ra từng từ ở lớp trên cùng.

Luôn có nhiều biện pháp hơn khó khăn… Klein hài lòng gật đầu, dựa vào vết gấp cũ của tờ giấy đã được mở ra, gấp trở lại thành hình con hạc giấy.

Lần này, anh nghi ngờ nếu mở ra một lần nữa sẽ làm rách giấy.

Nhà Berg, thành Bạc Trắng.

Sau khi kết thúc hội Tarot, Dereck hệt như biến thành tượng đá, ngồi trên giường không nhúc nhích.

Không biết qua bao lâu, cậu ta mới bị tiếng động ồn ào vang lên từ ngã tư đường bên ngoài “đánh thức”, nhưng cảm giác ác mộng dường như vẫn bao trùm lên Dereck, khiến bước chân đi về phía cửa sổ của cậu ta có phần nặng nề.

“Thần có lẽ đã chết rồi…” “Thần có lẽ không bao giờ quay về nữa…” Cùng một suy nghĩ cứ quanh quẩn mãi trong đầu Dereck, ấp ủ ra nỗi đau đớn và tuyệt vọng khó có thể kìm nén.

Tuy sau khi tự tay giết chết cha mẹ mình, cậu ta cũng đã nghi ngờ liệu thần có trở về nữa hay không, liệu có còn tiếp tục quan tâm đến những thần dân của đêm tối bị vứt bỏ này hay không, sau đó còn định nhờ Ngài “Kẻ Khờ” giúp mình hóa thân thành “Mặt Trời” chân chính, giúp đỡ cư dân thành Bạc Trắng thoát khỏi số mệnh bị nguyền rủa.

Nhưng sự giáo dục được tiếp nhận từ nhỏ cùng hoàn cảnh xung quanh vẫn từng giây từng phút ảnh hưởng đến cậu ta, khiến cậu ta vẫn mong chờ vị tạo vật chủ kia trở về, chờ mong sự hiến tế và sám hối của thành Bạc Trắng có thể nhận được lời đáp lại.

Mà hiện giờ, tất cả hi vọng này đều đã bị phá nát, chỉ để lại một điều cuối cùng, hơn nữa còn có khả năng bị bóng tối bao phủ bất cứ lúc nào.

Thành Bạc Trắng vẫn sẽ tiếp tục thế này, cuối cùng hoàn toàn tan biến vào bóng tối, không còn ai nhớ rằng chúng ta đã từng tồn tại, từng vùng vẫy… Dereck chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ, thấy khu vực mình ở có khá đông dân cư đang tụ tập lại, cùng nhau cầu nguyện tự phát, hướng đến vị chúa sáng tạo ra vạn vật mà sám hối.

Đây không phải là nghi thức tổ chức “Nghị sự đoàn sáu người”, mà là truyền thống đã hình thành từ ba ngàn năm qua ở thành Bạc Trắng, có chuyện tốt cũng cầu nguyện, cảm thấy cảm xúc không ổn định cũng cầu nguyện, trong nhà có người bị thương cũng cầu nguyện, sinh mệnh mới ra đời cũng cầu nguyện.

Một tia chớp cắt qua bầu trời, chiếu sáng con đường, Dereck đứng trong bóng tối trong phòng, ngơ ngác nhìn ra bên ngoài, rất lâu cũng không nhúc nhích, nhưng hai tay đã bất tri bất giác nắm chặt lại.

Đợi đến khi những cư dân kia tản đi, cậu rốt cuộc thu lại tầm mắt, vẻ mặt có chút vặn vẹo.

Đưa tay sờ vào “Lôi Thần rống giận”, ánh mắt Dereck dần kiên định lại, định dựa theo phương pháp mà ngài “Người Treo Ngược” đã nói, kết giao một vài người bạn, tìm sự trợ giúp từ bên cạnh mình.

Chẳng mấy chốc, cậu ta lại trở nên khó xử, bởi vì cậu ta hoàn toàn không biết phải chủ động kết giao bạn bè thế nào, làm sao nhiệt tình chào hỏi người khác, tìm chủ đề nói chuyện.

Đây là chuyện thuộc về phạm vi tính cách của Dereck.

Sau khi nghĩ ngợi, Dereck quyết định đi đến sân huấn luyện, dùng cách chiến đấu để một lần nữa xây dựng quan hệ với những người cậu ta vốn quen biết.

Nơi đó là khu vực người của thành Bạc Trắng thường xuyên tụ tập, cậu ta có thể dễ dàng gặp được người quen.

Lại là một đêm khuya, Klein được như ý nguyện, nhìn thấy một đồng bằng hoang vu tối om và một ngọn tháp âm u thần bí ở trong mơ.

Xuyên qua từng chướng ngại vật, anh đến khu vực rơi bài bài Tarot, một chiếc xe đẩy trẻ em đã sớm đợi ở đó.

Will Onsetin được bọc trong tơ lụa màu bạc dùng giọng nói trong trẻo hỏi:

“Thù lao gì?”

Lần này quả là rất chủ động, tích cực… Sự thận trọng của danh sách 1 đâu? Nhưng thằng nhóc này chính là như thế, giữ gìn tính cách này khá tốt đấy… Klein thầm cười một tiếng, mở miệng nói:

“Hai thù lao, tùy chọn một.”

“Một là xem một lần lá bài “Bánh xe vận mệnh”, hai là cung cấp cách thức trong thời gian ngắn khôi phục lại một phần thực lực nhất định.”

Will Onsetin lặng lẽ mấy giây, rồi bật cười nói:

“Bên kia là Bernarde à?”

“Linh cảm của tôi quả nhiên không sai, lần này có thể thu hoạch được thứ tốt.”

Tiếp đó hắn hỏi ngược lại:

“Anh cho rằng tôi sẽ chọn thù lao nào?”

Klein theo bản năng nghĩ là tôi có một lần cơ hội đưa ra câu hỏi rồi, sau đó cười tự giễu nói:

“Thứ hai đi.”

Will Onsetin bật cười một tiếng:

“Trông tôi giống sinh vật thần thoại không biết cách thức tương tự lắm sao?”

“Tôi đã trùng sinh không biết bao nhiêu lần rồi, chắc chắn sẽ có ý thức trong việc chuẩn bị trước!”


Chương 992: Khúc nhạc trong đêm (1)

Có lý… Klein gật đầu nói:

“Ngài muốn xem lá bài “Bánh xe vận mệnh”? Hay là bảo họ đổi thù lao khác?”

Will Onsetin mút ngón tay nói:

“Tôi chọn cái thứ hai.”

“…” Vẻ mặt Klein lúc này hơi cứng lại.

Will Onsetin lại cười nói:

“Biết nhiều hơn một cách thì có thêm một con át chủ bài chưa lật, việc này chẳng lẽ lại không đúng?”

Đúng, ngài nói gì cũng đúng hết… Klein bất đắc dĩ đáp lại:

“Được, vậy khi nào hoàn thành giao dịch?”

Will Onsetin vung vẩy cánh tay ngắn ngủn:

“Đương nhiên là chờ tôi sinh ra, có máu cuống rốn!”

“Khoảng đầu tháng bảy, cũng có khả năng là sớm hơn.”

Nói tới đây, tứ chi hắn ngoan ngoãn trở lại, khẽ cười nói:

“Còn nếu các cô ấy muốn cho tôi biết biện pháp trước thì tôi cũng không ngại.”

“Các cô ấy?” Klein theo bản năng hỏi lại, không rõ vì sao “Rắn thủy ngân” lại biết là các cô ấy, chứ không phải chỉ một mình cô ấy, “Nữ vương thần bí” Bernarde.

Will Onsetin mút ngón tay, trả lời úp mở:

“Bernarde đã sớm qua rồi, cần một giọt máu của sinh vật thần thoại trong giai đoạn này, hẳn là, chuẩn bị cho thuộc hạ của cô ấy.”

Vậy à… Là cô gái “Ẩn giả” cần? Klein hỏi như có điều suy nghĩ:

“Vậy một giọt máu sinh vật thần thoại có tác dụng gì? Tài liệu chính là ma dược nào đó ư?”

Anh liên tưởng đến việc một giọt máu huyết của “Mặt Trời Vĩnh Hằng” có thể làm tài liệu chính ma dược “Kẻ vô ám”.

“Không, con đường khác uống máu của sinh vật thần thoại con đường “Vận mệnh” là muốn tự sát sao?” Will Onsetin cười nhạo: “Tôi nghe nói danh sách 5 con đường “Kẻ nhìn trộm bí mật” tấn thăng lên danh sách 4, cần phải phân tích hoàn toàn một giọt máu của sinh vật thần thoại, từ trong đó đạt được một khối lượng tri thức khổng lồ và phức tạp.

Việc này thuộc về một phần của nghi thức.

Cũng bởi vì chọn dùng máu của sinh vật thần thoại khác nhau, một khi thành công, sở trường trong giai đoạn “Học giả thần bí” này cũng sẽ có sự khác nhau nhất định.”

Còn có chuyện đó sao… Nghi thức của con đường khác nhau, danh sách khác nhau đều có đặc điểm riêng… Klein giật mình nghĩ, rồi cúi người chào:

“Cảm ơn ngài đã giải đáp.”

Will Onsetin phất tay nói:

“Đừng đến làm phiền tôi nữa, để cho tôi yên ổn sinh ra là sự biết ơn lớn nhất rồi!”

Không đợi Klein đáp lại, hắn lại bồi thêm một câu:

“Nhưng đưa cách thức kia cho tôi thì không tính là làm phiền!”

Nói xong, chiếc xe đẩy trẻ em màu đen lùi lại, tiến vào trong bóng đêm, rồi biến mất dạng.

Klein nhìn bức tường tháp xung quanh theo đó sụp đổ, lặng lẽ thở ra một hơi, định vùng dậy, một lần nữa ngủ tiếp.

Đúng lúc này, anh rùng mình một cái, phát hiện có lực lượng mới xâm nhập vào giấc mơ của mình.

Một người vừa đi thì một người khác lại tới, thế này còn náo nhiệt hơn cả ban ngày! Klein vừa dẫn dắt giấc mơ biến hóa theo ý tưởng của mình, vừa gia bộ mơ mơ màng màng nhìn xung quanh.

Giấc mơ mà Klein tự tạo ra cho mình là lấy hình mẫu của số 160 phố Berklund, túm lấy khá nhiều cô gái đẹp bỏ vào trong đó, để họ vờn quanh bên cạnh Dwayne Dantes, hoàn hảo đắp nặn ra một hình tượng quý ông giàu có có hiểu biết sâu rộng, kinh nghiệm phong phú nhưng lại vì những lời đồn mà phải đau khổ chịu đựng trong thế giới hiện thực, chỉ dám phóng túng ở trong mơ.

Ngồi trên ghế sô pha, nhận một ly rượu vang do một cô gái bưng đến, Klein còn chưa kịp nhấm nháp, đã phát hiện cảnh vật xung quanh đột nhiên thay đổi, từ phòng ốc biệt thự đèn đuốc sáng trưng, trang hoàng lộng lẫy, gái đẹp như mây biến thành cống thoát nước tối tăm u ám, ẩm ướt bẩn thỉu.

Ngay sau đó, anh thấy năm thanh thuốc nổ quen thuộc trên tay.

Đây không phải việc mình sắp đặt lúc trước sao? Klein đầu tiên là ngẩn ra, rồi sau đó giả vờ như bị dọa sợ hết hồn, hấp tấp ném thuốc nổ xuống, nhìn quanh bốn phía với vẻ đề phòng.

Không thấy có sự khác thường, anh lùi lại từng bước về sau, sờ soạng tìm thấy cầu thang kim loại dựng đứng, quyết đoán leo lên trên, dịch chuyển nắp cống ra, rời khỏi cống thoát nước.

Khi anh trở lại phố Berklund, toàn bộ cảnh trong mơ chợt vỡ tan thành mảnh nhỏ, khiến anh tỉnh dậy.

Klein mở to mắt, trong căn phòng gần như không có ánh sáng, anh nhìn trần nhà được bài trí màu vàng kim, hồi tưởng lại những gì vừa gặp được:

“Việc này do vị Bán Thần con đường “Kẻ ăn trộm” kia làm ra?”

“Hắn đã thoát khỏi sự truy tìm của Kẻ Gác Đêm, nhưng vẫn trốn ở gần đây, bởi vì sợ vị “Hoàng đế đen” đã làm bại lộ tung tích của mình lại xuất hiện, thế là dẫn dắt giấc mộng từng người một để tìm kiếm mục tiêu?”

“Rất có khả năng! Nếu không phải mình có thể giữ được tỉnh táo và lý trí khi có kẻ khác xâm nhập vào giấc mơ, thì vừa rồi đã bị tiềm thức thúc giục, lặp lại quá trình sắp đặt thuốc nổ và châm ngòi để dẫn dụ cảnh sát đến.

Dù sao cũng là việc đã làm, nên sẽ khắc sâu vào ký ức…”

“Cũng may mình đã tổng kết ra quy tắc “Bí Ngẫu Đại Sư phải gắng hết sức trốn ở sau màn”, bất kể là thăm dò cống thoát nước, hay là gặp gỡ Triss đều dựa vào bí ngẫu, cho dù vì khoảng cách không đủ, không thể tự mình đến đó, cũng là dùng linh thể, thông qua một lần quay vòng trên sương mù xám, trên người còn mang theo vật phẩm bói toán và quấy nhiễu rình mò, khiến người ta không thể điều tra ra được người thực sự thao túng là ai.

Nếu không thì đã sớm bị phát hiện và nhắm vào, cho dù không chết vì điều đó, nhưng cũng phải chật vật chạy ra khỏi Backlund.”

Nghĩ đến đây, Klein cảm thấy vô cùng may mắn, lúc đầu anh cũng không rõ trong cống thoát nước che giấu bí mật gì, căn bản không nghĩ là sẽ có Bán Thần, nhưng vẫn tuân thu quy tắc “Bí Ngẫu Đại Sư”, yêu cầu nghiêm khắc với bản thân, vì thế, thành công tránh được thảm án màn “biểu diễn” bị vạch trần.

Backlund thực sự là một nơi nguy hiểm, chỉ cần hơi sơ ý là sẽ xảy ra vấn đề… Klein thầm thổn thức, chỉ cảm thấy ma dược “Bí Ngẫu Đại Sư” của mình đã bất tri bất giác tiêu hóa được một chút.

Đợi sau khi tâm trạng bình thường trở lại, anh “ơ hay” một tiếng trong lòng:

“Xem ra vị kia vẫn còn ở phố Berklund, xác suất lớn là nấp trong nhà Herrell, thậm chí là cơ thể của cô ấy.”

“Ha ha, vị Bán Thần này nếu xâm nhập vào giấc mơ của mình sớm một hai phút, thì có thể nhìn thấy “Rắn vận mệnh” Will Onsetin, tuy vị Thiên sứ danh sách 1 này đang trong thời kỳ yếu ớt, nhưng chỉ là yếu ớt so với Ululuth và các Thiên sứ khác mà thôi, còn đối phó với một tên lén lút ngay cả việc trực tiếp “Ký sinh” lên Herrell còn không làm được, hẳn là cũng không khó khăn lắm.

Không đề cập đến năng lực khác, chỉ cần lộ ra hình thái sinh vật thần thoại hoàn chỉnh là đã đủ khiến vị cũng đang suy yếu kia chịu tổn thương nghiêm trọng rồi.”

“Mình dám đánh cược, Will Onsetin chắc chắn là đã biết trước được điều gì đó, cho nên mới lựa chọn khoảng thời gian này, thành công tránh được việc bị Bán Thần khác đụng phải.”

“Đáng tiếc, không thể để cho vị Bán Thần “Kẻ ăn trộm” kia biết được rằng tùy ý xâm nhập vào giấc mơ ở Backlund nguy hiểm biết bao nhiêu… Chắc chắn Leonard có đầy nhận thức về tình hình trong phương diện này…”

Klein thu lại suy nghĩ, giả vờ chưa xảy ra chuyện gì cả, dùng minh tưởng, một lần nữa tiến vào giấc ngủ say.

Đợi đến khi “Mặt Trời” nhẹ nhàng mọc lên đằng xa, anh tỉnh dậy sau khi đã ngủ no mắt, xoay người ngồi dậy, biến thành dáng vẻ Hermann Sparrow, thì thào cầu nguyện:

“… Xin hãy chuyển lời cho cô gái “Ẩn giả”, vị Thiên sứ kia đã chấp nhận điều kiện cung cấp “cách thức trong thời gian ngắn khôi phục một phần thực lực nhất định”, đồng ý cuối tháng sáu cho đến đầu tháng bảy sẽ tiến hành giao dịch.”

“Cô có thể hỏi Bernarde khi nào thì tôi có thể gặp mặt bà ấy.”

Cầu nguyện xong, Klein biến trở về Dwayne Dantes, rời giường đi vào phòng tắm, giải quyết vấn đề cá nhân.

Sau khi đánh răng, rửa mặt, cả người phấn chấn tinh thần, anh mới đi nghịch bốn bước, tiến vào phía trên sương mù xám, biến nội dung cầu nguyện vừa rồi thành hình ảnh, ném vào ngôi sao đỏ thẫm tượng trưng cho “Ẩn giả” kia.


Chương 993: Khúc nhạc trong đêm (2)

Trên con “Tàu Tương Lai” đang đỗ tại một bến cảng, “Thượng tướng ngôi sao” Capella nhìn Frank Lee mang theo vẻ vô cùng chờ mong đặt chân lên bến tàu, định tìm chỗ bán chút vật phẩm kiếm tiền, gom lấy khoảng tám nghìn bảng tiền mặt, để mua đặc tính phi phàm “Druid”, cô không nhịn được giơ tay đỡ trán, không hiểu sao có chút thiếu tự tin.

Tuy cô tự suy xét thấy với tầng cấp của bản thân, cộng thêm tri thức thần bí học và vật phẩm thần kỳ, có thể vững vàng ngăn chặn được Frank Lee trở thành “Druid”, nhưng nhớ đến những suy nghĩ quái lạ cùng năng lực thực tiễn khủng bố, lại cảm thấy vấn đề không chỉ đơn giản như vậy.

Cô cũng không muốn mình bước vào phía trên sương mù xám, tham gia hội Tarot với cái đầu mọc dưa hấu, toàn thân trổ đầy lúa mạch.

Cũng may, anh ta còn chưa có phối phương ma dược “Druid”, tạm thời không cần lo lắng anh ta tấn thăng danh sách 5… Capella đẩy mắt kính lên, tự trấn an mình một câu.

Đúng lúc này, trước mắt cô chợt tràn ngập sương mù xám hư ảo, bên tai vang lên lời nói đến từ Hermann Sparrow.

Vị Thiên sứ kia đồng ý rồi? Vẻ mặt của “Thượng tướng ngôi sao” Capella nhất thời dịu đi, nụ cười khó nén hơi hiện ra bên khóe môi.

Một khi nhận được giọt máu của sinh vật thần thoại thì chứng tỏ khoảng cách đến Bán Thần của cô đã rất gần rồi!

Trên người cô còn có phối phương ma dược “Học giả thần bí”, trước đã đã tích lũy cống hiến, có thể đổi lấy một món tài liệu chính từ Hội khổ tu Morse, những tài liệu còn lại, cô cũng đã biết được con đường nào có, và nên dùng cách gì để lấy được.

Đợi đến tháng bảy, tháng bảy… Capella mím môi, ánh mắt lộ ra khỏi đôi mắt kính dày cộp, thong thả nhìn quanh phòng thuyền trưởng một vòng.

Buổi sáng thứ năm, Klein vừa kết thúc một buổi học văn học cổ, liền nghe thấy tiếng khẩn cầu hư ảo lặp đi lặp lại.

Tiến vào phía trên sương mù xám, anh phát hiện người khẩn cầu là “Ẩn giả” Capella.

Vị “Thượng tướng ngôi sao” nhờ Ngài “Kẻ Khờ” chuyển lời cho “Thế giới”, “Nữ vương thần bí” đã đồng ý với yêu cầu, nếu hắn ở Backlund, thì mười một giờ tối nay đến lối vào cây cầu lớn bên bờ nam sông Torquack gặp mặt.

Bernarde vẫn còn đang ở Backlund… Klein cụ thể hóa ra Hermann Sparrow, đưa ra câu trả lời khẳng định.

Mười giờ năm mươi tám phút đêm, anh đi vào phòng tắm, lấy ra một người giấy từ trong túi áo.

Bụp!

Klein run lên một cái, để người giấy hóa thân thành Dwayne Dantes, ngồi trên bồn cầu, tay cầm quyển sách, dường như đang xuất thần.

Sau đó, anh tự dưng lùn đi ba bốn phân, gương mặt gầy đi, các đường nét đều góc cạnh hơn rất nhiều, đã biến trở thành Hermann Sparrow.

Ngay sau đó, bàn tay trái đeo găng của anh trở nên trong suốt, vô số bóng hình hư ảo hiện ra trong đó.

Klein lập tức thấy màu sắc xung quanh đầu tiên là đậm đặc, tiếp đó dần rõ ràng lên, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, bản thân anh lại nhạt đi, rồi biến mất khỏi thế giới hiện thực.

Anh nhanh chóng xuyên qua linh giới, không ngừng căn cứ vào định vị để điều chỉnh phương hướng của mình, chỉ mất vài giây, anh đã xuất hiện ở lối vào cây cầu lớn bên bờ nam sông Torquack.

Lúc này, bóng đêm đã sâu, trên cầu không có ai đi lại, bốn phía cực kỳ yên tĩnh, chỉ lờ mờ nhìn thấy một đội binh lính canh cầu đứng cách đó không xa.

Klein đang định tìm tung tích “Nữ vương thần bí” Bernarde, thì bỗng nhiên nhìn thấy có một hạt đậu hà lan màu xanh lục từ trên cao rơi xuống, dệt thành một khu rừng rậm rạp tươi tốt.

Từ “khu rừng rậm” này nhìn lên trên không thấy đầu cùng, từng dây leo kết thành các con đường khác nhau, hoặc đan xen hoặc cuộn tròn, kéo dài thẳng lên trời cao.

Klein ngẩn ra một giây, tùy ý chọn một con đường treo lơ lửng giữa không trung do những cây đậu kia mọc vươn lên tạo thành, đi từng bước về phía trước.

Không biết qua bao lâu, anh nhìn thấy một chiếc ghế giống võng treo do các nhánh cây màu xanh lục này đan thành, đang khe khẽ đung đưa trên cao.

“Nữ vương thần bí” đang ngồi ở đó, mặc áo sơ mi trắng kiểu Intis và áo khoác jacket màu đen kịt, thắt lưng dắt một thanh kiếm mảnh cạnh sắc tinh tế, ngoại trừ không đội mũ tam giác, thì đây chính là các ăn mặc tiêu chuẩn của thuyền trưởng trên biển.

Khác với lần trước chạm mặt Sherlock Moriarty ở Backlund, cô chỉ để lộ một đôi giày da màu đen, lần này cô để mái tóc nâu dài xõa xuống, đôi mắt xanh thẳm sâu xa nhìn về phía này, cất tiếng nói êm dịu nhưng không hề mang theo chút cảm xúc nào:

“Thay tôi cảm ơn người sau lưng anh.”

Cô ấy còn rất kính trọng “Kẻ Khờ”, ừm, mấy vấn đề mình trả lời lúc trước, hẳn là đã giải đáp kha khá nghi hoặc cho cô ấy…

“Được.”

Bernarde không chuyển động ánh mắt, vẫn nhìn chằm chằm vào Hermann Sparrow:

“Lần này anh có chuyện gì?”

Klein dừng một giây, rồi nói ra lời đã được sắp xếp từ trước:

“Tôi muốn nhờ cô hỗ trợ, để hắn biểu hiện ra trạng thái đã bị sức mạnh của trung tâm phong ấn sau cửa Chanis ở Giáo hội Đêm Tối ăn mòn thời gian dài.”

Khi nói chuyện, Klein để “Oan hồn” Senol hiện ra bên cạnh.

Bernarde nhìn thật sâu vào “Thượng tướng máu” đang đứng hầu ngay ngắn bên cạnh, không hỏi Sherlock Moriarty hay là Hermann Sparrow vì sao biết mình có cách, chỉ bình tĩnh nói:

“Trung tâm phong ấn trong các giáo đường khác nhau của Giáo hội Đêm Tối có sự khác biệt, trạng thái bị ăn mòn cũng không giống nhau.”

“Là con đường “Đêm tối”, hay là con đường “Tử Thần”, hay là con đường khác?”

“Là giáo đường chính của giáo khu, hay là giáo đường trung tâm thành phố bình thường?”

Cô trực tiếp loại bỏ mục lựa chọn Giáo đường Tĩnh Mịch tổng bộ của Giáo hội Đêm Tối, bởi vì ngay cả Vua Thiên Sứ cũng không dám đặt mục tiêu vào nơi đó.

Klein hồi tưởng lại rồi nói:

“Giáo đường của giáo khu, con đường “Đêm tối”.”

“Nữ vương thần bí” Bernarde khẽ gật đầu:

“Vậy thì tôi có thể khiến anh ta chịu sự ăn mòn tương ứng, nhưng nếu làm thế, bí ngẫu này của anh về cơ bản sẽ bị phá hủy, lúc đầu còn có thể sử dụng bình thường, nhưng theo thời gian trôi, khi sự ăn mòn nghiêm trọng hơn, hắn sẽ dần ngủ say, cuối cùng không tỉnh lại nữa.”

“Có lẽ cố gắng hết sức để kéo dài thời gian ăn mòn triệt để không?” Klein kìm nén nỗi đau lòng, hỏi.

Bí ngẫu “Thượng tướng máu” Senol này chính là thứ có giá trị hàng đầu trong toàn bộ tài sản của anh!

Bernarde bình thản đáp:

“Lâu nhất là hai tháng!”

Klein thầm đấu tranh hai giây, trả lời với vẻ dửng dưng:

“Được.”

Anh giơ tay đặt lên ngực, cúi người nói:

“Cảm ơn sự giúp đỡ của cô.”

“Nữ vương thần bí” Bernarde không nói nữa, thu lại tầm mắt, vươn tay phải ra, phác họa ra một loạt các từ được tạo bởi các tiếng khác nhau như tiếng Người khổng lồ, tiếng Cự long, tiếng Tinh linh, tiếng Hermes cổ.

Những từ này mang theo hào quang rực rỡ như ánh sao, đan xen thành một ký hiệu kỳ dị, dường như mở ra cánh cửa bí mật thông đến chỗ sâu trong linh giới.

“Cánh cửa bí mật” mở rộng, một luồng gió từ trong thổi ra, hóa thành một người đàn ông có nửa thân trên bọc bằng vải trắng.

“Kèn yên giấc”.

Bernarde dùng giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đầy uy nghiêm nói.

Người đàn ông một nửa thân trên là người, một nửa thân dưới là gió kia cung kính đáp lại, từ trong tấm vải trắng bọc mình lấy ra một cái đầu lâu con người.

Hốc mắt của đầu lâu sâu thẳm âm u, khó nhìn thấy đáy, những chỗ còn lại là từng lỗ hổng có hình dạng khác nhau, xung quanh giăng đầy vết nứt, trắng ngần như ngọc thạch.

Bernarde tiếp nhận chiếc “Kèn yên giấc” này, liếc mắt nhìn Hermann Sparrow:

“Anh lùi về sau ít nhất năm mươi mét.”

Klein không hỏi vì sao, để “Oan hồn” Senol ở tại chỗ, dọc theo con đường cây đậu nhanh chóng đi xa.


Chương 994: Đến tháng sáu (1)

Sau khi quá năm mươi mét, anh bỗng nghe thấy một giai điệu du dương, cổ xưa, mang đầy vẻ u ám và bi thương.

Theo bản năng, Klein ngẩng đầu nhìn lên, thấy nơi bị từng nhánh dây đậu che khuất, Bernarde đang ngồi cong lưng, mái tóc màu hạt dẻ của cô khẽ lay động, đầu cúi thấp, đặt cái “đầu lâu con người” kia kề lên miệng, khiến các lỗ thủng thổi ra luồng khí, kết hợp với nhau tạo thành một khúc nhạc.

Khúc nhạc kia mang theo sức mạnh khiến người ta bình tĩnh và sự đau thương nhàn nhạt, lan tỏa ra từng chút một, lại không hề kinh động đến đám binh lính đang canh gác cầu bên ngoài khu rừng đậu.

Klein đứng đó, nghiêm túc lắng nghe, trong lòng đột nhiên xuất hiện một nỗi nhớ nhà.

Đây là chốn về mà lữ khách phiêu bạt đã lâu khao khát nhất và cũng khó chạm đến nhất.

Trong khu rừng cây leo xanh tươi, dưới bóng đêm dày, Klein từ từ nhắm hai mắt lại, lắng nghe khúc nhạc dường như đang vang lên phía chân trời.

Thể xác và tinh thần anh đều yên ả bình thản, nhưng lại có cảm giác bi thương và u sâu rất nhạt đang nảy sinh, bao trùm và quanh quẩn trong lòng.

Không biết qua bao lâu, giai điệu du dương kia rốt cuộc biến mất, giữa những nhánh đậu đang rủ xuống, gió đêm khe khẽ thổi qua.

Klein thầm thở dài một tiếng, mở mắt ra, nhìn lên trên, chỉ thấy “Nữ vương thần bí” Bernarde đang đưa chiếc “đầu lâu con người” thủng lỗ chỗ trong tay cho “người hầu” có nửa trên là người nửa dưới là gió kia.

“Được rồi.” Giọng nói êm dịu, bình thản của Bernarde theo đó vang lên.

“Cảm ơn cô đã giúp đỡ.” Klein lại cúi người cảm ơn, thao túng “Oan hồn” Senol quay về bên cạnh.

Lúc này từng cây đậu rút lên trên, rừng rậm xanh tươi dần nhạt đi, cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Klein và Senol đồng thời bị bỏ lại ở cửa vào cây cầu lớn, xung quanh yên ắng không một bóng người, cách đó không xa chỉ có một đội binh lính cang gác cầu đang đưa lưng về phía này, không hề có gì khác so với lúc trước.

Cảnh tượng giống truyện cổ tích vừa rồi dường như chỉ là ảo giác.

Mãi đến lúc này, Klein mới có thời gian rảnh xem xét bí ngẫu của mình, phát hiện hắn còn giống người chết hơn cả lúc trước, sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở lạnh lõe, cảm giác âm u toát ra từ người càng thêm rõ ràng.

Đây là kết quả của liều thuốc ăn mòn có tính một lần… Nếu chỉ là canh gác ở cửa Chanis, thứ hai hàng tuần đến hai lần, một lần vào ban ngày, hẳn là sẽ không nghiêm trọng lắm, không thể nào có chuyện không chịu nổi hai tháng… Nếu thật sự là vậy, thì cho dù là chính thần giáo hội cũng không gánh nổi sự tổn hại như thế… Có lẽ người trông coi nội bộ bình thường có thể sống sót vài năm, thậm chí hơn mười năm, nhưng trong thời gian đó dễ xảy ra sự bất thường, dễ bị mất khống chế… Ôi, lúc họ lựa chọn trở thành người trông coi nội bộ, hẳn là đã biết sẽ có kết cục như thế… Klein vừa thổn thức, vừa cho “Oan hồn” Senol tự mình chui vào đồng vàng trong hộp thuốc lá bằng sắt.

Ngay sau đó, anh liên tục sử dụng “Lữ hành”, dạo quanh một vòng trên biển để “Mấp máy đói khát” lựa chọn đồ ăn xong, sau đó mới quay về trong phòng tắm của phòng ngủ chính ở số 160 phố Berklund.

Chủ nhật ngày mùng năm tháng sáu, trong tòa thành của gia tộc Hall.

Audrey đang ngồi ở trước bàn, thưởng thức vật phẩm thần kỳ mình vừa thu hoạch được.

Ngoại hình của nó là một chiếc găng tay bằng voan mỏng màu đen dài đến khửu tay, dường như có nguồn gốc từ hoàng gia, mang theo khí chất cao quý thanh lịch.

Từ đặc tính phi phàm “Đạo sư hỗn loạn” do “Thế giới” Hermann Sparrow bán ra, cô đã thông qua “Thợ thủ công” chế tác trong một thời gian nhất định, tạo ra nó.

Trước đó Audrey đã từng xin ý kiến của cha mình là bá tước Hall, nhận được câu trả lời “có thể mua, tự con sử dụng, có tấm lòng biếu quà cha mẹ là tốt lắm rồi”, thế là cô cố ý dặn dò Ngài “Người Treo Ngược” bảo “Thợ thủ công” tạo ra vật phẩm mà quý cô có thể mang theo bên người.

Mà điều đó cũng khiến cô hơi nghi ngờ phải chăng trên người cha mình còn có vật phẩm thần kỳ tốt hơn, hoặc là Giáo hội Nữ Thần cung cấp sự bảo hộ có quy cách khá cao.

Căn cứ vào lời kể của “Người Treo Ngược”, chiếc găng tay bằng voan mỏng này có thể khiến người đeo đạt được vài hiệu quả trên phương diện phi phàm:

Một là tăng sự uy nghiêm và thể chất, khiến các sinh linh xung quanh không tự chủ phải hạ thấp tư thái, muốn phục tùng:

Hai là nhận được năng lực làm “méo mó” ngôn ngữ, hành động cùng ý đồ của mục tiêu, từ đó xây dựng ra quy tắc có lợi cho bản thân;

Ba là thông qua “Hối lộ” trên ý nghĩa tượng trưng, khiến mục tiêu sinh ra thiện cảm mãnh liệt, khó mà xuất hiện được ý đồ đối địch, thậm chí còn không muốn chiến đấu với người đeo, nếu phù hợp với điều kiện, người nhận hối lộ còn có xác suất cực nhỏ quay sang tấn công ngược lại đồng bọn, Audrey nghe Ngài “Thế giới” nói, đây là một loại năng lực phi phàm “Hối lộ”, tên là “Hối lộ mê hoặc”;

Bốn là khiến mục tiêu đã được định trước hoặc khu vực nhất định ở xung quanh xuất hiện “Hỗn loạn”, khiến sự tấn công khó mà rơi vào người mình, để kẻ địch dễ dàng “chọn” sai.

Audrey cực kỳ hài lòng đối với tất cả số hiệu quả này, nhưng điều khiến cô phiền não là, bởi vì tầng cấp của vị “Thợ thủ công” kia không đủ, vật phẩm thần kỳ danh sách 5 do mình chế tác ra có ảnh hưởng xấu khá phiền toái:

Thứ nhất là sẽ khiến tâm lý người đeo dần dần trở nên u ám, chỉ thích đi đường tắt, dùng âm mưu, dựa vào thủ đoạn không trong sáng để làm việc, thứ hai là khi đeo quá ba phút, bản thân người sử dụng sẽ rơi vào trạng thái hỗn loạn, lúc trước Audrey đã đeo thử, kết quả trong lúc tắm đã bất tri bất giác phạm phải sai lầm.

Quy trình bình thường là để hầu gái mở nước nóng trước, điều chỉnh xong nhiệt độ, tiếp đó mình tự cởi quần áo, ngồi vào trong bồn tắm, cuối cùng là hoàn thành việc tắm rửa.

Nhưng Audrey lại ngồi vào bồn tắm trước, sau đó mở nước lạnh, đợi quần áo ướt rồi mới nhớ là phải cởi ra.

Cô chỉ cảm thấy may mắn là, cuối cùng cũng kiểm soát được bản thân, không gọi hầu gái vào chứng kiến cảnh xấu hổ của mình.

Điều này khiến mình giống như một con khỉ đầu chó vậy! Audrey thẹn quá hóa giận mà nghĩ vậy.

Đối với ảnh hưởng xấu cái thứ nhất, cô cảm thấy còn có thể chấp nhận được, bởi vì cô là “Bác sĩ tâm lý”, có thể thường xuyên xem xét bản thân, loại trừ một vài suy nghĩ u ám trong đầu, hơn nữa còn có Susie đứng ở góc độ người đứng ngoài quan sát để giúp đỡ, nhưng ảnh hưởng xấu thứ hai thì có phần không gánh nổi.

Vấn đề của ảnh hưởng xấu thứ hai rất lớn, chỉ có thể mang theo bên người trước, thời khắc mấu chốt đeo lên sử dụng, à đúng rồi, mình còn có “Nói dối”, nó có thể phóng đại cảm xúc của mình, phối hợp với chiếc găng tay này, sẽ khiến sự u ám trong lòng trở nên cực kỳ nghiêm trọng, hiện giờ mình chưa chắc đã chống cự được… Audrey chuyển động tròng mắt xanh, suy nghĩ biện pháp giải quyết.

Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng gõ cửa cốc cốc.

Hầu gái Annie đi theo bên người đứng ngoài nói:

“Tiểu thư, Bá tước có việc tìm cô.”

Audrey tùy tiện đặt chiếc găng tay bằng voan mỏng lên bàn, đứng dậy đi ra mở cửa phòng.

Bá tước Hall ở nhà không mặc áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi kết hợp với áo gi lê, ông sờ sờ bộ ria mép xinh đẹp của mình, cười ha ha nói:

“Còn chưa chuẩn bị xong sao? Lát nữa là phải quay về Backlund rồi.”

“Đêm mai là buổi vũ hội sinh nhật tuổi mười tám của con.”

Bá tước Hall vừa nói chuyện vừa liếc mắt nhìn đám hầu gái Annie ở bên cạnh, ý bảo các cô tự động lùi ra xa.

“Ôi lại đến mùa xã giao hàng năm rồi.” Audrey ra vẻ thành thục gật đầu.

Bá tước Hall nhìn con gái, cười hỏi:

“Đã nghĩ xong cách sử dụng vật phẩm kia chưa?”


Chương 995: Đến tháng sáu (2)

“Đương nhiên.”

“Con đang tính gấp nó lại, bỏ vào trong túi nhỏ, đeo lên lưng Susie.”

Nếu làm thế, vì không đeo không sử dụng, Susie cũng sẽ không xuất hiện tình huống hành động bị hỗn loạn, mà vấn đề tâm lý u ám của nó có thể nhờ Audrey trị liệu và trấn an.

Quan trọng hơn, vì Susie không có điều kiện tiên quyết là “Nói dối” khuếch đại, mà bản thân nó cũng là “Bác sĩ tâm lý”, cũng có thể tự xem lại bản thân, nên thỉnh thoảng có thể điều chỉnh trạng thái tinh thần.

Bá tước Hall ngẩn người, bật cười khen ngợi:

“Cách thông minh đấy.”

Audrey cảm thấy đắc ý, nhưng bên ngoài lại nói với vẻ khá rụt rè:

“Con định gọi nó là “Bàn tay đáng sợ”.”

“Bá tước thân yêu, cảm ơn món quà sinh nhật của người.”

Đợi qua thêm mấy hôm nữa, mình có thể điều phối ma dược, thử tấn thăng! Audrey thầm vui sướng bồi thêm một câu.

Đêm chủ nhật, số 160 phố Berklund.

Klein đang đứng trên ban công, thông qua khe hở của tấm rèm, nhìn cảnh phố phường bên ngoài, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng.

Nếu không có gì bất ngờ, thì anh định bắt đầu hành động đánh cắp bút ký gia tộc Antigonus.

Sau khi được “Nữ vương thần bí” Bernarde hỗ trợ, để cho bí ngẫu nhà mình biểu hiện ra trạng thái bị ăn mòn, cũng thông qua việc thường xuyên tới giáo đường cầu nguyện, nghe kinh và quyên góp, thăm dò quy luật trực luân phiên của người trông coi nội bộ, trong kế hoạch đánh cắp mà Klein đã bố trí từ trước chỉ còn lại một việc.

Đó chính là làm thế nào có thể thế thân mục tiêu trong yên lặng, không bị người nào phát hiện ra!

Theo hiểu biết của Klein, người trông coi nội bộ cứ trời vừa sáng là sẽ đi xuống lòng đất, mà lúc này, giáo đường còn chưa mở cửa, nếu trực tiếp lẻn vào chắc chắn sẽ đối mặt với nguy hiểm bị tổng giám mục cấp Bán Thần của giáo khu Backlund phát hiện ra, có thể nói, về cơ bản không có khả năng thành công.

Cho nên, Klein tính sẽ ẩn nấp trong giáo đường một ngày trước, kiên nhẫn chờ cơ hội.

Việc này không cần nghi ngờ phải ngụy trang đầy đủ, nhưng không làm khó được “Người không mặt”.

Sau một khoảng thời gian quan sát, Klein phát hiện buổi tối chủ nhật ở trong giáo hội cũng sẽ có một buổi đại thánh lễ, bởi vì chủ nhật và đêm tối đều là biểu tượng của nữ thần.

Mà sau khi đại thánh lễ kết thúc, nhóm người hầu sẽ rất bận rộn, phải thu dọn rác rưởi đồ linh tinh ra bên ngoài.

Kế hoạch của Klein là bắt lấy cơ hội này, lặng lẽ đánh ngất một người hầu, ngụy trang thành anh ta để tiến vào giáo đường, ngủ trong phòng của người dưới.

Vì thế, lúc trước anh đã mua liều thuốc ngủ thích hợp, có thể làm cho người ta ngủ say mười mấy tiếng đồng hồ mà không tạo thành tổn thương sinh lý từ chỗ “Ánh trăng” Emlyn, giá phải trả chừng năm bảng.

Phù… Qua vài phút, Klein thong thả thở hắt ra, kéo rèm lại, trở về trong phòng, đi nghịch bốn bước, tiến vào phía trên sương mù xám.

Ngồi vào chỗ thuộc về “Kẻ Khờ”, anh trầm tư gần một phút đồng hồ, rồi cụ thể hóa ra giấy, viết xuống một câu bói toán:

“Lần này ăn cắp bút ký gia tộc Antigonus có nguy hiểm.”

Đặt chiếc bút máy bụng trong màu đỏ thẫm xuống, Klein lấy con lắc từ trong cổ tay áo bên trái ra, dùng tay trái giữ lấy sợ dây bạc, để cho con lắc thạch anh lơ lửng trên giấy, gần chạm vào.

Anh tiến vào minh tưởng, nhắm mắt lại, đọc thầm câu bói toán, sau bảy lần liên tiếp, anh thong thả mở mắt ra, thấy con lắc chuyển động theo chiều kim đồng hồ, biên độ bình thường, tốc độ bình thường.

Có nguy hiểm, nhưng thuộc về phạm vi bình thường… Klein nhanh chóng giải nghĩa.

Thật ra anh có chút lo lắng liệu có phải lại bị ai quấy nhiễu không, giống như “Cây mẹ” từng làm vật, nhưng việc này không thể chứng thực, càng không thể nào chứng minh là giả.

Cho nên, khi có kết quả bói toán và tất cả sự chuẩn bị đều đã thỏa mãn điều kiện tất yếu của kế hoạch, Klein bèn đưa ra quyết định.

Anh nhìn con lắc thạch anh dần dần dừng chuyển động, dùng tiếng mẹ đẻ khẽ nói:

“Tên là đã lên cung, không thể không bắn.”

Còn chưa dứt lời, Klein đã để cho linh tính bao vây bản thân, mô phỏng ra cảm giác rơi xuống, quay trở về thế giới hiện thực.

Lần này, anh chỉ định mang theo ba món vật phẩm bên mình, một là “Mấp máy đói khát”, hai là “Đồng vàng Senol”, ba là “Còi đồng Azcot”, đặc điểm chung của chúng là đều có thể đựng vào trong hộp thuốc lá bằng sắt, dùng “Người giấy Thiên sứ” và “Tường linh tính” làm hai tầng che giấu.

Những thứ còn lại có xác suất lớn không qua được cửa Chanis, dễ dàng dẫn đến sự biến động của trung tâm phong ấn, cho nên Klein đem chúng và toàn bộ tiền mặt ném vào phía trên sương mù xám, để chuẩn bị cho việc nếu bị phát hiện thì lập tức chạy trốn thật xa.

Chỉ có điều 3% cổ phần công ty Cowim trị giá mười hai nghìn tám trăm bảng kia đã buộc chặt vào thân phận Dwayne Dantes này… Klein nhanh chóng thu lại suy nghĩ, cầm chiếc gương đặt lên gối đầu.

Tiếp theo, anh vẽ ký hiệu thần bí để triệu hồi “Ma kính”Arodes.

Chiếc gương trên gối Klein lập tức lóe ra ánh sáng lóng lánh như nước chảy, từng đốm sáng màu bạc nhấp nháy tập hợp thành văn tự Ruen tương ứng:

“Chủ nhân vĩ đại tối cao, người hầu Arodes trung thực khiêm tốn của ngài từng giây từng phút đều đợi để được cống hiến sức lực cho ngài!”

Klein đứng bên giường nhìn chiếc gương, hỏi với bề ngoài bình tĩnh:

“Bản bút ký của gia tộc Antigonus ở chỗ nào sau cửa Chanis trong Giáo đường St.

Samuel?”

Anh muốn xác nhận vị trí trước, để tiến thẳng đến mục tiêu, hoàn thành kế hoạch trong thời gian ngắn nhất, dựa vào việc đó để né tránh tất cả các chuyện bất trắc có thể xảy ra.

Ngoài mặt gương, các từ đơn màu bạc vặn vẹo biến hóa, một lần nữa xếp thành hàng chữ:

“Nó là vật phong ấn cấp “1”, ở khu vực gần bên phải dưới tầng hai, cụ thể hơn thì tôi không nhìn thấy rõ lắm.”

Klein “ừm” một tiếng:

“Đến lượt ngươi hỏi.”

Lúc này Arodes cho các từ đơn màu bạc trên mặt kính tan biến, để phía trong vầng sáng một lần nữa hiện ra câu hỏi:

“Ngài còn có gì dặn dò không?”

Nếu ở trạng thái bình thường, Klein lúc này khẳng định sẽ cười thầm một tiếng, nhưng tinh thần đang căng thẳng cao độ, anh chỉ có thể gật đầu nói:

“Trông coi ảnh ảo của ta như lần trước, ứng phó những việc bất ngờ xảy ra.”

“Vâng, thưa chủ nhân!” “Ma kính”Arodes không chút do dự đáp lại, ngay sau đó lại bổ sung thêm một hàng chữ nữa: “Tôi sẽ, tôi sẽ khống chế được bản năng của mình, tôi xin thề với ngài, Chúa tể vĩ đại trên linh giới!”

Klein khẽ gật đầu, đi hai bước về phía trước, để trong gương chiếu ra hình ảnh của Dwayne Dantes.

Hình ảnh đó ngày càng rõ ràng, ngày càng to lên, cuối cùng giống hệt người thật.

Sau khi hơi điều chỉnh một chút, anh đặt người giả nằm lên trên giường, nhìn thoáng qua giống như đã ngủ.

Lúc này, anh phát hiện Dwayne Dantes quay đầu sang, cười nịnh nọt với mình, đồng thời vươn hai bàn tay ra, kéo chăn lên trên.

“…” Klein không nói gì, vừa biến thành nhà mạo hiểm điên cuồng có vẻ mặt lạnh lùng Hermann Sparrow, vừa để cho “Mấp máy đói khát” vẫn con đeo trên tay trái bỗng nhiên biến thành trong suốt.

Bóng dáng anh nhanh chóng nhạt đi, “Lữ hành” đến một đầu khác của con phố Phelps nơi Giáo đường St.

Samuel tọa lạc, tiếp đó đi bộ tới quảng trường ban ngày có đàn chim bồ câu bay lượn, trốn vào trong một gốc tối tăm.

Qua một lúc, có một đám tín đồ tham dự thánh lễ ban đêm từ trong giáo đường đi ra, không lâu sau, nhiều người hầu tay cầm đủ loại thứ linh tinh ra khỏi giáo đường, đi về phía thùng rác đặt trong ngõ nhỏ bên cạnh, cũng chia một nhóm nhân viên ra xử lý phân ở điểm đỗ xe ngựa.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box