Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 196 : Các khách mời (c976-c980)
❮ sautiếp ❯Chương 976: Các khách mời
Chưa được bao lâu, anh lại đón đợt khách thứ hai, chính là Giám mục Elektra vẫn mặc áo choàng dài màu đen của nhân viên thần chức và người bạn nữ của ông.
Đây là một cô gái trên mặt vẫn còn có chút bụ bẫm của trẻ con, cũng chỉ có dáng vẻ hơn hai mươi, trông vô cùng tươi trẻ, dường như tràn ngập sức sống, nhưng lại bởi vì đã sinh con mà có thêm chút cảm giác trưởng thành.
“Chào buổi tối, ngài Giám mục, gần đây giấc ngủ của tôi rất tốt.” Klein ra vẻ không biết về sự cố gắng âm thầm của Giáo hội Đêm Tối.
Giám mục Elektra điểm lên bốn góc trên ngực theo chiều kim đồng hồ rồi nói:
“Đây là sự phù hộ của nữ thần.”
Tiếp đó, ông giới thiệu người bạn nữ bên cạnh:
“Vợ tôi, Shauna Johnson.”
Bởi vì ông thường xuyên gặp gỡ Dwayne Dantes, hơn nữa đối phương cũng đã tới điện của ông nhiều lần, cho nên lần này tới tham gia vũ hội không cần phải chuẩn bị thêm quà, như vậy có vẻ quá khách sáo và xa cách.
“Chào cô, cô trẻ hơn rất nhiều so với sự tưởng tượng của tôi.” Klein gật đầu, vừa khen ngợi vừa nói đùa một câu với Shauna.
Cùng lúc đó, anh thầm tính toán một chút.
Nghe nói Giám mục đã kết hôn cách đây hai năm, nói cách khác lúc ấy vợ ông mới chỉ mười tám mười chín tuổi… Tuổi tác hai người chênh nhau hơi nhiều… Qua vài năm nữa, có lẽ phải giới thiệu dược sư béo cho ông ấy làm quen…
Nghe Dwayne Dantes nói đùa, lại nhớ đến cuộc nói chuyện lúc khám bệnh, Giám mục Elektra nhất thời hơi mất tự nhiên, khẽ ho một tiếng, đáp thay vợ:
“Cô ấy là một người thích náo nhiệt, nếu có thời gian thì không muốn bỏ qua bất cứ buổi vũ hội nào.”
Klein không nói thêm nữa, bởi vì anh thấy phu nhân Mary vừa xuống ngựa, đang đi vào cửa chính.
Sau khi để vợ chồng Giám mục Elektra tiến vào đại sảnh, Klein cười nói với Mary:
“Quý bà, có lẽ cuối tuần chúng ta sẽ làm việc chung.”
Luật sư và đội kế toán anh mời đến đã hoàn thành công tác điều tra, cho ra kết luận công ty Cowim không có vấn đề gì, cực kỳ thích hợp để đầu tư, hơn nữa đã đạt được hiệp nghị sơ bộ với quý ông bán cổ phần kia, mười hai nghìn tám trăm bảng đổi lấy 3% cổ phần công ty, đợi đến cuối tuần này để làm xác nhận cuối cùng.
Mary nghe vậy khẽ cười nói:
“Bây giờ tôi đã coi ngài là đồng bạn của tôi rồi.”
Câu này dường như ẩn chứa ý nghĩa sâu xa nào đó… Không phải là coi trọng Dwayne Dantes quá rồi chứ… Klein khẽ giật thót trong lòng, giả vờ như không hiểu, đưa tay ra nói:
“Hợp tác vui vẻ.”
Sau khi nắm nhẹ tay Mary, anh bảo quản gia Walter dẫn vị phu nhân này vào.
Lúc này, khách ngày càng đến nhiều, Klein nhớ lại các chủ đề tương ứng với mỗi người, vừa nhiệt tình vừa hài hước nghênh đón họ, nhận được khá nhiều quà tặng.
Nếu không phải “Người không mặt” nhớ diện mạo và đặc điểm của người khác là bản năng nghề nghiệp, thì có khi mình sắp không phân biệt được ai với ai rồi, càng đừng nói đến chuyện tìm được chủ đề chính xác… Chẳng trách vào những lúc thế này, thường cần nhóm quản gia giúp đỡ… Klein cảm khái trong lòng, thấy gia đình nghị viên Macht bước vào cửa.
Anh một lần nữa trưng ra nụ cười, tiến lên một bước nói:
“Chào buổi tối, hôm nay bầu trời sao quả là xinh đẹp.”
Nghị viên Macht cười, đưa một chai Blackland không biết là sản phẩm của trang viên nào cho anh:
“Tôi ở Backlund đã hai mươi năm, tất cả số lần ngắm bầu trời sao trước đó cộng lại cũng không nhiều bằng năm nay.”
“Hi vọng càng ngày càng nhiều.” Klein chuyển sang nói với phu nhân Liana: “Nghe nói ông bà tự tìm trường ký túc cho tiểu thư Herrell?”
Liana nhìn cô con gái mang vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ giữ nụ cười lễ phép đứng ở bên cạnh, nói:
“Hiện giờ ngày càng lưu hành các trường dạy học, đối với nữ sinh cũng vậy.
Mà quan trọng nhất là Herrell có thể quen biết nhiều bạn bè hơn.
Đáng tiếc, hình như nó không được vui lắm, không nỡ xa chúng tôi.”
Ở Backlund, các trường học ký túc nhắm vào đối tượng là con gái của xã hội thượng lưu mọc lên như nấm, sự giáo dục của nó chưa chắc đã bằng được các giáo viên tại nhà, nhưng lại tạo ra một nơi để giao lưu xã hội.
Một trường học ký túc như vậy, học phí hàng năm cũng phải trên dưới năm trăm bảng.
Có lẽ cô ấy không nỡ xa cống thoát nước ở nơi này… Klein nghĩ thầm một câu, nói dăm ba câu tán gẫu, rồi để gia đình nghị viên Macht đi vào đại sảnh.
Thấy đã gần đến thời gian tổ chức, anh không đợi ở cửa chính nữa, mà lên lầu hai, đứng ở sau lan can đối diện cửa, ra hiệu cho dàn nhạc được mời đến tạm dừng diễn tấu.
Klein nâng ly rượu sâm banh lên, nhìn quanh một vòng, sau khi tất cả khách mời đều hướng mắt đến đây, anh cao giọng nói:
“Tôi rất vui mừng vì hôm nay các vị đã đến tham gia buổi vũ hội này, đầu tiên là cảm tạ nữ thần, tiếp đó là cảm tạ mọi người…”
“Tôi có chuẩn bị một ít đồ ăn và giai điệu đặc sắc của Disi, hi vọng các vị sẽ thích…”
Sau khi phát biểu ngắn gọn, Klein men theo cầu thang đi xuống sân nhảy trong đại sảnh, định mời một quý bà khiêu vũ mở màn.
Bình thường, khi khiêu vũ mở màn, chủ nhân đã kết hôn chắc chắn sẽ tìm bạn đời của mình, đàn ông chưa kết hôn sẽ khiêu vũ với bạn gái hoặc là cô gái mà mình thân quen, hoặc là mời đối tượng trong lòng, thuộc về một loại thân cận khác.
Nhưng Dwayne Dantes lại không có người thân quen trong đây, cũng tạm thời không có mục tiêu thích hợp, nên trong chuyện này có vẻ hơi lúng túng.
Nhưng, anh có một vị quản gia kinh nghiệm phong phú, Walter đã mời một vị gái hồng lâu trong xã hội thượng lưu từ trước, khiêu vũ mở màn với cô ta sẽ tạo ra chút lời đồn không hay, sẽ không làm cho người ta liên tưởng đến chuyện kết giao.
Cho nên, Klein không hề có chút gánh nặng tâm lý nào, nhìn về phía cô gái tên là Auroli kia, rồi đi từng bước về phía cô ta.
Cô gái này là một quả phụ, có quan hệ khá thân thiết với vài quý ông tầng lớp thượng lưu ở Backlund, cũng coi như sống khả ổn trong giới này.
Đương nhiên cô ta rất không thích gặp gỡ các quý bà, hễ là người có chút địa vị thì đều coi thường cô ta.
Nhưng bất kể thế nào, vẻ quyến rũ cũng như khí chất tỏa ra từ bản thân Auroli đều không tệ chút nào, hơn nữa dáng người rất đẹp, đường cong mê người.
Nếu không phải diện mạo của cô chỉ có thể tính là khá, thuộc về loại hình dễ nhìn, thì Klein phải nghi ngờ có phải cô ta là một vị ma nữ không.
“Quý cô, tôi có vinh hạnh mời cô khiêu vũ không?” Klein dựa theo lễ nghi mà cô giáo Vahana đã dạy, thể hiện phong độ không hề có chút khiếm khuyết nào của mình.
Auroli tóc vàng xoăn thản nhiên cười, đưa bàn tay ra:
“Ông là một quý ngài khiến người ta không thể từ chối được.”
… Câu này hơi mờ ám… Thân phận của Auroli và nhân vật mà cô ta sắm vai trong các buổi xã giao, quyết định cô ta không thể kín đáo như phần lớn tiểu thư và quý bà… Klein dẫn đối phương tiến vào sân nhảy, khúc nhạc mang hơi hướng đồng quê khẽ vang lên.
Các quý tộc có đất đai, trang viên, lâu đài ở nông thôn, hàng năm đều về đó sống mấy tháng, cho nên trong các buổi xã giao của giới thượng lưu, âm nhạc đồng quê là một trong những xu hướng chính.
“Ông khiêu vũ thực sự rất tuyệt, nếu không phải Vahana từng đề cập đến, tôi không thể tin rằng lúc trước ông không biết khiêu vũ.” Auroli cố ý để hai người sát lại với nhau, theo bước nhảy, ngay cả hơi thở cũng có thể nghe thấy.
Chương 977: Nhắc nhở (1)
Bởi vì đối phương là người xa lạ, Klein có chút mất tự nhiên với khoảng cách tiếp xúc này, nhưng không thể giơ tay đẩy cô gái này ra trước cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người được, đành phải cười nói: “Chỉ là không biết kiểu khiêu vũ này thôi.”
“Thực ra tôi rất am hiểu điệu nhảy khá tự do ở vịnh Disi và nam đại lục.”
“Thực ra tôi cũng rất thích những điệu nhảy này, rất mạnh mẽ, lại tràn ngập nhiệt tình, nhảy cho chính mình xem, chứ không phải là người khác.” Auroli tìm đề tài nói chuyện, uốn éo cơ thể, có vẻ rất thân mật với Dwayne Dantes.
Tới đoạn cuối của bài nhảy, cô ta đột nhiên hạ giọng cười nói:
“Nếu không phải từng nghe thấy một vài lời đồn, tôi thậm chí còn cho rằng ông không thích nữ giới, cảm thấy hơi gượng gạo.”
“Nhưng giờ thì tôi không nghi ngờ chuyện này nữa.”
Cô ta vừa nói vừa liếc nhìn xuống dưới một cái.
Thật ra trong lòng Klein rất xấu hổ, đối phương thực sự rất giỏi trong việc dùng ngôn ngữ và cơ thể để tạo ra bầu không khí mờ ám, nhưng Dwayne Dantes là một người có nhiều kinh nghiệm, bên ngoài quyết không để mình yếu thế.
Anh cười với vẻ tự nhiên:
“Gượng gạo là vì tôi vẫn chưa thích ứng với các cuộc xã giao ở Backlund.”
“Tôi có thể dạy ông.” Auroli khẽ cười một tiếng.
Lúc này khúc nhạc kết thúc, cô ta lùi về sau một bước, chớp mắt cười nói: “Ông thật sự rất nhiệt tình.”
Câu này một lời hai ý, khiến Klein thiếu chút nữa đỏ mặt lên vì xấu hổ, bắt đầu nghi ngờ có phải đối phương có chút liên quan đến ma nữ hay không.
Ngoài mặt anh vẫn tỉnh rụi, cúi người chào, đưa Auroli về vị trí cũ, khóe mắt lại liếc đến quý cô Velma Goretti mang thai “Rắn thủy ngân” đang đi đến bên cạnh chiếc bàn dài, mục tiêu hình như là món kem đầu tiên.
Klein lập tức rời tầm mắt khỏi quý cô Velma Goretti, nhìn về món điểm tâm ngọt như bánh cà rốt, bánh waffle… và các món mặn gà nướng, thịt cừu hầm, bò bít tết cách đó không xa.
Anh khẽ nuốt nước bọt, ép mình phải thu đường nhìn lại, chuẩn bị mời phu nhân Mary khiêu vũ bài thứ hai.
Là chủ nhân, ba bài khiêu vũ đầu tiên không được vắng mặt, cho nên anh chỉ có thể bắt mình tạm thời quên đi cơn đói, quên đi những món ngon lành bên kia.
Lúc này, Velma Goretti với cái bụng bầu đã rất rõ, đi tới chỗ đặt ly đựng kem, giơ tay ra rồi lại rụt trở về.
“Em muốn ăn à?” Bác sĩ bác sĩ Alan, chồng của cô không khiêu vũ bài đầu tiên, vẫn luôn đi theo bên cạnh người vợ đang mang thai của mình.
Velma Goretti nghiêm túc lắc đầu nói:
“Không, em không muốn ăn, em là phụ nữ có thai, ăn kem không tốt.”
“Nhưng, hình như đứa bé trong bụng muốn nếm thử một chút, chỉ một chút thôi.”
Bác sĩ Alan khẽ gật đầu gần như không thể nhận ra:
“Vậy thì nếm thử chút đi, còn lại thì để anh.”
Velma lập tức nở nụ cười khó mà kiềm được:
“Anh rất cưng chiều đứa bé!”
Cô không phản đối, nhìn chồng lấy một ly kem hình trong được ủ trong đống đá lạnh ra.
Sau khi nếm hai miếng, Velma nhắm mắt lại, gắng gượng dời tầm mắt đi, nhìn về vài vị phu nhân không khiêu vũ bài đầu tiên, phát hiện hình như các quý bà đang thấp giọng trao đổi gì đó, trên mặt mang nét cười và vẻ mờ ám, thỉnh thoảng lại lấy tay che miệng, cười trộm không thôi.
Các cô ấy đang nói chuyện gì thú vị à? Velma chợt nảy hiếu kỳ, báo một tiếng với chồng Alan rồi đi về phía đó.
Nhưng mấy vị phu nhân đó nhanh chóng giải tán, dường như đang chờ đến bài khiêu vũ thứ hai.
Velma đành thất vọng, nói với vị tiểu thư duy nhất còn ở nguyên tại chỗ: “Cô có biết mấy cô ấy vừa nói gì không?”
“Tôi không có hứng thú với chủ đề của mấy người đó.” Herrell liếc nhìn người phụ nữ mang thai bên cạnh.
Cô ta không chỉ trích câu hỏi của đối phương có phần thất lễ, bởi vì lúc các phu nhân mang thai luôn có chút đặc quyền.
Velma lúc này mới chú ý thấy Herrell có mái tóc dài màu xanh lục nâng chén rượu sâm banh lên, có vẻ như không muốn bị mời khiêu vũ.
Cô ta có vẻ cao ngạo phát ra từ nội tâm, ngay cả lúc nhìn về phía phu nhân Nam tước, cũng chỉ giữ lễ phép cơ bản nhất… Đây là phẩm chất khiến người ta yêu thích, nhưng vấn đề ở chỗ là, cô ta đối với ai cũng vậy, hơn nữa còn rất lạnh lùng… Có lẽ là đang trong “thời kỳ phản nghịch” mà Đại đế Russell đã nhắc đến? Là giáo viên trung học, Velma không nhịn được thầm đánh giá vài câu trong lòng, sau đó biết đường mà kéo giãn khoảng cách với Herrell, đi tìm các tiểu thư và phu nhân quen thuộc để nói chuyện.
Sau ba bài khiêu vũ mở màn, Klein rốt cuộc có được khoảng thời gian rảnh rỗi ngắn ngủi, có thể đi lấy chút đồ ăn, uống một ly trà đá ngọt để giải khát, đây là món đặc sản của Disi được anh đặc biệt dặn nhà bếp chuẩn bị.
Bởi vì ảnh hưởng của súng ngắn “Chuông tang”, anh uống hơi nhiều, sau khi nói chuyện vài câu với Giám mục Elektra bèn xin lỗi rồi đi vào nhà tắm.
Thật ra anh còn phải nhịn ít nhất ba bài khiêu vũ nữa, nhưng anh cảm thấy “Rắn vận mệnh” Will Onsetin đột nhiên tới nhà, có lẽ là muốn trao đổi gì đó với mình, cho nên chủ động tìm chỗ thích hợp, không có người.
Tuy anh ta là thai nhi chưa sinh ra, đến đây một cách bị động, nhưng nếu anh ta không muốn gặp mình thì ít nhất có một trăm cách để ngăn mẹ của anh ta ra ngoài… Tóm lại, cứ thử một lần xem sao… Klein vừa nghĩ thầm, vừa đi vào phòng tắm, khóa trái cửa lại.
Lúc anh đang do dự nên giải quyết vấn đề bụng dưới gồ lên hay là kiên nhẫn đợi thêm một hai phút, thì linh cảm đột nhiên được khởi động, anh nhìn về phía tấm gương soi trên bồn rửa.
Không biết từ trong gương đã hiện ra hình ảnh chiếc xe đẩy trẻ em từ bao giờ, trong xe rất tối, khiến người ta không thể nhìn rõ chi tiết cụ thể bên trong, chỉ biết có một đứa bé đang bọc trong tấm lụa màu bạc.
Đứa bé kia nói bằng giọng lanh lảnh:
“Vận mệnh của anh xuất hiện một điểm chếch đi.”
“Đã xảy ra chuyện gì?” Klein chợt căng thẳng.
Will Onsetin trong trạng thái trẻ con cười nhạo một tiếng rồi nói: “Việc này phải hỏi chính anh!”
“Tôi chỉ biết được rằng hẳn là anh đã gặp gỡ một vị Thiên sứ.”
Klein bỗng nhớ tới chuyện đã xảy ra trên hòn đảo nguyên thủy kia và những gì mình suy đoán, sau khi suy tư vài giây, anh nhíu mày hỏi: “Thiên sứ có thể nhìn ra sự đặc biệt trên người tôi sao?”
“Tôi từng gặp Ánh sáng cam, nó nói cho tôi biết chỉ có số ít sinh vật linh giới có địa vị cao, và một vài vị thần linh có quyền lực riêng biệt cùng người phi phàm đại diện cho vận mệnh mới có thể phát hiện ra điểm ấy ở những mức độ khác nhau, hơn nữa còn phải tiếp xúc ở cự ly gần.”
Will Onsetin bên trong xe trẻ con mút ngón cái, cười nói:
“Chắc là không, bởi vì anh cũng không gặp nguy hiểm.”
“Hơn nữa, ngoại trừ việc anh có điều đặc thù, thì một vài vật phẩm trên người anh và đồng bạn của anh, có lẽ cũng có sự đặc thù có thể khiến vị kia hứng thú.”
Một vài vật phẩm trên người mình, đồng bạn của mình… Klein chợt nảy ra suy nghĩ, phát hiện lúc trước có lẽ mình thực sự bị ám chỉ, hơn nữa quả thật là không ngờ đến, cho nên đã quên một việc: Khi thăm dò đảo nguyên thủy, anh đã mang theo “Grossel du ký” bên người!
Đây là quyển sách do cổ thần, “Rồng Không tưởng”Angel Wade chế tạo ra!
Nếu đảo nguyên thủy thực sự có liên quan đến Hội ẩn sĩ hoàng hôn, thì bất kể người ở sâu trong giáo đường là Thiên sứ con đường “Người quan sát” mang theo tài liệu danh sách cao con đường “Gió bão”, hay là vừa vặn ngược lại, thì kẻ đó đều cảm thấy hứng thú với bản du ký này, dù sao thủ lĩnh của tổ chức này có xác suất lớn là “Thiên sứ không tưởng”, thần tử Adam! Chính vì có bản du ký này, mới mặc kệ mình lấy đi lá bài “Bạo quân”, và ngăn cản mình cùng Ngài “Người Treo Ngược” thăm dò thêm một bước nữa?
Chương 978: Nhắc nhở (2)
Klein như có điều suy đoán, lên tiếng:
“Việc này nên giải quyết thế nào?”
“Không cần giải quyết, về lâu về dài, đây là chuyện tốt, nhưng ở giữa sẽ có phiền toái không nhỏ.” Will Onsetin nói bằng giọng trong trẻo: “Hơn nữa trên người anh đã mang theo khá nhiều chuyện, thêm một chuyện nữa cũng không sao.
Tôi nhắc nhở anh là để anh chú ý thêm một chút, tránh bị phiền toái đánh bại.”
Có lý, nợ nhiều không lo, nói không chừng còn có cơ hội sáng tạo, khiến đám chủ nợ đánh lẫu nhau… Sau khi cân nhắc tỷ mỷ, Klein tự phụ họa một câu trong lòng.
Sau đó anh chuyển sang hỏi:
“Một người bạn của tôi muốn lấy được một giọt máu của sinh vật thần thoại, hi vọng biết được rốt cuộc ngài muốn cái gì?”
“Muốn gì ư?” Will Onsetin cười nhạo: “Tôi cần rất nhiều thứ, ví dụ như biện pháp để cất giữ ‘Xúc xắc xác suất’, ví dụ như giúp tôi xử lý cái tên Ululuth kia.
Nếu thật sự có thể làm được, các anh muốn lấy mấy ống máu cũng không thành vấn đề! Nhưng có thể làm được không?”
Nếu có thể làm được, vì sao còn phải đi mạo hiểm xử lý Ululuth? Trực tiếp đối phó với “Rắn vận mệnh” đang suy yếu như anh chẳng phải tốt hơn sao? Klein vừa nghĩ bụng vừa lắc đầu với vẻ chắc chắn: “Không thể.”
“Vậy thì nghĩ cái khác, tôi cũng không gấp.” Will Onsetin dừng một chút rồi nói: “Cô gái cao ngạo trong vũ hội đêm nay có chút vấn đề, nếu anh có cơ hội nói chuyện với cô ta thì có thể dẫn đề tài đến việc cảnh trong mơ.”
Herrell? Cảnh trong mơ? Klein gật đầu như có điều suy nghĩ:
“Được.”
Thấy Will Onsetin dường như có ý rời đi, anh vội vàng nói:
“Con hạc giấy kia sắp bị phá hủy rồi, về sau nếu gặp phải tình huống khẩn cấp, tôi phải dùng cách gì để liên lạc với anh?”
Will Onsetin im lặng một lát rồi nói:
“Chẳng lẽ anh trông chờ vào việc tôi sẽ gấp hạc giấy cho anh ở trong bụng mẹ? Cho dù gấp được thì anh cũng không lấy được đâu!”
“Nếu tôi muốn tìm anh, chỉ cần anh còn ở đây, thì trong mơ lúc nào cũng được.”
“Nếu anh có chuyện khẩn cấp thì cứ trực tiếp đến gặp cha tôi! Chẳng phải dùng hạc giấy cũng phải đợi rất lâu đấy thôi?”
“Được rồi, là một thai nhi còn chưa ra đời, tôi phải đi ngủ bù, có chuyện gì sau này nói tiếp.”
Klein đành phải gật đầu:
“Nếu anh không có chuyện gì khác muốn nói.”
Bóng hình Will Onsetin đang định tan biến thì đột nhiên ngừng lại, hai giây sau mới nói: “Còn có chuyện nữa.”
“Chuyện gì?” Klein lại căng thẳng tinh thần.
Will Onsetin “à” một tiếng, đáp:
“Đầu bếp của anh làm kem rất ngọt…”
Hả? Trong thời gian ngắn Klein không thể nhận ra đối phương đang nói cái gì, mãi đến khi chiếc xe đẩy trẻ em màu đen biến mất khỏi mặt gương, anh mới lấy lại tinh thần, khóe miệng không kiềm được giật giật.
Sau khi giải quyết vấn đề bụng dưới gồ lên, anh rửa tay ra ngoài, tìm người hầu nam Richardson, dặn dò: “Đi xuống nhà bếp, bảo họ giảm độ ngọt của món kem xuống.”
Richardson không hỏi vì sao, lập tức nghe lời, đến khi vào nhà bếp với nghĩ đến một vấn đề: Hình như ngài Dwayne Dantes còn chưa chạm vào món kem, sao lại biết nó hơi ngọt?
Đối với vấn đề này, Richardson nhanh chóng có đáp án, anh ta cho rằng có vị khách thưởng thức kem xong đã nói việc đó cho ông chủ của mình biết.
Tuy điều này không được lịch sử lắm, nhưng cũng không phải chuyện hiếm gặp, hơn nữa bạn bè thân thiết sẽ chủ động nhắc nhở với thiện ý, tránh cho chủ nhân vũ hội bị đánh giá không hay.
Lúc này, vì khiêu vũ vẫn đang tiếp tục, Klein không vội cân nhắc bạn nhảy ngay, mà đi đến cạnh chiếc bàn dài, định tranh thủ thời gian ăn thêm chút đồ ăn ngon.
Anh vừa chọn một miếng thịt cá nướng Disi không xương, thì bỗng thấy Velma Goretti đến gần, lấy một ly trà đá ngọt.
Quý cô này khẽ gật đầu với chủ nhân vũ hội, mỉm cười nói:
“Đồ uống này rất ngon, trước kia tôi chưa bao giờ được thưởng thức.”
“Trà đá ngọt đến từ phía nam.” Klein cười giải thích một câu, tùy ý liếc nhìn bụng đối phương: “Hình như thằng nhóc rất ngoan, à, có lẽ là cô nàng.”
Velma cười nói:
“Hầu hết thời gian đều như vậy, chỉ có nửa đêm thỉnh thoảng sẽ nghịch ngợm.”
Nửa đêm… thỉnh thoảng… không phải là lúc trả lời câu hỏi của mình đấy chứ… Klein đột nhiên hơi xấu hổ, giả vờ như không nghĩ tới chuyện đó, chuyển sự chú ý sang bàn ăn.
Velma vừa uống trà đá ngọt, vừa quay về chỗ vừa nói chuyện trước đó.
Đợi đến khi bài khiêu vũ mới bắt đầu, Klein giao đĩa ăn và ly cho người phục vụ bên cạnh, nhìn về vị trí của Herrell rồi chậm rãi đi tơi, mỉm cười cúi chào: “Tiểu thư, tôi có vinh hạnh mời cô khiêu vũ không?”
Herrell im lặng vài giây, đặt ly rượu sâm banh trong tay vào khay của người phục vụ bên cạnh, lễ phép đáp lại: “Đây cũng là vinh hạnh của tôi.”
Trong giai điệu khoan thai êm dịu, Klein và Herrell đang khiêu vũ, hai người một thì có dáng người cao lớn, một thì có dáng người thon thả cao gầy, ngoại trừ tuổi chênh lệch hơi nhiều thì bất kể là động tác, tiết tấu hay khí chất bên ngoài đều vô cùng tôn nhau lên, rất đẹp mắt, gần như có thể làm mẫu để dạy học.
Klein chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng, lúc khẽ xoay tròn, anh hỏi như thể tùy ý: “Lúc trước tôi luôn mơ thấy ác mộng, cũng may có nữ thần phù hộ, đến giáo đường cầu nguyện vài lần, uống mấy chén nước thánh, nửa đêm không bị giật mình tỉnh giấc nữa.”
Herrell lặng lẽ nâng ánh mắt lên, hai giây sau mới nói:
“Ác mộng kiểu gì?”
Không ngờ lại có hứng thú với đề tài này… Will Onsetin nói không có vấn đề gì cả… Klein mỉm cười đáp lại: “Ở trong một tòa giáo đường đổ nát bỏ hoang, sau đó bị các loại quái vật truy đuổi.”
“Nhưng cô cũng biết đấy, chuyện trong mơ rất khó để nhớ kỹ từng chi tiết.
Tôi không thể miêu tả nổi đám quái vật đó rốt cuộc có hình dáng thế nào.”
Herrell không nói gì, nhưng trong đôi mắt nâu đậm sáng ngời tràn ngập vẻ không tán thành.
Nói cách khác, cô ta cho rằng chuyện trong mơ cũng không phải là không thể nhớ được.
Klein ôm lấy cô ta, bước một bước, cười nói:
“Quả thật, trước kia tôi cũng có thể nhớ được cảnh trong mơ.”
“Hồi tôi còn ở nam đại lục, tôi mơ thấy một tòa lăng tẩm xây ngược, nó tạo thành từ một tảng đá đen xì, kéo dài vào trong lòng đất, cũng có rất nhiều xác sống mọc đầy lông chim màu trắng, muốn bắt tôi vào.”
“Tôi nằm mơ liên tục mấy ngày chỉ một giấc mộng kiểu thế.
Nói ra thì hơi mất mặt, lúc ấy tôi đã rất sợ hãi, cuống quýt chạy tới thành phố gần đó, tìm câu lạc bộ Nhà bói toán, mời họ giúp tôi suy luận cảnh trong mơ.
Kết quả nhận được là tôi có thể đã mạo phạm phải tín ngưỡng của một bộ lạc Tử Thần nào đó trong lúc thu mua đặc sản.”
“Điều kỳ quặc là, lúc tôi đến xin lỗi, dâng lễ vật cho bộ lạc kia, và tham dự một buổi lễ chúc mừng của họ, thì sau đó không mơ thấy ác mộng đó nữa.”
Những nội dung ở trên đều được anh bịa ra từ góc độ của một Nhà bói toán, mục đích là khiến cho Herrell hứng thú, xem cô ta có tự giác lộ ra điều gì không.
Đồng thời, đây cũng là một đề nghị kín đáo, không khiến người ta nghi ngờ, ý giấu bên trong đó là, nếu Herrell có từng bị cảnh trong mơ quấy rầy, thì tốt nhất là đi tìm thành viên câu lạc bộ Nhà bói toán, hoặc là mục sư của giáo đường để giải mộng, không cần mù quáng tin tưởng vào nội dung trong mơ, tự mình lỗ mãng thử nghiệm.
Chương 979: Gửi tặng
Khi Will Onsetin nhắc nhở rằng Herrell có chút vấn đề, có thể tán gấu với cô ta về đề tài liên quan đến giấc mơ, Klein đã nghi ngờ biểu hiện của đối phương ở ngoài có chút mâu thuẫn, có lẽ nguyên nhân chính là liên tục nằm mơ, nếu không thì rất khó giải thích vì sao cô ta rõ ràng có thực lực của danh sách 8, lại thiếu kiến thức về thế giới thần bí một cách trầm trọng, mù quáng cao ngạo.
Hơn nữa cô ta là một tiểu thư trong xã hội thượng lưu, được nhận sự giáo dục từ gia đình, hẳn là rất khó tiếp xúc đến những người phi phàm hoang dã, có mục đích không rõ.
Dù sao cha của cô ta cũng là nghị viên, nhận được sự bảo vệ từ hạ nghị viện, bên cạnh chắc chắn không thiếu người phi phàm.
Bởi vậy Klein cho rằng thực ra Herrell đã tiếp xúc phải vật phẩm gì đó, hoặc là vì vấn đề về tính cách, nên đã bị vị cường giả ấy nhìn trúng, thông qua cách nằm mơ từng bước dẫn đường làm người phi phàm, nhưng lại không cung cấp cho các tin tức căn bản nhất, đồng thời, còn dụ dỗ cô ta đến cống thoát nước để đào bới, tìm kiếm gì đó.
Mà có hai nhân tố khiến anh khá chắc chắn về suy đoán này.
Một là lời nói của Will Onsetin, hai là danh sách 5 con đường “Kẻ ăn trộm” có tên là “Kẻ trộm giấc mộng”, nó không thể nào chỉ có một loại năng lực phi phàm là đánh cắp suy nghĩ trong đầu!
Herrell im lặng nghe Dwayne Dantes kể lại, miệng hơi nhếch lên theo bản năng, rồi một lần nữa ngậm lại, qua gần mười giây mới nói:
“Vì sao lúc ấy không đến giáo đường nữ thần?”
Quả nhiên có phản ứng với đề tài giấc mơ, nhưng khá là cẩn thận, không hề lộ ra điều gì… Klein cười gượng một tiếng:
“Xung quanh đó còn không có giáo đường nữ thần, thuộc về khu vực tôn sùng Thần Hơi nước cùng Máy móc.”
Herrell không tiếp tục đề tài này nữa, chú ý vào vũ đạo của điệu nhảy, dường như đang đắm chìm trong âm nhạc.
Klein cũng không lên tiếng nữa, thong thả khiêu vũ với cô gái này trong giai điệu tuyệt vời.
Kết thúc bản nhạc, anh dẫn Herrell về vị trí cũ, sau đó vì khát nước nên đã đi đến khu vực bàn dài, định lấy một ly trà đà ngọt.
Lúc này, anh thấy Giám mục Elektra đang ở đó thưởng thức rượu vang.
Khác với Giáo hội Gió Bão, Giáo hội Chiến Thần, các nhân viên thần chức của Nữ Thần Đêm Tối, đều không được uống say, phải từ chối tất cả loại rượu chưng cất, chỉ có thể dùng chút rượu sâm banh, bia và chút rượu nho đỏ trắng.
“Thế nào? Đây là lần đầu tiên ông cử thành một buổi vũ hội long trọng thế này đúng không?” Giám mục Elektra mỉm cười, nâng ly lên.
Klein cũng cười đáp lại:
“Thật rắc rối, cũng thật, ừm, thú vị.
Vấn đề lớn nhất là một hơi nhảy nhiều bản nhạc như vậy, luôn khiến người ta mệt mỏi, toát mồ hôi và khát nước.”
Giám mục Elektra bật cười nói:
“Đến Backlund này, không cần phải giảm thiểu rèn luyện sức khỏa.
Đôi khi một vài buổi xã giao còn mệt hơn ông tưởng tượng đấy.”
Nói tới đây, ông lộ vẻ chế nhạo:
“Cô gái Auroli khen ngợi ông hết lời, cho rằng phần bên trong của ông rất xứng với bề ngoài của ông.”
… Cảm ơn sự thừa nhận của cô… Klein nhất thời không tìm ra lời lẽ để đối đáp, chỉ đành dùng cách nói đùa:
“Phần bên trong của một con người không thể nhìn ra chỉ bằng một bản khiêu vũ.”
Không đợi Giám mục Elektra lộ ra nụ cười tất cả đàn ông đều hiểu, anh chuyển đề tài:
“Giám mục, gần đây tôi đang định tham gia vào một cuộc làm ăn, có lẽ sẽ đắc tội một quý ngài quyền thế nào đó.
Tôi có chút lo lắng.”
Anh đang ám chỉ chuyện của công ty Cowim và Nam tước Sinderlas.
Giám mục Elektra nhấm nháp rượu son môi nói:
“Không cần lo lắng, Backlund là một nơi có pháp luật, hơn nữa, nữ thần sẽ phù hộ cho ông.”
“Như vậy thì tôi yên tâm rồi, ca tụng nữ thần!” Klein thật sự vẽ hình vầng trăng đỏ rực trước ngực.
Đợi đến khi Giám mục Elektra bước vào sân nhảy, ánh mắt anh dần nặng nề hơn, khe khẽ thở dài.
Không phải anh đang sợ và oán hận điều gì, mà cảm thấy hơi áy náy, ít nhất đến hiện giờ, Giáo hội Đêm Tối đối xử với anh không hề tệ chút nào, mặc dù liên quan đến tiền tài, nhưng quả thật cũng đã giúp đỡ không nhỏ, thậm chí còn bằng lòng cung cấp sự phù hộ nhất định.
Nhưng mà, anh lại đang lên kế hoạch đối phó với người trông coi nội bộ, làm thế nào để lừa được trung tâm phong ấn sau cửa Chanis rồi đánh cắp vật phâm.
Ôi, nếu kế hoạch này phải mất nhiều thời gian mới có thể hoàn thành, thì thật sự phải đi điều trị tâm lý định kỳ rồi, nếu không phương diện tinh thần có lẽ sẽ xảy ra vấn đề… Klein suy xét kỹ cảm xúc của mình, khẽ lắc đầu một cái khó mà nhận ra.
Khu JoWod, trong một tòa nhà, Hugh đặt bánh nướng lớn Feineibote và trà đá ngọt vịnh Disi vừa mới mua về lên bàn ăn, nói với Furth:
“Đừng thường xuyên ăn loại thức ăn này, không tốt cho sức khỏe.”
“Sao lại nói vậy?” Furth cầm một chiếc bánh nước có rắc hoa quả và chân giò hun khói lên, cắn một miếng nói.
“Xem trên tạp chí, là một thợ săn tiền thường, giữ dáng là việc ắt không thể quên.” Hugh do dự một chút, cuối cùng cũng cầm một miếng bánh nướng đặt lên bên miệng.
Furth cười khẩy một tiếng:
“Cậu là người phi phàm theo hướng chiến đấu, không phải là thợ săn tiền thưởng bình thường, không cần quá chú ý đến việc giữ dáng.”
“Có lẽ, vì thế mà cậu đã bỏ lỡ cơ hội cao thêm cuối cùng.
À đúng rồi, mình nghe nói con đường ‘Chiến sĩ’ có thể khiến người ta cao lên đấy, cậu xem những người dã man Fossack thì biết.”
Hugh hơi ngây ra, rồi bỗng thở dài nói:
“Nhưng mình sinh ra đã là một nửa ‘Người trọng tài’, không thể trở thành ‘Chiến sĩ’ được…”
Rất hiển nhiên cô ấy cũng từng cân nhắc đến việc đó.
Furth thấy mình gợi lên ký ức cho bạn, giả bộ chưa nói gì, chuyên tâm hưởng thụ bữa tối muộn.
Đợi đến khi ăn uống xong xuôi, dọn dẹp sạch sẽ, cô kéo Hugh vào phòng ngủ của mình, đằng hắng rồi nói:
“Gần đây cậu giúp đỡ mình rất nhiều, mình quyết định tặng cậu một món quà.”
“Lại có việc vì rắc rối cần mình làm à?” Hugh cảnh giác sờ mái tóc ngắn màu vàng của mình.
“…” Furth chớp mắt, bỗng nhiên có chút kiểm điểm lại trạng thái bình thường của mình.
Cô cười gượng hai tiếng:
“Đây là vì lúc trước, lúc trước.”
Không đợi Hugh đáp lại, trong ánh mắt nghi ngờ của đối phương, cô đã lấy ra một chiếc hộp sắt hình vuông, vốn là loại dùng để đựng thuốc lá.
“Mình không hút thuốc.” Hugh lắc đầu nói.
Furth “ừm” một tiếng, mở hộp sắt ra, để lộ hình lăng trụ bán trong suốt màu lam nhạt bên trong.
Ánh mắt Hugh chợt ngưng lại, nhìn vào tinh thể mà bên trong đang lóe ra ánh sáng giống tia chớp kia, hỏi ngược lại bằng trực giác:
“Kẻ thẩm vấn?”
“Đúng vậy, có một vị trong hội người phi phàm đã bán nó với giá rẻ, sợ mất cơ hội nên mình đã vội vàng mua nó.” Furth nói sự thật, không hề có chút giả dối nào: “Cậu cũng biết, thời gian trước vì làm được một việc mà mình đã nhận được tiền tưởng từ thầy, nên cũng không thiếu gì chút tiền này.”
Hugh cũng biết gần đây bạn mình thường xuyên ra ngoài, nói là đang làm việc cho thầy, nhưng vẫn không thể tin rằng Furth có thể dễ dàng mua được phần tiếp theo của đặc tính phi phàm “Kẻ thẩm vấn” để làm quà tặng mình.
Thứ này thực sự vượt quá trạng thái cuộc sống vốn có của Furth rất nhiều lần.
Chương 980: Lần thứ hai hoảng hốt (1)
Furth vẫn còn đánh bạc, sau khi trở thành “Nhà chiêm tinh” thì bắt đầu thắng khoản tiền lớn? Hoặc là rốt cuộc đã coi kho bạc của ngân hàng thành mục tiêu, dựa vào năng lực “Mở cửa” để đánh cắp tiền trong đó? Trong nháy mắt, Hugh đưa ra rất nhiều suy đoán, nhưng không tìm thấy chứng cứ tương ứng.
Sau hai ba giây, cô ấy đưa ra quyết định, đó chính là cứ mỗi tuần sẽ tùy cơ hội mà giả vờ ra ngoài hai hôm, âm thầm quan sát xem rốt cuộc Furth đang làm gì.
Nếu không phải tin vào nhân phẩm và ranh giới cuối cùng của bạn mình, thì cô ấy thậm chí còn nghi ngờ đối phương đã trở thành tình nhân của người giàu có hoặc người phi phàm có năng lực nào đó.
“Nó, nó quá quý giá.” Hugh xua tay, có ý từ chối món quà.
Furth đã chuẩn bị sẵn lý do, cười nói:
“Dù sao sau này mình vẫn còn rất nhiều chuyện cần phiền đến cậu, coi như là thù lao ứng trước đi.”
“Chúng ta là bạn, không cần nói đến chuyện thù lao.” Hugh do dự một giây, lắc đầu nói.
Furth đang chờ câu này, lập tức cười nói:
“Vậy thì coi như là quà sinh nhật tặng trước cho cậu, không được từ chối!”
“Nhưng còn hơn nửa năm nữa mới tới sinh nhật mình…” Hugh vừa than thở, vừa đưa tay ra, nhận đặc tính phi phàm “Kẻ thẩm vấn” kia.
Buổi sáng chủ nhật, Hugh kiềm chế sự kích động và mong chờ trong lòng, vẫn ra ngoài như bình thường, định đi lưu lại ám hiệu tương ứng ở một nơi đặc biệt, hẹn người đàn ông đeo mặt nạ của MI9 kia gặp nhau ở trong một con hẻm nhỏ hẻo lánh vào ban đêm.
Sau khi có đặc tính phi phàm “Kẻ thẩm vấn”, Hugh đã tiêu hóa xong ma dược “Quan trị an”, chỉ cần lấy được phối phương chính xác, là có thể tấn thăng danh sách 7.
Để bước thêm một bước vững chắc trong việc điều tra chân tướng năm đó, và hôi phục lại vinh quang gia tộc, cô ấy gấp rút muốn nhận thêm vài nhiệm vụ quân đội, mau chóng góp đủ công trạng.
Làm xong việc, cô ấy định vòng qua mấy nơi ở khu đông, xem có tin tức gì quan trọng không, sau đó về nhà theo dõi Furth, biết được bạn mình gần đây đang làm gì, có nguy hiểm hay không.
Nhưng khi cô ấy vừa đi vào khu đông đã cảm thấy hình như có người theo dõi mình.
Ai? Là một “Quan trị an”, Hugh có trực giác nhạy bén trong việc theo dõi và bị theo dõi, lúc này trong lòng cô chợt căng thẳng, đầu óc nhanh chóng suy nghĩ, xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Trong hai ba tuần gần đây, cô ấy không hề gặp phải chuyện gì cần đặc biệt chú ý, mấy phạm nhân bị bắt cũng không thuộc về người phi phàm, cùng lắm là có chút liên hệ với nhóm xã hội đen nào đó, không có ái dám đắc tội với thợ săn tiền thường có chút danh tiếng ở khu đông cả, cho nên cô ấy nhanh chóng thu hẹp phạm vi mục tiêu lại, lờ mờ đoán ra người đang nhìn chằm chằm mình thuộc thế lực nào.
Thành viên Hội Cực Quang? Lần trước mình không tới cuộc tụ hội của ngài X, kết quả nơi đó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hiện trường nghe nói vô cùng đáng sợ… Người của MI9 nói cho mình biết, ngài X bị người ta đánh chết ngay tại trận, còn mang thi thể đi, mà kẻ ám sát có dùng năng lực cấp Bán Thần… Hội Cực Quang đang bố trí điều tra ai gây ra chuyện đó? Mỗi một người nhận được lời mời đến cuộc tụ hội đều trở thành mục tiêu của họ? Tuy Hugh đôi khi hấp tấp và liều lĩnh, cách thức tư duy khá trực tiếp, nhưng trên cùng một lĩnh vực, có trực giác mạnh mẽ, chỉ chớp mắt là có thể nghĩ đến điểm mấu chốt.
Mà trong chuyện ngài X bị giết, một mặt cô ấy cảm thấy may mắn khi mình bị Furth kéo đi, không tham gia buổi tụ hội đó, tránh được biến cố, một mặt cho rằng mình không có vấn đềi gì, có thể vượt qua được bất cứ kẻ nào bất cứ cách thức điều tra nào.
Cho nên khi chạm mặt với người đàn ông đeo mặt nạ của MI9 vào tuần trước, cô ấy rất thản nhiên cùng tự tin, tiện tay nhận được nhiệm vụ điều tra chân tướng vụ án.
Đáng tiếc là, cô ấy cũng không rõ lắm rốt cuộc có người phi phàm nào tham gia lần tụ hội đó, không thể nào bắt tay vào điều tra.
Ừm, ngày MI9 kia nói cho mình biết, người của hội Cực Quang không phải là đồ điên đã phát bệnh, mà là đồ điên còn ủ bệnh, không thể dùng logic của người bình thường để phỏng đoán được hành vi của họ, cho dù họ xác nhận mình không có vấn đề gì thì cũng có thể tiện tay giết chết mình để trút giận, cảnh cáo hung thủ thực sự… Tinh thần Hugh căng thẳng cao độ, cô ấy bước về phía trước, một lần nữa sắp xếp lại tuyến đường hoạt động trong khu đông.
Trên tuyến đường ấy, bất cứ lúc nào cô ấy cũng có được các bạn bè trợ giúp, nếu bị tấn công, cũng có cơ hội khá lớn để đào thoát hoặc phản đòn.
Đi một lúc, Hugh đột nhiên hơi ngẩn ngơ, phát hiện không biết mình đã đi về tới nhà ở khu JoWod từ bao giờ.
Hugh mờ mịt đi vào, lúc đang uống nước, thì bị Furth vỗ vai nói:
“Đi cùng tôi tới khu đông nhé.”
Hugh ngây ra, rồi nói câu nói mà mình cảm thấy rất quen thuộc:
“Cậu, định ra ngoài lấy tài liệu?”
Furth lập tức phủ định câu ấy, tỏ ý lúc trước mình đã tiếp nhận một nhiệm vụ, phải giúp người ta tìm kiếm bụi do quỷ hồn để lại sau khi biến mất, mà linh hồn của các người chết trong nghĩa trang đã sớm bị tịnh hóa, đưa đến đất nước của mỗi thần linh rồi, nên chỉ có thể đến khu đông tìm kiếm.
Hugh do dự nói:
“Mình đang định tham gia cuộc tụ hội do ngài X triệu tập, chuyện của cậu không thể chậm lại một ngày sao?”
Furth trưng ra vẻ mặt khổ sở, nói mình đã dây dưa lâu quá, nhiệm vụ sắp quá hạn rồi.
Hugh thở dài, đồng ý đi cùng cô bạn tới khu đông tìm kiếm thi thể vừa mới chết hoặc là chết được một thời gian nhưng chưa bị ai phát hiện.
Hai người vừa định ra ngoài, thì Hugh bị một cơn gió bên ngoài thổi qua, cô ấy rùng mình một cái, chợt tỉnh táo lại, thấy có một nhà thơ hát dạo ngồi ở góc đường, tay gảy thất huyền cầm, hát một bài cao dao phổ biến ở nông thôn phía nam.
Hugh hơi nhíu mày, giơ tay day thái dương, cứ luôn cảm thấy vừa rồi mình đã thất thần, nhưng không nhớ nổi mình đã nghĩ gì.
Cô ấy tiếp tục duy trì sự cảnh giác cao, men theo tuyến đường đã dự tính, đến quán bar có bán bữa trưa, gặp ngay phải một cư dân khu đông thỉnh thoảng cung cấp tin tức cho mình ở đối diện.
Đây là một người đàn ông trẻ tuổi tầm hai mươi ba, hai mươi bốn, đôi lông mày được tỉa rất mảnh, tóc nâu dài đến vai, ngũ quan không tín là thô kệch, bôi thứ đồ trang điểm rẻ tiền, mang đến cho người ta cảm giác rất thiếu hài hòa.
“Sherman, mấy hôm nay có xảy ra chuyện gì không?” Hugh chào hỏi một tiếng.
Theo sự hiểu biết của cô ấy, người đàn ông trẻ tuổi tên là Sherman này luôn cho mình là nữ giới, chẳng qua vận mệnh đã trêu đùa anh ta, khiến anh ta trở thành đàn ông, việc này khiến anh ta đã gặp phải sự kỳ thị vô cùng nghiêm trọng trong nhiều năm trước.
Sherman nở nụ cười để lộ răng nanh:
“Rất yên bình, không có đàn ông nào mời tôi uống rượu.”
“Uống rượu không tốt.” Hugh còn thật sự khuyên bảo một câu, lướt qua đối phương, đi về phía quầy bar.
Sherman xì một tiếng, uốn éo đi ra khỏi cửa chính, đi thẳng về phía khu nhà mà mình thuê trọ.
Anh ta dừng lại ở cửa mấy chục giây, đi thêm hai bước về bên cạnh, gõ cửa phòng.
Cánh cửa gỗ kia kẹt một tiếng mở ra, một giọng nữ ngọt ngào khó giấu, trầm thấp truyền ra: “Anh đã quyết định rồi sao?”
Sherman cất bước đi vào, trở tay đóng cửa phòng, nhìn về cô gái ngồi trên giường, mặc bộ váy đen: “Tôi chỉ là hơi khó tin, không tin sẽ có chuyện thần kỳ như thế.”
Trong mắt anh ta, cô gái kia có gương mặt hơi tròn, khí chất tao nhã, diện mạo không những ngọt ngào, mà còn có hương vị khác, rất quyến rũ, rất hấp dẫn.
Đương nhiên, với Sherman mà nói, anh ta hâm mộ cô nhiều hơn là say đắm.
Cô gái mặc áo đen kia đáp với vẻ mặt hờ hững:
“Chẳng phải anh đã từng xem ảnh chụp trước kia của tôi rồi sao?”
Trong lúc ánh mắt cô chuyển động, luôn bất giác mang theo vẻ u buồn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Đại Phản Phái Hệ Thống [Dịch] Đại Phản Phái Hệ Thống](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Dai-Phan-Phai-He-Thong-See-Audio-Truyen.jpg)


