Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 194 : Giáo đường của ai (2) (c966-c970)
❮ sautiếp ❯Chương 966: Giáo đường của ai (2)
Giờ phút này, trong đầu Klein tự nhiên tưởng tượng ra một hình ảnh:
Từng tín đồ thành kính phủ phục dưới đất, bò về phía trước, được một đoạn lại dùng trán cùng mình đập mạnh xuống đất, bắn ra cả máu tươi.
Thấy Hermann Sparrow chuyển ánh mắt đi, không quan sát nữa, Arges dò hỏi:
“Thần Viễn Cổ Thái Dương?”
Cùng lúc đó, hắn không hiểu sao lại cảm thấy vừa rồi bên cạnh Hermann Sparrow có gió lạnh thổi qua, nghi ngờ xung quanh có oan hồn và u ảnh đang ẩn náu.
Liên tưởng đến khả năng kiểm soát kỳ dị của con khỉ đầu chó lông xoăn biến dị, Arges mơ hồ đoán được điều gì đó, nhưng không nói ra.
Nghe thấy câu hỏi của “Người Treo Ngược”, Klein vốn định cười khẽ một tiếng, đáp lại rằng “Anh cũng có thể gọi ông ấy là Chúa sáng tạo tất cả, thần toàn trí toàn năng”, nhưng chợt nhận ra giọng điệu và dùng từ ấy hơi giống “Kẻ Khờ”, chứ không phải là của Hermann Sparrow, nên kiềm chế bản thân, chỉ khẽ gật đầu:
“Điều này không khó nhìn ra.”
Arges lặng lẽ thở ra một hơi, càng thêm kỳ vọng vào món vật phẩm được mai táng sâu trong tòa giáo đường này.
Hai người đồng thời đưa ra quyết định, đi thẳng về phía cuối đại sảnh.
Khi đến gần, Klein rốt cuộc cũng biết ở nơi đó có một hàng bậc thang dẫn xuống.
“Khu vực dưới lòng đất?” Anh dùng lời lẽ ngắn gọn hỏi một câu.
Arges lắc đầu, nói:
“Tôi không thể khẳng định, tôi chưa từng xuống đấy.”
“Mặc dù Zillingers đã thử đi vào, nhưng chưa được mười phút thì đã quay về đây, hơi thở cũng trở nên khá yếu ớt.”
Klein gật đầu như có điều suy nghĩ, thuận miệng nói:
“Dường như anh rất quen thân với anh ta.”
Nếu là người khác hỏi vậy, Arges chắc chắn coi như không nghe thấy, không trả lời ngay trước mặt, nhưng trong lòng anh ta, “Thế giới” Hermann Sparrow chính là quyến giả của Ngài “Kẻ Khờ”, câu hỏi của anh ta biết đâu lại đại diện cho ý của vị kia, cho nên phải cư xử cẩn thận.
Sau khi cân nhắc vài giây, Arges nói bằng giọng trầm thấp:
“Tôi với anh ta là đồng hương, từng làm người hầu trong một giáo đường nhỏ.”
“Mục sư ở nơi đó là một người tính khí thất thường, thích trừng phạt người hầu.
Zillingers không chịu nổi, đã lén trốn đi, trở thành hải tặc.”
Còn có cả một quá khứ như vậy… ngài “Người Treo Ngược” cũng là một người có tâm sự… Klein không hỏi sâu thêm, chỉ dọc theo từng bậc cầu thang đi xuống dưới trong sự yên tĩnh của giáo đường đổ nát.
Tuy tiếng bước chân của anh đã cực kỳ khẽ, nhưng trong không gian như vậy vẫn nghe rất rõ ràng, vang vọng về phía xa.
Chẳng mấy chốc hai người đã đi hết cầu thang, lại thấy một chiếc cổng tò vò có vòm cuốn khác.
Hai bên cổng tò vò có hai bóng đen, lặng lẽ không tiếng động mà đứng đó, vĩnh viễn không thay đổi.
Klein và Arges đồng thời dừng bước lại, nhìn về hai bóng đen kia, phát hiện đó là hai pho tượng đá.
Chúng đều có giới tính nam, cả vật thể màu xám trắng, một pho mặc áo giáp hình thùng nước trên người, một pho khoác áo jacket khá là mang phong cách thời cận đại, vẻ mặt tràn đầy đau đớn, đôi mắt lồi ra, giống như đang trừng mắt nhìn gì đó.
Thấy cảnh tượng này, Klein đột nhiên nảy ra suy nghĩ, nhớ lại cảnh tượng mình vừa gặp ở bên ngoài:
Anh và Arges đều xuất hiện dấu hiệu hóa đá, may mà kịp thời thoát khỏi ảnh hượng, nếu không thì thật sự đã biến thành tượng đá rồi!
Đây… không phải là con người cũng gặp phải cảnh tượng tự đấy chứ… Nếu vừa rồi mình và Arges bị hóa đá thì có phải cũng sẽ được “chuyển” xuống lòng đất của tòa giáo đường cổ xưa, canh giữ chiếc cổng tò vò này qua mấy trăm năm, mấy ngàn năm không thay đổi hay không? Vậy thì thứ có năng lực hóa đá không phải đang sợ hãi khu di tích này sao? Klein không hiểu sao lại cảm thấy sợ hãi, da đầu hơi tê dại.
Anh khống sự biến đổi trên nét mặt, nghiêng đầu nhìn “Người Treo Ngược”, phát hiện đồng tử của người đàn ông thô kệch làm bạn với biển này cũng đang to ra, bàn tay nắm con dao ngắn cũng chặt hơn nhiều.
Ngài “Người Treo Ngược” cũng có suy đoán giống mình, không cần mình phải giải thích rõ ra nữa… Klein chỉ vào cổng tò vò nói:
“Bên trong khả năng còn có nhiều tượng đá hơn.”
Arges gật đầu, nửa lo lắng nửa đùa giỡn nói:
“Chỉ hi vọng đừng nhìn thấy chúng ta.”
Nếu mình và Arges một bên tin chắc đã thoát khỏi hiệu quả hóa đá, một bên lại nhìn thấy bức tượng của mình ở khu vực dưới lòng đất thì đó chính là một chuyện rất khủng khiếp… Klein suy nghĩ hai giây, nói với “Người Treo Ngược”:
“Anh có năng lực nhìn xuyên bóng đêm không?”
Ý của anh thực sự là ánh sáng từ đèn bão vô cùng bắt mắt trong bóng tối thuần túy dưới lòng đất, dễ dàng gây ra những biến cố không cần thiết, cho nên nếu có năng lực nhìn xuyên bóng đêm thì tốt nhất là dập ánh lửa đi.
Mà ý nghĩa ẩn giấu trong đó, anh tin rằng ngài “Người Treo Ngược” có thể nhận ra được.
Arges thản nhiên đáp:
“Có.”
Một người danh sách con đường “Thủy thủ” có thể ẩn sâu, đương nhiên là có năng lực “Nhìn xuyên bóng đêm”.
Klein nhìn hắn một cái, không lên tiếng, nhưng ý tứ thì thể hiện ra hết sức rõ ràng:
Vậy vì sao anh còn muốn dùng đèn bão?
Arges nghiêm túc đáp lại:
“Một là để kẻ địch hiểu lầm, khi chúng thấy tôi sử dụng đèn bão để chiếu sáng, theo bản năng sẽ cho rằng tôi không có năng lực ‘Nhìn xuyên bóng đêm’.
Đợi đến khi họ phá vỡ đèn bão, sau khi cố gắng tạo ra môi trường tối tăm, tôi có thể cho chúng một bất ngờ.”
Thật là nham hiểm… Klein nhất thời không tìm ra lời lẽ để đối đáp.
Arges tiếp tục nói:
“Hai là đề phòng tình huống cùng loại với thành Bạc Trắng, trong bóng tối thuần túy không ánh sáng có thể sẽ ẩn giấu nguy hiểm trí mạng.”
Có lý… Klein không tỏ ý bảo đối phương tắt đèn bão nữa, đi qua hai pho tượng đá, trong ánh mắt chỉ còn đọng lại đau đớn của chúng, đi thẳng qua cổng tò vò vào khu vực dưới lòng đất.
Bởi vì không biết pho tượng hóa đá rốt cuộc có ý nghĩa gì, cũng không rõ người hóa đá đã hoàn toàn chết hay chưa, Klein không thử đi phá nát chúng, để thu hoạch vật phẩm thần kỳ và đặc tính phi phàm có khả năng tồn tại.
Sau khi đi qua cổng tò vò, tiến vào khu vực lòng đất, trước mặt Klein và Arges không còn một tia sáng tự nhiên nào nữa, trần của nơi này còn khá nguyên vẹn, không có giếng trời cho nên ánh trăng đỏ rực xuyên qua sương mù cũng không thể chiếu vào đến đây.
Arges lập tức nhấc cao đèn bão trong tay một chút, khiến hành lang rộng lớn nhưng không thấy tận cùng được nhuộm một lớp ánh sáng ảm đạm.
Klein liếc mắt nhìn, ít nhất phát hiện được sáu pho tượng đá hình dáng con người có phong cách giống cổ đại, ngoài vẻ tuyệt vọng và đau đớn trên gương mặt thì không có chỗ nào giống nhau.
Bị tròng mắt không hề chuyển động nhìn chằm chằm vào, lại liên tưởng chúng có thể đã từng là người sống sờ sờ, Klein chợt lạnh dọc sống lưng, cảm thấy chỗ sâu trong hàng lang, nơi bóng tối đang ngự trị, dường như có một con quái vật khủng khiếp đang há miệng ra, chờ hai người chủ động bước vào bụng nó.
Kiềm chế cảm xúc đang dao động, Klein và Arges không ai lên tiếng, đi xuyên qua những pho tượng đá xám trắng có nét mặt vặn vẹo, bước từng bước về phía trước.
Đi khoảng mấy chục giây, bởi vì có ánh sáng từ đèn bão, Klein dù không cần dùng năng lực nhìn xuyên bóng đêm của “Oan hồn” Senol, vẫn có thể nhìn thấy một vài bức bích họa ảm đạm hư hỏng trên mặt tường hai bên.
Thỉnh thoảng cũng có mấy bức còn tương đối nguyên vẹn, khiến người ta có thể nhận ra chúng đang miêu tả cụ thể cái gì.
Chủ thể của chúng không cần nghĩ cũng biết đó đều là bóng hình cao lớn đứng trước giá chữ thập và giá chữ thập đang tỏa ra từng tầng hào quang.
Chương 967: Bức họa trong sảnh mộ táng
Bóng hình vừa mơ hồ vừa trang nghiêm đó hoặc là đối diện với một cơn hồng thủy bao phủ thành bang, dâng đến tận sườn núi, hoặc là chân giẫm lên mặt đất đang nứt ra thành từng mảng, hoặc là nhìn lên bầu trời sao, đối diện với từng con mắt vô cùng tà ma và điên cuồng hiện ra trong bóng tối sâu thẳm.
Đây là hình ảnh khi tận thế đến thần Viễn Cổ Thái Dương cứu vớt thế giới? Điều này có chỗ tương tự với bức bích họa mà đám người “Mặt Trời” nhỏ đã phát hiện ra trong thần miếu “Tạo vật chủ chân thật”… Hoặc là họ sao chép lẫn nhau, mọi người đều không từ bỏ nỗ lực tiến gần đến phương diện này của đối phương, dù sao cũng đều muốn cường điệu bản thân từng là chúa cứu thế, là thần linh đáng sùng bái nhất… Tầm mắt của Klein nhanh chóng di chuyển trên bức tường, tự mình tiến sâu vào trong hành lang.
Lúc Arges quan sát những bức bích họa bị tàn phá này, đột nhiên y đè thấp giọng, khẽ nói:
“Tôi nghi ngờ ‘Chân thật’, ‘Đọa lạc tạo vật chủ’ đã bắt chước những nội dung này trong miêu tả bản thân.”
Quả nhiên, mọi người đều có cái nhìn đồng nhất… Klein để súng ngắn “Chuông tang” chúc xuống dưới, cười nói:
“Nếu nhìn thấy thứ liên quan đến ‘Tạo vật chủ chân thật’ ở phía trước thì tôi cũng sẽ không cảm thấy bất ngờ.”
“Nó và vị tạo vật chủ của tín ngưỡng thành Bạc Trắng kia có lẽ tồn tại mối liên hệ nào đó.” Arges tán thành phán đoán của Klein.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, cố gắng thả nhẹ bước chân, nhưng bốn phía vẫn có tiếng động vọng lại.
Trong bầu không khí yên ắng đến cực đoạn, hai người cứ thế đi sâu vào trong.
Đúng lúc này, linh cảm của Klein chợt nảy lên, anh bước lên hai bước, đứng chắn trước Arges, che đi quá nửa ánh sáng từ đèn bão.
Chưa đến hai giây sau, anh nghe thấy một tiếng động nặng nề truyền từ xa đến gần.
Rầm! Rầm! Rầm!
Mặt đất khẽ rung lên, càng ngày càng rõ ràng, sau đó Klein nhìn thấy phía trước có một bóng hình cao gần bốn mét đang đi ra.
Cả người nó có màu xám trắng, bên ngoài điêu khắc hoa văn như một lớp giáp, đầu mọc ra sừng nhọn của sơn dương, miệng giống chó săn, nửa đóng nửa mở, để lộ ra răng nanh bên trong.
Mà thứ thu hút sự chú ý của người ta nhất chính là đôi mắt đang bốc lên ánh sáng đỏ và sáu đôi cánh phủ màng màu xám trắng.
Rầm! Rầm! Rầm!
Con quái vật này cầm trường kích bằng đá dài tám bảy tám mét, thông thả tiến vào hang động.
Mỗi một bước của nó đều có thể khiến cho mặt đất rung lên, cảm giác nặng nề truyền ra bốn phía.
Tuy trước đó Klein chưa từng nhìn thấy vật thật, nhưng chỉ liếc mắt anh đã nhận ra đây là thứ gì.
Một con thạch tượng quỷ sáu cánh!
Kết tinh trung tâm của nó chính là một trong những vật liệu chính của Bí Ngẫu Đại Sư, năng lực phi phàm mà nó nắm giữ đương nhiên là vô cùng kỳ dị, rất khó đề phòng!
Mà nhìn từ hình thể bên ngoài đến vật liệu cấu tạo của nó, năng lực chiến đấu trực diện chắc chắn cũng rất mạnh, hơn nữa còn không sợ phần lớn các sát thương… Nó chỉ cần xông tới đây, đập mạnh thanh trường kích bằng đá nặng nề trong tay xuống, có thể tạo ra sát thương lớn rồi… Tay trái Klein hơi mở ra, không nóng vội đưa ra phản ứng.
Anh cùng Arges đồng thời dừng lại, một người dùng cơ thể, một người dùng quần áo, che gần hết ánh sáng của đèn bão.
Rầm! Rầm! Rầm!
Con thạch tượng quỷ sáu cánh kia không định đi về phía hai người, nó đi cắt ngang qua hành lang, tiếng bước chân xa dần rồi biến mất.
Quả nhiên, giác quan của nó cũng không mạnh lắm… Chẳng trách lúc trước Zillingers có thể xâm nhập vào lòng đất rồi thuận lợi quay về.
Klein đợi cho tiếng bước chân khó mà phát hiện được nữa, mới đi tiếp về phía trước, vượt qua ngã tư vừa rồi.
Thật ra với thực lực và trang bị hiện giờ, cùng sự hiểu biết về mục tiêu của anh, giết chết một con thạch tượng quỷ sáu cánh không phải là chuyện gì nguy hiểm, hơn nữa “Người Treo Ngược” còn có thể trợ giúp.
Sở dĩ anh bỏ qua nó, là vì anh không biết trong khu vực dưới lòng đất này rốt cuộc có bao nhiêu con thạch tượng quỷ sáu cánh.
Một khi chiến đấu gây ra động tĩnh lớn, có lẽ hai người sẽ gặp phải cảnh bị vây khốn, như vậy chỉ có thể dựa vào “Lữ hành” để thoát khỏi đây.
Hơn nữa nếu kinh động đến sự tồn tại khiến các sinh vật siêu phàm không dám đền gần khu di tích này, thì chỉ số rắc rối sẽ tăng lên nhiều.
Khống chế lòng tham của mình chính là một trong những điều kiện tiên quyết của việc thăm dò mạo hiểm.
Thấy nhà mạo hiểm điên cuồng tỏ ra bình tĩnh và lý trí như thế, Arges cũng khá vui mừng, càng thêm nghi ngờ đối phương gánh vác một vài mệnh lệnh của ngài “Kẻ Khờ”, cho nên mới kiềm chế sự xúc động muốn tấn công thạch tượng quỷ sáu cánh.
Anh ta càng tỏ ra bình tĩnh thì khi gặp được mục tiêu thực sự chắc chắn sẽ càng điên cuồng… Trong đầu Arges chợt nảy ra suy nghĩ, hắn đi theo Hermann Sparrow qua ngã tư, rồi tiến thẳng về phía trước.
Bích họa hai bên tường vẫn bị tàn phá như trước, thỉnh thoảng lại miêu tả về sự thần thánh và vĩ đại của vị thần Viễn Cổ Thái Dương kia.
Rốt cuộc, Klein và Arges cũng đến cuối hành lang, nơi này có một cửa đá hai cánh cao bảy tám mét.
Bên trên khắc các ký hiệu có liên quan đến cái chết, yên giấc, kết thúc, tân sinh, bắt đầu.
“Một mộ táng?” Klein quay đầu hỏi Arges.
Arges gật đầu:
“Cũng có thể là một thần miếu.”
Rất hiển nhiên hắn cũng nghi ngờ thần miếu và mộ táng ở nơi này có vị trí đồng nhất.
Cửa đá màu xám trắng trước mặt họ cũng không đóng chặt, có một khe hở nhưng chỉ dành cho trẻ em đi qua.
Arges ngắm nhìn cơ thể mình, chủ động đi qua, bỏ đèn bão xuống, cắm dao ngắn vào, đặt hai tay lên cánh cửa lớn.
Hắn thong thả hít sâu một hơi, đầu gối gập xuống, cơ bắp trên cánh tay đột nhiên lồi lên.
Khe hở kia im hơi lặng tiếng rộng ra khá nhiều.
Klein thấy cảnh đó, hơi nhướng mày, tỏ vẻ khá kinh ngạc.
Bởi vì “Người Treo Ngược” đẩy cửa ra nhưng không hề gây ra chút tiếng động nào.
Anh không nghi ngờ gì về sức mạnh của một vị “Hải dương ca giả”, nhưng cũng không cho rằng cửa đá hai cánh này không hề tiếp xúc với mặt đất.
Chuyển tầm mắt xuống, Klein thấy trong khe hở dưới cửa có thêm một bãi chất lỏng khá dính.
Lặng lẽ làm ra hiệu quả bôi trơn… ngài “Người Treo Ngược” làm việc thật cẩn thận… Đây là năng lực của “Nhà hàng hải” hay là của “Hải dương ca giả”? Ừm, anh ta hẳn là còn dùng năng lực “Phong quyến giả” để chế tạo ra “Đệm khí”, cho nên vừa rồi đã “mở cửa” trong im lặng… Klein đại khái đã rõ nguyên nhân.
Anh dựa vào cửa đá, không vội đi vào, thông qua khe hở rộng, đánh giá cảnh tượng bên trong.
Đập vào đường nhìn của “Oan hồn” chính là khu vực bên cạnh, nơi đó có một hàng quan tài đá màu xám trắng.
Quả nhiên là sảnh mộ táng trong lòng đất… Có kết hợp với thần miếu hay không thì tạm thời còn chưa biết… Klein vừa nghĩ, vừa dùng tay trái rút “Bút ký lữ hành Lemano” ra, bên trên có năng lực phi phàm thích hợp để quan sát sự vật trong lĩnh vực tử vong.
Cùng lúc đó, anh dùng muôi bạc nhanh chóng chế tạo tường linh tính, phong tỏa hộp thuốc lá bằng sắt, để tránh còi đồng Azcot ở bên trong làm từng người chết đang yên giấc này bò dậy.
Arges cũng rút con dao ngắn ra, để lòng bàn tay trái lên bên cạnh con dao, trượt lên trên một cái.
Một tiếng xoẹt vang lên, chuôi dao đột nhiên hiện lên con rắn điện trắng bạc đang giương nanh múa vuốt.
Chương 968: Một góc độ khác của thần thoại (1)
Hai người nhanh chóng chuẩn bị xong, Klein đang sắm vai nhà mạo hiểm điên cuồng Hermann Sparrow đi qua khe hở, tiến vào sảnh mộ táng.
Đương nhiên, trước khi anh đi vào, “Oan hồn” Senol đã làm “lính gác”, vòng vo non nửa vòng trong sảnh mộ táng.
Đối với “Bí Ngẫu Đại Sư” mà nói, có bí ngẫu thì không cần phải mạo hiểm trong rất nhiều việc!
Chỗ cao trong sảnh mộ táng có nước ngấm ra, có vẻ rất ẩm ướt, bên trong chia làm hai phần trái phải, mỗi bên đặt mười hai chiếc quan tài màu xám trắng u ám, ở giữa lại có một khu vực hình tròn trống không, chỗ mặt đất tương ứng dường như tồn tại một bức vẽ phức tạp tinh xảo.
Klein không tới gần, cũng giơ tay ngăn Arges lại, sau đó thao dúng “Oan hồn” Senol hiện thân, nhanh chóng bay đến không trung ở khu vực hình tròn kia.
“Thượng tướng máu”… Cơ trên mặt Arges chợt giật giật.
Tuy hắn đã sớm có suy đoán về việc này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, vẫn khó mà kiềm chế được phản ứng theo bản năng.
Lúc này, Senol giảm thấp độ cao, nhìn thấy rõ khu vực ở giữa miêu tả cái gì:
Bức vẽ kia có sắc thái u tối, bối cảnh là vài bóng người lờ mờ hư ảo, mà chủ thể lại là một cái bàn dài.
Trên bàn dài có một hình người đang nằm, trên lưng tỏa ra hào quang của giá chữ thập, bên cạnh là bóng của ba người đứng vây quanh.
Một người có dáng vẻ anh tuấn, tinh thần phấn chấn, một người có vẻ uy nghiêm dũng cảm, một người để chòm râu dài màu trắng, trông rất có trí tuệ.
Nhưng ánh mắt ba người đều lộ ra cảm giác quỷ quái khó diễn tả bằng lời, hành động cũng giống thế:
Một người kéo cánh tay của hình người đang nằm nhét vào trong miệng cắn, khiến cả miệng toàn là máu, một người nâng đầu hình người kia lên để hút óc, một người lại móc trái tim còn đang đập ra, gặm cắn với vẻ đói khát.
Ngoài ra, phần bụng của hình người kia bị nứt ra một lỗ vừa dài vừa rộng, có một đứa trẻ con đen thui u ám đang ngồi trong đó, nhai nuốt một đoạn ruột, máu tươi đầm đìa nhễu xuống.
Bốn người này dường như còn phát giác ra có người đang rình mò, ánh mắt cùng hướng lên trên, giống như đang nhìn chằm chằm vào mỗi một sinh linh nhìn thấy bức vẽ này!
Sau khi xuyên qua tầm mắt của “Oan hồn” Senol nhìn thấy bức vẽ kia, tim Klein đập mạnh liên hồi, âm thanh thình thịch rõ rệt đến mức ngay cả bản thân anh còn nghe thấy.
Là một “Nhà bói toán” giỏi về suy luận, gợi ý và tượng trưng, anh chỉ cảm thấy máu trong người điên cuồng vọt lên đầu, khiến đầu óc mê muội, dường như đang ngăn cản não bộ suy nghĩ thêm một bước.
Nhưng cho dù vậy, cũng có một giọng nói hư ảo thuộc về chính anh đang vang vọng trong đầu, tràn ngập hoảng sợ:
Hình người bị phanh thây ăn thịt kia hẳn là đại diện cho thần Viễn Cổ Thái Dương, đại diện cho chúa sáng tạo tất cả, thần toàn trí toàn năng của tín ngưỡng thành Bạc Trắng!
Mà ba người tà ma ở bên cạnh ông ấy, mình đã từng nhìn thấy.
Trong di tích dưới lòng đất ở Backlund, nơi phong ấn ác linh khủng khiếp!
Chúng tồn tại với hình thức là những pho tượng, không tà ác giống như trên bức vẽ này, chia ra đại diện cho:
“Mặt Trời Vĩnh Hằng”, “Chúa Tể Của Gió Bão”, “Thần Tri Thức cùng Trí Tuệ”!
Đột nhiên, Klein nhớ lại một danh từ từng có được, một danh từ lấy được vì đã đối mặt với “Mặt Trời Vĩnh Hằng”:
“Thiên sứ trắng tuyền”!
Việc này… không phải chứ… chẳng lẽ “Mặt Trời Vĩnh Hằng” từng là Thiên sứ bên cạnh thần Viễn Cổ Thái Dương? “Mặt Trời” nhỏ lúc trước đã từng đề cập tới chuyện anh ta nghe thấy một vị nhân viên thánh chức của Chúa tạo vật ở trấn Hạ Ngọ dùng giọng điệu sám hối và tiên đoán để lẩm bẩm một số chuyện, trong đó có một câu: các vị vua thường xuyên đến cung điện hoàng hôn để mưu đồ bí mật… “Mặt Trời Vĩnh Hằng” vốn có tên là “Thiên sứ trắng tuyền”, cũng là Vua Thiên Sứ đã phản bội vị Chúa tạo vật kia?
Mà kẻ đó cùng “Chúa Tể Của Gió Bão”, “Thần Tri Thức cùng Trí Tuệ” cùng với đứa trẻ ngăm đen không biết đại diện cho vị nào kia, đang chiếm lấy những thứ tốt nhất, chia nhau ăn thịt thi thể của Chúa tạo vật thành Bạc Trắng… Trong điển tịch của các đại giáo hội đều có ghi chép lại rằng ba vị thần linh cổ xưa nhất này chính là do tinh thần của Chúa tạo vật nguyên sơ phân hóa mà thành… Nhìn từ góc độ nào đó, giống như là một sự ám chỉ đối với lịch sử đen?
Nếu suy đoán của mình là thật, thì “Chúa Tể Của Gió Bão” và “Thần Tri Thức cùng Trí Tuệ” hẳn cũng là Chúa tạo vật trong tín ngưỡng của thành Bạc Trắng kia, Vua Thiên Sứ bên cạnh thần Viễn Cổ Thái Dương, có lẽ nên gọi họ là “Thiên sứ gió” và “Thiên sứ trí tuệ”…
Bởi vậy, tám vị Vua Thiên Sứ đã đủ rồi, Thiên sứ bóng tối, Thiên sứ trắng tuyền, Thiên sứ gió, Thiên sứ trí tuệ, Thiên sứ không tưởng, Thiên sứ thời gian, Thiên sứ vận mệnh, Thiên sứ đỏ… Nhìn từ những gì “Mặt Trời” nói và những chuyện xảy ra về sau này của các Thiên sứ, dường như trừ hai đứa con của thần Amon và Adam ra, các Vua Thiên Sứ khác đều phản bội vị Chúa tạo vật kia… Vị thần Viễn Cổ Thái Dương này cũng không khỏi có phần thê thảm… Bất quá, bức vẽ này chưa chắc đã là thật, chưa biết chừng là miệt thị, nghi ngờ…
Không biết đứa trẻ con ngăm đen ngồi trong bụng thần Viễn Cổ Thái Dương kia đại diện cho vị nào… Cảm thấy “Tạo vật chủ chân thật” có hiềm nghi rất lớn… Chỉ trong chớp mắt mà Klein đã nghĩ đến rất nhiều vấn đề, càng nghĩ sâu thêm càng có xúc động quay đầu bước đi, coi như chưa từng nhìn thấy bức vẽ kia.
Giờ phút này, nỗi sợ hãi khó mà ngăn chặn được trong lòng anh thậm chí còn khiến anh sinh ra ảo giác rằng “Mặt Trời Vĩnh Hằng”, “Chúa Tể Của Gió Bão”, “Thần Tri Thức cùng Trí Tuệ” đang từ tinh giới hướng ánh mắt xuống nhìn chăm chú vào mình.
Ai đã để lại bức vẽ này? Ai có thể biết được nhiều bí ẩn như vậy, hơn nữa lập trường rõ ràng là đứng về phía thần Viễn Cổ Thái Dương? Các thánh giả và Thiên sứ còn lại vẫn luôn đi theo Chúa tạo vật của thành Bạc Trắng và thủy chung sùng bái ông ấy? Sau lưng Klein đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, người còn hơi run rẩy vì sợ.
Tuy năng lực quan sát của Arges không bằng tiểu thư “Chính Nghĩa”, nhưng là người phi phàm có kinh nghiệm phong phú, trong hoàn cảnh cần cảnh giác và đề phòng cao độ thế này, cũng không khó phát hiện ra Hermann Sparrow có vấn đề, hơi xuất hiện vẻ khác thường.
“Sao vậy?” Hắn đè thấp giọng, lên tiếng hỏi.
Klein đột nhiên như bừng tỉnh, vừa để “Oan hồn” Senol rời tầm mắt, vừa chỉ vào khu vực hình tròn không đặt quan tài đá, nói:
“Anh nhìn thử là biết ngay.”
Bức họa khiến Hermann Sparrow phải sợ run, mình mà xem liệu có mất khống chế luôn không? Anh ta không ngăn cản mà đề nghị mình xem, hẳn là không có vấn đề lớn gì, nhưng không loại trừ khả năng anh ta đã mất lý trí, chỉ đang giả vờ là một người bình thường… Arges nháy mắt hiện lên vài suy nghĩ trong đầu, cuối cùng vẫn xách đèn bão lên, vững vàng tiến về phía trước, đi vào khu vực chính giữa.
Sau khi đi bảy tám bước, hắn nhìn thấy rõ bức vẽ có sắc thái âm u kia.
Cũng chỉ mất thời gian ba bốn giây, tay đang nắm dao ngắn và xách đèn bão của Arges cũng run lẩy bẩy khó mà kiềm chế nổi, giống như bị một loại bệnh về não nào đó.
Hắn từng nhìn thấy pho tượng con người của sáu vị chính thần này ở chỗ “Thế giới” Hermann Sparrow trên hội Tarot, đương nhiên phân biệt được ba bóng người đang ăn thịt cánh tay, cắn xé trái tim, hút óc kia là “Chúa Tể Của Gió Bão”, “Mặt Trời Vĩnh Hằng” và “Thần Tri Thức cùng Trí Tuệ”!
Chương 969: Một góc độ khác của thần thoại (2)
Tuy từng bị Zillingers hiếp bức mà hắn đã làm ra vài chuyện bất trung với giáo hội, tuy hắn gia nhập hội Tarot, càng ngày càng cách xa “Vực sâu gió bão”, tin tưởng ngài “Kẻ Khờ”, tìm kiếm sức mạnh to lớn hơn, quyền thế lớn mạnh hơn, tuy hắn liên tiếp bán đứng tin tức của giáo hội, cũng biếng nhác tiêu cực trong một số việc, nhưng từ đầu đến cuối luôn cảm thấy mình có thể tính là tín đồ của “Chúa Tể Của Gió Bão”, chỉ là không được thành kính cho lắm, không đủ cuồng nhiệt mà thôi.
Vậy mà giờ khắc này, từ đáy lòng hắn dâng lên một cảm giác tội lỗi rằng mình đã có hành động xúc phạm nghiêm trọng, thiếu chút nữa thì sợ đến mức tự móc hai mắt mình.
Không trực tiếp tự sát thì chứng tỏ mình thật sự đã biến thành ngụy tín đồ rồi… Arges không dám nhìn nhiều, quay người lại nhìn về phía Hermann Sparrow, giọng vẫn còn run rẩy vì sợ:
“Ba vị kia đều là Vua Thiên Sứ?”
“Tôi không thể nào cho anh câu trả lời thuyết phục, tôi chỉ có thể nói với anh rằng ‘Mặt Trời Vĩnh Hằng’ và ‘ Thiên sứ trắng tuyền’ có liên hệ chặt chẽ.” Klein trả lời khá là mơ hồ.
Quả nhiên… Arges chợt cảm thấy khả năng “Chúa Tể Của Gió Bão”, “Mặt Trời Vĩnh Hằng” và “Thần Tri Thức cùng Trí Tuệ” từng là Vua Thiên Sứ rất lớn.
Về phần Hermann Sparrow không thể xác định được chuyện này, hắn không cảm thấy khó hiểu, cũng không bất ngờ, dù sao đối phương chỉ là quyến giả, không phải Ngài “Kẻ Khờ”.
Arges đang định lên tiếng, bỗng nghe thấy một âm thanh bén nhọn vang lên.
Giống như trong quan tài đá có người dùng móng tay cạo lên nắp đậy!
Không, không phải là giống như, mà chính xác là như thế!
Két! Két! Két!
Hai bên tổng cộng có ba cỗ quan tài đá phát ra tiếng ma sát chói tai, sau đó nắm quan tài nặng nề màu xám trắng hoặc là bị lật ra, hoặc là trực tiếp nổ tung, ba bóng người vặn vẹo đứng hẳn dậy.
Một trong số chúng đang khoác áo bào màu trắng gần như biến thành máu xám có phong cách cổ xưa, gương mặt thối rữa lồi lõm, trên cổ, trên trán và trên mu bàn tay mọc đầy những con mắt sâu hoắm.
Một kẻ bên cạnh nó thì có bàn tay rất lớn, đầu ngón tay thô kệch như được điêu khắc từ gỗ, bên ngoài phủ một lớp dịch mủ màu vàng lục, tản ra xung quanh một thứ sương mù màu vàng đồng có thể ăn mòn quan tài đá.
Một kẻ khác ở bên kia lại mặc áo jacket màu nâu rách nát, trên đầu đội mũ tam giác có hình đầu lâu màu trắng, nhiều chỗ trên da đã hoàn toàn nát vụn, lộ ra xương trắng bên trong.
Dưới lớp quần áo, trong quần của nó thò ra từng xúc tu to tướng khảm đầy vảy cá trắng ởn bóng nhẫy, cũng tỏa ra hơi thở oai phong, cuồng bạo, hung ác, khủng bố một cách tự nhiên.
Kẻ này thậm chí còn khiến Klein có cảm giác mình đang đối diện với danh sách cao con đường “Gió bão”, nhưng trạng thái cơ thể nó lại dường như không đạt được cấp bậc ấy.
Ba người chết này từ trong quan tài đá đi ra, đồng thời chuyển ánh mắt về phía Hermann Sparrow và Arges.
Một kẻ phóng ra luồng điện màu trắng bạc ra xung quanh, phát ra tiếng xoẹt xoẹt.
Một tên đang cho số con mắt không đếm xuể của mình nhìn chằm chằm vào bóng dáng hai người.
Một tên lại khuếch tán sương mù màu vàng lục của mình ra ngoài, và tạo ra một loạt dây mây màu nâu.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân vừa nặng nề vừa dồn dập chạy rầm rập đến đây, dường như có một con thạch tượng quỷ đang đuổi về phía này.
Klein thấy thế không hề bối rối chút nào, tay trái đang cầm “Bút ký lữ hành Lemano” thò vào trong túi áo, chọc vỡ tường linh tính, chỉ dùng hai đầu ngón tay kẹp lấy còi đồng Azcot bỏ ra ngoài.
Ngay sau đó, cổ tay anh rung lên, ném còi đồng về một phía khác của đại sảnh, không có gì bất ngờ khi thấy ba người chết biến dị có hơi thở khủng bố lập tức giống như chó săn được huấn luyện, cùng chuyển hướng đuổi theo chiếc còi đồng.
Arges thấy cảnh này, ánh mắt đầu tiên chợt ngưng lại, sau đó đưa ra quyết định nhanh chóng, vứt đèn bão đi, chạy như điên về phía cửa.
Kinh nghiệm nói cho hắn biết, Hermann Sparrow có thể cùng lúc đối phó với ba người chết đáng sợ kia, còn việc của mình là ngăn lại con thạch tượng quỷ sáu cánh, không cho nó quấy nhiễu đến cuộc chiến của nhà mạo hiểm điên cuồng.
Rầm!
Arges vừa chạy đến cửa, đã thấy cánh cửa đá đôi cao lớn kia vỡ thành mấy mảnh, một con thạch tượng quỷ sáu cánh đang giơ trường kích bằng đá dài bảy tám mét lên, xông thẳng vào trong.
Hắn hít sâu một hơi, trong mắt chợt bùng lên lửa giận, cơ bắp trên người nở ra, dưới sự trợ giúp của cuồng phong, hắn vọt về phía trước, vung con dao ngắn có những ánh điện trắng bạc quấn quanh lên.
Uỳnh!
Hắn né tránh thanh kích đá đang nện mạnh xuống, cả nắm tay lẫn con dao ngắn đồng thời bổ vào bụng dưới của con thạch tượng quỷ sáu cánh.
Trong thời gian ngắn, ánh điện lóe sáng, vụn đá bay tứ tung, Arges theo đó bay ngược ra ngoài, còn thế tiến công của con thạch tượng quỷ sáu cánh cũng bị ép phải dừng lại.
Bịch!
Arges ngã mạnh xuống mặt đất, nhưng vì kịp thời tạo ra “Đệm khí” nên không bị thương nghiêm trọng lắm.
Lúc này, ba người chết đã tụ tập lại một chỗ, tranh nhau cướp đoạt còi đồng Azcot.
Klein nhìn chúng, bình tĩnh mở “Bút ký lữ hành Lemano” ra, để những tờ giấy khô vàng bên trong dừng lại ở trang có ký hiệu và hoa văn phức tạp.
Đây là năng lực cấp Bán Thần vừa mới được ghi lại không bao lâu, “Tia chớp gió bão”!
Sau đó, bàn tay đang nắm súng ngắn “Chuông tang” chìa ra một ngón, khẽ lướt qua trang “Bút ký” nọ.
Cùng lúc đó, anh nhìn về phía ba người chết biến dị đang cướp còi đồng Azcot, thấp giọng chào hỏi chúng.
“Tạm biệt.”
Trong tiếng “xẹt” “xẹt”, từng tia chớp trắng bạc tự dưng lóe lên, đan chéo vào nhau, hóa thành một cơn bão, bao phủ lên khu vực có còi đồng Azcot và cả ba người chết biến dị.
Cả sảnh mộ táng nháy mắt sáng như ban ngày, thậm chí khiến Arges thiếu chút nữa không mở được mắt ra, sự khủng bố và cuồng bạo tỏa ra từ cơn bão khiến hắn phải run rẩy theo bản năng.
Nhờ sự trợ giúp của gió, hắn vừa nhìn cơn bão đang thành hình, vừa bật người lên, một lần nữa lao đến con thạch tượng quỷ sáu cánh lại một lần nữa định tấn công Hermann Sparrow.
Đối với sinh vật siêu phàm có cơ thể kiên cố, không sợ sấm đánh như thạch tượng quỷ sáu cánh, Arges ngoại trừ “Một đòn bạo nộ” con đường “Thủy thủ”, dường như không có cách nào khác.
Đương nhiên, trực tiếp dùng “tiếng ca” để cộng hưởng với cơ quan thính giác và thể tâm trí của đối phương là cách hiệu nghiệm nhất, nếu gặp nó ở nơi khác, Arges chắc chăn sẽ nhắm vào các đặc điểm cao lớn, nặng nề, không đủ nhanh nhẹn của thạch tượng quỷ sáu cánh để quay xung quanh nó, vừa dùng “ca hát” ảnh hưởng đến đối phương, vừa dùng lưỡi dao gió sắc bén tấn công vào cùng một vị trí, dựa vào sát thương tích lũy và thời gian lặp lại, chậm rãi mài mòn đối thủ đến chết.
Nhưng hiện giờ hắn đang đứng trong sảnh mộ táng, phạm vi bị hạn chế, một khi tránh ra khỏi chính diện, con thạch tượng quỷ sáu cánh này chắc chắn sẽ chuyển sang Hermann Sparrow, dùng thanh trường kích dài bảy tám mét để tấn công đối phương, khiến nhà mạo hiểm điên cuồng không nắm được cơ hội giải quyết ba người chết kia.
Mà quan trọng nhất là Arges nghi ngờ có lẽ “tiếng ca” của mình còn ảnh hưởng đến Hermann Sparrow nhiều hơn cả con thạch tượng quỷ sáu cánh kia.
Rầm!
Thanh trường kích bằng đá nện mạnh xuống đất, tạo thành một cái hố to đùng, khiến cả sảnh mộ táng rung chuyển, giống như đột nhiên bất thình lình xảy ra động đất.
Arges cũng không gắng gượng chống đỡ, cho cuồng phong thổi dưới chân, thuận thế bay về phía bên phải, nhanh nhẹn linh hoạt tránh khỏi đòn tấn công của thạch tượng quỷ sáu cánh, lao thẳng lên đầu con quái vật.
Đúng lúc này, hắn nhìn thấy đôi mắt màu xám trắng đang bốc lên ánh lửa kia.
Suy nghĩ của Arges chợt đình trệ, cả người nháy mắt trở nên cứng ngắc, có cảm giác bị hóa đá, nhưng trên làn da không thấy màu xám trắng hiện lên và lan ra.
Chương 970: Bạo quân
Theo quán tính, hắn tiếp tục bay lên, nhưng không kịp chém con dao ngắn ra, mà lao thẳng vào đầu con thạch tượng quỷ sáu cánh.
Sau một tiếng cốp vang lên, cả người hắn bay ngược về sau, đau đớn không thôi.
Tuy trong mắt hắn đang phản chiếu thanh trường kích màu xám trắng nặng nề kia, nhưng suy nghĩ trong đầu lại trì trệ, không thể đưa ra cách ứng phó hữu hiệu.
Đột nhiên, một bàn tay chộp lên vai hắn, kéo mạnh sang bên cạnh.
Uỳnh!
Đá vụn văng tung tóe, tia lửa bắn ra bốn phía, thanh trường kích nặng nề trong tay con thạch tượng quỷ sáu cánh đập ra một cái hố rất lớn dưới nền nhà.
Cơ thể Arges theo đó hơi run lên, mọi thứ trước mặt lại trở nên rõ ràng, đầu óc cũng nhanh chóng hồi phục lại.
Hắn dường như tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng không thể nào phản kháng được, chỉ có thể trơ mắt nhìn, tìm lại quyền kiểm soát cơ thể.
Mãi đến lúc nào, hắn mới phát hiện không biết Hermann Sparrow đã xuất hiện bên cạnh mình từ lúc nào, trong góc chỗ ba người chết biến dị, ánh điện vẫn còn lưu lại, đang vang lên những tiếng xẹt xẹt.
“Đừng nhìn vào mắt nó, tấn công vào ngực nó.” Klein vừa kéo Arges di chuyển với tốc độ cực nhanh để né tránh trường kích bằng đá, vừa nhắc nhở đồng bạn một cách ngắn gọn.
Bản thân Arges từng trải qua và cũng chứng kiến rất nhiều cuộc chiến, không cần Hermann Sparrow giải thích đã rõ anh ta muốn diễn đạt điều gì.
Sau khi hắn thoát khỏi sự trợ giúp, cơ thể cường tráng của hắn vòng qua bên cạnh con thạch tượng quỷ sáu cánh.
Hắn chạy nhanh về phía nó, đợi cho thanh trường kích bằng đá kia quét qua, mới nhờ sự nâng đỡ của cuồng phong, bay vọt lên, tránh khỏi đòn tấn công.
Vù!
Lại thêm một cơn lốc giúp Arges xông thẳng vào ngực con thạch tượng quỷ sáu cánh.
Trong quá trình này hắn nhắm mắt lại, kéo cánh tay phải về sau, để từng khối cơ bắp nổi lên cuồn cuộn.
Sau đó, cắn cứ vào phán đoán về khoảng cách của “Nhà hàng hải”, hắn vung ra nắm tay phải đang nắm chặt con dao ngắn.
Lưỡi dao gió gào thét cùng ánh điện đồng thời xuất hiện, đánh thẳng về phía trước theo nắm tay phải của hắn.
Rầm!
Nắm tay phải của Arges đánh mạnh vào ngực con thạch tượng quỷ sáu cánh, tạo ra hiệu ứng giống như nổ tung, khiến mặt đá chỗ ngực nó đầu tiên là chằng chịt vết rạn, lóe lên những tia lửa điện ngoằn ngoèo, tiếp đó là vỡ vụn, tạo thành một cái lỗ!
Con dao ngắn của hắn trực tiếp nổ tung, hóa thành từng mảnh vỡ bắn ra bốn phía.
Lực đàn hồi mạnh mẽ khiến Arges bay ngược ra ngoài, lúc ở giữa không trung, khóe mắt hắn nhìn thấy Hermann Sparrow đầu đội mũ dạ tơ lụa, không biết đã vòng ra phía trước từ lúc nào, đang mở chốt súng.
Ngay sau đó, nhà mạo hiểm lạnh lùng này chợt giơ tay lên, chĩa nòng súng đen ngòm sâu hun hút vào con thạch tượng quỷ sáu cánh.
Đoàng!
Một tiếng động rất lớn vang lên, viên đạn xuyên qua cái lỗ trên ngực con thạch tượng quỷ sáu cánh, găm sâu vào trong.
Theo sau là những tiếng nổ vang dội, cơ thể xám trắng của con quái vật bằng đá kia lắc lư dữ dội, ánh lửa đang bùng lên trong mắt nó nhanh chóng tắt ngúm.
Sau khi dừng lại trong tích tắc, nổ ngã sấp về phía trước như một ngọn núi đổ, tạo ra tiếng động và cơn rung chấn vô cùng khoa trương.
“Chuông tang” kêu vang, một đòn trí mạng!
Lúc này, Arges nhờ sự trợ giúp của gió để giữ thăng bằng, rồi đứng vững thân thể.
Klein không nói chuyện với hắn, cũng không tìm kiếm chiến lợi phẩm mà quay người lại đi về khu vực đã cháy đen thui, còi đồng Azcot đang lẳng lặng nằm đó.
Một người chết biến dị đã mất đi nửa cơ thể, chỉ còn vài xúc tu phủ đầy “vẩy cá” đang giật giật đứng lên, xung quanh người vẫn còn có tia lửa điện đang nhảy nhót.
Nó chính là người chết uy nghiêm, cuồng bạo, hung tàn, vốn mặc áo jacket màu nâu rách nát, đầu đội mũ thuyền trưởng hải tặc kia, hiện giờ nó không còn cánh tay trái, mất đi chân bên phải và nửa cái đầu, bên ngoài cơ thể có nhiều chỗ đã cháy đen và hòa tan.
Nhưng cho dù là vậy, nó vẫn không hề yên giấc, vẫn định dung hợp máu thịt xung quanh, tiến vào trạng thái mạnh hơn.
Phải biết rằng, vừa rồi Klein đã dùng “Quyền trượng Hải Thần” để ghi lại “Tia chớp gió bão”, cho dù có suy giảm do ghi lại, nhưng vẫn là năng lực phi phàm cấp Bán Thần hàng thật giá thật, từ việc hai người chết biến dị khác đều không rên nổi một tiếng đã chìm vào im lặng, là có thể thấy được uy lực của nó!
Người chết tỉnh lại này có vấn đề… Klein hiện lên suy nghĩ, để cho “Oan hồn” Senol nhảy lên mặt bằng phẳng của còi đồng Azcot, sau đó thử chiếu lên “vảy cá” trên xúc tu trắng mịn của người chết biến dị kia.
Đúng lúc này, Klein xuyên qua bí ngẫu, cảm nhận được sự cuồng bạo, lực bài xích của ý chí cao, “Oan hồn” không thể nào nhập vào được!
Thậm chí Senol còn bị bắn trở về, khó mà kiểm soát được sự hiện thân của mình.
Arges thấy thế, không hỏi vì sao, chỉ giơ hai tay lên, tạo ra một cơn lốc quấn quanh người người chết biến dị kia, muốn trói buộc hành động của nó, nhưng gió không thể nào thổi đến gần, dường như đang sợ hãi điều gì, sau khi khuếch tán ra liền nhanh chóng biến mất.
Điều đáng mừng duy nhất là người chết kia không lập tức tấn công hai người, mà lảo đảo bước sang bên trái, cúi người xuống định nhặt còi đồng Azcot.
Klein rung tay trái lên, để “Bút ký lữ hành Lemano” lật tới trang “Gông xiềng vực sâu” một cách chính xác.
Đây là năng lực phi phàm do Emlyn ghi lại, thuộc về “Quỷ hút máu” danh sách 7.
Bàn tay phải đang nắm súng ngắn “Chuông tang” của Klein lướt lên trang bút ký nọ, bóng tối xung quanh người chết biến dị kia đột nhiên sống dậy, hóa thành một sợi xiềng xích, quấn chặt lấy cơ thể nó, khiến nó không thể động đậy.
Nắm lấy khoảng thời gian ngắn ngủi đối thủ không thể nhúc nhích, Klein lạnh lùng nâng súng ngắn lên, xoay hộp đạn, và mở chốt.
Trong tầm mắt anh lập tức xuất hiện các màu sắc khác nhau, có đỏ, xanh lục, cũng có trắng bệch.
Nhắm vào “trắng bệch”, anh bóp cò súng.
Đoàng!
Một vệt sáng màu vàng kim nhạt bay thẳng vào nửa cái đầu còn lại của người chết biến dị kia, khiến nó trực tiếp nổ tung, hóa thành màn mưa máu, đồng thời viên đạn tịnh hóa này còn tỏa ra hào quang như mặt trời, chiếu rọi toàn thân mục tiêu.
Người chết kia tan ra như một ngọn nến, vì đang khom người xuống, nên mất thăng bằng ngã thẳng vào bên cạnh còi đồng Azcot.
Quái vật không có trí khôn, hành động hoàn toàn bằng bản năng thật sự dễ đối phó hơn nhiều so với người phi phàm cùng đẳng cấp… Nhưng có phải mình nên xin lỗi còi đồng Azcot hay không, từ lúc được tặng cho mình, nó nào là gặp vụ nổ, nào là bị tia chớp rửa tội, nào là gặp ánh mặt trời tịnh hóa, sống thật không dễ dàng… Klein thầm sám hối một giây, rồi thao túng “Oan hồn” Senol nhặt chiếc còi đồng tinh xảo có phong cách cổ xưa kia lên, nhét nó vào trong người.
Anh không trực tiếp đi tới, sợ rằng người chết biến dị ấy lại thức tỉnh, thế là tiếp tục để bí ngẫu Senol sờ soạng cái tên vừa kháng cự nhập xác kia.
Klein nghi ngờ trên người người chết biến dị này có vật phẩm khá cao cấp!
Chẳng mấy chốc, Senol không ở trong hình thái “Oan hồn” chạm đến một thứ giống vậy, rồi rút nó ra.
Đây là một lá bài!
Trên mặt lá bài là hình một người đàn ông đang giơ cao hai tay, trên đầu đội mũ miện ba tầng, trước mặt hắn có một đám tín đồ đang phủ phục, sau lưng là tia chớp, mây đen, cuồng phong và sóng biển!
Diện mạo của người đàn ông này, Klein cực kỳ quen thuộc, bởi vì anh cũng có một bức hình vẽ cách ăn mặc khác của đối phương.
Đây là Đại đế Russell!
Mà phía trên bên trái của hình Russell mặc đồ giáo hoàng có ánh sao lấp lánh ngưng tụ thành hàng chữ:
“Danh sách 0: Bạo quân!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










