Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 192 : Đội khảo cổ (c956-c960)
❮ sautiếp ❯Chương 956: Đội khảo cổ
Ai ngờ, trong lúc nghiên cứu anh đã phát hiện ra, “Ngọn nến tâm yểm” này không có tác dụng trấn an tinh thần, bài trừ cảm xúc tiêu cực, nó chỉ có thể khiến người ta tiến sâu vào tâm linh của mục tiêu, gieo ám chỉ hoặc giải quyết vấn đề.
Phù… Klein thở hắt ra, thông qua nghi thức ban thưởng, đem “Ngọn nến tâm yểm” và “Bút ký lữ hành Lemano” trả cho Emlyn và Furth.
Quay lại thế giới hiện thực, anh khoan khoái đi tắm rửa, đọc báo và tạp chí, sau đó lên giường ngủ.
Lúc mơ màng, Klein bỗng giật mình tỉnh dậy, biết có người tiến vào giấc mơ của mình.
Anh thấy cảnh tượng trước mặt thay đổi, trời cao bất chợt bị bóng tối sâu thẳm bao phủ, điểm xuyết những viên kim cương lấp lánh, khiến từ đáy lòng người ta sinh ra cảm giác kính sợ và yên bình.
Xa xa lại văng vẳng tiếng ngâm thơ, vừa kỳ ảo vừa nghiêm trang, đi thẳng vào lòng người.
Cùng lúc đó, áng mây chuyển động, vầng trăng đỏ nửa che nửa hở lộ ra, rọi ánh sáng mềm mại xuống.
Tất cả quang cảnh khiến Klein cảm thấy mình dường như đã đi vào thần quốc của Nữ Thần Đêm Tối, ngay cả trong mơ cũng có thể thấy toàn thân thư giãn, cực kỳ dễ chịu.
Đây là… Klein đột nhiên hiểu ra tình huống hiện giờ là gì.
Nửa đêm, người phi phàm của giáo hội Đêm Tối đã tới đây, dùng giấc mơ để trấn an phú ông Dwayne Dantes, điều trị những sang chấn tâm lý mà ông ấy đã phải chịu đựng lúc buổi chiều.
Mấy người làm vậy, tôi lại càng không ngủ ngon! Klein bất đắc dĩ thở dài trong lòng.
Klein vừa thở dài, vừa thả lỏng bản thân, giống như một người bình thường hưởng thụ sự yên bình và khoan khoái hiếm có trong giấc mơ.
Khoảng một khắc đồng hồ sau, rốt cuộc anh cũng đợi được đến lúc người phi phàm của giáo hội đến để trấn an mình rời khỏi giấc mơ.
“Cuối cùng… cũng được ngủ yên rồi…” Klein vốn định mở mắt như thói quen, một lần nữa chìm vào giấc ngủ, lại phát hiện một khi mình không cần đề phòng và cảnh giác cao độ thì có thể nương theo cảm giác yên tĩnh còn sót lại trong giấc mơ để trực tiếp ngủ say.
Đêm nay, chất lượng giấc ngủ của anh cực kỳ tốt, làm một giấc đến tận bình minh, mặt trời bên ngoài mới mọc, trăng đỏ dường như vẫn chưa lặn, không trung tỏa sáng, tiếng gió du dương.
“Chưa đến sáu rưỡi… Mình nên giở người tiếp tục ngủ hay là cứ thế rời giường?” Klein đánh giá kỹ càng trạng thái của bản thân, thấy tinh thần tỉnh táo, tinh lực dồi dào, không hề có chút cảm giác mệt mỏi nào.
Anh xuống giường đi rửa mặt, thông thả bước ra ban công, ngắm nhìn chân trời màu cam hồng.
Backlund mùa này chịu ảnh hưởng của gió nên không có nhiều sương mù lắm, hơn nữa mấy tháng trước còn từng làm một đợt thanh lọc ô nhiễm không khí, nên bây giờ trời xanh như gột, không khí tươi mát.
Người làm vườn đã bắt tay vào công việc ở vườn hoa, hầu gái phòng bếp và hầu nam làm việc nhà đã đánh bạn cùng đi đến trợ.
Ngoài họ ra thì không gian xung quanh rất yên ả, khiến cho tâm trạng của Klein bỗng sáng sủa hơn, trong thời gian ngắn quên đi mọi phiền não, chỉ cảm thấy thời khắc này cả thế giới đều thuộc về riêng mình.
Anh nở nụ cười nhàn nhạt, yên tĩnh thưởng thức cảnh tượng này.
Một khắc sau, các phòng ốc xung quanh bắt đầu có hai ba người hầu lục tục đi ra, hoặc xách theo giỏ, hoặc dắt ngựa.
Toàn bộ khu phố như bừng lên sức sống, ánh mặt trời dần dần sáng tỏ.
“Đây mới là dáng vẻ mà cuộc sống nên có…” Klein thầm cảm khái một câu, đột nhiên có xúc động ra ngoài đi tản bộ.
Anh quay người rời khỏi ban công, đi tới cửa, vặn nắm đấm cửa.
Bên ngoài phòng ngủ chính của anh, Richardson đã chờ ở đó, khiến người ta không thể nào đoán ra được anh ta rời giường lúc mấy giờ.
Đây là chỗ vất vả nhất của người hầu nam bên cạnh chủ nhân, phải ngủ muộn hơn và thức sớm hơn chủ nhân.
“Còn một tiếng nữa là tới bữa sáng.
Nếu ngài muốn dùng trước thì trong mười lăm phút nữa nhà bếp sẽ chuẩn bị xong.” Richardson không hỏi vì sao Dwayne Dantes đột nhiên dậy sớm.
Klein bật cười, nói:
“Không cần dùng trước, tôi định ra ngoài tản bộ đã.”
“Vâng, thưa ngài.” Richardson tiến vào phòng ngủ, căn cứ theo ý của chủ nhân, lựa chọn một bộ quần áo để đi ra ngoài, rồi mặc vào cho ông ấy.
Cuối cùng Klein đội mũ dạ tơ lụa, cầm ba toong khảm nạm, đi xuống tầng một, ra khỏi cửa lớn, dọc theo hàng ngô đồng và dãy đèn đường khí gas màu đen bên đường Intis, chậm rãi bước đi đến đầu đường bên kia.
Dọc đường, mỗi một tòa nhà, vườn hoa đều tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, màu xanh của cây cối tạo thành bóng râm mát mẻ trên cao, thỉnh thoảng lại có tốp năm tốp ba người đi đường, rất thưa thớt, đôi khi có chiếc xe ngựa chạy qua phá vỡ sự yên tĩnh, sau đó nhanh chóng đi xa.
Klein hưởng thụ quang cảnh buổi sáng, hưởng thụ nắng sớm ấm áp, cảm thấy dấu vết do cảm xúc tiêu cực lưu lại vào ngày hôm qua đang bốc hơi từng chút một rồi biến mất.
Ừm, người phi phàm phải biết cách chủ động sáng tạo ra điều kiện, điều tiết tâm trạng mình… Mình đi một vòng thế này, nhóm Giám mục Giáo đường St.
Samuel hẳn là đã biết Dwayne Dantes hoàn toàn hồi phục, nửa đêm cũng sẽ không đến quấy rầy giấc ngủ của mình nữa… Trong lúc Klein để suy nghĩ phân tán, ánh mắt anh tùy ý đảo qua nhà số 39 bên cạnh phố Berklund.
Đây là nhà nghị viên Macht.
Tường ngoài căn nhà được dựng bằng các cọc thép dài nhọn, khiến người đi đường có thể thông qua khe hở, thưởng thức cảnh đẹp của vườn hoa bên trong.
Vừa chuyển tầm mắt, Klein đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, đó là Herrell có mái tóc dài màu xanh sẫm và đôi mắt nâu đậm.
Cô gái xinh đẹp cao ngạo này đang dẫn theo hầu gái của mình đi lại trên con đường nhỏ trong vườn hoa, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn xung quanh.
Cô ta cũng dậy sớm vậy à? Gần đây ban đêm không thể đến được cống thoát nước, cho nên chất lượng giấc ngủ rất tốt? Klein lẩm bẩm một câu, thu hồi tầm mắt, tiếp tục thong thả bước về phía trước.
Liếc mắt nhìn thấy Richardson vẫn bình thản theo phía sau, Klein bỗng nhiên nhớ đến tin tức liên quan đến nam đại lục, câu chuyện và chuyên mục trên tạp chí mà gần đây mới đọc được.
Anh luôn có ý thức đọc các nội dung về lĩnh vực tương tự, việc này là để làm phong phú thêm hình tượng của Dwayne Dantes, dù sao lúc trước anh cũng hiểu biết rất nhiều về nguồn gốc hải tặc của nam đại lục, nhà mạo hiểm và thợ săn mạnh nhất Biển sương mù Anderson, ai biết có chỗ nào phóng đại và hư cấu hay không.
Những tư liệu mình đã đọc trong quá khứ và thời gian gần đây đều là về người nào đã đến nam đại lục, gửi của cải về, hoặc là ai đã dứt khoát di cư đến đó.
Ôi, việc đó khiến dân chúng cả Backlund đều cho rằng khắp nam đại lục đều là châu báu, tràn đầy cơ hội phất lên giàu có, cho dù là cây cối bình thường, chất lỏng ở nơi đó cũng có nhiều loại tác dụng, có thể đổi lấy một lượng lớn đồng bảng vàng, cho nên vương quốc mới thường xuyên khai chiến với mấy quốc gia Fossack, Intis, cướp đoạt thuộc địa… Nếu không phải nhóm bình dân không góp đủ vật tư tàu thuyền, hơn nữa không dám nhập cư trái phép, thì chắc chắn đã có vô số dân cư đổ ào ào về nơi đó… Klein đổi suy nghĩ, thuận mồm hỏi người hầu nam bên cạnh:
“Trong ấn tượng của ông, nam đại lục có dáng vẻ thế nào?”
Anh nhớ Richardson sinh ra từ một trang viên ở đó, sau khi trưởng thành mới được đưa đến Backlund.
Richardson lặng lẽ vài giây rồi đáp:
“Thưa ngài, thật ra tôi không hiểu biết nhiều lắm về nam đại lục, bởi vì phần lớn thời gian đều phải bận rộn làm việc trong trang viên, rất ít có cơ hội ra ngoài.”
Chương 957: Gặp nhau (1)
Richardson hơi cúi đầu, nhìn mũi chân đang cất bước về phía trước của mình, nói:
“Ấn tượng của tôi về nam đại lục là: đói khát, mệt mỏi, đau đớn, và hướng tới thế giới sau khi chết đi kia…”
Đói khát, mệt mỏi, đau đớn… Klein lặp lại ba từ này trong lòng, tản bộ từng bước trên phố phố Berklund, không hỏi thêm gì nữa.
Trong tòa nhà ở sát mép đại học Storn, quận Đông Chester.
Audrey đang đi tham quan đồ sưu tầm mà “Hội sưu tầm và giữ gìn đồ cổ Ruen” đã có được.
Cô vốn định chiều thứ ba mới tới đây, nào ngờ phó giáo sư Michel Ruyter tham gia hội nghị học thuật ở Backlund, hôm nay mới quay về được, cho nên cô buộc phải thay đổi kế hoạch.
“Đôi giày này được một nông dân phát hiện ra từ một phế tích ở trong núi gần Storn.
Đặc điểm hình dạng của nó rất giống trào lưu trong xã hội thời kỷ đệ tứ.” Michel giới thiệu vật phẩm trong tủ kính triển lãm cho cô gái cao quý xinh đẹp.
Audrey rất hứng thú nhìn qua, phát hiện mũi của đôi giày này rõ ràng hếch lên trên, dường như thuộc về một tên hề.
Mà độ hếch lên của hai chiếc giày cũng không bằng nhau, một chiếc là ba ly, một chiếc là năm ly, hẳn là không phải cùng một đôi.
Phong cách bất đối xứng của kỷ đệ tứ… Trái ba phải năm, không biết là đại diện cho người ở tầng lớp nào… Audrey thu lại ánh mắt, đi theo phó giáo sư Michel đến đồ cất giữ tiếp theo.
Sau khi thăm quan đến cuối, Michel chỉ vào tủ kính trưng bày chênh chếch phía trước, nói:
“Huy hiệu này mấy hôm trước mới được đưa đến, nó có liên quan đến tín ngưỡng sùng bái cự long từ rất xa xưa.”
Cự long… Audrey dè dặt bước đến gần, chỉ thấy mặt ngoài của huy hiệu khắc hình một con rồng màu xám trắng đang dang rộng cánh chim.
“Nó đến từ đâu?” Audrey vẫn hệt như lúc trước, lên tiếng hỏi.
Michel đáp:
“Một thôn trang có tên là Hedrak, từ tiếng Ruen này không có nguyên hình trong tiếng Fossack cổ, giống như là căn cứ vào âm đọc trực tiếp viết ra vậy.”
Hedrak… Đây là thôn trang có phong tục thờ phụng cự long mà mình từng đi qua trước đây, trong biển lớn tiềm thức tập thể của người nơi đó tồn tại một con cự long tâm linh… Trong cuốn bút ký chiến tranh hai mươi năm mà mình lấy được từ tay phó giáo sư Michel lúc trước, có một kỵ sĩ tên là “Lindella” đã xuất thân từ thôn trang đó, có lẽ anh ta liên quan đến con cự long tâm linh đó… Audrey gật đầu như có điều suy nghĩ, cân nhắc ngôn từ, định hỏi ai là người tìm ra huy hiệu này.
Đúng lúc ấy, vẻ mặt phó giáo sư Michel đột nhiên vô cùng nghiêm trọng:
“Phát hiện về chiếc huy hiệu này gắn liền với một thảm kịch.”
“Thảm kịch?” Audrey không che giấu sự ngạc nhiên của mình.
Phó giáo sư Michel thở dài:
“Một đội khảo cổ tiến vào thôn trang đó, nghiên cứu phong tục thờ phụng cự long.
Kết quả có một thành viên nửa đêm phát điên, mà bệnh tinh thần đó dường như có thể lây nhiễm.
Toàn bộ người của đội khảo cổ sau đó lần lượt đều trở nên điên loạn, họ giết hại lẫn nhau, hoặc là tự hại chính mình.
Cuối cùng không còn ai sống sót.”
“Chiếc huy hiệu này được phát hiện trong di vật của họ.
Đầu tiên bị cục cảnh sát lấy đi, xác nhận không có vấn đề gì mới tặng lại cho chúng tôi.”
Có một đội khảo cổ tiến vào thôn trang, sau đó lần lượt từng thành viên phát điên… Audrey hơi mở to đôi mắt, trong lòng lặp lại lời phó giáo sư Michel vừa nói.
Đột nhiên, trong đầu cô hiện lên một linh cảm:
Hội Tâm lý luyện kim!
Người của đội khảo cổ đó đều là thành viên của Hội Tâm lý luyện kim!
Trong tòa nhà của “Hội sưu tầm và giữ gìn đồ cổ Ruen”, tuy đầu óc của Audrey đang quay cuồng trong các suy nghĩ, nhưng bên ngoài cô chỉ khẽ chớp mắt, chú ý tỉ mỉ đến nét mặt và động tác của cơ thể mình, nửa thật nửa giả vẽ hình vầng trăng đỏ rực trước ngực mình, thở dài nói:
“Đây đúng là một bi kịch, cầu nguyện cho linh hồn của họ được ngủ yên.”
Sở dĩ vừa rồi cô đoán người của đội khảo cổ kia là thành viên của Hội Tâm lý luyện kim, là bởi cô từng nhận nhiệm vụ giúp tổ chức này lấy quyển bút ký chiến tranh hai mươi năm từ tay phó giáo sư Michel, mà quyển bút ký đó thuộc về kỵ sĩ Lindella lúc trước từng là người của thôn trang Hedrak.
Lúc ấy Audrey đã xin ngài “Kẻ Khờ” giúp đỡ, dựa vào “Bói toán ma kính” để xác nhận lai lịch của bút ký, phát hiện nó có liên quan chặt chẽ đến thôn trang thờ phụng cự long.
Bởi vì lúc trước đã biết nơi đó có một con cự long tâm linh có thể đang trốn trong biển lớn tiềm thức tập thể, lại cảm thấy danh sách và thực lực của bản thân đều không đủ, cho nên cuối củng cô vẫn lựa chọn nộp quyển bút ký cho Hội Tâm lý luyện kim.
Nói cách khác, tổ chức bí ẩn Hội Tâm lý luyện kim này có nhiều khả năng thông qua quyển bút ký kia để tìm ra được thôn trang Hedrak, rồi đến đó để tìm kiếm vật mục tiêu.
Vẫn còn một căn cứ để Audrey đưa ra phán đoán này, đó là bệnh tinh thần kỳ quặc mà thành viên đội khảo cổ gặp phải có thể lây lan giống như bệnh dịch, khiến những người xung quanh lần lượt nổi điên.
Trong lĩnh vực hiện thực, bệnh tinh thần có xác suất di truyền, nhưng ít khả năng lây lan cho người khác.
Song, ở lĩnh vực thần bí học, trong thế giới linh hồn và ý thức, tinh thần điên cuồng hỗn loạn thực sự có thể mượn các cách như thông linh, đi vào giấc mơ, ảnh hưởng tới tiềm thức để lây cho mục tiêu!
Mà trong thôn trang Hedrak lại đang có một con cự long tâm linh đang ẩn náu ở đó, không biết đã sống bao nhiêu năm rồi!
Hội Tâm lý luyện kim thông qua bút ký đi tìm thôn trang Hedrak, bị con cự long tâm linh gặp phải uy hiếp sử dụng cách thức khéo léo lần lượt ô nhiễm tinh thần? Có lẽ nó đã thông qua biển lớn tiềm thức tập thể để hoàn thành chuyện đó… Thế giới siêu phàm thực sự quá nguy hiểm, một “tiểu đội”, vài người phi phàm được lựa chọn ra, chỉ với cách thức hoang đường như thế đã dễ dàng kết thúc sinh mệnh của mình… Audrey vừa nghĩ vậy, vừa cảm thấy may mắn vì lúc trước mình đủ lý trí để đưa ra quyết định, không tùy hứng cầm quyển bút ký kỵ sĩ kia tới thôn trang Hedrak thăm dò, nếu không trong danh sách nhân viên phát điên bất thường có lẽ đã có thêm một người là cô.
Cảm ơn ngài “Kẻ Khờ”, cảm ơn các thành viên trong hội Tarot, cảm ơn Zillingers lúc trước đã ngụy trang để lẻn vào, khiến mình tuy không có kinh nghiệm thực tế gì trong lĩnh vực thần bí học, nhưng vẫn có thể biết rõ phương diện này tiềm tàng rất nhiều hiểm nguy, phải vô cùng thận trọng… Audrey lặng lẽ đưa ra lời cảm ơn với mọi người.
Lúc này, hồi tưởng lại biểu hiện của mình vào ngày đầu gia nhập hội Tarot, cô chỉ hận không thể vùi mặt vào gối, và trong lòng cũng tự gào thét với bản thân:
“Audrey, sao lúc trước mày lại ngây thơ, ấu trĩ đến vậy?”
“Cũng may mà gặp được ngài ‘Kẻ Khờ’, chứ nếu đổi thành một sự tồn tại bí ẩn khác, thì mày đã sớm biến thành kẻ điên hoặc quái vật rồi!”
“Ngài ‘Kẻ Khờ’ đúng là một người tốt! Không, là một vị chính thần rất tốt!”
Phó giáo sư Michel ở bên cạnh thấy tiểu thư Audrey hồi lâu không nói gì, bèn gật đầu nặng nề:
“Đúng vậy, đây chính là một bi kịch khiến người ta sợ hãi.”
“Tôi chỉ hi vọng chính phủ đã xử lý tốt việc này, đừng để bệnh tinh thần có tính lây nghiễm kia trở thành bệnh dịch.”
Chương 958: Gặp nhau (2)
Yên tâm, trừ phi con cự long tâm linh kia mất khống chế, định khiêu chiến ba giáo hội lớn, nếu không thì bệnh tinh thần đó sẽ không có thêm người lây nhiễm đâu… Audrey lặng lẽ đáp lại trong lòng.
Theo cô nghĩ, người phi phàm của chính phủ hẳn là đã tiếp nhận chuyện này, dù sao bệnh tinh thần có tính lây nhiễm đương nhiên sẽ được chuyển giao đến.
Cho nên, huy hiệu cự long trong tủ kính trưng bày kia chắc chắn đã được họ xác nhận là không có vấn đề gì rồi mới tặng lại cho hội, ngành cảnh sát không có quyền hạn này!
Audrey một bên vô cùng đồng cảm với những người đã chết trong đội khảo cổ, thành viên của Hội Tâm lý luyện kim, giống như tự mình trải qua thảm kịch đó vậy, một bên lại rất tò mò không biết con cự long tâm linh kia còn ở gần thôn trang Hedrak hay không.
Dùng cách thức thực thể để trốn trong biển lớn tiềm thức tập thể sinh linh, hẳn là rất khó bị phát hiện và tìm ra… có điều…
Ba giáo hội lớn đều có lịch sử lâu đời, ở kỷ đệ tứ, thậm chí là sớm hơn, chắc chắn đã từng qua lại với con cự long tâm linh, có lẽ có các ghi chép tương ứng lưu truyền đến ngày nay… Hơn nữa Hội Tâm lý luyện kim nắm giữ con đường “Người quan sát”, tồn tại danh sách cao, hiểu biết về biển lớn tiềm thức tập thể sẽ không kém bao nhiêu so với con cự long tâm linh kia.
Trong lần thăm dò đầu tiên, vì tin tức không đủ mà gặp phải thảm kịch rồi thất bại, thì đội ngũ phái tới lần thứ hai chắc chắn sẽ rất lớn mạnh… Ừm, con cự long tâm linh kia tuy mạnh hơn so với dự đoán của Hội Tâm lý luyện kim, nhưng cũng sẽ không ở nguyên một chỗ, đợi người khác đến tìm mình, hẳn là nó đã rời đi rồi… Audrey dùng những tình hình mà mình nắm được để đưa ra dự đoán.
Cô không có suy nghĩ đến thôn trang Hedrak tìm ra chân tướng, là vì cô đã sớm biết thực lực của mình không đủ để đối phó với con cự long tâm linh kia.
Dự tính duy nhất hiện nay của cô là trong buổi họp hội Tarot cuối tuần này, cô sẽ đưa ra chuyện đó, xem các thành viên khác có thể phản hồi lại các tri thức có giá trị không.
Ví dụ như vì nơi này có phong tục thờ phụng cự long, cho nên cự long tâm linh có thể trực tiếp tiến vào sống trong biển lớn tiềm thức tập thể, hoặc là trong biển lớn tiềm thức tập thể nơi mà con cự long tâm linh này sinh sống, dân chúng xung quanh thỉnh thoảng sẽ mơ thấy, sau đó chịu ảnh hưởng tương ứng theo bản năng, vì thế xuất hiện phong tục thờ phụng cự long.
Buổi chiều thứ sáu, Klein cầm danh sách khách mời đến vũ hội tối mai, nghiêm túc ghi nhớ khách mời khác nhau thì nên tán gẫu chủ đề gì.
“Gặp phải nghị viên Macht, thì phải ca ngợi không khí gần đây ở Backlund, hàn huyên với giáo sư Portland Mormont thì có thể nói vài câu bông đùa liên quan đến Viện khoa học hoàng gia…” Klein học thuộc từng điều một, bên tai bỗng nhiên vang lên tiếng khẩn cầu hư ảo, lặp đi lặp lại.
Một người đàn ông… tính thời gian, có lẽ là ngài “Người Treo Ngược”… Klein như có điều suy nghĩ bỏ tờ giấy trong tay xuống, uống ừng ực chén trà son môi, đứng dậy rời khỏi căn phòng có không gian nửa mở ban công lớn, trở về nhà tắm trong phòng ngủ chính.
Anh đi nghịch bốn bước, tiến vào phía trên sương mù xám, phát hiện người cầu nguyện đúng là “Người Treo Ngược”.
Quý ngài này nhờ ngài “Kẻ Khờ” vĩ đại chuyển lời đến “Thế giới”, hắn đã đến thủ phủ quần đảo Roth, “Thành Khẳng Khái” Bayam, đợi thêm hai hôm nữa, hắn bổ sung thêm vật tư, là có thể đi đến đảo nguyên thủy.
Hắn bảo “Thế giới” chuẩn bị trước đi, tránh đến lúc ấy lại không kịp tập hợp, cũng tỏ ý nếu đối phương không có cách nào dễ dàng đến được đảo nguyên thủy, thì hắn có thể sắp xếp cho “Thế giới” bí mật ngồi trên “Kẻ báo thù u lam”.
Ngồi “Kẻ báo thù u lam”, dẫn theo một đám thủy thủ của Giáo hội Gió Bão đi đến gần đảo nguyên thủy? Khí gây tê Huyết tộc mua từ chỗ Emlyn có thể duy trì được bao lâu? Có đủ thời gian thăm dò không? Klein ngẫm nghĩ, cụ thể hóa ra “Thế giới” Hermann Sparrow, để hắn thành kính cầu nguyện, nói:
“… Không cần phiền toái như vậy.”
“Anh ở Bayam hẳn là có thể tự do hành động, mười hai giờ đêm nay, gặp nhau ở nghĩa trang ngoài thành phố.”
“Trước đó cứ bổ sung đầy đủ vật tư của anh đi.”
Trong một khách sạn ở Bayam.
Arges hơi nhíu mày khi nghe câu trả lời của Hermann Sparrow.
Ở “Thành Khẳng Khái”, hắn quả thật có thể tự do hành động, bởi vì đám thủy thủ đều vội vàng tới mấy chỗ như “Red Theater”, đêm nay chắc chắn sẽ không trở về, mà ban ngày sau khi họ tỉnh dậy, tất nhiên còn phải đi đánh mấy ván bạc, mặc sức phóng túng bản thân, để trút hết những áp lực và buồn khổ khi phải lênh đênh trường kỳ trên biển.
Nói cách khác, cho dù Arges biến mất một ngày một đêm, thì cũng không ai phát hiện ra.
… Ý của “Thế giới” là lợi dụng kẽ hở này? Viẹc này quả thực là còn tốt hơn dùng khí gây tê của Huyết tộc, biện pháp đó dùng hai lần rồi, chưa biết chừng đã có người nảy sinh nghi ngờ, đang đợi kiểm chứng… Nhưng không có thuyền thì làm sao đến được đảo nguyên thủy… Ơ, “Bút ký lữ hành Lemano”? Tiểu thư “Ma thuật sư” từng đề cập trên đó có ghi năng lực phi phàm loại “Truyền tống”, nhưng chỉ có một trang, chắc chắn không đủ để đi đi lại lại rồi… Arges dựa vào năng lực liên tưởng mạnh mẽ, mơ hồ đoán ra được “Thế giới” Hermann Sparrow định làm thế nào, nhưng lại cho rằng suy đoán đó thiếu mất điều kiện tất yếu.
Mang theo nghi ngờ như vậy, hắn tìm được người liên lạc quân phản kháng, bổ sung một đống phù chú lĩnh vực gió bão được chế tác bằng thiếc trắng.
Đợi đến mười một giờ đêm, Arges lặng lẽ ra khỏi khách sạn, dọc theo bóng tối bên đường, đi thẳng ra ngoài thành phố.
Hắn cũng không lo đám thủy thủ quay về phát hiện mình không có ở đó, bởi vì hắn cũng có nhu cầu sinh lý, cũng có khả năng ngủ trên giường của một cô nàng nào đó ở “Red Theater”, không nỡ quay về.
Mà kỹ viện giống vậy ở Bayam còn có rất nhiều, cũng tồn tại khá nhiều gái đứng đường, không thể nói rằng xác nhận không thấy người ở trong “Red Theater” thì có thể biết được y có vấn đề.
Ra khỏi Bayam, Arges đi trên con đường nhỏ hẹp không thể cho xe ngựa thông hành, dẫn đến dãy núi gần bờ biển.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn chợt khựng lại, phát hiện ra chút vấn đề.
Dưới ánh trăng đỏ rực, một ngọn núi vốn nên tồn tại ở đó đột nhiên không thấy đâu nữa!
Mà thay vào đó là đá khối chống chất, không một bóng cây ngọn cỏ, địa hình gần như hoàn toàn thay đổi!
Việc này… lúc trước Arges từ cảng tư nhân của quân phản kháng qua đây, không có cơ hội để ý đến ngọn núi bên này, cho nên mãi đến bây giờ mới phát hiện ra điều bất thường!
Ngọn núi bị sụp ư? Có thể sụp được sao? Đúng rồi, lúc trước báo chí quả thực có nhắc tới, Bayam gặp một cơn địa chấn nhẹ, rung lắc tập trung ở dãy núi bên ngoài thành phố… Còn nữa, chấp sự giáo hội từng nói, Hermann Sparrow thiếu chút nữa đã phá hủy Bayam, mà chuyện đó còn có Bán Thần tham dự… Thời điểm xảy ra hai việc này rất gần nhau… Chẳng lẽ, chẳng lẽ là Hermann Sparrow tạo ra? Hắn khơi ra một trận chiến cấp Bán Thần, bản thân lại tẩu thoát thành công, tiện tay giết luôn cả “Thượng tướng máu”? Đồng tử Arges chợt phóng to, bước chân dần chậm lại, sau đó dừng hẳn.
Chương 959: Nửa đêm vào đảo (1)
Hắn đột nhiên hiểu ra vì sao Giáo hội Gió bão lại coi trọng Hermann Sparrow như vậy, vì sao lại phát đi lệnh treo thường cao tới 50.000 bảng!
Trong nghĩa trang không bị hư hại gì phía trước, gió rét thổi qua, từ trong bóng tối tĩnh mịch lùa thẳng về phía Arges, khiến hắn không tự chủ được phải run lên vì sợ.
Đúng lúc này, trong lòng Arges giật thót, hắn nghiêng người quay đầu, nhìn về phía sau.
Trong bóng tối âm u dưới gốc cây đại thụ, có một bóng người nhanh chóng phác họa ra.
Bóng người này đang đặt tay lên mũ dạ trên đỉnh đầu, chậm rãi ngẩng đầu lên, lộ ra gương mặt gầy gò, đường nét góc cạnh, cùng đôi mắt màu nâu đậm không hề có chút cảm xúc nào.
Đó chính là Hermann Sparrow.
Quả nhiên là “Truyền tống” đến đây… Thật là xa xỉ… Tinh thần Arges chợt căng thẳng, nhưng lại thả lỏng ngay sau đó, chỉ có điều sự đề phòng và cảnh giác trong lòng lại không hề bớt chút nào.
Gặp lại Hermann Sparrow, hắn phát hiện tuy đặc điểm của đối phương không thay đổi gì so với lúc trước, nhưng khí chất cường giả khó có thể dùng lời lẽ để hình dung trong từng động tác càng ngày càng rõ rệt, khiến người ta không khỏi hoảng hốt.
Không hổ là nhà mạo hiểm có thể gây ra trận chiến cấp Bán Thần, sau đó thuận lợi chạy trốn… Chút đắc ý mà Arges có được khi vừa trở thành danh sách 5 bỗng nhiên biến mất sạch trong giờ phút này.
Hắn cầm đèn bão chậm rãi bước đến gần, nhìn Hermann Sparrow, cố ý nói:
“Dấu vết mà anh để lại ở nơi này có lẽ qua mấy trăm năm, mấy ngàn năm nữa cũng không biến mất được.”
Hắn đang xác nhận ngọn núi bị đổ sụp kia có liên quan đến đối phương hay không.
Klein liếc mắt ra xa nhìn địa hình đã bị thay đổi, thả lỏng tay phải đang giữ mũ dạ trên đỉnh đầu, nhã nhặn cười nói:
“Về phương diện này, người cống hiến lớn nhất là ‘Hải vương’.”
Ồ, anh ta thực sự đã gây ra trận chiến cấp Bán Thần có khả năng hủy diệt Bayam, khiến “Hải vương” trực tiếp tấn công đến đây… Mà trong tình huống như thế, anh ta vẫn còn sống, còn “đưa” cả “Thượng tướng máu” đi.
Quả là khó tưởng tượng, khiến người ta không sao tin nổi! Arges bắt đầu nghi ngờ trên người Hermann Sparrow có vật phong ấn cấp “1”, thứ ấy tương đương với vật phẩm cấp Bán Thần!
Nhưng hắn không tỏ ra mình đang khiếp sợ và kinh ngạc, cũng không dám thăm dò thêm, chuyển đề tài:
“Anh định bây giờ sẽ đi đến đảo nguyên thủy?”
“Đương nhiên.” Klein bình tĩnh đáp lại.
Giờ đang là đêm khuya, đúng thời gian ngủ của Dwayne Dantes, sẽ không có ai quấy rầy, mà ban ngày thì anh lại không thể lộ diện được.
Đương nhiên, để đề phòng tình huống hỏa hoạn ngoài ý muốn, Klein cũng triệu hồi “Ma kính” Arodes đến, để nó luôn chú ý đến ảo giác mặt kính bên này, khi cần thiết sẽ ứng phó kịp thời.
Cũng may mà Giáo hội Đêm Tối đã kết thúc việc “trị liệu bằng giấc mơ” cho ngài phú ông, nếu không thì chắc chắn mình lại phải trì hoãn hành động lần này… Klein không khỏi thở phào một hơi trong lòng.
Arges xem xét kỹ càng bản thân, phát hiện trong thời gian gần đây không lấy được vật phẩm thần kỳ nào, bèn lấy ra một chiếc nhẫn sắt màu đen có đầu nhọn gồ lên, đeo nó vào ngón tay cái.
Chịu đựng cơn đau đầu như co giật, y khẽ gật đầu:
“Hợp tác vui vẻ.”
Sau đó, y thấy Hermann Sparrow không tỏ vẻ gì đi dến gần, đưa tay chụp vào bả vai mình.
Trong chớp mắt, phản ứng đầu tiên của Arges là đối phương định tấn công mình, y theo bản năng nghiêng người né tránh.
Song hắn chợt nhớ ra suy đoán trước đó, trong lúc ý nghĩ hiện lên nhanh như chớp trong đầu, hắn cố gắng kiềm chế bản thân hành động theo bản năng, để mặc cho nhà mạo hiểm điên cuồng này đặt bàn tay lên vai trái mình.
Ngay sau đó, hắn chú ý thấy tay trái của Hermann Sparrow trở nên trong suốt, giống như đang mang theo ảnh ngược của linh giới.
Tiếp đó, bóng tối trước mặt Arges càng thêm đặc quánh, trăng đỏ trên cao càng thêm tươi sáng, đủ loại màu sắc vừa rõ ràng vừa chồng chéo lẫn lộn lên nhau.
Vô số bóng hình gần như vô hình thụt lùi về phía “sau”, Arges dưới sự trợ giúp của Hermann Sparrow, đã nhanh chóng xuyên qua linh giới.
“Mấp máy đói khát”… “Truyền tống”… thì ra là thế này… Vừa rồi ý tưởng tương tự cũng đã hiện lên trong đầu hắn, ngay sau đó hắn thấy cả người như rơi thẳng xuống dưới, những màu sắc đậm xung quanh rút đi, tất cả trở lại bình thường.
Bờ cát… đá ngầm… cây cối… đây là một hòn đảo hoang… Arges nhìn xung quanh một vòng, đang định lên tiếng, lại xuất hiện hiện tượng các mảng màu bên cạnh đậm lên, lúc chồng chéo lúc rõ ràng.
Lần này, lúc rời khỏi linh giới, họ đã đặt mình vào giữa không trung, phía dưới là đại dương xanh thẳm đang dậy sóng nhấp nhô.
Tuy Arges chưa từng phối hợp thực chiến với Hermann Sparrow, nhưng với kinh nghiệm phong phú, lúc này hắn đã ăn ý chế tạo ra một cơn lốc xoáy, để hai người bay bồng bềnh không rơi xuống.
Thế là, “Lữ hành” lại một lần nữa được thuận lợi phát động, bóng dáng của Arges và Hermann Sparrow nhanh chóng nhạt đi, cuối cùng trong suốt đến vô hình.
Khi quang cảnh xung quanh một lần nữa khôi phục, thì hai người đã đi đến viền một hòn đảo lớn, giữa không trung dày đặc sương mù, ánh trắng đỏ rực chỉ có thể xuyên qua một chút, điều đó không những không xua tan được vẻ tối tăm của núi non và rừng rậm, mà ngược lại còn bao trùm lên nó cảm giác đẫm máu và âm u.
“Chính là nơi này.” Arges nhìn xung quanh một vòng, nói.
Klein bề ngoài không hề để ý, nhưng thực tế đang vô cùng thận trọng quan sát bốn phía, phát hiện nơi này cực kỳ yên tĩnh, đừng nói là tiếng chim kêu, tiếng sói tru, ngay cả tiếng côn trùng kêu cũng không thấy, mang lại cho người ta cảm giác lặng ngắt như tờ.
Dường như đoán ra cảm nhận trong lòng anh, Arges giơ cao đèn bão, chiếu sáng bụi cỏ dại, đường mòn thiên nhiên có nhiều dấu chân thú trước mặt, sau đó lên tiếng:
“Nếu vào ban ngày, nơi này khá là náo nhiệt, thậm chí anh có thể nhìn thấy một vài sinh vật họ chim chỉ tồn tại trong truyền thuyết bay giữa không trung trong rừng rậm.”
“Còn đến buổi tối, ‘sức mạnh’ thống trị nơi này dường như đã có thay đổi, rất nhiều giống loài siêu phàm đều trốn đi, đợi đến bình minh.”
Ngài “Người Treo Ngược” đã tới đây không chỉ một lần, hơn nữa ít nhất có kinh nghiệm đến một lần vào ban ngày và một lần vào ban đêm… Klein lặng lẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Arges suy nghĩ hai giây, chỉ về phía trước:
“Chúng ta men theo con đường này tiến vào rừng rậm đen, cứ đi thẳng về phía trước sẽ đến một di tích xa xưa không biết niên đại cụ thể.”
“Dọc theo đường đi, chúng ta sẽ săn bắn sinh vật siêu phàm mình gặp được và đủ năng lực để đối phó.
Nếu một mình đánh chết được nó thì toàn bộ vật liệu tương ứng sẽ thuộc về người đó.
Nếu hợp tác để hoàn thành thì anh sẽ giữ những gì thu hoạch được.
Đợi ra khỏi nơi này, chúng ta sẽ chia theo cách lần lượt chọn lựa và căn cứ vào cống hiến cụ thể để điều chỉnh cấp bậc ưu tiên chọn lựa cùng số lần ưu tiên.”
Hắn không nóng lòng hành động, mà giải thích rõ ràng tuyến đường và phương án chia đồ, tránh việc hai bên bất đồng ý kiến trong việc tìm kiếm rồi sinh ra mâu thuẫn.
Để mình giữ những gì thu hoạch được sau khi đã hợp tác đánh chết sinh vật siêu phàm… Ngài “Người Treo Ngược” rất có thành ý đấy… Klein giơ tay phải lên, giữ lại chiếc mũ dạ tơ lụa hơi cao, thấp giọng cười đáp:
“Không vấn đề.”
Chương 960: Nửa đêm vào đảo (2)
Arges âm thầm thở phào, tiếp tục nói:
“Mục đích lần này của chúng ta chủ yếu là thăm dò khu di tích cổ xưa kia.
Những gì thu hoạch được trên đường chỉ là thứ yếu, đợi thăm dò xong, tốt nhất là lập tức rời khỏi đây, không đến các khu vực khác, không đi con đường khác.”
“Về phần sau đó, anh muốn đi lúc nào, muốn đến khu vực nào, đều là việc của anh, tự anh quyết định.”
Arges nhấn mạnh chuyện này là vì sợ Hermann Sparrow nổi lòng tham.
Phải biết rằng người phi phàm không phải là động cơ vĩnh viễn, chắc chắn sẽ mệt mỏi, đã thăm dò một vòng như thế tất nhiên là gần đến cực hạn rồi, nếu còn gắng gượng đến khu vực khác để săn bắn sinh vật siêu phàm, chỉ sợ địa vị của thợ săn và con mồi sẽ đổi chỗ cho nhau.
Cho dù nhà mạo hiểm điên cuồng cực kỳ mạnh, không sợ nguy hiểm, thì linh tính nằm trong trạng thái khô cạn thời gian dài như thế, cũng sẽ sinh ra dấu hiệu mất khống chế.
Anh cho rằng tôi không nghĩ vậy sao? Tôi còn đang lo anh tham lam quá, muốn thu hoạch được nhiều mà mù quáng đi sâu vào trong… Klein cười một tiếng rồi đáp: “Tôi là một người lễ phép.”
“Lễ phép?” Arges có phần không hiểu ý mà Hermann Sparrow muốn bày tỏ.
Klein hơi nhếch khóe miệng, nét mặt trong bóng tối mang theo vài phần âm trầm:
“Lần đầu đến chơi nhà người khác, ở lại quá lâu là hành vi không lễ phép.”
… Cách tư duy và hành vi logic của người này hoàn toàn khác với người bình thường… Không hổ là nhà mạo hiểm điên cuồng… Arges đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cầm đèn bão, cất bước đi về phía trước trong quang cảnh bóng mờ của mọi thứ đung đưa trong ánh trăng đỏ rực ảm đạm.
“Chúng ta xuất phát thôi.”
Klein tự nhiên hạ hai tay xuống, đi bên cạnh Arges như đang dạo chơi vùng ngoại ô.
Hai người nhanh chóng tiến vào cánh rừng rậm đen mà ánh trăng gần như không thể rọi vào kia, thấy cây cối nơi đây đều cao lớn chắc khỏe, cành lá rậm rạp, cho dù là loại nhỏ nhất thì một người cũng không ôm hết được.
Mà đặc thù chung của chúng là vỏ cây có hình dạng vảy rõ ràng, từng lớp vảy dày xếp chồng lên nhau, giống như nó có thể sống lại và động đậy bất cứ lúc nào.
Giống như biến chủng của cây Long Văn, cây Xà Lân? Klein thu lại ánh mắt, chú ý đến đám cỏ dại trông có vẻ như không có vấn đề gì ở bên chân.
Anh và Arges đều không nói gì, chỉ giữ nguyên trạng thái im lặng dị thường, không hề vì xung quanh quá yên tĩnh, bên cạnh lại có người mà cố gắng nghĩ ra gì đó để nói cho đỡ xấu hổ.
Hai người đi sâu vào trong, nương theo ánh đèn bão, thấy cây cối phía trước dần trở nên thưa thớt.
Rầm! Rầm! Rầm!
Hành loạt tiếng động nặng nề từ trong đó truyền ra, ngày càng đến gần Arges và Hermann, ngày càng rõ rệt.
Khi hai người tiến vào khu vực quang đãng kia, ánh đèn bão rốt cuộc chiếu tới nơi phát ra âm thanh, để họ nhìn rõ từng bóng hình đang khom người hoặc nằm sấp trong bóng tối.
Trong những bóng hình đó có con người, có khỉ đầu chó, có sơn dương, có hổ, chúng hoặc cầm đá, hoặc sử dụng nanh vuốt, đang không ngừng mài vào cây cối và đá vôi chồng chất trước mặt, giống như đang xây dựng một tòa cung điện.
Không còn cành lá rậm rạp che khuất, một vài ánh trăng đỏ rực xuyên qua sương mù dày đặc rọi xuống đất, phủ lên trên những bóng hình này, khiến chúng nhuộm một màu máu nhàn nhạt.
Có con người? Ánh mắt Klein chợt chăm chú nhìn, anh xòe năm ngón tay trái ra.
Arges thì thả chậm bước chân, để dây thanh quản luôn nằm trong trạng thái có thể rung lên bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này, các bóng hình kia dường như cảm ứng được, đồng thời dừng động tác trên “tay”, đồng loạt xoay người lại, nhìn về phía hai người ngoài.
Chúng hoặc là sắc mặt tái nhợt, hoặc là da lông khô khốc, hoặc là làn da thối rữa, không giống sinh vật sống cho lắm.
Tử thi… Có sinh vật siêu phàm đang sử dụng tử thi để xây cung điện cho mình? Ánh mắt Klein lướt qua chúng, hướng về chỗ xa hơn, thấy một huyệt động tối tăm đang chênh chếch tiến sâu vào lòng đất, cỏ dại xung quanh bị bật gốc, có mấy chiếc lông chim trắng dính dầu mỡ màu vàng nhạt rơi rải rác xung quanh.
Lông chim… tử thi… Klein lập tức nhớ tới sẩn phẩm phụ từ kế hoạch Tử thần nhân tạo của Linh Giáo Đoàn, lại liên tưởng đến khí tức lây nhiễm khiến mình mọc ra lông chim kia.
“Lãnh chúa” trong khu vực này không hề yếu… Anh bình tĩnh đưa ra phán đoán.
Lúc này, Arges đang cẩn thận quan sát chợt do dự hai giây rồi lên tiếng đề nghị:
“Lúc trước tôi chưa từng gặp tình huống này, không rõ về cấp bậc của sinh vật siêu phàm này.
Chi bằng chúng ta đi vòng qua nó, lựa chọn mục tiêu có thể chắc chắn hơn?”
Trực giác nói với y rằng trong hang động tối tăm dưới đất kia đang che giấu một cái gì đó cực kỳ nguy hiểm.
Chỉ chờ anh nói vậy thôi! Klein đang duy trì hình tượng của Hermann Sparrow thầm thở phào một hơi, a lên một tiếng: “Làm thế có phải hơi thiếu lễ phép không?”
Anh vừa dứt lời, mặt đất đột nhiên rung lắc, dường như có sinh vật nào đó ở dưới đang trở mình!
Cảm thấy mặt đất chấn động, Arges chợt giật thót tim, liếc mắt nhìn Hermann Sparrow, dùng hành động để thay thế ngôn ngữ.
Gió lốc thình lình gào thét xuất hiện bên cạnh y, giúp y dễ dàng chạy sang bên cạnh với tốc độ nhanh hơn.
Sở dĩ Arges trực tiếp làm vậy là vì lo Hermann Sparrow đột nhiên phát điên, quyết định săn bắn sinh vật khủng bố đang ẩn náu dưới mặt đất tối tăm.
Nếu làm vậy, cho dù cuối cùng hai người có thể thắng, nhưng sẽ cực kỳ bất lợi đối với hành động thăm dò về sau.
Mà là một “Thủy thủ” có kinh nghiệm phong phú, y biết hành động quyết đoán sẽ có tính hướng dẫn và tính lây lan, có thể khiến đồng đội chưa kịp đưa ra quyết định theo bản năng đi theo hoặc là bắt chước.
Klein thấy thế, âm thầm thở phào một hơi, bỏ qua việc thảo luận về vấn đề lễ phép, sải chân chạy bình bịch theo sau “Người Treo Ngược”.
Tiếp đó, anh cảm thấy có một cơn cuồng phong từ dưới chân thổi lên, vừa đẩy vừa nâng anh chạy về phía trước, điều này khiến anh giảm bớt sức lực phải bỏ ra để chiến thắng sức hút của trái đất, cũng có thêm động lực, tốc độ nháy mắt không chỉ tăng lên gấp đôi!
Trong tiếng gió gào thét, Klein và Arges chạy ra khỏi khu vực thưa thớt cây cối, lách vào trong bóng tối sâu thẳm ở bên cạnh.
Đúng lúc này, tim hai người bỗng đập chậm lại, không giống như đang vận động mạnh, mà có phần giống trạng thái nằm phơi nắng buổi chiều rồi dần chìm vào giấc ngủ.
Klein lập tức cảm thấy cả người rét run, sự âm u khó có thể diễn tả bằng lời không hiểu sao đột nhiên hiện lên, từ từ ngấm dần vào trong cơ thể.
Cùng lúc đó anh thấy có một bóng đen khổng lồ đang cao lên từ phía sau dần dần bao phủ ánh sáng từ chiếc đèn bão của Arges, trong đầu tự nhiên hiện ra cảnh tượng tương ứng: Trong hang động dưới đất tối tăm chui ra một con rắn khổng lồ một người ôm không xuể, con rắn này có những lớp vảy to lớn màu xanh đen và đôi mắt khoa trương giống như đang bùng lên hai ngọn lửa.
Giữa khe hở của các lớp vảy mọc ra lông chim màu trắng dính đầy dầu mỡ màu vàng nhạt, sau lưng thậm chí còn có thể xòe ra một đôi cánh chim dày.
Con rắn khổng lồ này nửa bò nửa bay mà nâng cơ thể lên, quấn quanh một gốc cây đại thụ đồ sộ, thè ra chiếc lưỡi màu đen sì, từ xa xa nhìn chăm chú vào hai bóng người đang xâm nhập vào khu vực gần đó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










