Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 190 : Dần dần thuần thục (2) (c946-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 946: Dần dần thuần thục (2)
Lần này Argos ngay cả tiếng hét thảm cũng không thể phát ra, cả người tan ra như một ngọn nến chảy.
Bấy giờ Emlyn mới phở phào một hơi, điều khiển sương đen tụ tập dày đặc sau lưng, cũng đế chúng hóa thành những con dơi cỡ bằng bàn tay, kết thành bầy xông thẳng đến mục tiêu.
Lũ dơi đen ngòm sà xuống người Argos, bao phủ hoàn toàn hắn vào bên trong, tiếp đó lạo xạo bay về bên cạnh Emlyn, rồi biến mất.
Cơ thể Argos rõ ràng bị nhỏ đi, rốt cuộc không chống đỡ được nữa, mang theo dấu vết bán dung hợp, từ từ ngã xuống.
Lúc này Emlyn mới nâng tay phải lên, kiểm tra chỗ đau còn sót lại, thấy lòng bàn tay và đầu mấy ngón tay đều có vết thương khô quắt thối nát.
Nhưng máu thịt bên trong đang nhanh chóng nhúc nhích, tự khép miệng vết thương lại.
Kết thúc… không ngờ mình lại xử lý được hắn… Emlyn thu lại tầm mắt, nhìn về phía thi thể Argos, có chút khó tin.
Tuy lần săn bắn này khá nhiều khó khăn, nhưng trong toàn bộ quá trình, cậu vẫn chưa hề gặp phải nguy hiểm thực sự.
Điều này khiến cậu một lần nữa nhận ra sự tồn tại của hội Tarot đã khiến mình mạnh mẽ hơn so với dự đoán.
“Nếu Argos kiểm tra thi thể Galis Kevin trước, chứ không quan sát tập báo và chiếc rương gỗ trên giường, thì chắc chắn đã đoán ra được mình có năng lực phi phàm loại ‘Sét đánh’ này, và cũng sẽ không sử dụng ‘Đôi cánh bóng tối’ lúc né tránh, để bị tia chớp truyền điện đến…”
“Nhưng nếu là vậy thì hắn không thể phát hiện ra điều bất thường, cũng không thể né tránh trước. ‘Sét đánh’ của mình có thể trực tiếp đánh trúng mục tiêu, mọi việc sẽ đơn giản hơn nhiều…”
“Nhìn từ góc độ này, bất kể thế nào, chỉ cần mình ứng phó không xảy ra sai lầm, thì đều có thể chắc chắn đánh chết hắn… Đám người này thật yếu… Thì ra mình đã mạnh mẽ đến mức này…”
“Chẳng trách thủy tổ bảo mình gia nhập hội Tarot… Đây là một hội nhóm được chuẩn bị để nghênh đón tận thế, cứu vớt các gia tộc, cao cấp hơn các tổ chức bí ẩn khác không biết bao nhiêu lần!” Emlyn khẽ hất cằm, khóe miệng không nhịn được hơi nhếch lên.
Cậu lập tức nghe thấy bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân qua lại, nhưng không có ai đến gần.
Argos vừa rồi kêu thảm đã kinh động đến khách ở xung quanh, nhưng bọn họ không dám tiến vào, sợ gặp phải rắc rối… Nhưng, chắc chắn đã có người đi tìm cảnh sát… Mình phải nhanh xử lý hiện trường và rời khỏi nơi này… Emlyn thu lại ánh mắt đang nhìn ra cửa, đi tới bên cạnh thi thể Galis Kevin, nhặt lên một thứ nhỏ bằng nắm tay trong vũng máu.
Cả vật thể màu đỏ tươi như trái tim, đang nở ra co vào rất khẽ, bên ngoài bán trong suốt, bên trong lờ mờ nhìn thấy chất lỏng đang chảy.
Đây là đặc tính phi phàm do “Quỷ hút máu” danh sách 7 con đường “Dược sư” để lại.
Đây là chiến lợi phẩm của mình… Emlyn nhất thời chưa thể thích ứng được, sau khi lấy lại bình tĩnh mới dùng báo bọc lại đầu của Galis Kevin và đặc tính phi phàm, nhét vào trong rương gỗ kia.
Cất đồ vào trong rương gỗ xong, anh ta lại kéo Argos đã thối rữa gần như không còn dáng vẻ ban đầu ra, tiếp theo lấy một bình thuốc khác, rắc nó ra khắp các ngóc ngách trong phòng.
Trong quá trình này, Emlyn tuyệt không lúng túng, dường như hoàn toàn không lo lắng người phi phàm của chính phủ ở khu đông sẽ chạy tới.
Mấy phút sau, anh ta nhặt đặc tính phi phàm đã có chút dị biến của Argos lên, ngắm nghía nhìn hoa văn mặt người như ẩn như hiện ở lớp vỏ bên ngoài sắp biến thành màu đen, cho sương đen tràn ngập sau lưng mình.
Sương đen lại biến thành vô số con dơi nhỏ, bay loạn trong phòng, kết hợp với ma dược đã phun trước đó, tạo ra một ngọn lửa màu đen lặng lẽ cháy lan ra.
Ngọn lửa đen này thiêu hủy toàn bộ máu, thi thể, dấu vết của sét đánh, chỉ để lại một thứ chất lỏng dinh dính giống như nhựa đường bao phủ lên đồ đạc.
Sau đó, chất lỏng này biến thành những con dơi màu đen, bay lượn xung quanh người Emlyn.
Emlyn cũng không hi vọng xa vời việc thu dọn của mình có thể đánh lạc hướng được sự điều tra của người khác, mục đích của cậu chỉ có một, đó là để hiện trường trông có vẻ như đã không xảy ra vấn đề gì lớn.
Để cảnh sát và người phi phàm của chính phủ có khả năng tiếp nhận sẽ cho rằng sự tình không quan trọng lắm, không có giá trị gì, chỉ cần điều tra qua loa một chút là có thể cho vào trong tủ hồ sơ, không cần để ý thêm nữa.
Làm xong mọi việc, Emlyn đội mũ lưỡi trai, mặt mũi dính đầy muội than nhấc rương gỗ lên, nhìn quanh một vòng.
Tiếp đó cậu hơi cúi đầu trước vầng trăng đỏ rực bên ngoài, cúi chào một cái.
Cùng lúc đó, “Bút ký lữ hành Lemano” trong tay cậu loạt xoạt mở ra, dừng lại ở trang “Truyền tống”.
Qua thêm ít nhất là mười lăm phút nữa, mấy vị cảnh sát khu đông mới chạy tới nhà trọ, tông cửa lao vào, không phát hiện ra khách trọ, cũng không tìm thấy thi thể.
Họ lười biếng ngáp một cái, ép khách trọ vây xem thừa nhận mình nghe nhầm, sau đó kết thúc điều tra.
Đây là phong cách phá án và hiệu suất làm việc của cảnh sát khu đông.
Ra khỏi khu đông, Emlyn về nhà trước, cất kỹ “Bút ký lữ hành Lemano”, sau đó mới mang theo chiến lợi phẩm đi thẳng đến nhà Audra ở khu tây.
Cậu muốn tuyên bố thắng lợi và lĩnh phần thường!
Trong biệt thự của nhà Audra, Emlyn gặp Nam tước Casimir cùng tước vị với mình.
Vị Huyết tộc “trung niên” đứng đắn này là người đại diện của Nibes Audra.
Mình cũng là Nam tước, hơn nữa còn vừa thành niên không lâu… Emlyn thầm nói một câu, đứng dậy khỏi sô pha, cúi chào với đối phương: “Chào buổi tối, ngài Nam tước.”
Casimir đang định đáp lời, thì mũi bỗng khịt một cái, ánh mắt chuyển xuống chiếc gương gỗ dưới chân Emlyn.
“Mùi máu tươi?”
Ông ta nghi hoặc hỏi, rồi dường như liên tưởng đến điều gì, trầm ngâm một giây lại bổ sung:
“Anh lại săn được một mục tiêu?”
Emlyn cong môi cười, lắc đầu đáp: “Không.”
Sau đó, trước khi Casimir mở miệng hỏi, anh ta đã cướp lời trước, nụ cười càng tươi hơn:
“Không phải một, mà là hai.”
Hai mục tiêu? Quý ngài Casimir có dáng vẻ trung niên ngẩn ra một chút, nhìn Emlyn cúi xuống cầm rương gỗ lên, mở nắp ra.
Trong quá trình này, cơ trên mặt Emlyn dường như có chút co rúm và vặn vẹo, bởi vì những động tác liên tiếp đó đã chạm phải vết thương trên tay phải của cậu.
Cố gắng không để nét mặt mình thay đổi, Emlyn hơi hạ cánh tay xuống, để chiếc rương gỗ nghiêng về phía trước, bày toàn bộ vật phẩm trong đó vào trong tầm mắt của Nam tước Huyết tộc đối diện: Hai cái đầu cháy đen bê bết máu được gói song song trong đống báo cũ, bên cạnh được nhét hai trái tim giống đồ vật bán trong suốt, một đỏ tươi, một đỏ thẫm gần biến thành màu đen.
Hình ảnh vô cùng chấn động thị giác đập thẳng vào mắt Casimir, khiến ông ta phải kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Emlyn mà thốt lên: “Anh làm?”
Tuy ông ta tạm thời chỉ phân biệt được một trong hai cái đầu đó thuộc về Galis Kevin, nhưng hai phần đặc tính phi phàm của “Quỷ hút máu” thì không phải là giả!
Emlyn bỏ rương gỗ xuống, tay phải tự nhiên rũ xuống, hơi vung vẩy rất khẽ bên cạnh mép quần, sau đó mỉm cười đáp lại: “Đương nhiên.”
“Là thế này, lần trước sau khi lấy được bảy nghìn bảng tiền thưởng, tôi đã mua một ‘Di sản’ của một vị nam tước trong hội người phi phàm, dựa vào nó để nhận được tấn thăng.”
“Tôi cũng không hi vọng dùng tiền tài để thỏa mãn hung thủ săn bắn Huyết tộc chúng ta, nhưng tôi không muốn phần ‘Di sản’ đó rơi vào tay người khác.
Hơn nữa người bán chưa chắc đã là người đi săn.”
Nhân cơ hội này, Emlyn nói ra chuyện mình đã trở thành “Nam tước”, hơn nữa mỗi câu đều là sự thật.
Đây là kỹ xảo mà anh ta đã học được trong hội Tarot.
Chương 947: Casimir
Tôi đã sớm biết anh là Nam tước rồi, anh tưởng rằng việc mình thường xuyên mua các nguyên liệu có linh tính, mượn các sách vở về phương diện nghiên cứu ma được về đọc, có thể qua được ánh mắt chúng tôi sao? Nếu không phải căn cứ vào nhân tố nào đó, thì đã sớm đến tìm anh tra hỏi rồi… Điều tôi kinh ngạc là với tiêu chuẩn chiến đấu của anh, với việc anh không hề có một vật phẩm thần kỳ nào, chỉ muốn mua con rối, cho dù đã là Nam tước, cũng không thể nào dễ dàng săn bắn được hai tên quỷ hút máu nhân tạo mà không tạo ra động tĩnh lớn nào… Cho dù là tôi, cũng phải chuẩn bị thật hoàn hảo, nắm giữ các tin tức chi tiết, mới có khả năng làm được… Trong lúc mọi người không phát hiện ra, thì Emlyn đã lợi hại đến mức này rồi sao? Casimir Audra không nhịn được nghĩ bụng, ngoài mặt lại nở nụ cười giả dối:
“Thì ra là vậy.”
“Emlyn, trước kia vì sao anh lại che giấu điều đó? Chẳng lẽ anh không muốn bị những Huyết tộc khác gọi một tiếng ngài Nam tước à?”
Emlyn nhìn nét mặt của Huyết tộc đối diện, khẽ nâng cằm lên:
“Tôi đang định nói cho mọi người biết, kết quả gặp phải cuộc thi săn bắn này, nên muốn tạo cho mọi người một bất ngờ.”
“Casimir, tôi đã thành công săn được ba tín đồ của ‘Ánh Trăng Nguyên Thủy’, mà mục tiêu ông cung cấp chỉ có năm, liệu điều đó có nghĩa là tôi đã chiến thắng không?”
Anh ta vội vàng đổi xưng hô từ ngài Nam tước sang Casimir.
Mí mắt Casimir hơi giật giật, ông ta bật cười nói:
“Đúng là như thế.
Hai mục tiêu còn lại anh không cần quan tâm nữa, giao cho đám Ruth Bathory làm.
Như vậy họ còn có thể giành được chút phần thưởng khích lệ.”
Nói tới đây Casimir mới thấy mình có vẻ rất lạnh nhạt, vội vàng hỏi một câu quan tâm: “Không bị thương ấy chứ?”
“Vết thương nhỏ thôi.” Emlyn nâng cánh tay phải lên, xòe ngón tay ra.
Thẳng thắn mà nói, trong hành động săn bắn đêm nay, vết thương nặng nhất của cậu chính là sau khi truyền tống ra khỏi khu đông, tự mình cào rách da và mạch máu để dùng máu vẽ lên bìa của “Bút ký lữ hành Lemano”.
Casimir không biết làm thế nào phát triển tiếp đề tài này, lặng lẽ vài giây rồi nói:
“Chúc mừng anh đã giành được thắng lợi cuộc thi săn bắn lần này, anh có hai phần thưởng để lựa chọn.”
“Một là tương lai trong tộc nếu có cơ hội trở thành Tử tước, anh có thể trực tiếp tiến vào danh sách cuối cùng, nhận được sự giúp đỡ về nghi thức miễn phí.”
“Hai là nhận được một món vật phẩm thần kỳ, nó là một chiếc nhẫn có niên đại xa xưa, do thủy tổ tự mình chế tác ra.
Tuy nó không chứa thần tính, nhưng lại có năng lực thần kỳ hùng mạnh.
Bởi vì thủy tổ không đặt tên cho nó, cho nên chúng tôi đều gọi nó là ‘Chiếc nhẫn của Lilith’.”
“Với cả, dựa theo lệ thường, hai phần đặc tính phi phàm này sẽ thuộc sở hữu của toàn bộ Huyết tộc, như thế có lẽ sẽ sinh ra thêm hai sinh mạng mới, còn anh sẽ nhận được 3.000 bảng tiền mặt để làm trao đổi.”
Nhân mà tự tay thủy tổ chế tác ra… Emlyn mặc dù hơi tiếc nuối phần thưởng không phải là đặc tính phi phàm của “Tử tước”, mà chỉ là cơ hội được lựa chọn và miễn phí nghi thức, nhưng chiếc nhẫn do chính tay thủy tổ Huyết tộc Lilith chế tác ra cũng đủ để bù đắp tất cả.
Đối với một Huyết tộc có niềm tự hào mãnh liệt về chủng tộc mà nói, đây chính là sự tượng trưng cho vinh dự cao nhất!
Sau khi vui sướng qua đi, Emlyn trải qua nhiều lần tụ hội hội Tarot và hoàn thành hai lần săn bắn cảm thấy sự tình không hề đơn giản như thế.
Bản thân mình chính là người được thủy tổ phái tới chỗ ngài “Kẻ Khờ”, giờ lại lấy được một chiếc nhẫn của thủy tổ, không phải rất trùng hợp sao? Emlyn suy nghĩ một lát, khó mà ra được đáp án, chỉ đành quyết định cầu nguyện ngài “Kẻ Khờ”, kể lại toàn bộ câu chuyện, xem ngài ấy có ý kiến gì không.
Thấy sự vui mừng của Emlyn dần chìm xuống, mấy chục giây không nói gì, Casimir đằng hắng một tiếng:
“Vậy thì đêm mai sẽ đưa chiếc nhẫn và tiền mặt cho anh.”
“Đến lúc đó tôi sẽ triệu tập đám người Ruth Bathory, tuyên bố công khai anh là người thắng cuộc thi săn bắn, sau đó trao chiếc nhẫn cho anh.”
“Không vấn đề gì.” Tuy Emlyn không có kinh nghiệm gì trên phương diện này, nhưng cũng biết “phần thưởng” không thể trao lén lút được, tất nhiên là phải thực hiện trước mặt toàn bộ những người tham gia cuộc thi.
Cậu không ở lại thêm, cáo từ rồi rời khỏi biệt thự nhà Audra, lên một chiếc xe ngựa thuê.
Trong lúc xe ngựa chậm rãi chạy, Emlyn nhìn vầng trăng đỏ rực lặng lẽ treo giữa không trung, tâm trạng dần bình tĩnh lại, không tự chủ được nhớ lại toàn bộ các chi tiết ngày hôm nay, từ đó tổng kết ra không ít kinh nghiệm và bài học.
Cuối cùng, cậu tính xem cần ghi lại bao nhiêu năng lực phi phàm lên “Bút ký lữ hành Lemano”.
“Dùng năm lần ‘Sét đánh’, đều dùng hết rồi… Còn có một lần ‘Truyền tống’, một lần ‘Mở cửa’, một lần ‘Chiêm tinh thuật’… Tổng cộng là tám lần, ngoài ra còn phải trả thêm hai lần, vậy là mười lần tất cả.”
“Việc này có chút khó khăn đây, có năng lực phi phàm hẳn là không thể ghi lại, giống như năng lực tự chữa lành của mình… Chỉ có thể lặp lại… A, chờ đến khi lấy được chiếc nhẫn của thủy thổ, có thể thử ghi lại năng lực phi phàm của nó…”
“Chiếc nhẫn Lilith?” Phía trên sương mù xám, trong cung điện như chỗ ở của Người khổng lồ, Klein ngồi trên ghế dựa cao tương ứng với “Kẻ Khờ”, cân nhắc nội dung cầu nguyện của “Ánh trăng” Emlyn.
Anh vốn nghĩ nửa đêm có lẽ sẽ bị đánh thức, không thể không giúp đỡ một tên quỷ hút máu không hề có kinh nghiệm chiến đấu gì, kết quả không ngờ trước mười một giờ đêm Emlyn đã giải quyết xong tất cả, ngay cả nhiệm vụ cũng “nộp lên” rồi.
Lúc trước Emlyn cầu nguyện “Kẻ Khờ” là vì gợi ý mà cổ thần Lilith đưa cho… Hiện giờ lại lấy được cả nhẫn của ngài ấy… Bất kể “Lilith” này rốt cuộc là ai, mình cũng phải đề phòng một chút, sau đó đứng ngoài xem diễn biến… Klein còn thật sự cân nhắc vài giây, đáp lại lời cầu nguyện của Emlyn bằng giọng trầm thấp nhưng bình thản:
“Sau này khi cầu nguyện đến ta hoặc là tham gia tụ hội đều phải mang theo chiếc nhẫn đó.”
Giao việc xong, Klein quay về thế giới hiện thực, không lo lắng nửa đêm sẽ bị đánh thức nữa, vừa đặt mình ngủ một giấc đã đến hừng đông.
Dùng xong bữa sáng, nghỉ ngơi một lát, anh đợi cô giáo lễ nghi Vahana đến để làm một buổi đào tạo đặc biệt, vì cuối tuần trong nhà tổ chức vũ hội.
Mái tóc đen của Vahana khẽ bay lên, góc váy đung đưa, dẫn dắt Dwayne Dantes từ bắt tập khiêu vũ cho đến khi đã thuộc toàn bộ trình tự vũ hội.
Trong khúc nhạc du dương thư thái, cô giáo lễ nghi đột nhiên cất lời:
“Nghe nói chiều hôm qua phu nhân Mary đến đây gặp ông?”
“Đúng vậy.” Klein vừa cảm khái khu phố này giao du rộng rãi, không giữ được bí mật gì, vừa thản nhiên gật đầu.
Vahana cũng khẽ gật đầu, im lặng hai giây lại nói:
“Tôi nghe nói phu nhân Mary đã mang toàn bộ quyền cổ phiếu thế chấp vào ngân hàng, để mượn một số tiền lớn.”
Đang nhắc nhở mình phải cẩn thận, đừng để mắc vào trò bịp bợm sao… Nhờ lúc trước mình ra tay giúp đỡ, Vahana không những giúp mình nhanh chóng gia nhập vào giới xã giao của phố Berklund, hơn nữa còn không ngừng báo đáp thêm… Nhưng phu nhân Mary thế chấp quyền cổ phiếu là để âm thầm thâu tóm nhiều cổ phần công ty hơn… Klein yên lặng nghe xong, nở nụ cười ôn hòa:
“Cảm ơn.”
Chương 948: Dạo chơi chốn cũ (1)
Anh dừng một chút, lại nói thêm:
“Tôi tin vào nhân cách của mỗi một người bạn, nhưng trên lĩnh vực buôn bán, thận trọng luôn là quy tắc xếp lên hàng đầu.”
“Tôi đã bảo Walter mời luật sư và đội kế toán độc lập, để họ phụ trách điều tra kỹ càng, chi tiết, rồi đưa ra phương án đảm bảo lợi ích tối đa của tôi, và tránh được nhiều thuế nhất.”
“Trước đó, tôi sẽ không đưa ra bất cứ quyết định nào.”
Vahana hơi ngẩng mặt lên nhìn vào đôi mắt lam sâu thẳm của Dwayne Dantes, bỗng nhiên mỉm cười khen ngợi:
“Ông đúng là một người có trí tuệ.”
Klein vốn định nói câu “đây là sự trưởng thành”, nhưng đột nhiên nhớ ra chồng trước của Vahana bị người ta lừa mất vải dệt, nhờ mình giúp đỡ mới bù đắp được phần lớn tổn thất, câu trả lời như thế dễ làm đối phương liên tưởng rồi lại so sánh, sau đó chế giễu, anh kịp thời thay đổi cách nói, khẽ cười một tiếng:
“Trí tuệ của tôi đều là do lúc trước đã từng được dạy dỗ.”
“Rất khó tưởng tượng ra việc ông sẽ bị lừa.” Vahana cúi đầu cười nói: “Cũng vì đã từng trải quá nhiều, cho nên mới có thể thưởng thức được sự quyến rũ khác nhau của các loại hình phụ nữ?”
Mấy lời đồn này quả là không hết được… Klein bất đắc dĩ cười nói:
“Mỗi một đóa hoa đều có nét đẹp riêng của mình.”
Đã quen với đầy đủ trình tự vũ hội và vũ đạo tương ứng, Klein tiễn Vahana ra về, dẫn theo người hầu nam Richardson, theo lời mời của phu nhân Mary, đi đến thăm công ty Cowim ở khu JoWod.
Ngoài cửa công ty Cowim, khu JoWod.
Klein xuống xe ngựa, nhìn thoáng qua hai bên, dường như chưa bao giờ tới nơi này, có cảm giác vô cùng mới mẻ.
Nhưng trên thực tế, anh chẳng xa lạ gì với khu vực xung quanh, anh biết đối diện đường cái là công ty bách hóa Capella mà giai cấp trung sản khá thích, biết rằng cách chỗ này không xa có một tiệm bánh nướng Xinji Disi rất nổi tiếng.
Anh từng ngồi theo dõi Doragu Gale để tìm kiếm manh mối ngoại tình của đối phương!
Thu lại ánh mắt, Klein dẫn người hầu nam Richardson đi vào cổng công ty Cowim, phu nhân Mary là người hầu gái của bà đã chờ ở đó.
Trong vương quốc Ruen, dân phong vẫn còn khá bảo thủ, người hầu bên cạnh chủ nhân phải cùng giới tính, nếu không thì sẽ dẫn đến những lời phê bình không hay, ảnh hưởng đến việc xã giao và hôn nhân.
Cho nên mặc dù người hầu bên cạnh phu nhân Mary phải có trình độ tương đương với thư ký của bà, nắm chắc các lễ nghi xã giao, tri thức thương trường, và có năng lựcđàm phán nhất định, thì cũng chỉ có thể tìm kiếm các cô gái được tiếp nhận giáo dục tốt hoặc là có kinh nghiệm trong công việc tương ứng, không thể cân nhắc đến đàn ông.
Cũng giống vậy, đám người hầu bên cạnh và thư ký kinh doanh của quý ông cũng phải cùng giới tính.
Đương nhiên, cho dù là thế thì cũng chẳng thể quản được người của mình sẽ có những hành vi vô đạo đức.
Ở Backlund, hàng năm đều có chuyện người hầu phát sinh quan hệ tình cảm với chủ nhân.
Trong đó, đa phần là hầu gái phải chịu tổn thương, các nàng hoặc là bị lừa gạt, hoặc là bị bắt buộc, hoặc là bị dụ dỗ, trở thành tình nhân của chủ nhân nam.
Đến khi bị phát hiện các nàng sẽ bị khai trừ không thương tiếc, mất việc làm, thanh danh còn bị tổn hại, không thể trở lại làm người hầu nữa.
Phần lớn các nàng buộc phải trở thành gái đứng đường.
“Chào ngài, Dwayne.” Phu nhân Mary mỉm cười tiến lên đón.
Klein cúi người chào lại, nói: “Chào quý bà, nơi này thật sự rất sầm uất.”
Lúc nói câu đó, anh dùng ngữ điệu như đang thảo luận về thời tiết.
Mary đáp lại hai câu, dẫn Dwayne Dantes qua cổng công ty Cowim, mỉm cười nói:
“Đợi lát nữa sẽ có nhân viên nghiệp vụ giới thiệu cho ngài, dẫn ngài đi dạo một vòng.”
“Khoảng nữa tiếng nữa thì mời ngài lên lầu.
Tôi đã chuẩn bị một bữa cơm nhạt, có mời một vài bạn bè trong các lĩnh vực khác nhau.”
Bạn bè ở lĩnh vực khác… Định cho mình mở rộng giới xã giao à? Rất có thành ý! Klein khẽ gật đầu:
“Là một người ở xứ khác vừa tới Backlund không lâu, điều tôi luôn mong chờ chính là được quen biết nhiều bạn bè hơn.”
“Không, ông không hề giống người ở xứ khác.
Theo tôi thấy, ông chính là một quý ngài Backlund thực thụ đã tiếp nhận một nền giáo dục tốt.” Phu nhân Mary khách sáo đáp lại một câu.
Vừa nói chuyện, họ vừa đi qua cổng, tiến vào khu vực tiếp khách có cửa sổ đón ánh sáng khá tốt.
Một quý ông có dáng người cao lớn, mặc trang phục sang trọng, để cặp ria mép đẹp đẽ đang đợi ở đó.
“Đây là Luke Summer, ông ấy là giám đốc đứng đầu Cowim.” Mary giới thiệu với Dwayne Dantes.
Thật ra thì mình biết ông ta… Klein nhìn Luke, mỉm cười gật đầu.
Trong lòng anh, Luke Summer là một quý ông khá điềm đạm, làm việc rất chuyên nghiệp.
Ông ta thích máy móc, rất có phong thái chủ nhân trong bữa tiệc tối, vừa không khinh thường thám tử nghèo lúc ấy còn chưa nổi tiếng, vừa không cố ý lấy lòng đám nhân viên cấp trung của tòa thị chính Backlund.
“Đây là bạn tôi, Dwayne Dantes, ông ấy rất hứng thú với than đá và than củi chất lượng cao.
Ông giúp tôi giới thiệu chi tiết cho ông ấy.” Mary quay sang nói với Luke.
Luke đã được dặn dò từ trước bước lên, nhìn đại phú ông đến từ vịnh Disi, nở nụ cười ôn hòa, kính cẩn nói:
“Thưa ngài Dantes, đây là tổng bộ của công ty Cowim… Chúng tôi đã ký kết hợp đồng lâu dài với các khu mỏ than đá, cung cấp 30% tổng lượng nhu cầu than đá và than củi chất lượng cao cho khu bắc và khu tây, cũng hi vọng có thể nhận được đơn đặt hàng lớn của hải quân…”
Mình chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt này của Luke… Klein thản nhiên đi theo đối phương dạo quanh công ty, nghe ông ta giới thiệu về tình hình của các phương diện trong công ty, thỉnh thoảng lại thuận miệng hỏi một câu, nhưng không hề tỏ ra bất cứ thái độ nào.
Nửa tiếng sau, họ quay lại tầng hai, đi vào phòng họp lớn.
Nơi này đã được bài trí từ trước, trên bàn dài sát tường bày đầy loại thức ăn, món chính là các món nguội như chân giò hun khói, thịt bò hun khói, lạp xưởng, bánh mỳ, sa lát, bánh ngọt, bánh pudding… ngoài ra cũng có một ít đồ ăn nóng.
Vừa vào cửa, Mary đã lập tức giới thiệu Dwayne Dantes cho hai quý ông đang đứng trao đổi bên cạnh.
“Vị này là phóng viên Mike Joseph của ‘Báo Quan sát hàng ngày’.
Vị này là bác sĩ ngoại khoa ưu tú Alan Chris.
Ở Backlund, đôi lúc ông sẽ cần đến họ.”
Klein vừa nghe Mary giới thiệu, vừa mỉm cười nhìn hai quý ông nọ, khóe miệng suýt thì co rúm lại.
Đây đều là bạn rất thân của tôi! Ừm, tôi còn thân với thai nhi trong bụng vợ Alan hơn.
A, câu này nghe hơi quái quái… Klein nói thầm trong lòng, kiên nhẫn đợi Mary giới thiệu Dwayne Dantes cho hai người đối diện, rồi mới khách sáo chào hỏi Mike và Alan.
So với năm trước, Mike Joseph không thay đổi nhiều lắm, lông mày lưa thưa, làn da thô ráp, đôi mắt xanh biếc vẫn hấp dẫn người ta như trước.
Còn Alan Chris tuy bản chất là người lạnh lùng, khép kín, nhưng không hề thể hiện rõ điều đó ra ngoài, nửa năm gần đây hình như anh ta thuận lợi đủ đường, bất kể là tâm trạng hay lòng tự tin đều đang ở đỉnh cao.
Nghe Dantes là phú ông đến từ Disi, Mike lấy danh thiếp đưa tới, cười nói:
“Không chê tôi chào hàng chứ?”
“Nếu ông muốn đăng quảng cáo, thì có thể tìm đến tôi.
Bất kể là ‘Báo Quan sát hàng ngày’ hay là ‘Báo Torquack’, tôi đều có thể lấy giá ưu đãi cho ông.”
Vừa nói chuyện, Mike vừa nháy mắt, tỏ ý mình đang nói đùa.
Chương 949: Dạo chơi chốn cũ (2)
Người này luôn mang theo rất nhiều giấy chứng nhận phóng viên giả… Lúc trước sao không thấy nói cho Sherlock Moriarty biết rằng có thể đăng quảng cáo với giá ưu đãi? Khinh thường thám tử à? Klein thầm lẩm bẩm, trao đổi danh thiếp với đối phương.
“Tôi vẫn luôn có nhu cầu về phương diện này.”
Tiếp đó anh chuyển sang Alan, đưa một tấm danh thiếp khác cho đối phương:
“Lúc trước tôi từng đổ bệnh, vừa khỏi chưa được bao lâu, rất rõ tầm quan trọng của bác sĩ.”
“Tôi là bác sĩ ngoại khoa, tôi nghĩ ông sẽ không hi vọng gặp lại tôi.” Tuy ngoài miệng Alan nói vậy, nhưng vẫn nhận lấy danh thiếp.
Không, thực ra tôi rất hi vọng được gặp anh, thậm chí còn muốn tham gia tiệc ra đời của đứa bé nhà anh… Klein lại nghĩ thầm, cố ý chuyển đề tài sang lĩnh vực chữa bệnh.
Tán gẫu với Alan và Mike cũng không tệ lắm.
Lúc trước anh luôn phát sầu vì không biết làm thế nào để tiếp cận Alan, tạo cơ hội gặp lại thai nhi kia.
Dù sao hạc giấy có thể bị phá hủy bất cứ lúc nào, ngay cả một lần cũng không dùng được.
Mà Sherlock Moriarty rất khó quang minh chính đại xuất hiện ở Backlund để đến nhà thăm hỏi, càng đừng nói đến chuyện tham gia bữa tiệc ra đời.
Hiện giờ thì không thành vấn đề rồi, được phu nhân Mary giới thiệu, mình có thể tự nhiên thân thiết với Alan.
Đến lúc đó, chắc chắn anh ta sẽ mời mình.
Ha ha, chưa biết chừng còn có thể làm một người cha đỡ đầu của “Rắn thủy ngân”, dù sao cũng là người của tín ngưỡng nữ thần… Việc này liệu có khiến thai nhi nào đó thẹn quá hóa giận không nhỉ… Phải cẩn thận mới được, Alan không đề cập đến thì mình tuyệt đối không được chủ động đề nghị… Klein vui vẻ nghĩ.
Anh rất chuyên nghiệp trong việc kiểm soát bản thân, không để mình tỏ ra quá nhiệt tình trong lần gặp đầu tiên, chỉ nói chuyện phiềm vài câu, sau đó đi theo Mary làm quen các vị khách khác.
Trong quá trình này, Klein không quên ghi nhớ đồ ăn và thức uống, có vẻ rất thích ứng với hoàn cảnh này.
Đi hết một vòng, Mary ngừng lại, cân nhắc nói:
“Trong đây đều là bạn của tôi.”
Ý là không mời người ở phe bên kia, đồng thời còn bao hàm ý tôi cũng là bạn của bà? Klein khẽ gật đầu:
“Là một quý ngài, có lẽ tôi không nên hỏi, nhưng là một thương nhân thì tôi phải biết người đang tranh đoạt quyền kiểm soát công ty Cowim với bà là ai, hoặc là những ai?”
Mary im lặng hai giây, sau đó đáp:
“Nam tước Sinderlas và bạn bè của ông ta.
Họ muốn đẩy công ty Cowim đi theo hướng nơi giao dịch chứng khoán, từ đó kiếm chác lợi nhuận với giá trên trời.
Họ không quan tâm tương lai công ty sẽ phát triển như thế nào.”
Nam tước Sinderlas, là một trong những người giàu có nhất Ruen, dựa vào việc quyên tiền cho đảng bảo thủ mà trở thành ngân hàng, chủ nhà xưởng, đại thương nhân quý tộc… Lập trường của ông ta có chút mơ hồ, tuy dựa vào đảng bảo thủ để nhận tước vị, nhưng lại đồng thuận với thương nhân, thân cận với tân đảng… Klein ngẫm nghĩ, mỉm cười hỏi lại:
“Vì sao bà không mời ngài Hall giúp đỡ? Cha ông ấy là đại quý tộc, chủ một ngân hàng lớn, ông ta có thể mang đến sự giúp đỡ hữu hiệu nhất.”
Phu nhân Mary cười cay đắng:
“Ngài Hall không muốn tham gia vào chuyện này.
Ông ấy nói mình là thư ký thủ tịch của Ủy ban điều tra khí ô nhiễm quốc gia, không thể có hành vi buôn bán liên quan đến than đá và than củi.”
Một chính trị gia rất chân chính… Nhưng, hẳn là ngài Hall không muốn trở mặt với Nam tước Sinderlas… Ha ha, nếu lúc trước mình chọn một vị quản gia khác, thì hiện giở hẳn là đã có quan hệ với ngài Nam tước Sinderlas… Ông ta có nhiều tiền như vậy, nếu thật sự ra một cái giá cao, thì mình không từ chối nổi đâu… Ôi, liệu có xảy ra tình tiết dùng tiền đập chết mình không… Klein không hỏi thêm nữa, chuyển đề tài:
“Tôi sẽ chờ kết quả của báo cáo điều tra.”
Mary thấy Dwayne Dantes không hề chùn chân, nói với vẻ hơi cảm kích:
“Thời đại này, có rất ít người có tinh thần kỵ sĩ, mà ông là một trong số đó.”
Klein mỉm cười, không hứa hẹn gì cả, sau khi dùng xong bữa thức ăn nguội, bèn lên xe ngựa bốn bánh xa hoa của mình, đi về khu bắc.
Klein đang ngẩn ngơ ngắm nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, bỗng nghiêng đầu nói với người hầu nam Richardson ở bên cạnh:
“Chuyển hướng đi đến Giáo đường St.
Samuel.”
Lần trước trong giáo đường xảy ra vụ việc bất thường, sau đó nhanh chóng yên ắng trở lại, anh từ đầu đến cuối đều không tìm được đáp án chính xác.
Điều này khiến anh không thể không cân nhắc đến việc có nên tìm cơ hội để tiếp xúc với người trông coi nội bộ không.
Mà anh nhớ rõ, mỗi buổi chiều đều có ít nhất có một vị trông coi nội bộ đến phòng cầu nguyện lớn cầu khấn nữ thần.
Nên tiếp xúc thế nào đây? Trong hoàn cảnh đó, ngay cả việc nói chuyện cũng có vẻ trở nên ồn ào… Mà nếu cố ý quá mức sẽ khiến người ta dễ nghi ngờ… Klein hơi nhíu mày, quyết định quan sát trước, nghĩ biện pháp sau.
Xe ngựa không đổi hướng, vẫn đi thẳng đến phố Berklund, nhưng không hề dừng lại ở đó mà tiếp tục đi về phía trước.
Klein trong thùng xe đang nhắm mắt lại, đề dằn xuống tâm trạng đột nhiên có chút căng thẳng của mình.
Giáo đường St.
Samuel, khu bắc.
Klein vừa tiến vào phòng cầu nguyện chính, lập tức nương theo từng hạt nắng chiếu vào từ bước tường phía sau thánh đàn, nhìn xung quanh một vòng, thu tất cả hình ảnh của các tín đồ đang cầu nguyện bên trong vào đáy mắt.
Chỉ nhìn lướt qua như vậy, Klein đã nhanh chóng nhận ra mục tiêu, không hề làm ra biểu hiện khác thường nào, chỉ men theo lối đi tiến về phía trước.
Ở hàng ghế đầu tiên, có một ông già mặc áo choàng dài màu đen của nhân viên thần chức, nhưng trên người toát ra vẻ lạnh lùng, sắc mặt nhợt nhạt, tóc khô vàng đang ngồi đó.
Ông ta đang nhắm hai mắt, chuyên tâm cầu nguyện, là một trong những người trông coi nội bộ mà Klein cảm nhận được trước đó.
Ông ta thường trực ban vào thứ sáu… Klein không ngồi gần, mà tìm một vị trí cách đó hai hàng ghế ngồi xuống, đưa mũ và gậy cho người hầu nam Richardson ở bên cạnh.
Sau đó, trong quá trình ngồi xuống, anh dùng ngón cái tay trái nhanh chóng bấm hai lần vào khớp ngón trỏ, lặng lẽ mở ra tầm nhìn của “Dây linh thể”.
Ngay lập tức, trước mắt Klein xuất hiện những sợi tơ mảnh màu đen hư ảo, chúng ào ào tuôn ra từ cơ thể của các sinh linh khác nhau, từng búi tơ bò lan ra phía xa vô tận.
Vừa ngồi yên vị, tầm mắt Klein bắt đầu di chuyển, đặt lực chú ý vào người trông coi nội bộ kia.
Vừa nhìn ông ta, anh suýt thì bật ra một tiếng “ồ”, nhưng dựa vào năng lực khống chế bản thân của “Thằng hề” và dự đoán về tình huống dị thường của mình, vẫn dễ dàng giữ được trạng thái điềm tĩnh.
Trong tầm mắt của anh, ông già tóc khô vàng khô kia tuy cũng có mọc ra “Dây linh thể”, nhưng trong cơ thể lại chỉ là một màu đen sì, đang cắn nuốt đầu nguồn của sợi tơ hư ảo, hoàn toàn khác những người phi phàm bình thường!
Quả nhiên, họ đã bị sức mạnh của trung tâm phong ấn ăn mòn, xuất hiện sự biến đổi về mặt linh hồn… Như vậy xem ra, vấn đề càng gần với suy đoán thứ hai mà mình đưa ra lần trước, về một mức độ nào đó, họ đã trở thành một phần của trung tâm phong ấn, một khi có dấu hiệu mất khống chế, sẽ lập tức kích hoạt phản ứng bản năng của vật phẩm kia, ép họ trở lại bình thường… Chẳng trách người trông coi nội bộ phải tự nguyện, mà khi bước vào tuổi già, họ hẳn là sẽ cực kỳ rõ ràng hậu quả của việc đó như thế nào… Klein chẳng hiểu sao lại cảm thấy thổn thức, định đóng cảm quan đối với “Dây linh thể”, thu lại tầm mắt.
Chương 950: Nhìn lén
Nhưng đúng lúc này, anh nhìn thấy một đôi mắt, màu mắt đen kịt như mực, ánh mắt không hề chứa bất cứ cảm xúc nào.
Bên cạnh đôi mắt là từng nếp nhăn hằn sâu kéo dài ra sau, giống như một ký hiệu thần bí kỳ dị vặn vẹo.
Đây là đôi mắt của người trông coi nội bộ kia!
Không biết ông ta đứng dậy từ bao giờ, quay đầu lại, dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía Dwayne Dantes!
Da đầu Klein lập tức tê dại, gắng gượng nặn ra nụ cười, gật đầu với đối phương, giống như chỉ là một lần chạm mắt bình thường.
Người trông coi nội bộ kia chậm chạp chuyển động đầu, không ngờ cũng đáp lại.
Sau đó, Klein chỉ cảm thấy cảnh vật bốn phía hơi co rút lại, đầu tiên là trở nên mơ hồ, sau đó lắng lại rõ ràng.
Giờ phút này, anh biết mình đã bị động tiến vào giấc mơ.
Thế là, anh vừa giữ nguyên hình tượng Dwayne Dantes, vừa theo bản năng đánh giá xung quanh, phát hiện mình vẫn đang ở trong Giáo đường St.
Samuel, nhưng tất cả ghế ngồi hoặc là bị hư hỏng hoặc là đổ nghiêng ngả, vương vãi khắp nơi, trông giống như vừa bị tập kích.
Thánh đàn phía trước giăng đầy vết nứt, cỏ dại mọc tràn lên, bụi bặm phủ dày, giống như bị bỏ hoang đã lâu.
Người trông coi nội bộ tóc khô vàng kia đang đứng bên cạnh hòm phụng hiến đã vỡ nát, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dwayne Dantes đang mặc âu phục màu đen.
Thấy Klein nhìn về phía mình, miệng ông ta dần há ra, lộ ra hàm răng nanh sắc nhọn, trắng ởn, không thẳng hàng.
Trên hàm răng nanh đó còn khảm bóng người lờ mờ nhỏ bé, chúng có đầy đủ ngũ quan và tứ chi, mỗi người có một vẻ mặt khác nhau, nhưng đều thể hiện nỗi đau đớn, dường như đang bị nhốt vào đấy, không thể thoát ra được.
“Khà…” Trong cổ họng của người trông coi nội bộ kia phát ra âm thanh như dã thú khẽ gầm, thắt lưng hơi gập lại, cả người cong về phía trước.
Quần áo chỗ mạng sườn và thắt lưng ông ta phồng hẳn lên, mọc ra bốn cánh tay quấn đầy mạch máu, không có da bao phủ.
Ngay sau đó, chúng mọc ra một lớp lông đen mềm, trên đầu ngón tay bắn ra móng vuốt sắc nhọn.
Chỉ trong vòng hai ba giây ngắn ngủi, một người trông coi nội bộ còn khá bình thường đã biến thành một con quái vật tám “chân”, nằm úp sấp dướt đất, vừa giống một con nhện đang lặng lẽ dệt lưới chờ đợi con mồi, vừa giống một con sói đen dị dạng, khiến người ta sợ hãi tột độ.
Cùng lúc đó, trong thánh đàn đổ nát hoang phế, hai bàn tay khổng lồ phủ kín lông đen thò ra mà chẳng hề có dấu hiệu báo trước, ở mép tường có từng xúc tu trơn nhẵn như được sương đen ngưng tụ ra, tuôn ra bốn phương tám hướng, nháy mắt đã lấp kín toàn bộ phòng cầu nguyện chính.
Hơi thở khiến người ta run rẩy, cảm giác sợ hãi cực đoan và các bóng hình hư ảo khổng lồ đi xuyên qua một bức tường vô hình, lần lượt xuất hiện trước mặt.
Mất khống chế? Người trông coi nội bộ kia đang mất khống chế? Klein đứng đó, theo bản năng định phản ứng lại, dựa vào đặc thù của bản thân ép mình thoát ra khỏi cảnh trong mơ, nhưng trong chớp mắt, anh lại liên tưởng đến những chuyện xảy ra trước đó, lập tức biến sắc, trưng ra vẻ mặt sợ hãi, run rẩy chạy ra cửa, giả vờ giãy dụa trong cơn ác mộng.
Cũng đúng vào hơi thở này, bóng tối lạnh lẽo hệt như thủy triều từ bên ngoài tràn vào, bao phủ hoàn toàn cảnh trong mơ, mọi thứ trở lại bình thường.
Klein mở choàng mắt, không biết mình ngủ gật từ bao giờ, mà người trông coi nội bộ có mái tóc khô vàng kia đã sớm quay đầu đi, tiếp tục nhắm mắt cầu nguyện.
Dwayne Dantes hơi di chuyển ánh mắt, quan sát xung quanh với vẻ kinh hoàng ẩn sâu bên trong, dường như vẫn còn chìm đắm trong cơn ác mộng vừa rồi, chưa thoát ra khỏi cảm xúc hãi hùng.
Qua mấy chục giây, anh mới hít sâu một lần nữa, nhìn lên huy hiệu thánh bên trên, vẽ hình văng trăng đỏ trước ngực.
Mãi đến lúc này, Klein mới có thời gian rảnh rỗi hồi tưởng lại những gì vừa trải qua, phỏng đoán xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bởi vì mình dùng nhìn lén “Dây linh thể” đối với ông ta, khiến ông ta xuất hiện dấu hiệu mất khống chế và phản ứng quá khích, nên đã kéo mình vào trong giấc mơ, định đưa ra cách xử lý tương ứng?
Sau đó hẳn là trung tâm phong ấn sau cánh cửa Chanis kia cảm ứng được sự khác thường, đã khiến mọi thứ trở lại bình thường…
Điều mấu chốt lúc này là, người trông coi nội bộ kia có nhớ ngọn nguồn của việc bản thân suýt biến đổi hay không… Nếu ông ta đã quen với việc đó, thì với trạng thái hiện giờ, hẳn là ông ta rất mơ hồ về những gì đã xảy ra… Đương nhiên, chưa chắc đã là vấn đề của mình, có lẽ bản thân ông ta đã gần bị mất khống chế… Klein lại nhìn về ông già tóc khô vàng phía trước, quan sát xem tiếp theo ông ta sẽ làm gì, dùng phán đoán của mình để đưa ra biện pháp ứng phó.
Nếu không được, thì trực tiếp dùng “Mấp máy đói khát”, mở “Lữ hành” trốn thoát… Klein nhanh chóng đưa ra quyết định, kiên nhẫn chờ đợi sự thay đổi có khả năng xảy ra.
Vài phút sau, anh thấy Giám mục Elektra từ cửa ngách tiến vào, đi về phía mình.
Trong lòng Klein chợt căng thẳng, xòe năm ngón tay bàn tay trái ra, chuẩn bị dùng “Mấp máy đói khát”.
Nhưng đột nhiên anh chợt nảy ra một suy nghĩ, từ bỏ hành động đã định.
Nếu người trông coi nội bộ đã mượn cảnh trong mơ để báo cáo việc mình có vấn đề cho các Giám mục biết, thì hiện giờ chào đón mình phải là một trận tổng tấn công của rất nhiều người phi phàm trong giáo hội, dù sao kéo vào trong mơ cũng có thể tránh được việc ngộ thương đến các tín đồ khác.
Cho nên họ không cần thiết phải mời một Giám mục quen biết mình qua đây… Việc này giống với an ủi và động viên hơn… Klein thu lại tầm mắt, tiếp tục bày ra tư thế cầu nguyện.
Chưa đến một phút đồng hồ, rốt cuộc anh cảm giác được có người đến gần mình, vội ngẩng đầu lên nhìn sang bên cạnh, thấy Giám mục Elektra ôn hòa lên tiếng: “Xem ra ông không được ổn lắm!”
“Vừa rồi không biết vì sao lại ngủ mất, mơ một cơn ác mộng, bây giờ vẫn còn chưa hết sợ hãi.” Klein cười tự giễu, trả lời.
Giám mục Elektra tiện thể ngồi vào bên cạnh anh, điềm đạm nói:
“Cảnh trong mơ đôi khi phơi bày những nỗi sợ hãi trong lòng.
Chỉ cần thành kính cầu nguyện nữ thần, rồi uống nước thánh, là có thể bình phục.”
“Đương nhiên, việc quan trọng nhất chính là bình thường đừng áp chế mình quá, phải biết cách sám hối với nữ thần.
Đôi khi, khóc ở chỗ không người cũng sẽ giúp ông giảm bớt nhiều áp lực.”
Klein âm thầm quan sát thái độ và đánh giá giọng điệu của đối phương, sau đó lặng lẽ thở ra, nói:
“Tôi hiểu rồi.”
Anh lại một lần nữa hướng ánh mắt lên trên, cúi đầu xuống, đan hai tay lại, yên tĩnh bắt đầu cầu nguyện.
Trong quá trình đó, anh thấy người trông coi nội bộ ở phía trước tự động đứng dậy, đi vào cửa ngách, chỗ đó có một Giám mục đang đợi.
Phù… Klein thầm thở phào một hơi, thật sự hòa vào bầu không khí tĩnh mịch xung quanh.
Đột nhiên, trong lòng anh vang lên một giọng nói, giọng nói thuộc về chính anh nhưng lại không do anh kiểm soát: “Ngươi cho rằng hành động của mình rất bí mật ư?”
“Không! Không hề! Ngươi đã quên bản thân từng tiếp xúc với thánh vật của Nữ Thần Đêm Tối rồi sao?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










