Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 186 : Kỹ xảo trao đổi (c926-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 926: Kỹ xảo trao đổi
Cả năm 1338, quan hệ giữa Ruen và Fossack rất căng thẳng, thỉnh thoảng còn có xung đột, nhưng trận chiến xuất hiện quan quân cấp tá tử vong thì chỉ có một, đó chính là cuộc hải chiến nổ ra ở phía đông Byron Konotop.
Mà trong một hạm đội của Fossack, số lượng thượng tá chắc chắn không nhiều lắm!
Trong làn nước biển sâu thẳm nặng nề, Arges Wilson nhìn thấy màn sương mù xám trắng vô biên vô hạn, nghe ngài “Kẻ Khờ” đáp lại.
Điều tra về toàn bộ thượng tá đã tham gia cuộc hải chiến Konotop của đế quốc đế quốc Fossack năm 1338… Ngài “Kẻ Khờ” chú ý đến nhân vật nhỏ bé ấy làm gì? Trong này liên quan đến bí mật lớn? Trong lòng Arges nghĩ đến đó, sau đó không hề do dự trả lời ngay: “Nguyện vọng của ngài chính là ý chí của tôi.”
Nhiệm vụ kiểu này khá khó khăn và phức tạp đối với hắn, nhưng không tính là nguy hiểm, hiện giờ hắn có thể tiếp nhận được.
Sau khi trả lời, Arges lại nghe thấy giọng nói trầm thấp của ngài “Kẻ Khờ”: “Ngươi có thể quay về gần mục tiêu rồi.”
Thế này là giải quyết rồi? Không hổ là ngài “Kẻ Khờ”! Sau khi nắm được quyền lực, ngài ấy còn giống một vị hải thần hơn cả Cavitewa, có uy lực không thể mạnh hơn ở quần đảo Roth! Arges vô cùng vui mừng, trịnh trọng nói lời cảm ơn, sau đó gập thắt lưng, duỗi hai chân ra, quay lại, một lần nữa trốn sâu xuống.
Chỉ một vài phút hắn đã quay về ngọn núi lửa dưới đáy biển, nhìn vào miệng lỗ khổng lồ đen ngòm, dòng nước hỗn loạn chảy xung quanh, xúc tu đang ngoe nguẩy, hắn vẫn chưa thể bình tĩnh lại.
Tuy Arges tin rằng ngài “Kẻ Khờ” đủ mạnh mẽ, đủ khủng khiếp, là một vị cổ thần đang sống lại, nhưng sau khi thấy cảnh tượng ấy, vẫn trở nên thận trọng hơn theo bản năng, dè dặt áp sát lại gần.
Hắn bước đầu nghi ngờ Obnis vung ra vô số xúc tu là để chào đón mình.
Mà Klein lúc này đang ở phía trên sương mù xám, cầm “Quyền trượng Hải Thần” hơi nhíu mày.
“Từ chối trao đổi với hải thần, thậm chí còn ghét cảm giác đó, không muốn thân cận…” Anh có chút đau răng lẩm bẩm.
Vừa rồi anh đã thất bại khi mượn sự ảnh hưởng của người cầu nguyện đối với hải vực xung quanh!
Không biết vì sao, hải quái Obnis rất bài xích loại năng lực phi phàm thân cận sinh vật biển này.
Thông qua hình ảnh của người cầu nguyện, Klein nhìn thấy các xúc to khổng lồ co rúm lại dữ dội, anh cảm nhận được mục tiêu đang giận dữ, nó muốn xé nát tất cả các sinh linh cả gan tới gần mình.
” ‘Người Treo Ngược’ đến rồi, đến rồi…” Khóe miệng Klein giật một cái, anh quyết định đổi cách khác.
Anh giơ cao “Quyền trượng Hải Thần”, để đá quý màu xanh lam bên trên lần lượt sáng lên, phát ra hào quáng chói lòa!
Ngay sau đó, anh truyền khí tức bạo ngược của “Tia chớp gió bão” ra ngoài, thi triển lên người hải quái Obnis.
Một xúc tu khổng lồ đang vùng vẫy dưới đáy biển đột nhiên khựng lại, tiếp đó rơi xuống dưới, dán chặt vào nền đất.
Trong hang động đen ngòm, vô số đốm sáng màu xanh lục đếm không xuể hiện lên.
Trong tiếng ùng ục khiến người ta ê răng, một con quái vật khủng khiếp có thể nuốt trọn một con thuyền buồm chui ra, cơ thể to lớn giăng kín hoa văn màu đen của nó vặn vẹo, có ba cái đầu, phía bên trên đều có mấy chục con mắt, mỗi con mắt đều tự động phát ra ánh sáng màu xanh lục!
Con quái vật này lập tức phủ phục xuống, ngoan ngoãn như chó săn nuôi trong nhà.
“Quả nhiên, trao đổi cần phải có kỹ xảo.” Klein hài lòng gật đầu, lại sử dụng năng lực phi phàm thân cận sinh vật biển kia, dựa vào việc giao lưu về phương diện tinh thần, để ba cái đầu của hải quái Obnis cùng mở miệng.
Điều này làm cho trước mặt Arges lại mọc thêm ba cái “hố” sâu hoắm, mỗi một cái hố đều lớn đủ để một chiếc thuyền buồm đi qua.
Ca ngợi ngài “Kẻ Khờ”… Arges nhìn hình ảnh “rộng lớn” trước mắt, nhịn không được thầm nói một câu.
Hắn không có thời gian để lãng phí, chọn cái đầu chính giữa, sau đó nhanh chóng bơi vào.
Trong tầm mắt của Arges nhanh chóng xuất hiện một đường hầm quanh co khúc khuỷu, vách tường tạo thành từ máu thịt, rộng đến mức có thể so với boong tàu trước của “Kẻ báo thù u lam”.
Ùng ục…
Dòng nước tuôn ào ào vào bên trong, dọc theo đường hầm tiến vào nơi sâu nhất, Arges vội vàng nắm bắt cơ hội, lao vào trong.
Bỗng nhiên hắn dường như quay về thời vừa mới trở thành “Thủy thủ”, trong lúc chiến đấu với sóng biển cuồn cuộn, bị ngâm nước đến mức đầu choáng mắt hoa, khó mà sống nổi.
Đợi đến khi Arges sử dụng năng lực phi phàm, rốt cuộc cũng giữ vững được thăng bằng, thì y đã ra khỏi đường hầm máu thịt kia, bị nhốt trong một thế giới trống trải tối đen như mực, dưới chân có cảm giác dính dấp, bốn phía sộc lên mùi tanh ngòm.
Gần một giây sau, Arges phát hiện ra chất lỏng ở nơi này đang ăn mòn mình, vội vàng tạo ra một lớp màng nước, để nó biến to ra, hóa thành một quả cầu trong suốt.
Hắn biết mình đã tiến vào bụng của Obnis, dứt khoát lấy mấy thứ chai lọ đã chuẩn bị từ trước để trong người ra, bắt đầu điều chế ma dược.
Từng phần nguyên liệu phụ trợ được rót lần lượt vào trong miệng bình kim loại, trộn lẫn với nhau tạo thành một thứ chất lỏng màu lam đậm.
Sau đó một con “sứa” trong suốt như bị bao bởi nước biển xanh được Arges cẩn thận thả vào.
Tiếng ca từ nơi xa xăm vọng lại, lúc réo rắt lúc khoan thai, chất lỏng trong miệng bình kim loại không còn chút bọt nước và gợn sóng nào, bình lặng giống như cảnh biển trước bão.
Tâm trạng của Arges bình tĩnh lại, làm một lần minh tưởng, tiếp đó cầm lấy bình kim loại, uống ừng ực ma dược “Hải dương ca giả” ở bên trong.
Y cảm thấy chất lỏng lạnh lẽo và tê dại lướt qua thực quản mình, rơi xuống dạ dày, dùng cách thức không thể tưởng tượng nổi khuếch tán ra mỗi một tế bào.
Giờ phút này, Arges loáng thoáng nghe được vô số âm thanh, chúng đến từ toàn bộ sinh linh ở hải vực này, nhưng bị thân thể của hải quái Obnis cản lại khá nhiều, cho nên không được rõ ràng lắm.
Thình Thịch! Thình Thịch! Thình Thịch!”
Arges cảm thấy trái tim mình đập dữ dội, đẩy máu ra bên ngoài, linh tính và sóng âm, cải tạo dây thanh và hồn thể của mình.
Hắn không kiềm được mở miệng, phát ra một tiếng thở dài thật lớn.
Trong tiếng thở dài, Arges cảm thấy linh thể của mình hơi rách ra một chút, theo sóng âm khuếch tán ra bên ngoài.
Đầu tiên chúng khiến làn da mọc ra lớp vảy loang lổ, tiếp đó kéo miếng thịt cho dài ra, khiến xúc tu vừa biến ra này vung vẩy.
Sóng âm mang theo mảnh vỡ linh thể tiếp tục đi ra bên ngoài, tiếp xúc với chất nhầy trong bụng hải quái Obnis, bắn ngược trở về một cách kỳ dị, một lần nữa nhập vào cơ thể Arges.
Một lát sau trạng thái gần như mất khống chế của Arges được kiểm soát, hắn vội vàng nắm lấy cơ hội, chẳng hề xấu hổ mà cất cao giọng hát, muốn trút toàn bộ sóng âm vô hình mà cơ thể đang cố gắng chống đỡ ra ngoài.
Tiếng ca thô kệch, hỗn loạn, không giai điệu, mang theo cảm xúc như một thứ kim loại nặng vang vọng ra ngoài, mang theo rất nhiều mảnh vỡ linh thể, sau đó tất cả đều bị chất nhầy trong bụng hải quái Obnis bắn ngược trở lại.
Trong quá trình đó, Arges giống như vật liệu trong lò luyện sóng âm, từng bước được mài thành hình.
Rốt cuộc hắn đã tìm về toàn bộ quyền kiểm soát đối với cơ thẻ mình, bước đầu thu lại linh tính đang lan tỏa dữ dội ra bên ngoài.
Cuối cùng, Arges khép mắt lại, trên mặt nở nụ cười khó nén.
Hắn đã hoàn thành bước đầu của mục tiêu nhiều năm, thăng cấp thành “Hải dương ca giả”!
Chương 927: Bình phong bị làm xấu (1)
Thêm việc khống chế tia chớp ở cấp thấp, thiên bẩm hoạt động dưới nước tốt hơn toàn diện hơn lâu dài hơn, cùng năng lực dùng tiếng hát tác động đến mục tiêu… loại năng lực cuối cùng bởi vì tính chất đặc biệt của mỗi cá nhân khác nhau sẽ sinh ra vài phương hướng.
Một loại là dùng tiếng hát tuyệt vời để làm nhiễu linh thể của địch, khiến hắn xuất hiện trạng thái thất thần hoảng hốt, hoặc là nâng cao sức bộc phát của bản thân, một loại là mô phỏng tiếng sấm, khiến người ta kinh hãi, một loại thì dựa vào tiếng hát khó nghe lộn xộn để khiến kẻ địch bực bội, mất đi lý trí… Arges xem kỹ trạng thái của mình, vẻ mặt có phần kỳ quặc.
Hắn nhanh chóng thoát khỏi suy nghĩ này, cầm lấy đồ đạc của mình, bơi ngược ra miệng hải quái Obnis, sau đó khẽ gõ để đối phương ngậm miệng lại.
Cái miệng đang mở ra đột nhiên gầm rú, phun tất cả những gì trong miệng ra.
Arges chớp mắt giống như rơi vào giữa không trung, suýt chút nữa đâm vào một con cá mập.
Sau một phen hoảng loạn, hắn trồi lên mặt nước, bơi về phía chiếc thuyền “Kẻ báo thù u lam”.
Đến khi bóng dáng chiếc thuyền “Kẻ báo thù u lam” hiện ra trong mắt hắn, hắn mới chính thức thở phào một hơi.
Vấn đề mà Arges lo lắng trước đó chính là khi mình thăng cấp, “Kẻ báo thù u lam” đột nhiên xuất hiện dị thường.
Tuy một hai tiếng đồng hồ không phải là vấn đề gì lớn, nhưng trên thế giới luôn tràn ngập những chuyện bất ngờ.
Klein sau khi nhận được lời cảm ơn lần thứ hai của “Người Treo Ngược”, đã trở lại thế giới hiện thực, rửa tay rồi lau khô, ra khỏi nhà vệ sinh, đi về phía phòng ăn.
Mùi thơm của thức ăn lại chui vào mũi anh, anh thong thả hít vào một hơi, nở nụ cười quay lại chỗ ngồi của mình, vừa hỏi han, vừa ngồi xuống.
Lúc này, bữa tiệc đã đến giai đoạn ăn đồ ngọt.
Xem ra anh đã ở trong nhà vệ sinh hơi lâu… Hi vọng sau hôm nay đừng có lời đồn Dwayne Dantes bị táo bón… Klein lặng lẽ tự nhủ hai câu, mỉm cười nói với quý bà Willis bên cạnh: “Lúc còn trẻ, tôi đã từng nếm qua rất nhiều thức ăn kỳ lạ ở nam đại lục, trong đó có một thứ tên là mâm xôi Tenet, hương vị của nó rất giống bơ lạt, giống mấy thứ ở trên món tráng miệng ngọt này.”
Anh khéo léo giải thích nguyên nhân lần này mình quay lại bàn lâu như vậy, đó là vì thời trẻ không cẩn thận làm yếu ruột.
Quý bà Willis nhìn vào mặt Dwayne Dantes, cười nói với vẻ không hề để ý: “Quá khứ của anh, những gì anh trải qua ở bịnh Disi và Nam đại lục, so ra còn phấn khích hơn tất cả các tiểu thuyết mà tôi từng đọc.
Khiến người ta cũng muốn có trải nghiệm tương tự.”
Đương nhiên, đây là chuyện cải biên từ những căn cứ chân thực, cảm ơn Anderson Hood – một người thợ săn luôn chạy lung tung khắp nơi… Klein đặt ánh mắt lên chiếc bánh nướng bơ, khẽ cười nói: “Bởi vì tôi chỉ nói ra phần thú vị thôi, về phương diện này còn rất nhiều chuyện tôi không muốn nhớ lại.”
Anh chỉ nói một câu đơn giản, sau đó bắt đầu thưởng thức bánh ngọt.
Nhưng đám phụ nữ và phu nhân Willis nghe câu đó lại tự dưng nhớ đến một cuốn tiểu thuyết bán chạy có tên là “Một người đàn ông có câu chuyện”.
Trong mắt các cô, Dwayne Dantes giống hệt như thế, bên ngoài như một hồ nước xanh ngắt phẳng lặng, nhưng thực tế lại nhìn không thấy đáy, cất giấu rất nhiều bất ngờ, và cũng chôn vui không ít đớn đau.
Chín giờ bốn mươi phút, tiệc tối kết thúc, một bộ phận các quý ngài và các quý cô kết bạn đi đến phòng chơi bài, định chơi hai tiếng Đức Châu, còn một vài quý ông thi đến phòng nghỉ, định nói chuyện phiếm một hồi, và họ cũng không hề từ chối cho các phu nhân và tiểu thư gia nhập.
Nhưng bởi vì nhiều người hút thuốc nhả khói sẽ khó tránh khỏi xuất hiện đề tài có màu sắc, cho nên không có cô gái nào tham dự.
Các cô xuống lầu một, vây quanh một cây đàn dương cầm, vừa nghe người chủ động biểu diễn, vừa khẽ cất tiếng ca, hoặc là hai ba người kết bạn, chơi cờ nghe nhạc.
Klein lựa chọn lên phòng nghỉ tầng hai, những cuộc nói chuyện thầm kín của ít người sẽ giúp anh nhanh chóng được kết nạp vào giới này.
Sau khi tiến vào phòng, anh quan sát xung quanh một vòng, rồi đi thẳng đến cạnh cửa sổ, mở nó ra, kéo chiếc ghế dựa gần đó về phía mình và ngồi xuống.
Klein vừa hoàn thành một loạt động tác này, liền thấy Portland Mormont chủ nhân tiệc tối hôm nay cầm tẩu thuốc, ha ha cười nói: “Đàn ông luôn cần một chút không gian cho riêng mình.”
Ông ta là một ông già có giọng nói sang sảng, thân hình cao lớn, gương mặt hồng hào, chừng sáu mươi tuổi, tóc khá rậm, nhưng gần như bạc trắng cả rồi, diện mão ngũ quan giống một người Ruen bình thường điển hình, không có gì đặc biệt.
“Đúng vậy, lúc các quý bà ở đây, phải để ý đến hình tượng, cân nhắc đến cảm nhận của các cô ấy.
Một tiếng trước tôi đã muốn hôn nó rồi.” Cha của Herrell – nghị viên Macht lấy ra một chiếc hộp kim loại có vẻ ngoài xa hoa, rồi vê một điếu thuốc lá từ trong đó.
Các quý ông khác đi vào phòng nghỉ cũng đều làm thế, trong tay biến ra tẩu thuốc hoặc thuốc lá như có phép thuật.
Ánh lửa lóe lên, một làn khói lượn lờ bay lên, khiến trong phòng sinh ra cảm giác khói mù từ hôm qua vẫn còn chưa tiêu tan.
Nhắm mắt hưởng thụ vài giây, Portland Mormont nghiêng đầu nhìn về phía vị khách bên cạnh cửa sổ, hỏi: “Dwayne, anh không hút thuốc à?”
Klein nắm bàn tay lại, để lên miệng, khẽ ho khan hai tiếng: “Tôi còn chưa khỏi hẳn, bác sĩ dặn tôi thời gian này không được hút thuốc.”
Thẳng thắn mà nói, giờ anh cũng sắp bị sặc đến nơi rồi, cũng may vừa rồi anh nhanh trí chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Cái đám ống khói này… Klein gập ngón trỏ tay phải, đưa lên sát nhẹ vào mũi.
Anh muốn dùng năng lực phi phàm “Ma thuật sư”, tạo ra một ống không khí nhỏ vô hình không thể nhìn thấy được, rồi kéo dài ra ngoài, hít lấy không khí trong lành, thoát khỏi ảnh hưởng nguy hại của khói thuốc.
Nhưng sau khi cân nhắc trong các quý ông ở đây biết đâu lại ẩn nấp người phi phàm, anh lại bỏ qua ý tưởng đó một cách lý trí.
Portland Mormont nghe vậy, bật cười nói: “Tôi nghe giám mục Elektra nói, anh sinh bệnh không phải là không có nguyên nhân, mà là do anh thiếu một người vợ đấy!”
Vị tín đồ giáo sư chính này bản thân là “Thần Hơi nước cùng Máy móc”, vậy mà cha ông ta lại tin vào “Nữ Thần Đêm Tối”, cho nên an cư ở trên phố phố Berklund gần Giáo đường St.
Samuel, thường xuyên có các vị giám mục đến nhà cùng nhau trao đổi.
Đang trêu chọc mình sinh bệnh là vì nhớ phụ nữ sao? Thật sự không nhìn ra, giám mục Elektra lại là người đàn ông thích tung lời đồn… Tất cả đều là do Arodes “Ma kính”! Klein lẩm bẩm vài câu, lắc đầu cười nói: “Tôi rất tôn trọng hôn nhân, nếu có mục tiêu thích hợp, thì tôi thà độc thân.”
Lúc này ngài Willis nhân viên tạm thời cao cấp của tòa thị chính Backlund nhả ra một vòng khói, rồi nói: “Thật ra tôi rất hâm mộ tình trạng độc thân của Dwayne hiện giờ, điều có có nghĩa là tôi có thể theo đuổi mọi loại hình phụ nữ.”
Ông ta cố ý nhấn mạnh vạo chữ “mọi loại hình”, để mọi người trong phòng đồng loạt phát ra tiếng cười mờ ám.
Dwayne Dantes có sở thích rất rộng, chẳng phải chuyện ông không kháng cự đối với phụ nữ có sức quyến rũ đã lan truyền khắp khu phố này rồi sao? Klein cố kiểm soát tay phải, không để nó theo bản năng day thái dương, chỉ cảm thấy hình tượng người giàu có có diện mạo, có khí chất, có chiều sâu, biết cách nói năng của mình đã xảy ra biến hóa vi diệu.
Lúc trước anh nghi ngờ cái miệng rộng của giám mục Elektra đã nói ra, tiếp đó lại cảm thấy Walter, quản gia của mình chủ động để cho đám người hầu lan tin.
Bởi vì một quý ông không có bất cứ khuyết điểm nào, giàu nứt đố đổ vách, đầy vẻ quyến rũ sẽ luôn bị người cùng giới tính trong giới bất giác bài xích.
Mà sau khi người đó có tỳ vết, có đề tài để trêu chọc thì dễ khiến người khác thân cận hơn.
Chương 928: Bình phong bị làm xấu (2)
Đối với lời trêu chọc mang chút màu sắc này, Klein không tức giận, mà còn cố ý cười khổ nói với vẻ phong độ: “Cho nên việc tuyển chọn mới trở nên khó khăn, và độc thân đến bây giờ.”
“Ha ha.” Đám người Portland Mormont cùng cười thành tiếng.
Nghị viên Macht lập tức nói: “Anh cần một chút năng lực quyết đoán, một cuộc hôn nhân tốt, một gia đình hạnh phúc sẽ giúp ích rất nhiều cho người đàn ông.”
Ông không hề trêu ghẹo, mà khuyên nhủ một câu thật lòng.
Xem ra bất kể là ở thế giới nào, đều không thoát được số mệnh bị giục cưới… Klein khẽ gật đầu, tùy ý quét mắt ra ngoài cửa sổ, thưởng thức cảnh đêm trong vườn hoa của nhà Portland Mormont.
Đúng lúc ấy, anh thấy một bóng người, là Herrell Macht mặc váy dài màu xanh lục đang đi dọc theo lối nhỏ.
Một mình cô đi sâu vào vườn hoa, sau đó dừng chân, nhìn quanh như đang tìm kiếm thứ gì.
Chẳng phải vị tiểu thư này vừa mới đánh đàn dương cầm cơ mà? Sao bỗng nhiên lại đi vào vườn hoa? Lúc Klein thu lại ánh mắt, bóng lưng Herrell đã bị một khóm hoa che khuất.
Khách tham gia tiệc tối, vũ hội, rời khỏi đại sảnh, đi vào vườn hoa.
Đây không phải là hành động thất lễ gì, bởi vì tản bộ dưới ánh trăng, hứng chút gió đêm mang theo mùi hoa là một chuyện rất phong cách, nhưng thường việc đó cũng mang ý nghĩa hẹn hò.
Herrell hẹn hò với ai? Không, không giống, trong những người hôm nay đến đây không có ai thực sự xứng đáng để cô “nhìn thẳng” cả, tuy chuyện xảy ra trong cống thoát nước lúc trước đã dọa cô sợ, khiến cô không còn cao ngạo nữa, thậm chí thỉnh thoảng còn mang vẻ ủ dột, nhưng sâu trong lòng dường như vẫn không nhìn vừa mắt người bình thường… Xử lý ảnh hưởng xấu của vật phẩm thần kỳ? Việc này không hợp lý, tìm một phòng nghỉ hoặc một nhà vệ sinh còn hợp lý hơn đến vườn hoa, những nơi đó dễ che giấu hơn.
Hơn nữa lúc nhà Herrell tổ chức vũ hội, cô cũng đi lên tầng ba, chứ không phải ở vườn hoa… Klein loại trừ các khả năng không đủ điều kiện, trong lòng đã có suy đoán sơ bộ: Nhìn từ điệu bộ đang cảm ứng hoặc đang tìm cái gì của Herrell, hình như cô đã phát hiện ra điều gì dị thường, định tới gần quan sát và xử lý?
Việc này cũng có nghĩa là trong nhà giáo sư Portland Mormont có hiện tượng siêu nhiên?
Nếu là thật thì vị giáo sư này hoặc là một người nào đó trong nhà ông ta không hề đơn giản… Các vị giám mục của Giáo đường St.
Samuel thường xuyên đến đây gặp gỡ, mà chưa từng phát hiện ra điều gì!
Ừm, năng lực quan sát và cảm ứng về một phương diện nào đó của “Kẻ ăn trộm” chắc chắn là có chỗ độc đáo…
Klein không có ý định nhúng tay vào chuyện bên ngoài, bởi vì nếu để Herrell phát hiện ra vấn đề thì có lẽ sẽ rất nguy hiểm.
Hơn nữa, nơi này cách Giáo đường St.
Samuel rất gần, thực sự có gì đó bí ẩn, thì không ai dám làm ầm ĩ lên, mà sẽ cố gắng kiềm chế.
Lúc này, nghị viên Macht trong phòng nghỉ đã thoát ra khỏi ảnh hưởng do một câu chuyện cười thấp kém mang lại, nhìn Portland Mormont hỏi: “Nghe nói ông muốn rời khỏi đại học Backlund?”
Giáo sư Portland Mormont hít một hơi tẩu, đáp: “Đúng vậy, ủy bản giáo dục cao đẳng muốn tôi đảm nhiệm chức hiệu trưởng của trường đại học kỹ thuật Backlund mới xây dựng.
Ha ha, tuy phần lớn tài sản của tôi là dựa vào hợp kim mà có, nhưng thứ mà tôi am hiểu nhất lại là máy móc công trình.
“Họ hứa rằng sẽ xây một phòng thí nghiệm rất tốt ở đó, cấp cho nhiều kinh phí hơn.
Ha, đến cái tuổi của tôi, càng nhiều quyền tự chủ, càng nhiều sự giúp đỡ thì lại càng thêm quan trọng.”
Ngài Willis cười phụ họa: “Mà đại học Backlund thì chắc chắn không thiếu gì giáo sư chính, đám phó giáo sư có thâm niên đợi mười mấy, thậm chí mấy chục năm rốt cuộc lại có cơ hội.”
Trong hệ thống giáo dục cao đẳng của Ruen, giáo sư chính không những có chức danh, mà còn có chức vụ, tương đương với chủ nhiệm khoa, cho nên chỉ có thể có một.
Đại học kỹ thuật Backlund… Klein mỉm cười nghe, với đề tài không hiểu, anh không tùy ý phát ngôn.
Trong vườn hoa, Herrell đi tới một góc khuất người.
Cô vừa phát hiện ra đám kiến ở dưới đất tụ tập lại một cách bất thường, trong linh cảm cũng thấy bên này đang che giấu sự vật gì đó.
Đây là thiên bẩm mà bản thân tự có, trước đó chưa bao giờ sai.
Cô có thể chọn ra được vật phẩm quý giá trong một cái hòm bị đậy kín, không cần thứ gì giúp đỡ.
Đương nhiên, cô không thể phân biệt cụ thể đó là gì, chỉ biết là so với những cái khác thì chắc chắn là quý hơn.
Giống như ngài Dwayne Dantes, trên người ông ấy có vật phẩm vô cùng quý giá… Khóe miệng Herrell hơi nhếch lên, chuyển sự chú ý về chỗ bùn đất nhìn có vẻ hơi xốp trước mặt.
Cô cảm nhận được bên dưới có khá nhiều linh tính đang hội tụ, tạo ra lực hấp dẫn đối với côn trùng và âm hồn.
Không phải cơ thể con người, một vài vật liệu có linh tính từng được sử dụng… Chúng vốn nên bị phân tách và vứt bỏ, kết quả lại chôn cùng một chỗ, sinh ra biến hóa không cần thiết… Đôi mắt của Herrell chợt đen hơn, trong đặc điểm và biến hóa linh tính chưa từng che giấu suy luận ra tình hình dưới lớp bùn đất.
Cô khẽ nâng cằm, quay đầu nhìn lên tòa nhà, cho rằng trong nhà Portland Mormont ít nhất có một vị có năng lực siêu nhiên.
Mà nếu không xử lý vấn đề ở góc vườn hoa này, thì qua vài ngày nữa, nơi này và mấy tòa nhà gần đây đều sẽ xảy ra chuyện ma quái!
Herrell thu lại tầm mắt, vươn tay trái ra, chĩa về phía bùn đất phía trước, khẽ nắm lại, rồi xoay cổ tay.
Linh tính hội tụ chỗ đó đột nhiên biến mất, như bị lấy trộm đi.
Số nhà 100 phố Phố Berklund, trong góc vườn hoa của gia đình Portland Mormont.
Rất nhiều côn trùng và kiến đang tập trung ở đó bắt đầu tản đi, cảm giác rét mướt âm u ngày càng uống dần.
Người có năng lực siêu tự nhiên ở đây hẳn là không có kinh nghiệm gì… Herrell thấy đã đạt được hiệu quả mong muốn, hơi gật đầu một cái không dễ thấy, rồi xoay người, dọc theo lối nhỏ tản bộ trong vườn hoa.
Cô không vội vã quay về phòng, mà một mình hưởng thụ ánh trăng đỏ ửng cùng không khí lành lạnh và mùi hương hoa thoang thoảng.
Tản bộ một lúc lâu, Herrell mới rời khỏi hoa viên, đi vào đại sảnh tầng một.
Lúc này, trừ những khách khứa đang chơi bài Texas, thì đã có kha khá quý ông quý bà và quý cô cáo từ.
Herrell vừa tìm thấy mẹ mình là quý bà Liana, thì thấy cha mình – nghị viên Macht cùng mấy quý ông vừa nói chuyện vừa từ tầng hai đi xuống, nét mặt rất vui vẻ.
“Chuẩn bị về nhà à? Buổi sáng ngày mai ông còn phải đi gặp một vị khách rất quan trọng.” Liana vừa ra hiệu cho con gái đến gần, vừa đi về phía chồng, mỉm cười hỏi.
Nghị viên Macht gật đầu: “Nếu không phải vì chuyện ngày mai, thì tôi đã ở lại nhấm nháp một điếu xì gà Portland rồi.”
Liana đảo ánh mắt sang đám người Willis, Dwayne Dantes bên cạnh, thuận miệng hỏi: “Các ngài đang nói chuyện gì vậy? Hình như đề tài rất thú vị?”
Macht hơi nghiêng người, cười nói:
“Dwayne nói lúc ông ấy ở Nam đại lục đã từng gặp quỷ hồn.
Ông ấy và bạn nửa đêm bỗng tỉnh lại, muốn mở mắt mà không được, trên người nặng trĩu như có người đè lên.
Họ dùng hết sức mới thoát ra được trạng thái đó, lúc rời khỏi giường lại phát hiện trong phòng rất lạnh.
Có lẽ bà không biết, thời tiết ở đông tây Byron phần lớn thời gian đều rất nóng bức.”
“Sau đó, Dwayne và người bạn cầm hai khẩu súng săn, canh giữ cả đêm.
Đến khi mặt trời vừa mọc, họ bèn cuống cuồng rời khỏi thị trấn nhỏ đó.”
Nghe xong câu chuyện, quý bà phu nhân Liana khá hứng thú nhìn về phía Dwayne Dantes.
“Thật vậy ư? Thật sự có quỷ hồn tồn tại sao?”
Chương 929: Phát hiện của Triss
Klein lắc đầu cười nói: “Tôi không thể xác định, có lẽ tôi và người bạn kia đã trải qua một phen mạo hiểm, trạng thái tinh thần không được ổn định, sức khỏe cũng rất kém, cho nên đã xuất hiện các loại vấn đề.”
Chuyện mà anh kể thực ra vốn là một lần trải nghiệm của Anderson, lúc người thợ săn mạnh nhất Biển sương mù này thăm dò miếu thần trong rừng nguyên sinh, đã gặp được một u linh, sau đó trình diễn một cuộc chạy trốn ban đêm quy mô lớn.
Quỷ hồn… Herrell nghiêng đầu nhìn về phía vườn hoa, khóe miệng hơi cong lên, song lại mau chóng giấu nụ cười đi.
Cô không lên tiếng, chỉ yên lặng nghe cha mẹ chào tạm biệt người xung quanh, rồi cùng họ quay vào trong nhà.
Đêm khuya, Herrell đã thay váy ngủ đi đến ban công, kéo rèm che lên, nhìn về phía cửa vào cống thoát nước dưới khu phố phố Berklund kia.
Càng nhìn sắc mặt cô càng thêm tái nhợt, dường như đang nhớ lại trải nghiệm vừa sợ hãi lại vô cùng đau đớn nọ.
Cô buộc mình phải thu lại tầm mắt, lần thứ hai hít sâu một hơi, sau đó xoay người đi về phía giường.
Trong quá trình đó, cô khẽ cắn môi, lẩm bẩm thật khẽ: “Đó hẳn là một oan hồn… Chắc chắn…”
“Mình cần bùa chú hoặc vật phẩm thuộc lĩnh vực ‘Mặt Trời’…”
Thời điểm Herrell nhìn về phía cống thoát nước xa xa, Klein cũng đang quan sát nơi đó.
Đã nhiều ngày trôi qua, không biết ma nữ Triss đã hồi phục đến đâu rồi, có bỏ đi hay không… Cũng may Herrell bị mình dọa sợ, trong thời gian này không dám đến gần cửa vào cống thoát nước… Ánh mắt Klein đảo qua cột đèn đường bằng khí than màu đen, anh khẽ gật đầu.
Tiếp đó anh mở hộp thuốc lá bằng sắt ra, để oan hồn bí ngẫu của mình hiện lên khắp mặt kính.
Anh đã quyết định, phái Senol vào trong cống thoát nước kiểm tra một lần, xác nhận trạng thái của Triss, để tránh cho ma nữ kia làm ra chuyện gì không hay.
Hơn nữa chỗ cống thoát nước kia cũng cách thân phận Dwayne Dantes này quá gần, Klein cũng không muốn Triss ở gần đây thời gian dài, chỉ mong cô ta sớm lành vết thương, đi lại thuận tiện, rời khỏi phố phố Berklund.
Ừm, “Thượng tướng máu” Senol cách một thời gian lại xuất hiện một lần, phù hợp với thiết lập nhân vật mà mình làm lúc trước, đó chính là không được ở xung quanh, vì trong cống thoát nước này cất giấu bí mật, thường xuyên trôi dạt tới đây tìm kiếm… Klein vừa nghĩ, vừa cho bí ngẫu đội chiếc mũ tam giác cũ kỹ nhờ vào mặt kính vọt ra khỏi tầng ngoài của chiếc đèn đường khí than ven đường, sau đó xuyên qua nắp cống bằng dáng vẻ oan hồn hóa, nhanh chóng tới gần lối rẽ mà Triss ẩn thân.
Còn chưa đi đến cuối, “Oan hồn” Senol có được năng lực nhìn xuyên bóng đêm đã thấy nơi đó không còn bóng dáng ai cả.
Đã lành vết thương và rời đi rồi sao? Klein như có điều suy nghĩ, để bí ngẫu tiếp tục đi về phía trước, đứng ở khu vực mà lúc trước Triss từng ngồi dựa vào.
Anh phát hiện nơi này trở nên vô cùng sạch sẽ, không những dưới đất không còn cảm giác ẩm thấp lầy lội, mà ngay cả rong rêu ở trên góc tường cũng biến mất.
Một mảnh vụn đồ ăn cũng không có… Tên kia sau khi biến thành phụ nữ thì mắc bệnh sạch sẽ? Không, khả năng hắn vốn đã như thế rồi… Klein mượn thị giác của “Oan hồn” Senol, nhìn kỹ cảnh vật xung quanh, phán đoán Triss hoặc là chưa đi, hoặc là vừa mới đi chưa đến một ngày, nếu không nơi này không thể sạch sẽ đến vậy.
Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu anh, một tiếng bước chân rất khẽ rơi vào trong tay “Oan hồn”.
Dưới sự thao túng của anh, Senol trở ra bên ngoài, không có gì bất ngờ khi thấy Triss đang mặc một chiếc váy màu đen u ám.
Cô nàng ma nữ này xõa mái tóc đen dài mượt mà, không để kiểu tóc giống các cô gái trẻ tuổi khác, mà chỉ để đơn giản, trong trắng, thuần khiết.
Phối với gương mặt trắng nõn nà đã lấy lại vẻ hồng hào, giờ phút này Triss giống như một đóa hoa mộng huyễn lẳng lặng nở bung trong đêm tối.
Không hổ là ma nữ… cũng may mình cách một lớp bí ngẫu, nếu không thì đã nhìn chằm chằm cô ấy đầy thất lễ rồi… Ha ha, người chết sẽ không bị mê hoặc! Tuy sức quyến rũ của ma nữ này rất lớn, nhưng cũng không có cách nào để biến người chết thành xác sống, chui ra khỏi mộ phần… Klein lẩm bẩm mấy câu, rồi nói với Triss nhìn thì có vẻ mờ mịt nhưng thực ra đang âm thầm đề phòng, phóng ra sợi tơ vô hình:
“Cô đi đâu?”
Triss nhướng mày nói: “Chẳng lẽ ông thích giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân ở ngay chỗ ngủ?”
A… Mình không nghĩ rằng ma nữ cần phải đến nhà vệ sinh… Klein tự giễu một câu, để “Oan hồn” Senol cười ha hả nói: “Ý cô là đi phóng uế?”
Anh cố ý cho bí ngẫu nói vậy, là để gần sát với hình thượng hải tặc thô lỗ của “Thượng tướng máu”.
Triss không rõ lắm, đôi mày thanh tú nhíu lại nói: “Chẳng lẽ còn việc nào khác?”
“Oan hồn” Senol không tiếp tục đề tài này nữa: “Xem ra cô đã hồi phục khá tốt rồi.”
Triss cười nhạt đáp: “Cũng tạm ổn, ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây.”
Cô ta tạm dừng một chút, hơi nheo đôi mắt hẹp dài của mình lại: “Thẳng thắn mà nói, đôi khi tôi rất nghi ngờ liệu ông có phải thực sự là ‘Thượng tướng máu’ hay không.”
Đương nhiên là thật! Cô chỉ nên hỏi còn sống hay đã chết thôi… Klein hứng thú cho bí ngẫu Senol nói: “Vì sao lại nói vậy?”
Triss đảo mắt qua khuôn mặt của “Oan hồn” nói: “Nghe nói ‘Thượng tướng máu’ là một người phóng túng dục vọng của bản thân, không có sức kháng cự trước nữ giới và nam giới xinh đẹp.
Nhưng thời điểm ông đối diện với tôi, tôi không thấy chút tia lửa dục vọng nào từ ông.”
“Tôi nhớ ra lúc trước khi đạt thành hiệp nghị hợp tác với ‘Thượng tướng máu’ thực sự, ông có thêm một điều khoản bắt buộc đối với tôi.”
Klein cân nhắc hai giây, cho “Oan hồn” Senol cười tự giễu: “Tôi sợ sẽ đắm chìm vào ‘Vui vẻ’, bị cô khống chế.”
Vẻ mặt Triss nhất thời thay đổi một chút, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà cô chủ động đề cập đến đề tài này.
Đối với các ma nữ nắm “Vui vẻ” trong tay mà nói, người phi phàm có thói quen phóng túng dục vọng chính là con mồi tự nhiên.
Klein chủ động lướt qua đề tài này, cho bí ngẫu nói: “Ngày mai cô sẽ đi tìm mục tiêu?”
“Hiển nhiên, người thị vệ hoàng gia kia chắc chắn là biết cô, và cũng nhớ rõ diện mạo của cô.”
Dù sao cô cũng được bọn họ sắp xếp ở bên cạnh hoàng tử Edsack… Klein thầm bồi thêm một câu trong lòng.
Triss cúi đầu nhìn mũi chân mình, cười khẽ một tiếng rồi nói: “Ông có thể yên tâm, tôi đã có kế hoạch hoàn thiện.”
Nói xong, cô ta nghiêng người, chỉ vào nơi sâu trong cống thoát nước với vẻ tùy ý: “Xuất phát từ nơi này, đi đến cuối lối rẽ thứ sáu ở bên trái, có một lối đi bí mật.
Hơn nữa còn tồn tại dấu vết của con người đã hoạt động thời gian dài.
Ha ha, mấy hôm nay tôi đi dạo đã phát hiện ra.”
“Tôi nghĩ có liên quan đến cô gái lần trước…”
“Cũng là mục đích ông tới nơi này?”
Lối đi bí mật? Klein không khẳng định, cũng không phủ định, để “Oan hồn” Senol cười nói:
“Cô có phát hiện gì à?”
Triss lắc đầu: “Không phát hiện được gì, có lẽ là lối đi đặc biệt, hoặc là người có vật phẩm đặc biệt thì mới tìm ra được manh mối.”
Trực giác của “Kẻ ăn trộm”, có lẽ là vật phẩm trên người Herrell? Klein lo cho Senol tiếp tục đề tài này, giơ tay đặt lên ngực, mỉm cười hành lễ: “Nếu cô đã khỏi hẳn, thì tôi có thể yên tâm rồi.”
Anh dứt lời, cả người đột nhiên biến mất không thấy đâu nữa.
Chương 930: Báo số tiền giả (1)
Triss ngưng mắt nhìn, không có thu hoạch gì, cho đến khi sợi tơ vô hình phát ra từ trên người bị “gió nhẹ” thổi qua ở nơi xa mới thu lại tầm mắt, xác định “Thượng tướng máu” thật sự rời đi rồi.
Lúc này, Klein đã thao túng “Oan hồn” trở lại cửa vào cống thoát nước, không có ý định thăm dò nơi mà Triss đã nói.
Có ba nguyên nhân khiến ăn lựa chọn như vậy, một là đã vượt qua phạm vi một trăm mét, hai là anh nghi ngờ có lẽ mình cũng không phát hiện ra được gì, dù sao anh cũng không phải người đi theo con đường của “Kẻ ăn trộm”, cũng không có vật phẩm tương ứng, ba là Triss vẫn đang ở đây.
Sáng thứ năm, Furth ngủ no mắt rời giường đi rửa mặt, ngậm miếng bánh mỳ đã nướng giòn, mở hộp thư lấy một đống thứ ra.
Cô vừa đi về phía bàn trà để cà phê, vừa tùy tiện lật đồng đồ trong tay, phát hiện có một phong thư hồi âm mình đã đợi mấy hôm.
Bỏ báo chí, hóa đơn và các bức thư khác xuống, Furth mở phong thư trong tay.
“… Thầy sắp đến Backlund ư?” Furth xem qua một lượt, nhỏ giọng nói với vẻ kinh ngạc.
Cùng lúc đó, cô nhìn thấy miếng bánh mỳ nướng đang ngậm trong miệng rơi thẳng xuống đất.
Số nhà 22 đường Hope, khu JoWod, khách sạn Hat-Trick.
Người phục vụ phụ trách tiếp đón khách ở tiền sảnh đang muốn đi uống một ngụm nước, lại thấy một cô gái đi vào.
Cô gái cao một mét sáu lăm, mặc váy dài màu nhạt có nhún bèo, mái tóc nâu hơi quăn xõa xuống, trên mũi là một chiếc kính pha lê có màu chuyên dụng, khiến người ta có cảm giác cô mới từ vịnh Disi trở về nghỉ ngơi.
Cô xách một rương hành lý bằng da màu nâu sậm, bước không nhanh không chậm vào tiền sảnh.
Cô gái này có khí chất rất xuất chúng… ăn mặc rất phong cách… thật muốn cô tháo chiếc kính có màu kia xuống… Cũng là nữ giới, nên người phục vụ ở tiền sảnh theo thói quen đánh giá quần áo và trang sức của đối phương.
Cô ta chợt nghe thấy cô gái kia lên tiếng bằng giọng lười biếng: “Ở một đêm, phòng đơn.”
“Hai saule tám penny.” Người phục vụ báo giá phòng, tiếp đó mới hỏi dò: “Cô có văn kiện chứng minh thân phận không?”
Người phục vụ không thích thủ tục đăng ký thân phận này lắm, bởi vì bản thân khách sạn không có cách nào xác nhận văn kiện chứng minh là thật hay giả.
“Có.” Cô gái kia bỏ rương hành lý màu nâu xuống, lấy một tập văn kiện chứng minh thân phận từ trong túi xách tay ra, đưa cho người phục vụ.
“Margarita Taylor…” Người phục vụ vừa lầm bầm, vừa làm thủ tục đăng ký, sau đó lấy ra một xâu chìa khóa, nói: “Phòng 2012.”
“Cảm ơn.” Cô gái ăn mặc thời thượng ở đối diện nhận chùa khóa, xách rương hành lý lên, bước vào cửa cầu thang.
Lúc này một người phục vụ mặc gi lê đỏ lại gần, cúi đầu hành lễ hỏi: “Cô có cần giúp đỡ gì không?”
Tầm mắt anh ta lập tức đặt lên chiếc rương màu nâu sậm mà đối phương đang xách.
Cô gái kia nhếch môi cười, lắc đầu nói: “Không cần, nó rất nhẹ.”
Nói xong, cô không hề dừng lại, mà tiếp tục đi dọc theo cầu thang tầng một đi lên trên, vào phòng 2012.
Đến khi chốt cửa phòng lại, bỏ hành lý xuống, cô đột nhiên giơ tay phải đặt lên ngực, thở dài một hơi: “Sao mình cảm thấy mình giống như tội phạm giết người biến thái vậy…”
Cô chính là Furth ngụy trang thành, trong rương hành lý kia của cô không hề có gì, chỉ đựng một cái đầu của ngài X được bọc bằng giấy báo!
Chắc chắn hai người phục vụ vừa rồi không thể tưởng tượng nổi, trong hành lý của một cô gái thời thượng lại không có quần áo, không có mỹ phẩm dưỡng da, cũng không có đồ trang điểm, mà chỉ có một cái đầu người chết nát bét bê bết máu… Nếu bị phát hiện, thì tất cả mọi người trong khách sạn đều sẽ phải hãi hùng… Đây là tư liệu sống cho tiểu thuyết trinh thám! Furth ổn định lại tâm trạng đang căng thẳng, một lần nữa nhấc rương hành lý lên, kéo ra khỏi cửa phòng.
Cô quan sát hành lang, thấy không có ai qua lại, vội vàng bước nhanh ra ngoài, tới trước cửa phòng số 2016, gập ngón tay gõ lên cửa gỗ.
Đây là căn phòng mà thầy của cô, Dorian Gray Abraham đã từng ở vào lần trước.
Sau khi nhận thấy chỗ mắt mèo có một con mắt quan sát mình, Furth nghe thấy tiếng nắm cửa xoay, tâm khóa chuyển động.
Dorian Gray mặc âu phục màu đen, bả vai rộng lớn, ông cảnh giác nhìn hai bên, rồi nghiêng người ý bảo học sinh có thể đi vào.
“Không bị ai chú ý chứ?” Tiếp đó, ông đóng cửa lại, cẩn thận hỏi.
Furth thả rương hành lý xuống, tháo chiếc kính có màu che mất nửa khuôn mặt ra đáp: “Không, con dùng thân phận giả.”
Người phi phàm lăn lộn cho Backlund, những kinh nghiệm cấp thấp cũng coi như phong phú, mấy thứ văn kiện chứng minh thân phận ắt là không thể thiếu.
Hơn nữa về phương diện này cô còn có sự hỗ trợ của chuyên gia Hugh.
Vấn đề duy nhất ở đây là giả thì muôn đời là giả, nếu bị bên cảnh sát điều tra thì không thể qua mắt được.
Nhưng Furth nghe nói có một vài con đường có thể lấy được chứng minh thân phận thật, nói cách khác, đó là văn kiện chứng minh thân phận do ngành cảnh sát lập hồ sơ và đăng ký, nhưng lại thay đổi ảnh chụp.
Đương nhiên, giá chắc chắn là rất đắt.
Dorian khẽ gật đầu, lặng lẽ thở hắt ra, vừa bảo Furth ngồi xuống, vừa kéo ghế dựa lại, nói: “Trong thư con nói, trong hội người phi phàm của Backlund, có người treo thưởng tìm kiếm hậu duệ trực hệ của gia tộc gia tộc Abraham, mục tiêu là lấy được tin tức về ngài ‘Gate’?”
“Vâng thưa thầy.” Furth nói hoàn toàn là sự thật: “Bản thân con cũng không biết về gia tộc đó, cho nên muốn hỏi thầy xem thầy có rõ không.”
Cô chỉ giấu đi hai chuyện, một là hội người phi phàm kia tên là hội hội Tarot, hai là mình đã sớm biết thầy là một thành viên của gia tộc gia tộc Abraham.
Dorian ngồi xuống, cầm chén trà gốm trắng uống một ngụm, hỏi bằng vẻ mặt rất bình tĩnh: “Người treo thưởng là ai?”
“Con không biết, chỉ xác định đó là một cô gái, cô ấy che mặt.
À, thực lực của cô ta hẳn là rất mạnh, thế lực sau lưng cũng không yếu.” Furth miêu tả cô gái “Ẩn giả” trong lòng mình.
Điều cô chưa nói là đối phương có quan hệ thân mật với Bernarde “Nữ vương thần bí”.
Dorian Gray trầm ngâm mấy giây nói:
“Thầy cũng không biết nhiều, chỉ biết ngài ‘Gate’ hẳn là tổ tiên của gia tộc Abraham, đã mất tích trong ‘Trận chiến bốn vua’.
Con có thể dùng tin tức đó để đổi lấy ít tiền thưởng.”
“Ngài ‘Gate’ là tổ tiên của gia tộc gia tộc Abraham? Ngài ‘Gate’ khiến cả gia tộc gia tộc Abraham chịu lời nguyền Trăng Tròn, bao nhiêu năm qua không đếm xuể đã có bao nhiêu thành viên bị mất khống chế, lại là tổ tiên của gia tộc gia tộc Abraham?” Furth nghe thế kinh hãi không thôi.
Cô đã sớm biết được một vài vấn đề về gia tộc Abraham từ chỗ ngài “Kẻ Khờ”, không thể tin được người tạo ra mọi chuyện lại là ngọn nguồn của huyết mạch gia tộc!
Ngài “Gate” không rõ về hậu quả từ hành động của mình sao? Furth tự hỏi trong lòng, đôi mày bất giác nhíu lại.
Dorian Gray chú ý thấy phản ứng khác thường của học sinh, cảm thấy hơi nghi ngờ: “Việc này có vấn đề gì sao?”
Không xong, vừa rồi đã quên che giấu biểu cảm… Furth cân nhắc rồi nói:
“Con chỉ không hiểu, hơn một ngàn năm qua, trừ hậu duệ trực hệ của gia tộc Abraham, còn ai muốn lấy được tin về ngài ‘Gate’ nữa? Mục đích của người đó là gì?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










