1. Home
  2. Truyện Hay
  3. Quỷ Bí Chi Chủ
  4. Tập 173 : Chính thức lộ diện (c861-c865)

Quỷ Bí Chi Chủ

Tập 173 : Chính thức lộ diện (c861-c865)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 861: Chính thức lộ diện

“Ha ha, giáo hội và quân đội luôn luôn thích khuyếch đại tình huống, ừm, là tổ chức bí ẩn, không phải tổ chức tà ác!” Danis tự mình an ủi một câu, lần thứ hai sản sinh cảm giác tổ chức sau lưng Hermann Sparrow vô cùng thần bí vô cùng mạnh mẽ.

Senol – Một trong bảy vị tướng quân của hải tặc bị săn bắn chính là chứng minh!

Phù… Danis thở ra, sợ hãi mà ca ngợi “Kẻ Khờ” ở trong lòng, biểu đạt thái độ muốn làm việc nghiêm túc.

Một toà nhà nhỏ gần phủ tổng đốc, Airland và Os Kent đi ra.

“Cuối cùng cũng kết thúc…” Airland vừa thở dài vừa đem mũ thuyền trưởng mang lên trên đầu.

Os Kent xoa xoa cái mũi bởi vì bình thường uống rượu mà biến đỏ của mình, phụ họa thở ra mà nói:

“Đúng vậy.”

Bọn họ bởi vì vấn đề của Hermann Sparrow, bị cách ly điều tra đủ hai ngày, đối mặt với những “Kẻ Thẩm Vấn” am hiểu sự tình của phương diện này.

Cũng may Airland từ đầu đã không giấu diếm cái gì, báo cáo lên trên chính là Hermann Sparrow lai lịch không rõ, nhưng có thiện ý đối với quân đội, đem người mạo hiểm điên cuồng này nhét vào cùng một nhóm để điều tra bối cảnh tương ứng là quyết định của cao tầng, không có quan hệ với hắn.

Về phần Os Kent, càng không có bất luận cái vấn đề gì, lãnh tiền thưởng giúp Hermann Sparrow là xử lý sự vụ bình thường của hắn.

Thong thả đi về cửa lớn dọc theo hoa viên trung ương, Airland thuận miệng cảm khái:

“Ai mà biết Hermann Sparrow sẽ điên cuồng như thế, mạnh mẽ như thế…”

Theo biểu hiện từ một vài tình huống hắn biết được, giết chết “Thượng Tướng Máu” chỉ là một việc bình thường nhất nhỏ bé nhất Hermann Sparrow làm trong ngày.

Mà một người điên cuồng như vậy, lúc trước vì cứu mấy hành khách và thuyền viên chỉ biểu đạt thân mật đối với hắn, vậy mà chủ động tiến vào Bansi nguy hiểm.

Airland sau này mới biết được, kinh khủng tiềm tàng của Bansi vượt xa bản thân mình tưởng tượng đến nỗi giáo hội Gió Bão trực tiếp đem nơi ấy hủy diệt!

Nếu như m nói với những Kẻ Thẩm Vấn ấy rằng Hermann Sparrow có một trái tim thiện lương, bọn họ khẳng định sẽ cho rằng mình đang nói dối… Con người, thật sự là tập hợp của mâu thuẫn… Airland không tiếng động mà gật đầu.

Nghe xong Airland cảm khái, Os Kent cười khổ đáp lại:

“Lúc đó tôi còn tưởng rằng anh giới thiệu tới chỉ là một người mạo hiểm tương đối mạnh, kết quả, ngay cả ‘Thượng Tướng Máu’ hắn đều giết chết! Chết tiệt, tôi thậm chí cho rằng hắn có năng lực trở thành Vua Thứ Năm, nhìn cánh rừng này, nhìn hình dạng của ngọn núi gần đây, anh sẽ không hoài nghi cách nói của tôi!

“Nơi ấy tựa như, tựa như…”

Airland liếc mắt nhìn Os Kent, giúp hắn bổ sung:

“Giống như là bị pháo phòng ngự trên bờ bắn hơn trăm lần.”

“Đúng đúng đúng vậy!” Os Kent tán thành hình dung của Airland.

Lúc này, hai người đã đi ra cửa lớn.

Airland nhìn bầu trời đêm đầy sao của và ánh trăng đỏ rực nhưng ảm đạm một chút, yên tĩnh vài giây, chỉnh áo dưới và nói:

“Hy vọng hắn không nên trở lại biển…”

Bayam, số 6 phố Phelps.

Denton mặc trang phục nhi đồng chạy kịch kịch vào phòng sách, nói với chị gái đang luyện tập phác hoạ:

“Donna, bọn họ, bọn họ nói chú Sparrow là người xấu, là đồ tà giáo, là tội phạm giết người!

“Đưa, đưa cho chị tờ báo!”

Donna xoay đầu qua, nhíu mũi nói:

“Chị không tin!

“Chú Sparrow là một người mạo hiểm chính nghĩa, dũng cảm, thiện lương, cái này là chuyện chúng ta đã từng gặp qua, khẳng định chính xác hơn so với báo chí!”

Nàng do dự, sau đó mới nói:

“Tuy rằng, tuy rằng chú ấy có hình dạng rất đáng sợ rất xấu xí, nhưng đây là cái giá của mộng tưởng và bảo hộ! Denton, em phải nhớ kỹ, những tờ báo ấy luôn thích căn cứ một ít lời đồn và tin đồn để lập nội dung.”

“Vâng!” Denton trịnh trọng gật đầu nói, “Em đã mắng qua bọn họ!”

Donna khen em trai một câu, vô ý thức nghiêng đầu nhìn về ngoài cửa sổ, chỉ thấy đèn đường khí than đem ánh sáng sái vào vườn hoa trong nhà mình, yên tĩnh, an bình, nhu hòa.

Khu Hilston, bên trong một khách sạn sa hoa.

Klein mang một khăn tay màu trắng đã được xếp tốt để vào trong túi tiền ở ngực trái, giơ tay lấy xuống mũ dạ cao bằng tơ lụa.

Ngày hôm nay là ngày phú hào thần bí Dwayne Dantes chính thức lộ diện trước mặt công chúng!

Anh không chờ đợi cổ phần của công ty xe đạp và vật phẩm thần kỳ bán ra, chuẩn bị dùng 2.962 bảng còn lại để khởi động chi tiêu lúc đầu.

Cái này cũng đủ có thừa, tương đương với sáu bảy năm thu vào của một vị giai cấp trung sản thượng tầng!

“Tối hôm qua ‘Ma kính’ Arodes không tiến vào cảnh trong mơ của mình, cái này nói rõ dưới tình huống chưa tiếp xúc gần gũi, nó không cách nào cảm ứng được mình đã trở về Backlund, đây là một chuyện tốt, ừm, đêm nay dùng máy thu báo vô tuyến điện liên lạc nó, hỏi chuyện của ác linh, lúc sau liền không cần phức tạp như thế.” Klein lẩm bẩm vài câu ở trong lòng, cầm lấy gậy ba-toong, đi ra khách sạn.

Lúc này, ánh mặt trời sau cơn mưa chiếu thấu sương mù, khiến tâm tình của những người đi trên đường trở nên tốt lên không tự chủ được, Klein ngồi một chiếc xe ngựa, đi thẳng đến “Hiệp hội người hầu gia đình trợ giúp thành phố lớn” ở số 9 phố Canaroville khu JoWod, chuẩn bị thuê một vị quản gia có kinh nghiệm, sau đó để đối phương tổ chức một nhóm người hầu cần thiết cho biệt thự.

Bên trong “Hiệp hội người hầu gia đình trợ giúp thành phố lớn”, Belin vừa kết thúc giao lưu với một đồng sự nam, cúi đầu xử lý hai giọt nước trà dính lên quần dài màu lá sen.

Đúng lúc này, bên tai nàng vang lên một giọng nói có một chút cảm giác tang thương nhưng rất hiền hoà:

“Chào buổi sáng, quý cô.”

Belin vội ngẩng đầu lên, nhìn phía trước quầy tiếp đãi, nhìn thấy một quý ngài khoảng bốn mươi tuổi, đối phương mặc vest đuôi tôm may từ tơ lụa, trong tay cầm một gậy ba-toong khảm vàng, chỗ cúc áo thứ ba, có một sợi dây xích vàng kéo dài vào túi tiền phía trong.

Quý ngài này có một đôi mắt màu lam thâm thúy, ngũ quan vô cùng dễ nhìn, ngay cả một chút tóc bạc ở thái dương đều có vẻ rất có mùi vị, ngài ấy chỉ mỉm cười, để cho Belin đột nhiên cảm thấy khuôn mặt của mình đang phát nóng.

“Thưa ngài, có, có cái gì có thể trợ giúp cho ngài sao? A đúng vậy, xưng hô ngài như thế nào?” Belin vội vội vàng vàng đứng dậy và nói.

“Dwayne Dantes.” Klein cười ôn hòa nói, “Tôi muốn thuê một quản gia, quản gia tốt.”

“Ngài Dantes, ngài chờ, mời ngài ngồi.” Belin có chút vội vã mà dẫn Klein đi tới khu vực chiêu đãi, đưa tay chỉ về một sô pha bằng vải.

Klein vẫn giữ nụ cười rất nhạt, không giục, không nói, vô cùng kiên trì mà ngồi xuống, chờ đợi nhân viên ở đây cung cấp danh sách quản gia.

Thật có phong độ… Không xong, mình quên hỏi ngài ấy có yêu cầu gì! Belin giơ tay sờ soạng gương mặt mà nói:

“Ngài Dantes, ngài muốn dạng quản gia như thế nào?”

Klein sớm có chuẩn bị, dịu giọng mà đáp:

“Tốt nhất đã từng phục vụ qua cho gia đình quý tộc.”

Cái này có trợ giúp Dantes mở rộng nhân mạch.

Belin từ từ tìm về tri thức chuyên nghiệp của mình, liền nói:

“Quản gia như vậy cũng không thấy nhiều, ngài cũng biết đấy, gia đình quý tộc rất ít thay đổi quản gia của mình, trừ phi bọn họ đã không cách nào cung cấp phục vụ hữu hiệu, hơn nữa, cho dù bọn họ không làm quản gia, cũng có thể đảm nhiệm chức vụ khác trong gia đình quý tộc.”

“Mặt khác, những phú thương cũng tương đối khát cầu với quản gia cùng loại, nguyện ý ra tiền lương rất lớn, ngài Dantes, chúng tôi ở đây quả thật có loại hình ngài cần, nhưng lương một năm ít nhất đều hơn 100 bảng.”

Cũng là lương tuần gần 2 bảng… Lương một năm của quản gia bình thường chỉ từ 40 đến 80 bảng, cũng là lương tuần từ 15 saule đến 1 bảng 10 saule, cái này thoạt nhìn chỉ tương đương với đẳng cấp của công nhân kỹ thuật, nhưng chủ nhân sẽ cung cấp phòng ở, đồ ăn thức uống, quần áo, củi than sưởi ấm, quản gia hầu như không có gì để chi tiêu… Lương một năm hơn 100 bảng sự thật rất đắt… Trong lòng Klein nhanh chóng tính toán giá cả, nhưng mặt ngoài không mấy lưu ý mà đáp lại:

“Không có vấn đề, chỉ cần bọn họ là quản gia tốt.”


Chương 862: Ngày thường của phú ông

“Vậy ngài chờ, ngài muốn cà phê, hay là hồng trà?” Belin nhiệt tình mà hỏi thăm.

Klein cười cười nói:

“Lúc trẻ tuổi, tôi thích cà phê, thích loại thơm nồng, nhưng hiện tại, tôi lại thích hồng trà hơn.”

“Tôi cũng thích hồng trà, vậy… Một ly hồng trà Hầu Tước?” Belin cười đề nghị.

Cà phê và hồng trà đãi khách của “Hiệp hội người hầu gia đình trợ giúp thành phố lớn” đều là phẩm chất bình thường, thuộc về đẳng cấp trung đẳng, hồng trà Hầu Tước là Belin mang đến từ trong nhà cho bản thân hưởng dụng.

Klein cũng không phải là người không có kiến thức, hơn nữa rất tự tiện quan sát, vừa rồi sau khi vào cửa, đã đem các chi tiết của cảnh vật chung quanh nhét vào trong mắt mà không lộ vết tích, phát hiện cà phê và hồng trà trong tủ trưng bày đều rất bình thường, tin tưởng phẩm chất khẳng định không cao, cho nên, anh cho rằng hồng trà Hầu Tước hoặc là hiệp hội cất kỹ, dùng để chiêu đãi khách quý, hoặc thuộc về sở hữu tư nhân của cô gái trước mặt, nhưng mặc kệ thế nào, đều đủ để nói rõ tâm ý của đối phương.

Anh không có vạch trần, cười cười nói:

“Cảm ơn, tôi không cách nào cự tuyệt đề nghị của cô.

“Không biết nên làm sao xưng hô cô, quý cô?”

“Belin, gọi Belin là được.” Belin tươi cười như hoa mà gật đầu nói.

Cô nhẹ nhàng mà đi vào phòng trong, bảo đồng sự phụ trách tư liệu chọn ra người thích hợp, sau đó, trở lại quầy tiếp đãi, cầm lấy một hộp thiết bạc, động tác thuần thục mà pha hồng trà.

A, có khuôn mặt dễ nhìn, khí chất không hề sai, ăn mặc thể hiện thân phận, dù cho đã trung niên, cũng có thể cảm thụ được thiện ý của cô gái đẹp… Klein lần đầu thể nghiệm chuyện cùng loại, nhịn không được thổn thức một trận.

Điều này làm cho anh càng trở nên cảm nhận được tầm quan trọng “Chỉ có thể là bản thân mình” trong thủ tục của Người không mặt.

Nếu như không vững vàng nhớ kỹ điểm này, trầm mê với ưu thế do bề ngoài mang đến, vẫn gìn giữ hình dạng tương ứng, quên thậm chí bài xích bản thân quá khứ, từ từ lạc đường!

Rất nhanh, Belin bưng một tách trà sứ trắng nạm vàng đến đây, đặt tới trước mặt của Dwayne Dantes, cười nhẹ nói: “Nó còn cần để nguội một hút.”

Klein cúi đầu nhìn tách trà, như là nói đùa:

“Cái này vừa lúc có thể khiến tôi điều chỉnh tâm tình một chút, để thay đổi phương thức mà đối đãi tách hồng trà này.”

Lời khen tặng và cảm ơn ngầm của hắn khiến tâm tình của Belin càng trở nên tốt, chỉ cảm thấy ngài Dantes là một quý ngài chân chính, hơn nữa rất có thể nói.

Ngài ấy khẳng định không phải tín đồ của Chúa Tể Của Gió Bão… Belin vuốt mái tóc dài màu nâu, chủ động mà trở về phòng trong, thúc giục đồng sự.

Không bao lâu, cô cầm một xấp tư liệu đi đến đây, ngồi vào sô pha bên cạnh nói: “Trải qua sàng chọn, nơi này có ba vị quản gia thích hợp, tôi giới thiệu đại khái trước một chút.

“Vị thứ nhất, ngài Asnia, 55 tuổi, ông ấy đã từng phục vụ cho tử tước Yorkville, sau này bởi vì tử tước đầu tư khảo sát tài nguyên khoáng sán thất bại, tài chính gia tộc xuất hiện nguy cơ, phải bán của cải thổ địa trang viên lấy tiền mặt, khiến rất nhiều người hầu rời đi, trong mười năm này, ông được hai người phú ông thuê làm, làm ra cống hiến trác việt cho gia tộc của bọn họ.”

Khi nói chuyện, ánh mắt Belin phát sáng, tựa như ẩn dấu hai ngôi sao, mang theo vẻ phấn chấn đặc biệt của cô gái tuổi trẻ.

Klein nhẹ nhàng gật đầu nói:

“Vậy ông ta vì sao lại rời hai người phú ông kia?”

Belin cười đáp:

“Người phú ông thứ nhất làm đầu tư lớn tại phía đông Byron, đưa cả nhà đi qua, ngài Asnia không muốn rời Backlund, cho nên chủ động từ chức, người phú ông thứ hai bởi vì tình huống thân thể không tốt, đem sự vụ trong nhà giao cho đứa nhỏ, mà người kia có quản gia tín nhiệm hơn.

“Ngài Asnia là tín đồ của Nữ Thần Đêm Tối, khuynh hướng chính trị càng thiên về đảng bảo thủ, yêu cầu lương một năm là 130 bảng.”

“Nguyện nữ thần phù hộ ông ta.” Klein vẽ bốn điểm thuận kim đồng hồ trên ngực, vẽ một mặt trăng đỏ.

Hai mắt của Belin phát sáng lên mà nói:

“Ngài Dantes, ngài cũng là tín đồ của nữ thần?”

“Đương nhiên.” Klein mỉm cười gật đầu, không có giải thích nhiều.

Thảo nào ôn hòa như thế! Belin thầm khen một tiếng, tiếp tục giới thiệu: “Ngài Ribak, 48 tuổi, đã từng phục vụ cho gia tộc Nigan, đảm nhiệm phó quản gia, trợ thủ quản gia một thời gian dài, sau này trong một lần giao dịch, trở thành quản gia của nam tước Sindras.

“Công tước Nigan bị ám sát không bao lâu, đã hết thời hạn phục vụ nhưng ngài Ribak không được nam tước tiên sinh mới ký hợp đồng, phải đến hiệp hội chúng tôi tìm kiếm trợ giúp.

“Ông ta là tín đồ của Chúa Tể Của Gió Bão, tính cách không có bất luận vấn đề gì, khuynh hướng chính trị cũng là đảng bảo thủ, tiền lương yêu cầu là 120 bảng.”

Klein yên tĩnh nghe, thường thường gật đầu phụ họa, không có cắt ngang lời nói của Belin.

Belin lật trang giấy, nhìn vài lần, tiếp tục nói:

“Người thứ ba, ngài Walter, 42 tuổi, đã từng làm chấp sự trang viên và trợ thủ quản gia tại nhà của tử tước Conrad, bởi vì một sự tình, có mâu thuẫn với quản gia, chủ động lựa chọn rời đi, ông ta yêu cầu lương một năm 115 bảng.

“Ông ta là tín đồ của Nữ Thần Đêm Tối, khuynh hướng chính trị là đảng mới.”

Tổng đốc mới của đảo Olavi là thành viên của nhà tử tước Conrad, gia tộc bọn họ là người ủng hộ trung thành của vương thất… Trong đầu Klein nhanh chóng hiện lên tin tức tương ứng.

Giới thiệu hoàn tất, Belin đem xấp tư liệu đưa qua và nói:

“Ngài Dantes, ngài muốn lựa chọn người nào?”

Klein trầm tư vài giây, mỉm cười nói:

“Như vậy đi, để cho ba người bọn họ 9 giờ sáng ngày mai đến chổ ở của tôi, tôi gặp mặt bọn họ để nói chuyện, cuối cùng sẽ quyết định.”

Anh biết hiệp hội cùng loại không có chổ dừng chân, chỉ là một tổ chức môi giới thuần túy, cho dù bản thân mình hiện tại xác định chọn người, cũng phải đợi đến buổi chiều hoặc là ngày mai mới có thể thấy quản gia của mình, cho nên không bằng làm một buổi phỏng vấn nhỏ, chọn một người càng thích hợp với ý đồ của bản thân mình hơn.

“Không thành vấn đề.” Belin cười nhẹ nói, ” Địa chỉ của ngài là?”

Klein uống một ngụm trà, cầm lấy giấy bút trên bàn, viết xuống vị trí và tên gọi của khách sạn.

“Ngài, vừa tới Backlund?” Belin nhìn thoáng qua, bật thốt lên mà hỏi.

Mãi cho đến lúc này, nàng ấy mới phát hiện màu da của Dwayne Dantes đậm hơn so với bình thường một chút, hơi có chút màu đồng cổ, như là phơi nắng lâu dài mà được, mùi vị có chút tục tằng.

Ừm, khẩu âm cũng không phải của Backlund… Belin chậm rãi nhớ lại càng nhiều chi tiết.

Klein cười nói:

“Tôi từ vịnh Disi đến đây, cần một người quản gia ưu tú giúp tôi tìm kiếm nhà cửa và người hầu thích hợp.”

Giao 3 bảng tiền đặt cọc, anh lễ phép uống một ngụm trà, đứng dậy ra về.

Belin đưa anh đến ngoài cửa, nhìn theo anh lên xe ngựa.

Ngài Dantes tựa như cũng là một người phú ông… So với cái này, khí chất của ngài, phong cách thân sĩ của ngài, đều rất có mị lực… Belin đứng ở tại chỗ, tùy ý suy nghĩ.

Trên xe ngựa, Klein nửa khép con mắt, dựa vào vách, bắt đầu tính toán chi tiêu kế tiếp: “Quản gia khoảng 120 bảng, người hầu nam thiếp thân lấy trung gian, tính là 35 bảng, đầu bếp 30 bảng, người làm vườn 25 bảng, người đánh xe ngựa 25 bảng, y tá gia đình 20 bảng, ba người hầu nữ bình thường 15 bảng, ba người hầu nữ tạp vụ 10 bảng, cứ như vậy, chi tiêu một năm cho người hầu, sẽ là 330 bảng, lược chẳng khác nào mỗi tuần 6 bảng 7 saule, cái này vượt hơn cả lương tuần của mình tại thành phố Tingen.

“Hơn nữa, xe ngựa phải có, chừng 100 bảng, phòng ốc hoa viên phải có, tiền thuê mỗi tuần không sai biệt lắm lại là 2 bảng, cùng với đồ ăn thức uống, quần áo, than củi, tổng thể quả thật khoa trương.

“Đây là ngày thường của một người phú ông sao…”


Chương 863: Gặp gỡ và chưa gặp gỡ (1)

Klein đột nhiên có chút hối hận muốn làm một người như thế.

Anh thở hắt ra, nỗ lực đem việc này vứt ra sau đầu, ngồi xe ngựa đi tới phố Phelps của khu Bắc.

Nơi này có một tòa giáo đường màu đen tinh khiết, hai bên đều có một gác chuông, hiện ra mỹ cảm đối xứng, chính là tổng bộ ở giáo khu Backlund của giáo hội Nữ Thần Đêm Tối, Giáo đường St.

Samuel.

Klein chỉnh sửa khăn tay trong túi tiền bên trái, cầm gậy ba-toong khảm vàng, cất bước tiến vào giáo đường, đi qua hành lang yên tĩnh, dưới ánh mặt trời xuyên qua cửa thủy tinh màu sắc rực rỡ từ chỗ cao chiếu rọi xuống, đi tới phòng cầu nguyện lớn.

Ở đây rất lờ mờ, làm cho tâm tình trở nên bình thản không tự chủ được, Klein tùy ý tìm vị trí, xếp gậy, lấy mũ xuống, hết sức tập trung mà bắt đầu nhắm mắt cầu khẩn.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, sau khi nghe xong giảng đạo anh thong thả đứng dậy, đi đến thánh đàn, thi lễ đối với mục sư tóc đen rất ngắn, sau đó đi tới trước thùng công quả bên cạnh.

Yên lặng thở ra, Klein lấy ra 2 tờ tiền mặt 10 bảng, 6 tờ tiền mặt 5 bảng, lần lượt để vào.

Khóe mắt của người mục sư kia quét thấy cảnh này, biểu tình nhu hòa hơn không ít.

Bình thường mà nói, trừ phi tới cửa thỉnh cầu hiến hoặc quyên tặng di sản sau khi chết, thùng công quả trong giáo đường có thể thu được khoản tiền lớn nhất cũng chỉ hơn mười bảng.

Cái này ý nghĩa đối phương là một phú ông, là một kẻ có tiền!

Giáo đường St.

Samuel, bên trong phòng cầu nguyện lớn.

Giám mục tóc ngắn màu đen thu hồi ánh mắt, không nhìn quý ngài trung niên trước thùng công quả, cũng không sinh ra suy nghĩ đi qua bắt chuyện.

Ở chỗ này, tại trước thánh đàn, ông đại biểu cho giáo hội, dưới cái nhìn của nữ thần, không có khả năng bởi vì ai quyên tiền nhiều liền nhiệt tình mà đối đãi.

Bất quá, ông nhớ kỹ tướng mạo tương đối không tồi và khí chất thành thục nho nhã của đối phương, dự định sau này nếu có cơ hội gặp lại, thử làm quen một chút.

Lẳng lặng mà nhìn tờ tiền mặt cuối cùng lọt vào bên trong thùng công quả, Klein nhắm con mắt, xoay người rời đi.

Khi đi ngang qua giám mục giảng đạo, anh cố ý liếc mắt nhìn vị nhân viên thần chức kia, mỉm cười gật đầu.

Giám mục đáp về với nụ cười ấm áp, điểm bốn cái thuận kim đồng hồ trên ngực.

Klein không vội vã tiếp xúc cùng nhân viên tương quan, hành vi của mình phải phù hợp logic, không tồn tại chổ đột ngột khiến người hoài nghi, anh trầm ổn mà nghiêng người đi qua một tín đồ, dọc theo lối đi nhỏ trở về vị trí ngồi vừa rồi, cầm lấy mũ và gậy batoong, đi từng bước ra giáo đường.

Lúc này, các tín đồ nghe giảng đạo xong hoặc đi thùng công quả biểu đạt tâm ý, hoặc trực tiếp đứng dậy rời đi, không cảm thấy có bất luận vấn đề gì, bởi vì cái này không phải hành vi ép buộc.

Cho dù tín đồ thành kính nhiệt tình yêu thích quyên tiền, cũng không phải mỗi lần đến đều đi thùng công quả nhét tiền, thường thường sẽ nhìn tình huống cụ thể của gia đình, một tuần hoặc hai tuần sẽ ủng hộ một hai lần.

Giai cấp bình dân mỗi lần đại khái mấy xu, giai cấp trung sản ba đến năm saule, phú hào và các quý tộc dùng đồng Bảng, không vượt hơn 100.

Đây là tình huống bình thường, ngày lễ thánh hàng năm của “Nữ Thần Đêm Tối”, cũng là “Ngày Lễ Đông”, số tiền cúng sẽ tăng lên rất nhiều, bình dân dư dả tiền tài sẽ lựa chọn hai đến ba saule, giai cấp trung sản khoảng 5 bảng, người của xã hội thượng lưu thì trực tiếp quyên tiền cho giám mục của giáo khu, cơ cấu từ thiện của giáo hội, mấy trăm bảng đến mấy ngàn bảng.

“Ngày Lễ Đông” chỉ ngày có đêm dài nhất trong năm, được xem như là sinh nhật của “Nữ Thần Đêm Tối”.

Ra giáo đường, Klein đứng ở sân bên ngoài, như không có chuyện gì mà nhìn đàn bồ câu trắng bay lên, lại bay vòng đáp xuống.

Anh thậm chí còn từ trong tay người bán hàng rong, mua chút đồ ăn, nhàn nhã cho bồ câu ăn, không dự định tự mình xem quảng cáo, tìm kiếm nơi ở thích hợp của khu bắc, bởi vì cái này là nhiệm vụ của quản gia.

Một vị quản gia ưu tú sinh sống nhiều năm tại Backlund, theo lý nên biết quý tộc khác nhau, phú hào khác nhau, cùng với giai cấp trung sản đỉnh cấp có thể cung cấp trợ giúp cho chủ nhân, đại khái ở quảng trường nào, do đó có mục đích mà lựa chọn nơi ở.

Gặp gỡ giữa hàng xóm mới là bước đầu tiên tiến vào vòng tròn tương ứng của người mới!

“Mặc kệ là câu lạc bộ Carlton nơi đại lão của Đảng Bảo Thủ tụ tập, vẫn là câu lạc bộ Người tự do của Tân Đảng, cùng với câu lạc bộ quan quân đại biểu người trong quân ngũ hoặc xuất ngũ, đều phải có cũng người tiến cử đủ phân lượng, mới có thể tiếp xúc… Ai, vương quốc hiện tại chính là câu lạc bộ chính trị.” Klein đem mạch suy nghĩ kéo về, lo lắng sau khi kết thúc hành vi xây dựng hình tượng bằng việc cho bồ câu ăn, thì nên làm cái gì.

Trải qua suy nghĩ nghiêm túc, anh phát hiện bản thân mình thật sự không có chuyện gì cần lập tức đi làm, bởi vì kế hoạch còn dừng lại ở tầng ngoài.

Vì vậy, anh chuẩn bị đi dùng một phần bữa trưa sang quý nhưng phong phú, cái này là hành vi cần phải có của Dwayne Dantes, cũng là tò mò của bản thân Klein.

Trong mấy tháng ở Backlund trước đây, từ đầu đến cuối anh không có dũng khí đi mấy nhà hàng nổi danh trong thành phố lớn để mở mang kiến thức, một mực ăn ở nhà mình, tiệc đứng của câu lạc bộ Craig, nhà hàng bình thường bên cạnh, nhà hàng Bốn Chọn Một của gia đình luật sư Jurgen, thỉnh thoảng đi khu Đông, giải quyết bữa sáng hoặc cơm trưa trong quán cà phê thoạt nhìn cũng rất đầy mỡ.

“Nhà hàng La Pori? Đầu bếp trưởng của bọn họ có người nói là đi ra từ nhà của bá tước Hall, cung cấp phong vị quý tộc bình thường khó có thể tiếp xúc cho các phú ông, các đại luật sư, nhân viên cao cấp của chính phủ… Bá tước Hall hình như có đầu tư nhà này nhà hàng, chiếm không ít cổ phần… Ừm, chổ này chủ yếu kinh doanh đồ ăn bản địa Backlund, đồ ăn ngọt vô cùng nổi danh, giá cả rất không thân thiện…

“Nhà hàng Intis Serenzo, nơi này có đồ ăn của Intis thuần khiết nhất, ha ha, không ít đồ ăn bên trong mang danh hiệu của Russell, nói là từ bên trong cung đình của vị hoàng đế này truyền lưu ra… Hơn nữa, nó không giống đại đa số nhà hàng, mỗi ngày chỉ cung cấp vài món ăn chủ để lựa chọn, phẩm loại vô cùng phong phú…” Klein hồi ức tin tức của nhà hàng đỉnh cấp trước đây xem trên báo chí và tạp chí, cuối cùng quyết định tới kiến thức món ăn cung đình của đại đế một chút.

Anh không dừng lại, đón một chiếc xe ngựa, đi đến nhà hàng Intis Serenzo ở khu Tây.

Tới cửa, Klein vừa đem áo khoác, mũ, gậy batoong giao cho một người bồi bàn áo gi-lê đỏ, vừa hỏi đối phương:

“Còn phòng trống không? Tôi không có đặt trước.”

“Vẫn còn.” Bồi bàn áo gilê đỏ không có dị dạng, thái độ khiêm tốn mà hỏi thăm, “Quý ngài, ngài là lần đầu tiên tới sao? Chỉ có một mình sao?”

Klein thản nhiên gật đầu, mỉm cười nói:

“Đúng vậy.”

“Tôi có thể được may mắn giới thiệu cho ngài một chút thức ăn và rượu đặc sắc nhất của nhà hàng chúng tôi không?” Bồi bàn áo gilê đỏ vừa nói, vừa dẫn khách đi vào.

“Cái này chính là cái tôi cần.” Klein đi qua cửa lớn trang trí hoa lệ, nhìn thấy tường tựa như đang phản xạ ánh sáng.

Trong nháy mắt này, anh tựa như đặt mình vào trong một kho vàng nào đó.

Sau đó, anh mới chú ý tới bức tranh treo trên tường, pho tượng đá cẩm thạch đặt ở vị trí thích hợp, được chạm trổ vật bằng vàng ở những nơi khác nhau.


Chương 864: Gặp gỡ và chưa gặp gỡ (2)

“Xin chú ý dưới chân.” Bồi bàn áo gi-lê đỏ nhắc nhở một câu, dẫn Klein ngồi xuống vị trí gần cửa sổ, giai điệu duyên dáng của đàn violon từ xa du dương truyền đến.

Người bồi bàn này mang tới thực đơn và danh sách rượu, vừa lật vừa giới thiệu:

“Món ăn nổi danh nhất ở đây của chúng tôi có, sườn bò hầm Pasanda, gan trâu ướp tùng đen lên men, gan ngỗng kiểu Intis, tôi đặc biệt nhấn mạnh một câu, nguyên vật liệu của gan ngỗng đến từ nông trang Bonas ở tỉnh Champagne của vương quốc Intis…”

Klein một bên nghe bồi bàn giới thiệu, một bên xem lướt qua thực đơn dùng chữ Fossack cổ viết, bị giá cả hút nhãn cầu.

Nói xong món chính, món phụ, đồ ngọt, bồi bàn tiếp tục nói đến phối hợp loại rượu nên có, cuối cùng nói:

“Champagne, rượu vang đỏ, rượu vang trắng ở đây của chúng tôi toàn bộ đến từ trang trại rượu nổi danh của tỉnh Champagne, thậm chí bao gồm rượu vang đỏ Olmir sản xuất năm 1330, nó trị giá 126 bảng, nếu như ngài mua, có thể trực tiếp lấy đi, cũng có thể gửi lại chổ chúng tôi, mỗi lần đến uống một ly.”

126 bảng… Tôi có thể mời một quản gia ưu tú… Ha hả… Klein rất có phong độ mà cười nói:

“Đồ ăn và rượu của các người đều rất ưu tú, làm cho tôi rất khó lựa chọn.”

Bồi bàn áo gilê đỏ ân cần cười nói:

“Ngài có thể chọn đồ ăn Intis do bếp trưởng hôm nay đề cử, do bếp trưởng của chúng tôi phối hợp cho ngài món ăn Intis thuần khiết mà mỹ vị, nó có ba phương án 15 bảng, 10 bảng, 8 bảng “

Tôi không muốn chọn cái nào cả… Thân thể Klein thoáng dựa ra sau mà cười nói:

“15 bảng.”

“Tốt.” Bồi bàn áo gilê đỏ thu hồi thực đơn và danh sách rượu, sau này bước đi về hướng nhà bếp.

Klein hít vào một hơi, chậm rãi phun ra, tùy ý mà quan sát phía trước.

Bỗng nhiên, anh nhìn thấy một bóng người quen thuộc, đó là một quý cô mặc quần dài màu ô- liu.

Vóc người của cô ta khá cao gầy, tỉ lệ vô cùng tốt, mang mũ mềm màu đen lớn, phủ một tầng lụa đen mỏng, che khuất dung nhan.

Làm một “Người không mặt”, Klein có năng lực phân biệt rất mạnh đối với đặc điểm ngoại hình của nhân loại, liền nhận ra vị nữ sĩ này là ai:

“Nữ vương thần bí”, trưởng nữ của đại đế Russell, Bernarde Gustav!

Anh không gấp gáp thu hồi ánh mắt, tự nhiên mà đem tầm mắt di chuyển đi tới bên cạnh, Bernarde tựa như chưa phát hiện dị thường, biến mất ở lối cầu thang,

Cô ta sao có thể xuất hiện ở chỗ này? Đúng rồi, chiêu bài của nhà hàng này là món ăn cung đình của Đại đế Russell, a, hoàn toàn không phải loại hình kiểu Trung Quốc như mình tưởng tượng, đại đế hẳn là không biết nấu ăn, nhiều lắm trình bày lý niệm, ở đây xác thực có thể nấu… Ừm, lẽ nào chủ nhân phía sau là cô ta? Cô ta không phiêu đãng ở trên biển, đến Backlund làm cái gì, không phải đã tìm được hiệp đạo “Hoàng Đế Đen” sao? Klein mặt ngoài bình tĩnh mà ngồi, trong lòng nổi lên một điểm rồi lại một điểm nghi hoặc.

Lúc này, trên con phố, một chiếc xe ngựa đang hướng về nhà hàng Intis Serenzo.

Ngồi bên trong xe chính là cả nhà Alan Chris, vị bác sĩ ngoại khoa nổi danh này là thành viên của câu lạc bộ Craig, bạn tốt của Sherlock Moriarty, đã từng ủy thác đại thám tử xử lý sự kiện Will Onsetin.

Từ sau khi vợ mang thai, ông ta liền cảm thấy vận khí của mình trở nên tương đối không tồi, sự nghiệp càng ngày càng tốt, thu vào một tháng nhiều hơn so với một tháng, gần đây thành công hoàn thành giải phẫu nội tạng của nam tước Sindras, đạt được sự thưởng thức của vị quý tộc mới, mời cả nhà bọn họ đến Salem dùng cơm trưa.

“Có người nói kem bên trong rất không tồi.” Alan rụt rè mà cười nói với vợ.

Vợ của ông ta là vị mỹ nhân tóc đen, bụng đã rất rõ ràng, dịu dàng cười nói:

“Em càng chờ mong món ăn cung đình của Đại đế Russell.”

Alan “Ừm” một tiếng, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ:

“Sắp đến.”

Ông ta vừa dứt lời, vợ của ông liền che bụng, nhíu mày:

“Có chút đau.”

Alan không phải lần đầu tiên làm ba vội vã kiểm tra, không phát hiện vấn đề, nhưng vợ càng ngày càng khó chịu, đứa nhỏ trong bụng tựa như đang làm ầm ĩ.

“Em, em hay là không đi, em muốn về nhà nghỉ ngơi.” Vợ của Alan chủ động đề nghị.

Alan suy nghĩ một chút:

“Anh cùng em trở về.”

Ông phân phó khởi người hầu nam:

“Cậu xuống xe ở chỗ này, đi nhà hàng thay tôi xin lỗi nam tước Sindras.”

Đợi khi xe ngựa bắt đầu trở về, cơn khó chịu của vợ Alan giảm bớt không hiểu, sau khi vào cửa nhà, tất cả đều bình thường.

Nàng dở khóc dở cười mà chỉ chỉ bụng, nói với chồng:

“Xem ra nó không muốn ăn kem.”

Hắt xì! Bên trong nhà hàng Intis Serenzo, Klein không buông tha mỗi một phần đồ ăn trước mắt vừa đau lòng lại vừa thỏa mãn mà hưởng thức kem, mũi có chút ngứa, rút giấy ra, hắt xì một cái.

Khu Tây, trong một căn phòng âm u.

Furth đã tấn thăng “Nhà chiêm tinh” tích cực tham gia các loại tụ hội của người phi phàm, tìm kiếm khả năng kiếm tiền.

Cô hiện nay đang nợ 220 bảng, thế cho nên bị bạn tốt hoài nghi tham dự đánh bạc phi pháp.

Mình hiện tại ngay cả quả cầu thuỷ tinh thiết yếu cũng không mua nổi… Mạch suy nghĩ phiêu tán, Furth bỗng nhiên nghe được một thành viên tụ hội mở miệng nói:

“Tôi muốn bán ra một ‘Rối gỗ ánh trăng’.”

“Rối gỗ ánh trăng”… Trong lòng Furth khẽ động, thu hồi lực chú ý, nghiêng đầu nhìn về phía thành viên tụ hội vừa nói.

Người đàn ông mang mặt nạ màu đen đã lấy ra một tượng rối bằng gỗ không lớn, biểu diễn về bốn phía mà nói:

“Một người bạn của tôi phát hiện một ngôi mộ dưới lòng chảo sông Pass tại đại lục phía nam, con rối bằng gỗ này cắm trong hốc mắt phải của một người chết.”

Furth khác với thành viên tụ hội, chăm chú nhìn kỹ tượng rối gỗ kia, phát hiện hình dạng của nó dài nhỏ, chỉnh thể càng giống một cọc gỗ được điêu khắc tinh xảo một đôi mắt trăng rằm và một cái miệng, khảm đầy cây cỏ khô và hoa.

Thoạt nhìn không có đặc thù gì… Furth lẩm bẩm một câu ở trong lòng, linh cảm không có bất luận xúc động gì, cô cầm bút máy trong tay dừng trên một bản ghi chép màu xanh đồng.

Người đàn ông mang mặt nạ màu đen tiếp tục giới thiệu:

“Tôi và bạn của tôi đều không thể xác nhận tượng rối gỗ này có tác dụng gì, chỉ hoài nghi nó không đơn giản như vậy, có lẽ cất giấu bí mật không nhỏ.”

“60 bảng, chỉ cần 60 bảng, có thể mua nó, cái giá này vô cùng công bằng, dù cho nó sự thật không có quan hệ với thần bí lĩnh vực, cũng là một món đồ cổ không sai, có thể trị giá bốn năm mươi bảng.

“Nói cách khác, tốn 10 bảng mua một lần cơ hội bất ngờ, đối với các người mà nói, cái này chỉ là một số tiền rất nhỏ.”

Lí do thoái thác rất có lực mê hoặc, người này hẳn là một nhân viên bán hàng thành công, bất quá, tôi ngay cả 10 bảng cũng không có… Furth cười tự giễu, đồng thời cho rằng ở đây hẳn là sẽ không có người mua cái gọi là “Rối gỗ ánh trăng” lai lịch không rõ tác dụng không rõ.

Suy nghĩ này chợt hiện trong đầu, bỗng nhiên nghe một giọng nữ cố gắng hạ thấp vang lên:

“50 bảng.”


Chương 865: Tự tiến cử

Đây là quá mức có tiền, nguyện ý cượcmay mắn một chút? Furth vô ý thức quay đầu, nhìn về phía thành viên tụ hội vừa nói, chỉ thấy vị nữ sĩ kia mặc mang áo bào có mũ chùm đầu, khuôn mặt giấu ở trong bóng mờ.

Lúc này, chủ nhân của “Rối gỗ ánh trăng” cười ha hả nói:

“Tôi đây càng có khuynh hướng tự mình giữ lại, có lẽ một lúc nào đó có thể phát hiện ra đặc thù của nó.”

Nói xong, hắn phát hiện những người khác không tăng giá, vì vậy đổi giọng mà nói:

“Đương nhiên, làm một quý ngài, cô đã biểu đạt khát cầu, giá cả cũng coi như hợp lý, tôi đây nguyện ý thỏa mãn tâm nguyện của cô.”

“Thành giao.” Cô gái mang mũ trùm đầu trầm giọng đáp lại.

Rất nhanh, phục vụ giúp bọn họ hoàn thành giao dịch, Furth chú ý tới khi cô gái kia nhận lấy “Rối gỗ ánh trăng”, bàn tay run rất nhỏ.

Cô ta rất coi trọng vật phẩm này… Cô ta có thể sự thật biết đặc thù của rối gỗ… Rối gỗ ánh trăng… Ánh trăng… Đến từ nam đại lục… Furth chợt có liên tưởng, nhớ lại quý ngài “Ánh trăng” hy vọng tìm được vậy mấy tín đồ “Ánh Trăng Nguyên Thuỷ”, có chút hoài nghi vị nữ sĩ mang mũ chùm đầu vừa rồi là một người trong số đó, hoặc là tồn tại liên quan.

Đương nhiên, cô không có bất luận cái chứng cứ gì, ngay cả lý do suy đoán đều có vẻ không đủ lực.

Phù… Furth thở hắt ra, quyết định nghĩ biện pháp nghiệm chứng một chút.

Cô giống như tùy ý mà lẩm nhẩm bút ký bìa cứng trong tay, đem một tấm giấy da dê vàng nâu ra.

Trên giấy in các loại hoa văn hoặc sâu hoặc cạn, chúng nó tạo thành bức tranh kỳ lạ ý tưởng không rõ lại có phong cách cổ xưa thần bí.

Đây là một tờ trong “Bút ký lữ hành Lemano”, ghi lại một loại năng lực phi phàm.

Nó cũng không phải là những tờ mà Furth sau này tìm cơ hội lần lượt ghi lại, mà là một trong năm trang giấy tồn tại ngay từ lúc ban đầu.

Furth ngẩng đầu lên, làm bộ quan sát người khác giao dịch, nhìn toàn bộ tình huống bên cạnh của vị nữ sĩ đội mũ trùm đầu vào mắt.

Cô phát hiện một con muỗi nâu nhỏ trên tường dán gần đây, mặt đất có con sâu không biết tên thong thả bò qua.

Ngón tay của Furth tự nhiên mà nhẹ nhàng lướt qua hình vẽ kỳ lạ trên tấm da dê vàng nâu, trong đầu có một ký hiệu phức tạp cấp tốc thành hình.

Trong bất chợt không để lộ chút dị thường, cô cảm thấy bản thân mình “đọc hiểu” con muỗi nâu bé tí, suy nghĩ của bản thân mình cùng ý niệm của con vật như được liên kết với nhau.

Con muỗi nâu nhỏ bay lên, bay rất thấp.

Nó vòng tới phía dưới của nữ sĩ mang mũ chùm đầu, cẩn thận mà tới trước người đối phương.

Thị giác con muỗi nâu khác với nhân loại, hình thành cảnh tượng khó có thể lý giải trong đầu Furth, nhưng nó rất nhanh tan rã, một lần nữa tổ hợp, dựng thành hình ảnh bình thường tương ứng:

Cô gái mang mũ trùm đầu kia có tướng mạo tương đối nhu hòa, màu da hơi nhạt, lông mày dài nhỏ, khóe miệng rủ xuống.

Furth lập tức liền nhận ra đối phương, cô ta chính là tín đồ “Ánh Trăng Nguyên Thuỷ” Windsor Bellin mà quý ngài “Ánh trăng” muốn tìm kiếm!

Một manh mối hữu hiệu 100 bảng, trực tiếp tập trung 500 bảng! Furth nhớ lại nội dung treo thưởng, trong lòng nóng rực.

Phản ứng đầu tiên của cô chính là thúc giục con muỗi nâu, cắn Windsor Bellin một phát bình thường, hút máu của cô ta, cứ như vậy, sau đó cô có thể mượn “Thuật chiêm tinh” trực tiếp tập trung hành tung của đối phương.

Thế nhưng, sau một lúc đấu tranh, cô vẫn buông tha cái suy nghĩ này, bởi vì cái này là hành vi kiêng kị nhất trong buổi tụ hội của người phi phàm, chỉ cần bị phát hiện, khẳng định sẽ bị tất cả thành viên tụ hội vây công đến chết.

Mà người triệu tập của tụ hội có thực lực không tệ, làm quá mức, rất dễ bị đối phương nhận thấy được dấu vết!

Ừm, chỉ lấy 100 bảng được rồi, lúc sau có thêm cơ hội sẽ lo lắng đến vấn đề tập trung trực tiếp… Mình phải sớm rời đi buổi tụ hội này, mang máu bôi lên mặt ngoài “Bút ký lữ hành Lemano”, miễn cho gặp phải lạc đường, vậy rất nguy hiểm… Furth ngăn chặn tâm tình mất mát, làm ra quyết định cuối cùng.

Thật ra, hành vi vừa rồi của cô đã có một chút vượt mức, điều này làm cho cô không muốn ở lại quá lâu.

Khu Hilston, bên trong một khách sạn sa hoa.

Klein đứng ở sau cửa sổ bụng lồi, an tĩnh mà thưởng thức trăng đỏ trên cao và tầng mây phiêu đãng.

Không biết qua bao lâu, anh chỉnh lại tóc bạc dưới thái dương, đưa tay kéo rèm cửa sổ.

Sau đó, anh bận rộn đem máy thu báo vô tuyến điện đến thế giới hiện thực, cũng tản hơn phân nửa mùi vị.

Lúc này, anh chỉ chờ mười giây, liền cảm giác cả phòng trở nên âm trầm tối xuống, nghe được máy thu báo vô tuyến điện phát ra âm thanh.

Klein đi qua, thấy một đoạn giấy trắng hư ảo được phun ra, mặt trên dùng chữ Ruen viết:

“Chủ nhân vĩ đại, mời nhìn về phía bên phải!”

Phía bên phải… Klein vừa buồn cười vừa nghi hoặc mà quay đầu, nhìn phía bên cạnh.

Chỗ mà tầm mắt của anh có thể nhìn được, đặt một tấm kính toàn thân, bề mặt đã trở nên mờ ảo, tựa như bị người bôi lên một tầng nước mực.

Ý niệm vừa hiện lên trong đầu Klein, cái kính lập tức sáng rực lên, bên trong có một đợt rồi lại một đợt pháo hoa hư ảo bay lên giữa không trung, từ từ hạ xuống, sáng lạn mà hoa mỹ.

Cùng lúc đó, ở giữa tấm kính xuất hiện một dòng chữ Ruen màu vàng:

“Hoan nghênh trở về, chủ nhân vĩ đại của tôi!”

Giờ phút này, tuy rằng “Ma kính” Arodes không phát ra âm thanh, nhưng Klein cảm thấy nó đang hò hét khàn cả giọng.

Pháo hoa chấm dứt, dòng chữ màu vàng vặn vẹo, hình thành dòng chữ mới:

“Chủ nhân vĩ đại, người hầu Arodes trung thành khiêm tốn của ngài muốn hỏi một câu, có cái gì có thể cống hiến sức lực cho ngài không?”

Klein đã thành thói quen đối với cái này, thuần thục mà mở miệng nói:

“Trả lời câu hỏi của ta.”

Dòng chữ màu vàng lần thứ hai sắp xếp:

“Cảm ơn câu trả lời của ngài, ngài có thể hỏi.”

Klein sớm có chuẩn bị mà nói:

” Ác linh bên trong di tích dưới lòng đất của phố Williams đi nơi nào?”

Trên kính toàn thân, dòng chữ màu vàng đọng lại vài giây, chậm rãi biến mất không thấy, mà bối cảnh của pháo hoa đầu tiên là không rõ, sau đấy dần dần rõ ràng, chuyển tới một tình cảnh khác.

Tình cảnh là một giáo đường nhỏ bỏ hoang, khắp nơi đầy dây leo héo rũ, rơi lả tả trước đất đá màu xám và chất thải của chim thú lưu lại.

Klein tương đối quen thuộc đối với cái này, đây chính là chổ lúc trước anh và tiểu thư Sharon cùng nhau đối thoại với ác linh.

Hình ảnh kéo gần, Klein thấy trong góc phòng nửa sụp xuống của giáo đường nhỏ xuất hiện một cái hố không lớn không sâu của, bên trong có vết tích rõ ràng của ngón tay.

Tiểu thư “Ma thuật sư” đề cập qua điểm này… Klein tìm cách bắt đầu khởi động, hình ảnh bên trong truyền đến một âm thanh mỉm cười âm lãnh:

“Hợp tác vui vẻ!”

Theo những lời này lộ ra bùn đất, tình cảnh nhất thời vặn vẹo không rõ, biến thành bị mặt nước đảo loạn, cuối cùng hoàn toàn nghiền nát.

Hợp tác vui vẻ… Ác linh đây là đang nói hợp tác vui vẻ đối với ai?

Có thể khiến một vật tụ hợp Thiên sứ của con đường “Thợ săn” dùng cái ngữ khí này nói chuyện, đẳng cấp của người đối diện hẳn là không thấp, thậm chí có khả năng đạt được đẳng cấp Thiên sứ, thế nhưng, vì sao cần tay để đào hầm? Hẳn là phải có biện pháp càng nhiều càng dễ dàng lại càng không lãng phí thời gian…

Bản thân vị Thiên sứ này cũng đã bị hạn chế? Ừm, tựa như ông lão trong cơ thể của Leonard? Đúng rồi, lúc đó Leonard ở ngay tại Backlund! Đây là một manh mối, nhưng còn có các loại khả năng khác, đẳng cấp Thiên sứ cũng không phải là Thiên sứ…

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box