Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 163 : Câu chuyện kết thúc (2) (c811-c815)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Câu chuyện kết thúc (2)
“Cũng không đưa ra kết cục của chúng ta… Shatas, cô kế tiếp muốn đi nơi nào?” Mobet buông đùi Grossel, nghiêng đầu hỏi Tinh linh ca giả.
Shatas ánh mắt bỗng nhiên mê mang vài giây, chợt kiên định nói:
“Tìm kiếm tộc nhân của tôi…”
Cô còn chưa dứt lời, đột nhiên thấy tóc của Mobet đang nhanh chóng bạc đi, thấy khuôn mặt nguyên bản bóng loáng của đối phương xuất hiện nếp nhăn rõ ràng.
Chỉ thời gian một cái hô hấp, Mobet trong mắt cô đã già tới sắp chết.
Shatas trong lòng căng thẳng, muốn xông qua, nhưng ngạc nhiên phát hiện hai chân mình không biết khi nào đã trở nên vô lực.
Thịch một tiếng, cô té ngã ra sàn, phát hiện mu bàn tay mình cũng giăng kín vết tàn nhan mà người già mới có.
Cô chợt rõ ràng là chuyện gì xảy ra, trong mắt nước mắt nhất thời ngăn không được chảy xuống, thân thể nỗ lực, giãy dụa, ý đồ hướng về phía Mobet.
Mobet cũng đã yếu đuối nằm trên đất, cũng đang nhích về phía cô, đang vươn bàn tay phải về phía trước.
Shatas đưa tay phải của mình qua, cầm lấy bàn tay khô quắt kia.
Bọn họ gian nan ngẩng đầu, trong con ngươi chiếu rọi ra bộ dáng đối phương hiện tại.
Bọn họ khóe miệng đồng thời nhếch lên, lại vô lực buông lỏng, mí mắt hạ xuống, che khuất ánh sáng.
Klein, Edwina, Anderson cùng Danis đối với biến hóa như vậy hoàn toàn không phản ứng kịp, cũng không biết có thể làm cái gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn thi thể Grossel nhanh chóng hư thối, máu thịt bốc hơi lên, chỉ còn xương cùng đặc tính phi phàm phân ra, nhìn Mobet, Shatas, Snowman cùng Ronzel ở trong vài giây ngắn ngủn đã già cả đến chết, sau đó mất đi hô hấp, lặp lại tất cả phát sinh trên thi thể Grossel.
Quần áo bọn họ hoặc biến mất hoặc biến thành tro bụi, linh hồn bọn họ tốc độ trôi đi rất nhanh, chớp mắt đã không còn.
“Vị gần nhất cũng đã sống ở bên trong vượt qua 165 năm…” Edwina thấp giọng tự nói một câu, quay đầu nhìn về phía bộ xương trắng đang nhìn ra mặt biển cùng mặt trời bên ngoài.
Đây đúng là “Kỵ sĩ trừng phạt” Ronzel, hắn ngồi trên ghế, nhìn ra là phía tây, là phương hướng Backlund.
Snowman thì ngồi xếp bằng ở bên cạnh, thi hài vẫn duy trì tư thái cầu nguyện.
Đúng vậy, bọn họ ở thế giới trong sách sống mấy trăm năm, cả ngàn năm, từ quy tắc thế giới bên ngoài mà nói, bọn họ ngay cả Bán Thần còn chưa tới, sớm đã nên chết đi… Mình hẳn nên dự đoán được vấn đề này… Mình vì sao không có chút cảnh giác nào? Chẳng lẽ… Klein đột nhiên nhớ tới thế giới trong sách ảnh hưởng về mặt tâm linh đối với đám người Mobet, Grossel, mơ hồ có phán đoán.
Anh lại lần nữa cúi đầu nhìn về phía cuốn sách từ những tấm da dê đóng thành kia, tin tưởng bí mật của nó còn có rất nhiều rất nhiều.
“Người này cũng thú vị, thế mà đã chết đi…” Anderson nhìn thi hài Mobet, nhếch nhếch miệng.
Lúc này, toàn bộ đặc tính phi phàm đều đang thong thả ngưng tụ, nhưng “Kỵ sĩ trừng phạt” Ronzel cũng không có phân ra thứ gì cả, Edwina quan sát một hồi, lấy giọng điệu bình thản nói:
“Hắn uống ma dược là giả dối, lực lượng mà hắn thu được cũng vậy, tựa như Băng Sương cự long kia.”
Hẳn là thế giới trong sách thể hiện ra, cái này gần như lấy giả làm thực… Klein thở dài không tiếng động, nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, đành phải bảo trì lặng lẽ kiểu Hermann Sparrow.
Trong mười phút kế tiếp, trong phòng thuyền trưởng “Tàu Golden Dream”, cũng không ai nói chuyện, thẳng đến bốn phần đặc tính phi phàm đều tự thành hình.
Chúng nó một phần lớn bằng nắm tay, giống như trái tim, mặt trên giăng kín lỗ thủng, lóe ra hào quang như ánh bình minh, một phần giống như con sứa, tầng ngoài trong suốt bao vây lấy nước biển xanh thẳm, bên trong khi thì có gió cuốn khởi lốc xoáy, khi thì hiện lên màu trắng bạc, cùng loáng thoáng truyền ra tiếng ca du dương, một phần là tinh thạch ttỏa sáinh thuần ng, tràn ngập cảm giác thần thánh, một phần như là bàn tay trẻ con, năm ngón tay thật nhỏ mở ra, nhân hoàn cảnh khác nhau mà không ngừng thay đổi màu da.
“Ài, chúng ta cũng không thể cứ nhìn như vậy.” Rốt cuộc, Anderson đánh vỡ lặng lẽ, “Phân chia những đặc tính phi phàm này đi.”
Ngay ở lúc đôi mắt màu lam nhạt của Edwina nhiễm lên một vệt lửa giận, vị thợ săn này nhún vai, cay đắng cười nói:
“Tôi nghĩ đây cũng là ý nguyện của bọn họ, bởi vì chúng ta là đồng bạn đã cùng nhau chiến đấu.”
Thấy ánh mắt Edwina dịu xuống, Anderson nhếch khóe miệng, lắc đầu thở dài nói:
“Cô đó, luôn cứng nhắc như vậy, cho nên cả đời cũng không thể trở thành nghệ thuật gia.”
Sau khi thuận miệng cảm khái một câu, hắn nhìn về phía thi hài trên ghế nói:
“Chúng ta không thể cứ nhìn như vậy, dù sao cũng phải làm cái gì đó.
Shatas không phải muốn tìm kiếm tộc nhân của cô ta sao? Vậy đưa cô ta đến đảo Sunia mai táng phụ cận di tích tinh linh đi.
Mobet xem ra là muốn cùng nhau với Shatas, vậy đặt cùng một huyệt đi.
“Ronzel không phải muốn về Backlund sao? Đốt thành tro cốt, cất vào hòm, tiện đường thì đưa đến đô thị lớn kia, nếu không, cũng có thể tìm hậu duệ của hắn, về phần Snowman, tín ngưỡng của hắn cũng không biết là thần Viễn Cổ Thái Dương, hay là lúc Tạo vật chủ ban đầu, hoặc là hai người cùng cấp, a, cái này đối với chúng ta mà nói đều giống nhau, khẳng định tìm không thấy giáo đường hoặc tế đàn tương ứng, cho nên, chỉ có thể mang hắn táng ở bên cạnh Grossel.
“Grossel… Hắn hẳn muốn về ‘Vương đình Người khổng lồ’, nhưng đây là thành thị trong thần thoại truyền thuyết mới có, hiện thực căn bản tìm không thấy, bất quá, nam bắc đại lục đều có chút di tích Người khổng lồ, có thể mang hắn chôn ở nhưng nơi đó, để cho hắn yên giấc chân chính.”
“Vương đình Người khổng lồ”… Backlund… Klein im lặng nghe xong, cân nhắc vài giây rồi nói:
“Tro cốt Grossel, Snowman cùng Ronzel để tôi.”
Anh cho rằng sau một đoạn thời gian không ngắn cũng sẽ không quá dài, thành Bạc Trắng hẳn sẽ thăm dò “Vương đình Người khổng lồ”, đến lúc đó có thể mang tro cốt Grossel cùng Snowman giao cho “Mặt Trời”, để cho cậu ta tiện đường an táng hai nhân vật cổ đại này, mà Backlund là nơi mà Klein muốn quay về, là điểm cuối đoạn lữ hành này của anh, vừa lúc có thể mang Ronzel đã rời khỏi quê nhà hơn 165 năm trở về.
Edwina tiếp lời:
” ‘Tàu Golden Dream’ thường xuyên đi đảo Sunia, thi hài Shatas cùng Mobet, để tôi phụ trách.”
“Tốt, để cho cậu tới phụ trách hoả táng.” Anderson quay đầu nhìn về phía Danis, nửa cười nửa than một tiếng, “Cậu xem, mỗi người đều có chỗ bản thân phát huy tác dụng, không cần phải tự ti.”
Hắn vốn tưởng rằng Danis sẽ không lý giải được mình trấn an, lại tức giận nhìn mình, ai ngờ vị đại hải tặc nổi danh này vẻ mặt bỗng nhiên ảm đạm vài phần, lặng lẽ gật đầu.
“Khụ, làm đồng bạn cùng nhau đối mặt ‘Vua phương Bắc’, chúng ta một người chọn một phần đi, xem như kế thừa di chí bọn họ.” Anderson dùng cằm hất hất nhóm vật phẩm đang lóe ra ánh sáng nhạt trên sàn, “Ha ha, trong đặc tính phi phàm này khẳng định có chút ít tinh thần còn sót lại của bọn họ, không biết sẽ mang đến dạng ảnh hưởng gì, vô luận là điều phối thành ma dược, hay là tìm Thợ thủ công luyện chế thành vật phẩm, hẳn đều có đặc dị nhất định, cái trước còn có thể thông qua ‘Cách sắm vai’ tiêu hóa, cái sau là không có biện pháp gì, a, cậu xem qua tựa như không hiểu ‘Cách sắm vai’, vậy xem như tôi chưa nói.”
Chương 812: Tạ lễ
Câu cuối cùng của hắn là nói với Danis giảng.
Klein không có tâm tình để ý tới Anderson, nhìn nhìn bốn phần đặc tính phi phàm rồi nói:
“Shatas cho tôi.”
Đây đúng là tài liệu chủ “Hải dương ca giả”!
Edwina ngẫm nghĩ rồi nói:
“Tôi lấy Snowman.”
Cái này đối ứng “Linh mục ánh sáng”, Klein đã có một phần, bởi vậy cũng không có lựa chọn.
Anderson liếc mắt nhìn hai phần đặc tính phi phàm còn lại một cái, ánh mắt dừng lại ở trên sự vật quỷ dị giống như bàn tay trẻ con kia:
“Tôi nói rồi, người này rất thú vị, có lẽ có thể chế thành một vật phẩm thần kỳ có thể nói chuyện phiếm với tôi, như vậy mọi người cũng không tịch mịch.”
Lúc này, còn lại “Người khổng lồ trái tim” chưa thuộc về ai, Klein liếc mắt nhìn Danis một cái, lạnh nhạt nói:
“Của cậu.”
“Tôi? Tôi không làm cái gì cả, tôi không tham gia chiến đấu…” Danis cực kỳ ngoài ý muốn.
Klein nói ngắn gọn:
“Cậu dò đường, có mạo hiểm.”
Đối với Klein mà nói, cái này thật ra là một loại bồi thường, bởi vì Danis tụng niệm tôn danh “Kẻ Khờ”, biết được bí mật của Hermann Sparrow, cho nên phải cưỡng chế trở thành tín đồ “Kẻ Khờ”, nếu không sẽ lưu lại tai hoạ ngầm thật lớn.
Tuy cái này thuộc về một trong những phiêu lưu Danis tự nguyện gánh vác, nhưng Klein vẫn muốn bù lại một hai, đương nhiên, anh hy vọng Danis xem cái này là “Kẻ Khờ” ban ân.
Mà vô luận là lấy đặc tính phi phàm của Grossel đổi thành tiền tài, mua phối phương cùng tài liệu tương ứng, hay là chế thành vật phẩm thần kỳ loại hình phòng ngự, đối với Danis mà nói đều cực kỳ hữu dụng.
“Nhận lấy đi.” Edwina cũng nhìn về phía Danis nói.
“… Tốt.” Danis im lặng vài giây, trùng trùng gật đầu.
Phân phối xong, Klein tiến lên vài bước, cúi người nhặt lên đặc tính phi phàm Shatas lưu lại, nhìn thấy trong phiến mỏng trong suốt kia có nước biển xanh thẳm đang nhẹ nhàng lay động, mơ hồ lại nghe thấy được tiếng ca tuyệt đẹp của vị tinh linh kia.
Anh vừa đứng thẳng, đã thấy Danis gật đầu, tựa như đang đáp lại vấn đề của ai, nhưng vừa rồi không có ai lên tiếng!
Klein ánh mắt theo đó đảo qua khuôn mặt không có vẻ mặt gì của Edwina, hoài nghi vị “Bí thuật đạo sư” này đang dùng thanh âm người bên ngoài không nghe được câu thông cùng Danis.
Thấy Danis đưa ra đáp án khẳng định, Edwina đưa tay khép lại “Grossel du ký” trên bàn, đưa cho Klein:
“Cái này là cảm tạ của tôi.”
“Không có tôi, mọi người cũng có thể chiến thắng Băng Sương cự long.” Klein không có đưa tay, nhìn cuốn sách từng những tấm da dê nâu vàng đóng lại kia nói.
“Không, sẽ cùng tử vong, chúng tôi không có cách nào chống đỡ điên cuồng cuối cùng của ‘Vua phương Bắc’, hơn nữa, anh tiến vào trong sách, cũng có phiêu lưu rất lớn.” Edwina tựa như một vị giáo sư, chú ý giảng giải nguyên nhân, “Thỉnh cầu duy nhất cảu tôi là, nếu anh nghiên cứu ra lai lịch cùng nguyên lý của nó, nói cho tôi biết đáp án.”
Klein đối với bí mật chất chứa trong “Grossel du ký” cũng cực kỳ tò mò, nghe vậy không hề chối từ, đưa tay tiếp nhận bộ sách thần kỳ này:
“Tốt.”
Lúc này, bởi vì tầm quan trọng của “Vương đình Người khổng lồ” càng ngày càng thể hiện, anh còn muốn thuận thế mua cái chìa khóa sắt đen thuộc về Người khổng lồ giá trị 5.000 bảng kia, nhưng anh không có lập tức đưa ra thỉnh cầu, miễn cho Edwina nghĩ mình đang hiệp ân tống tiền.
Anh chuẩn bị chờ mấy mấy giờ sau, hoặc là ngày mai, sẽ tìm “Trung tướng núi băng” mượn cái chìa khóa nọ, đi phía trên sương mù xám bói toán trước, xác nhận giá trị, sau đó ra tiền mua lấy.
Thấy Anderson cùng Danis cũng đã nhặt lên đặc tính phi phàm thuộc về mình, Edwina nhìn sắc trời đã dần dần tối, nói với Klein:
“Mọi người kế tiếp đi nơi nào?”
“Bayam.” Klein thản nhiên trả lời.
Edwina gật đầu:
“Mọi người có thể ngồi ‘Tàu Golden Dream’ qua đó, chúng tôi có rất nhiều phòng trống.”
Klein hơi gật đầu không thể nhận ra, đáp ứng.
Thuyền miễn phí ai không thích đi?
Xử lý xong hài cốt, dọn dẹp phòng thuyền trưởng, Edwina lúc này mới đi ra cửa, mở cửa phòng.
Bên ngoài nhất thời vang lên một trận thanh âm bất ngờ, trong hành lang không khí rất nhanh còn cảm giác sôi trào.
“Tốt rồi, đã không có việc gì.” Edwina nhìn quanh một vòng, vẻ mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng bất tri bất giác thêm chút ý cười.
Ồ một tiếng, nhóm thuyền viên hoan hô lên, tiếng hô thật lớn làm cho Anderson nhịn không được nhếch miệng, khuôn mặt nhăn lại.
“Còn khoa trương hơn so với tôi tưởng tượng…” Lời nói của hắn không hề nghi ngờ bị những tiếng hoan hô bao phủ.
Đợi cho tất cả bình ổn xuống, Klein cùng Anderson ở dưới Danis dẫn dắt, rời khỏi phòng thuyền trưởng, đi tới phòng khác cùng tầng.
Xoay nửa người nhìn nơi vừa đứng, Anderson bỗng nhiên thở dài nói:
“Kết thúc như vậy sao?
“Tuy quen biết với bọn họ còn chưa đến nửa giờ, nhưng những người chiến đấu cùng nhau luôn làm cho người ta ấn tượng khắc sâu, kết quả, bọn họ chết đi khó hiểu như vậy, còn chết hết…”
Klein lặng lẽ hai giây rồinói:
“Thế giới này vốn tràn ngập tử vong khó hiểu.”
“… Cũng đúng.” Anderson chợt lộ ra nụ cười, “Cho nên lạc quan chút, hưởng thụ cuộc sống cho tốt, nếu một ngày nào đó tôi đối mặt tử vong, tôi nhất định phải thong dong, tiêu sái, không mất đi phong độ, dùng tư thái ngầu nhất đi nghênh đón nó.”
Không cần tự cắm cờ cho mình… Klein không có mở miệng, vào phòng Danis mở ra, Anderson ở đối diện anh.
Ở trong phòng, Klein đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn mặt biển càng ngày càng tối gần mười phút, sau đó mới đi nhà vệ sinh, đi nghịch bốn bước, tụng niệm chú văn, tiến vào phía trên sương mù xám.
Ngồi ở ghế dựa cao thuộc về “Kẻ Khờ”, anh trực tiếp thể hiện ra bóng dáng “Thế giới”, để cho hắn bày ra tư thái khẩn cầu:
“Ngài Kẻ Khờ vĩ đại, xin chuyển cho ‘Mặt Trời’, tôi đã lấy được phối phương ma dược ‘Công chứng viên’ danh sách 6 mà cậu ta muốn, phối phương cùng tài liệu chủ ‘Linh mục ánh sáng’ cũng có manh mối.
Cậu ta có thể tạm thời không rả thù lao, tính là thiếu nợ, chờ tương lai trả một lần.”
Klein đây là làm chuẩn bị cho bản thân tấn thăng danh sách 4.
Thành Bạc Trắng có được tài nguyên phong phú, khả năng sẽ tồn tại tài liệu chủ nào đó hoặc tài liệu phụ trợ trước mắt khó có thể tìm được, cho nên, ở dưới tình huống tạm thời không nhu cầu cấp bách gì, anh tính trước để cho “Mặt Trời” thiếu nợ.
Anh sở dĩ không nói phối phương ma dược cùng tài liệu chủ “Linh mục ánh sáng” cũng đã đến tay, là vì cảm thấy cái này quá mức khoa trương, chuẩn bị chờ “Mặt Trời” tiêu hóa gần hết thì nói cho cậu ta.
Xem kỹ hình ảnh thể hiện ra hai lần, anh mang cái này hóa thành lưu quang, đưa vào ngôi sao đỏ thẩm đối ứng “Mặt Trời”.
Trấn Hạ Ngọ.
Dereck vừa tuần tra xong xung quanh doanh mới xây dựng trước mắt đột nhiên hoa lên, thấy xám trắng sương mù vô biên vô hạn cùng bóng dáng mơ hồ cầu nguyện trong hào quang đỏ thẩm.
Ngay sau đó, cậu nghe được thanh âm “Thế giới”, biết phối phương ma dược “Công chứng viên” của mình đã có.
“Ngài ‘Thế giới’ hiệu suất thật cao, hứa hẹn bao nhiêu ngày thì chính là bấy nhiêu ngày, còn thêm vào có manh mối phối phương ma dược cùng tài liệu chủ ‘Linh mục ánh sáng’!” Dereck kinh ngạc cùng với vui mừng.
Cậu nhịn không được có chút sùng bái “Thế giới”, hy vọng mình tương lai cũng có thể có năng lực cùng phong cách như vậy.
Mà phía trên sương mù xám, “Thế giới” bận rộn ở sau khi ngài “Kẻ Khờ” xác nhận phối phương ma dược “Hải dương ca giả” không có lầm, lại bắt đầu cầu nguyện:
“Ngài Kẻ Khờ vĩ đại, xin báo cho ‘Người Treo Ngược’, tôi đã lấy được phối phương ma dược cùng tài liệu chủ tương ứng ‘Hải dương ca giả’, sẽ đưa cho anh ta ở trên hội Tarot lần tới, mời anh ta suy xét có thể dùng cái gì đến trao đổi.”
Chương 813: Lai lịch
Trên biển lớn cuộn sóng phập phồng, trong chiếc thuyền buồm tối tăm xa xưa.
Arges Wilson đang đứng ở cửa sổ, suy nghĩ lần này về đảo Passo báo cáo công tác nên chú ý cái gì, trước mắt chợt xuất hiện sương mù xám vô ngần cùng bóng dáng cao cao phía trên tất cả.
Anh ta chợt thấy đỏ hào quang thẩm, thấy bóng dáng mơ hồ nghi ngờ là “Thế giới”, bên tai vang lên lời nói bình tĩnh lạnh nhạt của đối phương.
Tập trung nghe xong, Arges đôi mắt trợn to từng chút một, trong lòng vừa vui mừng khó có thể ngăn chặn, lại chợt xuất hiện kinh dị cùng ngạc nhiên mãnh liệt.
Anh nhớ rất rõ ràng, lần trước ở hội Tarot, “Thế giới” chỉ hứa hẹn trong vòng 3 ngày giúp “Mặt Trời” lấy được phối phương ma dược “Công chứng viên”, căn bản không nói đến chuyện liên quan đến “Hải dương ca giả”, kết quả lúc này mới qua mấy ngày, người này đã lấy được phối phương danh sách 5 rất ít lưu thông, lại còn thu hoạch tài liệu chủ!
“Người này đến cùng là làm cái gì?” Arges tự nói không tiếng động, trong đầu không tự chủ được hồi tưởng bộ dáng lạnh lùng kiên cường của Hermann Sparrow, càng thấy đối phương làm cho mình không thể nhìn thấu.
Đây là chỗ tốt khi trở thành quyến giả sao? Ừm, mình ngày hôm qua vừa lấy được tin tức, Hermann Sparrow tuần trước lên “Tàu Tương Lai” ở Nass, cái này một mặt thuyết minh “Thượng tướng ngôi sao” quả thật là “Ẩn giả”, một mặt khác cũng cho thấy “Thế giới” tuần trước cũng có chuyện cực kỳ quan trọng cần làm hay không, ví dụ như, tiến vào mảng hải vực nguy hiểm phía đông, lấy được vật phẩm gì đó, cho nên mới không thể không tìm kiếm “Ẩn giả” trợ giúp? Người này bởi vậy mà được tăng lên, trở thành cường giả danh sách 5?
Cái này có thể giải thích được vấn đề người này ngắn ngủn vài ngày đã lấy được phối phương ma dược cùng tài liệu chủ “Hải dương ca giả”… Nhưng hắn đến cùng đã làm cái gì? Không là đi giết một vị chuẩn cao tầng giáo hội chứ? Arges nhịn không được nhíu mày.
Anh ta nhanh chóng bình phục tâm tình, mang trọng điểm chuyển dời sang một chuyện khác:
Tuy một lần đã lấy được phối phương cùng tài liệu chủ, quả thật làm cho bản thân cực kỳ vui mừng cùng kích động, đồng thời từ đáy lòng cảm thấy trở thành thành viên “Hội Tarot” là bước ngoặt trong cuộc đời của mình, nhưng tương ứng, mình cũng phải bỏ ra tương xứng!
“Mình có thể cho ‘Thế giới’ cái gì đây…” Arges lâm vào trầm tư, thật đáng buồn phát hiện trên người mình cũng không có vật phẩm hoặc tiền tài đồng giá.
Anh ta theo bản năng đi qua đi lại, đi vòng vòng ở vị trí cửa sổ.
Phía trên sương mù xám, “Thế giới” bận rộn đã biến mất, Klein đưa ánh mắt hướng về “Grossel du ký” vừa mang lên phía trên sương mù xám.
Cuốn sách đóng từ những tấm da dê nâu vàng này yên tĩnh nằm ở trên cùng bàn dài đồng xanh, không có chút kỳ lạ nào, bình thường đến chỉ có những người thích nghiên cứu lịch sử mới có thể chú ý tới nó.
Klein thể hiện ra giấy bút, cẩn thận viết xuống câu bói toán thứ nhất:
“Đây là tính duy nhất con đường ‘Người quan sát’.”
Anh lo lắng nhất chính là điểm này, bởi vì cái này ý nghĩa không có cách nào mang bản “Du ký” này phong ấn ở phía trên sương mù xám.
Nó rất có khả năng sẽ mang đến ngoài ý muốn không thể tưởng được, còn tùy thân mang theo mà nói, Klein không biết khi nào thì lại bị hút vào trong sách, sẽ cực kỳ phiền toái.
Lấy xuống con lắc ở trong cổ tay áo bên trái, Klein bình phục tâm tình, thử bói toán.
Khi anh mở to mắt, con lắc thạch anh đang xoay tròn nghịch kim đồng hồ.
Cái này ý nghĩa phủ định.
“Xem ra cuốn sách kỳ quái này không phải tính duy nhất con đường ‘Người quan sát’, mình sẽ không cần sợ hãi quá mức…” Klein suy nghĩ vài giây, lại thử bói toán “Grossel du ký” có phải vật phẩm đối ứng danh sách 1 hoặc danh sách 2 con đường “Người quan sát” hay không, ai ngờ thu hoạch kết quả thất bại.
Ừm… Hắn trầm ngâm hồi lâu, viết xuống câu bói toán mới:
“Lai lịch của nó.”
Klein sở dĩ có gan làm bói toán như vậy, là vì anh biết rõ danh sách 0 con đường “Người quan sát” sớm đã ngã xuống, tính duy nhất lại đại khái nắm giữ ở ” trong tay Hội ẩn sĩ hoàng hôn”, trước mắt khả năng có chân thần đối ứng hầu như có thể xem nhẹ.
Buông bút, cầm tờ giấy cùng bộ sách, Klein dựa lưng vào ghế dựa, vừa thấp giọng đọc, vừa mượn dùng minh tưởng, tiến vào cảnh trong mơ.
Trời đất xám xịt bỗng nhiên vỡ ra, trời cao trở nên cực kỳ ảm đạm, giống như có cuồng phong đang cuốn mây đen múa loạn ở xung quanh.
Dưới hoàn cảnh tối tăm như vậy, chân trời đầu tiên là xuất hiện một điểm sáng, tiếp theo càng lúc càng lớn, càng ngày càng rõ ràng.
Đó là một mảng đại lục trôi nổi!
Đại lục có thể chứa một tòa thành thị bình thường!
Đại lục này bên ngoài là màu xám trắng, từng khối nham thạch thật lớn bày ra hình dáng của chúng, mà ở phía trên đó, dựng thẳng từng cột đá to lớn cao mấy chục cả trăm mét, chúng nó hoặc cô đơn sừng sững, hoặc đỡ những tòa cung điện nguy nga cổ kính.
Từng cự long (rồng khổng lồ) hoặc xám trắng, hoặc đỏ đậm, hoặc như đồng thau đúc thành, hoặc băng tinh ngưng tụ nên bay múa ở phía trên đại lục, ở trên không tòa thành thị ngoại tộc này, khi thì hạ xuống đỉnh cột đá nghỉ ngơi, nhìn ra muôn phương, khi thì tiến vào trong cung điện cao lớn rộng rãi, biến mất khỏi tầm mắt của Klein.
Bên trong chúng, nhỏ nhất cũng có thể cùng cấp với “Vua phương Bắc” Urisian, lớn nhất đạt tới cả trăm mét.
Hình ảnh nhanh kéo gần, một tòa cung điện cao khả năng vượt qua hai trăm thước bắt đầu chiếm cứ tầm nhìn Klein.
Bên trong nó, cột đá sừng sững, chống đỡ khung đỉnh, không gian lớn đủ để cho bất cứ cự long nào cũng có thể tự do hành động ở trong này.
“Màn ảnh” không ngừng hướng nội, Klein rất nhanh thấy một quyển sách đính thành từ những tấm da dê nâu vàng, bìa nó còn trống, di động giữa không trung, so sánh cùng hoàn cảnh xung quanh, nhỏ đến không thể tưởng tượng.
Sau lưng cuốn sách, một bóng đen thật lớn hiện ra.
Hình dáng cái bóng này vừa phác thảo, suy nghĩ cùng ý niệm trong đầu Klein nháy mắt nổ tung!
Mắt anh mang theo máu loãng văng ra ngoài, vị trí lỗ tai anh chỉ để lại hai cái lỗ đen, trong miệng của anh, mũi của anh, những vật trắng nhũ nhiễm đỏ tươi đang không ngừng trào ra.
Không gian thần bí phía trên sương mù xám lập tức nhẹ nhàng chớp lên, phủ bằng tất cả cái này, Klein nhanh chóng khôi phục bình thường, nhe răng nhếch miệng nâng tay day day đầu:
“Đau! Thực con mẹ nó đau!
“Cái này không thể kém hơn ‘Mặt Trời Vĩnh Hằng’, mình thậm chí còn chưa thấy rõ ràng bộ dáng, không thể thu hoạch tri thức gì…
“Chính là ‘Rồng Không tưởng’ Angel Wade à? Căn cứ tư liệu của ‘Mặt Trời’, đã ngã xuống ở cuối kỷ đệ nhị, mình cách vài kỷ nguyên, thời gian hai ba ngàn năm, chỉ nhìn trộm một chút, cũng trở nên thê thảm như vậy, nếu không phải có sương mù xám ngăn cách cùng hỗ trợ, khẳng định đã qua đời ngay tại chỗ… Cái ấn ký này cũng quá mạnh đi?
“Không có cách nào có vẻ cụ thể, bởi vì thương tổn không bằng lần ‘Mặt Trời Vĩnh Hằng’, nhưng một cái sớm tử vong, một cái trước mắt còn sống, khiến cho người ta không thể không hoài nghi cổ thần mạnh hơn một chút so với chân thần hiện tại…”
Dùng thời gian gần một phút hoãn lại sau đau đớn từ bóng đen gây ra, Klein một lần nữa đưa ánh mắt hướng về “Grossel du ký”, ngón tay khẽ gõ mép bàn dài loang lổ, không tiếng động lẩm bẩm:
” ‘Tác giả’ quyển sách này là ‘Rồng Không tưởng’ Angel Wade?
“Sách do một vị cổ thần viết, có thể tự động suy diễn kết cục câu chuyện?
“Mục đích là gì đây? Thời điểm quyển sách này thành hình, ‘Rồng Không tưởng’ hẳn còn chưa có gặp phải thần Viễn Cổ Thái Dương, không ra vấn đề gì, dù sao, bộ sách muốn từ ‘Thành phố kỳ tích’ Livihed truyền bá đến ‘Vương đình Người khổng lồ’ phải cần thời gian không hề ngắn, mà trước khi Grossel bị sách nuốt vào, Vua Người khổng lồ rõ ràng còn khoẻ mạnh.
Chương 814: Sinh vật thần thoại (1)
“Trò đùa thuần túy? Đồ chơi giết thời gian? Hoặc là, vị cổ thần ‘Rồng Không tưởng’ này dự kiến được tương lai nhất định, chuyên môn sáng tác quyển sách này, lưu đường lui sống lại cho bản thân hoặc cự long tộc, nhưng bởi vì đánh giá sai sức mạnh cùng đáng sợ của thần Viễn Cổ Thái Dương, ngã xuống triệt triệt để để, làm cho quyển sách này mấy ngàn năm cũng không thể phát huy tác dụng, chỉ tự nhiên hút nhân vật vào, suy diễn ra câu chuyện?”
Klein làm chút suy đoán, nhưng đều không thể tiến một bước xác thực, chỉ có thể suy xét sau này tìm cơ hội tiến vào trong sách, sưu tập một chút manh mối.
“Sau này có thể ở phía trên sương mù xám dùng hình thái linh thể tiến vào, một khi gặp phải ngoài ý muốn, có thể quay về lập tức… Ừm, chờ sau khi tách ra khỏi đám người Edwina, Anderson lại thử, phải đủ cẩn thận cùng cẩn thận…” Klein gật gật đầu, thử bói toán “Grossel du ký” sẽ mang đến biến hóa không tốt đối với không gian thần bí phía trên sương mù xám này hay không, kết quả vẫn thất bại.
Về phần nguyên nhân, hắn thật ra có chút rõ ràng, đó chính là nơi này bản chất cao hơn linh giới, chuyện liên quan đến nơi này tự nhiên không thể lợi dụng thủ đoạn bói toán thu được gợi ý từ linh giới.
Sau khi quyết định vài ngày kế tiếp thường xuyên đến phía trên sương mù xám nhìn một cái, xem xét phòng ngừa ngoài ý muốn phát sinh, Klein đưa “Grossel du ký” vào đống tạp vật, phất tay đưa tới một ly rượu hoàng kim có bộ phận bị đè ép.
Ly rượu này có hoa văn rắc rối tinh xảo, có khắc hai từ tiếng Tinh linh “Thiên tai, Gohinum” này, cũng không có chỗ nào đặc thù.
Cầm lấy nó, Klein lẳng lặng vuốt vuốt vài giây.
Thùng thùng thùng!
Klein lễ phép gõ cửa phòng thuyền trưởng.
“Có chuyện gì à?” Edwina đã thả tóc xuống dưới nhìn Hermann Sparrow ở bên ngoài nói.
Klein mang ly rượu hoàng kim của vương hậu tinh linh đưa qua nói:
“Bỏ vào trong huyệt mộ của Shatas.”
“… Tốt.” Edwina đầu tiên là lặng lẽ hai giây, tiếp theo gật đầu tiếp nhận.
Cô theo thói quen nghiên cứu đường vân cùng phù hiệu khắc ở trên ly rượu hoàng kim, chợt xấu hổ thu hồi ánh mắt, nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ nói:
“Bọn họ muốn cử hành lửa trại tiệc tối, anh tham gia không?”
“Không.” Klein lắc lắc đầu.
“Tôi lý giải, tôi cũng sẽ không đi tham gia, không phải mỗi người đều giống như Anderson, có thể nhanh chóng thoát khỏi cảm xúc bản thân.” Edwina mím môi nói.
Thật ra, cái này không phải chuyện tốt sao… Klein nhất thời không biết nên đáp lại như thế nào, mà Edwina trừ bỏ “lên lớp”, cũng không phải là người thiện trao đổi, hai người nhất thời nhìn nhau không nói gì.
Mấy chục giây sau, Klein không tiếng động hít vào một hơi, đánh vỡ loại lặng lẽ này:
“Cái chìa khóa nguyên từ Người khổng lồ kia, cô còn muốn bán không?”
“Bán chứ.” Edwina ngẫm nghĩ, liếc nhìn về phía phòng sưu tầm, bổ sung, “Tôi có thể đưa cho anh mượn nghiên cứu trước, khi rời thuyền anh có thể quyết định muốn mua hay không.”
… Cũng không cần mình tự nói ra… Mình nguyên bản còn có chút xấu hổ mở miệng… Klein âm thầm nhẹ nhàng thở ra, suy xét hình tượng Hermann Sparrow, bình thản nói:
“Tôi không chiếm chỗ tốt của người khác.”
Vừa dứt lời, anh cũng có chút hối hận, sợ “Trung tướng núi băng” thật sự sửa miệng.
Edwina đôi mắt màu lam nhạt hơi đổi nói:
“Điều kiện duy nhất là, nếu nghiên cứu ra cái gì, nói cho tôi biết đáp án.”
Hô… Klein không nói gì nữa, nhẹ nhàng gật đầu:
“Tốt.”
Mấy chục giây sau, anh ôm cái chìa khóa màu đen lớn chừng cây đàn thất huyền cầm kia, quay trở về phòng mình.
Mà lúc này, ở vị trí boong tàu truyền đến tiếng ca phấn khởi mãnh liệt:
“Ánh mắt của em mê người cỡ nào, giống như ánh mặt trời sáng sớm;
“Mỗi khi vào đêm, bóng tối buông xuống, anh một mình bồi hồi, trong lòng bi thương, cố chấp chờ đợi hào quang;
“Ô, ánh mắt của em mê người cỡ nào, giống như ánh mặt trời sáng sớm…”
Klein theo bản năng đi đến bên cửa sổ, thăm dò nhìn ra bên ngoài, thấy lửa trại đã được đốt lên, nhóm thuyền viên rảnh rỗi của “Tàu Golden Dream” quây xung quanh, hoặc nướng thịt nướng cá, hoặc uống rượu, hoặc theo tiếng ca của “Ca sĩ” Orphism mà nhảy những vũ đạo không quy phạm nhưng đủ náo nhiệt, không khí cực kỳ vui vẻ.
Mùi mỡ nướng mê người tràn ngập ra, từng luồng xông lên phía trên, Klein thấy Anderson Hood cũng ở trong đám hải tặc kia, uống đến cao hứng phấn chấn, ăn rất vui vẻ, thường thường còn rống lên đôi câu, kể vài chuyện cười, tựa như đã thành một thành viên của “Tàu Golden Dream”, hoàn toàn không bị bài xích giống như trước đó, ngược lại là Danis, lại không có xuất hiện ra bên ngoài, ít nhất Klein không thấy hắn ở bên cạnh “Lá sắt” cùng “Thùng nước”.
Chỉ cần không khiêu khích, Anderson này năng lực giao tế rất là mạnh… Cái này có lẽ thuộc về năng lực sưu tập tin tức của “Chuyên gia âm mưu”? Ừm, hắn khả năng đã mang cừu hận đều chuyển dời lên trên người mình…
Không biết Danis có thể bởi vì chuyện lần này mà quyết chí tự cường hay không, nếu hắn có thể tăng lên từng bước một, có được thực lực mạnh hơn, thủ hạ của “Kẻ Khờ” sẽ không chỉ có một mình mình, không cần thường xuyên biểu hiện trạng thái tam vị nhất thể nữa, ha ha, tồn tại bí ẩn mình đây cuối cùng có tín đồ ở hiện thực, có thể trực tiếp dặn dò làm việc, tuy tạm thời chỉ có một mình Danis… Không thể không nói, vẫn có vẻ nghèo túng…
Klein một bên cảm khái, một bên chuẩn bị nghi thức, mang “Chìa khóa Người khổng lồ” hiến tế lên phía trên sương mù xám.
Đúng lúc này, linh cảm cảu anh chợt có xúc động, bản năng liền mở ra linh thị, nhìn về bên cạnh, từng cây xương trắng, ngưng tụ thành tín sứ hốc mắt thiêu đốt lửa đen.
Hơn phân nửa thân thể tín sứ ở dưới một tầng, cho nên gần như bằng với Hermann Sparrow, không có xuyên qua trần nhà, bất quá, bàn tay cầm thư của nó vẫn thật lớn, tựa như có thể trực tiếp bao lấy đầu Klein.
Ngài Azcot lần này hồi âm rất nhanh… Klein một bên lễ phép gật đầu, một bên tiếp nhận lá thư, mở ra.
Anh đang muốn đọc nội dung, bỗng nhiên phát hiện tín sứ xương trắng còn dừng ở tại chỗ, không giống như bình thường, sau khi đưa thư thì trực tiếp biến mất.
“Có chuyện gì à?” Klein kinh ngạc hỏi một câu.
Anh vừa mở miệng, trong đầu đột nhiên hiện lên một ý tưởng, vội bổ sung:
“Nếu cần hồi âm, ta sẽ triệu hồi ngươi.”
Cái đầu thật lớn của tín sứ xương trắng gật gật, thân thể bỗng nhiên băng giải, rơi xuống như thác nước, trở về minh giới.
“Lần trước cô gái Reinette Tincole cũng chờ hồi âm, lần này tín sứ xương trắng cũng vậy… Cái này chẳng lẽ là chương trình quy phạm mới của ‘giới tín sứ’? Phì, căn bản không có cái ‘giới tín sứ’ này, đều là tự mình chọc mình, hơn nữa tuyệt đại bộ phận tín sứ thuộc về ‘kiêm chức’… Ừm, tín sứ xương trắng vừa rồi cho mình một loại cảm giác nó có chút ấm ức…” Klein lắc lắc đầu, không có nghĩ nhiều, đưa lực chú ý trở về lá thư của ngài Azcot:
“… Đơn giản mà nói, bắt đầu từ khi có được thần tính, tấn thăng danh sách 4, chính là một quá trình diễn biến dần dần hướng về sinh vật thần thoại, quá trình này thẳng đến danh sách 2 mới chấm dứt, cho nên Thiên sứ cùng Thánh giả có khác nhau về bản chất, ở cổ đại xa xôi, người trước thậm chí có thể được xưng là tòng thần.
Chương 815: Sinh vật thần thoại (2)
“Mỗi một vị Bán Thần, bao gồm Thánh giả cùng Thiên sứ, đều có hình thái sinh vật thần thoại của mình, đây là một loại tri thức hỗn hợp phức tạp, tính chất đặc biệt cùng phù hiệu bí ẩn của thần tính không thuộc về hình thái nhân loại, người thường cho dù chỉ là liếc mắt nhìn một cái, sẽ gặp thương tổn nghiêm trọng, thậm chí tinh thần thất thường, mà Bán Thần cấp bậc càng cao, thương tổn cùng loại càng mạnh, càng không thể chống đỡ, cho nên, sinh vật tầng cấp này đều phải thời khắc khống chế bản thân, không triển lộ hình thái tương ứng, nếu không chỉ là bản thân tồn tại, đã mang đến tai nạn cho xung quanh.
“Đối với Bán Thần mà nói, mất khống chế đặc điểm lớn nhất chính là, mất đi lý trí, đã không thể thu liễm hình thái sinh vật thần thoại của bản thân.
“Bất quá, hình thái sinh vật thần thoại của Thánh giả cũng không đầy đủ, còn có đặc điểm chủng tộc nguyên bản rõ ràng, nghiêm khắc mà nói, phải đạt tới danh sách 2, mới có thể tính là sinh vật thần thoại chân chính…”
Cũng không biết máu mà cô gái “Ẩn giả” muốn là máu sinh vật thần thoại trên ý nghĩa chân chính, hay là có thể nới rộng một chút… A, không biết Will Onsetin sau khi sinh lưu lại máu cuống rốn có tính hay không, là “Rắn vận mệnh” danh sách 1, tuyệt đối là sinh vật thần thoại, nhưng trạng thái cũng không phải quá hợp… Chờ tích góp đủ chuyện, có thể viết ở trên giấy hạc hỏi một lần luôn, ừm, chỉ còn hai cơ hội để viết, phải đủ thận trọng, bất quá, mình cũng sắp quay về Backlund rồi… Nghĩ đến đây, Klein yên lặng tính toán “Rắn vận mệnh” Will Onsetin này khi nào thì sinh ra.
Anh không đi hồi ức chuẩn xác, bằng ấn tượng cho rằng Will Onsetin là được mang thai ở tháng 11 năm trước, mà hiện tại đã là trung tuần tháng tư.
Cho nên, cỡ tháng bảy sẽ sinh ra? Cũng có khả năng sớm một chút… Klein không quá nắm chắc thầm nghĩ, dù sao kiếp trước của anh không có bạn gái, không có vợ, càng không thể có con.
Anh nhanh chóng thu liễm suy nghĩ, tạm thời đặt chuyện này sang một bên, bắt đầu bố trí nghi thức, mang “Chìa khóa Người khổng lồ” hiến tế cho chính mình.
Sở dĩ không cần phương thức linh thể mang theo, là vì cái chìa khóa này quá nặng, Klein bây giờ còn chưa thể dời đi nổi.
Rất nhanh, anh đi vào phía trên sương mù xám, để cho cái chìa khóa thật lớn màu đen kia bay đến mặt ngoài bàn dài đồng xanh, đồng thời tập trung kiểm tra mấy lần.
Sau khi xác nhận không có gì dị thường, anh thể hiện ra giấy bút, viết xuống câu bói toán:
“Nơi đối ứng của cái chìa khóa này.”
Nắm tờ giấy, ôm chìa khóa, Klein dựa vào ghế dựa, nặng nề ngủ đi ở trong lẩm bẩm.
Lúc này đây, trong trời đất xám xịt hiện ra trước hết là vách tường vặn vẹo bán trong suốt bất định, tiếp theo hình ảnh kéo gần, một phát đã xuất hiện cửa lớn trầm trọng cao vượt qua 10m.
Cửa lớn này lấy màu lam xám làm chủ, hai sườn khắc các phù hiệu, ký hiệu cùng hoa văn đối xứng lẫn nhau, vừa trang nghiêm, lại thần bí.
Hào quang hoàng hôn mơ hồ chiếu rọi đến, để cho cánh cửa lớn này nhiễm lên cảm giác suy bại rõ ràng, giống như là ban ngày của toàn bộ thế giới đã sắp hết, bóng tối vĩnh hằng sắp xảy ra.
Ngay sau đó, Klein chú ý tới khe cửa bên trái, nơi cao chừng ba bốn thước, có một lỗ thủng tối đen, tương đương với nắm tay người trưởng thành.
Cảnh tượng rất nhanh thoát phá, cảnh trong mơ theo đó chấm dứt, Klein mở hai mắt.
“Cửa lớn cùng loại với Tu Đạo Viện màu đen nhưng màu sắc khác nhau… hào quang hoàng hôn… suy luận của mình là, cái này đại biểu một cánh cửa của ‘Vương đình Người khổng lồ’… Ừm, tầng vách tường bán trong suốt vặn vẹo đầu tiên kia hẳn là tượng trưng ngăn cách của ‘Nơi thần khí’ cùng bên ngoài, cho nên, dưới tình huống không có sương mù xám bài trừ quấy nhiễu, vô luận bói toán như thế nào, cũng không thể nhìn thấy hình ảnh mong muốn…” Klein ngón tay khẽ gõ mép bàn dài loang lổ, ở trong lòng đưa ra phán đoán nhất định.
Anh đã quyết định mua “Chìa khóa Người khổng lồ” này!
Sau khi bận rộn mang 5.000 bảng tiền mặt về thế giới hiện thực, Klein thu thập vật phẩm trên bàn, tay cầm xấp tiền thật dày, lại lần nữa rời phòng, đi về phòng thuyền trưởng.
“A, tiền thưởng Gilsey Ace ‘Dục Vọng Sứ Đồ’ này chẳng khác nào một chiếc chìa khóa thêm 1.000 đồng bảng vàng…” Klein nhìn tiền mặt trong tay, lại lần nữa gõ cửa phòng “Trung tướng núi băng”.
Kẹt một tiếng, Edwina xuất hiện ở cửa, cô nhìn nhìn tiền mặt mà Hermann Sparrow cầm, chân mày khẽ nhúc nhích, ánh mắt trợn to, bỗng nhiên sáng ngời nói:
“Anh đã có kết quả?”
Klein “ừm” một tiếng:
“Tôi đã được đáp án, nó nghi ngờ có liên quan đến ‘Vương đình Người khổng lồ’.”
” ‘Vương đình Người khổng lồ’ trong thần thoại truyền thuyết?” Edwina ánh mắt lóe sáng hỏi lại một câu.
Klein nhẹ nhàng gật đầu, tỏ vẻ khẳng định.
Edwina môi hé mở, tựa như còn muốn hỏi cái gì đó, nhưng cuối cùng cũng không nói cái gì cả, trực tiếp tiếp nhận 5.000 bảng tiền mặt kia.
Cô quay đầu nhìn những giá sách trong phòng thuyền trưởng, sau khi trầm ngâm vài giây, nói với Klein:
“Nếu anh cảm thấy hứng thú đối với sách này, ban ngày bất cứ lúc nào cũng có thể đến mượn.”
Đây là thỉnh cầu duy nhất của mình… Klein yên lặng ở trong lòng suy đoán “Trung tướng núi băng” kế tiếp muốn nói gì.
“Điều kiện duy nhất của tôi là, khi nào anh rảnh, trao đổi với tôi một chút về lịch sử.” Edwina dừng một chút, đôi mắt tỏa sáng bổ sung:
Klein thầm cười một tiếng, suy nghĩ rồi nói:
“Tốt, nhưng tôi sẽ không trả lời toàn bộ vấn đề.”
Cùng lúc đó, hắn ở trong lòng không tiếng động cầu nguyện một câu:
Hy vọng trong sưu tầm của “Trung tướng núi băng”, có phương pháp chế tác phù chú cao cấp…
“Không thành vấn đề.” Edwina khóe miệng khẽ nhúc nhích, vẻ mặt lại sinh động không ít.
“Ngày mai gặp.” Klein lập tức lấy mũ ấn ngực, cúi chào cáo từ.
Edwina cũng chào lại nói:
“Ngày mai gặp.”
Backlund, phố Iron Gate, ngoài “Quán Bar Brave”.
Emlyn White rời khỏi xe ngựa, đẩy ra cửa gỗ đi vào.
Cậu ta chợt bị kích thích bởi hương vị hỗn tạp ở bên trong, chán ghét đưa tay day day mũi.
Ở trong thi đua săn bắn tín đồ “Ánh Trăng Nguyên Thủy”, cậu còn chưa có tiến triển quá lớn, cho nên tính đến “Quán Bar Brave” mà Sherlock Moriarty thường xuyên đề cập, tìm kiếm thương nhân vũ khí chợ đen Ian tựa như thực linh thông tin tức.
Tên của người này là Emlyn nghe được từ con đường khác.
Sau khi nghiêng thân thể đi, tránh một ma men đụng thẳng về phía trước, Emlyn nhíu mày phủi phủi quần áo, tiếp tục chen về phía quầy bar.
Trong quá trình này, cậu ta nhìn như không có làm cái gì, nhưng luôn có thể làm cho nhóm tửu khách xung quanh không thấy được hắn, vô luận tốc độ, nhanh nhẹn, hay là cân bằng cùng phối hợp thân thể, đều đạt tới trình độ tương đương đáng sợ.
Rốt cuộc, Emlyn đi tới vị trí quầy bar, đưa tay gõ ván gỗ:
“Ian ở nơi nào?”
Người pha chế liếc mắt nhìn cậu ta một cái, không nói lời nào cả, tiếp tục cúi đầu chà lau ly thủy tinh.
“…” Emlyn sửng sờ ở tại chỗ, cảm thấy mình hẳn đã làm sai cái gì, mới không có thu hoạch đáp án như dự đoán, điều này làm cho cậu có chút thẹn quá thành giận, rất muốn đưa tay về phía trước, túm lấy người pha chế kia ra.
Bất quá cậu cho rằng cái này mất phong độ quý ngài, mạnh mẽ kiềm chế cảm xúc, nhìn trái phải vài lần, phát hiện mọi người đều đang uống rượu.
Ngẫm nghĩ, Emlyn thử thăm dò mở miệng:
“Một ly vang đỏ Olmir.”
Người pha chế động tác lau ly dừng lại, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt cổ quái nhìn người nam tuấn mỹ tóc đen mắt đỏ trước mặt nói:
“Không có.”
Cái này là rượu vang đỏ hàng đầu toàn thế giới, giá cực kỳ kinh người!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










