Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 153 : Tự tin có lẽ là khuyết điểm (c761-c765)
❮ sautiếp ❯Chương 761: Tự tin có lẽ là khuyết điểm
“Sau đó, tôi đã phát hiện mình trở lại nơi này.”
Cậu nói toàn bộ là lời nói thật, thậm chí rất đầy đủ, chỉ che giấu chi tiết quay về như thế nào.
Dereck cũng không có hy vọng xa vời cái này có thể giấu diếm được “Thủ tịch”, đã tính khi đối phương truy hỏi thì mơ hồ không rõ, mang nguyên do đổ lên dị thường mà bản thân không biết không rõ ràng.
Cái này khẳng định sẽ làm cho “Thủ tịch” hoài nghi, nhưng ngài “Người Treo Ngược” cùng tiểu thư “Chính Nghĩa” con đường “Người quan sát” đều nói ông ấy sẽ không hỏi nhiều ở những chuyện cùng loại, mình biểu hiện ra dị thường ngược lại sẽ làm cho ông ta càng coi trọng mình, xem mình là quân cờ cân bằng với trưởng lão Lovya… Thế giới bên ngoài thật sự rất phức tạp, ta gần đây mới có thể chân chính lý giải ý nghĩ của bọn họ… Dereck nhịn không được ở trong lòng cảm thán vài câu.
Thành Bạc Trắng thân ở hoàn cảnh ác liệt, thiếu một phần lực lượng sẽ nguy hiểm thêm một phần ở quá khứ rất ít chuyện cùng loại, cho dù có, cũng cơ bản tập trung ở trong “Nghị sự đoàn sáu người”.
Người phi phàm còn lại chuyện đầu tiên học được ở trong tuần tra cùng mạo hiểm lại là hợp tác.
Colin nhẹ nhàng gật đầu, đi đến trước tế đàn, mang miêu tả của Dereck toàn bộ thử làm một lần, nhưng ông ta cũng không có hư không tiêu thất, vẫn đứng ở tại chỗ.
“Xem ra lực lượng còn sót lại kia đã hoàn thành sứ mệnh của nó.” “Kẻ săn ma” này thấp giọng lẩm bẩm.
Cũng không cần lý do mình biên ra… Dereck có chút xấu hổ thầm nghĩ.
Colin ngẫm nghĩ, nghiêng đầu nhìn về phía Dereck:
“Danh hiệu Medici cùng Saslier phân biệt là gì?”
“Thiên sứ đỏ cùng Ám thiên sứ.” Dereck không có giấu diếm.
Colin giống như suy nghĩ nhẹ nhàng gật đầu nói:
“Ở trong một số điển tịch, có nhắc tới ‘Thiên sứ đỏ’, nhưng không có tên cụ thể, về phần ‘Ám thiên sứ’ Saslier thì hoàn toàn biến mất ở trong lịch sử lâu dài.”
Dereck đang muốn thuận thế hỏi Vua Thiên Sứ còn lại có những ai, bỗng nhiên thấy ánh nến lối vào tầng hầm ảm đạm một chút, tựa như có cái bóng đang ùa vào từ bên ngoài.
“Trước rời khỏi nơi này.” “Kẻ săn ma” Colin cũng có phát hiện, cẩn thận nói.
Dereck cầm theo “Rìu gió lốc” lúc này tới gần Heim cùng Joshua, muốn cùng họ tạo thành đội hình chiến đấu.
Nhưng mà, cậu vừa bước ra nửa bước chân, đã phát hiện Heim lui ra một bên hai thước, Joshua thì nâng lên tay trái mang bao tay đỏ, trên mặt hai người là phòng bị không che dấu được, trong ánh mắt lộ vẻ chú ý.
Dereck rõ ràng phản ứng của bọn họ là thực bình thường, bởi vì trong chương trình học liên quan đến thăm dò đều có dạy dỗ tương ứng: đối với đồng bạn vừa thoát ly tình cảnh quỷ dị, quan sát nhiều, tiếp xúc ít!
Mà mình còn chưa có cách nào nói rõ là thoát ly trấn Hạ Ngọ kỳ quái kia như thế nào… Dereck mở miệng muốn giải thích, nhưng lại lặng lẽ ngậm miệng.
Cậu vừa xấu hổ, vừa oan ức, ngậm miệng lại, cầm theo “Rìu gió lốc”, xoay người đi theo sau “Thủ tịch”, từng bước một rời khỏi tầng hầm.
Một hàng bốn người nhanh chóng đến cửa, chuẩn bị đi ra ngoài, lại ngạc nhiên thấy trấn Hạ Ngọ kiến trúc u ám trùng điệp ở bên ngoài tựa như trở nên tối tăm đi một chút.
Hầu như là nháy mắt, những cửa sổ khác nhau trong những căn nhà khác nhau, từng ánh nến hắt ra, hào quang mờ nhạt hoặc cách khoảng hoặc nối nhau, yên tĩnh mà lặng lẽ.
Klein không dừng lại lâu ở phía trên sương mù xám, nhanh chóng quay về nhà vệ sinh, thu hồi vật phẩm tương ứng.
“Hy vọng ‘Mặt Trời’ bên kia không xuất hiện ngoài ý muốn gì nữa, bằng không thường xuyên ra vào nhà vệ sinh cũng không tốt lắm, người biết thì sẽ rõ ràng đây là giấu diếm bí mật, không biết thì nói không chừng sẽ nghĩ tuyến tiền liệt Hermann Sparrow có vấn đề, cái này quả thực là phá hủy hình tượng!
“Tuy mình đã hoàn toàn tiêu hóa ma dược ‘Người không mặt’, nhưng ‘Bí Ngẫu Đại Sư’ Rosago là tăng lên của một danh sách, trong đặc tính phi phàm nó lưu lại tất nhiên cũng bao hàm một phần ma dược ‘Người không mặt’… Dùng đặc tính phi phàm này làm tài liệu chủ mình tương đương với uống thêm một lọ ‘Người không mặt’, một lọ ‘Ma thuật sư’, một lọ ‘Thằng hề’, một lọ ‘Nhà bói toán’, thậm chí không chỉ chừng đó…
“Ài, trước khi tổng kết các loại quy tắc thì vẫn nên tận lực tuân thủ, để tiêu hóa đi thành phần dư thừa này.” Klein chế tạo nước trong, rửa mặt, sau đó đi ra nhà vệ sinh.
Anh vừa định nghĩ đến có phải đã đến thời gian bữa tối hay không, đang định lấy ra đồng hồ bỏ túi vỏ vàng mở xem một cái, trước mắt bỗng nhiên trở tối, hầu như nhìn không thấy năm ngón tay.
Lại là ban đêm… Cái khoảng cách này thực không quy luật… Nếu gặp phải quái vật, hai bên đang kịch chiến, trời chợt tối đen, vậy phải làm cái giờ? Quái vật cũng là sinh linh, hẳn cũng phải ngủ, nếu không đại khái sẽ biến mất ở trong bóng đêm… Ha ha, hai bên đang đánh nhau đồng thời nằm xuống, ngủ một giấc, tỉnh giấc lại tiếp tục… Cái này không phải là chuyện khó mà diễn tả sao? Klein sau khi tấn thăng thành công tâm tình tương đối thả lỏng lẩm bẩm hai câu, bước nhanh nằm lên trên giường.
Vừa nằm lên, anh đột nhiên nghĩ tới một vấn đề:
“Đêm tối nơi này rất nguy hiểm, sinh linh nếu không đi ngủ, sẽ biến mất không thấy, hoàn toàn mất tích.
” ‘Nơi thần khí’, bao gồm thành Bạc Trắng bóng tối cũng rất nguy hiểm, nhân loại nếu không có ánh sáng xua tan đi bóng tối, vượt qua 5 giây cũng có khả năng biến mất không thấy, hoàn toàn mất tích.
“Rất giống mà… Cái này sẽ tồn tại liên hệ nhất định sao?”
Klein lắc lắc đầu, mượn dùng minh tưởng, tiến nhập cảnh trong mơ.
Trong cảnh trong mơ, anh vừa tỉnh táo lại, đã phát hiện vị trí của mình lại biến đổi!
Lần trước khi anh thoát ly cảnh trong mơ, là ở trên tảng đá lớn mà “Thượng tướng ngôi sao” Capella đang ôm gối ngồi, hiện tại lại đặt mình ở trước một cái thang lầu.
Hào quang hoàng hôn thông qua cửa thủy tinh màu sắc rực rỡ ở chỗ cao chiếu vào, làm cho cầu thang giăng kín phù điêu màu đen xoay quanh đi xuống cực kỳ hoa mỹ.
Klein theo bản năng nhìn về bên cạnh, quả nhiên thấy “Nữ vương thần bí” đang đứng ở thang lầu đi thông tầng trên.
Cô gái tóc dài màu nâu này không mặc bộ đồ trước đó nữa, trên người là một cái áo sơ mi trắng đính ren và ruy băng, phối với áo khoác đơn giản màu lam sậm, phía dưới vẫn là quần dài vàng nhạt thêm giày da màu đen, bất quá Klein tin tưởng, quần cùng giày da kiểu dáng cùng loại của “Nữ vương thần bí” khả năng có cả tủ quần áo thậm chí cả một căn phòng.
“Có chuyện gì?” Klein giành trước hỏi.
“Nữ vương thần bí” tay phải vuốt ve tay vịn cầu thang, chậm rãi đi xuống nói:
“Tự tin đôi khi là khuyết điểm.
“Anh rất tin tưởng còi đồng cùng giấy hạc kia, có lẽ có một ngày, nguy hiểm của anh sẽ bởi vậy mà đến.”
Klein bị nói có chút bất an, nhưng không có biểu lộ ra:
“Tôi không rõ ràng ý của cô.”
“Tự tin đôi khi là khuyết điểm.” “Nữ vương thần bí” lập lại một lần, “Capella rất tin tưởng vật phong ấn cô ta đưa cho Heath Doyle, nếu tôi không cùng lên thuyền, Nina sẽ chết, Frank Lee sẽ chết, cô ta cũng sẽ chết, chỉ có anh có khả năng sống sót.”
“Vật phong ấn nọ thật ra không thể ngăn cách lời vô nghĩa tràn ngập mảng hải vực này? Cho nên Heath Doyle sẽ dị biến?” Klein sâu sắc suy luận ra ý ngầm của “Nữ vương thần bí”.
“Nữ vương thần bí” gật gật đầu:
“Dưới tình huống bình thường, nó có thể, nhưng mà, anh có biết lời vô nghĩa tràn ngập mảng hải vực này đến từ ai không?”
Không đợi Klein trả lời, cô ta đã tự nói ra đáp án:
“Tạo vật chủ chân thật.”
Chương 762: Trao đổi tình báo (1)
“Tạo vật chủ chân thật” ? Lời vô nghĩa tràn ngập mảng hải vực này đến từ “Tạo vật chủ chân thật” ? Nghe được “Nữ vương thần bí” đưa ra đáp án, Klein cảm thấy kinh ngạc, lại cảm thấy may mắn.
Anh may mắn là chính như “Nữ vương thần bí” nói, nếu cô ta không có lên thuyền, chẳng sợ có vật phong ấn hạ xuống thính lực, Heath Doyle cũng rất khó mà không phát sinh dị biến.
Đối với người danh sách con đường trung thấp khác mà nói, dưới tình huống không trực tiếp nghe lời vô nghĩa của “Tạo vật chủ chân thật”, nhiều lắm tâm tình áp lực hoặc luống cuống, ngẫu nhiên gặp ác mộng, nhưng sẽ không gặp thương tổn rõ ràng, nhưng đối với “Giáo chủ Rose” mà nói, danh sách 0 con đường của hắn chính là “Tạo vật chủ chân thật”, gặp lời vô nghĩa của vị Tà Thần vẫn rong chơi cho này, cho dù bản thân là kẻ bị điếc, sớm hay muộn cũng ra vấn đề.
Một khi Heath Doyle nổi điên hoặc mất khống chế, lấy đặc thù của mảng hải vực này, những người khác trên thuyền quả thật rất khó may mắn thoát khỏi, bất quá, Klein tin tưởng, chỉ cần có thể chống đỡ qua sự bất ngờ, để cho mình có cơ hội cầu nguyện về phía “Kẻ Khờ”, cùng đi phía trên sương mù xám dùng Quyền trượng Hải Thần đáp lại, thì vẫn có thể giải quyết vấn đề.
Anh kinh ngạc lại là chủ nhân lời vô nghĩa hoàn toàn mâu thuẫn với suy đoán mình, anh nguyên bản cho rằng mảng hải vực này là chiến trường nhóm cổ thần kỷ nguyên đệ nhị cùng vị Tạo vật chủ thành Bạc Trắng sùng bái kia, hoài nghi thần linh phụ thuộc cũng chính là các thiên sứ tương ứng cũng có tham dự, ai ngờ, cái này tựa như đã sai lầm từ điểm xuất phát, bởi vì “Tạo vật chủ chân thật” xuất hiện sớm nhất hẳn là ở trước sau đại tai biến kỷ nguyên đệ tam!
Không bài trừ khả năng lời vô nghĩa là lưu lại sau đó… Klein không mù quáng đưa ra phán đoán, nhìn “Nữ vương thần bí” lướt qua mình, vuốt ve điêu khắc trên tay vịn, thong thả bước đi xuống.
Bóng lưng cô gái này donh dỏng cao, béo gầy vừa đủ, dáng người vô cùng tốt, tóc dài màu nâu để xõa vô cùng đơn giản.
Điều này làm cho Klein không hiểu cảm thấy quen mắt, trải qua hồi tưởng đối với sự kiện liên quan đến “Nữ vương thần bí”, rốt cuộc nhớ lại nơi phát ra cảm giác quen thuộc:
Anh khi tìm kiếm “Thẻ báng bổ” mà tham quan triển lãm kỷ niệm Russell, có thấy qua bóng lưng cùng loại, lúc ấy cho rằng bóng lưng nọ hơi có chút kỳ quái, rõ ràng mặc váy màu vàng mang phong cách thiếu nữ, lại đội cái mũ mềm màu đen khá là người lớn.
“Hẳn chính là ‘Nữ vương thần bí’, cô ta cũng đi tham quan triển lãm kỷ niệm Russell… Cô ta lúc ấy đang xem là sách giáo khoa cơ sở mà Đại đế đã cải tiến cho con gái, cùng cờ vua và xếp gỗ mà ông ta phát minh… Cô ta tin tưởng mình lấy đi là lá bài ‘Hoàng đế đen’…
“Trưởng nữ Đại đế Bernarde sáng lập ‘Yếu Tố Bình Minh’, đối kháng ‘Hội khổ tu Morse’, mà từ nhật kí xem, cô gái này rất thưởng thức châm ngôn ‘Muốn làm gì thì làm, nhưng chớ thương tổn’, cho nên, từ hai điểm này có thể suy đoán, cô ta đại khái là Bán Thần con đường ‘Kẻ nhìn trộm bí mật’…
“Danh sách 4 ‘Kẻ nhìn trộm bí mật’ là ‘Học giả thần bí’… ‘Nữ vương thần bí’… Đương nhiên, thanh danh ‘Nữ vương thần bí’ đã lan truyền biển lớn mấy chục cả trăm năm, cô ta hiện tại khẳng định không chỉ danh sách 4, ừm, Capella sau khi rời khỏi ‘Nữ vương thần bí’, gia nhập ‘Hội khổ tu Morse’…
“Vị nữ vương này rất để ý đối với có thể suy luận nhật kí Russell hay không…”
Các loại tình báo vụn vặt đan vào cùng một chỗ, làm cho Klein bỗng nhiên có suy đoán:
Có lẽ, “Nữ vương thần bí” chính là trưởng nữ Đại đế Russell, Bernarde Gustav!
Cái này có lẽ có thể nói rõ nguyên nhân vị nữ vương này ăn mặc có phong cách địa cầu lại tương đương kỳ quái, cô ta chịu sơ thích của Đại đế ở phương diện này ảnh hưởng rất sâu, lại không có cách nào hoàn toàn thoát ly phong cách thời đại trước mắt, vì thế tổng hợp lại ra phong cách độc đáo, kỳ dị của bản thân… Về phần có dễ coi hay không, đó chính là chuyện khác, người xinh đẹp thì khoác bao tải cũng dễ coi, cũng là thời trang… Klein trong lòng lẩm bẩm, mặt ngoài lại lặng lẽ nội liễm, không chút hoang mang theo “Nữ vương thần bí” dọc thang lầu hoa mỹ đi xuống.
“Nữ vương thần bí” không có quay đầu, vừa đi vừa nói chuyện:
“Thế giới cảnh trong mơ này cũng không rộng lớn, chỉ có hai bộ phận, một là hình chiếu vương đình Người khổng lồ ngọn núi đối diện, một là Tu Đạo Viện màu đen bên này.”
“Vương đình Người khổng lồ?” Klein trong đầu chợt hiện ra quần thể kiến trúc rộng lớn sừng sững ở trong hoàng hôn như ngưng đọng lại.
Cái này lại là hình chiếu “Vương đình Người khổng lồ”!
Mà đám người “Mặt Trời” đang ở cửa vào “Vương đình Người khổng lồ” chân chính, trấn Hạ Ngọ!
“Nữ vương thần bí” giọng điệu nhu hòa nhưng không chứa cảm tình nói:
“Cái này là suy đoán của tôi, bởi vì nó rất giống hoàng hôn cự điện Fossack.
“Mà ở thời điểm kỷ đệ tứ, vẫn có lời đồn, vị chiến thần kia là Người khổng lồ xa xưa sống sót sau đại tai biến.”
Con đường “Chiến thần” chính con đường là “Người khổng lồ”… Klein ở trong lòng tỏ vẻ tán đồng đối với suy đoán của “Nữ vương thần bí”.
Lúc này, anh nhớ lại trong tư liệu thần thoại “Mặt Trời” cung cấp, miêu tả đối với “Vương đình Người khổng lồ” có câu “vĩnh viễn ở trong hoàng hôn” như vậy, cái này ăn khớp với đặc thù của mảng kỳ quan ở ngọn núi đối diện kia.
Từ “Tạo vật chủ chân thật” vừa rồi đến “Vương đình Người khổng lồ” hiện tại, nữ vương lộ ra hai tình báo cực kỳ có giá trị… Cô ta đây là đang hướng tới mình, không, hướng vị sau lưng mình thể hiện thiện ý, ha ha, sau lưng mình chỉ có chính mình… Klein bình tĩnh đáp lại:
” ‘Vương đình người khổng lồ’ chân chính ở ‘Nơi thần khí’.”
Anh dùng giọng điệu không lắm để ý cho lắm nói ra chuyện này là vì thể hiện giá trị bản thân thể hiện cấp bậc của vị sau lưng kia.
“Nữ vương thần bí” đứng ở tại chỗ, tay phải đặt ở trên tay vịn giăng kín điêu khắc hoa mỹ, nửa xoay người, nhìn về phía Hermann Sparrow, không nhanh không chậm nói:
“Lời đồn đường đi thông ‘Nơi thần khí’, là giấu ở ngọn núi đối diện, giấu ở trong hình chiếu ‘Vương đình người khổng lồ’.”
Cho nên đám người “Mặt Trời” bắt đầu thăm dò trấn Hạ Ngọ? Đứa nhỏ Jack kia không phải nói bọn họ xuất hiện ở bờ biển sao? “Vương đình Người khổng lồ” cùng “Vương đình Người khổng lồ” trong hình chiếu đều có chốt mở, phải mở ra trước, mới có thể làm cho hai mảng hải vực liên thông với nhau?
Nơi này tràn ngập lời vô nghĩa “Tạo vật chủ chân thật”, lại cất giấu bí mật “Thần khí nơi”, lưu lại lực lượng con đường Đêm tối, Mặt trời, Gió bão, Đại địa, Người quan sát, cái này tựa như có thể đối ứng với đại tai biến!
Sau đại tai biến, “Nơi thần khí” ngăn cách cùng bên ngoài, nhóm cứu thế Nữ Thần, Mặt Trời Vĩnh Hằng, Chúa Tể Của Gió Bão, Đại Địa Mẫu Thần, ‘Tạo vật chủ chân thật’ xuất hiện… Chỉ có con đường “Người quan sát” thể hiện không tưởng là không giống… Klein căn cứ tình báo trước mắt nắm giữ đưa ra phỏng đoán.
“Nữ vương thần bí” tiếp tục đi xuống, chuyển nói:
“Tu Đạo Viện màu đen bên này xem qua cũng không lớn, nhưng mỗi một kiến trúc mỗi một tầng đều đại biểu cho những nơi khác nhau của mảng hải vực này, phía sau mỗi một cánh cửa đều cất giấu cảnh trong mơ của một sinh linh.”
Như vậy à… Klein nhìn tay vịn thang lầu, phát hiện điêu khắc mặt trên lấy đầu người làm chủ, nhìn sơ qua thì hoa mỹ, nhìn kỹ thì tùy người, vì thế thuận miệng hỏi:
“Cái thang lầu này thuộc về cảnh trong mơ của ai?”
Chương 763: Trao đổi tình báo (2)
“Một Người bất tử Linh Giáo Đoàn, hắn tới nơi này tìm kiếm dấu vết quá khứ vị Tử Thần kia lưu lại, đây là một trong những nguyên tố Tử thần nhân tạo cần thiết, lại mất khống chế ở trong lời vô nghĩa, vĩnh viễn bồi hồi ở trong một tòa di tích dưới nước, mang mỗi một người mạo hiểm có gan tiến vào chuyển hóa thành thuộc xác sống về hắn.” “Nữ vương thần bí” bình thản giải thích.
Thần chiến bùng nổ ở nơi này, Tử Thần cũng có tham dự? Khó trách “Thượng tướng địa ngục” thường thường mạo hiểm tiến mảng hải vực này… Klein giật mình một chút.
Đối với chuyện Tử thần nhân tạo này, anh cũng không khiếp sợ, bởi vì trước đó đã nghe “Bất lão ma nữ” Catherine Pelle đề cập qua, hơn nữa Linh Giáo Đoàn cách thành công tựa như còn rất xa.
Lúc này, “Nữ vương thần bí” vừa vặn đi hết cầu thang, quay đầu nhìn anh một cái.
Ngay sau đó, cô gái này rẽ hướng hành lang, tiến vào kiến trúc một tầng này.
Klein nhìn quanh một vòng, phát hiện không có cầu thang đi xuống nữa, nơi này tựa như chính là tầng dưới chót.
“Nữ vương thần bí” đứng ở trước một cánh cửa gỗ màu đen giăng kín hoa văn kỳ dị, đưa tay nắm tay nắm nói:
“Tôi vẫn hoài nghi cảnh trong mơ bên trong là mấu chốt chống đỡ nơi này tồn tại, lực lượng đêm tối lưu lại chỉ là cung cấp khả năng phát triển mà thôi.”
Trong khi nói chuyện, cô ta xoay tay nắm, mở ra cửa lớn.
Cửa lớn màu đen chậm rãi mở ra sau, bên trong không phải căn phòng trong tưởng tượng của Klein, mà là một mảng biển lớn.
Biển lớn này bị ánh mặt trời chói mắt chiếu rọi, trong nước gợn tựa như có từng mảng lớn màu vàng nồng đậm.
Theo cửa phòng rộng mở, Klein chỉ cảm thấy một cỗ khí tức mãnh liệt đến khó mà tưởng tượng ùa ra, cả căn phòng bắt đầu lay động rõ ràng, tro bụi phía trên, gạch đá trên tường, lần lượt rơi xuống.
Trong loáng thoáng, Klein có loại dự cảm cảnh trong mơ sắp thoát phá.
Lúc này, “Nữ vương thần bí” đưa tay phải, mang cửa gỗ màu đen đóng chặt lại, tất cả lại khôi phục bình thường.
“Cho dù là tôi, cũng không dám tiến vào nơi này.” Vị nhân vật lớn thế giới thần bí này nói như thế.
“Nơi này còn có cảnh trong mơ còn sót lại của thần linh nào đó.” Klein bình tĩnh nói, một bộ dáng sau lưng tôi có người, đã sớm nắm giữ tình huống nhất định.
“Nữ vương thần bí” xoay người lại, đôi mắt xanh thẳm đảo qua khuôn mặt Hermann Sparrow:
“Mảng hải vực này, Tu Đạo Viện màu đen này, cất giấu rất nhiều bí mật, tôi hiểu biết khả năng không đến 1/100.”
Cô ta không thèm nhắc lại, cứ như vậy lẳng lặng nhìn Hermann Sparrow, giống như đang chờ đợi cái gì.
Thật áp lực… Klein ngẫm nghĩ, thử thăm dò:
“Cô có biết chú văn mở ra của lá bài ‘Hoàng đế đen’ là gì không?”
“Nữ vương thần bí” lặng lẽ vài giây, lắc lắc đầu.
Klein nhìn vào mắt của cô ta nói:
“Bernarde.”
Cả hành lang yên tĩnh tựa như ngay cả tiếng hít thở cũng không có, “Nữ vương thần bí” môi nhích động, lại lần nữa khép lại.
Đôi mắt xanh thẳm của cô ta ngắn ngủi mất đi tiêu cự, lại rất nhanh tìm về thâm thúy.
“Nữ vương thần bí” không nhanh không chậm xoay người, đi hướng thang lầu màu đen, giọng nói không thay đổi:
“Cảnh trong mơ đã xong.”
Klein nhìn bóng lưng của cô ta dọc theo thang lầu màu đen từng tầng một đi lên trên, cho đến khi hào quang chói mắt bao phủ toàn bộ hình ảnh.
Trấn Hạ Ngọ.
Nhìn thấy trong những căn nhà bên ngoài ánh nến sáng lên từng cái một, thành bang tĩnh mịch bỗng nhiên có sinh khí, đám người Dereck tựa như rơi vào ác mộng, tinh thần chợt căng thẳng.
“Kẻ săn ma” Colin xem kỹ vài lần, chăm chú nói:
“Chúng ta ở thế giới hiện thực.
“Lực lượng tế đàn đã tiết ra.”
Trấn Hạ Ngọ kỳ quái kia xâm nhập trấn Hạ Ngọ hiện thực? Dereck mơ hồ rõ ràng lời nói của “Thủ tịch”, đồng thời có suy đoán đại khái đối với nguyên nhân xuất hiện loại chuyện này.
Cậu hoài nghi ngài “Kẻ Khờ” thời điểm đẩy mình ra khỏi trấn Hạ Ngọ kỳ quái kia, đã đánh vỡ cân bằng nơi đó, để cho lực lượng thẩm thấu ra.
Cái này cũng có thể giải thích “Kẻ săn ma” Colin Iliad sau khi thử lặp lại, vì sao không biến mất tại chỗ.
Ngay ở lúc Dereck nghĩ cái này sẽ mang đến dạng biến hóa gì, “Thủ tịch” Colin Nghị sự đoàn sáu người đã từ một ngăn ngầm trong dây lưng lấy ra một nắm bụi phấn lập lòe ánh sáng, đồng thời mang chúng tung về phía không trung.
Bụi này bỗng nhiên nổ tung, dâng lên phía trên hào quang trắng bạc, cái này ở trong hoàn cảnh u ám tăm tối có vẻ cực kỳ bắt mắt.
Dereck, Joshua cùng Heim đều rất rõ ràng ý tứ của tín hiệu này, đó chính là không cần chạy loạn các nơi, dừng lại ở tại chỗ, đề phòng kẻ địch khả năng đột kích, chờ đợi cứu viện!
Không hề nghi ngờ, đây là phát ra nhằm vào các tiểu tổ đang phân tán thăm dò những nơi khác của trấn Hạ Ngọ!
“Kẻ săn ma” Colin ở lúc tia chớp gián đoạn liên tục phóng ra ba lượt tín hiệu, sau đó nghiêng người nói với đám người Dereck:
“Chúng ta từ gần đến xa, theo thứ tự hội hợp cùng bọn họ.
“Trên đường cẩn thận.”
“Rõ, thủ tịch!” Dereck đã quên oan ức vừa rồi, chỉ hy vọng có thể nhanh chóng trợ giúp đồng bạn.
Dựa theo Colin phân phó, cậu đi ở bên trái tiểu đội, bên kia là Joshua mang Bao tay đỏ, cầm kiếm thẳng màu đen, Heim “Kỵ sĩ bình minh”tương đối mạnh hơn là ở cuối cùng, cách “Kẻ săn ma” phía trước nhất ước chừng ba bước.
Tần suất tia chớp trên trời cao nhanh chóng luân phiên, trấn Hạ Ngọ âm trầm khi thì sáng ngời khi thì u ám, ánh nến chiếu ra ở các cửa sổ lắc qua lắc lại, an bình mà yên tĩnh.
Dereck đã không phải tay mơ lúc trước, lúc này tuy khẩn trương, nhưng lòng bàn tay nắm “Rìu gió lốc” cũng không có chảy mồ hôi, tầm mắt thành thạo di động qua lại, phòng bị trong kiến trúc hai bên khả năng đột nhiên có quái vật nhảy ra.
Một tia chớp xẹt qua, thế giới quay về bóng tối, ánh nến ở trấn Hạ Ngọ vẫn lập lòe, giống như đang chờ đợi khách qua đường cần tá túc.
Mà hào quang đèn lồng da thú trong tay Heim mờ nhạt tỏa ra ngoài, nhưng không cách chiếu ra xa, còn không có hữu hiệu bằng năng lực nhìn đêm của Dereck.
Tác dụng duy nhất của nó tựa như chính là xua tan bóng đen đặc quánh xung quanh.
Đúng lúc này, cổ Dereck chợt sinh cảm giác mát lạnh, mà xung quanh cũng không có gió lạnh thổi qua!
Cậu theo bản năng không trực tiếp quay đầu, mà bước xéo một bước, nửa xoay người, dùng khóe mắt nhìn về phía sau.
Cậu thấy Heim thân cao tiếp cận 2m3 vẻ mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào mình, bổ xuống kiếm thẳng to lớn trong tay!
Phành!
Dereck toàn thân lăn tròn, tránh được một kích này, bên tai tựa như còn quanh quẩn tiếng gió kịch liệt.
Ngay sau đó, cậu nghe thấy giọng của “Thủ tịch”:
“Có chuyện gì vậy?”
“Heim tập kích tôi!” Dereck lăn về phía “Kẻ săn ma” Colin rồi đứng lên.
“Tôi?” Heim một tay cầm theo đèn lồng da thú, một tay nắm kiếm thẳng to lớn, vẻ mặt nghi hoặc hỏi ngược lại.
Colin liếc mắt nhìn Dereck một cái:
“Tôi cũng không có phát hiện cậu ta có hành động khác thường.”
Khi nói chuyện, trong mắt “Kẻ săn ma” này đột nhiên hiện ra hai phù hiệu màu xanh sậm.
Ông ta nhìn quanh một vòng rồi nói:
“Kẻ tập kích có thể biến hóa thành bộ dáng Heim?”
Ông ta còn chưa dứt lời, tay phải nắm chặt kiếm thẳng màu bạc đâm mạnh về phía sau một nhát!
Chương 764: Kẻ sám hối
Phốc!
Trong tiếng va chạm lặng lẽ, trong hoàn cảnh âm trầm tăm tối trồi lên một cái bóng, hắn có tóc hoa râm hỗn độn, có thật nếp nhăn khắc sâu, có đôi mắt màu lam tang thương mà thâm thúy thiển, trong tay cũng cầm một cây kiếm thẳng màu bạc bôi lớp dầu mỏng màu xám nhạt, hầu như giống như đúc với “Kẻ săn ma” Colin, khác nhau duy nhất là, hắn vẻ mặt âm trầm, màu da ảm đạm.
Phốc phốc phốc!
Hai thanh kiếm thẳng màu bạc liên tục va chạm ở giữa không trung, đánh ra hoa lửa.
Cùng lúc đó, Colin Iliad trầm giọng hô một câu:
“Ánh sáng!”
Ánh sáng? Dereck bản năng liền nâng hai tay lên, giao nắm để ở trước miệng.
Khoảnh khắc này, cậu phát hiện trong bóng tối xung quanh chạy ra ba cái bóng, một cái là Heim cao lớn cường tráng, một cái là Joshua mang Bao tay đỏ, một cái là bản thân Dereck thân không cao không thấp trên mặt còn lưu vẻ trẻ con!
Dereck không có bối rối, dựa theo “Thủ tịch” dặn dò, để cho từng đạo hào quang tương đối trong vắt từ trong cơ thể phóng ra ngoài.
Ba cái bóng kia tựa như thực e ngại điều này, một bên nâng lên bàn tay, che ở trước mặt, một bên ý đồ bỏ chạy sang một bên.
Nhưng mà, tốc độ của bọn họ sao có thể so với ánh sáng.
Hào quang trong vắt chiếu sáng khu vực xung quanh, ba cái bóng kia hoàn toàn bị bao phủ vào trong.
Bọn họ hé miệng, phát ra tiếng kêu thảm thiết không tiếng động, nhưng rất nhanh đã nhạt đi rồi biến mất.
Hào quang dâng lên, mang hai “Kẻ săn ma” đang đánh nhau nhét vào trong lĩnh vực ánh sáng, một trong đó động tác lập tức trở nên cứng ngắc cùng chậm chạp, tiếp theo mất đi màu sắc, hoàn toàn tối đi.
Phốc!
Kiếm thẳng màu bạc bôi lớp dầu mỏng xuyên thấu quái vật, lại tựa như đâm trúng không khí vô hình, không thể tạo thành thương tổn gì.
Đúng lúc này, quái vật đen đúa đột nhiên tự thiêu đốt, phần nứt thành từng cái bóng vặn vẹo, cùng tan rã từng chút một ở trong ánh sáng cùng ngọn lửa.
“Kẻ săn ma” Colin thu hồi kiếm thẳng màu bạc nọ, nghiêng đầu nói với đám người Dereck:
“Quái vật lần này là cái bóng của chúng ta.
“Nhược điểm của chúng là, ánh sáng cường độ cao!”
Trong khi nói chuyện, trên người vị “Thủ tịch” Nghị sự đoàn sáu người này trào ra ánh bình minh trong vắt thánh khiết, chiếu sáng cả con đường này như ban ngày.
Đây là năng lực phi phàm con đường “Chiến sĩ” ở giai đoạn “Kỵ sĩ bình minh” có thể có được, “Kẻ săn ma” Colin sở dĩ ngay từ đầu không dùng, là vì hiệu quả rất rõ ràng, không biết sẽ dẫn ra ngoài ý muốn gì, hiện tại, ông đã rõ ràng nhược điểm quái vật trong trấn Hạ Ngọ này!
“Thủ tịch” chế tạo ánh bình minh giống như lĩnh vực, Heim bỏ qua tính toán sử dụng năng lực phi phàm cùng loại, vẫn cầm theo đèn lồng da thú, cùng Dereck, Joshua đi theo phía sau Colin Iliad, vòng về phía một con đường khác.
Không bao lâu, một hàng bốn người đến một tòa giáo đường sụp xuống phân nửa.
Giáo đường này nguyên bản có tháp cao, chỉnh thể sử dụng là cột đá cổ điển thêm vòm cuốn gạch đá, trầm trọng mà ảm đạm.
Thông qua cửa lớn mà Người khổng lồ cũng thấy rộng rãi, đám người Dereck theo “Thủ tịch”, đi vào đại sảnh cầu nguyện, thấy thần tượng nơi này đã bị hủy diệt, nhưng ngọn nến trên thánh đàn không biết đã bị ai điểm hỏa.
Phía trước thánh đàn, một bóng người mặc áo bào trắng đơn giản phủ phục ở nơi đó, thấp giọng cầu nguyện, để cho người ta không thể nghe thấy.
“Không phải người của chúng ta.” Heim cũng có năng lực nhìn đêm ỷ vào vóc dáng cao nhất, phát hiện dị thường trước.
Cái này thuyết minh không phải quái vật biến thành từ cái bóng của đội viên chúng ta… Dereck ở trong lòng giúp Heim nói ra ý tứ tiềm tàng.
Mà cái này ý nghĩa không biết, không biết thường thường đại biểu cho cực kỳ nguy hiểm!
“Nơi này nguyên bản hẳn có một tiểu tổ thăm dò.” Colin thu liễm phạm vi ánh bình minh của bản thân, miễn cho kích thích đến bóng người áo bào trắng.
Heim, Joshua cùng Dereck đột nhiên lặng lẽ, không nói được lời nào, dưới cảnh tượng như vậy, tiểu tổ thăm dò kia không có xuất hiện cơ bản ý nghĩa là kết cục không phải quá tốt.
Trong khi bọn họ suy nghĩ xoay chuyển, chỗ cửa phía bên phải đại sảnh đi ra hai người nam mặc quần áo màu đen bó sát người, bọn họ đúng là hai thành viên tiểu tổ thăm dò giáo đường.
“Thủ tịch, cái bóng này, cái bóng này có vấn đề! Laroya bị chính cái bóng của hắn cắn nuốt!” Một đội viên tiểu đội thăm dò trong đó ánh mắt quét đến “Kẻ săn ma” Colin, lúc này vừa kích động vừa sợ hãi nói.
Đã có người hy sinh sao… Dereck tâm tình trầm trọng rất nhiều, thấy ánh bình minh rải ở bốn phía lại khuếch trương ra ngoài, mang hai đội viên tiểu đội thăm dò kia bao vào trong.
Hai đội viên nọ vẻ mặt bỗng nhiên dữ tợn, thân thể lại cấp tốc ảm đạm, gần hai giây sau, bọn họ tựa như cái bóng bị chiếu sáng, hoàn toàn biến mất không thấy.
Bốp bốp bốp!
Từng cây xương trắng, từng đám máu thịt rơi ra từ trong cơ thể bọn họ, rải lên trên mặt đất.
Từng điểm hào quang đang thong thả phân ra từ trong hài cốt này.
Colin thu hồi ánh mắt, không có vẻ mặt nói:
“Đi đến bên cạnh nhân viên thánh chức kia, nghe một chút nó đang cầu nguyện cái gì.”
Đám người Dereck lặng lẽ gật đầu, từng bước một xuất phát về phía tượng thần bị sụp đổ.
Sau chừng mười bước, bọn họ từ bên cạnh thấy rõ ràng bộ dáng cái bóng áo bào trắng kia, đây là một trung niên nam hình dáng khắc sâu, đang chảy nước mắt.
Vị nhân viên thánh chức này mặt hầu như dán sát nền gạch, miệng thì thào lẩm bẩm:
“Chúa toàn năng, tôi sám hối,… Saslier dụ hoặc, các vua thường xuyên đến cung điện thuộc về hoàng hôn mưu đồ bí mật.
“Mọi người tòa thành trấn này không biết khi nào đã xảy ra biến hóa, bọn họ thiết lập tế đàn bí mật, cử hành nghi thức kỳ quái, làm những chuyện mà ngài không cho phép.
“Tôi phát hiện tất cả cái này, nhưng đã quá muộn, đọa lạc, đẫm máu, bóng tối, hư thối, giết chóc, dơ bẩn cùng bóng ma đã chảy xuôi bao phủ mảng thổ địa này.
“Tai họa thật lớn sẽ bắt đầu từ nơi này!”
Những lời như vậy lặp đi lặp lại, tựa như một Người dự ngôn đang dùng giọng nói trầm thấp kể lại kết cục bi thảm chắc chắn đã đến.
Tai họa thật lớn sẽ bắt đầu từ nơi này? Mảng đại địa này bị “Chúa sáng tạo tất cả” vứt bỏ chính là bắt đầu từ nơi này? Còn nữa, ai dụ hoặc “Ám thiên sứ” Saslier? Vị nhân viên thánh chức này hẳn đã nói ra, bởi vì sau câu “Tôi sám hối” này, có một chỗ trống vừa vặn có thể nói đủ một cái tên… Hắn nguyên bản có nói, nhưng cái tên này lại tự biến mất? Bị ai lau đi? Vị nhân viên thánh chức này trước đó hẳn ở trong trấn Hạ Ngọ kỳ quái này, sau khi cân bằng bị đánh vỡ mới xuất hiện ở nơi này, nếu không lần thăm dò trước đã bị phát hiện rồi… Dereck trong khoảng thời gian ngắn hiện lên các ý tưởng.
Lúc này, cậu thấy “Thủ tịch” sải ra bước chân, đi tới bên cạnh nhân viên thánh chức mặc áo bào trắng đơn giản kia.
Klein từ trong mộng tỉnh lại, bị ánh mặt trời chính ngọ chiếu vào từ ngoài cửa sổ thẳng đến đôi mắt đang nhắm.
Anh xoay người xuống giường, không nhanh không chậm đi tới nhà ăn hải tặc.
Frank Lee thấy anh đến, lập tức vẫy vẫy tay với anh:
“Hermann, tôi phát hiện chút đồ mới!”
Cái đệch, lại là cái quỷ gì đây… Klein trong lòng lại bắt đầu đề phòng:
“Phát minh mới của anh?”
“Không, không phải.” Frank hưng phấn lắc đầu nói, “Tôi nguyên bản muốn nghiên cứu cá ở mảng hải vực này, chúng nó hẳn sẽ nằm mơ! Tôi vừa rồi thử đi thả câu, kết quả câu được một thứ kỳ quái.”
Chương 765: Cái tên thứ tư
Thứ kỳ quái gì đó? Klein đầu lớn lên, mặt ngoài lại bất động thanh sắc hỏi: “Là cái gì?”
“Trong bụng cá có ngón tay nhân loại!” Không đợi Hermann Sparrow đáp lại, Frank thịch thịch thịch chạy ra khỏi nhà ăn, không bao lâu, hắn lại chạy nhanh trở về, trong tay có một con quái ngư màu xanh đen.
Con cá này chiều dài bình thường, vị trí mắt giống như mí mắt con người, bụng đã bị xé ra, có thể thấy bên trong có ba ngón tay máu chảy đầm đìa.
“Cái này không phải tôi đặt vào, đây là nó nguyên bản đã có! Anh xem khoang miệng của nó, nó đại khái sẽ không ăn thứ này, cho nên, chỉ có thể là tự nó mọc ra! Đương nhiên, tôi trước mắt không có cách nào biết rõ ngón tay này có tác dụng gì đối với bản thân nó.” Frank tốc độ nói cực nhanh nói ra phán đoán của mình.
Klein liếc mắt nhìn con cá kia một cái, cân nhắc nói:
“Cũng có thể là người khác nhét vào.”
“… Có đạo lý, vậy nó sẽ không là con cá độc đáo nhất.” Frank ngẩn ra một giây, mơ hồ có chút thất vọng, “Ngón tay thuộc về máu thịt, tôi hỏi Heath một chút, hắn là chuyên gia phương diện này.”
Khi nói chuyện, hắn nhìn quanh một vòng, tìm được Heath Doyle lui ở trong góc dùng bữa.
Frank bước nhanh đi qua, mang con quái ngư màu xanh đen kia đặt ở trước mặt “Người vô huyết”.
Heath Doyle vươn hai tay, đè lên thân cá, muốn áp lên trên mặt.
Frank nhìn khung cảnh này, không hiểu cảm thấy có chút không đúng.
Hắn rất nhanh phản ứng lại, ha ha cười nói:
“Không, cái này không phải thực vật đưa cho cậu, cậu trong khoảng thời gian này luôn ăn cá, trên người cũng có mùi.
“Ý của tôi là, cậu biết ngón tay trong bụng cá này không? Có thể tìm ra chủ nhân nguyên bản của nó không?”
Heath Doyle đình chỉ động tác cúi xuống của thân thể, tập trung xem kỹ vài giây rồi nói: “Chúng nó thuộc về một vị ‘Giáo chủ Rose’, ít nhất là một vị ‘Giáo chủ Rose’.”
Hắn lấy ba ngón tay kia ra, máu chảy đầm đìa xắp lại ở cùng nhau.
Sau ngưng đọng lại ngắn ngủi, mấy ngón tay hòa tan giống như ngọn nến, biến thành một bãi máu thịt dinh dính.
Máu thịt mấp máy, ở trên bàn miêu tả ra một từ đỏ tươi:
“Cứu mạng!”
Ngón tay “Giáo chủ Rose”…”Cứu mạng”… Thấy một màn như vậy, Klein đứng ở bên cạnh nháy mắt có liên tưởng.
Anh nhớ tới “Thánh giả đen” Leo Masterton trong thế giới cảnh trong mơ!
Vị thánh giả “Hội Cực Quang” này ở trong di tích hoặc phế tích nào đó, chịu thiên sứ con đường “Người quan sát” hoặc lực lượng thần linh lưu lại ảnh hưởng, phân liệt ra một nhân cách thiện lương, vì thế bị nhốt ở nơi đó.
Nhân cách thiện ác của hắn không ngừng đối chọi, thường xuyên tiến hành giao phong trên tinh thần, nhân cách chủ thiên hướng bóng tối dần dần chiếm cứ thượng phong, nhân cách thiện lương chỉ có thể lẩn trốn trong trong thế giới tâm linh, tìm kiếm trợ giúp.
Cho nên, đây là nhân cách Leo Masterton thiện lương đang thử cầu cứu? Thân là thánh giả “Hội Cực Quang”, hắn rất có thể đã tấn thăng “Người chăn cừu”, có năng lực phi phàm “Giáo chủ Rose” cũng không kỳ quái… Klein có chút suy nghĩ gật đầu, cảm thấy phán đoán của mình hẳn rất tiếp cận sự thật.
“Cứu mạng? Là thế nào?” Frank Lee có chút mờ mịt nghiêng đầu nhìn về phía Hermann Sparrow.
Anh hẳn nên hỏi thuyền trưởng của anh, mà không phải tôi… Klein lắc lắc đầu: “Không cần phải xen vào.
“Mảng hải vực này có rất nhiều cổ quái.”
Anh đưa ra ý kiến này căn cứ là từ trong cảnh trong mơ trước đó có thể thấy được, nhân cách chủ Leo Masterton có ưu thế tuyệt đối, thật muốn đi cứu, nhất định phải làm chuẩn bị đối phó với một vị Bán Thần, tuy nhiên nhân cách thiện lương kia khẳng định sẽ tiến hành quấy nhiễu, nhưng nhiều lắm là làm cho thực lực “Thánh giả đen” hạ xuống ở trình độ nhất định, nhưng vẫn là Bán Thần.
Đương nhiên, trên “Tàu Tương Lai” có lá bài chưa lật “Nữ vương thần bí”, thật muốn thử, cũng không phải là không thể được, nhưng nếu thực giải cứu dễ dàng như vậy, dễ dàng có thể làm cho Leo Masterton hoàn toàn trở thành “Thánh giả đen” thiện lương, Klein tin tưởng vị nữ vương kia khẳng định đã sớm làm, cô ta sở dĩ không hành động, tất nhiên có trở ngại ở hiện thực.
Ví dụ như, cái chỗ của Leo Masterton kia, lực lượng làm cho nhân cách sinh linh phân liệt ngay cả “Nữ vương thần bí” cũng không dám khiêu chiến… Leo Masterton trong mộng chỉ là hoàn nguyên một chút, đã thiếu chút làm cho mình lâm vào cục diện khó có thể ứng đối, cuối cùng xuất ra Quyền trượng Hải Thần mới giải quyết nhanh được vấn đề, thế giới hiện thực nếu gặp lại, mình sẽ thật phân liệt nhân cách, trở thành thành viên của bệnh viện tâm thần, phải nghĩ biện pháp từ chỗ Utravsky thần phụ mượn đến “Tâm yểm ngọn nến”, mới có hy vọng chữa khỏi… Ha ha, cũng có thể tìm tiểu thư “Chính Nghĩa” xem bệnh, nhưng cô ta hiện tại thực lực khẳng định không đủ… Klein hồi ức lại, tự mình trêu chọc hai câu.
“Ừm.” Frank Lee thực tin tưởng Hermann Sparrow, “Có lẽ cái tên cầu cứu cũng đã chết đi từ sớm…”
Nói tới đây, ánh mắt hắn đột nhiên tỏa sáng, nhìn chằm chằm Heath Doyle nói: “Có thể tiêu trừ dấu ấn tinh thần trên máu thịt nguyên bản này không?”
“Có thể.” Heath Doyle đáp lại ngắn gọn.
Frank Lee khóe miệng nhếch lên từng chút một, cười như là một đứa nhỏ nặng hai trăm cân: “Tôi vẫn rất ngạc nhiên máu thịt cấu thành ‘Giáo chủ Rose’.
“Vẫn suy nghĩ, dùng máu thịt cùng loại làm môi giới tạp giao, sẽ phát sinh chuyện gì.”
Một ngày nào đó, cậu sẽ chết ở trong thực nghiệm của cậu, hoàn hảo, tôi rất nhanh sẽ rời khỏi chiếc thuyền này… Klein không hiểu có loại cảm giác để một đứa nhỏ tiến vào kho vũ khí quân đội.
Heath Doyle khuôn mặt tái nhợt đến gần như trong suốt ngẩn ra hai giây, chợt thành khẩn nói: “Cảm ơn.”
“Có ý gì?” Frank Lee gãi gãi đầu, vẻ mặt mờ mịt.
Đại khái là cảm tạ cậu có thể khắc chế tự tò mò của bản thân, không dùng máu thịt của hắn làm vật thí nghiệm, là đồng bạn đáng tin cậy… Klein khóe miệng khẽ nhúc nhích thử suy luận một chút, càng cảm thấy tài công chính cùng phó thứ hai “Tàu Tương Lai” này, đầu óc đều cực kỳ kỳ quái.
Trấn Hạ Ngọ, trong giáo đường nửa sụp đổ.
“Kẻ săn ma” Colin đứng ở bên cạnh nhân viên thánh chức mặc áo bào trắng đơn giản, thấp giọng dò hỏi: “Các vua có những ai?
“Tai họa thật lớn chỉ cái gì?
“Ai dụ hoặc Saslier?”
Nhân viên thánh chức nọ giống như không có nghe thấy, vẫn phủ phục ở nơi đó, lần lượt lặp lại sám hối của mình, tựa như người cùng hoàn cảnh là hình ảnh hư ảo lưu lại vậy.
Oan hồn, u linh, hay là ác linh? Dereck có chút khẩn trương nhìn về phía đó.
“Kẻ săn ma” Colin thấy nhân viên thánh chức hoàn toàn không có đáp lại, liền vươn tay phải, để cho kiếm thẳng màu bạc có bôi lớn dầu mỏng màu xám từng tấc một tới gần đối phương.
Nhưng chẳng sợ mũi kiếm sắc bén đã kề ở gáy, nhân viên thánh chức nọ vẫn sám hối, không có biến hóa gì.
Colin Iliad thu hồi kiếm thẳng màu bạc, đôi mắt đột nhiên hiện lên phù hiệu xanh thẫm nhìn quanh một vòng.
Sau đó, ông ta đi đến thánh đàn phía trước, ánh mắt dừng ở trên ngọn nến đang tản ra hào quang màu vàng sậm.
Sau khi lặng lẽ vài giây, ông ta vươn ra tay trái, mang ngọn nến này dập tắt đi.
Tượng thần sụp đổ ở trung ương thánh đàn chợt trở nên ảm đạm, người nam áo bào trắng phủ phục ở trên đất rốt cuộc đình chỉ sám hối.
Hắn thong thả ngẩng đầu, trên mặt một mảng lục sậm, trong ánh mắt tràn ngập oán hận.
Đám người Dereck cùng Heim còn chưa kịp làm ra phản ứng, nhân viên thánh chức nọ đã xông ra ngoài, tốc độ cực nhanh, gần như kéo ra tàn ảnh rõ ràng.
“Kẻ săn ma” Colin tựa như đã sớm chuẩn bị, chân phải bước xéo một bước, thân thể thuận thế bán chuyển, kiếm thẳng màu bạc trong tay gào thét từ phía sau quét ra ngoài.
Phía trên thân kiếm, một mảng vết lốm đốm bốc lên, nháy mắt hình thành gió bão thật lớn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










