Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 15 : Hiện Tượng Đình Trệ (c71-c75)
❮ sautiếp ❯Chương 71: Hiện Tượng Đình Trệ
Klein không ngừng lặp lại hành động gập rồi duỗi tay ra, nhìn Dunn nghiêng người mở cửa phòng canh gác.
Sự rất cẩn thận, cảnh giác cao độ và “động tác bảo vệ” hoang đường và buồn cười này khiến thần kinh hắn căng thẳng, hệt như đi qua ngôi mộ trong đêm khi còn bé.
Vật phong ấn cấp 2, nguy hiểm, phải sử dụng cẩn thận và tiết chế… Kể cả thành viên chính thức của Kẻ Gác Đêm cũng không biết rõ ràng chi tiết… Không rõ là nguy hiểm tới cỡ nào… Trong lúc căng thẳng, Klein khó mà ngăn bản thân khỏi việc nghĩ nhiều.
Đúng lúc này, đầu hắn bỗng tê dại hệt như bộ xử lý bị mất điện.
Mọi thứ trong tầm mắt hắn trở nên chậm chạp, ngay cả động tác gập và duỗi tay của mình cũng như thế.
Hắn thấy đội trưởng Dunn dừng lại, như những hình ảnh quay chậm từng bước tới gần mình, thấy anh ta chậm chạp vươn tay ra đẩy bả vai mình một cái.
Đột nhiên suy nghĩ và tầm mắt của Klein bình thường trở lại, hệt như những gì vừa xảy ra là ảo giác.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Hắn khẽ hỏi, hãy còn mờ mịt và hơi kinh hãi.
Dunn lắc đầu với hắn, nói: “Cậu chú ý quan sát.”
Vừa nói xong anh ta đã quay người đi vào phòng canh gác, Klein theo sát phía sau, thấy bên trong có bốn người đang đứng hoặc ngồi.
Trong đó có “Thi Sĩ Nửa Đêm” Leonard, còn ba người khác thì Klein chưa gặp bao giờ.
Nhưng bọn họ có cùng một điểm chung, đó là đều đang làm “động tác gập duỗi tay”, không hề lơi lỏng.
“Klein Moretti, có cảm ứng kỳ diệu với cuốn bút ký gia tộc Antigenous.” Dunn giới thiệu sơ qua một câu.
Sau đó anh ta chỉ vào ba người xa lạ kia, nói: “Đây là những người tới từ giáo khu Backlund, hộ tống vật phong ấn ‘2 – 049’ tới đây.
Đây là cô Lolotta, danh sách 8 ‘Kẻ Đào Mộ’, đồng thời cũng là một tay súng thiện xạ.”
Lúc này người phụ nữ tóc đen tuổi chừng ba mươi gật đầu đầy hiền lành với Klein.
Cô ta có khuôn mặt ưa nhìn, không đội mũ và mặc quần áo kiểu menswear, áo khoác đen, sơ mi trắng, quần dài màu đen bó sát người và giày da cùng màu, khóe miệng khẽ nhếch.
Chờ khi Klein chào hỏi xong, Dunn với chỉ vào quý ông ngồi phía sau bàn làm việc:
“Al Harson, một lão già giống tôi.”
Anh ta còn chưa nói xong, Klein đã thấy “động tác gập duỗi tay” của Al Harson mặc áo gió màu xám kia trở nên cứng nhắc, hệt như bánh răng thiếu dầu bôi trơn, hoặc các khớp xương bị rỉ sắt.
Chuyện gì vậy… Trong khi Klein ngơ ngác, hắn đã thấy Lolotta đẩy Al Harson một cái, và động tác của ông ta đã bình thường trở lại.
Vừa rồi mình cũng bị giống như vậy à? Klein sửng sốt, sau đó giật mình: Đây là biểu hiện nguy hiểm của vật phong ấn “2 – 049”! Nếu không được đánh thức đúng lúc thì sẽ xảy ra chuyện gì? Có phải là sẽ biến thành “xác sống”?
Mang theo những nghi hoặc ấy, Klein chào người đàn ông trung niên Al Harson trông rất quyến rũ này một tiếng.
“Borgia.” Dunn chỉ vào vị Kẻ Gác Đêm cuối cùng, giới thiệu.
Đây là một người đàn ông lạnh lùng với vết đao ở má, đôi mắt màu nâu vàng nhạy bén hệt như mắt diều hâu của anh ta không ngừng quan sát người ở nơi này.
“Chúng ta lên đường thôi các vị, mau chóng kết thúc, nhanh chóng phong ấn ‘2 – 049’ lại.” Quý ông trung niên Al Harson có khuôn mặt anh tuấn nhưng khóe mắt đã có nếp nhăn đứng dậy.
Hử? Vậy “2 – 049” đâu? Klein tò mò nhìn quanh một vòng nhưng không phát hiện sự tồn tại của vật phong ấn đâu cả.
Đương nhiên chỗ bị bàn che khuất thì Klein khi chưa mở linh thị không cách nào nhìn thấy.
“Ok.” Dunn nghiêng đầu nói với Leonard Mitchell: “Cậu phụ trách lái xe, chuyện này tốt nhất không để Cesare tham dự.”
Cesare mà anh ta nói chính là nhân viên văn chức phụ trách lĩnh và mua sắm vật tư của tiểu đội Kẻ Gác Đêm ở thành phố Tingen này, đồng thời kiêm cả chức lái xe ngựa, cũng chính là người lái xe khi đưa Klein tới chỗ ở của Welch để gặp “Người Thông Linh” Daly.
” Không thành vấn đề.” Leonard thu hồi vẻ lỗ mãng, nghiêm túc gật đầu.
Lúc này Klein thấy Al Harson cúi người, nhấc một rương sắt màu đen lên từ nơi bị bàn che khuất.
Rương này có khắc ngôi sao rực rỡ và mặt trăng tròn đỏ rực trên nắp, xung quanh là đầy cảm giác bịt kín vô hình.
Bên trong là vật phong ấn à? Không biết trông “2 – 049” như nào nhỉ… Klein tò mò quan sát chiếc rương kia.
Thùng!
Thùng! Thùng!
Tiếng gõ vào thành rương đột nhiên vang lên, khiến cho bề mặt rương phồng cả lên.
Thùng! Thùng! Thùng!
Dường như có thứ khủng khiếp gì đó ở trong rương đã thức tỉnh, đang đập rất mạnh từng cái một, mỗi một cú đánh đều đánh lên tâm lý của mỗi người ở trong phòng này.
Sống? Klein vừa nghĩ vậy thì đã thấy “động tác gập duỗi tay” của đội trưởng Dunn trở nên đình trệ, các khớp xương cứng như bị rót đầy keo dính.
Borgia, Kẻ Gác Đêm tới từ Backlund, đẩy bả vai Dunn, khiến động tác của anh ta trở lại bình thường.
Trạng thái sau khi bị “2 – 049” ảnh hưởng hệt như đang nhảy điệu robot nhỉ… Nếu tất cả đều bị ảnh hưởng, chả phải là thành một vũ đoàn nhảy breakdance rồi à? May là hình như “2 – 049” mỗi một lần chỉ có thể ảnh hưởng tới một người… Klein dùng cách cười nhạo để làm giảm sự căng thẳng trong lòng, đồng thời cũng không dám quên động tác duỗi và gập tay.
Hắn học Dunn để gậy batoong lại, rồi đi theo sau năm vị Kẻ Gác Đêm đi qua hành lang, lên cầu thang tới tầng hai của công ty Bảo an Gai Đen.
Vì Leonard đã đi trước thông báo nên Roxanne và những người khá tạm thời né tránh trên tầng 3.
Với những nhân viên văn chức như bọn họ mà nói, những chuyện tương tự không được coi là phổ biến, nhưng chắc chắn không xa lạ gì.
Mà Kẻ Gác Đêm Cornley thì tạm thời thay Dunn canh gác cửa Chianese.
Mãi tới khi lên xe ngựa, Klein mới thở phào nhẹ nhõm, rồi nghi hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ: “2 – 049′ không ảnh hưởng tới người thường trên đường phố à?”
Chỉ đi từ lòng đất lên đường thôi mà vật phong ấn “2 – 049” đã sáu lần tạo ra hiện tượng chậm chạp, trong đó hắn bị hai lần, may được đội trưởng Dunn và Leonard Mitchell đánh thức.
Tần suất này phải nói là quá kinh khủng!
“Không cần để ý, ‘2 – 049’ ưu tiên những sinh vật hình người trong chu vi 5 mét, càng gần càng dễ bị nó lựa chọn.
Mà chỉ cần chúng ta duy trì ít nhất ba người ở quanh nó thì những người đi qua bên ngoài xe ngựa sẽ không bị ảnh hưởng.” Lolotta với tóc đen và khuôn mặt ưa nhìn giải thích với ngữ khí có vẻ lười biếng.
Thật là một vật phong ấn kỳ quái… Klein vừa làm động tác gập tay vừa cảm khái.
Trên đường tới nhà của Riel Bieber, đám người Dunn không ai nói gì, tất cả đều tập trung chú ý trạng thái của người khác.
Chỉ có Lolotta là không thèm để ý, lúc thì thưởng thức đường phố không sạch sẽ cho lắm của thành phố Tingen, khi lại khen hệ thống thoát nước của Backlund vài câu.
Không lâu sau, tòa nhà quen thuộc kia hiện ra trước mắt Klein.
Một hàng sáu người “giám thị” lẫn nhau mà từng bước đi lên tầng ba.
Cửa nhà Riel Bieber đã được dán dấu hiệu của cục cảnh sát thành phố Tingen, tỏ ý người không liên quan không được đi vào.
Dunn một tay làm động tác duỗi gập cánh tay, tay kia lấy chìa mở chiếc khóa mới thay, sau đó nghiêng người làm cho Al Harson xách rương sắt màu đen kia đi vào trước.
Thùng!
Thùng! Thùng! Thùng!
Vật phong ấn trong rương lại đập vào thành rương một cách mãnh liệt, càng cuồng bạo hơn lúc trước, khiến cánh tay của Al Harson phải lắc lư theo, làm cho Klein thậm chí phải nghi ngờ rằng thành rương sẽ bị đánh thủng mất.
Thùng! Thùng! Thùng!
Klein bỗng thấy động tác gập tay của đội trưởng Dunn trở nên chậm đi, hắn đang định đẩy anh ta thì đầu bỗng tê dại, cảnh tượng trong mắt hắn lập tức biến thành cảnh quay chậm.
Không phải là bảo một lần… chỉ ảnh hưởng một người… Suy nghĩ của Klein chậm dần lại.
Lúc này, Lolotta và Borgia đã chuẩn bị sẵn giơ tay đẩy hai người.
Năng lực suy nghĩ khôi phục như cũ, tầm mắt cũng bình thường trở lại, Klein sợ hãi nhìn xung quanh, suýt thì bật lời chất vấn ra khỏi miệng: Không phải đã nói là “2 – 049” một lần chỉ có thể ảnh hưởng một người sao? May là lúc ấy mình không ngừng làm động tác gập duỗi tay!
“Vật phong ấn ‘2 – 049’ đã tiến vào trạng thái cuồng bạo hóa, số người bị ảnh hưởng mỗi một lần tăng lên thành hai, có thể xác nhận Riel Bieber chính là hậu duệ của gia tộc Antigenous.” Al Harson nói với phương thức như máy móc hóa.
Lolotta thì khẽ cười một tiếng, nhìn Klein và nói: “Chỉ cần gặp hậu duệ của gia tộc Antigenous, cho dù là chỉ còn mùi, ‘2 – 049’ đều trở nên vô cùng kích động, năng lực cũng tăng lên rõ rệt.
Tôi nghĩ chắc cậu hẳn là hiểu được tâm tình của nó.”
Không hiểu chút nào… Klein tò mò hỏi:
“Cho nên nó là một sinh vật?”
Lolotta cười, không trả lời thẳng câu hỏi này:
“Chút nữa cậu sẽ biết, chỉ cần Riel Bieber còn chưa chạy khỏi thành phố Tingen, ‘2 – 049’ sẽ dẫn chúng ta tìm được hắn.”
Klein đành phải ngừng câu hỏi khác, theo mấy vị Kẻ Gác Đêm dạo qua căn phòng một vòng.
Trong tiếng đập thùng thùng mạnh mẽ, bọn họ khóa cửa phòng lại, đi xuống cầu thang, quay về xe ngựa.
Al Harson nhìn ra ngoài cửa sổ mấy lần, xác nhận trong phạm vi 5 mét xung quanh không có người đi đường nào, thế mới đặt rương sắt xuống sàn, vặn mở chốt, cởi gông xiềng linh tính.
Tiếng đánh hung mãnh kia đột nhiên dừng lại, khiến toàn bộ buồng xe ngựa tĩnh lặng như tờ, thậm chí còn không nghe được tiếng hít thở.
Klein ngừng thở, thấy nắp rương sắt màu đen đang từ từ mở ra, phát ra tiếng kèn kẹt làm cho người ta cảm thấy ê tai.
Keng!
Rương đổ nghiêng, một cánh tay nhỏ màu nâu chỉ dài bằng ngón tay của một đứa trẻ thò ra.
Hai cánh tay thay phiên ấn tới phía trước, một thứ màu nâu to bằng lòng bàn tay người bình thường từng khúc từng khúc xuất hiện trước mặt đám người Klein.
Nó có những khớp xương khuỷu tay, đốt ngón tay và khớp gối rất rõ.
Toàn thân nó được quấn kín bởi mảnh vải màu nâu dính đầy dầu mỡ.
Mặt nó được bôi những vệt thuốc màu vàng đỏ như thằng hề.
Đây là một con rối gỗ có khuôn mặt quái dị!
“2 – 049” ngẩng đầu lên, dùng đôi mắt đen sì không đồng tử nhìn về phía Klein.
Nó chậm rãi nhếch khóe miệng cứng ngắc, để lộ nụ cười trông hệt như tên hề.
Chương 72: Lần Theo Dấu Vết
Khuôn mặt rối gỗ bị thuốc màu vàng đỏ bôi thành hình dáng tên hề, khóe miệng hai bên nhếch cao tạo ra nụ cười trông rất buồn cười.
Khi nó há miệng để lộ khoang miệng sâu và đen bên trong, Klein vốn ở phía đối diện nó bỗng tóc gáy dựng đứng lên, sợ hãi mãnh liệt trước nay chưa từng có bỗng ùa lên trong lòng.
Trước mắt hắn là một màu xám xịt, hệt như quan sát thế giới qua một tầng thủy tinh màu trà dày vậy.
Suy nghĩ của Klein nhanh chóng chậm lại, theo bản năng hắn định cầu cứu, nhưng cổ họng như bị một sợi dây thừng quấn chặt, không phát ra được âm thanh nào.
Từ kia chỉ có thể dừng lại trong cổ họng.
Cùng lúc đó, Dunn nhận ra động tác gập tay của hắn đột nhiên khựng lại, bèn đẩy hắn một cái thật mạnh.
Tấm thủy tinh màu trà trước mắt Klein tức thì vỡ vụn, từ “Giúp” cũng vọt ra khỏi cuống họng, vang lên trong buồng xe ngựa với vẻ kinh hoảng chói tai.
“Nó mạnh hơn rồi.” Klein trần thuật với ngữ khí khẳng định.
Ở cùng vật phong ấn kỳ dị như “2 – 049” này, nếu sơ ý cái là sẽ rơi vào nguy hiểm đáng sợ ngay.
Không, đây hoàn toàn không thể phòng bị, chỉ có thể dựa vào biện pháp khác để tránh né!
“Đó là điều bình thường.” Al Harson gật đầu, nói với vẻ bình thản.
Lolotta thì khẽ cười một tiếng: “Hình như nó thích anh? Yên tâm, nó là thứ tương đối không quá nguy hiểm trong các vật phong ấn cấp 2.”
Trong tiếng nói đầy vẻ lười biếng, con rối với các khớp gỗ rõ rệt hệt như tương ứng với con người đứng lên, lung la lung lay đi về phía bên trái.
Động tác của nó rất là cứng nhắc, hệt như một cỗ máy hơi nước đã rỉ sắt nhiều năm mà còn quên thêm dầu bôi trơn.
Điệu nhảy robot… Klein bỗng nghĩ tới mấy từ này, có suy đoán mới về nguyên nhân “2 – 049” tạo ra nguy hiểm: Nó sẽ đồng hóa sinh vật mà nó khống chế? Nếu vừa rồi mình mà không được người ta đánh thức đúng lúc, như vậy sẽ thành một con rối có hình thể người thường, kiểu búp bê Barbie phiên bản người thật?
Trong lúc Klein mải suy nghĩ, Al Harson được Dunn đánh thức, vừa gập duỗi tay vừa chỉ vào hướng mà rối gỗ bước đi, rồi nói với Leonard lái xe: “Đi hướng đó!”
Leonard không cách nào khiến xe ngựa đi xuyên qua tòa nhà được, đành phải vòng nửa vòng.
Trong quá trình này, “2 – 049” không ngừng điều chỉnh hướng đi, kiên trì đảm nhiệm “kim chỉ gia tộc Antigenous”.
Thấy cảnh đó, Klein không ngừng “hoạt động” cánh tay, lại muốn cười trong sự căng thẳng này: Nghe nói ‘2 – 049’ được gia tộc Antigenous chế tạo ra… Vậy nó đây là đang thể hiện sự trung thành hay điển hình của việc hại cả chủ?
Kế tiếp, trong tiếng nhắc nhở liên tục của Al Harson, Leonard điều khiển xe ngựa đi qua đường phố, chạy thẳng theo một phương hướng.
Mà mỗi lần con rối gỗ “2 – 049” sắp đi tới gần khung xe thì đều bị Al Harson bắt lại chỗ cũ, lại tiếp tục đi.
Mỗi khi như vậy, miệng nó sẽ mở to, cùng lúc đó hai người sẽ bị khống chế.
Sự căng thẳng trong lòng Klein cũng giảm theo, hắn lại cảm thấy vật phong ấn “2 – 049” không đáng sợ cho lắm, chỉ cần có ba người ở cùng nó, biết động tác gập duỗi tay, và biết kỹ xảo đánh thức đồng đội đúng lúc, như vậy “2 – 049” chỉ là một con rối gỗ có vẻ đặc biệt mà thôi.
Xe ngựa phi nhanh trên đường, nhanh chóng lái vào bến cảng, tới thẳng nhà kho.
Sao mấy lần lượn vòng và xác nhận nơi “2 – 049” muốn đi là một kho hàng màu xám trắng ở trong cùng bên hông, Al Harson tỏ ra nghiêm túc, cẩn thận cầm rối gỗ lên rồi nhét nó vào trong rương sắt màu đen.
Thùng thùng thùng!
Trong tiếng đánh rất mạnh liên tục, Al Harson với sự trợ giúp của Borgia và Lolotta lại được đánh thức, vất vả mãi mới cài được chốt khóa, sau đó rót linh tính chuyển động ký hiệu ngôi sao và mặt trăng đỏ trên nắp rương.
Sự bịt kín vô hình tái hiện, Al Harson thở phào một hơi.
“Xuống xe thôi.” Giọng nói trầm và dịu của Dunn Smith cũng vang lên theo: “Leonard, cậu buộc ngựa ở đây là được.”
Sáu người, cả nam cả nữ, người mặc áo gió, kẻ mặc vest hoặc sơ mi không xuống xe ngựa, đi tới kho hàng ở trong cùng.
Bọn họ vừa đi vừa duỗi gập cánh tay.
Điều này thêm vài phần buồn cười và hoang đường vào bầu không khí có vẻ căng thẳng hiện tại.
Nhóm nhảy Kẻ Gác Đêm… Klein chỉ có thể dùng cười nhạo để giảm bớt cảm giác này.
Chẳng qua không làm vậy không được, bởi theo những gì hắn quan sát được thì ảnh hưởng của “2 – 049” đầu tiên là thể hiện ở nửa người trên, nếu phát hiện đúng lúc sẽ tránh việc rơi vào tình cảnh nguy hiểm hơn, vì vậy chỉ có các sự lựa chọn là duỗi gập cánh tay, xoay cổ, lắc lư co thể, mà mấy động tác sau nhìn như đám côn đồ.
Về phần động tác nháy mắt hoặc nhướng mày thì dễ bị bỏ qua, hoặc biên độ của động tác quá lớn, đều không phải sự lựa chọn tốt nhất.
Nhóm nhảy còn tốt hơn đám trẩu tre vịnh La Đồng nhiều… Klein thở dài, chấp nhận số phận mà theo sát đám người đội trưởng.
Mà càng tới gần cửa kho hàng, sự bất an và lo lắng trong lòng hắn lại càng trầm trọng hơn.
Bởi vì không ai rõ cuốn bút ký kia sẽ khiến Riel Bieber biến hóa như thế nào!
Nếu xảy ra vấn đề nghiêm trọng, Klein không dám hy vọng xa vời rằng còn có thể xuyên việt một lần nữa.
Hơn nữa trong lúc thái thịt thái rau bình thường hắn phát hiện ra mình vẫn bị thương, vẫn chảy máu, tốc độ miệng vết thương khép lại cũng thuộc loại bình thường, chứ không phải loại quái vật đánh mãi không chết.
Đang đi, Dunn đột nhiên giơ tay còn lại ra hiệu cho mọi người dừng ở trước cửa nhà kho chừng mười mét.
“Klein, cậu bói thử xem bên trong có nguy hiểm không, nếu biết được đại khái mức độ nguy hiểm thì càng tốt.” Dunn quay đầu nói với Klein, đôi mắt xám của anh ta vẫn sâu thẳm như trước, không thấy chút sợ hãi nào.
Klein khẽ gật đầu, ngừng động tác duỗi gập, đưa tay phải về phía cổ tay trái rồi cởi sợi xích treo con lắc thạch anh vàng xuống.
Bởi vì cánh tay đang cử động nên khi hắn hành động chậm lại thì được Dunn phát hiện kịp thời, đánh thức đúng lúc.
Klein tay trái cầm sợi xích bạc làm cho thạch anh vàng rủ xuống dưới một cách tự nhiên, đồng thời khiến tay trái duỗi gập với biên độ nhỏ.
Chờ khi thạch anh đứng vững, hắn khép hờ mắt lại, phác thảo hình dáng quả cầu ánh sáng mà tiến vào trạng thái minh tưởng, miệng lẩm nhẩm:
“Trong kho hàng có nguy hiểm.”
Sau bảy lần, hắn mở mắt ra, thấy con lắc thạch anh vàng chậm rãi quay tròn theo chiều kim đồng hồ.
Nó quay càng lúc càng nhanh, cuối cùng thậm chí còn có cảm giác sắp kéo cả tay trái Klein theo.
“Gặp nguy hiểm, rất lớn.” Klein báo cáo chi tiết.
Thuận chiều kim đồng hồ nghĩa là khẳng định lời lẩm nhẩm kia, còn ngược chiều kim đồng hồ là phủ định.
Đối với những người phi phàm khác mà nói, cho dù là “Kẻ Dòm Ngó Bí Ẩn”, khi dùng “phương pháp con lắc cảm xạ” thì cùng lắm chỉ dò ra được có nguy hiểm hay không chứ không thể biết thêm thông tin về mức độ nguy hiểm như nào.
Nhưng Klein phát hiện khi hắn sử dụng con lắc cảm xạ thì chuyển động của con lắc sẽ phân theo từng tốc độ, tỏ rõ mức độ khác biệt của đáp án.
Điều này tuy không chính xác hoàn toàn, rất mơ hồ, nhưng có thể khiến người ta phán đoán sơ bộ được tình huống cụ thể.
Không hổ là ma dược “Thầy Bói”… Klein cảm thấy rất vui mừng.
Ngay khi hắn định cất con lắc thạch anh vàng đi thì Leonard Mitchell vốn im lặng nãy giờ bỗng mở miệng: “Lại bói thêm xem xung quanh có nguy hiểm không.”
“Đúng, tôi sợ hội Mật Tu vẫn không chịu từ bỏ, vẫn theo dõi nhà Riel Bieber, sau đó theo chúng ta tới đây, quấy rối vào lúc quan trọng.” Dunn gật đầu đồng ý.
Klein bèn hít sâu một hơi, lại tiến vào trạng thái yên bình thanh khiết.
Chờ khi xích bạc dừng lại, hắn lẩm nhẩm trong lòng:
“Xung quanh có nguy hiểm.”
Klein lặp đi lặp lại mấy lần xong mới mở mắt nhìn xích bạc.
Trong con ngươi màu nâu sậm của hắn, đầu tiên là con lắc thạch anh vàng di chuyển theo chiều ngược kim đồng hồ, sau đó bỗng nhiên dừng lại, rồi xoay theo chiều kim đồng hồ.
“Xung quanh có nguy hiểm.” Klein lòng căng thẳng, thận trọng nói.
Hơn nữa còn có kẻ định quấy nhiễu việc xem bói, nhưng trong cuộc đối kháng vô hình này kẻ đó đã thua mình!
Hắn vừa nói xong, một quả cầu lửa màu cam to bằng nắm tay đột nhiên lao tới từ đằng xa.
Nó bay tới với tốc độ cực kỳ nhanh, đánh thẳng vào mọi người.
Dunn Smith vốn rút khẩu súng ngắn ổ xoay ra từ trước khi Klein bói toán lập tức giơ tay, bóp cò với tính toán từ trước.
Đùng!
Trong tiếng súng nổ, quả cầu lửa không hề lay động chút nào mà vẫn lao tới theo quỹ đạo lúc trước, dường như muốn làm cho mọi người không thể không tản ra để né tránh.
Ban đầu Klein không quá để ý kẻ quấy rối, bởi nơi này có sáu người phi phàm, thậm chí là cả danh sách 8 và danh sách 7, phải nói là đội hình có thể tung hoành ở thành phố Tingen nhỏ bé này.
Nhưng khi quả cầu đánh tới, hắn mới nhận ra một sự thật, rằng với bọn họ mà nói, kẻ địch nguy hiểm nhát không phải những kẻ bám theo, không phải kẻ quấy rối, thậm chí không phải Riel Bieber không biết đang ở trong tình trạng nào ở trong kho hàng kia, mà là vật phong ấn “2 – 049”! Một khi nhóm của hắn phân tán, phải chiến đấu mà không đánh thức đồng bạn đúng lúc, như vậy từng người sẽ trở thành rối gỗ người thật!
Trong lúc suy nghĩ rối loạn cả lên, Klein bị Leonard kéo một cái, theo đối phương lăn ra ngoài, tránh được quả cầu lửa.
Không kịp xót bộ quần áo trên người, hắn thấy nhóm Kẻ Gác Đêm chia làm hai nhóm nhỏ với số người tương đương.
Phụp!
Quả cầu lửa màu cam rơi xuống đất, không dấy lên nổi chút bụi bặm nào, hệt như chẳng có gì xảy ra.
Ảo ảnh? Klein vừa nghĩ vậy thì đã thấy Al Harson nhấc rương sắt lên rồi ném nó sang một bên, cách ít nhất mười mấy mét.
“Rời xa nó! Canh chừng nó!” Al hét lên.
Ông ta còn chưa nói xong, Leonard và Borgia đã chia nhau đi tới, cách ít nhất bảy mét bảo vệ rương tránh kẻ khác tiếp cận.
Mà Dunn và Lolotta thì tự cầm súng đứng chung một chỗ với Al Harson, vốn đã rút một thanh kiếm mảnh màu bạc ra, tạo thành đội ngũ hình vòng cung xông tới vị trí bắn quả cầu lửa, cũng để ý các khu vực hai bên.
Thấy cảnh đấy, Klein vốn phải làm động tác duỗi gập và không mang gậy chống lập tức thở phào nhẹ nhõm, biết mình đã bỏ qua một vấn đề quan trọng, đó chính là “2 – 049” chỉ ảnh hưởng trong một phạm vi giới hạn, chỉ cần cách nó một khoảng cách vừa đủ là không sợ bị nguy hiểm!
Klein quay phắt người lại, một tay nhét con lắc thạch anh vàng vào túi áo, tay kia rút khẩu súng lục ra từ bao súng dưới nách.
Chương 73: Khai Màn Trận Chiến
Ánh trời chiều chiếu sáng rõ, Klein với quần áo dính đầy bụi đất nhanh chóng điều chỉnh vị trí bắn của súng, vặn bung thiết bị tương ứng khiến bản thân vào trạng thái có thể nổ súng bắn địch bất cứ lúc nào, làm cho thân súng đồng thau phản xạ thứ ánh sáng hệt như đang chảy xuôi.
Hắn một tay nắm súng, chầm chậm bước tới, cảnh giác nhìn mọi sự thay đổi có thể xảy ra.
Cùng lúc đó, hắn lo cho đội trưởng Dunn và Al Harson mặc áo gió màu xám kia, bởi hai bọn họ đều là “ác mộng”, am hiểu âm thầm ảnh hưởng kẻ địch chứ không rõ quyết đấu chính diện thì như nào.
Ngay khi Klein nghĩ vậy, Al Harson chủ động di chuyển chậm lại, nét mặt trở nên tĩnh mịch và ưu thương.
Ông ta mở miệng đọc một bài thơ làm cho người ta bình thản, như đang trong đêm tối:
“Mỗi khi mặt trời lặn đằng tây,
Sương ướt đẫm vạt áo hoàng hôn,
Khuôn mặt nàng trắng như trăng sáng,
Hoặc như ánh sao đi theo trăng,
Sương đêm tưới lên hoa anh thảo,
Nở bông hoa nhỏ và yếu ớt,
Như ẩn sĩ né tránh mặt trời.”
Tiếng đọc thơ vang lên, Klein suýt thì đánh mất cảm giác căng thẳng mà trở nên thả long, may là hắn có kinh nghiệm từ trước, lại không ở phía đối diện với Al Harson cho nên hắn nhanh chóng tập trung tinh thần, dùng trạng thái nửa minh tưởng chống lại sức ảnh hưởng của “bài thơ”.
Phù… Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm, không còn nghi ngờ gì về sức chiến đấu chính diện của Dunn và Al nữa.
Bởi mới thăng cấp không lâu, không hiểu nhiều về tên của ma dược, nên ban nãy hắn quên rằng danh sách 7 “Ác Mộng” được nâng cấp từ danh sách 8 “Thi Sĩ Nửa Đêm”, có thể giữ được toàn bộ năng lực của danh sách trước, và những năng lực ấy cũng được tăng lên không ít.
Mà ấn tượng của Klein về “Thi Sĩ Nửa Đêm” đều đến từ Leonard Mitchell cả, biết nghề này cũng thừa kế đặc điểm của “Kẻ Không Ngủ”, am hiểu đánh nhau, bắn súng, leo trèo và cảm ứng, cũng giỏi dùng các bài thơ với phong cách khác biệt tạo ra ảnh hưởng khác biệt với sinh linh xung quanh.
Đơn giản mà nói, đây chính là dạng thi sĩ bạo lực.
Trong tiếng đọc thơ của Al Harson, giữa đống thùng hàng được xếp thành tầng, chợt có gợn nước bập bềnh lan ra, một người đàn ông mặc áo đuôi tôm, đầu đội mũ phớt xuất hiện.
Nhưng mặt gã lại bôi màu đỏ, trắng và vàng, hai bên khóe miệng được bôi cao thành mặt của tên hề, thành một sự đối lập buồn cười với cách ăn mặc chính thức như đi dự tiệc.
Bịch bịch bịch! Lolotta, người được giới thiệu là một tay súng thiện xạ, nhanh chóng lao tới, một tay giơ súng, tay kia nắm chặt, chỉ vài bước đã tới gần tên hề mặc áo đuôi tôm này.
Tên hề dường như không bị ảnh hưởng bởi bài thơ của Al Harson, thân thể khẽ đung đưa, đôi mắt bình tĩnh và không tỏ ra là định phản kháng.
Bụp! Lolotta xoải bước kiểu quyền anh, giơ tay tung quyền đánh thẳng vào mặt tên hề.
Bùm!
Không khí nổ tung, tên hề đột nhiên vỡ nát như một tấm gương thành từng mảnh nhỏ, nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa.
Cùng lúc đó, ở góc tối cách đống hàng vài bước, bóng dáng tên hề nhanh chóng được vẽ ra, gã lại xuất hiện.
Tên vừa bị đánh kia chỉ là ảo ảnh! Là biểu diễn!
Tên hề mặc áo vest đuôi tôm vẫn ngoác miệng cười trông rất khôi hài, gã giơ một tay đè mũ phớt, tay kia giơ lên búng ngón tay, vang lên một tiếng đùng.
Cái búng ngón tay của gã bắn ra tiếng súng nổ, Lolotta đã bổ nhào sang bên trái trước, lăn vài vòng tránh né.
Nhưng không gì xảy ra, ngoại trừ tiếng súng ào kia.
Pằng! Pằng! Pằng!
Dunn và Al đều giơ súng vững vàng bắn từng phát một.
Tên hề mặc áo đuôi én kia né trái tránh phải, lúc lùi lúc lăn, thân hình nhanh nhẹn như đang biểu diễn xiếc.
Đột nhiên Lolotta tóc đen lao tới không biết từ nơi nào, vốn được gọi là tay súng thiện xạ nhưng cô ta vẫn xoay người vung nắm đấm đánh tới kẻ địch.
Bùm!
Tên hề không kịp né tránh, bèn giơ tay trái lên chặn cú đấm lại.
Thấy gã dừng lại, Dunn và All không chút do dự mà nhắm thẳng vào gã, bóp cò.
Đúng lúc này, vị trí cánh tay đang chặn nắm đấm của Lolotta lại đột nhiên bốc lên ngọn lửa màu cam.
Chỉ giây lát ngọn lửa kia đã bao phủ toàn bộ tên hề, và lan sang Lolotta.
Pằng! Pằng!
Dunn và Al cùng bắn thẳng tới ngọn lửa kia.
Ngọn lửa bốc cháy hừng hực, nhanh chóng chỉ còn tro bụi tung bay.
Nhưng bóng dáng tên hề kia lại xuất hiện ở cách đó không xa, phóng vào sau các thùng hàng để trốn.
Gã lại giơ tay phải lên, búng một cái.
Pằng!
Trong tiếng súng hư cấu đó, Lolotta đột nhiên dừng bước, không tấn công.
Trước người cô, một chỗ bùn đất văng lên tung tóe, xuất hiện vết đạn.
Phát súng này của tên hề không phải là ảo giác nữa! Lúc hư lúc thực, làm cho người ta khó mà xác định được.
Pằng! Pằng! Pằng!
Tên hề búng tay liên tục, lúc trốn lúc ra mà bắn nhau với Dunn và Al.
Nhìn cảnh đó, Lolotta nheo mắt lại, giơ khẩu súng lục ống dài màu vàng nhạt trong tay trái lên.
Pằng!
Tên hề đột nhiên co người xuống tránh được phát súng chết người.
Chiếc mũ phớt của gã bay ra sau, rơi xuống đất, trên có vết đạn rất rõ.
Sau vài cái lăn, gã linh hoạt leo lên các chồng thùng hàng hệt như khỉ lông quăn, từ trên cao mà búng ngón tay bắn ra những viên đạn không khí.
Al Harson lùi ra sau vài bước, hạ tay cầm súng xuống, lại bắt đầu đọc thơ:
“Vẻ đẹp của nàng chỉ mở ra cho đêm tối,
Nhưng đêm tối nào biết đẹp là gì,
Không hề hay biết tình yêu của nàng.”
Tên hề không ngừng nhảy giữa các thùng gỗ, đột nhiên giơ tay lên móc lỗ tai, dùng điệu cười ngoác miệng mà nhìn Al.
Chẳng lẽ gã đã bịt tai lại? Danh sách ma dược mà hội Mật Tu nắm giữ thật kỳ quái… Klein nhìn từ đằng xa, lòng có suy đoán.
Hắn vừa nghĩ thế, bỗng thấy một bóng người xuất hiện ở một bên nóc kho hàng, đang lao tới góc tối mà Riel Bieber ẩn náu.
Bóng người này mặc quần áo màu xám trắng của công nhân bến tàu, mặt hình như cũng bôi màu đỏ, vàng và trắng.
Tên hề phụ trách dẫn dắt đám người đội trưởng đi, kẻ khác tranh thủ đi lấy cuốn bút ký? Klein nghĩ, theo bản năng giơ tya phải lên bắn một phát vào kẻ trên nóc kho.
Hắn vừa nhắm, cũng nhắm vào vị trí mà bóng người kia sẽ đến, ai ngờ bóng người đó đột nhiên nằm bò xuống mái nhà, chuyển từ chạy sang lật mình.
Pằng!
Klein không hề ngừng lại mà bóp cò luôn.
Bóng người kia đột nhiên dừng lại, có máu bắn ra từ trên người.
Bóng người kia kinh ngạc liếc bên này một cái, chịu đựng cơn đau mà tiếp tục xông tới kho hàng trong góc tối kia.
Kỹ thuật bắn súng này… Klein giật giật khóe miệng, lại bóp cò lần nữa.
Lúc này viên đạn bắn trúng nóc nhà làm từ gỗ bên cạnh bóng người kia.
Pằng! Pằng! Pằng!
Leonard và Borgia cũng nổ súng, nhưng không bắn trúng được người kia.
Klein vốn định cười nhạo rằng bọn họ bắn còn không bằng mình, nhưng lại đột ngột dừng ngón tay đang định bóp cò lại.
Đúng rồi, sao lại ngăn cản kẻ đó làm gì? Không phải ban nãy ta đã bói ra rằng trong kho hàng đó rất nguy hiểm sao? Để kẻ này đi dò đường, đạp mìn trước không phải tốt hơn sao? Leonard và Borgia hẳn là cũng có ý đó…
Nghĩ thế, Klein giương nòng súng lên bắn chim.
Pằng! Pằng! Pằng!
Trong tiếng súng, bóng người kia thuận lợi đi tới nóc của kho hàng trong góc tối.
Hắn ta đột nhiên nhào xuống, dùng khuỷu tay đập mạnh rồi ngã xuống với cả phần nóc vỡ vụn.
Kèm theo âm thanh đó, đôi mắt Lolotta trở nên tối tăm, cô ta giơ tay trái làm động tác kỳ quái.
Động tác lăn lộn nhảy nhót của tên hề mặc áo đuôi tôm lập tức khựng lại, mắt cá chân của gã dường như bị một bàn tay vô hình nắm chặt.
Còn Dunn thì không lập tức bắn, mà thả súng xuống.
Sau đó anh ta há mồm ra, hầu kết không động mà chỉ dùng linh tính của bản thân cộng minh với không khí xung quanh khiến một âm thanh kỳ ảo, mơ hồ và cổ quái vang lên:
“Hoa của nàng nở tới bình minh,
Nhưng đến khi ban ngày mở mắt,
Bị nhìn tới xấu hổ không chỗ trốn,
Nàng ủ rũ điêu tàn trong cơn mê huyễn.”
Động tác giãy dụa của tên hề áo đuôi tôm lập tức vô lực, dường như không còn dục vọng sống sót nữa.
Al Harson giơ súng lên nhắm thẳng vào kẻ địch, đầu ngón tay sắp bấm cò.
Ngay khoảnh khắc này, một tiếng kêu thảm thiết vô cùng bỗng truyền ra từ trong kho hàng góc tối kia:
“A!”
Tiếng kêu ấy mang theo sự sợ hãi mãnh liệt và cực đoan, dường như gặp phải chuyện gì đó đáng sợ tới mức không thể tưởng tượng được.
Klein sởn hết tóc gáy.
Lúc này tiếng kêu bỗng im bặt, nhà kho kia yên tĩnh trở lại, nhưng là sự yên tĩnh khiến da đầu người ta run rẩy.
Pằng!
Al bị ảnh hưởng khiến viên đạn chỉ bắn trúng bụng tên hề áo đuôi tôm.
Hà, hà, hà! Sự yên tĩnh của nhà kho góc tối ấy bị phá vỡ, những tiếng thở dốc vốn phải rất nhẹ bỗng đột ngột vang lên, to dần, tác động tới thần kinh mỗi một người ở đây.
Đùng đùng đùng!
“2 – 049” trong rương sắt màu đen đột nhiên điên cuồng tới cùng cực.
Chương 74: Riel Bieber
Hà, hà, hà!
Thùng! Thùng! Thùng!
Tiếng thở dốc với tiếng gõ mạnh ban đầu là xen kẽ nhau, sau đó chồng lên nhau, khiến tinh thần đám người Klein căng thẳng tới cực điểm hệt như đang nghe phải tiếng thì thầm tà ác nào đó.
Nhân lúc sự chú ý của Al, Dunn và Lolotta bị dẫn đi, tên hề áo đuôi tôm chợt rút một tờ giấy thật dài ra khỏi túi áo.
Phụp! Gã vung tay phải, “rung” cho tờ giấy bốc cháy thành một chiếc roi lửa đen, rồi quật roi về phía bên cạnh mắt cá chân mình.
Một tiếng kêu đau đớn chói tai vang lên, tên hề áo đuôi tôm thoát khỏi xiềng xích vô hình, lập tức lộn nhào ra sau.
Pằng! Pằng! Pằng!
Phát súng của Dunn, Al và Lolotta đồng loạt bị hụt, bắn thẳng vào mấy thùng gỗ đằng sau.
Tên hề áo đuôi tôm không dám ở lại, tay phải đè chặt miệng vết thương, người thì nhanh chóng lao về hướng rời xa khỏi kho hàng này.
Tốc độ của gã rất nhanh, chỉ chớp mắt chỉ còn lại bóng lưng.
Mà trước khi gã biến mất, tay phải vốn đè bụng của gã đột nhiên vẩy sang tay trái, vết thương trên bụng cũng từ đó mà biến mất, nguyên vẹn như lúc ban đầu.
Còn vị trí bị kéo tới ở tay trái thì máu me be bét, có viên đạn màu bạc như ẩn như hiện.
Đám người Dunn không đuổi theo, bởi tiếng thở dốc ở trong kho hàng góc tối kia đã to tới mức khiến ấn đường người ta giật giật, linh cảm bất an.
Ầm!
Cửa kho hàng đột nhiên vỡ tung, văng ra khắp nơi.
Ngay sau đó, một thứ quấn đầy vải rách văng ra, rơi xuống cách Klein không xa.
Klein tập trung nhìn thì phát hiện đó là một cánh tay với phần cơ bắp đã bị cắn xé rách lung tung, xương cốt trắng hếu gẫy, lòi cả ra ngoài.
Bịch! Bịch! Bịch!
Những thứ tương tự liên tục bay ra.
Đầu tiên là máu tràn ra, sau đó là con mắt với đồng tử phóng đại, rồi tiếp đó là vành tai như bị xé đứt khỏi đầu, rồi tới trái tim hãy còn đập, và phần ruột chứa đầy thứ màu nâu vàng.
Nếu không phải gặp được “cái nhìn người khổng lồ” còn ghê tởm hơn thế này ở nhà của Riel Bieber, sợ là lúc này Klein đã nôn mửa liên tục rồi.
Cảm xúc của hắn như muốn đứt đoạn, vất vả lắm mới ép được sự kích động định nổ súng vào trong cánh cửa tối om kia, sau đó hắn đổ toàn bộ vỏ đạn rỗng ra, lắp đạn săn ma mới vào.
Pằng!
Dunn quay lại, bình tĩnh bắn một phát vào trong kho hàng.
Nhưng phát súng của anh ta như tiến vào biển rộng, không truyền ra bất cứ tiếng vang nào.
Hà! Hà! Hà!
Tiếng thở dốc càng lúc càng lớn và càng gấp, màu xám trắng đã tràn ngập cả phần cửa “mở rộng” kia.
Hai tiếng pằng vang lên, viên đạn của Al Harson và Borgia xuyên qua lớp xám trắng, nhưng vẫn không ngăn cản được “màu sắc” kia ùa ra ngoài, cũng không để lại miệng vết thương trên đối phương, chất lỏng trào ra.
Klein ngừng thở, không nổ súng một cách mù quáng mà nhìn “xám trắng” kia dần để lộ hình dáng hoàn chỉnh của nó.
Đây là một sinh vật hình người cao hơn hai mét, toàn bộ các khớp xương trên tay và chân đều vặn vẹo mọt cách không tự nhiên, dường như bị người ta bẻ gãy vậy.
Từng cây xương gãy đâm ra từ dưới làn da nó.
Phần mặt ngoài xám trắng kia đầy nếp nhăn, hệt như đầu óc con người đã bị bóc phần “vỏ ngoài” ra.
Toàn thân con quái vật này chảy ra một thứ chất lỏng đặc dính xám trắng và hôi thối.
Đầu nó lại khá bình thường, có những nếp nhăn hằn rõ và làn da tái nhợt.
Miệng nó há ra rồi ngậm lại, qua đó có thể thấy rõ một chiếc răng giả bọc sứ sắp rụng, nước dãi nhỏ xuống thành sợi màu đỏ với cả xương cốt cơ bắp đã biến thành mảnh vỡ.
Riel Bieber… Cmn đây còn là người à? Klein im lặng hít vào một hơi, chỉ cảm thấy trái tim đang đập loạn xạ.
Pằng!
Viên đạn săn ma của Leonard xuyên thủng trán của Riel Bieber, để lại một lỗ thật sâu.
Chất lỏng màu xám chảy ra, rơi xuống đất, xèo xèo uốn éo rồi biến thành những con giòi béo núc màu trắng sữa.
Nhưng quái vật kia không hề bị ảnh hưởng, nhào tới Lolotta cách nó gần nhất với động tác không coi là nhanh cũng không hề chậm.
Mục tiêu thật sự của nó dường như là rương sắt màu đen, là vật phong ấn “2 – 049”.
“Mất khống chế với sức mạnh phi phàm…” Dunn trầm giọng hô lên: “Lolotta, trông nó như tử linh, cô mau tìm nhược điểm của nó đi.”
“Ok.” Lolotta không nói nhiều, lập tức giơ tay đè cặp mắt lại.
Con ngươi trong mắt cô ta chuyển thành màu xám trắng, cuối cùng là không còn màu sắc hệt như đã tiến vào thế giới linh tính và vương quốc của tử linh, nhìn xuống kẻ địch từ tầng thứ cao hơn để tìm kiếm “nhược điểm” vô cùng quan trọng kia.
Thấy bắn súng bình thường vô tác dụng nên Klein quyết định không lãng phí đạn nữa, hắn giơ tay khẽ gõ lên ấn đường mở linh thị, định dùng nó để trợ giúp “Kẻ Đào Mộ” Lolotta.
Linh quang của “Quái Vật” Bieber trong tầm mắt hắn chỉ còn một loại, đó là màu xám trắng với ý nghĩa đầy điên cuồng.
Ngoài ra Klein không còn nhìn thấy gì khác.
Lúc này Al Harson và Leonard Mitchell đồng thời ngâm hát:
“Ôi, uy hiếp đáng sợ, khát khao rực đỏ!
Chí ít một chuyện là thật: Đời này trôi quá nhanh.
Một chuyện là thật, còn lại là giả dối,
Hoa nở một lần rồi từ giã cõi đời…”
Sức mạnh khiến người ta ngủ yên tràn ra, quái vật màu xám trắng vặn vẹo kia nhanh chóng chậm lại, dường như không cách nào kháng cự được bài thơ này.
Đúng lúc này, nó há mồm phát ra một tiếng thét chói tai mà người thường không nghe được:
“A!”
Rầm, đầu Klein đau nhức, tự động rời khỏi trạng thái linh thị.
Hắn chỉ cảm thấy có chất lỏng ấm áp chảy ra khỏi mũi, bèn giơ tay lên lau thì thấy mu bàn tay toàn máu đỏ.
Al và Leonard đồng loạt ngã ra sau, khóe miệng, mũi và mắt đều là máu tươi.
Borgia, Dunn và Lolotta đều lùi ra sau hai bước, mặt mày tái nhợt.
Quái vật kia chỉ “thét” một tiếng thôi mà sáu người phi phàm dường như không chịu được, trở nên yếu ớt vô cùng.
Bịch!
Nó tới gần Borgia, khớp xương vặn vẹo đột nhiên vẫy một cái.
Pằng! Pằng! Pằng! Pằng!
Borgia và Dunn mỗi người bắn một phát súng nhưng không tạo nên chút thương tổn nào trên người quái vật Bieber.
Rầm! Borgia bị quật bay, khẩu súng lục ống dài rơi cạch xuống đất.
Anh ta cố gắng đứng lên, nhưng trong khoảng thời gian ngắn không thể dậy được.
Quái vật Bieber miệng chảy dịch nhờn, lao tới rương sắt màu đen.
Pằng!
Đúng lúc mấu chốt, Al Harson bắn một phát vào rương, đánh văng nó ra thêm một đoạn khiến quái vật Bieber không thể bắt được, văng đi chừng mười mét.
Rương sắt xuất hiện vết rạn, mà tiếng gõ bên trong càng lúc càng mạnh, càng lúc càng rõ.
“Tìm được rồi!” Lolotta rốt cuộc lên tiếng: “Tôi cần các anh khống chế nó, chí ít ba giây.”
“Ok.” Dunn không dong dài, giơ tay đè chặt ấn đường và nhắm hai mắt lại.
Anh ta như đã ngủ, có gợn sóng vô hình lan ra từng vòng rồi từng vòng.
Trong giây lát, quái vật Bieber dừng lại, vẻ điên cuồng trong mắt nhanh chóng biến mất.
Mí mắt chỉ còn một lớp màng mỏng manh trong suốt của nó bắt đầu rủ xuống một cách khó ngăn được.
Thân thể Dunn bắt đầu run run, dưới quần áo như có thứ gì đó phồng lên từng nhúm một và mấp máy tại chỗ, dường như đó là những con rắn độc trơn không vảy.
Lolotta lao vụt đi, lăn xuống dưới người quái vật Bieber.
Cô ta giơ tay đánh lên trên, đánh vào phần đũng của quái vật Bieber như đạn bắn.
Phụp!
Mặc kệ đau đớn như bị ăn mòn, cô đè tay xuống đất, dùng sức khiến toàn thân vọt lên, khiến nắm đấm của mình chui vào sâu hơn.
Xoạt! Lolotta rụt tay lại, kéo ra phần ruột đầy thứ màu vàng nâu và máu đen.
Trong phần ruột ấy dường như có một cuốn bút ký cổ xưa.
“A!”
Quái vật Bieber rít lên thảm thiết, thân thể bỗng phát sáng như đang tan ra.
“Gục xuống!”
Al Harson vừa nói xong, Klein đã thấy quái vật Bieber phình to ra.
Bùm!
Trong tiếng nổ, Klein ở đằng xa bị sóng xung kích hất lên rồi ngã bịch xuống đất một cái thật mạnh.
Hắn choáng váng và buồn nôn mà cố gắng đứng dậy, nhìn những bãi thịt thối và ghê tởm mà quái vật Bieber biến thành, thấy Dunn và Lolotta rơi ở cách đó mười mấy mét, như đã hôn mê.
Al Harson, Borgia và Leonard Mitchell cũng ngã xuống đất, người đau đớn rên rỉ, kẻ giãy dụa muốn đứng lên mà không được.
Klein vừa định thở phào một hơi thì bỗng phát hiện một thứ quen thuộc cách mình chừng hai, ba mét.
Rương sắt màu đen kia ngừng lăn, ngửa phần đầy vết nứt lên trên.
Một cánh tay nhỏ màu nâu thò ra từ bên trong.
Vật phong ấn… “2 – 049″… Móa! Klein căng thẳng, đang định tức khắc bổ nhào ra sau vài mét để tránh khỏi phạm vi ảnh hưởng của vật phong ấn “2 – 049”.
Vụ nổ ban nãy lại hất rương sắt này tới gần hắn!
Đúng lúc này, đầu Klein đột nhiên ù đi, suy nghĩ cũng chậm hẳn lại.
Chương 75: Tứ Cứu
Nguy rồi! Bị rối gỗ khống chế rồi!
Nay đội trưởng và những người khác đang không hôn mê… Thì cũng chưa gượng lại được, ngay cả đứng dậy cũng không làm nổi… Hoàn toàn không kịp… Đánh thức ta… Không được… Bắt buộc… Phải tự cứu!
Mọi thứ Klein nhìn thấy trước mắt đều trở thành những cảnh quay chậm như đời trước, các khớp xương trên toàn cơ thể cũng như bị rót nhựa cao su mà chậm chạp đi như suy nghĩ của hắn.
Hắn hoàn toàn không hứng thú với việc trở thành rối gỗ người thật chút nào, nên nhân cơ hội chưa bị khống chế hoàn toàn bèn tìm cách tự cứu bản thân.
Đánh bản thân… Chắc chắn… Không được… Bắt buộc… Ngoại lực…
Ngoại lực… Thử một lần… Không thể trì hoãn, không thể nghĩ gì thêm, Klein lập tức bắt được linh cảm, cử động đầu gối” rỉ sắt bước từng bước ngược chiều kim đồng hồ.
Cùng lúc đó, hắn không định thoát khỏi chiếc thòng lọng vô hình đang “thắt chặt” cổ họng mình mà lẩm nhẩm trong lòng:
“Phúc Sinh… Huyền Hoàng… Tiên Tôn…”
Hắn định nhờ thế giới thần bí trên màn sương xám kia để đánh thức bản thân, từ đó không bị vật phong ấn “2 – 049” đồng hóa!
Cạc cạc cạc, đầu gối và mắt cá chân của Klein cùng lúc vang lên những âm thanh chói tai, bước ra từng bước với dáng vẻ chậm chạp và vặn vẹo:
“Phúc Sinh… Huyền Hoàng… Thiên Quân…”
Tâm trí càng lúc càng chậm lại, Klein hệt như một chiếc máy tính chứa đầy rác và nhiều phần mềm bảo mật, cứng ngắc giơ chân trái lên bước tới vị trí đã định sẵn:
“Phúc Sinh… Huyền… Hoàng… Thượng… Đế…”
Ý nghĩ trong đầu Klein càng lúc càng cứng, càng lúc càng chậm, chỉ có thể dựa vào bản năng để đi ra bước cuối cùng.
Tới lúc này, hắn biết mình đã bị khống chế hoàn toàn, cho dù Al Harson có đứng dậy, chạy tới giải cứu kịp thời, e là cũng không cách nào đánh thức hắn được.
Nhưng dục vọng muốn sống mãnh liệt khiến hắn lẩm nhẩm nốt câu chú ngữ cuối cùng:
“Phúc… Sinh… Huyền… Hoàng… Thiên… Tôn…”
Nhẩm xong, tiếng gào thét và tiếng nỉ non hỗn loạn và điên cuồng tới cực điểm bỗng nhiên vang lên, tức thì làm tách rời suy nghĩ đã cứng đờ lại của Klein, khiến nó vỡ thành mảnh nhỏ, hóa thành những ý nghĩ không bị khống chế.
Đầu óc Klein biến thành một nồi cháo sôi lục bục, hắn vô tri vô giác mà cảm nhận “thân thể” nhẹ đi, linh tính tung bay.
Màn sương mù xám trắng khôn cùng và những ngôi sao đỏ sậm xa gần lại xuất hiện trước mắt hắn, trống trải, thần bí, mơ hồ và mông lung.
Những ý nghĩ rối loạn trong đầu Klein nhanh chóng lắng lại, hắn khôi phục được năng lực suy nghĩ, nhìn thần điện to lớn nguy nga kia.
“Phù… May là có tác dụng.” Hắn sợ hãi thì thầm một câu.
Dựa theo những gì quan sát được ban nãy, hắn hiểu rằng một khi lún sâu vào sự khống chế của vật phong ấn “2 – 049”, như vậy đồng nghĩa với tử vong, bình thường mà nói thì không thuốc nào cứu được.
May là “nghi thức đổi vận” và thế giới thần bí trên sương mù xám của hắn không nằm trong phạm trù bình thường!
Klein đi đi lại lại, bắt đầu suy nghĩ về tình cảnh hiện tại:
“Dù sao ta không thể cứ ở đây mãi được nhỉ? Chờ mọi người tỉnh dậy, hoặc tới gần, như vậy sẽ không cách nào giải thích được… Hiện giờ hẳn là “mình” chỉ còn cơ thể, giống hệt người thực vật… Nhưng nếu mạo hiểm trở lại thì không cam đoan là sẽ an toàn… Lỡ lại bị ‘2 – 049’ khống chế thì sao?”
Klein bỗng vỗ trán mình một cái, khẽ bật cười: “Xem ra mình còn chưa thật sự thích ứng với thân phận ‘Thầy Bói’ đây mà!”
Nói xong, hắn đã xuất hiện trên ghế chủ nhân của chiếc bàn dài, ngồi xuống chiếc ghế lưng cao có ký hiệu kỳ quái kia.
Klein duỗi tay cầm chiếc bút máy vừa xuất hiện từ không khí, rồi viết soạt soạt một câu xuống tờ giấy trắng hư ảo: “Trở lại thế giới thực rất an toàn.”
Ngay sau đó Klein móc hình chiếu của con lắc cảm xạ ra khỏi túi áo – qua vài lần tụ hội, hắn phát hiện chỉ cần mình mang đồ trên người là có thể đưa lên trên sương mù xám, nhưng trông hư ảo đi không ít.
Tay trái cầm sợi xích bạc, Klein làm cho con lắc thạch anh vàng gần như tiếp xúc với mặt giấy, tiếp xúc với “sự kiện”.
Khi dây xích đứng vững lại, không đung đưa nữa, hắn khép hờ mắt, tâm linh bình thản mà lẩm nhẩm câu nói trên tờ giấy trắng:
“Trở lại thế giới thực rất an toàn.”
Sau vài lần lặp lại, Klein dùng phương pháp con lắc cảm xạ bắt đầu bói toán.
Hắn mở mắt ra, thấy rất rõ con lắc thạch anh vàng đang đung đưa chầm chậm, kéo sợi xích bạc xoay tròn theo chiều kim đồng hồ.
Theo chiều kim đồng hồ là có, ngược chiều kim đồng hồ là không… Như vậy trở lại thế giới thực sẽ rất an toàn… Klein thở phào nhẹ nhõm, cất sợi xích bạc đi theo thói quen.
Sau đó hắn đưa linh tính trùm lên bản thân, tưởng tượng trạng thái rơi xuống.
Sương mù xám mông lung và các ngôi sao đỏ sậm nhanh chóng hóa ảo, bay thẳng lên trên.
Klein thấy bản thân đang ngơ ngẩn tại chỗ, thấy con rối gỗ đang thò nửa người ra khỏi rương sắt, cũng phát hiện dường như vật phong ấn kia đã ngừng tất cả động tác.
Tri giác của cơ thể truyền vào trong đầu, hắn vừa định cử động cánh tay để xác nhận trạng thái thân thể, thì đột nhiên một giọng nói ẩn trong tiếng gió vang lên bên tai:
“Muốn được đánh thức không? Chỉ cần cậu đồng ý giúp tôi một việc, cậu sẽ được giải cứu.
Đó là hãy lấy cuốn bút ký gia tộc Antigenous kia giúp tôi.
Đồng ý thì gật đầu, tôi biết bây giờ cậu có thể làm được động tác này.”
Ai vậy? Hừm, hình như vật phong ấn “2 – 049” không cố gắng khống chế mình nữa… Cũng phải, nó sẽ không ảnh hưởng một người liên tục, sẽ gián đoạn… Klein giật mình, nhưng bề ngoài thì không tỏ vẻ gì.
Lúc này, giọng nói kia nhanh chóng bổ sung thêm:
“Nếu có thể hoàn thành chuyện này, cậu sẽ nhận được thêm thù lao.
Tôi biết cậu là ‘Thầy Bói’, tôi cũng biết giáo hội Nữ Thần Đêm Tối không có danh sách 8 của nó, mà hội Mật Tu chúng tôi có thể cho cậu được.
À, nói thẳng thì trước kia tôi cũng là một ‘Thầy Bói’, bằng không tôi hoàn toàn không dám quay lại.
Vì để cho cậu thấy được thành ý, tôi sẽ nói cho cậu biết, danh sách 8 tương ứng của ‘Thầy Bói’ là ‘Tên Hề’.”
“Tên Hề”? Hội Mật Tu… Klein suýt thì không giữu được trạng thái “rối gỗ hóa”.
Hắn hoàn toàn không ngờ “Thầy Bói” và “Tên Hề” lại liên quan đến nhau.
Chẳng lẽ định tạo ra hai tên trùm rạp xiếc à?
“Được rồi, hãy quyết định đi.
Tin tôi, cậu không còn nhiều thời gian để lãng phí đâu.” Giọng nói đó lại bay tới theo gió.
Đằng xa, Dunn và Lolotta vẫn đang hôn mê, Borgia thì như bị thương rất nặng, rên rỉ chứ không hề động đậy.
Al Harson và Leonard Mitchell có vẻ tốt hơn, đang thử vùng người dậy.
Tại sao lại tìm tôi? Hội Mật Tu… Là tên hề áo đuôi tôm kia? Gã chạy trốn, sau đó lại lặng lẽ quay lại hòng ngư ông đắc lợi… Nhưng vì sao lại tìm mình? Hiện tại gã hoàn toàn có thể đối phó được tất cả người ở nơi này… Nghe đối phương nói xong, những nghi hoặc lập tức hiện lên trong đầu Klein.
Nếu đối phương nói gã là “Thầy Bói”, Klein bắt đầu thử dùng phong cách suy nghĩ của “Thầy Bói” để phân tích:
“Gã có gan quay lại, chắc hẳn đã bói ra được ‘hy vọng’, tin rằng quái vật Bieber sẽ bị tiêu diệt, tin rằng mình và mọi người sẽ bị thương nặng.
Gã không tự mình lấy cuốn bút ký, không đối phó trực tiếp với mọi người, hẳn là bói ra chuyện này có nguy hiểm rất lớn, cho nên nghi ngờ đội trưởng và Lolotta đang giả vờ hôn mê, nghi ngờ đây là cái bẫy chờ gã nhảy vào.
Gã không bói được nhiều hơn, không xác nhận được trạng thái hiện tại của mình, một là có thể vì thời gian eo hẹp, chờ thêm nữa thì đám người Al Harson đã khôi phục được sức lực, hai là khinh thường mình, cho rằng không cần.
Gã rất hiểu về ‘Thầy Bói’, tất nhiên tin rằng mình không thoát khỏi sự khống chế của rối gỗ… Gã đang dùng mình làm vật hi sinh để thử bẫy…
Theo một khía cạnh khác, điều này chứng tỏ biểu hiện của ‘nghi thức đổi vận’ ra ngoài là gần như không có dị thường…”
Klein với đầu óc không trì trệ cảm thấy suy nghĩ thông suốt, đã nắm bắt đại khái ý tưởng và mục đích của tên hề áo đuôi tôm.
Còn về lời hứa của đối phương, hắn không hề tin tưởng, “vật hi sinh” nào có nhân quyền!
Ý nghĩ vụt lóe trong đầu, Klein bắt đầu điều khiển cổ mà gian nan gật đầu một cái.
Khi làm động tác này, hắn thật sự biết rõ mình đã thoát khỏi sự khống chế của vật phong ấn “2 – 049”.
Hắn vừa gật đầu xong, ở cách hắn hai, ba mét về một bên, một “màn sân khấu” trong suốt bỗng động, phác thảo ra bóng một tên hề mặc áo đuôi tôm, mặt bôi thuốc màu, chính là thành viên hội Mật Tu bỏ trốn lúc trước.
Lúc này vì ban nãy quay người về phía ngược lại hòng thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của vật phong ấn “2 – 049” nên Klein đưa lưng về phía rương sắt đen, đưa lưng về phía rối gỗ, mà tên hề áo đuôi tôm ở một bên sườn hắn với mục đích một là rời xa vật phong ấn, hai là tránh né họng súng của hắn, có vẻ gã là người khá cẩn thận.
Tên hề áo đuôi tôm rút một tờ giấy thật dài ra khỏi túi áo, rồi rung một cái thật mạnh khiến tờ giấy duỗi ra thẳng tắp, hệt như côn gỗ.
Gã cầm cây “côn gỗ” này chọc vào bả vai Klein từ cách hắn hai, ba mét, nhằm đánh thức Klein.
Kẻ này có vẻ hiểu biết về “2 – 049” đây, biết chỗ nào có mùi của hậu duệ Antigenous để lại thì rối gỗ sẽ điên cuồng, có thể khống chế hai người cùng lúc… Gã cũng biết việc ném đá là không hiệu quả? Chí ít mình chưa thấy đội trưởng và những người khác làm thế bao giờ… Klein tuy không rõ tại sao về sau rối gỗ “2 – 049” không tiếp tục đồng hóa hắn, nhưng cũng không dám ở lại trong phạm vi 5 mét đó lâu hơn, bởi vậy rất cảnh giác và chờ đợi cơ hội.
Khi chiếc côn do tờ giấy biến thành chuẩn bị đụng vào vai, Klein bỗng giơ tay trái lên một phát bắt được đầu của “côn gỗ”, kéo mạnh ra sau.
Tên hề áo đuôi tôm không phòng bị nên bị kéo mà nghiêng ngả lao tới trước, khiến khoảng cách giữa gã và Klein rút ngắn lại còn chưa tới hai mét.
Cùng lúc đó Klein vốn đã chuẩn bị trước dùng đầu ngón tay phải bấm cò súng lục.
Pằng! Pằng!
Hắn bắn hai phát liên tục, nhưng không nhắm vào tên hề áo đuôi tôm, mà nhắm vào một bên của vật phong ấn “2 – 049” ở đằng sau gã, vốn đã đi xa khỏi gã.
Tiếng súng chưa vang, tên hề đã chủ động từ nghiêng ngả thành lăn người, tiến hành việc né tránh theo bản năng.
Klein buông “côn gỗ tờ giấy”, rồi cất bước lao vọt ra vài mét, thoát khỏi phạm vi “nguy hiểm”.
Tên hề áo đuôi tôm vừa lăn hai vòng, đang định quay người nhào ra ngoài thì đầu đã ong ong, suy nghĩ nhanh chóng chậm lại.
Thôi xong! Hắn cố ý khiến mình… né tránh về phía “rối gỗ Antigenous”! Ta ở trong… phạm vi năm mét… Tại sao hắn… không bị… “Rối gỗ”… “Antigenous”… khống chế…
Tên hề áo đuôi tôm dừng lộn người, các khớp xương trên người gã như mọc rỉ sắt.
Lúc này Klein đã quay người, hai tay cầm súng nhắm thẳng vào mục tiêu đang hành động rất chậm kia.
Trong mắt hắn, đây chả khác gì một bia ngắm cố định cả.
Vì lúc trước được chứng kiến trận chiến giữa tên hề áo đuôi tôm và Dunn, Al và Lolotta, Klein biết gã có hành động nhanh nhẹn, rất giỏi lăn lộn, cho nên dù khoảng cách giữa cả hai chỉ có hơn hai mét, hắn vẫn cẩn thận từ bỏ việc bắn trực tiếp mà chuyển thành ép đối phương phải trốn tới “sân nhà” mà hắn suy tính từ trước, đó là gần vật phong ấn “2 – 049”.
Mà nếu rối gỗ không có tác dụng, tên hề áo đuôi tôm cũng xác nhận bản thân rơi vào “cạm bẫy”, nên hành động nhào tới chỉ là để chạy trốn chứ không có uy hiếp gì.
Pằng!
Trong ánh mắt khó có thể miêu tả của tên hề kia, hắn tỉnh táo bóp cò.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Vũ Vương [Dịch] Vũ Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Vu-Vuong-dich.jpg)



