Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 145 : Miệng giếng nhân loại không thể thông qua (2) (c721-c725)
❮ sautiếp ❯Chương 721: Miệng giếng nhân loại không thể thông qua (2)
3 giờ chiều, ánh nắng không quá nóng chiếu vào một tòa hoa viên phụ cận đại học Storn.
Phó giáo sư Michel Ruyter mới bốn mươi cũng đã có thâm niên mặc vest đuôi tôm tham gia yến hội, thắt cái nơ xinh đẹp, kiên nhẫn chờ đợi ở cửa.
Chạng vạng hôm qua, ông ta thu được một phong thư, người đưa thư là người phục vụ nhà bá tước Hall quý tộc lớn nhất quận Đông Chester, người viết thư là con gái của thượng nghị viên rất có lực ảnh hưởng này, có danh xưng bảo thạch chói mắt nhất Backlund, tiểu thư Audrey Hall.
Cô gái tôn quý này đề cập ở trong thứ, cô ta từ trong tụ hội nghe nói ngài Michel Ruyter là một người sưu tập xuất sắc, vì là người đam mê lĩnh vực này, cô cực kỳ hy vọng có thể đến thăm một lần.
Michel Ruyter không có lý do cự tuyệt.
Rất nhanh, một chiếc xe ngựa có huy chương gia tộc thanh lịch đến cửa lớn.
Hai người hầu sớm được dặn dò mở ra hàng rào sắt thép tạo thành cổng ngoài, dẫn dắt xe ngựa nọ vòng qua hoa viên, đi vào trước căn nhà.
Một vị nữ quản gia đi xuống trước, sau đó là hộ vệ cùng thị nữ.
Tiếp theo, một bàn tay mang bao tay dài lụa trắng đi ra.
Ở dưới sự trợ giúp của các thị nữ, Audrey tao nhã bước trên tấm thảm mà Michel đã trải từ trước.
Michel đầu tiên là ngẩn ra, chợt ánh mắt sáng lên, chỉ cảm thấy những đóa hoa trong hoa viên bên cạnh đều mất đi màu sắc ở giờ khắc này.
Ông ta tiến lên hai bước, ngả mũ cúi chào:
“Hoan nghênh cô, tiểu thư tôn quý.
“Cô tới chơi là vinh hạnh của tôi cùng người nhà của tôi.”
Audrey lấy mũ có mạn che trên đầu xuống, giao cho thị nữ, khách khí hai câu, sau đó đi theo Michel Ruyter xuyên qua phòng khách, tiến vào phòng sưu tầm ở lầu một.
Đến nơi đây, Michel tựa như rốt cuộc tìm về tự tin của chủ nhân, bắt đầu từ rìa bên trái, chỉ vào những món đồ sự tầm giới thiệu:
“Đây là mũ giáp xuất hiện ở trong chiến tranh Hoa hồng trắng, trải qua tôi trường kỳ nghiên cứu, có thể xác nhận chủ nhân của nó là một thành viên gia tộc Solon, thời điểm đó, bọn họ vẫn là vương thất.”
Mũ giáp màu vàng nọ thiết kế tinh xảo, phía trên có trang sức giống như chim bay cao, giáp mặt thì tạo thành từ những miếng vảy kim loại.
“Tổ tiên của tôi chính là có được tước vị đầu tiên ở trong trận chiến tranh này.” Audrey có hứng thú đáp lại.
Cô trước tiên điều chỉnh tốt trạng thái tâm lý, để cho bản thân tựa như chân chính đến thăm vậy.
“Chiến tranh hai mươi năm thất bại làm cho vương quốc gặp khuất nhục nhiều năm, nhưng lắng đọng ra từng vị anh hùng.” Michel bên cạnh nịnh một câu.
Chiến tranh Hoa hồng trắng phát sinh ở sau Chiến tranh hai mươi năm trước Trận chiến lời thề, Ruen đánh bại Intis, một lần nữa trở nên cường thế.
Michel tiếp tục giới thiệu những món sưu tầm của mình, Audrey nghe cực kỳ tập trung, thường thường đưa ra vấn đề, trao đổi cùng đối phương.
Rốt cuộc, Michel ngón tay hướng về một quyển bút ký có bìa màu đen:
“Nó thuộc về một vị kỵ sĩ đóng ở đảo Sunia trong Chiến tranh hai mươi năm.
“Tên vị kỵ sĩ này đã biến mất ở trong lịch sử lâu dài, chỉ có bản bút ký này chứng minh hắn từng tồn tại, từng ở đảo Sunia thủ vững đến một khắc cuối cùng.
“Bản bút ký này không chỉ là tư liệu trực tiếp nghiên cứu đoạn lịch sử kia, hơn nữa bản thân cũng cất giấu vấn đề nhất định, vị kỵ sĩ kia có rất nhiều thói quen không thường gặp ở trên ngữ pháp, cái này có thể là manh mối trợ giúp chúng ta biết rõ ràng thân phận thực của hắn.”
Audrey trực giác tin tưởng bản bút ký này là mục tiêu của mình, vì thế thoáng kề sát vào một chút, quả nhiên ở trên bìa màu đen tìm thấy những ấn ký đường cong không quá rõ ràng, chúng nó cùng vòng quanh một cự long có chút trừu tượng.
Từ giọng điệu giới thiệu cùng những vẻ mặt rất nhỏ của phó giáo sư Michel cho thấy, hứng thú của ông ta đối với bản bút ký này chủ yếu tập trung ở nội dung bên trong, mà không phải bản thân nó, không quá đặc biệt yêu quý… Mình có hy vọng rất lớn mua được… Audrey bình tĩnh đưa ra phán đoán, nghiêng đầu đi, cười nhẹ nhìn Michel Ruyter nói:
“Cụ thể là thói quen không thường gặp gì?”
“Thích dùng câu đơn, loại câu thực ngắn gọn…” Michel như khoe khoang giảng thuật.
Audrey vẫn là người nghe đủ tư cách, mỉm cười nhìn đối phương, nghe thực chuyên chú, điều này làm cho Michel nói ra càng nhiều nội dung.
Lắng nghe lắng nghe, cô bỗng nhiên cảm thấy thói quen ngữ pháp của vị kỵ sĩ kia lại có chút quen thuộc.
“Đó là…” Audrey đôi mắt hơi đổi, rất nhanh nhớ lại nơi phát ra cảm giác quen thuộc.
Đó là thói quen ngữ pháp của tiếng Cự long mà cô đã thật sự học tập cùng nắm giữ cơ bản!
Một vị kỵ sĩ hiểu được tiếng Cự long, thậm chí ở giai đoạn mấu chốt trưởng thành lấy sử dụng tiếng Cự long làm chủ… Khó trách “Hội Tâm lý luyện kim” muốn lấy bút ký hắn lưu lại… Audrey có giật mình thu liễm suy nghĩ, vui vẻ tiếp tục trao đổi cùng Michel Ruyter về vấn đề ngữ pháp tồn tại này.
Rất nhanh, bọn họ đã thảo luận xong đối với bản bút ký này, Michel bắt đầu giới thiệu đến đồ sưu tầm tiếp sau.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuộc viếng thăm dần dần tiến vào kết thúc, Audrey nguyên vốn định lần sau mới đưa ra thỉnh cầu mua, để cho sự việc có vẻ không phải là mục đích rõ ràng như vậy, nhưng không khí hữu hảo, ngôn ngữ tự nhiên, làm cho cô sâu sắc cảm thấy đây là một cơ hội, vì thế mượn dùng năng lực vòng cổ “Nói dối”, để cho hai má nhiễm lên đỏ hồng xấu hổ:
“Ngài Ruyter, mũ giáp vương thất Solon nguyên từ chiến tranh hoa hồng trắng kia là vật phẩm kỷ niệm tổ tiên của tôi, tôi mạo muội hỏi một câu, tôi có thể mua nó từ chỗ của ông hay không? Còn có bản bút ký thời kỳ chiến tranh hai mươi năm kia, bởi vì tôi đối với kỵ sĩ thủ vững đảo Sunia cực kỳ kính nể, cho nên cũng muốn có được nó.
“Tôi biết đây là một thỉnh cầu không đủ lễ phép, nhưng hy vọng ông có thể lý giải tâm tình của tôi, đương nhiên, ông có quyền lợi cự tuyệt.”
Cô sóng mắt chuyển động, hơi có trốn tránh, nửa là cố ý nửa là chân thật để cho bản thân có vẻ chột dạ nao núng, e lệ đáng thương.
Michel trong nháy mắt lại theo bản năng dời đi tầm mắt, giọng hòa hoãn nói:
“Tôi là một người sưu tầm, tôi sẽ không bán đồ sưu tầm của tôi.”
Ông ta giọng điệu cùng dùng từ cũng không đủ kiên quyết… Tư liệu sưu tầm trước đó biểu hiện, ông ta là một quý ngài rất chú trọng thanh danh, trực tiếp dùng tiền tài mua vật phẩm sưu tầm của ông ta chỉ sợ là phương thức ông ta không thể tiếp nhận… “Hội Tâm lý luyện kim” không tìm người nào khác hoàn thành nhiệm vụ này, một mặt là vừa để cho mình tích lũy cống hiến, một mặt khác hẳn chính là cố kỵ thái độ của ngài phó giáo sư ở phương diện này… Phải đổi phương thức… Audrey trước khi đến nơi đây tham quan, đã tâm tư kín đáo căn cứ tình báo thu hoạch được chế định phương án khác nhau, sau khi hơi suy nghĩ đã trực tiếp chuyển hướng đề tài, chuyển hỏi:
“Ngài Ruyter, tôi nghe nói ông đang tìm kiếm bên trong đại học Storn thành lập một cơ sở nghiên cứu đồ cổ?”
“Đúng vậy, đây là mục tiêu của tôi mấy năm gần đây.” Michel một lần nữa nhìn về phía Audrey, thản nhiên hồi đáp.
Chương 722: Một lần được ba
Audrey cười nhẹ nhàng nói:
“Tôi đối với nghiên cứu phương diện này rất cảm thấy hứng thú, cũng cực kỳ tôn kính đối với ông, hy vọng có thể thấy ông đạt thành tâm nguyện.
“Ô, tôi muốn quyên tặng đối với đại học Storn, đối với học viện của ông 1.000 bảng tiền mặt, ngay tại 2.000 mẫu thổ địa phụ cận cùng một trang viên thu vào không tệ, để bước đầu thành lập khởi một quỹ công ích dùng cho sưu tập cùng bảo hộ đồ cổ, tôi biết cái này còn chưa đủ, nhưng tôi sẽ du thuyết những úy cô quý ngài mà tôi biết, để họ cũng làm ra cống hiến nhất định. (Mẫu ở đây chỉ công mẫu.
Ở trung hậu kỳ thời đại Victoria, thổ địa vùng ngoại thành thành thị đại khái là 1 mẫu Anh 100 đến 130 bảng, đổi ra là 1 công mẫu 2 bảng 10 đồng đến 3 bảng 5 đồng, ngoại trừ ngoại ô Luân Đôn).
“Ngài Ruyter, ông là người sưu tập đồ cổ cùng nghiên cứu chuyên nghiệp nhất mà tôi biết, ông có nguyện ý đảm nhiệm người phụ trách quỹ công ích này không?”
2.000 mẫu thổ địa phụ cận đại học, cái này nhắm chừng giá trị 6.000 bảng, cộng thêm trang viên cùng tiền mặt, tiểu thư Audrey quyên tặng tiếp cận 10.000 bảng… Có một quỹ công ích sưu tập cùng bảo hộ đồ cổ như vậy, cơ sở nghiên cứu của mình độ khó sẽ hạ đến thấp nhất… Michel lặng lẽ vài giây, lộ ra nụ cười tự đáy lòng, trịnh trọng cúi người nói:
“Tiểu thư tôn quý, coi trọng của cô đối với học thuật làm cho tôi cảm động, hào quang của nó đủ để so sánh cùng vẻ đẹp của cô sự tu dưỡng của cô, tôi nghĩ tôi không có lý do gì cự tuyệt lời mời của cô.
“Ta đã sao nội dung bản bút ký nọ, đêm nay tôi sẽ mang nó cùng mũ giáp kia đưa đến phủ đệ của cô, đây là một vị bằng hữu chân thành tặng.”
Thành công! Audrey trong lòng vui vẻ, chỉ muốn khen ngợi bản thân, nhưng mặt ngoài lại rụt rè điềm đạm, không có một chút hành động thất lễ.
“Cái này là vinh hạnh của tôi.” Cô thành khẩn nói.
Tuy hai món đồ sưu tầm kia khẳng định không đáng giá 10.000 bảng, nhưng cô cũng không bởi vậy mà cảm thấy thiệt hại gì.
Ở trong dự tính của cô, đề nghị này bao hàm ba tầng mục đích, ba loại thu hoạch!
Tầng mục đích thứ nhất tự nhiên là lấy được vật phẩm, hoàn thành ủy thác, thuận lợi từ trên tay “Hội Tâm lý luyện kim” có được phối phương ma dược “Nhà thôi miên”.
Tầng thứ hai dùng phương thức quyên tặng học thuật nghiên cứu bảo hộ vật phẩm cổ đại, bảo hộ cùng tăng lên danh dự, địa vị cùng hình tượng bản thân, đây là chuyện đại bộ phận quý tộc đại bộ phận phú hào đều đang làm, cho dù không có quyên tặng hôm nay, Audrey hàng năm cũng sẽ cống hiến 3.000 bảng thậm chí càng nhiều hơn cho các tổ chức từ thiện, cho nên, cô tin tưởng phụ thân bá tước Hall sẽ không ngăn trở mình mang chút ít điền sản trên danh nghĩa làm những chuyện như vậy.
Tầng thứ ba là một quỹ bảo hộ chuyên chú ở sưu tập đồ cổ sẽ rất dễ dàng tiếp xúc đến một ít tư liệu có giá trị lịch sử cùng vật phẩm thần bí, Audrey không cần tự mình ra mặt, chỉ ngồi ở nhà, đã có khả năng thu hoạch sự vật có trợ giúp đối với bản thân, tương đương dùng 10.000 bảng dẫn động càng nhiều tài chính, thành lập lên “thế lực” thuộc về mình.
Đương nhiên, nếu Michel Ruyter không tiếp thụ loại trao đổi này, cô còn có dự tính khác: trong uỷ ban giáo dục cao đẳng vương quốc có người gia tộc Hall, cũng có bạn bè quý tộc mà cô biết, chỉ cần ngài phó giáo sư có nhu cầu phương diện tương ứng, cô tất nhiên tìm được biện pháp thỏa mãn ông ta.
Bất quá, Audrey không quá thích phương thức này, luôn cảm thấy không đủ sáng rõ, tựa như tổn hại lợi ích công chúng.
Sau khi thỏa thuận xong, Audrey lưu lại một chút, nói chuyện phiếm đại khái chừng mười lăm phút, để cho sự việc kết thúc có vẻ không đột ngột.
Tiếp theo, cô cáo từ rời khỏi nhà Michel, ngồi xe ngựa quay về biệt thự gia tộc Hall ở thành phố Storn.
Tám giờ hơn buổi tối, cô đúng hẹn thu được mũ giáp vương thất Solon cùng bản bút ký thời kỳ chiến tranh hai mươi năm kia.
Audrey mang bao tay lụa trắng, có hứng thú ngồi vào trước bàn, mang mũ giáp đặt sang một bên, tập trung lật xem nội dung bản bút ký.
Cô phát hiện chuyện ghi lại trên đó đều thực vụn vặt, giai đoạn trước chủ yếu là vị kỵ sĩ nào đóng ở đảo cổ tinh linh học tập sản xuất rượu máu Sunia như thế nào, truy đuổi những cô gái xung quanh như thế nào, tiêu đi thời gian nhàm chán như thế nào, trung hậu kỳ thì tiến vào giai đoạn chiến tranh hai mươi năm, lấy mắng người Fossack, thầm oán đồng bạn, suy xét phương án thủ vững vân vân làm chủ, ở sau khi đảo Sunia lần đầu tiên mất mà chấm dứt.
“Trừ bỏ ngữ pháp có thói quen tương tự tiếng Cự long, cái khác đều không có vấn đề gì quá lớn, cũng nhìn không ra nơi nào cất giấu manh mối…” Audrey hơi nhíu mày, khép bút ký lại.
Vừa rồi, có dùng phương pháp thần bí học làm kiểm tra, vẫn không có thu hoạch.
Điều này làm cho cô không muốn lãng phí thời gian nữa, chuẩn bị cứ như vậy nộp lên cho “Hội Tâm lý luyện kim”.
Trong khi suy nghĩ thay đổi thật nhanh, cô đột nhiên có ý tưởng mới:
“Ngài Kẻ Khờ, ‘Người Treo Ngược’, luôn sẽ suy xét vấn đề từ những phương diện khác nhau, rồi mới đưa ra đề nghị, mình có phải nên học tập một chút hay không?
“Ô… Đổi một góc độ suy nghĩ, đầu tiên giả thiết nội dung bút ký không có vấn đề, vậy ‘Hội Tâm lý luyện kim’ theo đuổi chính là bản thân nó?
“Bản thân nó sẽ có đặc thù gì đây? Vừa rồi không có phát hiện… Nó thuộc về một vị kỵ sĩ có thói quen dùng tiếng Cự long, vị kỵ sĩ kia tất nhiên đã trải qua cái gì đó… Bói toán, đúng, bói toán! Có lẽ có thể lợi dụng phương thức bói toán, mượn dùng bản bút ký này, tìm được vị kỵ sĩ kia cuối cùng ở nơi nào hoặc dấu vết lúc ban đầu, mà cái này rất có khả năng có liên quan đến một cự long!
“Nếu là cự long, vậy khả năng không nhỏ là Tâm linh cự long, nó là đại biểu con đường ‘Người quan sát’, manh mối liên quan đến nó quả thật đáng giá ‘Hội Tâm lý luyện kim’ coi trọng…
“Audrey, cách nghĩ này rất tốt!”
Audrey đôi mắt sáng lên một chút, tựa như cất giấu lấp lánh rõ ràng.
Cô nhịn không được nghiêng đầu, nhìn về phía chó lông vàng ngồi ở bên cạnh.
Susie liếc mắt nhìn chủ nhân một cái, uông một tiếng rồi nói:
“Audrey, cô là muốn tôi tán dương cô sao?”
“Không, không cần…” Audrey hơi cảm thấy xấu hổ quay đầu đi.
Sau đó, cô phát hiện một vấn đề quan trọng, đó chính là mình không biết bói toán, hoặc là nói gợi ý để bói toán được chuẩn xác là quá thấp!
Không có cách nào khác nghiệm chứng… Không, mình còn có thể thỉnh cầu trợ giúp từ ngài “Kẻ Khờ”! Nghi thức mật khế? Cái này giống như chỉ có thể tác dụng cho bản thân, không thể nhằm vào vật phẩm bên ngoài… Mộng du nhân tạo? Nó xấp xỉ với nghi thức mật khế, cũng không được… Hiến tế cho ngài “Kẻ Khờ”, để hỗ trợ bói toán, sau đó ban lại cho mình, không, không được, cái này có vẻ không đủ tôn kính, cũng không phải ba ba hoặc thầy của mình, là một vị thần linh chân chính, dùng loại phương pháp này quá tùy ý, có chút cảm giác báng bổ… Audrey ý nghĩ liên quan đến ngài “Kẻ Khờ” dần dần phát triển liên quan đến bói toán.
Cô tuy không bói toán như thế nào, nhưng đối với tri thức thần bí học tương ứng vẫn có hiểu biết nhất định, rất nhanh đã tập trung một loại phương pháp bói toán:
Đó chính là thông qua nghi thức nhất định, thỉnh cầu lực lượng kẻ thứ ba, thỉnh cầu tồn tại không biết, thần bí cho đáp án, loại phương pháp này đại biểu điển hình nhất chính là “Bói toán ma kính” !
Chương 723: Klein bản “Bói toán ma kính” (1)
“Ừm… Cái này quả thật rất nguy hiểm, nhưng nguy hiểm ở chỗ đối tượng khẩn cầu khả năng tràn ngập ác ý hoặc chỉ là tiếp xúc đã khiến cho người ta sụp đổ, mà mình hoàn toàn không tồn tại lo lắng như vậy, mình là thỉnh cầu về phía ngài Kẻ Khờ!” Audrey chớp chớp mắt, kiềm chế kích động trong lòng, nghiêng đầu nói với chó lông vàng:
“Susie, mày đi ngoài cửa thủ, tao muốn dùng phương pháp thần bí học kiểm tra bản bút ký này.”
“Cô không phải mới vừa dùng qua sao?” Susie nghi hoặc hỏi.
Nó càng ngày càng không dễ lừa… Audrey đôi mắt hơi đổi, thản nhiên nói:
“Tao tính thử ‘Bói toán ma kính’.
“Yên tâm, tao có đối tượng thỉnh cầu an toàn.”
“Tốt.” Susie xác định Audrey nói là nói thật.
Nó đi vài bước, lại xoay người, dặn dò một câu:
“Audrey, cô phải cẩn thận bị tồn tại thần bí hình chiếu phụ thể.”
“Tao biết.” Audrey tuyệt không lo lắng đáp lại.
Ở cô thấy, ngài “Kẻ Khờ” thật muốn bất lợi đối với mình, sớm đã có vô số cơ hội, không cần thiết chờ tới giờ.
Chờ Susie tự mình mở cửa đóng cửa, ra bên ngoài, Audrey ngồi ở trước bàn, tụng niệm lên tôn danh ngài “Kẻ Khờ”, xin sử dụng “Phương pháp bói toán ma kính”.
Qua một hồi, Klein đang ở trên “Tàu Tương Lai” tiến vào nhà vệ sinh, đi vào phía trên sương mù xám, nghe được “Tiểu thư “Chính Nghĩa” khẩn cầu.
“Còn có thể như vậy? Cũng đúng, làm tồn tại thần bí, không biết, mình quả thật có thể đảm đương lực lượng kẻ thứ ba trong ‘Bói toán ma kính’…” Klein có chút buồn cười cho trả lời “có thể”.
Audrey lúc này cầm lấy bản bút ký, ngồi ở trước bàn trang điểm, đối diện với gương điểm hỏa một ngọn nến.
Màn cửa sổ kéo kín, đèn tường trong phòng được tắt đi, Audrey dựa theo yêu cầu của “Bói toán ma kính”, hoàn thành chuẩn bị tương ứng.
Đương nhiên, cô không có cố ý chọn lựa thời gian thích hợp, bởi vì thỉnh cầu tới ngài “Kẻ Khờ” không cần phiền toái như vậy.
Nhìn ngọn nến cùng ánh nến ảnh ngược, bản thân chiếc gương trước người, Audrey vừa tràn ngập hứng thú lại có chút bất an cầm lấy một lọ thuần lộ, mang một chút chất lỏng bên trong nhỏ vào ngọn lửa mờ nhạt.
Hương vị thanh u thanh nhã chui vào mũi, Audrey không hiểu hồi tưởng lại đoạn thời gian mình mới chỉ là người đam mê thần bí học.
Cô ban đầu cũng sẽ phạm đủ loại sai lầm, sẽ ở tiết điểm mấu chốt cử hành nghi thức phát hiện mình quên chuẩn bị dầu cùng thuần lộ linh tinh để lấy lòng thần, đành phải được thông qua dùng nước hoa thay thế, mà kết quả không hề nghi ngờ đều thất bại.
Thật ra, dựa theo ngài “Kẻ Khờ” biểu lộ ra tin tức, mình cho dù thật sự dùng nước hoa thay thế bình thuần lộ này, cũng sẽ hưởng ứng mình… Audrey miệng nhẹ nhàng hô hấp chậm chạp, mượn dùng “minh tưởng” để cho bản thân hoàn hoàn toàn toàn bình tĩnh xuống.
Cô biết tư duy không chịu khống chế phát tán vừa rồi cũng không phải là biểu hiện của mình lúc bình thường, một chút cảm xúc chờ mong cùng khẩn trương của cô bị vòng cổ “nói dối” phóng đại!
Điều chỉnh tốt trạng thái, Audrey giao nắm hai tay, như cầu nguyện để ở trước miệng mũi, thành tâm thành ý bắt đầu thấp giọng tụng niệm:
“Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này;
“Chúa tể thần bí phía trên sương mù xám;
“Vua vàng đen chấp chưởng vận may.”
Chú văn bí ẩn nhẹ nhàng quanh quẩn, sau liên tục bảy lần, Audrey phát giác trong tối tăm xung quanh tựa như thêm chút sự vật khó có thể miêu tả, nó giống như là mạch nước ngầm tiềm tàng ở đáy nước.
Ngẩng đầu lên, Audrey vươn tay phải, đưa qua bên cạnh ánh nến không chút lay động, từ trên xuống dưới khẽ khoát lên mặt kính một lần.
Đến đây, lưu trình “Bói toán ma kính” đã xong, nếu tồn tại thần bí, không biết đối với cái này sinh ra hứng thú, sẽ mượn dùng gương, cho đáp lại nhất định.
Phía trên sương mù xám, trong cung điện xa xưa mà rộng lớn, Klein thấy ngôi sao đỏ thẩm đại biểu cho tiểu thư “Chính Nghĩa” đầu tiên là bành trướng, sau đó co rút lại, đẩy ra hào quang hư ảo, cuối cùng, chúng nó đều nhiễm lên màu đen cảm giác gần như bí ẩn sâu thẳm, ngưng tụ thành một vòng sáng lớn bằng cái gương tựa như có thể đi thông bên ngoài.
Hiệu quả đều không giống với nghi thức trước đây, có chút ý tứ… Klein dựa lưng ra ghế dựa ở sau, lan tràn ra linh tính, tiếp xúc với hình tròn tối đen giống như cửa động kia.
Trong im lặng, tầm nhìn của anh chợt cải biến, bàn dài đồng xanh, ngôi sao đỏ thẩm cùng căn phòng rộng rãi ánh nến chiếu rọi kia trùng điệp không hiểu, lại có giới hạn rõ ràng.
Giờ khắc này, Klein cảm giác một tấm gương trở thành vật giúp thân thể mình ánh mắt mình kéo dài, trợ giúp anh ở phía trên sương mù xám cũng có thể tinh tường thấy rõ cùng can thiệp thế giới hiện thực.
Đúng, rõ ràng!
Toàn bộ sự vật trong tầm mắt Klein đều không có cái loại cảm giác xám xịt mơ hồ, hiện ra rõ ràng ở trong mắt của anh!
Mắt anh đột nhiên ngưng đọng lại hai giây.
Trước mắt anh là một cô gái mặc váy dài thuần trắng tơ vàng, mái tóc dài màu vàng của cô ta tùy ý để xõa, mềm mại mà bóng loáng, đôi mắt xanh biếc của cô ta hơi ánh lên ánh lửa tái nhợt, vừa sâu thẳm giống như biển lớn, lại giống như bảo thạch tinh thuần nhất, ngũ quan của cô ta phối hợp cùng gương mặt của cô ta ra vẻ đẹp kinh tâm động phách, khí chất của cô ta cao nhã mà thanh thuần.
Klein chột dạ không hiểu dời đi tầm mắt.
Thiếu chút nữa tưởng là ma nữ danh sách không thấp, hoàn hảo đúng lúc nhớ tới tiểu thư “Chính Nghĩa” là người phi phàm con đường “Người quan sát”, không có khả năng biến thành ma nữ… Hương vị thuần lộ này thực không tệ, thực đặc biệt… Cái cảm ứng vi diệu này, vật phẩm thần kỳ chế tác từ đặc tính phi phàm “Người không mặt”? Tiểu thư “Chính Nghĩa” mang nó biến thành vòng cổ à… Ánh mắt Klein dừng lại ở trên vật phẩm thần kỳ ngụy trang thành vòng cổ kim cương kia.
Sau đó, anh nghe thấy tiểu thư “Chính Nghĩa” chưa đầy chờ mong mở miệng nói:
“Ma kính, ma kính, xin nói cho tôi biết, chủ nhân bản bút ký này ở đâu.”
Audrey biết mình thỉnh giáo là ngài “Kẻ Khờ”, nhưng lời nói “ma kính ma kính” này từ khi cô mới nghe được câu chuyện tương quan đã vẫn muốn đọc ra như vậy, hiện tại rốt cuộc đã có cơ hội áp dụng vào thực tiễn.
Trước đây thất bại không tính, ừm! Audrey ở trong lòng gật đầu vì bản thân.
Klein lúc này nhìn về phía bản bút ký màu đen ở giữa ngọn nến cùng tiểu thư “Chính Nghĩa”, phát hiện linh tính của mình thế mà có thể mượn dùng gương thoải mái lan tràn ra ngoài, giống như bàn tay “nắm” lấy môi giới bói toán.
Phía trên sương mù xám, anh rất nhanh viết xuống câu bói toán đối ứng:
“Nguyên chủ nhân bản bút ký này ở đâu.”
Một “tay” nắm bút ký, một tay cầm tờ giấy, Klein vừa đọc thầm vừa một lần nữa dựa lưng vào ghế dựa, ở dưới sự trợ giúp của “minh tưởng”, nhanh tiến vào ngủ say.
Audrey mở to đôi mắt xanh biếc, tập trung mà chuyên chú nhìn gương, chờ đợi ngài “Kẻ Khờ” cho đáp lại.
Qua vài giây, cô rốt cuộc thấy mặt kính hiện lên vằn nước, đẩy ra gợn sóng.
Thành công rồi! “Bói toán ma kính” thật sự hữu dụng! Audrey mắt trợn to, chiếu rọi ra hình ảnh hiện lên trong gương:
Đó là hình ảnh một vùng nông thôn!
Cảnh tượng càng ngày càng gần, hội họa cự long ở trên các tòa kiến trúc dần dần rõ ràng.
Một tòa giáo đường rất nhanh chiếm cứ chủ thể của gương, chợt lại bị nghĩa trang phụ thuộc nó thay thế.
Cuối cùng, hình ảnh dừng hình ở trên một góc mộ bia, chữ khắc trên đó chịu mặt trời chiếu, mưa dội, gió thổi đã trở nên mơ hồ, chỉ có thể thấy rõ ràng cái tên “Lindella”.
Lúc này, gương bỗng nhiên trở nên tối đi, chợt khôi phục bình thường, một lần nữa chiếu ra Audrey cùng ngọn nến ở trước người cô.
Chương 724: Klein bản “Bói toán ma kính” (2)
Cái này không phải nông thôn có phong tục sùng bái cự long trước đây sao? Kỵ sĩ viết bút ký tên là Lindella, là người ở nơi đó, sau khi chiến tranh hai mươi năm thất bại về nhà, cho đến tử vong? Hoặc là nói, người này là lấy trạng thái thi thể vận chuyển về nhà? Ô… nông thôn kia thuộc về quận Đông Chester, thành phố Storn cũng thuộc về quận Đông Chester, phó giáo sư Michel thu được bút ký từ nơi đó là thực bình thường… Nơi đó quả thật có một tâm linh cự long sống ở trong hải dương tiềm thức tập thể của mọi người… Audrey hơi giật mình cảm tạ ngài “Kẻ Khờ”, kết thúc “bói toán ma kính”.
Ở dưới ánh nến chiếu rọi, cô nhìn bút ký một hồi, cuối cùng quyết định vẫn mang nó nộp lên, xem “Hội Tâm lý luyện kim” có thể bói toán ra cái gì, điều tra ra cái gì.
Ít nhất mình bây giờ còn chưa có thực lực tiếp xúc tâm linh cự long kia, chỉ có thể làm như vậy… Hơn nữa, cho dù “Hội Tâm lý luyện kim” thực phát hiện cái gì, có thu hoạch nhất định, chờ mình từng bước một trưởng thành lên, địa vị ở trong tổ chức tăng lên, chúng cũng sẽ có bộ phận thuộc về mình ~ Audrey cảm xúc rất nhanh lại trở nên không tệ.
Phía trên sương mù xám, Klein ngón tay khẽ gõ bàn dài đồng xanh mép, kết hợp trần thuật của tiểu thư “Chính Nghĩa” trước đó, làm ra phán đoán của mình: Nông thôn trong bản bút ký kia có liên quan đến một cự long, mà cự long thường thường ý nghĩa bảo tàng!
Đáng tiếc, tiểu thư “Chính Nghĩa” thực lực còn chưa đủ, bằng không mình cũng muốn giật giây cô ta đi thăm dò, gặp phải tình huống thì khẩn cầu về phía “Hải thần”, mình cho trợ giúp từ các phương diện, ừm, cái này quá nguy hiểm đối với cô ta, chỉ có thể tạm thời bỏ qua… Nếu “Hội Tâm lý luyện kim” không thể phát hiện vấn đề, về sau có lẽ có thể thử… Klein ngăn chặn tiếc nuối, nghĩ lại thể nghiệm “Bói toán ma kính” vừa rồi.
“Loại bói toán này đối với kẻ thứ ba mà nói thực ưu tú, ít cần trả giá cái gì, trả giá là có thể liên thông với thế giới hiện thực, mình vừa rồi nếu nguyện ý, thậm chí có thể trực tiếp lấy hình thức linh thể chui ra từ trong gương! Nhưng đối với người sử dụng mà nói, quả thật cực kỳ nguy hiểm, sẽ không hề bảo hộ hiện ra ở dưới cái nhìn của ‘ánh mắt’ thần bí không biết nào đó, từ đó bị phụ thể, bị thao túng, bị nguyền rủa, bị ô nhiễm…” Klein tự đáy lòng cảm thán một tiếng.
Anh cũng không lo lắng tiểu thư “Chính Nghĩa” sẽ lạm dụng “Bói toán ma kính”, bởi vì cô ta có đối tượng tốt nhất an toàn nhất để hỏi, không cần cầu bên ngoài.
Cũng chính là bản thân mình đây! Klein thu hồi ngón tay, ngồi ở trên cùng bàn dài đồng xanh, yên tĩnh đợi hai ba mươi giây.
Rất nhanh, anh quay trở về thế giới hiện thực, không tiếp tục dừng lại nhiều, dù sao anh thân ở trên “Tàu Tương Lai”, thân ở trong ánh mắt trong sáng ngoài tối đưa đến.
Rời khỏi nhà vệ sinh, thu hồi còi đồng Azcot cùng hạc giấy Will Onsetin, Klein nhìn bóng tối ở bên ngoài do vầng trăng đỏ bị tầng mây che lấp, lẳng lặng suy nghĩ một hồi.
Anh đội mũ dạ tơ lụa, kéo ra cửa phòng, đi ra hành lang.
Đi về phía trước vài bước, Klein cố ý thả chậm bước chân, dùng khóe mắt nhìn về một căn phòng phía tay trái.
Theo anh phán đoán, ánh mắt thần bí ban ngày lẳng lặng nhìn chăm chú vào boong tàu lẳng lặng nhìn chăm chú vào mình ngay ở trong căn phòng này.
Klein càng đi càng chậm, gần như đứng ở trước cánh cửa kia.
Anh không có che dấu vươn tay trái, đưa về tay nắm, trong đầu tự nhiên hiện ra bộ phận cảnh tượng bên trong: Phía sau cửa cách đó không xa là một cái treo nón, mặt trên không có cái gì;
Ánh sao mỏng manh chiếu lên trên sàn trơn bóng, yên tĩnh, an bình, khuyết thiếu khí tức nhân loại;
Cửa sổ không biết khi nào đã bị mở ra, gió biển bên ngoài thổi vào, nhấc lên vải mành không tính quá dày.
Không có người? Klein vốn chỉ là thử, lúc này rút tay trái về, đi hướng thang lầu, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì.
Đi đến boong tàu, gió đêm lạnh lùng thổi, Klein bề ngoài lạnh lùng tư thái nhàn nhã chậm rãi đi ở phụ cận mép thuyền, tựa như mục đích chủ yếu chính là tản bộ.
Đột nhiên, anh nhìn thấy phía trước ngồi một người nam, người nam mặc quần yếm, áo sơ mi trắng.
Frank Lee? Klein không có dừng lại, từng bước một đi qua.
Người nam nọ có phát hiện, hơi xoay người một chút, quay đầu nhìn về phía người đến gần.
Người này đúng là “Chuyên gia độc tố” Frank Lee, nhưng trên mặt hắn đã không hề có nụ cười, bên miệng là một mảng màu đỏ.
Klein nhướng mày, không có mở miệng.
Frank Lee đột nhiên nâng hai tay lên, hai bên mỗi tay giữ một con cá vảy bạc không có giãy dụa.
Hắn chán nản nói:
“Thất bại rồi… Chu kỳ sinh tồn của chúng ngắn hơn rất nhiều so với tôi dự đoán, căn bản không có cách nào sinh sôi nẩy nở, chẳng sợ trồng vào trong đất cũng giống như vậy…”
Nói xong, hắn giơ lên cá vảy bạc bên tay phải, hung hăng hút một ngụm.
Đây là chuyện tốt… Nếu không mình thật lo lắng sẽ làm ra tai nạn sinh thái gì đó… Cho nên, cậu mượn rượu, không, mượn cá tiêu sầu? Klein âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
Klein không có cách nào vi phạm ý nguyện bản thân đi an ủi Frank Lee, cũng không thể không biết xấu hổ mà đi nói thẳng cá rượu vang đỏ không thể sinh sôi nẩy nở là chuyện tốt, chỉ có thể làm bộ như cái này chỉ là một vấn đề bé nhỏ không đáng kể, không có đáp lại gì.
Anh đi ra hai bước, vòng tới mép thuyền, nhìn ra mặt biển sóng đào cao thấp ở xa xa.
Lúc này, tầng mây trời cao trở nên nhạt loãng đi một ít, hào quang vầng trăng đỏ rực làm cho bóng đêm tăm tối sáng lên một chút.
Ở trong hoàn cảnh như vậy, Klein thấy rõ ràng cảnh tượng cách đó không xa, nơi đó mây đen trùng điệp, ép tới rất thấp, có thể phát hiện cơn lốc tồn tại thực chất đang càn quét qua lại, bao phủ hải vực rộng lớn không biết đến bao nhiêu.
Từng đạo tia chớp trắng bạc chiếu rọi xuống, mưa lớn dày đặc theo gió bay múa, xây dựng ra một bộ cảnh tượng như tận thế tiến đến.
Tai nạn khủng bố như thế cách “Tàu Tương Lai” khả năng cũng chỉ mấy hải lý, thậm chí càng gần hơn, nhưng bên này lại hầu như không chịu ảnh hưởng gì, chỉ có gió lớn một chút.
Đây là ý nghĩa của tuyến đường an toàn, di chuyển ở giữa gió bão… Nếu không có hàng hải trưởng đủ tư cách, có lẽ chỉ là di chuyển bình thường, cũng sẽ cuốn vào tai nạn… Klein nghiêng đầu nhìn về phía trước con thuyền, chỉ thấy nơi đó hào quang ảm đạm, sương mù tràn ngập, tầm nhìn cực kỳ thấp, chỉ dựa vào mắt thường rất khó nhận ra khu vực nguy hiểm cùng không nguy hiểm.
Tình huống cùng loại, ở phía tây đảo Olavi còn chưa quá rõ ràng, đến bên này, đến tuyến đường an toàn bí ẩn, đã là bình thường.
Klein đang muốn thu hồi tầm mắt, đột nhiên thấy ở rìa gió bão tựa như cất giấu một quái vật lớn đen đúa!
Hải quái? Anh bỗng nhiên nhớ tới lời đồn trên biển nghe được ở trong các quán bar:
Sau khi rời xa tuyến đường an toàn, rất dễ gặp đủ loại quái vật, bộ phận trong đó thể tích khổng lồ, có tính công kích rất mạnh, một khi trồi lên mặt biển, sẽ một ngụm nuốt cả con thuyền.
“Tàu Tương Lai” cũng không có đình chỉ đi tới, không bao lâu đã kéo gần khoảng cách cùng quái vật lớn âm trầm đen đúa kia.
Klein rốt cuộc thấy rõ bộ dáng đối phương, phát hiện nó không phải hải quái, mà là một chiếc thuyền buồm còn lớn hơn so với “Tàu Tương Lai”.
Chương 725: Tiếng cười
Thuyền buồm này chiều dài tiếp cận 200 thước, trước sau cao cao nhếch lên, chỉnh thể giống như một vầng trăng rằm.
Tầng ngoài nó là trang trí màu đen; sườn thuyền hỏa pháo chằng chịt chia làm ba hàng, cao thấp có thứ tự; bộ phận boong tàu nhô ra, trừ ra cột buồm, cũng cao ngất khổng lồ, ít nhất tương đương với căn nhà năm tầng.
Một điểm cổ quái nhất của chiếc thuyền này là chỉ có một tấm buồm, ở trên miêu tả một khối mộ bia màu đen.
“Tàu Cái chết…” Tiếng nói nặng nề vang lên ở bên tai Klein, Frank Lee không biết khi nào đã vứt bỏ con cá vảy bạc lấy rượu vang đỏ làm máu kia, đi tới bên cạnh anh.
Vị tài công chính tiền thưởng 7.000 bảng này khuôn mặt bình tĩnh, cơ thịt cả người căng thẳng, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ vì biến hóa nhỏ của chiếc thuyền buồm thật lớn kia mà phát động công kích.
Tàu Cái chết? Klein đầu tiên là ngẩn ra, chợt nhớ lại cái tên này đại biểu cho cái gì.
Nó là một trong những chiếc thuyền nổi danh nhất truyền kỳ nhất trên năm biển!
Nó là kỳ hạm của “Vua bất tử” Agarito!
Lại có thể gặp gỡ một trong “Tứ vương”… Klein âm thầm líu lưỡi, khó có thể ngăn chặn chuyển vào trạng thái đề phòng cao độ.
Bất quá, anh mặt ngoài lại vẫn duy trì lạnh nhạt cùng bình tĩnh, vẫn nhìn ra “Tàu Cái chết” xa xa.
Nghĩ đến phó thứ hai “Vua bất tử”, “Kẻ đồ sát” Gilsey Ace tiền thưởng 9.500 bảng gần đây xuất hiện ở Nass, hơn nữa cảnh cáo mình, Klein chợt thoải mái, không hề nghi hoặc vì sao sẽ ở trên đường đi cách quần đảo Gargas không xa gặp “Tàu Cái chết”.
Sau khi bỏ qua vấn đề này, anh lại liên tưởng tới càng nhiều lời đồn, mà bên trong lời đồn này, có bộ phận có thể xác định là miêu tả chân thật:
” ‘Vua bất tử’ Agarito là một người nam trung niên tái nhợt đến tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ hư thối;
“Tiền thưởng của hắn ở các quốc gia cao tới 100.000 bảng;
“Từng là kẻ địch của hắn, vô luận hải tặc, nhà mạo hiểm, hay là hạm đội hải quân nào, đều đã tiêu vong, chỉ có ba vị đều là ‘Tứ vương’ khác vẫn còn sống;
“Hắn chưa bao giờ xung đột ngay mặt cùng Bán Thần quân đội, có vẻ cực kỳ khắc chế ở phương diện này;
“Hầu như không ai biết danh sách cụ thể của hắn, không ai hiểu biết năng lực phi phàm của hắn;
“Hắn trời sinh tính tàn nhẫn, ham mê giết chóc, bất cứ lúc nào khả năng sẽ khởi xướng công kích đối với bất luận kẻ nào tàu thuyền nào;
“Hắn thích tìm cớ xé bỏ hứa hẹn, ở ngoài danh hiệu ‘Vua bất tử’ này, còn được rộng rãi gọi là ‘Kẻ không đáng tin’.”
Hoàn hảo mình hiện tại ngồi là “Tàu Tương Lai”, “Vua bất tử” hẳn sẽ bán “Thượng tướng ngôi sao” vài phần mặt mũi, dù sao cô gái “Ẩn giả” cũng là một trong bảy đại tướng quân hải tặc… Không, “Tứ vương” cùng nhóm tướng quân hải tặc, trừ bỏ ở trên đại hội “Vua năm biển” triệu tập hải tặc có thể ở chung hòa bình, dưới trạng thái bình thường, là có hợp tác cũng có đối kháng, hơn nữa vế sau chiếm đa số, mấy tháng trước, “Thượng tướng máu” cùng “Trung tướng hoàng hôn” đã đại chiến quá một hồi… Hơn nữa phong cách của “Vua bất tử”, sự việc vị tất chỉ là gặp ở trên đường đi! Klein vừa hiện lên suy nghĩ như vậy trong đầu, đã nghe thấy được một hồi tiếng kèn trầm thấp.
Ô!
Các thủy thủ nghỉ ngơi trong khoang thuyền nháy mắt tỉnh lại, không quản mặc áo, hoặc thẳng đến họng pháo khác nhau, hoặc đi lên trên boong tàu, làm chuẩn bị tiếp mạn thuyền, “Tàu Tương Lai” chợt từ trạng thái bình thản chuyển vào trạng thái chiến đấu.
Klein quay đầu lại, nhìn về phía trên, chỉ thấy cửa sổ phòng thuyền trưởng đã mở ra, “Thượng tướng ngôi sao” Capella thân trường bào màu đen không thay đổi, đứng ở nơi đó, ngóng nhìn về phía “Tàu Cái chết”.
Cô ta chưa mang vào mắt kính rất nặng kia, đôi mắt tối đen nhiễm một chút tím sậm, sâu thẳm mà thần bí.
“Quả nhiên, cô ta cũng lo lắng ‘Vua bất tử’ đột nhiên phát động tập kích…” Klein thu hồi tầm mắt, một lần nữa nhìn về phía “Tàu Cái chết” đầu đuôi nhếch lên kia.
Lúc này, hai chiếc thuyền đã ở trạng thái gặp thoáng qua, hải tặc đối diện mơ hồ có thể thấy được.
Những tên này cũng nhìn sang bên đây, hoặc yên tĩnh giống như pho tượng, tựa như không có một chút cảm xúc dao động, hoặc vung bội đao, thổi họng súng, hết khả năng khiêu khích.
Giờ khắc này, chỉ cần một que diêm, là có thể điểm hỏa căng thẳng, để cho chiến đấu bùng nổ.
Cuối cùng, “Tàu Cái chết” không có động tác gì, vẫn yên tĩnh dừng ở tại chỗ, “nhìn” tiễn “Tàu Tương Lai” lướt qua, dần dần đi xa.
“Hô…” Frank Lee ở bên cạnh Klein không có che dấu thở hắt ra.
Hắn một lần nữa lộ ra nụ cười, nói với Klein:
“Ha ha, suy đoán về thực lực ‘Vua bất tử’ vẫn có rất nhiều lời đồn, có người nói, hắn quả thật là Bán Thần, có người nói, hắn chỉ có danh sách 5, mượn dùng ‘Tàu Cái chết’ này mới đạt tới tầng cấp danh sách 4, nhưng mặc kệ thế nào, hắn cũng đã sống đủ lâu, A… Anh nói, mang hắn tạp giao cùng một chỗ với cá của tôi, có thể tăng lên chu kỳ sinh tồn của chúng hay không?”
Frank đột nhiên có linh cảm.
Đầu tiên, nếu cậu có thể bắt được “Vua bất tử”, hoặc là, làm cho hắn sinh ra hứng thú đối với cá của cậu… Klein lẩm bẩm hai câu, bình tĩnh nói:
“Anh có thể tìm hắn thương lượng chuyện này.”
Frank Lee ngẩn ra một chút, chán nản thở dài nói:
“Hắn sẽ không đáp ứng, hắn sẽ trực tiếp trồng tôi vào trong đất.”
Hắn vừa dứt lời, “Tàu Cái chết” đã cùng “Tàu Tương Lai” cách ra một khoảng cách đột nhiên chuyển động buồm.
Một trận tiếng cười bén nhọn, tràn ngập ác ý cách vài trăm mét truyền đến, bao phủ toàn bộ “Tàu Tương Lai”.
“Ha ha ha!
“Ha ha ha!”
Tiếng cười nọ không ngừng quanh quẩn, khi thì khàn khàn, khi thì hỗn độn, khi thì giống như lời vô nghĩa, khi thì giống đang ca xướng, đám thủy thủ trên boong tàu từng người một ngã xuống đất, mạnh mẽ bịt kín lỗ tai, lại vẫn đau đớn vặn vẹo giãy dụa.
Bộ phận người phi phàm bên ngoài thân bắt đầu mọc ra một mảng vẩy cá.
Klein cũng bị ảnh hưởng, chỉ cảm thấy trong đầu chợt nhồi vào đủ loại ý niệm, có tốt, có xấu, có ánh sáng, có âm u.
Chúng nó cực kỳ tạp nhạp, cùng tiếng cười không ngừng biến hóa kết hợp lại, sinh ra cảm giác bành trướng nhu muốn làm đầu nổ tung ra.
Klein khuôn mặt vặn vẹo rất nhỏ, tưng cái răng thịt không quá rõ ràng ở rục rịch dưới da.
Nếu không phải kiến thức qua lời vô nghĩa của “Tạo vật chủ chân thật” cùng kêu cứu của ngài “Gate”, nếu không phải mỗi lần xuyên qua sương mù xám, đều chịu đủ tàn phá cùng loại, đã có kháng tính nhất định, Klein lúc này khẳng định đã giống như “Chuyên gia độc tố” Frank Lee bên cạnh, ôm đầu, ngồi xuống, vẻ mặt dữ tợn đối kháng đau đớn mà tiếng cười đáng sợ kia mang đến.
Klein chú ý tới, trên mặt Frank có mọc ra một chút lông ngắn màu nâu, cả người giống như đang biến hóa về phía gấu lớn.
Đúng lúc này, trên vách khoang thuyền, trên boong tàu, trên cột buồm “Tàu Tương Lai”phù hiệu tượng trưng cùng dấu hiệu ma pháp tầng thứ rõ ràng sáng lên, giống như những ngôi sao lấp lánh chi chít trong đêm không trăng tạo thành một hải dương.
Tiếng cười hoặc bén nhọn hoặc khàn khàn khủng bố cũng không có bởi vậy mà yếu bớt, nhưng tựa như kéo ra khoảng cách với mọi người một chút, từ nơi càng thêm xa xôi truyền đến, có vẻ trống trải hư ảo.
Klein đầu phồng lên nhất thời giảm bớt không ít, rốt cuộc có lực ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Mặt sau cửa sổ rộng mở của phòng thuyền trưởng, khuôn mặt “Thượng tướng ngôi sao” thêm từng dấu vết đen đúa, chúng nó tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ vỡ ra, bất cứ lúc nào cũng sẽ mọc ra sự vật ghê tởm.
Lúc này, Capella hai tay đang đặt ở trên cửa sổ, quanh thân có chút ánh sáng lượn lờ, giống như nhất nhất đối ứng với hải dương lấp lánh của “Tàu Tương Lai”.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Lưu Manh Kiếm Khách [Dịch] Lưu Manh Kiếm Khách](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Luu-Manh-Kiem-Khach.webp)


![[Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch) [Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vo-Dich-Kiem-Vuc-dich-SE-Audio-Truyen-hay-Kiem-Dao.jpg)




