Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 136 : Tung xúc sắc (2) (c676-c680)
❮ sautiếp ❯Chương 676: Tung xúc sắc (2)
Anh từ đầu hy vọng người tới chỉ có thể cảm ứng mơ hồ, chỉ có thể xác định một phạm vi đại khái, không nhất định có thể tìm được mình hoặc “Xúc xắc xác suất”, nhưng suy xét đến đây là chuyến tàu, phụ cận là biển lớn không có bóng người, mục tiêu tựa như không khó tập trung, đến lúc đó, phiền toái sẽ càng lớn hơn nữa, đành phải quyết đoán bỏ qua.
Phía trên tàu khách, hư không đột nhiên xé rách, mơ hồ thể hiện ra một cánh cửa vô hình giăng kín các loại phù hiệu phức tạp.
Hai bàn tay hơi tái nhợt vươn ra từ khe cửa, lôi kéo mạnh về phía sau, để cho cả thân thể đi ra.
Ông ta đội mũ mềm màu đen mà người già yêu thích cùng trường bào cổ điển màu sậm, bộ dáng xem qua cũng không đến bốn mươi, tóc nâu hơi hơi quăn, cho người ta cảm giác cực kỳ cứng rắn.
Trong đôi mắt tối tăm của ông ta giống như có vô số hư ảnh đang bồi hồi, lại tựa như cất giấu tầng tầng lớp lớp thế giới hỗn loạn.
Klein cảm giác nguy hiểm càng thêm mãnh liệt, chỉ là vẻ mặt biến hóa, đã làm cho Darkwell cùng con cú mèo Harry sợ tới mức không dám nhúc nhích.
Anh không hề do dự, căn cứ dự tính đã đặt ra trong mấy ngày nay đối với tình huống cùng loại, ngã người về phía trước, cầm lấy “Xúc xắc xác suất” kia.
“Tiến hành phán định hành vi đối với vừa người đến có ác ý, tôi muốn 1 điểm!” Klein trầm giọng nói nhỏ, quẳng ra xúc xắc màu trắng ngà, cùng theo bản năng ở trong lòng cầu nguyện với nữ thần, hy vọng xúc xắc vừa trải qua đe dọa không bao lâu có thể nghe lời, có thể phát huy tác dụng.
Cùng lúc đó, anh biểu hiện cực kỳ trấn định, miễn cho xúc xắc cảm ứng được bản thân căng thẳng, nhân cơ hội quấy rối.
Trong tiếng va chạm bốp bốp bốp, “Xúc xắc xác suất” quay cuồng vài vòng, dừng hình ở 1 điểm đỏ tươi như máu.
Trên không tàu chở khách, người nam áo bào đen không đến bốn mươi kia trong đôi mắt đã chiếu rọi ra cả chiếc thuyền.
Ông ta lan tràn ra linh tính, nhìn quét một vòng, lấy tay bắt lấy hư không phía trước, mạnh kéo ra một cánh cửa lớn gần như vô hình.
Vị cường giả này đi vào bên trong, biến mất khỏi nơi vốn đang đứng.
Trong khoang thuyền hạng nhất Klein nhất thời cảm giác nguy hiểm đã đi xa, khó có thể ngăn chặn lặng yên nhẹ nhàng thở ra.
Anh ngóng nhìn “Xúc xắc xác suất” trên bàn, nhịn không được cảm khái một câu ở trong lòng:
“Xúc xắc này nếu hiệu quả xấu không lớn như vậy, có thể lợi dụng đầy đủ, quả thực chính là thần khí!
“Không hổ là vật phong ấn cấp ‘0’, không hổ là tính duy nhất con đường ‘Quái vật’…”
“Vừa rồi, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?” Dược sư béo Darkwell lúc này mới tìm về dũng khí, thật cẩn thận hỏi.
Klein bảo trì tư thế không thay đổi, bình tĩnh đáp lại:
“Anh không cần biết.”
“Tôi rõ ràng, tôi rõ ràng, biết càng nhiều càng nguy hiểm.” Darkwell lau mồ hôi lạnh trên đầu.
Mấy giờ kế tiếp, không có ngoài ý muốn gì phát sinh nữa, sau khi mặt trời hạ xuống đường chân trời, sắc trời hoàn toàn tăm tối, Klein rốt cuộc thấy một tòa hải đăng cao ngất xuất hiện cách đó không xa.
Olavi nằm ở hướng đông bắc quần đảo Roth, di đường thẳng cũng không xa, chỉ là tuyến đường an toàn cong cong quẹo quẹo, không không gia tăng mấy trăm hải lý.
Nó nguyên bản là một đảo nguyên thủy tồn tại các sinh vật phi phàm, cũng không có nhân loại ở, sau khi thời đại săn bắn kết thúc, vương quốc Ruen mang nơi này làm thành nơi lưu đày phạm nhân, để cho đảo Olavi dần dần có nông thôn cùng thành trấn.
Đợi cho một số đảo ở phía đông bị phát hiện bị thực dân, nơi này dựa vào tuyến đường an toàn tiện lợi cùng tài nguyên tự nhiên phong phú, hấp dẫn không ít di dân mới, tạo nên thành phố cảng tương đối phồn hoa.
Ánh sáng hải đăng ở trong hoàn cảnh tăm tối là rõ ràng như thế ấm áp như thế, dẫn đường cho tàu khách vào cảng, bỏ neo ở bến tàu.
“Cuối cùng đã đến, cảm tạ trăng đỏ cùng vận mệnh chiếu cố.” Dược sư béo Darkwell nhảy xuống bậc thang cuối cùng, dẫm lên mặt xi măng kiên cố.
Nếu thật muốn nói, trừ bỏ vận mệnh, anh cần phải cảm tạ “Kẻ Khờ” cùng “Hải thần” chiếu cố… Klein một tay cầm theo vali hành lý, một tay cầm ba toong.
Darkwell cất kỹ hộp nhẫn chứa “Xúc xắc xác suất”, không chút trì hoãn hỏi rõ chỗ ở của người gõ chuông Kano, lên chiếc xe ngựa, thẳng đến giáo đường San Draco, tiến vào gác chuông to lớn lớn mật chọn dùng màu đỏ, màu lam cùng màu vàng.
Trong gác chuông, Kano có một phòng nhỏ thuộc về bản thân.
Thùng, thùng, thùng, Darkwell liên tục gõ cửa ba lần, khẩn cấp muốn giao ra vật phẩm trong tay.
Kẹt một tiếng, cửa gỗ màu nâu sáng mở ra, trong phòng đi ra một người nam thân hình cao lớn nhưng lưng hơi còng.
Ông ta xem qua chừng 40 tuổi, ngũ quan tính riêng mà nói, thì không có vấn đề gì, nhưng tổ hợp cùng một chỗ, lại tràn ngập cảm giác không phối hợp.
Klein chỉ liếc mắt một cái, đã phát hiện hai mắt hắn một cao một thấp, hai lỗ mũi một lớn một nhỏ, cơ thịt bên trái thoáng lỏng, làm cho khóe miệng có chút rủ xuống, mà bên phải vừa lúc tương phản.
Hai chân Kano rõ ràng một dài một ngắn, cánh tay một tráng kiện một gầy yếu, cả người cực kỳ không đối xứng, cực kỳ xấu xí.
“Các người là?” Kano mặc trường bào màu đen liếc mắt nhìn hai người một cái.
“Ông là người gõ chuông Kano?” Dược sư béo Darkwell cẩn thận hỏi ngược lại.
Kano một bên khóe miệng cao một bên khóe miệng thấp cười nói:
“Người xấu xí giống như tôi, hẳn là không có thứ hai.”
“Quả thật.” Darkwell cực kỳ thành thực gật gật đầu, chợt cười một tiếng, “Nhìn ra được, ông tâm tính thực không tệ, thật ra, đối với đàn ông mà nói, bề ngoài cũng không quan trọng, năng lực phương diện nọ mạnh mới là trọng điểm.”
Hắc, anh đây là chưa thấy qua các cô gái sống ảo chân chính mà… Klein trải qua thời đại ngôi sao “đập đi xây lại” ở bên cạnh cười nhạt.
Kano vẻ mặt âm trầm một chút nói:
“Tôi không muốn thảo luận chuyện này.”
“Phương diện kia của ông có vấn đề? Không sao, tôi có các loại thuốc, tuyệt đối có một loại có thể trị vấn đề của ông…” Darkwell còn chưa nói xong đã bị Klein sợ hãi hắn bị đánh chết ngay tại chỗ nhảy tới một bước, chặn trước nửa người.
Klein trầm thấp nói:
“Hắn là học sinh của Roy Kim.”
“Tôi đã đoán được, Roy Kim có miêu tả qua đặc điểm của hắn.” Kano tránh đường, mời hai người đi vào.
Phòng của ông ta cực kỳ nhỏ, chỉ có một cái giường cùng một ngăn tủ có thể làm bàn ăn, nhà vệ sinh thì ở tầng dưới chót gác chuông.
Darkwell lấy ra hộp nhẫn, đưa nó cho Kano, gượng cười nói:
“Thầy tôi bảo tôi chuyển giao vật phẩm này cho ông.”
Kano mở ra nhìn thoáng qua, thấy xúc xắc là 4 điểm hướng lên trên, rõ ràng nhẹ nhàng thở ra, nói với Darkwell:
“Cậu không phải không đáng tin giống như thầy của cậu nói, nhìn ra được, cậu cũng không có thử sử dụng nó, như vậy sẽ làm cho nó thức tỉnh, làm cho nó rõ ràng bản thân đã không bị phong ấn.”
“…” Dược sư béo mặt đỏ lên, thành thực nói, “Nó chỉ là hiện tại có vẻ yên tĩnh, chừng hai giờ nữa thì sẽ lại tự chuyển động, ông tốt nhất nghĩ biện pháp phong ấn nó một lần nữa.”
Kano da mặt co rút giật mình:
“Lại?”
“Cái này, cái này, tôi không cẩn thận làm rơi nó ra đất, sau đó nó liền, nó liền sống lại từng chút một…” Darkwell theo bản năng muốn liếc mắt nhìn con cú mèo Harry một cái, lại phát hiện đối phương cũng không có theo vào, mà đứng ở ngoài gác chuông làm cảnh giới.
Chương 677: Nghị viên vận mệnh
Kano ánh mắt rõ ràng trợn to, thân thể còng queo suýt nữa thẳng lên: “Cậu làm thế nào đến được nơi này?”
Ở hắn xem, vị học sinh của Roy Kim này hẳn đã sớm bị xúc xắc đùa chết rồi.
Darkwell vội chỉ vào Hermann Sparrow nói:
“Nhờ vào vị tiên sinh này, ông ta là nhà mạo hiểm mạnh mẽ, cung cấp bảo hộ hữu hiệu nhất cùng phương pháp phong ấn xúc xắc ngắn ngủi.”
“Phương pháp gì?” Người gõ chuông Kano bật thốt lên hỏi.
Klein cười cười nói:
“Bí mật làm ăn.”
Kano sắc mặt biến ảo vài cái, lấy tay ấn ngực, cúi người:
“Tôi đại biểu tổ chức chúng tôi cảm tạ trợ giúp của anh.”
Darkwell thuận thế nói:
“Giá thuê anh ta là 1.000 bảng thêm một yêu cầu, yêu cầu là chúng ta giúp anh ta tìm kiếm một vật phẩm thần kỳ có tính công kích mạnh mẽ mà hiệu quả xấu không tính nghiêm trọng, anh ta sẽ mua với giá hợp lý.
“Ừm, tôi chỉ có hơn 300 bảng một chút, cho nên chỉ dự chi chừng đó, còn lại, chỉ có thể dựa vào mọi người…”
Kano lặng lẽ nghe xong, khóe miệng khẽ động nói:
“Tôi chỉ có hơn 100 bảng…”
Bỗng nhiên, trong phòng người gõ chuông đã không người nói chuyện, bên ngoài gió xuyên thấu qua khe hở, thổi vào, xẹt qua khuôn mặt ba người.
Rốt cuộc, Kano lại lần nữa mở miệng:
“Có lẽ nghị viên Richard có, tôi đưa hai người đi gặp ông ta.”
Xem ra tương đối tín nhiệm chúng ta, dù sao một vị nghị viên vận mệnh là không có cách nào so sánh cùng “Xúc xắc xác suất”, nếu chúng ta thực có vấn đề, căn bản sẽ không mang theo xúc xắc lại đây, miễn ra ngoài ý muốn, tính duy nhất bị cướp trở về… Klein nhìn người gõ chuông Kano từ trong góc phòng lấy ra một ngọn đèn bão.
Lúc này, anh lặng yên mở ra linh thị, đơn giản quan sát đối phương.
Vừa quan sát, Klein suýt nữa nhướng mày, bởi vì màu sắc khí tràng của Kano tương đương kỳ lạ.
Màu sắc cảm xúc của ông ta không thành vấn đề, thực bình thường, nhưng trạng thái đại biểu thân thể lại có vẻ không đủ tự nhiên, trái tim xanh, đầu tím, hệ tiêu hoá vàng đủ màu sắc.
Có hương vị khâu lại cùng một chỗ, không quá phối hợp.
Tương tự, tinh thần của Kano cũng tạo cho người ta cảm giác cùng loại.
Quái vật khâu lại mà thành? Klein căn cứ hiểu biết cùng tri thức bản thân thô sơ giản lược làm phán đoán.
Kano chuẩn bị xong đèn bão, quay đầu nhìn nhà mạo hiểm Hermann Sparrow này, không có vẻ mặt gì nói: “Tôi rất mẫn cảm đối với linh thị.
“Tôi nghĩ anh cũng phát hiện một ít vấn đề, ta cũng không phải một người được sinh ra tự nhiên, tôi là sản phẩm luyện thành từ cơ thể con người của giáo hội Đại Địa Mẫu Thần, là loại tương đối có vẻ thất bại, cho nên, tôi căn bản không có năng lực phương diện nọ.”
Một câu cuối cùng của ông ta là nói với Darkwell.
Kano không nói gì nữa, cầm theo đèn bão, khoác áo bào đen, thân thể cao lớn còng queo, mượn dùng hào quang mờ nhạt nọ, ở trong bóng đêm yên tĩnh đi xuống từng bậc một của gác chuông.
Sản phẩm luyện thành từ cơ thể con người của giáo hội Đại Địa Mẫu Thần? Nhưng giáo đường San Draco thuộc về giáo hội Gió Bão mà… Bởi vì tương đối thất bại, không được coi trọng, Kano phản bội rời giáo hội Đại Địa Mẫu Thần, trở thành thành viên của Học phái sinh mệnh? Cái này có thể lý giải, giáo hội Đại Địa Mẫu Thần cùng Học phái sinh mệnh đều nắm giữ con đường “Dược sư”, tất nhiên sẽ có qua lại nhất định… Nhưng Học phái sinh mệnh vì sao lại phái một người nhìn qua là không đơn giản đến làm người gõ chuông giáo hội Gió Bão? Che dấu thân phận bình thường, hay là hai nêm tồn tại liên hệ nào đó? Klein mặt ngoài bình tĩnh theo ở phía sau Kano, từng bước ra khỏi gác chuông, vòng đến một cái cầu đá phụ cận.
Vừa tới gần bên trái nhất của vòm cầu, Klein chợt có cảm giác, ngẩng đầu nhìn về phía trên.
Con cú mèo Harry bay theo lại đây, đậu trên một nhánh cây.
Rắc!
Nhánh cây nọ đột nhiên gãy, Harry rơi thẳng xuống, thật vất vả mới bay lên trở lại, không có rơi ở trên đất.
Darkwell đang muốn mở miệng, Kano đã trầm thấp giải thích:
“Nghị viên Richard bị thương, lực lượng có chút không chịu khống chế, chỉ cần đi vào trong phạm vi nhất định gần ông ta, sẽ lây dính vận rủi.”
Kano dừng bước chân lại, mang hộp nhẫn xúc xắc tung về phía vòm cầu: “Ngài Nghị viên, học sinh Roy Kim mang xúc xắc đưa lại đây.”
“Tốt lắm.” Chỗ sâu trong vòm cầu âm u truyền ra một thanh âm khàn khàn.
Một bàn tay mọc ra một chút vảy trắng bạc sờ soạng vươn ra từ trong bóng tối, đè lên trên hộp nhẫn rơi ở trên bùn đất.
Tiếp theo, ông ta mở hộp nhẫn, lấy ra viên xúc xắc màu trắng ngà ở bên trong.
Một bàn tay khác cũng có vảy màu trắng bạc của ông ta đưa ra theo, lòng bàn tay nắm một vật phẩm giống như làm từ da.
Vật phẩm nọ giống như ông nước, lại đầu đuôi nối nhau, ở dưới ánh trăng đỏ rực hiện ra màu xám trắng, mặt ngoài có phù hiệu cùng đánh dấu phức tạp, cùng với không ít cổ văn Hermes chỉ hướng “Rắn thủy ngân” Will Onsetin.
“Nghị viên vận mệnh” Richard mở vật phẩm này ra, mang “Xúc xắc xác suất” nhét vào bên trong, sau đó một lần nữa để cho đầu đuôi nối nhau.
Dùng vận mệnh lặp lại biên độ nhỏ phong ấn “Xúc xắc xác suất”, để cho nó thủy chung bị vây ở trong trạng thái ngủ say hoặc yên tĩnh? Quả nhiên, “Rắn thủy ngân” Will Onsetin đã đoán được chuyện cùng loại, làm chuẩn bị nhất định… Klein thoải mái thu hồi tầm mắt, nghe thấy Richard trầm trầm nói: “Tôi đã thỏa thuận của các người, ngài Hermann Sparrow.
“Vật phẩm thần kỳ chờ tôi khôi phục sẽ giúp anh tìm kiếm.
“700 bảng nọ… tôi lập tức phụ gia may mắn cho anh, anh đến vài sòng bạc ở Olavi chơi một chút, có thể thu thù lao tương ứng, nhớ kỹ, mỗi sòng bạc không cần thắng vượt qua 200 bảng, tổng cộng cũng không vượt qua 700 bảng.”
Nói cách khác, ông cũng không có tiền… Xem bộ dáng bị thương phải trốn của ông, không mang tiền cũng coi như bình thường… Klein hơi gật đầu không thể nhận ra nói: “Tốt.”
Anh chờ đợi mấy chục giây, không có cảm giác gì, “Nghị viên vận mệnh” Richard lại thở ra một hơi nói: “Anh đã trở nên đủ may mắn.”
Phải không? Klein lựa chọn tin tưởng đối phương, không quấy rầy Darkwell báo cáo chuyện thầy bị giam giữ với trưởng bối, căn cứ người gõ chuông Kano giới thiệu, tìm sòng bạc gần đây, ngồi vào bàn đánh bài 21 điểm.
Sau hơn 10 phút, anh vẻ mặt mê mang cùng dại ra rời khỏi sòng bạc.
Anh vừa rồi không chỉ không có thắng tiền, còn thua 30 bảng!
Nói là có may mắn mà? Mình vì sao phải tin tưởng ông ta? Ông lão kia thật sự là xấu mà… Klein không chút do dự liền quay về cầu đá nọ, đến gần vòm cầu.
“Nhanh như vậy? Vận may thực không tệ à.” Richard ở dưới vòm cầu âm u nửa mang ho khan cười nói.
Lúc này, Darkwell cùng con cú mèo Harry đã tìm khách sạn ở phụ cận.
Klein mặt không chút thay đổi đáp lại nói:
“Thua.”
“Thua…” Richard lẩm bẩm từ này, thật lâu không thể thành lời.
Trong hoàn cảnh tối tăm lặng lẽ, một con cú mèo bình thường bất an bay qua.
Hai bên cầu đá đèn đường khí gas lẳng lặng chiếu rọi, nhưng không cách nào bị xua tan bóng tối phía dưới, chỉ có ánh đỏ ảm đạm từ trời cao rải xuống mới có thể miễn cưỡng chiếu sáng bùn đất màu nâu.
“Nghị viên vận mệnh” Richard tránh ở trong vòm cầu hồi lâu không có phát ra âm thanh, để cho Klein nhịn không được hoài nghi đối phương có phải bởi vì thương thế quá nặng, lại thêm suy đoán sai về hắn nên phụ gia may mắn thất bại rất có khả năng cũng bởi vì nhân tố phương diện này hay không.
Ngay ở lúc Klein muốn mở miệng thử thăm dò xác nhận tình huống, Richard họ hai tiếng, trầm trầm nói: “Không hổ là nhà mạo hiểm mạnh mẽ có thể phong ấn xúc xắc thời gian ngắn…
“Tình huống hiện tại ra ngoài dự đoán của tôi, khụ, tôi rất ngạc nhiên, đến cùng đã xảy ra chuyện gì, làm cho phụ gia may mắn của tôi hoàn toàn không có hiệu quả.
Chương 678: Tới tay (1)
“Cực kỳ tiếc nuối, tôi không thể đi ra, không thể đối mặt trực tiếp với cậu, nếu không tôi hẳn là có thể thấy được một ít thứ mà người phi phàm con đường khác khó có thể nhìn được, cho dù họ có được linh thị cao.
“Đây là đặc thù con đường ‘Vận mệnh’ mới có thể có.”
Cho nên, vấn đề là ở trên người mình? Cái này không phải trọng điểm, trọng điểm là ông trả 700 bảng cho tôi, không, 730 bảng… Klein trong lòng lẩm bẩm đồng thời không tự chủ được nhớ tới cô nhi Adelaide Misol danh hiệu “Quái vật” ở thành phố Tingen.
Người trẻ tuổi kia tương đương nửa danh sách 9, sau khi nhìn thấy Klein, kêu thảm thiết ngã xuống đất, mắt đổ máu, sợ hãi tựa như gặp ác ma.
Cái này là vì hắn có đặc thù con đường “Bánh xe vận mệnh”, cho nên nhìn ra vấn đề của mình, nhìn ra sự việc có liên quan đến sương mù xám? Đáng tiếc, vị “Nghị viên vận mệnh” này thương thế có chút nghiêm trọng, tự mang lĩnh vực vận rủi, không có cách nào để cho ông ta hỗ trợ xem một chút… Trở về hỏi “Rắn thủy ngân” Will Onsetin, hắn có lẽ biết cái gì đó, bất quá, con đường này cũng rất có khí chất lưu manh, hắn vị tất sẽ trực tiếp trả lời mình, đại khái chỉ cho vài câu ba phải mơ hồ không rõ cái nào cũng được… Klein vẫn duy trì trạng thái không có vẻ mặt nói:
“Vậy ông chuẩn bị làm thế nào?”
Richard thở dài nói:
“Cậu gọi Darkwell đến đây, tôi phụ gia may mắn cho hắn, để hắn thay thế cậu đi sòng bạc thắng tiền.”
Căn cứ tên khách sạn mà nghị viên Richard đưa, Klein rất nhanh tìm được dược sư béo Darkwell, sau đó mang theo vali, đờ đẫn nhìn đối phương không ngừng thắng tiền ở mấy sòng bạc lớn, đến rạng sáng đã thu được 750 bảng.
Tiếp nhận 730 bảng, Klein rõ ràng nhận thức một vấn đề:
Trước đó may mắn mất đi hiệu lực nguyên nhân là ở trên người anh!
“Vì sao vậy?” Klein cất ví tiền, cau mày, không tiếng động tự nói một câu.
Anh nhanh chóng nghĩ tới sương mù xám trắng mỏng manh vô hình xung quanh người, mơ hồ rõ ràng nguyên do.
“Sau khi tấn thăng ‘Người không mặt’, sương mù xám có đan vào nhất định cùng hiện thực, không những giúp mình che chắn lời vô nghĩa trên bản chất không quá mạnh, lại có thể phá hư người khác gây ảnh hưởng đến vận mệnh ở trong phạm vi nhất định? Cho nên, may mắn mà vị nghị viên kia cho không thể có hiệu quả.
“Dựa theo logic này, ở trình độ nào đó vận rủi hẳn cũng không thể ảnh hưởng đến mình.
“A, cái này tính là gì? Vừa làm cho mình không đến mức biến thành quỷ xui xẻo, cũng phá diệt hy vọng trở thành Người thắng cuộc của mình…” Klein âm thầm lắc đầu, đi theo Darkwell cùng con cú mèo trở lại cầu đá, mang phương pháp triệu hồi tín sứ của mình báo cho “Nghị viên vận mệnh” Richard biết, để cho đối phương sau khi có được tin tức vật phẩm thần kỳ mang tính công kích thì sẽ truyền báo lại.
Làm xong tất cả cái này, Klein ở thành phố cảng đảo Olavi tìm khách sạn, thuê một phòng bình thường ở lại.
Backlund, vào buổi sáng.
Emlyn White đi ở dưới bầu trời âm u mà bản thân rất thích, xuyên qua sương mù dày bằng tháng 11 tháng 12 năm trước, lại lần nữa đi đến bên ngoài số 7 phố Pepinster khu bắc.
Kéo chuông cửa, cậu ta lưng thẳng, cằm khẽ nhếch kiên nhẫn chờ đợi.
Leonard mở cửa phòng, nhìn thấy gương mặt tuy anh tuấn nhưng lại khá làm cho người ta chán ghét, tránh đường, tùy ý để đối phương đi vào.
Anh ta vẫn mặc áo sơmi trắng ở nhà thêm quần dài màu đen, nhưng bên ngoài khoác thêm cái áo ghi lê sẫm màu nhiều lớn.
“Suy xét thế nào?” Leonard cười hỏi.
“Không có vấn đề.” Bởi vì không phải tiêu tiền của mình, Emlyn không hề có ý tưởng mặc cả.
Cậu thậm chí cho rằng lấy thái độ biểu hiện của đối phương lần trước, mặc cả ngược lại sẽ làm cho giá tăng lên.
Leonard nhẹ nhàng gật đầu, nở nụ cười nói:
“Thực giàu có mà.”
Tôi nghe ra được, anh đang nói lời khách sáo… Emlyn thầm hừ một tiếng, mở miệng đáp lại:
“Cái này không phải vấn đề anh cần quan tâm.”
Nói xong, cậu đưa lên cái vali da nhỏ trong tay, mở cùng triển lãm 7.000 bảng tiền mặt bên trong.
Leonard lấy ra từng xấp một, kiểm tra một hồi.
Sau đó, anh ta lấy xuống cái bao tay đỏ ở tay trái, đưa cho Emlyn nói:
“Đây là vật phẩm thần kỳ anh cần, nó có thể dùng màu sắc khác nhau để ngụy trang.
“Nó gọi là ‘Hỏa chủng’, có thể đề cao sức quyến rũ của người sử dụng, làm cho lời nói có lực thuyết phục rất mạnh, nó có thể đánh cắp một năng lực phi phàm của mục tiêu ở trong phạm vi 50m, càng hiểu biết đối với mục tiêu, càng dễ đánh cắp loại mà mình muốn, càng không hiểu, càng tiếp cận tùy ý, dựa vào vận may.
“Khi mục tiêu cao hơn danh sách 6, có khả năng xuất hiện kết quả thất bại, càng lên cao, xác suất thất bại càng lớn.
“Sau khi đánh cắp thành công, mục tiêu sẽ mất đi năng lực phi phàm nọ, phải cách ít nhất 12 giờ mới có thể khôi phục, mà chủ nhân ‘Hỏa chủng’ có thể sử dụng thuần thục, duy trì chừng 10 phút.
“Mà nó sở dĩ mắc, là vì ảnh hưởng xấu của nó rất nhỏ.”
Yên lặng nghe đối phương giới thiệu xong, Emlyn đối với vật phẩm thần kỳ “Hỏa chủng” này có hứng thú rất lớn, mở miệng hỏi:
“Có ảnh hưởng xấu gì?”
Leonard tùy tay vuốt vuốt tóc, cười cười nói:
“Một là khi đeo nó, có xác suất không hề nhỏ xuất hiện tình huống mất đi vật phẩm trên người, hai là sau khi sử dụng, năng lực phi phàm nào đó của bản thân sẽ mất đi ít nhất 12 giờ, nhưng trong phạm vi này chỉ mất đi một cái, nói cách khác chính là, cho dù sử dụng nhiều lần, cũng sẽ chỉ mất đi một cái.”
“So sánh với rất nhiều vật phong ấn mà tôi biết, ảnh hưởng xấu của nó quả thật rất nhỏ.” Emlyn hắng hắng yết hầu, khẽ gật đầu nói.
Cậu tiếp nhận cái bao tay “Hỏa chủng”, kiểm tra một hồi, sau đó lấy từng xấp tiền mặt trong vali da ra, đặt ở trên bàn.
Tiếp theo, cậu để cái bao tay vào trong vali, không có trực tiếp mang vào.
Cầm lên vali da, Emlyn giống như trước theo đường cũ quay về giáo đường Harvest, tiến vào phòng nghỉ giáo sĩ, bố trí nghi thức hiến tế.
Cửa lớn thần bí hư ảo mông lung mở ra, cái bao tay màu đỏ xuyên qua hư không u ám thâm trầm, sắp tiến vào phía trên sương mù xám.
Đúng lúc này, mặt ngoài cái bao tay tiếp xúc cùng sương mù xám, đột nhiên hiện ra một gương mặt người nho nhỏ vặn vẹo khủng bố.
Nó không ngừng bốc hơi, lại kiệt lực duy trì.
Thấy một màn như vậy, Klein cũng không cảm giác quá ngoài ý muốn, dù sao lão gia gia trong cơ thể Leonard là Thiên sứ con đường “Kẻ ăn trộm”, chuyện phân thân Amon có thể làm được, rất có thể người này cũng làm được.
Đối với cái này, anh đã có chuẩn bị đầy đủ, tin tưởng đối phương cho dù thực đạt tới cấp bậc như Amon kia, mình cũng có thể thanh trừ lại không để cho đối phương phát hiện sương mù xám tồn tại, từ đó xuống tay đối với “Ánh trăng” Emlyn.
Cầm lấy “Quyền trượng Hải Thần” sớm đặt ở trước người, Klein lấy tư thái trên cao nhìn xuống để cho những viên “bảo thạch” màu xanh lam đồng thời sáng lên.
Bỗng nhiên, phía trên sương mù xám ánh sáng bạc lóe lên, từng luồng tia chớp tựa như mưa to, mang theo một chút lực lượng sương mù xám, lần lượt rơi ở trên gương mặt người nho nhỏ hư ảo kia.
Gương mặt người nọ ngay cả tiếng kêu thảm thiết còn chưa kịp phát ra đã hoàn toàn tiêu tán, để lại một con trùng bán trong suốt đã chết đi, mặt trên có mười hai vòng tròn trong suốt.
“Trùng thời gian… Nhưng yếu hơn so với Amon…” Klein nói nhỏ một câu, ngoắc để cho cái bao tay màu đỏ cùng con trùng quen thuộc nọ đồng thời bay lại.
Trải qua phân biệt rõ ràng, anh xác nhận con trùng này cơ bản nhất trí với phân thân Amon lưu lại.
Chương 679: Tới tay (2)
“Lão gia gia của người bạn thi nhân cùng danh sách với Amon, danh sách 1? Không, không nhất định, cái này có lẽ chỉ là đặc điểm của các danh sách ở trên…
“Nếu như, nếu như quả thật là danh sách 1, suy xét đến Amon là con Tạo vật chủ, Vua Thiên Sứ, có lẽ còn dung hợp tính duy nhất, hoặc đặc tính của phần danh sách 1 nào khác…” Klein đưa ra suy đoán, lại không thể nào chứng thực.
Về phần “Trùng thời gian” đã chết đi kia có thể sử dụng làm cái gì, linh tính khi nào thì sẽ hoàn toàn tiêu tán, anh bởi vì khuyết thiếu tri thức tương ứng, chỉ có thể tùy tay đưa vào trong đống tạp vật.
Backlund, số 7 phố Pepinster.
Leonard Mitchell ngồi ở trên sô pha, ánh mắt nhắm lại, hai chân gác lên bàn, giống như đang dùng giấc ngủ ngắn ngủi bù lại cho cả đêm đã thức.
Không biết qua bao lâu, anh ta bỗng nhiên mở to mắt, đè thấp giọng nói:
“Ra tình huống gì? Có xác định người chân chính mua ‘Hỏa chủng’ không?”
Trong đầu anh ta lập tức vang lên một thanh âm hơi già nua:
“Khí tức tôi lưu lại bị thanh trừ bỏ, bị hoàn toàn thanh trừ đi rồi.”
“Ông có phát hiện gì không?” Leonard co hai chân lại, trầm giọng hỏi.
Thanh âm già nua nọ thở dài nói:
“Không có.
“Trước khi tôi phản ứng lại, tất cả đã xong.
“Nếu bản thân tôi ở trạng thái tốt nhất, có lẽ có thể nắm chắc được manh mối tương ứng, đáng tiếc, tôi đã yếu đi rất nhiều năm.”
Leonard lặng lẽ chừng mười giây, lắc lắc đầu nói:
“Vậy tạm thời bỏ qua chuyện này.”
Phía trên sương mù xám, Klein vừa nghe Emlyn cầu nguyện, ghi nhớ tin tức vật phẩm thần kỳ mà đối phương kể lại, vừa lăn qua lộn lại kiểm tra cái bao tay tên là “Hỏa chủng” kia.
“Ha ha, như vậy tay phải mình đã có bao tay.” Anh cười nhẹ một tiếng, lẩm bẩm.
Trải qua thận trọng suy nghĩ, Klein bỏ qua lập tức thử đánh cắp ô nhiễm tinh thần của “Tạo vật chủ chân thật” trong “Mắt toàn màu đen”, cái này là vì bảo đảm thành công, hy vọng mang cơ hội lưu lại thời điểm có thể điều phối ma dược “Bí Ngẫu Đại Sư” mới dựa theo ghi chép của thành Bạc Trắng, cho dù không cần sương mù xám che chắn, thao tác như vậy cũng không có vấn đề, mà có sương mù xám, sự việc sẽ càng không có ngoài ý muốn gì, chẳng sợ đó là ô nhiễm tinh thần “Tạo vật chủ chân thật” lưu lại.
“Bình thường cũng có thể sử dụng ‘Hỏa chủng’ mà, ừm, thời điểm cần dùng nó, đem tiền, đồng hồ bỏ túi cùng vật phẩm thần kỳ khác đều đưa lên sương mù xám, yêu cầu không có vật phẩm nào có thể mất đi… Thật ra, cho dù không làm như vậy, vấn đề cũng không lớn, mình là một Nhà bói toán, mấy thứ rớt đồ đó, còn sợ tìm không ra? Ha ha, bình thường khi chiến đấu, tay trái ‘Mấp máy đói khát’, tay phải ‘Hỏa chủng’, chỉ ngẫm lại, đã cảm thấy lợi hại rồi…” Klein thu hồi suy nghĩ, phát hiện liên quan đến ma dược “Bí Ngẫu Đại Sư” danh sách 5 cơ bản đã chuẩn bị thỏa đáng, trừ bỏ hai loại tài liệu phụ trợ tương đối thông thường.
Anh hơi gật đầu không thể nhận ra, lẩm bẩm không tiếng động:
“Còn chờ hoàn toàn tiêu hóa ma dược ‘Người không mặt’!
“Sau đó, ngồi thuyền của ‘Thượng tướng ngôi sao’ hoặc của ‘Người Treo Ngược’, đi phía đông nhất biển Sunia tìm kiếm mỹ nhân ngư.”
Vương quốc Ruen, thủ phủ quận Đông Chester, thành phố Storn.
Audrey rời khỏi trang viên tiến vào biệt thự xã giao xong với nhóm đệ tử quý tộc nơi này, phái người hầu đi ngân hàng Bavart lấy ra một số tiền.
Đến tận đây, cô không cần lo lắng gì nữa, có thể thoải mái trả 2.000 bảng còn thiếu của quyến giả ngài “Kẻ Khờ” cùng trả cho ngài “Thế giới” 1.800 bảng tiền đặc tính “Bác sĩ tâm lý”.
Mười lăm phút sau, Audrey mở ra cửa phòng ngủ, liếc mắt nhìn nữ hầu bên người Annie đang giám sát nhóm người hầu làm việc cách đó không xa một cái, cúi đầu nhìn về phía chó lông vàng ngồi ở bên tường, cười đè thấp giọng, ánh mắt rạng rỡ nói:
“Susie, phần lễ vật mà mày vẫn chờ đã có, chờ mong không?”
Đổi là Audrey trước kia, khẳng định sẽ nói thẳng “Susie, lễ vật của mày đã đến”, như vậy sẽ bị chó lông vàng phát hiện cô ở trong phòng cũng có thể lấy được vật phẩm chân thật, mà cái này rất dễ dàng làm cho Susie gần đây khổ đọc tri thức cơ sở thần bí học suy đoán về phía nghi thức ma pháp.
Sau khi thay đổi lí do, sự việc sẽ biến thành Audrey ở trong phòng ngủ thu được thư/tin tức do thần bí nào đó gởi, xác nhận lễ vật sắp đưa tới, cái này có khả năng rất lớn.
Susie đọc ra vui vẻ cùng thái độ chân thành phát ra từ trong lòng Audrey, theo bản năng muốn mở miệng, chấn động không khí, phát ra âm thanh, hỏi là lễ vật gì, nhưng nó sâu sắc chú ý tới nữ hầu bên người Annie của Audrey đang lại đây, nên cảnh giác bỏ qua ý tưởng nguyên bản.
Nó trở về trạng thái của một con chó bình thường, vẫy đuôi biểu đạt ra cảm xúc vui mừng chờ mong của bản thân.
Sau khi cố ý tìm lấy cớ đi bên ngoài một vòng, Audrey tiến vào “phòng thí nghiệm Hóa học” chuyên môn phân cho mình, mang đặc tính “Bác sĩ tâm lý” cùng tài liệu phụ trợ nhất nhất bày ở trên bàn dài.
“Susie, còn nhớ lưu trình điều phối ma dược lần trước không?” Cô hắng hắng yết hầu, thẳng lưng lên, có hứng thú sắm vai nhân vật giáo viên.
“Uông, nhớ rõ!” Susie đã rõ ràng lễ vật của mình là cái gì, nhất thời cực kỳ cao hứng, “Uông” ra tiếng.
Audrey thuận miệng nói:
“Mày thử tự mình điều phối một lần đi.”
Susie cúi đầu nhìn móng vuốt của mình, đột nhiên lặng lẽ xuống.
Audrey đầu tiên là ngẩn ra, chợt cũng lặng lẽ ngắn ngủi.
Qua vài giây, cướp ở trước chó lông vàng há mồm, cô không có gì dị thường hé miệng cười nhẹ nói:
“Tốt rồi, Susie, không cần mở miệng, tao biết mày muốn nói cái gì, mày muốn biểu đạt mình chỉ là một con chó, không có cách nào điều phối ma dược, đúng không?”
Thật xấu hổ thật xấu hổ… Cùng lúc đó, Audrey bề ngoài tao nhã đoan trang ở trong lòng che đi gương mặt.
“Uông!” Susie dùng sức gật đầu.
Audrey bắt lấy cơ hội, xoay người, rất nhanh đã điều phối ra ma dược “Bác sĩ tâm lý”.
Cô trước đó đã hỏi Susie, biết đối phương thời điểm thứ tư tuần này đã hoàn toàn tiêu hóa ma dược.
Cái này tổng cộng còn chưa đến hai tháng… Ừ, có bộ phận rất lớn nguyên nhân là Susie có vẻ không bị chú ý, có thể tùy ý chạy loạn ở trong trang viên cùng biệt thự, quan sát người khác thảo luận riêng tư, “đọc lấy” ý tưởng chân thật của nhóm hầu gái… Cái này cũng rất tốt, nó đều sẽ chia xẻ với mình, nếu không có nó, mình cũng không biết rất nhiều người tư tưởng có một mặt bóng tối như vậy, mà bình thường lại rất bình thường rất thiện lương… Audrey rót ma dược vào trong bát, đặt ở trên đất.
Cô nhìn Susie đi qua, bắt đầu liếm nước, trong lòng khó có thể ngăn chặn có chút chờ mong nho nhỏ:
“Susie có lẽ cũng sẽ chịu ma dược ảnh hưởng, xuất hiện cảm xúc không ổn định.
“Bất quá không quan hệ, tiểu thư Audrey ‘Bác sĩ tâm lý’ đã chuẩn bị tốt, bất cứ lúc nào có thể ‘Trấn an’ ! Ừm, mình càng thích cái tên ‘Phân tích tinh thần’ này, có vẻ càng chuyên nghiệp.”
Đôi mắt xinh đẹp giống như lục bảo thạch của Audrey nhìn chằm chằm chó lông vàng Susie, phát hiện đồng tử đối phương dần dần làm nhạt, có dựng thẳng lên, phía dưới bộ lông thật dày tựa như cũng mọc ra vảy màu vàng lợt, mà linh tính thuộc về Susie đang không ngừng lan tràn ra bên ngoài, giống như đan vào cùng không gian cả tòa biệt thự.
Bình phục cảm xúc hơi khẩn trương, Audrey chuyên chú quan sát trạng thái của Susie, chỉ cần đối phương xuất hiện một chút dị thường, cô sẽ lập tức vận dụng năng lực phi phàm “Phân tích tinh thần” này.
Chương 680: Leonard điều tra
Đột nhiên, thanh âm Susie vang lên ở bên tai của cô:
“Audrey, tôi thành công!”
“…” Audrey ngắn ngủi cũng không biết nên nói cái gì.
Trong cảnh trong mơ, Daisy lại nhớ tới khu đông, về tới căn nhà trọ cũ kỹ đã sống nhiều năm kia.
Cô đẩy cửa phòng ra, thấy mẹ Liv cùng chị Freia đang vất vả cần cù giặt ủi quần áo.
Daisy trở nên vui mừng, liền muốn gia nhập vào, phụ trách ủi khô.
Đúng lúc này, cô nghe thấy tiếng đập cửa thùng thùng thùng.
Cô quay đầu nhìn lại, phát hiện người tới chơi là người nam trẻ tuổi mặc cảnh phục đen trắng.
Cảnh quan này tóc đen mắt xanh, diện mạo hơi có chút mơ hồ, cầm vở cùng bút, mở miệng dò hỏi: “Trong án Carpin, trừ những thứ cô đã nói ra, còn có cái gì chưa nói?”
Đó đều không phải là chuyện quan trọng.” Daisy có chút mơ mơ màng màng trả lời.
Cảnh quan anh tuấn nọ cúi đầu nhìn bản bút ký nói:
“Không sao, tôi nguyện ý nghe.”
Daisy quay đầu nhìn những món quần áo được treo lên, cảm thấy mình tựa như quên dặn dò gì đó.
Cô thành thành thật thật miêu tả chi tiết vụn vặt, cuối cùng nói: “… Sau khi tôi bị bắt cóc, mẹ cùng chị tôi có ủy thác vị thám tử tư đi tìm, ông ta là ngài Sherlock Moriarty.
Ông ta là một người tốt, tuy không thể trực tiếp tìm được tôi, nhưng sau có liên lạc phóng viên, giúp ta tranh thủ quỹ bồi thường…”
Cảnh quan tóc đen mắt xanh lại ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Daisy một cái, lộ ra nụ cười ấm áp nói: “Tốt lắm, tôi thực hài lòng với trả lời của cô.
“Cô còn nhớ bộ dáng vị thám tử tư kia không?”
Daisy gật gật đầu, không chút nào kinh ngạc thấy ngài Sherlock Moriarty xuất hiện ở bên cạnh.
Vị đại thám tử này để chòm râu rậm, mang mắt kính viền vàng, bộ dáng không có gì khác với trong trí nhớ của cô.
Cảnh quan tóc đen mắt xanh sau khi quan sát kỹ vài lần, Daisy không biết ông ta rời khỏi khi nào, cũng không biết mẹ cùng chị trong phòng vì sao bỗng nhiên không thấy.
Cô chạy cả khu đông, tìm kiếm bóng người quen thuộc, cuối cùng ở trong uể oải cùng bi thương mãnh liệt tỉnh lại, nhìn trần nhà tăm tối của ký túc xá trường học, dại ra vài giây.
Daisy không có phát ra âm thanh, nghiêng người đi, mang hơn nửa khuôn mặt vùi vào gối.
Mép gối, dấu vết ướt át dần dần mở rộng.
Tiến vào cảnh trong mơ của Daisy đúng là Leonard Mitchell, tuy hắn điều tra điểm giống nhau giữa hai án là vì để bản thân có thời gian làm chuyện khác, nhưng biểu hiện ở mặt ngoài là vẫn không quên làm, kết quả, thật sự bị hắn phát hiện ra chút vấn đề.
“Trong án Ranus cùng án Carpin, đều xuất hiện vị thám tử tư tên là Sherlock Moriarty kia, cùng với phóng viên Mike Joseph bạn của anh ta… Tuy bọn họ đều chỉ là hoạt động ở rìa sự việc, nhưng là một phương hướng điều tra, a, Sherlock Moriarty kia có chút nhìn quen mắt, sẽ là tội phạm truy nã nào à?” Leonard hồi ức những gì chứng kiến trong mộng, mang Bao tay đỏ, tiến vào tầng hầm Giáo đường St.
Samuel.
Anh ta vừa chào hỏi đội trưởng tiểu đội Soest, đã thấy một người bạn tới gần, đưa qua hai tờ giấy mỏng manh: “Tình huống người nam mắt đỏ giáo đường Harvest mà cậu muốn điều tra đều ở trong này.”
“Cảm ơn, cùng nhau dùng bữa trưa không?” Leonard mỉm cười hỏi.
Kẻ Gác Đêm kia nhún bả vai nói:
“Không, chỉ muốn cậu không để cho tôi gặp ác mộng là được rồi.”
“Thành giao.” Leonard cười tiếp nhận tư liệu.
Anh ta đứng ở tại chỗ, không vội ngồi xuống, tùy ý lật xem:
“Emlyn White, một quỷ hút máu, trước mắt lệ thuộc cho giáo hội Đại Địa Mẫu Thần… Anh ta từng mất tích một đoạn thời gian, cha mẹ anh ta có ủy thác thám tử tư tìm kiếm, từ một người gọi là Stuart giới thiệu, chuyện này cuối cùng được đại thám tử Sherlock Moriarty giải quyết.”
Ý cười trên mặt Leonard dần dần lắng đọng lại, trở nên tương đương nghiêm túc.
“Sherlock Moriarty?” Anh ta lặp lại cái tên này ở trong lòng.
Klein không vội đi tìm cơ hội sắm vai chân thật, lấy tư thái người lữ hành xem xét cho thành phố cảng đảo Olavi, tìm kiếm thả lỏng ngắn ngủi trong cuộc sống khẩn trương không có chút khe hở.
Tòa thành thị này lấy di dân Ruen mới làm chủ, phong cách thực vật không khác nhau quá lớn với bờ biển Đông vương quốc, chỗ khác nhau là ở nơi này tồn tại hoa quả mới mẻ hiếm thấy cùng đủ loại hải sản, cũng coi như có chút đặc sắc.
Nơi này tài nguyên tự nhiên phong phú, lại ở điểm mấu chốt tuyến đường an toàn, cuộc sống mọi người coi như không tệ, cho dù nông dân ngoại ô, cũng có thể thông qua vườn trái cây để có được tích tụ nhất định.
Cái này không phải nói Olavi không có bần dân, không có tầng dưới đáy, chỉ là giai tầng này chủ yếu từ các nô lệ.
Hội đồng Ruen đã sớm thông qua dự luật huỷ bỏ chế độ nô lệ.
Ăn trái cây nhiều nước và ngọt, Klein nhìn sắc trời đã biến đen, vòng qua góc đường, tiến vào một quán bar tên là “Chanh ngọt”.
Nó là một trong những điểm nhà mạo hiểm tụ tập nổi danh nhất Olavi, Klein tính ở trong này tìm hai loại tài liệu phụ trợ còn lại tương đối thông thường của “Bí Ngẫu Đại Sư” là vỏ cây long văn cùng nước suối Sunia màu vàng.
Lúc này, trong quán bar đã tương đương náo nhiệt, xung quanh đài quyền anh có không ít người nâng ly, cao giọng hò hét, quanh bàn bốn phía, một đám người tựa như là nhà mạo hiểm đang thấp giọng trao đổi các loại lời đồn.
Klein đang muốn chen về phía quầy bar, bỗng nhiên nghe được tên của mình.
“… Tao là Hermann Sparrow, tụi mày hẳn biết tao là ai, tao chiếm được một phần tàng bảo đồ, cần thuê chút trợ giúp, cái này không phải tao sợ hãi, mà là một mình tao không được mang theo được nhiều tài bảo như vậy…” Một người nam mắt xanh chừng ba mươi tuổi nâng ly rượu mạnh, đang nói với hai nam hai nữ không biết là thương nhân hay là nhà mạo hiểm ở trong góc.
Cậu cũng tên là Hermann Sparrow? Tàng bảo đồ… sao lại nghe qua như là âm mưu… Chuyện mình săn giết “Kẻ xảo ngôn” đã truyền từ Bayam sang bên này? Ừm, hẳn là thông qua phương thức điện báo cùng lữ khách, cho nên, rất nhiều người đã biết tên cùng sự tích của mình, lại không rõ ràng lắm diện mạo của mình… Từ đó có tên lừa gạt bắt lấy cơ hội này, giả trang mình gạt người… Klein hơi giật mình đi qua.
Người nam mắt xanh nọ uống ngụm rượu mạnh, mang cái ly trùng trùng vỗ lên trên mặt bàn nói: “Cự tuyệt hay là đồng ý, tao đều không ngại, nhưng tao chán ghét người khác bắt tao phải đợi!
“Chẳng lẽ tụi mày muốn giống như ‘Kẻ xảo ngôn’ sao?”
Người nam trẻ tuổi đối diện có chút sợ hãi mở miệng nói:
“Tôi biết ngài là một nhà mạo hiểm mạnh mẽ…”
“Cho nên?” Người nam mắt xanh cắt ngang lời của đối phương.
Đúng lúc này, hắn cảm thấy cổ áo căng thẳng, bị người cứng rắn nhấc lên, quẳng về phía cửa.
Klein không có giải thích gì, trực tiếp mặt không chút thay đổi mang người này quẳng ra ngoài.
Sau đó, anh rút ra súng ngắn, nhắm về chỗ người nam nọ ngã xuống, không hề cố kỵ nhấn cò súng.
Phành!
Người nam mắt xanh nọ vừa rơi xuống đất, đã thấy mặt đất dưới háng bắn ra hoa lửa, bị dọa sợ hãi làm cho những từ hung ác đã tới bên miệng nháy mắt đảo ngược trở về, lăn tròn rời khỏi quán bar.
Không cần nói gì khác, hắn nhỏ yếu đã trực tiếp chứng minh hắn không phải Hermann Sparrow.
Klein không để ý tới những kẻ ngu ngốc bị lừa kia, lễ phép thổi họng súng, mang súng ngắn thu trở về dưới nách.
Tiếp theo, anh ở trong bầu không khí bị tiếng súng kinh sợ tạo thành một mảng yên tĩnh dặm, chậm rãi đi hướng quầy bar.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










