Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 116 : Sự thực ra ngoài ý nghĩ (2) (c576-c580)
❮ sautiếp ❯Chương 576: Sự thực ra ngoài ý nghĩ (2)
Không chỉ là mất khống chế, còn có cảm giác bị ô nhiễm… Ở trong đợt đạn pháo bắn phá vừa rồi, cô ta đã bị trọng thương, khí tức hạ đến cực điểm… Klein không hề động thủ, nhìn người phi phàm quân đội có tầng thứ phát động công kích.
“Tinh thần đâm thủng”, “Roi đau đớn”, đạn tịnh hóa, hỏa pháo đường kính nhỏ bắn… Một đợt như vậy dốc xuống, Laticia mất khống chế chỉ kịp làm cho mặt đất khô nứt cùng lan tràn ra bên ngoài đã hoàn toàn sụp đổ tan rã, biến thành thây nát.
Bốp!
Thân thể của cô ta đổ ở trên đất, hai cái đầu của nhà mạo hiểm nam lăn ra.
Klein mắt híp lại, phát hiện máu thịt trong bụng Laticia, cất giấu một quyển sách da dê màu nâu vàng.
Mặt ngoài bộ sách, dùng tiếng Tinh linh viết một hàng chữ:
“Sách Thiên Tai.”
Sách này bút ký này, sao lại cứ chui vào trong bụng người khác như vậy, lần trước bút ký gia tộc Antigonus cũng như thế này… Klein lẩm bẩm một câu, tiếp theo hoài nghi bản “Sách Thiên Tai” này chính là vật phẩm mà các nhà giả khảo cổ học Laticia đã lấy ra từ trong di tích “Hải thần”.
Đúng lúc này, có nhân viên quân đội cầm lấy đầu hai nhà mạo hiểm nam tựa như còn cơ hội có thể nói chuyện, dồn dập hỏi:
“Các người làm cái gì ở trong di tích ‘Hải thần’?”
“Di tích Hải thần…” Một nhà mạo hiểm nam trong đó vừa đau khổ lại mê mang trả lời, “Chúng tôi không có đi…”
Hắn cố gắng di động ánh mắt, muốn xem xét tình huống từ cổ trở xuống của mình.
“Di tích ‘Hải thần’ đảo Simium.” Nhân viên quân đội kia nhắc nhở một câu.
“Không… Không có…” Nhà mạo hiểm nam kia muốn lắc đầu lại bất lực, “Chúng tôi đi là di tích cổ tinh linh… Laticia từ bên trong… tìm được một quyển sách… Cô ta rất thích… Cô ta rất nhanh đã bắt đầu nghiên cứu, cô ta, cô ta điên rồi! Cô ta điên rồi!”
Nhà mạo hiểm nam này rít lên, tinh thần còn sót lại hoàn toàn tán loạn.
Không phải thần miếu “Hải thần” thất lạc, mà là di tích các cổ tinh linh? Cái này không giống với mình suy nghĩ… Klein đang cẩn thận ở bên cạnh lắng nghe, Airland đã đi tới, lễ phép mời anh cùng Danis rời xa khỏi hiện trường.
Rẽ vào một con đường khác, Klein thả chậm bước chân, suy nghĩ về cả sự kiện:
“Vì sao Laticia lấy đi bản “Sách Thiên Tai” nọ từ trong di tích cổ tinh linh, sẽ làm cho ‘Hải thần’ Cavitewa đã không thể duy trì bản thân tồn tại, dần dần đi hướng sụp đổ? Giữa hai cái có liên hệ gì?
“Tinh linh… ‘Hải thần’… Dựa theo cách nói của ‘Mặt Trời’, Tinh linh vương Sunia Solem vị cổ thần này nắm giữ quyền lực của ‘Chúa Tể Của Gió Bão’ hiện nay, nói cách khác, bên trong tinh linh không hề nghi ngờ có được ‘Hải vương’ danh sách 3, cùng với danh sách 2 cao hơn…
“Chẳng lẽ, rắn biển Cavitewa này chính là ngẫu nhiên phát hiện một tòa di tích tinh linh ở đáy biển, trực tiếp cắn nuốt đặc tính phi phàm của vị tinh linh nào đó lưu lại, cùng may mắn chống đỡ qua được hai khâu chết bất đắc kỳ tử cùng mất khống chế, mới thành công thu được cấp bậc Bán Thần, dần dần được nhóm dân bản xứ quần đảo Roth tín ngưỡng?”
Klein chậm rãi có ý nghĩ, điều này làm cho anh không thể không cảm tạ “Người Treo Ngược”.
Lúc ban đầu “Mặt Trời” là không lộ ra quyền lực tương ứng của tám vị cổ thần, sau đó mới ở dưới “Người Treo Ngược” lần lượt dẫn đường, giảng thuật một ít, phương diện này bao gồm tình huống đại khái Tinh linh vương Sunia Solem.
Về phần loại chuyện trực tiếp cắn nuốt đặc tính phi phàm hoặc tài liệu tương ứng để tăng lên này, cũng không phải không có phát sinh qua, ở trước khi hệ thống ma dược chưa xây dựng hoàn thiện, nhân loại trước đây vì thu được lực lượng siêu phàm, đã thử điều tương tự, nhưng chỉ có một ít người cực kỳ may mắn còn sống, trở thành người phi phàm, không thay đổi thành quái vật, kẻ điên, cũng không chết bất đắc kỳ tử ngay lập tức, sụp đổ thành máu thịt.
Thử như vậy, xác suất thành công là một phần ngàn, một phần vạn, thậm chí càng thấp hơn, sau khi có hệ thống ma dược, không ai lại nguyện ý mạo hiểm lớn như vậy nữa.
“Nếu quả thật là như vậy, Cavitewa lúc trước là cực kỳ may mắn… Đương nhiên, cũng có nhân tố thân thể nó to lớn mạnh mẽ… Bất quá, trí tuệ của nó tựa như đề cao không nhiều lắm, tuy có thể lừa gạt tín ngưỡng, thế mà vẫn không phát hiện đảo Simium còn có di tích tinh linh, lại cùng di tích mà nó ẩn thân có liên hệ chặt chẽ…
“Sau khi đám người Laticia “Sách Thiên Tai”, di tích kia sụp đổ, làm cho nơi Cavitewa ẩn thân phát sinh dị biến, làm cho nó vốn là kéo dài hơi tàn lại đã không thể duy trì nữa? Như thế có thể giải thích nguyên nhân đám người Laticia lấy được tương đối thoải mái, nơi đó cũng không có quân phản kháng cùng tín đồ ‘Hải thần’ trông coi, thẳng đến ra tình huống, Cavitewa mới phát hiện vấn đề, mới rõ ràng hai di tích có liên quan.”
Klein căn cứ ý nghĩ vừa rồi, thử giải thích những chỗ mà anh vẫn tương đối nghi hoặc trong cả câu chuyện.
Mà cái này bao gồm “Hải thần” Cavitewa vẫn đang giãy dụa vì sao không để cho tín đồ trở thành vật dẫn.
Cái này có thể giảm rất nhiều ngoài ý muốn, làm cho sự việc trở nên đơn giản, lấy tàn bạo mà Cavitewa thể hiện ra, đương nhiên nên làm ra lựa chọn này.
Klein nghĩ đến đáp án là, thân thể mà Cavitewa muốn ô nhiễm cùng chiếm cứ phải có huyết mạch tinh linh nhất định, chỉ có như vậy, mới có thể thừa nhận đặc tính phi phàm chuyển dời ở một mức độ nào đó.
Mà khi anh chạm đến, bởi vì sương mù xám, bởi vì đặc thù bản thân, làm cho Cavitewa tìm được mục tiêu rất tốt.
Klein vừa làm rõ suy nghĩ, Airland đã đuổi theo hai người, cười nhẹ nói:
“Đã tìm được mục tiêu, điều tra đã xong, tôi đưa hai cậu về khách sạn trước, chờ hai ngày sẽ mang thù lao đến, còn nữa, hôm nay tốt nhất không cần ra ngoài.”
Klein duy trì thái độ Hermann Sparrow nên có, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, không mở miệng đáp lại.
Quay về trên đường khách sạn,”Azure Wind” Danis rõ ràng có nghi hoặc hoặc cảm thán muốn biểu đạt, nhưng ngại ở bên cạnh nhân viên quân đội Airland tồn tại, chỉ có thể nói sang chuyện khác, hứng thú thảo luận hôm nay sẽ có hải tặc nào sẽ bị sa lưới ở trong trận điều tra toàn thành phố này.
Với hắn mà nói, những tên chỉ cần không thuộc về tàu “Golden Dream”, sẽ không tính là bạn, căn bản không đáng đồng tình.
Sau khi tiến vào phòng khách sạn, nhìn theo Airland rời đi, hắn vừa đóng cửa, vừa chậc chậc nói:
” “Sách Thiên Tai”… di tích cổ tinh linh… Cái này thật sự là một chuyện thú vị, bất quá, tinh linh sao lại biến thành giống như ác ma vậy? Chỉ cầm lên sách của họ, tùy ý lạt lật, cô gái kia đã phát điên, mất khống chế!”
Trong cảm nhận của cậu tinh linh là hình tượng gì? Sinh vật sinh hoạt ở trong núi rừng trong biển, am hiểu nấu nướng, thích tự nhiên? A, dựa theo cách nói của “Mặt Trời”, tám vị cổ thần trước đại tai biến đều cực kỳ bạo ngược, cực kỳ tàn nhẫn, cực kỳ tà ác, phương diện này bao gồm cả Tinh linh vương Sunia Solem, mà tín ngưỡng, cùng là vì vua của các tinh linh, đại khái sẽ không tốt gì mấy, cụ thể có thể tham khảo thành viên “Hội Cực Quang”… Chủng tộc siêu phàm tồn lưu lại từ kỷ nguyên Bóng Tối này cơ bản sẽ không liên hệ cùng một chỗ với chữ “Tốt” trong khái niệm của người bình thường… Klein trả lời ở trong lòng.
Đương nhiên, anh cũng không bài trừ khả năng sau khi cổ thần ngã xuống, Cự long, Người khổng lồ, Tinh linh, Huyết tộc các sinh vật này dần dần thoát khỏi ảnh hưởng xấu, cuối cùng trở nên tương đối bình thường, nhưng cái này chỉ có cực hạn ở trung hạ tầng, không bao hàm cường giả cấp bán thần, mà thượng vị tinh linh lưu lại “Sách Thiên Tai” hiển nhiên là cái sau.
Chợt có ý tưởng, Klein bỗng nhiên nhận ra một việc:
Danis biết tinh linh văn!
Hắn nhận ra sách da dê cổ tên là “Sách Thiên Tai” !
Chương 577: Cấp chuyên gia
“Trung tướng núi băng giáo dục ” đối với thuyền viên thế mà đến loại trình độ này, không chỉ thông dụng tiếng Fossack cổ, còn dạy cả tiếng Tinh linh có thể dẫn động lực lượng tự nhiên… Nói không chừng tiếng Người khổng lồ, tiếng Hermes cổ cũng ở trong chương trình học của tàu “Golden Dream”… Thật sự là một hải tặc có tri thức có mộng tưởng, bất quá, cô gái thuyền trưởng, cô có phải hơi làm quá hay không, Danis biểu hiện cũng thất bại ở trên nhiều khía cạnh… Cũng đúng, hải tặc lấy thợ săn bảo tàng là chức trách chính, quan trọng nhất chính là nắm giữ ngữ ngôn cổ… Klein không để ý tới cảm thán của Danis, đưa tầm mắt hướng về ngoài cửa sổ.
Lúc này, bầu trời vẫn có chút âm trầm, tựa như bất cứ lúc nào cũng sẽ giáng xuống mưa to, làm cho người ta không tự chủ cảm nhận được áp lực.
Klein hơi gật đầu không thể nhận ra, hơi cảm thả lỏng nghĩ:
“Tìm được Laticia, đã biết di tích cổ tinh linh trên đảo Simium, giáo hội Gió Bão cùng quân đội hẳn rất nhanh có thể mượn dùng di tích này liên hệ đến chỗ Cavitewa ẩn thân, tìm được ‘Hải thần’ càng ngày càng điên cuồng này, hoặc là lợi dụng di tích nọ, gia tốc sự sụp đổ của nó.
“Như vậy, trừ bỏ tín đồ ‘Hải thần’ cuồng nhiệt nhất thành tín nhất sẽ chết đi, những người khác cơ bản sẽ không chịu thương tổn gì…”
Klein nguyên bản còn muốn dùng phương pháp định vị linh giới, ở sau khi “Hải thần” Cavitewa ngã xuống, trước khi người phi phàm chính phủ tìm được nơi nó ẩn thân, lẻn vào nơi đó, lấy đi bảo tàng, nhưng kế hoạch này còn chưa bắt đầu, đã tựa như vì “Sách Thiên Tai” xuất hiện đi đến bờ vực thất bại.
Hô… Cũng không có gì, vật phẩm chỉ tồn tại ở trong tưởng tượng, chưa bao giờ thuộc về mình, không có thì cũng là không có… Mình thậm chí không biết có thể thu hoạch cái gì… Chuyện này giải quyết như vậy là tốt nhất… Klein thu hồi ánh mắt quan sát thời tiết, tâm tình bình tĩnh mà thả lỏng, chỉ hơi có chút mất mát không thể tránh khỏi.
Một ngày này, anh cùng Danis vâng theo Airland đề nghị, không ra ngoài nữa, chỉ hoạt động ở trong khách sạn
Mà trong thành phố Bayam, thường thường vang lên tiếng súng pháo, tiếng nổ lẻ tẻ, thẳng đến trời tối mới hoàn toàn bình ổn.
Sáng sớm hôm sau, Klein đúng giờ rời giường, phát hiện tầng mây giữa không trung chống chất, sắc trời âm u như trước.
Cái này thuyết minh Hồng y giáo chủ giáo hội Gió Bão, chấp sự cao cấp “Kẻ Trừng Phạt” Yann Courtman đối kháng cùng “Hải thần” Cavitewa còn đang tiến hành.
Klein cảm thấy bụng dưới đau đau, chuẩn bị lấy tờ báo đi nhà vệ sinh.
Nhưng nhìn thấy Danis đang nhai một cái bánh mì trắng, nằm ở trên ghế bành, nhàn nhã đọc báo, anh lại bỏ qua quyết định này.
Thời điểm ngồi bồn cầu xem báo không phù hợp với hình tượng Hermann Sparrow!
Tuy cái này sẽ thực nhàm chán, nhưng sắm vai không thể thả lỏng… Ài, lại tìm được rồi một khác nhau chân chính giữa mình cùng thân phận ngụy trang ở khi lựa chọn hành vi… Klein yên lặng làm tổng kết, đi vào nhà vệ sinh.
Tụt quần, ngồi lên trên bồn cầu, anh gần như ngẩn người nhìn về vách tường màu trắng nhạt ở phía trước, tựa như muốn từ trên đó đọc ra văn tự vậy.
Đúng lúc này, anh đột nhiên có linh cảm.
Anh vội gõ răng nanh, mở ra linh thị.
Hai cây xương trắng tráng kiện, cao lớn xuất hiện ở trước mặt anh, đúng là hai chân của tín sứ.
Tín sứ đứng ở nơi đó, đầu xuyên qua trần nhà, nhưng ngọn lửa tối đen trong hốc mắt vẫn có thể nhìn thấy.
Nó hơi cúi thấp đầu, nhìn xuống Klein ngồi ở trên bồn cầu.
Klein ngẩng đầu nhìn lên, sửng sốt hai giây, trong đầu tất cả đều là những ý tưởng khó hiểu:
Minh là nên giống như các cô gái, vội vàng che đi hạ thể, hay là bình thản bằng phẳng, không gì phải sợ hãi…
Ở trước khi anh đưa ra quyết định, tín sứ bỏ lại phong thư, xoát cái băng giải thành xương trắng, rơi xuống như mưa, biến mất ở dưới sàn nhà.
Klein ngẩn ra tiếp lấy hồi âm của ngài Azcot, một hồi lâu mới phản ứng lại.
Tín sứ này càng ngày càng không lễ phép! Không thấy mình đang ở trong WC sao? Cũng không biết phải gõ cửa trước, hoặc là nhét vào từ khe hở dưới mặt đất! Klein vừa bực mình vừa buồn cười mắng thầm.
Cẩn thận ngẫm nghĩ, anh lại cảm thấy nhét thư vào từ khe hở dưới cửa có chút làm khó cho tín sứ, quái vật lớn thân cao gần bốn thước nằm úp sấp xuống, mới có thể đến được vị trí kia.
Hình ảnh nọ suy nghĩ một chút vẫn khôi hài… Ừm, lần sau viết thư, thêm một đoạn nội dung, để cho ngài Azcot giáo dục lại tín sứ, để cho nó hiểu lễ phép… Klein mở ra lá thư, đọc trả lời của Azcot:
“… Căn cứ tri thức mà mình có thể nhớ lại, tôi có thể cung cấp hai biện pháp, biện pháp thứ nhất phải có đủ điều kiện tiên quyết, đó chính là cậu hoặc là người khác có được vật phẩm ở chỗ ‘Hải thần’ Cavitewa, cái này có thể mượn dùng bói toán, thoải mái định vị… Một điều kiện tiên quyết khác là, cậu có thể tiến vào linh giới, phương diện này tôi có đủ kỹ xảo, dưới đây có liệt kê ba loại phương pháp thường dùng…
“Biện pháp thứ hai là, lợi dụng ‘Nghi thức mật khế’, khẩn cầu về phía ‘Hồng quang’ Ayer Morea, biểu chinh quyền lực cùng ý chí, nắm giữ trình độ nào đó tri thức về sinh vật linh giới, địa điểm linh giới tương quan…”
Thì ra “Hồng quang” một trong bảy đạo tịnh quang gọi là Ayer Morea… Nghi thức mật khế nguyên lý là điều chỉnh trạng thái bản thân, buông ra thể xác và tinh thần, để cho bản thân cùng mục tiêu khẩn cầu phù hợp từng chút một, cuối cùng bộ phận trùng điệp, thu hoạch tri thức đối ứng, mà loại phù hợp cùng trùng điệp này là tương đối, đồng thời khi bản thân thu hoạch tri thức, bí mật bản thân cũng mở ra đối với mục tiêu khẩn cầu… Mình cũng không thể tín nhiệm “Hồng quang”… Mình có rất nhiều bí mật… Klein phản ứng đầu tiên liền bài trừ loại phương pháp thứ hai này.
Về phần loại thứ nhất, cũng khuyết thiếu khả năng thành công, Klein cũng không có vật phẩm thuộc về nơi ẩn thân của “Hải thần” Cavitewa.
“Trừ khi có thể mượn dùng quân phản kháng, đưa chút đồ cho Cavitewa, hoặc là tìm được chủ nhân nguyên bản của vật phẩm mà tín đồ từng hiến tế cho ‘Hải thần’, hơn nữa phải là chuyên môn thuộc về… Đưa chút đồ cho Cavitewa…” Nghĩ nghĩ, Klein bỗng nhiên có chủ ý.
Anh tập trung tinh thần, lặp lại cân nhắc mấy lần, cho rằng cái này có xác suất thành công nhất định.
Ngồi WC xong, Klein rửa hai tay, lúc này đi nghịch bốn bước, đi vào phía trên sương mù xám, bản thân muốn thử tiến hành bói toán, thu được gợi ý có nguy hiểm nhất định nhưng chỉ cần xử lý thích đáng là có thể thừa nhận.
Làm xong tất cả cái này, anh trở lại phòng khách, đi tới bên ghế bành.
Danis ngồi bật dậy, cười gượng mở miệng:
“Có chuyện gì?”
“Cậu có biết câu cầu nguyện đối ứng của ‘Hải thần’ không?” Klein giọng điệu không có phập phồng hỏi.
Danis giang tay, bỗng nhiên hít vào một hơi.
“Cứt chó…” Hắn mắng cánh tay bị thương một câu, chuyển cười nói, “Biết, tôi đã thấy qua vài lần quân phản kháng cử hành nghi thức, ừm… Cụ thể là, ‘Quyến giả biển lớn cùng linh giới, người bảo hộ quần đảo Roth, kẻ chi phối sinh vật đáy biển, người nắm trong tay sóng thần cùng gió bão, Cavitewa vĩ đại’, đúng rồi, dùng tiếng Tinh linh niệm hai lần là có hiệu quả.”
Quyến giả biển lớn cùng linh giới… Tư thái bày ra cũng thật sự thấp… có khác với tôn danh của mình ở trên bản chất… Cũng đúng, mình là hàng nhái bảy vị chân thần… Klein nhẹ nhàng gật đầu nói:
“Cậu có biết nơi nào có kho hàng không người, căn nhà bỏ hoang không?”
“Đương nhiên! Mỗi một đại hải tặc đều nắm giữ một ít.” Danis không chút do dự đáp lại.
Klein lúc này xoay người, đi về phía nơi móc cũ:
“Đưa tôi đi.”
Đi làm cái gì? Danis tuy nghi hoặc, cũng không dám hỏi.
Khu cảng, trong một kho hàng dơ bẩn cũ nát.
Danis nhìn Hermann Sparrow lấy ra ba ngọn nến cùng nhiều chai kim loại, rốt cuộc kiềm chế không được tò mò, mở miệng hỏi:
“Anh, anh muốn làm cái gì?”
Klein không có quay đầu, cực kỳ bình tĩnh hồi đáp:
“Hiến tế.”
“Hiến tế đến ai?” Danis có hứng thú truy hỏi.
Klein bố trí xong tế đàn, lấy ra một cái hộp thuốc lá bằng sắt, giọng điệu bình thản nói:
“Cavitewa.”
Biện pháp định vị mà anh nghĩ ra chính là trực tiếp tặng đồ cho “Hải thần” Cavitewa!
Chỉ cần Cavitewa nhận lấy, anh có thể mượn dùng thủ đoạn bói toán, tìm được nơi ẩn thân của đối phương!
Về vấn đề Cavitewa sẽ thu hay không, anh đương nhiên có suy xét qua, cho rằng cái này tồn tại khả năng nhất định, bởi vì trạng thái Cavitewa hiện tại là gần với tử vong, cực kỳ điên cuồng, cơ bản sẽ không có lý trí, chỉ hành động dựa theo bản năng, mà nó đối với khí tức sương mù xám có lẽ có khát cầu mãnh liệt.
Cho nên, Klein chuẩn bị hiến tế một cái hộp thuốc lá bằng sắt thường xuyên đặt ở trên sương mù xám, thử một chút Cavitewa sẽ thu hay không, nếu không thu, anh cũng không có tổn thất gì, coi như không có chuyện gì.
Hiến tế đến “Hải thần” Cavitewa? Trong nháy mắt này, Danis cảm thấy đầu mình có chút không đủ dùng, hoàn toàn không thể lý giải ý tưởng của Hermann Sparrow.
“Anh điên rồi sao? Nó sao có khả năng nhận hiến tế của anh? Cho dù tiếp nhận, thì có ý nghĩa gì? Nó đã sắp chết! Hơn nữa cái này rất nguy hiểm!” Danis bật thốt lên hỏi.
Chợt hắn bồi thêm một câu ở trong lòng:
Không, Hermann Sparrow không có điên, bởi vì hắn vẫn là điên mà…
Klein liếc mắt nhìn hắn, đơn giản nói:
“Ở phương diện này, tôi là chuyên gia.”
Lĩnh vực nghi thức hiến tế, mình là cấp chuyên gia! Klein đối với cái này cũng không khiêm tốn.
Chương 578: Cavitewa cuồng nộ (1)
Danis bị nghẹn nói không ra lời, rụt rè thối lui đến một bên, nhìn Hermann Sparrow điểm hỏa ngọn nến, đốt cháy bột phấn, nhỏ thuần lộ.
Ngửi thấy hương vị tràn ngập ra, hắn nhịn không được cất cao thanh âm nói:
“Dùng, dùng sai tài liệu à?”
Hắn nhớ rõ quân phản kháng khi hiến tế “Hải thần” dùng không phải “Tinh dầu trăng tròn”, hoa thâm miên, dương cam cúc mấy thứ này.
Cũng không phải đang khẩn cầu đến Nữ Thần Đêm Tối!
Klein nghiêng đầu nhìn hắn một cái, một lần nữa đưa tầm mắt trở về tế đàn:
“Không thành vấn đề.”
Làm một người chuyên nghiệp thường xuyên hiến tế cùng bị hiến tế, anh biết rõ, thiêu đốt thuần lộ, tinh du, bột phấn thảo dược tác dụng chủ yếu có hai cái, một là trợ giúp ngườichủ trì nghi thức điều chỉnh rất tốt linh tính, tiến vào trạng thái, hai là lấy lòng thần linh tương ứng, lấy lòng đối tượng hiến tế, đề cao xác suất đối phương đáp lại, phương diện này, mỗi một vị thần linh đều có sự vật thích hơn tương ứng.
Mà hiến tế lần này, chủ yếu dựa vào hai điểm là Cavitewa tinh thần không bình thường, đã hoàn toàn điên cuồng cùng khát cầu khí tức sương mù xám của nó, hai cái thiếu một cũng không được, cái khác cũng không quan trọng.
Chỉ cần thỏa mãn hai điều kiện này, những cái còn lại sẽ không ảnh hưởng cử hành nghi thức, sẽ không đề cao xác xuất thành công, cũng sẽ không gia tăng khả năng thất bại, hoàn toàn có thể xử lý cho có lệ.
Nếu Cavitewa còn lý trí, cho dù mình nghiêm khắc tuân theo yêu cầu của nghi thức, cậu cho rằng nó sẽ đáp lại tôi sao? Klein lẩm bẩm một câu, sau này dời đi nửa bước, bắt đầu chuẩn bị khâu mấu chốt nhất.
Anh ngẫm nghĩ, không có nghiêng đầu, nói thẳng:
“Cách xa một chút.”
Mình? Danis không giận mà mừng, vội vàng gật đầu:
“Tốt, tốt!”
Hắn liền chạy tới cửa kho hàng, tính có cái gì không đúng xảy ra, lập tức chạy trốn.
Klein khép nửa mắt, minh tưởng đến vô số quang cầu trùng điệp ở một chỗ, nhanh chóng tiến nhập trạng thái.
Anh dùng tiếng Tinh linh trầm thấp thì thầm:
“Quyến giả biển lớn cùng linh giới, người bảo hộ quần đảo Roth, người chi phối sinh vật đáy biển, người nắm trong tay sóng thần cùng gió bão, Cavitewa vĩ đại.
“Người hầu trung thực của ngài khẩn cầu ngài nhìn chăm chú;
“Khẩn cầu ngài nhận lấy kính dâng của hắn;
“Khẩn cầu ngài mở ra cửa lớn quốc gia.”
Theo từng từ tối nghĩa khó đọc phun ra, trong tường linh tính tiếng gió dần dần bốc lên, dần dần kịch liệt, tựa như muốn hất tung mọi thứ vậy.
Góc áo Klein bay lên, xuất ra một cái bình nhỏ kim loại khác đã sớm chuẩn bị, mang máu kẻ săn bắn thiên diện thú còn thừa bên trong hắt vào trong không trung đại khái 5 ml.
Đây là tài liệu cực giàu linh tính!
Cuồng phong hút đi những giọt máu nọ, gào thét chui vào ánh nến tượng trưng cho “Hải thần” Cavitewa kia.
Trong im lặng, ánh nến nọ bành trướng mở rộng thành một cánh cửa hư ảo, tất cả mặt ngoài đều là phù hiệu tượng trưng cùng dấu hiệu ma pháp, bên trong mơ hồ truyền ra thanh âm nước biển rầm rầm.
Bỗng nhiên, tất cả động tĩnh biến mất, chỉ có một tiếng thở dốc cách cửa lớn hư ảo nọ vọng ra, tựa như sau lưng nó đang nấp một quái vật lớn khó nhọc áp lực đói khát của bản thân.
Hô, hô, hô…
Tiếng thở dốc thật lớn nọ càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng rõ ràng, Danis ở cửa kho hàng nghe thấy da đầu có chút phát tê.
Phành!
Cửa lớn hư ảo đột nhiên rộng mở, gần như có thể nhìn thấy hình dạng cơn lốc dâng ra.
Trong tiếng rít bén nhọn, Danis cảm giác được tường linh tính vô hình thoát phá, phát hiện mình trực tiếp bị quẳng lên, tựa như thuyền nhỏ trong bão táp, hung hăng đánh vào trên cửa, đụng ra một tiếng trầm đục.
Hắn bị ném ra bên ngoài kho hàng, sau lưng bị dăm gỗ cào ra những vết thương.
Trong tay hắn theo bản năng ngưng tụ hỏa cầu đỏ đậm, những ở trong gió lốc ảm đạm trong nháy mắt, nhanh chóng tắt đi, tựa như một ngọn nến bị thiêu đến cạn sạch.
Mà ở thời điểm hắn bay ra giữa không trung, thấy phía sau cánh cửa hư ảo rộng mở xuất hiện một cái miệng khổng lồ dữ tợn giống như một cái bồn lớn nhiễm máu, nó lộ ra răng nanh màu trắng nhũ còn lớn hơn so với cánh tay nhân loại, hơi cong cong, điên cuồng va chạm vào cửa lớn hư ảo, muốn trực tiếp tiến vào thế giới hiện thực, tiếng tru lên như dã thú trước một bước đã quanh quẩn ở bên trong kho hàng, chấn đến tai cùng mũi của Danis đồng thời đổ máu.
Klein đã bay lên ở trong cơn lốc vừa rồi, tầm mắt chợt bị một cái lưỡi rắn thật lớn đẫm máu, phân nhánh, phát ra ra tia chớp tư tư chiếm cứ.
Thân thể anh chợt cháy đen, cứng ngắc ở không trung, bị cái lưỡi rắn xỏ xuyên qua, hóa ra tờ giấy thiêu đốt thành tro tàn.
Bóng dáng Klein hiện lên ở một phía khác, mũ rơi xuống, quần áo hỗn độn, tương đương chật vật.
May mắn là, anh biết tình huống xảy ra, biết sẽ có nguy hiểm, vẫn đề phòng độ cao, không có thả lỏng cảnh giác, đúng lúc dùng ra người giấy thế thân.
Lúc này, Cavitewa sau cánh cửa lớn hư ảo không có lay động rốt cuộc phát hiện điên cuồng va chạm không có hiệu quả, liền ngừng lại.
Nó hít mạnh vào một hơi, để cho nước biển xanh thẳm từ bốn phương tám hướng vọt tới, sụp xuống ở chỗ sâu trong yết hầu của nó thành một cái lốc xoáy phát ra hấp lực khủng bố, lốc xoáy có thể cắn nuốt một chiếc tàu hàng!
Hộp thuốc lá bằng sắt trên tế đàn bay lên, hút vào trong cái lốc xoáy kia.
Cái vạc nhỏ chứa tro tàn thảo dược bay lên, hút vào trong cái lốc xoáy kia.
Rất nhiều tạp vật tính cả bùn đất trong kho hàng bay lên, hút vào trong cái lốc xoáy kia.
Klein cũng bay lên, khó có thể kháng cự đam đầu vào trong lốc xoáy kia!
Anh ý đồ búng ngón tay, điểm hỏa lửa, nhảy ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của lốc xoáy, nhưng lại bị hấp lực cùng với cơn lốc phá hủy kế hoạch.
Bóng dáng của anh bỗng nhiên mỏng đi, trở thành một người giấy.
Theo người giấy nọ bay vào lốc xoáy, Klein hiện lên ở một vị trí khác lại bay lên không, không thể thoát khỏi hấp lực khủng bố nọ!
Thời khắc mấu chốt, anh không hề do dự, để cho tay trái mang “bao tay màu đen” trở nên tái nhợt, nhiễm một chút màu lục sậm.
Anh bắt đầu dùng “Mấp máy đói khát”, trực tiếp sử dụng linh hồn “Sắt thép” Maivit!
Thân thể Klein chợt trở nên trầm trọng, sau đó tay trái đưa ra phía trước.
Một tấm tường băng không tính quá dày ngưng đọng lại ở phía trước anh, giúp anh ngắn ngủi ngăn cách lốc xoáy của “Hải thần”.
Mượn cơ hội này, Klein mới hạ xuống, hai chân giẫm lên trên mặt đất.
Răng rắc!
Tường băng chỉ duy trì một giây đã bị hấp lực mênh mông xé thành mảnh vỡ, bay vào trong cổ họng con rắn khổng lồ biển lớn kia.
Klein dựa vào lực lượng xác sống, hai chân ra sức, cố định thân thể, không bay lên nữa, nhưng vẫn không thể ngăn chặn trượt về phía cánh cửa hư ảo, trượt về phía cái miệng khổng lồ như bồn máu của Cavitewa, ở trên đất kéo ra hai đạo khe rãnh thật sâu.
Danis ở ngoài kho hàng không bị hấp lực lốc xoáy ảnh hưởng gì lắm, muốn ngưng tụ hỏa cầu, đánh vào bên sườn, để cho Hermann Sparrow nhảy đi ra, lại liên tục bị cơn lốc càn quét thổi tắt.
Klein cách cánh cửa hư ảo càng ngày càng gần, chóp mũi xông vào mũi tanh tưởi hỗn tạp máu tươi cùng hư thối, trước mắt là răng nanh màu trắng nhũ dính đầy vết bẩn phát ra khí lạnh.
Suy nghĩ xoay chuyển nhanh trong đầu anh, nhanh chóng có biện pháp.
Biện pháp này rất đơn giản, chính là mang “Mắt toàn màu đen” nguyên từ “Bí Ngẫu Đại Sư” Rosago ra!
Cavitewa mày đã chế tạo lốc xoáy nước biển, muốn cắn nuốt tất cả, tao sẽ cho mày ăn thêm một lọ “Ma dược” không có tài liệu phụ trợ, cùng tặng thêm ô nhiễm tinh thần của “Tạo vật chủ chân thật”! Cứ như vậy, tao cũng không tin mày vốn đã sắp sụp đổ có thể chịu đựng được! Klein cắn chặt răng, đưa tay vào túi áo.
Chương 579: Cavitewa cuồng nộ (2)
Có lẽ là bản năng đã nhận ra ý đồ hiểm ác của anh, cũng có lẽ là Cavitewa đã điên cuồng khuyết thiếu kiên nhẫn, giờ này khắc này, nó chợt ngửa đầu rít dài, để cho lốc xoáy nước biển chỗ yết hầu sụp đổ tan rã, hóa thành vô số giọt nước, phun ra bên ngoài cánh cửa hư ảo.
Rầm rầm!
Trong kho hàng nổi lên mưa to, chỗ yết hầu Cavitewa lại ngưng tụ ra một đám lôi cầu màu trắng bạc, chói mắt, vô số điện quang quấn quanh.
Oành một tiếng, nó hộc ra lôi cầu kia.
Bên trong “mưa to”, lôi cầu rắng bạc hóa thành từng đạo tia chớp bắt mắt, nhanh khuếch trương ra bên ngoài, phá hủy tế đàn đơn sơ, chiếm cứ toàn bộ kho hàng.
Tư tư tư, tư tư tư, trong hải dương lôi điện, bóng dáng Klein không ngừng hiện lên, lại không ngừng cháy đen, biến thành giấy vụn, Danis ở ngoài kho hàng cũng bị ảnh hưởng, toàn bộ tóc dựng thẳng lên, thân thể run rẩy.
Klein liên tục dùng vài “Người giấy thế thân”, sắp tiếp cận cực hạn rốt cuộc đợi được điện quang bình ổn.
Mà cửa lớn hư ảo nọ đã chịu nghi thức bị hoàn toàn phá hư ảnh hưởng, nhanh khép lại không thể ngăn cản.
Xoảng xoảng xoảng!
“Hải thần” Cavitewa không cam lòng rít lên bị ngăn cách ở bởi ngoài cửa.
Ngay lập tức, cửa lớn hư ảo hoàn toàn biến mất, bốn phía là một mảng hỗn độn, phía trên tế đàn cũng chỉ còn lại có một ngọn nến, ánh lửa suy yếu lay động.
Phành! Danis đập lên trên tường kho hàng, miễn cưỡng đứng thẳng ở cửa.
Hắn muốn nói chuyện, lại không ngăn được run rẩy, chỉ có dùng ánh mắt biểu đạt sự nghẹn ngào của mình:
Hermann Sparrow thật là tên điên!
Thời điểm ở cảng Bansi, thể nghiệm cảm giác kinh sợ nọ, mình hiện tại còn có thể hồi tưởng lại, còn có thể vì nó mà chịu ác mộng… Ở chuyện chọn lựa vật phẩm của quân phản kháng kia, lại rước lấy “Hải thần” nguyền rủa, trên một đường quay về, mình sợ tới mức thiếu chút nữa chạy trốn… Lần này, lần này lại làm hiến tế gì đó, suýt nữa đã triệu hồi Cavitewa đến đây, vừa rồi thật sự là nguy hiểm đến cực điểm… Hắn, hắn sao lại nhiệt tình yêu thương mạo hiểm đến như vậy, nhiệt tình yêu thương làm ra đại sự đến như vậy? Từng lần một ở kề cận cái chết mà tìm kiếm kích thích! Đây là biểu hiện điên cuồng của hắn, hay là nguyên nhân?
Cavitewa “Hải thần” này vẫn rất mạnh, chẳng sợ đã gần tử vong, chẳng sợ cách “cửa hiến tế”, chỉ có thể lộ ra một bộ phận lực lượng, cũng thiếu chút thoải mái giải quyết mình… Không hổ là có thể chống lại Bán Thần “Hải vương”… Klein rút ra hai chân ở trên đất, thấy giày da đã rách nát.
Cùng lúc đó, anh phát hiện mặc kệ là may mắn hay là tất nhiên, từ trên ý nghĩa nào đó, Cavitewa đã tính là tiếp nhận “hiến tế” của anh rồi, bởi vì khi rắn biển thật lớn này chế tạo lốc xoáy, đã nuốt lấy hộp thuốc lá bằng sắt lây dính khí tức sương mù xám kia cùng rất nhiều thứ khác.
Nói cách khác, mình có thể thử ở linh giới định vị địa điểm nó ẩn thân, bất quá chờ nó tử vong, sẽ không quấy nhiễu cùng đối kháng bói toán của mình… Loại tìm kiếm này phải tiến vào linh giới, không thể vẫn lợi dụng sương mù xám… Klein vừa lặng yên thở hắt ra, đã cảm giác được bao tay ở tay trái chợt tràn ngập ra điên cuồng cùng đói khát khó có thể diễn tả bằng lời, tựa như đã không đợi được thực vật, muốn cắn nuốt người mang.
Phụ cận không có tên nào tội ác sâu nặng… Klein nghiêng đầu nhìn về phía Danis ở cửa.
Danis tinh thần đột nhiên căng thẳng, chỉ cảm thấy mình bị quái vật nào đó theo dõi, sắp trở thành thực vật của đối phương.
Cảm giác đói khát về mặt linh tính nọ áp bách hắn run nhè nhẹ, hận không thể lập tức xoay người chạy trốn.
Sau đó, hắn nghe thấy thanh âm lạnh nhạt của Hermann Sparrow:
“Từ bên ngoài đóng cửa lại.”
“… Tốt!” Danis cố nén đau đớn điện giật lưu lại, mang ván cửa bị đánh bay đi trở về, miễn cưỡng ngăn chận chỗ trống.
Klein thì nắm chặt thời gian, cử hành nghi thức hiến tế, tự mình khẩn cầu chính mình, tự mình đáp lại chính mình, mang “Mấp máy đói khát” đã sắp mất khống chế đưa đến phía trên sương mù xám.
Cái vật phẩm thần kỳ làm Danis sợ tới mức không dám phản kháng này lập tức trở nên an phận, ôn hòa mà phục tùng.
Trở lại thế giới hiện thực, Klein tắt nến, thu hồi vật phẩm còn thừa, kiểm tra kỹ tình huống trong kho hàng.
Làm cho snh cảm thấy may mắn là, Cavitewa chế tạo lốc xoáy nước biển đã hoàn toàn tẩy sạch nơi này một lần, chỉ để lại nước mưa hậu kỳ phun ra, bộ phận cháy đen do tia chớp đánh trúng, số lượng tro tàn rất thưa thớt cùng khe rãnh mà hai chân Klein lê ra.
Dấu vết đã được giải quyết tốt, để cho Danis dùng hỏa cầu “tẩy” nơi này một lần nữa, ngụy trang thành hải tặc gian nội đấu là được… Klein hơi gật đầu không thể nhận ra, rút ra một trong vài người giấy còn sót lại, vung cánh tay cái bốp, chấn động cổ tay.
Người giấy nọ bay đi ra ngoài, tự thiêu đốt, hóa thành tro đen.
Làm xong tất cả cái này, Klein cất bước đi về phía cửa, càng đi càng nhíu mày.
Giày da của anh đã mất đi đế, những chỗ còn lại cũng rách tung toé, quần áo cũng tràn ngập vết rách, dính nước, cháy đen vân vân.
Đây đều là chuyện không thể tránh khỏi dưới loại tình huống vừa rồi, không phải “Người giấy thế thân” có thể gánh vác xé rách đến từ hấp lực khổng lồ của lốc xoáy nước biển, cảm giác ẩm ướt là từ cơn mưa Cavitewa phun ra, vết cháy lại là biểu hiện của Klein sử dụng “Người giấy thế thân” gián đoạn, bị chút ít tia chớp đánh trúng, chẳng sợ đến hiện tại đã bình phục, cánh tay phải của anh cũng còn lưu lại một chút co rút do điện giật tạo thành.
“Một bộ này mất của mình 8 bảng 6 saule… phải kiếm bộ mới rồi… Mình bói toán ra nguy hiểm, làm tốt chuẩn bị, nhưng không nghĩ tới Cavitewa càng mạnh mẽ càng điên cuồng so với mình dự đoán… Hy vọng sau này có thể có chút thu hoạch.” Klein không tiếng động lắc đầu, thu liễm vẻ mặt, nhẫn nại đau đớn, đi đến phía sau ván cửa ngăn chặn lối ra, đưa tay gõ ba cái.
Danis vẫn có chút lo sợ bất an, nghe tiếng chần chờ hai giây mới dời ván gỗ mở cửa ra.
Phát hiện Hermann Sparrow đã khôi phục trạng thái lãnh đạm nội liễm, không hề tản mát ra đói khát cùng điên cuồng làm cho linh tính của người ta run rẩy, Danis lặng yên nhẹ nhàng thở ra, đưa mắt nhìn ra xa, thuận miệng hỏi:
“Đã xong?”
“Chưa có.” Klein khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười nhã nhặn.
Còn chưa có? Danis bị dọa giật mình:
“Còn, còn phải làm cái gì?”
Klein vẫn duy trì nụ cười ẩn hàm điên cuồng:
“Còn cần quét tước.
“Đây là lễ phép.”
Quét tước… Danis ngẩn người, nâng tay phải lên, chỉ vào mình nói:
“Tôi?”
Klein khóe miệng càng nhếch càng rộng:
“Hoặc là tôi?”
Như vậy mình sẽ bị “Mấp máy đói khát” ăn luôn! Danis cười gượng hai tiếng:
“Nên quét tước như thế nào?”
“Dùng hỏa cầu.” Klein ngôn ngữ ngắn gọn hồi đáp.
Làm một gã hải tặc kiêm chức, Danis không phí sức lực đã rõ ràng ý tứ của Hermann Sparrow, lướt qua đối phương, đi vào bên trong kho hàng.
Trong quá trình này, trong lòng hắn nói thầm, nghi hoặc không nhỏ:
“Thuyền trưởng nói, ‘Mấp máy đói khát’ mỗi ngày đều phải cắn nuốt một người sống, nhưng Hermann Sparrow chỉ có chấm dứt chiến đấu mới thỏa mãn nó, bình thường căn bản không đi quản, hơn nữa, hơn nữa vừa rồi cũng coi như đã xảy ra chiến đấu, Hermann Sparrow cũng sử dụng lực lượng băng hàn của ‘Sắt thép’ Maivit, sau đó cũng không có ‘cho ăn’… Kỳ quái… cái này cất giấu bí mật gì?
“Phong ấn trình độ nào đó? Hắn, hoặc là nói, tổ chức sau lưng hắn thế mà có thể phong ấn ‘Mấp máy đói khát’ ?”
Trong khi Danis “quét tước” kho hàng, Klein đứng ở bên ngoài, nhìn tầng mây âm u trùng điệp giữa không trung, thản nhiên chờ đợi chuyện kế tiếp.
Đã đưa qua hộp thuốc lá bằng sắt có dính khí tức sương mù xám, sẽ chờ Cavitewa ngụy “Hải thần” này sụp đổ tử vong… Hy vọng giáo hội Gió Bão cùng người phi phàm quân đội hoặc còn chưa kịp tìm tới, hoặc để lại chút vật phẩm bọn họ không coi trọng nhưng có giá trị nhất định… Klein chậm rãi hít vào một hơi, nghe sau lưng truyền ra những tiếng nổ đì đùng không lớn.
Chương 580: Linh giới
Trong một khách sạn, Arges đứng ở cửa sổ, ngóng nhìn bầu trời âm trầm bên ngoài.
Lần trước hội Tarot chấm dứt không bao lâu, mình lấy được khí thể gây tê Huyết tộc, chuẩn bị rời bến, sưu tập tài liệu, kết quả, đã muốn một tuần trôi qua, còn ngưng lại ở Bayam… Góc miệng hắn khẽ nhúc nhích, nhếch xuống phía dưới.
Cái này đầu tiên là có chuyện “Thế Giới” săn bắn “Sắt thép” Maivit, làm cho anh ta buôn bán lời không ít, sau đó phải chờ đợi tiền thưởng, mà tiền thưởng vừa tới tay, anh ta lại gặp rắn biển Cavitewa kia sụp đổ, bị yêu cầu tìm kiếm các nhà mạo hiểm, nhà khảo cổ học Laticia.
Nghe nói trong điều tra buổi sáng hôm nay, đám người Laticia đã bị tìm ra, “Kẻ Trừng Phạt” cùng quân đội tựa như nắm giữ manh mối tương đương quan trọng, không ít người đi đảo Simium… A, loại chuyện này vĩnh viễn không tới phiên mình… Arges thu hồi tầm mắt, lôi kéo áo bào ngắn không đến đầu gối trên người, thấp giọng tự nói một câu:
“Nhanh chóng chấm dứt đi.”
Đợi cho Cavitewa hoàn toàn tử vong, sóng thần không hề dấu diếm nữa, anh ta có thể xuất cảng, rời khỏi “Thành Khẳng Khái” Bayam, cố gắng vì tấn thăng “Phong quyến giả” danh sách 6.
Trong khi ý tưởng chuyển động, Arges trong lòng chợt động, xoay người nhìn về phía ngoài cửa sổ.
Anh ta thấy tầng mây trên trời cao nhanh tán đi, vầng trăng đỏ rực lẳng lặng móc ở đó.
Klein ngủ đến nửa đêm, đột nhiên bừng tỉnh, mơ hồ đã nhận ra cái gì.
Anh xoay người xuống giường, đi đến bên cửa sổ, kéo ra mành cửa.
Ánh trăng đỏ rực chiếu vào, như sương giá bao trùm ở trên toàn bộ sự vật, trong trẻo nhưng lạnh lùng mà mộng huyễn.
Ánh mắt Klein đầu ra ngoài, phát hiện tầng mây áp khá thấp đã biến mất, trời cao trăng đỏ sáng ngời, ánh sao thưa thớt.
Cái này thể hiện đối kháng giữa “Hải thần” cùng “Hải vương” đã xong? Klein trầm ngâm hai giây, thu hồi tầm mắt, khép lại bức màn, đi nghịch bốn bước, tiến vào phía trên sương mù xám.
Anh ngồi ở trên cùng bàn dài loang lổ, thể hiện ra một đồng vàng, thấp giọng đọc câu bói toán:
“Cavitewa đã hoàn toàn tử vong.”
Sau bảy làn, anh bắn đồng vàng lên, nhìn nó bay lên trên, lại quay cuồng rơi xuống.
Bốp, đồng vàng rơi ở lòng bàn tay Klein, hình đầu quốc vương hướng lên trên.
Cái này thể hiện khẳng định!
Thể hiện “Hải thần” Cavitewa đã hoàn toàn tử vong!
Quả nhiên, di tích cổ tinh linh đảo Simium có liên hệ chặt chẽ với nơi Cavitewa ẩn thân cùng duy trì tồn tại… “Kẻ Trừng Phạt” cùng nhân viên quân đội vừa lấy được “Sách Thiên Tai”, biết được tình báo di tích không đến 20 giờ, Cavitewa đã không thể chống đỡ… Mình nguyên tưởng rằng, nó còn có thể ương ngạnh chống cự hai đến ba ngày… Klein cảm thán một hồi, thử bói toán người phi phàm chính phủ đã tiến vào nơi Cavitewa ẩn thân hay chưa.
Đáng tiếc, bởi vì không có tin tức tương ứng, anh bói toán thất bại, không có thể thu được gợi ý gì.
Ngẫm nghĩ, Klein đổi ý nghĩ, cởi xuống con lắc, bói toán mình hiện tại thăm dò nơi Cavitewa ẩn thân có nguy hiểm hay không.
Cái này liên quan đến bản thân hắn, rất nhanh đã xuất hiện kết quả:
Con lắc thạch anh nghịch kim đồng hồ xoay tròn, tốc độ không tính quá nhanh, biên độ cũng không lớn.
Có nguy hiểm, có thể thừa nhận… Nguy hiểm so với nghi thức hiến tế trước đó còn thấp hơn một ít… Klein nhẹ nhàng gật đầu, quay về thế giới hiện thực, bắt đầu chuẩn bị hành động.
Anh trước khóa trái cửa phòng ngủ, sau đó bố trí nghi thức, tự mình triệu hồi chính mình.
Một lần nữa tiến vào phía trên sương mù xám, Klein trực tiếp cầm lấy lá bài “Hoàng đế đen”, để nó vào trong linh thể.
Bỗng nhiên, anh ngưng thực giống như có máu thịt, xung quanh tràn ngập ra sương mù đen dán sát mặt ngoài hình thành một bộ khôi giáp toàn thân rất có cảm giác uy nghiêm, giống như thực chất, nhưng trên đầu lại là vương miện tối đen hoa lệ.
Nhìn bao tay da người đặt ở trên bàn, Klein do dự có nên mang nó vào hay không.
Ở phía trên sương mù xám, “Mấp máy đói khát” gần như bị phong ấn, không dám có động tĩnh khác thường, nhưng chỉ cần rời khỏi nơi này, mất khống chế như đói khát sẽ làm cho nó nguy hại đến người mang, mặc kệ đối phương là người sống, hay là linh thể.
Klein suy xét là, lá bài “Hoàng đế đen” cấp bậc cao có thể ở linh thể áp chế “Mấp máy đói khát”, để cho nó bảo trì bình thường hay không.
Thử một chút, không được sẽ lập tức chấm dứt triệu hồi, quay về nơi này… Cái này cần tiêu phí ít thời gian, không tồn tại nguy hiểm… Klein cầm lấy “Mấp máy đói khát”, mang nó ở bên ngoài bao tay của khôi giáp màu đen kia.
Anh không hề do dự, bước vào “Cửa triệu hồi”, mượn dùng ánh nến bành trướng, đi tới thế giới hiện thực.
Không có sơ sẩy, Klein phản ứng đầu tiên chính là kiểm tra trạng thái “Mấp máy đói khát”, phát hiện nó an phận bình tĩnh, thần phục ở dưới cấp bậc cao của lá bài “Hoàng đế đen”.
Không tệ… Klein nhẹ nhàng thở ra, theo thứ tự mang còi đồng Azcot, Bình độc tố sinh vật, ghim cài áo Mặt Trời các vật phẩm thần kỳ để vào trong cơ thể.
Cuối cùng anh cầm lấy ba toong gỗ màu đen, chuẩn bị dùng nó đi tìm hộp thuốc lá bằng sắt có lây dính khí tức sương mù xám “đã mất”.
Đương nhiên, muốn tìm đến chỗ Cavitewa ẩn thân, trước hết tiến vào linh giới, định vị từ bên trong, nếu không chỉ có thất bại.
Về phần vấn đề tiến vào linh giới như thế nào, Klein không có suy xét ba loại biện pháp mà ngài Azcot cung cấp, thân là một linh thể có trí tuệ có năng lực tư duy, sao có khả năng tìm không thấy linh giới, không vào được bên trong?
Anh hơi bình phục, nhớ tới hình ảnh vô số quang cầu tụ tập, thể xác và tinh thần nhanh yên tĩnh, suy nghĩ dần dần phát không, linh tính kéo dài từng chút một, triển khai từng chút một.
Rất nhanh, anh phát hiện xung quanh tràn ngập từng sự vật hư ảo trong suốt khó có thể miêu tả hình thể, toàn bộ màu sắc đều trở nên tươi sáng rõ ràng mà trùng điệp cùng một chỗ, sương mù xám xịt nhạt tới hư vô tràn ngập bao phủ tất cả.
Ở chỗ sâu, ở trời cao, thong thả du động bảy đạo hào quang trong vắt màu sắc khác nhau, chúng nó tựa như có được sinh mệnh, ẩn chứa tri thức vô cùng vô tận.
Đây là linh giới, hoàn toàn trùng điệp cùng hiện thực, không đâu không có.
Nếu vừa vặn gặp gỡ “Kẻ Trừng Phạt” hoặc nhân viên quân đội, mình sẽ trực tiếp chấm dứt triệu hồi, quay về phía trên sương mù xám… Klein đi ra phía trước một bước, vô cùng đơn giản tiến nhập linh giới, chỉ cảm thấy bản thân cũng hư ảo hẳn lên.
Áo choàng màu đen phía sau anh nhẹ nhàng bồng bềnh lên, ba toong gỗ trong bàn tay dựng thẳng đứng.
Anh tự mang cảm giác uy nghiêm trầm thấp mở miệng:
“Vị trí hộp thuốc lá bằng sắt thuộc về tôi.”
Trong khi thấp giọng đọc, Klein không hiểu có chút căng thẳng, bởi vì trong màu sắc nồng đậm mà rõ ràng xung quanh, một đôi mắt lạnh nhạt kỳ dị đang nhìn lại đây.
Sau bảy lần, Klein buông bàn tay ra, chờ đợi gợi ý.
Cây ba toong gỗ màu đen trôi nổi lên, không nhanh không chậm di động về phía trước.
Klein đi theo nó, phi hành ở trong linh giới chân thật mà hư ảo, vừa quái dị lại thần bí.
Ở trong này, chỉ cần không có định vị, rất dễ dàng hoàn toàn bị lạc, rốt cuộc không ra được.
Đương nhiên, cái này đối với Klein mà nói không tồn tại vấn đề gì, thật nếu “Lạc đường”, anh có thể chấm dứt triệu hồi, trực tiếp quay về phía trên sương mù xám.
Klein truy đuổi theo cây ba toong gỗ màu đen khi thì bay lên khi thì rơi xuống ở phía trước, xuyên qua màu sắc rõ ràng mà trùng điệp, trải qua một đám sinh vật linh giới nửa che dấu không thể miêu tả chuẩn xác, khó có thể biết được mục tiêu còn xa hay không.
Bỗng nhiên, anh thấy một con mắt, con mắt rất tròn, con mắt đen trắng rõ ràng.
Con mắt nọ nhìn anh không nháy mắt, không có đầu, cũng không có thân thể đối ứng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Vạn Kiếm Nhân Hoàng [Dịch] Vạn Kiếm Nhân Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/09/Dich-Van-Kiem-Nhan-Hoang-Audio-Truyen.jpg)


