Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 88 : Tử Linh Tái Ngộ (c436-c440)
❮ sautiếp ❯Chương 436: Tử Linh Tái Ngộ
Hàn Lập tựa hồ không cần suy nghĩ, liền khẳng định sự tình theo như lời mà Huyền Cốt Thượng Nhân nói có đến tám chín phần mười là sự thật.
Dù sao Tinh Cung có thể đứng vững ở Loạn Tinh Hải trong nhiều năm mà không có việc gì, khẳng định là có sử dụng một ít thủ đoạn.
Càng không có khả năng vô duyên vô cớ không có mục đích mà chạy vô trong này làm gì, hơn phân nửa bọn họ có mưu đồ đối với mình.
Nghĩ như vậy, trong mắt Hàn Lập hàn quang chợt lóe, cũng không nói lời nào với Huyền Cốt Thượng Nhân, nhưng trong lòng lập tức đề cao cảnh giác đối với hai trưởng lão áo trắng.
Nhung trong thời gian 3 ngày, hai vị trưởng lão thủy chung vẫn ngồi một chỗ bất động tiến vào quá trình luyện khí, căn bản cũng không mở mắt, càng không mở miệng nói một lời nào, làm cho không khí có chút quỷ dị.
Nhưng trong những ngày này, có ba bốn vị tu sĩ mới đến, cũng không có tu sĩ nào đạt đến Nguyên anh kỳ.
Nhưng đến buổi sáng ngày thứ tư, thình lình có sự thay đổi đột ngột, không có dấu hiệu báo trước, một trận âm thanh vang lên, làm cho cửa đá bằng bạch ngọc sập xuống bịt kín đại sảnh lại.
Trên cửa bạch ngọc này hiển nhiên đã thiết lập một cấm chế lợi hại.
Xa hơn nữa ngoài cửa, mơ hồ truyền đến một tiếng nổ cũng thiết lập cấm chế tương tự.
Lúc này, trong đại sảnh, một vài người lộ ra vẻ mặt sợ hãi, nhưng sau khi phát hiện thần sắc bình tĩnh của mấy vị tu sĩ Nguyên anh kỳ, mấy người họ mới thực sự yên lòng.
Mà lúc này tại Tinh Cung hai vị trưởng lão áo trắng thình lình mở mắt đứng dậy.
Nhất thời ánh mắt của những tu sĩ khác lập tức rơi trên người họ, ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc.
Nhưng sắc mặt những vị tu sĩ Nguyên anh kỳ này, nhìn hành vi hai người không có một chút biểu tình hay nói một câu nào, chỉ thấy hai người hướng đại sãnh đi đến.
Nhưng không đợi hai vị trưởng lão đến khu vực có những khối đá nhỏ trên mặt đất, một vài viên sau đó phát ra ánh sáng chói mắt.
Lập tức ánh mắt mọi người tập trung vào truyền tống trận có chu vi mười trượng xuất hiện ở nơi đó.
Đa số tu sĩ trong đại sảnh, không một ai nghĩ đến khả năng xuất hiện một cái truyền tống trận, làm cho nhiều vi tu sĩ không khỏi kinh ngac vạn phần.
Hai vị trưởng lão áo trắng, tiến đến truyền tống trận một cách cẩn thận.
Cúi xuống kiểm tra một cách kỹ lưỡng cả nửa ngày trời, hai người mới liếc mắt nhình nhau gật gật đầu nói:
“Tốt lắm, truyền tống trận này không có vấn đề, từ đây ra khỏi Hư Thiên Điện, mọi người phải tự lo lấy thân”.
Nói xong lời này, hai vị trưởng lão một trước một sau bước vào truyền tống trận.
Kết quả, hai đạo bạch quang lóe lên sau đó thân hình hai người biến mất vô ảnh vô tung.
Lúc này, mọi người trong đại sảnh nhìn nhau im lặng.
Không đợi người khác phản ứng, Vạn Thiên Minh mang theo lão đạo và lão già gầy áo đen phi thân nhẹ nhàng hạ xuống tương tự tiến vào truyền tống trận để ra ngoài, lúc đó một vài người cũng đi tới gần vội vã bước vào.
Cứ như thế, truyền tống trận trong đại sảnh bạch quang chớp động không ngừng, làm cho số tu sĩ trong thời gian ngắn giảm đi, mà bất ngờ trong số đó cũng có Huyền Cốt Thượng Nhân từng bước đi tới.
Hàn Lập trong mắt dị quang chớp động nhịn không được nhìn về phía bọn người Cực Âm lão tổ.
Không ai ngờ rằng, Cực Âm lão tổ cũng hướng ánh mắt đầy hàn ý sâu sắc nhìn về phía Hàn Lập, làm cho Hàn Lập trong lòng càng thêm bất an.
Xem ra Cực Âm lão tổ tựa hồ không muốn buông tha hắn.
Hàn Lập trong lòng buồn bực đứng dậy hướng phía trước đi tới.
Cực Âm lão tổ nhìn hành động của Hàn Lập, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, điều này làm cho tên Ô Sửu bên người lão tổ rốt cuộc nhịn không được nhỏ giọng hỏi.
“Lão tổ, ngài thực sự để ý đến tên tiểu tử kia sao? tiểu tử kia có gì không đúng với ngài sao?”
Ô Sửu trong lòng có chút kỳ quái:
“Không có gì, chính là người này có tác dụng lớn đối với ta, ta cần hắn hỗ trợ một chút”
Cực Âm lão tổ có chút lơ đễnh không muốn nói ra sự tình cho Ô Sửu.
Điều này làm cho Ô Sửu được Cực Âm lão tổ sủng ái rất nhiều, trong lòng có chút nghi hoặc.
Nhưng lúc này Thanh Dịch cư sĩ ho khan một tiếng ung dung nói:
“Chúng ta cũng nên xuất phát, hiện tại trong sảnh không còn có mấy người”.
Cực Âm nghe xong rùng mình đảo mắt lướt qua nhìn đại sãnh không còn được mấy người, mỉm cười đáp lại:
“Đương nhiên, nếu không đi, khi cái truyền tống trận kia biến mất thì phải một tháng sau mới xuất hiện lại”.
Vừa nói lời này Cực Âm lão tổ lập tức kéo Ô Sửu biến thành một đám hắc khí phiêu hốt, nhìn thấy cảnh đó Thanh Dịch cư sĩ và Man Hồ Tử cũng nhẹ nhàng hạ xuống ngọc trụ của truyền tống trận.
Nhưng người thiếu nữ sớm từng bước đi tới, người thiếu nữ này xem ra không muốn cùng bọn Cực Âm họp thành một nhóm hiện đang ở trên một mảng đất đầy bụi, ánh mắt nhìn bốn phía không khỏi có chút ngạc nhiên.
Bởi vì cách Hàn Lập không xa chỉ còn có hai nam và một nữ, những tu sĩ khác đã không còn một ai.
Hai nam và Tử Linh tiên tử thấy sự xuất hiện của Hàn Lập gương mặt lộ vẻ vui mừng trong lòng.
Thiếu nữ mỉm cười bước tới hướng Hàn Lập.
Vốn Hàn Lập không định truyền tống ở cùng một chỗ với thiếu nữ, điều này làm cho hắn không khỏi có chút cười khổ, một cảm giác phiền toái trong người dâng lên.
Hai người kia, một là lão già mặc áo xám, một mặc toàn thân hắc bào với khuôn mặt được che lại, trên thân hắc bào nhân này bao phủ bởi hắc khí nhàn nhạt có vẻ là người tu luyện ma công trong ma đạo.
Hai lão già đứng mỗi người một nơi, trên mặt không lộ ra một chút biểu tình.
Tử Linh tiên tử hiện tại đã đi đến bên Hàn Lập tự nhiên đã làm cho hai người chú ý, không khỏi dò xét trên người Hàn Lập.
Lão già áo xám nhìn Hàn Lập cười với ánh mắt rất thiện ý, còn hắc bào nhân kia nhìn hắn với ánh mặt lạnh như băng không có chút cảm tình.
Hàn Lập thần sắc thản nhiên, nhìn lại hai người cũng không có biểu hiện gì khác thường.
Lúc này Tử Linh tiên tử đã đến trước mặt Hàn Lập dừng lại mỉm cười nói:
“Không ngờ phiền toái cùng truyền tống một phần cũng phải nhờ Hàn tiền bối chiếu cố, nếu không thì tiểu nữ lần đầu cũng không thuận tiện mà qua được”.
Nói xong thiếu nữ khóe môi xuất hiện thoáng qua một tia tiếu ý.
Hàn Lập nghe xong nhíu nhíu mày cũng không có hồi đáp thiếu nữ, ngược lại dùng khẩu khí nghi hoặc hỏi:
“Tử Linh cô nương tu vi đã tiến vào Trúc cơ hậu kỳ đây là việc vui mùng.
Tuy nhiên, như thế nào mà cô lại đến nơi này thực sự là rất nguy hiểm.
Những tu sĩ Kết đan kỳ tại Hư Thiên Điện cũng không nhất thiết tự bảo vệ được chính mình”.
Mặc dù Hàn Lập đối với Hư Thiên Điện cũng chưa hiểu rõ lắm, hắn tự nhiên đối với việc phán đoán tình huống nguy hiểm có chút khó hiểu.
Nghe câu hỏi này của Hàn Lập, Tử Linh tiên tử khuôn mặt thanh tú lộ ra một tia chua xót, bất đắc dĩ mở miệng nói:
“Tiểu nữ không nghĩ là đi tới đây, nhưng cùng các vị đạo hữu cũng chỉ muốn xem qua mà thôi, thất bại trong việc Kết đan là điểm ràng buộc hiện nay.
Chính là tư chất Tử Linh không tốt, trong tay chỉ co thể sưu tầm được một số phụ trợ đan dược ít một cách đáng thương nên đến chỗ này để trông vào vận khí, đã phải trả cái giá cao để mua Hư Thiên Tàn Đồ từ trong tay những người khác.
Tiểu nữ nghe có người nói trong Hư Thiên Điện chứa một lượng lớn linh dược, nói không chừng ông trời có mắt, giúp cho Tử Linh tìm được vài loại đan dược hữu dụng đối với việc Kết đan, hơn nữa ta đã quyết định chủ ý chỉ đi qua cửa đầu tiên từ bỏ ý định qua cửa thứ hai”.
Tử Linh thần sắc có chút ảm đạm.
Hàn Lập nghe xong, hít một hơi, im lặng suy nghĩ trong đầu.
Hắn lúc trước nếu không tu luyện “Tam chuyển trọng nguyên công” cùng “Đại diễn quyết” và phục dụng thêm số lượng lớn đan dược làm tăng khả năng kết đan, chỉ sợ so với Tử Linh trước mặt đối với việc kết đan càng thêm vô vọng.
Nghĩ vậy Hàn Lập đối với thiếu nữ này cũng có cùng cảm giác đồng tình.
Hồi tưởng lại những lời nói vừa rồi, Thiên Lôi Trúc cũng nhận từ tay nữ nhân này, hơn nữa Diệu Âm Môn hàng năm đều gởi linh thạch cho dù chính họ dù số lượng không nhiều, nhưng cuối cùng đã nợ đối phương một ít nhân tình.
Không lẽ không thừa cơ hội này chiếm tiện nghi hay sao?.
Sau khi suy nghĩ như vậy, thần sắc Hàn Lập có chút hòa hoãn dùng ánh mắt nhàn nhạt mở miệng nói:
“Một khi đã là đạo hữu, vậy hãy trông chừng lẫn nhau, tuy nhiên nếu có tình huống bất trắc xảy ra.
Những trường hợp mà ta cũng không có khả năng tự bảo vệ, Tứ cô nương phải đưa ra kế hoạch thoát thân thật tốt”.
“Cảm ơn Hàn trưởng lão, về điểm này Tử Linh trong lòng hiểu rõ sẽ không làm Hàn tiền bối phải bận tâm”.
Vừa thấy Hàn Lập đáp ứng, thân thể Tử Linh toát ra một trận ôn nhu, nhất thời nét mặt Hàn Lập đang lạnh lùng không khỏi ngẩn ngơ.
Sau đó Hàn Lập cảm thấy có chút thất thố quay đầu đi, trên mặt thoáng đỏ, không dám nhìn lại một chút nào nữa.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 437: Đề Hồn
Thiếu nữ này tuy không tính là tuyệt sắc và hấp dẫn, nhưng vừa rồi cười cười cũng thể hiện được nét yểu điệu thục nữ phong tình vạn chủng.
Điều này làm cho Hàn Lập có chút giật mình!
Nếu không phải “Đại Diễn quyết” công pháp trong người không có hiển hiện một chút phản ứng nào, Hàn Lập gần như tưởng rằng đối phương dùng mị công đối với mình.
Như vậy, hắn nghĩ đối với việc thất thố vừa rồi có chút cổ quái.
Hàn Lập trong lòng thầm thì vài câu, cũng có chút không nhịn được quay đầu lại liếc mắt nhìn thiếu nữ một cái.
Đối phương từ bộ dáng kiều diễm kích động lòng người giờ đã khôi phục dáng vẻ bình thường như trước.
Hàn Lập đang âm thầm nghi hoặc, bên kia Lão giả áo xám lại đi tới hướng hắn.
“Tại hạ là Thiên Thai Đảo Cát Lạp, không biết hai vị đạo hữu xưng hô như thế nào?”
Lão giả khách khí ôm quyền chào hỏi Hàn Lập
Hàn Lập tạm thời gạt bỏ những nghi hoặc trong đầu qua một bên ôm quyền mỉm cười đáp lại:
“Tại hạ Hàn Lập, vị này là Tử Linh tiên tử của Diệu Âm Môn”.
Nghe tên Hàn Lập sắc mặt Lão giả vẫn như thường, nhưng sau khi nghe đến tên Diệu Âm Môn và Tử Linh thì vẻ mặt lộ ra nét kinh ngạc
Dại danh “Diệu Âm Môn Tử Linh tiên tử cũng đã từng nghe qua, không ngờ tới hôm nay có thể diện kiến thật sự là may mắn quá!”
Mặc dù Lão giả nói thế nhưng hiện lên trong mắt nồng đậm một tia nghi hoặc.
Hiển nhiên Tử Linh hiện trước mặt dung nhan và danh tiếng theo lời đồn đại có hơi quá sự thật, nhưng thật ra cũng làm cho Lão giả có điểm ngoài ý muốn một chút.
Thiếu nữ đương nhiên nghe ra đối phương có ý khách sáo đối với mình, chỉ hé miệng cười cười cũng không nói câu nào.
Bất quá, Lão giả cũng không phải là người tầm thường, liền khôi phục ánh mắt như cũ cười nói với Hàn Lập:
“Tại hạ đợi một vài đạo hữu.
Từ lúc truyền tống đưa chúng ta tới đây, coi như là chúng ta có duyên phận, không bằng chúng ta hợp lực thông quan cửa này.
Dù sao ở cái nơi quái quỷ này cũng không hay cho lắm, nghe nói không ít tu sĩ Kết đan tại nơi đây đều bị bọn quỷ cắn nuốt đến một mảnh xương để lại cũng không còn”.
Cát Lạp nói đến câu cuối, thần sắc không có gì nghiêm trọng, tực hồ đối với việc xảy ra ở Hư Thiên Điện hiểu rất rõ.
Hàn Lập nghe đối phương nói đến các quỷ oan linh ở nơi đây, quét ánh mắt nhìn ra phía xa xa.
Chỉ thấy bên ngoài mảng đất nhỏ mà bọn họ đang đứng trong vòng mười trượng, toàn bộ không gian bao phủ một tầng sương mù mờ mịt, trong không gian mờ mịt đó từng trận gió lạnh thổi tới đồng hành mơ hồ như có tiếng quỷ khóc u oán truyền đến, làm cho người ta nghe xong trong lòng phát lạnh.
Mà đám sương mù quỷ dị ở vùng phụ cận nếu không nhờ có một tầng quang mang chắn bên ngoài không tiến được thêm phân nào, nếu không Hàn Lập căn bản không thể an tâm ở tại chỗ cô hồn dã quỹ này bàn đối sách cùng với đám người kia.
Nhìn đến đây, Hàn Lập không khỏi có chút để ý nhìn về chỗ tiếp giáp.
Màn sương mù này đồng dạng cũng không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, không gian ở đây không như ở đại điện, nhưng ở nơi này Hàn Lập dù sao vẫn có vài phần tin tưởng hơn.
Lúc này Tử Linh ở một bên nghe Lão giả nói xong, sau một hồi suy ngẫm mở miệng nói:
“Ta cũng nghe nói, lúc đầu ở nơi đây không có hiện tượng như thế, nhưng sau đó chúng xuất hiện ngày càng nhiều và trở nên nguy hiểm, rất nhiều tu sĩ sau khi chết, bởi vì oán khí quá nặng đã hóa thân thành đám quỷ vụ làm cho nơi đây mang tử khí, cực kỳ thống hận đối với các tu sĩ xâm nhập điện như chúng ta, vừa nhìn thấy là đuổi riết đến chết cũng không tha.
Sau vài lần Hư Thiên Điện mở ra đã có ngày càng nhiều tu sĩ từ trên trời hạ xuống tiến vào nơi đây.
Nhưng nghe nói lần Hư Thiên Điện mở ra trước đây, một vài nhóm tu sĩ ở tại nơi đây tự nhiên thấy xuất hiện một tên quỷ vương hiểm ác cực kỳ mạnh mẽ, kết quả là toàn bộ đều bỏ mạng, chỉ có duy nhất một người có thể trốn thoát”.
“Quỷ Vương?”
Hàn Lập sờ sờ mũi lộ ra vẻ mặt có chút ngoài ý muốn.
Mặc dù hắn không rõ tu vi cao thấp của những tên quỷ vật kia, nhưng cũng đoán ra tên quỷ vương cơ hồ khẳng định tu vi của hắn ít nhất cũng đạt Kết đan hậu kỳ, không thì cũng phải tương đương.
Hơn nữa không khí quỷ quái ở nơi đây làm cho việc đối phó với hắn tự nhiên rất là khó khăn.
Cát Lạp thấy Hàn Lập lộ vẻ trầm tư lập tức nói:
“Ta cũng biết gặp được quỷ vương ít có khả năng, nhưng chúng ta đi và hỗ trợ cùng với nhau.
Tại hạ dù tuổi đã lớn cũng không muốn nghĩ tới bị vây hãm trong đám quỷ vụ trở thành lệ quỷ”.
Lão giả này nói ra một cách thẳn thắn!
Tử Linh nghe xong cũng không có ý phản đối.
Với sự thông tuệ, nàng rất rõ đối phương sở dĩ đưa ra lời đề nghị liên thủ không phài là vì nàng là tu sĩ Trúc Cơ kỳ mà là vì Hàn Lập.!
Bởi vậy nàng tỏ thái độ vừa rồi, chỉ đứng bên cạnh Hàn Lập không hề hé môi nói nữa lời.
Hàn Lập nghe Lão giả nói xong, sau đó mỉm cười.
Hắn chưa có trực tiếp trả lời đối phương mà hướng về phía người áo đen nhìn thoáng qua, điềm đạm nói:
“Cát đạo hữu đã không hỏi qua vị huynh đài kia hay chưa? Liệu hắn có sẵn lòng hợp tác một lần không?”
Cát Lạp vừa nghe Hàn Lập nhắc tới vị người áo đen kia, nhất thời sắc mặt hơi trù trừ một lúc, có chút miễn cưỡng, ho khan một cái nói:
“Vị kia là người của bên ma đạo, vừa rồi khi hắn truyền tống trận tới đây, ta có đưa ra thành ý liên thủ nói với hắn, nhưng người này tỏ vẻ lạnh lùng, nếu không vì tình hình ở đây, ta sao có thể cùng kết hợp liên thủ với hắn”.
Lão giả nói xong lời này, liền tỏ vẻ phi thường tức giận!
Hàn Lập nghe xong lời ấy thần sắc như thường.
Đối với người áo đen này sinh ra một ít hứng thú.
Hắn xoay người hướng vị tu sĩ ma đạo này hô một tiếng:
“Chẳng biết vị đạo hữu này có hứng thú cùng mấy vị Kết đan kỳ chúng ta liên thủ một lần? khi đụng phải cái loại quỷ vương quỷ quái thì cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau!”
Hàn Lập thanh âm không lớn nhưng rất rõ ràng rót vào tai của vị tu sĩ ma đạo kia.
Người này sau khi nghe xong một mặt vẫn lạnh lùng nhìn thoảng qua về phía bọn họ, có chút quay đầu, căn bản không để ý tới lời đề nghị của Hàn Lập.
“Hàn đạo hữu! ta nói không sai chứ!, người này cơ bản không biết tốt xấu.
Ba người chúng ta đồng hành cùng đi”.
Lão giả hướng về phía Người áo đen hừ lạnh một tiếng nói, xem ra hắn đích thực hổ thẹn trong lòng với việc làm lúc trước.
Hàn Lập khẽ cười, còn chưa cho hắn nói hết Tử Linh đứng ở một bên thần sắc khẽ biến miệng “Ồ” một tiếng.
Hàn Lập nghe vậy ngẩn ra đưa mắt nhìn, chỉ thấy vị áo đen kia đang cất bước hướng quỷ vụ đi đến, bộ dạng muốn một mình xông lên.
Hàn Lập ba người ngạc nhiên chững người.
.Nhưng sau đó Cát Lạp mang vẻ mặt khinh thường lãnh ý nói:
“Người này thật sự đang muốn tìm chết, tự mình dám xông vào màn quỷ vụ, đến chín phần là không qua được”.
Hàn Lập không để ý đến lão già, hai mắt nheo lại tràn ra một tia lãnh ý, ngưng thần nhìn nhất cữ nhất động của người áo đen.
Hắn nghĩ đối phương làm như vậy không phải là mù quán tự tìm đường chết mà có thủ đoạn đặc thù mười phần tin tưởng vượt qua.
Hắc bào nhân đi tới vùng tiếp giáp giữa quỷ vụ và màn bạch quang, lập tức một đạo ánh sáng xanh bắn ra từ trong cánh tay áo vừa nhấc lên, rơi xuống trước người hắn.
Không ngờ đó là một linh thú giống như con khỉ, tiểu hầu này thân cao không quá một thước, bộ lông quanh thân mơ hồ sáng lên tỏa ra màu xanh lục.
Kỳ lạ nhất chính là, nó có cái mũi cao vô cùng lớn, gần như chiếm hết hai phần diện tích khuôn mặt, thoạt nhìn có chút yêu dị.
Hàn Lập nhìn xong có chút kinh ngạc nhưng vẫn không có phản ứng, nhưng lão giả bên cạnh xem ra sắc mặt đại biến, kinh hô một tiếng.
“Đó là Đề Hồn! hắn không ngờ sở hữu linh thú này, chẳng trách lại tự cao như thế?” Lão giả vẻ mặt cực kỳ kinh hãi.
Mà Tử Linh thấy tiểu hầu này, trên mặt cũng hiện lên vẻ khiếp sợ.
Hàn Lập nhíu nhíu mày, mở miệng hỏi:
“Đề Hồn? Đây là linh thú gì, tại sao ta chưa từng nghe nói qua?”
Tử Linh nghe câu hỏi mới từ khiếp sợ bình tỉnh lại, vội vàng giải thích Hàn Lập cho:
“Đề Hồn thú không phải là linh thú sinh ra từ trời đất, mà nó dùng bí thuật của môn phái mà tế luyện ra, đích thật nó là một loại tiến hóa giữa linh thú và yêu hồn là một loại sanh linh kỳ lạ.
Mặc dù bình thường nó không có tác dụng gì to lớn, nhưng trời sinh lại có khả năng Hấp hồn đạm quỷ, bất kể yêu quỷ và hồn phách lợi hại thế nào, khi đối mặt với linh thú này, nó chỉ cần dùng cái mũi nhẹ nhàng hút một phát vào trong bụng, không đầy ba khắc sẽ bị luyện hóa, thật sự là lợi hại dị thường”.
Tử Linh nói tới đây, lộ vẻ mặt tràn đầy hâm mộ.
“Nhưng mà…”
Tử Linh thoáng nói xong, lại nhẹ nhàng khe khẽ thở dài một tiếng.
“Nhưng mà cái gì?”
Hàn Lập lộ vẻ quan tâm hỏi nàng.
“Nhưng là con thú này phải trải qua quá trình dùng phương pháp huyết tế bí ẩn để tế luyện ra, thật sự khó có thể thuận lợi thành công, người tế luyện có thể bị thương và cũng là một phương pháp tà pháp.
Nghe đồn chỉ cần con thú này xuất hiện liền làm cho giới tu tiên đại loạn”.
Cát Lạp nhìn bóng lưng của người áo đen biến mất trong màn quỷ vụ, trên mặt tràn đầy vẻ phức tạp nói.
“Linh thú này xuất hiện! Tu tiên giới đại loạn?” Nghe xong lời này, Hàn Lập không khỏi có chút hàn ý.
“Cho dù con thú này không xuất hiện, thì cái loạn ở Loạn Tinh Hải cũng không thể tránh khỏi.
Các ngươi sự nghĩ rằng tai họa thật sự đến từ con khỉ kia à?”.
Hàn Lập có chút không đồng tình nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 438: Quỷ Vụ Di Hài
Mặc dù Hàn Lập chính là tu luyện thành tiên đạo, nhưng lại căn bản không tin một chút nào đối với thuyết thiên mệnh.
Đối hắn mà nói, tu luyện thành tiên chính là thứ hắn suốt đời theo đuổi cũng chỉ là một loại thủ đoạn mà thôi.
Hiện thực có tiên nhân xuất hiện tại trước mặt, hắn tuy lập tức kính sợ dị thường, nhưng làm hắn bái phục hoàn toàn phải tuân theo, phỏng chừng cũng không thể thiệt tình làm được.
Tử Linh tiên tử cùng Cát Lạp nghe Hàn Lập nói quá rõ ràng như thế , rùng mình lộ vẻ xấu hổ.
Thật ra không chỉ một mình Hàn Lập nghĩ như vậy, đại bộ phận tu sĩ cũng đều nghĩ về việc “Đề Hồn” , cũng coi như một truyền thuyết hư cấu mà thôi.
Có điều dưới tình huống bình thường, cũng không ai nói trực tiếp giống như Hàn Lập vậy.
Dù sao đề tài có quan hệ thiên mệnh cùng thiên đạo, bọn họ luôn úy kị trong tâm.
Lúc này, người áo đen đã mang theo “Đề Hồn”, xâm nhập vào trong quỷ vụ , hoàn toàn không thấy tung tích.
Hàn Lập nhìn quỷ vụ, nhếch nhẹ khóe miệng mỉm cười một cái nói :
“Chúng ta cũng đi thôi! một khi đã có người nguyện ý giúp chúng ta đi trước mở đường, chúng ta tự nhiên là không thể thiếu tôn trọng”.
“Hàn đạo hữu có ý tứ gì?” Lão giả họ Cát phảng phất có chút không hiểu lời này nên hỏi.
Kỳ thật lão giả tự nhiên hiểu được ý tứ Hàn Lập.
Bởi vì nếu Hàn Lập không đáp ứng liên thủ , hắn phỏng chừng cũng phải làm như vậy.
Chính là vừa rồi hắn đối người áo đen còn khinh thường thoáng qua, hiện tại lại phải dựa vào đối phương xông qua quỷ vụ này, đối diện với hai người Hàn Lập, khuôn mặt tự nhiên có chút hổ thẹn. .
Chỉ có thể rõ ràng nhường Hàn Lập mở miệng trước.
Hàn Lập nghe xong lời nói của lão giả, có chút tự cười liếc mắt nhìn, cũng không nói gì, đầu hướng về phía người áo đen biến mất đi đến.
Tử Linh tiên tử tự nhiên cũng không chần chừ đi theo sát.
Ngay lập tức Cát Lạp vừa thấy cảnh này, sửng sốt hồi lâu, đành phải đỏ mặt cùng đi lên.
Bụi màu trắng quỷ vụ vừa thấy có người sống đi tới, liền giống như có sinh mệnh quay cuồng đánh về phía ba người.
Nếu là phàm nhân thông thường bị mấy cái bụi khí sương trắng tiếp xúc sẽ lập tức hút tinh huyết biến thành xác khô mà chết.
Hồn phách trở thành một bộ phận của quỷ vụ, từ nay về sau lâm vào quỷ đạo, rốt cuộc không thể thoát thân.
Nhưng ba người Hàn Lập là những người tu tiên tự nhiên sẽ không e ngại khu vực quỷ vụ này.
Chỉ thấy ba người trên người hào quang lóe ra đã tạo thành phòng ngự.
Cát Lạp khoát tay thả ra một cái ô hồng sắc nhỏ, chuyển động từ từ ở độ cao khoảng trượng trên đầu, tạo thành một đạo hồng quang bao lão giả trong đó.
Một luồng bích quỷ vụ tiếp xúc với hồng quang này, nhất thời phát ra thanh âm “xèo xèo”, sau đó toát ra một làn khói xanh quỷ dị, ẩn hiện phát ra tiếng quỷ khóc sói tru.
Khi quỷ vụ gặp hồng quang liền ở ngoài giương nanh múa vuốt lại không hề tiếp tục đánh, phảng phất giống như có trí tuệ.
Tử Linh tiên tử thả ra bốn pháp khí hình viên châu to khoảng nắm tay xoay tại quanh thân kết thành một cái kết giới di động rộng khoảng một trượng.
Kết giới này khiết bạch trong suốt hình vuông, tất cả quỷ vụ gặp phải đều bài xích tại bên ngoài mà không thể gần sát Tử Linh tiên tử chút nào.
Nhưng mà quỷ dị nhất là thủ đoạn phòng hộ của Hàn Lập.
Bởi vì bên ngoài xung quanh Hàn Lập phát ra một tầng thanh quang nhẹ nhàng, căn bản không vận dụng pháp khí cùng pháp bảo gì.
Mà quỷ vụ này lại gần quanh thân Hàn Lập thì bị vài đạo điện quang không hiểu từ đâu kích xạ tan thành mây khói tan biến.
Cảnh tượng quái dị này, tự nhiên làm Cát Lập cùng Tử Linh tiên tử kinh ngạc một hồi, nhưng bọn họ cũng không có ý nghĩ chủ động đến hỏi.
Tử Linh tiên tử nghi hoặc, đã thoáng nghĩ tới Thiên Lôi Trúc nhưng trong lòng cũng không thể nào khẳng định.
Hàn Lập vẫn coi như không biết, vẫn đi về phía trước.
Đây cũng không phải hắn muốn thể hiện cái gì anh hùng, mà là ở địa phương này tứ phía tất cả đều là quỷ khí, đi ở phía trước cùng đi ở cuối cùng thật sự không có gì khác nhau.
Còn không bằng đi ở phía trước nắm giữ một ít tình huống nguy hiểm thì tốt hơn.
Cho nên điện quang này kỳ thật chính là một bộ phận kiếm khí của Thanh Trúc Phong Vân Kiếm trong cơ thể trải rộng ra phòng hộ mà thôi.
Cũng chỉ có “Thanh Nguyên Kiếm Quyết” hộ thể kiếm thuẫn thần thông mới không cần pháp bảo thả ra, liền có thể trực tiếp phụ trợ bộ phận uy lực phi kiếm
Điểm này cũng là Hàn Lập rất gần đây mới tham ngộ, tìm ra một loại thủ đoạn thi pháp.
Mà lấy Kim Lôi Trúc với Ích Tà đặc tính, tự nhiên mà nói thì ăn đứt đối với quỷ vụ.
Đương nhiên Hàn Lập thực không có toàn bộ xuất đạo uy lực Kim Lôi Trúc, cho nên mấy cái điện quang chỉ có màu trắng mà thôi nên không sợ người khác nhận ra Kim Lôi Trúc .
Nhưng hắn có thần thức cường đại vượt xa so với tu sĩ bình thường, vừa đi vào quỷ vụ liền hoàn toàn khai ra, phòng bị lệ quỷ biến hóa đánh lén mà không tự biết.
Dù sao lấy đôi mắt tu sĩ bọn họ cũng nhìn không được xa được trong quỷ vụ.
Chẳng qua, dấu vết người áo đen đi qua trong màn sương mù nồng đậm này phi thường rõ ràng.
Bởi vì có một thông đạo rộng vài trượng có sương mù mờ nhạt hơn rất nhiều so với chung quanh , dùng mắt thường có thể phân biệt đi ra.
Hàn Lập bọn họ chỉ cần y này theo dấu này là được.
Chẳng biết đây là công pháp của người áo đen hay là biểu hiện linh dị của “Đề Hồn”.
Nhưng đối Hàn Lập mà nói đều là không sao cả, hắn cũng không thích suy nghĩ.
Đề Hồn càng lợi hại, đối với bọn họ đi sau mà nói, tự nhiên càng có lợi.
Hiện tại hắn vẫn mặt không chút thay đổi, quan sát bốn phía, chân chậm rãi bước đi tới.
Bởi vì tất cả địa phương dưới chân đều gập ghềnh, có chút cảm giác uơn ướt, tựa hồ có độ ẩm rất cao.
Liền như vậy chẳng biết đi bao lâu rồi, dọc theo đường đi đều không có sự tình gì phát sinh.
Bọn họ một hàng người bất tri bất giác đi theo người áo đen vào sâu trong quỷ vụ.
Hơn nữa màu sắc quỷ vụ cũng bắt đầu thay đổi, ban đầu màu trắng dần dần biến thành màu đen.
Nhưng Hàn Lập theo thời gian trôi qua sắc mặt dần dần âm trầm và bắt đầu nhăn hai hàng chân mày.
“Cheng” một tiếng vang lên, Hàn Lập bỗng nhiên dừng bước, cúi đầu nhìn xuống.
Phía sau Tử Linh tiên tử và lão giả nhìn thấy cũng tò mò xông tới
Hàn Lập ánh mắt híp lại một chút, liền hồi phục lại bình thường, và vẫn đứng tại chỗ nhấc một chân ra.
Bởi vì dưới chân chẳng qua là một đôi bạch cốt mà thôi, bên ngoài còn được bọc bởi bộ quần áo lóe lóe một tầng thanh quang, dường như không phải là phục sức bình thường.
Tại bên cạnh còn có những mảnh nhỏ của một đoạn kiếm gãy, chất liệu trong suốt, hình dáng giống như vẫn còn linh tính.
Xem ra đây là một vị tu sĩ không may bị hãm nơi này.
Hàn Lập trong mắt dị quang chớp động, nhưng lại lắc lắc đầu.
Xem ra người này đã chết đi nhiều năm, mà pháp bảo tàn phiến vẫn còn linh tính, như vậy trước đây người này cũng là một tu sĩ có tu vi không thấp.
Nhưng ở nơi này, ngay cả sau khi tử vong mà thi cốt cũng không có người chôn cất, thật sự là trái ngược với phong thái khi còn sống, thật sự là đáng buồn!
Có thể thấy được trên con đường tu tiên một khi không cẩn thận, chính là cục diện sẽ ngàn kiếp bất phục, kết cục so với người bình thường thậm chí còn bi thảm hơn ba phần.
Hồn phách của vị tu sĩ này hôm nay trở thành một bộ phận quỷ vụ, hoặc hóa thân thành lệ quỷ, rất khó bước vào luân hồi.
Hàn Lập đang cảm khái tưởng niệm, hai người còn lại đang liếc mắt nhìn nhau.
Tử Linh tiên tử sắc mặt có chút trắng nhợt, vừa thấy Hàn Lập nhìn về liền miễn cưỡng cười.
Lão giả họ Cát vẻ mặt đã có chút cổ quái, lão nhăn mày nhìn chiếc áo xanh hồi lâu, bỗng nhiên ngón tay bắn ra, một hỏa cầu to khoảng quả trứng gà rơi xuống phía trên chiếc áo.
Kết quả vừa tiếp xúc đến vật này, ánh lửa liền chợt lóe, lập tức hoàn toàn bị tắt.
“Hừm! Quả nhiên là hắn!” Cát Lạp giơ tay lên thì thào, sắc mặt liền trở nên ảm đạm.
“Sao vậy, Cát đạo hữu biết hắn à?” Hàn Lập nhăn hai hàng chân mày nhìn bạch cốt thản nhiên hỏi.
Tử Linh tiên tử ở một bên cũng lộ vẻ tò mò.
“Người này đã từng cùng với tại hạ có duyên gặp mặt là Ngọc chân nhân.
Hắn kết đan sớm hơn nhiều so với ta.
Trên người có cái Ích Hỏa BảoY này đã dùng băng tằm ti trăm năm luyện thành, lửa không thể tiếp cận thân thể, coi như là bảo vật có chút ít danh tiếng.
Lần trước Hư Thiên Điện mở ra, nghe nói hắn cũng đi vào, nhưng rốt cuộc không có trở về.
Không nghĩ tới người này bị hãm nơi đây, ngay cả cửa ải thứ nhất cũng không vượt qua.
Thật sự là bất hạnh!” Cát Lạp thở dài vài tiếng nói.
Hàn Lập nghe xong im lặng hồi lâu nhưng đột nhiên hỏi một câu làm lão giả phải rùng mình:
“Ngọc chân nhân này có tu vi cùng pháp bảo uy lực như thế nào, so với đạo hữu thì sao?” Hàn Lập bình tỉnh hỏi.
Cát Lạp nghe xong, tựa hồ có chút hiểu được ý tứ Hàn Lập, vuốt râu một lượt, liền khẳng định nói:
“Vị Ngọc chân nhân này tuy cùng ta hiện tại giống nhau đều là tu vi Kết Đan sơ kỳ, nhưng lúc ấy nghe nói hắn sắp phá bình cảnh, sắp sửa bước vào Kết Đan trung kỳ, nên pháp lực so với ta cao thâm hơn rất nhiều mới đúng.
Càng huống chi, hắn có thuộc tính dị linh căn phi thường hiếm thấy, lại tu luyên băng hệ công pháp, ta lại càng không bằng.
Đối với pháp bảo, ta chưa thấy qua tình hình hắn đấu pháp với ai nên không có biện pháp phán đoán.
Chẳng qua so với ta là không kém”.
Lão giả một mặt nói xong, một mặt khí sắc càng tỏ ra khó coi,
“Nói như vậy, phụ cận phải có thứ gì đó lợi hại mới đúng.
Ta vốn nghĩ thấy kỳ quái, cho dù có Đề Hồn thú kia mở đường, làm sao dọc đường đi ngoại trừ mấy cái quỷ vụ này, cái gì dã quỷ cô hồn đều không có nhìn thấy.
Người áo đen kia cũng không có khả năng thu thập hoàn toàn yêu quỷ ở phụ cận này cho chúng ta”.
Hàn Lập vẻ mặt trịnh trọng nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 439: Quỷ Vương (1)
Tử Linh cũng nghe lời này của Hàn Lập, vẻ mặt thông tuệ có chút trắng bệch.
Lão giả đang nhìn vào mấy bộ xương dưới đất, im lặng không nói, đồng thời hai mắt lóe sáng, không biết là đang suy nghĩ đều gì.
Hàn Lập vẫn không quan tâm, hướng mắt nhìn ra bốn phía, miệng vẫn thản nhiên phân tích:
“Một khi tu vi Kết đan trung kỳ cũng chết ở đây, điều này giải thích tu vi của những lệ quỷ thật sự đáng sợ, cho dù chưa đạt tới Quỷ vương nhưng phỏng chừng cách cảnh giới này cũng không xa, chẳng biết Tử Linh cô nương cùng Cát đạo hữu trong lòng đã chuẩn bị gì chưa, hai vị cũng không cần mạo hiểm mà tại hạ thử một lần!”
Hàn Lập thanh âm bình tĩnh, nhưng hai người nghe xong lại mỗi người một thần thái khác nhau.
Sau hồi lâu cân nhắc, Tử Linh mới quyết định nói:
“Hàn tiền bối! Nếu là ta sống không thể kết đan, cho dù có thành quỷ hồn nữ tử ta cũng sẽ không trở về”.
Thanh âm của thiếu nữ cực kỳ kiên định, nghe qua ý tứ rất rõ ràng. nhưng Hàn Lập nghe xong, trong lòng chỉ có thể cười khổ một chút, quay đầu lại nhìn lão giả.
Cát Lạp trên mặt âm trầm không dứt khoát.
Sau một lát suy nghĩ, trong lòng có chút chán nản nói:
“Cát ta lần này tới, thật ra chỉ muốn xem coi có thể thu thập được Thọ Nguyên Quả mà thôi, thực cũng không có ý định muốn liều mạng, một khi hiện tại phía trước nguy hiểm lớn như thế, tại hạ sẽ quay trở về đường cũ, dù sao có chết bởi các loại pháp khí cũng tốt hơn nhiều so với rơi vào nơi quỷ quái này”.
Nói xong mấy câu này, lão giả lộ ra một tia hổ thẹn.
Sau đó hắn hướng hai người ôm quyền, liền không hề do dự ống tay áo vung lên, theo đường cũ biến mất giữa màn sương mù.
Hàn Lập đứng tại chỗ mặt không chút thay đổi nhìn hướng lão giả biến mất, nửa ngày không nói một câu.
Tử Linh mặt lộ vẻ thất vọng.
Thiếu một vị Kết Đan tu sĩ đồng hành ở nơi quỷ vụ này, sự nguy hiểm liền tăng thêm.
“Hàn trưởng lão, chúng ta có phải nên đi chứ?”
Thiếu nữ nhìn nhìn bốn phía, khuôn mặt ảm đảm nhìn đám sương mù dày đặc hướng Hàn Lập mỉm cười nói.
Mặc dù thiếu nữ vừa rồi cực kỳ kiên quyết, nhưng trên thực tế đối với việc chọn lựa đi hay không sợ rằng chính mình cũng không rõ, cho nên lúc này cũng có vài phần do dự.
Hàn Lập bình thản “ừm” một tiếng, cúi đầu nhìn đám hài cốt.
Đột nhiên một tay hắn chộp ra, kiện “Ích Hỏa Bảo Y” xoạt một tiếng bay đến trong tay, mặt không đổi sắc thu vào trong túi trữ vật.
Tử Linh thấy hành động này, lộ vẻ giật mình, mở miệng định nói cái gì đó, nhưng nghĩ lại cũng không có mở miệng.
Mà hành động tiếp theo của Hàn Lập, làm cho nữ tử này có chút ngoài ý muốn.
Chỉ thấy ngón tay của Hàn Lập bắn ra một đạo kiếm quang màu xanh, đánh ra tạo thành một cái hố lớn cách đó khoảng mười trượng.
Sau đó Hàn Lập vung nhẹ ống tay áo một cái, đem tất cả hài cốt vùi vào cái hố.
Thấy cảnh này, Tử Linh thần sắc cực kỳ cổ quái.
“Có phải thấy cách làm của ta có chút kỳ quái?” Hàn Lập bỗng nhiên quay đầu hướng về phía nữ tử bình thản nói.
“Cũng có một chút!” Tử Linh ngập ngừng một chút, thật tình nói.
Hàn Lập nghe vậy cười khẽ.
“Lý do là ta thấy những người này cũng là những người tu đạo, chính mình cũng không biết ngày nào biến thành xương cốt giống như bọn họ, một khi đã gặp thuận tay giúp họ mai táng một chút, hy vọng chẳng may sau này gặp bất trắc, cũng có đồng đạo mai táng cho mình.
Cho nên tự nhiên thu lấy áo bào của họ vì người chết cũng không dùng được, chôn đi thì rất đáng tiếc, không lẽ ta lấy xương cốt bọn họ mà làm thù lao hay sao?” Hàn Lập chậm rãi ung dung nói.
Tử Linh nghe xong lời này, sắc mặt dần dần trở lại bình thường, có chút trầm ngâm.
Lúc này, Hàn Lập từng bước hướng về phía trước đi đến.
Tử Linh thấy vậy, nhìn lại nấm mồ vừa mới tạo nên, khẽ thở dài cũng chầm chậm bước theo.
“Tử Linh đạo hữu, ngươi có bao nhiêu hiểu biết đối với Hư Thiên Điện, liệu có chút tin tức nào về nó hay không?”.
Bởi vì hiện tại cùng nhau đồng hành, Hàn Lập rõ ràng có chút mong chờ vào đối phương, cùng thiếu nữ sánh vai mà đi, cảm giác xuất hiện cũng hơi thỏa mãn.
Tử Linh nhìn gương mặt bình thản của Hàn Lập, trong lòng cảm thấy phức tạp.
Chỉ là đối phương là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ.
Tại địa phương nguy hiểm như vậy còn có thể biểu hiện vẻ bình tĩnh, thật là ngoài dự kiến của nàng.
Nhưng điều này cũng làm thiếu nữ cảm thấy an tâm rất nhiều, chứng tỏ đối phương đã có kinh nghiệm đối phó.
Hiện tại nghe Hàn Lập hỏi, liền tỏ ra nhu thuận trả lời:
“Thời gian tồn tại của Hư Thiên Điện tại Loạn Tinh Hải không thể nào biết được, chỉ biết là cứ mỗi ba trăm năm nó sẽ từ trên trời hạ xuống một nơi bất kỳ ở Loạn Tinh Hải, hơn nữa không có bất cứ ai điều khiển.
Tại đó có rất nhiều bảo vật lẫn linh dược.
Bảo vật thượng cổ, công pháp đều có thể tìm được ở nơi đó.
Bởi không biết nguyên nhân vì sao mà một nhóm tu sĩ cổ xưa lại kiến tạo ra mật điện này, cho nên mội lần mở ra, phần lớn tu sĩ có tu vi cao đều tìm đến để tầm bảo”.
“Nhưng trong hư Thiên Điện bao gồm nhiều tầng cơ quan trận pháp, càng tới gần trung tâm chúng càng mạnh mẽ và cũng càng nguy hiểm hơn.
Nghe nói ở giữa nội điện Hư Thiện Điện này mới có bảo vật thực sự, chẳng qua muốn tới được nội điện, trước mắt phải có khả năng vượt qua được ba cửa ải khó khăn, nếu không thì chỉ là nằm mơ giữa ban ngày.
Mà khả năng bình yên thông qua ba nơi đó không có việc gì, trừ những tu sĩ Nguyên anh kỳ thì chỉ có một bộ phận nhỏ tu sĩ có vận khí tốt mới có thể đi qua mà thôi.
Do đó, đối với những tu sĩ bình thường mà nói, nội điện càng trở nên thần bí”.
Tử Linh ở bên cạnh, dùng thanh âm ngọt ngào, nhẹ nhàng định thu hút chú ý của Hàn Lập.
Nhưng thiếu nữ có chút thất vọng, Hàn Lập thủy chung thần sắc vẫn không đổi, làm nữ tử đối với hắn hơi có chút cảm giác cao thâm khó lường.
“Bảo vật trong Hư thiên điện trước đây mở ra nhiều lần như vậy, như thế nào lại không có hết sao?” Hàn Lập cẩn thận hỏi
“Điều này ta thật không rõ.
Tuy nhiên việc Hư Thiên Điện mở ra thời gian cũng có giới hạn, hơn nữa mỗi một bảo vật đều ẩn chứa nhiều bí mật, đoạt được một món không hề đơn giản tí nào.
Nghe nói, một vài tu sĩ có khả năng tìm được một hay hai kiện bảo vật đã là may mắn lắm rồi, mà đa số thường thường chỉ có thể lấy được một ít dược vật phổ thông thì cũng coi như trở về tay không, điều này phải dựa vào vận mệnh của mổi người.
Bảo vật trong điện sớm đã bị các tu sĩ Nguyên Anh kỳ thu gom gần hết”.
Thiếu nữ có chút không khẳng định nói.
Hàn Lập thần sắc vừa động gật gật đầu, không hề nói gì, mà bước chân trở nên nhanh hơn.
Kế tiếp, hai người theo dấu vết người áo đen lưu lại, ước chừng thời gian khoảng một bữa cơm vẫn chưa có gì phát sinh ngoài ý muốn.
Điều này làm cho Tử Linh an tâm một ít.
Có lẽ những lệ quỷ kia không có chặn đường nơi đây, điều này làm cho nữ tử hy vọng càng tăng.
Nhưng ý niệm trong đầu này mới từ trong lòng Tử Linh xuất ra.
Hàn Lập vừa nhíu mày, bước chân ngừng lại.
“Làm sao vậy?” Tử Linh bỗng nhiên cả kinh, cũng đình chỉ thân hình, có chút bất an hỏi, sau đó dùng thần thức dò xét vùng phụ cận một phen, nhưng vẫn không thu được tin tức gì.
“Người áo đen kia hiện tại đang ở một chỗ tranh đấu kịch liệt cùng yêu quỷ” Hàn Lập trong mắt dị quang chớp động, thanh âm lạnh lùng nói.
“Chúng ta làm sao bây giờ? Hỗ trợ, hay là nhân cơ hội loại bỏ luôn?” Tử Linh chần chờ có chút trù trừ.
Hàn Lập liếc mắt nhìn nữ nhân này, biết đối phương trong lòng hơn phân nửa có khuynh hướng muốn nhân cơ hội thoát thân.
Cách làm cũng không thể nói là sai.
Nếu là trong này không có xuất hiện quỷ vụ, Hàn Lập lập tức cũng có ý nghĩ như vậy.
Nhưng hôm nay thì…
Hàn Lập lắc lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng, đi nhanh về phía trước.
Tử Linh thấy vậy, trên mặt có chút lưỡng lự, nhưng sau đó liền nhẹ nhàng dời gót ngọc theo sát.
Sau khi đuổi đến gần mười trượng, liền nghe văng vẳng tiếng âm thanh pháp thuật bùng nổ, còn như có thêm thanh âm ai oán kêu gào.
Thanh âm này nghe như của một phụ nữ, trầm thấp, như đứt như liền, làm cho người nghe xong tâm trí không tự chủ phiền não vô cùng.
Thiếu nữ chỉ nghe một chút cảm thấy tinh thần rung chuyển, làm cho tư tưởng khao khát dục vọng mãnh liệt.
Điều này làm cho Tử Linh trong lòng cả kinh, vội vàng vận dụng tâm pháp áp chế tinh thần củng cố một chút, chỉ dám lau chút mồ hôi mới dám nhìn lại.
Lúc này, thiếu nữ đã sớm không nhìn thấy bóng dáng Hàn Lập.
Tử Linh do dự, nhưng sau đó cắn răng, vẻ mặt trịnh trọng chậm rãi hướng phía trước đi tới.
Kết quả, sau khi đi qua một đoạn ngắn, liền nhìn thấy được một cảnh ngoài ý muốn, Hàn Lập hai tay giơ lên thân ảnh ngưng trọng đứng một chỗ.
Điều này làm cho nữ tử trong lòng đang vui vẻ, vội vàng đi tới.
Nhưng không đợi cho thiếu nữ đến gần Hàn lập, bỗng nhiên bên tai tiếng quỷ khóc đột ngột phát ra, làm cho đầu nữ tử hoa mắt choáng váng tay chân không khỏi quơ loạn một trận, căn bản không thể kiềm chế.
Thiếu nữ sắc mặt hiện lên vẻ kinh hãi mặt không có chút máu!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 440: Quỷ Vương (2)
“Câu hồn quỷ âm”.
Tử Linh tiên tử trong đầu gần như không cần suy nghĩ, liền xuất ra tâm lãnh quỷ công.
Công pháp này chính là cao giai quỷ dị pháp thuật, khi thi triển ra đối với địch nhân có tu vi thấp hơn sẽ làm cho đối thủ bị nghịch chuyển máu huyết, nhảy múa, gào thét điên cuồng không ngừng cho đến chết.
Thật sự mà nói công pháp này cực kỳ bá đạo.
Tâm trí của nàng khi nghe thấy tiếng gào thét kịch liệt của đối thủ tự nhiên cảm thấy hối hận không kịp.
Khi thấy mình sắp không thể tự chủ, từng bước tiến về phía tiếng nhảy múa, gào thét điên cuồng, Tử Linh tiên tử trở nên kinh hãi cực độ.
Ngay vào lúc này một âm thanh lạ vang lên trong đầu của nàng.
Âm thanh này không lớn nhưng giống như sầm sét chấn động vào tâm trí của nàng làm nàng không tự kềm chế được, hai chân mềm nhũn và ngã quỵ xuống.
Nhưng sau đó thấy mình tự khôi phục lại việc thống chế chính bản thân.
Điều này làm cho Tử Linh tiên tử rất đỗi vui mừng và không khỏi cảm kích liếc nhìn về phía trước.
Bởi vì cô ta nghe được âm thanh đó rõ ràng là của Hàn Lập.
“Tử Linh đạo hữu! với tu vi của cô, cô cần phải cẩn thận bảo vệ tinh thần cho tốt nếu không sẽ bị quỷ âm thừa dịp phá huỷ tinh thần”.
Giọng nói của Hàn Lập lúc này vang lên bên tai của Tử Linh tiên tử.
Lúc này khuông mặt của Tử Linh tiên tử chợt ửng đỏ một chút, thấp giọng “ừm”, đi tới hướng Hàn Lập.
Khi tới phía sau lưng Hàn Lập, cô ta phát hiện ra một việc ngoài ý muốn, Hàn Lập đang đứng yên bất động nhìn về phía trước.
Hướng theo ánh mắt của Hàn Lập, Tử Linh tiên tử không khỏi giật mình căng thẳng.
Chỉ thấy cách đó không xa chỗ trung tâm của lớp quỷ vụ, một màu đen sương mù dày đặc đang quay cuồng, thỉnh thoảng lại có hai luồng sáng màu xanh, hồng phát ra, thỉnh thoảng đan xen vào nhau cùng với tiếng trầm thấp của quỹ âm vừa rồi tấn công nàng.
Ở trong đó một người áo đen đang huy động một thanh thùy màu đỏ quái dị, phun ra vô số viên hoả cầu màu lam cùng với quỷ ảnh màu đen xoay quanh liên tục.
Quỷ ảnh đó có một tầng hộ khí xung quanh, liên tục xuất ra một viên lục châu lớn bằng ngón tay cái phun ra Huyền Âm hàn khí đen kịt, vây khốn người áo đen ở bên trong và chiếm được thế thượng phong.
Mà lúc này Đề Hồn thú có thể “Hấp Hồn Đạm Quỷ” lại bị hai con quái vật hình người được bao phủ bởi một lớp lông dài màu xanh bao quanh, lúc này đang gằng co với nhau không phân cao thấp.
Hai quái vật này ngoại trừ cái sừng trên đầu, trong tay đang nắm một thanh bạch cốt đoản xoa, còn lại toàn bộ thân thể đều bao phủ bởi một lớp lông xanh cương thi độc nhất vô nhị.
Lúc này hai tên đó cầm hai bạch cốt đoạn xoa phun ra ngọn lửa màu xanh liên tục công kích Đề Hồn thú.
Đề Hồn thú phun ra một lớp sương mù màu vàng mờ ảo, mặc cho quỷ hoả công kích mãnh liệt như thế nào đi chăng nữa thì nó vẫn đủ sức hấp thu hết vào trong trong bụng.
Nhìn vào lúc này thì Đề Hồn thú ngược lại đại chiếm thượng phong.
Bởi vì lúc này hai quái vật lông xanh sử dụng đoản cốt xoa phun ra quỷ hỏa tấn công, căn bản không dám tiến gần sát Đề Hồn thú một trượng.
Dường như chúng rất kiêng kị đối với màu vàng sáng mờ này.
Cứ như vậy, Đề Hồn thú bị hai con quái vật giữ lấy.
Vì vậy, nó không thể nào bứt ra để hổ trợ cho người áo đen.
“Quỷ Dạ Xoa”.
Vừa thấy hai quái vật lông xanh này, Tử Linh hít một hơi dài kêu lên.
“Thế nào mà Tử Linh đạo hữu biết được hai quái vật này?” Hàn Lập nghe xong trong lòng chấn động, nhưng cũng không quay đầu lại hỏi.
“Đúng vậy.
Tuy là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng trong một quyển sách cổ có nói đến một loại quái vật hình dạng giống như vậy.
Đây là một loại cương thi hiếm thấy, ngoài ra có một số loại vào ban ngày cũng có thể hoạt động được và đi ngao du khắp thiên hạ.
Khó trách chúng cũng không có sợ Đề Hồn thú mà còn dám chống cự lại.
Bởi vì chúng nó có thân thể, chỉ cần giữ khoảng cách không quá gần thì không bị Đề hồn thú hấp thụ linh hồn được.
Bởi vì, năng lực của Đề hồn thú này xem ra còn yếu nên hấp hồn quang bên ngoài không đủ mạnh để thể hiện hết khả năng của mình”.
Tử Linh tiên tử từng bước tiến lên, nói cho Hàn Lập biết.
Hàn Lập nghe xong, trên mặt không có gì dị thường, nhưng trong lòng lại thở dài một tiếng.
Nữ tu này tu vi không cao.
Nhưng kiến thức thật là phong phú, quả thực một tán tu như hắn không thể so sánh được.
Mặc dù trước kia tại Hoàng Phong Cốc, Hàn LậpLập có xem qua không ít điển tịch, nhưng lúc ấy tu vi thấp, vì vậy một số bí tịch có giá trị và bí ẩn hắn không có tư cách xem qua.
Cho nên sau này đến Loạn Tinh Hải, hắn đã mua và xem qua không ít điển tịch, nhưng không được hiệu chỉnh và sắp xếp lại có hệ thống như các môn phái nên vẫn còn thiếu sót nhiều.
Bình thường còn có thể chấp nhận được, nhưng gặp những việc thần kỳ, kỳ lạ và bí ẩn thì lại không đủ để kiến thức để lý giải.
Xem ra có lẽ khi quay về Diệu Âm môn, cần phải dành thời gian nghiên cứu lại hệ thống bí tịch mới được.
Dù sao họ cũng không cự tuyệt việc này, bởi vì, Hiện tại bản thân mình đã là Trưởng lão của Diệu Âm môn rồi.
Trong lúc Hàn Lập đang suy nghĩ thì tại đương trường đã xảy ra biến cố.
Viêm hoả cầu màu lam của phi chuỳ màu hồng cuối cùng đã bị quỷ ảnh màu đen của lục châu hoàn toàn bao phủ, che lấp.
Mắt thấy màu lam của ngọn lửa của viêm hoả cầu sắp bị dập tắt.
Điều này làm cho người áo đen vừa sợ vừa giận.
Phải biết rằng vì tìm kiếm bảo vật, lần này hắn đã chuẩn bị rất tốt.
Nghĩ rằng bằng vào uy lực Đề Hồn thú, tối thiểu cũng phải qua được cửa thứ nhất của Quỷ oan chi địa nên từ đầu hắn đã từ chối lời mời của Hàn Lập.
Không nghĩ tới gặp phải cảnh này với sự cao thâm của ác quỷ, lại biết cách phá hỏng hết tính toán của hắn.
Thừa dịp hắn trong lúc tập trung toàn lực để tấn công thì lại tách hắn ra khỏi Đề Hồn thú làm cho của thực lực hắn bị suy yếu hẳn đi.
Điều đáng tiếc nhất ở đây là hắn đã mất rất nhiều tâm trí và thời gian để luyện chế Đề hồn thú cùng với một ít dị thuật nhưng khi đối địch lại chẳng có thứ gì thần thông xuất sắc mà chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn ma hoả chùy ngày càng nhỏ và uy lực từ từ yếu đi.
Ngay khi biết mình rơi vào tình trạng nguy hiểm, người áo đen vô cùng lo sợ và kinh hãi.
Lúc này Hàn LậpLập chạy gần tới nơi.
Khi người áo đen phát hiện ra, cảm thấy mình còn có cơ hội sống sót, trong lòng liền mừng rỡ.
Nhưng thấy Hàn Lập đến mà không ra tay hổ trợ hắn liền tức giận không thôi.
Bởi vì Hàn Lập thấy hắn bị nguy hiểm như vậy, mà không chịu tới giúp đỡ ngược lại còn đứng xa xa lạnh lùng mà nhìn hắn cùng ác quỷ đánh nhau.
Điều này làm cho người áo đen tức giận nghiến răng ken két đối với Hàn Lập.
Sau đó thì Tử Linh tiên tử vừa lúc cũng chạy tới.
Nhìn thấy người áo đen đau khổ giãy dụa, Tử Linh tiên tử cũng có chút kinh ngạc không hiểu sao Hàn Lập vì sao còn không chịu ra tay giúp đỡ.
Chẳng lẽ vì người áo đen lúc trước có thái độ coi thường hắn, nên giờ cố ý đứng nhìn thấy chết sao?
Nhưng sau đó Tiên tử thấy Hàn Lập không giống loại người như thế, trong lòng liền hồ nghi.
Hơn nữa Hàn Lập vừa mới ra tay cứu mạng mình nên Tiên tử không dám nói thẳng lòng hồ nghi với Hàn Lập, đành phải im lặng đứng đó nhìn người áo đen khổ cực đánh nhau tên quỷ ảnh kia.
Nhưng vào giờ phút này, người áo đen thật sự không thể duy trì thêm nữa.
Phi chuỳ của hắn đã bị luồng âm khí của lục châu bắn ra bao vây toàn bộ làm cho hoả diễm từ từ mất đi ở không trung.
Lúc này quỷ ảnh bỗng rít lên một tiếng sắc bén, bỗng hoá thành một đạo ô quang nhắm thẳng ngực của người áo đen phóng tới.
Bởi vì quần áo che kính hết diện mạo nên không thể nhìn thấy thần sắc của vị tu ma kia biến hóa như thế nào.
Nhưng hắn vẫn đứng bất động tại chỗ, dường như đang nhắm mắt chờ chết.
Lúc này bên ngoài người áo đen phóng ra một tầng phòng hộ pháp thuật, nhưng so với ác quỷ có vẻ yếu hơn, lại không có pháp bảo bảo vệ phía trước, chỉ sợ dưới một trảo loại tầng phòng hộ này chắc chắn sẽ bị phá vỡ và hắn cũng sẽ chết ngay tại chỗ.
Mà phi chuỳ của hắn cũng bị vây chặt và hắn cũng không còn pháp bảo nào khác để phóng xuất ra tiếp nữa, chỉ còn bó tay chờ chết mà thôi.
Vào lúc bị nguy cơ này Hàn Lập vẫn lặng thinh đứng nhìn liền đột ngột ra tay mà không hề có dấu hiệu nào báo trước.
Chỉ thấy hắn khoát tay, bốn năm đạo kiếm khí màu xanh bay nhanh đánh tới các vị trí yếu hại của bóng đen.
Nếu bóng đen mặc kệ không để ý đến mà vẫn tấn công người áo đen, mặc dù có thể giết chết người áo đen nhưng chính hắn cũng bị các đạo phi kiếm chém nát.
Bóng đen tự nhiên sẽ không làm loại chuyện thua thiệt này.
Lúc này thân hình thoáng thụt lui lại về chỗ cũ, tiếp theo trừng mắt bắn ra bốn đạo lục quang thẳng về hướng Hàn LậpLập, không có chút tâm tình dao động nào.
gặp loại tình huống này, Hàn Lập trong mắt dị quang chớp động, bàn tay vừa lật, một túi linh thú tinh xảo xuất hiện trong tay.
Nhưng hắn không có xuất ra đồ vật trong túi linh thú mà ngược lại năm ngón tay xuất ra mười đạo thanh quang bắn thẳng về phía hai quái vật lông xanh.
Hai quá vật kia cũng rất cơ trí, ngay khi thấy Hàn Lập xuất tay phóng ra các tia thanh quang đánh lén, hai quái vật liền thối lui một chút và hoá thành hai làn khói màu xanh biến mất không thấy tông tích.
Nhưng một lát sau, hai tên quái vật lông xanh lại xuất hiện hai bên sườn của hắc ảnh, hướng về phía Hàn Lập nhe răng há miệng hung ác, lộ ra cái miệng đầy răng nhọn hoắt màu vàng.
Lúc này người áo đen thừa dịp quỷ ảnh chuyển sự chú ý qua Hàn Lập liền tập trung toàn bộ pháp lực thu hồi phi chuỳ về, trong lòng mừng rỡ, đồng thời hoá thành một đạo hồng quang vọt tới hướng Hàn Lập.
Nhưng lúc này, Hàn Lập lại đột nhiên biến đổi sắc mặt hét lớn một tiếng.
“Cẩn thận! Còn có quỷ vật khác!”
Nghe xong lời này, người áo đen liền rùng mình! Nhưng lúc này một cái bóng hình người màu xám dường như vô hình, nương theo sương mù bay vụt tới từ phía sau chặn trước mặt người áo đen.
Người áo đen căn bản tránh né không kịp, sự kinh hãi tràn ngập trong mắt hắn!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Khí Xung Tinh Hà [Dịch] Khí Xung Tinh Hà](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Khi-Xung-Tinh-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)
