Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 81 : Thiên Lôi Trúc (c401-c405)
❮ sautiếp ❯Chương 401: Thiên Lôi Trúc
Sau khi rời khỏi trà lâu, Hàn Lập không lập tức ngự khí bay trở về động phủ mà theo ngã tư đường đi thêm một đoạn nữa rồi đột nhiên nấp ở một gian thương phố phía sau cách trà lâu không xa.
Sau đó , hắn liền nhắm hai mắt lại, đứng im không nhúc nhích.
Đợi hồi lâu Hàn Lập mới chậm rãi mở mắt ra , thần sắc bất định.
Vừa rồi hắn đem thần thức lén quay trở lại bên trong gian phòng, vốn định nghe xem sau khi mình đi thì đối phương sẽ nói những gì.
Nhưng không ngờ khi thần thức vừa chạm tới gian phòng trong trà lâu đã bị một tầng cấm chế chặn lại.
Loại cấm chế này cũng không phải là cao minh, nếu Hàn Lập dựa vào thần thức cường đại của mình mà chống lại thì sẽ rất dễ dàng phá bỏ cấm chế này.
Nhưng nếu làm như thế thì động tĩnh cũng quá lớn, sẽ mất đi mục đích của việc dùng thần thức nghe trộm.
Hàn Lập đương nhiên sẽ không xuất lực khi không được việc, lập tức đem thần thức thu về.
“Xem ra Diệu Âm môn cũng không phải là loại vô tích sự, tạm thời không có gì phải lo cả”.
Nghĩ như vậy, Hàn Lập mở miệng phun ra một thanh tiểu kiếm màu xanh biếc, ngự kiếm bây lên trời.
Về tới động phủ, Hàn Lập từ trong mật thất đem toàn bộ tài liệu yêu thú thu vào Túi trữ vật, tiếp theo cẩn thận đem theo cả Khúc Hồn đồng loạt rời khỏi động phủ.
Cứ đi qua đi lại như vậy cũng khiến Hàn Lập hao tốn mất mấy canh giờ.
Nhưng cũng may khi hắn mang theo Khúc Hồn trờ về quán trà thì trung niên thuộc hạ của Phạm phu nhân cũng đã đứng trước trà lâu đợi sẵn.
Vừa thấy Hàn Lập trở lại, sắc mặt hắn lập tức trở nên vui mừng, vội vã chạy vào bên trong.
Hàn Lập biết hắn trở vào bẩm báo với Phạm phu nhân nên cũng không để ý, cùng Khúc Hồn từ từ đi vào.
Đi tới gian phòng bên trong trà lâu đã thấy thiếu nữ và trung niên kia cung kính đứng ở trước cửa phòng đợi Hàn Lập.
“Phu nhân và Trưởng lão đang chờ tiền bối bên trong”.
Thiếu nữ thần sắc cung kính bẩm báo nhưng trong lúc nói có chút kỳ quái liếc mắt nhìn Khúc Hồn.
Hàn Lập cũng không có ý định giới thiệu Khúc Hồn, chỉ gật đầu rồi không khách khí bước vào gian phòng.
Khúc Hồn cũng theo sát mà vào.
Thiếu nữ do dự một chút nhưng cũng không dám tiến lên hỏi.
Bên trong gian phòng, Phạm phu nhân đã đeo khăn che mặt, vừa thấy Hàn Lập bước vào hai mắt lập tức sáng ngời bước tới chào đón.
“Hàn tiền bối thật nhanh! Thiếp thân còn tưởng rằng phải chờ thêm một lúc nữa.
Ồ, vị tiền bối này là…”
Phạm phu nhân vốn đang tươi cười nhưng vừa nhìn thấy Khúc Hồn phía sau Hàn Lập không khỏi rùng mình.
“Đây là Khúc Hồn, bạn của tại hạ, nghe chuyện này cũng muốn tới xem.
Không phải phu nhân sẽ không chào đón chứ!” Hàn Lập thản nhiên nói.
“Đương nhiên là không rồi, mời hai vị tiền bối ngồi”.
Đôi mắt đẹp của Phạm phu nhân di chuyển trên khuôn mặt xấu xí của Khúc Hồn một hồi, thấy một bộ dáng lạnh như băng nhưng vẫn thản nhiên cười nói.
Nhưng tâm lý lại âm thầm thở phào may mắn, may là trước đây không định động thủ, nếu không đối phương đột nhiên xuất hiện một vị cao thủ Kết đan kỳ trợ giúp, kế hoạch khẳng định sẽ không thành công.
Bất quá tâm tư nữ nhân này đối với Hàn Lập lại càng mãnh liệt phát ra ý định thu phục.
“Tài liệu đều ở bên trong, phu nhân có thể xem xét!”
Hàn Lập vừa ngồi xuống đã đem tài liệu trong hai Túi trữ vật quẳng trên bàn trà, trước mặt đối phương.
Phạm phu nhân thấy vậy không dấu được sự vui mừng trên sắc mặt, luôn miệng nói cảm ơn, đem Túi trữ vật cầm trên tay, dùng thần thức xem qua loa một chút rồi đưa cho Triệu trưởng lão ở bên cạnh.
Lão giả lạnh lùng tiếp lấy, đem toàn bộ tài liệu trong trữ vật xuất ra, trực tiếp xem xét kỹ lưỡng thật hay giả.
Bởi vì tài liệu có quá nhiều nên quá trình này đương nhiên sẽ khá lâu.
Bên này Phạm phu nhân của Diệu Âm môn xuân phong đầy mặt cùng Hàn Lập hàn huyên tâm sự, thỉnh thoảng lại làm như lơ đãng hỏi vài câu dò xét xuất xứ của các tài liệu.
Nhưng tâm tư Hàn Lập vốn linh hoạt hơn người, từ trước đến nay đối với nữ nhân này luôn cẩn trọng, tự nhiên khiến cho nữ nhân này không thu hoạch được gì.
Qua một khoảng thời gian, Triệu trưởng lão cũng đã kiểm tra xong đống tài liệu, một cái giá tiền nhanh chóng được truyền thanh tới nữ tử của Diệu Âm môn.
Nữ tử nghe xong, âm thầm suy nghĩ một chút, sau đó đem ép giá tiền xuống còn thấp nhất báo cho Hàn Lập.
Hàn Lập nghe thấy giá tiền như vậy lâm vào trầm ngâm suy nghĩ.
Loại biểu hiện này làm cho Phạm phu nhân có chút cảm thấy bất an.
Để hoàn thành đợt giao dịch này, nàng trù trừ một chút, sau đó cắn răng nâng giá tiền tăng thêm một nửa.
Nghe được giá tiền mới này, Hàn Lập mới gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Mặc dù biết là đối phương sẽ đem ép giá xuống còn hơi thấp một chút nhưng lần này có thể đem những loại đồ vật này xử lý sạch sẽ khiến hắn rất hài lòng.
Phạm phu nhân thấy Hàn Lập đồng ý, tâm lý cũng rất là thoải mái.
Sau đó từ trong Túi trữ vật mang trên người lấy ra một số linh thạch bậc trung giao cho Hàn Lập.
Hàn Lập cũng không khách khí trực tiếp thu lấy.
Giao dịch đến đây xem như kết thúc viên mãn, hai bên đều cảm thấy hài lòng.
Hàn Lập chuẩn bị đứng dậy cáo từ ra đi.
“Thiếp nghe nói tiền bối đi khắp nơi tìm kiếm một loại linh trúc quý hiếm.
Thiếp thân vừa lúc hay biết một tin tức về loại này, không biết tiền bối có hứng thú muốn nghe một chút không?” Phạm phu nhân làm như lơ đãng nói ra một câu tùy ý.
Hàn Lập nghe xong trong lòng chấn động, không khỏi quay lại nhìn đối phương.
Mà lúc này, đôi mắt đẹp của Phạm phu nhân mang ý cười cười cũng trực tiếp hướng tới Hàn Lập, trong ánh mắt ẩn dấu một tia tinh quang kỳ dị.
Vị cao thủ mỵ công này của Diệu Âm môn định nhân lúc tâm thầm Hàn Lập lơ đễnh mà hạ thủ, sau này có thể lợi dụng khiến Hàn Lập quy thuận nàng.
Kết quả khi ánh mắt tiếp xúc với nhau, Hàn Lập cảm thấy trong mắt nữ nhân này có một cỗ xuân ý nồng đậm, làm cho người ta có cảm giác hấp dẫn vô cùng, lại có một cảm giác như lâm vào một loại trầm luân khó có thể tự kiềm chế cảm giác.
“ Mỵ thuật”.
Cùng lúc thiếu chút nữa tâm thần bị thất thủ, trong đầu Hàn Lập một tia ý niệm hiện lên nhanh như điện xẹt.
Nhất thời trong lòng Hàn Lập rung động, ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh như băng, trong đó lãnh ý tỏa ra mãnh liệt khiến cho người đối diện Hàn Lập – Phạm phu nhân của Diệu Âm môn trở nên phát run, một thân hồ mỵ chi công trong nháy mắt mất đi hiệu lực.
Cảm thấy kinh hãi, Phạm phu nhân vội đem ánh mắt dời đi chỗ khác.
Nhưng không biết vì sao, đầu của nàng tự nhiên cảm thấy cứng như gỗ đá, căn bản không thể cử động, thậm chí ngay cả miệng cũng không thể mở ra.
“Công pháp phản phệ!”
Phạm phu nhân ngay lập tức liên tưởng đến việc này, cảm thấy thất kinh, vội liều mạng vận công muốn thoát khỏi ánh mắt của Hàn Lập.
“Ngươi làm gì Phạm tả sứ vậy?”
Triệu trưởng lão nhìn ra tình hình của Phạm phu nhân có điểm không ổn, trong mắt hàn quang chợt lóe, lao nhanh tới.
Nhưng trước mắt chợt lóe lên một thân ảnh, Khúc Hồn đã lạnh lùng hiện ra, xuất hiện một cách bất ngờ.
Thân pháp quỷ dị này khiến cho lão giả cảm thấy cả kinh, không biết có nên ra tay hay không nữa.
Lúc này, sự khổ sở của Phạm phu nhân không thể nào nói ra được, ánh mắt hồ mỵ nhìn Hàn lập lúc trước đã tiêu biến, lưu lại chỉ còn là ánh mắt cầu khẩn, làm ra bộ dáng khốn khổ, đáng thương, hy vọng Hàn Lập có thể hạ thủ lưu tình.
“Hừ!”
Hàn Lập hừ lạnh một tiếng, rốt cục cũng thu hồi hàn ý trong ánh mắt.
Điều này đối với Phạm phu nhân giống như đại xá, nàng vội vàng thu hồi ánh mắt lại.
Nhưng cùng lúc đó, trong cái miệng nhỏ nhắn cũng không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi, làm nhiễm hồng cả tấm lụa mỏng che mặt.
“Phạm tả sứ, nàng…”
Triệu trưởng lão thấy thế hai hàng lông mày nhíu lại, căm tức nhìn Hàn Lập, lông tóc dựng ngược cả lên, có ý muốn ra tay.
“Triệu trưởng lão, không nên tức giận! Hàn tiền bối đã hạ thủ lưu tình, thiếp thân cũng chỉ là bị một chút khí huyết công tâm mà thôi, có thể ói ra chút huyết này cảm thấy tốt hơn nhiều rồi” Phạm phu nhân kinh hãi vội vã ngăn cản lão giả đừng vọng động, miễn cưỡng cười nói.
Nghe những lời này, thần sắc lão giả mới hòa hoãn, khôi phục lại thái độ bình thường.
“Thực không nghĩ tới tiền bối cũng là cao nhân tinh thông mê hồn thuật! Thiếp thân vừa rồi dò xét quả thực có chút lỗ mãng, kính mong tiền bối tha thứ.
Nhưng đích xác thiếp thân biết được nơi hạ lạc của Thiên lôi trúc”.
Ánh mắt nữ tử nhìn về phía Hàn Lạp ẩn chứa một tia sợ hãi, sợ Hàn Lập truy cứu việc vừa rồi nên chủ động lên tiếng.
“Thiên lôi trúc!”
Khuôn mặt của Hàn lập đang lạnh như băng, nghe Phạm phu nhân nói thế trở nên động dung.
“Được xưng là một trong tam đại thần mộc – Thiên lôi trúc?”
Hàn Lập cũng không truy cứu việc vừa rồi, hỏi lại một cách hoài nghi, nhưng trong giọng nói cũng khó dấu nổi một chút hưng phấn.
Hắn mặc dù đã từng nghĩ đến không biết bao nhiêu loại trúc dùng để luyện chế pháp bảo, nhưng cũng chưa bao giờ dám nghĩ đến việc sử dụng tam đại thần mộc luyện chế!
“Không phải nói tam đại thần mộc đã sớm tuyệt diệt rồi sao?”
“Đúng vậy, đích thị là Thiên lôi trúc! Loại thần vật này đích thân thiếp thân đã kiểm tra qua, tuyệt đối không phải hàng giả”.
Phạm phu nhân móc ra một cái bình ngọc, sau khi ăn vào một viên đan dược đã khôi phục tinh thần đôi chút, khẳng định một cách chắc chắn.
“Có được vật ấy chẳng lẽ lại muốn bán cho người khác?” Hàn Lập nhìn chằm chằm nữ tử, thanh âm đột nhiên lại trở nên lạnh lùng.
Đồng thời tâm lý không khỏi tự hỏi, chẳng lẽ nữ nhân này còn muốn thêm một bài học nữa, muốn mượn đao giết người chăng?
“Không phải.
Vật ấy nguyên bản vốn định đem đến Thiên tinh thành đấu giá nhưng không thành công, bao gồm cả vật ấy kèm theo một lượng lớn hàng hóa của bổn môn nửa đường bị cướp đi.
Nhưng bổn môn hiện giờ đã tìm ra được hung thủ ăn cướp, đang chuẩn bị mời một số đồng đạo đem bọn họ một mẻ bắt hết!” Phạm phu nhân do dự một chút rồi mới dùng bộ dạng thành thật nói ra.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 402: Tả Hữu Song Sứ
“Bị người cướp đi ?” Ánh mắt Hàn Lập chớp động, thể hiện bộ dáng không tin.
“Xem ra tiền bối không tin những gì thiếp thân nói , nhưng đây là một câu chuyện hoàn toàn xác thực” Phạm phu nhân thu hồi vẻ tươi cười, cười khổ nói.
“Hai tháng trước, cửa hàng của bản môn tiếp nhận một cuộc giao dịch lớn, nếu nó thành công thì Diệu Âm môn của chúng ta trong vòng 10 năm không cần bất cứ một cuộc mua bán nào khác.
Cho nên bổn môn đã thu toàn bộ hàng hóa trở về, do Uông bang chủ suất lĩnh hơn nửa số cao thủ của bản môn đi áp tải.
Nhưng nửa đường lại bị một đám tu sĩ bịt mặt lao ra tập kích.
Trong những người này tu sĩ Kết đan kỳ có đên năm, sáu người, hơn nữa mỗi người đều có tà pháp cao thâm, những người còn lại cũng phi thường am hiểu thuật liên thủ.
Tệ môn chủ không địch lại chúng đã tử trận tại chỗ, hàng hóa trong Túi trữ vật cũng bị bọn chúng cướp đi.
Về phần đệ tử trong bổn môn bị trọng thương hơn một nửa, nếu không phải hai vị trưởng lão khu động bí pháp liều mạng, sợ rằng đối phương một mẻ lưới diệt hết mọi người cũng không ai hay biết”.
Nữ tử nói đến đây thanh âm trở nên nghẹn ngào, trên mặt tràn đầy vẻ tang thương.
“Sẽ không phải là người mua ra tay chứ!” Hàn Lập cơ hồ không cần suy nghĩ bật thốt lên.
“Không có khả năng! Người mua chính là một trong tứ đại thương minh của Loạn tinh hải.
Có nền tảng tốt như vậy, sao lại làm ra loại giết người cướp của này? Hơn nữa bằng thực lực của họ, với một chút hàng hóa như vầy cũng không đáng để họ hủy đi danh tiếng của mình!” Phạm phu nhân nhẹ nhàng lắc đầu, sắc mặt tái nhợt, cả người lộ ra vẻ nhu nhược vô lực.
Nhưng Hàn Lập cũng chỉ lạnh lùng nhìn nữ tử này một cái rồi không nói năng gì, một chút đồng tình an ủi cũng không thể hiện ra.
Thấy bộ dáng của Hàn Lập lạnh lùng như vậy, Phạm phu nhân không thể làm gì khác hơn là chậm rãi thu hồi vẻ bi thương của mình lại, tiếp tục mở miệng giải thích:
“Thanh Thiên lôi trúc vốn là trấn phái chi bảo của một tiểu tông phái, nhưng hiện tại môn phái này sa sút cực kỳ, chỉ còn lại duy nhất một vị truyền nhân.
Cho nên cách đây không lâu đã bán cho Diệu Âm môn chúng ta.
Mà tệ bang chủ lúc nào cũng mang theo nó ở bên người, định bụng chuẩn bị làm xong đợt mua bán này sẽ mang nó tới Thiên tinh thành đấu giá, không nghĩ tới lại bị tu sĩ khác cướp đi”.
“Bất quá tệ môn chủ đối với đợt hàng hóa xuất môn lần này đã động thủ một ít tiểu tiết, do đó nơi những tu sĩ này cư trú được đệ tử bổn môn nhanh chóng truy xét ra.
Nhưng trong đám tặc nhân này có không ít kết đan tu sĩ, chỉ bằng thực lực của bổn môn lấy cứng đối cứng muốn bắt bọn họ là chuyện không thể.
Cho nên thiếp thân lần này ra ngoài, ngoại trừ muốn mua một ít hàng hóa ra thì còn muốn mời những vị tu sĩ tu vi cao thâm ra trợ giúp.
Nhìn hai vị tiền bối pháp lực cao thâm, nếu nguyện ý ra tay trợ giúp, thiếp thân đại biểu tệ môn đem thanh Thiên lôi trúc này làm thù lao tặng cho hai vị, như vậy có được không?”
Nữ tử này sau một hồi vòng vo cũng đã nói ra ý định của nàng, làm cho Hàn Lập nghe xong thần sắc như thường nhưng ánh mắt lại chuyển động không ngừng, tựa hồ như đang suy tính điều gì.
Phạm phu nhân thấy vậy, biết Hàn Lập đang cân nhắc phân lượng lợi ích, vội nhanh chóng thêm vào một cái điều kiện nữa:
“Nếu tiền bối thấy thù lao còn ít, bổn môn nguyện ý tống tặng một vị nữ đệ tử còn hoàn bích (nguyên vẹn) làm tỳ nữ cho tiền bối, không biết ý tiền bối như thế nào?”
“Không có hứng thú!” Hàn Lập không chút đắn đo suy nghĩ lập tức cự tuyệt.
Nữ tử nghe xong, nhất thời cảm thấy tuyệt vọng.
“Thế thanh Thiên lôi trúc đó còn chưa bị luyện hóa sao! Còn có thể tiếp tục sinh trưởng không?” Hàn Lập nhẹ nhàng thở ra một hơi, đột nhiên nêu ra câu hỏi khiến cho nữ tử đối diện cảm thấy ngoài ý muốn.
“Chưa bị luyện hóa.
Thanh Thiên lôi trúc này được tiểu môn phái đó tỉ mỉ giữ gìn hơn một nghìn năm, cho dù nhổ cả rễ ra thì tiếp tục nuôi dưỡng cũng không thành vấn đề.
Chẳng lẽ tiền bối không muốn dùng nó để luyện chế pháp bảo mà lưu lại cấp cho hậu nhân sao? Nhưng loại Thiên lôi trúc này sinh trưởng cực kỳ chậm chạp, mỗi một nghìn năm mới cao thêm được một tấc, thật sự là rất khó để nuôi dưỡng” Nữ tử có chút kỳ quái hỏi.
Nghe xong những lời này, Hàn Lập cũng không có trả lời nghi vấn của đối phương mà ngược lại cúi đầu, tiếp tục lâm vào trầm tư suy nghĩ.
Đến lúc Triệu trưởng lão lộ vẻ không kiên nhẫn được nữa, hắn mới hạ quyết tâm nói: “ Ngoại trừ thanh Thiên lôi trúc, trong số hàng hóa chúng ta muốn lấy thêm một kiện vật phẩm.
Dù sao thì lần này cũng là ta và Khúc đạo hữu đồng loạt ra tay”.
Hàn Lập thần sắc bình thản ra thêm một cái điều kiện.
“Không thành vấn đề, điều kiện này tệ môn có thể đáp ứng!”
Phạm phu nhân vừa nghe Hàn Lập đáp ứng ra tay, khuôn mặt lập tức tràn đầy xuân phong, cơ hồ không chút do dự đáp ứng điều kiện của Hàn Lập.
“Nếu như vậy, khi nào xuất phát, phu nhân phái người tới động phủ của ta báo tin.
Động phủ của tại hạ chắc hẳn quý phái biết rõ!” Nói xong lời này, Hàn Lập bình thản đứng dậy.
Không đợi Phạm phu nhân nói thêm gì nữa, liền chắp tay cùng Khúc Hồn phiêu nhiên bước ra ngoài, cũng không đề cấp đến việc nữ tử đối với hắn sử dụng mỵ thuật.
Thấy Hàn Lập rời khỏi dứt khoát như vậy, đôi nam nữ của Diệu Âm môn có chút kinh ngạc, hai mặt quay lại nhìn nhau dò xét.
Trong mắt Phạm phu nhân xuất hiện thần sắc phức tạp, khuôn mặt có chút trở nên âm lãnh.
Về tới động phủ, Hàn Lập cũng không ngồi yên trong phủ đợi Diệu Âm môn phái người tới mời hắn mà hắn qua động phủ của một vài vị kết đan tu sĩ quanh đấy nghe ngóng tin tức về Diệu Âm môn.
Đừng nói những người này còn chưa bao giờ nghe đến tên môn phái, thậm chí còn có vài người còn hay qua lại giao hảo với môn phái đó.
Cứ theo như lời bọn họ nói, Diệu Âm môn cũng chẳng phải là một môn phái buôn bán lớn trong chốn thương minh.
Bất quá môn phái này chủ yếu đều là nữ đệ tử, cho nên môn chủ cũng chỉ có thể là nữ đệ tử mới có thể đảm nhiệm.
Thực lực của Diệu Âm môn tại Loạn tinh hải cũng không được xem là cường đại, trong môn phái trừ môn chủ ra thì địa vị cao nhất cũng chỉ có tả hữu song sứ, đương nhiên cũng sẽ biết mời hai, ba vị Kết đan kỳ tu sĩ làm khách khanh trưởng lão trấn sơn.
Có thể xem nó thuộc loại thế lực bậc trung, chưa đủ cường đại để lên thượng tầng mà cũng hơn xa hạ tầng.
Bất quá cho dù có như vậy thì các thế lực bình thường cũng không dễ dàng trêu chọc tới môn phái này.
Điểm nổi bật nhất ở Diệu Âm môn chính là những nữ tu sĩ xinh đẹp như hoa, đa tài đa nghệ.
Thường xuyên những nữ môn hạ xuất sắc trở thành đối tượng cho cá thế lực tranh đoạt làm song tu bạn lữ, như vậy đạt được không ít sự trợ giúp của các thế lực ngoài sáng hoặc trong tối.
Nhưng mà điều Hàn Lập quan tâm nhất là việc làm ăn của môn phái này coi như cũng đúng đắn, thậm chí cũng chưa nghe đến ác tích nào mưu hại tu sĩ khác của môn phái này.
Bất quá Hồ mỵ thuật của Diệu Âm môn tại Loạn tinh hải xem như cũng có chút danh tiếng, có không ít nam tu sĩ bị nữ đệ tử làm cho thần hồn điên đảo.
Làm xong việc thu thập tin tức, trong lòng Hàn Lập đối với Diệu Âm môn đại khái cũng có chút ấn tượng.
Nếu cẩn thận tính kế thì nên buông tha nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không nỡ bỏ qua Thiên lôi trúc!
Xem ra không ra tay một lần thì không được!
Vì vậy hắn quay trở về động phủ, ngày đêm không ngừng gia tăng tốc độ luyện chế tam cấp khôi lỗi.
Nửa tháng sau, một đạo truyền âm phù từ bên ngoài bay tới tay Hàn Lập.
Khi hắn nhìn thấy cũng không vội vàng mà chậm rãi đi chuẩn bị, chỉ mang theo Khúc Hồn cùng hai đầu Huyết ngọc tri thù rời khỏi động phủ.
Ngay khi tới cửa thành Thiên tinh thành đã thấy thiếu nữ tên Liên nhi đứng đợi tự lúc nào, bộ dáng có vẻ sốt ruột.
Vừa thấy thân ảnh của Hàn Lập cùng Khúc Hồn, sắc mặt lập tức chuyển qua vui mừng, vội vàng chạy đến nói: “Hai vị tiến bối! Phu nhân bảo ta dẫn đường cho hai vị tới nơi tập trung, sau đó mới đồng loạt xuất phát”.
Hàn Lập nghe xong gật đầu, không nói nhiều lời phun ra một lục hoàng kiếm, đem theo thiếu nữ này cùng phi hành lên trời.
Khúc Hồn cũng hóa thành một đạo hoàng mang bay theo.
Thiếu nữ tên Liên nhi này tựa hồ là lần đầu được người khác dùng pháp bảo mang theo phi hành lên trời nên trên tại kiếm quang của Hàn Lập tò mò nhìn xung quanh không ngừng, thỉnh thoảng lại chỉ cho Hàn Lập lộ tuyến.
Nhưng có khi ngẫu nhiên ánh mắt nàng tiếp xúc với ánh mắt Hàn Lập thì lại ngượng ngùng cúi đầu.
Tại kiếm quang thiếu nữ đứng rất gần Hàn Lập, cơ hồ là dán sát vào người Hàn Lập.
Hàn Lập chỉ cẩn cúi đầu là có thể thấy cái gáy trắng như ngọc của thiếu nữ cùng mùi thơm dịu nhẹ của nữ nhân, làm cho hắn hưởng diễm phúc không nhỏ.
Thiếu nữ tựa hồ cũng phát hiện điều này, hai tai càng lúc càng trở nên đỏ hồng ngượng ngùng, khiến cho Hàn Lập cảm thấy có chút thú vị, không nhịn được tự cười thầm.
Trong lòng hắn đoán, Phạm phu nhân cho thiếp thân tỳ nữ bên cạnh nàng đi dẫn đường cho hắn, không phải là không biết hắn không sợ hãi mỵ công mà là chính thức sử dụng mỹ nhân kế.
Nghĩ như vậy, hắn âm thầm cười lạnh vài tiếng, làm càn cúi xuống ngửi mùi thơm từ cơ thể của thiếu nữ, khiến cho thiếu nữ thân thể run nhè nhẹ.
Hai cái tai xinh xắn đã hoàn toàn chuyển qua màu hồng, trên mặt tựa hồ cũng lộ ra thần sắc kinh hoàng.
Bất quá cử chỉ làm càn của Hàn Lập cũng chỉ đến thế, cũng không có tiến thêm những cử động khác nữa.
Điều này khiến cho thiếu nữ yên tâm, tiếp tục chỉ đường cho Hàn Lập.
Một khắc sau, Hàn Lập hạ thân xuống đỉnh núi của một đảo vô danh.
Trên phạm vi mười trượng đỉnh núi, ngoại trừ Phạm phu nhân cùng Triệu trưởng lão hai người ra còn có mười mấy người, hoặc ngồi xuống khoanh chân luyện khí, hoặc xì xào to nhỏ nói chuyện.
Trong những người này Kết đan kỳ có khoảng năm người, còn lại tất cả đều là tu sĩ Trúc cơ hậu kỳ.
Xem ra để triệu tập được những người này, Diệu Âm môn đã hao tổn không ít khí lực.
Phạm phu nhân vừa thấy thiếp thân thị nữ của mình đem Hàn Lập và Khúc Hồn đến thì không khỏi lộ ra sắc mặt vui mừng, nhẹ nhàng đi tới.
“Hai vị tiền bối đến thật là vinh hạnh cho tệ môn! Thiếp thân thay mặt giới thiệu mấy người cho tiền bối nhân thức một chút!” Nữ tử đưa đẩy ánh mắt nói.
Nói xong liền mang theo Hàn Lập cùng Khúc Hồn giới thiệu vài vị cường giả tu sĩ Kết đan kỳ cùng bốn tu sĩ Trúc cơ kỳ.
Nhưng có điều kỳ quái là ngoài giới thiệu những người này ra, Phạm phu nhân cũng không có giới thiệu cho Hàn Lập biết thêm một tu sĩ nào khác, ngược lại có chút thị uy, hướng tới một lục y nữ tử xinh đẹp đi tới.
Hàn Lập theo ánh mắt nữ tử này quan sát mới phát hiện ra ngoại trừ những tu sĩ Phạm phu nhân giới thiệu cho hắn thì những người còn lại tựa hồ đều lấy lục y nữ tử làm trung tâm.
Nữ tử này lông mày cong vút , mắt phượng lóng lánh, khuôn mặt thanh tú ẩn chứa sát khí, chính là loại phụ nữ cao cao tại thượng.
Bất quá đối với nam nhân mà nói, như thế này mới tạo cho người ta một ham muốn chinh phục.
Nữ tử này trông thấy Phạm phu nhân đi tới chỉ cười lạnh nhưng có chút kinh ngạc nhìn Hàn Lập và Khúc Hồn, liền quay đầu về phía sau thấp giọng nói với một vị trung niên tu sĩ, tựa hồ như không để ý tới Phạm phu nhân.
“Người đấy là ai?” Hàn Lập bình thản hỏi.
“Trác Như Đình, là Hữu sứ của bổn môn” Phạm phu nhân hừ lạnh một tiếng, có chút khó chịu nói.
“Ồ!”
Hàn Lập thản nhiên thốt lên, nhưng vẫn còn không kìm được quay qua nhìn nữ tử đó vài lần.
Điều này làm cho Phạm Tĩnh Mai lộ ra một chút bất mãn!
Hàn Lập không phải đối với Trác Như Đinh sinh ra hứng thù mà chỉ nghĩ, phong tư của nữ tử này có cái gì đó hết sức quen thuộc đối với hắn, không khỏi làm cho hắn lâm vào trầm tư.
Phạm phu nhân thấy vậy sắc mặt trầm xuống, xoay người qua Khúc Hồn lên tiếng.
Nhưng Khúc Hồn chỉ thản nhiên nghe nàng nói, thủy chung không nói lời nào, khiến cho nữ tử này không khỏi có chút bực mình.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 403: Xích Hỏa Lão Quái
“Nam Cung Uyển!” Hàn Lập rút cuộc cũng tìm được ngọn nguồn của tia gợn sóng kia.
Người gọi là Trác Như Đình này, dung nhan tuy không giống với Nam Cung Uyển nhưng lại có một ít phong vận của Nam Cung Uyển trên người, mới làm cho hắn cảm giác khác thường như thế, ở sâu trong nội tâm có chút xúc động.
Sau khi hiểu được nguyên nhân thì Hàn Lập có chút phức tạp nhìn qua Trác Như Đình rồi thu ánh mắt trở về, khôi phục lại tâm cảnh bình lặng.
Chẳng qua, cho dù Hàn Lập cùng Khúc Hồn tới nơi này nhưng Phạm phu nhân cùng Trác Như Đình vẫn không có ý tứ lập tức xuất phát, mà thỉnh thoảng nhìn lên bầu trời, tựa hồ còn đợi người nào đó.
Thấy vậy, Hàn Lập có chút nghi hoặc, nhưng không mở miệng hỏi gì, cũng tìm một góc xa khuất cùng Khúc Hồn khoanh chân ngồi xuống chờ đợi.
Gần nửa ngày qua đi.
Nếu không phải mọi người ở đây đều là người tu tiên, mỗi người có tính nhẫn nại rất lớn thì chỉ sợ sớm có người đã bắt đầu oán hận rồi.
Tuy vậy vẫn có người lộ ra vẻ bất mãn.
Gặp tình cảnh này, Phạm phu nhân cùng Trác Như Đình cũng lộ ra vài phân lo âu, có chút miễn cưỡng ghé qua, thấp giọng thương lượng với nhau vài câu.
Hàn Lập hết thảy đều nhìn thấy, trong lòng đang phỏng đoán các nàng đang chờ người nào thì bỗng nhiên lờ mờ truyền đến tiếng sấm nổ mạnh, tiếp theo xa xa nơi chân trời xuất hiện một vệt màu đen.
Vệt màu đen đang từ xa cấp tốc bay tới gần nơi này, làm chúng tu sĩ đang ngồi đều đứng dậy, mặt lộ vẻ nghi hoặc nhìn lại.
Chỉ thấy vệt màu đen trong chớp mắt đã đi tới bầu trời trên đầu mọi người, lúc này Hàn Lập và mọi người mới xem được rõ ràng.
Đó là một đám mây đen lớn đường kính ước chừng năm sáu mươi trượng.
Diện tích to lớn cơ hồ đem cả đỉnh núi bao phủ, thỉnh thoảng có tiếng ầm ầm cùng tia lửa lôi điện phát ra từ bên trong, càng thêm vẻ cực kỳ quỷ dị!
Mọi người đang ngẩn ngơ thì từ trong mây đen bỗng nhiên truyền đến thanh âm thanh lãnh của một nữ tử.
“Xích tiền bối có thể để cho tại hạ xuống được không? Ta muốn cùng hai vị sư tỷ nói mấy câu.”
“Hắc hắc, đương nhiên không có vấn đề!” Một thanh âm cực kỳ khó nghe trả lời.
Nghe thanh âm của hai người này, Phạm phu nhân cùng Trác Như Đình thần sắc hơi đổi, liền liếc mắt nhìn nhau.
Các tu sĩ khác biết lai lịch của người trên đám mây đen, sắc mặt lại có vẻ khó coi.
Hàn Lập cũng âm thầm kinh ngạc, đang nghi hoặc thì trong nhóm tu sĩ liền có người thì thầm một câu.
“Diệu Âm Môn bổn sự thật là lớn, như thế nào mà cũng mời được Xích lão quái của Nguyên Quy đảo đến đây!”
Thanh âm của người này rất thấp, nhưng do Hàn Lập dựa vào thần thức cường đại nên nghe rõ cực kỳ, trong lòng không khỏi rùng mình.
“Nguyên Quy Đảo”, “Xích Hỏa lão quái” mấy chữ này lọt vào tai thì Hàn Lập liền lập tức nhớ tới lai lịch của đám mây đen.
Hắn khi cùng các tu sĩ khác nhàn đàm thì nghe người ta nói qua đại danh Xích Hỏa lão quái.
Người này thành danh cực kỳ sớm, đã đến trình độ Kết Đan hậu kỳ, một thân Quỳ Thủy ma công biến hóa khó lường, tâm ngoan thủ lạt và trở mặt vô tình nổi tiếng Loạn Tinh Hải.
Có rất nhiều người quả quyết rằng Xích lão quái là một trong những tu sĩ có khả năng tiến vào Nguyên Anh kỳ nhất, sớm muộn cũng sẽ trở nên kiêu hùng giống như Cực Âm lão tổ.
Bởi vậy hắn độc chiếm cả Nguyên Quy đảo mà không người nào dám trêu chọc, được cho là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy.
Nhưng một vị tu sĩ ma đạo thanh danh không nhỏ như thế nào lại tới nơi này, chẳng lẽ thật sự là do Diệu Âm Môn mời đến trợ giúp?
Hàn Lập bất động thần sắc, đề cao cảnh giác, giương mắt nhìn kỹ lên đám mây đen.
Lúc này, mây đen quay cuồng một trận, từ bên trong bay ra một nữ tử mặc áo tím.
Nữ tử này có dáng người thon dài, thân hình thướt tha mềm mại nhưng trên mặt lại có vầng khí màu tím nhàn nhạt che lại nên nhìn không rõ.
Phạm phu nhân cùng Trác Như Đình thấy nữ tử này xuất hiện, lập tức tiến lên nghênh đón.
“Uông sư muội, như thế nào mà Xích lão quái lại đến đây vậy? Chẳng lẽ là do ngươi mời đến? Có cần thiết hay không?” Trác Như Đình nhướng mày, thấp giọng hỏi.
“Đúng đó! Lão quái này cũng không phải là dễ trêu chọc, đến lúc đó chỉ sợ mời thần thì dễ mà tiễn thần lại khó a! Hơn nữa bằng nhân thủ của chúng ta hiện tại cũng đủ rồi!” Phạm phu nhân sắc mặt cũng ngưng trọng nói, ẩn lộ ra một tia bất mãn.
“Hai vị sư tỷ nghĩ là tu sĩ lần trước ra tay cướp đoạt chính là toàn bộ nhân thủ của đối phương hay sao chứ?” Nữ tử áo tím không để ý đến vẻ lo lắng của hai nàng, nhàn nhạt hỏi.
“Sư muội, lời này của ngươi có ý tứ gì! Đối phương còn có nhân vật khó giải quyết khác sao?” Phạm phu nhân nghe xong cả kinh, lập tức hiểu được ý tứ của nữ tử áo tím liền hỏi.
Trác Như Đình cũng lộ ra ánh mắt kinh ngạc.
“Ta nhận được tin tức, ở sào huyệt của đối phương còn có một vị đầu mục Kết Đan hậu kỳ tọa trấn.
Chỉ bằng nhân thủ do hai vị sư tỷ triệu tập trợ giúp còn có chút yếu kém, cho nên ta liền đi Nguyên Quy Đảo một chuyến, nhờ Xích Hỏa lão quái ra tay!” Nữ tử áo tím nhẹ nhàng nói.
Nghe xong lời này, Phạm phu nhân hai người mặt lộ vẻ bán tín bán nghi, chỉ liếc mắt nhưng không nói gì.
Tuy nhiên các nàng cũng biết, có thể nhờ Xích Hỏa lão quái ra tay thì vị sư muội này khẳng định phải ra giá thật lớn.
Nhưng hiện tại không phải lúc thảo luận việc này, trước mắt chỉ có thể lo xong mọi sự rồi mới tính tiếp.
Lúc này, nữ tử áo tím đưa đôi mắt đẹp dò xét các tu sĩ khác trên đỉnh núi một lần, gật gật đầu, tựa hồ cực kỳ vừa lòng.
“Hai vị sư tỷ đã mời được số tu sĩ Kết Đan so với ta dự tính nhiều hơn một chút.
Hơn nữa có Xích Hỏa lão quái tương trợ, lần này nhất định phải đem nhóm tà tu kia chém tận giết tuyệt, báo thù món nợ giết mẹ!” Thanh âm của nữ tử áo tím trở nên vô cùng băng hàn, tràn ngập sát khí vô tận.
“Yên tâm, hai người chúng ta nhất định báo thù rửa hận cho môn chủ!” Trác Như Đình nhẹ vuốt mái tóc đen, chậm rãi nói.
“Không sai, môn chủ đối với hai người chúng ta đều có đại ân, chúng ta cho dù bỏ mạng cũng sẽ tiêu diệt đối phương!” Phạm phu nhân thần sắc nghiêm trang nói theo.
Nghe xong lời này, nữ tử áo tím có chút cảm động, hướng hai nàng thi lễ tạ ơn.
“Lần này phiền hai vị sư tỷ dốc sức, giống như lần trước đã nói rõ, chỉ cần có thể báo đại cừu cho gia mẫu thì vị trí lãnh đạo Diệu Âm Môn sẽ do một trong hai vị sư tỷ đảm đương! Uông Ngưng tuyệt sẽ không tham lam tranh đoạt!” Nữ tử áo tím vẻ mặt kiên quyết nói.
Nàng vừa dứt lời thì khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Trác Như Đình lộ ra một tia phức tạp, đôi môi anh đào định nói gì nhưng cuối cùng lại im lặng.
Mà Phạm phu nhân nghe xong, mặc dù thần sắc vẫn bảo trì vẻ trấn định nhưng trong mắt lại lộ ra một tia hưng phấn không thể giấu giếm.
“Sách sách! Nói vậy, vị này chính là Diệu Âm Môn Tử Linh tiên tử sao! Đáng tiếc trên mặt thi triển pháp thuật, thực có chút tiếc nuối!” đứng cách đó không xa Hàn Lập, tu sĩ họ Mạnh đột nhiên lẩm bẩm nói.
Hàn Lập nghe xong trong lòng cũng xao động.
Tử Linh tiên tử, tựa hồ nghe người ta nói qua dung mạo rất xinh đẹp, là một trong những mỹ nữ nổi danh nhất Loạn Tinh Hải, chẳng lẽ chính là nàng ta sao?
Hàn Lập có điểm kinh ngạc, hai mắt nhìn về nữ tử áo tím ở phía xa.
Lúc này, nữ tử áo tím cùng hai người Phạm phu nhân đã nói xong, liền phiêu phiêu giống như tiên nữ bay trở về đám mây đen.
Sau đó dưới thần sắc trịnh trọng của hai vị tả hữu song sứ, mọi người rút cuộc cũng xuất phát.
Mười đạo quang hoa nhiều màu sắc từ trên đỉnh núi bay lên trời, hình thành một đội hình lỏng lẻo, hướng phía Bắc đi tới.
Hàn Lập cùng Khúc Hồn bay ở giữa nhưng sau sau, không nói một tiếng, gấp rút phi hành.
Nhưng tu sĩ họ Mạnh lại không biết vì sao bay đến bên cạnh Hàn Lập, cười nói không ngừng.
“Hàn đạo hữu sao lại đáp ứng giúp đỡ Phạm tả sứ vậy? Mạnh mỗ bởi vì có một vị tiểu thiếp là thân truyền đệ tử của nàng nên không thể không cấp chút nhân tình a! Chẳng lẽ Hàn đạo hữu cũng là…”
“Tại hạ không có diễm phúc như đạo hữu, Phạm phu nhân đã đáp ứng tặng cho tại hạ thứ khác!” Hàn Lập không lạnh không nóng nói.
“Thật sự là đáng tiếc! Lão đệ, thứ tốt nhất của Diệu Âm Môn đương nhiên là nữ đệ tử mỹ mạo như hoa.
Đặc biệt là đệ tử do hai vị kia tự mình dạy dỗ, thật sự là…”
Nghe lời nói lải nhải không dứt, Hàn Lập tuy bất động thanh sắc nhưng trong lòng cảm giác có chút dở khóc dở cười .
Chẳng qua loại người lắm lời lại khiến hắn hồi tưởng tới vị Vu đại sư huynh tại Hoàng Phong Cốc kia, nên hắn cũng không sinh ra ác cảm gì.
Vì thế, Hàn Lập câu có câu không đáp lời, cả đội ngũ do người của Diệu Âm Môn dẫn dắt bay đến trên bầu trời của một tòa hoang đảo.
Lúc này trên đảo sớm đã có vài vị đệ tử cấp thấp của Diệu Âm Môn đứng đợi đã lâu, mà sào huyệt của bọn phỉ ở trên một hòn đảo vô danh khác cách đó không xa, đang có đệ tử khác theo dõi bọn họ.
Sau khi biết được đám tà tu sĩ đều ở tại sào huyệt, không có đi ra ngoài.
Tử Linh tiên tử trong mây đen lại bay ra, để cho Hàn Lập cùng các tu sĩ khác nghỉ ngơi một chút, sáng sớm ngày mai thừa dịp đối phương chưa kịp chuẩn bị thì mới đánh lén.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 404: Quỷ Cục
Một đêm vô sự.
Ngày hôm sau, khi trời vừa sáng, nhóm tu sĩ liền im lặng không tiếng động xuất hiện trên bầu trời sào huyệt của nhóm tà tu.
“Chính là ở đây sao?” Tử Linh tiên tử có chút nghi hoặc dò xét tiểu đảo tối đen bên dưới vài lần.
Đảo này thật sự quá nhỏ, phạm vi cũng chỉ có vài dặm, tuy là đảo nhưng chính xác phải nói nó là một khối đá thật lớn thì đúng hơn.
“Đúng vậy, chẳng những đàn Kim Thiền (ve sầu) theo dõi tới nơi này mà hai vị trưởng lão cũng đến xác nhận qua, người đi ra đi vào đích thật là tà tu.” Phạm phu nhân ở một bên nhẹ giọng nói.
Nghe xong lời này, nữ tử áo tím yên lặng gật gật đầu, trong lòng không còn vẻ nghi ngờ nữa.
Chẳng qua nơi đây, hiển nhiên chính là nơi đối phương tạm thời đặt chân.
Chẳng những đảo nhỏ đến đáng thương, thậm chí lúc này quanh đảo cũng bố trí một cái ảo trận nhỏ cực kỳ đơn giản, căn bản không ngăn được bất kỳ ai.
“Giết hết không cần quan tâm!”
Vì thế dưới sự ra lệnh của Tử Linh tiên tử, Xích Hỏa lão quái trên đám mây đen phát ra một tiếng cười quái dị, vài đạo lôi hỏa nổ vang đánh xuống, liền dễ dàng đem trận này phá tan không còn một mảnh, sau đó nhóm tu sĩ không khách khí bay vọt xuống.
Động tĩnh do phá trận hiển nhiên kinh động tới người ở trên đảo.
Mấy tiếng hét lớn vang lên, trên đảo có gần bốn, năm mươi đạo ánh sáng các loại bay lên, một số đông tu sĩ nghênh đón bọn họ, đầu lĩnh chính là ba gã tu sĩ Kết Đan kỳ, bọn họ vừa thấy bọn người Diệu Âm Môn trước mặt, không khỏi rùng mình.
Nhưng không đợi bọn họ phản ứng, Phạm phu nhân đã hô lớn “Đánh”, sau đó dẫn đầu phóng ra Ngân luân pháp khí (pháp khí hình bánh xe màu bạc) công kích tới.
Các tu sĩ khác cũng không khách khí đều ra tay.
Nhất thời, trên bầu trời các sắc hào quang phát ra.
Tiếng kêu bén nhọn cũng vang lên.
Hàn Lập một khi đã không muốn gây chú ý đối với Thiên Lôi trúc, tự nhiên cũng sẽ không xuất nó ra mà cùng với Khúc Hồn chỉ phóng xuất các pháp bảo, bao lấy năm sáu gã tu sĩ Trúc Cơ kỳ, chuẩn bị đem bọn họ tiêu diệt hết.
Hai người đều có tu vi Kết Đan kỳ, đối phó vài vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ tự nhiên phải là việc dễ dàng, nhưng sự tình xuất hiện làm hắn giật mình.
Bốn năm tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ này khi phát hiện hai người Hàn Lập là tu sĩ Kết Đan kỳ thì thần sắc đại biến, thân hình điên cuồng trướng lên, phá rách quần áo, biến thân thành hình tượng Sát Yêu quen thuộc mà Hàn Lập đã từng thấy.
Điều này khiến cho hắn có chút giật mình, thiếu chút nữa cặp mắt rớt ra.
Tuy tốc độ cùng tu vi của bọn chúng sau khi biến thân khá hơn một phần nhưng Hàn Lập hôm nay đâu còn là tu sĩ Trúc Cơ kỳ như trước kia, bọn chúng cũng chỉ chống đở được một đoạn thời gian rồi bị Hàn Lập cùng Khúc Hồn đem Lục Hoàng Kiếm và Hỗn Nguyên Bát đánh thành tro bụi.
Hàn Lập lúc này mới phát hiện, những người này biến thân tựa hồ cùng sát yêu Hắc Sát Giáo kia có chút khác biệt, chẳng những không cần niệm chú hóa kén liền có thể biến thân thành công, hơn nữa bên trong cơ thể cũng không có ngưng kết Huyết Ngưng Ngũ Hành Đan.
Điều này làm cho hắn như lạc vào mây mù, càng thêm hồ nghi, thầm nghĩ nhóm kiếp phỉ này rút cuộc cùng Hắc Sát Giáo kia có quan hệ gì?
Chẳng qua hắn lập tức thu liễm tâm thần, ngưng thần hướng xung quanh nhìn lại.
Hiện tại cũng không phải là thời điểm giải đáp nghi vấn, nếu bị người nào đó nhân cơ hội đánh lén thì đúng là oan uổng.
Nhưng tình hình đập vào mắt làm cho nghi ngờ trong lòng Hàn Lập càng lúc càng tăng.
Chỉ thấy mấy tà tu Trúc Cơ kỳ phần lớn đều sử xuất ra Sát yêu biến thân thuật. hơn nữa hợp thành các nhóm nhỏ, đang cực kỳ hung hãn liều mạng!
Trong bọn họ tu vi cao nhất là ba vị tu sĩ Kết Đan kỳ, sớm bị Xích Hỏa lão quái thi triển pháp thuật đưa vào trong mây đen, bao vây lại không thể thoát thân.
Chỉ nghe thấy trong đám mây đen kia có tiếng ầm ầm không ngừng, tựa hồ bọn họ đang khổ sở chống đỡ.
Do đó dưới sự tấn công điên cuồng của vài tu sĩ Kết Đan kỳ cộng thêm mười tu tiên giả Trúc Cơ kỳ, trong nháy mắt mấy tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ của đối phương đã bị diệt hơn phân nửa, những người còn lại vẫn đang hung hãn đánh, không có vẻ gì sợ sệt cả.
Hình dáng bưu hãn của bọn họ làm đa số tu sĩ Diệu Âm Môn cũng cảm thấy ngạc nhiên.
Chính lúc này, một tiếng thét cuồng nộ từ phía dưới truyền đến, làm cho người phe Diệu Âm Môn hai tai ông ông, sắc mặt mỗi người không khỏi khẩn trương.
“Còn thất thần gì chứ? Mau tiêu diệt bọn họ.
Tên gia hỏa khó giải quyết đã tới rồi!” Trên mây đen vang lên tiếng của Xích Hỏa lão quái, chúng tu sĩ lúc này mới giật mình hiểu ra, vội vàng thúc giục pháp bảo cùng pháp khí trên tay, tiếp tục công kích mãnh liệt.
Chẳng qua tu sĩ trên đảo sau khi nghe tiếng hét tinh thần liền đại chấn, càng phát ra thế ngăn cản mạnh hơn nên nhất thời trận chiến không thể thu hoạch thêm gì.
Mà trên đảo bay ra mấy đạo hào quang màu trắng xám, chớp mắt đã tới không trung.
Chúng tu sĩ lúc này mới dừng tay, nhìn người năm tu sĩ Kết Đan kỳ vừa mới bay tới như thể lâm phải đại địch.
Chỉ thấy cầm đầu là đại hán trung niên sắc mặt lạnh lùng, ngũ quan đoan chính, nhưng sát khí bừng bừng.
Hơn nữa từ pháp lực dao động trên người hắn xem ra, tu vi vượt xa bốn người còn lại, dường như là tu sĩ Kết Đan hậu kỳ.
Bốn người còn lại là tu sĩ Kết Đan sơ kỳ, chỉ có điều những người này đồng dạng trong mắt tóe lửa nhìn nhóm người Diệu Âm Môn
“Các ngươi là ai, dám đồ lục đệ tử Ẩn Sát Môn của chúng ta, bổn tọa muốn các ngươi phải trả nợ máu!” Người trung niên dò xét giữa không trung chỉ còn có mấy đệ tử, vẻ mặt cực kỳ lạnh lẽo nói.
Nghe xong lời này, những người khác đều sững lại!
Sao vị kiếp phỉ này không có vẻ sợ hãi khi bị người tìm tới cửa truy bắt, ngược lại còn nói lời hùng hồn như vậy?
Người có chút thông minh không khỏi có điểm chần chờ, nhìn về nhóm Tử Linh tiên tử cùng Phạm phu nhân.
Ánh mắt trong suốt của Tử Linh tiên tử cũng hiện ra vẻ nghi hoặc, đang muốn mở miệng nói cái gì bỗng có một người hét lớn, bay vọt ra.
“Hãy bớt sàm ngôn đi, tất cả các ngươi chết cũng không đền hết tội!”
Triệu trưởng lão luôn luôn theo sát Phạm phu nhân đột nhiên bay ra khỏi đám người, tay giương lên, thả ra một đạo hỏa quang dài hơn một trượng, bay thẳng đến đối phương
Trung niên tu sĩ thấy vậy giận dữ, dịch chuyển một chút, trên người toát ra đám ma khí màu trắng cao hơn mười trượng, cấp tốc quay cuồng, trong khoảnh khắc biến thành một mặt quỷ thật lớn.
Mặt quỷ vừa mới hiện ra, lập tức liền mở mồm, hung hăng phóng về phía trước.
Đoàn hỏa quang do Triệu trưởng lão phóng ra vừa lúc rơi vào trong miệng mặt quỷ, lóe lên rồi biến mất.
Sau đó, mặt quỷ không chút ngừng lại, trực tiếp đánh về phía Triệu trưởng lão.
Nhất thời vị này lộ ra vẻ kinh hoàng.
Tốc độ hắn phi về còn nhanh hơn lúc bay ra, sau vài cái chớp nhoáng đã ở trong đám người, hơn nữa miệng còn lớn tiếng hét lên:
“Mọi người đồng loạt lên đi, người này là tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, đơn đả độc đấu chúng ta không phải đối thủ của hắn!”
Nghe xong lời nói xúi giục này, hai vị tu sĩ Kết Đan kỳ cùng một bộ phận đệ tử Trúc Cơ kỳ của Diệu Âm Môn lập tức thả ra pháp khí cùng pháp bảo công kích quỷ đầu kia.
Nhưng có nhiều người trên mặt lộ vẻ nghi ngờ, ánh mắt trở nên bàng quan.
Nhất thời trên không trung có chút hỗn loạn.
Gặp tình cảnh này, mặt Hàn Lập nhíu lại, tay chân không động nhưng thân hình lại cùng Khúc Hồn từ từ lùi về phía sau.
Sự tình có điểm bất thường.
Mặc dù không biết đã phát sinh gì nhưng Hàn Lập đã có ý định nếu xuất hiện nguy hiểm thì lập tức chạy ngay.
“Chậm động thủ đã! Ở đây có điểm bất thường!” Nữ tử áo tím cũng nhìn ra điều không ổn, lạnh lùng hướng đệ tử Diệu Âm Môn quát lớn.
Nhưng tu sĩ của Diệu Âm Môn đang động thủ căn bản không ngừng lại, vẫn đang vây quanh quỷ đầu mãnh công, bộ dáng làm như không nghe thấy.
Gặp tình cảnh này, bọn người không động thủ như Hàn Lập sắc mặt khẽ biến, trong lòng trầm xuống.
Trung niên tu sĩ đối diện không phải là kẻ ngu dốt, đồng dạng cũng nhìn ra sự tình cổ quái.
Hắn suy nghĩ một chút, rồi hướng quỷ đầu vẫy tay, quỷ đầu kia liền rít lên một tiếng, hé miệng phun ra vô số khỏa quang cầu màu trắng, khoảnh khắc đem các pháp khí cùng pháp bảo đang công kích đánh cho đông ngã tây nghiêng rồi nhân cơ hội bay về trước người này.
Các tu sĩ ra tay ngây ngẩn, nhất thời cũng không ai dám một mình lao ra khỏi đám người, đến công kích đối phương.
“Ai có thể nói cho ta biết, việc này rút cuộc là sao?” Thừa dịp, Tử Linh tiên tử rút cuộc tách ra khỏi nhóm tu sĩ Diệu Âm môn, đứng ở giữa song phương lạnh lùng hỏi.
“Chuyện này là sao? Các ngươi vô cớ giết nhiều đệ tử bổn môn như vậy mà còn hỏi bổn môn chủ?” Người trung niên âm hàn nói, hai mắt chẳng biết khi nào biến thành màu xanh biếc quỷ dị.
“Cướp hàng hóa của Diệu Âm Môn chúng ta, còn giết môn chủ bổn môn do các ngươi làm sao?” Nữ tử áo tím giương mắt nhìn đối phương, không hề có chút cảm tình chậm rãi hỏi.
“Nói bậy! Ẩn Sát Môn chúng ta rất ít lui tới cùng tu sĩ bên ngoài, sao có thể làm ra loại sự tình này.” Trung niên nhân sắc mặt lộ vẻ giận dữ lớn tiếng phản đối.
Nghe xong lời này, nữ tử áo tím cũng trầm mặc, nhưng trong mắt vẫn lộ ra vẻ băng hàn.
Người khác nghe xong đoạn đối thoại, cũng đều ý thức được cái gì đó, thần sắc trở nên khác nhau.
“Xem ra, có người trong song phương chúng ta bày mưu hãm hại!” Phạm phu nhân bỗng nhiên từ trong nhóm tu sĩ đi ra, chậm rãi nói.
“Hừ, là mưu kế trong bọn người các ngươi, không phải chúng ta!” Người trung niên âm trầm như nước nói.
Hắn vừa mới cực cực khổ khổ bồi dưỡng đệ tử, cơ hồ trong một ngày bị tiêu diệt hết, điều này có thể nào không làm cho hắn đối với những người trước mắt hận thấu xương.
Nếu không thấy đối phương có nhiều tu sĩ Kết Đan kỳ cộng với việc không nắm chắc đối phó được với tên tu sĩ quỷ dị trong đám mây đen kia thì dù hắn biết trong đối phương có người đặt điều, cũng muốn liều mạng đánh cho bọn họ nguyên khí đại thương.
Nữ tử áo tím nghe xong, trong mắt vẫn lạnh như băng mà Phạm phu nhân chỉ có thể cười khổ chờ đợi.
“Triệu trưởng lão, Phù trưởng lão, hai người có phải là nên cho chúng ta một cái giải thích?” Tử Linh tiên tử chậm rãi quay đầu, nhìn vào hai vị trưởng lão, bình tĩnh nói
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 405: Phụ Thân Đại Pháp
Từ thanh âm băng hàn của Tử Linh tiên tử, các tu sĩ khác ánh mắt cũng nhìn về chỗ nào đó trong đám người.
Triệu trưởng lão cùng một vị trung niên nho sinh ánh mắt vẫn không có gì thay đổi đang đứng tại chỗ, vị nho sinh này là một vị trưởng lão khác của Diệu Âm Môn thường xuyên đi theo bên người Trác Như Đình.
Gặp cảnh như vậy, Phạm phu nhân cùng Trác Như Đình đều nghĩ tới chuyện gì đó, sắc mặt cũng cực kỳ khó coi.
Trong lúc này thì vẻ mặt của Phạm phu nhân có khí sắc kém cõi nhất, hình dáng hơi có chút nhớn nhác.
“Ai đang lén lút vụng trộm ở đây?” Trong mây đen bỗng truyền đến một tiếng hét phẫn nộ của Xích Hỏa lão quái, tiếp theo lôi hỏa liên tiếp từ trong đám mây bay ra, như linh xà hướng phụ cận gần đó đánh tới.
Chỉ thấy nơi vốn không có một bóng người ánh sáng bỗng tối sầm lại, một mảng hắc khí to lớn đột nhiên bạo liệt mở ra, đem mấy cái lôi hỏa này cắn nuốt không còn một mảnh, tiếp theo một nam tử dáng thấp lùn xuất hiện.
“Ô Sửu!”
Hàn Lập đang ở trong đội ngũ lặng lẽ lùi lại, vừa thấy nam tử có bộ dáng kia, trong lòng cả kinh thầm kêu lên tên người này.
Lúc này, có không ít tu sĩ khác nhận ra hắn, đồng dạng cũng kinh hô lên.
Người của Ẩn Sát Môn sắc mặt đại biến, hung hăng nhìn chòng chọc Ô Sửu.
Nhưng người trung niên cầm đầu lại có vẻ mặt cổ quái, liếc nhìn Ô Sửu thì trong lòng lộ ra vẻ hoảng sợ.
“Hắc hắc! Thực không hổ là Xích Hỏa lão quái đại danh đỉnh đỉnh, có thể nhìn thấu ẩn nặc bí thuật của bổn thiếu chủ.” Ô Sửu không thèm liếc mắt nhìn mọi người ở đây mà chỉ hướng lên đám mây đen nói.
“Hừ!” Trong mây đen truyền đến một tiếng hừ lạnh, rồi không còn nghe thêm bất kỳ thanh âm nào nữa , điều này làm cho sắc mặt Ô Sửu âm hàn.
“Sự tình này, chẳng lẽ là do Cực Âm đảo các ngươi giở trò quỷ sao?” khi phát hiện sự tình không đúng, Trác Như Đình nãy giờ không nói chuyện, rút cuộc cũng mở miệng.
“Đúng! Sự tình này đều là do bổn thiếu chủ an bài, hàng hóa của Diệu Âm Môn các ngươi do người của bổn đảo cướp, nhị vị trưởng lão cũng do bổn thiếu chủ phân phó giá họa cho Ẩn Sát Môn!”
Ngoài dự kiến, Ô Sửu không có một chút ý che dấu, cười lạnh một tiếng rồi thừa nhận tất cả.
Hơn nữa ánh mắt toát ra vẻ dâm ô, láo liên không ngừng, nhìn lên người nữ tử áo tím.
Nử tử áo tím trong mắt vẫn thanh lãnh như trước, lạnh lùng nhìn Ô Sửu, không nói một câu.
Lúc này, Triệu trưởng lão cùng nho sinh và một số tu sĩ vừa mới xuất thủ, bỗng nhiên bay tới bên cạnh Ô Sửu, hình thành nên chân kiềng giằng co giữa ba phe.
Gặp cảnh như vậy, mặc dù Tử Linh tiên tử và Trác Như Đình sớm đã đoán được, nhưng vẻ mặt cũng biến đổi, sắc mặt có chút trầm trọng.
“Triệu, Mạnh hai vị trưởng lão, bổn môn luôn luôn đối với các ngươi không tệ, các ngươi sao có thể làm ra việc như thế này.” Phạm phu nhân khuôn mặt sớm tái nhợt, khi Triệu trưởng lão cùng đám người bay đến cạnh Ô Sửu, thì rút cuộc nhịn không được lớn tiếng quát hỏi.
Phải biết rằng, trong Diệu Âm Môn nàng cùng với Trác Như Đình luôn đối kháng nhau, vì Triệu trưởng lão mà tiêu phí không ít tâm huyết, thậm chí không tiếc hy sinh bản thân để mượn sức đối phương, mà hiện tại đối phương một tiếng cũng không nói liền phản bội lại nàng, điều này làm cho nàng quá phẫn nộ.
“Phạm tả sứ, lão phu cũng không muốn làm việc này.
Nhưng mạng của tại hạ cùng Mạnh trưởng lão sớm đã nằm trên tay người khác, thật sự là thân bất do kỷ!” Triệu trưởng lão nét mặt già nua nói.
Nghe vậy, Phạm phu nhân rùng mình, nhướng mày định nói cái gì đó thì lại bị Tử Linh tiên tử lạnh lùng ngắt lời.
“Phạm sư tỷ.
Hiện tại nói cái gì cũng đều vô dụng, đối phương một khi đã dám thiết lập mưu kế như vậy, khẳng định còn có thủ đoạn khác phía sau, chúng ta hôm nay nếu thoát được rồi mới nói đi!”
Phạm phu nhân liền im lặng.
“Hắc hắc! Thực không hổ là Tử Linh tiên tử tài mạo song tuyệt.
Bổn thiếu chủ ngưỡng mộ đã lâu . chẳng biết tiên tử có hứng thú gả cho bổn thiếu chủ hay không! Phải biết rằng bổn công tử tuy thê thiếp có rất nhiều, nhưng vị trí chánh thê vẫn chưa định.” Ô Sửu giương mắt nhìn nử tử áo tím khuôn mặt đang dùng pháp thuật che dấu, có chút say mê nói.
“Được! Có thể!” Tử Linh tiên tử mặt không chút thay đổi nói.
Lời này làm Hàn Lập cùng các tu sĩ khác ở đó bị sốc.
Ô Sửu cũng ngạc nhiên, mặt lộ vẻ nghi ngờ hỏi lại:
“Uông cô nương, lời ấy thật sao!”
“Ngươi đem toàn bộ tu sĩ ngày đó sát hại mẫu thân ta xử tử hết.
Ta liền làm vợ ngươi!” Tử Linh tiên tử thanh âm lạnh lùng nói.
Lời này làm Ô Sửu mặt mày đang vui mừng liền ngưng trệ lại, nhướng mày lên.
” Điều kiện này không được! Ngày đó ra tay có rất nhiều người đều là tâm phúc của gia tổ, tại hạ không có quyền xử tử bọn họ.
Không bằng, Tử Linh cô nương đổi một điều kiện khác được không?”
Tử Linh tiên tử cười lạnh vài tiếng, thấp giọng cùng Phạm phu nhân nói vài câu gì, không để ý tới lời của Ô Sửu .
Gặp này tình cảnh, trên khuôn mặt xấu xí không chịu nổi của hắn liền thoáng qua vẻ bạo ngược, nhưng tựa hồ lại nghĩ tới điều gì đó, đè nén tức giận xuống, chuyển ánh mắt nhìn phía tu sĩ Ẩn Sát Môn.
“Tôn sư thúc, không nghĩ bao nhiêu năm không gặp, các ngươi đã bồi dưỡng được nhiều đệ tử như vậy, thật sự là rất vui mừng a!” Ô Sửu lạnh lùng nói.
“Sư thúc?”
Cách xưng hô của Ô Sửu làm những người khác chấn động.
Trong lòng Hàn Lập đánh thịch một cái, bất an càng lớn.
Đem thần thức sớm tra xét bốn phía một lần nhưng không có phát hiện thêm ai mai phục.
Điều này làm cho hắn nhất thời có chút trù trừ, không biết nên lập tức bỏ chạy, hay là ở lại nhìn xem tình thế rồi tính tiếp.
Dù sao hắn còn không biết rõ ràng “Thiên Lôi Trúc” rút cuộc là thật hay giả.
Nhưng thấy người trung niên hừ lạnh một tiếng, sắc mặt âm u, trả lời:
“Ta sống tốt lắm! Nhưng không nghĩ tới vừa mang theo một ít môn hạ đi ra đã bị người của các ngươi phát hiện.
Xem ra lần này thật đúng là sai lầm rồi.”
“Hắc hắc! Tôn sư thúc khéo nói đùa, dù ai trong Thông Thiên Vụ Hải đợi hơn mười năm cũng phải hoạt động một chút, huống hồ lần này Tôn sư thúc đi ra hơn phân nửa là vì sự tình Hư Thiên Điện! Năm đó một vài phần của Hư Thiên tàn đồ bị sư thúc mang theo, chẳng biết hôm nay có ở trên người hay không? Tính ra thời gian ba trăm năm Hư Thiên Điện xuất hiện sẽ nhanh đến.
Nếu sư thúc chủ động đem đồ này giao cho sư điệt, tại hạ có thể hướng gia tổ cầu tình, đến lúc đó lưu lại cho sư thúc một mạng được không?” Ô Sửu nhìn phía người trung niên, ánh mắt lộ ra một tia tham lam, nói lời dẫn dụ.
Nghe xong, người trung niên im lặng, nhưng một lát sau liền lạnh lùng trả lời:
“Tác phong của Cực Âm lão ma mấy năm làm đệ tử như chúng ta còn không biết sao chứ? Chỉ sợ ta bên này đem đồ giao cho ngươi, bên kia liền bị hắn giết.
Hơn nữa ……”
“Hơn nữa cái gì?” Ô Sửu nhíu mày hỏi.
“Hơn nữa ngươi nghĩ rằng ngươi có thể làm chủ hay sao? Lão quái vật, ngươi cũng không cần ẩn trốn, nhanh hiện thân đi!”Người trung niên lạnh lùng nói.
Nghe xong lời này, Hàn Lập và các tu sĩ như bị một cú sốc, vội vàng nhìn ra chung quanh, chẳng lẻ Cực Âm lão tổ ở nơi này ?
nhưng bốn phía vẫn yên tĩnh như thường, không có gì dị thường xuất hiện.
Các tu sĩ có chút hoài nghi, lại nhìn người trung niên cùng Ô Sửu.
“Ngươi muốn làm cái quỷ gì? Ta sao không thể……”
Ô Sửu cũng có chút ngạc nhiên, nhưng chỉ nói được nửa câu thì thần sắc liền thay đổi, bắt đầu lộ ra vẻ cổ quái.
Hắn dùng loại thần sắc này giương mắt nhìn người trung niên, một lát sau quỷ dị cười. ” Tốt, tốt! Không hổ là một trong những đệ tử năm đó được ta coi trọng nhất, chỉ cần liếc mắt liền nhìn ra thân phận lão phu.”
Trong lúc nói chuyện, khuôn mặt Ô Sửu bắt đầu trở nên mơ hồ vặn vẹo, méo mó, trong chốc lát mọi người ở đây kinh ngạc thấy hắn biến thành một lão già xấu xí, nhỏ gầy, hai mắt híp lại.
Thấy vậy, bọn người Hàn Lập cảm thấy lạnh sống lưng.
“Phụ thân (phụ hồn vào thân thể người khác)! Ta đã biết ngươi sao có thể đem sự tình trọng yếu giao cho một vãn bối đi làm, phải tự mình đến đây, bất chấp đây không phải bản thể của ngươi.” Người trung niên thần sắc khẩn trương hướng lão già nói, thanh âm thấp xuống.
“Đồ đệ ngoan, ngươi dám cùng vi sư động thủ hay sao?”
Lão già mới xuất hiện trên môi động đậy một chút, trong bụng phát ra thanh âm cực kỳ bén nhọn, đập vào tai làm mọi người đau đớn, không kìm được lui lại mấy bước.
“Hừ! Đồ đệ? Năm đó ngươi đối với chúng ta giết chết chỉ bằng một ý niệm khi có chút không vâng lời, thậm chí còn muốn trừu thần luyện hồn, có từng xem chúng ta là đồ đệ đâu.
Bất quá chỉ là nô lệ của ngươi mà thôi! Hơn nữa, ngươi hiện tại thi triển phụ thân thuật, nhiều lắm cũng chỉ phát huy được ba phần tu vi, ta có gì mà không dám!” người trung niên lạnh giọng nói, sau đó hai vung tay lên, quỷ đầu trước người khoách đại, trong chớp mắt càng dữ tợn, đáng sợ hơn.
Tử Linh tiên tử cùng bọn tu sĩ Hàn Lập bị cục diện quỷ dị này chấn trụ, trong nhất thời thần sắc khác nhau!
Lão giả khi nghe xong lời của người trung niên, không tức giận, ngược lại nhàn nhạt nói
“Tốt, nếu là trăm năm trước, ngươi nói những lời này thì rất đúng ! Bằng ba phần tu vi của ta, muốn tróc nã bắt sống ngươi thật có chút khó khăn, nhưng hiện tại ……”
Nói tới đây thì hắn lộ ra một tia cười trào phúng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tầm Tần Ký [Dịch] Tầm Tần Ký](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Tam-Tan-Ky-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Trường Sinh Giới [Dịch] Trường Sinh Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Truong-Sinh-Gioi-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Ta Có 90 Nghìn Tỷ Tiền Liếm Cẩu [Dịch] Ta Có 90 Nghìn Tỷ Tiền Liếm Cẩu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ta-Co-90-Nghin-Ty-Tien-Liem-Cau-Audio-Truyen.jpg)





