Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 74 : Sinh Ý Của Cố Đông Chủ (c366-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 366: Sinh Ý Của Cố Đông Chủ
Trường Thanh nói tiếp: “Cư trú trên các đảo là những phàm nhân như lão hủ ,còn lại hoặc là lao dịch,hoặc là đồng dạng chưa nộp linh thạch, nếu không sẽ không cho phép ở lại trên đảo.
Bởi vì các đảo nhỏ còn lại cũng được các tiên sư bày ra tiên thuật, không cần sợ yêu thú cùng thiên phong đến đánh lén, giúp phàm nhân chúng ta có thể yên tâm cư trú .
Hơn nữa các tiên sư thần thông quảng đại, phàm nhân chúng ta có việc đi xa trên biển thì phần lớn cũng cố hết sức mời hai vị theo cùng thuyền.
Như vậy, chẳng may gặp phải yêu thú trên biển cũng có thể có cơ hội sống sót.
Đương nhiên mấy tiên sư được mời đi này đều tự do, không bị quản lý”.
“Thiên phong?” Hàn Lập nghe thấy từ ấy,trên mặt hiên lên một tia nghi hoặc.
Trong số yêu thú hắn biết, “Thiên phong” này là cái gì, hắn thật sự chưa nghe nói qua.
“Địa phương trước kia của tiên sư không có Thiên Phong tập kích hay sao?” Lão giả lộ ra vẻ kỳ quái.
“Địa phương ta trước kia tu luyện đích xác chưa thấy qua Thiên phong! Rốt cuộc thiên phong là cái gì mà có thể ví với yêu thú thế?” Hàn Lập thản nhiên nói, bộ dáng như không thèm để ý.
Nghe Hàn Lập nói thế, Vương Trường Thanh tuy trong lòng có chút hồ nghi nhưng vẫn thành thật giải thích.
“Thiên Phong, Yêu thú , Quỷ vụ, được xưng là tam đại thiên tai của Thất Tinh Hải chúng ta.Yêu thú không cần phải nói, tiên sư khẳng định biết nhiều hơn so với tại hạ.
Yêu thú trên biển đại bộ phận đều có thân thể vô cùng khổng lồ, còn tinh thông yêu thuật thủy thuộc tính.
Phàm nhân chúng ta khẳng định không có biện pháp đối phó chúng, cũng chỉ có các tiên sư mới có thể đánh chết chúng nó”.
“Mà Thiên phong thì xuất hiện hàng năm hai lần trong Thất Tinh Hải , tạo thành cơn lốc di chuyển đến chỗ khác.
Nơi nó đi qua đều là sóng biển ngập trời, nhà hủy người chết.
Kể cả ở trên đảo có tiên thuật phòng hộ, phàm nhân chúng ta khẳng định vẫn lành ít dữ nhiều.
Hơn nữa nghe nói, cho dù các tiên sư một khi bị cuốn vào trong Thiên phong, muốn thoát thân cũng cực kỳ khó, thậm chí cũng có thể táng thân trong đó” Vương Trường Thanh nói về việc này thì trên mặt lộ ra vài phần e ngại.
“Quỷ vụ kia là thiên tai gì?” Hàn Lập thần sắc bất động tiếp tục hỏi.
Phải tìm hiểu thật tốt về tam đại thiên tai này, vạn nhất gặp phải cũng có thể đề phòng!
Nhưng nghe được Hàn Lập vừa hỏi như vậy, lão giả rốt cuộc khẳng định, vị tiên sư trước mắt này thực sự chẳng biết tí gì đối với sự việc trên biển, ngay cả quỷ vụ thần bí nhất trong tam đại thiên tai cũng không hề biết.
Thực không biết vị tiên sư này luôn luôn tu luyện tại nơi nào ? Chẳng lẽ là từ lục địa đến đây? Nhưng đây là Loạn Tinh Hải cơ mà, phụ cận trừ hải vực khác, làm gì có cái đại lục nào ?
Cố nén kỳ quái trong lòng xuống, Vương Trường Thanh không dám chậm chạp, tiếp tục giảng thuật cho Hàn Lâp:
“Quỷ vụ trong Thất Tinh Hải tam đại thiên tai là đáng sợ nhất và cũng là thần bí nhất.
Nghe nói đó là hắc sắc vụ khí (sương mù màu đen) thường xuyên lang thang bất định trên mặt biển, chẳng những phàm nhân chúng ta gặp nó phải chết không nghi ngờ, cho dù các tiên sư gặp nó cũng trốn không kịp.
Bởi vì cứ là vật sống bị vây vào trong vụ khí, cho tới bây giờ chưa từng trở ra.
Các tiên sư cũng không ngoại lệ ! Chẳng qua vụ khí này tuy lợi hại nhưng nhiều lắm cũng chỉ xuất hiện tại một chỗ nào đó mà thôi, mà không xuất hiện gần sát với các đảo lớn.
Chỉ cần nhanh chóng né tránh cũng có thể bảo toàn tánh mạng, cho nên tuy đáng sợ, nhưng ngược lại là thứ giết người ít nhất trong tam đại thiên tai” Lão giả nói xong, toát ra thần sắc may mắn.
Hàn Lập nghe đến đó, trong lòng lại bắt đầu xem xét.
“Địa phương quái quỷ gì vậy? Nếu nói như vậy, kế hoạch tùy tiện tìm một chỗ có linh khí trên tiểu đảo, một mình tu luyện của mình thất bại rồi.
Nếu không sau này chính mình đụng phải Thiên phong hay Quỷ vụ sẽ chết rất oan uổng”.
Hàn Lập có chút buồn bực!
Thấy sau khi nghe được mấy lời này của mình, trên mặt Hàn Lập có chút không vui, lão giả bắt đầu trở nên bất an.
“Chẳng lẽ mình có lời gì đắc tội tiên sư đại nhân ?”
Khi lão giả còn đang suy tư , Hàn Lập sau khi thoáng trầm ngâm lại bắt đầu hỏi: “Vừa rồi vị Cố đông chủ kia vì sao muốn cho ta đi Khôi Tinh Đảo cư trú như vậy? Hơn nữa hiện tại thuyền này phải đến đảo ấy làm ăn gì sao?”
Hàn Lập giương mắt nhìn vào gương mặt lão giả, nhìn không ra vẻ hỉ nộ gì.
Thấy biểu tình như thế của Hàn Lập, lão giả trong lòng nhảy mạnh một chút, không khỏi lộ ra vài phần do dự.
Thấy cảnh này , Hàn Lập nghi hoặc trong đó còn ẩn chứa điều gì khác, thần sắc chậm rãi nói: “Vương tiên sinh yên tâm đi, ta hỏi như vậy là vì muốn biết rõ ràng nguyên ủy sự tình.
Dù sao ta rốt cuộc cũng không thể tùy tiện đáp ứng yêu cầu của Cố đông chủ trong khi không hề biết điều gì? Nếu nói thật sự cần tại hạ giúp việc gì , ta cũng không phải không thể đi Khôi Tinh Đảo một chuyến”.
Vương Trường Thanh nghe Hàn Lập nói như vậy, biết không nói thật không được, nếu không đắc tội lớn với vị tiên sư này, khẳng định mình sẽ không có kết quả tốt.
Vì thế,hắn sau khi ho khan một tiếng, run rẩy cười bồi nói: “Tiên sư ngàn vạn lần chớ trách lão hủ, kỳ thật sự tình này cũng không có gì phải giấu giếm, chỉ là tiên sư lúc trước không hỏi đến mà thôi”.
Nghe xong loại từ ngữ trốn tránh này , trong lòng Hàn Lập càng có ý xem thường .
Nhưng lão giả lại lập tức nói ra nguyên do của sự tình.
Thì ra, thuyền này đích thật là vừa mới hoàn thành một chuyến sinh ý, đang trên đường trở lại Khôi Tinh Đảo.
Vị Cố động chủ này cũng không phải phàm nhân sinh ra và lớn lên ở Khôi Tinh Đảo mà là người sinh ra ở đảo phụ cận Khôi Tinh Đảo.
Nhưng là về sau gia đình hắn sinh ý phát tài, chuyển sang Khôi Tinh Đảo sinh sống.
Bởi vì sinh ý kiếm tiền chân chính phải đem hàng hóa sang các đại đảo khác giao dịch mua bán.
Mà loại mua bán này chỉ có thể do phàm nhân của Khôi Tinh Đảo mới có thể làm, thân phận của phàm nhân trên chủ đảo và phàm nhân trên đảo phụ cận vì thế mà cũng bất đồng.
Mà Cố đông chủ , vốn làm sinh ý chính là buôn bán giữa các đảo phụ cận, sau khi sang chủ đảo tự nhiên sinh ý càng tiến thêm một tầng.
Nhưng là sau khi gia đình hắn đến ở chủ đảo, vị Cố đông chủ này mới ngạc nhiên phát hiện nguyên lai loại sinh ý giao dịch đường dài này thực không phải tùy tiện có thể gia nhập mà đã sớm bị tiên sư trên đảo hoạch định thành những phân ngạch nhất định rồi.
Chỉ có thể cho mười hộ gia đình trên đảo làm thứ bạo phú sinh ý này.
Hơn nữa, mười hộ gia đình này cũng không phải là cố định không thay đổi mà là do mỗi ba năm một lần cử hành tỷ thí đấu pháp để tuyển ra.
Nếu người khác đối với sinh ý này muốn xen chân vào phải mời một gã tiên sư đến tiến hành tiên thuật khiêu chiến, chỉ có khiêu chiến thành công đối với người lần trước có được tư cách này , mới có thể đạt được sự đồng ý để làm việc giao dịch này.
Cố đông chủ vừa nghe xong tin tức này, nhất thời sợ hãi.
Bởi vì hắn trước kia làm đều là buôn bán đường gần, căn bản sẽ không gặp yêu thú, cũng không cần tu tiên giả theo, cho nên nhận thức với tu tiên giả thực sự ít đến đáng thương.
Hăn vốn định sau khi sinh ý tới tay , liền xuất một số tiền lớn mời một vị.
Tuy nhiên, bây giờ không còn đủ thời gian nữa.
Bởi vì khi hắn nhận được tin tức này thì vừa lúc gần ngày thi đấu tam niên đấu pháp không xa.
Làm sao có thời giờ cho hắn chậm rãi liên hệ tìm kiếm chứ !
Phải biết rằng, tiên sư trên Khôi Tinh Đảo tuy đông , nhưng tu tiên giả phần lớn tâm cao khí ngạo, tu tiên giả nguyện ý làm việc cho phàm nhân vốn ít đến đáng thương, hơn nữa phần lớn đều là cùng mấy phàm nhân này có chút quan hệ xa gần mới có thể ra tay giúp đỡ.
Mà một số ít tiên sư khác vốn có thể ra tay, lại đều cũng quen biết hoặc ít hoặc nhiều với mười tên tiên sư này , cũng ngại không muốn ra tay khiêu chiến.
Cho nên Cố đông chủ trong khoảng thời gian ngắn, căn bản không tìm thấy tu tiên giả tại Khôi Tinh Đảo nguyện ý ra tay.
Bất đắc dĩ, hắn đành phải nhân cơ hội vận chuyển hàng hóa trở lại đảo nơi mình sinh ra, muốn mời một vị tu tiên giả có chút quan hệ quen biết ra tay tương trợ.
Không nghĩ tới vị tiên sư này vừa mới xuất môn đi xa.
Bây giờ vị Cố động chủ thực chỉ biết trợn mắt ra mà nhìn.
Mà hôm này , vị tu tiên giả nơi khác đến Hàn Lập này đang ở trên thuyền của hắn, có thể nào không khiến cho vị Cố đông chủ đang tìm không ra tu tiên giả này vui mừng sung sướng đây.
Tuy không biết tu vi của Hàn Lập thế nào , nhưng so với việc buông tha cơ hội lần này rồi phải đợi thêm ba năm nữa tốt hơn rất nhiều a !
Cho nên , hắn mới cực lực mượn sức Hàn Lập, muốn cho Hàn Lập thay hắn ra tay một chút.
Hàn Lập nghe xong mấy lời này, hoàn toàn hết chỗ nói.
Hắn ngay từ đầu nghe nói tu tiên giả có thể bị phàm nhân thuê để ra biển đã cảm thấy không thể tin nổi.
Mà hôm nay, vì cái tư cách buôn bán mà phải vô cớ đấu pháp, điều này thực sự làm cho Hàn Lập trong lúc nhất thời khó có thể tiếp nhận.
Xem ra, tu tiên giả tại địa phương này tuy vẫn là quần thể cao cao tại thượng nhưng đối với phàm nhân lại không giống Thiên Nam căn bản khinh thường không kết giao, ngược lại hai bên lại có quan hệ rất phức tạp .
Chẳng qua , muốn hắn vì tư cách buôn bán của Cố đông chủ mà ra tay cùng người ta tương tranh đấu pháp, việc này miễn đi.
Hắn không muốn hạ thấp mình như vậy.
Nhưng trong lòng hắn vẫn còn một điều nghi hoặc, liền nhẹ nhàng cười, chậm rãi hỏi: “Vương tiên sinh, tại hạ kiến thức quá ít, còn có một vấn đề muốn thỉnh giáo một chút.”
“Tiên sư có điều gì khó hiểu, xin mời cứ hỏi đi, lão hủ nhất định hết sức giải đáp!” Lão giả vội vàng cung kính nói.
“Tại hạ có điểm không hiểu được! Nếu là trên các đảo cần vận chuyển hàng hóa , cần gì giao cho phàm nhân các ngươi làm? Các tiên sư chẳng lẽ không có loại pháp khí túi trữ vật hay sao? Bằng vào cái này phi hành vận chuyển, không phải vừa nhanh vừa an toàn sao?”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 367: Bảo Nhân Dữ Định Cư
Vương Trường Thanh nghe Hàn Lập hỏi như thế,trên mặt lộ ra vẻ cười khổ: “Tiên sư nói đùa, túi trữ vật chư vị tiên sư tuy có một ít, nhưng tiên sư đều vô cùng quý trọng , làm sao có thể dùng để chứa chút tục vật của phàm nhân chúng ta được.
Hơn nữa, mỗi lần giao dịch , các đảo lớn đều dùng rất nhiều thuyền mới chứa nổi hàng giao dịch , túi trữ vật của các tiên sư tuy vô cùng thần diệu, nhưng cũng không chứa được bao nhiêu.
Các vị tiên sư càng sẽ không làm loại việc có thân phận như khuân vác này”.
Vương Trường Thanh cẩn thận giải thích cho Hàn Lập.
Nghe xong lời này , Hàn Lập gật gật đầu không nói, mắt hơi nheo lại , chìm vào trong trầm tư.
Sau nửa ngày ,hắn mới thản nhiên nói: “Việc Cố đông chủ muốn ta ra tay giúp hắn, tại hạ vô năng vi lực (không có năng lực).
Bởi vì tu vi tại hạ thật sự không cao, nếu đáp ứng cũng chỉ tự chuốc lấy nhục mà thôi, hay là mời Vương tiên sinh hồi bẩm lại với Cố đông chủ, cho hắn thỉnh vị khác cao minh hơn! Mà xin quý thuyền mang ta đến khu vực Khôi Tinh Đảo, ta sẽ đưa một ít linh thạch làm thù lao”.
Hàn Lập nói rất chậm, rất rõ ràng , nhưng thanh âm càng lúc càng lạnh lùng.
Lão giả nghe xong mấy lời cự tuyệt này, sắc mặt trở nên tái nhợt.
Tiếp theo, liền cầu xin Hàn Lập: “Tiên sư đại nhân, người hãy giúp gia đình Đông chủ đi! Phải biết rằng Cố đông chủ vì muốn có được sinh ý này, chỉ riêng chiếc thuyền chở người này cũng đã tiêu phí không ít.
Hơn nữa vì đạt được tư cách khiêu chiến, Cố đông chủ còn phải hao phí một số lượng linh thạch lớn.
Nếu không có được tư cách buôn bán giữa các đại đảo, Cố gia nhất định sẽ phá sản.
Mấy người làm công chúng ta cũng sẽ mất đi việc làm, chỉ có thể ra đường kiếm sống”.
Lão giả vẻ mặt khẩn cầu nói
“Tu vi tại hạ đích xác yếu kém, hơn nữa cũng không muốn vừa đến Khôi Tinh Đảo, liền ngay lập tức dính vào chuyện thị phi!” Hàn Lập không hề biểu tình lắc lắc đầu, rõ ràng cự tuyệt.
Vương Trường Thanh thấy Hàn Lập tâm ý đã quyết , thanh âm cũng có chút nghiêm lại, liền không dám lại tiếp tục khuyên bảo, chỉ có thể nâng cao tinh thần cùng Hàn Lập tán gẫu về tập tục một ít địa phương mà Hàn Lập cần biết.
Nửa canh giờ sau, Hàn Lập thấy tinh thần lão giả có chút mệt mỏi, liền bảo lão giả về phía trước nghỉ ngơi, ngày mai lại tới dạy hắn một ít ngôn ngữ địa phương.
Vương Trường Thanh sớm cảm thấy mệt mỏi, thấy Hàn Lập nghĩ cho mình như thế , cũng không chối từ, lui ra ngoài.
Hàn Lập sau khi nhìn lão giả cung kính đia ra ngoài sau cánh cửa gỗ , không khỏi khẽ thở dài một hơi.
Trên người hắn tuy có nhiều thứ linh dược kích thích, thậm chí có linh dược có tác dụng lớn với thân thể phàm nhân, nhưng không có ý tứ lấy ra cho lão giả phục dụng.
Tại một địa phương lạ lẫm, tốt nhất là dấu diếm thật kỹ! Nếu không sẽ có thể mang đến những phiền toái không cần thiết.
Thậm chí nếu có họa sát thân cũng không quá ngạc nhiên.
Sau khi nghĩ vậy, Hàn Lập khoanh chân ngồi trên giường, sau đó từ trên người lấy ra một bình “Hoàn Long Đan”, đem một viên cho vào miệng, bắt đầu luyện khí.
Hắn nhất định phải sớm khôi phục tu vi mới được.
Dù sao, vô luận địa phương nào của tu tiên giới cũng là lấy thực lực để nói chuyện !
Hàn Lập đả tọa được một lát, ngoài cửa liền khẽ truyền đến tiếng bước chân .
Hàn Lập tuy không có mở cửa , nhưng thần thức lại sớm đi ra ngoài, đem cảnh vật ngoài cửa hết thảy chiếu vào trong đầu.
Ngoài kia là lão giả Vương Trường Thanh đang quay trở lại, phía sau còn đi theo vị Cố đông chủ kia, mang bộ dáng tâm sự chồng chất.
Hàn Lập bắt đầu nhíu mày.
Xem ra phiền toái đến rồi đây! Hiển nhiên vị Cố đông chủ này còn chưa từ bỏ ý định, lại đến dây dưa với mình.
Nếu còn là ở Thiên Nam, Hàn Lập đã sớm một câu lạnh như băng quát bảo đối phương dừng lại, không cho hai người này tiến vào trong phòng.
Nhưng hiện tại mới tới một nơi lạ lẫm này, không cần có vẻ xa lánh người khác như thế.
Nghĩ vậy, Hàn Lập không đợi hai người tiến lên gõ cửa, liền bình thản lên tiếng nói: “Mời hai vị vào ! Trên cửa không khóa !”
Cố đông chủ và Vương Trường Thanh vừa nghe thanh âm Hàn Lập vang lên bên tai liền hoảng sợ.
Nhưng lập tức ý thức được tiên sư đại nhân bên trong gọi bọn họ đi vào.
Vì thế vội vàng sửa sang lại y phục, cung thanh đáp ứng một tiếng rồi đẩy cửa đi vào.
Hàn Lập lúc này đã rời khỏi giường , đang chắp tay sau lưng đứng ở trong phòng.
“Tiên sư đại nhân, Cố đông chủ muốn tự mình cùng ngài bàn chuyện kia, muốn mời tiên sư đại nhân cho đông chủ một cơ hội để ngài giúp ông ấy được không ?” Vương Trường Thanh lúc trước cùng Hàn Lập tiếp xúc qua một ít, dĩ nhiên biết vị tiên sư này thật sự không phải người ngu ngốc, liền trực tiếp đem ý định đến đây nói ra.
Nghe xong lời này, Hàn Lập liếc mắt nhìn lão giả, nhoẻn miệng cười nói: “Đương nhiên có thể! Chẳng qua , ngươi tốt nhất khuyên vị Cố tiên sinh này không nên quá hy vọng!”
Hàn Lập lộ ra một bộ dáng không sao cả mà nói.
Nghe Hàn Lập nói vậy, Vương Trường Thanh lộ ra vẻ hơi xấu hổ, nhưng vẫn hướng về phía trung niên nhân giải thích chi tiết một chút.
Trung niên nhân sau khi nghe xong, thần sắc biến đổi nhưng lập tức trở nên trịnh trọng hướng về lão giả nói mấy câu, làm Vương Trường Thanh ngây ra một chút, trên mặt lộ vẻ cổ quái.
Mà Hàn Lập ở bên cạnh vẫn nhìn một cách bàng quan, trên mặt không có gì khác thường.
“Tiên sư đại nhân ! Đông chủ của chúng ta nói, chỉ cần tiên sư ra tay hỗ trợ, bất luận sự thành hay không , Cố gia cũng nguyện ý đem một số lượng linh thạch lớn làm thù lao.
Mà tiên sư nếu có thể giúp cho Cố gia đoạt được tư cách buôn bán giữa các đảo, Cố đông chủ thậm chí nguyện ý đem tiên sư từ đảo ngoại nhân, định cư làm đảm bảo nhân của Khôi Tinh Đảo, làm tiên sư có thể trở thành cư dân chính thức của Khôi Tinh Đảo… Quan trọng nhất là , vô luận tiên sư về sau có đảm nhiệm chức vụ hay không, Cố gia sau này trong vòng ba năm nguyện ý đem ba thành lợi nhuận của việc giao dịch phụng hiến cho tiên sư”.
Vương Trường Thanh nói xong mấy lời này thì vẻ mặt cũng có chút hoảng hốt, tựa hồ không tin nổi điều Cố đông chủ đã hứa hẹn với Hàn Lập.
Hàn Lập nao nao, sờ sờ cằm , có điểm kỳ quái hỏi: “Cái gì vậy? Tại Khôi Tinh Đảo trú chân, còn muốn cái gì đảm bảo nhân? Lúc trước, hình như ta chưa được nghe tiên sinh nói qua !”
Lời này Hàn Lập tuy nói ra cực kì ôn hòa nhưng làm Vương Trường Thanh toát một thân mồ hôi lạnh, vội vàng mở miệng giải thích:
“Tiên sư hiểu lầm rồi! Ở trên Khôi Tinh Đảo bình thường có hai loại tiên sư.
Một loại là tiên sư ở tạm thời , bọn họ sẽ không đảm nhiệm chức vụ gì trên đảo, bình thường chỉ ở lại mấy năm rồi sẽ tùy cảm hứng mà quyết định ở lại hay rời đi.
Một loại khác là người bảo hộ cho các gia đình giàu có, liền có thể làm thủ tục ở lại đảo vĩnh viễn.
Loại tiên sư này hàng năm chẳng những chỉ phải nộp rất ít tiền và linh thạch, mà cũng chỉ có bọn họ mới có tư cách đảm nhiệm chức vụ trên đảo, có thể tham gia Linh Địa tranh đoạt đại hội mười năm một lần trên đảo.
Ai đoạt được sẽ chiếm được nơi có linh khí đậm đặc nhất để tu luyện.
Mà bởi vì người ngoài đảo muốn tìm được người bảo hộ trên Khôi Tinh Đảo thực sự không phải chuyện đơn giản.
Cho nên lão hủ nhất thời sơ sẩy, không đề cập việc này với tiên sư”.
Vương Trường Thanh sợ Hàn Lập hiểu lầm điều gì, một hơi nói ra hết thảy.
Nghe xong lời này , thần sắc Hàn Lập trở nên âm trầm. “Tất cả các tu tiên giả không định cư tại Khôi Tinh Đảo đều không thể có được nơi tu luyện sao?”
Hàn Lập có chút không quá tin nói.
“Không chỉ đảo này, tiên sư định cư trên đảo lân cận cũng có thể tham gia loại tỷ thí này.
Chẳng qua, bọn họ cũng chỉ có thể đến xem tranh đoạt nơi tu luyện của bổn đảo.
Mà Khôi Tinh Đảo được lấy làm chính đảo bởi vì linh mạch trên đảo chính là tốt nhất khu vực biển lân cận, linh khí nồng đậm nhất.
Linh mạch của các đảo khác kém hơn rất nhiều” Lão giả giải thích cho Hàn Lập.
Nghe xong hết thảy điều này , sắc mặt Hàn Lập âm trầm bất định.
Mấy quy đinh này rõ ràng là sách lược đem các tu sĩ tu vi cao ở lại chủ đảo.
Bởi vì đã là tu tiên giả , ai lại không muốn có nơi tu luyện linh khí sung túc.
Thậm chí nếu hắn muốn nuôi trồng linh thảo và tu luyện , cũng cần địa phương tu luyện linh khí càng nồng đậm càng tốt !
Hàn Lập cau mày , cúi đầu đi qua đi lại trong phòng vài bước, rồi khoanh tay nhìn nhìn trung niên nhân họ Cố đang mang vẻ mặt chờ đợi.
Nhìn thấy vẻ mặt vị Cố đông chủ này như vậy, Hàn Lập thở dài, chậm rãi nói: “Các người cho ta biết phải khiêu chiến tiên sư tu vi như thế nào, nếu nói thật sự có khả năng đối phó, ta sẽ phá lệ ra tay một lần !”
Hàn Lập lộ ra bộ dáng bất đắc dĩ, bộ dáng như là nể mặt hai người mới ra tay.
Vương Trường Thanh nghe vậy mừng rỡ, vội vàng đem việc này giải thích cho trung niên nhân, làm đối phương cũng lộ ra vẻ mặt mừng như điên.
Mà Hàn Lập sau khi nói xong , trong lòng thầm nghĩ:
“Nếu trong mấy vị tiên sư kia không có tu sĩ Trúc cơ kỳ, cho dù với tu vi hiện tại của mình, ỷ vào lợi thế khôi lỗi và pháp khí , chắc không có vấn đề gì! Từ đó có thể bắt đầu tu luyện Tam chuyển trọng nguyên công kia tại Khôi Tinh Đảo.
Đương nhiên ,Thân Ngoại Hóa Thân và Đại Diễn Quyết cũng phải tu luyện mới được.
Đây chính là lợi khí bảo mệnh về sau mà”.
Bốn ngày sau, chiếc thuyền rốt cục đã tới Khôi Tinh Đảo trong tiếng hoan hô của người trên thuyền.
Hàn Lập được Cố đông chủ và Vương Trường Thanh dẫn đi, hưng phấn trùng trùng giúp cho Hàn Lập làm một ít thủ tục trên đảo.
Dù sao một vị tu tiên giả lạ lẫm đến đảo này, nhất định phải thông tri cho cảng khẩu một tiếng, như vậy mới không bị hiểu nhầm thành một tên xâm nhập giả có ác ý.
Chẳng qua, Hàn Lập đi theo phía sau hai người , im lặng đánh giá cảng khẩu này, hết thảy làm cho hắn có một cảm giác chính là nơi đây rất lớn!
Vô luận về số lượng các con thuyền, hay là thể tích thuyền , căn bản không phải tiểu bến tàu của Thiên Nam có thể so sánh được.
Cự thuyền thần kỳ của Cố đông chủ lớn như vậy nhưng trên bến tàu này lại đậu liên tiếp sáu , bảy chiếc như thế.
Còn mấy thuyền nhỏ khác thì nhiều vô kể.
Hàn Lập ước chừng, cả bến tàu cũng có thể có hai ba trăm chiếc.
Cho nên đám người đi đi lại lại trên thuyền, dưới thuyền lại càng nhiều hơn.
Làm cho Hàn Lập lần đầu tiên cảm giác được, cái gì là người đi kẻ lại như nước.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 368: Trang Viên
Chẳng qua Hàn Lập cũng đồng thời lưu ý số lượng phàm nhân, loáng thoáng cảm ứng được hơi thở của nhiều tu tiên giả tại cảng khẩu, xem ra những người này là tu tiên giả chuyên môn phụ trách trật tự cảng khẩu.
Hàn Lập vừa suy nghĩ vừa mang theo Khúc Hồn, đi theo hai người Cố đông chủ tới trong một thạch ốc bên cạnh cảng khẩu.
Trong phòng bố trí phi thường đơn giản , trừ một cái bàn gỗ và một chiếc ghế dựa ra , chỉ có một lão giả sắc mặt khô gầy, vàng vọt đang ngồi ở nơi đây nhắm mắt dưỡng thần.
Sau khi nghe thấy thanh âm bọn Hàn Lập vào , vị tiên sư này mới giương đôi mắt ra.
Nhất thời một luồng hàn quang từ trong mắt bắn ra.
Hàn Lập thấy vậy trong lòng rùng mình, người này là một gã Trúc cơ kì tu sĩ, hơn nữa bộ dáng tựa hồ pháp lực không hề dưới mình lúc trước.
Vị lão giả mặt vàng này sau khi trực tiếp bỏ qua Cố đông chủ và Vương Trường Thanh mà đem ánh mắt đảo qua trên người Hàn Lập và Khúc Hồn, phát hiện tu vi của Hàn Lập chỉ là vài tầng Luyện khí kì, liền khôi phục lại biểu tình dương dương, nhưng Hàn Lập lại chú ý tới việc người này tựa hồ rất hay liếc mắt xem xét Khúc Hồn.
“Mấy người các ngươi có việc gì ? Nhanh nói ra đi, không cần quấy rầy ta nghỉ ngơi” Vị này hữu khí vô lực nói, trên mặt toát ra vẻ không kiên nhẫn.
Hàn Lập bởi vì có khả năng nhớ rất tốt, đã theo Vương Trường Thanh học qua ngôn ngữ bản địa một thời gian, tuy vẫn không thể nói được nhưng miễn cưỡng cũng có thể nghe hiểu được ý tứ người khác.
Chẳng qua, bởi vì hắn không hề có chút kinh nghiệm giao tiếp nào với tu sĩ nơi đây nên cũng không mở miệng nói lung tung cái gì, chỉ mỉm cười nhìn hai người Cố đông chủ cùng vị tu sĩ kia giao thiệp.
Chỉ thấy Cố đông chủ cung kính kêu một tiếng “Dương tiên sư”, tiếp theo tiến lên trước mặt tu sĩ mặt vàng kia, thấp giọng nói vài câu gì đó, sau đó quay đầu lại chỉ vào Hàn Lập, tựa hồ giải thích lai lịch của hắn , tiếp theo lại đặt vào tay vị này vài khối linh thạch.
Sờ sờ linh thạch trên tay, thần sắc vị “Dương tiên sư” này dịu đi rất nhiều.
Tiếp theo sờ trên người một cái , lấy ra một khối ngọc bài màu xanh biếc, hất hàm hỏi Hàn Lập: “Ngươi tên gì ?”
“Hàn Lập !” Hàn Lập thật lưu loát nói ra tên của mình, còn đối phương giải thích thành cái văn tự gì, hắn không quan tâm.
Trên tay Dương tiên sư lục quang chợt lóe, hoàn toàn bao bọc ngọc bài lại trong đó.
Một lát sau, hào quang tan hết, từ trên ngọc bài xuất ra hai phù hào (dấu hiệu, hoa văn) cổ quái mà Hàn Lập không nhận ra được.
Sau đó, lão giả mặt vàng nhấc tay lên , ném ngọc bài cho Hàn Lập.
“Thẻ bài này phải bảo quản cho thật tốt.
Nếu bị mất phải đến ngay chỗ ta lĩnh cái khác, nếu không sẽ bị dựa theo luật của Khôi Tinh Đảo mà trị tội như kẻ xâm nhập.
Đương nhiên nếu nói ngươi về sau định cư nơi đây thì ngọc bài này không cần đến, sẽ bị thu trở về.
Đương nhiên luyện thi (chỉ Khúc Hồn) phía sau ngươi thì không cần” Sau khi nói xong mấy lời này, vị tiên sư này liền không hề để ý đến ba người, lại bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Cố đông chủ tự nhiên ý thức được lập tức lui ra ngoài.
Nhưng Hàn Lập đối với việc người này nhìn ra thân phận chân thật của Khúc Hồn có chút để ý, sau khi liếc mắt nhìn một lúc, cũng không tiếng động rời ra ngoài.
Sau khi Hàn Lập đi ra ngoài không bao lâu, vị Dương tiên sư này lại mở hai mắt ra, có chút không hiểu thì thào lẩm bẩm:
“Luyện thi này thực có chút cổ quái, rõ ràng là tử thi hoàn toàn, sao còn có linh khí phát tán ra bên ngoài đây ? Chẳng lẽ là một loại Luyện thi thuật mới?”
Tiếp theo, lão giả mặt vàng lại bắt đầu chìm vào trong trầm tư….
Mà bên ngoài, Cố đông chủ sau khi xuất cảng liền thuê một cỗ thú xa (xe thú) do hai con quái thú nửa trâu nửa dê kéo, mang theo Hàn Lập đi dọc theo một đại lộ trên đảo.
Trên đường, loại xe này nhiều như lông trâu, có vẻ rất nhộn nhịp.
Nhưng sau khi chiếc xe xuyên qua vài tiểu trấn sạch sẽ náo nhiệt, loại xe này rõ giảm đi rất nhiều, thậm chí sau khi quành vào vài đường nhỏ, người và xe gặp được trên đường lưa thưa không có mấy.
Sau khi vội vã đi như vậy nửa ngày, chiếc xe rốt cuộc cũng đến một nông trang rộng mười mấy mẫu.
Trước nông trang có rất nhiều chủng loại nông tác vật (cây trồng nhà nông) kỳ quái mà Hàn Lập chưa bao giờ thấy qua.
Có loại thực vật ngũ cốc, trông giống như cây lúa nhưng lá cây vừa thô lại vừa dẹt , có màu hồng tím, còn tản ra mùi thơm nhàn nhạt.
Có loại thực vật rau xanh , ngoại hình cực kì giống bắp cải nhưng bắp cải của Thiên Nam làm gì có cái nào lớn bằng nửa người hơn nữa ở giữa còn có một vài đóa hoa nhỏ màu lam như vậy đâu..
Ở nơi trồng mấy cây rau này có mười mấy người bộ dáng nông phu loay hoay trồng trọt.
Một khung cảnh nông viên thật an tường!
Hàn Lập đang có cảm giác mới mẻ khi nhìn thấy cảnh này thì thú xa đã ngừng lại trước một tòa nhà .
Hàn Lập mang theo Khúc Hồn nhảy xuống trước, nhìn về bốn phía nơi đây.
Phụ cận tòa nhà có đủ loại thúy tùng màu xanh, hơn nữa bên cạnh còn có một tòa đồi núi không nhỏ, xung quanh cũng rất trang nhã và yên tĩnh, khá độc đáo.
Cả tòa nhà bị một bức tường đất cao hai trượng bao phủ, mà sau bức tường là một tòa trạch viện, trông mới tinh dị thường, phảng phất như mới xây không bao lâu..
“Đây là Cố gia!” Hàn Lập trong lòng thầm khen một tiếng nhưng sau khi ánh mắt cẩn thận dò xét trên cây tùng vài lần, thần sắc lơ đãng đã có biến đổi.
Bởi vì hắn kinh ngạc phát hiện ra , tại các cây tùng khắp bốn phía của tòa nhà lộ ra vài tia khí tượng của trận pháp, hiển nhiên các cây này đã bị hạ cấm chế.
Hàn Lập xem ra, mấy cái này tuy không được gọi là cái trận pháp cao minh gì, nhưng cũng đủ để vây khốn người tu tiên cấp thấp.
Hàn Lập đang chìm vào trong hồ nghi thì Cố đông chủ đã xuống xe , cười bồi nói: “Hàn tiên sư, trước hết hãy đến nhà ta nghỉ ngơi một lát đi! Ta sẽ kêu hạ nhân chuẩn bị rượu ngon đặc sản trên đảo cho ngài!”
Hàn Lập nghe xong, có chút thất thần nhìn bốn phía xung quanh, rồi cười cười trả lời: “Đến đây rồi, ta cũng không quấy rầy gia đình Cố đông chủ nữa, ở địa phương kia tạm trú một chút là được rôi.
Đợi khi xong việc rồi sẽ lại tìm một chỗ ở lâu dài”.
Nói xong lời này, Hàn Lập lấy tay chỉ chỉ phương hướng nào đó một bên.
Cố đông chủ và Vương Trường Thanh nhìn theo hướng ngón tay Hàn Lập chỉ, thấy được chỗ đồi núi cô linh kia, không khỏi hoàn toàn ngây dại.
Nhưng sau khi nhiệt tình mời vài lần nữa không có kết quả, đành phải tùy ý để vị tiên sư có chút quái dị này chầm chậm đi lên núi.
Hai người bọn họ bất đắc dĩ sau khi liếc mắt nhìn theo đành đi vào tòa nhà.
Hàn Lập mang theo Khúc Hồn dọc theo một con đường khá lớn bên sườn núi lên đến một mô đất trên đỉnh núi, sau đó từ trên nhìn xuống Cố gia trang dưới chân núi.
Chỉ thấy, Cố đông chủ đang được một đám nam nam nữ nữ xúm xít xung quanh đi vào một gian cự trạch trung tâm trang tử.
Sau đó đám người liền tự động tản ra, chỉ còn có vài người có chút thân phận , ăn mặc hoa lệ đi theo tiến vào trạch viện.
Hàn Lập khẽ nhếch mép rồi xoay người lại làm việc của mình.
Hắn trước tiên tìm một vùng đất bằng phẳng ở lưng chừng núi.
Tiếp theo nhanh chóng chọn ra vài cây tùng to , xuất pháp khí nhanh chóng chia nhỏ mấy cây đó, sau đó Khúc Hồn làm việc.
Nửa canh giờ sau, một tòa tiểu mộc ốc đơn giản xuất hiện trên đồi núi.
Hơn nữa trong phòng đầy đủ bàn gỗ, ghế gỗ, thậm chí cả giường gỗ.
Một tháng tiếp theo , Hàn Lập ở trong phòng mỗi ngày đều phục đan , dụng dược, luyện khí đả tọa, cố gắng để sớm có ngày có thể khôi phục tu vi.
Mà Cố đông chủ và Vương Trường Thanh kia, trong thời gian này cũng đến đây vài lần, cùng Hàn Lập thương lượng một ít về việc xuất thủ khiêu chiến, sau đó không dám chậm trễ Hàn Lập tu luyện lại vội vàng rời đi.
Nhưng Cố đông chủ coi như là có lòng thành, cách một đoạn thời gian đều phái người lên núi đem một ít thực phẩm tinh mỹ lên cho Hàn Lập hưởng dụng.
Hàn Lập tự nhiên sẽ không khách khí vui lòng nhận lấy.
Trong đó có vài loại hoa quả phi thường ngon ngọt làm Hàn Lập ăn đến căng bụng, hiển nhiên là loại đặc sản hắn chưa bao giờ nhìn thấy qua.
Vào vài ngày cuối cùng của một tháng đó, tu vi Hàn Lập khôi phục đến trình độ tầng thứ năm Luyện khí kì.
Điều này tuy làm cho hắn có chút ngoài ý muốn nhưng trong lòng càng thêm vài phần chắc chắn.
Bởi vì theo như lời vị Cố đông chủ kia, tiên sư được mười hộ kia thỉnh mời cũng không phải là có những nhân vật có tu vi kinh người gì.
Trừ một vài người, còn lại đa số đều là tu vi Luyện khí kì sáu, bảy tầng, mà việc chọn đối thủ cần phải bắt thăm quyết định.
Chỉ cần vận khí Hàn Lập không phải rất tệ, việc hạ đối thủ tuyệt đối không thành vấn đề.
Hơn nữa vị Cố đông chủ này vì muốn gia tăng phần thắng cho Hàn Lập, còn sưu tầm xung quanh được hai , ba pháp khí lợi hại, muốn tăng cường thực lực cho Hàn Lập.
Khi Hàn Lập thấy vài món chỉ miễn cưỡng được tính là thượng giai pháp khí này, mặc dù trong lòng xem thường nhưng cũng phải thu lấy , làm như vậy Cố đông chủ mới có thể an tâm!
Hai ngày sau khi Hàn Lập khôi phục tu vi tầng thứ năm, Cố đông chủ và Vương Trường Thanh rốt cục vẻ mặt khẩn trương tìm đến Hàn Lập.
Hàn Lập không nói nhiều, trực tiếp lên xe do loại quái thú kia kéo thẳng đến một nơi nào đó trên đảo.
Thú xa sau khi chạy liên tiếp hai canh giờ liền đem bọn họ vào một thành thị được kiến tạo hoàn toàn bằng đá trắng.
Trước thành , ở cửa thành còn có không ít vệ binh phàm nhân trấn thủ.
Nếu có người đi ra ngoài, bọn họ sẽ không truy hỏi, nhưng người muốn vào thành phải xuất ra một khối lệnh bài giống như khối của Hàn Lập đem cho họ kiểm tra mới được.
Chẳng qua, khi Hàn Lập vào thành thì vệ binh lấy ra một cái vòng tròn bằng đồng, khua khua trên người Hàn Lập vài cái, sau khi thấy trên vòng tròn có lục quang phóng ra thì lập tức cung kính hành lễ với Hàn Lập, rồi kiểm tra lệnh bài Cố đông chủ và Vương Trường Thanh.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 369: Khiêu Chiến (Thượng)
Hàn Lập dò xét mấy vệ binh này một chút, tuy trên người không có linh lực dao động nhưng nhìn vào thân thể khỏe mạnh của mỗi người, xem ra đều phải luyện qua một ít công phu thô thiển.
Chẳng qua làm cho hắn tò mò nhất chính là cái vòng đồng kia.
Mấy vệ binh trên thân thể không có linh lực, thế nhưng lại có thể nhờ vào thứ này phân biệt được ai là người tu tiên, thật đúng là một thứ kỳ diệu.
Hàn Lập không khỏi dò xét vòng đồng đó vài lần.
Hết thảy điều này đều bị Vương Trường Thanh bên cạnh thu vào trong mắt, liền cười giải thích cho Hàn Lập:
“Kìa là Linh bàn, có thể giúp cho phàm nhân chúng ta nhận biết được thân phận của các tiên sư!”
“Linh bàn?” Hàn Lập nghe xong xưng hồ này có chút ngẩn ra, nhưng lập tức nhớ tới đích xác có một đoạn trên vòng đồng được khảm một ngọc bàn lớn bằng bàn tay, liền nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì.
Tiếp theo , Hàn Lập lạnh nhạt ngồi trên thú xa quan sát xung quanh.
Thú xa đi dọc theo một ngã tư đường của bạch thạch thành , đi về phía trung tâm.
Trên đường, người đi lại rất nhiều, hơn nữa đi đi lại lại không ngừng, lại có cả những người chạy vội , xu thế rất náo nhiệt.
Những người này quần áo đa số đều là màu trắng, những người quần áo khác cũng đều mang quần áo giản dị như màu vàng nhạt , xanh nhạt.. không có ai ăn mặc màu mè, hoa lệ cả.
Hơn nữa những người này rõ ràng có phân ra thân phận cao thấp.
Thường thường một, hai người ăn mặc cao quý đi phía trước, phía sau lại là ba , bốn người quần áo có chút rách rưới đi sát theo, hiển nhiên là thân phận hạ nhân.
Cuối cùng bởi vì người và thú xa quá nhiều, xe của bọn Hàn Lập cũng không thể không giảm tốc độ mới có thể tiếp tục đi tới.Vất vả một hồi, thú xa rốt cuộc cũng đến một quảng trường thật lớn nằm giữa trung tâm tòa thành.
Quảng trường này chiếm hơn mười mẫu, tấp nập người qua lại, Hàn Lập liếc mắt nhìn thấy nơi nơi đều là đầu người chen chúc.
Mà dòng người từ bốn phương tám hướng còn tiếp tục đổ về không ngừng.
Dọc theo bốn phía quảng trường có nhiều cửa hiệu, trong mỗi cửa hiệu đều tràn ngập người.
Tại trung tâm có một ít gian hàng tạm thời , bộ dáng cũng kín hết chỗ.
Mà những chỗ còn lại cũng có rất nhiều người, đang nhiệt tình nói chuyện, có vẻ vô cùng nhộn nhịp, náo nhiệt.
Hàn Lập nhìn thấy cảnh ấy , trong lòng hắn thoáng có chút sững sờ vì thấy đông người như thế.
Tối thiểu quảng trường này đang chứa hơn mấy vạn người.
Thú xa vào đến đây, tự nhiên không có khả năng tiếp tục tiến tới.
Cố đông chủ liền xuống xe, mang theo bọn Hàn Lập đi bộ đến bên sân một tòa nhà nhà mang kiến trúc cung điện.
Cung điện này cao khoảng vài chục trượng, rõ ràng cao hơn các kiến trúc khác nhiều.
Hơn nữa trước cửa của cung điện lớn kia còn đứng một loạt vệ binh, cầm trong tay trường mâu lấp lóe đứng thủ vệ, không cho những người khác tùy tiện lại gần nơi này.
“Hôm nay là ngày Khôi Tinh Đảo mở cửa ba tháng một lần cho nên người trong Đông Thạch thành phải đông hơn mấy lần so với trước.
Cơ bản người của muời mấy thành trấn đông bộ đều sẽ đến đây giao dịch một ít vật phẩm hi hãn bình thường khó có thể mua được” Cố đông chủ vừa tiến tới vừa quay đầu lại giải thích cho Hàn Lập.
Hàn Lập chỉ nhàn nhạt cười, đi theo đến trước cung điện.
Cố đông chủ tiến lên nói vài câu với các vệ binh thủ môn kia, vệ binh liền vung tay lên , ý bảo bọn họ có thể đi vào.
Vì thế, Cố đông chủ vội vàng tiếp đón Hàn Lập và Vương Trường Thanh, rồi đồng loạt đi vào.
Trong điện có vẻ rất âm hàn và u tĩnh.
Tại hành lang sau cửa điện có mười mấy tên xem ra có chút thân phận đang túm năm tụm ba , lại đang to to nhỏ nhỏ bàn luận gì đó.
Thấy Cố đông chủ đã đến, tất cả đều nhìn lại có chút địch ý.
Nhưng lúc này ,cánh cửa màu tím ở một nơi khác trong hành lang mở ra, từ bên trong đi ra một thanh niên áo trắng tầm hai mươi tuổi.
Người này gương mặt thanh tú trắng trẻo , bộ dáng văn nhược.
“Vị này là Cố tiên sinh sao? Những người khác đều đã đến, chỉ còn thiếu Cố gia.
Nhưng bên trong chỉ người tu tiên tham gia khiêu chiến mới có thể đi vào.
Cố tiên sinh hãy ở lại đây chờ kết quả đi!” Thiếu niên thiện ý liếc mắt nhìn Hàn Lập, rồi lễ phép nói với Cố động chủ.
Tu vi của thanh niên , dưới sự xem xét của Hàn Lập hiển lộ không thể nghi ngờ, trên dưới bốn, năm tầng Luyện khí kì, cùng với hắn bây giờ không sai biệt lắm.
Cố đông chủ thấy vậy, đành phải dùng ánh mắt hy vọng liếc nhìn Hàn Lập, sau đó trong miệng xưng “Đúng vậy” đứng lui sang một bên.
Hàn Lập thần sắc như thường theo thanh niên đi vào sau cửa gỗ.
Sau đó cửa gỗ lập tức đóng chặt.
“Ta họ Văn, đạo hữu có thể gọi ta Văn Tường.
Chẳng qua, ta chưa từng thấy qua đạo hữu, chẳng lẽ là tu sĩ mới đến Khôi Tinh Đảo chúng ta sao?” Mang theo Hàn Lập tiến vào sau cửa gỗ , thanh niên bỗng quay đầu lại mỉm cười hỏi.
“Tại hạ Hàn Lập, tháng trước mới đến Khôi Tinh Đảo!” Trải qua việc luyện tập trong khoảng thời gian này, Hàn Lập cuối cùng đã có thể nói tiếng địa phương thông thạo.
“Ha, ha, thật sự bội phục! Lấy tu vi hiện tại của đạo hữu mà dám xuất ngoại chu du, đạo hữu thật đúng là đảm thức hơn người! Tại hạ thì không được như thế, từ lúc xuất sanh trên đảo này đến nay, cũng chưa rời khỏi Khôi Tinh Đảo nửa bước” Thanh niên có chút hâm mộ nói.
Nghe xong lời này, Hàn Lập chỉ cười khẽ không nói gì.
Sau đó, Hàn Lập đi theo thanh niên đi thẳng ra một đại sảnh hình vòng tròn, bên trong có ba mươi mấy tên tu sĩ hoặc đứng hoặc ngồi mang vẻ mặt khác nhau.
“Xem ra mọi người đều đã đến, phía dưới sẽ ngay lập tức bắt đầu thi đấu ! Một trận chiến quyết phân thắng bại, chỉ cho phép đả thương người chứ không cho phép giết người, nếu không hủy bỏ tư cách thắng” Ngồi đối diện đám người là một lão giả tiên phong đạo cốt, nói cực kì ngắn gọn.
Ở trong phòng tất cả đều là tu sĩ Luyện khí kì, chỉ có một mình hắn là tu vi Trúc cơ sơ kỳ, xem ra là tu sĩ quản lí việc thi đấu này.
Mà thanh niên họ Văn tiến vào đại sảnh liền chạy nhanh đến chắp tay đứng phía sau lão giả.
Lão giả không để ý đến thanh niên mà xuất ra một cái ống ngọc màu xanh , trong ống có hai mươi mấy chiếc thẻ trúc.
“Tốt lắm, muốn khiêu chiến hãy đến lấy một thẻ, số giống nhau thì tỷ thí với nhau, người thắng mới có tư cách khiêu chiến đại diện của mười thương gia kia”.
Nghe xong lời này, ba mươi người kia đại đa số đều nhìn về phía ống ngọc kia .
Mà ống ngọc bỗng nhiên toát ra một tầng thanh quang, bọc thẻ trúc vào trong.
Thần thức những người khác tự động bị thanh quang bài xích ra ngoài, còn bị phản lại một chút ảnh hưởng, không khỏi rung động thân hình.
Những tu sĩ khác không dùng thần thức thăm dò ngọc đồng thì lộ ra vẻ vui mừng khi thấy tai họa của người khác.
Những người này chính là người tu tiên bị khiêu chiến, tự nhiên hy vọng bọn khiêu chiến như Hàn Lập càng mệt càng tốt.
Thần thức Hàn Lập vốn cường đại, mạnh mẽ phá vỡ thành quang tự nhiên không vấn đề gì, nhưng hắn cũng sẽ không làm việc gây nên sự chú ý này.
Vì thế sau khi ngơ ngác nhìn nhau, Hàn Lập đợi cho đám tu sĩ luân lưu tiếp tục lên lấy thẻ tre.
Hàn Lập ngẫu nhiên lấy ra một thẻ , thoáng nhìn thì thấy một ký hiệu màu bạc cổ quái.
Hắn không khỏi nhíu nhíu mày.
Hắn đã quên mất một việc… hắn không biết văn tự địa phương !
Nhưng Hàn Lập mặt không chút thay đổi, vẫm cầm trong tay thẻ trúc vừa mới lấy được, bộ dáng không có chuyện gì.
“Số 1!” Lão giả lạnh lùng nói một tiếng.
Lập tức có hai gã tu sĩ tay cầm thẻ trúc giống nhau đi ra
“Các ngươi sang sàn đấu bên kia tỷ thí, nơi đấy có trận pháp mạnh, không sợ pháp thuật phá hư.
Chỉ cần có thể lấy thẻ trúc của đối phương giao cho ta là thắng.
Ta sẽ không hỏi các ngươi đã dùng phương pháp và thủ đoạn gì.
Đương nhiên không thể giết chết đối phương” Lão giả không khách khí nói.
“Vâng ,tiền bối!” Hai người này cúi người thi lễ với lão giả một cái rồi đi đến hướng sàn đấu lộ thiên mơ hồ có thể thấy được phía sau đại sảnh.
Kết quả sau khi trên sàn đấu xuất hiện một trận ánh sáng màu trắng, bóng dáng hai người biến mất.
Nhưng sau một lúc, thân ảnh hai người có chút mệt mỏi lại xuất hiện trở lại trên sàn đấu.
Trong đó một người hưng phấn trùng trùng đem hai thẻ trúc giao cho lão giả, tên còn lại thần sắc ảm đạm trực tiếp đi ra khỏi đại sảnh.
“Số 2!” Lão giả lạnh như băng hô lên.
Bởi vì tu sĩ Luyện khí kỳ tranh đấu thủ đoạn có chút đơn giản cho nên rất nhanh phân ra thắng bại.
Thậm chỉ có một đôi tu sĩ vừa mới đặt chân trước tiến vào, chân sau ngay lập tức đi ra.
Vô luận người thắng hay kẻ bại cũng đều hì hì cười, cao hứng dị thường.
Điều này làm cho Hàn Lập đứng ngoài xem không khỏi có điểm kỳ quái.
“Số bảy!”
Một gã tu sĩ theo thanh âm lão giả lập tức đứng dậy, nhưng tên còn lại vẫn chậm chạp xuất hiện.
“Số bảy” Lão giả sắc mặt trầm xuống lại quát lên.
Lúc này Hàn Lập mới mang vẻ mặt giật mình đi ra, ngoài miệng vội vàng giải thích: “Tiền bối ! Thật sự không phải.
Ta vừa rồi nhìn lầm dãy số, nghĩ rằng mình là số chín!”
Lão giả căn bản không để ý Hàn Lập nói gì, không kiên nhẫn vung tay lên.
Hàn Lập liền tự giác cùng tên còn lại rảo bước hướng về sàn đấu mà đi.
Luồng bạch quang qua đi, Hàn Lập cùng đối phương xuất hiện tại một mảnh thiên địa màu trắng, không gian hơn mười trượng xung quanh, bốn phía đều là sương mù màu trắng.
“Tu vi các hạ thấp hơn so với ta ước chừng hai tầng, ta xem ra không cần đánh nữa đâu, đạo hữu trực tiếp nhận thua đi! Kẻo tại hạ nhất thời lỡ tay làm trọng thương đạo hữu!”
Trung niên tu sĩ đối diện vẻ mặt tự tin nói với Hàn Lập.
Hàn Lập nhìn vị “cao thủ” Luyện khí kỳ tầng bảy đối diện này, thấy giống mình ngay cả vòng bảo hộ đều không xuất ra , khẽ mỉm cười.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4
Chương 370: Khiêu Chiến (Hạ)
“Có gì buồn cuời chứ ? Ta chính là có lòng tốt không muốn đả thương ngươi mà thôi !”
Vị tiên sư đối diện này thấy vẻ mặt có phúc không chịu hưởng này của Hàn Lập , không khỏi trở nên tức giận, càng ra vẻ “cao nhân”.
“Không có gì! Ta chỉ là nghĩ rằng tràng tỷ thí này tựa hồ so với ta tưởng tượng có lẽ thoải mái hơn một chút!” Hàn Lập dùng mũi chân điểm điểm mặt đất phía dưới, nói ra một câu kinh người.
“Cái gì?? Ngươi dám coi thường ta như vậy!” Trung niên tu sĩ này lập tức sắc mặt đỏ bừng, khoát tay một cái, trong tay đã xuất hiện một thứ trong suốt, nhưng hắn chưa kịp xuất ra vật trong tay thì bỗng cảm thấy một bóng người xuất hiện trước mắt, tiếp theo hai mắt tối sầm, chân mềm nhũn ngã xuống đất, chẳng còn biết trời đất gì nữa.
Hàn Lập vác trung niên tu sĩ, thần sắc như thường từ bên trong đi ra.
Những tu sĩ khác trong đại sảnh gặp một màn này đều cảm thấy ngạc nhiên.
Chênh lệch tu vi giữa Hàn Lập và đối thủ, bọn họ đều biết rất rõ.
Nhưng người thắng lại là Hàn Lập, việc này thực rất ngoài ý muốn.
Nhưng cũng không phải tất cả tu sĩ đều vô cùng kinh ngạc.
Chỉ có một lão giả trên mặt nhiều chỗ băng bó là lộ ra thần sắc cực kỳ cổ quái.
Hắn thâm ý sâu sắc liếc mắt nhìn Hàn Lập, tuy không nói câu nào nhưng tựa hồ biết Hàn Lập đã ra tay như thế nào.
Hàn Lập “hắc, hắc “cười, bất động thanh sắc đem hai cái thẻ trúc đặt trước mặt lão giả, rồi đem đối thủ đang hôn mê đặt trên nền đất, xong liền đi về phía các tu sĩ chiến thắng .
Lão giả nhìn trung niên tu sĩ đang bất tỉnh dưới chân, nhẹ lắc lắc đầu, lộ ra một vẻ mặt cười mà không phải cười.
“Số tám!”
Lão giả nhìn mười tên tu sĩ không phải thượng tràng ho nhẹ một tiếng, nhàn nhạt nói:
“Kế tiếp dựa theo số hiệu để bắt đầu việc khiêu chiến, nếu là tự cảm thấy pháp lực bị tiêu tốn nghiêm trọng có thể trước hết nghỉ ngơi một chút.
Đợi sau một lúc khiêu chiến lại, nhưng trong hôm nay toàn bộ khiêu chiến phải chấm dứt, nếu không sẽ bị mất quyền khiêu chiến.
Hơn nữa khiêu chiến giả sẽ không được phép khiêu chiến với người đã đánh qua.
Cho nên nếu thừa ra người thứ mười một, có thể tại lúc cuối cùng khiêu chiến mười người chiến thắng một lần”.
“Tốt lắm, tiếp theo bắt đầu!”
Thấy lão giả nói xong rồi, tu sĩ số một vội vàng tuyển ra một gã đối thủ tu vi xem ra thấp nhất từ trong mười tên tu sĩ kia, đồng loạt tiến vào sàn đấu.
Đối thủ bị khiêu chiến kia chỉ có sáu tầng tu vi mà hắn là tu sĩ bảy tầng, xem ra xác xuất chiến thắng không nhỏ!
Nhưng chỉ sau thời gian một trén trà nhỏ , từ trong bạch quang đi ra trước lại là tên tu sĩ sáu tầng kia, còn tên tu sĩ số một sau một lát mới khắp người mang đầy thương tích đi ra.
Hắn mang vẻ mặt xấu hổ, không nói lời nào trực tiếp chạy vội ra khỏi đại sảnh.
Thấy một màn này, các khiêu chiến giả còn lại sắc mặt biến đổi, mà tu sĩ kia không cần nghỉ ngơi mà lập tức quay lại chỗ mười người đang đứng.
“Tiếp theo!” Lão giả không có một chút ngạc nhiên nào hô lên, tựa hồ việc tu sĩ kia giành chiến thắng là việc đương nhiên.
“Tiền bối ,pháp lực của ta hiện tai chưa khôi phục, hãy chờ một lát nữa đi!” Tu sĩ số hai sắc mặt có chút đỏ lên nói.
“Số ba!” Lão giả không để ý đến người này thật sự là pháp lực chưa khôi phục hay là có chút khiếp sợ mà trực tiếp hô lên số tiếp theo.
Mà vị tu sĩ tiếp theo sau khi nhíu mày suy nghĩ, cũng không tiếp chiến.
Mà tu sĩ số bốn tiếp theo mang vẻ mặt như đang làm một chuyện gì nguy hiểm, liều mạng chọn ra một gã đối thủ rồi cùng tiến vào sàn đấu.
Kết quả, một màn đồng dạng lại xuất hiện.
Nhìn tu sĩ số bốn mang thương thế không nhẹ, nhóm khiêu chiến giả còn lại không dấu diếm được vẻ sợ hãi.
Dưới tình huống này, hai gã tu sĩ kế tiếp đều cùng đem cơ hội khiêu chiến kéo dài ra sau.
Bọn họ cho rằng, nhường cho người khác thi đấu trước mới là lựa chọn khôn ngoan nhất.
“Số bảy!” Lão giả sau khi thần sắc biến đổi một chút, chậm rãi gọi lại số của Hàn Lập.
Hàn Lập im lặng không nói đi ra, dùng một ngón tay chỉ vào một gã đối thủ tu vi sáu tầng.
Tên tu sĩ kia là một hán tử khỏe mạnh, thấy Hàn Lập chẳng những không lùi bước mà còn tuyển hắn, nhất thời cười dữ tợn, bước mạnh hướng sàn đấu đi đến.
Hàn Lập thì ngược lai, chậm rãi bước đi, phảng phất như đang cân nhắc đối sách.
Sau khi thân hình tráng hán và Hàn Lập biến mất trong bạch quang, tất cả mọi người chú ý nhìn về hướng sàn đấu.
Trúc cơ kỳ lão giả thì lại nhắm hai mắt , tựa hồ bắt đầu dưỡng thần.
Nhưng sau đó chốc lát, da mặt khẻ nhúc nhích một chút, tiếp theo trên mặt hiện lên vẻ nghi ngờ, ánh mắt mang vẻ kinh ngạc mở ra.
Tiếp đó, một bóng người từ trong bạch quang xuất hiện trên sàn đấu.
Chúng tu sĩ vội vàng ngưng thần nhìn lại, chỉ thấy sau khi bạch quang tiêu tán người nọ lại là Hàn Lập.
Chỉ thấy hắn cả người cao thấp cũng không hề có một chút vết thương nào, nhưng một tay lại kéo đối thủ cả người bị đốt cháy, nhàn nhã đi ra, bộ dáng vô cùng thoải mái.
Thấy lại một màn này, không chỉ riêng tất cả các tu sĩ khiêu chiến đều sợ ngây người, những người bị khiêu chiến còn lại cũng lộ ra vẻ khó có thể tin được.
Cho nên vị Văn Tường đang ở phía sau lão giả kia, miệng há hốc mồm, bộ dáng nhất thời không thể khép lại.
Hàn Lập đem vị đối thủ chỉ còn chút hơi thở này đặt trước mặt lão giả , rồi trước các loại ánh mắt kinh dị , quay trở lại vị trí lúc trước.
Mà các khiêu chiến giả khác thấy vậy, đều không tự kìm hãm được lộ ra một vẻ kinh sợ.
Thấy loại tình hình này, trong lòng Hàn Lập cười lạnh một tiếng.
Xem ra, vô luận đến địa phương nào, dùng thực lực để nói chuyện đều là cách có hiệu quả nhất .
Có lẽ chuyện Hàn Lập đại thắng ngoài ý muốn cấp cho những người còn lại sự tin tưởng thủ thắng, kết quả mấy người sau đó đều không trốn tránh nữa, trực tiếp chọn lựa đối thủ đại chiến một phen.
Nhưng vài người này không người nào không có kết cục trọng thương.
Thấy cảnh này, vài vị khiêu chiến giả còn lại sau cơn kinh hãi, hoàn toàn dập tắt ý nghĩ có thể chiến thắng trong lòng.
Sau khi suy tính, đều từ bỏ quyền được khiêu chiến.
Dù sao nếu đã biết rõ không thể địch lại thì không nên cứng đầu, bọn họ không phải đầu gỗ.
Sau đó, lão giả đương trường tuyên bố chỉ có Hàn Lập một người thay Cố gia lấy được tư cách buôn bán giữa các đảo lớn.
Tiếp đó, lão giả đem một khối ngọc giản màu lam giao cho Hàn Lập, nói hắn đem cho người của Cố gia.
Tiếp theo, lão giả không khách khí hạ lệnh trục khách.
Tất cả tu tiên giả đều bị hắn không khí mời ra khỏi đại sảnh.
Đến hành lang, Hàn Lập đem ngọc giản màu lam giao cho Cố đông chủ.
Cầm ngọc giản trong tay, thần sắc trên mặt hắn thật sự là phấn khích vạn phần.
Đầu tiên có chút không tin, tiếp theo là kinh ngạc , cuối cùng mới là vẻ mừng như điên.
“Hàn tiên sư, lòng cảm kích đối với ngài, Cố mỗ cũng không muốn nói nhiều lời.
Ngài hãy yên tâm, điều kiện Cố gia đã hứa sẽ tuyệt đối làm được cho tiên sư”.
Khi nói những lời này thì Hàn Lập , Cố đông chủ và Vương Trường Thanh đã ngồi trên thú xa, đang trên đường trở lại Cố gia trang.
Hắn tuy nói chuyện thân tình, cảm kích. nhưng hai tay lại gắt gao ôm lấy ngọc giản như sợ nó bay mất, bộ dáng thật sự có chút buồn cười.
“Ta tin rằng Cố tiên sinh sẽ không làm loại việc “qua cầu rút ván” này! Đặc biệt đối với một vi tu tiên giả mà nói” Hàn Lập lưng dựa vào thành xe, cười mỉm nói.
Nghe thấy lời nói tựa hồ mang ý cảnh cáo này của Hàn Lập, Cố đông chủ và Vương Trường Thanh thần sắc tái nhợt , ”Không dám”,”Không dám” liên tục.
Không lâu sau , Hàn Lập đã về tới mộc ốc trên núi, mà Khúc Hồn đang thành thật thủ tại nơi đây.
Sau ba ngày Hàn Lập chỉ ở trong phòng tái luyện khí, vị Vương Trường Thanh kia lại tìm đến đây.
Lần này hắn đến thông báocho Hàn Lập , hắn có thể lên tiên sơn Đăng Tiên Các, giải quyết việc để có được tư cách ở lại Khôi Tinh Đảo vĩnh cữu, thuận tiện còn muốn Hàn Lập xác định nơi tu luyện về sau.
Dù sao tu tiên giả trên mỗi đảo đều có thể có được động phủ của chính mình.
Tuy nhiên bởi vì không tham gia đại hội tranh đoạt linh địa nên địa phương tìm được khẳng định linh khí ít một chút, nhưng cuối cùng cũng có thể có nơi tu luyện.
Hàn Lập xem lại đảm bảo thư được Cố gia đóng dấu, ngự khí nhằm thằng trung bộ Khôi Tinh Đảo bay đi, Khúc Hồn tự nhiên là lưu lại bảo vệ tiểu ốc.
Dọc theo đường đi, Hàn Lập bay qua bảy , tám tòa thành thị , cùng mười mấy trấn nhỏ, rốt cuộc trông thấy tiên sơn theo như lời Vương Trường Thanh.
Đó là một tòa cự sơn màu xanh cao ngất đến nửa tầng mây, có ba ngọn núi cao chọc trời, giống như là một tòa pháo đài nguy nga, khi thế rất oai nghiêm.
Dưới ngọi núi lớn có rất nhiều núi nhỏ, nhiều không thể đếm xuể.
Liếc mắt nhìn lại, Hàn Lập căn bản không biết núi này rộng lớn bao nhiêu.
Hàn Lập ngơ ngác nhìn cái gọi là “Tiên sơn” , có chút ngẩn người.
“A ,đây không phải là Hàn đạo hữu sao?” phía sau Hàn Lập bỗng nhiên truyền đến một âm thanh tiếp đón.
Hàn Lập hơn kinh hãi, nghĩ thấy có chút quen tai, vội vàng quay đầu lại nhìn.
Chỉ thấy phía sau cách đó không xa, vị văn văn nhược nhược Văn Tường kia đang cười cười nhìn hắn, dưới chân đang dậm lên một cái luân tử (bánh xe) giống như pháp khí phi hành.
“Hóa ra là Văn đạo hữu, thật trùng hợp quá!” Hàn Lập sau khi rùng mình, liền cười ha ha nói.
“Hì hì ! Đúng vậy, ta cũng không nghĩ gặp đạo hữu! Đối với việc đạo hữu có thể đánh bại tu sĩ của hộ vệ đội, ta thật sự là cực kỳ bội phục đó!”
“Hộ vệ đội?” Hàn Lập nghe xong từ này có điểm ngây người!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 4








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Thần Thoại Đế Hoàng [Dịch] Thần Thoại Đế Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Than-Thoai-De-Hoang-Toi-Cuong-dich.jpg)



