Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 467 : Máu Của Tổ Long (c2331-c2335)
❮ sautiếp ❯Chương 2331: Máu Của Tổ Long
ổ Long (祖龙): Tổ tiên của rồng
Một mùi thơm ngát từ trong khe hở tuôn trào ra, nháy mắt đã lan tràn đi khắp nơi, tới cả những chỗ hẻo lánh trong quảng trường.
Những dị tộc nhân dưới đài đấu giá và lão tổ Đại Thừa tại các Thạch Ốc (phòng đá) bên trên đều cảm giác thân thể thư thái vô cùng.
“Là Linh Dược sao? Vật phẩm cuối cùng được đem ra đấu giá lại là một kiện Linh Dược áp trục!”
Cơ hồ trong thâm tâm tất cả mọi người đều nghĩ như vậy.
Tất cả bọn họ dù sao cũng khó có thể tin rằng vật phẩm thứ ba lại là một món Linh Dược.
Tinh thần bọn họ không khỏi phấn chấn hơn.
Linh Dược không giống pháp bảo hay công pháp được đấu giá trước đó.
Ai cũng có thể cần dùng đến Linh Dược, còn pháp bảo hay công pháp lại chưa hẳn là như vậy.
Thương Minh đã đem nó làm vật phẩm áp trục cuối cùng, tự nhiên càng không thể là một món Linh Dược phổ thông, điều này đã làm cho tất cả mọi người càng thêm mong đợi.
Bên kia, một bàn tay của Hồ Ngọc Song nhẹ nhàng chụp vào bên trong khe hở hư không, lấy ra một cái bát màu bạc lớn cỡ chén cơm.
Khi biết được mùi thơm lạ lùng kia là từ bên trong cái bát nhỏ kia phát ra, hơn phân nửa dị tộc nhân bỗng chốc càng thêm kinh ngạc.
“Có lẽ rất nhiều đạo hữu đối với vật phẩm bên trong này đã hết sức tò mò.
Đã như vầy, thiếp thân sẽ để mọi người trước tiên tự nhìn qua một chút.” Hồ Ngọc Song cười nhẹ một tiếng, liền ném cái bát về hướng mọi người.
Khi cái bát đang lơ lửng trên không trung, thị một lần nữa bấm niệm pháp quyết, liên tiếp đã có mấy đạo pháp quyết nhanh chóng bắn vào bên trong cái bát.
Sau vài tiếng “PHỐC PHỐC”, cái bát bộc phát ra ánh sáng lạ thường.
Một màn sáng đang lưu chuyển nhẹ nhàng bên ngoài bát bỗng trở nên trong suốt như thủy tinh, bộc lộ rõ ràng hết thảy bên trong.
Dưới quảng trường, những di tộc nhân đều giật mình không thôi.
Tức thì đã có những âm thanh hoảng hốt lan truyền ra khắp nơi.
Bên trong cái bát trong suốt lại chứa đựng một thứ chất lỏng rất khó tả.
Ướp trong đó là một con Ngũ Trảo Kim Long (con rồng màu vàng năm móng) đang vùng vẫy.
Con Kim Long chỉ dài vài tấc, chẳng những ngũ trảo đầy đủ, mà toàn thân lân phiến (lớp vảy) biến hoá liên tục, không cho người ta nhìn thấu ra được bản thể thật sự.
Phía trên miệng có bốn cái xúc tu (râu) hết sức nhỏ đang phất phơ, nhìn giống hệt Chân Linh Thiên Long trong truyền thuyết.
“Đây là con cháu của Thiên Long! Hồ đạo hữu, các ngươi điên rồi sao? Dám đi bắt con cháu của Thiên Long, lại còn dám trực tiếp đem ra đấu giá!”
“Nếu Chân Linh Long tộc nhất mạch vì vậy mà muốn tới “hỏi thăm” Linh giới chúng ta, lúc đó Phong Nguyên đại lục …. không, toàn bộ Linh giới sẽ gặp phiền toái càng thêm nặng nề.
Đây cũng không phải là việc chúng ta có thể gánh vác!”
“Ta còn nhớ, trước kia tại một giới diện khác cũng phát sinh việc hậu duệ của Thiên Long bị đánh cướp.
Kết quả là một số giới diện nhỏ bị Long tộc trực tiếp phá tan tành.
Các giới diện lớn hơn cũng bị Long tộc đến trả thù khiến nguyên khí tổn thương không nhẹ.”
Sau khi mọi người nêu ý kiến xong, toàn bộ quảng trường liền trở nên hỗn loạn.
Không ít dị tộc nhân đều hoảng hốt đứng dậy, nhìn con Kim Long nhỏ bên trong cái bát với ánh mắt như thể đang gặp sát tinh vậy.
Trong đó có rất nhiều người không nể nang gì mà chất vấn Hồ Ngọc Song.
Những lão quái Đại Thửa trong các Thạch Ốc phía trên cũng hoảng sợ vô cùng.
Nhưng không biết tại sao vẫn có thể giữ trạng thái trầm lặng.
Thiếu phụ xinh đẹp vẫn đang nhìn mọi người với dáng vẻ tươi cười.
Khi thấy quảng trường bỗng chốc trở nên hổn loạn mất kiểm soát, lông mày thị không khỏi có chút nhíu lại.
“Tất cả yên lặng!” Bỗng nhiên có một Thương Minh trưởng lão đang ngồi xếp bằng trong một góc đài đấu giá trợn mắt lạnh lùng nói.
Thanh âm cũng không tính lớn cho lắm, nhưng không biết tại sao trong tai tất cả mọi người đồng thời ớn lạnh, da gà nổi lên.
Bọn họ vốn đang kích động không thôi, khi nghe được âm thanh đó giống như được đổ một xô nước lạnh vào đầu, mọi người đều tỉnh tảo trở lại vài phần.
Bọn họ lúc này mới nhớ lại là mình đang ở bên trong địa bàn của Thương Minh, hơn nữa đối phương còn có mấy lão tổ Đại Thừa đang toạ trấn tại đây.
Sau khi giật mình một hồi, tất cả đều chán nản ngồi xuống.
Những người đang ồn ào bàn tán vì vậy cũng lập tức ũ rủ cúi đầu xuống, nguyên một đám ồn ào vậy mà trở nên rất biết nghe lời.
“Cổ đạo hữu, đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lão thân làm sao có thể tin, Thương Minh các ngươi thực đã làm ra loại chuyện bắt người cướp của con cháu của Thiên Long.
Nhưng con Kim Long này là sao? Đừng nói với chúng ta nó không có bất kỳ quan hệ nào với Thiên Long nhất mạch, và cũng đừng nói nó không giống với những gì chúng ta đang suy nghĩ.
Những lão gia hỏa chúng ta ở đây đều cảm ứng được khí tức Chân Long trên người nó.” Vị nữ Đại Thừa của Thiên Minh tộc rốt cuộc không nhịn được hỏi vài vấn đề.
Nhưng nàng ta không hỏi Hồ Ngọc Song, mà hỏi tên trưởng lão gầy gò của Thương Minh lúc trước từng nói chuyện.
“Đúng vậy, việc này không phải chuyện đùa, quý minh cũng nên cho chúng ta một cái công đạo mới được đấy.” Một Đại Thừa dị tộc lạ lẫm khác cũng lần đầu mở miệng.
Hồ Ngọc Song nghe được mấy lời này, thần sắc không khỏi hơi thay đổi, liền há miệng muốn giải thích thêm đôi điều.
Nhưng tên trưởng lão Thương Minh gầy gò kia lại khoát tay chặn lại, mặt lộ vẻ đắc ý nói: “Giải thích thêm gì nào? Mọi người nên xem xét kỹ cái được cho là con cháu của Thiên Long thêm vài lần, sau đó cũng sẽ minh bạch sự huyền diệu trong đó.”
Vừa nói xong lời này, lão già gầy gò lại nhắm hai mắt không hề để ý tới bất luận kẻ nào nữa.
Hành động của lão như vậy lại khiến cho mọi người một hồi rối loạn cả lên.
Vô luận những dị tộc nhân bình thường tại quảng trường hay là những tồn tại Đại Thừa vẫn ở bên trong Thạch Ốc đều sôi nổi kinh ngạc cẩn thận dò xét cái bát bên trong có con Kim Long nhỏ một lần nữa.
Tức thì có những luồng lực thần niệm mạnh mẽ dồn dập quét qua cái bát.
Hai mắt Hàn Lập cũng nhắm lại, từ trong mắt một đoàn lam mang lóng lánh chói mắt phát ra.
“Ồ, bản thể thật sự thế mà lại là …” Trên mặt Hàn Lập hiện lên nét kinh ngạc, suy đoán ban đầu nhanh chóng thay đổi.
Không riêng gì Hàn Lập, một số lão tổ Đại Thừa khác cũng có Linh Mục cùng tinh thông bí thuật quỷ dị bí thuật khác.
Cơ hồ cùng lúc những âm thanh giật mình đồng thời vang lên.
“Con Kim Long này thế mà lại là linh vật biến hình mà thành, thật sự không thể tưởng tượng nổi, nhưng tại sao lại có khí tức Chân Long mạnh mẽ như vậy?”
“Ha Ha, lão phu rốt cục cũng đã nhìn ra vật này do linh vật biến hình rồi, nhưng bản thể là gì lại không cách nào nhìn ra.
Trong các vị đạo hữu có người nào đã nhìn ra chưa vậy?”
“Đúng vậy, một linh vật có thể biến hình thành bộ dáng Long tộc, bản thể khẳng định không phải một linh vật phổ thông!” Nhất thời những âm thanh nghị luận từ các Thạch Ốc bên trên liên tiếp vang lên.
“Tại hạ đã nhìn ra bản thể vốn có của nó, cũng không biết là thật hay không nữa.” Hàn Lập sờ cằm, bỗng nhiên hời hợt nói.
“Đạo hữu đã nhìn ra được rồi sao? Nếu không ngại có thể chỉ điểm cho chúng ta một chút.” Lão giả Phù Du tộc nghe vậy, có chút ngoài dự liệu nói.
Tuy Hàn Lập đã đấu giá thành công Kim Khuyết Ngọc Thư, nhưng thủy chung lại không lộ một chút manh mối nào về lai lịch nguồn gốc chủng tộc.
Nhưng bây giờ lại có thể thoáng nhìn qua mà đã biết được tướng mạo vốn có của linh vật biến hình trong cái bát màu bạc.
Hắn có thể làm được việc mà một đám Đại Thừa của các đại tộc đều không thể làm được, nên đã làm không ít lão quái trong nội tâm rùng mình, liền nhộn nhịp hướng toàn bộ sự chú ý về phía Thạch Ốc của Hàn Lập.
“Nếu ta không nhìn lầm, bản thể chân thật của con Kim Long chỉ là một giọt linh huyết mà thôi.” Hàn Lập cân nhắc một hồi, lại nói ra phán đoán của mình.
“Sao? Chỉ là một giọt linh huyết thôi ư?”
“Không thể nào! Một giọt linh huyết sao lại có thể thành công biến hình thành bộ dáng Long tộc được.”
“Chẳng lẽ là chân huyết của Thiên Long hay sao?”
“Không đúng, chân huyết Thiên Long năm đó ta đã từng thấy qua, cũng không giống như vậy đâu.”
Những lão tổ Đại Thừa nghe xong Hàn Lập nói như vậy, cũng đều kinh hãi bàn luận.
Về phần những tu luyện giả dị tộc bình thường bên dưới quảng trường cũng đang xì xào bàn tán không thôi, xem dáng vẻ hiển nhiên đều không tin như vậy.
Bên kia, Hồ Ngọc Song nghe được lời Hàn Lập thì thái độ lại khác hẳn mọi người, trên mặt thị không khỏi hiện lên một chút kinh ngạc.
Hết thảy phản ứng của thị đều không thể giấu được mắt của Hàn Lập, lúc này hắn mới nhẹ giọng cười nói thêm: “Chư vị đạo hữu sao phải tranh luận, tướng mạo vốn có của bảo vật này rốt cuộc là cái gì, sao lại không để cho Hồ đạo hữu tự mình giới thiệu.”
“Đúng vậy, nếu Thương Minh đã đem vật ấy ra đấu giá, tự nhiên sẽ biết rõ lai lịch thật sự.
Hồ đạo hữu không cần cố ra sức hấp dẫn mọi người, cứ trình bày trực tiếp đáp án rành mạch đi.”
Lời này của Hàn Lập đã nhắc nhở các lão tổ Đại Thừa khác, lập tức đã có người tán đồng nói.
“Vãn bối nào dám ra sức hấp dẫn mọi người, chỉ là do lúc trước chư vị tiền bối căn bản không có cho vãn bối cơ hội mở miệng.” Hồ Ngọc Song cười khổ một tiếng, mặt lộ vẻ đầy oan ức.
“Ha ha, như thế là chúng ta không phải rồi.
Hiện tại ngươi có thể nói.”
“Vâng! Kỳ thật vừa rồi vị tiền bối kia nói không sai biệt cho lắm, bản thể của linh vật biến hình này hoàn toàn chính xác chỉ là một giọt linh huyết mà thôi.” Hồ Ngọc Song thở ra một hơi nói, bỗng nhiên một tay phất ra bạch quang, năm ngón tay đã hướng cái bát vỗ một cái.
“PHỐC!” một tiếng.
Chất lỏng bên trong cái bát trong suốt lắc lư một hồi, liền phát ra mùi thơm nồng gấp bội so với trước.
Cùng lúc đó, thứ đã biến hình thành Kim Long bắn lên quay cuồng rồi biến thành một giọt chất lỏng màu vàng hết sức lạ lẫm.
Chất lỏng màu vàng này cứ chuyển động không ngừng, bên ngoài tản ra kim quang lộng lẫy, thần bí vô cùng.
“Chẳng lẽ thật sự là một giọt chân huyết Thiên Long?” Nhìn thấy tình hình này, có người vô cùng ngạc nhiên hỏi.
“Đương nhiên không phải.
Hách Liên Thương Minh chúng ta cũng không phải chưa từng đấu giá qua Thiên Long chân huyết.
Và sao có thể lừa gạt được con mắt chư vị.” Lúc này đây, Hồ Ngọc Song một mực phủ nhận nói.
“Vật này rốt cuộc là gì ?”
“Không biết.
Bổn minh chỉ biết đây là một giọt chân huyết, lại biết thêm là nó không giống tất cả các loại chân huyết của các tồn tại cường đại hiện có.
Không, nói cho đúng phải là chân huyết của tất cả các loại tồn tại cường đại hiện có đều không thể so được chủ nhân của giọt chân huyết này.” Hồ Ngọc Song sau khi hít sâu một hơi, chậm rãi nói.
“Không thể so được, chẳng lẽ còn hơn cả Chân Linh Thiên Long?” Có người kinh ngạc mà hỏi.
“Đương nhiên là tính cả Chân Linh Thiên Long.
Không dối gạt chư vị đạo hữu cùng tiền bối, chúng ta cũng đã so sánh kỹ càng linh huyết này với các loại linh huyết đã tích trữ.
Những thứ khác không nói, ngay cả so với chân huyết Thiên Long thì năng lượng ẩn chứa bên trong giọt linh huyết này cũng mạnh hơn gấp trăm lần.
Các vị có lẽ đã rất rõ ràng giọt linh huyết này có tác dụng như thế nào rồi.” Hồ Ngọc Song thần sắc ngưng trọng nói.
“Hơn gấp trăm lần, điều này sao có thể? Chẳng lẽ chủ nhân của linh huyết này là tồn tại so với Thiên Long còn cường đại hơn gấp trăm lần?” Vị phu nhân Thiên Minh tộc lên tiếng, giọng nói tỏ ý nghi ngờ.
Nàng ta muốn kiểm chứng là mình không nghe lầm.
“Cho dù không phải, cũng tuyệt đối sẽ không dưới trăm lần đâu.” Thiếu phụ xinh đẹp đáp.
“Còn cường đại hơn gấp trăm lần so với Cổ Chân Linh Thiên Long, tồn tại bậc này khẳng định không thể là sinh linh bên trong giới diện của chúng ta được, chẳng lẽ là tồn tại cường đại trên Thượng Giới?” Nữ Đại Thừa Thiên Minh tộc hoảng sợ nói.
Thượng giới theo như lời nàng, tự nhiên là ám chỉ Tiên Giới rồi.
“Máu của Tiên Nhân? Không đúng, linh huyết này nhiễm khí tức của Thiên Long, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trong số các Đại Thừa khác cũng có người lập tức hỏi lại một câu.
“Chư vị tiền bối đã quên rồi sao, Tiên Giới cũng có tồn tại Chân Long đấy.” Hồ Ngọc Song lại trả lời.
“Hồ nha đầu, ngươi ám chỉ chính là Tổ Long trên Tiên Giới? Chẳng lẽ đây là một giọt chân huyết của Tổ Long.” Có người âm thanh đầy run sợ nói.
“Tuy không có cách nào khẳng định, nhưng bổn minh trước nay luôn suy xét đại sự hoàn toàn chính xác, chúng ta cho rằng đó là đáp án thích hợp nhất.
Đây cũng là lý do vì sao bổn minh không dám chiếm làm của riêng, hôm nay đem nó ra bán đấu giá.” Hồ Ngọc Song thản nhiên trả lời.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2332: Cướp Bảo
“Chỉ là một trong những lý do? Nói như vậy quý minh còn có những lý do khác sao?” Lão giả Đại Thừa Phù Du tộc chậm rãi hỏi.
“Không sai, lý do khác là linh huyết này tuy nhìn thanh thế quá lớn, nhưng hiệu dụng cụ thể thế nào bổn minh lại không hiểu.
Sau khi đã nghiên cứu, ngoại trừ biết rõ linh huyết này ngâm một thời gian ngắn trong nước có thể hóa thành chất tương đương với vạn năm linh nhũ có tác dụng khôi phục pháp lực, bổn minh chỉ biết thêm là bản thể của nó còn ẩn chứa năng lượng khủng bố nhưng căn bản không cách nào hấp thu ra được, càng tìm không ra phương pháp có thể luyện hóa nó” Hồ Ngọc Song trịnh trọng nói.
“Không cách nào luyện hóa linh huyết này?” Có Đại Thừa lão quái bất ngờ hỏi.
“Hắc hắc, thứ này đã có thể là máu của Tổ Long, khẳng định diệu dụng vô cùng, nếu có thể đơn giản bị luyện hóa, bổn minh sao còn cam lòng đem nó ra đấu giá đây.
Nhưng chư vị đạo hữu đều có thần thông quảng đại cũng là những người có đại cơ duyên, bổn minh tìm không ra không có nghĩa là chư vị cũng đều không thể tìm ra.
Nếu thật có thể luyện hóa linh huyết này thành công, đoán chừng trực tiếp phi thăng Tiên Giới cũng có khả năng.
Dĩ nhiên nếu chư vị không tin tưởng thì không tham gia đấu giá vật ấy là được.” Hồ Ngọc Song nhanh chóng giải thích hai câu.
“Linh huyết này ẩn chứa năng lượng kinh khủng như vậy, cho dù không phải là Tổ Long chân huyết cũng tuyệt đối là chân huyết của bậc tồn tại nào đó mà chúng ta không cách nào tưởng tượng được, bảo vật này lão phu muốn lấy rồi!” từ một thạch ốc truyền ra âm thanh bình tĩnh của một gã Đại Thừa lão tổ.
“Ha ha… loại bảo vật này, đạo hữu nói muốn là muốn sao? cũng phải nhìn xem những người khác có đồng ý hay không? Hồ nha đầu, bắt đầu đấu giá bảo vật này đi” Một gã Đại Thừa lão quái khác lại cuồng tiếu nói.
Trong những phi ốc (phòng lơ lửng trên không) khác mặc dù không có truyền ra âm thanh nào, nhưng từ đó tỏa ra tràn ngập khí tức quỷ dị, hiển nhiên những Đại Thừa này cũng đều chộn rộn động tâm đối với cái linh huyết màu vàng này rồi.
Còn phần đông dị tộc nhân bình thường trên quảng trường hai mắt càng mở to như là đèn lồng nhìn về phía linh huyết kia, hưng phấn đến mức không dám thở mạnh.
Đấu giá hội đến lúc này lại có thể nhìn thấy bảo vật bực này thì thật không thể tưởng tượng nổi, cho dù biết rõ không có khả năng tới tay thì bọn họ cũng đều cảm giác mãn nguyện với chuyến đi này rồi.
“Đấu giá linh huyết này với giá khởi điểm quy định là 1 tỷ linh thạch, bắt đầu… .”
“Chậm đã, chư vị tiền bối, tại hạ dường như có chút ấn tượng mơ hồ đối với vật này, nhưng nhất thời không nhớ ra, nên muốn đến gần cẩn thận xem xét cụ thể một chút” Một âm thanh âm trầm của nam tử từ hàng phía trước của Quảng Trường vang lên, một gã nam tử diện mục bình thường, thân mặc hắc bào, thoáng một cái đứng dậy nói.
“Đạo hữu nhận ra linh huyết này?” Hồ Ngọc Song thần sắc biến đổi, đôi mắt đẹp thoáng nhìn thẳng người này.
Những người khác cũng đều cả kinh, đồng dạng “ồ” lên nhìn sang.
Mà ngay cả bốn gã Thương Minh trưởng lão đang ngồi nhắm mắt tại bệ đá bốn phía cũng theo đó động dung mở mắt.
“Linh huyết này, có phải qua mỗi mười hai canh giờ, sẽ có một đạo ngũ sắc cầu vồng từ đó bắn ra?” nam tử áo đen sau một chút trầm ngâm mới chậm rãi hỏi.
“Làm sao ngươi biết việc này?” Vị phu nhân lúc trước trong lòng có vài phần hoài nghi, lúc này kinh hỉ hỏi lại.
“Tại hạ muốn được xác nhận việc này rồi mới có thể nói phải chăng có nhận lầm lai lịch linh huyết này hay không.” nam tử áo đen cũng không trực tiếp trả lời, ngược lại hàm hồ dị thường nói.
“Bốn vị trưởng lão thấy thế nào?” Hồ Ngọc Song do dự một chút, khom người hướng bốn gã Thương Minh trưởng lão hỏi ý kiến.
“Minh huynh cảm thấy như thế nào?” Lão giả gầy lại giơ tay hướng không trung hỏi một câu.
“Hắn đã không nói sai, thì để cho hắn tiến lên phân biệt đi.
Hắc hắc, có mấy lão gia hỏa chúng ta tự mình tọa trấn nơi này, còn sợ một gã tiểu gia hỏa Hợp Thể có ý đồ xấu hay sao?” Trên bầu trời truyền đến âm thanh ông ông của Minh Tôn.
“Minh huynh cảm thấy có thể được, vậy hãy để cho hắn lại nhìn đi, nhưng không được chạm tay tiếp xúc linh huyết, chỉ có thể đến gần chút ít để phân biệt thôi” lão giả gầy hiển nhiên cực kỳ cẩn thận, phân phó nói.
“Vãn bối đã minh bạch.
Vị đạo hữu này, ngươi cũng đã nghe được, có thể sang đây xem đi.” Hồ Ngọc Song tự nhiên liên tục gật đầu đồng ý.
Kể từ đó, dị tộc nhân trong Quảng Trường cùng một đám Đại Thừa trong các phi ốc tự nhiên đều chăm chú nhìn động tĩnh của nam tử áo đen.
Hắn đã đi về hướng bệ đá, một lát sau xuất hiện ở chỗ trước thiếu phụ xinh đẹp, cẩn thận quan sát bình bát gần trong gang tấc.
“Quả là thế, xem ra không sai.
Nhưng cho phép tại hạ có thể tự mình lấy chút ít linh dịch bên trong, để khẳng định phán đoán cuối cùng.” Nam tử sau vài câu thì thào, bỗng nhiên quay đầu hỏi thiếu phụ bên cạnh một câu.
“Có thể, nhưng không được lấy quá nhiều.” Hồ Ngọc Song nhướng mày, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
“Đạo hữu yên tâm, tại hạ biết chừng mực, đạo hữu trước gỡ bỏ cấm chế đi.” Nam tử áo đen cười cười nói.
“Cái này là tất nhiên” Hồ Ngọc Song một tay pháp quyết chớp động mấy cái rồi vỗ tới bình bát.
“Phanh” một tiếng, bình bát mặt ngoài hào quang cuộn lên, một tầng chấn động vô hình lập tức tán loạn mà mở ra.
Nam tử áo đen thấy vậy tiến lên một bước, cánh tay vừa nhấc, một ngón tay điểm tới bình bát trong hư không.
Bình bát trong suốt khẽ run lên, lập tức chất lỏng bên trong thoáng cuốn động rồi một giọt chất lỏng lớn cỡ ngón cái từ đó bay ra.
Hồ Ngọc Song nhìn rõ ràng thể tích linh dịch chỉ có một ít, trong nội tâm không khỏi có chút buông lỏng.
Chừng ấy linh dịch mà nói tự nhiên là không sao.
Ngay thời điểm thiếu phụ nghĩ như vậy, nam tử áo đen đã tùy ý xuất ra một trảo, tựa hồ muốn lấy ra một vốc linh dịch.
Hồ Ngọc Song thấy vậy, giữa ngón tay linh quang lóe lên, chuẩn bị lại thi pháp khôi phục cấm chế của bình bát như lúc ban đầu.
Nhưng vào lúc này, lão giả gầy bỗng nhiên biến sắc, gầm lên giận dữ:
“Dừng tay, tiểu bối, ngươi muốn gì?”
Vừa dứt lời, vị Thương Minh Đại Thừa này tay áo run lên, một bàn tay nhìn rất bình thường thò ra, thoáng một cái biến thành một bàn tay khổng lồ màu lam che cả bầu trời, nhanh như thiểm điện chụp xuống nam tử áo đen.
Hồ Ngọc Song thấy vậy, giật mình thất sắc, đầu ngón tay lập tức linh quang đại phóng, như thiểm điện điểm tới bình bát.
Nhưng đã muộn một chút!
Nam tử áo đen phát ra tiếng cười quái dị “khặc khặc”, làm như không thấy cự trảo trên đỉnh đầu, thân hình thoáng hiện ra một vòng ánh sáng bảo vệ màu bạc, lập tức lướt tới phía trước.
Một màn quỷ dị xuất hiện.
Ngân Quang chợt lóe lên, bình bát và đồ vật chứa trong đó mơ hồ một thoáng rồi biến mất ngay tại chỗ.
Nhưng lúc này, bàn tay khổng lồ màu lam cũng đã hùng hổ đè xuống, một cỗ lực lượng khủng khiếp chụp xuống, nam tử muốn trốn tránh thật muôn vàn khó khăn.
“PHỐC” một tiếng.
Chỗ đỉnh đầu nam tử áo đen chợt dấy lên chấn động quỷ dị, một bóng xám lóe hiện ra, cũng không chút do dự một tay giơ lên, theo đó một cự chưởng màu đỏ hiện ra rồi phóng lên không trung.
Một tiếng nổ mạnh như đất rung núi chuyển!
Hai cự chưởng lập tức va chạm, một đợt sóng địa chấn mãnh liệt phát ra, cuốn bay ba nữ tử cung trang cùng Hồ Ngọc Song khỏi bệ đá.
Vậy là thực sự có người dám động thủ tại bên trong đấu giá hội, cùng nam tử áo đen phối hợp cướp đi linh huyết.
Trong phi ốc Hàn Lập nhất thời có chút ngạc nhiên.
Lão giả gầy mặt mũi tràn đầy kinh nộ, một tay bấm niệm pháp quyết, một tinh cầu màu xanh cùng một thanh chùy nhỏ màu bạc liền từ trên người bay ra.
Tinh cầu màu xanh xoay tròn trong không trung liền bung ra một màn sáng xanh mịt mờ, bao phủ trọn tòa bệ đá.
Chùy nhỏ màu bạc sau một cái lắc lư, bị lão giả gầy bắt được, đón gió run lên, lập tức biến lớn tới hơn một trượng, toàn thân chùy nổi lên tiếng oành oành, từng đạo hồ quang điện màu bạc lượn lờ hiển hiện.
“Hai người các ngươi rốt cuộc là ai mà dám động thủ trên đầu thái tuế?” (tương tự như dám vuốt râu hùm – PBD) Lão giả gầy lúc này mới lạnh lùng hỏi một câu, tuy linh huyết đã bị cướp đi, nhưng cũng không thấy lão tỏ ra kinh hoảng lắm.
Mà dù là nam tử áo đen hay là bóng xám, cũng đều đã hiển lộ ra tu vi Đại Thừa kinh người, tất nhiên không thể nào là hạng người vô danh.
Trên ba bệ đá khác ba gã Thương Minh trưởng lão cùng đứng dậy mặt không biểu tình, bên ngoài thân linh quang chớp liên tục, đều thả ra bảo vật hộ thân, vừa vặn vây quanh nam tử áo đen và cả bóng xám phía trên.
Trên bầu trời âm thanh tiên nhạc bỗng im bặt, từ trong một tầng mây ngũ sắc nhiều đội giáp sĩ sát khí trùng thiên xông ra, đứng chật cả Quảng Trường.
Đồng thời tầng tầng pháp trận hữu hình hoặc vô hình hiện lên dày đặc tại phụ cận Quảng Trường, biến tất cả bốn phía thành cấm địa.
Lúc này, bóng xám kia toàn thân hào quang thu vào, rốt cuộc hiện ra tướng mạo vốn có, là một lão giả áo xám dáng người thấp bé, có chòm râu dài.
“Đã lấy được thứ đó rồi chứ? Đừng để bọn hắn dùng hàng giả lừa gạt.” lão giả râu dài nhàn nhạt hỏi nam tử áo đen một câu.
“Hắc hắc, ta ra tay, còn lo lắng sao? Chính thật là Tổ Long chân huyết không giả, nếu không ta cũng sẽ không dễ dàng ra tay đâu.” Nam tử áo đen hắc hắc một tiếng cười nhẹ.
“Như vậy cũng tốt, không uổng công chúng ta từ trong tộc ra ngoài một chuyến này rồi, lại còn ẩn nhẫn chờ đợi lâu như thế” Lão giả râu dài lộ ra nét thoả mãn.
Hai người này lại kẻ hỏi người đáp, với bốn gã Thương Minh trưởng lão nhìn như không thấy.
Lão giả gầy mắt thấy cảnh này, tự nhiên là giận dữ cực kỳ, nhưng trên mặt lại không có bao nhiêu dị sắc, ngược lại lạnh lùng nói một câu:
“Nhị vị đạo hữu, các ngươi hiện tại có chắp cánh cũng không thể bay rồi, nếu hiện tại chịu đem linh huyết giao ra đây, bổn minh còn có thể xử lý khoan dung, coi hành động vừa rồi của các ngươi như là nhất thời xúc động mà có.
Nhưng nếu thật có ý định cướp bảo, cũng đừng trách bổn minh lấy nhiều khi ít, ra tay ác độc vô tình.”
“Ha ha, giao ra ư? Ngươi cho là hai người bọn ta hao tổn công phu lớn như vậy để xuất hiện ở chỗ này làm cái gì?” Nam tử áo đen cuồng tiếu, trên mặt mơ hồ có thể thấy được thần sắc mỉa mai.
“Phí lời với bọn họ làm gì, nhanh chút đi thôi.” Lão giả râu dài lại không kiên nhẫn nói.
“Yên tâm, hai người chúng ta nếu muốn đi, bọn họ sao có thể ngăn cản được.” Nam tử áo đen bộ dạng chẳng thèm để ý, nhưng một tay cuộn lên, bỗng nhiên hiện ra một trận bàn màu xanh lá cây, ném ra phía trước người.
Một màn không thể tưởng tượng nổi xuất hiện.
Linh quang trong trận bàn lóe lên, một cái hạt mầm màu xanh hiện ra trong không trung, rồi tức tốc biến thành một cổ thụ xanh sẫm cực lớn.
Hàn Lập sau khi nhìn rõ ràng bộ dáng Cự Mộc này, đồng tử không khỏi có chút co rụt lại.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2333: Treo Thưởng Lớn
“Động thủ!”
Lão giả gầy nhìn thấy cảnh này, lập tức quát nhẹ một tiếng.
Cự chùy màu bạc trong tay rung lên một hồi, nhằm phía bệ đá trung tâm mà tung ra một kích.
“Oành!” Một tiếng nổ vang, điện quang bên trong màn sáng xanh lóe lên.
Một luồng sét to như miệng bát từ trên trời giáng xuống, nhằm đến cự mộc xanh thẫm mà đánh tới.
Vị trưởng lão Thương Minh này hiểu rất rõ, tất cả đều là tồn tại Đại Thừa, nếu nhắm thẳng vào đối phương thì trong thời gian ngắn không dễ gì mà trúng được.
Bởi vậy, mục tiêu nhanh chóng được xác định, chính là cự mộc đột nhiên xuất hiện phía trên.
Tuy không biết cự mộc có tác dụng kỳ dị như thế nào, nhưng hủy diệt nó là quyết định không sai.
Ba trưởng lão còn lại thấy tình hình như vậy, không chút do dự, liền xuất thủ.
Âm thanh vù vù của bảy tám món bảo vật phát ra cùng một chổ.
Sau khi tụ lại trên không thì kết hợp, huyễn hóa một hồi thành một vòng ánh sáng bảo vệ cự sơn, dùng khí thế hung hãn mà đánh xuống dưới.
Hàng vạn đạo thụy khí của cự sơn túa ra, chưa kịp tới nơi, những sợi tơ vô hình chi chít rậm rạp đã bắn xuống trước.
Dường như muốn đem hai người trên bệ đá đâm xuyên hàng trăm lỗ.
Nam tử áo đen dưới màn sáng cuồng tiếu một hồi.
Sau một cái chớp động, thân hình mơ hồ rồi chui vào trong cự mộc.
Về phần lão giả râu dài, gương mặt không chút biểu tình bấm niệm pháp quyết, cũng hóa thành một đạo kinh hồng rồi trốn vào trong đó.
“Oanh!” Một tiếng.
Sau khi điện quang màu bạc lóe lên, liền bổ vào cự mộc.
Mà cự mộc cao vài chục trượng kia, ngoài thân có vô số tia điện nhảy lăn tăn không dứt.
Một mùi khét theo đó bốc ra, nháy mắt đã héo rũ rồi tan thành tro bụi.
Cứ nghĩ hai người kia ở bên trong cự mộc, nhưng giờ lại không thấy bóng dáng đâu.
“Chạy rồi sao?”
Lão giả gầy ngạc nhiên, dường như không tin vào mắt mình nữa.
Ba trưởng lão Thương Minh còn lại sau khi liếc nhau vài cái thì lộ ra thần sắc hoảng sợ.
Nơi này từ sớm đã được Thương Minh bọn hắn bày pháp trận trùng trùng điệp điệp.
Chỉ là cấm chế cấm phi hành cũng đã năm sáu cái.
Nếu có thể để người khác ngang nhiên đem vật đi thì quả thực không thể tưởng tượng.
“Đừng loạn động! Nơi này là Động Thiên, từ lâu đã được gia cố như tường đồng vách sắt.
Muốn chạy thì có thể chạy được đi đâu… Không ổn! Hai người này vậy mà có được phù lục ra vào chỉ trưởng lão bản minh mới có được, hiện giờ đã tìm được lối thoát cấm chế, ra khỏi Động Thiên rồi.
Bốn vị trưởng lão, theo ta, gấp rút đuổi theo.” Trên bầu trời truyền đến thanh âm của Minh Tôn, người chủ sự Thương Minh.
Ban đầu còn bình tĩnh, nhưng lập tức từ thần niệm phát hiện ra điều không ổn, kinh sợ nói.
Tiếp đó, một đoàn kim quang phá không mà bắn ra trên bầu trời.
Sau vài cái chớp động đã biến mất vô tung vô ảnh.
Đám bốn người lão giả gầy biến sắc, đồng thời phát động độn quang, mỗi người hóa thành một luồng sáng mà đuổi theo.
Trên quảng trường hiện giờ chỉ còn lại một đám dị tộc nhân tham gia đấu giá vừa rồi.
Hồ Ngọc Song phục hồi gương mặt mới rồi còn tái nhợt, đi lên bệ đá, mang theo một nụ cười nói vài câu trấn an.
Hàn Lập và các Đại Thừa ngồi trong phòng, sau khi nhìn thấy kinh biến vừa rồi, mỗi người một thần sắc.
Nhưng bất cứ người nào cũng ngồi im trong phòng, không có ý muốn ly khai.
Thời điểm này mà tùy tiện đi lại, rất dễ bị Thương Minh chụp cho cái mũ đồng lõa với nam tử áo đen kia.
Nếu không cũng bị coi là nhân lúc cháy nhà mà hôi của.
Cho dù có kẻ thực sự thèm muốn máu của Tổ Long đến nhỏ dãi, nhưng nhìn Thương Minh thì cũng cắn răng mà bỏ qua.
Mặt khác xem nam tử áo đen kia đến với bộ dáng chuẩn bị kỹ lưỡng, thì cho dù bây giờ có đuổi theo cũng hơn phân nửa là trắng tay mà về.
Những lão quái này đều là loại cáo già thành tinh, tự nhiên sẽ không làm chuyện được không bù mất này, tất cả đều chung phản ứng, dĩ bất biến ứng vạn biến.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, Thương Minh tứ lão đi nhanh mà về cũng nhanh.
Chỉ thấy bệ đá vang lên âm thanh vù vù, sau khi quang trận trắng ngà hiện lên, Minh Tôn với vẻ mặt âm trầm như nước cùng tứ lão hiện ra.
Xem khí tức bọn họ không đổi, xem ra không truy đuổi được nam tử áo đen cùng lão giả râu dài kia.
Thiếu phụ xinh đẹp vừa thấy năm người xuất hiện liền vội vàng tiến lên chào.
Minh Tôn khoát tay áo, phân phó một tiếng:
“Lập tức truyền tin xuống dưới, đem hình vẽ hai kẻ này phát đến toàn bộ Thương Minh.
Trong thời gian ngắn nhất, phải thăm dò rõ ràng thông tin bọn hắn, và phải tìm bằng được tung tích hai người này.”
“Vâng! Thuộc hạ lập tức đi làm!” Trong lòng Hồ Ngọc Song khẽ run lên, đáp một tiếng, tay bấm quyết, thân hình tan biến đi mất.
Hàn Lập lúc này đang ở trong phòng, vẻ mặt lộ ra nét do dự suy tư điều gì đó.
Bỗng nhiên hắn chụp một cái vào hư không, chấn động một cái, một thanh mộc kiếm xanh biếc hiện ra rồi nắm vào tay.
Hàn Lập đem kiếm này quét qua trước người, hai ngón tay vuốt dọc theo đường vân màu xanh trên thân kiếm, đôi mắt hiện ra vẻ suy tư.
Huyết Phách cùng Chu Quả Nhi bên cạnh thấy vậy liếc mắt nhìn nhau, không dám kinh động Hàn Lập.
“Chư vị đạo hữu, kiện bảo vật đấu giá sau cùng tuy có chút vấn đề, nhưng dựa theo lệ cũ, danh ngạch truyền tống trận liên đại lục vẫn không hủy bỏ.
Trong ngày hôm nay sẽ đem toàn bộ ra, hơn nữa bổn tọa tự mình chủ trì đấu giá danh ngạch này.” Minh Tôn quay người lại, nhìn mọi người trên quảng trường nói. (Danh ngạch truyền tống có thể hiểu tương tự như lệnh bài truyền tống chúng ta đã biết trước kia trong truyện, hoặc như… vé máy bay thời nay vậy – PBD)
Lời này vừa ra, đã khiến hội trường loạn lên một hồi.
Nhưng cũng không nhiều người bất ngờ.
Đấu giá hội bình thường, sau khi vật phẩm áp trục đấu giá xong, thì toàn bộ đấu giá hội coi như kết thúc.
Nhưng đấu giá đại hội của Thương Minh thì khác, những danh ngạch truyền tống liên đại lục sẽ được đặt sau cùng.
Từ lâu điều đó đã trở thành đặc trưng của đấu giá hội Thương Minh, sẽ không bị hủy bỏ đơn giản như vậy.
Nhưng do chủ sự của Thương Minh ở Phong Nguyên đại lục chủ trì đấu giá lại là việc chưa từng có trước đây ở Thương Minh.
Mặc dù hơn nửa số người ở đây không có ý kiến về danh ngạch này nhưng cũng không khỏi phải chú ý hơn một chút.
Hàn Lập nghe xong thì tỉnh lại từ dòng suy nghĩ, tạm thời đem những chuyện khác ném sang một bên.
Với hắn thì vụ việc vừa rồi tương đối có chút mơ hồ, máu huyết Tổ Long chưa biết thật giả.
Truyền tống liên đại lục lại quan hệ trực tiếp với việc sớm gặp lại Nam Cung Uyển, mới thực sự là thứ quan trọng.
Cuộc cạnh tranh sau đó vô cùng thuận lợi.
Không biết là do danh ngạch truyền tống thay đổi vì nguyên nhân từ Huyết Thiên hay là do tại thời điểm này, không có bao nhiêu người muốn đi đại lục khác.
Hàn Lập chỉ cần ra một cái giá cao hơn bình thường một chút đã dễ dàng mua được một danh ngạch, nội tâm có chút vui vẻ.
“Đấu giá hội hôm nay đến đây kết thúc, chư vị có thể ly khai Động Thiên rồi.
Nếu bổn minh có gì sơ sót mong các vị thứ lỗi cho.” Minh Tôn sau khi đem danh ngạch truyền tống cuối cùng đấu giá xong liền ôm quyền với mọi người trên quảng trường.
Phần đông dị tộc nhân trên quảng trường tuy có đủ loại ý nghĩ nhưng lúc này đều đứng dậy miệng nói “Không dám.”
Theo hướng dẫn của một ít người hầu của Thương Minh, những dị tộc nhân bình thường này lục tục đi ra khỏi quảng trường.
Một lát sau, cả quảng trường lớn như vậy, chỉ còn lại mười mấy lão quái Đại Thừa ngồi trong các phi ốc.
“Sự việc vừa rồi thật khiến các đạo hữu chê cười.
Từ ngày thành lập đến nay, bổn minh chưa bao giờ xảy ra sự việc vật đấu giá bị cướp.
Nên hiện giờ bổn minh cam kết, chỉ cần bất cứ ai trợ giúp chúng tôi bắt lấy hai tên kia, bổn minh sẽ đáp tạ trùng trùng.
Chẳng những có thể đưa ra ba yêu cầu với bổn minh mà giọt Tổ Long Huyết kia xem như thù lao, các vị cứ trực tiếp thu lấy.” Minh Tôn ngẩng đầu nhìn những căn phòng lơ lửng trên không trung kia, tỉnh táo nói.
“Chuyện đạo hữu nói là thật?”
“Quý minh sẽ không đổi ý chứ?”
Những Đại Thừa kia hít vào một hơi lạnh, có người giật mình hỏi lại.
Hách Liên Thương Minh đề ra điều kiện thế này thật khiến họ động tâm không thôi.
“Hắc hắc! Bổn minh tuy không dám nói thực lực đứng đầu Linh Giới nhưng cũng là có chút uy danh, làm sao có thể lật lọng chứ? Các vị khi trở về chỉ cần phát động môn nhân hoặc tộc nhân đi tìm hai kẻ kia, lời hứa hẹn vừa rồi lập tức hữu hiệu cho đến khi việc này triệt để được giải quyết mới thôi.”
Minh Tôn cười nhẹ trả lời.
“Có lời này của đạo hữu lão phu yên tâm rồi!” Lão giả Phù Du tộc âm trầm cười nói, tựa như có chút tin tưởng với việc bắt được hai người nam tử áo đen kia.
“Minh huynh! Thứ lỗi tại hạ hỏi một câu.
Vừa rồi, ngươi cùng bốn vị trưởng lão đuổi theo quả thực cả cái bóng hai người kia cũng không thấy sao? Không biết hai người đó thi triển loại độn thuật gì mà có thể bất chấp cấm chế, trực tiếp rời đi?” Một Đại Thừa dị tộc khác cẩn thận nói.
“Vốn là ta cùng bốn vị trưởng lão đuổi theo hai tên kia tới bên ngoài.
Kết quả là bọn hắn từ sớm đã bố trí một cái truyền tống trận tạm thời, trực tiếp truyền đi.
Cũng không biết pháp trận này đã bị động tay động chân gì, mà đội tuần tra nghiêm ngặt của bổn minh cũng không phát hiện được.
Về phần thủ đoạn dịch chuyển từ trong này ra ngoài, lão phu cũng lần đầu tiên thấy, không thể cung cấp thêm thông tin gì được.” Minh Tôn sau khi nhướng mày liền nói ra.
“Đa tạ Minh huynh nói rõ chi tiết! Tại hạ biết nên làm thế nào rồi!” Đại Thừa dị tộc này sau khi cảm ơn, cũng không hỏi gì thêm.
Tiếp đó, cũng có vài lão Đại Thừa hỏi thêm về Tổ Long huyết cùng với nam tử áo đen có quan hệ gì.
Nhưng đáng tiếc, vị Minh Tôn chủ sự Thương Minh ở Phong Nguyên đại lục này trả lời rất mơ hồ, không thể đưa ra đáp án chính xác.
Lúc này, vài tên Đại Thừa đi ra khỏi phòng rồi khống chế độn quang mà bay đi.
Đám người Minh Tôn thấy vậy cũng không hề ngăn trở.
“Đi thôi! Chúng ta không có thời gian để tập trung tìm kiếm hai người kia, trước tiên chờ truyền tống đến Huyết Thiên đại lục đã, cũng không phải chờ mấy ngày đâu.” Hàn Lập trong phòng quan sát một lát, bỗng nhiên đứng dậy, thản nhiên nói.
Huyết Phách cùng Chu Quả Nhi thấy vậy liền khom người vâng mệnh.
Một lát sau, một màn sáng mờ ảo màu xanh bao lấy ba người từ phòng lao nhanh ra.
Sau một cái chớp động đã hướng đến lối ra của Động Thiên mà bắn đi.
Trở lại chỗ ở, Hàn Lập phân phó đám người Huyết Phách, Chu Quả Nhi công việc mấy ngày tới, tiếp đó tiến vào mật thất.
Hắn vừa mới khoanh chân ngồi xuống, tay run lên, lập tức một đoàn kim quang từ vòng tay trữ vật bắn ra, lóe lên một cái đã biến thành một trang sách vàng rực rỡ rơi vào tay.
Đúng là trang nội thư của Kim Khuyết Ngọc Thư đã mua được trong đấu giá hội.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2334: Ngũ Tạng Đoàn Nguyên Công
*Ngũ Tạng Đoàn Nguyên Công (五藏锻元功): “Ngũ tạng”: trong “lục phủ ngũ tạng”. “Đoàn”: rèn; nện, gõ, đập. “Nguyên”: đầu tiên, thứ nhất, bắt đầu; đứng đầu; chủ yếu, căn bản; nguyên tố.
Ngũ Tạng Đoàn Nguyên Công tạm hiểu là công pháp căn bản rèn luyện lục phủ ngũ tạng.
Mời bạn đọc xem tiếp nội dung chương, tác giả Vong Ngữ giải thích rõ hơn về môn công này.
Trang nội thư của Kim Khuyết Ngọc Thư vừa xuất hiện, thì run lên liên tục không dứt trong tay Hàn Lập, giống như muốn thoát khỏi sự kềm giữ của mấy ngón tay.
Hàn Lập mỉm cười, hai tay chà xát với nhau một cái, tức thì ánh sáng màu vàng lập tức trở nên ảm đạm, âm thanh ông ông cũng dịu xuống.
Lúc này, hắn mới dùng hai ngón tay cầm một trang sách mở ra xem.
“Phốc” một tiếng.
Từ trên trang sách tuôn ra vô số Kim Triện văn, rất nhanh chóng biến thành một quyển kinh văn hiển hiện tại trước mặt.
Hàn Lập nhíu hai mắt lại, tập trung tinh thần chăm chú nhìn kĩ.
“ Ngũ Tạng Đoàn Nguyên Công.”
Hắn bất giác đọc lên những chữ đầu của kinh văn cũng là tên của thần thông này .
Thần sắc Hàn Lập khẽ động, dường như hắn ý thức được gì đó nên chăm chú nhìn kĩ lại.
Thời gian trôi qua một chút, sắc mặt Hàn Lập bất giác có vài phần vui mừng.
Hắn sau khi hoàn toàn xem xong trang sách, tay áo khẽ run lên một luồng ánh sáng xanh mênh mông tràn ra.
“ Phanh “ một tiếng, chỗ ánh sáng màu xanh cuốn qua, kinh văn hóa thành từng điểm tinh quang chợt lóe rồi biến mất.
Hàn Lập nhắm hai mắt, lại bắt đầu tìm hiểu lần nữa.
Không biết qua bao lâu sau, Hàn Lập lại lần nữa mở hai mắt ra, rồi cười khẽ một tiếng.
“ Thú vị thật.
Không ngờ đây lại là công pháp dùng để tu luyện lục phủ ngũ tạng, quả thực là hiếm thấy.
Sau khi tu luyện thành công công pháp này, chẳng những có thể làm cho lục phủ ngũ tạng có thể trở thành nơi chứa đựng pháp lực giống như đan điền, theo đó làm cho pháp lực gia tăng mãnh liệt, mà còn có khả năng sinh ra nhiều loại thần thông huyền diệu khác.
Công pháp này cùng Bách Mạch Luyện Bảo Quyết có thể nói là có tác dụng hỗ trợ cho nhau.
Có lẽ là cùng xuất xứ.
Lấy được thêm một trang trong ba mươi sáu trang nội thư của Kim Khuyết Ngọc thư, lại là một bí thuật của Tiên Giới dường như có cùng nguồn gốc với Bách Mạch Luyện Bảo Quyết, xem ra lần này vận khí cũng thật tốt.”
Hàn Lập sau khi thì thào một lúc thì dường như nhớ đến điều gì, không khỏi nhướng mày lên.
Theo như những lời trên ngọc thư, công pháp này có yêu cầu rất là hà khắc đối với sự cứng rắn của thân thể và kinh mạch.
Khi tu luyện phải hấp thụ rất nhiều thiên địa nguyên khí , tiến độ tu luyện lại chậm đến mức khiến cho người tu luyện cực kì khó chịu.
Điều kiện thứ nhất thì dễ rồi, hắn tu luyện Bách Mạch Luyện Bảo quyết, thân thể cũng đã đủ mạnh mẽ có lẽ có thể dễ dàng đáp ứng được yêu cầu.
Nhưng với điều kiện thứ hai, cho dù có dùng linh đan hỗ trợ để có thể tiết kiệm hơn phân nửa thời gian thì chỉ sợ để luyện đến cảnh giới sơ thành thì cũng phải dùng vạn năm để tính.
“ Hắc hắc, so với công pháp bình thường thì thời gian tu luyện dài gấp bội.
Nha đầu Hồ Ngọc Song lúc ở đấu giá hội cũng thật là xảo quyệt, khó khăn vậy mà chỉ nói nhẹ.”
Nếu là một tên Đại Thừa bình thường muốn tu luyện công pháp này , không tốn ít nhất năm sáu vạn năm thì cũng đừng mơ tưởng đạt được thành quả.
Phạm Thánh Chân Ma công cũng là một công pháp rất khó tu luyện.
Hắn đã tiêu tốn không ít thời gian vào nó.
Nhưng nếu mà đem so sánh với công pháp này thì cũng chỉ như là một pháp môn tu luyện rất ngắn mà thôi.
Trách không được Hách Liên Thương Minh xem vật ấy như gân gà, sẵn sàng đưa ra bán đấu giá.
Nhưng nếu như theo những gì ghi trên trang sách thì công pháp này cho dù tu luyện đến cảnh giới sơ thành thôi thì thực lực bản thân cũng tăng lên rất kinh người rồi.
Nếu mà bỏ qua thì quả thật là đáng tiếc.
Hàn Lập yên lặng suy nghĩ, trên mặt biểu lộ sự do dự bất định.
Bí thuật Tiên giới này quả thực rất là hấp dẫn, nhưng mà tu luyện mất vạn năm thời gian cũng quả thực làm cho người ta sợ hãi.
Phải biết rằng Hàn Lập tu luyện từ lúc còn là một Phàm Nhân cho đến cảnh giới Hợp Thể cũng chỉ tốn có hơn hai ngàn năm.
Bây giờ vì muốn tu luyện một môn pháp công phụ trợ mà tốn hao thời gian nhiều hơn gấp bốn năm lần , tự nhiên trong nội tâm sẽ chần chờ khó quyết định .
“ Là ai? Lén la lén lút ở bên ngoài làm gì, vào đi.” Trong mắt Hàn Lập chợt lóe tinh mang ( ánh sáng lấp lánh như ánh sao) thần niệm như cảm ứng được điều gì, sắc mặt trầm xuống , lạnh lùng nói một câu.
Vừa nói xong thì một tay vung lên hướng cửa lớn phất một cái.
“Phanh” một tiếng.
Cánh cửa lớn tự động mở ra , một bóng người lờ mờ đang đứng thẳng ở trước cánh cửa.
“ Ha ha, Hàn đạo hữu thật đúng là cảnh giác hơn người, tại hạ vừa mới dùng bí thuật thuấn di đến đây đã lập tức bị đạo hữu phát hiện.” Bóng người lờ mờ vừa xuất hiện thì nhìn Hàn Lập cười nói.
Sau khi Hàn Lập nhìn rõ mặt mũi của đối phương thì đồng tử co rụt lại.
“ Là ngươi? Lá gan của các hạ cũng thật không nhỏ, không nghĩ cách trốn đi cho xa ngược lại còn dám tìm đến trước mặt ta, chẳng lẽ ngươi không sợ ta sẽ ra tay bắt ngươi sao?” Hàn Lập lạnh lùng hỏi.
Bóng người này mặt mũi bình thường, thì ra chính là nam tử mặc áo đen, theo lý đã sớm chạy trốn rất xa rồi mới đúng.
Nhưng giờ phút này hắn lại đang đứng trước cánh cửa mỉm cười, trên khuôn mặt cũng mang theo vài phần kinh ngac.
Hiển nhiên hắn cũng không nghĩ tới sẽ bị Hàn Lập phát hiện nhanh như vậy.
“ Tại hạ nếu thật sự là có thể rời đi như lời các hạ thì đã sớm trốn ra xa ngoài ngàn vạn dặm.
Sao còn ở đây làm phiền Hàn đạo hữu.
Cái truyền tống trận kia vốn cũng chỉ là một thủ thuật che mắt, hai người bọn ta chỉ là tạm thời truyền tống xuống một góc trong lòng đất mà thôi.” Nam tử áo đen cười hắc hắc, thân hình khẽ động, nghênh ngang đi vào mật thất của Hàn Lập.
“ Quả thật là một kế sách hoàn hảo, trách không được đám người Minh đạo hữu đều bị lừa gạt.
Nhưng đạo hữu không tiếp tục nghĩ cách bỏ trốn mà còn xuất hiện ở đây làm gì, chẳng lẽ tìm đến đây là vì Hàn mỗ?” Hàn Lập cảm thấy hơi bất ngờ, nhưng lập tức thần sắc như thường hỏi.
“ Không sai, lần này ta đặc biệt tìm đến đây chính là vì đạo hữu.” Nam tử áo đen lại không hề chần chờ gật đầu thừa nhận.
“ Trước kia chúng ta đã từng gặp nhau sao?” Hàn Lập nhướng mày hỏi một câu.
“ Dĩ nhiên là chưa từng gặp qua, đây chính là lần đầu Điền mỗ gặp mặt đạo hữu.” Nam tử áo đen không lưỡng lự nói.
“Nếu trước kia chưa từng quen biết thì nay tìm đến ta làm gì.
Hơn nữa nghe trong lời nói của đạo hữu hình như không xa lạ gì với Hàn mỗ, giống như là đã có biết từ trước.
Có thể giải thích cho ta biết rõ một chút được không?” Hàn Lập nhìn vào gương mặt của đối phương, mặt không đổi sắc nói.
“ Ta có thể nhận biết được Hàn huynh chính là từ miệng của một tên hảo hữu.
Không biết Hàn đạo hữu có còn nhớ Phàn Bào Tử hay không?” Nam tử áo đen không chút hoang mang trả lời.
“ Ngươi biết Phàn đạo hữu?” Hàn Lập có hơi bất ngờ, lộ ra biểu tình kinh ngạc.
“ Ta chẳng những biết hắn, mà ta và hắn còn là bạn thân với nhau đấy.
Nếu không làm sao có thể biết được chuyện tình của Hàn đạo hữu từ miệng hắn chứ.
Hắn ta thực sự rất nể phục Hàn huynh, trước mặt ta luôn luôn nói tốt về huynh.
Tại hạ lúc đầu còn tưởng rằng hắn có chút khuếch đại nhưng sau khi gặp được Hàn huynh thì ta đã có vài phần đồng ý với hắn rồi.” Nam tử áo đen cười nói , cũng đánh giá Hàn Lập từ trên xuống dưới một lần nữa.
“ Điền đạo hữu quả thật là quá lời rồi.
Thời điểm ta cùng Phàn đạo hữu kết giao cũng không có người thứ ba xuất hiện.
Nếu đạo hữu có thể nói ra danh tự của Phàn đạo hữu thì chắc là không giả.
Nếu lúc trước Hàn mỗ có chút chậm trễ nghênh tiếp xin đừng phiền lòng.” Tâm niệm Hàn Lập chuyển động một phen sau đó giơ tay mời đối phương ngồi xuống.
Sau khi tên Phàn Bào tử kia gặp qua Hàn Lập một lần, chắc hẳn là hắn đã có điều tra thêm về thân thế của Hàn Lập.
“ Ha ha, không sao không sao.
Nếu là ta, bỗng nhiên gặp một người xa lạ đến kết giao thì trước tiên ta cũng cẩn thận mấy phần.” Nam tử áo đen cười hì hì cũng không khách khí đi thẳng đến một cái bồ đoàn rồi ngồi lên trên.
“ Nhưng lần này ta tìm đến tận cửa quả thực là có việc cần nhờ đến đạo hữu.
Mong rằng đạo hữu có thể giúp đỡ một lần.” Nam tử áo đen thu lại vẻ cười rồi nghiêm túc nói.
“ Điền đạo hữu trước tiên hãy nói ta nghe một chút đó là chuyện gì.” Hàn Lập nghe nói vậy thần sắc không thay đổi nói.
“ Không dối gạt Hàn huynh, bởi vì vụ việc trên đấu giá hội, cửa ra vào của động thiên này cùng vài tòa truyền tống trận đã được lệnh canh phòng nghiêm mật.
Nếu dựa vào một mình ta thì trong thời gian ngắn thật sự không thể thoát khỏi chỗ này.
Ta ở bên ngoài nghe lén được những người khác nói rằng đạo hữu đấu giá thành công những danh ngạch truyền tống vượt đại lục.
Không biết lúc đó đạo hữu có thể mang ta cùng truyền tống rời khỏi nơi này được hay không? Nếu đạo hữu đồng ý hỗ trợ thì sau này ta nhất định hậu tạ, thù lao tuyệt đối làm cho Hàn huynh hài lòng.”
Nam tử áo đen bình tĩnh nói mấy câu đã đem hoàn cảnh cùng đề nghị của mình nói ra.
“ Đạo hữu muốn truyền tống vượt đại lục cùng ta?” Hàn Lập có chút ngoài ý muốn mở to mắt nhìn.
“ Không sai, ngoài phương pháp này ra tại hạ cũng không còn cách nào khác có thể nhanh chóng thoát khỏi nơi này.” Nam tử áo đen cười khổ một tiếng.
“ Nếu đạo hữu đã lên kế hoạch ra tay cướp đi vật đấu giá trên đấu giá hội thì sao không sắp xếp đường chạy trốn cho thật tốt? Hơn nữa đồng bọn của đạo hữu đang ở đâu tại sao không thấy đạo hữu nhắc đến?” thần sắc Hàn Lập khẽ động vài cái rồi nói.
“ Ta sỡ dĩ bị vây khốn ở chỗ này, kì thật chính là do lối thoát tên kia bố trí từ trước đã xảy ra chút sai lầm, kết quả là hắn may mắn thoát ra khỏi Động Thiên còn ta thì bị vây ở chỗ này.” Nam tử áo đen khuôn mặt hiện lên vẻ xấu hổ rồi nói.
“ Thì ra là thế, đụng tới loại chuyện này quả thật là khó có thể đoán trước được.
Nhưng lần này đạo hữu tại hội đấu giá ngang nhiên ra tay.
Sự việc đã gây ra một sự náo loạn khá lớn.
Hách Liên Thương Minh đã treo thưởng lớn cho ai bắt được nhị vị rồi.
Chẳng những vật phẩm đấu giá bị cướp đi được đem ra làm thù lao mà sau đó còn có thể tùy ý đưa ra ba yêu cầu đối với Thương Minh.
Điền đạo hữu có biết việc này không?” Hàn Lập chậm rãi nói.
“ Ta tất nhiên sớm đã nghe nói.
Hách Liên Thương Minh quả thật rất hào phóng.
Trọng thưởng như vậy kể cả ta sau khi nghe xong cũng chỉ hận là không thể đem bản thân mình đến bán cho bọn họ.” Nam tử áo đen nghe vậy liền cười ha hả, dường như đối với việc này cũng chẳng quan tâm.
“ Ta mặc kệ Hách Liên Thương Minh đưa ra trọng thưởng như vậy là có ý gì.
Nhưng điều đó đã cho thấy rõ bọn họ nhất định phải bắt bằng được nhị vị.
Ta mang theo đạo hữu rời đi thì không có vấn đề gì.
Nhưng thế gian không chỗ nào mà không có ‘tai vách mạch rừng’.
Nếu chuyện này sau đó bị tiết lộ ra ngoài, bị người của Hách Liên Thương Minh nghe được, tại hạ tuy rằng tự tin có chút thực lực, nhưng tuyệt đối không muốn bị một siêu cấp thế lực như vậy tìm đến cửa.
Hơn nữa đạo hữu tuy là bạn tốt của Phàn đạo hữu, nhưng mà lai lịch ra sao thì ta vẫn chưa biết rõ.
Liên lụy lớn như thế chỉ sợ tại hạ rất khó nhúng tay vào rồi.” Hàn Lập sau khi trầm ngâm trong chốc lát thì lắc đầu nói.
“ Thì ra là đạo hữu lo lắng sau này bị người khác tìm đến gây phiền phức.
Về việc này đạo hữu cứ yên tâm.
Ta có thể lấy tâm ma ra thề.
Tuyệt đối sẽ không đem việc Hàn huynh tương trợ ngày hôm nay nói ra một chữ nào.
Hơn nữa vụ việc này sau khi kết thúc ta cũng sẽ không lưu lại Linh Giới làm gì mà sẽ lập tức quay về trong tộc.
Bản tộc cũng biết sẽ phải công khai việc này với người ngoài như thế nào để nhận trách nhiệm hoàn toàn về bản tộc, tuyệt đối không để liên lụy mảy may đến Hàn huynh.
Còn về phần lai lịch tại hạ, Hàn huynh nếu đã quen biết Phàn Bào Tử chẳng lẽ còn không rõ sao?” Nam tử áo đen nở nụ cười nhẹ nói.
“ Ngươi thực sự là người của Chân Long Tộc?” Hàn Lập biến sắc.
“ Đúng vậy, Điền mỗ bản thể chính là Chân Long.
Vừa nãy cũng không nói trước việc này mong rằng Hàn huynh không nên trách tội.” Nam tử áo đen cười như không cười nói.
“ Người của Chân Long tộc, trách không được đạo hữu lại buộc phải mạo hiểm cướp đi giọt máu Tổ Long kia.” Hàn Lập thần sắc có chút quái dị nửa như nói với nam tử áo đen nửa như nói với chính mình.
“ Máu của Tổ Long! Hừ, Hàn đạo hữu vẫn còn thật sự tin rằng thứ bị cướp đi chính là vật đó sao?” Nam tử áo đen nghe vậy lộ ra một tia mỉa mai châm chọc.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2335: Yểm Long Và Điền Phi Nhi
– Thế là thế nào, vật đó không phải là máu của Tổ Long?
Hàn Lập nao nao hỏi .
– Đâu chỉ không phải, có thể nói nó không hề có chút quan hệ nào với Tổ Long chân chính hết.
Cũng chỉ có những ngoại nhân như các ngươi mới có thể dễ dàng nhầm lẫn như vậy.
Nhưng cũng khó trách, khí tức bên trong của vật ấy đúng là khí Chân Long, điểm này thì không phải là giả.
Nam Tử áo đen cười nhẹ nói.
– Nghe khẩu khí của đạo hữu thì hình như rất rõ lai lịch của vật này, có thể nói cho Hàn mỗ biết đôi chút chăng ?
Trong nội tâm Hàn Lập khẽ động nói
– Đương nhiên là được, vật này ngoại trừ đối với Chân Long Tộc chúng ta có chỗ hữu dụng thì với những tộc khác căn bản chỉ là vật vô dụng thôi.
Nó đích thực là một giọt máu, nhưng không phải là máu Tổ Long mà là máu Yểm Long.
Nam tử áo đen không hề dấu diếm mà trực tiếp nói.
– Yểm Long?
Hàn Lập nhíu mày một cái, rõ ràng là lần đầu tiên nghe được cái tên này.
– Hàn huynh không biết Yểm Long cũng không phải việc gì kỳ quái.
Ngay cả Chân Long Tộc chúng ta cũng không có bao nhiêu người biết rõ về tồn tại này đâu.
Nói đơn giản, Yểm Long cũng là tồn tại không kém so với Tổ Long đại nhân ở Tiên Giới, hơn nữa còn là Tổ Tiên của “Ma Long Tộc”, đại địch sinh tử của Chân Long Tộc chúng ta.
Ngoài ra, máu Yểm Long này hẳn là rơi từ Tiên Giới xuống, hơn nữa còn không chỉ một giọt này mà là bảy tám giọt.
Nam tử áo đen mở miệng nói, lại khiến cho Hàn Lập càng hoảng sợ.
– Bảy tám giọt, nhiều vậy sao?
Hàn Lập thực sự giật mình.
– Trưởng lão trong tộc cũng phải thông qua thủ đoạn đặc thù dựa vào lực lượng huyết mạch mới cảm ứng được số lượng của những giọt máu Yểm Long này.
Vì vậy mới để những tộc nhân như chúng ta ra ngoài tới từng giới diện tìm kiếm không bỏ sót tất cả số máu Yểm Long này đem về.
Tuy rằng bên trong máu Yểm Long ẩn chứa chân nguyên cực kỳ khổng lồ, nhưng đồng thời lại mang theo lực lượng có tính hỗn loạn.
Trừ Chân Long Tộc chúng ta có biện pháp chậm rãi luyện hóa và tinh luyện nó thì những người khác nếu muốn cưỡng ép tế luyện chẳng những không thể đạt được chân nguyên ở bên trong mà ngược lại còn có khả năng bị ô nhiễm một thân pháp lực, trực tiếp biến thành một hình chiếu phân thân của Yểm Long.
Trưởng lão trong tộc đang hoài nghi vật này xuất hiện tại hạ giới chính là âm mưu của tên Yểm Long kia.
Với tư cách là đối thủ trời sinh một mất một còn của Ma Long Tộc, Chân Long Tộc chúng ta tự nhiên sẽ tuyệt đối không thể để cho việc này phát sinh.
Nam tử áo đen nghiêm nghị nói.
– Nếu thực sự như thế thì vật này đối với ngoại nhân như chúng ta không chỉ vô dụng mà ngược lại còn vô cùng nguy hiểm.
Nhưng quý tộc thoáng chốc có được máu Yểm Long này, tin rằng sau đó không lâu thực lực sẽ đại tăng, thậm chí có khả năng xuất hiện ai đó Phi Thăng cũng nên.
Sắc mặt Hàn Lập hơi đổi, nhưng tâm niệm nhanh chóng xoay chuyển nói.
Có thể Phi Thăng? Đạo hữu coi việc luyện hóa máu Yểm Long này thật đơn giản.
Tuy rằng vật này ẩn chưa chân nguyên lực kinh người, nhưng chỉ việc khu trừ lực lượng hỗn loạn trong đó đã tốn thời gian dài kinh người rồi, chưa nói tới việc chân nguyên lực cũng sẽ bị xói mòn trong quá trình này nữa.
Mười thành trong đó còn lại được một thành đã là kết quả không tồi rồi.
Mà sau khi những chân nguyên này bị luyện hóa nhiều lắm cũng chỉ khiến cho pháp lực hùng hậu thêm một chút, tiết kiệm được một ít thời gian khổ tu mà thôi.
Chuyện phi thăng đối với những tồn tại cấp bậc Chân Linh như bọn ta mà nói còn khó khăn hơn gấp trăm lần so với những người khác.
Ngược lại nếu để cho những vãn bối có tu vi dưới Đại Thừa ăn vào, chúng có khả năng mượn nhờ hiệu quả của chân nguyên lực mà đột phá bình cảnh sớm tiến giai thành Chân Linh.
Nam tử áo đen liên tục lắc đầu nói.
– Nói như vậy thì về sau Chân Long Tộc các ngươi sẽ lại có thêm vài đạo hữu cấp bậc Chân Linh nữa rồi.
Hàn Lập thở nhẹ một hơi, sau đó hỏi.
– Đúng là có khả năng này, nhưng có thực sự như nguyện không thì lại là hai chuyện khác nhau.
Nhất tộc chúng ta bản thân trời sinh đã có thân thể Chân Linh, dù chỉ dựa vào năm tháng từ từ tích lũy thì việc trở thành Chân Linh cũng không phải là chuyện khó khăn gì.
Được rồi, Điền mỗ đã bẩm báo hết mọi chi tiết rồi, không biết Hàn huynh đã suy nghĩ kỹ đề nghị của tại hạ khi nãy chưa.
Sau khi Nam tử áo đen nói hết, lại như tùy ý mà hỏi.
– Đạo hữu đã là đồng tộc của Phàn Bào Tử, hơn nữa sau đó còn trực tiếp quay về trong tộc, tự mình công khai chịu trách nhiệm hết thảy những chuyện liên quan, vậy thì tại hạ không có lý do để cự tuyệt rồi.
Hàn Lập không lập tức trả lời mà chậm rãi nói.
– Phàn Bào Tử đã đưa thư mời của đại hội Quảng Linh Đạo Qủa cho Hàn huynh rồi chứ hả.?
Nam tử áo đen mỉm cười, sau đó hỏi một câu.
– Ngươi nói vật này?
Hàn Lập phất một tay lên, lập tức hiện ra một khối Long Lân màu bạc lập lòe.
– Đúng vậy, chính là vật này.
Nếu Hàn huynh chịu giúp đỡ, tại hạ có thể hứa sẽ trợ giúp đạo hữu trong đại hội Đạo Qủa, giúp cho đạo hữu có thêm một ít khả năng đạt được Đạo Qủa.
Nam tử áo đen không chút hoang mang nói.
– Từ khi tại hạ nhận được thiếp mời cũng đã nghe ngóng đôi chút về đại hội Quảng Linh Đạo Qủa.
Đáng tiếc ở Linh giới cũng không có nhiều đạo hữu biết rõ việc này, chỉ có thể mơ hồ biết được tấm thiếp mời của đại hội Đạo Qủa dường như cực kỳ khó có được .
Đạo Qủa kia tựa như cũng có tên gọi là Ngàn giới đệ nhất Linh Qủa thì phải? Nhưng công hiệu cụ thể là gì lại không rõ ràng lắm.
Sắc mặt Hàn Lập nhanh chóng biến đổi mấy lần mới như có điều suy nghĩ hỏi.
– Hắc hắc, đây là đương nhiên, Long Tộc chúng ta tổ chức đại hội Quảng Linh Đạo Qủa cũng chỉ mời hơn ngàn người trong số rất nhiều cường giả ở khắp các giới diện tham gia mà thôi.
Điều kiện duy nhất để những người này có thể nhận được thiếp mời chính là thực lực đều phải xấp xỉ hoặc vượt qua Chân Linh.
Tầm mắt của Phàn sư huynh cực cao, Hàn huynh có thể được hắn tán thành đúng là một chuyện không hề dễ dàng.
Mà Quảng Linh Đạo Qủa có tên gọi là ngàn giới đệ nhất Linh Qủa có lẽ là hơi chút khuếch đại, nhưng nếu nói nó bài danh trong số ba loại Linh Qủa hàng đầu thì không hề sai.
Dù sao thì phàm là người ăn được quả này, trong vòng vạn năm đều sẽ có được Quảng Linh Đạo Thể, dù là tu luyện hay là tìm hiểu công pháp đều có thể đẩy nhanh tốc độ lên hơn bảy tám lần so với trước đó.
Nam tử áo đen cười hắc hắc nói. truyện được dịch tại 4vn.eu
– Quảng Linh Đạo Thể, hơn bảy tám lần?
Hàn Lập nghe xong lời này lại càng hoảng sợ, lần đầu tiên trên khuôn mặt hắn lộ ra vẻ khó có thể tin.
– Đúng vậy, tuy rằng Quảng Linh Đạo Qủa này suốt đời chỉ có thể ăn một khỏa. nhưng chỉ với một quả Đạo Qủa nguyên vẹn đã có thể khiến cho một người bình thường tạm thời chuyển thành Quảng Linh Đạo Thể trong truyền thuyết.
Đạo Thể này tuy không có tác dụng khi đối địch bên ngoài, nhưng trong việc tìm hiểu hay tu luyện công pháp đều thực sự vô cùng thần diệu.
Nam tử áo đen nói như đang mơ mộng, dường như cũng cực kỳ khát vọng với Quảng Linh Đạo Qủa này.
– Nếu Đạo Qủa này thực sự thần diệu như thế, gọi nó là ngàn giới đệ nhất Linh Qủa cũng không hề khoa trương.
Nhưng nghe đạo hữu nói thì dường như dù có tham gia đại hội này cũng rất khó lấy được Đạo Qủa tới tay.
Tới lúc đó các hạ làm sao có thể giúp được tại hạ. trước bảo vật bực này, dù các hạ có là tộc nhân của Long Tộc cũng có gì khác nhau.
Thần sắc Hàn Lập hơi động, miệng thong dong hỏi.
– Hàn huynh yên tâm, tại hạ tuy bất tài nhưng đã được trong tộc xác định là một trong ba mươi sáu người chấp sự của đại hội Đạo Qủa lần này.
Thân phận này tuy rằng không có khả năng giúp được gì cho đạo hữu, nhưng việc truyền lại một ít tin tức cùng với cung cấp một vài tư liệu được che dấu mà ngoại nhân khó có thể tiếp xúc thì vô cùng dễ dàng.
Nam tử áo đen nhàn nhạt trả lời.
– Chỉ có vậy thôi sao?
Hàn Lập khẽ cau mày, bộ dáng dường như không được hài lòng cho lắm.
– Đạo hữu vẫn chưa thấy đủ, phải biết rằng Quảng Linh Đạo Qủa này vô cùng quý hiếm, mà những cường giả tham gia đại hội này cũng đều không phải kẻ yếu.
Dựa theo lệ cũ trước kia, trong số những người được mời tới lần trước cũng chỉ có hơn trăm người đạt được một quả Đạo Qủa chính thức mà thôi, những người khác chẳng qua là nếm được chút linh thủy, là thứ chất lỏng dùng Đạo Qủa pha loãng ra thôi. tuy rằng linh thủy này đối với những người tu đạo chúng ta cũng là cực kỳ quý hiếm, nhưng nếu so sánh nó với Đạo Qủa chân chính thì lại chẳng là gì.
Ta có thể trợ giúp cung cấp một ít tin tức đã là phá lệ rồi.
Nói không chừng đạo hữu có thể dựa vào những trợ giúp tưởng như không có gì này mà đạt được một quả Quảng Linh Đạo Qủa đấy.
Khóe miệng nam tử áo đen khẽ cười nói.
– Lời Điền đạo hữu nói đích thực có chút đạo lý, ngược lại thì Hàn mỗ có chút tham lam rồi.
Vậy thì cứ quyết định như thế đi, việc này ta đồng ý.
Tâm niệm Hàn Lập nhanh chóng xoay chuyển mấy lần, sau đó rốt cục quyết định gật đầu.
– Ta biết ngay là Hàn huynh sẽ đáp ứng mà.
Vậy mấy ngày này tại hạ đành ẩn núp ở chỗ đạo hữu vậy, tới khi đó cũng dễ bề cùng nhau rời khỏi đại lục này.
Nam tử áo đen cực kỳ cao hứng.
– Điều này tự nhiên không có vấn đề.
Tuy nhiên tại hạ còn có một vấn đề nữa.
Số lượng danh ngạch truyền tống mà tại hạ đấu giá được chỉ có ba mà thôi. tới lúc đó nếu đạo hữu cùng đi chỉ sợ rất khó gạt được người của Hách Liên Thương Minh.
Hàn Lập bỗng nhiên nói.
– Về điểm này thì đạo hữu cứ việc yên tâm.
Tại hạ đã từng tu luyện một loại bí thuật mô phỏng, có thể đem bản thân hóa thành một kiện đồ vật trang sức, ngay cả trước mặt Chân Tiên cũng có vài phần nắm chắc có thể gạt được.
Nam tử áo đen cười ha hả không chút do dự trả lời.
– Như vậy thì tại hạ hoàn toàn yên tâm rồi.
Thần sắc Hàn Lập chính thức yên tâm lại.
– Nếu đã quyết định như vậy, Điền mỗ cũng không quấy rầy nữa, tại hạ đi tìm một gian phòng ốc nghỉ ngơi một chút.
Mấy ngày qua vì nghe ngóng nơi hạ lạc của máu Yểm Long, tại hạ quả thực là chưa có một ngày ngủ yên.
Nam tử áo đen vừa thấy sự việc đã định, đứng dậy ôm quyền nói đôi câu cáo từ rồi lập tức quay người đi ra ngoài cửa.
– Điền đạo hữu… Không, phải gọi là Điền Tiên Tử mới đúng.
Hi vọng lần sau ta và ngươi gặp lại, đạo hữu có thể dùng diện mạo chân thực để nói chuyện.
Hàn Lập nhìn qua bóng lưng nam tử áo đen, bỗng nhiên khuôn mặt hiện lên một tia dị sắc nói.
– Hóa ra là Hàn huynh đã sớm nhìn thấu tiểu muội che dấu.
Hàn huynh đã có yêu cầu, lần sau tiểu muội sẽ dùng dung mạo thực để gặp mặt.
Đúng rồi, tên thật của tiểu muội là Điền Phi Nhi, cũng hi vọng đạo hữu ghi nhớ trong lòng.
Nam tử áo đen nghe thấy vậy, bóng lưng vốn khẽ run lên, nhưng lập tức biến đổi tiếng nói, phát ra tiếng cười “khanh khách” như chuông bạc.
Tiếp đó bóng hình hắn trở nên mơ hồ rồi theo gió biến mất ở ngoài cửa không thấy đâu nữa.
– Điền Phi Nhi, có lẽ trong Long Tộc cũng có chút địa vị.
Hàn Lập vuốt vuốt cằm, thần sắc dường như nhớ tới điều gì, theo đó cả người liền rơi vào trầm tư.
Bốn ngày sau, thời điểm Hàn Lập đang khoanh chân ngồi trong mật thất, bỗng nhiên một luồng lửa sáng màu đỏ thẫm từ bên ngoài bay vào mật thất, lóe lên một cái liền rơi vào trong tay hắn.
Từ trong luồng lửa đỏ truyền ra âm thanh đàm thoại bình thản của Minh Tôn :
– Hàn đạo hữu, truyền tống pháp trận đã chuẩn bị xong, đạo hữu bắt đầu xuất phát đi thôi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ma Thiên Ký [Dịch] Ma Thiên Ký](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Ma-Thien-Ky.jpg)





