Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 446 : Đánh Chết Hung Trùng (c2226-c2230)
❮ sautiếp ❯Chương 2226: Đánh Chết Hung Trùng
Mặt Hàn Lập chẳng đổi sắc, hắn nhấc cánh tay lên, bàn tay xòe ra chắn trước người.
Trong chốc lát, nơi đầu các ngón tay đồng thời phát ra một tiếng “phụt”, từ đó bắn ra năm luồng ánh sáng vàng kim, chúng chớp lóe rồi điên cuồng lớn lên.
Sau đó, chúng “Ầm ầm” hợp lại làm một với nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy màu vàng lớn tầm bánh xe.
Cơn lốc này vừa mới chuyển động thì từ giữa liền phun ra một sức hút vô hình.
Vô số mũi nhọn do sóng âm vô hình trong nháy mắt biến thành đang lao thẳng đến liền bị hút vào một cách nhẹ nhàng.
Nhưng đúng vào lúc này, sâu mặt người liền lóe lên liền tựa như ma quỷ đến gần Hàn Lập, rồi không hề chần chừ vung mấy cánh tay sắc bén lên.
Chúng liền biến thành một mảng bóng đen sắc nhọn đâm thẳng xuống phía Hàn Lập.
Hàn Lập thấy vậy liền nhíu hai mắt lại và khẽ quát lên, đồng thời điểm nhẹ lên cơn lốc xoáy trước người.
Cơn lốc lập tức phập phồng lúc to lúc nhỏ, rồi nổ bung ra thành một luồng ánh sáng vàng kim.
Một khắc sau, tiếng “Véo véo” vang lên, có vô số sợ tơ màu xanh từ trong ánh sáng vàng kim vọt ra, đâm thẳng về phía sâu mặt người.
Con sâu cực lớn kia thấy vậy thì ánh mắt liền lóe lên, cũng chẳng hề tránh né, ngược lại còn nhân cơ hội này mà thúc dục những mũi nhọn mờ mờ rậm rạp chằng chịt kia.
Cũng chẳng hiểu là loại mũi nhọn màu đen này có uy lực huyền diệu khó tin nào mà chỉ trong khoảnh khắc đã vượt qua khoảng cách mấy chục trượng, tới sát bên Hàn Lập trong gấc tấc.
Con sâu này nổi lên tính hung ác, muốn lưỡng bại câu thương cùng Hàn Lập.
Thế nhưng Hàn lập là dạng người như thế nào chứ, dù có thoáng giật mình vì tính hung ác của con sâu này nhưng sao hắn có để thể việc đó xảy ra được.
Đồng tử hắn hơi co lại, rồi hắn chợt giơ một tay vạch một cái vào khoảng không trước người.
Sau mấy tiếng “Bụp bụp”, đã có hơn mười quầng sáng xàu xám chắn phía trước người Hàn Lập.
Qua một khắc sau đó, những mũi nhọn màu đen kia đã đâm lên trên những quầng sáng này.
Tiếng “Xì…bộp” nổi lên!
Những mũi nhon này dường như cực kỳ sắc bén nên đã một hơi xuyên thủng qua tất cả quầng sáng mà sức mạnh cũng không hề giảm bớt, tiếp tục đâm lên trên linh quang hộ thể của Hàn Lập.
Một trận âm thanh tựa như tiếng kim loại ma sát vào nhau vang lên.
Bên ngoài người Hàn Lập thoáng htỏa ra ánh sáng màu vàng tím, đồng thời bên trong dường như còn có vô số vân trận màu bạc như ẩn như hiện.
Những mũi nhon màu đen kia vừa tiếp xúc đã bị dồn dập bắn ngược trở lại ảm đạm, không thể phá hỏng được linh quang chút nào.
Linh quang bảo vệ do Phạm Thánh Chân Ma Công và Bách Mạch Luyện Bảo Quyết dung hợp thành được Hàn Lập dốc hết sức thi triển e rằng ngay cả Đại Thừa bình thường trong lúc nhất thời cũng không thể làm gì được.
Huống hồ dù sâu mặt người hung hãn nhưng vẫn còn kém một bậc so với cấp Đại Thừa.
Lúc này, những sợi tơ xanh kia đồng loạt đánh lên sâu mặt người màu đen như vũ bão, rồi nhanh chóng lóe lên xuyên thủng người nó.
Sâu mặt người hét lên một tiếng thảm thiết, trên thân phun ra vô số dòng chất lỏng màu lục.
Nhưng vẻ dữ tợn liền xuất hiện trên mặt con sâu này, sau khi khẽ gầm lên, trên người nó xuất hiện ánh sáng màu xám trắng chợp chờn bất định.
Các lỗ nhỏ trên người nó liền khép lại với tốc độ nhanh thấy rõ.
Chỉ trong chớp mắt, con sâu vốn bị thương khắp người đã khôi phục lại như ban đầu.
Hàn Lập thấy vậy thì cất một tiếng cười lạnh lùng, giơ một tay bấm quyết, miệng hô lên một chữ “Chém”.
Ngay lập tức, các sợi tơ xanh vừa xuyên thủng người con sâu liền đồng loạt đan vào nhau, ngưng tụ lại thành một thanh phi kiếm xanh mênh mang.
Sau khi lượn một vòng nhanh như chớp, nó chợt bất ngờ xoay quanh cổ của sâu mặt người.
Cái đầu của con sâu liền lộc cộc rơi xuống.
Tiếp đó, ánh kiếm màu xanh lại bùng lên, bao phủ thân thể con sâu vào trong.
Trong ánh kiếm lạnh lẽo, thân thể sâu mặt người liền bị chém nát thành một đám máu thi rơi xuống như mưa, ngay cả nguyên thần trốn trong đó cũng không kịp thoát.
Vậy là hai con sâu to lớn, hung ác đã bị tiêu diệt trong nháy mắt.
Hàn Lập cười nhạt một cái, thu phi kiếm màu xanh về, rồi mới ngoảnh nhìn về chỗ đánh nhau khác.
Kết quả là khi hắn vừa mới đưa ánh mắt sang thì nghe được từ đó vọng lại tiếng hí đầy thê lương.
Thì ra con sâu khổng lồ đánh nhau với Tà Liên kia không hiểu thế nào đã bị ba cái vòng bạc trong chớp mắt chụp lấy, không thể nhúc nhích chút nào.
Sau đó, Tà Liên liền phun ra một đoàn ánh sáng trắng, nó lóe lên chém con sâu kia ra làm hai nửa.
Vị Thánh tổ Tà Liên này không hổ là chị em sinh đôi với Bảo Hoa, một thân thần thông quả nhiên không phải chuyện đùa, Đại Thừa bình thường không thể bằng được.
Ánh mắt Hàn Lập khẽ chớp, chợt nghĩ trong lòng như thế.
Gần như cùng lúc này, trong khoảng không phía bên kia bỗng phát ra tiếng nổ rung trời chuyển đất, cả không gian đều khẽ rung lên.
Hàn Lập và Tà Liên vừa chiến thắng đều rùng mình trong lòng nên vội nhìn về nơi phát ra tiếng nổ.
Bọn hắn thấy ở trên mặt sân phía bên kia bỗng xuất hiện thêm một cái hố lớn kinh người.
Con sâu mặt người màu xanh lam kia đang nằm dưới hố, cả người cháy đen, bộ giáp xác màu lam rực rỡ đã vỡ vụn ra từng mảnh, cái đầu to lớn cũng đã bị mất một bên, cả người đẫm máu xanh lục, dường như đã trọng thương đến mức không nhúc nhích được nữa.
Giải Đạo Nhân lơ lửng phía trên cái hố kia, trong hai tay đều nắm một thanh đao màu bạc cực lớn.
Hắn lạnh lùng liếc xuống dưới, rồi chẳng chút chần chừ lập tức giơ hai thanh đao bạc vào giữa người, hợp nhất chúng lại.
Một tiếng sét đánh vang lên!
Hai thanh đao khổng lồ liền biến thành hai vòng cong màu bạc lớn như cái bát, rồi lóe lên hợp lại thành một, biến thành một ngọn thương dài màu bạc.
Giải đạo nhân khẽ nhấc cánh tay lên, hung ác ném ngọn thương từ trên cao xuống.
Ngọn thường màu bạc nhoáng lên một cái đã biến mất giữa tiếng sấm trong không trung.
Một khắc sau, trong hố lớn kia vang lên tiếng nổ, thương bạc đã cắm vào cơ thể con sâu, rồi sau khi khẽ run lên, nó liền nổ tung ra.
Vô số tia điện bạc tầng tầng lớp lớp bung ra, phủ kín lấy cả cái hố.
Dù con sâu khổng lồ màu xanh lam kia khá mạnh mẽ nhưng dưới một đòn phép thuật lôi điện gần hết sức của Giải Đạo Nhân thì cũng chỉ có thể bất đắc dĩ hí lên vài tiếng rồi biến thành hư vô.
Lúc này, Giải đạ nhân mới nhấc chân một cái, thân hình liền chớp lên, biến mất trong không trung.
Bên canh Hàn Lập liền xuất hiện dao động, Giải đạo nhân bình thản hiện ra.
“Giải huynh, thật giỏi.
Con sâu mà ngươi đối đầu sợ rằng không kém Đại Thừa bình thường chút nào, vậy mà ngươi chỉ đòn đã tiêu diệt được.” Hàn Lập quay đầu sang, cất lời khen ngợi.
“Tuy thực lực của hắn có vẻ không bằng Đại Thừa nhưng nếu Đại Thừa bình thường đụng phải nó thì chỉ sợ cũng rất khó chiếm được phần thắng.” Giải đạo nhân chẳng đổi sắc, lạnh lùng nói một câu.
“Hoàn toàn chính xác, tạm thời chưa nói thực lực mạnh yếu thế nào nhưng loại trùng hung ác này luôn ra tay hung hãn, không sợ chết, quả thật Đại Thừa bình thường không thể nào so được.” Vẻ tươi cười trên mặt Hàn Lập hơi thu lại, nói một cách khá ngưng trọng.
“Không sai.
Lục Thạch đạo hữu phía bên kia rõ ràng chiếm thượng phong nhưng đối mặt với cách đánh lưỡng bại câu thương thì hiện tại cũng chưa thể làm gì được đối phương.
Hay là chúng ta đồng loạt ra tay xử lí cho rồi.” Sau khi đánh giá Hàn Lập và Giải đạo nhân, lại nhìn về hài cốt ba con sâu do bọn hắn hạ, Tà Liên đột nhiên cười và nói.
Hàn Lập xoay chuyển ánh mắt, phát hiện ra quả thực dường như Lục Thạch ở chiến trận bên kia chưa thể tóm được con sâu cuối cùng được thì liền cười, đang định ngẩng đầu nói gì thì Lục Thạch lão tổ đbỗng hét lên:
“Không cần ba vị đạo hữu nhúng tay, chỉ là môt con sâu tép riu, lão tổ ta sao lại không tóm được chứ.
Kình Thiên Thanh Ấn!”
Lục Thạch lão tổ thấy những người khác đều dễ dàng tiêu diệt được đối thủ, chỉ có chính mình đang còn chiến đấ thì liền cảm thấy hơi mất mặt.
Bấy giờ, hắn mới rống lên một tiếng rồi vung tay áo lên, từ đó chợt có chín cái ấn ngọc màu xanh giống hệt nhau bay ra.
Sau khi quay tít một vòng trong không trung, chúng liền hợp nhất thành một thể với chiếc ấn màu vàng lúc trước để biến thành chiếc ấn màu xanh lớn, bên ngoài có vô số kí hiệu màu vàng lượn lờ bất định, rồi chúi mình rơi xuống con sâu to lớn kia.
Tiếng vu vù vang lên khắp đất trời, sức mạnh pháp tắc thoáng hiện ra trong không gian gần một dặm.
Con sâu mặt người ở bên dưới lập tức cảm thấy cả người như chìm xuống, chẳng thể nào nhúc nhích.
Chiếc ấn lớn màu xanh xoay một cái, mang theo sức mạnh to lớn nện lên trên con sâu, đè cho nó nát như tương.
Lục Thạch lão tổ thấy vậy mới giãn nét mặt ra, khẽ thở dài một cái, rồi giơ một tay hướng về chiếc ấn bấm niệm pháp quyết, thoáng cái đã thu nó vào trong tay áo.
Có điều, vào lúc này khí xanh lục bao phủ người hắn đã bất giác mỏng hơn hai phần, đồng thời hơi thở cũng yếu hơn một chút.
Hiển nhiên là thần thông vừa rồi có chỗ khác thường, cũng không dễ dàng thi triển ra.
“Đây là Kình Thiên Thanh Ấn sao, quả thật là dah bất hư truyền.
Nghe nói bảo vật này tuy không phải là huyền thiên linh vật nhưng uy lực lại lớn gần bằng uy lực huyền thiên rồi.
Đến nay được thấy mới biết lời đồn quả nhiên không giả.” Trông thấy cảnh đó, ánh mắt Tà Liên nhấp nhá một trận, rồi khẽ cười và nói.
“Đã để cho ba vị đạo hữu chê cười rồi.
Quả thật nếu ta không giở tuyệt chiêu ra thì sợ rằng không nhanh chóng tóm được con sâu kia được.” Lục Thạch lão tổ cười khổ, biết mình biết ta vội vàng đáp.
Hiển nhiên tới lúc này, vị Đại Thừa dị giới này đã hiểu rõ rằng mình là kẻ yếu nhất trong bốn người, vì thế trong lòng không tránh được chút bất an.
“Nếu năm tên này đã được giải quyết thì chắc là bên trong không còn con sâu keo nào khác rồi.
Chúng ta đi vào thôi.” Hàn Lập nhìn về một tòa cung điện cách đó không xa, như nghĩ tới cái gì mà nói.
“Hàn huynh nói có lý! Giải huynh, Lục Thạch đạo hữu, chúng ta tiến lên xem xét qua chút đi.”
Lục Thạch tất nhiên không phản đối.
Vì thế bốn người nhẹ nhàng bay vào phía trong cung điện.
Kết quả là khi mọi người mới bay vào trong cung điện thì Tà Liên và Lục Thạch cùng biến sắc.
Sau cửa điện chính là từng đống xương trắng, bên cạnh có một số thứ gì đó liên tục nhấp nháy, thì ra là một ít chiến giáp và binh khí không còn nguyên vẹn.
“Tà Liên đạo hữu, những thứ này là…” Lục Thạch lão tổ không nhịn được hỏi một câu.
“Đây hẳn là vệ sĩ canh giữ đại cung lúc ban đầu.
Có lẽ sau khi Minh Trùng Mẫu vừa xông ra khỏi phong ấn, bọn hắn không kịp chạy ra khỏi đại cung nên thành đồ ăn cho con sâu hung tợn này.” Tà Liên khẽ than một tiếng, sau khi nói hai câu thì phất tay lên.
Lập tức có một quả cầu lửa đỏ thẫm bay vọt ra, sau khi bập bùng lên ánh lửa liền biến tất cả hài cốt thành tro bụi.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2227: Rừng Đá Trong Lòng Đất
Hàn Lập vẫn lặng im đứng bên những mảnh giáp và binh khí nứt vỡ còn sót lại, hai mắt của hắn quan sát rất chăm chú rồi bỗng nhướng mày, bàn tay chụp tới.
“Véo!” Một miếng vỡ sáng lấp lánh trông như lưỡi kiếm gãy bay vào trong tay hắn.
Hàn Lập xem xét thật kỹ vật trên tay.
Chỉ thấy trên bề mặt mảnh vỡ tưởng như vô cùng cứng rắn có thêm một dấu bàn tay rất tinh tế in vào thật sâu, giống như nó được người ta tỉ mỉ khảm lên vậy.
Hàn Lập hơi trầm ngâm, bắt đầu siết chặt các ngón tay lên mảnh vỡ.
Lập tức các ngón tay của hắn tỏa ra ánh vàng rực rỡ, rồi bắt đầu để dấu ấn lên mảnh kiếm gãy.
Kết quả là hình ảnh của một bàn tay mới khá giống với cái vốn đã in lên bề mặt mảnh vỡ cực kỳ cứng rắn mà hắn đang cầm.
“Sao vậy? Hàn đạo hữu phát hiện ra điều gì sao?” Tà liên thấy hành động của Hàn Lập liền cảm thấy hứng thú.
“Ngươi tự xem thì biết!” Hàn Lập lạnh nhạt đáp lời, vứt mảnh kiếm vỡ qua.
Tà Liên khẽ cười, bàn tay hơi nhấc lên đón lấy vật ấy rồi nhìn thoáng qua.
Cuối cùng nàng thất thố hô lên:
“Thái Ất Bạch Kim! Thật không ngờ món binh khí này lại được luyện chế từ nó!”
“Thái Ất Bạch Kim! Vật này có danh tiếng cực lớn ở các giới diện.
Trên thế gian này không hẳn là không có những tài liệu cứng rắn hơn nó, nhưng tuyệt đối không có được mấy thứ! Dựa vào thanh binh khí nằm lại nơi này thì có thể thấy trước đấy nó đã được làm thành từ một khối rất lớn, xem ra chủ nhân của nó có cơ duyên không nhỏ chút nào!” Lục Thạch nghe vậy liền trở nên giật mình.
“Hừ, cơ duyên lớn thì đã sao nào? Không phải cuối cùng cũng trở thành đồ ăn trong miệng côn trùng sao? Có điều để lưu lại dấu vết lên vật này thì chắc chắn người đó có cơ thể rất mạnh mẽ.
Chẳng hay khi nãy Hàn huynh đã sử dụng mấy phần sức mạnh thực sự?” Tà liện tặc lưỡi chậc chậc, tiếp đó ngón tay nàng tỏa ra ánh sáng trắng ngắt rồi cũng khắc vài dấu lên mảnh vỡ, cuối cùng lại lắc đầu hỏi Hàn Lập.
Còn Lục Thách thấy vậy lại cảm thấy kinh hoảng, sau đó chỉ còn biết cười khổ mà thôi.
Đương nhiên là tại hạ đã dùng không ít sức lực, nếu không thì sao có thể lưu lại dấu vết sâu đến như vậy? Nhưng mà hai đạo hữu có nghĩ tới con côn trùng đã bóp nát cả thanh binh khí được đúc luyện từ Thái Ất Bạch Kim này có thân thể cứng chắc đến mức nào không? Dù sao thì những con trùng mặt người mà chúng ta vừa gặp tuyệt đối không thể làm được việc này.” Sắc mặt của Hàn Lập dần trở nên nghiêm trọng.
“Những con trùng vừa nãy còn không bằng chúng ta thì sao có thể làm được việc này.
Chẳng lẽ là Minh Trùng Mẫu tự động ra tay?” Sắc mặt của lão tổ Lục Thạch trở nên trắng bệch.
“Chắc chắn không phải.
Với thần thông cao lớn vô cùng của Minh Trùng Mẫu thì cớ sao phải tự mình ra tay với mấy tên bảo vệ cửa khu cung điện ngầm.” Tà Liên lập tức bác bỏ ý kiến này.
“Nếu vậy trong cung điện ngầm này ngoài những con trùng mặt người mới gặp thì còn có thêm một loại côn trùng khác còn lợi hại hơn!” Hàn Lập thì thào.
“Chỉ e đúng là như vậy.” Tà Liên cảm thấy hơi bất đắc dĩ.
“Hai đạo hữu chớ quá lo lắng.
Cho dù có thực là có loại trùng hung ác đến bậc này đi nữa nhưng tin là số lượng của chúng không quá nhiều.
Mà lần này đi vào sâu trong cung điện có đến hơn mười vị đạo hữu, như vậy chắc cũng đủ để đối phó với những con trùng này rồi.” Lục Thạch tựa như nghĩ ra điều gì liền khuyên nhủ cả bọn.
“Cũng đúng, loại côn trùng thứ hai này nhất định là rất thưa thớt.
Nếu không thì sao Nguyên Yểm lại có thể truyền tin tức cho Bảo Hoa được.
Như vậy có thể thấy loại trùng này chỉ có vài con mà thôi.” Tà Liên trầm ngâm một lúc nhưng vẫn đồng ý với suy nghĩ của Lục Thạch.
“Nếu số lượng không nhiều thì chúng ta cũng không cần quá sợ hãi.
Các đạo hữu, chúng ta hãy vào kiểm tra chỗ cấm chế bị tổn hại đi.” Sắc mặt của Hàn Lập dần nhẹ nhõm đi một phần.
Tiếp đó hắn cùng Giải Đạo Nhân dẫn đầu đoàn người đi vào sâu bên trong.
Tà Liên và lão tổ Lục Thạch cũng liếc mắt nhìn nhau rồi đi theo.
Một lúc sau, ở một gian phòng lớn trong trung tâm tòa điện.
Mấy người nhóm Hàn Lập đang vây quanh lấy một cái trận pháp được bố trí ngay ngắn giữa căn phòng, cả bọn đang xì xào thương lượng với nhau điều gì đó.
Cái trận pháp to lớn này có vẻ vô cùng phức tạp, bên trong là vô số các nét linh văn được xếp đặt cực kỳ huyền diệu.
Đáng tiếc là cách đây không lâu tòa pháp trận đã bị người ta thay đổi rất nhiểu, một phần uy lực của nó cũng bị hủy theo, làm cho nó hoàn toàn không còn giống với lúc trước.
“Tà Liên đạo hữu, ngươi có nắm chắc là sẽ sửa chữa được pháp trận này không?” Lục Thạch cau mày hỏi Tà Liên.
“Trước lúc xuất phát ta đã mang theo bản thiết kế của trận pháp này, nhưng không ngờ là nó lại bị thay đổi lệch đi nhiều đến vậy.
Nếu muốn chữa trị lại hệt như ban đầu thì ta có thể làm được nhưng phải có đủ thời gian.
Mà thời gian Bảo Hao giao cho chúng ta không đủ lâu đến thế.
Chính vì vậy mà ta cảm thấy hơi khó giải quyết việc này.” Tà Liên cười ngượng ngập đáp lời.
“Nếu như vậy thì thật là phiền phức.
Đáng tiếc là ta hiểu biết rất ít về trận pháp, trong lĩnh vực này chỉ sợ là dù muốn nhưng không giúp được gì cho đạo hữu rồi.” Lục Thạch thở dài.
“Nếu như có bản thiết kế gốc của trận pháp ở đây chắc ta sẽ giúp được một phần.
Dù sau Bảo Hoa đạo hữu chỉ muốn chúng ta đến đây để kích phát được càng nhiều uy lực của cấm chế càng tốt chứ không phải là phục hồi cấm chế lại như lúc đầu.
Đưa bản thiết kế để ta xem qua một lát xem có cách nào không cần khôi phục lại như cũ mà vẫn có thể kích phát được uy lực của nó ngay lập tức không.” Hàn Lập trầm ngâm cân nhắc một lát rồi chậm rãi nói.
“Thì ra Hàn huynh đã từng nghiên cứu về trận pháp! Nếu làm được theo cách mà đạo hữu nói thì thật là không gì tôt bằng.” Tà Liên nghe vậy liền mừng rỡ.
Bàn tay nàng mở ra, ném một miếng ngọc trong suốt qua cho Hàn Lập.
Hàn Lập cầm nó trên tay, thần niệm bắt đầu xem xét vào bên trong.
Quả đúng là trong miếng ngọc chứa rất nhiều hình vẽ cực kỳ phức tạp, phải quan sát thật tỉ mỉ mới nhận ra đây đúng là bản thiết kế gốc của pháp trận trước mặt.
Thời gian tiếp theo Hàn Lập và Tà Liên bắt đầu nghiên cứu về phương pháp chữa trị tòa pháp trận.
Mà lão tổ Lục Thạch và Giải Đạo Nhân đi ra ngoài gian phòng rồi bắt đầu công tác canh gác.
Dựa vào những hiểu biết về trận pháp của mình, lại có bản vẽ chi tiết ở trước mặt nên chỉ mất ngắn ngủn có nữa ngày là hắn đã suy nghĩ ra một phương pháp chữa trị.
Tà Liên nghe ý kiến của Hàn Lập xong, nàng bắt đầu cẩn thận xuy nghĩ, sau khi thấy biện pháp của hắn đưa ra không có trắc trở gì mới liền vui mừng đồng ý.
Nàng lấy ra một ít tài liệu trong vòng trữ vật rồi cũng Hàn Lập bắt đầu tu bổ lại tòa trận pháp trong gian phòng rộng lớn.
Trong toàn bộ quá trính này, hai người đều cẩn thận từng li từng tí một, nhìn bọn họ thật giống như đang cẩn thận dò dẫm từng ngón chân trên mảng băng mỏng dính vậy.
Dù sao thì chỉ cần một sai lầm rất nhỏ cũng có thể kích động đến toàn bộ tòa cấm chế trong trong điện ngầm.
Như vậy sẽ lập tức đánh thức con Minh Trùng Mẫu kia.
Cuối cùng hai người bọn họ phải cặm cụi suốt một ngày một đêm mới tu bổ hoàn thành tòa cấm chế trong gian phòng.
Tà Liên cẩn thận đánh một đạo pháp quyết vào tòa trận pháp.
Lập tức trong gian phòng vang lên từng hồi âm thanh vù vù, một làn sáng trắng nhu hòa tràn ra, kéo theo là từng cỗ dao động cực kì huyền bí lan đến mọi ngóc ngách căn phòng.
Sau cùng tất cả những thứ đó đều chìm mất hút vào khoảng không.
“Tốt rồi, đúng là không có vấn đề gì! Phương pháp của Hàn huynh thực sự đã thành công rồi!” Tà Liên cứ đứng quan sát hết thảy một lúc.
Sau khi chắc chắn là không có điều gì khác thường, lúc này vẻ mặt của nàng mới nhẹ nhõm, tươi cười nói với Hàn Lập.
“Một khi đã không có vấn đề gì nữa thì chúng ta chỉ việc đợi Bảo Hoa đạo hữu truyền tin tức tới sau đó kích hoạt cấm chế ở nơi này là xong.
Thật không biết các đạo hữu ở nơi khác đã hoàn thành nhiệm vụ chưa nữa!” Hàn Lập cũng quan sát pháp trận đằng trước, vẻ mặt ánh lên một nét mỉm cười.
“Theo kế hoạch mà Bảo Hoa đã định, chậm nhất là nửa ngày nữa sẽ có tin tức được truyền tới.
Lúc này tốt nhất là chúng ta hãy nghỉ ngơi dưỡng sức cho thật tốt.
Một lúc nữa không biết sẽ phải ác chiến với loại đối thủ nào nữa đây.” Tà Liên gật đầu, nhặt lấy một lá bùa truyền tin tức cho Giải Đạo Nhân và Lục Thạch ở bên ngoài, sau đó nàng tự động đi tới ngồi xuống ở một góc trong gian phòng.
Hàn Lập cũng không nói gì thêm mà liền ngồi nghỉ ngơi ngay tại chỗ.
Một lát sau, hai vệt hào quang như hai luồng cầu vồng một bạc một xanh bất chợt bay vào.
Sau khi chớp lên, hai bóng người liền xuất hiện ở hai phía khác nhau trong gian phòng, rồi cùng nhau ngồi xuống.
Cả bốn bọn họ đều nhắm mắt dưỡng thần, ngồi im như tượng gỗ.
Thời gian cứ thế trôi qua từng chút một, thoáng chốc đã trôi qua bốn năm canh giờ.
Bất chợt hai mí mặt của Hàn Lập chợt động, hắn mở mắt ra.
Không chỉ riêng hắn, mà Lục Thạch cùng với Tà Liên cũng bị giật mình mà mở to cặp mắt.
Oành!
Mặt đất run lên không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, toàn bộ căn phong dao động kịch liệt.
Bề mặt tòa trận pháp chớt lóe sáng, rồi phun ra một cột sương mù mờ mờ, nhoáng lên rồi biến mất hút vào đỉnh nóc gian phòng.
Mà đúng lúc này tất cả mọi ngóc ngách trong cung điện ngầm bắt đầu dao động.
Đồng thời ở một nơi cực kỳ bí mật có từng cột đá bắt đầu đùn đất mọc ra, cột này nối tiếp cột kia, chi chít không ngừng.
Thoáng chốc nơi đó bỗng hình thành lên một khu rừng bởi toàn những cột đá.
Nếu quan sát từ trên cao xuống bốn phía của khu rừng đá thì đây đúng là hình dạng của một trận pháp quỷ quái nào đó.
Ở trung tâm của trận pháp rõ ràng có tám cột đồng thau khác hẳn với những trụ đá ở bốn phía.
Trên thân mỗi cây cột đều loang lổ những vết như gỉ ố, mặt ngoài của chúng còn được chạm khắc thêm một vài chữ viết cổ khó hiểu, phía cao cao trên đỉnh lại là một quầng sáng hình cầu đang chớp nháy không thôi.
Dưới làn ánh sáng, cả tám cây trụ đồng giống như những ngọn đèn cổ kính đỏ như máu.
Trong tám ngọn đèn cổ này chỉ có một là còn có ngọn lửa mỏng manh màu vàng đang chớp động.
Những cây còn lại đã sớm nguội ngắt như băng, không biết là chúng đã tắt từ bao nhiêu năm tháng rồi.
Càng đáng kinh ngạc hơn là ở giữa tám cây cột đồng có một cái đàn dùng để tế lễ đỏ au như máu, cao đến mấy chục trượng.
Mặt trên của tế đàn thờ phụng một cái bát, còn mặt ngoài lại có khí đen vờn quanh, làm cho người ta nhìn thấy liền gặp phải một loại cảm giác cực kỳ âm u.
Từ bên trong chiếc bát chợt truyền ra từng trận tiếng cười trầm trầm pha lẫn vẻ âm u!
===000===
“Sao lại như vậy? Còn chưa đến lúc để chúng ta mở trận pháp mà! Sao cấm chế đã tự động kích phát rồi?” Sắc mặt vốn lạnh lùng của Tà Liên bỗng tái nhợt, nàng thảng thốt thét lên.
Vẻ mặt của lão tổ Lục Thạch cũng trở nên đầy lo lắng.
Còn Hàn Lập cũng hơi nhăn nhó khó coi.
Tuy hắn không biết cụ thể là chuyện gì mới phát sinh nhưng chắc chắn việc này có liên quan đến đám người trong kế hoạch của Bảo Hoa.
“Đi thôi! Sực việc đã biến đổi rồi.
Chúng ta không cần ở lại chỗ này đợi tin tức nữa.
Mau tìm đến hội họp với những nhóm khác đi.” Mặc dù sắc mặt của Hàn Lập trở nên xấu hơn trước, những hắn vẫn quyết đoán như thường.
Tiếp đó hắn vẫy tay với Giải Đạo Nhân.
Rồi hào quang quanh thân sáng rực, lập tức hóa thành vệt sáng màu xanh bắn vọt đi.
Giải Đạo Nhân chẳng nói chẳng rằng, cũng tỏa hào quang sáng rực rồi hóa thành một vệt cầu vồng màu bạc bám sát theo.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2228: Phượng Linh Bảo Bàn
Sắc mặt của Tà Liên và lão tổ Lục Thạch không khỏi biến đổi.
“Tà Liên đạo hữu, chúng ta nên làm thế sao bây giờ? Có nên đi theo Hàn đạo hữu hay không? ” Trên mặt lão tổ Lục Thạch lộ vẻ bất an nói.
“Hàn huynh nói có lý, nếu mọi chuyện đã không như dự tính ban đầu, cho dù chúng ta có ở lại nơi đây thêm nữa cũng không phải là hành động khôn ngoan.
Trước mắt, chúng ta hãy đi xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra rồi nói sau.” Sắc mặt Tà Liên sau khi nhanh chóng biến đổi mấy lần, sau cùng cũng cắn răng nói.
Sau đó tay áo nàng run lên, sau lưng lóe lên hình ảnh một đóa hoa, rồi lập tức biến thành một đạo ảo ảnh bay vụt đi.
Lão tổ Lục Thạch thấy vậy, bất đắc dĩ thở dài, rồi cũng một tay bấm niệm pháp quyết, bên ngoài cơ thể cuồn cuộn tràn ra sương mù màu xanh biếc, sau đó cứ vậy mà bay theo Tà Liên ra ngoài.
Lúc này, Hàn Lập mang theo Giải Đạo Nhân bay dọc theo một đường hầm khá hẹp, nhanh chóng hướng về nơi đang phát ra chấn động mãnh liệt nhất mà tiến tới.
Mặc dù dưới lực lượng của phong ấn thượng cổ, cấm chế ngăn cản việc bay lượn vẫn tồn tại, nhưng với đám người có tu vi Đại Thừa như Hàn Lập, nếu bọn hắn không tiếc pháp lực toàn lực thi triển thì tốc độ bay tất nhiên cũng sẽ không quá chậm.
Thần niệm Hàn Lập hướng hai bên đường hầm đảo qua một lượt, kết quả là khiến chân mày hắn không khỏi nhíu lại.
Đường hầm này trông có vẻ sạch sẽ sáng bóng, nhưng phía trong nó lại có chi chít những vết rách nhỏ xíu, hơn nữa dùng mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ bay của bọn hắn đang tăng lên nhanh chóng.
Chỉ e rằng cung điện ngầm này sẽ không còn chống đỡ được bao lâu nữa.
Trong lòng Hàn Lập không khỏi trầm xuống, nhưng hắn cũng đưa ra đánh giá thật nhanh.
Lúc này, phía trước truyền đến chấn động càng mãnh liệt hơn, dường như cả cung điện có thể sụp đổ bất kỳ lúc nào.
Bỗng nhiên phía trước xuất hiện một lối rẽ, Hàn Lập không cần suy nghĩ lập tức quẹo vào lối rẽ này, độn quang thoáng cái đã mất hút trong đường hầm.
Thế nhưng lúc này ngay phía trước đột nhiện ập đến một trận cuồng phong, hai bóng đen xuất hiện trước mặt lao thẳng tới, thì ra là hai con trùng mặt người, nhưng toàn thân cả hai con trùng này lại là một màu đen thui.
Hai con côn trùng hung ác này dường như đã mai phục ở lối vào đường hầm từ rất lâu rồi.
Trong mắt Hàn Lập lóe lên một tia sắc bén, hắn hừ lạnh một tiếng, nơi cánh tay đột nhiên xuất hiện kiếm ảnh, trong tay lập tức có thêm một thanh trường kiếm dài ba thước màu xanh biếc, sau đó nhoáng lên một cái, liền hướng hai con trùng đối diện đánh tới.
Nổ “oanh” một tiếng, thiên địa nguyên khí bốn phía lập tức sôi sục, đồng thời một cỗ pháp tắc lực cực kỳ khổng lồ chớp mắt phủ xuống trong đường hầm.
Hai con trùng mặt người chỉ cảm thấy bốn phía xuất hiện những dao động quỷ dị.
Thân thể bọn nó liền cảm thấy tê dại không cách nào nhúc nhích được, chỉ kịp thấy ánh sáng màu lục tràn đầy trong mắt rồi lập tức mất hết ý thức.
Hàn Lập nhoáng lên một cái, bóng dáng hắn lại một lần nữa hiện ra phía sau hai con trùng mặt người, cổ tay run lên, lập tức thanh trường kiếm màu xanh biếc chợt lóe lên rồi biến mất.
Lúc này, trên cơ thể của hai con trùng mặt người mới truyền đến hai tiếng “phốc phốc”, thân thể bọn chúng từ chỗ ngang hông liền bị chia thành hai khúc rồi lập tức bốc cháy, tan thành tro bụi.
Bởi vì Hàn Lập không muốn bị làm phiên thêm nữa nên hắn thậm chí không để cho Giải Đạo Nhân ra tay giúp đỡ, liền trực tiếp lấy ra Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm đem hai con trùng mặt người chém chết.
Với tu vi hiện tại của hắn, chưa cần vận dụng đến Niết Bàn Thánh Thể cũng có thể sử dùng một phần uy lực của thanh Huyền Thiên Chi Bảo này.
Dùng nó để đối phó với hai con trùng mặt người có sức mạnh chưa đạt đến Đại Thừa này tất nhiên là không cần tốn quá nhiều công sức.
Giải Đạo Nhân nhìn thấy tất cả, sắc mặt có hơi đổi, nhưng cũng không nói gì, chỉ theo sát Hàn Lập tiếp tục bay đi.
Mà sau khi trừ khử hai con trùng mặt người này, ở trong đường hầm hai người cũng không gặp thêm bất kỳ một con trùng nào nữa.
Không biết qua bao lâu, trước mắt đột nhiên xuất hiện quang cảnh rộng rãi, thì ra lúc này bọn họ đã thoát khỏi đường hầm, hiện tại hai người đang ở trong một cái động phủ to lớn vô cùng dưới lòng đất.
Dưới mặt đất của động phủ này trải đầy cát mịn màu bạc, trên đỉnh chóp lại đầy những măng đá sắc nhọn, nhưng cách cửa đường hầm vừa đi vào không xa lại thấy cuồn cuộn một biển sương mù màu xám trắng, đồng thời có thể ngửi thấy một mùi đàn hương nhàn nhạt từ bên trong nhẹ nhàng tỏa ra.
Mà ở phía trước biển sương mù, lúc này có vài bóng người đang lơ lửng trên không, trong đó có một người sau lưng như ẩn như hiện một đóa hoa lớn màu hồng phấn, rõ ràng đây không phải Bảo Hoa thì là ai.
Khuôn mặt xinh đẹp của Bảo Hoa giờ phút này đang lạnh lùng quan sát biển sương mù màu xám trắng, nhưng trong mắt cũng không khỏi lộ ra vẻ kinh nghi.
Bên trong biển sương mù phía đối diện dường như có một khuôn mặt mờ ảo đang trôi nổi bất định, đôi môi khẽ mấp máy, hình như lúc này đang cùng nàng truyền âm nói chuyện gì đó.
Phía sau lưng Bảo Hoa, Hắc Ngạc trên mặt đầy vẻ cảnh giác đứng im.
Mấy người còn lại chính là đám tu sĩ Đại Thừa ở giới diện khác mà Hàn Lập đã từng gặp qua một lần.
Hiện tại vừa nghe thấy tiếng xé gió, mấy người này cũng cả kinh vội vàng quay đầu nhìn lại, nhưng sau khi nhìn thấy Hàn Lập và Giải Đạo Nhân, sắc mặt cả đám mới dãn ra.
“Thế nào rồi, những đạo hữu khác vẫn chưa đến sao? Nơi này cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?” Sau khi thần niệm Hàn Lập hướng biển sương mù quét qua.
Lúc này, độn quang mới dừng lại, trầm giọng hỏi.
“Thì ra là Hàn đạo hữu và Giải đạo huynh, chúng ta cũng không biết có chuyện gì xảy ra.
Hiện tại Bảo Hoa đạo hữu đang trao đổi với linh hồn của phong ấn thượng cổ, nàng đang hỏi thăm chân tướng sự việc lúc nãy.
Về phần những đạo hữu khác sao? Có lẽ hai vị là những người đầu tiên đến được nơi đây sau nhóm chúng ta!” Một lão già đầu đội vòng vàng theo phong cách cổ xưa, nghiêm nghị trả lời.
“Linh hồn của phong ấn thượng cổ, chính là vật này sao?” Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, lập tức liền nhìn về khuôn mặt khổng lồ bên trong biển sương mù, có vẻ nghi hoặc hỏi.
Đúng lúc này, Bảo Hoa dường như cùng với khuôn mặt sương mù kia đã nói chuyện xong.
Gương mặt khổng lồ quay cuồng một lúc, rồi biến mất bên trong biển sương mù.
“Hàn đạo hữu, Giải đạo hữu, hai vị đã đến.
Vừa lúc có thể giúp ta giúp một tay.” Bảo Hoa quay người lại, nghiêm nghị hướng Hàn Lập nói.
“Bảo Hoa đạo hữu, ngươi dường như còn chưa nói cho Hàn mỗ biết nơi này cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì, chấn động mãnh liệt bên kia cuối cùng là chuyện gì?” Ánh mắt Hàn Lập lần nữa đảo qua chỗ sâu bên trong biển sương mù, sau đó lại hỏi một câu.
“Đó là do lực lượng của phong ấn thượng cổ mất kiểm soát! Bất kể là lực lượng phong ấn đang trấn áp Minh Trùng Mẫu, hay lực lượng phong ấn đang vây khốn đám người Nguyên Yểm đạo hữu, tất cả đều mất đi hơn một nửa lực lượng.
Hiện tại, chẳng những Minh Trùng Mẫu kia sắp thức tỉnh, mà những đạo hữu khác đang còn bị vây trong phong ấn cũng gặp phải nguy hiểm.
Không thể nghi ngờ, nếu lần này nó thức tỉnh, chuyện thứ nhất muốn làm chắc chắn là giết sạch đám người Nguyên Yểm.
Về phần những chấn động này, chính là hiện tượng phong ấn sắp không thể chống đỡ thêm được nữa, mất đi qua nhiều lực lượng như vậy, phong ấn này cũng không cách nào duy trì được nữa, cả tòa cung điện ngầm cũng chỉ sợ nhanh chóng sụp đổ.” Bảo Hoa thở dài trả lời.
“Cái gì, phong ấn mất kiểm soát.
Điều này sao có thể xảy ra chứ! Chúng ta còn chưa làm gì cả, không lẽ một trong những nhóm tham gia chữa trị phong ấn đã gây ra sai lầm lớn gì đó?” Một gã to con có khuôn mặt đỏ thẫm, cả kinh hỏi.
“Bảo Hoa đạo hữu, vừa rồi ngươi nói chuyện với linh hồn phong ấn thượng cổ, chẳng lẽ không cẩn thận hỏi thăm tường tận sao? Nó chính là linh tính của bản thân phong ấn, hẳn là phải biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ trong đó mới đúng.” Lão già ăn mặc theo phong cách cổ xưa kia hít một hơi thật sâu hỏi.
Hiển nhiên những người này cũng là vừa mới biết được chuyện này.
“Ta dĩ nhiên đã hỏi qua rồi, nhưng linh hồn của phong ấn cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chẳng qua nó cảm giác được lực lượng của bản thân dường như bị một vật gì đó lấy mất.
Chẳng qua nó đã đáp ứng sẽ đem chúng ta trực tiếp tiến vào nơi Minh Trùng Mẫu đang ngủ say, giúp chúng ta nhân lúc con trùng kia còn chưa tỉnh dậy, trước tiên đánh cho Minh Trùng Mẫu kia bị thương nặng rồi hãy nói.
Kể từ đó, chẳng những có thể tạm thời kéo dài thời gian phá phong ấn của con trùng này, mà còn có thể để cho những đạo hữu khác có thời gian đi giải cứu những người đang bị giam cầm trong phong ấn.
Xem ra người tính không bằng trời tính, chúng ta cũng chỉ có thể đem kế hoạch ban đầu hủy bỏ.” Bảo Hoa cười gượng nói.
“Cái gì, chỉ có mấy người chúng ta đi đối phó với Minh Trùng Mẫu kia sao, Bảo Hoa đạo hữu không phải đang nói chuyện tếu lâm đấy chứ?” Cuối cùng, một phụ nữ mặc áo dài màu đen thất thanh kêu lên.
Lão già và tên to con nghe vậy, mặt mày cũng lập tức biến sắc.
Nhưng Hàn Lập cũng chỉ nhướng mày, không trực tiếp nói gì nữa.
“Các vị xin yên tâm, ta làm như thế, tự nhiên là có vài phần nắm chắc.
Ta từ linh hồn của phong ấn biết được Minh Trùng Mẫu kia mặc dù có thể điều khiển được một số cấm chế để vây khốn đám người Nguyên Yểm gồm hơn một trăm vị Đại Thừa đạo hữu, nhưng tự thân nó cũng phải trả giá rất lớn mới có thể làm được chuyện này.
Hơn nữa lần này nó vì vội vã tỉnh lại nên hiện tại nguyên khí hẳn là chưa khôi phục được nhiều lắm, căn bản không cách nào có thể so với thời kỳ toàn thịnh.
Linh hồn phong ấn cũng đã đáp ứng, chúng ta có thể không cần phải để ý tới những nơi khác trong cung điện ngầm nữa, mà sẽ đem lực lượng còn lại tất cả đều dùng để trợ giúp hành động lần này của chúng ta.
Ngoài ra, ta cũng vì vậy nên đã cố gắng mượn một kiện Huyền Thiên bảo vật có thể đặc biệt khắc chế Trùng tộc.
Như vậy tính ra, chúng ta cũng không phải là không có cơ hội.” Bảo Hoa nhanh chóng giải thích một phen.
Nghe nàng giảng giải như vậy, trong lòng ba tên Đại Thừa ở giới diện khác không khỏi yêm tâm hơn một chút, nhưng chuyện này dù sao cũng liên quan đến tính mạng của cả đám nên trong khoảng thời gian ngắn ngửi vẫn chưa có người nào thật sự đáp ứng.
Bảo Hoa tất nhiên nhìn ra những băn khoăn trong lòng đám người này, sau khi trong lòng hiểu rõ, mới miễn cưỡng nở nụ cười nói:
“Cho dù các vị đạo hữu không muốn mạo hiểm thì cũng nên vì những đạo hữu cùng tộc mà cân nhắc một chút đi.
Hiện tại đám người Đồng Nha đạo hữu đang ở gần nơi giam cầm Nguyên Yểm, cho dù chúng ta không cách nào trực tiếp giết được Minh Trùng Mẫu này đi nữa thì trước tiên cứ quấn lấy nó để tranh thủ ít thời gian trợ giúp những người khác thoát khỏi phong ấn giam cầm.
Huống chi ta ở đây còn có một vật tặng cho mấy vị đạo hữu, có vật này mà nói…, cho dù chúng ta thật sự không địch lại Minh Trùng Mẫu, nhưng nếu muốn chạy thoát lại là thừa sức.”
Vừa dứt lời, tay áo Bảo Hoa nâng lên, sau khi vang lên mấy tiếng “phốc phốc”, một đám ánh sáng màu hồng hướng mấy người Hàn Lập chia ra bắn tới.
Những người khác theo bản năng nhao nhao bắt lấy đạo ánh sáng trước mặt.
Hai mắt Hàn Lập tỏa ra ánh sáng, hắn phát hiện một cái ấn bên trên có khắc một đồ án trận pháp phức tạp đỏ ngầu,
Hàn Lập cảm ứng được trên trận bàn dường như đang phát ra dao động không gian, trong lòng khẽ động, lật ấn lại đánh giá, lập tức hắn phát hiện mặt sau của cái ấn kia có một đồ án hình lông chim tinh sảo phi thường, nhìn có vẻ rất rất sống động!
“Đây là… ” Hàn Lập không khỏi lộ ra vẻ chần chờ.
“Phượng Linh Bảo Bàn, không lẽ đây chính là Phượng Linh Bảo Bàn có thể trong nháy mắt truyền tống hơn trăm vạn dặm! Bảo Hoa đạo hữu làm thế nào lại có thể lấy được vật này, đây quả thật là cơ duyên lớn bằng trời a!” Lão già mặt mũi phong cách cổ xưa vừa nhìn thấy rõ ràng hình dạng trận bàn trong tay, sau khi dùng thần niệm đảo qua nhiều lần, lập tức vui mừng kêu to.
“Cái gì, đây thật sự chính là vật do lông vũ của Thiên Phượng luyện chế thành, Phượng Linh Bảo Bàn sao! Đạo hữu không nhìn lầm chứ.
Ta nghe nói nếu trong tay có vật này…, gần như tương đương với có thêm một cái mạng, hơn nữa đối với tất cả trận pháp cấm chế đều không thể trực tiếp ngăn cản truyền tống lực của vật này.” Người phụ nữ mặc áo đen giật mình hỏi.
“Vật này chính xác là nó, năm xưa ta từng tại một buổi đấu giá cũng đã gặp được một cái Phượng Linh Bảo Bàn giống như vầy, kiểu dáng và khí tức Thiên Phượng phát ra tất cả đều hoàn toàn giống nhau.” Lão già không chút do dự nói.
“Tốt, nếu Bảo Hoa đạo hữu nguyện ý tặng vật này cho bọn ta, vậy thì ta đây sẽ chấp nhận liều mạng đi một chuyến.
Nếu như chuyến này không dùng đến kỳ vật này, bổn tọa cũng sẽ không trả lại đâu nhé!” Tên to con mặt đỏ nhìn chằm chàm trận bàn trong tay, trong mắt hắn lộ vẻ tham lam, sau khi nhanh chóng suy nghĩ cuối cùng cũng quyết định nói.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2229: Thổ Hoàng Đinh
“Một khi ta tặng các vị vật này thì tất nhiên là phải có lý do của nó chứ!” Bảo Hoa nghe vậy liền nhẹ nhàng cười.
“Có được vật này bảo vệ, hơn nữa Bảo Hoa đạo hữu còn mượn đến đây một cây Huyền Thiên Chi Bảo có tính tương khắc thì chắc cũng đủ để ứng phó với con Minh Trùng Mẫu đáng sợ đó rồi.
Như vậy thì ta cũng liều mình đi một chuyến.” Một ông lão già nua nheo nheo cặp mắt rồi gật đầu đồng ý.
Còn bà lão mặc áo bào đen ở bên cạnh cũng đắn đo một hồi rồi đồng ý.
“Hàn huynh, ý của ngươi thế nào?” Bảo Hoa mừng rỡ, nhưng nàng không thể quên một người cực kỳ quan trong nên vội quay sang hỏi.
“Các vị đã đồng loạt lên đường thì sao ta có thể vừa lâm trận đã vội lùi bước được.” Hàn Lập cất món đồ ở trong tay, vẻ mặt vẫn lạnh băng không có biểu cảm gì.
Với thần thông của hắn lúc này, lại có thêm bảo vật cực kỳ quý giá Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm ở trong tay thì cho dù có phải đối mặt với Chân Tiên hắn cũng vẫn có đủ khả năng để bảo vệ mình, nói chi đến một con côn trùng đã bị tổn thương nguyên khí nhiều năm.
“Tốt lắm, vậy ta sẽ nhờ lực lượng của phong ấn đưa chúng ta đi.
Ở bên kia chắc hai vị đạo hữu đến từ Hắc Dạ giới đã ở sẵn quanh đó, như vậy sau khi hội hợp với bọn họ thì chúng ta lại có thể chắc chắn hơn vài phần.” Bảo Hoa cười khẽ.
Tiếp đó nàng không còn chần chờ nữa, bàn tay liền đánh ra một đạo pháp quyết lên đám sương mù màu xám.
Chớp mắt sau, đám sương mù liền quay cuồng một chặp rồi tách ra hai bên tạo thành một cái đường hầm.
Thân hình của Bảo Hoa chợt động, nàng chẳng hề do dự lập tức đi vào.
Những người khác cũng mau chóng đi vào đường hầm trước mặt.
Chốc lát sau đó, khi mọi người vừa bước ra từ bên kia đường hầm thì trước mắt họ chợt hiện ra một vùng sáng lóa, thì ra nơi này là khu vực trống trải, ở trước mặt còn được bố trí thêm một cái truyền tống trận màu xám trắng.
Trong tai bọn họ là vô số tiếng nhộn nhạo truyền đến từ khắp bốn phía giống như đang đúng giữa một đám đông nói chuyện râm ran với nhau.
Nhưng đối với bọn Hàn Lập thì không ai hiểu được những âm thanh đó là gì cả.
Chỉ có Bảo Hoa là đang quan sát một điểm nhỏ trong không trung phía dưới rồi cẩn thận dò dẫm đi vào bên trong tòa trận pháp.
Những người khác thấy vậy liền do dự một chặp, mỗi người đều mang theo một vẻ mặt khác nhau nhưng tất cả đều rảo bước đí theo.
Đợi đến khi người cuối cùng bước vào pháp trận là bà lão mặc áo bào đen, tòa pháp trận liền tự động kích hoạt tạo thành một tiếng “phốc”.
Những làn sáng nhẹ lượn lờ xung quanh, thân hình của mấy người liền hơi mờ đi rồi tan biến mất.
===000===
Cùng lúc, tại một đài tế lễ đỏ rực như máu trong khu rừng đá, cái bát đen xì vốn luôn im lặng thì bỗng dưng run lên bần bật, tiếp đó là một giọng nói của đàn ông chợt vang lên:
“Ha ha, quả là mấy đứa này định đối phó với con trùng chúa, thật là không biết sợ chết là gì.
Chỉ với chút thực lực như vậy thì thật chẳng khác nào đi tự đâm đầu vào chỗ chết.
Nhưng đứa nhỏ kia tuyệt đối không được chết, xem ra phải nghĩ cách cứu nó một lần mới được.
Khụ, lúc này không thể dùng đến nó được…”
Giọng nói tiếc nuối của người đó vang lên thật dài, giống như hắn sắp phải từ bỏ đi một vật gì đó mà mình rất yêu thích vậy.
Bỗng nhiên một trận dao động giống như kim loại va vào nhau vang lên trên không trung.
Tiếp đó đài tế chợt lóe hào quang rồi bất chợt xuất hiện thêm tám sợ xích rất nhỏ màu bạc.
Mỗi sợi đều quấn lấy chiếc bát màu đen, đầu còn lại của chúng thì tách ra rồi phân chia nối với tám cột trụ bằng đồng, trực tiếp nhập vào thân của ngọn đèn cổ này.
Trong cái bát giữa đài tế chợt truyền ra từng tràng thần chú khó hiểu làm sợi xích nhỏ nối với ngọn đèn duy nhất còn cháy kia chợt lóe hào quang run nhè nhè.
Tiếp đó bỗng nhiên có vô số ký hiệu màu vàng rực bé như hạt gạo nổi lên trên ngọn đèn, rồi chúng bám theo sợi dây xích chạy một mạch đến đài tế, cuối cùng lại biến mất hút vào trong cái bát đen không thấy đâu nữa.
Làn sương mù màu bạc nhàn nhạt lượn lờ quanh cái bát, nó dày đặc dần rồi tỏa ra một cỗ khí tức cực kì khủng khiếp, càng lúc càng bành trướng điên cuồng với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhận ra.
===000===
“Đây là nơi Minh Trùng Mẫu bị phong ấn sao?” Hàn Lập nhìn khắp bốn phía, vẻ mặt tỏ ra hết sức ngạc nghiên thốt lên.
Không riêng gì hắn, ngay cả Bảo Hoa cùng với mấy tu sỹ Đại Thừa khác cũng quan sát hết thảy khung cảnh chung quanh rồi tỏ vẻ giật mình.
Đúng là mấy người bọn họ đang đưng trên một mặt biển mênh mông.
Nhìn khắp bốn phía đâu đâu cũng thấy một mặt nước màu lam nhạt vô bờ bến, mà thỉnh thoảng còn có từng cơn gió ướt át của biển cả ập vào mũi.
“Đây không phải là ảo thuật! Sao lại thế này? Trong cung điện ngầm còn có thể có một nơi thế này sao?” Ông lão già nua nhướng mày hỏi Bảo Hoa.
“Đương nhiên là không.
Toàn bộ cung điện cũng chỉ rộng lớn có vậy thì sao lại có thể kiến tạo ra một vùng biển rộng lớn như này được!” Bảo Hoa lắc đầu phủ nhận.
“Nhưng mà nơi này là đâu? Chẳng lẽ chúng ta bị truyền tống ra khỏi thủy ấn sao?” Gã cao lớn có khuôn mặt đỏ rực ngó trái nhìn phải một lúc rồi chần chờ hỏi.
“Chắc chắn không phải như vậy.
Nếu không thì thần niệm của chúng ta đã thoát khỏi sự áp chế của phong ấn, mà lúc này vẫn chẳng thể nào dò xét quá xa được.” Bà lão mặc áo đen đằng hắn giọng rồi đáp lời.
Tất nhiên là bà ta đã dùng thần niệm để tra xét.
“Các vị nhìn lên cao một chút xem đi!” Bỗng nhiên Hàn Lập điềm tĩnh nói.
“Phía trên? Ta đã để ý rồi, đâu có gì khác thường đâu?” Ông lão già nua nghe vậy liền ngần ra nhưng vẫn ngẩng đầu ngó nghiên đôi chút.
Bà lão mặc áo đen và tên to lớn có khuôn mặt hồng hào cũng ngước nhìn lên, rồi cùng tỏ vẻ khó hiểu.
Riêng Bảo Hoa mới vừa nhìn lên trời cao đã giật mình thốt lên, tỏ ra rất ngạc nghiên.
Ngay lúc đó, Hàn Lập gio ngón tay vẽ một vòng lên chỗ thật cao trên bầu trời. “Tách”, một lưỡi kiếm dài đến mấy trăm trượng bất ngờ xuất hiện rồi chém thẳng lên cao.
Toàn bộ những vầng mây màu xám trên nền trời cao dao động điên cuồng, phát ra một tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Thanh kiếm màu xanh tỏa hào quang chói mắt, mang theo khí thế kinh người như chém rách màn trời ra làm đôi.
Như khi nhát kiếm qua đi, bầu trời vẫn bị chém rách mà ngược lại còn có từng tiếng sấm nổ vang.
Trên cao lúc này thình linh hiện ra một cái pháp trận dường như che kín toàn bộ không trung.
Pháp trận này tối đen như mực, nó được tạo thành từ vô số những ký hiệu màu đen lớn nhỏ không đồng nhất.
Mà nếu nhìn kỹ lại thì thấy ở trung tâm của nó có một con côn trung màu trắng to như quả núi đang nằm im bất động.
Toàn thân của con trùng trắng noãn như ngọc, một vết bẩn nhỏ cũng không thấy.
Cái đầu của nó đã được dấu thụt vào sâu trong chính thân thể của mình nên không thấy được, nhưng dáng vẻ của nó lại cực kỳ mập mạp, nhìn từ xa thật chẳng khác gì một con tằm lớn.
Kỳ lạ hơn là hình như con sâu này đang ngủ say.
Trên cơ thể đang nằm sấp của nó có những ký hiệu màu vàng sáng lập lòe đang chạy qua lượn lại liên tục.
“Minh Trùng Mẫu!” Bà lão mặc áo bào đen kinh hãi thốt lên.
Gã mặt đỏ cùng với ông lão già nua thấy được cảnh tượng kinh người này liền tái mặt, hơi thở của cả hai đọng lại, bộ dáng như gặp phải đại địch.
Thế nhưng Bảo Hoa lại rất trấn định:
“Các vị không cần quá hoảng hốt! Phải mất một thời gian nữa con sâu này mới có thể tỉnh lại.
Như vậy chúng ta phải hành động thật cẩn thận để tránh đánh thức nó.
Mà xem ra nơi này chính là một khe hở không gian được nó mở ra, nếu đã vậy thì chỉ sợ hai vị đạo hữu đến từ giới diện Hắc Dạ khó mà hội họp với chúng ta được.”
“Mở ra khe hở không giản! Với thần thông của Minh Trùng Mẫu thì đúng là có thể làm được.
Điều này cũng giải thích tại sao nơi này vẫn bị ảnh hưởng tác dụng của phong ấn.” Ông lão già nua thở dài rồi đắn đo nhận xét.
“Nhưng thiếu đi hai vị đạo hữu đến từ giới diện Hắc Dạ khiến cho lực lượng của chúng ta bị mỏng đi.
Vậy chúng ta có nên tìm cửa vào rồi đón hai đạo hữu đó vào trong cái khe không gian này không? Chắc là giờ này bọn họ vẫn giám sát ở đâu đó bên ngoài thôi.” Bà lão mặc áo bào màu đen nhìn ra bốn phía xa tít tắp một vòng rồi đề nghị.
“Không được.
Con trùng này đã sắp tỉnh dậy, nếu có người ra vào chỉ sợ sẽ lập tức đánh thứ nó luôn.
Mà cũng bởi vì lo lắng vấn đề này nên hai vị đạo hữu đến từ giới diện Hắc Dạ mới không dám liều lĩnh đi vào khe hở không gian này.
Dù sao thì họ cũng khác với chúng ta, bọn họ không được phong ấn hỗ trợ để vào đây.” Bảo Hoa thẳng thắn gạt bỏ đề xuất của bà lão.
Những người khác thấy có lý nên không còn ai nhắc lại việc này nữa.
Lúc này Hàn Lập vẫn nhìn lên pháp trận thật lớn trên trời cao, đột nhiên hắn lạnh lẽo nói:
“Bớt nói những lời vô dụng lại! Hãy thừa dịp con trùng này còn chưa tỉnh chúng ta mau ra tay đi.
Nếu có thể làm nó bị tổn thương trong một chiêu thì quả đúng là không gì có thể tốt hơn.”
“Lời của Hàn đạo hữu thật có phần coi thường chúng ta quá.
Một khi vài người chúng ta phối hợp với nhau, chỉ sợ ngay cả Chân Tiên lúc không phòng bị nếu chẳng chết ngay tại chỗ thì cũng bị trọng thương.” Bà lão mặc áo đen liếc nhìn Hàn Lập tỏ vẻ bất mãn.
“Hừ, nếu con Minh Trùng Mẫu này dễ giết như lời của ngươi thì lúc ấy hai vị Chân Tiên kia đã diệt nó rồi, cần gì phải gắng gượng phong ấn làm chi.
Xưa nay Hàn mỗ làm bất cứ chuyện gì cũng đều xuy tính đền tình huống tồi tệ nhất trước tiên!” Hàn Lập lạnh nhạt trả lời.
Bà Lão nghe xong liền trầm mặt, có vẻ như đang định phản đối gì đó thì Bảo Hoa đã khoát tay chặn lại:
“Hai vị đạo hữu không nên tranh chấp với nhau làm gì, chúng ta cứ ra tay hết sức là được, còn thành công hay không thì phải xem vào ý trời.
Nhưng cẩn thận một chút cũng tốt hơn.
Vì vậy trong chiêu đầu tiên chẳng những chúng ta phải đồng loạt ra tay mà ta sẽ tự mình vận hết sức lực điều khiển món Huyền Thiên Chi Bảo mới mượn được kia.
Nếu các vị còn có thủ đoạn gì đang dấu kỹ thì cũng nên lấy ra luôn đi.
Mà không khéo đây cũng là cơ hội duy nhất để chúng ta cùng phối hợp với nhau tấn công con sâu chúa này.”
“Bảo Hoa đạo hữu nói rất có lý, ta không có ý kiến phản đối gì.” Ông lão già nua liên tục gật đầu.
Còn bà lão áo đen cùng với gã cao lớn mặt hồng cũng không phản đối.
Mà Hàn Lập thì phải trầm ngâm mất một lúc mới chịu gật đầu.
Thấy vậy Bảo Hoa mới mỉm cười.
Nàng hít một hơi thật sâu rồi chắp tay bấm niệm thần chú.
Sau lưng nàng chợt lóe lên hào quang, một cái ảo ảnh cây hoa cổ thụ màu hồng nhạt thật lớn hiện ra.
Đồng thời môi thơm của nàng nhẽ nhúc nhích, bàn tay còn lại chậm rãi nâng lên, xòe năm ngón tay ra.
Bất chợt hào quang màu vàng nhạt lóe lên, trong lòng bàn tay của nàng bỗng xuất hiện thêm một cây đinh vàng.
Cái đinh giỏi lắm chỉ dài nửa thước, bề mặt gồ ghề được khảm lên một vài linh văn không rõ tên.
Thoạt nhìn nó như một loại đồ cổ được chôn dấu dưới đất sâu không biết bao nhiêu năm, cũ rỉ vô cùng.
Nhưng Bảo Hoa mang vẻ mặt nghiêm nghị cầm lấy vật này.
Những lời chú ngữ trong miệng nàng dừng lại rồi trịnh trọng quay sang nói với mọi người:
“Ngọn Thổ Hoàng Đinh này ẩn chứa pháp tắc thiên địa của cả một giới.
Bất kỳ ai bị nó đóng lên, cho dù thần thông mang tính thổ của người đó có cao đến đâu cũng không thể thi triển được.
Nếu ta nhớ không nhầm thì nguồn gốc thần thông của Minh Trùng Mẫu cũng thuộc tính thổ.
Chính vì vậy nếu lần ra tay này của ta thành công, như vậy đến tám chín phần uy lực của nó liền có thể coi như đồ bỏ!”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2230: Một Đòn Phối Hợp
“Dù cho thân thể của con sâu có mạnh mẽ đến đâu nhưng một khi không vận dụng thần thông bảo hộ thì tuyệt đối không thể đỡ được một chiêu hợp lực của chúng ta.”
Bảo Hoa hơi dừng lại giữa chừng, sau đó lại nói tiếp:
“Đúng là Minh Trùng Mẫu nắm giữ những pháp tắc mang tính thổ, nhưng cây đinh này giam hãm nó được bao lâu cũng là chuyện rất khó đoán trước.
Chính vì thế chỉ cần sau khi ta tung bảo vật này ra là các vị hãy lập tức ra tay luôn, tuyệt đối không được chần chờ!”
“Đạo hữu yên tâm, trận chiến này liên quan đến mạng của ta nên sẽ tuyệt đối không để sảy ra sơ xuất gì.” Ông lão già nua trả lời không chút do dự.
Những người khác cũng gật đầu tán thành.
“Tốt lắm! Để đề phòng những việc không may, trước tiên ta sẽ liên hệ với linh hồn của tòa phong ấn để nhờ nó dồn toàn bộ lực áp chế đến nơi này.
Như vậy sẽ làm giảm đi rất nhiều thực lực của Minh Trùng Mẫu, cũng đồng thời giúp chúng ta ẩn núp kỹ lưỡng khi hành động.” Bảo Hoa liền lấy ra một vật trong lòng bàn tay rồi nghiêm nghị nói.
Nàng đánh lên trên bề mặt món vật trên tay từng đạo thần chú kỳ lạ, đồng thời trong miệng còn khẽ râm ran tụng niệm.
Chốc lát sau, ngay trước người nàng chợt sáng rực hào quang, tiếp đó là một làn khói giống như là một khuôn mặt mờ ảo bất thình lình hiện lên.
Làn môi của Bảo Hoa khẽ nhúc nhíc nhưng không hề phát ra tiếng động nào, thì ra là nàng đang truyền âm đến khuôn mặt phía trước.
Cũng rất nhanh sau đó, khuôn mặt bằng làn khí liền tan biến mất.
Mà dường như cùng với lúc đó, mấy người bọn Hàn Lập chợt cảm thấy trong không gian xung quanh lại nhiều thêm một loại áp lực không biết từ đâu.
Bọn họ ai nấy đều rùng mình, liền vội vàng kiểm tra lại cơ thể, mãi đến khi phát hiện loại áp lực này không có ảnh hưởng gì đến mình nên mới chịu an tâm.
Lúc này xung quanh thân thể của Bảo Hoa chợt xuất hiện vô số ký hiệu màu xám, chúng đang di chuyển không ngừng rồi bao bọc lấy thân thể của nàng.
Cuối cùng chỉ còn có thể nhìn thấy một dáng người yểu điệu mờ mờ nằm bên trong làn khí xám mà thôi.
Càng kỳ lạ hơn là từ lúc nàng bị làn khí bám quanh thì toàn thân cũng không hề tỏa ra bất kỳ chút khí tức nào.
Rõ ràng hình dáng của nàng vẫn ở đó nhưng khí quét thần niệm qua thì lại giống như một mảng trống không bình thường.
Dường như nàng đã hòa hợp làm một thể với hư không.
“Bây giờ lực lượng của phong ấn đã giúp chúng ta che dấu đi khí tức của mình, cho dù có đến sát Minh Trùng Mẫu thì nó cũng không thể nhận ra được.
Ta chuẩn bị ra tay đây, các vị cũng mau chuẩn bị đi!”
Ông lão già nua lẳng lặng gật đầu không nói một lời nào, hào quang bỗng nhiên lóe lên, trong tay của lão bất chợt xuất hiện thêm một miếng ngọc giống như một cái lệnh bài.
Bề mặt bên ngoài của tấm ngọc được điêu khắc cực kỳ tinh xảo vô số các loại hình vẽ của muôn loài linh thú.
“Vạn Thú Bài, đúng là nó rồi! Nghe nói nó không phải Huyền Thiên Chi Bảo nhưng cũng là vật được Chân Tiên mang xuống từ thời cực kỳ xa xưa.
Năm đó đã có không ít tu sỹ Đại Thừa Kỳ đánh đấu lẫn nhau để tranh giành vật này.
Vậy mà thật không ngờ một món bảo vật cực quý của Chân Tiên mà lại lọt vào tay của đạo hữu.” Bà lão áo đen trông thấy tấm ngọc liền tỏ vẻ giật mình.
“Ha ha, năm xưa ta có một vài cơ duyên nên mới có thể lấy được bảo vật quý giá này.” Ông lão già nua vội đằng hắng rồi tỏ vẻ đắc ý.
Gã cao to mặt đỏ thấy vậy liền trở nên rất hâm mộ ông lão.
Hàn Lập cũng tò mò quan sát nó mấy lần.
“Hay lắm! Có thêm bảo vật Vạn Thú Bài thì chúng ta càng có thể nắm chắc hơn vài phần.” Tất nhiên là Bảo Hoa càng tỏ ra vui sướng.
Lúc này bà lão áo đen và tên to cao mặt đỏ như gấc cũng đều lấy ra bảo vật của mình.
Một người thì há mồm phun ra một cây thương ngắn đen xì như mực.
Mà người còn lại thì lục lọi trong áo moi ra một lưỡi đao làm bằng xương thú.
Bề mặt của nó được khảm lên vô số các ký hiệu màu đỏ đậm, tản mạt hào quang lập lòe.
Tuy rằng hai món bảo vật này đã bị chủ của chúng kìm chế bớt hào quang nhưng đứng trên phương diện khí tức của chúng phát ra lại cực kỳ đáng sợ.
Xem ra dù đây không phải là những loại bảo vật huyền thiên nhưng cũng tuyệt đối chẳng phải loại tầm thường.
“Giải huynh, chúng ta ra tay hết sức đi!” Hàn Lập thấy vậy liền quay qua nói với Giải Đạo Nhân.
Giải Đạo nhân vẫn đờ đẫn gật đầu.
Hắn nhấc cao một tay, trong đó liền xuất hiện thêm một viên ngọc màu phớt bạc.
Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, vô số tia sét từ viên ngọc bắn ra khắp nơi, đan xen vào nhau, rồi trong nháy mắt đã ngưng tụ lại trở thành một khối cầu bằng sấm chớp.
Ban đầu nó còn nhỏ xíu, nhưng lại bắt đầu từ từ bay lên cao, càng lúc càng lớn lên cho đến khi to ngang với cả một tòa nhà thật lớn.
Uy thế của nó rất kinh người!
Tiếp đó Giải Đạo Nhân giơ tay nâng cao khối cầu điện rồi lẳng lặng đứng tại chỗ không nói thêm bất cứ câu gì.
Hàn Lập thấy vậy cũng chắp tay bấm niệm thần chứ.
Lập tức hào quang sáng rực chợt lóe lên, sau lưng hắn chợt hiện ra một pháp tướng ba đầu sáu tay vàng chói.
Cái pháp tướng hơi ngưng tụ lại, sau đó liền đậm đặc đến độ như thân thể thực sự rồi nhào đến trên người Hàn Lập.
Ánh sáng tím vàng tỏa lên rực rỡ, Hàn Lập cùng với thân thể màu vàng của pháp tướng hợp lại làm một khiến cho da thịt của hắn cũng trở thành màu vàng rực.
Đồng thời vô số linh văn màu bạc chợt xuất hiện, sau khi xoay tít chúng liền ngưng tụ lại tạo thành chi chít những cái pháp trận bằng phù văn trải đầy khắp nơi trên cơ thể của Hàn Lập.
Lúc này Hàn Lập mới giơ tay chụp vào khoảng không, từ trên mu cánh tay chợt lóe hào quang màu xanh biếc rồi tiếp đó là một thanh kiếm dài khoảng ba thước bất chợt hiện ra.
Cổ tay hắn run lên khiến cho không gian quanh đó bị kích động ông ông, dường như toàn bộ nguyên khí ở đó đều bị thanh kiếm làm lay động.
Thanh kiếm này đúng là Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm.
Hàn Lập gặp phải loại côn trùng cực kỳ hung ác Minh Trùng Mẫu có thể hủy diệt cả giới diện này thì không dám khinh thường.
Vừa mới ra tay đã liền lấy thủ đoạn cao nhất của mình ra sử dụng.
Bảo Hoa đã từng thấy Hàn Lập sử dụng Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm nên không tỏ vẻ bất ngờ lắm.
Nhưng mấy người nhóm ông cụ và bà lão đứng ở bên vừa thấy bóng dáng của Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm thì ngay lập tức trở nên kinh hãi.
Họ dùng ánh mắt nghi ngờ liên tục nhìn về lưỡi kiếm.
Hiển nhiên là khả năng làm lay động nguyên khí trong trời đất của lưỡi kiếm này đã khiến cho nó rất khó qua được ánh mắt của họ.
Nhưng không để cho bọn họ kịp bàn tán gì thì Bảo Hoa đã vội bấm niệm thần chú.
Tiếp đó thân hình của nàng mờ nhạt đi, rồi nhanh chóng biến mất không thấy bóng dáng trước mặt mọi người.
Ngay lúc sau, ở một nơi cao cao hàng ngàn trượng phía trên bầu trời, giỏi lắm cũng chỉ cách pháp trận đen xì khoảng cỡ vài chục trượng, thân hình của Bảo Hoa chợt hiện ra rồi dựng thẳng chiếc đinh lớn trong tay lên.
Vừa thấy cảnh này, những người khác liền quên béng mất mình đang định hỏi Hàn Lập cái gì mà ai nấy đều nín thở.
Họ bắt đầu bấm niệm thần chú, sau đó dồn rất nhiều chân nguyên vào trong bảo vật của mình ở trên cao.
Một điều có thể chắc chắn là chỉ cần chiếc Thổ Hoàng Đinh kia mà cắm vào mình của con sâu là mấy tên tu sỹ Đại Thừa Kỳ này sẽ lập tức phối hợp với nhau đánh ra một chiêu khiến cho trời long đất lở.
Mà chính lúc này trong làn hào quang của trận pháp, con côn trùng to như cả ngọn núi kia vẫn nhẹ nhàng ngủ say như không hề biết đến chuyện gì đang diễn ra.
Bảo Hoa nhìn chằm chằm về phía con sâu khổng lồ bên trong pháp trận, trong ánh mắt của nàng còn mơ hồ như có như không một sợi sáng màu bạc nhàn nhạt đang chớp động liên tục.
Nhưng cuối cùng khuôn mặt của nàng lộ vẻ quyết đoán.
Nàng hừ khẽ, chiếc đinh trên tay liền hóa thành một tia sáng màu vàng nhạt bắn đi.
Ngay sau đó, bảo vật này liền không coi màn cấm chế màu đen phía trước là gì mà trực tiếp xuyên thủng qua.
Sau khi chớp nháy một lượt nó đã cắm chặt lên phía trên thân thể của con sâu, rồi liền trở về nguyên hình như lúc đầu.
“Oành”, một tiếng nổ ran truyền đến.
Cái đinh lớn tỏa ánh sáng ra khắp bốn phía, vô số sợi tơ sáng màu vàng nhạt liền hiện ra trên thân con sâu, chúng hơi mờ nhạt đi rồi trực tiếp câm sâu vào cơ thể của con côn trùng.
“Được rôi! Các đạo hữu không ra tay thì còn đợi đến khi nào đây?” Bảo Hoa mừng rỡ quát lớn. Ảo ảnh của cây hoa cổ thủ phía sau lưng chợt bành trường lên, sau đó lại vỡ tung ra, hóa thành vô số những đóa hoa màu hồng nhạt cuốn thẳng đến con côn trùng.
Bọn Hàn Lập đang đứng ở phía dưới cũng đồng loạt ra tay.
Đột nhiên ông lão già nua cầm miếng ngọc trong tay phất lên phía trời cao.
Tấm ngọc ngay tức khắc trở nên mờ ảo rồi hóa thành một khung cửa lớn bằng sương mù.
Tiếp đó cánh cửa mở ra, bên trong là vô số ảo ảnh của các loài thú hung ác, tất cả đều gấm rú đinh tai rồi lao ra tràn về phía không trung.
Còn bà lão mặt áo bào đen chỉ đơn giản là niệm chú lẩm nhấm trong miệng, tiếp đó cây thương đen trong tay liền nhoáng lên rồi hóa thành một vệt chớp màu đen bắn đi.
Còn người cao lớn mặt đỏ thì ngưng trọng vung lưỡi đao khổng lồ bằng xương trắng lên chém xuống.
Ngay lập tức không gian phía trên của con côn trùng dao động nhộn nhạo, một lưỡi đao dài đến hàng ngàn trượng chợt hiện ra rồi hùng hổ chém xuống.
Lưỡi đao chưa xuống đến nơi mà áp lực vô hình đã áp tới trước một bước.
Tiếp đó là tiếng sấm đinh tai!
Một khối cầu điện đột nhiên di chuyển tức thời đến, nó nổ tung ra rồi hóa thành tấm võng điện có thể che kín gần hết vòm trời sau đó bao chặt lấy con côn trùng khổng lồ phía xa.
Tất cả những đòn tấn công này đều được đánh đến với khí thế sét đánh không kịp bưng tai, động tác nhanh gọn khiến cho người ta phải thốt lên ngỡ ngàng.
Nhưng tất cả màn vừa rồi so với Hàn Lập thì vẫn còn chậm hơn một bước.
Những pháp trận tạo thành từ các loại ký hiệu màu bạc trên thân thể Hàn Lập chợt ông ông nhộn nhạo.
Ngọn Huyền Thiên Trảm Linh Kiếm trên tay mới khẽ vung lên, trước người hắn chợt hiện lên một sợi tơ màu xanh lục.
Sau khi nhoáng lên, sợi tơ liền biến mất không thấy bóng dáng.
Ngay sau đó, nguyên khí của trời đất phía trên thân hình con sâu chợt dao động, một sợi tơ màu lục chợt lóe lên rồi siết tới.
Cỏ vẻ con sâu màu trắng sắp sửa bị cắt thành hai đoạn trong nháy mắt!
Trong pháp trận tối đen chỉ mới tích tắc mà đã sáng rực lên ánh của vô số đợt sấm rung, chớp lửa cùng với những vệt đao kiếm nổ liên miên.
Kèm theo đó là muôn trùng ảo ảnh của những bông hoa sắc bén như đao ở trong không trung bay múa làm vang lên những tiếng xé gió veo veo.
Mà càng sâu xuống là vô số ảo ảnh của các loại linh thú tiến sát lại thân mình của con côn trùng, rồi hóa thành những quầng sáng trắng tự động nổ tung.
Sóng khí cuồn cuộn tràn ra khắp bốn phương tám hướng.
Trong mắt mọi người lúc này phía trước là một quầng sáng tráng xóa đang ồ ạt bùng lên.
Các loại chiêu thức tấn công phát ra hào quang chói mắt rồi trong nháy mắt đã bao bọc toàn bộ cơ thể của con sâu.
Mà từ đầu tới giờ con côn trùng vẫn chưa chịu động đậy, giống như đang ngủ say mà cứ thể bị các loại tấn công của mọi người tiêu diệt vậy.
Thấy thế đám tu sỹ Đại Thừa như Bảo Hoa chẳng những không vui mà còn “á” lên kinh hãi, sắc mặt của ai nấy đều trở nên tái nhợt lạ thường.
Vẻ mặt của Hàn Lập cũng trở lên âm trầm hơn.
Những người ở nơi này không ai không là những lão quái vật đã trải qua vô số lần chém giết mới đạt được leo đến được bước làm lão tổ Đại Thừa Kỳ.
Dù bọn họ có rất tự tin vào đòn tấn công của mình đi nữa nhưng cũng chẳng thể nào dễ dàng đánh chết Minh Trùng Mẫu một cách như vậy.
Cả đám đều dấy lên một nỗi lo lắng đề cao cảnh giác.
Đến khi các loại hào quang rốt cuộc cũng tan hết đi, thân thể khổng lồ to như quả núi của con sâu cũng biến mất không thấy đâu nữa.
Thay vào đó là một viên tinh thạch tối đen lớn bằng nắm tay, lẳng lặng trôi nổi ngay giữa không trung.
Phía trên của khối tinh thạc có một ngọn đinh cũ kỹ màu vàng nhạt đang cắm sâu vào đến gần nửa.
Mọi người nhìn thấy vậy sau lưng chợt lạnh buốt.
Trong lòng mỗi người như có một cỗ cảm giác cực kỳ quỷ quái đang ập đến.
“Không ổn, tình hình thay đổi rồi.
Chúng ta hãy mau chạy khỏi nơi này thôi.” Sắc mặt của Bảo Hoa biến đổi liên tục, bất chợt nàng thốt lên thật to sau đó vội lật bàn tay.
Trong tay nàng liền xuất hiện thêm một cái trận bàn, tiếp theo nó lại nổ bung ra.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










