Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 438 : Tiến Cấp Đại Thừa (c2186-c2190)
❮ sautiếp ❯Chương 2186: Tiến Cấp Đại Thừa
Cái mặt quỷ rất sợ hãi, nó cố gắng vặn vẹo đủ kiểu nhưng dưới sức ép của pháp tắc, dù có cố gắng đến đâu cũng chỉ là một cái bóng đen lắc lư mà thôi.
Tuyệt đối không thể tiếp tục hóa thành khí đen mà trốn đi được.
“Với thực lực của ta giỏi lắm là vận dụng được một chút uy lực của thanh Huyền Thiên Kiếm này, mới lại có cố hết sức cũng chỉ chém được một kiếm.
Nếu là lúc nãy thì chắc ngươi có thể thoát được sự trói buộc của pháp tắc, nhưng sau hàng trăm lần luân hồi đã khiến ngươi yếu đi, để xem ngươi sẽ làm cách nào đây.” Hàn Lập cười lạnh lẽo, thanh kiếm xanh ngắt trong tay hơi run lên rồi chợt biến mất giữa không trung.
Ngay sau đó, không trung bên trên khuôn mặt quỷ chợt vang lên tiếng “phốc”.
Một vầng sáng màu xanh chợt hiện ra không gây tiếng động nào, xoay một vòng trọn trịa rồi áp xuống.
“Không!”
Tâm ma của Hàn Lập nhìn thấy vầng sáng màu xanh rất bình thường này lại như gặp phải đại họa.
Nó sợ hãi hét lên inh ỏi.
Nhưng cho dù nó có la hét thế nào thì vầng sáng xanh vẫn ấp đến.
Tiếp đó mặt quỷ phát ra một tiếng “bụp”, bị ép thành làn khí màu đen rồi hút thẳng vào bên trong.
Một tiếng kêu thê lương thảm thiết!
Làn khí đen bị quầng sáng nghiền nát, không bao giờ có thể hồi phục lại nữa.
Mà dường như cùng cới lúc tâm ma biến mất.
Bầu trời màu xám ngắt phía trên nổi từng hồi ù ù, bốn phía xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết gãy vỡ, có vẻ như nó đang chuẩn bị xụp xuống.
Hàn Lập rất vui mừng, hắn không chần chừ phất tay vào hư không phía trước.
Một vệt sáng chợt lóe lên, cả không gian này liền tiêu tan đi mà không để lại tiếng động nào.
Tiếp đó, trên cánh tay của Hàn Lập chớp lên vệt sáng xanh.
Lưỡi kiếm vừa biến mất lúc nãy lại chợt hiện ra, lóe lên rồi chìm nghỉm vào dưới lớp da không thấy đâu nữa.
Cùng lúc đó, toàn bộ không gian này nổ tung, rồi hóa thành vô số đốm sáng li ti mà tan đi.
Thân hình là nguyên thần của Hàn Lập chợt mờ ảo, sau đó hắn hóa thành một đoàn hào quang màu vàng bay vụt đi.
Ở ngoài dải đất trũng, chiếc gương xám bỗng phát ra tiếng vỡ giòn tan.
Một vệt sáng màu vàng chợt lóe lên từ vết nứt của chiếc gương rồi nhập thẳng vào nguyên anh của Hàn Lập.
Nguyên anh nãy giờ vẫn lặng im không nhúc nhíc, nhưng bỗng nhiên nó thét lên như rồng ngâm, tỏa ra hào quang vàng rực.
Sau đó liền hóa thành một vệt sáng bay trở về trong thân thể.
Hàn Lập mở to hai mắt.
Lúc này từ cơ thể của hắn tỏa ra một cỗ khí tức cuồn cuộn lớn như cả bầu trời vậy.
Toàn bộ không giân gần quang đó bỗng vang lên từng hồi sấm.
Những đám mây vốn đang lơ lửng bên trên mau chóng tan đi, thay vào vào đó lại là cơn thủy triều như một đám mây rực đang từ khắp nơi cuốn đến.
Tiếp đó chúng hội tụ với nhau ở giữa dải đất trũng, biến thành một biển mây năm màu bao lấy thân hình của Hàn Lập vào giữa.
Trong biển sáng bỗng ngưng tụ ra một sợ tơ, bên trong nó còn ẩn chứa một cỗ năng lượng thần bí nào đó, rồi kêu lên “veo veo” bắn tới Hàn Lập.
Chỉ khoảng nửa khắc sau, Hàn Lập bị vô vàn sợ tơ quấn kín mít.
Cứ hết sợ này chồng lên sợi khác mà tới, cứ như là tre già măng mọc vậy.
Khoảng một tuần trà trôi qua, lúc này Hàn Lập đã hóa thành một cái kén trôi nổi bồng bềnh giữa biển sáng năm màu.
Những dải sáng năm màu chảy tới không ngừng.
Chẳng những thế chúng còn phát ra từng trận nổ đinh tai, giống như đang bị một điều gì đó vô cùng khủng khiếp thao túng.
Bốn phương tám hướng xa xa bên ngoài dải đất trung, ban đầu còn xuất hiến thêm bảy vòng mặt trời sáng rực.
Nhưng giờ phút này chúng đã biến mất hơn nửa chỉ còn lại ba cái treo lủng lẳng trên không trung.
Ba vòng mặt trời này tỏa ra ánh sáng ảm đạm.
Từ mỗi vòng phun ra một luồng sáng mờ mờ như một con suối nhỏ chảy thẳng vào trong biển sáng.
Ở tầm thấp trong không trung cách đó mấy vạn dặm, Giải Đạo Nhân ngước mặt nhìn về phía ba cái mặt trời đang lơ lửng trên cao, chẳng có chút biểu tình nào.
Mà tên to cao có hàm râu quai nón và thiếu phụ mặc váy đen đang ngồi trên cái bánh xe với chiếc hồ lô tròn bên cạnh đó thấy vậy liền như hít nhầm phải một ngụm khí lạnh.
Cả hai liếc mắt nhìn nhau rồi thốt lên: “Tam Dương Quán Thể”.
Người nào người nấy đều tỏ vẻ không thể tin nổi.
“Tam Dương Quán Thể, vậy mà thằng nhỏ họ Hàn lại đột phá cấp cảnh giới Đại Thừa thành công!” Một giọng nói cũng ngập trần nổi kinh sợ bỗng vang lên ở dải núi khác.
Người vừa nói đúng là thiếu nữ mang mặt nạ sói bạc làm người ta không thể nào nhìn ra biểu cảm trên khuôn mặt.
Có điều dựa vào tia sáng kì lạ trong con mắt nàng thì những lời nói vừa rồi được xuất phát từ nội tâm chứ không hề giả dối.
“Cái gì? Hàn huynh đã vượt qua Tâm Ma Kiếp sao.” Nãy giờ Ngân Nguyệt đứng bên cạnh nhìn chăm chú ba vòng sáng ảm đạm, trong lòng còn mang cảm giác hơi lo lắng.
Nhưng khi nghe rõ điều này liền mừng rỡ vội vàng hỏi.
“Đúng vậy.
Lúc này hắn đã thoát khỏi không gian Tâm Ma, cũng đang lợi dụng thiên địa nguyên khí cùng Thái Dương Chân Tinh để đúc lại thân thể.
Với thực lực vốn có của hắn, không biết thần thông khi tiến vào cảnh giới Đại Thừa Kỳ sẽ tăng đến trình độ nào.
Ít nhất là lệnh tổ không phải là đối thủ của hắn.” Lão ảnh trả lời không hề khách khí, mà trong giọng nói còn mang theo ý tứ rất kiêng kị đối với Hàn Lập.
Còn Ngân Nguyệt nghe vậy lại vui mừng quá đỗi.
Đồng thời ở một khu rừng rậm gần đó, hiện tượng kì lạ trên không trung làm cho sắc mặt của Hứa Thiên Vũ tái nhợt, nàng sợ hãi thì thầm:
“Tam Dương Quán Thể, tu sĩ Đại Thừa… Điều này là thật sao? Phía trước có người đột phá chướng ngại Đại Thừa, hơn nữa người đó đã thành công rồi.
Mà người bảo vệ lại là Yêu tộc, chẳng nhẽ người này cũng là một tu sĩ Đại Thừa Kỳ của Yêu tộc kế tiếp Ngao Khiếu tiền bối ư?” Những tên tu sĩ của Hứa gia đứng sau nàng không hiểu cái gì là “Tam Dương Quán Thể”.
Nhưng khi nghe ba chữ Đại Thừa Kỳ lọt vào tai thì liền lờ mờ đoán ra được điều gì đó.
Lúc này cả đám đều trợn ngược con mắt, cái miệng trề ra không biết nói sao cho phải.
Khó trách tại sao biểu hiện của bọn chúng lại như thế!
Đối với những tu sĩ đến từ Hứa gia này mà nói, Đại Thừa Kỳ là một thứ gì đó trên cao tít rất xa xôi.
Bình thường họ đã không thể nhìn thấy, ngay đến cả những lời đồn đại họ cũng rất hiếm khi được nghe.
Vậy mà lúc này Hứa Thiên Vũ lại nói cách đó không xa còn có một gã tu sĩ mới tiến cấp Đại Thừa Kỳ thành công, điều này sao có thế không khiến bọn họ hoảng sợ cơ chứ.
Mặc kệ trong lòng đám người Hứa Thiên Vũ cùng với các tu sĩ của Hứa gia đang có mưa to gió lớn đến đâu đi nữa.
Nhưng đứng dưới sự giám sát của Lão Ảnh cùng với Ngân Nguyệt làm bọn họ không dám làm chuyện gì khác.
Chỉ có thể ôm đầy kinh hãi mà đứng chờ trong khu rừng rậm.
Thời gian cứ thế trôi qua! Tuy mới cỡ hai canh giờ nhưng đối với những người đang lo lắng như Ngân Nguyệt thì giống như cả tháng trời đằng đẵng vậy.
Cái kén ở giữa biển sáng nơi dải đất trũng xa xa chợt động, bỗng một làn hương thơm mát lạ ùa ra, tràn về các phía, càng ngày càng đậm.
“Rắc rắc…”
Cái kén sáng chợt nứt ra một vết nứt nhỏ xíu, bên trong chợt tràn ra từng tràng tiếng Phạn thanh thót như Tiên nhạc.
Kèm theo đó là vô số kí hiệu như những cánh hoa màu vàng quay nhịp nhàng quanh cái kén sáng.
“Oanh!”
Toàn bộ cái kén mở rộ, những âm thanh tiến Phạn cũng đột ngột đình chỉ, muôn vàn đốm hoa màu vàng liền bị một cơn gió thổi bay đi khắp nơi rồi tan biến mất.
Chỗ cái kén lúc này bỗng hiện ra một hình người da dẻ màu tím vàng, đúng là Hàn Lập vừa đúc lại thân thể xong.
Một lát sau, làn hương thơm ngát tảo ra trên thân người chợt nhạt dần.
Hào quang quanh thân cũng tắt đi, khuôn mặt của Hàn Lập liền hiện ra, mang theo dáng vẻ tĩnh lặng như nước.
Lúc này từ khuôn mặt, vóc dáng đến trang phục của Hàn Lập đều y hệt như lúc trước.
Có điều thân thể hắn lại cao thêm vài tấc, nhưng cũng không phải là biến hóa gì quá lớn.
Hàn Lập cúi đầu quan sát lại thân thể của mình, hai tay siết chặt thành nắm đấm, trong lòng vui mừng như điên!
Trách không được tại sao khi trở thành tu sĩ Đại Thừa Kỳ lại có thể dễ dàng nghiền nát tu sĩ Hợp Thể.
Chưa nói đến việc pháp lực tăng thêm mấy lần, mà thân thể sau khi được đúc lại cũng mạnh mẽ hơn nửa so với trước đó.
Nhưng biến hóa quan trọng nhất của việc tiến cấp Đại Thừa Kỳ chính là nguyên anh trong cơ thể đã chính thức trưởng thành.
Lúc này nguyên anh của hắn đang ngồi trong đan điền so với trước đây thì khác biệt rất lớn.
Tuy nguyên anh vẫn nhỏ nhắn như trước kia, nhưng khuôn mặt của nó lúc này đã trưởng thành hơn, trên thân còn được phủ thêm một tấm áo dài.
Dường như nó chính là hình dáng của Hàn Lập được thu nhỏ vậy.
Hàn Lập dùng thần niệm kiểm tra toàn bộ thân thể của mình.
Hắn không phát hiện ra chỗ nào không ổn nhưng trong lòng khó đè nén nối nỗi hưng phấn .
Hắn ngẩng cố hét lên một tiếng cao vút đến tận chín tầng mây.
Tiếng huýt gió hào hùng mà trầm bổng như mưa tó gió lớn, âm sau nối đuôi âm trước mà truyền đi khắp bốn phương tám hướng, làm cho cây cối nghiên ngả, đất đá trên núi rơi xuống ầm ầm.
Thật là kinh người!
Tiếng huýt kéo dài khoảng một tuần trà.
Mãi đến lúc này Hàn Lập mới phát tiết hết nỗi hưng phấn, nhờ vậy mà tiếng huýt cũng chịu dừng lại.
Mà lúc này, từ chân trời xa xa chớp động vài vệt sáng.
Ngân Nguyệt cùng Giải Đạo Nhân dẫn theo vài người khác bay đến gần khu đất trũng.
Riêng Chu Quả Nhi ôm theo nỗi vui sướng khôn cùng đã đến gần rồi cung kính đứng cạnh Hàn Lập.
“Chúc mừng Hàn Đạo hữu đã tiến cấp Đại Thừa thành công.
Từ giờ trở đi, đạo hữu đã tạm đủ điều kiện để trở thành chủ nhân của ta.
Chỉ cần hoàn thành thêm vài yêu cầu nữa thì ta sẽ xem ngươi là chủ nhân chính thức.” Hai mắt của Giải Đạo Nhân lóe sáng, trước khi những người khác kịp thời đến đây hắn đã vội quan sát Hàn Lập vài lượt, sau đó lại nói một câu khiến cho Hàn Lập kinh hãi.
“Cái gì? Trở thành chủ nhân của huynh? Giải huynh đang trêu chọc ta à? Nếu cứ là tu sĩ Đại Thừa Kỳ là có thể trở thành chủ nhân của huynh thì chẳng phải đã có rất nhiều Thánh Tổ của Ma tộc làm được sao?” Vẻ mặt của Hàn Lập biến đổi liên tục, hai mắt cũng nhíu lại.
“Điều kiện đầu tiên để trở thành chủ của ta đó là ngoại trừ đạt đến cấp bậc Đại Thừa Kỳ còn phải thường xuyên cung cấp năng lượng cần thiết cho ta.
Mà những Thánh Tổ của Ma tộc lại không thể thực hiện được việc này.
Bây giờ Hàn đạo hữu có muốn nghe các yêu cầu khác luôn không?” Giải Đạo Nhân đờ đẫn đáp tời.
“Thì ra là vậy.
Có điều nơi này không phải chỗ nói chuyện.
Hãy để sau này chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn.” Hàn Lập hơi giật mình, sau đó hắn cẩn thận cân nhắc lại.
“Tốt thôi, việc này cứ theo ý của Hàn đạo hữu.” Giải Đạo Nhân gật đầu đồng ý.
Hàn Lập cũng gật đầu, trong lòng cảm thấy rất kì quái.
Hắn không nhịn được bèn liếc mắt nhìn Giải Đạo Nhân.
Lúc này hắn vừa tiến cấp Đại Thừa Kỳ, mà dường như trí khôn của con cua trước mặt cũng tăng theo không ít!
Phía bên kia đám người Ngân Nguyệt đã bắt đầu bay vào khu vực gần đó, từng vệt sáng đang từ từ hạ xuống…
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2187: Người Quen Cũ Thần Bí
Ngân Nguyệt vừa thấy Hàn Lập, sau khi nhìn hết từ trên xuống dưới, trên mặt liền hiện lên vẻ tươi cười, nói ra một tiếng chúc mừng:
“Chúc mừng Hàn huynh tiến giai Đại Thừa thành công.
Từ nay về sau huynh chính là vị lão tổ Đại Thừa kỳ thứ ba của nhân yêu hai tộc rồi.
Xem ra tiểu muội từ giờ trở đi phải lễ phép với huynh như một vị tiền bối rồi.”
“Ngân Nguyệt, ngươi đang giễu cợt huynh sao.
Với giao tình của ta và ngươi, mặc dù Hàn mỗ tiến giai Đại Thừa rồi nhưng vẫn chúng ta là bạn bè ngang hàng mà thôi.” Hàn Lập mỉm cười, không có chút lưỡng lự trả lời.
Ngân Nguyệt nghe thấy vậy, trong lòng rất đỗi mừng rỡ.
“Hàn tiền bối, là ngươi ư ! Ngươi thực sự đã tiến giai thành tu sĩ Đại Thừa kỳ rồi sao ?” Đứng phía sau Ngân Nguyệt, Hứa Thiên Vũ cẩn thận đánh giá Hàn Lập một hồi lâu, cuối cùng cũng không dám khẳng định đành phải cất tiếng hỏi.
Hàn Lập nghe vậy khẽ giật mình, lúc này mới nhìn tới phía người mới xuất hiện, lập tức phát hiện ra đó là người quen biết cũ.
Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, lộ ra vẻ giống như cười mà không phải cười.
Về phần phu nhân mặc váy đen cùng với Đại hán có râu quai nón cũng dùng ánh mắt kinh sợ nhìn về phía tu sĩ Đại Thừa mới tiến giai – Hàn Lập, trong lòng cùng giật mình không thôi.
Có điều so với Động Thiên Thử Vương thì vị phu nhân do Hắc Phượng Vương biến thành trong lòng còn kinh hãi gấp mấy lần.
Năm đó nàng đã từng gặp mặt Hàn Lập một lần, nhưng ngày đó Hàn Lập mới chỉ là tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ.
Nghĩ tới điều đó trong lòng nàng không khỏi giật mình.
“Hàn mỗ không nghĩ tới khi mình tiến giai Đại Thừa lại có thể nhìn thấy người quen cũ ngày xưa, thật là một điều rất đáng mừng.
Hứa đạo hữu, hóa thân huyết hồn của Băng Phách đạo hữu bây giờ có được khỏe không ” Hàn Lập cuối cùng đã mở miệng, hướng thẳng tới Hứa Thiên Vũ nhàn nhạt hỏi.
“Thực sự là Hàn tiền bối! Hồi bẩm tiền bối, tổ tiên Huyết Linh nhiều năm trước đã rời khỏi Hứa gia, một lần nữa không có tung tích nữa rồi.” Hứa Thiên Vũ sau khi nghe Hàn Lập nói như vậy, dồn nén sự nghi ngờ trong lòng lại, cúi thấp trán cung kính trả lời.
“Lại mất tích ? Như thế có chút ngoài ý muốn a! Nàng mặc dù chỉ là một cỗ phân thân huyết hồn nhưng với kinh nghiệm từng trải của một tu sĩ Hợp Thể kỳ thì chắc sẽ không có vấn đề gì đâu.” Hàn Lập có chút bất ngờ nhưng trong miệng vẫn chậm rãi nói.
“Với lời nói may mắn của tiền bối, hi vọng thật sự sẽ không có chuyện gì.
Tổ tiên Huyết Linh là hi vọng duy nhất để chân thân của tổ tiên có thể trở về với Hứa Gia chúng ta.
Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, chỉ sợ tổ tiên Băng Phách không còn cách nào trở về gia tộc rồi.” Hứa Thiên Vũ cười khổ đáp lại.
Hàn Lập gật gật đầu, không nói thêm gì, xoay chuyển ánh mắt, dừng lai trên thân người của phu nhân váy đen, cũng khẽ cười một tiếng mà hỏi:
“Không nghĩ tới Tiêu đạo hữu cũng sẽ xuất hiện ở chỗ này.
Nhiều năm rồi không gặp, dung nhan của tiên tử vẫn như trước, không có chút nào thay đổi.”
“Hắc Phượng đạo hữu, ngươi nhận ra vị tiền bối này?” Đại hán râu quai nón ở bên cạnh nghe vậy, nhịn không được, nhìn về phía phu nhân mặc váy đen với ánh mắt có chút khác thường, nhỏ giọng hỏi một câu.
“Hàn đạo hữu… Không, hiện tại phải là Hàn tiền bối mới đúng.
Thiếp thân cũng thật không ngờ, sau lần từ biệt trước, giờ đây gặp lại thì tiền bối vậy đã trở thành tu sĩ Đại Thừa rồi.
Cái này thực là rất may mắn cho hai tộc chúng ta! Động Thiên đạo hữu, Hàn tiền bối kỳ thật cũng đã nổi tiếng từ lâu.
Chính là tu sĩ tiến giai nhanh nhất trong Nhân tộc.” Phu nhân váy đen thở dài một hơi, tiến lên thi lễ với Hàn Lập rồi hướng sang Đại hán bên cạnh nói đầy thâm ý.
“Cái gì, hắn chính là Hàn Lập của nhân tộc ! Không… Là vị Hàn… Hàn tiền bối trong truyền thuyết !” Đại hán râu quai nón nhất thời khuôn mặt biểu lộ đầy vẻ không tin tưởng, thậm chí lời nói còn lắp bắp.
“Động Thiên? Ngươi chính là Động Thiên Thử Vương!”
Hàn Lập trong lòng khẽ động, liếc mắt quét qua Đại hán, phát hiện tu vị của hắn so với Hắc Phượng Vương còn thấp hơn một cảnh giới, nhưng khí tức trên người lại âm trầm khó hiểu, rõ ràng là tu luyện loại công pháp nào đó cực kỳ lợi hại, cũng không thể xem thường được, hai mắt bất giác híp lại.
“Tiền bối mắt sáng như đuốc, vãn bối hiện tại chính là chấp chưởng quỳnh thử nhất mạch.
Hôm nay được nhìn thấy Hàn tiền bối tiến giai Đại Thừa thực là phúc ba đời của vãn bối.” Động Thiên Thử Vương thần sắc chuyển biến cực nhanh, sắc mặt đang rất xấu sau đó lập tức chuyển thành tươi cười.
Hàn Lập nghe được lời nói cung kính của Đại hán râu quai nón, sau khi cẩn thận nhìn vị Thử Vương cả buổi, bỗng nhiên nói ra một câu làm cho Đại hán râu quai nón trong lòng hết sức kinh hãi.
“Hình như trước kia ta đã từng gặp Động Thiên đạo hữu ở đâu đó? Khí tức trên người đạo hữu cho ta một cảm giác rất quen thuộc, rất giống với một người mà ta đã từng quen biết.”
“Hàn tiền bối nói đùa, đây là lần đầu tiên vãn bối được nhìn thấy tiền bối.
Có thể là ở Vạn Bảo Đại Hội năm đó, tiền bối đã từng tiếp xúc qua một cỗ hóa thân của vãn bối a.
Cái hóa thân kia của vãn bối cực kỳ am hiểu thuật biến hóa, khả năng là trong lúc vô tình trông thấy tiền bối, nhưng tiền bối lại không nhớ rõ đấy.” Đại hán râu quai nón sắc mặt hơi tái đi, nhưng trong miệng lập tức vội vàng giải thích.
“Có lẽ là như thế.
Nhưng hai người các ngươi thân là Yêu Vương, tại sao lại một mình xuất hiện ở chỗ này.
Đừng nói là các ngươi trước đó đã biết rõ Hàn mỗ ở chỗ này đánh sâu vào Đại Thừa bình cảnh, cho nên cố ý chạy đến quan sát đấy nhé.” Hàn Lập khẽ cười một tiếng, không tiếp tục hỏi tới, mà thu lại vẻ tươi cười, bỗng nhiên chuyển chủ đề.
“Thật ra thiếp thân cùng Động Thiên đạo hữu tới đây là có một việc quan trọng muốn làm…”
“Được rồi.
Ta đối với chuyện của các ngươi không có hứng thú, cũng không muốn biết nhiều hơn làm gì.
Thế nhưng, hiện tại ta vừa mới tiến giai, còn cần phải ở lại chỗ này một thời gian ngắn để ổn định lại cảnh giới.
Ta không muốn bị quá nhiều người biết đến tin tức ta tiến giai nên các ngươi tạm thời ở lại động phủ của ta làm khách một thời gian ngắn a.
Đến lúc ta xong việc, các ngươi lại có thể tự do rời đi.” Hàn Lập không chờ phu nhân mặc váy đen nói hết lời, chợt nhớ ra cái gì đó liền khoát tay chặn lời, rồi dùng khẩu khí chân thật nói ra.
“Nếu tiền bối đã phân phó như thế, thiếp thân tất nhiên tuyệt không không dám trái lời.” Hắc Phượng Vương trong lòng âm thầm kêu khổ, nhưng ngoài mặt không lộ ra chút khác thường nào, miệng liền đáp ứng.
Đại hán râu quai nón trên mặt xuất hiện thoáng qua một tia chần chờ, nhưng lập tức phản ứng kịp thời, cũng liên tục gật đầu tỏ vẻ thuận theo.
Về phần Hứa Thiên Vũ đang dẫn dắt một đám Hứa gia tu sĩ, tất nhiên lại càng không dám có chút phản đối nào.
Vì vậy dưới sự dẫn đường của Hàn Lập, những người liên quan cùng nhau bay đi, chạy về hướng động phủ của Hàn Lập.
Hai canh giờ sau, tại đại sảnh trong động phủ, Hứa Thiên Vũ lòng đầy lo lắng ngồi trên một chiếc ghế, đang cẩn thận trình bày điều gì đó.
Mà ở phía trên của đại sảnh, Hàn Lập yên lặng ngồi một chỗ, ngồi trên cái ghế khác bên cạnh chính là Ngân Nguyệt.
Cả hai người đang chú ý lắng nghe nội dung lời nói của Hứa Thiên Vũ, thần sắc càng ngày càng ngưng trọng.
Về phần những Hứa gia đệ tử khác, Hắc Phượng Vương cùng những người liên quan thì không thấy bóng dáng đâu, dường như đã được bố trí ở nơi khác.
Không biết bao lâu sau, tiếng nói của Hứa Thiên Vũ đã ngừng lại.
Hàn Lập cùng Ngân Nguyệt không khỏi liếc mắt nhìn nhau.
Sau một lúc lâu, Ngân Nguyệt nhướng mày, hướng về phía Hứa Thiên Vũ cẩn thận hỏi:
“Dựa theo lời của Hứa đạo hữu, ba mươi năm trước, Ma giới đã tách rời Linh giới của chúng ta rồi.
Hơn nữa đại quân Ma tộc cũng đã theo đó mà mãi mãi rời xa Linh giới.
Nhưng vừa rồi ta còn nhìn thấy một đám Ma tộc, trong đó thậm chí còn có Hợp Thể kỳ cổ ma, tại sao lại xảy ra được chuyện đó ?”
“Tiền bối có chỗ không biết, tuy rằng quân chủ lực của Ma tộc đã rút lui ra khỏi Linh giới, nhưng có một bộ phận Ma tộc không muốn chỉ đơn giản như vậy mà rời đi, liền ở lại Linh giới mà không bỏ chạy.
Tuy nhiên, chư tộc chúng ta liên thủ, rất nhanh chóng đã đem bộ phận Ma tộc còn ở lại này đánh tan, nhưng số lượng Ma tộc còn ở lại vẫn rất kinh người.
Trong đó còn không ít Ma Tôn đẳng cấp cao của Ma tộc.
Cho nên muốn tiêu diệt tất cả Ma tộc, cũng không phải chuyện trong thời gian ngắn có thể làm được.
Vãn bối lúc đó, sở dĩ mang theo một ít Hứa gia đệ tử tới đây, kỳ thật cũng là phụng mệnh mà làm việc.
Vốn là chuẩn bị tiêu diệt một đám Ma tộc cấp thấp đang ẩn núp ở vùng xung quanh đấy.
Nhưng không nghĩ tới rằng đã bị trúng vào bẫy của Ma tộc.
Nếu không phải Linh Lung tiền bối ra tay cứu giúp, bọn người vãn bối tuyệt đối không còn khả năng sống sót.” Hứa Thiên Vũ vội vàng giải thích, đồng thời trên mặt chợt hiện lên một tia cảm kích.
“Thì ra là thế ! Nhưng trong thời điểm ta bế quan, Ma tộc rõ ràng đã chiếm lĩnh được lãnh địa của Mộc tộc, thế mà có thể buông tha tất cả dễ dàng như vậy.
Cái này không giống với tác phong trước đây của Ma tộc.
Không biết cuối cùng là các tộc đã đạt được hiệp nghị gì với Ma tộc để chúng có thể dễ dàng nhượng bộ đến vậy.” Ngân Nguyệt gật gật đầu, nhưng bộ dáng có vài phần nghi hoặc.
“Điểm này thì cũng không phải là chuyện mà một tên Hóa Thần tu sĩ như vãn bối có thể biết được.
Nhưng vãn bối từng nghe tộc trưởng có nói qua rằng vài vị Đại Thừa tu sĩ đại biểu cho các tộc đã cùng Tam đại Thủy tổ của Ma tộc ký kết một thệ ước bí mật.
Sau đó Ma tộc mới cam tâm tình nguyện rút lui khỏi Linh giới của chúng ta đấy.” Hứa Thiên Vũ sau một hồi suy nghĩ liền trả lời.
“Thệ ước cái gì ? Có thể làm cho Tam đại Thủy tổ buông hết mọi cố gắng lúc trước ?” Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái, cũng như đang suy nghĩ điều thì đó, thì thào hai câu.
“Hàn huynh không cần lo lắng! Dùng tu vi hiện tại của ngươi, chỉ cần tìm được một trong hai người Gia tổ hoặc Mạc tiền bối thì cho dù là chuyện gì cũng sẽ biết rõ ràng mà thôi.
Cho dù nói như thế nào thì việc Ma tộc buông tha cho Linh giới của chúng ta đã là một chuyện tốt hết sức hiếm có rồi.” Ngân Nguyệt lại cười nhẹ một tiếng nói.
“Điều này cũng đúng! Ngân Nguyệt, ngươi an bài chỗ ở cho Hứa tiên tử a.
Ta đi tìm một vị bằng hữu cũ khác đàm đạo mấy câu đây.” Hàn Lập gật đầu nhẹ một cáu rồi bỗng nhiên cười cười đứng dậy.
“Vị bằng hữu cũ khác! Hàn huynh muốn đi tìm Tiêu đạo hữu sao?” Ngân Nguyệt khẽ giật mình, có chút bất ngờ hỏi.
“Không ! Chính là vị Động Thiên Thử Vương kia cơ.”
Hàn Lập cất bước một cái, kim quang lóe lên rồi lập tức biên mất không thấy, trong đại sảnh chỉ vọng lại âm thanh nhàn nhạt.
“Động Thiên Thử Vương! Họ đã trở thành bạn cũ từ lúc nào, không phải mới gặp nhau lần đầu sao?”
Ngân Nguyệt có chút kinh ngạc.
Trong lúc đó, ở một gian yên tĩnh trong mật thất, Động Thiên Thử Vương tâm lý hoang mang đang ngồi trên một cái bồ đoàn.
Bỗng nhiên không gian trước mặt chấn động một cái.
Rồi ngay tại chỗ đó, thân hình Hàn Lập từ từ hiện ra.
“Quả nhiên, ngươi đã tự mình tìm tới.” Động Thiên Thử Vương vừa thấy cảnh này, vẻ lo lắng đã mất đi phân nửa, trên mặt lộ ra một tia cười khổ.
“Xem ra ngươi chờ Hàn mỗ cũng lâu rồi! Ngươi thật ra cũng đã biết trước rằng những lời nói đó căn bản không có khả năng lừa dối được ta.” Hàn Lập cười nhẹ một tiếng, thuận tiện ngồi xuống phía trước Đại hán râu quai nón.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2188: Tin Tức Của Sương Công
“Nếu như tiền bối đã tiến giai lên Đại Thừa kỳ, chỉ cần liếc cũng có thể nhận ra được vãn bối, ta làm sao có khả năng chỉ bằng vài ba câu nói là có thể lừa dối người được.” Đại hán râu quai nón cười khổ nói.
“Hắc hắc, trước đây ta gặp ngươi, cũng không nghĩ Thiên Lan Thánh Thú nổi tiếng ở Nhân giới lại chính là một trong bảy đại Yêu Vương tiếng tăm lẫy lừng.
Thiên Lan đạo hữu, phân thân kia của ngươi cũng thật là kín miệng đó, khi ấy ở nhân giới cũng không hề tiết lộ cho ta biết một chút nào.” Hà Lập cười, ánh mắt hiện ra vẻ thích thú khác thường.
Thì ra Động Thiên Thử Vương chính là bản thể của Thiên Lan Thánh Thú ngày đó dưới nhân giới.
Đúng là một chuyện khó mà khiến người ta tin được.
“Ta cũng không ngờ, cái gã tu sĩ nhân tộc vốn ta không để vào mắt hơn một nghìn năm trước, giờ đây lại tiến vào cảnh giới Đại Thừa, đến ta cũng phải nhìn lên.
Nhưng ta với tiền bối không oán không thù, thậm chí phân thân kia của ta còn có vài phần giao tình với người, lấy thân phận hiện tại của tiền bối chắc sẽ không cùng ta so đo chứ?” Đại hán râu quai nón nói ra câu cuối cùng thì âm thanh đã nhỏ đi rất nhiều.
“Đúng vậy.
Hóa thân ở nhân giới của ngươi và ta đúng là có vài phần giao hảo.
Nhưng trước đó khi vừa phủ xuống, nó đã suýt nữa cùng vài tên khác lấy mạng của ta.
Ta trước tiên cứ tính cả vốn lẫn lời lên bản thể của nó đã, để nợ càng lâu càng không tốt a.” Khóe miệng Hàn Lập hơi nhếch lên, nói ra một câu hời hợt mà làm cho Thử Vương không nói nên lời.
“Sự tình khi trước ở Nhân giới hoàn toàn chỉ là hiểu lầm.
Phân thân phủ xuống khi đó của vãn bối một điểm linh trí cũng không có, chỉ để cho người khác làm công cụ sai khiến.
Huống hồ chẳng phải sau đó tiền bối và Thiên Lan Thánh nữ kia đã chuyển thù thành bạn sao?” Trong tình thế cấp bách này, Động Thiên Thử Vương vội vàng giải thích.
“Ngươi nói nghe cũng đúng, nhưng đó là việc của ngươi, còn ta có chấp nhận lời giải thích này hay không lại là việc của ta!” Hàn Lập cười nhạt, thâm ý nói.
“Hàn tiền bối, người đến cùng là muốn ta phải làm gì thì mới bằng lòng buông tha cho ta? Cho dù là điều kiện gì, chỉ cần vãn bối có thể làm được, nhất định sẽ không từ chối!” Động ThiênThử Vương nhìn vào ánh mắt của Hàn Lập, hơi suy nghĩ một chút, sau cùng cắn răng hỏi.
Mặc dù Hàn Lập có chút ngang ngược nhưng hiện tại sự chênh lệch thực lực giữa hai người là quá lớn nên Động Thiên Thử Vương cũng chỉ có thể trách mình gặp xui xẻo mà thôi.
“Tốt, nếu như Động Thiên đạo hữu đồng ý nói rõ ra một vài sự tình khi xưa thì có thể tại hạ sẽ suy nghĩ lại một chút.
Thế này đi, ngươi nói cho ta biết tin tức của Lục Dực Sương Công, giữa chúng ta coi như xí xóa.” Hàn Lập ngáp dài một cái.
Nhưng câu nói của hắn làm cho Động Thiên Thử Vương sắc mặt xanh mét, giống như nghe thấy sét đánh ngang tai vậy.
“Lục Dực Sương Công, Hàn… Hàn tiền bối nói đùa chăng? Linh trùng đó của tiền bối đã chạy mất, làm sao tại hạ có thể tìm ra đây?” Động Thiên Thử Vương kinh hoảng, lập tức giải thích theo bản năng, nhưng lời vừa nói ra khỏi miệng hắn đã lập tức cảm thấy hối hận, sắc mặt càng trở nên tái nhợt.
“A, hình như ta chưa từng nói với bất kỳ ai là Lục Dực Sương Công của ta chạy trốn nhỉ?” Hàn Lập nhìn hắn, vẻ mặt cười mà cũng không giống cười, không một chút khách khí hỏi lại.
“Được rồi, tại hạ thừa nhận là bản thân có một chút tin tức chính xác của Lục Dực Sương Công.
Nhưng trước khi nói rõ cho tiền bối, tại hạ muốn biết tại sao tiền bối biết ta đã gặp qua nó? Việc này ta cũng chưa từng nói cho người thứ hai nào cả.” Sắc mặt của đại hán râu quai nón nhăn lại như quả táo tàu, suy nghĩ một chút, thấy bản thân không thể chối quanh chối co mãi được nên cuối cùng chỉ có thể thở dài thừa nhận, nhưng rốt cục vẫn ngang ngạnh hỏi lại một câu.
“Việc này đơn giản thôi! Không cần ta nói, chắc ngươi cũng có thể đoán ra vài phần mà.” Nét mặt Hàn Lập hiện lên một tia trào phúng, khẽ cười đáp.
“Ta đoán linh trùng này đã nhận Hàn tiền bối làm chủ, nếu không thì…” Đại hán ánh mắt lóe lên, rốt cục cũng có vẻ hiểu ra.
“Không sai.
Mặc dù Lục Dực Sương Công đã cắt đứt Huyết Chú chủ tớ với ta, thoát ly khỏi sự khống chế của ta, nhưng giữa ta và nó vẫn có một tia liên hệ yếu ớt.
Nếu như ngươi ở cùng nó một thời gian, dù ngắn, cũng sẽ mang chút khí tức của nó.
Qua thời gian dài, tia khí tức này nhạt dần và đã gần như biến mất, nhưng vẫn không thể trốn được khỏi cảm ứng của ta.” Hàn Lập cũng không có ý định giấu diếm, thản nhiên nói.
“Thì ra là vậy! Nhưng có lẽ là do thần thông của Hàn tiền bối đã bạo tăng, người bình thường sao có thể dựa vào vài phần thần hồn chi lực mà phát giác ra được khí tức đã tồn tại từ nhiều năm trước.
Mà tại hạ lại gặp đúng phải tiền bối…!” Đại hán nghe vậy thì sắc mặt liên tục biến đổi, sau khi bất động một hồi lâu mới bất đắc dĩ nói ra một câu.
“Tốt rồi, chuyện cần nói ta cũng đã nói, ngươi cũng nên nói cho ta biết tin tức của Lục Dực Sương Công đi thôi.
Đạo hữu là người thông minh, chắc chắn lời nói ra không thể là lừa gạt được.
Nếu không, sau khi ta tìm được đầu linh trùng kia, cũng chẳng khó khăn gì để kiểm chứng sự thật cả.” Hàn Lập đáp với giọng lạnh nhạt.
Động Thiên Thử Vương nghe thấy vậy thì rùng mình một cái, trong đầu đã vạch ra chút kế hoạch, nhưng vội vàng vùi dập nó đi, hấp tấp trả lời:
“Hàn tiền bối yên tâm, ta với Lục Dực Sương Công cũng chỉ là vô tình gặp nhau, lúc đó tâm tình vui vẻ nên mới cùng nó làm vài cái trao đổi có lợi mà thôi.”
“Giao dịch?” Hàn Lập nghe tới đó thì khẽ nhướng mày hỏi lại.
“Đúng vậy.
Chuyện là năm đó ta lấy được một bộ phận của Nghịch Linh Chân Âm Đại Pháp, nó chính là một bí thuật nghịch thiên được ghi bên trong Kim Khuyết Ngọc Thư, năm đó ta đã từng…” Động Thiên Thử Vương không dám giấu diếm điều gì, bắt đầu kể lại từ đầu tới cuối.
Hàn Lập ngồi xếp bằng, lẳng lặng nghe đối phương thuật lại sự tình, sắc mặt không đổi nhưng trong lòng thì liên tục gợn sóng.
“Cứ như vậy, sau khi chia tay Lục Dực Sương Công, vãn bối hoàn toàn không có chút nào tin tức nữa.
Nếu không phải có bổn mạng hồn bài, chỉ sợ ngày đó ta cũng không thoát khỏi thế giới Man Hoang.” Động Thiên Thử Vương kết thúc câu chuyện của mình bằng một tiếng thở dài, đồng thời tay vỗ vào eo, lấy ra một khối tinh bài màu lam nhạt, hai tay cung kính dâng lên Hàn Lập.
Hàn Lập quét ánh mắt qua tinh bài, cũng không lập tức nhận lấy mà lại hỏi lại một câu:
“Như lời ngươi nói, Lục Dực Sương Công có được Nghịch Linh Chân Âm Đại Pháp, không những đã tiến giai Hợp thể kỳ mà sau này thậm chí còn có khả năng tiến vào Đại Thừa? Lời này có phải nói quá hay không vậy?”
“Hàn tiền bối, không phải vãn bối nói quá, mà Nghịch Linh Chân Âm Đại Pháp thực sự là một thần thông nghịch thiên, có thể nghịch chuyển càn khôn.
Nếu không phải vì nguyên do chủng tộc và tư chất kém, không có duyên tu luyện công pháp này thì sao có thể dễ dàng đem ra trao đổi như thế.” Động Thiên Thử Vương lắc đầu giải thích.
“Ừ, lời của ngươi cũng không phải là giả bộ, đã như vậy hiểu lầm trước kia giữa ta và ngươi coi như xóa bỏ.” Sau khi trầm ngâm một lúc, Hàn Lập đáp, sau đó bàn tay vẫy ra, tinh bài trong tay của đại hán lập tức xuất hiện trên tay hắn.
Động Thiên Thử Vương thấy vậy mới yên tâm một chút.
Hắn biết, với tu vi hiện tại của mình, Hàn Lập chắc chắn sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt này mà biến mình thành kẻ không giữ lời.
Hàn Lập đem thần niệm quét qua tinh bài một lần, đầu khẽ gật, sau đó đứng lên định rời đi.
Động Thiên Thử Vương cũng vội vàng đứng dậy đưa tiễn.
“Đúng rồi, sự tình liên quan tới Lục Dực Sương Công, ta cũng không hy vọng có người khác biết.” Chợt nhớ ra chuyện gì, Hàn Lập quay lại, thuận miệng nói thêm một câu.
“Hàn tiền bối hãy yên tâm, tại hạ dùng Tâm Ma thề, tuyệt đối sẽ không có người thứ ba biết chuyện này!” Động Thiên Thử Vương đáp không do dự.
“Như vậy cũng tốt.
Động Thiên đạo hữu hãy ở đây nghỉ ngơi một thời gian đi, sau đó ta sẽ thả ngươi rời đi.” Hàn Lập hài lòng gật đầu, sau khi nói xong, kim quang lóe lên, cả người đột nhiên biến mất.
Sau một khắc, trong một gian mật thất khác, phụ nhân váy đen khi thấy Hàn Lập xuất hiện thì vô cùng hoảng sợ, nhưng cũng lập tức kính cẩn tiến lên chào.
Hàn Lập vẫy vẫy tay, ý bảo nàng không cần đa lễ, miệng cũng trực tiếp nói:
“Ta tới nơi này chỉ muốn hỏi một chuyện, cũng mong Tiêu Tiên Tử trả lời thành thật.”
“Hàn tiền bối có gì cứ hỏi, chỉ cần là chuyện thiếp thân biết thì nhất định sẽ không giấu diếm.” Phụ nhân váy đen sau một chút do dự bèn cẩn thận trả lời.
“Không cần lo lắng, ta cũng không hỏi sự tình nào to tát cả, chỉ muốn biết nha đầu Đại Nhi kia hiện tại thế nào? Từ khi ma kiếp bắt đầu, ta cùng với Đại Nhi đã mất đi liên hệ, nàng không xảy ra chuyện gì chứ?” Hàn Lập nhìn phụ nhân, trong nội tâm suy nghĩ một chút rồi mới nhẹ nhàng hỏi.
“A… Đại Nhi… Xin tiền bối cứ yên tâm, Đại Nhi ở trong số những thế hệ sau của Hắc Phượng tộc chính là người có tư chất số một, số hai.
Khi ma kiếp vừa bắt đầu thì thiếp thân đã đưa nàng cùng một số tên đệ tử trong tộc tới cấm địa của Hắc Phượng tộc bế quan tu luyện, hiện tại vẫn chưa xuất quan.” Phụ nhân váy đen nghe vậy cũng khẽ giật mình, nhưng trong nội tâm đã có chút nhẹ nhàng, vội đáp.
“Tốt, Đại Nhi không có việc gì là tốt rồi.
Tiêu Tiên Tử tiếp tục nghỉ ngơi đi.” Hàn Lập cũng không nói nhiều, hài lòng gật đầu, đầu vai khẽ động, lại một lần nữa biến mất, thi triển độn thuật tại chỗ mà phụ nhân váy đen kia cũng không thể nhìn ra chút nào.
Hắc Phượng Vương kinh ngạc nhìn vào vị trí Hàn Lập vừa biến mất, sau một lúc lâu mới thở phào một hơi, tiếp tục ngồi xuống điều tức.
Hàn Lập xuất hiện trở lại trong mật thất mà mình hay tu luyện, khoanh chân ngồi xuống, không một chút hoang mang.
Giờ đây hắn đã may mắn tiến lên Đại Thừa, dù là thân thể hay pháp lực đều biến đổi mạnh mẽ nên cần phải có thời gian củng cố tu vi thì mới có thể chân chính phát huy được thực lực của cảnh giới Đại Thừa kỳ.
Nhưng trước đó hắn cần phải làm một việc khác nữa.
Sắc mặt Hàn Lập không đổi, tay áo run lên, trong không gian vang lên tiếng vù vù, sau đó ba đoàn Kim Hoa bay ra thật nhanh.
Vừa bay tới đỉnh đầu hắn thì ba đoàn Kim Hoa này lập tức lớn lên, trở thành ba con quái vật to mấy trượng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2189: Thần Du Vạn Dặm
Ba con phệ kim trùng này chính là ba con linh trùng sống sót cuối cùng, sau khi đã cắn nuốt hết đám trùng dự tuyển lên trùng vương.
Khi trước, dưới uy hiếp của chân lôi thiên kiếp, trong tình thế cấp bách, Hàn Lập đã gọi ra tất cả phệ kim trùng, vốn đang lâm vào ngủ say sau khi đã ngâm trong Tẩy linh thủy và cắn nuốt một lượng linh vật lớn.
Kết quả là đám phệ kim trùng này sau khi cắn nuốt hết lực lượng của chân lôi thì bắt đầu quay ra cắn nuốt lẫn nhau.
Điều này hoàn toàn ngoài dự định của Hàn Lập, khiến cho hắn vừa mừng mà lại vừa sợ!
Sau khi hắn vượt qua thiên kiếp, tiến giai Đại thừa thành công, toàn bộ đàn trùng chỉ còn đúng ba con hậu tuyển trùng vương này, lúc này có thể coi là “một nửa Trùng Vương” rồi.
Ba con bán trùng vương này chẳng những to hơn ban đầu vô số lần, hình dáng hung tợn dị thường, trên lưng có những vằn màu tím sậm nhìn giống hình dáng của tia sét, khiến cho người khác khi nhìn thấy thì đều vô cùng kinh ngạc.
Mà khí tức của ba con bán trùng vương này cũng vượt xa lúc đầu, có thể sánh với tu sĩ Hợp thể hậu kỳ.
Ba con linh trùng màu vàng có thân hình to lớn dị thường cùng với khả năng không thứ gì không cắn xé được, chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta cảm thấy lạnh người!
Nhưng đáng tiếc nhất chính là ba con bán trùng vương này tới bước cắn xé cuối cùng lại dừng lại, không tiếp tục thôn phệ nhau để thành một trùng vương duy nhất nữa.
Bằng không, như lời của Thanh Nguyên tử từng nói, trùng vương mà Chân tiên gặp cũng phải tránh xa, nói không chừng có thể sẽ thật sự hiện thế.
Hàn Lập đánh giá kĩ ba bán trùng vương này, ánh mắt chớp động, khẽ thúc giục thần niệm.
Cánh của ba cự trùng run lên, một đoàn kim quang từ trong mật thất phá không bắn ra ngoài.
Chớp mắt sau, bầu trời bên ngoài mật thất vang lên tiếng nổ lớn, kim quang lóe lên ở khắp mọi nơi, nhìn vô cùng quỷ dị.
Hắn thúc giục thần niệm, ba bán trùng vương hoàn toàn theo sai khiến, không có chỗ nào bất bình thường cả.
Hàn Lập thấy vậy mới yên lòng, một tay bấm niệm pháp quyết.
Ba con cự trùng thân hình vốn to lập tức thu nhỏ lại, rồi sau đó chớp mắt biến mất trong cánh tay áo của hắn.
Hàn Lập có trong tay ba bán trùng vương này giống như trong tay có ba gã Hợp thể hậu kỳ trợ giúp, có thể coi như là một chỗ tốt từ trên trời rơi xuống.
Trong lòng hắn thầm vui mừng, sau khi đánh giá một hồi, thân hình đang ngồi xếp bằng trên đất vẫn bất động, nhưng môi khẽ mấp máy, không có một thanh âm nào phát ra, giống như hắn đang truyền âm cho ai đó vậy.
Kết quả là ngay sau đó, trước người Hàn Lập dao động, một đạo vòng cung như chớp bạc lóe lên, một bóng người lẳng lặng hiện ra, hướng Hàn Lập lạnh nhạt hỏi:
“Hàn đạo hữu, tìm ta có chuyện gì?”
Người vừa xuất hiện này chính là Giải đạo nhân.
“Giải huynh, mời ngồi! Ở chỗ này chỉ có hai người chúng ta, cũng nên tiếp tục nói chuyện khi trước.
Tại hạ muốn nghe đạo hữu lặp lại lời nói lúc trước một chút.”
Hàn Lập mời Giải đạo nhân ngồi xuống, thản nhiên cười nói.
“Tốt.
Ý tứ lúc trước của ta rất rõ ràng, bây giờ ngươi đã có đủ điều kiện trở thành chủ nhân chính thức của ta, chỉ cần có thể đáp ứng vài điều kiện, ta không ngại vì ngươi mà làm việc, từ nay về sau mặc ngươi sai khiến.” Giải đạo nhân nhàn nhạt đáp.
“Những điều kiện này là do người nào quy định, chắc không phải là do Giải huynh đột nhiên có ý tưởng này đấy chứ?” Hàn Lập nghe vậy thì cẩn thận hỏi lại.
“Đây không phải là chủ ý của ta, mà là điều kiện của chủ nhân trước đây của ta.
Chỉ cần có người có đủ các điều kiện cơ bản xuất hiện thì ta sẽ chủ động nói ra.” Giải đạo nhân không có chút do dự mà trả lời.
“Quý chủ nhân chính là Chân tiên, nếu đã đặt ra điều kiện thì chắc hẳn trong đó có chủ ý sâu xa, chắc sẽ không phải là giả.
Nếu Giải huynh không ngại thì trước tiên cứ nói ra điều kiện, tại hạ xem xem bản thân có thể hoàn thành được hay không rồi hãy nói tiếp.” Sau khi Hàn Lập trầm ngâm một hồi cũng đáp rành rọt từng chữ một.
“Tốt, ở đây ta có danh sách mấy món đồ, trước tiên là phải thu thập đầy đủ chúng.” Giải đạo nhân gật gật đầu, một tay giơ lên, một ngọc giản màu lam bay về phía Hàn Lập.
Một tay Hàn Lập chụp lấy ngọc giản, nhướng mày hỏi một câu: “Chẳng lẽ đây là điều kiện?”
“Đương nhiên là không.
Nhưng nếu ngay cả việc này mà đạo hữu cũng không làm được thì những điều kiện phía sau tốt nhất là quên đi, càng không cần biết rõ.” Giải đạo nhân vẫn thản nhiên nói.
“Nói thế cũng có lý!” Hàn Lập gật gật đầu, dán ngọc giản lên trán, thần niệm đảo qua nội dung bên trong.
Một lát sau, Hàn Lập thu lại thần niệm, gỡ ngọc giản ra khỏi trán, nhíu mày nhăn mặt một lúc sau đó mới lại hướng về phía Giải đạo nhân, nói:
“Những đồ vật này cũng không phải dễ tìm, không những phải bỏ ra chút thời gian ra ngoài, mà e là còn cần có cơ duyên may ra mới thu thập được hết.
Nếu vận khí không tốt thì có lẽ cả đời này cũng không thể tìm ra.
Giải đạo hữu thật sự khẳng định những đồ vật bên trong này một kiện cũng không thể thiếu sao?”
“Chẳng những một kiện cũng không thể thiếu mà thậm chí không thể ít hơn một phân lượng nào, bằng không thì cũng coi như là ngươi không hoàn thành điều kiện này.” Giải đạo nhân lập tức đáp.
“Được rồi, xem ra muốn được Giải huynh nhận là chủ nhân thực sự thì Hàn mỗ cũng phải thử sức một phen mới được.” Hàn Lập tay cầm ngọc giản, thần sắc liên tục biến đổi, rốt cục mới quyết tâm nói.
“Tốt, hy vọng các hạ có thể thành công! Nếu không có sự tình gì khác, ta đi trước!” Giải đạo nhân gật gật đầu nói, trên mặt không có chút biểu cảm nào, thân hình lay động một chút, lập tức hóa thành một đạo hồ quang biến mất trong hư không.
Hàn Lập nhìn vị trí đối phương vừa biến mắt, trên mặt xuất hiện một chút khác thường.
Xem ra lúc trước hắn phán đoán không sai, sau khi Giải đạo nhân này tiến giai lên Đại thừa thì linh tính cũng tăng lên rất mạnh, có lẽ Ngụy Tiên bảo thật sự có chứa một vài bí mật không ai biết.
Tâm niệm của Hàn Lập chuyển động liên tục, sau đó lẳng lặng thu ngọc giản vào trong vòng trữ vật, hai tay đặt lên đầu gối, hai mắt nhắm lại.
Rốt cục cũng xử lý hết mọi sự tình, bây giờ hắn mới yên tâm nhập định, củng cố cảnh giới của mình.
Thời gian bên ngoài vùn vụt trôi qua, Hàn Lập ở trong mật thất nhập định cũng đã được một tháng.
Một ngày, Hàn Lập đang ngồi xếp bằng trong mật thất đột nhiên mở to hai mắt, trong mắt chớp lên hai luồng thái dương màu lam rồi nhanh chóng biến mất, một tay vỗ lên đầu một cái.
“Ba” một tiếng, trên đỉnh đầu, một tiểu nhân màu ánh vàng xuất hiện ngay sau đó.
Tiểu nhân này toàn thân mặc trường bào màu xanh, khuôn mặt giống hệt Hàn Lập, giống như một Hàn Lập đã bị thu nhỏ khoảng mười lần, sau lưng giắt một tiểu kiếm, trên đầu vai cùng ngực có ba giáp trùng màu vàng đang cắn trên vạt áo, giống như ba hạt ngọc vàng rực rỡ, nhìn vô cùng quỷ dị.
Mà tiểu nhân vừa hiện ra, sau khi cúi đầu dò xét bản thân một phen thì trên mặt xuất hiện vẻ vô cùng vui mừng.
Lúc này, thân thể Hàn Lập vốn đang bất động, đột nhiên gương mặt khẽ nhúc nhích, ánh vàng trên đầu một lần nữa lóe lên, đỉnh đầu đang mở rộng đột nhiên khép lại.
Mà sau khi thân hình khẽ động, Hàn Lập còn chủ động đứng dậy, hướng tiểu nhân màu xanh trên không trung hơi khom khom người.
Cùng lúc ấy, trên thân thể Hàn Lập lại chớp động ánh sáng màu xanh, một khuôn mặt cũng giống Hàn Lập y như đúc lóe lên.
Khúc Nhi vốn điều khiển linh khu cũng lập tức khoanh tay đứng một bên.
“Hai người các ngươi để ý tới thân thể ta một chút, ta muốn thử một lần nữa thử thi triển thuật Thần du vạn dặm, một lát nữa sẽ quay lại.”
Tiểu nhân màu xanh ánh mắt hướng xuống dưới, thần sắc có vẻ ngưng trọng, nói ra giọng của Hàn Lập.
Sau đó tiếng xé gió vang lên, tiểu nhân màu xanh nhanh như chớp biến mất tại hư không.
Ở bên dưới, thân thể Hàn Lập và linh khu màu xanh liếc mắt nhìn nhau, sau đó yên lặng khoanh chân ngồi xuống, không nói một lời nào.
Nguyên anh của Hàn Lập dưới dạng tiểu nhân, lúc này, sau một chớp động đã xuất hiện ở giữa không trung cao mấy vạn trượng, hơi cúi đầu nhìn xuống tầng tầng lớp lớp mây dưới chân, sau đó lại ngẩng đầu nhìn tới một cơn lốc màu trắng đang cuồn cuộn thổi tới.
Trường bào màu xanh lay động, da mặt nhăn nhúm như thể đang bị đau bởi ngàn vạn đao cắt vào vậy.
Nhưng tiểu nhân thấy vậy không những không kinh hoàng mà còn lẩm bẩm nói nhỏ vài câu:
“Gió lốc ngoại thiên đúng là danh bất hư truyền, nếu lúc trước nguyên anh tới độ cao này sợ rằng đã bị gió này trực tiếp xé nát rồi.
Nhưng bây giờ ngoài cảm giác có chút khó chịu thì cũng không còn phải sợ cơn gió lốc này nữa.”
Tiểu nhân màu xanh vừa nói xong thì một tay bấm niệm pháp quyết, toàn bộ thân hình trở nên mơ hồi rồi hóa thành một đoàn hoàng kim tiến nhập vào trong cơn gió lốc, tốc độ của cơn gió mỗi lúc một lớn hơn, mà độ cao mỗi lúc cũng một tăng.
Theo độ cao tăng lên, cơn lốc càng lúc càng trở nên dữ dội và hung tợn.
Trong cơn cuồng phong, có thể thấy từng đạo âm thanh do phong nhận tạo ra, trong chớp mắt, ở bên cạnh tiểu nhân xuất hiện những khe nứt không gian đen ngòm.
Tiểu nhân màu xanh thấy một màn này thì đồng tử khẽ co lại, sau khi do dự một chút thì cũng không có ý định né tránh, vẫn theo gió tiến vào.
“Vù” một tiếng, một đạo phong nhận theo tiểu nhân màu xanh lóe lên, đồng thời một cái khe không gian lập tức xuất hiện ngay ở đó.
Tiểu nhân màu xanh lập tức bị cái khe nhỏ này hút vào bên trong.
Nhưng tiểu nhân bỗng uốn éo thân hình, sau đó lại từ trong cái khe đi ra, điềm nhiên như không có gì, lại tiếp tục đi tới.
Dù là tu sĩ Hợp thể kỳ nếu rơi vào khe nứt không gian thì cũng không thể toàn mạng, vậy mà tiểu nhân màu xanh này lại không bị tổn thương chút nào.
Tiểu nhân giống như lưu quang, trong nháy mắt đã lên cao hơn vạn trượng, sau đó từ trên không trung truyền tới một tiếng hô trầm thấp, sau đó một cơn chấn động quỷ dị truyền tới.
Gió ở những khu vực lân cận rít lên từng hồi, giống như không gian bắt đầu vỡ vụn.
Từ một nơi cao trên hư không, một vật khổng lồ đột nhiên thò ra, dùng một đôi mắt to như một tòa lầu các nhìn chằm chằm vào tiểu nhân màu xanh.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11
Chương 2190: Phàn Bào Tử Và Đạo Quả Đại Hội
Nguyên anh của Hàn Lập dưới dạng tiểu nhân màu xanh đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng, có cảm giác như đang bị một hung thú nhìn chằm chằm vào, vô cùng căng thẳng và sợ hãi.
Tiểu nhân không suy nghĩ nhiều, lập tức tay bấm pháp quyết, miệng quát lên một tiếng nho nhỏ.
Tiếng quát rất nhỏ, nhưng vừa mới hô lên, trong một phạm vi mà hư không đang chấn động, thời gian, không gian dường như lắng đọng lại, trở nên vô cùng chậm chạp.
Nhân cơ hội đó, thân hình tiểu nhân màu xanh loáng lên một cái, hóa thành một đạo hư ảnh biến mất tại vị trí.
Sau một khắc, ở bên ngoài phạm vi vùng không gian đang chấn động, nguyên anh của Hàn Lập sau vài lần di động đã dừng lại, lẳng lặng đứng nhìn quái vật to lớn ở phía xa.
Lúc này, với một khoảng cách đủ xa, Hàn Lập đã có thể nhìn rõ chân diện mục của quái vật kia, chỉ thấy một cái đầu lớn như một quả núi.
Hai con ngươi màu tím, sừng màu vàng, vảy màu bạc, bốn cái râu dài, đúng là một cái đầu rồng cực lớn.
“Chân Long.”
Vừa thấy cái đầu này, trong miệng Hàn Lập thốt lên một tiếng thất thanh, có phần hoảng hốt.
Mà lúc này, cái đầu rồng lắc thêm một cái nữa, không gian xung quanh nó đang chấn động cũng lập tức đình chỉ, khôi phục lại trạng thái ban đầu.
Nhưng đầu rồng vẫn nhìn chằm chằm vào Hàn Lập, miệng cũng trực tiếp nói ra tiếng con người.
“Thì ra đạo hữu vừa tiến giai Đại Thừa Kỳ.
Nhìn bộ dáng này của đạo hữu, chắc đây là lần đầu tiên thoát xác, thần du vạn dặm?”
“Các hạ đã nhìn ra rồi, đúng là tại hạ lần đầu tiên cưỡi mây cưỡi gió như đi trong cõi thần tiên.
Đạo hữu chính là Chân Long trong truyền thuyết, tại sao lại ở chỗ này?” Hàn Lập rất nhanh khôi phục lại tinh thần, cẩn thận hỏi lại.
“Hắc hắc, mặc dù Nguyên anh của đạo hữu cứng cỏi hơn xa so với nguyên anh của Đại Thừa tu sĩ đã tiến giai nhiều năm, nhưng vẫn có chút khí tơ nguyên toát ra, rõ ràng là dấu hiệu tu luyện thân thể cho Nguyên anh vừa mới đại thành không lâu.
Điều này không thể che dấu được những người đồng giai như bọn ta.
Về phần bản thể của tại hạ, chính là Chân Long trong Tử Tình Long! Do vài ngày trước gặp phải đại địch nên mới trốn ở nơi này!” Cái đầu rồng hắc hắc cười, không một chút giấu diếm kể lại.
Sau đó, đầu rồng lại lay động một chút, thân rồng lớn như một cái sơn mạch hiện ra trong hư không.
Đúng là một cự long cực lớn, lân phiến màu bạc lấp lánh trên thân, nhưng cả người nó lúc này vết thương chồng chéo, không ít vảy bạc bị bóc ra khỏi cơ thể, có lẽ bị thương không nhẹ!
Hàn Lập vừa thấy thân hình to lớn đó thì ngẩn ra.
Mà toàn thân ngân long vừa hiển lộ ra, lân phiến chợt lóe, sau đó cả thân hình nó lóe lên ngân quang vô cùng chói mắt.
Hàn Lập theo bản năng nhắm mắt lại, khi mở mắt ra thì quái vật trước mắt đã biến mất không thấy đâu cả.
Mà thay vào đó, ở một nơi trong hư không xuất hiện một gã thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, áo dài màu bạc, sắc mặt trắng nhợt đang mỉm cười nhìn Hàn Lập.
“Tại hạ là Phàn Bào Tử, không biết tôn tính đại danh của đạo hữu là gì? Trước đây ta cũng quen Mạc đạo hữu của quý tộc.”
“Thì ra Phàn đạo hữu là người quen cũ của Mạc huynh.
Tại hạ là Hàn Lập, đại danh của Tử Tình Chân Long tại hạ đã nghe từ lâu.
Hôm nay thấy đạo hữu bị thương như thế này, xem ra đại địch mà đạo hữu gặp phải cũng không bình thường chút nào.” Hàn Lập hơi ngoài ý muốn, nhưng cũng không làm ra vẻ hoảng sợ mà bình tĩnh hỏi.
“Khụ, tại hạ gặp phải quái vật Thất Thủ Kiêu, bình thường có gặp nó vẫn muốn tránh xa ba bước.
Nhưng lần này ta vì một bảo vật trọng yếu nên không thể thối lui, chỉ có thể kiên trì cùng nó đánh một trận.
Kết quả là ta bị thương không nhẹ, tổn thất một ít chân lân, nhưng mà ta cũng bóp nát được hai đầu của nó.” Thiếu niên áo màu bạc thở dài một hơi sau đó trả lời hắn.
“Hóa ra là Thất Thủ Kiêu, khó trách… Đây là một trong những Phi Cầm Chân Linh thích giết chóc nhất.
Phàn huynh có thể đánh bại nó, thần thông quả thật không nhỏ.” Hàn Lập nghe được cái tên Thất Thủ Kiêu thì trong lòng cũng cả kinh, lập tức nói.
“Chưa thể gọi là đánh bại được, miễn cưỡng coi là lưỡng bại câu thương đi.
Thất Thủ Kiêu này mặc dù hung ác, nhưng linh trí của nó lại không quá cao, chỉ cần một chút tiểu xảo là ta có thể lấy được vật kia.
Nếu không phải cần thiết thì chẳng ai hơi đâu mà đi tranh chấp cùng loại hung vật đó, thông thường nhìn là muốn tránh xa rồi.” Thiếu niên áo bạc có mấy phần đắc ý nói.
“Hàn mỗ chúc mừng đạo hữu đã giành được bảo vật.” Trên mặt tiểu nhân màu xanh hiện lên một tia kinh dị, hai tay ôm quyền nói.
“Đa tạ Hàn huynh, nhưng Phàn Bào Tử ta từ trước tới nay cũng là lần đầu tiên bị thương nặng thế này.
Mà con Thất Thủ Kiêu đó sau khi bị thương vẫn ở phụ cận chỗ này lảng vảng, không chịu rời đi.
Hay là đạo hữu hãy cùng ta liên thủ một lần, đánh chết nó.
Ta thấy nguyên anh của đạo hữu bất phàm, chắc chắn thần thông hơn hẳn những tu sĩ Đại Thừa khác.
Ta và ngươi liên thủ chắc chắn hy vọng không nhỏ.
Nếu thật sự thành công, nội đan cho ngươi, huyết nhục thì để ta cắn nuốt để khôi phục thương thế, được chứ?” Phàn Bào Tử sau một hồi nói chuyện, đột nhiên đề nghị làm cho Hàn Lập cũng biến sắc.
“Phàn huynh trêu tại hạ rồi.
Tại hạ vừa mới tiến giai, làm sao có tư cách tranh đấu cùng một đại hung linh.” Tiểu nhân màu xanh khẽ run lên một cái, không chút do dự, lập tức cự tuyệt.
“Thật đáng tiếc là Hàn đạo hữu lại không có hứng thú với việc này.
Đây là một cơ duyên khó gặp đó.
Nội đan của Thất Thủ Kiêu chính là thiên hạ đệ nhất Hung Sát vật, dù là dùng để tu luyện thần thông liên quan tới sát khí hay làm tài liệu luyện chế bảo vật đều vô cùng tốt.
Hàn đạo hữu thật sự không muốn có? Thứ này cho dù đạo hữu không sử dụng, nhưng nếu đem ra trao đổi cũng sẽ có không ít người chủ động tới cửa, dùng bảo vật khác trao đổi.
Sau này có muốn gặp hung vật bị thương, cũng không biết là chuyện của bao nhiêu năm nữa.” Thiếu niên áo bạc nghe thấy vậy thì không hề không vui, chỉ là vẻ mặt đầy vẻ tiếc hận.
“Tại hạ chỉ là một tu sĩ vừa tiến giai, làm sao dám trêu chọc hung vật có thể gây ra thảm họa diệt tộc này chứ? Chuyện này Phàn đạo hữu không cần khuyên nhủ nữa, tại hạ sẽ không nghĩ tới chuyện đó đâu.
Nếu đạo hữu thật sự muốn báo thù, hay là đi tìm một vị bằng hữu nào đó tu vi mạnh hơn tại hạ đi!” Hàn Lập không thay đổi ý kiến, nhã nhặn từ chối.
“Nếu thật sự Hàn đạo hữu không muốn thì thôi vậy.
Mặc dù ta có không ít bạn tốt, thực lực cũng không dưới ta, thế nhưng hiện tại bọn hắn lại không ở trong giới diện này, khó mà tìm ngay được.
Còn những tu sĩ Đại Thừa bình thường, gặp hung cầm này chỉ có thể dữ nhiều lành ít.
Quên đi, có một mình nên ta cũng chẳng dại đối đầu với nó, tốt nhất dưỡng thương thêm một thời gian, sau đó lặng lẽ trở về giới diện của mình.”
Thiếu niên áo bạc thở dài một hơi, theo lời nói thì có lẽ đã nhìn ra một chút thực lực chân chính của Hàn Lập, vốn không đánh đồng hắn cùng với đám tu sĩ Đại Thừa bình thường nữa.
Mặc dù Chân Linh và Đại Thừa tu sĩ có đẳng cấp ngang nhau, nhưng một Chân Linh yếu nhất, dù đối mặt với mấy tên Đại Thừa tu sĩ cũng không hề rơi vào thế yếu.
Mà một vài Chân Linh cường đại còn có thể so sánh ngang với Chân Tiên, thậm chí còn cao hơn một bậc.
“Sao vậy, Phàn đạo hữu phải rời khỏi đây sao?” Lúc này Hàn Lập cũng không cố kị gì nữa, thần sắc khôi phục bình thường, hỏi ngược lại một câu.
“Hắc hắc, lúc trước ta ở bên trong khe không gian dưỡng thương, nhưng hiện tại ngươi đã biết đến sự tồn tại của ta, ta còn dám yên tâm ở lại cảnh nội của quý tộc sao? Ta sợ Thất Thủ Kiêu kia đột nhiên tìm tới gây phiền hà, trút giận lên quý tộc.”
“Nếu hung cầm kia thật sự tìm tới, chỉ dựa vào nhân tộc chúng ta đúng là khó có thể đối phó.
Nếu đã vậy, Hàn mỗ cũng không cố ý giữ đạo hữu lại.” Trên mặt Hàn Lập hiện lên một chút lúng túng, nhưng sau đó khôi phục lại như thường, lập tức ôm quyền thản nhiên nói.
“Ta cùng Hàn đạo hữu vừa mới gặp gỡ nhưng ta luôn có cảm giác như đã quen biết từ lâu.
Thế này di, ta có một vật muốn tặng cho đạo hữu, coi như tặng cho người có duyên với mình.” Thiếu niên áo bạc suy nghĩ một chút, sau đó cười nói.
Sau đó, miệng hắn mở ra, từ trong miệng đi ra một đoàn ngân quang, bay thẳng về phía Hàn Lập.
Nguyên anh của Hàn Lập hơi ngây ngốc một chút, sau đó nói một tiếng cảm ơn và đưa tay ra bắt lấy thứ vừa bay tới.
Cúi đầu nhìn kỹ, thì ra là một lân phiến màu bạc lập lòe ngân quang.
“Phàn đạo hữu, đây là…?” Hà Lập lập tức mở miệng theo bản năng, hỏi ngay.
“Mấy trăm năm nữa, Kim Long đại trưởng lão của Chân Long nhất tộc bọn ta sẽ khai mở Quảng Linh quả đại hội tại Chân Long đảo, lúc đó sẽ có Chân Linh các giới và vài tu sĩ Đại Thừa cường đại cũng có tư cách tham gia.
Trong đó, ngoại trừ một vài tu sĩ Đại thừa kỳ nổi danh do Long đảo chủ đích thân mời, ta cũng có tư cách mời vài người.
Mà lân phiến này của ta chính là thiếp mời để tiến nhập đảo! Một khi đại hội chuẩn bị mở ra, bên trên sẽ xuất hiện bản đồ chỉ vị trí và thời gian chính xác.
Đến lúc đó nếu Hàn đạo hữu rảnh rỗi, có thể tới tham gia một chút.” Phàn Bào Tử mỉm cười giải thích.
“Quảng linh đạo quả đại hội… Đã như vậy, tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh, đa tạ ý tốt của Phàn huynh!” Nguyên anh Hàn Lập đánh giá lân phiến trong tay mấy lần, thần niệm đảo qua thấy không có gì bất thường, hai đầu lông màu hơi nhíu lại kinh ngạc, rồi ngưng trọng nói.
Sau đó ngân phiến lóe lên thành một đạo ngân quang, biến mất trong tay Hàn Lập.
Phàn Bào Tử thấy Hàn Lập thận trọng như vậy thì trên mặt không khỏi hiện lên một tia mỉ cười, lại gật đầu nói:
“Hy vọng lúc đó có thể gặp đạo hữu tại Chân Long chi đảo.
Đúng rồi, trước khi rời đi, ta cho đạo hữu thêm một lời khuyên.
Mặc dù ngươi là tu sĩ Đại Thừa kỳ, Nguyên anh có thể trực tiếp rời xa thân thể để đấu pháp, nhưng tốt nhất không nên thi triển thuật này trước vài tu sĩ mạnh hơn.
Theo ta được biết, không ít Chân Linh rất khoái chén Nguyên anh sau khi thoát xác của tu sĩ Đại thừa.
Hơn nữa đối với chúng ta, nguyên anh càng cô đọng thì càng ngon… Ha ha…”
Phàn Bào Tử nói xong lời này, cười ha ha mấy tiếng, tay áo run lên, ngân quang chợt lóe, thân thể khổng lồ của Chân Long lại một lần nữa hiện ra.
Một tiếng sét đánh giữa trời quang vang lên, ngân long hóa thành một đạo ngân quang sau đó biến mất không còn thấy bóng dáng.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 11








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










