Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 430 : Ngao Khiếu Và Ngân Nguyệt (c2146-c2150)
❮ sautiếp ❯Chương 2146: Ngao Khiếu Và Ngân Nguyệt
Vẻ mặt của Nguyên sát không khỏi trầm xuống khi nghe Ngao Khiếu nói vậy. Ả đưa ánh mắt nhìn tới chỗ Hàn Lập đang biến thành cự viên cùng với Hoàng Kim Cự giải, nhíu mày suy tính một lúc rồi bật cười lạnh lùng.
Bàn tay của ả khẽ phất vào hư không, cái tiểu chùy màu trắng chợt hiện ra rồi lóe lên một vầng hào quang màu vàng, sau đó nó lại quỷ dị biến mất.
Cái bóng của con sói khổng lồ cũng lao đến nhập vào trong tòa điện không thấy tăm hơi.
Tiếp đó cả tòa điện lớn tỏa ra vô số ký hiệu màu lam, nó run lên rồi hóa thành một đoàn hào quang màu lam phá không bay đi.
Chỉ mới chớp động một cái, mà bóng dáng của nó đã biến mất ở cuối chân trời.
Mãi tận lúc này, từ xa văng vẳng truyền đến giọng nói của Nguyên Sát.
“Ngao Khiếu, nếu ngươi đã nhúng tay việc này thì ta sẽ rút lui.
Nhưng may mắn sẽ không thường xuyên đến với ngươi như vậy đâu.
Lần tới nếu để ta bắt gặp các ngươi đi một mình, ta sẽ tuyệt đối không dễ dàng buông tha các ngươi.”
Vừa dứt lời, lam quang ở phía chân trời lại chợt lóe lên vài cái rồi biến mất.
Tuy Nguyên Sát là phụ nữ nhưng phong cách làm việc của ả lại rất quyết đoan.
Vừa thấy Ngao Khiếu xuất hiện thì biết hôm nay không thể thoải mái đánh chết Hàn Lập, mà ngược lại có thể bản thần sẽ lâm vào nguy hiểm.
Vì vậy ả dứt khoát bỏ đi, không hề chần chừ do dự.
Hàn Lập thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
Hắn gọi Giải Đạo Nhân một tiếng rồi toàn thân hai người tỏa ra hào quang chớp động, cả hai liền khôi phục hình dáng con người.
Còn khối băng đang giam giữ hai tòa cực sơn thì bị Hàn Lập nâng tay thả ra hai ngọn lửa màu bạc làm tan chảy mặt ngoài khối băng.
Hai ngọn núi một lần nữa hạ xuống, liền bị Hàn Lập đưa tay áo ra thu lấy.
Ngao Khiếu xoay người lại đưa hai mắt hướng về phía Hàn Lập rồi giơ một cánh tay lên.
Một đạo ánh sáng trắng bắn ra xoay tròn một cái rồi tỏa ra hào quang chói mắt, lập tức phía trước hiện ra một cái thuyền lớn xung quanh lấp lánh ánh sáng bạc.
Chiếc thuyền chia làm năm tầng, dài hơn trăm trượng, mặt trên có mấy vệ sĩ mặc áo giáp đứng yên cầm trong tay những chiếc thương màu bạc.
“Các ngươi cũng đi lên đi.” Ngao Khiếu lão tổ thản nhiên phân phó, sau đó lão mang theo Ngân Nguyệt cùng bay lên thuyền, tiến thẳng lên căn phòng trên tầng cao nhất.
Những vệ sĩ yên lặng chỉ khẽ nghiêng người, hơi cúi đầu tỏ vẻ kính cẩn.
“Khôi lỗi !”
Hàn Lập liếc mắt một cái liền nhận ra ngay thân phận của những vệ sĩ mặc chiến giáp kia.
Sau khi trầm ngăm một hồi, hắn liền quyết định mang theo Giải đạo nhân cùng Chu Quả Nhi từ từ bay lên thuyền.
Những con khôi lỗi màu bạc đã được Ngao Khiếu ra lệnh, chúng thấy ba người Hàn Lập lên thuyền nhưng chỉ lẳng lặng đứng ở chỗ cũ, không hề muốn cản lại chút nào.
Mãi khi đi đến trước cửa dường như Hàn Lập sực nhớ tới điều gì, hắn liền quay lại dặn dò Chu Quả Nhi tạm thời đợi hắn ở bên ngoài, rồi mang theo Giải đạo nhân cùng tiến vào căn phòng.
“Bái kiến Ngao Khiếu tiền bối!”
Hàn Lập vừa tiến vào phòng, lập tức nhìn lên Ngao Khiếu lão tổ đang ngồi ở một chiếc ghế màu vàng, sau đó hơi thi lễ nói.
Ngao Khiếu lão tổ không lập tức mở miệng nói chuyện, mà là thầm đánh giá Hàn Lập một phen, lộ ra vẻ mặt cười như không cười.
Ngân Nguyệt cúi đầu đứng sau lưng của Ngao Khiếu Lão Tổ.
Dường như nàng không có dũng khí để nhìn Hàn Lập.
“Người là Hàn Lập mà người ta đồn rằng chỉ mất hơn ngàn năm đã từ Hóa Thần Kỳ trở thành Hợp Thể Kỳ sao? Vừa nãy lao phu được chính mắt nhì thấy mới phát hiện ra là lời đồn đại còn hơi xem nhẹ ngươi.
Hiện tại ngươi đã là Hợp Thể hậu kỳ rồi a.” Cuối cùng Ngao Khiếu Lão Tổ cũng chịu mở miệng, giọng nói lại có vẻ hiền hòa.
“Vãn bối chính xác đã tu luyện đến hậu kỳ.
Tiền bối đã biết vãn bối từ trước sao ?” Vẻ mặt của Hàn Lập rất bình tĩnh, nhưng sau khi nói xong lại nhịn không được, liếc mắt nhìn Ngân Nguyệt một cái.
Cô gái tóc trắng vẫn cúi đầu không nói.
“Tên của Hàn đạo hữu lão phu đã biết qua lời kể của nha đầu Ngân Nguyệt khi nó mới trở về từ Nhân Giới.
Nhưng sau khi đạo hữu tiến vào cảnh giới Hợp Thể Kỳ thì lão phu mới thực sự chú ý.
Dù sao mỗi một tu sĩ Hợp Thể đều là người có sức chiến đấu rất cao trong Hải tộc, vì vậy sẽ được lão phu để tâm nhiều hơn một phần.
Ngân Nguyệt, còn không lại đây chào hỏi người ta một tiếng đi.
Lúc trước nếu không phải Hàn đạo hữu ra tay cứu giúp thì làm sao hai đạo hồn của người có thể hợp lại làm một rồi trở về Linh giới được.” Ngao Khiếu Lão Tổ mỉm cười trả lời, bỗng nhiên lão quay lại nói với Ngân Nguyệt ở phía sau.
“Ngân Nguyệt xin chào Hàn huynh.
Ngày đó sau khi chia tay ở Nhân giới , thiếp thân chưa từng gặp lại đạo hữu.
Nhưng đại ân năm đó thiếp thân vẫn ghi nhớ trong lòng.” Ngân Nguyệt ngẳng đáu lên, khuôn mặt hết sức bình thản.
Nếu như so với cái sự kích động của nàng lúc mới gặp Hàn Lập thì quả thật đây đúng là hai người khác nhau.
Vẻ mặt của Hàn Lập khẽ động, trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc.
Hắn ngắm nhìn Ngân Nguyệt một lúc mới thấy nàng hoàn toàn không có vẻ gì là dáng làm bộ, lúc này mới đắn đo một lúc rồi cười ha hả: “Năm xưa vãn bối không biết thân phận của tiên tử nên đã có chút mạo phạm, mong rằng Linh Lung đạo hữu không vì vậy mà phiền lòng.
Còn lần trợ giúp tiên tử khi đó cũng chỉ là việc thuận nước đẩy thuyền mà thôi, xin tiên tử chớ để ý làm chi.”
“Ha ha, hai người các ngươi đã nhiều năm không gặp nên có chút e thẹn cũng không có gì đáng lạ.
Nhưng dù thế nao thì việc Hàn Đạo hữu có ân cứu mạng với nha đầu này vẫn là sự thật.
Sau này khi lão phu trở về nhất định sẽ cảm tạ.” Trong mắt của Ngao Khiếu tỏ ra hơi khác lạ, sau đó lão cười ha hả nói.
“Nơi này đã bị thế lực của Ma tộc khống chế, chẳng lẽ tiền bối tới đây để dò la tin tức của chúng sao?” Không biết trong lòng Hàn Lập đang nghĩ gì, hắn vội chuyển đề tài.
“Cũng không hẳn như vậy!” Thật nằm ngoài phán đoán của Hàn Lập, Ngao Khiếu Lão Tổ hơi trầm ngâm một chút rồi ỡm ờ trả lời.
“Tiền bối muốn nói là…” Hàn Lập ngẩn người.
“Mấy tháng trước, từ liên quân báo tin về nói là ba gã Thánh Tổ của Ma tộc phụ trách khu vực này được thay đổi.
Ngoai ra Ma tộc còn muốn khuếch trương điện tích bị ma hóa trong khu vực chúng chiếm đóng.
Lão phu được người khác nhờ vả đến đây để xác định xem tin tức này có phải là thật hay không, nhận tiện nếu có thể thì đem vài cái Ma Hóa Mẫu Trận hủy luôn đi.” Vẻ mặt của Ngao Khiếu tỏ ra nghiêm nghị.
“Sự thay đổi về các Thánh Tổ của Ma tộc cũng là điều đễ giải thích.
Nhưng thưa tiền bối, Ma Hóa Mẫu Trận là thứ gì vậy? Nếu ta nhớ không nhầm, trong khu vực của Nhân tộc từng có vài nơi xuất hiện dấu hiệu của sự ma hóa, chẳng nhẽ nơi này cũng xảy ra chuyện giống như vậy sao?” Hàn Lập trừng mắt hoài nghi hỏi.
“Khi Ma tộc muốn định cư lâu dài ở Linh giới, nhất định phải ma hóa một khu vực nào đó, đem linh khí ở nơi đó hoàn toàn chuyển hóa thành ma khí mới được.
Mà muốn làm được chuyện này phải dùng một loại ma trận đặc biệt, dựa vào các 1oại cây cối tự nhiên từ từ thực hiện việc chuyển hóa.
Lúc trước Ma tộc đã thử làm việc này ở địa bàn của hai tộc Nhân Yêu chúng ta, nhưng mới vừa tiến hành đã bị người của chúng ta phát hiện ra, rồi đem hầu hết các bộ phận quan trọng của trận pháp phá hủy sạch sẽ, cuối cùng kế hoạch này của chúng đã bị thất bại.
Nhưng tình hình của Mộc tộc nơi đây còn phiền phức hơn, chẳng những hơn một nữa lãnh thổ đều đã bị bố trí loại trận pháp này, mà mấy năm trước đây chúng còn bắt đầu xây đựng một cái mẫu trận.
Nếu cái mẫu trận này được xây đựng thành công, nó có thể liên kết mấy trăm ngàn tòa trận pháp nhỏ với nhau.
Con muốn phá hủy được toa mẫu trận, chỉ e là việc vô cùng khó khăn.
Nhưng nếu có thể hủy diệt được vài tòa như vậy, đương nhiên có thể làm quá trình ma hóa bị chậm lại.”
Ngao Khiếu Lão Tổ nói tới đây liền dừng lại một chút, sau đó tỏ vẻ cười mà như không cười đột nhiên hỏi một câu làm Hàn Lập giật mình.
“Mấy năm nay hoàn toàn không nghe được tin tức gì về Hàn đạo hữu, có phải ngươi đã cùng đám người các Chân Linh Thế Gia tiến vào Ma giới?”
“Sao tiền bối lại biết chuyện này? Đúng là trước đây ta đã cùng Lũng đạo hữu, Điệp tiên tử và một vài người của Linh tộc hợp tác với nhau để lẻn vào Ma giới!” Hàn Lập phân vân trong chốc lát, cuối cùng đành gượng gạo cười.
“Chuyện này cũng không có gì lạ lắm.
Cùng một lúc các ngươi đều mai danh ẩn tích hết, mà việc liên quan đến Tẩy Linh Trì và Tịnh Linh Liên cũng không phải là thứ gì đó quá bí mật.
Mỗi lần Ma giới khai thông với Linh giới đều có một vài người ở các tộc khác nhau âm thầm tổ chức lẻn vào Ma giới để tìm cơ duyên này.
Nhưng để thực sự thành công thì quả thực vô cùng ít ỏi, chỉ có vài người thôi.
Giờ đây chỉ gặp được một mình ngươi, như vậy chắc những người khác đã chết cả rồi.” Ngao Khiếu Lão Tổ thong dong nói.
“Tiền bối thật trí tuệ hơn người, vãn bối và những người kia tiến vào Ma giới chính là vì cơ duyên này.
Nhưng trong Ma giới có vô vàn nguy hiểm, các đạo hữu khác đều lần lượt gặp rủi ro cả rối, chỉ có mỗi mình vãn bối còn may mắn trở về Linh giới thôi” Hàn Lập sợ run lên, một lúc sau mới thở dài trả lời.
Hắn thực không ngờ được rằng, so với chuyến đi Ma giới của hắn thì trước đây đã có rất nhiều người làm như vậy rồi, nhưng trong số những người bọn họ đã có đến tám chín phần còn chưa đặt chân đến được Ma Nguyên Hải chứ đừng nói là có thể trở về.
“Với tu vi của các ngươi mà muốn tiến vào Ma giới thật chẳng khác nào làm chuyện mười phần sống, một phần chết.
Tuy vậy nhưng những thứ các ngươi thú hoạch được lại càng không thể tưởng tượng được.
Cái khác không nói, bản thể của người sau lưng ngươi chắc la Hoàng Kim Thánh Giải ở Ma Nguyên Hải a.
Nhưng tu vi của hắn sao lại thấp đến bậc này? Chậc chậc, một khi khối Ngụy Tiên Bảo này toàn lực ra tay, chỉ sợ ngay cả ta cũng không đỡ nổi.
Thật không thể tin được, ngươi đã làm cách nào mà lừa nó đi ra ngoài thế?” Ngao Khiếu nhìn về Giải Đạo Nhân cười hắc hắc, trong mắt hắn cũng không đấu nổi vẻ ngưỡng mộ.
“Xem ra trước đây tiên bối đã gặp được Giải huynh.
Giải đạo hữu đã có trí khôn rồi, tại hạ cũng không lừa lọc gì cả.
Ta cùng Giải đạo hữu thực hiện một mối giao dịch nên hắn mới tạm thời ** cùng ta một thời gian thôi.” Hàn Lập đằng hắng rồi trả lời.
“Thì ra là thế!” Ngao Khiếp Lão tổ ngáp dài, lão tỏ vẻ không tin tưởng lắm.
Con cua vàng này đã ở Ma Nguyên Hải đã hàng trăm vạn năm rồi, nếu đúng là dễ dàng như lời nói của Hàn Lập, chỉ e là đã có không biết bao nhiêu tên có tu vi kinh người từ các giới diện khác nhau đến dụ nó đi.
Tuy Ngao Khiếu vô cùng hâm mộ khối Ngụy Tiên Khôi Lỗi này, nhưng hắn cũng không hề muốn cướp đoạt nó.
Dù sao thì những kẻ có tu vi như hắn cũng không dễ dàng bị các vật ngoài thân lung lay.
Huống hồ gì lúc vừa mới gặp Hàn Lập, hắn đã phát hiện ra lúc này chẳng những Hàn Lập có tu vi Hợp Thể Hậu kỳ mà còn mơ hồ muốn đột phá vào cảnh giới Đại Thừa, vì vậy trong lòng hắn đang dấy lên từng trận sóng to gió lớn.
Sự việc xưa nay hắn đang canh cánh trong lòng, mãi cho đến bây giờ, cuối cùng cũng xuất hiện một cơ hội xoay chuyển.
Ngao Khiêu suy tư đến đây, hắn liền quay lại liếc nhìn Ngân Nguyệt, chỉ thấy trên khuôn mắt thiếu nữ này vẫn nhẹ như gió, bạc như mây.
Thấy vậy trong lòng hắn hơi trầm xuống, hắn lại hỏi Hàn Lập:
“Lão phu cũng không quan tâm những việc ngươi đã làm ở Ma giới, nhưng cuối cùng ta muốn hỏi ngươi một điều cho rõ ràng, mong rằng ngươi sẽ trả lời thành thật cho ta.
Hàn đạo hữu, lúc ngươi chui vào Tẩy Linh Trì ở Ma Nguyên Hải, ngươi có ăn gốc Tịnh Linh Liên nào không?”
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2147: Vong Tình Quyết
Hàn Lập vừa nghe Ngao Khiếu lão tổ hỏi như vậy, vẻ mặt khẽ đổi, hai mắt của hắn cũng híp lại nhìn thẳng vào đối phương.
“Tiền bối cho rằng vãn bối có thể thành công sao?” Một lúc lâu sau, cuối cùng Hàn Lập cũng đã khôi phục được vẻ mặt bình thường, hắn hỏi lại.
” Tuy rằng Tẩy Linh Trì cùng Tịnh Linh Liên kia có danh tiếng vô cùng to lớn.
Thậm chí ở giới diện nào cũng có rất nhiều kẻ mạnh chú ý tới nó.
Nhưng lão phu lại chưa từng nghe nói qua có mấy người có thể đạt được điều mong muốn.
Theo lý thuyết thì ngươi cho dù có thể bình yên trở về từ Ma giới nhưng thật sự vẫn khó có thể có được cơ duyên này.
Nhưng không biết tại sao, lão phu sau khi vừa thấy ngươi, bỗng nhiên lại mơ hồ thấy cơ hội của ngươi cũng không nhỏ giống như ta tưởng tượng lúc ban đầu.
Chắc hẳn là người đã thành công rồi a.” Ngao Khiếu lão tổ do dự một chút rồi nghiêm trang nói.
“Nếu tiền bối cảm thấy vãn bối chắc hẳn là đã thành công.
Vậy cứ cho là vãn bối đã tiến được vào tẩy linh trì đi.” Hàn Lập suy đi tính lại một lúc mới cười gượng gạo trả lời.
Nếu là trước kia thì tất nhiên là hắn sẽ không dễ dàng để lộ tin tức quan trọng bậc này ở trước mặt một gã có tu vi Đại Thừa như Ngao Khiếu.
Nhưng hiện tại hắn đã đem Niết Bàn Thánh Thể tu luyện đến tầng thứ hai, có thể vận dụng Huyền Thiên Kiếm, lại còn có Giải Đạo Nhân ở bên cạnh.
Dù đối mặt với tu sĩ Đại Thừa Kỳ cũng không phải lo lắng quá nhiều.
Cho nên cũng không có điều gì phải kiêng dè.
Hơn nữa trong lòng Hàn Lập cũng muốn biết, vị tu sĩ Đại Thừa của yêu tộc này sau khi biết được câu trả lời của hắn sẽ tỏ ra như thế nào .
“Tốt, tốt lắm.
Nếu ngươi đã vào được Tẩy Linh Trì và ăn Tịnh Linh Liên thì sau này có thể nắm chắc vài phần khả năng tiến bước lên Đại Thừa.
Nhưng chính vì lẽ đó mà những suy tính của lão phu dành cho Ngân Nguyệt khi trước đều là vẽ rắn thêm chân rồi.
Thật là không đúng, nếu sớm biết như thế, ta đã không nên ngăn cản nàng sớm đến gặp ngươi, cũng làm cho nàng không phải tu luyện cái pháp quyết vớ vẩn kia.” Ngao Khiếu lão tổ vừa nghe Hàn Lập nói, sắc mặt liền trở nên quái dị, trong miệng cũng có một tia hối hận trả lời.
“Vẽ rắn thêm chân? Môn pháp quyết kia?”
Hàn Lập nghe vậy khẽ cau mày, ánh mắt đảo qua khuôn mặt lạnh nhạt của Ngân Nguyệt, trong lòng đã mơ hồ đoán được một chút gì đó liền không khỏi trầm xuống.
“Tu luyện Vong Tình Quyết là do chính ta lựa chọn thì sao lại có thể oán trách Tổ Phụ được.
Hơn nữa nếu không có pháp quyết này, làm sao ta có thể nào lấp lại những vết thương trong lòng, tiến lên cảnh giới Hợp Thể.
Mà sau khi tu luyện pháp quyết này, Linh nhi mới biết được thế gian hết thảy yêu hận cũng đều không cần thiết.
Chỉ có con đường tu luyện mới là thứ ta cần lưu tâm tới.
Sau này chỉ cần ta gia tăng khổ tu thì bình cảnh trước mắt có thể tăng khả năng đột phá.” Ngân Nguyệt nói hết sức bình tĩnh.
“Vong Tình Quyết! Bình cảnh? Tiền bối, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì ? Hay là công pháp mà Ngân Nguyệt tu luyện xảy ra vấn đề sao?” Hàn Lập rốt cục không giữ được kiên nhẫn.
“Ngươi không hỏi lão phu cũng sẽ nói tỉ mỉ cho ngươi .
Nhưng nơi đây không phải chỗ có thể ở lâu, mà chuyến đi vào khu vực Ma tộc đang chiếm đóng này của ta cũng có thể xem như hoàn thành rồi.
Ngươi cùng Giải đạo hữu trước tiên đi sẽ theo lão phu trở về đại doanh của liên quân đi.
Ở trên đường, lão phu sẽ giải thích thêm cho hai người.” Ngao Khiếu lão tổ chậm rãi nói.
“Nếu như tiền bối có lời như vậy, tất nhiên vãn bối sẽ tuân theo.” Hàn Lập kiềm chế lại nghi vấn trong lòng, cân nhắc kĩ càng rồi cuối cùng cũng đáp ứng.
Ánh mắt của Ngân Nguyệt chớp động vài cái, nhưng vẫn không nói lời nào.
“Tốt lắm! Người đâu, mau mang trà lên đây, hơn nữa lập tức truyền lệnh quay về Mộc Miên Thành cho ta.
Nhị vị đạo hữu, ngồi xuống tiếp tục nói chuyện đi.” Ngao Khiếu lão tổ quay ra ngoài nói với đám môn hạ.
“Vâng, chủ nhân!”
Ở ngoài lập tức truyền đến vài thanh âm cứng nhắc.
Chiếc thuyền như tào lâu đài màu bạc khẽ run lên rồi phát ra một tiếng vù vù phá không bay đi.
Hàn Lập cùng Giải đạo nhân thấy vậy, cũng theo lời mà mỗi người ngồi xuống một chỗ.
Gần như trong cùng một lúc, ngoài cửa có mấy tiếng bước chân nhẹ nhàng.Vài thị nữ mặc váy màu bạc tay cầm khay trà đi đến.
Kính cẩn đem dâng lên mỗi người một ly trà xanh biếc.
Hàn Lập đang nghĩ đến việc của Ngân Nguyệt, tự nhiên không có tâm tư nhấm nháp thứ linh trà không tầm thường này.
Nhưng vì giữ phép lịch sự nên khẽ nhấp môi lấy lệ rồi đem chén trà đặt ra tới một góc bàn.
Sau đó yên lặng mà chờ Ngao Khiếu lão tổ nói.
Nhưng thật không ngờ rằng, Giải Đạo Nhân cầm ngang chén trà bình tĩnh đánh giá.
Sau đó lại một hơi uống hết vào trong bụng, còn lắc lư cái đầu đờ đẫn nói:
“Quả là vậy, trong nước trà này có linh lực đặc thù tựa hồ đối với ta có một chút lợi ích.
Ngao đạo hữu còn có thứ này không?”
“Ha ha, Giải huynh thật sự là người ngay thẳng .
Yên tâm, Bích Long trà này tuy rằng rất hiếm có, nhưng lão phu còn thêm một ít.
Giải huynh đã nói thích thì lão phu sẽ đem tặng.” Ngao Khiếu lão tổ hai mắt sáng ngời, không lưỡng lự trả lời.
Xem ra lão cũng muốn tạo quan hệ tốt với Hoàng Kim Cự Giải.
“Ta cám ơn.” Dù sao Giải Đạo Nhân cũng là khách, hắn cũng không nói thêm điều gì.
Biết rõ đối phương có thân phận là Ngụy Tiên Khôi lỗi, Ngao Khiếu lão tổ cũng không mấy để ý rồi quay qua nhìn Ngân Nguyệt, trong mắt hiện lên một tia yêu thương nói:
“Linh nhi, ngươi mới tu luyện Vong Tình Quyết không lâu, tâm tình còn chưa vững chắc, nên về trước an dưỡng đi.
Đừng để xảy ra cái gì ngoài ý muốn, bây giờ chi cần hai vị đạo hữu này ở lại với lão phu thôi.”
“Nếu là mệnh lệnh của tổ phụ, Linh nhi tất nhiên sẽ tuân mệnh.” Ngân Nguyệt suy nhĩ xong, liền lập tức lui xuống.
Nàng hướng Hàn Lập cùng Giải đạo nhân thi lễ xong liền thong dong rời khỏi căn phòng.
Vẻ mặt vẫn hết sức lạnh nhạt, dường như nàng coi Hàn Lập ở trước mắt chỉ như một gã bằng hữu tầm thường vậy.
Hàn Lập nhìn chằm chằm vào bóng người vừa xoay bước đi, môi khẽ nhúc nhích vài, nhưng vẫn là im lặng không có gì lời để nói ra.
Biểu tình của hai người đều bị Ngao Khiếu lão tổ nhìn thấy hết, trên mặt không khỏi nở một nụ cười khổ.
Chờ sau khi Ngân Nguyệt thật sự biến mất căn phòng lão mới nói:
“Hàn đạo hữu, ngươi đã biết đến xuất thân trước kia của Linh Lung.
Nói vậy chắc ngươi đã thông qua những người khác mà tìm hiểu một ít.”
“Chính xác là ta có nghe qua một ít.
Tuy nhiên sau khi nàng trở về linh giới thì hình như liền bị tiền bối giữ lại bên cạnh.” Hàn Lập hỏi lại.
“Chính xác là như thế.
Ngày đó, lúc nó mới trở về từ Nhân giới, nó vẫn chưa trở về trong tộc mà là trực tiếp tìm được chỗ lão phu bế quan.
Quỳ ở ngoài cửa tận bảy ngày đêm.
Lão phu còn nhớ rõ ràng lúc đó, mãi đến khi ta không nhịn được bèn mở cấm chế ra đưa nó vào.
Lúc này mới thấy vóc dáng của nó thật xác xơ tiều tụy…” Ngao Khiếu lão tổ thở dài rồi thì thào nói rất nhỏ như tự nhủ với bản thân mình vậy.
Hàn Lập im lặng nghe hết thảy, trong mắt dần trở nên nhạt nhòa.
Một chút thời gian đi qua, Ngao Khiếu lão tổ mới chậm rãi nói tiếp…
Ngao Khiếu chậm rãi kể ra những việc thoạt nghe như rất bình thường của Ngân Nguyệt.
Hàn Lập chăm chú lắng nghe, hắn cũng nhận ra những ẩn ý sâu lắng.
Từng trận bùi nguì xúc động liên tiếp trào dâng trong lòng, nhưng trên vẻ mặt hắn vẫn thản nhiên không biểu lộ ra điều gì.
“Mãi đến khi ta nhận ra sự bất ổn trong đó thì mọi việc đã lỡ rồi.
Linh nhi đã tu luyện Vong Tình Quyết được một ít thành quả, tuy chưa thể đoạn tuyệt được hết tất cả những tình cảm nhưng ta cũng không dám để nó rời xa ta.
Chính vì vậy dù chuyến xâm nhập vào lãnh thổ của Mộc tộc này đầy nguy hiểm nhưng ta vẫn phải mang nha đầu này bên cạnh mới an tâm được.
Mà cũng thật chẳng ngờ, ngay đúng dịp này lão phu lại gặp được Hàn đạo hữu đang trên đường trở về từ Ma giới.
Đúng là ông trời có mắt, trong cõi hư vô luôn tìm được một tia sáng.” Phải mất gần một canh giờ sau Ngao Khiếu mới đem mọi chuyện kể hết ra, sau đó lão ngồi im lặng suy tư.
Vẻ mặt của Hàn Lập trầm lại, hắn cũng ngồi suy tư một lúc rồi hỏi:
“Như vậy có nghĩa là, Linh Lung lãnh đạm với ta như vậy bởi vì Vong Tình Quyết kia.
Nàng nhờ vào nó để tu luyện đến Hợp Thể Sơ Kỳ, mà mãi đến tận lúc đó tiền bối mới nhận ra thể chất của Linh Lung hoàn toàn không thích hợp đối với việc tu luyện pháp quyết này.
Một khi đem Vong Tình Quyết tu luyện đến mức cao nhất thì nó sẽ phản phệ, tất cả tu vi cũng theo đó mà tan biến hết.
Nhưng nếu đình chỉ tu luyện giữa chừng thì tu vi chẳng những không tiến lên được mà cũng dần dần thụt lùi xuống.
Cho dù Ngân Nguyệt có dừng việc tu luyện Vong Tình Quyết lại nhưng vẫn gặp rất nhiều hiểm họa, ngoài ra từ nay trở đi pháp lực của nàng vẫn trì trệ tại một điểm.”
“Không chỉ như vậy, bởi vì thể chất nó tương khắc với pháp quyết này nên hiệu quả của mấy tầng đầu đối với Linh Lung khác xa những gì ta dự liệu.
Hiện giờ mỗi ngày Linh Lung chỉ có thể duy trì được bản tính thật của mình trong một phần ba thời gian, những lúc khác nó phải chịu ảnh hưởng của Vong Tình Quyết mà biến thành dáng vẻ lạnh lùng như ngươi vừa gặp vậy.
Mà càng về lâu về dài, do tác dụng của pháp quyết này, thời gian mà nó có thể tỉnh táo càng lúc càng ít đi, đến cuối cùng thì hoàn toàn biến mất.” Ngao Khiếu im lặng một lúc rồi giảng giải mọi chuyện cho Hàn Lập.
“Cái gì? Nếu đúng như lời của tiền bối thì mỗi ngày Ngân Nguyệt có thể tỉnh táo được một lúc.
Vậy khi ta và Nguyên Sát đang giằng co, cũng là lúc nàng mới xuất hiện, biểu tình của nàng khi đó thật khác lạ, chắc đây là lúc nàng tỉnh táo?” Hàn Lập trở nên vui vẻ.
“Hàn đạo hữu nghĩ một người có tâm tình biến đổi liên tục như vậy là chuyện tốt sao? Đối với nhưng người có tâm trí không kiên định, chỉ sợ vừa ngồi xuống tu luyện không được bao lâu đã khiến tâm hồn phân liệt mà phát điên.
Hiện giờ cứ mấy ngày ta lại phải thi triển Trấn Thần Thuật mới có thể làm giảm bớt tổn thương về thần thức của nó.
Đây chính là nguyên nhân tại sao ta không thể để nó rời xa ta.” Ngao Khiếu lão tổ ngao ngán lắc đầu.
“Pháp quyết của Vong Tình Quyết mà tiền bối đã cho Linh Lung thật sự không có cách nào giải trừ sao? Hơn nữa, dù sao người cũng là tu sĩ Đại Thừa, với thần thông to lớn như vậy chắc việc này không thể làm khó được người mới phải.” Vẻ mặt của Hàn Lập bỗng cau có, hắn vội vàng hỏi.
“Linh Lung đúng là cháu ruột của ta, nếu có biện pháp thì ta đã thực sự làm rồi.
Nhưng nói đi còn phải nói lại, nếu thiên phú Thất Tinh Nguyệt Thể của nó không trỗi dậy thì cho dù có tu luyện hoàn toàn Vong Tình Quyết nhưng ta vẫn có cách giải trừ.
Mà giờ đây, hai thứ này tương khắc lẫn nhau, chúng đã quấn lấy nhau làm một rồi.
Nếu ta có thần thông ngang với trời thì cũng đành bó tay thôi.” Mi mắt của Ngao Khiếu nhíu lại, lão do dự một lúc rồi nói ra bí mật mà trước giờ lão vẫn che dấu mới hầu hết mọi người.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2148: Chuyện Trò
Hàn Lập nghe xong liền trầm ngâm không nói gì.
“Thất Tinh Nguyệt Thể!”
Bỗng nhiên Giải Đạo Nhân ngạc nhiên thốt lên.
“Chẳng nhẽ Giải đạo hữu đã nghe về loại thể chất này?” Ngao Khiếu lão tổ ngẩn ngơ hỏi.
“Ta từng nghe Tiên chủ nhắc đến nó một lần, loại thể chất này rất đặc biệt, cho dù ở Chân Tiên Giới cũng rất hiếm gặp.” Giải đạo nhân khôi phục lại vẻ đờ đẫn trên khuôn mặt rồi trả lời.
“Có thể luyện chế được Ngụy Tiên Bảo, chắc hẳn chủ nhân của Giải đạo hữu cũng là người không tầm thường ở Tiên giới nên lời nói đó tuyệt đối không sai.
Mà ở Linh giới, tuy số người biết về Thất Tinh Nguyệt Thể không nhiều nhưng đối với một số kẻ cường đại thì đây cũng không tính là bí mật.
Nhưng chính vì vậy mà lão phu rất quan tâm đến Linh Lung, dù sao khi có được thân thể đặc biệt này, dù không được vào Tẩy Linh Trì hay Tịnh Linh Liên cũng vẫn có một chút hy vọng tu luyện đến Đại Thừa Kỳ.” Ngao Khiếu lão tổ thở dài ảo não.
“Đúng là người mang Thất Tinh Nguyệt Thể có nhiều khả năng tiến vào Đại Thừa hơn so với người bình thường.” Giải đạo nhân nói thêm một câu rồi im lặng trở lại.
Lúc này, vẻ trầm ngâm của Hàn Lập cũng mất đi, hắn nhìn về Ngao Khiếu hỏi:
“Theo như lời của tiền bối thì ngay cả người cũng không thể giúp được Linh Lung.
Nhưng xem lại thì ý của tiền bối không phải vậy, tại hạ có thể làm được gì cho nàng hay không?”
“Hay lắm, ta biết Hàn đạo hữu không phải người bạc tình bạc nghĩa.
Lão phu biết Vong tình quyết thực sự không thích hợp cho nha đầu Linh nhi, ta phải đắn đo suy tính rất lâu mới đưa ra một phương pháp.
Hy vọng rằng phương pháp này sẽ làm những ảnh hưởng của Vong tình quyết giảm xuống mức thấp nhất, nếu may mắn còn có thể loại bỏ hoàn toàn, nhưng chỉ có điều việc này sẽ khiến Hàn đạo hữu bận tâm nhiều.” Ngao Khiếu lão tổ nghe vậy liền rất phấn khởi, lão vội vàng nói.
“Xin tiền bối cứ việc nói thẳng ra, chỉ cần ta làm được, nhất định sẽ không từ chối.” Những ký ức về khoảng thời gian sống cùng Ngân Nguyệt ở Nhân giới năm xưa ào về trong lòng Hàn Lập, hắn cố gắng hít một hơi thật sâu rồi nói.
“Giải huynh, tiếp theo ta có đôi lời muốn bàn bạc cùng với Hàn đạo hữu, mong rằng ngươi lánh đi một khoảng thời gian được không?” Ngao Khiếu vẫn chưa nói thẳng với Hàn Lập mà quay sang gượng gạo nói với Giải đạo nhân.
Giải đạo nhân nghe vậy, khuôn mặt vốn đang đờ đẫn khẽ động, hắn thản nhiên nhìn Hàn Lập.
Tuy rằng khế ước giữa hai người trước đây không hề có khoản hắn phải hoàn toàn nghe lời Hàn Lập.
Nhưng cứ vài ngày Hàn Lập lại cho hắn một giọt lục dịch rất đậm đạc, nên gần đây khối Ngụy Tiên Khôi Lỗi này dần dần theo một cách vô thức đã coi Hàn Lập là chủ của hắn.
“Giải huynh, ngươi cứ tạm thời lánh mặt một chút cũng tốt!” Hàn Lập hơi đắn đo rồi quay về phía Giải đạo nhân nói.
Dựa vào giọng điệu của Ngao Khiếu thì có thể thấy lão không muốn đem những điều bí mật quan trọng của Ngân Nguyệt cho nhiều người biết.
Kể cả việc người đó có là một con rối đi nữa.
Giải đạo nhân khẽ gật đầu, hắn không nói gì, chỉ khẽ đứng lên rồi lẳng lặng bước ra khỏi căn phòng.
Khhi bóng dáng hắn vừa khuất đi, khung cửa bỗng nhiên lóe lên hào quang màu trắng rồi tự động đóng kín lại.
Giải đạo nhân chậm rãi bước đi, hắn đảo mắt nhìn chăm chú một con khôi lỗi gần đó rồi tiến về cùng đứng chờ đợi với Chu Quả Nhi.
Nghe iếng bước chân khiến Chu Quả Nhi ngoái đầu lại, khi nàng thấy bóng người đi đến là Giải đạo nhân thì không giấu nổi vẻ vui mừng trên mặt.
Mấy canh giờ sau, cửa phòng cuối cùng cũng mở ra.
Một thân người hiện lên, Hàn Lập đang chậm rãi bước ra, hai chân mày nhíu lại, không biết trong lòng đang suy nghĩ điều gì.
“Đi thôi, Ngao Khiếu tiền bối đã sắp sẵn cho chúng ta một gian phòng yên tĩnh, chúng ta cứ tạm thời ở đó rồi trực tiếp về doanh trại của liên quân đã.” Hàn LẬp nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, hắn nhìn qua hai người Chu Quả Nhi và Giải Đạo Nhân rồi nói.
Tiếp đó, hắn quay người lại rồi bước thẳng xuống cầu thang tầng dưới.
Giải Đạo Nhân cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo.
Nhưng Chu Quả Nhi lại chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy, trong lòng nàng rất muốn biết Hàn Lập đã cùng Ngao Khiếu lão tổ bàn bạc những gì, nhưng tất nhiên nàng không dám đi hỏi trực tiếp mà chỉ có thể âm thầm phỏng đoán.
Nàng nhanh chóng bước theo hai người xuống dưới.
Hơn nửa ngày sau, tại một gian phòng trống bí ẩn trên tầng thứ hai của con thuyền.
Lúc này, Hàn Lập đang ngồi không nhúc nhích trên một tấm bồ đoàn, hai tay bấm những pháp quyết kỳ quái, trên người cũng liên tục chớp động từng đạo hào quang màu vàng, hiển nhiên là hắn đang vận hành pháp lực.
Độ nhiên hai mắt hắn mở ra, hào quang trên người cũng tản đi, hai tay chậm rãi thu pháp quyết lại rồi nói:
“Linh Lung đạo hữu, nếu nàng đã đi tới cửa rồi còn phải đợi ta mời mới vào sao?”
“Đã hơn ngàn năm không gặp, nhìn Hàn huynh thật khác khi xưa.
Nhưng muội mong rằng huynh vẫn coi ta là Ngân Nguyệt của năm đó.” Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng thở dài, tiếp đó là một giọng nói thánh thót vang lên.
“Nếu đúng là Ngân Nguyệt ngập tràn các sắc thái tình cảm của năm xưa, kẻ làm sư huynh này tất nhiên sẽ nghe theo lời nàng.” Vẻ mặt của Hàn Lập khẽ đổi, hắn nhẹ nhàng đáp lời rồi phất tay về khung cửa phía xa.
Hào quang chợt lóe trên khung cửa, những cấm chế được bày bố trong phòng cũng được giải trừ, cánh cửa chầm chậm tự động mở ra.
Ở bậc thang bên ngoài ngưỡng cửa có một bóng người đang đứng đó, đúng là Ngân Nguyệt.
Có điều lúc này nhìn nàng so với khi trong căn phòng của Ngao Khiếu lại khác hoàn toàn, mắt như làn thu ba, ngón tay như búp ngọc hồng hào, lọn tóc màu bạc dài đến tận ngang eo, thân hình xinh đẹp yêu kiều khiến cho Hàn Lập nhìn nàng mà trở nên ngẩn ngơ.
Khi Ngân Nguyệt đi vào, vẻ mặt nàng hơi động, gót ngọc nhanh chóng bước lại gần phía Hàn Lập, nàng cẩn thận nhìn kỹ một lượt từ trên xuống dưới rồi cười khúc khích:
“Lúc trước bởi vì công pháp của tiểu muội có vấn đề nên cử chỉ cùng lời lẽ có chút thất lễ, mong rằng Hàn huynh chớ để ở trong lòng!”
Nói xong, tay ngọc của nàng khẽ phất đem chiếc bồ đoàn ở gần đó lại ngồi đối diện với Hàn Lập.
Hàn Lập cũng chăm chú nhìn thân hình người xinh đẹp phía trước, hắn mỉm cười ôn tồn nói:
“Không sao, đã biết đó là do công pháp của nàng thì sao ta lại để ý chứ.
Nhưng nàng vừa mới thoát khỏi tác dụng của công pháp mà đã vội tời đây rồi, sao không ở lại tĩnh tâm điều dưỡng cho thật tốt đã?”
“Không sao đâu, một khi qua thời gian phát tác thì tác động của Vong Tình quyết đối với tiểu muội thật ra rất nhỏ bé.
Hơn nữa, nếu như vì chậm chạp mà chưa kịp trò chuyện cùng Hàn huynh đã trở về dáng vẻ ngốc nghếch thì thật mất hứng lắm.” Ngân Nguyệt cười gượng gạo.
“Mấy năm rồi không gặp mà tính tình nàng chả thay đổi chút nào, có chuyện gì trong lòng nàng cứ nói thẳng ra đi.” Trong lòng Hàn Lập nao nao, nhưng vẻ ngoài lại cười trừ nói.
“Hứ, Hàn huynh dám nói vậy sao? Tính tình của ta ư? Không phải năm đó huynh khinh rẻ ta, bắt ta làm nô dịch các kiểu.
Cũng may nhờ có vị chủ nhân trước đây còn thỉnh thoảng lo lắng cho ta, nếu không con linh thú nhỏ bé như ta đã bị bỏ rơi rồi.” Ngân Nguyệt liếc mắc nguýt dài Hàn Lập rồi che miệng khúc khích cười.
“Khụ…, những việc năm đó…nàng nhắc lại làm gì.
Lúc đó ta cũng không biết nàng thực sự là ai, cứ tưởng nàng chỉ là một con yêu hồ mà thôi!” Hàn Lập h nhẹ, trên mặt cũng hiện lên vẻ xấu hổ.
“Có thật là thế không? Mấy năm đầu có thể Hàn huynh còn thực sự tin tưởng như vậy, nhưng về sau chắc chắn có nghi ngờ đối với tiểu muội chứ? Mà lúc đó huynh cũng sai bảo ta phải làm này làm nọ luôn chân luôn tay a!” Ngân Nguyệt khẽ nhếch miệng cười mà như không cười.
“Khi đó tu vi của ta còn thấp, hơn nữa ta còn liên tiếp gặp nạn, may mà có nàng nhiều lần tương trợ mới có thể vượt qua.
Nếu không thì cho dù phi thăng lên Linh giới này cũng không thể chứ nói gì đi được đến ngày hôm nay.” Vẻ mặt Hàn Lập bỗng nhiên thành khẩn.
“Lần này tiểu muội tới không phải để đòi nợ Hàn huynh đâu.
Nói thật, lúc muội nhận được tin tức mà huynh vụng trộm truyền đến còn kinh hãi mất mấ ngày.
Thật sự muội không thể ngờ được huynh lại có thể tiến vào Linh giới thành công.
Dù sao linh khí ở Nhân giới cũng quá loãng, cho dù muốn tu luyện đến Hoàn Thần kỳ cũng đã là rất khó chứ chưa nói gì muốn phi thăng lên Linh giới hay không.” Ngân Nguyệt khẽ nhíu mày trả lời.
“Huynh chỉ gặp may mắn thôi.
Nhưng nhắc lại chuyện này, ta thật muốn cám ơn Ngân Nguyệt thật nhiều.
Nếu năm đó nàng không bí mật đưa tin tức cho ta thì ta không thể tìm được vị trí của tiết điểm rồi tiến vào Linh giới thuận lợi như vậy được.” Hàn Lập vừa ngắm nhìn dung mạo của Ngân Nguyệt vừa chậm rãi nói.
“Lúc đó hai hồn của tiểu muội vừa mới hợp nhất nên trong lòng chỉ muốn quay về Linh giới thôi.
Việc năm đó cũng chỉ là thuận nước đẩy thuyền, so với việc Hà huynh cứ mạng ta thì nó không đáng là gì.” Ngân Nguyệt tỏ vẻ ngẩn ngơ, nàng bâng quơ nói.
“Nàng chớ nên khiêm tốn như vậy!” Hàn Lập khẽ lắc đầu.
“Đúng rồi, lúc Hàn huynh thoát khỏi Côn Ngô sơn có bị đám người kia đuổi giết tiếp không, huynh làm cách nào mà tiến giai lên Hóa Thần Kỳ thành công vậy? Có thể kể cho muội nghe một chút được không?” Ngân Nguyệt nhớ lại chuyện ở Nhân giới năm đó, nàng hào hứng chuyển đề tài.
” Haha, chuyện dài lắm.
Lúc đó ta được Tinh Bàn của nàng giúp thoát ra khỏi phong ấn, sau đó lại lưu lạc đến một nơi gọi là Bắc Minh Đảo…” Hàn Lập mỉm cười, hắn bắt đầu kể về mọi chuyện đã xảy ra ở Nhân giới năm xưa.
Hơn nửa canh giờ sau, chẳng những Hàn Lập kể hết lại mọi việc sau sự kiện Côn Ngô sơn mà còn cả việc mình tiến vào Linh giới như thế nào, tất cả đều được hắn kể ra sạch sẽ.
So với những tu sĩ bình thường thì những gì Hàn Lập đã trải qua thật kinh động hồn phách, mang vài nét sắc thái thần kỳ.
Ngân Nguyệt ngồi một bên say sưa lắng nghe, thỉnh thoảng nàng lại “chậc chậc” than lên sợ hãi.
Chờ cho Hàn Lập nói xong, lúc này Ngân Nguyệt mới thuận miệng kể lại những việc xảy ra trước khi mình bị nhốt ở Nhân giới, cả chuyện sau này khi trở về Linh giới bên cạnh lão tổ Ngao Khiếu.
Làm cho Hàn Lập giật mình chính là việc Ngân Nguyệt không chút kiêng dè mắng mỏ lãi năm xưa đem nàng gả cho Thiên Khuê Lang Vương và cho nàng tu luyện Vong tình quyết để giải trừ ma tâm, hơn nữa, nàng mắng mà không hề kiêng ddè che giấu chút nào.
Khuôn mặt của Hàn Lập cố gắng duy trì vẻ mỉm cười trước mặt nàng, nhưng trong lòng đang quay cuồng hoảng hốt liên tục.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2149: Thành Mộc Miên
“Hàn huynh, muội nghe tổ phụ nói là huynhk có biện pháp làm suy yếu ảnh hưởng của Vong Tình Quyết, nhưng muốn vậy thì muội phải đi theo bên cạnh huynh hoài đúng không?” Vẻ tươi cười trên khuôn mặt của Ngân Nguyệt tắt đi, nàng nghiêm chỉnh hỏi.
“Ngao Khiếu tiền bối đã nói chuyện này cho muội nghe sao? ừm, đúng là như vậy thật.
Tiền bối đưa cho ta một bộ bí thuật vận dụng thần niệm để giúp nàng bớt phải chiu những ảnh hưởng của Vong Tình Quyết, như vậy nàng lại có thể tiếp tục tu luyện.
Nhưng ngặt nỗi chỉ có ta mới thích hợp để tu luyện loại bí thuật này.
Cho nên sau ngày nàng cứ theo bên cạnh ta một thời gian đi.” Hàn Lập cũng không tỏ ra ngạc nhiên hắn mỉm cười ôn tồn giải thích.
“Tổ phụ của ta có loại bí thuật này ư? Trước giờ muội chưa bao giờ nghê ông nói vể nó! Mà tại sao chỉ có mỗi Hàn huynh mới có thể tu luyện được nó vậy?” Ngân Nguyệt nhíu mày hỏi.
“Chuyện này, thực ra nàng cũng có thể đoán được mà.
Trước khi cho nàng tu luyện Vong Tình Quyết, Ngao Khiếu tiền bối đã dành hơn trăm năm nghiên cứu ra bộ pháp quyết này để phòng ngừa những việc chẳng may.
Theo lời cùa tiến bối, hiệu quả của việc giải trừ bớt ảnh hưởng của vô Tình Quyết còn phụ thuộc vào người hóa giải.
Ma tâm trong lòng nàng do ta gây nên vì vậy để ta tu luyện pháp quyết này giúp nàng sẽ càng thêm kiệu quả. chờ sau khi ta tu luyện nó xong chỉ cần lúc nào nàng cũng bên cạnh ta thì bí thuật này sẽ tác động nên tâm thần của nàng một cách vô thức.” Hàn Lạp trầm ngầm rồi thở dài nói một hơì.
“Thật sự mọi chuyện đơn giản như thế sao? Nếu tiếp tục tu luyện Vong Tình Quyết những ảnh hưởng của nó sẽ càng mãnh liệt.
Bí thuật sử dụng thần niệm này chỉ được sáng lập ra trong lúc nhất thời cũng có thể trấn ấp được nó sao? Ngân Nguyệt cảm thấy không tin được.
“Thực ra ta còn chưa tu luyện bí thuật này nên chưa thể khẳng đinh với nàng được.
Nhưng nếu đã do Ngạo Khiếu tiền bối khổ tâm sáng tạo ra cho nàng thì sao có thể là giả được.
Hơn nữa nếu những ảnh hưởng của Vong Tình Quyết tăng lên thì sự áp chế của bí thuật này cũng tăng lên theo.” Hắn Lập suy nghĩ cẩn thận rồi trả lời.
“Được rồi cho dù nó không có tác dụng đi nữa thì tiểu muội sẽ phải ở bên cạnh huynh bao lâu đây? Chẳng lẽ ngày nào còn chưa thoát khỏi ảnh hưởng của Vong Tình Quyết thì ngày đó muội cứ phải lẽo đẽo theo huynh sao?” vẻ mặt cùa Ngân Nguyệt hiện lên một tia kỳ quái.
“Việc này cũng không hẳn.
Theo như Ngạo Khiếu tiền bối nói chỉ cần nàng tiến lên được Đại Thừa Kỳ là sẽ thoát khỏi ảnh hưởng của Vong Tình Quyết.” Hàn Lập không lưỡng lự nói.
“Trở thành tu sĩ Đại Thừa, chuyện này thật xa xôi quá! Xem ra sau này ta được ở bên cạnk huynh rất lâu đắy a.” Khuôn mặt của Ngần Nguyệt trở nên kỳ bí, môi nàng khẽ nhếc cười.
“Nàng có Thất Tinh Nguyệt Thể, cơ hội để tiến vào Đại Thừa Kỳ cao hơn người bình thường rất nhiều, cũng không cần phải giận dỗi như vậy.
Huống hồ trong khoảng thời gian này biết đấu ta và Ngao Khiếu tiền bối kiếm được phương phấp khác thì sao.
Lúc đó cũng không cần nàng phải tu luyện đến Đại Thừa Kỳ mà những ảnh hưởng của Vong Tình quyết vẫn có thể hóa giải được.
Hàn Lập mỉm cười ôn tồn an ủi.
“Điều này cũng đúng.
Dù sao thì mấy trăm năm nữa ta cũng được ở cạnh.
Hàn huynh.” Ngẩn Nguyệt cười khúc khíc.
Tiếp đó hai người lại bắt đầu hàn huyên trò chuyện, thậm chí còn trao đổi một vài điều tầm đắc trong tu luyện.
Thời gian nhanh chóng trôi qua.
“Thôi giờ này đã không còn sớm nữa.
Vong Tình Quyết cũng đang chuẩn bị phát tác nên tiểu muội phải về sớm để diều dưỡng đã.
Nếu trong Iúc muôi đang phải chịu ảnh hưởng của pháp quyết mà có điều gì thất lễ xỉn huynh thứ lỗi cho !” Ngân Nguyệt liếc nhìn sắc trời bên ngoài rồi đứng dậy nói lời cáo từ.
“Tất nhiên rồi làm sao ta lại để bụng mấy chuyện đó cơ chứ.” Hàn Lập cũng mỉm cười đứng lên.
Ngân Nguyệt chỉnh đốn trang phục thi lễ xong, nàng lằng lặng rời khỏi că phòng.
Hào quang màu trắng lóe lên, cánh cửa lại từ từ khép kín.
Hàn Lập khoanh chân ngồi xuống bồ đoàn, vẻ tươi cười trên khuôn mặt mất đi, hắn dần dằn trở nên trầm ngầm.
Trong lúc đó Ngân Nguyệt đã rời xa khỏi căn phòng, sau khi vòng phải quẹo trái mấy lần đến một góc khá yên tĩnh, gót ngọc của nàng dừng lại rồi nhẹ nhàng nói:
“Lão Ảnh, ngươi ra đây đi, ta có vài lời muốn hỏi!”
Lời còn chưa dứt thì không gian gần đó giao động, một bóng người gần như trong suốt hiện ra rồi dần dần ngưng tụ, liền đó một thiếu nữ mặc áo đen, vóc người thon thả bước ra.
Nàng đeo một chiếc mặt nạ sói bằng đồng, hai tay được bọc kín bởi một đôi bao tay màu đen, toàn thân không hề lộ ra chút da thịt nào.
Hai chắn nàng cách mặt đất khoảng một thước, cứ vậy mà lơ lửng trong không trung.
“Tiểu thư có gì sai bảo ta không?” Thiếu nữ đeo mặt nạ dùng một ấm thanh lạnh lẽo hỏi.
“Lão Ảnh, ta biết rằng lúc Hàn huynh cùng bí mật bàn bạc với tổ phụ thì ngươi vẫn ở trong đại sảnh.
Lúc đó ngoài việc tổ phụ truyền bí thuật thần niệm cho Hàn huynh còn nói gì khấc không? Người đừng dấu diếm ta điêu gì.” Ngân Nguyệt nhìn thẳng vào thiếu nữ đeo mặt nạ, nghiêm túc hỏi.
Thiếu nữ nghe vậy hai mắt hơi chớp động nàng cười gượng gạo nói:
“Vì Ngao Khiếu đại nhân đã đem giao kèo của ta chuyển cho tiểu thư nên hiện giờ ta chính là ảnh vệ cùa ngươi, tất nhiên sẽ không dấu diếm điều gì.
Ban đầu Ngạo Khiếu đại nhân không nói về bí thuật vận dụng thần niệm mà muốn gả tiểu thư cho Hàn đạo hữu.
Đại nhân Cam đoan rằng, chỉ cần Hàn đạo hữu đồng ý mối hôn sự này, chẳng những sẽ được đại nhân truyền cho kinh nghiệm tiến vào Đại Thừa mà con nguyện đemhơn phân nữa số bảo vật tich cóp cả đời để lại làm của hồi môn.
Tuy nhiên Hàn đạo hữu vẫn từ chối, hắn chỉ đáp ứng dùng bí thuật thần niệm để giúp cho tiểu thư thôi.”
“Tổ phụ nghĩ rằng chỉ cần ta cưới Hàn huynh là thỏa được ước nguyện, nên những sơ hở trong lòng sẽ bù lại được không ít.
Nhưng ông nghĩ vậy là sai rồi.
Với tính tình của Hàn huynh, hắn sẽ không thể đáp ứng chuyện này! Nếu hắn đồng ý mới làm ta thất vọng.
Nhưng tổ phụ bị người ta từ chối như vậy chắc chắn vẻ mặt rất khó coi a.” Ngân Nguyệt thì thào nói.
” Sau khi Ngạo Khiếu đại nhân bị cự từ chối., tuy trong lòng có chút không vui nhưng đại nhân chẳng nói gì thêm.
Dù sao Hàn đạo hữu cũng không phải loại tu sỹ Hợp Thể Kỳ bình thường.”
“Điều này cũng phải thôi, lúc này đừng tưởng Hàn huynh phải xưng hô tiền bối với tổ phụ mà khinh thường, sau này hắn có rất nhiều khả năng tiến vào Đại Thừa Kỳ là hy vọng rất lớn của hai tộc Nhân và Yêu.
Vì vậy dù có hậm hực gì nhưng tổ phục sẽ không thể gây bất lợi cho Hàn huynh được.
Thôi, vậy cũng tốt rồi! Lão Ảnh, người nghỉ ngơi đi!” Ngần Nguyệt lo lắng một lúc rồi quay sang ảnh vệ phần phó.
‘Vâng, Lão Ảnh xin cáo lui.” Thiếu nữ đeo mặt nạ hơi khom người, thân hình cũng dần mờ nhạt đi rồi biến mất giữa không trung.
Còn Ngân Nguyệt cũng trầm ngâm trong chốc lát rồi cũng từ từ rời đi.
Vong Tình Quyết sắp phát tác nên nàng cũng không dám trì hoãn thêm.
Chồng trên danh nghĩa của Ngân Nguyệt là Thiên Khuê Lang Vương của Yêu tộc, hơn chục năm trước trong một trận đại chiến giữa Yêu tộc và Ma tộc đã bất ngờ bi vài tên Ma tôn đồng loạt đánh lén rồi ngã xuống.
Kể từ đó, tia cố kị còn sót lại trong lòng Ngạo Khiếu cũng tan đi nên vừa rồi mới gặp Hàn Lập lão đã muốn trực tiếp bàn đến chuyện hôn nhân của Ngân Nguyệt.
Tất nhiên là Hàn Lập lựa lời từ chối.
ở trong lòng hắn đối với Ngân Nguyệt có đến bốn phần tình cảm theo kiểu bạn bè, bốn phần giống như huynh muội, còn chuyện yêu đương nam nữ chỉ chiếm có hai phần mà thôi.
Chính vì thế mầ hắn không ngại ngùng từ chối lời để nghị của Ngao Khiếu.
Nhưng thâm tâm hắn cũng đã quyết định, nếu bí thuật sử dụng thần niệm của Ngao Khiếu không thể nào chữa trị hoàn toàn cho Ngân Nguyệt thì hắn sẽ tìm cách khác để giải quyết vấn để này.
Khi đã có quyết đinh trong lòng nên cũng không suy nghĩ nhiêu thèm nữa, hai mắt dần khép lại, hắn bắt đầu ngồi tu luyện.
Cứ như vậy mấy ngày sau đó Hàn Lập một mạch ở trong gian phòng bí mật tu luyện bí quyết mà Ngạo Khiếu lão tổ truyền cho.
Theo lời của Ngao Khiếu lão tổ, chỉ cần đem pháp quyết này tu luyện đến thành tựu nhất định, khi đó cơ thể sẽ tự phát ra một loại năng lực có khả nàng khắc chế các dao động thần niệm của vô Tình Quyết.
Đương nhiên là pháp quyết này chẳng phải chỉ có vậy, nó đối với người tu luyện cũng có không ít điểm tốt, so với các loại pháp quyết chuyên môn tăng cường thần niệm hoàn toàn bất đồng.
Hơn nữa sau khi tu luyện pháp quyết này Hàn Lập phát hiện ra một điều rất đáng vui mừng, theo như Ngạo Khiếu Lão Tổ nói việc luyện tập pháp quyết này rất gian nan, nhưng đối với hắn lại thoải mái vô cùng, cứ một mạch như suối đổ thành sông cực kỳ thuận lợi.
Sau khi nghiền ngẫm kỹ, cuối cùng hắn cũng hiểu được việc này có liên quan đến Luyện Thần Thuật của hắn.
Dù sao hắn cũng tu luyện thành công Luyện Thần Thuật phức tạp của Tiên giới, các loại bí thuật tu luyện thần niệm bình thường này thực sự không đáng để trong lòng.
Ngắn ngủi trong hai tháng trời hắn đã đem mấy tầng đầu của bí thuật sử dụnq thần niệm này tu luyện sạch sẽ.
Trong đoạn thời gian này mỗi khi Ngân Nguyệt thoát khỏi tác dụng của Vong Tình Quyết lại tìm đến hắn để truyện trò, cả hai đều nói trời nói biển hàn huyên vô cùng cao hứng.
Cứ như vậy suốt nữa tháng sau, chiếc thuyền đã bình yên vô sự tiến vào khu vực liên quân khống chế ở lãnh thổ của Mộc tộc.
Chiếc thuyền như một tòa lầu các của Ngạo Khiếu không hề dừng lại, hắn cho thuyền lao thẳng về tổng bộ của liên quân, đóng ở thành Mộc Miên.
Trên đường thỉnh thoảng gặp vài đội tuần tra, nhưng tất nhiên là bọn chúng nhận ra chiếc thuyèn đặc biệt này là bảo vật phi hành của ai, vì vậy chỉ đứng từ xa hàng lễ cung kính, một chút ý muốn chạy tới ngăn cản cũng không có.
Mười ngày tiếp theo trôi qua, phía trước chiếc thuyền lớn hiện ra hơn mười gốc cầy khổng lổ cao đến tận chân mây.
Mỗi gốc cây đều cao đến năm sáu nghìn trượng, lớn khoảng ba bốn mươi trượng, toàn thân xanh biếc, xung quanh còn như ẩn như kiện một tầng hào quang lóng lánh chớp động liên tục.
Dựa vào những gốc cây lớn này làm cột trụ, bên trên là một tòa thành.
Chia làm mười tầng được làm từ các loại cầy cối, rõ ràng cả toà thành được gác lên những gốc cẫỵ không lồ này, ngay đến cả một vệt bùn đất nhỏ cũng không cách nào tìm ra được.
Mà trên bức tường thành cao lớn được làm từ các loại gỗ khác nhau có thể mơ hồ thấy được các đội vệ binh đang tuần tra qua lại.
Đây đúng là đại doanh liên quân, Mộc Miên Thành, ngoài ra nơi đây cũng là trọng điểm thứ hai của Mộc tộc năm xưa
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2150: Mạc Giản Ly
Chiếc thuyền màu bạc vẫn còn cách xa tòa thành hơn trăm dặm đã bị các vệ sĩ trên tường phát hiện.
Trên tường thành liền nổi lên một trận dao động, tiếp đó có một đám vệ sĩ Yêu tộc bay tới đón đầu chiếc thuyền.
“Xin cung kính nghênh đón lão tổ trở về!”
Những vệ sĩ này mặc các loại chiến giáp màu sắc khác nhau, tu vi bọn họ cũng chỉ đạt tới Kim Đan hoặc Nguyên Anh kỳ.
Khi còn cách mũi thuyền hơn một dặm, họ liền dừng lại rồi cũng kính làm lễ tham kiếm.
Tất nhiên chỉ có bọn họ là người của Yêu tộc, vốn đã rất quen thuộc Ngao Khiếu lão tổ cho nên mới có biểu hiện như thế.
“Đứng lên đi, ta phải trở về động phủ của đã, các người hãy đi làm công việc của chính mình đi.” Từ trong thuyền truyền ra giọng nói nhẹ nhàng của Ngao Khiếu lão tổ, âm thanh vừa giản dị vừa nghiêm trang khiến người ta nghe được đều không có ý tứ phản kháng.
“Vâng, xing vâng lời lão tổ!”
Ngao Khiếu lão tổ lãnh đạo Yêu tộc đã mấy vạn năm, hầu hết mọi người ở đó đã tôn lão lên làm thần trong lòng, vì thế những người đang quỳ phía trước đều không dám cãi lời của lão.
Lúc này họ liền tách ra hai bên, chiếc thuyền rít lên từng tiềng vù vù rồi hóa thành một đoàn hào quang màu bạc phóng thẳng đến thành Mộc Miên.
Một lát sau, không gian phía trước dấy lên một trận dao động đủ các loại hào quang, tầng cấm chế bên ngoài tự dộng tách ra, chiếc thuyền bay thằng vào trong đỉnh tòa thành rồi hạ xuống trên một quảng trường được bảo vệ hết sức nghiêm mật.
Gần như cùng lúc với chiếc thuyền hạ xuống, ở một góc khác của quảng trường bỗng nhiên hào quang của pháp trận lóe lên, một ông lão tóc trắng tinh bỗng nhiên xuất hiện, đưa ánh mắt nhìn về chiếc thuyền rồi cười ha hả đi tới.
Ông lão có dáng vẻ rất hiền từ, hai tai to dài, thoạt nhìn như rất thong dong nhưng mỗi bước của lão đều vượt qua cả mấy chục trượng.
Chỉ cần vài bước, một chút sau ông lão đã xuất hiện ngay cạnh chiếc thuyền.
Lúc này các vệ sĩ ở quanh đó mới kịp phản ứng, tất cả đều khom người cúi chào, họ rất cung kinh đối với ông lão tóc bạc.
“Ha ha, Ngao Khiếu, cuối cùng thì ngươi cũng tha xác trở về.
Chuyến này ngươi đi thật lâu, nếu còn chưa về thì ta đã nghĩ ngươi đem xương cốt tặng cho đám Ma tộc kia rồi chứ.” Ông lão tóc bạc dừng bước rồi cười sang sảng nói.
“Hừ, mấy tên nhãi nhép của Ma tộc thì làm được gì ta.
Nhưng nếu thật sự là ta không về được chỉ sợ lão quỷ nhà ngươi buồn bực mà mắng chửi không thôi a.” Trong chiếc thuyền truyền ra tiếng hừ lạnh lùng cùng giọng nói của Ngao Khiếu.
Tiếp đó chiếc thuyền tỏa ra hào quang màu bạc sáng lóa, nó cũng nhanh chóng thu nhỏ lại.
Sau khi làn hào quang tắt đi, chiếc thuyền cũng biến mất không thấy đâu nữa, nơi đó cũng chỉ còn lại vài bóng người.
Đứng đầu là một trung niên có khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng, người này đúng là Ngao Khiếu lão tổ.
Ở phía sau lão có hai nam hai nữ, là Ngân Nguyệt và nhóm Hàn Lập.
Ông lão tóc bạch vừa thấy phía trước xuất hiện nhiều người như vậy liền tỏ ra khó hiểu, nhưng vẻ mặt vẫn không có chút biến đổi gì cười nói với Ngao Khiếu lão tổ.
“Ngao Khiếu huynh, hai tộc chúng ta từ xưa tới nay đều cùng tiến cùng lui, trong tình hình này mà Yêu tộc các ngươi thiếu người lãnh đạo, ta thật sự cảm thấy đơn lẻ a.”
“Ngươi nói lời này ta rất tin.
Nhưng cũng đừng quá lo lắng, ngay cả khi tuổi thọ của ta không còn nhiều lắm nhưng ta cũng không thể lập tức tọa hóa được.
Đúng rồi, Hàn đạo hữu, ngươi lại đây gặp lão quỷ này đi.
Tên hắn chắc ngươi không xa lạ gì, chính là lão tiền bối của Nhân tộc các ngươi đó.” Ngao Khiếu lão tổ thản nhiên trả lời rồi quay qua nói với Hàn Lập.
“Đại danh Mạc Giản Ly của tiền bối làm vãn bối nghe như sấm nổ bên tai.
Vãn bối là Hàn Lập, xin được ra mắt tiền bối.” Hàn Lập chớp lên một cái liền bước đến, vẻ mặt kính trọng hướng tới ông lão tóc bạc thi lễ.
Tuy Ngao Khiếu không có nói tên tuổi của ông lão, nhưng người có họ Mạc của nhân tộc, lại có tu vi Đại Thừa Kỳ chỉ có thể là vị Mạc Giản Ly kia mà thôi.
“Hàn Lập, có phải là người mới hơn ngàn năm đã tu luyện đến Hợp Thể Sơ Kỳ.
Nghe nói ngươi cùng mấy tên tiểu tử họ Lũng lẻn vào Ma giới, vậy mà bây giờ lại xuất hiện ở đây, chắc là mới từ Ma giới trở về hả?” Mạc Giản Ly nghe Hàn Lập nói liền ngẩn ngơ, nhưng sau đó vẻ mặt hắn lại tỏ ra vui mừng, chỉ nói trả lời có vài câu đã đem hành tung của Hàn Lập nói ra hết.
Hiển nhiên vị Đại Thừa của Nhân tộc này đã sớm chú ý đến nhân tài của tộc mình.
Hàn Lập cũng tỏ ra ngẩn ngơ, hắn cười gượng gạo đáp lời.
“Ánh mắt của Mạc tiền bối thật là tinh tường, đúng là vãn bối vừa trở về từ Ma giới, lúc mới vừa về đến Mộc tộc thì may mắn gặp được Ngao Khiếu tiền bối.
“Ha ha, có thể trốn vào nơi nguy hiểm như Ma giới nhiều năm như vậy rồi bình yên trở về, quả đúng là kỳ tài ngút trời mấy vạn năm mới gặp của Nhân tộc chúng ta.” Mạc Giản Ly cười ha hả, trong giọng nói còn pha kèm vẻ khen ngợi.
“Mạc lão quỷ, người đừng vội cao hứng như vậy! Ngươi thử nhìn xem vị đạo hữu bên này là ai?” Ngao Khiếu lão tổ bĩu môi nói.
“Bên cạnh…a, khí tức của người này có chút quen thuộc, dường như ta đã gặp ở nơi nào rồi.” Mạc Gian Ly quan sát toàn thân Giải Đạo Nhân, vẻ mặt cũng trở nên kinh ngạc.
“Hắc hắc, Mạc lão quỷ, ngươi cứ nhìn thật kỹ đi.” Ngao Khiếu cười bỡn cợt.
“Ô, Khiếu huynh nói vậy chắc chắn còn ý khác.
Ủa, không phải thân thể bằng xương bằng thịt, vậy ra ngươi là Thánh Giải ở Ma giới a!” Mạc Giản Ly nghe Ngao Khiếu lão tổ nói liền nổi lên tính hiếu kỳ, hào quang màu vàng chợt lóe lên trong mắt, sau đó lão như hít phải một hơi khí lạnh, thất thanh hô lên.
“Ta nhận ra ngươi, mấy vạn năm trước ngươi cùng vài tên Linh giới khác cũng tới Ma Nguyên Hải để lẻn vào trong Khổ Linh Đảo.
Nhưng các ngươi không vượt qua được Lôi Hải, đành mang trọng thương rút lui.” Khuôn mặt của Giải Đạo Nhân vẫn không chút thay đổi, vậy mà hắn lại nhận ra Mạc Giản Ly.
“Thì ra đúng là Giải huynh, mà sao đạo hữu lại rời bỏ Ma Nguyên Hải vậy? Hơn nữa sao tu vi chỉ còn lại Hợp Thể Kỳ?” Mạc Giản Ly nghe vậy liền tỏ vẻ xấu hổ, liền hỏi lảng qua chuyện khác.
“Mạc lão quỷ, là ngươi không biết đó thôi, Giai huynh mới thấy Hàn đạo hữu đã cảm thấy hợp ý, hắn liền ký khế ước đi theo Hàn đạo hữu một thời gian.” Anh mắt của Ngao Khiếu lão tổ chợt lóe sáng, hắn thâm ý nói trước.
“Có chuyện này sao? Hàn…Hàn đạo hữu, việc này là thật sao?” Mạc Giản Ly kinh ngạc giật nảy mình, khẩu khí cũng biến đổi, ngay lập tức đã xem Hàn Lập như ngang hàng với mình.
“Mặc dù có nguyên do khác nữa, nhưng chuyện này đúng là thật.
Còn tu vi của Giải huynh giảm xuốn vì lúc trước phải thi triển một loại thần thông đặc biệt, chỉ cần vài hôm nữa sẽ khôi phục lại như thường thôi.” Hàn Lập mỉm cười, hắn vẫn khiêm tốn trả lời.
“Tuyệt quá.
Giải đạo hữu ở Ma giới không biết bao nhiêu vạn năm rồi, đã có vô số kẻ mạnh khủng khiếp từ các giới khác tìm đến nhờ Giải huynh giúp đỡ, ngay cả nhưng lão quái Đại Thừa Kỳ cũng không thành công.
Vậy mà Hàn đạo hữu lại làm được, như vậy thì hai tộc Nhân và Yêu chúng ta có người kế nghiệp rồi.” Vừa nghe Hàn Lập làm được việc này, Mạc Giản Ly trở nên mừng như điên.
“Mạc Lão Quỷ, nếu nói cho người nghe việc khác chỉ sợ ngươi càng cao hứng hơn nữa.
Nhưng chỗ này không phải nơi để chuyện trò, đi về động phủ trước đã.” Ngao Khiếu lão tổ thấy vậy liền trừng mắt nói.
“Chẳng nhẽ còn tin tốt khác sao, nếu vậy ta cũng muốn nghe cho đã.
Đi, động phủ tạm thời của lão phu còn hai bình Tiên Diệp Tửu do người Mộc tộc tặng, đúng dịp này đem ra cho các vị thưởng thức chung luôn.” Hai mắt của Mạc Giản Ly sáng ngời, hắn không chút lưỡng lự nói.
Nhóm người Hàn Lập tự nhiên cũng không có ý kiến gì thếm, cứ vậy cả đám đi về truyền tống trận ở góc của quảng trường.
Nửa canh giờ sau, trong một căn phòng được làm từ linh mộc màu tím, Mạc Giản Ly ngồi ở ghế dành cho chủ, Ngao Khiếu, Hàn Lập cùng Giải Đạo Nhân ngồi ở một bên.
Còn Ngân Nguyệt và Chu Quả Nhi thì nghiêm chỉnh đứng phía sau lưng bọn họ.
Chẳng qua hai nàng thiếu nữ này, một người vẻ mặt đầy lạnh nhạt, một người thì hưng phấn tò mò.
Lúc này, Hàn Lập đang nâng một ly linh rượu khá đậm đặc lên nhấp một ngụm.
Giọt rượu vừa vào đến cổ họng đã hóa thành một làn năng lượng tinh thuần tản ra khắp nơi trong cơ thể, làm cho người ta cảm thấy vô cùng ấm áp, thoải mái.
“Rượu ngon!” Vẻ mặt của Hàn Lập hơi ngạc nghiên, hắn bất giác thốt lên khen ngợi.
“Loại rượu Tiên Diệp này được ủ thành từ những dịch thể được nhỏ xuống từ thánh thụ của Mộc tộc, phải mất trăm năm cả Mộc tộc cũng chỉ có thể ủ được khoảng trăm bình thôi.
Lúc này nếu không phải vì muốn cho Hàn đạo hữu và Giải huynh thưởng thức thì đừng mơ Mạc mỗ lẫy ra.” Mạc Giản Ly cũng nâng một ly rượu trên tay nhấm nháp rồi mỉm cười nói.
“Chỉ tiếc là, gốc thánh thụ này vốn được trồng trong cấm địa của Mộc tộc, nhưng chuyến này bị Ma giới xâm lấn với quy mô lớn, họ cũng chỉ đành mang bản thể của thánh thụ rời bỏ nơi đó đến thành Mộc Miên, làm cho thánh thụ bị tổn thương không ít nguyên khí.” Ngao Khiếu lão tổ ngồi ở một bên thản nhiên giải thích.
“Không chỉ có vậy, đại trưởng lão của Mộc tộc hiện giờ vẫn đang bế quan nghỉ ngơi bên gốc thánh thụ.
Hi vọng nhờ vào linh khí của nó mà có thể khôi phục lại tu vi Đại Thừa.
Nhưng theo ta thấy thì việc này rất khó, ngay cả nó có xảy ra thì cũng là chuyện của không biết bao lâu về sau, trong trận chiến với Ma tộc của chúng ta lúc này cũng chẳng giúp được gì nhiều.” Mạc Giản Ly thở dài rồi chậm rãi nói.
“Lúc này những chiến lực mạnh nhất của Mộc tộc đã tổn thương rất nhiều trong một trận chiến với Ma tộc.
Họ phải dựa vào sự viện trợ của mấy tộc chúng ta mới có thể miễn cưỡng duy trì được cục diện như bay giờ.
Vì vậy chúng ta cũng chẳng thể trông cậy ở họ điều gì.” Ngao Khiếu lão tổ cười lạnh.
“Mộc tộc bị thê thảm đến mức này, về sau có thể tồn tại độc lập ở Linh giới nữa hay không còn là chuyện khó nói trước.
Tuy nhiên cho dù việc này có thực sự xảy ra đi nữa, chỉ cân Ma tộc rút đi thì nó đối với chúng ta chẳng có chút liên quan nào.
Nhưng này Ngao Khiếu, hồi nãy ngươi nói là còn tin tức tốt khác, rốt cuộc là chuyện gì vậy, mau kể ra đi!” Mạc Giản Ly thở dài, lão vội đổi đề tài.
“Hắc hắc, nếu đã ở trong động phủ của ngươi nên khỏi lo việc bị người khác nghe trộm, vì vậy có thể thoải mái nói ra rồi.
Mạc lão quỷ, nói cho ngươi biết, Hàn đạo hữu đã làm được chuyện mà năm đó ta với ngươi chưa làm được.
Hắn đã lẻn vào Ma giới, vào được Tẩy Linh Trì và ăn Tịnh Linh Liên!” Ngao Khiểu thở phào một cái, hai mắt sáng như sao, lão nghiêm túc nói.
“Cái gì, có chuyện này sao?” Ông lão tóc trắng đang ngồi trên ghế nghe được như vậy liền thảng thốt nhảy cẫng lên.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Lâm Vũ Thiên Hạ [Dịch] Lâm Vũ Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Lam-Vu-Thien-Ha-AUDIO-TRUYEN.jpg)




