Phàm Nhân Tu Tiên
Tập 426 : Trộm Mỏ (c2126-c2130)
❮ sautiếp ❯Chương 2126: Trộm Mỏ
Sau đó, dưới ánh mắt ngạc nhiên của những Ma tộc vệ sỹ, Hàn Lập theo Tử Linh bước vào trong chiếc xe kéo.
“Cho xe chạy về thành đi!”
Tấm rèm hai bên cửa sổ chiếc xe chậm rãi buông xuống, từ bên trong truyền ra giọng nói lạnh lùng phân phó.
Người phu xe vâng lời đáp ứng, hắn lập tức thúc giục mấy con ma thú da đen như mực, hình dáng bề ngoài khá giống trâu mà không phải là trâu.
Lúc này chiếc xe chạy ở giữa còn vài tên vệ sỹ bay chậm chậm xung quanh.
Cùng lúc đó, ở trong xe bỗng nhiên hiện ra một màn quang hà màu đỏ chớp động, rõ ràng là những cấm chế huyền ảo trong xe đã được kích phát.
Hàn Lập nhìn sang Tử Linh thận trọng nói:
“Tử Linh, có một số việc ta không thể hỏi trực tiếp Lam Dĩnh.
Nhưng ta biết nàng ở Lam Bộc Hồ có một chút thế lực.
Hiện tại ta cần nàng giúp ta điều tra thông tin của một người Ma tộc bản địa tên là Vô Ưu, thời gian càng nhanh càng tốt, người này có thể là…”
Tử Linh đang ngồi một bên xa nghe được Hàn Lập nói vậy trên mặt không giấu nổi vẻ ngạc nghiên!
Mấy canh giờ sau, Hàn Lập đơn độc xuất hiện trước cửa khác sạn rồi nghênh ngang tiêu sái đi vào.
Tuy việc hắn thu mua Dị Ma Kim ở khắp nơi tại Lam Bộ Thành làm người ta xôn xao chú ý, nhưng vì tu vi của hắn biểu lộ ra là Luyện Hư Hậu kỳ nên chẳng có mấy thế lực dám phái người đến theo dõi.
Dù sao đối với người có tu vi cao bậc này, muốn phái người khác đến giám sát thì tất nhiên không thể chọn mấy tên có tu vi thấp kém hơn được.
Nhưng chính những tu sỹ Luyện Hư kỳ của Ma tộc lại chẳng thèm đi làm mấy loại công việc này.
Hàn Lập lúc này đã trở lại khách sạn rồi đóng cửa phòng kín mít, đợi mãi đến sáng sớm ngày hôm sau thì hắn mới hớn hở đi ra ngoài.
Lần ra ngoài này tất nhiên là vì cuộc hẹn với Vô Ưu.
Thực ra hắn rất coi trọng tinh cầu năng lượng có chứa trong Dị Ma Kim, hơn nữa nó còn liên quan đến Đại Âm Dương Ngũ Hành Chân Quang nên sự việc này đã trở thành tình thế bắt buộc.
Tuy không mấy lo lắng việc Dị Ma Kim trong lần giao dịch này không hẳn sẽ chứa loại tinh cầu kia.
Nhưng số lượng mua vào lại lớn đến như vậy, điều này thực làm cho hắn có chút chờ mong.
Tại căn phòng hắn đã đến hôm trước có hai tên một nam một nữ Ma tộc quen thuộc đang thủ vệ bên cánh cửa, chúng vừa nhìn thấy Hàn Lập đã lập tức mừng rỡ chạy tới đón.
“Hàn Tiền bối, xin mời vào! Vô Ưu đại ca đang ở bên trong chờ đại giá của ngài!”
“Được, ta biết rồi.” Hàn Lập thản nhiên gật đầu rồi thân hình khẽ động một mạch đi vào trong phòng.
Hai gã Ma tộc một lần nữa đem cánh cửa lớn đóng lại, sau đó lại tiếp tục đứng đó canh giữ, bộ dáng thập phần nghiêm trọng.
Ở trong căn phòng, Hàn Lập gặp lại Vô Ưu và vài tên nam nữ Ma tộc khác.
“Hàn huynh, cuối cùng ngươi đã đến, tại hạ chờ ở đây đã lâu rồi.” Đám người Vô Ưu vừa thấy Hàn Lập đến liền ôm quyền mời Hàn Lập vào, trên mặt ai nấy đều không dấu nổi vẻ cao hứng.
“Hàn mỗ không đến chậm mà là Vô Ưu đạo hữu đã tới sớm đó thôi.
Tốt lắm, để tránh đêm dài lắm mộng, chúng ta không nên nói nhiều nữa mà bắt đầu giao dịch đi.
Hy vọng là đồ vật của các ngươi có thể làm ta vừa lòng.” Hàn Lập không muốn hàn huyên thêm nữa, sau khi ngồi xuống liền đi thẳng vào vấn đề.
Nếu đổi lại là người khác khi nghe được những lời này chắc chắn sắc mặt sẽ trở nên không mấy tốt đẹp.
“Hàn huynh thật sảng khoái, tốt, chúng ta bắt đầu thôi!”
Nhưng Vô Ưu đang ngôi phía đối diện nghe được lại cảm thấy rất hợp với ý mình.
Hắn không chút lưỡng lự vung tay áo lên, vài cái hư ảnh lệnh bài ở bốn phía chợt hiện ra rồi biến mất vào hư không.
Tiếp đó là một quầng sáng cấm chế tức thời mở ra, đem hai người bao phủ kín vào trong đó.
Bàn tay của nam tử Ma tộc khẽ chuyển, trên tay liền hiện ra một cái vòng trữ vật màu lam nhạt, vẻ mặt khẽ cười nói:
“Tất cả số Dị Ma Kim đạo hữu muốn đều ở bên trong.
Mời Hàn huynh xem qua số lượng cũng như phẩm chất có như ý muốn hay không?”
Vừa dứt lời Vô Ưu đã đem vòng trữ vật từ trong tay ném ra, dường như ngay cả một chút lưỡng lự cũng không có.
Hàn Lập thấy vậy nhất thời kinh ngạc, không khỏi nhíu mày suy nghĩ một chút, nhưng cũng vì vậy làm hắn tăng thêm vài phần khâm phục khí độ của người này.
Tất nhiên là nam tử Ma tộc đã có sự chuẩn bị trước, nên hắn không cũng chẳng hề lo lắng việc Hàn Lập sẽ quỵt tiền.
“Vậy trước hết để tại hạ nhìn qua một lượt.” Hàn Lập không chút biểu tình trả lời.
Cánh tay giơ lên, hăn liền đem vòng trữ vật màu lam bắt lầy rồi đặt lên trán, tiếp đó hắn nhẹ nhàng phóng ra một luồng thần niệm khổng lồ hóa thành vô số sợi ti nhỏ nhập vào trong đó.
Vô Ưu ngồi im không nói năng gì, hai mắt hắn chỉ nhìn thẳng vào Hàn Lập chờ đợi kết quả.
Một tuần trà qua đi, mí mắt Hàn Lập khẽ mở, nhưng trên khuôn mặt hắn hoàn toàn lãnh cảm không cách nào đoán biết được đang vui hay đang buồn.
Vô Ưu thấy vậy liền trở nên ngưng trọng, nhưng cũng may đúng lúc đó Hàn Lập xuất lời nói ra làm toàn thân hắn được thả lỏng một chút.
“Quả nhiên không giả, tất cả đều là thượng phẩm Dị Ma Kim.
Nếu như vậy thì tại hạ cũng dựa theo giá tiền đã thỏa thuận ban đầu mà trả Ma Thạch.” Hàn Lập nói xong liền phất tay áo quăng ra một vòng trữ vật màu đen tuyền về phía đối diện.
Nam tử Ma tộc cũng làm y như Hàn Lập khi nãy, nhưng chỉ nhoáng một cái hắn đã thu thần niệm trở về rồi cất vòng trữ vật đi, vẻ mặt tươi cười ôm quyền hướng về Hàn Lập nói:
“Hàn đạo hữu đúng là người thủ tín, một mẩu Ma Thạch cũng không thiếu.
Bây giờ xem như chúng ta đã giao dịch xong.”
“Nếu giao dịch đã hoàn tất thì tại hạ cũng không ở lại lâu nữa, xin cáo từ.” Hàn Lập bình tĩnh đứng lên rồi lạnh lùng nói.
“Tât nhiên rồi, vậy để tại hạ đem cấm chế thu hồi lại.” Vô Ưu cũng không có ý giữ Hàn Lập lại, hắn cũng đứng dậy rồi nói.
Chỉ thấy hắn chắp tay bấm niệm pháp quyết, không gian xung quanh vang lên từng tiếng nổ nhỏ, tầng quầng quang hà cứ vậy mà được mở ra.
Thân hình của Hàn Lập khẽ động, rồi hắn tiêu sái bước ra ngoài.
Nhưng khi tới khung cửa hắn hơi dừng một chút rồi quay lại hỏi:
“Vô Ưu đạo hữu có bằng lòng đem cụ thể nơi xuất sứ của số Dị Ma Kim này nói cho tại hạ biết được không? Chỉ cần đạo hữu thẳng thắn nói ra, tại hạ nguyện ý trả thêm cho đạo hữu một phần ba số Ma Thạch vừa rồi xem như một khoản thù lao.”
Vô Ưu nghe được lời này lập tức chấn động, sắc mặt biến đổi lúc tốt lúc xấu một hồi thật lâu.
Những nam nữ Ma tộc còn lại xung quanh đó cũng xôn xao một trận, vẻ mặt biểu lộ ra vô cùng thèm muốn.
“Đạo hữu thật là người hào phóng, nhưng đáng tiếc là việc này tại hạ không tiện nói ra được.
Chỉ đành khước từ ý tốt của Hàn huynh mà thôi.” Vô Ưu suy nghĩ một lúc thật lâu rồi cố gắng kìm nén cơn xúc động đang dấy lên trong lòng, hắn khó khăn lắm mới có thể lắc đầu từ chối.
“Nếu như vậy thì tại hạ cũng không miễn cưỡng nữa.” Hàn Lập thâm thúy nhìn nam tử một cái rồi không chút do dự xoay người bỏ đi.
Vô Ưu vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn ra ngoài cửa, sắc mặt có chút chần chừ khó quyết.
Hàn Lập không nói gì thêm, nhưng trước khi bỏ đi thì ánh mắt của hắn thực sự khác thường.
Điều này làm trong lòng Vô Ưu nhen nhóm lên một nỗi sợ hãi không rõ vì đâu.
“Đại ca, nếu đối phương muốn hỏi về xuất sứ của Dị Ma Kim, hay là cứ đem mỏ quặng chúng ta đã khai thác trộm đó nói cho hắn là được.
Dù sao chúng ta cũng sắp rời bỏ nơi này, cho dù hắn muốn điều tra thêm cái gì cũng không thể kịp.
Làm như vậy thì số Ma Thạch lớn kinh người kia cũng không phải là không lấy được!”
“Im đi, mọi việc không chỉ đơn giản như vậy đâu.
Chúng ta đối với lai lịch của người này hoàn toàn mù tịt, tuy rằng hắn đúng là người từ bên ngoài đến đây, nhưng chỉ như vậy mà chúng ta đem địa điểm mỏ quặng nói ra thì rất có khả năng mọi chuyện sẽ bại lộ.
Các ngươi đừng xem thường thực lực của các thế lực trong tòa thành này.
Nhưng giờ thì tốt rồi, Ma Thạch gì sao cũng đã lấy được, chúng ta hãy mau mau chia làm từng nhóm lần lượt rời khỏi Lam Bộc Thành.
Một khi ra khỏi cửa thành, mọi người hãy lập tức theo lộ trình ban đầu đã vạch ra dùng hết tốc độ rời khỏi khu vực này.
Chờ đến khi mọi việc an toàn, chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Sư Nhai Thành.” Vô Ưu quát lớn mắng dăn dạy vài câu sau đó hắn nhanh chóng phân phó mọi việc.
Những nam nữ Ma tộc khác tự nhiên không dám trái lời, tất cả đều gật đầu đáp ứng.
Mà lúc này Hàn Lập đã ngồi an vị trên một chiếc xe kéo đang chạy đi như bay qua ngã tư đường.
Ngồi ở một bên xe kéo, vẻ mặt hắn đang hí hửng ngắm nhìn một khối Dị Ma Kim hai màu đen trắng, miệng khẽ lẩm bẩm tự nhủ một mình:
“Cuối cùng cũng tìm được rồi, vật này đúng là nằm trong tay đám người vừa nãy.”
Ở trong vòng trữ vật hắn vừa thu được cùng với viên đang cầm trên tay tất cả khoảng chừng hơn hai chục khối Dị Ma Kim biến dị.
Điều này làm Hàn Lập vô cùng nghi hoặc, nhất định trong tay đám người Vô Ưu có thứ gì đó mà hắn muốn tìm kiếm.
Mà nếu như không phải đang ở nơi đông đúc như Lam Bộc Thành thì hắn cũng chẳng ngại thi triển thần thông đem tất cả bắt giữ lại, sau đó dùng các phương pháp sưu hồn tìm kiếm thông tin minh cần.
Nhưng dù có như vậy hắn cũng không mấy lo lắng.
Một khi đã biết Vô Ưu là mục tiêu mà hắn đang tìm kiếm, ngay khi mới giao dịch xong, ánh mắt hắn trở nên rất khác lạ rồi thần không biết quỷ không hay lưu lại một loại dấu hiệu bằng thần niệm trên người tên nam tử Ma tộc.
Chỉ đợi bọn họ ra khỏi Lam Bộc Thành, hắn sẽ lặng lẽ đuổi theo rồi đem tất cả bắt giữ.
Hàn Lập âm thầm cân nhắc lại mọi chuyện rồi linh quang trên bàn tay chợt lóe, viên Dị Ma Kim cũng theo đó biến mất không thấy bóng dáng.
Lúc này hắn cố gắng kiềm chế hưng phấn trong lòng, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần bên trong xe kéo.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, mấy canh giờ sau chiếc xe kéo lại một lần nữa xuất hiện trước cửa khách sạn.
Vừa mới trong xe bước hắn đã thấy có một người đang đợi mình ở bên cạnh cánh cổng, là một gã hắc giáp Ma tộc gương mặt khá quen thuộc.
Vẻ mặt hơi động, hắn liền theo tên Ma tộc nhanh chóng đi vào trong khách sạn.
Mà tên Ma tộc kia vừa thấy Hàn Lập liền tỏ ra vui mừng rạng rỡ, một mạch bước ra sau cánh cổng rồi cung kính theo sau Hàn Lập đi vào khách sạn.
Một lúc sau tại một gian phòng bí ẩn, tên hắc giáp Ma tộc hết sức cung kính hai tay dâng một cái thạch giản lên cho Hàn Lập.
Hàn Lập cầm lấy thạch giản rồi cẩn thận áp lên trán xem xét, một lúc sau, hai mắt hắn cười híp lại.
“Tốt lắm, vật này ta đã xem qua, ngươi hãy về nói với chủ nhân của ngươi là ta rất vừa lòng.” Hàn Lập đem thạch giản từ trên trán xuống, hắn lại khẽ chà lòng bàn tay một cái khiến nó biến thành tro bụi, rồi nghiêm trang nói.
“Vâng thưa đại nhân! Tiểu nhân xin cáo lui trước.” Hắc giáp đại hán khom người xuống vâng lời rồi nhanh chóng rời khỏi căn phòng.
“Hắc hắc, ra là khai thác trộm mỏ quặng! Nếu như vậy thì mọi việc xem như đã xong rồi.” Hàn Lập nhìn nóc nhà trong miệng lẩm bẩm, vẻ mặt như có như không hiện ra một tia tàn khốc.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2127: Tin Tức
Tên hắc giáp Ma tộc vừa rồi hiển nhiên chính là người do Tử Linh phái tới đây.
Lấy thân phận đệ tử của Lục Cực, cho dù chỉ là một trong số nhiều đệ tử nhưng thế lực của Tử Linh ở Lam Bộc hồ vẫn là không nhỏ.
Việc điều động một ít nhân thủ tất nhiên là chẳng có vấn đề gì đối với nàng.
Hơn nữa điều tra một gã Luyện Hư kỳ chỉ là việc quá mức dễ dàng.
Quả nhiên chỉ trong thời gian ngắn ngủi không tới một ngày, Tử Linh đã cho người mang tới tin tức về Vô Ưu cùng việc khai thác trộm quặng mỏ, tất cả đều vô cùng rõ ràng rành mạch.
Thực tế thì việc khai thác trộm quặng mỏ ở Lam Bộc hồ cũng không phải là chuyện hiếm gặp.
Mà Vô Ưu chọn địa điểm khai khoáng trộm chỉ là một mỏ kém chất lượng, tu vi người này lại không kém cho nên các thế lực dù biết việc này cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
“Trong khoáng mạch kém chất lượng làm sao có thể khai thác được số lượng Dị Ma Kim nhiều như vậy? Sự thực thế nào, có lẽ phải tra hỏi trên người bọn Vô Ưu rồi.” Lúc này Hàn Lập đã âm thầm đưa ra quyết định.
Vì vậy hắn không chần chừ, một tay bấm niệm thần chú, hai mắt nhắm lại, bắt đầu thúc dục thần niệm mà hắn đã lưu lại trên người bọn Vô Ưu.
Bằng vào tu vi của Hàn Lập hiện tại, nếu hắn muốn động chân động tay lên người bọn Ma tộc thì quả là quá dễ dàng.
Nhưng không bao lâu sau, trên mặt Hàn Lập lại hiện lên sự kinh ngạc tột độ.
Hắn rõ ràng cảm ứng được đại bộ phận thần niệm mình lưu lại đã rời khỏi Lam Bộc thành, nhưng lại có hai đạo thần niệm chỉ cách chỗ hắn ở có vài dặm, hơn nữa lại đang di chuyển tới gần.
Hàn Lập cảm thấy kinh ngạc không thôi, thần thức vừa động, lập tức ra khỏi phòng, đi thẳng tới chỗ xuất hiện hai tia thần niệm đó.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã lập tức tìm ra hai người mang theo hai tia thần niệm của mình.
Chính là đôi nam nữ ma tộc đi cùng Vô Ưu.
Nam hơn ba mươi tuổi, nữ hơn hai mươi, giống như là một cặp vợ chồng vậy.
Hàn Lập đem thần niệm quan sát một chút, thấy hai người này đang cùng ngồi trên chiếc xe kéo tại một ngã tư đường, chúng lặng lẽ truyền âm thương lượng với nhau chuyện gì đó rồi cho xe chạy về hướng khách sạn hắn đang ở.
Hàn Lập dù sao cũng là người từng trải, chỉ cần suy nghĩ một chút đã đoán ra đến bảy tám phần là hai người này đang đi tìm hắn.
Hắn khẽ mỉm cười, sau đó thu lại thần thức của mình, rồi lặng lẽ ngồi trong phòng đợi bọn họ tới.
Quả nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn, hắn liền cảm ứng được có cái dấu hiệu bằng thần niệm mà hắn lưu lại xuất hiện ở cửa lớn.
Nhưng hai người này hình như có chút do dự nên cứ đứng ở ngoài cửa một hồi cũng không thấy có ý định muốn đi vào.
Hàn Lập nhướng mày, môi khẽ nhúc nhích vài cái.
Ngay sau đó, bên tai của đôi nam nữ ma tộc này vang lên một âm thanh trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng:
“Nếu đã tới rồi, sao còn không vào? Chẳng phải các ngươi đã hạ quyết tâm rồi sao?”
Hai người ma tộc bên ngoài nghe thấy lời này, sắc mặt khẽ biến, sau đó liếc mắt nhìn nhau rồi nam tử ma tộc cắn răng nói:
“Đi thôi, Hàn tiền bối đã nói vậy thì chúng ta không còn khả năng quay về nữa đâu.”
Nữ tử có vài phần xinh đẹp kia sau một chút chần chừ cũng chỉ có thể gật đầu cười khổ.
Vì thế nam tử kia ở bên ngoài lớn tiếng nói một câu bái kiến rồi cùng nữ tử ma tộc đẩy cửa bước vào.
Bọn họ vừa tiến vào cửa, trước mắt đã xuất hiện một căn phòng không lớn lắm.
Hàn Lập ngồi trên ghế ở giữa phòng, vẻ mặt lạnh lùng nhìn hai người.
“Vợ chồng vãn bối bái kiến tiền bối.” Nam tử ma tộc vừa thấy Hàn Lập thì trong lòng run lên, vội vàng cùng nữ tử kia tiến tới cúi chào.
“Đứng lên đi, ta vừa mới từ chỗ các ngươi quay về, các ngươi lại tới đây là có ý gì? Chẳng lẽ có gì quan trọng còn quên chưa nói với ta?” Hàn Lập hỏi ngay.
“Tiền bối thật sáng suốt, vợ chồng vãn bối đích thực có việc cần tìm tiền bối thương lượng một chút.” Nam tử kia cười một chút, cẩn trọng đáp.
“Sự tình gì, nói đi.
Ta còn có rất nhiều việc, không có thời gian lãng phí với các ngươi.” Hàn Lập thản nhiên nói.
Nghe xong lời đó, đôi vợ chồng này liếc nhìn nhau, sau đó nam tử kia vẫn kiên trì nói:
“Tiền bối, không biết lời lúc trước tiền bối nói có còn nhớ hay không?”
“Lời của ta lúc trước? Ồ, ngươi nói là câu ta nói trước khi rời khỏi chỗ các ngươi phải không? Nếu là chuyện đó thì đương nhiên vẫn nhớ.
Thế nào, hai vị có hứng thú giao dịch cùng Hàn mỗ hay sao?” Nếu họ đã chủ động nhắc tới thì Hàn Lập cũng không có hứng thú thừa nước đục thả câu với hai người chỉ có tu vi Hóa thần này, nên hắn bình tĩnh hỏi ngược lại.
“Đúng, đúng, vợ chồng vãn bối đúng là có ý này! Kỳ thật xuất xứ của Dị Ma Kim bọn vãn bối cũng có biết một chút.
Bởi vì số Dị Ma Kim này cũng là do bọn vãn bối khai thác được.
Chỉ cần tiền bối thực hiện giao ra đúng số ma thạch như ước định, vợ chồng vãn bối sẽ không có nửa điểm giấu diếm.” Nam tử ma tộc nghe Hàn Lập hỏi vậy thì hai mắt sáng lên, vội trả lời.
“Không phải là do Vô Ưu phái các ngươi tới đấy chứ?” Hàn Lập ánh mắt chợt lóe, thản nhiên hỏi.
“Tiền bối minh giám, vợ chồng vãn bối thực sự là tự mình tới đây.
Nhưng bọn vãn bối cũng không phải muốn làm chuyện gì xấu sau lưng người khác, mà chỉ là do bọn Vô Ưu đã làm chuyện không đúng với vợ chồng vãn bối trước mà thôi.
Hai vợ chồng vãn bối là người phụ trách người khai thác ở khoáng mạch.
Bọn Vô Ưu đã tính toán nếu việc khai thác trộm bị lộ thì sẽ đem mọi tội lỗi đổ lên đầu bọn vãn bối, để vợ chồng ta làm kẻ chết thay.
Nếu không phải ta vô tình nghe được, sợ là đến lúc chết vẫn không biết mình bị bán đứng như thế.
Số Ma thạch tiền bối dùng để giao dịch lấy Dị Ma Kim, vợ chồng ta cũng được chia quá ít ỏi.
Phiêu lưu như thế để nhận lấy đối đãi tệ bạc của Vô Ưu, bọn ta thật không cam lòng.” Nam tử ma tộc nói một hồi, cuối cùng không giấu nổi vẻ tức giận trong người.
“Ngươi và Vô Ưu có xích mích gì ta cũng không quản.
Chỉ cần tin tức của ngươi làm ta vừa lòng, ta sẽ giao ra đủ số ma thạch như đã hứa…” Hàn Lập hai mắt nhíu lại, giọng nói vẫn lạnh lùng như trước.
“Đa tạ tiền bối, vãn bối tất nhiên sẽ không làm cho tiền bối thất vọng.” Nam tử kia thấy vậy vội vàng mừng rỡ nói.
“Tốt, vậy bắt đầu đi.” Hàn Lập gật đầu.
“Vâng, kỳ thật thì Dị Ma Kim này là do bọn ta khai thác trộm từ trong một mỏ quặng.
Thứ nhất, khối Dị Ma Kim ấy do chính ta và Dao muội phát hiện.
Nhưng Dị Ma Kim ở nơi sâu nhất của khoáng mạch, vị trí vô cùng xa xôi, nếu không phải có người cẩn thận tìm kiếm thì rất khó có thể thấy được.
Vợ chồng tại hạ khai thác trộm cũng được trên trăm năm nên mới có thể phát hiện ra sự tồn tại của chúng.
Còn vị trí cụ thể, là ở…” Nam tử bắt đầu giải thích cho Hàn Lập nghe.
Trong suốt thời gian nghe giải thích, Hàn Lập thỉnh thoảng lại hỏi một số chi tiết cụ thể.
Nam tử của ma tộc kia thì tận tình giải thích từ đầu tới cuối.
Sau khi hắn đã giải thích xong xuôi, Hàn Lập cúi đầu trầm ngâm một lúc rồi sau đó ngẩng đầu lên, trên mặt biểu lộ vẻ vừa lòng.
“Ngươi nói không sai, giúp ta giảm đi rất nhiều khúc mắc rồi.
Nếu đã như vậy, ta cũng sẽ giao đủ ma thạch như đã hẹn.
Nhưng ta nói trước, nếu như ta phát hiện ngươi có nửa phần dối trá thôi thì cho dù ngươi có lấy được ma thạch vào tay, nhưng mạng cũng chưa chắc có thể giữ.
Ngươi có gì muốn nói thêm không?” Hàn Lập một tay vừa lật, một cái vòng trữ vật đã hiện ra, sau đó hắn nhìn nam tử ma tộc lạnh lùng buông một câu.
“Tiền bối yên tâm, vãn bối không dám có nửa lời dối gạt, câu nào cũng là thật.” Nam tử ma tộc nhìn thấy vòng trữ vật trên tay Hàn Lập thì trong mắt xuất hiện một tia nóng bỏng thèm khát, vội vàng nói.
“Hắc hắc, hy vọng như vậy đi.
Các ngươi có thể đi rồi.” Hàn Lập phất tay ném vòng trữ vật qua rồi lạnh nhạt phân phó.
“Đa tạ tiền bối đã ban thưởng, hai ta sẽ không làm phiền người nữa.” Nam tử Ma tộc một tay bắt lấy vòng trữ vật rồi đem thần niệm nhanh chóng kiểm tra bên trong, chỉ thấy trong đó là chi chít các khối Ma Thạch tức thì mừng rỡ, hắn vội lôi nữ tử ở bên cạnh ra khỏi căn phòng.
Đôi nam nữ Ma tộc này vừa ly khai khỏi khách sạn được một lúc, sau khi đi đến một chỗ vắng vẻ, thiếu nữ bên cạnh không nhịn được liền hỏi:
“Thế nào? Số Ma Thạch mà Hàn tiền bối cấp có nhiều như hắn nói lúc trước không?”
“Tuy ta chưa đếm kỹ nhưng cũng không sai lệch nhiều lắm.
Dựa vào cách ra tay hào phóng của đối phương thì tin là hắn sẽ không muối mặt mà đi làm trò lừa gạt chúng ta.
Đến tận bây giờ ta vẫn không dám tin là vị Hàn tiền bối này lại dễ dàng thưởng Ma Thạch cho chúng ta như vậy, làm cho những điều mà chúng ta chuẩn bị khi trước đều trở nên vô dụng rồi.” Nam tử Ma tộc không dấu nổi vẻ hưng phấn.
“Tiếp theo chúng ta nên làm gì đây? Có nên cứ đi theo lộ trình ban đầu của Vô Ưu để rời khỏi đây không?” Thiếu nữ tỏ ra mừng rỡ, nhưng ngay lập tức nàng lại sực nhớ ra gì đó rồi ngẩn ra hỏi.
“Lam Bộc hồ tất nhiên là không thể ở lại, nhưng cũng tuyệt đối không thể đi theo lộ trình của Vô Ưu được, chúng ta phải đi đường khác thôi.
Nếu bình yên rời khỏi nơi này rồi cũng không cần phải hội họp với bọn họ.
Có lượng Ma Thạch lớn như này trong tay thì chúng ta cứ cao chạy xa bay, cần gì phải khom mình trước người khác nữa.” Nam tử Ma tộc nhanh nhảu đáp, hiển nhiên là hắn đã có kế hoạch từ trước.
“Hay lắm, ta cũng đồng ý, cứ vậy mà làm thôi.” Thiếu nữ Ma tộc sau khi do dự một chút cũng nhanh chóng tán thành.
Vì vậy đôi nam nữ Ma tộc này lập tức vẫy một cái xe kéo rồi hướng thẳng đến cửa thành gần đó mà đi.
Cùng lúc này, Hàn Lập vẫn trầm ngâm trong căn phòng, hai mắt hắn nhíu lại vẻ như đang cân nhắc những thông tin vừa thu được.
Lúc nãy trong khi ngồi nghe nam tử Ma tộc kể lại mọi chuyện, hắn đã bí mật thi triển một loại bí thuật huyền diệu.
Bí thuật này cũng giống như Sưu Hồn Thuật vậy, nó có thể trực tiếp tra xét những điều mà người khác dấu diếm trong đầu.
Hơn nữa chỉ cần trong chớp mắt là có thể phân tích được lời nói của đối phương là thật lòng hay giả dối, thực là kỳ diệu vô cùng.
Nếu không thì với một người cẩn thận như hắn làm sao có thể dễ dàng tin tưởng lời nói của nam tử Ma tộc đến thế, lại còn nhanh chóng trả ra một lượng Ma Thạch lớn như vậy.
Mà chỉ cần những lời nói của nam tử Ma tộc kia không phải là giả dối, thì những điều đối phương còn dấu diếm không nói ra hết hắn cũng chẳng thèm quan tâm.
Tất nhiên là bởi vì hắn đang ở trong khách sạn, cũng không tiện ra tay bắt giữ đối phương để thi triển Sưu Hồn Thuật.
Nếu chẳng may có tu sỹ cao giai của Ma tộc đi ngang qua, hay bị loại cấm chế huyền diệu nào đó trong khách sạn phát hiện được thì thật là phiền toái không nhỏ.
“Thôi bỏ đi, thời gian bây giờ đang cấp bách, trước mắt cũng không nên tìm kiếm thêm phiền toái làm gì.
Chờ sau khi kiếm tra tin tức này xong rồi mới tính sau.
Không nên trì hoãn nữa, ta phải nhanh chóng đến xem khu mỏ quạng kia mới được.” Hàn Lập sau khi cân nhắc vài lần, bỗng nhiên hắn đứng dậy rồi cúi đầu lẩm bẩm một mình.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2128: Người Đào Quặng Thuê (1)
Hàn Lập ra khỏi cánh cổng và ly khai khách sạn.
Hắn đến ngã tư đường, vẫy một chiếc xe kéo rồi hướng thẳng về phía cửa thành mà đi.
Mỏ quặng kia tất nhiên nằm ngay trên đảo, mà vị trí từ chỗ của Hàn Lập đến đó cũng rất xa.
Cho dù hắn có thi triển độn quang để bay đến cũng phải mất vài ngày mới tới.
Ba ngày sau, Hàn Lập hóa thành một đạo thanh hồng trên nền trời nhanh chóng bay đi.
Phía dưới lúc này đã không còn là mặt hồ nữa mà thay vào đó là một sơn mạch màu xanh sẫm liên miên bất tận.
Bỗng nhiên phía trước mặt hiện ra một tòa núi thẳng tắp, hình dáng như một thanh cự kiếm, ngọn núi cao tới vạn trượng, vô cùng hùng vĩ.
Hàn Lập vừa thấy ngọn núi này, trên mặt không giấu nổi sự vui mừng.
Sau khi thì thào “cuối cùng cũng đến” một câu, hắn cho độn quang chậm lại rồi hướng thẳng đến ngọn núi đáp xuống.
Vầng sáng màu xanh tản đi!
Thân hình của Hàn Lập hiên ra trên một tảng đá lớn tại đỉnh núi, hai mắt hắn khẽ nhắm, liền đem cỗ thần niệm khổng lồ tỏa ra dò xét khắp nơi trên bề mặt ngọn núi.
Một lúc không lâu sau đó, hai mắt Hàn Lập khẽ mở, một tay bấm niệm pháp quyết, trên thân hắn bỗng nhiên hiện ra vô số ký hiệu màu vàng, cơ thể uốn éo vài cái, thân mình hắn đang đứng trên tảng đá liền biến mất không thấy bóng dáng.
Ngay sau đó, không biết ở độ sâu bao nhiêu trong lòng núi, một quầng sáng màu vàng lóe lên, thân hình của Hàn Lập cũng dần dần hiện ra.
Hàn Lập nhìn bốn phía chỉ thấy một màn tối om, hắn khẽ nhướng mày rồi phất tay lên thả ra một viên quang cầu màu trắng.
Quang cầu xoay quanh một vòng rồi lơ lửng ngay trên đỉnh đầu hắn, đem mọi ngóc ngách xung quanh chiếu sáng rõ ràng như ban ngày.
Tuy Hàn Lập có Linh Mục Thần Thông, chỉ cần vận dụng một ít pháp lực là có thể đem bốn phía xung quanh nhìn rõ mồn một, nhưng nếu làm như vậy thì thật bất tiện.
Làm xong hết thảy mọi việc, lúc này Hàn Lập phát hiện ra mình đang đứng trong một đường hầm của mỏ quặng bị bỏ hoang.
Khắp nơi trên vách tường đều có chi chít ngách nhỏ và những cái hốc của vài loại khoáng thạch bình thường đã bị người ta móc ra.
Mà trước mắt là một đường hầm dài hẹp, càng về sâu nó lại càng ngoằn nghèo.
Hơi nhìn kĩ lại thì có vẻ như đường hầm càng đi sâu xuống lại càng gần về phía lòng núi.
Hàn Lập quan sát bốn phía xung quanh một lượt rồi dừng lại, sau đó hắn lại nhìn chăm chú vào một khối khoáng thạch được khảm bất động vào lớp tường đá.
Hắn đánh giá khối khoáng thạch vài lần rồi cười khẽ, cánh tay hơi rung lên, năm ngón tay hơi cong lại phất ra một trảo.
Một tiếng “vèo” vang lên, một luồng kình lực vô hình đem khối khoáng thạch lay động rồi mạnh mẽ gỡ nó ra khỏi vách đá, sau đó cuốn thẳng về tay của Hàn Lập.
Hắn chỉ hơi vận một chút sức, khối khoáng thạch lập tức hóa thành một đoàn hoàng quang rồi tan biến.
Khi đoàn hoàng quang tan đi, trên tay của Hàn Lập xuất hiện thêm một tấm phù màu đen, bề mặt chớp động, lúc sáng lúc tối.
“Hắc hắc, xem ra cũng có chút thông minh!”
Hàn Lập sau khi dùng thần niệm xem xong tấm phù xong cũng không nói thêm câu gì, hắn đem tấm phù thu lại rồi thẳng đến phía trước đường hầm đi tới.
Đường hầm vừa dài vừa hẹp, trong đó lại nối với chi chít các nhánh rẽ giống như cái mạng nhện vậy.
Nhưng Hàn Lập đối với đường lối nơi này hình như đã rõ như lòng bàn tay, căn bản hắn cứ một mạch đi tới mà không thèm quẹo phải rẽ trái lần nào.
Chỉ mới nửa khắc hắn đã đi được năm sáu trăm trượng rồi xuất hiện tại một cái nga tư, hắn khẽ đánh giá xung quanh một chút.
“Phanh” một tiếng!
Hàn Lập giương tay bắn ra một khối phi đạn, lập tức góc đá nơi cửa đường hầm bị bắn vỡ vụn rồi để lộ ra một lá phù màu đen.
Tay áo hắn run lên đem một đoàn thanh hà hùng hổ quét tới.
Tấm phù màu đen bị quầng sáng mờ bao lại rồi cuốn về trên tay hắn.
Hàn Lập cũng đem tấm phù này cất lại, sau đó thân hình nhoáng lên một cái, hắn đã xuất hiện phía trong đường hầm rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Hiển nhiên là những tấm phù này có tác dụng chỉ dẫn nhất định, dưới sự chỉ đường của chúng, Hàn Lập cứ vậy mà một mạch tiến thẳng đến nơi sâu nhất trong đường hầm.
Cứ như vậy, dựa vào sự liên hệ giữa những lá phù, thỉnh thoảng sau một lúc tại một nơi nào đó của đường hầm, Hàn Lập lại gỡ ra một tấm phù khác.
Ước chừng ba bốn canh giờ sau, lúc này Hàn Lập đã đi xuống rất sâu, mà đường hầm càng đi vào thêm thì những phân nhánh nhỏ lại càng thưa thớt lại.
Mà các dấu tích khai thác trên vách đá hai bên đường cũng không nhiều lắm.
Cuối cùng, ở một cái đường hầm thật dài khác, nhìn thoáng qua cũng chỉ thấy có khoảng hơn trăm cái lỗ bị người ta móc khoáng thạch ra còn sót lại.
Tuy vậy, dựa vào những mẩu khoáng thạc vụn cũng có thể thấy được chủng loại cũng như phẩm chất ở đây cao hơn rất nhiều so với bên ngoài.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2129: Người Đào Quặng Thuê (2)
Khó trách những người khai thác khoáng, dù biết quỹ đạo đã lệch đi so với ban đầu nhưng vẫn không đành lòng bỏ qua mà một mạch khai thác đến địa phương này.
Trong lúc Hàn Lập đang cân nhắc mọi chuyện, bỗng nhịp chân của hắn hơi chậm lại một chút.
Chỉ thấy đường hầm phía trước mặt bị vô số đất đá đổ xuống lấp kín, rõ ràng là đoạn đường hầm này bị người ta mạnh mẽ phá sụp xuống.
Hàn Lập hơi cau mày, nhưng không chút dừng lại mà tiếp tục bước tới.
Khỏa quang cầu màu trắng trên đỉnh đầu tán loạn biến mất, quanh người hắn hiện lên một tầng sáng màu vàng, tiếp đó toàn thân hắn giống như người vô hình cứ vậy mà chìm nhập vào đống đá vụn phía trước.
Một lúc sau khi Hàn Lập đi xuyên qua đoạn đường hầm bị sụp, ở đầu bên kia đống đất đá, thân hình của hắn cũng từ từ hiện ra.
Vầng sáng màu vàng trên người chợt tắt, hắn liền đêm khung cảnh bốn phía quan sát một lượt.
Kết quả hiện ra trước mắt hắn là một cái đường hầm khác, nhưng so với lúc trước thì nhỏ và hẹp hơn rất nhiều lần.
Hơn nữa bên hai vách tường lại rất thô ráp, giông như nơi đây mới được người ta khai thác chưa được bao lâu vậy.
Ánh mắt của Hàn Lập lại nhìn xuống bên dưới, chỉ thấy trên mặt đất là vô số khối nhỏ màu trắng đen loang lổ.
Hắn khẽ phất tay đem những hạt cặn này bắt tới rồi chăm chú quan sát.
“Quả nhiên là Dị Ma Kim! Xem ra nơi này chính là nơi mà bọn chúng đã khai thác.” Hàn Lập nhìn xong liền ném đám cặn Dị Ma Kim đi, trên mặt không dấu nổi vẻ vui mừng.
Tiếp theo hắn nhắm mắt lại rồi đem cỗ thần niệm khổng lồ phóng ra tìm kiếm ở khu vực phía trước.
“A, vỉa quặng này dài thật…Phía trước hình như có cấm chế thì phải, thần niệm không thể xuyên qua được.
Ô, phía trước còn có người, tu vi thấp như vậy xem ra là những người khai thác quặng thuê rồi.
Có lẽ bọn chúng còn chút tác dụng!” Hàn Lập có chút ngạc nghiên mở hai mắt ra, sau khi trầm ngâm cân nhắc một chút, hắn đã đưa ra quyết định.
Chỉ thấy thân hình hắn vừa động đã chìm vào màn đêm bên trong đường hầm phía trước.
Một lúc sau, Hàn Lập liền xuất hiện ở một tòa động quật loại nhỏ được dựng tạm thời để khai thác mỏ.
Trước mặt hắn có ba gã Ma tộc da thịt ngăm đen, quần áo rách rưới đang quỳ sấp run rẩy, bọn chúng hẳn là những người khai thác quặng thuê.
Trên đầu cả ba tên quặng nô Ma tộc đều có hai chiếc sừng, khuôn mặt xấu xí, rõ ràng cả ba đều cùng một chủng tộc.
“Ở đây chỉ có ba người các ngươi? Những người khác đều bị giết hết rồi sao?” Hàn Lập bình tĩnh hỏi.
“Đúng vậy thưa đại nhân! Nếu không phải ba chúng ta nhanh trí đã sớm trốn đi trước, chỉ sợ đã không thoát khỏi kết cục rồi.” Gã quặng nô ở giữa thân hình run cầm cập, ngay cả cái đầu cũng không dám ngẩng lên trả lời.
“Giết người diệt khẩu, đối với bọn chúng thì đây là một chuyện đương nhiên rồi, mỏ Dị Ma Kim này đều do các ngươi tự tay khai thác sao?” Hàn Lập tự nói một câu, sau đó ánh mắt chợt lóe hỏi tiếp.
“Đúng vậy thưa đại nhân.
Là do chính tay chúng tôi khai thác.” Gã quặng nô quỳ ở giữa không biết tại sao Hàn Lập lại hỏi như vậy, nhưng cũng chỉ có thể có gắng trả lời.
“Tốt lắm, ta có mấy câu muốn hỏi các ngươi, nếu trả lời tốt thì ta có thể thuận tay cứu các ngươi một mạng.
Nếu không chờ lúc mỏ quặng này sụp xuống, cho dù ta không ra tay thì các ngươi cũng không tránh khỏi kết cục bị đói mà chết.” Hàn Lập lạnh lùng nói.
“Đại nhân phải cứu chúng tôi ra ngoài! Chỉ cần người đồng ý làm vậy, chúng tôi tuyệt đối sẽ không dám dối gạt dù chỉ nửa lời!” Gã quặng nô ở giữa nghe vậy liền ngẩng cao đầu nhanh nhảu nói.
Hai tên quặng nô còn lại cũng vừa mừng vừa sợ!
“Ta hỏi các ngươi, các ngươi phát hiện ra nơi này có Dị Ma Kim từ khi nào? Hơn nữa trong quá trình khai thác có gặp điều gì khác thường hay không?” Hàn Lập thong thả hỏi.
“Dị Ma Kim chúng tôi phát hiện được từ hai tháng trước, bởi vì bùn đất nơi này cứng như sắt thép nên hơn một trăm người chúng tôi phải tiêu phí thời gian rất dài mới có thể khai thác sạch sẽ được.
Còn trong quá trình khai thác, mãi đến khi gần xong thì phát sinh thêm một chuyện.
Có vài tên đồng bạn đang lúc đào bới đột nghiên toàn thân mềm oặt mà ngã quỵ xuống, rồi trước mặt mọi người chúng biến thành tro bụi.” Gã quạng nô trung niên hồi tưởng một chút rồi kể lại, sau khi nói xong lời cuối cùng, trên mặt hắn hiện lên vẻ sợ hãi vô cùng.
“Toàn thân mềm oặt rồi quỵ xuống mà tan thành cát bụi, có phải tất cả đều như vậy?” Hàn Lập trầm ngâm một chút, sau đó ngón tay hắn chỉ về một tảng đá màu đen ở phụ cận rồi hỏi.
Chỉ thấy một mũi nhọn màu xanh chợt lóe!
Một cây lục ti từ đầu ngón tay nháy mắt bắn ra rồi lướt tới xuyên thủng qua hòn đá, sau khi xoay quanh một vòng rồi nhanh chóng quay về.
Mà khối đá cứng rắn kia kêu lên “oanh” một tiếng rồi nháy mắt biến thành một đống bột đất màu xám trắng.
Vừa thấy cảnh này, cả ba gã quặng nô đều bị dọa sợ tái xanh, da mặt không còn một giọt máu.
Tên quặng nô ở giữa lớn tiếng kêu lên:
“Đại nhân, đúng là giống hệt như vậy.
Vài tên đồng bạn của chúng tôi cũng bị y như thế mà đột nhiên bỏ mạng.”
“Ra là như vậy, các ngươi cũng không phái người tới tỷ mỷ điều tra ngọn nguồn sự việc sao?” Hàn Lập gật đầu hỏi lại.
“Thưa đại nhân, đúng là chúng tôi có tra xét qua, nhưng mà tại nơi những đồng bạn đó ngã xuống đều không có gì khác thường.
Những người còn lại cũng qua chỗ đó khai thác những không hề có chuyện gì xảy ra.
Sau đó vài lần, mọi người tự nhiên cũng không nhắc lại chuyện này.
Dù sao thì tính mạng những người đào quặng thuê chúng tôi cũng không đáng giá.” Tên quạng nô trung niên cười gặng gạo trả lời.
“Ra là chỉ xảy ra một lần rồi không có lặp lại nữa.
Thật có chút hứng thú, các ngươi hãy mau chỉ thật chính xác chỉ những địa điểm đó cho ta!” Hàn Lập cười hắc hắc rồi phân phó.
“Vâng thưa đại nhân!”
“Được làm việc cho đại nhân, chúng tôi rất vinh hạnh!”
Ba gã quặng nô tự nhiên không dám cự tuyệt, tất cả đều cung kính vâng lời.
“Ngoài ra còn một vấn đều cuối cùng các ngươi phải trả lời thật chi tiết cho ta, có thật là Dị Ma Kim nơi này đã bị khai thác sạch sẽ không?” Sắc mặt của Hàn Lập trầm xuống, hắn hỏi thêm một câu.
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10
Chương 2130: Đấu Thú
Lúc này cự thú phía dưới sớm không nhịn nổi nữa, nó rống vang lên một tiếng, hai cánh tay lớn vươn ra hùng hổ vỗ một cái vào không trung.
Bàn tay khổng lồ trong hư không phía trước mờ dần đi, đột nhiên lại lóe lên kèm theo tiếng nổ chói tai kéo theo một cơn sóng khí cuốn thẳng tới Hàn Lập.
Hàn Lập hơi nhíu mày, thân hình của hắn vẫn bình ổn lơ lửng ở một chỗ rồi đem bàn tay khẽ đảo, một dải sáng màu tro hiện lên, lập tức có một tòa núi nhỏ màu đen chắn ngang trước người.
Ngọn núi này có màu đen nhánh, lớn chừng mấy trượng, đúng là tòa Nguyên Từ Cực Sơn!
Chỉ thấy làn sóng khí màu trắng ập tới gào thét như muôn ngàn sóng to gió lớn, phát ra từng trận nổ vang.
Nhưng ngọn núi nhỏ màu đen kia vẫn vững vàng như Thái Sơn không chút nhúc nhích.
Cùng một thời gian, Báo Lân Thú tứ chi khẽ động, thân hình nhún về sau, thoáng cái hóa thành mười đạo hư ảnh độc nhất vô nhị rồi hung hăng xông thẳng đến Từ Quang Thú phía dưới.
Trong nháy mắt, hơn mười đạo hư ảnh xuất hiện tại bốn phía cự thú, móng vuốt đánh tới khắp nơi, chằng chịt từ bốn phương tám hướng đánh đến, kim quang chớp động, tất cả đều nhắm tới thân hình khổng lồ của cự thú.
Vô số vệt cắt trên thân thể cự thú nứt ra, một đám sỏi đá trên thân lăn xuống dưới kêu lên những tiếng trầm đục, thế nhưng con Từ Quang Thú này lại vẫn bình yên vô sự.
Con thú này ngược lại càng giận dữ thêm, hơn mười con mắt đồng thời nhìn chằm chằm về phía Báo Lân Thú.
Một đoàn ánh sáng năm màu kỳ lạ trong mắt nó lóe lên, phát ra âm thanh “Phốc phốc”!
Hơn mười cột sáng năm màu bắn ra, chớp một cái liền đem những hư ảnh con thú màu vàng bao phủ bên trong.
Một cảnh không thể tưởng tượng nổi hiện lên!
Những nơi cột sáng năm màu đi qua, hư ảnh mà Báo Lân Thú huyễn hóa ra đều run lên một cái rồi giam chặt trong không trung, thậm chí mí mắt cũng không thể nhúc nhích nổi.
Sau một khắc, khuôn mặt dữ tợn của cự thú lộ dần ra, cột sáng sáng năm màu ở mắt quay tròn một hồi, hư ảnh Báo Lân Thú bao bên trong giống như đồng thời bị vô số lưỡi dao sắc bén cắt vào, trong nháy mắt đã bị xé đứt thành vô số mảnh nhỏ.
Tuy nhiên dù cho tất cả hư ảnh đều biến mất, không trung vẫn không có dù chỉ nửa giọt máu tươi lưu lại.
Rõ ràng những này hư ảnh này đều không phải là chân thân của Báo Lân Thú!
Từ Quang Thú hiển nhiên cũng ý thức được điểm này, trong nội tâm nó cơn phẫn nộ không giảm chút nào, ngược lại những cột sáng năm màu được phun ra từ mắt nó càng uy lực hơn, càng thô to thêm mấy phần, chúng gào thét quét qua bốn phía trong không trung.
Đột nhiên trong đó có một cột sáng năm màu hơi dừng lại, lập tức hư không xung quanh ngưng tụ lại, một đạo con thú màu vàngloạng choạng ngã lăn ra, lộ rõ thân hình.
Đúng là chân thân Báo Lân Thú!
Cự thú mừng rỡ, nó không lưỡng lự lắc mạnh cái đầu, hơn mười con mắt lập tức nhìn vào Báo Lân Thú.
Hơn mười cột sáng năm màu ngưng tụ lai rồi dung hợp thành một thể, hóa thành một cột sáng cực kỳ thô to chiếu thẳng đến tiểu thú.
Báo Lân Thú kinh hãi, thân hình chớp động, muốn tránh đi chỗ khác.
Nhưng cột sáng năm màu còn chưa chiếu tới, bốn phía trong hư không giống như bị xiết chặt lại, thoáng cái trở nên rắn chắc như tinh cương, thần thông của nó lại không thể phá vỡ mà chạy đi được.
Tiểu thú mắt thấy cột sáng thô to muốn đem bản thể của mình bao phủ vào trong, lúc này mới thật sự hoảng sợ, trong miệng vội vàng phát ra nhưng âm thanh ô ô cầu cứu.
“Thấy chưa, bây giờ mới biết sợ hãi sao.
Thần thông của Từ Quang Thú ngay cả ta lúc không kịp đề phòng cũng phải chịu thiệt thòi, bằng vào tu vi của ngươi còn chưa phải là đối thủ của nó.”
Tại thời điểm mấu chốt, ân thanh lạnh nhạt của Hàn Lập từ trên cao truyền đến!
Vừa dứt lời, đột nhiên một đạo kiếm quang màu vàng óng lớn hơn trăm trượng phá không mà đến, thoáng cái chém vào cột sáng thô to kia.
Báo Lân Thú chỉ cảm thấy bốn phía lỏng ra, trong nháy mắt liền khôi phục tự do.
Nó lúc này mừng rỡ, thân hình hơi mờ đi lại lần nữa hóa thành một đạo hư ảnh chạy tới chỗ Hàn Lập.
Chỉ chớp động vài cái, con thú màu vàng đã xuất hiện bên cạnh Hàn Lập, bộ dáng gục đầu ủ rũ.
Hàn Lập một tay thanh cự kiếm màu vàng dài hơn một trượng kia, tay còn lại nắm khối đá màu xanh, vừa thấy bộ dáng đáng thương của Báo Lân Thú tức thì khẽ mỉm cười.
Thế nhưng hắn còn chưa kịp nói gì thì Từ Quang Thú ở phía dưới đã nổi trận lôi đình vì bị Hàn Lập chen ngang.
Con thú gầm lên, chẳng những hơn mười con mắt trên đỉnh đầu một lần nữa thả ra hơn mười cột sáng năm màu, mà thân hình khổng lồ trên mỏm đá lắc mạnh, sau đó từ cơ thể nó bắn ra vô số tảng đá to lớn giống như sao băng bay về phía Hàn Lập.
Những khối đá này so với thân hình khổng lồ của Từ Quang Thú căn bản không đáng nhắc tới! Nhưng là cho dù vậy so với người thường cũng là rất lớn rồi, mỗi viên lớn bằng một căn phòng nhỏ, long trời lở đất ầm ầm bay đến, thanh thế quả thực cực kỳ kinh người.
Hàn Lập gặp tình hình này, thần sắc không chút nào biến hóa, một tay rung lên tức thì thanh cự kiếm màu vàng biến mất không thấy.
Tiếp theo hắn bình tĩnh dùng một ngón tay điểm vào núi nhỏ màu đen ở phía trước.
“Đinh” một tiếng!
Mặt ngoài của núi nhỏ màu đen lóe lên vài cái ngân sắc phù văn, thể tích của nó thoáng cái lớn gấp trăm lần, biến thành một ngọn núi cao mấy trăm trượng, như tường đồng vách sắt che kín Hàn Lập cùng Báo Lân Thú đằng sau.
Bất kể cột sáng năm màu hay là cơn mưa đá lớn lao tới ngọn núi đen đều bị dải sáng màu tro chặn lại, sau một trận nổ ầm ầm, tất cả đã bị ngọn núi ngăn cản.
Không chỉ có thế, Hàn Lập hít sâu một hơi bỗng nhiên há miệng, một đoàn tinh khí màu xanh bắn ra, vừa lóe lên tức thì chui vào bên trong ngọn núi màu đen.
Sau một khắc, cả ngọn núi lại ầm ầm to lên, từng dải từng dải sáng màu tro từ đó tuôn ra ngưng tụ trên không, thoáng cái biến ảo thành một đám mây có đường kính gần một dặm.
Đám mây lập lòe quang mang, lại dày đặc dị thường giống như chất rắn vậy.
Đám mây vô thanh vô tức hạ xuống nhưng lại phát ra khí tức cực kỳ khủng bố, thậm chí trong nháy mắt vừa rơi xuống, không khí xung quanh bị ép ầm ầm tản ra bốn phía.
Trong vòng mười dặm chịu ảnh hưởng của đám mây khiến không khí dường như cũng loãng đi vài phần.
Tuy rằng Nguyên Từ Cực Sơn vẫn là tòa núi như trước kia, nhưng Hàn Lập pháp lực càng ngày càng hùng hậu, lúc này lại toàn lực thúc dục liền làm phong vân biến sắc, so với khi vừa mới tiến giai Hợp Thể Hậu kỳ đã có thay đổi rất lớn .
Từ Quang Thú phía dưới vội vàng dùng những con mắt trên đỉnh đầu cùng đá lớn trên người công kích, nhưng không thể nào ngăn cản đám mây khổng lồ kia rơi xuống, trong mắt nó dần hiện lên vẻ sợ hãi.
Nó tựa hồ cũng biết tình thế không ổn, trong miệng rống to một tiếng, tứ chi trùng xuống, thân thể khổng lồ thoáng cái nằm phủ phục trên mặt đất.
Màn sáng măm màu bên ngoài thân cự thú lưu chuyển một hồi, thân hình đột nhiên trở nên trong suốt, lại giống như hóa thân thành một khối thủy tinh cực lớn sáng long lanh!
Tại trung tâm khối thủy tinh, đột nhiên có một khối lục sắc quang đoàn khổng lồ.
Mà trong quang đoàn, mơ hồ cũng có một khối đá xanh chớp động không thôi, cùng với khối đá trong tay Hàn Lập thập phần giống nhau.
Tuy nhiên thể tích lớn hơn vô số lần và màu sắc cũng đậm hơn rất nhiều.
“Muốn liều mạng sao! Ta vừa vặn cũng muốn thử xem Đại Âm Dương Ngũ Hành Chân Quang trong truyền thuyết cùng Nguyên Từ Thần Quang, rốt cuộc cái nào lợi hại hơn.” Hàn Lập mắt thấy cảnh này hai mắt sáng lên, không kinh sợ mà còn lấy làm mừng rỡ thì thầm tự nói một câu.
Tiếp theo thần niệm hắn lập tức thúc giục cực sơn, chỉ thấy uy lực của quang hà trong ngọn núi màu đen càng tăng, đám mây màu tro lại càng to lớn hơn nữa, thể tích thoáng cái tăng thêm non nửa, cơ hồ che phủ cả nửa bầu trời.
Mắt thấy đúng lúc đám mây khổng lồ rơi xuống trên người Từ Quang Thú, thì cự thú cũng thi triển xong thần thông, thân hình co rụt lại, hòn đá xanh trong cơ thể đột nhiên sáng ngời rồi bắn ra một đoàn mũi nhọn năm màu.
Mà từ bên trong thân hình trong suốt cả cự thú, những mũi nhọn này thoáng cái phóng đại gấp trăm lần, sau đó ở bên ngoài ngưng tụ lại hóa thành một vòng sáng thể tích không thua gì đám mây khổng lồ kia, phát ra một tiếng rít thê lương lao thẳng lên không trung.
Đám mây màu tro cùng vòng sáng lấp lánh không một tiếng động đâm vào nhau!
Sau một khắc, một tiếng nổ long trời lở đất truyền ra!
Hai cái vòng khổng lồ trên không trung đụng vào nhau, từng luồng sóng khí văng khắp nơi, trong nháy mắt hình thành từng đạo bọt khí trắng xóa phóng thẳng lên trời, đồng thời vô số tia sáng màu tro tuôn ra tứ phía.
Trong khoảnh khắc này, những tiếng “xuy xuy” vang lên tràn ngập cả thiên không.
Nhưng đám mây cùng vòng sáng đột nhiên run lên, lại đồng thời lóe lên trên không rồi biến mất.
Hàn Lập thấy vậy thì trong lòng run lên một cái.
Từ Quang Thú cùng lắm chỉ có tu vi Hợp Thể trung kỳ, nhưng sử dụng Đại Âm Dương Ngũ Hành Chân Quang biến hóa ra công kích chống lại mình đã toàn lực thúc dục Nguyên Từ Thần Quang mà không rơi vào thế hạ phong.
Điều này . . .
Còn chưa nói đến việc Ngũ Hành Chân Quang có đặc tính dung nhập vạn pháp, vừa rồi mới chỉ là công kích bình thường mà uy năng của nó đã mạnh hơn Nguyên Từ Thần Quang hơn một bậc.
Trách không được trong phương pháp luyện chế năm tòa cực sơn thì Đại Âm Dương Ngũ Hành Cực Sơn là khó luyện chế nhất.
Hàn Lập âm thầm đánh giá, nhưng trong lòng đối với thần thông này càng ham muốn vô cùng, không nói hai lời liền bấm niệm pháp quyết!
Ngoài thân hắn kim quang đột nhiên sáng rực, thân hình đón gió điên cuồng lớn lên, thoáng cái huyễn hóa thành một đầu cự viên lông vàng cao hơn trăm trượng, một bàn tay khổng lồ vươn vào không trung.
Ngọn núi đen trước người đột nhiên nhanh chóng thu nhỏ lại, lúc này chỉ lớn hơn mười trượng rồi “Sưu” một tiếng bay vào trong tay cự viên.
Cự viên rống lên một tiếng, sau lưng hiện ra cự ma ba đầu sáu tay.
Ba khuôn mặt giống nhau như đúc không chút biểu tình, hắc khí xoáy tròn ngưng tụ lại, tại hai đầu lông mày hiện ra một yêu mục đen kịt chậm rãi mở ra nhìn thẳng về phía Từ Quang cự thú.
“Phốc” “Phốc” “Phốc” ba tiếng, ba đạo hắc ti trong mắt đồng thời bắn ra, thoáng cái dung hợp thành một cột sáng màu đen kịt, tức thì lóe lên một cái rồi biến mất một cách quỷ dị.
Mà dường như cùng lúc đó, cự viên nắm tòa núi nhỏ trong tay đột nhiên vung mạnh, hung hăng ném một cái.
Một tiếng nổ vang!
Nguyên Từ Cực Sơn cũng đột nhiên run lên biến mất trong tay cự viên.
Sau một khắc, tại hư không cách Từ Quang Thú mấy trượng bên trên bỗng nhiên nổi lên một đợt xao động, ba đạo cột sáng đen lóe lên.
Mà tại một chỗ khác gần đó, ngọn núi nhỏ màu đen cũng phá không bay tới.
Từ Quang Thú kinh hãi, cơ hồ không dám lưỡng lự thêm liền đem thân hình lần nữa thu nhỏ lại, khối đá màu xanh trong cơ thể càng thêm sáng ngời, quang mang thoáng cái càng thêm chói mắt.
Nhìn vào bên trong thân thể trong suốt của cự thú, lúc này có thêm một vòng sáng như một mặt trời năm màu đang từ từ lớn lên trong cơ thể của nó!
Phàm Nhân Tu Tiên
Vong Ngữ
Quyển 10








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










